tiêu đề Nhãn
- BIÊN KHẢO
- CÂU ĐỐI
- CỔ THI
- GIA CHÁNH
- GIẢI TRÍ
- HÌNH ẢNH HỘI NGỘ
- HÌNH ẢNH NAY
- HÌNH ẢNH XƯA
- HỘI HỌA
- KHOA HỌC
- LƯU NIỆM
- LỊCH SỬ
- LỜI HAY Ý ĐẸP
- NHẠC
- SƯU TẦM
- SỨC KHOẺ
- THƠ
- THƠ CẢM TÁC
- THƠ DIỄN NGÂM
- THƠ DỊCH
- THƠ NHẠC
- THƠ PHỔ NHẠC
- THƠ SƯU TẦM
- THƠ TRANH
- THƠ TRANH NGHỆ SĨ
- TIN BUỒN
- TIN VUI
- VĂN
- VŨ HỐI THƯ HỌA
- VƯỜN THƠ VIÊN NGOẠI
- XƯỚNG HỌA
- YOUTUBE
Thứ Ba, 1 tháng 9, 2026
Nhớ Mẹ

một ánh sao xa mãi tận trời
rồi ngỡ rằng màu xanh huyền hoặc
là từ đôi mắt của mẹ tôi
mẹ tôi tuổi hạc cao vời vợi
mắt đã mờ theo những nhớ thương
bao năm cách biệt đời trôi nổi
tôi vẫn mong những chuyện hoang đường
vẫn mong tóc mẹ còn thơm ngát
như núi sông ruộng lúa Tuy Hòa
vẫn mong mắt mẹ còn trong mát
như nước thu về giữa sông Ba
mẹ ơi, vẫn biết là hoang tưởng
vẫn biết đời: còn, mất, hợp, chia
mai này mẹ khuất sau ngàn núi
nhớ mẹ, con nhìn theo ánh sao khuya!
Nguyễn bá-dĩnh
Như Lòng Thiếu Nữ Ngọt Ca Dao
Ôi những vườn cau khi giặc tới
Cũng quặn thân đời nghe xót đau
Mười tám thôn tình ôm sông núi
Tình thiết tha như những lá trầu
Quê Mẹ dạt dào xanh cây lá
Như lòng thiếu nữ ngọt ca dao
Một hôm có đám bưng đầy cỗ
Mẹ theo người, cây lá xôn xao
Mơ mộng ngày nào thời xuân sắc
Cũng đành bỏ lại với vườn cau
Bâng khuâng bước ngại đời muôn nẽo
Nhung nhớ đầy vơi những lá trầu
Những lá trầu xưa giờ xa quá
Như quê hương cũng đã chôn vùi
Như đời Mẹ ngậm ngùi kỷ niệm
Kỷ niệm phôi pha lạnh xứ người.
Thủy-Trang
Mẹ Là Một Thiên Thần...(Gửi Anh Bình)
Cảm ơn anh Bình, anh Hãn anh Khang anh Dũng, anh Phan, Tố Kim, Thanh Vân, Kim Oanh….và quý anh chị đã chia sẻ và đóng góp với bài viết hay về Mẹ của anh Bình. Đọc bài của anh Bình tôi cũng thấy rất cảm động và làm tôi lại nhớ về mẹ mình nhiều hơn.
Nói thật xin các bạn đừng cười chứ bây giờ ở tuổi gần đất xa Trời (88 tuổi) mà lâu lâu tôi cũng vẫn còn nằm mê thấy Mẹ mình. Hôm đó khi đi làm về thì thấy mẹ tôi đang lục đục loay hoay trong bếp; tôi vào chào MẸ thì thấy bà tươi cừoi nói với tôi là " hôm nay đi chợ thây có chân giò (giò heo) đẹp, lại có măng tươi nên mẹ mua về nấu món giả cầy cho con ăn " (giả cấy là món tôi rất thích và mẹ tôi nấu rất ngon mà khi qua bên Mỹ này tôi đã cố găng "hết sức bình sinh " nấu để lấy le với "xếp" nhưng chưa lần nào được ngon như mẹ tôi nấu, có lẽ ở bên Mỹ này thiếu món " MẺ " (dấu hỏi) hoặc thiếu bàn tay của MẸ (dấu nặng)???.
Tôi đang mải mê xem trận đá banh world cup 2026 thì thấy mẹ vỗ vai tôi và nói " giả cầy nấu xong rồi, đơi vợ con đón các con đi học về rôi cùng ăn nhen Nhớ chăm lo cho các con nhé . Thôi mẹ đi về đây "
Tôi vội đứng dậy để giữ mẹ lại ăn cơm cùng chúng tôi nhưng mẹ nhanh quá đã đi ra và đóng cửa lại rồi. Tôi chạy vội theo nhưng không kịp và bị vấp té......làm tôi tỉnh dậy. Thì ra đó là một giấc mơ!! Một giấc mơ đẹp về MẸ.
Cá nhân tôi thấy bài viết nào của bất cứ ai viết về cha mẹ đều cảm động làm mình nhớ đến những bậc sinh thành (Bà Mẹ Quê của Nhạc sĩ Phạm Duy," Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười của Trần Trung Đạo...vv ...vv .còn rất nhiều bài lắm tôi không nhớ hết....)
Tôi thấy MẸ đúng là một thiên thần Trời sai xuống thế gian để giúp loài người bảo tồn sự sống, để giúp quả đất được luôn xanh tốt,để giúp đời thêm tươi đẹp...vv và vv ...
" Còn cha còn mẹ vẫn hơn, Không cha không mẹ như đờn đứt dây"
“Từ nay còn đâu nữa,
Người tựa cửa mong chờ.
Vết thương còn rỉ máu,
Con nhớ mẹ, mẹ ơi.”
(Nguyễn Thanh Bình)
"Con nhớ Mẹ Mẹ ơi"
Cho đến lúc mãn đời
Kki không còn nước mắt
Chẳng có để mà vơi!!
MẸ ơi!
( Nguyễn Tích Lai)
Kính chúc lành vui tới quý Anh Chị.
Nguyễn Tích Lai
Link Bài Viết: Tâm Sự - Nguyễn Thanh Bính( Bát Sách)
Tâm Sự (Gửi Anh Bình)
Cám ơn anh!
Bài anh viết thật cảm động, em đọc đi, rồi đọc lại! Và cứ thấy lãng vãng bóng mình trong đó.
Cậu Mợ anh và Thầy Mẹ em có nhiều điểm tương đồng . Mẹ em là con út trong gia đình 4 anh chị em. Thầy em là bạn học với cậu Ba em. Ông hay đến nhà bạn chơi , rồi thương em gái bạn ! Ông bà cưới nhau năm 1934. Năm sau thì anh Hai (anh Cả) tụi em ra đời . Năm 1966, em trai út em mất vì bị sốt xuất huyết, sau đó thì đến em bị, nếu không chở kịp lên nhà thương Grall, chắc em cũng ''đi'' rồi ! Em trở thành con út , được cả nhà thương yêu, chìu chuộng (bây giờ vẫn được vậy !)
Khác với anh, cho đến ngày ra trường, rồi vượt biên, em vẫn còn ở với Bố Mẹ. Mỗi cuối tuần đều được ông già cho ''tiền túi''! Cũng khác với anh, khi Ba Mẹ em sang Pháp (1985) thì ở tận vùng Normandie với bà chị em, nên em ít khi gặp các người, chỉ mỗi tuần gọi điện thoại thăm hỏi.
Năm 76, một đêm thức khuya học thi, uống cà phê nhiều quá không ngủ được, ngồi nghĩ vẩn vơ, em chợt thấy mình ''có phước'' quá !. Sau cuộc đổi đời, trong khi nhiều đứa bạn phải bỏ học đi làm, để nuôi gia đình ( bố đi tù cải tạo hay công chức bị CS sa thải ) thì em vẫn còn sống trong vòng tay Ba Mẹ, dù không được như xưa nhưng vẫn còn được đi học, còn được ''cà phê, thuốc lá (hút lén)''. Rồi nhớ lại, em thấy mình bất hiếu quá, chưa làm được điều gì để Thầy Mẹ vui, nếu không muốn nói là ... ngược lại !
Và em viết bài thơ dưới đây, xin gởi anh đọc.
Con viết rất nhiều thơ gởi tặng
Tặng người yêu, nít nhỏ, bạn bè
Nhưng chửa bao giờ con nắn nót
Một đôi hàng kính tặng Ba Me
Con ngó lên đầu Ba: tóc bạc
Sợi ngắn, sợi dài, quất mạnh vào con!
Hai bàn tay Ba một đời cầm phấn
(Phấn trắng tay thôi, đâu trắng tâm hồn!)
Con nhớ những ngày thơ sốt nặng
Giấc Mẹ không tròn suốt mấy đêm!
Sáng, Mẹ đến trường ‘’làm’’ Hiệu Trưởng
Chiều về thay đồ, làm y tá, vú-em!
Anh chị con lớn lên : mỗi người, mỗi ngã
Đứa sống thật gần, đứa biệt mù khơi
Khi Ba Me ngồi bên nhau nhắc nhở
Lệ nhỏ lên trên những nụ cười!
Con muốn … Mà không sao viết tiếp!
Mắc cỡ lấy đi bút mực rồi!
Đứa con bất hiếu đành an ủi:
‘’Nước mắt bao giờ cũng chảy xuôi!’’
BP
1976
Link Bài Viết: Tâm Sự - Nguyễn Thanh Bính( Bát Sách)
Mẹ Cha
Thưa các anh chị
Hôm qua, nhân ngày trước Lễ Mẹ, chuyển bài thơ Cha Tôi đến các bạn bè, thì buổi tối tôi nằm mơ thấy Mẹ về.
Hai mẹ con nói nhiều chuyện Mẹ có nhắc lại kỷ niệm năm xưa khi mẹ theo cậu em út lên thăm tôi tại một trại cải tạo trong rừng của tỉnh Tây Ninh. Đây là lần đầu tiên trại cho phép người nhà được thăm nuôi và những người tù nào không bị biệt giam, không có lỗi nặng thì được nghỉ đêm với gia đình tại những căn phòng riêng gọi là nhà “Hạnh Phúc”. Nửa khuya mẹ rên vì đau chân do đi bộ nhiều giờ trong rừng. Tôi dậy bóp chân cho mẹ tới sáng. Trước khi về mẹ nói: “mẹ chỉ có ngần này, con cầm lấy ăn vặt”, mẹ cho tôi hai đồng lấy từ túi áo cánh được gài kỹ bằng kim băng; số tiền đủ để mua một chai bia lớn và một tô phở lèo tèo vài ba miếng thịt, hay một góc của bánh thuốc lào ở một quán cóc nhỏ ven rừng chuyên bán hàng cho tù cải tạo; sau đó mẹ đưa một tay nải chứa một nải chuối, một hộp sữa đặc Ông Thọ, và một món quý nhất là một lon guigoz chứa đầy mắm ruốc xào sả ớt với thịt ba rọi và tôm khô. Thức ăn thì đãi bạn, ăn dần; còn tiền thì tôi giữ lại vừa để phòng thân, vừa làm kỷ niệm tấm lòng của mẹ, chả biết có còn gặp lại lần nữa không? Hai đồng của Mẹ về sau được làm quà sinh nhật cho cô cháu nội đầu tiên của Mẹ khi tôi được tha tù.
Sáng nay tôi biết, tôi phải chia sẻ nốt với bạn bè bài thơ tôi viết về Mẹ năm xưa.
Xin mời các anh chị đọc.
Nhân ngày Lễ Mẹ, chúc các anh chị khỏe mạnh vạn sự tốt lành.
Kính thân.
Lộc Bắc
*Chính chữ : Vu Lan
--o0o--
Mẹ tôi
Ðôi mắt người Sơn Tây
U ẩn chiều lưu lạc
Buồn viễn xứ khôn khuây*
Làng So, Sơn Lộ phủ Quốc Oai
Xứ Đoài, sông Đáy lượn quanh dài
Họ Vương chỉ khác tên chi giữa
Tộc lớn ngày xưa nức cõi ngoài.
Mẹ tôi khăn vấn, răng đen bóng
Áo tứ thân, guốc mộc thong dong
Chăm làm chẳng lúc hở tay không
Lấy chồng về phố làm dâu trưởng
Hầu cha chồng, chăm như cha ruột
Lo miếng ăn thức uống suốt ngày
Cầm mạt chược đôi lúc thiếu tay
Lo cúng giỗ chục mâm không hề thiếu
Thờ chồng rất mực không đàm tiếu
Để cho phóng túng chả eo sèo.
Giữ phận vợ hiền lo gia đạo
Thiếu gạo về quê gánh thóc theo
Em chồng, con nhỏ cũng như nhau
Chăm lo dạy dỗ dẫu canh thâu
Nói năng nhỏ nhẹ không la mắng
Nhớ ơn nhắc nhở mãi về sau
Họ hàng nhường nhịn không tranh chấp
Coi cháu như con chẳng phân bì
Chia sẻ giúp nhau khi túng ngặt
Sống đời thanh thản, tâm từ bi
Chiến tranh nổ, cả bầy con ra trận
Hỏa châu chiếu sáng, niệm hồi kinh
Cầu mong tai ách con qua khỏi
Chinh chiến mau tan hưởng thái bình!
Mắt mẹ càng u uẩn
Con cái đứa chưa về
Tiếng loa đầu ngõ gọi
Trình diện giữa đêm khuya!
Con ở, trầm luân mẹ khổ đau
Con đi, nước mắt rỏ u sầu
Hòa bình những tưởng vui sum họp
Tán tác tha phương lạc mất nhau!
Đất lạnh nhớ về thương xót mẹ
Giầu không được hưởng, khổ mình cam
Ba đời phục vụ không than thở
Chỉ ôm cháu Nội lúc lên đàng!
Lộc Bắc
* Thơ Quang Dũng
***
Mẹ Tôi
Bà Vương thị Đoan
(1912-1980
Sơn Tây –Saigon - Saigon)
Chân quê, má thắm, nhuộm răng huyền
Chỉ biết thờ chồng, dạ chính chuyên
Cha mẹ chồng một tay phụng dưỡng
Nuôi em chồng, giúp đỡ không quên
Tính nhân hậu chả gây hiềm khích
Chuyện kém hơn, cô chú chẳng phiền
Cháu nội đầu vài lần bế ẵm
Bỏ trần gian, dứt mọi truân chuyên!
Lộc Bắc
30/06/2008
***
Cha Tôi
Trưởng tộc danh gia thích rong chơi.
Trung niên đình chiến bỏ cơ ngơi
Vợ dại con thơ cam vất vả
Cắn răng chịu đựng sống qua thời
Quốc biến thân già con lưu lạc
Dạy con khuyên cháu chớ thua người
Vài năm tạm hưởng phong lưu tạm
Về đất thong dong thoảng nụ cười
Lộc Bắc
30/06/2008
Người Mẹ " Biết Điều"
Tôi ngồi đợi trong phòng khám của bác sĩ gia đình, hôm nay tôi đi thử máu định kỳ hàng năm. Ngồi vẩn vơ nhìn bệnh nhân kẻ ra người vào thì thấy một bà được bác sĩ thăm bệnh xong đang từ trong ra chỗ cô nhân viên phía trước để lấy hẹn cho lần tái khám tới, bà mặc chiếc áo lạnh dầy, đầu đội mũ len sùm sụp và thỉnh thoảng lại ho. Cô nhân viên lướt mắt trên màn hình computer và nói:
- Bác Vân ơi, cháu để ngày hẹn tái khám cho bác vào thứ năm tới nhé.
Bà bệnh nhân tên Vân giãy nẩy lên:
- Không, không được đâu, cô cho tôi ngày thứ tư đi, mà phải sau 4 giờ chiều.
Tôi mỉm cười thầm, bà Vân này chắc giống tôi, thích lấy hẹn bác sĩ vào ngày thứ tư, để sau khi rời phòng khám bác sĩ, sẽ ghé chơ luôn vì mỗi thứ tư các chợ đều thay giá mới và giảm giá vài món hàng. Nhưng bà ấy đã giải thích sau một cơn ho:
- Các ngày khác không có ai chở tôi đi, thứ tư con gái mới có thể, mà nó cũng bận lắm.
Thì ra bà cần lấy hẹn ngày thứ tư chỉ vì có người chở bà đi.
Cô nhân viên vẫn đang chăm chú trên màn hình:
- Cháu đang tìm xem thứ tư còn chỗ trống không, lại phải theo cái giờ của bác đưa ra.
Bà Vân rụt rè đưa ý kiến :
- Hay là cô …bỏ người khác ra ưu tiên cho tôi thế chỗ được không, sau 4 giờ cô nhé, con gái tôi bận lắm.
- Không thay đổi giờ giấc người khác được đâu bác ơi, nhưng cháu sẽ cố gắng..
Cuối cùng cô nhân viên cũng làm vừa ý bà bệnh nhân:
- Xong rồi bác Vân, thứ tư tuần tới lúc 4 giờ 30 chiều.
Bà Vân hớn hở quấn lại cái khăn cổ và bước ra ngoài. Tôi nhìn qua cửa kính thấy bà Vân đang lững thững bước ra tới bãi parking, chắc xe người thân đang đậu sẵn ở đó.
Lát sau tôi được gọi vào gặp bác sĩ và thử máu xong tôi trở ra chỗ cô nhân viên lấy hẹn tuần sau nghe kết quả, đi ra chỗ đậu xe tôi ngạc nhiên thấy bà Vân đang đứng xớ rớ ngay gần xe tôi. Bà ra trước tôi cả nửa tiếng mà giờ đây vẫn chưa về? Chắc xe người đón bà ở xa và đang đến?
Trời hôm nay gió lạnh, tôi chỉ muốn chui ngay vào xe và mở máy heat cho ấm nhưng thấy bà Vân đứng một mình tôi ái ngại giùm, nấn ná ở lại nói chuyện cho bà ấy vui:
- Cuối tháng ba mà hôm nay còn lạnh nhỉ…
Người Việt dễ làm quen, dễ gần nhau, bà Vân nói:
- Vâng, vì thế tôi bị cảm lạnh nên phải đi bác sĩ,
Bà Vân nói xong dáo dác nhìn quanh, tôi đã hiểu:
- Chị đang đợi xe à, Xe sắp đến chưa?
- Vâng, con gái tôi sẽ đến đón. Chị biết đấy, đi bác sĩ có hẹn mà chờ đợi và khám xong cũng phải mất hơn một tiếng, con chở tôi đến đây rồi đi công chuyện của nó. Tôi đã trừ hao cộng thêm nửa giờ nữa dặn nó đến đón thế mà con vẫn chưa đến. Nó bận lắm.
Bà thêm giờ cho rộng rãi, để con không phải đợi mẹ. Nhìn người phụ nữ đứng giữa trời trong cơn gió lạnh giao mùa Đông Xuân, dù người bà có đầy đủ mũ áo khăn quàng cổ tôi vẫn không hết ái ngại:
- Chị vào văn phòng bác sĩ ngồi chờ cho ấm, nhìn qua cửa kính khi nào thấy xe con gái đến thì hãy ra.
Bà Vân thành thật:
- Từ văn phòng bác sĩ phải đi qua cái sân có bồn hoa rồi bước xuống những bậc thềm mới đi đến chỗ đậu xe, mất thì giờ của con. Nó bận lắm.
Không biết con gái bà làm công việc gì mà quan trọng đến thế? Lúc nào người mẹ cũng than thở “nó bận lắm”.
Tôi luôn đậu xe chỗ xa chỗ vắng nhất để tránh va chạm xe người khác. Có lẽ bà Vân đợi sẵn ở bãi parking chỗ thưa vắng này cho con gái dễ nhìn thấy bà, sẽ lái xe đến gần, bà chỉ việc bước lên xe, không lãng phí một giây phút nào thì giờ quý báu của con gái.
Bà Vân được dịp tâm tình:
- Tôi đã ngoài 70 tuổi hay ốm đau lại thêm mắt kém nên không thể lái xe từ mấy năm nay. Nghĩ mà tiếc thời chưa già yếu tôi lái xe vèo vèo đi làm trên high way, lái xe đưa đón các cháu ngoại, đứa thì đi học đàn, đứa đi bơi, ngày hai ba lượt đâu ra đấy, ngay cả mùa đông cháu đòi ăn pizza tôi cũng chiều cháu, lái xe chở cháu đi trong trời tuyết đang rơi.
Tôi tò mò:
- Thế ông nhà còn lái xe được không?
- Ông ấy mất lâu rồi, nếu còn ông ấy thì hai vợ chồng cố nương nhờ nhau, chẳng phiền đến con như thế này. Không gì bằng tự mình lo cho mình.
Tôi nói như an ủi:
- “Trẻ cậy cha già cậy con” ai cũng thế chị ạ.
Bà Vân nói chuyện vẫn không quên nhìn quanh. Bà mừng rỡ kêu lên:
- Xe nó đến kìa, tôi về đây.
- Vâng, chúc chị lần sau tái khám là hết cảm ho nhé.
Tôi mở cửa xe, cũng là lúc xe con gái bà Vân đến gần người mẹ. Khi tôi ngồi vào xe chưa đóng cửa xe nên nghe thấy tiếng người con gái cằn nhằn:
- Đang bận công việc mà con cũng phải rứt ra đến đón mẹ.
Giọng bà Vân nhỏ nhẹ:
- Thì con cứ xong việc đi, mẹ đợi được mà….
Chiếc xe vọt đi,. Cầu mong cô con gái đừng tiếp tục cằn nhằn người mẹ tội nghiệp.
………………
Tôi mang theo nỗi buồn tuổi già của bà Vân về nhà. Người mẹ khi còn sức khỏe đã từng thương yêu, giúp đỡ con cháu, đến khi tuổi già sức yếu đành phải trông chờ nhờ cậy con. Người mẹ đã “biết điều” không dám “làm phiền” con, ngoài những chuyện cần thiết như đi bác sĩ ngày hôm nay, bà tiết kiệm thời gian cho con, bà hẹn con trừ hao thêm cả nửa giờ, sẵn sàng đứng chờ ngoài bãi parking bao lâu cũng được, nhất quyết không để con phải chờ mình.
Có những người con vô tâm đối xử không ra gì với cha mẹ già, Có những người con thương yêu cha mẹ, khi cha mẹ già cả ốm đau họ chăm sóc chu đáo thời gian đầu, nhưng kéo dài qua năm này năm nọ họ chán nản, bỗng cảm thấy cha mẹ già như một gánh nợ, một món đồ cũ dư thừa trong cuộc sống của họ vì bên cạnh họ còn có chồng, có vợ, có con cái, công ăn việc làm, bao nhiêu thứ để lo toan.
Trông người lại nghĩ…đến ta. Mai kia mốt nọ tôi sẽ già yếu đi, nếu tôi phải sống nương tựa vào con cái biết đâu tôi cũng sẽ là một người mẹ “biết điều” như bà Vân? .
Nguyễn Thị Thanh Dương
(March 19- 2026)
Thứ Hai, 31 tháng 8, 2026
Vu Lan Nhớ Mẹ Cha - Thơ: Hoàng Thục Uyên - Phổ Nhạc: Jimmy Hoàng Trần - AI
Thơ: Hoàng Thục Uyên
Nhạc & Trình Bày: Jimmy Hoàng Trần
AI Ca
Nhạc & Trình Bày: Jimmy Hoàng Trần
AI Ca
Tình Mẹ
Mẹ là dòng suối tình yêu
Trần gian trăm hướng, muôn chiều
Bàn tay tinh…Mẹ nối kết…
Hoa ca… bướm lượn dập dìu!
Mẹ là gió mát trăng thanh
Vạn vật hò reo…khắp ngỏ ngành
Sung mãn, bình an, hạnh phúc…
Ngọc ngà, châu báu…sáng long lanh!
Mẹ là nguồn ấm…tim con
Xuyến xao mơ mộng…mọi nẻo hồn
Phát họa đường đời…con theo bước..
Tơ lòng ru ngủ…vượt núi non!
Lòng Mẹ man mác cả bầu trời…
Bềnh bồng hoa trắng nổi trôi
Ban cho dòng đời đầy ơn phước
Bình minh soi sáng khắp núi đồi!
Tô Đình Đài
Lời Ru Của Mẹ

( Ảnh: Tác Giả)
À …ơ…thân Mẹ héo hon
Mẹ ru con ngủ Mẹ còn vun khoai
Nín đi con… con khóc hoài
Đớn đau lòng Mẹ con đòi chi con
Ngủ đi con…
Ngủ cho ngon…
Chữ tình máu chảy lòng son Mẹ mềm
Ngủ đi con giấc êm đềm
Quản gì công Mẹ ngày đêm nhọc nhằn
Ngủ đi con chớ nỉ năn
Đầu non ngậm nữa vành trăng kia rồi
Ngủ đi con chớ bồi hồi
Cha con gánh mạ nhiều nơi chưa về
Mẹ Cha vất vả trăm bề
Gánh gồng tần tảo, nặng nề quanh năm
Khuya phải dậy, đêm chưa nằm
Chân bùn tay lấm tối tăm mặt mày
Ngủ đi con, ngủ cho say
Con yêu của Mẹ ngất ngây giấc nồng
Trắng đêm Mẹ ẵm, Mẹ bồng
À... ơi... con ngủ… Mẹ còn chợ xa
Ru con, con ngủ ơi...à...!
Con còn thao thức Mẹ à... ơi... ru... !!!
Nguyễn Thành Tài
Nhân Ngày Lễ Vu Lan 2026
Mẹ Tôi
Đà Lạt sương rơi lạnh sớm chiều
Mưa giăng phố núi gió đìu hiu
Mẹ khơi bếp lửa khâu tấm áo,
Lo bữa cơm nghèo gom chắt chiu
Mưa giăng phố núi gió đìu hiu
Mẹ khơi bếp lửa khâu tấm áo,
Lo bữa cơm nghèo gom chắt chiu
Chia sớt cùng Cha gánh nhọc nhằn
Nuôi đàn con nhỏ giữa gian truân
Gạo rau từng bữa cơm từng bát
Mẹ dành cho con cả mùa xuân.
Sương muối đêm về trắng lối đi
Gót chân mẹ nứt, chẳng sá gì
Sớm khuya vất vả thân tần tảo
Một lũ con ngoan được yêu vì
Rồi những chiều mưa mẹ lặng ngồi
Nhìn về xa thẳm lệ buồn rơi
Các con đang ở ngoài chiến tuyến
Nghe tin chiến trận dạ chẳng nguôi
Mẹ nhớ hai con nơi chiến trường (*)
Đêm dài thao thức nhớ cùng thương
Vẳng nghe tiếng súng chừng xa lắm
Nguyện cầu con trẻ quy cố hương
Tháng ngày đàn cháu Mẹ lớn lên
Tóc Mẹ Sương pha trắng bạc thêm
Mẹ Yêu từng cháu như yêu Mẹ
LờiMẹ ru buồn dỗ giấc êm
Nay mẹ nằm yên giữa núi đồi
Đà Lạt sao chừng quá xa xôi
Thông reo gió rít phương trời cũ
Con buồn nhớ Mẹ quá Mẹ ơi
Đà Lạt sao chừng quá xa xôi
Thông reo gió rít phương trời cũ
Con buồn nhớ Mẹ quá Mẹ ơi
Cách một đại dương cuối chân trời
Mà hình bóng Mẹ chẳng hề vơi
Gót nứt. Lệ buồn. Thân tần tảo
Theo con cho đến cuối cuộc đời.
Phong Châu
RằmTháng 7 – Bính Ngọ – 2026
Hai người em của tôi
Em lớn tử trận tháng 1 – 1971
Em nhỏ bị thương tháng 7 – 1972 “Mùa Hè Đỏ Lửa”
Hai người em của tôi
Em lớn tử trận tháng 1 – 1971
Em nhỏ bị thương tháng 7 – 1972 “Mùa Hè Đỏ Lửa”
San Francisco Tháng Tám, Sương

tháng tám thu về trên cánh sương
tuôn bay mờ ảo những con đường
một phiến nắng chiều không đủ ấm
thêm sầu khách lữ mối tơ vương
tháng tám sương mềm như áo voan
phất phơ cầu đỏ* tấm khăn quàng
lands end* nhòa nhạt đồi ngư nữ
hoàng hậu vườn xanh dấu địa đàng*
tháng tám lên đồi telegraph hill*
tháp coit* sầu lẻ đứng cô liêu
con tim gửi lại người đâu nhỉ**
chỉ còn sương và sương hắt hiu
tháng tám thương người đi lạnh vai
mặt trời vàng và hoa đã phai
xin gọi tên hoa là kỷ niệm
gởi buồn theo mấy sợi tóc mai
Quang Hà
*cầu đỏ (golden gate bridge), lands end, vườn hoàng hậu (queen-garden), telegraph hill and coit tower, là tên những thắng cảnh ở san francisco, california.
** bài hát nổi tiếng: I left my heart in san francisco
Nguyện Cầu Phật Lực Từ Bi
Mọi thứ từ từ rời bỏ má: Những đứa con lớn lên rời đi xa, những đứa cháu lên thành học và làm việc, những tế bào thân xác hao hụt không sao bù lại được, những ký ức trong trí nhớ cũng dần vơi…
Nhờ Facetime để nói chuyện với má mỗi ngày, nhìn má tiều tụy mà lòng xót xa không sao ngăn được nước mắt chảy vào trong. Đôi mắt má thất thần vô cảm, không còn nụ cười hay sự vui mỗi khi má con gặp nhau. Ánh mắt má lạc vào cõi xa xăm nào đấy chứ không nhìn vào thực tại. Má nói giống như một cái máy, nói mà dường như không biết nói gì, nói lộn xộn lấy râu ông nọ cắm cằm bà kia. Chưa đầy một năm, kể từ ngày về gặp má ấy vậy mà giờ má khác đến độ không thể nhận ra: Thân xác gầy hao xơ xác, trí nhớ sa sút một cách không tin nổi, đành rằng cái lý vô thường là vậy, nhưng sao ở má mọi sự suy sụp nhanh như thế? Ngoài lẽ tự nhiên ra, còn có phần do tác dụng phụ của thuốc điều trị ung thư chăng? Chúng đã tàn phá sức khỏe và tâm trí má.
Má ơi! Thương má mà không làm sao được, con sống xa vạn dặm, muốn cầm tay má, ôm má, chăm sóc má mà không thể.
Thời gian dựng nên rồi thời gian phá hủy đi, giở cái lý thuyết thành – trụ - hoại – không hay sanh – trụ - dị - diệt ra để mà tự an ủi. Má đang trên đà hoại diệt, tuy nhiên cái quá trình này xảy ra quá nhanh đối với má. Nhiều cụ già khác còn lớn tuổi hơn nhưng trông phương phi khỏe mạnh và minh mẫn, có lẽ vì nhờ phước báo lớn hơn. Con người sinh ra là quả đã chín nghiệp thành, việc tác ý – nói năng – hành động trong hiện tại sẽ cho cái quả mai sau, cái quả hiện tại do cái nhân quá khứ thì phải chịu thôi chứ không có thể thay đổi được nữa. Đừng nói rằng má hay con mà bất cứ ai cũng thế thôi, ngay cả đức Phật và các vị A La Hán cũng không khác được.
Ung thư hay mất trí nhớ là nghiệp, những lý do như: Căng thẳng thần kinh, ô nhiễm môi trường, thức ăn nhiễm hóa chất độc hại, đột biến gene…chỉ là duyên. Bằng chứng là cùng một môi trường sống như thế nhưng chỉ có một số ít người bị. Có những người cực giàu sang, thượng lưu sống trong môi trường tốt nhất thế gian vẫn bị ung thư hay mất trí nhớ. Cựu tổng thống hùng mạnh nhất của Mỹ là ông Ronald Reagan vẫn bị mất trí nhớ trong thời gian dài suốt mười năm cuối đời…Má dính vào căn bệnh ung thư và giờ trí nhớ dần dần mất đi. Má giờ chẳng còn nhận thức ung thư là gì, thậm chí cảm giác buồn vui cũng nhạt nhòa. Trí nhớ của má suy giảm hàng ngày, nghiệp lực chăng? Cuộc đời này quả là đau khổ. Người mất trí nhớ không còn biết sướng khổ vậy là hết đau khổ? Không, chính cái sự không biết đau khổ ấy cũng là nỗi khổ đau.
Ông Phật nói những cái khổ: sanh – lão – bệnh – tử - thương phải chia lìa – ghét phải chung đụng – thân và tâm giày vò trong sự mong cầu và chịu đựng, nói chung là thế, nếu phân tích chia chẻ ra thì có đến muôn ngàn nỗi đau khổ, bao nhiêu là khổ sở. Sự mưu cầu, sự thèm khát chính là cái gốc đau khổ, bởi vậy Phật mới dạy buông bỏ, ghét buông xuống đã đành mà thương cũng cần buông nốt, tuy nhiên mức độ thực hành được bao nhiêu là tùy vào năng lực và quyết tâm của mỗi cá nhân, nhìn chung là đại đa số không buông nổi.
Má già yếu, bệnh tật lòng con tràn ngập khổ đau, dù lý thuyết là thế nhưng làm con, làm người thì làm sao không khổ đau? Buông là lý, còn sự thế nào vẫn cứ hành. Con nguyện gánh bệnh thay má nhưng không thể thay được. Biết má già, má bệnh con đau khổ vì thấy má đang khổ đau, mà không làm gì hơn được, chỉ chấp nhận, cầu nguyện và làm việc phước thiện hồi hướng cho má. Đành rằng nghiệp ai nấy mang nhưng trong công nghiệp vẫn ảnh hưởng qua lại nên mới hồi hướng được.
Ngày xưa má mang con trong bụng chín tháng mười ngày, nghĩa là mang cả cục nợ nặng nề chừng ấy thời gian. Khi vượt cạn lại một lần đau như xé thân, rồi những năm tháng vất vả mưu sinh để nuôi con cho đến trưởng thành. Đâu đã hết khổ, dựng vợ gả chồng, rồi ngay cả những thị phi của các cuộc hôn nhân của con đem lại cho má thêm phiền não và khổ đau. Con cái trưởng thành những tưởng bớt khổ đau nhưng chính con cái lại bồi thêm khổ cho má. Công lao sức lực một đời của má con chẳng làm được gì để đền đáp, chưa một ngày báo hiếu.
Má ơi! Con thương má nhưng cũng chưa một lần nói thương má, tệ như thế này thì ngôn từ nào bao biện được?
Sức khỏe và trí nhớ của má đang suy sụp từng ngày. Má giờ đi đứng liêu xiêu, ngơ ngác bần thần tâm trí. Bây giờ tiền bạc, của cải cũng chẳng còn ý nghĩa gì với má, nếu ngày trước mong cầu, cất giữ thì giờ má dửng dưng xem như chẳng có giá trị gì. Trí nhớ của má đã nhạt nhòa, tâm trí biểu hiện ra thế, còn sâu trong tạng thức thì không làm sao biết được.
Đời sống một con người vô cùng ngắn ngủi, quanh quẩn vài mươi năm là tàn, bởi vậy đức Phật mới nói là mạng trược. Mấy mươi năm qua cái vèo như một giấc mộng nhưng thời gian mộng đẹp thì ngắn mà thời gian ác mộng thì dài. Trong mấy mươi năm ấy, nếu kẻ hạnh phúc muốn dài thêm thì chẳng được mà người bất hạnh muốn rút ngắn cũng không xong.
Má của con già yếu suy hao, trí nhớ suy giảm, cái may vẫn còn là má còn nhớ mặc áo tràng lên điện Phật niệm Phật mỗi buổi tối. Câu Phật hiệu và Phật vẫn còn trong tâm trí má. Điều này là sự may mắn đáng mừng nhất, một mai má bỏ xác thân thì thần thức có thể tái sanh vào một cảnh giới tốt đẹp và an lành hơn.
Má ơi! Con thương má, sống xa ngoài vạn dặm trùng dương nhưng trong tâm con lúc nào cũng nhớ má, lúc nào cũng có má. Con bất tài vô dụng không làm được gì cho má, chẳng chăm sóc hay đỡ đần gì cho má… Đất trời chứng giam, quỷ thần biết!
Cầu nguyện ba đời mười phương Phật gia hộ má sống những ngày tháng tuổi già bóng xế an lạc.
Cầu nguyện ba đời mười phương Phật gia hộ má những ngày tháng sắp tới.
Cầu nguyện ba đời mười phương Phật gia hộ má một mai má ra đi.
Lãng Thanh
Ất Lăng thành, 0626
Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2026
Bài Thơ Cho Cha - Thơ: Phan Như Liên - Nhạc: Võ Tá Hân - Ca Sĩ: Tuấn Nghĩa
Thơ: Phan Như Liên
Nhạc: Võ Tá Hân
Ca Sĩ: Tuấn Nghĩa
Nhạc: Võ Tá Hân
Ca Sĩ: Tuấn Nghĩa
Khóc Ba
không có mặt khi ba về với đất
lời trối trăn nghe nhắn lại qua thư
đời lưu lạc con chỉ còn nước mắt
là thuốc màu làm nhẹ gánh ưu tư
con cũng nghĩ: thôi đừng cho dòng lệ
rơi làm gì để mặn mối thương tâm
nhưng chua xót hóa thân thành từng giọt
nhỏ xuống đời dâu bể khóc trăm năm
ừ, dâu bể! thì đã đành là dâu bể,
nhưng ba đi mà không đủ mặt con!
thôi đừng tủi cho những ngày dưới thế
chuyện trần gian, thôi hơi sức đâu buồn!
những bận bịu, những buồn vui, hờn giận
của kiếp người, thôi quên hết nghe ba
còn ước vọng ba mang vào lòng đất
con sẽ về tưới máu nở thành hoa!
Nguyễn bá-dĩnh
1972
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




