Chủ Nhật, 22 tháng 2, 2026

Đón Xuân Này Nhớ Xuân Xưa - Tân Nhạc:Châu Kỳ - Cổ Nhạc: Anh Châu Loan Thảo - Trình Bày: Kim Trúc

Tân Nhạc :Châu Kỳ 
Cổ Nhạc: Anh Châu Loan Thảo 
Trình Bày: Kim Trúc

Chúc Xuân Muộn



Thăm viếng Cali (California) mới trở về
Chúc Xuân hơi muộn ngại ngùng ghê
Năm mới an khang nhiều sức khỏe
Gia đạo vun đầy phước lộc nhe

Sáng tác gấp đôi lần năm cũ
Văn, thơ, nhạc, hoạ mãi đơm bông
Bính Ngọ đường dài luôn tiến bước
Chúc năm này "mã đáo thành công"

Riêng chúc cho Văn Bút Miền Đông
Chủ tịch kiên tâm vững như đồng
Tạp Chí bốn mùa, ra mắt sách
Cảm ơn nhiều tất cả văn nhân

Dương Việt-Chỉnh 
 18/2/2026


LỜI CHÀO NĂM MỚI.

 LỜI CHÀO NĂM MỚI.


Sẽ như tia nắng bất ngờ

Sau cơn bão tuyết mịt mờ canh thâu.

Nỗi lòng chôn dấu đã lâu

Hôm nay hiểu đến thâm sâu nỗi lòng.

Môi trầm hương, mắt bao dung

Mỗi người là một phần chung mỗi người

Về ngồi đây cạnh nhau thôi

Mà nghe rộng khắp một đời cho nhau.


THƯ XA


Xin cho tôi gửi một lời

Tới người xa cuối chân trời...ngày xưa.

Đầm đìa vạt tóc dưới mưa

Xuân thì qua, Cánh nhạn thưa, bạc đầu.

Cổ kim nối một nhịp cầu

Hát khan giọng dưới trăng đau. Một mình.


NGUYỄN MINH NỮU

Chúc MỪNG NĂM MỚI

 

Trước ngõ Đào Mai trổ sắc màu
Cúc, Hồng, Thược Dược nở đua nhau
Từng bầy bướm trắng kề hương nhụy
Chim hót trên cành nhảy trước sau

Năm mới chúc mừng khắp thế gian
Người già Phước Thọ mãi hoài mang
Vợ chồng hạnh phúc duyên bền vững
Tuổi trẻ công danh lập bảng vàng

Nhạc sĩ, thi nhân sáng tác nhiều
Mầm Xuân ý mộng dệt tình yêu
Yêu hoa, trời, nguyệt , và non nước
Thiện, Mỹ, Chân tình đẹp biết nhiêu

Thế giới hòa bình hết chiến tranh
Toàn dân được sống cảnh yên lành
Quê hương no đủ đời cơm áo
Tôn giáo soi đường lợi chúng sanh

Năm mới hân hoan nở nụ cười
Đón chào vạn vật cảnh bừng tươi
Tâm Xuân rộng mở dâng lời hát
Chúc chúc điều vui đến mọi người

Minh Thúy Thành Nội
Tết 2026

Xuân Lành Tết Ngọt


Cho Mình yêu dấu
Hôm nào vui cho bằng
Hôm đầu anh say… Trăng
Đời đang buồn, cay, đắng
Chợt ngọt ngào gia tăng.

Lòng dạ em ngẩn ngơ
Như sóng biển vào bờ
Đời thêm người nhung nhớ.
Thêm lắm chuyện mộng mơ.

Người đi quên đường về
Kẻ về nhớ nọ… tê…
Rồi yêu mây nhè nhẹ
Nhìn hoa bướm biết… mê.

Chỉ một câu tỏ tình
Mà hoa cỏ rung rinh
Rối bời hai tấc dạ
Đồng mất thế quân bình.

Mẹ Cha đều giật mình,
Kiên cố “tử cấm thành”,
Bao nhiêu là mệnh lệnh,
Bắt anh tập thưa… trình


Mồng Một này thì thầm:
Xuân này vẫn đồng tâm,
Mừng chúng mình yên ấm,
Một lần mà… trăm năm!

Á Nghi

1-2-2011

Ngựa Trong Âm Nhạc Việt Nam


1. Vài bài hát tựa đề có “Ngựa”:

Bài hát xưa nhất có lẽ là bài Lý Ngựa Ô. Nguyên thủy là một bài dân ca miền Nam, nghe nói do nhạc sĩ Nguyễn Hữu Ba ghi nhạc lai.

Nhạc sĩ viết bài tựa đề có “Ngựa” nhiều nhất là Phạm Duy:Chàng Dũng Sĩ Và Con Ngựa Vàng tức Đạo Ca 3 (Phạm Thiên Thư – Phạm Duy)
Ngựa Hồng tức Rong Ca 9 (Phạm Duy)
Vết Thù Hằn Trên Lưng Ngựa Hoang (Ngọc Chánh và Phạm Duy)

Những nhạc phẩm khác do các nhạc sĩ khác với tựa đề có “Ngựa”:Ngựa Phi Đường Xa (Lê Yên)
Vó Ngựa Giang Hồ (Lê Mộng Nguyên)
Ngẫu Hứng Ngựa Ô (Trần Tiến)
Bông Hồng Cho Người Ngã Ngựa (Lê Uyên Phương)
Vó Ngựa Trên Đồi Cỏ Non (Giao Tiên)…

2. Những bài có chữ “ngựa” trong lời nhạc:

Người “dùng” nhiều “ngựa” nhất là nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, những bài nổi tiếng có “ngựa” nhớ được là: Xin Mặt Trời Ngủ Yên (Trịnh Công Sơn): …Ngựa hồng đã mỏi vó chết trên đồi quê hương…
Một Cõi Đi Về (Trịnh Công Sơn): … Một ngày đầu thu nghe chân ngựa về chốn xa …
Phúc Âm Buồn (Trịnh Công Sơn): …Ngựa xa rồi, người vẫn ngồi, bụi về với mây …
Dấu Chân Địa Đàng (Trịnh Công Sơn): … Ngựa buông vó người đi chùng chân đã bao lần …
Một Ngày Như Mọi Ngày (Trịnh Công Sơn): …Một ngày như mọi ngày, xe ngựa về ngủ say …
Đóa Hoa Vô Thường (Trịnh Công Sơn): … Ngựa hí vang đường xa, vọng suốt đất trời kia …
Xa Dấu Mặt Trời (Trịnh Công Sơn): …Vó ngựa trên đời, hay dấu chim bay…
Em Còn Nhớ Hay Em Đã Quên (Trịnh Công Sơn): …Nhớ ngựa thồ ngoại ô xa vắng …
Chỉ Có Ta Một Đời (Trịnh Công Sơn): …Đời vẽ tôi tên mục đồng, rồi vẽ thêm con ngựa hồng…

Trịnh Công Sơn còn nhiều bản nhạc khác có “ngựa” như là Giọt Lệ Thiên Thu, Có Những Con Đường, Rơi Lệ Ru Người, Thưở Bống Là Người …

Các nhạc sĩ khác: Chinh Phụ Ca (Phạm Duy): …Ngựa hồng âu yếm bước sang, trên lưng có chàng trai trang...
Ra Biên Cương (Phạm Duy) … Trăng non dị thường, ngựa tung gió bước …
Hòn Vọng Phu 1 (Lê Thương) …Ngựa phi ngoài xa hí vang trời...
Như Chiếc Que Diêm (Từ Công Phụng): …Xót dùm cho thân ta ngựa bầy đã xa …
Một Mình Trên Đồi Nhớ (Từ Công Phụng): … Đồi xưa ngựa hồng đã khuất bóng hồn chênh vênh cỏ buồn …
Ghé Bến Sài Gòn (Văn Phụng): … Ngựa xe như nước rộn ràng…
Mộng Hải Hồ (Văn Phụng – Lữ Liên):… Lòng ta mơ tiếng vó ngựa chập chùng …
Sài Gòn (Y Vân): …Ngựa xe như nước trên đường vẫn qua mau…
Bài Ca Ngợi Tình Yêu (Thanh Tâm Tuyền – Phạm Đình Chương): …Con ngựa buồn lửa trốn con ngươi…
Hát Trên Đồi Tăng Nhơn Phú (Vũ Đức Sao Biển): … Ngựa hồng ơi bao nhiêu năm rồi …
Hồ Như (Hoàng Quốc Bảo): … Ngựa hồ như hí đứng thiên thu …
Mai Chị Về (Quang Dũng – Cung Tiến): … Ngựa lạc rừng hoang qua lướt qua …
Khi Xa Sài Gòn (Lê Uyên Phương): … Sài Gòn xe chiều rạt rời vó ngựa …
Đi Chơi Chùa Hương (Nguyễn Nhược Pháp – Trần Văn Khê) … Thầy theo sau cưỡi ngựa …
Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười (Trần Trung Đạo – Võ Tá Hân): … Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê …
Nghe Tiếng Suối Đời Gọi Dửng Dưng (Vũ Thư Nguyên): …Bờ cát trắng ngựa hồng phi trong gió bụi…
Hỏi Thăm Một Bóng Người (Vương Ngọc Long, Nguyễn Đăng Tuấn) …Vó ngựa còn lóc cóc…

Bài cuối cùng là Xin Giữ Lại Trái Tim Người (thơ Vương Ngọc Long – nhạc Phạm Anh Dũng):
… Anh sẽ hứa nhưng đừng chờ em nhé
Một mai ngựa thồ mỏi vó chồn chân …

Phạm Anh Dũng
Santa Maria, California USA

Xin Giữ Lại Trái Tim Người (thơ Vương Ngọc Long – nhạc Phạm Anh Dũng)
Xuân Thanh trình bày, Huỳnh Nhật Tân hòa âm:

Phạm Anh Dũng

Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2026

Hoa Xuân - Nhạc: Phạm Duy - Trình Bày: Kim Oanh (Canada) - Thực Hiện: Kim Trúc

Nhạc: Phạm Duy
Trình Bày: Kim Oanh (Canada)
Thực Hiện: Kim Trúc

Nhớ Tết Xưa

 


Nhớ mãi Ba Mươi buổi chợ xưa
Áo dài rộn rã guốc vang khua
Trai thanh hò hẹn lời tình tỏ
Nữ tú mong chờ ánh mắt đưa
Mùng Một xin xăm cầu lộc phước
Mùng Hai gieo quẽ đoán hên thua
Nhớ hoài Xuân cũ vui hương lửa
Đất khách lạnh lùng Tết vẫn chưa


Kim Oanh


Mừng Xuân Bính Ngọ - Happy Year of the Horse! - Nguyễn Thịnh


Cùng các anh chị và các bạn,

Năm 2018, trong chuyến du hành băng qua những thảo nguyên bao la của Mông Cổ, tôi đã ghi lại khoảnh khắc những đàn ngựa tung vó dưới bầu trời xanh thẳm. Nhân dịp đầu năm Bính Ngọ, xin chia sẻ vài tấm hình kỷ niệm như một lời chúc sức khỏe, bình an và hanh thông gửi đến mọi người.

Thân mến,
Nguyễn Thịnh
------------------
Dear friends,

In 2018, as I journeyed across the boundless steppes of Mongolia, I captured fleeting moments of wild horses thundering beneath an endless, sapphire sky. As the Year of the Horse begins, I share a few of these images once more—small keepsakes of a distant horizon—along with heartfelt wishes for health, peace, and a path that opens gently before you.

Warmest regards,
Thinh Nguyen



Tết Đã Ra Mùng

 

Mùng Hai tôi là Mùng Ba em
làn hương khói tỏa đọng bên thềm
trong thiêng liêng có bao hình bóng
theo gió hiên ngoài lạnh suốt đêm

Mùng Bốn sẽ qua ngày vẫn vậy
vẫn nắng mong manh thiếu cảnh nhà
bên mâm cúng đủ gà, xôi, rượu
chỉ thiếu mặt người vẳng phương xa

Chưa tới Mùng Năm mà xa lắc
mùa Tết em tôi mắt ngại ngùng
như thể bốn ngày chưa đếm đủ
những lần pháo nổ nhớ người ta!

Thôi đã qua Mùng như thể chẳng
có mùa Tết thuở cúc vàng hoa
ngõ nhà ai đó màu sân nắng
như trải áo tà hương phấn xa..!

Durham, North Carolina
Nguyễn Vĩnh Long

Khai Bút Đầu Năm

 

Giao Thừa Bính Ngọ chúc quê xa
Cố thổ hương quan được thái hòa
Cúc Thọ vườn Xuân đơm kín nụ
Đào Mai ngày Tết trĩu đầy hoa
Trang nghiêm bày lễ mời tiên tổ
Lặng lẽ dâng hương vọng nước nhà
Khói quyện bàn thờ mâm ngũ quả
Nhòa khung ảnh Mẹ cạnh kề Cha


ThanhSong ntkp (Tết Âm Lịch)
CA. 17/02/2026

Nghe Ai Nhắc Tết

 

Nghe xôn xao lời chúc xuân sắp đến
Mà cứ như nghe gió thoảng qua thềm
Ở nơi nầy, ngày hết nối tiếp đêm
Tóc càng lúc càng bạc màu sương khói
Chỉ là lúc đêm nằm nghe tiếng gọi
Tiếng núi sông, hồn tiên tổ bên trời
Cũng chỉ buồn, cố dỗ giấc cầm hơi
Mong sẽ có một ngày… không xa nữa

Xuân đã về, nhà tôi không mở cửa
Chẳng vui gì, mai, pháo cũng vẫn không
Quê hương mù xa, thương nhớ ngập lòng
Còn bè bạn thì đứa còn đứa mất
Nhìn quanh tôi… ôi nỗi buồn chất ngất
Như chiếc lá vàng trước gió chờ đông
Xuân đã về dẫu không đợi không mong
Nhưng cũng chẳng có điều gì mới lạ

Xuân bây giờ! Sao lòng mình buồn quá
Cuối con đường, cuộc ly biệt không xa
Cuộc phù sinh ai không phải đi qua
Dẫu biết thế nhưng lòng đầy khắc khoải
Đêm khó ngủ, chợt nhớ về… tê tái
Không lẽ đời mình chôn chặt nơi đây!

Yên Sơn

Bạn Ở Nơi Đâu

 

Bạn đến thăm ta chiều ba mươi Tết
rồi bạn đi biền biệt
để thương để nhớ để sầu cho ta
Ngày qua ngày
Tháng qua tháng
Năm qua năm
Một năm
Năm năm
Mười năm
Ta mong chờ mãi
Đến nay
đã bốn mươi năm rồi
không thấy bạn quay về!!
Ta cũng quen với nỗi nhớ niềm thương
tưởng đã quên đi hình bóng bạn
Ngờ đâu
nay ta đã già
nhớ bạn hiền xưa
nhớ những ngày Tết năm trước
bạn cùng ta chén thù chén tạc
Nay
chỉ một mình ta
Bạn ơi
tuổi đời càng ngày càng già
con cháu càng ngày càng xa
bạn bè càng ngày càng vắng
Mai nầy đây
khi ta nhắm mắt lìa đời
còn ai đưa tiễn?
Bạn ơi
bây giờ
BẠN Ở NƠI ĐÂU??

Hoàng Long
mùng 2 Tết Bính Ngọ(2026

Hoa, Thiên Nhiên Và Thơ


1. HOA DẠI VÀ HOANG VU

Những ngày tháng hè của thời tôi còn là sinh viên tại Úc Ðại Lợi, không những tôi đã phải xa nhà, xa gia đình, xa bạn bè mà tôi còn phải bắt buộc đi thực tập ngành kỹ sư Công Chánh tại những công trường xa xôi trong nội điạ của đất Úc. Hè năm thứ ba, nơi tôi làm, tôi được có xe riêng để chạy từ nơi này sang nơi khác trong công trường của cái đập nước đang được xây cất . Mùa hè nội địa Úc nóng như sa mạc và ban đêm lại rất lạnh. Trong giờ ăn trưa, tôi thường lái xe vào những khu hoang vu của công trường mà xem các hoa dại đang nở đỏ rực. Nỗi nhớ nhà và là một sinh viên đang tuổi lớn phải đương đầu với những khác biệt của hai nền văn minh Âu và Á đã làm tôi cảm thấy đôi lúc rất lạc lõng và hoang mang . Nhìn hoa nở và nhìn mây trắng trôi về miền vô định, tôi bỗng “ngộ ra” một điều : tôi đã tìm thấy bạn đồng hành của tôi mà người này lại là chính tôi đang “gửi gió cho mây ngàn bay”.


HOA DẠI VEN ĐƯỜNG

Rồi tuổi đôi mươi qua đi lúc nào không hay. Nhưng tôi còn nhớ rất rõ các hoa Christmas Bells, những đám mây trắng, những cảm giác “một mình mình biết, một mình mình hay”. Ðến tuổi 50, tôi chợt thấy “connected” được với Dĩ Vãng và những hình ảnh, những kỷ niệm này đã được tôi ghi chép lại trong bài “Hoang Vu” dưới đây:

HOANG VU

Tôi đã qua nhiều bãi biển hoang vu
Tuổi trẻ đã trôi theo tiếng sóng gầm
Và chìm sâu trong giòng Dĩ Vãng.

Thập niên sáu mươi
Những ngày đi xây đập nước
Trong sa mạc đại lục Úc Châu.
Trời nóng như thiêu
Ruồi đen rất nhiều
Uống nước hồ, bụng sôi như giòng suối.
Tôi đi làm trong công trường
Mùa hè Giáng Sinh
Sỏi nóng như nung.
Tôi đã qua các trưa hè
Trong khu rừng hoang dã
Đầy hoa Christmas Bells và nhiều rắn độc,
Nằm thả hồn, nhìn mây trắng bay.
Vời vợi, chợt nhớ người yêu!

Đêm sa mạc nóng bức,
Những buổi chiều tà oi ả
Ngồi uống bia cùng đồng nghiệp.
Các week end lạc lối
Vì đường xa không về thăm bè bạn,
Em giờ này, Em ở nơi nao?

Hàng Gum Trees đứng im
Trong trưa hè không gió,
Một đàn bò thong thả nhai ăn.
Trong bóng mát
Bầy thỏ dại chạy nhẩy đâu đây.

Quê hương tôi giờ này xa lắc,
Tôi, một kẻ lạc lối giữa Á và Âu.
Sa mạc này, tôi đã tìm thấy tôi!

Nguyễn Đàm Duy Trung
50 tuổi đời
May 1992

2. GUM TREES (CÂY KHUYNH DIỆP)


Nhiều ngày hè tại xứ Úc, tôi đã từng lái xe trên các con đường miền quê (rural roads) của vùng New South Wales và tôi đã thấy rất nhiều cây Khuynh Diệp (Eucalyptus, Gum Trees) đứng sừng sững uy nghi trong cái oi bức dưới bầu trời xanh biếc của mùa hè như đang chờ đợi một làn gió mát nuôi thân .

Tôi những tưởng đã quên hết những hình ảnh nàỵ. Mùa Hè năm 1999, khi sang thăm viếng California, tôi đã thấy rất vui thú kiếm lại được những hình ảnh đó và nhất là những cảm xúc của “cái thuở ban đầu lưu luyến ấy” qua hình ảnh của các cây Gum Trees cao chót vót tại New Port và San Diego. Vẫn cùng một hình ảnh và cảm giác nhưng chỉ khác biệt nhau về thời gian tính: hơn 30 năm sau . Ngày xưa tôi còn là một sinh viên rất đơn lẻ nhưng 30 năm sau, tôi đã trở thành một nhà giáo và tự cảm thấy không những không còn đơn độc mà tôi còn được đền bù nữa. Tuy nhiên cũng trong cái khoảng thời gian 30 năm đó, đời tôi đã từng trôi giạt, lạnh lẽo, ngả nghiêng nhưng tôi vẫn còn được may mắn mà sống sót trơ trơ như các hàng Gum Trees đơn độc và khô cằn này. Tôi ghi vội những diễn biến nội tâm trong bài Gum Trees dưới đây:

GUM TREES

Có những buổi chiều
Đìu hiu trong Đại Lục Úc Châu.
Có những lời nguyện cầu
Trong Thánh Đường tĩnh mịch đêm khuya.
Có những lần ta về
Với chính ta
Tại miền Canada lạnh giá.

Trên Cõi Ta Bà
Ta đã bỏ đi tất cả.
Có ai biết
Ta đã lặng lẽ ra đi
Mặc xác những dị nghị!
Để cuối cùng
Ta đã tìm thấy chính ta.

Hỡi hàng Gum Trees
Ta và Mi
Là hai kẻ đồng hành
… Dị biệt!

Vô Không
December 2000

3. PHƯỢNG VỸ

Lần đầu tiên tôi thấy Hoa Phượng khi tôi theo thân phụ đi học xa nhà tại Phúc Yên. Lúc đó, tôi mới tám tuổi . Cây Phượng thật là to và cao vút che cả một phần sân trường . Mùa hè, nhìn Phượng nở và nghe ve kêu, thật là ngoạn mục. Tôi cảm nhận thấy hoa Phượng rất là đẹp nhưng trong cái đẹp lại chứa đựng một nỗi buồn man mác báo hiệu cho một sự chia ly nào đó.

Rồi Hoa Phượng tại Saigon, sau khi gia đình tôi di cư vào Nam, đã để lại cho tôi biết bao những hình ảnh khác nhau. Tôi nhớ lại những kỳ thi Viết và Thi Vấn Ðáp của Trung Học Ðệ Nhất Cấp, Tú Tài 1 và Tú Tài 2. Tôi hồi hộp nhớ lại các trường thi và nhất là những kỳ đi nghe kết quả thi của tôi, của bạn bè và của những người thân thương trong mùa Hoa Phượng nở. Ðang tuổi lớn, Hoa Phượng đã đánh dấu một cái mốc thời gian của tôi và từ đó, tôi mê luôn cả những “bông hoa biết nói” , biết mặc áo dài mang tên các loài hoa như Phượng, Lan, Hồng, Ðào … Nhưng lúc đó chỉ biết mê để mà … mê mà thôi vì tôi còn đang mải học chối chết cho xong hai cái bằng Tú Tài!

Từ ngày xuất ngoại, tôi vẫn thường đi kiếm Phượng Vĩ, nhất là khi tôi thăm viếng các nước miền Nhiệt Ðới – như để cho tôi tìm lại lại những kỷ niệm của ngày còn trẻ tại quê nhà . Năm 1991, tôi chợt thấy Phượng Vĩ nở đỏ chói hai bên vệ đường tại một thị chấn nhỏ của Dominican Republic khi gia đình tôi đi nghỉ hè. Tôi tiếc hùi hụi là vì tôi không chụp được một tấm hình nào cả vì rằng xe Bus đi hơi nhanh và tôi không kịp lấy máy hình ra kịp. Còn chăng trong trí óc tôi chỉ là hình ảnh của một con đường nhỏ với hàng Phượng Vĩ hai bên đường, mờ mờ ảo ảo sau lớp bụi khi xe Bus đã đi qua.


Bỗng đâu, tháng Bẩy năm 2002, khi chúng tôi cùng một số bạn bè đi nghỉ hè tại Punta Cana, Dominican Republic, không hẹn lại lên, tôi may mắn chụp được một số hình ảnh hoa Phượng qua ống kính Digital. Tôi cảm thấy như đã “connect” được với khoảng thời gian của 40, 50 năm về trước. Tôi thấy vui mừng như “gặp mẹ về chợ” vậy nhưng vẫn thấy ngậm ngùi làm sao ấy. Xin mời Quý Netters đọc thơ và xem các hình ảnh Hoa Phượng dưới đây:

VÔ THƯỜNG

Nhìn hoa Phượng nở
Lòng thấy sững sờ
Nhớ hồi còn thơ
Ðời nhiều mộng mơ
Rồi đời tan vỡ
Còn gì để nhớ
Còn gì mà chờ
Ðời như giấc mơ
Kiếp người tạm bợ.

Vô Không
Tháng Sáu, 1994

PHƯỢNG ƠI

Phượng ơi, Phượng nở trong lòng,
Bây giờ Phượng đã vào lòng đất sâu.
Cớ sao trời lại mưa ngâu,
Nhìn hoa Phượng nở, thêm sầu, thêm thương.
Thân trai ta vẫn dặm trường,
Đường đời rong ruổi, lòng vương nơi nào!

Văn Khoa
Tháng Sáu, 2000

4. PHONG LAN

Năm tôi 17 tuổi, tôi thấy Phong Lan tại Việt Nam và tôi bắt đầu thích Phong Lan từ hồi đó. Qua tuổi 40, khi tôi bắt đầu đi vào một khúc quanh của cuộc đời, tôi mới thực sự “có duyên” với Phong Lan và Ðịa Lan.

Có những niềm vui rất khó diễn tả được khi tôi trồng lan, ngắm hoa lan, đi vào green house xem lan, đi mua lan, thay chậu cho lan, mang lan ra vườn vào những tháng hè tại Canada … Trong cái Thú Chơi Lan, tôi có cảm tưởng như là tôi đang sống trong một thế giới khác với cái “Tĩnh” của Nội Tâm, xa vời với những thứ ràng buộc, với những stress của đời sống hàng ngày và để cho tôi tránh được nhiều cái phiền toái trần gian.


PHONG LAN

Mỗi lần Phong Lan nở
Đứng nhìn ngắm lặng im
Thả hồn về Cõi Mộng
Đi tìm kiếm nàng Tiên.

Giữa núi ngàn thác đổ
Tiếng chim hót, vượn kêu
Ngạt ngào mùi nhiệt đới
Hoa lá mọc hoang đường.

Chót vót đỉnh ngọn cây
Phong Lan lay theo gió:
Hoàng Hậu Cattleya.
Nàng khoe mầu yếm thắm
Kiêu kỳ nơi gió sương,
Ban ngày, chàng ong lượn
Đu đưa nhịp vấn vương.
Chàng vào cung nàng hưởng
Nàng trao chàng nhụy hương.

Rồi văn minh tràn đến
Nhiều rừng rậm thưa đi.
Nàng Phong Lan khuất dạng
Còn đâu Ong, Phấn, Hương!

Nguyễn Đàm Duy Trung
December 1994

Có những nỗi buồn dai dẳng theo tôi từ ngày này qua tháng nọ, khi ẩn , khi hiện mờ mờ ảo ảo, nhưng tôi tin chắc là thế nào cũng có ngày tôi “chụp” được cái bóng hình này. Không những vậy, tôi hy vọng rằng cái bóng hình này còn sẽ hiện nguyên hình “bằng da bằng thịt” nữa. Xin mời Quý vị đọc:

PHONG LAN VÀ GIAI NHÂN

Một sáng mùa xuân
Chim hót xa gần
Mây trắng phù vân
Bay về vô tận.
Hoa đào, hoa mận
Nở rộ ngoài vườn
Bên hàng hướng dương
Có con bướm trắng
Bay lượn chập chờn.
Lòng tôi gợn buồn
Ngắm hoa lan tìm
Tôi vẫn đi tìm
Sao Em ẩn hiện?
Trông Em diện tiền
Hiền như Phật Mẫu.
Nếu đã thương nhau
Sao không xuất hiện?
Hay Em là Tiên?
Tôi người trần tục
Năm tháng nhiều lúc
Đi trong sương mù.
Đông, Hạ, Xuân, Thu
Đi tìm chân lý.
Công danh, ý trí
Có nghĩa lý gì!
Tôi kẻ Tình Si
Say men thi vị
Với hình bóng em.
Xin hãy hiện lên
Với bông Lan này
Tôi đang chờ đây
Thẹn thò chi nữa!

Nguyễn Đàm Duy Trung
Mother’s Day
May 1997

Bây giờ, khi tôi viết những giòng chữ này vào tháng Bẩy năm 2004, thì cái hình ảnh mờ mờ ảo ảo đã hiện nguyên hình “bằng da bằng thịt” luôn luôn đi bên cạnh và chia sẻ cuộc đời với tôi.


DUYÊN TÌNH

Em đi cát mịn bám chân,
Đôi ta chung bước: em gần, hết xa .
Quãng đời giam hãm đã qua,
Gió hiu hiu thổi, đôi ta chung đường.
Trời xanh, cát trắng, trùng dương,
Hàng dừa theo gió, đón đường ta đi.
Bên nhau, hai đứa thầm thì:
“Trăm năm duyên kiếp, ta đi, luân hồi!“

Nguyễn Đàm Duy Trung
Tháng 6, 2002
Punta Cana, Dominican Republic

Tôi quan niệm Trồng Lan là một loại “thiền” của riêng tôi mà tôi xin tạm gọi là “Thiền Lan”. Nhờ “Thiền Lan” mà tôi đã vượt qua được rất nhiều bão táp của cuộc đời. Tôi cảm thấy như “thuyền tôi đã tới bến“. Tôi ghi vội những cảm nghĩ này qua bài “Ðóa Lan Rừng” dưới đây:

ĐÓA LAN RỪNG

Em là kết tinh
Của Sương
Của Gió
Của Mặt Trời
Và của Thiên Nhiên.

Em sống trong
Rừng hoang
Núi thẳm
Chẳng ưu phiền.
Em là nàng Tiên
Của Thiên Nhiên hoang dã.

Với riêng ta
Em là tất cả
Vì Em đã
Mang lại cho đời
Chất Nhẹ trong Tâm.

Em đã giúp ta sống
Âm thầm, lặng lẽ
Vượt qua khỏi
Chặng đường
Gặm nhấm trần gian!

Cám ơn Em:
Phong Lan!
Ta trân quý Em muôn vàn!

Nguyễn Đàm Duy Trung
Happy New Year
2001

5. HOA QUỲNH


Phong Lan mang lại cho tôi sự êm đềm và lâu bền, Hoa Quỳnh mầu trắng luôn luôn mang lại cho tôi cái cảm giác vừa đam mê vừa quyến rũ và sự tiếc thương vời vợi. Quỳnh Hoa mầu trắng nở rất là ngắn hạn trong khi cái Ðam Mê vẫn còn dai dẳng, khó quên sau khi hoa đã tàn lụi. Quỳnh Hoa (mầu trắng) cho tôi một cảm giác rất là đối nghịch (constrast): đẹp thanh khiết và quyến rũ tuyệt trần đời với hương thơm ngạt ngào khi hoa còn đang nở nhưng hoa trông ủ rũ buồn chi lạ sau khi đã bắt đầu tàn úa. Hoa chỉ nở khi chớm đêm và hoa héo tàn vào giữa đêm gợi cho tôi hình bóng của một nàng Liêu Trai lãng mạn và “hồng nhan bạc mệnh” ,

QUỲNH HOA

Em đến giữa đêm khuya
Tự cõi nào, Em về?
Em hiện thân Lan-Huệ
Đưa ta vào Đam Mê.

Cớ sao tình nở muộn
Vài tiếng chẳng là bao
Thịt da Em ngọt ngào
Vội chào, Em vĩnh biệt!

Ta ngồi đây thương tiếc
Thật, Giả, hay Chiêm Bao?

Nguyễn Đàm Duy Trung
Tháng Chín, 2000
Toronto, Canada

6. HOA VÀ TÔI

Tôi vẫn còn yêu hoa và tôi sẽ tiếp tục cái Thú Chơi Lan cho tới khi không thể “Thiền Lan” được nữa. Nhờ “Thiền Lan” mà tôi đã tìm ra chính tôi và cũng nhờ vậy mà bây giờ tôi thấy an bình, vui vẻ – mà cũng có lẽ phần lớn là do “bông hoa biết nói“ của tôi đã giúp tôi rất nhiều trong đời sống nội tâm?

Ðàm Trung Phán
July 6, 2004
Mississauga, Canada

Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2026

Sắc Màu Tết



Tết về tô vẽ màu xanh tím đỏ
Trên chiếc đèn lồng một giấc mơ xuân
Nụ cười long lanh chúa Xuân vừa nở
Trên môi trẻ thơ chơi trước cửa thềm

Tết về tô vẽ màu xanh tím đỏ
Áo gấm ông bà bái lễ Tổ Tiên
Trên hai câu đối lời như vô tận
Theo tiếp nao nao tiếng pháo nổ rền

Câu chúc hồng tươi thắm đầu năm mới
Chén rượu hân hoan say những niềm vui
Cúc thọ tỏa nồng hương xuân ngày Tết
Chút bâng khuâng trên đôi má hồng đào

Hoàng mai đầy rực rỡ bông chen chúc
Mùa xuân sang thiếu nữ hẹn cùng nhau
Những chiếc khăn quàng nâu vàng cam đỏ
Gió xuân như ngày Tết đẹp muôn màu

Dưới thềm hoa dịu dàng xuân hớn hở
Đón người về bụi bậm nét thời gian
Tết ửng hồng trong trái tim mong đợi
Chiếc lá xanh màu ấp ủ thanh xuân

Tết đủ màu rơi rớt bức tranh xưa
Còn thơm mùi xác pháo thoảng như mơ
Hôm qua chợ xuân áo em hồng thắm
Tết tha hương Tết còn mãi sắc màu.

Lê Mỹ Hoàn
2/6/2026