Một buổi sáng đầu xuân, tôi ôm máy ảnh trở lại bên dòng sông cũ, ngồi thật yên và kiên nhẫn chờ Osprey bắt cá.
Mặt sông buổi sớm phẳng lặng, hơi lạnh còn vương trong không khí, cảnh vật như đang chậm rãi thức dậy sau một mùa đông dài.
U tịch và đượm buồn!
Nhưng bạn ạ, bạn có tin rằng Mẹ thiên nhiên luôn có cách riêng để làm người ta bất ngờ không?
Trong lúc đang mải mê chờ Osprey, tôi chợt nhìn thấy một chú Eastern Bluebird từ đâu bay đến lặng lẽ đậu trên một cành cây, giữa những chồi non vừa hé nở.
Màu xanh óng của bộ lông nổi bật trên nền trời dịu nhẹ của buổi sớm. Chú chim đứng một mình, dáng vẻ bình thản lẫn chút cô đơn.
Tôi nhẹ nhàng đưa máy lên, sợ chỉ một cử động nhỏ cũng làm nó bay mất.
Bấm một lần... rồi thêm vài lần nữa để cố giữ lại khoảnh khắc ấy.
Nhìn xuống dưới cành cây, tôi lại phát hiện thêm điều tuyệt đẹp khác: một đám hoa dại tím biếc đang e ấp rải rác vươn lên trên nền cỏ xanh, không nồng nàn, không phô trương, chỉ mang cái duyên thầm đủ để níu chân người qua lại.
Chim xanh trên cành non, hoa tím dưới đất, một bức tranh đầu xuân giản dị mà thiên nhiên vô tình ban tặng.
Tôi đến đây để chờ một khoảnh khắc săn mồi, nhưng cuối cùng lại có một khoảnh khắc bình yên trong tâm. Đó chính là cái duyên của đất trời, những gì ta cố công tìm kiếm chưa chắc đã rực rỡ bằng những điều vô tình gặp gỡ.
Có lẽ thiên nhiên là thế, càng kiên nhẫn ngồi chờ, ta càng nhận được những món quà không ngờ tới. Và đôi khi, chỉ một chú chim nhỏ giữa cành non và những đóa hoa dại đến rất nhẹ, rất tình cũng đủ làm một buổi sáng bên dòng sông cũ trở nên đáng nhớ bạn nhỉ?
Lập thu 2026
Thái-Phúc Nguyễn
(Nguyễn Tích Lai chuyển)















