Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoài Việt DHĐ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoài Việt DHĐ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 25 tháng 7, 2017

Phạm Khắc Trí Thành Kính Chia Buồn Gia Đình Bạn Dương Hồng Đức

Kính thưa quý anh chị em,

Lúc sinh thời, anh Dương Hồng Đức, Cựu Giáo Sư Phan Thanh Giản Cần Thơ, đối với chúng tôi là một người bạn qúy, đã một đời nhà giáo mẫu mực.
   ̣ Mấy hôm nay nhận tin anh từ Paris vừa thoát trần về cõi Phật, lòng riêng Dallas tôi không khỏi thương tiếc ngậm ngùi.
  ̣ Mong được chia xẻ ít nhiều nỗi niềm này đến chị Đức, các cháu, các bạn, và các học trò của anh ̣ 

Phạm Khắc Trí 
07/24/2017


Tiếc Thương Thầy Dương Hồng Đức Kính Mến


Kính gửi Hương Linh Thầy Dương Hồng Đức và Tang quyến!

Thầy Dương Hồng Đức, với Bút Hiệu Hoài Việt (DHĐ),Thầy thường gửi bài viết chia xẻ với trang Blog Long Hồ Vĩnh Long, nhưng riêng em, Thầy lúc nào cũng tỏ ra ân cần và nói những điều đạo nghĩa trong cách xử thế.

Thầy chia niềm vui hạnh phúc của gia đình Thầy Cô, Nhất là khi đứa cháu đầu tiên của Thầy Cô ra đời.
Khi Thầy trò nói về phước phần và ân đức, mình được Trời cao ban thưởng cho mỗi gia đình. Em còn nhớ lời thầy:"Cám ơn em có cùng chung một tầng số với thầy (sur les mêmes ondes).Phước do trời cho, mà cũng do mình tạo, mới hưởng được ... "
Thầy ơi, từ Thầy em học được lòng tử tế, tính khiêm cung và sự lạc quan về cuộc sống.

Mỗi lần đăng bài giúp Thầy, Thầy luôn viết lời cảm ơn và thích thú với cách trình bài của em. Đó cũng là điều em hạnh phúc nhất, không phải vì được Thầy khen mà vì em vui với niểm vui của Thầy. và cũng là niềm an ủi, động viên tinh thần em, bao nhiêu mệt nhọc trong lúc biên tập bay xa. Em Cảm ơn Thầy mới đúng Thầy ạ.

Thầy vắng email, em vội thăm hỏi sức khoẻ, nhưng Thầy không hồi âm, em cũng lo ngại, cách nay vài tuần Thầy viết cho em và một học trò thầy vắn tắt đôi câu, Thầy về nơi dưỡng bệnh và đang tập đi lại để hồi phục sức khoẻ. Em mừng quá. 

Nhưng sáng nay em được tin từ Thầy Phạm Khắc Trí.
Thầy vĩnh viễn ra đi, thật sự em bàng hoàng, và rơi nước mắt với sự mất mát này. 
Tuy em chưa được học với Thầy giờ nào, em may mắn được Thầy cho em làm học trò, thầy đã để lại trong em lòng kính trọng vô biên.

Em thành kính nguyện cầu cho Hương Linh Thầy Dương Hồng Đức, được đời đời an nghỉ, sớm hưởng thảnh thơi nơi Cõi Vĩnh Hằng.

Thành kính chia nỗi đau buồn với Cô, các Em và Tang quyến, mong Cô, các em có đầy sức khoẻ và nghị lực để vượt qua trong lúc này.

Kính nguyện!

Học trò Lê Thị Kim Oanh
Úc Châu 25/7/2017

Thứ Ba, 14 tháng 3, 2017

Già Ơi, Ta Chào Mi!


Có lẽ niềm sung sướng của tuổi già là biết mình đã già, già như trái chín cây, ngọt thơm hơn trái cây giú ép. Tuổi già, mình phải nên vui vẻ, lạc quan đón mừng:"Già ơi, ta chào mi!" (Bonjour la Vieillesse) giống như nữ văn sĩ Françoise Sagan đã đề tựa một cuốn sách (Bonjour Tristesse). 

Nếu mình hiểu biết, nhận thức, chăm sóc tuổi xế chiều thì tuổi này sẽ trở thành nguồn hạnh phúc to lớn! Khi sống trọn vẹn trong giây phút hiện tại thì có thể nói là không có già, không có trẻ, không có quá khứ cũng không có vị lai vì chúng ta chấp nhận cái già, thương yêu nó, trân quý nó, hưởng thụ nó. Già hay không già cũng tùy vào nhận thức trong đầu mỗi người". Tuổi già tâm không già, là già mà không già. Tuổi trẻ không già, mà tâm già, là không già mà già".Tuổi tác là chuyện của tâm, nếu chúng ta không để ý tới, thì cũng chẳng có vấn đề về tuổi tác! 

Ngày xưa ở Việt Nam, cha mẹ sống đến 50 tuổi được xem là già, là thọ . Con trai trưởng hoặc con gái lớn đứng ra tổ chức Lễ Thọ cho cha mẹ để tạ ơn Trời Đất đã cho cha mẹ sống thọ. Tuổi thọ còn gọi là tuổi hạc vì hạc được coi là chim tiên sống rất lâu, rất thọ. Con cái cầu chúc cha mẹ sống lâu để có điều kiện báo hiếu:

"Một mai tuổi hạc càng cao, - Tấm lòng báo đáp biết sao cho vừa?
Phải nên khuya sớm phụng thừa - Hiếu nầy đối với ơn xưa vẹn toàn"

Tuổi hạc chính là giai đoạn cuối đời người mà ai ai cũng cần giữ cho tâm hồn thư thái, bỏ lại sau lưng tất cả những phiền muộn của bao nhiêu năm tháng lăn lộn với cuộc sống để lo miếng cơm, manh áo.

Bây giờ “tam đại đồng đường” rất hiếm nhưng không phải là không có. Ba thế hệ cùng sống quây quần dưới một mái nhà, ông bà, cha mẹ và cháu. Ông bà chăm lo săn sóc cháu với tình yêu thương, còn cháu cho ông bà sự ngây thơ, tươi mát của trẻ thơ, cha mẹ thì yên tâm đi làm việc. Câu ca dao xưa cần phải thay thế từ “giữ” bằng từ “vui” cho hợp hoàn cảnh này:

“Sinh con rồi mới sinh cha 
Sinh cháu “vui” nhà rồi mới sinh ông.”

Có con thì mới thành cha, có cháu thì mới lên bà lên ông, cháu là không những là sự tiếp nối mà còn là niềm vui của cả gia đình. Đây là mô hình khá lý tưởng cho các gia đình ở hải ngoại vì ông bà, ngoài sự săn sóc và tình thương, còn giúp cháu nói được tiếng mẹ đẻ , hiểu văn hoá dân tộc và bảo tồn gốc rễ nữa. Nếu không sống chung một nhà thì cũng nên mua hoặc mướn nhà ở gần con cháu để có điều kiện nương tựa lẫn nhau, người già không bị rơi vào cảnh cô đơn hụt hẩng, nếu một trong hai người lớn tuổi, ông hay bà, ra đi trước.

Nhìn lại quãng đời đã trải qua, chúng ta dường như chưa hề thực sự sống trong hiện tại bao giờ cả! Lúc còn trẻ, khi mới bước vào đời, chúng ta mơ ước về tương lai, sống cho tương lai. Khi thành đạt, đã có được cái này, cái nọ, thì chúng ta lại sống cho quá khứ! Nhỏ thì mong cho mau lớn, lớn thì mong cho nhỏ lại.

Tóm lại, chúng ta chưa biết sống trong giây phút hiện tại mà luôn luôn sống trong ảo mộng. Khi ý thức được những điều tầm thường đó, chúng ta sẽ trân quý thời gian còn lại, sống trọn vẹn, sâu sắc bây giờ và ở đây. Niềm vui tiềm ẩn, tản mát trong những sự việc vụn vặt của cuộc sống hằng ngày mà mình phải tự khám phá để thụ hưởng như sáng thức dậy, mà còn duỗi tay, duỗi chân, bước xuống giường được, thong thả đi pha một ly cà phê hay một bình trà uống, chào mừng buổi ban mai và cám ơn đời đã cho mình 24 giờ tinh khôi để không lỗi hẹn với sự sống:

"Cám ơn đời mỗi sáng mai thức dậy 
Ta có thêm một ngày nữa để yêu thương".(Khalil Gibran)


Còn hạnh phúc nào to lớn hơn khi mình lớn tuổi mà trái tim, buồng phổi, tứ chi vẫn hoạt động tốt...Nếu mình không biết sung sướng hưởng thụ bây giờ, mà lại chờ đến khi những bộ phận đó có vấn đề rồi mới tiếc nuối thì đã muộn màng!

Mỗi người đều có đồng hồ sinh lý (horloge biologique) của riêng mình, không ai giống ai, cũng như chỉ tay của mỗi cá nhân vậy, cho nên không cần bắt chước ai, chỉ cần lắng nghe cơ thể (écouter son corps), rồi áp dụng vào hoàn cảnh cụ thể tâm lý và sinh lý của mình, “đói ăn, mệt ngủ” mà thôi! (1)

Bữa kia, tôi có tham dự một buổi thuyết giảng ở một trung tâm thiền tập tại Paris, nhưng tôi lại có một cái răng mới nhổ còn khá đau, tôi quán chiếu nên nhận thấy là "răng đau" cũng có cái hay là mình không nói năng gì cả mà chỉ lắng nghe thôi, không sợ phạm khẩu nghiệp! Nhưng nhìn sâu hơn một chút, tôi chẳng buồn chi lắm vì một cái xe hơi sử dụng khoảng hơn chục năm còn bị hư bộ phận này, bộ phận kia, huống hồ mình đã sống quá ¾ ( ba phần tư)) thế kỷ rồi! Nếu có những cơ quan trong thân thể bị lão hoá thì cũng là việc đương nhiên, mình phải chấp nhận mà thôi! Tốt hơn mình nên lạc quan tự nhủ là tai kém nhạy bén để bớt nghe những điều chướng tai; mắt kém tinh anh để bớt thấy những điều gai mắt; đầu óc bớt sắc sảo, quên trước, quên sau... để từ từ quên đi những nỗi khổ, niềm đau hoặc nếu mất rất nhiều thì giờ mà tìm không ra vật mình muốn tìm, thì hãy mĩm cười tự an ủi "Các nhà bác học cũng mất thì giờ để tìm tòi như thế mà!", chỉ khác là họ tìm để "phát minh," còn mình tìm để "phát bực"....thôi thì đi nằm theo dõi hơi thở hoặc đi dạo chờ cho hết bực!

Tiền không phải là "tất cả" nhưng cũng không phải là "không là gì cả"; đừng quá coi trọng nó, cũng đừng quá so đo, nếu ta hiểu được "nó chỉ là thứ ngoại thân, khi chào đời không đem đến, khi chết cũng chẳng mang theo". Nếu cần làm việc thiện nguyện, bạn nên rộng mở hầu bao. Tiền vốn là con dao hai lưỡi, người khôn biết kiếm tiền, biết tiêu tiền, biết làm chủ đồng tiền mà không làm tôi tớ cho đồng tiền. (L'argent est un bon serviteur mais un mauvais maître). 

Cuộc sống tuổi già cần được phong phú đa dạng hóa, đi chơi với gia đình đã hạnh phúc rồi nhưng thêm vài bạn thân lại càng vui hơn … Đừng thụ động ngồi gậm nhấm, nhơi lại, nhơi lại quá khứ để chìm đắm trong biển sầu khổ, rồi trở thành chủ nhân đại lý “than”, thường xuyên khuyến mãi, bán lẻ cho một, hai người hoặc bán sỉ cho nhiều người, cho tập thể!(2) 

Than thở, thổ lộ được những gì bị dồn nén trong lòng thì tâm hồn sẽ nhẹ nhõm, thư thái, nhất là lại gặp người biết lắng nghe bằng tai lẫn con tim.Tuy nhiên, nếu bạn có khả năng diễn đạt được nỗi khổ, niềm đau đó bằng một bài viết để chia sẻ cho mọi người thì lại càng hay hơn! Theo nghiên cứu của Bác Sĩ Ornish. khi bị căng thẳng tinh thần, cơ thể sẽ tiết ra một hóa chất làm cho mọi sinh hoạt ứ đọng, ăn không ngon, đầu khó suy nghĩ, mạch máu trì trệ, mất sức đề kháng, dễ bị cảm cúm. Lạc quan là thuốc bổ mà chúng ta cần luôn luôn mang trong người, vì thế bạn đừng bao giờ bi quan nghĩ là mình già nuôi, yếu đuối,vụng về ... Nếu bạn đã cố gắng hết sức để làm một việc gì mà làm không nổi vì lực bất tòng tâm thì cứ “ mackeno” (3), coi đó như là một sự giải thoát!

Ði tập thể dục, tắm sauna, bơi lội, tập tài chi, học nhạc, học vẽ, học viết thư pháp...giúp cho người lớn tuổi giữ được thăng bằng về thể chất lẫn tinh thần và nếu có bệnh, uống thuốc sẽ công hiệu hơn, mau lành hơn. 

Sinh, lão, bệnh, tử, là qui luật ở đời. Chính mình phải là người chủ động lựa chọn cách đi cho mình, sống sao cho ngay thẳng, không hổ thẹn với lương tâm, sống vui, sống đẹp, sống sâu sắc, sống trọn vẹn ... thì khi thần chết gọi, mình thanh thản an nhiên, tự tại ra đi :

«Một mai từ giã « cuộc chơi » (4) - Thong dong, thanh thản, mỉm cười ra đi!»

Gương người xưa và nay vẫn còn đó vì một khi đã quán triệt qui luật trên, họ chuẩn bị kỹ càng chuyến viễn du cuối cùng này nên mua quan tài trước, lo xây kim tỉnh sẵn hoặc mua bảo hiểm hậu sự (contrat-obsèque) hay làm giấy hiến xác ...như chúng ta bây giờ dự tính đi xa thường đặt mua trước giấy máy bay đó mà!

Tôi xin chia sẻ bài này với các thân hữu chẳng qua là tôi quán chiếu cuộc sống của mình và tham khảo thêm một số tài liệu rồi viết những dòng trên đây, giống như người mua được bột, đường, sữa đem nhồi nặn thành bánh bỏ vào lò nướng. Lúc ăn thấy hợp khẩu vị nên mời các bạn cùng thưởng thức "lấy thảo"!

Hoài Việt (DHĐ)

Ghi chú:
(1) trích trong bài "Cư trần lạc đạo" của vua Trần Nhân Tôn:
Cư trần lạc đạo thả tuỳ duyên -Ở đời vui đạo hãy tuỳ duyên.
Cơ tắc xan hề khốn tắc miên - Đói cứ ăn đi mệt ngủ liền.
( 2) “than” ở đây là “than thở” không phải là than để nấu ăn. 
(3) “ mackeno” : mặc kệ nó
(4) theo một thiền sư, đời chỉ là một « cuộc chơi », còn duyên thì biểu hiện, hết duyên thì ẩn tàng

Thứ Bảy, 11 tháng 3, 2017

Gia Đình Tôi Với Đứa Cháu Đầu Tiên


Vợ chồng tôi đã cao tuổi còn con gái lớn và con trai út thì lo học, lo làm, cũng chưa lập gia đình, bây giờ chúng tôi mới có đứa cháu đầu tiên, con của con gái nhỏ, nên cả nhà cảm thấy sung sướng, hạnh phúc vô cùng.

Gia đình gồm năm thành viên, mỗi người cư trú một nước, chúng tôi ở Pháp, con gái lớn Quỳnh Hương ở Việt Nam, con trai út Hồng Huy ở Mỹ, con gái nhỏ Quỳnh Lan ở Bỉ nay cả nhà mới có cơ hội đoàn tụ với nhau bên cạnh đứa cháu đầu tiên Thomas Liêm Fox chào đời ngày 14.08.2016 tức ngày 12 tháng 7 năm Bính Thân. Đó là một « chú khỉ nhỏ » dễ thương lắm!

Huy, bay từ "thung lũng điện tử " (Silicon Valley ) về, sáng sớm hôm nay 02.09.2916, đã hăm hở lái xe đưa ba mẹ và chị đi thăm cháu. Khi tới Bruxelles nơi vợ chồng Quỳnh Lan mới mua một appartement gồm ba phòng ở lầu 5, một phòng khách và hai phòng ngủ dành cho ba mẹ và em bé, mặc dầu vừa đặt chân vào nhà, mọi người đã tranh nhau bế cháu. Ai nấy đều ngợi khen thằng bé đẹp trai ! 

« Đẹp trai thật mà, không phải vì nó là cháu mình ! » nhiều người lên tiếng khen. Ông bà nội cũng cùng quan điểm khi chúng tôi gặp nhau cách nay 10 ngày. 

Tôi không nói gì, ngầm công nhận. Không phải là « mèo khen mèo dài đuôi ! » nhưng đây là lời khen chân thật phát xuất phát từ con tim của những người mới có đứa cháu đầu tiên!

Tôi bình thản ngồi chờ cho đến chiều khi một số người đi mua sắm cadeau, còn tôi ở nhà với hai mẹ con cháu nhỏ để được ẵm « cục cưng bé xíu » này.

Tôi bế cháu mà lòng lịm đi vì sung sướng, cháu ngủ say sưa trong cánh tay tôi. Khi nó nhúc nhít cục cựa, tôi nhè nhẹ đong đưa, sợ nó khóc mẹ nó sẽ không cho bế nữa. Khi nó mếu miệng muốn khóc, tôi nói nho nhỏ bên tai nó « Ông đây này con, đừng khóc, ông cưng mà! ». Mãi đến khi khi bàn dọn xong, tôi bắt buộc phải trả lại cho mẹ nó để ăn cơm tối mà lòng vẫn còn luống tiểc rẻ! 

Hình ảnh mấy chục năm về trước chợt hiện ra trong trí tôi khi Quỳnh Lan, mẹ của Thomas sinh, vào ngày 14 tháng 6 năm 1987. Chị Quỳnh Hương, hơn em tám tuổi, ý thức trách nhiệm người chị, đã nói với cô bạn hàng xóm Nathalie người Pháp: « Bắt từ ngày mai tao không chơi với mày nữa vì tao phải phụ mẹ bế em ». Khi nghe kể lại, tôi thấy thương cháu Quỳnh Hương, tuy còn nhỏ nhưng đã muốn chia sẻ gánh nặng với cha mẹ vì biết chúng tôi làm việc cực khổ!.

Ngày qua ngày, Quỳnh Lan lớn rất mau trong tình thương của bố, mẹ và chị. Quỳnh Lan biết nói, biết đi rất sớm nên mỗi sáng tôi ẵm con đi giao báo, dạy cháu ít tiếng Việt như khi nghe chim hót thì tôi dạy « chim hót trên cành líu lo », khi đi qua các nhà ở hai bên đường thì dạy đếm số chẵn, lẻ. Khi về nhà, lúc rảnh rỗi, mẹ lại dạy những câu ca dao, những bài hát đơn giản và có ý nghĩa như Em là bông hông nhỏ;quê hương là chùm khế ngọt ...

Khi lên bốn tuổi, Quỳnh Lan lấy những cuộn băng ca nhạc nên tự học hát được các bài « Tát nước đầu đình, đi chùa Hương, đọc thơ Ông Đồ … nên khi xuống Làng Mai, Quỳnh Lan làm nhiều người ngạc nhiên. (Những bài cháu hát hoặc đọc thơ hay ca dao chúng tôi còn ghi trong băng để lâu lâu nghe lại cho đỡ nhớ con cái)

Có lẽ vì được dạy thơ, nhạc ngay từ nhỏ nên Quỳnh Lan ưa thích văn chương, nghệ thuật đã thi đậu vào trường kinh điển Ecole Normale Supérieure, nay phụ trách môn musicologie ở Đại học Sorbonne. Quỳnh Lan được giáo sư trưởng khoa khuyến khích, đề nghị nghiên cứu và làm luận án về « Hát bộ Việt Nam » để bảo tồn bộ môn nghệ thuật này, nếu không nó sẽ từ từ tàn lụi theo thời gian! Khi Quỳnh Lan tiếp xúc với cố giáo sư Trần văn Khê, thầy cũng có ý kiến như thế!

Sau Quỳnh Lan bốn năm, Huy ra đời như vậy là nhà tôi trở nên gia đình đông con theo tiêu chuẩn xã hội ở Pháp (vì có đứa thứ ba), có trai, có gái, nói theo ông cha chúng ta là « có tẻ, có nếp ». Chúng tôi lớn tuổi mới có con nên các cháu được thương yêu chăm sóc đúng mức, lo từng ly từng tý, đầy đủ tinh thần lẫn vật chất, tạo cho các cháu niềm tin nơi chính mình vì chúng thấy sau lưng luôn luôn có sự nâng đỡ, trợ giúp của bố mẹ. Do đó khi các cháu lên tiểu học và trung học, chúng đều chiếm hạng cao trong lớp, ngoại trừ Huy chỉ thích các môn khoa học thôi! Mỗi ngày các cháu đều được đưa đón về nhà ăn cơm ba bữa với bố mẹ, đó là việc hiếm có nơi xã hội Tây phương rất bận rộn, vì cả hai chúng tôi đều làm việc tại nhà, cha có tiệm bán sách báo, mẹ làm cravate! Tối đến vợ chồng, con cái quây quần bên nhau, trên chiếc giường nhỏ, kể chuyện hoặc cha mẹ giúp các con học bài, làm bài. Huy chưa đầy ba tuổi, cũng cảm nhận được hạnh phúc, đã trọ trẹ phát biểu: «Lớn lên, con sẽ mua cho bố mẹ một cái giường thật to để cả nhà nằm cho sướng !»

Hạnh phúc không phải tìm đâu xa mà tiềm ẩn trong những công việc nhỏ nhặt xảy ra hằng ngày, như bạn bè cùng ăn cơm với nhau hoặc uống trà đàm luận chung quanh bàn tròn, cha mẹ con cái quây quần trên giường nhỏ, ông bà còn đôi tay cứng cáp ẵm cháu, đôi chân khỏe mạnh dẫn cháu đi chơi hoặc đưa đến trường..!

Bây giờ chúng tôi đã hưu trí, các con mỗi đứa mỗi nước, cơ hội đoàn tụ gia đình trở nên rất hiếm!
Sự ra đời của đứa cháu đầu tiên mang lại cho chúng tôi, bên nội cũng như bên ngoại, rất nhiều hạnh phúc, niềm vui. Chúng tôi thấm thía, hiểu rõ thêm về câu hói của người xưa:

« Sinh con rồi mới sinh cha,
Sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ông »

Có con thì mới làm cha, có cháu thì mới lên bà, lên ông! Con cháu là sự tiếp nối của cha mẹ, ông bà, là dòng chảy liên tục của cuộc đời, thế hệ này thừa kế thế hệ kia!

Tuy nhiên tôi thấy câu nói trên còn có chỗ khiếm khuyết vì chỉ đề cập đến gia đình huyết thống, cần phải bổ xung thêm «sinh trò rồi mới sinh thầy vì không thầy đố mày làm nên», như thế mới nói lên được sự liên hệ tâm linh giữa thầy với trò. Thầy là « tiên sinh » người đi trước mở đường, trò là « đệ tử » vừa là em, vừa là con, (con những vị tiền nhân như cụ Nguyễn Du, cụ Phan Thanh Giản, bà Đoàn Thị Điểm…). Gia đình người Việt ở nước ngoài bây giờ có dâu, có rể ngoại quốc; con cháu chúng ta cũng hấp thụ kiến thức khoa học, văn chương, nghệ thuật của nhiều nước khắp năm châu, kho tàng văn hóa chúng ta trở nên càng ngày càng dồi dào, phong phú.

Nếu thế hệ tương lai có điều kiện thuận lợi quay về xây dựng quê hương, xứ sở thì nước Việt Nam sẽ có ngày trở nên một cường quốc, đóng một vai trò quan trọng trên bình diện thế giới!

Hoài Việt (DHĐ)

Thứ Hai, 6 tháng 3, 2017

Lời Nói Với Việc Làm

« Gừng càng già càng cay », còn người già thì sao nhỉ, tôi tự hỏi? Nghe nhiều, thấy nhiều, kinh nghiệm nhiều hay là lặp đi lặp một kinh nghiệm chăng?

Tôi đã trải nghiệm qua nhiều cuộc bể dâu, di tản nhiều lần, từ thành thị về thôn quê, từ Bắc vào Nam, từ trong nước ra ngoài nước, nay đã vượt quá cái tuổi « thất thập cổ lai hy », với nhiều năm bonus nữa, kể ra đã có nhiều may mắn lắm rồi!­­­

Tôi nhận thấy trong nhiều lãnh vực, chính trị, kinh tế, xã hội, trong đạo cũng như ngoài đời, lời nói với việc làm, thường không đi đôi với nhau mà còn có khoảng cách khá dài.

Định cư tại Pháp gần 40 năm, tôi đã chứng kiến bốn kỳ tranh cử tổng thống, Mitterand, Chirac, Sarkozy, Hollande và tháng 04/2017 là lần thứ năm. Tôi thường nghe radio, đọc báo, theo dõi tin tức hàng ngày, thấy rõ những lời hứa trong khi tranh cử và sau khi đắc cử , luôn luôn có một sự khác biệt khá lớn ! Hứa nhiều nhưng thực hiện ít vì thế lòng tin của người dân cũng giảm dần theo thời gian. Đó là hậu quả của lời nói với việc làm không đi đôi với nhau !

Nếu để tâm tìm hiểu các cuộc chiến đang xảy ra và đã xảy ra trên thế giới, chúng ta sẽ nhận thấy rất nhiều lý do đã được ngụy tạo nào là vì dân chủ tự do, nào là để chống chế độ độc tài áp bức, nào là vì nhân loại ngăn chặn việc sản xuất vũ khí hủy diệt hàng loạt…nhưng khi nhìn sâu, chúng ta sẽ khám phá ra những mưu đồ thầm kín khéo léo che đậy!

Cựu tổng thống Pháp Sarkozy, đã giúp phe cách mạng năm 2011 lật đổ Kadhafi, chẳng phải vì dân chúng Lybie, mà trước hết là vì quyền lợi chính trị của mình. Ông ta đã mất tín nhiệm của dân chúng trong nước, muốn lấy lại uy tín bằng phương diện đối ngoại nhưng quá muộn nên bị thất cử sau đó.

Năm sau 2012, tổng thống Hollande can thiệp vào Mali, nào chỉ theo lời yêu cầu của vị nguyên thủ nước này mà còn vì quyền lợi của 6000 kiều bào Pháp ở đây và cũng muốn xoa dịu lòng dân chúng Pháp bất bình vì chính phủ không vực dậy nổi nền kinh tế trong nước đang bị trì trệ.

Mỹ đem quân sang đánh Irak, năm 2003, phải chăng vì muốn giúp nhân loại tránh khỏi nạn vũ khí hủy diệt hàng loạt mà Mỹ đã nắm được bằng cớ là nước Irak có sản xuất loại này? Thời gian đã chứng minh đó là tài liệu ngụy tạo nêu ra để có lý do gây chiến tranh, muốn giết chó thì đổi thừa là nó bị bịnh dại (Qui veut tuer son chien, l’accuse de rage)!

Hơn nữa đồng tiền là huyết mạch của chiến tranh (L’argent est le nerf de la guerre), đồng tiền ấy từ đâu mà ra? Phần lớn, ở các nước tự do như Anh, Mỹ, Pháp …là do tiền thuế do người dân đóng góp. Nếu một chính phủ xài tiền không chính đáng, làm thâm thủng ngân sách quốc gia như ở nước Hy Lạp, mặc dầu sử dụng vào công cuộc có lợi ích chung là xây cất cơ sở dùng cho việc tổ chức thế vận hội, người dân vẫn tỏ thái độ phản đối qua các cuộc biểu tình rầm rộ.

Nói chung là khi can thiệp hoặc giúp đất nước khác, chính phủ nước đó không hề có sự hy sinh, giúp đỡ hoàn toàn bất vụ lợi mà luôn luôn ẩn tàng âm mưu nào đó; ngay cả anh em ruột thịt cũng vì quyền lợi gây ra cảnh tranh dành gia tài khi cha mẹ qua đời.

Nhiều kỹ nghệ ngày nay, vì khủng hoảng kinh tế, xuống dốc trầm trọng, như kỹ nghệ làm xe hơi đã khiến tiểu bang Detroit ở Mỹ phải phá sản… nhưng kỹ nghệ sản xuất vũ khí vẫn tăng gia hoạt động đều đều, vậy vũ khí được sản xuất tiêu thụ ở đâu nhỉ ? Chủ yếu ở các nước có chiến tranh hoặc bị đe dọa sẽ có chiến tranh, dưới dạng viện trợ hoặc bán buôn. Chúng ta có thể kết luận là lời nói đúng, hành động không hẳn đã đúng, so với thực tại còn cách biệt rất xa !

Xưa kia, khi còn ở trong nước, mỗi lần, đi ngang qua Hố Nai-Gia Kiệm, tôi tự hỏi tại sao có quá nhiều nhà thờ thế, cứ cách vài cây số lại có một nhà thờ, trong khi đó dân chúng nghèo khổ ? Bây giờ thì chùa chiền cũng mọc lên rất nhiều, không kém gì các nhà thờ xưa kia, mà có vẻ đồ sộ hơn nữa, còn dân chúng nghèo thì vẫn nghèo, cớ sao các vị tu sĩ không nhớ lại là mình chỉ xin Đức Chúa cho được hằng ngày dùng đủ, mình cũng từng nghe Đức Phật dạy phải biết tri túc. Khi đủ sống rồi thì mình phải làm gì giúp đỡ người nghèo khổ, thế mới thể hiện được lời dạy của các Đấng Tối Cao về lòng bác ái, từ bi!

Nếu một tu sĩ không đặt trọng tâm vào việc tu tập, trao dồi phẩm hạnh để có thể coi như một «ngôi thánh đường hay ngôi chùa di động » làm chỗ dựa tâm linh cho con chiên, Phật tử, ngược lại nếu ham muốn tạo dựng một cơ sở tôn giáo to tát, chỉ có bề ngoài lộng lẫy, bên trong nền tảng đạo đức không vững chắc, thì cơ sở này sẽ mau chóng biến thành một địa điểm du lịch, không còn là chốn linh thiêng, tôn kính, gây thất vọng, hoang mang cho những người có niềm tin nơi các Đấng Toàn Giác! 

Đa số người tỵ nạn như chúng ta, bỏ nước, bỏ quê hương tổ quốc, ra đi để mong tìm tự do, lo tương lai cho con cái, thế mà khi đã được định cư rồi, một số ít đồng bào mình đã quên mất cái mục tiêu ban đầu, đã biến tỵ nạn chính trị thành tỵ nạn kinh tế. Một người làm hai ba jobs, cố gắng làm nhiều tiền, để mua nhà tốt, xe đẹp, không còn thì giờ để sống cho mình, cho gia đình vợ con. Kết quả của tri giác sai lầm này là vợ bị bỏ bê nên đi theo người khác, con không được chăm sóc sa ngã vào nạn xì ke, ma túy ...Đi lạc đường, lạc hướng, việc làm xa với mục tiêu chính là tìm tự do, hạnh phúc cho bản thân, cho gia đình nên hậu quả rất tai hại!

Sau 30 tháng 4 năm 1975, tôi đã từng nghe một cán bộ cao cấp tuyên bố tại giảng đường trường Sư Phạm Sài Gòn, là dù phải chịu đựng bao nhiêu năm chiến tranh nhưng giá gạo tại miền Bắc vẫn không tăng và cho biết là Đảng có lý tưởng cao đẹp là “Mình vì mọi người, mọi người vì mình”. Trên thực tế là giá gạo không tăng thật nhưng người dân sắp hàng dài dài, không có gạo mà mua, khác hẳn với tình trạng bây giờ, theo đường lối kinh tế tư bản, gạo muốn mua bao nhiêu cũng có, lại còn thặng dư để xuất cảng ra nước ngoài! 


Hồi đó, dân chúng quá đói khổ, nghèo nàn, sinh ra ganh ghét, đố kỵ, kẻ thiếu thốn không ưa người dư dả, lại còn được các phường khóm ngầm khuyến khích tố cáo lẫn nhau. Lý tưởng cao đẹp nói trên bị biến dạng thành “Mình rình mọi người, mọi rình mình !” 

Có một lần, tôi được một anh bạn mời tham dự một buổi họp, tại Paris, của nhóm người thân với anh này để nghe bàn bạc, thảo luận về những dự tính lớn lao cho tương lai đất nước, dân tộc. Trong khi tranh luận, bàn cãi, có vài người than là mải mê đeo đuổi lý tưởng chính trị, không có thì giờ lo cho con cái nên chúng không biết tiếng mẹ đẻ, không hiểu văn hóaViệt Nam, đã trở thành trẻ ngoại quốc da vàng, mũi tẹt ! Tự nhiên tôi thất vọng vì việc nhỏ trong gia đình mà lo không tròn thì khó mà đảm nhận được việc lớn! Tôi cảm thấy lời nói hay chưa thể bảo đảm là việc làm sẽ hay!

Tôi cũng có dịp đàm đạo, qua điện thoại viễn thông, với một Cựu Học Sinh trong BBT Đặc San ở Úc. CHS này đã tâm sự với tôi là nhiều lần nản chí, không còn tha thiết tổ chức Đại Hội nữa vì mình đã bỏ công sức, thì giờ, tiền bạc nhưng người khen, khuyến khích thì ít, người chỉ trích, chê bai thì nhiều!

Tôi đã an ủi CHS này, cho đó là cái nhìn cục bộ của một thầy bói mù, chỉ rờ được cái đuôi, cái tai hay cái vòi của voi mà đã cho là mình thấy con voi toàn diện. Đúng là có khoảng cách giữa công sức và việc làm vì nhiều người, nhưng người hiểu mình chẳng có bao nhiêu !p

Tuy nhiên, đường mình đi mà thấy đúng, việc mình làm mà mình cảm thấy mang lại niềm vui, hạnh phúc cho mình và cho nhiều người thì được khen cũng tốt, bị chê không nên phiền, « chó sủa mặc chó, đoàn lữ hành cứ đi ». (Le chien aboie, la caravane passe).

Tôi rất mến thương và thông cảm CHS này cũng như các bạn khác trong BBT Đặc San và trong ban tổ chức Đại Hội nên tôi xin ghi tặng hai câu thơ của Trụ Vũ:

« Bởi vì mắt thấy trời xanh, cho nên mắt cũng long lanh màu trời.
Bởi vì mắt thấy biển khơi, cho nên mắt cũng xa vời đại dương »

Hai câu thơ trên đây cho thấy có mối tương quan giữa mình với vũ trụ cũng như có mối tương quan giữa mình với người kia. Cũng bởi vì việc mình làm có kết quả, thành tựu nào đó, nên người kia mới ganh tỵ, chê bai, nói xấu: hiểu rõ như thế mình dễ đi đến tha thứ, hỷ xả!

Tôi xin chia sẻ với các thân hữu, đặc biệt là với thế hệ trẻ tiếp nối chúng ta, một số điều tôi mắt thấy tai nghe, có thể giúp họ tránh được những cạm bẫy mà một số ít người trong thế hệ chúng tôi đã mắc phải!

Rất trân quý
Hoài Việt (DHĐ)


Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2017

Xuân Bất Tận


«Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết,
Đêm qua, sân trước, một cành mai» (A)

Thiền sư Mãn Giác dùng «cành mai» để nhắc nhở chúng ta đừng nên nghĩ là lúc xuân tàn bông hoa rụng hết, cây cối trơ trụi vì sân trước đã có một cành hoa mai mới nở. Cành hoa mai ở đây tiêu biểu mùa Xuân của sự tỉnh thức, của sự an lạc, của nét đẹp thế giới tâm linh, đó là mùa Xuân trong cửa thiền.
Cũng như ngài Mãn Giác, thiền sư Chân Không trả lời thắc mắc liên quan tới mùa Xuân bằng hai câu thơ:
«Xuân đến, Xuân đi ngỡ Xuân hết,
Hoa nở, hoa tàn chỉ là Xuân.» (B) 

Nói đến Xuân trong dân gian, chúng ta nghĩ đến sự ấm áp tươi vui, nghĩ đến sự ấm no hạnh phúc, sự nhẹ nhàng thanh thản. vì nghèo hay giàu, ngày đầu Xuân, ai ai cũng mua chút ít bánh mứt cho ba ngày Tết đầu năm. Nơi đồng quê, người dân chất phác mộc mạc, sống nương tựa vào thời tiết, theo mùa màng, theo sự tuần hoàn của thiên nhiên, vũ trụ mà canh tác, không có lo âu, không có «stress» như trong xã hội hiện tại, nên họ vui xuân cả tháng: «tháng giêng là tháng ăn chơi...». Trước đây, ở miền Nam, có một thuở thanh bình sau Hiêp định Genève 1954, người dân quê tuy không giàu, nhà không có điện, Iphone, iPad như bây giờ nhưng họ sống rất an nhàn, rất hạnh phúc, rất hiếu khách. Tôi đã có dịp hoà mình vào bầu không khí thanh thản miệt vườn ấy khi về Trà Ôn chơi với một người bạn. Chúng tôi được đãi ăn bằng các vật thực sẵn có trong vườn nhà. Trưa chúng tôi ra mương quấy đục bùn để cho tôm ló đầu lên khỏi mặt nước rồi bắt đem nướng cuốn với bánh tráng; chiều gia chủ làm thịt gà nấu cháo ăn; tối khuya rồi lại còn được mời ăn chè nấu với dừa hái trên cây nhà trồng, chúng tôi, bụng không đói, nhưng cứ bị ép ăn để chung vui…Tôi cảm thấy nơi họ, luôn luôn tràn ngập niềm vui, vắng mọi nỗi âu lo , dường như mùa xuân luôn có trong lòng họ!

Các cụ đồ nho trí thức nước ta như Nguyễn Bỉnh Khiêm, Nguyễn Khuyến, Dương Khuê... khi về già, cáo lão từ quan, thường ẩn dật nơi nông thôn để vui thú điền viên, hưởng sự an nhàn, thong dong, thảnh thơi, khi độc ẩm hoặc đồng ẩm với tri kỷ, khi thưởng thức cái thú tắm ao, tắm hồ hoặc hương vị các món ăn dân dã:

«Đông ăn măng cúc, thu ăn giá,
Xuân tắm hồ sen hạ tắm ao.
Rượu đến gốc cây, ta sẽ nhấp,
Nhìn xem phú quý tựa chiêm bao. » 
(Nhàn - Nguyễn Bỉnh Khiêm)

Cách sống bây giờ của chúng ta làm giảm bớt đi niềm vui, sự an lạc, mùa xuân trong lòng chúng ta, không còn được thư thái như trước đây! Nhiều bịnh lạ bắt đầu xuất hiện như các bịnh «ba cao, một thấp» (cao máu, cao mỡ, cao đường và tê thấp) hoặc bịnh béo phì (obésité). Các nhà thương ở Việt Nam tràn ngập những bịnh nhân bị ung thư, tiểu đường, đau gan … đến nỗi thiếu chỗ, họ phải nằm hai ba người một giường! Ngoài ra, mỗi khi đi mua thực phẩm hoặc đi ăn uống thì lại phải cẩn thận tìm thức ăn “sạch” như rau sạch, cà phê sạch, trái cây sạch mà người Tây phương gọi là “bio” để tránh hậu quả tai hại sau này. Ngay cả ăn chay thường được coi là “tinh khiết” nhưng bây giờ cũng có vấn đề, có lẽ do nêm nếm cho mỡ dầu, bột ngọt nhiều, khiến người ăn “mát da mát thịt” lên ký quá cỡ, trong số đó có ít vị trụ trì các chùa được đệ tử và Phật tử thương yêu, chăm sóc kỹ, cúng đường nhiều đồ ăn bổ dưỡng. Hơn thế nữa, nhiều món ăn chay lại có tên món “mặn” khiến khi ăn, tâm không được “chay” mấy!

Xưa kia, ông cha chúng ta thường nói «Bịnh tùng khẩu nhập», bịnh là do cách ăn uống mà ra; người Tây phương cũng có ý nghĩ tương tự «On creuse sa tombe avec ses dents» (người ta tự đào mồ với hàm răng).Tuy nhiên bây giờ thì phải nói thêm là «Bịnh tùng thủ nhập» vì bịnh còn do cái đầu đem tới như bị “stress”, bịnh trầm cảm...cần các chuyên gia tâm lý (psychologue) chữa trị. Điển hình là trường hợp một bà mẹ có sữa đang cho con bú bỗng nhiên hết sữa. Chuyên gia tâm lý tìm hiểu thì mới biết là bà bị cao áp huyết, do lên cơn máu “Hoạn Thư” (1), vì lý do ông chồng léng phéng đi “ăn phở” nên họ phải chữa bịnh ông này trước, bắt ông ấy về nhà chỉ cho phép tiêu thụ cơm nguội (2) mà thôi! Quả nhiên bà vợ trở nên bình thường có sữa như trước. Một thí dụ khác là một cháu bé khoảng năm hay sáu tuổi bỗng dưng sanh tật đái dầm, sau đó họ khám phá ra là bé này vừa có em trai nên bé làm như thế để được cha mẹ chú ý! Cha mẹ cần phải thay đổi cách đối sử để cháu bé không còn cảm thấy mình bị lãng quên.


Sự thực xuân chỉ là một trạng thái thiên nhiên bất biến; sự đến và đi của xuân, cũng như sự nở và tàn của hoa, do sự tuần hoàn trong thiên nhiên, vũ trụ. Cũng có người cho rằng mỗi một mùa xuân tới là họ già thêm một tuổi; hơn nữa, xuân đến quá nhanh khiến họ không sao trở tay kịp, chưa chi đã lâm vào cảnh mà "cái già sồng sộc nó thì theo sau " (Chơi xuân kẻo hết xuân đi-Tản Đà). Do đó mới có chuyện ngày xưa, bên Trung quốc, một ông vua nhà Tần cho người đi tìm thuốc trường sinh hay một ông vua nhà Hán sai người luyện linh đan để mong được bất tử, nhưng chẳng qua chỉ là ảo mộng (utopie) mà thôi!

Chúng ta bây giờ cần phải điều chỉnh cách sống để mùa xuân có đi qua nhưng trong lòng vẫn còn mùa xuân, dành thì giờ để lo cho thân và tâm, giảm từ từ lối sống hối hả như bị ma đuổi, chỉ biết “ Métro, Boulot, Dodo" (3) đi xe, đi làm, đi ngủ) hay làm hai ba jobs để có nhiều tiền. Tiền bạc có thể mua được đồng hồ tốt, xe hơi đẹp , nhà cửa cao sang nhưng không thể mua được thời gian, sức khoẻ, hạnh phúc! Tịnh độ hay cực lạc nào phải tìm đâu xa mà chính ở hiện tại, trong tâm chúng ta. Ngay cả trong hoàn cảnh đen tối cùng cực ở trại học tập cải tạo cũng có đôi lúc loé ra một vài tia hạnh phúc, ít giây phút an lạc. Đó là trường hợp, buổi tối, các anh em thì thầm chia sẻ cho nhau những mẩu chuyện vui hay những mẩu chuyện tâm tình vì đồng cảnh ngộ, cùng là những công chức hay quân nhân cao cấp của chế độ cũ, không xô bồ tạp nhạp như ở ngoài đời nên họ hiểu nhau, thông cảm nhau rất nhiều. Khi qua Mỹ theo diện H.O., họ thường nhắc nhở, hồi tưởng những kỷ niệm xưa khó quên ấy!

Mùa xuân, nhất thời hay bất tận, là do chúng ta có quyết tâm hướng thượng, chuyển hoá được các tình cảm tiêu cực thành tình cảm cao đẹp, tích cực hay không, để:

“ Tham ái diệt trừ, phiền não dứt .
Ngàn năm mây bạc vẫn thong dong“

Rất trân quý 
Hoài Việt DHĐ

Chú thích:
(A):Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận - Đình tiền tạc dạ nhất chi mai. (Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết, Đêm qua sân trước, một cành mai)

(B) :Xuân lai, xuân khứ, nghi xuân tận - Hoa lạc hoa khai chỉ thị xuân. (Xuân đến xuân đi ngờ xuân hết - Hoa nở, hoa tàn, ấy vẫn xuân)
(1)"Hoạn Thư" là nhân vật trong truyện Kiều, biểu tượng của cái ghen khủng khiếp!
(2) Rút từ câu ca dao:“Chàng ơi phụ thiếp làm chi?-Thiếp là cơm nguội để khi đói lòng”
(3) "Métro, boulot, dodo "est une expression inspirée d'un vers de Pierre Béarn (thành ngữ lấy từ một câu thơ của Pierre Béarn): « métro »: trajet en métro le matin (đi xe điện ngầm buổi sáng)-« boulot »: journée de travail (ngày làm việc)-« dodo »: retour au domicile et nuit de sommeil (trở về nhà rồi tối ngủ)

Thứ Tư, 18 tháng 1, 2017

Thay Lời Chúc Tết Năm Đinh Dậu 2017


Thay lời chúc Tết năm Đinh Dậu 2017 Còn chẳng bao lâu nữa là năm con gà Đinh Dậu 2017, chúng ta cũng nên có vài hàng nói về con vật này. Gà, đặc biệt gà trống, là loại gia súc thường được đề cập trong văn hoá Đông phương lẫn Tây phương. 

Văn chương bình dân và truyền khẩu nước mình có nhiều thành ngữ, tục ngữ hoặc ca dao liên quan đến gà như: Khôn ngoan đối đáp người ngoài, gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau - Con gà cục tác lá chanh - Bút sa gà chết - Gà nuốt dây thun … 
Tranh Đông Hồ vẽ gà rất được ưa chuộng, nhiều người mua về nhà để treo vào dịp Tết như Tú Xương diễn tả qua hai câu thơ: Đì đoẹt ngoài sân tràng pháo chuột Om sòm trên vách bức tranh gà. Gà Gô-loa (Le cop gaulois) trong văn hoá Pháp biểu tượng cho sự đúng giờ giấc, sự cảnh giác và sự dũng cảm. Áo thun cầu thủ có in hình con gà trống được giới hâm mộ thể thao thích mặc. Cổ động viên thường thả gà trên sân vận động trước trận đá, nhất là trong các trận banh bầu dục (rugby). Cầu thủ Pháp được người nước ngoài gọi là «các chú gà trống Gô-loa». Có lần đi đá ở Đại Hàn, đội tuyển Pháp, đã từng là vô địch thế giới, lại bị loại ngay ở vòng đầu nên khi về nước xấu hổ phải lén ra cửa sau ở phi trường CDG khiến dư luận, báo chí chọc là gà Gô-loa đã trở thành «gà trống thiến» (Le cop gaulois devient le chapon). 

Vào dịp năm hết Tết đến, những người xa quê hương nhiều năm có tuổi như chúng tôi hay hướng về quá khứ, hồi tưởng các kỷ niệm xưa, bị dằn vặt bởi nhiều trăn trở, buồn vui lẫn lộn: Buồn là «mỗi năm người thân mỗi vắng...» trong đó có nhiều đồng nghiệp đã quá cố như GS NVP, TQM, PĐT, TĐB… và gần đây GS VHN tác giả danh từ «Việt Kẹt» (1). Đó là nguyên nhân tạo những khoảng trống vắng trong lòng tôi vì thiếu tri kỷ cùng lứa tuổi, hiểu nhau, quen biết nhau lâu rồi, lại cùng nghề nữa, «đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu » mà, do đó tôi cảm thấy nhiều lúc lẻ loi cô đơn, chỉ muốn cuộn mình trong «tháp ngà» (tour d'ivoire), né tránh chỗ đông người để không vướng mắc vào những lời thị phi…. May thay tôi còn biết đạo, có bạn đời hiểu mình bên cạnh và con cái, sử dụng được internet để liên lạc với đồng nghiệp xưa, học trò cũ sinh đang sống rải rác khắp mọi nơi trên thế giới! Tôi nhận thường xuyên quà tặng của quý bạn như những vần thơ trữ tình, trẻ trung của Trầm Vân được các khung sĩ trình bày rất mỹ thuật, các mẫu chuyện vui gửi hàng tuần của Nguyễn Duy Tại mang lại nhiều năng lượng cho người đọc, những bài cổ thi, mà xưa kia thân phụ tôi thường nhắc nhở, do Phạm Khắc Trí chuyển qua thơ mới với lời chú thích dễ hiểu, biểu lộ khía cạnh uyên bác của vị cựu giáo sư toán, các "pô" ảnh sinh động của quê hương và đó đây do Hồ Trung Thành chia sẻ thể hiện tài năng như một nghệ sĩ nghiệp dư, các thư và thiệp chứa chan biết bao tình cảm trong những lời chúc mừng vào dịp ngày nhà giáo 20-11, lễ Giáng Sinh, đầu năm Dương Lịch hoặc Tết Âm Lịch   của các CHS nhóm Tuyết Nga, Tuý Nga, Hồng Nga, Hoàng Nương cùng các bạn NK 61-68 Phan Thanh Giản - Đoàn Thị Điểm, của cặp uyên ương "ít trẻ" Danh-Nguyệt, của Nguyễn Thị Lài, Nguyễn Phép, Lương Chí Vinh….Đặc biệt đối với tôi là CHS Bùi Hữu Trạng từ Úc châu đi du lịch Âu châu cũng dành thì giờ lại nhà thăm tôi. Những tấm chân tình này nuôi dưỡng tôi rất nhiều, sưởi ấm lòng kẻ tha hương định cư tại Pháp gần bốn chục năm trong lúc chờ đón Xuân Đinh Dậu vì Tết Nguyên Đán năm nay rơi nhằm ngày 28-01-2017 DL vào giữa mùa Đông lạnh lẽo ở Tây phương. 

Nhớ người xưa, tôi liên tưởng đến các câu đố, những mẩu chuyện vui tếú lúc hàn huyên trao đổi tâm sự với các đồng nghiệp trong phòng họp GS, trên sân trường dưới bức tượng cụ Phan Thanh Giản, khi dạo chơi ở Bến Ninh Kiều thơ mộng hoặc qua các cuộc gặp gỡ trong các chuyến về thăm quê hương (Tôi xin lược kể lại vài mẩu chuyện đó ở cuối bài viết này để chia sẻ niềm vui nhân dịp Xuân về). Vui là mình lại được thêm 365 ngày trong quỹ thời gian để mỗi ngày sống tích cực, sống an vui, sống cho mình và cho người thân. Cá nhân tôi cũng như đa số bạn bè xưa, học trò cũ bây giờ đều có tuổi, sức khoẻ giảm sút, cần lắng nghe tiếng nói của cơ thể mình (Ecouter son corps / Listen to your body ) mà «đói ăn, mệt ngủ» (2), đừng phí sức khi «lực bất tòng tâm», nên bỏ qua những việc làm mệt trí lẫn mệt thân, coi đó là sự giải thoát! Già có cái vui của tuổi già, như trái chín cây thơm ngon hơn trái cây dú, cần phải đón nhận một cách vui vẻ «Già ơi chào mi» (Bonjour Vieillesse), như Françoise Sagan đã chọn tựa cho một tác phẩm của bà «Buồn ơi, chào mi» ( Bonjour Tristesse), thân già nhưng tâm không già, tìm cho mình một hoạt động thích nghi với thân và tâm như đi bộ, tập thể dục, đi bơi, đọc sách, nghe nhạc, nghe kinh, học viết thư pháp, học vẽ…Tôi bây giờ đã đạt được tuổi «bát thập thủ lai hy», diễn tả theo kiểu nhà văn Võ Hồng trong bữa tiệc mừng ông được 70. Ông khôi hài chỉ cổ mà nói «thất thập cổ lai hy» rồi từ từ đưa tay xuống dưới xoa ngực, lục thập ngực lai hy, xoa bụng, ngũ thập bụng lai hy … chỉ dừng lại sau một tiếng la lớn «stop» kèm theo những tràng cười rộn rã! Tôi nay hơn nhà văn Võ Hồng hồi đó thập niên nên phải đưa tay lên rờ đầu (thủ) cám ơn đời cho mình thọ đến tuổi «thủ lai hy». Hưu trí đã vài năm, con cái thành đạt, có công việc làm vững chắc, tôi quẳng được gánh lo đi, sống thong dong thảnh thơi, hưởng hạnh phúc trời cho và tỉnh thức để trân quý những ngày còn lại vì Cuộc đời còn có là bao, Sống trong tỉnh thức ngày nào cũng vui! Đầu xuân người Á đông chúng ta thường có tục lệ đi chùa hái lộc, đến đền thánh bốc quẻ khấn nguyện, cầu xin, người Tây phương cũng có ý tưởng tương tự khi bắt đầu năm mới (faire un vœu ). Chúng ta cũng không nên để tuổi già nhàn rỗi ù lì, không tốt cho thân và tâm, mà tự hứa chọn cho mình một công việc nhẹ nhàng phù hợp cho tuổi tác, sức khoẻ để thực hiện suốt năm nhằm tạo thêm ý nghĩa, phẩm chất cho cuộc sống. 

Riêng đối với các bạn trong Ban Biên Tập Đặc San và Ban Tổ Chức Đại Hội trong đại gia đình Phan-Đoàn, tôi chỉ có lời ca ngợi, thán phục vì các bạn đã bỏ nhiều công sức, thì giờ, tài chánh, kiên trì tổ chức Đại Hội, thực hiện Đặc San liên tục, ròng rã suốt hơn mươi năm dài, mong rằng các bạn sẽ truyền ngọn lửa hăng say, bầu nhiệt huyết nóng bỏng này cho thế hệ nối tiếp. Mỗi lần đi trên đại lộ Champs-Elysée ở Pháp ngắm nhìn ánh lửa lung linh cháy không bao giờ tắt trên mộ người chiến sĩ vô danh dưới Khải Hoàn Môn (Arc de Triomphe), tôi liên tưởng đến ngọn lửa nơi các bạn! Các bạn là những người con cháu rất xứng đáng của cụ Phan, bà Đoàn ở hải ngoại! Tôi xin chia sẻ với các thân hữu, qua bài viết này, tâm tình cuối năm để cùng chung vui đón mừng xuân Đinh Dậu. Rất trân quý Pháp quốc một ngày cuối năm Bính Thân 2016 

Hoài Việt (DHĐ) 

Ghi chú: (1) Danh từ «Việt Kẹt» được GS VHN sáng tác thay thế cho từ «Việt Kiều» để diễn tả tâm trạng của những người muốn đi tìm tự do, nhưng bị kẹt ở lại nên đành cam chịu số phận! (2)Trích trong bài «Cư trần lạc đạo» của vua Trần Nhân Tôn: Cư trần lạc đạo thả tùy duyên - Ở đời vui đạo hãy tùy duyên, Cơ tắc xan hề khốn tắc miên - Đói cứ ăn đi mệt ngủ liền. Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch -Có báu trong nhà thôi tìm kiếm, Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền. -Vô tâm đối cảnh hỏi chi thiền.A/-Vài câu đố -Phi long, phi ly, phi hổ, phi xà, phi loại cầm thú; tại sơn lâm, bất tại hà, năng thực nhục, bất năng ẩm tửu. (Không phải rồng, không phải cọp, không phải rắn, không phải chim chóc, thú vật; sống tại rừng nhưng không sống dưới nước; hay ăn thịt nhưng không hay uống rượu) Đố là vật gì? - Câu trả lời: Cái thớt gỗ -Khi xưa em ở thổ hà; ai ai cũng gọi em là con quan; dốc lòng việc nước lo toan, đầy vơi cũng mặc thế gian ít nhiều. (thổ hà: đất sét lấy ở dưới sông- con quan:còn gọi là «cậu ấm») - Câu trả lời: Cái ấm đất hay còn gọi là siêu đất -Je suis à la tête de 25 soldats. Sans moi Paris sera pris. Qui suis-je? (Tôi điều khiển 25 người lính. Không có tôi thì Paris sẽ bị chiếm đóng. Tôi là ai?) - Câu trả lời: Tôi là chữ A vì mẫu tự tiếng Pháp có 26 chữ cái và A đứng đầu nên PARIS lấy đi chữ A thì thành chữ PRIS B/-Ít mẩu chuyện vui, tếu - Dương Khuê hữu ý khuy toàn biến, Yên Đổ vô tình thức bán luân. Các cụ ngày xưa diễn tả một cách văn chương cảnh hai cụ tình cờ gặp cô thôn nữ "tè" ở dưới ruộng đầu làng , một cụ cố ý thì thấy trọn vẹn trăng tròn đêm rằm (khuy toàn biến "khuy" trong cụm từ hán việt "thâu khuy" 偷窺, nghĩa là nhìn trộm), còn một cụ vô tình chỉ thấy trăng khuyết nửa vầng (thức bán luân)! - Trước còn ngồi xa, sau lân la ngồi gần, vô tình khoe "của" nên lũ chúng con "kiến kỳ". Đây là chuyện hai cậu học trò ngày xưa lại nhà thầy đồ học chữ nho nhưng ông thầy phải đi ăn đám giỗ dặn học trò coi nhà giùm và ôn bài. Sau đó hai cậu lấy cờ ra chơi , cô thôn nữ cạnh nhà có dịp sang thăm, chuyện trò thân mật, vô ý để "hớ hênh" nên hai cậu thấy "của lạ" (Hồi xưa ở thôn quê miền Bắc phái nữ mặc váy nhưng không có slip). Kỳ 碁có nghĩa là cờ (chơi) nhưng còn nghĩa khác kỳ 竒 là kỳ lạ, lạ lùng. Hai cậu học trò này muốn nói là "chúng con chơi cờ và thấy của lạ". Cụ đồ bèn than nho nhỏ "Thế mà không có tôi"! - Đồ Sơn không hơn đồ nhà! Chưa đi chưa biết Đồ Sơn, Đến nơi mới biết không hơn đồ nhà! Đồ nhà tuy xấu, tuy già, Nhưng là đồ thật, không là đồ sơn! Bốn câu thơ trên rất "tếu" nhưng cũng nói lên một ý tưởng sâu sắc là đâu phải đi xa vì "Đồ Sơn không hơn đồ nhà!", mà chỉ cần tìm hiểu người bạn đời bên cạnh, từng chung sống với nhau nhiều chục năm tình nghĩa đậm đà, tuy nhiên vẫn còn những điều không hiểu nhau... nếu không mai sau, âm dương đôi ngả, nuối tiếc thì cũng muộn màng! Câu chuyện vui tếu còn rất nhiều, tôi chỉ kể tượng trưng và xin được kết thúc bằng câu chúc: "Tiền vô như nước sông Đà - Tiền ra rỉ rả như cà phê phin!".

Thứ Năm, 29 tháng 9, 2016

Bài Học Rút Từ Bữa Ăn

Mỗi ngày chúng ta ăn ba bữa cơm; mỗi bữa, trừ ăn sáng, thường có ba món: món mặn, món xào và món canh. Nếu chúng ta dành một ít thì giờ suy nghĩ khi ăn, chúng ta sẽ rút ra được nhiều điều hay để học hỏi, tu tập vì ăn uống và tu tập bổ xung, tương tức với nhau nên mới có câu «có thực mới vực được đạo».

Trên thế giới và ở quê hương Việt Nam thân yêu của chúng ta, biết bao nhiêu người lâm vào cảnh nghèo khó, thiếu ăn, thiếu mặc! Được ăn no, mặc ấm là cả một sự may mắn, một hạnh phúc to lớn! Vậy khi ăn, chúng ta phải nghĩ đến công ơn của những người đã tạo ra cơm gạo như câu ca dao: « Ai ơi nâng bát cơm đầy Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần ». Người ăn với tâm chánh niệm còn thấy trong bát cơm tất cả vũ trụ như trời, đất, nắng, mưa, gió…đóng góp trong quá trình sinh trưởng từ lúc còn là cây mạ, cây lúa đến khi trở thành hạt gạo, hạt cơm nên chúng ta phải có bổn phận bảo vệ gìn giữ để đất mẹ, môi sinh, không cho bị ô nhiễm. 

Chúng ta cũng biết ơn công lao khó nhọc của người nông dân vất vả « một nắng, hai sương » để sản xuất ra lúa gạo, ý thức tài nội trợ của người bạn đời làm bếp, nấu nướng cho chồng con ăn, cảm phục người phụ nữ Việt Nam đảm đang buôn bán tảo tần, kiếm sống cho gia đình như bà vợ của Tú Xương: « Quanh năm buôn bán ở mom sông Nuôi nổi năm con với một chồng » Bữa ăn là lúc cả gia đình cùng đoàn tụ bên nhau, nhiều khi phải chờ đến cuối tuần hoặc lễ lớn, cả nhà mới có cơ hội gặp gỡ nhau, truyền thông với nhau. Đó cũng là giây phút mà mình phải trân quý, tránh để các việc không vui xảy ra. «Trời đánh còn tránh bữa ăn » mà ! Bữa ăn cũng cho chúng ta bài học về cách hành xử ở đời vì «ăn trông nồi, ngồi trông hướng». Người ăn phải ý thức lượng cơm trong nồi và thức ăn trên bàn mà lấy vào bát, để cùng chia ngọt sẻ bùi với nhau. Khi đang dùng bữa, nếu có người quen tới, chúng ta có thể mời ngồi cùng ăn vì người mình rất hiếu khách, quan niệm là«thêm người, thêm đũa», khác hẳn với người Tây phương, khẩu phần đã được dự định trước nên khi khách đến không đúng lúc thì không được mời ăn. 

Tôi có dịp giải thích nét đẹp văn hóa này của dân tộc ta cho người nước ngoài hiểu đây là mình muốn chia sẻ niềm vui, tình bạn với khách, chớ không phải vì lo thiếu đủ phần ăn, nên họ rất ngưỡng mộ. Người Việt mình thường nói «ăn uống», nghĩa là sau khi ăn hoặc trong khi ăn thì có uống. Bạn chỉ cần uống một ly nước lạnh hoặc một tách nước trà với chánh niệm cũng là tu tập vì khi bạn quán chiếu hoặc tưởng tượng mình là một người đi giữa sa mạc hoặc trên một chiếc ghe nhỏ trôi dạt giữa biển cả thì khi uống được một ngụm nước, bạn sẽ hạnh phúc biết chừng nào! Một cư sĩ hoặc một tu sĩ cũng vậy, vẫn có thể bị trôi dạt lênh lênh trên biển đời mênh mông, nếu không hạ thủ công phu tu tập hằng ngày để chuẩn bị cho mình một số hành trang tâm linh, thì chẳng khác gì một thuyền nhân ra khơi mà không dự trù sẵn nước uống, sẽ chết khát giữa lòng đại dương! Uống nước còn là tiếng chuông cảnh tỉnh như tôi đã áp dụng khi tôi dạy học cách nay hơn ba chục năm. 

Hồi đó, tôi phụ trách hướng dẫn các thiếu niên nam, nữ tỵ nạn vị thành niên do hội Hồng Thập Tự Pháp bảo trợ. Các thiếu niên này, tuổi từ 6 đến 17, đã sống ở đảo nhiều năm  không cha mẹ, nên đa số hễ mở miệng là chửi thề. Tôi cảm thấy khó chịu, tìm cách chuyển hóa các em nên đề nghị lấy một ly nước uống để cho sạch miệng mỗi khi chửi thề. Biện pháp này được các em vui vẻ chấp nhận và tự nguyện áp dụng triệt để vì coi đó cũng là một trò chơi nữa nên sau đó «bịnh chửi thề» từ từ biến mất. Nếu quán chiếu, nhìn sâu vào nước trong ly nước lạnh hoặc trong tách nước trà bạn uống, bạn sẽ hình dung được những sự chuyển đổi từ thể lỏng như nước sông, nước hồ, thể đặc như băng, tuyết hoặc thể hơi như hơi nước trước khi trở thành mây, nhận rõ hình tướng của nước tuy thay đổi, nhưng nước vẫn là nước « bất sinh,bất diệt», giống như nhà hóa học Lavoisier đã tư duy «không có gì sinh, không có gì diệt, chỉ có chuyển hóa mà thôi » (rien ne se crée, rien ne se perd, tout se transforme). Con người cũng chuyển đổi theo «quy trình sinh diệt» như nước, nên khi hiểu thấu triệt điều này, bạn sẽ từ từ bớt âu lo về vấn đề sinh tử! 
Khi mình hành xử đúng trong bữa ăn thì mình cũng học được cách hành xử đúng ở ngoài đời vì gia đình là một đoàn thể nhỏ, một xã hội thu gọn. Trong bữa ăn, mình « liệu cơm gắp mắm » thì ở ngoài đời, mình cũng lựa lời nói cũng như biết sử dụng ái ngữ để không làm mất lòng người khác vì « lời nói không mất tiền mua, liệu lời mà nói cho vừa lòng nhau ». Hơn nữa, người mình có câu « ăn nhai, nói nghĩ », nên khi ăn thì cần nhai kỹ, nhai nhiều lần để thấm thía, thưởng thức mùi vị thức ăn ; còn khi nói thì phải suy nghĩ, uốn lưỡi bảy lần, để tránh làm phiền lòng người khác vì «bịnh hay họa cũng do cách ăn uống hay cách ăn nói mà ra » (Bịnh tùng khẩu nhập, họa tùng khẩu xuất). Nói hay, nói giỏi, nói đúng cũng chưa đủ, mà cần phải là biết lắng nghe. Theo lời một nhà hiền triết Hy lạp Zénon d'Élée, «trời cho chúng ta hai lỗ tai nhưng chỉ một cái miệng nên mình phải nghe gấp hai lần nói», một bác sĩ người Pháp cũng cho rằng là «mọi tai họa trên cõi đời này xảy ra là do mình không biết lắng nghe», nhưng lắng nghe như thế nào nhỉ? Điển hình là khi bạn nghe một người quen than là «Tôi cảm thấy mệt quá! » thì bạn liền phản ứng: «Chị hoặc anh nên đi nằm nghỉ đi! » như vậy không phải là lắng nghe mà là khuyên hoặc tệ hơn nữa là gặn hỏi như muốn điều tra: «Chị hoặc anh bịnh bao lâu rồi? Đã đi bác sĩ chưa?». Bạn nên nói một cách tích cực «Không sao đâu, chút nữa sẽ hết mà! », người ta đang lo lắng thì mình đừng làm họ lo lắng thêm! Một khi người ta có nhiều tâm sự đau thương, mình chỉ cần lắng nghe cũng đủ làm người kia bớt khổ!


Nhiều khi không chỉ nghe bằng lỗ tai mà bằng cả trái tim nữa như nhà văn Saint Exupéry diễn tả: «người ta chỉ thấy, đây tức là nghe, với trái tim» (On ne voit bien qu'avec le coeur). Khi mình không khỏe, không có nhiều năng lượng thì chớ lắng nghe nhiều, sẽ không giúp được người mà còn tự hại mình! Bây giờ ở Việt Nam, người ta thường dùng từ "sạch" như trái cây sạch, rau sạch, cà phê sạch… có nghĩa là "lành mạnh" hay "bio" theo người Tây phương. Ngược lại là các loại thực phẩm không sạch, "bẩn", thiếu chất dinh dưỡng, gây nhiều tác hại, trong đó phải kể cả phim ảnh khiêu dâm, sách báo đồi trụy, chuyện trò nói xấu, bôi lọ cá nhân hay tập thể …nên mình phải biết lựa chọn thực phẩm để tránh bị ô nhiễm, gây nguy hiểm cho thân lẫn tâm, dầu là tu sĩ cũng có thể bị ngộ độc phải bỏ lỡ dở đường tu! Hơn nữa, tôi thấy trên internet có nhiều thông tin kém chất lượng, chỉ nói lên một phần sự thật như thầy bói mù đi xem voi vì tác giả có lẽ bị ảnh hưởng bởi lòng ganh tỵ hoặc lửa hận thù khiến cho sự phê phán, cái nhìn của mình thiếu tánh cách vô tư. 

Chúng ta cần thận trọng chế tác hoặc phổ biến loại thực phẩm này, đặc biệt là khi đưa lên mạng. Đó là những mũi tên bắn đi, mà không thể thu hồi lại được, giống như «đinh đóng cột, dù khi đinh đã nhổ rồi nhưng vết hằn vẫn còn ». Một thành ngữ la tinh cũng diễn tả cùng một ý là « lời nói trôi qua nhưng chữ viết vẫn tồn tại»(verba volant, scripta manent ). Nếu ăn với chánh niệm, bữa ăn sẽ là “một bài pháp không lời”, từ đó chúng ta có thể học ăn, học uống, học nói… học được những gì liên quan đến ba nghiệp “thân, khẩu, ý”, tóm lại là học tu. 
Chỉ cần dành năm, ba phút để quán niệm trước khi ăn, mình có thể tự tu tập, từ từ chuyển hóa những tật xấu, phát huy đức tính tốt! Hơn nữa, ăn uống còn là một nghệ thuật, nghệ thuật ẩm thực. Nêm nếm sao cho hợp khẩu vị nhiều người, không mặn quá cũng không lạt quá; nấu cơm thì không có tình trạng « trên sống, dưới khê, tứ bề nhão nhét » như xưa nấu cơm bằng rơm rạ hay củi than, khác hẳn với bây giờ nấu bằng nồi cơm điện. Nhiều món ăn thịnh soạn được người phụ trách nấu nướng với hết cả tấm lòng, trình bày rất thẩm mỹ với nhiều màu sắc rất hấp dẫn như chúng ta đã từng thấy trong một số tiệc tùng hay đám hỏi, đám cưới. 
Mọi người đều muốn ăn toàn diện với tất cả năm giác quan. Chỉ cần tai nghe nói là đã thích, mắt nhìn thì ưa, mũi ngửi phát thèm, lưỡi chưa nếm mà nước miếng chảy ra rồi, tay táy máy muốn bốc bỏ vào miệng ngay! 

Hẳn nhiều người trong chúng ta đã đọc sách « Nam Hải Dị Nhân » nên cũng biết câu chuyện Trạng Hiền ứng đối với sứ giả nhà vua khi vị này thấy quan Trạng đang lúi cúi làm bếp, sứ giả đã có lời chọc ghẹo như sau: - Ngô văn quân tử viễn bào trù, hà tu mị táo (Tôi nghe người quân tử lánh xa bếp núc, sao ngài lại nịnh vua bếp). 
Trạng Hiền liền đáp: - Ngã bản hữu quan cư đỉnh nại, khả tạm điều canh (Ta vốn ở ngôi khanh tướng nhưng nay tạm nêm nếm nồi canh) Thần đồng trạng nguyên Nguyễn Hiền, lúc đó mới 13 tuổi, mà đã có tuệ giác thấy nét tương đồng giữa khả năng làm quan cai trị dân cũng như việc nấu canh lạt hay mặn. 

Ngày nay, cũng vậy, biết bao công việc làm ăn lớn hoặc thỏa thuận chính trị được giải quyết tốt đẹp sau những giờ đàm đạo, truyền thông với nhau chung quanh bàn ăn, bữa tiệc. Nếu hằng ngày chúng ta chịu khó để một ít thì giờ quán chiếu về các bữa ăn chung với sự có mặt của người thân để rút ra những bài học, chắc chắn cuộc sống của chúng ta có phẩm chất tốt đẹp hơn. Đó cũng là điều tôi muốn chia sẻ với thân hữu, đặc biệt là các bạn trẻ trong qua bài viết này. 

Hoài Việt (DHĐ)

Thứ Hai, 12 tháng 9, 2016

Ôn Cố Tri Tân

Tôi xin chia sẻ với các thân hữu  những câu chuyện ngắn sau đây, đã xảy ra khi xưa lẫn ngày nay, vừa là chuyện có thật, vừa là chuyện hài hước nhưng nội dung hàm chứa những điều hữu ích, đáng để cho chúng ta suy nghĩ. 

1-Vị quan thanh liêm. 
Ngày xưa có một vị quan nổi tiếng là thanh liêm. Ông đã xử một vụ kiện giúp ông nhà giàu kia trắng án, ông này muốn đền ơn nên đi tham vấn vợ quan, bà này nói « Quan nhà tôi rất thanh liêm, không nhận lễ vật đâu nhưng ông ấy tuổi tý vậy ông nên làm một con chuột bằng vàng, sơn đen rồi đem tặng, chắc ông ấy không nỡ từ chối đâu !». Ông nhà giàu y lời, làm theo ý kiến quan bà. Một thời gian sau, vị quan này bị thất sủng, về quê sống nghèo nàn, khi đó bà vợ mới cắt chân, đuôi chuột vàng đem bán để sống qua ngày.
Khi hỏi bà vợ thì mới biết việc này, quan liền than: « Tại sao bà không nói tôi tuổi sửu thì bây giờ đỡ khổ hơn ! » 

Lời bàn: Khi ở hoàn cảnh cùng cực con người thực mới biểu hiện ra,  như khi say mới lỡ lời vì lúc đó mình không làm chủ được mình.Tương tự như ở trong trại cải tạo, con người bị tù đày, giam hãm, đẩy vào hoàn cảnh đói khổ, quá sức chịu đựng nên có thể vì một miếng cơm cháy nhỏ mà làm hại bạn bè! 

2/- Hành lang cám dỗ 
Câu chuyện tương tự do nhà văn Pháp Voltaire diễn tả trong bài « hành lang cám dỗ » (le corridor de la tentation). Một nhà vua muốn tìm một vị quan liêm khiết, thay thế vị quan đương nhiệm đột ngột qua đời, để quản lý ngân khố nên hỏi ý kiến một vị cận thần tin cẩn. Ông này khuyên vua mời các quan đi qua hành lang nơi vua trưng bày rất nhiều châu báu ngọc ngà và để họ thong dong ngắm nghía, nhìn no con mắt rồi ông này lén ra lịnh làm tắt hết đèn khá lâu, mới cho thắp đèn trở lại. Sau đó, nhà vua mời các quan sang một phòng khác khiêu vũ. Ông quan cận thần liền chỉ cho nhà vua thấy người nhảy nhịp nhàng, uyển chuyển chính là vị quan liêm khiết mà nhà vua muốn tìm kiếm! 

Lời bàn: Người ta thường nói « bóng tối là đồng lọa với tội lỗi và cám dỗi».Một người không tham một vài trăm, vài ngàn nhưng đứng trước một số tiền to tát hơn là vài trăm ngàn, vài triệu, vài viên hột xoàn thật to… chắc cũng có thể động lòng, nhất là xảy ra trong bóng tối và lại bị gài bẫy! 

3/- Tâm tà hay tâm chánh? 
Trong đạo Kitô, trước khi lên nước Chúa bắt buộc phải tới một nơi để được phán xét cuối cùng (purgatoire). Muốn đến nơi này thì phải vượt qua một chiếc cầu tĩnh tâm, bắc ngang vực thẳm ; người nào có tâm niệm xấu thì sẽ rơi xuống vực thẳm, đày vào địa ngục.Trong số những người muốn qua cầu này có một vũ nữ sexy và một ông cha đạo mạo. Ông cha khuyên cô vũ nữ không nên đi nếu chưa chuẩn bị cho lòng thật tinh khiết. Cô này trả lời là mình đã sẵn sàng, không thể chờ lâu được nữa nên quyết định đi trước, còn cha theo sau. Cô đi nhún nhảy, ẹo qua, ẹo lại, làm sao không biết nhưng khi đi được giữa cầu thi bỗng nghe tiếng « ùm » thật lớn, mọi người nhìn kỹ thì thật rất bất ngờ vì không thấy cha đâu cả! 

Lời bàn: Cái áo không làm nổi thầy tu. Vẻ đạo mạo bên ngoài chưa hẳn đã thanh tịnh bên trong, làm nhiều người hiểu lầm . Ông cha đi sau người vũ nữ bỗng nẩy tà tâm nên mới bị rơi xuống vực thẳm! 

4/- Một câu chuyện thi nộ 
Hai huynh đệ đồng hành, đến một chỗ có một vũng nước lớn cả hai dừng lại và người thứ ba đến sau là một cô gái không biết làm sao để đi qua. Sau một lúc lưỡng lự, vị sư anh quyết định giúp cô gái, cõng cô ta qua vũng nước. Trên đường về chùa, người sư em luôn luôn không ngớt cằn nhằn sư anh đã phạm giới. Sư anh, hơi bực mình, mới lên tiếng trả lời: « Sư huynh chỉ cõng cô ấy qua vũng nước rồi thôi, còn sư đệ về đến chùa mà vẫn còn cõng cô ấy trong tâm ! » 
Lời bàn:Vị sư huynh đã giúp cô gái vì lòng nhân còn vị sư đệ cũng muốn giúp nhưng với dụng ý khác Do đó khi thấy sư huynh mình đã làm rồi thì đem lòng ghen tức nên hằn học trách móc, về đến chùa mà dạ vẫn chưa nguôi! 

5/- Cha của con cũng là cha của mẹ!
Đây là một câu chuyện có thật đã đăng trên báo Le Parisien (người dân thủ đô Pháp) mà tôi đã đọc, cách nay  mười mấy năm rồi, khi đó tôi làm chủ một tiệm sách báo nhỏ. Chuyện kể là một thanh niên kia, lúc còn bé thường bị bạn cười chê là không có cha nên hay hỏi mẹ là cha con đâu nhưng bà mẹ không có trả lời như thiếu phụ Nam Xương mà chỉ nói là "Cha con đi làm xa " và khi đứa con hỏi nữa thì lại đáp "Chắc là mất tích, không có tin tức gì cả!" Những câu trả lời này không làm cho đứa trẻ hài lòng nên khi khôn lớn thì tự mình tìm hiểu. Sau một thời thời gian tìm tòi, người thanh niên mới khám phá ra được là cha ruột của mình chính là cha xứ bản đạo mà mẹ mình cũng gọi là cha! 

Lời bàn:Việc cha xứ vụng trộm tư tình với con chiên cũng có thể tha thứ được vì cha cũng là con người với « thất tình nhục dục » nếu cha cởi áo dòng và sống đời sống bình thường. Điều đáng trách là vẫn bận áo thầy tu, giảng giáo lý cho mọi người mà chính mình lại phạm giới ! 

6/- Chuyện xa cũng là chuyện nay! 
Cuộc đời là một dòng chảy liên tục, những gì xảy ra thuở xưa cũng có thể tái diễn lại ngày nay.Vị quan cũng có lúc bồi hồi luyến tiếc ngày xưa đã thanh liêm ; ông cha đạo mạo cũng có giây phút khởi  niệm xấu trong tâm ; bóng tối vốn đồng loại với tội lỗi, cám dỗ nên làm các quan động lòng tham; vị sư em nhớ giới nhưng tâm không thấm giới ; ông cha xứ tu hành giảng đạo nhưng lòng lại không tu. Việc đời vô cùng vi tế, kẻ gian hùng, người ngụy quân tử, thay đổi thường xuyên bộ mặt và cách ứng xử như con tắc kè (camélion) thay đổi màu sắc tùy theo thời tiết và môi trường, không biết đâu mà lường! Những con người này nếu không bị đặt vào trong tình huống đặc biệt nào đó mới để bộc lộ mặt nạ ra thì chúng ta khó lòng biết được con người thật của họ mà xưa nay họ đã khéo léo che dấu! Ngay trong chốn thiền môn cũng xảy ra những câu chuyện không thể ngờ được! Một vị Thiền sư nổi tiếng nước ta đã từng là nạn nhân của hạng người này nên mới viết mấy câu thơ sau đây: Đời vô thường vô ngã Người khẩu Phật tâm xà Niềm vui còn gửi gắm Ta vui lòng đi xa! 

Lời bàn: Thiền sư còn phải « đi xa », mình thì phải làm sao nhỉ? Nếu trong bạn bè, người thân mà có loại người như thế  thì mình phải «tránh xa » và coi như thấy bãi phân to trong vườn hoa đẹp, chờ khi nào phân rã tan theo mưa gió, hết mùi hôi thúi mình trở lại ngắm hoa đẹp xinh tươi, thưởng thức hương thơm vị lạ! 

Hoài Việt DHĐ
(Sưu tầm và ghi thêm lời bàn)

Thứ Năm, 25 tháng 8, 2016

Sinh, Lão, Bịnh, Tử


Chia sẻ về « Sinh, Lão, Binh, Tử » « Sinh, lão, binh, tử » là quy luật ở đời. Ai nấy đều trải qua các giai đoạn này, không sớm thì chầy! Chúng ta giống như những du khách cùng đi một chuyến xe lửa dừng ở nhiều ga, xuống trước hay xuống sau mà thôi! 

1-Sinh Có quan niệm cho « cuộc đời là bể khổ » nên con người sinh ra đã khóc: «Thảo nào khi mới chôn nhau, Đã mang tiếng khóc ban đầu mà ra!» (Cung oán ngâm khúc) Nguyễn Công Trứ cũng có tư tưởng như thế: «Thoắt sinh ra thì đà khóc choé Trần có vui sao chẳng cười khì?» (Chữ nhàn) Ki tô giáo cũng nói nhiều về khổ đau, coi cuộc đời như «thung lũng đầy nước mắt» (La vie est une vallée de larmes - Kinh Salve Regina) Đó chẳng qua chỉ là cái nhìn tiêu cực về cuộc đời. Đứa trẻ sinh ra không khóc là có vấn đề, bà mụ phải tìm cách làm cho nó khóc. Hơn nữa tiếng khóc của trẻ thơ là một phương tiện diễn tả để nó cho biết đói hay khó chịu trong người… Huống hồ con cái là sự tiếp nối của thế hệ đi trước, là dòng chảy liên tục của cuộc đời. Ông cha ta xưa kia khá khắt khe với phụ nữ không sinh đẻ, cho là: « Cây độc không trái, gái độc không con » Cuộc đời cũng có thể là « thung lũng đầy hoa hồng » (La vie est une vallée de roses). Sinh ra được làm con người, theo Phật giáo, không phải là dễ, giống như chú rùa mù sống vô lượng kiếp, mới trồi lên biển cả và chui lọt vào được một bọng cây nổi trên mặt nước! Nhìn chung thì hai quan niệm tiêu cực và tích cực tương tức, bổ xung cho nhau: có khổ mới biết sướng và ngược lại! 

Điển hình là trường hợp các Việt kiều, sau biến cố tháng 4 năm 1975, đã kinh qua bao nỗi thăng trầm, chịu đựng nhiều khổ đau, thoát chết sau những ngày lênh đênh trôi dạt trên biển cả trong khi đó một số thuyền nhân bị hải tặc giết hoặc bị hãm hiếp dã man. Hơn nữa họ phải làm lại cuộc đời từ đầu nơi xứ lạ quê người, ngôn ngữ, tập quán bất đồng, nay nhìn lại các thành quả mà con cái đạt được, họ cảm nhận sâu xa niềm vui to lớn, hạnh phúc vô biên, thấy mình may mắn như « tái ông thất mã »! Cũng như Thúy Kiều sau 15 năm truân chuyên mới biết tận hưởng cuộc sống thanh đạm an lạc bên cạnh vãi Giác Duyên ở thảo am, ven sông Tiền Đường: « Một nhà chung chạ sớm trưa Gió trăng lát mặt muối dưa chay lòng Bốn bề bát ngát mênh mông Triều dâng hôm sớm mây lồng trước sau » 

2-Lão Theo thống kê Liên Hiệp Quốc, tuổi thọ trung bình (Average age of death) ở các nước tiên tiến là 7783 tuổi, nữ sống lâu hơn nam, như vậy bây giờ phải nói là « cửu thập cổ lai hy » thay vì « thất thâp cổ lai hy »như xưa. Nhiều người tuổi cao vẫn còn hăng say hoạt động nên già mà không cảm thấy già nhưng cũng có người trẻ hoạt động uể oải, trì trệ lại cho cảm tưởng không già mà lại già! Hơn nửa đời dành cho sự nghiệp, gia đình, con cái, bây giờ thời gian còn lại không nhiều, mình nên quan tâm đến bản thân để sống vui, sống khoẻ, sống hạnh phúc, việc gì muốn làm thì làm, việc gì làm không được thì bỏ qua, coi như là một sự giải thoát. Niềm vui lắm khi ẩn chứa trong các việc vụn vặt trong ngày như khi thức dậy còn duỗi chân, duỗi tay, bước xuống giường được, để đi pha một ly cà phê hoặc một bình trà, tự thưởng thức, cám ơn đời đã cho mình hưởng thêm một ngày hạnh phúc! Sống trên đời không thể nào luôn luôn gặp thuận duyên, vạn sự như ý, nếu cứ chăm chăm lo cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm phiền não! Cứ thản nhiên đối mặt với thực tại, rồi mọi sự sẽ qua, cũng xong! Phẩm chất cuộc sống của tuổi già tuỳ thuộc về cách tư duy của mỗi người: tư duy hướng thượng là không vụ lợi cá nhân, làm việc xã hội, nghĩ nhiều đến tha nhân ... làm cho tuổi già thêm sức sống, thêm niềm tự tin, thêm hương vị. Tư duy hướng hạ là thường suy nghĩ tiêu cực, bi quan yếm thế, khiến cho chóng già, chóng chết! 

3- Bịnh Già hay trẻ, ai mà không bịnh! Có người mang bịnh khi còn trong bụng mẹ (maladie congénitale), còn nhiều người mang bịnh vào thân do cách ăn uống (bịnh tùng khẩu nhập) hoặc tự mình gây ra bịnh (hút thuốc, say sưa nghiện ngập ...), người Pháp nói là «mình tự đào mồ bằng hàm răng» (on se creuse sa tombe avec ses dents) nên khi già phải nhận lãnh hậu quả! Người già cần để thì giờ chăm sóc bản thân bằng các hoạt đông thể chất lẫn tinh thần. Theo viện bảo vệ sức khỏe Pháp INPES (Institut national de prévention et d'éducation pour la santé) thì chúng ta nên để nửa giờ hoặc hơn mỗi ngày cho hoạt động về thể chất: nếu nhà có cầu thang thì leo lên xuống nhiều lần hoặc đi dạo, đi bơi, tập tài chi, khí công, càn khôn thập linh, thể dục v.v. Đồng thời cũng nên chọn cho mình một hoạt động tinh thần thích hợp như dịch thơ cổ, làm thơ, viết văn, viết nhật ký, nghe kinh, nghe nhạc, học vẽ, học viết thư pháp… Người xưa quan niệm « một tâm hồn lành mạnh chỉ có trong thể xác lành mạnh » (Mens sana in corpore sano). Người biết buông xả, sống thong dong, thanh thản, có khả năng ra đi nhẹ nhàng! Tuổi già ốm đau trông cậy vào ai? Bạn đời ư? Đệ nhị thân cũng già, chưa chắc đã khỏe hơn mình, nếu muốn giúp đỡ thì cũng lực bất tòng tâm! Trông vào con ư ? Chúng nó cũng có gia đình, con cái, rất bận rộn ở xã hội Tây phương bây giờ, cố gắng lắm thì sắp xếp cuối tuần hoặc chờ ngày nghỉ lễ lại thăm mà thôi! Tốt hơn là mình phải trông cậy nơi bản thân, phải siêng năng hoạt động cả thân lẫn tâm, ăn uống điều độ, đủ chất dinh dưỡng, đừng chờ khi ốm đau mới đi chữa bịnh thì « hơi muộn màng »: « Chỉ mong sống khoẻ, chết mau, Ốm lâu vợ khổ, thân đau, con buồn!» 


4-Tử Đã là con người, ai cũng không tránh khỏi cái chết: có người chết già, có người chết trẻ . Thần chết không phân biệt tuổi tác hay sang giàu và rất bình đẳng, nếu chôn chỉ chiếm « ba tấc đất » và nếu thiêu cũng ra tro bụi sau vài giờ ! Chúng ta cần học cách ứng xử như người dân Bhutan, một nước nhỏ bên triền núi Himalaya, coi cái chết như một phần của cuộc sống. Nhà hiền triết Khalil Gibran cũng cho là trong sự sống có cái chết, “sống chết là một như nước sông và nước biển khi hòa hợp với nhau” (La vie et la mort ne font qu'un, comme ne font qu'un la rivière et la mer ). Cứ mỗi giây, mỗi phút, có biết bao tế bào trong cơ thể chúng ta chết đi và biết bao tế bào được tạo ra, chỉ khác là nơi cơ thể người già lượng tế bào sinh ra ít hơn tế bào chết đi, có thể nói là “vô thường có mặt trong chúng ta, không cần tìm đâu xa!” Cuộc đời giống như một hành trình du lịch: cha mẹ lo cho lúc khởi hành, còn mình phải sửa soạn lúc kết thúc.Người xưa thường sắm trước áo quan hoặc xây kim tỉnh, ngày nay người ta mua bảo hiểm hậu sự (assurance-obsèques), cũng có người hiến xác để thể hiện ước muốn giúp ích cho y học sau khi đã trở về với cát bụi! Nếu một ngày nào đó, thần chết lên tiếng gọi thì hãy bình thản đón nhận vì coi như mình đã hết duyên với sự sống nên đành giã từ « cuộc chơi » (1): « Đường đời muôn vạn nẻo Không đến cũng không đi Bạn làm gì đó?- Chơi! » |[(1) Sống chết, theo lời pháp của một vị cao tăng, chỉ là « trò chơi cút bắt »; còn duyên thì biểu hiện, hết duyên thì ẩn tàng] Bài này vốn là bản đúc kết các suy tư và việc làm của tôi ở tuổi xế chiều, trước là tự xét lại những gì đã làm, đang làm hoặc chưa làm, sau xin chia sẻ với các thân hữu để đóng góp sự có mặt của mình với các đồng nghiệp và cựu học sinh vì còn tư duy thì còn hiện hữu như lời Descartes (Je pense, donc je suis). Chắc các thân hữu cũng có người suy nghĩ giống tôi, có người suy nghĩ khác, mỗi người hành xử theo hoàn cảnh thích nghi với mình khi phải đối mặt với cái chết. Rất trân kính! 

Hoài Việt DHĐ

Thứ Tư, 10 tháng 2, 2016

Năm Khỉ,Nói Chuyện Khỉ, Thay Lời Chúc Tết Bính Thân 2016

Chẳng còn vài ngày nữa là hết năm cũ qua năm mới, năm con khỉ nên tôi xin chia sẻ một số chuyên
khỉ lẫn trò khỉ với các thân hữu. «Trò khỉ » ở đây tôi muốn nói các thủ đoạn, mánh khóe gian xảo, lừa
đảo trong mọi lãnh vực!

Theo đạo Phật, tâm được ví như « khỉ » còn ý thì như « ngựa » (Tâm viên, ý mã). Năm khỉ, có thể
nói là năm liên hệ đến tâm còn gọi là tim, một bộ phận quan trọng của thân, luôn luôn làm việc cả ngày lẫn đêm, nên « động » nhiều hơn « tĩnh » nhưng « động » theo chiều hướng nào, lên hay xuống hoặc cả hai, vừa lên cũng vừa xuống!
Hướng lên, tức là hướng thượng, thăng hoa, lòng nghĩ đến sinh hoạt tâm linh, sinh hoạt nghệ thuật,
văn chương hoặc thể thao, thể dục, nghĩ đến cái đẹp, cái hay, đến những điều tích cực, có lợi ích cho người khác, cho tha nhân, không vị kỷ, vì người không vì mình như những người làm công tác từ thiện, như các bác sĩ trong trong tổ chức « Bác Sĩ không biên giới » (médecins sans frontière).
Cũng có người hướng thượng bằng cách viết nhạc, làm thơ, diễn tả tình cảm qua nét vẽ, trong việc tu
tâm dưỡng tánh, tập tài chi, càn khôn thập linh để « thân an thì tâm cũng an »!
Tuỳ theo khả năng, sở thích của mỗi người mà tự tìm cho mình một loại sinh hoạt để làm thăng hoa,
phong phú cuộc đời, nhất là cho các vị đã hưu trí có nhiều thì giờ rảnh rang…

Hướng xuống, tức là hướng hạ, luôn nghĩ đến những điều tiêu cực, ganh ghét những người hơn mình, dèm pha, đặt điều nói xấu người khác, tâm địa nhỏ nhen, khoe nhiều làm ít, lý thuyết hơn thực hành,
thấy mình là trung tâm của vũ trụ, lạm dụng truyền thông, internet tung những thông tin vô bổ để chứng tỏ « cái ta, cái ngã »của mình, chẳng qua chỉ là « thùng rỗng kêu to » ...
Loại người nguy hiểm nhất là vừa hướng thượng lẫn hướng hạ, không rõ trắng đen, thay đổi màu sắc
không biết đâu mà ngờ, giống con tắc kè (camélion), « khẩu Phật, tâm xà », giảng kinh nói kệ như một bậc cao tăng nhưng sau đó lại hành xử như một tên gian manh! Phải có thời gian theo dõi thì mới thấy rõ bộ mặt thật của loại người này. Họ thường ẩn tàng trong mọi tập thể, khéo lấy lòng cấp trên, luôn tìm cách kết bè, kết đảng, nhắm loại những người không theo phe mình, chống đối mình bằng mọi phương tiện vương đạo hay bá đạo, trực diện hay hại ngầm đều được loại người này sử dụng hết miễn là đạt được mục đích.

Thật là « Dò sông dò biển dễ dò/Đố ai lấy thước mà đo lòng người ! ».

Năm khỉ, nói chuyện khỉ và trò khỉ. Các trò khỉ này có thể xảy lộ liễu hoặc ngấm ngầm hay vi tế,
ngay cả người trong cuộc cũng khó mà biết được. Dưới đây là vài thí dụ minh họa cho cho các « trò khỉ » đã xảy ra từ xưa đến nay!

Quyển Viêt Nam Sử Lược có ghi rõ, vào thời kỳ Âu Lạc khoảng 250 năm trước Công Nguyên, Trọng Thủy đã giở «trò khỉ » lường gạt công chúa Mỵ Nương để lấy nỏ thần khiến vua An Dương Vương thua chạy cầu thần Kim Quy thì được thần cho biết là giặc không ở đâu xa, mà chính là người ngồi trên ngựa sau lưng mình nên trong cơn thịnh nộ nhà vua đã giết oan con mình!
Hiện nay trên thế giới, «trò khỉ » của một số siêu cường muốn xen lấn vào nội bộ của một nước khác thì đổ thừa là nước đó sản xuất vũ khí hủy diệt hàng loạt, nước đó không có dân chủ, tự do...rồi đổ quân vào hoặc dùng máy bay dội bom, bắn phá! Hậu quả là các đất nước này bị tàn phá, hủy hoại, người dân trước đã khổ một thì bây giờ lại khổ hơn gấp mười lần, đó là trường hợp đã xảy ra ở Irak, ở Syrie!

Năm khỉ, nói chuyện khỉ và trò khỉ, ngoài đời cũng như trong đạo, số lượng nhan nhản, kể sao cho
xiết, tốt hơn mình nên phòng bịnh hơn là chữa bịnh. Mong các thân hữu cẩn trọng để khỏi bị phiền toái !
Thêm năm, thêm tuổi (âgé) nhưng chưa hẳn đã già thêm (vieux) nếu mình biết làm thăng hoa cuộc
sống bằng các sinh hoạt tâm linh, sinh hoạt nghệ thuật, văn chương hoặc thể thao, thể dục...để cho đời có ý
nghĩa hơn, có phẩm chất hơn: đó cũng là lời chúc của tôi nhân dịp năm mới Bính Thân 2016!

Hoài Việt DHĐ