Thứ Ba, 23 tháng 6, 2026

Nhìn Nhau - Nhạc & Lời: Nguyên Bích - Piano: Lê Minh Trí - Violin: Lê Duy - Ca Sĩ: Lê Quốc Phú ời:

Nhạc & Lời:Nguyên Bích
Piano: Lê Minh Trí
Violin: Lê Duy
Ca Sĩ: Lê Quốc Phú

Dấu Tình Buồn

 

Hè đã về rồi, em ở đâu?
Nhớ lại ngày xưa ta yêu nhau.
Nhưng vì tôn giáo đành tan vỡ.
Để lại trong tim thấm nỗi sầu.

Rồi bỗng cuồng phong dậy đất trời.
Anh theo lốc xoáy cuốn chơi vơi.
Mấy năm tù ngục mơ hình bóng.
Mơ thấy người tình thương nhớ ơi!

Khi được thả về mong gặp em.
Cho vơi niềm nhớ bao giờ quên.
Người nhà cho biết em đã thoát.
Cùng với chồng con sống ấm êm.

Mấy chục năm rồi sống viễn phương.
Mỗi độ Hè về nhớ dáng thương.
Làm sao quên được người trong mộng.
Dù tóc giờ đây đã điểm sương.

Lâm Hoài Vũ

Cọng Rau Chén Thuốc



Cọng rau chén thuốc cây xanh
Gió mai phe phảy mây lành lững lơ
Xuân tình như một bài thơ
Khúc ca hội ngộ đợi chờ bốn phương
Cuộc đời gói nghĩa tình thương
Chúc nhau sống trọn không vương giọt sầu
Dẫu bao mưa nắng dãi dầu
Qua truông hoạn nạn cơ cầu có nhau
Thời gian nước chảy qua cầu
Đời người còn lại trước sau vẫn bền
Đoạn đường còn lại chênh vệnh
Đau gân mõi gối... gập ghềnh bước chân
Thương anh chúc chị xa gần
Niềm vui xanh lá tình thân không rời.....!


Ngư Sĩ
 

Khi Đá Nở Hoa - Cõi Mực Thong Dong

 
(Cung Lan)

Khi Đá Nở Hoa 

Lời mừng Thi Văn Sĩ Phương Hoa
Đạt giải Vă Bút VNHK 2026

Từ trong vách đá vươn ra
Thiên thu chồi mộng nở hoa thiên tài
Từ trong nguồn cội thiên tai
Muôn năm quý trọng trang đài văn chương

Từ trong ngôn ngữ vô thường
Tâm châu ý ngọc lời thương yêu người
Từ trong vạn sự ở đời
Có riêng một vẻ tuyệt vời an nhiên

Đôi vai nhật nguyệt bình yên
Gánh thân qua nghiệp tới miền thong dong
Từ Văn tới Bút trập trùng
Sáng trong một cõi mênh mông thái hòa …

Rancho Palos Verdes. 15 - 6 - 2026
Cao Mỵ Nhân
***
Cảm Tác:

Cõi Mực Thong Dong


Hồn thơ rạch lối bước ra,
Trải bao dâu bể kết hoa thi tài.
Vượt qua giông bão họa tai,
Trọn đời dâng hiến xây đài cung chương.

Tình thơ thắp sáng tâm thường,
Gieo mầm nhân nghĩa chuyền thương bao người.
Dù cho vật đổi sao dời,
Giữ nguồn minh bạch ngời ngời như nhiên.

Thuyền thơ cập bến đà yên,
Xả buông đa sự thoát miền long đong.
Đường Văn lối Bút trùng trùng,
Lòng trong dạ sáng khai thông yên hòa.

Phương Hoa 
JUN 18, 2026

Email Của Học Trò Cũ


(Thầy Trò gặp nhau ở Sài Gòn ,Việt Nam và San José, CA)

Email Của Học Trò Cũ
Thầy Thương Kính
Dạ! Con Kính chào Thầy! Con rất mừng vì đọc mail của Thầy, và cảm nhận được Thầy vẫn còn khoẻ, Thầy vẫn nhớ rõ những lần Thầy Trò mình gặp nhau.
Ba Má con hiện đang ở chung với con tại Việt Nam. Năm nay Ba Má con cũng 90 tuổi hết rồi, nên già yếu nhiều.
Hiện con vẫn còn đóng phim, nhưng con vẫn dành thời gian gần gũi và chăm sóc Ba Má nhiều hơn trước.
Dạ! Còn về bài viết của Thầy về con. Con xin cảm ơn Thầy thật nhiều. Con chỉ xin phép được edit lại hai chỗ.
1- Con chưa lấy bằng tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm Kỹ Thuật vì con nợ kỳ Bảo vệ Luận Văn Tốt Nghiệp.
Dù các môn học khác con đã pass 100%.
2- Phim Tình Yêu Ven Sông 2026 là phim gì con không biết luôn ạ!
Vì có khi đây là phim con từng đóng lâu rồi, nhưng đã bị các youtuber họ copy và post lên, nhưng họ lại đặt một cái tựa phim khác. Để khán giả tưởng là phim mới, mà click vào xem.
Các phim của con đóng trước đây đã thường xuyên bị như vậy đó Thầy!
Con cảm ơn Thầy thật nhiều. Mỗi lần đi ngang khu nhà cũ Thầy ở cuối Đường Trần Quang Khải, nằm đối diện Đình Nam Chơn, con vẫn luôn nhớ đến Thầy.
Con Kính chúc và mong Thầy luôn dồi dào sức khoẻ, cuộc sống luôn bình an và hạnh phúc ạ!

Con Kính chào Thầy

Trương Minh Quốc Thái

***

Trên đây là Email của một học sinh cũ của tôi cách đây hơn 40 năm viết cho tôi. Đó là Em Trương Minh Quốc Thái. Hiện nay, em là một Nam Tài Tử Điện Ảnh nổi tiếng của Việt Nam đã đóng nhiều phim, và được nhiều giải thưởng về Điện Ảnh. Ngoài ra, Trương Minh Quốc Thái cũng còn là một Ca Sĩ, một Kịch Sĩ xuất hiện trên các sân khấu Ca, Nhạc Kịch trong nước rất thành công.
Một phim do Trương Minh Quốc Thái đóng vai chính cách đây gần 20 năm, được khán giả sau khi xem rất thích và ngợi khen. Đó là “HƯƠNG PHÙ SA”
Phim có nội dung tình cảm nhẹ nhàng, hình ảnh sông nước, ghe thuyền tấp nập, các rặng dừa, các bè lục bình trôi bềnh bồng rất hữu tình và phong cảnh làng quê Việt Nam thân yêu rất đẹp, khiến những ai yêu quê hương, xa đất nước, khi xem xong trong lòng cũng cảm thấy một thoáng rung động và bồi hồi.
Trương Minh Quốc Thái định cư ở Mỹ đã lâu, đã lập gia đình, nhưng hiện nay dành nhiều thời gian sống ở Sài Gòn để có cơ hội chăm sóc, báo hiếu và phụng dưỡng cha mẹ già đã lớn tuổi và đau yếu thường xuyên.

So với nhiều đồng nghiệp dạy cùng Trường Phổ Thông Cơ Sở Cách Mạng Tháng 8 (tên cũ Trường Trung Học Tinh Thần do Linh Mục Phan Phát Huồn làm Hiệu Trưởng, số 289 Đường Lê Văn Duyệt, nằm giữa Biệt Khu Thủ Đô và Quân Vụ Thị Trần Sải Gòn). Tôi may mắn được nhiều học sinh cũ vẫn còn giữ một lòng tôn sư trọng đạo, nhớ đến công ơn Thây Giáo cũ dạy dỗ minh, dù thời gian trôi qua đã gần nửa Thế Kỷ.

Các học trò cũ được tôi trực tiếp làm Giáo Viên Hướng Dẫn (Chủ Nhiệm) vẫn thường xuyên Email thăm hỏi và chúc sức khoẻ tôi vào dịp Tết đến, Lễ lớn, và vào ngày Nhà Giáo Việt Nam 20 Tháng Mười Một.
 
Mỗi khi tôi có dịp về Sài Gòn thăm gia đình, các em đều tổ chức gặp Thầy Giáo cũ và bạn cùng lớp để hàn huyên tâm sự, nhắc lại những kỷ niệm thuở học trò hồn nhiên, thơ mộng. Nhớ lại giờ sinh hoạt cuối tuần được nghe Thầy kể chuyện, Thầy hát, tham gia các trò chơi, tập hát các bài ca ngắn Hướng Đạo. Thầy có kinh nghiệm nhiều năm là một Trưởng Hướng Đạo, nên không khí sinh hoạt rất sôi động, hấp dẫn, vui và bổ ích. Đặc biệt, Thầy lúc nào cũng vui vẻ, không lớn tiếng, không bao giờ áp dụng biện pháp kỷ luật với học sinh. Em nào phạm lỗi. Thầy kiên nhẫn giải thích, khuyên nhủ, và yêu cầu các em hứa không được tái phạm. Các em cho biết, trong đời học sinh của các em trải qua nhiều Thầy Cô Hướng Dẫn lớp, nhưng lớp các em do tôi là Giáo Viên Hướng dẫn mang lại cho các em nhiều hình ảnh và kỷ niệm đẹp thuở học trò không thể nào quên.
Giờ đây, các em đã ngoài 50 tuổi, may mắn thành công trên đường học vấn, có công ăn việc làm ổn định và một mái ấm gia đình hạnh phúc.
 
Phần tôi, ở tuổi ngoài Thất Thập Cổ Lai Hy định cư ở xứ người hơn ba mươi năm. Nhớ lại những tháng ngày vừa mới đặt chân tới vùng đất mới hoàn toàn xa lạ với bao nhiêu bỡ ngỡ, khó khăn tưởng chừng như bỏ cuộc. May mắn, nhờ gia đình Niên Trưởng bảo trợ, nhờ bạn bè cùng Khoá, cùng đơn vị, nhờ các ân nhân không hề quen biết giúp đỡ lúc ban đầu, cùng với vợ con hết lòng thương yêu, đùm bọc và cố gắng phấn đấu không ngừng nghỉ. Nên cuối cùng vượt qua hết những chặng đường nhiều vất vả, chông gai.
 
Hiện nay, gia đình tôi sống trong một căn nhà nhỏ, có mảnh vườn xinh xắn, được tô điểm một số cây cảnh, nằm ở phía Bắc Thành Phố San José, mệnh danh là Thung Lũng Hoa Vàng. Nơi đây, thời tiết quanh năm hiền hòa, cây cối và hoa lá xanh tươi, đi đến bất cứ đâu cũng gặp bà con người Việt.
Thành phố có nhiều chùa chiền, nhà thờ, chợ búa, lễ lạc, sinh hoạt cộng đồng quanh năm, nên tinh thần cũng phần nào thanh thản, thoải mái, và nhẹ nhàng.
 
Tôi cảm thấy những tháng ngày còn lại của tôi thật bình yên, không phải lo toan đối phó với những phức tạp, phiền toái đời thường.
Tôi cho là một Ơn Phước lớn được Thượng Đế ban tặng, dù tôi có tiền muôn, bạc bể cũng không thể mua được.
 
Ước vọng duy nhất cuối đời của tôi là xin Ơn Trên ban cho có sức khỏe, được sống hạnh phúc, vui vẻ bên vợ con và các cháu. Thỉnh thoảng được gặp lại các học trò cũ, Anh Chị Em Hướng Đạo Việt Nam đã một thời sôi nổi trong việc Xây Dựng Phong Trào, Phát Triển, Bảo Tồn, Duy Trì Truyền Thống Văn Hoá Việt Nam, và bạn bè ngày xưa để hàn huyên là đủ mãn nguyện.
 
Trần Đình Phước
(San José, California -17/06/2026)



Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2026

Lòng Cha - Thơ: Chương Hà - Nhạc: Nguyễn Tuấn - Tiếng Hát: Đông Nguyễn

Thơ: Chương Hà
Nhạc: Nguyễn Tuấn
Tiếng Hát: Đông Nguyễn

Our Fathers(Anonymous) - Cha Chúng Tôi(Tâm Minh )

 

Our Fathers

Our fathers toil with hands and heart
To make our lives complete.
They quietly brave the winter cold,
Endure the summer heat.
Our fathers' lives are busy, but
There's always time for us.
They boldly face the ups and downs
And seldom ever fuss.
Our fathers are the greatest dads.
We know you know this, too.
But thank you for the chance to share
Our love for them with you.

Anonymous
***
Cha Chúng Tôi


Cha chúng tôi rất nhọc nhằn
Tay luôn làm lụng, tâm hằng lo toan
Tạo cho cuộc sống chu toàn
Chúng tôi được hưởng bình an vô cùng.
Dù Đông buốt giá lạnh lùng,
Dù Hè nóng nực oi nồng cháy da
Cha làm việc, chẳng nói ra
Âm thầm chịu đựng để mà nuôi con.
Dù đời bận rộn dập dồn
Cha luôn tạo dịp để còn thời gian
Bên con tình cảm chứa chan
Coi thường mọi chuyện chẳng than vãn gì
Vui buồn, sướng khổ sá chi
Cha thường bất chấp, thịnh suy vững lòng.
Cha chúng tôi thật vô song
Quả là vĩ đại ở trong cõi đời
Biết rằng các bạn rõ rồi
Chúng tôi vẫn phải ngỏ lời cám ơn
Tạ lòng bạn vì tình thân
Đã cùng chia xẻ, dự phần ngợi ca
Tình Cha con thật mặn mà
Chúng tôi đều rất yêu Cha nồng nàn.

Tâm Minh (Ngô Tằng Giao)

Dệt Mộng Tôn Vinh Tình Cha

 

Thời gian kết chuỗi thở dài.
Nghe như hoa tuyết trong tay lạnh lùng.
Bao giờ thôi hết mùa Đông?
Bao giờ tìm lại mùa Xuân thắm màu?

Đêm dài thăm thẳm mắt sâu.
Ngày dài chồng chất dạ sầu ly hương.
Bờ môi lấp lánh trùng dương.
Tâm tư cuộn sóng trên đường viễn du.

Khói hương thơm chín vần thơ.
Nhớ Thầy dệt mộng bên bờ âm dương.
Con như say giấc mơ hiền.
Thấy Thầy từ chốn Đào Nguyên trở về.

Cha con đoàn tụ hả hê.
Thơm mùi lúa chín hương quê đậm tình.
Lạy Trời ban phước hiển linh.
Cho con dệt mộng tôn vinh ơn Thầy.

Lâm Hoài Vũ

Hương Cà Chua

 

Một ngày đầu mùa hè. Trong các chợ trái cây bắt đầu có nhiều. Chuối mùa nào cũng có vì nhập cảng từ các xứ nhiệt đới. Những trái dứa xanh xanh vàng vàng xếp hàng ngay ngắn trên quầy bên cạnh những quả dưa hấu đầu mùa. Những hộp dâu to strawberry mọng đỏ xếp xen với các hộp dâu rừng đỏ nhỏ nhỏ xinh xinh raspberry, và những hộp dâu xanh tím blueberry giống như trái sim trong những cánh rừng Blao (Lâm-đồng).

Đang mải nhìn các hàng trái cây tươi mát, chợt đâu đây phảng phất mùi hương hăng hắc của một thứ trái cây khiến tôi dừng lại để tìm xem mùi hương ấy ở đâu. Lâu lắm rồi tôi chưa ngửi thấy mùi trái cây này, một mùi hương của buổi sáng sớm vào hè, trong không khí thanh khiết của ngày mới bắt đầu, với tia nắng đang lên của hừng đông, bụi cây thấp mọc quấn quanh những chậu làm bằng song sắt, lá xanh mơn mởn lay nhẹ đùa theo ngọn gió, những trái cà xanh còn nhỏ lẫn với những trái cà chua chín mọng đỏ…

Lúc ấy tôi khoảng chín, mười tuổi. Mùa hè, ba tôi dẫn mấy chị em tôi theo ba tôi đi làm. Những sáng ba tôi vào trại gia-binh, tôi chạy theo gia đình những người lính vào nơi trồng rau. Trại gia-binh là nơi ở của những gia đình binh lính. Trong khi người lính đi hành quân hay thi hành công vụ, gia đình họ được vào ở trong các trại gia-binh. Ở đây họ có vườn trồng rau để có rau đem bán làm kế mưu sinh.

Là dân thành thị, tôi rất thích thú sống đời sống “nhà quê” trong trại gia-binh. Những căn nhà xây cất tụ tại một khu vực nhất định, còn lại là vườn rau mênh mông. Những luống rau xếp hàng ngăn nắp, nhiều loại rau cải, cà chua, cà pháo, mướp, bí, su su, v.v… Tôi đi theo những người sinh sống trong trại giúp họ hái những trái cà chua đã chín. Những trái cà chua có mùi hương hăng hắc ấy đã vào ngủ trong tiềm thức của tôi.

Năm mươi năm sau… Ba tôi đã qua đời sáu năm nay. Mùi hương cà chua hăng hắc vẫn thoang thoảng đâu đây. Mỗi lần đi chợ vào mùa hè, bao giờ tôi cũng đến hàng cà chua, phải là loại chín cây - “vine ripe” - mới có mùi hương thơm ấy của kỷ niệm. Mỗi lần mua cà chua lại mỗi lần nhớ đến những ngày đi với ba tôi đến trại gia-binh. Có khi mua những trái cà chua chín cây ấy chỉ để nhớ lại một kỷ niệm ngày xưa, để nhớ đến ba tôi.

Ngô Thị Quý Linh
Viết vào ngày giỗ năm giáp-ngọ (Ngày 29 tháng 8 năm 2014)

Demain, Dès L’aube (Victor Hugo)Ngày Mai Lúc Sớm Tinh Sương (Trần Quốc Bảo)

Demain, Dès L’aube

Demain, dès l’aube, à l’heure où blanchit la campagne,
Je partirai. Vois-tu, je sais que tu m’attends.
J’irai par la forêt, j’irai par la montagne.
Je ne puis demeurer loin de toi plus longtemps.

Je marcherai les yeux fixés sur mes pensées,
Sans rien voir au dehors, sans entendre aucun bruit,
Seul, inconnu, le dos courbé, les mains croisées,
Triste, et le jour pour moi sera comme la nuit.

Je ne regarderai ni l’or du soir qui tombe,
Ni les voiles au loin descendant vers Harfleur,
Et, quand j’arriverai, je mettrai sur ta tombe
Un bouquet de houx vert et de bruyère en fleur.

Victor Hugo

 ***

Ngày Mai Lúc Sớm Tinh Sương

Ngày mai lúc sớm tinh sương,
Tức thời, bố sẽ lên đường tới con!
Dù sương trắng phủ làng thôn,
Dù muôn cản trở, núi non chập chùng.
Con ơi, bố sẽ lên đường!
Bởi vì bố biết, con đương mong chờ…
Xa con thương nhớ vô bờ!
Không lòng nào để phút giờ dài thêm.

Ưu tư dằng dặc ngày đêm,
Cúi đầu lầm lũi, đi trên nỗi sầu
Không nghe cũng chẳng nhìn đâu,
Vòng tay cô độc, lòng rầu héo hon!

Lúc chiều vàng xuống đầu non,
Harfleur cập bến những con thuyền buồm,
Là khi bố trọn bước đường,
Thấy con ở giữa nghĩa trang đợi chờ,
Lướt choàng ôm bố, như mơ...
Bố quỳ gục xuống nấm mồ hôn con!
Này hoa thanh-thảo, buy-gon,
Tặng con, để mộ chẳng còn mồ côi.
(… dường như có tiếng… Bố ơi! 
)


Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia

(*) - Chuyện buồn sau đây, đã khiến Victor Hugo viết nên bài Thơ trên:

- Gia đình Victor Hugo & Adèle có 5 con. Trai đầu lòng chết khi còn nhỏ. Con gái thứ hai tên Léopoldine sinh năm 1824 tiếp theo là Charles rồi đến François-Victor và út Adèle - Léopoldine, được cha yêu thương nhất. Năm 19 tuổi (1843) cô kết hôn với Charles Vacquerie, vài ngày sau hôn lễ, hai vợ chồng trẻ dạo thuyền trên sông Seine, chẳng may thuyền bị lật tại Villequier. Léopoldine chìm xuống nước, người chồng cố gắng cứu. Nhưng rốt cuộc, cả hai đều thảm tử. Mất Léopoldine, Victor Hugo đau đớn tột cùng. Lúc ấy. ông đang ở miền Nam nước Pháp, ông chỉ biết cái chết của con gái, từ một tờ báo mà ngẫu nhiên ông đọc trong quán cà phê. - Sau đó, Victor Hugo viết nhiều thơ về con gái. Bài thơ nổi tiếng nhất là "Demain dès l'aube" (Ngày Mai Lúc Sớm Tinh Sương), trong đó ông mô tả việc đi thăm mộ Léopoldine, con gái yêu của ông.    
        

Khi Đàn Ông Rửa Chén

(Ảnh: Tác Giả)

Khi còn ở Việt Nam, hầu hết các ông chồng hiếm khi xắn tay rửa chén giúp vợ. Nhưng qua đến xứ tự do Mỹ, hình như mọi thứ… đảo ngược. Ở đây, cả hai vợ chồng đều bận rộn đi làm, nên việc nhà trở thành “phối hợp bắt buộc”, và các ông bắt đầu… tập tành rửa chén. Ai cũng phải làm quen với bọt xà phòng, với việc cầm chén, cầm bát mà không làm rớt/bể chén, muỗng.

Kể cả những ông tỷ phú Mỹ cũng không ngoại lệ. Hãy tưởng tượng Bill Gates, người từng khiến cả thế giới sửng sốt vì Microsoft, lại có thể xắn tay áo rửa chén sau bữa cơm. Bà Melinda French Gates, vợ cũ của Gates, kể rằng Bill không giỏi nấu ăn, nhưng lại nghiêm túc đến mức… tranh “ưu tiên” rửa chén. Cái hay không phải ở tay nghề, mà ở thái độ. Một vị tỷ phú công nghệ đứng nghiêm túc bên bồn rửa, tôn trọng công việc của người bạn đời. Một bài học nhỏ về khiêm nhường, kể cả đỉnh cao công nghệ cũng phải chịu… nhúng tay trong xà phòng.
Jeff Bezos, ông chủ Amazon, cũng là một ví dụ không kém phần thú vị. Giữa áp lực xây dựng đế chế thương mại điện tử, Bezos vẫn dành thời gian dạy các con lau bát, xếp đĩa, và đôi khi… tự rửa nếu thấy vợ bận. Hình ảnh các tỷ phú xắn tay áo, tay ướt xà phòng, nhìn từ xa chẳng khác gì một người cha bình thường đang vật lộn với bọt biển, vừa hài hước vừa ẩn chứa thông điệp sâu sắc. Trong gia đình, quyền lực không nằm ở tài sản, mà ở sự chia sẻ.
-oOo-

Một lần, hai vợ chồng chúng tôi đưa con đi dự thi bơi lội cho đội tuyển của các trường trung học trong vùng. Các con bận rộn với những vòng bơi, với nước tung tóe, với trọng tài, với bảng điểm, nên chúng tôi ngồi một góc nói chuyện cho qua thời gian. Không khí hồ bơi luôn đầy âm thanh với tiếng còi, tiếng vỗ nước, tiếng la hét cổ vũ, xen lẫn mùi chlorine nồng nặc. Một cảnh tượng hỗn hợp giữa căng thẳng và hài hước, nơi cha mẹ phải tìm cách… sống sót qua những giờ chờ dài.

Chị vợ anh bạn tôi, một người phụ nữ xinh đẹp vui tánh, đang ngồi kế bên vợ tôi, mắt nhìn hồ bơi mà thỉnh thoảng lại nhấp nháy nhìn điện thoại, chắc đang theo dõi “thành tích” con mình. Anh bạn tôi, vốn dễ thương dễ mến và cũng vui tánh (như vợ), mở màn cuộc trò chuyện bằng những câu hỏi bất ngờ. Anh quay sang vợ tôi và hỏi:
– Ở nhà chồng em có phụ em rửa chén không?
Câu hỏi nghe tưởng đơn giản mà khiến vợ tôi phải nhoẻn miệng cười. Chị vợ anh ấy (dường như đoán được ý định) mỉm cười rồi nghiêng người, nói với vợ tôi:
– Ảnh đi tìm đồng minh đó.
Vợ tôi mỉm cười, trả lời rất tự nhiên:
Không những ảnh rửa chén, mà còn nấu ăn cho cả nhà nữa.
Nghe vậy, chị vợ cười, mắt long lanh pha lẫn thích thú:
Thật không đó hả? Vậy mà anh chồng chị… hỏng thể. Khi chị mệt, nhờ anh rửa giùm thôi mà anh ấy mặt mày bí xị, cứ như vừa bị… thiên tai hay mất hết tài sản. Rửa chén nhưng không vui, còn gọi méc mẹ, méc luôn cả mẹ vợ…
Cả bàn vừa nghe vừa cười. Tôi lẩm bẩm trong bụng:
– Ôi, thấy mà thương phận người rửa chén…

Cả nhóm cha mẹ ngồi bên bể bơi cười rần rần. Không khí bỗng vui vẻ hẳn lên. Những câu chuyện về chồng rửa chén bỗng nhiên trở thành “chủ đề nóng” trong hội cha mẹ chờ con thi. Mỗi người đều kể về ông chồng nhà mình; người thì rửa xong lại bỏ quên bát trên bồn, người thì rửa ẩu làm nước văng tung tóe khắp bếp, người thì đứng nhìn bát đĩa mà mặt nhăn như vừa chịu trận. Và ai cũng đồng ý một điều, rửa chén là một nghệ thuật, và đôi khi còn là một “trận chiến nội tâm” cực kỳ hài hước.

Chị vợ anh bạn lại kể tiếp, giọng pha chút kịch tính:
– Mỗi lần nhờ anh rửa, anh ấy còn kêu: “Anh không quen rửa chén và chưa bao giờ biết! Rồi khi úp chén vào máy rửa, anh gọi phone méc . Chị đứng bên cạnh mà cười rũ, vừa thương vừa… tức cười.”
Bây giờ, mỗi lần khi thấy tôi rửa chén là vợ tôi lại trêu:
– Anh rửa chén rồi có gọi phone méc mẹ hay méc má em không đó?
Tôi cười toe, giả bộ giận dỗi:
– Chọc nữa là méc đó…
Nghe xong, hai vợ chồng đều cười.

Trong khoảnh khắc đó, tôi tự nhủ, những ông chồng biết rửa chén, biết làm việc nhà mà vẫn vui vẻ, chẳng phải chỉ giúp vợ, mà còn rửa luôn những định kiến cũ kỹ trong chính mình. Và biết đâu, giữa tiếng nước róc rách, mọi người đều thấy được một phiên bản đời thường nhưng hạnh phúc của Bill Gates hay Jeff Bezos trong chính căn bếp của mình?

Những ông chồng biết rửa chén không phải vì họ “biết điều” hay sợ vợ. Họ rửa vì hiểu rằng yêu thương đôi khi nằm ở những việc cực nhỏ. Một cái chén sạch, một chiếc đĩa gọn gàng, một bàn tay thấm nước mà vẫn dịu dàng. Đó là cách nói: “Anh ở đây với em”, không cần lời hoa mỹ hay to tát.

Nếu Bill Gates hay Jeff Bezos làm được, thì còn bao nhiêu người bình thường, đang bận rộn với cơm áo, lại tự nhủ: “Mình quá lớn để làm chuyện nhỏ”? Thật ra, hạnh phúc gia đình không đo bằng thành tựu, mà bằng những bọt xà phòng lăn tăn trên tay.

Vậy nên, lần tới khi thấy chồng xắn tay áo rửa chén, đừng cười. Biết đâu anh ấy vừa rửa bát, vừa rửa sạch những định kiến cũ kỹ, vừa rèn luyện kiên nhẫn, vừa nhắc nhở cả nhà rằng tình yêu đôi khi… bắt đầu từ bồn rửa chén. Và biết đâu, giữa tiếng nước róc rách, bạn còn nhìn thấy phiên bản đời thường của Bill Gates hay Jeff Bezos đang cười khúc khích sau lưng.

Võ Phú

Đỗ Gia Trang Trên Đồi Mê Linh

 
(Hình Bố trước năm 1975)

Đỗ Dung kính nhớ Bố.

Có những ngôi nhà biến mất khỏi mặt đất từ rất lâu nhưng vẫn còn nguyên trong ký ức.
Tôi nghĩ về điều đó vào một chiều cuối năm, khi ngồi bên cạnh Bố trong căn phòng nhỏ của viện dưỡng lão.

Ngoài cửa kính, trời mùa đông California xám đục. Mấy cành cây trơ lá run nhẹ trong gió. Chiếc tivi đặt ở góc phòng vẫn mở nhưng không có tiếng. Ánh sáng xanh nhấp nháy trên khuôn mặt đã hằn sâu những nếp thời gian.
Tôi cúi xuống hỏi:
“Bố có biết con là ai không?”
Ông ngẩng lên nhìn tôi. Đôi mắt đục mờ vì tuổi tác bỗng sáng ra một chút.
“Dung.”
Chỉ một tiếng gọi ấy thôi.
Bao nhiêu năm tháng bỗng quay về.

Tôi lại thấy mình đứng trong căn nhà cũ ở Mai Hắc Đế của Hà Nội ngày xưa. Những buổi sáng mùa đông, sương còn đọng trên mái ngói. Mùi hương trầm len lỏi trong từng gian nhà. Bộ sập gụ bóng màu thời gian nằm giữa phòng khách. Trên mặt tủ chè khảm xà cừ, những ông tiên trong tích Bát Tiên vẫn lấp lánh dưới ánh đèn vàng.
Đó là thế giới đầu tiên của tuổi thơ tôi.

Một thế giới có tiếng guốc của Mẹ đi trong sân. Có tiếng anh chị em gọi nhau í ới. Có mùi nước mắm chưng trên bếp. Và có tiếng chuông cơm của Bố.
Ba hồi dài.
Lúc nào cũng vậy.
Tiếng chuông vang lên là mọi cuộc chơi phải dừng lại.
Đứa ở sân trước chạy vào.
Đứa ở sân sau chạy lên.
Đứa còn đang đọc sách cũng phải gấp sách lại.
Cả nhà ngồi quanh mâm cơm như một nghi lễ không ai được phép vắng mặt.
Ngày ấy chúng tôi nghĩ đó là luật.
Nhiều năm sau mới hiểu đó là tình yêu.

Có những người cha thể hiện tình yêu bằng những lời âu yếm. Có người bằng những cái ôm. Bố tôi lại chọn cách riêng của ông: dựng nên một nếp nhà.
Ông vốn là người lính.
Người lính thường tin vào kỷ luật như tin vào xương sống của một đời người.

Khi gia đình chuyển vào Sài Gòn, căn nhà trên đường Thành Thái dần trở thành một thế giới riêng mang dấu ấn của ông. Chuông điện lớn được lắp ngay phòng khách. Mỗi người có một tín hiệu riêng. Phòng ngủ của mấy chị em được ông gọi bằng cái tên rất nhà binh: “Trại nữ binh”.
Mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn bật cười.
Ngay cả tuổi thơ của chúng tôi cũng được tổ chức theo kiểu nhà binh.
Nhưng lạ thay, trong ký ức, tất cả đều ấm áp.
Kỷ luật của Bố chưa bao giờ làm người ta sợ.
Nó giống hàng rào quanh một khu vườn hơn.
Nhờ có nó mà những đứa trẻ được lớn lên trong an toàn.
Bên dưới vẻ nghiêm nghị ấy là một tâm hồn mềm đến không ngờ.

Ông mê nhạc tiền chiến.
Những đêm yên tĩnh, từ chiếc máy hát trong phòng khách vang lên Suối Mơ, Thiên Thai, Con Thuyền Không Bến. Có những bản nhạc tôi đã quên gần hết lời nhưng mỗi lần nghe lại vẫn thấy hiện lên bóng dáng Bố ngồi lặng lẽ bên tách trà.
Ông thích thơ.
Thích viết.
Thích những câu chữ đẹp.

Có lần tôi than phiền rằng hôm sau phải thuyết trình ở trường. Sáng dậy đã thấy trên bàn một bài viết hoàn chỉnh ông thức khuya chuẩn bị cho con gái.
Đến bây giờ tôi vẫn không biết trong đêm ấy ông đã thức đến mấy giờ.
Nhưng tôi biết chắc một điều:
Có những người cha không nói "Bố thương con".
Họ dành cả cuộc đời để làm điều đó.
Nhà tôi đông con.
Đông đến mức người ngoài nhìn vào thường ngạc nhiên.
Vậy mà bằng một cách nào đó, Bố vẫn biết rõ từng đứa.
Biết đứa nào yếu đuối.
Biết đứa nào bướng bỉnh.
Biết đứa nào đang buồn.
Biết đứa nào cần được giúp đỡ.
Mỗi người nhận từ ông một tình thương khác nhau nhưng không ai thấy mình bị bỏ quên.

(Bố Mẹ và 12 người con trong ngày cưới của cháu ngoại Thiên Khôi)

Có lẽ vì thế mà cho đến tận bây giờ, khi tóc đã điểm bạc, anh chị em chúng tôi vẫn nhắc về ông như nhắc về tâm điểm của một vòng tròn.
Rồi đất nước đổi thay.
Những cơn sóng lớn của lịch sử tràn qua từng mái nhà.
Gia đình tôi cũng không nằm ngoài dòng chảy ấy.
Một ngày, người cha vẫn đứng đầu bàn ăn bỗng phải rời khỏi nhà để bước vào những năm tháng cải tạo.
Khi ấy tôi còn trẻ.
Chưa đủ tuổi để hiểu hết nỗi đau của người lớn.
Nhưng tôi nhớ rất rõ khuôn mặt của Mẹ.
Nhớ những đêm đèn khuya.
Nhớ mùi nhang trên bàn thờ.
Nhớ sự chờ đợi kéo dài tưởng như không có điểm cuối.

Sau này đọc lại những dòng di bút của Bố, tôi mới hiểu phần nào sức mạnh đã giúp ông đi qua những năm tháng ấy.
Ông không viết về hận thù.
Ông viết về nhân cách.
Ông không nói đến thất bại.
Ông nói đến lòng tự trọng.
Có những con người càng ở trong nghịch cảnh càng hiện rõ phẩm giá của mình.
Bố thuộc về số ít những người như thế.

Ngày đoàn tụ ở San Francisco, tôi nhìn thấy một người đàn ông gầy hơn, già hơn, tóc bạc hơn.
Nhưng không phải là một người bị đánh gục.
Tôi nghĩ có những chiến thắng không ai nhìn thấy.
Đó là khi một con người vẫn giữ được phần tốt đẹp nhất của mình sau tất cả những gì đã xảy ra.
Những năm cuối đời, sức khỏe của ông yếu dần.
Bệnh tật đến như những cơn thủy triều không thể cưỡng lại.
Mẹ cũng già đi.
Hai người chậm rãi bước về phía bên kia cuộc đời.

Có lần nhìn họ ngồi cạnh nhau trong phòng bệnh, tôi chợt nghĩ đến hai ngọn đèn dầu đã cháy gần cạn.
Ánh sáng không còn mạnh.
Nhưng vẫn sáng.
Vẫn đủ để soi cho nhau.
Ngày ấy, Bố thường nói về một giấc mơ.
Ông gọi nó là Đỗ Gia Trang.
Một khu nhà trên đồi Mê Linh.
Một mặt hồ.
Một dãy nhà hình chữ U.
Ông bà ở giữa.
Con cháu quây quần xung quanh.
Ông còn vẽ sơ đồ bằng bút chì và ghi tên từng đứa con vào từng phòng.

Nhiều năm qua đi.
Giấc mơ ấy chưa bao giờ được xây dựng bằng gạch đá.
Nhưng càng sống lâu, tôi càng hiểu rằng Bố đã xây nó rồi.
Ông xây bằng một vật liệu bền hơn xi măng.
Ông xây bằng ký ức.
Bằng tiếng chuông cơm ba hồi.
Bằng những bài hát cũ.
Bằng những lời dạy đơn sơ.
Bằng những giọt nước mắt ngày tiễn con gái về nhà chồng.
Bằng khí phách của một người lính không chịu đánh mất mình.
Bằng tình yêu bền bỉ dành cho gia đình.

(Bầy con gái của Bố tại Đỗ Gia Trang _ Colfax)

Cho nên hôm nay, khi nhìn lại, tôi không còn tiếc ngôi nhà trên đồi Mê Linh nữa.
Bởi vì Đỗ Gia Trang chưa bao giờ nằm ở một địa chỉ nào trên bản đồ.
Nó nằm trong chúng tôi.
Trong cách anh chị em vẫn tìm đến nhau.
Trong cách con cháu vẫn nhắc tên Ông Bà.
Trong cách một gia đình được nối tiếp qua nhiều thế hệ bằng lòng biết ơn và ký ức.
Chiều cuối năm ngoài cửa kính đã xuống hẳn.
Tôi ngồi bên cạnh Bố.
Nắm bàn tay gầy guộc của ông trong tay mình.
Bàn tay ấy đã đi qua chiến tranh, tù đày, ly biệt và đoàn tụ.
Bàn tay ấy đã dựng nên một mái nhà.
Và bỗng nhiên, từ rất xa trong ký ức, tôi lại nghe thấy tiếng chuông cơm năm nào.
Ba hồi dài.
Rõ ràng.
Ấm áp.
Như thể suốt cuộc đời này, Bố vẫn đang gọi chúng tôi trở về.

Đỗ Dung
(Hình ảnh gia đình, Tác giả cung cấp)


Tổng Thống Charles De Gaulle - Lược Dịch & Sưu Tầm: Thái Lan

(21/12/1958 :De Gaulle đắc cử Tổng Thống Pháp)

A/- Tổng Thống Charles De Gaulle
 

Khi con gái Anne chào đời, Charles de Gaulle đã viết thư cho người bạn Lucien Nachin bày tỏ hy vọng rằng cô bé sẽ sống đến năm 2000. Ai có thể ngờ rằng đứa trẻ yếu ớt ấy chỉ sống được hai mươi năm ngắn ngủi; và ai có thể ngờ rằng cô bé lại ảnh hưởng sâu sắc đến cha mình, bộc lộ trong vị tướng tương lai một tình cảm dịu dàng bất ngờ và mãnh liệt?

Tháng 1 năm 1928: trong khi Pháp vẫn đang chiếm đóng thành phố Trier của Đức, Tư lệnh Tiểu đoàn Charles de Gaulle hân hoan chào đón sự ra đời của đứa con thứ ba, một bé gái tên Anne. Nhưng vài tháng sau, gia đình de Gaulle phải đối mặt với một chẩn đoán tàn khốc: con gái họ mắc hội chứng Down (trisomy). Đau lòng trước tin này, Charles và Yvonne de Gaulle đã chọn giữ Anne bên mình, trái với phong tục thời bấy giờ. Họ định cư tại Colombey-les-Deux-Églises, trong một ngôi nhà lớn tránh xa tiếng ồn và những ánh mắt tò mò, để mang lại cho con gái sự bình yên và sự bảo vệ rất cần thiết cho cô bé.

Trong những năm tháng đen tối của Thế chiến thứ hai, khi Tướng de Gaulle gánh vác trọng trách của nước Pháp tự do trên vai, sự hiện diện của Anne bên cạnh ông trở thành một chốn bình yên thực sự. Trong mắt ông, cô là hiện thân của điều khiêm nhường và dễ mến nhất: tình yêu thương của một đứa trẻ ngây thơ.

Nhưng số phận của Anne không tránh khỏi bi kịch. Năm 1948, ngay trước sinh nhật lần thứ 20, cô gái trẻ đột ngột qua đời, để lại Charles de Gaulle đau khổ tột cùng. Tuy nhiên, người cha đau lòng này đã tìm thấy sức mạnh từ mất mát đó để vượt qua mọi trở ngại và hướng về tương lai, như thể ân sủng của Anne đã dẫn lối cho ông.



Vượt ra ngoài câu chuyện lịch sử, tập phim này của "Những Hồ Sơ Lịch Sử Vĩ Đại" mời chúng ta khám phá những mối liên hệ mật thiết đã định hình tâm hồn của Tướng de Gaulle, hé lộ cả ánh sáng và bóng tối trong cuộc đời ông.

Hãy cùng đắm mình vào lịch sử của những nhân vật vĩ đại và những sự kiện then chốt đã định hình thế giới của chúng ta! Với lòng nhiệt huyết và tài năng, Franck Ferrand hé lộ những câu chuyện hậu trường của lịch sử vĩ đại, khám phá những bí ẩn, bí mật và những sự kiện ít được biết đến: một món quà dành cho những người yêu thích quá khứ, từ thời tiền sử đến lịch sử đương đại.

Được thực hiện bởi Audiomeans. Truy cập audiomeans.fr/politique-de-confidentialite để biết thêm thông tin.

Lược Dịch: Thái Lan
---0O0---


Sưu Tầm Và Copied

Thay vì giấu giếm cô con gái mắc hội chứng Down, Charles de Gaulle đã nuôi dạy cô một cách tự hào, và cô trở thành trái tim cuộc đời ông.

Khi Charles de Gaulle qua đời năm 1970, ông đã đưa ra một yêu cầu thầm lặng khiến nhiều người ngạc nhiên. Ông không muốn một tang lễ cấp nhà nước long trọng ở Paris. Ông yêu cầu được chôn cất tại ngôi làng nhỏ Colombey les Deux Églises, bên cạnh con gái Anne của mình. Đối với ông, nơi an nghỉ đó quan trọng hơn bất kỳ tượng đài nào.

Anne sinh vào ngày đầu năm 1928, là con út trong ba người con. Cô mắc hội chứng Down, một tình trạng bị bao vây bởi nỗi sợ hãi và những lời đồn đại vào thời điểm đó. Các bác sĩ và xã hội thường đổ lỗi cho cha mẹ và khuyên các gia đình nên giấu những đứa trẻ như cô khỏi tầm nhìn của công chúng. Đối với các gia đình quyền lực và địa vị, việc gửi những đứa trẻ như vậy đi nơi khác được coi là bình thường.



Charles và vợ Yvonne đã từ chối. Họ nuôi dạy Anne ở nhà cùng với anh trai Philippe và chị gái Élisabeth. Không có bí mật, không có xấu hổ, không có sự chia cách. Cô chỉ đơn giản là con gái của họ.

Đối với thế giới, de Gaulle là người xa cách và cứng rắn. Một nhà lãnh đạo được tôi luyện bởi chiến tranh, kỷ luật và mệnh lệnh. Nhưng trong ngôi nhà của mình, ông đã bộc lộ một khía cạnh mà ít người thấy. Bên cạnh cô, ông cười thoải mái. Ông hát những bài hát, kể chuyện và chơi trò chơi. Bạn bè nhận thấy rằng người đàn ông hiếm khi thể hiện cảm xúc nhưng đã hoàn toàn vui vẻ, thoải mái khi ở bên cạnh cô.

Ông gọi cô là niềm vui của tôi. Anne không đòi hỏi gì ở ông ngoài tình yêu, và trong sự giản dị đó, ông tìm thấy sự bình yên. Cô chưa bao giờ bị đối xử như một người yếu đuối hay thấp kém. Cô được trân trọng, luôn được đón nhận và yêu thương vô điều kiện.

Tình yêu đó không chỉ dừng lại trong gia đình. Sau chiến tranh, Charles và Yvonne đã thành lập Quỹ Anne de Gaulle. Họ biến một lâu đài thành một mái ấm cho những phụ nữ trẻ bị khuyết tật trí tuệ, nhiều người trong số họ đã bị bỏ rơi. Vào thời điểm mà sự hỗ trợ gần như không có- họ đã chọn hành động thay vì im lặng.
Cuộc đời của Anne ngắn ngủi. Cô qua đời vì viêm phổi năm 1948, ngay sau khi tròn hai mươi tuổi, trong vòng tay cha mình. Trong nỗi đau buồn, de Gaulle thì thầm rằng giờ đây cô cũng giống như những người khác, cuối cùng đã được giải thoát khỏi những giới hạn mà thế giới đã đặt ra cho cô.
Sau khi cô qua đời, ông luôn mang theo ảnh của cô bên mình. Ông tin rằng sự hiện diện của cô đã bảo vệ ông, ngay cả trong một vụ ám sát nhiều năm sau đó. Dù là do số phận hay do đức tin, ông chưa bao giờ nghi ngờ tầm quan trọng của cô trong cuộc đời mình.
Charles de Gaulle tìm thấy sự bình yên sâu sắc nhất không phải ở khả năng lãnh đạo hay chiến thắng, mà ở tình yêu thương dành cho một đứa con mà thế giới không cảm thông.

Từ đây cho ta thấy phẩm giá không nằm ở trong khả năng. Mà nằm ở việc chúng ta lựa chọn như thế nào?

Phan Thế Nghĩa (Lược dịch từ Historical Fragments) 

Nhớ Đến Phụ Từ



Trên đỉnh yên bình mây trắng bay
Nghiêm đường khuất núi chục năm nay
Gia đình gánh vác Cha ra mặt
Sự nghiệp lo toan Mẹ tiếp tay
Nợ nặng trần đời nhiều khổ nhọc
Bầu đầy thế sự lắm chua cay
Nhân duyên hoàn mãn người lìa thế
Nhớ đến phụ từ, thương tiếc thay!


Duy Anh
Father's Day Every Year


Demain, Dès L’aube (Victor Hugo)Ngày Mai, Ngay Lúc Rạng Đông (Ngô Tằng Giao)

 

Demain, Dès L’aube

Demain, dès l’aube, à l’heure où blanchit la campagne,
Je partirai. Vois-tu, je sais que tu m’attends.
J’irai par la forêt, j’irai par la montagne.
Je ne puis demeurer loin de toi plus longtemps.

Je marcherai les yeux fixés sur mes pensées,
Sans rien voir au dehors, sans entendre aucun bruit,
Seul, inconnu, le dos courbé, les mains croisées,
Triste, et le jour pour moi sera comme la nuit.

Je ne regarderai ni l’or du soir qui tombe,
Ni les voiles au loin descendant vers Harfleur,
Et, quand j’arriverai, je mettrai sur ta tombe
Un bouquet de houx vert et de bruyère en fleur.

Victor Hugo
***
Các Bài Dịch:

Ngày Mai, Ngay Lúc Rạng Đông

Ngày mai ngay lúc rạng đông
Lúc làng quê đã sáng trưng khắp vùng
Thời Cha sẽ bước lên đường
Con ơi, Cha biết con đương mong chờ.
Cha vượt rừng, núi mịt mờ
Nào đâu có thể mãi mà xa con.
Cha đi, chìm lắng nỗi lòng
Chẳng nhìn ngoại cảnh, không buồn nghe chi,
Đơn côi, lầm lũi bước đi
Lưng khòm, tay chắp, buồn thì triền miên,
Với Cha ngày tối như đêm
Thiết đâu ngắm ánh vàng lên chiều tà
Ngắm buồm Harfleur trôi xa.
Bước chân vội tới chính là mộ con
Cha âu yếm đặt đôi vòng
Hoa “ô rô” lá xanh còn thướt tha
Và chùm thạch thảo nở hoa.

Ngô Tằng Giao
(5-2026)