Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2026

Em Đẹp Quá - Nhac: Alpha Linh - AI Phục Hồi

Nhac: Alpha Linh - AI Phục Hồi

Hà Nội Ơi!

 

Ta xa Hà Nội mến yêu
Ngày đi du học cô liêu não nề
Mỗi Xuân mong ước trở về
Trường xưa bạn cũ đề huề bên nhau

Thời gian thấm thoát trôi mau
Bước vào Đại Học xa nhau ngỡ ngàng
Giờ này sắp tới tuổi vàng
Những năm còn lại…đời càng ngắn đi

Ngày xa Hà Nội nói chi?
Hẹn em trở lại mỗi khi Xuân về
Để rồi ta lại lỗi thề
Xuân đi, Xuân đến ê chề nhớ thương

Sống đời viễn xứ tha hương
Giang hồ phiêu bạt, bốn phương là nhà
Hà Nội ơi! Nhớ đậm đà
Mùa Thu quyến rũ khó mà lãng quên

Khách nhàn du đông như nêm
Cốm Vòng, hồng Lạng cộng thêm thị vàng
Áo nhung tha thướt các nàng
Gái trai sánh bước dịu dàng xinh tươi

Xa Hà Nội tuổi đôi mươi
Lần đầu trở lại sáu mươi năm tròn
Bao kỷ niệm đẹp vẫn còn
Hà Nội yêu dấu, chẳng mòn, chẳng phai

Thái Hưng

Con Vẫn Muốn

 

Lạy Thượng Đế ...
Giúp hồn con bình thản
Đừng buồn vương trong kiếp sống tha hương
Đừng rưng rưng những giọt lệ tủi hờn
Đừng nuối tiếc khoảng xuân thời...đã mất

Dù tim con, nỗi buồn đau chất ngất
Mắt môi mờ theo ngấn lệ thời gian
Tóc pha sương với ngày tháng mỏi mòn
Con vẫn muốn ...con vẫn còn rất trẻ

Để con được một lần con sống lại
Thuở xuân xanh mắt biếc với môi hồng
Ước mơ dào dạt trong lòng
Tình quân lý tưởng mặn nồng đón đưa...

Thượng Đế ơi!
Con chỉ là một linh hồn bé nhỏ
Sợ buồn đau, sợ ghét bỏ của thế nhân
Sợ cả đơn côi tiếp nối phũ phàng
Con sợ lắm...bởi bao lần gục khóc!

Một trái tim, một khối óc
Buồn rơi rồi trên mái tóc còn xanh
Đường thêu hoa dệt mộng đã không thành
Duyên với nợ...công danh đành lỡ dở.

Chân bước vội trên đường tình bỡ ngỡ
Hỏi đôi lời sỏi đá cũng làm ngơ
Để trái tim thơ lầm lạc dại khờ
Ngày xuất giá...mắt môi mờ ngấn lệ!!!

nguyễn phan ngọc an
San Jose - 2026

Nghe Jazz

 

Hôm nay nghe nhạc Jazz
Bỗng thương nhớ dạt dào
Khi tôi còn rất trẻ
Chiều cuối tuần xôn xao

Mộng đời ở phía trước
Tình yêu chẳng vội vàng
Nhạc tình, say men ngọt
Chếnh choáng hồn đi hoang

Quán mở nhạc rộn ràng
Ly rượu vang nồng nàn
Anh mời tôi uống cạn
Để lòng mình mênh mang

Không lả lướt như Waltz
Không quý phái Tango
Jazz ma mị quyến rũ
Dẫn tôi vào cơn mê

Như đôi mắt đắm đuối
Như vòng tay gọi mời
Jazz thẳm sâu tha thiết
Như khi anh nhìn tôi

Jazz bao la mịt mù
Sương khói buổi chiều Thu
Dập dồn như sóng vỗ
Tôi cùng anh lãng du

Lâng lâng những cảm xúc
Tuổi đôi mươi đâu rồi?
Jazz, Valse, Slow Rock
Muốn đầy vơi khóc cười


Thời gian trôi muôn nẻo
Tóc xanh nhạt phai dần
Sao tôi còn nhớ mãi
Dư âm ... một thời xuân??

Edmonton, Tháng 5/2023
Kim Loan

Nhớ Quá Đi Thôi

 

Thơ & Thơ Tranh: Ý Nga

Phương Pháp Mới Điều Trị Ung Thư Nhiếp Hộ Tuyến Giảm Bớt Phản Ứng Phụ


Nguồn tin và chi tiết: 

HCD: Máy tóm tắt nội dung bài báo (có thể còn sót những « tiếng mới » khó hiểu khó nghe)

Phương pháp mới điều trị ung thư nhiếp hộ tuyến giúp giảm bớt phản ứng phụ

Một cuộc khảo cứu quy mô kéo dài 10 năm của Đại học Hoàng Gia Luân Đôn vừa mang lại tin vui cho các bệnh nhân ung thư nhiếp hộ tuyến (tuyến tiền liệt). Phương pháp mới này có tên là "trị liệu khu trú" (focal therapy) — sử dụng sóng siêu âm cường độ cao hoặc kỹ thuật đông lạnh để phá hủy các tế bào bệnh. Khảo cứu trên gần 3,500 nam giới cho thấy phương pháp này có kết quả rất tốt đẹp, mở ra hy vọng thay đổi lối chữa trị trong tương lai.

Những điểm chính từ cuộc khảo cứu:Kết quả khả quan: Hầu hết người tham gia đều mắc bệnh ở mức độ vừa hoặc nặng, nhưng sau 10 năm điều trị, chỉ có hai người tử vong vì căn bệnh này. Kết quả này tốt ngang bằng với các phương pháp mổ hay xạ trị truyền thống.

Hạn chế được biến chứng: Nguy cơ gặp phải các phản ứng phụ như tiểu tiện khôn kìm được hay suy giảm sinh lực đàn ông đã giảm xuống hơn một nửa so với trước đây.

Thực trạng tại Anh quốc: Dù phương pháp này đã có từ hơn 20 năm qua, hiện nay mỗi năm chỉ có khoảng 1,000 người ở Anh được cách điều trị mới nầy, trong khi có đến 15,000 người có thể đón nhận ích lợi từ nó. Nguyên do là vì Hội đồng Y tế Anh (NICE) trước đây chưa có đủ tài liệu lâu dài để phê chuẩn đưa vào áp dụng rộng rãi tại các bệnh viện công.

Trước những bằng chứng thật tế vừa được công bố, các hội từ thiện và giới chức y tế đang thúc giục chính phủ nhanh chóng mở rộng phương pháp trị liệu này đến nhiều bệnh viện hơn, giúp cho các bệnh nhân có thêm sự lựa chọn an toàn, tránh được những nỗi đau khổ không đáng có về thể xác lẫn tinh thần.

HCD: Đây là một tin vui chung

Huỳnh Chiêu Đẳng

Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2026

Tiếng Hát Lênh Đênh - Nhạc&Lời: Lương Ngọc Châu &Tử Phác - Trình Bày: Pham Anh Dũng

Nhạc&Lời : Lương Ngọc Châu &Tử Phác
Trình Bày: Pham Anh Dũng
Thực Hiện: Phú Hùng

Mang Theo Kỷ Niệm Vào Đời

 
Có một thời ngủ quên trong ký ức
Ngoài sân trường phượng đỏ nở mùa hoa
Tiếng trống trường nhịp nhanh như hối thúc
Niên học cuối cùng trước phút chia xa
Nắng hạ về lung linh tà áo trắng
Mai đi rồi con đường vắng tìm ai
Còn lại ta sau ba tháng ngày dài
Ôm kỷ niệm của cuộc tình thơ dại
Cái bàn gỗ mai này còn ở lại
Im lặng nhìn người nhúc nhát tim non
Có lẽ cùng ta giữ mối tình son
Bao nǎm tháng vẫn còn mùa hoa phượng
Bao năm tháng tường vôi giờ phai nhạt
Mái trường xưa còn hằn vết phong ba
Nhưng tên người mãi khắc trong tim ta
Cái bàn gỗ hiện vẫn là minh chứng

8/10/25
Biện Công Danh

Mãi Đợi Mong - Năm Mươi Mốt Năm



Xướng:

Mãi Đợi Mong

Năm mươi mốt năm, quá nửa cuộc đời
Còn bao ngày ta ngồi hồi tưởng lại ?
Ôn quá khứ đầy gian lao ngang trái,
Mảnh tình đời nghe nhói tận tim côi.

Năm mươi mốt năm, buồn đọng bờ môi
Bao mơ ước trôi theo dòng nước mắt,
Đời đen bạc lưu lạc nơi đất khách.
Nay thân già tâm trí vẫn bình sinh.

Năm mươi mốt năm, mỏi gót đăng trình
Ta muốn tìm về thăm quê hương cũ,
Con đường làng hàng tre xanh bóng rũ,
Mái tranh nghèo rêu phủ nhớ ngày nao!

Năm mươi mốt năm, ta mãi ước ao
Quê hương mình tình người đã đổi mới.
Sống chan hòa mong tương lai vươn tới
Niềm hân hoan hàng triệu trái tim nồng.

Năm mươi mốt năm, ta mãi đợi mong.
Nước Việt Nam được ấm no sung túc,
Hưởng thanh bình dân vui sống hạnh phúc.
Niềm tự hào thuở hòn ngọc Viễn Đông.

Tuyến Lê Sydney
Jul 14-26
***
Họa: Năm Mươi Mốt Năm

Năm mươi mốt năm kiếp nạn dòng đời
Nay tóc bạc ngậm ngùi hoài niệm lại
Để nhận thức con người ai phải trái
Mạt vận thời đành chấp nhận đơn côi.

Năm mươi mốt năm giọt đắng trên môi
Lệ sầu ướt trên bờ mi khóe mắt
Kiếp lưu vong thân phận buồn ly khách
Ta đã làm gì trong cõi nhân sinh ?

Năm mươi mốt năm vượt cuộc hải trình
Luôn nhớ đến phố xưa , quân trường cũ
Nhớ Sài- Gòn , nhớ hàng bã đậu rũ
Nhớ đơn vị lừng danh chiến tích năm nao.

Năm mươi mốt năm đêm không trăng sao
Giang sơn cẩm tú bao giờ thay ngày mới
Để toàn dân hân hoan mừng hội tới
Cùng nâng ly uống cạn vị thơm nồng.

Năm mươi mốt năm ai cũng ước mong
Sống trong cảnh thanh bình đời an lạc
Đất nước sẽ phú cường vang Châu Á
Không hổ danh hòn ngọc giữa trời Đông.

Lâm Hoài Vũ
Lug 15, 2026


Nhà Văn Hồ Trường An Và Câu Chuyện Vui Văn Chương: Những Bài Tâm Khúc

Cách nay hơn hai mươi năm trước có một thiếu phụ nhan sắc, giàu có, làm chủ một cửa tiệm ở Paris, bà rất yêu thơ và đã làm thơ. Bà đã gởi một tập bản thảo khoảng 200 bài thơ để nhờ tôi viết bài giới thiệu cho tập thơ sắp in. Tôi đọc xong tập bản thảo mà lòng len chút buồn man mác vì trong đó có nhiều giọt lệ của một cuộc tình chia ly của một gia đình đổ vỡ! 

Những tâm tình được giấu kín từ lâu trong đáy lòng nay trỗi dậy, hiện lên con chữ phơi bày trên trang giấy như một đoạn phim cũ được chiếu lại. Những bài thơ tuy chứa đầy cảm xúc của tiếng lòng, nhưng nghệ thuật của thơ vẫn cần phải có thời gian chăm sóc cho ý thơ sâu lắng, ngôn ngữ thơ có màu sắc hơn rồi mới in sau, chắc thơ Bà sẽ có một chỗ đứng riêng trong lòng đọc giả. Nhưng bà muốn có tác phẩm ngay, do đó Bà hẹn tôi ở khu Á châu Paris 13. Hôm đó bà đến cùng hai người bạn rất nghệ sĩ tính ở Paris là BS Nguyễn Trọng Kỳ và KS Vũ Quốc Hùng. BS Nguyễn Trọng Kỳ chuyên gia trị liệu về da, đa số bệnh nhân của ông là những minh tinh tài tử nổi tiếng thế giới, do đó tiền khám bệnh rất đắt nên có một thời rất giàu. Ông có viết một vài tác phẩm ngoại ngữ, ngoài ra còn có hơn 1000 trang bản thảo viết tay và đánh máy toàn là thơ Pháp và Thơ Anh, ông trao cho tôi cất giữ trước khi mất. KS Vũ Quốc Hùng có bút hiệu Vũ Nguyên Bích sáng tác rất nhiều thơ Pháp và Việt, người viết lời cho ca khúc Mưa Chiều Kỷ Niệm, nhạc của Duy Yên.

Trong câu chuyện thân mật và cởi mở Bà tâm sự lúc còn là nữ sinh Gia long rất thích đi xem phim cinê, và mê say hào quang sáng chói của điện ảnh và tài tử. Do duyên nợ kếp hợp bà đã trở thành vợ của một tài tử nổi tiếng nhất miền Nam thuở đó. Dù đã có chung nhau mấy người con nhưng hai người không thể bước chung đường đến cuối đời, tình yêu đã vuột khỏi vòng tay làm lỡ hạnh phúc trăm năm! Nay tóc sắp điểm sương bà lại muốn bước vào con đường của nghệ sĩ để khám phá thế giới đầy mộng ảo kỳ diệu trong thi ca, hay Bà chỉ muốn nương náu vào cõi thơ để niềm đau có chỗ trú ngụ?
Bà thấy tôi sinh hoạt với nhiều tạp chí văn học hải ngoại nên muốn nhờ tôi giới thiệu thơ. Tôi chỉ là người làm thơ nên yêu thơ và trân trọng những người làm thơ. Do đó không dám giới thiệu bừa một thi phẩm đầu tay của một tác giả, vì đối với nhà thơ rất quan trọng. Theo tôi thơ bắt nguồn từ cảm xúc tâm hồn, thơ hiện thành con chữ qua nhiều hình thức, thể loại, không bắt buộc nhất định ở một thể loại nào. Đọc bài thơ, người đọc thích hay không thích, nhưng hiểu được cái hay cái đẹp giá trị của thơ ất khó, nhất là thơ tâm linh về lẽ đạo, ngôn ngữ thơ rất trừu tượng, siêu hình mà tôi không hiểu nhiều! Vì ý thức được điều đó nên tôi khuyên bà hãy nhờ những thi sĩ lão thành trong hội Thơ thì tốt hơn. Bà gạt phăng đi nói:
«Các ông bà đó đời nào thèm đọc thơ của tôi, thì làm sao hiểu được tâm hồn tôi mà nhờ viết!»
Lòng tôi thoáng bùi ngùi xúc động, và chân thành nói:
«Thơ của chị có hồn sao không nhờ anh Nguyễn Trọng Kỳ hay anh Vũ Quốc Hùng giúp cho?»
. Nhà thơ Vũ Nguyên Bích từ chối ngay, anh bảo:
«Tôi làm thơ Pháp thì tàm tạm, chứ thơ Việt chỉ làm chơi, đâu có đủ ngôn ngữ mà giúp!».
BS Nguyễn Trọng Kỳ nói:
«Tôi cũng thế, qua Pháp từ đầu tập niên 50 đến nay còn nói và viết được tiếng Việt là may, nên đâu dám viết lời giới thiệu!"

Câu chuyện chấm dứt vì tôi còn có hẹn với người bạn văn ở quán Đào Viên nên từ giã đi. Nghe đến tên Hồ Trường An bà chủ tiệm thẩm mỹ mắt sáng lên liền đề nghị cho bà đi chung.


Chúng tôi đến quán Đào Viên nhà văn Hồ Trường An đã ngồi chờ ở đó. Tất cả đều quen thân nhau, riêng bà thẩm mỹ khuôn mặt rất vui khi gặp HồTrường An, vì bà quen biết nhà văn từ lâu. Trước năm 1975 Hồ Trường An làm ký giả kịch trường nên đã từng quen biết chồng cũ của bà. Hai người nói chuyện với nhau rất vui vẻ, bà hẹn sẽ xuống thăm nhà văn Hồ Trường An ở dưới Troyes. Tuần sau bà và nữ văn sĩ Việt Dương Nhân xuống thăm nhà văn Hồ Trường An, anh An vui vẻ đón tiếp. Trong câu chuyện bà đem tập bản thảo ra và nhờ Hồ Trường An viết lời giới thiệu tập thơ , bà còn muốn Hồ Trường An viết một bài báo khen thơ của bà, chi phí bao nhiêu tiền cũng trả. Bà vốn là nhà buôn nên thích trao đổi sòng phẳng. Tính thương trường đã nhiễm vào câu chuyện văn nghệ khiến anh Hồ Trường An giận tím mặt, anh rất ghét những ai nói đến tiền bạc dính vào văn nghệ. Nhà văn Hồ trường An từ ngày qua Pháp đến khi lìa đời chỉ sống bằng nghề viết sách nên rất nghèo nhưng thanh bạch. Khi nghe bà nói đến lấy tiền để thuê anh viết, khiến anh nổi điên lên chửi bà như tát nước vào mặt, và đuổi ra khỏi nhà. Thế là cuộc khẩu chiến long trời lở đất giữa bà và nhà văn Hồ Trường An. Trong lúc hăng máu tranh cãi khiến bà đã quên mất là anh Hồ Trường An là lưỡng tính, cũng có một nửa là đàn bà nên đủ ngôn ngữ trầm bổng sắc bén để đáp trả. Nữ chủ nhân giàu có đành phải chịu thua trong tức tưởi trở về Paris. Về đến Paris bà gọi phôn cho tôi kể lể rằng:
«Hồ Trường An nghèo mà còn phách chó! Tôi muốn giúp cho ổng một ít tiền mà hắn nổi điên lên xỉ vả tui! Tôi sống từng trải giữa trời Paris suốt mấy chục năm, phải vững tay và sừng xỏ lắm mới đứng vững làm chủ được một cơ sở kinh doanh có tầm vóc ở khu Á Châu. Từ đó đến giờ tôi chưa thua ai, thế mà hôm nay tôi chịu thua cái mồm cay độc của Hồ Trường An! Tức quá đi!».
Tôi nói:
«Chị mà tức giận sẽ mất hết cảm xúc, làm thơ sẽ hết hay đó!.»

Bà nghe thế dịu giọng, nhưng nỗi ấm ức vì tự ái vẫn âm ỉ. Để giằng mặt những ai coi thường thơ của bà. Có người giới thiệu cho bà một nguyệt san ở Paris, bà đã bỏ tiền ủng hộ mua nhiều báo và mướn luôn 4 trang báo đăng hàng loạt thơ của bà, và đăng luôn nhiều kỳ. Nhưng sau vài tháng chủ báo sợ dư luận đàm tiếu nên đã kiếm cách từ chối khéo, không đăng thơ bà nữa. Sự yêu thơ và thích làm thi sĩ đã làm mờ mắt bà, điều đó đã thúc đẩy bà trở về Việt Nam nhờ tìm những nhạc sĩ nghèo phổ nhạc. Vì thơ của bà có hồn, lại gặp nhạc sĩ có tài và có lòng nên đã chăm sóc kỹ từng nốt nhạc lời ca, chau chuốt từng câu nhạc, cắt xén, ráp nối lời thơ cho hợp với giai điệu, ý nhạc, do đó trong số trăm bài thơ của bà có mấy bài phổ nhạc thật hay và giá trị. Bà đã thực hiện được mấy CD phổ nhạc có tặng tôi và bằng hữu.

Không dừng ở đó, bà còn nhờ một số tờ báo và tạp chí văn nghệ trong nước viết bài ca ngợi mình. Những bài báo đăng nhiều ảnh màu thời còn trẻ đẹp của bà năm xưa với những bài viết đưa bà lên tuốt trời xanh:«Nhà thơ Trữ Tình tuyệt vời, Nữ đại gia tài sắc của vùng trời Paris, phu nhân một đại tài tử sài Gòn năm xưa».

Nhân dịp ngày đại hội Nhà Văn Việt Nam, bà theo nhóm văn sĩ đi họp đại hội Thơ ở Hà Nội, họ đưa bà đi theo chi tiền, nhưng vì không phải hội viên nên bà không được vào tham dự Hội! Là nhà thơ, có tác phẩm in trong nước, nay bị bỏ rơi nên bà buồn quá đi lang thang trên các công viên Hà Nội cố tìm cảm hứng sáng tác nhưng nghe lòng chua chát. Khi trở về Paris bà kể cho chúng tôi nghe những hậm hực của nỗi lòng nhà thơ.

Nhiều năm sau khi Bà làm thơ đã điêu luyện, và đã trải qua những chìm nổi trong giới văn nghệ bà mới hiểu được giá trị đích thực của nhà thơ, là giữ cho tâm hồn thanh cao, chứ không phải danh hiệu hay lời khen hão phù phiếm, từ đó bà ít đến dự những nơi sinh hoạt văn nghệ, và cũng không còn khoe mình nữa, mà ở nhà làm thơ cho mình, cho tha nhân. Nhà văn Hồ Trường An, nhà thơ Nguyễn Trọng Kỳ, nhà thơ Vũ Nguyên Bích đã về thiên cổ. Người đời có lẽ cũng quên bà là một nhà thơ. Riêng tôi vẫn trân trọng tâm hồn thi sĩ của bà, vẫn mong bà sẽ sáng tác những bài thơ hay, độc đáo vì cuộc đời bà là những vần thơ buồn chứa những niềm đau chưa nói hết ./.

Đỗ Bình


Thứ Năm, 16 tháng 7, 2026

Gặp Em Mùa Xuân - Nhạc & Lời :Vũ Thiên Đai Dương (Vũ Lương Đúng)-AI Hòa Âm&Ca

Nhạc & Lời :Vũ Thiên Đai Dương (Vũ Lương Đúng)
AI Hòa Âm&Ca 

Tự Mừng Thượng Thọ



 Tự Mừng Thượng Thọ

Thấm thoắt nay đà tuổi chín mươi,
Trời ban đại thọ xuống cho ngươi.
Bạc tiền dẫu kém, so thiên hạ!
Tuổi tác thì hơn, sánh vạn người.
Ao ước một mai, tâm nguyện đạt,
Thoả nguyền bao buổi, chí khôn lười.
Mong lưu danh lại trong trời đất,
Từng bước đi, Ta mãi mỉm cười!

Danh Hữu
Paris, 11 juillet 2026
***
Các Bài Họa:

Chúc Mừng Thượng Thọ

Cửu tuần chín chục rõ mười mươi,
Mạnh khỏe kiện khang được mấy người?
Tiền bạc ngoại thân đâu trọng vọng,
Yên lành mới qúy chớ trêu ngươi.
Ước ao thỏa chí tâm không thẹn,
Tâm nguyện đạt thành chí chẳng lười!
Hậu thế lưu danh duyên phận đó,
An nhiên tự tại mỉm môi cười!

Đỗ Chiêu Đức

07-13-2026
***
Kính Mừng Khánh Thọ Thi Sĩ Trưởng Niên Danh Hữu

Kính mừng cụ Danh Hữu thêm mươi
Đúng chín chục Xuân chẳng dễ ngươi
Thiên hạ bốn phương đào lý bạn
Thi ca tám hướng chi lan người
Đã từng ngôn ngữ tao nhân trọng
Đâu chỉ văn chương mặc khách mời
Khánh thọ mười lần hơn tiếp chúc
Thân bằng quyến thuộc hi hoan cười …

Hawthorne 13 - 7 - 2026
Cao Mỵ Nhân
***
Chúc Mừng Thượng Thọ

Mừng anh thượng thọ chín lần mươi
Mẫn tuệ an nhiên hỏi mấy người?
Ngó xuống đàn em thương vạn kẻ
Nhìn ngang bè bạn tiếc bao ngươi.
Công trình hoàn hảo vui tâm nguyện
Tác phẩm thành danh thắng cái lười.
Cố giữ khiêm cung gương hậu thế
Ơn Trên cảm tạ vẻ vang cười!

Mailoc
July-13-2026

Mừng Thượng Thọ Thầy Danh Hữu 

Tinh thần minh mẫn tợ năm mươi
Kiến thức, người đời khó dễ ngươi
Tư tưởng lạc quan hơn lắm kẻ
Tâm hồn thoải mái vượt bao người
Thơ văn sáng tác không ngừng nghỉ
Biên khảo tham gia chẳng biếng lười
Tự tại an nhiên, lòng nhẹ nhõm
Chín mươi, khỏe khoắn nhoẻn môi cười.

Phương Hà

(15/07/2026)


Kính chúc Thầy Danh Hữu và các thi hữu thân khỏe, tâm an và luôn có mặt trong Vườn Thơ Thẩn.
Kính chúc mừng,

Trần Bang Thạch
***
Thầy kính.
Thưa thầy Danh Hữu,  lâu rồi em bận việc gia đình không không có vào email nên không hay hay được sinh nhật Thượng thọ của thầy, qua Kim Oanh em mới biết. 
Em xin kính chúc Sinh Nhật thầy vui khoẻ cùng gia đình luôn an lạc.

Kính

Quên Đi
***
Thầy kính,

Em kính chúc Thầy luôn dồi dào sức khỏe, thân tâm an lạc, ngày ngày mỉm cười với hạnh phúc. Thầy mãi là cội nguồn yêu thương và là tấm gương sáng cho con cháu.

Kính

Kim Phượng
***
Thầy Danh Hữu kính mến.

Em xin kính mừng thầy được 90 thượng thọ.
Kính chúc thầy sức khoẻ thật dồi dào, luôn an nhàn vui sống cùng gia đình thương yêu và thân hữu sáng tác
Happy Birthday thầy.

Kính mến.

Kim Oanh

Gởi Mây Trời Mấy Dòng Thơ

(Thư Họa Sĩ Vũ Hối, Ca Sĩ Đèo Văn Sách
Chiến hữu Lê Minh Thiệp, Phan Khâm
Hình kỷ niệm July 8, 2012)

Thời gian gần gũi bên nhau
Bây giờ kẻ trước người sau xa rồi
Tấm hình còn lại mình tôi
Làm sao ngăn được chơi vơi nỗi lòng
Hết hẹn hò, chẳng chờ trông
Vũ Hối Thư Họa nét rồng phượng bay
Nhiệt tâm nhiệt huyết tràn đầy
Đèo Văn Sách “ những tháng ngày không quên”
Lê Minh Thiệp Hội Bát Tiên
Bạn vàng bỏ bến bỏ thuyền bơ vơ...
Gởi mây trời mấy dòng thơ
Nơi nào cảm cảnh nương nhờ giao thoa!

Phan Khâm


Quả Banh Và Cầu Thủ

 
Quả banh trên sân cỏ
Như là một người tình
90 phút trận đấu
Anh vẫn luôn kiếm tìm.

Giữ được em trong chân
Phút nào vui phút đó
Em ơi đừng làm khó
Ở lại với anh lâu.

Có khi em dịu dàng
Theo anh dù gian nan
Cám ơn người tình bé
Anh đá vào lưới ngoan

Có khi em hờn giận
Khi nhịp chân anh sai
Em người tình bội bạc
Quả banh vào chân ai.

Bao nhiêu người theo dõi
Bước anh và bóng em
Diệu kỳ khoảng không gian
Tình yêu trên sân cỏ.

Thế rồi tàn trận đấu
Dù kẻ thắng người thua
Tình yêu đã sang mùa
Chúng mình chia tay nhé.

Không còn những khán giả
Sân vận động trống không
Quả banh và cầu thủ
Mai này vào lãng quên.

Nguyễn Thị Thanh Dương
(June 10, 2026)

 

Ve Sầu Xác Nhện


Có những tiếng ca buồn đứt ruột xé gan đã tan biến vào đêm tối mênh mông vô tận không bến bờ nguồn cội không hẹn hò một lần trở lại đón đưa. 
Có những nốt nhạc lời thơ u uất bi phẫn trường hận thiên thu đã quyện vào gió núi mưa rừng lận đận hoang vu không tuổi không tên để những chấn động dữ dội còn mãi sững sờ sông biển trút lá cỏ cây đổi màu cát bụi bàng hoàng đất đỏ ngơ ngác đá xanh. 
Đời sống có khi bỗng như mất hết chỗ an bình nương náu cuối cùng. 
Rồi từ đó còn gì che chở ủi an ru nhớ dỗ dành những số phận những cảnh đời hẩm hiu dang dở những mảnh tình trái ngang tuyệt vọng những oan hồn yểu mệnh lang thang vất vưởng cô đơn lạnh lẽo bơ vơ xứ lạ quê người. 

Xin đâu đây còn được chút bình yên trời xanh mây trắng hoa nắng gió hiền sao cười trăng điệu thực ấm áp tình người trọn vẹn cao quý bao dung cho cô đơn một nơi trọ nhờ qua đêm sa cơ thất thế lỡ bước cùng đường. Lẽ nào tất cả rồi cũng đành... 

Chỉ còn như một vết bụi mờ trôi nổi, một làn khói xám quá hắt hiu mong manh mơ hồ ẩn hiện xa xôi, một thoáng ngừng trong hạt nước bốc hơi như còn lãng đãng chút bóng hình “ve sầu xác nhện rã rời gió mưa...”(LTâm)

Trôi sông ru nhớ cõi buồn
Trôi buồn ru nhớ ngọn nguồn lẻ loi
Trôi ta ru nhớ không người
Trôi người ru nhớ không cười trôi ta

Trôi mây ru nhớ quê nhà
Lỡ quên dòng nhạc tình ca không lời
Ngừng trong hạt nước bốc hơi
Nghe ta muối mặn nghe người lệ cay

Ta vẫn tỉnh người chưa say
Rủ nhau sờ soạng tìm mai Sàigòn
Phép mầu sương núi rêu non
Tiếng chim bạc má mỏi mòn ăn năn

Người đi để lại bóng trăng
Cho ta bớt lạnh cũng bằng trả ơn
Ta đi để lại tiếng đờn
Không dây không phím buồn hơn tình buồn

Lá đau hồn ruộng phách vườn
Ta đau không thịt không xương không hồn
Trăng còn soi bóng cô đơn
Đờn còn không tiếng lên cơn chống trời

Lá còn theo nước nổi trôi
Ve sầu xác nhện rã rời gió mưa...

MD 05/22/06
LuânTâm
(Trích trong TT "HƯƠNG ÁO",MinhThư xb,MD/USA.2007,tr.73-74)