Hiển thị các bài đăng có nhãn Thụy Khanh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thụy Khanh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2024

Thụy Khanh – Buồn Xưa Đã Hết

(Tưởng niệm nhà thơ Thụy Khanh 1943-2024)

Thơ Thụy Khanh – Tranh bìa Đinh Cường (An Tiêm 1992)

Buồn xưa bây giờ có còn buồn không?
Câu hỏi đã lan man trong đầu tôi khi hay tin chị mất.

Buồn xưa bây giờ là tựa của một tập thơ. Bây giờ là khoảng thời gian nào? Đã qua chưa hay vẫn là hiện tại, vẫn mãi là những nỗi buồn của người tạo ra nó. Phải chăng tác giả muốn nói rằng nỗi buồn sừng sững đó, không thể phôi phai dù bất cứ lúc nào, ở đâu? Tại sao lại phải như thế?

Đã có lần tôi viết về chị. Một người tôi quen từ những ngày mới bước chân vào thế giới văn chương và thân thiết cho đến bây giờ dù tuổi tác chúng tôi cách nhau khá xa.

Đáng lý tôi sẽ viết nhiều hơn nữa, không chỉ để nói về những cuộc vui của chúng tôi. Những đêm khuya khoắt, ngồi bên nhau trong lòng xe, băng qua những con đường ngoại ô tít tắp, vắng lặng. Chúng tôi đã đuổi theo ánh sáng của vầng trăng trước mặt, hay những đám mây mù mờ chở đầy bóng tối cùng dư âm vọng lại từ một cuộc vui đầy những tiếng cười thú vị… Hay những buổi sáng ngồi bên tách cà phê trong căn bếp ngó ra khu vườn rộng. Vườn rộng, nhưng chỉ rải rác một vài chậu hoa còi cọc. Đó cũng là một nỗi buồn. Khung cảnh và những ngóc ngách của mảnh vườn nhà chị cũng là nơi ít nhiều tôi mang vào cõi viết của mình và chỉ một mình chị hiểu.

Vâng! Đáng lý tôi phải viết nhiều hơn nữa.

Nhưng điều tôi muốn viết là một cuộc đời, mà tôi nghĩ dù thế nào cũng vẫn cần ghi lại. Đời của một người con gái tài-sắc mà hồng nhan thanh xuân ngày đó đã làm say đắm biết bao người. Với tôi, cuộc đời đó như một bức tranh lập thể được lộng kiếng. Mặt kiếng không vì một nguyên nhân nào, tự nó đã có những vết trầy xướt. Có thể ví chúng như những vết thương, những thương tích định mệnh phải có nơi một đời sống thực và chúng không bao giờ giống nhau. Những hình thể, màu sắc trong tranh luôn làm tôi rung động. Nhưng tất cả những gì ẩn chứa nơi những mảng màu tối nhiều hơn sáng ấy, là những riêng tư, bất khả xâm phạm. Tôi tôn trọng không dám đến gần tìm hiểu, hỏi han vị chủ nhân của nó. Tôi chỉ đứng xa nhìn ngắm.

Nên đã bao lần tôi khuyên chị hãy viết về mình.

Từ lúc quen chị, tôi nhận ra cuộc sống chị là những hẹn hò, hẹn với thời gian. Chị mong muốn sẽ thực hiện điều này, điều kia khi xong việc này, việc nọ mà thời gian luôn có những bất ngờ. Tôi không tin thời gian. Thời gian có phép màu hoán đổi những trật tự của đời sống mà con người đã sắp xếp, dàn dựng. Sự bội bạc của thời gian nhiều hơn lòng chung thủy.

Chớp mắt, tuổi trẻ của chúng tôi đã qua đi. Những nhịp đời chậm lại.

Chúng tôi gặp nhau càng ngày càng ít. Điện thoại mỗi lúc mỗi thưa thớt hơn. Nhưng có dịp tôi vẫn khuyên chị viết. Từ kinh nghiệm bản thân, tôi nghĩ người viết văn có lẽ ít khi làm được những bài thơ hay. Hai phạm trù văn-thơ khó cân xứng nơi một nghệ sĩ. Là một thi sĩ và chỉ xuất bản duy nhất một thi tập, chị sẽ viết được – tôi vẫn tin –, viết hay như những bài thơ xuôi của chị từng làm tôi rung động khi đọc.

Thi tập Buồn xưa bây giờ được những cây viết tên tuổi như cựu luật sư Trần Thanh Hiệp, nhà văn Kiệt Tấn, Ngô Nguyên Dũng, Hồ Trường An, Ngọc Khôi, Đoàn Đức Nhân và Vĩnh Đào viết bài giới thiệu. Những bài thơ cũng đã mang bao cảm hứng cho rất nhiều nhạc sĩ sáng tác. Nhưng tập thơ ra đời khi chưa có mạng lưới thông tin toàn cầu. Tác giả đã không nghĩ đến việc giới thiệu lại tác phẩm của mình qua những trang mạng điện tử như hiện nay. Vì vậy, ngoài những thân hữu, văn hữu yêu mến chị, tập thơ có lẽ ít được biết đến.

Hơn ba mươi năm, tập thơ dường như đã đi vào quên lãng. Bây giờ, cầm trên tay, giở từng trang đọc lại, tôi thực sự buồn-bã ăn-năn. In ấn vào thời buổi này đâu có gì khó khăn. Tại sao trước đây tôi không nghĩ chuyện khuyến khích, giúp chị tái bản, phổ biến lại tập thơ?

Ta mang hồn phiến cỏ
một đời hoài ăn-năn
những mùa xuân xưa đó
mù bay như khói sương

Đã mất về nơi đâu
những lời xưa chiêm-bao
mà hương gây nỗi nhớ
giờ ngỡ-ngàng trông nhau

Ôi ánh mắt thiên-thần
sáng trong niềm chờ mong
nét môi mềm vụng dại
vùng tóc là mây hoang

Nỗi buồn xưa trở lại
trên ngày tháng muộn phiền
tóc tơ vàng đá cũ
xanh-xao hoài dáng em
Trời mưa bên ấy không
xa rồi người tình chung
xưa hoàng-y rực rỡ
Sao nhung gấm bụi hồng

… Đó là những câu thơ trong bài Buồn xưa, bây giờ mà chị đã dùng để làm tựa cho thi tập. Phải chăng bài thơ này là một bài tâm đắc của tác giả? Tôi không tin như thế. Bởi vì Thụy Khanh còn có những bài thơ mà chữ nghĩa trau chuốt, bóng bẩy hơn bài thơ này. Những con chữ vẽ lên bao hình ảnh thơ mộng trữ tình, thoảng chút hương xưa tiền chiến hay bàng bạc âm điệu cổ thi. Và phải chăng những câu chữ giản dị mới có thể lột tả được tâm tư tình cảm của tác giả?

Hầu như mỗi năm, chúng tôi đều đi dự văn nghệ Tết do Tổng hội Sinh viên Việt Nam tại Paris tổ chức. Năm nay tôi không thấy chị, tôi nghĩ có lẽ chị bận. Tôi dặn lòng sẽ gọi điện thoại thăm chị. Tôi nào biết chị đang nằm bệnh, đang chống chọi với tử thần.

Tôi nhớ lại lần cuối chúng tôi trò chuyện qua điện thoại. Chị rất vui, chị đang chờ đợi một ngày vui trong bao số ngày đã lỡ lầm đánh mất. Còn tôi, chỉ là người được chị chia sẻ nhưng tôi cũng háo hức đợi chờ như chính tôi là chị. Tất cả cũng nằm trong một hứa hẹn tùy vào ngẫu hứng của thời gian. Tôi mong thời gian sẽ ưu đãi chị hơn bất cứ lúc nào. Lời cầu mong của tôi có đến được với chị không? Tôi tiếc là đã không còn cơ hội được biết để chia sẻ buồn-vui cùng chị.

Nhắc đến chị, dường như trong trí nhớ mỗi người không phải là một Thụy Khanh thi sĩ mà là hình ảnh một Thụy Khanh của âm thanh, đàn, sáo. Quả tình ngâm thơ cũng như ca hát. Chị có một giọng ngân nga luyến láy đầy cảm xúc, dễ làm rung động tâm hồn người thưởng thức.

Hãy nói về cuộc đời
khi tôi không còn nữa
sẽ lấy được những gì
về bên kia thế giới
ngoài trống vắng mà thôi
Thụy ơi và tình ơi[1]

Tôi thích nghe chị hát bài này và tôi cảm thấy chị hát hay hơn những ca khúc khác, có lẽ vì chữ "Thụy" trong bài.

Thụy bây giờ về đâu?
Con đường ngắn có những ngôi nhà đóng cửa, ánh điện vàng hắt ra trong đêm.
Con đường sẽ đem ta đi xa hơn trong mịt-mùng đắm-mê, khi điệu đàn vẳng lên đâu đó, khi cánh tay anh quàng lên vai em, cho những lá me viết trang tình-sử.

Con đường là nỗi nhớ, niềm cô-đơn, một thoáng buồn như ngày mồng một Tết, là tiếng hát ăn- năn cay xé cả đời mình.[2]

Đừng hát nữa những lời ăn-năn cay xé! Mong chị thanh thản ra đi, về với quê nhà, đường xưa phố cũ. Về lại con đường Trần Quý Cáp thuở nào của người em phi hành[3] môi hồng mắt biếc. Nơi cõi thiên thu ấy buồn xưa sẽ quên.

Từ trái sang phải: Đặng Mai Lan, nhà văn Kiệt Tấn, nhà thơ Thụy Khanh và luật sư Trần Thanh Hiệp (Paris tháng 5/2004)

(Paris 15/ 3/2024 – ngày tiễn đưa Thụy Khanh về cõi thiên thu)
[1] Khúc Thụy du (Anh Bằng – Du Tử Lê)
[2] Con đường lá me bay (Thụy Khanh)
[3] Người em phi hành (Thụy Khanh)

Đặng Mai Lan
Trích từ  trang  nhà Văn Việt

Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2016

Buồn Xưa Bây Giờ


Ta mang hồn phiến cỏ
Một đời hoài ăn năn
Những mùa xuân xưa đó
Mù bay như khói sương

Đã mất về nơi đâu
Những lời xưa chiêm bao
Mà hương gây nỗi nhớ
Giờ ngỡ ngàng trông nhau

Ôi ánh mắt thiên thần
Sáng trong niềm chờ mong
Nét môi mềm vụng dại
Vùng tóc là mây hoang

Nỗi buồn xưa trở lại
Trên ngày tháng muộn phiền
Tóc tơ vàng đá cũ
Xanh xao hoài dáng em

Trời mưa bên ấy không
Xa rồi người tình chung
Xưa hoàng y rực rỡ
Sao nhung gấm bụi hồng?

Thụy Khanh
10-9-87

(Trích tuyển tập Quê Hương Ngàn Dặm II - Anh Vân thực hiện)

Thứ Năm, 28 tháng 4, 2016

Tiễn Đưa



Cung kiếm một đời ngang dọc mãi
Quê người nuôi hận mất quê hương
Quán trọ nghe mưa sầu chất ngất
Hồn thiêng sông núi giục lên đường

Ta tiễn đưa người qua bến sông
Đìu hiu con nước vẫn xuôi giòng
Lưu lạc mới hay niềm hạnh ngộ
Người đi sương trắng cũng mênh mông

Bên rừng khách lặng nghe chim hót
Một trời chia biệt cũng xôn xao
Người đi ngựa trắng mờ sau núi
Chiến bào xanh mộng ước mai sau

Có một bình minh ở dưới kia
Thanh bình tô thắm nẻo sơn khê
Người có băng mình trong gió sớm
Hồ - cừu- y có đẫm sương khuya
Ta về cúi mặt nghe xa xót
Dặm trường đâu mái lá ngăn che.

Thụy Khanh
Paris 30-5-83
(Trích tuyển tập Quê Hương Ngàn Dặm II - Anh Vân thực hiện)

Thứ Năm, 14 tháng 4, 2016

Ngâm Thơ Cổ Nhớ Người



Chút gì len lén ở tâm tư
Vẫn nghe xao xác ý mong chờ
Vó câu đã ruỗi ngoài muôn dặm
Rượu tiễn còn say dưới nguyệt mờ

Ta gục đầu trên trang sách cũ
Khóc niềm tương biệt đã bao năm
Tình ái này hay như muối xót
Tầm dương lạc bến khói mù tâm

So đàn tưởng khúc thiên thu hận
Cạn chén hoài âm vạn cổ sầu
Cổ thi từ buổi nghe ngâm vịnh
Đã trắng từng đêm tưởng nhớ nhau

Mười lăm năm cũ tình vương mãi
Gió bụi người nay tóc điểm sương
Sao mầu mắt vẫn trong như suối
Hồn ta sỏi đá xoáy từng cơn

Ai chỉ trăng thề vung kiếm thép
Ta sầu kinh sử ngọn đèn khuya
Hoa đào lại thấm bên vườn cũ
Hiên nắng chiều xuân gió lạnh về.

Thụy Khanh
(Trích từ thi tập Buồn Xưa Bây Giờ - Xuất bản tại 1990 Paris)

Thứ Tư, 6 tháng 4, 2016

Con Đường Lá Me Bay


Ở Sài Gòn dù mưa hay thật nắng
Đường vẫn xanh thơm lối cỏ quê mình
Hàng me cao vẫn chụm đầu soi bóng
Và âm thầm cột điện đứng chênh vênh

Tôi nhớ con đường như nhớ nước tôi
Như loài chim vẫn nhớ khung trời
Như loài nấm dại thương cây cỏ
Như mùa xuân nhớ nắng ban mai

Có hàng me rợp bước chân mơ
Dỗ lối về xanh bóng đợi chờ
Hàng me từ thuở mình thơ dại
Vẫn ấm như lời ru trẻ thơ

Và bước chân ai thoảng nhạc vàng
Trên con đường cỏ ấm hơi sương
Mùa mưa này lá me đầy lối
Tôi biết đâu mà say phấn hương

Người rót lời thơ ngọt phím đàn
Lầu ai đêm vắng ý thanh xuân
Nhìn qua bờ dậu ty-gôn ấy
Con đường xanh cả bóng giai nhân

Giờ cuối chân mây nhớ góc trời
Âm thầm như một ước mơ thôi
Mai về đất mẹ - im trong nắng
Đường cũ đây rồi, lá me ơi!

Thụy Khanh
Courcouronnes
10/10/74
(Trích trong Thi Tập Buồn Xưa Bây Giờ - Anh Vân chuyển)

Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2016

Buồn Xưa Bây Giờ


Ta mang hồn phiến cỏ
Một đời hoài ăn năn
Những mùa xuân xưa đó
Mù bay như khói sương

Đã mất về nơi đâu
Những lời xưa chiêm bao
Mà hương gây nỗi nhớ
Giờ ngỡ ngàng trông nhau

Ôi ánh mắt thiên thần
Sáng trong niềm chờ mong
Nét môi mềm vụng dại
Vùng tóc là mây hoang

Nỗi buồn xưa trở lại
Trên ngày tháng muộn phiền
Tóc tơ vàng đá cũ
Xanh xao hoài dáng em

Trời mưa bên ấy không
Xa rồi người tình chung
Xưa hoàng y rực rỡ
Sao nhung gấm bụi hồng?

Thụy Khanh
10-9-87

Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2016

Mùa Xuân Sẽ Đẹp



Này em dưới lớp cành khô gẫy
Tôi thấy mùa Xuân rực rỡ về
Tuyết lạnh tan dần trên lớp cỏ
Và mây chùng cũng đã bay đi

Tôi với tay tìm trong bóng nắng
Muà Xuân nào mất ở bên kia
Lâu rồi không thấy em cười nói
Vườn hoa thôi nở nụ vàng hoe

Tay gầy em đã thôi đan áo
Ngày đêm thủy lợi tận miền xa
Mẹ già thao thức đêm tăm tối
Nơi miền Việt-Bắc vắng tin cha

Tôi chờ nắng ấm vương sông núi
Mùa Xuân sẽ đẹp ở quê hương
Mẹ hiền thôi hết chờ mong nữa
Vợ hiền se mộng thắm yêu đương

Em thơ áo mới đi trong ngõ
Lũ trẻ đùa vui đốt pháo xuân
Hạnh phúc trên từng câu đối đỏ
Cành mai vàng nụ nở đầy sân

Tôi về dưới bóng than yêu đó
Từ những hang cây, con phố xưa
Kỷ niệm ngát xanh từng phiến nhớ
Từng mùa vang động nẻo tâm tư

Em ấp bờ môi ai mộng đỏ
Mùa Xuân chờ đợi đã ba năm
Đôi mắt nào trong như mộng ước
Thanh bình em hát khúc ca xuân



Thụy Khanh
Paris tháng 1/ 1979


Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2016

Người Em Phi Hành


Mầu xanh đó đã bay vào giấc ngủ
Xé hồn anh bằng mộng mị từng đêm
Anh cúi đầu trong một phút giây im
Trời tưởng nhớ đã dậy mùi hương phấn

Ôi những ngón tay dài cho đời anh lận đận
Mắt nai buồn rung nỗi nhớ trong tim
Tà áo xanh hong mãi những ưu phiền
Vùng tóc rối những giận hờn xưa cũ

Em cay đắng tháng năm dài quá khứ
Thủa học trò trái mộng vẫn còn xanh
Bước chênh vênh vào lối ngõ đăng trình
Đôi cánh mỏng run trong thời bão tố

Là thôi hết những ngày xưa bé nhỏ
Những kinh thành em dạt bước phiêu du
Nay hồn anh muôn thuở vẫn giăng mù
Trong vũng nhớ là màu xanh diễm ảo

Thụy Khanh
Sài Gòn 1972



Mùa Xuân Cho Anh


Thuở đó Xuân về không nói năng
Trời xanh và gió cũng ngại ngần
Cánh chim đã lạc trong trời nhớ
Với ngón tay gầy nặng chĩu năm

Hồn đã chìm trong đáy mắt nâu
Này anh trên lối đó sa mù
Cỏ cây đã dậy lên niềm ước
Nắng cũng hanh vàng những mộng mơ

Và buổi hoàng hôn cũng ngọc ngà
Rải đầy hương phấn tóc mây xưa
Biển xanh nhớ lối về song cũ
Một thuở thanh bình rợp khúc ca

Em sẽ về thăm vùng núi biếc
Bốn mùa trăng nước nhớ san hô
Thoáng bóng con tàu xa bãi vắng
Khói mù lan giải cát tương tư

Em sẽ về trong mùa nắng ấm
Ngày dài cho nỗi nhớ nhung thêm
Sánh vai bước chậm trên thềm đá
Và Tiên-Sa ơi trong hạnh phúc bình yên

Sài Gòn 1972
Thụy Khanh

Thứ Hai, 7 tháng 12, 2015

Hồn Thơ Hoa Bướm


Ta hoá bướm rong chơi miền quá khứ
Tuổi dương trần sông nước cuốn trôi mau
Mảnh vườn xưa hoa cỏ cũng thay mầu
Ân ái cũ đã xây thành cổ mộ

Nhớ về đâu, âm ba nào rất nhỏ
Chợt lên trong một thoáng u trầm
Con dế mèn quen trổi khúc ăn năn
Trời xứ lạ cũng chiều mưa sáng nắng

Nơi đáy mắt có mây sầu nguyệt lạnh
Ta phiêu du đôi cánh mộng thiên đường
Bến bờ xa nơi ấy có quê hương
Thời bé dại hồn ta như sóng biển

Mây thuở đó cũng xanh mầu ước hẹn
Ta giơ tay hái vội nụ tầm xuân
Tình đi qua tình ở lại một lần
Ta dệt mộng, tưởng thuyền say bến đỗ

Trả lại ta những huy hoàng buổi đó
Nắng Biên Hoà ve vuốt mắt môi ai
Chiều quân khu con nước lớn dâng đầy
Ta soải cánh cho giòng sông chảy xiết

Hoa mộng đó một đời ta nuối tiếc
Những con đường xanh biếc dấu yêu đương
Rồi cơn mưa khi chiều xuống khu vườn
Từng hạt nhỏ rơi trên thềm đá cũ

Ta chợt khóc một chiều thu bỗng nhớ
Có mùa xuân trên những ngón tay ai
Có sầu tư trong khoé mắt đong đầy
Ta nhặt lá cho hồn thơ hoá bướm

Ôi mắt biếc của một thời tuổi mộng
Ta say mê trong nỗi nhớ trong đời
Ta căng buồm đợi gió lớn ra khơi
Trời biển lặng mà hồn ta bão táp

Sao vội hết những ngày xưa diễm tuyệt
Thôi còn chi con sáo đã sang bờ
Ta ngồi đây ôm bong tối bơ vơ
Xa cách mãi mà đời chia mấy ngã

Đôi cánh ướt, ta quay về đất lạ
Biển còn xanh mây trắng vẫn bay hoài
Ta với người hai đứa vẫn đôi nơi
Lời hẹn ước xin một lần trả lại

Thụy Khanh
4/10/82
(Trích trong Thi Tập Buồn Xưa Bây Giờ - Anh Vân chuyển)

Thứ Hai, 2 tháng 11, 2015

Nâng Niu Cánh Mộng


Ta mơ một thoáng gió heo may
Giọt nắng tơ vương ngọn liễu gầy
Một cánh hoa vàng trên cỏ biếc
Một mùa thu muộn trở về đây

Một đóa tin yêu ngày hội ngộ
Một trời hy vọng buổi chia tay
Hiệp khách dừng chân bên gác trọ
Cùng ta đối ẩm mái hiên ngoài

Tiếng mưa có não lòng tri kỷ
Thì xin một chén cũng là say
Bước khẽ cho mùa không trở giấc
Nâng niu cánh mộng kẻo mù bay

Hỡi ơi một thoáng dư hương cũ
Bỗng chập chùng xô động tháng ngày


( Trích trong tuyển tập Quê Hương Ngàn Dặm II - Anh Vân thực hiện)
Thụy Khanh
3-6-1989

Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2015

Một Người


Đôi mắt đó bỗng chập chùng phủ xuống
Những u buồn lời thú tội đê mê
Ta đã nghe trong bóng nắng xuân về
Bờ vai ấy một lần khơi nỗi nhớ

Sao tiếng nói bỗng thẹn thùng bỡ ngỡ
Gọi tên người nghe cả nắng vàng phai
Cành mai kia sao đã chất sầu đấy
Mùa lá rụng vẫn buồn như kỷ niệm

Thôi hãy nói những lời yêu tuyệt diễm
Bến mê nào dỗ mộng chớm bay đi
Bầy én xuân mang nỗi nhớ nhung về
Mây trắng ấy vẫn trời thơ mộng cũ

Ôi mái tóc những chiều sương lộng gió
Bước chân người xô động giấc chiêm bao
Khép hoàng hôn một thuở dấu yêu nào
Vùng lửa ấm là những lời tình tự

Nỗi buồn riêng bao giờ ta dám ngỏ
Dù tàn phai những đóa mộng ban đầu
Vẫn còn đây ngọt ngào yêu dấu cũ
Ta vào đời cùng nỗi nhớ mang theo

Thụy Khanh
Sài Gòn 1972
( Trích trong Tuyển tập Quê Hương Ngàn Dặm II)

Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2014

Ngôi Nhà Thờ Mái Đỏ



Tôi lại trở về đây
Con đường xanh bóng lá
Cơn mơ mộng đã đầy
Những ngày vui bước cũ

Trong nắng bụi phồn hoa
Bên dòng đời thác đổ
Vời vợi giữa niềm tin
Ngôi nhà thờ mái đỏ

Trên gác cao lầu chuông
Có lũ chim làm tổ
Lời kinh nguyện buổi chiều
Buồn từng viên sỏi nhỏ

Hàng bạch lạp lung linh
Những hồn xưa qua đó
Đã tàn mùa chiến chinh
Sao còn lời Kinh Khổ

Gió giao mùa trở lạnh
Lá bay ngập đường xưa
Màu thu run  rẩy cánh
Trên cành liễu trơ vơ

Ngôi nhà thờ đổ bóng
Trôi trong chiều hoang vu
Dư âm bài nhạc thánh
Đi qua những bến bờ

Thụy Khanh
Paris 4-9-89