Hiển thị các bài đăng có nhãn Hàn Thiên Lương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hàn Thiên Lương. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 13 tháng 8, 2026

Tiếng Tơ Đồng



(Nhớ đêm nghe Tiếng Tơ Đồng dạo khúc tương tư)

Đàn ai đang dạo khúc tương tư
Vẳng nỗi tình xa đã biệt mù
Đôi mắt vẫn còn in cõi mộng
Lạc đời nhớ mãi đến thiên thu!

Một khối tình sầu cách núi sông
Nhớ thương vương víu mãi tơ lòng
Chập chờn lẻ bóng mơ tương ngộ
Mịt mùng sương gió cõi mênh mông.

Mãi ngát trong hồn hương dạ lý
Người đang ẩn hiện giấc tương tư
Đêm đêm dõi ánh viền trăng ngọc
Tìm dấu người xưa cõi mịt mù!

Cứ tưởng chân người vừa bước qua
Ngờ đâu lá rụng động thềm nhà
Tương tư hiu hắt hồn lưu lạc
Canh cánh bên lòng người chốn xa!

Cô đơn chiều bước giữa rừng thu
Sương khói hoàng hôn tỏa mịt mờ
Lại ngỡ dìu nhau về cõi mộng
Gió rừng vi vút tiếng đàn thơ!

Nhưng đó chỉ là mộng mị thôi
Cố nhân xa biệt mãi bên trời
Tương tư trong giấc sầu đêm lạnh
Thương nhớ bao mùa lệ đắng môi!

Hàn Thiên Lương

 

Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2026

Chờ Ai Mãi



Cớ chi cứ chờ ai mãi
Giờ nầy người ở phương nào
Sao cứ nghìn trùng xa cách
Tháng năm dài biền biệt nhau!

Thương hoài dù không duyên phận
Đời nầy hay mãi ngàn sau
Lòng tôi còn nguyên kỷ niệm
Sắt son mãi không phai nhoà!

Nay vẫn nghìn trùng xa cách
Nhưng lòng không chút tàn phai
Mong người như thời mới gặp
Trinh nguyên không chút hao gầy!

Cớ chi cứ chờ ai mãi!

Hàn Thiên Lương
14-7-2026

Thứ Hai, 13 tháng 7, 2026

Gặp Lại

 

Lâu quá giờ đây mình gặp lại
Mái tóc anh sầu trắng như mây
Mắt nhìn nhau cõi lòng khoắc khoải
Muốn nói nhiều nói được gì đây?!

Cuộc biển dâu đời mình tang hải
Vì phong ba cách biệt phương trời
Anh có biết bao lần em khóc:
Biết anh còn sống,… chết?... xa xôi!

Từng bước đi đường xa ngõ quạnh
Chỉ mong tìm dấu vết người xưa
Đêm đêm nhìn vì sao lấp lánh
Hồn em mòn mỏi biết bao mùa!

Chiều nay ai xuôi mình gặp lại
Dáng ngập ngừng không nói nên câu
Trong cõi lòng em buồn muốn khóc
Mi mắt anh đọng giọt lệ sầu!

Mình đã lỡ đò về bến mộng
Trên ngõ đời khuất bóng mùa xuân!
Đâu dám cạn chén tình tương ngộ
Đành rưng buồn trân trọng cố nhân!

Hàn Thiên Lương


Thứ Tư, 8 tháng 7, 2026

Biển Sầu Trong Mắt Đợi

 

Em ngồi đó, biển sầu trong mắt đợi
Thuyền trăng xưa biền biệt cõi sương mù
Bao năm tháng vì đời nhau:- khắc khoải
Lời hẹn thề vương vấn đến thiên thu.

Phương trời xa người đi còn lận đận
Thêm niềm đau cho kẻ ở nơi nầy
Trong đáy mắt tình xưa luôn rõ dấu
Nỗi chờ trông dáng vóc cũng hao gầy

Tình một thuở hồng tươi trên bến mộng
Đàn thơ say ngây ngất vị hương nồng
Bản tình ca trao lòng nhau tha thiết
Thuyền yêu thương êm ả giữa dòng trong!

Nhưng mưa gió bão bùng gây tang hải
Bến mộng điêu tàn, tan tác thuyền hoa
Cõi nhân sinh nắng trời thêm dầu dãi
Cuộc phân ly mắt biếc lệ rơi nhoà!

Đàn vắng tiếng dư âm càng não nuột
Đọng vào hồn cô phụ nhớ người xa
Trong u tịch nàng cúi đầu thầm nguyện:
Cuộc tương phùng dạo lại khúc hoan ca.

Nhưng cuộc đời vẫn còn nhiều mưa gió
Bóng người đi mãi khuất cuối chân trời
Em cam chịu cô đơn buồn chinh phụ
Tím hoàng hôn lặng lẻ ngắm mây trôi!


Hàn Thiên Lương

 

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2026

Tình Thu - Ước Mong


 

Tình Thu

Lời xa xôi ấy cõi lòng em
Vàng lá thu rơi nhuộm trước thềm
Ngơ ngẩn hồn xưa quen dáng cũ
Đợi hài trở bước nhẹ từng đêm

Vườn tình ái ý thơ lưu khách
Theo bóng mây ray rứt thẫn thờ
Thu chợt đến khơi sầu tiếc nuối
Người mơ ơi thỏa ước mong chờ

Ôi thương nhớ nỗi buồn vương mãi
Định mệnh nào ly cách biệt nhau
Ôm kỷ niệm vai gầy trĩu nặng
Người đi rồi biết ở nơi đâu

Kim Phượng
***
Cảm Tác:

Ước Mong

Dù xa xôi nhớ mãi tình em
Bao mùa thu lá phủ bên thềm
Khắc khoải hồn đau thương dáng cũ
Hồn anh thao thức nhớ từng đêm!

Đời anh giờ đây là viễn khách
Nhìn áng mây trôi dạ thẫn thờ
Phải được trở về bên xứ cũ
Chúng mình kết họp khỏi mong chờ!

Mãi nhớ em nỗi sầu vương mãi
Biết bao lâu đời thôi xa nhau
Cõi lòng ta thôi sầu tương biệt
Gần bên nhau mình khỏi tìm đâu!?

Hàn Thiên Lương
9-5-2026

Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2026

Gửi Người Phương Xa

 

Mong thấy dáng người lồng bóng nguyệt
Để cùng kết lại với hồn tôi
Dù phương trời biệt còn muôn dặm
Trọn cõi lòng tôi thương nhớ ơi!

Đã biết bao năm xuân tàn mộng
Sao không hội ngộ biệt mù khơi
Thời gian cứ rụng bao lâu nhỉ
Tôi giữ lòng riêng trọn ước thề!

Vẫn mãi thương người... nên ngóng đợi
Bao nhiêu ngày tháng cứ chờ thôi
Làm sao đếm được thời gian nhỉ
Son sắt tình tôi chẳng úa mờ!

Đã mấy đông tàn chớm gió xuân
Cớ sao biền biệt dạ bâng khuâng
Lòng tôi ngày nhớ đêm trăn trở
Biết nói làm sao trọn tấc lòng!

Hàn Thiên Lương
30-4-2026

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2026

Mẹ Tôi - Hàn Thiên Lương

 

Mẹ tôi khuất bóng bên trời
Tôi nay vẫn nhớ những lời mẹ ru
Trưa hè gió thoảng vi vu
Tiéng mẹ nhè nhẹ như thơ ấm lòng!

Tháng ngày cha trải núi sông
Đêm đêm khắc khoải mẹ mong mẹ chờ!
Vì con vất vả từng giờ
Dạy con thoát khỏi tuổi thơ dại khờ!

Nước non khói lửa mịt mờ
Đưa con vào lính ngẩn ngơ giữa đời
Xót đau đành chịu im lời
Nhớ con mẹ khóc trọn thời chiến chinh.

Nguyện cầu tàn cuộc lửa binh
Chồng con của mẹ yên bình đoàn viên.
Cha tôi nằm lại trận tiền
Lệch vành tang chế triền mên mẹ sầu!

Con mẹ chẳng biết về đâu
Tàn mùa chinh chiến dãi dầu tang thương
Đứa thì chết giữa chiến trường
Đứa thì tù ngục nắng sương bạc đầu!

Mẹ tôi ôm vạn nỗi sầu
Một ngày gục ngả mái đầu trằng hoa
Mồ mẹ lạnh dưới trăng tà
Hồn mẹ chắc vẫn thiết tha nỗi đời!

Nay con lưu lạc xa xôi
Nguyện cho hồn mẹ xa đời phù du
Bình yên nước Phật thiên thu
Đời nầy cõi tạm mịt mù gió bay !!

Hàn Thiên Lương

Nhân ngày Lễ Mẹ 2026

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2026

Tang Thương

 

Chiều vội xuống
Sương giăng mờ phố núi.
Đường quanh đây
Sỏi đá ngại chân qua.
Đã tàn binh
Sao hiu quạnh quá!
-Mẹ già tôi
Khuất bóng bên trời
Còn người yêu tôi
Lặng im trong mộ cỏ!
Mỗi thu về
Vàng ngập lá tàn rơi!
Tôi nhẹ bước vào vườn
Đâu thấy gì?!
Tràn ngập nỗi tang thương!

22-4-2026
Hàn Thiên Lương

Thứ Hai, 13 tháng 4, 2026

Tháng Tư Sầu

 

Tháng tư sầu lắm em ơi
Lòng ta đau xót thương về cố hương.
Trách ai gây cảnh tang thương
Người đi người ở lệ buồn biệt ly!
Bao giờ thấy tỏ đương về
Bao giờ hội ngộ trăng thề lung linh?
Nhớ xưa một thuở thanh bình
Tiếng hò tiếng hát đẹp tình nước non.
Thong dong ta bước dặm mòn
Sông xanh núi thẳm rỏ hồn quê hương.
Nhớ làm sao cảnh sân trường
Phất phơ áo trắng vấn vương cõi lòng.
Nhớ mẹ hiền mãi chờ mong
Bầy con vào lính núi sông mịt mờ.
Bao nhiêu chinh phụ đợi chờ
Chàng không trở lại mắt mờ lệ cay!
Sao quên được nỗi đau nầy
Cảnh đời tang chế biết ngày nào nguôi!

Hàn Thiên Lương
3-4-2026


Thứ Ba, 10 tháng 3, 2026

Nhóm Tri Kỷ Bốn Phương Mừng Sinh Nhật Anh Hai Trần Công 10/3/2026

 

Mười tháng ba (10/3) quá trăm năm
Sao quên được tiếng tăm người hùng.
Ngày xưa chiến sĩ vẩy vùng
Dọc ngang khắp ngã một lòng trung kiên!
Đúng là một đấng tôi hiền
Lỡ thời thua cuộc ngã nghiêng sơn hà.
Anh đành bỏ nước đi xa
Lòng đau khắc khỏai lệ nhoà mắt trông
Xứ người gửi nỗi hoài mong
Văn thơ gói trọn nỗi lòng hoài hương
Nghĩ mà thương thật là thương
Anh Hai đang bước trên đường lưu vong!

6-3- 2026
Hàn Thiên Lương

***
Minh Giang kính chúc anh Hai thêm một Sinh Nhật thật vui vẻ, hạnh
Phúc cùng gia đình và bằng hữu.

Anh Hai thượng thọ tuổi ngoài trăm
Thế sự nổi trôi thêm bốn năm
Bóng cả cao vời lưu hậu thế
Trải bao sóng gió vượt thăng trầm.

MinhGiang

***
Chúc Thọ Anh Trần Công

Đại Thọ mừng anh ngoại bách niên
Vui tươi anh có lắm bạn hiền
Em Tư Ngoc Hạnh xin cầu chúc
Anh Hai khỏe mãi chẳng ưu phiền

Cầu mong anh Cả luôn tinh tường
Thơ hay sáng tác như khi trẻ
Cháu con, bạn hữu đều yêu mến
Anh Hai mãi được mọi người thương


Kinh Chuc, ngày 4/2/26
Tư Ngọc Hạnh

***
Em Tám Nhà Quê đây anh Hai
Tháng Chạp vườn mình vàng hoa mai
Bưởi, cam, quít, xoài... hườm hườm chín
Mặc quần áo mới, tóc trâm cài...

Chiều Ba Mươi cúng rước Ông Bà
Tết, mừng sinh nhật với chúng ta
Anh Hai phúc thọ hơn trăm tuổi...
Đón Giao Thừa xong, sẽ mở quà

Dư Thị Diễm Buồn

***
Nhóm Tri Kỷ Bốn Phương gồm có:

Anh Hai Trần Công Tiền Giang Tử ( Lão Mã Sơn)
Chị Ba: Cao Minh Nguyệt
Chị Tư: Ngọc Hạnh
Anh Năm: Hàn Thiên Lương
Chị Sáu: Minh Hưng
Chị Bảy: Tiểu Thu
Chị Tám: Dư Thị Diễm Buồn
Chị Chín: Đỗ Thị Minh Giang
Chị Mười: Tuyết Phan
Em Út: Kim Oanh


Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2026

Tâm Sự

 

Nhìn con én lẻ lướt qua song
Nhớ lắm người ơi thắt cả lòng.
Xóm cũ quạnh hiu luôn ngóng đợi
Đường chiều vắng vẻ mãi chờ trông .
Quê người cô lẻ trong mưa hạ
Xứ lạ lạnh lùng giữa gió đông.
Người hỡi tôi chưa về chốn cũ
Lòng tôi mãi mãi vẫn chờ mong!


feb-2026
Hàn Thiên Lương

Thứ Hai, 23 tháng 2, 2026

Mơ Một Mùa Xuân

 

Không biết xuân nầy ta ở đâu
Mà sao cây lá lại nhạt màu
Chung quanh tuyết đổ và sương trắng
Chẳng bóng người qua lạnh chiếc cầu!

Bạn cũ ngày xuân đà vắng biệt
Ngậm ngùi độc ẩm chén chờ mong
Thao thức bao đêm nhiều luyến tiếc
Xuân đến mà sao xót cả lòng?

Ta ước ngày mai được trở về
Lòng ta thao thức trọn tình quê
Nay còn lưu lạc phương trời lạ
Xuân lạnh ngàn hoa rụng tứ bề!

Mong lắm một mùa xuân hội ngộ
Vang khúc hùng ca buổi dựng cờ
Ấy chính mùa xuân,- xuân vạn thuở
Ai người vong quốc lại không mơ?


Hàn Thiên Lương

Thứ Tư, 18 tháng 2, 2026

Xuân Đến Làm Chi

 

Têt đến rồi đây xuân đến đây
Mà sao chẳng có cuộc sum vầy
Mưa giăng tuyết phủ đường trơn trợt
Tận cõi lòng ta thương nhớ đầy!

Nhớ lắm mẹ già giờ khuất bóng
Mồ mẹ quạnh vắng sát chân đồi
Giữa khuya tiếng dế sầu hiu hắt
Đêm buồn hoang lạnh bóng trăng soi!

Nhớ lắm người em bên xóm nhỏ
Xuân về gặp gỡ nụ cười tươi
Mồng một cùng nàng đi hái lộc
Vào chùa cầu nguyện sớm đẹp đôi!

Thôn xóm một chiều binh lửa dậy
Người đi người ở cảnh chia phôi
Mất biệt một mùa xuân hội ngộ
Thương nhớ về xa cũng nghẹn lời!

Xuân đến làm chi xuân hởi xuân
Mắt ta đẵm lệ biết bao lần
Đâu còn tương ngộ ai tri kỷ
Chỉ thấy đào mai rụng phủ sân!


Hàn Thiên Lương

Thứ Tư, 21 tháng 1, 2026

Trả Lại Cho Đời

 

Nhớ ngày nào ta về qua xóm nhỏ
Thật bình yên ta xuống một con đò
Nghĩ cuộc đời mình đang vui hạnh ngộ
Đâu còn gì phải khắc khoải chờ mong!

Thật đâu có ngõ nào đầy hoa mộng
Nên chiều nay cô lẻ đứng bên thềm
Nhìn xa xa sông xưa trôi lặng lẽ
Giữa muộn chiều hoang vắng ngậm ngùi thêm!

Đời chi là môt cõi vô thường nhi?
Không giữ được, dù chỉ mối tình con
Thôi tỉnh lại hướng lòng về bến giác
Nỗi trái ngang xin trả lại cho đời!

Hàn Thiên Lương

14-1-2026

Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

Chiều Cuối Năm

 

Chiều cuối năm mây giăng sầu viễn xứ
Biết về đâu quê cũ biệt mù xa
Gió mùa đông lạnh lùng thân cô lữ
Nhớ làm sao hình dáng mẹ tôi già.

Chiều cuối năm bước qua đường trơn trợt
Lá ngập tràn tuyết phủ trắng bờ xa
Lòng bất chợt tưởng chừng viền khăn trắng
Thời quê hương ly loạn mắt lệ nhoà!

Chiều cuối năm ở đây sao vắng vẻ
Bạn tri âm phiêu lạc ở phương nào?
Đời lưu vong mịt mờ bao năm tháng
Ngắm trời xa hồn dậy những cơn sầu!

Chiều cuối năm nhớ thương người chiến hữu
Một thuở nào lăn lóc gió mưa sương
Máu đã đổ đỏ hồng ngoài chiến địa
Hiến cuộc đời trung liệt với quê hương!

Nay thương phế dật dờ nơi xứ cũ
Đang nhọc nhằn lê bước khắp ngã đường
Luôn cúi mặt tấm thân gầy ủ rũ
Tại quê nhà cam chịu nỗi đau thương!.

Chiều cuối năm hồn đau đời phiêu lạc
Mắt mỏi mòn tưởng vọng hướng trời xa
Tìm núi sông với nương đồng bát ngát
Dẫu ngàn năm vẫn đẹp cảnh quê nhà!

Hàn Thiên Lương


Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2025

Hai Ngõ Đạo Đời

 

Vào năm 1940 quân Nhật đã tràn vào Đông Dương và ngự trị Sài Gòn, nên hằng ngày máy bay Mỹ liên tục oanh tạc, nhiều khu phố sụp đổ tan tành. Thương vong không ít. Nhiều người đem gia đình tản cư về quê. Gia đình tôi cũng ở trong trường hợp đó, chỉ có ông ngoại và dì Út tôi ở lại trông nhà. Lúc đầu ở ngay quận Đức Hòa, nhưng vào tháng 11 năm 1945 quân Pháp đánh chiếm Hóc Môn Củ Chi và kiểm soát quốc lộ 1, đám Việt Minh ở Đức Hòa ra lịnh sơ tán vào vùng sâu. Dân chúng gồng gánh chạy vào khu Gò Sao, Rạch Nhum có gia đình chạy tuốt và mật khu Rừng Thơm phải bị chết chốc vì Tây oanh tạc, gia đình tôi ngừng lại xóm Trại Bí xã Hiệp Hòa. Vào đầu năm 1946 Việt Minh rất tàn bạo họ giết đạo Cao Đài, giết các ông hội đồng, cả người trong ban hội tề xã, đốt nhà và cướp tài sản! Lúc đó thật kinh hoàng, cha tôi trước là công chức sở Công chánh nên ông sợ lắm, một đêm ông bỏ nhà lấn qua đường Hóc Môn vào Sai gon. Thời gian sau nữa, đêm khuya má tôi dẫn chúng tôi lẩn trốn qua Củ Chi, theo quốc lộ 1 về Phú Nhuận ở nhà Ông ngoại tôi.

Bây giờ tôi bắt đầu đi học lại, đã 10 tuổi rồi mà mới được học lớp hai chung lớp với mấy bạn ở bảy tuổi. May quá trong xóm gần nhà có anh bạn tên Ân cùng hoàn cảnh hồi cư như tôi, lớn đầu mà học trễ! Trường chúng tôi học rất xa, vùng Phú Nhuận chỉ có một trường Sơ Học, gồm có 3 lớp (1,2,3 lúc đó gọi là lớp 5, lớp tư và lớp 3 dạy nhiều tiếng Pháp), gọi là trường Tổng, tọa lạc khu Tổng Tham Mưu. Hai chúng tôi rất chăm học, vì cậu Mười tôi cứ hăm he rằng: hai đứa bây phải gắng lên lớp luôn, nếu rớt người ta đuổi học vì lớn tuổi chịu dốt đó!

Qua lớp Tiểu học , tôi và Ân thi đậu vào trường Petrus ký, lúc đó hai đứa đã mười lăm tuổi rồi nhưng chúng tôi rất chăm học nên thi đậu trung học đệ nhất cấp rất dễ. Đến lúc học Đệ nhị để chuẩn bị thi Tú tài 1, các thầy giáo ai cũng bảo Tú Tài 1 khó đậu lắm, tỷ lệ đậu chỉ mười phần trăm Chúng tôi thật lo, đã qua 20 tuổi nếu rớt là phải đi quân dịch. Ngặt một nỗi, lúc đó khu phố tôi có một gia đình rất giàu về ở, họ có cả Ô Tô, có máy hát, hát rùm trời, nhất là từ buổi trưa đến tối, đủ loại tuồng nào là Lan và Điệp, Phạm Công Cúc Hoa, Trần Minh Khố Chuối …, Gây xáo trộn cho sinh hoạt của cả xóm!

Một buổi tan trường về Ân hỏi tôi: hơn tháng nay bạn có học bài được không?
Tôi nói:
 - Trời ơi chỉ nghe cải lương nhức đầu lắm!
Ân đáp: 
- Có một chỗ yên tịnh lắm. Mình vào chùa Kim Sơn học bài.
Tôi nói đùa: 
- Vào chùa tu hả ông?
Không phải tu hành gì cả, chùa nầy sư nữ trụ trì là Dì Hai của tôi không sao đâu hai đứa mình cứ ngồi bên hông chùa học bài, yên lắm, vả lại cảnh chùa đẹp, ông thấy là ưng ý, chắc ông sẽ viết được những bài thơ hay!

Hôm sau đi học về lối 2 giờ trưa hai đứa chúng tôi vào chùa Kim Sơn, cũng gần nhà, chỉ qua con lộ Thái Lập Thành (nay là Phan Xích Long) là tới. Trước khi vào chùa phải qua một nghĩa trang khá rộng. Chúng tôi đi men theo con đường mòn lên khu đồi thấp là sân chùa. Ôi một cảnh thật đẹp ít có tại vùng Phú nhuận . Một dãy hàng dương rì rào theo gió cạnh con rạch nhiều bông lục bình tím, bên phải là một ao sen có nhiều cá, trên bờ ao vài bụi chuối, có cây buồng chuối có trên 2 trăm nải dài thòng xuống đất thật bắt mắt. Giữa sân một gò mối to đụn trên ngọn có bụi dâm bụt bông vàng dỏ rung rinh theo gió!
Ân chợt nói nhỏ với tôi rằng: dưới gò mối đó có hai con rắn hổ to và dài, có lẽ nó tu rồi nên nó hiền lắm, thỉnh thoảng bò vào chánh điện nghe kinh. Tôi nghe xong phát sợ hỏi lại: 
- Bạn có lần nào thấy không?.
Ân đáp:
- Thấy nhiều lần, vì chùa nầy là của dì Hai tôi nên tôi hay lui tới!

Chuyện đó coi như qua di. Thường ngày cứ độ hai giờ trưa hai chúng tôi vào ngồi học ở hiên chùa thật bình yên. Có một hôm đang ngồi học Ân vụt đứng dậy chạy băng qua nghĩa trang, tôi chòm lên nhìn theo thấy Ân đang quảy một gánh vỏ dừa vào sân chùa , đi sau là một ni cô trẻ. Cô lấy chiếc khăn trên vai lau mồ hôi trên mặt, mặt cô ửng hồng , đôi mắt thật tinh anh. Cô nhìn tôi chắp tay khe khẽ nói : -mô phật chào huynh .

Tôi nhìn cô không đáp lại , chỉ dạ một tiếng. Ân đổ hai thúng vỏ dừa xuống sân. Cô vội lấy chiếc đòn gánh trải mấy vỏ dừa ra phơi, bèn nhìn Ân cười, chấp tay nói khẻ: mô Phật, xin cám ơn Huynh, Ân không nói lời nào chỉ gật đầu.
Sau khi Cô khuất trong chùa thì Ân nói với tôi rằng: 
- Ni cô nầy tội nghiệp lắm, cô pháp danh là Diệu Hạnh, cha mẹ Cô ở cùng quê với má tôi quận Cần Đước. Vào năm 1947 Tây đi bố vào xã, ba Cô trước là thầy giáo tiểu học tức nhiên là giỏi tiếng Pháp. Tây hỏi Ông trả lời ý tốt nói Tây đừng đốt nhà vì ở đây dân hiền lắm. Thế là cả xóm không bị đốt nhà! Nhưng rủi ở xóm ngoài, ba tên du kích đang núp dưới ao cá bị Tây bắn chết, thế là Việt Minh bảo thầy giáo chỉ điểm cho Tây, nên tối chúng đến nhà giết cả cha mẹ Cô. Trời ơi lúc đó Cô mới có Sáu tuổi thật bơ vơ! Má tôi hay tin xuống Cần Đước dẫn cô về cho đi học cùng trường với Kim Anh em tôi. Cô thông minh học giỏi lắm và đậu tiểu học, má tôi cho cổ cùng học với Kim Anh tại Tư Thục Tân Thịnh được đến lớp Đệ ngũ (lớp 8) lúc đó cô trổ mã đẹp lắm, một hôm má tôi dẫn cô và Kim Anh đi chùa nầy cô gặp Sư cô Diệu Đức là dì tôi hợp ý trùng nghiệp thế nào không biết, cổ xin nghỉ học vào chùa phát nguyện đi tu. Vì là chùa của dì nên tôi thường hay lui tới, thấy cô cực khổ mà tôi tội nghiệp và thương lắm! Thật hai ngõ Đạo đời trong cõi trần gian nầy ngõ nào cũng khổ cũng cực! Nói đến đó tôi thấy Ân nhìn xuống mắt vương lệ ngậm ngùi!
Chúng tôi tiếp tục đến chùa nầy học bài một thời gian dài rất thuận tiện và kỳ thú: nếu trời vừa đổ mưa ni cô Diệu Hạnh ra bảo:
- Hai Huynh vào trong kẻo ướt lạnh.
Thường lúc đó Ân bảo nhỏ với tôi :
- Không sao vào đi chắc dì Hai tôi bảo cô ra kêu đấy.

Còn điều kỳ thú nữa là thỉnh thoảng vào buổi trưa 2 chàng rắn hổ từ gò mối chui ra lửng thửng bò vào chánh điện, thường có một con rùa thật to từ đám chuối bò ra ăn những bông sứ ( hoa đại ) rụng , từ từ lại gần chúng tôi rất thân thiện. Trên cành dương có những con chim cu gù gáy liên tục, bất chợt tôi nhớ cảnh quê nhà tôi vào buổi trưa quá! Thỉnh thoảng chiếc xuồng ba lá lướt qua, các chị hay bà chắp tay hướng vào chùa xá xá biểu lộ sự tôn kính.

Một buổi trưa trước khi vào chùa để ôn bài, Ân dẫn tôi theo đường Võ Di Nguy vào tiệm giày Minh Quang anh lấy đôi dép có quai sau, anh nói là mua cho Diệu Hạnh vì anh thấy mấy ngày nay dép của Diệu Hạnh đứt quay nên cô đi chân không thật tội nghiệp.
Nghe như vậy tôi nghĩ Ân thương Diệu Hạnh biết bao!
Lần lữa chúng tôi qua hai kỳ thi Tú Tài 1 và hai , cả hai đổ được hạng bình thứ chúng tôi nghĩ chắc nhờ Cô Diệu Hạnh cầu nguyện cho chúng tôi!

Sau thời trung học có kết quả, chúng tôi nộp đơn thi vào trường Quốc Gia Hành Chánh kết quả Ân rủi không trúng tuyển, tôi nghĩ Ân sẽ học ở, Đại Học Khoa Học Ban Toán, nào ngờ Ân Vào trường Võ bị Đà Lạt. Trước ngày Ân đi nhập học , Ân rủ tôi vào Chùa Kim Sơn lễ Phật. Thật sự Ân đến để giả từ Diệu Hạnh, ở sân chùa tôi đứng cách xa bên hồ cá. Tôi thấy Diệu Hạnh khóc nhiều lắm!

Rồi hai chúng tôi xa nhau, xa ngôi chùa nhiều kỷ niệm, Ân xa một ni sư nhưng hình bóng Diệu Hạnh mãi trong lòng chàng! Lúc ra trường chiến tranh càng lúc càng ác liệt, Ân ở miền Cao nguyên còn tôi ở một quận gần biên giới Việt Miên. Thật xa cách có nhớ về nhau đôi lúc, nhưng nhiệm vụ tất bật của đời trai thời chinh chiến nên mọi sự đều gác lại!

Có một lần cha tôi chết tôi được về phép để lo tang, gặp Kim Anh, em gái Ân, đến chia buồn. Kim Anh hỏi tôi có biết chuyện tình của Ân và ni sư Diệu Hạnh không .
Tôi đáp: 
- Có biết nhưng chắc không rõ như cô trong gia đình đâu!
Tiếp đó Kim Anh nói:
- “Lúc anh Ân mới đậu Tú Tài 2, cả nhà vui lắm, trong bữa cơm chiều Ân nói với má tôi rằng anh nhờ má tôi nói với dì Hai Ni sư trụ trì chùa Kim Sơn cho Diệu Hạnh hoàn tục để anh cưới Diệu Hạnh làm vợ!
Má tôi nghe như vậy bà kêu trời và phản đối, Bà nói :
- “Ân ơi đời là bể khổ trầm luân, Diệu Hạnh thoát tục, thoát cõi mê lầm về bến giác cớ chi con kéo người ta về tục lụy khổ đau. Má thương con chìu con mọi thứ nhưng việc nầy má không bao giờ chấp nhận. Ân ơi “tu là cõi phúc tình là dây oan “ mà con! Con đậu tú tài mai mốt lên đại học thiếu gì nữ sinh đẹp để con thương, cớ chi làm bận rộn cảnh chùa xáo trộn đời một ni cô”.
Anh Ân nghe vậy không cải lại má, thật bản tánh anh hiền lắm, cả ngày sau anh chỉ ngủ trong buồng và im lặng. Sau đó anh bỏ trường Đại học Khoa học vào trường võ bị Đà Lạt. Nay thì anh sống cuộc đời sương gió khói lửa, canh cánh trong lòng một mối tình. Ôi như cảnh Hồn Bướm Mơ Tiên!.”
Kim Anh lúc đó là một góa phụ chồng cô sĩ quan sư đoàn 5 bị Việt cộng phục kích chết ở Lộc Ninh!
Đến sau ngày 30 tháng tư 1975 tôi và Ân bị lưu đày nơi đất Bắc miền thượng du , đến năm 1979, bị Trung cộng đánh họ đưa các trại trên đó về miền trung du nhất là trại Tân Lập Vĩnh Phú, ở đây mấy năm sau, hai phân trại K2 và K3 phải ra Bến Ngọc gánh lá cọ về sửa nhà tình cờ gặp Ân chúng tôi mừng lắm, tôi hỏi
Ân có biết tin về Diệu Hạnh không,
Ân đáp:- 
- Có lần nào Kim Anh gửi quà Cô cũng cho tôi vài món chay như tương hột đậu phộng rang và một lá thơ ngắn mấy dòng,: “nguyện Đức Phật Gia hộ cho tôi và dặn rằng khi được về nhớ thăm chùa Kim Sơn!”
Tôi đáp:
- Tức là vào thăm cô phải không?
Ân nhìn tôi im lặng chỉ nở một nụ cười thật héo hắt!
Đến năm 1984 trại Vĩnh Phú thả nhiều đợt, tôi và Ân được thả vào tháng bảy âm lịch , về đến nhà vào sáng rằm tháng bảy, mới 11 giờ trưa Ân sang nhà tôi rủ vào thăm chùa Kim Sơn, tôi bàn với Ân:
- Hôm nay là lễ Vu Lan Phật tử đông lắm cô Diệu Hạnh bận, sao tiếp chuyện với mình được, rồi chúng tôi hẹn nhau 7 giờ chiều sẽ đến.
Chiều hôm đó mưa lâm râm , đến chỗ nghĩa trang thì mịt mù, hai Chúng tôi lần qua nghĩa trang, xa xa bên trong có bóng một ni sư , chợt nghe có tiếng nói:
“hai huynh về rồi hả?
Ân nói nhỏ với tôi:
Như tiếng của Diệu Hạnh.
Hai chúng tôi không trả lời. Ở phía trong nghĩa trang nói tiếp:
Hai Huynh vào lễ Phật đi.
Chúng tôi đi mau đến sân chùa và vào ngay chánh điện, lúc đó chi có khoản 15 người kể cả các ni sư. Chúng tôi ngồi sau cùng. Chừng 15 phút hết lễ, Ân và tôi liền gặp ni cô ngưng hầu chuông Ân hỏi:
- Sao không không thấy cô Diệu Hạnh?
Ni cô trả lời vội :
Diệu Hạnh viên tịch gần một năm rồi!
Nghe như vậy xương sống tôi ớn lạnh ,còn gương mặt Ân tái ngắt. Chúng tôi đi lần ra sau chánh điện thấy ảnh của cô Diệu Hạnh trên bàn vong nghi ngút khói hương .

Lần đầu tiên tôi thấy Ân khóc thiệt! Ni cô trẻ vẫn đi sau lưng chúng tôi và nói :
Diệu Hạnh được chôn cất trong nghĩa trang chùa mà hai huynh mới đi ngang qua….

Hàn Thiên Lương
Ngày 20 tháng 11 năm 2022



Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2025

Tâm Sự - Nỗi Niềm



Tâm Sự

Nhìn con én lẻ lướt qua song
Nhớ lắm người ơi thắt cả lòng.
Xóm cũ quạnh hiu luôn ngóng đợi
Đường chiều vắng vẻ mãi chờ trông.
Quê người cô lẻ trong mưa hạ
Xứ lạ lạnh lùng giữa gió đông.
Người hỡi tôi chưa về chốn cũ
Lòng tôi mãi mãi vẫn chờ mong!

Hàn Thiên Lương
***
Bài Họa:

Nỗi Niềm


Vàng vọt nắng chiều len lén song
Lấy ai gửi gắm trải tơ lòng
Niềm riêng canh cánh hoài đeo đẳng
Khắc khoải bóng hình mãi ngóng trông
Loang loáng hoàng hôn làn sóng ửng
Hàng cây trơ trụi buổi tàn đông
Đêm qua trong giấc chiêm bao ấy
Thầm kín quay về nỗi mỏi mong

Kim Phượng

Thứ Năm, 4 tháng 12, 2025

Tình Người Tri Kỷ


Chưa bao giờ gặp mặt
Chỉ trao đổi vầng thơ
Hồn vui tình tri kỷ
Thoang thoáng chút mộng mơ!
Có vần thi xướng họa
Quý hơn cả ngọc ngà
Đó là máu của tim
Là hồn người tri kỷ
Cùng chung một nỗi niềm
Đang sống đời vong quốc

Hàn Thiên Lương

13-11-2025

Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2025

Hoa Xứ Cũ



Hoa xứ cũ thôi cài trên mái tóc
Nỗi niền đau ai khóc buổi chia tay
Gió thu đông thấm lạnh nỗi u hoài
Tình đã chết sao lần trao trọn vẹn!

Tưởng tình ta bao la như biển hẹn
Còn đời mình là thuyền nhỏ mong manh
Vui hạnh phúc thuyền yêu về bến mộng
Nhưng phũ phàng sống dữ dậy mênh mông!

Thuyền xa bến em ơi xa mãi mãi
Không bao giờ ta có buổi trùng lai
Hồn bơ vơ ôm trọn nỗi u hoài
Đời xa vắng trong nỗi sầu khắc khoải!

Không oán nhau hồn sầu khi ly biệt
Thuyền yêu thương sẽ lặng lẽ về xa
Là cố nhân mai nầy ta luyến tiếc:
-Đã một thời ta sống trọn tình ta !

28-5-2024
Hàn Thiên Lương