Thứ Hai, 13 tháng 7, 2026

Đường Về Dĩ Vãng - Sáng Tác: Hoàng Trọng - Phối Nhạc: Mark Knox - Soạn Cho Tam Ca: Nguyễn Thành Vân - Tam Ca: Ngọc Hà, Văn Quân & Nguyễn Thành Vân

Sáng Tác: Hoàng Trọng (1922-1998)
Phối Nhạc: Mark Knox
Soạn Cho Tam Ca: Nguyễn Thành Vân
Tam Ca: Ngọc Hà, Văn Quân & Nguyễn Thành Vân

Những Con Tàu Mang Sứ Mệnh Thiên Thần - Cap Anamur Ile De Lumière


Vào giờ tuyệt vọng giữa mênh mông
Bỗng có con tàu lướt bão giông
Cứu kẻ thuyền chìm đang chới với
Vớt người ghe bể lúc long đong
Lòng Từ cao cả tày non Thái
Tâm Thiện vời vời sánh biển Đông
Cap Anamur ân thâm khắc cốt
Ile De Lumière nghĩa trọng ghi lòng…

Nguyễn Minh Thanh

Ngoài ra còn có nhiều, nhiều… Con Tàu nữa, đã từ tâm cứu biết bao người Việt Nam Vượt Biển:
Mỹ, Singapore, Malaysia, Philippines, Hồng Kông….
Ôi ! Lịch Sử Việt Nam thời kỳ thậm tối tâm:
- Đồng Bào mà tàn sát Đồng Bào lòng không ngần ngại xót xa…, lắm kẻ khổ đến đổi phải đem thân liều vượt biển…!!
- Dị Chủng lại cứu sinh Dị Chủng dạ chẳng mảy may tính toán…, nhiều người lo vội vàng cho tàu lớn liệu ra khơi…!!
Ôi ! Thời kỳ thiên ám địa hôn:
- Nữ lưu bị hiếp hãm giữa biển khơi hồn tan phách tán, sóng nỉ non u uẩn… xót nòi Trưng Triệu chịu cảnh gớm ghê...!!
- Nam nhân phải lao lý nơi núi thẳm sức mỏi lực mòn, suối róc rách thở than… thương giống Lạc Long đang cơn đày đọa…!!

Nguyễn Minh Thanh bái bút
( GA 15 - 6 - 2026 )


Gặp Lại

 

Lâu quá giờ đây mình gặp lại
Mái tóc anh sầu trắng như mây
Mắt nhìn nhau cõi lòng khoắc khoải
Muốn nói nhiều nói được gì đây?!

Cuộc biển dâu đời mình tang hải
Vì phong ba cách biệt phương trời
Anh có biết bao lần em khóc:
Biết anh còn sống,… chết?... xa xôi!

Từng bước đi đường xa ngõ quạnh
Chỉ mong tìm dấu vết người xưa
Đêm đêm nhìn vì sao lấp lánh
Hồn em mòn mỏi biết bao mùa!

Chiều nay ai xuôi mình gặp lại
Dáng ngập ngừng không nói nên câu
Trong cõi lòng em buồn muốn khóc
Mi mắt anh đọng giọt lệ sầu!

Mình đã lỡ đò về bến mộng
Trên ngõ đời khuất bóng mùa xuân!
Đâu dám cạn chén tình tương ngộ
Đành rưng buồn trân trọng cố nhân!

Hàn Thiên Lương


Ăn Cắp Nụ Hôn - Thơ: PhamPhanLang - Nhạc: Cung Đàn


Phan Lang xin kính mời quý anh chị và các bạn đọc lại một bài thơ cũ của PL: Ăn Cắp Nụ Hôn. Đây là một trong những "sản phẩm cóc" đầu tiên của PL khi mới tập tễnh theo quý anh chị văn thi nhạc sĩ thành danh trong diễn đàn Ngồi Quán Trọ (NQT) vào đầu năm 2013.

Thật may mắn, bài thơ đã được quý anh chị trong NQT đón nhận với những lời khích lệ thật ấm áp dành cho một "mầm non" mới chập chững làm thơ. 
Riêng anh Nguyễn Văn Sanh (NS Cung Đàn) đã ưu ái phổ nhạc bài thơ này. Không những thế, anh còn tự bỏ tiền túi nhờ NS Đặng Vương Quân hòa âm và ca sĩ Ngọc Hiếu trình bày.

Ngày được anh Sanh trao tặng ca khúc phổ từ bài thơ đầu đời của mình, PL đã vô cùng bất ngờ và lặng người vì xúc động. Niềm vui, lòng biết ơn và sự cảm động ấy vẫn luôn còn nguyên vẹn trong PL cho đến hôm nay, mỗi lần nhớ lại.

Xin kính mời quý vị đọc lại những dòng tâm tình của anh Sanh khi phổ nhạc bài thơ Ăn Cắp Nụ Hôn.

Ăn Cắp Nụ Hôn

.... Cái tựa đề ngồ ngộ của bài thơ đã đập vào mắt tôi một ý tò mò. Ăn cắp gì? Sao nụ hôn lại bị ăn cắp? Vào bên trong mới thấy bài thơ ngũ ngôn dễ thương "Anh ăn cắp nụ hôn, trên chiếc mũi của nàng... Nàng thẹn thùng đỏ mặt, anh thích thú cười vang...".

À! Hoá ra đây là khung cảnh nên thơ của một cuộc tình đẹp thời tuổi mộng, hoa niên mà chàng có vẻ làm chủ tình thế. Không ăn cắp ở đâu, lại ăn cắp nụ hôn trên chiếc mũi... Có lẽ trên khuôn mặt nàng, chiếc mũi là đỉnh núi, là chỗ cao nhất để chàng "đánh cắp" một nụ hôn, một cuộc tình vụng dại, tươi tắn quá đẹp, mũi trao mũi, hơi thở trao hơi thở... Chàng xin lỗi chăng? Không! Chàng "thích thú cười vang" để mặc nàng giận...

Mà thật, "Cô bé giận anh rồi, anh bắt đền đi thôi, không thèm chơi anh nữa, vì làm tim bồi hồi...". Giận thì giận, không thèm chơi anh nữa cũng chẳng sao. Một khi nàng đã chịu "bắt đền", cánh cửa tình yêu đã hé mở. Chàng thật thông minh khi nghĩ ra cách bắt đền bằng một chiếc lá...

Mà lạ! Anh chàng thật thông minh và kỳ khôi. "Anh bắt đền chiếc lá, bảo nắm chặt trong tay, rồi nhắm đôi mắt lại, đừng để gió thổi bay...". Lá thì nhiều, đâu có gì quý. Tay và mắt đâu có dính dáng gì nhau. Trò chơi ú tim ấy khiến cô bé chẳng hề biết ý định của chàng, ngoan ngoãn nhắm mắt... để được đền!

"Em nghe anh nhắm mắt, giữ chặt lá trong tay, anh lừa em hôn mắt, làm tim ngất ngây say..."

À! Hóa ra là thế! Bây giờ chàng lại "lừa" được cô bé, ý chừng mới mười ba tuổi, còn rất hồn nhiên và dễ tin người, để tiếp tục "ăn cắp" thêm một nụ hôn trên mắt. Tim cô bé không chỉ còn "bồi hồi" như lúc chàng "trộm" nụ hôn trên chiếc mũi, mà giờ đây đã "ngất ngây say", như đang lạc vào một cơn mộng đẹp không lối thoát.

Rồi sao nữa???
"Em vẫn còn nhắm mắt, lá vẫn giữ trong tay, bỗng dưng tay trống rỗng, Ồ hóa ra giấc mộng!"

Ôi! Một cuộc tình đẹp mà cuối cùng chỉ là giấc mộng sao? Hai câu kết như cánh diều tuổi thơ bỗng vụt bay vào khoảng không, để lại người đọc khựng lại giữa bao tiếc nuối. Đang say mê theo dõi một mối tình trong trẻo tưởng sẽ mãi mãi bên nhau, bỗng chốc người đọc cảm thấy nhói lòng như chính cô bé trong bài thơ.

Không thể ngờ tất cả chỉ là một giấc mộng!
Nhưng người thật, chuyện thật vẫn còn đây. Chàng "ra đi" không phải vì quay lưng với tình yêu sau khi đã "đánh cắp" một nụ hôn, mà đã vun đắp bằng muôn vàn nụ hôn của hạnh phúc gia đình nơi xứ người. Để rồi Thượng Đế lại gọi chàng về, trao cho chàng một sứ mạng cao cả hơn tình yêu đôi lứa — đó là Tình Người, điều mà nàng vẫn mãi khắc ghi trong tim suốt cuộc đời.

Người đọc thật sự xúc động trước tình tự của bài thơ. Lời thơ giản dị, trong sáng, không cầu kỳ chải chuốt mà vẫn chạm đến lòng người. Đặc biệt, hai câu kết:

"Bỗng dưng tay trống rỗng,
Ồ hóa ra giấc mộng!"

đã để lại một nỗi buồn đẹp và rất sâu trong lòng người đọc.
Từ niềm xúc động ấy, bản nhạc phổ từ bài thơ Ăn Cắp Nụ Hôn của chị phamphanlang đã ra đời.

Cung Đàn
_______

Ăn Cắp Nụ Hôn

Anh ăn cắp nụ hôn,
Trên chóp mũi của nàng
Nàng thẹn thùng đỏ mặt
Anh thích thú cười vang

Cô bé giận anh rồi
Anh bắt đền đi thôi
Không thèm chơi anh nữa
Vì làm tim bồi hồi

Anh bắt đền chiếc lá,
Bảo nắm chặt trong tay
Rồi nhắm đôi mắt lại
Đừng để gió thổi bay


Em nghe anh nhắm mắt
Giữ chặt lá trong tay
Anh lừa em hôn mắt
Làm tim ngất ngây say

Em vẫn còn nhắm mắt
Lá vẫn giữ trong tay
Bỗng dưng tay trống rỗng
Ồ, hóa ra giấc mộng!

phamphanlang
8/1/2013

Kính chúc quý anh chị và các bạn luôn được dồi dào sức khỏe, an vui và hạnh phúc.
Kính mến,
Phạm Phan Lang

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2026

Dạ Quỳnh Hương - Thơ: Hoàng Ngọc Quỳnh Giao - Nhạc: Phạm Anh Dũng - Trình Bày: Trần Thái Hòa

Thơ: Hoàng Ngọc Quỳnh Giao
Nhạc: Phạm Anh Dũng
Trình Bày: Trần Thái Hòa

Tiếng Thơ Muôn Đời



(Kính tăng bạn LÝ, SQ Thủ đức đã hy sinh)

Mới hôm nao, tình xưa phố vắng,
Đôi mắt đa tình, e thẹn sông Hương.
Nụ cười Quốc Học, phượng đỏ sân trường,
Mẹ già vui sướng, nhìn con trưởng thành.

Giã từ em, khóe mắt long lanh,
Ơn nhà, nợ nước, anh đành phải lo!
Đường ra phi trường, sóng lúa nhấp nhô,
Nụ cười tươi thắm, nhét vào tim em!

Những lá thư như cánh hoa mềm,
Ru em giấc ngủ hằng đêm Thu về!
Tình anh như tiếng sáo chiều quê,
Trường Tiền tóc xõa, giọng hò thênh thang!

Anh về thăm mẹ, một buổi đông tàn,
Bộ đồ quân phục, nghĩa ân mặn nồng!
Đời anh phiêu bạc bềnh bồng,
Như áng mây trắng mênh mông lưng trời!

Giờ đây, ôi tan nát! dưới ánh sương rơi,
Hồn anh trong gió, bay về thăm em!
Giọt trăng buồn, khóc lóc bên thềm
Heo may ớn lạnh, hằng đêm lệ thầm!

Ngang Phố buồn, em thấy bóng anh,
Giọt sương, sợi nắng thì thầm trong mơ!
Anh đây rồi, trong ánh sương mờ,
Hồn em theo với, tiếng thơ muôn đời!!


(Tâm sự Cô Gái HUÉ...
tưởng nhớ người yêu nơi chiến trường )

Tô Đình Đài


Đóa Hồng Đỏ

 

Trái tim ta đã có người ngự trị
Người đã đi mà ta vẫn còn đây
Hình ảnh người vẫn chưa mờ tâm trí
Tưởng nhớ người cho lòng dạ vấn vương
Tim đã yêu nên đã đành rứt rạn
Tình đã trao nên thương nhớ khôn nguôi
Kỷ niệm còn trong đóa hồng màu đỏ
Trong căn vườn có giọt nắng lung linh

Diệm Trân
2015

Xem Word Cup Tại Dallas Stadium


Thứ năm June 25- 2026 từ 4 giờ chiều vợ chồng tôi cùng gia đình con trai từ Utah đến đã “lên đường” đến sân vận động tại thành phố Arlington tiểu bang Texas xem trận đá banh giữa hai đội Japan và Sweden, dù 6 giờ mới đá, dù sân vận động chỉ cách nhà 10 phút lái xe.

Chiều nay mùa hè Texas đẹp hơn bao giờ, trời trong xanh gió mát. Đậu xe từ xa chúng tôi theo dòng người lũ lượt đi bộ trên con đường Cowboy Way để đến sân AT&T Stadium tức Dallas Stadium của mùa World Cup . Tôi thấy những fan mặc màu vàng Sweden, màu trắng chấm đỏ Japan và thậm chí fan khoác áo Argentina cũng đi ủng hộ đội khác, tinh thần thể thao bao la, ai cũng vui tươi hớn hở vì World Cup. Dọc bên lối đi có mấy người đứng bán nươc trong thùng lạnh phục vụ ai mỏi chân ai khát nước thì mua.

Đến trước cổng vào chúng tôi qua kiểm tra vé lần một vào bên trong, rồi kiểm tra vé lần 2 vào hẳn trong khuôn viên của sân vận động, tiếng nói cười, tiếng trống nhạc sôi nổi khắp mọi nơi. Tôi thấy ở một góc sân các fan của đội Sweden rực rỡ màu áo vàng đang ca hát nhạc của họ, tôi đứng nơi bậc thềm gần đó chung niềm vui và chụp vài tấm hình.

Khi vào hẳn bên trong lại thêm 1 lần kiểm tra vé. Tổng cộng là 3 lần, mới thấy “ông FIFA” kiểm soát vé thật chặt chẽ, không cá nhân nào có thể gian lận vào xem show đá banh được dù có “tay trong” là nhân viên làm việc trong sân vận động..

Xưa nay tôi chỉ nhìn sân vận động này bên ngoài không thể hình dung bên trong nó rộng lớn và tiện nghi thế nào. Chúng tôi đi giữa biển người để tìm đường lên khán đài và tìm được tầng thứ hai, số ghế mình ngồi mới yên chí là mình không đi lạc, thì chỉ còn 20 phút nữa trận đá banh sẽ bắt đầu. Trên màn hình lớn trước mặt những hình ảnh nhảy múa ca hát, những âm thanh rộn rã tiếng nói của ông “MC” nào đó vang lên làm khuấy động cả không gian và cả lòng người. Trên sân cỏ những vòi nước tự động đang tưới cỏ, đây là cỏ thật theo yêu cầu của FIFA trồng trong sân vận động có mái che kín, được thiết kế nhiệt độ ánh sáng và tưới nước cho cỏ tươi tốt như cỏ mọc ngoài thiên nhiên. Người ta đã trân trọng và tốn kém bao nhiêu vì World Cup.

Suốt vòng bảng World Cup tôi đã “ăn buffet” mỗi ngày 3-4 trận đá từ đài Fox tới đài “Mễ”, tôi đã khóc cười theo những cầu thủ và quả banh, khi họ túm áo nhau như túm được …con nợ, khiến hai cầu thủ ( ở hai trận khác nhau) bị rách áo tơi tả phải thay áo khác, có hai anh phải cột lại giây giày vì đá quá hăng suýt bung cả giày, có những cầu thủ cùng nhảy lên đội đầu quả banh khiến “ta” và “địch” đụng đầu nhau cùng đau cùng ngã bên nhau..

Tôi hồi hộp theo dõi những đội banh “lớn” đấu với đội “tép riu” nhờ luật mới của FIFA tăng lên 48 đội họ mới có cơ hội tham gia World Cup, đội banh “lớn” tâm lý căng thẳng nếu thua đội vô danh sẽ mất uy, còn đội “vô danh” thì thoải mái hơn, được “vuốt râu hùm” được nhiều khán giả biết đến nhờ đứng cạnh đội đàn anh..

Tôi vui mừng khi gặp lại những “cố nhân” từ cầu thủ đến huấn luyện viên nổi tiếng quen tên quen mặt. Ông huấn luyện viên Pháp vóc dáng vẫn lịch sự như xưa, nhưng ông bỗng…kém lịch sự, nổi giận ném mạnh chai nước đang cầm trên tay xuống đất khi đội kia gỡ lại 1 bàn thắng, và sau đó đội Pháp lại ghi bàn không biết ông có vui mừng cúi xuống nhặt chai nước vô tội lên không ?. Ông huấn luyện viện đội Croatia vẫn trầm tĩnh theo dõi đội nhà thi đấu như mùa World Cup trước…..

( Tác Giả & con trai)



Bận rộn vì World Cup thế nên tôi đã phải gọi phôn cancel ngày thử máu đình kỳ June 12 đến ngày July 20. Cô nhân viên văn phòng bác sĩ gia đình của tôi ngạc nhiên:
- Bác bận tới cả tháng hả bác?.
Cô nhân viên đành chịu thua tôi, chắc cô bé không biết gì về World Cup nên không thể đoán ra đó là 1 ngày sau khi World Cup kết thúc July 19, 2026.

Có những việc cần thiết phải đi ra ngoài thì tôi đành “hi sinh” chọn bỏ những trận của đội…dở nhất và đi “ba chân bốn cẳng” để kịp trở về nhà trước khi trận đá kết thúc, xem được tí nào hay tí ấy. Và có những việc có thể “sai” chồng thì người “hi sinh” phải là chồng, tôi nhờ chồng ra Costco mua vài món đồ. Thấy chồng về sớm tôi hỏi:
- Người ta bận xem World Cup, chợ Costco hôm nay chắc vắng tanh như chùa Bà Đanh nên anh về sớm nhỉ?
- Này bà, chợ Costco vẫn đông, parking chật kín xe. Bà làm như cả thế gian ai cũng mê xem World Cup như bà, bỏ bê chợ búa. Tôi bắt chước bà “ba chân bốn cẳng” nên về sớm đấy..

Tôi lâng lâng nghĩ đủ thứ chuyện liên quan đến World Cup nhưng vẫn để mắt trên sân cho đến khi hai đội Japan và Sweden ra sân chào cờ . Tôi cùng mọi người trên khán đài háo hức reo hò countdown theo trên màn hình từ 10, 9, 8…cho đến số 1 rồi …kick off, quả banh bắt đầu lăn trên sân cỏ.

Bao nhiêu năm nay tôi xem World Cup trên màn hình ti vi hôm nay tôi được theo dõi trực tiếp trên sân cỏ, thực tế sân cỏ không dài rộng “mênh mông” như trên màn hình ti vi dù kích thước tiêu chuẩn sân banh vẫn thế. Đá trong sân có mái che, có ánh đèn nên hình ảnh cầu thủ và quả banh rất rõ ràng, sân cỏ đẹp như mơ, thỉnh thoảng tôi mới nhìn lên màn hình ở những pha gây cấn. Khán đài luôn có tiếng hú, tiếng reo hò theo từng bước chân cầu thủ, theo từng lúc quả banh được đá đi làm tôi quên hết cả thế giới ngoài kia.

Trong không khí điều hòa mát lạnh của sân vận động có mái che, trong ánh đèn sáng chan hòa ấm cúng, tôi bỗng chạnh nhớ đến trận Pháp và Iraq tại sân vận động ngoài trời ở Philadelphia hôm June 22, trời đổ mưa to sấm sét, trận đấu phải dừng lại 2 giờ, cả khán giả và cầu thủ đều phải di tản trú mưa mà thương, mà thêm hãnh diện với sân vận động nổi tiếng thành phố Arlington…..của tôi.

Mỗi khi cầu thủ được nghỉ giải khát 3 phút trên màn hình lại diễn ra những màn ca hát, đàn trống và nhảy múa thật sôi động cho khán giả vui từng phút từng giây không ngừng nghỉ. Trong sân vận động hôm nay đang có 70, 137 người tham dự trận Japan và Sweden, chỉ một trận đá vòng bảng ngoài của hai đội chưa phải là tiếng tăm nhiều mà khán giả cũng đông vui thế.

Tôi nghe kể giá vé xem đá banh càng những ngày cuối càng hiếm và đắt, người ta sẵn sàng mua lại “giá chợ đen” gấp 3-4 lần so với giá chính thức của FIFA. Lúc nãy trước khi bước vào sân vận động tôi thấy một anh chàng cầm tấm bảng bằng carton ghi hàng chữ “Muốn mua vé xem trận đá Japan- Sweden, ai có vé bán cho tôi ”. Tội nghiệp anh chàng mê đá banh mà không hiểu vì lý do gì anh không mua vé sớm để đến phút cuối phải cầu cạnh sẵn sàng mua đắt như thế chứ. Thôi thì lát nữa anh cứ đứng ngoài sân xem trên màn hình to rộng giữa trời với đám đông người mê đá banh khác không có vé nhưng đến đây hưởng chung không khí tưng bừng náo nhiệt của World Cup, người ngồi trong sân vận động thì ta đứng ngoài cùng xem trận đấu như nhau.

Japan ghi bàn thắng trước sau đó Sweden gỡ 1-1 đều. Trận đấu kết thúc trong hòa bình thân ái, tôi đỡ phải phân vân vui mừng cho kẻ thắng và ….mủi lòng thương hại kẻ thua. Nay mai tới round của 32 đội trở đi, knockout một còn một mất, tôi biết mình sẽ thương nhiều, khóc nhiều !
Cầu thủ hai đội đi vòng sân chào khán giả , chúng tôi ngồi lại cho tới khi các cầu thủ rời khỏi sân, sân cỏ trở lại bình yên sau 90 phút thi đấu sôi nổi.

Cuộc vui nào cũng tàn, thế mà người ta phải tốn thời gian, tốn tiền mua vé máy bay, thuê khách sạn, mua vé FIFA chỉ để vui trong 2 giờ “phù du” ấy.
Từ những dãy ghế trống, vài cổ động viên người Nhật ngồi gần khu vực tôi, họ cầm túi đi lượm rác, là những chai nước không, những túi giấy, những hộp giấy không v..v... dù rằng công việc này sẽ nhanh chóng được dọn dẹp bởi những nhân viên của sân vận động .

Lúc vào lũ lượt đông vui sao thì lúc tan ra cũng vậy, tôi hoa mắt không định hướng được lối nào để ra ngoài. Lúc nãy bước vào khuôn viên sân vận động người ta đã chụp hình nay rời sân người ta cũng đua nhau chụp hình, chắc lưu luyến muốn giữ thêm chút kỷ niệm vui, trong số đó …có tôi y chang, cũng “bon chen” chụp thêm một số hình.

Ra khỏi khuôn viên sân vận động tôi thấy đám đông coi đá banh “miễn phí” ngoài trời trên màn hình rộng, họ vẫn đang ăn uống và cười nói thoải mái chưa chịu khép lại cuộc vui dù trận đấu đã hết, chắc anh chàng ghiền đá banh “thất thểu” cầm tấm bảng hỏi mua lại vé lúc nãy cũng có mặt trong đám đông này. Chúc vui bạn và mọi người, chúng ta đều mê xem đá banh, là bạn nhau nhé phút giây này, không phân biệt chúng ta là ai.

Gia đình chúng tôi đã xem một trận banh trên sân Dallas Stadium, cả một trời vui với bao nhiêu hình ảnh âm thanh rộn rã sẽ ở lại mãi trong ký ức tôi.

Tôi tin rằng mùa World Cup 2026 có 104 trận banh diễn ra ở nhiều nơi trên 3 quốc gia Canada, Mexico và Mỹ là có 104 lần vui như hôm nay, không chỉ những khán giả trong sân vận động mà ở khắp nơi trên thế giới.

Cám ơn World Cup đã cho thế giới gần nhau hơn. Cám ơn tất cả những cầu thủ của 48 đội, dù các bạn thắng hay thua cũng đã cống hiến bao công sức, tài hoa và khát vọng của các bạn cho hàng tỉ người yêu thích đá banh những cuộc tranh tài đầy thú vị.

Nguyễn Thị Thanh Dương
( June 30- 2026)

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2026

Cáo Phó Từ Gia Đình Cựu Giáo Sư (Vĩnh Long) Nguyễn Thành Sơn

 



Tóm Tắt Tiểu Sử Của Ông Nguyễn Thành Sơn

Nguyễn Thành Sơn (1940- 2026)

Ông Nguyễn Thành Sơn sinh ngày 10 tháng 4 năm 1940 tại xã Phú Quới, tỉnh Vĩnh Long, trong một gia đình có 11 anh chị em.

Từ năm 1959 đến năm 1966, ông là giáo viên tiểu học và giáo sư trung học. Trong thời gian ấy, ông hoàn tất chương trình Cử nhân Việt văn tại Viện Đại học Cần Thơ.

Năm 1966, theo lệnh tổng động viên, ông nhập ngũ, tốt nghiệp Trường Sĩ quan Trừ bị Thủ Đức, khóa 23, và phục vụ trong binh chủng Pháo binh với cấp bậc Trung úy.

Sau khi giải ngũ, ông trở lại với nghề giáo, giảng dạy tại các trường Trung học Thủ Khoa Huân, Tống Phước Hiệp, Đại học Sư phạm Vĩnh Long và đồng thời giữ chức Giám học Trường Trung Học Bán Công Nguyễn Thông.

Ngoài sự nghiệp giáo dục, ông cùng gia đình xây dựng trại chăn nuôi gà. Bạn bè và thân hữu thường trìu mến gọi ông là: "Sơn Gà."

Sau biến cố năm 1975, ông bị đưa đi cải tạo. Sau khi được trả tự do, ông tiếp tục tham gia các hoạt động phục quốc. Đến năm 1980, trong lần bị bắt thứ hai, ông đã vượt ngục thành công.

Cuối năm 1981, ông đưa cả gia đình vượt biên đến bến bờ tự do.

Định cư tại Hoa Kỳ, ông làm nhiều công việc để nuôi các con ăn học nên người, đồng thời tiếp tục theo học tại City College of San Francisco để trau dồi kiến thức và hòa nhập với cuộc sống mới.

Năm 2009, do di chứng của vết thương từ thời chiến tranh, ông buộc phải cắt bỏ một chân.

Thế nhưng, ông chưa bao giờ đầu hàng số phận. Với nghị lực phi thường, ông bắt đầu viết truyện ngắn, ký sự và hồi ký về nghề giáo, đời quân ngũ và những sinh hoạt bình dị nơi làng quê, được đăng trên các nguyệt san của trường Trung học Thủ Khoa Huân và Đại học Sư phạm Vĩnh Long. Trang nhà Long Hồ Vĩnh Long. Những trang viết ấy không chỉ lưu giữ ký ức của một đời người mà còn gửi gắm những bài học quý báu cho thế hệ mai sau.

Người xưa có câu: "Sống gửi, thác về."

Sau một cuộc đời với biết bao thăng trầm, cống hiến và hy sinh, ông đã thanh thản từ biệt cõi trần vào ngày 20 tháng 6 năm 2026, hưởng thọ 86 tuổi.

Dẫu biết sinh, lão, bệnh, tử là quy luật muôn đời của tạo hóa, nhưng sự ra đi của ông vẫn để lại niềm tiếc thương vô hạn trong lòng gia đình, thân bằng quyến thuộc, bạn bè và tất cả những người từng biết và quý mến ông.

Hôm nay, trong giờ phút tiễn biệt này, chúng con xin cúi đầu kính tiễn Ba về nơi an nghỉ cuối cùng.

Vĩnh biệt Ba. Chúng con mãi mãi thương nhớ và biết ơn Ba


Điếu Văn Tưởng Niệm Ông Nội – Nguyễn Thành Sơn

 

Kính thưa quý cô bác, anh chị em, cùng toàn thể gia đình và bạn bè có mặt hôm nay.

Đối với những cô chú, bác và anh chị em mà hôm nay con chưa có dịp gặp, con tên là Nhi, và Nguyễn Thành Sơn là ông nội của con.


Trước hết, con xin được bày tỏ lòng biết ơn chân thành đến tất cả mọi người đã không quản đường xa gần đến đây hôm nay để tiễn biệt Ông Nội và cùng tưởng nhớ cuộc đời của ông. Con cũng xin gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất đến các cô, các chú – những người con của Ông Nội. Mọi người đã dành biết bao tình yêu thương, công sức và sự tận tụy để chuẩn bị buổi lễ trang trọng và đầy ý nghĩa này.

Con biết những tuần vừa qua là khoảng thời gian vô cùng khó khăn đối với cả gia đình. Mỗi người đều đối diện với nỗi đau theo một cách riêng. Vì vậy, chúng con càng biết ơn hơn khi hôm nay tất cả có thể cùng quây quần bên nhau, để chia sẻ tình yêu dành cho Ông Nội và cùng nhau tưởng nhớ một cuộc đời thật đẹp.

Ông Nội sinh năm 1940 và là người đã trải qua những năm tháng chiến tranh đầy khốc liệt. Ông lớn lên giữa những mất mát mà có lẽ nhiều người trong chúng ta sẽ không bao giờ có thể hình dung hết được. Ông mất cha mẹ và một người em ruột trong một trận bom thảm khốc. Chiến tranh Việt Nam đã buộc ông phải bước vào những trận chiến mà không một người trẻ nào đáng phải trải qua. Sau chiến tranh, ông còn phải chịu những năm tháng tù đày vì là một người lính.

Con có thể dành rất nhiều thời gian để kể về những gian khổ mà Ông Nội đã trải qua. Nhưng con nhắc đến những điều đó không phải để nói về đau thương, mà để mọi người hiểu rõ hơn về con người mà con mong tất cả chúng ta sẽ luôn ghi nhớ.

Ông không chỉ là một người đã chịu đựng quá nhiều mất mát.
Ông là một người luôn chọn hy vọng.
Ông luôn tin rằng ngày mai sẽ tốt đẹp hơn, không chỉ cho chính mình mà còn cho những người ông yêu thương.

Chính niềm hy vọng ấy đã thôi thúc ông rời bỏ quê hương để trốn chạy khỏi sự đàn áp chính trị. Cùng với các con của mình – ba con, các cô và các chú – ông đã chấp nhận một hành trình vượt biển vô cùng hiểm nguy để đi tìm tự do. Sau tất cả, ông đã tìm được một mái nhà mới trên một vùng đất hoàn toàn xa lạ.

Nếu không có quyết định đầy can đảm ấy của Ông Nội, sẽ không có chúng con của ngày hôm nay.

Cuộc sống mà chúng con đang có, những cơ hội mà chúng con được trao, và tương lai mà chúng con được quyền xây dựng đều có được, một phần nhờ vào lòng kiên cường, sự hy sinh và niềm hy vọng chưa bao giờ tắt của ông.

Đó là điều cả gia đình sẽ mãi mãi biết ơn.
Mọi người sẽ luôn nhớ đến Ông Nội vì con đường mà ông đã mở ra cho cả gia đình. Nhưng với riêng con, con sẽ luôn nhớ đến người ông mà con có may mắn được lớn lên bên cạnh.

Ông là người rất thích pha trò, đôi khi còn là những câu đùa khá 'đen'. Ông luôn biết cách làm mọi người bật cười.

Ông cũng là người yêu thương các cháu bằng tất cả sự dịu dàng và bao dung. Ông luôn chiều chuộng chúng con theo cách rất riêng của mình.

Ông thích ngồi trò chuyện với những người bạn già, cười thật sảng khoái khi nhắc lại những kỷ niệm cũ. Ông cũng tìm thấy niềm vui trong việc viết lại những câu chuyện của cuộc đời mình. Và biết đâu đấy, có lẽ Ông Nội đã nổi tiếng trên mạng rồi cũng nên, dù đến giờ gia đình vẫn chưa thể chính thức xác nhận.

Nhưng có lẽ điều con sẽ nhớ nhất về ông là hình ảnh rất quen thuộc: Ông lặng lẽ ngồi đó, trên tay là một ly rượu, mỉm cười nhìn các con và các cháu cùng ăn uống, trò chuyện và cười đùa trong cùng một căn phòng.

Ông không cần điều gì lớn lao. Chỉ cần nhìn thấy gia đình đông đủ, bình an và hạnh phúc, như vậy cũng đã đủ làm ông vui.

Ngay cả trong những ngày cuối đời, Ông Nội vẫn để lại cho gia đình chúng con một món quà vô giá: thêm một cơ hội để cả đại gia đình được ở bên nhau.

Chúng con cùng xem lại những bức ảnh của các chuyến đi năm xưa. Cùng tập thể dục trong phòng khách. Cùng nấu món canh chua mà ông yêu thích. Và đơn giản nhất là được ngồi bên cạnh ông.

Đó sẽ mãi là những ký ức quý giá nhất mà gia đình chúng con mang theo suốt cuộc đời.

Con tin rằng, nếu có một điều Ông Nội muốn tất cả chúng con luôn ghi nhớ, thì đó là:

Hãy tha thứ nhanh hơn.
Hãy yêu thương nhiều hơn.
Và hãy cười nhiều hơn.

Khi nhớ về Ông Nội, con mong tất cả chúng ta không chỉ nhớ đến những gian khổ mà ông đã vượt qua, mà còn hãy cùng nhau trân trọng món quà vô giá là 86 năm cuộc đời mà ông đã sống và những ký ức đẹp đẽ ông đã để lại cho tất cả chúng ta.


Ông Nội ơi,

Con biết hôm nay bài điếu văn này được đọc hoàn toàn bằng tiếng Anh.
Nhưng con hy vọng trên đó có sẵn Google Dịch trực tiếp, vì con biết Ông ghét nhất là khi tụi con không nói tiếng Việt.
Nhưng dù bằng ngôn ngữ nào đi nữa, điều con muốn nói vẫn luôn như nhau.
Được làm cháu nội của Ông là niềm vinh dự lớn nhất trong cuộc đời con.
Và nếu có thêm bất kỳ một kiếp nào nữa, con vẫn sẽ luôn chọn Ông làm Ông Nội của con.

Con cảm ơn Ông.

Tưởng Niệm Và Tiễn Biệt Ba Nguyễn Thành Sơn


Hôm nay, trong giờ phút tiễn biệt ba, lòng chúng con nghẹn ngào thương tiếc, bởi từ đây gia đình đã mất đi người cha kính yêu. Dù đã chuẩn bị tinh thần từ những ngày ba lâm bệnh, nhưng đến hôm nay chúng con vẫn chưa thể chấp nhận được sự thật rằng ba đã rời xa chúng con mãi mãi.

Tuổi thơ của ba không được đầy đủ như nhiều người. Ba đã lớn lên trong sự nghèo khó, sớm nếm trải những vất vả của cuộc đời. Chính những tháng năm ấy đã rèn cho ba ý chí mạnh mẽ, sức chịu đựng, chịu khó và đức hy sinh vì gia đình.

Suốt cuộc đời, chúng con hiếm khi nghe ba nói những lời yêu thương, cũng không có nhiều cái ôm hay sự vỗ về. Ba là người cha nghiêm khắc, ít nói, đôi khi khiến chúng con sợ hơn là gần gũi. Nhưng càng lớn lên, chúng con càng hiểu: ba không cần thể hiện tình cảm bằng lời nói, vì ba đã chọn cách yêu thương bằng hành động, bằng đôi vai gầy gánh vác, bằng những ngày làm việc không nghỉ ngơi và bằng sự hy sinh mà chính ba cũng không bao giờ nhắc đến.

Những năm tháng cuối đời, bệnh tật đã lấy đi sức khỏe của ba. Nhìn ba từng ngày chống chọi với đau đớn, lòng chúng con xót xa vô hạn. Chúng con thương ba vì đã chịu đựng quá nhiều mà không một lời than trách. Ba hãy yên nghỉ. Từ nay không còn những đêm mất ngủ vì đau nhức, không còn những ngày tháng mệt mỏi vì bệnh tật. Ba hãy thanh thản ra đi, buông bỏ mọi lo âu và phiền muộn của kiếp người.

Dù biết cuộc đời là cõi vô thường, có đến rồi có đi, có hợp rồi có tan, nhưng sự ra đi của ba vẫn khiến lòng chúng con quặn thắt và tiếc thương.

Ba đã dành cả cuộc đời cho gia đình, còn chúng con sẽ dành phần đời còn lại để nhớ về ba, lưu giữ những kỷ niệm và tiếp tục sống tốt, như điều ba luôn mong muốn. Ba hãy thanh thản an nghỉ. Chúng con vĩnh biệt ba!

Nguyện cầu hương linh ba nương nhờ Phật lực tiếp dẫn, an nhiên vãng sinh về cõi Cực Lạc.


Chúng con kính tiễn ba.
Nam mô A Di Đà Phật.

The Master Gardener’s Legacy By Stacey Brown - Di Sản Của Người Làm Vườn Nguyễn Thành Sơn


They say that love requires spoken words.
What if English failed or Vietnamese blurred?

But Ba, our language grew inside the soil.
We spoke in love of plants, patience, and toil.

Most visits to Ma and Ba’s started the same:
Excited smiles, warm hugs, a playful poke of his cane.

Then off to the garden we together would go,
Pride beaming for the vegetables and roses you’d grow.

Weeding and pruning, lessons from your gentle hand,
That life returns blessings from the seeds that we plant.

You planted Honor,

With quiet strength time simply cannot erase.
It grows in every branch, every flower,
With dignity and grace.

Honor bloomed in the loving care from Anh Quỳnh, cousin Minh Đức, Chị Nguyệt.
Honor and courage held you through your last breath.

You planted Character,
Its roots spread far and wide,
Long before your peach tree and the flowering Mai.

You never saw an "in-law," but welcomed us as your own,
Shaping the family you grew, with character carved in stone.
You planted Determination,
A resilient garden in the droughts and the rains.

By Stacey Brown



Eulogy For Ông Nội - Nguyễn Thành Sơn


Hello everyone. For those of you I haven't had the privilege of meeting yet, my name is Nhi, and Nguyễn Thành Sơn was my grandfather—my ông nội.

Before I begin, I’d like to take a brief moment to thank each and every one of you for traveling from near and far to honor Ông Nội and celebrate the life he lived. I also want to express my deepest gratitude to his children—my aunts and uncles. You have poured so much love, care, and effort into planning and preparing this beautiful service to honor Ông Nội. I know how difficult these past few weeks have been as each person grieves in different ways, and our entire family is so grateful we can come together once more to share our love for him and remember him.

Ông Nội was born in 1940, and he was no stranger to war. He grew up witnessing immense tragedies some of us in this room will never begin to understand—this includes losing his parents and a sibling to a mass bombing. The Vietnam War, in particular, forced him to fight in battles no young person should ever have to experience, and in the midst of this, he was also incarcerated as a soldier.

I could speak at length about the hardships he faced, but I bring this up to shed light on how I hope Ông Nội will be remembered. He wasn’t just someone who faced tremendous heartache, but someone who fiercely embraced hope and the possibilities of a better life for himself and the people he loved. This hope led him to escape political persecution. Alongside his children—my dad, uncles, and aunts—he took the immense risk to flee by boat, eventually finding refuge in a new, foreign country. Without Ông Nội, none of us would be here today. We are able to pursue the lives that we lead, in part, because of his unwavering hope in the midst of so much loss.

Ông Nội will be remembered for the path he paved for our family, but as his granddaughter, I will also hold tightly to the person I got to witness and grow up with. A man who allowed himself to make jokes—at times even dark ones. A person who learned how to love deeply and be soft with his grandchildren. A man who chuckled often when catching up with old friends. Someone who didn’t speak much, but found solace in writing his stories – he might even be internet famous, though we can’t confirm. And most importantly, he was a grandfather and a dad who found quiet comfort simply watching his children and grandchildren eat, play, and laugh in one room—of course, with a glass of wine in his hand.

Even during his final days, he gifted us a moment to come together as a family to be with him—laughing at old vacation photos, doing exercises in the living room, cooking canh chua together, and spending precious time together with him as a family.

I’d like to believe that if there’s anything Ông Nội would want us to remember, it is this: forgive faster, love fiercely, and laugh often. When we think about Ông Nội, let’s continue to laugh and embrace the gift of the [86] years of life and memories he offered us.

Ông Nội, I know this was all in English, but I hope there’s a live Google Translator up there since I know how much you hate it when we don’t speak Vietnamese. Still, I want you to know — it has been an honor to be your cháu nội, and I would gladly choose you to be my Ông Nội again in every single lifetime. Thank you.




Trang Nhà Long Hồ Vĩnh Long Thành Kính Phân Ưu Cùng Gia Đình Cựu Giáo Sư Nguyễn Thành Sơn