Thứ Hai, 16 tháng 7, 2018

Mộng Sầu - Sáng Tác: Trầm Tử Thiêng - Ca Sĩ Khánh Hà

Bài hát Mộng Sầu là một bài hát về một mối tình tan vỡ,theo tôi là bài hát buồn nhất của nhac sĩ Trầm Tử Thiêng, Nghe Khánh Hà hát nắn nót,nỉ non trong giai điệu chầm chậm làm cho người nghe thấm thía từng câu chữ của bài hát, như than như thở :- tình mình bây giờ đau như ngọn roi quất vào tim vết bầm tím...như cây sầu đông...như mưa cuối mùa ...như chim gặp bảo chim gặp mưa.. cuối cùng đành chia xa xây cho mối tình một nấm mộ, chàng trai ôm niềm đau ra đi, cô gái thì tàn úa như hoa cuối mùa ....bài hát buồn làm cho những ai đã từng đau thấm thía với tình yêu của mình cũng buồn lây ...


Sáng Tác: Trầm Tử Thiêng
Ca Sĩ: Khánh Hà
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình

Chờ Mong



(viết theo cảm hứng từ lời nói "...đi hẹn hò "

Hẹn người ta ngóng trông chờ mãi
Giây phút dài sầu héo vì ai
Mang nặng nỗi niềm tim thổn thức
Đường về chân bước trĩu u hoài

Ai kia hiểu được cảnh chờ mong
Mỗi phút mỗi giây lửa đốt lòng
Khoắc khoải nhớ về người trong mộng
Có lần chợt nhớ đến ai không? 

Nguyễn Cao Khải

Xin Trả Lại Anh



Xướng: Xin Trả Lại Anh

Gió trăng xin trả lại trời
Nắng mưa trả nốt cho đời hưởng chung
Trời già cay nghiệt không cùng
Đừng trao em nữa mà lòng đớn đau
Trả anh lời hứa năm nào
Để thương để nhớ để sầu không vơi
Trả anh về với cuộc đời
Chỉ xin đón nhận tim người năm xưa

Vhp. Hải Vân
(Trích tập thơ Giọt Sầu)
***
Họa: Sao Em Trả Lại...

Nhận rồi sao trả lại Trời!
Gió Trăng tình cảm ở đời thủy chung
Nắng Mưa ân huệ vô cùng
Tự nhiên oán giận trách lòng mình đau
Buồn chi lời hứa thế nào
Mà đành lỗi hẹn chuốt sầu chơi vơi
Bèo tan rồi hợp tủi đời
Lỡ thời nhận lại nguyên người buổi xưa

Mai Xuân Thanh
Ngày 12 tháng 07 năm 2018

Cơn Mưa Mùa Hạ


Năm nay mùa hạ chưa thấy nóng lắm, mọi người còn đi uống cà phê ấm cúng, thả hồn mơ mộng xa xôi, tôi còn chưa bỏ chiếc áo nỉ cố hữu lâu nay. 
Thế mà sao vì chuyện chuẩn bị ra mắt cuốn thơ TÌNH MUỘN của mình, tôi cứ rối tinh lên, nóng bỏng, không chịu bình tĩnh trước những trở ngại chẳng đáng gì, thật là tắc trách. 
Cứ làm theo ý mình, rồi lại đi xin lỗi, thật nhiêu khê. 

Lâu nay trong nhóm văn nghệ X, có một "cô bé" thua tôi cả giáp, nàng ta dịu dàng không thể tưởng được. 
Tôi đã tình cờ biết được trong mọi hoàn cảnh, " cô bé " đó đối xử với chung quanh rất là ...tư cách. 
Cho tới một lúc tôi khám phá ra nàng đang giận tôi, chỉ vì tôi không quan tâm đến việc làm của nàng ta, đã và đang làm cho nhóm bất vụ lợi. 
Trên đời ai cũng có sơ xuất, nhưng sơ xuất tránh được thì chẳng nên sơ xuất. Đằng này biết vậy mà tôi vẫn rơi vào thì thật đáng trách đấy. 
Chợt nhớ ngày xưa phục vụ trong quân đội, hình như tôi có bị sơ xuất mấy đâu, có lẽ một lý do rất đơn giản, là lính có kỷ luật.
Đã có kỷ luật, thì mọi sinh hoạt cuộc sống luôn đặt trong nguyên tắc, trong những dự phòng bắt buộc . 
Chu choa, tôi vốn cường điệu, "có ít, sít ra nhiều". Rồi suýt xoa sự kiện đó, thay vì chuyện xẩy ra nhẹ nhàng thôi, với tôi, nó nặng đến ngàn cân đấy chứ. 
Vì thế những người như tôi, sẽ hoặc là chẳng làm được gì cả, hay có làm thì cũng phải tiền hô, hậu ủng. 

Như thế thì kết quả không như ý, hay hậu quả thường khó có ý nghĩa lạc quan.
Tôi điện thoại cho "cô bé" dịu dàng nêu trên, hình như đúng 3 lần ở ba thời điểm khác nhau: sáng sớm, trước khi ra khỏi nhà, buổi chiều, đã hết giờ làm việc, và vào đêm, lúc cả thành phố sắp chìm theo giấc ngủ. 
Cả 3 lần đều không có hồi âm, tôi nghe rõ lòng tôi buồn bực , lo lắng lẫn chán nản, muốn bỏ cuộc. 

Ngay tức khắc, tôi nghĩ tới anh, một người bao gồm tất cả tư duy, cử chỉ và hành động mà khiến tôi ...phục quá. Có lẽ chỉ có anh mới chế ngự được tâm lý tôi bất cứ lúc nào. 
Do thế, anh mới hiện diện trong thơ TÌNH MUỘN như một nhân chứng đầy đủ tình ý đó. 
Rồi lại nhớ thời gian đi tù cải tạo về, nhà thơ Hà Thượng Nhân, tức trung tá Phạm Xuân Ninh nói với ông giáo sư Lê Ngọc C. chuyên dạy môn " Kinh tế Chính trị Marx Lenine " rằng tôi mang sắc thái làm việc của bà Thatcher, và cả 2 vị ấy gật gù tưởng tượng thêm, khiến tôi ngạc nhiên, bà thủ tướng nước đại Anh đó cao vời và giỏi dang lắm chứ. 
Bấy giờ tôi đang phụ trách nhiều công việc khác nhau ở Câu Lạc Bộ Dưỡng Sinh Viện Y Dược Học Dân Tộc, tôi sắp phải lo phần bầu bán lại một ban chấp hành mới cho CLB kể trên, trong nhiệm kỳ kế tiếp. 
Vì ôm đồm nhiều thứ việc, nên chẳng việc nào chấm dứt, có nghĩa là tất cả đều dở dang. Thế nên cái mối bòng bong trước mặt nó khiến tôi có thể bị thất bại hoàn toàn. 

Tôi nghe tiếng giáo sư Mac Lê cười xoà, ông ta điềm nhiên nói: 
"Cô xem đây, không cần phải to chuyện thế, hãy bắt đầu từ cái" không " lên cái "có" nhé. Và ông giáo sư ấy tiếp tục công việc dở dang của tôi, trong tất cả mọi sự việc đều làm lại, để hoàn tất công tác "y võ"đang thịnh hành thủa bấy giờ.
Từ đó tôi nghiệm ra rằng: Không phải chỉ những công trình to lớn ngoài xã hội miên man thay đổi kia, mới phải để tâm vào đâu, mà tất cả quý vị ạ, những xao động của lòng mình bé nhỏ nhất, kín đáo nhất, đều phải chú trọng từng chân tơ, kẽ tóc . 

Khi tôi điện thoại mời số thân bằng, quyến thuộc vv... đi dự ra mắt cuốn thơ TÌNH MUỘN của tôi: 

CAO MỴ NHÂN, TÌNH MUỘN 
sẽ ra mắt tại HỘI TRƯỜNG HỘI VIỆT NAM TƯƠNG TẾ, 
số 7621 đường Westminster Ave, Westminster CA. 92683 . 
Thời gian : Từ 1:00 - 4:00 pm
Chủ nhật. 15 -7 - 2018. 

Thì lập tức có vị bạn cũng không còn trẻ nữa, tên Phạm H.2 hỏi ngay: " TÌNH MUỘN à, có phải kể lại mối tình đầu tiên của tác giả đấy không? " 
Tôi ...ngạc nhiên quá, sao Tình Muộn lại là mối tình đầu tiên chứ. Nếu tình đầu tiên thì còn gọi là Tình Muộn nỗi gì? 

Nhưng chẳng lẽ mình lại khăng khăng trả lời: " không phải, không phải ", hay ôm đồm, hàm hồ: "chính phải, chính phải " 
Thì rõ ra là tác giả không chính chuyên gì hết. Tác giả họ Cao này có vẻ như trữ tình, lãng mạn tràn bờ. 
Tôi ỡm ờ nói tiếp: Thì ông cứ đi dự đã, rồi tại đó có 4 vị giáo sư, thi sĩ ...vv diễn giả sẽ phân tích, tổng hợp thơ ca , và cả nhân vật tác giả TÌNH MUỘN nữa. 
Tình nào dù sớm cũng có thể là muộn, ngược lại Tình nào dẫu muộn màng cũng có thể là...sớm bắt đầu cho mỗi cuộc đời, hay mỗi con người, với đôi khi nhiều đoạn đời trong cõi thế gian này . 

Ông PH2 vốn là một sĩ quan huynh đệ chi binh VNCH, đến Mỹ từ thủa lập quốc tị nạn Bolsa, làm quản lý cho một văn phòng di dân chính hiệu Hoa Kỳ ở nam Cali, gia đình tôi kể như thân chủ của ông. 
Là cháu họ phu nhân cố Thiếu tướng VNCH Hoàng Văn Lạc, vị phu nhân nổi tiếng đạo hạnh, nên quan niệm về tiền kiếp, hậu kiếp rất rành mạch. 
Tới đây tôi phải mở một dấu ngoặc, là đôi khi nhận xét văn chương " thơ là người " khiến tôi ngại ngùng viết lách. 
Nhưng tôi đã viết ra, mình phải hân hoan hay thương cảm tác phẩm của mình. 
Có lẽ qua thi tập TÌNH MUỘN , tôi rất lạc quan giới thiệu với quý vị: tác giả đã " sống chết " với danh xưng cuộc tình thơ mộng đang vượt thoát mọi không gian chật hẹp đó, để thả tâm hồn vào đại ngã mênh mông ... 


Hãy đọc TÌNH MUỘN, thơ Cao Mỵ Nhân như đọc những trang nhật ký của người yêu thương muộn màng nào đó ở đời này, và hẹn hò tái ngộ luân hồi ở những kiếp sau ...
Bỗng tiếng điện thoại của " cô bé " nêu trên vang lên, người đẹp đã đón nhận TÌNH MUỘN đang trên hành trình cuộc sống mộng mơ của nàng, và nàng sẽ trình bầy một phần cảm nghĩ về TÌNH MUỘN với phận đàn bà ...như hạt mưa sa...

Tình Muộn có thể là một cơn mưa mùa hạ ...

Cao Mỵ Nhân(HNPD)

Khóc Tình Thơ



Đọc Xuôi:

Thơ tình khóc thảm bể chìm hoa,
Phận bạc đời tan nát ngọc ngà.
Mơ mộng úa tàn son phấn rữa,
Nhớ nhung hờn tủi sắc hương nhòa!
Mưa buồn lụy khổ niềm cay đắng,
Gió lạnh sầu thương nỗi thiết tha.
Thờ thẩn mắt vương hồn nghẹn uất…
Tơ lòng hận rũ lệ chan hòa!

Đọc Ngược:

Hòa chan lệ rũ hận lòng tơ,
Uất nghẹn hồn vương mắt thẩn thờ.
Tha thiết nỗi thương sầu lạnh gió,
Đắng cay niềm khổ lụy buồn mưa.
Nhòa hương sắc tủi hờn nhung nhớ,
Rữa phấn son tàn úa mộng mơ.
Ngà ngọc nát tan đời bạc phận…
Hoa chìm bể thảm khóc tình thơ!

Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân
***
Thi Nhân Cùng Mỹ Nữ

Đọc Xuôi:

Thơ chết...thôi rồi mục rã hoa;
Tiết trinh hoen ố...nhục thân ngà.
Mơ tàn úa rũ ...run môi tím;
Mộng ủ cuồng điên ...đổ lệ nhoà.
Mờ mịt khổ đau sầu mộ địa;
Quạnh hiu buồn nhớ khóc ma tha.
Thờ ơ quá...ý tình đen bạc;
Tơ đứt ...nát tim, máu thắm hoà.

Đọc Ngược:

Hoà thắm máu tim... nát đứt tơ;
Bạc đen tình ý quá ơ thờ.
Tha ma khóc nhớ buồn hiu quạnh;
Địa mộ sầu đau khổ mịt mờ.
Nhòa lệ đổ...điên cuồng ủ mộng;
Tím môi run...rũ úa tàn mơ.
Ngà thân nhục ố, hoen trinh tiết;
Hoa rã mục rồi..thôi chết thơ;

Thảo Chương Trần Quốc Việt
***
Nỗi Vắng Xa

Đọc xuôi:

Thơ thẩn bước đời mãi vắng hoa
Cút côi hoài đợi bóng trăng ngà
Mơ thầm lặng phố sầu hun hút
Nhớ mỏi mòn đêm trắng nhạt nhòa
Mưa nắng ngập lòng xa xót quyện
Gió mây tràn phận đớn đau hòa
Thờ yêu dấu thuở tình ươm mộng
Tơ óng mượt hồn dệt thướt tha

Đọc ngược:

Tha thướt dệt hồn mượt óng tơ
Mộng ươm tình thuở dấu yêu thờ
Hòa đau đớn phận tràn mây gió
Quyện xót xa lòng ngập nắng mưa
Nhòa nhạt trắng đêm mòn mỏi nhớ
Hút hun sầu phố lặng thầm mơ
Ngà trăng bóng đợi hoài côi cút
Hoa vắng mãi đời bước thẩn thơ !


Lý Đức Quỳnh

16/7/2018

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2018

Thơ Tranh: Thu Chờ


Thơ: Trầm Vân
Thơ Tranh: Kim Oanh


Tình Em Còn Bao Nhiêu?!


(Trường Phan Thanh Giản - Cần Thơ)

Em à hãy về đây
Ta cùng ngắm mây bay
Cùng nhìn cành hoa dại
Bên nhau tháng năm dài.

Em đi bao năm rồi
Con tim anh ngậm ngùi
Tơ chùng như tóc rối
Buồn nhiều hơn niềm vui.

Nơi em ở vui không
Có cơn mưa ướt lòng
Có chiều nào lắng đọng
Áng mây hồng ven sông...

Anh nhớ em thật nhiều
Nhìn cảnh cũ buồn hiu
Em ơi anh không hiểu
Tình em còn bao nhiêu ?!

Dương hồng Thủy
10/07/2018

Chắc Có Một Ngày


Thế rồi Anh cũng lìa xa quê cũ
Bỏ hàng dừa buồn cú rũ trong mưa
Cầu Đúc đến trường anh đợi sáng trưa
Dạo biển chiều nhìn bọt đưa theo sóng

Nhớ thời mình yêu tình ôi nóng bỏng

Tan trường về mưa bong bóng đầy tay
Đèo nhau về thăm Ngoại tận cầu Quay
Vẳng tiếng hò buồn đưa ngoài sông vắng

Dưới tàng cau trưa nào mình trốn nắng

Đa đa buồn thắt thẻo gọi bạn xa
Gió Rạch Giá đưa hương biển mặn mà
Lim dim em thả hồn thơ theo gió

Đã xa rồi những ngày hạnh phúc đó

Ngoại cảnh nào cũng in rõ bóng ai
Biển Kiên Giang kỷ niệm vẫn đầy tay
Em ấp ủ, mơ ngày anh trở lại

Trúc Lan KTP

5/2018

Bâng Khuâng



Xướng : Bâng Khuâng

Sao em rũ bỏ ngày xuân mộng!
Dẫu biết tình riêng chẳng nhuộm hồng
Đã trãi bao chiều say ngóng đợi
Đang còn nỗi nhớ gởi chờ trông
Hờn chi những mảnh màu phai sắc
Nỡ để hôn hoàng tuyết lạnh đông
Mở ngõ lòng ta chào gió lạ
Chờ nghe rộn rã trái tim nồng!

Nguyễn Đắc Thắng
***
Họa : Tình vẫn Như Xưa


Thuở nhỏ hồn nhiên trong tuổi mộng
Vào đời năng động sớm mai hồng
Thanh niên hăng hái luôn chờ đợi
Thiếu nữ nhiệt tình vẫn ngóng trông
Đôi bạn quen nhau từ tháng hạ
Cặp bồ hỏi cưới cuối mùa đông
Thoi đưa thoáng chốc đầu ta bạc
Tình vẫn như xưa sưởi ấm nồng

Mai Xuân Thanh
Ngày 11 tháng 04 năm 2018

Điệp Tự Trong Đường Luật Thi


Suốt 40 năm từ sau 1975, phải đầu tắt mặt tối, bao tâm trí dồn vào sinh nhai, lo chén cơm manh áo cho gia đình, nên không còn nghĩ đến thi ca thơ thẩn. Kiến thức bị lụn dần, những hiểu biết về thơ văn cũng đi vào quên lãng.
 Mãi đến những năm đầu của thế kỷ 21, điều kiện vật chất gia đình tương đối tạm ổn, tôi mới làm quen với máy vi tính qua sự hướng dẫn của con và dâu. Đến khi mạng internet phát triển khá mạnh, thế là tôi không bỏ lỡ cơ hội tìm lại cái vốn hiểu biết của ngày xưa.
Điều quan trọng nhất đối với tôi chính là thi ca. Ngoài những nguyên tắc căn bản về luật các thể thơ không hề quên, nhưng có những chi tiết phụ thì chỉ nhớ mập mờ, thiếu sót, ví dụ như về Điệp Tự trong thơ Đường Luật.
Khi xem các trang mạng nói về thơ Đường Luật cũng như các Thi Đàn…tất cả điều cho rằng không được lập lại những từ đã dùng, như thế bị lỗi Điệp Tự. Đây chính là điều tôi rất ngạc nhiên, vì trước đây, thời còn đi học, tôi từng xem các sách về thi ca của các Học giả Tiền Bối xuất bản vào những thập niên từ 30 đến 60 của thế kỷ 20, trong số đó có quyển đề cập đến vấn đề nầy, tôi còn nhớ mang máng là vẫn có thể dùng lại từ đã sử dụng một hai lần, ngoại trừ trường hợp Điệp Vận. Chính vì thế tôi đã mạnh dạn trả lời khi các em đang tìm hiểu về thơ Đường Luật hỏi, cũng như tôi viết quan điểm này của mình trong một số bài về Đường Luật Thi nơi Blog cá nhân.
Nguyên nhân khiến tôi bảo thủ quan điểm này , vì tôi rất tự tin về vốn hiểu biết thơ Đường Luật của mình. Nhất là không có một tài liệu hoặc văn bản nào cho rằng thơ Đường Luật không được phép dùng Điệp Tự, hai là thơ của Tiền Nhân đều có Điệp Tự.

Thí dụ:
 (những chữ Đậm là Điệp Tự)

Bạn Đến Chơi Nhà
Đã bấy lâu nay bác tới nhà,
Trẻ thì đi vắng, chợ thời xa.
Ao sâu, sóng cả, khôn chài cá;
Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà.
Cải chửa ra cây, cà mới nụ;
Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa.
Đầu trò tiếp khách, trầu không có,
Bác đến chơi đây, ta với ta
                            Nguyễn Khuyến

              Đêm Thu

Vườn thu óng ả nét thuỳ dương,
Đưa nhẹ đêm thu cánh hải đường.
Lóng lánh rẻo vàng gieo bến nguyệt,
Phất phơ tơ nhện tủa ngàn sương.
Chim hồi hộp mộng cơn mưa lá,
Cúc vẩn vơ hồn ngọn gió hương.
Say khướt hơi men thời Lý Bạch,
Non xa mây phới nếp nghê thường
                              Quách Tấn


Tuy nhiên tôi không thể phản đối mạnh quan điểm về Điệp Tự của các trang mạng cũng như người làm thơ thời nay, lý do là chưa tìm lại được những sách trước đây mình đọc và tìm học, bởi sách tôi từng có đã không còn. Vì nói phải có sách, mách phải có chứng.

Thế là tôi thường xuyên đi tìm những sách của các học giả nổi tiếng ngày xưa mà tôi từng xem.
Thời gian cứ trôi đi, tôi vẫn chưa tìm ra điều mình muốn.
Cách nay gần một năm, tôi tìm được quyển “Việt Thi” của Trần Trọng Kim phát hành năm 1949. Thật vui, nhất là chương ” Thơ và Qui Tắc Làm Thơ” xem đi xem lại rất kỹ, nhưng không thấy đề cập đến Điệp Tự.
Thất vọng vì điều mình muốn tìm vẫn không thấy. Thế là tôi lại tiếp tục.
Gần đây, thật bất ngờ, Tôi tìm thấy trên Internet quyển “Việt Hán Văn Khảo” của Phan Kế Bính xuất bản năm 1938. Mừng quá, tôi vội copy về máy mình.
 Không gì sung sướng hơn, tôi đã bắt gặp điều mình muốn tìm ở trang 104 , đó là điều thứ 8 nói về “ Kỵ trùng chữ, trùng ý và trùng điệu”, ở mục “ Luận Riêng về Phép Làm Thơ “.
Trong điều thứ 8 này, khi đề cập đến kỵ trùng chữ (Điệp Tự), Cụ Phan Kế Bính nói rất rõ:
“ Trong 8 câu thơ, trên dưới trùng một hai chữ thì được, còn 4 câu giữa thì không nên trùng chữ nào…”
Như thế, Người làm thơ được phép điệp tự giống như những bài thơ thí dụ ở trên, nhưng không được phép điệp tự ở các câu 3,4,5 và 6 (cặp Thực và cặp Luận).

Đã quá rõ ràng. Quan Điểm về Điệp tự của tôi không sai. Chỉ có điều trí nhớ về vấn đề này không trọn vẹn. Cám ơn Internet đã giúp tôi tìm lại những gì mình đã quên sau mấy mươi năm không có thời gian nghĩ đến thơ ca.
Như thế chứng tỏ một điều là một số các trang mạng hay người làm thơ đã truyền cho nhau điều không hề dựa vào một tài liệu nào, không hề được kiểm chứng.

Tóm lại, giờ đây tôi có thể mạnh dạn phản bác những trang mạng, những ai cho rằng: Người làm thơ không được sử dụng Điệp Tự  khi làm thơ Đường Luật. Nói rõ hơn, theo đúng nguyên tắc,  thơ Đường Luật được phép sử dụng Điệp Tự như điều cụ Phan Kế Bính truyền dạy trong quyển Việt Hán Văn Khảo.

Huỳnh Hữu Đức