Hiển thị các bài đăng có nhãn Lê Mai Lĩnh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lê Mai Lĩnh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2026

Thi Tập Miền Đông Bốn Mùa Xuân Hạ Thu Đông

 

Thi Tập Miền Đông
Bốn Mùa Xuân Hạ Thu Đông

(Đề Thơ tặng Ban Biên Tập Miền Đông Văn Bút, Hoa K)

Mùa Xuân rộ nở thắm ngàn hoa
Thi phú điểm tô nét ngọc ngà
Đượm sắc hương yêu Xuân Ất Tỵ
Miền Đông Văn Bút đến gần xa...


Cánh Phượng chao nghiêng đón Hạ về
Ấm tình Thi Tập kết hồn quê
Bao năm ly xứ ôi vời vợi
Được dịp tuôn trào nỗi thỏa thuê...


Giao mùa thư thả mực mài xong
Nét bút ung dung tỏ nỗi lòng
Nhặt lá chép lời thơ phổ nhạc
Mang hồn Thu dạo khúc mênh mông...

Cái lạnh đầu Đông ở xứ người
Nỗi sầu chất ngất nói sao vơi
Viết bao thi tứ làm sao đủ
Thi Tập Miền Đông tải hộ tôi...

Kim Oanh
Melb. 2026

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2026

Em Có Biết?


Em Có Biết?

Em có biết,
Một sáng Xuân hồng, người đưa thư đi qua,
Ném vào anh, một tin vui khủng khiếp,
Mở trái tim ra, nhận lộc trời.

Em có biết,
Một trưa Hạ đỏ, ôm trong lòng,
Anh nhâm nhi, từng chút, anh nhâm nhi,
Từng chút, anh nhâm nhi, trái hạnh phúc.

Em có biết,
Một chiều Thu biếc, anh tham lam,
Cầm lòng không đậu, ăn hết chỗ còn lại,
Hóa khùng điên, anh hóa khùng điên, rồi chết.

Em có biết,
Một tối Đông xám, người ta chôn anh,
Huyệt, là nơi trái tim em ngự tọa,
Và nhờ thế, anh phục sinh, sống lại.


Anh Hứa

Anh hứa,
Sẻ không tiêu của em một đồng xu nào,
Những đồng nhọc nhằn, chắt chiu, góp gom,
Nhưng anh sẽ rộng rãi tiêu đời em,
Như đời anh, cho em phóng tay thỏa thích.

Anh hứa,
Anh sẽ không cầm tay em bao giờ,
Sợ chạm phải điều linh thiêng, kỳ diệu,
Nhưng anh sẽ bóp nát trái tim của em,
Vì anh nghĩ , anh có quyền làm như vậy.

Anh hứa,
Sẽ không chạm vào thịt da của em,
Sợ tan biến, vỡ vụn, khói sương,
Nhưng anh sẽ dẫm nát cõi lòng em,
Vì anh nghĩ, anh không thể làm khác được.

Anh hứa,
Sẽ nổi gió cho diều em lên cao,
Cho tài năng, nhan sắc em lên cao,
Nhưng hãy ở lại mặt đất cùng anh nghe em,
Hỡi trái tim nồng, người yêu dấu.


Có Thể Nào?

Có thể nào, anh đành đoạn,
Ném lòng em, viên sỏi, mặt hồ thu,
Những lăn tăn, lăn tăn, biết đâu là giông bão,
Có thể nào, anh chịu thấu, phải không?

Có thể nào, anh đành đoạn,
Trao em, rồi giật lại, chiếc thuyền nan,
Khi chơi vơi giữa dòng, em ngụp lặn,
Có thể nào anh đùa như thế được?

Có thể nào, anh đành đoạn,
Trao em chiếc bánh, rồi đòi lui,
Khi đang thoi thóp, lòng em đói,
Có thể nào không xấu hổ, là anh?

Có thể nào, anh đành đoạn,
Lúc em khát, anh hẹp hòi,
Khư giữ trong lòng mình, bát nước,
Có thể nào là anh, chịu thấu?

Có thể nào, đây là một bài thơ?
- Không, đây là những điều ẩn dụ,
Viết tiếp theo Kinh thánh,
Vì em, cũng có thể là anh.


SươngBiên Thùy
Những ngày đạp xe đạp thồ.
1985.

Thứ Ba, 17 tháng 2, 2026

Ba Bài Thơ Tình Dành Cho Ba Ngày Tết

 

*mồng một.


SINH NHẬT.

Hơn nửa đời người, anh mới gặp em,

Em mọng đỏ, của một thời trái chín,
Mà anh, kẻ lãng du suốt đời,
Cháy bỏng đôi môi, khát khao.

Chẳng cần đâu, em phải trả lời,
Trong tình yêu, ngôn ngữ thật vô ích,
Đôi khi sự im lặng, lại nói lên nhiều nhất,
Đôi khi sự im lặng, thật tuyệt vời.

Đến với sinh nhật em,
Anh mang theo trái tim rực lửa,
Đốt cháy em, đốt cháy anh,
Ôi cuộc hỏa thiêu, kỳ diệu quá.

Nóng không em, ngọn lửa thật lớn lao,
Hay anh dùng, chính máu của anh dập tắt,
Cứu sống em, cứu sống anh,
Hay chết đi, hóa thân làm một đời mới.

Hay hóa thân, làm một đời khác,
Để không còn phải nghe tiếng đời, nỉ non, phiền muộn,
Để không còn phải chi li từng đồng bạc cắc lời, lỗ mỗi ngày,
Để không còn, để không còn,
Những suy nghĩ, tính toán, đến mụ người,
Những gian dối, phỉnh nịnh, tới phát ghét,
Thật dễ sợ, cho một đời bon chen,
Anh yêu em biết mấy.

Ngày em ra đời, trái đất quay tròn,
Tới hôm nay, anh đang quay quanh em,
Trái đất nói, sẽ có ngày chóng mặt,
Và anh nói, cũng có lúc như thế, biết đâu?

Già rồi, anh không còn lãng mạn nữa đâu,
Được cái, trái tim vẫn còn son trẻ,
Nhịp đập bình thường, hơi thở bình thường,
Nếu có tỏ tình yêu em, cũng không có gì loạng choạng.

Không dưng gặp nhau, rồi mất ngủ,
Không dưng gặp nhau, rồi làm thơ,
Thưa cô nương, anh sợ cô rồi đó,
Quà sinh nhật tặng cô, bài thơ này.

*mồng hai.


ANH HỨA.

Anh hứa,
Sẽ không tiêu của em một đồng xu nào,
Những đồng nhọc nhằn, chắt chiu, góp gom,
Nhưng anh sẽ rộng rãi tiêu đời em,
Như đời anh, anh cho em phóng tay thỏa thích.

Anh hứa,
Sẽ không cầm tay em bao giờ,
Sợ chạm phải điều linh thiêng, kỳ diệu,
Nhưng anh sẽ bóp nát trái tim của em,
Vì anh nghĩ, anh có quyền làm như vậy.

Anh hứa,
Sẽ không chạm vào thịt da của em,
Sợ tan biến, vỡ vụn, khói sương,
Nhưng anh sẽ dẫm nát cõi lòng em,
Vì anh nghĩ, anh không thể làm khác được.

Anh hứa,
Sẽ nổi gió cho diều em lên cao,
Cho tài năng, nhan sắc em lên cao,
Nhưng hãy ở lại mặt đất cùng anh, nghe em,
Trái tim nồng, hởi người yêu dấu.

*mồng ba.

EM CÓ BIẾT?

Em có biết,
Một sáng Xuân hồng, người đưa thư đi qua,
Ném vào anh, một tin vui khủng khiếp,
Mở trái tim ra, nhận lộc trời.

Em có biết,

Một trưa Hạ đỏ, ôm trong lòng,
Anh nhâm nhi, từng chút, anh nhâm nhi,
Từng chút, anh nhâm nhi, trái hạnh phúc.

Em có biết,
Một chiều Thu biếc, anh tham lam,
Cầm lòng không đậu, ăn hết chỗ còn lại,
Hóa khùng điên, anh hóa khùng điên, rồi chết.

Em có biết,
Một tối Đông xám, người ta chôn anh,
Huyệt, là nơi trái tim em ngự tọa,
Và nhờ thế, anh phục sinh, sống lại.

lê mai lĩnh
(thơ làm năm 72 tuổi, 2014)

Thứ Năm, 7 tháng 8, 2025

Quà Tặng Mùa Thu

  

Anh tặng em những chiếc lá vàng,
Như tín hiệu mùa thu đã tới.
Ôi mùa thu Đông Bắc đẹp như tranh tĩnh vật,
Rừng thu, nội cỏ, ngàn cây,
Rực rỡ những màu thu chói lọi:
Lá muôn sắc, rừng muôn hương, mây muôn phương,
Tình một cõi,
Em trong anh,
Anh trong em.

Em hãy đến với mùa thu Đông Bắc,
Để cùng nhau nghĩ về một mùa thu Hà Nội,
Của Tự Lực Văn Đoàn,
Với Hương Cốm Xanh, Cổ Ngư Hồng, Hồ Gươm Trắng, Một Cột Nâu …
Của ba mươi sáu phố phường lượt là lụa bạch.
Để nhớ những năm tháng học trò, gối đầu lên Thạch Lam, Nhất Linh,
Hoàng Đạo, Khái Hưng:
Hồn Bướm Mơ Tiên, Đôi Bạn, Đoạn Tuyệt, Sợi Tóc,
Bùn Lầy Nước Đọng.

Trong phong thư lá vàng gởi tặng em, quà mùa thu,
Anh đã gởi theo cái vé máy bay one way,
Nghĩa là, em sang mà không về,
Em tới mà không lui,
Em sẽ an giấc ngàn thu cũng thi sĩ,
Đồi Thông Hai Mộ.

Nếu em còn yêu đời, chưa muốn tới giờ lâm chung,
Chưa muốn chọn cho mình phút lâm chung,
Em hãy ở lại bên nớ.
Anh bên ni sẽ chôn em trong núi lá vàng,
Anh tưởng tượng như thế.
Và mỗi ngày anh ra huyệt mộ em, lạnh không em?
Anh sẽ đọc thơ ru em ngủ.
Tiếng thơ anh,
Có thể là âm thanh của lòai chó sói, mùa thèm yêu
Tiếng thơ anh,
Có thể là tiếng vi vu của mây lang thang, gió phiêu du.
Tiếng thơ anh,
Có thể là dư âm cuồng nộ của một gã tình si.
Tiếng thơ anh,
Có thể là lời tuyệt vọng cuối đời của gã thi sĩ đam mê tình ái.
Tiếng thơ anh,
Tiếng thơ anh….

Em,
Nàng Thơ,
Em có thể đến mà cũng có thể không.
Nhưng mùa thu và lá vàng Đông Bắc luôn chờ đợi và mong em đến.
Em bình tĩnh, bình thản, bình tâm,
Mở lòng Bác Ái, Từ Bi,
Không kém phần Hỷ Xả,
Mà lên đường.

Từ hôm nay,
24/24
7/7
30/30
12/12
100/100
Anh có mặt tại phòng đợi,
Nàng thơ.


Lê Mai Lĩnh

Thứ Tư, 4 tháng 6, 2025

Phép Lạ



(Bài thơ bỏ quên 11 năm)

Một.

Ta giữa đời rong chơi,
Em đến, đời vui ghê,
Em đến, đời vui lạ,
Cảm ơn em, chị Hằng.

Hai.

1993 - 2013

Hai mươi năm, một bài thơ,

9.2013 - 9.2014.

Đệ nhất chu niên ngày em ướp thơm, hồn thi sĩ,
Hai trăm bài thơ, ngọt như mía lau chào đời.
Quà tặng trời trao: cuộc tình muộn.

Ba.

Đã hai tháng này em xa anh,
Họa hoằn lắm, cái điện thoại mới reng,
Ôi cái điện thoại gà nuốt dây thun,
Nhiều lần chuông đổ, người không có,
A lô rát cổ chẳng ai trả lời.
Điện thoại điên?

Bốn.

Đã 60 ngày, Trăng sáng phương nào?
Cũng 60 ngày anh nợ em 60 bài thơ.
Cho mỗi sáng cà phê nhấp môi,
Thơ tình anh, món điểm tâm tuyệt hảo.

Năm.

Hai tuần qua, nàng Hồng
Kông khuyến dụ anh,
Lao vào cuộc đấu tranh.
Hai tuần qua, anh tặng nàng năm bài thơ tranh đấu,
Giờ là lúc nàng hưu chiến.
Anh cho phép mình giã từ vũ khí.

Sáu.

Nhìn Hồng Kông, mơ Việt Nam,
Sáng nay, tin lục địa bão nỗi,
Sông Hồng Hà Nội, sắp vào trận,
Cuồn cuộn cuốn phăng búa liềm.

Bảy.

Chuẩn bị hành trang theo anh về,
Hà Nội, Huế, Sài Gòn- chúng mình có mặt.
Em làm thơ, anh đọc thơ,
Tiếng thơ anh, vang vọng núi rừng, sông biển,
Tiếng thơ em, rạt rào tình quê hương.

Tám.

Cảm ơn em đến, như phép lạ mang theo,
Giếng thơ anh, như giếng dầu ngoài Biển Đông.
Em đến, vực hồn thơ anh dậy,
Một năm, hai trăm bài thơ, kỷ lục chưa một ai.

Chín.

Ngày về nhớ tạt qua anh,
Một chút thôi, dẫu một chút thôi.
Vừa đủ cho anh quì gối,
Hôn lên, hít một hơi dài cho hả dạ.
Hương thơm rất riêng của em

Mười.

Nhưng nếu bận lắm thì thôi,
Anh sẽ gởi nụ hôn theo gió bay,
Anh sẽ gởi nụ hôn cho mây cuốn,
Hễ lúc nào em thấy mình nhột nhột,
Ấy là lúc, bên này anh đang hôn em.

Lê Mai Lĩnh

14/10/2014


Thứ Hai, 5 tháng 5, 2025

Vườn Nhà Tôi

Ngôi nhà tôi, có khu vườn xinh, lạ,

Mặt trời lên, cùng chim hót líu lo,

Ngày một cõi, thỏ, sóc, đùa giỡn chạy,

Và đêm rơi trăng, tỏa sáng vườn hồng.


Vườn hồng nhà tôi, không có gai,

Vì lòng tôi, không bao giờ nhọn,

Nụ tầm xuân, là những lòng thiếu nữ,

Những hạt sương mai, là những giọt lệ tình.


Vườn nhà tôi, không dùng thuốc trừ sâu,

Hỡi những em sâu, đến chơi với tôi nhé,

Hoa trái vườn tôi là lộc của trời,

Ban cho tôi, cũng là ban cho các em đó.


Vườn nhà tôi, là một triền đồi rộng,

Trên cao trồng hoa, dưới thấp trồng rau,

Rau vườn nhà tôi, có hương vị quê cha,

Tôi lớn khôn, nhờ bát canh của mẹ.


Vườn nhà tôi, không dùng phân hóa học,

Tôi tạo cho mình, những hố phân riêng,

Mỗi lần cắt cỏ, tôi ủ vào lòng đất,

Như rượu trăm ngày, chôn kín, chờ Nàng Thơ.


Vườn nhà tôi cho hoa trái nửa năm,

Nửa còn lại, tuyết phủ bao mù mịt,

Tôi thương những bụi hồng, dưới tầng tuyết buốt,

Các em có lạnh lắm không, hỡi những nàng hồng?


Ngày tôi qua đời, biết mình khó nhắm mắt,

Để lại vườn hổng, cho ai bón ai chăm,

Vì mỗi người, thương yêu hồng, mỗi khác,

Tôi yêu hồng, như tôi yêu thơ, Hồng ơi!


Trong tủ sách nhà tôi, có 30 cuốn viết về hồng,

Tôi sắp chết và nghĩ mình đã đắc đạo,

Tôi, nhà-hồng-học, đã qua thời trăng mật với hồng,

Nay ai cần, tôi xin tặng, tặng luôn tiền cước phí.


Xin chào mọi người ở lại với hồng,

Tôi đi tìm cho mình, vườn hồng khác bên kia,

Nơi Thanh Tâm Tuyền, Mai Thảo,

Quách Thoại, Tô Thùy Yên,

Đang chờ tôi mở tiệc rượu.


Tàu đến rồi, tôi đi mau, kẻo muộn,

Vườn hồng tôi nơi ấy, đang chờ,

Nếu có dịp, tôi sẽ trở lại,

Xin tặng cho đời, những đóa hồng tươi.


Pittsburgh, Pennsylvania 

Lê Mai Lĩnh


Thứ Tư, 19 tháng 3, 2025

Bài Báo Đầu Tiên,Bài Báo Cuối Cùng


Tôi có 6 năm viết báo, 1969/1975.
Tôi phụ trách mục viết bình luận thời sự chính trị cho 8 tờ nhập báo:

SỐNG ( Chu Tử ), HOÀ BÌNH( Linh mục Trần Du ), ĐỘC LẬP ( Hoàng Châu), SÓNG THẦN( Trùng Dương), GIÓ NAM( Lê Tuyên ), QUYẾT TIẾN( Hổ văn Đồng), DA VÀNG ( Nguyễn lý Tưởng), TRANH ĐẤU ( Nguyễn văn Mão).

Viết văn, làm thơ, thỉnh thoảng mới có bài đăng, viết nhật báo nhu cầu bài mỗi ngày.
Viết báo, nhiều “ xìn “ hơn.
Thỉnh thoảng đến chơi các tòa soạn, tôi được biết, khoản viết bình luận thời sự này rất hiếm.
Đang là mối bận tâm cho các tay điều hành trị sự tờ báo, trong khi thơ văn lại bội thực.
Nghĩ mình có năng khiếu về khoản này, tôi hùng dũng ra quân.

Đúng lúc này, chính phủ ban hành quyết định tăng giá gạo, làm xã hội hoang mang, xáo trộn.
Tôi xuống bút, GẠO LÀ MÁU CỦA NGƯỜI VIỆT NAM.
Phân tích này, nọ, kia, tê, bằng cái máy đánh chữ xách tay cô sinh viên văn khoa vợ tặng , nhân ngày ký giấy chấp nhận chung thân khổ sai .
Lọt tọt đem đến tòa soạn nhật báo ĐỘC LẬP, nằm cạnh chợ Bến thành .
Mấy hôm sau báo đăng.
Hôm sau đến nhận 1.000 cho 2 kỳ báo, mỗi kỳ 500.
Đó là bài báo đầu tiên và số tiền đầu tiên, khởi đầu nghiệp viết báo của khùng thi sĩ.

Sau 30 ngày cắm sáo vững vàng trên đất ĐỘC LẬP, tôi bắt đầu khẩn khai thêm đất mới, trên các báo khác, 8 vùng gieo trồng cho tới ngày 28 tháng 4, là các báo ngưng hoạt động hay tôi không đến các tòa soạn.

BÀI BÁO CUỐI CÙNG.

Đà Lạt đi tản đêm 1/4/ 1975.
Vợ con tôi về Sài Gòn chiều 1/4/1975 bằng máy bay.
Đêm đó tôi chạy bằng Honda theo đèo Sông Pha, Phan rang, Phan thiết, Bình tuy, Vũng tàu.
Về Sài Gòn hai hôm sau, tôi viết bài “Đà Lạt, sao đành bỏ nó mà đi.”
Dài khoảng 6 trang đánh máy.
Tôi đem tới tòa soạn gặp ông chủ nhiệm, Hoàng Châu, ông nhận, không đọc, và móc ví đưa tôi 3.000, nói: bạn mới đi tản về, chắc cần tiền, tôi trả trước cho bạn, bài đăng sau.
Đem tiền về khoe với bà xã.

Hai tuần sau, NAM VANG thất thủ về phe Kờ -me -đỏ, tôi biết bài : SAU NAM VANG, BAO GIỜ TỚI SÀI GÒN.
Lần này, ông trả tiền, cũng 3.000, nhưng ông nói : tôi trả tiền nhưng tôi không đăng và nói:
“ Hãy để cho binh sĩ còn tinh thần chiến đấu “.

Bây giờ nhớ lại câu nói của ông, tôi muốn khóc và thấy mình lúc đó quá tệ hại.
Đây là bài báo thực sự cuối đời viết báo và bị chết yểu.
Đáng đời nghe con.

Vài Kỷ Niệm Đáng Nhớ Với Nghề Báo.




1/
Từ Phan thiết về Sài Gòn học khóa 12 đại đội phó Chiến Tranh Chính Trị tại biệt khu thủ đô Lê văn Duyệt.
Một sáng thứ bảy , lớp học nghỉ, tôi đến đài phát thanh quân đội, 2bis Hồng thập Tự, thăm nhà thơ Nhất Tuấn.
Anh nói cho tôi biết tin Hồ chí Minh đã chết.
Qua sáng thứ hai, trên bục giảng, nhà văn Nhật Tiến thao thao, về bài học LỤC ĐẠI CHIẾN, dưới này, bằng cuốn vở học trò, ngòi bút bi màu xanh, tôi viết bài TỪ CÁI CHẾT CỦA ÔNG HỔ CHÍ MINH TỚI TRIỂN VỌNG HOÀ BÌNH CHO VIỆT NAM.
Tôi không nhớ dài bao nhiêu trang, nhưng chỉ biết báo đăng làm ba kỳ, tức ba ngày, và tôi nhận 3.000 nhuận bút.
Bấy giờ, duy nhất tờ nhật báo HÒA BÌNH trả mỗi kỳ 1.000, các báo khác đều 500.

2/
Cuộc bút chiến với nhà văn Mặc Đỗ về vấn đề Mặc Cảm KAKI trong văn học.

3/
Cuộc bút chiến với nhà văn Uyên Thao về đề tài Con Ngựa Gỗ Ấn Quang và Thành TROIX Nam Việt Nam.

4/
Cuộc bút chiến với nhà phê bình văn học Nguyễn Hưng Quốc, năm 1997, khi ra hãi ngoại.
Cả ba bài bút chiến này, tôi đã giới thiệu trên fb.
Tưởng cũng nên biết, cho vui.
Ngày còn trung học, những bài luận văn, thường có hai thứ: văn chương và nghị luận.
Những bài nghị luận, tôi thường về nhất, văn chương, thì nhì hay tam.
Lẽ đó, ngòi bút tôi, thích hợp cho tranh luận và bút chiến.

5/
Viết cùng lúc 8 tờ báo cũng khó ăn, nên sinh kế ăn gian.
Tôi viết bài bằng máy chữ xách tay, thường viết ba bản để lưu làm tài liệu.
Nên đã có lúc, đúng ra là nhiều lúc, một bài tôi gởi cho hai, ba tờ báo.

Trong nghề, đây là điều không nên.
Duy nhất một lần, tôi bị việt vị.
Không phải chủ nhiệm mà là người thư ký tòa soạn.
Ông nói với tôi, độc giả khiếu nại, bài anh đăng trên hai báo, nhưng cũng mỡ tủ trả tiền cho tác giả.
Duy nhất một lần đó thôi.

Tôi viết báo như thế nào?
Viết thời sự, phải nắm bắt tin tức trong nước và quốc tế, mà ngoại ngữ tôi kém.
Tôi lấy tin qua những bản dịch trên các báo khác, rồi chọn những gì thích hợp cho vấn đề của mình sẽ viết.
Tôi soạn một dàn bài chi tiết.
Một, hai, ba La mã .
Trong một La mã, nếu cần, sẽ có A, B, C.
Khi đánh máy, tôi nhìn vào dàn bài chi tiết đó mà viết, rồi khai triển rộng, dài ra.
Càng dài, nhuận bút càng khẳm. Hì hì.

6/
Tôi đã tặng nhà thơ DU TỬ LÊ 9.000.00, như thế nào?
Tôi gặp Du Tử Lê tại cà phê KIM SƠN Đà Lạt, sau đó là nhậu cùng với mọt số anh em văn nghệ sĩ khác.

Cái rất lạ mà quen, cạnh Lê, luôn có một em tuổi thích ô mai.
Chi tiết này, tôi đã viết trong bài DU TỬ LÊ, vị hoàng đế hay tên nô lệ của tình yêu.

Lê hỏi tôi xin bài.
Tôi về nhà đem cho anh 5 bài.
Về tòa soạn, anh chọn in 3 bài trên Nguyệt san TIỀN PHONG của TC/ CTCT vào 3 số báo liên tiếp:

1/ Vai trò quân đội thời hậu chiến.
2/ VN, nhu cầu một cuộc CÁCH MẠNG XÃ HỘI .
3/ Tập Đoàn lãnh đạo CSHN đang toán tính gì trong Năm?

Một lần về SG tôi ghé thăm anh tại tòa soạn 2bis Hồng Thập Tự ( không có ý đòi nhuận bút), anh nói với tôi, thứ hai đến nhận nhuận bút, nay thứ bảy, thủ quỷ vắng.

Tôi nói với anh, thứ hai tôi về lại Đà Lạt, vé máy bay đã mua.
Anh thay tôi nhận đi mà tiêu, khi nào gặp nhau, anh tiêu lại cho tôi.
Quý vị xem, liệu DTL có nhận không?
Bấy giờ, giá 1 bài chính luận phải từ
3.000 x 3= 9.000.00

7/

Sau khi ra tù, phất phơ, cà phê là chính.
Vùng giang hồ là cổng chính cư xá Bắc Hải.
Một hôm, tôi gặp ông anh đồng hương Nguyễn Cẩm, em đại tá Nguyễn Bé, XDNT.
Anh hỏi tôi, mày đi chơi với tao không?
Ừ, thì đi.
Hai anh em chúng tôi đạp xe xuống GÒ VẤP .
Nơi đến là văn phòng một công ty Bất động sản.
Vừa vào, tôi nhận diện ra ngay ông Hoàng Châu, chủ nhiệm nhật báo
ĐỘC LẬP, mà tôi và nhà thơ Phương Tấn gặp nhau mỗi ngày đường Võ Tánh. Chúng tới hỏi thăm nhau.
Trước khi về, tôi thấy một cô gái đưa ông hai bì thư, ông trao cho hai anh em tôi người một cái.
Trước khi lên xe đạp về, tôi đếm 100.000.
Vui, mừng hết biết.
Tôi nói thầm trong miệng, ông chủ nhiệm muôn năm, ông Hoảng Châu vạn tuế.

Một tháng sau, đi một mình, không phải tôi trốn anh Cẩm, đi ăn lén, mà anh ở bên nhà bà vợ mới, xa cư xá.
Tôi lại đi tìm muôn năm, vạn tuế, đó mà.
Lý do cho khỏi mất mặt bầu, cua , cá , cọp, là đến xin việc làm.
Việc làm không có, có bì thư.
Lại ngồi trên xe đạp đếm, 50.000.
Lại lần ba, xin việc, không có việc , có bì thư, 30.000.
Tổng kết ba lần = 180.000.00.
Lúc này, sau ba lần , thấy da mặt hơi bị dày, và vợ con đã đi Mỹ, nên tôi ngưng việc đi tìm, muôn năm, vạn tuế, Hoàng Châu, nguyên chủ nhiệm Nhật báo Độc Lập.

Tôi, khùng thi sĩ, xứng danh vua “ quậy “ chưa?
Cảm ơn mọi người, cảm ơn cuộc đời.

Kts/ Lê mai Lĩnh.
17/3/2025

Thứ Năm, 6 tháng 3, 2025

Dấu Yêu

 

Dấu yêu,
Em hãy mở kho thơ ra,
Xem xem, còn bài nào sót lại,
Cho em đọc, vào giờ cà phê mỗi sáng mai,
Nếu không còn, là anh có lỗi.
Hãy tha thứ cho anh.

Dấu yêu,
Em hãy mở lòng em ra,
Xem xem, có lòng anh trong đó,
Để sưởi ấm lòng nhau, đêm đông.
Nếu không, anh là người thiếu bổn phận.
Hãy tha thứ cho anh.

Dấu yêu,
Em hãy mở ngỏ trái tim em ra,
Xem xem, trong đó, trái tim anh có còn hiện hữu,
Nếu có hoặc không, điều này chưa biết ai có lỗi,
Hãy tha thứ cho nhau.

Dấu yêu,
Em hãy ngó xuống vườn địa đàng,
Xem xem, cỏ hoa còn tươi vui, mượt mà, óng ả,
Giếng nước có trong trẻo, lịm ngọt,
Hương có thơm mùi dạ lý, dạ hương,
Để đêm đêm, anh gục đầu, chết khỏe.

Dấu yêu,
Phải chăng em là bùa mê, để anh vướng vào,
Phải chăng em là thuốc tiên, để anh say mê,
Phải chăng em là hố thẳm, để anh chôn đời,
Bất sá là gì đi nữa,
Em, canh bạc đời, anh chơi hết số phận.

Lê mai Lĩnh.

Thứ Ba, 29 tháng 10, 2024

Bài Thơ Gửi Vào Hư Không

 

Ly cà phê trước mặt,
dành cho người học trò bỏ thầy ra đi, không một lời từ tạ.
Ly cà phê trong tay,
dành cho người thầy ngồi lại,
gặm nhấm nỗi buồn lẻ loi, khi người học trò bỏ đi, mang theo cả hồn người thầy, thi sĩ.
Bài thơ này gởi vào hư không, vì từ nay không còn ai, người đọc mỗi sáng mai, trước tách cà phê đầu ngày.
Cũng là chuyện bình thường với cuộc bể dâu đời.
Cũng là bình thường khi lòng người có có không không,
tùy duyên tùy phận.
Cũng là chuyện bình thường, khi tình là muôn mặt, sấp, ngửa, trắng, đen.
Nên bài thơ này, mặc dù thi sĩ biết làm ra không ai cần đọc,
Nhưng thi sĩ vẫn làm ra,
Như một kiếp tằm.
Như thi sĩ vẫn yêu, dù ai đó không cần yêu,
Như thi sĩ vẫn yêu, như thi sĩ vẫn thở.
Ly cà phê dù đắng thêm hay ngọt thêm một chút,
cũng vẫn là vô nghĩa, khi người uống đã bỏ đi,
mặc cho ly cà phê bốc khói vào hư không.
Những dẫu gì, bài thơ vẫn còn lại với những kỷ niệm chưa phôi pha.
Hãy uống đi thi sĩ, ly cà phê đầu ngày,
dẫu uống một mình.
Nhưng vẫn cứ để dành ly cà phê trước mặt cho người học trò.
Biết đâu sẽ có lúc nàng trở lại,
như một lô độc đắc không bao giờ biết trước giờ xổ số.

Rồi mọi điều sẽ tới,
Rồi lộc trời sẽ tới,
Trăng, vẫn vằng vặc đêm thâu,
Trăng, vẫn là trăng muôn thuở.
Ly cà phê trước mặt,
Ly cà phê trong tay,
Bài thơ gởi vào hư không,
người ra đi, người ngồi lại,
Rồi cũng xong một kiếp,
Rồi cũng hết một đời,
Cũng đành,

Amen.

Lê mai Lĩnh

Thứ Tư, 23 tháng 10, 2024

Quà Tặng Mùa Thu

 

Anh tặng em những chiếc lá vàng,
Như tín hiệu, mùa thu đã tới,
Ôi mùa thu Đông Bắc đẹp như tranh tĩnh vật,
Rừng thu, nội cỏ, ngàn cây,
Rực rỡ những màu thu chói lọi,
Lá muôn sắc, rừng muôn hương, mây muôn phương,
Tình một cõi,
Em trong anh.
Anh trong em.
Em hãy đến với mùa thu Đông Bắc,
Để cùng nhau nghĩ về mùa thu Hà Nội,
Của Tự Lực Văn Đoàn,
Với Hương Cốm Xanh, Cổ Ngư Hồng, Hồ Gươm Trắng, Một Cột Nâu…
Của ba mươi sáu phố phường lượt là lụa bạch,
Để nhớ tới những năm tháng học trò,
gối đầu lên Thạch Lam, Nhất Linh
Hoàng Đạo, Khái Hưng:
Hồn Bướm Mơ Tiên, Đôi Bạn, Đoạn Tuyệt,
Sợi Tóc,
Bùn Lầy Nước Đọng.
Trong phong thư lá vàng gởi tặng em,
quà mùa thu,

Anh đã gởi kèm theo tấm vé máy bay, one way,
Nghĩa là, em sang mà không về,
Em tới mà không lui.
Em sẽ an giấc ngàn thu cũng thi sĩ:
Đồi Thông Hai Mộ.
Nếu em còn yêu đời, chưa muốn tới giờ lâm chung,
Chưa muốn chọn cho mình phút lâm chung,
Em hãy ở lại bên nớ.
Anh bên ni, sẽ chôn em trong núi lá vàng,
Anh tưởng tượng như thế.
Và mỗi ngày, anh ra huyệt mộ, lạnh không em?
Anh sẽ đọc thơ ru em ngủ.
Tiếng thơ anh,
Có thể là âm thanh của loài chó sói,
mùa động tình,
Tiếng thơ anh,
Có thể là tiếng vi vu của mây lang thang,
gió phiêu du,
Tiếng thơ anh,
Có thể là dư âm cuồng nộ của một gã tình si.
Tiếng thơ anh,
Có thể là lời tuyệt vọng cuối đời của thi sĩ,
đam mê tình ái.
Tiếng thơ anh,
Tiếng thơ anh.

Em,

Nàng thơ,
Em có thể đến mà cũng có thể không,
Nhưng mùa thu và lá vàng Đông Bắc luôn chờ đợi và mong em đến.
Em hãy bình tĩnh, bình thản, bình tâm,
Mở lòng Bác Ái, Từ Bi,
Không kém phần Hỷ Xả,
Mà lên đường.
Từ hôm nay,
24/24
7/7
30/30
12/12
100/100
Anh có mặt tại phòng đợi,
Em, nàng thơ.

Lê Mai Lĩnh
***
Bài Thơ Cảm Tác:

Vâng,em sẽ đến vùng Đông Bắc
Ngay bây giờ
Làm sao em có thể chối từ
Món quà tặng
Một mùa Thu
Một tâm tình chất ngất mộng mơ
Để nghe anh làm thơ
Thơ anh sẽ làm lá vàng thêm vàng
Lá đỏ thêm đỏ
Lá nâu thêm sầu
Anh sẽ chết lịm trong mùa Thu sắc màu
Nhặt chiếc lá rơi
Và nhặt câu thơ bất chợt rụng rơi....
.....
Anh và mùa Thu Đông Bắc
Hãy đón em
Hãy xách giùm em chiếc va ly hành lý
Nặng tình tri kỷ
Chất chứa đầy tâm hồn đồng điệu
Lá khô trải thảm đón bước em đi

Mây trời nẻo xa kia
Gió góc phố gần này
Nơi nào cũng có mùa Thu
Có anh và có em

Nguyễn Thị Thanh Dương

Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2024

Văn Bút Miền Đông/Bắc Hoa Kỳ, Vùng Trời Cho Những Cây Viết Nữ Tung Hoành

 

Tôi nói không có sai mô, là chưa có một văn bút nào, kể cả thế giới, lại là nơi quy tụ, tập họp được, một đội ngũ những người cầm bút nữ đông đảo như thế, như văn bút miền Đông/Bắc Hoa Kỳ, do nhà văn Hồng Thuỷ, nữ sinh Trưng Vương của miền Nam VN xưa, điều động, phân công, sắp xếp, công minh, ngăn nắp, không ai đi ra, đi xa, vượt ngoài luồng.

Nói như Ông NAPOLEON, một cây viết có sức mạnh bằng cả một sư đoàn.
Thế thì, với 50 người nữ cõng bút trên vai, lên đường, là, 50 sư đoàn quân xung trận, kẻ thù nào mà chịu thấu, đối phương nào, mà, không tẩu vi thượng sách.
Đã từ lâu, tôi muốn động bút về binh đoàn này, mà sợ, là, thiếu lá gan, chưa đủ lớn.
Sau nhiều năm, xem chừng, bắt mạch, dò la, tiếp cận, may thay, thời của thiên thời, địa lợi, nhân hòa, đã tới.

Đó là lúc, nữ tướng biên cương, nhà văn gốc Trưng Vương, Hồng Thuỷ, mở lòng từ bi, không kém phần hỉ xả, theo lời yêu cầu gởi cho tôi những tên tuổi, những nhan sắc, những bút kiếm, các tà áo dài, những võng tóc tình, mắt biếc, môi mọng, những mẹ, những bà, nội và ngoại, là lưu dân, là những lưu vong bút, trải rộng, khắp thế giới.

"GỬI ANH LML,
Danh sách các nhà văn nữ của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ.

BỘI HẰNG
HOÀNG QUỲNH HOA
LÊ THỊ Ý
LÊ THỊ NHỊ
THÁI AN
DIỆM TRÂN
NGUYỄN TÚ
HOÀNG PHƯỢNG
CHÚC ANH
XUÂN TIÊN
PHƯƠNG HOA
KIM LOAN
MINH NGUYỆT
DƯƠNG VIỆT CHỈNH
HƯƠNG PHỐ
VI VÂN
TƯỞNG DUNG
TƯỜNG NHUNG
KIM OANH
THANH SONG KIM PHÚ
NGỌC HẠNH
PHAN LANG
LÃM THÚY
SAO KHUÊ
MINH THÚY
THÁI LAN
CAO MỴ NHÂN
TIỂU THU
THÚY MESSEGEE
NGUYỄN PHAN NGỌC AN
LÊ MỸ HOÀN
THƯ KHANH
TƯỜNG THÚY
TRỊNH BÌNH AN
CUNG THỊ LAN
LÊ DIỄM
NGUYỄN THỊ THÊM
LÊ TỐNG MỘNG HOA
MÔI TÍM
NGUYỄN THỊ THANH DƯƠNG
HOÀNG BẠCH MAI
HOÀNG LAN
Ý NHI
ĐỖ DUNG
HOÀNG QUÂN NGỌC THÚY
NGUYỄN HỮU MỸ NGA
TUYẾT PHAN
HỒNG THỦY.
PHƯƠNG THÚY
THU ĐÀO
SONG PHƯƠNG (quá cố)


50 bà, còn gọi, 50 sư đoàn, lúc thì tác chiến cá nhân, trong thư phòng nhỏ, bên ngọn đèn, giữa đêm khuya, với trang bản thảo cô đơn, một mình mình biết, một mình mình hay.

Cũng có lúc, viết giữa lúc, nước mắt trào, nhớ quê nhà cũ, mối tình xưa, thời thiếu nữ, trong cặp dấu trái me chua, bức thư tình mới nhận.
Cũng có lúc, gợi giấc mơ xưa, bóng chinh nhân, lùi xa vào dĩ vãng, chôn kín trong dĩ vãng.
Đã là dĩ vãng.
Cũng có lúc...
Cũng có lúc...
Cũng có lúc...
50 bà, là 50 sư đoàn, nói như Napoleon, có mặt trên nhiều vùng trời địa cầu.

Một Kim Oanh, solo bên trời Úc, buốt giá từng cơn, đòi đoạn từng hồi.
Bên Bỉ là Tuyết Phan đơn độc nhưng cả hai nàng luôn xuất hiện trên Diễn đàn mang văn chương sưởi ấm hồn người.

Bên trời Đức, là Hoàng Quân Ngọc Thúy, Phi Nga, Lê Hữu Mỹ Nga.

Bên nước láng giềng Canada, là Tiểu Thu, nhà văn kiêm ca sĩ, mà tôi, đã hơn một lần, được nghe tiếng hát và chiêm ngưỡng nhan sắc.
Đó là lần, dưới hầm rượu tư gia nhà văn Nguyễn bá Dĩnh và thi sĩ Thuỷ Trang, Tiểu Thu, đã cất tiếng, như chim, như suối, róc rách, hót.
Rồi nữa, sao có thể quên, sao không nhắc tới được Kim Loan, Sao Khuê, những cây bút miệt mài bên cạnh một chủ tịch nữ, hăng hái Hồng Thuỷ.

Tôi quên, Còn thêm có, một mình bên nhà, là nhà văn Hoàng Quỳnh Hoa, trong nước. Nhà giáo, nhà văn đã mỏi mệt nên về VN ở ẩn vui thú điền viên.

Trên đây, 9 sư đoàn, là đội ngũ những sư đoàn ở vùng xa, khắp các nẻo địa cầu, nhưng tâm hồn vẫn gần nhau, cùng chung lý tưởng cho văn chương, cho cái đẹp.
Và, hẳn nhiên, quý bà nương, đã là biểu tượng của cái Đẹp.

Còn tới 41 sư đoàn ở trong nước Mỹ, được bà chủ tịch thu phục, rải đều trong các bang Hiệp chủng quốc Hoa kỳ
Hẳn nhiên, vì tổng hành dinh, đặt tại Maryland, nên quân số phải rút về Headquarter, cho thuận lợi trong việc điều hành Washington DC, Virginia là vùng đệm.

Quân số không ít, toàn cấp sư đoàn, địa bàn hoạt động rải toàn, mang tính địa cầu, gần 7 năm qua Hồng Thủy trong vai trò chủ tịch, đã điều động rất nhịp nhàng, thành công tốt đẹp.
50 Sư đoàn đêm ngày không rời văn bút, như nghiệp dĩ, đã là tằm phải nhả tơ...mà là tơ trời , lóng lánh như kim cương, như ngọc bích.

Điều đáng quí là chị em hòa hợp thương yêu quấn quýt nhau. Con thuyền VĂN BÚT Vùng Đông Bắc Thuận buồm xuôi gió làm nức lòng văn, thi hữu

Cục đường chia ra 50 miếng.
Hạt muối cũng cắn ra 50 mẫu.

Điều còn lại sau cùng, tôi mong có ngày không xa, bà Chủ tịch tổ chức một buổi họp mặt văn chương toàn địa cầu, để mọi người trong VĂN BÚT VÙNG ĐÔNG BẮC HOA KỲ có dịp hội tụ, hàn huyên, gặp gỡ nhau trong tình nghĩa văn chương

Sau chót và cùng, tôi mong có ngày, lọt vào mắt xanh quý bà, cho tôi được làm người thượng sĩ già, thường vụ, nhổ cỏ, vệ sinh doanh trại, để quý bà nương, chuyên tâm lo chuyện quốc gia đại sự, là nền văn học nước nhà.
Vâng.
Giấc mơ của tôi, là vậy.

Amen.

Lê Mai Lĩnh
31/8/2024
(Mạn phép lấy hình trên WEBSITE và trong TUYỂN TẬP của VB Vùng ĐÔNG BẮC HK)

Thứ Hai, 12 tháng 8, 2024

Đêm Chén Rượu Mời Người


Chỉ ngồi lại với nhau trong bảy tiếng đồng hồ.

Vâng, chỉ bảy tiếng đồng hồ, nhưng những người anh em chúng tôi đã tới từ Philadelphia, từ New York, từ New Jersey, từ Connecticut, từ Canada…

Đường xa, mặc.
Thời gian, bỏ.
Sức khỏe, quên đi.
Chúng tôi lên đường và chúng tôi đã tới.

Đêm Boston, cơn mưa mùa hạ muộn màng đã treo cổ cái nóng hỗn xược trong phòng khách của nhà thơ Dư Mỹ, chứa trên 50 người ngồi san sát nhau, vừa đủ cầm đũa để gắp, cầm ly để cụng, sưởi ấm tâm hồn nhau giữa những người cầm bút chơi trò chơi chữ nghĩa.

Đêm ở đó, Boston.
Nhà ở đó, Dư Mỹ.
Thơ ở đó, của Phan Xuân Sinh, Dư Mỹ.

Đêm ở đó là đêm của Phan Xuân Sinh-Dư Mỹ.
Đêm của “ chén rượu mời người”.
Bạn bè ở Mass, gần xa, đều có mặt. Già trẻ, mới cũ, gái trai, đều có mặt.
Văn Bia, Tuệ Chương, Trần Trung Đạo, Nhã Nam, Phạm Thành Tính, Lâm Chương, Hạ Thi Nhân, Lý Đồng Giao, Việt Hùng, Lương Thư Trung… đều có mặt.

Bên cạnh các ông là các bà.
Các bà tới đó đêm nay để chia sẻ niềm hân hoan cũng như nỗi nhọc nhằn của những ông chồng không giống ai.

Những ông chồng ăn không nhằm bữa, ngủ không nhằm lúc, miệt mài với những con chữ trên computer, trên bàn đánh máy, trên trang giấy trắng, lúc đêm khuya, lúc gần sáng, giữa ban ngày hay vào giờ hoàng hôn, phút bình minh.

Nếu không có những đấng-phu-nhân như chị Phan Xuân Sinh, chị Dư Mỹ, chị Trần Hoài Thư, chị Trần Trung Đạo, chị Trung Nhân, chị Lê Mai Lĩnh, chị Lâm Chương, chị Việt Hùng, chị Cúc… với một tấm lòng rộng mở, với một trái tim bao dung và một cái đầu có chữ, thì các ông chồng đã không cầm bút được để cho đời tấn phong là những nhà văn, nhà thơ.

Nếu không có các chị, thì đời này đã không có Ra Biển Gọi Thầm, Sợi Tóc Nhớ Nhung, Chén Rượu Mời Người, Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười, Thao Thức, Mùa Đông Quạnh Vắng… và nhiều lắm, tôi không nhớ hết.
Vâng, những người cầm bút chúng tôi xin tri ân những người vợ.

Đêm hôm nay, đêm của Chén Rượu Mời Người.

Chén Rượu Mời Người là tên của tập thơ, là đứa con tinh thần, là kết quả của những đêm thao thức, của những ngày trăn trở, suy nghĩ trong đêm, miệt mài trong ngày, của hai người làm thơ, Phan Xuân Sinh và Dư Mỹ.

Trong Chén Rượu Mời Người có vị cay của ớt và tiêu, có vị mặn của muối và nước mắt, có cái đắng chát của người cầm súng, có nỗi nhục nhã của người lính chưa chiến đấu đã bị ép mình thua cuộc, có nỗi hờn căm của người vong quốc và cũng có trong đó, những hân hoan của một tình yêu chín tới, từ những người tình, từ những người vợ.

Đêm hôm nay, đêm của Chén Rượu Mời Người, đêm của chị Trần Hoài Thư vừa hát vừa khóc, đêm của chị Phan Xuân Sinh, chị Dư Mỹ ấp úng không ra được nửa lời, đêm của chị Trung Nhân nghẹn ngào không nói hết tâm sự, đêm của rộn ràng tình yêu mới tới trong ánh mắt nhìn Hạ Thi Nhân kín đáo trao gởi, đêm của chị Trần Trung Đạo, chị Lê Mai Lĩnh cười rộn ràng như trẻ nít, đêm của chị Việt Hùng hát như thuở hai mươi…

Vâng, đêm hôm nay là đêm của Chén Rượu Mời Người.

Đêm có nụ cười và đêm có cả tiếng khóc.
Đêm của hân hoan và đêm của xót đau.
Đêm hân hoan vì những người bạn có con ra đời, ném vào trần thế và sống mãi với thiên thu.
Đêm của xót đau, vì thấy trước đêm sẽ tàn, cuộc vui sẽ hết, ngày mai chia tay, đâu về chôn cũ, đâu biết chữ ngờ, đâu biết ai còn ai mất.
Đêm hôm nay, đêm của Chén Rượu Mời Người và đêm của MC Trần Trung Đạo thất nghiệp.
Đêm coi như không có MC Trần Trung Đạo.
Đêm của micro nằm đó, không ai lấy số, không ai phải đợi chờ lâu, đêm tuần tự luân phiên, đêm từng người, hết anh tới chị, hết bạn tới tôi, giãi bày tâm sự, góp tiếng góp lời, cho đêm nồng nàn sức sống, phủ dụ đời người, cho nhau và có nhau.
Đêm vô biên trong lòng, đêm Chén Rượu Mời Người bất tận trong mỗi trái tim hiện diện.

Và cứ thế, đêm tiếp tục.
Chén Rượu Mời Người cứ rót.

Đêm nâng ly.
Đêm uống ừng ực.
Đêm nhâm nhi.
Đêm tỉnh táo như Nguyễn Bá Dĩnh, Nguyễn Văn Tánh, Nguyễn Thanh Huy, Trung Nhân, Đông Nghi, Lâm Chương.
Đêm gà chết như Lê Mai Lĩnh, Trần Hoài Thư.
Đêm ngủ khò như Trần Minh Trí, Trần Mộng Lâm.
Đêm ngất ngưởng như Phan Xuân Sinh, Dư Mỹ.
Đêm đào ngũ chạy làng như Văn Bia, Tuệ Chương.
Đêm mộng mơ dấu yêu như Hạ Thi Nhân.
Đêm mắt biếc, hồ thu như Thủy Trang.
Đêm ở đó, Boston.
Nhà ở đó, Dư Mỹ.
Thơ ở đó, Phan Xuân Sinh, Dư Mỹ. Bạn bè đến đó, từ bốn phương, tám hướng.
Đêm bất diệt.
Đêm hôm nay, đêm của Chén Rượu Mời Người.
Đêm của những con chim đến từ núi lạ, xoãi cánh, ngứa cổ hát chơi. Đêm nồng nàn hơi ấm anh em.

Đêm ngọt ngào tin yêu bằng hữu. Cảm ơn và đa tạ đêm.

Cảm ơn Chén Rượu Mời Người.
Cảm ơn Phan Xuân Sinh và Dư Mỹ.
Cảm ơn hai nhà thơ xứ Quảng.

Lê mai Lĩnh



Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2024

Chải Lại Đời Mình

 

Đã đến lúc, anh phải chải lại đời mình,
Bờm xờm quá, lôi thôi hoài, không được.
Em thấy không, anh yêu đời trở lại.
Nghe xôn xao như chim hót ở trong lòng.

Anh biết rồi, hạnh phúc là điều có thật,
Như anh đang có em, để đợi chờ,
Như sáng mai này, nghĩ về một người lên Đà Lạt,
Lòng muốn gởi theo chút, ấm làm quà.

Sáng mai này, có một người đi xa,
Trong lòng ta, có một chút gì đọng lại.
Nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng,
Ta nâng niu, nâng niu, suốt buổi.

Chải lại đời mình, em chợt đến,
Mười ngón tay, chiếc lược thần kỳ diệu.
Giúp anh, em hãy chải đi.
Em có chải không, em có chải không nào?

Lê Mai Lĩnh



Thứ Năm, 11 tháng 7, 2024

Hãy Cất Giùm Tôi Nửa Trái Tim Khú Đế

 

Nửa trái tim tôi, em cất giữ từ lâu,
Nhớ cẩn thận, đừng để rơi để rớt.
Tôi sống được, nhờ nửa trái tim đó,
Em để mất tiêu, là đời tôi tiêu mất.

Từ em đến, đời tôi nhiều đổi thay,
Hơi thở khác đi, nhịp tim đập khác đi,
Môi cười tươi, tiếng nói như ngựa hí.
Mỗi sớm mai, trong tôi, nở những nụ hồng.

Em là Trăng, là Hằng, hay là Nguyệt,
Vằng vặc em, những khung trời sáng.
Em lụa vàng, trên những đồng cỏ nội.
Bao la trời trong, mênh mông sương mai.

Em, dẫu muộn đến, nhưng vẫn là tình thứ nhất,
Em, mối tình đầu, muôn kiếp ta chờ mong,
Em, đúng--không sai--là quà trao từ Thượng Đế,
Em, hãy cùng nhau, ta chấp nhận trận tình.

Em, ngọt ngào, tiếng hót họa mi,
Em, dịu dàng, dáng mèo khoan thai,
Em, mượt mà, tóc buông bờ vai,
Em, là Hằng, là Trăng, hay là Nguyệt.

Em, thiếu nữ hoa khôi, thời con gái,
Em, là trăng góa phụ, thời mặn mà,
Em, là Nàng Thơ, thổi lịm hồn thi sĩ.
Chết hồn ta, ta chấp nhận, chết hồn ta.


Lê Mai Lĩnh
Những ngày Trăng Xưa lạc lối quê nhà

Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2024

Sinh Nhật

   

Hơn nửa đời người, anh mới gặp em,
Em mọng đỏ, của một thời trái chín,
Mà anh, kẻ lãng du suốt đời,
Cháy bỏng đôi môi khát khao.

Chẳng cần đâu, em phải trả lời,
Trong tình yêu, ngôn ngữ thật vô ích.
Đôi khi sự im lặng, lại nói lên nhiều nhất.
Đôi khi sự im lặng, thật tuyệt vời.

Đến với sinh nhật em,
Anh mang theo trái tim rực lửa,
Đốt cháy em, đốt cháy anh,
Ôi cuộc hỏa thiêu, kỳ diệu quá.

Nóng không em, ngọn lửa thật lớn lao,
Hay anh dùng chính máu của anh dập tắt,
Cứu sống em, cứu sống anh,
Hay chết đi, hóa thân làm một đời mới.

Hãy hoá thân làm một đời mới,
Để không còn phải nghe tiếng đời nỉ non, phiền muộn,
Để không còn phải chi li từng đồng bạc cắc lời, lỗ, mỗi ngày.
Để không còn, để không còn,
Những suy nghĩ, tính toán đến mụ người,
Những gian dối, phỉnh nịnh tới phát ghét,
Thật dễ sợ cho một đời bon chen,
Anh yêu em biết mấy.

Ngày em ra đời, trái đất quay tròn,
Tới hôm nay, anh đang quay quanh em.
Trái đất nói, sẽ có ngày chóng mặt,
Và anh nói, cũng có lúc như thế, biết đâu.

Già rồi, anh không còn lãng mạn nữa đâu.
Được cái, trái tim vẫn còn son trẻ.
Nhịp đập bình thường, hơi thở bình thường.
Nếu có tỏ tình yêu em, cũng không có gì loạng quạng.

Không dưng gặp nhau, rồi mất ngủ,
Không dưng gặp nhau, rồi làm thơ,
Thưa cô nương, anh sợ cô rồi đó.
Quà sinh nhật tặng cô: bài thơ này.

Sương biên Thùy/ Lê Mai Lĩnh.

Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2024

Thơ Tình Mùa Hạ

 

Trời bây giờ, tháng 5, mùa hạ,
Anh đang những ngày, đợi em đến thăm,
Dẫu khó khăn nào, em cũng đến,
Chắt chiu tình nồng, đốt lòng nhau chút ấm.

Anh vừa ăn buổi chiều xong,
Một bát sắn lát, cũng vừa đủ no,
Một chút muối, cũng vừa đủ mặn,
Thêm nữa, điếu HOA MAI cáu cạnh, bạn cho,
Bên song sắt, anh thả hồn theo khói.

Cây phượng vỹ đầu hiên nhà đã trổ bông,
Đã lâu, anh không chút bình yên để xem hoa nở,
Nhưng chiều nay sao quá đỗi phân vân,
Trong lòng anh, thắm một trời phượng đỏ.

Phượng, là tấm gương soi sáng tỏ,
Nhìn lại mình, nhan sắc, thiếu thời qua,
Trang sử đời, những mất còn khép, mở.
Dấu tàn phai ngày tháng nhạt nhoà.

Hơn nửa đời người, mấy phen lầm lỡ,
Nhìn lại mình, tay trắng bàn tay,
Cũng muốn khóc, đôi lần, mắt đã cạn,
Muốn cười lên, môi thảng thốt chua cay.

Như lòng đợi, em và con đã đến,
Chiều mưa bay, thứ bẩy trời sương,
Trong tim yêu, lửa tình rực cháy,
Rạo rực lòng như thuở mới yêu đương.

Đan vào nhau 10 ngón tay thật chặt,
Nụ hôn nào e ấp gởi trao,
Mắt biếc, tình si, lòng ngây dại,
Ngan ngát hương yêu tự thuở nào.

Cảm ơn đời, còn cho ta hy vọng,
Cảm ơn em, còn đứng lại, đợi chờ,
Ta còn em, còn con, còn một trời sức sống,
Thì còn ta, với trăm nỗi ước mơ.

Trại tù Gia rai, 1982.
Lê mai Lĩnh.

Thứ Năm, 15 tháng 12, 2022

Bài Thơ Gởi Vào Hư Không

 

Ly cà phê trước mặt
dành cho người học trò bỏ thầy ra đi không một lời từ tạ
Ly cà phê trong tay
dành cho người thầy ngồi lại gặm nhấm nỗi buồn lẻ loi khi người học trò bỏ đi mang theo cả hồn người thầy thi sĩ
Bài thơ này gởi vào hư không vì tự nay không còn ai người đọc mỗi sáng mai trước tách cà phê đầu ngày.
Cũng là chuyện bình thường với cuộc bể dâu đời
Cũng là bình thường khi lòng người có có không không
tùy duyên tùy phận.
Cũng là chuyện bình thường khi tình là muôn mặt, sấp, ngửa, trắng, đen.
Nên bài thơ này, mặc dù thi sĩ biết làm ra không ai cần đọc

Những thi sĩ vẫn làm ra
Như một kiếp tằm
Như thi sĩ vẫn yêu, dù ai đó không cần yêu
Như thi sĩ vẫn yêu như thi sĩ vẫn thở..

Ly cà phê dù đắng thêm hay ngọt đi một chút
cũng vẫn là vô nghĩa khi người uống đã bỏ đi, mặc cho ly cà phê bốc khói vào hư vô.
Những dẫu gi bài thơ vẫn còn lại với những kỷ niệm chưa phôi pha

Hãy uống đi thi sĩ, ly cà phê đầu ngày dẫu uống một mình
Nhưng vẫn cứ để dành ly cà phê trước mặt cho người học trò
Biết đâu có lúc nàng trở lại
như một lô độc đắc không bao giờ biết trước giờ xổ số.

Rồi mọi điều sẽ tới
Rồi lộc trời sẽ tới
Trăng vẫn vằng vặc đêm thâu
Trăng vẫn là trăng muôn thuở.

Ly cà phê trước mặt
Ly cà phê trong tay
Bài thơ gởi vào hư không
người ra đi, người ngồi lại

Rồi cũng xong một kiếp
Rồi cũng hết một đời
Cũng đành
Vậy thôi.

Lê Mai Lĩnh

Thứ Hai, 12 tháng 12, 2022

Một Chiều Mưa



(Ảnh : Tác giả)

Anh không thể không nói lời cảm ơn em
Vì anh luôn nhớ kẻ trồng cây khi ăn trái
Anh không thể không nói lời cảm ơn em
Vì chính em đã giúp anh hiểu thế nào là sự sống
Em đến thăm anh một chiều mưa

Không quên hôn xuống nỗi cô đơn anh một thời lận đận
Nếu còn nước mắt chắc anh đã khóc
Nhưng than ôi, nước mắt đã không còn

Khi em về trời vẫn còn mưa
Hay trời khóc giùm anh, cảm ơn em, nụ hôn dịu ngọt
Nụ hôn em hay lượng trời ban xuống
Mà trong anh cuộc phục sinh rất đỗi ngoan cường

Em đi rồi, anh ngồi lại một mình
Ngồi lại. Một mình, anh thấy đời lạ hoắc
Em đi rồi, anh ngồi lại một mình
Ngồi lại. Một mình, anh thấy đời đổi khác

Anh không thể không nói lời cảm ơn em
Người tình muộn cuối đời anh phải sống
Anh phải nói lời cảm ơn em
Người tình dấu yêu cuối đời anh phải chết.

Lê Mai Lĩnh
 

Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2022

Thơ Trước Giờ Bình Minh

 

Này là bài thơ anh viết lúc bình minh
Mới đầu ngày, giờ em uống cà phê sáng
Bài thơ như một dấu chứng tình yêu
Anh tặng em như một điều mật ước.

Bài thơ, mỗi sáng mai chất chứa tình anh
Tặng em, mối tình đầu trời trao ban
Em, báu vật, trái tim anh là nơi em ngự tọa
Trái tim anh,là bệ thờ Nàng Thơ, em.

Em, vô thủy vô chung là tình yêu thi sĩ
Em xưa, em nay, em sau, cũng một em
Trước, sau, trong anh, em là một
Em là một, trước sau, là Nàng Thơ.

Em đang uống ly cà phê thứ mấy
Có giọt nào dành cho thi sĩ
Anh, gã tình sĩ làm thơ tình hết sẩy
Dành tặng em, mối tình thi ca.

Em, cứ tiếp tục uống cà phê
Anh, cứ tiếp tục làm thơ tặng em
Như giữa chúng ta có điều mật ước
Anh làm thơ, em uống cà phê.

4/5/2014
Lê Mai Lĩnh

Chủ Nhật, 4 tháng 12, 2022

Đường Tình

 

Trên con đường mỗi ngày em vẫn đi qua
Đêm nay anh cũng đi qua
Tìm em ư, không hẳn đã như thế
Em ở đâu- trong lòng anh. Đâu phải hoài công
Sáng mai nay anh thức dậy cùng với tiếng còi tàu
Cũng thức dậy trong anh lòng khát khao thèm đi
Dẫu chưa biết nơi sẽ trở về
Nhưng ra đi, lên đường, khởi hành
Sao hấp dẫn anh đến thế.
Cũng muốn đi hòai, đi hòai cho tròn một đời
Cầm tinh con ngựa
Tóc em ngắn quá, không trói được vó câu của anh
Duy chỉ có nụ cười và đôi kính cận
Giữ chân anh như một thứ ngựa què
Một thứ ngựa què, buồn quá phải không em
Suốt đời quẩn quanh bên máng cỏ
Không, anh phải đi thôi
Em làm một đời hải đăng nhé
Hãy tô một chút môi son mỗi lần đến với anh
Một chút thôi, em nhé
Và kẻ nhẹ thêm một đường mắt thật mỏng, mầu xanh
Để thấy đời còn hy vọng
Vâng, đời vẫn còn hy vọng.
Sau cơn mưa đêm, sáng mai này trời mát rượi
Em thấy không, cỏ cây phục sinh
Và trong lòng anh cũng phục sinh
Dẫu không có chim hót trong vườn nhà ai kế cận
Nhưng vẫn có tiếng líu lo trong lòng anh
Khi nghĩ tới em
Một tách cà phê và bốn điếu Hoa Mai nằm trước mặt
Trên tay anh đang đốt điếu thứ năm
Dẫu dốt tóan nhưng anh biết mình sẽ đốt hết chín điếu
Hại sức khỏe chăng, điều em vẫn thường căn dặn
Nhưng thưa cô nương, cô nương thấy hẳn
Dẫu không đi buôn nhưng anh vẫn tính
Một chút sức khỏe bỏ đi, cho đời một bài thơ
Anh đốt thêm điếu thứ sáu
Ngụm cà phê cuối cùng anh vừa uống xong
Nửa chừng điếu thứ sáu cũng vừa say
Chuyến xe búyt muộn sáng nay vừa đi qua
Anh phải lên đường cho một ngày mới
Trên từng thước đường hôm nay
Anh nhớ em biết mấy.

Lê Mai Lĩnh