Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2026

Ca Dao Ru Hời - Thơ: Kim Oanh - Nhạc Nguyễn Tuấn - Trình Bày: Kiều Nga


Ca Dao Ru Hời (Karaoke) - Thơ: Kim Oanh - Nhạc Nguyễn Tuấn - Trình bày: Kiều Nga


Thơ: Kim Oanh
Nhạc Nguyễn Tuấn
Trình Bày: Kiều Nga


Rừng Thủy Tinh 2007

 

Kìa, nhìn rừng cây thủy tinh,

Khoe mình trong không gian mờ ảo!

Được Cha trời mặc áo,

Kết đầy nụ kim cương!


Xa xa thôn xóm lấp ló mờ sương

Tóc Cha xỏa trắng, thuỷ-tinh sáng ngời.

Tình Cha mang mác như thể bể khơi,

Theo mây, theo gió ru hời bình an.


Mỗi hạt tuyết rơi là một hạt vàng,

Từ cao, cao vút, băng ngàn xuống đây.

Dưỡng nuôi vạn vật héo gầy,

Chỉnh trang sự sống, chờ ngày tốt tươi.


Khí trời lạnh buốt, hoa tuyết mãi  rơi,

Vạn vật hồ hởi, xây đời đẹp xinh.

Kim cương đùa với thủy tinh

Cha ban ân-đức lung linh khắp miền.


Tô Đình Đài


Chúc Mừng Năm Mới 2026

 

Xướng:

Chúc Mừng Năm Mới 2026

Bính Ngọ hai không hai sáu đây,
Mã đề dương cước lại lần thay.
Ước mong thế giới hòa bình mãi,
Cầu nguyện năm châu hữu nghị hoài.
Thân hữu mọi nơi đều thịnh vượng,
Đồng hương khắp chốn thảy chiêu tài.
Gia đình hạnh phúc mừng năm Ngọ,
Quốc thái dân an phước thọ dà!

01-01-2026
Đỗ Chiêu Đức
***
Họa:

Mong Ước Đầu 2026

Hai không hai sáu đến rồi đây
Năm mới an bình...mong lắm thay !
Kinh tế toàn cầu thăng tiến mãi
Cuộc đời mọi lúc đẹp tươi hoài
Đàn anh đi trước bao người dũng
Thế hệ theo sau lắm kẻ tài
Biển bạc, rừng xanh dần trở lại
Suốt năm là cả tiết xuân dài.


Sông Thu
(01/01/2026)

Khai Bút Tết Tây 2026

  

Xướng:
Khai Bút Tết Tây 2026

Hai Không Hai Sáu Ngựa ra đồng

BÍNH NGỌ đất trời vạn sắc trong
CHÀO ĐÓN TẾT TÂY tràn ước mộng
CHÚC MỪNG NĂM MỚI vẹn hoài mong
Bốn mùa tám tiết luôn vừa dạ
Xuân Hạ Thu Đông mãi đẹp lòng
Thế giới hòa bình ngưng chiến sự
Xưa giờ MÃ ĐÁO ắt THÀNH CÔNG!

Phương Hoa
***
Họa:

Mừng Năm Mới 2026 

Vó giục rền vang giữa cánh đồng
Tưng bừng cảnh vật đắm màu trong
Xuân về bấy nẻo hoài hy vọng
Tết lại bao nhà thỏa ước mong
Dĩ vãng buồn thiu đà vượt sóng
Tương lai sáng rực hẳn ưng lòng
Cười vui nhộn nhịp xe ngoài cổng
Bính Ngọ trêu rằng chả phí công!


Như Thu
01/01/2026 

Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2026

Anh Đi Trong Phố Đêm - Thơ: Trần Văn Khang Nhạc: Thomas Lương Ca sĩ: Lương Quân


Thơ: Trần Văn Khang
Nhạc: Thomas Lương
Ca sĩ: Lương Quân

Tết Tây


Hai ngàn lẻ sáu tới rồi đây
Dẫu nắng hay mưa cũng một ngày
Mở thiệp online tìm cánh gió
Vào thơ trang web mượn đường mây
Cả trời góp lại hình khung nhỏ
Lưng chén không vơi rượu giọt đầy
Bởi thiếu bạn lòng chia ấm lạnh
Cùng ngồi đón tết - Tết phương Tây.

Quang Hà
Ngày đầu năm 2026


Đầu Năm Khai Bút

 
 
Xướng:

 Đầu Năm Khai Bút

Chào mừng năm mới vang muôn nơi
Tiếng pháo tân niên đã đến rồi
Thân hữu sẻ chia nâng bút ngọc
Gia đình hội tụ đón tin vui
Quê nhà lũ lụt dâng hồng thủy
Đất khách mù sương vắng tiếng cười
Gió lạnh len vào hồn viễn xứ
Bao giờ mới được hưởng Xuân tươi ?

Lâm Hoài Vũ
01/01/2026

Họa:

Giao Thừa Sydney

Pháo sáng muôn màu tỏa khắp nơi
Giao thừa Châu Úc đã qua rồi
Trẻ em háo hức mong giờ điểm
Người lớn nôn nao đợi chúc vui
Dưới bãi đờn ca vang tiếng hát
Trên thuyền nhảy múa nở môi cười
Mừng Xuân cảm tạ quê hương mới
Cuộc sống thanh bình thật đẹp tươi.

Tuyến Lê Sydney
Jan 01-26


Băn Khoăn Nhớ Gió



Em ngồi dưới cội hoa đào
Để mong đợi gió chừng nào thổi qua
Chỉ gió thôi! Đừng phong ba
Gió hiu hiu nhẹ la đà ngọn cây
Gió ở trên chín từng mây
Gió đi đâu mất. Vắng ngày lẫn đêm
Chỉ mong một chút gió lên
Vi vu tiếng sáo thuyền êm xuôi dòng
Gió rì rào thổi qua song
Cô em mắt biếc ngồi hong tóc buồn
Lỡ tình giấu giọt lệ tuôn
Tình quân sao chẳng vượt truông nhà Hồ
Gió về sóng gợn nhấp nhô
Thuyền ai chở nặng tình vô phố chiều
Gió mùa xuân cũng hắt hiu
Áo ai nhớ gió. Gió chiều về đâu?
Hỏi: sao mà mắt em sầu
Hay là nhớ gió qua cầu áo bay
Gió hè chưa vội qua đây
Con chim sáo nhỏ đã bay lên ngàn
Tháng nào gió thổi thu sang
Vàng phai lá rụng hoa tàn công viên
Gió lay rụng cội ưu phiền
Mùa đông đã đến tận miền tịnh không
Mênh mông trời đất mênh mông 
 Em ngồi đợi gió…nghe lòng… băn khoăn…

Phong Châu
Tháng 12 - 2025


Cây Và Người


Cây không nhiều, cũng chẳng cây nào quý hiếm, nhà không có phòng kiếng để trồng cây nên khi mùa đông đến phải di chuyển tất cả cây kiểng từ ngoài sân, ngoài vườn vào nhà để cứu lạnh thì lại đâm ra lủ khủ la liệt, nhìn vào đâu cũng thấy toàn cây và cây như một thảo cầm viên thu bé với người gác vườn như hai chú khỉ già đi lại rón rén giữa rừng cây.

Trước hết phải kể hoa. Bầy lan đất chừng mười chậu. Có khi hoa nở xuê xoang như những đàn bướm chập chờn, có khi vài năm nín thinh không thèm nhúc nhích. Nhưng nỡ lòng nào vứt bỏ khi mấy tầng lá vẫn mượt mà xanh mướt một vẻ đài các nuột nà ngay cả khi không có một cánh hoa nào khoe sắc. Rồi African violet, vô số, cứ mỗi lần đi chợ ngang qua hàng hoa cầm lòng không đậu lại rước về nhà một vài cô, vàng, hồng, xanh, đỏ, tím đậm Huế, tím nhạt hoa cà … lại cũng không nỡ lòng vứt bỏ khi hoa tàn nên có cây đã già trên chục tuổi, chậu nhỏ xíu, thân không phát triển được nên cứ già trân và cứng cáp như thân mộc, ngoắt nghéo bò theo chiều ánh sáng thành những hình thù lạ mắt trông rất ngộ nghĩnh. Cũng ôm giữ hết, bày la liệt trên bàn viết, bàn ăn, trên đầu tivi, nóc tủ … bất cứ chỗ nào có chút ánh sáng ghé mắt vào. Chen lấn như thế rồi Violet vẫn tiếp tục nở, có lẽ giống hoa đến từ xứ nghèo của Châu Phi vốn không đòi hỏi một mức sống nhiều tiện nghi cho lắm.

Thương nhất là cây bông giấy, qua mùa xuân, vừa ôm ra vườn lập tức những cành ốm nhom vươn lên, mầm lá non vội vàng bung ra như không còn đủ kiên nhẫn để chờ đợi thêm phút giây nào nữa. Qua vài tuần lễ đầu của tháng 6 thì hoa bắt đầu he hé. Thoạt tiên là những chùm nho nhỏ hình dáng tương tự quả khế non màu nâu nhạt, rồi những cánh hoa dần dần tách ra như một ngôi sao màu hồng tía và khi đã đủ ấm nóng để mãn khai thì những chùm bông giấy đổi sang màu đỏ khoe sắc tươi tắn suốt cả mùa hè.


Cũng thương biết mấy cây bông cẩn, có nơi gọi là dâm bụt – hibiscus – hoa màu đỏ, nhụy vàng nở liên tục suốt bốn mùa, xác hoa khô chất đầy dưới gốc. Có năm mùa hè đem cây ra vườn đến mùa đông ôm vào thì cây bị bịnh. Những con nhện li ti lấm tấm như hạt bụi đẻ trứng bám đầy lưng lá trắng xóa làm lá cây vốn láng lẫy óng ánh đâm ra héo úa vàng vọt và lả tả rơi rụng. Chữa trị nhiều lần bằng cách vặt sạch hết lá chỉ còn thân cây trụi lủi rồi xịt thuốc trừ sâu từ trên xuống dưới nhưng cũng chỉ được một thời gian, khi lá bắt đầu nhú trở lại thì những chị nhện li ti lại tái xuất giang hồ, có lẽ vẫn còn sót một cái trứng lì lợm nào đó của mẹ nhện Âu Cơ mà gây nên tai họa. Thế nhưng vì tiếc giống cây cho nhiều hoa lại không nỡ lòng vứt bỏ cây bông cẩn vốn là một khúc kỷ niệm cắt từ cây chính của L. và anh T. khoảng mười lăm năm về trước cho nên lại hì hụi ra công trải báo đầy nhà đổ cả chậu cây ra thay đất, rồi ôm cây cho vào bồn giặt để tắm rửa sạch sẽ từ đầu ngọn đến cuối đám rễ um sùm tua tủa. Mô Phật, sau màn tẩy trùng diệt khuẩn này thì cây mạnh khỏe lành bệnh để đến mùa đông bông cẩn vẫn nở đỏ rực tương phản với nền tuyết trắng đầy ngập sân sau.


Bên cạnh khúc cây dâm bụt thẳng thớm cây Ngọc nữ lại khác. Đúng như tên gọi, thân nàng ẻo lã, lá xanh óng ánh với những nụ hoa trắng muốt, bé xíu xiu như những hạt nút áo có đính một viên ngọc màu đỏ thật đỏ ở chính giữa. ẻo lã như vậy nhưng cô nàng đầy sức sống, mang những chiếc lá xanh lớn như những lá trầu không, cành cứ vươn dài từng bước bám vào tường, khôn khéo vịn vào một khung ảnh trên kệ sách, ngả ngớn vòng qua quàng quanh cổ chú nai trên lò sưởi. Ngọc Nữ cứ uốn éo mình ngọc theo ngày tháng ngọt ngào nở tặng cho người những nụ cười xinh xắn tươi lâu nhìn hoài không chán mắt.

Loài hoa duy nhất vừa đẹp vừa thơm là chậu hoa Quỳnh. Có khi nở một lúc 12 bông, hương thơm tỏa ngát cả nhà lên đến tận phòng ngủ trên lầu. Quan sát lúc hoa đang nở mới thấy vẻ kỳ bí của những chiếc thuyền hoa trắng trong đang rung rung mở dần từng cánh vươn ra những chiếc kim dài chứa đầy hương thơm nồng nàn. Đẹp ngây ngất và thơm ngào ngạt vào lúc nửa đêm. May là trong nhà không ai bị dị ứng với mùi hương thơm đậm này. Cây quỳnh phải được gọi là cụ quỳnh cao niên vì tuổi thọ cũng đã trên 20 năm, bằng với thời gian gia chủ vừa mới chân ướt chân ráo đến định cư trên đất lạ. Cây cũng được gầy từ một nhánh khẳng khiu bé xíu của một người bạn Hướng đạo tặng cho, cùng nhau di chuyển từ nhà này đến nhà kia trong thời gian đầu chưa ổn định. Cho đến nay cây đã già và người cũng đã yếu. Nhưng cây già vẫn đơm hoa và tỏa hương thơm ngát, còn người già thì … eo sèo thấy thảm.


Hết hoa rồi đến lá. Có những cây suốt đời không cho hoa. Chỉ toàn lá là lá. Nhưng lá cũng có cái duyên của lá. Mấy chậu Vạn-niên-thanh quanh năm xanh mát, mỗi tuần chỉ cần cho uống một ly nước lạnh, không phân bón, không thức ăn gì khác, chậu đất bé tí năm này qua năm nọ cũng không hề được thay vậy mà thật lạ lùng với sức sống dẻo dai bền bĩ của giống thân leo dễ trồng và dễ thương này. Những chiếc lá hình dáng gần giống quả tim xinh xắn, màu xanh bóng bẩy loáng thoáng những nét phẩy màu vàng nhòa nhòa làm sáng sủa và êm dịu cả vùng không gian quanh đó. Từ trên cao Vạn-niên-thanh buông lơi dây lá thân ái bắt tay chậu tre kiểng bên dưới. Chậu tre dường như cứ cố gắng kiễng chân cao thêm, cao thêm mãi, những lá tre nho nhỏ xanh rưng rức lẫn vào những quả tim Vạn-niên-thanh mượt mà, cả hai màu xanh như thì thầm với nhau hoài không hết chuyện.

Họ lá cũng còn mấy chậu cây thuộc giống Lily, cuống thật dài với một đóa hoa màu trắng như cái loa kèn nho nhỏ, hoa thì hiếm hoi nhưng lá quanh năm xòe ra xanh mướt, nhìn một lúc thấy thấp thoáng như những khóm lục bình trôi nổi. Rồi chậu thủy trúc thân ống màu xanh, tàng lá trên đầu như một chiếc dù nhỏ, vừa có nét mạnh mẽ phong lưu vừa có vẻ mong manh dễ gãy. Rồi mấy chậu Jade cactus lá xanh mọng như những viên bích ngọc, chẳng cần phải săn sóc cũng cứ sản sanh từng chuỗi dài rũ lướt thướt từ đầu tủ xuống tận sàn nhà trông như một tấm mành mành tươi mát mà nhiều người đến chơi cứ tưởng cây giả bằng plastic, cho đến khi đưa tay bấm thử vào một hạt lá, nhựa trong ứa ra như nước mắt long lanh ràn rụa …

Cũng là loài cây sa mạc nhưng Christmas cactus lại cho hoa màu đỏ từng chuỗi dài. Và đặc biệt như một chiếc đồng hồ được lên giây sẵn, lúc nào cây cũng chỉ nở hoa đúng vào mùa Giáng sinh như để góp thêm màu sắc ấm áp cho những ngày cuối năm cũ bước qua năm mới.


Cây có trái thì chỉ toàn là ớt. Đẹp lắm. Những chùm ớt tím trông như những quả cà dê bé xíu màu tím than thật đậm. Ớt chỉ thiên li ti đủ màu xanh, trắng , đỏ rực rỡ. Ớt tròn như những viên bi màu đỏ, màu vàng, sáng chói trên lớp lá xanh. Lại còn có giống ớt trắng ngà ngà như những búp hoa Ngọc lan. Đủ màu sắc và đủ hình dáng. Mùa hè đám ớt vươn lên xanh tươi, xinh tốt. Mùa đông đến không nỡ để chúng chết rụi dưới tuyết lại phải lủ khủ tắm rửa, xịt thuốc trừ sâu rồi ôm hết vào nhà. Bên ớt còn có rau. Chậu rau răm xum xuê từ tháng 6 tháng 7 bỏ thì uổng quá, thôi sớt bớt một ít qua chậu nhỏ để còn có rau răm tươi ăn trứng lộn hoặc bóp thịt gà với củ hành tây trong mùa đông. Và còn chậu lá lốt, đẹp hây hây và dễ thương như vậy bỏ ngoài tuyết sao đành. Chậu rau tần dày lá cũng cần thiết cho chứng ho hen khan cổ. Rốt cuộc chậu nào cũng được di tản tránh mùa đông và rốt cuộc người phải đi lại sẽ sàng rón rén giữa bầy cây kiểng chiếm gần hết mặt bằng của phòng ăn và phòng khách vốn chẳng hề rộng rãi cho lắm nhưng ít ra cây và người đã cùng chia sẻ không gian một cách hòa bình yên ấm không cần phải cải cọ bất bình.


Và thời khóa biểu cũng được phân chia rành rẽ. Nửa đầu của mỗi Chủ nhật là thời gian dành cho cây. Bắt đầu từ sáng sớm khi người thong dong có tờ báo và ly cà phê đậm đà thơm ngát thì cây có nhạc nhẹ. Một ma soeur làm chung sở, được mệnh danh là người có green, green thumb, hễ chị sờ tay vào đâu thì cây mọc lên tươi tốt ở đó, hoa nở suốt quanh năm. Được mọi người phỏng vấn về bí kíp này chị cười cười e lệ “bí quyết gì đâu, em chỉ có thói quen hay nói chuyện thì thầm với cây, có lẽ nhờ vậy cây vui vẻ, tươi tốt”. Chẳng phải nữ tu, cũng chẳng biết tâm sự gì với cây thì thôi cho cây của mình nghe nhạc. Chương trình đầy đủ và phong phú từ nhạc ngoại quốc cổ điển đến nhạc Việt tiền chiến và hậu chiến. Buồn Tàn thu, Suối Mơ, Con Thuyền Không Bến, đến nhạc Phạm Duy, Ngô thụy Miên, Lam Phương, Trịnh Công Sơn v.v… chẳng biết cây có như một số người dị ứng với nhạc của họ Trịnh vì bất đồng chính kiến??? Vậy thì cây thiệt thòi vì không thể phát biểu và phản đối với người !!!


Cả tuần đi làm, đi rong chơi, chỉ dành cho cây được nửa ngày chủ nhật. Tắm cho bầy lan, thay nước, chùi rửa những viên sạn bé tí tẹo lót dưới chậu để rễ lan đừng bị dầm nước. Cắt bỏ lá khô, cành héo của những chậu kiểng, chậu ớt. Phun nước sương sương trên những cánh hoa, mặt lá. Di chuyển cô này ra gần cửa kính, chị kia lui vào một chút để nhường bớt ánh sáng cho người bạn láng giềng. Xoay chậu cây này nửa vòng để hướng lá đổi chiều. Chùi rửa một vệt trắng mờ mờ cứ ngỡ là sâu. Những công việc tỉ mỉ tăn măn như vậy cũng chiếm hết của người một số thời gian nhưng khi làm những việc tẩn mẩn đó lại thật sự có niềm vui và nhất là thư giãn. Vừa làm việc vừa nhớ lan man đến những kỷ niệm. 


 Dĩa nhạc đang nghe của người nào tặng. Một câu nói, một mẫu chuyện vui chợt trở về từ ký ức. Một dĩa nhạc khác đã mua vào thời điểm nào, ở đâu, lại là một kỷ niệm khó quên. Chậu cây này của ai cho đây? A, là cô bạn học BQ thân thiết ở Montreal. Chậu lá lốt là của HM và anh N. ở Virginia tặng, đã phải dấu diếm vất vả dưới băng ghế để đem về bằng được. Loại cây lá lưỡi kiếm như Đại tướng quân xanh tươi quanh năm là của các con tặng Mẹ vào một ngày Mother’s Day đã lâu lắm, khi đó mấy đứa nhỏ còn đi học chưa đứa nào có lương tiền. Còn cái chậu đất nung hình dáng thật đẹp này cũng của mấy đứa tặng Mẹ vào một hôm sinh nhật, với cây hồng vàng mini thật xinh, cây hồng vàng không còn nhưng cái chậu xinh quá lại được dùng để trồng một cây violet. Còn giống ớt đẹp bí hiểm này là của ai. Nhớ rồi, là một cô bạn khác ở Cali. Đẹp quá nên chỉ muốn giữ hoài làm kiểng, nếu bất đồ có một vị khách hảo cay nào đến dùng cơm cao hứng vươn tay bẻ mất mấy trái thì thật đau lòng. Nói như vậy là đương nhiên tự thú chưa có được cái tâm thiền. Thiền kiểu gì mà mất mấy trái ớt kiểng, mất mấy cuốn sách từ những người mượn mà quên trả thì đã thấy giận giận, rầu rầu … Nói theo nhà Phật thì thân nghiệp vẫn còn đeo đẳng theo quá nặng !!!


Đối với các bạn được may mắn sống ở vùng ôn đới và nóng ấm thì chuyện cây kiểng loàng xoàng đâu có gì đáng nói. Bỏ ở đâu cây chẳng sống sởn sơ. Lại còn đầy đủ những giống cây quý hiếm, vương giả, kể gì đến những chậu rau, chậu ớt coi như những thứ tầm thường, đồ bỏ. Nhưng ở đây trong cái tủ lạnh Canada thì khi mùa đông đến, từ tháng 10 dương lịch kéo dài cho đến hết tháng tư, muốn chắc chắn hơn phải đợt đến gần cuối tháng 5, sau ngày lễ của bà hoàng Victoria cây cỏ mới có thể sống sót ngoài trời thì giá trị của hoa lá, dù chỉ là những mầm xanh nho nhỏ, những đóa hoa không hương mà nhan sắc cũng không đủ dự thi hoa hậu, vẫn là những tặng phẩm vô giá của đất trời.

Thử tưởng tượng, khi bên ngoài cửa kính thời tiết lạnh 15, 20 dưới 0 độ C, gió đông bắc vi vu qua những hàng cây trơ trụi khô queo như những tiếng thở dài ai oán. Khi có những ngày tuyết rơi liên tục trắng xóa đất trời. Đang ở trong nhà làm một việc gì đó, dọn dẹp, nấu nướng, may vá … hoặc không làm gì cả đang ngồi vơ vẫn đưa mắt nhìn quanh bất chợt thấy một cành lá xanh mướt đang khom mình cúi xuống từ nóc tủ, lấp ló bên bức màn cửa sổ như muốn chia cùng người cảnh tuyết rơi lạnh lùng mà tuyệt đẹp ở bên ngoài. Hoặc giả một hôm đọc sách đến khuya bất chợt quay lại thấy một bông hoa dâm bụt vừa nở đỏ, màu đỏ ấm như một ngọn lửa bếp trong khi những đốm ớt hiểm li ti đỏ thắm lại trông như những chiếc pháo bông lập lòe giữa đám lá xanh. Cái cảm giác thật ấm áp lạ lùng. Cây có người chăm nom nên suốt những mùa đông vẫn sởn sơ mạnh khỏe. Và người có cây như chia sẻ sự tươi mát bên nhau giữa một mùa tuyết giá dai dẳng. An ủi và thân tình biết mấy.

Sông-Hương

Thứ Năm, 1 tháng 1, 2026

Môi Hồng - Lưu Nguyễn Đạt


Sáng Tác& Thực Hiện: Lưu Nguyễn Đạt

Cherry Blossoms, One Of The most Beautiful Short Poems - Vi Khuê


(Cho con Nhất Anh) 
Đứa con gái mái tóc Sylvie Vartan
 ngồi đọc thơ Thôi Hộ
 một buổi sớm mai vàng
 dưới chân hoa đào nở 

(for my daughter, Nhat Anh) 
The girl with the Sylvie Vartan
 hair reading Cui Hu poems one golden morning
 cherry blossoms by her feet 

Vi Khuê
Hoa Đào, 1971

Mười Hai Tháng Của Em

  

Mười Hai Tháng Của Em

(Cho các bé thơ Việt Nam)


Tháng Giêng trời mát lạnh.

Tuyết rơi đẹp tuyệt vời.

Ngồi trong xe trượt tuyết.

Em mong tuyết còn rơi.

 

Tháng Hai trời vẫn lạnh.

Cho đẹp Lễ Tình Yêu. (1)

Rồi cùng nhau chờ đón.

Tết Việt đến vui nhiều.


Tháng Ba trời lộng gió.

Ngày nghỉ Ái Nhĩ Lan (2)

Thả diều bay theo gió.

Càng nhìn em càng ham.


Tháng Tư mưa sùi sụt.

Nhưng nắng đến bất ngờ.

Mong sao trời vẫn đẹp.

Cho em dệt vần thơ.


Tháng Năm mùa Phật Đản (3)

Mẹ bảo đi lễ chùa.

Em nghe lời Phật dạy.

Em chẳng thích hơn-thua.


Tháng Sáu nhớ công cha. (4)

Chẳng mấy chốc đến Hè.

Tạm biệt thầy và bạn

Một năm học lại qua.


Tháng Bảy Lễ Độc Lập. (5)

Em mê ngắm pháo bông.

Cùng mẹ cha du lịch.

Niềm vui rộn trong lòng.


Tháng Tám trời vẫn nóng.

Hoa phượng thắm sân trường.

Tiếng ve kêu rộn rã.

Em chơi rước đèn lồng.


Ngày tựu trường đã tới.

Tháng Chín lá đổi màu.

Nhớ thương thầy bạn cũ.

Kỷ niệm Hè qua mau.


Tháng Mười Ha-lô-win (6)

Em mặc áo Bà Tiên.

Cùng bạn bè xin kẹo.

Em trông thật dịu hiền.


Tháng Mười Một bắp chín.

Là tháng tạ ơn đời. (7)

Em biết ơn tất cả.

Trời lạnh nhưng em vui.


Tháng Mười Hai Giáng Sinh. (8)

Đường phố ngập thông xanh.

Bao gói quà xinh đẹp.

Là tháng của yên lành.

 

Đào Văn Bình


1. Valentine‘s Day
2. Saint Patrick’s Day
3. Vesak
4. Father’s Day
5. Independence Day
6. Halloween
7. Thanksgiving’s Day
8. Christmas

 

My Twelve Months


(For Vietnamese children)

 

January is cool.

The snow is falling beautifully.

Sitting in a sleigh.

I wish the snow would still fall.

 

February is still cold.

For a beautiful Valentine's Day. (1)

Then we'll wait together.

Vietnamese Tet is coming, lots of fun.


March is windy.

Irish holiday (2)

Flying kites in the wind.

The more I look, the more I want to.


April is drizzling.

But the sun comes unexpectedly.

I wish the sky is still beautiful.

Let me weave poems.


May is Buddha's birthday (3)

Mom told me to go to the temple.

I listen to Buddha's teachings.

I don't like to win or lose.


June remembers father's work. (4)

Summer is coming soon.

Goodbye teacher and friends

Another school year has passed.


July Independence Day. (5)

I love watching fireworks.

Traveling with my parents.

Joy is in my heart.


August is still hot.

Royal poinciana flowers bloom in the school yard.

Cicadas chirp loudly.

I play with lanterns.


School starts again.

September leaves change color.

Missing old teachers and friends.

Summer memories pass quickly.


October Halloween (6)

I wear a Fairy costume.

Asking for candy with friends.

I look so gentle.


November the corn is ripe.

It's a month of thanksgiving. (7)

I'm grateful for everything.

It's cold but I'm happy.


December Christmas. (8)

The streets are full of green pine trees.

Beautifully wrapped gifts.

It's a month of peace.

 

Đào Văn Bình

 

1. Valentine's Day

2. Saint Patrick's Day

3. Vesak

4. Father's Day

5. Independence Day

6. Halloween

7. Thanksgiving's Day

8. Christmas

Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

Long Hồ Vĩnh Long Chúc Mừng Năm Mới 2026!

  


Năm 2025 đủng đỉnh dời chân
Mau lên nhé đừng phân vân ở lại
K​ẻ​o năm 2026 ​​lo ngạ​i
Trễ phút giây pháo đại đã sẵn s​àng
Rượu Champagne chuẩn bị nổ vang
​Chú​c nhà nhà được an khang​ vui vẻ
Cầu mong bình yên, sức khoẻ
Thanh thản tâm thân tươi trẻ sống đời
Long Hồ Vĩnh Long chúc khắp nơi
Năm Mới hạnh phúc đẹp ngời sắc hương!

Kim Oanh
Melbourne 2026

Chúc Mừng Năm Mới 2026



Nhân mùa Lễ Tết năm 2026 dương lịch và năm Bính Ngọ âm lich, 
xin có đôi lời để chúc mừng quý Anh Chị và gia đình

Chúc Mừng Năm Mới 2026 / Bính Ngọ

Kính mừng anh chị mọi điều may,
An lạc thân tâm tới mỗi ngày,
Ngủ kỹ ăn ngon và khỏe mạnh
Để cùng có mặt trên trang này. 

Nguyễn Tích Lai


Niềm Mơ Mới

(Tranh Sơn Dầu: Họa Sĩ Đặng Can)

Hè đã sang gió xuân chừng ve vãn
Hay chăng lòng mang chán vạn niềm vui
Bên thềm mới dậy mùi hương cỏ biếc
Hương đất trời hòa quyện thỏa hoài mong

Này nắng mới xuân đời vừa mới mở
Buổi đầu ngày nắng sớm chuyển mùa sang
Và cứ thế nắng ơi đừng tắt nắng
Gió thì thầm chưa vội ngả chiều hôm

Rạng rỡ như chim trời giang rộng cánh
Gõ cửa lòng thả mộng gạ niềm mơ

Kim Phượng
2026


Chúc Xuân Bính Ngọ

 

Xuân đến an vui khắp mọi nhà
Tưng bừng pháo nổ khắp gần xa
Nhà nhà phúc lộc tràn hoa nở
Hội Xuân rực rỡ tiếng hoan ca

Chúc quý cao niên nhiều điều vui
Sức khỏe thiên ban, bệnh tật lui
Gia đình, con cháu tươi như hội
Công thành danh toại, suốt năm tươi

Chúc thế hệ sau mê lịch sử
Yêu nước, thương nhà, nhớ quê xưa
Miền Nam đích thực là Tổ Quốc
Yêu người tráng sĩ, quý anh thư

Chúc Người Việt Nam tình kết đoàn
Bắt tay gầy dựng lại giang san
Làm cho đất Việt càng rạng rỡ
Muôn năm tiếng Việt vẫn âm vang.

Chu Tất Tiến.

Hoa Xuân

 

(Chúc mừng Năm Mới 2026)

Kìa cánh hoa tươi nở đón chào
Xuân về gió nhẹ áng mây cao
Khoe dáng bên thềm tươi sắc thắm
Chập chờn ong bướm ở bên rào...

Giã từ giá lạnh biệt mùa đông
Vạn vật bừng lên dưới nắng hồng
Nắng dịu ban mai đời ấm lại
Trả lại màu xanh đã đợi trông...!

Hoa đẹp cho đời thêm thắm tươi
Màu hoa sắc thắm dáng yêu đời
Cành hoa gởi tặng thay lời ước
Niềm vui an lạc đến muôn người.....!

Ngư Sĩ

Chiều Cuối Năm

 

Chiều cuối năm mây giăng sầu viễn xứ
Biết về đâu quê cũ biệt mù xa
Gió mùa đông lạnh lùng thân cô lữ
Nhớ làm sao hình dáng mẹ tôi già.

Chiều cuối năm bước qua đường trơn trợt
Lá ngập tràn tuyết phủ trắng bờ xa
Lòng bất chợt tưởng chừng viền khăn trắng
Thời quê hương ly loạn mắt lệ nhoà!

Chiều cuối năm ở đây sao vắng vẻ
Bạn tri âm phiêu lạc ở phương nào?
Đời lưu vong mịt mờ bao năm tháng
Ngắm trời xa hồn dậy những cơn sầu!

Chiều cuối năm nhớ thương người chiến hữu
Một thuở nào lăn lóc gió mưa sương
Máu đã đổ đỏ hồng ngoài chiến địa
Hiến cuộc đời trung liệt với quê hương!

Nay thương phế dật dờ nơi xứ cũ
Đang nhọc nhằn lê bước khắp ngã đường
Luôn cúi mặt tấm thân gầy ủ rũ
Tại quê nhà cam chịu nỗi đau thương!.

Chiều cuối năm hồn đau đời phiêu lạc
Mắt mỏi mòn tưởng vọng hướng trời xa
Tìm núi sông với nương đồng bát ngát
Dẫu ngàn năm vẫn đẹp cảnh quê nhà!

Hàn Thiên Lương


Độc Ẩm

 

Mới hai ly rượu đã ngà ngà
Trại vắng, rừng hoang, chỉ một ta
Gió thổi ào ào đâu bến miễu
Cây khua rắc rắc lối rừng già
Buổi trưa chẳng biết là trưa mấy?
Trời tối không hay đã tối ha?
Nước chảy mịt mùng hoa khế rụng
Đêm dài. Ai mới nói? Xuân qua

Vinh Hồ
1993
(Trích trang 132, thi tập Ẩn Dật của Vinh Hồ)

Chúc Tết Thân Hữu

 

Xướng:

Chúc Tết Thân Hữu


Tiếng pháo Giao Thừa ý nở hoa
Chúc mừng năm mới đến muôn nhà
Vạn điều may mắn nhiều tài lộc
Thịnh vượng an bình rộn tiếng ca
Phước lộc vun đầy thêm tuổi thọ
Cháu con thành đạt rạng phong gia
Tết này năm mới vui như hội
Hạnh phúc tràn dâng đẹp thuận hòa.

Lâm Hoài Vũ
***
Họa.- Mừng Xuân Bính Ngọ


Giao thừa Bính Ngọ pháo bông hoa
Tỏa sáng không gian chúc mọi nhà
Vạn sự hanh thông đời toại nguyện
Trăm điều thuận lợi sống hoan ca
Gia đình hạnh phúc niềm mơ ước
Xã hội yên bình rạng quốc gia
Tiễn rắn đuổi xui mong thịnh vượng
Mừng Xuân nước Việt sớm an hoà .

Tuyến Lê Sydney
Dec 31-25

Lời Nguyện Cuối Năm



Xướng: Lời Nguyện Cuối Năm

Năm tàn tháng lụn, ước tương lai
Thay đổi cuộc đời không giống ai
Đã bị sói mòn vì đố kỵ
Còn do thù hận bởi ganh tài
Kẻ này lên mặt, ta cầm trịch
Người nọ xưng tên, tớ thủ đài
Lạy Chúa xin thương và giải hóa,
Giúp toàn thế giới tránh nhân tai!


Thái Huy 
12/31/25
***
Họa:

Lời Chúc Sáng 01/ 01 /2026

Đông đã qua rồi, xuân đáo lai
Chúc toàn nhân loại cõi trần ai
Gia đình hạnh phúc như mơ ước
Công việc hanh thông hợp sức tài
Đời mãi vui tươi dường trẫy hội
Tính thôi hung hãn tựa lên đài (*)
Chiến tranh kết thúc, ngừng tang tóc
Khí hậu ôn hòa hết họa tai.

Sông Thu
( 01/01/2026 )
(*) Lên võ đài tranh hơn thua

Tờ Lịch Cuối Năm

 

Tờ lịch cuối năm rơi chậm
nâng niu nỗi nhớ muộn màng
chút gì trong gió chiều hôm
hương người năm cũ về gom nắng tàn

Da khô nứt vết thời gian
dấu răng ngày nọ vẫn hằn tháng năm
đâu môi ngậm ngải tìm trầm
trong hơi thở nín đã trăm năm buồn..!

Mấy lần trên nụ hoàng hôn
mà nghe đêm trở những bồn chồn xưa
tay ôm gối mộng đã thừa
sao da thịt vẫn mùi chưa phấn rời

Bây giờ tôi lại tìm tôi
trên bờ môi thuở mùa rơi mắt người
chút yêu thương chút ngậm ngùi
năm tàn theo nhánh thời gian cuối trời...

Durham, North Carolina
Nguyễn Vĩnh Long

Bài Thơ Bỏ Nửa Chừng


Còn đâu khoảng mươi ngày nữa là đã hết năm 2025. Vậy là thêm mươi ngày nữa là trọn 50 năm buổi tan trường không tính trước. Lần đó, cây điệp già ở một góc sân chưa kịp đơm hoa, tập vở còn đầy trang bỏ trống...

Và như vậy cũng là thêm mươi ngày nữa là đủ tròn 25 năm buổi tái ngộ của những người không hẹn ước, sau 25 năm mịt mù bóng chim tăm cá. Lần đó, ngay giữa xứ người chẳng chút ruột rà, y như một bầy chim vở tổ, dẫu bạt gió ở đâu đâu, dưng không rồi cũng tìm được lối quay về... Buổi đó có rất nhiều tiếng cười. Và không ít tiếng khóc. Thật ra, những giọt nước mắt lần đó chỉ là hoa trái của một mùa màng quá đổi nghịch thường. Niềm vui quá độ biến thành nỗi nghẹn ngào. Vâng, đời sống quả ư là kỳ hoặc. Người ta như những con rối quay cuồng theo một lực kéo siêu nhiên. Dẫu có nấn níu cách mấy rồi cũng xuôi tay. Vậy đó mà bỗng dưng tay bắt mặt mừng.... mà nước mắt rưng rưng !

Cuộc đời quả là bí hiểm !

50 năm trước, lịch sử xoay chiều. Cả một dãy đất phía Nam chuồi vào bóng tối. Kẻ sa vào địa ngục. Người lặn lội thiên nhai. 5 năm. 10 năm. 20 năm. 25 năm. Thời gian lẵng lặng xuôi theo từng ngày. Từng ngày một. Mạnh ai nấy bương chải. Bặt tăm. Biệt tích. Cả một chuổi dài hình xưa bóng cũ lặng lẽ trở thành kỷ niệm. Thứ kỷ niệm nhét cất kỹ trong từng ngõ ngách của trí nhớ, thứ trí nhớ thường hay bội phản. Thế giới mở ra, rộng đến hết cở. Người đi, đi tới chỗ mới mà chẳng biết rồi ra thế nào, chỗ mới. Quê hương khóa lại, bít bùng. Người ở lại, ở lại chỗ cũ mà cũng chẳng biết rồi ra thế nào, chỗ cũ.

Vậy đó mà hai mươi lăm năm trôi qua. Có lần ở một nơi không phải quê nhà, buồn tình thả rong ngọn bút mà rằng “ hai mươi lăm năm nói nghe gọn bâng như một hơi thở hắt mà thật ra hai mươi lăm năm dài lắm, dài dằng dặc”... tới nỗi không biết phăng đâu ra đầu giây mối nhợ, những thân tình đã có lúc tưởng chừng như ruột thịt. Nói dưng không thì nghe ra như thần thoại mà thật tình thử hỏi đã có mấy ai liệu được sẽ có một ngày... một ngày tung tóe thân sơ như đám lá thu cuối mùa gặp ngày gió lớn. Những chiếc lá, vâng, những chiếc lá một khi lìa cành y như gởi mình vào cõi vô định. Lề đường. Hè phố. Bãi cỏ. Bờ sông. Và tệ hơn nữa có những chiếc rơi xuống giữa dòng, nước cuốn phăng chẳng biết đâu là bờ bến. Và con người, con người sau cơn đại nạn, đã có khác gì những chiếc lá kia đâu. Thảm cảnh của người ở lại. Và thảm cảnh của những kẻ ra đi... Đã có biết bao nhiêu chuyện buồn không muốn nhớ. Vậy sao muốn quên mà làm như cứ lại không đành.

Cả một thời nhiễu loạn khi súng đạn chỉ mới vừa im tiếng thì ác tính lại được thời lên tiếng. Những trại giam bên trong rào gai. Và những trại giam không rào cản. Người ta sống thu mình như những con ốc ma. Lắm khi, quen biết cũng làm ra mặt lạ.

Từ đó, người ta mất nhau như bọt bèo khi trời làm sóng gió. Người chết đã chết. Kẻ cùm gông đã mất dấu trong những trại giam. Lơ láo sót lại, người lội bộ băng rừng, rừng chông gai rắn rít. Người ngộp thở dưới những hầm ghe sông đi biển, biển sóng dập gió vùi ganh đua với cướp bóc. Vậy mà ai bỏ đi được thì đi, sống chết cách nhau chưa đầy một hơi thở hắt.

Vậy đó mà người ta mất nhau. Cha mẹ con cái, anh em bạn bè, thầy trò như những mảnh tinh cầu thất lạc sau cơn nổ hồng hoang. Vũ trụ thì vốn không bờ không bến. Đã tưởng là vĩnh quyết.

Phải vậy thôi đâu. Thảm kịch chỉ một lần mà hậu quả thì vô tận. Người kẹt lại, dẫu sống phần xác mà hồn coi như đã chết. Người bỏ đi dẫu xém qua bờ cõi chết có vói được tới đất sống, rồi vẫn sống với hồn đã chết, như vốn đã từ khi.
....................................................
...............................
...........

Xảy cái, sau chín-ngàn-một-trăm-hai-mươi-lăm ngày đêm biền biệt, qua một cuộc điện thoại viễn liên người ta nghe lại một vọng âm của quá khứ. Tiếng hỏi han, nghèn nghẹn... Rồi rủ rê, ân cần...

Em xa đâu, bỗng gọi. Hun hút mấy tầng đời...

Đã 25 năm qua từ sau cơn thất tán, mọi thứ của cải trong hồn hao hớt đến gần như trống hoác kiểu như kẻ bị tán gia bại sản. Nhất là thứ có thời đã được tôn vinh là giá trị tinh thần. Từ mớ chữ nghĩa đã được tổ tiên chắt chiu suốt mấy ngàn năm chật vật đến mớ kiến thức bá nạp học lóm tứ phương bỗng chốc rồi như hết xài. Sau cơn vật vã của tù đày thân xác và lộn lạo văn minh của đời tị nạn, lòng rồi rỗng như không. Cùng với thứ mặc cảm vong quốc của kẻ thất phu, đã bỏ đám đông, chọn về sống ở một ngoại ô, thưa thớt người quen nhiều kẻ lạ. Ra đường, vẫn thường hay cúi mặt, lách mình mà đi. Ngày mười, mười một, mười hai tiếng đồng hồ vật vã kiếm ăn, đêm về y như có lần đã bộc bạch... đêm-về-gối-đầu-lên-sầu-mà-ngủ.

Vậy đó mà ngày tháng kéo nhau qua lũ lượt. Cái mất thì đã mất. Chút cặn cáo cũng héo hắt rồi rơi rụng theo từng bước quẩy mặt của thời gian. Tưởng đã phận bày. Vậy mà sao rồi chỉ một lời thăm hỏi lẫn chút ngại ngần, dưng không như dựng lại cả một thời thân ái cũ. Ờ những-ngày-thân ái-cũ tưởng đã đoạn đành. Vậy mà mấy chốc, cả một chuổi kỷ niệm đã hóa thạch bỗng như động đậy, rượt đuổi ngược thời gian, kêu réo, gọi bầy... Hóa ra mớ hình sương bóng khói vẫn lúc thúc theo quanh, chỉ chực hờ khều gọi...

Cũng lạ, có ngắn ngủi gì đâu, đã hai mươi lăm năm... một phần tư đời người nếu nói như người xưa... trăm năm một kiếp. Vậy mà rồi rộn rã như mới hôm qua hôm kia. Cả một dãy quá khứ chìm đâu không biết khi không rồi quẩy sóng trồi lên. Từ cái thời làm học-trò-không-sách-vở-cầm-tay đến lúc làm thầy cũng không-trên-tay-sách-vở. Từ “hippy” đến “bụi đời”, từ những ngày “trốn học” đến những ngày “dạy học”, từ “lề đường” đến “bục giảng” rồi lại “lề đường”... làm như mỗi thứ đều có chỗ đứng của nó. Nhất là mỗi thứ làm như là ruột thịt của nhau, thứ này là đầu mối của thứ kia dẩn tới thứ nọ. Cả một quá vãng trổi dậy, kêu đòi... hãy sống lại, dù sao. Rồi như một hệ thống dây chuyền... Chuyện không đầu không đuôi nối nhau thành... chuyện. Lớn lên giữa thời súng đạn mà vẫn cặp kè sách vở. Đã vậy còn được hưởng không ít hoa trái của cuộc đời. Suốt một tuổi mới lớn không phải con nhà giàu mà cứ làm như... công tử không bằng. Chuyện học hành thi cử thì coi như cũng vừa vừa phải phải. Ngược đời là cứ mê hai tiếng “bụi đời”, thích đi lang bang cho ra vẻ giang hồ, kết giao với mấy tay du côn.... mà trong đầu thì cứ chăm bẩm lời thầy cô và cha mẹ. Vậy mà mọi sự rồi cũng hanh thông. Kể cả ba cái chuyện nhằn nhện, lấp ló ở bên ngoài cửa lớp.

Cho đến lúc phải trả bớt nợ đời rồi ra cũng không hổ thẹn. Dẫu lắm khi quen tật bung thùa, cũng đã hết lòng làm cái việc mà hồi xưa gọi là gỏ-đầu-trẻ. Giữa một đám gái-trai chưa đủ lớn mà không còn nhỏ, đem mớ văn thơ và triết lý cũ mèm, chữ nghĩa và ý tình chẳng ăn nhằm gì hết với thực tế của thời súng-đạn-lên-ngôi... Rõ là rù quến em út lãng quên thực tại với đủ thứ sắt máu mà cái đám-người-lớn đã bày ra bất kể. Cho dẫu có vẻ viễn vông, ít ra thầy trò cũng có đôi lúc... thoát trần, tạm quên đi tiếng mìn, tiếng súng nổ dòn như tiếng rủa xả, tiếng la ó biểu tình của đám sinh-viên-phản-chiến-no-cơm-rửng-mở ở Sài Gòn, cũng như tạm quên đi cái chợ gạo-châu-củi-quế ở ngay bên ngoài cổng trường... Kể ra cũng có thể coi như là những... giờ-ra-chơi ngay giữa thời-buổi-của-những-kẻ-sát-nhân*. Thầy trò mặc tình mà mơ mộng, lội ngược thời gian, quay về với ba cái thế kỷ đã xa mù xa mịt... Thầy trò đã dắt nhau tìm về chiêm ngưỡng những tài hoa của dân tộc, đã cùng nhau chắt chiu cái ĐẸP cái THIỆN ngay giữa lúc cái ÁC cái XẤU đang ngày đêm quậy phá. Giữa những cặp mắt vừa hết ngây thơ nhưng chưa hề dày dạn, láp lánh một niềm tin sáng lán đã làm phát khởi những bài giảng hết lòng... Từ đó, những năm đó dẫu đã hai mươi lăm năm qua vẫn đủ sức gợi lại miếng ngọt ngào của tiếng “dạ thưa” trong và ngoài lớp học, đủ nồng để mặn lại giọt nước mắt buổi bất ngờ gặp thầy cũ vừa được thả ra khỏi trại tù-cải tạo, đủ hồn nhiên để sống lại một niềm tin đã gãy đổ từ sau buổi tan trường lần chót... Ờ mà kể sao cho hết những ân tình ân nghĩa đã nhận lại dù thời gian đứng trên bục giảng đếm chưa quá năm ngón tay. Kể cả từ đất đai sông nước và người địa phương, ngay sau lúc buổi giặc về ! Bấy nhiêu đó đã đủ chưa để thu xếp một chuyến đi. Đi-tìm-lại-thời-gian-đã-mất ! **

Ngày đó, tháng đó, năm đó, ở một thành phố có nắng vàng và biển xanh, dẫu đã mòn gót lưu vong vẫn còn hoi hóp chút niềm tin lãng mạn, người thầy chỉ mới có 5 năm thâm niên dạy học đã “được”cải tạo ngót 700 ngày đêm vì dạy-học-trò-đậu-tú-tài-để-đi-sĩ-quan-đánh-phá-cách-mạng”, cộng thêm hai mươi năm lang bạt xứ người, đã quày quả đi tìm lại quá khứ. Trong sự xúc động tột cùng.

Buổi đó, phố xá không quen mà sao chừng không lạ. Ngoảnh đi ngoảnh lại rồi ai nấy như cũng quen nhau. Sau 25 năm hồn-ai-nấy-giữ, những phận đời lưu lạc tứ phương đã tìm về, rộn rã không khác gì buổi tựu trường xưa khi đời chưa dâu bể. Phút chốc họ như sống lại tuổi thời gian đẹp nhất của một đời người. Mặc kệ hai mươi lăm năm trễ nãi, lòng họ bỗng chốc như quày lại tức khắc thời học trò áo trắng. Phút chốc như sạch trơn mọi oan khuất, mọi tức tưởi. Phút chốc như chỉ có những buổi sáng buổi chiều ở một thị trấn ven biển, nơi có những bầy hải âu cánh trắng bay tới bay lui... Và nhất là có ngôi trường trung học ở cuối một con đường vắng hoe, xuyên qua một cánh đồng trống gió. Hôm đó, ở một góc công viên thành phố, những cặp mắt thiếu nữ xưa đã bớt vẻ rụt rè, những mái tóc dài bỏ lửng đã được cắt ngắn, những vóc dáng tre non liến thoắng đã biến mất thay vào đó là những cử chỉ điềm đạm, dáng dấp chững chạc của người đàn ông trưởng thành. Ở đó, dẫu vậy, hiện tại vụt biến mất nhường chỗ cho dĩ vãng. Thứ dĩ vãng của hoa của bướm, của hồn nhiên tiếng cười, của chân tình tiếng khóc...

Phúc chốc, những đời lưu lạc như được bước lại trên từng thước đất quê hương, nơi sân trường có hàng cây khuynh diệp, có dãy hành lang hút gió, có hàng quán bán xoài chua cốc ổi, có tiếng chuông reo đổi giờ, có góc khuất nhét vội tay ai lá thư tình thứ nhất... Phút chốc, những bài học Toán, Lý Hóa... hóc hiểm, những giờ Văn Triết Sử lê thê... bỗng dưng rồi như những dấu ấn đã mờ mà sao còn vướng vít lại đôi ba vết tích... Từ đó là một cuộc trở về, chung bước.

Từ đó, họ trải lòng ra không ngần ngại. Họ đón nhận nhau như chưa lần mất nhau. Những kỹ niệm chung rồi làm động lòng riêng không ít. Những giờ học dài như không dứt, giờ ra chơi ngắn như một tiếng chuông reo. Những vui buồn hờn giận, những ngún nguẩy làm duyên, những mơ mộng nửa vời... Và bữa học cuối không ai kịp nói lời từ giã... Lẫn lẫn trong đó thứ tình bạn tình người trong sáng nhất mà không dễ gì tìm lại được trong suốt phần đời còn lại. Phút chốc, họ như muốn cho hết, nhận hết... những gì mà lịch sử đã cướp mất.

Buổi đó, trong cái rộn rã đến bồi hồi của một hồn riêng sớm cỗi, người thầy cũ đã gặp lại chính mình, một nửa của đời chưa dâu bể và một nữa của phế tích tang thương.

Trong sự xúc động tột cùng giữa tiếng cười rộn và nước mắt lặng, có lúc bỗng thoáng dậy một ý thơ... cũ mèm mà sao cứ máy động không thôi. Em-đến-bên- ta... Tưởng vậy thôi mà rồi chữ nghĩa đâu lại níu kéo nhau. Em-kể-cùng ta... Thơ tới bất ngờ không giấy bút. Cứ vậy mà lải nhải trong đầu. Hẹn-nhau... Ai đời giữa những dĩa đồ ăn thơm phức, mùi rượu đỏ nồng nàn và tiếng cười nói vang vang, chữ nghĩa cứ như chơi trò cút bắt, thúc hối, vói níu... để rồi sau cùng kết thúc trong buổi dạ tiệc đãi đằng nhau, trước khi chia tay... lần nữa. Em-đến-bên-ta- đêm-tái-ngộ / Ngập-ngừng-sợ-động, vở-chiêm-bao... Hẵn là đã có một cái ngắt nhéo nào đó vào thùy não trái vốn đã lì lợm từ lâu. Mắt-xưa-như-đã-sầu-một- dạo. Bài thơ đã chấm hết ngay sau khi bữa tiệc tan. Những siết tay tưởng không rời, những vòng ôm khít rịt. Nhắc lại một số điện thoại, một địa chỉ...Thêm một tiếng cười... gượng. Thêm một tiếng khóc... nghẹn. Rồi mạnh ai nấy ra về. Mỗi người mỗi ngả. Sót lại một bài thơ.


BÀI THƠ BỎ NỬA CHỪNG


Em đến bên ta đêm tái ngộ
ngập ngừng sợ động, vỡ chiêm bao.
Mắt xưa chừng đã sầu một dạo
từ buổi xa trường, mất bóng nhau.

Em kể cùng ta những dặm đường,
những hồi ly biệt, nỗi tang thương,
những sông suối cạn, cồn quạnh quẽ,
những núi oan khiên, biển đoạn trường !

Em nhắc cho ta một mảng đời.
Mấy tầng kỷ niệm đã im hơi
những hình bóng cũ còn thoi thóp.
Vạt áo dài xưa đã lạc loài.

Em nối giùm ta những dở dang
những trang vở cũ đã úa vàng.
Nhúm hương phấn bụi mùa hoa cũ
rụng xuống hồn ta đôi cánh ngoan

Sao thấy yêu thương thật bất ngờ !
Thương trời giăng nhện rối như tơ !
Thương em áo mỏng đời luân lạc !
Thương nửa đời ta sống hững hờ !

Bỗng thấy yêu thương đến chạnh lòng !
Nghĩ trời đất rộng đến mênh mông
ngón tay em nhỏ run đường chỉ
níu lại nhen em ... nối lại vòng.

Ôi biết thời gian có chịu ngừng !
Sao lời hẹn cuối bỗng ... rưng rưng !
Rủ nhau “ mai mốt về quê cũ
giảng nốt bài thơ ... bỏ nửa chừng ! ”

năm sau “buổi tan trường” lần chót-

Vậy mà đắp đổi cũng vừa đúng 25 năm. Có hôm lòng trống trải sực nhớ câu trước quên câu sau. Hôm sau sực nhớ câu sau quên câu trước. Phần số những bài thơ rồi có khác gì mớ lá thu nằm sắp lớp vườn sau, mỗi lượt cuối mùa. Không ai chờ ai đợi, mùa đông ập tới, đổ tuyết trắng phau. Có moi có tìm rồi cũng chỉ là những vang bóng của một vàng thu ảo ảnh.

Thơ cũng vậy, cũng chỉ là ảo ảnh của những xúc động bất chợt. Những bài thơ vần điệu cũ xì y như mớ xiêm y lỗi thời được xếp lại để hy vọng giữ chút mùi hương cũ.
Có điều, ai xúi mà hai câu thơ cuối quả là vọng tưởng. Hẹn nhau mai mốt về quê cũ. Giảng nốt bài thơ bỏ nửa chừng.

Ngày tháng đó, hai mươi lăm năm trước hẵn là máu lệ cũng đã khô, cái thật cái giả đã rõ như trắng với đen. Người chờ thì cứ chờ. Lịch sử vô tình thì vẫn ngoảnh mặt làm ngơ. Thế giới thì đã gần như quên cơn bức tử. Thiên hạ kẻ trước người sau đã dẫn nhau... về-thăm-cho-biết !
Sao riêng ta, ta còn mơ lại một ngày về giảng tiếp bài thơ... vốn dĩ đã tro than từ trận lửa phần thư, năm đó !
Hay chính vì trong nỗi vui quá đỗi rộn ràng giữa những vòng tay thân ái dễ làm người ta quên thực tại. Rồi sanh ra... vọng tưởng !
Hay chính vì nguồn cơn đã quả tình tuyệt vọng mà nẩy sinh ra thơ như một vỗ về cho những mất mát của riêng mình. Mà thơ, rồi thơ cũng vẫn chỉ là... mơ !

Rốt lại, chẳng biết sau ra sao, có điều cho đến khi viết những dòng này, đã 50 năm trễ tràng, thì rõ là không còn kịp để có lần... giảng nốt bài thơ đã nửa chừng bỏ lỡ.

Buồn?
Tiếc?
Hận!

Cao Vị khanh
* Henry Miller
** Marcel Proust

Tờ Lịch Cuối Năm

 

Tờ Lịch Cuối Năm

Tôi vẫn xé mỗi tờ lịch mỗi ngày,
Tờ lịch mỏng tưởng hững hờ vô nghĩa,
Vo tròn tờ lịch tôi vô tình qúa,
Một ngày của tôi đã mất đi rồi..

Hôm nay tôi nhìn tờ lịch bồi hồi,
Tờ lịch cuối của một năm sắp hết,
Như chiếc lá cuối cùng mùa Thu chết,
Tờ lịch là những chiếc lá thời gian.

Tờ lịch ghi ngày tháng của âm dương,
Ngày tây ngày ta theo cơn gió thoảng,
Tôi biết tìm đâu những ngày hôm trước?
Tôi biết tìm đâu tuổi đời đã qua?

Bàn tay tôi chạm tờ lịch ngẩn ngơ,
Không nỡ xé sợ lòng mình khô héo,
Không nỡ xé sợ lòng mình tiếc nuối,
Bao nhiêu tờ lịch đã vào hư không.

Tờ lịch vui buồn theo tôi cả năm,
Có những ngày đẹp lòng tôi kỷ niệm,
Có những ngày tôi không chờ mong đến,
Tờ lịch ghi từng hơi thở cuộc đời.

Đêm nay đêm cuối cùng tháng mười hai,
Tờ lịch mỏng lẻ loi còn ở lại,
Trên màn hình countdown chờ năm mới,
Tờ lịch ơi có khóc lúc giao thừa?

Pháo hoa tưng bừng ”Happy New Year”,
Rượu sâm banh tràn trề và khiêu vũ,
Tờ lịch cuối cùng bàn tay tôi xé,
Tờ lịch ơi tôi khóc lúc giao thừa.

Nguyễn Thị Thanh Dương
***
Cảm Tác:

Tờ Lịch Cuối Năm

Bóc lịch cuối năm, chị lại buồn. 
Tới đây, Thục Uyên cũng buồn luôn. 
Thương cho thời gian đi nhanh quá ! 
Ngày hết, năm tàn lại vấn vương  !

Nghĩ quẩn nghĩ quanh rồi lại sầu !
Thục Uyên đổi lại ý thật mau
Hàng năm ta có thêm lịch mới
Tha hồ bóc lịch chẳng tiếc thương.

Mỗi năm lại có thêm tuổi Trời
Thời gian là giòng chảy mà thôi
Mỗi năm đều tăng thêm Phúc Thọ
Thành Tâm xin tạ ơn Phật Trời.

Chúc chị Thanh Dương nhiều niềm vui
Gia đình hạnh phúc thắm tình người
Xa gần bạn hữu luôn thương quý
Khỏe mạnh quanh năm Phúc Lộc Trời.

Hoàng Thục Uyên

Thứ Ba, 30 tháng 12, 2025

Mùa Hoa Tuyết - Sáng Tác:Xuân Điềm - Ca Sĩ: Lệ Thu (1969)


Sáng Tác:Xuân Điềm
Ca Sĩ: Lệ Thu

50 Năm...

 

Năm mươi năm trước, ta còn trẻ
Cưới được cô em rất mượt mà
Năm mươi năm chập chùng dâu bể
Vẫn nghe lòng yêu em thiết tha

Năm mươi năm trước, ta xốc nổi
Mơ được cùng em đến bạc đầu
Năm mươi năm mưa dầm nắng vội
Vẫn cuồng em không chút lo âu

Năm mươi năm trước, ta liều mạng
Xin cưới cô em chẳng ngại gì
Năm mươi năm biển đời sâu, cạn
Ngửa mặt cười, làm gã tình si

Năm mươi năm trước, ta hàn sĩ
Giữ em giữa lòng quyết chẳng xa
Năm mươi năm bềnh bồng đào tị
Cảm ơn Đời: em vẫn bên ta.


nguyễn bá-dĩnh
(Montreal 10.10.2020)