Tiếng Hát: Lâm Dung
tiêu đề Nhãn
- BIÊN KHẢO
- CÂU ĐỐI
- CỔ THI
- GIA CHÁNH
- GIẢI TRÍ
- HÌNH ẢNH HỘI NGỘ
- HÌNH ẢNH NAY
- HÌNH ẢNH XƯA
- HỘI HỌA
- KHOA HỌC
- LƯU NIỆM
- LỊCH SỬ
- LỜI HAY Ý ĐẸP
- NHẠC
- SƯU TẦM
- SỨC KHOẺ
- THƠ
- THƠ CẢM TÁC
- THƠ DIỄN NGÂM
- THƠ DỊCH
- THƠ NHẠC
- THƠ PHỔ NHẠC
- THƠ SƯU TẦM
- THƠ TRANH
- THƠ TRANH NGHỆ SĨ
- TIN BUỒN
- TIN VUI
- VĂN
- VŨ HỐI THƯ HỌA
- VƯỜN THƠ VIÊN NGOẠI
- XƯỚNG HỌA
- YOUTUBE
Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2026
Tình Đã Nhạt Phai - Sáng Tác: Lê Nguyễn Nga - Tiếng Hát: Lâm Dung
Tiếng Hát: Lâm Dung
Dòng Đời

Cuộc đời một chiếc lông tơ
Lìa cành lá úa bóng mờ khói sương
Bên trời bóng nhạn dậm đường
Bao la biển rộng tứ phương mịt mờ...
Thuyền con lìa bến xa bờ
Dòng đời thoáng một giấc mơ hảo huyền
Niềm thương nỗi nhớ không tên...
Chỉ là ảo ảnh bập bềnh mây trôi
Giấc mơ xa tận phương trời...
Bao năm lận đận dòng đời bóng câu
Suối kia róc rách giọt sầu
Thác ghềnh vang vọng rừng sâu bạt ngàn
Thú vang tiếng hót lạc đàn
Nỗi niềm hoài vọng hợp tan sương mờ
Tình xưa nghĩa cũ ước mơ.......
Biển lao xao sóng vỗ bờ ngàn năm.....!
Ngư Sĩ
Hoa Tháng Tư
Đi trên xa lộ hướng Nam hay Bắc
Hai bên đường đều rực rỡ màu hoa
Bluebonnet xanh tím cả hồn thơ
Bồ Công Anh thả hồn bay trong gió.
Tôi muốn được dừng xe giây phút đó
Hỏi cánh hoa trắng theo gió về đâu
Những câu thơ tôi bất chợt theo sau
Những ước mơ tôi bồng bềnh phiêu lãng.
Hoa dại tháng Tư sao mà lãng mạn
Có ai bị cảm nắng với hoa không?
Xanh đỏ tím vàng nở khắp cánh đồng
Hoa làm đẹp đất khô cằn Texas.
Có ai yêu hoa muốn đi cho hết
Những dặm đường hoa dệt thảm như mơ
Ai muốn là người khách lỡ chuyến xe
Để ở lại với hoa thêm chút nữa.
Tạm biệt đường xa tôi về thành phố
Tháng Tư nắng gió như kẻ đa tình
Cây ra hoa và cỏ mọc thêm xanh
Vườn nhà tôi một tình yêu chờ đợi.
Hoa Hồng nở sau vài cơn mưa tới
Hoa thanh xuân cười cợt với mưa Xuân
Tôi thanh xuân phai nét đã bao lần
Nhưng lòng vẫn là Xuân cùng hoa cỏ.
Nguyễn Thị Thanh Dương
“Linh Cảm” Có Thể Là Ký Ức Từ Tương Lai, Theo Một Số Nhà Khoa Học - Gargi Chakravorty May 6, 2026(Biên Soạn: Huỳnh Chiêu Đẳng)
Bạn có bao giờ cảm thấy bồn chồn trong bụng trước khi một việc quan trọng xảy ra chưa? Có khi bạn thấy bất an về một quyết định nào đó dù không có lý do rõ ràng, hoặc linh cảm nguy hiểm ngay trước lúc chuyện xấu xảy đến. Phần đông chúng ta thường cho đó chỉ là sự trùng hợp hay lo âu. Nhưng nếu những cảm giác ấy không hề ngẫu nhiên thì sao?
Một số cuộc khảo cứu gần đây cho rằng bộ óc con người có thể “vươn tới tương lai”, nhận được tin tức của những việc chưa xảy ra. Nghe như chuyện tiểu thuyết khoa học giả tưởng, nhưng hiện nay có nhiều nhà nghiên cứu xem giả thuyết ấy là điều đáng lưu tâm, dựa trên các thí nghiệm làm lung lay quan niệm thông thường về ý thức và thời gian.
Nhà nghiên cứu Dean Radin vào thập niên 1990 đã làm nhiều thí nghiệm nhằm xem thử ý thức con người có vượt khỏi giới hạn thời gian hay không. Kết quả khá lạ lùng: khi người tham dự đoán sẽ thấy hình ảnh dễ chịu, não bộ phản ứng rất ít; nhưng khi sắp xuất hiện hình ảnh tiêu cực, hoạt động não lại tăng mạnh.
Điều đáng chú ý là nhiều lần phản ứng ấy xảy ra trước khi hình ảnh hiện ra, dù người tham dự hoàn toàn không thể biết trước. Tựa như ý thức đã “đi trước thời gian”. Các cuộc thử nghiệm tương tự sau này được lặp lại nhiều lần với kết quả gần giống nhau, khiến người ta khó gạt bỏ chỉ vì sai sót thí nghiệm.
Một số nhà nghiên cứu cho rằng bộ óc hiện tại có thể liên kết với chính nó trong tương lai qua hiện tượng gọi là “rối lượng tử”. Albert Einstein từng gọi đó là “tác động ma quái từ xa”.
Dean Radin giải thích rằng nếu bộ óc hôm nay có liên hệ với bộ óc của chính mình trong tương lai, thì cảm giác hiện tại có thể giống như một ký ức chưa xảy ra. Nói cách khác, cái “linh cảm” của ta có thể là tín hiệu từ tương lai truyền ngược lại. Nhà nghiên cứu Julia Mossbridge cho rằng khả năng “biết trước” có thể là những ký ức từ tương lai rò rỉ ngược về hiện tại.
Không phải ai cũng tin chuyện con người có thể “nhìn thấy tương lai”. Một số nhà khoa học đưa ra cách giải thích thực tế hơn: bộ óc con người là cỗ máy dự đoán vô cùng tinh vi.
Cái gọi là “tiềm thức thích nghi” hoạt động âm thầm dưới tầng ý thức. Nó giúp con người nhận ra quy luật, phân tích hoàn cảnh và phán đoán cực nhanh mà ta không hề hay biết. Bộ óc luôn ghi nhận vô số chi tiết nhỏ từ môi trường xung quanh, rồi kết hợp kinh nghiệm quá khứ để đưa ra cảnh báo. Vì tiến trình ấy xảy ra quá nhanh nên ta có cảm giác như mình “biết trước”.
Khi nói đến “linh cảm từ bụng dạ”, thật ra điều đó không hoàn toàn là lối nói bóng gió. Hệ tiêu hóa chứa hơn một trăm triệu tế bào thần kinh, tạo thành “hệ thần kinh ruột”, đôi khi được gọi là “bộ óc thứ hai”.
Ruột liên lạc với não qua dây thần kinh phế vị. Nhờ đó, tình trạng cơ thể ảnh hưởng trực tiếp đến cảm xúc và quyết định. Tim đập nhanh hay hơi thở dồn dập có thể làm ta thấy lo âu; tín hiệu từ dạ dày cũng có thể ảnh hưởng đến hành vi và trực giác.
Dean Radin cho rằng ý thức con người có lẽ không hoàn toàn lệ thuộc vào dòng thời gian theo kiểu quá khứ – hiện tại – tương lai. Một số nhà vật lý học hiện đại cũng đặt câu hỏi rằng thời gian có thật sự “thẳng một đường” hay không.
Nếu tương lai đã tồn tại dưới một dạng nào đó, thì có lẽ đôi khi con người vô tình tiếp nhận được mảnh vụn của nó. Nếu điều này đúng, thì quan niệm thông thường về nguyên nhân và hậu quả có thể cần xét lại.
Nhiều nhà nghiên cứu cho rằng bộ óc không chỉ ghi nhớ chuyện cũ mà còn liên tục dựng nên những hình ảnh về tương lai. Nó dùng kinh nghiệm quá khứ để mô phỏng những điều có thể xảy đến.
Nói cách khác, não bộ luôn “chạy thử” vô số tình huống tương lai nhằm giúp con người chuẩn bị trước. Khả năng tiên liệu này là phần căn bản của nhận thức và sinh tồn.
Một vài công trình nghiên cứu cho rằng hiện tượng “biết trước” có dấu hiệu thống kê đáng lưu tâm. Có tài liệu cho biết cơ quan CIA từng nghiên cứu hiện tượng này và giải mật một phần vào năm 1995.
Julia Mossbridge nhận định rằng trung bình, con người có thể vô thức tiếp nhận một ít tin tức về tương lai; và có người dường như làm được điều đó rõ ràng hơn người khác. Tuy nhiên, giới khoa học vẫn chưa đạt đồng thuận hoàn toàn. Nhiều thí nghiệm cần được kiểm chứng thêm trước khi có thể xem là sự thật chắc chắn.
Nhiều loài vật biểu lộ khả năng tiên liệu đáng kinh ngạc qua cách xây tổ hay đắp đập.
Ong mật xây tổ hình lục giác cực kỳ hữu hiệu về mặt toán học, đến mức các nhà toán học xác nhận đây là cấu trúc tiết kiệm vật liệu nhất trong thiên nhiên. Hải ly thì xây đập làm thay đổi cả môi trường sống xung quanh, như thể chúng biết trước nhu cầu tương lai.
Những hành vi ấy cho thấy sinh vật trong thiên nhiên không chỉ phản ứng tức thời mà còn biết chuẩn bị cho điều sắp xảy ra.
Một số cuộc nghiên cứu cho rằng hiện tượng “linh cảm” có thể là điều có thật, khiến nhiều nhà khoa học phải xét lại hiểu biết về thời gian và ý thức. Dù đó là tín hiệu lượng tử từ tương lai hay chỉ là khả năng nhận ra quy luật cực nhanh của bộ óc, thì linh cảm dường như không đơn thuần là mê tín.
Nếu các nghiên cứu này tiếp tục được xác nhận, thì việc tin vào trực giác có thể là một lợi thế tiến hóa của con người. Có lẽ bộ óc chúng ta còn nhiều khả năng mà khoa học mới chỉ bắt đầu hiểu được.
Huỳnh Chiêu Đẳng
Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2026
Tưởng Niệm Cụ Bà Ngô Thi Quảng - Lê Tuấn
Đôi Dòng Về Học Viện Quốc Gia Hành chánh Của Việt Nam Cộng Hòa
Thứ Năm, 7 tháng 5, 2026
Mưa Thu -Thơ: Quách Giao - Nhạc Liên Bình Định - Ca Sĩ: Thái Hòa
Nhạc Liên Bình Định
Ca Sĩ: Thái Hòa
Sen Xưa Vẫn Nở
Mẹ Qua Đời(1974)
(Ảnh: Tác giả cung cấp)
Buồn đâu ngập cả không gian
Môi miệng run run lệ ngập tràn
Vũ trụ xoay vần trong đêm tối
Con người lây lất cảnh thế gian
Mẹ hỡi ôm nguồn vào lòng đất
Con ngồi nhặt lệ đếm chiều sang
Mây ơi có biết lòng chăng tá
Theo gió trôi đi giấc mộng vàng
Tô Đình Đài
Về Thăm Hà Nội

(viết tặng Nguyễn Minh)
Tôi xa Hà Nội, xa Hà Nội
Mới đó thôi mà bấy năm trôi
Bạn cũ gặp nhau nhìn rất vội
Nụ cười te tẻ hé trên môi.
Ờ gió heo may đã mỏng rồi
Mây chiều cũng ít bảng lảng trôi
Giờ còn ai đợi canh chừng tối
Dụ một tiếng reo thả chỗ ngồi?!
Tôi lặng nghe lòng chất vấn tôi
Người ta giờ đã khác xưa rồi
Thời gian thì cứ trôi vồi vội
Tôi lại giam mình góc xa xôi.
Tôi biết nhưng mà biết vậy thôi
Chuyện xưa còn giữ được mấy hồi
Tôi về Hà Nội thăm Hà Nội
Mua chút niềm riêng ngủ quên rồi...
Hà Nội, ngày 9 tháng 2-2025
Đặng Xuân Xuyến
Lễ Vesak Nơi Miền Thung Lũng Hoa Vàng 2026
Thứ Tư, 6 tháng 5, 2026
Hương Thu - Sáng Tác: Nguyễn Thanh Cảnh - Hòa Âm: Dương Hoàng Phúc - Ca Sĩ: Thái Hòa
Hòa Âm: Dương Hoàng Phúc
Ca Sĩ: Thái Hòa
Chỉ Là Mơ…

Một cánh chim bay biệt quê nhà
Phương người thu muộn vàng nỗi nhớ
Phương này xuân cạn úa tàn hoa.
Sông xưa dĩ vãng chảy ngược dòng
Mang về chốn cũ mỏi mòn trông
Bến cũ đò neo đêm trăng tỏ
Hạnh phúc giao hòa thỏa ước mong.
Sông này dĩ vãng chỉ là mơ...
Tang Thương
Chiều vội xuống
Sương giăng mờ phố núi.
Đường quanh đây
Sỏi đá ngại chân qua.
Đã tàn binh
Sao hiu quạnh quá!
-Mẹ già tôi
Khuất bóng bên trời
Còn người yêu tôi
Lặng im trong mộ cỏ!
Mỗi thu về
Vàng ngập lá tàn rơi!
Tôi nhẹ bước vào vườn
Đâu thấy gì?!
Tràn ngập nỗi tang thương!
22-4-2026
Hàn Thiên Lương
Bữa Cơm Có Cá Thời Bao Cấp
Cửa hàng cá này bên cạnh hàng rau củ thật… xứng đôi vừa lứa. Có hôm bán rau củ Đà Lạt mới về, nghe sang thế. Nhưng bông cải còn nguyên cuống dài và lá vàng úa, bên trong là bông cải đã có nhiều vết nám vàng nám đen, cà rốt thì bám đầy đất …chưa kịp rửa, mấy quả su su gai tua tủa già khú. Hàng hợp tác xã nhà nước khỏi cần mẫu mã sạch đẹp và nhất là khỏi cần mời chào người ta vẫn phải mua vì giá rẻ hơn ngoài chợ đen. Đống cá vụn tạp nhạp và đống rau củ Đà Lạt này chỉ đáng bán cho… heo ăn.
Mới hơn 6 giờ sáng tôi vén màn gọi nhỏ em đang ngủ:
– Thoa, dậy trông cháu chị đi chợ..
Thoa dụi mắt chưa tỉnh ngủ nhưng vẫn ngạc nhiên:
– Sao hôm nay chị đi chợ sớm?
Tôi xách giỏ sẵn sàng và dặn dò em gái 12 tuổi:
– Lát nữa thằng Bí dậy hai dì cháu ăn gói xôi trên bàn nhé.
Rồi tôi nói nhỏ làm như… sợ hàng xóm nghe thấy họ sẽ mua hết phần của mình:
– Hôm nay cửa hàng bán cá Thu, chị đi sớm xếp hàng. Lâu lắm nhà mình chưa được ăn cá Thu.
Dù thế nào tôi vẫn hào hứng xếp hàng và hy vọng đợi chờ. Đến hơn 7 giờ sáng nhân viên cửa hàng hải sản mới khệnh khạng kéo cửa lên. Một bà xếp hàng sốt ruột lớn tiếng:
– Cửa hàng mở cửa trễ 15 phút, lẹ lẹ lên cho bà con nhờ.
Một nhân viên cửa hàng cũng lớn tiếng đáp trả ngay:
– Chúng tôi đang sửa soạn nãy giờ, không rảnh đâu nghe bà con.
Cả một bàn cá đầy ụ đã được bày ra, những người đứng sau cố nghiêng người ra, rướn người, rướn cổ lên cao hơn người đứng trước nhìn vào quầy cá và bàn tán:
– Hình như toàn là cá con..
– Nghe… đồn là hôm nay có cá Thu. Chắc cá Thu sẽ bày lên sau..?
Một bà mơ ước:
– Cá Thu tươi về chiên sơ, sốt cà chua nhỉ…
Tôi giữ cuốn sổ mua hàng trong tay, thành thật hơn bao giờ:
– Cá Thu không tươi, lòi gan lòi phèo tôi cũng mua. Có còn hơn không.
Người đầu tiên mua được cá, chen ra khỏi đám đông để… trả lời nhiều câu hỏi:
– Cá gì vậy chị? Cá có tươi không?
– Có cá Thu không?
Bà vừa mua được cá hớn hở:
– Một đống cá lộn xộn con to con nhỏ, cá nục, cá bạc má, cá phèn hầm bà lằng về nhà chịu khó lựa ra. Tui nhà nghèo con đông cá nào cũng ngon. Đừng mơ tới chuyện cá Thu nghe bà con.
Rồi những bà kế tiếp chẳng thấy bà nào khoe mua được cá Thu cả. Đến lượt tôi, đứng đối diện với phản cá, tôi… e dè hỏi người bán hàng:
– Có cá Thu không chị?
Chị ta cong cớn hất hàm nhìn vào bàn cá và ra lệnh:
– Có thì đã bày ra đây. Thế chị có mua cá này không thì bảo?
Tôi nhìn đống cá chán nản và thò tay vào định chọn con cá nào đỡ bèo nhèo thì bị chị nhân viên… mắng:– Tiêu chuẩn mỗi hộ một ký. Chị mua bao nhiêu tôi cân, thì giờ đâu mà đợi chị chọn từng con cá.
Tôi mua một ký cá lộn xộn, thầm trách Dung thông tin sai làm tôi phải dậy sớm đi chợ sớm để mua mớ cá ôi này.
Về đến nhà Thoa hỏi ngay:
– Chị mua được cá Thu không?
Tôi vẫn bực mình từ chợ chưa thèm trả lời thì Thoa khoe:
– Nãy cu Bí ăn hết gói xôi rồi.
Tôi nhìn đầu tóc Thoa và gắt em:
– Con gái ngủ dậy đầu tóc không chải rối bù lên như ổ quạ thế kia.
Đã không được khen công bế cháu chăm cháu còn bị chị mắng Thoa xụ mặt:
– Từ lúc ngủ dậy thằng Bí chỉ khóc đòi mẹ, em phải bế dỗ nó đấy chứ.
Tôi biết mình cáu kỉnh vô lý, chỉ vì bị hố không có cá Thu, không mua được cá Thu nên tôi giận “cá” chém thớt, lây sang nhỏ em. Tôi dịu giọng lại để chuộc lỗi:
– Không có cá Thu, chị mua cá linh tinh nhưng chị sẽ kho kiểu này ngon lắm. Trông cháu tiếp để chị nấu cơm.
Linh thường xuyên mang tô cơm sang nhà tôi vừa ăn vừa nói chuyện với Thoa. Hôm nay cũng thế. Hai đứa cùng khoe:
– Hôm nay nhà tao ăn cơm với cá
– Hôm nay nhà tao cũng ăn cơm với cá, mẹ tao kho cá Thu ngon lắm..
Thoa không tin, nhìn vào tô cơm của Linh và ngạc nhiên:
– Nhà mày mua cá Thu cửa hàng hợp tác xã hả, sao chị tao đi xếp hàng từ sớm mua không có….
– Mẹ tao nhờ bác Thà trưởng cửa hàng hải sản mua giùm, bác mang cá đến nhà cho mẹ.
Linh ăn xong tô cơm dắt em về nhà thì Thoa “mét” tôi:
– Nhà con Linh mua được cá Thu đó chị, em thấy tô cơm của nó có một khoanh cá Thu..– Chị nghe hai đứa nói chuyện rồi. Chị hiểu rồi vì mẹ nó là trưởng ban nhà đất ở phường quen biết nhiều lắm, mua thịt mua cá chỉ “nhờ” một tiếng là có ngay.
Thoa thèm thuồng:
– Em thấy nhà Linh ăn toàn đồ ngon, mẹ nó nấu cháo cá này, thịt kho trứng này…
Tôi hứa hẹn với Thoa:
– Hôm nào có cá Thu tươi ngon bán chợ đen, đắt bao nhiêu chị nhất định cũng mua về rim kho cả nhà ăn một bữa cho sướng, khỏi cần chầu chực ở cái cửa hàng hải sản… cà chớn ấy nữa.
Mấy hôm sau tôi gặp Dung và kể cửa hàng hải sản của Dì Năm nó không hề có cá Thu như Dung đã báo cho tôi thì Dung không hề ngạc nhiên:
– Làm gì có… dư mà bán ra ngoài chứ, dì Năm kể hôm ấy cửa hàng nhận về 4 cần xé cá, 2 cần xé cá Thu và 2 cần xé cá lộn xộn. Tưởng bán “nội bộ” một ít còn bán ra ngoài cho dân, ai dè ông nọ bà kia nhắn gởi để dành cho họ người một ký người hai ký… hết sạch luôn.
Nguyễn Thị Thanh Dương
Thứ Ba, 5 tháng 5, 2026
Mơ Em Chiều Nay - Nhạc Và Lời: Nguyễn Tuấn - AI Cover by Siliconband
Thực Hiện: Minh Châu Nguyễn
AI Cover by Siliconband
Lá Vàng

Gió rét trời thu rãi lá vàng
Để lòng vương vấn mỗi thu sang
Mây trời bàng bạc trôi lơ lững
Nắng nhạt nhuộm sầu nỗi chứa chan
Mãi đợi xuân sang buồn chất ngất
Trông mòn cánh nhạn trãi mênh mang
Thu đi thu đến bao hoài cảm
Ngư Sĩ
Thành Phố Buồn
Đêm buồn văng vẳng điệu trầm rung
Tình yêu Than Thở đàn sai nhịp
Thơ mộng Tuyền Lâm khói ẩn rừng
Bảo Đại dinh hoàng danh mãi vọng
Langbiang đỉnh núi lệ còn rưng
Phố buồn Đà Lạt bao hương sắc
Lữ khách vấn vương chẳng lạ lùng
Quên Đi
Chân Tâm Biển Lặng
Kiếp Nhân sinh, như thuyền lạc giữa dòng
Nổi trôi trên, ngàn cơn sóng đại dương
Tay vững lái thuyền sẽ vào bờ bến
Đời có lúc, giận, vui, buồn, lẫn lộn
Như đại dương, có lúc sóng hiền hòa
Có những ngày, biển bão tố phong ba !
Ta lênh đênh, như con thuyền lạc hướng
Hãy bình tĩnh cho Tâm hồn yên ổn
Chân Tâm là biển lặng giữa đại dương
Dòng Đời như sóng vỗ thủy triều lên
Thân Ta như thuyền nan vượt ngàn sóng
Mặc dù cho trần gian đầy biến động
Nhìn cuộc đời bằng tâm ý bình thường
Tâm không còn, ô nhiễm, giận, sầu, vương
Khổ vui buồn, phiền não tan theo gió...
Hoàng Thục Uyên
Nhàn Thuyết 閒說 - Vương Kiến (Vãn Đường)
Trăm cánh hoa đào chẳng hóa xuân
Ngàn năm hạc nôi chửa nên thần
Bãi Tần quý bởi chim anh vũ
Dinh chúa nghèo vì đám mẫu đơn
Điệu múa, giọng ca thay lúc lúc
Nét mi kiểu tóc mới lần lần
Trống rung sáu nẻo ngựa phi xuất
Gặp gỡ học đòi thói ngạo nhân
Lộc Bắc
Fev26
Nhàn phiếm
Xuân thắm nào cần đào trổ bông
Uy nghiêm mặc kệ hạc nghìn hồng
Nhiễu nhương Tần Lũng vì chim quý
Vương tước thành nghèo bởi mẫu đơn
Ca hát múa may thay đổi chán
Tóc tai mặt mũi kiểu khoa trương
Trống vang kỵ mã từ muôn hướng
Tụ họp vui chơi thói sống cuồng
Thanh Vân
***
Đồng ý với anh Tâm là bài chữ Hán của anh Bảo sai từ cái đầu đề. Chữ đầu tiên là NHÀN, không phải VĂN.
Chữ thứ tư, câu 4 là VỊ, không phải VI.
Chữ thư tư, câu 6 là Tâm, không phải PHÂN.
Cám ơn anh Tâm đã cho biết Bách Diệp là loài hoa có nhiều cánh, không đẹp, không đại diện cho mùa xuân.
Còn hoa Mẫu Đơn là hoa gì thì anh Tâm và anh Giám cũng đã giải thích.
Theo truyền thuyết, thì vào mùa đông, Vũ Tắc Thiên đi dạo vườn thượng uyển, ra lệnh ngày hôm sau, các loài hoa phải nở. Quả nhiên, trăm hoa đua nở, trừ Mẫu Đơn, nên nữ hoàng ra lệnh đầy hoa này tới Lạc Dương. Năm sau, Mẫu đơn nở rất đẹp, bà giận quá ra lệnh đốt hết. Ngờ đâu, hoa không chết mà năm sau lại nở đẹp vô vàn. Theo Google, thì Mẫu đơn là Peony, là loài mà mình gọi là Phù Dung, bông lớn, nhiều màu tươi thắm.
Ngoài ra, còn vài chữ khó:
- Duyên là nguyên cớ, vòng quanh.
- Anh vũ là con vẹt. (phương thảo thê thê anh vũ châu)
- Nhai là con đường.
- Cổ là cái trống.
Tác giả Vương Kiến GIẢNG NHÀN mà sao vất vả, khổ sở quá, chẳng thấy nhàn đâu cả: Hoa chẳng thành xuân, hạc chửa thành thần, Tần Lũng đẹp vì vẹt, người giàu ham chơi hoa sang mà thành nghèo, ca vũ phải đổi luôn, trang điểm khác mỗi ngày cho thêm đẹp, tụi trẻ khua trống, cưỡi ngựa túa ra đường, toàn bắt chước vẻ điên cuồng, hợm hĩnh..
Giảng Nhàn
Đào hoa trăm cánh chẳng thành xuân,
Hạc sống nghìn năm chửa biến thần,
Tần Lũng quý vì chim anh vũ,
Mẫu đơn thích quá khiến nghèo dần,
Giọng ca, điệu múa thường đổi khác,
Kiểu tóc, làn mi sửa mỗi lần,
Trống động sáu đường phi ngựa tới,
Thấy toàn một bọn học cuồng nhân.
Bát Sách.
(Ngày 05/03/2026)
***








