Thứ Hai, 23 tháng 3, 2026

Orchids Show 2026 Montréal - Nhiếp Ảnh Gia: Vũ Ngọc Hiến

 


Hình Ảnh: Nhiếp Ảnh Gia Vũ Ngọc Hiến




Lạc Điệu

 


Ô hay tết đến chẳng chờ xuân
Tuyết trắng còn băng những mấy tầng
Một tiếng chim chiều không đủ ấm
Đất trời chưa dậy nét thanh tân
 
Vậy đó mà tết đến thật sao
Cõi mù còn lạc dấu đời nhau
Bên kia biển lớn mùi tang chế
Người có chờ nhau cuối vực sâu?
 
Vậy đó mà tết đến rồi sao
Thiên thu chẳng động chút âm hao
Người quên chưa kịp bồi hồi nhớ
Một chút thừa dư tự thuở nào
 
Má phấn hồng nhan rất hững hờ
Làm sao không tiếc thuở xuân tơ
Thuở mây và gió và hương sớm
Lồng lộng không gian chẳng bến bờ
 
Tiếng hát còn xa tận ải quan
Áo màu không gió cũng thôi vàng
Trong ta còn lại đìu hiu vắng
Lạnh chín tầng không một bóng trăng
 
Vậy đó mà tết cũng đến sao
Ai chờ cho đến cuối đời đau
Bao nhiêu sông nước còn xa bãi
Mù mịt dòng xanh thoáng bóng dâu
 
Vậy đó mà sao vui được em
Những đời phụ bạc đã hư chìm
Ngậm ngùi cố quận giờ xa ngải
Gói kín dìm sâu cuối biển quên

 

Cao Vị Khanh

-mấy lần tết tha hương


Vui Mừng Cháu Nội Chào Đời

 

Bài Xướng:

Vui Mừng Cháu Nội Chào Đời 


Niềm vui cháu Nội mới chào đời [1]
Rộn rã tâm hồn rạng biển khơi
Cảm tạ ơn Trời ban mạnh giỏi
Mừng vui hạnh phúc tỏa ngời ngời
Thông gia chúc tụng lòng hồ hởi
Nội-ngoại vui vầy cảnh thắm tươi
Gia đạo ấm êm đầy phấn khởi
Vườn xuân thắm nở nụ hoa cười.

Đức Hạnh
2103026
[1] Cháu nội vừa mới chào đời,
lúc 09 giờ, ngày 21 03 2026

***
Bài Họa:

Thiên Thần Nhỏ Nhắn

Rạng rỡ bình minh chiếu giữa đời
Khai nguồn sự sống tỏa ngàn khơi
Vườn xuân nụ nở trời tươi thắm
Cội rễ nguồn khai cảnh sáng ngời
Cháu nội chào đời luôn diễm phúc
Thiên thần nhỏ nhắn thật xinh tươi
Bà con thăm hỏi mừng con cháu
Gia tộc mừng vui rộn tiếng cười.

Hồng Xuyến
22.03.2026

Vết Tình Đau


( Viết cho ĐB & LQ)

Có một ngày trong đời em buồn nhất,
Chia tay anh cho một cuộc đi xa,
Panatnikom hôm ấy không mưa,
Sao nước mắt em mưa nhiều đến thế.

Chuyến bay nào đưa anh về xứ lạ,
Tấm postcard nơi anh tạm dừng chân,
Ghé phi trường Frankfurt lúc nửa đêm,
Viết cho em ngàn lời thương lời nhớ.

Đến Canada một ngày lạnh giá,
Anh cô đơn trong tuyết trắng lạnh lùng,
Căn chung cư anh ở cao mấy tầng,
Không có em cũng trở thành hoang vắng.

Ngày anh được tin đã đậu thanh lọc,
Hai chúng mình cùng khóc và cùng vui,
Đời tị nạn yêu nhau mấy năm trời,
Kẻ ở người đi làm sao vui trọn?

Cơm cao ủy nuôi tháng ngày hy vọng,
Đi định cư ở một nước thứ ba,
Những kẻ không may vượt biển cuối mùa,
Chờ thanh lọc tuổi thanh xuân hoang phí.

Em ở lại và đợi chờ thêm nữa,
Không còn anh để chia sẻ tâm tình,
Bãi đá đêm thơ thẩn có chúng mình,
Hàng phượng khuya tiễn nhau về khu trại.

Anh viết cho em những lời thân ái,
Kể em nghe chuyện xứ lạnh tình nồng,
Niagara Falls, khu phố Tàu đông,
Hẹn có ngày chúng ta cùng chung bước..

Canada mùa đông dù lắm tuyết,
Anh và em đi trong tuyết mà vui,
Anh cho em những hạnh phúc ngọt bùi,
Chưa kết hôn đã là tuần trăng mật.

Chưa kết hôn đã nhuốm màu ly biệt,
Những thư sau theo ngày tháng vơi dần,
Cuộc sống mới anh bận rộn học hành,
Hình như em bị bỏ rơi quên lãng.

Ngày em hồi hương cũng đầy nước mắt,
Panatnikom hiu hắt với người,
Ngồi trên chuyến bay em lại nghẹn ngào,
Xa Thái Lan là xa bao kỷ niệm.

Cũng một chuyến đi mà sao khác biệt,
Anh đi về phương trời mới yên vui,
Em về Việt Nam không có tương lai,
Đời tị nạn trắng tay, tình cũng mất.

Thư của em chắc là anh…không nhận?
Hay là anh…bận rộn chẳng hồi âm?
Em muốn quên dù lòng chẳng thể quên,
Anh và em đã là hai lối rẽ.

Trên Facebook hôm nay mình bỡ ngỡ,
Hơn hai mươi năm mới gặp lại nhau,
Anh ơi, làm sao xóa vết tình đau,
Dù anh đã nói vạn lời xin lỗi.

Nguyễn Thị Thanh Dương.

( May, 18, 2020)


Tình Đầu Tình Đau

Buổi sáng chúa nhật, tôi còn nằm nướng trên giường thì có phone của John, hốt hoảng:
– Cô Laura ơi, biết tin gì chưa?
– Tin gì? Cô mới đi vacation về là có chuyện rồi á!
– Gianna đêm qua uống thuốc ngủ tự tử, may quá đã được phát hiện kịp thời, đang nằm ở bệnh viện trường Đại Học …
– Nó điên à?
– Cô có rảnh thì đến ngay nhe, em chờ ngoài cửa chính. Tội nghiệp, nó chỉ nghe lời an ủi của cô thôi đó!

Tôi cúp phone, thay vội bộ quần áo, chạy ra ngoài xe mà muốn kêu trời! Trong cái tiệm thuốc Shoppers Drug Mart này, ngoài nhóm staff ở front store bán Grocery và nhóm bán mỹ phẩm, thì trong quầy pharmacy, ngoài các pharmacists là nhóm “assistant” (Dược tá) do tôi…cầm đầu vì tôi lớn tuổi nhất và kinh nghiệm làm việc lâu nhất, nên được đám Dược tá gọi là…“chị Đại” chớ thực ra tôi đâu có chức quyền gì, vì mỗi shift làm có một “boss” đó là người Dược Sĩ của ca làm đó. Vậy mà hễ có chuyện gì lớn, nhỏ, từ chuyện giải quyết khiếu nại của khách hàng, những khúc mắc giữa các groups trong tiệm, cho đến chuyện cá nhân lặt vặt, cứ không giải quyết được là chúng lại réo tên tôi.

Nhóm Dược Tá ca chiều, có hai người cố định là tôi và John, cậu trai trẻ người da trắng dễ thương, cái miệng dẻo quẹo và vui vẻ với tất cả mọi người trong tiệm thuốc, nên được gọi là “John Ngoại Giao”. Bên cạnh đó còn có nhóm Dược tá làm part time, họ đến làm, cỡ một vài năm, rồi đi, bởi đa số là những sinh viên Đại Học, họ xin vào làm để vừa có thêm kinh nghiệm bỏ vào “Resume” vừa kiếm thêm tiền trang trải cuộc sống sinh viên. Nhóm sinh viên này khá đông, khoảng 5-6 người tùy vào thời điểm mỗi năm, nổi bật là chàng Mick người Ấn Độ là sinh viên Dược năm thứ hai, và cô bé Gianna người Phi là sinh viên ngành Y Tá. Chàng Mick cao ráo, có đôi mắt đẹp của người Ấn trên khuôn mặt rất thông minh duyên dáng đã làm nàng Gianna cảm mến ngay lập tức, mặc dù ai cũng biết Mick đã có người yêu là cô bạn sinh viên cùng lớp.

Gianna, tuổi 18, như nhiều cô gái Philippines thích ca hát, vui nhộn, lí lắc, hoạt bát, không ngần ngại bày tỏ tình cảm với Mick bất chấp Mick là “hoa đã có chủ”. Hễ đến giờ break, Gianna chủ động đi mua bubble tea hoặc chạy qua tiệm Tim Hortons bên cạnh mua một ly cafe nóng hổi mang về cho Mick.
Có những hôm tan ca vào10 giờ tối, vào mùa lạnh
Gianna còn mạnh dạn “nhõng nhẽo” nhờ Mick lái xe đưa nàng về một đoạn đường, nơi trạm xe bus gần nhà nàng thay vì phải lấy hai chuyến bus dài

Mick biết tình cảm của Gianna nên luôn cư xử đúng chừng mực như hai người bạn đồng nghiệp, cả tiệm thuốc ai cũng biết thế, chỉ riêng Gianna vẫn vô tư làm theo tiếng gọi của con tim rung động, dầu sao Mick cũng chưa có vợ, chỉ là có bạn gái thôi mà.
Một ngày kia, tôi vừa đến làm, John thì thầm vào tai tôi:
– Hôm nay Gianna vui sướng, líu lo.
– Ủa, có chuyện gì vui?
– Chàng Mick vừa chia tay người yêu.
– Cậu rành chuyện người ta quá hen?
– Vì tui theo dõi facebook và instagram của họ mà! Họ đã xóa sạch hình ảnh của nhau, tui cũng hỏi Mick và chàng đã buồn bã xác nhận, nhưng Gianna thì vui hớn hở. Nỗi đau của người này là niềm… hạnh phúc của người kia… hihi …
Nàng Gianna tươi tắn rộn ràng hơn, đi làm trang điểm đậm hơn, và dĩ nhiên, quan tâm đến Mick nhiều hơn nữa, để xoa dịu trái tim tan vỡ của chàng, rồi sau đó nàng sẽ điền vào chỗ trống trong tim chàng, chớ còn ai!
Mick cũng đi ăn uống với Gianna, lái đưa đưa nàng về bến xe bus thường xuyên, tôi có hỏi riêng Mick:
– Nè, cậu biết Gianna yêu cậu, bây giờ cậu “available” rồi, cậu có dự tính nghiêm túc với tình cảm của Gianna, cho nàng ấy một cơ hội không?
Mick thẳng thắn:
– Ngay từ đầu, Gianna không phải là mẫu người tôi lựa chọn, dù tôi “available” hay không! Thời gian này, Gianna thường rủ tôi, hoặc cả nhóm part time đi chơi, xem phim, cafe, tôi đi để khuây khỏa nỗi buồn, và không hề có ý gieo hy vọng cho cô ấy. Gianna dễ thương, tốt bụng, tôi cũng mong cô ấy sẽ tìm được ý trung nhân.
Vậy là quá rõ ràng, tôi và John cũng mập mờ nói cho Gianna nghe tâm tư của Mick, nhưng nàng nào có nghe, (vì nàng nghe tiếng gọi của con tim nàng mà thôi!). Trước đây Mick có người yêu, Gianna vẫn hy vọng, nay chàng đã độc thân thì hà cớ gì nàng phải từ bỏ niềm hy vọng ấy!

Lời khuyên của tôi xem ra chẳng giá trị gì, thì thôi, hãy để thời gian và số phận an bài, biết làm sao hơn.
Nàng sống trong vui sướng, hạnh phúc mỗi lần được nhìn thấy Mick và chăm lo cho Mick, được vài tháng, ngay trước hôm tôi đi vacation qua Mỹ, John lại thì thầm vào tai tôi:
– Gianna đang đau khổ cô Laura ơi! Mick và người yêu đã tái hợp, gương vỡ lại lành…
Tôi tính sau khi vacation sẽ tìm lời khuyên Gianna thì ai ngờ lại ra cớ sự này, sao nàng lại dại dột thế!

Tôi lái xe đến cổng bệnh viện, tìm chỗ đậu xe thì John chạy lại, rồi cùng tôi bước vào gian sảnh, nơi có quầy bán hoa, bánh kẹo, và những tấm thiệp chúc “Get Well” để người thăm viếng mua tặng cho người bệnh.

Chúng tôi ngắm các bó hoa, xem từng tấm thiệp để lựa chọn, nhìn mấy con gấu bông để giữa giàn hoa, tôi nhớ Gianna thường treo con gấu bông bé xíu ngoài backpack của nàng, lòng tôi dịu lại, bao nhiêu lời la mắng dự định dạy cho nó một bài học bỗng tiêu tan. Tôi tự nhủ, nó mới 18 tuổi, ngày xưa tôi ở tuổi ấy cũng từng rung động đầu đời, rồi buồn bã thất vọng, thấy đất trời sụp đổ, tưởng cả thế gian chỉ có… người ấy! Gianna cũng thế thôi, nó cần thời gian đứng dậy, chữa lành vết thương lòng đầu tiên của cuộc đời, nó cần một vòng tay ôm ấp thương yêu, cần một chỗ dựa tinh thần, mà chút nữa tôi và John chắc chắn sẽ mang đến cho Gianna cùng con gấu bông và một bó hoa tươi đỏ thắm.
Và bây giờ, tôi lại kể tiếp một mối Tình Đầu ở trại tỵ nạn. Bữa đó, cô bé chung trại tỵ nạn tôi quen trên facebook, nhắn trên messenger:
“Chị Loan ơi, hôm nay là kỷ niệm ngày chị đến Canada đó nghen!”
“Ủa, sao em nhớ ngày định cư của chị vậy?”

“Dạ chị ơi, chiều hôm đó, em cũng ra cổng tiễn chàng của em đi Canada chung chuyến bay với chị, nên em ghi nhớ mãi ngày này, ngày em xa anh ấy, cũng là ngày em mất anh ấy, vì đó là lần chia tay mãi mãi, anh ấy nơi đất mới, sau vài lá thư, là im lặng bặt tăm luôn! Em đã đớn đau biết dường nào, dù bây giờ thời gian trôi qua đã lâu, em cũng yên bề chồng con, nhưng mỗi năm đến ngày này, em lại nhớ, và vết thương xưa, tuy đã lành, nhưng đôi lúc cũng làm em… bồi hồi, tê tái…”

Và cô em kể lại cho tôi nghe câu chuyện tình ấy, để tôi viết bài thơ này cho riêng em, và cho những mối tình đầu dang dở:

Tình đầu-tình đau

Em mười tám và anh hai mươi
Chúng mình đã như đũa có đôi
Trại tỵ nạn khiến xui gặp gỡ
Cả anh và em, tình đầu đời

Chợ Lào là nơi chốn hẹn hò
Bên đời tỵ nạn những buồn lo
Hàng cây phượng vĩ trưa bóng mát
Hay buổi chiều nào chợt đổ mưa

Hai đứa vẫn hồn nhiên mơ nhiều
Chỉ thấy quanh mình một chữ yêu
Chỉ mong mỗi ngày qua thật chậm
Từng phút từng giây mình có nhau

Cơm gạo Cao Ủy nuôi em lớn
Nắng gió Thailand, anh trưởng thành
Buồn vui theo tháng ngày gian khó
Tưởng như không bao giờ cách ngăn

Anh đậu thanh lọc nhiều mộng ước
Em mịt mờ chẳng biết tương lai
Vì đâu số phận lại oan nghiệt
Dang dở đường tình, mộng chia hai

Chiều tiễn anh đi, lệ em rơi
Nhìn nhau thôi, không nói nên lời
Vẫy tay chào, mà như níu lại
Nhưng em không giữ được anh rồi

Đường ra phi trường anh chơi vơi
Nặng trĩu hành trang nhớ một người
Chuyến bay nửa đêm, anh thao thức
Biết em cũng chưa ngủ, em ơi…

Máy bay dừng ở Đức nghỉ chân
Xứ lạ lạnh lùng, anh bâng khuâng
Lang thang tìm mua tấm postcard
Gửi về em nỗi nhớ trào dâng

Đến Toronto mùa đông lạnh
Tuyết trắng rơi ngập cả hồn anh
Trại tỵ nạn vẫn còn hơi ấm
Anh mang theo suốt cuộc hành trình

Những lá thư đầu nhiều nhung nhớ
Đong đầy tình anh từ phương xa
Kỷ vật anh trao, em cất giữ
Theo em hồi hương về quê nhà

Hai cuốn album (anh nhớ chưa?)
Mua ở Chợ Lào (hình đôi ta…)
Và thêm những tấm hình anh gửi
Có Ngũ Đại Hồ, thác Niagara…

Anh đứng đó, bên trời gió nổi
Bơ vơ giữa đường phố thênh thang
Sao gió không là cây cầu nối
Sao gió không đưa em bên anh?!

Rồi càng ngày anh càng vắng thư
Chẳng thấy hồi âm, em vẫn chờ
Xa mặt cách lòng, đời là thế
Anh chẳng khác gì thiên hạ kia!

Lời yêu anh viết vẫn còn đây
Bao năm màu mực vẫn chưa phai
Tờ thư em giữ làm kỷ niệm
Dù lời anh hứa theo gió bay

Thời gian trôi qua, em đã quen
Quên một bóng hình, một cái tên
(Dẫu đôi lúc có người nhắc đến…
Giận hờn, em khóc…một mình em)

Chuyện tình xưa đã là quá khứ
Anh và em, sông chảy ngược dòng
Ngàn lời xin lỗi còn chưa đủ
Khỏa lấp trong em vết thương lòng

Thôi thế là mình đã mất nhau
Bóng chim tăm cá biết ở đâu
Nếu anh nhớ đến thời tị nạn
Anh có nhớ em, một tình đau?!

Kim Loan
Edmonton, Tháng3/ 2026
*Đính kèm là hình của Nguyễn Thị Kim Loan khi chưa biết ...Yêu ...mới có 17 tuổi ở biển Vũng Tàu , Việt Nam

Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2026

Xuân Tha Hương - Sáng Tác: Phạm Đình Chương - Tiếng Hát: Ngọc Hà - Piano: Minh Ngọc

Sáng Tác: Phạm Đình Chương
Tiếng Hát: Ngọc Hà
Piano: Minh Ngọc

Như Cánh Chim Trong Gió Xuân

 

Văn Thi Sĩ như cánh chim trong gió
Đem Thơ Văn, trải xuống khắp mọi miền
Như đàn chim tung cánh lướt muôn phương 
Báo tin vui Xuân đã về khắp chốn

Xuân đã đến, én trên trời bay lượn
Chào đón Xuân, hoa trái trổ đầy cành
Thơ và Văn, như đàn én mùa xuân
Gửi Tâm tình trong Thi Ca Văn Bút 

Lời Thơ đẹp tựa muôn dòng suối mát
Tưới vào Tâm như nước chảy về nguồn
Vần Thơ hay như làn gió nhẹ buông
Như suối chảy từ thượng nguồn đổ xuống

Mỗi vần Thơ, làm Tâm ta rung động
Thơ hay văn luôn nhắn nhủ chân tình
Từ ngàn xưa Thi Sĩ chở mùa Xuân
Báo tin vui, khi xuân về man mác.

Văn Thì Sĩ họa bức tranh tuyệt tác
Cảnh thiên nhiên, như một bức tranh màu
Gió, trăng, sao, rừng, mây, núi, biển sâu
Văn Thi Sĩ như đàn chim trong gió.

Ngày12//2026
HoàngThục Uyên

Tháng Ba Hương Cải



Tháng Ba,
thương nhớ ngậm ngùi
Tuổi thơ bên Mẹ,
ngọt ngào hương quê...

Tháng Ba,
Ruộng cải vàng ươm,
Cánh đồng xanh mướt,
đong đưa hương tình...

Tháng Ba,
nắng trãi cánh đồng.
Vàng ươm nỗi nhớ,
nhạc lòng chùng dây...

Belgique Một chiều chủ nhật mưa buồn
Tuyết Phan 
03/2026

Người Hiến Tủy Năm Xưa…


Câu chuyện cuối ngày...

Một chuyến bay bình thường từ Houston tới NewarkHành khách đang ổn định chỗ ngồi, tiếp viên chuẩn bị đóng cửa máy bay. Mọi thứ diễn ra như hàng ngàn chuyến bay khác mỗi ngày, tự nhiên cơ trưởng bật loa.

Ông giới thiệu bản thân là David Whitson, cơ trưởng của chuyến bay. Nhưng thay vì những thông báo quen thuộc về thời tiết hay thời gian bay, ông kể một câu chuyện cá nhân....

Tám năm trước, Whitson được chẩn đoán bị bệnh bạch cầuCác bác sĩ nói rằng ông cần ghép tủy xương nếu muốn có cơ hội sống tiếp Điều đó đồng nghĩa với việc phải tìm được một người hiến tế bào gốc có độ tương thích cực kỳ hiếm...

Sau khoảng thời gian chờ đợi, cuối cùng cũng tìm được một người phù hợp, đó là Alexandria (Allie) Reimold, cô gái khi đó mới 18 tuổiCô đăng ký vô danh sách hiến tủy quốc gia trong một sự kiện ở trường đại học mà không hề biết rằng nhiều năm sau quyết định ấy đã cứu sống một người...

Ca ghép tủy diễn ra hồi năm 2016. Sau quá trình điều trị và hồi phục, Whitson quay trở lại buồng lái của United Airlines năm 2018

Nhưng điều khiến chuyến bay ngày hôm đó trở nên đặc biệt là một sự trùng hợp khó ti

Người hiến tủy năm xưa – Reimold – lại đang ngồi trên chính chuyến bay mà Whitson điều khiển...

Khi biết tin, Whitson rời buồng lái, bước dọc theo lối đi giữa các hàng ghế. Ông dừng lại trước một hành khách và ôm cô thật chặt.

Sau đó ông quay qua những người trên máy bay và nói:
"Đây là cô gái đã cứu mạng tôi"
Cả khoang hành khách lập tức vỗ tay. Nhiều người lấy điện thoại ra ghi lại khoảnh khắc dễ thương nẫy ...

Sau ca ghép tủy, cơ thể Whitson thậm chí còn thay đổi cả nhóm máu, từ B- sang O-, vì hệ tạo máu mới được hình thành từ tế bào của người hiến. Như ông từng nói vui với hành khách: cơ thể ông giờ đang tạo ra dòng máu của cô gái ấy.

Reimold hiện làm việc trong lãnh vực y tế công cộng. Cô cho biết mình chưa bao giờ hối hận vì đã đăng ký hiến tủy từ khi còn là sinh viên
Một quyết định rất nhỏ ở tuổi 18. Nhưng với một người khác, đó lại là cả cuộc đời...

 Nghĩ cho người khác...

ST
Nguyễn Tích Lai Sưu Tầm


Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2026

Trở Về - Sáng Tác: Châu Kỳ - Trình Bày: Phạm Gia Nghị & Vương Đức Hậu

Sáng Tác: Châu Kỳ
Trình Bày: Phạm Gia Nghị & Vương Đức Hậu
Thực Hiện:Hoàng Khai Nhan

21/3 Ngày Thơ Thế Giới

 

Hôm nay Hăm Mốt tháng Ba
Ngày THƠ Thế Giới ta tà thẩn.. Thơ
Ai ơi ngồi đấy mà mơ
Mơ Nàng Lục Bát đang chờ... vần "yêu"...

Vô Nhiễm

Chốn Cũ ...



Đà Thành xưa đã phai màu
Còn chăng ký ức con tàu sớm trưa
Cầu Đỏ, kẻ tiễn người đưa
Uốn dòng Cẩm Lệ nắng mưa khua chèo
Về đây anh, xóm mình nghèo
Đọt lang chấm mắm lèo tèo dăm con
Tay dằm miếng ớt xanh non
Vẫn mong đưa được miếng ngon vào lòng
Năm cách năm lúa đòng đòng
Có ai chăm chút thỏa công Mẹ trồng
Quê mình heo hút - Miếu Bông
Lơ thơ Thanh Quýt, đất nồng Cẩm Sa
Đôi lần thăm lại trường ta
Đưa chân khẽ bước lòng sa giọt ....buồn!

Thiên Phương
Đà Nẵng xưa...


Ta Đi Nhẹ Nhàng


 
Đêm Thu ngồi ngắm lá rơi
Ngắm Trăng mới mọc ngắm hoa rời cành
Trăng lên rồi Trăng sẽ tàn
Giàu nghèo rồi cũng đến ngày tàn hơi
Ngày nào còn sống trên đời
Hãy lo tu học –Ham chơi –ích gì-
Mai đây đến lúc ra đi
Tâm hồn thanh thản –Ta đi nhẹ nhàng

Hoàng Long


Ta!

 

Ta giống đa tình thích dạo chơi
Ta là cánh bướm lượn quanh trời
Thăm hương thăm sắc hoa muôn đóa
Rồi kết vần thơ thắm cõi đời

 

Ta như nét bút có muôn màu
Vẽ cảnh, họa tình xóa nỗi đau
Tô đậm trần gian thêu nét đẹp
Hài hòa thi họa dệt trăng sao.

 

Ta chiếc lục huyền vạn phím rung
Đường tơ lả lướt giữa muôn cung
Thấp cao réo rắt say tình khúc
Trầm bổng mê ly tấu bập bùng

 

Ta như thuyền mộng vớt trăng sao
Lướt sóng lênh đênh giữa chiến hào!
Tình ngập đầy khoang tim ngập ý
Ba đào quên lãng khúc Ly Tao.

 

Hồn ta hòa nhập với thiên nhiên
Muôn vật quanh ta chung muộn phiền
Lệ khóc cùng mưa lời điệp khúc
Than van với dế tiếng triền miên.

 

Gió mát trăng thanh cảnh thái hòa
Tình nồng đượm thắm nét muôn hoa
Tao nhân mặc khách đều bằng hữu
Hồn mãi ngoan đồng bệnh tránh xa.

 

Thơ đàn nửa gánh quảy rung rinh
Một thuở trăm năm một chữ tình
Lợi lộc tài danh quên béng mất
Gởi thơ theo gió dệt yên bình

 

Câu thơ tôi viết gửi muôn phương

Mang một chữ tình lẫn chữ thương

Gửi bạn tri âm điều khát vọng

Gửi người tri kỷ nỗi niềm vương

 

Nốt nhạc tôi gieo xinh rất xinh

Du dương đầm ấm chuyện nhân tình

Trao người đồng khí dòng tương ý

Gửi khách đồng thanh khúc gợi hình…

Camthành June 22, 2015
Tha Nhân


Đọc " Góc Nhỏ Cuộc Đời"


Cầm quyển sách trên tay, tôi mân mê hoài, thích quá. Quyển sách in ấn rất đẹp, tác giả tự thiết kế lấy chứ chẳng cần nhờ ai, bởi tác giả cũng chính là người lập ra và điều hành nhà xuất bản Love. 

Trước khi đi vào nội dung, ta tìm hiểu chút chút về tác giả bởi vì người xưa có nói “Văn là người”. Người thế nào thì văn thế ấy, văn là sự phản ảnh của tâm hồn, là sự trải lòng ra trang giấy. Văn có rộng lược, có thâm thiển, có bóng bẩy hoặc đơn sơ… tất cả đều là sự biến ra từ chính tâm người viết. Nhà Phật bảo “Nhất thiết duy tâm tạo” là vậy! 

Võ Phú là tên mà cũng là bút danh để viết văn, còn khi làm thơ thì tác giả ký tên Y Thy. Tôi có duyên lành quen biết với Phú Võ, tự thâm tâm tôi luôn xem Võ Phú là người bạn văn trân quý bởi nhiều lẽ và nhiều lý do giống nhau, nếu nói Nho thì gọi là “đồng thanh tương ứng đồng khí tương cầu”. Trong những điều giống nhau, có một điều dễ nhận biết là cùng say mê viết, mặc dù biết viết chẳng mấy người đọc, viết để làm gì trong thời buổi công nghệ điện toán và mạng xã hội cuốn hút hầu hết con người. 

Võ Phú là một anh chàng có trí lực dồi dào, sức lực mạnh mẽ, ngoài công việc chuyên môn là chuyên viên ở trường đại học ra, anh ta còn là một handyman, việc gì cũng làm được: Điện nước, sửa nhà cửa, làm vườn, nấu ăn… cái quan trọng nữa là làm sách: Dàn trang, thiết kế bìa. Cái tâm Võ Phú rất tốt, giúp đỡ rất nhiều người có được cuốn sách như ý. Võ Phú rất nhiệt tình và năng nổ từ công việc nhà cũng như việc cộng đồng. Riêng nỗi đam mê văn chương chữ nghĩa thì có thể nói là số một, bút lực mạnh mẽ, đề tài dồi dào, viết như là sự sống…Võ Phú đã từng điều hành nhiều tờ báo từ thời còn sinh viên và đã vinh dự  nhận được nhiều giải thưởng từ cộng đồng chữ nghĩa tiếng Anh cũng như trong cộng đồng Việt ngữ. 

Quyển Góc Nhỏ Cuộc Đời này có thể xem là bút ký (như tác giả ghi nhận) và cũng có thể đọc như một nhật ký cũng đều đúng cả. Với hơn ba trăm trang giấy, đầy ắp những kỷ niệm, những sự kiện trong đời của Phú Võ. Mỗi câu chuyện dù lớn hay nhỏ tác giả cũng tự rút ra cho mình một bài học, hoặc xem đó như một cái mốc ghi nhớ trong đời. Có những câu chuyện đời thường rất bình dị nhưng qua ngòi bút Võ Phú người đọc thấy được tâm niệm mà tác giả gởi gắm. Đọc xong quyển sách, ta có cảm giác như người bạn đang kể chuyện đời, chuyện học hành, chuyện xóm giềng, chuyện gia đình con cái và cả chuyện thế sự, mặc dù chủ đề chính của quyển sách này không phải viết về thế sự. Đó chỉ là những hình bóng thoáng qua, những kỷ niệm chưa phai nhạt trong tâm hồn. Mẩu chuyện Chiếc Xích Lô có lẽ là tiêu biểu nhất. Câu chuyện cho chúng ta biết về người cha của tác giả. Ông ấy cũng như tất cả những quân dân cán chính của miền Nam, sau khi đi tù về thì coi như không còn gì nữa, tấm thân cũng suy tàn nhưng để mưu sinh đành phải đạp xích lô. Xích lô không còn là một nghề mưu sinh hay một chiếc xe vô tri. Xích lô đã trở thành cái biểu tượng đau thương của bao thế hệ người sau khi miền Nam sụp đổ. Và xích lô bây giờ như chứng tích của một dĩ vãng nghèo khổ đau thương. 

Mẩu chuyện Người Hàng Xóm Cũ và Mới lại cho ta thấy cái tình của tác giả, lối sống của tác giả. Dù nơi nào anh ta cũng rất thân thiện, nhiệt tình với mọi người và vì vậy mà anh ta xứng đáng nhận được sự thương mến của láng giềng. Người Việt mình có câu: “Bán anh em xa mua láng giềng gần” là vậy. Sống trên xứ người, bây giờ láng giềng có thể là người Mỹ, người Mễ, người gốc Phi… tuy văn hóa và lối sống khác nhau nhưng cái tình thì ở đâu cũng thế. 

Ở Virginia có câu : “Virginia is for Lovers” quả đúng là đất này dành cho những người yêu thương. Võ Phú cực kỳ thương yêu vợ con, chăm sóc chu đáo, vẹn toàn bổn phận. Anh ta đưa vợ con đi chơi khắp nơi, đặc biệt chụp hình lưu niệm với tất cả những tấm biển có chữ love, với đôi tay khéo léo, Võ Phú cũng tự tạo lấy một tấm biển love ở sân vườn nhà, khiến láng giềng thích thú và khen ngợi. Yêu thương vợ con, trọn bổn phận làm chồng, làm cha. Võ Phú còn đi dạy tiếng Việt cho trẻ em Việt Nam ở chùa Huệ Quang, không chỉ trẻ em Việt theo học mà còn có cả anh chàng bác sĩ người Mỹ tên Dan cũng theo học tiếng Việt. Dạy tiếng Việt góp phần duy trì ngôn ngữ và văn hóa Việt nơi hải ngoại. Dạy tiếng Việt cũng có liên đới đến vấn đề say mê văn chương chữ nghĩa. Võ Phú tâm sự: “Dạy tiếng Việt ở Mỹ chẳng khác gì giữ lửa trong gió. Mà gió thì thổi từ Tik Tok, từ Netflix, từ ngôn ngữ học đường, bạn bè, mạng xã hội. Nhưng nếu không ai giữ lửa, lửa sẽ tắt. Và khi lửa tắt, ta không chỉ mất đi một tiếng nói…Ta mất chính mình”. Cảm ơn Phú Võ, cảm ơn tấm lòng đầy nhiệt huyết, làm việc hết mình. Nhờ có những người như Võ Phú mà cộng đồng Việt ở hải ngoại không lo chuyện mất gốc, không lo tiếng Việt bị mai một. 

Đọc mẩu chuyện Chuyện Con Chim khiến tôi phì cười, vì tôi cũng có viết một truyện ngắn Con Nhỏ Khờ Dễ Sợ. Cả hai nhân vật chính đều hết lòng yêu thương loài vật, thậm chí đã khóc cho con vật nuôi khi nó bị bệnh hoặc bị chết. Chúng ta đều biết người Mỹ ở đây rất yêu thương thú vật, nhất là chó với mèo, ngoài ra những con vật nuôi khác cũng rất được yêu thương. Nuôi thú ở Mỹ khá tốn kém và phiền phức, nào là chích ngừa, trị bệnh, chăm sóc lông, móng, thức ăn, đồ chơi… Nhân vật chính trong chuyện này đã bỏ chuyến du lịch xa vì con chim Milo bệnh, và khi nó không thể sống nổi nữa thì phải đưa đi bệnh viện thú vật để giúp nó ra đi một cách nhẹ nhàng, dĩ nhiên là phải chi trả tất cả những khoản dịch vụ ấy. 

Làm cha, làm mẹ ai cũng phải trải qua giai đoạn chia ly. Khi con cái bắt đầu trưởng thành sẽ đi học xa, sẽ ra đời… Con cái giống như những chú chim đủ lông đủ cánh sẽ rời tổ để bay tới chân trời mới. Buồn lắm chứ nhưng cũng mừng là con cái trưởng thành. Trong chuyện Những Cánh Ngỗng Trời Và Hành Trình Bay Xa, Võ Phú cho ta thấy cái cảnh trước ngày con đi học xa sao mà dễ thương chi lạ. Quyến luyến không rời nhưng phải rời, con diều phải thả lỏng dây nó mới bay được. Tâm trạng người cha, người mẹ vừa mừng, vừa buồn và cả lo lắng. Võ Phú viết: “Tình yêu không phải là ràng buộc, mà là dám buông tay đúng lúc”. Một câu triết lý hay, chí lý và cũng rất thực tế. Tất cả mọi người chúng ta dù muốn hay không cũng phải trải qua bước đường này. 

Để kết thúc bài viết này, tôi chọn bài Cái Kệ Sách Trong Phòng Ngủ, sở dĩ chọn chuyện này có lẽ cũng là “bệnh nghề nghiệp”. Thế gian này, những kẻ mê chữ nghĩa, mê sách ai mà không từng mơ một tủ sách hay giá sách cho riêng mình. Đã mê sách thì không ít thì nhiều ai cũng đi nhà sách, đứng ngẩn ngơ trước những tủ sách đồ sộ, những thư viện đầy ắp sách. Bản thân tôi cũng thế, mê sách lắm, nhiêu tiền cũng mua sách, ngay cả thời đại điện toán bây giờ chỉ cần lên mạng là có vô tận chữ nghĩa nhưng vẫn mua sách. Một cái USB có thể chứa ngàn cuốn sách nhưng vẫn thích sách giấy. Quả thật cầm quyển sách trên tay sao thấy thích gì đâu á! Bản thân quyển sách không chỉ là vật chất mà trong ấy chứa đựng cả một kho báu chờ người đọc khám phá, bởi vậy sách vừa là tặng phẩm vật chất vừa là tặng phẩm tinh thần. Võ Phú viết “Nó không chỉ là nơi để sách đứng thẳng, mà còn là nơi tôi dựng lại những ký ức đã cũ, sắp xếp lại những mảnh ghép của cuộc sống tưởng chừng như rời rạc”

Thời đại hôm nay, con người có quá nhiều thứ lôi cuốn nhưng có lẽ mạng xã hội là thứ cướp lấy thời gian nhiều nhất. Mọi người chúi mắt, chúi mũi vào các iphone, Ipad… quẹt quẹt, bởi vậy mà có kẻ nói vui rằng: Thời đại văn minh quẹt quẹt. Văn chương chữ nghĩa bây giờ như cảnh chợ chiều, buồn hắt hiu… Ấy vậy mà những người mê chữ vẫn âm thầm viết, vẫn độc hành trên con đường này. Viết chẳng biết để làm gì nhưng vẫn cứ viết. Viết là sự đam mê, viết là sống. Xưa nay chẳng có ai sống bằng viết mà viết để sống là sống cho chính cái đam mê của mình, sống với tâm hồn mình, sống với ý nghĩa của con tằm nhả tơ, cây nến cháy sáng. 


Tiểu Lục Thần Phong
Ất Lăng thành, 0326