Chiều đem nắng xuống thật gần Đìu hiu gió lặng, trầm ngâm lá buồn Nhớ Em, phố núi, mù sương Lời yêu chưa ngỏ, mộng thường chưa trao Ngày xưa e ấp câu chào Sao ngây thơ quá lối vào mộng mơ Ngồi đây mà tiếc ngẩn ngơ Ngất ngây nắng gió, thẫn thờ bướm hoa Ba mươi năm chợt thoáng qua Hồ gương, suối biếc đã xa một đời Ngày đi lá rụng núi đồi Lâm Viên mây cũng bồi hồi viễn du Rưng rưng mưa lạnh đồi Cù Xuân Hương, Than Thở hoang vu lối về Tìm trong man mác hương quê Dáng Em, Trường cũ, cơn mê nhạt nhòa Ngồi đây đếm tháng ngày qua Soi gương mới biết trời xa, đất gần.
Còn hơn tuần nữa là hết tháng 7, suốt ngày nay mưa rơi tầm tã gợi mình nhớ đến những ngày mưa thu, nhớ đến con đường ướt mưa trải lá vàng rơi trong một buổi sớm mai đến sở làm. Cảnh lạnh vắng nhưng đẹp nên thơ và có chút buồn buồn..
Ngày xưa mê chưởng Kim Dung Bỏ ăn quên ngủ vô mùng …luyện công Mong trời đừng chóng rạng đông Vì bài chưa thuộc võ công làu làu Mơ làm hiệp nữ mai sau Thế thiên hành đạo sá nào nguy nan Bất bình chướng mắt giải can Dẹp tan ác bá ngược ngang lộng hành Lòng đầy tâm huyết chân thành Công bằng chính nghĩa đấu tranh giúp đời Giờ đây nhớ thuở thiếu thời Tuổi lo chưa tới tưởng đời như chơi Viễn vông mơ chuyện vá trời Lớn khôn mới biết xa vời tầm tay Tấm thân mình hạc xương mai Gió lay cũng ngã cứu ai mà hòng Lại thêm nhẹ dạ yếu lòng Ân đền óan…bỏ cho lòng thênh thang Giang hồ ân óan ngập tràn Lấy ân báo óan, óan tan, ân còn Bớt thù thêm bạn là hơn Bình an cõi thế, thiện chân lòng người Biết đâu kiếp trước nợ người Kiếp này hóa giải, ân cừu xóa tan Tiếc thay dễ nói khó làm Mấy ai diệt được hận sân trùng trùng Trượng phu lấy đức bao dung Mới mong cảm hóa động lòng thế nhân!
Năm 1946, Jacques Prévert dựa theo nhạc điệu mà Joseph Kosma đã soạn cho một vũ khúc ballet, viết thành một bài thơ, có tựa là Les Feuilles Mortes.
Từ đó đến nay, hơn 70 năm sau, nhạc và lời vẫn còn làm rung động nhiều hơn một người...
Dòng đời trôi xa. Em lưu lạc đâu đâu. Tôi xô dạt phương nào. Ai biết được. Vậy rồi, dưng không, chúng ta gặp lại nhau.
Thử hỏi, trong suốt khoảng thời gian thăm thẳm đó, có lần nào nghe ngóng được chút tăm hơi. Vậy mà gặp lại rồi, y như mới hôm qua hôm kia. Y như 4 giờ sáng bữa mới vào xuân, chuyến xe liên tỉnh, đèn ngoại ô vàng không giấu được nét hốt hoảng trong mắt nhìn bỗng dưng thất lạc, bàn tay níu không muốn rời như dự cảm một hiểm họa chực chờ, buổi sáng em đưa tôi về quê. Rồi tai ương ụp xuống. Rồi quốc lộ bị cắt đứt. Rồi tù tội. Rồi biển xa. Rồi thôi. Rồi thôi. Dẫu vậy làm sao người ta cắt đứt được một thứ không thể cắt đứt. Sau hai mươi lăm năm. Mọi thứ vụt nối lại như chưa từng bị bứt rời.
Dù hai mươi lăm năm có ngắn đâu em. Hai mươi lăm năm dài lắm, dài đằng đẳng. Dài đến nỗi em đã là thiếu phụ. Nghĩ cho cùng hai chữ thiếu phụ buồn lắm em. Tôi có muốn nghĩ tới đâu mà rồi cứ phải đắn đo, mỗi lượt gặp nhau.
Trong tình yêu, có chi mà trách cứ. Người ta tìm đến nhau, đâu có ai mời gọi ai, đâu có ai kéo níu ai. Trong tình yêu, người ta tìm đến nhau rất tình cờ. Tình cờ như hằng hà sa số lần gặp gỡ trong cõi đời nghìn muôn vạn nẻo này. Rồi người ta xa nhau. Cũng tình cờ như hằng hà sa số chuyện đổ vở kể từ khi người ta biết yêu nhau.
Làm sao người ta dự đoán được sẽ gặp nhau, rồi yêu nhau, rồi xa nhau... buổi sáng mai, lúc chiều xuống, giữa khuya hôm... đầu mùa xuân, bữa cuối thu hay ngay giữa ngày đông mà ai cũng cần một vòng tay ấm...
Tất cả rồi chỉ là trò chơi của định mệnh. Và con người, con người rồi ra chỉ là những chiếc lá rơi trong vòng xoáy của cơn gió vô tình...
Mặc kệ những hẹn thề hay bội ước, bất kể sắt son hay ruồng rẫy, cho dù thắm thiết hay lạt lẽo, rồi hạnh phúc hay khổ đau, tất cả, tất cả cũng chỉ là hai mặt của một đồng tiền đang quay tròn, quay tròn hết sức mình. Sấp. Ngửa. Sẽ đến lúc, một lúc nào đó, vòng quay phải ngừng lại. Và tất cả, những người yêu nhau, và tôi và em, ai có phần nấy ...
Vâng, tôi có quên đâu. Nhưng dẫu vậy, tôi có giữ lại được gì khi đời sống như biển lạ. Và những tình cờ như những con sóng vô tình cứ vổ vật vờ lên bờ bãi đời ta. Mọi thứ rồi chỉ là bọt bèo trôi tắp theo đẩy đưa bất định của dòng đời miên viễn... không khởi đầu cũng chẳng chung cuộc. Ai nói được sẽ ra sao... ngày sau ! Bởi vậy oán trách gì nhau khi hạnh phúc đã chứa sẵn mầm thiên tai. Trong tái ngộ đã hiển hiện lần ly biệt. Đã có lần Nguyễn Đình Toàn và Vũ Thành An nhắc nhở... ngày thần tiên em bước lên ngôi, đã nghe son vàng tả tơi...Tại chúng ta quàng vai đun đẩy nhau vào khu vườn cấm ... Ôi những cánh dơi mù lòa ... đáng thương. Và đáng trách ? Không, tại sao ... Tại sao oán trách khi yêu đương đã là viên đá mà lời sấm rủa đã bắt Sisyphe phải lăn lên tới chót đỉnh trong khi cái chỗ của nó là ở dưới chân núi. Bởi vậy khổ dịch của Sisyphe có phải là số phận của những tình nhân yêu thương nhau trong tuyệt vọng. Như... tôi và em. Không gặp. Đời có gì vui. Gặp. Đời như nhắp chút rượu thơm rồi dư vị đắng chát cặn lại không thôi. Nhịp đời nặng thê thiết như một điếu khúc được phát ra từ một đĩa hát cũ được quay đi quay lại. Đã dặn em đừng chờ đừng đợi. Nhưng sao vẫn cứ chờ cứ đợi. Đã nhắc tôi đừng đợi. Nhưng sao vẫn cứ đợi cứ chờ. Ôi những cánh dơi mù lòa ... Bởi vậy, gặp lại rồi, rồi lại phải xa nhau. Xa nhau mãi. Mãi mãi.
Tu vois, je n'ai pas oublié,
La chanson que tu me chantais...
C'est une chanson, qui nous ressemble,
Toi qui m'aimais, moi qui t'aimais.
Nous vivions, tous les deux ensemble,
Em thấy đó, tôi đâu có quên
Bài ca em đã hát cho tôi nghe
Khúc hát giống hệt như chúng ta
Em, người đã yêu tôi, và tôi, đã yêu em
Chúng ta, cả hai chỉ là một.
Dẫu vậy em thấy đó, tôi có quên đâu. Những gặp gỡ len lách. Những hẹn hò tránh né. Những kỷ niệm. Bài hát lần nào em đã ru tôi giữa gối chăn xô lệch. Thần tiên gảy cánh đêm xuân. Bước lạc sa xuống trần. Thành tình nhân đứng giữa trời không. Khóc mộng thiên đường. Câu thơ nào tôi đã viết lên bóng tối từng trang thương nhớ sau những ngụm rượu đắng từng đêm. Ta sẽ chờ nhau giữa mịt mùng. Khi ngày mất tích đêm thất tung. Khi năm khánh kiệt đời tuyệt tận. Em bồ tát khóc lệ bao dung. Và còn bao nhiêu trang chữ chưa bao giờ viết ra. Mà làm sao viết ra cho hết, nỗi lòng tôi, tâm sự em. Tình yêu trễ muộn của chúng ta. Dù ngay từ lần đầu tiên gặp lại, làm sao chúng ta không biết, con đường chúng ta đi sẽ là con đường khổ nạn. Và em, em sẽ là người mang đội vòng gai. Con đường em đi sỏi đá, đồi Golgotha dốc ngược, chân trần, em dang thân gánh tội để đền tôi. Làm sao đây em, làm sao nói được hết, uẩn khúc em, oan nghiệt tôi. Đời bủa vây giữa trùng trùng oan trái. Và chúng ta, ôi những cánh dơi mù, bay chập choạng giữa mịt mùng cạm bẫy. Hạnh phúc giương tay đón gọi rồi xô giạt người tới phũ phàng. Hạnh phúc rót mời từng ly rượu ngọt pha dậm cường toan. Rượu càng nhắp càng say, độc dược càng ngấm. Từng ngày qua, từng đêm tới. Mỗi một ngụm tình là một tự hủy. Càng lúc chúng ta càng hốt hoảng khi tình yêu và cuộc đời như hai mặt của một lời chúc dữ. Người ta chỉ được chọn lựa một trong hai. Không bao giờ được cả đôi. Đó có phải là thân phận bất toàn của chúng ta, con vật người trần trụi và hèn mọn trước quyền lực của siêu nhiên... Em thấy đó. Tình yêu của chúng ta, thứ của cải vô giá của chúng ta, có đáng gì đâu so với sức tàn phá mãnh liệt của thời gian, ép uổng của định mệnh, xô đẩy bất chấp bởi những tình cờ chẳng ai ngờ được. Chúng ta sống chết, thù hận hay yêu đương, hạnh phúc hay đau khổ cho đến gặp gỡ hay biệt ly... cũng chỉ là cười khóc múa may như những hình nhân vô tích sự. Mình có quyết định được gì cho số phận của mình đâu. Tôi. Em. Đã có ai chờ đợi ai như chúng ta đã chờ đợi nhau. Đã có ai tặng cho nhau nỗi đắm say, niềm quyến luyến... và nhất là tiếng cười lanh lảnh của tuổi trẻ tìm lại được từ sau những mất mát vì thời cuộc như chúng ta đã tặng cho nhau. Vậy mà, em ơi, rồi cũng có mấy ai được may mắn như gã Thôi Giao trong tích xưa. Hầu môn nhất nhập thâm như hải. Tòng thử Tiêu Lang thị lộ nhân. Có phải đã một lần bước chệch khỏi đời nhau là mãi mãi như hai tinh cầu đã bay lệch vào hai hướng khác nhau. Chuyện sum hợp chẳng qua chỉ là một thứ huyền thoại để tự vỗ về của những tâm hồn đã hơn một lần tuyệt vọng. Mùa hè năm đó qua đi, dòng đời quay trở lại cái vòng quay bất tuyệt của nó. Và chúng ta, chúng ta như hai viên sỏi bọt bèo bị bắn văng ra hai hướng bởi cái sức ly tâm tàn nhẫn của đời sống với mọi thứ định chế từ đã ngàn đời. Tội nghiệp em. Tội nghiệp tôi. Chúng ta yêu quý nhau biết bao nhiêu. Chúng ta mê đắm nhau biết bao nhiêu. Vậy mà ...
Toi qui m'aimais, moi qui t'aimais.
Cuộc đời cắt chúng ta ra làm hai mảnh, ném đi hai ngã không chút nương tay. Cuộc đời xô chúng ta ra hai hướng chẳng thèm chút ngó ngàng. Chia đôi một cặp tình nhân đắm đuối như phủi một hạt bụi váng vất chẳng làm cau một nét mày.
Et la vie sépare ceux qui s'aiment,
Tout doucement, sans faire de bruit.
Đành đoạn.
Nghe lại đi em, một lần nữa, đoạn cuối của bài nhạc, tiếng kèn đồng vút lên rồi chùi xuống thê thiết, như muốn dìm sâu hết mọi dấu tích tình nhân vào mớ dư âm đang dần dần lịm tắt. Mọi dấu vết, kể cả những kỷ niệm cho dù nhạt nhẽo nhất vẫn không thoát khỏi những lượn sóng thời gian xô dạt vào quên lãng... Như sóng biển cứ xóa hoài những vết chân trên cát, những dấu chân sóng đôi đã dìu nhau qua đó, một lần nào ...
HCD: Máy tóm tắt nội dung bài báo (có thể còn sót những “tiếng mới” khó hiểu khó nghe) Dưới đây là phần tóm tắt bản tin
Hóa chất vĩnh cửu dùng trong nông nghiệp tại California: Đáng lo ngại ra sao?
Vấn đề hiện tại:Tiểu bang California đã cấm chất PFAS (một loại hóa chất nhân tạo khó phân hủy, còn gọi là "hóa chất vĩnh cửu") trong nhiều mặt hàng như quần áo, mền mùng, son phấn và kem cạo râu vì lo ngại chúng gây hại cho con người và môi trường. Hiện nay, một dự luật mới đang được cứu xét để cấm hoàn toàn chất này trong các loại thuốc trừ sâu dùng tại nông trại. Quyết định này đưa ra sau khi các cuộc khảo cứu cho thấy gần 40% rau quả trồng theo lối thông thường tại California có chứa tàn dư của chất PFAS.
Cuộc tranh luận:Câu hỏi đặt ra là có nên tiếp tục cho phép dùng hóa chất này với nồng độ thấp (ở mức chính phủ liên bang cho là an toàn) hay phải cấm hẳn để bảo vệ sức khỏe công chúng trước sự tích tụ lâu ngày của độc chất? Dân biểu Nick Schultz đã đề nghị Đạo luật số 1603 nhằm cấm chế tạo, bán và sử dụng thuốc trừ sâu có chứa PFAS kể từ năm 2035.
Ý kiến phản đối lệnh cấm: Các tổ chức nông nghiệp phản đối dự luật này. Họ lập luận rằng chất PFAS ổn định và ít nguy hại hơn các chất thay thế khác. Nếu cấm, nông dân California sẽ gặp bất lợi khi cạnh tranh với các nơi khác. Cơ quan Kiểm soát Thuốc trừ sâu của tiểu bang cũng trấn an rằng việc phát hiện có chất PFAS không đồng nghĩa với việc gây nguy hại cho sức khỏe. Theo họ, vào năm 2023, có đến 99% trong số các mẫu rau quả thử nghiệm tại California đều có mức tàn dư nằm dưới giới hạn an toàn do Cơ quan Bảo vệ Môi trường Hoa Kỳ (EPA) quy định.
Mối nguy hại cho sức khỏe: Ngược lại, Dân biểu Schultz và các nhà bảo vệ môi trường cho rằng chính phủ chưa nghiên cứu kỹ lưỡng về tác hại của chất này. Chất PFAS vốn có liên hệ đến các chứng bệnh về tuyến giáp, suy gan, suy thận, cản trở sự phát triển đường sinh sản và bệnh ung thư. Thêm vào đó, một cuộc khảo cứu mới đây từ Trung tâm Ung thư USC Norris cho thấy một kết quả đáng bất ngờ: những người dưới 50 tuổi không hút thuốc nhưng ăn nhiều rau quả và ngũ cốc nguyên hạt lại có nguy cơ mắc bệnh ung thư phổi cao hơn. Các nhà nghiên cứu nghi ngờ nguyên nhân có thể do tàn dư của thuốc trừ sâu và các hóa chất độc hại bám trên nông sản gây ra.
Dưới đây là danh sách đầy đủ 15 loại rau quả sạch nhất tại Mỹ (ít dính tàn dư thuốc trừ sâu nhất), để bạn dễ tham khảo:
Hạng
Tên tiếng Anh
Tên Việt ngữ thân thuộc
Đặc điểm bảo vệ tự nhiên
1
Avocados
Trái bơ
Lớp vỏ dày và dai bên ngoài giúp ngăn chặn hầu hết các loại thuốc xịt bám vào phần thịt bên trong.
2
Sweet corn
Bắp ngọt
Có lớp vỏ bọc bên ngoài che chở rất kỹ, thuốc trừ sâu khó thấm vào hạt bắp.
3
Pineapples
Trái thơm (Dứa)
Vỏ thơm rất dày, thô ráp và có gai, bảo vệ phần thịt ăn được ở trong.
4
Onions
Hành tây
Có mùi hăng tự nhiên giúp xua đuổi côn trùng, khiến nông dân ít phải dùng đến thuốc trừ sâu.
5
Papayas
Đu đủ
Vỏ tương đối dày, ngăn được phần lớn các độc chất xâm nhập.
6
Sweet peas (frozen)
Đậu lăng ngọt (đông lạnh)
Hột đậu nằm kín đáo bên trong lớp vỏ bọc, rất an toàn.
7
Asparagus
Măng tây
Chứa một loại hợp chất tự nhiên có khả năng phân hủy thuốc trừ sâu nhanh chóng.
8
Honeydew melons
Dưa lưới hoàng kim
Lớp vỏ dầy cứng cô lập phần ruột dưa khỏi các chất ô nhiễm.
9
Kiwi
Trái kiwi
Lớp vỏ có lông mịn phía ngoài đóng vai trò như một tấm lưới cản bụi bẩn và hóa chất.
10
Cabbage
Cải bắp (Bắp cải)
Các lớp lá ngoài cùng hứng chịu hết thuốc xịt, khi ăn chỉ cần bóc bỏ các lớp lá già này đi.
11
Watermelons
Dưa hấu
Thân vỏ rất dày và cứng cáp, bảo vệ tuyệt đối phần ruột đỏ bên trong.
12
Mushrooms
Các loại nấm
Thường được trồng trong nhà kho tối hoặc môi trường kiểm soát kỹ, ít khi cần đến thuốc trừ sâu.
13
Mangoes
Trái xoài
Vỏ xoài dày và có nhựa, giúp ngăn chận hóa chất thấm sâu.
14
Sweet potatoes
Khoai lang
Củ mọc ngầm dưới lòng đất, tránh được việc bị phun xịt trực tiếp từ trên cao.
15
Carrots
Cà-rốt
Tương tự khoai lang, phần củ nằm ẩn dưới đất nên mức độ nhiễm độc rất thấp.
Lời khuyên từ các báo tiêu thụ Mỹ:
Khi đi chợ hoặc siêu thị, nếu ngân sách gia đình eo hẹp không thể mua toàn bộ thực phẩm hữu cơ (organic), bạn có thể yên tâm mua các loại nông sản thông thường nằm trong danh sách "Clean Fifteen" này vì mức độ an toàn của chúng đã được khoa học chứng minh là rất cao.
Câu hỏi 1: Ai là người lập ra các danh sách "Dirty Dozen" (12 loại nông sản dính nhiều độc chất nhất) và "Clean Fifteen" (15 loại nông sản sạch nhất)?
Các danh sách này được công bố hằng năm bởi Phái đoàn Hoạt động Môi trường (EWG), một tổ chức phi lợi nhuận. EWG phân tích các dữ kiện về tàn dư thuốc trừ sâu từ Chương trình Dữ kiện Thuốc trừ sâu của Bộ Nông nghiệp Hoa Kỳ (USDA), bao gồm hàng chục ngàn mẫu nông sản thuộc 47 loại trái cây và rau cải. Bộ dữ kiện năm 2026 bao gồm 54,344 mẫu thử nghiệm.
Câu hỏi 2: Các thực phẩm thuộc nhóm "Dirty Dozen" có phải là không an toàn để ăn nếu không được trồng theo lối hữu cơ?
Không hẳn là không an toàn theo các hạn mức an toàn của Bộ Nông nghiệp Hoa Kỳ (USDA), nhưng mức độ nhiễm thuốc trừ sâu thì cao hơn các mặt hàng thuộc nhóm "Clean Fifteen". Tất cả thực phẩm được bày bán tại Mỹ đều phải đáp ứng các giới hạn tàn dư của chính phủ. Danh sách "Dirty Dozen" nêu bật những nơi mà sự nhiễm thuốc trừ sâu tích tụ lâu ngày có mật độ đậm đặc nhất, đó là lý do tại sao việc chọn mua thực phẩm hữu cơ cho các mặt hàng này là biện pháp giảm thiểu rủi ro thực tế nhất hiện nay.
Câu hỏi 3: Việc rửa nông sản có tẩy sạch được thuốc trừ sâu không?
Việc rửa chỉ tẩy sạch được một số tàn dư bám trên bề mặt và làm giảm vi khuẩn. Tuy nhiên, nhiều loại thuốc trừ sâu dùng cho các loại hoa màu thuộc nhóm "Dirty Dozen" có tính cách nội hấp — tức là được hấp thụ vào tận trong các mô của cây trồng trong suốt thời kỳ tăng trưởng. Riêng việc rửa nước không thể nào tẩy sạch được chúng. Việc gọt vỏ có giúp ích thêm phần nào nhưng vẫn không giải quyết được các hợp chất đã thấm vào bên trong. Việc chọn thực phẩm hữu cơ giúp loại bỏ hoàn toàn sự nhiễm các loại thuốc trừ sâu nhân tạo có tính nội hấp này.
Câu hỏi 4: Thuốc trừ sâu PFAS là gì và tại sao chúng lại quan trọng?
PFAS là các chất per- và polyfluoroalkyl, thường được gọi là "hóa chất vĩnh cửu" vì chúng phân hủy cực kỳ chậm chạp trong môi trường tự nhiên và tích tụ lại trong cơ thể theo thời gian. Vào năm 2026, lần đầu tiên EWG đã phát hiện thấy thuốc trừ sâu PFAS trên 63% tổng số các mẫu nông sản thuộc nhóm "Dirty Dozen".
Cơ quan Bảo vệ Môi trường (EPA) liên kết việc nhiễm chất PFAS với bệnh ung thư, bệnh tuyến giáp, tổn thương gan, suy giảm khả năng sinh sản, suy giảm hệ miễn nhiễm và rối loạn nội tiết tố.
Câu hỏi 5: Trẻ em và phụ nữ mang thai có nên tuân thủ danh sách này một cách nghiêm ngặt không?
Có, đặc biệt là đối với các mặt hàng thuộc nhóm "Dirty Dozen". Hệ thần kinh và các cơ tạng đang phát triển của trẻ em đào thải các hợp chất thuốc trừ sâu kém hiệu quả hơn người lớn. Viện Hàn lâm Nhi khoa Hoa Kỳ xác nhận trẻ em đặc biệt dễ bị tổn thương trước các chất ô nhiễm của thuốc trừ sâu, ngay cả khi còn trong bụng mẹ. Việc tiếp xúc với thuốc trừ sâu trong thời kỳ mang thai và tuổi thơ ấu đã được liên kết với chứng rối loạn tăng động giảm chú ý (ADHD), chỉ số thông minh (IQ) thấp hơn, các dị tật bẩm sinh, và sự xáo trộn phát triển sớm trong các công trình nghiên cứu được công bố qua hai thập niên qua.
Câu hỏi 6: Có gì thay đổi giữa hai danh sách "Dirty Dozen" năm 2025 và năm 2026?
Mười hai mặt hàng thực tế vẫn giữ nguyên. Trái mâm xôi đen và khoai tây vẫn nằm trong danh sách sau khi gia nhập vào năm 2025. Thứ hạng có thay đổi đôi chút. Sự bổ sung mới quan trọng trong năm 2026 là lần đầu tiên tiêu điểm được hướng vào sự ô nhiễm thuốc trừ sâu PFAS, với chất PFAS được tìm thấy trên 63% các mẫu thử của nhóm "Dirty Dozen". EWG cũng lưu ý rằng đậu cô-ve và ớt tây là những loại suýt soát dính tên, xếp hạng cao nhất về mức độ độc tính tổng quát của thuốc trừ sâu ngay sát ngoài nhóm 12 loại đứng đầu.
Câu hỏi 7: Nhóm "Clean Fifteen" có thực sự không chứa thuốc trừ sâu không?
Không hoàn toàn, nhưng gần như vậy. Vào năm 2026, gần 60% các mẫu thử của nhóm "Clean Fifteen" hoàn toàn không có tàn dư thuốc trừ sâu ở mức có thể phát hiện được. Những mặt hàng có cho thấy tàn dư thì mang mức độ độc tính thấp hơn đáng kể so với nông sản thuộc nhóm "Dirty Dozen". Trái bơ, trái thơm, và bắp ngọt nằm trong số các mặt hàng sạch nhất được thử nghiệm, với tỷ lệ phát hiện gần như bằng không qua nhiều năm khảo nghiệm.
Câu hỏi 8: Còn những nông sản không nằm trong cả hai danh sách thì sao?
EWG thử nghiệm tổng cộng 47 loại trái cây và rau cải. Các mặt hàng xếp hạng từ 16 đến 35 rơi vào khoảng trung dung — mức độ rủi ro thấp hơn nhóm "Dirty Dozen" nhưng không sạch một cách đều đặn như nhóm "Clean Fifteen". Đối với các mặt hàng này, việc mua loại hữu cơ khi túi tiền cho phép và có sẵn nguồn hàng là một sự thận trọng hợp lý, nhất là đối với các loại nông sản được ăn thường xuyên hoặc cho trẻ em ăn.
Câu hỏi 9: Mua thực phẩm hữu cơ có bảo đảm hoàn toàn không có thuốc trừ sâu không?
Không. Canh tác hữu cơ vẫn cho phép sử dụng các loại thuốc trừ sâu sinh học có nguồn gốc tự nhiên đã được chấp thuận. Các tàn dư nhân tạo ở lượng rất nhỏ đôi khi có thể xuất hiện trên nông sản hữu cơ do sự bay tản mác từ các nông trại thông thường lân cận trong môi trường. Tuy nhiên, nông sản hữu cơ luôn cho thấy mức độ tàn dư thuốc trừ sâu tổng thể thấp hơn rất nhiều, và các chất lân hữu cơ nhân tạo, thuốc trừ sâu PFAS, cùng hầu hết các chất diệt nấm thông thường đều bị cấm hoàn toàn theo chứng nhận của Chương trình Hữu cơ Quốc gia thuộc Bộ Nông nghiệp Hoa Kỳ (USDA NOP). Bản hướng dẫn của chúng tôi về "Những Loại Thuốc Trừ Sâu Nào Được Dùng Trong Canh Tác Hữu Cơ?" giải thích rõ các chất cụ thể được phép sử dụng.
Câu hỏi 10: Danh sách này được cập nhật bao lâu một lần?
EWG công bố các danh sách "Dirty Dozen" và "Clean Fifteen" được cập nhật hằng năm, thường là vào mùa xuân, dựa trên các cuộc thử nghiệm gần đây nhất của Chương trình Dữ kiện Thuốc trừ sâu thuộc Bộ Nông nghiệp Hoa Kỳ (USDA). Các danh sách năm 2026 đã được đưa ra vào cuối tháng 3 năm 2026. Hãy luôn kiểm tra danh sách của năm hiện tại trước khi sắp xếp thứ tự ưu tiên mua sắm thực phẩm hữu cơ của bạn, vì các mặt hàng có thể lọt vào hoặc ra khỏi danh sách dựa trên các dữ kiện thử nghiệm mới.
Cuối năm 2018 tôi tậu một chiếc Tesla Model 3. Tôi không có thói quen vài ba năm lại đổi xe mới cho sang, mà giữ truyền thống có xe nào là lái cho đến khi nó chết bẹp chết dí, khoảng gần 200 nghìn miles hay đến tuổi mười tám đôi mươi mới tha. Năm đó chiếc Camry đã đến tuổi hưu cần phải thay xe mới để chạy qua chạy lại từ tiểu bang Maryland sang Virginia kiếm cơm mỗi ngày. Tính tôi lại thích bảo vệ môi trường, không thích đốt xăng dầu làm độc không khí. Năm 2018 Tesla còn khá mới trên thị trường, nhất là Model 3 vừa được tung ra cho giới tiêu dùng hạng trung có ngân quỹ khiêm tốn, không thể với tay đến loại Model X giá cả trăm nghìn đồng. Thường thì ta không nên thử thời vận với những xe vừa được tung ra thị trường. Chúng còn quá mới, thế nào cũng có sơ sót khi gặp thực tế, đợi vài năm sau nhà chế tạo rút kinh nghiệm thì tốt hơn. Tuy nhiên thời điểm đó nếu tôi ôm một chiếc Camry nữa hay loại gì tương đương về dùng thì sẽ phải gắn bó với nó ít nhất hơn chục năm nữa, làm sao có cơ hội dùng xe điện để thỏa chí bảo vệ môi trường. Thế là một liều ba bảy cũng liều, tôi nhắm mắt đưa chân rước một em Model 3 về.
Dùng rồi mới thấy thích. Nó êm ru bà rù, không phát tiếng động rầm rĩ như xe xăng. Những ngày kẹt xe ngồi cứng trên xa lộ tôi vui trong bụng rằng mình không nhả khói làm ô nhiễm môi trường như cả nghìn xe khác chung quanh. Xe điện chạy như máy may điện ở nhà : đạp ga thì nó đi, khi thấy đèn đỏ từ xa cứ việc rút chân ga ra thì nó mất điện nên từ từ dừng lại, không phải đạp thắng. Chỉ dùng thắng trong trường hợp phải thắng gấp để tránh tai nạn. Nó không cần thay dầu nhớt, dầu hộp số, không thay bố thắng thường xuyên vì ít phải đạp thắng, không đại tu hay tiểu tu. Điều bất tiện cho nhiều người là nạp điện tốn thời gian. Tôi đi làm về gắn ống nạp điện tại nhà theo hệ thống chậm, qua đêm là đủ để đi làm ngày hôm sau. Cuối tuần nạp suốt 24/24, đầu tuần lại đầy bình đi làm trở lại. Khi đi đường xa thì khoảng 4 tiếng phải « đổ xăng », nhưng đó cũng là lúc tài xế cần « xả nhớt » hay mua nước giải khát, khoảng 45 phút là lên đường trở lại.
Đến cuối năm 2025 thì chiếc Tesla chưa đến tuổi hưu nhưng lại vướng phải một lỗi khá lớn : nó chỉ có thể nạp điện theo cấp bậc 1 tại nhà, chậm nhất, mất khoảng 24-48 tiếng mới đầy bình, hay cấp bậc 2, dùng điện 240 volt (mà nhà tôi không có) khoảng 4, 5 tiếng. Cấp bậc nạp điện nhanh nhất tại các trạm Supercharger của Tesla dọc theo xa lộ là cấp 1, chỉ mất độ 45 phút, thì xe tôi nó « chê » không chịu làm việc. Đi đường trường xa mà không ghé supercharger để nạp điện được thì tựa như cưỡi ngựa què rồi, hỏng bét. Đồ đạc càng hiện đại thì càng hại điện. Tìm hiểu trên mạng thì vấn đề này tốn độ 1 nghìn 6 để chỉnh lại. Sẵn dịp tôi cũng muốn « tút » lại nhan sắc cho nó một tí sau nhiều lần cọ quẹt trầy trụa chỗ này chỗ nọ làm mất đi sắc đẹp thuở xuân thì. Xưởng sửa chữa thân xe (body shop) của Tesla bảo tôi chụp hình vài tấm gửi cho họ rồi phán: hơn 10 nghìn đồng!
Thế này thì quăng nó đi, ẵm một em mới về cho rồi. Dịp Giáng sinh là lúc mình có thể làm ông già Lô Ên tự thưởng quà cho mình. Tiền giảm thuế $7500 của chính phủ dành cho ai tậu xe điện đã hết hạn từ tháng 9, nhưng Tesla có deal đặc biệt giảm giá $6500 cho những người thuê xe (lease). Thế là bút sa gà chết, tôi ký hợp đồng thuê xe 3 năm.
FSD Full Self Driving – Hệ thống tự lái
Chiếc xe mới có hệ thống lái xe tự động FSD – Full Self Driving, muốn dùng phải trả thêm giá $99 một tháng, hình như trả đến 8 nghìn thì đủ, khoảng gần bảy năm. Hệ thống lái xe tự động cho phép mình khỏi lái, chỉ ngồi chơi xơi nước để «nó» lái cho mình. Nghe như chuyện khoa học giả tưởng mà có thật. Tôi đang hứng chí « chịu chơi chơi tới cùng « nên đặt bút ký luôn. Người ta bảo muốn trẻ lâu thì mỗi năm làm một điều mới mình chưa làm bao giờ. Điều ấy là đây : dùng xe tự lái. Tự thấy mình vẫn còn sáng suốt có thể tiếp tục lái đi đây đó như hằng mấy chục năm nay, nhưng càng lớn tuổi càng hay gặp những điều bất ngờ, hôm nay khỏe mạnh đàng hoàng, sáng mai ngủ dậy không đứng lên được nữa, hay tai bỗng ù đi, ai bảo gì cũng « Hả ? Hả ? », hay mắt bỗng mờ đi không thấy đường, v.v. Nhiều ông bà cụ hàng xóm trong làng già nơi tôi ở ngày càng thu hẹp việc lái xe đi lại. Hoặc là họ chỉ lái xe ban ngày, tránh ban đêm, hoặc chỉ lái trong nội bộ làng già, tránh ra đường xá đông đúc bên ngoài, hoặc bỏ lái xe hẳn, chỉ đón xe bus hay kêu Uber khi cần đi lại. Tôi thì thích khám phá mới, và cũng phòng khi mình cần lái xe đường dài 4, 5 tiếng như đi lên New York chẳng hạn, hay đi họp hành tiệc tùng ban đêm, ra về lúc khuya khoắt mệt mỏi, thì để « nó » lái mình đi cho khỏe !
Lớn tuổi rồi tập tành cái gì mới cũng bỡ ngỡ. Gặp thế hệ Gen X, Gen Z thì chuyện chẳng có gì mà ầm ĩ. Chúng nó sẽ tắc lưỡi : « Ối dào! Dễ như ăn cơm sườn!» Mình thì cứ bình tĩnh mà run ! Tesla cũng rất cẩn thận, đòi hỏi tất cả các điều kiện « ắt có và đủ » mới chịu khởi hành. Phải buộc dây an toàn, chân phải nhấp thắng thì nút « tự lái » mới khởi động được, không thì nó mờ đi, bấm vào cóc có di chuyển. Sau đó thì nó bắt đầu thi công. «Nó» bẻ tay lái, nhìn trước sau qua lại, nhấn ga, lùi ra khỏi garage, đạp thắng, xoay đầu xe, tiến tới, cứ như tài xế thật đang điều khiển xe. Mắt « nó » không biết để đâu nhưng quan sát chung quanh rất kỹ. « Nó » thấy những lane xe trên đường, thấy xe cộ trước mặt hay bên cạnh mình, thấy đèn xanh đèn đỏ, thấy bảng Stop, thấy khách bộ hành đang băng qua đường hay vẫn còn đang đứng đợi bên góc đường, thấy xe bus đang bật đèn đậu lại rước khách thì đổi lane, thấy cả những xe đang đi bên cạnh bỗng chốc quẹt sang trước mặt mình một cách bất ngờ, v.v. Những điều « nó » thấy đều hiện lên trên màn hình trước mặt để mình theo dõi và trấn an. Đừng có no, để «nó» no cho.
Ba phong cách tự lái
Hệ thống tự lái này cho mình lựa chọn một trong ba « phong cách lái » tùy theo tuổi tác và tính khí của mình.
Thoạt tiên « nó » chọn cho tôi phong cách « rùa bò – sloth ». Ối giời ơi ! Xe di chuyển chậm chạp như cụ già, nhất định tôn trọng vận tốc cho phép một cách nghiêm nhặt. Đường giới hạn 35 miles một giờ thì «nó» cương quyết giữ vững 35! Khi ngừng Stop thì dường như «nó» lẩm bẩm đếm « một, hai, ba, bốn,năm, sáu, bảy, tám, chín, mười ! » rồi mới đủng đỉnh xê dịch ! Giời ơi ! lái kiểu « rùa bò » này thì ra đường chúng chửi, mà mình cũng sốt ruột điên tiết nghiến răng kèn kẹt không chịu được.
Thế là tôi đổi sang hệ thống « cơ bản – standard ». Loại này nhanh nhẹn hơn và hơi trái luật « trong phạm vi cho phép » Vận tốc cho phép là 35 miles thì «nó» chạy phom phom ở tốc độ 40 miles. Đây đúng là tính khí của tôi. Trên đời này nào có ai giữ đúng tốc độ cho phép bao giờ, tôi luôn vượt lên chút đỉnh « trong phạm vi cho phép »! Ra ngoài xa lộ vận tốc 55 thì «nó» dũng cảm vượt lên 65-70 để không thua chị kém em đang chạy cùng trên đường. Thế mới phải chứ ! Khi ngừng Stop thì «nó» chỉ đếm đến ba rồi đi, không nằm ụ như hệ thống “rùa bò – sloth”. Tôi đã chọn phong cách lái hợp với tính khí của mình.
Ngoài ra còn có phong cách « hung hăng – aggressive » nhưng tôi chưa dám thử. Nghe nói phong cách này sẽ thường xuyên vượt tốc độ lên đến 120%, lạng qua lạng lại, đổi lane liên tục để rút ngắn thời gian, v.v. Loại phong cách này ta thấy nhan nhãn trên đường, nhất là lúc tan sở kẹt xe. Nếu Tesla không tạo ra phong cách tự lái hung hăng này thì thế nào cũng bị khách hàng tẩy chay. Tôi thì tôi để cho lũ trẻ trâu chúng nó chọn phong cách hung hăng, mình lớn tuổi rồi, an toàn là chính. Đôi khi cũng hơi thắc mắc : hung hăng đến mức độ nào? Nếu xe chạy quá tốc độ hay quá hung bị pú lít phạt thì ai trả tiền phạt nhỉ ? Có thể gửi giấy phạt về cho Tesla được chăng ? Rồi ai chịu trách nhiệm khi bảo hiểm tăng tiền? Người ta kiện Tesla ra ba tòa quan lớn đấy chứ ! Muốn biết thì phải thử cho biết, nhưng thôi, tôi đành ngồi nhà chịu dốt.
Để xe tự lái cho mình có sướng không?
Cái gì mới, lạ cũng phải tập cho quen mới thấy thích được. Cũng như khi mới có hệ thống định vị GPS, mọi người phải học vừa lái xe, vừa nhìn đường, vừa liếc nhìn bản đồ, vừa lắng nghe « lệnh » phát ra từ máy. Đối với hệ thống tự lái cũng vậy. Khi phải ngồi yên như bụt trên chùa, để xe tự lái tôi mới thấy mình trở lại bản tính «back seat driver» ngày xưa khi còn ông xã. Ông lái xe còn mình « lái tài xế », mồm liên tục la lối ối a: « Thắng! Thắng! Đèn đỏ kìa ! »; « Coi chừng ! Có xe bên cạnh ! Đừng sang lane! »; « Quẹo ! Quẹo ! Tới chỗ quẹo rồi ! », v.v. Bây giờ ngồi với hệ thống tự lái của Tesla, mình tính một đàng còn «nó» nghĩ một nẻo. Tính tôi nếu biết sẽ phải quẹo trái cách đó 3 miles là tôi tìm cách sang lane trái ngay từ bây giờ. Tesla thì không. « Nó » cứ tà tà ôm lane phải, đến còn 0.3 hay 0.2 mới chịu bật đèn hiệu sang lane! Sốt ruột lắm, nhưng nghĩ cho cùng «nó» vẫn thực hiện được điều cần làm, còn tôi thì cứ nhắng nhít không yên! Để « nó » lái đưa mình đi mà nhiều khi ruột nóng như lửa đốt, tiếng Anh gọi là « bụng thắt lại một nùi ».
Tuy nhiên, có những lúc « nó » xuất sắc hơn người trần mắt thịt như mình. Lần đó tôi lái xe sang Virginia, đang trên xa lộ 495 thì mưa tuôn xối xả, nước đập ào ào lên mặt kính xe cứ như mình đang vượt thác Niagara! Lúc đó tôi hoàn toàn không thấy đường, chỉ thấy nước đổ dày đặc trên cửa kính. Nếu mình đang lái thì chắc phải bật đèn khẩn cấp rồi ráng tách vào lề tạm ngừng lại giây lát. Trong khi đó thì « nó » vẫn chạy phom phom ! Mắt mình nhìn vào kính xe trước mặt (windshield) chẳng thấy chi, còn « nó » nhìn dưới lòng đường hay trên trời đâu đó, và thế là « đường ta ta cứ đi »! Phục quá!
Những lúc khác thấy quý « nó » là những lúc đường kẹt xe phải nhích từng chút một. Ngày xưa còn đi làm, đến chiều lái xe về nhà sau một ngày vất vả mệt mỏi, tôi sơ nhất cảnh kẹt xe gần như đứng chựng lại. Mình cứ căng mắt ra nhấp thắng, nhấp ga, nhấp thắng, nhấp ga, vừa cố bám đuôi xe trước, vừa cố giữ khoảng cách nhỏ để không ủn đít nó. Lái xe một giờ với vận tốc 10-20 miles còn mệt hơn lái một giờ vận tốc 60 miles rất nhiều. Bây giờ để « nó » lái thì tôi ngồi tỉnh bơ, nghe radio hay mơ mơ màng màng, mackeno, bao giờ đến thì đến.
Ngày xưa lúc còn ông anh, tôi hay đưa mẹ tôi lên thăm anh, sáng đi chiều về, lái độ hơn 3 tiếng mỗi chiều. Ra về xuôi Nam vào buổi trưa hay bị mặt trời chiếu vào mặt, vừa chóa mắt vừa buồn ngủ, cứ phải căng mình lái cho tỉnh táo. Bây giờ ông anh đã mất nên không lên New Jersey nữa. Nếu có đi thì sẽ để hệ thống tự lái làm bác tài, bà chủ cứ lim dim gật gù cho khỏe.
Đối với những quý vị cao niên như tôi, mắt mờ dần, não chậm dần, tay chân bắt đầu lạng quạng, thì vẫn lái xe đi lại được, chưa đến nỗi gây tai nạn khủng khiếp, nhưng phải tội hay cọ quẹt trầy xước đây đó. Cũng rầu lắm chứ. Để “nó” lái thì bảo đảm xe lành lặn trơn tru. Bình thường tôi dùng hệ thống xe tự lái độ 30 phần trăm, còn lại thì mình tự lái. Cũng muốn giữ tay nghề, và thật ra ngồi cho “nó” lái thì mình vẫn phải ngồi quan sát chăm chú, đâu dám bỏ lơi.
Những cái « dở hơi » của xe tự lái
Tesla luôn cố gắng cải thiện hệ thống tự lái, chẳng hạn như gần đây «nó» biết tránh ổ gà hay những ụ nổi (bump) trên đường khá tốt, chứ lúc đầu dở lắm. Tuy nhiên, hệ thống tự lái của Tesla vẫn chưa hoàn hảo. Có lúc bản đồ bảo đến đó thì quẹo mà nó đi trớt quớt, sau đó phải vòng lại tốn kém thì giờ. Sau này mỗi lần thấy sắp « lỡ chuyến đò » là tôi cướp tay lái bắt nó quẹo ngay. Có những lúc đang chạy bon bon bỗng « nó » kêu « keng » một tiếng rồi ngưng hệ thống tự lái ! Thế này là thế nào ? «Nó» bảo mình một cách ngon ơ: «Thôi bây giờ không lái nữa, bà tự lái đi nhé! » Thế là mình phải ra tay lèo lái, đến lúc nào đó nút «tự lái » bật lên lại thì mới được quyền bấm nút ra lệnh cho «nó» lái tiếp. «Nó» còn màu xám xịt là không được ép « nó », bấm vào chẳng ăn thua gì. Tôi nhận xét hình như những lúc xe cộ nhốn nháo hỗn loạn, « nó » không dám xử lý tình hình nên giao trách nhiệm cho bà chủ liệu lấy. Không sao cả, để bà tính cho, chứ bà cũng không tin tưởng mày lắm đâu!
Điều tôi không ưng ý lắm là khi vào bãi đậu, “nó” hay tìm chỗ đậu xa xa, không dám chen vào nơi chen chúc ngay trước cửa hàng cửa tiệm. Hay có lẽ tại tôi chọn phong cách lái “căn bản – standard”? Nếu chọn cách lái hung hăng thì nó có mạo hiểm hơn không? Chẳng biết được nhưng vào đến bãi đậu thì tôi hay giành tay lái đến đậu đúng chỗ mình muốn.
Những lúc « nó » muốn đi một đàng mà mình muốn đi một nẻo thì mình có quyền cướp tay lái làm theo ý mình. Khi mình giành tay lái, dẹp “nó” qua một bên thì «nó» bật lên câu hỏi : « Tại sao bà không để tui lái ? » và cho bốn câu trả lời để mình chọn : 1. Navigation (Mi đi lộn đường rồi, ta phải sửa lại) ; 2. Preference (mi lái không hợp ý ta, ta phải giành lái theo kiểu ta thích); 3. Discomfort (mi lái ta không cảm thấy thoải mái); 4. Critical (nguy kịch, cần phải giành lái với mi không thì có tai nạn). Thường thì tôi chọn câu trả lời « Preference ». Ừ tao thích lái kiểu của tao hơn!
Cách đây chục năm tôi đã nghĩ đến lúc mình mắt mờ, tai lãng, đầu óc mụ mị thì cần phải dùng xe tự lái. Lúc đó chuyện tự lái vẫn còn như khoa học giả tưởng. Những năm đó mình còn nghĩ tếu : ngồi xe tự lái không biết có lúc nào phải lên tiếng năn nỉ «nó»: “Làm ơn dừng lại cho ngộ lái chút đi. Không dừng lại ngộ lái ướt xe hết bi giờ!” Bây giờ nhớ lại cứ tủm tỉm cười một mình. Muốn lái thì cứ bảo « nó » dừng lại cho mình lái, ai cấm đâu.” Lái ” theo nghĩa nào cũng vậy!