Sáng Tác Sr.Trầm Hương
Trình Bày: Nhóm Hoa Giấy
tiêu đề Nhãn
- BIÊN KHẢO
- CÂU ĐỐI
- CỔ THI
- GIA CHÁNH
- GIẢI TRÍ
- HÌNH ẢNH HỘI NGỘ
- HÌNH ẢNH NAY
- HÌNH ẢNH XƯA
- HỘI HỌA
- KHOA HỌC
- LƯU NIỆM
- LỊCH SỬ
- LỜI HAY Ý ĐẸP
- NHẠC
- SƯU TẦM
- SỨC KHOẺ
- THƠ
- THƠ CẢM TÁC
- THƠ DIỄN NGÂM
- THƠ DỊCH
- THƠ NHẠC
- THƠ PHỔ NHẠC
- THƠ SƯU TẦM
- THƠ TRANH
- THƠ TRANH NGHỆ SĨ
- TIN BUỒN
- TIN VUI
- VĂN
- VŨ HỐI THƯ HỌA
- VƯỜN THƠ VIÊN NGOẠI
- XƯỚNG HỌA
- YOUTUBE
Thứ Tư, 18 tháng 2, 2026
Chúc Xuân
Trước ngõ Bính Ngọ hý đã vang
Trong nhà từng bừng đón xuân sang
Bình an xin Chúc cho gia quyến
May mắn - phúc lộc - sức khỏe vàng
Chúc Trang Long Hồ luôn tiến mãi
Thi - Văn - nhân ca sĩ gởi bài đều
Chủ bút hân hoan đăng bài suốt
Độc giả thưởng thức tấm tắc hoài
Kim Trúc
2026
Đông Tàn Xuân Đến

Đông tàn chim hót đón chào Xuân
Tuyết nhẹ thôi rơi lạnh bớt dần...
E ấp cành xuân vừa chớm nụ
Muộn màng nắng tỏa chảy tan băng
Đợi chờ vạt nắng bên thềm vắng
Phảng phất tình xuân đợi góp phần
Xuân đến muôn loài chào chúc tụng
Bình minh le lói tiết Xuân phân….
Ngư Sĩ
Xuân Đến Làm Chi
Têt đến rồi đây xuân đến đây
Mà sao chẳng có cuộc sum vầy
Mưa giăng tuyết phủ đường trơn trợt
Tận cõi lòng ta thương nhớ đầy!
Nhớ lắm mẹ già giờ khuất bóng
Mồ mẹ quạnh vắng sát chân đồi
Giữa khuya tiếng dế sầu hiu hắt
Đêm buồn hoang lạnh bóng trăng soi!
Nhớ lắm người em bên xóm nhỏ
Xuân về gặp gỡ nụ cười tươi
Mồng một cùng nàng đi hái lộc
Vào chùa cầu nguyện sớm đẹp đôi!
Thôn xóm một chiều binh lửa dậy
Người đi người ở cảnh chia phôi
Mất biệt một mùa xuân hội ngộ
Thương nhớ về xa cũng nghẹn lời!
Xuân đến làm chi xuân hởi xuân
Mắt ta đẵm lệ biết bao lần
Đâu còn tương ngộ ai tri kỷ
Chỉ thấy đào mai rụng phủ sân!
Hàn Thiên Lương
Chiều 30 Gói Bánh Chưng Cúng Ông Bà Cha Mẹ

Chiều 30 chuẩn bị gói bánh chưng để cúng Ông Bà Cha Mẹ ...
Chiều 30 Tết cuối năm rồi
Sao nghe im vắng bồi hồi cõi tâm...
Con ngồi gói bánh chưng xanh
Nhớ ơi là nhớ quê nhà Mẹ ơi ...
Đã qua một nửa trăm năm
Lòng con trĩu nặng thăng trầm Me ơi...
Chiều nay tuyết trắng rơi đầy
Con ngồi gói bánh hồn bay về nguồn ...
Belgique Chiều 30 Tết cuối năm 2025
Tuyết Phan
Tuổi Ngọ

Mẹ sinh em vào năm tuổi Ngọ
một đời luôn rong ruổi nhọc nhằn
một đời luôn cúi mặt làm thinh
tìm cuộc sống quanh đồng cỏ rộng
Em tuổi Ngọ một đời lận đận
chuyện tình duyên cất vó chạy rong
trên lưng nặng nghĩa tình bỏ lại
phía bên nào cũng bến trăm năm
Mẹ sinh em vào năm tuổi Ngọ
chạy loanh quanh khép một vòng đời
thời gian vết chân mòn tiếng vọng
giữa mênh mông đâu những ngày vui?
Năm tháng cạn xin mừng tuổi Ngọ
để một lần vó ngựa về xuôi
để một lần dưới hiên chùa cũ
có chút tình dâng tặng em tôi..!
Durham, North Carolina
Nguyễn Vĩnh Long
Giấc Mộng Đêm Xuân
Lao xao cây lá động xôn xao
Một đàn tiên nữ chợt đi vào
Cho tôi đôi cánh cùng bay bổng
Băng qua biển núi, vút lên cao.
Trời đêm lấp lánh vạn ngôi sao
Tinh tú giăng giăng dãy gấm đào
Lên hết chín tầng mây, choá mắt,
Thiên đình lộng lẫy quá, ôi chao!
Cây vàng, lá bạc, trái kim cương
Hoa tươi muôn sắc đẹp phi thường
Nhiều người áo trắng đi qua lại
Thong dong thanh thản nhẹ hơi sương
Bỗng lòng nung nấu một tình thương
Tìm bóng người thân khắp nẻo đường
Phiến đá Saphia soi bóng lộng
Nhìn xem biết đã biệt trần dương!
Đình Duy Phương
Nhớ Mùa Xuân Xưa

Tôi đi tìm lại một mùa xuân
Mùa xuân xưa cũ qua mất rồi
Mùa xuân đã rơi vào dĩ vãng
Mà xuân nay vẫn còn dư hương…
(Tôi Đi Tìm Lại Một Mùa Xuân, nhạc Đoàn Nguyên)
Mỗi năm theo vòng tuần hoàn thiên nhiên bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông thay nhau ngự trị thế gian. Tuy nay không còn trẻ nữa, nhưng cứ nghe mùa xuân về là lòng tôi vẫn rộn ràng, hân hoan chờ đón như những ngày thơ dại.
Cuốn phim đời đưa tôi quay ngược về quá khứ, đoạn từ thơ ấu đến thiếu nữ. Trong vô vàn kỷ niệm xuân, có hai câu chuyện tôi định kể.
1/-
Thời ấy qua lâu lắm rồi nhưng hình ảnh vẫn còn sinh động trong trí nhớ tôi như chỉ mới xảy ra vậy.
Gia đình tôi có ba thế hệ cùng sống chung gồm ông bà ngoại, ba má và sáu chị em. Ông bà ngoại có vài mẫu ruộng trồng lúa gạo, nhưng luôn ngăn riêng một công đất trồng nếp, nên đôi khi trong nếp có lẫn hạt gạo. Cuối tháng chạp khi đã xong mùa gặt, Ngoại đem một ít nếp tươi còn nguyên vỏ rang cho chín rồi giã thành cốm dẹp, trộn với cơm dừa nạo, đường pha lẫn nước dừa rưới lên cho mềm, thơm thơm dẻo dẻo tuyệt ngon. Ngoài cốm dẹp, ngoại còn làm bánh phồng để ăn dần ra mãi sau Tết vẫn còn.
Để cho ra chiếc bánh phồng phẩm chất hoàn hảo, ngoại đổ nếp ra chiếc mâm to, rồi lọc lựa từng hạt: nếp riêng, gạo riêng. Nhìn ông bà ngoại mang kính lão ngồi cặm cụi phân loại nếp và gạo kiên nhẫn ngày qua ngày thật khâm phục làm sao tính kỹ lưỡng cầu toàn để cho con cháu được ngon miệng. Những buổi không đến trường tôi cũng sà vào phụ lựa gạo với ngoại.
Khoảng 25 tháng chạp âm lịch khí hậu lành lạnh. Lúc trời còn tối đen người lớn thức trước lo giã nếp, lau lá chuối. Khi giai đoạn giã nếp gần xong thì má mới vào đánh thức mấy chị em ra để phụ cán bánh cho kịp trước khi ánh rạng đông le lói chân trời là hoàn tất mang đi phơi nắng.
Tôi nhớ hình ảnh ông ngoại cầm cái chày gỗ cao bằng người lớn đứng giã vào khối bột nếp trắng phao trong cái cối cũng bằng gỗ được bà ngoại ngồi cạnh cối dùng hai tay xoay trở không ngớt. Mỗi lần ông ngoại nện chày xuống thì bà ngoại nhúng hai tay vào chậu nước đường pha cốt dừa, chờ ông nhấc chày lên thì bà lật khối bột sang mặt kia rồi rút tay ra thật lẹ làng cho ông nện chày xuống tiếp. Cử động của hai người rất ăn khớp nhịp nhàng: ông giã, bà xoay. Chị em tôi nhìn mà lo sợ, nhỡ bà rút tay ra không kịp bị cái chày nện trúng thì sẽ nát xương bàn tay. Thầm thán phục chưa bao giờ hai người trật nhịp.
Khi khối bột nếp đã nhuyễn nhừ thì nhiệm vụ nặng nề của ông ngoại đã xong. Ngoại lấy khăn lau mồ hôi ướt đẫm toàn thân áo, ngồi nhâm nhi tách cà phê má vừa pha nóng hổi.
Má, chị em tôi xúm xít vây quanh tấm chiếu trải trên nền nhà sàn lót gỗ, trước mặt mỗi người là tấm thớt với hai miếng lá chuối rộng ba gang tay được thoa dầu láng trơn. Ba cũng phụ một tay trước khi vào ty làm việc. Bà ngoại bắt bột thành viên tròn như viên chè trôi nước đặt vào lá chuối cho từng người. Chúng tôi lấy tấm lá thứ hai đậy lên viên bột rồi dùng thanh gỗ tròn cán mỏng bột ra. Mấy chị em còn nhỏ chưa đủ lực, cứ mắm môi mắm lợi mà đè mà đẩy, cái nào cái nấy méo mó. Người lớn phải hướng dẫn nhiều lần, từ từ bánh mới tạm tròn trịa.
Cán xong chiếc nào thì đem đặt lên chiếc chiếu mới chuyên dùng phơi bánh. Cả nhà vừa làm vừa trò chuyện rôm rả trong không khí những ngày giáp tết vương hơi hướm mùa đông chỉ khoác chiếc áo len mỏng là đủ ấm, tôi vẫn như thấy lại hình ảnh sum vầy hạnh phúc giản đơn mà đầm ấm của gia đình tôi mấy mươi năm trước.
Khi chiếc bánh cuối cùng vừa cán xong thì mặt trời cũng dọi tia nắng đầu tiên lên vạn vật. Các chiếc chiếu đựng bánh phồng được mang phơi trên giàn cây vốn trồng bầu, bí đã hết mùa ra trái trong vườn.
Phơi được vài tiếng thì mặt trên đã khô, tôi lại lân la tiếp ngoại trở bánh cho khô đều. Bỗng nghe tiếng chim kêu chiêm chíp rất gần. Ngó quanh, thấy một con chim sẻ sà xuống kiếm ăn hai chân tí hon bị mắc kẹt trên chiếc bánh, đang giãy giụa cách vô vọng. Mừng quá tôi reo lên :
—A ngoại ơi, con chim mắc kẹt trên bánh kìa.
Tôi bắt gọn nó vào lòng bàn tay, ôm chạy vào nhà khoe ầm ỉ. Định tìm cái lồng để nuôi, nhưng nhớ câu cá chậu chim lồng, tội nghiệp quá nên tôi thả cho nó bay hoà vào đất trời mùa xuân.
Trước Tết năm ấy trời trở cơn gió bấc, lá xoài, lá cây lý rụng đầy sân. Buổi sáng má thức sớm nấu xôi lá dứa. Mùi nếp đầu mùa thơm phưng phức. Ngoại ra sân gom lá, thêm lá dừa khô đốt lên nướng bánh phồng. Bà ngoại rất khéo tay, làm gì cũng thành công, ngon đẹp. Chiếc bánh nướng trên lửa ngọn cao nên nở phồng đều đặn. Ngoại bỏ ra chiếc nào, má nhanh tay xúc xôi đã nấu sẵn để lên mặt, rắc dừa nạo, đậu phộng rang vàng, đường cát trắng mịn pha tí muối, cuốn tròn lúc chiếc bánh đang còn nóng. Chúng tôi chỉ ăn một phần ba chiếc là đã no ứ cổ.
Đến năm ông bà ngoại yếu nên ngưng không giã bánh phồng vào dịp tết nữa, thì cũng là thời kỳ chị em tôi lần lượt trở thành thiếu nữ.
2/-
Chị hai năm ấy đã là cô thiếu nữ mười tám, chị ba mười sáu, tôi mười bốn. Sau tôi còn em gái mười hai một trai mười tuổi, em út ba tuổi.
Tôi nhớ như in chiều mùng hai tết ba má đồng ý cho chị ba và tôi đi chơi nhà bạn. Lòng phơi phới, chúng tôi chở nhau bằng chiếc Honda 50 nữ, hoà nhập vào dòng người du xuân.
Người ta đổ xô ra đường, đi lễ chùa, đi thăm viếng thân nhân, bạn bè…Cha mẹ dắt con tay cầm quả bong bóng bay rực rỡ sắc màu, hàng quán bán thức ăn nước uống, rạp ciné, rạp cải lương đông nghẹt người. Ai nấy đều diện những bộ y phục đẹp mới tinh tươm, đặc biệt là trai thanh gái lịch.
Ngày thường không biết họ “trốn” ở đâu mà mấy ngày xuân nhìn quanh toàn mỹ nam mỹ nữ.
Các chàng trai với áo chemise bó trong quần tây thắt dây nịt trông lịch sự chững chạc hẳn lên, hãnh diện đi bên cạnh người yêu cũng trang nhã không kém.
Các cô gái tóc vờn bay theo làn gió, hoặc uốn kiểu mô-đẹc –modern– đài các trong tà áo dài đủ màu sắc như đàn bướm lượn. Hoặc trong các kiểu robe, jupe phong cách Tây phương khoe nét thanh tân quyến rũ. Gương mặt trang điểm phơn phớt phấn, một chút hồng lên đôi má, môi tô nhẹ son càng thêm xinh xắn dễ thương.
Sau khi chạy một vòng phố tỉnh, ngắm đã mắt thì chị ba rủ tôi đến nhà bạn học chúc tết. Vì cũng từng gặp các bạn của chị nhiều lần nên tôi đồng ý. Một nhóm khoảng mươi anh chị đã có mặt ở đó từ trước.
Chuyện trò một hồi, các anh chị rủ đi xem phim hài 5 Vua Hề Về Làng do minh tinh Thẩm Thuý Hằng, La Thoại Tân… đóng. Chúng tôi không dám đi lâu vì chưa xin phép ba má, thế là họ từ giã, chỉ còn anh Quang, bạn trai của chị ba và hai chị em tôi, anh Tường, ba mẹ của anh Tường, chủ nhân ngôi nhà.
A, thì ra chị ba và anh Quang đã hẹn hò nhau sẵn rồi chứ không phải là ngẫu nhiên hội ngộ ở nhà anh Tường–cũng là bạn học chung của hai người !!
Thời ấy ba má tôi nghiêm khắc với con cái vô cùng. Ba thường hay nhắc nhở chị em tôi những điều không được làm như sau:
—Không được tặng hình cho bạn, dù là bạn gái thân nhất. Vì biết đâu bạn ấy có anh trai hay anh bà con, rồi đưa hình cho mấy người đó, họ sẽ đem đi khoe chúng tôi là người yêu thì sao.
—Chỉ trao đổi chuyện trò với con trai trong phạm vi trường học. Một khi bước ra khỏi cổng trường thì dù có chạm mặt nhau cũng phải giả lơ như không quen biết.
—Nếu anh chàng nào đem lòng yêu thương thì cứ cậy người đến nhà hỏi cưới. Con cái đồng ý thì sẽ gả chứ không ép duyên, nhưng tuyệt đối không được làm quen tìm hiểu chuyện trò gì sất.
Chúng tôi nào dám cãi dù biết là khắt khe và vô lý. Nhưng sao cấm được sức mạnh của trái tim, thế nên hai bà chị yêu quý của tôi vẫn lén lút có người yêu lúc tuổi trăng tròn đó thôi.
Thế là chiều mùng hai tết, tôi cùng chị ba đến nhà anh Tường cho chị gặp gỡ người yêu. Để được tâm sự riêng tư hai anh chị dắt nhau ra ngồi trên ghế xích đu ngoài hiên dưới rặng hoa sứ trắng ngát hương.
Trong lúc chờ đợi, tôi lấy giai phẩm xuân ngồi đọc ở phòng khách. Trời bắt đầu thả bức màn xám lên vạn vật mà bóng dáng chị ba tôi vẫn chưa thấy đâu. Sốt ruột, bụng đánh lô tô, nghĩ thầm thế nào về cũng bị la.
Cuối cùng thì hai anh chị cũng trút cạn nỗi niềm mấy ngày nghỉ tết xa nhau. Trên đường về, tôi lái xe, vừa lo vừa hơi tức. Chị ba ngồi sau lưng, nói giọng buồn buồn pha lẫn nước mắt:
—Chị xin lỗi để cưng chờ lâu. Vì anh Quang giờ mới nói chị biết là ba ảnh đổi sang tỉnh khác làm việc nên qua tết ảnh phải đi theo, không học trường ở đây nữa.
Ôi! Mối tình học trò ngây thơ hoa mộng đang thắm thiết mà phải xa nhau hỏi sao không buồn. Tôi thông cảm nên hết cằn nhằn. Hai mươi phút sau, về đến nhà thấy ba gương mặt hầm hầm, không khí nặng nề không còn vẻ Tết. Rón rén vào buồng, chị hai nói nhỏ :
—Hai đứa đi đâu lâu quá, má kêu Tuân ( em trai) chở đi kiếm tự nãy giờ đó.
Nghe nói tôi hoảng kinh hồn vía. Chết rồi, chắc bị đòn chứ chẳng chơi.
Quả đúng như tôi đoán. Lát sau má về tới, bắt chị ba và tôi nằm sấp trên giường, má cầm cây thước dùng để may quần áo vừa giảng moral chừng 20 phút rồi mới đánh cho mỗi đứa ba roi mà chị em tôi sợ hơn là đau(!). Nghĩ thầm nếu má biết nguyên nhân vì sao về trễ thì hậu quả sẽ còn tệ hại đến mức nào.
Chúng tôi lồm cồm ngồi dậy, khoanh hai tay như trẻ lên năm, lí nhí nói:
—Chúng con xin lỗi ba má, lỡ ham chơi nên về trễ để cho ba má lo lắng. Chúng con hứa sẽ không tái phạm nữa.
Tội nghiệp chị ba, nỗi buồn chia ly người yêu hãy còn đọng ướt mi chưa lau khô, giờ còn bị má đánh đòn ở tuổi mười sáu. Chắc đêm nay chị sẽ ôm gối khóc suốt canh trường.
Sáng hôm sau dì út nhà cạnh bên biết chuyện, thấy chị em tôi bước ra sân còn vói qua trêu chọc:
—Lêu lêu, tối qua có hai đứa ham chơi về trễ bị má thưởng roi ta ơi.
Mỗi khi xuân về, bồi hồi tấc dạ. Tôi tiếc nhớ hoài hương vị chiếc bánh phồng của ngoại, hay đúng hơn là tôi thương tiếc cái kỷ niệm êm đềm thời xa xưa ấy.
Bóng hình ông bà Ngoại, Ba Má sống mãi trong lòng dù các người đã khuất từ lâu.
Và cứ mỉm cười nhớ lại chuyện bị “má thưởng roi ta ơi”vào đêm mùng hai tết.
Xuân 2025
Thanh Hà
Thứ Ba, 17 tháng 2, 2026
Du Xuân Bính Ngọ 2026 - Bạn Hiền Sài Gòn
Bạn Hiền gửi những cánh hoa
Sài Gòn Bính Ngọ làm quà chào Xuân
Melbourne đón nhận lâng lâng
Niềm vui ôn lại những lần Xuân xưa.
Bao lời cảm tạ vẫn chưa....
Xuân nay chúc bạn say sưa đón mùa....
(Kim Oanh cảm ơn bạn hiền cho du xuân miễn phí nhé)
Hình Ảnh: Bạn Hiền Sài Gòn
Thơ: Kim Oanh
Tha Hương Xuân Đến
Mã Đề Dương Cước...sấm truyền thôi.
Quê Cha diệu vợi, thương đành đợi
Đất Mẹ xa xôi, nhớ khó hồi.
Xưa chốn cận lân vui tựa Tết
Nay nơi viễn xứ nhạt như vôi.
Tha Hương Xuân Đến mình tâm nguyện
Hạnh Phúc Trời ban nước Việt tôi!
Duy Anh
Xuân Bính Ngọ 2026
Ba Bài Thơ Tình Dành Cho Ba Ngày Tết
*mồng một.
SINH NHẬT.
Hơn nửa đời người, anh mới gặp em,
Em mọng đỏ, của một thời trái chín,
Mà anh, kẻ lãng du suốt đời,
Cháy bỏng đôi môi, khát khao.
Chẳng cần đâu, em phải trả lời,
Trong tình yêu, ngôn ngữ thật vô ích,
Đôi khi sự im lặng, lại nói lên nhiều nhất,
Đôi khi sự im lặng, thật tuyệt vời.
Đến với sinh nhật em,
Anh mang theo trái tim rực lửa,
Đốt cháy em, đốt cháy anh,
Ôi cuộc hỏa thiêu, kỳ diệu quá.
Nóng không em, ngọn lửa thật lớn lao,
Hay anh dùng, chính máu của anh dập tắt,
Cứu sống em, cứu sống anh,
Hay chết đi, hóa thân làm một đời mới.
Hay hóa thân, làm một đời khác,
Để không còn phải nghe tiếng đời, nỉ non, phiền muộn,
Để không còn phải chi li từng đồng bạc cắc lời, lỗ mỗi ngày,
Để không còn, để không còn,
Những suy nghĩ, tính toán, đến mụ người,
Những gian dối, phỉnh nịnh, tới phát ghét,
Thật dễ sợ, cho một đời bon chen,
Anh yêu em biết mấy.
Ngày em ra đời, trái đất quay tròn,
Tới hôm nay, anh đang quay quanh em,
Trái đất nói, sẽ có ngày chóng mặt,
Và anh nói, cũng có lúc như thế, biết đâu?
Già rồi, anh không còn lãng mạn nữa đâu,
Được cái, trái tim vẫn còn son trẻ,
Nhịp đập bình thường, hơi thở bình thường,
Nếu có tỏ tình yêu em, cũng không có gì loạng choạng.
Không dưng gặp nhau, rồi mất ngủ,
Không dưng gặp nhau, rồi làm thơ,
Thưa cô nương, anh sợ cô rồi đó,
Quà sinh nhật tặng cô, bài thơ này.
*mồng hai.
ANH HỨA.
Anh hứa,
Sẽ không tiêu của em một đồng xu nào,
Những đồng nhọc nhằn, chắt chiu, góp gom,
Nhưng anh sẽ rộng rãi tiêu đời em,
Như đời anh, anh cho em phóng tay thỏa thích.
Anh hứa,
Sẽ không cầm tay em bao giờ,
Sợ chạm phải điều linh thiêng, kỳ diệu,
Nhưng anh sẽ bóp nát trái tim của em,
Vì anh nghĩ, anh có quyền làm như vậy.
Anh hứa,
Sẽ không chạm vào thịt da của em,
Sợ tan biến, vỡ vụn, khói sương,
Nhưng anh sẽ dẫm nát cõi lòng em,
Vì anh nghĩ, anh không thể làm khác được.
Anh hứa,
Sẽ nổi gió cho diều em lên cao,
Cho tài năng, nhan sắc em lên cao,
Nhưng hãy ở lại mặt đất cùng anh, nghe em,
Trái tim nồng, hởi người yêu dấu.
*mồng ba.
EM CÓ BIẾT?
Em có biết,
Một sáng Xuân hồng, người đưa thư đi qua,
Ném vào anh, một tin vui khủng khiếp,
Mở trái tim ra, nhận lộc trời.
Em có biết,
Một trưa Hạ đỏ, ôm trong lòng,
Anh nhâm nhi, từng chút, anh nhâm nhi,
Từng chút, anh nhâm nhi, trái hạnh phúc.
Em có biết,
Một chiều Thu biếc, anh tham lam,
Cầm lòng không đậu, ăn hết chỗ còn lại,
Hóa khùng điên, anh hóa khùng điên, rồi chết.
Em có biết,
Một tối Đông xám, người ta chôn anh,
Huyệt, là nơi trái tim em ngự tọa,
Và nhờ thế, anh phục sinh, sống lại.
lê mai lĩnh
(thơ làm năm 72 tuổi, 2014)
Mừng Năm Bính Ngọ 2026
Bính Ngọ ngựa hồng rước chúa Xuân
Trần gian mở đại hội nghênh tân
Ngàn hoa nở rộ hương thơm ngát
Pháo nố tung bay khói trắng ngần
Năm mới nâng niu niềm hạnh phúc
Cùng nhau xây dựng mối tương thân
Cho tình nhân ái thăng hoa mãi
Bốn bể năm châu sống hợp quần
CN-HNT ,
Jan.26.26_Thg Chap At Ty (713)
Trần gian mở đại hội nghênh tân
Ngàn hoa nở rộ hương thơm ngát
Pháo nố tung bay khói trắng ngần
Năm mới nâng niu niềm hạnh phúc
Cùng nhau xây dựng mối tương thân
Cho tình nhân ái thăng hoa mãi
Bốn bể năm châu sống hợp quần
CN-HNT ,
Jan.26.26_Thg Chap At Ty (713)
Em Là Ai?
Theo luân vũ của tháng, năm, thời khắc
ngàn hoa đang từng bước mở vòng quay
Đóa nghinh tân ươm sắc nắng hây hây
mừng Xuân đến trên mọi miền đất nước.
Trong thành phố mang tên của xác ướp
Người vẫn nêu gương sống đẹp từng ngày
Dù nhiễu nhương, gian khổ đến hôm nay
Sài Gòn vẫn nồng nàn hương quá khứ.
Em, đóa sen của ngọc ngà thiếu nữ
thăng tiến trên băng hoại chốn thị thành
Hiếm hoi thay nghĩa cử của lòng thanh
mang từ ái ẩn trong hồn tịnh độ!
Sài Gòn từ lâu đã trở thành đồ cổ
Đường phố thay tên, người mấy lượt đổi, dời
Dù cao ốc, "bin đinh" nhan nhản dựng khắp nơi
cũng không đủ để Sài Gòn mặn mà thêm nhan sắc.
Em là ai, mà bàn tay cùng ánh mắt
mang hương xưa của nét đẹp Sài Gòn?!
Đôi tay Em mang dấu ấn sắt son
của từ ái và tình người trong cuộc sống.
Ơi cô gái bên dòng đời xao động
Em là mùa Xuân hằng hữu chốn phù vân!
Sài Gòn có Em đẹp hơn biết bao lần
những đèn đóm, màu mè trên phố phường thời xã nghĩa.
Xuân lại về. Hương xuân tràn muôn phía
Sài Gòn nhờ Em thắm mãi nét đoan trang
Trên tay Em lộc biếc nở hoa vàng
thành hạnh phúc thả vào đời oan nghiệt.
Xuân là Em, với dáng ngà diễm tuyệt
hiển hiện qua lối hành thiện giữa đời
Đẹp làm sao Nhân, Nghĩa, Lễ người ơi
thăng hoa giữa Sài Gòn khi Xuân đến!
Huy Văn
( Trước thềm Bính Ngọ 2026 )
https://www.youtube.com/watch?v=YSCJqpSLbf4
Lại Một Mùa Xuân
Lại một mùa xuân
Lại một mùa xuân xa cố hương
Nhìn cây trơ trụi lá bên đường
Nhớ xưa quê mẹ mai đào nở
Thêm chạnh lòng đau khách viễn phương
Ta chẳng chờ, mong, trông, ngóng, đợi
Ngày qua, ngày lại, lại ngày qua
Hè đi, thu đến, rồi đông tới
Năm tháng dài thêm nỗi nhớ nhà
Bắc Mỹ phương này xuân lạnh lắm
Phố phường vẫn vậy, có gì vui?
Tháng hai ta bảo nhau, ừ, Tết
Rồi nghĩ về xuân để ngậm ngùi!
Lại một mùa xuân xa cố hương
Mình ta, ly rượu cạn, đêm trường
Trong mơ nghe pháo giao thừa nổ
Tỉnh giấc hồn còn vương vấn vương...
Vũ Đình Trường
Khúc Du Xuân 曲游春 – 周密 Chu Mật
Chúc Mừng Năm Mới Bính Ngọ
Kính chúc quý vị cao niên và các bạn một mùa xuân và năm mới tuyệt vời.
Nhân dịp xuân về xin mời quý hân hữu thưởng thức bài từ Khúc Du Xuân của Từ Gia Chu Mật.
Thân Kính,
Hồ Hoàng Điệp
曲游春-周密 Khúc Du Xuân – Chu Mật
禁煙湖上薄遊,
施中山賦詞甚佳,
余因次其韻。
蓋平時遊舫,
至午後則盡入裏湖,
抵暮始出斷橋,
小駐而歸,
非習於遊者不知也。
故中山亟擊節余
「閒卻半湖春色」之句,
謂能道人之所未云。
Cấm yên hồ thượng bạc du,
Thi Trung Sơn phú từ thậm giai, dư nhân thứ kỳ vận.
Cái bình thời du phảng, chí ngọ hậu tắc tận nhập Lý hồ, để mộ thủy xuất Đoạn kiều, tiểu trú nhi quy, phi tập ư du giả bất tri dã. Cố Trung Sơn cức kích tiết dư “nhàn khước bán hồ xuân sắc” chi cú, vị năng đạo nhân chi sở vị vân.
禁苑東風外, Cấm uyển đông phong ngoại,
颺暖絲晴絮, Dương noãn ty tình nhứ,
春思如織。 Xuân tứ như chức.
燕約鶯期, Yến ước oanh kỳ,
惱芳情偏在, Não phương tình thiên tại,
翠深紅隙。 Thúy thâm hồng khích.
漠漠香塵隔, Mạc mạc hương trần cách,
沸十里、亂絲叢笛。Phí thập lý, loạn ty tùng địch.
看畫船、盡入西泠,Khán họa thuyền, tận nhập Tây Linh,
閒卻半湖春色。 Nhàn khước bán hồ xuân sắc.
柳陌, Liễu mạch,
新煙凝碧。 Tân yên ngưng bích.
映簾底宮眉, Ánh liêm để cung mi,
隄上游勒。 Đê thượng du lặc.
輕暝籠寒, Khinh mính lung hàn,
怕梨雲夢冷, Phạ lê vân mộng lãnh,
杏香愁冪。 Hạnh hương sầu mịch.
歌管酬寒食。 Ca quản thù hàn thực.
奈蝶怨、良宵岑寂。Nại điệp oán, lương tiêu sầm tịch.
正滿湖、碎月搖花,Chính mãn hồ, toái nguyệt dao hoa,
怎生去得? Chẩm sinh khứ đắc?
Chú Thích
1- Khúc Du Xuân曲遊春: tên từ bài, sáng tác từ đời Tống, có 102 chữ, trắc vận. Cách luật:
X T B B T cú
T X B B T cú
B T B T vận
T T B B cú
T X B X T cú
X B B T vận
T T B B T vận
X T T, T B B T vận
T T B, T T B B cú
B X T X B T vận
T T vận
B B X T vận
T X T B B cú
B T B T vận
X T B B cú
X B B T T cú
X B B T vận
X T B B T vận
T T T, X B X T vận
T T B, T T B B cú
[[X T X T B B cú]]
X B T T vận
B: bình thanh; T: trắc thanh; X: bất luận; cú: hết câu; vận: vần
2- Cấm yên 禁煙 = cấm yên hỏa 禁煙火: không nấu nướng. Vào tiết hàn thưc 寒食 (ăn lạnh) thì mọi người ăn thức ăn nguội đã nấu sẵn từ trước, vì vậy nói cấm đun nấu.
3- Bạc du 薄遊 = du 遊: du ngoạn, chữ bạc 薄 dùng làm chuyển ngữ, vô ý nghĩa.
4- Thi Trung Sơn 施中山: Thi Nhạc 施嶽,tự là Trung Sơn 中山, giỏi âm luật, bạn của tác giả.
5- Phú từ 賦詞: làm bài từ.
6- Thứ vận 次韻: họa vận
7- Cái 蓋: Siêu việt, trội hơn, át hẳn.
8- Du phảng 遊舫 = du thuyền遊船。
9- Lý Hồ 裏湖: xung quanh Tây Hồ ở Hàng Châu 杭州 có 5 bộ phận nhỏ là Lý Tây hồ裏西湖, Tây Lý hồ 西裏湖, Tiểu Nam hồ 小南湖, Nhạc hồ 岳湖 và Bắc Lý hồ 北裏湖. Chữ Lý hồ ám chỉ “Lý Tây hồ” hoặc là “Tây Lý hồ”.
10 - Để mộ 抵暮: đến chiều.
11- Đoạn kiều 斷橋: tên cây cầu ở Hàng Châu.
12- Kích tiết 擊節: tán thưởng.
13- Cấm uyển 禁苑: vườn thượng uyển, ám chỉ cung đình.
14- Dương 颺: gió thổi bay cao.
15- Noãn ty tình nhứ 暖絲晴絮 = ôn noãn hựu tình lãng đích ty nhứ温暖又晴朗的絲絮: nhánh liễu ấm áp và khô ráo, hoặc là cành tơ liễu trong ngày ấm áp và tạnh ráo.
16- Xuân tứ 春思: tình cảm đối với ngày xuân.
17- Yến ước oanh kỳ 燕約鶯期: nam nữ yêu đương hẹn hò với nhau.
18- Phương tình 芳情: có thể hiểu là “Mỹ hảo đích tình hoài 美好的情懷: tình cảm mỹ hảo”, hoặc là “Nùng tình mật ý 濃情蜜意: tình ý nồng thắm”.
19- Thiên 偏 = đặc biệt 特别, rất.
20- Thúy thâm hồng khích翠深紅隙: sâu trong cành lá và qua khe hở những bông hoa, chỉ nơi hẹn hò của các tình nhân.
21- Não phương tình thiên tại, thúy thâm hồng khích 惱芳情偏在,翠深紅隙 = não phương tình, thiên tại thúy thâm hồng kích 惱芳情, 偏在翠深紅隙: nồng tình mật ý đều tại sâu trong bụi cây hoa lá.
22- Mạc mạc 漠漠: phân bố dầy đặc. Cách隔: che lấp.
23- Phí 沸: sôi sục. Ý nói tiếng người huyên náo sôi sục.
24- Loạn ty tùng địch 亂絲叢笛: loạn dây đàn và rừng sáo, tiêu. Đàn sáo vang lừng.
25- Họa thuyền畫船: thuyền sang trọng.
26- Tây Linh 西泠 = Tây Linh kiều 西泠橋: tên một cây cầu ở Tây Hồ 西湖, Hàng Châu, TH.
27- Nhàn khước 閒卻 = không nhàn 空閒, nhàn hạ 閒暇, nhàn. Nhàn khước bán hồ xuân sắc 閒卻半湖春色 = bán hồ xuân sắc chi nhàn khước 半湖春色之閒卻: cái nhàn hạ của nửa hồ xuân sắc.
28- Liễu mạch 柳陌: con đường trồng cây liễu.
29- Liêm để cung mi 簾底宮眉: người cung nữ trong rèm. Tác giả chỉ những người đẹp ở trong lầu khi ấy.
30- Du lặc 遊勒: người cưỡi ngựa đi du ngoạn.
31- Khinh mính 輕暝: hơi tối, chạng vạng.
32- Lê vân mộng 梨雲夢: trong mộng thấy hoa lê nhiều như mây. Người Trương Bang Cơ 張邦基 tự là Tử Hiền子賢, đời Tống宋, soạn ra bộ sách “Hắc Trang Mạn Lục 墨莊漫錄” gồm 10 quyển, quyển thứ sáu chép bài ca “Mộng Khán Lê Hoa Vân Ca 夢看梨花雲歌” của Vương Kiến 王建 đời Đường 唐, trong đó có câu:
薄薄落落霧不分,bạc bạc lạc lạc vụ bất phân,
夢中喚作梨花雲。mộng trung hoán tác lê hoa vân.
Mỏng mỏng tích lũy như sương trông không rõ,
Trong mộng gọi là đám mây hoa lê.
33- Mịch 冪: che trùm, bao trùm, che đậy.
34- Ca quản 歌管: ca hát và hòa nhạc.
35- Thù 酬: báo đáp, thực hiện ý nguyện.
36- Hàn thực 寒食: tiết ăn cơm nguội, không nấu nướng.
37- Nại 奈 = vô nại無奈: không cách nào.
38- Sầm tịch岑寂: cô đơn tịch mịch.
39- Chính 正: chính lúc này.
40- Toái nguyệt 碎月: ảnh của mặt trăng như tan vỡ trên sóng nước.
41- Chính mãn hồ, toái nguyệt dao hoa: chính lúc này toàn hồ, (sóng làm cho) bóng trăng tan vỡ và bóng hoa lay động. Bản khác chép “Chính nhiệm toái nguyệt dao hoa 正恁醉月搖花: chính lúc mặc cho trăng vỡ hoa lay”.
42- Chẩm sinh 怎生 = chẩm dạng 怎樣: sao? thế nào?
Dịch Nghĩa
Ghi chú của tác giả: Đi du ngoạn trên hồ trong tiết hàn thực. Thi Trung Sơn làm một bài từ thật hay. Vậy tôi họa một bài. Du thuyền lúc bình thời, đến xế trưa thì tiến vào Lý Hồ. Lúc hoàng hôn mới thong thả đi ra Đoạn Kiều, dừng lại một tí rồi mọi người tự đi về. Những người không quen đi chơi hồ thì không hiểu tình hình này. Vì vậy Thi Trung Sơn nhiều lần nhiệt liệt tán thưởng câu từ của tôi “Nhàn khước bán hồ xuân sắc”, rằng câu này có thể nói lên được những cảnh sắc mà ông ta chưa nói đến.
Gió xuân ngoài cung đình,
Gió thổi nhánh tơ liễu trong ngày ấm tạnh,
Ý xuân như dệt.
Thời kỳ hẹn ước (của tình nhân),
Ý thắm tình nồng,
Đều tại nơi khóm cây hoa lá.
Dầy đặc bụi thơm che bầu trời,
Mười dặm sôi sục, tiếng đàn sáo loạn xạ.
Nhìn đám thuyền hoa đều vào hết vùng Tây Lãnh kiều,
Nửa hồ xuân sắc nhàn hạ.
Con đường trồng liễu.
Khói mới bay lên ngưng đọng thành mầu xanh biếc.
Ánh chiếu những người đẹp ở trong rèm,
Và những người khách cưỡi ngựa ở trên đê.
Ánh sáng mờ nhạt (như) bao trùm vẻ lạnh,
Chỉ sợ như mộng cảnh hoa lê dầy đặc như mây lạnh lẽo,
Mùi hoa hạnh (thoảng qua tăng thêm) vẻ buồn tịch mịch.
Tiếng đàn hát trong ngày lễ hàn thực.
Cánh bướm cũng phải mai oán đêm lành tịch mịch (ngày lễ đã hết).
Toàn khu hồ chính lúc này, sóng lăn tăn làm ánh trăng tan vỡ và bóng hoa lay động.
(Cảnh đẹp như thế này) làm sao tôi bỏ đi được?
Phỏng Dịch
1 Khúc Du Xuân - Cảnh Hồ Tây
Thượng uyển xuân đưa gió,
Ấm tạnh cành tơ liễu,
Xuân tứ như dệt.
Ước hẹn thời kỳ,
Thắm nồng bao tình ý,
Khóm cây hoa vết.
Ngột ngạt hương thơm cách.
Mười dặm sủi, sáo hò đàn hét.
Thấy họa thuyền, tiến đến Tây Linh,
Nhàn hạ nửa hồ xuân sắc.
Liễu mạch.
Khói lên mầu bích
Ánh cung nữ sau rèm,
Trên đê ngựa bạch.
Mờ tối hàn vây,
Sợ hoa lê lạnh lẽo,
Hạnh hương sầu kết.
Ca hát tiết hàn thực.
Ngại bướm oán, đêm thanh cô tịch.
Chính khắp hồ, nguyệt vỡ hoa lay,
Làm sao bỏ được?
2 Cảnh Hồ Tây
Gió xuân vi vút ngoài cung,
Nhánh khô cành ấm sánh cùng bay cao.
Ý xuân như dệt thanh tao,
Yến oanh hẹn ước xôn xao ý tình.
Cành hoa khóm lá đẹp xinh,
Bụi thơm bay khắp trời xanh mịt mù.
Sục sôi mười dặm lu bù,
Vang lừng ca hát, vi vu quản huyền.
Tây Linh vào hết họa thuyền
Nửa hồ xuân sắc triền miên thanh nhàn.
Hàng cây liễu rủ bên đàng,
Khói lên xanh biếc, ánh màn mỹ nhân.
Trên đê cưỡi ngựa du xuân,
Lạnh lùng chạng vạng xa gần bủa vây.
Sợ hoa lê nhiễm lạnh đầy,
Trong mơ lại tưởng như mây trắng ngần.
Hạnh hương sầu kết mấy phần,
Nhân mùa hàn thực gẩy đàn thổi tiêu.
Đêm về bướm oán cô liêu,
Giữa hồ nguyệt vỡ sóng đều hoa lay.
Đi không đành, cảnh đẹp thay!
11- 2024
***
Khúc Du Xuân, Chu Mật
1/
Gió xuân ngoài vườn cấm
Nắng ấm bay bông liễu
Ý xuân như dệt
Hẹn ước yến oanh
Nao lòng tình ý thắm
Biếc sâu, hồng khép
Mờ mịt bụi thơm cách
Mười dặm sôi, loạn âm đàn địch
Nhìn thuyền hoa vào hết Tây Linh
Bỏ trống nửa hồ xuân sắc
Liễu mạch
Khói lên tụ biếc
Cung nữ bóng hắt rèm
Trên đê du khách
Mờ tối lạnh bầy
Sợ hoa lê mây lạnh
Hương hạnh sầu mịch
Đàn hát lễ hàn thực
Bướm cũng oán đêm lành đã hết
Lúc khắp hồ trăng vỡ hoa lay
Làm sao cất bước?
2/
Tây Hồ
Gió xuân vườn cấm cõi ngoài
Trời quang bông liễu tung bay khắp trời
Ý xuân như dệt con thoi
Yến oanh hẹn ước rong chơi thỏa lòng
Nao nao tình ý thắm nồng
Cành sâu bụi khép thong dong thỏa tình
Phấn thơm mờ mịt hương trinh
Rộn ràng đàn sáo hoa đình dặm xa
Tây Linh vào hết thuyền hoa
Nửa hồ xuân sắc bỏ qua, vắng người
Khói lên đường liễu xanh tươi
Hắt rèm cung nữ, ngựa ngời trên đê
Chiều buông hơi lạnh tràn về
Sợ hoa lê lạnh, sầu kề hạnh hương
Lễ Hàn thực, đàn hát vương
Đêm lành dần hết bướm thương lạc loài
Khắp hồ trăng vỡ hoa lay
Làm sao cất bước lúc này cho đang?
Lộc BắcFev26
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

