Tiếng Hát: Ngọc Hà
Piano: Minh Ngọc
Văn Thi Sĩ như cánh chim trong gió
Đem Thơ Văn, trải xuống khắp mọi miền
Như đàn chim tung cánh lướt muôn phương
Báo tin vui Xuân đã về khắp chốn
Xuân đã đến, én trên trời bay lượn
Chào đón Xuân, hoa trái trổ đầy cành
Thơ và Văn, như đàn én mùa xuân
Gửi Tâm tình trong Thi Ca Văn Bút
Lời Thơ đẹp tựa muôn dòng suối mát
Tưới vào Tâm như nước chảy về nguồn
Vần Thơ hay như làn gió nhẹ buông
Như suối chảy từ thượng nguồn đổ xuống
Mỗi vần Thơ, làm Tâm ta rung động
Thơ hay văn luôn nhắn nhủ chân tình
Từ ngàn xưa Thi Sĩ chở mùa Xuân
Báo tin vui, khi xuân về man mác.
Văn Thì Sĩ họa bức tranh tuyệt tác
Cảnh thiên nhiên, như một bức tranh màu
Gió, trăng, sao, rừng, mây, núi, biển sâu
Văn Thi Sĩ như đàn chim trong gió.
Ngày12//2026HoàngThục Uyên


Ta giống đa tình thích dạo chơi
Ta là cánh bướm lượn quanh trời
Thăm hương thăm sắc hoa muôn đóa
Rồi kết vần thơ thắm cõi đời
Ta như nét bút có muôn màu
Vẽ cảnh, họa tình xóa nỗi đau
Tô đậm trần gian thêu nét đẹp
Hài hòa thi họa dệt trăng sao.
Ta chiếc lục huyền vạn phím rung
Đường tơ lả lướt giữa muôn cung
Thấp cao réo rắt say tình khúc
Trầm bổng mê ly tấu bập bùng
Ta như thuyền mộng vớt trăng sao
Lướt sóng lênh đênh giữa chiến hào!
Tình ngập đầy khoang tim ngập ý
Ba đào quên lãng khúc Ly Tao.
Hồn ta hòa nhập với thiên nhiên
Muôn vật quanh ta chung muộn phiền
Lệ khóc cùng mưa lời điệp khúc
Than van với dế tiếng triền miên.
Gió mát trăng thanh cảnh thái hòa
Tình nồng đượm thắm nét muôn hoa
Tao nhân mặc khách đều bằng hữu
Hồn mãi ngoan đồng bệnh tránh xa.
Thơ đàn nửa gánh quảy rung rinh
Một thuở trăm năm một chữ tình
Lợi lộc tài danh quên béng mất
Gởi thơ theo gió dệt yên bình
Câu thơ tôi viết gửi muôn phương
Mang một chữ tình lẫn chữ thương
Gửi bạn tri âm điều khát vọng
Gửi người tri kỷ nỗi niềm vương
Nốt nhạc tôi gieo xinh rất xinh
Du dương đầm ấm chuyện nhân tình
Trao người đồng khí dòng tương ý
Gửi khách đồng thanh khúc gợi hình…
Camthành June 22, 2015
Tha Nhân
Cầm quyển sách trên tay, tôi mân mê hoài, thích quá. Quyển sách in ấn rất đẹp, tác giả tự thiết kế lấy chứ chẳng cần nhờ ai, bởi tác giả cũng chính là người lập ra và điều hành nhà xuất bản Love.
Trước khi đi vào nội dung, ta tìm hiểu chút chút về tác giả bởi vì người xưa có nói “Văn là người”. Người thế nào thì văn thế ấy, văn là sự phản ảnh của tâm hồn, là sự trải lòng ra trang giấy. Văn có rộng lược, có thâm thiển, có bóng bẩy hoặc đơn sơ… tất cả đều là sự biến ra từ chính tâm người viết. Nhà Phật bảo “Nhất thiết duy tâm tạo” là vậy!
Võ Phú là tên mà cũng là bút danh để viết văn, còn khi làm thơ thì tác giả ký tên Y Thy. Tôi có duyên lành quen biết với Phú Võ, tự thâm tâm tôi luôn xem Võ Phú là người bạn văn trân quý bởi nhiều lẽ và nhiều lý do giống nhau, nếu nói Nho thì gọi là “đồng thanh tương ứng đồng khí tương cầu”. Trong những điều giống nhau, có một điều dễ nhận biết là cùng say mê viết, mặc dù biết viết chẳng mấy người đọc, viết để làm gì trong thời buổi công nghệ điện toán và mạng xã hội cuốn hút hầu hết con người.
Võ Phú là một anh chàng có trí lực dồi dào, sức lực mạnh mẽ, ngoài công việc chuyên môn là chuyên viên ở trường đại học ra, anh ta còn là một handyman, việc gì cũng làm được: Điện nước, sửa nhà cửa, làm vườn, nấu ăn… cái quan trọng nữa là làm sách: Dàn trang, thiết kế bìa. Cái tâm Võ Phú rất tốt, giúp đỡ rất nhiều người có được cuốn sách như ý. Võ Phú rất nhiệt tình và năng nổ từ công việc nhà cũng như việc cộng đồng. Riêng nỗi đam mê văn chương chữ nghĩa thì có thể nói là số một, bút lực mạnh mẽ, đề tài dồi dào, viết như là sự sống…Võ Phú đã từng điều hành nhiều tờ báo từ thời còn sinh viên và đã vinh dự nhận được nhiều giải thưởng từ cộng đồng chữ nghĩa tiếng Anh cũng như trong cộng đồng Việt ngữ.
Quyển Góc Nhỏ Cuộc Đời này có thể xem là bút ký (như tác giả ghi nhận) và cũng có thể đọc như một nhật ký cũng đều đúng cả. Với hơn ba trăm trang giấy, đầy ắp những kỷ niệm, những sự kiện trong đời của Phú Võ. Mỗi câu chuyện dù lớn hay nhỏ tác giả cũng tự rút ra cho mình một bài học, hoặc xem đó như một cái mốc ghi nhớ trong đời. Có những câu chuyện đời thường rất bình dị nhưng qua ngòi bút Võ Phú người đọc thấy được tâm niệm mà tác giả gởi gắm. Đọc xong quyển sách, ta có cảm giác như người bạn đang kể chuyện đời, chuyện học hành, chuyện xóm giềng, chuyện gia đình con cái và cả chuyện thế sự, mặc dù chủ đề chính của quyển sách này không phải viết về thế sự. Đó chỉ là những hình bóng thoáng qua, những kỷ niệm chưa phai nhạt trong tâm hồn. Mẩu chuyện Chiếc Xích Lô có lẽ là tiêu biểu nhất. Câu chuyện cho chúng ta biết về người cha của tác giả. Ông ấy cũng như tất cả những quân dân cán chính của miền Nam, sau khi đi tù về thì coi như không còn gì nữa, tấm thân cũng suy tàn nhưng để mưu sinh đành phải đạp xích lô. Xích lô không còn là một nghề mưu sinh hay một chiếc xe vô tri. Xích lô đã trở thành cái biểu tượng đau thương của bao thế hệ người sau khi miền Nam sụp đổ. Và xích lô bây giờ như chứng tích của một dĩ vãng nghèo khổ đau thương.
Mẩu chuyện Người Hàng Xóm Cũ và Mới lại cho ta thấy cái tình của tác giả, lối sống của tác giả. Dù nơi nào anh ta cũng rất thân thiện, nhiệt tình với mọi người và vì vậy mà anh ta xứng đáng nhận được sự thương mến của láng giềng. Người Việt mình có câu: “Bán anh em xa mua láng giềng gần” là vậy. Sống trên xứ người, bây giờ láng giềng có thể là người Mỹ, người Mễ, người gốc Phi… tuy văn hóa và lối sống khác nhau nhưng cái tình thì ở đâu cũng thế.
Ở Virginia có câu : “Virginia is for Lovers” quả đúng là đất này dành cho những người yêu thương. Võ Phú cực kỳ thương yêu vợ con, chăm sóc chu đáo, vẹn toàn bổn phận. Anh ta đưa vợ con đi chơi khắp nơi, đặc biệt chụp hình lưu niệm với tất cả những tấm biển có chữ love, với đôi tay khéo léo, Võ Phú cũng tự tạo lấy một tấm biển love ở sân vườn nhà, khiến láng giềng thích thú và khen ngợi. Yêu thương vợ con, trọn bổn phận làm chồng, làm cha. Võ Phú còn đi dạy tiếng Việt cho trẻ em Việt Nam ở chùa Huệ Quang, không chỉ trẻ em Việt theo học mà còn có cả anh chàng bác sĩ người Mỹ tên Dan cũng theo học tiếng Việt. Dạy tiếng Việt góp phần duy trì ngôn ngữ và văn hóa Việt nơi hải ngoại. Dạy tiếng Việt cũng có liên đới đến vấn đề say mê văn chương chữ nghĩa. Võ Phú tâm sự: “Dạy tiếng Việt ở Mỹ chẳng khác gì giữ lửa trong gió. Mà gió thì thổi từ Tik Tok, từ Netflix, từ ngôn ngữ học đường, bạn bè, mạng xã hội. Nhưng nếu không ai giữ lửa, lửa sẽ tắt. Và khi lửa tắt, ta không chỉ mất đi một tiếng nói…Ta mất chính mình”. Cảm ơn Phú Võ, cảm ơn tấm lòng đầy nhiệt huyết, làm việc hết mình. Nhờ có những người như Võ Phú mà cộng đồng Việt ở hải ngoại không lo chuyện mất gốc, không lo tiếng Việt bị mai một.
Đọc mẩu chuyện Chuyện Con Chim khiến tôi phì cười, vì tôi cũng có viết một truyện ngắn Con Nhỏ Khờ Dễ Sợ. Cả hai nhân vật chính đều hết lòng yêu thương loài vật, thậm chí đã khóc cho con vật nuôi khi nó bị bệnh hoặc bị chết. Chúng ta đều biết người Mỹ ở đây rất yêu thương thú vật, nhất là chó với mèo, ngoài ra những con vật nuôi khác cũng rất được yêu thương. Nuôi thú ở Mỹ khá tốn kém và phiền phức, nào là chích ngừa, trị bệnh, chăm sóc lông, móng, thức ăn, đồ chơi… Nhân vật chính trong chuyện này đã bỏ chuyến du lịch xa vì con chim Milo bệnh, và khi nó không thể sống nổi nữa thì phải đưa đi bệnh viện thú vật để giúp nó ra đi một cách nhẹ nhàng, dĩ nhiên là phải chi trả tất cả những khoản dịch vụ ấy.
Làm cha, làm mẹ ai cũng phải trải qua giai đoạn chia ly. Khi con cái bắt đầu trưởng thành sẽ đi học xa, sẽ ra đời… Con cái giống như những chú chim đủ lông đủ cánh sẽ rời tổ để bay tới chân trời mới. Buồn lắm chứ nhưng cũng mừng là con cái trưởng thành. Trong chuyện Những Cánh Ngỗng Trời Và Hành Trình Bay Xa, Võ Phú cho ta thấy cái cảnh trước ngày con đi học xa sao mà dễ thương chi lạ. Quyến luyến không rời nhưng phải rời, con diều phải thả lỏng dây nó mới bay được. Tâm trạng người cha, người mẹ vừa mừng, vừa buồn và cả lo lắng. Võ Phú viết: “Tình yêu không phải là ràng buộc, mà là dám buông tay đúng lúc”. Một câu triết lý hay, chí lý và cũng rất thực tế. Tất cả mọi người chúng ta dù muốn hay không cũng phải trải qua bước đường này.
Để kết thúc bài viết này, tôi chọn bài Cái Kệ Sách Trong Phòng Ngủ, sở dĩ chọn chuyện này có lẽ cũng là “bệnh nghề nghiệp”. Thế gian này, những kẻ mê chữ nghĩa, mê sách ai mà không từng mơ một tủ sách hay giá sách cho riêng mình. Đã mê sách thì không ít thì nhiều ai cũng đi nhà sách, đứng ngẩn ngơ trước những tủ sách đồ sộ, những thư viện đầy ắp sách. Bản thân tôi cũng thế, mê sách lắm, nhiêu tiền cũng mua sách, ngay cả thời đại điện toán bây giờ chỉ cần lên mạng là có vô tận chữ nghĩa nhưng vẫn mua sách. Một cái USB có thể chứa ngàn cuốn sách nhưng vẫn thích sách giấy. Quả thật cầm quyển sách trên tay sao thấy thích gì đâu á! Bản thân quyển sách không chỉ là vật chất mà trong ấy chứa đựng cả một kho báu chờ người đọc khám phá, bởi vậy sách vừa là tặng phẩm vật chất vừa là tặng phẩm tinh thần. Võ Phú viết “Nó không chỉ là nơi để sách đứng thẳng, mà còn là nơi tôi dựng lại những ký ức đã cũ, sắp xếp lại những mảnh ghép của cuộc sống tưởng chừng như rời rạc”
Thời đại hôm nay, con người có quá nhiều thứ lôi cuốn nhưng có lẽ mạng xã hội là thứ cướp lấy thời gian nhiều nhất. Mọi người chúi mắt, chúi mũi vào các iphone, Ipad… quẹt quẹt, bởi vậy mà có kẻ nói vui rằng: Thời đại văn minh quẹt quẹt. Văn chương chữ nghĩa bây giờ như cảnh chợ chiều, buồn hắt hiu… Ấy vậy mà những người mê chữ vẫn âm thầm viết, vẫn độc hành trên con đường này. Viết chẳng biết để làm gì nhưng vẫn cứ viết. Viết là sự đam mê, viết là sống. Xưa nay chẳng có ai sống bằng viết mà viết để sống là sống cho chính cái đam mê của mình, sống với tâm hồn mình, sống với ý nghĩa của con tằm nhả tơ, cây nến cháy sáng.

Con ơi mẹ bảo con này,
Trải bao gian khổ có ngày định cư.
Tiếng Tây, tiếng Mỹ, tiếng u,
Mẹ không có biết như mù mà thôi.
Nhưng may họa cũng nhờ Trời.
Văn hóa xứ Việt ngàn đời chẳng quên.
Cho nên mẹ có lời khuyên.
Mai con góp sức xây nền Việt Nam.
Con cần giữ mái tóc đen.
Ấy là bản sắc dịu hiền của ta.
Con đừng học thói kiêu sa,
Tóc đen nhuộm đỏ ấy là ngoại lai.
Dân Việt có chiếc áo dài,
Thướt tha bồ liễu, khoan thai lạ lùng.
Con đừng học thói lố lăng,
Khoe lưng, hở ngực dân mình chẳng ưa.
Khôn ngoan gái Việt có thừa.
Lịch sự duyên dáng là vua trên đời.
Học tính thẳng thắn con ơi!
Lắng nghe người nói, lựa lời hòa vui.
Đừng phóng túng, đừng ham chơi.
Ăn bám xã hội người người cười chê.
Học dân chủ, học lắng nghe.
Mai sau có dịp trở về giúp dân.
Học trách nhiệm, học canh tân.
Kỹ thuật tiến hóa mình cần phải theo.
Học kinh tế, học bang giao.
Giữ yên bờ cõi, đề cao nước nhà.
Con đừng học thói bê tha.
Rì-nô, Vê- gát mồ ma tiêu tùng. (1)
Học thiện nguyện, nhớ góp công.
Giúp người nghèo khó, phụ cùng quốc gia.
Học tiết kiệm, học đầu tư.
Buôn gian bán lận không tù cũng tiêu.
Học nhân ái, học tin yêu.
Thương người hoạn nạn là điều nhập tâm.
Học quản trị, học thương dân.
Không ghen đối lập, không ngầm hại nhau.
Không chụp mũ, không thù dai.
Thượng tôn luật pháp chẳng ai là Trời.
Đi đúng giờ giấc con ơi!
Dân Việt đi trễ người người đều than!
Mẹ già tóc đã điểm sương,
Mai sau giúp nước là đường của con.
Tạ ơn xứ đã cưu mang.
Nhớ nguồn gốc cũ trăm đường chẳng nguôi.
Xứ Mỹ (2) đẹp lắm con ơi!
Dầu sao thì cũng xứ người mà thôi.
Quê mẹ rách nát tơi bời!
Mà sao mẹ cứ thương hoài ngàn năm?
Đào Văn Bình
(Trích Thiên Sử Thi Của Người Vượt Biển xb năm 2002)
(1) Reno và Las Vegas là hai sòng bài lớn tại Hoa Kỳ
(2) Úc, Pháp, Đức, Gia Nã Đại…
