Thứ Hai, 9 tháng 3, 2026

Tuổi Già Sống An Lạc

 
Thơ & Trình Bày: Minh Lương
 


 

Chúc Phúc Đầu Năm - Vân Hạc

 

Chúc phúc năm nay hết muộn phiền
Nhà nhà được sống cảnh thần tiên
Tình Chàng ý Thiếp tròn tâm đắc
Nghĩa Mẹ công Cha trọn ý nguyền
Vạn kiếp toàn dân vui bảo lộc
Ngàn đời Tổ Quốc hưởng kỳ duyên
Thanh bình trải khắp trời Nam Việt
Một dải non sông đẹp diệu huyền


Vân Hạc
2013
(VoNhiemTran Sưu Tầm)

An Lạc Vô Ưu Những Ngày Xuân

 

Sớm mai thức dậy sáng mùa Xuân 
Ngoài hiên lấp lánh nắng trong lành
Không gian yên tịnh hơi sương lạnh
Gió xuân nhè nhẹ, lướt cây cành 

Buổi sáng mặt hồ đẫm hơi suong
Trong tâm tôi nhớ về quê hương
Nơi được dưỡng nuôi và sanh trưởng
Gia đình dạy dỗ trong yêu thương 

Công ơn Cha Mẹ vẫn khắc sâu
Công ơn Tổ Quốc tiếp theo sau
Công ơn Thầy Bạn tôi học hỏi
Công ơn Tam bảo quá đậm màu

Hoa đào thắm tươi sân trước nở
Lung linh khoe sắc thắm nhụy hồng
Phảng phất trong gió lạnh cuối Đông
Muôn hoa đón Xuân về rực rỡ 

Bình mình tia nắng sớm long lanh
Trạng nguyên hoa nở sớm trên cành
Những giọt sương mai tan trên lá
Lấp lánh sương rơi xuống đóa Quỳnh

Ngọc Lan gió thoảng nhẹ hương bay
Bướm vàng lả lướt trên cành cây
Chim khuyên quanh quẩn trên sân cỏ
Trăm hoa xinh đẹp nở quanh đây.

Bầu trời cao xa mây trong xanh
Cụm mây lơ lửng trôi an lành
Thoảng soi bóng mình trên hồ nước
Thiên nhiên cảnh đẹp thật an bình

Một ngày xuân mới đến thật nhanh
Chánh Kiến trong ta thấy điều lành
Chánh Ngữ trong ta từng lời nói
Tư Duy Chân Chánh trọn an bình

Thành tâm xin cầu chúc mọi người 
Môi  ngày đều có nhiều niềm vui
Đời sống luôn an lành hạnh phúc
Mang tình thương yêu đến cho người 

 Hoàng Thục Uyên 
Xuân Bính Ngọ /2026


Nét Xuân Quê

 

Bài Xướng:

Nét Xuân Quê

Rộn rã đường quê nắng trải đầy
Xuân về để lộc thắm tình cây
Hòa sương ngỡ ngọc vương chồi biếc
Thả tóc dường mây quyện liễu gầy
Nữ thục yêu thầm thêm má ửng
Trai tài trộm ngắm bỗng lòng say
Đàn xa võng động tìm tri kỷ
Để cõi trần gian hóa mộng này.

Nguyễn Gia Khanh
(Đại vận)
***
Các Bài Họa:

Mùa Xuân

Vàng mai nở rộ sắc hương đầy

Sảnh trước Xuân về lộc trĩu cây
Đãi ngọc cành sương chào nẻo biếc
Vờn trăng yến nhạn xoải thân gầy
Thi hòa chén tửu tài nhân cụng
Nhạc nối cây đàn lữ cảnh say
Bắc nhịp tâm đồng tươi trẻ mãi
Nhìn chung vẽ đẹp thế gian này .

Mộng Hoài Nhân

26/2/2026
***
Với Cảnh Ngày Xuân

Ngày Xuân nắng nhẹ đã vương đầy

Gió rũ sương mờ ở ngọn cây
Để những vườn hoa ngời lộc biếc
Nhìn bao ruộng lúa nõn thân gầy
Đêm này bạn hữu chan hoà khởi
Dạo đó ân tình thoả mãn say
Bữa tết gà xôi chè hưởng trọn
Niềm vui chén tửu hoạ thơ này.

Trần Đình Tấn
26/2/2026(10 tết Bính Ngọ)
***
TÌNH QUÊ
Tình Quê nỗi nhớ mải đong đầy
Mặc tháng năm vần vãn cỏ cây
Mãi chạnh mùi hương dừa thuở túng
Hoài vương bóng mẹ mảnh trăng gầy
Đâu còn rượt sóng tung bờ thỏa
Để đắm dâng triều dụ bãi say
Ước vẫn ngày nao thời trẻ dại
Cùng ta khỏa lấp mộng đêm này.

1120 H, 24/02/2026
Thái Chung
***
Mộng Ảo

Chiều xuân gió mượt nắng lên đầy
Nẩy lộc đâm chồi ấm nhựa cây
Vai sánh bờ vai tình rực cháy
Môi tìm môi nóng mộng hao gầy
Chợt đau thắt dạ khi tàn úa
Bỗng chạnh tơ lòng lúc đắm say
Đời tựa phù du toàn ảo ảnh
Gượng vui sống tiếp cuộc đời này

Hoành Trần
26/2/26
***
Phía Quê

Chiều buông ngõ nhỏ nắng rơi đầy

Những áng mây hồng nhuộm cỏ cây
Gặp gỡ thơ tràn bên lửa ấm
Hàn huyên nhạc nổi dưới trăng gầy
Xuân về đệ chúc từng lo xỉn
Tết đảo huynh mời cũng ngại say
Chỉ biết theo phường cho trọn nghĩa
Vì không cản được chất men này.

Đinh Tuấn Minh.
***
Mùa Xuân Yêu Thương

Mùa xuân rạng rỡ, tiếng chim đầy

Mỗi sáng sương vờn đẹp cỏ cây
Thảo lá thư hồng xây nghĩa vẹn
Dùng câu hát ngọt ủ duyên gầy
Ân tình được kết tâm hồn mãn
Phúc hỷ mong thành cõi dạ say
Rộn những vần thơ sầu khổ lắng
Người thương ở cạnh ấm tim này

Bích Lê 
 26-2-2026
***
Xuân Tại Tâm

Ngõ trúc bình yên nắng đổ đầy
Hồn hoa lặng lẽ tựa bên cây
Sương pha sắc biếc tràn vai mỏng
Gió mượn hương thanh mướt liễu gầy
Cửa đạo không lời mà ý thấu
Lòng thiền chẳng rượu hóa cơn say
Mặc cho thế sự vần xoay chuyển
Chén ngọc tràn xuân sáng cõi này.

Trần Hằng-CaDao

Chuyện Con Mèo Friday

 
 
Hôm qua đọc bài “Ngủ Đi Lucky”, của anh Phạm Xuân Thái, anh kể câu chuyện con chó nhỏ của hai vợ chồng, sau nhiều năm được chăm nuôi, bỗng dưng nó bị Cancer, phải cho đi ngủ, gây xúc động và cảm xúc buồn phiền khá nhiều cho gia đình Thái Hằng. Tôi bỗng nghĩ đến con mèo vàng của vợ tôi. Nó không có được một cái chết an lành như chó nhỏ Lucky, mà nó đã chết trong bi thảm, gây khổ đau cho gia đình tôi không ít. Mà thật vậy, con vật mà mình nuôi sống trong nhà, nó thông cảm được những buồn vui của mình. Người Mỹ cũng nói, một khi người ta nuôi trong nhà như chó mèo, gà, cá làm “pets” thì những người đó được coi như có lòng nhân. Với tôi, lòng nhân đâu chưa thấy, mà khi con vật lăn ra chết, hay bị tai nạn thì mình lãnh đủ buồn bã, u sầu.

Thông gia với chúng tôi, anh chị Thanh Huệ có con chó nhỏ. Một hôm nó bứt xích chạy bay ra đường, thế là chiếc xe oan nghiệt đã không thắng kịp, cán con chó chết lăn quay. Chị Huệ thương con chó nhỏ đến mất ăn, mất ngủ, rầu rĩ vì nó. Ông Thanh thương vợ, phải đi mua ngay một cặp hai con chó nhỏ điền cho một con đã mất.

Câu chuyện con mèo vàng của gia đình tôi thì hơi khác, vì tôi thiếu lòng nhân, tôi chỉ thích có mèo, nhưng tôi lại không hề thích con mèo nào hết, nên mỗi khi con mèo vàng đến cửa xin ăn là tôi hù dọa đuổi nó, nhưng con mèo hoang này, cứ nằm trước cửa nhà tôi, nó biết khôn, mỗi lần thấy tôi, hay có khi chỉ thấy cái xe pick up của tôi đi về, là nó tự động lững thững đứng dậy, bước đi, con vật cũng cảm biết là tôi không ưa nó. Lý do nó xin ăn bởi chăng là nhà tôi cũng có một con mèo. Con mèo mướp này do cháu Tínị, xin của người bạn từ lúc nhỏ. Vợ tôi đã phải giúp Tínị đưa đi rút móng, chích ngừa, và làm thủ tục để sau này nó không đẻ được. Vì không có móng, nên nuôi nó trong nhà, không cho ra đường.

Con mèo vàng khôn ngoan, biết nhà tôi nuôi mèo, thì sẽ cho mèo ăn, nên nó cứ đều đặn nằm trước cửa nhà để xin ăn như một con mèo hoang. Cứ thế nó trở thành con vật quen thuộc nằm ngoài cửa, trong nhà thì con Mimi nhìn ra ghen ghét kình chống.

Mùa hè qua đi, mùa đông rét cóng đã trở về, ban ngày con mèo vàng vẫn đến cửa xin ăn, ban đêm nó đi đâu không biết, Trâm, vợ tôi thắc mắc là làm sao nó có thể chịu được cái lạnh thấu xương như thế này, nếu không muốn nói là toàn thân người nó có thể đông đá mà chết. Động lòng trắc ẩn, Trâm mở cửa cho nó vô trong nhà, trước sự ganh ghét và ghen tỵ của con MiMi, Con mèo vàng tỏ ra một con vật hiểu biết như người, nó biết phận ăn nhờ ở đậu, không giám lên giường lên ghế, chỉ thu mình trong góc nhà, hiền lành đợi đến bữa ăn. Thấy nó bẩn thỉu vì ở ngoài đường dưới gầm cống, vợ tôi lôi nó ra tắm. Con vật rét run, không dám chống cự, chỉ khi nào nước vào mắt vào tai, nó mới nhẹ nhàng lấy tay gạt ra, không hề cào cấu vợ tôi. Có những lúc nó nằm an nhàn trong góc nhà, lim dim hai con mắt lười biếng, thì đùng một cái con MiMi gào lên và nhảy bổ vào người nó, cào cấu túi bụi xong bỏ chạy. Cái hành động thù nghịch của con mèo mướp không làm nó tức giận mà chống lại. Vả lại con MiMi bị rút móng, tát nó chả thấm tháp gì. Nó còn nguyên bộ móng sắc bén, nhọn hoắt, nó chỉ cần quào cho một cái là con MiMi cũng nát mặt, nhưng không, nó chỉ dơ tay chống đỡ lấy lệ, không gây chiến, không rượt theo, nó nằm im, lim dim hai con mắt, ung dung nhường nhịn. Có một lần, nó đang nằm phơi nắng ngoài cửa nhà, thì một chú chó to ngoài đường, xổng xích, nhảy quẩng lên, chạy băng qua sân cỏ nhảy bổ về phía nó. Con mèo vàng phản ứng cực kỳ nhanh nhẹn. Nó bung mình lên, hai chân đứng thẳng như người, nhe nanh vuốt nghênh chiến chú chó tức thì. Con chó to xác, khựng lại, như đang bị chủ cầm cái xích dật nó. Nó không dám gừ một tiếng, lách mình chạy ra ngoài cho xa con mèo.

Trâm bắt đầu thích phong thái và đởm lược của con mèo vàng, từ hiền hoà chịu đựng, cho đến nhường nhịn con Mimi, nhưng nó can đảm và dũng mãnh sẵn sàng nghinh chiến để bảo vệ chủ quyền của mình. Trâm để tâm tìm hiểu con mèo vàng này. Nó không phải là con mèo hoang, mà là con mèo của nhà hàng xóm Martha. Tên nó là con Friday. Từ khi nhà Martha đem con chó nhỏ về nhà. Nó mất thế đứng, bỏ nhà Martha đi luôn. Bà Martha vẫn để đồ ăn trước cửa, nhưng nó không bao giờ về ăn. Đoạn tuyệt hẳn với nhà Martha, người chủ đã đem con chó về mà xuống cấp nó. Nó đến nhà tôi vì biết nhà tôi có nuôi mèo, nên không nỡ bỏ đói nó. Nó ở ngoài đường cả năm trước khi Trâm cho nó vô nhà, đổi tên nó là con CàRốt, vì người nó có nhiễu đám lông vàng pha màu thẫm như củ cà rốt.

Nhà Martha không đòi nó lại, vì biết có đòi về, nó cũng không ở, vì nó đã tị hiềm với con chó. Bà Martha rất mừng và cảm ơn Trâm đã cho nó một nơi nương tựa, làm bà bớt đi được cái áy náy, vì đã để nó phải sống những mùa đông băng giá ngoài trời.

Khi con cà rốt hội nhập với gia đình tôi, nó nhanh chóng nhận ra tên mới. Bất cứ ai gọi Càrốt thì nó cũng chạy lại, nhưng nó đủng đỉnh đi đến trong thái độ trả nợ quỷ thần, cái tinh thần ăn cơm chúa thì múa vậy thôi, chẳng thân thiện gì, nó đứng ý trước mặt một lúc, không xoa đầu, không vuốt trán nó, thì nó lại lủi thủi đi tìm góc xó nào đó mà nằm. Duy có Trâm thì khác hẳn. Khi nghe tiếng gọi tên nó từ Trâm, thì nó nhanh nhẩu chạy tới, dụi cái đầu vào chân, dí cái mũi ướt vào người làm cho Trâm dãy nảy lên. Nó thân thiện trườn mình tới lui bên chân chủ. Và sau đấy nằm phục ngay xuống cạnh chỗ Trâm ngồi. Nó tận hưởng cái hạnh phúc được thương yêu của người chủ mới. Đây là điều đặc biệt của nó đối với Trâm, những trưa hè oi ả, con Càrốt thích nằm phơi nắng, tai nó nghe những bước chân người, bất kể là ai, nó chỉ mở hai con mắt bằng hai sợi chỉ để nhìn, nếu là con tôi, hay là tôi thì nó thản nhiên khép kín hai con mắt nhắm nghiền ngủ tiếp, nhưng bất chợt hai con mắt nhỏ như sợi chỉ ấy phát giác là Trâm đi làm về, thì cho dù đang ngủ ngon cách mấy, con Càrốt cũng đứng dậy, ngoe nguẩy cái đuôi, chạy theo Trâm vô nhà.

Khi con Càrốt về ở với Trâm nó đã có tuổi đời 10 năm sống. Thời gian đó với con mèo thì cũng bằng đời người sống trên 100 tuổi. Với tuổi tác chồng chất, với những năm tháng sống vật vờ ngoài trời sương gió, với cái lạnh tê người. Con Càrốt đã già đi và xấu xí, mình nó dài ngoằng như cái dải khoai, thân thể còm nhom ốm tử. Cái bụng dù ăn bao nhiêu cũng xẹp lép. Đã thế nó lại mắc bệnh ung thư mũi. Cái mũi ướt cứ chảy máu hoài. Cháu Cún tốn với nó cả bạc ngàn, đem đi bác sĩ thú y, cả giải phẫu nữa, con Càrốt vẫn không khỏi, bác sĩ Thú Y khuyên là cho nó đi ngủ. Trâm, và mấy đứa nhỏ không chịu, vẫn đem về săn sóc cho nó sống. Cháu Minh Châu ngày đó mới học trung học, mà cháu rất bạo tay. Minh Châu bế nó trong lòng, lấy bông băng lau chùi rửa mũi cho nó mỗi sáng, nó đau lắm, nhưng chỉ khẽ kêu meo meo, và nhẹ nhàng lấy móng đẩy nhẹ tay Minh Châu ra. Khi mũi nó bớt chảy máu, cháu Cún (Uyên) quyết định đem đi bác sĩ người chữa cho nó, vì bác sĩ thú y đã chê rồi. Bác sĩ Uy trẻ tuổi, tài cao đã dùng thuốc trụ sinh chữa cho con Càrốt, thế mà nó khỏi.

Cuộc đời thăng hoa, chúng tôi từ Reston sống trong căn nhà 2,400 Sq. Feet, dọn vô Great Falls, căn nhà nằm trên hai mẫu đất, lớn hơn gấp 5 lần cái nhà ở Reston. Điểu nghịch lý là nhà chật thì người đông, mà nhà rộng thì người thưa. Con cái đã đi hết, đứa đã ra trường thì ở riêng, đứa thì đi đại học ở xa nhà, còn trơ thổ địa, chỉ hai vợ chồng sống với con CàRốt. Con Mimi thì đã mất tích từ ngay ngày đầu, Khi thả hai con mèo xuống, tôi sơ ý, không đóng cửa lại, Con Cà Rốt bỏ thì giờ đi từng phòng xem xét cái nhà mới, còn con Mimi thì hoảng hốt tung mình chạy băng vào rừng. Tôi đuổi theo không kịp. Tìm nó suốt đêm mà nó vẫn biệt vô âm tín. Vì là con mèo đã bị rút móng, nó không có gì để tự vệ, có thể nó đã bị con chồn hay con cáo ăn thịt mất rồi.

Bây giờ, không phải hai người một căn nhà nhỏ, mà hai người sống trong căn nhà to tổ bố. Nhà to quá, Trâm cứ dính tôi như sam, vì lúc nào cũng sợ ma, không có tôi thì ôm con Càrốt. Nó là một con mèo có nghĩa, lúc nào cũng quấn quýt vợ tôi. Mỗi khi nghe tiếng xe của vợ tôi đi làm về, là nó chạy ra ngoe nguẩy cái đuôi chào, và lững thững theo chủ vô nhà. Nó hay lắm, nó phân biệt được tiếng động của xe cộ, biết tiếng xe nào là của vợ tôi, vì nhiều hôm tôi đi làm về, nó biết không phải Trâm, thì nó thây kệ, nằm ngủ phơi nắng, không thèm cả mở mắt.

Con Cà Rốt đã được 13 tuổi năm, đời sống con vật 13 năm, có thể dài bằng con người sống thọ 140 tuổi. Nó đã già yếu lắm rồi, bước đi chậm chạp. Tôi bỗng thương nó, muốn cho nó ra vô phơi nắng cho gần. Tôi bèn đóng cho nó một cái “clubhouse” nho nhỏ ngay trong cái garage con. Làm cửa, lót “insulation” ấm áp cho nó nằm. Vì thương nó mà tôi đã giết nó.

Một buổi chiều bắt đầu mùa đông, trời cũng đã se sắt lành lạnh, tôi phải có hẹn với anh Sơn Tùng và một hai người bạn để bàn việc giúp hội nạn nhân Cộng Sản thành lập một tượng đài tưởng niệm. Trâm phải đi Alexandria gập khách hàng và nhờ tôi lấy xe của Trâm đi lên Ashburn chở một số đồ về. Vội quá, vì tôi về hơi trễ, trời lại lất phất mưa, tôi đã tông đại chiếc xe của Trâm vô garage, rồi đổi xe phóng lên tiệm ăn Saigon House ở Falls Church theo hẹn. Chúng tôi đang chờ đồ ăn, và bàn chuyện, thì phone của tôi reng, Tôi vừa móc cái phone ra khỏi túi đã nghe Trâm khóc nấc lên từng cơn, và bảo tôi phải về ngay, con Càrốt chết rồi. Tôi bàng hoàng cả người, lúng túng đứng lên thì Sơn Tùng hỏi tôi chuyện gì?
- Con mèo nhà tôi chết, vợ tôi kêu tôi phải về ngay.
- Tưởng gì, con mèo chết thì có gì quan trọng, ngồi xuống đây họp thêm vài phút.
- Không được anh Sơn Tùng, bà vợ tôi khóc quá trời đất. Tôi phải về ngay. Thức ăn của tôi, anh lấy “to go” đem về nhà ăn, còn tiền bạc thì xin anh thanh toán dùm.
Nói xong, tôi vội vã ra cửa, quên cả chào người bạn và anh Sơn Tùng.
Tôi chạy như bay như biến, về đến nhà, thì thấy cả nhà chộn rộn, vợ chồng Phị từ D.C. chạy xuống, Bà mẹ Trâm và cô em từ Chantilly qua, mọi người cứ nhao nhao cả lên, chỉ trỏ nói con Càrốt chết nằm dưới gầm xe. Trâm vừa khóc vừa nói:
- Ngay khi đi Alexandria về, trời cũng hơi tối, không thấy con Càrốt chạy ra đón như thường lệ, hơi lạ nhưng khi em lên tiếng gọi nó thì không thấy đâu cả, phần vội, phần đói, em cũng quên bẵng nó đi, vội vã vô nhà lo bữa ăn chiều. Thời may con Cún ở đâu chạy về, em nhờ nó chạy tìm con Càrốt. Cháu Cún (Uyên) vừa đi vừa réo con Càrốt, nó đi ngay cả vô bìa rừng mà gọi cũng không thấy con Càrốt đâu. Bất chợt, như linh cảm điều gì, Cún (Uyên) nhìn dưới gầm xe thì thấy ngay con cà rốt nằm chết ở đó.

Một điều báo trước lạ kỳ, là trước đó hai tuần, giũa nửa đêm, tôi bỗng nghe Trâm khóc vang trời, dật mình tỉnh dậy, tôi hỏi:” Nằm mê gì mà khóc dữ vậy?, mở mắt rồi mà vẫn còn khóc”, Trâm càng khóc to hơn và nói:
- Anh ơi em nằm mê con Cà Rốt nó về báo mộng cho em là nó chết”.

Tôi chưa kịp nói gì thêm, thì cánh cửa phòng ngủ mở bật ra, Tínị và Minh Châu ùa vào hỏi cái gì mà mẹ khóc quá vậy. Thì ra đúng lúc đó sau nửa đêm, hai đưá con tôi cũng từ trường William & Mary về thăm nhà. Trâm lại càng khóc to hơn và than với Tínị và Minh Châu là mình mới nằm mê là con Carốt chết. Điều kỳ lạ không giải thích được là câu chuyện nằm mê hai tuần lễ trước đã xảy ra ngày hôm nay. Trong lúc mọi người ở trong nhà kể lể, tôi ra nhà xe, lôi con Càrốt ra, thì thương ôi! thảm quá, chiếc xe đã đụng nó chết lòi cả hai con ngươi. Tôi thương nó ứa nước mắt và ân hận trong lòng là đã quá vội vã để đâm nó chết. Số là khi tôi chạy xe của Trâm về, nghe tiếng xe quen thuộc, con Càrốt nghĩ là chủ về, chạy ra đón, và đã bị xe tông.
Tôi bế nó lên, bỏ vội vô cái bao rác, vì tôi không muốn cả nhà thấy nó trong một hình ảnh vô cùng thảm hại hãi hùng. Và tôi cũng thấy ngay một cái thùng đan bằng mây gần đó, đủ cho nó nằm, tôi bỏ nó nằm vô đó, xong mới kêu cả nhà ra. Trâm nói:
- Đúng là con Càrốt đã báo mộng cho em trước khi nó đi. Tội nó quá, nó thích nắng, anh hãy chôn nó ngay hướng mặt trời, cạnh cái garage, để nó được hưởng nắng ấm mỗi buổi sáng, và em thấy nó mỗi buổi chiều khi đi làm về.

Từ đó vợ tôi thưòng thương và khóc nó, Hàng năm cứ đến ngày nó chết, vợ tôi thắp hương cho nó suốt 10 năm ròng rã ở trong Great Falls. Phần tôi thì bị dày vò vì đã vô tình cán chết con Càrốt. Tôi thương con vật có nghĩa, và nghĩ rằng tôi đã tạo nghiệp, dù vô tình hay cố ý, tôi cũng sẽ phải trả đền cho nó. Đó là luật trời, luật nhà Phật. Tôi cảm khái kể câu chuyện này vì bạn Thái đã thương con chó Lucky của chị Hằng mà viết bài, và trong khi viết lại cho Thái về con mèo, tôi cũng nhớ thêm hai điều : Tôi không sao quên được cái thái độ của nhà văn Sơn Tùng buổi chiều hôm đó. Trong lúc tôi hốt hoảng đứng dậy đi về, thì tôi thấy anh Sơn Tùng mặt mày thản nhiên, không vẻ gì xúc động khi tôi nói con mèo của vợ tôi đã chết. Phải chăng anh đang nghĩ, anh cần tôi bàn chuyện giúp cho linh hồn 100 triệu nạn nhân đã bị cộng Sản sát hại, trong đó có một triệu người Việt Nam, cho những kẻ bất hạnh này, có một tượng đài để kỷ niệm tại D.C. Nó cần thiết, nó quan trọng, xá gì một con mèo chết mà phải cuống quýt ra về. Tôi hiểu, tôi không giận anh Sơn Tùng, vì tôi cũng nghĩ tới một thằng bạn đã chết. Thằng Lê Thiệp bảo tôi khi nó đi học báo chí ở Việt Nam, nó so sánh cái răng đau và quả bom nguyên tử.
- Khi con người có cái đau đớn của cái răng trong miệng, thì cái đó quan trọng hơn quả bom nguyên tử vừa nổ trên Địa Cầu.

Câu chuyện thứ hai là chuyện con chó chết của một anh bạn, anh Bang, anh nguyên là kỹ sư ở mỏ than Nông Sơn, bây giờ thì anh ngon lắm, con trai anh đã lấy con gái Nguyễn Tấn Dũng ở Việt Nam. Khi mới tị nạn đến đất Mỹ, vào những năm 75-76, anh Bang có cái garage ở Falls Church, nằm trên đường Wilson.
Một hôm, anh đang lúi húi sửa xe, thì con chó của anh chạy băng ra đường bị xe cán.

Mải mê công việc, anh đâu có biết, đến khi biết được, chạy ra, thì trong đám đông có một bà ăn mặc sang trọng mắng anh là người ác độc, chó của mình bị cán mà không lo. Nói rồi, bà tội nghiệp con chó đang nằm thoi thóp, bà đã khóc và cởi cái áo choàng đắt tiền đang mặc, đắp cho con chó và tự động gọi xe cứu thương, chở con chó vô nhà thương. Bác sĩ loay hoay, không cứu được, chuyển qua nhà xác, con chó được hỏa thiêu. Anh Bang nhận hai cái bill, một cái từ nhà thương, một ngàn dollars. Một cái từ lò thiêu năm trăm đồng nữa. Và hai kỷ vật. Một cái lọ đựng tro con chó, một cái card chia buồn của bà nhà giàu đầy lòng nhân, đã cởi áo đang mặc đắp cho con chó. Anh Bang vừa đau vừa tức. Đau là vì một con chó chết mà tốn bạc ngàn. Người Mỹ làm chuyện tào lao. Người vượt biển tìm tự do chết hàng loạt trên biển, đói khổ khốn nạn trên đảo. Sống chui rúc khổ cực, bệnh hoạn, đói rét thì không lo cứu. Con chó là con vật mà làm chi dữ vậy.

Phải chăng cái văn hoá khác nhau, hay người ta không thấy quan tài, người ta không đổ lệ.
Viết để xin lỗi vợ hiền Lê Ngọc Trâm vì đã làm tắt đi một niềm vui.
Sau hết là nhớ con Càrốt, một con vật có nghĩa, đã bị chết bởi sự bất cẩn của tôi.

Quốc Thái Đinh Hùng Cường.

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2026

Sài Gòn Nỗi Nhớ - Lời: Dzuy Sơn Tuyền - Nhạc: Liên Bình Định - Ca Sĩ: Diệu Hiền

Lời: Dzuy Sơn Tuyền
Nhạc: Liên Bình Định
Ca Sĩ: Diệu Hiền

Tám Tháng Ba



Sáng vào Phây Bút nhớ ra
Hôm nay là tám tháng ba nghen chồng
Thấy người ta biếu hoa Hồng
Giàu có thì được ở không cả ngày
Nghèo khó làm không hở tay
Suốt năm nhậu nhẹt đọa đày vợ con
Hôm nay bày đặt tình son
Bao lời mật ngọt ví von tặng NÀNG

Thật ra mong chi một ngày
Còn những ngày khác bị đày tấm thân
Cầu cho đời sống tình thần
Sao cho thoải mái chân tình xin trao
Cầu cho hạnh phúc bền lâu
Chia bùi sẽ ngọt dãi dầu có nhau
Tám tháng ba thì ngọt ngào
Những ngày còn lại úa nhàu héo hon

Trúc Lan KTP


Tương Tư Ngày 8 Tháng 3



(Ngày Quốc Tế Phụ Nữ - International Women's Day)

Em ơi! Ngày Phụ Nữ trao quà
Ấp ủ tình thương hai chúng ta
Mây Trắng xa bay trong nắng cợt
Mưa Hồng lất phất giữa buồn pha
Tóc Mây óng ả màu tươi thắm
Dáng ngọc đong đưa sắc mượt mà
Yêu nét băng trinh mà ngại nói
Để vòng xao xuyến bủa vây nhà.

Toronto 8/3/2026
Nguyên Trần Nguyễn Tấn Phát
Bài Họa.


Tết Nhà Nghèo

 

Còn đúng mười hôm nữa Tết rồi
Dọn nhà, trang trí, sửa sang thôi
Cửa lùa treo tạm khung màn vá
Vách lủng che thêm lớp giấy bồi
Cúc giả trong bàn đem gột rửa
Trà khô đáy lọ đợi đun sôi
Chỉ buồn áo mới con không có
Lời hứa hôm nào lại bỏ trôi.

Sông Thu
10/02/2026 - 20/12 âm lịch
(Bài Họa)

Mở Cửa Cõi Hư Không



Mở ra một khoảng âm u
Chập chờn ảo giác xa mù hiện ra
Phải chăng là cõi Ta-bà
Năm châu bốn bể trần gian nhân quần

CN-HNT, 
Jan.7.26 (100.93)


Thiền Tụng Cho Cộng Đồng

 

(Đọc chậm, đều, có thể tụng theo nhóm)

Nam mô hương Tết trở về…
Chúng con xin nhớ lại
những cơn mưa Sài Gòn
đến rồi đi như hơi thở của đất.
Xin nhớ mái hiên cũ,
nơi ta đứng trú,
nghe tiếng mưa rơi
và thấy lòng mình lặng xuống.
Xin nhớ hơi nóng mặt đường,
bóng cây đổ dài (lả lướt),
và nhịp sống rì rào
của một thành phố chưa bao giờ ngủ.

Hôm nay, nơi đất khách,
Tết đến nhẹ như một làn khói,
nhưng trong tim chúng con
vẫn còn một Sài Gòn ấm sáng.
Nguyện cho Tết này
dù xa quê,
vẫn giữ được hơi mưa cũ,
giữ được nhịp thở của ký ức,
giữ được ánh sáng trong lòng người Việt xa xứ.
Nam mô Tết an lành…Nam mô mưa Sài Gòn còn mãi

Nguyễn Tiến Cảnh

Xin Một Nụ Cười (Cố Yên Bình) - Grant Me A Smile (Thanh Thanh)

 

Xin Một Nụ Cười

Chỉ một ngày thôi không gặp em
Ðã nghe sầu lắng tận trong tim
Ba năm tôi sống đời cây cỏ
Chỉ một ngày thôi... vạn nỗi niềm!

Em đến đời tôi, cơn bão tố
Trào lên u uất những ngàn xưa
Ðời tôi, tôi đã quên rồi đấy
Sao nỡ, em vào gợi giấc mơ!

Giấc mộng đời nào không chợt tỉnh
Tôi nghe đau xót tự bây giờ
Em đến rồi đi tôi biết thế
Mà sao mê đắm mối duyên hờ!

Thôi cũng đành thôi, giấc mộng đời
Dù cho giây phút cũng đành thôi
Em đi, tôi sẽ vào miên viễn
Khoảnh khắc yêu em cũng đủ rồi!

Chiều nay tôi đến tìm em nhé!
Xin hãy cho tôi một nụ cười
Tôi sẽ ôm em vào giấc ngủ
Thiên thu, tôi sẽ mãi yêu người...


Cố Yên Bình

***
Grant Me A Smile

Unable to see you for just one day
Suffices to lade my heart with sorrow.
I had lived a rubbish life for many years,
Until one day: much grief for the morrow.

You came into my existence as a gale
For far-off melancholy to surge.
I had already forgotten my karma;
You had the heart me to fancy you to urge!

Which dreamers don't later wake up?
I have felt anguish from now on rise high.
You arrived then you left, I knew it; but
Why I got infatuated with this fleeting tie!

I will content myself with life's vision
Although in a twinkling I consent to.
You break off, I will go into eternity;
A short moment is enough to love you.

Let me come to see you this evening!
And please grant me a smile, however!
I will embrace into my sleep my dearest
Whom I will still cherish for ever...

Translation by Thanh Thanh

Nằm Mơ


Tôi gặp chàng tại một thư viện có cho mượn sách tiếng Việt gần nhà. Thư viện ở gần nhà là một may mắn cho tôi vì tôi mê đọc sách và là cái không may của các tác giả và các nhà xuất bản vì không bán dược sách báo cho tôi. Dầu sao quý vị cũng nên an ủi là sách mình viết và in ra, ít ra cũng có người để cặp mắt xanh tới. Tiền bạc là chuyện nhỏ, nhằm nhò gì.

Một chiều thứ bảy, sau khi lựa xong sách và truyện để đổi, đủ để đọc xong một hay hai tuần, tôi ngồi nán lại đọc các tạp chí mới về. Hôm đó, xui xẻo làm sao, tôi lại bật cười hinh hích lúc đang thưởng thức một câu chuyện dí dỏm. Chợt nhớ ra là mình đang ở thư viện , tôi vội bưng miệng lại nhưng vẫn gặp ánh mắt tò mò của vài người ngồi gần dù tôi đã xin lỗi chung chung. Riêng cặp mắt tinh quái dấu sau cặp kính cận của chàng , sau một thoáng ngạc nhiên thì chuyển sang đồng tình bằng cách níu thêm một đồng minh là cái đầu của chàng gật gù.Thế rồi lúc tôi lững thững ra khỏi thư viện một chút thì bị níu lại.

- Xin lỗi chị, hồi nãy chị đọc truyện gì vui quá mà bật cười vậy ?
Tôi đỏ mặt và khó chịu vì bị nhắc lại cái sơ xuất của mình nên cấm cẳn:
-Tôi đọc trong báo!
-Da, tôi biết! nhưng muốn biết thêm có phải câu chuyện tôi viết một cách náo nếu đã làm chị bật cười không?
-Anh viết truyện đăng báo ? tôi tò mò hỏi
-Thì lâu lâu cù lét thiên hạ một tý ấy mà. Mà …chàng chuyển đề tài - tôi thấy chị đến thư viện thường xuyên, chắc chị đọc nhiều sách lắm hả.
-Sao anh biết tôi đến thường xuyên ?
-Thì tại tôi thấy chị thường xuyên ! Chắc chàng đã bắt đầu khó chịu về cái lối bắt bẻ của tôi. Riêng tôi, tôi cũng lấy làm bực mình vì cái anh chàng ăn nói vô duyên này nên tìm cách chơi nhẹ vài câu :
-Hồi nãy tôi cười vì câu chuyện đó là của tôi. Tôi nhấn mạnh : Tôi là tác giả câu chuyện đó chứ không phải là anh!
-Ồ! vậy là hân hạnh biết được một văn sĩ đồng nghiệp.
-Tôi không phải là văn sĩ. Tôi chỉ kể lại một câu chuyện cười mà tôi đã được nghe, đăng ở mục vui cười mà thôi.
-Những người viết truyện vui cười là những người có đầu óc hài hước cao độ, là những người biết sống, biết cười mà sống, dù thật ra cuộc đời chỉ đáng buồn… buồn cười !

Lần sau và lần sau nữa chàng lại tìm cách nói chuyện với tôi và theo tôi về tận nhà. Sau đó, tôi đành thú thật với chàng là tôi chưa hề bao giờ gởi truyện đăng báo ngay cả truyện vui cười thì chàng cũng hề hề:
-Tui cũng rứa!
Tức quá, tôi hỏi chàng tại sao chàng lại cả gan dám trêu tôi như thế thì chàng :
-Nhìn Lan đọc chuyện, say mê thích thú, nét mặt, ánh mắt
Lan như diễn tả câu chuyện, có một cái gì ngồ ngộ, xui tôi bằng mọi cách phải làm quen với Lan.
Chàng ví tôi là một Tử Kỳ có tài diễn xuất nét mặt theo tiếng đàn của Bá Nha.
Chàng bảo chàng sẽ viết truyện và làm thơ cho tôi đọc.
Thế rồi truyện và thơ làm hai tâm hồn cô đơn sáp lại gần nhau hơn . . Hai tâm hồn cô đơn? Chả là chàng và tôi đều thân đơn, thế cô, ở cái xứ lạnh bỏ xừ này.
Tôi! tôi đã có số tuổi nhiều hơn gấp đôi của cô bé đi chùa Hương của Nguyễn Nhược Pháp. Làm thân con gái - mà con gái thời loạn - ôi, tuổi xuân qua cái vù.
Việt Cộng vào, kẹt lại, mắc chui ra, chui vào, chui lên , chui xuống, đến khi chui ra xong thì :

Tôi nhìn tôi trong gương
Cái mặt hết dễ thương,
Tuy rằng không không bệ rạc,
Tóc, có vài sợi bạc,
Mắt, đã vài nếp nhăn,
Trông kỹ, quả già khằn,
Chắc không ai thương nổi!

Còn chàng ? sau những năm cải tạo, vợ cũng ôm đàn sang thuyền khác, nét mặt cũng hằn vài nét khắc khổ, trừ ánh mắt có vẻ diễu cợt và cái miệng với cái nhếch mép đáng ghét nhưng dù sao chàng cũng có lợi thế hơn tôi vì chàng là đàn ông. Lúc này dường như trai thiếu gái thừa, chả như những buổi bình minh của thời đại vượt biên, tôi nghe người ta đồn là mỗi khi phi cơ chở người Việt tới định cư là các cô, ngay cả các bà thiếu nữ được quý đàn ông con trai xếp hàng chào đón và tặng hoa. Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu?

Ấy vậy mà dường như chàng thương tôi. Chàng đã có nhữn cử chỉ săn sóc - Ê nhỏ, tôi tự nhủ, chớ có tưởng bở chứ nhỏ, chẳng qua chàng là người galant, với ai chàng cũng tận tình săn sóc, chứ không phải với một mình nhỏ đâu - đừng có ham- chàng đã có những lời nói xa gần ngỏ ý nhớ thương tôi - lại tự nhủ: Ê nhỏ, chàng đang cô đơn, chàng nói vậy chứ thật ra không phải vậy, nhỏ chớ có diễn nghĩa câu chuyện của chàng thành lời tỏ tình chớ!

Ấy trong tôi, cái đầu và quả tim luôn luôn tranh luận như vậy, quả tim tôi, qua bao thăng trầm mà vẫn yếu đuối, rung động tầm bậy tầm bạ- riêng cái đầu thì đã khôn ra, sau một thời gian dài ở với mấy chú mang dép râu suốt ngày phải học tập với họp tổ để phát huy tinh thần mình rình mọi người, mọi người rình mình mà tố cáo lẫn nhau, lừa lọc nhau để các bác, các chú, các anh có cơ hội làm giàu, có cơ hội đè đầu cưỡi cổ, để luôn luôn là chân lý: Đảng lãnh đạo - nhà nước, quản lý nhân dân, làm chủ tập thể vân vân và vân vân… Cái đầu của tôi được huấn luyện để nghi ngờ nên sức mấy mà tôi tin rằng chàng lại có thể yêu tôi. Tôi, tôi khó thương thấy mồ!

Vậy mà có một hôm:
- Lan ơi!
- Dạ (quái tôi sao lại ngoan, lại hiền như học trò trường bà sơ thế nhỉ).
- Anh yêu em!

Mèn ơi! Nghe có vậy mà người tôi thì lảo đảo, chân tôi thì run run muốn khuỵu xuống, còn quả tim trong lồng ngực của tôi! Nó tò mò lắng tai nghe xem chàng nói cái gì nên trong một sát na- một sát na là bao lâu nhỉ- nó quên đập, nhưng nghe xong rồi, nó chợt nhớ ra, sợ tôi chết vì thiếu máu chuyển đi các nơi, mà tôi chết thì nó cũng chết theo, nên nó đập rối rít, đập loạn loạn cào cào, khiến chỉ một sát na sau đó- sát na này chắc dài hơn- thì tôi lấy lại được bình tĩnh- do máu đỏ dã được bơm qua động mạch mà trào lên não và đồng thời lên má khiến hai má xanh xao của tôi hồng lên một tí:
-Em cũng yêu anh phải không?
Và chàng quàng tay tính ôm tôi vào lòng. Tôi vội vàng né tránh vì đàn bà con gái ai lại để cho người ta ôm ngang xương như vậy! Và chẳng hiểu tai sao tôi lại tiếp tục nhỏ nhẻ như con mèo.
- Em không biết!...
Có lẽ thông cảm với cái hổng biết của tôi, nên chàng chỉ nhẹ hôn lên mái tóc của tôi và dìu tôi đi dọc theo con đường mòn mà không hỏi gì thêm.
Tối đó, tôi cứ trằn trọc hoài không ngủ được. Tôi yêu chàng? Thế nào là yêu nhỉ?

Tôi chỉ biết là đầu óc tôi đầy ắp hình ảnh chàng. Miệng tôi lắp bắp thầm gọi tên chàng. Tôi thủ thỉ với cái gối ôm mà tôi tưởng tượng là chàng. Chuông điện thoại reo tôi mong là chàng gọi tới. Tôi muốn gặp chàng hoài hoài nhưng yêu chàng? Chàng có yêu tôi thật lòng không nhỉ? Tôi thấy tôi xấu xí, tôi tầm thường chẳng có gì đáng cho người ta mê hết. Đúng rồi! Chàng đang cô đơn nơi xứ lạ quê người nên chàng nói sảng. Sau này nghĩ lại chàng sẽ hối hận cho mà xem. Nhưng tôi! Tôi cũng đang cô đơn, đang cần tình yêu.Bây giờ có người yêu mình, ngu gì mà không yêu. Nhưng này! Yêu thì được! Nhưng chớ dại mà yêu hết mình, yêu say đắm, để rồi lúc người ta bỏ rơi mình thì mình sống sao cho nổi…
Dẹp! Thắc mắc làm gì!...
-Hãy sống với hiện tại em yêu ơi. Em có nghe người ta hát chúng ta có bao giờ sống phút giây này hai lần trong đời bao giờ đâu? Em quên là sẽ tận thế hay sao.

Chúng tôi đã sống những ngày rất hạnh phúc. Những buổi sáng chờ nhau cùng đi làm. Những buổi chiều chờ nhau cùng về nhà. Những buổi bình minh bên bờ suối róc rách, những hoàng hôn trong rừng thu xào xạc lá vàng, những hạt đậu phộng trong túi áo chàng cho sóc ăn, những con chim bồ câu níu tay đòi chia phần đậu phộng nhưng tôi vẫn không ngớt thắc mắc tại sao chàng lại yêu tôi vì tôi cứ lý luận là chàng dư sức để tán tỉnh một cô trẻ đẹp hơn tôi.
Bạn có biết chàng trả lời tôi ra sao không?
Chàng hát như vầy:
- Anh yêu em vì em biết nói
-Ai chả biết nói! Trừ người câm? Tôi nũng nịu

Chàng vít đầu tôi xuống và tiếp:

Nói những câu ý nhị trêu người
Đã biết trêu, trêu anh, em còn biết chọc
Chọc quê anh! Anh giận quá trời
Anh giận rồi! Em ngồi em khóc
Khóc chưa xong đã toét miệng cười
Ôi! Cái mặt em sao giốngđười ươi
Mà anh cứ yêu hoài không ghét nổi

Đười ươi? Tôi chưa nhìn thấy đười ươi nên không biết mặt tôi tại sao lại giống đười ươi. Hay là chàng -
chê tôi xấu, giống con khỉ đột trong sở thú vì đười ươi chắc có bà con với khỉ đột.
-Phải em biết em xấu! Tôi vùng vằng và thút thít giả vờ vì tôi biết tôi không đẹp thật!
-Anh nói em xấu hồi nào.
-Anh!
-Anh? Hồi nào? Chàng trợn mắt.
-Anh bảo mặt em giống đười ươi.
-Thế em nhìn thấy đười ươi chưa?
-Chưa! Nhưng đười ươi là bà con với khỉ
-Và khỉ là thủy tổ loài người, đúng không? Ý anh muốn nói em giống bà cố ngoại anh! Bà cố ngoại anh nghe nói đẹp lắm, em có biết không?
-Anh có nhìn thấy mặt bà cố ngoại anh lúc còn trẻ đẹp hay không? Hay anh chỉ nhìn thấy lúc bà cố anh già khằn, già khú đế. Phải mà! Anh ám chỉ em là gái già. Em biết em già rồi, anh khỏi cần nhắc.
Chàng vò đầu và cười khanh khách.
-Con nhỏ này, thông minh hết chỗ chê. Mà em biết là đười ươi ăn thịt người không? Như em ăn thịt anh vậy đó.
-Ý trời ơi! Phải mà! Em vừa già vừa xấu giống như mọi ăn thịt người.
-Bậy mà! -Chàng ký lên đầu chàng một cái- Quái! Bữa nay vợ tôi cho tôi ăn gì mà ngu quá thế không biết.
Tô liếc chàng.
-Phải mà! Em còn không biết làm cơm! Cho chồng ăn tầm bậy khiến chồng ngu như heo.
-Đó nhé! Em nói anh là heo! Huề! Em là đười ươi- Anh là heo- heo nọc à nghe!
-Hứ! Bậy bạ!
Chàng chợt nghiêm mặt:
-Nói thiệt nghe! Tại đười ươi hay cười. Lúc nhỏ đọc sách, người ta bảo đười ươi khi bắt được người thì cứ nắm lấy hai cổ tay và ngửa cổ lên trời mà cười nên người đi rừng thường luồn tay vào hai ống nứa đề phòng khi bị đười ươi bắt thì đợi lúc đười ươi mải cười mà len lén rút tay ra rồi nhè nhẹ trốn đi- Em hay - cười dòn, cười khanh khách nên anh ví em với đười ươi.
- Phải mà!...
- Ừ, phải mà - chàng mơ màng nói tiếp, tiếng cười dòn của em nghe mê lắm, như tiếng cười của trẻ con. Em có nhớ có lần anh gọi điện thoại để em cười cho anh nghe không.

Ôi! Đười ươi yêu quý của anh ơi, anh nhớ tiếng cười của em như bợm nghiện nhớ tiếng vo vo của tẩu thuốc, như người nghiện thuốc lào, nhớ tiếng sòng sọc của ống điếu.
- A! Phải mà…em hôi…!
- Ừ, chàng nheo mắt trêu tôi, em hôi mùi thuốc phiện, mùi thuốc lào. Em muốn nói thế đúng không nào?
- Ờ!
- Em ơi! Nước hoa thơm lừng vậy mà có ai chết vì mùi nước hoa đâu? Người ta có thể thấy “hương ngây mùi nhớ”, mùi nước hoa thoảng qua khiến người ta nhớ lại một người quen nào đó, nhưng mà người ta chỉ nghiện thuốc lào, thuốc phiện thôi cô nương ơi!
Nhớ em như nhớ thuốc lào
Đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên,,,
Chưa hết, dường như ngoài lời tỏ tình “anh yêu em” chàng chưa bao giờ thủ thỉ với tôi những lời tình tứ như tôi mơ ước, chàng chỉ thích trêu để tôi cãi lại mà thôi,có hỏi thì chàng cười:
- Cái mặt em nghe lời tỏ tình nó kỳ cục!
- Sao lại kỳ cục?
- Giống mặt Trư Bát Giới, mà trêu cho em cãi thì nó láu lỉnh thông minh như Tôn Ngộ Không
- Trời đất! Tôi tức quá hét lên…
Hóa ra là tôi mơ
Tôi chưa lấy chàng. May quá! Thôi điệu này “ Đã thấy lấy nhau thì chẳng đặng, chi bằng sớm liệu mà xa nhau” (P.Khôi)
Tôi gọi điện xin chàng quên tôi đi mà tìm người khác mà yêu mà cưới.
Chàng ngạc nhiên lắm, tưởng tôi nói dỡn. Sau vài lần đòi gặp mà không gặp được,và không biết bao nhiêu lần gọi điện thoại mà tôi nhắc lên lại úp xuống khi thấy là giọng chàng, và cũng nhiều lần tình cờ chạm trán nhau nhưng tôi lại nhanh chân tránh đi chỗ khác, chàng gởi đến tôi một bài thơ.

Tình Đã Vơi

Như một áng mây trôi
Bềnh bồng nơi cuối trời
Rồi tình cờ gặp lại,
Và trở thành mưa rơi!
Chúng ta người một nơi,
Đã vượt cả trùng khơi,
Nay tình cờ lại gặp,
Ngây ngất tình chơi vơi!
Như hoa nở rồi tàn,
Như bèo hợp rồi tan,
Tình chúng ta cũng thế
Dẫu không cách quan san.
Vẫn ở cùng một nơi
Vẫn chung ánh mặt trời
Gặp nhau làm mặt lạ
Mưa rơi! Tình đã vơi

Mặc cho lời tái bút: “ Ít ra, em cũng cho anh biết em giận anh vì lý do nào chứ!”

Kệ! chàng nói gì kệ chàng! Tôi cứ làm thinh. Tôi không nói với chàng và lười cả nói chuyện với bạn bè: Có nghĩa là tôi đang thất tình, có nghĩa là tình chưa vơi, có nghĩa là tình đầy ăm ắp khiến cho tôi nghẹn ngào. “Đã bảo mà, đừng có yêu, đường vào tình yêu có trăm lần vui có vạn lần sầu. một trăm so với một vạn, tỷ lệ có một phần trăm đâu có bõ…” Cái đầu tha hồ khiển trách mà quái lạ con tim không lên tiếng! Sao thế nào? “Dạ nát ấy a can tràng. Hả? cái gì? Đang vọng cổ thì lại nghe rên rỉ “Trái tim ngục tù em yêu anh, yêu anh đến ngàn thu. Đến bao giờ, đến bao giờ, emmới quên được… .’. Trời đất! Mới có thiếu tình yêu mà ruột đứt, gan đau, tim se thắt vì nhớ…

“Ôi chiều nay sao nhớ quá nhớ quá, giấc mơ tình yêu chưa tròn” Nhớ quá nên tôi mang sách ra bờ sông, chỗ đập nước ngồi đọc. Tình cờ lại xem lại truyện “Kiều Giang”. Cả cái truyện này tôi mê cái khúc Kiều Giang “đang từ một nơi xa xôi, cách bao rừng núi!...” chợt nghe tiếng gọi của chàng trở về mà xum họp.”

Tôi chỉ dám gọi thầm thôi, la lớn e người đi dạo gọi cảnh sát vì tưởng tôi lên cơn điên. Ôi! Anh yêu! Anh có nghe lời em gọi.
Nước mắt tôi rơi lả chả vì mối tình tuyệt vời của Kiều Giang và vì tôi nhớ chàng. Khổ quá! Tôi lại quên mang khăn theo rồi! Đang tính lấy…tay quệt nước mắt thì có một người nào đó nhè nhẹ chậm những giọt nước mắt của tôi.
- Tại sao em giận anh? Giọng nói quen thuộc vẳng bên tai.
- Tại em nằm mơ…tôi thì thầm và ngả đầu vào ngực chàng vừa quì một bên…
Tôi chỉ thấy cặp mắt tròn xoe mở lớn…
-Anh! Tôi khẽ gọi và mở mắt ra. Ủa, chàng đâu rồi?
Hóa ra tôi lại nằm mơ…và tôi thút thít khóc một mình.
“Đời tôi cô đơn nên…chưa yêu đã dở dang…chưa yêu đã lỡ làng…”
- Reng…reng.
- Alo Lan hả- anh đây - anh chào em để đi Toronto.
- Hả? Anh đi làm việc ở bên đó luôn hả?
- Ừ- mà không - mà tùy theo em. Anh đến em liền nhé.
Con tim luôn luôn có lý lẽ của nó, và lý luận thường trái với cái đầu vì nó ở bên tay trái mà, nên:
- Em hổng biết!
Lần này thì chắc tôi không nằm mơ vì sau đó thì có tiếng chuông.
- Anh!
- Em!
- Em có nằm mơ không hả anh?
- Hả? Cái gì mà nằm mơ?
Tôi dúi đầu vào ngực chàng vì mắc cỡ rồi ấp úng:
- Em mơ thấy anh trêu em, rồi hai đứa mình giận nhau
- Cái đó đúng! Anh gọi hoài em đâu có thèm trả lời!
- Nhưng mà sau đó ừa…ừa
Chàng nâng cằm tôi và nhìn thẳng vào mắt tôi:
- Sau đó thì sao hả em?
Tôi gỡ nhẹ tay chàng và dấu mặt vào ngực chàng trở lại.
-Ừa …sau đó em nằm mơ thấy em khóc, anh chùi nước mắt cho em rồi anh biến mất tiêu.
Chàng vuốt nhẹ tóc tôi:
-Tội nghiệp em. Bây giờ anh hứa…
Tôi mừng rỡ:
- Hứa không trêu em nữa hả anh?
Chàng làm bộ khó khăn:
- Khó quá! À hay là anh hứa ..anh sẽ trêu em hoài cho em quen. Em có khóc thì anh mới có dịp chùi nước mắt cho emđến khi nào em quen đi, tha hồ anh trêu mà em không khóc nữa
-Hứ! Vô duyên!
…………………
- Nghĩ ngợi gì mà ngẩn ngươì ra thế? Con nó đi lấy chồng rồi nó lại về thăm , việc gì mà phải buồn?
Phải ! thấm thoát mà mấy chục năm trôi qua cái vèo …

Sao Khuê