Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2025

Dạ Khúc Yêu Em -Thơ: Trần Việt Hải - Nhạc & Đệm Đàn: Nguyễn Minh Châu - Trình Bày: Pia Nguyễn


Thơ: Trần Việt Hải
Nhạc & Đệm Đàn: Nguyễn Minh Châu
Trình Bày: Pia Nguyễn

Thiên Thu

 

Gần xa tóc rối bềnh bồng
Gần xa môi đỏ má hồng gót son
Bước chân nũng nịu Sàigòn
Con đường tình sử có còn áo bay

Chiêm bao nghi hoặc ban ngày
Lời ca tình tứ mê say mấy đời
Người gần mà vẫn xa xôi
Núi cao rừng rậm bồi hồi dáng nai

Xin cho hết nợ lưu đày
Xin cho yểu điệu thương hoài nghìn năm
Nhìn nhau qua ánh trăng rằm
Chờ nhau đất lạnh xa xăm tủi hờn

Nghẹn ngào thân thế trống trơn
Rong rêu vá áo từng cơn sóng sầu
Chấp tay quên tiếng nguyện cầu
Sao rơi ngày cũ áo nhầu thực hư

Tỉnh say đuổi bắt mệt nhừ
Bụi mờ gương lược tình thư phai hồng
Đi về cũng vẫn chân không
Nhớ thương đau tận đáy lòng thành thơ

Xin cho trọn kiếp tôn thờ
Gọi tên âu yếm nằm mơ gặp người
Cười duyên e thẹn gọi mời
Vòng tay nhớ đất thương trời thiên thu…

MD 01/10/03
LuânTâm

Đời Chan Hòa Những Tin Yêu

 

Đời Chan Hòa Những Tin Yêu

Có một gia tài của tôi – đâu đó
Trần gian còn giữ hộ chưa trao
Sống yên tâm – tôi tin tôi giàu có
Không gì lo – khốn khó ở chiêm bao.

Có khối chân tình xẻ chia ẩn khuất
Vẫn ân cần theo dõi suốt ngày đêm
Vẫn vỗ về đêm đêm tôi ngoan giấc
Không gì lo – hạnh phúc ở kề bên.

Có một người yêu tôi – tôi yêu sẽ đến
Sẽ đi cùng – tận cuối nẻo đường kia
Rất dịu dàng trao tôi ngàn thương mến
Không gì lo – cơn ác mộng phân lìa.

Có những an thần vị tôi ngự trấn
Những tai ương dừng lại,chẳng gieo điều
Tôi vẹn nguyên–không ai người gây hấn
Đời chan hòa đây đó ngợp tin yêu.

Lê Mai
***
Bài Dịch:

Life Is Bathed  In Trust And Love


There is an inheritance for me – somewhere,
The world has kept, of it for me to take care.
Sensing secure, I believe I am wealthy wholly;
Nothing to worry – Poverty is in dreams only.

There is a lot of hidden feelings true and right
To share and kindly follow me day and night,
And still comfort me in every sound sleep;
No anxiety – happiness is close by and deep.

There, the one who loves me, I love, will come,
Accompanying me on that far way as a chum,
Sweetly giving me thousands of fondness fair;
Nothing to fear – the separation nightmare!

There are peace angels for me who do reign
To stop disasters from sowing seeds of pain.
I remain intact – no hawk, everyone is a dove:
My life everywhere is bathed in trust and love.

Translation by Thanh-Thanh


Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên


Lúc đó tâm tôi như đang chìm đắm vể những kỷ niệm xa xưa mơ hồ trong tiềm thức (tâm hũu phần). 

Bỗng nhiên nàng xuất hiện. Hướng mắt về nàng, ánh mắt của tôi tiếp xúc với gương mặt của nàng(tâm khán nhãn môn).

Sự tiếp xúc này tạo một biến đổi trong tâm tôi khiến tôi chú ý và nhỉn thấy rõ khuôn mặt mặt nàng (tâm nhãn thức). 

Rồi nàng đi, ra khỏi tầm mắt của tôi. Nhưng hình ảnh của khuôn mặt nàng vẫn lưu lại trong tâm tôi (do Tưởng).

Tâm tôi tiếp nhận hình ảnh đó làm đối tượng (tâm tiếp thu).
Tâm tôi tiếp tục quan sát khuôn mặt nàng trong tâm.Tôi quan sát từng chi tiết của hình ảnh khuôn mặt nàng: ánh mắt, làn môi, cánh mũi nhỏ nhắn...(tâm quan sát). 

Rồi tâm tôi phân tích các đặc điểm đó của khuôn mặt nàng và đi tới kết luận: khuôn mặt nàng thật đẹp vì đã cho tôi một cảm thọ thật dễ chịu (tâm phân đoán, xác định). 

Nhận thức đầy đủ như vậy khiến tôi yêu thích khuôn mặt nàng (tâm tạo nghiệp).
và mong muốn được gặp lại người con gái xinh đẹp đó (tâm thập di với nghiệp hữu).

Khoảng một lễ sau, tình cờ tôi gặp lại nàng trong buổi tiệc sinh nhật người bạn. Lần này tôi có nhiều thời gian tiếp xúc với nàng hơn. Tiến trình hoạt động của tâm tôi cũng như vậy và được lập đi lập lại không biết bao nhiêu lần. Qua mỗi chu kỳ hoạt động của tâm, tôi thấy nàng không có gì thay đổi, vẫn đẹp, cũng vẫn ánh mắt, làn môi, cánh mũi nho nhắn xinh xinh đó, luôn luôn tạo một cảm thọ thật dễ chịu trong tâm tôi. Càng tiếp xúc lâu với nàng, tôi lại càng yêu thích nàng hơn và thầm mơ ước được chung số với nàng mãi mãi.


"Chưa gặp em tôi vẫn nghĩ rằng.
Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng..."


An Vui

Thành Ngữ Điển Tích: Một Điển Tích Năm Thành Ngữ


1. LẠN TƯƠNG NHƯ HOÀN BÍCH QUY TRIỆU

Có xuất xứ từ《Sử Ký. Liêm Pha Lạn Tương Như liệt Truyện 史记·廉颇蔺相如列傳》như sau :
LIÊM PHA 廉颇 là Đại Tướng kiệt xuất của nước Triệu. Năm Triêu Huệ Văn Vương thứ 16, ông đã đem binh đánh bại nước Tề, chiếm được đất Tấn Dương, uy danh lừng lẫy khắp chư hầu. Ông được phong là Tả Thượng Khanh, tương đương như chức Tả Thừa Tướng vậy.
Triệu Huệ Văn Vương lại được viên ngọc bích của họ Hoà nước Sở, gọi là "Hòa Thị Bích 和氏璧 ", là bảo vật nổi tiếng trong chư hầu lúc đó. Vua Chiêu Vương nước Tần nghe tin, sai người đưa thư cho vua Triệu, xin đem mười lăm thành để đổi lấy viên ngọc bích. Vua Triệu cùng đại tướng quân Liêm Pha và các vị đại thần bàn rằng: Nếu cho Tần ngọc bích thì sợ không được thành của Tần, chỉ bị lừa, nếu không cho thì lại lo binh Tần đến đánh. Kế chưa quyết định, tìm người có thể sang trả lời cho nước Tần, tìm mãi mà chưa được ai. Khi đó người đứng đầu hoạn quan là Mục Hiền tiến cử hiền sĩ Lạn Tương Như 藺相如 với Triệu Huệ Văn vương. Vua Triệu liền cho mời đến, hỏi Lạn Tương Như rằng:
- Vua Tần đem 15 thành đổi lấy viên ngọc của quả nhân, nên cho hay không? Tương Như đáp:
- Tần mạnh, Triệu yếu, không cho không được. Vua Triệu nói:
- Họ lấy ngọc ta mà không giao thành thì làm thế nào?
Lạn Tương Như nói:
- Tần đem thành đổi lấy ngọc mà Triệu không cho, thì điều trái là ở Triệu. Triệu cho ngọc mà Tần chẳng giao thành thì điều trái là ở Tần. Xét lại kế đó thì thà cho ngọc để Tần chịu phần trái.
Vua Triệu hỏi:
- Ai có thể sai đi sứ?
Lạn Tương Như nói:
- Nếu nhà vua thiếu người, thần xin mang ngọc bích đi sứ. Thành có về tay nước Triệu thì ngọc mới ở lại đất Tần. Nếu thành không về, thần xin giữ nguyên vẹn viên ngọc đem về cho nướcTriệu.
Triệu Vương bèn sai Tương Như mang ngọc sang hướng Tây vào đất Tần.
Vua Tần Chiêu Tương vương đón tiếp Tương Như ở Chương đài. Ông mang ngọc bích dâng vua Tần. Vua Tần mừng rỡ, trao cho các mỹ nhân và các quan hầu xem, các quan hầu đều hô : Vạn tuế !
Tương Như thấy vua Tần không có ý cắt thành cho Triệu, bèn tìm cách lấy lại ngọc quý. Ông tiến lên nói:
- Ngọc bích có vết, tôi xin chỉ cho đại vương xem.
Vua Tần không biết là kế, bèn trao ngọc bích, Tương Như bèn cầm lấy ngọc, đứng lùi tựa vào cột, nổi giận nói :
- Đại vương muốn được ngọc, sai người đem thư đến vua Triệu. Vua Triệu cho mời quần thần bàn bạc, tất cả đều nói:"nước Tần tham, cậy mình mạnh, đem lời nói suông để cầu lấy ngọc, chưa chắc đã giao thành cho ta". Họ bàn không muốn đưa ngọc bích cho Tần. Thần cho rằng: "kẻ áo vải chơi với nhau còn không dối nhau, huống nữa là nước lớn. Vả chăng vì một viên ngọc mà làm nước Tần mất vui thì không nên". Vì vậy nên vua Triệu trai giới năm ngày, sai thần mang ngọc bích đi, vái mà đưa ở giữa triều đình. Tại sao thế ? Vì trọng cái uy của nước lớn để tỏ lòng tôn kính vậy. Nay thần đến đại vương tiếp thần ở một nơi tầm thường, lễ tiết rất khinh mạn. Được ngọc, đại vương đưa cho các mỹ nhân để đùa bỡn thần. Thần xem đại vương không có ý giao thành cho vua Triệu, cho nên thần lấy ngọc về. Nếu đại vương cứ muốn bức bách thần, thì đầu thần và viên ngọc đều vỡ ở cái cột này!
 
Lạn Tương Như HOÀN BÍCH QUY TRIỆU 完璧歸趙

Tương Như cầm viên ngọc, nhằm cái cột, làm như muốn đập đầu và cả ngọc vào cột. Vua Tần sợ ông đập vỡ viên ngọc nên vội ngăn lại, gọi quan đương sự cầm địa đồ đến, chỉ chỗ 15 thành từ chỗ này trở đi để cắt cho nước Triệu. Tương Như đoán vua Tần chỉ lừa dối, tuy giả vờ cho Triệu thành, nhưng thực ra thì không thể được thành, bèn bảo vua Tần:
- Ngọc bích họ Hoà thiên hạ đều nhận là của báu, vua Triệu sợ không dám không dâng. Khi đưa ngọc, vua Triệu trai giới năm ngày, nay đại vương cũng nên trai giới 5 ngày, đặt lễ cửu tân thì thần mới dám dâng ngọc.
Vua Tần thấy không có cách gì ép được, bèn hứa với ông trai giới 5 ngày, cho Tương Như ở lại quán tân khách Quảng Thành. Ông đoán vua Tần tuy trai giới, nhưng thế nào cũng bội ước không trao thành, nên sai người hầu đi theo đoàn sứ của mình mặc áo ngắn, mang viên ngọc đi theo đường tắt, trốn về nộp lại ngọc bích cho vua Triệu.
Vua Tần sau khi trai giới 5 ngày bèn đặt lễ cửu tân ở triều đình để tiếp Lạn Tương Như. Tương Như đến, nói với vua Tần :
- Nước Tần từ đời Mục Công đến nay, hơn 20 đời vua, chưa từng có ai giữ trọn lời hứa. Quả thực, thần sợ bị nhà vua lừa, lại phụ lòng nước Triệu, nên đã sai người cầm ngọc lẻn về đến nước Triệu rồi. Vả lại, Tần mạnh mà Triệu yếu, đại vương sai một người sứ giả đến Triệu thì Triệu lập tức đem ngọc sang dâng. Nay mạnh như nước Tần mà lại cắt trước mười lăm thành để cho Triệu thì Triệu đâu dám giữ ngọc bích để mắc tội với đại vương Thần biết rằng lừa dối đại vương là tội đáng chết. Thần xin tự nguyện vào vạc nước sôi ở nơi đây. Xin đại vương và quần thần bàn bạc kỹ cho.
Vua Tần và quần thần nhìn nhau cùng hậm hực, các tướng Tần muốn giết ông nhưng vua Tần ngăn lại nói :
- Bây giờ giết Tương Như cũng không lấy được ngọc, mà chỉ làm tuyệt tình giao hảo giữa Tần và Triệu. Chi bằng nhân việc này mà hậu đãi ông ta, cho ông ta về Triệu. Vua Triệu há vì một viên ngọc bích mà lừa dối Tần sao?
Do đó, vua Tần vẫn tiếp Tương Như ở triều đình, lễ xong cho về. Sau khi Tương Như về, vua Triệu khen ông là một quan đại phu giỏi, đi sứ không khuất nhục với chư hầu, bèn phong ông làm thượng đại phu. Kết quả sau đó Tần không đổi thành cho Triệu mà Triệu cũng không đem ngọc bích cho Tần.

HÒA THỊ BÍCH 和氏璧

Từ tích trên, ta có thành ngữ HOÀN BÍCH QUY TRIỆU 完璧歸趙 : chữ HOÀN 完 ở đây là Hoàn Hảo, Hoàn Toàn; chớ không phải HOÀN 還 là Trả Lại. Nên thành ngữ nầy có nghĩa là : Đem trở về nước Triệu (Quy Triệu) viên ngọc bích hoàn toàn hoàn hảo không bị sứt mẻ chút nào cả ! Sau nầy dùng rộng ra, hễ trả lại món đồ nào cho ai đó một cách hoàn hảo, không bị suy suyển hay sứt mẻ gì cả thì đều được nói là "Hoàn Bích Quy Triệu" cả .
Trong "Đại Nam Quốc Sử Diễn Ca" của Lê Ngô Cát và Phạm Đình Toái có câu :

Một hai ngăn đón hành trần,
Để cho TRIỆU BÍCH về Tần sao nên?!

Lại một lần...
Tần Vương phái sứ thần đến mời Triệu Vương đến dự hội nghị giao hảo ở Mẫn Trì. Triệu Vương lo sợ không muốn đi. Tướng Liêm Pha cùng Lạn Tương Như bàn rằng :"Nếu như Đại Vương không đi thì tỏ ra nước Triệu ta hèn yếu và khiếp sợ trước nước Tần sao ?". Triệu Vương đành phải cùng Lạn Tương Như phó hội. Còn Tả Thượng Khanh Tướng quân Liêm Pha thì dẫn binh đưa đến biên giới hai nước và hẹn với Triệu Vương rằng : Nếu trong vòng ba mươi ngày mà Tần Vương cố tình giữ lại không cho về nước, thì Liêm Pha sẽ lập Thái Tử lên ngôi kế vị, để đập tan ý đồ giữ vua Triệu lại để làm con tin của vua Tần.

Trong hội nghị ở Mẫn Trì, khi rượu được vài tuần, Tần Vương bèn mượn hơi rượu nói với Triệu Vương rằng :"Bổn Vương nghe nói Triệu Vương rất thiện nghệ về đàn sắt, có thể cho nghe một khúc được chẳng ?" Triệu Vương bèn đến giá đàn sắt để khảy đàn. Sử quan của nước Tần bèn bước đến chép rằng :"Ngày này tháng này Tần Vương và Triệu Vương cùng hiệp minh uống rượu. Triệu Vương đã gãy đàn sắt cho Tần Vương nghe". Lạn Tương Như bèn bước đến tâu với vua Tần rằng :"Đại vương tôi cũng biết là Tần Vương rất giỏi về “kích phữu” 擊缶 (một loại nhạc khí đời Tần dùng để đánh nhịp được nung bằng đất, gọi là "ngõa Phữu 瓦缶") nên cũng xin Tần Vương cùng đánh nhịp với Đại vương tôi cho vui. Nói đoạn, bèn mang một cái ngõa phữu đến đặt trước mặt vua Tần. Tần Vương sa sầm mặt xuống không muốn đánh nhịp. Lạn Tương Như rút trủy thủ trong tay áo ra, tâu rằng :"Trong vòng năm bước nữa, nếu Đại vương không chịu đánh nhịp thì máu của Lạn Tương Như sẽ nhuốn lên chiếc phữu nầy và nhuốm cả lên mình của Đại vương nữa đó". Các thị vệ bên cạnh vua Tần định giết Lạn Tương Như, ông ta bèn trợn mắt quát to một tiếng làm họ đều kinh hãi lui về sau. Tần Vương cũng không muốn máu nhuộm trong bữa tiệc hiệp minh, nên đành miễn cưỡng đánh nhịp theo tiếng sắt của Triệu Vương. Lạn Tương Như bèn đưa tay ngoắt sử quan lên chép thêm một câu :"Ngày này tháng này, Triệu Vương đàn sắt Tần Vương gỏ phữu đánh nhịp theo tiếng sắt". Quần thần của Tần Vương đề nghị Triệu Vương cắt 15 thành cho Tần Vương để làm quà hữu nghị; Lạn Tương Như nói khi nào nước Tần cắt đô thành Hàm Dương cho nước Triệu để làm qùa thì Triệu sẽ tức khắc dâng 15 thành cho Tần ngay.
Suốt buổi tiệc ở Mẫn Trì, cho ta thêm một thành ngữ nữa là MẪN TRÌ CHI HỘI 澠池之會 . Chỉ hai bên cứ qua lại, ăn miếng trả miếng như thế, bên nầy nửa cân bên kia tám lạng, không mèo nào chịu nhường mỉu nào cả. Tần ỷ thế mạnh, định đem binh đánh Triệu thì Triệu đã có tướng Liêm Pha đem binh phòng thủ ở biên giới rồi. 

2. MẪN TRÌ CHI HỘI 澠池之會


Sau buổi tiệc ở Mẫn Trì, Triệu Vương lại càng trọng dụng và yêu mến Lạn Tương Như hơn, phong ông làm Hữu Thượng Khanh. Liêm Pha rất bất mãn vì mình là đại tướng đã nhiều phen sống chết ở sa trường mà chức vụ lại thấp hơn gả thư sinh chỉ biết sử dụng có ba tất lưỡi, nên dọa rằng sẽ làm nhục Lạn Tương Như trước mặt các đồng liêu. Lạn Tương Như nghe thế nên luôn tìm cách tránh mặt Liêm Pha. Một hôm khi kiệu của ông đang đi trên đường phố Hàm Đan, bỗng gặp phải xe ngựa của Liêm Pha từ đầu kia đi đến, ông bèn ra lệnh cho các Kiệu phu tránh vào trong hẽm, đợi xe ngựa của Liêm Pha qua khỏi rồi mới ra đường lớn về nhà. Các môn khách của ông rất bất mãn mà nói với ông rằng :"Chúng tôi theo phò tá ông là vì thấy ông là người dũng cảm và có đạo đức tốt, nay ông và Liêm Pha chức vụ tương đương nhau mà ông ta chỉ dọa một câu là ông đã sợ đến nỗi không dám đối diện, thế thì chúng tôi còn trông mong gì vào ông nữa. Xin cho cáo biệt". Lạn Tương Như ngăn lại hỏi rằng :"Liêm Pha với Tần Vương ai đáng sợ hơn ai ?" Môn khách đáp :"Dĩ nhiên là Tần Vương đáng sợ hơn". Lạn Tương Như bèn nói rằng :"Tần Vương uy vũ là thế, nhưng trước mặt vua Tần và các quần thần tôi cũng đã dám quắt mắt lớn tiếng khiển trách và giữ vững ngọc bích mang về cho Triệu vương. Lạn Tương Như tôi mặc dù tài mọn, nhưng há lại sợ gì Liêm Pha tướng quân hay sao ? Chẳng qua, tôi nghĩ rằng : Nước Tần sở dĩ úy kỵ nước Triệu ta là vì có tôi và Liêm Pha tướng quân, một văn một võ cùng nhau phò trợ, nếu nay văn võ bất hòa, xào xáo chống chọi lẫn nhau, không chung lòng giữ nước, há chẳng là dịp tốt cho nước Tần dòm ngó để xâm lấn hay sao ?!" Các môn khách nghe thế đều bái phục cho sự biết nhường nhịn vì đại cuộc của Lạn Tương Như.
Tin đưa đến tai Liêm Pha. Nghe những lời chí lý hết lòng vì dân vì nước của Lạn Tương Như, Liêm Pha vô cùng hỗ thẹn cho sự ganh tị nhỏ nhen của mình, bèn cởi áo đưa lưng ra, rồi vác một cái cây roi đầy gai góc dùng để đánh phạt người có tội ở trên lưng (gọi là "Phụ Kinh 負荊"), nhờ người đưa đến quỳ trước cửa nhà Lạn Tương Như mà xin tha lỗi (Thỉnh Tội 請罪) rằng :"Tôi là người thô lổ, xin Tướng quốc rộng lượng mà bỏ qua cho". Từ đó về sau, hai người thân thiết nhau như là một cặp sinh tử chi giao, và nước Tần nghe tin, càng không dám có ý đồ gì với nước Triệu nữa cả!

3. PHỤ KINH THỈNH TỘI 負荊請罪


Và từ câu truyện trên đây, cho ta thêm ba thành ngữ nữa :
- PHỤ KINH THỈNH TỘI 負荊請罪 là "Đeo roi để xin tội". Chỉ làm việc gì đó sai trái mà biết hối lỗi để xin tha thứ một cách chân thành.
- TƯỚNG TƯỚNG BẤT HÒA 將相不和 : Quan Tướng Quốc hay Thừa Tướng cùng với Tướng Quân đánh trận không hòa thuận với nhau. Chỉ nội bộ xào xáo, lực lượng nồng cốt không hòa thuận nhau.
- TƯỚNG TƯỚNG HÒA 將相和 là "TƯỚNG QUỐC và TƯỚNG QUÂN hòa thuận nhau" Ý chỉ : Hai thành phần nồng cốt của một đoàn thể, một tổ chức biết hòa hợp với nhau thì sẽ cho ra sức mạnh vạn năng mà không ai dám xem thường cả.

4. TƯỚNG TƯỚNG BẤT HÒA 將相不和 5. TƯỚNG TƯỚNG HÒA 將相和

5 thành ngữ nêu trên, thông dụng nhất chỉ có HOÀN BÍCH QUY TRIỆU 完璧歸趙 và TƯỚNG TƯỚNG HÒA 將相和 mà thôi.


杜紹德
Đỗ Chiêu Đức


Thứ Sáu, 15 tháng 8, 2025

Lạy Mẹ La Vang - Sáng Tác: Liên Bình Định - Trình Bày: Thanh Hoài


Sáng Tác: Liên Bình Định
Trình Bày: Thanh Hoài

Mẹ Thăm Viếng


Kính mừng Bà Thánh Isa
Hôm nay Đức Mẹ từ xa thăm Bà
Tình yêu Đức Mẹ đậm đà
Mang theo là một món quá bao la
Dù cho đường sá có xa
Dù cho mỗi bước Mẹ qua khó lòng
Trái Tim Đức Mẹ ấm nồng
Vì chưng có Chúa Hài Đồng đi thăm
Hôm nay ngày cuối tháng năm
Ngợi ca Đức Mẹ bằng tâm tình này
Mẹ ơi ban phúc mỗi ngày
Chở che con khỏi vũng lầy trần gian
Để đời không phải lầm than
Tâm linh con khỏi khô khan úa tàn
Mẹ ơi xin hãy dịu dàng
Cho con hưởng phúc nồng nàn thiết tha
Hôm nay ngày thật bao la
Mẹ thăm bà thánh Isa nhọc nhằn
Mẹ ơi con trẻ ân cần
Đón mừng Mẹ đến mỗi lần hôm nay


Đỗ Hũu Tài
Tue May 31, 2011

Tìm Xác Chồng

 

(Trân trọng chị H. Đ. Đ.)

Chiến địa rừng hoang... kiếm xác chồng
Thái Bình biển khổ sóng mênh mông
Anh đi thu úa tàn cơn mộng
Em ngậm sầu đông nhạt má hồng
Nheo nhóc con thơ đau xót dạ
Ngẩn ngơ mẹ trẻ nát tan lòng
Hăm ba ngày kiếm... đêm cầu khấn *
Mừng tủi... thê lương gặp xác chồng...!!

Nguyễn Minh Thanh
* May thay lặn lội mãi... ngày thứ 23 mới gặp xác chồng...!!

Chín Mươi Chưa Chắc Mình Lành


Tuần lễ này khí hậu vùng Hoa Thịnh Đốn tương đối mát mẻ, không còn nắng nóng nực oi bức như những tuần lễ trước. Ban đêm trời hơi se lạnh. Hoa cúc có bụi đã ra hoa vàng xinh xinh, có bụi hãy còn là nụ. Cây Grappe Myrtle đầy hoa trong sân nhà và rải rác trong vườn nhà hàng xóm. Sân cỏ đã có lá vàng rơi dù phần lớn lá cây vẫn còn xanh um đầy trên cành. Trẻ em sắp đi học, các cô cậu sinh viên chuẩn bị trở lại trường. Các cô cậu lo mang hành trang vào các ký túc xá hay nhà trọ gần trường Đại Học. Trời sắp vào Thu, những ngày nghỉ Hè thú vị qua rất nhanh theo lời các cháu. Rồi đây các cháu sẽ gặp thầy cô giáo, bạn hữu cũ, mới.

Riêng Vân cũng dự vài buổi tiệc nhỏ do gia đình tổ chức để mừng và tiễn các cháu trở lại trường Đại học, bắt đầu năm học mới. Cầu chúc các cháu học hành vui vẻ, nhiều sức khỏe,luôn may mắn trên đường học vấn. Trường Đại Học các cháu cách nhà khoảng 5, 3 tiếng lái xe. Nhớ lại cách đây ½ thế kỷ,ở quê nhà việc đi học ngoại quốc thật khó khăn, chỉ dành cho con nhà giàu hay học trò giỏi, được học bổng chẳng hạn. Nay ở Hoa Kỳ, việc học dễ dàng hơn. Chỉ cần học lực trung bình, mỗi năm đủ điểm lên lớp. Ai học giỏi càng tốt, mang danh dự cho gia đình, trường lớp. Cô, cậu nào nghèo không có tiền đóng học phí cho nhà trường thì vay, tốt nghiệp đi làm trả tiền vay mượn sau. Ngoài ra 3 tháng hè các cô cậu sinh viên cũng có thể tìm việc làm để kiếm tiền tiêu vặt khi trở lại trường.

Cuối tuần vừa qua, con Vân rủ mẹ đi thăm " nhà ngoại ô" cách thành phố 90 phút lái xe. Nơi đó phần nào giống thôn quê Việt Nam, có trường Tiểu học, siêu thị, trạm chữa lửa, nhà thờ, tiệm ăn nhanh, tiệm hải sản... Tuy nhiên các kiến trúc này đều nhỏ so với các nơi trong thành phố. Đường xe chạy có hai chiều tráng nhựa sạch sẽ. Nhà nào dù lớn hay nhỏ cũng có sân rộng rãi, cỏ xanh mướt, hoa tươi tốt vì máy tưới tự động. Có nhà trồng được bụi chuối xanh mướt nhưng không thấy trái. Có lẽ chỉ để làm kiểng cho vui vì mùa Đông chúng chết và mùa Xuân mọc trở lại nhưng chỉ có lá mà thôi.

Vân cũng thích "nhà ngoại ô"vì cảnh trí có nơi khá giống thôn quê miền Nam Việt Nam. Khi ra khỏi thành phố nhiều cao ốc, cầu vượt, xe qua lại lu bù là thấy đồng ruộng, nhà cửa thưa thớt. Xe chạy ngang qua các ruộng bắp, ruộng đậu nành, hay những loại hoa màu khác. Mênh mông, bạt ngàn, xanh um, trù phú. Cảnh đồng quê làm Vân nhớ những ruộng lúa bát Đồng Tháp và các nơi miền Tây Việt Nam mà 1/2 thế kỷ Vân không 1 lần trở lại thăm viếng.

Con Vân chỉ ra "nhà ngoại ô" vào ngày nghỉ. Khu vực này còn có 2 nhà của người Việt Nam, thường chỉ có mặt vào cuối tuần. Tuy nhiên nhà nào cũng có người cắt cỏ, cào lá vào mùa Thu khi lá vàng rơi trên sân sau, sân trước. Những người này tuy gọi là người làm vườn nhưng họ không trông nom vườn hoa cho chủ nhà. Họ chỉ cắt cỏ, cào lá mà thôi. Ai thích trồng hoa thì tự săn sóc lấy. Tưới hoa có nước tư động nhưng chủ nhà phải bón phân, tỉa cành, cắt lá , hoa của mình. Để chúng mọc hay bò tùm lum, hàng xóm sẽ phàn nàn. Thường con Vân ra đó là lao động, xén cây, tỉa lá... không mấy khi nghỉ ngơi hoàn toàn. Còn chăng đèn vào vườn hoa cho chúng tự động cháy sáng vào đêm theo giờ ấn định nữa chứ. Dây đèn thì dấu vào cỏ nếu không chú ý sẽ không thấy vì dây đèn cũng màu xanh...

Những sợi dây này là nguyên nhân làm Vân vấp té tuần rồi, đau điếng mà không thể phàn nàn.
Con Vân đã nhắc nhở là không được ra ngoài vườn một mình, không cắt lá tỉa cành chi cả nhưng Vân vẫn tự động làm theo ý mình.

Hôm ấy xe vừa xuống xe Vân ra vườn hoa trước trong khi con còn lu bu đem thức ăn vào nhà.
Hoa khá đẹp. Những loại hoa mùa Hè đủ nước nên tươi tốt. Vân thấy một loại dây leo tầm bậy bò lên cây hoa nên bước vào kéo chúng xuống. Khi trở ra vướng sợi dây điện, té , trán đập lên nền xi măng ở lối đi nhỏ, đau ơi là đau. Sờ tay lên trán, 2 đầu gối thấy cục u to khoảng bằng trái chanh cắt đôi nhưng không chảy máu. Ngoài ra không thương tích chỗ nào khác. Vào nhà con thấy trán bị u sợ cái đầu sanh chuyện nên gọi bác sĩ quen. Ông bắt nghỉ ngơi, chườm nước đá và phải vào nhà thương chụp hình nếu thấy nhức đầu hay có triệu chứng lạ. Bác sĩ còn khuyên Vân nên đi thử xem có ngay hàng thẳng lối không, giống như cảnh sát thử người say rượu. Tối con phải canh chừng mỗi 2 tiếng xem có triệu chứng bất thường, khó ngủ... ĩỉ nhiên là Vân không đi nhà thương, không chụp XRay vì ngoài cái trán, đầu gối u và trầy da rướm máu chút ít, mọi việc khác đều bình thường

Hôm sau chỗ U trên trán xẹp xuống nhưng mũi và má thì hơi sưng đỏ. Cả nhà trở về thành phố vì con gái đã lấy hẹn khám bệnh online do Vân không chịu đi bác sĩ. Cô bác sĩ trẻ tươi cười xinh đẹp hiện lên màn ảnh cho biết nếu đã 2 ngày không triệu bất thường thì không cần XRay nhưng nếu buồn nôn hay nhức đầu là phải gọi xe cứu thương đi bệnh viện ngay.

Hai ngày đầu chỉ có trán, đầu gối bị u và sưng nhưng đến ngày thứ 3 sau khi té thì mũi và 2 bên má bị hơi sưng to . Ngày thứ 4 vết sưng 2 bên má thành màu tím như trái cà tím, không đau nhưng trông ghê quá. Vân sinh hoạt bình thường, không thấy khó chịu chi cả. Nghĩ lại hơn 90 tuổi Vân mới té lần đầu tiên mà té nặng. Trẻ con thấy cái mặt bầm tím Vân chắc sợ hãi lắm. Thì ra “chín mươi cũng chưa chắc là mình được lành lặn” Thật là” bụng làm dạ chịu, chẳng dám trách ai’’ .Con đã dặn không được ra vườn một mình. Tự ý ra vườn cho bị té làm phiền con trẻ lo lắng, bạn bè bận tâm. Các bạn, con cháu ở xa điện thoại, điện thư thăm hỏi, mang quà đến viếng. Vân rất cám ơn và áy náy vô cùng.

Theo lời bác sĩ nhắc nhở Vân còn nhớ được là khi bị té sưng trán u đầu có những việc cần làm như sau:
1/ khi mới té bị sưng hay u đầu: chườm nước đá
2/ ngày thứ 2, chườm khăn ấm nơi bị sưng hay bầm
3/ đi Bác Sĩ hay đến ER ngay nếu nhức đầu hay buồn nôn...

Người viết xin chân thành cám ơn tất cả quy anh chị em xa gần đã thương tinh thăm hỏi, tặng quà.Xin cầu chúc quý vị và gia đình luôn bình an khỏe mạnh, vạn sự như ý, nhất là những vị cao niên, đừng tự ý làm mọi việc rủi roi té ngã sẽ làm phiền con cháu , người thân.

Xin ơn trên ban bình an, phước lành cho anh chi em, đồng bào Việt Nam và dân chúng Hoa kỳ, những người có lòng tốt đã giúp đỡ chúng ta các phương tiện buổi đầu định cư nơi xứ lạ

Xin có mấy câu văn vần tặng độc giả:

Chúc Bình An

Gần nửa đời người xa cố hương
Rất may con cháu, bạn bè thương
Chín mươi tuổi lẻ chân còn khỏe
U đầu vấp té vì tơ vương (sợi dây điện)
Chợt nhớ quê nhà, nơi viễn phương
Nhớ các học sinh, tiếng trống trường
Cầu chúc mọi người luôn hạnh phúc
Ấm no vui vẻ nơi tha hương

Virginia, tháng 8/25
Ngọc Hạnh

Thứ Năm, 14 tháng 8, 2025

Nơi Đây Chốn Này - Sáng Tác: Vũ Lương Đúng - Ca Sĩ: Chiron Tuấn


Sáng Tác: Vũ Lương Đúng
Ca Sĩ: Chiron Tuấn

Tìm Em

 

Anh về đây, em Hỡi ở đâu!
Chim kêu, vượn hú...áng mây sầu!
Giông tố, tình đời tan nát!
Gừng cay muối mặn,xin đừng xa nhau!
Anh vẫn mãi đi tìm em...
Nắng xuân khô héo...lệ thấm vai mềm!
Cây cối u buồn trơ trọi
Dòng đời khô cạn...mõi mòn thêm!
Đời là vậy...sao em ơi!
Dòng sông bên lở...bên kia lại bồi...
Ôi hồn ta luôn khắc khỏai...
Trăng chìm đáy nước mãi kiếm sao rơi!
Kẻ đi trước, rước người sau
Hương yêu muôn sắc, lạc phấn phai màu...
Cầu xin... hoa xuân nở rộ
Ngọt bùi duyên thắm miếng trầu cau!
Tạ ơn Tạo hóa cao sang!
Nguồn sống bất tử rạng rỡ ngọc vàng!
Cho chúng con được ơn phước...
Gió mây hòa hợp...mãi ngợi ca vang!

Tô Đình Đài

Khúc Điệu Buồn

 

Réo rắc bên sông khúc nhạc sầu
Đàn ai não nuột vẳng đêm thâu
Có phải tiếng buồn than trong gió?
Thương cánh bèo trôi hoa về đâu!
Con ngõ thẳng, sao đời lắc lẻ?
Chiếc cầu tre khấp khểnh cheo leo!
Thế kỷ mới tàu xuyên vũ trụ
Xóm làng xưa vẫn túp tranh nghèo!
Mùa nước lũ mênh mông sóng biển,
Những chiều mưa hồn thấm cô miên
Ngày nắng gắt con kinh cạn đáy,
Như cỏ hoang đời có muộn phiền?
Em mắt ngọc bụi đường lữ thứ
Lấy chồng xa ôm giấc mơ hư,
Áo cơm thoát túp lều xiêu vẹo
Miền nước sông... thôi cũng giã từ!

Đỗ Bình


Nước Mắt Tha Phương

 
 
Thơ& Thơ Tranh: Tạ Quang Tuấn


Mấy Độ...

(Ngày đầu đến Bergen)

Sau chiến tranh chiến hào trên các cánh đồng anh túc ở Flanders, Bỉ, trong Thế chiến thứ nhất, Anh Túc màu đỏ đã trở thành biểu tượng tưởng nhớ những người lính đã hy sinh trong thời chiến, đặc biệt là ở Anh, Canada, Úc, New Zealand và các quốc gia thuộc Khối Thịnh vượng chung khác.
 
Cây anh túc là một loài thực vật có hoa thuộc phân họ Papaveroideae của họ Papaveraceae. Anh túc là loài cây thân thảo, thường được trồng để lấy hoa đầy màu sắc. Một số loài là cây một quả, chết sau khi ra hoa.
Cánh hoa sặc sỡ, có thể có hầu hết mọi màu sắc. Cánh hoa bị nhăn nheo trong nụ và khi hoa tàn, cánh hoa thường nằm phẳng trước khi rụng. Một điều rất thú vị cũng như  sự sống chết đời thường.
 
Tôi đến Bergen là một thành phố nằm trên bờ biển phía tây nam Na Uy. Thành phố được bao quanh bởi núi non và vịnh hẹp. Nơi thu hút du khách đến viếng thăm.
Tuy nhiên trong khu phố nhộn nhịp người qua lại, có một ngõ hẹp của những căn nhà cho du khách mướn, không biết có ai chú  ý đến một loài Hoa, Hoa Anh Túc Vàng rực rỡ vươn cao.
Căn nhà (Air B&B), 3 tầng các bạn và tôi, 8 người mướn ở,  đi từ phố vào, con đường đẹp lát đá, dốc xoai xoải hai bên bờ tường Anh Túc chớm đơm bông, có hôm trời mưa gió, hoa nép mình vào tường nương náu, khi nắng lên cây vươn mình tiếp tục đơm hoa... nhẹ nhàng lay trong gió thoảng.


Mỗi ngày từ bậc thềm nhà bước xuống, tôi sung sướng ngắm hoa, ghi vào ống kính của mình, thầm nói trong lòng, hoa ơi cám ơn hoa, cho tôi một lối đi thơ mộng, hoa có biết hoa ẩn chứa sự tươi mát, đẹp xinh  để mang đến cho người chiêm ngưỡng, phút giây thanh thản và sự bình an trong tâm hồn khi được đến nơi đây!

Ở Úc, thường tôi chỉ thấy màu cam, hay đỏ. Lần đầu đến Bergen, tôi mới được ngắm Hoa Anh Túc màu vàng. Trong mắt tôi hoa Anh Túc như một thiếu nữ thanh thoát dịu dàng, Nàng khoác chiếc lụa vàng óng ả  kiêu sa. 
Người bạn đi chung hỏi " chị chụp hình rồi về có xem lại không" tôi vui cười đáp " có và sẽ có vài lời với hoa". 

Mấy độ nép bóng tường vây
Ẩn mình nương náu gió lay trở mình
Đón mùa chờ ảnh bình minh
Lā lơi rộ nở say tình thi nhân

Mấy độ ngắm nghía tần ngần
Không hương sao vẫn bâng khuâng sắc màu
Vững lòng bao trận mưa rào
Chẳng ngại đón nhận uá nhàu tàn phai

Mấy độ hoa vẫn đắm say
Nồng nàn trao gửi những ai quý Nàng
Hạnh Phúc biểu tượng sắc vàng
Mang niềm vui vẻ lạc quan cho đời!
(Kim Oanh)


Kim Oanh
Bergen, Norway 
May 2025

Thứ Tư, 13 tháng 8, 2025

Trông Về Quê Cha - Thơ: Vinh Hồ - Nhạc: LMST 2003 - Hòa Âm: Vũ Thế Dũng - Trình Bày: Ca Sĩ Quốc An


Thơ: Vinh Hồ
Nhạc: LMST 2003
Hòa Âm: Vũ Thế Dũng
Trình Bày: Ca Sĩ Quốc An

Phật Trong Tâm

Thơ & Trình Bày: Minh Lương


Chung Tình

 

Nhốt con chim sáo vào lồng
để cho nó hót một mình tôi nghe
để cho sáo khỏi sang sông
tôi là của sáo-sáo là của tôi

Sáo đừng tham phú phụ bần
bên sông ấy có gì vui đâu
sáo ơi sáo ở lại đây
có tôi có sáo -quen nhau lâu rồi-

Thôi rồi!sáo đã sổ lồng
đoạn tình dứt nghĩa -sáo sang sông rồi-
sáo đi không nói nửa lời
bạn bè trách móc .còn tôi thì buồn-

Sáo ơi sáo bỏ đi luôn
bây giờ "băng rúp"-sáo buồn hay không?-
bây giờ sáo hiểu tình người
có ai thương sáo cho bằng tôi đâu

Sáo ơi sáo muốn về không
tôi thì không trách -vẫn mong sáo về-


Hoàng Long

Chờ Đông - Sáng Tác: Ngân Giang

 
Chờ Đông 

Em ơi! có phải ngoài trời đang mưa??
Em ơi! có phải trời đã sang đông??
Mùa đông giá băng anh đang chờ
Mùa đông ái ân anh đang tìm
Tìm màu áo cưới cho em....

Ô hay, mắt ngọc lại buồn hay sao??
Khi anh đã nguyện một đời yêu em
Dù cho nét son môi phai mờ
Dù cho mắt xanh kia hững hờ
Và dù năm tháng phôi pha.

ĐK:
Ta quen biết nhau ... Khi tàn xuân
Ta yêu thiết tha ... Khi hè sang
Và khi thu đến anh gom ánh sao
Cho đêm đêm kết thành vương miện
Để mùa đông đám cưới đôi mình

Em ơi! xích lại thật gần bên anh..
Cho anh xiết chặt nụ cười xinh xinh
Từ đây những đêm trăng thanh đầy
Mình không lẻ loi không u sầu
Nguyện cầu ta mãi bên nhau

Sáng Tác: Ngân Giang
***

Phóng Tác:


Ru Tới Trăng Sao

 

Xa phương bắc lạnh buồn về đây bao năm
Em ơi băng giá lùa vào tim côi
Mùa đông giá băng đang mong chờ
từng bông tuyết xinh như bông đùa
gọi mời lữ khách phiêu du

Chim bay trốn lạnh tìm về Phương Nam
Khi sương khói thở quyện mùa Đông sang
Ngoài kia tuyết đang buông khăn choàng
từng bông tuyết rơi trên vai mềm
Và từng năm tháng phôi phai

Ta xa cố hương Xuân bảy lăm
Nghe tim đớn đau khi hè sang
Và từng thu đến đi gom lá khô
Cho yêu thương kết thành con thuyền
Để mùa đông lướt sóng đăng trình

Chiêm bao khép lại chờ mùa đông sang

Cho ta run rẩy gọi thầm tên nhau

Người ơi giá băng đang âm thầm

Dệt một chiếc nôi êm như mộng

Lời ru đưa tới trăng sao


Đèo Văn Trấn

50 Năm, Người Việt Tại Canada


Chiếc xe bon bon chạy qua mỗi ngả đường ở Montreal Canada, quê hương thứ hai thân yêu của tôi, tôi ngừng lại ở góc đường Laird và Jean-Talon, ngắm nhìn một chứng tích lịch sử và văn hóa của cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản, nơi mà cộng đồng người Việt biểu dương sức mạnh, đoàn kết và ghi nhớ công ơn những người đã nằm xuống vì tự do của con em mai sau.

Bức tượng này mới xây dựng và khánh thành không lâu vào những năm dịch bệnh chưa hết hẳn, tháng 8/2021, người mẹ ngồi bên cạnh một em nhỏ, với quyển sách trên tay đang rộng mở ví như hình ảnh của người mẹ thế hệ trước dạy dỗ, truyền đạt nền văn hóa, lịch sử, truyền thống của 4000 năm văn hiến của nước Việt cho những thế hệ sau. Tượng hai mẹ con được đúc bằng đồng không rỉ xét theo thời tiết thay đổi từng mùa của xứ sở lá phong được đặt ngồi trên một bục hình ovale cao khoảng 60 phân, nền lót bằng đá granite, trên ấy những tấm bảng tên của những mạnh thường quân, những người vượt biên đã nằm xuống vì tương lai hậu thế. Bên cạnh hình hai mẹ con là một bia tam giác cao nhọn vươn lên bầu trời tự do, tượng trưng cho mũi con thuyền hướng tới tương lai, hy vọng tốt đẹp của những người Việt xa xứ.

Kể từ 30 tháng tư 1975 một cột mốc không thể nào quên của tất cả người tỵ nạn Việt Nam trên thế giới; 50 năm trôi qua, vết thương vẫn chưa lành hẳn mỗi khi nhắc tới, người Việt xa xứ vẫn phải băng bó lại để tiếp tục sống tiếp cho tương lai của con cái mình.

Cộng đồng người Việt khắp mọi tỉnh bang ở Canada nói chung, vùng Montreal nói riêng đã từng bước, kêu gọi nhau, cùng chung tay mở ra những shopping mall, hàng quán tại một nơi nhất định như trên đường Cote Des Neiges tụ tập những tiệm phở, café, tiệm nail, giặt ủi, tiệm vàng, đổi tiền, chợ Việt, quán karaoke, tất cả đều do người Việt làm chủ. Tôi bồi hồi nhớ lại những năm tháng mới chân ướt chân ráo qua tới Canada, muốn tìm một quán phở, một cái chợ nhỏ Việt Nam cũng không ra, nghe ai nói tiếng Việt là mừng lắm, vội vàng làm quen và lấy số phone để mời về nhà nói chuyện, nhắc lại kỷ niệm về quê hương xa xôi bên kia bờ Đại Dương; thế mà bây giờ, sau 50 năm nhan nhản những tiệm đề bảng hiệu Việt Nam mọc lên như nấm, tưởng tượng như mình đang đi giữa phố chợ Bến Thành, Sài Gòn xa xưa vậy.

Người Việt toàn Canada khoảng 250 ngàn người, không nhiều như bên Mỹ, họ sống nhiều nhất ở Toronto- On, Vancouver- BC, nhưng riêng Montreal- Qc cũng có gần 50 ngàn người, tập trung nhiều nhất ở khu Cote Des Neiges, St Michel, Rosemont.

Tượng đài thuyền nhân Montreal-2021

Không xa nơi đây, ở góc đường Cote de Liesse, một nhà quàn do người Việt làm quản lý, những ngôi mộ của người Việt Nam được chôn cất ở đây. 50 năm không phải là ít, hơn nửa đời người, những quân binh VNCH trước 1975 khi mang vợ con qua bằng đường biển hay đi chính thức lúc ấy ở độ tuổi 40-50 thì nay đã lớn tuổi lìa trần, nên khi vào nghĩa địa, những nấm mộ đề tên người Việt chiếm một góc rộng. Những người xưa nằm xuống nhưng những người trẻ đã tiếp nối cha ông lớn lên, tiếp tay gầy dựng cơ đồ. Chùa chiền, nhà thờ của cộng đồng Việt cũng mở rộng đón tiếp đồng hương mỗi lần tết hay dịp lễ hội, không những thế mà họ lập những ca đoàn sinh hoạt vào cuối tuần. Dịch vụ nào cũng có, vậy Montreal có còn thiếu gì nữa đâu! Nơi đây chính là Sài Gòn thu nhỏ lại mà sạch sẽ, an ninh và tin tưởng nữa.

Những người Việt tỵ nạn đã thực sự “cắm dùi” ở đất nước Canada, tuy mùa đông băng giá như chiếc tủ đá, nhưng tình người thật sự rất nồng ấm, yêu thương và tương ái cho nhau. Có ai cho không ai điều gì, nhưng chính phủ Canada lại mở cửa giang tay đón nhận người tỵ nạn khi con người ta sa cơ lỡ vận, cánh tay người giúp đỡ đưa ra đầu tiên mới làm người nhận mãi tri ân!

Người ta nói đất lành chim đậu, vợ chồng cô bạn chúng tôi từ khi qua Canada đã mở tiệm nail mặc dù tiếng nói ngôn ngữ chưa rành; dịch vụ này rất ăn khách, cứ là phụ nữ thì phải có bộ móng đẹp, mái tóc uốn chải, cặp lông mi dài. Mỗi lần tôi muốn mời cô đi đâu thật khó vì lúc nào cũng bận kể cả ngày thứ bẩy chủ nhật vì phải lo cửa tiệm, lo tiếp khách hàng và coi sóc nhân viên... Bù lại là hốt bạc không hết, còn giàu hơn cả nha sĩ hay bác sĩ nữa!

Một cửa tiệm không đủ, cô mở thêm vài cái nữa, bảo lãnh con cháu từ Việt Nam sang làm, dựng chồng gả vợ cho chúng và cấp cho mỗi cháu một cửa tiệm nail kinh doanh. Khi tôi đến thăm, cô khoe một dẫy nhà đều do vợ chồng cô làm chủ, mua cho các con cháu đã lập gia đình ở sát bên cạnh cô để chạy qua chạy lại dễ dàng.

Khi đã khá giả, vợ chồng cô đóng góp cho cộng đồng rất nhiều về hiện kim cũng như hiện vật để có thể mua được căn nhà chung, có chỗ cho lớp trẻ đến sinh hoạt, tạo điều kiện cho các cháu quen nhau từ lúc nhỏ, dẫn dắt học hỏi, vui chơi văn nghệ nói tiếng Việt hòng duy trì văn hóa; cũng là nơi cho các cụ già đến đánh cờ, tập dưỡng sinh.

Từ khi hai vợ chồng vượt biên đến nay, cô đã làm bà ngoại, nội rồi, mấy đời cháu nhưng nhìn vẫn tươi trẻ vì sau 50 năm tất cả đâu vào đấy như một guồng máy ăn khớp, nay cô có thì giờ đi du lịch, hưởng cuộc đời.

Người Việt siêng năng, chăm chỉ nên rất dễ thành công trên đất người. Nhiều người vì lớn tuổi muốn sống ở xứ ấm áp hơn, họ đi Mỹ chơi, trốn 6 tháng mùa đông rồi lại về, đất nước Canada thật tự do, nhân bản và bảo vệ quyền công dân nên không ai lo sợ.

Nói đến Canada, ai cũng phải biết và mang ơn thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải, ông là một chính trị gia nổi bật, được thủ tướng Stephen Harper bổ nhiệm làm thượng nghị sĩ năm 2012 đại diện cho tỉnh bang Ontario trong thượng viện Canada. Ông từng là một nhà lãnh đạo cộng đồng tích cực trong việc bảo vệ quyền lợi của người tỵ nạn và thúc đẩy các hoạt động từ thiện và văn hóa của người Việt tại Canada. Ông cũng là luật sư và cố vấn về các vấn đề pháp lý và quốc tế, với nhiều kinh nghiệm làm việc trong các dự án quốc tế của chính phủ Canada.

Một trong những đóng góp đáng chú ý của ông là dự thảo- dự luật S219, gọi là luật hành trình đến tự do (journey to freedom Day Act) nhằm kỷ niệm 30 tháng tư hàng năm. Dự luật này nhằm tưởng niệm những người Việt tỵ nạn và vinh danh Canada đã mở cửa đón nhận những người tỵ nạn sau 1975.

Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải được xem là một biểu tượng của thành công và cống hiến cho người Việt ở Canada, không chỉ trong vai trò chính trị mà còn là một người bảo vệ các giá trị nhân quyền và tự do.

Những ngày Tết truyền thống, hai vợ chồng ông thường đi khắp các tiểu bang Canada để kêu gọi sự đoàn kết góp công sức của cộng đồng người Việt giữa các tiểu bang để chia sẻ những giá trị về nhân quyền và dân chủ; bản thân tôi đã gặp gỡ ông trong một lần gặp mặt ở hội chợ Tết Việt Nam, nói chuyện với ông về sự phát triển của ngành báo chí, văn nghệ của cộng đồng người Việt quốc gia vùng Montreal.

Sau bao nhiêu năm ở Montreal, đi học, đi làm, tôi cũng đã được mời giữ một chức vụ thủ quỹ của cộng đồng người Việt trong vòng 4 năm, tuy nói là thủ quỹ nhưng phải nói trong chăn mới biết chăn có rận, những việc không tên đeo bám tôi từ báo chí, văn nghệ, hội thảo, liên lạc với những đối tác v..v.. Có thể thời đó rất ít người làm công việc thiện nguyện không lương này nên một người phải gánh nhiều trọng trách. Còn bây giờ cộng đồng đã phát triển tốt, ai lo nhiệm vụ nấy, chỉ giúp nhau khi có những sự kiện quan trọng; ngoài ra còn có ban giám sát để mọi chi tiêu và quyết định đường hướng đều có ban này xem duyệt lại.

Vào thời tôi, ban lãnh đạo cộng đồng toàn những người lớn tuổi về hưu, sự sáng tạo không còn linh hoạt nữa, họ đặt để và giáo điều nhiều hơn thực hành; thời bây giờ giới trẻ năng động hơn, kiến thức rộng, ảnh hưởng của người ngoại quốc về cách suy nghĩ phóng khoáng nên cộng đồng ngày càng phát triển mạnh mẽ.

Tiếp tục nói về sự thành công của cộng đồng người Việt ở Canada, một số người đã và đang tham gia vào các cấp địa phương và quốc gia như phó thị trưởng Nguyễn Đoan Trang của thành phố Cote st Luc, bộ trưởng y tế của British Columbia; người Việt ngày càng tham gia tích cực vào những hoạt động cộng đồng, từ thiện gây quỹ, giúp đỡ người cơ lỡ, vô gia cư, tổ chức những bữa cơm tình thương, những buổi sinh hoạt văn nghệ ngoài trời cho những người thiểu năng, các bác lớn tuổi, tham gia quyên tiền gây quỹ chống chiến tranh giữa Nga và Ukraine..

Điển hình là vụ xập lều ở khuôn viên tu viện Tây Thiên do thượng tọa Thích Pháp Hòa trụ trì gần Busby, Edmonton mới đầu tháng 8 năm 2024, cho dù không ai lên tiếng xin đóng góp cứu nạn mà cộng đồng người Việt ở khắp các tiểu bang khác trên đất nước Canada đều tự nguyện đóng góp qua việc chuyển ngân qua điện thư của chùa và gọi điện thoại hỏi thăm qua cộng đồng người Việt vùng Edmonton, cho thấy sự kết hợp, nối vòng tay lớn giúp đỡ nghĩa tình giữa những cộng đồng Việt trong cùng một nước.

Người Việt làm cho cộng đồng mình phát triển cũng chính là đóng góp vào xã hội Canada, điều này thì không thể kể xiết vì cha ông ta đã dậy “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, các sinh viên học sinh gốc Việt đã cố gắng học tập để đạt được thành tích cao, nhận giải thưởng và học bổng, làm mẫu cho những dân tộc khác noi theo, nhất là những ngành nghề nha y dược, hòng làm vẻ vang màu cờ, dân tộc Việt, cũng là một phần tri ân đất nước đã cưu mang bao thế hệ.

Ngoài ra một số nhà khoa học và giáo sư gốc Việt đã đóng góp cho các lĩnh vực nghiên cứu y học, kỹ thuật và công nghệ, ví dụ một số cá nhân đã được công nhận với những phát minh hoặc nghiên cứu tiên phong trong các lĩnh vực như công nghệ sinh học, trí tuệ nhân tạo và y tế.

Tôi nhẹ nhàng ngồi dưới gốc cây phong lá đỏ của mùa thu, bồi hồi nhớ lại kỷ niệm của gia đình mình; tôi muốn kể câu chuyện của chính gia đình để thấy sự giáo dục của cha mẹ từ khi con còn nhỏ ảnh hưởng thế nào đến suy nghĩ của con trẻ, cộng với lý tưởng cao đẹp đã hình thành trong đầu đứa trẻ từ khi nó có tư duy. Đây cũng nói lên sự đóng góp của một trong những cá nhân trong cộng đồng người Việt cho xứ sở Canada:

Năm 16 tuổi, bất ngờ con trai hỏi tôi:
- Mẹ ơi, hôm nọ có mấy người của quân đội Canada xuống trường, muốn triệu tập tuyển quân binh, trong đó có anh của bạn con mặc đồ lính bộ binh màu xanh rằn ri vào trường rất đẹp, trong quân đội có nhiều ngành nghề, con thích đi lính lắm!
Tôi hoảng hồn khi nghe con nói đến chuyện lính tráng, tôi bị ám ảnh vì hồi còn ở quê hương đã bị bao nhiêu cuộc chiến tranh tàn khốc, bố mẹ tôi đã phải di cư từ Bắc vào Nam năm 1954, rồi cuộc chiến Mậu Thân 1968 gia đình tôi đã phải tản cư, chưa hoàn hồn thì năm 1975 vượt biên tìm tự do, chưa đủ hãi hùng vì chiến tranh hay sao mà có con vào lính ở nước tạm dung này nữa chứ! Tôi vội vàng bác ngay:
- Không! không được đâu, con quên ngay việc vào lính Canada này đi nhé…
- Tại sao? Con rất muốn mà, đây là lý tưởng của con! Bạn con sẽ đi đó!
- Con phải học ra bác sĩ hay nha sĩ như đã hứa với ba mẹ, con không thể đi lính, nghe rõ chưa! Họ sẽ điều con đến Iran, Iraq hay Afghanistan thì sao? Đi đánh nhau hy sinh thân mình vì nước tạm dung sao?
- Mẹ! mẹ đã từng dạy con sống phải biết ơn đất nước nơi mình sanh ra, phải biết tri ân và trả ơn những người đã kiến thiết, xây dựng nên, tại sao bây giờ quê hương này cần những người như con, mẹ lại cấm không cho con đi?
- ... Con có thể nào tập trung học thôi có được không? Đây không phải thật sự là quê hương dân tộc của mẹ…
- Mẹ sai rồi, mẹ đã bỏ người Cộng Sản của nước Việt Nam ra đi, Canada đã bao bọc mẹ từ mấy chục năm nay, con đã được sanh ra và lớn lên ở đây, đất nước này là quê hương chính của con, mẹ đang đi làm, đóng thuế cho đất nước này, có quyền dân chủ, được bao nhiêu lợi ích về y tế, xã hội... tại sao mẹ lại nói là nước tạm dung? Mẹ còn muốn bỏ để đi đến nơi đâu khác nữa hay sao? Con rất yêu nơi đây, thương quê hương này và con nhất định sẽ thực hiện ý định của mình!

Phúc nói rõ ràng rành mạch bằng tiếng Việt, tôi khô cứng cổ họng, không biết phải chống trả lại nó ra sao nữa, nhưng cũng ráng thuyết phục con trai bỏ ý định đi lính, tôi chỉ sợ cháu bị đưa đến những nước đang bị chiến tranh, để rồi bị ảnh hưởng đến đời sống và tinh thần sau này. Tôi càng nói thì hình như sự quyết định của nó càng rõ. Nó là một thằng bé có tinh thần trách nhiệm và thích sinh hoạt công đồng!

Sự lo lắng của tôi đã thành sự thật, khi con trai mang về nhà tờ đơn consent của phụ huynh cho phép con cái vào quân đội! Cầm tờ đơn, nước mắt chảy ướt mặt, tôi chỉ có mình con trai, ba nó vì công ăn việc làm rất thường xuyên vắng nhà, mà có hỏi đến thì thể nào ông cũng trả lời “con nó muốn thì để nó làm đi”.Tôi như người mẹ đơn thân, mọi quyết định, trách nhiệm đổ dồn vào đôi vai, tưởng tượng đến những trận đánh nhau tàn khốc ngoài mặt trận giữa hai bên tả hữu, súng đạn bay vèo vèo, con tôi sẽ là vật tế thân giữa hai lằn đạn!... Làm sao tôi chịu đựng nổi nếu con có làm sao!

Lòng thương con và sự lo lắng làm tôi không ngủ được cả tuần lễ, hai mắt quầng thâm, má hóp, tôi đi làm mặt mày ủ rũ, khách đến cũng không nhận ra người cố vấn đầu tư nhà bank của họ gặp phải chuyện gì mà thường ngày lịch thiệp, tươi cười tiếp đón với sự tự tin, nay thì nhìn như xác không hồn; khi nói chuyện về con cái gia đình với khách, nước mắt tôi đong đầy, lúc nào cũng chực trào ra như tâm sự đang uất nghẹn ngang cổ họng!

Ông khách hàng người bản xứ quen thân, trấn an tôi:

- Cô đừng lo, như cô biết đó, Canada là một nước rất yêu hòa bình, dân chủ, họ không thể nào đẩy dân hay quân đội của họ đi xâm lược một đất nước nào đâu, nhưng tham gia tích cực trong sứ mệnh gìn giữ hòa bình, hỗ trợ nhân đạo và liên minh quốc tế để bảo vệ an ninh toàn cầu. Việc gửi quân đội đi nước ngoài mà chúng ta thường nghe tv nói chỉ là giúp đỡ và bảo vệ dân thường, khắc phục hậu quả chiến tranh và thiên tai... Tôi cũng có một cháu đi quân đội, họ dạy dỗ thằng bé thật nên người, nói năng điềm đạm, có tinh thần trách nhiệm, không còn là thằng bé hay khóc nhè hồi xưa nữa, biết giúp đỡ mọi người chung quanh, nó lớn hẳn lên, vững chắc và trưởng thành, tôi và mẹ nó rất vui và hài lòng vì thành quả hôm nay. Cô có cuộc sống riêng của mình, nó cũng thế, phải có lý tưởng, hoài bão của tuổi trẻ của nó chứ, hãy để nó thực hiện mong ước của nó thì mới có kinh nghiệm!

Ông khách giải thích cho tôi 10 điều hay, tôi ráng chống cự lại, chỉ muốn tiếp thu một phần nhỏ mà thôi, tôi không thể chấp nhận được khi chính tôi đã cực nhọc nuôi con khôn lớn, xúc cho nó từng thìa cháo, muỗng cơm, nay vừa trưởng thành lại gởi đi một nơi có chiến tranh mà phần chết nhiều hơn phần sống!

Ông lại thuyết phục cho tôi bớt lo:

- Cô đừng nghĩ là ai họ cũng gởi đi đất nước xa xôi đó nhé! Chỉ những người nào làm phận sự về bộ binh, hải quân chiến đấu v..v.. thì mới bị gởi đi, còn nếu là nghiệp vụ dân sự thì khó có thể gởi đi xa, chỉ phục vụ cho quân đội trong nước thôi, ví dụ bác sĩ, nha sĩ, quân đội đang thiếu thốn, họ không gởi đi đâu!... Cô cứ để cho nó đi, sau này không những cô mà cả cộng đồng Việt Nam sẽ rất hãnh diện về lòng yêu nước, sự đóng góp hữu ích của nó đấy!

***

Nhìn tờ đơn vô tri trên bàn, lòng tôi xoắn lại, đau nhói, có ai cùng cảm giác mới hiểu được! Chả lẽ ngày nào nó đi học về tôi cũng phải trốn trong phòng để đừng gặp mặt nó, để đừng bị nó hỏi:
- Mẹ đã ký chưa?
Tôi trốn nó đến bao giờ đây? Đã 10 ngày trôi qua, tôi đã tránh nói chuyện với con, tôi phải đối đầu với sự thật chứ! Phải làm sao đây!
Cuối cùng, tôi đã... thua. Vì thương con, và để trả ơn đất nước tôi đang sống, tôi đã... ký vào tờ giấy giao con cho hoàng gia Gia Nã Đại!

Từ đây thân thể nó không thuộc về người mẹ này nữa, mà là con của đất nước mà nó đã được sanh ra và lớn lên, tôi chỉ là người giúp họ nuôi con trai nên người mà thôi. Chính tôi đã dạy dỗ nó phải sống cho thành người có ích cho xã hội, phải biết đóng góp cho cộng đồng, phải biết tri ân tổ quốc, phục vụ và bảo vệ dân tộc. Bây giờ nó đang thực hiện điều đó, tại sao tôi đau lòng đến thế? Tại sao tôi lại ích kỷ chỉ muốn nắm giữ tương lai của nó trong cái suy nghĩ thiển cận, nhỏ hẹp ích kỷ của tôi chứ!

Sau nhiều ngày tâm sự cùng bạn bè, tâm lắng dịu, hiểu cho “lý tưởng” của con trai…

***

Ngày con trai ra trường nha, chưa kịp hãnh diện, chưa kịp sung sướng hạnh phúc đủ đầy, cũng là ngày chia ly của mẹ con tôi; đã đến giờ tôi trả nó cho tổ quốc Canada, nó khoác trên người bộ đồ lính rằn ri màu xanh lá cây, thấy nó lớn hẳn, rắn rỏi và trưởng thành, đầu đội nón beret, mắt đeo kiếng đen, giống như tấm hình của ba mà nó đã từng mê từ hồi nhỏ lúc 3 tuổi. Nó nheo mắt cười với tôi:
- Mẹ có thấy con giống ai không?
- Biết rồi, con giống người lính BA chứ gì!
Nó nhoẻn cười với tôi:
- Mẹ ở nhà take care nhé, con sẽ không phone thường xuyên về nhà vì sẽ bận làm việc lắm! Mẹ về đi!

Tôi tần ngần đứng chờ con trai tay xách nách mang bao nhiêu hành lý, vẫy tay chào tôi, vô hẳn bên trong check in,nước mắt tôi không giữ được nữa rơi ướt đẫm nhòe nhoẹt, lòng rối bời vì sẽ xa cách con không biết bao lâu; lần đầu tiên xa nhà đi đến base đóng quân ở tận Northbay cách Montreal đến 7 tiếng lái xe, đi máy bay chừng 2 tiếng rưỡi, tôi lo cho con, không biết con sẽ sống ra sao...

Vâng đến bây giờ, tôi đã chấp nhận và cảm động vì con tôi biết nghĩ đến hai chữ “tri ân” tổ quốc.

***

Những tháng năm cả nước bị nhốt trong nhà, chính phủ cấm không cho tụ họp quá 3 người vì bệnh dịch covid-19 tràn lan, tôi lo lắng vì con không được về nhà sợ lây bệnh cho tôi, đã thế tv và báo đài còn cho biết tình hình trong quân đội có cả chục tân binh chết vì bệnh dịch và chưa quen với đời sống khó khăn thiếu thốn của trại vào lúc ấy!

Phúc bị cử đi làm thêm dịch vụ chuyển nhà thương cho những người lớn tuổi, vì ở nhà già hiện tại đang bị nấm mốc, các bác lớn tuổi thiếu sự chăm sóc về vệ sinh cũng như không ai đem cơm đúng giờ, y tá, bác sĩ làm việc quá tải, bệnh, mệt, xin nghỉ việc khá đông, thiếu nhân viên... nên rất nhiều người già bị chết vừa bệnh covid-19 lẫn bị nghẹt thở vì hít nhầm nấm mốc trên tường.

Cả năm trời chưa gặp con, nay con được cử về Montreal để làm nhiệm vụ giúp đỡ nhà già vì thiếu nhân viên, tôi vội vàng hẹn con ra park gần nhà thương vào buổi chiều sau khi xong việc; tôi khệ nệ khiêng đến cho con 5 tô bún bò Huế, món nó rất thích ăn từ lúc nhỏ, dặn con nhớ chia sẻ cho các bạn cùng phòng, đặt lên chiếc băng đá ngoài park giỏ đồ ăn, hai mẹ con đứng nhìn nhau cách xa cả chục thước, thấy dáng con trong bộ đồ nhà thương màu xanh dương, bên ngoài bọc bằng lớp nylon to dài như chiếc áo mưa, đầu, tay chân được phủ kín như người đi trên mặt trăng vậy, nó vẫy tay chào mẹ, nụ cười chắc đã giấu kín trong chiếc mask chỉ thấy được hai con mắt híp lại sau làn bọc nylon, tôi lại chảy nước mắt dài bên trong chiếc mask, nhớ thương con vô cùng, nó đang làm nhiệm vụ, thực hiện lý tưởng cao cả mà nó mong muốn đó!

Trong thời buổi nhiễu nhương ấy, tôi cứ phải nghe ngóng tin tức, hễ thấy con về Montreal làm nhiệm vụ là cho dù có việc quan trọng cách mấy, cũng phải bỏ hết để làm bún bò Huế, phở đem đến tiếp tế cho nó, tôi sợ rằng sẽ không còn dịp để được gặp con nữa, mạng sống thật mong manh, cuộc đời vô thường quá! Tin tức người chết như rạ vì bệnh, vì ho, thiếu oxigen. Hai mẹ con tôi gặp nhau, không thể ôm lấy nhau mà chỉ đứng cách xa 5 thước nhìn nhau trong ánh mắt, cố cười... một nụ cười méo xệch!

Cộng đồng người Việt vẫn yên ắng, đình chỉ mọi hoạt động, nhưng mọi người vẫn bên tôi! Biết tôi có con làm nha sĩ trong quân y nhưng vì nhà thương ở Montreal bị thiếu người nên nó mới bị triệu về làm việc một cách bất đắc dĩ, các anh chị trong cộng đồng mỗi người một tay, người thì đem thịt, kẻ đem rau, bánh phở, bún đến để trước cửa nhà cho tôi; lúc ấy hãy còn bị covid, chợ đóng cửa, họ giúp tôi trong lúc tối lửa tắt đèn, có đồ để làm tạm vài tô phở, vài tô bún bò Huế đem ra cho thằng bé và các bạn trong đoàn nó. Họ phone tôi:
- Nhà chị có ít thịt trong tủ đá, em cứ lấy dùng cho cháu nhé; chị Huệ cũng gởi em ít bún khô đó...
- Em cám ơn chị quá, các chị thật tốt... làm em cảm động!
- Không phải đâu cô nương, chính là chị trả công cho em vì sự tích cực giúp đỡ cộng đồng trong những màn văn nghệ, những bài báo không công từ xưa đến giờ của em đó.
- Làm việc cho cộng đồng có gì mà kể công hả chị?
- Nhưng chị là phó chủ tịch thì bổn phận là phải nhớ ơn người giúp đắc lực đó em!

Vâng, cộng đồng người Việt Monreal thời tôi là thế đó, gần gũi, thân ái và tương trợ nhau.

***

Tôi đã sống hết mình với xứ sở lá phong, nơi đã đón nhận người tỵ nạn, bắt đầu từ con số không, tôi cũng đã hết mình với gia đình, giáo dục con cái phải biết đóng góp, tri ân, trả ơn nghĩa đó; tôi đã sống 40 năm bên cộng đồng người Việt, xây dựng đóng góp từ khi còn thô sơ cho đến hôm nay vẫn... cứ chung tay góp sức vào mọi hoạt động như sự động viên mong muốn của những bậc tiền bối, điển hình là thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải.

Cộng đồng càng lớn mạnh thì tiếng nói của dân Việt ở hải ngoại càng có sức thuyết phục trong và ngoài nước. Điều mong muốn của con trai tôi là sẽ lấy thêm những khóa học cao hơn về ngành y, để đào sâu thêm sự hiểu biết, rút kinh nghiệm qua những nghiệp vụ để khi hết hạn trong quân y, sẽ cùng tiếp tay với những chuyên gia nha y dược của cộng đồng người Việt để giúp đỡ và mở rộng kiến thức trong cộng đồng Việt Nam.

Nếu thế hệ thứ ba thành công trong việc thành lập những doanh nghiệp, từ công nghiệp, thời trang đến ẩm thực tại Canada hay những nước khác trên thế giới, tức là họ đang góp phần phát triển kinh tế và tạo công ăn việc làm cho cộng đồng.

Trách nhiệm tôi đã hoàn tất! Tôi thầm cám ơn đất nước Canada, cám ơn con trai của thế hệ trẻ thứ ba đã rất kiên trì bền bỉ thuyết phục tôi trong mọi vấn đề, chính thế hệ này đang đóng góp tích cực vào sự phát triển của cộng đồng người Việt thông qua nhiều lãnh vực khác nhau. Họ không chỉ gìn giữ phát huy văn hóa Việt mà còn tạo ra những thay đổi tích cực về giáo dục, kinh tế, môi trường và nhân quyền. Nhờ sự kết hợp giữa bản sắc truyền thống và tư duy hiện đại, họ đang xây dựng một cộng đồng người Việt ngày càng vững mạnh và gắn kết trên toàn cầu.

Cuộc đời như mới... sáng hôm nay
Đôi chân chưa hề biết mỏi
Chân ơi! Mang ta tận cùng thế giới
Vẫy cờ hồng, say khúc hát thanh xuân
(Em thời gian, ngừng tay-Lưu Trọng Lư)

Sỏi Ngọc

Thứ Ba, 12 tháng 8, 2025

Nắng Chiều


Nắng đẹp hoàng hôn ửng cuối trời
Đỏ au tươi mát thắm muôn nơi
Trải lên vạn vật thêm nguồn sáng
Dù ngắn thời gian vẫn tuyệt vời.

Thơ và Ảnh: Nguyễn Thành Tài


An Nhiên Tự Tại



An Nhiên Tự Tại

Cõi thế bao la đừng tự vấn
Ta là ai đó giữa năm châu?
Là ai cũng thế cần chi hỏi
Miễn được an nhàn một buổi câu
Sao phải quan tâm tìm chỗ lánh
Mà không thanh thản: có chi đâu!
Công danh, địa vị - cho người giữ
Ganh ghét, bon chen - để họ rầu!
Đã biết cuộc đời là ảo ảnh
Thì nên rủ bỏ mọi lo âu
Ung dung cùng bạn vui thi phú
Tự tại an nhiên chẳng nặng đầu

Phương Hà
***
Cảm Tác:

An Nhiên Tự Tại


Quên đi thế sự thăng trầm
Ngồi bên dòng biếc thả cần câu chơi
Đã ngao ngán lắm sự đời
Thay đen đổi trắng bao lời thị phi
Theo trăng gió thả sầu đi
Công danh địa vị khác gì nước trôi
Trần gian một cuộc khóc cười
Bon chen chi lắm rã rời tấm thân
Chìm trong bể khổ trầm luân
Quay đầu lại thấy nẻo gần bờ hoa
Ưu phiền giũ bỏ buông xa
An nhiên tự tại chan hòa mến thương

Trầm Vân


Thăm Hồng Thuỷ Chủ Tịch Văn Bút Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ 22/7/2025 - Thực Hiện: Cung Lan


Vườn Nhà: Hồng Thủy
Thực Hiện: Cung Lan


Nắm Tay Lại Và Xòe Tay Ra

 

Ngày trước, bàn tay tôi lúc nào cũng nắm chặt
Tôi đã từng nghĩ rằng, hạnh phúc là phải có thật nhiều thứ trong tay. Phải có được sự công nhận, phải có một vị trí nào đó, phải có những thứ mà người khác ao ước. Tôi đã từng tin rằng, càng giữ được nhiều, mình sẽ càng an toàn.

Và thế là tôi gồng mình lên mà chạy.
Những ngày tháng đó, nghĩ lại vẫn thấy mệt, thật sự đấy. Có những bữa cơm ăn mà không thấy ngon, có những đêm đặt lưng xuống mà đầu óc vẫn toan tính, suy nghĩ liên miên.

Tôi mải miết đuổi theo những điều ở phía trước, mà quên mất những thứ bình dị đang ở quanh mình.
Đến một lúc, tôi nhận ra mình có nhiều thứ hơn ngày xưa, nhưng trong lòng lại trống rỗng và bất an hơn. Bàn tay tôi nắm chặt đến mỏi rã rời, mà bên trong, hóa ra lại chẳng có gì.
Rồi cuộc đời đưa đẩy cho tôi gặp lại vài người, thấy vài chuyện.

Tôi gặp lại người bạn cũ. Ngày xưa cậu ấy tài giỏi, đầy hoài bão. Giờ cậu mở một tiệm sách cũ nhỏ ở quê. Tôi hỏi, có tiếc những ước mơ ngày cũ không. Cậu cười, cái cười thật hiền: “Hồi xưa mình cũng muốn trèo lên cao lắm. Nhưng càng trèo, càng thấy ngột ngạt. Giờ mình không muốn gì nhiều. Sáng thức dậy thấy lòng yên, tối về ngủ một giấc không mộng mị. Với mình, vậy là đủ rồi.”

Câu nói của cậu ấy, lúc đó, thật sự làm tôi phải suy nghĩ
Lại có những buổi chiều, tôi thấy một ông cụ đẩy xe tàu hũ đi bán. Dáng ông chậm rãi, nụ cười móm mém. Người ta hỏi sao ông không nghỉ ngơi, ông chỉ nói: “Còn đi được là còn vui. Ngày làm dăm ba đồng, không phải phiền con cháu. Vậy là được rồi.”

Nhìn nụ cười của ông, tôi chợt hiểu ra một điều mà trước giờ mình chưa hiểu. Hạnh phúc của họ không đến từ việc “có thêm”, mà đến từ việc “thấy đủ”. Cái giàu của họ không nằm trong túi, mà nằm trong lòng. Từ đó, tôi bắt đầu tập một thói quen mới. Tập bớt “mong” đi một chút.

Hành trình này không dễ dàng. Nó không phải là buông xuôi, mặc kệ. Tôi vẫn làm việc của mình mỗi ngày, vẫn cố gắng hết sức. Nhưng tôi học cách không đòi hỏi cuộc đời phải diễn ra đúng như kịch bản mình viết.

Tôi làm phần việc của người nông dân: cày cuốc, gieo hạt. Còn chuyện mưa nắng thế nào, tôi học cách đón nhận. Mùa màng tốt thì biết ơn, thất bát cũng không quá oán than. Và lạ lùng thay, khi lòng tôi bớt đòi hỏi đi, nó dường như rộng ra.

Cái tâm mình, có lẽ nó cũng giống như mảnh đất. Ngày trước, tôi cắm đầy cọc rào của sự “phải có”, nên chẳng còn chỗ cho thứ gì khác mọc lên. Giờ tôi thử nhổ bớt những cọc rào đó đi. Mảnh đất ấy lại sẵn sàng đón nhận tất cả: một cơn mưa bất chợt, một hạt giống lạ theo gió bay về. Đến hay đi, được hay mất, tôi học cách nhìn nó như một phần của tự nhiên.

Bây giờ, tôi bắt đầu nghe được tiếng chim hót sau vườn, thấy được màu hoa dại ven đường, cảm nhận được hơi ấm của nắng sớm. Những thứ đó trước giờ vẫn luôn ở đấy, chỉ tại lòng tôi bận quá, bàn tay tôi nắm chặt quá, nên không cảm nhận được đó thôi.

Một đời người, có lẽ cũng chỉ là một chuyến đi. Đến cuối cùng, chẳng ai mang theo được gì. Tôi chỉ mong tâm hồn mình, khi kết thúc hành trình, sẽ là một tâm hồn đã học được cách sống nhẹ nhàng.

Cuộc sống của tôi dần nhẹ đi, không phải vì gánh nặng trên vai biến mất, mà vì tôi đã học được cách đặt nó xuống.

Tôi không dám nói mình đã hiểu hết. Tôi chỉ biết rằng, khi bàn tay nắm lại thì mỏi, mà khi thử xòe ra, thì lại thấy lòng mình nhẹ tênh.

An Hậu
( Tố Miên Sưu Tầm)


Thứ Hai, 11 tháng 8, 2025

Cho Em Tình Cuối - Thơ: Dư Thị Diễm Buồn - Nhạc: Nguyên Bích - Hòa Âm Piano: Minh Trí - Ca sĩ Quốc Phú


Thơ: Dư Thị Diễm Buồn
Nhạc: Nguyên Bích
Hòa Âm Piano: Minh Trí
Ca Sĩ: Quốc Phú

Rụng Cánh Đại Bàng

(Phi Trường Cù Hanh - Pleiku 1971)

( Đăng thơ anh để tưởng nhớ Giỗ 11/8/2016 -2025)

Thương cánh Đại Bàng lạc gió Đông
Lượn vòng mây trắng tìm quê cũ
Trường Sơn Tây ấp ủ từ lâu
Chiêu dương tắt giang đầu tĩnh mịch

Nhỏ nhoi lắm kiếp người nghịch cảnh
Trong cô đơn thú tội tình xanh
Lỗi tại anh rời Pleiku sớm
Để mi sầu ôm giá lạnh sâu

Vây quanh em hung thần yêu vội
Lội chân tàn giẫm nát đồi thông
Cơn điên loạn giống giòng man dã
Bất ngờ làm từ giã em tôi

Tội anh vắng mộng đầu tan vỡ
Địa ngục trần xe chở em đi
Tim nấc nghẹn van dừng xe lại
Hương xưa lòng trổi khúc bi ai

Đôi tay rắn ngoài vòng cương tỏa
Đại Bàng ơi còn ngỏ nào bay
Cao Nguyên mất đắng cay cuộc đời
Trời Tây mãi phương đoài vô định!

Vĩnh Long 8-7-2010
Lê Kim Hiệp

Nhớ Ngày Xưa Ấy...

Gom thương nắn nót từng lời
Viết lên nỗi nhớ vẽ vời chữ yêu
Tương tư thả xuống bến chiều
Theo dòng mơ mộng ít nhiều đến ai
Bao mùa phượng thắm vần xoay
Binh minh nắng mới men say như vừa...
Hoàng hôn dù nhạt màu mưa
Nhớ Ngày Xưa Ấy hương thừa ấp yêu

Kim Oanh


Tưởng Là Thoát Kén

 
 
Trái vàng nặng trĩu trên cây
Vườn người nghiêng cổ nhìn đầy mến thương
Hoa thơm khuất bóng còn thơm
Ngửi mùi hương nhớ ngậm cơn mê ngày
Cô đơn hóa bướm vờn bay
Tìm trong vườn vắng một cây đọa đầy
Khép đôi cánh cuộn râu dài
Nghe hơi nắng thở chờ phai nhạt màu
Tưởng rằng thoát kén đã đau
Không ngờ tình đến đan sầu kén lên
Một mai từ kiếp hình quên
Xin cho tơ quyện vào duyên mây trời.


Dương Vũ

Văn Hứng 晚興 - Nguyễn Trãi


晚興                    Văn Hứng

窮巷幽居苦寂寥 Cùng hạng u cư khổ tịch liêu,
烏巾竹杖晚逍遙 Ô cân trúc trượng vãn tiêu diêu.
荒村日落霞棲樹 Hoang thôn nhật lạc, hà thê thụ,
野徑人稀水沒橋 Dã kính nhân hi, thủy một kiều.
今古無窮江漠漠 Kim cổ vô cùng giang mạc mạc,
英雄有恨葉蕭蕭 Anh hùng hữu hận diệp tiêu tiêu.
歸來獨凭欄杆坐 Quy lai độc bẵng lan can tọa,
一片冰蟾掛碧霄 Nhất phiến băng thiềm quải bích tiêu.

阮豸                     Nguyễn Trãi
***
 Dịch nghĩa: 

Hứng Buổi Chiều

Trong ngõ cùng, ở nơi vắng vẻ, buồn nỗi quạnh hiu,
Khăn đen, gậy trúc đi dạo chơi buổi chiều.
Nơi thôn vắng, mặt trời xế, ráng đậu trên cây,
Con đường ngoài nội ít người qua lại, nước ngập cầu.
Xưa nay thời gian không cùng như sông chảy xuôi mờ mịt,
Anh hùng mang hận như tiếng gió thổi cây lá nghe vu vu.
Trở về một mình ngồi tựa lan can,
Một mảnh trăng sáng lạnh như băng treo trên nền trời biếc.

Cảm Hứng Trong Chiều

Quạnh quẽ thôn nghèo ngõ vắng sâu 
Khăn đen gậy trúc dạo hồi lâu 
Bóng chiều xóm vắng cây vương ráng 
Đường ruộng người thưa nước ngập cầu 
Kim cổ triền miên sông lặng lẽ 
Anh hùng lận đận lá dàu dàu.
Một mình quay lại lan can tựa 
Trời biếc lạnh lùng mảnh nguyệt treo.


Mailoc 
***
Cảm Hứng Khi Chiều Xuống

Ngõ cùng vắng vẻ chạnh buồn thiu
Gậy trúc khăn đen dạo cảnh chiều
Đêm xuống xóm hoang cây đội ráng
Đường quê người vắng nước leo cầu
Thời gian vô tận sông mịt mịt
Ôm hận anh hùng lá hiu hiu
Một bóng quay về lan can dựa
Giữa trời xanh biếc mảnh trăng yêu.


Quên Đi
***
Cảm Hứng Trong Buổi Dạo Chiều

Hoàng hôn xóm vắng buồn thiu
Khăn đen, gậy trúc liêu xiêu bóng dài
Ráng chiều nhuộm ửng vòm cây
Đường xa quạnh quẽ , nước lay mặt cầu
Thời gian: dòng chảy trôi mau
Anh hùng ôm hận rầu rầu gió mang
Trở về, đứng tựa lan can
Mảnh trăng sáng lạnh in vàng trời xanh.

Phương Hà phỏng dịch
***
Chiều Cảm


Ngõ cùng quy ẩn giữa hoang liêu
Gậy trúc lang thang bước mỗi chiều
Đường vắng ráng soi tia lấp lánh
Cầu trơ nước ngập dáng xiêu xiêu
Thời gian lặng lẽ trôi mờ mịt
Tiếng lá rì rào nhuốm quạnh hiu
Ngồi trước hiên thềm nhìn xa thẳm
Vầng trăng sáng lạnh mảnh băng treo

Nguyễn Đắc Thắng 
20140928

Vãn Hứng

Ngõ hẹp hang cùng sống quạnh hiu,
Khăn đen gậy trúc vẻ tiêu diêu.
Ráng chiều thôn vắng mây vương ngọn,
Cầu ngập người thưa nước cuốn nhiều.
Kim cổ vô cùng sông cuộn cuộn,
Anh hùng ôm hận lá liu xiu.
Trở về ngồi tựa lan can ngắm,
Một mảnh trăng treo lạnh cả chiều!


Đỗ Chiêu Đức.