Hiển thị các bài đăng có nhãn Dương Vũ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Dương Vũ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 11 tháng 8, 2025

Tưởng Là Thoát Kén

 
 
Trái vàng nặng trĩu trên cây
Vườn người nghiêng cổ nhìn đầy mến thương
Hoa thơm khuất bóng còn thơm
Ngửi mùi hương nhớ ngậm cơn mê ngày
Cô đơn hóa bướm vờn bay
Tìm trong vườn vắng một cây đọa đầy
Khép đôi cánh cuộn râu dài
Nghe hơi nắng thở chờ phai nhạt màu
Tưởng rằng thoát kén đã đau
Không ngờ tình đến đan sầu kén lên
Một mai từ kiếp hình quên
Xin cho tơ quyện vào duyên mây trời.


Dương Vũ

Thứ Năm, 31 tháng 7, 2025

Mưa Sài Gòn, Kỷ Niệm

 

Tôi đã thấy cơn mưa từ xa đến
Giữa bầu trời xám xịt một mảng đen
Đi chầm chậm như trời đang tưới nước
Lên khung vườn yêu quí Sài Gòn tôi
Thật kỳ diệu mưa và không rõ rệt
Chỉ cách nhau một con hẻm hay đường
Một bên ướt một bên khô chia cách
Tôi đã thấy và chưa một lần thấy lại
Năm mươi năm xa cách một lần về
Cuối năm tháng Sài Gòn khô hơi lạnh
Và mưa râm Hà Nội thật nhẹ nhàng
Lúc trở về Sacto vẫn còn Đông
Vẫn còn có những cơn mưa lạnh buốt
Tôi rất thích nhìn cơn mưa rơi xuống
Dù có khi tưởng là lệ tuôn rơi
Dù là chưa đi được rất nhiều nơi
Mưa Sài Gòn vẫn là nhất trong tôi
Vẫn mang tới bóng hình xưa thằng bé
Tắm dưới mưa tới tím tái bàn tay
Vẫn mang tới bóng hình chàng trai trẻ
Núp đằng sau cánh cửa trộm ngó mưa
Ngó cô bé bên hàng hiên nhà nọ
Ngẩng nhìn mưa như thầm ước điều gì
Tôi vẫn nhớ tới những điều kỳ diệu
Một cơn mưa chia khô ướt hai bờ
Ôi cơn mưa Sài Gòn cũ của tôi.
Nhưng tất cả những cơn mưa tôi thấy

Dương Vũ

Thứ Tư, 23 tháng 7, 2025

Làm Thơ 1

 

Có những bài thơ là ước mơ
Có những bài thơ như gió thoảng
...
Ngồi nhìn trang giấy trắng
Đầu mộng mơ trống vắng
Những lời lẽ đi chơi
Để mình ta “chao ơi...”

Một ngày sau bữa tiệc
Trở về đêm đã sâu
Ngửa nhìn sao trên đầu
Đẹp làm sao đêm thâu

Đời nhiều khi bận rộn
Bao nhịp điệu cùng vang
Cuốn theo từng nốt nhạc
Theo nốt chậm nốt nhanh

Một ngày chạy vòng quanh
Một đêm nằm yên nghỉ
Thêm một bữa tiệc tàn
Và bài thơ dở dang

Dương Vũ

Thứ Bảy, 28 tháng 6, 2025

Văn Bút Miền Đông, Lời Cảm Tạ

 

Đã lâu vắng bóng chốn phồn hoa
Lẩn trốn anh em làm việc nhà
Những tưởng chỉ trong dăm ba tháng
Không ngờ đường khó vẫn còn xa

Có lúc tưởng rằng buông đi nghiệp
Nhưng tơ duyên cũ cột vào ta
Một ngày gom góp đôi ba vận
Vài tháng xin cho được đôi lần

Dăm bài thơ ngắn hai ba truyện
Nhờ đăng để được “Có tôi đây”
Biết lỗi không trông chờ lời đẹp
Gởi đi không dám đợi phản hồi

Ngờ đâu văn hữu nhiều rộng lượng
Cho lời khuyến khích thật thân thương
Cám ơn biết mấy tình bè bạn
Miền Đông Văn Bút quá vấn vương

Mong rằng văn hữu cho gia hạn
Chờ ngày xong việc sẽ nối duyên.


Dương Vũ

Thứ Tư, 11 tháng 6, 2025

Trùng Hợp?



Vừa chuẩn bị một ngày
Khởi đầu bài thơ mới
Cùng lúc tiếng điện thoại
Báo rằng thức dậy thôi

Đời bao nhiêu trùng hợp
Lạ như ta ra đời
Tại sao lại là ta?
Nghiệp và duyên kết nối

Trong mênh mang bầu trời
Một con chim xa lạ
Một hạt nhỏ bị rơi
Một nơi không chọn lọc

Một cây non mới mọc
Một nghiệp duyên ra đời
Bao nhiêu nghiệp và duyên
Bao nhiêu chuyện lạ lùng

Tưởng như trong huyền thoại
Tưởng như một giấc mơ

Dương Vũ

Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2025

Tình Xưa Như Hạt Bụi



Vạt nắng xuyên qua khe cửa
Soi lên hạt bụi trong ta
Tình xưa khuấy lên nhè nhẹ
Chợt nghe cơn đau hiện ra

Hồn ta vất vơ trong nắng hạ
Bóng em chập chờn trong nẻo xa
Buồn sao đôi mắt đã nhập nhòa
Lệ thấm trong tim không trào ra

Tình xưa cũng như hạt bụi nhỏ
Lặng yên chờ nắng lên gọi tên
Làm ta ngất ngây trong mắt đỏ
Tình xưa chờ nắng soi lộ ra.

Dương Vũ


Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2024

Đời Là Cát Bụi

 

Đời Là Cát Bụi

Ta từ cát bụi bước đến nơi nầy
Kiếp nhân sinh ba vạn sáu ngàn ngày
Khổ trí lao tâm tranh danh đoạt lợi
Vinh nhục thăng trầm tạo dựng tương lai

Ngày Ta ra đi giã từ trần thế
Một phút phù du phủi sạch đội tay
Sự nghiệp công danh và cả hình hài
Từ cát buị trở về cùng cát bụi.

Hoa Đô 2021,
Trần Công/Lão Mã Sơn

***
Bài Cảm Tác:

Cho rằng cát bụi đã thành người
Vấn đề là ở cảm xúc thôi
Ai đã tạo ta từ cát bụi?
Để ta quay quắt suốt môt đời
Nếu không tham vọng làm sao sống
Nếu không dục vọng thiếu trẻ chơi
Bao nước mắt rơi trong đêm tối
Để được ôm ai trong vòng tay
Bao tủi hờn từng dâng lên môi
Để được xưng tên giữa chợ đời
Có đáng vậy không cho giấc mộng
Một đời nhìn lại thấy bồi hồi
Một mai cát bụi thành cát bụi
Có tiếc gì không? trở lại không?

Dương Vũ

Thứ Bảy, 25 tháng 3, 2023

Anh Yêu, Nếu...

 

Huê hồi hộp nằm im chờ. Nàng nằm nghiêng quay lưng quay về phía Vương và ráng đoán xem Vương đang làm gì qua từng tiếng động. Huê nghe tiếng tim mình đập quá mạnh làm mạch máu đầu giựt lên từng tiếng lớn, nàng ước gì có thể làm nó kêu nhỏ lại. Nàng sợ Vương nghe thấy. Nhưng hình như Vương còn sợ hơn nàng, nhửng cử động của hắn rất chậm chạp vả nhẹ nhàng. Hắn sợ nàng thức giấc...và nàng sợ hắn biết mình đang thừc.

Cuội cùng Huê cùng nghe tiếng Vương rời giường. Sau đó nàng không nghe thấy gì nữa cho tới khi tiếng cửa kêu khẽ. Huê đợi thêm một phút nữa mới dám xoay mình nằm ngửa. Nàng đặt tay lên ngực để chận con tim, ép nó đập chậm lại. Cơn đau và tức làm Huê chảy nước mắt dù nàng không có chút buồn bã hay sợ hãi...không Huê không còn sợ gì nữa. Chuyện đã đến đăy rồi, đã qua mức chịu đựng rồi. Hãy làm sáng tỏ mọi thứ rồi tới đâu thì tới.

Nàng từ từ ngồi dây, và nhẹ nhàng mở cánh cửa phòng ngủ mà Vương đã cẩn thận khép lại sau khi đi ra. Nàng dựa lưng vào vách tường nghe ngóng. Căn nhà tối thui và lâu thật lâu mới có tiếng xe chạy qua. Đêm yên lặng tới mức Huê có thề nghe được tiếng động của phòng kế bên, nơi nàng từng bước nhẹ nhàng bước tới, lưng dán vào tường, tim đập liên hồi, cơn tức lên đỉnh điểm, đầu gối tưởng chừng khuỵu xuống.

Huê ghé tai vào chiếc cửa phòng bên, tiếng động phát ra rõ rệt, không dấu diếm. Nắm chặt cái nắm đấm, nàng bất thình lình đẩy mạnh mở toang cánh cửa rổi bước vào...và nàng chuẩn bị một tiếng la lớn. Miệng nàng há ra rộng hết cỡ...nhưng không có một tiếng vang náo vọng ra... âm thanh bị chặn ở trong cổ. Căn phòng không một bóng người. Ánh sáng dịu dàng phát ra từ cái nhà đồ chơi Vương mua về đặt trên cái bàn trong góc phòng toả ánh sáng màu vàng lợt rất dễ chịu soi sáng căn phòng trống rỗng.

Nhưng tiếng động vẫn còn đấy và rõ ràng hơn, nó phát ra từ cái nhà đồ chơi. Huê bị cuốn vào sự kỳ bí, tò mò. Nàng thận trọng bước từng bước nhẹ về phía nó. Căn nhà nhỏ chừng cái ipad dường như từ từ lớn lên theo từng bước chân tiến lại gần của nàng, và khi nàng tới cái bàn thì chỉ cần hơi khom lưng Huê đã thấy rất rõ ràng qua cửa sổ những gì đang xảy ra phiá trong...nàng thấy Vương trong đó.

Những gì Vương đang làm, làm Huê sôi máu. Nàng không đễ ý suy nghĩ về những cái lạ lùng đang xảy ra trừ chuyện Vương đang ngồi dưới đất, bóp chân cho con nhỏ đó. Nó ngồi trên ghế, cạnh chiếc bàn ăn như Huê đã từng thấy cả tháng nay, nhưng thay vì chống tay lên cằm trong dáng vẻ buồn bã, nó ngồi thoải mái, dựa lưng vào ghế, duỗi chân cho Vương bóp. Còn Vương...hắn cong lưng như một thằng hầu, xoa bóp nhẹ nhàng và miệng nói cái gì đó, giọng nói đầy vẻ nịnh bợ. Con bé kia lên tiếng đáp lại, nhấm nhẳng, giọng chua như giấm, nhưng giọng Vương còn tệ hơn, nịnh bợ...đê tiện.

Cơn giận làm Huê nghẹt tim, nàng không còn sợ hãi Vương biết mình đang theo dõi. Nàng muốn thò tay vào căn nhà đồ chơi đó nắm cổ Vương liệng ra ngoài và tát cho con bé đó một cái tát nhớ đời...nhưng Huê cố dằn lại, nàng muốn biết hai người nói gì. Nàng muốn biết tại sao Vương lại phản bội. Nàng muốn nghe những lời nói xấu vợ từ chính miệng Vương, dù nó sẽ làm tim nàng tan nát. Nàng muốn nghe con nhỏ đó nói những lời phủ phàng với Vương cho hắn đáng đời dù nàng chỉ muốn mình là người duy nhất có quyền đó.

Hai người họ đắm chìm trong thế giới của họ và dường như không biết có sự hiện diện của Huê. Nàng kéo chiếc ghế lại gần, ngồi xuống quan sát, bây giờ Huê nghe rõ tiếng đối thoại.

"...cái chân em còn đau nhiều không?"
"Em không cần anh bóp chân, đừng giả bộ nịnh bợ."

Huê giật mình, cái giọng chua như giấm kia vang lên nghe rất quen, nhưng cơn tức mau chóng xua đuổi ý nghĩ đó, tại sao nó dám nói với chồng nàng những câu như thế. Còn thái độ nó nữa, như bà chủ đối với đầy tớ. Như vậy mà Vương vẫn cúi đầu tiếp tục bóp chân nó như không có gì xảy ra, Huê nghe cơn giận làm rung cả người; cái tay tự động giơ lên không kiềm chế, và trước khi nó kịp giáng xuống, con nhỏ đó quay mặt lại. Thấy mặt nó Huê đông cứng người, cái tay vẫn còn đang giơ cao, nàng nghe thoáng câu Vương nói với nó,

“Anh đâu có nịnh bợ, được bóp chân cho em cả đời anh cũng làm, anh đã làm nhiều điều lỗi với em...”.

Cái tiệm có một cái gì lôi cuốn với riêng Vương bời vì khi bước vào trong hắn thẫy mình là vị khách duy nhất. Như vậy càng tốt hấn có dịp thoải mái ngắm ngía những món hàng lạ lùng trưng bày vô tổ chức. Cái tiệm nóng và ngột ngạt dưới nắng hè. Ông chủ tiệm, hình như người Ẫn hay Trung Đông, lười biêng ngồi dựa người trên chiếc ghế quay, hưởng chút gió mát từ cái quạt nhò trên cái quầy, hình như đang làm gì trên cái computer cũ mèm, không thèm để ý tới người khách hàng duy nhất.

Tiệm có bốn hàng kệ và hai hàng lối đi chẫt đầy những món đồ lạ lùng không giống ai. Trừ một cái giống duy nhất: Tất cả đều có một người trong đó, và những người đó ở trong một cái ‘vòng vây' gì đó, phần lớn là cái nhà, nhưng cũng có nhiều loại ‘vòng vây' kỳ lạ, như giữa những cột nước, hàng cây,... Nhưng dù ở một hoàn cảnh nào đó, nhân vật chính trong mọi món đồ đều có khuôn mặt, hay dáng điệu không vui.

Vương tò mò thích thú xem từng món một rồi chợt lặng người khi thấy một cái nhà nhò cỡ chừng cái ipad. Cái nhà trông quã quen thuộc mà bất chợt hắn không nhớ ra. Vương cúi xuống cầm nó lên tìm một chỗ trống trên kệ, đặt nó xuống để quan sát. Đó là một mô hình nhà thường thấy ờ Mỹ, đóng sơ sài bằng loại vật liiệu rè tiên sơn màu xanh. Cái màu xanh gợi Vương nhớ tới căn nhà cũ mình có nhiều năm trước. Càng nhìn Vương càng cảm thấy nó giống căn nhà đó; cảm giác lạ lùng mà hắn không có khi lần đầu thấy nó. Vương xoay căn nhà mẫu vòng vòng và nhìn kỹ từng chi tiết một. Đột nhiên hắn chú ý thấy có một mô hình người ngồi ở bàn ăn mà hắn không thấy lúc trước. Vương nghĩ mình bỏ sót vì tất cà mọi thứ ở trong đều rất nhỏ. Dựa vào mái tóc dài đen và vóc dáng, Vương đoán đó là người đàn bà Á Đông. Bà hay cô ta cúi đầu, tựa cằm lên tay mặt, dáng vẻ ủ dột. Mọi thứ đều có cái gì đó quen thuộc kích thích sự tò mò cùa Vương. Hắn xoay cái nhà mẫu ráng nhìn khuôn mặt của người đàn bà nhưng không thề nào thấy rõ. Mọi thứ đều quá nhỏ để thấy chi tiết...nhưng hình như không phải vậy...có một cái gì kỳ cục làm Vương nghĩ rằng hắn không thể thấy mặt người đàn bà vì bà ta không muốn hắn thấy! Cảm giác kỳ cục đó càng kích thích Vương, hắn nhìn bà ta qua mọi góc cạnh, qua mọi cửa sổ cho đến khi cặp mắt mỏi mới thôi. Người đàn bà bí mật và quen thuộc làm Vương muốn mua cái nhà đồ chơi.

Hắn mang nó lại quầy tính tiền. Ông chù tiệm lơ đãng liếc qua rồi buông thõng,

“Năm trăm đồng tiền mặt.”
Vương sững sờ tưởng nghe lộn, nhắc lại,
“Năm trăm???”
Ông ta vẫn thoải mái dựa lưng vào chiếc ghế không thèm nhìn Vương, nhắc lại,
“Ừ, năm trăm tiền mặt.”

Vương chút xíu đã muốn chửi thề, cái món đồ không đáng giá hơn $20 mà đòi năm trăm. Hắn nén giận lấy giọng dễ thương nhất trả giá,
“Mắc quá vậy ông, cái này chừng ba chục cũng là mắc rồi. Ông bớt giá đi.”
Mặt lão chủ tiệm vẫn không thay đổi, ông ta làm như không cần để ý tới cái tiệm vắng tanh như chùa bà đanh, và món đồ bán đã quá được giá. Ông ta cũng không thèm lấy lòng khách hàng,
“Năm trăm đồng tiền mặt.”

Thái độ ông ta hờ hững như không có chuyện gì trên đời đáng cho ông ta để mắt tới, ngay cả việc ông ta đang nhìn vào cái utube video trên cái máy tính cũ xì. Trong lúc tìm kiếm một lý do để bớt giá, Vương nhìn theo thì thấy hình như ông ta đưa con chuột nhấn đại đùa vào một khuôn mặt nào đó trên màn ảnh, hết người này đến người khác. Vương hơi ngạc nhiên thấy những người bị chọn, hình như ngưng cử động trong khi video vẫn đang chạy. Nghĩ có thể đó là một loại game nào đó, hắn không để ý tới nữa, ráng kèo nài thêm, nhưng sau vài lần biết không thể thuyết phục, Vương quay bước mạnh chân ra cửa. Hắn không muốn ông chủ tiệm biết mình rất thích căn nhà màu xanh, nhưng khi đi qua nó, hắn vẫn chậm chân lại và liếc nhìn nuối tiếc.

Cả tuần sau đó Vương luôn thấy bồn chồn, mới khởi đầu hắn không biết nó là gì, nhưng mỗi lúc cái hình ảnh người đàn bà ngồi trong căn nhà càng hiện rõ lên tới mức Vương mơ thấy bà ta. Trừ khuôn mặt mà người đàn bà muốn dấu, Vương thấy rõ nỗi đau buồn của bà ta. Rõ tới mức, một buổi sáng thức dậy Vương thấy gối mình hơi ướt. Hắn trở lại cái tiệm và quyết định mua cái nhà mô hình. Có điều không hiểu sao hắn không để ý tới giá cả dù bình thường Vương thuộc hạng người hà tiện.

Người chủ quán không thèm gói hàng cho Vương, ông ta quẳng năm tờ giấy một trăm vào cái ngăn kéo, rồi nói với Vương,
“Mày không nên mua nó.”

Vương không trả lời, chỉ lầm bầm hai chữ cám ơn. Hắn thận trọng bưng cái nhà mẫu ra xe mà lòng nặng trĩu sự buồn bã không hiểu từ đâu đến, “Kỳ thiệt, không mua cũng thấy khó chịu mà mua được rồi cũng thấy khó chịu. Tại sao?”

Căn nhà mô hình được đặt kế bên căn phòng ngủ của hai vợ chồng, Vương quấn quít với nó thêm mỗi ngày. Hắn thấy căn nhà càng lúc càng trở nên thật, nhưng người đàn bà vẫn muốn dấu mặt, trông buồn bã hơn. Những giấc mơ thấy người đàn bà với khuôn mặt và tiếng nói mơ hồ ám ảnh Vương, và chiếc gối càng ướt nhiều thêm.

Huê tránh không phản đối khi Vương dọn dẹp căn phòng kế bên thành chỗ chứa cái nhà đồ chơi dù thấy ngứa mắt. Căn phòng ít khi được sử dụng nhưng nàng luôn dọn dẹp gọn ghẽ, vệ sinh thường xuyên nay trở nên bề bộn khi Vương rước cái của nợ ấy về. Khi thấy Vương ngày nào cũng bỏ nhiều giờ vào nó, nàng bực bội than phiền thì hắn thu rút vào cái vỏ câm nín mới tạo ra gần đây. Thấy tội nghiệp Huê để yên một thời gian thì tình hình tồi tệ hơn. Rõ ràng Vương đang có một vấn đề về tâm lý mà dường như hắn không biết. Nàng quyết định theo dõi tìm ra lý do.

Bình thường Huê ngủ ngon giấc, những lần tiểu đêm của Vương không đánh thức nàng cho đến đêm đó. Có thể sự thay đổi của Vương và căn nhà mẫu làm Huê khó ngủ. Một đêm khi Vương đi tiểu đêm như thường lệ, Huê cảm thấy hắn có vẻ rón rén sợ nàng thức dậy, nàng giả bộ ngủ ngon như mọi lần. Cả người nàng căng cứng theo dõi từng bước chân Vương qua cái phòng bên. Cả tiếng sau Vương mới trở lại, trằn trọc; Huê cũng vậy gần sáng nàng mới ngủ trở lại được.

Ngày hôm sau Huê ngay lập tức lấy cớ qua quan sát cái phòng và cái nhà mô hình thật kỹ lưỡng trong khi Vương tránh mặt. Cái linh tính mách bảo người đàn bà ngồi chống tay kia có thể là nguyên nhân, nhưng cũng như Vương, Huê không thể biết đó là ai. Nàng tìm kiếm trong ký ức tất cả những người đàn bà Vương từng quen biết, nhưng người này chỉ thấy rất quen mà không thể nhớ đó là ai.

Cả tháng nay, Vương lợi dụng việc Huê dễ ngủ và ngủ say, hắn lợi dụng giấc tiểu đêm để nhiều lần vào căn phòng kế bên hàng đêm mà nàng không biết gì cả. Căn nhà đã trở nên ‘thật' đối với Vương, hắn đã vào được trong và gặp ‘cô ta'.

Cả người Huê đông cứng lại, cánh tay hãy còn giơ cao trên không, cô gái quay mặt lại nhìn nàng mỉm cười thách đố. Huê chấp nhận mọi hậu quả, kể cả việc bàn tay nàng có thể bị thương khi đập vào gỗ, chấp nhận Vương sẽ che chở cho cô ta chống đối lại nàng,..., Huê chấp nhận tất cả chỉ để tát cho cô ta một cái như trời giáng..chỉ... trừ phi cô ta là chính nàng. Phải người đàn bà đó là Huê của nhiều năm trước, trẻ đẹp tới mức chính nàng cũng thấy yêu cô ta...hèn chi Vương…

Vương thấy hành động bất thường của 'cô ta' và nhìn theo. Vương thấy bàn tay Huê giơ lên bất động. Vương thấy cảm xúc xáo trộn dâng trào trong mắt Huê. Vương nhìn theo bước chân Huê trở về phòng.

Tối hôm đó Vương uống gần hết thùng bia hắn mua để uống trong vài năm, thường chỉ một lon là say. Huê đi ra vào vài lần coi hắn có bị gì không nhưng mặc kệ cho hắn uống. Chừng hơn nửa thùng, Vương bắt đầu ói mửa, khóc, và nói lảm nhảm không để ý tới Huê đứng gần đó. Gẩn hết thùng, hắn dường như không biết gì nữa, không còn gì để ói trừ thứ nước trắng lầy nhầy như nước dãi, hắn khóc lớn từng cơn xen vào những câu cầu khẩn, nịnh bợ, tiếc nuối, năn nỉ,..., vào khoảng không. Huê đợi hắn lập lại một câu hơn chục lần mới lên tiếng,

“Lần đó anh làm gì em anh nhớ không?”
“Anh nhớ...anh nhớ…”, Vương rên rỉ, “...anh nhớ suốt đời...anh hối hận suốt đời, anh không thể hiểu sao mình có thể ngu như vậy. Làm sao anh có thể để em đi làm xa đến thế. Làm sao anh có thể bắt em về sớm mỗi ngày, không thấy em có thể gặp nguy hiểm trên đường đi...làm sao…làm sao….”
“À...té ra là thế.”

Trưa hôm sao Vương mới thức dậy, đầu đau như búa bổ, một lúc sau hắn mới biết mình nằm ở đâu, và lờ mờ nhớ lại chuyện đêm qua. Lật cái chăn qua một bên, Vương mới biết mình đang nằm trên ghế sofa, gối mền đầy đủ. Hắn lồm cồm ngồi dậy, nhìn xung quanh thấy mọi thứ sạch sẽ như mọi ngày, mọi thứ dơ dáy biến mất như có phép lạ như trước tới giờ từ khi hắn có Huê. Chỉ có điều căn nhà yên ắng đến sợ. Vương đứng bật dậy rảo bước quanh nhà, Huê không có nhà, hắn quay trở lại ngồi lên cái ghế sofa. Lúc đó Vương mới thấy lá thơ viết tay của Huê để trên cái bàn thấp trước ghế sofa. Hắn run run cầm lá thơ lên đọc.

“Anh yêu, em hy vọng đây là lần cuối em phải viết thơ cho anh. Em hy vọng anh hiểu em muốn nói gì. Em hy vọng anh sẽ làm theo những gì em nhắn ở đây.

Tối hôm qua là một đêm kinh hoàng với em, cả tháng nay em sống trong nghi ngờ, buồn rầu, sợ hãi và tức giận...nhưng tối qua mới là đỉnh điểm của xúc cảm. Đã lâu chúng ta sống trong bình yên, đã lâu chúng ta không có xung đột lớn. Em đã lớn tuổi, em không nghĩ em có thể chịu thêm được một lần nữa giống vậy. Cũng may mọi chuyện xảy ra tốt đẹp hơn em nghĩ rất nhiều (trừ đống ói mửa anh nôn ra).

Em đã tưởng anh có bồ nhí...nhưng không phải...nhưng rất phải. Phải, thực sự anh đã phản bội em, anh đã có bồ nhí...dù nó là em. Phải, dù nó là em, nhưng nó không phải là em bây giờ, nên em ghen với nó, nên em không muốn anh nghĩ về nó, chiều chuộng nó. Em chỉ muốn anh chiều chuộng em, bây giờ và trong tương lai. Không ai có thể thay đổi được quá khứ dù anh có quỵ lụy nó chừng nào vẫn vậy. Nếu anh có làm điều gì lầm lỗi trong quá khứ, anh chỉ có thể bù đắp, trả nợ cho nó bây giờ và trong tương lai. Chỉ cần anh trả cho em một chút bây giờ, chỉ cần anh nghe em một lần, em sẽ xóa nợ đó cho anh, nhưng dù anh có trả một triệu lần hơn, "nó" cũng không xóa nợ cho anh đâu. Quá khứ đôi khi rất ác độc.

Em đã tưởng cái gì đã dày vò anh, em đã tưởng anh dấu em làm chuyện kinh thiên động địa gì nên nó dằn vặt anh tới giờ. Không ngờ lại là chuyện đó, em đã quên từ lâu rồi. Đối với em nó còn không quan trọng bằng cả ngàn chuyện khác anh làm em bực mình, thí dụ như chuyện anh làm lơ khi em nói.

Anh không nhớ lúc đó anh đã dỗ dành, năn nỉ em sao? Anh không nhớ em chỉ đẩy anh ra có 4, 5 lần sao? Anh không nhớ tối đó em ôm anh ngủ rất ngon sao? Buổi sáng khi em thức dậy, tất cả đã là quá khứ rồi. Chỉ cần biết anh còn lo cho em, còn yêu em là em có thể làm bất cứ điều gì. Chuyện đó là chuyện nhỏ, em đã quên liền sao anh lại nhớ. Đàn ông các anh thật lạ lùng, chuyện đáng nhớ thì không nhớ!

Cái mà em muốn anh làm từ rày về sau là luôn ở bên em, luôn làm cho em vui, luôn nghe em nói, phải luôn luôn thương yêu em…KHÔNG được tự giam mình trong bất cứ nơi nào, chỗ nào, thời gian nào mà không nói cho em biết. Không ai có thể có hạnh phúc nếu người mình yêu không có hạnh phúc, và không ai có thể sống hạnh phúc nếu không bỏ được ám ảnh của quá khứ.”

Dương Vũ

Thứ Ba, 13 tháng 9, 2022

Quên Đi

Truyện này dựa trên một chuyện có thật đăng trên báo xảy ra hơn 30 năm trước, tôi không nhớ tên thật của nhân vật chính.  Ông John một ngày bước ra khỏi cửa và không bao giờ trở lại.  Cảnh sát thấy ông ở cách đó cả ngàn dậm, mặc đồ ngủ, trên người không có giấy tờ và ông không nhớ được bất cứ điều gì. Mười mấy năm sau bà vợ xem TV và tình cờ thấy ông đi trong dòng người ở NY, bà nhờ cảnh sát giúp liên lạc lại với ông.

VÀO TRUYỆN

Người cảnh sát nói,

“Thưa ông John, nếu ông có thể nhớ được một điều gì thì làm ơn cho chúng tôi biết ngay.  Những tin tức bà Kay kể và hình ảnh bà ta đưa chúng tôi xem rất đáng tin cậy.”

John nói câu vâng ngắn gọn rồi cúp điện thoại, đầu óc nặng trĩu ưu tư, ông không để ý đến thái độ bất lịch sự của mình với viên cảnh sát đã tỏ lòng cảm thông với hoàn cảnh khó xử của mình.  

Dù có cố gắng đến đâu John cũng biết sẽ không thể nhớ lại điều gì, ông đã cố gắng mười mấy năm rồi, mọi thứ dường như phát sinh ở thời điểm đó...đời sống của ông phát sinh ở thời điểm đó, dù ông biết không ai có thể khởi đầu sự hiện hữu của mình vào năm hơn bốn mươi tuổi.

John nhớ rất rõ, trong cái sở cảnh sát nhỏ tất bật người qua lại và đầy tiếng người.  Ông ngồi trên cái ghế dựa gần cửa kiếng, xoay lưng vào trong.  Viên cảnh sát dường như quá quen thuộc với những trường hợp mất tích, không có một biểu cảm khác lạ trên khuôn mặt, anh ta hỏi John cả chục lần,

“Có phải ông không nhớ gì hết?”

John nhớ sự mệt mỏi, xấu hổ, cơn đau đầu và nỗi sợ hãi về tương lai, về quá khứ, và về chính mình.  Hôm đó ông ôm đầu nhìn vào khoảng tối đen trong óc ráng tìm ra bất cứ một hình ảnh nào gợi cho ông biết mình đã là ai...tất cả chỉ là sự thất vọng cho mãi tới bây giờ.

Họ cho ông vào ở tạm trong ngôi nhà dành cho những kẻ vô gia cư, và đưa ông đi khám bệnh tâm thần.  Mọi thứ qua đi rất mau, không ai biết thêm một tin tức gì.  Sở cảnh sát cho ông chọn tên mới, số an sinh mới và giới thiệu ông qua sở xã hội để tìm việc làm sinh sống.  Hơn nửa năm, ông mướn được một phòng riêng gần chỗ làm.  Vài năm sau nữa ông lập gia đình với bà Sue.

Cách đây vài ngày, sở cảnh sát liên lạc nói có bà thấy ông trên TV, quả quyết ông là chồng cũ của bà và nhờ cảnh sát cho liên hệ.  John nghe xong thấy bần thần, không như ông nghĩ cách đây nhiều năm là sẽ rất tuyệt vời nếu ông có thể biết mình là ai.  Bây giờ ông thấy lo sợ nhiều hơn vui mừng...ông sẽ phải giải quyết chuyện này ra sao.

Được vài năm đời sống đã vào nề nếp, dù bà Sue và ông không yêu nhau nồng nhiệt, đậm đà nhưng gia đình vẫn êm ấm, so với sự cô đơn và thất thường làm ông sợ hãi nhiều năm trước thì tốt hơn nhiều.  Bây giờ nhận lời gặp mặt bà Kay thì sẽ được gì ngoài việc thỏa mãn hiếu kỳ.  Ngày xưa, với ông sự hiểu biết đó có thể còn mang lại no ấm và bình an, nhưng bây giờ thì chưa chắc.  Biết đâu ngày xưa ông đã có một đời sóng gió đến mức tổn hại trí óc đến nỗi mất trí đi hoang.  Nhưng cũng biết đâu, đó là đời sống rất tốt đẹp, với người vợ chung thủy, bằng chứng là bà Kay sau mười mấy năm vẫn còn nhận ra ông dù chỉ xuất hiện có vài giây giữa đám đông.  Nghĩ tới đó ông cảm động không cầm được nước mắt.  Nhưng nếu người yêu thương ông như vậy bây giờ có gia đình êm ấm thì sao?  Sự xuất hiện của ông sẽ phá vỡ sự bình yên của họ cũng như sự bình yên của gia đình mình.  Càng nghĩ John càng chìm sâu vào trầm cảm, ông dấu không cho bà Sue biết, và cũng chưa trả lời cho sở cảnh sát biết khi nào sẽ liên lạc với bà Kay.

Để khuây khỏa, John đi tìm những chỗ vắng vẻ thư giãn vào cuối tuần.  Ông lơ đãng để chiếc xe đưa mình ra ngoại ô tới một ngọn đồi cao, đưa ông lên gần với trời xanh mây trắng và trải rộng không gian tới vô tận.  Nghỉ chân gần đỉnh đồi nhìn xuống thấy những ngôi nhà nhỏ bé, chiếc xe tí hon và ông liên tưởng tới những người ở trong đó.  Họ sống ra sao?  Họ có những đau khổ như ông không?  Ông không có những câu hỏi đó khi ông gần gũi họ trong đời sống hàng ngày.  Mỗi người đều quá bận rộn với đời sống riêng tư của mình; không ai dư hơi đi sâu vào chuyện người khác.  Ngay cả lúc rảnh rỗi, người ta cũng dùng nó cho riêng mình.  Hôm nay là lần đầu tiên ông thắc mắc về đời sống của họ, và rồi ông tự hỏi không biết có ai đã từng tò mò về đời sống của ông chưa.  Từ trên cao nhìn xuống, trời đất rộng bao la, những thứ ông thấy to lớn như con người, cái xe, cái nhà, bây giờ nhỏ bé như miếng đậu hũ, cái hộp.  Chúng nhỏ bé, dễ thương hơn cả những đồ chơi bày bán ngoài chợ.  Và ông biết những thứ đồ chơi đó chứa đựng những mảnh đời phức tạp.  Tất cả tạo nên sự liên tưởng tới sự liên hệ của ông và tất cả mọi thứ xung quanh, và cuối cùng nó dẫn ông trở lại nỗi buồn của mình.  Bực bội ông không nhìn nữa, để chiếc xe ở đó, ông đi bộ theo con đường nhỏ dắt lên đỉnh đồi.

Con đường nhỏ quanh co, nhiều cỏ dại đủ loại cao thấp mọc đầy hai bên chen lẫn vài cây to đây đó.  Ngọn đồi vắng lặng, ít chim muông hay người đi lại, ngay cả những bông hoa cũng không có nhiều bướm ong đến viếng.  Cảnh vật tĩnh mịch hoang vắng tới mức John có ý nghĩ kỳ lạ về sự hiện diện của chính mình; ông không biết ông thực sự là gì, có chắc chắn hay chỉ là một hư ảo nào đó.  Qua một khúc quanh cảnh vật tự nhiên thay đổi, thay vì những đám cỏ cây thì dọc hai bên đường có trồng nhiều trúc nhỏ, thân đen bóng.  Những chiếc lá xào xạc rung theo gió trộn lẫn vào đó vài tiếng khánh nhẹ ngân dài làm ông tò mò, bước lẹ thêm.  Qua khúc quanh của bụi trúc khác, ông thấy trước mặt là một ngôi chùa nhỏ có sân khá rộng bao quanh, cái cổng rộng bằng chắn song sắt đang mở.  Đang tần ngần không biết có nên vào hay không thì John chú ý tới một đoàn người đang đi tới bên hông chùa.

Họ xếp hàng cao thấp không theo thứ tự, cách nhau chừng một thước, đi trong im lặng, nhẹ nhàng và chậm rãi.  Mắt họ nhìn thẳng vào người đi phía trước.  Dù hơi ngờ ngợ nhưng khi thấy rõ những người da trắng cao lớn trong hàng, ông vẫn không tránh được bật lên tiếng ồ nhẹ.  Một vài người đưa mắt liếc nhìn, và người da trắng hơi mỉm cười với ông rồi họ trở lại bước thiền hành.  

John thấy hơi ngại định bỏ đi, nhưng những gì chưa từng thấy níu chân ông lại.  Sau thêm hai vòng tuần hành giống nhau mà chẳng ai chú ý đến mình, John đã định bỏ đi thì tiếng khánh liên tục nổi lên và đoàn người tan hàng bước vào chánh điện.  Vị sư đi đầu mặc áo vàng ngồi trước bức tượng phật bỏ chiếc khánh xuống kế bên, và mọi người hình như quen với việc có du khách tới quan sát nên chẳng ai tỏ vẻ ngạc nhiên.  Vài người quay đầu nhìn John rồi theo đám đông vào chỗ ngồi đối diện với vị sư.  John chưa quyết định làm gì thì thấy một người da trắng bước ra chỗ ông đứng.  Ông ta trẻ hơn John, xưng tên Steve, Steve nói ngắn gọn là vị sư sắp giảng bài kinh về luân hồi bằng tiếng Việt và Anh.  Vị sư nhờ Steve gởi lời mời John vào nghe bài giảng  John gật đầu trước sự thân thiện của Steve và vì đề tài hấp dẫn.  John theo vào ngồi kế bên Steve ở gần cửa ra vào; vị sự hơi cúi đầu, mỉm cười với ông.

Một người đưa nước và người khác đưa ông cái micro; vị sư bắt đầu với lời chào John, giọng ông ta nói tiếng Anh rõ ràng với ít accent, John cảm thấy thoải mái hơn và quyết định ở lại nghe tới lúc cuối.

Bài giảng nói về luân hồi về sự tái sinh và những điều John chỉ nghe sơ qua lúc trước mà chẳng bao giờ để ý tới.  Vị sư cũng đề cập tới những nguyên nhân gây ra sự đau khổ và phương pháp dập tắt sự đau khổ.  John nghĩ về những dằn vặt mình cả tuần nay và tự hỏi không biết vị sư có câu trả lời hay không. 

Qua một đêm trằn trọc hôm sau John quyết định quay trở lại. Ông lái xe tới tận chùa thay vì đậu chỗ du khách ở lưng chừng đồi. Tim đập hồi hộp, ông cương quyết bước qua cổng chùa và lại ngập ngừng khi thấy vị sư đang quét lá trước sân. Vị sư không tỏ vẻ ngạc nhiên, ông ta lên tiếng,
“Chào ông John, chúng ta lại gặp nhau nữa rồi. Ông vẫn mạnh?”

John cố dấu sự ngạc nhiên, đáp lời ông ta, và xin lỗi không biết có làm phiền ông không. Vị sự mỉm cười,
“Không đâu. Đây là công việc lúc nào làm cũng được. Thực ra nó là phương pháp để tôi thực hành thiền. Mời ông vào chơi.”

John bước theo ông vào gian nhà nhỏ kế bên chính điện. Vị sư pha một bình trà nhỏ, họ ngồi đối diện nhau. Giọng vị sư bình thản như họ đã quen nhau từ lâu,
“Hôm qua Steve có nói cho tôi tên ông nên tôi biết,,,,,,,. Steve đã học tập chung với chúng tôi được hơn 2 năm rồi, ông ta ở cách đây hơn một giờ xe.”

John cảm thấy thoải mái với thái độ của vị sư, ông vào đề luôn,
“Cám ơn ông về bài giảng ngày hôm qua. Có vài điều tôi chưa từng được nghe, và hồi tối tôi trằn trọc suy nghĩ về chúng.”

Vị sư gật đầu tỏ vẻ hiểu biết,
“Tôi cũng phải mất nhiều năm để tìm hiểu và vẫn còn nhiều điều chưa hoàn toàn thấu đáo. Tuy nhiên cái khó hơn rất nhiều là việc thực hành những điều mình học hỏi.”

Ông ta ngưng lại, dường cảm thấy John đang ngập ngừng muốn nói điều gì. Cuối cùng John mở miệng hỏi,
“Tôi nghĩ có thể hơi bất nhã khi hỏi ông câu này trong lần đầu nói chuyện, nhưng….”

Nhà sư khuyến khích,
“Không sao ông cứ hỏi, tôi đã quen với những câu hỏi khó, nếu tôi không biết thì đó cũng là cơ hội cho tôi học hỏi.”

John nhìn ông ta với vẻ cám ơn, rồi tiếp,
“...hôm qua ông có nói về luân hồi về sự tái sinh của con người. Tôi thật sự muốn biết ông có tin vào nó hay không?”

Nhà sự mỉm cười gật đầu chờ John nói tiếp,
“Điều gì làm ông tin rằng có sự tái sinh? Làm sao ông biết được một người hiện nay tới từ kiếp trước? Có gì chứng minh được điều đó?”

Nhà sư lại cười, lần này nụ cười ông có vẻ tán thưởng những câu hỏi của ông John,
“Câu hỏi rất hay, chưa ai từng hỏi tôi những câu như thế, và tôi cũng chưa từng hỏi chính mình những câu như vậy.”

Ông ta nhìn ra ngoài cửa sổ, trầm ngâm trong giây lát, rồi chậm rãi trả lời,
“Tôi được sinh ra ở đây và vào chùa tu từ năm lên 28 tuổi. Từ đó đến nay, tôi học hành, nghiên cứu và khảo nghiệm về nhiều vấn đề nhưng chưa từng tự hỏi có gì chứng minh rằng tái sinh có thật. Tôi được đọc và nghe rất nhiều lần về chuyện kiếp trước, kiếp sau. Có chuyện tôi tin, có chuyện tôi nghi ngờ đặt câu hỏi, nhưng về thuyết luân hồi, tái sinh chưa bao giờ thắc mắc. Từ trước tới giờ tôi nghĩ nó chắc chắn là như vậy. Tôi nghĩ có thể vì đạo phật xem đó là điều hiển nhiên, giản dị không cần phải chứng minh.”

Nhà sư nhìn vào đôi mắt nghi ngờ của John rồi tiếp,
“Tôi không nhớ đọc trong bất cứ kinh sách nào chứng minh một cách có khoa học rằng con người chết đi sẽ đầu thai cho tới khi họ giác ngộ. Và hầu hết những chuyện tôi nghe đều không có bằng chứng cụ thể. Có vài bằng chứng đưa ra, nhưng tôi nghĩ khó đứng vững với lý luận và khảo nghiệm của khoa học. Người kể chuyện dựa trên kinh nghiệm, cảm xúc và trí nhớ của mình; hầu hết họ không nói dối, nhưng chuyện của họ dựa vào cảm xúc nhiều hơn vào lý luận nên rất khó mà nói rằng những chuyện đó minh chứng cho thuyết luân hồi và tái sinh là có thật.”

Ông ta ngưng lại nhấp ngụm trà và chờ. John cảm thấy vừa hài lòng vừa thất vọng, ông chưa biết nói gì nên dục nhà sư nói tiếp. Nhà sư gật đầu tiếp tục,
“Tuy nhiên chúng tôi tin vào đó để học những vấn đề mà con người quan tâm nhất, về cái khổ và phương pháp cắt đứt nguồn gốc của sự khổ đau để rồi thoát luân hồi…”

John ngắt lời ông ta,
“Xin lỗi cho tôi hỏi, nếu ông không thực nghiệm được những điều đó…, nếu ông không tìm được trong kinh sách hay bất cứ ở đâu những bằng chứng đáng tin cậy về tái sinh thì tại sao ông lại dùng nó làm căn bản để học tiếp lên trên, để cắt đứt khổ đau? ……. Rồi còn nữa “Như vậy ông có biết tại sao khi người ta tái sinh họ lại không nhớ gì về kiếp trước không? Nếu một người không nhớ gì về kiếp trước thì tại sao họ lại biết mình ”.........

Nhà sư không có vẻ phật lòng về câu hỏi thẳng thắn đó, ông ta giải thích,
“Tôi xin lấy thí dụ, như khi chúng ta còn bé mới học toán cộng và áp dụng nó vào việc đếm những vật dụng chung quanh và thấy nó luôn luôn đúng; từ đó ta thấy kính phục và tin tưởng vào người thầy dậy mình. Khi thầy bảo khi chúng ta lớn lên, chúng ta sẽ học được phép tính nhân, chia, toán số,..., chúng sẽ hữu dụng gấp nhiều lần bài toán cộng này; thì dù chưa thấy, chưa được biết về toán nhân, chia,..., chúng ta vẫn tin như thường. Bởi vì người thầy dậy chúng ta về toán cộng đã hoàn toàn đúng và nó rất hữu dụng. Trong trường hợp của tôi, tôi còn biết được vị thầy đó rất đáng kính bởi vì những người đệ tử tin và thực hành pháp của ông cũng rất đáng kính. Từ đó tôi thấy an tâm và quyết định từ bỏ đời sống thường trực bất an.

Vì vậy dù không biết và chưa từng được chứng kiến, tôi vẫn tin vào luân hồi bởi vì đức Phật đã dậy như vậy.”

Ông John tần ngần một lát rổi lên tiếng,
“Như vậy ông có nghĩ mình nên tìm hiểu kiếp trước mình là ai, từ đâu đến,,,,,?”

Nhà sư nhìn vào mắt ông John trong một lát rồi từ từ lắc đầu,
“Tôi không biết, nhưng theo thuyết nhân quả của đạo phật, tất cả đều có lý do. Nếu khi tái sinh mình được xếp đặt làm mới mọi chuyện từ đầu, quên hết mọi thứ trong quá khứ, tôi đồng ý với nó. Tôi tin tưởng đó là sự xếp đặt tốt đẹp.”

Dương Vũ


Thứ Bảy, 12 tháng 3, 2022

Tuổi Mộng Mơ(tr.)


Xin gởi tới những cô bé mới lớn. Tôi xin chúc các cô có những giấc mộng tuyệt vời làm hành trang mang theo vào đời. Tôi xin chúc các cô có những kỷ niệm tuyệt vời, bởi vì một ngày nào đó, các cô sẽ lớn. Tôi ước mong những giấc mộng tuyệt vời, những kỷ niệm tuyệt vời … trong trắng sẽ là những điểm tựa vững chắc giúp các cô bước qua tất cả mọi khó nhọc trong đời.

Đông bước vội vào hàng hiên của tiệm thuốc tây gần đó, có vài hạt mưa nặng đã rơi xuống từ bầu trời xám xịt. Nàng lo âu nhìn lên thấy mây đen cuồn cuộn tới, trời tối thật lẹ như những giọt mưa xối xả rơi xuống mái nhà, hàng cây, những con đường,..., tất cả chìm trong cơn mưa lớn đột ngột của Sài Gòn. Bình thường những cơn mưa lớn này Đông thích lắm, đứng ở trong nhà hay ở hành lang trường giờ ra chơi nhìn những hạt mưa bay tứ tung trên vạn vật thật đẹp, nhưng bay giờ không có tâm trí đâu mà thưởng thức vì nàng đương lo. Đông lo đủ thứ, lo cơn mưa sẽ kéo dài làm nàng không về được; mẹ nói con gái không được đi dưới mưa ướt hết quần áo để bọn đàn ông nhìn ngắm. Đông lo sẽ bị bố mẹ mắng vì con gái lớn rồi mà đểnh đoảng mùa mưa mà đi học không nhớ mang áo mưa. Đông lo vì bố sẽ phải lái xe dưới mưa đi tìm con gái, Đông thương bố nhiều lắm.
Những hạt mưa lớn tới mức đập xuống văng thành những hạt nhỏ lên cao cả nửa gang tay. Hai dòng nước chảy ào ạt xuống cống nước lề đường và tiếng mưa át hẳn những tiếng động khác, từ xa những tia chớp ngoằn ngoèo kèm theo tiếng sấm động làm giật mình. Đông thích mưa lắm, nhưng bây giờ nàng không có tâm tư mà thưởng thức chỉ mong bố mau tới sớm vì đằng nào chắc chắn sẽ bị la rồi. Cả nửa tiếng đồng hồ mà mưa chưa ngớt hạt, Đông nghe nóng ruột tới mức có thể khóc được.

Tự dưng cơn mưa dịu lại, dưới những chỗ trú mưa, nhiều người bước vội tiếp tục con đường mình đi, mong sẽ cắt ngắn con đường về nhà thêm một chút nữa. Nhưng ông trời muốn đùa giỡn với họ, mưa nặng hạt trở lại. Tư tưởng Đông bị cắt đứt đột ngột vì một bóng hình quen thuộc đang chạy nhanh tới chỗ nàng trú mưa. Anh ta cúi đầu cố tránh bị ướt thêm. Không thể nào lầm được… chính là anh ta. Dù chưa thấy rõ mặt và chưa bao giờ thấy anh chàng chạy vội vã như hôm nay, nhưng xuyên qua dáng người, tóc tai và bộ quần áo thường mặc, Đông chắc chắn đó là người nàng vẫn thấy gần như hàng ngày bước ngang nhà nàng…tim Đông đập nhanh và mạnh như tiếng mưa rơi.
Đông quên rằng nàng đang mong mưa ngưng rơi, đang mong bố tới đón và lo sẽ bị la rầy; vì ngay bây giờ nàng đang lo cho người con trai kia bị mưa làm ướt lạnh, sẽ bị bịnh. Không biết tự lúc nào Đông bước vài bước về phía đó như thể muốn giúp hắn, làm chút nữa hai người đụng nhau nếu hắn không ngưng kịp. Thấy Đông hơi lảo đảo khi lùi lẹ lại, anh ta giơ tay ra nửa chừng như chờ đỡ. Đông gượng đứng vững, nàng vừa mắc cỡ vừa thấy hơn cả vui mừng — một cảm giác chưa bao giờ được thấy. Hắn rút tay về lên tiếng,
“Xin lỗi cô.”

Chao ơi, mưa sao không còn lạnh, lần đầu Đông mới biết tiếng nói con người mang theo nhiệt độ, sao tiếng nói ấm cúng đến thế; nàng lí nhí bảo rằng không có sao. Phải rồi, đã đêm đâu mà có sao, chỉ có khuôn mặt thấy nóng bừng, tim đập nhanh và người ấm áp.
Hắn quay ra nhìn trời mưa, đưa tay lên xoa bớt nước trên tóc trên mặt. Đông cũng thấy tay mình đưa lên vuốt mái tóc vẫn còn khô, nàng liếc mắt nhìn sợ hắn cười vì cử chỉ bắt chước vô thức. Nhưng Đông thất vọng, khuôn mặt hắn vẫn như hàng ngày — đăm chiêu như đang có điều suy nghĩ; chỉ có cái khác là hắn đang nhìn những giọt mưa rơi quanh thay vì cắm cúi nhìn xuống đất như kiềm tiền đánh mất như mọi khi. Hắn nhìn hạt mưa từ những đám mây đen, từ con đường phía bên kia, và khi hắn nhìn qua bên này thì thấy Đông đang nhìn mình; hắn mở nụ cười.
Chao ơi, mưa làm mềm đất, nụ cười mềm tim, lần đầu Đông mới biết nụ cười con người có thể giống như loại acid nàng học trong lớp, nó có thể làm tan chảy mọi thứ.
Gió bỗng thổi mạnh những hạt mưa về phía hắn làm hắn phải mau lẹ bước về phía Đông để trành, và cùng lúc một tia chớp sáng rực kèm theo tiếng sấm lớn làm nàng giật mình bước mau về phía hắn…tay hai người đụng nhau. Cái đụng nhẹ hều cũng làm Đông lảo đảo suýt ngã nếu nàng không gượng kịp, và hắn lại giơ tay ra nửa chừng như muốn đỡ, lần này hắn cũng xin lỗi, nhưng dài dòng hơn,
“Xin lỗi, cô có sao không?”

Đông lại lí nhí nói không sao. Nhưng lần này có sao thật rồi. Đông biết cánh tay nàng còn nguyên vẹn, không bầm tím, không trầy trụa nhưng cả mấy chục năm sau nàng biết nó vẫn còn nhớ cái đụng chạm này, cả ngay khi nàng đã già, khi nàng đã quên nhiều thứ.
Chao ơi cái đụng chạm mãnh liệt làm nổi hết da gà trên người, làm đôi chân như nhũn ra, làm tim đập thình thịch cả phút sau mới bình thường trở lại.

Trong giây phút ấy Đông không biết gì cả, không biết có một chiếc Honda chạy trên lề đường tới phía nàng. Còn cách vài thước, chiếc còi xe đã vang lên vội vã như muốn đánh thức cô nàng đừng sa vào cạm bẫy. Đông nhìn và bật ra tiếng, “Bố!”. Nàng ngầm trách sao bố nóng ruột thế, mới trễ có một chút mà đã đi tìm, cứ làm như nàng còn con nít.
Người đàn ông đưa cặp mắt nghi ngờ nhìn hai đứa. Người con trai khẽ gật đầu chào ông ta rồi quay mặt ra hướng khác ngắm mưa như không có gì xảy ra. Người con gái liếc nhanh anh ta, tim đã thấy sự tiếc nuối lạ lùng mà cô ta mới nhận thấy lần đầu; cô ta giả giọng vui mừng và thân thiết tới người đàn ông, giọng nói không dấu vẻ nũng nịu và dễ thương,
“Bố có kiếm con lâu không?”
Ông bố gắt trong khi cặp mắt như cú vọ tìm kiếm một cái gì đó bất thường,
“Sao con đi học mà không nhớ mang theo áo mưa? Con gái gì mà đểnh đoảng.”
Ông ta muốn cho người con trai nghe để biết cô ta là con nhà gia giáo được bố mẹ quản thúc nghiêm khắc, và tính tình còn chưa chín chắn, chưa phải là đối tượng để đi xa hơn. Người con trai không dấu được nụ cười nhẹ trên môi và anh ta cố gắng nhìn ra xa hơn nữa.

Anh ta đứng ra xa thêm một chút để người đàn ông bước lên thềm giúp cô gái mặc áo mưa. Người con gái liếc nhìn và nàng thấy xót trong lòng với những hạt mưa rơi trúng vào chân anh, nhưng nàng không dám có động tịnh gì làm dấy thêm sự nghi ngờ của người đàn ông.
Đông không nhớ là mình ngồi quay mặt về phía nào đến khi bố la mới giật mình bước qua bên kia xe, ngồi một bên, hai chân một phía, lưng quay về phía hắn. Chiếc xe vừa lăn bánh, bố Đông đã gào lên,
“Nó là thằng nào thế?”
Đông thấy mắc cỡ quá,giả vờ không nghe rõ, khi chiếc xe ra tới lòng đường nàng mới dám quay đầu nhìn lại và thấy hắn nhìn theo nàng. Hình bóng hắn chìm dần rồi biến mất nhanh chóng dưới làn mưa. Nàng ráng không khóc, trả lời khi bố hỏi lần thứ hai,
“Con đâu biết. Chỉ tình cờ gặp trong lúc trú mưa thôi.”

Ông bố tức câu trả lời lắm, nhưng những giọt mưa át tiếng nói, làm rát mặt, và ông phải chú ý vào con đường, nên ồng ráng nín.
Bà mẹ nhìn thái độ hai bố con biết ngay có chuyện chẳng lành, nhưng thấy vẻ mặt hầm hầm của chồng nên ráng chờ, trái với tính tình hàng ngày của bà, và bà không phải chờ lâu.
“Mình lo cho con ướt tội nghiệp, còn nó thì đứng nói chuyện với trai.”
Ối giời ơi! thế thì lớn chuyện rồi! Bà mẹ và cô chị bàng hoàng chưa biết nói sao thì đã nghe ông bố quát thêm,
“Đi lên gác thay quần áo rồi xuống ăn cơm, tao còn hỏi chuyện.”
Đông tủi thân quá, lần này nàng khóc thật, khóc cho nỗi oan uổng, đã được nói gì đâu mà bố bảo nói chuyện với trai. Hắn chỉ có nói hai câu và nàng chỉ lí nhí, không nhớ rõ là mình muốn nói gì. Thế mà bố bảo nói chuyện với trai! Vừa tức vừa khóc nhưng Đông háo hức lắm, nàng thay quần áo ngay xuống ăn tối để nghe chuyện của mình. Biết đâu có người biết nhiều về hắn ta, nhất là chị Xuân. Vừa thay quần áo Đông vừa nghe ngóng.
Ở dưới nhà mẹ hỏi nhỏ, nhưng vì kích động nên giọng rõ mồm một,
“Đứa nào thế? Chúng nó dám hẹn nhau à? Ở đâu thế ông?”

Ông bố dịu lại, ông nghe con bé thút thít khóc khi lên cầu thang, ông thấy mình hơi vô lý. Con bé này ngoan hiền, chỉ có hơi đểnh đoảng, đây đâu phải lần đầu tiên nó quên áo mưa hay sách vở. Ông cũng chưa nghe ai phong phanh nói nó quen đứa con trai nào. Ông bực vì thấy hai đứa đứng gần rồi tách ra khi thấy ông tới, mà hỏi thì nó trả lời nhấm nhảnh. Thực ra ông không muốn nhận rằng ông bực vì đang đói mà không được ăn, phải thay quần áo đi kiếm nó cả nửa tiếng đồng hồ trong mưa lạnh, trong bụng thì lo cho con. Ông dịu giọng nói với vợ,
“Có biết nó là thằng nào đâu, thấy quen quen. Chúng nó trú mưa ở tiệm thuốc tây ấy.”
“Thằng ấy coi được không? Nó mấy tuổi?”
“Bà này hỏi lạ, ai mà biết, trời mưa tối, ai hơi đâu mà ngắm nó. Lo đón con về cho sớm để lo ăn uống cho xong.”
Được dịp chứng tỏ vợ mình vô lý, ông càng thấy dịu thêm. Bà vợ nhẹ giọng vì muốn biết thêm chi tiết,
“Ai mà không biết, tôi chỉ muốn hỏi ông ước chừng thôi, không lẽ ông không nhìn nó lấy một cái?”
“Trông nó cũng được, cũng có vẻ lễ phép, hình như có đi học, cỡ chừng hai mươi mấy…à mà tôi thấy nó có vẻ quen quen, nhưng không nhớ ra được.”

Đông ngưng thay quần áo, nàng lắng nghe từng tiếng bố nói. Nàng không thấy hài lòng hoàn toàn với những lời nhận xét của bố. Anh ta đâu phải chỉ coi được? Quá đẹp trai, rất lễ phép và học rất giởi nữa là khác. Một người như vậy mà bố nhớ không ra, anh vẫn đi ngang nhà mình gần như mỗi ngày đấy thôi.
Ở dưới nhà tiếng chị Xuân vọng lên,
“Bố có nhớ cái gì lâu đâu mà bảo nó trông quen quen thì chắc bố cũng gặp nó vài lần rồi.”
Bà mẹ gật gù đồng ý,
“Phải đấy, ông với con Đông giống nhau, đểnh đoảng có nhớ được cái gì đâu…”
Nếu không vì đói, sợ rằng đôi co với vợ thì mất ăn; ông bố nhịn nhục, mỉa mai,
“Phải chỉ có tôi và con Đông là đểnh đoảng thôi, hai mẹ con bà tốt lắm.”
Bà vợ cũng không muốn đôi co nhưng vì một lý do khác. Bà muốn biết cái thằng đó là ai để còn có quyết định nên bà đánh trống lảng,
“Thế ông có nhớ nó tóc tai, ăn mặc như thế nào không?”
Ông bố thấy có đường ra bèn ráng nghĩ một chút rồi trả lời,
“Hình như nó mặc cái quần cao bồi xanh, áo vàng, đeo kính cận thì phải.”
Đông cố căng tai ra nghe, nàng không nhớ được hắn mặc cái gì. Nàng nghe chị Xuân reo lên,
“Con biết nó rồi! Nó là cái thằng đi ngang nhà mình mỗi ngày đấy mẹ. Cái thằng mà mình nói là “Lúc nào cũng đánh rơi tiền" đấy.”
Ông bố và bà mẹ đưa cặp mắt nghi ngờ nhìn Xuân; bà mẹ hỏi nhẹ,
“Sao mày lại biết ngay là nó?”
Xuân đỏ mặt, hấp tấp chống chế,
“Thằng đó đáng tuổi em út. Con có để ý gì đâu. Có điều mỗi ngày nó đi ngang đây vào lúc tụi con sắp đi học. Mà nó chỉ có vài bộ quần áo mặc quanh năm; thêm nữa lúc nào mặt cũng cúi gằm xuống đất; thấy mãi cũng phải nhớ thôi.”
Đông nghe mà tức anh ách. Người ta chỉ mặc có vài bộ vì không thích se sua chưng diện, với lại nếu không có tiền thì cũng đâu phải cái tội mà bà Xuân lại miệt thị anh ấy. Còn cái việc cứ cúi đầu thì… đi… phải nhìn đường chứ.
Phía dưới câu chuyện tiếp tục,
“Ờ nếu là nó thì cũng được", bà mẹ dịu giọng; nhưng ông bố không đồng ý,
“Cái gì mà được với không được, nó còn bé, bà muốn chỉ đường cho hưu chạy à…” Rồi thấy câu nói hơi nặng, ông vội chữa cháy, kêu lớn,
“Đông! mày ngủ ở trên ấy à! Có xuống ăn mau không, tao đói lắm rồi.”
Bà vợ nguýt ông một cái, nhưng không nói gì. Đông vội vã dạ một tiếng rõ lớn.

Cả nhà ngồi ăn trong im lặng. Bố và chị Xuân thì đang đói, mẹ thì băn khoăn, còn Đông thì có nhiều câu hỏi mà không dám lên tiếng. Một lát sau, hồn Đông vất vưởng ở ngoài đường nhìn vào mái hiên nhà thuốc tây tìm kiếm, nàng thấy rất tội nghiệp cho hắn, không có người bố như bố của Đông đi tìm kiếm con trong mưa gió…nàng tự hứa nếu có dịp sẽ lo cho hắn nhiều hơn bố lo cho nàng… con mắt nàng mơ mộng không để ý rằng mẹ đang theo dõi từng cử chỉ của mình. Ở ngoài cơn mưa hãy còn nặng hạt, sau hai chén cơm đầy, bố nói một câu vô thưởng vô phạt,
“Mưa lớn quá, may mà tìm thấy được nó.”, rồi tiếp theo một câu nặng hơn không nhắm vào ai,
“Nó là đứa nào?”
Đông giật mình luống cuống,
“Con có biết đâu. Con mới gặp ảnh lần đầu mà bố.”
Thế là chiến tranh lại bắt đầu, một nghi ngờ lớn hiện lên, “Nó lại giở quẻ nữa rồi, hỏi trước mặt thằng kia thì không trả lời, lúc trả lời thì nhấm nhẳng, phải hỏi cho ra mới được.”
“Mới gặp lần đầu mà đứng sát nhau, tới khi thấy tao mới vội lùi ra.”
Đông bắt đầu chảy nước mắt, trong đầu nàng, bố không còn thương con gái nữa rồi, “Bố thật quá quắt, không thấy mà cứ đổ tội bừa cho con gái. Người ta đã có gì đâu, thế mà cứ đổ tội…”
Càng nghĩ nàng càng thấy tức bố, tự thương mình và tự thương cho anh ta không biết khi nào mới về được, cơn mưa lớn dường như không chịu giảm, và nàng khóc thực sự, hai tay che mặt, Đông nức nở, nàng vội đứng lên bỏ chạy lên phòng, bỏ chén cơm đang ăn dang dở…

Cả nhà không ngờ, mọi người nhìn nhau, mẹ và chị Xuân nhìn bố với cặp mắt ác cảm. Người bố thấy tội lỗi mình bị nhân lên nhiều lần, cái cảm giác hối hận và đau xót dâng lên, nhưng là người chủ gia đình, ông phải mạnh mẽ,
“Tao nói thế mà mày giận dỗi à, không có tật tại sao lại giật mình. Mày có xuống đây ăn hết bát cơm không tao bảo.”
Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng nức nở vọng xuống. Ông bố nhìn và thấy hai cặp mắt kia càng lúc càng không thiện cảm, ông dịu giọng,
“Tao nói có gì sai? Nếu không đúng thì mày phải giải thích chứ tao không đi guốc vào bụng mày.”
Bà mẹ nguýt ông một cái dài rồi đẩy ghế đứng dậy đi lên lầu. Chẳng biết bà to nhỏ những gì, mấy phút sau, hai mẹ con đi xuống. Đông cầm chén ăn dở lên miệng, vừa và cơm vừa nức nở. Ông bố thấy hơi quê, đứng dậy bước ra rót nước trà, rồi đọc báo như không có gì quan trọng. Mẹ và chị Xuân cũng tôn trọng nỗi đau vì bị nghi oan của Đông nên lặng lẽ thu bớt bát chén xuống rồi đi nghỉ. Đông hả dạ vô cùng, nàng cố rặn thêm vài tiếng nữa, và vội miếng cơm cuối rồi thu dọn bát đũa đi rửa.


Cơn mưa đã tạnh từ lúc nào Đông cũng không biết. Đông thấy vui tưởng tượng lúc anh chàng đang bước vội về nhà, không chừng anh ta còn chạy nữa, giờ này thì đói bụng là cái chắc. Chưa lần nào rửa chén mà Đông thấy vui như vậy. Không như mọi lần, nàng từ tốn rửa từng cái một thật sạch. Khi còn hai cái bát cuối Đông chợt nẩy ra ý nghĩ ngộ nghĩnh, nàng đặt hai cái chén và hai đôi đũa đối diện nhau, rồi nói nhỏ,
“Mời anh ăn.”
Trong Đông một sự rung động kỳ lạ, một cảm giác hạnh phúc ấm áp lạ kỳ. Nàng thộn người ra và rồi giật mình chút nữa đá trúng cái mâm khi nghe tiếng la của mẹ,
“Cái con kia, mày ngủ dưới đó à. Có mấy cái chén đũa mà rửa mãi không xong.”
Đông vội vàng dạ một tiếng rõ lớn, rồi đứng lên thu dọn.

Khi nàng lên gác, chị Xuân đang ngồi học trên bàn, ngẩng đầu nhìn ra vẻ dò xét. Đông làm như không biết, nàng mở cặp lấy sách vở ra ngồi kế bên chị, mở sách bắt đầu học như mọi đêm. Những con chữ nhảy múa trước mắt không chịu vào đầu, Đông lật lẹ những trang vở qua lại mãi mà không tìm thấy cái mình muốn học. Tiếng sột soạt làm chị Xuân không tập trung học được, chị gắt,
“Mày làm cái gì thế! bị điên à.”
Đương nhiên Đông đâu có điên, nàng chỉ có cố gắng tìm hình ảnh anh chàng đó mà không thấy nó trong vở, Đông cười cầu tài với chị,
“Em nhớ là có chép bài thầy giảng bữa trước vào quyển vở này rồi mà tìm mãi không thấy. Chị có thấy cuốn vở xanh của em không?”
“Tao không thấy, mày đi học kiểu gì mà bài vở chép ở đâu cũng không biết, hay là…”
Thấy chị cắn câu Đông mừng quá, giả bộ giận lẫy,
“Chị lại giống bố rồi, cứ đổ tội oan cho em.”
“Ấy tao có nói gì đến thằng ấy đâu mà mày cãi ngay như thế…”
Rồi chợt như thấy có gì tức cười, chị Xuân hức lên một tiếng, hỏi,
“...có phải nó là thằng “kiếm tiền đánh rớt" không?”

Bình thường ở nhà và cả Đông gọi anh chàng như vậy, nhưng tự nhiên bây giờ Đông thấy khó chịu, nàng chống chế,
“Đâu có phải vậy đâu, anh ấy…”
Nếu không phải chị Xuân chắc Đông đã lớn tiếng, nhưng nàng cũng nhanh chóng nhận ra cái sai; trước khi chị Xuân chen vào, nàng chữa khéo,
“...người ta ưa suy nghĩ mà.”
Đúng thế! Tại sao lâu nay nàng không nghĩ ra, người ta dễ thương như vậy, chắc chắn là người sống nội tâm. Và nàng reo nhỏ vui mừng, “Đúng rồi, anh ấy tên là Thi! Anh Thi ưa nhìn xuống đất vì anh đang tìm vần thơ nên không thèm nhìn cái gì khác.”
Sự khám phá to lớn và quan trọng đó làm Đông không để ý tới khi chị Xuân nhắc lại,
“Mày bảo anh nào??? Coi chừng đấy, tao mách bố mẹ là mày ốm đòn.”
Đông lại chống chế,
“Em có nói gì sai đâu, người ta lớn tuổi hơn thì mình lịch sự gọi thế thôi.”
Phải đấy bố mẹ và chị Xuân đã không từng dậy Đông phải lịch sự sao, “Người ta…anh Thi lớn tuổi hơn Đông mà.” Chị Xuân chì chiết,
“Thế mà mọi lần tao nghe mày kêu, “Thằng cha mất tiền"?”
Đông cười giả lả, nàng thấy vui vì câu nói chì chiết của chị Xuân, nàng vui dù giọng nói của chị Xuân không có gì là thân thiện cho mấy. Cái gì nàng cũng làm nàng thấy vui, Đông chẳng hiểu tại sao cả,
“Thì bây giờ em lớn rồi, phải lịch sự, đàng hoàng hơn chứ, chị dậy em như vậy mà.”

Chị Xuân lườm nàng một cái rồi quay lại với đống bài vở. Xuân không dám làm rộn nữa, nhưng chỉ ngồi một lát là nàng lại đứng lên lại cái giá, lấy chiếc áo dài lên ngắm nghía tay áo, chỗ “anh Thi" đụng vào hồi chiều. Nàng bóp nhẹ vào đấy và nghe một rung chạm dù không mãnh liệt như lúc đó nhưng cũng đủ làm nổi vài cái gai trên da. Nàng thay áo, rồi lấy cái gương nhỏ chiếu vào đó rồi cười một mình.
Chị Xuân thấy nàng lâu chưa trở lại bàn học, ngẩng lên nhìn thấy Đông làm vậy, ngạc nhiên bảo,
“Mày làm cái gì ấy con khùng, không chịu lo học bài rồi đi ngủ.”
Đông trả lời, giọng nàng như tiếng reo vui,
“Hồi chiều em đụng vào cái gai, em chỉ xem lại coi cái áo có bị rách không. May quá không có gì hết.”
Đúng…may quá…không có gì hết…may quá. Và Đông thấy mình cười luôn trong giấc ngủ tuyệt vời.

Dương Vũ

Thứ Sáu, 17 tháng 12, 2021

Già


Có ai bao giờ ngóng đợi
Tiếng chim hót trong vườn sau

***

Buổi sáng khi tôi vừa thức dậy
Con đường đủ các loại xe
Và em biết bao là công việc
Kéo dài qua sau buổi trưa
Và tôi ngóng trông giờ im lặng
Được nghe tiếng chim vườn sau
Còn may có cây nhà láng giềng
Tàng cao lá cây thường lao xao
Cùng chim hát lên lời rất đẹp
Để mây múa trên trời cao
Mùa thu đã về nơi chốn nọ
Ở đây nắng đã dịu dàng
Nhiều khi không biết mùa đã đổi
Dù tôi vẫn sống hàng ngày
Ngoài kia đời vẫn luôn bận rộn
Và em vẫn như ngày xưa
Còn tôi đã thấy đời chậm lại
Chờ mong chim hót ở vườn sau

Dương Vũ

Thứ Hai, 22 tháng 11, 2021

Thu Tới


Chiều nay nắng nghiêng qua khung cửa
Ngồi nghe tiếng chim từ vườn xa
Mùa thu khẽ hôn lên mắt nhỏ
Làm lóng lánh thêm những ước mơ

Trời thu gió êm và mát nhẹ
Em hát lên khúc tình ca
Và môi như đoá hoa hồng mới nở
Mang bao khát khao đợi chờ

Bàn chân nhảy theo từng bước nhỏ
Dìu em qua những căn phòng
Mùa thu đánh thức bao rung động
Mà em cất kín mùa hạ qua

Dương Vũ

Thứ Tư, 10 tháng 11, 2021

Cảm Nghĩ Trong Ngày Sinh Nhật 80 - Hồng Thủy


Cảm Nghĩ Trong Ngày Sinh Nhật 80

Tròn tám mươi, cảm nghĩ gì?
Thời gian qua vút, ngày đi rất gần
Vậy mà ta cứ lần khân
Giả vờ vui, trẻ, như gần bảy mươi
Trời cao nhìn xuống mỉm cười
Con ơi! đừng có dể ngươi tuổi già
Mau mau xa chốn ta bà
Tu thân, tích đức để mà ra đi


Hồng Thủy
 
(Anh Viên&Chị HồngThủy)

1/ Kính Họa vui cùng chị Hồng Thủy:

80 Vẫn Chưa Già

Bát thập chưa đến nỗi gì
Trẻ trung tươi tắn đường đi chửa gần
Hiểu đời là cuộc phù vân
Khăn san áo lụa tựa gần sáu mươi
Bạn bè em út trao cười
Lái xe vun vút nét tươi chẳng già
Cháu con yêu quý ông bà
Sớm hôm hạnh phúc khó mà bỏ đi


Phương Hoa 
NOV 9th 2021
***
Tám Mươi Vẫn Đẹp Chị Ơi

Chị ơi xin chớ nghĩ gì
Tám mươi vẫn đẹp vẫn đi xa gần
Anh vẫn chiều chuộng ân cần
Vẫn hay khen chị trông gần sáu mươi
Chị ơi xin hãy mĩm cười
Không buồn không giận vui tươi tuổi già
Chẳng may anh nhỡ gọi "bà"
Cũng đừng "nguýt, háy" đừng mà bỏ đi...

PLang
9/11/2021
***
Nguồn Vui Bất Tận

80, mùng 8, khác gì
Tròn xoe đôi bánh xe đi xa gần
Rỡ ràng gấm áo, lụa khăn
Hồn nhiên, xinh đẹp tưởng gần bốn mươi
Cô em tươi thắm nụ cười
Đầy trời xuân sắc đôi ngươi bạn già
Trăm năm hạnh phúc ông bà
Nguồn vui bất tận mượt mà hướng đi ...

Hawthorne 9 - 11 - 2021
Cao Mỵ Nhân
***
Tám Mươi Như Chị

Chị ơi tính toán làm gì
Tám mươi mạnh khỏe vẫn đi xa gần
Tinh thần tráng kiện dấn thân
Đảm đương mọi việc như gần sáu mươi
Luôn luôn miệng nở nụ cười
Thêm anh bên cạnh an vui chẳng già
Anh yêu chẳng gọi bằng bà
Em ơi ngày tháng vẫn là mùa Xuân.
Chị ơi đừng có phân vân.
Tám mươi như chị vạn lần em mơ

Nguyễn thị Thêm


2/ Kính chúc vui cùng chị Hồng Thủy:

Mồng Tám tháng nầy (11), ngày rất vui
Xin bạn Hồng Thủy nhận nơi tôi
Những lời cầu chúc ngày Sinh Nhựt:
Sống vui, sống khỏe, sống đời đời.


Ngày 08-11-2021
Trần Công/Lão Mã Sơn.
***

Xuân Hồng Thủy Tiên


Vẹn toàn tài đức bao la
Rừng văn trận bút hương hoa xuân hồng
Thủy tiên hoa tay phượng rồng
Nghiêng thành thơ mộng mênh mông hoa cười...

MD.11/09/21
LuânTâm
***
Có phải nụ Hồng hôm nay nở
Một dòng nguyên Thủy xuất tại nguồn
Chúc người tài sắc bình an Viên
Hoa Hồng mãi mãi tỏa hương thơm
Uyên Thủy yên nhiên bạch Thủy tiên
HAPPY BIRTHDAY chị Hồng Thủy.

Dương Vũ
***
Mừng Sinh Nhật Hồng Thuỷ

Mừng sinh nhật Hồng Thuỷ
Tuổi đời vẫn thăng hoa
Đậm đà thêm nhan sắc
Tình thương vẫn chan hoà.

Mừng tuổi mới bình an
Văn bút vẫn đăng đàn
Đông Bắc trời hải ngoại
Danh thơm tỏa ngút ngàn.

Lê Tuấn
***
Chị Hồng Thủy Ơi

Chị bâng khuâng, làm em cũng ..bâng khuâng
Vậy là đã 80 mùa xuân
Đời dài, ngắn, nào phải ..con số
Hạnh phúc, an vui cuộc hồng trần ...

Chúc chị còn nhiều nữa ...bâng khuâng
Ngày 8 tháng 11 hàng năm
Mùa Thu Mỹ Đô nhiều lá rụng
Như tình Chúa bao la Hồng Ân

Em cũng sẽ cùng chị ...bâng khuâng
Gia đình Văn Bút, bạn bè thân
Yêu thương, thứ tha và thông cảm
Tìm nhau bên những áng Thơ, Văn

Vậy chị yêu, hãy cứ ...bâng khuâng
Thu đi, Đông đến ...lòng lâng lâng
Xuân về, Hạ qua ...cùng cảm nhận
Phó thác nơi Ngài, chớ băn khoăn!!

God Bless and Love,
Kim Loan
***
Mừng Sinh Nhật Chị Hồng Thủy

Cả nhà thơ chúc xôn xao
Em cùng gom chữ ngọt ngào góp vui
Chúc chị môi thắm nụ cười
Dồi dào sức khoẻ an vui trọn đời
Sinh Nhật chị thật tuyệt vời
Gia đình hạnh phúc cả trời xuân mơ!


Kim Oanh

Úc Châu 11/2021
 

3/ Xướng Họa Chúc Mừng:

Happy Birthday Chị Hồng Thủy

Mừng Hồng Thủy chị Birthday nha!
Phước Thọ Tài vô …ngập với quà
Mãi trẻ mãi xinh như cánh bướm
Vừa tươi vừa đẹp giống đài hoa
Thơ dào dạt ý thơ ngân vút
Văn thấm đẫm tình văn trải xa
Năm tháng rộn ràng vui sáng tác
Mừng Hồng Thủy Chị Birthday Nha!
 
Phương Hoa - NOV 8th 2021
***
Mừng Sinh Nhật Chị Hồng Thuỷ

Hồng Thuỷ tưng bừng buổi tiệc nha
Vui tươi nhận bánh với thêm quà
Phu thê phận đẹp đùa ong bướm
Én nhạn duyên lành tỏa sắc hoa
Bến nghĩa thêu xanh choàng núi rộng
Sông tình dệt thắm trải bờ xa
Hân hoan thắp nến mừng sinh nhật
Chúc chị tràn đầy hạnh phúc nha

Minh Thuý Thành Nội

Tháng 11/9/2021
***
Mừng Sinh Nhật Hồng Thủy

Chúc tám mươi tròn tuổi đẹp nha
Nhạc thơ hoạ ảnh gởi thay quà
Dung nhan nồng thắm, tươi Hồng nụ
Nhân dáng thanh cao, sáng Thuỷ hoa
Tình nghĩa phu thê luôn ấm áp
Quảng giao bằng hữu khắp gần xa
Văn chương trang sức cho ngôn ngữ 
Rực rỡ tâm tư mộng đẹp nha  ...

Hawthorne   8- 11 - 2021
Cao Mỵ Nhân

Thơ: Phan Khâm
Thư Họa: Vũ Hối
***
Chúc mừng Sinh Nhật Hồng Thủy

Chúc mừng Sinh Nhật 80,
Thọ, Khang hai chữ, ngà voi, vác đều…
Khéo, khôn, bè bạn mến yêu,
Chồng cưng, con quí,- chiều chiều ngắm hoa…
Thơm hương, gửi bạn, gần, xa,
Giữ nền Văn Hóa ông cha lưu truyền…
Gốc nguồn? Con cháu Rồng Tiên,
Một lòng Ái Quốc, Dân Quyền dựng xây…
Cờ Vàng, muôn thuở còn bay…

10 /11/21 
 Dương Huệ Anh
***
 Happy birthday cô Hồng Thủy - Sinh Nhật 80

Chiếc áo Trưng Vương đã tám mươi
Bao nhiêu sóng gió thoáng qua đời
Buồn vui ái ố đều không đổi
Vẫn một màu tà trắng tinh khôi

Thời gian như kẻ đánh con thoi
Văn chương thao luyện cứ tuôn trào
Một đời chăm chỉ đan thơ họa
Như con dâu tằm kiếp nhả tơ

Thân chúc tà áo Trưng Vương đó
Giữ mãi tuổi xuân hiến cho đời
Những điều tươi đẹp qua vần điệu
Cứ thể như là mười tám thôi

Nov/2021
Kim Vũ (Tuấn Đặng)

Thứ Hai, 25 tháng 10, 2021

Đại Hội Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại


Hội Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại
Tổ chức Đại hội thứ mười hai
Hội viên Nam Nữ trên trăm khách
Từ các Tiểu Bang tựu về đây.
Mừng nhau, chụp ảnh làm kỷ niệm
Phó nhòm làm việc chẳng hở tay
Phạm Phan Lang, Thanh Song Kim Phú
Rủ nhau chụp ảnh với anh Hai (1).
Đại Hội thành công ngoài tưởng tượng
Cung Lan, Hồng Thủy rất là tài
Xứng đáng vai trò hai Chủ Tịch(2)
Khả năng, sáng kiến, it có ai.
Chúc quý Hội Viên tất cả bình an
Hẹn Đại Hội sau chúng ta gặp lại.

Hoa Đô, 16-10-2021
Trần Công/Lão Mã Sơn

(1)-Lão Mã Sơn.
(2)-Hội VBVNHN Trung Ương Hoa Kỳ
-Hội VBVNHN Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ

***
Chúc Mừng Đại Hội Văn Bút 2021

…Hoan hô huynh Lão Mã Sơn
Mau tay kể chuyện vuông, tròn Hội ta…
Họp, hơn trăm khách gần, xa,
Chào mừng, trao đổi chuyện nhà, chuyên riêng…
Cung Lan, Hồng Thủy thật siêng,
Tả xung, hữu đột…trống, chiêng chẳng cần !
Tiếp theo, vui tiệc tẩy trần,
Thừa lương, ngắm cảnh…hồng trần, lá bay…
Nối vòng tay lớn, bữa nay
Kỳ sau họp lại, ngày rày năm sau !?

21/10/21.
Dương Huệ Anh
 

Chúc Mừng Đại Hội Văn Bút XII Thành Công

 

Người có tài mà lại có lòng
Cùng nhau họp mặt tạo quyết tâm
Giữ gìn tiếng Việt văn hóa Việt
Gởi một chút gì cho non sông
Đời riêng bận bịu còn chưa trọn
Nhưng vẫn đưa vai gánh việc chung
Tang bồng hồ thỉ nhi nữ phụ
Hồng Thủy Cung Lan đáo thành công
Đại Hội Mười Hai đầy ước vọng
Văn Hữu khắp nơi đến chúc mừng

Dương Vũ
 

Thứ Sáu, 3 tháng 9, 2021

Nhớ Em Chiều Mưa


Mưa gọi tên em suốt chiều nay
Tóc ai ẩm ướt mắt môi gầy
Lá đếm từng cơn cô đơn gợn
Hồn ta quyện gió mải mê tìm


Mưa gọi tên em tiếng trầm buồn
Bàn tay hứng giọt nhớ giọt thương
Cỏ mềm quay quắt bao phiền muộn
Em có nghe mưa em có nghe…


Mưa gọi tên em những nhịp nhanh
Những chiếc lá xanh cũng rời cành
Đời quay cuồng giữa cơn lốc giật
Ước mơ biết mấy em bên anh


Dương Vũ

Thứ Năm, 12 tháng 8, 2021

Hãy Nhớ Cho Anh


Có lúc cuộc đời như vỡ tan rồi
Có lúc cuộc đời như giấc mơ
Dù ra sao anh cũng vẫn xin được yêu
Người con gái đang theo anh đến cuối đời

Nhiều lúc bão tố như cuốn trôi
Nhiều lúc nắng cháy như tuốt da
Mà vẫn thấy ai nắm tay
Vùng vẫy cũng không thoát ra
Đành phải nuốt nước mắt thôi
Ngậm ngùi anh cảm ơn trời

Lòng hứa ngàn muôn kiếp sau
Nợ cũ anh sẽ trả vay
Dù có trải qua đắng cay
Anh thề sẽ luôn kiếm em
Và dẫu có phải đấu tranh
Anh cố nói riêng với em
Nợ lớn năm xưa đã vay
Xin hãy cho anh dịp may
Trả hết nợ em kiếp này

Và đó không phải là đớn đau
Vì với một người giống như em
Điều đó luôn luôn là ước mơ
Dù có trải qua ngàn kiếp sau
Nợ đó bao giờ dám quên đâu

Cho dẫu một ngày được xóa đi
Thì anh vẫn mơ được có em
Vi dấu trong tận đáy trái tim
Hình bóng em kết đã thành tinh (thể quý)
Lung linh...lung linh trong mắt anh
……..
Anh sẽ chẳng bao giờ quên đâu
Dù có trải qua ngàn kiếp sau
Hai ta đã có nợ nần nhau
Hãy nhớ cho anh một dịp may

Dương Vũ

Chủ Nhật, 27 tháng 6, 2021

Chia Tay Với Nỗi Buồn


Chúng tôi ngồi đối diện nhau, tay em nắm tay tôi, luôn luôn vậy, em luôn luôn muốn nắm giữ tôi. Trên cái bàn, bông hoa hồng trắng duy nhất trong cái lọthủy tinh xanh đậm thật đẹp phản chiếu lung linh ánh sáng cái đèn cầy, thật đẹp và thật hư ảo. Tất cảđầy nghệthuật, hơi buồn nhưng đẹp nghệ thuật; em thích mọi thứnhư vậy. Và em thật đẹp, thật dịu dàng và thật quyến rũ.Tôi chậm rãi nói,“Chúng ta nên chia tay em ạ.”Em không tỏ vẻ ngạc nhiên, tôi đã nói câu nào biết bao lần mà có bao giờ thực hành được đâu.

Em biết quyền lực của mình, nhưng vẫn dịu dàng trảlời,“Tại sao vậy anh? Anh vẫn còn yêu em mà, em biết, cũng như em biết em vẫn còn yêu anh rất nhiều, thiếu anh em không sống được.”Tôi đã chết bao lần vì những câu tương tự từ em, không bao giờ em tỏvẻ tôi mới là kẻ theo đuổi em đắm đuối biết bao lần, và không biết bao nhiêu lần tôi đã vì em nằm liệt một chỗ, có khi cả tháng. Nhưng lần này tôi nhất quyết, mối tình này êm dịu quá...êm dịu tới mức chết người. Bao nhiêu năm đắm đuối với nó đã đủ rồi, tôi đã tới tuổi phải biết rời xa nó.“Em biết rồi mà. Anh đã tới tuổi cần sự an bình...sự cân bằng...”Em cắt ngang sự suy nghĩ của tôi bằng cách đứng dậy, bước ra sau lưng tôi. Quàng tay ôm tôi từ phía sau, em ép mặt vào cổ tôi,“Anh vẫn có sự an bình. Em chưa bao giờ ngăn cản anh làm bất cứ điều gì. Anh có thể làm bất cứ gì anh muốn và chúng ta vẫn có thể yêu nhau như thường.”Tiếng nói của em, vòng tay em, khuôn mặt em, cơ thể em vẫn êm dịu, mùi hương vẫn thoang thoảng. Tôi vấn mơ được ôm ấp em trong tay, nhưng tôi biết tôi không cần em nhiều như trước, chỉ lâu lâu thôi, chỉ lâu lâu ôm em một chút là đủ rồi, dù đó không phải là điều em muốn. “NoBu, em biết rất rõ mà....”No Bu cắt ngang, “Không.Em không biết cái gì hết ngoài chuyện em yêu anh, rất yêu anh v àmuốn được trong vòng tay anh mãi mãi. Và em tin chắc là anh cũng rất yêu em. 

Chúng ta đã từng ôm ấp nhau hàng tuần, hàng tháng phải không anh?” “Đúng vậy No Bu, nhưng đó là qúa khứ rồi, anh bây giờ đã già rồi. Chúng ta bây giờ đã khác rồi, những thứ đó chỉ thích hợp cho tuổi trẻ thôi em ạ.”NoBu gào lên,“Không, không bao giờ...dùgià, dù trẻanh vẫn làcon người, anh vẫn là của em...”Có một chút hãnh diện dâng lên trong tôi. NoBu chưa bao giờphải gào thét như vậy đễ bắt tôi phải vâng lời, em vẫn chưa bao giờ phải nhắc nhở là tôi thuộc về em vìtrước giờ mọi chuyện vẫn vậy. “Phải đó NoBu, anh vẫn là con người, anh vẫn cóem...nhưng anh không còn thuộc vềe m nữa rồi. Anh đã hiểu sự say đắm vào những êm dịu em mang lại không được lành mạnh, và anh đã tìm ra cách dứt bỏ nó.”“Anh là một kẻ vô lương tâm, một kẻ vô ơn....” Mới đầu em ráng giữn hưng càng nói càng tức NoBu gào thét lên và chừi tôi một lúc.
 Khi không thấy tôi nói gì, em liếc mắt nhìn rồi dịu lại, trìu mến lại, “Anh cónhớai đã nâng niu khi anh bị đá bỏ như một túi rác hôi thối vô giátrị?Chính em, em đãôm ấp dỗdành, ngày cũng như đêm. Em đã hát đến mất giọng, em đã khuyên anh nên khóc đi...”"Phải NoBu, em đã ôm ấp dỗdành anh ngày đêm, em đã làm cho biết bao người chú ý đến anh và, thương cảm và tộinghiệp cho anh, em đã làm cho anh say mê không rời em được hàng tháng, hàng năm trời. Em đã làm cho anh mê muội, yếu đuối, phải dựa vào em. NoBu anh không muốn như vậy nữa...""Tại sao? Có gì không tốt đâu anh. Khi Thanh, khi Hồng, và vài cô nữa rời bỏ anh, họ đã tàn ác không chấp nhận tình cảm của anh. Mỗi lần như vậy, anh mất ăn mất ngủ, tinh thần anh hoảng loạn và anh đã van xin em đến với anh....anh nhớ đi, anh đã van xin em đến và ở với anh ngày này qua ngày nọ, tháng này qua tháng nọ. Những lần đó em luôn dịu dàng đón nhận những tâm tình bất chợt của anh, em luôn an ủi vỗ về anh. 
Đổi lại em được gì? Khi anh kiếm được Hồng thay Thanh thì anh rũ bỏem như rũ bỏchiếc áo rách. Nhưng em vẫn yêu anh như cũ, khi Hồng chia tay với anh, em lại quay trởlại với anh trong tíc tắc, vẫn yêu thương chiều chuộng anh như lúc nào. Như vậy có gì không tốt? Tại sao anh lại muốn từ bỏ em?” “NoBu, đời người có nhiều giai đoạn và anh đã qua giai đoạn muốn ôm ấp em mãi trên giường, trong phòng một mình, bỏ ăn bỏ ngủ, bỏ mọi người thân, bỏ tất cả những thú vui để đổi lại sự êm dịu em mang tới. Anh đã qua thời kỳ đó rồi em ạ.” “Không anh yêu, không ai có thể bỏ được những gì trời đất ban cho mình, đặt để nó vào mình từ lúc mới sinh ra. Anh sẽ không còn là người nếu anh từ bỏ nó.” “Em nói đúng, anh không thể từ bỏ nó, cũng như anh không thể từ bỏe m, nhưng anh có thể làm cho nó nhỏ bé lại tới mức không còn ảnh hưởng quá nhiều tới đời sống của anh cũng như đời sống của những người anh yêu mến.”“Anh nói hay lắm, nhưng anh có nhớ lúc mẹ anh mất không? Anh có nhớ những lời yêu thương bà nói lại cho con bà không? Anh có nhớ bao điều anh đã làm bà đau khổ không? Nhưng cuổi cùng rồi sao? Cuối cùng bà đã nói lời yêu thương êm đềm nhất, lời gói gọn sự tha thứ vô điều kiện, sự hy sinh vô bờ bến mà một người mẹ có thể làm được cho con mình. Anh nhớ không?
”Tim tôi đau nhói lên theo từng lời em nói, nó như bị bóp nghẹt bởi đôi bàn tay, và tôi thấy tự lúc nào NoBu đã ngồi gọn trong lòng tôi và đôi tay của em với những móng vuốt bấm vào tim tôi. Tôi hiểu ý câu nói của NoBu và tôi đã chuẩn bị rất lâu cho giây phút này. Tôi từ từ hít vào nh ẹnhàng và thật sâu cho tới lúc gần hết mức rồi nín hơi lại rồi ráng thởra cũng nhẹnhàng như vậy tất cảnhững gì tôi hít vào. Vài giây sau khi hít vào tôi nghe tiếng NoBu kêu lên thảm thiết, em van lơn,“Đừng làm vậy anh...đừng làm vậy...em van anh...”Sự cố gắng hít hơi vào thật sâu và nín hơi lại rồi thởra tất cả làm tôi bị ngộp...cơ thểt ự động cuống quít hít vào thởra thật gấp để bù vào sự thiếu sót khí trời. Tôi bị chìm vào những hoạt động tự nhiên không kiểm soát và gần như không còn biết gì ngoài những hơi thở gấp gáp đó. Tôi chỉ nghe được tiếng còn tiếng mất của NoBu. Sau những hơi thở gấp đó, tôi tập trung lại hít thở sâu và điều hòa bỏ qua những lời van xin của em mà càng lúc càng thưa thớt nhỏ lại, cùng lúc trái tim tôi cũng không còn đau nhức nữa...NoBu đã đi từ lúc nào...

Những cảm xúc mạnh vừa qua làm cả người như không còn sức, tôi phải nằm gục xuống bàn. Tôi nằm đó thưởng thức sự thoải mái nhẹ nhàng dâng trào sau khi em bỏ đi. Cuối cùng tôi đã có can đảm làm điều tôi ôm ấp nhiều năm; cuối cùng tôi đã có can đảm cắt đứt điều êm dịu tôi đã say mê hơn nửa đời người. Tôi thầm cám ơn người đã chỉdạy cho tôi cắt dứt bỏem.Một lát sau thấy khỏe hơn và tinh thần càng thêm hưng phấn. Biết không thể ngủ được, tôi lấy một lon bia mang ra sân sau. Nằm trên chiếc ghế dài nhấp từng ngụm nhỏ, tôi nhìn những đám mây bay qua trên bầu trời sáng vằng vặc ánh trăng điểm hàng triệu vì sao lấp lánh.Một cụm mây lớn sáng lên khi bay che mặt trăng làm tôi nhớđến đã có lần tưởng tượng ra không chừng có người trên đó nhìn xuống thế gian này. Đã lâu rồi tôi không còn ngồi nhìn mây nữa, ngày mai tôi sẽ nhất định bỏ một tiếng...không, hai tiếng...không, ba...bốn... Không tôi nghĩ tôi sẽ bỏ cả một buổi chiều để quan sát lại từng cụm để xem có ai trên đó không. Nếu không có ai tôi sẽ ngồi đó đoán thửnhững cụm mây sẽbiến thành cái gì...tôi sẽ ngồi không đó, sẽ phí phạm cả buổi chiều để đoán những cụm mây làm gì như tôi đã làm khi còn bé.Ồ không...tôi quên, tôi không còn nhiều thì giờ như vậy, tôi sẽ còn phải gọi cho vài người bạn, và có lẽ phải đi bộ dọc bờ sông để nhìn hình bóng những chiếc lá rung in trên đường...quên nữa... tôi còn phải sửa nhà một chút...quên tôi còn phải....Tự nhiên, tự nhiên sau khi chia tay NoBu tôi chợt nhớ hình như mình còn có một đời để sống.


Dương Vũ