Hiện tượng sống: KHÔNG THỜI GIAN
Bạn không biết sống cái khoảnh khắc hiện giờ, ấy là bạn chết rồi chính bạn và cái bao la của Cuộc Sống (Krishnamurti).
Đó là hiện tượng Krishnamurti, một mình bật nổi, không mặt nạ, giữa thế hệ, thuần túy như một năng lực của Cuộc Sống. Hơn thế nữa, Krishnamurti, chính là Cuộc Sống, cuộc sống không phấn son, mộc mạc mà huyền diệu, tịnh mà động, một mà là tất cả. Cuộc sống ấy vừa là nhân vừa là quả, vừa là phương tiện vừa là cứu cánh, tự nó đủ cho nó, đủ để mà tự chứng minh, tự hiện hữu, không phải ông thầy đời thầy đạo dạy nó phải thế nào mới là hợp lý hợp tình. Lý và tình là của người đời. Vì có người nên có đời - hai đối thể - nên người muốn đời phải như thế này thế nọ, trong khi đời là đời, tự nhiên nó vậy là vậy thế thôi.
Nhân nguyện như thử như thử
Thiên lý nhi lai nhi lai.
Thiên lý đó là cuộc sống. Cuộc sống ấy là thực tại. Cho nên muốn nắm được thực tại phải nhảy vào trung tâm điểm của cuộc sống, đừng lãng vãng vòng ngoài mà bị mê hoặc bởi những biểu tượng do con người đặt ra để biểu thị cuộc sống: danh từ, tư tưởng, triết học, văn nghệ v.v… Phải đi thẳng vào cuộc sống, đừng tránh né một bên. Phải nhập một với cuộc sống. Phải tự mình là cuộc sống thì mới hiểu, nhân đó hành động mới thức thời.
Nói một cách khác, trong trạng thái nhập một ấy, hiểu cũng là sống, mà hành cũng là sống, tất cả đều tùy duyên mà ứng hiện lên từ một nguyên lý đại đồng. Cho nên sanh ra là thuận lẽ trời, mà chết đi cũng thuận lẽ trời. Hoa nở là đạo mà hoa rơi cũng là đạo. Đạo là Chân lý. Chân lý là Cuộc Sống.
Ta quan niệm cuộc sống diễn ra trong thời gian. Thời gian có quá khứ, hiện tại và vị lai. Ta đã sanh ra: đó là quá khứ. Ta sẽ chết đi: đó là vị lai. Giữa hai giới hạn ấy là tấn bi kịch sống.
Tuy nhiên, quá khứ đã chết rồi, còn tương lai thì chưa đến - và chẳng khi nào đến. Cả hai đều là ảo ảnh, là hư vô. Một cái đã thoát khỏi ta, một cái ta mong đến. Hầu hết chúng ta đều đặt cuộc sống trên hai chiếc phao nổi ấy - hai bào ảnh. Còn hiện tại thoát khỏi ta, hoặc ta cố tình trốn tránh. Krishnamurti dạy rằng cuộc sống chẳng phải diễn ra liên lạc trong thời gian, mà diễn ra, tròn đầy, tuyệt đối trong hiện tại. Chỉ có hiện tại là thực.
Hiện tại là gì? Đừng nghĩ đến nó. Nghĩ đến nó thì mất nó.
Thật vậy, khi tôi vừa mở miệng nói “hiện tại” thì hiện tại đã thành quá khứ rồi. Như vậy hiện tại không phải là một khoảng phút giây nào đó, dầu li ti đến mức không thể hình dung gì được, vì nếu thế thì hiện tại đã “bị” kéo dài thành một kỳ gian, lấn một phần về quá khứ và một phần về tương lai. Cho nên ta không thể nghĩ đến hiện tại được. Nghĩ đến hiện tại là một việc làm phi lý. Ý nghĩ và hiện tại không nằm chung trên cùng một bình diện.
Cùng lắm, ta chỉ có thể hình dung hiện tại như một lằn giới tuyến phi lý giữa quá khứ và tương lai. Phi lý vì đường giới tuyến không có bề dài, không có dung tích. Đó là một con đường không. Hiện tại là một cái không vậy.
Cũng như trong hình học, điểm là chỗ cắt đứt nhau của hai đường; trong nhận thức, hiện tại là điểm cắt nhau giữa vĩnh cửu và kỳ gian. Điểm không có chiều dài nên “không mà có”. Hiện tại không có dung tích nên “có mà không”. Cái không ấy là cái vô tận.
Tôi cả quyết cùng các bạn rằng muôn vật đều sanh ra từ cái không ấy; tất cả những gì mới tinh khôi đều ứng hiện từ cái trống không ấy, bao la, vô lượng vô biên. Đó là sự thực, không phải là trò tiểu thuyết hoang đường.
Cùng lắm, ta chỉ có thể gọi hiện tại là cái hiện giờ, cái chớp nhoáng, cái hiện tiền, cái khoảnh khắc. Cuộc sống diễn ra và mới lạ mãi trong khoảnh khắc ấy.
Nhật tân, nhật tân, hựu nhật tân.
Không ai có thể nghĩ ngợi gì được về cái tân ấy, tự nó vốn không có thời gian. Ta có thể nghĩ đến ngày qua, ngày mai, vì ý nghĩ, cũng như ngày qua, ngày mai, đều nằm trên một bình diện: thời gian.
Cái không thời gian thì viên mãn từng khoảnh khắc, không nhân không quả. Cái có thời gian thì nối tiếp mãi để trở thành, nghĩa là biến đổi từ một trạng thái tương đối này đến một trạng thái tương đối khác, và mãi mãi không lúc nào gọi là viên mãn được. Cho nên mê mà cầu mong sẽ ngộ ở một ngày mai nào đó thì cái ngộ ấy chỉ là một tên gọi khác của cái mê. Vậy phải làm sao?
Krishnamurti khuyên chấm dứt tất cả điều sở cầu, dầu cầu làm thánh làm hiền. Ngược lại, phải chứng nghiệm cái hiện tiền.
Trong hiện tiền không có ý nghĩ, nên hiện tiền không trở thành trong thời gian. Trong ý nghĩ không có hiện tiền, nên hiện tiền là tự tại ngoài thời gian.
Khám phá, ngộ nhập được cái hiện tiền ấy là giải thoát khỏi thời gian, luật nhân quả, và đau khổ. Mọi sự tu chứng của đạo giáo, hạnh phúc, tình thương, sự thật đều từ khoảnh khắc không thời gian ấy mà thành tựu.
Krishnamurti nói:
Sự giải thoát không nằm ở ngày mai mà cũng không có ở ngày qua. Tôi dám quả quyết rằng chỉ có hiện tại, hiện tại ngay bây giờ đây, mới chứa đựng tất cả sự vật…
Cuộc sống điều hòa ở nội tâm không thể đạt được ở quá khứ cũng như ở tương lai, mà ngay ở giao điểm của quá khứ và tương lai, tức là ở hiện giờ. Chứng được giao điểm ấy là không thấy có quá khứ và tương lai, sống và chết, thời gian và không gian. Chính cái hiện giờ ấy là sự giải thoát.
Muốn giải thoát đừng trông cậy vào tương lai, vì tương lai không bao giờ cùng, hễ ta còn chưa hiểu thì tương lai còn kéo dài mãi. Nếu hiểu rồi thì giải pháp nằm ngay đấy, nơi gặp nhau giữa quá khứ và tương lai, nghĩa là ở chỗ hiện giờ. Hiểu được vậy là vượt qua tất cả định luật, tất cả giới hạn, là thoát khỏi nghiệp báo và luân hồi. Những thứ ấy, dầu là sự kiện thật đi nữa, vẫn mất hết giá trị, vì con người đã thường trụ rồi ở vĩnh cửu…
Muốn sống ngay cái hiện giờ ấy - cái chân cửu ấy - bạn phải xa lìa tất cả những gì thuộc ngày cũ hoặc mai sau. Tất cả những tín ngưỡng điêu tàn, những lý thuyết hư ngụy, những thần tượng, tất cả phải mất đi; và bạn phải sống - như đóa hoa tỏa khắp hương thơm cho thiên hạ - tập trung hẳn vào cái hiện giờ đây, nó không phải là ngày qua hoặc mai sau, nó không xa cũng không gần. Cái hiện giờ ấy bao dong cả lý và tình trong nhịp thái hòa…
Cái hiện giờ ấy là thực tại, và chỉ từ nơi đó mới hoàn thiện được cuộc sống. Cái hiện giờ ấy hiển hiện bất cứ nơi đâu, nó hiện thực ở mỗi người chúng ta, toàn vẹn, tròn đầy, tự tại.
Nhưng do đâu từ những điểm rời rạc ta lại thấy thành dòng thời gian liên tục? Đó là do ký ức nằm trong tâm thức chúng ta.
Ta có ký ức vì ta có kỷ niệm. Ta có kỷ niệm vì ta trốn sống. Ta không sống thật với tất cả nhiệt thành của con người thật, mà ta chỉ sống trên tên gọi, nhãn hiệu, biểu tượng, sống bằng sách vở, bằng kinh nghiệm của người khác (1). Cuộc sống dang dở để lại một kỷ niệm cũng như củi cháy dang dở để lại tro tàn. Kỷ niệm chồng chất lâu ngày kết lại thành bản ngã. Con người chúng ta là kết tinh của bản ngã ấy, nghĩa là của quá khứ vậy.
Với cái ngã ấy, càng ngày càng được củng cố, con người càng biệt lập với loài người, biệt lập và loại trừ ra ngoài tất cả những gì chẳng phải là mình, tất cả cái phi ngã. Đó là đầu mối của mọi sự tranh chấp làm ray rứt từ nội giới đến ngoại cảnh, xã hội, loài người. Cái ngã càng cứng rắn bao nhiêu thì cái phi ngã càng khủng khiếp bấy nhiêu. Con người đâm sợ, sợ mất cái ngã, và tất cả những gì là sở hữu của ngã. Sợ, con người cần tự vệ. Muốn tự vệ, cần tấn công. Tấn công để chiếm hữu.
Sự chiếm hữu không phải chỉ nhắm vào những của cải vật chất (tiền bạc, ruộng đất…) mà còn bao gồm luôn những sở hữu tinh thần (học vấn, cấp bằng..) và những tình cảm (yêu đương, uy tín…).
Khi tinh thần chiếm hữu đi vào đoàn thể thì “cái tôi” được thổi phồng lên thành “cái chúng ta” mang đủ màu sắc kỳ thị: tinh thần bộ lạc, quốc gia, chủng tộc. Hai trái bom Hiroshima đủ vạch trần bộ mặt của “cái chúng ta” ấy, chung qui đều vì sợ mà tự vệ và tấn công vậy. Và mọi cuộc xung đột, bạo động, chiến tranh, cách mạng, đều là hiện thân của lòng vị kỷ tập thể được nung sôi đến cực độ để bảo vệ cái tôi tập thể ấy.
Toàn thể nền văn minh hiện đại đều xây dựng trên cái tôi ấy.
Cái tôi bắt nguồn từ quá khứ, nên mọi hành động của con người đều phản bội lại hiện tại, chối bỏ cuộc sống, trốn tránh sự thật. Càng vùng vẫy, con người càng chìm đắm thêm giữa mâu thuẫn và khổ đau, càng cảm thấy thấm thía hơn tất cả nỗi phi lý của kiếp người.
Sống là phi lý. Làm gì cũng là phi lý. Mà chết quách đi cũng là phi lý. Tất cả đều là phi lý: đó là tiếng nói của thời đại - của cái tôi. Vậy bài toán đặt ra là giải thoát con người khỏi cái phi lý ấy mà cũng đừng thay thế vào đó bằng cái hữu lý nào khác.
Nói một cách khác, chỉ đả phá chứ không xây dựng, chỉ phủ nhận chứ không chấp nhận, vì lẽ trên quan điểm hiện thực, phủ nhận tức là chấp nhận, đả phá tức là xây dựng, không làm gì hết là làm tất cả (2), cái không tuyệt đối bao gồm luôn cái có tuyệt đối.
Do đó, con đường giải thoát là con đường vô vi: không đuổi theo thời gian mà dừng lại ở hiện tiền. Cái hiện tiền ấy tự nó là viên mãn, nên thân chứng vào cuộc sống không đòi hỏi chút công khó hoặc thời gian nào.
Bạn có thể được giải thoát, nhưng phải ở hiện tại, ngay bây giờ đây, chứ không phải ở ngày mai.
Ngay bây giờ đây là đoạn tuyệt với quá khứ nằm ở ký ức, ở bản ngã, và nhất là ở tâm thức con người. (còn tiếp)
TRÚC THIÊN, 1969
Lời bình
(1): Mọi vay mượn kiến thức trong lãnh vực tinh thần hay tâm linh, cùng với việc theo đuổi kinh nghiệm của người khác hay kinh nghiệm của chính bản thân đều là hình thức tự củng cố bản ngã, không giải quyết được tận gốc những bất ổn và khát vọng thành đạt vi tế ở nội tâm. Tất cả những vay mượn và theo đuổi đều ẩn chứa khuôn mẫu nằm trong lãnh vực thời gian, là sự tích chứa quá khứ của "cái tôi" nên luôn lỡ nhịp trước thực tại hiện tiền sinh động, tinh khôi của sự sống.
Bẩm sinh bạn đã là một nguyên bản, đừng chết như một phiên bản ( John Mason )
(2): Không làm gì hết là làm tất cả.
Tất cả những hành động theo khuôn mẫu do tư tưởng con người đặt để đều thuộc về thế gian pháp (pháp hữu vi) và có tính tương đối, nghĩa là vẫn còn luẩn quẩn trong vòng thời gian. Hành động dựa trên khuôn mẫu bởi quan niệm, về tâm lý, luôn ẩn chứa sợ hãi bị trừng phạt và luôn muốn được một phần thưởng nào đó trong tương lai.
Với người đã Thấy ra thực tại pháp ( pháp vô vi, phi thời gian); chính cái Thấy này, tự nó có hành động sáng tạo không có khuôn mẫu (không có người làm) nên hành động này không ai dạy ai được, không ai làm gương cho ai và cũng không ai bắt chước ai được. Đó là ý nghĩa: Không làm gì hết mà làm tất cả (vô vi nhi vô bất vi). Và cũng chính hành động sáng tạo, hoàn toàn không có cái tôi (vô ngã: không có người làm) này mới có tác dụng chuyển hóa - không nhiều thì ít - đối với con người (ngã vô vi nhi dân tự hóa).
PAD