Thứ Năm, 18 tháng 6, 2026

Người Về Trên Phá Tam Giang - Thơ: Trần Đại Bản & Quang Hà - Nhạc: Trần Đại Bản - Ca Sĩ: Vân Khánh

Thơ: Trần Đại Bản & Quang Hà
Nhạc: Trần Đại Bản
Ca Sĩ: Vân Khánh


Hai Quê Một Bề

( Sông Long Hồ Vĩnh Long)

Long lanh  Sông nước chạnh lòng 
Chạnh lòng giọt lệ dòng Quê
Hai Quê Cũ, Mới Một bề 
Một bề thương nhớ một bề nhớ ơn  


Vô Nhiễm
16.06.2026
 

Vườn Rau Xanh Lá


Vườn rau xanh lá mây trời
Nắng mai chiếu rọi gởi lời bốn phương
Xa xôi cách trở dậm đường....
Tình thân thăm hỏi lời thương thân tình
Chúc anh chúc chị nhà mình
Thần an khí tịnh tâm sinh nhân hòa
Bốn phương hòa hợp một nhà
Phương trời vẫn nhớ tình ta thuở nào
Trường xưa lối cũ tăm hao
Một thời cắp sách mộng đào xuân xanh
Qua rồi một thuở mộng lành
Đường đời vạn ngã chút tình nào phai
Nào khi gió bắc mưa mai....
Vầng mây tóc bạc hình hài khẳng khiu
Màng chi vóc dáng mây chiều
Tình xưa nghĩa cũ chẳng xiêu lối mòn......!


Thơ& Ảnh: Ngư Sĩ

Thăng Long Thành Hoài Cổ - Hoài Hương

(Ảnh: Thành Tàu)

Xướng:

Thăng Long Thành Hoài Cổ
Tạo hoá gây chi cuộc hý trường,
Đến nay thấm thoắt mấy tinh sương.
Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo,
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương.
Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt,
Nước còn chau mặt với tang thương.
Nghìn năm gương cũ soi kim cổ,
Cảnh đấy người đây luống đoạn trường.

Bà Huyện Thanh Quan
***
Họa:

Hoài Hương

Quê người thao thức suốt canh trường
Mòn mỏi trông vời mắt đẫm sương
Xa tổ đau lòng đầu điểm bạc
Nhớ nhà xót cảnh buổi tà dương
Lều tranh xóm cũ còn vương vấn
Vách đất làng xưa mãi luyến thương
Viễn xứ lạc loài sầu trĩu nặng
Đèn khuya hiu hắt rọi đêm trường.

Nguyễn Thành Tài
2020-7-25

Xin Trao Cầu Thủ Vòng Hoa Tặng !

(nguồn : internet) 2 phút sau, 90+8, trọng tài thổi còi kết thúc trận đấu).

‘’Xin trao thi sĩ vòng hoa tặng / Chúng ta đã thắng giữa cuộc đời’’ là hai câu thơ cuối trong bài ‘’Gởi Quách Thoại’’, của một người bạn gởi một người bạn vừa qua đời (11/1957), của một nhà thơ vinh danh người thơ.

Hôm nay, xin mượn hai câu thơ của thi sĩ Thanh tâm Tuyền tôi ‘’xin trao cầu thủ vòng hoa tặng / các anh đã thắng giữa cầu trường ‘’. Ở đây, ‘’các anh’’ là các cầu thủ của hội tuyển Cap-Vert và cầu trường là cầu trường Atlanta hôm kia (15/6). Mặc dầu không có bàn thắng nào được ghi nhưng chuyện một hội tuyển hạng 67, lần đầu tham gia giải túc cầu thế giới, thủ hòa hội tuyển nhất, nhì thế giới ‘’La Roja’’(Tây Ban Nha), trong suốt 95 phút, với tôi, là một chiến thắng!

Các tuyển thủ ‘’Cap-Vert’’ đều xứng đáng được tưởng thưởng‘’Anh dũng Bội tinh’’ nhưng người có thêm ‘’Nhành dương liễu’’ phải là thủ môn Vozinha! Không chỉ là bức ‘’Vạn Lý Trường Thành’’ trước những cú sút mạnh bạo, bất ngờ, ngoạn mục vv của đối phương, Vozinha còn là một hậu phương vững chắc để đồng đội giữ vững niềm tin, tiếp tục chiến đấu, tiếp tục ‘’tử thủ’’, chống trả các cuộc tấn công vũ bảo vv để cuối cùng, mang về ‘’chiến thắng’’! Như các chiến sĩ QLVNCH trong trận chiến An Lộc năm xưa ! Khác cái là cầu trường Atlanta không như chiến trường An Lộc. Ở Atlanta chỉ có 2 đội chơi ‘’tay (?) đôi’’, 11 tuyển thủ đối mặt 11 tuyển thủ, trong tinh thần thượng võ. Không như ở An Lộc, mà pháo Tàu, ''tăng'' Nga, súng Tiệp Khắc, và ‘’biển người’’ Bắc Việt, đánh hội đồng chiến sĩ miền Nam, quyết ''giải phóng'' thành phố này !

Sau trận 18h (giờ Pháp) ''Espagne- Cap_Vert'' là trận 21h ''Bỉ - Ai Cập'' cũng gay cấn không kém. Hạng 9 trong top ten ( bảng xếp hạng FIFA), hội tuyển Bỉ đã một thời làm mưa, làm gió trong các giải túc cầu (thế giới,Châu Âu) ra quân đụng hội tuyển Ai Cập, tuy hạng 29 (FIFA) nhưng đã 7 lần vô địch giải túc cầu Châu Phi, 3 lần á khoa, 3 lần huy chương đồng . Không ‘’kỳ phùng địch thủ’’ nhưng hội tuyển Ai Cập cũng không phải là tô cháo lòng dễ nuốt cho hội tuyển Bỉ ! Tuy chịu nhiều sức ép từ ‘’Bỉ’’, phút 19, tiền vệ Ashour của Ai Cập, bằng một cú sút vũ bảo , đã tung lưới thủ thành Courtois, mở màn tỷ số! Mãi đến phút 66, vừa mới vào sân, tiền đạo Lukaku ( tôi không dám ‘’việt-hóa’’ tên này ! ) đã xung phong quyết liệt khiến hậu vệ Hany của Ai Cập ‘’quíu’’ chân, đã ‘’quân ta giết quân mình’’, đưa banh vào lưới nhà, gỡ huề cho Bỉ . 1-1

00h, trận ''Uruguay- Arabie_Saoudite''. Hàng 16e đụng hàng 61e. Ngay phút đầu, hai bên đã lên xuống đều đều, tuy các cầu thủ Uruguay lên nhiều hơn ! Vậy đó, mà đến lúc hẹn lại không .. lên, để bên tấn công dồn dập lại là bên bị tung lưới, vài phút trước khi kết thúc hiệp nhì, mà tác giả là trung vệ Al-Amri (A. S) vòng ! Cầu trường hiệp nhì hầu như chỉ thu gọn ở sân cỏ Arabie-Saoudite với người hùng thủ môn Al-Owais. Không có đôi bàn tay vàng Owais, hội tuyển A.S đã ăn ‘’hột gà 7 món’’ ! Nhưng ‘’có công tấn …tới, có ngày banh vô’’. Ở phút 80, khi thủ môn Owais, đã đỡ được cú đội đầu của Vinas, nhưng banh lại rớt, cho trung vệ Araujo của Uruguay lập tức nhảy vào đá bồi, gỡ hòa 1-1, rửa mặt cho đội nhà !

Ngày 15/6/2026 trong giải Fifa 2026 là ‘’một ngày không như mọi ngày’’: ngày tôi ngồi xem 3 trận đấu , từ 18h đến 2h, 3 trận ‘’huề cả làng’’ ( tuy có ‘’ 600 ngàn Cap-Verdiens vui và 48 triệu Espagnols buồn’’!) Dù đó là trận ra quân đầu tiên của sư tử ‘’Espagne’’, beo gấm ‘’Belgique’’, cọp ''Uruguay''! Ngày 15/6/2026, tôi ‘’xin trao 2 thủ môn: Al-Owais, Vozinha. vòng hoa tặng’’!

Hôm qua 16/6/2026, 20h45 là tôi đã có mặt trước màn ảnh truyền hình, nôn nóng chờ xem trận ra mắt giữa đàn gà Gaulois (France) và bầy sư tử Teranga (Senegal), thứ 16 trong bảng xếp hạng Fifa! Với tôi, đây là trận đấu sôi nổi nhất, hồi hộp nhất (lo cho gà …nhà), từ hôm bắt đầu giải. Qua những màn tấn công, phòng thủ, liên tục, lên xuống nhịp nhàng giữa hai đội, bắt khán giả phải luôn dán mắt lên màn ảnh.

Ngay sau tiếng còi mở màn, chính cái tốc độ đưa banh, dẫn banh, sút banh của các tuyển thủ ‘’Senegal’’ bắt buộc đối phương phải ăn miếng, trả miếng, đã làm cho trận đấu hấp dẫn người xem. Nhất là hiệp đầu, khung thành Pháp bị đe dọa liên tục. Mãi đến phút thứ 66 mới thấy hơi yên, sau khi Mbappe, trong vùng cấm địa Senegal, mở đầu tỷ số .

‘’Hơi yên’’ vì tuyển thủ Pháp đã lấy lại niềm tin, đá ‘’đẹp’’ hơn, hay hơn. Ngược lại với phía Senegal! Và chỉ 16 phút sau, đuổi theo đường chọc banh của tiền vệ Rabiot, tiền đạo Barcola, ‘’ở quê mới lên’’ (thay Dembélé, phút 80) nên sung lắm, phóng Porsche ào xuống, hất banh qua đầu thủ môn Senegal đang lao ra chận lại, nâng tỷ số 2-0 cho Pháp!

Phút 90+5, tuyển thủ Senegal, I.Mbaye (đồng đội với Barcola, Mbappe, trong hội tuyển PSG), với cú sút chéo góc trước khung thành Pháp, rút tỷ số xuống 1-2. Nhưng chỉ 1 phút sau, từ 28m trước lưới Senegal, Mbappe, bằng 12 thành công lực, bắn thẳng vào lưới Mondy. Cú sút đẹp nhất từ ngày bắt đầu giải cũng là cú sút đưa Mbappe vào lịch sử hội tuyển Pháp, đứng đầu với 58 bàn ghi (vượt qua Giroud : 57 bàn)

2 phút sau, 90+8, trọng tài thổi còi kết thúc trận đấu.).

Xin trao tiền đạo vòng hoa tặng
‘’Chúng ta’’ đã thắng giữa cầu trường.

Tới luôn, Gà ơi !

BP
17/06/2026

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2026

Cáo Phó Thi Sĩ Hoa Văn Đã Mãn Phần



Tiễn Biệt Hoa Văn - Trần Quốc Bảo

Nguyễn Phú Long, Hoa Văn-Ngô Văn Hòa, Trần Quốc Bảo,

Thôi rồi!... lão hữu Hoa Văn! (*)
Gặp nhau mới đó, đã thành cố nhân!
Thế là trọn cuộc phù vân.
Tình thơ để lại, tuyệt luân cho đời!

Hoa Văn tri kỷ, bạn ơi…
Làm sao quên được, những lời tâm tư,
Nhắc về chiến cuộc xa xưa,
Vùng Hai Chiến Thuật, tình cờ gặp nhau,

Túi thơ, bầu rượu… thật ngầu!
Cũng M-16 địa đầu Pleiku!
Rồi ta hội hữu qua thơ,
Tri âm tri kỷ, tới giờ quý thay!

Giang sơn gặp hội chẳng may,
Hoa Văn hứng chịu, tù đày bao năm!
Vẫn hồn trung liệt sao băng!
Trái tim cho Nước, tấm lòng cho Thơ.

Rời Quê Mẹ, diện HO,
Thuyền thơ lưu lạc, tới bờ Richmond.
Phú Long, Quốc Bảo, Hoa Văn,
Bút thơ gốc lính, kết thành Tam Đa.

Phú Long khuất bỏ đã xa,
Hoa Văn nay, tách thuyền qua bến rồi!
Richmond còn lại mình tôi.
Trang thư nhòa lệ, bồi hồi tiếc thương!

Rượu bầu, kể đã mất hương,
Túi thơ, kể cũng văn chương vô tình!
Bên khay trà, chỉ riêng mình,
Tôi ngồi độc ẩm, một bình… ba ly…

Hoa Văn ôi!... bạn cố tri,
Ly này tiễn bạn, an quy non bồng!
Ly này… nhớ Nguyễn Phú Long,
Ngàn thu an giấc, ngoài vòng trần ai!

Thôi thì… số mệnh an bài…
Ly này thành kính… dâng hai bạn hiền!
Tôi lau nước mắt ưu phiền,
Hẹn nhau tái ngộ nơi miền thiên thai!

Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia
---o0o--
Thưa anh Trần Quốc Bảo.

Sau khi Phương Hoa em đọc bài Thơ tiễn biệt của “anh tiền bối” Trần Quốc Bảo viết cho cố thi si Hoa Văn, em xúc động vô cùng. Có thể thấy tình bạn và tình huynh đệ chi binh của các anh thật đáng quí và đáng ngưỡng mộ.

Các anh đã có một tình bạn rất cao cả và thiêng liêng , nên khi anh Hoa Văn mất đi , anh Trần Quốc Bảo rất đau lòng, nhỏ lệ làm một bài thơ thật hay và thật cảm động.

Bài thơ của anh Trần Quốc Bảo là lời tiễn biệt nghẹn ngào của người lính già trước sự mất mát người bạn thân và cũng là người tri kỷ. Từng câu thơ thấm đẫm tình bằng hữu, tình chiến hữu và tình cùng yêu văn thơ "tâm đầu ý hợp" khiến người đọc cảm nhận được nỗi cô đơn quặn thắt của người ở lại. Đặc biệt hình ảnh “một bình… ba ly…” thật cảm động.

Do đó, Phương Hoa mạo muội làm nhạc bài thơ này, để góp phần vinh danh nhà thơ kỳ cựu Hoa Văn, mà chưa kịp xin phép anh TQ Bảo, mong anh lượng thứ .

Kính gửi anh T Quốc Bảo.


Em xin cảm ơn
Phương Hoa

Kính Tiễn Thi Sĩ Đại Lão Hoa Văn - Cao Mỵ Nhân

 

(Thay lời phúng điếu Thì Sĩ vừa mãn phần)

Nối vần thương đại lão HOA VĂN
Lục bát thi vương thủa họa vần
Người đã hôm nay về Vĩnh Cửu
Thơ còn ngàn thủa với phong vân
Bao nhiêu thức giả chào ly biệt
Bấy khách tài hoa khóc tiễn chân
Rượu rót ba ly sầu Quốc Bảo
Trần huynh độc ẩm ngó trăm năm. …

Hawthorne. 14 - 6 - 2026
Cao Mỵ Nhân

Trang Long Hồ Vĩnh Long Thành Kính Phân Ưu Cùng Gia Đình Thi Sĩ Hoa Văn

 

 

Văn Bút VNVĐBHK Thành Kính Phân Ưu Cùng Gia Đình Thi Sĩ Hoa Văn


 

VBVNHN Thành Kính Phân Ưu Cùng Gia Đình Thi Sĩ Hoa Văn


 

Thư Mời Viết Bài Tưởng Niệm Thi Sĩ Hoa Văn - Võ Phú


Kính gửi quý văn hữu, thi hữu và những người bạn thân quý của thi sĩ Hoa Văn,
Với sự đồng thuận của anh Ngô Huy Minh cùng gia đình thi sĩ Hoa Văn, chúng tôi đang thực hiện tập thơ cuối cùng của ông mang tên “Ngày Tháng Mây Bay”, như một nén tâm hương, một lời tiễn biệt đầy yêu thương gửi đến người thi sĩ đã dành trọn đời mình cho thi ca và tình người.
Ngoài những tác phẩm chưa từng được in ấn của thi sĩ Hoa Văn sẽ được giới thiệu trong tập sách này, chúng tôi tha thiết kính mời quý văn hữu, thi hữu và bằng hữu gần xa từng có dịp đồng hành, gặp gỡ, hoặc gắn bó với nhà thơ Hoa Văn, cùng góp mặt bằng những bài viết tưởng niệm, hồi ký, cảm nhận hoặc những kỷ niệm sâu sắc về ông.
Mỗi câu chuyện, mỗi ký ức, dù giản dị hay sâu lắng, đều là những tình cảm quý giá giúp khắc họa chân dung một người thi sĩ đã để lại dấu ấn đẹp trong lòng bạn bè và người yêu thơ. Đó cũng là cách để chúng ta cùng lưu giữ những tình cảm chân thành, những cuộc gặp gỡ đáng nhớ và những giá trị tinh thần mà thi sĩ Hoa Văn đã trao gửi trong suốt hành trình thi ca của mình.
Chúng tôi rất mong nhận được sự hưởng ứng và đóng góp của quý vị trong thời gian sớm nhất để kịp hoàn tất tuyển tập, dự kiến phát hành nhân dịp 49 ngày tưởng niệm thi sĩ Hoa Văn.
Xin hãy cùng nhau viết nên những trang hồi ức đẹp nhất, để tiễn đưa người thi sĩ tài hoa trên chuyến hành trình cuối, và để những vần thơ cùng tình bằng hữu vẫn còn mãi với thời gian.
Bài viết xin gửi về:
Thay mặt Ban thực hiện tuyển tập “Ngày Tháng Mây Bay”,
Xin trân trọng cảm ơn và kính chúc quý văn hữu, thi hữu cùng gia quyến nhiều sức khỏe, an lành.
“Người đi như áng mây bay,
Còn thơ ở lại, còn đầy nghĩa ân.”

p.s. Xin chuyển tin này đến bạn bè văn thi hữu với nhà thơ Hoa Văn
--
Thi Sĩ Hoa Văn, Ngô Văn Hòa, Đã Rong Chơi Theo “Ngày Tháng Mây Bay”

Chiều hôm qua, tôi nhận được email của thi sĩ Trần Quốc Bảo báo tin nhà thơ Hoa Văn đã vĩnh viễn rời xa cõi tạm. Dù biết sinh tử là quy luật muôn đời của kiếp nhân sinh, biết đời người chỉ là một chuyến hành trình ngắn ngủi giữa dòng thời gian vô tận, nhưng khi hay tin ông qua đời, lòng tôi vẫn không khỏi bàng hoàng, hụt hẫng và ngậm ngùi.
Có những người khi hiện diện, ta quen với sự hiện diện ấy đến mức nghĩ rằng họ sẽ còn đó rất lâu. Để rồi khi họ ra đi, khoảng trống để lại không chỉ là sự vắng mặt của một con người, mà còn là sự mất mát của một tâm hồn, một tiếng nói, một nhân cách và một đời thơ.
Tuần trước, trong lúc tôi cùng gia đình đang nghỉ hè tại Acadia National Park, bác Trần Quốc Bảo gọi điện cho tôi. Giọng bác trầm xuống khi kể rằng vừa liên lạc với anh Minh, người con trai của thi sĩ Hoa Văn, và được biết sức khỏe của bác đã suy kiệt. Bệnh viện đã cho ông trở về nhà vì không còn nhiều hy vọng hồi phục.
Bác Trần Quốc Bảo hỏi tôi:
“Mai mốt cháu về, có thể chở bác đến thăm bác Hoa Văn được không?”
Lúc đó tôi vẫn còn ở xa. Tôi thưa với bác rằng khi trở về sẽ liên lạc ngay.
Nhưng cuộc sống vốn luôn cuốn con người vào những bộn bề thường nhật. Sau gần mười ngày vắng nhà, biết bao công việc tồn đọng chờ giải quyết. Con gái bước vào mùa thi đấu bơi lội. Tôi phải đưa cha mẹ đi khám bệnh, lo việc cho trường Việt ngữ, phụ giúp vợ trong công việc gia đình khi khách mang quần áo đến sửa chữa ngày một nhiều...
Tôi vẫn nghĩ mình còn thời gian.Tôi vẫn nghĩ rồi sẽ có dịp đến thăm ông... Nhưng.... cuộc đời đôi khi không cho chúng ta cơ hội để thực hiện những điều mình dự định.
Sáng hôm qua, tôi nhận email của bác Trần Quốc Bảo cho biết bác vừa đến thăm nhà thơ Hoa Văn. Ông rất yếu, nói chuyện khó khăn. Đến chiều, tin buồn lại đến: nhà thơ Hoa Văn đã ra đi.
Tôi lặng người! Một người bạn thơ lớn đã khép lại hành trình gần một thế kỷ nhân sinh.
-oOo-
Nhà thơ Hoa Văn, bút hiệu trước năm 1975 là Anh Hoa, tên thật là Ngô Văn Hòa.
Ông sinh ngày 8 tháng 3 năm 1932 tại làng Thượng Thị, huyện Thanh Thủy, tỉnh Phú Thọ.
Ông là cựu Trung tá ngành Chiến tranh Chính trị của Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, từng trải qua 11 năm tù cải tạo sau biến cố năm 1975 trước khi định cư tại Hoa Kỳ năm 1993 theo diện tị nạn cộng sản.
Nhưng điều làm nên tên tuổi Hoa Văn không phải quân hàm hay những biến động lịch sử ông từng trải qua.
Điều còn lại trong lòng bạn bè và độc giả chính là thơ.
Ông làm thơ từ năm 1954 và dành trọn hơn bảy mươi năm cuộc đời để sống với thơ, yêu thơ và phụng sự thơ.

Từ những tập thơ đầu tiên xuất bản tại miền Nam trước năm 1975 như:
Đường Em Hoa Nở (1964)
Thơ Anh Hoa (1965)
Thơ Lục Bát (1966)
Mưa Cao Nguyên (1966)

Ðến hơn hai mươi thi phẩm được xuất bản tại Hoa Kỳ sau này, ông chưa từng rời xa thi ca. Những tác phẩm như:
Thơ và Thời Gian
Tạ Ơn Đời
Che Đời Mưa Bay
Như Áng Mây Hồng
Vạt Nắng Bên Đời
Cõi Thơ Ta Ở Một Đời
Gió Cuốn Mây Bay
Dòng Thơ Cho Em
Hương Tình Hoài Điệp
Dòng Tình Yêu Em
Hoa Nở Đường Về
Đồi Lá
Tuyển Tập Bảy Mươi Năm Thi Ca
Thơ Ơn Tạ Tình Chia
Chút Tình Còn Lại
Lòng Ta Như Một Cung Đàn

Những thi tập nối tiếp nhau ra đời trong suốt hơn bảy thập niên sáng tác đã trở thành những dấu mốc đáng trân trọng trên hành trình thi ca bền bỉ của nhà thơ Hoa Văn. Mỗi tập thơ không chỉ ghi lại một giai đoạn đời người, mà còn là những trang nhật ký tâm hồn, phản chiếu những suy tư, trải nghiệm và chiêm nghiệm mà ông đã tích lũy qua bao biến động của cuộc sống. Từ những năm tháng tuổi trẻ đầy mộng mơ, qua những giai đoạn chiến tranh khốc liệt, những năm dài tù đày, cho đến cuộc sống lưu vong nơi xứ người, thơ vẫn là người bạn đồng hành trung thành, là nơi ông gửi gắm tâm sự và giữ gìn những giá trị đẹp nhất của tâm hồn mình.
Trong số những đề tài ông theo đuổi, thơ tình là lãnh vực làm nên dấu ấn đặc biệt của Hoa Văn trong lòng độc giả. Tuy nhiên, thơ tình của ông không phải là những rung động bồng bột hay những đắm say mãnh liệt của tuổi đôi mươi. Đó là thứ tình yêu đã được thời gian gọt giũa, được cuộc đời thử thách và được chưng cất qua biết bao vui buồn, mất còn của kiếp nhân sinh.
Tình yêu trong thơ Hoa Văn mang vẻ đẹp trầm lắng và sâu sắc của một người đã đi qua gần trọn một đời người. Đó là tình yêu của người từng chứng kiến chiến tranh và hòa bình, từng trải qua ly/biệt và đoàn viên, từng nếm trải những mất mát không thể bù đắp và những hạnh phúc giản dị đời thường. Trong những vần thơ ấy, người đọc không chỉ bắt gặp hình bóng của một người yêu, một người vợ hay một cuộc tình, mà còn thấy được tình yêu dành cho gia đình, cho bạn hữu, cho quê hương và cho chính cuộc đời.
Có lẽ vì vậy mà thơ tình của ông luôn mang đến cảm giác ấm áp và bao dung. Dù viết về nhớ thương hay xa cách, ông không oán trách. Dù nhắc đến những mất mát hay đổi thay, ông không bi lụy. Ngược lại, trong từng câu chữ luôn thấp thoáng một tấm lòng biết ơn đối với những người đã đi qua cuộc đời mình và đối với những gì cuộc đời đã ban tặng. Nếu tuổi trẻ yêu bằng cảm xúc, thì thơ tình của Hoa Văn là tình yêu của sự thấu hiểu. Nếu tuổi trẻ thường hướng về những điều đang có, thì thơ ông là tiếng lòng của người biết nâng niu cả những điều đã mất. Bởi thế, thơ tình của ông không chỉ là thơ của tình yêu đôi lứa, mà còn là thơ của ký ức, của lòng tri ân, của sự thủy chung và của niềm tin vào những giá trị đẹp đẽ còn mãi với thời gian.
Đọc thơ Hoa Văn, người ta có cảm giác như đang ngồi bên một người bạn già hiền hậu, lắng nghe ông kể lại những câu chuyện của một đời người đã đi qua bao dâu bể. Trong những câu chuyện ấy có nỗi buồn nhưng không tuyệt vọng, có tiếc nuối nhưng không bi thương, có chia ly nhưng vẫn ánh lên niềm tin yêu cuộc sống. Chính sự từng trải, độ lượng và nhân hậu ấy đã tạo nên nét riêng rất khó nhầm lẫn trong thơ ông, đồng thời giúp những vần thơ của ông vượt qua giới hạn của thời gian để tìm được sự đồng cảm nơi nhiều thế hệ độc giả.
Với Hoa Văn, tình yêu không chỉ là cảm xúc để làm thơ. Tình yêu còn là cách ông sống, cách ông nhìn người, nhìn đời và cũng là món quà đẹp nhất mà ông để lại cho những người còn ở lại sau cuộc rong chơi gần một thế kỷ giữa cõi nhân gian.
-oOo-
Khoảng đầu tháng Tư năm nay, nhà thơ Hoa Văn gửi email cho tôi.
Ông nhờ tôi giúp thực hiện thi tập thứ hai mươi bốn mang tên “Ngày Tháng Mây Bay.”
Trong thư, ông viết:
“Nếu thuận tiện, lo in giùm bác tập thơ mới: Ngày Tháng Mây Bay. Và không trở ngại, bác nhờ cháu viết cho bài cảm nhận về tập thơ này. Cũng như các bài viết của Vinh Hồ, Song Nhị…Cảm ơn cháu.
Cháu từ từ layout, nhưng in xong sớm được ngày nào hay ngày đó, vì bác e không sống lâu hơn được nữa.”
Đọc những dòng chữ ấy, tôi mới cảm nhận hết sự bình thản của một người đang đối diện với chặng cuối cuộc đời.
Email sau đó, ông gửi cho tôi tấm chân dung để làm bìa sách. Tôi hoàn thành bìa mẫu (đính kèm) và chờ nhận bản thảo. Nhưng rồi không thấy ông gửi. Tôi gọi điện thoại, ông nói:
“Nếu cháu rảnh thì ghé nhà bác một chút, bác có chuyện muốn nói.”
Trưa hôm ấy, tôi lái xe đến thăm ông. Căn nhà vẫn yên tĩnh như mọi lần tôi ghé qua. Chú chó nhỏ quen thuộc trong sân nghe tiếng xe lạ liền chạy ra sủa vang. Những lần trước, ông thường cất tiếng la yêu để trấn an nó rồi chậm rãi bước ra đón khách. Nhưng lần này, tiếng sủa vẫn vang lên trong khoảng sân vắng, còn ông chỉ ngồi lặng bên trong nhà, không còn đủ sức để cất cao giọng như trước nữa.
Bước vào căn phòng nhỏ quen thuộc, tôi không khỏi chạnh lòng. Người thi sĩ mà tôi từng gặp với ánh mắt tinh anh, nụ cười hiền hòa và giọng nói trầm ấm nay đã gầy đi rất nhiều. Thân hình ông như nhỏ lại trong chiếc ghế cũ. Khuôn mặt hốc hác, nước da xanh xao, từng cử động đều chậm chạp và nặng nhọc. Dấu vết của những lần ra vào bệnh viện hiện rõ trên gương mặt và trong hơi thở đứt quãng của ông.
Thế nhưng, điều làm tôi xúc động nhất không phải là sự mệt mỏi của tuổi già hay bệnh tật, mà là vẻ bình thản hiện lên trong ánh mắt ông. Đó là ánh mắt của một người đã đi qua gần trọn một đời người, đã nếm trải đủ những thăng trầm của cuộc sống và đang lặng lẽ chấp nhận quy luật vô thường của tạo hóa. Sau vài câu thăm hỏi sức khỏe, ông nhìn tôi, khẽ nở một nụ cười hiền và nói bằng giọng thều thào, đứt quãng:
“Cảm ơn cháu đã đến thăm bác. Nhưng bác xin lỗi, bác đổi ý rồi. Bác không muốn in tập thơ mới nữa. Bao nhiêu đó chắc cũng đủ rồi...”
Tôi lặng người trước câu nói ấy. Không phải vì bất ngờ, mà bởi tôi cảm nhận được trong từng lời nói của ông một sự buông bỏ rất nhẹ nhàng. Không tiếc nuối, không bận lòng, cũng không còn những dự định dang dở mà người ta thường cố níu giữ ở cuối đời. Chỉ là sự thanh thản của một người đã hoàn thành hành trình của mình và đang bình tâm nhìn lại những gì đã đi qua. Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng điều ông muốn nói không chỉ là chuyện một tập thơ chưa xuất bản. Có lẽ sâu thẳm trong lòng, ông đang âm thầm khép lại những trang cuối cùng của cuộc đời mình, giống như một thi sĩ đặt dấu chấm hết cho bài thơ dài đã viết suốt hơn bảy mươi năm bằng tất cả tâm hồn và tình yêu dành cho cuộc sống.
Tôi cố gắng thuyết phục:
“Bác cứ gửi bản thảo cho cháu. Cháu sẽ làm như những lần trước.”
Ông mỉm cười.
“Thôi cháu. Bác thấy như vậy là đủ rồi.”
Đó là cuộc trò chuyện cuối cùng giữa chúng tôi.
Khi ra về, tôi khẽ vỗ lên vai ông:
“Bác nghỉ ngơi cho khỏe, còn làm thêm nhiều bài thơ để đăng Facebook cho mọi người đọc nữa.”
Ông chỉ mỉm cười.
Nụ cười ấy giờ đây đã trở thành ký ức.
-oOo-
Điều khiến tôi kính trọng thi sĩ Hoa Văn không chỉ là tài thơ. Điều đáng quý nhất nơi ông chính là nhân cách. Là một người từng trải qua chiến tranh, tù đày và biết bao biến động lịch sử, ông có đủ lý do để cay đắng với cuộc đời, nhưng ông không như thế. Thơ ông không chất chứa hận thù. Ông không sống bằng ký ức đau thương. Ông chọn yêu đời. Ông chọn tha thứ. Ông chọn giữ lại những gì đẹp nhất của con người. Ông từng viết:
“Tôi viết thơ đời theo hướng vui
Vì đời còn chỉ bấy nhiêu thôi
Câu thơ con chữ tình cao đẹp
Chiều đã xuống rồi sương đã rơi
Còn tuổi bao nhiêu ta với đời
Chút tình xanh đỏ chút trăng rơi
Mấy mươi năm đã theo nghề chữ
Một cõi lòng son một cõi vui
Tôi vẫn vui dù chiều đã tàn
Cuộc đời gió thoảng với mây tan
Tuổi không còn nữa cho mùa nữa
Chiều đã già rồi vẫn vẻ vang
Tôi vẫn còn đi tôi vẫn đi
Chút duyên thơ vẫn tuổi theo về
Mấy mươi năm đã như tròn mộng
Chút nghiã chút tình trọn ước mơ”
(DUYÊN THƠ, bài 152)
Võ Phú
Richmond 061226

Duyên Thơ - Thơ Hoa Văn - Nhạc Nguyễn Tuấn - AI Cover Siliconband - Tưởng Nhớ Thi Sĩ Hoa Văn

Bài Thơ Tiễn Bạn Hoa Văn - Tế Luân

 

Nghe tin bạn đã xa trần,
Lòng tôi chợt thấy bâng khuâng ngậm ngùi.
Mới ngày nào đó cùng vui,
Mà nay người đã vi vu mây ngàn.

Một đời dâu bể đa đoan,
Phong sương phủ kín, còn loang hận thù.
Bao năm sương lạnh ngục tù,
Giữ lòng chính khí, giữ hồn Việt Nam.

Thơ là ánh lửa âm thầm,
Sưởi lòng chiến hữu giữa ngàn khổ đau.
Từ vùng lửa đạn năm nào,
Mang theo mộng lớn bước vào nhân sinh.

Bạn đi nhẹ gót vô hình,
Bỏ lại trang giấy nghĩa tình còn đây.
Richmond gió vẫn hao gầy,
Nhớ người tri kỷ những ngày đối thơ.

Trăng xưa còn đọng bên bờ,
Chén trà còn tỏa hương mơ cuối chiều.
Người đi mang cả cô liêu,
Để ai ở lại quạnh hiu bóng người.

Xin rót chén rượu giữa trời,
Tiễn người về chốn xa vời thiên thu.
Ngàn mây mở lối sương mù,
Bạn cùng Phú Long bây giờ gặp nhau.

Bên kia bến mộng nhiệm màu,
Chắc không còn những thương đau cuộc đời.
Còn tôi lặng ngắm mây trôi,
Gửi theo một nén hương lời biệt ly.

Hẹn nhau ngày cuối hành kỳ,
Khi con thuyền mỏi cũng về bến xưa.
Bạn hiền xin cứ an cư,
Tình thơ còn mãi như chưa cách rời.

Tế Luân


Tiễn Biệt Thi Sĩ Ngô Văn Hòa, Bút Danh Anh Hoa, Hoa Văn - Dương Việt Chỉnh

 

Thế là thi sĩ đã thảnh thơi
"Ngày Tháng Mây Bay" khắp nẻo trời
Nơi chốn trần gian như khúc rẽ
Người dừng chân để lại thơ vui

Nguyện cầu linh hồn người từ đây
Về miên tiên cảnh phước ân đầy
Vần thơ lai láng reo trong gió
Gia đình bằng hữu nhớ khôn khuây


Thành kính phân ưu.

Dương Việt-Chỉnh