Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngọc Quyên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngọc Quyên. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 9 tháng 7, 2021

Lời Tình Buồn


Chiều tàn dần trôi
Gió ru khung trời
Màu mây tím
Xót xa tơ lòng
Đắng cay duyên phần
Tình hoài ngóng trông.

Rượu nồng chưa say
Mắt môi chưa nhạt
Màu ân ái
Nước mắt đã rơi
Sầu vẫn chung đôi
Tình đã phai rồi.

Tan mơ ngùi theo bóng người
Chim bay về nơi cuối trời
Một mình lặng lẽ
Hồn còn ngẩn ngơ.

Mưa rơi sầu trên phím đàn
Chơi vơi mùa thương lỡ làng
Đời còn một bóng
Chờ giấc mộng tan .

Còn gì đâu anh
Luyến lưu cung đàn
Ngày xưa ấy
Nắng đã đi hoang
Chỉ tiếng mưa than
Hạnh phúc phai tàn.

Còn gì đâu anh
Tiếc thương cũng chỉ
Là mây khói
Nỗi nhớ vây quanh
Mộng ước xuân xanh
Tình chết sao đành 

Ngọc Quyên

Thứ Năm, 24 tháng 6, 2021

Huyền Thoại Tiếng Em


Xin đời chỉ một tiếng em
Mà sao da diết con tim bồi hồi
Mai kia mốt nọ xa xôi
Làm sao người hiểu tình tôi với người 

Xin đời chỉ một lần thôi
Trái tim mộng mị giữa trời tuyết tan
Đường tình hoa cỏ mơ màng
Trong hoang sơ đã bạt ngàn mầm xanh 

Xin đời góc nhỏ hiền lành
Sáng mai thức giấc trời xanh vẩy chào
Một ngày tươi đẹp làm sao!
Tiếng em thỏ thẻ tình vào cõi mơ 

Cuộc đời là vạn bài thơ
Khúc ca tình ái mộng chờ thiên thu
Dẫu rằng trong cõi sa mù
Hào quang một phút cho dù phôi pha 

Cho dù ảo mộng phù hoa
Người ơi em vẫn đậm đà tình anh!
Cho dù một thoáng mong manh
Tiếng em dịu ngọt sao đành người ơi!

Ngọc Quyên


Thứ Ba, 15 tháng 6, 2021

Lao Xao Nỗi Nhớ



Đêm huyền hoặc mơ hồ, đêm hoang tưởng
Giọt sương mờ nhè nhẹ ướt môi mềm
Đắm yêu thương nghe hồn như vực dậy
Giữa biển đời từng cơn sóng triều lên 

Ta rong chơi cho quên đời dâu bể
Bước tình hồng thương xác lá lụi tàn
Mùa thu ơi vẫn chìm trong nhung nhớ!
Mai anh về em nắn lại đường tơ 

Gom xác lá ươm mầm xanh tình ái
Cho đam mê về giữa chốn hư không
Cánh hoa sầu vẫn ngát hương dạ lý
Đêm tàn đêm nghe nỗi nhớ say nồng.

Và tiếng đêm âm thầm hơi sương xuống
Người hay chăng bóng tối đời hư hao
Là trái đắng hay hương nồng bên gối?
Mộng mơ chưa hồn bắt sóng chiêm bao?

Ngọc Quyên


Thứ Ba, 1 tháng 6, 2021

Biển Và Gió

 

Biển ơi xanh xanh màu !
Gió đưa mây về đâu
Những cánh buồm đơn lẻ
Lênh đênh mấy dặm sầu .

Ngàn trùng xa miên viễn
Nhưng vẫn dường đâu đây
Hãy ôm em anh nhé !
Cho tình cơn sóng đầy.

Vỗ bềnh bồng êm ái
Giữa khoảng đời thênh thang
Hân hoan mùa Xuân gọi
Tàn chưa nắng hạ sang ?

Biển đời em con sóng
Dạt dào lòng yêu thương
Chưa phai màu nhung nhớ
Anh có còn tơ vương ?

Gió lên rồi cơn gió
Nỗi tiếc thương chập chùng
Biển vẫn hoài vọng tưởng
Con thuyền tình hư không ?

Đời trăm năm mơ mộng
Như lớp sóng trùng khơi
Vỗ về vùng biển mặn
Gió hát lời chia phôi 

Ngọc Quyên

Thứ Hai, 24 tháng 5, 2021

Đọc Bài Thơ Ngọc Quyên


Tình cờ tôi đọc được những bài thơ của Ngọc Quyên trên diễn đàn Thơ Văn, dù chưa hề gặp mặt hay quen biết. Nhưng qua thơ Ngọc Quyên tôi tìm hấy một tâm hồn thi nhân chất chứa nhiều nỗi niềm về những mảnh tình đời của tha nhân và của chính tác giả. Nhà thơ đã diễn tả ngoại cảnh cũng như tâm cảnh qua ngôn ngữ gợi hình có chất hội họa hàm chứa ý nghĩa sâu lắng và trong câu đoạn có cả chất nhạc trong các thanh âm. Nhà thơ đã tìm cho mình một cõi riêng để tỏa sáng tâm hồn trong vườn thơ.

Ngọc Quyên rất yêu Thơ và trân trọng thơ nên mỗi bài thơ chuyển đến khách đồng điệu đều là những bài tâm đắc được chọn lọc kỹ càng. Nhà thơ muốn nói lên tiếng lòng, giãi bày một nỗi niềm sâu kín của mình và trong những vần thơ đó cũng có những tâm tình đồng điệu của tha nhân. Đã là nhà thơ thì mỗi nhà thơ đều phải chọn con đường riêng trong hành trình thi ca để đi, nếu không chỉ là người biết làm thơ, họa vần, cũng như trong lãnh vực âm nhạc người có chất giọng tốt thích hát và hay hát nhưng không phải là Ca sĩ ! Ngọc Quyên đã chọn Thơ Tình là nguồn cảm hứng để sáng tác. Thơ Tình là thể loại dễ làm, không giới hạn trình độ hay tuổi tác nên có rất nhiều người làm, nhưng trong vô số những bài thơ tình ấy lại hiếm có bài hay, diễn tả những mối tình độc đáo. Nội dung tình cảm của những bài thơ tình từ nửa thế kỷ nay thường na ná nhau, ngôn ngữ hình ảnh trong thơ như một liên khúc chắp nối, dù cấu trúc thơ có thay đổi. Do đó bài thơ khó hay vì thiếu tính độc đáo! 

Bài Thơ Tình: " Hai sắc hoa ty gôn" của thi sĩ TTKH được đăng trên Tiểu Thuyết Thứ Bảy số 179, ra ngày 30 tháng 10 năm 1937 tại Hà Nội. Nôi dung bài thơ tình đã gây xôn xao trong xã hoội lúc bấy giờ vì đã đi ngược luân lý đạo đức. Bài thơ tả tâm tình một người đàn bà đã có chồng, nằm bên cạnh chồng mà dám mơ tưởng đến người đàn ông khác, đó là sự ngoại tình tư tưởng ! Nhưng tình cảm là thứ thiêng liêng và bí mật của con người, mà từ khi xuất hiện loài người trên trái đất đến nay khoa học vẫn không thể kh ám phá được ! Nhưng ở xã hội thời đó cách suy nghĩ về luân lý chưa cho phép ! Bài thơ Tình Hai sắc hoa ty gôn độc đáo là ở điểm đó. Ở thời đại hôm nay giá trị về luân lý đạo đức đã có nhiều thay đổi nên có những tập tục, những giá trị phổ quát khi xưa được công nhận, nay cũng thay đổi theo. Trong lãnh vực văn học nghệ thuật nếu có những cuộc tình t ương tự xãy ra, và có người viết trên báo chí, thơ văn thì cũng chẳng ai để ý vì đã mất tính độc đáo!

Bài thơ Đò Tình Xa Bến là một bài tình ca dang dở. Thi nhân dùng lối ẩn dụ Thuyền và Biển để diễn tả sự hoài vọng của đợi chờ, như con thuyền mong manh dễ tan vỡ trước muôn sóng to, và biến mất giữa biển cả. Bài thơ được viết theo thể ngũ ngôn, và nhà thơ đã để con tim thì thầm tiếng lòng qua ngôn ngữ chân phương diễn tả tâm hồn mà không sáng tạo ngôn ngữ. Nghệ thuật không hẳn lúc nào cũng phải có hình thức hay nội dung "phức tạp hay cầu kỳ", nếu tính "chân phương"được nghệ sĩ sử dụng một cách tài tình mà diễn tả được cảm xúc tâm hồn thì tuyệt vời, đó là nghệ thuật. Trong hội họa có những khoảng trống đầy ý nghĩa, trong âm nhạc có những dấu lặng và trong văn chương có dấu lửng hay còn gọi là dấu ba chấm. 

Ngôn ngữ trong thơ của Ngọc Quyên chứa đầy hình tượng của hội họa, nhà thơ lại pha thêm chút triết lý nhân sinh để câu thơ thêm sâu lắng, đó là bức tranh bằng lời.Theo dòng thơ vào ngõ suy tư của Ngọc Quyên để nghe nhà thơ thổn thức. Nhìn toàn cảnh: Chiều tà, biển lặng, sóng nhấp nhô, tình ẩn trong ý tạo nên bức tranh đẹp! Sóng ở đây là sóng đời, và sóng do gió chiều làm gợn nhấp nhô. Nhà thơ ví sóng biển là cuộc đời, còn tác giả chỉ là chiếc thuyền mong manh trên sóng nước bao la chẳng biết sẽ trôi về đâu, ghé về đâu? Chất triết lý nhân sinh được nhà thơ gởi trong đó. Nhà thơ đã tỉ mỉ chọn lựa con chữ pha thêm sắc màu để ngôn ngữ chân phương trở thành hình tượng.Trời xanh, nắng vàng, mây trắng, nước biếc, những khoảng không gian thật xa cách nghìn trùng trong ngôn ngữ thơ vốn đã sẵn tương hợp trong thiên nhiên theo quy luật của tạo hóa.

Ở đây nhà thơ biến nó thành nghệ thuật, gom những hình ảnh trời, mây, nước phối cảnh để cùng hợp thể, hòa sắc màu diễn tả nỗi lòng thi nhân. Trong thi ca về phương diện mỹ học những điệp ngữ thường ít được sử dụng hoặc tránh sử dụng vì nó chiếm chỗ trong số câu, làm thừa chữ mà chẳng tạo được nghĩa, làm nghèo ngữ nghĩa! Nhưng điệp ngữ nếu được sử dụng đúng vị trí câu thơ sẽ làm tăng giá trị câu thơ về mặt ý tưởng cũng như nhạc điệu. Trong bài "Đò Tình Xa Bến", nhà thơ có sử dụng những điệp ngữ:
"Mây vờn quanh vờn quanh,…Ôi ngàn năm ngàn năm" Ở đây điệp ngữ là những ẩn dụ diễn tả mối sầu mênh mang vương trong hồn thi nhân chưa tìm được lối thoát. Ngôn ngữ được lập lại ở đây là thanh âm, là nhạc thơ của giai điệu tạo nhịp kết nối mạch thơ diễn tả nỗi sầu giăng như mây mà thời gian cứ dần trôi về miền miên viễn.

Đỗ Bình
Paris 28 02 2013

Đò Tình Xa Bến

Trên bến đợi ngàn năm
Đò tình trôi lặng lẽ
Xa bờ lòng hoang lạnh
Thùy dương nắng vàng hanh.

Biển chiều nay thinh lặng
Mây vờn quanh vờn quanh
Em gởi hồn theo sóng
Nhấp nhô thuyền mong manh 

Chở đầy khoang tình nặng
Chìm đáy nước sông xanh
Rong rêu buồn như đá
Ôi ngàn năm ngàn năm!

Vẫn là hương tích cũ
Đợi chờ hóa đá xanh
Trơ gan cùng mưa gió
Lòng hoài ngộ cố nhân 

Con thuyền trôi mênh mông
Bờ thương xoáy ngược dòng
Bơ vơ cùng số kiếp
Sóng xô đầy thương mong 

Ngọc Quyên

Thứ Bảy, 22 tháng 5, 2021

Tình Thu Mong Manh



Em đi chiều thu ấy
Em về gió sang mùa
Cùng nàng thu trăn trở
Tình ơi tình như xưa !

Tình ơi tình như xưa !
Nhớ nhung nói sao vừa
Mùa vàng thu êm ái
Như chưa lần tiễn đưa.

Gởi hương thầm cho gió
Trên xác lá đợi chờ
Dấu tình còn lưu luyến
Đường đời đã bơ vơ .

Người quên rồi lời hứa
Tình mỏng tựa như tơ
Vào đời nhau vội vã
Môi thơm giấc mộng hờ.

Là nụ hôn hương nhớ
Em vẫn đợi vẫn chờ
Trong thu tàn giá buốt
Da diết bóng người mơ

Tìm nhau trong hơi thở
Giữa mùa thu mong manh
Một lần tim em đã
Gói tình vào trăm năm

Tiếc thương trên thân lá
Vàng cả góc trời xa
Thu ơi tình nào biết
Còn hay đã nhạt nhoà ?

Ngọc Quyên

Thứ Ba, 18 tháng 5, 2021

Ở Lại Anh Đi



Hãy ở lại đi anh!
Cho tình tôi chấp cánh
Mật ngọt và từ tâm
Những khát khao âm thầm.

Ở lại đây anh nhé!
Nỗi nhớ nhung khôn cùng
Như mùa Xuân ngấp nghé
Soi giọt nắng vàng hoe.

Vào mùa đông băng giá
Phong kín cõi lòng tôi
Lạnh lùng cơn gió nổi
Biết bao giờ chung đôi?

Ôi mùa Xuân dấu ái!
Vạt áo xanh xanh màu
Khung trời mây vương tím
Những rã rời cho nhau.

Sương chiều còn hờn dỗi
Phai vạt nắng lưng đồi
Và mây trời nhè nhẹ
Bóng chiều dần xa khơi .

Còn mình tôi quạnh quẽ
Ở lại đây đi anh !
Niềm thương còn chất ngất
Trái tình dẫu mong manh!

Cùng chia nhau nỗi nhớ
Hãy ở lại đi anh!
Cách xa phương trời vẫn
Đợi chờ nhau trăm năm .

Ngọc Quyên

Thứ Hai, 15 tháng 3, 2021

Tình Yêu Là Gì



Làm sao định nghĩa tình yêu?
Sáng mơ chiều nhớ liêu xiêu đêm dài
Ngóng trông khắc khoải thương ai
Người dưng khác họ sao hoài vấn vương 

Dẫu không chung một lối đường
Vẫn mơ vẫn mộng vẫn tương tư người
Ai ơi tỉnh giấc mơ đời !
Trầm luân khổ ải chơi vơi lụy phiền 

Yêu là giấc mộng triền miên
Tĩnh đi cơm áo gạo tiền gọi tên?
Nhưng yêu như gió chiều lên
Thả hồn mơ mộng dài thêm xuân đời

Không yêu thua thiệt người ơi!
Bóng câu qua cửa đâu lời ấm êm
Đêm đêm trăng trải bên thềm
Nhẹ nhàng ru giấc êm đềm có nhau 

Yêu đi rồi ghét lao đao
Cái vòng lẩn quẩn tình vào thiên thu 


Ngọc Quyên


Thứ Năm, 29 tháng 10, 2020

Giọt Thu



(Tình khúc mưa số 61)

Chiều em qua giọt mưa rơi rơi
Tiếng mưa gieo nỗi nhớ không lời
Đèn rưng rưng mờ soi đêm tới
Mưa chập chùng lên mắt chơi vơi.

Tình yêu ơi giờ xa nơi đâu?
Mưa lắt lay gió cuốn u sầu
Đời xa nhau tình xưa dấu ái
Đêm mộng tàn quay quắt niềm đau.

Giờ nơi đây hàng liễu giăng giăng
Mưa phố vắng thênh thang thu vàng
Trần gian buồn cung thương réo rắt
Phím tơ chùng duyên thắm lìa tan.

Biệt ly nhau đường về cô liêu
Mưa lãng quên trong tiếng kinh chiều
Thu vẫn vàng lao xao lá úa
Đóm lửa tàn sám hối quạnh hiu 

Ngọc Quyên

Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2020

Tình Muộn



(Tình Khúc mưa số 59)

Có cơn giông bảo qua đây
Nghe tim giá lạnh, vũng lầy thế gian
Giọt mưa trong vắt lệ tràn
Tinh cầu chớp bể mưa ngàn dặm xa 

Người dưng xa cách quan hà
Có nghe trong gió mặn mà lời thương
Gởi tình trên bến muôn phương
Sóng ru lời gió, khóc hờn thiên thu 

Bóng ai trong cõi xa mù
Ảo tình như lá mùa thu rơi tàn
Vào đời nhau nỗi muộn màng
Heo may cỏ úa hoa tàn còn đâu.

Thanh xuân cho đến bạc đầu
Tim đơn hồn vỡ nát nhàu thời gian
Tình cầm em hát anh đàn
Thơ em tan chảy ngút ngàn lời ca.

Trăm năm trong bóng chiều tà
Đường về bến mộng dần xa chân người
Khi còn nhịp thở chơi vơi
Mưa trên ngày tháng, rã rời nhớ nhau 

Ngọc Quyên

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2020

Giọt Thu


(Tình khúc mưa số 61)

Chiều em qua giọt mưa rơi rơi
Tiếng mưa gieo nỗi nhớ không lời
Đèn rưng rưng mờ soi đêm tới
Mưa chập chùng lên mắt chơi vơi.

Tình yêu ơi giờ xa nơi đâu?
Mưa lắt lay gió cuốn u sầu
Đời xa nhau tình xưa dấu ái
Đêm mộng tàn quay quắt niềm đau.

Giờ nơi đây hàng liễu giăng giăng
Mưa phố vắng thênh thang thu vàng
Trần gian buồn cung thương réo rắt
Phím tơ chùng duyên thắm lìa tan.

Biệt ly nhau đường về cô liêu
Mưa lãng quên trong tiếng kinh chiều
Thu vẫn vàng lao xao lá úa
Đóm lửa tàn sám hối quạnh hiu .

Ngọc Quyên

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2020

Điệu Buồn Tháng Chín



(Tình khúc mưa số 60)

Tiếng mưa nhẹ như lòng ai thổn thức
Đàn ngân vang trên nỗi nhớ tình ta
Đêm chưa qua còn mơ hoài hình bóng
Khúc ân tình sao lạc lối phù hoa.

Ngàn trùng xa võ vàng màu hoang phế
Đêm cứ dài cho khắc khoải tơ lòng
Tri kỷ đâu , người thương giờ xa vắng
Giấc mơ đời còn u uất hoài mong .

Ngày mai thôi trời sẽ vào tháng chín
Không gian buồn se sắt lá vào thu
Rơi ngập đường xác bay đầy trong gió
Biệt ly tình ngày ấy đã xa mù.

Tháng chín đây rồi mùa mưa tháng chín
Bạt lưng trời trong nuối tiếc vô vàng
Hương tóc thơm dẫu ngày buồn tháng chín
Lửa hương còn ngan ngát mộng chiều hoang.

Mùa thu mưa lá vàng , mùa thu chết
Biết không người là nỗi nhớ vô thường
Đếm lá rơi rã rời chân em bước
Mai anh về tình xa cách muôn phương.

Ngọc Quyên