Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2026

Trời Cao Có Mắt, Tôi Tin Có Thượng Đế




Theo như thông lệ hàng ngày vợ chồng chúng tôi: Buổi sáng thức dậy, vệ sinh cá nhân, ăn điểm tâm sáng, một vài động tác thể dục dưỡng sinh khoảng từ 15 đến 30 phút ... rồi, khoảng từ 10 giờ 30 phút, chúng tôi di tản bộ một vòng qua các đường phố nơi chúng tôi đang cư ngụ
trong khoảng 30 phút rồi trở về nhà ... và bắt đầu cho một ngày sinh hoạt. (sinh hoạt nầy được tiến hành đều đặn từ thứ hai đến thứ sáu trong tuần ... hai ngày cuối tuần, thứ bảy và chủ nhật thì hoàn toàn dành cho các con, các cháu và bạn bè, anh chị em trong gia đình của vợ tôi. Tùy theo hứa hẹn, hai ngày cuối tuần sẽ dành cho ai theo lịch trình đã có ước tính trước rồi).


Hôm nay, có một sự việc đặc biệt xảy ra : Sau khi đi một vòng trở về nhà, mở thùng thơ bưu điện (như thường lệ) trước khi lên nhà riêng, căn nhà (hộ) nhỏ ở lầu 1 trong một khu chung cư có 4 căn với 2 tầng lầu mà tầng trệt (rez de chaussée) là một căn hầm (cave) chứa đồ vật dụng chung cho 4 căn nhà phía trên. Trong thùng thơ, không có thơ mà chỉ có một mảnh giấy nhỏ loại giấy quảng cáo của một ngôi nhà thờ Thiên Chúa nằm cùng đường với chung cư của chúng tôi (cách khoảng 300 mét) ... và mảnh giấy giới thiệu có nội dung như sau " Từ nay, nhà thờ sẽ tiếp nhận các quần áo cũ, nón, vớ, găng-tay, giày, dép cũ ... các vật dụng nầy sẽ được chuyển giao lại cho các cơ sở từ thiện Secours - Catholiques ".


Thực ra thì tại thành phố nơi chúng tôi cư ngụ, cũng đã có một số địa điểm tiếp nhận các vật dụng kể trên cho các cơ quan từ thiện, như so với tư gia của chúng tôi thì hơi quá xa, cho nên chúng tôi cũng ngại ngùng trong việc mang đồ vật đến đó và cũng là lý do làm cho chúng tôi luôn luôn tỏ ra rất ngại trong việc kiểm soát lại, thu xếp lại các đồ dùng cũ kỹ lâu ngày cần phải loại bỏ đang có thật nhiều trong nhà.

Nhưng bây giờ, gần cạnh bên nhà có một địa điểm thu nhận đồ đạc cũ đã làm cho chúng tôi (đúng ra là Tôi) có can đảm, có nhiều nghị lực thực hiện công việc mà từ lâu mình muốn làm nhưng chưa làm được ... và hôm nay, Tôi quyết định bắt tay ngay vào việc nầy.

Sau khi ăn cơm trưa xong, nghỉ ngơi khoảng 30 phút là Tôi bắt đầu làm việc ngay : Trong lúc dọn dẹp, sắp xếp lại các vật dụng thì tình cờ Tôi tìm thấy lại " MỘT ĐÔI GIÀY CŨ " mà cách đây hơn 10 năm, Tôi đã được người con trai tặng cho ... và đôi giày nầy đã để lại cho Tôi một DẤU ẤN KỶ NIỆM thật đặc biệt trong đời.

Nhưng có một điểm quan trọng mà Tôi muốn được xin thưa rằng : Ở trên đời nầy, không phải hoàn toàn tuyệt đối cho tất cả mọi người ... nhưng có một số người, trong cuộc đời của riêng mình, vì duyên, vì số, vì định mệnh ... đã có một số sự việc xảy đến với mình mà chính mình không thể ngờ được mà mình phải xem đó là một HUYỀN BÍ ... xin được tạm gọi đó là Ý TRỜI ... và trong số những người đó có trường hợp của cá nhân Tôi, việc đó qua MỘT ĐÔI GIẦY mà người con trai của Tôi đã tặng cho mà Tôi xin phép được kể dưới đây.

Cầm trên hai tay hai gói quà ( 1 gói nhỏ và 1 gói lớn ), đứng trước mặt cả hai vợ chồng chúng tôi, con trai của chúng tôi nói : - Thưa Ba, Mẹ, hôm nay con xin tặng Ba, Mẹ mỗi người một món quà .
Đưa gói quà nhỏ cho vợ tôi và gói quà lớn cho Tôi và con trai chúng tôi nói : - Ba, Mẹ mở ra xem đi .
Vợ của tôi mở ngay gói ra xem, đó là một chai dầu thơm.
Tôi cầm gói quà nhưng không mở ra xem mà Tôi hỏi ngay con tôi : Ba muốn biết là con tặng cho Ba món quà gì trước khi Ba mở gói quà ra xem có được không ?
Không trả lời câu hỏi của Tôi, con trai của chúng tôi trịnh trọng nói : - Thưa Ba, con có một việc muốn thưa riêng với Ba về vấn đề quà tặng, Ba có cho phép con nói, có được không Ba ?
Tôi bình thản nói : - Được, con cứ tự nhiên nói, Ba nghe .

Con trai của chúng tôi nói  - Thưa Ba, trước đây ở Việt Nam, con còn quá nhỏ, con không biết, không có nhận xét được về Ba, nhưng ở Pháp, khi con lớn lên và khi con biết suy nghĩ, nhận xét thì con thấy, Ba là một người không chú trọng, không quan tâm nhiều đến vấn đề ăn mặc, chưng diện, không chú trọng đến quần áo, giày dép, đồng hồ ... Hôm nay con xin tặng Ba một đôi giày, con không dám nói đến giá cả tiền bạc, nhưng con xin thưa, đây là một đôi giày thuộc loại tốt, đẹp và có giá trị thời trang, xin Ba nhận ... và từ nay cứ sử dụng thoải mái, đừng lo lắng, tiết kiệm, hạn chế những quà tặng mà con tặng cho Ba ... đồ dùng là để mình xử dụng, để xài ... cứ xài hàng ngày chứ không cần phải chờ đến các dịp lễ, tết ... Ba mở ra xem đôi giày đi Ba.


Tôi mở gói quà ra xem, đó là một đôi giày da hiệu J.M. Weston. Một đôi giày số 40, Tôi mang vào rất vừa vặn với đôi chân của mình. Với tôi, đó là một đôi giầy đẹp và hợp với đôi chân của mình.
Tôi nói : - Cám ơn con, Ba hài lòng với đôi giày nầy. Ba muốn bên trong của đôi giày nầy, mỗi chiếc có 1 auto-collant hình Hoa Mai để làm kỷ niệm có được không con ?
- Dạ được. - Con sẽ lo cho Ba ngay ngày mai việc nầy.

Ông bà, cha mẹ (và kể cả các anh chị em của chúng tôi trong gia đình sau nầy) theo " ĐẠO GIA TIÊN " tức là đạo thờ cúng tổ tiên ông bà.
Khi tôi còn trẻ, ở trong nhà, tôi chỉ nhìn thấy cha mẹ của chúng tôi có thiết lập một bàn thờ, trên đó có các ảnh của ông bà nội, ông ngoại của chúng tôi (là những người đã qua đời) ... và hàng năm thì có những ngày cúng giỗ và vào dịp Tết Nguyên Đán thì có cúng bái vào đêm 30 cuối năm gọi là cúng Giao Thừa và cúng thêm bốn ngày đầu năm (mùng 1, 2, 3 và 4). Ngoài ra, tôi không thấy có gì thêm.

Như trên tôi đã trình bày, gia đình của chúng tôi theo Đạo Gia Tiên, cho nên từ khi có mặt tại Pháp sau Biến Cố Ngày 30 Tháng 4 Năm 1975. Tôi hoàn toàn không tham gia sinh hoạt ở các cơ sở tôn giáo như chùa, nhà thờ, giáo xứ, thánh thất, tịnh xá, đạo tràng ... mặc dù tại Pháp, các cơ sở tôn giáo đã hoạt động rất mạnh mẽ và cộng đồng người Việt Nam tham gia rất đông đảo.

Thỉnh thoảng Tôi cũng có đến các cơ sở tôn giáo kể trên (nhưng rất ít và hạn chế). Thật ra, tôi chỉ đến khi nào có dịp được các bạn bè thân hữu mời đến tham dự các buổi lễ cầu siêu, cầu nguyện, giỗ chạp của thân nhân ... Nói tóm lại, tôi là một người theo Đạo Gia Tiên chứ không phải là một người theo Đạo Phật, không phải là một Phật Tử và ngôi chùa mà tôi có dịp đến nhiều lần là CHÙA KHÁNH ANH ở thành phố BAGNEUX thuộc ngoại ô của thủ đô Ba-Lê.



Hôm nay là ngày kỷ niệm " Sinh Nhật 3 Tuổi " của một đứa cháu Ngoại Gái của chúng tôi, và buổi tiệc sinh nhật được tổ chức tại nhà của vợ chồng con gái ở một vùng ngoại ô của Ba-Lê.
Đồng thời, hôm nay, tôi cũng được mời tham dự " Buổi Cúng Đúng Một Năm " của một người bạn trong cộng đồng tại Chùa Khánh Anh ở thành phố Bagneux.


Vợ của tôi đã rời khỏi nhà từ sáng sớm cùng vợ chồng của con trai để đến thẳng nhà vợ chồng con gái cho buổi tiệc Sinh Nhật Cháu Gái ... Riêng tôi, sẽ đến sau và muộn hơn vì tôi phải đến tham dự buổi lễ tôn giáo ở chùa Khánh Anh.
Trước tiên là phải tham dự một buổi lễ tôn giáo và sau đó tham dự sinh nhựt của cháu gái cho nên hôm nay tôi ăn mặc rất trịnh trọng và mang đôi giày J.M. Weston của con trai tặng và hôm nay cũng là lần đầu tiên tôi xuất hành với đôi giày mới nầy.


Buổi lễ tôn giáo tổ chức ở chánh điện từ 11 giờ đến 12 giờ và sau đó là bữa ăn trưa chay ở dưới nhà ... Tôi chỉ xin tham dự buổi lễ ở chánh điện mà thôi.
Cũng như tất cả mọi người, trước khi bước chân lên chánh điện ở lầu 1, tôi xếp đôi giầy ở khu vực giày dép nơi cầu thang.
Buổi lễ chấm dứt, mọi người lần lượt xuống nhà để dùng cơm trưa, còn tôi thì xuống nhà lấy giày để đến nhà của vợ chồng con gái để tham dự tiệc Sinh Nhật.

Một bất hạnh đã xảy ra cho tôi : " ĐÔI GIẦY J.M. WESTON của Tôi, không cánh mà đã bay mất ".
Không tìm thấy đôi giày của mình, nhưng tôi không biết phải làm sao, chỉ biết ngồi chờ cho tất cả mọi người lấy xong giầy dép của họ và còn lại một đôi giày duy nhất không có chủ nhân nào nhận ... tôi nghĩ rằng chắc chắn CHỦ NHÂN CỦA ĐÔI GIÀY NẦY đã LẤY CẮP ĐÔI GIẦY J.M. WESTON của tôi rồi. Đây là một đôi giày không thật cũ cũng không thật mới. Tóm lại, đây chỉ là một đôi giày thuộc loại rẻ tiền và bình thường ... Tôi đành phải mang đôi giày nầy vào chân và rời khỏi chùa Khánh Anh.
 
Người đã lấy cắp đôi giày của tôi và là chủ nhân của đôi giày cũ để lại cho tôi, tôi xin phép được đặt cho ông ta tên là Lương Nhân và mang họ Bất, tức là ông BẤT LƯƠNG NHÂN.
Vừa bước chân vào nhà, con trai của tôi nhìn tôi từ đầu đến chân và ngạc nhiên hỏi : - Ba, hôm nay sinh nhật của Phương Dung, Ba ăn mặc kẻng và chiến quá mà tại sao Ba lại mang đôi giày cũ ... còn đôi giày mới con tặng cho Ba đâu, Ba lại không mang ?
Tôi buồn bã trả lời: - Ba vừa đi chùa Khánh Anh ở Bagneux và đã bị mất đôi giày mới con cho ở đó rồi và đôi giày cũ nầy là của thằng ăn cắp để lại, Ba phải đành mang vào chân để về nhà ... Xui quá !

Không tỏ vẻ buồn bực mà con trai của tôi lại vừa mĩm cười vừa nói : - Trời ơi ! ở chùa, ở chỗ từ bi, bác ái mà người ta cũng ăn cắp giày dép của nhau ...người ta không có lòng từ tâm, thiện tâm chút nào sao Ba ? Thôi, không sao đâu Ba, để tuần sau Con sẽ mua cho Ba đôi giày khác ... hôm nay, coi như Ba đã cúng dường một đôi giày.
Tôi trả lời ngay với con tôi : - Thôi con, việc đó tính sau đi ... Ba sẽ trở lại các chùa để tìm lại đôi giày của Ba. Nếu Trời Phật thương và linh thiêng thì Ba sẽ tìm lại được đôi giày của Ba.

Hàng tuần, vào hai ngày cuối tuần, tức là thứ bảy và chủ nhật, Tôi, một mình đích thân lái xe đến các chùa trong phạm vi Ba-Lê và các vùng phụ cận, quan sát các nơi để giày dép của các thiện nam tín nữ coi có đôi giày của mình không.
Mỗi lần rời khỏi nhà, lái xe đến các chùa, khi ngồi vào xe bắt đầu nổ máy lên đường, tôi luôn luôn khấn nguyện như sau :
- Kính thưa Thượng Đế, ông là Đấng Linh Thiêng, Đấng Toàn Năng, xin ông hãy giúp Con tìm lại được đôi giày của Con. Con không phải là một Phật Tử, nhưng Con nghĩ rằng, chùa là nơi tôn nghiêm, là nơi thể hiện lòng từ bi, bác ái, thiện tâm, thiện đức và Con đã đến chùa với lòng thành kính đối với Ngài và với những người quá cố. Thật sự, khi Con bị mất một đôi giày, Con không tiếc là mình bị mất một đôi giày đáng giá về tiền bạc, nhưng Con nghĩ rằng, nếu Con bị mất đôi giày ở chùa thì Ngài đã BẤT CÔNG đối với Con ... Con cầu xin Ngài hãy chứng giám cho lời cầu xin của Con và xin Ngài hãy chứng tỏ cho Con thấy được một SỨC MẠNH QUYỀN NĂNG TÔN GIÁO VÔ BIÊN của Ngài, tức là cho Con tin là có THƯỢNG ĐẾ, thưa Ngài, Ngài Thượng Đế .

Hơn 2 tháng trôi qua, tôi hoàn toàn vô vọng không tìm lại được đôi giày của mình ... vợ và các con của tôi khuyên tôi nên bỏ cuộc mà trở về với cuộc sống bình thường của mình ... nhưng tôi quyết định TIẾP TỤC TÌM KIẾM và KHÔNG BỎ CUỘC.
Tôi đã tham dự lễ an táng cho thân phụ của một người bạn thân ở nghĩa trang Thiais và hôm nay tôi được mời tham dự buổi lễ.
" Cúng Thất 49 Ngày " cho người quá cố ở chùa Khánh Anh (Bagneux).
Buổi lễ được diễn ra bình thường như hầu hết các buổi lễ khác đã được tổ chức: Lễ cúng bái ở chánh điện từ 11 giờ đến 12 giờ và sau đó là bữa ăn trưa chay ở dưới nhà.
Tôi hứa với gia đình của người bạn là tôi đến tham dự buổi lễ cúng bái chứ không ăn cơm trưa.
Lần nầy đến chùa Khánh Anh, tôi vẫn mang đôi giày cũ của ông Bất Lương Nhân và cũng khấn nguyện trong đầu là cầu mong Thượng Đế giúp cho tôi tìm lại được đôi giày đã bị mất cắp của mình.
Tôi đến cũng hơi trễ, quan sát khu vực để giày dép ... không thấy đôi giày của mình. Tôi bỏ giày ở một góc cầu thang và trèo lên chánh điện tham dự cuộc lễ bái.

Khu chánh điện đông nghẹt người, vì hôm nay có nhiều gia đình khác nhau cùng tổ chức lễ bái, cầu siêu và cúng thất do chính Hòa Thượng Thích Minh Tâm làm chủ lễ.
Phía vách sau cùng của chánh điện có một số người đứng. Còn khu vực gian giữa thì các thiện nam tín nữ ngồi, quỳ bái lạy cầu nguyện, đọc kinh.
Hầu hết mọi người, kể cả những người đang đứng đều cầm trên tay kinh, sách, nhang đèn. Tôi đứng ở cuối vách chánh điện, phía sau cùng và gần cầu thang xuống nhà, bên cạnh những người đồng hương Việt Nam hoàn toàn xa lạ không quen biết. Tôi đảo mắt nhìn vào phía trong gian giữa, thấy một vài người bạn quen, kể cả vợ chồng anh bạn thân ... họ đang hành lễ và đọc kinh trong tư thế thật nghiêm trang, mắt hướng về bàn Chư Phật cho nên họ không nhìn thấy tôi.

Vì không phải là một Phật Tử mà lại đến muộn cho nên tôi đứng trong tư thế thong thả, hai tay bỏ thòng chắp lại trước bụng.
Bất thần, có một người đàn ông, khoảng trên dưới 50 tuổi, ở khu giữa của chánh điện, từ từ bò ra phía cầu thang xuống nhà, trên tay cầm một bịch ny-lông màu xanh dương đậm ... khi đến khu vực cầu thang, ông ta đứng lên, khuôn mặt có vẻ nhăn nhó đau đớn trong tư thế thật hấp tấp, vội vã. Ông ta nhìn một lượt mọi người đang đứng ở cầu thang trong đó có tôi. Tự nhiên, ông ta nhìn ngay tôi và nói : - Anh cho tôi gửi bịch đồ, tôi đi toilette gấp, tôi sẽ trở lại ngay .
Tôi đưa tay cầm lấy bịch ny-lông, còn ông ta thì hối hả chạy đến cầu thang xuống nhà.

Hơi tò mò, tôi mở hé bịch ny-lông ra và nhìn vào bên trong ... Thật bất ngờ, tôi thấy đôi giày hiệu J.M. Weston. Tôi ngó ngay vào bên trong của một chiếc giày và thấy ngay một auto-collant Hoa Mai. Tôi giật mình ... đây đúng là đôi giầy của chính tôi. Tôi quyết định xuống cầu thang ngay, mang ngay đôi giày vào chân, thoát nhanh ra khỏi chùa, ra đường, vào xe và lái xe về nhà. Tôi đã tìm lại được đôi giày đã mất tại nơi nầy cách đây hơn 2 tháng ... và ngày hôm nay, cũng tại nơi nầy, đôi giày J.M. Weston mà con trai tôi đã tặng đang nằm lại trong đôi chân của tôi ... Quả thật THƯỢNG ĐẾ đã thương tôi và chứng giám cho lời cầu xin của tôi.

Qua sự việc tôi bị mất cắp một đôi giày và sau đó tìm lại được, tôi có những nhận xét và cảm nghĩ như sau xin phép trình bày:
* Sau khi mở bịch ny-lông và nhìn thấy ĐÚNG đôi giày của mình, vì phía bên trong của chiếc giày có vết tích đặc biệt do tôi làm dấu để kỷ niệm (Hoa-Mai). Đây là yếu tố quan trọng xác quyết cho chủ nhân của đôi giày. Có lẽ hình dấu nầy cũng tương đối đẹp đối với ông Bất Lương Nhân cho nên ông cũng giữ lại mà không xóa bỏ đi ... điều nầy may mấn cho tôi.

* Nếu như tôi ở lại chờ gặp ông Bất Lương Nhân để tranh luận về chủ nhân của dôi giày thì tôi lấy lý do gì để cho rằng đôi giày nầy là của tôi ... và nếu như ông Bất Lương Nhân lớn miệng, to tiếng cãi chày cãi cối cho rầng đôi giày nầy của ông ta trước mặt mọi người, thì chắc chắn tôi sẽ là người thua cuộc, vì khi ông Bất Lương Nhân giao bịch ny-lông nhờ tôi giữ giùm thì có những người đang đứng ở cầu thang nhìn thấy (mặc dù những người nầy không quen biết tôi và cả ông Bất Lương Nhân), nếu nhìn thấy thì chắc chắn có người sẽ đồng ý xác nhận ngay sự việc nầy.

* Việc tôi âm thầm rời khỏi chùa Khánh Anh, theo tôi, tôi đã hành động ĐÚNG, vì đối với một người tham lam, tiểu nhân thì tôi không nên hành động theo kiểu cách của MỘT NGƯỜI QUÂN TỬ.

* Tại sao ông Bất Lương Nhân không mang theo bịch ny-lông (trong đó có đôi giày) với mình vào trong toilette ?
- Có lẽ khu vực toilette không được rộng rãi, sạch sẽ ... ông Bất Lương Nhân sợ mang theo sẽ phải để bịch ny-lông dưới sàn nhà và sẽ dơ bẩn bịch ny-lông chăng ?
- Hay là ông Bất Lương Nhân đang ở trạng thái quá vội vã, cấp bách cho việc giải quyết tiểu tiện, ông Bất Lương Nhân muốn được rảnh tay mà giải quyết nhanh chóng việc tiểu tiện nầy !!!

* Tại sao ông Bất Lương Nhân không gửi bịch ny-lông nầy cho người khác mà lại gửi nó cho tôi, vì lúc bấy giờ cũng có rất nhiều người đang đứng ở khu vực cầu thang như tôi ?
Phải thành thật mà nói, lúc bấy giờ, tôi là người duy nhất đang đứng trong tư thế thoải mái, nhàn hạ, hai tay chắp lại buông thòng trước bụng, trong khi các người khác thì trên tay họ, hoặc cầm kinh, sách hoặc cầm nhang đèn, hoặc chắp tay theo kiểu trang nghiêm bái, xá trước ngực.
Tóm lại, tôi là người đáng được ông Bất Lương Nhân giao cho nhiệm vụ giữ dùm bịch ny-lông. Chắc đây ĐÚNG LÀ Ý TRỜI.

* Khi tôi vừa ra tới ngoài đường, mở cửa xe, vào xe, nổ máy, bắt đầu rồ ga chuyển bánh thì cũng là lúc tôi nghe một hồi chuông lớn và dài ở chánh điện báo hiệu buổi lễ ở chánh điện đã chấm dứt.

* Khi ông Bất Lương Nhân trở lại cầu thang và không thấy tôi, ông Bất Lương Nhân sẽ nghĩ ngay trong đầu rằng : đôi giày của mình đã bị ăn cắp bởi một thằng bất lương khốn nạn nào đó rồi ... vì có lẽ lúc bấy giờ ông ta nghĩ rằng đôi giày J.M. Weston là đôi giầy của chính ông ta. Và có lẽ, sau một phút suy nghĩ tiếp theo, ông Bất Lương Nhân sẽ suy nghĩ lại rằng " trước đây, mình đã ăn cắp đôi giày nầy của người khác và hôm nay mình bị một thằng khác nó ăn cắp theo sau đó. u cũng là số mệnh và Ý Trời ".

* Ông Bất Lương Nhân sẽ buồn bã cùng mọi người lần lượt xuống nhà lấy giày dép và chờ ăn cơm chay trưa. Nhưng trường hợp của ông ta thì phải chắc chắn ngồi chờ cho tất cả mọi người lấy đúng giầy dép của họ ... và sau cùng, đôi giày duy nhất còn lại không có chủ nhân của nó thì lúc bấy giờ ông ta mới dám đút chân vào mang ... và đây là việc mà tôi đã phải làm cách đây hơn 2 tháng ... và hôm nay tới phiên ông Bất Lương Nhân phải làm.

* Điều thú vị và bất ngờ là ông Bất Lương Nhân sẽ phải mang vào chân chính đôi giày của mình mà cách đây hơn 2 tháng mà ông ta đã để lại khi ăn cắp đôi giày của người khác, đó là đôi giày J.M. Weston của tôi. Và hôm nay, chính chủ nhân của đôi giày J.M. Weston đã lấy lại được đôi giày của ông ấy và để lại đôi giày cũ của ông Bất Lương Nhân cho ông Nhân ...ĐÚNG LÀ TRỜI CAO CÓ MẮT ... và TÔI TIN CÓ THƯỢNG ĐẾ.

* Trước khi viết câu chuyện nầy lên các trang giấy, Tôi có kể câu chuyện nầy với một vài người bạn để nghe cho vui. Có người tỏ ra tức giận và nói : Tìm lại được đôi giày của mình trong tay, sao ông không mang luôn về nhà đôi giày cũ của thằng ăn cắp cho nó đi chân không về nhà cho nó đáng đời nó.

* Tôi có thưa rằng :
- Chính tôi cố tình để lại đôi giày cũ cho chủ nhân của nó.
Chắc chắn nó sẽ không đi chân không về nhà đâu ông bà ơi ... nhà chùa tưởng nó bị người khác ăn cắp giầy, sẽ thương và tội nghiệp cho nó mượn một đôi giày khác để mang về nhà.
Riêng phần tôi, tìm lại được đôi giầy của mình là một điều may mắn, nhưng nếu tôi mang luôn đôi giầy của người khác về nhà thì tôi sẽ mang tội ăn cắp giầy của người khác. Và điều quan trọng hơn cả là nếu như ông Bất Lương Nhân (tức thằng ăn cắp) không thấy và lấy lại đôi giầy của chính mình thì nó sẽ nghĩ rằng (như tôi đã trình bày ở trên). Trước đây, nó ăn cắp một đôi giầy của một người nào đó, và bây giờ nó bị một thằng ăn cắp khác lấy đôi giày nầy tiếp theo thôi, chứ nó không nghĩ rằng chủ nhân của đôi giầy bị nó ăn cắp ... nay đã lấy lại được đúng đôi giày của mình ... Bất Lương Nhân phải hiểu và biết điều đó.

Ba-Lê, ngày 22 tháng 8 năm 2020.
* Nguyễn Vũ Huy Phong.
- Bài viết nầy cách đây hơn 10 năm tôi đã có viết ... và hôm nay xin được viết lại lần thứ hai.
(Nguyễn Văn Xuyên Chuyển)

Quê Người Quê Nhà Trong Trái Tim Tôi - Sương Lam


Cứ mỗi lần Tháng Tư đến là chúng ta được nghe, được đọc những bài thơ, bài văn, bài nhạc nói về Ngày Quốc Hận 30 Tháng Tư. Ai trong chúng ta cũng có niềm đau nỗi nhớ về ngày đau buồn này.

Thời gian trôi qua nhanh quá. Thế là đã 50 năm trôi qua lặng lẽ. Đa số chúng ta đã trải qua một thời gian gian khổ của kiếp thuyền nhân lênh đênh trên biển cả mênh mông như lời thơ của tôi dưới đây:

……Có những con thuyền thật mỏng manh
Lang thang cuối bãi đến đầu gành
Một cơn sóng lớn đưa thuyền đến
Địa ngục trần gian giữa biển xanh
Có những hôn mê dưới nắng trời

Chập chờn theo gió nổi mây trôi,
Đói cơm, khát nước, bao già trẻ,
Một thoáng "thiên đàng" đã đến nơi
Có những bàn tay chới với tìm
Chiếc phao, mảnh gỗ, để ngoi lên
Trời ơi! Sao lại là con nhỉ?
Và xác con yêu nhẹ nhẹ chìm …
(Trích trong Kiếp Thuyền Nhân- Thơ Sương Lam)

Và thế giới chỉ có biết:

Người chỉ biết những con tàu đã đến
Còn bao nhiêu lạc nẻo hoặc chìm sâu
Giữa phong ba xanh thẳm chỉ một màu
Ai đếm được bao nhiêu mồ giữa biển?
Hết gió bão lại sa vào giặc biển
Cướp bạc tiền và cướp cả đời hoa
Biết làm sao cho thế giới hiểu là
Nỗi đau đớn người dân Nam gánh chịu..
(Trích trong Biển và Dân Việt- Thơ Sương Lam)

Bao nhiêu chiến sĩ đã hy sinh để bảo vệ màu cờ vàng ba sọc đỏ, bao nhiêu gia đình đã ly tán, bao nhiều người đã tử nạn trong biển sâu rừng vắng trên bước đường tìm tự do, bao nhiêu sự cực khổ gian nan trong cuộc sống nơi xứ người đã vẽ lên bức tranh quốc hận đau thương. Bởi thế vào tháng Tư hằng năm, bạn và tôi, xin hãy dành một phút tưởng niệm đến những người đã khuất cho lý tưởng tự do, bạn nhé!.

Ngày tưởng niệm! Chẳng đợi kêu mời rước
Ngày đau buồn! Dân Việt khắp năm châu
Một phút thôi! Xin kính cẩn cúi đầu
Để truy niệm đến những người đã khuất
Saigon cũ giã từ trong u uất
Nơi xứ người, Tôi, Bạn nhớ Quê hương
Tháng Tư Buồn! Người ở lại quê hương
Hờn vong quốc! Ai buồn hơn ai nhỉ?
(Trích trong Portland Tháng Tư Buồn- Thơ Sương Lam)


Theo vận nước nổi trôi, tôi lưu lạc nơi xứ người. Nhờ Trời Phật ban phúc lành, gia đình bé nhỏ của tôi được sum họp, đoàn tụ với các em của tôi như cha mẹ chúng tôi hằng mong muốn.

Chúng tôi đã chọn Portland là quê hương thứ hai của chúng tôi và chúng tôi đã sống ở nơi đây hơn 40 năm rồi. Đời sống tình cảm của tôi lại gắn liền với từng bụi cỏ, từng gốc cây, từng tên đường ở Portland như tôi đã sống ở Sài Gòn ngày cũ.

Xin hãy cảm thông tâm tình của người viết trong những ngày đi học đầu tiên của khóa mùa Thu ở “đại học trường làng” Portland Community College ở Portland, Oregon.

“Khi còn ở quê nhà chốn cũ
Vẫn mơ về bến mới Tự Do
Nào hay đâu đã đến được bờ
Lại mang nỗi u hoài khó tả
Những buổi sáng trên đường tới lớp

Trời Thu buồn khắp nẻo sương giăng
Bao niềm thương nỗi nhớ xa gần
Trong thoáng chốc quay về lũ lượt
Nào cha mẹ, trường xưa, bạn cũ

Nào những ngày khốn khổ điêu linh
Nào bao nhiêu kỷ niệm, ân tình
Hình ảnh ấy bao giờ xóa được
Rồi tôi lại ngậm ngùi khi nhớ về Saigon:

Từng thu đến, lại từng thu đến
Gió lạnh về tê tái, cô đơn
Kẻ sĩ xưa ôm mối đau hờn
Nơi xứ lạ sống đời viễn khách

U hoài ấy biết ai tâm sự
Nửa cuộc đời sống ở quê hương
Sài Gòn ơi! Cách biệt đôi đường
Còn gì nữa, để quên để nhớ!
(Saigon Còn Gì Ðể Quên Ðể Nhớ - Thơ Sương Lam)

Tôi đã chọn Portland, Oregon là quê hương thứ hai của tôi cũng như nhà văn nữ Nguyễn Thị Thanh Dương đã chọn Texas là quê hương của bạn ấy.

Chúng tôi là bạn văn nghệ thân thiết cùng sinh hoạt trong Diễn Đàn Cô Gái Việt tâm ý tương cảm tương thông rất nhiều.

Xin mời đọc một trích đoạn trong bài viết mới nhất "50 Năm Quê Nhà Quê Người" của bạn tôi nhé. Cảm ơn Thanh Dương rất nhiều vì cùng một cảm nghĩ như tôi.

50 Năm Quê Nhà Quê Người


“……..Nước Mỹ đã là quê hương thứ hai, đã thấm vào tim tôi bao tình cảm, bao gắn bó thân thương. Nhà của tôi đây, vùng Dallas Fort Worth tiểu bang Texas nơi tôi đã sống mấy chục năm cho đến bây giờ. Tôi yêu mến nơi này. Chồng thường hay trêu đùa:

- Đối với bà tiểu bang Texas đẹp nhất trong 50 tiểu bang nước Mỹ và nước Mỹ thì đẹp nhất thế giới luôn.

Thỉnh thoảng tôi đi thăm con ở tiểu bang Utah, California hay thăm em ở Edmonton Canada, ở lại một hai tuần tôi đã nhớ thành phố tôi ở, nhớ căn nhà của mình, nhớ sân trước vườn sau, nhớ chợ búa tôi thường đi. Khi đến ngày trở về, vừa đến phi trường Dallas Fort Worth tôi đã cảm xúc vui mừng đứa con đi xa được trở về nhà.

Tôi cũng từng mơ thấy mình trở về Việt Nam, chờ đợi tôi vẫn là cảnh cũ người xưa, vẫn là bao kỷ niệm của trước khi tháng Tư 1975 ập đến, chuyến bay đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất tôi có cảm giác sung sướng vui mừng được trở về nhà y như thế này. Nhưng đó chỉ là mơ thôi.

Thấy tôi bâng khuâng chồng hỏi:
- Bà nghĩ gì mà lặng người ra thế?
- Quê nhà, quê người. Tháng Tư vết thương không bao giờ lành. Tháng Tư vẫn mãi là trang sử buồn.
Rồi tôi tỉ tê:
- Chúng ta mấy triệu dân Việt lưu vong, bất kể người miền Nam thua cuộc hay bên thắng cuộc miền Bắc chắc rằng ai cũng có câu trả lời vì sao họ phải rời bỏ quê hương…
- Kìa, bà đang khóc đó sao?
Tôi lấy tay lau nước mắt ướt mi và cười thật tươi:
- Em khóc em buồn chứ. Xong rồi, em đang cười vui đây, 50 năm quê nhà quê người, quá khứ và hiện tại, mất mát đau buồn và thành quả nhận được. Em yêu hiện tại tốt đẹp này và ước mong tương lai tươi sáng tốt đẹp nhiều hơn nữa, cộng đồng người Việt chúng ta, các thế hệ cháu chắt chúng ta ở khắp nơi trên thế giới sẽ gặt hái được nhiều thành công trên mọi lĩnh vực, dù họ mang quốc tịch gì nhưng cội nguồn vẫn là người Việt Nam sẽ làm thơm danh người Việt Nam.

Nguyễn Thị Thanh Dương.
(Viết cho Tháng Tư 1975- 2025)”

Chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn
Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 759-ORTB 1190-4-30-25)

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2026

Biểu Diễn Moto May - Nhiếp Ảnh Gia Vũ Ngọc Hiến

 




Nhiếp Ảnh Gia Vũ Ngọc Hiến


Chiều Cuối Hạ - Nhạc & Lời: Tuyết Phan - AI Cover

Nhạc & Lời: Tuyết Phan
AI Cover

Khát

 

Tình, một cơn mê dại,

dâng đầy trong thân tôi.

Những tế bào thức giấc,

cháy rực giữa đêm trôi.

 

Tôi cố ghìm cơn sóng,

giữ lại tận trong lòng.

Nhưng càng ghìm càng cháy,

càng lặng càng cuồng phong.

 

Quơ tay ôm khoảng trống,

hớp lấy một hơi dài.

Như con cá dưới băng,

ngoi tìm miền nắng ấm.

 

Ngộp, giữa vùng hơi ấm,

giữa vòng tay đang siết.

Thân thể như con sóng

xô vào bờ mê say.

 

Mồ hôi rơi trên lưng,

dấu xước còn rỉ máu.

Đêm nghiêng mình rất chậm,

không biết về nơi đâu.

 

Khát! Cơn khát thoát đi,

như thủy triều rút xuống.

Mí mắt mềm như lụa,

thân người bỗng nhẹ tênh.

 

Như vừa qua đại tiệc,

giữa đấu trường ngày xưa.

Sau tiếng reo náo nhiệt,

chỉ còn đêm rất sâu.

 

Vòng tay em khép lại,

ôm lấy một thân người.

Không còn gì để nói,

chỉ muốn ngủ mà thôi.

 

Ngủ, cho đêm chìm xuống,

cho mọi thứ lặng im.

Tôi trôi vào giấc mộng,

nơi em còn bên mình.

 

Rồi trong miền mơ ấy,

tôi nghe thân thể mình

như giọt sương cuối hạ

rơi xuống một bình minh.

 

Tôi tỉnh hay còn mộng?

Chẳng biết nữa, em ơi.

Chỉ biết sau cơn khát,

một khoảng trống chơi vơi.

 

Có những cơn khát lạ

không uống vẫn chẳng đầy.

Có những điều càng nhớ

càng cháy đến hao gầy.

 

Khát không chỉ là khát.

Khát một người mới đau!

 

081204

Võ Phú

Ghi chú: “Khat”/“qat” (Catha edulis) là tên của một loài thực vật có chứa các chất kích thích như cathinone và cathine; mình giữ chữ “Khát” làm nhan đề vì sự đồng âm này tạo thêm một lớp nghĩa thú vị cho bài thơ.


Phi Trường Mùa Hè

 

Phi trường mùa Hè tôi vui chân bước,
Nhộn nhịp người cho những chuyến đi xa,
Có ai đó chia tay rơi nước mắt,
Có tôi phút này ngoảnh mặt làm ngơ.

Thôi mặc kệ những nỗi buồn nhân thế
Khi nơi này còn có những niềm vui,
Trong đôi mắt long lanh cô gái trẻ,
Tôi thấy tôi một thuở đã yêu người.

Hỡi những cô gái tôi không quen biết
Tuổi đôi mươi đang sức sống tràn đầy,
Cô mang mùa Hè trên tà váy ngắn,
Mang giấc mộng đời theo cả chuyến bay.

Phi trường mùa Hè, tôi như mới lớn,
Hành lý trên vai, rạo rực trong lòng,
Tôi như thấy một chân trời hoa bướm,
Ước gì đời vẫn có những chờ mong.

Này anh, hôm nay tôi không biết khóc,
Như đôi lần tôi khóc bóng hình qua,
Này cuộc sống quanh tôi bao vụn vặt,
Như bụi đường theo gió sẽ bay xa.

Những máy bay nằm phơi mình trong nắng,
Đợi hành khách vào, lại cất cánh bay,
Tôi muốn được đi cùng trời cuối đất,
Dù đời người ai đi hết đó đây.

Máy bay chìm trong làn mây trắng xoá,
Như dòng sông tôi chẳng thấy bến bờ,
Dưới chân tôi phố phường không còn nữa,
Thế gian này là thực cũng là mơ.

Kìa, thành phố nơi mà tôi đang đến
Khi máy bay hạ thấp xuống lưng trời,
Tôi bâng khuâng trong tay người thân đón:
Chẳng biết đời còn có mấy lần vui

Nguyễn thị Thanh Dương

Trưởng Hướng Đạo Việt Nam Nguyễn Trung Thoại: Một Tấm Lòng Cho Phong Trào Hướng Đạo - Trần Đình Phước


Hiện nay Phong Trào Hướng Đạo đang hoạt động ở hầu hết các quốc gia trên thế giới, ngoại trừ vài nước theo chế độ cộng sản thì chưa thấy xuất hiện hình thức sinh hoạt này. Đây là một phong trào giáo dục tốt, nhằm mục đích hướng dẫn thanh thiếu niên có cuộc sống lành mạnh và hữu ích cho xã hội. Khi đến với Hướng Đạo là xem như tham dự một cuộc chơi hoàn toàn tự nguyện. Tất cả rất đơn giản và hấp dẫn. Nhưng hiếm hướng đạo sinh nào tham dự đến hết cuộc chơi. Hầu như, đa số bỏ ngang vì nhiều lý do khác nhau. Riêng,Trưởng Nguyễn Trung Thoại, tên Rừng Ngựa Chịu Khó là một trong rất ít hướng đạo sinh có mặt ở cuộc chơi từ đầu cho đến hơi thở cuối cùng.

Thấm thoát đã hơn hai mươi năm Trưởng đã giã từ cuộc chơi Hướng Đạo. Sự ra đi bất ngờ đã để lại rất nhiều thương tiếc cho anh chị em Hướng Đạo Việt Nam khắp nơi trên thế giới. Riêng, đối với gia đình tôi, Trưởng Nguyễn Trung Thoại là một tấm gương sáng, là động cơ thúc đẩy chúng tôi vững tiến trên bước đường hướng đạo, mà có đôi lúc tưởng chừng như đầu hàng vì những cam go, khó khăn và hoàn cảnh phức tạp tình cờ đưa đến.

Khi đọc bản tin trên Đặc San Liên Lạc số 55, phát hành vào tháng 9, năm 2005. Trên trang 3 “Lá Thư Mùa Hè”, phần cuối “Gác mái chèo, cất cao tiếng gọi đò, dù là trong đêm vắng.” Tự nhiên tôi linh cảm có một điều gì là lạ và bất thường. Nhưng tôi không thể nào diễn tả được. Tôi liền Email để hỏi Trưởng Thoại những thắc mắc của tôi về đoạn văn này. Có phải đây là số Đặc San Liên Lạc cuối cùng do Trưởng thực hiện hay không? Sau đó Đặc San sẽ được bàn giao lại cho một Trưởng khác phụ trách?

Trong khi chờ được trả lời, thì tôi được điện thoại của Trưởng Phạm Công Tâm, Làng Bách Hợp Hoa Thịnh Đốn gọi báo cho biết là Trưởng Nguyễn Trung Thoại đã ra đi đột ngột lúc 3 giờ rưỡi chiều ngày Thứ Bảy 8 tháng 10, năm 2005, tại Montréal, Québec, Canada. Nghe xong, tôi thấy bàng hoàng. Tại sao lại xảy ra cho một Trưởng HĐVN mà anh chị em thương quý?

Bây giờ tôi mới hiểu được những gì Trưởng viết trong bản tin Liên Lạc số 55. Được coi như một lời trăn trối đã được chuẩn bị trước cho một chuyến đi vào miền miên viễn. Tôi cũng không ngờ Trưởng đã từ giã cuộc chơi hướng đạo quá nhanh, không kịp “Lúc thú vui này. Lòng càng quyến luyến anh em chúng mình. Lúc thú vui này. Lòng càng những muốn anh em thấu tình” với chị em Hướng Đạo Việt Nam.

Giữa Trưởng và gia đình tôi không hề quen biết trước. Tất cả chỉ trao đổi qua lại Email và đôi khi điện thoại thăm hỏi nhau. Một hôm, Trưởng Email cho biết sắp sang California. Tôi đã vội vàng trả lời ngay “Khi nào Trưởng qua nhớ điện thoại cho gia đình em biết. Tụi em bằng mọi cách sẽ đến thăm. Đây cũng là một vinh hạnh mà Trưởng dành cho gia đình em.”

Khoảng đầu tháng 4, năm 2005, Trưởng Thoại báo tin đã đến Cali thăm gia đình người con trai út là Nguyễn Trung Tường đang ở Thành Phố Walnut Creek. Trưởng nhắn với gia đình tôi cố gắng đến dùng bữa cơm trưa với anh chị nhé! Thú thật, bà xã tôi và tôi bận công ăn, việc làm. Còn con trai tôi thì đang đi học xa. Tuy nhiên, gia đình tôi cũng đã thu xếp để đến thăm Trưởng vì biết đến bao giờ mới có cơ hội được gặp.

Tôi nhớ, hôm đó là Chúa Nhật, ngày 3 tháng 4, năm 2005. Sau gần hai tiếng lái xe từ San José đi Walnut Creek City gia đình tôi đã được Trưởng cùng gia đình tiếp đón trong tình huynh đệ hướng đạo thật đầm ấm. Bữa ăn trưa rất đơn giản gồm các món Huế do gia đình Trưởng nấu và một ít thức ăn, bánh trái do gia đình tôi mua từ San José mang lên. Trong khi vừa ăn,vừa trao đổi nhiều câu chuyện.


Trưởng nói về những năm tháng gian truân trong cuộc đời làm công chức. Tốt nghiệp Khoá I Học Viện Quốc Gia Hành Chánh vào năm 1956, cùng với cựu Thủ Tướng Nguyễn Bá Cẩn. Trưởng đã từng là Tỉnh Trưởng Tỉnh Quảng Trị. Một tỉnh thuộc vùng địa đầu giới tuyến từ năm 1968 đến năm 1970. Có lẽ Trưởng là một trong ít giới chức dân sự nắm giữ trọng trách đứng đầu một tỉnh? Thông thường những viên chức đứng đầu tỉnh hay quận đều do phía quân đội đảm trách. Chức vụ sau cùng là Phó Đổng Lý Văn Phòng Bộ Nội Vụ từ năm 1971-1975.

Ngoài nhiều huy chương và bằng tưởng lục nhận được, Trưởng còn được ân thưởng Đệ Ngũ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương. Một loại huy chương cao quý của Chính Phủ Việt Nam Cộng Hoà trao tặng cho những cá nhân có công trạng lớn, đóng góp quan trọng cho đất nước. Có thể nói Trưởng là một trong số rất ít công chức được danh dự trao thưởng loại huy chương đặc biệt này.

Trưởng tiếp tục kể qua về những sinh hoạt của Hướng Đạo Việt Nam trước năm 1975. Tình cảm, cách đối xử giữa anh chị em Hướng Đạo với nhau rất chân thành, thắm thiết. Đôi lúc có những bất đồng. Nhưng vì sự nghiệp chung đã dẹp bỏ những tị hiềm, dẹp bỏ đi tự ái cá nhân, bỏ qua những khác biệt để cùng nhau chung sức xây dựng phong trào mỗi ngày, mỗi lớn mạnh hơn.

Vào lúc đó Phong Trào Hướng Đạo Việt Nam được phát triển ở nhiều nơi. Hầu như khắp các tỉnh, thành phố đều có các đơn vị hướng đạo sinh hoạt vào cuối tuần. Những kỳ trại Đạo, Châu, Miền, Vùng toàn quốc được thường xuyên tổ chức đã nói lên sự lớn mạnh vững vàng của tương lai Hướng Đạo Việt Nam. Tuy nhiên, sau ngày 30 tháng 4, năm 1975, trụ sở Hội HĐVN, số 18 đường Bùi Chu, nằm đối diện Nhà Thờ Huyện Sĩ bị tịch thu. Hội HĐVN tự động giải tán. Mọi hoạt động liên quan đến hướng đạo coi như hoàn toàn không còn nữa!

Trưởng rất quan tâm đến Hướng Đạo Trưởng Niên. Trưởng HĐVN kỳ cựu Mai Ngọc Liệu (sanh năm 1918)* và Trưởng cùng biên soạn quy ước sinh hoạt Hướng Đạo Trưởng Niên, nhằm mục đích giúp các anh chị em hướng đạo, hay những người lớn tuổi vẫn còn yêu thích phong trào hướng đạo có cơ hội gần gũi với môi trường sinh hoạt này.

Ngoài ra, Trưởng đặc biệt nhấn mạnh là cần phải làm cách nào để phát triển Phong Trào Nữ Hướng Đạo trong sinh hoạt Hướng Đạo Việt Nam ở hải ngoại, vì phong trào này ở các nơi có Hướng Đạo Việt Nam còn rất yếu và chưa được quan tâm, chú trọng lắm!

Trưởng còn là một thành viên quan trọng trong Hội Nghị Costa Mesa vào đầu Tháng Bảy, năm 1983, nhằm tái hoạt động Hướng Đạo Việt Nam tại hải ngoại. Sau hội nghị này, một cơ chế được hình thành với danh xưng là Hội Đồng Trung Ương Hướng Đạo Việt Nam. Trưởng được mời giữ trách nhiệm Phó Chủ Tịch và Cố vấn HĐTƯ/HĐVN cho đến khi lìa rừng.

Ngày 1 tháng 7 năm 2002, nhân dịp khai mạc trại họp bạn Hướng Đạo Việt Nam Toàn Thế Giới – Thăng Tiến 7 – được tổ chức ở Houston, Texas. Trưởng Mai Ngọc Liệu, Cố Vấn, đại diện Ban Thường Vụ HĐTƯ/HĐVN đã trao tặng Bắc Đẩu Huân Chương cho Trưởng. Đây là phần thưởng danh dự nhất dành cho những Trưởng HĐ có công đóng góp và hy sinh cho sự xây dựng và phát triển Phong Trào Hướng Đạo Việt Nam.

Trưởng luôn luôn khuyên và nhắc nhở gia đình tôi hãy vững tâm mà đi trên con đường mình đã chọn. Trên sân chơi không phải lúc nào cũng êm ái, bằng phẳng. Thỉnh thoảng sẽ bắt gặp những hạt sạn, các viên đá nhỏ và nhiều gai góc. Điều quan trọng là mình phải tìm cách đi trên đó và làm thế nào không bị đau chân. Mục đích chính của HĐ là giúp và giáo dục thanh thiếu niên có hướng đi tốt, để sau này các em có cơ hội đóng góp, phục vụ cho cộng đồng và đất nước. Vừa nói, vừa cười, rồi Trưởng hát “Hướng Đạo Việt Nam Khó Khăn vô cùng.” các em ơi!

Do đó hãy:

Vui ca lên, nào anh em ơi!
Hát cho lòng thắm tươi.
Đừng thấy khó mà mau chân lui.
Ta cứ tiến lên đường. Dù cho mưa rơi.
Lòng ta thêm tươi. Chớ khi nào có quên!
Cùng cất tiếng hoà vang chân mây
Cho bao người đều vui.
(Bài hát VUI CA LÊN – Rất phổ biến trong sinh hoạt Hướng Đạo)

Trưởng Nguyễn Trung Thoại đã an giấc nghìn thu tại Nghĩa Trang Le Repos St- Francois d’Assie 6893 Sherbrooke Est, Montréal, Québec, ngày 15 tháng 10 năm 2005. Hưởng thọ 76 tuổi. Ngoài hiền thê, các con cháu, thân nhân, bạn hữu ở Canada, còn có rất nhiều anh chị em hướng đạo từ các nơi đã tề tựu về đây để cùng hát bài ca “Vĩnh Biệt” một Trưởng đã hoạt động suốt cuộc đời cho Phong Trào Hướng Đạo Việt Nam.

Hôm nay, ngồi viết những dòng chữ này, gia đình tôi thấy những lời khuyên bảo của Trường là bài học quý giá đã giúp chúng tôi dùng làm hành trang tiến bước trên đường phục vụ cho thanh thiếu niên và đóng góp cho phong trào hướng đạo.

Xin được cảm ơn Phong Trào Hướng Đạo đã giáo dục và trang bị cho tôi hành trang vào đời, để giúp tôi có đầy đủ bản lãnh vượt qua những hoàn cảnh nghiệt ngã, bi thảm trong cuộc sống, mà có lúc tưởng chừng như đầu hàng chấp nhận.

Xin cảm ơn các Anh Chị Trưởng đã dạy cho tôi những kỹ năng chuyên môn Hướng Đạo. Dạy cho tôi biết sống làm sao cho đúng với Luật và Lời Hứa Hướng Đạo. Cũng như biết sống thế nào là một con người tử tế, có tấm lòng tha nhân. Phải biết nghĩ đến những người chung quanh khốn khổ đang cần sự giúp đỡ. Quan trọng nhất là “Hãy luôn luôn vui tươi trước mọi sự khó khăn.” Điều luật số 8, mà bất cứ Hướng Đạo Sinh nào cũng thuộc nằm lòng.

Làm sao tôi có thể quên ngày được trao khăn quàng. Ngày được tuyên hứa để chính thức trở thành một Hướng Đạo Sinh thực thụ trong phong trào Hướng Đạo. Hát những bài ca ngắn vui tươi, hồn nhiên cho tuổi thơ. Những lần đi cắm trại được hoà nhịp sống, tiếp xúc với thiên nhiên. Những khi ngồi tĩnh tâm cùng anh em Hướng Đạo bên ánh lửa bập bùng trong đêm vắng. Những khi tham gia làm công tác xã hội như: cứu trợ nạn nạn nhân gặp thiên tai, hoả hoạn, thăm Viện Dưỡng Lão Thị Nghè giúp người già neo đơn, trình diễn văn nghệ ở Cô Nhi Viện An Lạc, trại Giáo Hoá Thủ Đức để giúp vui cho các trẻ em kém may mắn…Tất cả là những kỷ niệm đẹp không thể nào phai nhoà, dù đã trải qua bao năm tháng thăng trầm, trôi nổi gần hết một kiếp người.

Giờ này đây chắc là Trưởng đã gặp Người sáng lập ra phong trào Hướng Đạo Thế Giới, Lord Robert Baden-Powell, và những Trưởng kỳ cựu khác, cũng như tất cả các Anh Chị Em Hướng Đạo Việt Nam đã hy sinh cho sự phát triển và phổ biến Phong Trào Hướng Đạo tại Việt Nam.

Hiện nay, tại Sài Gòn và một vài tỉnh đã thấy những sinh hoạt giống Hướng Đạo trước kia. Vào cuối tuần xuất hiện những bộ đồng phục Hướng Đạo ở Công Viên Tao Đàn, Nghĩa Trang Mạc Đĩnh Chi cũ, công viên trên đường đi vào Phi Trường Tân Sơn Nhất. Nhiều khoá huấn luyện về kỹ năng Hướng Đạo, nghề Trưởng, chuyên hiệu Rừng đã được mở ra. Một số trưởng có điều kiện đã tham dự các khoá huấn luyện ở Thái Lan, Phi Luật tân, Úc Đại lợi..Những kỳ trại lớn tổ chức rất quy mô được nhiều anh chị em tham dự như:

-Trại Họp Bạn Bách Việt (Bách Việt Jamboree, Huynh Đệ – Đồng Tâm) tổ chức từ 22/07/2010 đến 25/07 2010 tại khu du lịch Đại Nam Tỉnh Bình Dương. Kỷ niệm 80 năm thành lập Hướng Đạo Việt Nam (1930 – 2010).

-Trại Họp Bạn Hợp Lực – Đồng Tiến 2015 (Vietnam Scouts Jamboree.) Kỷ niệm 85 năm thành lập HĐVN(1930 -2015) được chuẩn bị công phu hàng mấy tháng ròng rã. Trại dự trù sẽ có trên 5000 anh chị em HĐS khắp nơi gồm: Huế, Đà Nẵng, Cần Thơ, Daklak, Sài Gòn, Quảng Nam, Ninh Thuận…tham dự.

Lúc đầu định tổ chức tại Tỉnh Bình Dương từ 16 tháng 07, năm 2015 đến 19 tháng 07, năm 2015. Sau đó, giờ chót đổi địa điểm đến Tỉnh Đồng Nai, trong khu Du Lịch Bửu Long. Nhưng sắp đến ngày khai mạc đã phải hủy bỏ bất ngờ vì chính quyền địa phương ra lệnh giải tán mà không cho biết lý do. Điều này làm anh chị em hướng đạo ngỡ ngàng, tiêu tan bao nhiêu hy vọng của ngày thắt chặt mối dây lớn nhất mà bao trái tim hướng đạo nhiệt thành của anh chị em trên mọi miền đất nước hằng mong đợi.

Tuy nhiên, sau đó các đơn vị phân tán mỏng và tự tổ chức kỷ niệm cho đơn vị mình. Áp dụng đúng điều luật thứ tám“HĐS luôn luôn vui tươi trước mọi sự khó khăn.” Trưởng HĐ Phi Luật Tân JR Pangilinan đã phát biểu“Đây là một điều kỳ diệu Hướng Đạo. Khi tinh thần Hướng Đạo đã lên cao không ai có thể ngăn nó lại.”

Hy vọng trong một tương lai không xa lắm. Chính quyền sẽ chấp thuận cho phong trào hướng đạo chính thức được hoạt động trở lại, khi đã không còn nghi ngại và nhận thức được:

Đây là một phong trào giáo dục tốt về đức dục, trí dục, thể chất. Phong trào mang lại cho Thanh Thiếu Niên những sinh hoạt lành mạnh, một sân chơi trong sáng giúp các em trở thành những công dân hữu dụng cho đất nước. Biết phục vụ nhân quần, xã hội và đóng góp tài trí cho việc kiến thiết một nước Việt Nam vững mạnh. Để từ đó, cùng sánh vai đi lên với các con Rồng Châu Á khác.

Điều này những ai thương mến và có tâm huyết với Phong Trào Hướng Đạo Việt Nam cũng đều mong muốn sớm được trở thành hiện thực.

Mong lắm thay!

Trần Đình Phước, 
San José, CA
(Voi Chăm Chỉ – Đạo Phiên An, Châu Gia Định)

* Trưởng Mai Ngọc Liệu lìa Rừng ngày 16 tháng 01, năm 2018 tại Nam California. Hưởng đại thọ 100 tuổi.


Thứ Năm, 17 tháng 9, 2026

Một Chiều Thu - Sáng Tác: Trần Nhật Bằng - Ca Sĩ: Duy Trác

 

Sáng Tác: Trần Nhật Bằng
Ca Sĩ: Duy Trác
Thực Hiện: Nhạc Xưa Sài Gòn Pre75

Chút Yêu...



Có chút Thu về trong nắng say
Có mùi Sen dịu thoảng nhẹ bay
Có người trai ấy chiều hôm đấy
Vun một miền yêu nhẹ dâng đầy.

Hà Nội, ngày 20.08.2018
Đặng Xuân Xuyến

 

Thời Gian(Lê Mai) - Time(Thanh Thanh)



Thời Gian

Gỡ từng lớp sương mù
Đã dày che kỷ niệm
Trận lá đổ đầu thu
Dấu chân xưa biền biệt..

Lạ những chồi cỏ non
Gió đi buồn không xiết
Tay cặp vở nào còn…
Ngẩn ngơ cành xuân biếc.

Tình một thuở trẻ con
Ta một thời đánh mất
Sỏi đau trên lối mòn
Người qua rồi xa khuất.

Sao biển ngát ngàn non
Môi nhòe lệch vết son
Hạt muối sương rơi mặn
Tê giọt đời lỡ đắng.

Chong đèn hờ ru con
Ru mây lời ru trắng
Tóc ngả bóng hoàng hôn
Tìm nguôi quên thầm lặng.

Lê Mai
***
Dịch Thơ:

Time


I freed myself from each curtain of fog
That had covered souvenirs so thickly.
The early fall’s fall of leaves in the bog,
And old footprints also gone so quickly.

Strange were grass buds in their prime;
The wind passed, left sadness anyhow.
No longer the notebooks-in-hands time
But astounded one young spring bough.

The childish love of that green period
Which was only once and I had it lost.
The worn path hurt by pebbles myriad:
That wight being absent at such a cost.

Stars over sea resembled montanes tiny;
My lipstick blurred, scalene like a stain.
The dew drops fell, I tasted them briny:
Tongue stiff, bitter life wrongly to gain.

Lamp on while lulling my child to sleep,
Void lullaby to clouds as empty breeze,
As hair changes color to dusk to sweep
I silently try to seek oblivion and ease.

Translation by Thanh Thanh

 

Quê Hương Và Em


Có lần tôi đưa anh về nhà, trước lúc chia tay anh mỉm cười nói: "Anh sẽ về khi đất nước yên vui." 
Lời hẹn ấy anh vẫn giữ trong tim như một niềm hy vọng. Thế nhưng hôm nay, đất nước vẫn còn bao điều chưa yên vui, còn anh thì đã đi xa mãi.

Tôi tin rằng hồn anh đã trở về nơi bình yên ấy, nơi sân trường xưa hoa phượng vẫn đỏ rực mỗi mùa hè, nơi có những con đường anh từng đi qua, những chiến trường anh từng chiến đấu vì quê hương, và cả nơi có người em gái mà anh đã thương yêu, nhớ nhung suốt một đời.

Dẫu âm dương cách biệt, tôi vẫn tin tình yêu, ký ức và lời hẹn của anh sẽ mãi còn nguyên vẹn trong trái tim những người ở lại. 
Vài dòng để tưởng nhớ người anh vong niên Thiếu Tá Lê Phi Ô.

Duy Văn

Quê Hương Và Em

Anh ở xứ người em ở đâu
Xa nhau ngàn dặm chắc em sầu
Xuân còn khoe sắc vườn hoa thắm
Hay bụi thời gian đã úa màu.
Anh thả hồn theo ngọn gíó bay
Mơ về quê mẹ cuối chân mây
Ép loài hoa đỏ vào trang sách
Là giữ tình ta trọn kiếp này
. Anh ở xa nhưng vẫn rất gần
Bên em phượng đỏ rụng đầy sân
Tan trường phất phơ tà áo trắng
Ôi đẹp làm sao những bước chân.
Anh sẽ về khi nước yên vui
Vườn xuân thánh thót tiếng chim cười
Giọt sương trên lá là em đó
Em của anh và em…suốt đời.

Lê Phi Ô

Đướng Hạc Bay(Trang Tử & J. Krishnamurti) - PAD Biên Soạn

 

(Trang Tử & J. Krishnamurti)
Phần 2: Tiêu Dao

1.Tiêu Dao Du

Chương đầu tiên mang tên Tiêu Dao Du, có nghĩa là rong chơi là một trong các chương nổi tiếng và rất quan trọng của Trang Tử. Chương này gồm vài ngụ ngôn, trong đó Trang Tử mô tả hai con vật có kích thước hết sức tương phản nhau, sinh hoạt theo cách riêng của chúng. Các ngụ ngôn của Trang Tử hoàn toàn do trí tưởng tượng phong phú và kỳ dị của ông đan dệt nên. Chúng tôi xin tóm lại phần cốt truyện nhằm lược bớt các danh từ riêng cổ xưa, hoàn toàn không ảnh hưởng lớn đến ý chính trong chuyện, chủ yếu sẽ trích đoạn những suy tưởng của Trang. Về hình thức, Hán ngữ dạng phồn thể được xếp song song với Hán Việt, sau đó sẽ được dịch nghĩa bên dưới. Xin chú ý chỉ có những đoạn in nghiêng mới là đoạn trích dịch, hoặc của Trang Tử, hoặc từ các bài nói chuyện của Krishnamurti, phần còn lại là ý riêng của người viết. Sở dĩ chúng tôi cho in Hán tự mà không ngại làm rối mắt độc giả vì nghĩ rằng đây là một tư liệu quí, cũng nên lưu trữ để tham khảo, và được in với kích thước chữ nhỏ ít choán không gian, quí độc giả có thể đọc lướt nhanh các đoạn chữ Hán khi cần đối chiếu với bản dịch. Hơn nữa, trích dẫn nguyên văn như vậy cũng nhằm bảo đảm được tính trung thực của bài dịch, vì bất cứ bài dịch nào cũng không được quyền phỏng dịch tùy tiện. Chương này cũng như các chương khác trong sách, người viết vẫn chọn dịch theo sự cảm nhận của mình về văn phong và suy tưởng của Trang Tử, theo cách hiểu riêng của mình, dù có sai khác đôi chút về ngữ nghĩa, sau khi tham khảo kỹ lưỡng các bản dịch trong nước và các bản dịch Anh ngữ của Yutang Lin, Martin Palmer, Burton Watson, Stephen R. McIntyre, James Legge, Thomas Merton, Victor H. Mair.

Chuyện chim Bằng và chim Cưu

Trong ngụ ngôn đầu tiên ông kể chuyện những con chim, và chuyện này nổi tiếng đến nỗi có người xem tác phẩm của Trang Tử là tiếng hót của loài chim bất tử. Có một con cá to lớn không biết đến mức nào mà kể, nó biến thành con chim khổng lồ xoải cánh che kín cả bầu trời. Đến khi thời tiết biến động, nó cuộn theo gió cất lên trời cao xanh vút, giũ cánh khiến biển động xôn xao, bụi nước tung mù như bầy ngựa chạy rong chốn hoang dã, bay một mạch sáu tháng từ nơi xa tít tận phương Bắc đến nơi mù mịt phương Nam. Trang ngẫm nghĩ :
Thiên chi thương thương, kỳ chính sắc da ? Kỳ viễn nhi vô sở chí cực da ? Kỳ thị hạ dã, diệc nhược thị tắc dĩ hĩ. Thả phù thủy chi tích dã bất hậu, tắc kỳ phụ đại chu dã vô lực. Phúc bôi thủy ư ao đường chi thượng, tắc giới vi chi chu; trí bôi yên tắc giao, thủy thiển nhi chu đại dã. Phong chi tích dã bất hậu, tắc kỳ phụ đại dực dã vô lực. Cố cửu vạn lý, tắc phong tư tại hạ hĩ, nhi hậu nãi kim bồi phong; bối phụ thanh thiên nhi mạc chi yếu át giả, nhi hậu nãi kim tương đồ Nam.

Dịch nghĩa:

Màu trời xanh ngắt, có đúng màu trời là như vậy không? Hay vì xa thăm thẳm vô tận nên thấy như thế ? Nếu từ trên đó nhìn xuống thì hẳn cũng thấy một màu xanh như vậy. Nếu như nước không đủ nhiều thì không chứa được thuyền lớn. Đổ chén nước vào lỗ trũng trên sàn nhà thì cũng đủ cho hạt cải làm thuyền bơi, nhưng đặt chén vào đó thì mắc cạn do nước nông mà thuyền lớn. Gió gom không đủ nhiều thì không đủ lực nâng cánh chim to. Vì thế chim bằng phải cất lên chín vạn dặm để có gió nhiều dưới cánh rồi mới có thể cưỡi gió cõng trời bay thẳng về Nam mà chẳng gì ngăn cản nổi.
Chim Bằng là như thế. Còn con ve và chim cưu bé xíu thì sao? Chúng bay lên cây thấp lè tè mà đôi khi còn rơi xuống huống hồ tính chuyện vạn dặm. Nhưng các con vật bé nhỏ ấy chẳng màng đến chuyến bay của chim Bằng. Như người đi xa tùy theo quãng đường mà chuẩn bị lương thực cho phù hợp, chim Bằng to lớn cần nhiều gió chứ chim cưu bé xíu để ý đến chuyện đó làm gì? Từ trên cao chim Bằng cũng thấy chim cưu bay trong một màu xanh thăm thẳm chẳng khác gì nó, như vậy xem ra thế giới của chim cưu cũng thật đáng ngưỡng mộ. Hơn nữa, để bay được, chim Bằng cần gió lớn, vậy khi trời không nổi gió thì nó lấy gì mà bay? Chim Bằng chế nhạo chim cưu bay thấp mà còn rớt lên rớt xuống ư? Hay chim cưu cười chê chim Bằng đập gió phí công? Vì lẽ đó sự tự tại của hai loài chim khác biệt này là như nhau

Tiểu trí bất cập đại trí, tiểu niên bất cập đại niên. Hề dĩ tri kỳ nhiên dã ? Triêu khuẩn bất tri hối sóc, huệ cô bất tri xuân thu, thử tiểu niên dã. Sở chi nam hữu Minh Linh giả, dĩ ngũ bách tuế vi xuân, ngũ bách tuế vi thu; thượng cổ hữu đại xuân giả, dĩ bát thiên tuế vi xuân, bát thiên tuế vi thu, thử đại niên giả. Nhi Bành Tổ nãi kim dĩ cử đặc văn, chúng nhân thất chi, bất diệc bi hồ !
Dịch nghĩa :
Trí nhỏ khác với trí lớn, tuổi thọ ngắn khác với tuổi thọ dài. Vì sao biết được vậy? Phù du chẳng sống qua ngày, ve sầu chẳng biết trọn năm, ấy gọi là tuổi thọ ngắn. Phía Nam nước Sở có con rùa Minh Linh mùa xuân của nó dài năm trăm năm, mùa thu dài năm trăm năm; thời thượng cổ có cây Đại Xuân mùa xuân dài tám ngàn năm, mùa thu dài tám ngàn năm, ấy gọi là tuổi thọ dài. Mới thọ như Bành Tổ mà đã nổi tiếng sống lâu, nay ai ai cũng muốn được vậy, chẳng là đáng buồn sao!

Trí nhỏ không phải thua kém trí lớn, mà thọ ngắn cũng không đáng buồn hơn sống lâu, chỉ vì ve sầu và rùa thiêng không thể đem bản tính tự nhiên của chúng sánh ngang với nhau được. Mọi sinh vật trong đất trời đều có hạn định riêng của nó. Con phù du vui đùa tìm bạn trong cuộc đời ngắn ngủi của nó, cần gì phải ước ao mình như cây cổ thụ, và nếu nó sống lâu như cây cổ thụ thì nó không còn là phù du nữa, lúc đó nó sẽ ước ao mình là thứ gì nữa đây? Chuyện đáng buồn không phải là mình đang như thế nào; là như thế này mà khao khát được giống như thế kia, Trang Tử mới xem đó là chuyện đáng buồn. Rùa Minh Linh sống thọ như thế, nhưng chẳng thể nào so sánh với cây Đại Xuân, và liệu rằng thọ như cây cổ thụ ấy có phải là điều nên mừng không? Con người đem tuổi thọ của ông Bành Tổ làm tiêu chuẩn để vươn tới, không biết rằng Bành Tổ sống đến bảy tám trăm tuổi chỉ như thoáng chốc.

Mỗi sinh vật tiêu dao du trong cõi riêng của nó, vì thế dù người có tài trí, đức hạnh, uy tín đến đâu, đủ khả năng đảm nhiệm nhiều vị thế cao thấp khác nhau trong xã hội như thế nào thì rốt cuộc cũng giống như con chim bé xíu kiêu hãnh trong cái không gian nhỏ hẹp của mình, không bằng Tống Vinh hay Liệt Tử. Ở đây chúng ta cần lưu ý là những nhân vật nêu tên trong sách Trang Tử, dù tên nhân vật có thực trong lịch sử, như Liệt Tử, Lão Đam, Khổng Tử, Nhan Hồi, Tống Vinh, các vị vua… thì hành động và lời nói của họ đều do Trang Tử hư cấu. Vì thế không nên xem sách Trang như một cứ liệu để tìm hiểu các nhân vật có thực đó. Pha trộn các nhân vật có thực và nhân vật hư cấu trong ngụ ngôn đầy tính lãng mạn của mình là một thủ thuật tuyệt vời của Trang để nêu bật ý tưởng muốn nói.

Trang Tử nói rằng người như Tống Vinh biết người biết ta, hiểu được cảnh vinh nhục, được khen không vui mà bị chê không buồn đã là hiếm có trong xã hội rồi, nhưng vẫn chưa có gì hay. Liệt Tử thì biết cưỡi gió mà đi ngao du, tuy thân tâm khinh khoái nhưng, như con chim Bằng, còn phải đợi gió để đi, cũng chưa phải có cuộc sống tự tại. Trang kết luận:
Nhược phù thừa thiên địa chi chính, nhi ngự lục khí chi biện, dĩ du vô cùng giả, bỉ thả ô hồ đãi tai! Cố viết: Chí nhân vô kỷ, thần nhân vô công, thánh nhân vô danh.

Dịch nghĩa:

Nếu như nương theo cái lẽ đất trời mà đi trong sự biến ảo tự nhiên thì đến được cõi vô cùng, người như thế còn phải đợi gì nữa! Cho nên nói: Chí nhân không biết có mình, thần nhân không biết có công, thánh nhân không biết có danh.

Duy chỉ có người thuận theo cái lẽ trời đất mà sống trong sự chuyển hóa của tự nhiên là có thể lãng du nơi không có chỗ tận cùng của tâm thức. Người như thế Trang gọi là chí nhân, thần nhân, thánh nhân, gọi như thế nào cũng chỉ nhắm vào một người, đó là kẻ lãng tử thong dong chẳng cần phải đợi gió nổi lên, chẳng ràng buộc vào điều kiện phụ thuộc nào. Bậc chí nhân đó không đem cái tôi của mình ra để phân định trong ngoài, lớn nhỏ, cao thấp, lâu mau; tự nhiên hành xử mà chẳng biết mình dụng công trong từng hành động, cũng chẳng để dấu vết của mình trong những chặng đường lãng du. Nói là không biết, nhưng thực ra là không cảm thấy, ý thức tuyệt nhiên không có cái tôi hiện diện trong từng hành động, dù mình đang ở vị thế chim Bằng hay chim cưu. Bậc chí nhân của Trang Tử có thể gọi là thần hay thánh, nhưng hẳn nhiên chẳng phải là thần mà cũng chẳng phải là thánh, họ là người thấy được qui luật tự nhiên của trời đất, thong dong tự tại bốn mùa mà không cần cưỡi gió lướt mây như Liệt Tử, không thụ động vô hồn như Tống Vinh.

Krishnamurti không có những chuyện ngụ ngôn đầy ấn tượng như thế, ông chỉ lặng lẽ nhìn vũ trụ trong tầm nhìn của một con người bình thường, bắt nhịp với cái bao la vô tận trên bầu trời xanh, với ánh sáng đến từ sự tĩnh lặng vĩnh cửu cùng với sự sinh động của muôn loài trên mặt đất. Trong cuốn Notebook, Krishnamurti ghi lại:

“ Buổi sáng hôm ấy thật đẹp, đầy ánh mặt trời cùng những khoảng râm; khu vườn kế bên khách sạn đầy màu sắc, và màu sắc của chúng thật rực rỡ, cỏ xanh rì đến nỗi làm đôi mắt và cõi lòng mình quặn đau. Những ngọn núi xa xa lấp lánh vẻ tươi tắn và trong trẻo như được gội sạch bởi những hạt sương sớm mai. Đó thực sự là một buổi sáng làm đắm đuối hồn người, vẻ đẹp vây phủ mọi nơi, bên kia chiếc cầu hẹp bắc ngang dòng suối là con đường nhỏ dẫn đến rừng cây, nơi ánh mặt trời nô đùa cùng những chiếc lá; lá run rẩy, bóng lá lay động; chúng chỉ là loài thực vật tầm thường nhưng vẻ xanh rì và tươi thắm của chúng vượt trội hơn cả mọi thân cây cao vút tận bầu trời xanh. Người ta bàng hoàng ngây ngất trước sự gia cường trong vẻ đẹp và nhịp sống run rẩy của thiên nhiên; người ta không thể cưỡng lại nỗi sững sốt trước vẻ cao quí tĩnh lặng của mỗi loài cây cỏ, trước cuộc vui không ngừng nghỉ của những chú sóc đen có chiếc đuôi xù. Dòng suối trong trẻo lấp lánh ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá trong khu rừng ẩm ướt và xinh tươi này” (tr. 67).

Vẻ đẹp muôn loài là một sự hài hòa hoàn hảo kỳ lạ (1) trong mọi mức độ, từ đôi cánh chim Bằng cho đến bước nhảy của loài chim cưu đã khiến con người đôi khi sững sốt, bàng hoàng và ngây ngất. Vươn đến sự hoàn hảo này bằng cách hướng về phía nọ hay phía kia đều là một sự lỗi nhịp trong cuộc hòa điệu tự nhiên.

Thật kỳ lạ, tại sao chúng ta luôn luôn muốn được hoàn hảo trong thứ này hay thứ kia? Chẳng qua vì lòng mong muốn này cho chúng ta sức bật để thành đạt, và cảm khoái thành đạt dĩ nhiên là đến từ lòng kiêu căng. Lòng kiêu hãnh trong mọi hình thức đều có tính tàn bạo và dẫn đến hủy diệt. Lòng khao khát được hoàn hảo bên trong hay bên ngoài mình đều chối bỏ tình yêu, và nếu như không có tình yêu, dù có làm bất cứ điều gì đi nữa người ta vẫn luôn luôn cảm thấy thất vọng và đau buồn…Hiện hữu đang có tuyệt nhiên mang nhiều ý nghĩa hơn sự vươn tới hiện hữu khác. Hiện hữu không phải là cái đối nghịch với sự vươn tới hiện hữu; nếu hiện hữu là cái đối nghịch hay đối lập thì nó không còn là hiện hữu nữa. Khi sự vươn tới vắng bặt hoàn toàn, lúc đó sẽ có hiện hữu. Nhưng sự hiện hữu này không bất động; đó không phải chỉ là sự chấp nhận hay phủ nhận thực tại; trong khi sự vươn tới lại hàm ẩn thời gian và không gian (2). 
Chỉ khi mọi phấn đấu chấm dứt thì mới có hiện hữu. Hiện hữu không phải là hiện hữu trong phạm vi đạo đức xã hội, nó làm rúng động mọi công thức xã hội áp đặt lên đời sống. Sư hiện hữu đang có là cuộc sống chứ không phải khuôn mẫu là cuộc sống. Ở đâu có cuộc sống thì ở đó không có sự hoàn hảo; hoàn hảo là một ý niệm, một ngôn từ; cuộc sống hay hiện hữu vượt ngoài bất kỳ công thức tư tưởng nào. Nó hiện diện ở đó khi mà ngôn từ, gương điển hình, và khuôn mẫu bị tiêu hủy (tr. 71 - 72) (3).

Cuộc sống dù của chim Bằng hay chim cưu không những không thể là khuôn mẫu cho người bàng quan noi theo, mà cuộc sống của chúng cũng không thể hoán đổi cho nhau. Chỉ có sự hiện hữu của từng loài mới có giá trị cho chính nó.

MỘC NHIÊN
--------------
Lời bình(1), (2), (3):

Bậc chí nhân, đại trí là những người sống thuận theo sự chuyển hóa tự nhiên của trời đất. Các vị đã thấy ra sự khác biệt của muôn loài chính là vẻ đẹp kỳ lạ, là sự hài hòa hoàn hảo trong mọi mức độ. 

Đối với chúng ta, do thấy mọi hiện tượng của nội tâm lẫn ngoại giới đều mang tính bất tương xứng nên cố gắng vươn đến sự hoàn hảo bằng mọi phương cách, nhưng tất cả mọi vươn đến đều lỗi nhịp trong cuộc hòa điệu tự nhiên vì đó là sự tạo tác muốn trở thành của lòng tư dục phát xuất từ cái tôi. 

Khi con người hoàn toàn thoát ra khỏi sự qui định của tâm trí trong những khoảnh khắc tỉnh thức, khi mọi phấn đấu, khao khát muốn được hiện hữu từ bên trong lẫn bên ngoài mang tính thời gian chấm dứt, bấy giờ mới có hiện hữu. 

Hiện hữu không phải là sự có mặt của hiện thể trên cõi đời này, cũng không phải tùy thuận theo bất kỳ công thức tư tưởng nào. Nó hiện diện ở đó khi ngôn từ, gương điển hình, và khuôn mẫu bị tiêu hủy.

Hiện hữu hiển lộ khi có sự quan hệ chân thật, trong sáng với thiên nhiên, sự vật, con người và tư tưởng. Sự quan hệ chân thật này không y cứ theo bất kỳ một khuôn mẫu cao đẹp, thánh thiện nào.

Hiện hữu không phải là một khái niệm qua tư duy, suy luận, rập khuôn hay bắt chước. Là cuộc sống, luôn sinh động nên bản chất của hiện hữu, tự nó, đã hoàn hảo trong từng khoảnh khắc.

PAD Biên Soạn