Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2026

Tôi Muốn - Lời: Hoàng Dân Bình - Nhạc: Trần Đại Bản - Ca Sĩ: Duyên Quỳnh

Lời: Hoàng Dân Bình
Nhạc: Trần Đại Bản
Ca Sĩ: Duyên Quỳnh

Tôi Biết

 

Tôi biết người ta cố quên tôi
Ước thề chỉ để thoảng đầu môi
Gặp tôi người cứ ne né vội
Như sợ chạnh buồn phía xa xôi

Tôi đã dằn lòng phải thế thôi
Người ta giờ đã khác xa rồi
Chữ tình khéo bẻ thành trăm lối
Dụ khách say tình, lén chuốc vôi.

Tôi sẽ về thăm lại lần thôi
Để nghe gió lạnh thốc mé hồi
Để xem u uẩn chiều loang lối
Để ngó mây trời lững lững trôi.

Hà Nội, ngày 06 tháng 03-2024
Đặng Xuân Xuyến


Ngũ Ngôn Tường Vi

  

những ngọn cây. ven rừng
đợi bình minh. thức giấc
bầy chim xa dừng chân
báo tin vui trở lại

hường ơi. đã sớm mai

em hái bông tường vi
trong vườn cây đợi nắng
thoảng hương trà vũ di
từ một câu thơ cổ

những câu thơ anh viết
dài theo đường chim bay
cũng là bông tường vi
sáng nào em đã hái

sáng nào em đã hái
bông tường vi màu xanh

có ửng đường vân đỏ
có tím pha lời chim
xanh là xanh chờ đợi
đỏ là vết dao sâu
tím với sầu nuối tiếc
sao thời gian qua mau
sao thời gian không ở
em hái bông tường vi
tưởng rằng sẽ cất giữ
thơ anh và xuân thì
tưởng rằng sẽ cất giữ
tường vi đâu. xuân thì...

nhặt trái thông khô

Anh trở lại đồi cao
nhặt trái thông. trong nắng
tưởng bài thơ buổi nào
bỗng. đầu cành. chín. rụng
trái thông. trái thông khô
bằn bặt ngọn lửa nhỏ
của một ngày. hồng trăng

đã về. dốc sương mù
đã về. cây hoàng hôn
tiếng gà trưa vẫn gáy
bông phù dung. trong vườn

em. và bầy chim én
vẫn bay. trên phố xưa
những mái nâu. cao. thấp
quán sách. hương cà phê

anh đi trên mái nhà
anh đi. lá thông khô
đã đầy trong màu nắng
anh chết tự bao giờ
mà hồn bay vàng phố
mà về theo gió đưa
dấu chân in lá cỏ
của những mùa hè qua

anh chết. hồn dã quỳ

chắc bây giờ thấy nhớ
và như là bao giờ
anh nhặt trái thông khô
bàn tay khum ngọn lửa
tiếng gà. tiếng gà trưa
thế kỷ tàn. tàn. rụng
anh về. tiếng gà trưa

Nguyễn Xuân Thiệp

Hoa Trăng

 

Sonate Ánh-Trăng/Bee-tho-ven nhỏ giot
Trên bàn tay anh lạnh ngắt lúc đêm tàn
Em mộng mị tóc vùi trong sương đọng
Chờ rạng đông bừng dậy đón ngày sang

Giọt thanh âm thấm sâu hồn cô phụ
Cho tinh yêu nở tựa đoá hoa xuân
Mỗi đứa ở một chân trời vũ trụ
Buồn hay vui theo nhip sống thăng trầm

Lớp màn bạc trải đều lên vạn vật
Trên hàng cây liễu rủ tóc buông lơi
Từng sợi nhỏ vấn vương cài nét mặt
Gió mơn man xoa triền má rạng ngời

Khi hờn giận ẩn sau tầng mây xám
Lúc hân hoan ló mặt giữa trời xanh
Em chập chờn như hoàng hôn ảm đạm
Hồn đan nhau thưa thớt cũng thôi đành

Dấu hạnh phúc chưa đủ đầy biểu hiện
Đóa hoa qùynh còn ủ nụ tươi non
Anh đứng dưới trăng ngà đêm diễm tuyệt
Đợi bao giờ hoa tỏa ngát hương thơm

Kiếp tha phương nhớ nhung về quá khứ
Thuở học trò mơ ước mộng phiêu du
Mong chắp cánh quay về nơi chốn cũ
Tìm dấu yêu vẫn biền biệt xa mù.

Chinh/Hồng Nguyên_H.N.T 
 Apr.20.26 (720)
(xem them:KHUC NHAC ANH TRANG, #297,2018)

Diễu Hành Hay Diễn Hành? - Đỗ Văn Phúc

 

Diễu hành hay Diễn hành?

Từ rất lâu, nhiều vị cho rằng chữ Diễu Hành, Diễu Binh là chữ của VC, vì chỉ thấy do người miền Bắc sử dụng, còn ở miền Nam phải là Diễn Hành, Diễn Binh. Chúng tôi cũng từng có phản ứng khó chịu khi lần đầu thấy những chữ Diễu Binh. Diễu Hành này.

Trước khi đi vào phân tích, chúng tôi xin nói sơ về vài chữ có liên quan:

Duyệt binh,閱兵, hay duyệt hàng quân (review the troops), là hành vi của cấp chí huy đi duyệt qua hàng quân đang đứng nghiêm chỉnh theo đội hình. Duyệt hàng quân có thể đi xe hay đi bộ; tùy theo mức độ đông hay ít, lớn hay nhỏ, Ví dụ trong buổi lễ Quốc Khánh của VNCH trước đây, các đơn vị quân đội sắp hàng tề chỉnh ở vị trí ấn định dọc Đại Lộ Cường Để, Thống Nhất. Buổi lễ bắt đầu bằng cuộc duyệt binh; vị nguyên thủ quốc gia sẽ cùng vị tướng chỉ huy buổi lễ đứng trên xe mui trần chạy chậm dọc theo hàng quân rồi mới trở về an vị ở khán đài. Trong những lần tiếp đón quốc khách, vị chủ nhà cùng ngang cấp sẽ đứng ở chân cầu thang máy bay, đón vị quốc khách rồi cùng bước theo vị chỉ huy quân lễ, duyệt hàng cờ và đội quân danh dự dàn chào.

Diễn hành 演 行 (parade): là hành vi của nhiều đoàn người tuần tự đi trên đường với mục đích biểu dương hay vui chơi. Diễn hành có thể trong cuộc lễ hội như diễn hàng Mardi Gras ở New Orlean, Carnival ở Sao Paulo, Brazil, Văn Hóa Á Châu ở New York; Rose Parade ở Pasadena, California. 

Diễn binh   (military parade): Nhưng khi cuộc diễn hành do những đoàn quân, thì được gọi là Diễn Binh nhằm mục đích phô trương lực lượng.

Trong tự điển Việt Nam trước đây có cả chữ Diễn Binh và Diễu Binh.

DIỄU: Chữ Diễu  này thấy trong Tự điển của Linh mục Antôn Trần Văn Kiệm nghĩa là lượn một vòng, đi diễu phố, diễu hành, diễu binh; và Diễu (𠰉𠴕có nghĩa diễu cợtHán Việt Tự Điển của ông Huỳnh Minh Xuân trang 211, do cơ sở Đại Nam xuất bản từ thời VNCH định nghĩa: Chạy chung quanh: Sự diễu đàn, diễu phố, diễu binh.  

DIỄU: Trong Việt Nam Tự Điển của Lê Ngọc Trụ, ở trang 373 có chữ Diễu định nghĩa là: Rễulượn quanh, qua lại, đi nhởn nhơ. Chạy diễu. Chữ Diễu Binh được định nghĩa là “Diễn binh, điều khiển binh lính mang súng đi biểu diễn (ví dụ: Đi coi diễu binh).”

Như thế, ông Lê Ngọc Trụ đã đồng nghĩa chữ Diễu Binh và Diễn Binh (Động từ: Diễn binh, điều khiển binh lính mang súng đi biểu diễn. Đồng thời ở trang 371 có chữ Diễn Binh với định nghĩa phô bày lực lượng binh bị và vũ khí trong một cuộc lễ.

DIỄU : Chạy xung quanh, Sự diễu đàn, diễu quân (Tự Điển Việt Nam của Tín Đức Thư Xã, trang 153).

Như thế, có thể xác định rằng chữ Diễu không chỉ giới hạn trong nghĩa đi vòng vòng vui chơi, mà còn có thể dùng trong trường hợp Diễu Binh. Diễu Binh, Diễu Hành, hay Diễn Binh, Diễn Hành đều có thể sử dụng, tùy theo ý thích và thói quen.

Khách quan mà nói, khi nghe chữ Diễu, ai cũng nghĩ rằng nó là sự đùa cợt (theo Tự Điển Tín Đức trang 221), không mang tính chất nghiêm trang. Vì thế, chúng tôi đề nghị dùng chữ Diễn Binh cho trang trọng. Còn ai sính dùng chữ diễu binh, diễu hành, thì nên tôi trọng sự lựa chọn của họ, vì hai chữ này cũng không sai.

Đã có thời người ta ngại dùng các chữ ‘giải phóng, cải tạo...’ Bài hát “Cờ bay” trong đó có câu “Quảng Trị ơi, chào quê hương giải phóng đã bị đồi lời thành “chào quê hương đổi mới...” Rồi hiện nay, ở hải ngoại người ta cũng tự ý sửa câu đầu của bài Quốc ca, từ “Này công dân ơi, quốc gia đến ngày giải phóng” thành “này công dân ơn, đứng lên đáp lời sông núi.” Theo chúng tôi, cả hai trường hợp đều sai. Không ai có quyền sửa lời ca của một nhạc sĩ, và càng không thể sửa lời bài quốc ca mà Hiến Pháp đã ấn định, từng được sử dụng chính thức trong hơn hai thập niên ở miền Nam.

Cũng như gần đây, khi tôi dùng hai chữ ĐỒNG CHÍ khi nói về một người bạn cùng hoạt động chính trị, đã có một anh bạn mỉa mai rằng tôi cũng dùng chữ VC. Nếu cứ né tránh những chữ VC đang sử dụng, thì e rằng chúng ta không còn chữ nào để viết và nói với nhau. Chúng ta chỉ tránh những chữ mà VC dùng sai nghĩa hay cắt xén, lắp ghép bừa bãi để khó nghe mà thôi. Chữ của cha ông, không riêng gì của VC hay VNCH. Tùy trình độ và quan điểm mà mỗi bên dùng khác nhau, Chúng ta nên khách quan, sáng suốt. cứ mạnh dạn dùng theo cách chúng ta. Vì không phải chữ nào bên VC dùng thì chúng ta né đi. Riết rồi chúng ta còn chữ nào mà nói, viết nữa. 

Sơ Tán, Di Tản

Tán:   Tán, là giãn ra, như vân tán (mây tan), tán muộn (giải buồn). Một âm khác của   còn đọc là Tản có nghĩa rời rạc  (tản mác). Khác với Tán  có nghĩa là tụ lại.

:  là mới, là trước. Cái gì xảy ra lúc ban đầu đều gọi là sơ (sơ giao là mới quen, sơ khởi là mới bắt đầu, sơ học là học ở bước khởi đầu).

Di là dời,  cũng là di, dời đi, chuyển đi.

Tán hay Tản thì cũng từ một chữ Hán, có cùng một nghĩa. Với các định nghĩa từng chữ như trên, chúng ta có thể nói 

Di Tản  : là hành vi phân tán và di chuyển đi nơi khác. 

Ví dụ: Hàng ngàn dân quê phải di tản ra khỏi vùng chiến sự

Di tản chỉ mang tính chất tạm thời; nếu ra đi vĩnh viễn thì gọi là di cư 移居. Nhưng trong cuộc chiến Việt Nam, ở nhiều vùng dân chúng di tản từ vùng nông thôn đến các thị xã và coi như không mong có ngày trở về.

Sơ Tán   là hành vi phân tán ban đầu khi có biến cố xảy ra. 

Ví dụ: để tránh thiệt hại nhân mạng trong các cuộc không kích của Mỹ, dân chúng Hà Nội phải sơ tán ra các vùng ngoại ô

Những cuộc di chuyển xảy ra về sau không thể gọi là sơ tán nữa.

Có người thắc mắc về hai chữ “di dời, vụ việc;” đã di còn thêm dời, đã vụ lại còn thêm việc? Như thế có phải thừa không!

Những cách ghép chữ cho câu nói nghe xuôi tai cũng không có gì lạ. Những chữ ghép bởi hai chữ cùng nghĩa hay một chữ có nghĩa, một chữ không nghĩa; hoặc một chữ gốc Hán, một thuần Việt, là để cho câu văn không bị thô thiển, nghe êm tai theo vần điệu, miễn không sai nghĩa hay kỳ quặc như mấy chữ cặp đôi, cụm từ.... Những chữ chúng ta thường nghe: tĩnh lặng, buồn rầu, đùa cợt, in ấn, bến cảng, che đậy, chen lấn, xô đẩy, thúc dục, ca hát, phẫn nộ, ... Nhiều lắm.

Còn hai chữ Vụ Việc thì có khác nhau đấy. Một vụ nói đến cách bao quát, việc chỉ một hành vi. Vụ giết người có nhiều yếu tố từ âm , dàn dựng, rình mò, theo dõi, hành vi giết, phi tang, tẩu thoát...  nhưng việc giết người chỉ là một hành vi dùng vũ khí hay tay không để làm chết người. Người ta nói: một vụ án thì trong đó có nhiều tình tiết; điều tra một vụ tham nhũng trong đó có việc sưu tầm tài liệu, hỏi cung, kết luận... 

Đỗ Văn Phúc

Viết Về Mẹ


Quê ngoại tôi ở Ninh Bình.Ông bà ngoại tôi được ba người con:người con gái lớn tên Kinh,chúng tôi gọi là bá,lập gia đình sớm,rồi theo chồng vào Nam.Bà mất năm 1947 tại Saigon.Người con thứ hai là bác Sử,cùng học trường Bưởi với cha tôi.Mẹ tôi tên Truyện,là con gái út.Tôi thường thắc mắc,tại sao mẹ tôi không có một cái tên đẹp,nhưng khi xếp tên ba người,KINH,SỬ,TRUYỆN,là tên các sách mà sĩ tử ngày xưa phải học để đi thi,thì tôi hiểu ngay dụng ý của ông ngoại: cụ muốn các con theo đòi nghiên bút.Không may,ông tôi mất sớm,bà tôi bệnh,nên bác Sử,dù rất giỏi,đành phải đi làm sau khi học xong trung học.Bác ở lại ngoài Bắc,có vào thăm cha mẹ tôi sau 1975,và qua đời năm 1988.Bá và mẹ tôi thời đó chỉ được học tới khi đọc thông,viết thạo,là phải nghỉ để lo việc nhà.

Mẹ tôi chịu khó đọc sách,thơ,văn,ca dao,bà thuộc rất nhiều.Bà ru tôi bằng Kiều, Chinh Phụ Ngâm,Cung Oán,bằng những bài thơ mà hơn 60 năm sau,tôi còn nhớ:

Đêm khuya,ta ngủ trong màn,
Vẳng nghe tiếng muỗi kêu vang phía ngoài,
Khiến ta nhức óc vang tai,
Mẹ ta ngồi cạnh,thở dài bảo ta:
Như con có mẹ có cha,
Có anh có chị sướng là bao nhiêu,
Đêm đêm con ngủ màn điều,
Ngày ngày đi học,chiều chiều đi chơi...
Ngoài kia bao trẻ mồ côi,
Không cha, không mẹ, không người nào thương,
Ngày đi vơ vẩn trên đường,
Tối về gối đất nằm sương đầu hè,
Mùa đông,chẳng có gì che,
Mùa thu đã vậy,mùa hè làm sao?

Sang ngang nhớ lại chuyến đò,
Năm xưa,một cậu học trò sang sông,
Ngây thơ sợ cả má hồng,
Biết nay cô lái có chồng hay chưa,
Bây giờ cậu bé năm xưa,
Qua con đò cũ,lại mơ một người.

Tôi là người đọc sách khá nhiều, mà bài trước, tôi chưa từng thấy; Bài sau,mẹ tôi nói là của Nguyễn Bính nhưng trong những tuyển tập của tác giả này,tôi cũng không tìm được.
Những nỗi vất vả,sự hy sinh của mẹ tôi trong thời kháng chiến và lúc mới di cư vào Nam,tôi đã có dịp nhắc đến trong bài “Tâm Sự”đăng trên Tập San Y Sĩ,số 132,tháng 8,năm 1996.
Khi xẩy đàn tan nghé năm 1975,cha mẹ tôi kẹt lại,tôi một mình chạy thoát từ Cần Thơ,và định cư ở Montreal.Ngày đó,tôi nghĩ rằng không còn dịp gặp lại cha mẹ,nhưng tình thế đổi thay,tôi đã đón được các người qua đây năm 1982.Lúc đó,tôi đã lập gia đình,con trai tôi gần 3 tuổi,con gái chừng 3 tháng,và mẹ tôi vừa tròn 70.Mẹ tôi có cháu ngoại từ năm 1954,lúc di cư vào Nam,khi bà mới 42 tuổi,và bây giờ,tổng cộng 6 đúa.Tụi nó đã lớn,một số có giá đình,lại ở xa,bên quận Cam,nên tình thương của bà bây giờ dồn hết cho mấy đứa cháu còn nhỏ.

Con gái tôi lúc đó chưa biết gì,nhưng thằng con trai yêu bà đến độ có khi theo về ở luôn với bà cả tháng trời,khổng nhớ gì tới cha mẹ cả!
Cha mẹ tôi ở gần nhà thương nơi tôi làm việc,khi nào rảnh là tôi tạt qua thăm, gặp bữa thì cùng dùng cơm,không thì ngồi uống trà,nghe kể chuyện dĩ vãng.
Chiều thứ tư,khi xong phòng mạch,tôi tới dùng cơm tối với song thân.Thứ bẩy,
tôi dắt theo hai con đến ở với ông bà cả ngày.Nhà tôi thì chạy tới chạy lui không có giờ giấc.Từ hơn 20 năm nay,tôi chưa hề thay đổi thói quen đó. Trong tuần,mẹ tôi lo mua sắm lỉnh kỉnh để làm những món ăn ngon cho cháu.
Đó là lẽ sống của mẹ tôi.Bà môn nao trông đợi ngày thứ bẩy.Khi đến,mẹ tôi đã đứng chờ ở cửa sổ,khi đi,mẹ tôi lại đứng ở cửa sổ trông theo. Mỗi khi thấy bóng dáng gầy gò,nhỏ bé của mẹ sau cửa kính,tôi lại nhớ tới câu
Chinh phụ ngâm mà bà ru tôi ngày xưa “lòng lão thân buồn khi tựa cửa “.Có thể lúc đó,mẹ tôi buồn,nhưng tôi thấy mình tràn trề hạnh phúc.

Thời gian êm đềm trôi,và các em tôi lập gia đình.Mỗi lần thêm một đứa cháu, mẹ tôi lại vui mừng hớn hở,dù bà mỗi năm một già đi.Tóc bà trắng như tuyết và rụng rất nhiều.Mẹ tôi không có bệnh gì nặng,chỉ bị arthrite,arthrose,các ngón tay biến dạng,mấy cục sạn trong túi mật,họa hoằn lên cơn đau vài ngày,và
hay ợ chua,nhưng với losec và domperidone,bà không thấy khó chịu nữa.Tai bà còn thính,mắt trái rất tốt sau khi mổ cườm,nhưng mắt phải thì hầu như bị hư hẳn,vì sau khi mổ cườm và ghép giác mạc không thành công.Nhưng chỉ cần mắt trái,bà vẫn đọc sách báo và xem truyền hình được..

Hồi cuối tháng 7 năm 2003,mẹ tôi bị một crise de goutte,phải vào nhà thương ba tuần.Nhân dịp này,tôi đã làm đủ các thử nghiệm cho bà,tất cả đều tốt như những lần trước.Được xuất viện thượng tuần tháng 8,bà phải đi marchette vì chân yếu.Lúc đó,thành phố sửa đường,không cho xe chạy,tôi phải đậu cách nhà 200 thước,rồi dìu mẹ đi.Thấy bà vất vả,tôi cõng bà cho tiện.Tính tôi vốn hoạt kê,vừa cõng mẹ vừa đùa:”Vân Tiên cõng mẹ trở vô,đụng phải cái bồ,cõng mẹ trở ra”.Lúc đó mẹ tôi rất vui,cười tươi như hoa.
Nhưng từ đó,hình như mẹ tôi yếu dần: bà ăn ít hơn,nằm nhiều,bớt hoạt động,và vẫn rên như thường lệ.Mẹ tôi vốn hay rên từ mấy chục năm nay,hỏi tại sao,thì bà nói nhức đầu,hoặc đau răng,nhưng thường thường thì bà cười:”Mợ không sao cả,rên như vậy,thấy dễ chịu “.Tôi hay cằn nhằn: Lúc nào mợ cũng rên thì làm sao con biết mợ bệnh hay không bệnh “.Mẹ tôi chỉ cười!

Ngày 22 tháng 10 năm 2003,mẹ tôi bị ngã,rách da đầu,phải vào nhà thương, chụp hình đầu và may da.Lúc đó,bà sốt tới 39 độ C,bị septicemie,bắt nguồn từ nhiễm trùng đường tiểu,và hơi thiếu máu,có lẽ vì vậy mà bà yếu và bị ngã.
Từ một bệnh tầm thường đó mà phát sinh ra bao nhiêu thứ biến chứng:Chữa septicemie bằng trụ sinh —>Clostridium Difficile.Flagyl không hiệu quả,dùng Vancomycine —>Suy thận.Vì có nước biển,mà suy thận,không thải đủ nước,tim chịu không nổi —>Oedeme aigu du poumon. Bớt nước,cho thuốc lợi tiểu,mẹ tôi yên được mấy hôm thì lại bị Sưng phổi,bronchospasme,bác sĩ chuyên môn lại cho trụ sinh và Solumedrol.Trụ sinh làm mẹ tôi bị lại C. Difficile,Solumedrol giữ nước và làm đường trong máu lên cao,phải dùng Insuline..Chẳng qua mẹ tôi lớn tuổi,không có sức đề kháng,nên mới sinh ra nhiều biến chứng như vậy.

Trong thời gian mẹ tôi nằm bệnh viện,anh chị em chúng tôi chia nhau,khi tới bữa thì vào cho bà ăn uống.Ai cũng cố ép bà ăn nhiều,nên mẹ tôi hay cằn nhằn:” Các con nhồi mợ như nhồi vịt “Tôi cười: “ Thì ngày xưa,mợ cũng nhồi tụi con và mấy đưa nhỏ vậy “
Cha tôi vào thăm mẹ tôi hàng ngày,bằng taxi,vì không muốn phiền con cái.Vì sợ ông yếu sức,bị ngã gẫy chân,hay bị cảm,chúng tôi hết sức can ngăn,nhưng ông nhất định không nghe.Ông rơm rớm nước mắt:Các con đừng cản cậu nữa.
Cậu ở nhà thì cũng chỉ ngồi không,thà vào đây ngồi với mợ.”.
Các thân hữu đến thăm mẹ tôi rất đông.Trong số này,có người mẹ tôi quen,có người bà không biết, nhưng ai cũng đem lại cho bà những giờ phút vui tươi thoải mái.

Rồi mẹ tôi càng ngày càng yếu,càng tiều tuỵ, dù bà rất tỉnh táo, minh mẫn. Chúng tôi bắt đầu thay nhau ở lại ban đêm với bà.Chị thứ hai của tôi vất vả nhất,vừa thăm nuôi mẹ,vừa lo cơm nước cho cha,chị như con thoi, không lúc nào ngưng nghỉ.Chị cả của tôi,từ Californie qua giúp các em. Chị vốn là người vui vẻ,hoạt bát,nhưng vì anh rể tôi mới qua đời hơn hai tháng,chị còn thất thần,cả ngày không nói một câu,ra vào như chiếc bóng.Em trai út của tôi,ở Ottawa,cuối tuần nào cũng về thăm mẹ,túc trực bên giường.Ngày 27 tháng 12 năm 2003, đường trơn,đóng đá,nó bị ngã, gẫy cả hai mắt cá chân trái, phải mổ,đóng 6,7 cái đinh, rồi bó bột đi nạng.

Đứa em trai kế tôi,lấy vợ hơi trễ,một nách 3 đứa con nhỏ,đi làm cách nhà 80 cây số,nhưng lúc nào rảnh là mò vào nhà thương thăm mẹ.
Trong số anh chị em,tôi là người ít công trạng nhất,vì tôi làm việc tại nhà thương không phải chạy tới chạy lui,lại may mắn được gặp mẹ tôi rất thường.Cứ lúc nào rảnh là tôi lên ngồi với bà,vừa theo dõi bệnh tình,vừa quan sát những thay đổi..
Chúng tôi thường cắt,chải tóc cho mẹ,bóp tay chân cho bà đỡ mỏi,thoa kem cho mềm da,hoặc làm manicure.Mẹ tôi có vẻ thích những sự săn sóc nho nhỏ này.Cầm tay mẹ,tôi mới để ý thấy những ngón tay của bà bị méo mó,lệch lạc một cách thảm hại,chứng tích của cả một đời vất vả vì chồng,con và cháu.
Ngay lúc bệnh hoạn như vậy,mà cứ mở mắt là mẹ tôi hỏi:”Cậu đâu?cậu và các con ăn uống gì chưa? Mợ mệt quá, không làm gì được “Thì ra việc lo lắng cho chồng con lúc nào cũng canh cánh trong lòng mẹ.

Ngày xưa,mẹ tôi rất sùng đạo Phật.Vì cha tôi chỉ thờ tổ tiên,nên từ khi lập gia đình,mẹ tôi ít hay hầu như không có dịp đi chùa.Trong thời gian nằm bệnh viện, ngày nào mẹ tôi cũng tụng khinh “Thiên Trúc độ giang nhân” là những câu kinh mà từ hơn 70 năm,bà không đọc lại.Phòng bệnh tối lờ mờ,tiếng kinh buồn thảm thiết,tôi nghe thấy não lòng và linh cảm tới chuyện không may.

Từ 20 tháng 01 năm 2004,mẹ tôi càng ngày càng yếu,càng tiều tụy,không ăn uống được nữa,chỉ thoi thóp nhờ chút nước biển.Ngày 22tháng 01 năm 2004, lúc 6 giờ 45 sáng,mẹ tôi trút hơi thở cuối cùng.Hôm đó là mùng một Tết Giáp Thân,mẹ tôi được 93 tuổi ta.

Mẹ tôi đi an lành như người ngủ say.Cô y tá nhờ tôi gỡ catheter veineux central ở cổ mẹ tôi.Đáng nhẽ cô không nên nhờ tôi làm việc này.Mắt nhoà lệ,tôi loay hoay mãi mới cắt được mấy mối chỉ:tôi cố làm thật nhẹ nhàng,cẩn thận,vì da mẹ còn ấm và mềm,tôi sợ mẹ còn biết đau.
Nhờ sự chỉ dẫn và giúp đỡ tận tình của các bạn,tang lễ của mẹ tôi được cử hành rất chu đáo và trọng thể.Tôi khóc thật nhiều,nhất là lúc đóng linh cữu và lúc chị tôi cùng tôi nhấn nút để bật lửa lò hỏa thiêu.
Mất mẹ thì ai chả đau.Trong lòng mỗi đứa con đều có một khoảng trống không sao lấp đầy được.Tôi khóc nhiều chỉ vì quá yếu đuối và nhậy cảm.Thật ra thì tôi còn may mắn hơn nhiều người,ngoài 60 tuổi mới mất mẹ,nhưng hình như càng ở lâu với mẹ,thì sự mất mát càng lớn.

Bây giờ,gần đến thất trai tuần của mẹ ,tôi đã đi làm lại.Mỗi khi đi qua phòng 244 là nơi mẹ tôi đã nằm trong mấy tháng qua,tôi không sao nén được xúc động.Tôi nhìn vào phòng,mường tượng như mẹ còn nằm đó,và nước mắt trào ra.
Mỗi khi về thăm cha,tôi không còn thấy bóng dáng thân yêu của mẹ đứng chờ sau cửa kính.
Mẹ ơi,đây là bài thơ con làm riêng để dâng lên mẹ:

Mẹ ra đi thanh thản,
Tựa như người ngủ say,
Chúng con lòng nổi sóng,
Mẹ ơi,mẹ có hay.

Ôi cả đời lưu lạc,
Như một áng phù vân,
Nay mẹ về cõi Phật,
Rũ sạch hết bụi trần.

Mẹ đi rồi,đi thật,
Con vẫn tưởng như mơ,
Từ nay còn đâu nữa,
Người tựa cửa mong chờ.

Đây là hình tang lễ,
Con không dám mở coi,
Vết thương còn rỉ máu,
Con nhớ mẹ,mẹ ơi.

Tháng 3, năm 2004.
Nguyễn Thanh Bình.

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2026

Tĩnh Tâm - Thơ: Đình Duy Phương - Nhạc: Nguyễn Như Ánh - Trình Bày: Phát Đạt


Thơ: Đình Duy Phương
Nhạc: Nguyễn Như Ánh
Trình Bày: Phát Đạt

Đêm Tự Sự



Đêm vẫn còn mơ chiếc áo thầy
Nhớ thời bọn trẻ đứng quanh vây
"Thầy ơi" tiếng gọi nghe êm quá
"Nghiệp giáo" xa rời vận đổi xoay
Phấn trắng bảng đen chưa vẹn chữ
Nghề thanh đời bạc nghĩa chưa đầy
Hoàng hôn dần đến còn chi nữa
Tâm trí tàn phai với dáng gầy

Dáng gầy ấp ủ nỗi riêng tây
Thao thức bao đêm kỷ niệm nầy
Cửa Khổng đã rồi khoa bút mực
Sân Trình đâu nữa hội rồng mây
Ngôi trường thuở trước in tâm trí
Bục giảng năm nao bặt bóng thầy
Cuộc sống êm đềm sao vội tắt
Trăng tàn chênh chếch đẫm sương rây

Quên Đi


Ngày Lạnh Ngồi Thiền

 

Hôm nay trời lạnh cắt da
Nơi miền nằng ấm tưởng là độ cao
Nào ngờ mưa xuống ào ào
Rồi thành hoá đá ai nào có hay
Ngồi nhà nên thể bó tay
Chẳng đi đâu được bèn lay hoay hoài
Thôi thì đâu bị mệt nhoài
Như khi đá bóng ở ngoài sân chơi
Niệm thiền ta học cách ngồi
Tĩnh yên trong dạ bồi hồi làm chi
Âm thầm luyện tập từ bi
An lành ta khấn tâm tri nhẹ nhàng

1/25/26
Diệm Trân

Áo Mỏng Vai Gầy

 

Trò chơi chữ nghĩa mệt rồi
Muốn nằm ngủ giữa dòng đời đảo điên
Người xưa mỏi mắt tìm tiên
Mình nay lạc bước đến miền tuyết rơi

Bơ vơ lạ cảnh lạ người
Niềm đau nát mặt tiếng cười hiện sinh
Cũng chim én nhỏ xinh xinh
Cũng loài se sẻ quê mình không vui

Cũng may còn tiếng con cười
Cũng may còn một góc trời tự do
Đêm đêm mơ tiếng gọi đò
Bâng khuâng giọng hát câu hò quê hương

Cò bay sông nước cải lương
Tháng năm lắng đọng nỗi buồn phù sa
Vịt con quanh quẩn ao nhà
Vì sao duyên thắm phải ra nỗi nầy

Tóc rơi áo mỏng vai gầy
Giật mình theo gió theo mây quê người…

MD 12/18/01
LuânTâm

Phong Ơi, Vĩnh Biệt!


Trong 26 năm biết nhau, thân nhau, tôi chỉ thấy bạn tôi (T. Rose-Marie) cười, nhất là cười mỉm. Không phải để khoe cái đồng tiền lúm má trong các buổi tiệc tùng, họp mặt bạn bè hay trong những lúc quay cuồng, lả lướt trên sàn nhảy vv Mà vì ‘’như thế vừa thân thiện, vừa để da mặt làm việc’’. Nhưng sáng thứ bảy qua, 16/5/2026, lần đầu tôi thấy bạn tôi khóc, hầu như trong suốt buổi lễ, lễ tiễn đưa Paul Viraphong NORINDR, vĩnh viễn ‘’ra đi’’ hôm khuya thứ năm 7/5 vừa qua. Paul, người cha của 3 đứa con cô bạn chúng tôi, người bạn thân của vợ chồng tôi, người bạn ‘’rất-thân’’ của tôi!

Paul là người Lào, lập gia đình với T. (Việt-Lào) năm 1978. Tôi gặp T. & Paul lần đầu trong một ‘’nhà-hàng-khiêu-vũ’’ (restaurant dansant) VN ở khu 13-Paris, đêm thứ bảy 8/9/2001.Tôi nhớ rõ ngày vì chiều đó chúng tôi làm ‘’surprise’’ con gái chúng tôi, bằng cách mời mấy người bạn của con đến nhà (ăn) mừng sinh nhật cháu. Để bọn trẻ tự nhiên, chúng tôi đi ăn ngoài, do nhà tôi và T. (mới quen không lâu) hẹn trước.

Trước 75, tôi có một vài người bạn ‘’Việt-kiều-hồi-hương’’ (Nam Vang hồi cư) nhưng đều là dân Marie-Curie, nên tôi không thấy khác biệt gì với mấy người bạn VN trường Tây. Sang Pháp, thời gian đầu ở một trung tâm tạm cư (centre d'hébergement provisoire /Limoges) người tị nạn, lần đầu, tôi quen được một số người Lào (6,7 gia đình), trong đó có một ‘’prince’’, dòng Souvanna Phouma(?), lớn hơn tôi 1 tuổi, cả hai vợ chồng học Y khoa Vạn Tượng, vượt biên sang Thái, rồi Pháp! Không biết có phải vì là ‘’prince’’ hay vì cá tánh, ‘’prince’’ rất ít nói. Hôm hai đứa đứng hút thuốc nói chuyện ngoài sân, ‘’prince’’ nghe tôi nói nhiều hơn. Về chuyến vượt biển khá ‘’êm xuôi’’ của tôi! Người tị nạn Lào, ở trung tâm tạm cư, có một số là Việt-Lào nhưng chỉ có một anh (bố Việt, mẹ Lào), tên Sinh, nói (kha khá) tiếng Việt. Anh Sinh bảo tôi : người Lào hiền lắm, .. ‘’bọn nó’’ không hại ai, thích chơi hơn làm. Làm đủ sống thì ngưng, đi chơi ‘’. Hiền như anh Đức, ‘’anh’’-bạn-Việt-Lào của tôi!

Quen với T.& Paul, tôi quen được nhiều người bạn Lào, Việt Lào (đa số). Họ rất thích nhảy đầm nên chúng tôi dễ thân nhau ! Nhờ họ mà tôi múa ‘’lamvong’’ y như người Lào! Người Việt Lào ‘’ngộ’’ lắm ! Người nào cũng nói giọng Bắc, mặc dầu nhiều người là Nam kỳ rặt ! Có lần tôi mang thắc mắc này hỏi một Bác người gốc miền tây, sống ở Lào nhưng bác và bác gái nói giọng ‘’Nam’’ thì Bác trả lời : ‘’Mấy cô giáo, thầy giáo tụi nó đều nói ‘’tiếng’’ Bắc Kỳ, nên tụi nó cũng vậy’’! Riêng Paul, tuy là người Lào nhưng hiểu tiếng Việt vì: bà vú anh là người Việt, bên vợ anh cũng nói tiếng Việt!

Paul và tôi có nhiều điểm giống nhau: tên Việt của Paul là Phong, hơi giống tên tôi, mỗi đứa có ‘’4 mắt’’, râu (mép), ‘’tạng’’ người xấp xỉ nhau (lúc đó Paul chưa ‘’phát tướng’’) và, nhất là, đều cùng tần số ‘’quậy’’! Sau khi đậu tú tài ở Lào (1972), Paul sang Pháp, trúng tuyển vào trường võ bị Saint-Cyr nhưng sau khi ra trường thì xin phục vụ trong ngành ‘’logistique’’ (tiếp vận?), vài năm sau đệ đơn ‘’xuất ..quân’’.

Tánh Paul, vốn dĩ đã ‘’carré’’, lại được quân đội ‘’huấn luyện’’, nên ‘’kỹ càng’’ hơn! Một số người cho là Paul ‘’khó tánh’’. Với tôi thì không, Paul rất dễ ‘’chơi’’. Một người ‘’đâu ra đó, đâu vào đó’’, thẳng tánh, muốn người đối xử với mình như mình đã đối xử với người, không phải là một người khó tánh. Mấy chục năm giao du, chúng tôi chưa một lần xích mích, dù không cùng quan điểm trên một vài vấn đề. Với Paul, lời nói phải đi đôi với việc làm ! Paul rất quý bạn và luôn hết lòng khi bạn cần đến. Nhưng cũng rất dễ ‘’sensible’’ (nhạy cảm ?) khi thấy bạn có vài cử chỉ, lời nói không quý trọng mình!

Paul có nhiều tài nhưng 3 ‘’nghề của chàng’’ là : vườn tược (‘’thiết kế’’), montage ‘’video’’ và …làm bếp!
Bà xã bận cửa tiệm nên Paul lo hết mọi chuyện trong nhà. Paul kể tôi nghe cái thời khóa biểu cuối tuần của hắn: đi chợ Tàu (quận 13), làm bếp, dọn dẹp, săn sóc vườn, ‘’ăn chơi’’. Hầu như không có cái week end nào hai vợ chồng ở nhà, trừ khi họ… mời bạn.

Trong phần phát biểu hôm tang lễ, con gái út của Paul nói: ‘’rất khó mà làm régime với papa vì ‘’ổng’’ làm đồ ăn ngon quá’’! Tôi xác nhận điều này! Tuy không phải là một người hảo ăn nhưng mỗi lần chàng mời, nhìn cái bàn ăn, lủ khủ các món ăn Lào ‘’technicolor’’ (lạp, sai-oua, tầm sụn, xôi trắng vv) là tôi đã thấy đói (dù sau đó chỉ nhơi nhơi )!

Tạo cảnh vật, cây cỏ trong vườn, vừa là cái tài vừa là đam mê của Paul. T. kể, nhiều đêm trong tuần, Paul lo uốn cây, tỉa lá vv cho đến 11, 12h khuya dù sáng phải dậy sớm đi làm. Khu vườn nhà Paul là một khu vườn-thành-phố có một không hai. Vườn nhỏ thôi nhưng nhiều ‘’hoa thơm, cỏ lạ’’ (tôi đếm gần cả trăm loại!!!), lại được Paul uốn cành, tỉa lá, tạo những hình thù theo ý hắn. Tôi chưa gặp được một khu vườn nào như thế : đông tây hài hòa! Có lần chúng tôi nhờ Paul cho ý kiến ‘’trang điểm’’ phía mặt vườn đối diện với phòng ăn, nhà-bếp nhà tôi, để ‘’ông chủ’’ được nhấp rượu, thưởng hoa. Thế là một sáng thứ bảy, đầu hè 2013, Paul điện thoại hỏi tôi có nhà không. Khi biết tôi có khách buổi trưa, hắn bảo ‘’không sao, mày cứ nói chuyện với khách, tao làm chuyện của tao’’. Khoảng vài tiếng sau (14h), hắn bấm chuông, mang vào vườn sau nhà tôi nào cây, nào hoa, nào cuốc, nào xẻng, rồi một mình lúi húi đào đất, trồng cây trong mấy tiếng đồng hồ: một cây ‘’dừa’’, một cây yucca, xung quanh là các cụm xanh xanh, hồng hồng mà hắn bảo là ‘’mua rẻ’’ ở Truffaut vv Trong mấy năm liền, mỗi lần sang tôi, chiều nào, ông bạn Bruxellois cũng đều ‘’khiếu nại’’ vài ly đỏ, để ‘’trời chiều bảng lảng bóng hoàng hôn / ly rượu trong tay ngắm cảnh vườn‘’ ! Cách đây mấy năm, một cơn gió lốc thổi gãy cây yucca ! Bây giờ chỉ còn cây dừa ‘’trơ gan cùng tuế nguyệt’’. ‘’Uống rượu nhớ kẻ trồng cây’’, mấy hôm nay, mỗi lần nhìn cây dừa, tôi nhớ bạn tôi da diết!

Tuyệt chiêu sau cùng của Paul là ‘’làm video’’. Với cặp mắt của một ‘’phó nhòm tài tử’’, lại thích ghi lại những kỷ niệm bè bạn, những thước video Paul làm, lúc nào cũng vui, cũng mang đến nụ cười, nên được bạn bè ưa thích. Nhớ, có lần, ghé nhà Paul bất ngờ, nhà-tôi nhờ hắn chụp vài ‘’bô’’ hình trong vườn. Xong xuôi, vừa nói chuyện với chúng tôi, vừa tay bấm lia lịa ‘’iphone’’, thỉnh thoảng ghé mắt xem, chỉ 20 phút sau, là Paul đã làm xong một cái ‘’video’’ độc đáo. Vì thế Paul rất được bạn bè ‘’chiếu cố’’. Phần vì hai vợ chồng vui tính, hòa đồng, phần vì chàng thích chụp hình, ‘’quay’’ film, nên lễ lộc nơi nào, cặp T. Paul cũng đứng đầu liste mời! Nhà – tôi và tôi thì khác, chúng tôi rất ngại các màn ‘’xuất hiện trước …công chúng’’. Chúng tôi không chơi ‘’phây-bút’’, không vào youtube. Khi chúng tôi mời T. Paul, bởi vì đó là bạn thân, lại chịu khó ‘’quậy’’: đùa giỡn, ca hát (T. hát rất hay), nhảy đầm, chịu ‘’cụng’’ vv . Thế thôi. Lễ hội ‘’đặc biệt’’ nào của chúng tôi, thế nào cũng phải có T. & Paul. Sinh nhật 5 bó, Ngân khánh, Ngọc-trai khánh, Giao thừa Tây, Tết ta, ‘’Tình hè rực rỡ’’, ‘’Salut les copains’’, Dạ vũ hóa trang vv Những ‘’chủ đề ăn chơi’’ chúng tôi đưa ra, lúc nào cũng có T. & Paul tham dự. Vui mà không có bạn thân thì làm sao vui trọn vẹn?

Lần đầu gặp (2001), nghe nói Paul mới qua một cơn ‘’thập tử nhất sinh’’, nên bây giờ chịu ‘’tận hưởng cuộc đời’’, chứ lúc trước ít chịu ra ngoài ! Đi đâu, chàng cũng ẳm theo máy chụp-hình-quay-phim. Ít lâu sau chiếc máy chụp hình cồng kềnh được thay bằng cái điện-thoại-chụp-hình-quay-phim, vật bất ly thân của chàng khi ra ngoài ! Nhất là từ khi ‘’thảy’’ được các ‘’phóng sự’’ của mình trên youtube (2009?). Sau đó, có một khoảng thời gian mấy năm chúng tôi không gặp nhau, khi Paul phải điều trị … ung thư! Khi hay tin dữ, tôi hằng cầu nguyện cho bạn tôi. Và bạn tôi đã qua khỏi. Để tiếp tục ‘’quậy’’ với bạn bè!

Lo cho vợ, cho con chưa đủ, gần một năm nay, chàng lại còn lo cho cháu nội, khi hai thằng bé, theo bố, về ở với ông bà. Paul bảo tôi ‘’lúc này, tao chỉ ở nhà lo cho cháu thôi, hết xí- quách rồi!’’. Nói vậy, chứ khi vào ‘’youtube’’ của chàng, tôi cũng thấy phim, ảnh mới đều đều !

Tháng 7 năm rồi, đến nhà tôi chơi cả ngày, khi mọi người về hết, chỉ còn T.- Paul và cô bạn C.V. Trong khi các bà hỏi thăm C.V. về ông xã V., một người bạn (rất ) thân của tôi, bị ‘’Alzheimer’’ mấy năm nay, ngày càng nặng, gia đình mới đưa vào ‘’dưỡng đường’’ ( Ehpad médicalisée ) vì không còn chăm sóc nổi, tôi và Paul ra sân sau, vừa nhâm nhi cognac, vừa nói chuyện đời! Lúc đó khuya lắm rồi (hơn1H sáng), khi nhắc đến V., xúc động quá, tôi cầm tay Paul, rơm rớm nói ‘’lúc mày bị ung thư, tao cũng buồn lắm!’’. Bạn tôi gật gù, không nói gì, chỉ vỗ nhẹ nhẹ lên bàn tay tôi, nói khẽ ‘’Tao biết. Tao biết. Thôi, chuyện đó qua rồi, đừng nhắc đến nữa! ‘’.

Tôi có rất nhiều bạn. Bạn Việt, bạn Tây, bạn Lào. Như các đẳng cấp trong nhu đạo, mức độ thân thuộc giữa bè bạn tôi và tôi cũng vậy. Từ bạn-biết ‘’đai trắng’’ (gặp nhau bắt tay, hỏi thăm vài câu), bạn-quen ‘’đai vàng’’, khá-quen ‘’đai cam’’ vv cho đến bạn-thân ‘’đai xanh’’, bạn-rất-thân ‘’đai nâu’’, tri kỷ ‘’đai đen’’ ! Nói về bạn (phương) Đông, bạn ‘’đai-đen’’ của tôi chỉ có hai ông : một ở Việt Nam (học chung từ tiểu học đến đại học vv) và một ở Bruxelles. Bạn ‘’đai nâu’’ có 3 : V.A., ở miền Tây (Pháp), ‘’lặn’’ từ 4 năm nay, do bị chứng nhức đầu trầm trọng, xin cho ‘’riêng một góc trời’’, V. bị ‘’Alzheimer’’, lần chót gặp nhau, là tháng 3/2024 (trong tang lễ một cô bạn), đi đâu cũng có người dìu, nghe tôi nói gì, hỏi gì, chỉ … cười, không biết có nhận ra tôi không ! Chỉ còn lại Paul.

Trong bài viết ‘’khóc Phạm đình Chương’’, ông Lô-Răng Phan Lạc Phúc có viết mấy câu mà tôi rất tâm đắc‘’ Ở cái tuổi mình, trên 60, cái ranh giới tử sinh thật là mờ ảo, ở đấy rồi đi đấy, còn đấy mà mất đấy. Thành ra ít lâu nay, tôi cứ phải làm một con tính trừ thê thảm. Mấy năm trước mất Thanh Nam, rồi Vũ Khắc Khoan, bây giờ Phạm Đình Chương – Hoài Bắc. Già thì càng cần có bạn, mà bạn già thì càng ngày càng thưa thớt ‘’. ‘’Mấy năm trước’’, ông Phúc chỉ mất có Thanh Nam, Vũ Khắc Khoan mà đã thấy ‘thê thảm’’ ! Trong khi tôi, ‘’mấy năm trước’’, mất Tiến, mất anh Phúc, anh Tân, rồi Long, rồi anh Đức …. Thu 2024, mất anh-‘’Tây’’-đai-nâu hàng xóm. Bây giờ là Paul, cũng người bạn ‘’đai nâu’’!

Ở tuổi này, mất một người bạn. Là xem như mất luôn! Làm sao tìm được một người mới để ‘’thay’’ vào, nói chi đến một người-bạn-mới-đai-nâu. Ở tuổi này?!!!!

Trong đám tang Paul, giữa hai trăm (?) người, tôi gặp lại Cường,Thảo, hai người bạn (Việt-Lào) dễ thương, quen qua T. - Paul. Lúc đầu tôi nhận không ra. Phần vì đã gần 10 năm không gặp nhưng cái chánh là vì cả hai anh chị đều ...’’bạc phơ’’. Nhất là anh Cường! Không phải là một Cường cao ráo, đẹp trai tôi biết, mà trước mặt là một .. tiên ông , râu tóc bạc phơ, tay lại chống nạng (!). Như một nhân vật võ lâm ! Hỏi thăm, mới biết là cách đây hai năm, anh bị tai biến mạch máu não, liệt nửa người, khi đang ở Việt Nam! Phải đi ‘’kiné’’, tập dữ lắm nên ‘’mới đươc như thế này’’ ! Hai đứa nói với nhau về Paul! Anh Cường cho biết, anh vừa đăng trên youtube ca khúc ‘’khóc Paul’’ anh mới viết. Bài hát hay lắm, cảm động lắm, anh Cường! Cám ơn những lời hát, nốt nhạc của anh đã nói thay chúng tôi trước sự ra đi của người bạn thân chúng ta:

16/5/2026, ngày tang lễ Paul cũng là ngày sinh nhật Paul! Một số bạn của T.– Paul, đã quyết định tiếp tục ‘’feter’’ ngày sinh nhật Paul (dự trù trước đó?) ở tư gia T. – Paul. Cứ như là Paul vẫn còn đây, giữa bạn bè thân thuộc! Từ cái không gian ‘’ồn ào’’, tôi lặng lẽ bước ra vườn, một mình đi thăm từng gốc cây, khóm hoa. Sau cơn mưa, những giọt nước còn đọng trên hoa, trên lá, cứ như là những giọt nước mắt của ‘’cây nhà, lá vườn’’ khóc người đã tạo ra chúng, chăm sóc chúng, nuôi nấng chúng trong mấy chục năm nay. Và tôi lo dùm cho tương lai của chúng!

Buổi chiều ngày 16/5/2026, sau tang lễ Paul, trong ngày sinh nhật Paul, trong khu vườn Paul, có tôi và cỏ cây, hoa lá, nhớ vô cùng một người đã không còn với chúng tôi!

Can đảm nhé T.! Tụi này luôn bên cạnh bạn!

Và Phong ơi, vĩnh biệt!

20/05/2026
BP

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2026

Sài Gòn Ơi Vĩnh Biệt - Sáng Tác & Trình Bày; Nhạc Sĩ Nam Lộc

Sáng Tác & Trình Bày; Nhạc Sĩ Nam Lộc

Biếc Cả Sông Thu



Nước biếc trông như tầng khói phủ
Song thưa để mặc bóng trăng vào

(Thu Vịnh - Nguyễn Khuyến)

NƯỚC non, non nước vẫy nhau chào
BIẾC cả sông Thu đẹp xiết bao...
TRÔNG đợi nàng Hằng ban rượu quế
NHƯ chờ chú Cuội tặng cành đào
TẦNG lam mây ảo, đêm ngời nguyệt
KHÓI xám sương mờ, tối nhạt sao
PHỦ xuống thuyền câu, ông lái mộng!
SONG THƯA ĐỂ MẶC BÓNG TRĂNG VÀO...


Duy Anh
17/5/2026
  

Chờ Nhau Trong Hư Vô

 

Tóc rối buông lơi em ngóng đợi
Thu về trở lạnh gió từng hồi
Lá chuyển màu vàng ôi lá chết
Như mạng người run rẩy khắp nơi

Nước nhà đau xót trong tim nhói
Em nhớ tình nồng cảnh lứa đôi
Anh xa có nhớ ngày xưa cũ
Nhớ nghĩa phu thê xót cảnh đời.

Xuân qua Hạ đến nét sừng sờ
Thu sầu, đếm mãi nước mắt rơi
Đời em, dòng nước mưa thu cuốn
Anh mãi nhìn Đông vẫn ngóng chờ

Em ngồi trông đợi lòng thương nhớ
Cảnh cũ người xưa phút ly bôi
Anh đi vẫn tưởng rằng trở lại
Ta mãi chờ nhau trong hư Vô

Lê Nguyễn Nga
May 3, 2026
Viết tặng các chiến sĩ , quý dân cán chính VNCH đã đi “cải tạo “

sau ngày 30 tháng 4 1975..
Kính oan hồn nhiều tù nhân đã bỏ xác thân, các anh không được về

Tạ Ơn Mẹ (Vũ Đình Trường) - Thank You, Mother! (Thanh Thanh)

 

Tạ Ơn Mẹ

Tạ ơn Mẹ, người không cùng huyết thống
Tóc mẹ vàng, da mẹ trắng như mây
Mẹ vớt con từ vực thẳm lưu đày
Nuôi con lớn bằng tình thương máu mủ

Tạ ơn Mẹ vì con mà lam lũ
Ngày qua ngày trong xưởng máy, nhà kho
Làm thêm giờ cho con được ấm no
Đêm lại thức dạy con từng tiếng Mỹ

Khác ngôn ngữ như ngăn thành, cách lũy
Mẹ dỗ con bằng ánh mắt, vòng tay
Mẹ gốc Âu, con gốc Á, khổ thay
Con là nợ, vì đâu mà mẹ gánh!

Mẹ biết con từ quê hương bất hạnh
Có lũ người hung ác tựa sài lang
Nuốt miền Nam bằng nanh vuốt bạo tàn
Đưa cả nước trở lại thời trung cổ

Cũng từ đó con như chim mất tổ
Tuổi còn thơ đã bỏ mẹ, lìa cha
Xuống thuyền đi trong nước mắt nhạt nhòa
Đem tính mạng gửi trên đầu ngọn sóng

Nhờ ơn Mẹ như trời cao biển rộng
Con mới còn sống sót đến ngày nay
Được nên người trên đất nước thứ hai
Niềm hãnh diện cho cả hai dân tộc

Trong hồn con mẹ rạng ngời ánh đuốc
Sáng bập bùng soi mỗi bước con đi
Lời Mẹ hiền con sẽ mãi còn ghi:
“Là dân Mỹ, nhưng đừng quên gốc Việt!”

Dâng lên Mẹ đóa hồng tươi thắm thiết
Chứa tình con từng cánh đỏ yêu thương
Mai con về quỳ hôn đất quê hương
Càng nhớ đến ngàn công ơn của Mẹ.

Vũ Đình Trường
***
Dịch Thơ:

Thank You, Mother!

Thank you, my white-skinned golden-haired mother
Who are not of the same bloodline as me or the other
But you fished me out of the abyss a refugee errant,
Adopted and fostered me with the love of a parent.

Thank you for having taken such painstaking jobs
Days after days in warehouses and workshops,
Toiled and moiled extra hours to make me undeterred,
And stayed up late to teach me each English word.

Pushing language difference as a bad barrier aside,
You soothed me with your look warm and arms wide.
You are a Westerner and I am Easterner, how rare,
I was such a heavy debt, you volunteered to bear!

You knew well that I came from that unhappy land
Where there were many a ferocious and fiendish band
Who invaded the South and confined people to cages,
Brought the whole nation back to the Middle Ages.

Since then I had become a nestless nestling in qualm
In childhood to leave Dad and separate from Mom,
I got into the fleeing boat with hot tears dripping wet
Risking my life entrusted to wave crests full of threat.

Thanks to your high-sky and vast-ocean love, my fay,
That I could survive until I can achieve success today
And become a dignified human in this second home,
A pride for both our peoples under the azure dome.

You are so shining in my soul the glittering torchlight
To enlighten each of my steps scintillating in the night.
Your virtuous advice I will always remember of course:
“Be American but don’t forget your Vietnamese source!”

I respectfully offer you this fresh gorgeous bright rose
Suffused with my affection in each red petal to enclose.
On my repatriation kneeling to kiss my native soil soon
I will bear in mind thousandfold your precious boon.

                                                                      

Translation by Thanh Thanh