Thứ Hai, 16 tháng 3, 2026

Sương Lam Tu Nghiệp Ở Singapore 1970 Do Bộ Xã Hội Việt Nam Đề Cử


Sau khi ra trường Học Viện Quốc Gia Hành Chánh  năm 1967, Sương Lam được bổ nhiệm về làm việc ở Bộ Xã Hội-Việt Nam Cộng Hòa, trụ sở ở đường Nguyễn Du Saigon. Trong thời gian làm việc, Bộ xã Hội đã nhiều lần đề cử Sương Lam đi tu nghiệp tại Singapore, Đài Loan, Thái Lan.

Năm 1970 Sương Lam được đề cử đi tu nghiệp ở Singapore với chủ đề " Tổ Chức Các Trung Tâm Cộng Đồng" tại Singapore trong 3 tuần lễ với sự cộng tác của cơ quan USAID. Phái đoàn Bộ Xã Hội gồm 2 Trưởng Ty Xã Hội, một nhân viên Hành Chánh (Sương Lam ) và 1 thông dịch viên của USAID.
Phái đoàn Bộ Xã Hội được đón tiếp nồng hậu và được đưa đi quan sát các Trung Tâm Cộng Đồng tại Singapore.
Sau đó phái đoàn trở về nhiệm sở cũ, báo cáo tường trình lên ông Bộ Trưởng Bộ Xã Hội.

Năm 1974, Sương Lam được tham gia nhiều buổi hội thảo khác về Hành Chính ở Đài Loan, Thái Lan trong phái đoàn liên Bộ với sự hướng dẫn của Giáo sư Nguyễn Quốc Trị, giáo sư Nguyễn Thị Huệ v..v..

Kính mời xem các hình ảnh các buổi hội thảo, qua những hình ảnh Sương Lam còn lưu giữ được.
Đó là một thời huy hoàng của Sương Lam  sau khi tốt nghiệp Quốc Gia Hành Chánh! Smile!

Vài Hình Ảnh đi tu nghiệp ở Singapore


Sương Lam thành thật cảm ơn qúy bạn hữu đã vào xem hình Sương Lam mặc áo dài đi "phó hội" ở Singapore.
Hôm đó Sương Lam được nhiều người khen và được cơ quan cho đăng hình nữa đấy vì mặc áo dài lạ và đẹp. 

Sương Lam

Má!

 

Má của tôi giờ đã rất xa
Má ơi hình bóng khó phai nhòa
Má hay nấu bánh vào xuân đến
Má thích đơm cành cắt tỉa hoa
Má rất hiền lành và dịu ngọt
Má luôn điềm đạm lẫn thiết tha
Má thường tựa cửa trông tin nhạn
Má đợi chờ ba sưởi ấm nhà.

Quên Đi

Đóa Mai Trăm Tuổi

  

Thuở trước xuân về mộng thắm tươi
Màu xanh cỏ ngát, áng mây trời
Hương yêu dào dạt dâng mi mắt
Mơ ước chan hòa ngập nét môi
Chỉ một ngày nao anh muộn đến
Để ngàn năm ấy lệ thầm rơi     
Mai vàng trổ cánh hoa trăm tuổi
Là đóa tình thơ gửi tặng người.

Lê Mỹ Hoàn
1/2020

Trần Công/Tiền Giang Tử Cảm Ơn

 

Cám ơn bằng hửu ở khắp nơi
Đã gởi điện thơ đến cho tôi
Mừng sinh nhựt tôi trên Trăm tuổi
Ơn nghĩa tôi xin nhớ trọn đời
Tôi cũng cầu mong cho quý bạn
PHƯỚC vào nhà, PHƯỚC như Đông hải
Sống đời đời, THỌ tỷ Nam san.

Trần Công/Tiền Giang Tử

Chuyện Sách Việt


(phiếm luận về một nỗi vui buồn của người cầm bút)

Trong đời cầm bút, có lẽ niềm vui lớn nhất của người viết là một ngày nào đó cầm trên tay cuốn sách của chính mình. Cuốn sách ấy không chỉ là vài trăm trang giấy đóng lại thành tập, mà là kết tinh của bao nhiêu đêm thức khuya, bao nhiêu tách cà phê nguội ngắt, bao nhiêu lần ngồi nhìn màn hình mà chữ nghĩa không chịu chịu hiện ra. Người ngoài nhìn vào cứ tưởng viết sách là chuyện lãng mạn lắm… Tác giả ngồi trước bàn, ánh đèn vàng, vài dòng chữ bay bổng, thế là xong một cuốn sách. Nhưng chỉ người trong cuộc mới biết rằng để “nặn” ra được một cuốn sách, tác giả đôi khi phải… nặn cả tim lẫn óc.

Có người viết chậm rãi trong vài tháng, có người viết kéo dài vài năm. Có cuốn sách viết xong rồi lại sửa, sửa xong rồi lại viết thêm, giống như người thợ gốm cứ xoay mãi cái bàn xoay cho đến khi cái bình có hình dáng vừa ý. Đến lúc bản thảo coi như tạm được, tác giả lại bắt đầu một công đoạn mới. Nhờ bạn văn đọc lại và để hiệu đính. Người đọc giúp thì thường là bạn văn, bạn thân, hoặc những người… chưa kịp từ chối. Gửi bản thảo xong, tác giả hồi hộp chờ đợi như chờ kết quả… Có người đọc kỹ lưỡng, gạch đỏ chi chít, gửi lại cả chục trang nhận xét. Có người đọc xong nhắn một câu rất gọn: “Hay lắm!” khiến tác giả vừa vui vừa… không biết nên sửa chỗ nào.

Sau đó là chuyện nhờ người viết lời tựa, bài bạt. Đây cũng là một nghi thức khá trang trọng trong thế giới sách vở. Tác giả thường tìm đến một người có uy tín trong văn giới để “đỡ đầu” cho cuốn sách. Người viết tựa đọc xong, viết vài trang giới thiệu, nâng đỡ tinh thần cho tác giả, đôi khi cũng khéo léo nhắc nhở vài điểm yếu. Bài tựa ấy nhiều khi còn được đọc trước cả cuốn sách, giống như lời dẫn nhập trước khi bước vào một căn nhà.
Nhưng những chuyện đó vẫn chỉ là phần… văn chương. Phần kỹ thuật phía sau mới là chuyện đáng kể…
Không phải ai viết sách cũng biết cách layout (trình bày trang) hay trình bày (thiết kế?) bìa sách. Thế là phải nhờ người làm giùm. Có người quen biết bạn bè trong nghề thì đỡ, còn không thì phải thuê. Một cái bìa cho đàng hoàng, nhìn không quá nghiệp dư, cũng đã tốn vài trăm đô. Layout cho cả cuốn sách, chỉnh phông chữ, canh lề, đánh số trang, làm mục lục… cũng thêm vài trăm nữa. Tính ra, mỗi cuốn sách tác giả phải bỏ ra khoảng $400 đến $500 chỉ riêng cho việc trình bày (theo giá cả của một nhà xuất bản bên California cho biết).
Đó mới chỉ là khởi đầu.

Tiếp theo là chuyện tìm nhà in. Nếu in vài trăm cuốn, chi phí có thể lên đến vài trăm, thậm chí vài ngàn đô la. Có người in 200 cuốn, có người in 500 cuốn, có người hào hứng đặt in cả ngàn cuốn. Lúc mới khiêng những thùng sách từ nhà in đem về, lòng vui như Tết. Mở thùng ra, ngửi mùi giấy mới, lật từng trang xem có lỗi gì không, cảm giác ấy khó tả lắm.
Nhiều tác giả còn chụp hình kỷ niệm với những chồng sách cao hơn cả đầu mình, nhìn vừa tự hào vừa… hơi lo lắng không biết bao giờ mới “tiêu thụ” hết.
Nhà văn Lê Thị Nhị nhiều lần “kể khổ” rằng sách "Tiếng Quê Hương" do nhà văn Uyên Thao cùng văn thi hữu điều hành và thêm sách của bà chất đầy trong garage xe, đến nỗi phải đi tìm chỗ gửi nhờ. Cuối cùng bà phải năn nỉ nhà thơ Tạ Quang Tuấn cho để tạm một góc. Nhưng nhà thơ này cũng chỉ biết “than trời”, vì sách gửi nhờ ngày càng nhiều, chồng lên chồng xuống như những bức tường giấy.

Nhưng niềm vui ban đầu ấy thường không kéo dài lâu. Bởi vì sau đó là một công đoạn ít ai nhắc đến: ký tặng và gửi sách. Danh sách người nhận bắt đầu được lập ra. Bạn bè, thân hữu, các anh chị văn nghệ sĩ, các tòa soạn báo, các thư viện, rồi những người quen quen… Tác giả ngồi ký từng cuốn một. Có người ký rất trang trọng: “Kính tặng anh… với tất cả tình thân.” Có người ký đơn giản… “Thân tặng.” Có người còn vẽ thêm một nét nguệch ngoạc cho có vẻ… nghệ sĩ.
Ký xong, xếp sách vào phong bì, đem ra bưu điện gửi đi. Mỗi cuốn sách gửi đi là thêm vài đô tiền cước. Gửi năm chục cuốn, bảy chục cuốn, cộng lại cũng thành một khoản đáng kể. Nhưng lúc ấy tác giả không nghĩ nhiều. Trong lòng chỉ mong rằng cuốn sách của mình sẽ đến tay người đọc, và biết đâu sẽ nhận được vài lời chia sẻ.
Rồi bắt đầu chờ. Chờ email. Chờ điện thoại. Chờ một lời nhắn.
Thỉnh thoảng có người gọi điện:
“Anh nhận được sách rồi, cảm ơn nhiều nha.”
Nghe câu đó thôi cũng đủ vui cả ngày. Nhưng phần lớn thì… im lặng.

Im lặng đến mức đôi khi tác giả tự hỏi không biết cuốn sách đã đến nơi chưa, hay đang nằm đâu đó trong góc nhà bưu điện. Có khi cả tháng sau mới nhận được một email ngắn gọn: “Cảm ơn đã gửi sách.”
Cũng có những cuốn sách giống như ném cát xuống giếng. Không một tiếng vang.
Thỉnh thoảng có người “thương tình” gửi lại vài chục đô gọi là ủng hộ. Tác giả nhận được thì vừa cảm động vừa… ái ngại không biết có nên "cash cái check" ấy không ... Như anh chàng văn thi sĩ quen với chúng tôi, Tiểu Lục Thần Phong, mãi đắn đo một khi nhận được ngân phiếu của ai đó gửi về ...
Nhưng dẫu vậy, người viết vẫn tiếp tục viết. Có lẽ vì cái nghiệp chữ nghĩa nó vậy.

Sau này, kể từ lúc tôi biết đến kiểu in sách print-on-demand (cần đâu in đó) thì cách nghĩ về việc in sách cũng thay đổi. Thay vì in hàng trăm cuốn rồi chất đầy trong garage, bây giờ chỉ cần đưa sách lên trang web của nhà in. Khi có người mua thì nhà in mới in và gửi đi. Tác giả không cần bỏ ra một khoản tiền lớn ban đầu, cũng không cần lo chuyện tồn kho. Hóa ra thời đại mới cũng có cái tiện của nó.
Rất nhiều văn thi sĩ đã từng chia sẻ cùng một tâm trạng như vậy. Ai từng in sách rồi cũng hiểu cái cảm giác vừa vui vừa… hơi chua chát ấy.
Văn thi sĩ Nguyễn Minh Nữu nhiều lần khuyên tôi một điều rất thẳng thắn:
- Đừng gửi sách tặng nhiều quá. Những gì free thì người ta ít khi thấy quý.
Ông còn nói thêm một câu rất thật:
- Khi mình gửi sách, nhiều khi người nhận… chẳng thèm đọc.
Nghe thì hơi buồn, nhưng nghĩ kỹ lại cũng không phải không có lý. Trong đời sống bận rộn hiện nay, sách đã nhiều, thời gian đọc lại ít. Một cuốn sách được tặng miễn phí đôi khi bị xếp lên kệ, rồi dần dần chìm vào quên lãng.

Cũng cùng quan điểm ấy, hôm trước sau khi tôi giúp nhà văn Phong Thu trình bày và in ấn một tập truyện ngắn song ngữ "Trái Tình Yêu-The Fruit of Love" của bà; nhà văn Phong Thu nói một câu rất chân thành:
- Không phải chuyện tiền bạc. Nhưng em không nên tặng free. Không fair cho mình.
Bà ngừng một chút rồi nói tiếp:
- Chị thấy việc print-on-demand rất hay, rất tiện.
Câu nói ấy nghe giản dị, nhưng chứa đựng cả một kinh nghiệm của nhiều năm cầm bút. Bởi vì suy cho cùng, viết sách không phải là một nghề kiếm tiền. Ít nhất là đối với phần lớn người viết tiếng Việt ở hải ngoại. Người viết viết vì yêu chữ nghĩa, vì muốn chia sẻ suy nghĩ của mình với đời. Nhưng điều đó không có nghĩa là công sức của mình nên được xem như… miễn phí.
Một cuốn sách là kết quả của rất nhiều công đoạn: viết, sửa, đọc lại, trình bày, thiết kế, in ấn, phát hành. Mỗi công đoạn đều có công sức và chi phí. Khi một cuốn sách được bán, dù chỉ vài xu, vài đồng, nó cũng mang lại một cảm giác khác hẳn… Cuốn sách ấy đã thực sự có người đọc. Ðối với người viết, điều đó mới là phần thưởng lớn nhất.

Nhiều khi tôi nghĩ rằng thế giới sách Việt giống như một khu vườn nhỏ. Trong khu vườn ấy có những người lặng lẽ gieo hạt. Có hạt nảy mầm, có hạt nằm yên trong đất rất lâu. Nhưng nếu không có những người tiếp tục gieo, khu vườn ấy sẽ dần dần hoang vắng.

Vì vậy, dù biết rằng in sách là một hành trình nhiều gian nan, nhiều khi “lỗ vốn” cả về tiền bạc lẫn công sức, nhiều người vẫn tiếp tục làm. Họ viết. Họ in. Họ gửi sách đi khắp nơi.
Chỉ mong một ngày nào đó, ở một góc nào đó của thế giới, có một người mở cuốn sách ấy ra đọc rồi mỉm cười. Và, hôm nay tôi mỉm cười, vì những quyển sách của tôi viết để lên trang web của nhà in Lulu đã có người mua về đọc và tôi không phải nhọc công như một thập niên trước.

Võ Phú


Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2026

Ai Nói Yêu Em Đêm Nay - Sáng Tác: Trần Thiện Thanh - Trình Bày: Phạm Cao Tùng

Sáng Tác: Trần Thiện Thanh
Trình Bày: Phạm Cao Tùng

Nữ Kiệt Mê Linh

 

Chống xâm lược hùng anh nữ kiệt
Hai Bà Trưng khởi nghĩa Mê Linh
Phất Cờ Vàng giặc Hán hồn kinh
Thúc voi trận kèn reo trống giục...!

Đất Châu Phong thù nhà nợ nước
Quyết dấy binh trừ diệt ngoại thù
Nêu khí tiết Nữ Tướng anh thư
Cho chúng biết nữ nhi Nam Quốc....!

Gương Trưng Triệu dấy binh phá giặc
Năm bốn mươi (40) trang sử nước nhà
Đuổi Tô Định giầy xéo quê cha
Khôi phục lại chủ quyền Tổ Quốc

Dòng sử Việt ngàn năm chống giặc
Bao anh hùng liệt nữ hy sinh
Tròn khí tiết vì nước quên mình
Không khuất phục cúi đầu phương Bắc

Nam Quốc Sử kiên cường bất khuất
Thề tận trung tận nghĩa quê hương
Bao thế hệ tiếp nối lên đường
Ngăn sóng đỏ kẻ thù xâm lược....

Ngư Sĩ

Một Ngày Như Mọi Ngày

 

Ở đây một ngày như mọi ngày
Buồn như lá rụng xuống rừng cây
Nước vẫn cuộn dòng ra sông bể
Ta vẫn một mình ở chốn đây

Nghe loài chim nhỏ hót lưng đồi
Buồn như tiếng khóc trẻ mồ côi
Những chòm mây bạc qua đầu núi
Đưa gió về đâu mãi cuối trời

Ta có mỗi ngày đối diện ta
Tóc xưa đã bạc dưới trăng tà
Giả bộ nghênh ngang như dũng sĩ
Gậy chống tưởng rằng kiếm đánh ma

Lẩn thẩn ngồi nghe chuyện giữa đường
Người đi kẻ đến tận mười phương
Giáo mác tung tăn từ miệng lưỡi
Sáng chiều nhảy nhót với tai ương

Ở đây một ngày như mọi ngày
Giả vờ uống rượu giả vờ say
Gậy lão vung tay làm kiếm sĩ
Một ngày như thế nợ buồn vay

Phong Châu
Tết Bính Ngọ

Ánh Sao Buồn

  

Thân xác tan rồi hồn cũng tan
Từ khi em trở lại thiên đàng
Áo hoa theo bướm bay đâu mất
Để dấu chân buồn ngập thế gian

Có lẽ chỉ là giấc chiêm bao
Nghìn xưa hò hẹn đến nghìn sau
Chuyện tình thành sử thành huyết lệ
Bể hận mênh mông đến kiếp nào

Lá rụng nửa đêm tưởng bước về
Nhạc lòng rộn rã điệu si mê
Vòng tay lạnh lẽo ôm chăn gối
Nghe tiếng mưa rơi khóc não nề

Chim gãy cánh rồi làm sao bay
Cua gãy càng cua hết loay quay
Ta như ốc mượn hồn mượn xác
Hồn của ai mà xác của ai

Dật dờ trôi nổi chết chửa chôn
Con quốc đau lòng khóc nước non
Mong manh nắng muộn như ngừng thở
Sao gió hững hờ cây trống trơn

Muốn được ngủ say như trẻ con
Vô tư cười nụ đẹp môi son
Không lo cơm áo không buồn tủi
Mặc kệ nắng mưa mặc mất còn

Biết nói cùng ai khóc cùng ai
Làm sao sống được đến ngày mai
Mặt trời đã ngủ quên mai mối
Nước đá hẹn hò tuyết đầu thai

Ở cũng không yên đi không xong
Nửa dòng nước đục nửa nước trong
Gặp nhau cuối cửa sông đầu biển
Để lại vết buồn đau xác rong

Chẳng lẽ hư vô tự mộng đầu
Chưa từng gặp gỡ chưa yêu nhau
Em như ảo ảnh đêm cầu nguyện
Một ánh sao buồn tan vỡ mau...

MD 03/25/04
LuânTâm
(Trích trong TT HƯƠNG ÁO,Minh Thư xb,MD/USA.2007,tr.97-98)

Một Loại Virus Ít Người Biết Đang Lan Ở Bắc California

Nguồn tin và chi tiết: 

https://www.sfchronicle.com/health/article/hmpv-virus-surge-california-22004576.php?utm_source=flipboard&utm_content=SFChronicle/magazine/San+Francisco

 

HCD: Máy tóm tắt nội dung bài báo (có thể còn sót những “tiếng mới” khó hiểu khó nghe)

Một loại virus ít người biết đang lan ở Bắc California

Trong thời gian gần đây, tại nhiều văn phòng và trường học ở vùng Vịnh San Francisco, số người nghỉ bệnh lại tăng lên. Nhiều người có các triệu chứng cảm cúm nhưng khi xét nghiệm thì không phải COVID-19 cũng không phải cúm.
Các chuyên gia cho rằng thủ phạm có thể là , thường gọi tắt là HMPV, một loại virus đường hô hấp mà phần lớn người Mỹ trước đây ít nghe nói tới.


Virus Human metapneumovirus không phải mới xuất hiện.

•       Nó được các nhà khoa học phát hiện lần đầu vào năm 2001.

•       Tại Hoa Kỳ, virus này thường xuất hiện theo mùa, chủ yếu từ mùa đông đến mùa xuân.

•       Nó thuộc cùng “họ virus” với (RSV) — một virus hô hấp khá phổ biến.

Virus này có thể gây bệnh ở mọi lứa tuổi và có thể ảnh hưởng cả đường hô hấp trên và đường hô hấp dưới.


Tình hình lây lan ở Bắc California

Dữ liệu theo dõi dịch bệnh và xét nghiệm nước thải cho thấy virus HMPV đang xuất hiện nhiều tại một số khu vực ở Bắc California, gồm:

Việc xét nghiệm nước thải có thể phát hiện virus trong cộng đồng ngay cả khi người dân không đi xét nghiệm, nên đây là cách giúp các nhà khoa học biết virus đang lan rộng.


Thực ra HMPV đã lưu hành hàng chục năm.

Nhưng nó ít được biết đến vì:

1.      Triệu chứng gần giống các bệnh hô hấp khác như cúm hoặc cảm lạnh, nên nhiều trường hợp không được xét nghiệm và chẩn đoán đúng.

2.      Sau đại dịch COVID-19, việc giám sát các virus hô hấp được tăng cường, nên các nhà khoa học chú ý hơn tới những virus ít được biết như HMPV.


Triệu chứng của HMPV

Các triệu chứng thường thấy gồm:

•       Ho

•       Sốt

•       Nghẹt mũi

•       Đau họng

•       Khó thở

Ở một số trường hợp nặng, bệnh có thể tiến triển thành:

•       viêm phế quản

•       viêm phổi

 

Đa số người nhiễm chỉ bị bệnh nhẹ và tự khỏi. Tuy nhiên một số nhóm có nguy cơ cao hơn, gồm:

•       Trẻ em dưới 2 tuổi

•       Người từ 65 tuổi trở lên

•       Người có hệ miễn dịch yếu

•       Người có bệnh tim hoặc bệnh phổi sẵn có

 

HMPV lây lan giống các virus hô hấp khác, bao gồm:

•       Hít phải giọt bắn khi người bệnh ho hoặc hắt hơi

•       Tiếp xúc gần như bắt tay

•       Chạm vào bề mặt có virus, rồi đưa tay lên miệng, mũi hoặc mắt


Lưu ý: Hiện nay:

•       Chưa có vaccine

•       Chưa có thuốc kháng virus đặc trị

Việc điều trị chỉ là:

•       Nghỉ ngơi

•       Uống nhiều nước

•       Điều trị triệu chứng

Phần lớn người bệnh tự hồi phục sau một thời gian.

 

Cách giảm nguy cơ lây nhiễm

Các chuyên gia khuyến cáo áp dụng những biện pháp giống như phòng ngừa cúm hay cảm lạnh:

•       Rửa tay thường xuyên

•       Che miệng khi ho hoặc hắt hơi

•       Lau sạch các bề mặt thường chạm vào

•       Tăng thông gió trong nhà

•       Ở nhà khi bị bệnh


Khi nào cần đi khám bác sĩ?

Nên liên hệ bác sĩ nếu có các dấu hiệu sau:

•       Khó thở

•       Đau ngực

•       Không uống đủ nước, có dấu hiệu mất nước

•       Triệu chứng kéo dài hơn 10 ngày

•       Trẻ dưới 3 tháng tuổi bị sốt hoặc lờ đờ bất thường


Tóm lại:

Một loại virus hô hấp ít được chú ý tên là Human metapneumovirus (HMPV) đang lan rộng ở một số nơi tại Bắc California. Bệnh thường giống cảm cúm và đa số nhẹ, nhưng có thể nguy hiểm với trẻ nhỏ, người già và người có bệnh mãn tính


Huỳnh Chiêu Đẳng


Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2026

Em Vẫn Còn Đây - Thơ: Hoàng Dũng - Nhạc: TS Binh & AI

Thơ: Hoàng Dũng
Nhạc: TS Binh & AI

Hương Xuân

 

Mùi Tết hương thơm tỏa khắp nhà
Ngoài vườn ríu rít tiếng chim ca
Ba Mươi thao thức mơ về bạn
Mùng Một ước thể đến với ta
Xúc cảm lời thơ hòa ý nhạc
Chạnh niềm khúc hát thắm tình hoa
Xuân xưa còn mãi trong tiềm thức
Cách biệt phương trời cũng chẳng xa

Kim Oanh

Mười Thương Em Gái Thời @, Mười Ghét Anh Trai Thời @


Mười Thương Em Gái Thời @

Một thương tháo vát trong ngoài
Hai thương em cũng vác cày như anh
Ba thương giường ấm cơm lành
Bốn thương ăn nói khôn lanh tỏ tường
Năm thương chính khí cang trường
Sáu thương em tự ra đường lái xe
Bảy thương mê tín (em) cho de
Tám thương xa lánh hội hè , Casino
Chín thương biết (chọn) chỗ sale đồ
Mười thương học hỏi Google ... mình ên

 
Cô 5 Chèo Đò 
Kim Trúc

Mười Ghét Anh Trai Thời @

Ghét nhứt tứ đỗ tưởng nà
Nhì là anh cứ kêu ca đủ điều
Ba là sáng sĩn tối xìu
Bốn sống ảo mộng toàn điều trên mây
Năm luôn cả nể người ngoài
Sáu thường biếng việc lại hay so bì
Bảy luôn tính toán chi li
Tám trong gia trưởng ngoài thì lon ton
Chín ghét hóng hách tưởng (mình) ngon
Mười là láo phét để còn ... phở ăn

Cô 5 Chèo Đò 
Kim Trúc


Thay Đổi


Thúy đang lựa trái cây thì nghe chào:
-Chào cô! Lâu quá mới gặp lại. Dạo này trông cô thay đổi nhiều.
Thúy hiểu ngay chữ “thay đổi” đầy tế nhị của người phụ huynh vui tính, hiền lành và không quen nói lời giả dối này vì chính Thúy cũng ngạc nhiên không kém khi thấy chị cũng… đổi thay nhiều. Thúy cười cười:
-Dĩ nhiên là thay đổi rồi, nhiều năm mới gặp lại mà! Lần cuối cùng gặp chị, chúng mình còn dùng điện thoại có dây nặng nề với hai cục tròn tròn ở hai đầu, bây giờ gần như ai cũng dùng điện thoại tay (cel. phone) nhẹ nhàng, không cần dây nhợ hay tròn, méo gì nữa cả mà chỉ một mặt chữ nhật phẳng lỳ hết.

Chị cười thích thú:
-Cô còn nhớ cả đề tài tụi mình tán gẫu hôm đó nữa? Hay ghê nha!
-Nhớ chứ! Chúng mình cùng gọi về thăm Ba Má ở Sài Gòn như nhau mà. Bây giờ chị không phải tốn nhiều lương để trả hóa đơn điện thoại như xưa nữa há?
-Ừ! Công nhận với Tango, Messenger, Viber đỡ ghê. Tha hồ nghe người nhà than thở kể khổ mà chúng mình không phải “khổ” với mấy ông Thủ Quỹ Riêng hay than thở. Thật ra mình cũng chỉ mới biết đến chuyện miễn phí này năm ngoái, nhờ cô bạn bên San Diego, Mỹ cài đặt giùm đó thôi.

-Công nhận bây giờ mỗi ngày kỹ thuật, khoa học mỗi thay đổi, tụi mình cứ lo chuyện Cộng Đồng, bận rộn quanh năm, bắt theo không kịp tụi nhỏ bây giờ, nói chi ông bà, cha mẹ mình không ngơ ngác được? Bởi vậy, ở nhà con cái nó cứ cười mình hoài.
-Mình cũng vậy. Các em thiếu sinh Hướng Đạo Canadian đến nhà thăm, nghe chúng nói chuyện với nhau, mình còn ngơ ngẩn với những gì… mới, lạ, tiến bộ hơn testing, email; huống chi ông bà mình còn sống với thời… ra bưu điện đánh điện tín khi có chuyện gấp chứ.

Chị khỏe không? Mình nhớ hoài mái tóc dài mượt mà đen óng của chị vẫn xỏa ngang vai trong những tà áo dài đẹp vào mỗi dịp Tết Nguyên Đán.
-Nó rụng gần hết rồi cô ơi!
Thúy an ủi:
-Vô thường mà! Cái gì có sinh mà không có diệt? Mọi sự đều thay đổi! Tuổi thu chúng mình rồi phải ra đi vào mùa đông để mùa Xuân của tụi nhỏ khoe nụ mới chứ!

Cả hai cùng cười trước khi chào nhau, một nụ cười của mùa chớm thu, nhưng là mùa thu rực nắng vàng của hai người vẫn còn lạc quan, yêu đời.

Ý Nga
13.6.2017