Thứ Tư, 4 tháng 3, 2026

Sài Gòn Xuân Bính Ngọ 2026 - Bạn Hiền Sài Gòn

Hình Ảnh: Bạn Hiền Sài Gòn



"Có Chở Trăng Về Kịp Tối Nay"


Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay *
(Hàn Mặc Tử)
-----------
(Tung Hoành Trục Khoán)

THUYỀN lướt ven bờ, sóng nhẹ lay
AI người bậu bạn rượu nồng say.
ĐẬU kề "bãi hẹn" buông lơi nhịp
BẾN cận "cầu thề" nắm chặt tay.
SÔNG nước giao tình, loang loáng gợn
TRĂNG mây hiệp ý, lững lờ bay.
ĐÓ ngời vọng ái Mơ Loan Phụng
CÓ CHỞ TRĂNG VỀ KỊP TỐI NAY.

Duy Anh
Nguyên Tiêu 2026



Ngày Mình Quen

 

Áo đùa nắng, thướt tha xuyên khe lá
Anh đùa em: -Tha thướt như hoa xuân!
Nên cả tuần, má hồng phấn giai nhân
Anh lẩn quẩn làm giọt sương quấn quýt.

Ngày kỷ niệm, hoa khoe thêm một đóa
Hương ngọc ngà, thơm quá tình đôi ta
Ngày Mồng Ba! Anh nhớ thương hoài nha!
Thương chi lạ ngày mượt mà, êm ả!

Á Nghi
29-1-2014


Xuân Học Trò

 

(Đà-Nẵng 1956)

Mộng yêu đương tuổi học trò,
Bờ mi ôm ấp bóng hình ai!
Đôi môi mọng đỏ, hoa lòng nở,
Mãi mãi thương nhau mộng ban đầu.

Vườn xuân em ráng trồng mai cúc,
Phượng vĩ đỏ đường nhớ đợi anh.
Vần thơ thu ấy ôi sầu mộng,
Để rồi giá buốt một chiều đông!

Đã biết rằng, thôi tình đã chết,
Quán trọ lang thang kẻ độc hành.
Gieo chi màu thắm buồn chan chứa,
Nghiêng bóng thời gian trăng ngậm vành!

Chiều nay hồi họp, bờ mi đọng,
Dệt bóng hình ai, má ửng hồng.
Bên đèn thỏ thẻ, tình muôn thuở..
Mãi mãi thương nhau mộng ban đầu!


Tô Đình Đài

( Tập thơ Tình-yêu )


Ngày Xuân Thơ Thẩn



Xướng (Ngũ Thủ)

1
Tết đến ngồi trông áo Mẹ khâu
Đường kim loáng bạc ánh đèn dầu
Ân cần vuốt mũi, chờ thêm chút
Từ tốn xoa đầu, đợi ít lâu
Cảnh khiến non xanh thành bãi đá
Đời xui biển thẳm hóa cồn dâu
Ngùi thương mộ Mẹ giờ hoang vắng
Mắt nhạt nhòa dâng giọt tủi sầu
2
Người xưa đã đến chốn thiên đường
Em lại đang dầu dãi gió sương
Tết đến khuôn vàng phai bóng nguyệt
Xuân về nét ngọc úa vầng dương
Xa bầy yến vẫn hằng lưu luyến
Lẻ bạn oanh còn mãi nhớ thương
Đất khách thân côi ngùi viễn xứ
Phòng đơn giá lạnh buốt canh trường
3
Tết ngóng ai về nắm chặt tay
Xuân trao tâm sự thiết tha nầy
Niềm thương nén lại người đâu biết
Nỗi nhớ dâng trào bậu có hay
Mãi sợ thay mùa đông úa lá
Hằng e đổi tiết hạ tàn cây
Ngờ đâu hạnh phúc như bào ảnh
Một thoáng anh đà khuất nẻo tây
4
Dạ nhớ người thương nhớ ngút ngàn
Đầu xuân khách địa đón mùa sang
Quần nhung áo đỏ lười trau chuốt
Má phấn môi hồng biếng điểm trang
Bến Giác ai về vui rẽ lối
Sông mê kẻ ở tủi chia đàng
Anh đi hạc tiễn miền tiên cảnh
Em vẫn trông phà để quá giang
5
Xuân nầy chẳng biết đã bao xuân
Trừ Tịch khoan thai đến thật gần
Làn khói vờn quanh hình phụ mẫu
Mùi hương tỏa khắp ảnh thân nhân
Đêm ngày chuyển vận đời phai úa
Thời tiết vần xoay tóc rụng dần
Thành bại công danh hư thực đó
Tiền nong sản nghiệp chỉ phù vân!

ThanhSong ntkp

Chiều 30 Tết (Âm Lịch)

 
 

 Hôm nay ngày cuối năm
Ngoài trời mưa tối tăm
Mưa càng tuôn xối xả
Không thể ngồi chống cằm

Đơm bàn Phật bông hoa
Đặt lên bánh trái quà
Hình tứ thân phụ mẫu
Mắt cay dường muốn nhòa

Nấu đầy các món chay
Vội vã chạy theo ngày
Nén nhang thành kính khấn
Năm Bính Ngọ vui vầy

Chè xôi đợi giao thừa
Hiên thềm lạnh và mưa
Lên tàu về quá khứ
Nỗi nhớ kể sao vừa

Gần xong một đời người
Xuân nào cũng đẹp tươi
Không che màu tóc bạc
Khiêm tốn giảm nụ cười

Chúc Tết những lời quen
Trí tuệ sáng soi đèn
Trời ban Phước, Lộc, Thọ
Tâm lành ngát hương sen

Minh Thúy Thành Nội
Chiều cuối năm (Âm Lịch)
Tháng 2/ 16/2026

Tết Và Mẹ

  

Sau những ngày đông rét mướt kéo dài, Tết lại sắp về theo luật tuần hoàn của đất trời. Trước sự hồi sinh của vạn vật và sự lặp lại vô tận của thời gian, tôi cảm thấy nhớ mẹ vô cùng. Khi rời xa anh chị em chúng tôi về bên kia thế giới, người đã để lại trong tôi một khoảng trống vô hình, để rồi mùa xuân không còn tồn tại trong cảm nhận của riêng tôi. Mẹ ra đi là mùa xuân không về nữa.

Mùa xuân như là một nguyên cớ để tôi nhớ mẹ thêm, và những hình ảnh êm đềm nhất lại trở về như vẫn còn đây hơi ấm thân yêu của mẹ. Những ngày Tết khi còn mẹ rộn rã và nao nức biết bao. Những ngày cuối năm thuở ấy, mẹ lúi húi suốt ngày lo lau chùi nhà cửa, lo hương khói trên bàn thờ Phật. Sáng sớm cuối tháng chạp mẹ đi mua hoa quả để đặt trên bàn thờ, làm cả gian thờ trong ngày giáp Tết đẹp trang trọng, uy nghi và ấm cúng. Mẹ lại ngâm nếp, ngâm đậu để nấu bánh. Đêm ba mươi mọi người quay quần bên nhau nói cười rộn rã, người chẻ lạt, người lau lá gói bánh. Tôi nhớ bếp lửa nấu bánh chưng làm ấm cả ngôi nhà, hạnh phúc thắp lên trên gương mặt những người thân yêu. Nhớ những đêm ba mươi Tết, bao giờ mẹ cũng dặn dò các con kiêng cữ mọi điều để cầu an lành cho cả năm. Cả trong những năm tháng chiến tranh tàn khốc hay những lúc cuộc sống gia đình trở nên khó khăn chật vật khi cha vắng nhà, mẹ vẫn cố gắng hết sức để tạo ra niềm hạnh phúc ấm êm trong gia đình nhỏ của chúng tôi. Dù vất vả thế nào, Tết về mẹ vẫn may cho chúng tôi những chiếc áo mới, khi mặc vào còn thơm mùi vải. Lúc đó, chúng tôi hạnh phúc biết bao trong tình yêu thương chăm chút của mẹ. Sáng mồng 1, bao giờ mẹ cũng ngồi với cả đàn con vây quanh, rồi mẹ bắt đầu phát phong bao lì xì đầu năm cùng lời chúc may mắn và một cái xoa đầu đầy yêu thương. Khi đó, trong mắt mẹ ánh lên sự trìu mến vô bờ của tình mẫu tử sâu đậm và bao la. Chúng tôi sống ngập tràn trong tình yêu thương của mẹ và không bao giờ nghĩ rằng rồi một ngày người sẽ ra đi, bỏ lại chúng tôi bơ vơ nơi thế gian.

Sau nầy dù sống xa cả hơn nửa vòng trái đất, nhưng hàng năm mỗi khi Tết đến, tôi thường trở về quê cha, nơi mà cha mẹ và các em tôi đang nương náu, để cùng các em sống lại nếp xưa bên mẹ. Trở về để tận hưởng mùi thơm của nồi bánh chưng xanh, để vẫn được nghe lời chúc ấm áp yêu thương từ mẹ. Bởi vì dù cuộc sống hiện đại đầy náo động và đáp ứng đầy đủ những nhu cầu của con người về tiện nghi lẫn vật chất, nhưng không gì có thể thay thế được không khí ấm cúng của gia đình đoàn tụ trong ngày Tết. Chị em chúng tôi lại đắm chìm trong mùi hương trầm của phương Đông níu giữ cõi tâm linh, hướng đến chân thiện mỹ của Phật tánh. Ngày Tết bao giờ cũng là cuộc hành hương lớn nhất của những người con xa xứ. Chúng tôi trở về tổ ấm yêu thương mà không nơi đâu khác trên trái đất này có được, bởi nơi đó có mẹ tôi mong ngóng sớm chiều. Với tôi, mẹ là vốn liếng yêu thương, là biển trời lai láng.

Khi các con vẫn còn chung sống, mỗi lúc Tết về tôi cũng bày biện mâm ngũ quả, cũng bánh chưng xanh, cũng những lời dặn dò con cái kiêng cữ y như cách mẹ đã dạy chúng tôi. Tuy nhiên có một điều không bao giờ trở lại, đó là mẹ và tuổi thơ tôi với những ngày sống ở Việt Nam xa xưa. Phải chăng khi người ta trưởng thành, những ưu tư của đời sống và sự cô đơn đã làm cho ta thêm muộn phiền. Sự hồn nhiên đã ra đi, mang theo những tiếng cười vô tư, mùi hương áo mới, những bao lì xì đỏ từng nhuộm thắm giấc mơ của tuổi ngây thơ.

Nhưng theo quy luật của trời đất, Tết lại trở về!

Mỹ trí tử


Thứ Ba, 3 tháng 3, 2026

Dấu Chân Trên Cát - Thơ: Hồ Triều Lam - Nhạc: Vĩnh Điện - Trình Bày: Phạm Cao Tùng

Thơ: Hồ Triều Lam
Nhạc: Vĩnh Điện
Trình Bày: Phạm Cao Tùng

Áo Không Màu

 

Tết đến rồi sao, buồn hay vui?
Ta chọn áo màu, xanh mây trời
Màu thời gian, chất chồng ký vãng
Màu nhan sắc phai tàn, lứa đôi?

Anh thích màu gì, tình thủy chung?
Hay màu ngất ngây, màu trăng rừng?
Màu mực tím buồn như lệ đắng
Màu mắt em ngàu cùng gió đông?

Hay để em mặc áo màu vàng
Điểm tươi màu thục nữ hiền ngoan
Cho anh ngắm mãi màu mê đắm
Nét em, khờ khạo, mà đài trang

Tết xưa em mặc áo không màu
Cùng theo năm tháng trốn mùa đau
Gởi anh tình muộn trong màu nhớ
Và những ngày xa, sầu thêm sầu.

Mỹ trí tử

Hương Xuân - Nhớ Xuân Xưa

 

Xướng:

Hương Xuân
 
Mùi Tết hương thơm tỏa khắp nhà
Ngoài vườn ríu rít tiếng chim ca
Ba Mươi thao thức mơ về bạn
Mùng Một ước thể đến với ta
Xúc cảm lời thơ hòa ý nhạc
Chạnh niềm khúc hát thắm tình hoa
Xuân xưa còn mãi trong tiềm thức
Cách biệt phương trời cũng chẳng xa

Kim Oanh
***

Nhớ Xuân Xưa

Quê người Tết đến nhớ thương nhà.
Một thuở thanh bình vui hát ca.
Chén rượu mừng Xuân cùng đón khách,
Ly trà tiếp bạn hiệp quanh ta.
Lồng đèn giăng mắc lung linh đẹp,
Thơ phú hòa ngâm thưởng thức hoa.
Còn đó trong tôi bao kỷ niệm,
Giờ đây tiếc nuối tận phương xa.


Hoàng Dũng

Xuân Mới 2


Miệt vườn sông nước mới ban mai
Tấp nập ghe xuồng, khách vãng lai
Nhộn nhịp chùa chiền người hái lộc
Dập dìu đền miếu khách cầu tài
Ghế gia tiên dán hai câu đối
Bàn tổ nghiệp chưng một đĩa xoài
"Dạ cổ hoài lang" đàn réo rắt…
Áo bà ba đẹp giấc mơ dài

Vinh Hồ


Chiêm Bao Vòng Đời

 

Vòng đời tựa giấc chiêm bao
Buồn bay vui đậu kiếp nào tình thân
Thuyền thương bến nhớ ân cần
Ngày xa xót nắng phong trần tối mưa

Tóc xanh mắt biếc hồn xưa
Quê hương áo mộng sầu đưa đi về
Trăng tàn sao rụng sơn khê
Gót chân như thật bốn bề khói mây

Xuân hồng kỷ niệm ngất ngây
Chưa hoa đã bướm đông đầy tuyết sương
Dư âm dư điệu dư hương
Cầu hồn chung thủy thiên đường tình ca

Chữ nhân nghĩa bóng hình ta
Vai kề má tựa câu ca dao nào
Khát khao nắng hạn mưa rào
Nghìn năm trăng mật kiếp nào đẹp hơn

Nhịp tim đồng cảm sạch trơn
Ân tình chữ nghĩa keo sơn nghìn đời
Hẹn hò đưa đón rong chơi
Vô cùng vô tận trọn lời vô ưu...


MD.02/20/26
Luân Tâm
 

Ca Vọng Cổ

Trong một email thầy Huỳnh Chiếu Đẳng viết như sau:

“Đây là trích đoạn vở tuồng Hạng Võ biệt Ngu Cơ (Thanh Sang- Lệ Thủy đóng) trong đó có nhiều thể điệu ngắn tiêu biểu rất hay. rất “văn chương thơ mộng” Những bạn ghét cải lương cứ nghe thử 5 phút coi sao, xin cho ý kiến.

"Thiếp sẽ chết thây phơi bờ cát trắng (khởi đi từ 7’34”)
Máu đào rơi nhuộm thắm dải bình sa
Để Chúa Công rảnh tay nối bước quan hà
Hãy chôn lấp tình ta trong chiến địa."

Bèn nhớ lại chuyện cũ nơi quê nhà, xin kể lại.

Sau Giáng Sinh năm 1981, Lộc Bắc vượt biên hụt và bị bắt tại cửa biển Gò Công Đông, sau chuyển về khám lớn Mỹ Tho, ‘chấp pháp’ (lấy cung) xong, bị đưa đi lao động tại trại giam Mỹ Phước Tây, Ngã ba Long Định, Cai Lậy, Tĩnh Mỹ Tho. Trại giam nằm trong một cánh đồng nước mênh mông được bồi đắp bằng cách đào kinh. Tôi được chia vào đội lao động nặng, trong đội gồm đủ thành phần hình sự, chính trị và vượt biên cũng được liệt vào tù chinh trị. 
Ngày lao động nặng đào kinh, móc đất đắp nền, làm nhà, làm ao nuôi cá tra, trồng khóm, nhổ bàng làm chiếu… chiều học tập, phổ biến nội quy, tối mới được nghỉ ngơi nghe vọng cổ; trước năm 75 tôi không thích cải lương vì nhiều lẽ, nay ở đây vừa buồn phiền vì lao động nặng vừa lo lắng ngày về do không có án ghi thời hạn. Nhưng cũng may, khoảng một năm sau, được anh thư ký đội (đội trưởng) ưu ái dành cho công việc nhẹ nên cũng đỡ khổ. Anh đội trưởng ca vọng cổ rất hay. Một lần anh ca bản Hạng Võ biệt Ngu Cơ thấy hay tôi hỏi anh về bài này. Anh nói của soạn giả Viễn Châu. Anh hết lời ca ngợi soạn giả Viễn Châu và cho biết trong bài vọng cổ Viễn Châu có dịch một bài thơ viết bằng chữ Nho bốn câu của Nguyễn Du có tên là Lời của Ngu Cơ, có nội dung gần giống như bài phía trên.

Từ bài dịch 4 câu mà Viễn Châu dùng làm lời ca nói trên tôi nhờ Chat GPT tìm hộ bài thơ của Nguyễn Du thì được trả lời như sau:
- Bài thơ không chắc là của Nguyễn Du nhưng thường được truyền tụng, ký danh Nguyễn Du
- Bài thơ có tựa là Ngu Cơ Từ như phía dưới

虞姬辭

白沙暴骨妾甘當,
碧血流紅染戰場。
願使君王無後顧,
埋情一死在沙岡。

Ngu Cơ Từ

Bạch sa phơi cốt thiếp cam đương,
Bích huyết thành ngân nhiễm chiến trường.
Nguyện sử quân vương vô hậu cố,
Mai tình nhất tử tại sa cương.

Dịch nghĩa:

Xương phơi trên cát trắng, thiếp cam lòng chịu.
Máu đào chảy đỏ, nhuộm khắp chiến trường.
Nguyện khiến quân vương không còn phải ngoái lại.
Chôn vùi tình cảm, một chết nơi gò cát.

Lời bài ca của soạn giả Viễn Châu

"Thiếp sẽ chết thây phơi bờ cát trắng
Máu đào rơi nhuộm thắm dải bình sa
Để Chúa Công rảnh tay nối bước quan hà
Hãy chôn lấp tình ta trong chiến địa."

Lời theo điệu của bài ca

(Phỏng dịch của Lộc Bắc theo Đường luật)

Lời Ngu Cơ

Xương phơi cát trắng thiếp coi thường
Máu thắm đỏ trôi nhuộm chiến trường
Chỉ nguyện Chúa Công đừng ngoái cổ
Vùi nông một nấm chốn biên cương

Tại Montréal Lộc Bắc được làm quen soạn giả cải lương Nguyễn Phương, ông có kiến thức uyên bác về cải lương, văn hoc, nghệ thuật. Tính tình vui vẻ hòa nhã được nhiều người hâm mộ. Cuộc đời sáng tác của ông được tóm tắt trong link sau:

Lộc Bắc 

Chuột Vào Nhà!


Năm Ngọ đến, không nghe tiếng hý lồng lộng vang rền trước ngõ mà lại nghe “chút chít chút chít “sau bức tường, rõ chán! Lũ chuột con không biết từ đâu kéo đến “mần ăn” tự nhiên trong nhà mình không khai báo hộ khẩu. Khổ thật! Một hôm có một chú bị phát hiện cả gan bò gần tủ lạnh, gặp phải tiếng hét chói chang của bà chủ vội lĩnh mất. Nó nhanh chân “biến” ngay lập tức, chứ nó không cút xéo thì thì bà chủ cũng “biến “ ngay không chần chờ. Giữa chú chuột bé tí hon và bà chủ nhà to lớn bệ vệ, khó biết ai hoảng loạn hơn ai. Giời ơi Đất hỡi! Giời đã sinh ra bà sao còn… sinh ra chuột! Nhà này dư ăn dư để, nhưng không có nghĩa các con có thể nhảy vào sinh sống như chuột sa chĩnh gạo được đâu con nhé!

Nói cũng tội nghiệp. Cả người cả thú nào ai chọn cửa sinh ra đời được đâu. Mà chú chuột bé tí hon, nói một cách công bằng thì cũng không có gì gớm ghiếc lắm, phải nói là hơi xinh xinh đấy chứ. Thế nhưng gián, chuột, nhền nhện có số phận truyền kiếp bị con người, nhất là phái yếu, ghét cay ghét đắng vì chúng quả thật trông… gớm ghiếc làm sao! Chỉ hơi dị tộc một tí mà con sóc nhảy nhót trên cây thì được chiêm ngưỡng một cách bao dung, xem chúng làm phong phú cho quan cảnh chung quanh. Con chuột gerbil hay hamster được bố mẹ mua về cho các các bé nuôi như thú cưng, ngày cho ăn 2 bữa, lại còn mua lồng xích đu cho mấy anh chị chạy vòng vòng kêu leng keng cho vui cửa vui nhà. Thế mà chú chuột nhắt trong xó nhà thì loài người nhất định không đội trời chung, tìm mọi cách diệt sạch cho bằng được.

Diệt chuột

Diệt sạch là sao? Người ta bảo nếu thấy một đứa thò chân mặt đặt chân trái rón rén vào bếp là y như rằng sẽ có nguyên cả làng cả xóm nấp đằng sau. Quý vị ai đã xem phim hoạt họa Ratatouille thì biết. Bà lão chủ nhà cầm súng tỉa đẹt đẹt là cả dòng họ anh Ratatouille từ lớn đến bé cuống cuồng nhảy lên thuyền chạy như bay như biến, nhưng rồi cũng tề tựu lại tại một nơi khác cưu mang đùm bọc lẫn nhau. Đặt bẫy nơi chúng thường xuyên qua lại may ra túm được một hay hai anh, nhưng mà chuột sinh sản nhanh như thổi, ít lâu sau dân số lại lấp đầy đâu vào đó. Con người mắn đẻ thì sinh sòn sòn năm một, còn chuột thì sòn sòn…tháng một, có khiếp không cơ chứ!

Cách đây ít lâu một cô bạn của tôi phát hiện trong nhà có khách « không mời mà đến ». Cô rầm rĩ vấn kế cộng đồng. Một kẻ gặp nạn là một lũ một lỹ quân sư quạt mo nhảy vào bày mưu góp kế. Có người bảo gọi công ty trừ gián chuột đến. Họ ra giá mấy nghìn đồng, ngoài khả năng ngân quỹ gia đình của cô bạn. Có người bảo đặt tìm nơi chúng để lại dấu vết là những hòn phân bé tí như hạt gạo đen mà đặt bả. Có người mách mang về nhà một con miu. Tiếng kêu « meo meo » hay cái « mùi mèo » sẽ khiến bọn chuột bỏ chạy ba chân bốn cẳng. Nhà con trai cô ở gần đó có nuôi hai con mèo mun. Cô hỏi « mượn tạm » chúng về thì con từ chối phắt, sợ mấy babies đến nhà lạ nhà rồi sinh ra trầm cảm ! Ôi, thế hệ Gen Z ngày nay thật là…un-Vietnamese ! Sao chúng không lo cho bố mẹ đang hoảng loạn vì chuột rồi biết đâu chẳng chóng thì chầy cũng sinh ra trầm cảm đấy ư! Mình theo dõi lời bàn ra tán vào của các quân sư cùng khổ chủ mà cứ cười tủm tỉm một mình. Ở đời nhiều chuyện rắc rối thật !

Cho đến khi chính mình lâm vào nạn chuột vào nhà ! Khổ to rồi ! Hàng ngày chẳng thấy bóng dáng một anh nào, nhưng biết chúng lập « tổng hành dinh » giữa các bức tường. Ban đêm là lúc chúng mần ăn. Cứ nghe tiếng gặm nhấm vang dội như một tổng công trình ra sức hoàn thành kế hoạch trước Tết để lĩnh thưởng. Trời ơi, mấy chục hàm răng cạp vào tường, vào cột vang rền liên tục cả đêm thế thì còn gì là cột kèo nhà cửa nữa đây ! Mình ngồi trên giường đau xót lắng nghe mà không làm được gì. Lấy cây đập đập vào tường thì tiếng động im bặt được 5 phút, sau đó lại tiếp tục tỉnh bơ. Chúng biết bà chỉ dọa từ xa, làm sao bà có phép tàng hình xuyên tường vào thộp chúng. Năm canh dài thức đủ năm canh ! Thế này thì có mà tổn thọ chết sớm.

Quân ta hại quân mình

Nhà không có mèo. Có chị cún mồm sủa oăng oẳng đuổi hết mọi người làng trên xóm dưới, từ ông phát thơ đến anh giao hàng, đến bè bạn của chủ nhà đến chơi. Vậy mà ả hoàn toàn vô hiệu đối với lũ chuột. Chúng xem chị như « nơ pa ». Đặt bẫy keo gần tủ lạnh chỉ thấy bụi bám ngày qua ngày. Rồi một hôm đang ngồi ôm máy bỗng nghe tiếng « rột rẹt » thật to. Dính rồi ! Dính bẫy rồi ! Vội vàng bỏ máy chạy ra bắt kẻ gian thì ôi thôi, thấy chị cún nhà mình đang vùng vẫy lia lịa, phất chân qua lại cố hất cho bẫy tuột ra! Chết chưa con! Sao lại sa chân vào bẫy thế! May mà có Mommy đến kịp thời giải cứu, không thì cắt cụt hết móng chân hay cả cưa luôn cái chân ấy chứ!

Bệnh quỷ có thuốc tiên!

Bèn lên mạng nghiên cứu tiếp. Đặt bẫy tỉa từng con thì đến bao giờ mới dẹp hết bọn thảo khấu này được. May thay ! Bệnh quỷ đã có thuốc tiên. Thời a còng này người ta có nhiều phương pháp mới lạ. Không bẫy, không thuốc độc, không để « địch » bỏ xác trong ngõ ngách dậy mùi xú uế. Họ bán máy phát ra những tia sóng người không nghe được, nhưng lũ chuột hay gián nghe phải sẽ bị đinh tai nhức óc phải cuốn gói tếch đi nơi khác ngay. Họ bảo đảm anh cún chị miu trong nhà sẽ không bị quấy nhiễu vì tiếng phát sóng. Thế thì còn gì bằng ! Bèn hăm hở đặt mua ngay một bộ 6 cái, mang về gắn khắp nhà. Chúng be bé cầm gọn trong tay, giống như bộ phận chuông cửa, phát tín hiệu đèn đỏ, khoảng vài ba giây đèn lại lóe sáng và kêu « tít » một tiếng thật nhỏ, phải lắng tai mới nghe được, không gây tiếng động ầm ĩ chi cả. Đến bước đường cùng đành áp dụng, phó mặc hên xui may rủi. Nếu lỡ tiền mất tật mang thì đành chịu vậy.

Dăm ba ngày trôi qua ! Ban đêm không còn nghe tiếng cạp gỗ ầm ĩ nữa. Tín hiệu tốt ! Đôi khi cũng hơi thắc mắc xem chúng còn đấy không. Còn hay không làm sao biết chắc được. Biện pháp này chỉ đánh đuổi chứ không đánh chết nên không thể đếm xác quân thù mà tuyên bố chiến thắng.

Tinh thần công dân

Vài tuần lễ trôi qua! Mặt trận bên trong bức tường vẫn yên tĩnh ! Chắc là công ty chế tạo máy phát sóng nói đúng, lũ chuột bọ nghe tín hiệu đã tếch ra khỏi cửa rồi. Mừng quá ! Thế rồi một hôm tôi đi sinh hoạt trong làng già, gặp bà hàng xóm sát cạnh nhà. Bà ghé tai thì thầm : « Tôi có tin này phải báo cho bà biết đây. Nhà tôi có chuột ! » Úi Trời ! Trời tối nhá nhem nên bà không nhìn thấy mặt mình đỏ bừng vì xấu hổ ! Thì chính tôi đuổi chuột của tôi sang nhà nhà bà đấy chứ đâu ! Bà là công dân Mỹ gương mẫu nên có bad news là phải báo cho mình biết để đề phòng, cũng như khi người Mỹ bị cảm cúm hay vướng Covid đều lên tiếng báo động cho những người họ đã tiếp xúc để cách ly hay thử nghiệm xem mình có bị lây từ họ không. Bà nào biết được chính nhà này là nơi đẩy phiền não sang cho bà mà vẫn im thít bấy lâu nay. Nghĩ lại tự trách mình tệ thật ! Thật chẳng khác nào hàng xóm ở Việt Nam ngày xưa chơi xấu nhau, cứ đợi giờ đêm hôm khuya khoắt lấy chổi quét rác đẩy sang nhà hàng xóm ! Thật ra là mình vụn nghĩ chứ không phải có tính xấu. Ừ nhỉ ! Tống cố chúng ra khỏi nhà thì chúng đi đâu ? Chúng không thể nào tự nhiên biến mất khỏi mặt hành tinh này được. Tam thập lục kế, tếch sang nhà sát cạnh là thượng sách rồi.

Thôi thì phải cùng ông bà hàng xóm cạnh nhà hợp đồng tác chiến vậy. Ông bà cũng dùng biện pháp bẫy keo, túm được hai chú. Bà còn nhăn mặt kể khi hỏi ông định xử lý tù binh cách nào thì ông bảo quẳng nó uống máy xay rác xay cho nhừ. Ông nói đùa để trêu bà mà mình nghe lạnh tóc gáy. Eo ui ! Ghê khiếp ! Đừng làm thế ! Mình mách bà mẹo dùng máy phát sóng của mình. Nếu ông bà lập cùng quy trình thì chúng có chạy trở lại bên này biên cương ? Nào ai biết được. May ra chúng băng đường vào tá túc nhà ông tổ trưởng dân phố ? Mong vậy thay !

Who Pays?

Tiếp tục công trình khảo cứu thì thấy trong góc tủ có quyển cẩm nang chỉ dẫn cho dân trong xóm. Nếu gặp nạn chuột bọ thì gọi số này, số này… May quá ! Người dân không phải lo, để nhà nước lo cho ! Họ cũng có một quyển hướng dẫn khác mang tên « Who Pays ? » ghi rõ việc gì thì người dân « ma rốc », việc gì thì tổ dân phố chi trả. Chẳng hạn như nhà dột cột xiêu thì tổ dân phố trả tiền sửa chữa. Tủ lạnh, máy giặt, máy sấy hư hỏng thì chủ nhà tự chi. Tóm lại là bên ngoài nhà thì công quỹ lo, bên trong nhà thì tư nhân lo. Thế còn gián chuột ? Đây là vấn đề ngoại viên hay nội thất ? May quá, quyển « Who Pays ? » bảo tổ dân phố sẽ chi trả. Thế là thở phào nhẹ nhõm ! Vào làng già cũng hưởng được nhiều phúc lợi. Ngày còn ở « ngoài kia » thì những việc đau đầu này mình lãnh đủ chứ đâu có nhờ vả được ai.

No free lunch!

Tiếng Anh có câu « There’s no such thing as a free lunch”, có nghĩa là việc gì cũng phải bỏ tiền ra mà lo chứ chẳng ai cho không. Đúng vậy, tiền HOA hàng tháng cao ngất ngưởng. Ngoài trả chi phí cho điện nước, TV, internet, cắt cỏ, xúc tuyết, rạp hát, thư viện, hồ bơi, sân tennis, v.v., họ còn thu thêm để tu bổ sửa chữa hàng ngày và gây quỹ dự trữ, dùng vào những việc lâu dài như sơn phết, lợp mái nhà, thay cửa sổ, v.v.. Năm tôi mới dọn vào họ phát giấy cho biết tất cả nhà trong xóm sẽ được sơn mới lại và bảo mình chọn màu sơn trong các mẩu họ cho sẵn. Tôi nghĩ thầm : « Sơn còn tốt quá mà, sơn lại chi ?” Như nhà tôi ở “ngoài kia” thì tôi sẽ đợi 5-7 năm nữa mới bỏ tiền sơn lại nhà. Năm sau họ lại bắt đầu đợt lợp lại mái nhà. Ủa, khi nào mái dột nát, nước chảy tong tỏng qua trần thì mới lợp lại chứ nhỉ ? Thôi kệ, lênh quan đã truyền thì ta cứ tuân theo. Tiền do quỹ dự trữ chi trả, mình có bỏ ra thêm đồng nào đâu mà kêu ca than phiền. Lần này với lũ chuột bọ quấy phá thì tôi hoan hỷ để « quan lớn » xử giùm cho. Cuộc đời quá ngắn ngủi, hơi đâu hao tâm tổn sức lo lắng những chuyện nhỏ như con thỏ, hay lặt vặt như…con chuột nhắt!

Thúy Messegee
2/26