
tiêu đề Nhãn
- BIÊN KHẢO
- CÂU ĐỐI
- CỔ THI
- GIA CHÁNH
- GIẢI TRÍ
- HÌNH ẢNH HỘI NGỘ
- HÌNH ẢNH NAY
- HÌNH ẢNH XƯA
- HỘI HỌA
- KHOA HỌC
- LƯU NIỆM
- LỊCH SỬ
- LỜI HAY Ý ĐẸP
- NHẠC
- SƯU TẦM
- SỨC KHOẺ
- THƠ
- THƠ CẢM TÁC
- THƠ DIỄN NGÂM
- THƠ DỊCH
- THƠ NHẠC
- THƠ PHỔ NHẠC
- THƠ SƯU TẦM
- THƠ TRANH
- THƠ TRANH NGHỆ SĨ
- TIN BUỒN
- TIN VUI
- VĂN
- VŨ HỐI THƯ HỌA
- VƯỜN THƠ VIÊN NGOẠI
- XƯỚNG HỌA
- YOUTUBE
Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2026
Mùa Xuân Đó Có Em - Nhạc Sĩ: Anh Việt Thu - Trình Bày: Kim Trúc
Trình Bày: Kim Trúc
Tết Nhớ Quê
Nhớ mùi bánh tét đậm đà nếp thơm.
Mẹ già sớm nắng chiều hôm
Cuối năm dõi mắt tha hương con về
Dẫu cho lưu lạc nhiêu khê
Sông chia tăm nhánh cũng về biển khơi.
Bằng Bùi Nguyên
Cánh Thư Xuân
Vòm trời xa lác đác hạt mưa rơi
Mây vần vũ gió chiều lên bão lớn
Và đêm nay là đêm tối giao thừa...
Em có nhớ những gì em đã hứa
Mang thơ xuân về rải khắp trần gian
Mang niềm vui mang hạnh phúc chứa chan
Hầu vá lại mảnh hồn hoang vỡ vụn !
Xuân rực rỡ cho tiết đông tàn lụn
Hoa mai vàng thay những giọt sương pha
Nàng xuân ơi ...nàng hãy đến bên ta
Ôi ...tuyệt mỹ, trời cho ta bỗng lộc
Đến đây em hỡi tấm thân ngà ngọc
Ru hồn ta vào giấc mộng liêu trai
Dáng em đi, ôi liễu yếu trang đài
Ta ngây ngất hỡi nàng xuân trong mộng
Em vẫn đến dù bão chiều gió lộng
Thân ly hương trên mảnh đất phù sa
Cách trở địa cầu em vẫn bước qua
Em là cả thiên đường...ta mong đợi
Rồi một sớm ta nghe buồn vời vợi
Nắng hạ hồng che khuất dáng xuân tươi
Đêm trở giấc tim ta buồn rười rượi
Ngày lang thang như kẻ mất tình nhân ...
nguyễn phan ngọc an
Xuân 2026
Mã Thi Kỳ 05 馬詩其五 - Lý Hạ
Lý Hạ sinh năm Canh Ngọ (740), cầm tinh con ngựa, nên thơ vịnh ngựa của ông ngụ ý vịnh chính đời ông. Ông dòng dõi Trịnh vương là tôn thất đương triều, khi còn nhỏ tuổi nhưng tài văn thơ đã sớm nổi tiếng, hiềm vì tên cha của ông lại trùng với húy của vua đang chấp chánh, nên ông không được thi tiến sĩ. Cha mất sớm, gia cảnh nghèo túng
大漠沙如雪,
燕山月似鉤。
何當金絡腦,
快走踏清秋?
Đại mạc sa như tuyết,
Yên sơn[1] nguyệt tự câu.
Hà đương kim lạc não,
Khoái tẩu đạp thanh thu?
Dịch nghĩa
Sa mạc mênh mông đầy cát trắng như tuyết,
Trăng hình móc câu trên núi Yên Nhiên.
Đến bao giờ mới được đeo cái rọ mõm thếp vàng,
Và được phi nhanh trong cảnh trời quang mây tạnh?
Tác giả tả cảnh sa mạc cát trắng mênh mông vùng biên giới tây bắc ngụ ý mong được vẫy vùng thoả chí và hình ảnh trăng lưỡi liềm treo trên núi Yên Nhiên ngụ ý mong được tin dùng để lập chiến công.
Chú thích: [1] Tức núi Yên Nhiên, nay thuộc ngoại Mông Cổ. Xưa, tướng quân Đậu Hiến tiến đánh Hung Nô đại thắng ở núi này, có khắc bia lưu niệm.
(Trích Thi Viện)
Thơ Ngựa Kỳ 5
1/
Sa mạc cát như tuyết
Yên sơn trăng lưỡi liềm
Khi nao vàng dát ngựa
Vó lướt đạp thu đêm
2/
Sa mạc tuyết trắng cát êm
Yên nhiên trăng khuyết lưỡi liềm chiếu soi
Khi nao dàm ngựa vàng mười
Phi nhanh vun vút thu trời tạnh quang
Lộc Bắc
Jan26
***
Thơ Ngựa Kỳ 05
1/
Sa mạc dường như tuyết
Yên nhiên trăng khuyết treo
Bao giờ thăng tiến chức
Mây tạnh lướt phi nhanh?
2/
Cát sa mạc ngỡ tuyết rơi
Một vầng trăng khuyết bên trời Yên Nhiên
Cơ hồ tiến chức lệnh truyền
Trời quang mây tạnh vội liền phi nhanh
Kim Phượng
Thơ Vịnh Chiến Mã
Phóng như bay khắp thảo nguyên xanh
Người thương, người mắng cái đồ ngựa
Trời tạo, trời ban đệ nhất danh
Dẹp ác trừ gian ơn đại hải
Vào sinh ra tử bậc hùng anh
Ô Truy nhào xuống sông theo chủ
Xích Thố bỏ ăn lúc mất thành
-Hạng Vũ thua trận tự vẫn, ngựa Ô Truy cũng nhào xuống sông chết theo chủ.
-Quan Công thất trận chết, thành Kinh Châu mất, ngựa Xích Thố cũng bỏ ăn chết theo chủ.
Xuân Đất Khách
Thao thức đêm dài gió buốt Đông
Cố nhân chia cách lệ đan dòng
Giao thừa tĩnh lặng trong phòng vắng
Xuân đến buồn hiu chẳng đóa hồng
Rảo bước cô đơn đời ảo mộng
Một mình lẻ bóng có như không
Tháng ngày hờ hững tình xa lạ
Thương nhớ làm chi đắng cõi lòng!
Mặc Khách
Xuân Viễn Xứ
Bây giờ là Tết Nguyên Đán. Tết của quê hương Việt Nam thân yêu. Đối với tôi, ngày đó mới thật sự được gọi là ngày tết. Tôi quả là bạc bẽo với nước Mỹ, một quốc gia đã mở rộng vòng tay đón tiếp gia đình tôi trong lúc bơ vơ, không cửa, không nhà. Nước Mỹ đã giúp chúng tôi làm lại cuộc đời mới, đầy đủ, vững vàng, thoải mái. Vậy mà tôi chưa bao giờ có cảm tưởng đây là quê hương của tôi, chưa bao giờ tôi coi Tết của họ là tết của mình . Với tôi, đó chỉ là ngày đầu năm dương lịch.
Lẽ ra tôi phải nhận nước Mỹ là quê hương thứ 2 của tôi mới phải, vì thời gian tôi sống ở Mỹ còn dài hơn thời gian tôi sống ở Việt Nam. Bốn mươi năm dài đằng đẵng với bao nhiêu vật đổi, sao rời mà vẫn không làm tôi quên được những kỷ niệm ở Việt Nam, nhất là mỗi lần Tết đến . Cái không khí rộn ràng đón tết từ ngoài chợ, ngoài đường phố như lan vào mỗi gia đình. Già trẻ, lớn bé ai cũng náo nức sửa soạn đón tết. Bà ngoại tôi bắt chị người làm lau chùi tranh ảnh, vật dụng trang trí trong nhà cho sạch bóng. Bộ đồ trà cổ xưa quí giá bầy trong tủ kính cũng được mang ra rửa thật sạch để sẵn cho ông bà pha trà, đối ẩm đêm giao thừa.
Mỗi năm bộ đồ trà chỉ được dùng một lần vào dịp tết. Bà ngoại tôi nói bộ đồ trà này là đồ cổ vô cùng hiếm quí, bà không dám dùng thường ngày nhỡ lỡ tay làm vỡ phí đi.
Tết đến nhà tôi lúc nào cũng có một chậu mai tứ quí, hoa nở đầy từ gốc đến ngọn. Bởi vậy mỗi lần đón xuân ở đây, dù hoa đào có đẹp rực rỡ tới đâu, mẹ tôi vẫn ngậm ngùi nhớ tới những bông mai vàng của những ngày tết ở quê nhà.
Chưa kể bà ngoại tôi còn cầu kỳ gọt những củ thủy tiên thật công phu. Bà tính toán làm sao mà hoa của bà bao giờ cũng nở đúng giao thừa . Trước tết mấy tuần, bà ngoại tôi đã ngồi cặm cụi cắt củ cải, xu hào, cà rốt, tỉa thành hình hoa rất đẹp để làm dưa món . Bánh chưng mà ăn kèm với dưa món kiểu Huế của bà là tuyệt cú mèo.
Cơm tết của bà không bao giờ thiếu món thịt đông, dưa hành, cá thu kho. Bà còn nấu bóng nữa .Bóng của bà là bóng cá thứ thiệt chứ không phải “bóng bì dởm” họ giả làm bóng cá như bây giờ.
Súp vây cá của bà cũng vậy, phải là thứ vây cá hảo hạng. Tôi mê nhất là món mực khô xào với xu hào, cà rốt, món này bà làm rất công phu. Bà chọn những con khô mực thật ngon, rửa thật kỹ với nước gừng, ngâm cho mực mềm, lấy dao thật sắc thái chỉ những con mực khô cùng với xu hào, cà rốt, sau đó xào lên, rắc chút ngò vào, thơm phức. Món măng khô hầm giò heo của bà cũng rất đặc biệt. Măng khô bà luộc tới 3 lần nước. Măng của bà ăn ngon như miếng thịt gà, giò heo bà luộc sơ lên với nước muối trước, sau đó bà mới nấu, thành miếng giò heo của bà ăn rất thơm ngon. Tất cả thức ăn ngày tết tự tay bà nấu nướng, bà không sai người làm. Mỗi lần bà nấu, tôi với chị người làm phải đứng bên cạnh. Chị người làm để bà sai vặt , còn tôi bà nói “muốn học nấu ăn phải đứng nhìn tận mắt mới nấu đúng cách được.”
Bà ngoại tôi quê ở Bắc Giang. Bà rất thông minh, đảm đang, làm ăn giầu có. Bà là người quyền lực nhất của đại gia đình.
Mẹ tôi thì ngược lại, bà là con cưng, ngay từ bé mẹ tôi đã hay đau ốm, cứ xuống bếp là mẹ tôi ho nên bà ngoại hết sức cưng chiều, không cho mẹ tôi làm gì hết. Do đó mẹ tôi không biết nấu nướng, cỗ bàn gì cả. Tất cả bí quyết nấu ăn bà ngoại truyền hết cho tôi, nhưng tôi lại hơi lười “hồi ở Việt Nam thôi , chứ từ ngày sang Mỹ , tôi làm việc như trâu mà không biết mệt” nên “ học” thì nhiều , mà “hành” thì ít. Bởi vậy nghệ thuật nấu nướng những món ăn cổ truyền ngày tết của người Bắc tôi cũng chả nhớ được bao nhiêu. Bà còn dậy tôi têm trầu cánh phượng và gọt thủy tiên, cách hãm thủy tiên sao cho hoa đừng nở sớm quá. Cái mục này đối với tôi công phu và cầu kỳ quá, tôi nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ làm, nên tôi chỉ giả vờ chăm chú nghe cho khỏi bị la. Tội nghiệp bà ngoại, hết hơi dặn dò dậy bảo, trong khi “con cháu lười” của bà tuy vâng vâng, dạ dạ, làm bộ hiểu, nhưng thực ra đầu óc nó đang để tận đâu đâu.
Sau khi lập gia đình, bao nhiêu lần Tết đến ở Việt Nam, tôi đều cố gắng giữ truyền thống làm cơm ngày Tết kiểu của bà ngoại. Nhưng dĩ nhiên không được đặc biệt và đầy đủ lệ bộ như của bà. Nhưng cái không khí Tết thì gia đình nhỏ bé của tôi cũng rộn ràng, tưng bừng lắm. Những ngày gần Tết tôi lo đi mua cây mai trước tiên. Tôi không khó tính phải là mai tứ quí, miễn là hoa và nụ thật nhiều là tôi rinh về.
Thay vì cầu kỳ đi chọn mua những củ Thủy tiên rồi về nhà ngồi kiên nhẫn gọt tỉa như bà ngoại. Tôi chọn mua mấy chậu hoa thược dược đủ màu và mấy chậu cúc đại đóa xếp thành hàng dài ở hành lang trước nhà. Dĩ nhiên không thể thiếu hai chậu quất trĩu quả vàng au. Tôi hài lòng khi thấy ngôi nhà rực rỡ hẳn lên. Mua hoa xong là đến mục đi mua quần áo mới cho các con. Dĩ nhiên tôi cũng mua ké cho mình một bộ. Mùng 1 Tết trẻ con phải mặc quần áo mới đi chúc tuổi ông bà Cố và bà ngoại để được tiền lì xì. Các món ăn ngày Tết bà ngoại dậy, tôi quên trước quên sau nên trước khi nấu thế nào tôi cũng phải hỏi lại bà cho chắc ăn, riêng cái khoản kiêng cữ ngày Tết tôi nhớ không sót một chi tiết nào.
Bà dặn cả nhà ,ngày mùng 1 Tết ai cũng phải vui cười, dù có điều gì phật ý cũng phải bỏ qua, nếu buồn bực là suốt năm sẽ phải buồn bực. Không ai được quét nhà hay đổ rác vì như vậy là quét và đổ hết tiền bạc đi.
Những năm đầu đón Tết trên đất Mỹ tôi đã không còn kiêng cữ được như lời bà ngoại dặn. Ngày mùng 1 Tết tôi cũng vẫn đi làm, vào giờ nghỉ ăn Lunch tôi vừa ăn vừa nhớ những ngày Tết ở quê nhà, nhớ ông bà ngoại tôi đã qua đời, nhớ mẹ tôi lúc đó còn kẹt lại Việt Nam và nước mắt cứ mặc sức tuôn ra không sao ngăn lại được. Không biết có phải vì tôi cứ khóc vào ngày mùng 1 Tết hoài mà những năm đầu sống trên đất Mỹ chả có lúc nào tôi không thấy buồn, thấy tủi đến rơi nước mắt và thấy nhớ quê hương.
Ngày Tết vui nhất của tôi là đúng 10 năm sau ngày rời bỏ Việt Nam thân yêu, năm đó mẹ tôi mới qua được Mỹ xum họp với gia đình. Tết đầu tiên căn nhà tôi ở có được cái không khí vui vẻ của ngày Tết và từ tết đó tôi lại bắt đầu “nói theo giọng chế riễu của ông chồng tôi” dở cái trò kiêng cữ ngày mùng 1 Tết Thấm thoát 40 lần đón Tết trên đất Mỹ rồi. Mẹ tôi năm nay đã 97 tuổi , mẹ đã hơi lẫn nên chẳng còn tỉnh táo để hỏi tôi như mẹ vẫn thường hỏi mỗi lần Tết đến “Bao giờ mẹ con mình mới được trở về sống ở Việt Nam ?” Tôi vẫn trả lời cho mẹ vui và hy vọng “có thể vài năm nữa thôi mẹ”.
Trả lời mẹ xong tôi quay vội đi để tránh ánh mắt thật buồn của mẹ và câu nói nghe thật nát lòng “biết mẹ còn sống được tới ngày đó không?”
Mẹ ơi con thật có lỗi, con đã nói dối mẹ. Tối hôm đó tôi đã xúc động làm bài thơ “Mỗi độ Xuân về”, có những câu thơ như sau:
…Tối ngày mẹ cứ thở ngắn , thở dài
Hỏi mãi hỏi hoài
Bao giờ mình mới được về sống ở Việt Nam?
Biết trả lời sao mẹ yêu dấu của con
Khi con biết ngày về còn xa lắc
Có một điều con biết là chắc chắn
Mẹ sẽ phải gửi nắm xương tàn trên đất của người ta.
Nhìn mắt mẹ buồn con cảm thấy xót xa
Con biết mẹ đang nhớ quê nhà nhiều lắm
Mẹ vẫn nói mẹ nhớ nhất cây hoa mai vàng thắm
Trước ngõ nhà ta mỗi độ xuân về …
Hồng Thủy
Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2026
Một Lần Sống Lại
(Ảnh: Kim Phượng)
Lung linh ánh nến lạc phương nào
Hồn tôi đó chìm trong cô quạnh
Cõi hư vô đáy mắt một vì sao
Tình nhân hỡi đêm này vẫn đợi
Trong ngọn nến tàn giấc chiêm bao
Kim Phượng
Valentine 2026
Sau đêm tối, thì bình minh lại sángSau bão giông, thời tiết lại đẹp ra
Sau gian khổ, cuộc sống vẫn thăng hoa
Sau tuổi trẻ, vẫn yêu đời trở lại
Tiếp tuc chào mừng Valentine 26
Với người yêu, thân hữu bạn bè
Chúc một ngày vui trọn vẹn nghĩa phu thê
Chúc con cháu tràn trề tình thương yêu hạnh phúc
Valentine’s Day riêng những Fan Facebook
Hãy vào trang nhà của chủ quản thân quen
Chia sẻ niềm vui hay mối ưu phiền
Câu chuyện đời thường cũng như tin chấn động
Valentine’s Day các thành viên thuộc Blog
Đăng bài văn thơ ca tụng Lễ Tinh Yêu
Không ngai già hay trẻ,tuổi bao nhiêu
Cứ để hồn bay lên khung trời hư thực
Một ngày kia khi nhìn về quá khứ
Kỷ vật Valentine mang dấu tich để đời
Trái tim ta xúc động nhớ một thời
Đã có những Valentine’s Day vô cùng ý nghĩa
ChinhNguyen/H.N.T.
2/2026
Tình...
Sống chậm một chút hôm nay
Đọc lại lời chúc của ai ngọt ngào
Hoa khoe sắc thắm gửi trao
Cảm nhận hương tỏa đượm màu tình yêu
Nồng nàn ngọn nến vừa khêu
Ngỡ ánh mắt ấy một chiều xuân xưa
Tháng Hai Mười Bốn chợt vừa...
Valentine hạnh phúc mãi say sưa tình.
Valentine 14.2.2026
Kim Oanh
Mừng Valentine

Chào mừng lễ Valentine
Với những cánh hồng tuyệt đẹp
Những điệp khúc trang đài
Ấm như mùa Xuân bất diệt
Cho yêu thương tràn khắp mọi nơi
Như ánh sáng mặt trời xen vào bóng tối
Soi tâm hồn cô đơn
Soi trái tim kẻ yêu cuồng, sống vội
Chào mùa hoa rực rỡ sáng ngời
Trong tình yêu vời vợi
Cám ơn người tình trong mơ
Những nụ hôn thầm trên mỗi cánh hoa thơ
Bỗng tình yêu nở rộ
Như thuở ban đầu biết như thế nào là nhung nhớ
Cám ơn đời.
Còn cho ta ngày đẹp ngời
Và ta thầm thì với gió, với trời
Với những cánh hồng tuyệt đẹp
Những điệp khúc trang đài
Ấm như mùa Xuân bất diệt
Cho yêu thương tràn khắp mọi nơi
Như ánh sáng mặt trời xen vào bóng tối
Soi tâm hồn cô đơn
Soi trái tim kẻ yêu cuồng, sống vội
Chào mùa hoa rực rỡ sáng ngời
Trong tình yêu vời vợi
Cám ơn người tình trong mơ
Những nụ hôn thầm trên mỗi cánh hoa thơ
Bỗng tình yêu nở rộ
Như thuở ban đầu biết như thế nào là nhung nhớ
Cám ơn đời.
Còn cho ta ngày đẹp ngời
Và ta thầm thì với gió, với trời
...
Mỹ trí tử
Mỹ trí tử
Lễ Tình Nhân
Khéo bày ngày Lễ của Tình Nhân,
Vốn dĩ "người yêu" đã vạn năm.
Lập địa khai thiên nên hảo hạp,
Cùng trời cuối đất biết đồng tâm.
Ăn lông ở lổ yêu đà thắm,
Mặc gấm thêu hoa ái cũng thâm.
Bất kể gái, trai, già hoặc trẻ,
Giàu, nghèo đều có một "Tình Nhân" !
Đỗ Chiêu Đức
02-04-2026
Ngày "Đôi Lứa"
Dù cho tay nấu đã về chiều.
Heo quay, bánh Hỏi thoa hành mỡ
Trứng lộn, cua Càng, chấm muối tiêu.
Con cháu vào bàn, ăn tựa Hổ
Tui Bà cầm đủa, thực như Miêu.
Nâng ly vui vẻ Ngày "Đôi Lứa"
Xuân đến, tiết trời ấm áp nhiều...
Duy Anh
Valentine's Day 2026
Lì Xì Nhau Một Chữ “Thương”
Từ từ anh hỏi: -Thương không?
Trả lời chầm chậm, Tây, Đông dài dòng
Lửng lơ thỏ thẻ lòng vòng
Để anh lắp bắp, chữ cong cả… làng
Bên bao hoa bướm bộn bàng
Môi em từng chữ dịu dàng, mênh mang
-Chữ THƯƠNG quá đỗi gọn gàng
Sao em không nói giỏi giang, nhẹ nhàng?
Bầy ong lui tới ngó ngàng
Tay em mười ngón mịn màng đuổi xua
Anh đành rủ Nhỏ chạy đua
Rời thôn, khuất xóm, lên chùa ngắm… Xuân
Lẹ làng sau tiếng chuông ngân
Anh lì xì Nhỏ, phàm trần nụ hôn
Tạ ơn Phật độ duyên tròn
Chữ THƯƠNG em gói lộc non… lì xì.
-Hân hoan, rạng rỡ ai bì
Ra Giêng con sẽ quy y theo… nàng!
Á Nghi,
23.1.2019
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

