Hiển thị các bài đăng có nhãn Mùi Quý Bồng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mùi Quý Bồng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2026

Trì Để Nguyệt 池 底 月 - Trăng Đáy Ao (Trần Văn Lương)

 

Dạo:
      Chỉ cần gió lặng, sóng yên,
Thì trăng kia vẫn nằm nguyên đáy hồ. 
 
Cóc cuối tuần:
 
         池 底 月
寒 風 深 夜 忽 狂 飛,
明 月 黃 光 散 滿 池.
失 道 最 終 由 幻 辯,
亡 羊 畢 竟 為 多 歧,
趙 州 柏 樹 人 難 會,
靈 鷲 心 花 祖 獨 知.
不 久 風 停 池 照 舊,
月 輪 水 底 又 圓 煕.
                陳 文 良
 
Âm Hán Việt:
 
Trì Để Nguyệt

Hàn phong thâm dạ hốt cuồng phi,
Minh nguyệt hoàng quang tản mãn trì.
Thất đạo tối chung do ảo biện,
Vong dương tất cánh vị đa kỳ.
Triệu Châu bách thụ, nhân nan hội,
Linh Thứu tâm hoa, Tổ độc tri.
Bất cửu phong đình, trì chiếu cựu,
Nguyệt luân thủy để hựu viên hi.

Trần Văn Lương
 
Dịch nghĩa:
 
Trăng Đáy Ao

Đêm sâu, con gió lạnh bỗng bay như điên cuồng,
Ánh sáng vàng của vành trăng sáng tản ra khắp (mặt) ao .
Chung cuộc mất đạo vì (lo) biện luận huyền ảo, (1)
Mất dê cuối cùng vì đường nhiều ngã rẽ. (2) 
Cây bách của Triệu Châu, người khó ngộ được, (3)
Đóa hoa Tâm (trên núi) Linh Thứu, chỉ có Tổ (Ca Diếp) một mình biết. (4)
Chẳng bao lâu gió ngừng, (mặt) ao (trở lại yên) như cũ,
Vầng trăng dưới nước lại tròn và sáng.
 
Chú thích:
 
(1) Bich Nham Lục , tắc 4:  Đức Sơn Hiệp Phức
      (bản dịch của Thiền sư Thích Mãn Giác)

Đêm ấy (Đức Sơn) vào phòng của Long Đàm đứng hầu mãi đến khuya. Long Đàm nói, “Tại sao Thầy chưa lui đi?” Đức Sơn chào rồi vạch màn bước ra, thầy bên ngoài trời tối bèn quay vào nói, “ Bên ngoài tối quá”. Long Đàm bèn thắp đèn giấy rồi đưa cho Đức Sơn, Đức Sơn vừa tiếp lấy, Long Đàm thổi tắt đèn. Đức Sơn hoát nhiên đại ngộ.Lập tức cúi lạy. Long Đàm nói, “Ông thấy được gì mà ông cúi lạy vậy?” Đức Sơn nói, “Từ rày trở đi kẻ hèn này không còn giám nghi ngờ những gì các lão hòa thượng trong thiên hạ nói nữa.”
Hôm sau Long Đàm thượng đường nói, “Trong các ông có một gã răng như rừng kiếm, miệng như bát máu, dù có lấy gậy đập đi nữa cũng không quay đầu. Ngày sau gã sẽ lên đỉnh cao mà lập đạo ta ở đó.” Đức Sơn bèn đem sớ sao ra trước Pháp đường, dơ cao ngọn đuốc lên nói, “Nghiên cứu các biện luận huyền ảo, thật ra cũng chẳng khác gì đặt một sợi lông vào hư không; xét tận các quan kiện cốt yếu, lại chỉ giống như nhỏ một giọt nước vào thung lũng lớn.” Rồi đốt hết đi.
 
(2)  Đa kỳ vong dương (mất dê vì nhiều nẻo), theo sách Liệt tử, thiên Thuyết Phù:
...
Người hàng xóm của Dương Tử (Dương Chu) mất một con dê. Ông ta dẫn một nhóm đi tìm và cũng nhờ người nhà của Dương Chu đi theo. Dương Chu nói: "Ôi! Mất một con dê sao lại đi nhiều người vậy?" Người hàng xóm đáp: "Đường nhiều ngã rẽ quá." Khi trở về, Dương Chu hỏi: "Đã tìm thấy dê chưa?" Hàng xóm đáp: "Lạc mất rồi." Lại hỏi: "Sao lạc mất?" Người hàng xóm đáp: "Vì có quá nhiều nẻo, tôi không biết đi ngã nào nên quay về."
 
(3) Vô Môn Quan, tắc 37: Đình Tiền Bách Thụ
     (bản dịch của Trần Tuấn Mẫn)
 Công án:
Một ông Tăng hỏi Ngài Triệu Châu:
- Ý Tổ sư sang Đông là gì?
Sư đáp:
- Cây bách ở trước sân.
 
(4) Vô Môn Quan, tắc 6: Thế Tôn Niêm Hoa
     (bản dịch của Trần Tuấn Mẫn)
Công án:
Thế Tôn xưa tại pháp hội núi Linh Sơn cầm cành hoa giơ lên trước chúng. Bấy giờ mọi người đều làm thinh, chỉ có ngài Ca-diếp rạng mặt mỉm cười. Phật dạy:
- Ta có nhãn tạng chính pháp, diệu tâm Niết-bàn, tướng thực không tướng, pháp môn vi diệu, chẳng lập thành văn tự, truyền riêng ngoài giáo, nay trao ông Ma-ha Ca-diếp.
 
Phỏng Dịch Thơ:
Trăng Đáy Ao

Đêm sâu gió lạnh thoắt ào ào,
Rắc vụn trăng vàng khắp mặt ao.
Xa đạo vì lao nhao biện luận,
Mất dê bởi luẩn quẩn bôn đào.
Pháp môn Linh Thứu nào ai thấy,
Thiền thất Triệu Châu mấy kẻ vào,
Sóng gió lao xao dần tĩnh lặng,
Trăng chìm vẫn chẳng khác trên cao.

Trần Văn Lương
Cali, 6/2026
-----
Lời than của Phi Dã Thiền Sư:    
Phật tính con người ai cũng có. Than ôi, chỉ vì vọng tưởng và lăng xăng kiếm tìm kiến giải cùng những biện luận huyền ảo nên nó đã bị che lấp.
Nhưng một khi được thiện tri thức khai ngộ, không nghĩ thiện không nghĩ ác (*), thì bỗng nhiên cái "bản lai diện mục" của mình sẽ hiện ra, chẳng khác gì lúc gió lặng sóng yên thì sẽ thấy mặt trăng vẫn còn nằm nguyên trong đáy nước như trước.
Lão tăng nói gì vậy?  
Ối dào, lại mở mắt chiêm bao.
Hỡi ơi!
 
Ghi chú:
 
(*) Pháp Bảo Đàn Kinh, bản dịch của Hòa thượng Thích Duy Lực:
"...
Khi ấy đại chúng mới biết, nên có mấy trăm người đuổi theo để đoạt y bát, trong đó có một Tăng tên tục là Trần Huệ Minh ngày trước làm Tứ Phẩm tướng quân, tánh tình thô bạo, dẫn đầu đi trước, đuổi kịp Huệ Năng. Huệ Năng bỏ y bát trên tảng đá nói rằng:
Y bát là vật làm tin, há dùng sức mà đoạt được sao? Liền ẩn mình trong đám cỏ. Huệ Minh đến, muốn lấy y bát mà chẳng nhúc nhích được, liền kêu: Hành giả! Hành giả! Tôi
vì Pháp đến, chẳng vì Y đến. Huệ Năng liền ra ngồi trên tảng đá, Huệ Minh đảnh lễ nói rằng: Mong hành giả vì tôi thuyết Pháp. Huệ Năng nói:Ông đã vì Pháp mà đến đây, thì nên ngưng nghỉ các duyên, chớ sanh một niệm, ta sẽ vì ông mà thuyết.
Một hồi sau Huệ Năng nói: Chẳng nghĩ thiện, chẳng nghĩ ác, đang khi ấy cái nào là bổn lai diện mục của Thượng Tọa Minh? Huệ Minh ngay đó đại ngộ,

***
Bóng Trăng Trên Mặt Ao

Đêm khuya giá lạnh trổi cuồng phong, 
Lấp lánh ao sâu rợn ánh vàng.
Lạc đạo vì lăng nhăng biện luận,
Mất dê bởi lắm lối nhiều đường.
Triệu Châu cây bách ai người ngộ,
Linh Thứu hoa tâm một kẻ tường.
Sóng gió rồi tan, ao tĩnh lặng
An nhiên mặt nước lại tròn trăng.

Mùi Quý Bồng
(phóng tác)
06/25/2026

Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2026

Bóng Nguyệt - Trăng, Nước, Lụa Và Em

 

Xướng:

Bóng Nguyệt


Bóng nguyệt lênh đênh lạc cuối dòng,
Giai nhân tựa cửa tóc mây hong,
Liễu mơ màng đợi cơn sầu mộng,
Sương thẹn thùng say giấc nhớ mong.
Thềm cũ phai tàn cùng tuế nguyệt,
Lối xưa lạnh lẽo với đông phong,
Dấu hài ai vẽ canh hồ lắng,
Tấc nến hư hao giá buốt lòng.

Virginia, Jan 27/2023.
Dương Vân Châu Trúc Ca
***
Họa:

Trăng, Nước, Lụa Và Em


Chênh chếch trăng soi, nước một dòng.
Ai đem dải yếm lụa đào hong.
Giữa đêm lạc bước chìm cơn mộng
Hừng sáng lầm đường lỡ nỗi mong.
Em bóng liêu trai hay bóng nguyệt.
Ta hồn lãng tử dậy cuồng phong
Vút cao rồi bỗng nhiên chìm lắng
Lụa đó, em đâu, chết lịm lòng!

Mùi Quý Bồng
(02/05/2023)

 

Thứ Năm, 12 tháng 2, 2026

Tha Thước - Họa Sĩ Mùi Quý Bồng

 

Họa Sĩ Mùi Quý Bồng
***
Cảm Tác từ Ảnh:

(Xin có may câu đề thơ tặng thầy Ngũ Sĩ)

Tóc huyền óng mượt đẹp chi đâu !
Áo trắng thướt tha dáng thiệt "ngầu"
Đôi mắt lim rim thầm ước nguyện
Mong đời chẳng gặp cảnh mưa ngâu

Nguyễn Tích Lai


Thứ Hai, 17 tháng 11, 2025

Dạ Khách 夜 客 - Trần Văn Lương

 

Dạo:

Thoảng nghe tiếng gõ bên thềm,
Phải chăng định mệnh trong đêm đến tìm.

Cóc cuối tuần:

夜 客

黑 月 輕 輕 叩 閉 窗,
敲 聲 慢 慢 透 孤 房.
老 翁 倚 杖 開 門 看,
隻 葉 辭 枝 伴 冷 風.

陳 文 良.

Âm Hán Việt:

Dạ Khách

Hắc nguyệt khinh khinh khấu bế song,
Xao thanh mạn mạn thấu cô phòng.
Lão ông ỷ trượng khai môn khán,
Chích diệp từ chi bạn lãnh phong.

Trần Văn Lương

Dịch nghĩa:

Người Khách Đêm

Mặt trăng đen nhè nhẹ gõ cánh cửa sổ (đang) đóng,
Tiếng gõ chầm chậm lọt vào trong căn phòng đơn lẻ.
Ông già chống gậy mở cửa để nhìn,
(Chỉ có) một chiếc lá cô độc từ giã cành (để) làm bạn với gió lạnh.

Phỏng dịch thơ:

Người Khách Đêm

Cửa đóng, trăng đen gõ nhẹ nhàng,
Tiếng vang len lỏi vượt hành lang,
Hoang mang ông lão lần ra ngõ,
Chỉ gió lạnh đưa xác lá vàng.

Trần Văn Lương
Cali, 11/2025

Lời than của Phi Dã Thiền Sư:

Có trăng màu đen thật ư? Và trăng biết gõ cửa ư?
Than ôi, phải chăng là Thần Chết hóa trang?
Chiếc lá cô độc lìa cành bị cơn gió lạnh mang đi.
Buồn thay!
Có lẽ nào đó là số phận của ông lão đêm nay?
Hỡi ơi!

***
Người Khách Trong Đêm

Trăng đen gõ nhẹ cửa cô phòng
Âm thanh lãng đãng lọt vào trong
Chống gậy, lão ông ra hé cửa
Lá vàng theo gió lạnh quay vòng.

Động tâm, ông tự hỏi, bần thần:

Trăng gõ cửa? mặt trăng sẫm đen?:
Than ôi, có phải chăng Thần Chết?
Thân phận ta tựa chiếc lá vàng?

Mùi Quý Bồng
(phóng tác)
11/13/2025
***
Khách Đêm

Trăng tối gõ hờ kín cửa song
Âm vang chầm chậm thấu cô phòng
Lão ông chống gậy ra ngoài thấy
Lá chiếc lìa cây gió lạnh lùng!

Phi Dã Thiền Sư than:

Trăng đen thật? gọi người cũng biết?
Phải chăng là thần chết hóa trang
Lạnh lùng lá chiếc gió mang
Lẽ nào phận lão lên đàng tối nay?
Ơi hỡi, buồn thay!

Lộc Bắc
(Phỏng dịch)
Nov25

Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2025

Tình Chân Vạc - Tự Trào - Hài Tội Chẩm Tá Nhân

 

Tình Chân Vạc

(Tặng các đồng nghiệp làm thơ, riêng gửi Mùi Quý Bồng)

Ba tròng một cổ, tội chưa?
Nàng Y người bạn, Nàng Thơ người tình.
Nghiệp dư, nghiệp quả lằng nhằng
Bỏ thương, vương tội, buồn lòng Nàng Hoa.

Vừa xem mạch, vừa nhớ Nàng Thơ.
Quên mất Tú Xương vẫn dặn dò:
Ra toa đâu phải làm thơ phú!
Chớ có biên xằng, kiện bỏ cha!

Anh nào phải thứ trăng hoa
Nàng Y đồng hội, Nàng Thơ đồng thuyền.
Riêng Em mới thật người tình,
Là em, là mẹ, nửa mình của Anh.

Xưa mà biết thế kén chồng
Làm chi cũng được, đừng chồng làm thơ.
Đêm hôm hắn cứ lơ mơ,
Xác nằm ỳ đó, hồn bay đằng nào.

Sáng vừa sánh bước Nàng Y
Đã trưa hí hửng cặp kè Nàng Thơ.
Tối về hú hí em Hoa,
Cái thân ví xẻ làm ba họa vừa!

Mỗi bài thơ, một cái tội
Gối chăn càng lạnh, tội càng to.
Bao giò đoạn tuyệt Nàng Thơ hẳn
Họa có đường Em nối tóc tơ!

Kiếp sau chẳng lấy “Ông Thầy”
Sớm khuya phòng mạch, tối ngày nhà thương.
Nửa đêm hương lửa đang nồng,
Thoắt nghe “bíp...bíp” đành lòng bỏ đi!

Kiếp sau chẳng lấy nhà thơ.
Mãi ru với gió, mặc hoa héo gầy.
Mơ trăng, vơ vẩn cùng mây,
Bỏ thân ngà ngọc, kiếm vài vần thơ!

Tuy em chẳng quán Hà Đông
Tài ghen chẳng kém gì nàng Hoạn Thư.
Khuyên đừng tán tỉnh Nàng Thơ.
Nàng Y răn tránh, tối ngày quẩn quanh!


Hoàng Xuân Thảo
***
Tự Trào


(để đáp bài Tình Chân Vạc của Hoàng Xuân Thảo
và riêng tặng Bà Xã)

Nàng Y, Nàng Hoạ, Nàng Thơ,
Ba nàng, ba phía đứng chờ đợi ta.
Lại thêm Bà Xã ở nhà,
Và cô Nàng Báo xa xa thập thò.
Nghĩ mình gan quả là to,
Một anh, năm ả, không lo, chẳng phiền.
Cứ như Lưu Nguyễn gặp tiên,
Đông, Tây, Nam, Bắc, khắp miền xông pha.
May nhờ Lăng Bộ Vi Ba (1)
Nay đây, mai đó, năm nhà an vui.
Thế nhưng mệt toát mồ hôi,
Mất ăn, mất ngủ, tơi bởi xác thân.
Có than cũng chỉ than thầm,
Lỡ môi, trật miệng, Bà Đầm quát ngay:
“Thôi thì thôi nhé, từ nay
Bỏ Thơ, bỏ Hoạ, quăng ngay Báo dùm.
Bệnh nhân đợi, la um xùm,
Anh không lo, Xếp (2) làm rùm cho coi!”
Chẩm mệt, mặt vẫn tươi cười,
Dám đâu tỏ vẻ bồi hồi, rối ren.
Nàng Y, Bà Xã đều ghen,
Lại thêm ông Xếp rất ghiền “working”
Từ khi mới chớm bình minh,
Đến khi tối mịt vẫn “kinh” mọi bề.
Nhà thương, phòng mạch vừa về,
Cơm chưa kịp nuốt, đã “tề” viện “Psy.” (3)
Tề gia, trị “ hội” cũng tài,
Mang danh Hội Trưởng Suốt Đời (4) không ngoa.
Xếp thường bảo Chẩm: “Nghe moa.
Chịu cam, chịu khổ vài ba năm đầu,
Số mình sẽ hưởng về sau,
Cam đoan hậu vận tươi mầu nay mai!”
Chẩm theo Xếp, bước ngắn, dài.
Mười ba năm lẻ, vẫn nai lưng cầy.
Nàng Thơ theo gió mây bay,
Bàn tay Nàng Hoạ lấm đầy mầu sơn.
Nàng Báo biết phận thiệt, hơn.
Nửa năm mới dám một lần thăm nhau.
Nàng Y vẫn đứng hàng đầu,
Bởi chưng Bà Xã đằng sau giật thừng.
Chẩm biết nói chẳng đặng đừng.
Trên đe, dưới búa, vô cùng oái oăm.
Thôi thì giả điếc, giả câm,
Cắn răng chịu trận, cho êm cửa nhà.
Chẩm xưa nay vẫn xuề xoà,
Chót mang nghiệp dĩ, tự đầy đọa thân.
Cùng Hoàng Xuân Thảo tương lân,
Nối vần thơ, đáp tình thân đôi hàng.
Viết dù cả mấy trăm trang,
Cũng không hết ý, nên ngừng nơi đây.
Cùng Bà Xã, tay cầm tay,
Mặt nhìn mặt, hứa từ nay xin chừa.
Theo gương Vô Kỵ (5) ngày xưa
Bỏ Thơ, bỏ Báo, cho vừa lòng ai.
Nàng Y thì vẫn miệt mài,
Nhờ tay nàng Hoạ, mày ngài Anh tôi!


Chẩm Tá Nhân

1* Chẩm Tá Nhân được các danh sư Thế Am, Thế Các, Lệ Mai, Lệ Hồng dậy cho vài
đường khiêu vũ
2* Bạn thân của Chẩm, có tài “business”. Trong phòng mạch được tặng danh sưng
“Xếp”
3* Psychiatry
4* Ông Xếp là Đương Kim Hội Trưởng Hội YNDSVN/LA, nhờ tài ba, được gọi đùa (hay
thật?) là Hội Trưởng Trọn Đời
5* Trương Vô Kỵ, trong Cô Gái Đồ Long, bỏ hết công danh sự nghiệp, nguyện trọn đời
kẻ lông mày cho người yêu Triệu Minh.

***
Hài Tội Chẩm Tá Nhân

(thân tặng anh Chẩm Tá Nhân, tiếp theo bài Tự Trào của anh)

Một chàng bạch diện tài ba,
Văn thơ có hạng, bút hoa tuyệt vời,
Lại thêm báo bổ cũng nòi,
Chuyên nghề “tả chấm”, một thời vang danh (1)
Nên bốn ả tranh dành một gã,
Chẩm Tá Nhân thật quá đắt hàng,
Y, Văn, Báo, Hoạ, nghiệp chàng,
Tài hoa chi lắm, thêm càng khổ thân.
Có một bận Bà Đầm làm bếp,
Bỗng chuông reo, tới tấp, liên miên,
Biết rằng sẽ kẹt, sẽ phiền,
Bốn cô thị sự, ngang nhiên tới nhà.
Đành tắt bếp, tà tà mở cửa,
Thì một nàng ý nhị bước vào,
Vẻ sang, tà áo trắng phau,
Ông nghe lủng lẳng, sặc mùi ê-te (ether) (2)
Tự giới thiệu, nàng Y chính hiệu,
Còn ngờ gì, đúng điệu Bà Lang.
Thế rồi bà nói phăng phăng,
Đòi quyền chia chác mối duyên bẽ bàng.
Bà nại cớ: “Gia đình hạnh phúc,
Hỏi nhờ ai mới được hiển vinh?
Nhà cao, cửa rộng thông thênh,
Xe hơi láng coóng, “shopping” đều đều(3)
Mà nỡ bỏ “kẻ nhiều, người ít”
Mối tình kia ban phát quân bình,
Bên tám lạng, bên nửa cân.
Nếu không sẽ xúi bệnh nhân kiện liền.
Đền bạc triệu, bạc nghìn như bỡn,
Tiền bồi thường. Cho tởn đến già
Medicaid, Medicare, (4)
HMO, bảo hiểm, cũng là “cúp” luôn (5)
Thôi đi, cân nhắc thiệt hơn,
Mối tình chia sẻ, sẽ yên mọi đường!”
Bà Xã nghĩ thương chồng một cổ,
Mà mấy tròng, mình võ, xác ve,
Sức đâu phục vụ hai bề,
Bà bèn quyết giữ, chẳng cho, chẳng nhường.
Bà đáp lại: “Tiền rừng, bạc bể,
Có bõ công tất tả ngày đêm?
Cả khi chồng vợ ấm êm,
Cái “beeper” réo, cũng liền phải đi. (6)
Hỏi là họa, hay là hạnh phúc?
Mà kể công bổng lộc, bạc tiền?
Đổi sang nghề khác, chịu liền.
Chẳng qua nợ sách, nợ đèn đấy thôi!” (7)
Nàng Y thấy ý, lời chắc nịch,
Sự hiển nhiên, chẳng biết nói gì,
Phân vân nửa ở, nửa về,
Thì chuông lại réo tía lia ngoài thềm.
Lại mở cửa, vào liền hai ả.
Cốt cách người đầy vẻ thanh tao.
Miệng cười chúm chím nghiêng chào,
Lòng lanh khoé mắt biết bao duyên tình.
Một tự bảo chính mình Nàng Hoạ,
Còn ả kia đích thị Nàng Thơ,
Trông người điệu nghệ, dễ ưa,
Nét thanh quyến rũ, đặc thù như nhau.
Nàng Hoạ nói:”Chị sao chẳng hiểu,
Đấng lang quân danh nổi vì đâu?
Phải chăng mầu sắc mỹ miều.
Bức tranh tố nữ bấy lâu được người?
Không có Hoạ, ai nào biết tới?
Chị nỡ nào ngăn mối duyên xinh?
Bút hoa, sách, báo thêm tình
Bài văn, bản nhạc, có hình vẫn tươi!”
Bà Xã chẳng nghe lời đường mật.
Chớ dại gì chuốc nợ vào thân,
Bà bèn tạ sự phân trần,
Mối duyên văn nghệ phải ngăn bớt đà:
“Vẽ vời lắm, cửa nhà thêm bộn,
Khắp trong ngoài, lờm lợm mùi sơn,
Mà nào có được chi hơn,
Tốn công, tốn của, chẳng ăn giải gì!”
Nàng Thơ vội tỉ tê, kể lể:
“Vẫn cùng chàng khóc gió, than mây,
Chị ơi, em khổ thế này
Thương chàng, chẳng được đắm say cùng chàng!
Chị cho phép chia duyên với chị,
Mối tình chàng san sẻ cho em!”
“Cô này mới thật là điên!
Có yêu cũng phải kiếm tìm tuỳ nơi.
Thói lãng mạn, dại thời rán chịu.
Gặp chồng người ai bảo dính vào.
Thì ra Chẩm Tá hồi nào
Mê mê, mẩn mẩn, đăm chiêu, phải bùa!
Nói cô biết, nếu mà léng phéng,
Sẽ có phen biết đến tay này.
Khôn hồn cao chạy, xa bay,
Giả nguyên chồng chị, chị này tha cho!”
Đang léo xéo, thập thò ngoài ngõ,
Lại một nàng kiều nữa bước vào.
Nghênh ngang dáng dấp cao bồi,
“Micro”, máy ảnh khắp nơi, đầy mình. (8)
Như có súng cành cành bên háng,
Quái nữ này bạo dạn khác thường.
Thoạt trông Bà Xã đã run,
Gặp tay đối thủ đáng gờm, phải e.
Nàng xác nhận nàng là Nàng Báo.
Đệ tứ quyền, dân chủ, tự do.
Yêu đương thời mới như pha,
Đã yêu nào ngại chồng ta, chồng người.
Bà Xã thấy rụng rời, khó nghĩ.
Bỗng trong nhà, bầy trẻ hát lên:
Để Bà Xã đỡ sợ, đỡ run:
Hát rằng:
“Anh em ơi, đừng sợ cao bồi!
Nó có súng, mình có dao găm.
Nó bóp cò, mình nhẩy vô đâm.
Nó bắn “đẹt”, mình đâm cái “rụp!”
(theo một bài ca hè phố)
Bà lấy sức, nắm dao, chặn lối.
Quyết phen này chẳng chịu chào thua.
Nhưng rồi lại sợ nó “sue” (9)
Thà dùng mưu chước, nước cờ hay hơn.
Bà giả bộ cho con gọi bố
Chẩm Tá ra, tộp ngực, vặn tay.
Thôi thì cấu, véo đủ nơi,
Thử xem phản ứng bốn người ra sao.
Nàng Y thấy khổ đau ra mặt,
Động tim chàng, “heart attack” mất thôi. (10)
Nàng Thơ, Nàng Hoạ bồi hồi.
Bẻ tay thì biết vẽ vời làm sao?
Còn Nàng Báo phải nhiều thử thách.
Computer phá quách cho coi. (11)
Là thôi, hết cách in bài.
Quả nhiên Nàng cũng dịu lời van xin.
Nàng Y nói: “Điều đình với chị.
Xin từ nay em lấy ban ngày.
Nhà thương, phòng mạch đủ rồi.
Ban đêm chị giữ lấy người chị thương.!”
Nàng Hoạ bảo: “Chị nhường đôi chút.
Chỉ họa hoằn mới mượn bút hoa,
Xuân, Thu, hai độ báo ra, (12)
Thì em mới dám phiền hà anh thôi!”
Nàng Thơ khóc cho vơi tâm sự,
Hứa xin chừa, bớt nhớ, bớt thương,
Để chàng đừng quá vấn vương,
Bên tình, bên nghiệp, đôi đường yên vui.!”
Cô Nàng Báo vẫn ngồi năn nỉ:
“Biết lấy ai có thể thay vào?
Hội nhà trông cậy bấy lâu,
Làm sao thỏa mãn nhu cầu thông tin?”
Mấy đề nghị không xem quá đáng
Nên Bà Đầm đành rán hy sinh!
Thế là mọi sự chu toàn,
Năm nàng ôm Chẩm Tá Nhân, cùng cười!


Lương Thế Nam

1* Khám bệnh
2* Thuốc sát trùng ngoài da để giải phẫu
3* Đi mua sắm
4* Chương trình trợ cấp y tế tiểu bang và liên bang
5* “cắt” - HMO là cơ quan bán công bảo hiểm y tế
6* Máy vô tuyến để gọi thấy thuốc
7* Học Y Khoa ở Mỹ rất đắt, phải nợ ngân hàng cả trăm ngàn đô la. Lại còn
tiền lãi nữa
8* Đầu máy để phóng viên thu thanh khi phỏng vấn
9* Thưa kiện ra toà
10* Tộp ngực sợ làm cơn đau tim nguy hiểm
11* Máy điện toán
12* CTN là chủ biên Tập San Hội YNDSVN/LA, một năm ra hai số, mùa Xuân
và mùa Thu

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2025

Thân Hữu Thành Kính Phân Ưu Cùng Gia Đình Bác Sĩ Đinh Đại Kha


Rất đau buồn khi nhận tin Niên Trưởng Đinh Đại Kha đã ra đi.
Anh Kha là Tiểu Đoàn Phó TĐ SVHDQY khi tôi còn là Sinh Viên năm thứ ba.
Xin cầu cho Niên Trưởng được thanh thản nơi chốn vĩnh hằng
Đa tạ anh Nguyễn Thượng Vũ đã gửi tin

Nguyễn Ngọc Khôi 
SVHDQY 16
***
Tôi biết tin anh Kha qua đời ngày 15/ 09, do bs Soma Ganesan ở Vancouver thông báo. Tôi chờ chi tiết của Soma mà không thấy, không có cáo phó, không có email để chia buồn.
Tôi rất áy náy và buồn, vì anh Kha và tôi có rất nhiều kỷ niệm mà tôi đã kể một số trên Tập San Y Sĩ của Canada.

Thân phụ anh Kha là cụ Đinh Bá Hoàn, bút hiệu Tú Hát, là bạn của cha tôi.
Người vợ lớn của cụ sinh ra anh Kha, chị Tố Nhàn và anh Đinh Hải Tùng, cùng lớp với anh Vũ, chắc anh Vũ phải biết.

Người vợ sau sinh ra Đinh Ngọc Mô, làm đố vui để học trên TV ở Việt Nam, Đinh Thị Kiến Hoà, bác sĩ, Đinh Ngọc Bôi….Kiến Hoà ở Montreal. Hình như còn một cô bs nữa là Đinh Thị Ninh Hưởng mà tôi không quen.
Năm 1975, mới định cư ở Montreal từ mùa hè, tới mùa đông thì tôi và vợ chồng bác sĩ Lê Thiện Nhân RIP, con bác sĩ Lê Lữ RIP lớp tôi, đi Québec city để coi Carnaval des neiges.

Xứ lạ, không quen ai, biết anh Kha đang làm Resident về giải phẫu ở Québec nên coi phone book, tìm số điện thoại, gọi anh Kha, tự giới thiệu, và nhờ cậy. Anh Kha sai Bôi ra bến xe, đón về nhà ăn cơm, rồi đưa đi coi Carnaval, uống rượu Caribou…
Từ đó tôi quen anh Kha, dù anh đã dọn qua Vancouver. Chúng tôi gặp nhau nhiều lần, khi ở Montreal, khi ở Vancouver. Anh Kha coi tôi như em.

Anh ra đi, tôi rất buồn, nhưng anh đã hưởng đại thọ… Kính chúc anh yên nghỉ nơi cõi vĩnh hằng.

Nguyễn Thanh Bình.
***
Tôi hân hạnh được Bác Sĩ Đinh Đại Kha chuyển tặng sách Y Học do ông soạn thảo. Ông đã bỏ ra nhiều công sức viết quyển Y Học này. Để giúp đời, giúp người.

Vô cùng tiếc thương khi hay tin Bác Sĩ Đinh Đại Kha đã ra đi. 
Thành kính chia buồn đến gia quyến của ông trước sự mất mát to lớn này.
Xin cầu nguyện Hương Hồn Ông sớm về miền cực lạc.

Thanh Vân
***

Xin thành kính phân ưu cùng gia đình Bác sĩ Đinh Đại Kha, đã tận tụy chữa bệnh cho cộng đồng người Việt ở Vancouver và những bài viết về Y Học Thường Thức trên TMG group.

Nhờ đọc được những lời chia sẻ tưởng nhớ của các anh chị đồng nghiệp với Bác sĩ Đinh Đại Kha, được biết Bác sĩ Đinh Đại Kha đã khép lại hành trình gần một thế kỷ sống và cống hiến, để lại trong lòng đồng nghiệp, học trò và bạn hữu hình ảnh một thầy thuốc tận tâm, uyên bác, và hiền hòa.

Thành kính.
Hoàng Yến
***
Rất xúc động biết tin huynh trường Đinh Đại Kha đã ra đi.
Chân thành phân ưu cùng tang quyến, anh chị Hoàng Cầm và Đinh Thị Tố Nhàn.
Nguyện cầu hương linh huynh trưởng sớm về cõi An Bình.

Vợ chồng Mùi Quý Bồng
***

Kính gửi BS Nguyễn Thường Vũ,
Mỹ Ngọc cám ơn BS Nguyễn Thượng Vũ đã báo hung tin BS Đinh Đại Kha đã qua đời ở tuổi 94, tại Canada.
Thành kính phân ưu cùng tang quyến, BS HoàngCầm, Giáo Sư Nha Sĩ Đinh Thị Tố Nhàn. 
Cầu nguyện Đấng Tối Cao đón Hương Linh BS Đinh Đại Kha về an nghỉ cõi vĩnh hằng.

Thành kính phân ưu,

Nguyễn thi Mỹ Ngọc
***
Những bài viết về Bác sĩ Đinh Đại Kha, anh Vũ và anh Bình .....đã
cho biết thêm nhiều điều dễ thương của người đàn anh tử tế, ưa giúp đỡ mọi người...vừa mới giã từ anh chị em.
Nguyện cầu Hương Linh đan anh Đinh Đại Kha sóm được về cõi vĩnh hằng.
Thành kính phân ưu.

Nguyễn Tích Lai
***
Thành kính phân ưu cùng gia đình Bác Sĩ Đinh Đại Kha.
Nguyện cầu Hương Linh Bác Sĩ sớm về Miền Vĩnh Cửu

Phan Văn Thàng & Tiểu Thu Kính Bái

***
Cung kính tiễn đưa bác sĩ Đinh Đại Kha về cõi vĩnh hằng yên giấc ngàn thu.

Tố Kim

***

Kim Oanh rất buồn và tiếc thương khi hay tin Bác Sĩ Đinh Đại Kha đã ra đi.
Thành kính chia buồn, đồng hành cùng tang gia trong nỗi đau mất mát này.
Nguyện cầu cho Hương Linh của Bác Sĩ Đinh Đại Kha sớm được yên nghỉ nơi miền Vĩnh Cửu.

Trong những năm qua Bác Sĩ Đinh Đại Kha đã gửi cho Kim Oanh 2 quyển Sách Y Học Thường Thức  để lên Trang Long Hồ Vĩnh Long.
Kim Oanh rất quý và đã dành riêng một trang dành cho sách của Bác Sĩ, đọc giả cần dễ tìm hơn. Kim Oanh còn đang đăng danh dỡ.
Kính gửi:


Kính nguyện.

Kim Oanh

Thứ Năm, 25 tháng 9, 2025

Dis, Quand Reviendras-Tu (Isabelle Boulay) - Hãy Nói Bao Giờ Anh Trở Lại (Mùi Quý Bồng)

Dis, Quand Reviendras-Tu 


Voilà combien de jours,
voilà combien de nuits

Voilà combien de temps
que tu es reparti

Tu m'as dit cette fois,
c'est le dernier voyage

Pour nos cœurs déchirés,
c'est le dernier naufrage

Au printemps, tu verras,
Je serai de retour
Le printemps,
c'est joli pour se parler d'amour

Nous irons voir ensemble les jardins refleuris

Et déambulerons dans les rues de Paris
Dis, quand reviendras-tu

Dis, au moins le sais-tu

Que tout le temps qui passe

Ne se rattrape guère

Que tout le temps perdu

Ne se rattrape plus
Le printemps s'est enfui depuis longtemps déjà

Craquent les feuilles mortes, brûlent les feux de

A voir Paris si beau dans cette fin d'automne
Soudain je m'alanguis, je rêve, je frissonne

Je tangue, je chavire, et comme la rengaine

Je vais, je viens, je vire, je me tourne, je me traîne

Ton image me hante, je te parle tout bas

Et j'ai le mal d'amour, et j'ai le mal de toi
Dis, quand reviendras-tu

Dis, au moins le sais-tu
Que tout le temps qui passe

Ne se rattrape guère

Que tout le temps perdu

Ne se rattrape plus

J'ai beau t'aimer encore,
j'ai beau t'aimer toujours

J'ai beau n'aimer que toi,
j'ai beau t'aimer d'amour
Si tu ne comprend pas qu'il te faut revenir

Je ferai de nous deux, mes plus beaux souvenirs

Je reprendrai ma route, le monde m'émerveille

J'irai me réchauffer à un autre soleil

Je ne suis pas de celles qui meurent de chagrin

Je n'ai pas la vertue des femmes de marin
Dis, quand reviendras-tu

Dis, au moins le sais-tu
Que tout le temps qui passe

Ne se rattrape guère

Que tout le temps perdu

Ne se rattrape plus

Isabelle Boulay
***
(Isabelle Boulay, CQ is a Canadian singer, actress, and composer known for her distinctive style and emotional connection with listeners. Her music blends folk, pop, country, and chanson influences, and her wide vocal range is showcased in songs like "Parle-Moi" and "True Blue" with Dolly Parton. Boulay released her first albums in the late 1990s and has won multiple Canadian music awards, including seven Female Artist of the Year)

***
Bài Dịch:

Hãy Nói Bao Giờ Anh Trở Lại

Không biết đã bao nhiêu ngày,
Không biết đã bao nhiêu đêm,
Không biết đã bao nhiêu lần
Anh về rồi Anh lại ra đi.
Lần này Anh hứa với em
Nhất định sẽ là lần cuối.
Cho hai trái tim chúng ta
Mà thời gian đã xé nát
Chịu đắm chìm một lần chót.
Xuân về Anh sẽ trở lại,
Mùa Xuân thật đẹp để cho
Chúng ta hát bản tình ca,
Cùng đi thăm những vườn hoa
Lang thang trên khắp nẻo đường
Kinh thành Ba Lê tráng lệ.
Anh, Anh hãy nói đi Anh
Bao giờ thì Anh trở lại.
Anh hãy nói đi, ít nhất,
Thì Anh cũng dư biết rằng
Khi thời gian đã trôi đi
Không hy vọng gì bắt kịp.
Những giờ phút mình đánh mất
Làm sao níu kéo được đây.
Mùa Xuân đã chết lâu rồi.
Lá vàng nứt, củi khô cháy
Để thấy Ba Lê tươi đẹp
Trong những ngày cuối mùa Thu.
Đột nhiên em thấy mỏi mòn,
Em mơ và em run rẩy,
Em nằm nghiêng, em lật úp,
Và giống như một điệp khúc,
Em đi tới, em đi lui,
Em rẽ ngang, em quẹo dọc,
Em hết lê rồi em lết.
Hình bóng Anh ám ảnh em.
Em cứ thì thầm với Anh
Tương tư Anh, ngán ngầm Anh.
Anh, Anh hãy nói đi Anh
Bao giờ thì Anh trở lại.
Anh hãy nói đi, ít nhất,
Thì Anh cũng dư biết rằng
Khi thời gian đã trôi đi
Không hy vọng gì bắt kịp.
Những giờ phút mình đánh mất
Làm sao níu kéo được đây.
Dù em vẫn còn yêu Anh.
Dù em vẫn yêu Anh mãi
Dù em chỉ yêu mình Anh,
Dù tình yêu lớn cỡ nào
Em sẽ coi như kỷ niệm
Đẹp nhất trong cuộc đời em.
Em sẽ đi tiếp hành trình
Thế giới biết bao ngạc nhiên
Em đi tìm nguồn sưởi ấm
Từ một một mặt trời mới
Em không phải là một kẻ
Tự hủy trong nỗi đau buồn
Em không có được đức tính
Của một người vợ thủy thủ
(Ngày tháng kiên nhẫn chờ chồng)
Anh, Anh hãy nói đi Anh
Bao giờ thì Anh trở lại.
Anh hãy nói đi, ít nhất,
Thì Anh cũng dư biết rằng
Khi thời gian đã trôi đi
Không hy vọng gì bắt kịp.
Những giờ phút mình đánh mất
Làm sao níu kéo được đây.

Mùi Quý Bồng
(phóng tác)
08/17/2025

Thứ Sáu, 19 tháng 9, 2025

Phế Địa 廢 地 - Trần Văn Lương 陳 文 良

  

Dạo: 

 Quê nhà giờ đã tan hoang,
Còn đâu chỗ để phượng hoàng dừng chân.

Cóc cuối tuần:

廢 地
(懷念永亡的故土)

春 風 久 渡 江,
祖 廟 早 成 荒.
獄 室 肝 腸 折,
家 鄉 血 淚 滂.
泥 中 蟠 赤 子,
殿 裏 據 豺 狼.
搬 撤 梧 桐 樹,
焉 能 住 鳳 凰.
陳 文 良

Phế Địa

(Hoài niệm vĩnh vong đích cố thổ)

Xuân phong cửu độ giang,
Tổ miếu tảo thành hoang.
Ngục thất, can tràng chiết,
Gia hương, huyết lệ bàng.
Nê trung bàn xích tử,
Điện lý cứ sài lang.
Ban triệt ngô đồng thụ,
Yên năng trụ phụng hoàng.

Trần Văn Lương

Dịch nghĩa:

Đất Bị Bỏ Hoang

(Để nhớ về một quê cũ đã vĩnh viễn mất đi)

Gió Xuân đã (bỏ đi) qua sông từ lâu,
Đền thờ Tổ đã thành hoang phế.
(Chốn) ngục tù, ruột gan tan nát.
(Ngay) quê nhà, nước mắt máu tràn đầy.
Trong bùn lầy, bách tính nằm co quắp,
Trong cung điện, lũ sài lang chiếm cứ.
Cây ngô đồng đã bị mang bỏ hết đi chỗ khác,
Làm sao chim phượng hoàng có thể đến ở. (*)

Ghi chú:
(*) Cây ngô đồng và chim phượng:
1. - Trang tử Nam Hoa Kinh, thiên Thu Thủy:
"夫鵷鶵,發於南海而飛於北海,非梧桐不止,
非練實不食,非醴泉不飲."
Âm:
Phù uyên sồ, phát ư nam hải nhi phi ư bắc hải,
phi ngô đồng bất chỉ, phi luyện thực bất thực,
phi lễ tuyền bất ẩm.
Nghĩa:
Cho nên Uyên Sồ (một tên khác của chim phượng)
đi từ biển Nam tới biển Bắc, không phải cây ngô đồng
thì không đậu, không phải hạt luyện (bamboo fruit hay
bamboo rice) thì không ăn, không phải suối ngọt thì không uống.

2.- Ngụy Thư, Bành Thành Vương Hiệp Truyện (魏書,彭城王勰傳):
"鳳凰非梧桐不棲"
Âm:
Phượng Hoàng phi ngô đồng bất thê.
Nghĩa:
Chim phượng hoàng không phải ngô đồng thì không đậu

Phỏng dịch thơ:

Mảnh Đất Bỏ Hoang

(Nhớ về một quê hương đã mất)

Gió Xuân đã bỏ làng,
Xã tắc cũng tan hoang.
Ngục thất, can tràng nẫu,
Gông cùm, máu lệ loang.
Điêu tàn thân bách tính,
Rủng rỉnh túi sài lang.
Vắng bóng tàng cây đợi,
Về đâu hỡi phượng hoàng?

Trần Văn Lương
Madeira,Portugal, 9/2025

Lời than của Phi Dã Thiền Sư:

Than ôi!
Giang san cẩm tú cha ông để lại đã và đang bị tàn phá tan hoang. Nền văn hóa, luân lý, đạo đức của con người cũng không còn nữa.
Chim phượng hoàng dù có muốn ghé qua cũng chẳng tìm đâu ra cây ngô đồng để đậu.
Hỡi ơi!

***

Đất Hoang

(Để nhớ về quê cũ đã mất)

Gió xuân thôi qua sông.
Đền thờ Tổ bỏ hoang.
Ngục tù lòng tan nát.
Quê hương lệ máu tràn.
Bùn đất vùi trăm họ.
Cung điện dậy sài lang.
Cây ngô đồng tróc gốc.
Tìm đâu tổ phượng hoàng?


Mùi Quý Bồng
(Phóng tác)
09/11/2025
***
Đất Hoang

(Nhớ về quê hương đã mất)

Gió xuân bỏ xa phương
Đền Tổ lắm đoạn trường
Ngục tù tâm nhừ nát
Lệ máu nhuộm quê hương
Bùn lầy dìm trăm họ
Cung điện giặc nhiễu nhương
Cây ngô đồng gục ngã
Phượng Hoàng biết đâu nương?


Kim Oanh
 
(Phỏng Dịch)
Melb. 18.9.2025

Thứ Sáu, 18 tháng 7, 2025

Caminito (Gabino Coria Peñaloza & Juan de Dios Filiberto ) - Con Đường Nhỏ (Mùi Quý Bồng)

 
 
(Sáng tác năm 1926 bởi Juan de Dios Filiberto
Lời được viết bởi Gabino Coria Peñaloza)

Caminito

Caminito que el tiempo ha borrado,
que juntos un día nos viste pasar,
he venido por última vez
he venido a contarte mi mal.

Caminito que entonces estabas
bordado de trébol y juncos en flor,
una sombra ya pronto serás
una sombra lo mismo que yo.
refrain:

Desde que se fue triste vivo yo,
caminito amigo yo también me voy.
Desde que se fue nunca más volvió,
seguiré sus pasos, caminito, adiós.

***
Bài Dịch:

Con Đường Nhỏ


Con đường nhỏ thời gian mờ xoá
Đã từng thấy hai đứa sánh vai
Ta trở lại một lần chót thôi
Để cùng mi đôi lời than thở.
Con đường xưa, người em bé nhỏ
Tung tăng đi, hoa cỏ nở đầy
Chỉ một thoáng thời gian nữa đây
Sẽ trở thành lất lây chiếc bóng,
Không khác gì quãng đời ta sống,
Khi nàng lằng lặng bỏ ta đi,
Một đoạn đời nặng trĩu sầu bi.
Hỡi con đường bạn bè thân thiết
Rồi ta cũng sẽ đi biền biệt
Từ khi nàng dứt áo ra đi
Không để lại một lời từ ly
Dõi theo bước chân nàng, ta sẽ
Đến tận nơi chân trời, góc bể
Đường nhỏ ơi, chào nhé, ta đi!

Mùi Quý Bồng
(phóng tác)
07/17/2025


Thứ Tư, 7 tháng 5, 2025

Lãnh Tuyết Sầu 冷 雪 愁 - Trần Văn Lương



Dạo:

Đông qua, Xuân ấm trở về,
Sao con tim vẫn não nề giá băng.

Cóc cuối tuần:

冷 雪 愁


獨 步 帶 愁 到 雪 山,
冷 花 飄 落 滿 巖 磐.
林 中 溪 水 號 蠻 曲,
冰 下 墓 碑 憶 舊 顏.
舉 足 登 壇 遊 遠 地,
回 頭 洒 淚 泣 鄕 關.
縱 然 冬 盡 陽 溫 盛,
亡 國 之 心 永 凍 寒.

陳 文 良

Âm Hán Việt:

Lãnh Tuyết Sầu

Độc bộ đái sầu đáo tuyết san,
Lãnh hoa phiêu lạc mãn nham bàn.
Lâm trung, khê thủy hào man khúc,
Băng hạ, mộ bi ức cựu nhan.
Cử túc đăng đàn du viễn địa,
Hồi đầu sái lệ khấp hương quan.
Túng nhiên đông tận, dương ôn thịnh,
Vong quốc chi tâm vĩnh đống hàn.

Trần Văn Lương

Dịch nghĩa:

Nỗi Sầu Tuyết Lạnh

Một mình mang nỗi buồn đến núi tuyết
Hoa lạnh rơi (phủ) đầy đá núi.
Trong rừng, nước suối gào khúc nhạc man rợ,
Dưới nước lớp đá, mộ bia nhớ đến dung nhan cũ.
Cất bước bắt đầu đi thăm đất xa lạ,
Quay đầu nhỏ lệ thương khóc quê nhà.
Cho dù mùa đông hết, hơi ấm mặt trời hưng vượng,
(Nhưng) con tim (kẻ) mất nước vĩnh viễn lạnh cóng.

Phỏng dịch thơ:

Nỗi Sầu Tuyết Lạnh


Bước lẻ gánh sầu vượt đỉnh cao,
Thạch bàn, hoa tuyết lượn xôn xao.
Nhôn nhao, nước suối trào tung tóe,
Lặng lẽ, mộ bia bể nghẹn ngào.
Chốn lạ, chân nhôn nhao rộn rã,
Quê xưa, hồn vật vã lao đao.
Lưu vong dù có bao Xuân ấm,
Lòng vẫn giá băng tự thuở nào.


Trần Văn Lương
Cali, 5/2025
Lời than của Phi Dã Thiền Sư:

Chân vui đất lạ sao lòng dạ vẫn xốn xang.
Phong cảnh thì đâu đâu cũng chẳng khác biệt
gì nhiều nhưng tâm tình lữ khách thì chắc gì
ai đã giống ai.
Trên quê người mùa Đông rồi sẽ đi qua và
mùa Xuân với nắng ấm lại về, nhưng lòng người
mất nước sao vẫn mãi lạnh căm.
Hỡi ơi!

***
Sầu Tuyết Lạnh

Núi tuyết đơn côi, trĩu nặng lòng
Cánh hoa lạnh giá rớt mông lung
Suối reo cuồng loạn nhạc man rợ
Nước chẩy bâng khuâng bia tưởng dung
Cất bước ngẩn ngơ thăm đất lạ
Quay đầu lệ đẫm nhớ quê hương
Đông tàn, nắng chói trời hưng phấn
Tìm kẻ tha hương mãi giá băng


Mùi Quý Bồng
(05/01/2025)


Thứ Năm, 13 tháng 2, 2025

Trường Lộ Thán 長 路 嘆 - Trần Văn Lương


Dạo:

Quê nhà thăm thẳm nơi nao,
Ai còn mài miệt lao đao đường dài.

Cóc cuối tuần:

長 路 嘆

日 沉 煙 起 晚 天 暝,
鳥 騎 殘 暉 別 短 亭.
月 散 寒 光 爭 冷 霧,
雲 乘 黑 夜 覆 孤 星.
伶 仃 老 步 家 還 遠,
眷 戀 悲 心 淚 已 晴.
霜 浸 愁 聲 催 憊 腳,
行 人 瘠 弱 勉 登 程.

陳 文 良
***
Âm Hán Việt:

Trường Lộ Thán

Nhật trầm, yên khởi, vãn thiên minh,
Điểu kỵ tàn huy biệt đoản đình.
Nguyệt tán hàn quang, tranh lãnh vụ,
Vân thừa hắc dạ, phú cô tinh.
Linh đinh lão bộ, gia hoàn viễn,
Quyến luyến bi tâm, lệ dĩ tình.
Sương tẩm sầu thanh thôi bại cước,
Hành nhân tích nhược miễn đăng trình.

Trần Văn Lương
***
Dịch nghĩa:

Lời Than Đường Dài

Mặt trời chìm, khói nổi lên, trời chiều tối ám,
Chim cưỡi nắng tàn từ giã đoản đình (trạm dừng chân)
Trăng rải ánh sáng lạnh (để) đấu với sương mù lạnh,
Mây nương đêm đen (để) che trùm ngôi sao cô độc
Bước già lẻ loi, nhà vẫn còn xa.
Tim đau thương bịn rịn, (nhưng) nước mắt đã khô.
Sương thấm ướt âm thanh buồn bã thúc giục (đôi) chân mệt mỏi,
Người lữ hành gầy còm yếu đuối gắng gượng lên đường.

Phỏng dịch thơ:

Đường Dài Than Thở

Khói đùn bóng tối ngập trời cao,
Chim cưỡi nắng tàn giã biệt nhau.
Sương lạnh lau nhau vờn ánh nguyệt,
Mây đen mải miết át màu sao.
Nghẹn ngào bước lão, quê đà mất,
Héo hắt lòng đau, lệ hết trào.
Giá buốt cung sầu luôn thúc bách,
Đường dài, lữ khách bước lao đao.

Trần Văn Lương
Armenia, 5/2024
***
Thân Nỗi Đường Dài

Khói nổi, trời chìm, chiều tối đen
Thẫn thờ chim cưỡi nắng bay lên
Trăng buồn quyện với sương khuya lạnh
Mây xám che mờ sao lẻ đơn
Nhà cửa còn xa, chân bước nặng
Đau thương vẫn đó, lệ khô dần
Âm thanh buốt giá luôn thôi thúc
Lữ khách già nua, lê lết thân

Mùi Quý Bồng
05/16/2024

Thứ Hai, 3 tháng 2, 2025

Mạt Lộ Thương Ca 末 路 傷 歌 - Trần Văn Lương



Dạo: 
Dù cho đến cuối chặng đường,
Nỗi buồn mất nước vẫn vương vấn lòng.


Cóc cuối tuần:

末 路 傷 歌

匆 匆 歲 月 若 飛 虹,
轉 眼 離 鄉 五 十 冬.
日 短 夜 長 充 冷 霧,
山 高 地 窄 聚 寒 風.
孤 蹤 故 里 逢 辛 苦,
獨 步 他 方 遇 困 窮.
年 盡 心 中 愁 更 大,
國 讎 猶 在 永 難 忘.
 
陳 文 良

Âm Hán Việt:


Mạt Lộ Thương Ca

Thông thông tuế nguyệt nhược phi hồng,
Chuyển nhãn, ly hương ngũ thập đông.
Nhật đoản, dạ trường, sung lãnh vụ,
Sơn cao, địa trách, tụ hàn phong.
Cô tung cố lý phùng tân khổ,
Độc bộ tha phương ngộ khốn cùng.
Niên tận, tâm trung sầu cánh đại,
Quốc thù do tại, vĩnh nan vong.

Trần Văn Lương

Dịch nghĩa:


Bài Ca Buồn Chốn Đường Cùng
Thời gian vội vã đi qua như ráng trời bay,
Chớp mắt xa quê đã năm mươi mùa đông.
Ngày ngắn, đêm dài, sương lạnh đầy,
Núi cao, đất hẹp, gió rét tụ lại.
Vết chân đơn độc ở quê nhà gặp nhiều đau khổ đắng cay,
Bước lẻ ở đất người gặp cảnh khốn cùng.
Năm hết, nỗi sầu trong tim lại càng lớn,
Thù nước còn đó vĩnh viễn khó quên.

Phỏng dịch thơ:

Bài Ca Buồn Cuối Nẻo

Tuế nguyệt xoay vần tựa ráng bay,
Năm mươi đông đã thoát tầm tay.
Đêm dài, ngày ngắn, sương thành vũng,
Đất trũng, non cao, gió họp bầy.
Quê mẹ, chốn tù đày vất vưởng,
Xứ người, đường mộng tưởng loay hoay.
Năm tàn tháng tận rày trăn trở,
Thù nước, lòng luôn nhớ chẳng khuây.

Trần Văn Lương

Cali, 1/2025
Lời than của Phi Dã Thiền Sư:
Than ôi, đã năm mươi năm biệt xứ rồi ư?
Thù nhà chưa trả, nợ nước chưa đền, đường cùng đã đến!
Biết làm sao đây?
Hỡi ơi!

***
Buồn Cuối Năm

Năm tháng qua đi như bóng mây.
Xa quê nửa thế kỷ rồi đây!
Đêm dài, ngày ngắn, màn sương lạnh.
Đất hẹp, núi cao, ngọn gió quây.
Quê mẹ, chân đơn, bao khổ ải.
Đất người, bước lẻ, những chua cay.
Cuối năm, sầu não trào tim óc.
Hận nước, ngàn đời há dễ khuây?


Mùi Quý Bồng
01/16/2025


Thứ Hai, 27 tháng 1, 2025

Viết Cho Tháng Chạp



Viết Cho Tháng Chạp

gượm giây phút
so dây đàn
giao động
nốt đầy rơi thong thả thang bậc cao
êm ái nhé vòng tay ôm kỳ diệu
ngập ngừng trôi từng bước sóng mơ màng

thì thế nhé
mời khanh vào giai điệu
nhạc blue trầm
khói thuốc nhẹ tan mau
hãy kéo lại những đam mê mới lạ
cho đất trời xiêu đổ gót chân son

khanh, ta gọi
ái khanh à
sủng ái
quán nửa đêm còn thắp sáng cơn say
tờ áo lụa mỏng đường tơ rung động
chừng nghe như tâm lạc khúc nghê thường

và tháng chạp
và cung đàn
tiếng hát
gửi niềm vui từ thuở nọ yêu nhau
đừng về nhé quán khuya còn thức tỉnh
thì say đi khanh nhé lãng quên đời

còn dăm buổi
còn thiết tha
không nói
tiếng thời gian từng nhịp gõ lang thang
rừng hoa trắng ngoài kia là hoa trắng
trắng nguyên khôi mùa tháng chạp tuyệt vời

đừng ngần ngại
bàn tay đưa
chờ đợi
nhạc du dương-hồn lả lướt chìm sâu
trong hơi thở chợt nghe mùa hoang dại
đã nở đầy trên ngực áo chiêm bao

này khanh nhớ
đêm mầu hồng
mờ ảo
ta dìu nhau từng bước nhặt hân hoan
mai kia đó có xa chừng dặm mỏi
còn thấy xưa
khanh ạ
những ngọt ngào

Pham Quang Trung
***
Cảm Tác:

Ngồi Yên Nhé Em


Ngồi yên nhé,
xin em
đừng cử động
Tiếng lòng anh từng nốt vút lên cao
Trong không khí như có gì huyền diệu
Một nhích tay, mơ ước sẽ muộn màng.

Ừ, thế đó,
tim anh từng âm điệu
Bỗng trồi lên
theo những nhịp nhanh, mau.
Anh chợt biến thành một loài chim lạ
Cất tiếng hót như ra khỏi lồng son

Và bỗng thấy
cả một trời
ân ái
Tình yêu mình tô đậm nét mê say.
Ngồi yên nhé, xin em đừng cử động
Nhích tay thôi, mọi chuyện sẽ bình thường

Hãy lặng yên
nghe bổng trầm
giọng hát
Tìm óc anh đang hoà quyện cùng nhau
Đừng cử động làm cơn mơ chợt tỉnh
Từ Thiên Thai anh lại trở về đời

Em ngồi yên,
và xin em
đừng nói
Hồn anh đang lơ lửng tận cung thang
Toàn không gian sáng một mầu trong trắng
Tình yêu anh tỏa rộng đến xa vời

Bao năm tháng
đã qua
anh vẫn đợi
Giây phút mà ký ức sẽ hằn sâu
Cuộc tình mình sẽ không còn thơ dại
Thú đau thương, thoáng chốc, có là bao.

Đời sống
vẫn chỉ luôn
là hư ảo
Khổ đau và hạnh phúc mãi giao hoan
Quay quắt mấy cũng không qua mệt mỏi
Em, ngồi yên, cho mộng ước ngạt ngào

Mùi Quý Bồng
07/26/2020
Tranh bút bi trên giấy, khổ 11”x14”, theo một bức ảnh của NAG Vũ Công Hiển

Thứ Năm, 7 tháng 11, 2024

Tặng Em Mùa Thu



Tặng Em Mùa Thu

Tôi gửi vào thu một cánh thư
hồi âm đầy lá nhuộm mai chiều
ra sân nhẩm đếm từng phiến nhỏ
đọc cả mùa thu ơi cô liêu!

Có ai ngồi đếm hoa bươm bướm
bay đỏ hoàng hôn nơi cuối sông
mái khua sóng nhẹ thuyền đơn bóng
nhớ thuở Lưu Trần thật hư không!

Tôi gửi về em bài ca sao
ngoài hiên mưa lạnh lẻn song vào
tình thu nức nở âm giai điệu
ướt cả một thời rồi qua mau!

Đã dò dặn mãi ngày hôm nọ
có kẻ sang sông bỏ hẹn hò
cỏ lau chết đuối bờ đê nhỏ
bầy dế giun rầu tiếc ngẩn ngơ!

Còn tôi và khoảng trời thu hẹp
một góc bàn vuông dăm chén ly
sờ cằm bỗng thấy mầm kỳ dị
từng sợi râu mòn đâu có khi!

Tôi gửi về đâu những có không
mối tình nghệ sĩ cung tơ đồng
một mai em có về bên đấy
còn một chút gì nhẹ mênh mông!

Pham Quang Trung
***
Chỉ Trong Mơ

Tôi vẫn giữ hoài một lá thư
Em gửi cho tôi một buổi chiều
Lá thư bé, trong phong bì nhỏ
Vả tôi, trong phòng trọ, tịch liêu

Qua cửa sổ, vẩn vơ đàn bướm
Gió hiền hoà gợn sóng trên sông
Tôi ngồi đó, một mình một bóng
Thả hồn mình vào với thinh không

Thư em đến như một vì sao
Lấp lánh tim tôi rọi sáng vào
Nhạc khúc yêu đương dồn trồi diệu
Từng nốt, từng nốt, vút cao, mau

Và tôi nhớ buổi chiều vàng nọ
Hai chúng ta lần chót hẹn hò
Trời hôm ấy mưa phùn nho nhỏ
Thái độ em làm tôi ngẩn ngơ

Khép tôi vào không gian nhỏ hẹp
Em tặng tôi nụ hôn biệt ly ,
Không nồng ấm, lạnh băng, kỳ dị,
Khác hẳn với nụ hôn mọi khi.

Tôi tự hỏi, thật thế hay không
Hai chúng ta đánh mất chữ “đồng”?
Những hẹn ước của ngày xưa ấy
Đã rớt rơi vào cõi mênh mông?

Tôi vẫn giữ hoài lá thư xưa
Để nhắc mình thôi đừng ngu ngơ.
Mọi chuyện đều như làn gió thoảng
Tình yêu vĩnh cửu? Chỉ trong mơ!

Mùi Quý Bồng

10/31/2020
 

Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2024

Coi Như Bão Lụt Đã Sang Trang

 

Xướng:

Coi Như Bão Lụt Đã Sang Trang

Quên hết đi em! Quên, nhẹ nhàng.

Coi như bão lụt đã sang trang
Trời làm một trận không ai thích
Mình nhắc làm chi để xốn xang?

Quên hết đi em để nhẹ lòng
Từ nay đâu cũng có non sông
Biển, trời, bát ngát không biên giới
Hai đứa mình như nhánh cỏ bồng...

Em hãy ngồi yên, anh vuốt tóc
Kết cho em nhé những bài thơ
Chúng mình ôm chặt tình thương mến
Em của anh thôi, tuổi học trò!

Tuổi bao giờ cũng vậy nha em
Thèm nghe Ngoại kể chuyện Thần Tiên
Hình như Ngoại nhớ không cần nhớ
Ngoại có bao giờ có luc quên?

Anh kết cho em từng sợi tóc
Anh vuốt cho em từng ngón tay
(Hai câu thơ đó không cần luật
Tôi để cho nàng ngả xuống vai.)

Quên hết đi em. Quên nhẹ nhàng
Một cơn bão nữa sắp đi ngang
Em còn nước mắt, trời thêm bão
Ai ghé thăm dân ở xóm làng?

Tội chớ những người dân với nước
Vui sao những kẻ bỏ nhân dân
Nào ai biết nhỉ mình hai đứa
Nước mắt trào ra không có khăn...

Trần Vấn Lệ
(7:57' 30.10.2020)
***
Họa:
Thôi Hết Rồi Em, Đã Nhỡ Nhàng

Còn nói gì đây, đã nhỡ nhàng.
Chuyện cũ đâu cần lật từng trang.
Những trang mình ghét, hay mình thích,
Mình thờ ơ, hay mình xốn xang.

Dù thế nào, thôi, chả bận lòng
Cầm bằng như dòng nước trên sông
Trôi mãi, trôi hoài không ranh giới
Như con chim sải cánh tang bồng.

Như em đã thả xuôi suối tóc
Như anh vừa cạn kiệt nguồn thơ
Tự điển mất đi từ yêu mến
Mình đã thuộc từ thuở học trò.

Anh chẳng còn gì nói với em
Những lời tim óc buổi đầu tiên
Chắc em vẫn nhớ, như anh nhớ
Nhưng bây giờ, thôi đành lãng quên.

Em đã tặng anh một lọn tóc
Mà em kết làm nhẫn đeo tay
(Để mình hai đứa, thành, theo luật,
Một cặp tình nhân, vai sát vai)

Nhưng hết rồi em, đã nhỡ nhàng.
Thuyền không đi thẳng, rẽ sang ngang.
Trời, mây, non, nước, không vì bão,
Mà bỗng trầm luân bởi lỡ làng.

Biển tình đã cạn, không còn nước
Thành phố yêu đương vắng bặt dân
(Trước nay chỉ chúng mình hai đứa
Thì chuyện tan hoang, đâu khó khăn!)

Mùi Quý Bồng

10/30/2020

Thứ Năm, 31 tháng 10, 2024

Mắt Biếc

  

Mắt Biếc

Ta còn lại...
một trời riêng, thu ạ
cánh rừng xa và nỗi nhớ mênh mông
ngày mây trắng bao vây thành quách cũ
vết chim bay
mơ ảo cuối chân đồi

Mưa đi vắng
nắng dưng buồn đến thế
lòng ta hư-suối lá đổ triền miên
thu thay áo em nằm đau bệnh mãi
bỗng nghe đời xa vắng quá
thu ơi

Cứ gió bão
rồi mai kia bình lặng
đừng giận hờn sẽ đánh mất hồn nhiên
em vui nhé-tiếng cười trong suối nhạc
là ru êm
là điệp khúc ngọt mềm

Căn nhà nhỏ-gió hôn nhành hoa mới
trùm chăn nhung mấy lượt vẫn tay rung
ừ mới biết mình già thêm đôi tuổi
bước chân đời còn mấy độ bao dung

Ra hiên ngóng
ồ thu sang lá đỏ
nhớ mắt em buổi ấy long lanh sương
thôi thôi đã nát nhầu tan sỏi đá
ta ngồi yên
yên cả buổi chiều tàn

Này em nhỏ
này em yêu quý nhỏ
sân ga đầy gió lộng thổi ưu tư
tầu về bến hồi còi nào thao thức
tầu trôi xa
nhớ quá
thu hiền hòa


Pham Quang Trung


***
Cảm Tác:
Tình Lỡ Rồi, Thôi Đừng Khóc

Lau mắt đi,
thôi đừng khóc, em ạ.
Ngoài kia trời, biển, nước vẫn mênh mông.
Em khóc mấy, mới cũng không thay cũ,
Mặt trời chiều
vẫn lặn khuất sau đồi.

Ngày tháng ấy,
ngày xưa, đẹp như thế.
Nhưng bây giờ mình sống với cô miên.
Anh vẫn tưởng duyên tình mình đẹp mãi.
Mà hôm nay, chào mi,
trái sầu ơi

Cuộc đời cứ
trôi đi trong tĩnh lặng
Vũ trụ quanh mình vẫn mãi an nhiên
Những đám mây bay như từng nốt nhạc
Không âm thanh
dù một giọt ru mềm

Thôi đừng khóc,
cũ không thay bằng mới
Giọt lệ nào cũng chẳng khiến tim rung
Nỗi sầu nào cũng không chờ đến tuổi
Đổ vỡ nào cũng chẳng đợi khoan dung.

Thu rồi đó,
lá xanh thành vàng, đỏ
Nắng chói chan, giờ trời đã mù sương
Trái tim non theo thời gian hoá đá
Nụ tình xanh
giờ đổi sắc, úa tàn

Thôi đừng khóc làm gì,
người em nhỏ
Hợp rồi tan, chỉ là chuyện riêng tư ,
Tình đã lỡ, có ích gì thổn thức
Được gì đâu,
dù nước mắt
chan hoà.


Mùi Quý Bồng

10/24/2020