Thơ: Huỳnh Nguyễn Thanh Tâm
Nhạc: Phạm Anh Dũng
tiêu đề Nhãn
- BIÊN KHẢO
- CÂU ĐỐI
- CỔ THI
- GIA CHÁNH
- GIẢI TRÍ
- HÌNH ẢNH HỘI NGỘ
- HÌNH ẢNH NAY
- HÌNH ẢNH XƯA
- HỘI HỌA
- KHOA HỌC
- LƯU NIỆM
- LỊCH SỬ
- LỜI HAY Ý ĐẸP
- NHẠC
- SƯU TẦM
- SỨC KHOẺ
- THƠ
- THƠ CẢM TÁC
- THƠ DIỄN NGÂM
- THƠ DỊCH
- THƠ NHẠC
- THƠ PHỔ NHẠC
- THƠ SƯU TẦM
- THƠ TRANH
- THƠ TRANH NGHỆ SĨ
- TIN BUỒN
- TIN VUI
- VĂN
- VŨ HỐI THƯ HỌA
- VƯỜN THƠ VIÊN NGOẠI
- XƯỚNG HỌA
- YOUTUBE
Thứ Năm, 12 tháng 2, 2026
Cây Anh Đào Trước Cửa 1

(Dịch phóng tác Liễu tuyệt cú /Đỗ Mục)
Anh-đào vừa trổ lá xanh non
Gió Xuân lay động ngất ngây hồn
Nhớ quê hương Việt_ Miền Nam cũ
Bóng rợp cầu tre ghếch suối trong
ChinhNguyen/H.N.T,
Dec.2.25 (100.87)
Xuân Mới 1
Núi rừng tươi thắm tỏa sương mai
Xuân mới sáng ngời phú quý lai
Hội chợ Tết tưng bừng gái sắc
Phố hoa Xuân rộn rịp trai tài
Trong nhà: mận quýt sung bầu rượu
Ngoài cửa: mãng cầu dừa đủ xoài
Đẹp nhất cây nêu, câu đối đỏ
Chúc nhau phước lộc thọ dài dài
Tản Mạn Tất Niên
Mai đào mấy cội vẫn nằm trơ
Chờ xuân thản đãng hoà nghiên bút
Đón tuổi điềm nhiên ngẫm cuộc cờ
Chuyện cũ tan cùng đêm pháo nổ
Hương nồng ủ với nỗi lòng mơ
Thuyền xưa thuận gió buồm căng đẫy
Chở những niềm vui lại ghé bờ.
Nguyễn Gia Khanh
Tha Thước - Họa Sĩ Mùi Quý Bồng
Họa Sĩ Mùi Quý Bồng
(Xin có may câu đề thơ tặng thầy Ngũ Sĩ)
Tóc huyền óng mượt đẹp chi đâu !
Áo trắng thướt tha dáng thiệt "ngầu"
Đôi mắt lim rim thầm ước nguyện
Mong đời chẳng gặp cảnh mưa ngâu
***
Cảm Tác từ Ảnh:
(Xin có may câu đề thơ tặng thầy Ngũ Sĩ)
Tóc huyền óng mượt đẹp chi đâu !
Áo trắng thướt tha dáng thiệt "ngầu"
Đôi mắt lim rim thầm ước nguyện
Mong đời chẳng gặp cảnh mưa ngâu
Nguyễn Tích Lai
Góc Việt Thi: Thơ Xuân Của Nguyễn Văn Siêu
Nguyễn Văn Siêu 阮文超 (1798-1872) tên khác là Định 定, tự Tốn Ban 遜班, hiệu Phương Đình 方亭 và Thọ Xương cư sĩ 壽昌居士, thuỵ Chí Đạo 志道, người làng Kim Lũ, huyện Thanh Trì, tỉnh Hà Đông. Đỗ phó bảng năm 1838 đời vua Minh Mệnh. Ông là người cùng thời với Cao Bá Quát, hai người nổi tiếng có tài văn thơ mà dân gian hay truyền tụng là “thần Siêu thánh Quát”. Vua Tự Đức cũng có lời khen tặng là "Văn như SIÊU, QUÁT vô tiền Hán". Nguyễn Văn Siêu làm quan đến chức Án sát, có sang sứ Trung Hoa. Sau đây là những bài thơ tiêu biểu của ông trong ngày xuân.
1. 春日感懷 Xuân Nhật Cảm Hoài
半簾畫永獨成吟, Bán liêm hoạ vĩnh độc thành ngâm,
興已多辰感已深。 Hứng dĩ đa thần cảm dĩ thâm.
閒靜算來難強得, Nhàn tĩnh toán lai nan cưỡng đắc,
紛華到底易相侵。 Phân hoa đáo để dị tương xâm.
猶多仰事俯育責, Do đa ngưỡng sự phủ dục trách,
況復先憂後樂心。 Huống phục tiên ưu hậu lạc tâm
春去春來何太急, Xuân khứ xuân lai hà thái cấp,
百花依舊滿園林。 Bách hoa y cựu mãn viên lâm.
* Chú thích:
- Xuân Nhật Cảm Hoài 春日感懷 : Nỗi lòng cảm xúc trong ngày xuân.
- Bán Liêm Họa Vịnh 半簾畫永 : Không phải là "Bức rèm chỉ được vẽ có một nửa", mà là "Bức rèm bằng những thanh tre, gỗ hay xâu chuổi có vẽ tranh, đề thơ và có thể xuyên qua các khe kẽ của bức rèm để nhìn ra cảnh vật bên ngoài một cách mông lung mờ ảo và rất... nên thơ. Chữ VĨNH 永 ở đây được đọc là VỊNH, đồng nghĩa với từ NGÂM VỊNH 吟咏; Nên HỌA VỊNH là Tranh vẽ có đề thơ.
- Phân Hoa 紛華 : Từ có xuất xứ từ Hậu Hán Thư :「Giá thú tống chung, Phân Hoa mi lệ 嫁娶送終,紛華靡麗」Có nghĩa : Cưới gả hay đưa tang, đều rất hoa lệ hào nhoáng. Nên PHÂN HOA là Phồn Hoa Náo Nhiệt 繁華熱鬧. Chỉ cảnh giàu có xa hoa nhộn nhịp.
- Ngưỡng Sự Phủ Dục Trách 仰事俯育責 : Có xuất xứ từ《Mạnh Tử. Tận Tâm Thượng 孟子·盡心上》Chương "Quân Tử hữu tam lạc 君子有三乐" có câu「Ngưỡng bất qúy ư thiên, phủ bất tạc ư nhân 仰不愧於天,俯不怍於人」Có nghĩa : Ngẩng lên không thẹn với trời, cúi xuống không xấu hổ với người. Nhân gian thường nói cho gọn lại thành “Phủ ngưỡng bất quý thiên địa 仰俯不愧天地" Có nghĩa là người tạo nên sự nghiệp, sống theo luân lý, đạo đức, thì ngẩng lên không thẹn với trời, cúi xuống không xấu hổ với đất.
- Tiên Ưu Hậu Lạc Tâm 先憂後樂心 : là "Cái lòng lo trước vui sau". Lấy ý từ câu nói của Phạm Trọng Yêm 范仲淹 (989-1052) đời Tống nói lý tưởng của kẻ sĩ là “Tiên thiên hạ chi ưu nhi ưu, hậu thiên hạ chi lạc nhi lạc” 先天下之憂而憂,後天下之樂而樂. Có nghĩa : Phải lo trước cái lo của thiên hạ, và phải vui sau cái vui của thiên hạ. Câu này trở thành thành ngữ và được rút gọn lại thành ra “tiên ưu hậu lạc”.
* Nghĩa bài thơ:
Nỗi Lòng Cảm Xúc Trong Ngày Xuân
Ngồi nhìn xuyên qua bức rèm có vẽ tranh và thơ họa, một mình ta cũng chợt nổi hứng ngâm nga. Hứng đã rất lâu nên cảm cũng rất sâu. Sự nhàn tản thanh tịnh xem ra cũng rất khó cưỡng cầu để có được, còn cuộc sống phồn hoa náo nhiệt thì lại rất dễ làm lay động lòng người. Còn phải có chức trách để sao cho ngẩng lên không thẹn với trời và ngó xuống cũng không hổ với đất; Còn lại phải giữ lòng lo trước cái lo của thiên hạ và vui sau cái vui của thiên hạ nữa. Mùa xuân đi rồi mùa xuân lại đến chớ vội vàng gấp gáp mà chi; trong khi trăm hoa vẫn đua nở đầy sân đầy vườn như cũ !
Qủa là nỗi lòng của một vị quan thanh liêm cần mẫn, hết lòng lo cho dân cho nước. Lâu lâu mới có được một chút nhàn tản thanh tịnh mà cũng không dám trọn hưởng, lại sợ sự phồn hoa náo nhiệt dễ làm lay động lòng người, nên phải giữ lòng của một quan phụ mẫu : Lo trước cái lo của dân và vui sau cái vui của dân chúng, để sao cho trên không thẹn với trời và dưới thì không thẹn với đất. Hơn nữa ông quan mẫu mực Nguyễn Văn Siêu lại cho rằng : Mùa xuân đi rồi mùa xuân lại về và trăm hoa sẽ lại đua nở đón xuân, và ta cũng lại có dịp để đón xuân ngắm hoa thưởng nhàn, có gấp gáp chi đâu mà vội ! Qủa là một suy nghĩ tích cực của một bậc chính nhân quân tử khi xuất sĩ làm quan; Chả trách nhà vua đã sắc phong ông làm quan đến chức Án Sát.

* Diễn Nôm:
Xuân Nhật Hoài Cảm
Ngâm nga rèm họa một mình thôi,
Hứng đã bao ngày cảm chẳng vơi.
Nhàn tản thì ra càng khó được,
Phồn hoa vốn dĩ dễ trêu ngươi.
Sao cho cúi, ngẩng đều không thẹn,
Lại phải lo, vui với mọi người.
Chớ vội, xuân đi xuân lại đến...
Trăm hoa rồi lại vẫn xinh tươi !...
Lục bát:
Rèm thưa ngắm mãi thành ngâm,
Biết bao cảm hứng âm thầm riêng ta.
Muốn nhàn chẳng dễ chi a...
Vinh hoa vốn dĩ dễ sa ngã lòng.
Sao cho cúi, ngẩng đều thông,
Vui sau, lo trước cùng dân ấy mà...
Vội chi, xuân đến xuân qua...
Vườn xuân rồi sẽ trăm hoa nở đầy !!!
Đỗ Chiêu Đức diễn Nôm

2. 春日曉起 Xuân Nhật Hiếu Khởi
宿火明書牖, Túc hỏa minh thư dũ,
曉鍾聞佛臺。 Hiểu chung văn Phật đài.
主人催被起, Chủ nhân thôi bị khởi,
小子報花開。 Tiểu tử báo hoa khai.
夜氣融孤竹, Dạ khí dung cô trúc,
晴光弄小梅。 Tình quang lộng tiểu mai.
流鶯囀不已, Lưu oanh chuyển bất dĩ,
應有故人來。 Ưng hữu cố nhân lai!
阮文超 Nguyễn Văn Siêu
* Chú Thích:
- Túc Hỏa 宿火 : là Lửa đêm, là Đèn hoặc nến ban đêm để thắp sáng.
- Thư Dũ 書牖 : Cửa sổ bên bàn học.
- Hiểu Chung 曉鍾 : Chuông chùa công phu buổi sáng.
- Thôi Bị Khởi 催被起 : Đẩy cái mền ra ngồi dậy, ý chỉ thức giấc.
- Tiểu Tử 小子 : Ở đây không có nghĩa là CON NHỎ mà là Tiểu Đồng, Thư Đồng để đối với chữ CHỦ NHÂN 主人 ở trên.
- Dung 融 : là Hòa, Tan, là lẫn vào.
- Tình Quang 晴光 : là Ánh Nắng.
- Chuyển 囀 : là Uyển Chuyển 啘囀, là tiếng hót véo von, líu lo.
- Ưng Hữu 應有 : Chắc có, Có thể có.
* Nghĩa Bài Thơ:
Sáng Xuân Thức Giấc
Đèn đêm còn chiếu sáng bên song cửa sổ, đã nghe tiếng chuông công phu buổi sáng ở Phật đài. Chủ nhân vừa tung chăn thức giấc thì tiểu đồng đã báo cho biết là hoa sáng đã nở rồi. (Mở cửa ra thì thấy) Hơi đêm còn như đang tan vào bụi trúc cô đơn trước ngõ và ánh nắng ban mai le lói như đang ghẹo cành mai nhỏ trước sân, tiếng chim oanh bay lượn không ngừng hót líu lo, như báo trước chắc là có bạn cũ đến chơi.
* Diễn Nôm:
Xuân Nhật Hiếu Khởi
Đèn đêm còn soi song cửa,
Đã nghe chuông sớm ngân nga.
Chủ nhân tung chăn thức giấc,
Tiểu đồng báo sáng nở hoa.
Hơi đêm tan vào tre lạnh,
Nắng sớm ghẹo cội mai già.
Tiếng oanh líu lo không ngớt,
Chắc là bạn đến thăm ta!
Lục bát:
Đèn còn hắt sáng cửa song,
Phật đài đã vẳng chuông ngân đầu ngày.
Chủ nhân thức giấc vươn vai,
Thư đồng đã báo nở vài cành hoa.
Hơi đêm nhành trúc la đà,
Vài tia nắng sớm ghẹo hoa mai vàng.
Chim oanh ríu rít rộn ràng,
Chắc là có bạn thuận đàng ghé chơi!
Đỗ Chiêu Đức diễn Nôm
Thi vị và nhản tản vô cùng! Quả là nếp sống của một hiền nhân ẩn dật an nhàn như vượt ra ngoài khỏi cuộc sống ồn ào xô bồ xô bộn của thế nhân. Nguyễn Văn Siêu đã rất biết sống, biết tận hưởng cảnh nhàn tản thanh tịnh của một cao nhân hiền triết sau khi đã "lo cái lo trước thiên hạ và Vui cái vui sau thiên hạ" để "ngẩng lên không thẹn với trời và cúi xuống không hổ với đất". So với cuộc sống của Cao Bá Quát luôn luôn gặp phải những gian truân lận đận trắc trở, thì cuộc sống của Nguyễn Văn Siêu an nhàn, thuận lợi và thanh thản hơn nhiều!
Chúc mọi người đều có được một mùa xuân VUI TƯƠI, HẠNH PHÚC và AN NHÀN như là Nguyễn Văn Siêu vậy!
Hẹn bài dịch tới!
杜紹德
Đỗ Chiêu Đức
Ngày Xuân Tảo Mộ

Những ngày gần tết tôi hay mở you tube xem cảnh Việt Nam đón Tết cho đỡ nhớ quê hương, may ra tìm lại được một chút gì hình ảnh kỷ niệm của những mùa Xuân cũ.
Tình cờ tôi thấy những you tube ngày Xuân đi tảo mộ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa liền vào xem, nghĩa trang quân đội là hình ảnh thân thương với tôi từ lâu lắm rồi.
Thời tuổi mới lớn biết mộng mơ, tôi và Bích Hợp nhỏ bạn cùng xóm chiều chiều hai đứa hay đạp xe đi chơi và vào Nghĩa Trang Quân Đội Hạnh Thông Tây Gò Vấp viếng mộ người không quen. Cảm thương những người lính đã vì nước hi sinh, lần nào đến chúng tôi cũng mua nhang và hoa Vạn Thọ để cắm trên những ngôi mộ. Năm 1973 có Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa, nhưng ở xa quá thì chúng tôi không thể đến được và sau 1975 thì lại càng quá xa cả hai nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Bích Hợp lấy chồng theo chồng về Bảo Lộc trồng trà và chế biến trà, sau này tôi đi Mỹ định cư, chúng tôi mất liên lạc nhau.
Hôm nay tôi theo chân một kênh you tube ngày 25 Tết đi viếng mộ tử sĩ trong Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa. Ngay lối vào nghĩa trang dù bức tượng Thương Tiếc không còn nữa nhưng trên bàn thờ Đền Tử Sĩ người ta bày hai bình hoa Vạn Thọ và hương khói đã là niềm tưởng nhớ tiếc thương. Từ Đền Tử Sĩ bước xuống, xưa là nơi đặt tấm bia lưu niệm nay tấm bia đã bị đập bỏ, ai đó đã dựng lên một cây hoa Mai giả. Hoa nở đầy trên cành, hoa rơi rụng xuống xung quanh một màu vàng rực rỡ, trên mỗi cành Mai treo những tấm thiệp màu đỏ đang đong đưa trong gió cũng đủ thấy mùa Xuân về cho vui lòng bao hương hồn tử sĩ.
Nghĩa trang rộng lớn, hàng cây cao bóng mát thả trên lối rất nhiều lá khô rơi, người ta đi tảo mộ rất đông, ai cũng mang theo hoa, nhiều nhất là hoa Vạn Thọ, rộn rịp giữa những dãy mộ chỗ nào cũng thấy màu vàng hoa Vạn Thọ và người thì quét dọn mộ, người thì bày trà bánh, trái cây cúng kiếng.
Bên cạnh những ngôi mộ tươm tất đã được xây sửa sơn phết lại có nghĩa là vẫn còn thân nhân đến thăm, có nhiều ngôi mộ điêu tàn hoang phế, rêu xanh mọc đầy hay đã lún xụp đổ vỡ cả mộ bia trông thật buồn. Có thể những người thân ruột thịt nhất đã mất mát, đã ly tán trong chiến tranh, hay thân nhân vẫn còn đâu đó trên quê hương Việt Nam nhưng đường xá xa xôi, hoàn cảnh kinh tế nghèo khó hoặc tình cảm nhạt phai nên đành bỏ mặc người đã chết trong lãng quên, trong gió bụi cuộc đời.
Anh you tuber hỏi thăm một bác đang quét lá khô quanh các ngôi mộ, bác chẳng có thân nhân nào nằm ở đây, chỉ vì xưa bác cũng là một người lính, nay thỉnh thoảng những dịp lễ tết bác vào nghĩa trang quét dọn và thắp nén nhang cho những mộ bị bỏ hoang.
Người lính năm xưa đến viếng đồng đội đã yên nghỉ bao năm khi cuộc chiến chinh tàn. Ngoài ra cũng có một số người thiện nguyện đến nghĩa trang quét mộ, thắp nhang. Thật ngưỡng mộ những tấm lòng tử tế của những người xa lạ kia dành cho những ngôi mộ tử sĩ Việt Nam Cộng Hòa.
Anh you tuber tiến đến gần một ngôi mộ xây đẹp to cao sạch sẽ, đám đông gần chục người thân đang rộn rịp đứng xung quanh mộ, bên những chậu hoa Vạn Thọ và hoa Hướng Dương vàng tươi rực rỡ. Trên mộ bày biện linh đình đủ thứ món ăn thức uống cho ngày Tết. Anh you tuber hỏi thăm và xin phép được quay, họ đồng ý, một chị tự giới thiệu:
- Đây toàn là anh chị em chúng tôi, hôm nay đến viếng mộ ba.
Anh youtuber nhìn đám đông người …hoang mang:
- Chà, bác tử sĩ đông con quá ..
Một chị khác liền nói:
- Ba nằm dưới mộ là ba chung của chị em tui đó.
Anh you tuber vẫn hoang mang:
- Ba chung là sao chị?
Chị chỉ từng người giới thiệu:
- Kia là chị Hai, chị Ba, anh Tư, chị Năm, anh Sáu là con của ba dưới mộ này và tui là thứ bảy đây là thứ tám. còn thằng út đang ở nhà là con của ba…sau. Từ nhỏ tới lớn năm nào má cũng dẫn tất cả các con đến nghĩa trang quân đội Biên Hòa thăm mộ ba này cho đến khi má mất chị em tui vẫn tiếp tục hàng năm đến đây.
Nhìn bia mộ ghi hạ sĩ Trần Văn Bê sinh 1938 Tử trận 1969. Anh ra đi khi mới 31 tuổi đời và để lại một đàn con. Chắc anh Bê lấy vợ sớm và vợ sinh năm một, người vợ trẻ góa bụa một nách mấy con thơ dại ấy đã đau khổ và vất vả thế nào. Sau này chị lập gia đình khác và sinh thêm ba đứa con nữa .
Người vợ góa của anh Trần Văn Bê dù đã có gia đình khác nhưng vẫn không quên anh, hàng năm vẫn thăm viếng mộ phần người chồng trước, chẳng phải chỉ mình chị mà chị dẫn cả đàn con trước và sau theo cùng. Anh Bê chắc đang mỉm cười nơi chín suối.
Nhìn đám đông chị em, các anh chị nay tuổi đều trung niên, họ tuy là chị em khác cha nhưng tình thân thương gần gũi vì họ có chung người mẹ ăn ở có nghĩa có tình.
Một chị chỉ những món ăn bày biện trên mộ và nói:
- Chúng tôi thắp nhang cúng cho Ba, mời ba và mời tất cả các bác gần mộ ba cùng về ăn tết luôn.
Những ngôi mộ gần mộ anh hạ sĩ Trần Văn Bê cũng được vui lây, các con của anh Bê đã thắp nhang cho họ. Có lẽ ở một cõi tâm linh nào đó họ sẽ cảm nhận được và sẽ ấm lòng.
Xem xong you tube tôi chưa kịp kể thì chồng đã hỏi:
- Bà vừa xem you tube chợ hoa tết ở Việt Nam hả.? Cầu mong họ không ế ẩm như những năm trước kẻo bà lại khóc thương hoa và thương người bán hoa.
- Em xem ngày Xuân đi tảo mộ ở Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa.
Chồng băn khoăn:
- Xem nghĩa trang bà càng khóc nhiều chứ hả?
- Em ngậm ngùi chứ sao không. Nhưng em đã cầu nguyện, ước mong bao nhiêu năm qua những xác thân tử sĩ ấy đã trở về cát bụi và đã đầu thai kiếp khác ở một nơi chốn thái bình không có chiến tranh.
- Anh cũng tin thế.
Tôi hào hứng:
- Đố anh, trong Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa ngôi mộ nào là hạnh phúc nhất?
- Những ngôi mộ trong nghĩa trang mà cũng có hạnh phúc nữa sao?
Tôi giải thích:
- Biết rằng cái chết là hết là buồn. Nhưng trong cõi hết cõi buồn ấy nếu có điều gì an ủi cũng hạnh phúc cho người dưới mộ chứ anh.
Chồng suy nghĩ và kể ra:
- Những mộ có thân nhân chăm sóc, có bạn bè dù chỉ đôi khi đến thắp một nén nhang, có người dưng dù chỉ thỉnh thoảng đến nhổ cỏ hay quét giùm lá khô rơi..….
- Ừ, hạnh phúc đấy. Nhưng em vừa xem xong một you tube và em chấm điểm ngôi mộ anh Hạ Sĩ Trần Văn Bê là hạnh phúc nhất trong số những ngôi mộ hạnh phúc như anh vừa nói.
Tôi kể hết chuyện những người con đến thăm mộ anh Trần Văn Bê và tiếp:
- Em cảm mến người vợ góa của anh Bê và cả người chồng sau của chị ấy đã thông cảm cho vợ để an ủi người quá cố. Đây là ngôi mộ hạnh phúc nhất không chỉ vì ngôi mộ được xây lại đẹp đẽ mà vì bao nhiêu năm qua luôn có những tình thân ái của người vợ, của các con ruột anh Bê, mà anh Bê còn “lời” thêm tình thân ái những người con riêng của vợ với người chồng sau.
Tối hôm ấy tôi ngủ mơ thấy tôi và Bích Hợp vẫn còn là bạn hàng xóm ở Hạnh Thông Tây Gò Vấp.
Ngày nay nghĩa trang quân đội Hạnh Thông Tây không còn nữa, đã bị di dời san bằng. Tôi và Bích Hợp rủ nhau, hẹn nhau ngày tết sẽ đi viếng mộ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa dù nơi đây đã bị thay tên, thay hình đổi dạng.
Chúng tôi sẽ mua nhang mua hoa Vạn Thọ và để trên bàn thờ Đền Tử Sĩ, chúng tôi sẽ quét dọn “nhà cửa” cho các tử sĩ, những ngôi mộ sạch sẽ mới mẻ đón chào năm mới.
Ở ngoài kia mùa Xuân đang về thì trong Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa cũng có mùa Xuân. Bao người thân người quen hay không quen biết vẫn nghĩ đến các tử sĩ Việt Nam Cộng Hòa, đang viếng thăm các anh và chúc các anh một mùa Xuân an lành trong tình người, không còn những phân biệt, những hận thù.
Nguyễn Thị Thanh Dương
(Sept. 1, 2025)
Thứ Tư, 11 tháng 2, 2026
Mùa Xuân Cội Mai Già - Thơ: Phan Khâm - Nhạc: Trần Đại Bản. Ca Sĩ: Đông Nguyên
Nhạc: Trần Đại Bản.
Ca Sĩ: Đông Nguyên
Cây Anh Đào Trước Cửa 2
(Dịch phóng tác Phùng Tuyết Túc Phù Dung Sơn /Lưu Trường Khanh)
Anh-đào vừa ngả bóng hiên nhà
Lạnh lẽo bao trùm cắt thịt da
Cửa đóng then cài nghe tiếng gọi
Người về sưởi ấm mảnh hồn ta
ChinhNguyen/H.N.T,
Anh-đào vừa ngả bóng hiên nhà
Lạnh lẽo bao trùm cắt thịt da
Cửa đóng then cài nghe tiếng gọi
Người về sưởi ấm mảnh hồn ta
ChinhNguyen/H.N.T,
Dec.7.25 (100.88)
Xin Một Lần
Xin một lần về thăm quê mẹ
Để ngắm mùa xuân mai nở hoa
Rừng khoác lộc non khoe sắc thắm
Đàn chim chào đón khách phương xa
Hương khói thân thương làm ấm lại
Bao nhiêu kỷ niệm tháng ngày qua ..
Giờ đây cha mẹ không còn nữa
Lặng lẽ sầu đong đếm tuổi già
Xin một lần về thăm quê mẹ
Có lẽ bạn bè cũng ngóng trông
Chân ruộng nhà ai vừa mới vỡ
Mùi hương đất cũ vẫn thơm nồng
Ôi! Đất quê hương sao dịu ngọt
Đậm đà tình nghĩa với non sông
Luống cày ngan ngát thơm mùi rạ
Sóng lúa vờn xa trải ngập đồng
Xin một lần về thăm quê mẹ
Thăm lại trường xưa thuở ấu thơ
Lối cũ cây bàng vừa rụng lá
Hàng me cổ thụ đứng chơ vơ…
Thầy cô bè bạn giờ xiêu lạc
Sân xưa còn lại dấu rêu mờ
Lần dở từng trang trong ký ức
Hỏi ai còn lại dấu chân xưa ?
Dẫu biết thời gian vùi kỷ niệm
Đâu đây còn thoảng chút hương thừa
Xin một lần về thăm quê mẹ
Thắp nén hương thơm tưởng bạn hiền
Một thuở xông pha vào gió bụi
Để rồi … nằm xuống với quê hương
Màu cỏ rêu xanh vì Tổ Quốc
Tự do , anh đã chọn con đường
Dù kẻ đi xa hay ở lại
Vẫn còn ngưỡng vọng với yêu thương
Thôi nhé anh về cùng đất mẹ
Trăm năm tình ủ…mộng sa trường
nguyễn phan ngọc an
2026
Trăng Xuân - Xót Xa
Trăng Xuân
Mở cửa tìm ánh trăng xuân
Đón lấy hương gió bâng khuâng giao mùa
Khơi lại vương vấn giấc xưa
Ấp yêu choàng lấy chợt vừa đâu đây...
Cạn chén hương vị nồng say
Luyến lưu chưa kịp môi cay đắng lòng
Buông dòng tư tưởng hư không
Cài then đóng cửa tim hồng vì ai
Xót xa hạnh phúc an bày
Căn nhà ký ức chia hai ngăn đời
Ngậm ngùi bắt bóng mù khơi
Trăng tàn canh vắng tình vời vợi xa....
Trăng xuân lặng lẽ rời ta...
Tình trần ngậm ngải trăng già vẫn non!
Kim Oanh
(01/2026)
***
Bài Họa:
Xót Xa
Đêm mơ ngắm Nguyệt ngày Xuân,
Bỗng nghe như đợi ngoài sân chuyển mùa.
Bóng hình kỷ niệm xa xưa,
Khơi đau quặn thắt tợ vừa mới đây!
Mối tình đang ấm mê say,
Bỗng thay đổi nhận đắng cay nhói lòng.
Hồn bay thoát chốn hư không,
Xa xôi dáng hiện bóng hồng của ai.
Ông tơ sao khéo an bày,
Khiến mình yên ổn chia tay đổi đời.
Một mình tôi phải ra khơi,
Xứ người phải cách ly rời chốn xa.
Ai đành cắt đứt đôi ta.
Tình thêm nặng gánh mặn mà nước non.
May mà em vẫn còn son!
Hồ Nguyễn
(01-02-2026)
Tình Thơ Gửi Tuyết

" - Tuyết ơi!... Này tuyết yêu ơi!
Gặp em mỗi độ, tiết trời lập xuân’
Dáng hoa, như một thiên thần,
Từ trời bay xuống cõi trần thăm anh.
Em là tiên nữ hiền lành,
Xiêm y trắng phủ long lanh đất trời.
Yêu em… yêu đến tuyệt vời!
Anh từng hạ bút, đậm lời yêu đương.
Nhưng… em ơi! Cõi vô thường…
Chuyện gì quá độ, là vương lấy sầu!
Miền Đông bão tuyết quá lâu,
Cao hơn hai feet, còn đâu tơ tình!
Hết rồi những nét đẹp xinh,
Cớ sao biến đổi dạng hình, khó coi?
Tuyết giờ hóa đá cả thôi,
Gây nên tai nạn xe hơi khắp đường!
Tới hàng trăm vụ tử thương!
Ai ngờ gieo rắc, tai ương kinh hoàng!
- Thôi em trở lại thiên đàng,
Sang Năm về, nhớ… nhẹ nhàng nghe em! -"
Cầu Trời, nắng ấm bừng lên,
Cho tan hết tuyết, khắp miền Trung Đông!
Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia
Ngựa
Một kỷ có 12 con giáp. Mỗi độ xuân về, các báo thi nhau viết về con giáp của năm sắp tới, và Tập San Y Sĩ cũng không tránh khỏi thông lệ đó. Bát Sách đã viết hai bài về con dê và con trâu; Năm Mùi Bát Sách cà kê dê ngỗng đủ thứ để chọc cười thiên hạ. Năm Sửu, Bát Sách tản mạn về mấy câu ca dao tục ngữ có liên quan tới con trâu. Sang năm Ngọ, Bát Sách vừa đủ một giáp, lên lão, nên lại viết một chút về con giáp mà mình cầm tinh. Bát Sách không nhắc tới ca dao tục ngữ, không nói đến các giống ngựa hay như ngựa Đại Uyển, ngựa Mông Cổ, mà viết về những con ngựa nổi tiếng trong lịch sử và tiểu thuyết.
Trong thần thoại Hy Lạp, người ta kể chuyện con ngựa thành TROIE. Hồi đó, đế quốc Hy Lạp vây thành TROIE đã 10 năm mà không hạ nổi. Sau, Ulysse dùng mưu, làm một con ngựa thật lớn, rỗng bụng, để các dũng sĩ núp ở bên trong, rồi giả thua, cho Hector chiếm ngựa đem vào thành. Đêm đến, Ulysse cùng các chiến hữu chui ra, giết quân canh, mở cổng thành để quân Hy Lạp tràn vào. Thành TROIE bị chiếm, và người đẹp Hélène qua tay người khác.
Ở Việt Nam, ai cũng biết con ngựa sắt của Phù Đổng Thiên Vương, người anh hùng đã đánh đuổi giặc Ân, cứu nước. Phù Đổng Thiên Vương được quân lực Việt Nam Cộng Hòa tôn vinh làm Thánh tổ của ngành thiết giáp, binh chủng xung kích mũ đen rất hào hùng mà Bát Sách đã hãnh diện phục vụ trong 2 năm đầu của đời quân ngũ.
Đời Trần, sau khi oanh liệt đánh bại quân Mông Cổ lần thứ hai, Thánh Tông và Nhân Tông trở về đế đô hoang tàn,thấy những con ngựa đá ở hoàng thành cũng tang thương, vương đầy bùn đất,tưởng tượng rằng ngựa đá cũng vì dân vì nước mà tham chiến chống ngoại xâm; Thượng hoàng Thánh Tông đã cảm tác 2 câu thơ:
Xã tắc lưỡng bồi lao thạch mã
Sơn hà thiên cổ điện kim âu.
Xã tắc hai phen bon ngựa đá
Non song muôn thủa vững âu vàng.
Trung Hoa, xứ của những huyền thoại, có rất nhiều con ngựa nổi tiếng.
Trong Anh hùng xạ điêu, Quách Tĩnh cưỡi Hãn huyết bảo câu - Bát Sách nghĩ phải gọi là Huyết hãn bảo câu mới đúng, vì con ngựa nầy có mồ hôi đỏ như máu. Hình như đó là một loại ngựa Mông Cổ đặc biệt, vóc nhỏ nhưng khỏe và chạy rất nhanh, nên tuy chở cả 2 vợ chồng Quách Tĩnh, Hoàng Dung mà các ngựa khác không theo kịp. Cặp vợ chồng này sát cánh nhau, len lỏi trong chốn giang hồ, nhờ Huyết hãn bảo câu mà nhiều phen thoát hiểm.
Thuyết Đường là một bộ tiểu thuyết, nửa lịch sử, nửa hoang đường, trong đó có nói tới 2 con ngựa rất đặc biệt: Hô lôi báo là ngựa của Thượng Sư Đồ, tướng nhà Tùy. Con ngựa này đuôi sư tử, lông loang lổ như lông báo, cái bướu trên đầu có chùm lông trắng. Khi giao tranh, nếu bất lợi, Thượng Sư Đồ nhổ một sợi lông trên bướu, Hô lôi báo sẽ gầm lên như sấm, phun khói đen mù mịt, làm ngựa của đối phương ngã lăn ra. Tần Thúc Bảo, tướng nhà Đường, nhiều lần dùng mưu mới cướp được Hô lôi báo- Trình Giảo Kim, bạn Tần Thúc Bảo,vì thù Hô lôi báo làm mình ngã ngựa, đã lén nhổ hết chùm lông trắng
nên nó hầu như bị câm, cả đời chỉ gầm thêm được có 3 lần. Mộc vĩ câu là ngựa của Tả Hùng, đại tướng Cao Ly. Ngựa nầy không có đuôi- khi chủ vỗ mông thì nó thét lên một tiếng, và lòi cái đuôi cứng như gỗ, dài hơn một trượng, bất thần quật vào đối phương. Trong trận tranh võ trạng ở Dương Châu, Ngữ Vân Thiệu là anh hùng thứ 5 đời Tùy-Đường, bị đuôi của Mộc vĩ câu đập chết. Khi đó, Tần Thúc Bảo cưỡi Hô lôi báo ra đấu với Tả Hùng. Anh này cũng dùng miếng cũ định giết đối phương, nhưng Thúc Bảo, vì đã đề phòng nên tránh thoát. Đuôi của Mộc vĩ câu đánh trúng đầu Hô lôi báo. Hô lôi báo đau quá, gầm lên một tiếng, Mộc vĩ câu ngã lăn ra, quăng Tả Hùng xuống đất : chủ và ngựa đều bị Thúc Bảo đảm chết. Thời Hán Sở tranh hùng, nổi tiếng nhất là ngựa Ô Truy của Hạng Vũ. Con ngựa này liên quan đến một thiên tình sử tuyệt đẹp, vừa hào hùng, vừa bi thảm. Ngày đó Hạng Vũ còn trẻ tuổi, chưa có tiếng tăm gì, nhân đi qua thôn Nam-Phụ, đã giúp dân trừ một con quái vật thường đến giết người và phá hoại mùa màng. Thật ra, quái vật đó chỉ là một con thần mã rất cao lớn, hùng dũng, lông đen tuyền mà Hạng Vũ đặt tên là Ô Truy. Vì tướng mạo oai phong, vì tài nghệ siêu quần, vì có công với dân làng mà Hạng Vũ lọt vào mắt xanh của người đẹp Ngu Cơ, và hai người nên duyên cầm sắt. Trong suốt thời gian chinh chiến, tranh hùng với Lưu Bang, Hạng Vũ với Ngu Cơ lúc nào cũng sát cánh như hình với bóng.
Tại Cai Hạ, Hạng Vũ bị quân Hán vây khổn, nhưng binh lực chưa đến nỗi kiệt quệ. Với tài vũ dũng của mình, Hạng Vũ vẫn có thể phá vòng vây, trốn thoát để chờ ngày phục hận. Đêm đó, trời thu buồn man mác, sương lạnh mịt mờ, chợt có tiếng tiêu của Trương Lương (tướng Hán) văng vẳng từ xa vọng lại, tiếng còn, tiếng mất rất bi ai não nùng, toàn những điệu ca
buồn của nước Sở. Quân của Hạng Vũ, vốn người Sở, nghe tiếng tiêu động tình hoài hương từ từ bỏ trốn hết...Lúc gần sáng, Hạng Vũ chỉ còn hai tướng Chu Lan, Hoàn Sở và 800 đệ tử ở bên mình.
Hạng Vũ sai bày tiệc, cùng Ngu Cơ đối ẩm. Lúc đó, Hạng Vũ dường như nản chí, tuyệt vọng, than thở cùng Ngu Cơ: Lực bạt sơn hề ! khí cái thế.
Thời bất lợi hề! Truy bất thệ,
Truy bất thệ hề! khả nại bà? Ngu hề!
Ngu hề ! nại nhược hà?
Cụ Tản Đà dịch như sau:
Sức nhổ núi chừ!
Hùng khí đời ai bì
Thời không lợi chừ!
Con ngựa Truy không đi.
Ngựa Truy không đi chừ!
Biết làm sao?
Ngu Cơ chứ! Ngu Cơ
Tính làm sao?
Ngu Cơ họa lại trong tiếng nấc nghẹn ngào:
Hán binh dĩ lược địa,
Tứ diện Sở ca thanh.
Đại vương chí khí tận.
Tiện thiếp bà tiêu sinh?
Bài này, Bát Sách mạn phép dịch thoát theo thể lục bát: Hán binh làm chủ chiến trường
Điệu ca nước Sở bốn phương não nùng
Đại vương chí khí đã cùng
Thiếp xin liều thác tạ lòng tri âm.
Sau đó Ngu Cơ tự sát bằng chính thanh gươm của Hạng Vũ. Hạng Vũ đau đớn phẫn hận, nhảy lên Ô Truy, phá 8 vòng vây quân Hán mà không ai địch nổi. Hai tướng thân cận bị vây khổn, đã liều mình, các đệ tử cũng lần lượt gục ngã. Chiều tối, khi chạy đến một ngôi chùa hoang, Hạng Vũ chỉ còn 9, 10 đệ tử. Để Ô Truy nghỉ ngơi, Hạng Vũ cặm cụi mài gươm, chuẩn bị cho cuộc chiến mất còn sắp tới. Sáng ra, quân Hán trùng trùng điệp điệp reo hò đuổi theo. Hạng Vũ vừa chiến đấu vừa chạy đến Ô Giang. Có người đình trưởng đậu thuyền đợi Hạng Vũ, khuyên Hạng qua sông. Thấy tình hình đã tuyệt vọng, nhưng với tinh thần bất khuất, Hạng quyết định ở lại tử chiến, đem ngựa Ô Truy tặng đình trưởng. Ô Truy nhìn chủ, mắt buồn vời vợi... Khi thuyền đến giữa sông, nó nhảy xuống nước trầm mình, Hạng Vũ sau đó cũng tuẫn tiết.
Bên bờ Ô giang, còn ma kiếm thạch là nơi Hạng Vũ mài gươm. Nơi phần mộ của Ngu Cơ, mọc lên một loại cỏ xanh tuyệt đẹp, gọi là Ngu mỹ nhân thảo. Người sau gọi mộ Ngu Cơ là Thanh trủng, vì ở đó cỏ màu xanh, trong khi ở chung quanh toàn là cỏ màu vàng.
Đời Tam Quốc, có Đích Lư và Xích Thố
ĐÍCH LƯ là con ngựa cao lớn, vạm vỡ, cực kỳ hùng dũng của Trương Vũ. Trương bại trận, Triệu Vân cướp được ngựa, dâng cho Lưu Bị là chủ tướng của mình. Lưu Bị lúc đó còn hàn vi, nương nhờ Lưu Biểu nên lại đem ngựa dâng Biểu. Biểu thích lắm đi đâu cũng cưỡi. Có người xem tướng ngựa giỏi là Khoái
Việt tâu với Biểu:
Con ngựa này, dưới mắt có vũng chứa lệ, trán có điểm trắng, chính là giống Đích lư hại chủ, chúa công không nên cưỡi. Biểu nghe vậy, sợ lắm, đem Đích lư trả lại Lưu Bị. Có người đem lời Khoái Việt mách với Lưu Bị, Bị khẳng khái trả lời: - Tiên sinh yêu mà dạy cho, Bị xin thâm cảm tấm lòng; nhưng nghĩ người ta sống chết có số mạng, há một con ngựa có thể hại nổi.
Bị tuy được Biểu tín cẩn, nhưng vợ Biểu và các tướng chỉ muốn giết Bị để trừ hậu hoạn, vì họ biết Bị là tay anh hùng, có chí lớn. Một lần, các tướng của Biểu đuổi gấp, Bị một mình một ngựa chạy tới Đàn Khê thì đường cùng. Bị giục ngựa xuống khe, tính lội qua thì ngựa sa lầy, Bị đã than:
Mày thật là giống hại chủ. Đích lư, Đích lư hôm nay hại ta rồi ! Ngựa bỗng vọt lên, nhảy qua khỏi Đàn Khê. Bị thoát nạn và gặp Tư Mã Huy, người đã giới thiệu cho Bị sau này tìm được Phục Long Gia Cát Lượng và Phượng Sồ Bàng Thống là hai quân sư đại tài.
Tiếc rằng truyện không nói Đích lư về sau ra sao. Khi vào chiếm Tây Thục, Bị đã đổi ngựa cho Bàng Thống lúc xuất quân, Thống và ngựa đều bị loạn tên mà thác ở Lạc Phượng Ba. Chả hiểu con ngựa chết đó có phải Đích lư hay không?
XÍCH THỐ: Là con ngựa toàn thân đỏ như lửa, không một sợi lông tạp màu, dài một trượng, cao 8 thước, oai dũng như rồng như hổ, ngày đi ngàn dặm.
Xích Thố vốn của Đổng Trác, chức Thái sư nhà Hán. Lúc đó, Đổng Trác đang kình địch với Đinh Nguyên, cha nuôi của Lã Bố. Bố là người rất khỏe, nhưng hữu dũng vô mưu, lại bất nhân bất nghĩa nên Lý Túc, bộ hạ của Trác, khuyên Trác đem
Xích Thố tạng Bố để dụ hàng. Quả nhiên, Bố giết Đinh Nguyên, theo Trác, và lại nhận Trác làm cha nuôi.
Sau Tư Đồ Vương Doãn dùng mỹ nhân kế, cho Điêu Thuyền quyến rũ cả Trác lẫn Bố để hai tên này ghen mà giết nhau. Kẻ bất nghĩa Lã Bố, một lần nữa, lại giết cha nuôi là Đổng Trác.
Sau đó loạn lạc lung tung. Khi Lã Bố bị Tào Tháo, lúc đó là Thừa tướng nhà Hán, giết chết, Xích Thố về tay Tháo. Quan Công, em kết nghĩa của Lưu Bị, khi bị Tháo vây khốn ở Thổ Sơn, thế cùng lực kiệt phải đầu hàng. (Quan Công tên Vũ, trước khi kết nghĩa với Lưu Bị làm nghề bán đậu hũ, được dân Tàu kính trọng, kiêng tên nên gọi như vậy). Tháo vốn yêu tài Quan Công nên rất hậu đãi, 3 ngày một tiệc nhỏ, 5 ngày một tiệc lớn và đem tặng con ngựa Xích Thố. Lúc đó, Lưu Bị thất lạc, Quan Công phải bảo vệ gia đình nghĩa huynh, phò nhị tẩu, vợ của Bị là Cam và My phu nhân. Tháo vốn là tay thâm hiểm, để Quan Công ở chung nhà với chị dâu, tạo dịp cho xảy ra việc loạn luân. Theo truyền thuyết, đêm đêm, Quan Công chẻ cây nến làm hai, một nửa để phòng nhị tẩu, một nửa để phòng mình, đọc sách. Khi Quan Công dò được tin Lưu Bị, ông treo ấn “Hán Thọ Đình Hầu” ở giữa nhà, quá ngũ quan, trảm lục tướng, vạn dặm tìm nghĩa huynh.
Khi thế chân vạc đã thành 3 nước là Ngụy (Tào Tháo), Ngô (Tôn Quyền), Thục (Lưu Bị) chia 3 nước Tàu, sử gọi là thời Tam quốc.
Quan Công trấn thủ Kinh Châu 20 năm, sau bị tướng Ngô là Lã Mông, Lục Tốn dùng mưu, cướp Kinh Châu, Quan Công thua, chạy về Mạch Thành. Trên đường vào Thục, Quan Công bị phục kích. Quân Ngô dùng thừng và mác móc chân Xích Thố, Quan Công ngã ngựa bị Mã Trung bắt được. Xích Thố lúc đó về tay Mã Trung, nhưng ngựa thương chủ bỏ ăn mà chết.
Quan Công với xích thố, và Quan Bình, Chu Xương có rất nhiều huyền thoại. Dân Trung Hoa thờ ông khắp nơi. Đôi câu đối nói về ông rất được truyền tụng:
XÍCH diện bỉnh XÍCH tâm, kỵ XÍCH thố truy phong, trì khu thời vô vong XÍCH đế.
THANH đăng quan THANH sử, trượng THANH long yểm nguyệt, ẩn vi xứ bất quý THANH thiên.
(mặt đỏ như lòng son, cưỡi ngựa xích thố truy phong, rong ruổi nơi đâu cũng không quên xích đế (vua Hán) Bên đèn xanh, đọc sử xanh, cầm đao rồng xanh vành nguyệt, dù ở nơi vắng vẻ nào cũng không thẹn với trời xanh. Viết đến đây, Bát Sách nghe lòng bùi ngùi. Đọc lại sách vở, người ta có khi buồn man mác, có khi phẫn hận, có khi thương cảm, có khi băn khoăn tự hỏi tại sao định mệnh trớ trêu để dòng lịch sử có trăm điều ngang trái.
Hạng Vũ với Lưu Bang chẳng hạn. Các sử gia thường cho rằng, Hạng Vũ vì bất nhân, tàn bạo nên thất bại, Lưu Bang vì nhân nghĩa mà thành công. Sự thật chưa hẳn đã đúng như vậy. Người ta trách Hạng Vũ đã chém Tống Nghĩa và giết Nghĩa đế.
Tống Nghĩa là đại tướng, có nhiệm vụ cứu nước Triệu, nhưng chần chờ không chịu tiến quân, Hạng Vũ chém Tống đem quân cứu được nước Triệu. Chém một người mà cứu được cả nghìn người khỏi bị chết oan vì chiến bại, đó chính là quyết định hợp thời của một đại tướng có tài.
Nghĩa đế là một đứa trẻ, dòng dõi vua Sở, được Hạng Lương, chú của Hạng Vũ, tôn lên làm vua. Trong khi Hạng Vũ xông pha trận mạc, trăm chết một sống, để cướp đất chiếm thành thì Nghĩa đế ngồi hưởng phú quý, lại còn lên mặt tác oai tác phúc thì nếu ở địa vị Hạng Vũ, mọi người bình thường có lẽ cũng sẽ làm như vậy. Vũ giết Nghĩa đế cũng như vua Lê
Thái Tổ của ta giết Trần Cao mà thôi. Sự thể nó phải như vậy, có chỉ mà gọi là ác.
Nếu Hạng Vũ bất nhân thì đã giết chết Lưu Thái Công và Lã hậu, là cha và vợ của Lưu Bang, khi hai người này lọt vào tay Hạng, và chính Lưu Bang cũng không toàn mạng khi hội yến ở Hồng Môn.
Lưu Bang nhân ở chỗ nào ? Khóc Nghĩa đế, khóc Hạng Vũ, chỉ là nước mắt cá sấu. Nếu Bang có nhân có nghĩa, thì đã không giết Hàn Tín là người có công lớn trong việc tranh bá đồ vương của mình.
Lưu Bang cũng như cộng sản ngày nay, toàn lên giọng giả nhân giả nghĩa, vì nước vì dân để lừa thiên hạ.
Hạng Vũ thua chỉ vì không có mưu thần phò tá. Lưu Bang thắng nhờ công sức của Trương Lương, Hàn Tín, Tiêu Hà. Giờ đến truyện Quan Công. Ông là bố nuôi của Bát Sách. Số là ngày xưa, song thân của Bát Sách sinh được 2 gái rồi bẵng đi 5 năm, không sinh nở gì nữa. Các cụ thường nói “Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại” nghĩa là bất hiếu có 3 không con nối dõi là tội lớn nhất. Song thân Bát Sách lúc đó rất lo buồn. Nhờ một bác sĩ Pháp là Paterson điều trị, thân mẫu Bát Sách khỏi bệnh nên mới có người viết bài ngày nay !Song thân của Bát Sách đâu biết rằng, sau Bát Sách còn mấy thằng em trai nữa, nên khi Bát Sách ra đời, hai cụ bèn đem Bát Sách lên đền Quan Thánh, tức là đền thờ Quan Công, bán Bát Sách cho ông để ông bảo vệ.
Tuy là con nuôi Quan Công, nhưng đọc Tam Quốc Chí thấy họ khen Quan Công quá mức, những chỗ khen nhiều khi gượng gạo làm Bát Sách cũng thấy khó chịu.
Họ khen ông trung nghĩa, nhưng khi thất trận ở Thổ Sơn, ông đã hàng Tào Tháo. Một trong những điều kiện ông đưa ra là “Hàng Hán chẳng hàng Tào”. Lúc đó, ông đang phò Lưu Bị, còn Tào Tháo là Thừa tướng nhà Hán. Dù Tào Tháo lộng hành, ép chế vua Hán, điều kiện của ông vẫn có vẻ ấu trĩ và hoạt kê.
Họ khen ông là quang minh chính đại, phò nhị tẩu mà không làm điều ám muội. Thời gian ông thất lạc với Lưu Bị, cùng nhị tẩu ở Hứa Xương là 12 năm ! Thời gian này quá dài, liệu ông có giữ được cho mình trong trắng?
Bát Sách hỏi như vậy là có lý do. Theo “Tam Quốc ngoại truyện” La Quán Trung, tác giả Tam Quốc, khi viết đến đoạn Quan Công phò nhị tẩu, đã viết không giống với truyện ta đọc ngày nay. Một đêm, họ La mơ thấy Quan Công hiện về khẩn khoản “xin tiên sinh nhẹ tay” nên họ La mới xé hết đoạn đã viết và viết lại.
Có thể Quan Công là một tướng tài (trấn thủ Kinh Châu 20 năm), rất can đảm (để Hoa Đà mổ tay, nạo xương mà không cần thuốc tê) nhưng ông tự cao tự đại một cách quá đáng. Chẳng hạn, khi Tôn Quyền cho người sang cầu thân, xin cưới con gái Quan Công cho con trai mình, Quan Quân đã mắng sứ giả:
- Con gái ta là giống hùm, ai gả cho giống chó.
Mà lúc đó, Tôn Quyền làm vua nước Ngô, còn Quan Công tuy trấn thủ Kinh Châu, nhưng xuất thân chỉ là người bán đậu hũ.
Lại nữa, lúc thua trận, chạy thất điên bát đảo tới Mạch Thành, tìm đường về Thục, các tướng khuyên đi đường nhỏ để tránh phục binh, Quan Công còn nói: dẫu có phục binh, ta há sợ gì?
Sơ sơ thế thôi, Bát Sách không dám viết nhiều, sợ mang tội bất hiếu với nghĩa phụ.
Đang nói về ngựa mà lại xoay qua tản mạn về người và việc thì quả nhiên Bát Sách vẫn còn...bát sách.
Trở lại chuyện ngựa. Hết ngựa hay thì đến phiên 3 con ngựa hèn là Bát Văn, Bát Vạn và Bát Sách. Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã nên 3 con ngựa này mới gắn bó với nhau. Hồi ở Việt Nam cả 3 tung vó từ Bắc vào Nam, chạy cùng trời đất. Sau ngày quốc hận, lại vượt biển tới Mỹ châu.
Đang là ngựa hoang, tự do phơi phới, giang hồ quen thói vẫy vùng, nhất đán bị đeo hàm thiếc, tròng dây cương, bịt mắt. Ngựa hoang bèn thành ngựa kéo xe ! Ngựa Bát Văn còn đỡ, được chủ khéo nuôi, có da có thịt. Ngựa Bát Vạn và Bát Sách thì than ôi, gầy trơ xương, ngày ngày khập khễnh kéo xe thổ mộ. Mỗi khi nhìn bức tranh “Thiên mã hành không” con ngựa què về già không khỏi ngậm ngùi nhớ về dĩ vãng.
Nhưng thôi, năm ngựa tới rồi, xin chúc quý vị khỏi phải làm thân trâu ngựa, và chúc cho các ngựa khác đỡ phải kéo xe: mà ví dầu có phải kéo xe đi nữa thì đừng có ai nhè bánh xe mà thọc gậy.
Bát Sách
Xuân Nhâm Ngọ 2002
Ngày Xa Xưa Ấy
Mùa Xuân lại trở về trên những cành đào hồng thắm, trên những bông cúc vàng tươi, những bụi hồng muôn mầu rực rỡ trong vườn. Nhưng cảnh sắc tươi tắn của thiên nhiên dù có đẹp đẽ như thế nào, có huy hoàng như thế nào, cũng không gây cho tôi thấy một chút hứng thú cỏn con gì để thưởng lãm chúng. Sự thay đổi thời tiết lúc giao mùa đã làm cho cái thân già của tôi trở nên thê thảm vô cùng: nào là hai lỗ mũi thì nghẹt cứng, không thở được, cái lưng thì đau, hai bàn tay thì tê tê khó chịu. Đã hết đâu, đôi chân lại bất khiển dụng vì hai cái đầu gối đau nhức quá đi, mỗi khi đứng lên hay ngồi xuống, còn nếu bước đi thì chả giống ai, 12 con giáp trông chẳng giống con giáp nào. Chán mớ đời, bởi thế đối với tôi, Xuân đến hay Xuân đi cũng thế thôi. Hiện tại thì như vậy, tương lai còn gì để nói, có lẽ chỉ còn chút dĩ vãng để hoài niệm mà thôi, vì thế có ai bảo là người già chỉ sống bằng quá khứ cũng không hẳn là sai. Và hôm nay, để giúp quên đi cái hiện tại đáng ghét, cái lạnh của những ngày đầu Xuân đã cùng ký ức của tôi mở lại trang sách kỷ niệm của những ngày xa xưa ấy, kiếm tìm một chút gì”để nhớ, để thương” trong cuộc đời...
***
Nhớ lại ngày ấy, tôi với Thảo là hai đứa bạn thân, chúng tôi quen nhau từ thời Trung Học Đệ Nhất Cấp, lên tới Đại Học cũng vẫn rủ nhau học chung một trường. Hôm đó là ngày nộp đơn vào trường Luật, vì là ngày đầu nên sinh viên đến rất đông. Nhìn thấy văn phòng chật ních người, tôi rủ Thảo về:_ Thảo ơi hay là mình về đi, mai hãy trở lại nộp vậy.
_ Đã đến rồi thì mình chịu khó chờ đi, khi nào ngớt người thi mình vào nộp. chứ bây giờ đi về, mai lại đến nữa, mất công quá. Nhà tao xa, mỗi lần đến đây phải thay hai ba chuyến xe buýt, mệt lắm.
_ Nhưng mà biết chờ đến bao giờ? Người đông thế kia.
_ Rồi cũng có người muốn về để mai đến, như mày.
Thảo bao giờ cũng có lý hơn tôi, và đúng như lời Thảo nói, cuối cùng chúng tôi cũng xong nhiệm vụ và có thể ra về phơi phới. Hai đứa rủ nhau ra hàng bò bía gần hồ con rùa, vừa ăn vừa tán dóc.
_ Ê, Khuê này, may quá, hôm nay mình nộp xong đơn chứ để đến ngày mai là tao lại không đi được, chắc mày phải đi một mình và nộp luôn cho tao quá.
_ Sao vậy?
_ Vì mai anh Khải tao ở đơn vị về phép, tao phải ở nhà giúp mẹ tao làm cơm đãi ông ấy. Mai mày tới nhà tao chơi nhe, mẹ tao cũng hay nhắc tới mày lắm đó. Mày tới giúp tao một tay.
_ Ờ, để tao xin phép mẹ tao đã, chắc là mẹ tao cho thôi.
Định mệnh có phải là một sợi dây vô hình đã dẫn dắt tôi đến nhà Thảo cho tôi được gặp anh, và có ai đã từng bị tiếng sét ái tình trong đời chưa? Thế mà tôi đã bị rồi đó. Tuy tôi không đẹp xuất sắc như những người con gái khác, nhưng cũng được gọi là có nét duyên dáng, thu hút, không đến nỗi khiến người đối diện phải quay mặt làm ngơ. Chỉ có là tình cảm của tôi hơi có chút khô khan, nên nhiều lần nhỏ Thảo phải cảnh cáo tôi:
_ Cái con nhỏ này, mày lạnh lùng quá, ai thích mày, mày cũng quay lưng lại với người ta.Trái tim mày đông đá hả? Coi chừng bị quả báo đấy con.
Thế mà bây giờ, chỉ với một ánh mắt, một nụ cười thôi mà trái tim của tôi đã tan chảy thành nước.
Tôi đã thích anh ngay cái nhìn đầu tiên khi gặp anh. Và hình như, chỉ hình như thôi, anh cũng có vẻ mến tôi. Nhưng chúng tôi không có dịp nói với nhau nhiều hơn vì Khải luôn bên cạnh tôi và Thảo thì không rời Luân một bước. Với linh tính của phái yếu, tôi nhận ra là Khải thích tôi và Thảo cũng thích Luân. Tự nhiên tôi thấy buồn và không còn hứng thú ở lại. Ngồi thêm một lúc, tôi lấy cớ là mẹ tôi chờ ở nhà nên xin phép về sớm. Khải nhất định đòi đưa tôi về, nhưng tôi cương quyết từ chối. Mọi người tiễn tôi ra cửa, lúc bắt tay với Luân, tôi cảm thấy anh nắm tay tôi hơi chặt và hơi lâu:
_ Vui thật nhiều khi được quen với Khuê, mong rằng lần gặp tới sẽ nói chuyện với Khuê nhiều hơn.
_ Vâng, Khuê cũng rất vui khi được biết anh, và biết đâu chúng mình sẽ có nhiều dịp để gặp nhau hơn. Tạm biệt anh và xin chào cả nhà, Khuê về.
Sau lần gặp gỡ đó Thảo tâm sự với tôi là anh Khải của nó rất thích tôi và muốn tôi làm bạn gái của anh nó. Tôi chỉ cười và bảo với Thảo:
_ Tao nhờ mày cám ơn anh Khải dùm tao về tình cảm của anh ấy đã dành cho tao, nhưng mày cũng đã biết và đã từng bảo trái tim tao làm bằng nước đá đông lạnh kia mà. Sau này thì không biết ra sao, nhưng hiện tại bây giờ tao chưa nghĩ đến chuyện yêu đương. Tao còn phải học cho ra trường để lo cho mẹ và em tao nữa. Tao thấy mày thích anh Luân lắm phải không? Chuyện mày với anh Luân đi tới đâu rồi.
_ Chả tới đâu cả, hình như Luân không thích tao mà thích mày thì phải.
_ Sao mày lại nói vậy? Tôi hơi chột dạ, sao mày biết Luân thích tao?
_Thì hôm đó sau khi mày về. Ông ấy cứ đi theo năn nỉ tao cho số phôn của nhà mày, anh Khải không cho tao nói. Hôm qua, trước khi trở lại đơn vị, ông ấy lại đến nhà năn nỉ tao tiếp, thấy không có anh Khải ở nhà, tao đành phải nói. Giọng Thảo hơi buồn, hình như ông ấy thích mày nhiều lắm đó
Tôi xua tay như để trấn an Thảo:
_ Không có chuyện đó đâu, mà cho dù Luân có thích tao đi nữa thi với trái tim bằng đá lạnh của tao, dễ gì tan chảy vì Luân. Mày đừng lo, tao không dành tình yêu với mày đâu. Yên trí đi cưng.
Đúng, tôi không dành với Thảo để làm bạn gái của Luân, nhưng không ai có quyền cấm tôi không được là bạn của anh ấy, kể cả Thảo.
Thế rồi một buổi tối, chuông điện thoại nhà tôi reo, tôi nhấc máy:
_ Alo, Xin lỗi ai ở đầu giây ?
Bên kia đầu giây im lặng. Tôi vẫn cầm máy:
_ Alo, Alo, ai đó.
Lần này thì đã có hồi đáp:
_ Alo, có phải Minh Khuê không, Luân đây.
Trái tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, tôi nhắm mắt lại để trấn tĩnh mình:
_ A, Anh Luân, lâu lắm mới lại nghe thấy tiếng của anh, anh có khỏe không ?
_ Anh là lính mà lúc nào không khỏe. Khuê này, không biết anh gọi điện về nhà như thế này có làm phiền ai không?
_ Dạ không, thường thì giờ này mọi người đã đi ngủ cả, chỉ còn mình Khuê thức học bài thôi.
_ Vậy anh có thể nói chuyện với Khuê lâu lâu một chút được không, có làm cản trở Khuê học bài không?
_ Không đâu anh, lâu lâu được nói chuyện với anh, Khuê vui lắm đó...
Tôi nói tôi vui là điều tôi nói thật, vì tôi đã trót yêu anh mất rồi.
Và cứ thế, những câu chuyện trên trời dưới đất của Luân và tôi kéo dài gần như suốt đêm, nhưng không bao giờ anh đã động hay tỏ ra một ý gì là anh thích tôi như Thảo đã nói. Cuối cùng trước khi chấm dứt , Luân nói không hiểu sao anh lại tin tưởng tôi và mong ở tôi một điều là thỉnh thoảng cho phép anh gọi điện thoại để được tâm sự với tôi mọi chuyện, kể cả chuyện tình cảm của anh. Anh nói, tôi chỉ cần nghe anh kể lể, để anh có thể giảm bớt một phần nào những áp lực trong cuộc sống gian truân của đời lính thôi. Và tôi đã đồng ý, sự đồng ý này của tôi quái ác thay chính là nhát dao tôi tự đâm vào tim mình.
Biết bao đêm tôi đã khóc đến sưng cả mắt sau khi nghe Luân tâm sự tình yêu một chiều của anh với một người con gái anh quen. Anh nói anh yêu cô ta tha thiết, anh nhớ cô ta đến mất ngủ, mỗi lần về phép được gặp cô anh thấy đời đẹp làm sao, nhưng anh lại không thể thổ lộ với cô được, vì cô là người con gái bạn anh yêu. Anh nói với tôi là anh buồn lắm. Anh buồn, tôi không những buồn mà còn đau nữa. Tại sao những lời yêu thương đó của anh không phải là những lời anh dành cho tôi nhỉ. Một năm trời trôi qua, những tâm sự của anh cứ như những lát dao cắt nát trái tim tôi thành muôn mảnh.
Rồi một đêm, điện thoại vừa reo, tôi nhấc máy, chưa kịp alo tôi đã nghe tiếng Luân nói như hét :
_ Em tàn nhẫn lắm, em có biết không?
Tôi còn đang ngơ ngác thì máy đã bị cúp. Và từ hôm đó, không bao giờ tôi còn được nghe tiếng điện thoại reo trong đêm nữa. Và chuyện Luân hàng đêm gọi điện thoại cho tôi, tôi đã không bao giờ kể cho Thảo nghe cả.***Hơn một năm trôi qua, Luân như mất tích từ ngày đó. Dù không còn được nghe tiếng nói của anh, nhưng hình ảnh anh không bao giờ phai nhạt trong trái tim nhỏ bé từng bị tổn thương của tôi.
Bây giờ đã gần cuối năm, được nghỉ học, không có việc gì làm , tôi mở máy nghe mấy bản nhạc Xuân cho vui cửa vui nhà:
“ Ngày Xuân năm đó ta chung đôi, Mùa Xuân này nữa xa nhau rồi...”
Nghe tiếng chuông điện thoại reo, tôi bắt máy:
_ Alo?
_ Khuê đấy hả, anh Du đây. Hôm nay không đi học à?
_ Anh lại ngủ mơ rồi, hôm nay chủ nhật mà học hành gì, cái nhà ông này.
_ Ơ! Anh quên, hì hì. Vậy có nghĩa là hôm nay em rảnh phải không? Anh có chút việc muốn nhờ em giúp một tay.
Chuyện có khó không anh? Chuyện khó là em không có giúp đâu đó.
_ Yên trí đi, chuyện dễ ợt à.
_ Vậy anh nói đi, là chuyện gì, xem em có thể giúp anh được hay không.
_ Số là tối nay nhà thằng bạn anh có mở party tất niên, nó kêu tụi anh đến dự với điều kiện phải có partenaire đi cùng, trai hay gái cũng vậy. Anh tưởng chị Ngọc em đi Huế thăm bà ngoại trở về kịp, ai dè... Hơn nữa, đây lại là thằng bạn thân của anh, không đi nó giận chết. Em thay chị Ngọc đi với anh được không?
_ Anh xạo vừa chứ, có party nào bắt phải có partenaire mới cho tham dự đâu, chắc anh lại có âm mưu tối đen gì đây phải không? Ờ, hì hì, sao anh không nhờ một cô bạn gái cũ của anh giúp cho. Anh có cả đống bạn gái cũ cơ mà, cô nào cũng đẹp bá cháy luôn.
_ Chả cô nào đẹp bằng Ngọc của anh cả. À mà này, cô tính phá hoại hạnh phúc của tôi đấy hả? Xúi anh đi với cô khác để chị Ngọc em về cạo đầu anh trọc lóc như ông sư sao, chả dại. Có em đi cùng làm kỳ đà cản mũi các cô khác thì anh mới được phép đi và chị Ngọc của em sẽ yên tâm hơn í mà.
_Gớm, chưa gì mà đã run thế. Mai mốt cưới chị ấy về rồi em sẽ gọi anh là “me sừ lơ sơ vơ” nhé. Thôi được rồi, để em xin phép mẹ đã, em sẽ giúp anh vì em biết chỉ đi với ngôi sao Khuê là anh mới an toàn trên xa lộ thôi. Đúng không? Hi hì...
_ Còn lâu anh mới là “ me sừ lơ sơ vơ” nhé, anh chỉ sợ đầu trọc lóc mất đẹp trai thôi.
***
Nếu ngày xưa, định mệnh đã run rủi cho tôi gặp anh rồi, chia xa, thì đêm nay, buổi tất niên này, định mệnh lại đẩy anh về gần tôi. Vâng chúng tôi đã gặp lại nhau, vì với tôi, anh không xa lạ gì cả.
Khi vào tới phòng tiệc, anh Du dắt tôi đi giới thiệu tôi với vài người bạn để làm quen, rồi anh lẩn đi đâu mất, bỏ tôi đứng chơ vơ ở một góc phòng. Không thấy ông anh đâu, tôi đành đi lại quầy nước lấy một ly rượu rồi tự kiếm cho mình một chỗ ngồi trong góc khuất, và nhìn mọi người khiêu vũ. Một vũ điệu sôi động vừa chấm dứt, khi mọi người còn đang lục đục rời khỏi sàn nhảy, thì tiếng giới thiệu của người MC cất lên làm tôi giật mình:
_ Sau đây bài hát Trong Nỗi Nhớ Muộn Màng của Ngô Thụy Miên sẽ do anh Đinh Luân hát để tặng cho một người mang tên một vì sao. Quý vị có biết ai là vì sao của Đinh Luân không? Thấy mọi người nhốn nháo như thế này, chắc là không ai biết rồi. Vậy thôi thì xin mời anh Đinh Luân lên sân khấu vậy.
Anh bước lên trong tiếng vỗ tay của mọi người. Anh đứng đó, dưới những ánh đèn muôn màu, ánh mắt long lanh và nụ cười thật rực rỡ. Ánh mắt này, nụ cười này đã từng làm tim tôi rung động, ngày đó và ngay cả bây giờ. Chưa bao giờ trái tim tôi quên rung động vì anh, bởi vì tôi đã luôn yêu anh, yêu trong âm thầm, yêu trong câm nín, bởi vì tôi đã tự nguyện cùng cười, cùng khóc với anh trong những lần anh tâm sự với tôi về cuộc tình của anh, nhưng chưa bao giờ tôi được là nhân vật chính trong câu chuyện tình đó cả. Bây giờ anh đứng đây, hát tặng một bài tình ca cho một vì sao, ai sẽ là vì sao này của anh. Trong các câu chuyện tình anh kể với tôi, tôi chưa thấy người tình nào của anh mang tên một vì sao cả, ngoại trừ tôi. Nhưng không sao, anh cứ hát tặng đi, ai cũng được, là tôi cũng không sao.
Ngay khi mới bước vào phòng, tôi thoáng thấy một dáng người quen quen, tôi hơi ngờ ngợ, hình như là người xưa, nhưng vì anh Du cứ kéo tôi đi để giới thiệu với mọi người “cô em gái dễ thương của tôi” nên tôi đã không có thời giờ để nhìn cho rõ cái bóng quen quen kia là ai, trong đám đông này. Sau đó khi chỉ còn lại một mình, tôi lại không dám đi tìm. Bây giờ thì đúng rồi, tôi đã không lầm, người đó là anh, là Đinh Luân của ngày nào, người đã từng làm cho trái tim của tôi không ngủ yên. Tôi ngồi lặng im trong bóng tối, nghe từng lời anh hát:
“Tưởng như là tình yêu sống lại, bao năm qua đi tìm bóng dáng. Tưởng như là người yêu trở lại. Em ở nơi đâu, anh ở đâu.….Ở nơi ấy mây mùa Thu có buồn, em có cỏn ngồi đếm lá thu rơi, em có cỏn mơ say tràn gối mộng, em có còn ngồi nhớ đến anh không? …”
Cố giữ lòng dửng dưng nhưng không hiểu sao lần này, tự dưng tôi có cái cảm giác là anh đang hát cho tôi, tôi nghe con tim mình thổn thức, cặp mắt đã cay cay, để không ai chú ý đến mình, tôi cúi xuống làm bộ kéo lại vạt váy và nhân lúc mọi người vỗ tay khi anh vừa hát xong, tôi nhanh nhẹn lẩn ra ngoài vườn bằng cửa bên hông.
Ngoài vườn lúc này đã vắng người, chỉ có một vài cặp tình nhân ngồi bên nhau thủ thỉ tâm tình. Tôi nhẹ nhàng bước tới cái ghế đá trống dưới bụi hoa giấy và ngồi xuống. Chỗ này cũng hơi khuất chắc ít người để ý tới, nghĩ vậy nên tôi có thể yên tâm mà ngồi chờ anh Du đến khi tan tiệc và cũng là thời gian tốt để tôi nghĩ về sự gặp gỡ bất ngờ của hôm nay.
Chúng tôi chưa giáp mặt nhau, nhưng tôi nghĩ chắc Luân đã nhận ra tôi trong đám đông, bài hát này anh đã từng hát cho tôi nghe lâu lắm rồi trong một lần tâm sự của anh. Đã hơn một năm qua, không hiểu vì lý do gì mà anh bất ngờ bặt tăm, tôi không thể liên lạc được với anh, bây giờ đột nhiên anh lại xuất hiện, lại hát bài hát năm xưa, nếu không cho là ngộ nhận, bài này thật sự anh hát tặng cho riêng tôi, thì cứ nhận đi để trái tim mình được ấm áp một chút, bù lại cho ngày nào tôi đã từng ôm nỗi đau một mình, thì cũng đâu có gì là quá đáng. Những giọt nước mắt đã lặng lẽ rơi và cũng đã lặng lẽ khô rồi. Tôi ngước mặt lên nhìn trời, mảnh trăng lưỡi liềm trông mờ nhạt và cô đơn quá, dù chung quanh nó cũng có lác đác vài ngôi sao. Nó cô đơn giống như tôi bây giờ chỉ có một mình với bóng tối vây quanh. Một cơn gió nhẹ thoảng qua, cảm thấy hơi lạnh, tôi định đưa tay lên ôm hai bờ vai thì đột nhiên, một chiếc áo còn ấm hơi người được choàng lên vai tôi, cùng với giọng nói đằm thắm ngày nào vang lên từ phía sau lưng:
_ Sao Minh Khuê lại ra đây ngồi một mình như thế này, không thấy lạnh sao?
Giật mình tôi đứng bật dậy, quay nhìn lại, Luân đang đứng đó, với nụ cười cố hữu trên môi, tay anh vẫn đặt lên trên cái áo sắp rơi vì cái đứng lên đột ngột của tôi:
_ Không nhận ra người quen à?
Vừa nói anh vừa sửa lại cái áo cho nằm hẳn trên vai tôi. Tôi nhìn anh, khẽ mỉm cười:
_ Anh Luân chứ ai. Thời gian anh biến mất khỏi bạn bè chỉ mới có hơn một năm thôi mà, làm sao quên anh được, muốn quên anh ít nhất phải 10 năm.Vừa rồi anh hát hay quá, bài hát vừa rồi anh tặng cho cô sao Mai nào hả? Cô ấy đâu anh?
Vẫn hai tay nắm cổ áo vest trên vai tôi, anh nhìn tôi bằng ánh mắt thật nồng nàn:
_ Khuê trách anh sao? Với anh bây giờ không có cô nào cả, Khuê biết mà, chỉ có Khuê, sao Khuê thôi.
Trái tim tôi như muốn tan chảy ra vì câu nói “Chỉ có Khuê thôi”. Tôi phải cố giữ cho hai tay mình đừng run khi nắm hai cánh tay anh để bỏ ra khỏi người tôi bằng cách vừa cười, vừa nói:
_ Được rồi, được rồi. Đúng là chỉ có Khuê thôi. Bây giờ mình ngồi xuống đây nói chuyện nha.
Buông tay xuống, nhưng anh vẫn đứng yên nhìn tôi bằng ánh mắt thiết tha:
_ Khuê vẫn đẹp như ngày nào, thế mà tại sao lúc đó anh không dám giữ cho mình nhỉ? Anh có khờ dại quá không để đánh mất một viên ngọc trong tay mình, Khuê ơi, anh có ngu quá không?
Để tránh ánh mắt của anh, tôi ngồi xuống ghế đá và đưa tay vỗ nhẹ lên mặt ghế rồi làm bộ như không hiểu anh đang nói gì:
_ Ngồi xuống đây đã, anh muốn nói gì thì Khuê cũng sẽ nghe, Khuê cũng sẽ lại vẫn im lặng như ngày nào để nghe tất cả những câu chuyện tình của anh, để được khóc, được cười theo anh, anh chịu không? À, nhưng mà hôm nay Khuê không thể thức suốt đêm như ngày xưa để nghe anh tâm sự được đâu vì lát nữa tan tiệc anh Du sẽ đến đưa Khuê về nhà.
_ Anh Du, Anh Du là ai, có phải là người con trai lúc nãy đi cùng với Khuê không? Anh ấy là ai ? Bạn trai hay là chồng của Khuê?
Nghe những câu hỏi dồn dập với giọng thảng thốt của anh, tự nhiên tôi cảm thấy xúc động, hình như hình ảnh của tôi trong anh đã có chút gì đổi thay. Kéo nhẹ cánh tay Luân, tôi chậm rãi:
_ Anh ngồi xuống đây đi, Khuê sẽ nói cho anh nghe
Nghe lời, anh ngồi xuống nhìn tôi chờ đợi. Cúi nhìn xuống mặt đất, tôi cố nén cái cảm xúc bất ngờ, được gặp lại anh, lại được nghe những lời tôi chờ đợi đã từ lâu lắm, mà anh chưa bao giờ từng nói với tôi, cho đến ngày hôm nay. Cái cảm xúc này nó vẫn chưa lắng xuống trong lòng tôi, tôi thở một hơi dài, quay nhìn anh và chưa kịp nói gì thì một tiếng gọi vang lên...
_ Khuê ơi,
Nghe gọi, cả hai chúng tôi cùng nhìn ra hướng có tiếng kêu, anh Du đang đi tới. Tôi đứng lên:
_ Em ở đây nè.
Anh tôi đến gần, lấy ngón tay dí vào trán tôi, mắng yêu:
_ Ra ngoài này mà không nói cho anh biết, làm anh đi kiếm tở mở mà không thấy em đâu, tưởng cậu nào bắt cóc mất em rồi chứ lo quá. Thôi, về chưa?
_ Về sớm vậy anh?
_ Anh hứa với mẹ là đưa em về sớm, chơi vậy đủ rồi.
Tôi sực nhớ đến Luân vội kéo Du đến giới thiệu:
_ Anh Du, đây là anh Luân, bạn em.
_ À, tôi có nghe anh hát lúc nãy, hân hạnh được biết anh.
Vừa dơ tay ra bắt tay Luân, anh vừa tiếp:
_ Anh ở lại chơi nhé, xin phép chúng tôi về trước.
Nói xong anh hất đầu ra hiệu cho tôi: “Đi em” rồi quay đi, không để cho Luân kịp nói câu nào. Tôi hơi ngỡ ngàng vì thái độ của anh Du đối với Luân, tôi lúng túng chưa biết xử trí làm sao, thì Luân đã đứng ra chặn ngang đường tôi, giọng anh đượm buồn, nuối tiếc:
_ Khuê về thật sao, làm sao anh có thể gặp lại Khuê được? Chúng mình chưa nói được gì với nhau mà.
Biết anh Du đang chờ, không thể đứng lại lâu hơn, tôi nhấc cái áo ra khỏi vai đặt nó vào tay Luân và vội vã nói:
_Vâng, xin lỗi anh, Khuê phải về thôi. Ngày mai, anh đến quán cà phê của Trà, lúc 10 giờ Khuê sẽ đợi anh ở đó. Anh còn nhớ quán của Trà chứ, nơi mà ba đứa chúng mình ngày xưa hay ra ngồi đó? Khuê đợi anh, lần này mong anh đừng quên.
Nói rồi tôi quay đi gần như chạy, bỏ lại Luân đứng một mình bên ghế đá, cô đơn.
Trên đường về, tôi cứ thắc mắc mãi về thái độ của anh Du đối với Luân. Chồm người lên phía trước tôi hỏi lớn:
_ Sao hôm nay anh về sớm vậy?
_ Đi chơi không có Ngọc đi cùng anh không thấy vui nên về thôi.
_ À, thì ra chàng nhớ người yêu bé nhỏ. Thảo nào cái mặt không được vui, mà khi người ta không vui, người ta hay giận cá chém thớt lắm.
Du cười:
_ Ai giận cá chém thớt?
_ Anh chứ ai, anh buồn rồi đổ lên đầu anh Luân, anh làm em quê với anh Luân quá trời luôn. Bộ anh với anh Luân có gì không vừa ý nhau hay sao mà em thấy thái độ của anh đối với anh ấy có vẻ căng thẳng ghê đi.
Ngộ nhận rồi, cô bé ơi, anh chẳng có gì để mà căng thẳng với cậu ta cả. Số là lúc anh ra tìm em , tới bụi hoa giấy, tình cờ anh nghe được câu cậu ta hỏi, anh là bồ hay là chồng em, tự nhiên anh nẩy ra một ý nghĩ là trêu cho anh chàng si tình này một cú vì dám hát hay hơn anh. Thế là anh giả vờ đóng vai anh bạn trai của em để cho anh chàng đau tim chơi, hi hi, hi hi.
Nghe cái giọng cười phát ghét, tôi nhéo một cái thật mạnh vào bên cạnh sườn của Du:
_ Nhỏ mọn, em ghét anh rồi đó, lần sau đừng hòng em giúp anh nữa.
Còn anh Du thì loạng quạng tay lái và la lên chói lói:
_ Ối, đau quá, muốn chết hả, té rồi thì làm sao. Đàn bà con gái gì mà móng tay như móng mèo ấy.
_Ai bảo anh ác.
Tuy bảo anh Du ác, nhưng tôi thấy mình còn ác hơn khi bỏ Luân đứng lại một mình mà không một lời giải thích. Đêm nay tôi nghĩ chắc anh sẽ không ngủ được và cả tôi cũng thế.
***
Reng....reng....
_ Khuê ơi, nghe điện thoại đi con. Không biết ai lại gọi vào giờ này chứ?
Tiếng mẹ tôi từ trong buồng vẳng ra.
_ Dạ, con nghe đây.
Cầm lấy cái ống nghe mà hai bàn tay tôi run lên, tôi đã biết là ai rồi.
_ Alo...
_ Khuê ơi, anh đây.
_ Khuê biết...
_ Còn nhớ giọng của anh sao?
_ Khuê không quên được. Làm sao Khuê có thể quên được giọng nói của anh, khi mà hơn một năm trời, biết bao đêm anh kể cho Khuê nghe về chuyện tình của mình. Sự yêu thương, sự nhung nhớ của anh đối với cô ấy, đã làm cho Khuê thấy tủi thân mình ghê đi. Khuê đã từng thèm muốn có người tình là anh, biết thương yêu Khuê, biết trao cho Khuê những lời ngọt ngào, những lời tha thiết như anh đã trao cho cô ấy, anh có hiểu không, nhưng rồi tất cả chỉ là ảo mộng. Nước mắt cũng đã rơi và cũng đã cạn. Không biết đêm nay anh còn chuyện tình nào để kể cho Khuê nghe nữa không? Anh cứ kể đi Khuê cũng vẫn nghe anh như ngày nào ngồi nghe anh vậy.
Tôi nói một hơi như muốn trút hết mọi ấm ức, mọi cay đắng trong lòng. Luân lặng im nghe tôi nói, một lúc sau anh nhỏ nhẹ:
_ Khuê ơi, anh xin lỗi, anh có lỗi với em nhiều lắm. Anh không có ý làm em đau khổ, chỉ vì anh không biết được tình yêu của em dành cho anh, anh cứ nghĩ là Khải mới là người em thương. Vì thế dù thương em rất nhiều, anh cũng đành câm nín, chỉ biết đem tâm sự kể lể với em hằng đêm. Em có biết là người con gái trong mộng của anh mà em vẫn nghe đó chính là em không hả Khuê. Anh cứ hy vọng rằng một ngày nào em sẽ hiểu ra, và anh chờ ngày ấy, nhưng hy vọng của anh đã bị dập tắt vì câu nói của Khải: “Tôi sẽ cưới Khuê”. Buồn Khải và giận mình, anh cắt đứt liên lạc với bạn bè. Cho đến một hôm anh nhận được lá thơ của Thảo, Thảo cho anh biết là không có chuyện đám cưới giữa em và anh Khải, vì em chưa bao giờ yêu Khải cả, hơn nữa, người em yêu là anh. Thảo cũng thành thật nói với anh là Thảo cũng rất mến anh, nhưng vì tinh yêu anh đã dành cả cho em nên Thảo rút lui. : “ Thà một đứa khổ còn hơn cả hai cùng khổ, chúc anh và Khuê hạnh phúc” . Đó là câu viết cuối thư của Thảo. Khuê ơi, đây là tất cả những gì mà anh muốn nói với em đêm nay. Đừng giận anh nữa nghe em...
Những giọt nước mắt tưởng đã cạn khô giờ lại tuôn trào vì hạnh phúc đến quá bất ngờ. Đêm nay câu chuyện tình yêu của Luân kể cho Khuê nghe sẽ không còn những giọt nước mắt âm thầm chảy nữa mà chỉ có những tiếng cười, tiếng nói ngọt ngào, thiết tha của những người yêu nhau nói cho nhau nghe mà thôi.
Tường Thúy
Tucson – AZ -- 2018
Thứ Ba, 10 tháng 2, 2026
Sớ Táo Quân Ất Tỵ

Ngựa phi nước đại sắp tiến gần…
Dạ! Dạ!
Kính bẩm Ngọc Hoàng
Tháng Chạp Hăm Ba
Táo thần Kim Phượng
Trực chỉ thiên đường
Tỏ tường dâng sớ
Dâng sớ...cái mà dâng sớ
Dạ! Dạ!
Vọng về cố quốc
Hạ giới năm này
Triền miên thảm cảnh
Thiên tai nhân tai
Bao cảnh khôn lường
Bãi cồn hóa biển
Trần gian úa màu
Khói sương bàng bạc
Cày nát tâm can
Cửa nhà bẹp dúm
Cây xanh trụi lá
Bật gốc đớn đau
Đớn đau.... cái mà đớn đau
Lắm kẻ dửng dưng
Chặn quà cứu trợ
Phô trương của cải
Mặc kệ thiên tai
Ôi cõi trần gian
Long đong phận hẩm
Trong ngơ ngẩn sầu
Ngậm ngùi lệ đổ
Hứng bao thống khổ
Lắm kẻ đợi chờ
Xin Ngài rũ lòng
Mưa móc rộng mở
Nhỏ xuống cho đời
Thoát cảnh lao đao
Lao đao..cái mà lao đao
Dạ! Dạ!
Bính Ngọ đáo lai
Thần táo kính Ngài
Thiên đường cửa mở
Đảo mắt Úc châu
Lắng nghe thần tấu
Thần tấu...cái mà thần tấu
Chớm đầu mùa hạ
Thời tiết nghiệt ngã
Quán trọ trần gian
Bao trùm khắp nẻo
Thần lửa đổ về
Nóng táp cháy da
Hoa tàn nhụy úa
Hàng cây thiêu rụi
Vọng đấng cao xa
Khao khát mưa tuôn
Cho chút dịu dàng
Cảnh nhàn hạ giới
Dạ! Dạ!
Dòng đời năm tháng
Qua những nẻo đường
Mấy chặng ngậm ngùi
Xuân khứ, xuân lai
Đón chào Năm Mới
Long Hồ đất Vĩnh
Vẫn hoài tương kính
Lòng người viễn xứ
Thảm hoa sàn trải
Cung nghinh đón chào
Bằng hữu nơi nơi
Bút mực lai láng
Thả rong con chữ
Văn đàn rộn ràng
Mặc khách tao nhân
Ngôn từ tỏ rõ
Thể thơ đủ loại
Hoa thơm cỏ lạ
Thêm thắt mỹ từ
Thơ Văn khởi sắc
Gió nắng xôn xao
Muôn ngàn thi vị
Vạn sắc ngát hương
Khúc nhạc du dương
Ngân nga bỗng trầm
Giọng vàng luyến láy
Rót vào lòng ai
Càng lắng càng sâu
Nhớ chao ơi nhớ
Dạ! Dạ!
Vó ngựa êm êm
Trên cánh đồng xanh
Cạnh thềm đất Vĩnh
Tống cựu nghinh tân
Táo thần cáo biệt
Cáo biệt... cái mà cáo biệt
Kính chúc Ngọc Hoàng
Bính Ngọ an khang
Ngọc Hoàng vạn tuế
Vạn tuế ...cái mà vạn tuế
Táo Thần Kim Phượng
23 Tháng Chạp Năm 2025
Vọng đấng cao xa
Khao khát mưa tuôn
Cho chút dịu dàng
Cảnh nhàn hạ giới
Dạ! Dạ!
Dòng đời năm tháng
Qua những nẻo đường
Mấy chặng ngậm ngùi
Xuân khứ, xuân lai
Đón chào Năm Mới
Long Hồ đất Vĩnh
Vẫn hoài tương kính
Lòng người viễn xứ
Thảm hoa sàn trải
Cung nghinh đón chào
Bằng hữu nơi nơi
Bút mực lai láng
Thả rong con chữ
Văn đàn rộn ràng
Mặc khách tao nhân
Ngôn từ tỏ rõ
Thể thơ đủ loại
Hoa thơm cỏ lạ
Thêm thắt mỹ từ
Thơ Văn khởi sắc
Gió nắng xôn xao
Muôn ngàn thi vị
Vạn sắc ngát hương
Khúc nhạc du dương
Ngân nga bỗng trầm
Giọng vàng luyến láy
Rót vào lòng ai
Càng lắng càng sâu
Nhớ chao ơi nhớ
Dạ! Dạ!
Vó ngựa êm êm
Trên cánh đồng xanh
Cạnh thềm đất Vĩnh
Tống cựu nghinh tân
Táo thần cáo biệt
Cáo biệt... cái mà cáo biệt
Kính chúc Ngọc Hoàng
Bính Ngọ an khang
Ngọc Hoàng vạn tuế
Vạn tuế ...cái mà vạn tuế
Táo Thần Kim Phượng
23 Tháng Chạp Năm 2025
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)


