Hiển thị các bài đăng có nhãn Hình Toàn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hình Toàn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 29 tháng 11, 2018

Tuổi Thơ Và Cuộc Đời - Kỳ 24


Đường Phan Thanh Giản, Rạch Giá xưa 

Tối hôm đó tôi lên gác nói cho má tôi biết ngày mai tôi sẽ dắt chế ba và thằng em út đi vb, má tôi khóc nói: 
- Tụi bây lớn đủ lông đủ cánh rồi muốn đi đâu thì đi, còn thằng út còn nhỏ lại có tật nguyền thì để nó lại cho tao .
- Vì nó có tật nên tui phải dắt nó đi ...
- Má xin mày đó ..đừng đem nó đi, sóng gió lỡ có chuyện gì thì nó làm sao
- Có chuyện gì ..thì cả ba cùng chết, lỡ bị bắt nữa thì lại ở tù..

Người ta đi cũng phải tốn tiền tốn vàng, còn tôi có gì để mất ...người ta sao mình vậy, cả một chiếc tàu chớ chẳng riêng tôi, má cứ ngồi khóc mà năn nỉ tôi để thằng em lại nhưng tôi nhứt quyết không nghe ...
Chuyện tôi chưa xong thì chế hai nói khuya nay chế dắt thằng em sinh năm 68 đi vb (đi cùng với vợ chồng anh thợ máy ở cuối xóm) má tôi lại càng khóc nhiều hơn ..đi ..đi ..tụi bây đi hết đi để cha mẹ già ở lại chẳng ai lo..thời buổi này chúng tôi lo được gì ? ra đi thì còn chút tia hy vọng 

Sáng hôm sau tôi không đi bán mà đi mua trái cây về cúng ba tôi hỏi: 
- Bữa nay ngày gì mà mày cúng 
- Tôi bảo cầu cho mua may bán đắt ... 
- Mua may bán đắt mà sao mày nghỉ bán?
- Tui muốn bịnh (bịnh mà biết trước)
- Còn thằng út sao nghỉ học ?
- Cô giáo nó bịnh ....

Nửa tiếng sau tôi ngoắc ba vô nhà sau để từ giả, ba tôi chưng hững một chân gác lên si tẹt nước trợn mắt nhìn tôi hỏi:
- Mày nói cái ..gì ...?
- Tui nói tui đi vb nữa ...
- Sao mày nói mày sợ rồi 
Ba đừng la lớn hàng xóm nghe....
- Mày đi với ai ?
- Tui dắt chế ba với thằng út đi....
Ba tôi nổi nóng .... đi ..đi đi hết đi ...tao hỏng cần đứa nào hết
- Thôi ba đừng có buồn ... tui đi hỏng có tốn tiền, thoát thì tốt không thoát thì thôi có mất gì đâu..
- Vượt biên mà mày làm như đi chợ hỏng bằng ..dẫn người này dắt đứa kia
- Tui nói thiệt ... thôi ba ở lại ....nữa tui gởi tiền về cho ba
- Thân mày còn lo hỏng xong ở tù lên ở tù xuống, đi hỏng biết thoát không mà nói chuyện gởi tiền.... nghe mắc cười ....

Ba Hình Toàn - mất 1986 

Nói xong ba bỏ đi một nước ra khỏi nhà (chắc sợ nhìn thấy cảnh tôi đi, nhưng đó lại là lần cuối tôi nói chuyện với ba, vĩnh viễn không còn gặp ...vì ba tôi mất năm 1986, ba đành xếp lại giấc mộng hoài hương... ngàn thu vĩnh biệt....)

Tôi không dám đi một lượt ba người kêu chế ba xách giỏ giống như chế đi chợ mua đồ ăn hàng ngày rồi chờ tôi ở chợ, còn thằng út về xách tập đi học (trong giỏ không đựng tập vở mà đựng vài ba bộ quần áo)
Còn tôi thả bộ đi sau cùng 
Chị em tôi đến nhà chị chú ở chợ cầu tàu mỹ, chợ nhóm ỳ xèo không ai để ý 
Ra nhà sau rồi lên gác lững mà chờ chú về, ăn cơm xong đến tan buổi chợ thiên hạ chèo chống nổ máy ghe xuồng về (chỗ này ngã ba đầu doi) gần chợ nên ghe xuồng tấp nập, lát sau ghe đến chú dặn tôi vô trong mái che mà ngồi cho đở nắng vì đường từ đây xuống miệt dưới (chưa tới Vĩnh thuận) còn xa thường thường những chiếc Vỏ Vọt (mà dân vb thường gọi là tắc xi) thì không có mui nhưng chú bảo sợ tôi bị nắng nên ráng tìm chiếc có mái che ...Ôi tôi muốn khóc quá ...lo đến thế sao?

Tôi bước xuống ghe mà lòng nghe vương vấn, chế ba và em đã chui vô mái che ngồi còn tôi cứ đứng ngoài mũi ghe mà nhìn theo bóng chú trên bờ, chú khoác tay ra dấu bảo tôi vô trong nhưng tôi nhìn cho đến chiếc ghe chạy xa dần...xa dần...nên trong bài Vĩnh Biệt:

Nhìn người tay vẫy sao mà nhớ
Nhớ bóng con thuyền với mái cong
Đầu doi mô đất chia dòng nước
Chia cách phương trời ngăn cách nhau
Lúc ấy ra đi là Vĩnh Biệt
Sống còn ai biết được mà mong. !?

Ghe đi đến một bờ kinh lạch vắng thì qua một chiếc đò máy lớn hơn để chờ đêm xuống ra tàu lớn, đò đã có một đôi vợ chồng trẻ và hai sồn sồn, chờ một hai tiếng cô vợ mắc tiểu nhưng tiểu hỏng được vì nhịn quá lâu nên hai vợ chồng bàn bạc nhau bỏ chuyến đi về, hai người lên bờ đi quá xa rồi tự dưng chế ba dở chứng cũng đòi về bắt tôi phải dắt lên, tôi không chịu nói chế muốn về thì về một mình, tôi không về sao hồi nãy không lên với vợ chồng kia, ở đây là đâu chính tôi còn không biết thì làm sao dắt chế về, lên bờ hỏi đường lung tung còn bị bắt sớm, nên cuối cùng chế phải ở lại chờ đêm đến lên tàu lớn ra khơi vượt đại dương bỏ lại quê hương bỏ lại thâm tình.
Giống như những lời trong bài Đêm Chôn Dầu Vượt Biển của nhạc sĩ Châu Đình An đã viết:
Đêm nay đêm tối trời
Tôi bỏ lại quê hương
Ra đi trên chiếc thuyền
Hy vọng vượt trùng dương ....

Ôi những lời nhạc buồn da diết đứt đoạn lòng người, ai ra đi mà không mang trong lòng một nỗi bi thương rời xa nơi chôn nhau cắt rốn ...

Khi đến nửa đêm những chiếc ghe nhỏ từ từ len lõi trong bóng đêm đưa từng đợt ..từng đợt..người xuống con cá lớn ngoài xa, vừa sang tàu là chui tọt xuống hầm xuống tới đó mới biết ..ÔI..người sao nhiều thế họ xuống từ lúc nào. Chúng tôi người này ngồi dựa sát người kia không ai nói một lời không nhìn rõ mặt nhau không biết người quen hay kẻ lạ....
chỉ độ nửa giờ sau là con tàu từ từ nổ máy ra khơi nó chạy chầm chậm (chắc là chỉ mở một máy nên không nghe tiếng máy nổ giòn tôi nghĩ là còn ở vùng sông lớn nên phải âm thầm rẽ sóng) mọi người đều hồi hộp nín thở ...
Lạy trời .... giờ số phận con tàu giao cho tài công và trời cao quyết định

Rồi mệt quá tôi cũng thiếp đi một lát tới khi nghe tiếng máy nổ lớn hơn con tàu đi nhanh hơn và trời vừa ló dạng bình minh có nhiều tia nắng rọi qua nấp hầm. Lúc này họ giở nấp hầm ra cho có không khí vào nhưng không ai được lú đầu lên vì chưa ra khỏi hải phận nên sự nguy hiểm vẫn còn (nguy hiểm tôi muốn nói ở đây là công an biển có thể rượt đuổi )..
...Ôi cuộc hành trình gian nan ... lo từng hải lý ... có gì đong đếm được nguy nan... thoát khỏi vòng đai kiểm soát chúng tôi cả đoàn tàu lại phải đổi sang nổi sợ hải khác nắng mưa bão táp sóng to gió lớn, rồi hồi hộp lo âu ....
....Lúc này thì có người bắt đầu ói mửa, mới đầu thì có vài ba người ....nhưng tàu chạy mau sóng nhồi lên hụp xuống từng đợt sóng thuyền chong chênh khi lên khi xuống ...mọi người bắt đầu ói nhiều hơn ... lúc đầu còn nhớ lấy bọc nylong hứng, nhưng càng về sau thì cứ để tự nhiên...người nằm la liệt ..cả con tàu bốc một mùi hôi ...

Biển thì mênh mông con tàu thì như chiếc lá giữa dòng. 
Ai đã từng đi vượt biên mới thấy BIỂN đáng sợ như thế nào.....tôi chỉ có thể diễn tả trong bài thơ Vĩnh Biệt:

Vĩnh biệt trời cao với nước non
Tôi đi bỏ lại biết bao tình
Tình cha tình mẹ tình non nước
Sóng bạc ba đào dạ có nao?
Thuyền trôi theo sóng trôi theo sóng
Chỉ thấy trời xanh nước một màu
Sóng nước màu tang xanh hy vọng
Tôi tìm hai chữ tự do ơi !!! ..???

Nhớ ngày chị cõng em đi 
Xuống tàu vượt biển đi tìm tự do 
Đi tìm một chút tia hy vọng
Ở cuối chân trời hay ở đâu?
Thuyền trôi theo sóng trôi theo nước
Nước cuốn tình tôi sóng bạc đầu ....

Xin hẹn kỳ 25 thuyền tôi có đến được bến bờ tự do hay vùi chôn nơi lòng biển cả, nếu ai đã từng vượt biển mênh mông mới hiểu thế nào là nỗi lo sợ hải hùng mới hiểu sự tự do mà chúng tôi đánh đổi bằng cả sinh mạng của mình, ai đã đến được bến bờ...ai nằm lại nơi lòng đại dương sâu thẳm ...không có một con số chính xác.......bao nhiêu sinh linh vĩnh viễn nằm lại......

Xin cho một tiếng kinh cầu
Cho hồn ấm lại giữa lòng đại dương
Xin thương kẻ chết không mồ
Xác thân gởi lại hồn bay vật vờ.....
Tôi tìm hai chữ TỰ DO....
Ai đo được nỗi kinh hoàng biển khơi...

Hẹn kỳ 25....Trời cao nhỏ lệ khóc thương, thương con dân xứ Việt, thương thân phận con người ...Ôi tang thương ...Ôi Đại dương ....

Hình Toàn


Thứ Tư, 28 tháng 11, 2018

Tuổi Thơ Và Cuộc Đời - Kỳ 25


Hình Toàn 2018

Có nhiều chuyện với thời gian mình tưởng đã quên nhưng thật ra nó vẫn nằm một góc nào đó trong trí nhớ, tại mình giả bộ để mà quên hoặc là không muốn nhắc lại, niềm vui sẽ quên mau, nỗi buồn thì luôn ở lại .
Chuyện vb thì quá xưa rồi có gì mà kể lại, giờ lịch sử đã sang trang
Hơn bốn mươi năm ít ỏi gì nữa, gần nửa thế kỷ ....lúc trước sao tôi không kể không viết lên (tôi có biết mình biết viết truyện đâu chớ) tôi cũng là một con người bình thường như bao nhiêu người khác cùng hoà mình theo dòng lịch sử và xuôi theo dòng định mệnh của đất nước mà tôi đã được sinh ra và nhận đó là quê hương ...
Cho đến một ngày khi con khôn lớn tụi nó hỏi rằng sao con có mặt tại nơi đây (Mỹ) và má là người gốc: Tàu hay Việt

Nhiều lúc con tôi đã hỏi rằng?
Quê hương của mẹ ở nơi đâu?
Thực tình tôi chẳng biết nói làm sao
Cha của mẹ là Ba Tàu chánh gốc 
Trong loạn lạc cha, mẹ sang đất Việt
Nên mẹ sinh ra và lớn tại nơi đây
Thì có lẽ Việt Nam là quê hương của mẹ
Thế còn con quê hương ở nơi nào?
Và tại sao con sống tại nơi đây 
Thế còn gốc con là Tàu hay Mỹ?

Ôi ! Những câu hỏi bình thường nhưng lắc léo
Khéo cho con hỏi mẹ những niềm đau
Vì trước sau cũng điều câu hỏi đó
Con khác mẹ còn trình bày tỏ rõ
Mẹ khác con không hỏi được thành câu
Quê hương của mẹ ....ở đâu ???

Đó là những lời trong bài thơ Quê Hương mà con gái tôi đã hỏi ....
Và đâu là quê hương của má ..... còn đâu là quê hương của con ....? tôi phải trả lời sao ? Giải thích thế nào.. 

Đây mới là mấu chốt là...tôi đi bằng cách nào ...và tôi sống ra sao ...tôi tìm sự tự do như thế nào ...tôi đã đánh đổi mạng sống như thế thế nào? Làm sao con hiểu đựơc mẹ đã ...tìm sự sống trong cái chết ....
Tôi kể để các con hiểu ....tại sao và tại sao.. đời con có được một thiên đường Tự Do mà đời mẹ phải vất vả đi tìm ....nếu mẹ không kể thì con sao hiểu được để mai mốt mẹ già lúc nhớ lúc quên, giờ những người bạn tuổi thơ những người đồng nghiệp những mối tình vụng dại, những người bạn tuổi học trò ....một số đi ra đi về bên kia thế giới ....Ôi một đời người ...một số phận khác nhau, tôi một kẻ bất tài một người đi tìm.. tìm gì nhỉ...Tự Do và Mơ Ước và tôi được gì và mất gì?
Làm sao tôi định nghĩa được hai tiếng Quê Hương 
Quê Hương: là gì? Là nơi tôi được sinh ra và lớn lên hay là nơi đang sinh sống có gia đình có thâm tình và nơi gởi nấm xương tàn (sau này)
Thế thì tôi một con người có hai quê hương để mà thương nhớ
Hai mươi lăm năm đầu tôi sống với một dòng sông tắm mát tuổi thơ, quê tôi bên biển mặn sông dài hai mùa mưa nắng, một vùng châu á nghèo nàn, nhưng tôi vẫn khắc khoải nhớ thương.

Bốn mươi năm sau phần đời còn lại tôi ở Châu Mỹ xa xôi hơn nửa vòng trái đất. Có nằm mơ tôi cũng không ngờ ...thời gian qua quá nhanh ...từ ngày CHÚ gắn cho tôi đôi cánh nhỏ .. mà tôi đã bay thật xa ..tôi đã vượt biển đông ...vượt qua sóng dữ ... vượt qua số phận con người ...để tìm đến những giấc mơ .. mà thuở xưa từng ao ước ...cám ơn người ...cám ơn đời đã ban tặng cho tôi (dù không trọn vẹn.)

Những năm sau này tôi cứ tưởng câu chuyện những người vượt biển đã chìm vào quên lãng ...nhưng không nó vẫn trở lại ...nóng hổi... giờ không phải với dân Việt mà ở châu âu ở các nước có chiến tranh ..thế mới thấy cuộc sống người dân luôn bất ổn dù bất cứ dân tộc nào. 
Tôi xem tin tức xem hình ảnh cũng vẫn thấy hải hùng ...họ cũng bỏ nước ra đi, cũng liều mình trên biển, nhưng họ đi trên những chiếc thuyền bằng hơi căng phồng không có mái che không có phòng lái ...còn đáng sợ hơn nhiều 
Có khi họ phải đi qua vài quốc gia mới được đến nơi mà họ muốn đến, đông quá ...quá là đông, các nước nhận cũng khổ mà không nhận cũng khó.
Các chính quyền không biết làm sao trước ngưỡng cửa lương tâm.
Những hình ảnh khơi lại cho tôi nhiều nỗi nhớ ..thấy chuyện người mà nhớ chuyện ngày xưa ...nếu thời ấy không có những vòng tay mở rộng đón tiếp BOAT PEOPLE thì tương lai chúng ta về đâu? Nên đồng cảm và thương xót dùm họ dù rằng khác màu da khác tiếng nói ...nhưng cùng một suy nghĩ đi tìm sự sống dù phải đánh đổi cả sinh mạng.Ôi giờ thế giới lại mở ra một trang sử mới một cái nhìn mới. 
Con tôi lại mở tv cho tôi coi, rồi lại hỏi hồi đó má đi có giống như vậy không?
Còn hơn thế nữa bây giờ họ đi chỉ có một nổi lo sợ là biển là sóng gió, là đói khát còn đời tôi phải bước qua từng giai đoạn, đầu tiên là trốn chánh quyền sợ bị bắt ở tù sợ đói khát sợ sóng gió sợ cướp biểnsợ không nước nào đón nhận trăm ngàn nỗi lo rồi nào là phải hoà nhập với cuộc sống mới má như một con cá sống nơi vùng nước lợ, cố tập bơi nơi vùng trời mới để cố vươn lên nơi đất lạ quê người một quê hương thứ hai

Ôi thế hệ chúng tôi đã làm nền móng cho thế hệ mai sau, cho cháu con có được sự tự do nơi xứ người, là những viên gạch lót đường cho con cháu bước đi trên con đường bằng phẳng ...Hởi các thế hệ con thơ sự tự do mà các bậc sinh thành đã đem sinh mạng ra mà đánh đổi xin hãy Trân Trọng nó...

Rồi cho đến một ngày tôi vì buồn vì thất chí vì thất nghiệp (nhưng không thất tình, tôi có thương ai đâu mà thất tình) nên sinh ra trầm cảm, hơn nửa cuộc đời tôi mãi đi tìm một tương lai, sự sang giàu hạnh phúc 
Nhưng tôi được gì và mất gì ...??
Tự do tôi tìm thấy ..hạnh phúc mơ hồ (khi có khi không ...vì tình yêu chỉ có một chiều rưởi...) tiền tài ...lúc có lúc không ..ước mơ bay xa để ngắm nhìn xem thế giới này rộng lớn tới đâu (tôi thực hiện được cũng hơi nhiều)
Gia đình nếu nhìn góc cạnh khách quan thì tôi hạnh phúc, chồng hiền con ngoan...nhưng từ trong sâu thẳm tâm hồn tôi không như ước nguyện

Thôi giờ bốn mươi năm sau tất cả lùi vào quá khứ ...tôi cố vui với những gì mình đang có, nhìn lên mình chẳng bằng ai, ngó xuống thế nhân còn lắm người đau khổ hơn mình ...số trời đã định mình phàm phu tục tử không thể thay đổi số mạng một con người ....số phận thì tôi đã đổi thay từ châu á sang châu mỹ ...
Đời sống tôi đủ đầy ... thôi hãy vui với những gì mình có (không cần giàu mong đừng bịnh tật) một ván bài đời tôi thắng hay thua, trời ban cho tôi một duyên nợ mà tôi luôn tìm cách chối từ (mà có nhiều người ao ước) còn tôi vượt ngàn hải lý để làm gì ...tìm kiếm gì ?
Sự tự do hay niềm hạnh phúc ...??? Thật là đời không như là mơ...
Như tâm sự của tôi trong bài MỘNG ƯỚC


Nữ Thần Tự Do - New York 
Tôi đây con gái họ HÌNH 
Có hình không ảnh chỉ TOÀN là tên
Lớn lên trong một gia đình 
Đã nghèo mà lại chị em đông 
Nên thuở ấu thơ trong thiếu thốn
Xốn xang lòng mong ước mấy ngày xuân
Vì xuân đến tôi được may áo mới
Được vui đùa được quà bánh được tiền nong
Người thì nhỏ nhưng tôi mang mộng lớn
Không cam lòng với số phận này đâu
Sông sâu tôi bắt nhịp cầu
Cầu mong tôi đến bến bờ tự do
Tôi bé bỏng hai tay thì quá ngắn
Cứu ai đây? Chỉ cứu được hai người
Vai cõng em thơ tay dắt chị
Quyết tìm đường vượt sóng vượt đại dương
Tôi tìm sự sống trong cái chết
Mạng sống mong manh sợi chỉ mành
Cao xanh không nở phụ lòng 
Chỉ lòng tôi phụ, phụ lòng tôi

Xin hẹn ...các bạn có muốn nghe tôi kể lại chuyện cũ (hành trình trên biển đông và đời sống ở trại tỵ nạn của tôi không ?)
Nếu không thì đây như một lời chào tạm biệt khép lại một trang nhật ký của một người con gái cố vượt qua số phận một con người vượt bao gian nan để tìm một tương lai ..cho tôi ..hay cho đời sau 

Tôi chỉ tìm một nửa cho tôi ..nhưng đời con cháu tôi thì có được Tự Do..

Hình Toàn

Thứ Sáu, 23 tháng 11, 2018

Tuổi Thơ Và Cuộc Đời - Kỳ 23


Một hôm đứa em gái của Liên nhắn tôi vô nhà chú cần gặp, dẹp hàng quán xong tôi đạp xe vô Rạch Sỏi nhưng chú đi công việc chưa về, ông bà ngoại thì về quê má Liên thì theo đò máy đi Vĩnh Thuận (ba má Liên chạy đò máy tuyến đường Rạch Sỏi- Vĩnh Thuận) ở nhà chỉ có mấy đứa em, nhà mặt trước cặp bờ sông chợ giữa mặt sau nhà thông lên đường cái, đường này nếu quẹo phải thì qua cầu ván quẹo trái về ngang rạp hát Đồng Hưng rồi thẳng tới bùng binh chạy vòng đi về Rạch Giá hay đi vô Tà Niên hoặc chạy qua cầu Quằn ra tỉnh lộ đi các tỉnh, ăn cơm chiều xong đến tối chú mới về (có lẽ chú cẩn thận an toàn)

Chú ăn cơm tối xong rồi kêu tôi lên nhà trên (nhà Liên rất dài mặt trước cập bờ sông và đường mòn men theo con sông nhà nào cũng buôn bán, con đường nhỏ này dẫn dài lên tới chợ Rạch Sỏi, nhà Liên thì bán dây chại dây lạt lá lợp nhà loại lá chằm miếng) nhà dưới chỉ có nhà bếp nhà tắm và là nơi vựa đồ, còn nhà trên gác lót ván rất cao giống như kiểu nhà lầu ......tất cả bằng ván 

Ở phòng khách có bàn thờ bộ bàn dài sáu chiếc ghế giống như loại bàn ăn và chiếc đi văng (giống như gường) bằng cây bóng láng. Chú ngồi một bên tôi ngồi một bên mà uống trà nói chuyện (loại giống trà mà không phải trà hột nhỏ giống hột tiêu trong ruộng mới có đem về phơi khô sao vàng pha với nước sôi có màu vàng óng ánh như nước trà), uống thơm thơm nuốt vào có vị ngọt tôi rất thích loại trà này có thời gian tôi ghiền loại trà này.

....... Rồi chú bắt đầu hỏi ý kiến tôi, quyết định thế nào muốn đi trước hay ở lại chờ chú cùng đi vì đường xa cách trở lắm gian nguy, tôi một mình thân gái ai lo cho tôi, rồi nào cướp biển hải tặc sóng gió tôi làm sao đương đầu 
Tôi nói: 
-- Chờ ...tôi biết chờ đến bao giờ ?
-- Vài chuyến nữa kiếm thêm mớ vốn 
-- Tôi không có hộ khẩu đời sống bấp bênh, ai cũng đi hết rồi 
-- Trên đường gặp cướp tính sao ?
-- Ra đi thì phải chấp nhận rủi ro
-- Nếu bị hải tặc thì sao?
-- Chết là cùng ....

Nói qua nói lại, tôi vẫn nhất quyết ra đi ...
-- Thôi được rồi để chú tính...nhưng hứa là đừng đi mối khác ... không an toàn đâu ...Giờ đừng đi Sài Gòn nữa .. ( chú không dặn tôi cũng đổi nghề rồi) chừng nào đi ...chú cho hay ....

Tôi một đứa con gái cứng đầu, nói chuyện mà không rơi một giọt lệ không một câu nhờ cậy van xin, không hỏi tại sao kêu chờ chú, không hỏi tại sao chú lo cho mình không hỏi lòng mình đang nghĩ gì? Trong tôi chỉ có một con đường ra biển mọi tình cảm riêng tư tôi không để ý, tôi biết chú từ lúc tóc còn ngăn ngắn, mười một mười hai tuổi học đệ thất quen Liên, rồi lớn lên mười sáu mười bảy tóc cột đuôi gà, rồi hai mươi hai mốt lăn lộn với đời vì miếng cơm manh áo chuyện nhà chuyện nước tôi thở than cùng chú, nên trong bài thơ Hồi Tưởng có những câu... 

Vui buồn tôi thở than cùng chú
Chuyện của gia đình chuyện nước non
Quê Hương tan vỡ từng trăm mảnh
Những mảnh cuộc đời trôi đến đâu ?...


Tôi coi chú như một người thân (một người chú một người anh một người bạn.)
Chú trong mắt tôi thật gần mà cũng thật xa... một người đào hoa (bồ bịch lung tung không thấy chỉ nghe Liên kể) một kẻ nhiệt tình, một người giỏi giang một kẻ lang bạt... Đứng xa để mà nhìn lắng tai để mà nghe... còn biểu nói, tôi biết nói gì đây? Đem tình cảm ra để đổi lấy một chuyến đi? Tôi không đánh đổi. Nên tôi cứ lặng thinh và không thèm tìm hiểu lý do tại sao biểu tôi chờ ...cùng đi một chuyến tàu, như tôi đã nói tôi không biết mình là một đứa con gái hay thằng con trai ? tôi có một trái tim mà không muốn tặng ai bao giờ tôi sợ trao sai đối tượng sợ đời mình sẽ lắm khổ đau (vì từ nhỏ tới lớn tôi thấy biết bao nghịch cảnh tôi sợ cái nghèo sợ đói no ấm lạnh, tôi không muốn gây nên một gia đình nhỏ mà mình không đủ tài để bảo bọc con thơ tôi không muốn đi vào những vết xe của nhân loại, trai lớn lấy vợ gái lớn phải lấy chồng )nên không run động trước tình cảm của ai bao giờ, tôi thấy chuyện tình trai gái phiền phức quá (dẹp qua một bên...)

Trong tôi... chỉ nghe tiếng gào thét của sóng biển tiếng thở than về số phận con người, chuyện cơm áo gạo tiền... chuyện đời sống khó khăn....
Nên tôi không có lòng dạ nào mà để ý chuyện thường tình nhi nữ, tôi có hằng khối người theo, chục người để ý lắm kẻ si tình nên trong tôi cũng có chút gì kiêu hảnh, một người cậu ở châu đốc ( chuyện này chú biết) một anh hàng xóm một anh trưởng phòng một người đồng nghiệp một người bạn nhỏ tuổi thơ một người sg xa xôi ........những lời tán tỉnh vu vơ trên đường đi buôn lậu.
Ngoại trừ chú, chú không nói với tôi nửa lời ....
Còn tôi tại sao phải hỏi... tôi không thể hỏi thẳng chú như tôi từng hỏi Đổ. Nên tôi quyết định ra đi ...

Ôi đưa người ai không đưa qua sông 
Mà đưa ra biển rộng sông dài
Nửa vòng trái đất xa vời vợi
Một mối tình riêng chẳng có lời.....

Ôi có những mối tình câm.... nhưng cao cả quá không nói thành lời, một kẻ cho không đòi hỏi, một người nhận mà không rõ được nguyên nhân ...
Tôi không dám hỏi vì sợ.. vở tan... như bọt nước ...thủy triều

Thôi thì quyết định ra đi:

Một bài toán đố đúng hay sai ?
Mà sao tôi giải tới hai phương trình
Một cộng một tuy hai mà một (1+1=2=1)
Một nhân ba tôi biết chắc là ba(1x3=3)
Đem ba đó đặt vào tài hay xỉu
Nếu yểu mệnh thì đi không hy vọng
Biển mênh mông xa tít tận chân trời... 

Chừng vài tháng sau chú lại về ghé nhà một buổi chiều dặn sáng mai khoảng mười giờ tôi đến nhà chị chú ở cầu tầu mỹ dưới mé sông để chú đưa đi
Tôi dẫn chế ba đi theo
- Ừa... đi 
Chú dặn sớm mai mua trái cây cúng từ biệt ông bà (có kiêng có lành)
Chuẩn bị thuốc say sóng thuốc cảm chanh+đường +bánh khô, quần áo đừng mang nhiều chỉ cần vài bộ, nhớ cẩn thận... lấy thân (tôi biết làm sao để giữ gìn nếu chẳng may gặp cướp biển...)

Thằng em út tôi ngồi chơi trước cửa tôi đưa mắt nhìn ra, chú cũng nhìn theo, rồi chú bảo nó có tật dắt đi trị bịnh....Ôi tôi chưa mở lời chỉ nhìn em mà chú hiểu lòng tôi muốn nói... Tôi hiểu gì và chú hiểu gì? 

Ngồi gần nhau ở phòng khách (phải ngồi hai chiếc ghế kế bên vì tính chuyện vb thì không thể nói lớn) khoảng cách thật gần mà cũng thật xa, trong tôi có nghìn câu muốn nói ...mà không nói ra lời, chỉ còn đêm nay mai tôi lại ra đi biết có còn gặp lại, cuộc đời không ai biết trước được ngày sau, mai tôi lại xuống tàu vượt đại dương sóng gió bão bùng tôi đương đầu gánh chịu ai san sẻ cùng tôi ? Tôi phải ra đi để tìm tia sáng cuối nẻo đường hầm 

Con đường tôi đã chọn tôi không thể quay lưng, tôi có những ước mơ và cả niềm mơ ước .... chú ..chú là người cho tôi đôi cánh nhỏ để bước sang ngã rẽ cuộc đời ...tìm đến những ước mơ giúp tôi vượt qua số phận một con người trong hoàn cảnh đất nước đảo điên, như những con kiến cố bương ra khỏi lòng chảo nóng mà không biết những hiểm nguy những thảm họa đang chờ, đem sinh mạng ra mà đánh cược 

Còn tôi đặt một ván bài mà tới ba sinh mạng, tôi một tay đánh bạc mà không cần bỏ vốn (lúc ấy vb rẽ lắm cũng hai cây vàng mỗi một đầu người)
Còn tôi không tiền cũng ngồi vào ván bài định mệnh đặt cược cả mạng sống mình và mạng sống chị em tôi, tôi muốn khóc thật nhiều nhưng không thể tôi muốn cầm tay chú để nói tiếng biệt ly nhưng trong tôi có gì nghèn nghẹn 
Nên những lời trong bài thơ Vĩnh Biệt:

Tôi không thể nói lời ly biệt
Dẫu biết muôn trùng sẽ cách xa
Lúc ấy ra đi là vĩnh biệt 
Sống còn ai biết được mà mong !!..??

Thôi xin hẹn kỳ 24 nhứt quá tam xem lần xuống tàu lần ba thành bại thế nào?

Hình Toàn

Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2018

Tuổi thơ Và Cuộc Đời - Kỳ 22


Tôi chạy đi hỏi thăm thì được người dân chỉ, giờ mua vé xe đi về Bạc Liêu từ Bạc Liêu qua Cần Thơ rồi từ Cần Thơ về Rạch giá....
Thế là tôi cõng em và bà bầu mua vé đi Bạc Liêu, tới BL thì đi qua Cần Thơ nội chiều hôm đó, trên đường chúng tôi không dám ăn gì để dành tiềm mà mua vé xe, nhưng xuống đến Cần Thơ thì không còn chuyến xe nào về Rạch giá.

Ở bến xe thì người ta vẫn nằm ngồi sắp hàng dành chỗ để mua vé ngày mai 
chúng tôi cũng lại ngồi xếp hàng chắc là đêm nay phải ngủ tại bến xe rồi 
Tôi chợt nhớ chị Nữ bạn chế hai có chồng người CT, mà tôi gọi là anh 6 anh nói gia đình ông bà già có quán cơm tại bến xe nhưng tôi không biết tiệm nào, còn anh 6 xuống rg sống cùng bên vợ, vợ chồng cùng bán thuốc tây vĩa hè giống chị em tôi, tôi mua cho em và bà bầu hai chai nước uống cầm hơi ngồi đó giữ chỗ tôi đi hỏi thăm tiệm cơm nào.

Tôi đi dài dài hai dãy phố gần bến xe tiệm cơm nào cũng vô hỏi nhưng ngặt một nỗi tôi không biết tên anh 6, nên người ta cũng không biết là ai, rất may có một tiệm nói, tiệm cơm bên kia đường có thằng con lấy vợ rg, cô qua đó hỏi coi có phải không tôi qua tiệm hỏi tìm anh 6 ông chủ quán nói:
- Bây...ở đâu mà biết nó, nó ở bên vợ dưới rạch giá
- Tôi cùng quê với vợ ảnh, nhưng vì lở đường mua vé về rg hỏng có nên ngũ tại bến xe đêm nay...ông chủ quán lại gần hỏi nhỏ:
- Bộ bây ..ở trỏng mới ra..?
- Sao bác biết ..
- Nhìn là biết liền (tàn tạ quá) ..bây về mấy đứa 
- Dạ 3 đứa ..
- Thôi ra bến xe kêu tụi nó vô đây ..
- Bác cho tụi con ngủ nhờ ?
- Bộ bây... muốn ngủ bến xe ?

Tôi mừng quá chạy trở lại bến xe cõng em và dắt bà bầu tới quán cơm.
Bác ấy nói tụi bây ra sau nhà nói bác gái chỉ chỗ đi tắm rửa ráy gì đi hôi hám quá (hỏng hôi sao được trong trại ra lội bộ 5 cây số, đứng bến xe bán quần áo 
đi xe từ cà mau qua Bạc Liêu xuống tới Cần Thơ, ngồi chà lết ở bến xe tới giờ này) tắm xong bác kêu ra trước tiệm ăn cơm 
- Tụi bây ăn gì cơm sườn hay cơm tôm kho tàu ?

Hai chị tôi chọn hai món khác nhau, để chia ăn được hai món, còn bà bầu thì cơm sườn ...Ăn xong bác gái giăng cho ba đứa tôi ngủ trên bộ ván nhà sau 
Ôi ... những tấm chân tình, không biết chúng tôi là ai, nghe nói quen với con trai mình và ở trại mới ra thì giúp vậy thôi, giúp người cơ nhở giữa đường không cần suy nghĩ ...Đáng qúi thay những tấm lòng vàng... không hỏi tên hỏi tuổi, nhà cửa ở đâu làm nghề gì? Chỉ biết vb bị bắt mới được thả ra....vậy thôi ...

Đến nửa đêm gần 1 giờ sáng bác vào kêu tôi dậy nói:
- Có chiếc xe hàng chở nước đá về Rạch sỏi tụi bây muốn quá giang về không ?
- Bác hỏi dùm cho hỏng tốn tiền, vì chờ sáng mai xếp hàng chưa chắc mua được vé. 
Tôi hỏi bà bầu cổ nói chị tính sao cũng được miễn về tới nhà....

Thế là chúng tôi chào từ giả hai bác quán cơm tốt bụng lên xe hàng về quê
Tụi tui leo lên chỗ cabin có cửa sổ nhỏ lên trên xe có lót khoảng ván rộng như chiếc gường (hình như xe hàng nào cũng thế chắc là chạy đường xa nên làm chổ nghĩ lưng) mới đầu thì không sao nhưng chạy một hồi thì gió thổi luồn qua cửa sổ hơi lạnh từ những cây nước đá bốc lên mặc dù có ủ rất nhiều trấu
Tụi tui đánh bò cạp trong giỏ có mấy bộ đồ đem ra mặc hết ngồi bó gối gần nhau cho đỡ lạnh ...chạy một hồi mệt quá nên ngủ thiếp đi .

Cuối cùng rồi chúng tôi cũng về tới Rạch Sỏi, xe phải xuống hàng chúng tôi đi xe lam vô rạch giá, tui kéo bà bầu và đứa em ngồi tuốt ở trong về tới bến xe lạc hồng ở cổng Tam Quan tôi chờ cho người ta xuống xe hết rồi nói mình không có tiền nhờ đưa về xóm hoà lạc rồi trả tiền luôn, mới đầu họ không chịu, nhưng tôi bảo, ở đây thì không có tiền trả thì chú bị mất còn chạy dùm thêm một chút thì chú tính thêm tiền xe chú có mất gì đâu....
Rồi chị em tôi cũng về tới nhà lúc 5 giờ sáng, kêu cửa thật lâu mà không ai mở, ba má tôi sợ (chắc tưởng hồn mà bóng quế hiện về, vì tôi đi gần một tháng mà không có tin tức gì cả không nghe bị bắt không nghe tới đảo chắc tưởng tôi chầu hà bá rồi ...) hôm ấy là ngày đưa ông táo....

Vị chi chuyến này tôi gở lịch ở trại Cây Gừa Cà mau 20 ngày, trên tàu trên đảo trong chuồng bò tuần lễ tính ra cũng gần một tháng ....
Chuyến đi này tôi sợ thật sự định xếp lại giấc mơ chôn vùi quá khứ, tôi không đi buôn đường dài nữa, tôi sợ vào tù ra khám nếu đi buôn lậu thì có ngày cũng bị bắt rồi lại ủ tù, tôi oải chè đậu rồi ...
....nên tôi đổi qua bán đồ hộp ở góc đường sau chùa Quan Đế, dựng cái sạp cũng đồ sộ chưng bày nhiều mặt hàng trái vãi hộp nhản hộp rượu thuốc hút, bánh tây (giống như đường Nguyễn Tri Phương trên Chợ Lớn ...)
Những mặt hàng nặng nề tôi phải thuê xe cây sáng chở hàng ra chiều kéo hàng về ....tôi buôn bán như thế đâu được vài tháng thì chú về thăm tôi kêu tôi mà hỏi:

- Giờ Toàn tính sao ? Không thèm chờ chú ? 
- Quyết định ra sao tuần sau cho chú biết ...đừng đi chỗ lạ sợ người ta gạt vừa mất của vừa ở tù ....

Thôi chào tạm biệt hẹn kỳ 23 tôi quyết định ra sau ....???

Hình Toàn

Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2018

Tuổi Thơ Và Cuộc Đời - Kỳ 21


Tôi vẫn xuôi ngược Sài Gòn - Rạch Giá nhưng lúc sau này nhờ có dịp làm chứng minh nhân dân lại có chụp hình tôi cũng nhân cơ hội đó điền đơn làm CM, nên có được tấm giấy bỏ túi, còn tên công an trên phường nhắn ba tôi nói tôi chịu chút tiền thì y cho tôi nhập hộ khẩu nhưng tôi không chịu tôi nói với ba:
Nhập hộ khẩu làm gì vài bữa tôi vượt biên nữa lại phải gạt ra
Ba tôi bảo: 
- Tại sao mày cứng đầu quá dzậy, lúc trước mày xin người ta không cho, giờ người ta cho mày lại không chịu, tại sao mày cứ muốn vb đàn bà con gái ai bắt nghĩa vụ mày chớ. 
Ba nói mặc ba tôi có ở Rạch Giá thường đâu, tôi chỉ xin giấy tạm trú mà thôi khi thì bên nhà khi thì bên cô tư tôi... nghe có tức cười không chớ là con trong nhà mà xin tạm trú như khách vãng lai, tôi như một người khách trọ trên chính quê hương mình, sao tôi không tìm một bến đổ bình yên...? nào ai biết tôi nghĩ gì !?

Có một hôm tôi đi Sài Gòn về má tôi bảo bà 5 vợ thứ hai của ông Tám Cảnh bạn má hỏi cưới tôi cho Đổ, má hỏi tôi chịu không? (Đổ là bạn tuổi thơ của tôi mà có đi Hà Tiên chung đó, hồi nhỏ phá làng phá xóm đá banh tắm sông chung mờ, sau 75 gđ má nó dời nhà lên gần cầu đúc ở, nhà ở xóm tôi thì gđ má lớn nó. Tía nó thì đi đi về về giữa ba bốn nhà ba bốn bà, lúc tôi làm ty bưu điện thì nó làm bên nhà văn hoá cũng gần bưu điện gần cầu cá đồng... nó vẫn thường đạp xe trở về xóm cũ ngồi tán dóc với bạn bè xưa, tụi tui cũng mày tao mi tớ như xưa, dầu đứa nào cũng hai mươi ba hai bốn tuổi.

Nghe má tôi nói thế tôi bảo để hỏi nó rồi chiều hôm sau nó chạy xe xuống xóm đậu ở nhà Nghiềl chưa kịp xuống yên xe tôi bước đến gác tay lên vai nó hỏi: 
- Ê ...Đổ ...bộ mày định cưới tao hả ?
- Ai nói ...? 
- Má mày hỏi má tao kìa 
Mặt nó đỏ rần trả lời tui: 
- Tao hỏng biết 
- TRỜI.... mày hỏng biết sao tao dám ưng? mà mày có thương tao không chớ?
- Đã nói tao hỏng biết ?.

Hai đứa tui nói chuyện hỏi qua hỏi lại mấy đứa bạn cũ ở xóm cười quá chừng làm nó thêm mắc cở nói tôi VÔ DUYÊN. Mà tui cũng hơi vô duyên thiệt ai đời con gái mà đi hỏi con trai thẳng thừng dzậy, mà nó nhìn cũng đẹp trai 
Vài ngày sau má tôi lại nhắc hỏi tôi có ưng không? 
- Tao thấy mày với nó cũng xứng đôi, bằng tuổi nó cũng đẹp trai
- Tôi hỏi nó rồi (Đổ) nó nói nó hỏng biết ...
- Mày vô duyên vừa phải thôi chớ đi hỏi thẳng người ta 
- Nó bạn tui mà mắc cở gì... cưới về đánh lộn tiếp à. TUI sẽ đi vượt biên nữa ...
Duyên nợ hỏng thành nhưng tui với nó vẫn là bạn mỗi lần gặp tôi nó thường nhắc chừng nào có chuyến nhớ rủ nó đi chung cho có bạn ....Ừ .. 
Tôi hứa rồi lại quên.... nên sau này gặp lại nó vẫn trách: 
- Mày xấu quá đi không rủ .....


Tôi chờ... tôi đợi... nhưng chuyến này rồi tới chuyến khác, nay thấy vắng người này mai nghe tin kẻ khác, lúc sau này chú ghé thường hơn nhưng cứ bảo chờ... chờ hoài... chờ đến khi nào, nói để làm thêm vài chuyến có chút đỉnh vốn 
Có khi chú ghé mượn tiền mua xăng dầu (sao tôi ngu quá không thừa cơ hội hỏi dùm bạn bè hoặc bắt mối kiếm vàng) nhưng tôi chỉ than phiền hoàn cảnh chế ba, chú bảo để chú lo cho chế đi với em Liên (thế còn tôi? .. lại bảo chờ đi chung với chú... đi một mình ai lo) đúng là lo con bò trắng răng chị ta đã từng đi một lần rồi sao. Nhưng em Liên không ra kêu chế ba mà rủ bạn đi cùng ... rồi cũng đến Songkhla

Tôi chờ hoài nên gần cuối năm 80 tôi dắt chế ba với thằng em út đi xuống tàu 
Nhưng nằm điểm thì chế ba bỏ về không đi còn tôi và thằng em út đi ..
Ghe chạy được gần một ngày đêm thì hư một máy tấp vào một hòn đảo ngoài khơi mênh mông là trời nước chúng tôi không biết đây là đâu? Đã ra khỏi hải phận hay còn lảnh thổ Việt nam .
Trời ơi ...! xuống tàu kiểm lại thì cả tàu vừa đàn ông đàn bà con nít trên trăm mạng chiếc ghe thì nhỏ xíu chưa đi đến đâu mà máy đã hư (cũng hên trong cái rũi có cái may, nếu máy không hư thì ra khơi gặp sóng to gió lớn chắc làm mồi cho cá mập rồi, mới thấy dân vb điếc không sợ súng đem sinh mạng và tài sản phó mặc cho người, có những người tổ chức chẳng lương tâm tổ chức sơ sịa để lấy vàng sống chết mặc ai phó cho trời, ghe tàu cũ kỹ máy móc tồi tàn la bàn hỏng có tài công tài tay ngang thợ máy thì không rành có khi chỉ là anh thợ sửa xe Honda, không biết chế hai tôi bắt mối ở đâu mà ghê quá, đến ngày đi thì đổi ý nhường cho tôi, may mà hư máy trước khi ra hải phận nếu không chắc Ngọc Hoàng giũ sổ rồi, giờ nhắc lại còn thấy sợ.
Xin cắt bớt một đoạn trong chuyến vb này vì chuyện cũ đã qua nhắc lại làm gì 
lần này tôi thật sự sợ hải, định không đi vb nữa về tu tỉnh làm ăn, nhưng người ta ai cũng có số cả, số đi xa là phải đi xa.
Sống ở đó được hai ngày thì xa xa thấy một chiếc ghe câu hỏi ra mới biết còn trong vn, máy thì sửa không được nên năn nỉ cho tiền kêu ông già vô báo công an ra bắt dùm... đúng là cười ra nước mắt... bỏ tiền ra để được ở tù..
Ở tù còn có ngày ra, đi tiếp chắc gì đã sống !!!
Thế là tôi lại ở tù nhưng lần này ở cà mau tận cùng đất nước, lần này chị ta kinh nghiệm khai người sg có con nhỏ lại tật nguyền nên khỏi đi lao động 
Lúc bị bắt thì tiền bạc bị lấy hết rồi... (kinh nghiệm xương máu tôi không mang theo gì cả chỉ có vài bộ đồ chút tiền ăn dọc đường) để lỡ có bị bắt hoặc thoát được cũng chẳng có gì để mất...

Nên khi ở tù tôi không có gì kể cả lon đựng cơm, tôi lượm bọc nylon rách rửa sạch đựng cơm, rồi họ múc cho cả đám một gùa muối hột đen thui loại mới cào lên từ ruộng muối chưa nấu lại, khi mới bị bắt họ nhốt ghe chúng tôi ở trại nào tôi không nhớ, giống như trại nhốt bò xung quanh đóng bằng thân cây tràm không có vách chỉ có những hàng tràm cách đều nhau, trên thì có một dãy dài cao một mét lót phiên liếp làm gường, bốn bề gió lộng trên nóc thì lợp bằng lá dừa nước. Trời ơi muỗi cà mau thật là khủng khiếp giống như muỗi đòn sóc chích vào một cái nhức thấu xương ....
Bạn có nghe câu: 
Muỗi kêu như sáo thổi 
Đĩa lền tựa bánh canh 

Có cô bạn bán thuốc tây và hai chị em con gái bạn trẻ đi chung chuyến này, có một chiếc mùng đơn tụi tui giăng ngang, năm mạng đút đầu vô, khúc chân thì mặc thêm hai cái quần, một cái kéo lên nữa chừng thôi phần ống phủ cặp giò 
mà muỗi cũng tấn công, sáng ra mình mẩy chân tay tàn là hột xoàn 5 ly 

Ở đó một tuần thì giải về trại cầy gừa cà mau, quí vị có thử mười ngày không tắm chưa? ...Ôi ngày đầu tiên về trại cây Gừa phát 2 người một sô nước để tắm 
tôi đi tắm trước (lần này tắm riêng vì trại có nhiều nhà tắm đơn và trong trại mọi người đi lao động chưa về) tôi úp ca nước trên đầu cho nước nhiểu từ từ mà gội đầu, rồi xối nửa ca cho ướt mình mà kỳ cọ
kỳ tới đâu rét bẩn (hồm) ra cả cục thế là tôi xài hết cả sô nước, thôi ra năn nỉ cô kia nhịn tắm một ngày nữa, mai tôi khỏi tắm ...... Trời ơi tắm xong tôi tưởng mình sắp lên thiên đàng, người nó nhẹ lâng lâng...hạnh phúc nào hơn.
Có nhiều thứ hạnh phúc mình tưởng nó cao xa nhưng thật ra rất gần, nó xảy ra hằng ngày trong cuộc sống mình không thấy quí, lúc mất đi thì thấy hối tiếc em tôi thèm ăn thêm miếng cơm cháy 5 giờ sáng người ta phát cơm sớm cho những người đi lao động, em cứ giở mùng chung ra chung vào chờ người ta phát cơm để xin thêm miếng cơm cháy rồi mới cất đi ngủ tiếp để sáng thức dậy ăn....Ôi cao lương mỹ vị gì đâu có hôm cơm khét cháy đen em vẫn xin 
Nói hơn khét thôi ăn cũng thơm ....

Lần này tôi không phải đi lao động vì có con nhỏ tật nguyền, tôi không biết cách nào để nhắn gia đình thăm nuôi, vì ai đâu ngờ tôi ở tù tới tận cà mau
Năm ấy gần đợt tết nên có lệnh ân xá cho đám đàn bà và trẻ con (nuôi làm gì cho tốn cơm không có đi lao động) nên mẹ con tôi được thả, trong đợt này có bà bầu ở xóm cầu tầu mỹ đi chung ghe với tôi cũng thả về cùng lúc, buổi trưa có tên được thả đi ra trại cũng mấy chục mạng tôi thì cõng em trên lưng,em tay xách giỏ đồ từ trại ra tới đường cái cũng gần 5 cây số, nên đi riết một hồi chỉ còn hai mẹ con tôi và bà bầu vì vừa đi vừa nghỉ 

Ra tới đường cái gặp mấy người dân tốt bụng cho quá giang xe bò đi một đoạn rồi đi bộ đến bến xe hai đứa lại không tiền, tiền đâu mua vé tôi hỏi bà bầu có mấy bộ đồ em bé chưa sanh mua sẵn đem theo khi sanh ở trại tỵ nạn, giờ vb không thành thì về nhà sanh, tôi đứng tại bến xe cầm mấy bộ đồ kêu gọi năn nỉ khách vãng lai mua ủng hộ tiền xe, cuối cùng tôi cũng bán được vì toàn đồ mới, nhưng xe từ Cà Mau- Rạch Giá không còn chỉ có chạy buổi sáng mà thôi... tôi tính toán mình không tiền, thì ngủ đâu nơi xứ lạ quê người rồi nào tiền ăn từ chiều nay đến sáng hôm sau chưa chắc mua được vé xe... ôi khi túng nghèo, con người ta tính từ miếng cơm ly nước.... nghèo tận cùng bằng số, đói quá chỉ dám mua hai ổ bánh mì không và chai nước lạnh, tôi phải tìm cách đi về nội chiều nay... tôi để bà bầu và em tôi ngồi đó mình thì chạy đi hỏi thăm và tìm cách rời cà mau...

Xin hẹn kỳ 22 để xem cô ta làm sao về đến quê nhà cho kịp ngày đưa ông Táo

Hình Toàn



Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2018

Tuổi Thơ Và Cuộc Đời - Kỳ 20

Hình Toàn và Mẹ

Kim Liên đi rồi tôi bồn chồn lo lắng không biết bạn ấy ra sao? Đến nơi an toàn hay lênh đênh trên biển cả, đến cả tháng sau chú ghé nhà cho hay Liên đến nơi bình an đang ở trại tỵ nạn Songkhla tôi mừng cho bạn và buồn cho mình, không biết bao giờ tôi mới thực hiện được ước mơ mà muốn xây nên giấc mộng việc đầu tiên tôi phải có tiền có vàng, mặc dù chú hứa nhưng biết khi nào? trong khi tôi không có giấy tờ hộ khẩu.

Tôi người con gái tự cao tự trọng nên cố vươn lên bằng chính đôi tay của mình tôi không muốn lợi dụng lòng thương hại của ai và không đem tình cảm của mình ra đánh đổi (sao tôi không ỏng ẹo một chút đải bôi một chút nhờ vả một chút thì có lẽ giúp thêm vài đứa bạn nghèo có cơ hội thoát thân)

Nhưng tôi một người con gái không qùy lụy một ai, không xin xỏ một cơ hội dù cơ hội ra khơi, lúc ấy tôi nghĩ chắc tại mình nghèo không có tiền nên không được đi, có lẽ tôi chẳng thương ai nên nghĩ là chẳng có (ai) để ý và lo cho mình, tôi nghi ngờ tất cả mọi cảm tình... hay nói một cách khác tôi không tin tưởng đàn ông (kể cả chú)... người có vợ lại lăn nhăng không chung thủy, kẻ chưa vợ thì bồ bịch lung tung... người thì đánh vợ kẻ nhậu tối ngày... trong mắt tôi đàn ông không mấy tốt... nên tôi không để ý đến ai là vậ... không biết tôi không có trái tim hay trái tim c..h..ì.

Không có Liên tôi không đi theo xe hàng nữa, tôi đi xe đò lên SG mua hàng xong thì ra bến xe hàng Minh Phụng, nếu gặp xe anh 7 thì gởi hàng về trước hôm sau tôi đi xe đò về, nếu không gặp xe anh 7 mà gặp xe anh họ tôi thì gởi cũng được, họ giấu hàng giùm tôi, tôi vẫn trả tiền vận chuyển, lúc đầu các anh không chịu nhận, nhưng tôi bảo tôi đi buôn bán kiếm lời thì đâu đó phải sòng phẳng, thế là các anh ấy cũng phải nhận, gởi hàng cho người quen cũng an tâm hơn... lúc sau này tôi có được nhiều mối đặt hàng nên đi SG thường hơn, ăn mặc thì giống dân thành thị nhiều đến nổi có người còn tưởng là dân Sài Gòn.

Nghĩa là áo sơ mi áo kiểu quần xoa vải xéo chị 8 con thiếm 2 may theo kiểu trên đó mặc vào rất đẹp, áo sơ mi chíp bốn ben, thân áo trước và sau phần trên thêu ru đê đục lỗ bằng chỉ tiệp màu áo, quần xoa đen cắt ôm mông khi đứng ống quần hơi rũ xuống rộng dưới ống, mang guốc đế bằng hơi cao tí cho dáng đi hơi đẹp... Ôi một cô bạn hàng lục tỉnh cũng áo quần bảnh bao ....
Đúng là chiếc áo không làm nên thầy tu 
Đi với phật mặc áo cà sa đi với ma mặc áo giấy, dân đi buôn mà ăn diện thế ai nghĩ là cô gái hai mươi bốn tuổi đầu điệu thế mà đi buôn lậu... nên có khi chị ta ôm cả đống thuốc trong giỏ mà vẫn đi qua trạm tỉnh bơ không ai kêu xét. 
Xét gì chớ.... cô ta xách cái giỏ lưới nhìn thấu từ trong ra ngoài chỉ có vài ba hộp trà khoai tây nem chua lại đựng một hai phong bánh của sg về làm quà khi xuống xe thì giỏ đồ để lại trên ghế ngồi đâu có giấu dưới lườn xe đâu, còn nhìn thì thấy rõ mồn một rồi chẳng có gì quí giá (nhưng trong hai hộp trà bằng thiếc thì cả nghìn viên aspirins,anacine, còn hai phong bánh thì cả chục vĩ thuốc Tepo Optaridion, còn khoai tây nem chua là thật... sau này tôi không thức sớm xếp hàng mua vé xe nữa, vì tôi chẳng có chuyện gì gấp, nên đi xe chuyền dễ dàng hơn và ít bị xét khách đi đoạn đường ngắn cái này tôi học từ một lần xe hư lâu quá ngồi chờ cũng vậy nên bỏ xe đi xe lôi xuống Vĩnh long thế mới thấy cái khó ló cái khôn ...

Từ Sài Gòn tôi đi Bắc Mỹ Thuận- đi xe lôi máy xuống Vĩnh Long- qua Bắc Cần Thơ - rồi về Rạch Giá, nếu hết xe Cần Thơ về Rạch Giá thì tôi về ngã ba lộ tẻ rồi từ đó đón xe về tỉnh 
Nghe thì phiền phức lòng vòng nhưng thật ra nhanh hơn bạn ạ....
Vì mình đi thẳng một lèo Sài Gòn- Rạch Giá.. phải lệ thuộc vào chiếc xe mình mua vé, nó muốn hư lúc nào thì hư (mách lới) và chuyến xe đường dài thường bị xét 
Còn xe nhỏ đường ngắn qua trạm dễ hơn và xe lôi máy ai xét bao giờ.....
Rồi sau này Rạch Giá có hàng lậu từ biên giới Campuchia (hàng từ Thái Lan như bột ngọt xà bông kem .....) nên mỗi chuyến lên tôi mua vài chục kg bột ngọt gởi xe hàng đem lên, để kiếm thêm thu nhập không bỏ phí chuyến lên ....

Đi xe tôi cũng vẫn thích ngồi phía sau, để quan sát tình hình nếu khi qua trạm 
công an trèo lên nhìn xét sơ sịa thì không sao, còn nếu kêu tất cả xuống xe thì tôi xách túi đồ quần áo nhỏ (2 bộ thôi vì đồ đạc quần áo tôi để một mớ trên SG không phải xách lên xuống) và xách luôn giỏ lưới xuống luôn nếu tình hình không êm xét lâu thì tôi đi xe khác về bến Bắc hoặc Vĩnh Long 
Qúi vị thấy chưa... ai bảo thấy con gái điệu mà khờ đâu... dân đi buôn mà khờ sao được... gặp thời thế thế thời phải thế.
Sau này phong trào vb lên cao nên thuốc Tây cũng bán đắt hàng, có khi tôi đi một chuyến có ba bốn ngày về rồi lại đi... tiền vào rất nhanh nhưng trái tim thì nhỏ lại vì hồi hộp... Tôi thích cơm ở bến Bắc Mỹ Thuận canh chua cá dứa nấu với bông so đủa... cơm sườn... cơm tôm kho tàu... Ôi sao hàng quán hai bên đường sao họ nấu ngon quá... nghĩa là chị ta cũng thích ăn ngon mặc đẹp dù trăm ngàn gian khó (tội gì chớ... để mất hết vào tay... cũng dzậy thôi) mà mang thêm bịnh tức

Mỗi chuyến lên tôi đều mang nước mắm và gạo cho gđ thiếm hai, nhưng suốt ngày tôi cứ ở góc phố đầu đường để mua thuốc nên ít ăn cơm nhà, dặn gia đình thiếm đừng chờ cơm, nên thiếm chừa lại nhưng tôi về trễ thì ghé quán ăn rồi, có lần thiếm giận nói mình chê lần nào lên cũng xách khô gạo nước mắm mà không chịu ăn cơm nhà... Ôi kẻ đi buôn thì gặp đâu ăn đó... hơi sức đâu mà chạy về ăn cơm... còn vấn đề gạo thóc như một phần tôi tạ ơn đùm bọc tôi những lúc khó nghèo, thời ấy Sài Gòn khó mua gạo hơn dưới quê ... một tấm chân tình của tôi đối với những người ơn dù không cao sang gì nhưng là nghĩa cữ cao đẹp giữa tình đồng quê với nhau... mà tôi đã một thời nương náu. 
Tôi lên xuống Sài Gòn thường, có lần thiếm hai bảo cở này thằng Tỷ cháu ngoại thiếm siêng lên thăm ông bà ngoại lắm 
- Tao coi mòi nó thích mày, mày chịu làm cháu dâu tao không?

Trời ơi cái thằng tôi đi tới đâu gieo đau thương đến đó, cho con xin hai chữ bình an... mỗi lần tôi lên Tỷ thường lấy xe chở dùm tôi ra bến xe hay đi bến xe hàng tìm anh 7 gởi hàng (cái tình thời ấy nó cao qúi và trong sạch lắm anh thương tôi hay để ý ai chỉ tỏ bằng cử chỉ săn sóc ân cần nói chuyện buâng quơ) 
Nhà A Tỷ bên chợ lớn thế mà cứ chạy qua Nguyễn thiện thuật thăm ông bà ngoại. Tôi biết nhưng giả bộ làm thinh, tôi không muốn dính vào tình cảm trai gái hay là tôi vô cảm với người khác phái....
Nên trong đoạn Đường xa có câu: 

Xin anh đừng nói câu thương nhớ
Nói tiếng yêu chi kẻ hận đời
Tôi đây con gái chi nên tội
Vượt biển không thành mất cả tên

Xin hẹn kỳ sau 21 xem cô bạn hàng lục tỉnh đủ vốn để xuống tàu lần hai ?

Hình Toàn