Hiển thị các bài đăng có nhãn Lê Xuân Cảnh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lê Xuân Cảnh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2026

Lê Xuân Cảnh Thành Kính Phân Ưu



Thưa Anh Minh Quí Mến!

Chia Buồn Trễ Mất Một Năm!
Lời Phân-Ưu Đó Còn Nằm Ngay Đây!
Trong Cái Cõi Nhân-Sinh Này,
Người Chết Trước Một Ngày Hay Triệu Năm,
Mà Ta Vẫn Giữ Trong Tâm,
Coi Như Thiên-Thần Đang Vây Quanh Ta!
Trong Tình Thương Yêu Bao La!
Của Chúa Tuy Ở Rất Xa Mà Gần!
Bài Anh Minh Viết Ân-Cần!


Cho Chúng Tôi Được Góp Phần Phân-Ưu!
(One whole year late, but NEW!)

Lê Xuân Cảnh


Thứ Ba, 6 tháng 1, 2026

New Year‘s Resolution Và Một Cái Chết Có Thể Tránh


Một người bà con xa của chúng tôi ở Irvine vừa bị một chiếc xe hơi lạc tay lái tông chết khi chị đang jogging trên lề đường gần nhà.
Người chồng cho biết hai vợ chồng anh hồi đầu năm có làm một resolution list cho năm 2025 trong đó có việc mỗi ngày hai vợ chồng phải chạy bộ ít nhất là 30 phút. Họ đã giữ đúng lời hứa với chính mình được mười một tháng. Đến tháng chót, tai-nạn rủi-ro đã xảy đến cho người vợ, một người bị chết khi đang cố-gắng cải-thiện sức-khỏe của mình nhằm ngăn-ngừa bệnh-tật để được sống khỏe.

Khi nhận được tin buồn này, tôi thầm nghĩ nếu biết được chuyện tập thể-dục của họ sớm hơn, có thể tôi đã cứu được một mạng người.

Từ trước đến nay, chúng tôi vẫn thường hay trình-bày với bạn bè CHÍN điều lợi hại khác biệt giữa việc chạy bộ ngoài đường và dùng treadmill trong nhà, với mục-đích là cố-gắng thuyết-phục mọi người dùng treadmill trong nhà.
Đa-số cho biết họ thấy những điều nhắc nhở này nghe có lý. Có người lâu nay vẫn dùng treadmill như là một chỗ chứa đồ linh-tinh, phơi khăn, móc dù, treo bóp....., nay quyết-định trở lại dùng nó để chạy tập thể-dục trong nhà, thay vì chạy bộ ngoài đường.

CHÍN ĐIỀU KHÁC BIỆT:

1. QUẦN ÁO TẬP THỂ-DỤC:

Chúng ta không phải bận-tâm nhiều đến quần áo, giày dép thể-thao khi đi treadmill trong nhà.
Mặc cái gì cũng được.
Có khi ở nhà một mình, một cái quần lót cũng xong. Nếu không xong là vì tại mình mặc không đúng size.

2. THỜI-TIẾT:

Chúng ta không bị ảnh-hưởng bởi thời-tiết nóng, lạnh, mưa, nắng, hay giờ giấc sáng, trưa, chiều, tối khi chạy với treadmill. Có điện là chạy được.
Treadmill khó bị hư, bảo-trì dễ, chúng tôi mua một cái trên dưới $300.00, xài gần hai chục năm nay, hầu như ngày nào cũng dùng gần hai tiếng đồng-hồ, nay vẫn còn tốt. Cứ mỗi ba tháng thì cho dầu một lần, mình quên thì khi chạy nó kêu nghe rột-rẹt để nhắc khéo mình. Quên nữa thì nó vẫn kiên-trì nhắc khéo mình, nghe nhắc lớn hơn, lớn hơn. Cho đến khi nó chết. Rồi mới tới mình!

3. TIẾT-KIỆM THÌ GIỜ:

Khi dùng treadmill, chúng ta tiết-kiệm được thì giờ. Vừa đi treadmill chúng ta có thể vừa xem video hoặc những chương-trình TV mình ưa thích, hoặc nghe nhạc thoải-mái. Chúng tôi còn biết có người vừa đi treadmill vừa tập hát Karaoke, rất thành-công.
Nhưng đến khi đi dự party thì đòi phải có treadmill mới chịu hát. Thật là quá đáng!


4. ĐẠP “KÍT” CHÓ:

Đi treadmill không sợ đạp phải "kít" chó, hoặc đạp phải chó Chihuahua như khi chúng ta chạy jogging ngoài đường. Chính chó Chihuahua cũng khuyên-răn con cái của chúng - kể cả những con đực, cũng là con của chúng, không nên chạy bộ lăng-quăng ra ngoài đường, có ngày bị đạp mất mạng.

5. BỊ CHÓ CẮN:

Đi treadmill trong nhà không sợ bị chó rượt cắn như khi chạy bộ ngoài đường. Nên nhớ chúng ta không phải là mailman hoặc mailwoman. Mấy người này chúng ta khỏi phải bàn. Họ chạy nhanh hơn chó!

6. VẤP LỀ ĐƯỜNG:

Không sợ bị vấp té ở những chổ có lề đường gập ghềnh.
Chúng tôi có một người bạn bị vấp té dập mặt, phải vào nhà thương, đã thề là suốt đời sẽ không bao giờ chạy bộ ngoài đường nữa. Và trong cơn khủng-hoảng đã tuyên-bố sẽ tránh không gặp bạn bè nếu mặt mày răng cỏ không được chữa lành lặn lại như trước khi bị té.
Bạn bè thân, thông-cảm, muốn thăm anh phải kín-đáo đeo mask vào để anh không biết ai là ai, thăm xong ra về ai cũng thề sẽ không bao giờ chạy bộ trên lề đường nữa. Mấy người chạy treadmill thì khỏi thề, lo đứng gạ bán treadmill cũ của mình cho mấy người vừa thề, có thêm tiền mua treadmill mới.
Thật ra chạy treadmill không cẩn-thận cũng có thể bị té. Có điều lúc té không được nhiều người bu lại xem và nhất là không bị chụp hình đưa lên Facebook như khi bị té ở ngoài đường.

7. BỊ XE TÔNG:

Đi treadmill không sợ bị xe tông như người bà con của chúng tôi hồi đầu tháng.
Có khá nhiều những ông những bà lái xe ẩu, hoặc vừa lái xe vừa gọi phone, vừa text, hoặc đang lái xe thì bị stroke, bị heart attack, bị seizure, bị đường trong máu xuống, bị say rượu, bị say thuốc (hiện nay Cannabis is legal trên toàn 50 tiểu-bang) hoặc đi ăn cướp nhà băng bị cảnh-sát rượt chạy thục-mạng, chạy đâu không chạy lại chạy ngay vào công-viên, nơi chúng ta đang chạy bộ, nơi các ngài vẫn thường có thói quen hay chạy đến khi cần hẹn-hò, bàn-bạc, chia chác với các bạn đồng-nghiệp thân thương của mình.

8. HÍT KHÓI XĂNG:

Đi treadmill trong nhà chắc chắn tránh được việc phải hít khói xăng do xe cộ chạy ngoài đường thải ra.
Fun fact: Nếu loài người chúng ta ai ai cũng chịu khó hít khói xăng một cách thật tích-cực và thường-xuyên, số lượng không-khí bị ô-nhiễm trên quả đất này sẽ giảm đi rất nhiều.
Số người trên quả đất này cũng sẽ giảm đi rất nhiều!

9. CƯỚP VẶT:

Đi treadmill trong nhà không bị kẻ xấu làm phiền. Chạy ngoài đường, có khi mình vừa chạy về tới cửa nhà mình thì nó cũng vừa chạy về tới cửa nhà mình. Ngay sau lưng mình là nó. Ngay sau lưng nó là thằng bạn rất thân của nó. Hai đứa này tình-cờ quen biết nhau và kết-nghĩa anh em khi còn ở trong tù. Vừa vượt ngục ra công-viên ngồi chờ đồng bọn thì thấy mình đang jogging thoải-mái, vừa chạy tung-tăng vừa nghe nhạc qua earphones, vừa hát theo. Mà hát rất lớn, ai cũng nghe. Nghe loáng-thoáng như là bài "Chuyện ba người".
Hai thằng kia thì chỉ khe-khẽ duo bài "I will follow you".

CÔNG-BÌNH MÀ NÓI:

Đến đây chúng ta cũng phải công-bình mà nói là ngoài chín điểm tiện-lợi, an-toàn và tốt cho sức khỏe ra, việc đi treadmill trong nhà cũng có vài điều không tiện:
A- Không có dịp tiếp-xúc nhiều với ánh sáng mặt trời,
B- Không nhìn được cảnh-vật thiên-nhiên,
C- Không có dịp gặp bạn bè cùng chạy bộ và chuyện trò với nhau.

Ngoài ra còn phải bỏ tiền ra mua một cái Treadmill và phải lo bảo-trì cho nó tốt để dùng được bền lâu.

A- Thật ra, ra sân sau nhà mình ngồi đọc sách và nghe chim hót cũng có được suntan rồi.
B- Vừa đi treadmill vừa xem TV có những đài chiếu về Travel và Nature cũng xem được cả nghìn cảnh-vật thiên-nhiên, phong-cảnh đẹp trên toàn thế-giới.
C- Vừa đi treadmill ta cũng còn có thể dùng cellphone nói chuyện với bạn bè gần xa. Đi có 3 dặm một giờ mà mình nổ là chạy 6 dặm một giờ, có khi cũng có người tin. Ai cũng vui. Bạn của chúng ta vui vì biết chúng ta còn khỏe nên còn nổ được. Chúng ta cũng vui vì thấy mỗi lần nổ xong thì trong người khỏe ra. Đi có 3 dặm một giờ đã thấy gần hụt hơi, ở đó mà chạy được 6 dặm một giờ. Trừ khi đang chạy bộ ngoài đường mà có một trự Pit Bull Dog vừa xổng chuồng, rất mến ta, chạy theo ta thì lúc đó có bao nhiêu dặm một giờ cũng phải cố mà chạy. Cho đến khi nào thấy thế-giới bên kia thì ngừng.


MỘT ĐỀ-NGHỊ HAY:

Một số anh chị có đề-nghị muốn an-toàn chúng ta có thể lái xe từ nhà đến công-viên, rồi từ đó hãy bắt đầu chạy bộ, chạy chung quanh công-viên.

Có điều khi về thì phải nhớ lái xe về, đừng đãng-trí chạy bộ thẳng về nhà, sáng hôm sau ngủ dậy cần xe mới nhớ là mình đã bỏ quên xe ở ngoài công-viên. Gọi Uber, chạy ra công-viên thì công-viên vẫn còn đó mà xe xưa nào thấy đâu.
Buồn quá. Nó đang trên đường qua Mexico để gặp chủ mới, hay đang được rã ra ở nghĩa-trang xe để kẻ gian bán đồ phụ-tùng?
Phải báo cho cảnh-sát.
Hôm sau cảnh-sát cho biết chiếc xe vẫn còn nằm chình-ình tại cái công-viên mà mình chạy bộ.
Hóa ra hôm trước mình và ông Uberist tìm lộn công-viên.
Lại gọi Uber. Xong gọi Bác-sĩ để xin thêm thuốc trị Dementia đã hết từ thuở nào ....không nhớ.
Ai nhớ hay không nhớ là chuyện của người. Riêng chúng ta vẫn nhớ trong mùa lễ lạc ăn uống cẩn-thận, xe cộ cẩn-thận, sau mùa lễ lạc vẫn còn được gặp lại nhau.

HAPPY NEW YEAR 2026!

Lê Xuân Cảnh

PS: Chúng tôi vừa nhận được một tin vui.
Một chị bạn vừa gọi đến cho biết chiều nay hai vợ chồng chị vừa vác về 1 cái treadmill mới toanh hiệu Merit, model 715 T Plus, giá $349.00.
Đây là loại treadmill rất giản-dị mà chúng tôi đang dùng và thường hay giới-thiệu với bạn bè.
Việc anh chị này mua treadmill khiến chúng tôi có hơi ngạc-nhiên.
Chúng tôi đã bỏ gần cả 2 năm trời thuyết-phục anh chị, nhưng cả hai, nhất là anh, rất thích chạy ngoài đường để có "fresh" air, suntan, friends và good view.
Chắc chắn chúng tôi phải hỏi cho ra nguyên-do tại sao có sự thay đổi này.
Và đây là nguyên-văn câu trả lời của chị bạn, "Sáng nay ảnh chạy về nhà sớm hơn thường-lệ, đập cửa rầm rầm. Tôi vội mở cửa, nhìn thấy chồng mặt mày xanh mét, mồ hôi ướt đẫm, hỏi 'anh bị chó rượt cắn hả?' Không có câu trả lời. Chồng tôi còn đang bận tập-trung vào việc làm sao phóng vào restroom cho thật nhanh.
Nếu kịp, có thể save được tiền giặt thảm. Hoặc tiền thay thảm, nếu giặt xong vẫn còn mùi hôi. Nói chung, bây giờ vợ chồng chúng tôi quyết-định dùng treadmill. Ảnh nói, 'Dùng treadmill tiện hơn là dùng tã.' "

Chúng tôi rất vui có thêm hai người bạn vừa bước chân vào thế-giới tiện-nghi và an-toàn của chúng ta. Và từ nay bảng nhắc-nhở chín điểm trên kia có thêm được một điểm mới nữa, tổng-cộng thành mười điểm.

10. Never underestimate the power of an old Chinese man named Tào Tháo!

Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2024

Thanksgiving! Tạ Ơn Ai?



(Chuyện cười Ngày Thanksgiving)


Tôi có một ông bạn mỗi năm về VN một lần, thăm quê hương là phụ, đi hớt tóc có ráy tai là chính.
Ông là người đã từng tuyên-bố sau Tứ-khoái, ráy tai xứng đáng được xếp vào hạng ngũ-khoái. Người nói, "Được nghe nhạc hay, được nghe ai khen mình đến sướng cả tai thì cái sướng đó là cái sướng thuộc về tâm-hồn. Còn được một sư-tổ chuyên ráy tai phục-vụ cái lỗ tai của mình thì cái sướng đó là cái sướng thuộc về thể-chất."
Hoá ra, lỗ tai là bộ-phận duy-nhất trên cơ-thể của chúng ta có được khả-năng sướng cả hai mặt vừa phần hồn lẫn phần xác.
Khi tôi đang viết những dòng này thì ông bạn của tôi đang ở Saigon để cho cái lỗ tai của mình được hưởng cái sướng về phần xác.
Còn cái khổ về phần hồn thì phải chờ ngày ông về lại Mỹ gặp vợ rồi sẽ biết. Bà đã ghi vào sổ tay là ông về VN lo đám tang cho cha lần này là lần thứ ba.

Xin trở lại chuyện tóc tai của tôi.

Tôi phải cám ơn vợ tôi rất nhiều đã chăm sóc cho cái đầu tóc của tôi trong suốt gần bốn mươi năm chung sống với nhau.
Nàng là người đã cắt tóc cho tôi.
Tôi vốn bị dị-ứng với các tiệm hớt tóc, sau một lần xui xẻo bị cái tondeuse điện của một bác thợ hớt tóc lên cơn suyễn gọt mất đi một mảng tóc lớn trên cái đầu của một thằng nhỏ ngây thơ vừa bước chân vào bậc trung-học kia.
Lần đó tôi đã phải bỏ học một ngày ở nhà, cứ nhìn vào gương là khóc thét lên, và sau đó đã phải đội nón suốt ngày hơn một tháng trời để chờ cho tóc mọc lại.

Vợ tôi không dùng tondeuse, chỉ tỉa tóc tôi bằng kéo, rất an-toàn. Nàng biết tôi và tondeuse không thể ở chung một nhà.
Khi đi uốn tóc, chỉ ngồi nhìn các cô thợ hớt tóc chuyên-nghiệp dùng kéo tỉa tóc cho khách thôi mà vợ tôi học được cách cắt tóc cho tôi.
Chỉ quan-sát không thôi mà bắt chước làm được thì phải công-nhận vợ tôi giỏi thật.
(Rất tiếc nàng không thấy có cô thợ hớt tóc chuyên-nghiệp nào ở Mỹ ráy tai cho khách cả, cho nên tôi phải tự ráy tai lấy.)

Vợ tôi cắt tóc tôi theo góc nhìn thẩm-mỹ của nàng, không đẹp lắm theo ý muốn của riêng tôi.
Tôi có than phiền một đôi lần.
Nàng trêu tôi người xấu trai thì hớt kiểu nào cũng xấu thôi. Tôi trêu nàng thiếu óc thẩm-mỹ. Vợ tôi ngồi chịu chết không cãi lại được.
Cãi sao được khi tôi nói quá đúng, "Nếu em có óc thẩm-mỹ, em đã không chọn tôi."

Một anh bạn khuyên tôi nếu thật tình muốn vừa ý một trăm phần trăm với cái đầu tóc của mình, chính mình phải tự cắt tóc cho mình.
Tôi nghe rất có lý. (Riêng "Nghiệp-đoàn thợ hớt tóc toàn-cầu" thì phản-đối kịch-liệt.)
Anh bạn tôi giới-thiệu tôi với thằng em trai của anh, người tự mình cắt tóc cho mình.
Vừa thoạt nhìn, phải giật mình công-nhận thằng này có mái tóc tự cắt rất đẹp.
Nó nói, "Tự cắt tóc cho mình không phải là dễ, nhưng cũng không phải là khó lắm. Chỉ cần một cái kéo loại để cắt tóc thật bén, một cái lược và hai cái gương: một gương lớn nhà nào cũng có đã gắn sẵn trên tường để chúng ta nhìn vào đó mà cắt tóc phía trước, và mua thêm một cái gương nhỏ cầm tay, đứng xoay lưng lại gương lớn và nhìn vào gương nhỏ để thấy tóc phía sau của mình hiện lên gương lớn mà cắt. Đây là phần khó nhất vì phải đưa ngược tay ra phía sau, lại phải nhìn vào cả hai gương mới thấy được tóc ở phía sau của mình, và cắt rất trái tay nên không cẩn-thận cắt trật như chơi.
Tôi khen tóc cậu em cắt đẹp.
Sung sướng vì được khen (lỗ tai cậu đang sướng phần hồn), nó đề-nghị hướng-dẫn cho tôi cách tự cắt tóc, chỉ nửa giờ thực-tập là có thể tự cắt được.

Với tôi, đây là giây phút sống chết. Cuộc đời tôi có thể thay đổi, bước qua một khúc quanh khác. Tôi phải thật bình-tỉnh.
Tôi hít một hơi thật sâu và mạnh, nhìn thật thẳng vào hai mắt nó, không dám nhìn chệch đi một li, sợ phải nhìn thấy cái lỗ tai đầy sẹo của nó, cương-quyết trả lời, "Cám ơn em, nhưng rất tiếc anh không được khéo tay."
Quí độc-giả cũng sẽ từ-chối như tôi thôi. Thằng này chỉ còn đúng có một cái lỗ tai. Đầy cả sẹo.
Quay lưng lại gương lớn, nhìn vào gương nhỏ để tìm thấy mái tóc phía sau của ta hiện trên gương lớn là một việc dễ làm. Nhưng quặt ngược một tay còn lại để cầm kéo tỉa tóc phía sau là một việc làm ngược hướng, trái tay, khó và nguy-hiểm. Không nguy-hiểm thì thằng em của bạn tôi đã không mất đi một cái lỗ tai.
Viết đến đây, tôi sực nhớ đến một điều. Đâu phải tự-nhiên mà ông bà chúng ta mỗi khi nói đến tóc là luôn kèm thêm chữ tai. Thí-dụ như, “Tóc Tai đàng hoàng, Tóc Tai bù xù, Tóc Tai dị hợm, Tóc Tai gọn gàng v..v..”
Cứ có chữ tóc là có chữ tai. Tại sao? Có thể ngày xưa cũng đã có những cái tai bị rơi rụng khi các cụ cắt tóc. Thiệt đúng là chuyện Tóc với Tai.

Từ sau lần gặp gỡ người chỉ còn một cái lỗ tai đầy sẹo đó, tôi hoàn-toàn giao cái đầu tóc của mình cho vợ lo, không đòi hỏi khen chê gì nữa.
Đầu tóc có không vừa ý một chút cũng không sao, miễn là tóc tai đàng-hoàng, và nhất là hai tai còn đầy đủ để đeo kính, không phải mang contact lenses là được rồi.

LẠI CHUYỆN CÁI ĐẦU. (Revised on 11/26/2019.)

Cả tháng không ăn ngoài, sáng nay tôi đưa vợ đi tìm phở để lót lòng.
Chắc chắn không phải loại "Phở" mà các ông thường tìm khi chán cơm. Ăn "Phở" loại này không ai đưa vợ đi theo. No exceptions!

Vừa ngồi vào bàn, một chị bồi bàn trông khoảng trên dưới 50 đến hỏi ngay vợ tôi, "Chị dùng gì?"
Xong quay qua tôi, "Bác dùng gì?"
Tôi đoán ra ngay vì sao tiệm phở này ngon mà lại vắng khách.
Phải cố-gắng khéo léo cho chị bồi bàn này một bài học mới được.
Tôi ôn-tồn, "Làm ơn cẩn-thận trong việc xưng-hô nghe! Chị gọi ai là bác?"
Chị bồi bàn trợn mắt nhìn tôi kỹ hơn, xong hốt hoảng, "Lạy ông, xin ông tha lỗi cho con. Hôm nay con đi làm vội quá, bỏ quên mắt kính ở nhà!"

Tôi giật mình, thật không ngờ mình già đến như vậy.
Xưa nay cứ mãi chúi đầu chúi mũi vào đàn địch, thơ văn, TV và Internet, lại ít nhìn vào gương, tâm-hồn thì còn quá trẻ trung, yêu đời cho nên tôi cứ tưởng mình còn trẻ lắm. Ai ngờ?

Hôm đó chị bồi bàn được tiền tip rất khá từ vợ tôi.
Ôi! Women!
Tôi thì khi đi ăn tiệm chỉ cho tip khá hơn bình-thường nếu người bồi bàn bận quá để tôi phải chờ lâu, lúc đó tôi sẽ được đói hơn, và sẽ có dịp ăn ngon miệng hơn.
Càng chờ lâu tip càng nhiều !
Nhưng chờ đến đói lã gần ngất xỉu thì vợ tôi phải sẳn sàng gọi 911.
Đói đến gần ngất xỉu mà thấy đồ ăn ngon được dọn ra, ăn ngấu ăn nghiến vào thì trước sau gì cũng bị trúng thực mà chết. Từ dân gian gọi là chết tươi, tức là chết khi quá no. Khác với chết héo tức là chết khi quá buồn.

Trở lại chuyện chị bồi bàn được tip khá.
Hôm đó tôi cũng học được một bài học đáng giá.
Làm gì thì làm, đi đâu thì đi, phải chịu khó nhuộm tóc, và luôn luôn nhớ mang denture vào.

Cái răng cái tóc là gốc con người.
Lười nhuộm tóc và quên đeo răng giả vào là trông già trước tuổi ngay.
Nhất là khi mình đang ở trong cái lứa "Thất thập cổ lai hy".

Lần đầu tiên khi tôi tự nhuộm tóc lấy cho mình, thiên-hạ tưởng tôi nhuộm tai.
Thế là lại phải nhờ vợ mình nhuộm tóc cho mình.

Riêng cái denture thì tôi tự đeo lấy, không nhờ ai!

Chỉ có một lần duy-nhất tôi phải nhờ vợ khi một sáng kia thức dậy kiếm denture không thấy, không nhớ đêm hôm trước sau khi nhậu nhẹt với bè bạn xong, trước khi đi ngủ mình tháo denture ra cất ở đâu. Hai vợ chồng lục tung nhà, cùng nhau kiếm mãi gần nửa tiếng đồng-hồ mà vẫn không thấy cái denture duyên dáng kia rơi rớt chốn nào.
Đến lúc quá thất-vọng, sắp sửa gọi điện-thoại hẹn với nha-sĩ để đi làm một cái denture khác thì chính cái lưỡi của tôi đã rà soát và khám phá ra tối hôm qua trước khi đi ngủ tôi quên không tháo denture ra cất. Người vẫn còn nằm trong miệng của tôi, im như thóc, trong khi mình tìm người gần chết.
Vợ tôi không im như thóc. Nàng ngồi nhìn tôi cười ngặt nghẽo. Nhưng tuyệt-đối không trách chồng một tiếng.

Thanksgiving ai tạ ơn ai tôi không biết.
Tôi thì tạ ơn vợ tôi.
Không phải vì nàng lo cho tóc tai của tôi, hàng tháng cắt và nhuộm tóc cho chồng đàng hoàng.
Tôi tạ ơn nàng vì cái đức-tính bao-dung không trách móc khi chồng ngậm denture chặt cứng trong miệng mà bắt vợ mình phải đi tìm nó.

Happy Thanksgiving!

Lê Xuân Cảnh

Thứ Bảy, 24 tháng 6, 2023

AranJuez Mon Amour - Sáng Tác: Joaquin Rodrigo - Tiếng Hát: Nguyễn Thượng Vũ, Pianist: Lê Xuân Cảnh

(Thực Hiện Youtube: Julia)

Cách đây vài tuần, anh chị Lê Xuân Cảnh & Bích Nhung có lại chơi thăm chúng tôi.
Chúng tôi rất mừng được tiếp khách quý. Chúng tôi bao giờ cũng rất mừng rỡ mỗi khi có bạn hiền tới thăm.
Bà Xã tôi và Bích Nhung vào bếp sửa soạn món Gà Hải Nam ăn cùng với tôm rim me.

Chúng tôi ăn uống, hàn huyên,nói truyện tâm tình với nhau, uống rượu với nhau.
Thật tình ra thì tôi uống nhiều hơn còn anh Cảnh thì chỉ nhấp nháp chút ít với tôi cho vui mà thôi.
Anh Cảnh thấy cái đàn Piano để trong phòng khách của chúng tôi thì cái máu đam mê âm nhạc của anh Cảnh lại nổi lên, anh chạy ra, ngồi xuống bên cây đàn và đánh lên nhiều bài nhạc cổ điển và bán cổ điển tuyệt vời.

Bích Nhung và vợ chồng tôi ngồi nghe một cách say mê, rồi cái máu mê nhạc của tôi lại nổi lên , và tôi ra xin hát cùng với tiếng đàn của anh Cảnh, vì anh Cảnh chơi hay quá, say mê quá, có hồn quá .

Bản nhạc lúc đó anh Cảnh chơi là bản Aranjuez Mon Amour trong Concierto De Aranjuez Con Tu Amor của Joaquin Rodrigo soạn ra vào cuối thập niên 30.

Bản Concierto De Aranjuez Con Tu Amor có 1 kỷ niêm rất hay đối với anh Cảnh.
Trong 1 cuộc chấm thi Classical Guitar thì anh Cảnh là Giám Khảo cuộc thi và giáo sư/nhạc sĩ/ Dương Thiệu Tước là Chánh Chủ Khảo.
Hôm đó GS Dương Thiệu Tước và anh Cảnh đã chấm 1 người học trò cưng của hai người, chơi bản nhạc này với Classical Guitar.

Tôi cũng là người đam mê bản nhạc này, mà có người nói là Joaquin Rodrigo soan để tặng Andre’ Segovia, là người bạn thân của Joaquin,
Việc này không biết có đúng hay không vì trong giai đoạn đó, Andre’ Segovia và Joaquin Rodrigo đang giân nhau.

Thật tình khi thấy anh Cảnh chơi Dương Câm bản Concierto này hay quá, nên tôi năn nỉ anh Cảnh cho hát ké theo, và tôi chỉ hát 2nd movement của Concierto nay mà thôi, vì đây là đoạn dễ hát nhất.
Hai anh em say mê, người đàn, người hát thì bà xã tôi lấy cái Iphone ra thu video để làm kỷ niêm và gửi cho Hoai Trang và Julia coi và nghe.

Việc bất ngờ là cháu ngoại Julia thấy ông Ngoại hát thì upload vào Youtube, và cháu mới báo tin cho chúng tôi biết.

Cháu viết sai cả tênbản nhạc Aranjuez thành 2 chữ, và lỗi rất nặng là cháu viết sai cả tên nhạc sĩ Lê Xuân Cảnh nữa
Tôi phải chắp tay xin lổi anh chị Cảnh.
Tôi thì ham hát, nhưng hat không hay, nhưng anh Lê Xuân Cảnh đánh đàn thì tuyệt vời.

Xin các anh chị tha thứ cho 1 ông già không “nên nết” ra làm trò cười ( dù rất ngượng) cho tất cả mọi người

Rất thân mến

Nguyễn Thượng Vũ

Thứ Tư, 28 tháng 9, 2022

Mẹ Hiền Sao Sáng Tuyệt Vời

Thương Nhớ Má lần022) Giỗ thứ 20
(24.9.2002 - 24.9.2

(Thân cảm tặng "Má Là Tất Cả"của  Kim Oanh)

Mẹ Hiền Sao Sáng Tuyệt Vời

Mẹ hiền xuân sắc hương tiên
Hoa chanh sen trắng kết duyên cha tài
Phật tâm đồng nghĩa trúc mai
Nuôi con dạy cháu trần ai tuyệt vời...

MD.09/24/22
LuânTâm
***
Má Là Tất Cả

Má là tất cả trên đời
Như ngàn hoa nở những lời tốt tươi
Má mang nguyên vẹn nụ cười
Từ thanh xuân đến cuối đời cho con

Má là trái chín thơm ngon
Từ khi kết nụ quả non tươi cành
Trao về Lê Thị Kim Oanh
Tháng năm hồi tưởng trời xanh Long Hồ

Hai mươi năm nỗi ưu tư
Má là tất cả nguồn thơ an bình
Cho con tình tự hồi sinh
Hôm nay giỗ mẹ, thấy mình bé ngoan ...

Los Angeles 24 - 9 - 2022
Cao Mỵ Nhân
***
Má là tất cả, Má yêu ơi
Cho con Hạnh Phúc quá tuyệt vời
Để rồi ra đi về cõi ấy
Bốn Mùa con nhớ Má không nguôi!

(Tặng chị KimOanh)

KimLoan 

***

Kim Oanh ơi!
Má là tất cả trong con
Hoa tươi một đóa
Lòng son một màu
Má về cõi hạc nhiệm mầu
Công ơn sinh dưỡng
Khắc sâu trong lòng.

Cám ơn em với hoa đẹp và lời thơ viết rất hay về Má
Chị Nguyễn Thị Thêm
***
“Má của con là tất cả trên đời !“(*)
Trời Phật luôn phù-hộ những người,
Coi Cha Mẹ là đấng trên hết,
Út Oanh đẹp người, lại tốt nết!

Lê Xuân Cảnh
(*) Thơ Kim Oanh

Thứ Sáu, 24 tháng 9, 2021

Mẹ!

 


Chia xẻ ngày giỗ Má với nàng “áp út” Kim Oanh.

Một bà MẸ tuyệt-vời,
Một gia-đình hạnh-phúc,
Một gương sáng để đời,
Đọc, xúc-động muốn khóc!

Điều gây ấn-tượng nhất,
Má sinh tới mười con,
Hình-ảnh thật vuông tròn,
Kim Oanh là áp út,

Hình chót Oanh dưới đất,
Má bồng em trên tay,
Không như hình trước đây,
Được Má bồng, quá sướng,

Trong hình một ông tướng,
Quần áo quá bảnh-bao,
Bây giờ anh ra sao?
Ngày xưa chắc học giỏi,
Nên Má thưởng đồ mới,
Veston diện đẹp kinh,
Nếu có thể xin Oanh,
Nói về anh chút xíu,

Má thật có thiên-khiếu,
Về gia-chánh, nữ-công,
Cắt được bộ veston,
Không phải là chuyện dễ,

Nhưng chuyện thật đáng nể,
Là Má sinh mười con,
Nên mới có Kim Oanh,
Nếu không thì quá uổng,

Nhìn hình-ảnh thân thuộc,
Anh chị em bình-thường,
Chụp hình tay bỏ xuống
Chỉ có Oanh giơ lên,
Được Má bồng mình ên,
Lo nhìn đâu hỡi em,
Trong khi anh chị khác,
Ai cũng nhìn máy hình,

Chắc Oanh cũng thấy được mình,
Khi nhìn những hình ảnh của ngày xưa,
Ngoài việc nhắc lại tuổi thơ,
Còn nói lên được ước mơ của mình,

Ai cũng nhìn máy chụp hình,
Còn con cưng của Má nhìn đi đâu?
Làm gì cũng phải chờ lâu,
Nhưng Kim Oanh muốn bắt đầu từ đây,
Ngay khi rất còn thơ ngây,
Phải có gì đó thật hay cho đời,
Mở một trang blog đúng rồi!

Lê Xuân Cảnh

Cảm đề Tử bài viết Cho Má:

Thứ Bảy, 6 tháng 3, 2021

Cảm Tác Tiếc Xuân

 

Tiếc Xuân

Ngập ngừng thu chạm Tường Vi
Lòng thầm tiếc đóa xuân thì úa phai
Người xa thấu ẩn tình này
Bao mùa chờ đợi năm dài nhớ nhung
Mộng sao thời khắc tương phùng
Hương Thu hòa quyện Xuân trùng mùa giao.

Kim Oanh
Đầu Thu 1/3/2021
***
Vàng màu hoa thắm tường vi
Lá xanh vẫn ủ xuân thì cho hoa
Nắng vàng hợp khúc hoan ca
Miền quê tươi đẹp dù xa vẫn gần

Mai Thắng
***
Thu Sang

Nắng vàng hôn nhẹ Tường Vi
Cỏ, cây hờn dỗi thầm thì cùng nhau
Vườn ai Cúc rộ khoe màu
Chiều nay tiễn Hạ chiều sau Thu về
Chạnh lòng nhớ đến trời quê
Mùa thay sắc lá mưa lê thê ... buồn!!!
Một người trên bến sông thương
Một nơi viễn xứ tơ vương se lòng.

Yên Dạ Thảo
***
Vẫn Xuân

Mỗi loài có một hành vi
Tạo thành duyên cách đương thì đậm, phai!
Người hay hoa dưới cõi nầy
Còn nhan sắc vẫn mong dài tơ nhung?
Dẫu cho lỗi hẹn trùng phùng
Đời Xuân cũng đến trong cùng điểm giao.

Phong Tâm 
(04.03.2021)
***

Đọc Tiếc Xuân Của Kim Oanh

Đang xuân mà lại tiếc Xuân,
Hoá ra không phải chuyện tuần hoàn suôn,
Ngày đêm vẫn thay đổi luôn,
Vậy tiếc thương ấy bắt nguồn từ đâu?
Thơ người tuyệt vời làm sao,
Dụng từ, diễn ý ngụ bao ý tình,
Đọc thơ người, ta cầu xin,
Hỡi những người tình sẽ tìm được nhau,
Không kiếp này thì kiếp sau!
Chuyện người lại khiến ta đau chuyện mình.

Lê Xuân Cảnh


Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2021

Valentine Và Đứa Con Nặng Ký


Valentine là ngày vợ chồng chúng tôi nhớ đời dù trước khi đến Mỹ chúng tôi chả biết cái quái gì về cái ngày gọi là "Lễ Tình Yêu" này cả.
Chúng tôi nhớ đời vì Valentine trùng vào ngày sinh-nhật của đứa con đầu lòng của chúng tôi sinh ra tại Mỹ.

Ngày này cách đây ba mươi hai năm là ngày tôi chở vợ tôi vào bệnh-viện, nơi vị Bác-sĩ đã theo dõi cái thai của vợ tôi hơn nửa năm trời cũng sẽ có mặt để giúp hoàn-tất giai-đoạn chót của một cái chu-trình sinh-sản thật kỳ-diệu mà ông Trời đã ban cho loài người. Trong cái chu-trình này, ông BS giúp giai-đoạn chót chẳng có dính-líu gì hết đến cái giai-đoạn đầu cả.
"Ai ăn ốc thì Bác-sĩ đỡ đẻ nào cũng phải là người đổ vỏ."
Cái thiên-chức đặc-biệt "Vì người quên mình" này của các Bác-sĩ sản-khoa không thấy ai nhắc đến trong các tài-liệu y-khoa.

Vì là thân-nhân của người đẻ nên tôi được cho vào phòng sinh, được mặc hospital gown và được đứng cạnh giường đẻ để hổ-trợ tinh-thần cho vợ tôi, người phụ-nữ mới sinh con lần đầu tiên trong đời.
Nói là hổ-trợ tinh-thần cho vợ, nhưng chính tôi thì cũng đang rất lo-âu, hồi-hộp.
Lo không biết mặt mũi con mình sẽ ra sao, đẹp xấu thế nào, chân tay đầu cổ tóc tai có bình-thường hay không?
Hồi-hộp là không biết mình có giống nó không?
Phải. Hồi-hộp không biết mình có giống nó không?
Hay mình lại giống đúc con của một bà nào đó đang sinh ở phòng bên cạnh thì ăn làm sao, nói làm sao với vợ mình đây.
"Người giống người" là chuyện thường, nàng còn có thể tin được, chứ "Người giống đúc người" thì làm sao vợ tôi tha-thứ cho tôi được.
Thôi, không nên nói những chuyện xui-xẻo hư-cấu đó ở đây.
Cho phép tôi được tập-trung để kể tiếp việc đứa con đầu lòng của chúng tôi đã ra đời như thế nào.

Đang cố push thật mạnh theo sự hướng-dẫn của BS, tôi chợt nghe cô y-tá nhỏ nhẹ gắt vào tai tôi một câu bằng tiếng Anh, xin được dịch ra tiếng Việt nghe cho lịch-sự hơn, "Làm ơn đừng rặn nữa ông nội."
Tôi ngưng rặn, hơi thở trở lại bình-thường như xưa, cảm thấy thật thoải-mái. Nhưng có lẽ mặt thì vẫn còn đỏ, một phần vì rặn, chín phần vì ngượng.
Thật ra trong đời người ai không có lúc lỗi lầm, nhất là đang trong cơn bối-rối, vợ thì nằm đó đau đớn rặn lên rặn xuống mà con mình thì chưa thấy mặt mũi đâu.
Nhưng nói cho cùng, đây là một lỗi lầm đáng yêu.
Còn hơn vợ đẻ mà chồng cứ đứng đực mặt bình chân như vại thì vô-tình quá.
Rặn thay cho vợ mình đẻ là một nhầm lẫn đáng ca ngợi.
Rặn thay cho vợ của bác hàng xóm đẻ mới là một nhầm lẫn đáng lên án.
Thôi đừng nói chuyện hư-cấu nữa.

Nhìn vợ tôi mồ-hôi mồ-kê nhễ-nhại mặt mủi đỏ ửng vì rặn quá mệt, tôi thương vợ tôi quá.
Ông bà ta có câu:

"Đàn ông đi biển có đôi,
Đàn bà đi biển mồ-côi một mình."

Tôi thương vợ tôi quá.
Ước gì Trời cho con đẻ thay cho vợ con. Cùng làm cùng chịu, sao lại bắt vợ con phải chịu một mình.
Đẻ xong, xin Trời cho con giao con lại cho vợ con ngay vì con biết mình không có sữa cho nó bú.

Lại chuyện hư-cấu miên man....., khổ thật!


Rồi việc gì phải đến đã đến.
Khi chính tai nghe tiếng oe-oe của đứa con thân yêu của chúng tôi vừa chào đời, và tận mắt chứng-kiến việc BS lôi con tôi ra khỏi bụng vợ tôi, tôi phải nói là mấy cái lời chúc "Mẹ tròn con vuông" nghe quá tào-lao ! Không nên có cái gì vuông trong cái tiến-trình này.
Cứ chúc cho sướng cái miệng của mình, nghe văn-vẻ cho sướng cái tai của mình mà không để ý gì đến cái cơ-thể của người đàn bà là thế nào?!
Vuông là chỉ có chết. Period !

Con tôi chỉ khóc rống, không nhìn tôi. Không sao. Nó cũng chẳng nhìn ai. Chỉ nhắm mắt khóc um trời, cứ như nó là người sẽ phải lo thanh-toán cái bill của bệnh-viện.

Vị Bác-sĩ đỡ đẻ dành cho tôi cái vinh-hạnh được cầm kéo cắt cái cuống rốn của con mình, trước khi ông ta giao cháu cho cô y-tá lau sạch-sẻ và quấn con tôi lại như một đòn bánh tét lớn, xong đặt cái đòn bánh tét lớn thật mủm-mỉm này lên một cái bàn cân nhỏ chỉ lớn hơn cái thớt một chút.

Cây kim trên bàn cân chỉ hai mươi pounds ?!
Tôi há-hốc mồm, trợn tròn mắt ngạc nhiên, nhìn ông BS, thắc-mắc.
Ông BS cũng há-hốc mồm, trợn tròn mắt ngạc nhiên, nhìn kỹ tôi từ dầu đến chân, chắc xem tôi to con cỡ nào.
Thật sự mà nói con của Hercules mới sinh ra cũng chỉ cân nặng khoảng mười hai mười ba pounds là cùng. Sao ông BS lại nhìn tôi từ đầu đến chân là điều cho đến nay tôi vẫn còn thắc-mắc.

Cô y-tá thì không há-hốc mồm như chúng tôi, không trợn tròn mắt như chúng tôi, không ngạc-nhiên như chúng tôi, và cũng không thèm nhìn ai.
Người đang lo hì-hục gở bàn tay tôi ra khỏi cái đòn bánh tét mủm-mỉm kia và gằn giọng, "Hand off, so we can check your baby's weight!"
Tôi miễn-cưỡng bỏ tay ra.
Lập-tức cây kim trên bàn cân tụt xuống chỉ còn tám pounds.
Phải công-nhận cô y-tá này giỏi, có quá nhiều kinh-nghiệm đối với những người cha mới toanh như chúng tôi.
Trị bệnh là việc của Bác-sĩ, nhưng trị bệnh-nhân là việc của y-tá. Loại y-tá giỏi, giàu kinh-nghiệm.

Trở lại bài học cho những người cha trẻ như tôi: Khi một đứa trẻ mới sinh ra và được quấn lại chặt-chẽ, đặt nó ở đâu thì nó nằm ở đó, không có ý-kiến, và nhất là không lăn đi đâu được, dù rất muốn, muốn gần chết. Ví-dụ được lăn về nằm gần ngực mẹ, phòng khi đói no có nhau, không là ước muốn của các cháu sao?
Trẻ sơ-sinh bị bó chặt đặt đâu nằm đó không lăn được, vì vậy, việc người cha dùng tay vịn vào người con để giữ cho con không bị lăn té xuống khỏi bàn cân là một việc làm không cần-thiết.
Nhưng có người cha trẻ nào dám khoanh tay đứng nhìn, không vịn tay vào con mình không?
Có ai dám không?
Tôi thì không dám.
Chẳng những tôi đã không dám khoanh tay đứng nhìn, tôi còn rất sốt-sắng gửi đúng mười hai pounds yêu thương vô bờ bến của cả hai vợ chồng chúng tôi vào đứa con thân yêu vừa mới chào đời của mình.

"Better safe than sorry", đã được người cha cẩn-thận áp-dụng ngay vào giây phút đầu tiên khi con của mình vừa mới chào đời.
Ước mong đây cũng sẽ là điều tâm-niệm mà những đứa con thân yêu của chúng ta sẽ biết dùng đến trong suốt cuộc đời còn lại của chúng.

HAPPY VALENTINE'S DAY.

Lê Xuân Cảnh
California, Valentine 2020.

Thứ Hai, 20 tháng 7, 2020

Lẽ Hằng - Thơ Hoàng Xuân Thảo - Phổ Nhạc Đỗ Hải



Thơ : Hoàng Xuân Thảo 
Phổ Nhạc: Đỗ HảiTiếng Hát: Minh Đạt



THIỀN Ý CỦA NGƯỜI

Cái tôi kiếm chưa thấy,
Lại chính là cái "Không",
Ôi ý thiền lồng-lộng,
Ông đã nhận ra Ông.

Ta vào đời trần-trụi,
Ta lìa đời tay không,
Tìm gì trong chốn ấy,
Chỉ là chuyện viễn-vông.

Những gì Ông cống-hiến,
Những gì Ông cho đi,
Những gì Ông để lại,
Mới đáng ta quan-tâm.

Làm gì được cho người,
Làm gì được cho đời,
Mới là điều quan-trọng,
Chúng ta số không thôi. 

Sinh-nhật người tháng Bảy,
Sau ba tháng tự giam,
Nhằm răn khuyên bè bạn,
Thấy mình lớn rộng hơn.

Không, sau 1 là mười,
Không, sau 10 là trăm,
Không càng sau càng Có,
Giá-trị cấp-số nhân.

Miễn sao trước những số không,
Chọn điểm nào đó khởi-công, không lùi,

- Y-khoa lo cứu mạng người? (hay)
- Văn-chương nghệ-thuật giúp đời đẹp hơn?

Hai thứ ông chọn hết trơn,
Sinh-nhật nhìn lại thấy toàn số nhân,
Cấp-số nhân không sướng không?
Lẽ Hằng ông viết, Mắt Trần tôi xem. 

***
Chúc Mừng Sinh-nhật K.
Tuổi thọ thêm một, tuổi già trừ năm. 😊

Lê Xuân Cảnh

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2020

Đóa Tâm Hồng

(Hình Ảnh: Kim Oanh)
Đề Thơ:

Đóa Tâm Hồng

Vẫn một tình yêu tha thiết nồng
Giữa trời giá lạnh tiết sang đông
Vì ai ngời sắc mang xuân đến
Hạnh phúc tâm trao vẹn cánh hồng!

Kim Oanh
6/2020
***
Tâm Hồng không đẹp bằng tình nồng,
Thổi sạch giá băng của tiết Đông,
Ta vẫn ngồi đây chờ em đến
Dù biết tình ta chẳng còn hồng!

Lê Xuân Cảnh
6/2020.
***
Hoa vẫn còn thua tình ý nồng
Hương thơ gió cuốn tít trời đông
Hoa/ Thơ: cảm tạ người mang đến
Nên trái tim ta vẫn thắm hồng.

Hoàng Xuân Thảo
***
Hoa vẫn thơm và tình vẫn nồng
Tình em sưởi ấm suốt mùa đông
Xuân về em lại mang hoa đến
Hớn hở trao anh cập má hồng.

Con Cò
***
Đón Đóa Tâm Hồng

Hoa vừa hàm tiếu đã thơm nồng!
Theo gió hương bay tới biển đông,
Chúm chím nụ cười tươi vẻ ngọc 
líu lô oanh hót cạnh giàn hồng

Lạc Thủy Ðỗ Quý Bái
***
Tha thiết yêu ai yêu mặn nồng,
Dù trời giá lạnh giữa mùa đông.
Vì yêu lòng ngỡ xuân đang đến,
Hoa cũng vì ai nở đóa hồng.

Sông-Hương
***
Tuần Hoàn

Làm sao quên được hạ trưa nồng
Hoa thắm, ve kêu nay tiết đông
Vườn cúc tả tơi thu mới dứt
Xuân sau tai kiếp mắt môi hồng?

Lộc Bắc
06/2020
***
Nàng Thơ

Say đắm nàng thơ hơn rượu nồng,
Dãi dầu nóng lạnh hạ thu đông.
Thủy chung một dạ có trời biết,
Khoắc khoải canh khuya tựa má hồng. 

Phí Minh Tâm
(17/6/20)
***
Tặng Em Một Đoá Hoa Hồng...

Vẫn biết yêu em chẳng mặn nồng!
Chăn đơn gối chiếc lạnh mùa đông...
Cố nhân gặp lại xuân đang độ...
Tình cũ nên duyên tặng đóa hồng!


Mai Xuân Thanh
Ngày 18/06/2020

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2020

Mong Chờ


(Ảnh: Quách Như Nguyệt - Tranh: Mùi Quý Bồng)

Đề Thơ:

Mong Chờ

Em ở phương nào, em ở đâu?
Mình anh ngơ ngẩn giữa sông sâu.
Bao giờ hai đứa mình tao ngộ,
Để những ngày mai hết dãi dầu?

Mùi Quý Bồng
***
Cảm tác từ tranh 

Quốc phá, gia vong hồn linh lạc
Bên sông lau lách bãi bờ hoang
Đêm vắng ơ hờ nghe tiếng vạc
Lòng đau, tim thắt nhớ thương chàng!

 Lộc Bắc
***
Đất lạ tiêu sơ thân lưu lạc,
Trời buồn cô quạnh trí tan hoang,
Hiu hắt chiều tàn, gầy thân vạc,
Vò võ bên sông thiếp đợi chàng.

 Lê Xuân Cảnh
***
Một mình ngơ ngác đứng nơi đây,
Lung linh in bóng tấm thân gầy,
Nào biết chờ ai mà ngóng cổ,
Chân trời thoảng mấy áng mây bay...

Bát Sách
***
Ngoại Tôi Cánh Cò...

Chiều hôm nắng tắt ven sông
Cánh Cò dõi mắt chờ trông mỏi mòn
Dáng gầy lọ mọ vì con
Thay chồng gánh vác tuổi son qua rồi
Ngoại tôi có một trên đời
Bỏ quên tuổi trẻ suốt thời hy sinh.

Kim Oanh

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2020

Màu Quan San

(Photo:Hoàng Xuân Thảo )
Đề Thơ: 

Màu Quan San

Đọc thơ Nguyễn Du xưa chưa hiểu 
Thơ thẩn rừng phong chiều thu tàn 
Nhìn lá vàng bay trong mưa gió 
Mới hay lòng đã nhuốm quan san. 

Hoàng Xuân Thảo 
Quan san 
Từ cũ, Văn chương: cửa ải và núi non; thường dùng để chỉ đường sá xa xôi, cách trở quan san nghìn dặm: 
"Người lên ngựa, kẻ chia bào, Rừng phong, thu đã nhuốm màu quan san." (Truyện Kiều/Nguyễn Du) 
“Màu quan san” theo nghĩa rộng, qua ngòi bút của Nguyễn Du chính là màu của cách trở, của vời vợi ngàn trùng xa cách bởi ải quan và núi đồi, màu của mối sầu sinh ly, màu buồn đến vàng úa, tái tê, chết lịm. 
***
Dịch Thơ: 

Anh Ngữ: 

In the past I did not yet comprehend Nguyễn Du 's poems 
Wandering around the maples 's forest at dusk in the late fall 
and watching the golden leaves that circle in the windy rain 
I am aware of my heart infected with agonizing nostalgia. 

Pháp Ngữ: 

Avant j'avais lu sans pouvoir comprendre les poèmes de Nguyễn Du 
Me baladant dans la forêt d'érables un soir de fin d'automne 
et dans la pluie regardant les feuilles jaunes qui tournent dans le vent 
Je me rend compte de mon coeur infecté de nostalgie déchirante. 

Đặng Vũ Vương
***
Đọc Kiều thông cảm hận quan san
Khơi động niềm riêng nhớ nước Nam
Lạc nghiệp xứ người còn ước mộng
Ngày về quê mẹ thỏa tâm can

Phóng tác Pháp văn:

La poésie de "Kiều" a chanté maintes séparations
Et réveille dans mon coeur la nostagie de ma patrie
Vivant à l'étranger, je garde la profonde aspiration
De retourner à ma source avec l'âme assouvie 

Đinh Đại Kha

Nhiều lúc tự mình không dám hiểu,
Sao rừng phong kia lại hoang tàn,
Tuần trước lá xanh còn vờn gió,
Chiều nay đã nhuốm màu quan-san. 

Chốn cũ nghìn trùng xa biền biệt,
Người xưa vạn dặm nhớ miên man,
Thơ thẩn một mình trong rừng lạnh,
Nhìn lá từ-trần, dạ xốn xang.

Lê Xuân Cảnh


Xưa đọc Tố Như còn chửa hiểu
Rừng Phong thơ thẩn ngắm Thu tàn
Lá vàng theo gió heo may lượn
Chợt nhớ ra câu truyện sẻ san


Lạc Thủy Ðỗ Quý Bái
***
Sương mù tỏa xuống chiều vàng
Lá thu ảm đạm trải vàng thảm đi
Hướng nào là đường ta ghi
Nơi tới mù mịt còn gì để mơ

Đồ Cóc

Thứ Ba, 28 tháng 4, 2020

Người Xưa


(Em  Là Nguyệt - Họa Sĩ Mùi Quí Bồng - Nhiếp Ảnh Gia Đinh Văn Linh.)

Đề Thơ:

Người Xưa

Chợt nguyệt cầm trầm bổng vút âm,
Em ngồi lướt phím dưới trăng câm
Nam ai tấu khúc, sầu muôn thuở,
Vọng nguyệt ca từ, hận ngút ngâm,
Khắc khoải tim phơi lòng nghệ sĩ,
Miên-man dạ dấu ý văn-nhân,
Thương nhau mấy kiếp nào ai biết,
Thảng-thốt xem hình, ngỡ cố nhân.

Lê Xuân Cảnh
***
Nguyệt Cầm

Cầm nẩy phím rung hòa ánh nguyệt
Gương nga thôi diệu đắm cung tơ
Sắc-thanh hòa quyện duyên tương ngộ
Khiến khách đa tình... lặng...ngác ngơ!?

13-5-2020
Nguyễn Huy Khôi

Thứ Hai, 20 tháng 4, 2020

Yêu Hoa

(Tranh: Yêu Hoa - Họa Sĩ Nguyễn Sơn)

Vườn xuân cả trăm hoa đua nở
Rực rỡ muôn màu, thơm ngát hương
Tôi vốn Yêu Hoa, em biết đấy
Hoa nào lòng cũng quấn tơ vương...


Hoàng Xuân Thảo
***
Dịch Thơ:

Anh Ngữ:

In the spring garden hundreds of flowers vie with each other to bloom
in multiple brilliant colors with fragrances pervading the atmosphere
My beloved FLOWER, you knew for sure that I used to be a FLOWERs ' LOVER
and for all blossoms my heart is wrapped with fondness and longing.

Pháp Ngữ:

Dans le jardin printanier des centaines de fleurs rivalisent entre elles pour s'épanouir
en multiple couleurs resplendissantes avec des parfums pénétrant l'atmosphere
Ma FLEUR bien aimée, tu es bien sure que j'étais habitué à aimer LES FLEURS
Et pour toutes les fleurs mon coeur est enlacé avec tendresse et nostalgie.

Đặng Vũ Vương
***


Vườn Thơ nay trăm hoa đua nở,
Thanh, tục, vui, buồn, đủ sắc hương,
Chỉ một người âm-thầm ngồi đấy,
Dịch thơ không biết chán: bác Vương.


Lê Xuân Cảnh
***
Vuờn xuân chen chúc hoa đua nở
Rực rỡ muôn màu khoe sắc hương
Em biết lòng anh chân thật đấy!
Nhìn hoa gợi nhớ tình sầu vương.

Lộc Bắc
***
Vi Thể

Trăm bông hớn hở đầu xuân nở
Muôn Tía ngàn hồng phảng phất hương
Muội rất Yêu Hoa huynh đã rõ
Hoa sen nào chẳng chút tơ vương!


Lạc Thủy Ðỗ Quý Bái
***
Trăm bông hớn hở vườn xuân nở
Vạn Tía Ngàn hồng phảng phất hương:
Muội rất Yêu Hoa, huynh đã rõ!
Hoa sen lìa cuống vẫn tơ vương!

Bát Sách
***
Hoa đã vì ai khoe sắc hương,
Xuân về,nắng ấm rọi ngàn phương,
Cầu cho dịch bệnh mau đi hết,
Để mình còn mãi mãi yêu thương.

Nguyễn Huy Khôi
***
Lạc...


Vô tình lạc giữa vườn hoa nở
Bướm ong hoan vũ tẩm thanh hương
Ngắt bông hoa nhỏ về cưng vợ
Tay thơm thoang thoảng ngát mùi vương!

Con Cò
***
Xuân về nở thắm muôn hoa
Xuân về nở thắm lòng ta lòng nàng
Cầu cho có mãi Xuân sang
Để đàn tích tịch tình tang tặng nàng
Rồi cùng đợi đón Xuân sang....


Nguyễn Tích Lai
***
Mơ Xuân

Hoa Xuân khoe sắc đầy vườn
Nhuỵ vàng cánh mỏng gió vươn dáng mềm
Lại thoang thoảng hương mát thêm
Đầu mùa văng vẳng êm đềm nhạc xuân
Em đã chờ anh bao lần
Hoa lòng mới nở hồng quần gió đưa
Anh đâu hãy đến trong mưa
Môi mềm môi ướt anh ưa hồi giờ


Đồ Cóc

Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2020

Trăng Ở Nơi Này Anh Ở Đâu?

 (Trăng Ở Nơi Này Anh Ở Đâu - Họa Sĩ Mùi Quý Bồng)

Trăng ở nơi này, anh ở đâu?
Nhớ ai, em khóc suốt đêm thâu,
Xưa được bên nhau, thời hạnh-phúc,
Nay bị xa cách, kiếp khổ đau,
Đêm cứ theo ngày, buồn nặng mắt,
Ngày lại qua đêm, nhớ ngập đầu,
Nhìn trời em thẩn-thờ tự hỏi,
Trăng ở nơi này, anh ở đâu?

Lê Xuân Cảnh
(Mùa Cách-Ly, 04/2020)       

Thứ Ba, 31 tháng 3, 2020

Mộng Chiều Xưa - Tiếc Thời Áo Trắng


(Tranh vẽ: Họa Sĩ Mùi Quý Bồng)

Bài Xướng:

Mộng Chiều Xưa

Chiều nao trở lại lối xưa
Vẫn đóa hoa dại hương chưa phai nhòa
Chạm hoa cảm nhớ người xưa
Ôm vùng kỷ niệm chợt vừa đâu đây…
Từ khi bão nổi cuồng vây
Vắng người âu yếm hoa cài tóc mây
Ngận ngùi tim nát mi cay
Tìm sao giây phút ấm vai hơi người
Dấu yêu ngày cũ vàng rơi…
Úa màu áo trắng mộng đời vỡ toang.

Kim Oanh
24/3/2020
***
Bài Họa & Cảm Tác:
Tiếc Thời Áo Trắng

Vô tình bén gót nẻo xưa,
Hương lòng vấn víu như chưa nỡ nhòa?
Bâng khuâng chợt tưởng dáng xưa...
Ngợ như hình bóng ai?...vừa gặp đây?
Hận thầm giông bão bủa vây,
Tóc hờn trễ nải chậm cài thác mây?
Mắt buồn rân rấn lệ cay
Nhớ hoài khắc nhật kề vai bên người?
U trầm ngậm cánh hoa rơi
Tiếc thời áo trắng,...tình đời đổ toang !?

24-3-2020
Nguyễn Huy Khôi
***
Mộng Chiều Xưa

Chiều nay trở lại lối xưa, 
Trời se sắt lạnh đan mưa nhẹt nhòa
Không còn người, chỉ mình ta,
Nhìn về kỷ niệm như là mới đây,
Dĩ vãng dồn-dập bủa vây,
Đất dâng ngập nước, trời dầy nặng mây,
Khóc đến vai lạnh mắt cay,
Sao người không trở về đây, hỡi người,
Tình hai ta như tình rơi,
Yêu nhau chỉ để chờ đời vỡ toang!

Lê Xuân Cảnh
03/24/2020. Mùa cách Ly
***
Mộng Ngày Xưa

Ngày nao thăm lại đường xưa
Vẫn mùi bông dại dấu chưa nhạt nhoà
Khiến lòng nhớ đến hương xưa
Của thời hai đứa....như vừa qua đây
Rồi khi...giặc kéo bao vây
Vắng người thương,cả tóc mây hoa cài
Bùi ngùi giây phút lệ cay
Còn tìm đâu nữa bờ vai ấm người
Tình yêu năm cũ buồn rơi...
Một thời áo tím ....xây đời mộng tan

Song Quang
20200326
***
Thăm Lại Vườn Xưa

Về quê trở lại vườn xưa
Đi thăm bạn cũ nắng trưa lệ nhoà
Cố nhân ơi dáng như xưa!
Tri âm buổi ấy tưởng vừa mới đây...
Nhớ hồi chạy thoát trùng vây
Mình em mòn mỏi gót hài bóng mây
Chạnh buồn ngậm đắng nuốt cay
Còn đâu giây phút kề vai tựa người!
Mô rồi kỷ niệm êm rơi
Tình đầu áo trắng một thời nát toang!...

Mai Xuân Thanh
Ngày 27/03/2020
***
Đọc Nhật Ký Của Đôi Ta

Đêm dài đọc Nhât Ký xưa
Thấy hình bóng cũ vẻ chưa phai nhòa ...
Hình dung bóng dáng người xưa
Tưởng như ngửi thấy hương thừa đâu đây ...
Nhìn quanh quất thèm bị vây 
Búp măng mười ngón vò cài tóc mây 
Bỗng dưng viền mắt cay cay 
Thèm sao cảm giác nóng vai bên người 
Thôi rồi lá rụng hoa rơi!
Làm sao vá lại mảnh đời rách toang ? 

Lạc Thủy Ðỗ Quý Bái

Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2020

Vũ Khúc

(Họa Sĩ: Mùi Quý Bồng)

Đề  Thơ:
Vũ Khúc 

Em như một đóa hồng
Tung cánh xoè trước gió
Tôi tiếc không được ngó
Khi còn nụ ngậm sương!

Hoàng Xuân Thảo
***
Dịch Thơ

Anh Ngữ:

You are just like a rose blossom
spreading your petals to the wind
I regret not be able to watch you
when still as a bud sucking the morning dew

Pháp Ngữ:

Tu es pareille à une fleur de rose
déployant tes pétales à tout vent
mon regret est de ne pouvoir t'observer
du temps que tu étais un bourgeon sucant la rosée

Đặng Vũ Vương

Hạt Sương


Kiêu hãnh ngẩng cao trước nắng hồng
Váy xanh quấn quýt xuôi chiều gió
Nghiêng nghiêng ưỡn ngực thiên hà ngó
Thầm tiếc nụ hoa thôi ngậm sương!

Lộc Bắc

Em tựa triệu nụ hồng,
Sáng nhẹ rung trong gió,
Hôn em, đâu được ngó,
Vì mắt môi đẫm sương.

Lê Xuân Cảnh


Muội tựa một bông hồng
Thả hương bay trước gió
Huynh buồn chửa kịp ngó
Khi nụ chưa dầm sương

Lạc Thủy Đỗ Qúy Bái​
***
Họa Thơ anh Khôi:

Chân dài với má hồng
Áo xanh bay trong gió
Thi nhân khi chợt ngó
Ngỡ hoa buổi tinh sương

Nguyễn Tích Lai
***
Si Tình
Tặng Hồng Ngọc

Má em ửng nắng Hồng
Eo vít cong cánh thơ
Núi ghen đôi bầu Ngọc ?
Mắt si tình ngẩn ngơ !?...

Nguyễn Huy Khôi
23-3-2020
***
Bài Cảm Tác:

1/ Cảm đề tranh vũ khúc:

Má hồng ngực nở tóc chân dài
Bên biển vươn mình một sớm mai
Phất phới áo xanh bay trước gió
Thi nhân ngỡ lạc cảnh bồng lai


2/ Riêng tặng Bác Bồng:

Trên bãi biển vào buổi sớm mai
Mỹ nhân má thắm, tóc, chân dài
Áo xanh phất phới bay trong gió
Bỗng bác Bồng buông bút, thở dài...!?*

Nguyễn Tích Lai
(*Bác Bồng vẽ tranh bằng bút bi)
***
Cảm Đề

Áo xanh vờn gió phất phơ bay,
Đôi chân thẳng tắp duỗi thật dài
Vươn cao bộ ngực căng mầm sống,
Mặt đầy kiêu hãnh với trời mây.

Bát Sách
***
Mặt trời đỏ , nền trời xanh
Mây trắng gió thổi mong manh mỏng lần
Trên bờ biển em một thân
Gió lùa áo muốn lột trần em ra
Tóc xoã như muốn bay xa
Em ước cất cánh theo đà gió đưa
Sau Vu Sơn anh tỉnh chưa
Muốn níu em lại say sưa tình nồng...

Đồ Cóc

Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2020

Tình Si

(Tình Si - Họa Sĩ Mùi Quý Bồng)

Đề Thơ: Tình Si

Anh ở đâu, bỏ em mộ̣t mình?
Nỗi buồn cô độc kéo triền miên
Không anh, em chẳng buồn trang điểm
Lòng vẫn thầm ôm một khối tình

Hoàng Xuân Thảo
***
Em ở đâu anh cũng một mình,
Nỗi buồn cô-độc kéo triền-miên,
Người trang-điểm hay không trang-điểm,
Với ta, môi mắt ấy vẫn tình.

Lê Xuân Cảnh

***
Sao anh nỡ để em riêng mình?
Đơn độc khôn tìm giấc thụy miên
Khắc khoải năm canh nghe tiếng cuốc
Cho lòng thêm năng khối u tình ...

Lạc Thủy Ðỗ Quý Bái

***
Âm u chiều đổ muộn màng
Không gian đặc sệt hoang mang lạ thường
Bao nhiêu tình cảm vấn vương
Dồn về anh đó trên đường vượt biên
Óc khờ nghĩ quẩn liên miên
Đêm ngày ngơ ngẩn muốn điên trong lòng
Cho em hy vọng đợi mong
Có ngày đoàn tụ em trông em cầu

Đồ Cóc

Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2020

Khúc Tình

(Khúc Tình - Họa Sĩ Nguyễn Sơn)

Đề Thơ: Khúc Tình

Anh yêu Em hay Đàn?
Suốt ngày gẩy tình tang
Bộ anh không nghe thấy
Tim em gẩy tình lang?

Hoàng Xuân Thảo
***
Dịch Thơ:

Anh Ngữ
Me or the guitar, which one is your love?
You, who the whole day strumming your guitar
Are you ever aware of the “tinh tang” sounds from my heart
that is plucking my beloved “tinh lang” ‘s heartstrings?

Pháp Ngữ:

Moi ou la guitare, laquelle est ton amour ?
Toi, qui toute la journée grattant ta guitare
Es tu jamais conscient des bruits « tinh tang » de mon cœur
qui pince les cordes sensibles de mon bien aime « tinh lang » ?

 Đặng Vũ Vương
***
Các Bài Họa & Cảm Tác:

Yêu Huynh Thảo hay đàn ?
gảy mãi khúc tình tang
Không dứt cung trầm bổng
Du dương nhớ tình lang

LạcThủyÐỗQuýBái
***
Tình khúc
(Thân tặng anh Khôi và anh Nhiếp)

Bản đàn anh gẩy phải cung son?(1)
Sao lại chơi bài són sỏn sòn(2)
Em thích nghe cung rê mí fá
Vì ta đang tuổi sỏn sòn son

Nguyễn Tích Lai
(1)cung son bình thường
(2) nốt son cao - nốt son thấp

  ***
Yêu ai, thiếp dạo đàn,
Vừa tấu khúc tình-tang,
Tim si hụt một nhịp,
Thốn-thức nhớ tình-lang.

Lê Xuân Cảnh

Cung đàn anh dạo mê say
Nỉ non nhắc nhở tháng ngày ái ân
Đôi lời nhẹ nhắc tình quân
Yêu em xin nhớ phải hơn yêu đàn

Đ Đ K
***
Nghe Đàn

Thổi hồn vào cung đàn
Đâu chỉ là tính tang
Nhạc trỗi đằm khúc thức
Đắm tơ lòng Quân Lang!

9-3-2020
Nguyễn Huy Khôi
***
Góp

Ôm đàn anh gẩy em nghe
Khúc tình lai láng bên khe suối vàng
Dưới trời mây trắng thênh thang
Gió hiu hiu thổi nhẹ nhàng
Tóc em vờn cổ anh càng ngất ngây
Em ôm anh hơi ấm lây
Tình đâu bỗng nở buông ngay đàn
Trên đồi cỏ mọc tràn lan
Anh ngả em xuống tìm làn môi ngoan

Đồ Cóc