Thứ Năm, 3 tháng 9, 2026

Sắu Nẻo Phiền Não - Thơ: Lâm Hoài Vũ - Nhạc & Thực Hiện: Hoàng Dũng - AI Ca


6 điều phiền não cùng sanh một thời. 

Đã sinh ra kiếp con người. 
Có ai thoát được một đời vô minh. 
Con người là giống hữu tình. 
Bao nhiêu ảo vọng làm mình đảo điên. 
Náo loạn tâm trí triền miên. 
Quên đi bản chất chính mình mà thôi. . 

THAM thời quấy nhiễu đón mời. 
Làm mình mê đắm cả đời chạy theo. 
Ngũ dục lạc thú như keo. 
Ăn uống ngủ nghỉ sao đeo mình hoài. 
Nhan sắc quyến rũ tuyệt vời. 
Danh vọng tiền bạc mấy ai chối từ. . 

SÂN thì nổi nóng tạo thù. 
Khi giận thì ghét như tù chung thân. 
Khiến cho khó chịu bội phần. 
Khổ đau mang đến tâm thân não nề . 
Gây ra tội ác mọi bề . 
Làm cho cuộc sống chẳng hề được yên. . 

SI thì mê muội đảo điên. 
Ngu si đần độn như xiềng xích ma. 
Không phân thiện ác chánh tà. 
Mất đi sáng suốt ác đà bủa vây. . 

MẠN đeo ở ngực đêm ngày. 
Cậy mình có chút quyền, tài tự kiêu. 
Ra vẻ cao ngạo mọi điều. 
Lên mặt hống hách tạo nhiều thị phi. . 

NGHI thời những kẻ đa nghi. 
Luôn luôn do dự chỉ vì không tin. 
Trở ngại phát triển niềm tin. 
Khiến cho trí óc bị kìm bị đâm. . 

ÁC KIẾN nhận biết sai lầm. 
Là điều nguy hiểm, là mầm xấu xa. 
Không những làm hại người ta. 
Mà còn có hại cho ta nhiều đời. 
Gây ra tội lỗi ngập trời. 
Nhận thức không đúng ngàn đời đảo điên. . 
Lánh xa sáu nẻo ưu phiền. 
Ta được hưởng phước về miền Tịch Như. . 
Lâm Hoài Vũ

Thơ: Lâm Hoài Vũ
Nhạc & Thực Hiện: Hoàng Dũng
AI Ca

Đời Người Có Nhân Quả

 

Thơ Minh Lương
Thơ Tranh: Mai Hân

Giấc Mộng Kê Vàng

 

Thân già hay ngẫm chuyện lan man
Quá khứ như tuồng có lớp lang
Hồi lớn chức giàu sang hãnh tiến
Thời cao danh phú quý vênh vang
Lúc sa cơ đắng cay cô độc
Khi lỡ vận chua xót phũ phàng
Nhìn lại đời, phù du giống kịch
Kịch tàn mà chửa chín Kê vàng*


Nhất Hùng

*Tích "Giấc Mộng Kê Vàng"
Đời nhà Đường có nho sinh họ Lữ đi thi không đỗ. Trở về, dọc đường, vừa buồn vừa đói nên ghé vào một ngôi chùa nhỏ bên rừng, xin chút lót lòng. Chùa nghèo, nhà sư nấu kê thay gạo đãi khách.
Vì mệt nên Lữ nằm một lúc thì đã ngủ. Lữ thấy mình đã thi đỗ, được chức cao, nhà vua lại còn gả công chúa, phong làm phò mã và cho đi trấn nhậm một nơi, vinh quang phú quý, không ai bằng. Nhưng khi đi đến nửa đường, bỗng gặp cướp đánh. Lữ chống không lại, hộ vệ bị giết, xe kiệu bị phá tan tành. Cướp thộp cổ vợ chồng Lữ, đưa gươm kề họng... Lữ hoảng hốt, kêu lên một tiếng, giựt mình thức dậy mới biết là chiêm bao.
Mà giữa lúc ấy nồi kê vẫn chưa chín.
(Kê vàng: hạt nhỏ như cát, màu vàng. Xưa, nhà nghèo bên Tàu dùng để ăn thay gạo)
"Giấc Mộng Kê Vàng" ám chỉ: đời người ngắn ngủi như một giấc mộng

Danh Ca Thanh Thúy Đẹp Dịu Dàng Trên Tờ Phụ Nữ Diễn Đàn


Bức ảnh danh ca Thanh Thúy làm bìa báo Xuân Nhâm Dần 1962 trên tờ Phụ Nữ Diễn Đàn đẹp theo đúng tinh thần ảnh bìa nghệ thuật của Sài Gòn xưa. Không phải vẻ đẹp sắc lạnh kiểu hiện đại, mà là cái đẹp có không khí, có thần thái và có cả một câu chuyện nằm bên trong khung hình.

Điều đặc biệt nhất của bức ảnh nằm ở ánh mắt của nữ danh ca Thanh Thúy. Cô không nhìn thẳng vào máy ảnh mà hướng lên con búp bê Nhật Bản với một nụ cười rất nhẹ. Chính khoảnh khắc ấy khiến tấm hình mang cảm giác điện ảnh hơn là một ảnh tạo dáng thông thường. Người xem không chỉ nhìn thấy một gương mặt đẹp, mà còn cảm nhận được một trạng thái cảm xúc rất mềm: tò mò, trìu mến và đầy nữ tính.

Mái tóc bồng dày, đường eyeliner kéo dài nơi đuôi mắt cùng chiếc áo đỏ tạo nên đúng tinh thần thẩm mỹ đầu thập niên 1960. Đó là giai đoạn các nữ nghệ sỹ Việt Nam chịu ảnh hưởng mạnh từ thời trang quốc tế nhưng vẫn giữ được nét Á Đông rất riêng. Vì vậy, gương mặt trong ảnh vừa mang nét hiện đại của một ngôi sao ca nhạc, vừa giữ được sự dịu dàng đặc trưng của phụ nữ Việt Nam thời ấy.

Đạo cụ trong ảnh cũng là một chi tiết rất đáng giá. Con búp bê Nhật với chiếc dù giấy nhiều màu không chỉ để làm đẹp khung hình. Nó phản ánh rõ trào lưu thẩm mỹ Á Đông pha Tây phương của Sài Gòn thời đó. Những món đồ trang trí ngoại quốc thường xuất hiện trong ảnh bìa báo nghệ thuật, tạo nên cảm giác sang trọng, mơ mộng và có chút xa hoa thị thành.

Điều làm bức ảnh mạnh về mặt thị giác chính là cách phối màu. Chiếc áo đỏ của nữ danh ca Thanh Thúy đối lập với nền xanh lam, trong khi sắc tím nơi cụm hoa phía trước giúp tổng thể có chiều sâu màu sắc rất hiện đại. Dù kỹ thuật in báo thời ấy còn hạn chế, bố cục và tư duy màu của người chụp rõ ràng rất tinh tế.
Khi được phục dựng lại, người ta mới thấy hết vẻ đẹp nguyên bản của tấm ảnh. Lớp ám màu, chữ in, vết dơ và độ nhòe của bản báo cũ từng che mất nhiều chi tiết nơi làn da, mái tóc và ánh mắt. Sau khi khôi phục, toàn bộ cấu trúc ánh sáng studio hiện ra rõ hơn: ánh sáng đánh mềm từ phía trước, bóng đổ nhẹ nơi tóc và phần gò má giúp gương mặt nổi khối nhưng vẫn giữ được nét dịu dàng vốn có.
Đây cũng là kiểu ảnh cho thấy các nghệ sỹ thời ấy rất hiểu máy ảnh. Họ không “diễn mạnh”, không cố tạo vẻ quyến rũ bằng động tác lớn. Chỉ cần một ánh nhìn lệch, một bàn tay đặt nhẹ lên món đồ vật, hay một nụ cười vừa đủ cũng đã làm khung hình trở nên sống động.

Có lẽ vì vậy mà nhiều thập niên trôi qua, những bức ảnh như thế này vẫn còn sức hút rất riêng. Nó không chỉ là một chân dung đẹp của danh ca Thanh Thúy, mà còn là ký ức về một thời kỳ mà ảnh bìa báo Việt Nam từng rất lãng mạn, rất thơ và rất biết cách làm người xem mơ mộng.

Lê Quang Thanh Tâm
( Nguồn thanhthuy.me)


Thứ Tư, 2 tháng 9, 2026

Mai Tôi Đi Trời Mùa Mưa Tháng 9 - Thơ: Khiếu Long - Nhạc & Tiếng Hát: Hồng Tước

Thơ: Khiếu Long
Nhạc & Tiếng Hát: Hồng Tước

Thu San Francisco

 

Ờ nhỉ, thu sang đã mấy ngày
Nắng mềm, man mác khói lam bay
Hai vai Cầu Đỏ lưng chừng núi
Một phía trời xanh loáng thoáng mây
Phố núi chập chùng sương ẩn hiện
Khách xa lưu luyến mộng vơi đầy
Hỏi mình từ độ xa làng cũ
Đã mấy thu rồi qua ở đây?

Đã quá mười năm ta lại đây
Quê hương bên nớ nhớ thương đầy
Tâm tư khép lại trong hoài niệm
Ước mộng chôn vùi giữa tỉnh say
Rồi có khi nao thuyền đỗ bến
Hay là thu mãi gió đưa mây…
Quê người thu muộn hơn quê mẹ
Chiếc lá buông lơi dệt tháng ngày

San Francisco, October 1st, 2008
Quang Hà

Vẫn Mãi Tình Si



Xam xám mây trời lững thững bay
Thuyền trôi theo nước đổ xuôi dài
Buông chèo gác mái trong cô tịch
Cạn chén tình rong giữa tỉnh say
Một chữ yêu thầm đờ đẫn giữ
Nửa đời câm nín dật dờ quay
Vì ai hồn đắm chìm u mộng
Mơ chẳng tròn mơ mãi nhớ hoài.

Quên Đi
 

Thầy Ngô Quang Vỹ Và Tôi - Lớp 1B1, Niên Khoá 1961-1962 (Nguyễn Cao Khải)

Hàng1:1/ ... 2/ Trần Hoàng Minh,NG 3/ Châu Bá Lộc 4/...5/ Võ văn Võ 6/...7/ Nguyễn Tấn Nghiệm
Hàng 2:8/...9 / Trần Kim Hoàng (2 Hoàng) 10/... 11/ Giáo Sư Trần Văn Hoạch 12/Giáo Sư Ngô Quang Vỹ 13/...
13/ Lumumba Phạm Hồng Thoại 14/ Nguyễn thị Ba 15/...16/ Kim Anh 17/ 18/Giáo Sư Trần Hữu Đức 
19/ Nguyễn Văn Phương 20/ Trần Kim Minh 21/ Võ Kỳ Duyên.

Hàng 3: 22/... 23/ Nguyễn Hữu Phước 24/ Huỳnh Công Ban 25/ Nguyễn Văn Trợ 26/ Trần Văn Tỏ 
27/ Trần Văn Tam 28/ Nguyễn Hữu Thanh 29 Dương Tạo 30/ Đặng Ngọc Minh 31/ Nguyễn Cao Khải
32 Nguyển Duy Đông 33/ Nguyễn Hồng Ẩn 34/ Mai Văn Kỹ. 

Hàng 4: 35/ Phan Văn Chín (Phồi) 36/ Lê Bữu Trân 37/ Quách Văn Thiện 38/ Trần Hoàng Văn (7Hoàng).
***
Gởi Các Đồng Môn

Lần nầy tôi kể chuyện thầy Ngô Quang Vỹ và tôi (mà thôi). Theo xưng hô thông thường, lúc học Nguyễn Thông - Tống Phước Hiệp, những vị thầy dạy mình thì đương nhiên mình gọi là thầy. Thầy Vỹ có bàn tay rất diệu đáp ứng cho mỹ thuật. 

Vào một cuối năm của năm học, tôi không nhớ năm nào nhưng chắc là cuối năm đệ nhứt, để sửa soạn cho lễ phát thưởng cuối năm, thầy Vỹ đãm nhiệm phần y phục của học sinh trình diễn. vài ngày trước, tôi có dịp chứng kiến tận mắt, phải nói là tôi chiêm ngưỡng, bàn tay thầy Vỹ dịu nhiễu vẽ mấy nét phấn tiên (crayon) lên tà áo xaten trắng. Thầy vẽ cành hoa lan, bông lan cũng như lá, rất dịu dàng ẽo lã mềm mại. 

Tôi nhìn không chớp mắt. Quá dẹp, quá khéo. Không ngờ tôi học toán khô khan với một thầy dạy toán giỏi rồi bắt đầu năm sau và năm năm sau, tay tôi lại phải theo gương nhuyễn nhừ như tay thầy! Có phải là nghiệp - không có chữ chướng theo -

Rồi sau 1975, tình cờ một lần tôi chạy xe vespa50 hướng về Cầu Mới, tôi gặp thầy Vỹ đứng bê lề đường nơi khá xa thành phố Vĩnh Long gần cầu bót Giáo Bão, xa hơn cầu Long Hồ, chợ Ngã Tư. Nơi đó là một xóm nhỏ, hơn hai mươi nhà lá! Thầy trò nhìn nhau, cười gượng như mếu! Tôi thấy buồn cho vật đổi sao dời! Nhưng thầy vẫn giữ nét bất cần, thầy vẫn tếu với tôi. Một cử chỉ thầy phát bằng tay là thầy ra dấu như hai tay cầm tay lái xe hơi như trước 75 mà tôi vẫn lái xe. Tôi lắc đầu và cà thây trò cùng cười.

Nhớ chắc rằng lần đó là lần sau cùng thầy trò đối diện nhau. Lúc tôi dư bưổi họp nhóm bạn Tống Phước Hiệp, tất cả được nghe tin thầy Vỹ qua đời. Sau dó, một học trò thầy viết bài thơ, trong đó có câu nhắc tài vẽ vòng tròn trên bảng.

Một kỷ niệm khác đối với thầy Vỹ, mà chắc không nơi nào có chuyện như vậy diễn ra. Chuyện nầy có dính tới tiệm phở kế bên trường và 2 Hoàng cùng 7 Hoàng chứng kiến. Vào 10 phút nghĩ giữa 2 môn học mà giờ sau là giờ thầy Vỹ, một nhóm 5 hay 7 tên học trò trời đánh thánh đâm rũ nhau đi ăn phở. Không thế nào 10 phút ăn kịp hết tô phở. 

Thế là bác Năm đánh thùng 1 tiếng, cả bọn ăn hối hả và... chạy về ngã sau của lớp. Đường đi cách lớp 1 hàng rào gạch cao hơn đâu, mấy thằng leo vô trước, mấy thằgn đứng ngoài đưa xe đạp qua hàng rào và bên trong chộp để xe xuống. Khi xong, tất cả leo cửa sổ vô lớp trong khi thầy Vỹ đang giãng bài. Thầy vẫn điềm tỉnh đơị mấy thằng quĩ vào ngồi đàng hoàng rồi thầy giãng tiếp như không có gì xảy ra. 

Mức độ, phong thái của thầy đối xử nghịch cảnh thật đáng phục. Một trong những đưá đó sau nầy là 1 trong nhóm toán cuả thầy, dạy trườg LVL còn thằng lumumba thì về dạy ở Trà vinh.
(Quán phở nầy được nhắc trong bài viết của ông Ngọc Trần)

Nguyễn Cao Khải
Lớp 1B1, Niên Khoá 1961-1962
nh Ảnh: Nguyễn Cao Khải

Mẹ Về



“Gió mùa thu mẹ ru con ngủ
Năm canh chầy thức đủ năm canh” (1)
Vá may bắt muỗi dỗ dành
Mẹ đi? Thôi! Hết mộng lành hương xưa

Dấu chân bùn nhớ lễ chùa
Áo nâu vai vá bốn mùa về đâu
Thương bóng mẹ rụng bóng cầu
Cau buồn đứt đọt vườn trầu chết khô

Mẹ đi? Trời! Không thể ngờ
Không con ôm mẹ trước giờ lâm chung
Để thương. Để khóc. Để hôn
Để lay. Để gọi. Xin cùng mẹ đi

Thân tù oan ức sinh ly
Mỏi mòn giết mẹ còn chi để dành
Rừng đêm mộng dữ vờn quanh
Ôm con buồn mẹ lạnh xanh con quỳ

Lẽ nào? Trời! Chẳng còn chi
Đất bằng sóng dậy biệt ly máu vàng
Mưa dầu nắng lửa hoang mang
Hồn xiêu phách lạc lang thang không nhà

Mềm xương hết thịt khô da
Tay rêu chân cỏ thân ma chết rồi
Bao năm”cải tạo”mồ côi
Cạn dòng huyết lệ núi đồi đảo điên

Tàn hơi kiệt sức ngã nghiêng
Nóng lòng gặp mẹ, khùng điên chạy về
Kinh hoàng cháy ruộng vỡ đê
Trùn than dế khóc não nề ổ rơm

Đất thiêng ôm mẹ tủi hờn
Trời long đất lở ! Con đờn đứt dây
Hồ tan giấy rã diều…mây…
Trôi sông lạc chợ ăn mày hát rong

Như cò con rụng hết lông
Như xác bướm lạnh rã trong đường hầm
Như gà con chết tím bầm
Chơi vơi núi kéo cửa âm bóng mờ

Cuống cuồng ôm bức ảnh thờ
Tưởng không còn lệ đâu ngờ như mưa
Hương phèn hương đất hương dừa
Mồ hôi quen thuộc áo xưa mẹ về

Bàng hoàng nửa tỉnh nửa mê
Ầu…Ơ…Mẹ hát vỗ về..hôn con
Mẹ về ! Mẹ thật ! Mẹ còn!
Tiếng gà đứt ruột trăng non đội mồ…

MD 08/27/07
(tức ngày rằm (15) tháng 7 năm Đinh Hợi)
LuânTâm
(1) Ca Dao
 

Mẹ Thích Làm Dâu

 
 
Bà Phương ngắm nghía những đòn bánh tét mới vớt ra trong nồi đầy thích thú. Nó nhỏ bằng nắm tay, trông xinh xắn làm sao. “Vậy là mình yên tâm phần nào rồi, vì hai hôm nay đã gói được bánh ít đen, bánh lọc, bánh tét và làm chả chay xong.” Bà vừa dọn dẹp các thứ vừa nhìn đồng hồ điểm 2 giờ sáng - mau lẹ ngủ thôi, mai còn dậy sớm đi thăm đám nữa.

Tháng Tám của những ngày cuối hạ, cái nóng bứt rứt người. Bà ghé chở bà Minh cùng đến nhà quàn thắp nén hương đưa tiễn người đi. Sau đó bà muốn ghé chợ mua thức ăn. “Mai có đám giỗ mẹ chồng, hôm qua đã mua chợ gần nhà một xe rồi, vẫn chưa đủ.” Bà vừa nói với bạn vừa mở Google tìm chợ nào gần nhất vùng San Jose. Hai bà chọn chợ Đại Thành.

Trên đường lái xe, bà Phương khoe đã làm được các thứ bánh.
- Hèn chi sáng nay được chị tặng đòn bánh tét. Bà Minh gật gù nói: “Chị mời ai đông không mà chuẩn bị làm nhiều vậy?”
- Thì chỉ là con cháu trong nhà.
- Rứa không phải các dâu mỗi người làm một món à? Đám giỗ gia đình chồng em khoẻ lắm, cho biết trước ai đem món gì, tránh tình trạng 10 khay mì xào, 10 khay xôi trùng nhau.

Bà Phương bật cười: “Thôi, thôi tội dâu con sống ở đây, chúng nó bận rộn theo công việc thở không ra hơi, ngoài ra còn chăm con, đầu tư công sức đưa đón con học bơi, học đàn, học võ tối mặt chứ đâu có đùa được.”

Trời nắng gắt, dù máy lạnh đã mở, nhưng cái nóng vẫn còn hừng hực. Ngày trong tuần đường xá kẹt xe đông đúc. Hai bà để khoảng yên lặng, thả tâm tư suy nghĩ điều gì đó. Bà Minh chợt nhớ mẹ mình, hình ảnh xa xưa qua những đám giỗ bố chồng, dù không có chồng bên cạnh. Nhất là những ngày cuối năm lạnh giá mùa Tết, bà chứng kiến cảnh mẹ mình nhổ cỏ quét dọn mộ ông nội, đem các thức ăn, bông hoa trái cây trình bày trên mộ, thắp nhang nói với ông nội những điều kính mến yêu thương rất lâu...

Nghĩ đến mắt bà Minh muốn mờ. Nay nhìn hình ảnh bà bạn lo đám giỗ mẹ chồng, kính trên nhường dưới. Đó là cái đẹp của người phụ nữ xưa được giáo dục bởi Văn Hóa Việt Nam. Bây giờ đã đi qua thời đại khác, nhất là ở các nước phương Tây phóng khoáng, nam nữ bình đẳng. Như ở Mỹ, con người đều muốn dùng trí tuệ cho sự nghiệp hơn nên bù đầu óc bận rộn. Vậy mà bà vẫn thấy hình ảnh đẹp và nếp sống đâu đó còn giữ lại. Nghĩ miên man đến chợ Đại Thành hồi nào không hay.

Hai bà già mỗi người đẩy một chiếc xe. Có lẽ đây là ngôi chợ có giá cả rẻ nhất so với những chợ Việt Nam khác, thức ăn tươi tốt lôi cuốn. Bà Minh tha hồ lấy chôm chôm, trái thơm, măng cụt, thanh long, nectarine, khoai dương châu tím, rau trái. Bà P cũng lấy nhiều loại trái cây không kém, và cả những thứ nấu cúng giỗ. Lướt qua hàng thịt, bà Phương dừng lại quầy trưng bày những con gà đi bộ nằm trong vỉ tươi tốt, chọn lấy bỏ vào xe.

- Anh chị ăn chay trường sao lại mua gà? bà Minh trố mắt.
- Nấu cho cháu nội. - bà Phương ra dấu đi lẹ. Lúc lu bu với khách đông chen chúc, bà Minh chẳng có thì giờ hỏi lại.
Hai bà lẹ làng ra quầy tính tiền mà bụng còn nuối tiếc, ưa quan sát nhiều mặt hàng, muốn mua thêm nữa, nhưng phải về gấp trước 3 giờ chiều, tránh kẹt xe nơi freeway 101 và 880. Trên đường dài, bà Phương bắt đầu kể lể: “Hồi nãy mua con gà vì các cháu nội thường gọi “cơm gà bà nội”, chúng rất thích món này. Con trai thích món bánh tét, mì cà ri, con dâu đứa này thích bánh ít, đứa kia thích canh chua. Nói chung con nào thích món gì đều có trong mâm cúng giỗ.”
- Ôi trời! Chị đã qua thời làm dâu, giờ muốn làm lại ha?
- Ừ! Gần tới ngày cúng giỗ lòng mình nao nao cảm giác mong đợi này. Đầu tiên là thích ngắm mâm cơm chay được trình bày đẹp mắt trước di ảnh mẹ chồng, bông hoa trái cây tươi tô điểm thêm bàn thờ. Thích ngắm khói hương bay nghi ngút. Thích nhìn vào đôi mắt “người đời xưa” và tưởng như mẹ chồng còn sống, mẹ chồng đang hiểu tâm tình đứa con dâu được thể hiện qua hành động. Thích cả cái phút tay run run cài cây nhang, như chạm được vào tay mẹ chồng ngày cũ...

Kế tiếp là thích nhìn ông chồng nét mặt sáng rỡ tươi vui, bày tỏ sự hài lòng với nửa mình bên cạnh, chung nhà chung cuộc sống. Cuối cùng là mong chờ các con, các cháu về ‘trước cúng sau cấp’. Bụng dạ cứ hồi hộp chúng nó không thuận duyên, bận rộn giờ phút cuối, như đã từng trước đó thì buồn lắm.
Cháu nội hấp thụ cách sống nơi đây, thường ít gần người lớn. Chúng bận học, bận đọc sách và có thế giới riêng của nó. Lo chúng cảm thấy ‘boring’ khi gần người lớn sẽ không đến, nên phải tìm cách nào đó chiêu dụ, chẳng hạn nấu các món chúng thích. Chưa kể tuy ăn chay nhưng vẫn thỉnh thoảng nấu từng nồi món mặn, cho mỗi gia đình đem về nhà, để gia vị cầm chừng dặn mẹ chúng nêm nếm lại.”

Bà Minh ngắt lời: “Vậy khi con cháu về ăn, nó có phê bình gì không?”

- Có chứ, thằng Robert nói: ‘Chỉ thích ăn chả giò của bà nội thôi, mấy lần mẹ mua ở tiệm không ngon’. Dâu út: ‘Con mê món cháo nấm của mẹ’. Dâu nhì: ‘Con ăn kiêng nên rất khoái các món chay mẹ cho ăn, nếu còn mẹ cho con... togo nữa nha’. Dâu cả: ‘Hôm trước 200 chả giò mẹ đem lên, giờ gần hết sạch rồi mẹ ơi’. Có đứa còn nhắn tin: ‘Mom, nhớ làm thêm cho con mang lên trường nha’. Đọc tin nhắn mà mẹ hết đau lưng... Đó, chỉ chừng đó thôi cũng làm tăng sức sống, tăng niềm vui của mình rồi. Ông xã cười híp mắt luôn miệng trả lời: ‘Để bà nội, để mẹ làm, nấu cho các con đem về’.”

Bà Minh phá lên cười: “Ôi cái bếp của mẹ nơi xứ người luôn rực tươi ánh lửa hồng. Mẹ tình nguyện làm dâu cho cả nhà rồi đó.”
Bà Phương cười tiếp:
- Tình mẹ và đời con vậy mà. Con cái thương mẹ, nhưng công việc, chồng con, nhà cửa bị cuốn đi thì sao. Mình hiểu, mình không trách, chỉ sợ mỗi năm chúng nó bận hơn, nên năm nay phải nấu ngon hơn, nhiều hơn, để ‘dụ’ về được chứ.” Vì thương con nhớ cháu, mình muốn trao sự ấm áp chân tình bằng cả trái tim của người mẹ già, nên muốn làm dâu cho cả nhà đúng như bạn nhận xét đấy. Cái bếp là nơi mình giữ lửa, giữ tình thân. Miễn con cháu về đông đủ, mình cực mấy cũng vui, đó là hạnh phúc tìm được.

Câu chuyện dừng ngang đó vì đã đến nhà bà Minh. Bà còn ráng nói thêm câu nữa trước khi xách giỏ vào nhà: “Hiểu rồi, chị thích làm dâu một đời, để được làm mẹ trong ngày đoàn tụ phải không?”

***
Thứ Bảy khoảng 5 giờ chiều. Tiếng bà Phương gọi ở đầu giây bên kia: “Mới thắp nhang nè, xong xuôi hết rồi. Đang ngồi nghỉ mệt nhìn ra đường chờ con về. Gớm! Con cháu mình thôi mà sao tim lại đập, lòng hồi hộp ngóng từng chiếc xe, giống như ngày xưa đợi người yêu vậy cà. A thì ra ngày xưa yêu chàng, bây giờ yêu con, yêu cháu, cảm giác tâm trạng cũng xêm xêm hè.”
Bà quay gửi qua video bàn cỗ chay thiệt đẹp mắt. Trên bàn thờ, tấm hình mẹ chồng cười hiền. Bà P đặt thêm chén chè đậu trắng, món ngày xưa mẹ chồng thích, mà không đứa con nào biết... Bà M cảm thấy vui theo người mẹ Việt Nam dạt dào tình như sông dài biển rộng với con cháu.

Bà Minh mở đống thư từ các chùa mời dự lễ Vu Lan. Ngày con cái vinh dự vì đi chùa được cài đóa hoa hồng, đóa hoa còn mẹ. Bà M thích quan niệm vị bổn sư của mình tại chùa Phổ Từ: chỉ được dùng một màu hồng cài trên áo dù mẹ còn hay mất. Tuy thể xác đã trở về cát bụi, nhưng hình ảnh, kỷ niệm với mẹ luôn chất đầy ký ức. Không phải chỉ một ngày rằm tháng Bảy mới nhớ về mẹ, mà mẹ vẫn hằng giờ trong tâm trí con. Vẫn nằm trong trái tim ấm áp, vẫn theo bên cạnh con đó thôi. Mẹ chết mà không chết. Mẹ vẫn sống bên con.

***
Chiều mùng 4 tháng Bảy âm lịch, bà M cùng chồng dự lễ Vu Lan chùa Thiên Trúc đầu tiên của tháng Bảy. Quý thầy hướng dẫn thời kinh Vu Lan Bồn nói về phẩm hiếu hạnh của ngài Mục Kiền Liên đối với mẹ. Hầu như tâm tư mọi người đều chùng xuống.

Vu Lan nhớ những điều gì
Mục Kiền Liên đáp hiếu vì mẹ yêu
Bài kinh thấm đẫm những điều
Nhắc mình phụng dưỡng đến nhiều song thân
Công ơn dưỡng dục cao ngần
Hy sinh vất vả muôn phần vì con
Nhịn dành các thức ăn ngon
Con đau mẹ thức mỏi mòn đêm thâu
Đội mưa phơi nắng dãi dầu
Không nề gian khổ nhiệm mầu tình thương
Mẹ là bóng mát che đường
Là vòng tay ấm thơm hương sữa ghiền
Cài hoa tưởng nhớ mẹ hiền
Dầu người đã bước về miền tịnh an
Bài ca dâng hát lời vàng
Tri ân phụ mẫu nhẹ nhàng đầu thu
MTTN

***
Hình ảnh các em đến cài hoa trên ngực áo khiến bà Minh nghĩ đến mẹ chồng, mẹ mình. Những bà mẹ hiền hòa, nhân đức luôn có tình yêu độ lượng với tha nhân, với chồng con một đời. Và trong hiện tại, trước mắt bà là hình ảnh một bà mẹ thích được làm dâu để tìm nguồn hạnh phúc. Bà Minh tiếc mình không có con để giẫm lên, nếm trải cảm giác đó. Thời đại hôm nay vẫn còn tấm lòng người mẹ Việt Nam thoáng như mây trời, êm dịu như mùa thu, tươi mát như suối nguồn, mênh mông như biển cả...

Bà Minh nghe âm vang vọng lại từ tiếng hát ca sĩ, cư sĩ Quang Tuấn đầy dịu vợi: (*)

Mẹ

Mẹ là dòng suối dịu hiền
Mẹ mẹ là bài hát thần tiên
Là bóng mát trên cao
Là mắt sáng trăng sao
Là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối
Mẹ mẹ là lọn mía ngọt ngào
Mẹ mẹ là nải chuối buồng cau
Là tiếng dế đêm thâu
Là nắng ấm nương dâu
Là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời...
(Phạm Thế Mỹ)

Minh Thúy Thành Nội
16 Tháng 8/2026

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2026

Người Mẹ Việt Nam "Song Ngữ" - Nhạc & Thực Hiện: Alpha Linh -

Nhạc & Thực Hiện: Alpha Linh

Nhớ Mẹ

 

khuya nào tôi cũng ra hè ngóng
một ánh sao xa mãi tận trời
rồi ngỡ rằng màu xanh huyền hoặc
là từ đôi mắt của mẹ tôi

mẹ tôi tuổi hạc cao vời vợi
mắt đã mờ theo những nhớ thương
bao năm cách biệt đời trôi nổi
tôi vẫn mong những chuyện hoang đường

vẫn mong tóc mẹ còn thơm ngát
như núi sông ruộng lúa Tuy Hòa
vẫn mong mắt mẹ còn trong mát
như nước thu về giữa sông Ba

mẹ ơi, vẫn biết là hoang tưởng
vẫn biết đời: còn, mất, hợp, chia
mai này mẹ khuất sau ngàn núi
nhớ mẹ, con nhìn theo ánh sao khuya!

Nguyễn bá-dĩnh

Như Lòng Thiếu Nữ Ngọt Ca Dao



Ôi những vườn cau khi giặc tới
Cũng quặn thân đời nghe xót đau
Mười tám thôn tình ôm sông núi
Tình thiết tha như những lá trầu

Quê Mẹ dạt dào xanh cây lá
Như lòng thiếu nữ ngọt ca dao
Một hôm có đám bưng đầy cỗ
Mẹ theo người, cây lá xôn xao

Mơ mộng ngày nào thời xuân sắc
Cũng đành bỏ lại với vườn cau
Bâng khuâng bước ngại đời muôn nẽo
Nhung nhớ đầy vơi những lá trầu

Những lá trầu xưa giờ xa quá
Như quê hương cũng đã chôn vùi
Như đời Mẹ ngậm ngùi kỷ niệm
Kỷ niệm phôi pha lạnh xứ người.

Thủy-Trang
 

Mẹ Là Một Thiên Thần...(Gửi Anh Bình)


Cảm ơn anh Bình, anh Hãn anh Khang anh Dũng, anh Phan, Tố Kim, Thanh Vân, Kim Oanh….và quý anh chị đã chia sẻ và đóng góp với bài viết hay về Mẹ của anh Bình. Đọc bài của anh Bình tôi cũng thấy rất cảm động và làm tôi lại nhớ về mẹ mình nhiều hơn.

Nói thật xin các bạn đừng cười chứ bây giờ ở tuổi gần đất xa Trời (88 tuổi) mà lâu lâu tôi cũng vẫn còn nằm mê thấy Mẹ mình. Hôm đó khi đi làm về thì thấy mẹ tôi đang lục đục loay hoay trong bếp; tôi vào chào MẸ thì thấy bà tươi cừoi nói với tôi là " hôm nay đi chợ thây có chân giò (giò heo) đẹp, lại có măng tươi nên mẹ mua về nấu món giả cầy cho con ăn " (giả cấy là món tôi rất thích và mẹ tôi nấu rất ngon mà khi qua bên Mỹ này tôi đã cố găng "hết sức bình sinh " nấu để lấy le với "xếp" nhưng chưa lần nào được ngon như mẹ tôi nấu, có lẽ ở bên Mỹ này thiếu món " MẺ " (dấu hỏi) hoặc thiếu bàn tay của MẸ (dấu nặng)???.

Tôi đang mải mê xem trận đá banh world cup 2026 thì thấy mẹ vỗ vai tôi và nói " giả cầy nấu xong rồi, đơi vợ con đón các con đi học về rôi cùng ăn nhen Nhớ chăm lo cho các con nhé . Thôi mẹ đi về đây "
Tôi vội đứng dậy để giữ mẹ lại ăn cơm cùng chúng tôi nhưng mẹ nhanh quá đã đi ra và đóng cửa lại rồi. Tôi chạy vội theo nhưng không kịp và bị vấp té......làm tôi tỉnh dậy. Thì ra đó là một giấc mơ!! Một giấc mơ đẹp về MẸ.
Cá nhân tôi thấy bài viết nào của bất cứ ai viết về cha mẹ đều cảm động làm mình nhớ đến những bậc sinh thành (Bà Mẹ Quê của Nhạc sĩ Phạm Duy," Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười của Trần Trung Đạo...vv ...vv .còn rất nhiều bài lắm tôi không nhớ hết....)

Tôi thấy MẸ đúng là một thiên thần Trời sai xuống thế gian để giúp loài người bảo tồn sự sống, để giúp quả đất được luôn xanh tốt,để giúp đời thêm tươi đẹp...vv và vv ...
" Còn cha còn mẹ vẫn hơn, Không cha không mẹ như đờn đứt dây"

“Từ nay còn đâu nữa,
Người tựa cửa mong chờ.
Vết thương còn rỉ máu,
Con nhớ mẹ, mẹ ơi.”
(Nguyễn Thanh Bình)

"Con nhớ Mẹ Mẹ ơi"
Cho đến lúc mãn đời
Kki không còn nước mắt
Chẳng có để mà vơi!!
MẸ ơi!
( Nguyễn Tích Lai)

Kính chúc lành vui tới quý Anh Chị.

Nguyễn Tích Lai


Tâm Sự (Gửi Anh Bình)


Cám ơn anh!

Bài anh viết thật cảm động, em đọc đi, rồi đọc lại! Và cứ thấy lãng vãng bóng mình trong đó.

Cậu Mợ anh và Thầy Mẹ em có nhiều điểm tương đồng . Mẹ em là con út trong gia đình 4 anh chị em. Thầy em là bạn học với cậu Ba em. Ông hay đến nhà bạn chơi , rồi thương em gái bạn ! Ông bà cưới nhau năm 1934. Năm sau thì anh Hai (anh Cả) tụi em ra đời . Năm 1966, em trai út em mất vì bị sốt xuất huyết, sau đó thì đến em bị, nếu không chở kịp lên nhà thương Grall, chắc em cũng ''đi'' rồi ! Em trở thành con út , được cả nhà thương yêu, chìu chuộng (bây giờ vẫn được vậy !)

Khác với anh, cho đến ngày ra trường, rồi vượt biên, em vẫn còn ở với Bố Mẹ. Mỗi cuối tuần đều được ông già cho ''tiền túi''! Cũng khác với anh, khi Ba Mẹ em sang Pháp (1985) thì ở tận vùng Normandie với bà chị em, nên em ít khi gặp các người, chỉ mỗi tuần gọi điện thoại thăm hỏi.

Năm 76, một đêm thức khuya học thi, uống cà phê nhiều quá không ngủ được, ngồi nghĩ vẩn vơ, em chợt thấy mình ''có phước'' quá !. Sau cuộc đổi đời, trong khi nhiều đứa bạn phải bỏ học đi làm, để nuôi gia đình ( bố đi tù cải tạo hay công chức bị CS sa thải ) thì em vẫn còn sống trong vòng tay Ba Mẹ, dù không được như xưa nhưng vẫn còn được đi học, còn được ''cà phê, thuốc lá (hút lén)''. Rồi nhớ lại, em thấy mình bất hiếu quá, chưa làm được điều gì để Thầy Mẹ vui, nếu không muốn nói là ... ngược lại !

Và em viết bài thơ dưới đây, xin gởi anh đọc.

Con viết rất nhiều thơ gởi tặng
Tặng người yêu, nít nhỏ, bạn bè
Nhưng chửa bao giờ con nắn nót
Một đôi hàng kính tặng Ba Me

Con ngó lên đầu Ba: tóc bạc
Sợi ngắn, sợi dài, quất mạnh vào con!
Hai bàn tay Ba một đời cầm phấn
(Phấn trắng tay thôi, đâu trắng tâm hồn!)

Con nhớ những ngày thơ sốt nặng
Giấc Mẹ không tròn suốt mấy đêm!
Sáng, Mẹ đến trường ‘’làm’’ Hiệu Trưởng
Chiều về thay đồ, làm y tá, vú-em!

Anh chị con lớn lên : mỗi người, mỗi ngã
Đứa sống thật gần, đứa biệt mù khơi
Khi Ba Me ngồi bên nhau nhắc nhở
Lệ nhỏ lên trên những nụ cười!

Con muốn … Mà không sao viết tiếp!
Mắc cỡ lấy đi bút mực rồi!
Đứa con bất hiếu đành an ủi:
‘’Nước mắt bao giờ cũng chảy xuôi!’’

BP
1976