Trình Bày: Trần Văn Phú
tiêu đề Nhãn
- BIÊN KHẢO
- CÂU ĐỐI
- CỔ THI
- GIA CHÁNH
- GIẢI TRÍ
- HÌNH ẢNH HỘI NGỘ
- HÌNH ẢNH NAY
- HÌNH ẢNH XƯA
- HỘI HỌA
- KHOA HỌC
- LƯU NIỆM
- LỊCH SỬ
- LỜI HAY Ý ĐẸP
- NHẠC
- SƯU TẦM
- SỨC KHOẺ
- THƠ
- THƠ CẢM TÁC
- THƠ DIỄN NGÂM
- THƠ DỊCH
- THƠ NHẠC
- THƠ PHỔ NHẠC
- THƠ SƯU TẦM
- THƠ TRANH
- THƠ TRANH NGHỆ SĨ
- TIN BUỒN
- TIN VUI
- VĂN
- VŨ HỐI THƯ HỌA
- VƯỜN THƠ VIÊN NGOẠI
- XƯỚNG HỌA
- YOUTUBE
Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2026
Mùa Xuân Đó Có Em - Sáng Tác: Anh Việt Thu - Trình Bày: Trần Văn Phú
Trình Bày: Trần Văn Phú
Vầng Trăng Khuyết
Chiều buồn, mở cửa ngắm nhìn trăng
Trăng ở trên cao ngó xuống rằng:
Đừng nhỏ giọt sầu trên má thắm,
Nụ cười dí dỏm của nàng Hằng
Ta nhìn mãi một vầng trăng khuyết
Giống chị Hằng cười rất có duyên
Khiến trái tim ta êm ái lắm
Hôm nay thơ thẩn mộng non Tiên
Bầu trời xanh thắm, mắt trong biết
Nắng dịu một màu như nối liền
Với biển mơ hồ trên mây nhẹ
Sóng lòng cũng lặn ẩn tình riêng
Ô hay, sao chỉ thấy trăng cười
Mà ở đây lòng ta đã vui
Muốn hỏi: Nàng Tiên sao chẳng tới
Để một mình ta giữa đất trời
Đình Duy Phương
Nov. 2024 .
Sài Gòn Một thuở
Các cô thiếu nữ đẹp trang đài
Phất phơ tà áo vờn trong gió
Dịu dàng rão bước dáng khoan thai
Sài Gòn hoa lệ phố hàng cây
Rợp che bóng mát gió heo may
Tiếng cười rộn rã vang hè phố
Dìu bước người yêu tay trong tay....
Xe cộ dập dìu nối ngược xuôi
Tiếng rao hè phố gánh chè xôi
Nhạc trỗi xập xình bên quán nước
"Tình anh lính chiến" tuổi đôi mươi
Khung trường đại học tuổi mộng mơ
Ươm bao ước vọng đẹp ý thơ
Vòng tay ôm ấp tình sông nước......
Noi bước Tiền Nhân phất ngọn cờ
Bao năm xa xứ chẳng phôi pha
Sài Gòn ngày tháng cũ trong ta
Cờ Vàng lộng gió bay phất phới
Chào đón bình minh đến mọi nhà....!
Ngư Sĩ
Tưởng
1- Lúc trẻ, tưởng khóc là buồn, bây giờ phát hiện buồn nhất là không thể khóc được, cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn.
2- Lúc trẻ, tưởng cười là vui, bây giờ nghĩ lại, có những giọt nước mắt còn vui hơn cả một trận cười.
Hãn Nguyễn Sưu Tầm
Kẻ Hợm Mình ( Bản Dịch: Đào Văn Bình) - The Snob (Morley Callaghan )

Thứ Năm, 5 tháng 2, 2026
Nếu Xuân Này Em Lấy Chồng - Sáng Tác: Xuân Vinh,Mộng Đạt - Ca Sĩ: Hoàng Oanh
Ca Sĩ: Hoàng Oanh
Thực Hiện: Nhạc Xưa Sài Gòn Pre75
Thần Hoàng Thổ Địa Đối Thoại
Thần Hoàng Thổ Địa 1
Lời khấn của người tượng cũng lay
Thổ Địa miệng cười xin lấy chuối
Thần Hoàng nghiêm mặt vội giơ tay:
- "Dân còn đang sống trong nghèo đói
Ông chớ tham đòi hỏi mặn chay"
- "Thần Thánh xuân về vui đủ thứ
Nghe Ông chỉ hít khói nhang này".
Thần Hoàng Thổ Địa 2
- "Chớ để cho lòng nhuốm đục trong
Tuy rằng nhang khói khó no lòng
Nông dân trồng trọt bao nhiêu thứ
Hoa quả mần ra phải tặng không
Đất thấm mồ hôi hoà nước mắt
Áo màu nâu củ lẫn cây sồng (*)"
Thần Hoàng khuyên thế còn Ông Địa
-"Nếu chỉ thế thì chức khó mong".
Quên Đi.
(*) Ngày xưa, người dân chân lấm tay bùn thường lấy củ nâu và cây sồng để nhuộm quần áo, củ nâu cho màu nâu, câu sồng cho màu đen. Trong văn chương, chữ nâu sồng chỉ người sống nghèo khổ đạm bạc và những người tu của Phật Giáo.
Demain, Dès L’aube(Victor Hugo) - Ngày Mai, Mờ Sáng…(Lộc Bắc)
Je partirai. Vois-tu, je sais que tu m’attends.
J’irai par la forêt, j’irai par la montagne.
Je ne puis demeurer loin de toi plus longtemps.
Je marcherai, les yeux fixés sur mes pensées,
Sans rien voir au dehors, sans entendre aucun bruit,
Seul, inconnu, le dos courbé, les mains croisées,
Triste, et le jour pour moi sera comme la nuit.
Je ne regarderai ni l’or du soir qui tombe,
Ni les voiles au loin descendant vers Harfleur,
Et quand j’arriverai, je mettrai sur ta tombe
Un bouquet de houx vert et de bruyère en fleur.
Sớm mai khi cánh đồng vừa rạng
Ta đi ngay buổi sáng. Biết đương chờ
Băng qua rừng núi tinh mơ
Xa nhau chẳng thể ơ hờ lâu hơn
Ta bước đi trí luôn suy tưởng
Chẳng thấy gì, chẳng vướng âm thanh
Lưng còng tay chắp, vô danh
Lòng buồn ngày hạ cũng thành đêm đông
Chẳng nhìn ngắm ráng hồng buông xuống
Lẫn buồm xa xuôi hướng Harfleur
Đến nơi cha đặt lên mồ
Bó hoa thạch thảo, ô rô ngậm ngùi!!!
Lộc Bắc
Mai17
Đếm Bước Thời Gian
( Ảnh: Nguyễn Gia Khanh)
Xướng:
Đếm Bước Thời Gian
26/1/25
***
Hoài Niệm
Pháo Hoa & Đèn Lồng Ăn Mừng Chiến Thắng Nian Và Đón Chào Năm Mới (Bài Dịch: Thái Lan)
Xua Đuổi điều không may Chiếu sáng Niềm Hy Vọng
Việc đốt pháo và thắp đèn lồng trong đêm: nhớ đến cuộc chiến chống lại Nian:
Đốt pháo và thắp đèn lồng trong đêm: Những việc này, biểu tượng của Tết Nguyên Đán, không chỉ đơn thuần là một truyền thống lễ hội. Nó bắt nguồn từ truyền thuyết về quái vật Nian và mỗi năm, nó thể hiện một nghi lễ bảo vệ, hạnh phúc và hy vọng cho hàng triệu gia đình.
Truyền thuyết về Nian: tiếng ồn và ánh sáng.
Theo thần thoại Trung Quốc, Nian là một sinh vật đáng sợ- nó rời khỏi hang ổ dưới đáy biển hoặc trên núi vào đêm trước Tết Nguyên Đán. Sự xuất hiện của nó mang theo nỗi sợ hãi và sự tàn phá: nó ăn hết mùa màng, gia súc, và đôi khi cả dân làng. Để thoát khỏi hiểm nguy này, người dân đã tìm nơi trú ẩn, cho đến một ngày một ông lão cho biết rằng con quái vật sợ màu đỏ, ánh sáng và tiếng ồn. Từ đó ra đời phong tục trang trí nhà cửa bằng màu đỏ, thắp đèn lồng và nến, và nhất là đốt pháo vào ban đêm: cả một kho mưu mẹo nhằm xua đuổi sinh vật này và cũng nhờ từ những điều này, để xua đuổi tà ma.
Pháo hoa: phương tiện bảo vệ dùng âm thanh chống lại vận rủi. Đốt pháo hoa không chỉ đơn thuần là giải trí; mà còn là một hành động thanh tẩy. Những tiếng nổ mạnh mẽ có hiệu lực đánh dấu sự kết thúc của năm cũ và tượng trưng cho việc xua đuổi vận rủi. Quan niệm dân gian cho rằng tiếng nổ càng lớn, càng nhiều tà khí bị xua đuổi, và cánh cửa hạnh phúc càng mở rộng cho năm mới.
Phong tục này ăn sâu vào văn hóa đến nỗi các đám cưới và lễ khai trương kinh doanh cũng đi kèm với pháo hoa, để "ban phước" cho không gian bằng sức mạnh bảo vệ của chúng.
Đèn lồng: Thắp sáng hy vọng và mời gọi thịnh vượng.
Ánh sáng của những chiếc đèn lồng đỏ là một phương tiện bảo vệ vững chắc khác. Màu đỏ, màu sắc gắn liền với may mắn và sức sống ở Trung Quốc, hoạt động như cách ngăn trở, chống lại các thế lực có hại có thể ẩn náu trong đêm. Từ triều đại nhà Hán trở đi, đèn lồng trở thành biểu tượng của các lễ hội: chúng thắp sáng đường phố, đền chùa và nhà cửa, được treo hoặc thả lên bầu trời trong màn kết thúc hoành tráng. Giơ cao đèn lồng là một cách để mời gọi sự sung túc, đoàn kết gia đình và đem may mắn vào nhà.
Lễ hội đèn lồng (Yuan Xiao Jie), sự kiện kết thúc chu kỳ Tết Nguyên Đán của Trung Quốc, càng làm tăng thêm ý nghĩa biểu tượng này.
Hàng trăm chiếc đèn lồng được thắp sáng để chào mừng ngày trăng tròn đầu tiên của năm âm lịch. Những việc trưng đèn sáng rực nhân ngày lễ này đánh dấu sự trở lại của mùa xuân và thể hiện mong muốn xua tan bóng tối của quá khứ để chào đón ánh sáng và may mắn sắp đến.
Truyền thống, Thời Hiện đại và Sự Duy trì Chuyển giao,
Ở các thành phố lớn, pháo hoa thường thay thế pháo nổ kiểu cũ vì lý do an toàn, nhưng nguyên tắc vẫn giữ nguyên: - bắn tóe ánh sáng lên và thể hiện âm thanh rộn rã để đánh dấu sự chuyển giao sang một năm mới tràn đầy hy vọng. Thắp đèn lồng hoặc đốt pháo cũng là một cách để truyền lại câu chuyện này cho thế hệ trẻ, trao cho họ vai trò tích cực trong việc "đánh bại Nian" và làm đổi mới niềm hạnh phúc chung.
Văn hóa và Xã hội
Vượt ra ngoài văn hóa dân gian, những cử chỉ này thể hiện niềm tin tập thể vào sức mạnh của nghi lễ. Chúng củng cố gia đình, gắn kết khu phố và thể hiện niềm tin rằng ánh sáng, niềm vui và âm thanh thiện lương tử tế sẽ mạnh mẽ hơn sự hỗn loạn và nỗi sợ hãi. Đốt pháo và thắp sáng màn đêm là để tôn vinh ký ức về Nian và chiến thắng của hạnh phúc và sự đoàn kết trước thế lực bóng tối.
Vì vậy, mỗi năm, trận chiến mang tính biểu tượng chống lại quái vật Nian được tái hiện trong sự náo nhiệt vui vẻ của pháo hoa và sự kỳ diệu tĩnh lặng của những chiếc đèn lồng đỏ treo lơ lửng, duy trì niềm tin vào một tương lai tốt đẹp hơn, được bảo vệ và tươi sáng.
Bài Dịch: Thái Lan
Thứ Tư, 4 tháng 2, 2026
Cánh Nhạn Về Đâu - Thơ: Phương Hoa - Nhạc: Trần Chương Lương - Hòa Âm: Hoàng Đệ - Ca Sĩ: KN Ngọc Thuý
Hòa Âm: Hoàng Đệ
Ca Sĩ: KN Ngọc Thuý
Cà Phê Dư Âm
Ly cà phê dĩ vãng
pha chút vị hôm nào
trên chiếc bàn biển rộng
uống từng ngụm chiều sau...
Về đây mùi hương cũ
cho nhau chút cuộc đời
nhiều năm trời gom lại
cũng đủ một viền môi
Bàn tay dài năm ngón
mấy lần chạm niềm đau
Bàn tay dài nhung nhớ
mấy lần vẫy chào nhau
Quán xưa không còn nữa
dư âm của một thời
ly cà phê đời cạn
hương còn mãi về sau
Người về đâu, về đâu?
Những quán đời không mỏi
giọt cà phê úa màu
vẫn nghiêng bóng hình nhau..!
Durham, North Carolina
Nguyễn Vĩnh Long
Cho Anh
Em cho anh… mùa Xuân
Ôi, mùa Xuân…hoa bướm vui mừng
Lan tỏa đâu đây…đầy hương sắc
Tơ trời xao xuyến…phiếm sáo ngân!
Bốn mùa, năm tháng… chóng qua
Sắc hương… tình nghĩa bớt mặn mà!
Xác thân mỏi mòn…rơi rụng…
Thâm tình.. thì khó phôi pha!
Đâu còn hai tiếng… Em ơi!
Cháu con…che mắt…mỉm cười
Gọi nhau “Ông Bà” cho hợp nhé!
Bên ngoài …mây gió chơi vơi!
Nặng nề …lê bước bên nhau
Đường về …ai trước,ai sau…
Cõi ấy…hãy chờ nhau nhé
Đời đời vinh hiển…chẳng phai màu!
Tô Đình Đài


