Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2026

Chiều Mưa Mexico

 

(Tặng Đỗ Dung, anh Thọ)

Anh che cho em chiếc dù tình,
Chiếc dù màu đỏ trắng xinh xinh,
Mùa Hè bất chợt mưa lất phất,
Lạc giữa phố chiều em và anh.
Ai vội, nhưng mình bước chậm thôi,
Mưa êm như khúc nhạc không lời,
Coi chừng đường ướt làm trơn ngã,
Chiều mưa Mexico chơi vơi.
Hai người đi giữa hàng cây xanh,
Cỏ cũng xanh. Chân em ngại ngần,
Dẫm trên cỏ hai bàn chân ướt,
Đi bên anh em đã ấm lòng.
Cây bàng xòe tán tròn trên cao,
Chẳng đủ che mưa cho mình đâu,
Không phải mùa Thu mà lá đỏ,
Không phải tháng Bảy mà mưa Ngâu.
Phượng vỹ mùa hè đỏ ngập trời,
Rực rỡ trong mưa hoa Phượng rơi,
Chợt nhớ cánh hoa xưa trong gió,
Bay về đâu tuổi học trò ơi.
Lang thang đi qua những con đường,
Có hàng dừa cao lá rủ nghiêng,
Mưa từng sợi trắng, mưa lâu quá,
Chiếc dù che một khoảng trời riêng.
Trời cứ mưa, trời Mexico,
Lãng mạn hai người đi trong mưa,
Em nép vào gần anh chút nữa,
Anh ơi, phút giây này là thơ.
Ngày mai trời sẽ lại nắng lên,
Mùa hè Mexico, Cancun,
Biển xanh sóng vỗ đang mời gọi,
Chiều mưa hôm qua không thể quên.

Nguyễn Thị Thanh Dương
( June, 25, 2011)

Thăm Con Dâu Mới Sinh


Chỉ còn 15 phút nữa phi cơ sẽ đáp xuống phi trường Salt Lake City. Đây là lần đầu tiên bà Phụng đến Utah thăm gia đình con trai Kent kể từ khi nó kết hôn và dọn về đây . Utah là quê quán của Jade con dâu bà.

Vợ chồng Kent mua nhà sau 3 năm ở thuê Apartment. Con dâu vừa sinh con đầu lòng, bà Phụng đi thăm con cháu, thăm nhà mới luôn thể.
Chiều qua bà Phụng đã sửa soạn vali quần áo và đồ dùng cá nhân cho chuyến đi 3 tuần, đầy đủ cả rồi. Bà chợt nhớ ra vội đi lấy chai dầu gió xanh và lọ dầu cù là nhét thêm vào. Ông Phụng ngạc nhiên:
- Bà dùng gì đến chai dầu gió và cù là mà mang theo?
- Hai chai dầu này chị bạn đi du lịch Thái Lan mua tặng, tôi mang cho con dâu, phụ nữ mới sinh em bé nên có chai dầu bên mình, xoa một chút là ấm người, nhất là nó ở xứ lạnh.
- Con Jade người Mỹ mà bà làm như thời má mình, thời bà ngoại mình ngày xưa, mùi bà đẻ toàn dầu cù là con Hổ, dầu gió Nhị Thiên Đường hay khuynh diệp Bác Sĩ Tín.
Và ông hù dọa:
- Nhân viên kiểm soát an ninh phi trường sẽ tưởng 2 chai dầu của bà là chất nổ, chất độc chỉ thêm phiền phức.

Mặc kệ chồng, bà Phụng vẫn mang theo 2 chai dầu. Đây là món bà cần và thích xài nhưng thân ái nhường cho con dâu, bà nghĩ nó cần hơn bà..

Mỗi phút trôi qua trên máy bay là mỗi phút bà Phụng rộn ràng sắp được gặp con cháu, nghĩ đến thằng cháu nội mới sinh được 2 tuần, chắc giống bố và lai thêm nét Mỹ của mẹ cháu sẽ đẹp trai lắm đây. Ba tuần lễ ở Utah bà sẽ chăm sóc cháu nội cho con dâu kiêng cữ nghỉ ngơi phục hồi sức khỏe sau khi sinh đẻ. Bà Phụng dù chỉ sinh có một thằng Kent nhưng bà có kinh nghiệm đầy mình vì ngày xưa mẹ bà sinh năm một, ngoại bảo mẹ đẻ như gà. Mỗi khi mẹ mang bầu, gần ngày sinh là bà ngoại lo làm thịt chà bông, cô bé Phụng thời đó phải ngồi giã từng cối thịt heo theo chỉ dẫn của ngoại, ngoại nấu nồi thịt kho tiêu cho bà đẻ ăn chắc dạ, ngoại bắt bà đẻ ngồi ăn cơm trên giường có giăng mùng sợ…gió máy dù giường đã được quây một tấm màn gió, thì gió nào mà lọt tới được, chưa hết, bà đẻ phải kiêng cử không được tắm rửa hay đánh răng rửa mặt một tháng trời. Tới lượt bà Phụng lấy chồng sinh con là thằng cu Tèo thì bà Phụng cũng phải theo gương của mẹ kiêng cử đủ thứ, mang thằng cu Tèo sang Mỹ lúc nó 5 tuổi và lớn lên là Kent bây giờ.

Lát về tới nhà bà sẽ bảo Kent chở đi chợ mua thịt thăn heo về để bà làm chà bông và kho tiêu, hai món ăn chưa bao giờ đăng ký nhãn hiệu dành cho bà đẻ nhưng bao lâu nay bà đẻ nào cũng biết đến, nhân dịp này cho con dâu Mỹ tập ăn đồ Việt luôn, hy vọng con dâu sẽ thích, còn vụ chai dầu gió và lọ dầu cù là bà sẽ giải thích cho Jade biết công dụng, hy vọng Jade sẽ vui vẻ đón nhận.

Máy bay đáp xuống, bà Phụng chỉ có 1 vali carry on nên ra ngoài mau lẹ, bà ngó tìm hình bóng Kent, thì kia chẳng những Kent mà có cả Jade nữa. Bà Phụng kinh ngạc kêu lên:
- Ồ Kent, mẹ tưởng một mình con ra đón mẹ thôi chứ.
- Chào mommy.
Bà Phụng ngỡ ngàng nhìn con dâu, nàng ăn mặc thoải mái quần sooc áo thun hở cổ hở nách, bên cạnh Kent tay xách giỏ trong có baby đang nằm ngủ ngon lành. Jade nhào đến bên bà, tươi cười:
- Mommy đưa con xách vali cho.
Cô nắm quai vali thì bà Phụng vội gạt ra:
- Không, không, con phải kiêng cữ không được làm việc nặng.
Và bà quay ra trách con trai:
- Kent, sao lại mang vợ con ra phi trường thế này, sản phụ và em bé mới có 2 tuần, đáng lẽ mẹ con nó phải ở nhà kiêng nắng kiêng gió. Ngày xưa các bà đẻ ngồi trong nhà vẫn phải mặc thêm áo khoác, khăn trùm đầu và nhét bông gòn vào tai đó con.
Kent thản nhiên:
- OK mà mom, sinh con xong là Jade bình thường lại ngay, cô ấy đã tắm rửa trong bệnh viện. Hôm sau về nhà vợ chồng con đã xách baby đi chợ Walmart mua đồ.

Bà Phụng nghe mà thêm ngạc nhiên đến chết lặng. Jade chẳng sợ gió máy gì cả, gió phải sợ Jade thì đúng hơn, nàng ăn mặc kiểu “đón gió” thế kia thì Jade cần gì đến chai dầu gió, đến lọ dầu cù là thoa bóp cho ấm người cơ chứ. Bà xót xa nhìn baby bé bỏng nằm trong giỏ xách như người ta xách một món đồ mà tội nghiệp.

Về đến nhà bà được Kent dẫn đi một vòng thăm các phòng trong nhà rồi ra vườn sau sân trước ngắm hàng xóm xung quanh xong vào ăn cơm chiều Jade đã chuẩn bị sẵn sàng. Bây giờ bà Phụng mới thấy đói bụng, nhưng nhìn bàn ăn bà cụt hứng. Trên bàn là ba đĩa to tổ bố spaghetti. Jade hãnh diện khoe:
- Mommy đây là món spaghetti ngon nhất mà con đã làm. Kent rất thích và con tin mẹ cũng sẽ thích nó.
Kent phụ họa với vợ:
- Món ruột của Jade đó mom. Nghe tin mom đến thăm, Jade nhất định trổ tài món này trước..

Bà Phụng chết dở, chẳng lẽ bà nói không thích ăn đồ Mỹ đồ Tây nào hết, chỉ thích món ăn Việt Nam thôi. Phải chi Jade nấu nồi cơm thì bà sẽ ăn cơm trắng với chút đồ ăn Mỹ nào cũng tạm được, còn đĩa spaghetti đã chan nước sốt cà chua với thịt bò xay phủ đầy bề mặt thì thay đổi sao được. Bà cố gượng cười làm vui:
- Cám ơn Jade món spaghetti.
Jade mở tủ lạnh rót ra 3 ly nước cam, bà Phụng phản ứng tự nhiên, vội cản:
- Jade mới sinh không nên uống đồ lạnh kẻo lạnh bụng con ơi. Sinh con đầu lòng càng phải kiêng cử kỹ lưỡng.
Jade ngạc nhiên:
- Tại sao? ở trong bệnh viện bữa ăn có tráng miệng là trái cây hộp, rau câu và ly nước cam lạnh.

Bà Phụng hết đường giải thích luôn. Hai con ăn đĩa spaghetti của nó một cách ngon lành trong khi bà Phụng ngao ngán nhìn đĩa spaghetti của mình mà nghĩ nếu Kent biết ăn đồ Việt, nếu con dâu là người Việt thì đây là đĩa cơm tấm sườn bì chả với chén nước mắm tỏi ớt bên cạnh rồi và món tráng miệng có thể là chén chè thưng hay chè khoai môn rồi. Tưởng tượng xong bà Phụng cầm thìa cầm nĩa.. …khều những cọng spaghetti và ráng ăn cho no bụng, cho vừa lòng con.

Hồi Kent còn ở với cha mẹ không hiểu sao cha mẹ đều nói tiếng Việt với Kent, nấu cơm Việt cho Kent vậy mà Kent nói tiếng Việt không rành, ăn đồ Việt không thích, thay vì ăn cơm Kent ăn hamburger, bánh mì Subway, pizza…v..v..nên vợ chồng bà Phụng xem Kent như “thằng Mỹ” ở chung nhà với mình. Bây giờ nó lấy vợ Mỹ, đẻ con lai Mỹ dám sau này vợ chồng bà xem gia đình Kent như …người nước ngoài quá.

Mấy ngày đầu ở với con, sáng điểm tâm cereal với sữa tươi hay scrambled egg, pancake …trưa khoai tây nghiền, nui trộn cheese, thịt nguội, xà lách rau củ..… chiều thì món gà chiên đông lạnh đem nướng lại ăn với bắp hộp với chén súp gi đó sệt sệt, hay bánh mì nướng ăn với mấy cục xúc xích mấy cọng măng tây.

Nhìn “tình hình” bà Phụng phát chán muốn bảo Kent chở ra chợ Việt để bà mua chai nước mắm về kho nấu gì đó mặn mà cho dễ nuốt, nhưng bà sợ con dâu giận vì mẹ chồng không thích món của nó, chẳng lẽ bàn ăn chia làm hai “phe”, chủ nhà ăn đồ Mỹ, khách ăn đồ Việt, chẳng khác nào bà mẹ đến đây “gây chiến” với con, rồi mấy tuần ở Utah bà xài không hết chai nước mắm Việt thì nó sẽ lạc lõng vô duyên trong căn bếp Mỹ và sớm bị quăng vào thùng rác thôi. Bà bỏ luôn ý định làm thịt chà bông, thịt kho tiêu cho con dâu, chắc gì nó màng tới món Việt của bà, hơn nữa nơi gia đình Kent ở đến khu chợ Việt Nam phải hơn 1 giờ xe. Thế là 3 tuần lễ ở Utah bà Phụng đành chịu trận ăn đồ Mỹ.
……………
Lúc xách vali lên máy bay đến Utah bà Phụng vui bao nhiêu thì bây giờ xách vali rời Utah trở về nhà bà vui bấy nhiêu.

Ba tuần lễ ở với con cháu bà đã thể hiện đúng vai trò bà mẹ chồng Việt tuyệt vời với con dâu Mỹ, bà nội tận tình với thằng cháu lai Mỹ. Bà thấy mình đã quyết định đúng, “hi sinh” ăn đồ Mỹ để trọn vẹn tình cảm gia đình Việt Mỹ chúng ta. Chai dầu gió và lọ dầu cù là nghĩa tình bà dành cho con dâu không thực hiện được, vẫn …”ế ẩm” nằm trong vali, bà sẽ mang về để dành xài khi trái nắng trở trời.

Về tới phi trường Dallas Fort Worth chồng ra đón. Hai người đi bộ ra bãi xe, bà kể cho chồng nghe 3 tuần lễ ở Utah dù ăn ở nhà hay con đưa đi nhà hàng toàn ăn đồ Mỹ mà nhớ đồ ăn Việt Nam, nhớ mùi vị mắm muối Việt Nam quá trời .
- Tôi tưởng 3 tuần lễ ở Utah bà…nhớ tôi chứ. Hóa ra chỉ nhớ đồ ăn Việt Nam.
Ông Phụng đùa và nói tiếp:
- Bà hào hứng đặt vé ở Utah tới 3 tuần còn than thở gì nữa. May mà con dâu Mỹ ngoan và biết điều vui vẻ chiêu đãi mẹ chồng, chứ người Mỹ ghét nhất là cha mẹ vợ, cha mẹ chồng đến thăm và ở lại nhà, mất riêng tư của họ.
- Lần đầu đi xa thăm con cháu, tôi ở lâu cho đáng chuyến đi chứ.
Tới chỗ đậu xe bà Phụng bảo chồng:
- Ông chở tôi ra ngay khu chợ Việt để tôi ăn một tô phở bò viên tái nạm gầu gân sách nóng hổi với đầy đủ rau húng quế ngò gai giá sống chanh ớt nhé.
Rồi bà lẩm bẩm làm như sợ mình sẽ quên:
- Rồi tôi sẽ order thêm mấy cái gỏi cuốn tôm thịt với nước chấm thơm cay của tương ớt lẫn vị bùi béo của đậu phộng. Ăn cho no bụng, cho đã thèm và cũng là ăn mừng tôi đã có một chuyến đi thăm con dâu Mỹ mới sinh, dù có vài khác biệt kiểu sống nhưng thật vui, thật tràn đầy tình cảm mẹ chồng nàng dâu.

Nguyễn Thị Thanh Dương
(April 15, 2026)

L’arbre Qui Voulait Rester Nu(Antoine Lang) - Chảng Cây Chỉ Muôn Trụi Cành Lá(Thái Lan dich)


L’arbre Qui Voulait Rester Nu - Antoine Lang


« Il était une fois un arbre.
Au beau milieu d’un verger, il était sorti de terre, petite pousse verte et fragile se confondant avec les herbes alentours. Curieux de tout, il regarda bien vite le monde qui l’entourait, les fleurs qui s’ouvraient le matin et se refermaient le soir, les oiseaux qui sifflaient en sautant de branche en branche, le paysan qui venait tôt le matin cueillir les fruits des arbres, les graminées qui ondulaient sous la caresse des vents…

Ah!, il le trouvait beau ce monde autour de lui, il avait envie lui aussi de participer à cette beauté, de trouver sa place dans cette harmonie.

Une année s’écoula et, ayant grandi, il était devenu un petit rameau portant quelques tiges. Il se rendit compte qu’il n’était pas un brin d’herbe comme il l’avait crû tout d’abord, mais un arbre et se mit à observer plus attentivement ses aînés.

Il les trouvait si grands, si beaux recouverts de leurs feuilles et de leurs fleurs; il fût si émerveillé de voir toutes ces fleurs se transformer en fruits, il fût si attendri des soins attentifs que leur apportait le paysan, mais…

Mais, se regardant, il s’aperçut que son écorce ne ressemblait à aucune de celles qui les habillait, que ses branches n’avaient pas la même forme que les leurs. Alors, il eût peur, peur de n’être pas assez grand, peur de n’être pas assez beau, peur de ne pas porter assez de fruits, il eût peur que les autres, pommiers, poiriers, mirabelliers… n’acceptent pas sa différence et il décida de ne produire ni feuille, ni fleur, ni fruit.

C’est ainsi que les années passèrent, à chaque printemps, son tronc s’épaississait, s’allongeait, de nouvelles branches poussaient, mais… ni feuille, ni fleur, ni fruit.

Pour ne pas se trouver nu face aux autres, il s’était depuis son jeune âge laissé peu à peu recouvrir par un lierre grimpant, par des liserons et par des bouquets de gui : ne sachant à quoi il pourrait ressembler, il se couvrait d’une beauté qui n’était pas la sienne.

Le jardinier plus d’une fois projeta de le couper pour en faire du bois de chauffage, mais trop occupé par ailleurs, il remit chaque fois cette tâche à plus tard. Un matin pourtant il vint, armé d’une grande hache et commença par couper le lierre qui enserrait l’arbre. Du lierre, il y en avait tellement que cela lui prit toute la journée et qu’une fois de plus, il remit l’abattage à plus tard. Cette nuit là, un petit ver parasite piqua le liseron qui en mourut aussitôt et le lendemain, les oiseaux du ciel apercevant le gui vinrent le picorer.

Il ne restait plus de l’arbre au milieu du verger qu’un tronc et des branches : il ne restait plus que l’arbre au milieu du verger.

S’apercevant soudain de sa nudité et ne sachant par quel artifice la couvrir, il se décida enfin à laisser pousser tout au long de ses branches de belles petites feuilles d’un vert tendre, à laisser éclore au bout de chaque rameau de mignonnes petites fleurs blanches contrastant joliment avec le brun de la ramure et le vert du feuillage

Le paysan sur ces entrefaites revint avec sa hache et découvrant à la place du tronc inutile un magnifique cerisier, ne trouva plus aucune raison de le couper. Il le laissa donc, trop heureux du miracle qui s’était produit.

Depuis ce jour, l’arbre vit heureux au milieu du verger, il n’est pas comme les autres, ni plus beau, ni plus grand, mais tout aussi utile. Il a compris que ni la texture de l’écorce, ni le tracé des branches, ni la forme des feuilles, ni la couleur des fleurs n’ont d’importance : seuls importent les fruits qu’il porte et que nul autre que lui ne peut porter.

Aussi, tous les ans, à la belle saison, les enfants du paysan viennent avec une échelle et, s’éparpillant dans sa ramure, se gavent de ses fruits et le réjouissent par leurs rires.

N’ayons pas peur des fruits que nous pourrions porter, car nul autre ne pourra les porter pour nous, mais chacun pourra s’en nourrir. N’ayons pas peur des fruits que nous pourrions porter.

Car chaque fois que nous les refuserons, il manquera quelque chose dans le monde; n’ayons pas peur des fruits que nous pourrions porter, car chacun d’eux permettra de faire grandir la Vie et l’Amour que Dieu nous a donnés. "

Quels sont nos lierres ? Quels sont nos fruits ? Quels sont nos hivers ? Quels sont nos printemps ?…
Et vous ? Avez-vous été touché par ce conte?

Antoine Lang
***
Dịch Bài:
Chảng Câ Chỉ Muôn Trụi Cành Lá

Thuở xa xưa ấy, có một chàng cây...
Nằm ngay giữa vườn cây ăn trái, một chồi non nhỏ xanh mướt, mảnh khảnh từ từ nhô lên khỏi mặt đất, và hòa quyện với thảm cỏ xung quanh. Háo hức tìm hiểu về mọi thứ, cậu nhanh chóng nhìn thế giới xung quanh, những cánh hoa nở bùng lên vào buổi sáng và buổi tối thì khép cánh lại, nghe tiếng chim hót líu lo khi nhảy từ cành này sang cành khác, nhìn người nông dân đến hái quả trên những cành cây từ sáng sớm. những hàng cây, những ngọn cỏ đung đưa dưới bàn tay ve vuốt của những cơn gió…

Oi! Cậu thấy thế giới xung quanh mình thật đẹp, cậu cũng muốn hòa mình vào vẻ đẹp này, muốn tìm thấy vị trí của mình trong sự hài hòa này.

Một năm trôi qua, anh đã lớn lên, từ chồi non anh đã trở thành một thân nhỏ có vài cành. Anh nhận ra rằng mình không phải là một ngọn cỏ như anh nghĩ lúc đầu nhưng là một cái cây và anh bắt đầu quan sát các bạn cây cành "nhiều tuổi" kỹ hơn.

Anh thấy chúng thật lớn, thật đẹp , toàn thân được lá và hoa bao phủ; anh ấy đã rất ngạc nhiên thán phục khi thấy tất cả những bông hoa lại biến thành quả, và rất cảm động trước sự chăm sóc chu đáo của người nông dân dành cho chúng, nhưng...Nhưng khi nhìn lại mình, anh nhận thấy rằng cái lớp vỏ sần sùi của mình chẳng giống như lớp vỏ bao bọc các bạn chung quanh, rằng cành của anh cũng không cùng hình dạng với cành lá của các bạn. Và thế là anh đâm ra lo sợ, sợ rằng không cao lớn như chúng bạn, rằng anh sẽ không xinh đẹp như chúng, rằng cây cành của anh sẽ không mang được nhiều quả như chúng, anh sợ rằng các anh bạn nào táo, nào lê, nào mận vàng ...sẽ không chấp nhận sự khác biệt này của anh , và thế là anh ta quyết định sẽ không sinh ra cành lá xum xuê, hoa xinh hoặc trái đẹp nào cả

Và rồi năm tháng cứ trôi qua như thế, và vào mỗi mùa xuân, thân cây dày lên, dài ra, cành mới mọc lên nhưng... không có cọng lá nào, chẳng có hoa, cũng không có quả.

Để tránh khỏi bị trơ trụi trước bạn bè đàn anh đàn chị, dần dần từ lúc mới lớn lên anh đã để cây thường xuân, cây bìm bìm và những bó tầm gửi bao phủ quanh thân mình: không biết mình sẽ giống như cây gì, nên anh tự để một nét đẹp không phải của mình che đậy quanh thân mình.

Người làm vườn đã nhiều lần định chặt Cái cây để làm củi, nhưng lại bận làm việc nơi khác nên cứ như vậy ông đều hoãn thực hành việc này.

Tuy nhiên, vào một buổi sáng, ông ấy đến, mang theo một chiếc rìu lớn và bắt đầu cắt cây thường xuân quấn chặt quanh cái cây. Có quá nhiều dây thường xuân quanh đó đến nỗi ông ấy phải mất cả ngày để chặt những nhánh dây leo và một lần nữa ông lại trì hoãn việc chặt hẳn cái cây và hẹn để hôm khác. Đêm hôm đó, một con sâu mọt nhỏ cắn vào cây bìm bìm, khiến dây này chết ngay và rồi hôm sau, đám chim bay ngang thấy cây tầm gửi liền đến mổ vào.Thế là giờ đây cái cây ở giữa vườn CHỈ CÒN LẠI là thân và cành: Ngay giữa vườn chi con lại mỗi Cái cây này.
Chợt nhận ra sự trơ trụi của mình và không biết thủ thuật nào để che đậy thân mình, cuối cùng anh quyết định để những chiếc lá nhỏ xinh màu xanh dịu mọc theo các cành, rồi để những chiếc cánh hoa nhỏ xinh màu trắng nở ra ở đầu mỗi cành- tương phản thật đẹp mắt với màu nâu của cành nhánh và màu xanh mát dịu của tán lá-

Lúc đó, người nông dân cầm rìu quay lại và phát hiện rằng thay vì đây là một thân cây vô dụng, giờ đây là một cây anh đào tuyệt đẹp, nên ông không còn lý đó gì để chặt nó nữa. Thế là ông chủ vườn để cái cây đẹp xinh hữu ích như thế, quá vui mừng vì sự mầu nhiệm đã xảy đến nơi đây.

Kể từ ngày đó, chàng cây sống hạnh phúc giữa vườn cây ăn quả, nó không giống những cây khác, không đẹp hơn, không cao hơn bọn chúng, nhưng mà vẫn hữu dụng. Giờ chàng đã hiểu rằng cấu trúc của vỏ cây, hoặc đường nét của cành, hình dạng của lá cũng như màu sắc của hoa, tất cả đều không quan trọng: chỉ có quả mà nó sinh ra mới quan trọng và không ai khác ngoài chính thân mình có thể mang hoặc sản xuất dùm.

Thế là hàng năm, vào mùa hè, con cháu của người nông dân mang theo một cái thang đến và chui vào các cành nhánh của nó, ăn ních bụng bao nhiêu là quả và khiến ông rất vui thích với những tiếng cười của chúng.

Ta không nên sợ những thành quả mà ta có thể mang, bởi vì không ai khác có thể sinh hoa trái cho ta, nhưng mọi người đều có thể sử dụng chúng. Ta không nên ngại những hoa trái mà chúng ta có thể sản sinh ra.

Bởi vì khi ta không muốn nhận chúng, trên thế giới sẽ thiếu vắng một món gì đó; ta đừng sợ những hoa trái mà ta có thể sản sinh ra, bởi vì mỗi hoa trái sẽ cho phép ta phát triển Sự Sống và Tình Yêu mà Thượng Đế đã ban cho chúng ta. »Cây thường xuân của chúng ta là cây gì? Hoa trái của chúng ta là hoa trái nào ? Mùa Đông của chúng ta thế nào? Mùa Xuân thì sao?…

Còn bạn ? Bạn cảm thấy thế nào khi đọc câu chuyện này?

 Thái Lan dich