Thứ Năm, 23 tháng 4, 2026

Cánh Nhạn Về Đâu - Thơ: Phương Hoa - Nhạc: Trần Đại Bản

Thơ: Phương Hoa
Nhạc: Trần Đại Bản


Mấy Thu


Trở giấc!
Tiếng ai gọi bên thềm?
Chừng như xào xạc
Lá rơi êm!
Dạ lý hương đêm
Hồn cô phụ
Quyện ngát bên người len thâu đêm
Trời chữa chớm Thu lá vội ửng màu
Trời xa
Phương lạ
Chợt cơn đau
Cuồng lưu chảy siết dòng sông mộng
Cuốn theo tình nặng ngập dâng cao
Xua gió
Lùa chút hương xa bay
Ru tình nhân ảnh tròn cơn say
Êm êm tiếng sáo dìu Dạ khúc
Tình nhân!
Nhập mộng về đêm nay
Hỡi người xa ơi! Hỡi hương gần
Còn mấy Thu?
Thu đến bao lần?
Nhắn gió theo mây về chốn ấy
Một lần hoài vọng
Tim mãi bâng khuâng

Kim Phượng

Biển...

( Ảnh: Kim Oanh)

Ngày xem sóng vổ trườn bờ
Đêm nghe biển hát mơ hồ ru ai…
Ru ta ngưng mắt lệ cài
Ru người nồng giấc … đừng lay biển lòng?
Biển đời …ôi quá mênh mông!
Biển tình xanh ngát anh đong mơ đầy
Đong cho em chút hương say
Giấc buồn viễn xứ thôi cài lệ sương!…

Yên Dạ Thảo
22.04.2026


Từ Trên Cao...



Nhà ta đó
Ẩn dưới những tầng mây
Chỉ thấy trong tưởng tượng
Con người chúng ta đó
Cũng thấy được gì đâu
Hay chỉ hiện qua kính viễn vọng
Tất cả sinh vật đều quá nhỏ
Nhỏ li ti như con siêu vi
Nhỏ hơn cả một Nano
Hay nhỏ hơn bất cứ đơn vị nào đo được
Hành tinh của chúng ta đó
Độ lớn có nghĩa gì đâu
So với các thiên thể trong vũ trụ bao la
Thời gian của một đời ta sống
Được bao nhiêu Sát na!
Lâu thế nào so với hàng triệu năm lập địa
Một ngày nào đó
Địa cầu chúng ta
Sẽ vỡ tan tành
Thân xác con người
Cũng tan thành bụi
Bay trong vũ trụ
Linh hồn đi đâu?
Hư không!

ChinhNguyên/H.N.T. 
Nov.1.24 (671)
(Cùng tác giả: Ta Mất Ta Rồi Vũ Trụ Của Ta Ơi! 2022)

Tiểu Thư Thời Bao Cấp

(Năm 17 tuổi với đứa cháu chụp cạnh nhà thờ Đức Bà Sài Gòn)

Có tiếng gọi ngoài cổng:
- Cô Thoa ơi, cô Thoa..
Anh Thu nhanh chân bước ra, thấy bà Mộc bưng một khay nhỏ đựng bát chè táo xọn và một cái bánh gói lá chuối.
- Hàng của cô Thoa, cậu mang vào nhà cho em nó ..
Bà Mộc giao hàng xong vội ba chân bốn cẳng quay về, anh Thu chưa kịp hiểu gì, vừa lúc ấy Thoa từ trong nhà chạy bay ra giải thích:
- Bác ấy mới làm xong nóng hổi nhờ em mua mở hàng… giùm.
Anh Thu đã hiểu ra, mắng cô em gái:
- Muốn ăn thì đến chỗ mà mua, có đâu chảnh chọe để bà Mộc mang hàng đến tận nhà. Bác ấy tuổi đáng cha mẹ mình.
Anh Thu là người anh thứ ba khó tính và nghiêm trang nhất nhà. Trời xui khiến sao hôm nay bà Mộc đến giao hàng nhằm lúc Thoa đang ngủ trưa nên anh Thu mới biết vụ này. Anh Thu chỉ thị:
- Bỏ cái tính tiểu thư ấy đi. Hôm nay là lần cuối cùng Thoa nhận hàng của bà Mộc.

Bà Mộc là hàng xóm cách nhà Thoa hai dãy nhà, trước 1975 chồng bà làm công chức nuôi một vợ một con an nhàn thanh lịch, sau 1975 ông mất việc, phải sống tần tiện theo thời, hai vợ chồng đùm bọc lẫn nhau, con gái lấy chồng cũng nghèo chẳng giúp đỡ được gì. Bà Mộc bán hàng quà ngay trước cửa nhà, bà nấu chè, nấu xôi, làm bánh bán cho cư dân trong xóm. Buổi trưa bà làm hàng và bán lai rai đến chiều tối.

Buổi trưa, sau một giấc ngủ ngắn, ở cái giờ chưa đến bữa cơm chiều người ta thường thèm ăn quà vặt, Thoa đã đến mua hàng của bà Mộc, khi thì bát chè táo xọn thoảng mùi hoa bưởi, khi thì cái bánh giò hay cái bánh nếp nhân mặn, nhân ngọt, bà thay đổi món thường xuyên, món nào cũng ngon. Bà Mộc phát giác ra hôm nào Thoa mở hàng là hôm ấy bà bán hết sớm, bà bảo Thoa nhẹ vía và nhờ Thoa đến mở hàng mỗi ngày, để chắc ăn hơn bà Mộc đích thân mang hàng đến tận nhà giao cho Thoa những món mà cô đã dặn từ hôm trước.
Từ hôm bị anh Thu mắng, Thoa có biệt hiệu “Tiểu Thư” dù là tiểu thư…ăn hàng

Mà Thoa cũng tiểu thư thật đấy. Mẹ sinh ra đàn con ai cũng “bình thường”, tới năm Bính Ngọ 1966 mẹ bỗng …sinh ra một “tiểu thư” vì nhà chẳng cao sang quý tộc gì mà Thoa thì khó tính “sang chảnh” ngay từ thời còn nhỏ. Nhà bán hàng nước giải khát Thoa đòi uống chai cam đỏ mà mẹ mở lộn chai cam vàng là Thoa khóc bắt đền mở lại chai khác. Hàng cơm tấm bán trước cửa nhà, hôm nào mẹ chưa kịp mua, họ bán hết hàng là Thoa khóc nhè lại…bắt đền mẹ.

Người chị cả liên tiếp làm nhiệm vụ bế em vì mẹ sinh năm một. Chắc thời ấy các bậc cha mẹ không quan tâm tới sinh đẻ có kế hoạch, nhà 7- 8 đứa con là thường, nhà nào 4-5 con coi như “hiếm muộn” hơn người khác. Chị cả bế em đã “kinh nghiệm” 4 đứa mà chưa “cực khổ” bằng đứa thứ 5 tuổi con ngựa này.

Bé Thoa có cái trán vồ, mũi tẹt, đôi mắt mí lót, tính tình thì “dữ dằn” thế mà không hiểu sao ai cũng khen dễ thương, thấy là muốn nựng, vuốt tóc, bẹo má Thoa liền bị Thoa phản đối hẩy tay ra và khóc ré lên ôm lấy chị, chị cả lại phải dỗ dành và bồng bế nó mỏi cả tay.

Cũng bú sữa mẹ như các anh chị, Thoa lớn lên vù vù, 7-8 tuổi đã biết điệu đàng, Thoa nhõng nhẽo mẹ đòi mua váy đầm, áo dài, đôi guốc và không thiếu cặp mắt kính với cây dù. Những “báu vật” này mẹ và Thoa dấm dúi cất giấu trong một ngăn tủ trên căn gác xép. Mẹ thì sợ các con lớn cằn nhằn mẹ chiều Thoa quá sinh hư. Thoa thì sợ các anh chị mắng.
Mỗi lần theo mẹ đi đám cưới nào Thoa đều mang các món “hàng hiệu” này ra dùng, nên cũng chẳng thể dấu được lâu.

Mẹ mất tháng Tư năm 1975 khi Thoa lên 9, chỉ còn cha cùng các anh chị. Người mẹ, người cưng chiều Thoa nhất không còn nữa nhưng Thoa vẫn còn tính cách “tiểu thư” cho dù sau 1975 cuộc sống mới vô cùng khó khăn của thời bao cấp xã hội chủ nghĩa.

Thoa và Thủy nhỏ bạn cùng xóm đi học thêm Toán Lý Hóa chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp phổ thông sắp tới. Một hôm hai đứa đạp xe về gần tới nhà trời bỗng đổ mưa, hai đứa đạp xe nhanh, xe đạp Thoa bị trật bánh tại đường ray xe lửa khi ngang qua trại Z755 ( là trại lính truyền tin trước 1975) , Thoa ngã một cú đau điếng, nhỏ Thủy vội vàng đỡ Thoa dậy và hai đứa cùng đội mưa đạp xe tiếp. Về đến nhà.Thoa lạnh run vì mưa ướt, thay quần áo soi gương Thoa mới biết cái răng cửa bị gãy, cô nàng khóc òa tức tưởi vì mất một cái răng.

Anh Thu nghiêm khắc mà rất được việc. Ngay ngày hôm sau anh Thu đã chở Thoa đi nha sĩ Ngọc Hà ở Tân Định để làm răng lại . Nhỏ Thủy xuýt xoa:
- Thời buổi bao cấp tiền ăn uống còn phải tiết kiệm mà mày đi nha sĩ làm răng, hao bạc lắm đó.
Thoa phải trồng răng mới ( implant) Thời đó không có răng giả tạm như bây giờ, Thoa bị “trống vắng” môt cái răng cửa trông thật là vô duyên. Đi học hay ra ngoài đường Thoa tránh giao tiếp với mọi người và ai nói gì Thoa cũng chỉ ….mỉm cười. Anh Thu là người chở Thoa đi lại mấy lần theo hẹn của nha sĩ cho đến khi răng mới hoàn tất.
Thoa và Thủy lại tung tăng đi chơi với nhau như thường lệ sau một thời gian ngắn Thoa phải ngồi nhà chờ làm răng. Hôm ấy Thoa rủ Thủy đi Tân Định để sửa lại đôi giày cũ. Thủy thắc mắc:
- Chợ Gò Vấp cũng có chỗ sửa giày kìa. Sao đi xa Tân Định?
- Vì có hàng bún ốc ngon trong chợ Tân Định. Hiểu chưa?
- Hiểu rồi. Thủy hí hởn đồng ý.

Thế là chỉ vì tô bún ốc Thoa đã mang đôi giày cũ vượt đường xa từ Hạnh Thông Tây đến Tân Định. Hai đứa hăng hái đạp xe đi, tuổi 17 tươi trẻ, vui là chính xá chi mệt nhọc. Ông thợ sửa giày ngồi bên hè phố đường Hai Bà Trưng ngay gần tiệm nhuộm Tô Hồng, đến nơi thấy ông đang cắm cúi sửa giày cho một thanh niên đứng chờ bên cạnh, hai đứa sốt ruột lắm. Ông thợ hỏi:
- Hai cô cần sửa gi?
Đôi giày của Thoa quai đã mòn Thoa muốn thay quai, vừa là đôi giày Thoa yêu thích vừa để tiết kiệm tiền. Ông thợ nhìn đôi giày :
- Cô đợi tôi sửa cho xong đôi giày của anh này sẽ đến lượt cô.
- Chừng bao lâu thì xong bác? Chúng cháu có việc cần vào chợ Tân Định ….gấp.
- Khoảng một tiếng, hai cô cứ vào chợ Tân Định ăn quà thoải mái là giày cũng xong.
Ông thợ tinh ý và vui tính ghê, cứ làm như ông đã đọc được tâm can hai đứa, anh chàng đợi sửa giày hình như cũng…mỉm cười đồng tình với ông ấy.

Một tiếng dư sức cho Thoa và Thủy vào chợ Tân Định ăn hàng, quất xong tô bún ốc hai đứa tạt vào hàng chè, mỗi đứa ăn hai chén chè. No nê xong Thoa và Thủy dạo chợ ngắm hàng vải cho đã mắt và bảo nhau mai mốt có tiền nhất định sẽ mua vải màu này màu kia may quần áo.

Trở lại chỗ sửa giày, đôi giày đã xong, ông thợ đưa cho Thoa và lửng lơ:
- Cô khỏi phải trả tiền…
Thoa ngạc nhiên và cảm động:
- Ủa…ủa..sao bác sửa giày miễn phí?
Ông sửa giày chỉ mỉm cười và đưa cho Thoa một mảnh giấy. Thoa và Thủy mở ra cùng đọc “ Anh đã trả tiền sửa giày cho cô bé rồi”. Ông sửa giày nói thêm vào:
- Anh chàng hai cô gặp lúc nãy trả tiền cho cô đó.

Thì ra thế, theo phản ứng tự nhiên Thoa nhìn quanh quẩn xem chàng kia đâu, nhưng đường phố Hai Bà Trưng đông đúc người và xe, phố xá mênh mông biết chàng là ai mà tìm. Thoa ngại ngùng làm sao, anh ấy cũng mang đôi giày cũ đi sửa chứng tỏ anh chẳng khá giả gì. Vậy mà anh vẫn trả tiền sửa giày cho Thoa một người không quen biết.

 Chụp bên ông già Noel trại tị nạn Thái Lan

Thoa bâng khuâng nói thầm:” Cám ơn anh, chàng hào hoa lịch sự của thời buổi bao cấp”. Và Thoa tiếc rằng lúc nãy không nhìn anh kỹ hơn xem chàng có …đẹp trai không.
Nhỏ Thủy cũng thực tế tiếc rẻ:
- Nều biết mày không phải chừa tiền trả sửa giày thì lúc nãy hai đứa mình mỗi đứa ăn thêm một tô bún ốc nữa cho đã đời, bõ công đạp xe từ nhà đến đây.
Thoa cẩn thận cất mảnh giấy anh ghi vào giỏ xách. Trên đường đạp xe về, Thoa vẫn nghĩ đến anh, hỏi Thủy:
- Vì sao anh kia lại trả tiền sửa giày cho tao nhỉ?
Thủy cười chế riễu :
- Nhìn cái mặt e ấp mộng mơ của mày kìa. Mày đang tưởng anh chàng bị “sét đánh” khi gặp mày đấy hả? nên dù con nhà nghèo anh cũng chơi đẹp trả tiền cho người đẹp hả ?. Đừng có mà mơ mà chảnh nhé tiểu thư, anh chàng còn chảnh hơn mày nữa đó. Mảnh giấy anh ghi đúng 10 chữ “Anh đã trả tiền sửa giày cho cô bé rồi” không thèm hỏi tên tuổi địa chỉ mày cũng không thèm ký tên anh, có nghĩa là anh ta chẳng cần tái ngộ, chẳng mong gặp lại lần thứ hai.

Năm 1985 Thoa là cô giáo tiểu học dạy trường gần nhà. Thời điểm này hai anh bên Mỹ đều đặn gởi những thùng quà về tiếp tế nên kinh tế gia đình đỡ vất vả. Cha và các anh chị chẳng ai quan tâm đến tiền lương của nàng, cả nhà chưa ai hỏi, chẳng ai biết mỗi tháng nàng lãnh bao nhiêu. Mỗi thùng quà Mỹ nhà bán đi hầu hết, chỉ chừa một ít để dùng nên Thoa có xà bông Coast để tắm thơm phức, diện quần Jean áo thun made in USA chính hiệu hay may đồ bộ bằng vải “soa” bên cạnh những đồ bộ vải nhà nước hôi dầu mà cũng phải tiêu chuẩn một năm chỉ có một lần.

Vài đồng nghiệp thân thiết với nàng biết chuyện đã gọi nàng là “Tiểu thư thời bao cấp”, vì với đồng lương giáo viên ít ỏi nhiều thày cô khác vẫn phải chắt chiu từng đồng về nuôi sống gia đình. Có ai như nàng, được gia đình “bao” hết từ A tới Z , tiền lương giáo viên chỉ để nàng ăn quà và tiêu vặt.
“Huê lợi” cả nhà được hưởng của Thoa là những tiêu chuẩn tem phiếu hàng tháng của giáo viên, 12 ký gạo, nửa ký thịt và mớ nhu yêu phẩm.

Đặc biệt ngày nhà giáo những món quà của học sinh, phụ huynh biếu tặng thì “chất lượng” hơn. Thời bao cấp những món quà tặng này rất thực tế, là ký đường, là hộp sữa, hay chục trứng gà nhà nuôi biếu cô ăn bồi dưỡng, hay cái chân giò bự vì má em bán thịt heo cho hợp tác xã nên mới có được cái chân giò ngon này và không phải ai cũng thực tế, vẫn có những bó hoa tặng cô giáo, tuy không ăn được nhưng cho đời thơm hương

Cô nàng tuổi Bính Ngọ 1966 đã sống ở nước ngoài mấy chục năm nay. Đôi lúc Thoa nhớ về thời rất trẻ của mình “Tiểu thư thời bao cấp” ấy, với bao nhiêu kỷ niệm bộn bề trong đó có anh chàng trả tiền sửa đôi giày cũ cho nàng trên hè phố Hai Bà Trưng Tân Định. Mảnh giấy chàng ghi đúng 10 chữ “Anh đã trả tiền sửa giày cho cô bé rồi” chẳng hứa hẹn điều gì thế mà cũng làm trái tim mong manh lắm mộng nhiều mơ của cô bé 17 tuổi cảm động cất giữ một thời gian dài rồi…mới chán và đã xé nhỏ thả cho gió bay đi, nhưng kỷ niệm thì không thể bay đi.

Chàng là ai ? một “cố nhân” không tên tuổi, không cả bóng hình nhưng đã để lại trong lòng nàng một kỷ niệm đẹp êm đềm..

Nguyễn Thị Thanh Dương
( Feb.14- 2026)


Thứ Tư, 22 tháng 4, 2026

Dưới ÁnhTrăng Thu - Sáng Tác: Nguyễn Thanh Cảnh - Ca Sĩ: Thái Hòa

Sáng Tác: Nguyễn Thanh Cảnh
Ca Sĩ: Thái Hòa

Thu Muộn



Lá thu cố bám víu cành
Trăn trở cho lắm cũng đành rời cây
Lá buồn lặng lẽ thầm lay
Mong nương làn gió tận ngoài trùng xa
Lá về ẩn náu thân già
Dòng đời đưa đẩy biết là nơi đâu
Lá mù cơn lốc xoáy cao
Lênh đênh phận bạc chìm vào bể khơi
Lá trôi dạt tấp bến người
Thả trôi định mệnh thôi rồi tàn phai
Lá úa tình đậm hương say
Hoàng hôn dẫu muộn tình này vẫn son!


Kim Oanh
Thu 2026



Cho Tôi Xin Từ Nỗi Nhớ


Cho tôi xin những hạt nắng đầy
Dịu dàng sưởi ấm tháng ngày xa quê
Cho tôi xin mỗi giọt mưa mùa
Tưới lên nỗi nhớ hương xưa đêm về
Cho tôi xin màu ánh trăng thề
Điểm tô thơ mộng tình quê rạng ngời
Cho tôi xin rực rỡ nụ cười
Vẽ lên ký ức thành lời yêu thương
Cho tôi xin lại những con đường
Dấu chân kỷ niệm còn vương vấn lòng
Cho tôi xin đẹp nhất mây hồn
Hoàng hôn in bóng nửa vòng cố hương
Cho tôi xin thuở ấy sân trường
Hàng cây phượng vỹ nỉ non ve sầu
Cho tôi xin năm cũ mùa thu
Lá vàng rung cánh sương mù lả lơi
Cho tôi xin màu tím chân trời
Gởi vào đông với tình người tha phương
Cho tôi xin ngọn gió quê hương
Thổi hoa xuân tới bốn phương thắm màu
Bao năm rồi lòng vẫn đậm sâu
Nhớ thêm nỗi nhớ bạc màu thời gian

Dương Việt-Chỉnh
April 2026

Đi Học Xa Nhà (1957)

 

Hồi con đi mẹ còn vui vẻ lắm
Cứ chiều chiều tựa cửa ngóng trông
Xuân Hè rồi lại Thu Đông
Con ơi trông mãi sao con không về
Thu buồn lát đát miền quê
Ngày về con mẹ nặng nề lui xa
Mẹ ơi xứ lạ đường xa
Mãi lo sự nghiệp nên xa mẹ hiền
Dòng đời còn quá ngửa nghiêng
Đem thân trai trẻ viết lên dòng đời
Chiều nay con gọi mãi me ơi
Con về với me ,me thôi đừng buồn
Nguyện cầu cho Mẹ bình yên
Chờ ngày sum họp đoàn viên vui vầy.

Tô Đình Đài


Những Cơn Mưa


Ở xứ mình, chỉ có hai mùa mưa nắng, mùa mưa thì mưa ơi là mưa, nhất là vào tháng sáu và mùa nắng thì cũng nắng ơi là nắng. Tôi còn nhớ hồi còn học trung học, học về địa lý của châu Âu và châu Mỹ… có câu là ở những xứ đó …mưa chia đều quanh năm… mà ước ao xứ mình cũng có mưa chia đều như vậy.

Mưa rơi trên thành phố cao nguyên … mưa rơi trên phố thị phồn hoa …những cơn mưa xối xả làm tôi phải chạy vội vào hàng hiên gần đó để trú mưa…nhìn những bọt bong bóng trôi theo nước mà lòng ngao ngán vì chẳng biết lúc nào mưa mới tạnh để về nhà. Nhưng cũng có những cơn mưa nhẹ như tơ trời, cùng chàng chung dù sánh bước đến trường, thơ mộng biết là dường nào!

Có lẽ số tôi “hạp thủy “ nên tôi thường có duyên với… nước. Khi gia đình tôi đi chuyển từ Túc Trưng (Long Khánh) về Ban Mê Thuột, bố mẹ tôi mua một căn nhà nhỏ, mái lợp bằng cỏ tranh, vách gỗ, nhà ở gần cuối dốc Suối Đốc Học để gia đình cư ngụ trong khi bố đi làm công chức và cho chúng tôi đi học.

Tuy là căn nhà nhỏ nhưng mẹ tôi dành phía trước khoảng 2m dọc theo căn nhà để mở tiệm bán tạp hóa, cách biệt với bên trong bằng hai tủ lớn có nhiều ngăn để đựng đồ bán, phía sau tủ đóng bằng tấm carton lớn và trở thành tấm bảng cho chúng tôi học, rất thuận tiện cho môn toán. Tấm bảng đó, tôi đã dùng trong suốt thời gian học trung học của tôi, cũng như vào những năm cuối là nơi tôi chỉ giúp cho nhiều bạn trong trường cần giúp thêm về môn học này. Sàn cement phía sau nhà thấp hơn phía trước và sân đất phía sau nhà lại cao hơn, thành thử mỗi khi có mưa lớn, nước mưa chảy qua hơn nửa nhà, và sau cơn mưa, mấy chị em tôi phải còng lưng ra quét dọn đất đã được nước mưa mang vào sàn nhà như …tặng phẩm của thiên nhiên…

Dù tuy nhỏ, nhưng căn nhà đã ấp ủ biết bao mộng mơ thương yêu và những thành tựu ban đầu của chị em chúng tôi. Biến cố Tết Mậu Thân năm 68 đã biến nơi trú ẩn trong “nội cỏ thiên đường “ thành tro bụi và đưa gia đình tôi đến Sài Gòn, nơi tôi đang học đại học và các chị tôi đã xin được việc làm ở đây.

Căn nhà mà người quen giới thiệu cho gia đình tôi thuê ở đường Lê Văn Duyệt, gần khu cư xá Sĩ Quan Hòa Hưng, tương đối khá rộng và thoải mái. Bố tôi đã về hưu, tôi thấy cần phụ với các chị giúp gia đình nên thi vào một trường chuyên nghiệp để năm sau ra trường có việc làm và vẫn giữ việc dạy học tại tư gia sau giờ học tại trường nên rất bận. Với tuổi hai mươi đầy lãng mạn và chập chững bước vào đời, những cơn mưa trong thời gian gần hai năm ở căn nhà thuê mang đến cho tôi biết bao mộng mơ êm đềm.

Sau khi tôi đi làm được hơn một năm, bố mẹ tôi gom góp tiền để dành và bàn với chúng tôi về việc mua nhà vì có người quen giới thiệu một căn nhà hai tầng, sau chùa Khuông Việt ở Ngã Ba Ông Tạ với giá phải chăng, và cho địa chỉ để chúng tôi đi xem nhà.

Đến xem nhà thì tôi mê ngay, bởi vì từ ngày di cư vào Nam, gia đình tôi chưa bao giờ được ở nhà hai tầng, mà nhà này là nhà hai tầng, bê tông cốt sắt, tầng trên có bao lơn rộng và trước nhà có sân nhỏ có tường và cổng thấp có khóa mới thích chứ! Phía sau nhà có khoảng sân khá rộng, và có một cái bể nhỏ để chứa nước mưa được máng xối chuyền xuống từ mái tôn. Nhà mua xong và dọn nhà vào tháng Giêng trước Tết, cả nhà, ai cũng cảm thấy vui vẻ và thoải mái.

Vào tháng 5, có vài trận mưa nhỏ, thấy ngõ vào từ đường Thoại Ngọc Hầu còn nước thì cũng không để ý cho lắm, nhưng đến khi có trận mưa lớn, nước cứ tiếp tục lên cao cho đến bậc sân nhỏ trước nhà thì cả nhà hoảng hốt, mang những đồ vật trên sàn nhà lên chỗ cao…nước tiếp tục tràn vào nhà… dù mưa đã tạnh… ngập cao khoảng hơn 30 cm thì ngưng, mãi đến hai tiếng đồng hồ sau nước mới rút hết ra khỏi sàn nhà, ngoài sân và đường còn mênh mông …sông nước. Cả nhà “xuống sàn” dọn dẹp …xả nước, quét cho nước bùn đen ra khỏi sàn nhà..lau chùi chân bàn, sofa… vừa làm vừa lo, không biết trận “ hắc thủy “ này xảy ra thường xuyên như thế nào.

Sau trận lụt, bố mẹ tôi hỏi thăm hàng xóm mới biết là nước lụt lên cao ngay cả khi hết mưa là do nước từ kênh rạch Nhiêu Lộc gần khu nhà ở tràn vào…thấy chúng tôi có vẻ lo lắng… họ an ủi là chỉ có vài lần trong năm thôi, còn lụt đường trong ngõ thì cứ mưa lớn là ngập cao đến mắt cá chân hay đầu gối là chuyện thường. Bây giờ nhớ lại thấy…thương mấy chàng, sau đêm mưa, sáng đến đến đón “nàng “ đi làm mà ống quần xắn cao vì sợ ướt ! Và khi không có ai đón thì “ nàng “ cũng xắn quần cao hơn mắt cá chân, cột vạt áo dài vào nhau, lội bì bõm ra đường Lê Văn Duyệt đón xe Lam đến sở. Ôi, biết bao kỷ niệm vui buồn về những cơn mưa…và lũ lụt.

Khoảng hai năm sau khi gia đình tôi ở khu sau chùa Khuông Việt, chính phủ có chương trình khai thông kênh rạch cho nước thoát, thì khu Ngã Ba Ông Tạ không còn bị lũ lụt nữa. .. Và tôi có thể ngắm mưa rơi trên những bông hoa giấy trên ban công chờ chàng đến đón đi bát phố.

Thế rồi… mộng đang xây thì biến cố tháng 4 năm 75 làm tan theo mây khói. Trôi theo vận nước, chúng tôi làm tất cả mọi việc cực khổ để sinh tồn dưới chế độ khắt khe đầy đọa người chế độ cũ của cộng sản và tìm đường vượt biên. Không may, sau vài lần vượt biên thất bại, chàng bị bắt và ở tù…và trong gần suốt hai mùa mưa, tôi dầm mình trong những cơn mưa trên sông trong chiếc ghe nhỏ khi đi thăm nuôi chàng, hay ngồi chờ để được gặp chàng dưới những cơn mưa như bão tố mà chỉ có chiếc áo mưa mỏng và chiếc nón trên đầu.

“Sau cơn mưa trời lại sáng”… chúng tôi xuống ghe đi vượt biên ở Gò Công trong trận mưa lớn cuối cùng vào đầu tháng 10, sau khi chàng ở tù ra được ba tháng. Mưa suốt từ khi chúng tôi xuống ghe nhỏ cho đến khi chuyển sang ghe lớn, chen chúc dưới hầm ghe, bị rung chuyển mạnh bởi sóng biển rất lâu, nhưng không có khái niệm về thời gian, xô đẩy ói mửa vào nhau cho đến khi cửa hầm ghe được mở, cho biết là đã ra đến hải phận quốc tế, được cho ít thực phẩm và được lên sàn ghe.

Những ngày đêm lênh đênh trên biển cả dài như vô tận, cuối cùng ghe của chúng tôi được tàu chuyên chở dầu của giàn khoan dầu tại Indonesia cứu vớt và đưa về đảo Kuku. Một tháng tạm trú nơi đây, tôi được ngắm những cơn mưa đầy giông bão trên biển của vùng đảo hoang vu dường như chưa có người lui tới. Cơn mưa cuối trên đảo Kuku đưa chúng tôi qua đảo Galang, một hòn đảo lớn dành cho thuyền nhân tạm trú trong khi xin đi định cư. Gần một năm sau, chúng tôi được chấp thuận cho đi định cư tại Mỹ.

Từ sau cơn mưa lớn tối hôm tôi vượt biển thành công, chuyến tàu đưa chúng tôi từ đảo Galang đến Singapore để đáp máy bay qua Hồng Kông, rồi đi định cư Mỹ, cũng trong những cơn mưa dầm dề…Rồi cũng trong cơn mưa hôm tôi đi phỏng vấn đề xin việc làm và được nhận …Những cơn mưa đến với tôi khi bắt đầu cho việc quan trọng sau đó như mua nhà, dọn nhà thường mang đến những sự may mắn như ân sủng trời ban. Tôi yêu những cơn mưa…những cơn mưa trong đời tôi.

Và cho đến bây giờ, tôi đã về hưu, an hưởng tuổi già… vui với cỏ cây hoa trái trong vườn, thì những cơn mưa là những niềm vui vì hoa cỏ tốt tươi mà không phải tướI và…không phải trả bill tiền nước.

Lạy trời mưa xuống ….

Ý Nhi


Thứ Ba, 21 tháng 4, 2026

Khóc Con - Trần Quốc Bảo

 

 Anh chị Trần Quốc Bảo kính mến.
Chúng em hay muộn. Con gái của anh chị: 
Maria Margarita Trần Kim Yến Dung (1963 -2026). Đã được Chúa gọi về.
Toàn thể Ban Biên Tập Long Hồ Vĩnh Long xin thành kính phân ưu và đồng hành cùng gia đình.
Nguyện cầu lòng Chúa thương xót đón nhận Linh Hồn Maria Margaita sớm hưởng Nhan Thánh Ngài.

Hiệp Nguyện
BBT longhovinhlong.blogspot.com

Thăm Lúa Lần Thứ Nhất - Tri Tôn

 
1/ Thăm Lúa Lần Thứ Nhất 

 2/ Lúa Sắp Gặt


Ba tuần sau trở lại cùng các em, các bạn thì lúa đã chín vài hôm sẽ gặt. Gió lớn nên cây lúa bị ngã rạp, tiếc ghê.Các cánh đồng chung quanh đã thu hoạch.

Hình Ảnh: Thanh Hà

Có Hôm Chợt Nhớ Sài Gòn

 

Có hôm chợt nhớ Sài Gòn
nhớ hàng me dọc con đường lá bay
nhớ môi ngon nhớ quán đầy
nhớ bàn ghế thấp nhớ tay ngón mềm

Nhớ Sài Gòn còi giới nghiêm
tiếng rao khuya vọng nỗi niềm của đêm
nhớ bên gối mỏng hương tìm
nhớ bờ tóc xõa nằm nghiêng dáng trần

Nhớ Sài Gòn sau chiến tranh
cuộc phân ly nối những đành đoạn xưa
chia nhau điếu thuốc chiều mưa
nhớ người ở lại lòng chưa lắng lòng

Nhớ Sài Gòn nắng mong manh
qua con phố nhỏ tìm quanh dáng người
như mây trôi giữa dòng đời
nhớ mùa mưa cũ còn rơi mắt buồn

Nhớ Sài Gòn bóng người thương
đành như con nước mười phương cúi đầu
nhớ Sài Gòn cuộc bể dâu
ngàn năm treo sợi tóc màu hư không...


Nguyễn Vĩnh Long

Đợi! - Chờ! - Mong!



ĐỢI...!

ĐỢI.. tuyết thôi rơi lạnh cõi lòng
ĐỢI...chờ chim én lượn tầng không
ĐỢI...hoa nở nụ chào xuân đến
ĐỢI...bướm vàng bay thỏa ước mong
ĐỢI...nắng hồng ươm cây trổ lá
ĐỢI...cành trổ ngọn trái đơm bông
ĐỢI...Xuân mang đến niềm vui mới
ĐỢI...góp nụ cười bạn đợi trông…!

CHỜ...!

CHỜ tuyết thôi rơi... hé mặt trời
CHỜ ngày sáng tỏ....áng mây trôi
CHỜ xuân hạt nắng hồng đôi má
CHỜ gió reo vui thắm nụ cười
CHỜ chị tin vui tràn sức khỏe
CHỜ anh hào khí vượt tám mươi
CHỜ ngày hội ngộ tình thân hữu
CHỜ đón tin vui chén rượu mời...!

MONG....!

MONG đợi mùa Xuân đến khắp nơi
MONG tan giá lạnh cuối chân trời
MONG hoa nở rộ khoe hương sắc
MONG cánh chim bay lượn núi đồi
MONG nghĩa thâm giao bền vững mãi
MONG tình tri kỷ chẳng hề vơi...
MONG bền sức khỏe CÂN KINH DỊCH
MONG nghĩa đệ huynh chẳng đổi dời....!

Ngư Sĩ


Cẩn Thận Về Đường Hóa Học

Nguồn tin và chi tiết: https://www.foxnews.com/food-drink/zero-calorie-sweeteners-could-alter-genes-later-generations-new-study-warns?utm_source=flipboard&utm_content=user%2FFoxNews

 

HCD : Máy tóm tắt nội dung bài báo (có thể còn sót những « tiếng mới » khó hiểu khó nghe)

Nghiên Cứu Về Chất Làm Ngọt Nhân Tạo


Một cuộc khảo sát mới đây từ các nhà khoa học tại Đại Học Chile (vừa được công bố trên tạp chí Frontiers in Nutrition) đã đưa ra lời cảnh báo: các chất làm ngọt không chứa calorie có thể gây ảnh hưởng đến bộ gene và hệ chuyển hóa của các thế hệ con cháu về sau.

 

1. Diễn tiến cuộc thí nghiệm


Các nhà nghiên cứu đã thực hiện thí nghiệm trên 47 con chuột (cả đực và cái), chia làm ba nhóm:

- Nhóm 1: Chỉ uống nước lã.

- Nhóm 2: Uống nước có pha Sucralose (một loại đường nhân tạo phổ biến).

- Nhóm 3: Uống nước có pha Stevia (đường chiết xuất từ cây cỏ ngọt).

Sau 16 tuần, những con chuột này được cho sinh sản đến đời cháu (tổng cộng hai thế hệ sau). Điều quan trọng là các đời con và cháu hoàn toàn không tiếp xúc với chất làm ngọt, chỉ uống nước thuần túy.

 

2. Những kết quả đáng lo ngại


Dù không trực tiếp tiêu thụ chất làm ngọt, đời con và đời cháu của nhóm chuột có dùng đường nhân tạo vẫn xuất hiện những biến đổi sinh học:

- Thay đổi hệ vi khuẩn đường ruột: Các vi khuẩn có lợi sụt giảm đáng kể.

- Biến đổi gene: Các gene liên quan đến chứng viêm và khả năng điều tiết lượng đường trong máu bị thay đổi.

- Suy giảm sức khỏe: Xuất hiện dấu hiệu rối loạn khả năng hấp thụ glucose, đặc biệt rõ rệt ở chuột đực.

 

3. Sự khác biệt giữa các loại đường


- Sucralose: Gây ra những tác động mạnh mẽ và kéo dài hơn qua các thế hệ. Loại đường này không bị cơ thể tiêu hóa mà đi thẳng qua ruột, gây ảnh hưởng trực tiếp đến hệ vi sinh tại đây.

- Stevia: Tác động nhẹ hơn và có xu hướng giảm dần nhanh hơn qua các đời sau.

 

4. Nhận định của các chuyên gia


Tuy cuộc thí nghiệm mới chỉ thực hiện trên loài vật và chưa có bằng chứng tương đương trên cơ thể người, các chuyên gia y tế vẫn đưa ra những lời khuyên thận trọng:

- Nguyên tắc phòng ngừa: Mặc dù các cơ quan an toàn thực phẩm vẫn cho phép sử dụng, nhưng chúng ta không nên lạm dụng. Việc tiêu thụ quá nhiều đường nhân tạo trong nhiều năm qua không hề giúp tỉ lệ béo phì giảm xuống.

- Đối với phụ nữ mang thai: Những người đang mang thai hoặc có dự định sinh con cần đặc biệt lưu ý, vì các thay đổi về gene (epigenetic) có khả năng di truyền cho thế hệ sau.

 

Lời khuyên: Nên ưu tiên sử dụng các nguồn ngọt tự nhiên từ thực phẩm nguyên bản và giữ mức độ trung dung trong việc ăn uống hàng ngày.

Các nhà khoa học nhấn mạnh rằng mục đích của cuộc nghiên cứu không phải để gây hoang mang, mà để thúc đẩy thêm những khảo sát kỹ lưỡng hơn về tác động sinh học lâu dài của các phụ gia thực phẩm đối với con người.


Huỳnh Chiêu Đẳng