tiêu đề Nhãn
- BIÊN KHẢO
- CÂU ĐỐI
- CỔ THI
- GIA CHÁNH
- GIẢI TRÍ
- HÌNH ẢNH HỘI NGỘ
- HÌNH ẢNH NAY
- HÌNH ẢNH XƯA
- HỘI HỌA
- KHOA HỌC
- LƯU NIỆM
- LỊCH SỬ
- LỜI HAY Ý ĐẸP
- NHẠC
- SƯU TẦM
- SỨC KHOẺ
- THƠ
- THƠ CẢM TÁC
- THƠ DIỄN NGÂM
- THƠ DỊCH
- THƠ NHẠC
- THƠ PHỔ NHẠC
- THƠ SƯU TẦM
- THƠ TRANH
- THƠ TRANH NGHỆ SĨ
- TIN BUỒN
- TIN VUI
- VĂN
- VŨ HỐI THƯ HỌA
- VƯỜN THƠ VIÊN NGOẠI
- XƯỚNG HỌA
- YOUTUBE
Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2026
Quý Linh Mục Chia Buồn Cùng Gia Đình Trần Quốc Bảo (LM. Phạm Bá Lãm, LM.Nguyễn Hữu Lễ, LM.Phạm Gia Lâm)

Lời Chia Buồn của Linh Mục Phạm Bá Lãm
Vãng lai,Phát Diệm Sg. · Tue, Sep 8 at 1:45 PM
Anh Bảo thân mến,
Em được tin chị Margarita Lại Thị Bạch Hường mới qua đời hôm 6/9. Em xin chân thành chia buồn với anh và các cháu. Em sẽ dâng lễ cầu nguyện cho linh hồn Margarita,
Em rất thương chị Hường, vì họ hàng thân thiết nhất với em, với 3 lần làm em họ chị Hường. Đã mất anh Châu, nay đến chị Hường, chỉ còn chị Hà ở San Jose. Dầu sao chị Hường cũng được đại thọ rồi. Còn anh Bảo: xin bảo trọng, nói theo kiểu: cứ sống cho đến chết!
Em về hưu được 4 năm, hiện ở Nhà Vãng Lai Phát Diệm gần Nhà thờ Phát Diệm, sức khoẻ coi như bình thường.
Chúc anh bình an và mạnh khoẻ, vâng theo ý Chúa.
Em, Lm. Giuse Phạm Bá Lãm
~~~~o~~~~
Lời Chia Buồn của Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ
Tại New Zealand Sun, Sep 13 at 6:57 PM
Kính gởi bác TRẦN QUỐC BẢO
Tôi là Linh mục Andrew Nguyễn Hữu Lễ, từ New Zealand. Hôm Thứ Bảy vừa qua, tôi đọc thấy bác thông báo tin buồn về sự ra đi của bác gái.
Tôi xin gởi lời PHÂN ƯU tận đáy lòng của tôi tới bác về sư mất mát không có gì có thể bù đắp này.
Trong Thánh Lễ Chúa Nhật hôm qua, tôi đã cầu nguyện cách riêng cho Linh Hồn MARIA MARGARITTA vừa mới qua đời.
Tôi sẽ tiếp tục cầu nguyện cho Bác gái.
Thân ái
Lm Andrew Nguyễn Hữu Lễ
~~~~o~~~~
Lời Chia Buồn của Linh Mục Phạm Gia Lâm
Giáo Xứ Quân Trấn, Nha Trang. Mon, Sep 14 at 4:57 PM
Kính thưa Bác
Nhận được tin Bác gái Maria Margarita Bạch Hường vừa hoàn tất cuộc lữ hành trần gian mà về bên Chúa
Con xin được hiệp thông cùng Bác và gia đình con cháu, cầu nguyện và phó dâng Bác Gái cho lòng thương xót của Thiên Chúa. Xin Chúa đón nhận và cho Bác Maria Margarita được an nghỉ đời đời trong Chúa và được sum họp với triều thần thánh trong vinh quang nước hằng sống
Con thành kính phân ưu cùng Bác và đại gia đình về biến cố này
Con, LM. Micae Phạm Gia Lâm CSsR
Thân Hữu Thành Kính Phân Ưu Cùng Gia Đình Trần Quốc Bảo
TRÂN TRỌNG CHIA BUỒN CÙNG
Niên Trưởng Thi Sĩ TRẦN QUỐC BẢO
Cựu Chủ Tịch Trung Tâm Văn Bút VĐBHK
Lá thoắt rơi nơi gốc cội buồn
Còn chi để nói mỗi hoàng hôn
Người đi bỏ lại bao hoè quế
Kẻ ở nhìn theo bấy sóng hồn
Đã trọn một đời không cách tổ
Sẽ cùng vạn thủa bước chung môn
Ngàn hoa trắng nở Bạch Hường mãn
THÀNH KÍNH PHÂN ƯU Quốc Bảo Trần.
Rancho Palos Verdes. 15 - 9 - 2026
Cao Mỵ Nhân
~~~~o~~~~
THÀNH KÍNH PHÂN ƯU CÙNG
ĐẠI HUYNH TRẦN QUỐC BẢO
Vừa nghe tin dữ chị lìa đời
Thành kính chia buồn, để thảm vơi
Quốc Bảo sầu đau nơi thế tục
Bạch Hường thanh thản cõi xa xôi
Lời thơ vương vấn vang đầu núi
Tiếng nhạc mênh mang quyện cuối trời
Anh nhớ gửi tình vào bút mực
Cho lòng buông xả lệ ngừng rơi
Phương Hoa
Sep. 16, 2026
Kính Chia Buồn Đến
Tiền Bối Trần Quốc Bảo và Tang Quyến
Bài Họa: Tiễn Vợ Bạch Hường
Quốc Bảo_hiền thê giã biệt đời
Em về cát bụi lệ nào vơi
Mùa thu nhạt nhẽo mây lùa tản
Đám lá âu sầu gió thổi rơi
Trải ý niềm yêu tràn biển chữ
Bày thơ nỗi nhớ ngập trang lời
Thi nhân cố nén trò sinh tử
Tiễn bóng người đi khuất cuối trời
Minh Thúy Thành Nội
Tháng 9/16/2026
~~~~o~~~~
Ban Chấp Hành VBVNHN Phân Ưu Cùng Gia Đình Anh Trần Quốc Bảo
Hoa Thịnh Đốn, ngày 14 tháng 9 năm 2026
Kính thăm quý văn hữu VBVNHN,
CungLan xin thay mặt Ban chấp hành VBVNHN chuyển tin buồn từ gia đình cựu chủ tịch VBVĐBHK Trần Quốc Bảo là hiền thê bà Maria Margarita Trần Lại Thị Bạch Hường đã được Chúa thương gọi về ngày 6 tháng 9 năm 2026 tại Richmond,Virginia.
Xin góp lời chia buồn cùng cựu chủ tịch VBVĐBHK Trần Quốc Bảo và hiệp lời cầu nguyện bà Maria Margarita Trần Lại Thị Bạch Hường sớm hưởng Nhan Thánh Chúa.
Cung Thị Lan
Đại Diện Ban Chấp Hành VBVNHN Vùng Tây Nam Hoa Kỳ
California ngày 14 tháng 9 năm 2026
Đại Diện Ban Chấp Hành VBVNHN Vùng Tây Nam HK
Thành Kính Chia Buồn với cựu chủ tịch Trần Quốc Bảo VBVNHN V Đông Bắc HK vì hiền thê là bà Maria Margarita Trần Lại Thị Bạch Hường đã ly trần. Bà được Chúa thương gọi về ngày 6 tháng 9 năm 2026. Trong niềm tin Chúa Ki-Tô GiêSu phục sinh, xin Chúa cho Linh Hồn MARIA MARGARITA cũng được sống lại hưởng vinh phúc muôn đời trong Nước Chúa.
Kính,
Đình Duy Phương CT. VBVNHN V Tây Nam HK
Chia Buồn Cùng Đại Lão Thi Nhân Trần Quốc Bảo! - Đức Hùng
Chia Buồn Cùng Đại Lão Thi Nhân Trần Quốc Bảo!
(Bài Hát Nói chia buồn cùng Đại Lão Thi Nhân Trần Quốc Bảo với Tin Buồn ĐLTN Phu Nhân là Cụ Bà Maria Margarita Trần Lại Thị Bạch Hường (1937 – 2026) vừa đột ngột qua đời tại Hoa Kỳ,
hưởng đại thọ 89 tuổi! Kính mời Quý Thi Hữu họa lại bài Hát Nói này.)
Đại Lão Phu Nhân không còn nữa!
Cụ Bà Maria Margarita Trần Lại Thị Bạch Hường! Ngày nào còn tựa cửa vui cười! Tươi tắn nhìn đời!
Hôm xưa còn lái xe đưa Cụ Ông Trần Quốc Bảo đi đó, đi đây mỗi khi có Lời Mời!
Nay đã an nghỉ ngàn thu nơi Nước Chúa!
Bạch Hường giản dị như bông lúa!
Quốc Bảo sâu xa tựa giếng khơi!
Một “Cặp Bài Trùng” hình như “có một không hai”! Chung thủy! Sáng ngời!
“Mình với ta tuy hai mà một! Ta với mình vẫn một nhưng hai!”. Lời nào nói cho hết ý?
Xin chân thành chia buồn cùng Cụ Ông Trần Quốc Bảo! Xin bình Tâm, vững Chí!
Chúa đã gọi Cụ Bà về với đôi tay giang rộng, hoan hỉ đón mừng!
Lương duyên mặn muối, cay gừng!
Ngọt bùi, gian khổ đã từng trải qua!
Vượt trên tất cả phong ba!
Phu Thê! Hạnh phúc! Đậm đà! Chỉn chu!
Rừng Phong vọng tiếng vi vu!
Đức Hùng
Sydney, Úc Châu, 19/09/2026
Tưởng Niệm Bác Bạch Hường - Y Thy Võ Phú
Tưởng niệm bác Maria Margarita Trần Lại Thị Bạch Hường
Sáng thứ Hai, ngày nghỉ lễ Lao Động, khi vợ chồng chúng tôi còn đang bệnh cảm cúm, nằm nán lại trên giường, tiếng điện thoại bỗng “ting” lên một tiếng.
Tôi mở email. Và chỉ trong khoảnh khắc, cả người như chết lặng khi đọc những dòng tin buồn từ bác Trần Quốc Bảo: bác Lại Thị Bạch Hường, người vợ thân yêu, người bạn đời đã cùng bác đi qua bao năm tháng, đã đột ngột từ giã cõi đời vào chiều hôm qua.
Tôi quay sang nói với Kim. Kim bàng hoàng, sững sờ. Tay chân nàng run lên. Cả hai chúng tôi cứ đọc đi đọc lại những dòng chữ ấy, như vẫn mong rằng mình đã đọc nhầm, rằng đó chỉ là một sự nhầm lẫn nào đó. Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Bác Bạch Hường đã thật sự ra đi.
Mới hôm nào thôi, bác vẫn còn khỏe mạnh. Dù tuổi đã cao, bác vẫn minh mẫn, nhanh nhẹn, vẫn tự mình lái xe, vẫn đưa bác Trần Quốc Bảo đi đây đó. Những lần tôi ghé thăm hai bác, bác luôn niềm nở, thân tình. Lần nào bác cũng giữ tôi ở lại dùng cơm, rồi mới chịu cho về.
Bác vẫn thường gọi tôi bằng một cách gọi rất thân thương: “anh Yên Thy.”
Tôi từng nói với bác:
“Bác đừng gọi con là anh, con cháu trong nhà thôi.”
Nhưng có lẽ cách gọi ấy đã trở thành một thói quen trìu mến của bác. Và rồi tôi cũng không nhắc lại nữa. Bởi đôi khi, một cách gọi thân thương cũng là một cách người ta trao cho nhau tình cảm.
Có những lần gia đình chúng tôi có tiệc, tôi ngỏ ý đến đón hai bác. Bác vẫn nhất định không chịu, cứ bảo rằng bác tự lái xe được. Bác vẫn thường tự mình lái xe đến nhà tôi.
Lần gặp nhau gần đây nhất, chúng tôi còn gặp bác tại tang lễ cố thi sĩ Hoa Văn. Bác vẫn ân cần, chu đáo và hiền hòa như mọi khi. Tôi vẫn nhớ hình ảnh bác mở cửa, đưa bác Nhàn, phu nhân cố thi sĩ Nguyễn Phú Long, ra tận cửa trước khi ra về.
Không ai có thể nghĩ rằng đó lại là một trong những lần cuối cùng chúng tôi được nhìn thấy bác.
Đời người thật quá mong manh!
Một cuộc gặp hôm nay, có thể ngày mai đã trở thành kỷ niệm. Một lời chào tưởng như rất bình thường, có thể lại là lời từ biệt cuối cùng mà chúng ta không hề hay biết.
Mới chỉ khoảng sáu tháng trước, bác Trần Quốc Bảo đã phải đau đớn tiễn đưa người con gái thân yêu, Margarita Maria Yến Dung, về với Chúa Giêsu Kitô Phục Sinh.
Nỗi đau mất con còn chưa kịp nguôi ngoai, vết thương trong lòng còn chưa kịp lành, thì hôm nay bác lại phải đối diện với một mất mát quá lớn lao khác. Người vợ đã cùng bác đi qua bao năm tháng cuộc đời cũng đã rời xa bác. Người từng cùng bác chia sẻ những buồn vui của cuộc sống. Người từng bên bác trong những ngày bình yên cũng như những lúc gian nan. Người từng cùng bác đi qua những năm tháng dài của tình nghĩa vợ chồng. Vậy mà hôm nay, bác phải một mình tiễn người đầu ấp tay gối về nơi vĩnh hằng.
Có những nỗi đau không thể diễn tả bằng lời. Có những mất mát càng nói càng nghẹn ngào. Và có lẽ, trong cuộc đời một con người, thật khó có nỗi đau nào lớn hơn khi phải lần lượt tiễn đưa những người mình yêu thương nhất.
Bác Bạch Hường ra đi quá đột ngột. Không một lời từ biệt. Không ai kịp chuẩn bị tinh thần cho cuộc chia lìa này. Bác để lại phía sau một khoảng trống không gì có thể lấp đầy. Đặc biệt là trong trái tim bác Trần Quốc Bảo.
Sau những tháng ngày đã cùng nhau đi qua, giờ đây căn nhà vẫn còn đó, những kỷ niệm vẫn còn đó, những nơi từng đi qua vẫn còn đó... nhưng người bạn đời thân yêu đã không còn ở bên cạnh nữa. Đó là nỗi đau mà chỉ người ở lại mới có thể cảm nhận hết được.
Hôm nay, chúng tôi thật sự không biết nói gì hơn ngoài hai chữ: THƯƠNG TIẾC. Thương một người phụ nữ hiền hòa, tình cảm, luôn ân cần với mọi người. Thương những bữa cơm bác từng giữ chúng tôi ở lại. Thương tiếng gọi “anh Yên Thy” thân mật ngày nào. Thương hình ảnh bác vẫn tự mình lái xe, vẫn khỏe mạnh, vẫn vui vẻ gặp gỡ bạn bè. Và đau xót nhất là hôm nay, tất cả những hình ảnh ấy chỉ còn lại trong ký ức.
Bác Bạch Hường ơi, mới hôm nào chúng tôi còn gặp bác giữa dòng người đến tiễn biệt một người bạn. Vậy mà hôm nay, chúng tôi lại phải đứng từ xa tiễn biệt bác. Cuộc đời sao ngắn ngủi quá!
Người đến rồi người đi.
Những cuộc gặp rồi cũng có ngày chia ly.
Chỉ có tình thương và những kỷ niệm đẹp là còn ở lại.
Kính mong bác Trần Quốc Bảo cố gắng giữ gìn sức khỏe và nương nhờ tình thương của gia đình, bạn bè để vượt qua những ngày tháng đau buồn nhất của cuộc đời.
Chúng tôi hiểu rằng không một lời chia buồn nào có thể làm vơi đi nỗi đau của bác lúc này. Nhưng xin bác rằng, trong giờ phút đau thương này, bác không đơn độc. Vẫn còn rất nhiều người đang hướng về bác, thương cảm và cầu nguyện cho bác.
Xin mọi người cùng chúng tôi hiệp lời cầu nguyện cho linh hồn Maria Margarita Trần Lại Thị Bạch Hường.
Xin Chúa Giêsu Kitô Phục Sinh thương đón nhận linh hồn bác vào hưởng Nhan Thánh Chúa. Xin Đức Mẹ Maria dang rộng vòng tay từ ái đón bác về bên Chúa, nơi không còn nước mắt, không còn đau khổ, không còn chia lìa.
Xin thành kính phân ưu cùng thi sĩ Trần Quốc Bảo và toàn thể tang quyến.
Bác Bạch Hường ơi...
Xin bác an nghỉ bình yên trong vòng tay yêu thương của Chúa.
Xin những tháng ngày bác đã sống, những tình cảm bác đã trao, những yêu thương bác đã để lại nơi gia đình và bạn bè trở thành những kỷ niệm đẹp không bao giờ phai nhạt.
Vĩnh biệt bác.
Một người phụ nữ đã sống bằng tình yêu thương, đã để lại phía sau những ân tình sâu đậm, và hôm nay ra đi, để lại trong lòng những người ở lại một khoảng trống cùng nỗi nhớ thương khôn nguôi.
Xin Chúa đón nhận linh hồn Maria Margarita Trần Lại Thị Bạch Hường vào hưởng Nhan Thánh Chúa đời đời.
Amen!
Mới hôm nào còn gặp bác đây,
Nụ cười, lời nói vẫn đong đầy.
Ai ngờ một thoáng đời ly biệt,
Bác đã về nơi Chúa đón tay.
Nhớ tiếng “anh Yên Thy” trìu mến,
Nhớ bữa cơm nhà, nhớ dáng quen.
Nhớ chiếc xe xưa bác vẫn lái,
Những chuyện bình thường hóa nhớ thương.
Mới sáu tháng thôi, con mất trước,
Nay người đầu gối cũng lìa đời.
Bác Trần Quốc Bảo biết tìm đâu,
Một bóng hình thương suốt cuộc đời.
Căn nhà vẫn đó, người đâu mất,
Kỷ niệm còn nguyên, bóng đã xa.
Xin Chúa thương đưa người về cõi,
Nơi không còn lệ, chẳng chia xa.
Bác ơi, xin ngủ giấc bình yên,
Trong vòng tay Chúa, Mẹ dịu hiền.
Một đời yêu dấu xin lưu lại,
Trong trái tim người ở trần gian.
Y Thy Võ Phú
Wed, Sep 16 at 7:50 AM
Richmond, Virginia
Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2026
Ỷ Lan Thái Phi - Nguyễn Văn Bảo- Nhạc Nguyên Bích - Hòa Âm AI
Tiểu sử của Ỷ Lan
Ỷ Lan là một nhân vật đặc biệt của thời đại bên cạnh Lý Đạo Thành và Lý Thường Kiệt, hai vị tướng văn võ có uy tín và thao lược nhất thời Lý. Bà đóng một vai trò chính trị rất đáng kể dưới đời Lý Nhân Tông.
Thân thế của bà thế nào?
Vua Lý Thánh Tông (1054-1072) bấy giờ đã 40 tuổi mà chưa có con trai lấy làm lo lắng nên hay dì cầu tự ở các đình chùa có danh tiếng. Một hôm Ngài ngự giá về làng Thổ-Lội cho phép dân chúng tự do chiêm-bái long nhan. Dân chúng giá trẻ trai gái đì xem nhá vua như nước chảy. Trong khi đạo ngự dì qua, một cô gái cứ bình tĩnh hái dâu bên đường và dựa mình vào bụi cỏ lan. Nhà vua ngạc nhiên bèn đòi đến hầu thì thấy cô gái đó tuy quê mùa nhưng có nhan-sắc đoan-trang, cử chỉ đường-hoàng, nói năng thanh-nhã, ngài liền vời về cung. Thiếu nữ ấy là Yến cô-nương, tục danh là cô Cám, thôn nữ làng Thổ-Lội (sau đổi là Siêu- Loại rồi lại đổi là Thuận-Thành, tỉnh Bắc Ninh). Về cung nhá vua cử một nữ giáo viên dạy Yến cô-nương học tập. Nhờ sự thông minh chẳng bao lâu Yến cô-nương làu thông kinh sử và được phong làm Ỷ Lan Phu Nhân (lấy tên cung Ỷ Lan là nơi phu nhân luyện tập văn bài, lại có ý là người con gái dựa bụi lan).
Rồi phu nhân sinh ra Hoàng-tử, đặt tên là Càn Đức; từ đó được phong làm Thái-Phi. (Trích trong Việt Sử Toàn Thư của Phạm Văn Sơn).
Nguyên văn bài thơ:
Như hoa lan vin cành lan,
Gái quê mà bén duyên chàng quân vương.
Chàng quen em bên lề đường,
Xưa nay thanh khí lẽ thường ai ơi!
Duyên trăm năm soi ngàn đời,
Trong lòng vương giá có lời dân quê.
Ngôi quân thần tình phu thê,
Ý dân em sẽ tỉ tê trong màn.
Sanh Hoàng nam dâng cho chàng,
Vẻ vang Hoàng tộc trấn an muôn người.
Nuôi Vương nhi theo lòng trời,
Chàng dì dẹp giặc em ngồi trong cung.
Coi trăm quan thay quyền chồng,
Vì chàng em sẽ hết lòng thương dân.
Chờ chàng về em trao thân,
Trao luôn việt nước việc dân việt nhá.
Nơi thôn quê trên thềm ngà,
Dựa lan mãi mãi em là Ỷ Lan.
Chú thích:
Thanh khí: Lấy trong câu: Đồng Thanh tương ứng đồng khí tương cầu (cùng ngôn ngữ thì đối đáp với nhau, cùng khí phách thì kết duyên với nhau).
Cấu trúc của bài thơ: Bài thơ có 18 câu lục bát biến thể: 9 câu lục toàn vần bằng để dễ mô tả nữ tính của Thái Phi; 9 câu bát có đủ bằng trắc để diễn tả hoạt động cho gia đình và cho tổ quốc của Thái Phi.
Nguyễn Văn Bảo(Bút Hiệu Con Cò)
Em Về

Sương thu làm úa lá sầu
Lá rơi trên phím gợi màu nắng xưa
Bàn tay mười ngón bỗng thừa
Đàn buồn tấu khúc chiều mưa cuối trời
Thanh ngân âm vọng ngàn khơi,
Ta nghe sóng vỗ mộng đời mênh mông.
Thiên di vút cánh phiêu bồng,
Còn ta ôm giấc hư không kiếp này.
Em về phố đã đổi thay
Con đường thuở đó hôm nay bụi mù.
Đỗ Bình
Trời Cao Có Mắt, Tôi Tin Có Thượng Đế
Theo như thông lệ hàng ngày vợ chồng chúng tôi: Buổi sáng thức dậy, vệ sinh cá nhân, ăn điểm tâm sáng, một vài động tác thể dục dưỡng sinh khoảng từ 15 đến 30 phút ... rồi, khoảng từ 10 giờ 30 phút, chúng tôi di tản bộ một vòng qua các đường phố nơi chúng tôi đang cư ngụ
trong khoảng 30 phút rồi trở về nhà ... và bắt đầu cho một ngày sinh hoạt. (sinh hoạt nầy được tiến hành đều đặn từ thứ hai đến thứ sáu trong tuần ... hai ngày cuối tuần, thứ bảy và chủ nhật thì hoàn toàn dành cho các con, các cháu và bạn bè, anh chị em trong gia đình của vợ tôi. Tùy theo hứa hẹn, hai ngày cuối tuần sẽ dành cho ai theo lịch trình đã có ước tính trước rồi).
Hôm nay, có một sự việc đặc biệt xảy ra : Sau khi đi một vòng trở về nhà, mở thùng thơ bưu điện (như thường lệ) trước khi lên nhà riêng, căn nhà (hộ) nhỏ ở lầu 1 trong một khu chung cư có 4 căn với 2 tầng lầu mà tầng trệt (rez de chaussée) là một căn hầm (cave) chứa đồ vật dụng chung cho 4 căn nhà phía trên. Trong thùng thơ, không có thơ mà chỉ có một mảnh giấy nhỏ loại giấy quảng cáo của một ngôi nhà thờ Thiên Chúa nằm cùng đường với chung cư của chúng tôi (cách khoảng 300 mét) ... và mảnh giấy giới thiệu có nội dung như sau " Từ nay, nhà thờ sẽ tiếp nhận các quần áo cũ, nón, vớ, găng-tay, giày, dép cũ ... các vật dụng nầy sẽ được chuyển giao lại cho các cơ sở từ thiện Secours - Catholiques ".
Thực ra thì tại thành phố nơi chúng tôi cư ngụ, cũng đã có một số địa điểm tiếp nhận các vật dụng kể trên cho các cơ quan từ thiện, như so với tư gia của chúng tôi thì hơi quá xa, cho nên chúng tôi cũng ngại ngùng trong việc mang đồ vật đến đó và cũng là lý do làm cho chúng tôi luôn luôn tỏ ra rất ngại trong việc kiểm soát lại, thu xếp lại các đồ dùng cũ kỹ lâu ngày cần phải loại bỏ đang có thật nhiều trong nhà.
Nhưng bây giờ, gần cạnh bên nhà có một địa điểm thu nhận đồ đạc cũ đã làm cho chúng tôi (đúng ra là Tôi) có can đảm, có nhiều nghị lực thực hiện công việc mà từ lâu mình muốn làm nhưng chưa làm được ... và hôm nay, Tôi quyết định bắt tay ngay vào việc nầy.
Sau khi ăn cơm trưa xong, nghỉ ngơi khoảng 30 phút là Tôi bắt đầu làm việc ngay : Trong lúc dọn dẹp, sắp xếp lại các vật dụng thì tình cờ Tôi tìm thấy lại " MỘT ĐÔI GIÀY CŨ " mà cách đây hơn 10 năm, Tôi đã được người con trai tặng cho ... và đôi giày nầy đã để lại cho Tôi một DẤU ẤN KỶ NIỆM thật đặc biệt trong đời.
Nhưng có một điểm quan trọng mà Tôi muốn được xin thưa rằng : Ở trên đời nầy, không phải hoàn toàn tuyệt đối cho tất cả mọi người ... nhưng có một số người, trong cuộc đời của riêng mình, vì duyên, vì số, vì định mệnh ... đã có một số sự việc xảy đến với mình mà chính mình không thể ngờ được mà mình phải xem đó là một HUYỀN BÍ ... xin được tạm gọi đó là Ý TRỜI ... và trong số những người đó có trường hợp của cá nhân Tôi, việc đó qua MỘT ĐÔI GIẦY mà người con trai của Tôi đã tặng cho mà Tôi xin phép được kể dưới đây.
Cầm trên hai tay hai gói quà ( 1 gói nhỏ và 1 gói lớn ), đứng trước mặt cả hai vợ chồng chúng tôi, con trai của chúng tôi nói : - Thưa Ba, Mẹ, hôm nay con xin tặng Ba, Mẹ mỗi người một món quà .
Đưa gói quà nhỏ cho vợ tôi và gói quà lớn cho Tôi và con trai chúng tôi nói : - Ba, Mẹ mở ra xem đi .
Vợ của tôi mở ngay gói ra xem, đó là một chai dầu thơm.
Tôi cầm gói quà nhưng không mở ra xem mà Tôi hỏi ngay con tôi : Ba muốn biết là con tặng cho Ba món quà gì trước khi Ba mở gói quà ra xem có được không ?
Không trả lời câu hỏi của Tôi, con trai của chúng tôi trịnh trọng nói : - Thưa Ba, con có một việc muốn thưa riêng với Ba về vấn đề quà tặng, Ba có cho phép con nói, có được không Ba ?
Tôi bình thản nói : - Được, con cứ tự nhiên nói, Ba nghe .
Con trai của chúng tôi nói - Thưa Ba, trước đây ở Việt Nam, con còn quá nhỏ, con không biết, không có nhận xét được về Ba, nhưng ở Pháp, khi con lớn lên và khi con biết suy nghĩ, nhận xét thì con thấy, Ba là một người không chú trọng, không quan tâm nhiều đến vấn đề ăn mặc, chưng diện, không chú trọng đến quần áo, giày dép, đồng hồ ... Hôm nay con xin tặng Ba một đôi giày, con không dám nói đến giá cả tiền bạc, nhưng con xin thưa, đây là một đôi giày thuộc loại tốt, đẹp và có giá trị thời trang, xin Ba nhận ... và từ nay cứ sử dụng thoải mái, đừng lo lắng, tiết kiệm, hạn chế những quà tặng mà con tặng cho Ba ... đồ dùng là để mình xử dụng, để xài ... cứ xài hàng ngày chứ không cần phải chờ đến các dịp lễ, tết ... Ba mở ra xem đôi giày đi Ba.
Tôi mở gói quà ra xem, đó là một đôi giày da hiệu J.M. Weston. Một đôi giày số 40, Tôi mang vào rất vừa vặn với đôi chân của mình. Với tôi, đó là một đôi giầy đẹp và hợp với đôi chân của mình.
Tôi nói : - Cám ơn con, Ba hài lòng với đôi giày nầy. Ba muốn bên trong của đôi giày nầy, mỗi chiếc có 1 auto-collant hình Hoa Mai để làm kỷ niệm có được không con ?
- Dạ được. - Con sẽ lo cho Ba ngay ngày mai việc nầy.
Ông bà, cha mẹ (và kể cả các anh chị em của chúng tôi trong gia đình sau nầy) theo " ĐẠO GIA TIÊN " tức là đạo thờ cúng tổ tiên ông bà.
Khi tôi còn trẻ, ở trong nhà, tôi chỉ nhìn thấy cha mẹ của chúng tôi có thiết lập một bàn thờ, trên đó có các ảnh của ông bà nội, ông ngoại của chúng tôi (là những người đã qua đời) ... và hàng năm thì có những ngày cúng giỗ và vào dịp Tết Nguyên Đán thì có cúng bái vào đêm 30 cuối năm gọi là cúng Giao Thừa và cúng thêm bốn ngày đầu năm (mùng 1, 2, 3 và 4). Ngoài ra, tôi không thấy có gì thêm.
Như trên tôi đã trình bày, gia đình của chúng tôi theo Đạo Gia Tiên, cho nên từ khi có mặt tại Pháp sau Biến Cố Ngày 30 Tháng 4 Năm 1975. Tôi hoàn toàn không tham gia sinh hoạt ở các cơ sở tôn giáo như chùa, nhà thờ, giáo xứ, thánh thất, tịnh xá, đạo tràng ... mặc dù tại Pháp, các cơ sở tôn giáo đã hoạt động rất mạnh mẽ và cộng đồng người Việt Nam tham gia rất đông đảo.
Thỉnh thoảng Tôi cũng có đến các cơ sở tôn giáo kể trên (nhưng rất ít và hạn chế). Thật ra, tôi chỉ đến khi nào có dịp được các bạn bè thân hữu mời đến tham dự các buổi lễ cầu siêu, cầu nguyện, giỗ chạp của thân nhân ... Nói tóm lại, tôi là một người theo Đạo Gia Tiên chứ không phải là một người theo Đạo Phật, không phải là một Phật Tử và ngôi chùa mà tôi có dịp đến nhiều lần là CHÙA KHÁNH ANH ở thành phố BAGNEUX thuộc ngoại ô của thủ đô Ba-Lê.
Hôm nay là ngày kỷ niệm " Sinh Nhật 3 Tuổi " của một đứa cháu Ngoại Gái của chúng tôi, và buổi tiệc sinh nhật được tổ chức tại nhà của vợ chồng con gái ở một vùng ngoại ô của Ba-Lê.
Đồng thời, hôm nay, tôi cũng được mời tham dự " Buổi Cúng Đúng Một Năm " của một người bạn trong cộng đồng tại Chùa Khánh Anh ở thành phố Bagneux.
Vợ của tôi đã rời khỏi nhà từ sáng sớm cùng vợ chồng của con trai để đến thẳng nhà vợ chồng con gái cho buổi tiệc Sinh Nhật Cháu Gái ... Riêng tôi, sẽ đến sau và muộn hơn vì tôi phải đến tham dự buổi lễ tôn giáo ở chùa Khánh Anh.
Trước tiên là phải tham dự một buổi lễ tôn giáo và sau đó tham dự sinh nhựt của cháu gái cho nên hôm nay tôi ăn mặc rất trịnh trọng và mang đôi giày J.M. Weston của con trai tặng và hôm nay cũng là lần đầu tiên tôi xuất hành với đôi giày mới nầy.
Buổi lễ tôn giáo tổ chức ở chánh điện từ 11 giờ đến 12 giờ và sau đó là bữa ăn trưa chay ở dưới nhà ... Tôi chỉ xin tham dự buổi lễ ở chánh điện mà thôi.
Cũng như tất cả mọi người, trước khi bước chân lên chánh điện ở lầu 1, tôi xếp đôi giầy ở khu vực giày dép nơi cầu thang.
Buổi lễ chấm dứt, mọi người lần lượt xuống nhà để dùng cơm trưa, còn tôi thì xuống nhà lấy giày để đến nhà của vợ chồng con gái để tham dự tiệc Sinh Nhật.
Một bất hạnh đã xảy ra cho tôi : " ĐÔI GIẦY J.M. WESTON của Tôi, không cánh mà đã bay mất ".
Không tìm thấy đôi giày của mình, nhưng tôi không biết phải làm sao, chỉ biết ngồi chờ cho tất cả mọi người lấy xong giầy dép của họ và còn lại một đôi giày duy nhất không có chủ nhân nào nhận ... tôi nghĩ rằng chắc chắn CHỦ NHÂN CỦA ĐÔI GIÀY NẦY đã LẤY CẮP ĐÔI GIẦY J.M. WESTON của tôi rồi. Đây là một đôi giày không thật cũ cũng không thật mới. Tóm lại, đây chỉ là một đôi giày thuộc loại rẻ tiền và bình thường ... Tôi đành phải mang đôi giày nầy vào chân và rời khỏi chùa Khánh Anh.
Người đã lấy cắp đôi giày của tôi và là chủ nhân của đôi giày cũ để lại cho tôi, tôi xin phép được đặt cho ông ta tên là Lương Nhân và mang họ Bất, tức là ông BẤT LƯƠNG NHÂN.
Vừa bước chân vào nhà, con trai của tôi nhìn tôi từ đầu đến chân và ngạc nhiên hỏi : - Ba, hôm nay sinh nhật của Phương Dung, Ba ăn mặc kẻng và chiến quá mà tại sao Ba lại mang đôi giày cũ ... còn đôi giày mới con tặng cho Ba đâu, Ba lại không mang ?
Tôi buồn bã trả lời: - Ba vừa đi chùa Khánh Anh ở Bagneux và đã bị mất đôi giày mới con cho ở đó rồi và đôi giày cũ nầy là của thằng ăn cắp để lại, Ba phải đành mang vào chân để về nhà ... Xui quá !
Không tỏ vẻ buồn bực mà con trai của tôi lại vừa mĩm cười vừa nói : - Trời ơi ! ở chùa, ở chỗ từ bi, bác ái mà người ta cũng ăn cắp giày dép của nhau ...người ta không có lòng từ tâm, thiện tâm chút nào sao Ba ? Thôi, không sao đâu Ba, để tuần sau Con sẽ mua cho Ba đôi giày khác ... hôm nay, coi như Ba đã cúng dường một đôi giày.
Tôi trả lời ngay với con tôi : - Thôi con, việc đó tính sau đi ... Ba sẽ trở lại các chùa để tìm lại đôi giày của Ba. Nếu Trời Phật thương và linh thiêng thì Ba sẽ tìm lại được đôi giày của Ba.
Hàng tuần, vào hai ngày cuối tuần, tức là thứ bảy và chủ nhật, Tôi, một mình đích thân lái xe đến các chùa trong phạm vi Ba-Lê và các vùng phụ cận, quan sát các nơi để giày dép của các thiện nam tín nữ coi có đôi giày của mình không.
Mỗi lần rời khỏi nhà, lái xe đến các chùa, khi ngồi vào xe bắt đầu nổ máy lên đường, tôi luôn luôn khấn nguyện như sau :
- Kính thưa Thượng Đế, ông là Đấng Linh Thiêng, Đấng Toàn Năng, xin ông hãy giúp Con tìm lại được đôi giày của Con. Con không phải là một Phật Tử, nhưng Con nghĩ rằng, chùa là nơi tôn nghiêm, là nơi thể hiện lòng từ bi, bác ái, thiện tâm, thiện đức và Con đã đến chùa với lòng thành kính đối với Ngài và với những người quá cố. Thật sự, khi Con bị mất một đôi giày, Con không tiếc là mình bị mất một đôi giày đáng giá về tiền bạc, nhưng Con nghĩ rằng, nếu Con bị mất đôi giày ở chùa thì Ngài đã BẤT CÔNG đối với Con ... Con cầu xin Ngài hãy chứng giám cho lời cầu xin của Con và xin Ngài hãy chứng tỏ cho Con thấy được một SỨC MẠNH QUYỀN NĂNG TÔN GIÁO VÔ BIÊN của Ngài, tức là cho Con tin là có THƯỢNG ĐẾ, thưa Ngài, Ngài Thượng Đế .
Hơn 2 tháng trôi qua, tôi hoàn toàn vô vọng không tìm lại được đôi giày của mình ... vợ và các con của tôi khuyên tôi nên bỏ cuộc mà trở về với cuộc sống bình thường của mình ... nhưng tôi quyết định TIẾP TỤC TÌM KIẾM và KHÔNG BỎ CUỘC.
Tôi đã tham dự lễ an táng cho thân phụ của một người bạn thân ở nghĩa trang Thiais và hôm nay tôi được mời tham dự buổi lễ.
" Cúng Thất 49 Ngày " cho người quá cố ở chùa Khánh Anh (Bagneux).
Buổi lễ được diễn ra bình thường như hầu hết các buổi lễ khác đã được tổ chức: Lễ cúng bái ở chánh điện từ 11 giờ đến 12 giờ và sau đó là bữa ăn trưa chay ở dưới nhà.
Tôi hứa với gia đình của người bạn là tôi đến tham dự buổi lễ cúng bái chứ không ăn cơm trưa.
Lần nầy đến chùa Khánh Anh, tôi vẫn mang đôi giày cũ của ông Bất Lương Nhân và cũng khấn nguyện trong đầu là cầu mong Thượng Đế giúp cho tôi tìm lại được đôi giày đã bị mất cắp của mình.
Tôi đến cũng hơi trễ, quan sát khu vực để giày dép ... không thấy đôi giày của mình. Tôi bỏ giày ở một góc cầu thang và trèo lên chánh điện tham dự cuộc lễ bái.
Khu chánh điện đông nghẹt người, vì hôm nay có nhiều gia đình khác nhau cùng tổ chức lễ bái, cầu siêu và cúng thất do chính Hòa Thượng Thích Minh Tâm làm chủ lễ.
Phía vách sau cùng của chánh điện có một số người đứng. Còn khu vực gian giữa thì các thiện nam tín nữ ngồi, quỳ bái lạy cầu nguyện, đọc kinh.
Hầu hết mọi người, kể cả những người đang đứng đều cầm trên tay kinh, sách, nhang đèn. Tôi đứng ở cuối vách chánh điện, phía sau cùng và gần cầu thang xuống nhà, bên cạnh những người đồng hương Việt Nam hoàn toàn xa lạ không quen biết. Tôi đảo mắt nhìn vào phía trong gian giữa, thấy một vài người bạn quen, kể cả vợ chồng anh bạn thân ... họ đang hành lễ và đọc kinh trong tư thế thật nghiêm trang, mắt hướng về bàn Chư Phật cho nên họ không nhìn thấy tôi.
Vì không phải là một Phật Tử mà lại đến muộn cho nên tôi đứng trong tư thế thong thả, hai tay bỏ thòng chắp lại trước bụng.
Bất thần, có một người đàn ông, khoảng trên dưới 50 tuổi, ở khu giữa của chánh điện, từ từ bò ra phía cầu thang xuống nhà, trên tay cầm một bịch ny-lông màu xanh dương đậm ... khi đến khu vực cầu thang, ông ta đứng lên, khuôn mặt có vẻ nhăn nhó đau đớn trong tư thế thật hấp tấp, vội vã. Ông ta nhìn một lượt mọi người đang đứng ở cầu thang trong đó có tôi. Tự nhiên, ông ta nhìn ngay tôi và nói : - Anh cho tôi gửi bịch đồ, tôi đi toilette gấp, tôi sẽ trở lại ngay .
Tôi đưa tay cầm lấy bịch ny-lông, còn ông ta thì hối hả chạy đến cầu thang xuống nhà.
Hơi tò mò, tôi mở hé bịch ny-lông ra và nhìn vào bên trong ... Thật bất ngờ, tôi thấy đôi giày hiệu J.M. Weston. Tôi ngó ngay vào bên trong của một chiếc giày và thấy ngay một auto-collant Hoa Mai. Tôi giật mình ... đây đúng là đôi giầy của chính tôi. Tôi quyết định xuống cầu thang ngay, mang ngay đôi giày vào chân, thoát nhanh ra khỏi chùa, ra đường, vào xe và lái xe về nhà. Tôi đã tìm lại được đôi giày đã mất tại nơi nầy cách đây hơn 2 tháng ... và ngày hôm nay, cũng tại nơi nầy, đôi giày J.M. Weston mà con trai tôi đã tặng đang nằm lại trong đôi chân của tôi ... Quả thật THƯỢNG ĐẾ đã thương tôi và chứng giám cho lời cầu xin của tôi.
Qua sự việc tôi bị mất cắp một đôi giày và sau đó tìm lại được, tôi có những nhận xét và cảm nghĩ như sau xin phép trình bày:
* Sau khi mở bịch ny-lông và nhìn thấy ĐÚNG đôi giày của mình, vì phía bên trong của chiếc giày có vết tích đặc biệt do tôi làm dấu để kỷ niệm (Hoa-Mai). Đây là yếu tố quan trọng xác quyết cho chủ nhân của đôi giày. Có lẽ hình dấu nầy cũng tương đối đẹp đối với ông Bất Lương Nhân cho nên ông cũng giữ lại mà không xóa bỏ đi ... điều nầy may mấn cho tôi.
* Nếu như tôi ở lại chờ gặp ông Bất Lương Nhân để tranh luận về chủ nhân của dôi giày thì tôi lấy lý do gì để cho rằng đôi giày nầy là của tôi ... và nếu như ông Bất Lương Nhân lớn miệng, to tiếng cãi chày cãi cối cho rầng đôi giày nầy của ông ta trước mặt mọi người, thì chắc chắn tôi sẽ là người thua cuộc, vì khi ông Bất Lương Nhân giao bịch ny-lông nhờ tôi giữ giùm thì có những người đang đứng ở cầu thang nhìn thấy (mặc dù những người nầy không quen biết tôi và cả ông Bất Lương Nhân), nếu nhìn thấy thì chắc chắn có người sẽ đồng ý xác nhận ngay sự việc nầy.
* Việc tôi âm thầm rời khỏi chùa Khánh Anh, theo tôi, tôi đã hành động ĐÚNG, vì đối với một người tham lam, tiểu nhân thì tôi không nên hành động theo kiểu cách của MỘT NGƯỜI QUÂN TỬ.
* Tại sao ông Bất Lương Nhân không mang theo bịch ny-lông (trong đó có đôi giày) với mình vào trong toilette ?
- Có lẽ khu vực toilette không được rộng rãi, sạch sẽ ... ông Bất Lương Nhân sợ mang theo sẽ phải để bịch ny-lông dưới sàn nhà và sẽ dơ bẩn bịch ny-lông chăng ?
- Hay là ông Bất Lương Nhân đang ở trạng thái quá vội vã, cấp bách cho việc giải quyết tiểu tiện, ông Bất Lương Nhân muốn được rảnh tay mà giải quyết nhanh chóng việc tiểu tiện nầy !!!
* Tại sao ông Bất Lương Nhân không gửi bịch ny-lông nầy cho người khác mà lại gửi nó cho tôi, vì lúc bấy giờ cũng có rất nhiều người đang đứng ở khu vực cầu thang như tôi ?
Phải thành thật mà nói, lúc bấy giờ, tôi là người duy nhất đang đứng trong tư thế thoải mái, nhàn hạ, hai tay chắp lại buông thòng trước bụng, trong khi các người khác thì trên tay họ, hoặc cầm kinh, sách hoặc cầm nhang đèn, hoặc chắp tay theo kiểu trang nghiêm bái, xá trước ngực.
Tóm lại, tôi là người đáng được ông Bất Lương Nhân giao cho nhiệm vụ giữ dùm bịch ny-lông. Chắc đây ĐÚNG LÀ Ý TRỜI.
* Khi tôi vừa ra tới ngoài đường, mở cửa xe, vào xe, nổ máy, bắt đầu rồ ga chuyển bánh thì cũng là lúc tôi nghe một hồi chuông lớn và dài ở chánh điện báo hiệu buổi lễ ở chánh điện đã chấm dứt.
* Khi ông Bất Lương Nhân trở lại cầu thang và không thấy tôi, ông Bất Lương Nhân sẽ nghĩ ngay trong đầu rằng : đôi giày của mình đã bị ăn cắp bởi một thằng bất lương khốn nạn nào đó rồi ... vì có lẽ lúc bấy giờ ông ta nghĩ rằng đôi giày J.M. Weston là đôi giầy của chính ông ta. Và có lẽ, sau một phút suy nghĩ tiếp theo, ông Bất Lương Nhân sẽ suy nghĩ lại rằng " trước đây, mình đã ăn cắp đôi giày nầy của người khác và hôm nay mình bị một thằng khác nó ăn cắp theo sau đó. u cũng là số mệnh và Ý Trời ".
* Ông Bất Lương Nhân sẽ buồn bã cùng mọi người lần lượt xuống nhà lấy giày dép và chờ ăn cơm chay trưa. Nhưng trường hợp của ông ta thì phải chắc chắn ngồi chờ cho tất cả mọi người lấy đúng giầy dép của họ ... và sau cùng, đôi giày duy nhất còn lại không có chủ nhân của nó thì lúc bấy giờ ông ta mới dám đút chân vào mang ... và đây là việc mà tôi đã phải làm cách đây hơn 2 tháng ... và hôm nay tới phiên ông Bất Lương Nhân phải làm.
* Điều thú vị và bất ngờ là ông Bất Lương Nhân sẽ phải mang vào chân chính đôi giày của mình mà cách đây hơn 2 tháng mà ông ta đã để lại khi ăn cắp đôi giày của người khác, đó là đôi giày J.M. Weston của tôi. Và hôm nay, chính chủ nhân của đôi giày J.M. Weston đã lấy lại được đôi giày của ông ấy và để lại đôi giày cũ của ông Bất Lương Nhân cho ông Nhân ...ĐÚNG LÀ TRỜI CAO CÓ MẮT ... và TÔI TIN CÓ THƯỢNG ĐẾ.
* Trước khi viết câu chuyện nầy lên các trang giấy, Tôi có kể câu chuyện nầy với một vài người bạn để nghe cho vui. Có người tỏ ra tức giận và nói : Tìm lại được đôi giày của mình trong tay, sao ông không mang luôn về nhà đôi giày cũ của thằng ăn cắp cho nó đi chân không về nhà cho nó đáng đời nó.
* Tôi có thưa rằng :
- Chính tôi cố tình để lại đôi giày cũ cho chủ nhân của nó.
Chắc chắn nó sẽ không đi chân không về nhà đâu ông bà ơi ... nhà chùa tưởng nó bị người khác ăn cắp giầy, sẽ thương và tội nghiệp cho nó mượn một đôi giày khác để mang về nhà.
Riêng phần tôi, tìm lại được đôi giầy của mình là một điều may mắn, nhưng nếu tôi mang luôn đôi giầy của người khác về nhà thì tôi sẽ mang tội ăn cắp giầy của người khác. Và điều quan trọng hơn cả là nếu như ông Bất Lương Nhân (tức thằng ăn cắp) không thấy và lấy lại đôi giầy của chính mình thì nó sẽ nghĩ rằng (như tôi đã trình bày ở trên). Trước đây, nó ăn cắp một đôi giầy của một người nào đó, và bây giờ nó bị một thằng ăn cắp khác lấy đôi giày nầy tiếp theo thôi, chứ nó không nghĩ rằng chủ nhân của đôi giầy bị nó ăn cắp ... nay đã lấy lại được đúng đôi giày của mình ... Bất Lương Nhân phải hiểu và biết điều đó.
Ba-Lê, ngày 22 tháng 8 năm 2020.
* Nguyễn Vũ Huy Phong.
- Bài viết nầy cách đây hơn 10 năm tôi đã có viết ... và hôm nay xin được viết lại lần thứ hai.
(Nguyễn Văn Xuyên Chuyển)
Quê Người Quê Nhà Trong Trái Tim Tôi - Sương Lam
Cứ mỗi lần Tháng Tư đến là chúng ta được nghe, được đọc những bài thơ, bài văn, bài nhạc nói về Ngày Quốc Hận 30 Tháng Tư. Ai trong chúng ta cũng có niềm đau nỗi nhớ về ngày đau buồn này.
Thời gian trôi qua nhanh quá. Thế là đã 50 năm trôi qua lặng lẽ. Đa số chúng ta đã trải qua một thời gian gian khổ của kiếp thuyền nhân lênh đênh trên biển cả mênh mông như lời thơ của tôi dưới đây:
……Có những con thuyền thật mỏng manh
Lang thang cuối bãi đến đầu gành
Một cơn sóng lớn đưa thuyền đến
Địa ngục trần gian giữa biển xanh
Có những hôn mê dưới nắng trời
Chập chờn theo gió nổi mây trôi,
Đói cơm, khát nước, bao già trẻ,
Một thoáng "thiên đàng" đã đến nơi
Có những bàn tay chới với tìm
Chiếc phao, mảnh gỗ, để ngoi lên
Trời ơi! Sao lại là con nhỉ?
Và xác con yêu nhẹ nhẹ chìm …
(Trích trong Kiếp Thuyền Nhân- Thơ Sương Lam)
Và thế giới chỉ có biết:
Người chỉ biết những con tàu đã đến
Còn bao nhiêu lạc nẻo hoặc chìm sâu
Giữa phong ba xanh thẳm chỉ một màu
Ai đếm được bao nhiêu mồ giữa biển?
Hết gió bão lại sa vào giặc biển
Cướp bạc tiền và cướp cả đời hoa
Biết làm sao cho thế giới hiểu là
Nỗi đau đớn người dân Nam gánh chịu..
(Trích trong Biển và Dân Việt- Thơ Sương Lam)
Bao nhiêu chiến sĩ đã hy sinh để bảo vệ màu cờ vàng ba sọc đỏ, bao nhiêu gia đình đã ly tán, bao nhiều người đã tử nạn trong biển sâu rừng vắng trên bước đường tìm tự do, bao nhiêu sự cực khổ gian nan trong cuộc sống nơi xứ người đã vẽ lên bức tranh quốc hận đau thương. Bởi thế vào tháng Tư hằng năm, bạn và tôi, xin hãy dành một phút tưởng niệm đến những người đã khuất cho lý tưởng tự do, bạn nhé!.
Ngày tưởng niệm! Chẳng đợi kêu mời rước
Ngày đau buồn! Dân Việt khắp năm châu
Một phút thôi! Xin kính cẩn cúi đầu
Để truy niệm đến những người đã khuất
Saigon cũ giã từ trong u uất
Nơi xứ người, Tôi, Bạn nhớ Quê hương
Tháng Tư Buồn! Người ở lại quê hương
Hờn vong quốc! Ai buồn hơn ai nhỉ?
(Trích trong Portland Tháng Tư Buồn- Thơ Sương Lam)
Theo vận nước nổi trôi, tôi lưu lạc nơi xứ người. Nhờ Trời Phật ban phúc lành, gia đình bé nhỏ của tôi được sum họp, đoàn tụ với các em của tôi như cha mẹ chúng tôi hằng mong muốn.
Chúng tôi đã chọn Portland là quê hương thứ hai của chúng tôi và chúng tôi đã sống ở nơi đây hơn 40 năm rồi. Đời sống tình cảm của tôi lại gắn liền với từng bụi cỏ, từng gốc cây, từng tên đường ở Portland như tôi đã sống ở Sài Gòn ngày cũ.
Xin hãy cảm thông tâm tình của người viết trong những ngày đi học đầu tiên của khóa mùa Thu ở “đại học trường làng” Portland Community College ở Portland, Oregon.
“Khi còn ở quê nhà chốn cũ
Vẫn mơ về bến mới Tự Do
Nào hay đâu đã đến được bờ
Lại mang nỗi u hoài khó tả
Những buổi sáng trên đường tới lớp
Trời Thu buồn khắp nẻo sương giăng
Bao niềm thương nỗi nhớ xa gần
Trong thoáng chốc quay về lũ lượt
Nào cha mẹ, trường xưa, bạn cũ
Nào những ngày khốn khổ điêu linh
Nào bao nhiêu kỷ niệm, ân tình
Hình ảnh ấy bao giờ xóa được
Rồi tôi lại ngậm ngùi khi nhớ về Saigon:
Từng thu đến, lại từng thu đến
Gió lạnh về tê tái, cô đơn
Kẻ sĩ xưa ôm mối đau hờn
Nơi xứ lạ sống đời viễn khách
U hoài ấy biết ai tâm sự
Nửa cuộc đời sống ở quê hương
Sài Gòn ơi! Cách biệt đôi đường
Còn gì nữa, để quên để nhớ!
(Saigon Còn Gì Ðể Quên Ðể Nhớ - Thơ Sương Lam)
Tôi đã chọn Portland, Oregon là quê hương thứ hai của tôi cũng như nhà văn nữ Nguyễn Thị Thanh Dương đã chọn Texas là quê hương của bạn ấy.
Chúng tôi là bạn văn nghệ thân thiết cùng sinh hoạt trong Diễn Đàn Cô Gái Việt tâm ý tương cảm tương thông rất nhiều.
Xin mời đọc một trích đoạn trong bài viết mới nhất "50 Năm Quê Nhà Quê Người" của bạn tôi nhé. Cảm ơn Thanh Dương rất nhiều vì cùng một cảm nghĩ như tôi.
50 Năm Quê Nhà Quê Người
“……..Nước Mỹ đã là quê hương thứ hai, đã thấm vào tim tôi bao tình cảm, bao gắn bó thân thương. Nhà của tôi đây, vùng Dallas Fort Worth tiểu bang Texas nơi tôi đã sống mấy chục năm cho đến bây giờ. Tôi yêu mến nơi này. Chồng thường hay trêu đùa:
- Đối với bà tiểu bang Texas đẹp nhất trong 50 tiểu bang nước Mỹ và nước Mỹ thì đẹp nhất thế giới luôn.
Thỉnh thoảng tôi đi thăm con ở tiểu bang Utah, California hay thăm em ở Edmonton Canada, ở lại một hai tuần tôi đã nhớ thành phố tôi ở, nhớ căn nhà của mình, nhớ sân trước vườn sau, nhớ chợ búa tôi thường đi. Khi đến ngày trở về, vừa đến phi trường Dallas Fort Worth tôi đã cảm xúc vui mừng đứa con đi xa được trở về nhà.
Tôi cũng từng mơ thấy mình trở về Việt Nam, chờ đợi tôi vẫn là cảnh cũ người xưa, vẫn là bao kỷ niệm của trước khi tháng Tư 1975 ập đến, chuyến bay đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất tôi có cảm giác sung sướng vui mừng được trở về nhà y như thế này. Nhưng đó chỉ là mơ thôi.
Thấy tôi bâng khuâng chồng hỏi:
- Bà nghĩ gì mà lặng người ra thế?
- Quê nhà, quê người. Tháng Tư vết thương không bao giờ lành. Tháng Tư vẫn mãi là trang sử buồn.
Rồi tôi tỉ tê:
- Chúng ta mấy triệu dân Việt lưu vong, bất kể người miền Nam thua cuộc hay bên thắng cuộc miền Bắc chắc rằng ai cũng có câu trả lời vì sao họ phải rời bỏ quê hương…
- Kìa, bà đang khóc đó sao?
Tôi lấy tay lau nước mắt ướt mi và cười thật tươi:
- Em khóc em buồn chứ. Xong rồi, em đang cười vui đây, 50 năm quê nhà quê người, quá khứ và hiện tại, mất mát đau buồn và thành quả nhận được. Em yêu hiện tại tốt đẹp này và ước mong tương lai tươi sáng tốt đẹp nhiều hơn nữa, cộng đồng người Việt chúng ta, các thế hệ cháu chắt chúng ta ở khắp nơi trên thế giới sẽ gặt hái được nhiều thành công trên mọi lĩnh vực, dù họ mang quốc tịch gì nhưng cội nguồn vẫn là người Việt Nam sẽ làm thơm danh người Việt Nam.
Nguyễn Thị Thanh Dương.
(Viết cho Tháng Tư 1975- 2025)”
Chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.
Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn
Sương Lam
(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 759-ORTB 1190-4-30-25)
Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2026
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)























