Thứ Hai, 29 tháng 6, 2026

Người Ra Đi, Để Lại... - Sáng Tác: Linh Mục Đinh Thanh Bình

 

Sáng Tác: Lm Đinh Thanh Bình
Thực Hiện: Lk Cao

Con Vẫn Muốn


 
Lạy Thượng Đế ...
Giúp hồn con bình thản
Đừng buồn vương trong kiếp sống tha hương
Đừng rưng rưng những giọt lệ tủi hờn
Đừng nuối tiếc khoảng xuân thời...đã mất

Dù tim con, nỗi buồn đau chất ngất
Mắt môi mờ theo ngấn lệ thời gian
Tóc pha sương với ngày tháng mỏi mòn
Con vẫn muốn ...con vẫn còn rất trẻ

Để con được một lần con sống lại
Thuở xuân xanh mắt biếc với môi hồng
Ước mơ dào dạt trong lòng
Tình quân lý tưởng mặn nồng đón đưa...

Thượng Đế ơi!
Con chỉ là một linh hồn bé nhỏ
Sợ buồn đau, sợ ghét bỏ của thế nhân
Sợ cả đơn côi tiếp nối phũ phàng
Con sợ lắm...bởi bao lần gục khóc!

Một trái tim, một khối óc
Buồn rơi rồi trên mái tóc còn xanh
Đường thêu hoa dệt mộng đã không thành
Duyên với nợ...công danh đành lỡ dở.

Chân bước vội trên đường tình bỡ ngỡ
Hỏi đôi lời sỏi đá cũng làm ngơ
Để trái tim thơ lầm lạc dại khờ
Ngày xuất giá...mắt môi mờ ngấn lệ !!!

nguyễn phan ngọc an 
 San Jose - 2026

Chiều Ta Về

 

Ừ, ngàn lần hứa khơi ấm niềm tin
Lời yêu mến ta chả treo đầu lưỡi
Nỡ yêu ta cứ vin theo tiếng gọi
Cạn ly rồi để ta lạ thành quen.

Chả có gì người ngại bon chen
Ta vốn dĩ dạn đêm cùng gối lẻ
Người thì cũng đêm trường nát lệ
Vịn vào nhau mà sưởi ấm nụ cười.

Chiều ta về người cứ lại nhà chơi
Ly rượu thơm rót đầy khóe mắt
Nướng thời gian với ngọn đèn hiu hắt
Mắt tìm môi thêm lơi lả ánh nhìn.

Hà Nội, 07:15 ngày 25-05-2020
Đặng Xuân Xuyến


Hôm Nay Người Về


Nhập học chứng chỉ ''dự bị'' (Đại Học Khoa Học Sài Gòn) tháng 10/1974, chúng tôi là những Tân-Sinh-Viên cuối cùng của Việt Nam Cộng Hòa!

Mới hôm qua, còn mang tiếng ''học sinh'', hôm nay đã là ''sinh viên'', không biết người khác thì sao, nhưng tôi : thì tôi thấy tôi ''thế nào ấy'' ! 1 người bạn tôi , hớn hở khoe ''tao đậu Đà-Lạt rồi ''. Đà Lạt ở đây không phải là Đà Lạt mù sương, của những giọt cà phê Tùng, của những cô đầm Việt Nam ''Couvent'', của những chậu Lan Nhất Linh vv Mà là Đà Lạt của Phạm văn Phú, Trần văn Nhựt , của Nguyễn đình Bảo, Nguyễn chí Hiếu, của Bùi Quyền, Nguyễn Xuân Phúc, của Võ Ý, Lê văn Mễ vv Người bạn khác khoe đậu vào ''Phú Thọ'', vào Hàng Hải, vào Kiến Trúc vv Nghe thì mừng cho bạn nhưng '' nghĩ mình mình lại thêm ...lo nỗi mình''!

Lúc đó, tôi ham ''chơi'' (mơ mộng) hơn ham học! Sống xa bố mẹ, lên Đệ Nhất tôi đã ''bung'', đã thả ''mộng ngoài cửa lớp'', nói chi đến lúc là ''Sinh Viên''? ''Cậu'' muốn vào lớp hay vào cine là quyền của ''cậu'' vv

Tôi để ... râu mép (cho bớt ''nhí'') , để tóc dài (vừa phải thôi), tập uống cà phê, tập phì phèo điếu thuốc (!) Tôi học ... nhảy đầm với ông anh kế, theo các đàn anh , đi ''bùm'' ở Y, Dược, Luật, Marie Curie vv Sau này, đọc các bài viết về cái thời điểm ''Mỹ rút'' ấy, tôi thấy mình ''vô tư'' quá, ''nông nổi'' quá (Em hậu phương xin lỗi anh tiền tuyến!)
Và, để thay đổi không khí, tôi bắt đầu ''sáng tác'' nhạc (1/75)

Ca khúc đầu tay ''Hôm nay , người về'' ( mang nhiều âm hưởng ''nhạc trẻ'' đầu thập niên 70s) nói về tâm tư một cô bé lớp 12 (đệ nhất) tỉnh nhỏ, khi sắp gặp lại ''người'', một ''tân sinh viên'' (!) , về ''quê ăn Tết''. cái Tết cuối cùng của VNCH!

Xin gởi các anh chị, các bạn nghe, ''để nhớ một thời ta ... mới yêu'' !

BP

Buồn Vui World Cup 2026


Như vậy là vòng loại World Cup 2026 của 48 đội từ ngày 11 đến 27 tháng 6 đã kết thúc để 16 đội xách túi trở về cố quốc gồm: Haiti, Thổ Nhỉ Kỳ (đã thắng Hoa Kỳ 3 -2 ở phút 98), Tunisia, Jordan, Panama, Qatar (nước tổ chức World Cup 2022), Czechia, Cuaracao (đọc Curaxao), Iraq, Uzberkistan, Uruguay, New Zealand, Iran, Scotland, Ghana, Korea. Mỗi đội thua được lãnh 9 triệu đô tiền thưởng cộng với 2.5 triệu dành cho viêc ăn ở, tập dợt, di chuyển trong thời gian thi đấu.

Các đội thua phải rời sân đấu trở về quê nhà là điều không có gì phải đáng nói. Duy chỉ có một đội cần phải nhắc tới một tí cho đúng trường phái “lạm bàn”. Đó là đội tuyển của các đấng “A Da Tô La” là quốc gia Hồi giáo siêu cực đoan, siêu khủng bố Iran. Đội tuyển Iran nằm trong bảng G cùng với các đội Bỉ, Ai Cập và New Zealand. Cả ba lần ra quân Iran tuy có thể lực mạnh (húc giỏi) nhưng có thể vì quên chổng mông để đọc kinh Koran cầu nguyện nên chẳng ghi được bàn thắng nào. Ấy vậy mà khi đội tuyển phải “Come back to Teheran” thì đại diện nhà cầm quyền ra đón ở sân bay và dõng dạc tuyên bố cho thế giới biết rằng thì là… “CỜ Hoa và Fifa cố tình loại Iran ra khỏi các trận đấu kế tiếp…”. Đúng là ngôn ngữ “gây hận thù” và khích động cố hữu của đám con cháu nhà giáo chủ tối cao. Giữa thiên thanh bạch nhật trên các sân banh với trăm nghìn khán giả ngồi xem và vài chục triệu người xem truyền hình trực tiếp mà không thấy Iran đá lọt lưới dù chỉ một lần mà lại đổ thừa cho Mỹ Đế và Fifa thì không biết phải gọi là gì? – Chắc phải gọi theo kiểu mấy ông trùm xứ Đông Lào là “thế lưc thù định” mới đúng.

Được biết theo quy định về vấn đề an ninh quốc gia, Hoa Kỳ để đội Iran đóng bản doanh tại thành phố Tijiuana bên Mexico thay vì ở tiểu bang Arizona. Khi có trận đấu họ bay qua Mỹ (Los Angeles, Seattle…), đấu xong phải quay về Mexico ngay. Nên nhớ Iran và Hoa Kỳ đang diễn ra xung đột quân sự lẫn ngoại giao nên việc quy định về visa và di trú đều nằm trong tình huống đặc biệt mà Mỹ phải áp dụng. Đơn giản thế thôi! Nhưng cũng có điều thiệt thòi cho các cầu thủ Iran là không được lang thang trên các thành phố MỸ để xơi Big - Ba - Bi - Kiu và uống nước ngọt “refil” như du khách và cầu thủ các nước khác. Buồn năm phút phải không?

Những lần World Cup trước, sau vòng loại thì các đội được nghỉ ngơi hai ba ngày rồi mới vào vòng trong. Năm nay trận vòng loại cuối cùng giữa các đội thuộc bảng JKL ngày 27 thì bước sang ngày 28 đã bắt đầu các cuộc tranh tài ở vòng 32, mở đầu với trận giữa Canada và Nam Phi. Tôi lạm bàn (không phải luận bàn kiểu các nhà commentators về môn túc cầu, xin lỗi, xin nhắc lại: viết đến môn bóng tròn tôi luôn lưu ý là chớ có xài hai chữ “bóng đá” của mấy ông bắc kỳ bảy lăm). Nhớ mùa World Cup 2002 tôi đang cắm trại dài ngày trong rừng (trại họp bạn Hướng Đao) có một anh chàng than “ở trong rừng không có TV để xem bóng đá…” thì liền bị bạn trợn mắt nói ngay “anh hết chữ để nói rồi sao? Bóng đá là cái quái gì…”. Lạm bàn thêm: Chữ nghĩa thời Việt Nam Cộng Hòa thanh tao ý nghĩa vậy mà có rất nhiều vị Việt Nam ta nay đã bảy tám mươi tuổi hễ mở miệng ra là “bức xúc, sự cố, đảm bảo, dự kiến, khả năng trời mưa, con bò bị bệnh có khả năng chết…” kể cả các bậc viết văn làm báo, xướng ngôn viên, MC nhà nghề ở hải ngoại…

Tôi là kẻ ghiền môn bóng tròn từ bé nên đã không bỏ trận nào chiếu trên màn ảnh ti vi. Suốt thời gian World Cup tôi thu xếp và giải quyết mọi việc trước khi ngồi trước màn ảnh suốt chín mươi phút mỗi trận đá. Hơn thế nữa, người ở chung nhà với tôi cũng rất điệu đàng dành cho tôi thời gian “ngồi thiền” trước màn ảnh, không nhờ vả hay sai bảo chuyện gì cả. Tuy chỉ một mình ngồi xem nhưng khi thấy những pha gây cấn hay những lúc trái banh bắn vào lưới tôi bèn đứng bật dậy và mồm la “dô… dô…”. Hoặc lúc trái banh xém lọt lưới tôi cũng há hốc mồm nuối tiếc y chang như anh cầu thủ đá hụt quả banh vào lưới, ôm đầu bứt tai. Lắm lúc “bề trên” tôi cũng ngồi xem và tôi có dịp giải thích những đường banh, lối đá, thế nào là phạt góc, thế nào là phạt đền, thế nào là phạt vàng thẻ đỏ… Tôi cũng chỉ mặt (trên màn ảnh) một số cầu thủ nổi tiếng như Mbappé của Pháp, Lione Messi của Argentine, Ronaldo của Bồ Đào Nha. Đặc biệt ba cầu thủ Mỹ mang số 10 Christian Pulisic (tiền đạo) và số 20 Folarin Balogun (tiền đạo), số 8 Weston Mc Kennie (tiền vệ). Tôi còn giải thích cho người nhà tôi nghe mấy chữ thường xuất hiện trên màn anh như FiFa (Fédération International de Football Association/Liên đoàn bóng tròn quốc tế, thành lập năm 1904 có 200 thành viên) và chữ VAR (Video Assistant Referee/video trợ giúp trọng tài xem lại các lỗi của cầu thủ như việt vị, chơi xấu bị thẻ vàng thẻ đỏ…) Mười ngày đầu tiên diễn ra từ ba đến bốn trận đấu mỗi ngày nhưng từ 20 tháng sáu trở đi mỗi ngày có đến những năm sáu trận đấu. Mexico và Canada là hai quốc gia cùng với Hoa Kỳ đứng ra tổ chức World Cup nên những lần đội Mexico và Canada ra quân thì đều diễn ra ngay tại sân nhà của họ; Mexico có ba sân ở ba địa điểm: Mexico City có sức chứa 85 ngàn người, sân Monterey có 53 ngàn chỗ ngồi và sân Guadalajara chỉ có 49 ngàn khán giả. Canada có hai sân, ở Toronto có 45 ngàn chỗ ngồi và Vancouver chứa có 54 ngàn khán giả.

32 đội đang sửa chân nắn giò và chuẩn bị tinh thần để tiếp tục chạy trên sân cỏ và hàng triệu triện khán giả trên địa cầu đang mong chờ những pha gây cấn sẽ diễn ra trên sân của Mexico, Canada và Hoa Kỳ. Đó là chuyện tương lai của vài ngày tới nên chưa dám bàn vội. Giờ xin điểm qua đôi điều liên quan đến World Cup.

Trong 48 đội tuyển quốc gia thi đấu World Cup ngoài các nước lớn (về đá banh) ai cũng biết, năm nay xuất hiện vài nước nhỏ khiến tôi chú ý với cái tên lần đầu dự giải World Cup là quốc đảo Curacao (chữ C trong chữ cao có dấu móc phía dưới gọi là cedilla và đọc là Curaxao - âm tiếng Pháp và Bồ Đào Nha). Đây là một hòn đảo thuộc vùng Caribean nằm gần bờ biển phía bắc Venezuella. Năm 2010 Curaxao trở thành một lãnh thổ tự trị trong vương quốc Hòa Lan, không phải là một quốc gia độc lập nhưng có chủ quyền riêng. Curaxao có diện tích 444 km vuông và dân số chừng 150 nghìn người. Trước kia Curaxao là thuộc địa của Tây Ban Nha nhưng bị Hòa Lan chiếm từ thế kỷ thứ 17. Đội banh của Curaxao tuy nhiều cố gắng nhưng đã mang ba lô trở về nước sau vòng loại. Trong trận gặp Ecuador thủ môn của Curaxao là Eloy Room chứng tỏ là một thủ môn xuất sắc, mười lần đẩy banh không cho vào lưới.

Quốc gia thứ hai cũng dự giải lần đầu là Uzberkistan thuộc vùng Trung Á nổi tiếng với “Con Đường Tơ Lụa” nối liền Á Châu và Âu Châu ngày xưa, có nhiều công trình kiến trúc Hồi giáo tráng lệ. Thế kỷ thứ XIV Uzberkistan là trung tâm của đế chế Timur (Tamerlane). Từ 1942 đến 1991 thuộc Sô Viết nhưng từ ngày 31 tháng 8 – 1991 tuyên bố độc lập khỏi Sô Viết. Diện tích 449.000 km vuông và dân số 37 triệu người. Uzberkistan lần đầu tiên dự World Cup nhưng cũng cùng chung số phận với Curaxao là rời các sân cỏ để trở về nước.

.

Thêm một quốc đảo nhỏ lần đầu dự World Cup là Cape Verde (hoặc Cabo Verde) nằm cách bờ tây Phi Châu chừng 500 km gồm 10 đảo lớn và nhiều đảo nhỏ. Cape Verde được Bồ Đào Nha khám phá vào thế kỷ thứ XV để lập khu định cư biến Cape Verde thành trung tâm thương mại vùng Đại Tây Dương. Ngày 5 tháng 7 – 1975 Cape Verde đã giành được độc lập từ Bồ Đào Nha. Quốc đảo có diện tích 4, 033 km vuông với khoảng 600 ngàn dân cư. Cape Verde sau vòng loại đã được vớt vào vòng 32 để đấu với ông khổng lồ Argentine vào ngày 3 tháng 7 sắp tới.

Vì tính hiếu kỳ, thích tìm hiểu và nhân mùa World Cup tôi lại có dịp biết thêm vài quốc gia – đặc biệt các quốc gia nhỏ bé ít ai quan tâm đến như ba quốc gia kể trên.

Nói đến đá banh là nói đến sân cỏ. Hồi xưa còn bé tôi thường nghe hai chữ “ra sân cỏ” để chỉ việc tranh tài giữa các đội banh với nhau. Dĩ nhiên là đá trên sân cỏ. Sân cỏ ở đây là sân có thiệt, tức là cỏ tự nhiên chứ không phải loại cỏ giả như bây giờ ở các quốc gia coi môn bóng tròn là môn thể thao chính. Các sân vận động Việt Nam ngày xưa (thời Việt Nam Cộng Hòa) đều là sân cỏ thiệt và hồi ấy ít ai nghĩ tới chuyện phải chăm sóc các sân cỏ nên khi xem đá banh, khán giả thường thấy những khoảng lớn trong sân đã không còn cỏ, lý do là những khoảng đó là nơi mà các cấu thủ đôi bên thường quần nhau để giành banh khiến có bị “dầy xéo” đến biến mất, chỉ còn những khoảng đất đen. Đặc biệt là trong vòng cấm địa của cả hai khung thành. Cỏ nơi đây càng bị “dầy xéo” dữ dội hơn khiến không còn một mụn cỏ nào.

Theo quy định của FiFa thì các sân dùng cho để tranh tài World Cup đều phải là sân cỏ thật tức là cỏ thiên nhiên chứ không phải cỏ nhân tạo. Ở một số sân người ta có thể xử dụng loại “cỏ lai” (hybrid grass) là những sợi cỏ nhân tạo để làm tăng độ bền. Chi phí sân cỏ theo tiêu chuẩn của FiFa không hề nhỏ. Thông thường việc trồng cỏ kết hợp với hệ thống thoát nước, tưới tự động và đôi khi có cả hệ thống sưởi dưới mặt cỏ có thể tốn từ một đến ba triệu đô cho mỗi sân. Với những sân làm bằng loại “cỏ lai” chi phí là từ ba đến năm triệu đô. Các sân cỏ này phải được chăm sóc thường xuyên và thay cỏ những chỗ bị hư với tổn phí từ hai trăm đến năm nghìn đô la mỗi năm. Tôi xem một số trận đấu nơi có thời tiết nóng trong mùa này như các sân ở Mexico, sân ở Arlington và Houston của Texas thì trong mười lăm phút nghỉ giải lao thì thấy các vòi nước tự động phun để tưới cỏ và làm mát sân.

Chính quyền Hoa Kỳ cho biết số người ngoại quốc xin visa vào Mỹ để xem các trận đá banh là hơn một triệu hai trăm nghìn người và bảy triệu lượt vào sân xem đấu, đông nhất là những người đến từ Âu Châu, sau đó là các nước trung nam Mỹ. Dĩ nhiên là họ đến để cổ vũ cho các đội nhà. Chẳng những đến để xem đá banh mà đây còn là cơ hội cho số người đông đảo này đến Mỹ để có dịp đến nhiều nơi trên đất Mỹ từ đông sang tây, từ bắc xuống nam. Theo báo chí, truyền hình Mỹ thì khán giả ngoại quốc đều nhận xét các sân vận động ở Mỹ rất hiện đại và đầy đủ tiện nghi phục vụ khán giả. Họ đã có mặt tại các thành phố Atlanta (Georgia), Boston (Massachutsetts), Dallas & Houston (Texas), Kansas City (Missouri), Los Angeles & San Francisco (California), Miami (Florida), New Jersey & New York, Philadelphia (Pennsylvania), Seattle (Washington). Tiểu bang New Jersey và New York nằm kế bên nhau nên FiFa chọn sân vận động MetLife ở thành phố East Ritherford của New Jesey, dân của cả hai tiểu bang đều có thể đến sân vận động dễ dàng. Dân ngoại quốc trước hoặc sau khi xem các trận đấu có thể ghé thăm thành phố lớn nhất nước Mỹ là New York City.

Thời gian trước đây tôi và vài anh em bảo nhau: “Thế nào cũng phải đi xem một vài trận World Cup 2026” cho đến khi thấy giá vé vào cửa thì mới giơ hai tay đầu hàng có nghĩa là không thể nào có đủ tiền để vào xem nên đành phải ngồi nhà dán mắt vào màn ảnh nhỏ để trực tiếp theo dõi các trận đấu và cũng bày tỏ được sự buồn vui sau các trận thắng thua. Tôi xem trên hệ thống truyền hình của đài Fox. Có hôm Fox không chiếu vài trận thì quay qua bắt đài Telemundo nói tiếng Tây Ban Nha để xem. Thế là tôi xem gần đủ các trận vòng loại. Việc hệ thống truyền hình Fox và Telemundo chiếu trực tiếp là họ đã mua bản quyền với Fifa để độc quyền chiếu. Đài Fox đáng lẽ phải bỏ ra bạc tỷ để mua bản quyền nhưng nay chỉ trả khoảng nửa tỷ đô. Lý do là World Cup thường diễn ra vào mùa hè (tháng 6 -7) nhưng World Cup 2022 ở Qatar diễn ra tháng 11 vì thời tiết khắc nghiệt của mùa hè nên Fox mất một số doanh lợi trong quảng cáo của mùa Football tại Hoa Kỳ. Vì vậy năm nay FiFa không mở đấu giá mà cho Fox đặc biệt giá rẻ. Nếu FiFa cho đấu thầu, giá có thể từ một tỷ đến một tỷ rưởi – theo các nhà thể thao chuyên nghiệp. Ngoài Fox cũng có hệ thống đài Telemundo cũng trả tiền bản quyền để được trực tiếp chiếu tại Mỹ vì có số người nói và nghe tiếng Tây Ban Nha tại Mỹ có đến vài chục triệu người. Các nước khác cũng phải bỏ tiền mua bản quyền cho dân họ xem như Mexico, Canada, Tây Ban Nha, Anh, Pháp, Đức, Brasil, Úc…từ vài chục triệu cho đến cả trăm triệu đô. Các quốc gia ở Á Châu cũng vậy, Bác Tập Cận Bình cứ kỳ kèo bớt một thêm hai thêm ba cho đến khi từ ba trăm triệu xuống đến sáu mươi triệu mới chịu xì tiền ra mà mua. Bác Tập đưa ra lý do là “các cầu thủ nhân dân yêu mến của ngộ không được vào Wồ Cúp 2026 nên ngộ đâu cần pỏ ra diều tiền để mua cái pản quyền há…”. FiFa cũng thông cảm cho bác Tập. Thôi thì dớt được đô nào hay đô nấy…dễ gì ăn tiền của mấy chú Ba…



Riêng người xứ Đông Lào có hình chữ S thuộc loại chịu xem đá banh nên cũng bấm bụng chi tiền để mua bản quyền chiếu trực tiếp các trận đấu. Theo FiFa thì đài VTV năm 2002 mua với giá một triệu đô; năm 2006 là hai trệu, 2010 là 2.7 triệu; 2014 là 7 triệu; 2018 là 12 triệu; 2022 là 15 triệu và 2026 là 16 triệu. Luận ra rằng: vật giá leo thang trên toàn cầu nên bản quyền FiFa bán ra cũng phải leo thang cho phù hợp với tình hình tài chánh của các quan đầu nậu FiFa. Theo ước tính World Cup 2026 sẽ thu vào mười một tỷ đô la. Nói thêm một chút về nước hình chữ S: Nhà nước năm nào cũng kêu réo các doanh nghiệp tư nhân, các nhà có lòng từ thiện “bắt buộc” phải hùn tiền với nhà nước để mua bản quyền trong khi nhiều quan lớn quan bé thi nhau bỏ túi hàng tỷ đô. Nhưng nói đi nói lại cũng phải thừa nhận rằng: nhờ nhà nước kêu gọi hùn vốn (để mất toi luôn) cho vài chục triệu dân nghèo thức khuya để coi đá banh cũng OK lắm rồi…

Tin mới nhất hôm nay cho hay là FiFa và Hoa Kỳ vừa triệt phá bốn trăm (400) cơ sở truyền hình và trang web phát hình lậu các trận World Cup 2026 mà không có bản quyển. Tức là vi phạm luật bản quyền. Nhiều quốc gia đã bị phát hiện trong đó có cả Nga, Ba Lan. Rumani, Croatia, Colombia…Chuyện các nước này có phải bồi thường hay không thì chưa biết…

Thời gian 17 ngày của vòng loại giới truyền thông báo chí Mỹ phải nói là bám sát và theo dõi những người ngoại quốc vào Mỹ xem đá banh, đặc biệt là người từ các nước Âu Châu và họ đã ghi lại một số nhận xét thú vị từ những khán giả này sau khi họ đặt chân tới Mỹ với những điều “tai nghe mắt thấy”. Tôi xin trích một đoạn sau đây đã đọc được và không có lời lạm bàn nào thêm. Bài báo nguyên văn như sau:

NHỜ WORLD CUP 2026: NƯỚC MỸ ĐƯỢC MINH OAN, DÂN CHÂU ÂU MỚI BIẾT ĐÃ BỊ TRUYỀN THÔNG TẨY NÃO

Hiệp Định Cư
June 25, 2026

Du khách quốc tế sốc văn hóa vì nước Mỹ quá khác trên truyền thông FIFA World Cup 2026 đang diễn ra vô cùng sôi động tại Bắc Mỹ, và bên cạnh những trận cầu, có một làn sóng khác cũng đang càn quét mạng xã hội một cách chóng mặt. Đó là hàng loạt video của các YouTuber và du khách quốc tế đến từ Châu Âu, Nhật Bản, Scotland... lần đầu đặt chân đến Mỹ để xem đá banh. Điều bất ngờ là thay vì phàn nàn, họ liên tục đăng tải những clip bày tỏ sự ngạc nhiên, thậm chí thừa nhận bản thân "đã bị truyền thông quê nhà đánh lừa" bấy lâu nay.

Những thành phố như Dallas, Houston hay Atlanta đang chứng kiến một cuộc "minh oan" văn hóa đầy thú vị từ chính những trải nghiệm mắt thấy tai nghe của hàng triệu du khách.

Từ cú sốc văn hóa tại... trạm xăng và siêu thị. Đối với nhiều du khách Châu Âu, những tiện nghi hằng ngày của người Mỹ lại trở thành những "kỳ quan" thu nhỏ khiến họ phải trầm trồ:

Trạm dừng chân Buc-ee's: Nhiều YouTuber (như FreddyDE của Đức) khi thực hiện chuyến road trip qua miền Nam nước Mỹ đã ví trạm xăng này như "Disney World". Quy mô khổng lồ, hàng chục cột bơm, sự sạch sẽ và bạt ngàn đồ ăn lưu niệm bên trong hoàn toàn nằm ngoài tưởng tượng của họ.

Những "đại siêu thị" như Costco, H-E-B: Hệ thống đường xá rộng thênh thang, xe bán tải (pickup truck) cỡ lớn, những chiếc xe đẩy siêu thị khổng lồ và hệ thống điều hòa mát mẻ ở khắp mọi nơi đã tạo nên một định nghĩa hoàn toàn khác về sự tiện nghi và quy mô.

Khẩu vị Mỹ: Khi đồ ăn không chỉ là "Fast Food".Truyền thông quốc tế vốn thường gắn mác ẩm thực Mỹ là nghèo nàn hoặc kém chất lượng. Thế nhưng, World Cup 2026 đã đưa du khách đến với thế giới ẩm thực bản địa phong phú:

Trải nghiệm thực tế: Những món ăn đặc sản như BBQ Texas, bánh mì kẹp Whataburger, Tex-Mex, chicken-fried steak hay ăn sáng tại Waffle House liên tục xuất hiện trên các video.

Sự hào phóng: Khái niệm "soda refill miễn phí" (lấy thêm nước ngọt không tính tiền) và những phần ăn với kích thước "size Mỹ" nhưng giá cả lại cực kỳ phải chăng đã khiến không ít người xem từ Anh, Ireland hay Nhật Bản phải kinh ngạc.

 
Con người và tinh thần Mỹ: Sự thân thiện xóa tan định kiến

Trước khi đến, không ít người lo ngại về những tin tức tiêu cực trên báo chí liên quan đến bạo lực hay chia rẽ chính trị. Tuy nhiên, thực tế tại các thành phố diễn ra World Cup lại mang đến một bầu không khí hoàn toàn khác:

Sự hiếu khách: Du khách liên tục chia sẻ về sự cởi mở, thân thiện và nhiệt tình của người dân bản xứ khi họ cần chỉ đường hoặc tiếp xúc.

Lòng tự hào: Tinh thần cộng đồng, hình ảnh lá cờ Mỹ xuất hiện khắp nơi và cách người dân hát vang quốc ca đầy xúc động đã chạm đến trái tim của nhiều người, tạo nên một góc nhìn rất nhân văn và bình yên về xã hội Mỹ.

Góc nhìn đa chiều từ một kỳ đại hội thành công

Xu hướng các video "World Cup Fans Discover They've Been Lied To About The USA" đạt hàng triệu lượt xem không chỉ là niềm vui của người dân Mỹ khi văn hóa quốc gia được đón nhận, mà còn là minh chứng cho thấy: Trải nghiệm thực tế luôn có sức mạnh đập tan mọi định kiến.

Nước Mỹ, với tất cả sự rộng lớn, hào nhoáng và cả những góc mộc mạc của mình, vẫn luôn giữ vững vị thế là một trong những điểm đến hấp dẫn và đáng sống bậc nhất thế giới. Kỳ World Cup 2026 này không chỉ là một ngày hội thể thao, mà thực sự đã trở thành một cầu nối văn hóa tuyệt vời, đưa thế giới đến gần và thấu hiểu nước Mỹ một cách chân thực nhất.

NGUỒN: https://www.facebook.com/hiepdinhcu/posts/pfbid02ekUH19Lyqcmm8MPkjpUL3d7mR7p4tKK42PZVYzTiB7veG1TAbLmwWKdsr1DzJpt

Đoạn cuối bài viết này xin nói chuyện các kỷ vật World Cup 2026 thấy quảng cáo và bày bán ở các cửa hàng thể thao như Academy, siêu thị Costco, chợ Walmart…với các món áo, mũ, khăn, giày vớ có logo chính thức của World Cup. Costco và các chợ đều có bán những chai rượu vang và beer World Cup. Tôi, với số lương hưu rất khiêm nhường nhưng cũng bỏ ra chút đỉnh để mua vài chiếc áo World Cup mặc ngồi xem đá banh; mua bài chai vang và vài xâu beer để nhâm nhi một mình cũng thấy mình tận hưởng được cái thú vui xem đá banh.

Còn nhiều chuyện liên quan đến World Cup 2026 nhưng đành phải để sau 3 giờ chiều, giờ miền đông Hoa Kỳ ngày 19 tháng 7 mới viết tiếp. Ngày đó sẽ diễn ra trận chung kết xem ai cuỗm được chiếc cup vàng 18 karat. Được thấy luôn những nụ cười và những giọt nước mắt của hai đội thắng – thua trong ngày này.


Phong Châu 
 Ngày 28 tháng 6 – 2026



Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2026

Huyền - Nhạc & Lời: Thanh Trang - Hòa Âm Phối Khí : Đức Thịnh & Vĩnh Quốc - Tiếng Hát: Thu Vàng

Nhạc & Lời: Thanh Trang
Hòa Âm Phối Khí: Đức Thịnh & Vĩnh Quốc
Tiếng Hát: Thu Vàng


Thành Kính Tiễn Đưa Ca Sĩ Đèo Văn Sách - Phương Hoa, Minh Thúy

 

Thành Kính Tiễn Đưa Ca Sĩ Đèo Văn Sách

Kính tiễn Danh ca biệt thế trần
Đời người sinh tử tựa phù vân
Mới đây chốn chốn yêu tài nghệ
Giờ đã nơi nơi khóc mãn phần
Con cháu lòng đau, đau phụ tử
Bạn bè dạ xót, xót hiền nhân
Vô thường khó tránh mong dừng thảm
Cực Lạc người về hưởng phước ân.

Phương Hoa
 JUN 25, 2026
***
Kính chia buồn đến tang gia . Xin góp lời nguyện cầu đến hương hồn ca sĩ Đèo Văn Sách sớm về miền Tịnh Độ 

Tiễn Đưa  Nhạc Sĩ Đèo Văn Sách

Người đi bỏ lại cõi hồng trần
Cánh Nhạn xa lìa ẩn bóng vân
Thủa ấy cung đàn vui số phận
Mùa đây tiếng hát bặt yên phần
Chiều buông quạnh quẽ đưa từ phụ
Gió buộc im lìm tiễn quý nhân
Tử biệt phân ly đời nhạc sĩ
Âu sầu bạn hữu nặng tình ân
 
Minh Thúy TN
Tháng 6/26/2026

Tiếc, Nhớ Ca Nhạc Sĩ Đèo Văn Sách - Hồng Thủy

  


Ca Nhac sĩ ĐÈO VĂN SÁCH và hiền thê KIM PHỤNG là cặp vợ chồng rất dễ thương, hiền hòa, được mọi người quí mến ở vùng HOA THỊNH ĐỐN. Riêng với tôi, SÁCH PHỤNG thân tình như chị em trong nhà. Tôi thân với chị ruột KIM PHỤNG là TUYẾT LÊ vợ HQ Trung Tá ĐINH VĨNH GIANG từ hồi ở VIỆT NAM. Anh GIANG rất thân và quí mến ông xã HQ của tôi như một người anh ruột.
Ngay từ năm mở đầu tổ chức chương trình NHỮNG NGÀY THÁNG KHÔNG QUÊN vào dịp mỗi tháng 4 ĐEN và mỗi MÙA THU trong chương trình NHẠC THÍNH PHÒNG. SÁCH PHỤNG luôn dành cho tôi những tình cảm rất đặc biệt.

Biết tôi có một số THƠ được các NHẠC SĨ phổ nhạc. SÁCH PHỤNG luôn chọn bài hát của tôi cho góp mặt trong Chương Trình. Dù có lần tôi đi xa nên không có mặt trong ngày tổ chức, bài hát của tôi vẫn được ưu tiên trình diễn. Chưa một buổi Tổ chức VĂN NGHỆ nào của SÁCH PHỤNG mà thiếu bài hát của tôi. Ngoài ra tôi còn may mắn được SÁCH PHỤNG hát cho tôi rất nhiều bài. SÁCH là người đầu tiên hát bài HOA VÀNG NĂM ẤY, Thơ của tôi do Nhạc Sĩ TỪ CÔNG PHỤNG phổ nhạc và sau đó còn trình diễn rất nhiều lần trong các buổi Tổ chức của Cộng đồng và đã nhờ NHẠC sĨ HOÀNG KHẢI NHAN làm cả YOUTUBE nữa.

KIM PHỤNG rất thích bài hát XUÂN VIỄN XỨ của tôi do Nhạc Sĩ NGUYỄN ÁNH 9 phổ nhạc. PHỤNG hát nhiều lần, hát rất hay và truyền cảm trong các buổi Họp mặt bạn hữu và được chị KIỀU OANH đưa lên YOUTUBE.
SÁCH PHỤNG rất quí vợ chồng tôi nên khi ông xã HQ BÙI CỬU VIÊN của tôi qua đời, SÁCH PHỤNG đã nhờ chị KIỀU OANH làm một YOUTUBE ĐẶC BIỆT TƯỞNG NIỆM anh VIÊN với bài MỘT LOÀI CHIM BIỂN của NHẠC sĨ NGUYÊN VŨ qua tiếng hát thật hay và cảm động của cả hai vợ chồng. Chưa hết, giỗ đầu anh VIÊN, SÁCH PHỤNG làm thêm một youtube nữa với ca khúc HOA BIỂN của NS ANH THY. Ngày giỗ năm thứ 2 SÁCH PHỤNG lại làm một YOUTUBE nữa với bài hát SAO RƠI TRÊN BIỂN của NS NGUYÊN VŨ do hai người song ca. Tất cả YOUTUBE đều do bàn tay tài hoa của chị KIỀU OANH THỰC HIỆN. Xin CÁM ƠN chị KIỀU OANH rất dễ thương và thật nhiệt tình với bạn hữu.

Quả thật tôi mang nợ SÁCH PHỤNG rất nhiều, những cảm tình SÁCH PHỤNG dành cho tôi quá sức tràn đầy. Nằm trong bệnh viện mà SÁCH còn nhớ đến tôi. Trước khi SÁCH mất một tuần, PHỤNG gọi cho tôi nói: "chị ơi tự nhiên hôm nay anh SÁCH nhắc đến chị, anh ấy hỏi em chị có khỏe không." Rồi PHỤNG tâm sự thêm: rất buồn vì BS nói có thể SÁCH không qua khỏi. Tôi nghe vừa ngạc nhiên vừa xúc động, tôi không ngờ SÁCH bệnh nặng quá vậy. Sách ra vào nhà thương rất nhiều lần nhưng rồi lại khỏe lại. Lần này tôi cũng tưởng như những lần trước, không ngờ BS lại nói như vậy. Tôi vội vàng tìm cách đi thăm SÁCH ngay. Tôi nói "tìm cách", vì tôi ở MAYLAND rất xa nhà thương, chưa bao giờ tôi lái xe một mình vào đó, nhà thương FAIRFAX quá to lớn, bãi parking rộng mênh mông. Tôi rất sợ vào mê hồn trận, đi một mình không biết đâu mà mò ( nhà quê quá phải không quí vị ? ). Tôi gọi cho người bạn ở gần nhà thương, xin đi cùng dẫn đường cho tôi vào thăm SÁCH. Số tôi xui, người bạn trả lời mới đi thăm SÁCH rồi. Tôi không hỏi được ai đi cùng nên đành phải nhờ con trai chở tôi đi, dù biết cháu rất bận.

Hai mẹ con đi thăm SÁCH, tôi rất mừng là trông SÁCH vẫn vui cười tỉnh táo. Tôi buồn trong lòng vì PHỤNG đã cho biết BS nói rõ là các bộ phận đều không hoạt động nữa rồi và chắc chắn SÁCH sẽ ra đi. Tôi nắm hai tay SÁCH thật lâu, nhìn SÁCH cười mà ứa nước mắt khi nghĩ đến lúc SÁCH sẽ nằm bất động vĩnh biệt mọi người. Tôi quá xúc cảm đưa hai bàn tay ôm lấy khuôn mặt SÁCH nói trong nghẹn ngào : SÁCH phải đọc kinh cầu xin CHÚA cho mau khỏe để còn lo Tổ chức Buổi Thính Phòng MÙA THU chứ. Không biết trong lòng SÁCH có ngạc nhiên khi bỗng dưng hôm đó tôi có cử chỉ thân mật như vậy, chỉ thấy SÁCH cười thật tươi và hỏi tôi: Chị chọn bài đi, chị thích hát bài nào? Tôi cũng cố cười: Bài HOA VÀNG NĂM ẤY vì HOA VÀNG là hoa của MÙA THU. SÁCH lại cười và nói: em cũng thích bài đó. Tôi nói tiếp theo: Lần này hát bài NGUYỄN ÁNH 9 phổ nhé, lần trước hát bài của TỪ CÔNG PHỤNG rồi ( một bài Thơ mà tôi may mắn được hai NS nổi tiếng phổ nhạc )SÁCH gật gù: Chị lại muốn nhờ SĨ TUẤN hay đổi người khác? Tôi trả lời: Ca sĩ thì tùy SÁCH chọn chứ.

Tôi không tưởng tượng được tôi đang nói chuyện với một người sắp ra đi mãi mãi. Tôi quay vội đi vờ nói chuyện với PHỤNG để SÁCH không nhìn thấy nước mắt tôi sắp trào ra.
Như vậy đó, tôi đã nói chuyện lần cuối với SÁCH trong cảm giác thật buồn của một người đang đóng kịch thật nhuyễn. SÁCH ƠI, Chả còn lần nào cho chị được SÁCH chọn CA SĨ và sắp xếp Chương trình bài hát của chị nữa đâu. Cám ơn những cảm tình quí hóa suốt bao nhiêu năm nay SÁCH PHỤNG dành cho chị và anh VIÊN. Mong SÁCH sẽ gặp anh VIÊN để anh VIÊN cám ơn SÁCH dùm chị. Chị không thể nói lời CÁM ƠN với SÁCH để cố đóng cho trọn vai trò kịch sĩ, cho SÁCH có được chút niềm vui cuối cùng là tưởng như cuộc sống còn dài bên người thân. Xin CHÚA đưa linh hồn SÁCH về nước THIÊN ĐÀNG.
VĨnh biệt SÁCH. Không riêng Chị mà chắc chắn nhiều người quen biết sẽ tiếc nhớ SÁCH vô cùng.

Thân mến
Chị Hồng Thủy

Ân Tình Thiên Thu



Hai mùa mưa nắng quê mình
Đi thương về nhớ ân tình mênh mông
Đường trần ai biết tâm đồng
Cội nguồn sữa mẹ tiên rồng còn nguyên

Đào hoa mai mối thiên duyên
Hờn mưa giận nắng sầu riêng sao chờ
Đơm hoa mộng kết trái mơ
Chung dòng giao cảm động thơ ngây hoài

Hương nguyền bốc lửa liêu trai
Trăng non gội tóc gió bay áo nhìn
Mưa thương nắng nhớ chân kinh
Vòng hoa chúc tết cùng mình thăng hoa

Nõn nà ngà ngọc tình ca
Đồng tâm giao cảm ao nhà hóa thơ
Vô cùng vô tận vô bờ
Nghìn xưa thề hứa bây giờ thiên thu...


MD.10/28/16
LuânTâm
 

Người Có Hai Quê Hương



1/-

Mỗi cuối năm tôi thường đi Việt Nam để hưởng không khí Tết âm lịch cùng với đại gia đình: các anh chị em, cháu và thân quyến, bạn hữu.
Để tả về chuyến đi Việt Nam thì có nhiều từ ngữ để sử dụng.
*a) Nếu là người ngoại quốc thì họ sẽ nói:
–Chúng tôi Đi Việt Nam vào thời gian nầy, và sẽ Trở-về nhà (hay Quay-về) vào thời gian này...
*b) Phần tôi, có ai hỏi thì tôi trả lời một cách vô thức:
– Tôi “Về VN” vào ngày…, và “Về Thuỵ Sĩ” vào ngày…

Tôi dùng từ ngữ Về cho cả hai lượt nhập cảnh và xuất cảnh Việt Nam.
Bởi tôi có hai quê hương.
Việt Nam là gốc rễ cội nguồn, là nơi chôn nhau cắt rốn, là nơi tôi mở mắt chào đời và lớn lên cùng gia đình bao gồm ông bà ngoại, ba má, các chị em. Là nơi tôi để lại rất nhiều kỷ niệm tươi đẹp nhất lẫn những kỷ niệm buồn đau của đời người.

Còn Thuỵ Sĩ là quốc gia từ năm 15,16 tuổi tôi đã mơ ước được sinh sống. Là nơi có phong cảnh thơ mộng lãng mạn đẹp như tranh vẽ. Không gian êm đềm thanh tịnh, quyền tự chủ tự quyết của người dân là ưu tiên hàng đầu (mỗi năm chúng tôi được trưng cầu dân ý không ngớt cho nhiều đạo luật. Hiện có một phong bì chứa 3 lá phiếu bầu đang nằm trên bàn chờ tôi biểu quyết OUI hay NON). Là quốc gia ít có xáo trộn xã hội lẫn chính trị, dân hiếm khi xuống đường biểu tình đòi quyền lợi nầy kia, chứng tỏ họ hài lòng với cuộc sống*

*Tôi phải dài dòng cắt nghĩa vậy để hiểu vì sao tôi nhận đây là quê hương của mình.

Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi…
(Quê Hương, thơ Đỗ Trung Quân)

Nhà thơ Đỗ Trung Quân nói quê hương chỉ có một, nhưng tôi không “thấy” như ông thấy.
Tôi biết rõ–bằng trái tim, tâm hồn, bằng lý trí–rằng mình có Hai Quê Hương.
Một quê hương Việt Nam là của phần-đầu-đời. Và một quê hương Thuỵ Sĩ là của phần-đời-còn-lại.
Nơi nào tôi cũng gắn bó thân thiết y như nhau. Đặt lên bàn cân thì ngang đều.
Không phải vì trên giấy tờ tôi mang quốc tịch Thuỵ Sĩ thì tôi Là-người Thuỵ Sĩ nếu như bản thân không chấp nhận, không hoà nhập vào xã hội mới.
Tôi không cắt nghĩa được tại sao tôi đã đem lòng yêu mến Thuỵ Sĩ lúc còn là cô gái 15,16 tuổi chứ không là quốc gia nào khác. Mặc dù tôi vô cùng may mắn hưởng một tuổi thơ an lành hạnh phúc bên ông bà ba má các chị em của mình.

Cô em gái kế thường đùa rằng chắc từ tiền kiếp tôi là công dân Thuỵ Sĩ lưu lạc sang Việt Nam. Em còn tưởng tượng có thể tôi là anh lính viễn chinh cho Pháp, chết trận. Sau đầu thai trở lại làm người bị mắc kẹt ở V N, nhưng lòng vẫn mang nặng tình hoài hương, lúc nào cũng mơ về cố quốc. Hơn nữa, từ nhỏ tôi rất thích ăn bánh mì, uống sữa mỗi sáng. Bây giờ vẫn thế, từ mấy chục năm không thay đổi. Ngoại trừ khi về thăm nhà thì tôi ăn uống theo kiểu Việt. Nhớ lúc chuẩn bị rời Việt Nam đi định cư, ba má nói tôi vốn có nhiều thói quen như dân Tây thì sống bên Tây là hợp lý rồi.

Sống hơn nửa đời người ở quê hương thứ hai, tôi vẫn giữ một tình cảm nồng nàn nguyên vẹn không hề sứt mẻ hay thất vọng. Với tôi, đây đích thực là nơi đáng sống.
Tôi vốn thích du lịch– để nhìn ngắm khám phá nhiều điều thú vị ở phương trời mới. Ý thích này cũng manh nha từ hồi con nít, được ươm mầm qua các Tạp Chí Thế Giới Tự Do in ảnh màu trên nền giấy trắng dày mà ba tôi mang về cho gia đình đọc. Cho hay những gì thuở nhỏ ta được hấp thụ từ gia đình, học đường, môi trường xung quanh sẽ ảnh hưởng đến nhân sinh quan, đến con đường mà ta sẽ đi khi lớn lên là vậy.

2/-

Trên quê hương thứ hai, cùng chồng đồng hành, ước mơ du lịch thế giới của tôi biến thành sự thật. Anh đã dẫn dắt tôi khám phá nhiều miền đất thú vị trên địa cầu.
Rồi hạnh phúc lứa đôi bị đứt đoạn. Chồng bỏ tôi mà đi về cõi vĩnh hằng. Thời gian thừa thãi tôi càng thực hiện các chuyến vân du nhiều hơn.

Tuỳ thời kỳ. Có những ngày tôi thích được yên tĩnh một mình một cõi, ngồi nhà đừng ai quấy rầy. Vây quanh là đống sách báo, và cái ipad, và hoa, và cây xanh, và các bức tượng do chồng điêu khắc. Những điều nhỏ nhoi đơn giản khiến tôi hạnh phúc, không cần tìm kiếm đâu xa.

Có những ngày hè nắng ấm tôi thích ra phố gặp gỡ chào hỏi nhân gian. Đi thêm “vài bước chân” là có thể nhìn ngắm phong cảnh rừng thông, cánh đồng hoa bồ công anh, hoa thuỷ tiên vàng rực, hoa cúc dại tim tím, hoa uất kim hương nhẹ nhàng rung rinh. Chọn một băng ghế ngồi dưới tàng cây che bóng mát, lắng nghe tiếng gió thổi qua chùm lá rì rào.

Lên non, xuống biển, vô rừng
Lặng nghe gió hát, mịt mùng cõi riêng
Ngồi đối bóng, dựa dốc triền
Lục lạo tâm thức, truy tìm bình yên

(Giọt Thiền, thơ Th.H)

Ở nhà đâu còn ai chờ đợi cho những bữa ăn, những cuộc chuyện trò, những chăm sóc lúc đau yếu nên ít khi tôi “ngự” một chỗ quá vài tháng. Nhịp sống mỗi ngày lập đi lập lại sáo mòn khiến lòng bồn chồn, chân chộn rộn như người lính chỉ chực chờ tiếng pháo lệnh để hăng hái xung trận. Thế là lập kế hoạch xách valise lên đường. Một tuần, vài tuần nơi này, hai tháng nơi kia, ba bốn tháng nơi nọ. Tự ví mình như phiến mây trời lãng du:

Còn bay mãi, còn bay hoài
Bởi em là phiến mây trời lãng du
Trôi lang thang trôi lững lờ
Tìm trong sương khói mịt mờ bóng ai…
…Bởi em là phiến mây trời
Hợp tan gió cuốn một đời mong manh (Th.H)

Nhìn vẻ ngoài tươi cười của tôi, ai cũng phán đoán rằng tôi là người may mắn trời ban, sống hồn nhiên vô tư lự. Hẳn trong đời chưa từng bị đau thương khốn khó dằn vặt, nếu có thì chỉ như một vết xước nhẹ ngoài da. Lầm hết. Chẳng qua là tôi giỏi giấu diếm mọi cảm xúc sầu bi, biết cách chế ngự không để cho nó quật ngã mình. Chỉ trưng ra phiến diện phù phiếm thường tình nhi nữ: rong chơi, làm dáng…

Chứ đâu biết tôi cũng:
 Nỗi đau chìm lặng đáy hồn/ Tim đem cất giữ vào trong ngăn sầu…
Tôi cũng: Đêm về khóc nụ hoa phai/ Nến tàn trăng lặn hình hài chơ vơ.
Tôi cũng: Bóng in vách hắt đèn vàng/ Tương tư đếm giọt thời gian một mình
Tôi cũng: Nghe tiếng lá rơi sầu lay lắt/ Khóc đến trăm năm lệ vẫn thừa
Tôi là: Ta tươi cười như kẻ đang yêu/ Dẫu thu phong lá rụng tiêu điều/ Ai hay lòng ta rừng hoang lạnh/ Cười cho đời bớt nỗi quạnh hiu (Th.H)

Tâm trạng trên, chỉ ai cùng hoàn cảnh– đang ngập tràn trong hạnh phúc–bỗng dưng nửa kia đột ngột rời bỏ ta đi không một lời trăn trối, mới thấu hiểu hết.

3/-
Tôi dành ưu tiên cho các chuyến về Việt Nam nhiều hơn các quốc gia khác. Nơi ấy tôi có một đại gia đình, có thân quyến họ hàng, có bạn hữu cũ và mới…

Đã quen sống trong sự tĩnh lặng an lành mát mẻ của thiên nhiên Thuỵ Sĩ, môi trường sống thân thiện, trật tự, tôn trọng tự do cá nhân. Nên thú thật lúc đầu về Việt Nam tôi khó chịu đựng âm thanh ồn ào của xe cộ lưu thông, loa phát hết công suất tiếng đàn nhạc giọng ca karaoke bất kể ngày đêm cộng vào sự nóng nực không khí ẩm khiến có cảm tưởng làn da nhớp nhúa dơ bẩn, thật muốn phát điên lên được.

Đi-về nhiều bận, tôi dần thích nghi. Tập gạt bỏ những bất như ý, những bất tiện, chỉ gạn lọc lấy những mặt tốt đẹp thì tôi thấy mình chịu đựng (hay chấp nhận) được. Mặc kệ những lưng áo bị thấm ướt, tóc dính bết, mặt mồ hôi tươm đổ chảy cả vào mắt. Mặc kệ những tiếng ồn như búa bổ điếc tai nhức óc, những giọng ca theo karaoke sai nhịp rổn rảng giữa trưa nắng 39, 40 độ C hay đêm khuya 11giờ, bất chấp giấc ngủ của người hàng xóm lân cận.

Tôi thấy tôi vui vẻ hạnh phúc giữa người thân: các anh chị em, cháu–hiển nhiên–;các họ hàng quyến thuộc; các bằng hữu cũ và mới. Có sợi dây luyến ái buộc kết tôi vào họ. Tôi cùng đùa vui, ăn uống, chuyện trò… sử dụng cùng một ngôn ngữ mẹ đẻ. Cùng ôn lại chuyện ngày xưa, cùng ngắm nhìn vật đổi sao dời hôm nay, cùng bàn luận về cuộc sống sắp tới, rồi kết luận:

“Sắc bất dị không, không bất dị sắc
“Sắc tức thị không, không tức thị sắc”
(Bát Nhã Tâm Kinh)

Để ta buông bỏ mọi cám dỗ trần gian, mọi chấp niệm sân si cho tâm bình yên tự tại. Làm sao để được như câu “Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến”*

*Nói thì hay mà thực hành thì quá khó. Làm sao mà “tâm bất biến” bàng quan cho được, chẳng hạn chứng kiến sự mất mát người thân. Lần về vừa qua, ngoài niềm vui hội ngộ, tôi còn phúng viếng 4 cái tang của người em họ, của bạn hữu mà họ bỏ thế gian ra đi đột ngột không hề báo trước, đa số tuổi đời vẫn còn trẻ trung còn khoẻ mạnh!

4/-

Trên đường đưa tôi từ Rạch Sỏi lên Saigon, chúng tôi cố tình đi ngang Lấp Vò để ngắm hàng trăm cây hoa phượng trồng ven quốc lộ 80 dài khoảng 4 km, cạnh dòng kênh Xáng. Dù đi nhiều lần, mà bảng hướng dẫn chỉ đường nay thay mai đổi không biết đâu lần nên em rể rẽ qua ngã khác. Chạy một đoạn lên cầu, nhìn xa xa ẩn hiện những tàng hoa phượng đỏ thắm tít tắp bên dưới, mới biết chạy lạc. Trước khi đi, đã dự tính sẽ dừng lại để ngắm hoa, thế mà bị lỡ. Chúng tôi tiếc hùi hụi, nếu tìm được lối rời khỏi xa lộ để vòng lại chắc phải mất 40,50 cây số. Cứ ngồi chắc lưỡi than tiếc quá, tiếc quá.

Chắc ông Trời thấu hiểu nỗi lòng chị em tôi hay sao ấy. Như phép lạ, xe đi hơn 10km bỗng thấy bên vệ đường có treo bảng báo phía trước có trạm xăng, mừng vui như trẻ được quà. Con đường bị ngăn ở giữa bởi các khối bê tông dầy nặng được mở lối để xe cả hai chiều đều ra vào trạm đổ xăng. Chúng tôi mượn lối ra (exit) đó quày đầu xe trở lại, chứ không thì đã chạy thẳng lên Saigon luôn.

Đầu tháng năm, thời kỳ hoa nở tròn đầy nhất, đẹp nhất. Chúng tôi hớn hở chọn góc cảnh ưng ý như có thể để thu hình các kiểu. Hơi tiếc là cây mọc cao, các cành hoa cách xa so với người đứng dưới gốc.

Lời các bài hát về hoa phượng văng vẳng bên tai:

*Nếu ai đã từng nhặt hoa thấy buồn
Cảm thông được nỗi vắng xa người thương
Màu hoa phượng thắm như máu con tim
Mỗi lần hè sang kỷ niệm
Người xưa biết đâu mà tìm…
(Nỗi Buồn Hoa Phượng, nhạc Thanh Sơn)

*Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi 18
Thuở chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu…
(Phượng Hồng, thơ Đỗ Trung Quân, nhạc Vũ Hoàng)

Sẽ thiếu sót nếu không kể về đoạn đường hoa bằng lăng tím từ cầu Lấp Vò đến cầu Phú Diệp B, hình như cũng kéo dài 4 km. Rồi nối tiếp mới đến đường hoa phượng từ cầu Phú Diệp B đến xã Vĩnh Thạnh. Lúc chúng tôi đi hình như hết mùa hoa bằng lăng nở (cuối tháng 4), chỉ còn lác đác vài nhánh hoa tim tím sót lại trên cành, thật tiếc. Không thì chúng tôi đã có bộ sưu tập hai loài hoa gợi thương gợi nhớ của thuở học trò, của mối tình đầu non dại ngây thơ.

Thanh Hà
La Chaux-de-Fonds, 27/05/2026

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2026

Nhớ Người Viễn Xứ - Sáng Tác: Nguyễn Văn Đông (1932-2018)& Lâm Tuyền (1922-1997) Phối Âm: Việt Hùng - Song Ca: Trần Đại Phước & Nguyễn Thành Vân

Sáng Tác: Nguyễn Văn Đông (1932-2018) & Lâm Tuyền (1922-1997)
Phối Âm: Việt Hùng
Song Ca: Trần Đại Phước & Nguyễn Thành Vân

Màng Chi Thế Sự


 
Mưa trên mui rạ, tiếng rào rào
Bỗng tạnh, bóng cò trắng vút cao
Dưới nước lăn tăn làn sóng gợn
Chân trời lững thững đám mây chao
Trăng lên đĩa bạc treo đầu núi
Thuyền đậu cầu dừa bắc cạnh ao
Ông lái buồn tình ca vọng cổ
Màng chi thế sự, chốn lao xao!

Duy Anh

23/6/2026


Thứ Năm, 25 tháng 6, 2026

Biển Cả (The Great Ocean) Thơ: Nga Thị Le - Nhạc: Magnolia Cao Tran Epics

Thơ: Nga Thị Le
Nhạc& Dịch: Magnolia Cao Tran

Nên Sầu Khổ Dịu Dàng - Nguyễn Tất Nhiên



Những kỷ niệm đời xin hãy còn xanh
(Có một ngày mình bỏ trường bỏ lớp
Anh cũng đi như luật định trời dành
Em cũng đi như luật định trời dành)

Nắng bờ sông như màu trang vở cũ
Thuở học trò em làm khổ ai chưa?
Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
Bàn tay xương cầm hờ hẫng văn bằng

Em hãy đứng trước gương làm dáng
Tự khen mình đẹp quá đi em
(Lỡ mai kia mốt nọ theo chồng
Còn đôi chút luyến lưu thời con gái)

Em hãy ra bờ sông nhìn nắng trải
Nhớ cho mình dáng dấp người yêu
(Lỡ dòng đời tóc điểm muối tiêu
Còn giây phút chạnh lòng như ... mới lớn)

Mình hãy trách đời nhau nhiều hư hỏng
Rồi giận hờn cho kỷ niệm đầu tay
Thu miên man không thấy lá vàng bay
Anh phải nói: buồn chúng ta màu trắng

Tình cứ đuổi theo người như chiếc bóng
Người thì không bắt bóng được bao giờ
Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng

Nguyễn Tất Nhiên
(1970 - Trích tập Thiên Tai)