Hiển thị các bài đăng có nhãn Hàn Trân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hàn Trân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 15 tháng 1, 2015

Dã Thảo Mênh Mông


Chân quen lối cũ hình như
Tôi quen em cũ vận từ qua đây
Tháng ngày đã rụng qua tay
Hôm nay áo mộng về đây mặc đời


Môi thầm khe khẻ em ơi
Lời vô âm đó với trời bao la
Mây vừa vào sáng bôn ba
Ta vừa vào sáng ngà ngà chuyện xưa


Gặp nhau ngờ ngợ đong đưa
Tìm qua dấu nhớ chuỗi xưa hạt mù
Từ xuân vào hạ sang thu
Đi qua xuân đến bỗng ru một mình


Không gian chốn cũ lặng thinh
Thời gian từng giọt bóng hình bay bay
Lời nào đọng gió trên ngày
Tiếng nào khô ngắt chất đầy trong tôi


Bây giờ nói với mù khơi
Bây giờ em đã mây trôi vô bờ
Lên nguồn tôi chép vầng thơ
Nằm nghe thảo dã ơ thờ mênh mông



Hàn Trân

Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2014

Phải Chi Tôi Mù


Phải chi mắt tôi mù
Để mặc đời âm u
Hay là không ai cả
Chỉ mình tôi và thu

Phải chi nhân sinh này
Cũng mù hnư tôi đây
Quờ quạng tìm nhau tới
Chắc còn chút thương thay

Phải chi không mặt trời
Loài người là cát thôi
Nằm bên nhau theo sóng
Cho mát cả biển khơi

Phải chi mặt đất khô
Không có những cơ đồ
Người chỉ là viên sỏi
Giữa núi đồi hư vô

Phải chi tình là tình
Cho hoài trong lặng thinh
Không biết làm đổi chác
Thế gian còn chút xinh

Phải chi những con người
Mù cả con tim nôi
Tham chưa lần học hỏi
Chắc còn vui cuộc đời

Phải chi tôi người mù
Mù cả tình hoang vu
Như đá nằm trơ bóng
giữa khối người âm mưu

Hàn Trân 
 11/14/97

Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2014

Cô Và Học Trò



Cô ơi! Lộn mất là em
Em ơi! Cô chứ? cho thêm rối mù
Làm em, cô đó ngơ ngu
Làm cô, em đó bài ru tiếng hè
Cô em bãi khóa tiếng ve
Ngôi trường sẽ vắng cô về nơi đâu
Bút này ngơ ngẩn vẽ sầu
Thì cô cứ chấm một khâu vòng tròn
Cho tôi mơ tưởng dấu hôn
Hằng đêm tôi sẽ giấu hồn giữa trang
Trường thôi vắng bóng cô ... nàng
Em còn một chút dấu hoang của người
Này cô, này cả em ơi
Này tôi, này cả cô rồi là em
Nắng mưa trăng tối qua thềm
Tôi đi giữa mộng cô em học trò

Hàn Trân 
10/31/97

Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2014

Mưa Thứ Sáu


Mưa thứ sáu qua đời
Hạt vỡ từ con ngươi
Người qua người đứng lặng
Con lộ cuồn cuộn trôi
Tình ai như bắt bóng
Tôi con phố và tôi

Mưa thứ sáu về đâu
Lòng rung lên nhạc sầu
Điệp khúc đời đứt đọan
Như giọt nước vỡ mau
Như viên ngọc mỏng mảnh
Dĩ vãng vỡ muôn màu
Để nghe mình chóng mặt
Tình chỉ nhìn phía sau
Người chỉ là nắng lóe
Xa quá một tinh cầu
Những làn hơi gió thoảng
Nuối tiếc và cơn đau

Mưa thứ sáu lạnh vai
Ướt cả những hình hài
Lần quen, lần bỏ lại
Có trách gì không may
Hay ngôn tư thứ sáu
Là lời của đọa đày
Mưa vỡ từng vết mắt
Vỡ cuộc lạc loài này

Tôi kiếp gì trong tôi
Trong da thịt rất người
Mà hồn là mưa ướt
Mà tình là gió trôi
Nên giây người, ta đó
Những mối quấn lạ đời
Nhìn quanh còn ai nữa
Chỉ còn mưa và tôi
Chắc tôi người trong xác
Và kiếp lạc vào đời
Thế nhân và ảo ảnh
Vòng tay thỏng chơi vơi

Mưa thứ sáu thật buồn
Mưa lên người từng cơn
Và người là mưa mọn
Những hạt khô tủi hờn
Gõ trên sân nhạt nhẽo
Những bước chân thác tuôn

Hàn Trân 
6/5/98