Thứ Tư, 20 tháng 5, 2026

Sài Gòn Ơi Vĩnh Biệt - Sáng Tác & Trình Bày; Nhạc Sĩ Nam Lộc

Sáng Tác & Trình Bày; Nhạc Sĩ Nam Lộc

Chờ Nhau Trong Hư Vô

 

Tóc rối buông lơi em ngóng đợi
Thu về trở lạnh gió từng hồi
Lá chuyển màu vàng ôi lá chết
Như mạng người run rẩy khắp nơi

Nước nhà đau xót trong tim nhói
Em nhớ tình nồng cảnh lứa đôi
Anh xa có nhớ ngày xưa cũ
Nhớ nghĩa phu thê xót cảnh đời.

Xuân qua Hạ đến nét sừng sờ
Thu sầu, đếm mãi nước mắt rơi
Đời em, dòng nước mưa thu cuốn
Anh mãi nhìn Đông vẫn ngóng chờ

Em ngồi trông đợi lòng thương nhớ
Cảnh cũ người xưa phút ly bôi
Anh đi vẫn tưởng rằng trở lại
Ta mãi chờ nhau trong hư Vô

Lê Nguyễn Nga
May 3, 2026
Viết tặng các chiến sĩ , quý dân cán chính VNCH đã đi “cải tạo “

sau ngày 30 tháng 4 1975..
Kính oan hồn nhiều tù nhân đã bỏ xác thân, các anh không được về

Tạ Ơn Mẹ (Vũ Đình Trường) - Thank You, Mother! (Thanh Thanh)

 

Tạ Ơn Mẹ

Tạ ơn Mẹ, người không cùng huyết thống
Tóc mẹ vàng, da mẹ trắng như mây
Mẹ vớt con từ vực thẳm lưu đày
Nuôi con lớn bằng tình thương máu mủ

Tạ ơn Mẹ vì con mà lam lũ
Ngày qua ngày trong xưởng máy, nhà kho
Làm thêm giờ cho con được ấm no
Đêm lại thức dạy con từng tiếng Mỹ

Khác ngôn ngữ như ngăn thành, cách lũy
Mẹ dỗ con bằng ánh mắt, vòng tay
Mẹ gốc Âu, con gốc Á, khổ thay
Con là nợ, vì đâu mà mẹ gánh!

Mẹ biết con từ quê hương bất hạnh
Có lũ người hung ác tựa sài lang
Nuốt miền Nam bằng nanh vuốt bạo tàn
Đưa cả nước trở lại thời trung cổ

Cũng từ đó con như chim mất tổ
Tuổi còn thơ đã bỏ mẹ, lìa cha
Xuống thuyền đi trong nước mắt nhạt nhòa
Đem tính mạng gửi trên đầu ngọn sóng

Nhờ ơn Mẹ như trời cao biển rộng
Con mới còn sống sót đến ngày nay
Được nên người trên đất nước thứ hai
Niềm hãnh diện cho cả hai dân tộc

Trong hồn con mẹ rạng ngời ánh đuốc
Sáng bập bùng soi mỗi bước con đi
Lời Mẹ hiền con sẽ mãi còn ghi:
“Là dân Mỹ, nhưng đừng quên gốc Việt!”

Dâng lên Mẹ đóa hồng tươi thắm thiết
Chứa tình con từng cánh đỏ yêu thương
Mai con về quỳ hôn đất quê hương
Càng nhớ đến ngàn công ơn của Mẹ.

Vũ Đình Trường
***
Dịch Thơ:

Thank You, Mother!

Thank you, my white-skinned golden-haired mother
Who are not of the same bloodline as me or the other
But you fished me out of the abyss a refugee errant,
Adopted and fostered me with the love of a parent.

Thank you for having taken such painstaking jobs
Days after days in warehouses and workshops,
Toiled and moiled extra hours to make me undeterred,
And stayed up late to teach me each English word.

Pushing language difference as a bad barrier aside,
You soothed me with your look warm and arms wide.
You are a Westerner and I am Easterner, how rare,
I was such a heavy debt, you volunteered to bear!

You knew well that I came from that unhappy land
Where there were many a ferocious and fiendish band
Who invaded the South and confined people to cages,
Brought the whole nation back to the Middle Ages.

Since then I had become a nestless nestling in qualm
In childhood to leave Dad and separate from Mom,
I got into the fleeing boat with hot tears dripping wet
Risking my life entrusted to wave crests full of threat.

Thanks to your high-sky and vast-ocean love, my fay,
That I could survive until I can achieve success today
And become a dignified human in this second home,
A pride for both our peoples under the azure dome.

You are so shining in my soul the glittering torchlight
To enlighten each of my steps scintillating in the night.
Your virtuous advice I will always remember of course:
“Be American but don’t forget your Vietnamese source!”

I respectfully offer you this fresh gorgeous bright rose
Suffused with my affection in each red petal to enclose.
On my repatriation kneeling to kiss my native soil soon
I will bear in mind thousandfold your precious boon.

                                                                      

Translation by Thanh Thanh

Gửi Kim Oanh Long Hồ Vĩnh Long - Lê Tuấn


(Văn Các tương giao chờ Mặc Khách
Thi Đàn hội ngộ đón Tao Nhân - Huỳnh Hữu Đức)

Lê Tuấn xin cám ơn Ban Biên Tập Long Hồ Vĩnh Long. Đã phân ưu chia buồn gửi đến gia đình nhạc mẫu của chúng tôi. Và xin đa tạ toàn thể Anh Chi Em VBVNHN VDBHK đã gửi lời phân ưu chia buồn.
Trân trọng
Lê Tuấn

Xin có đôi lời gửi đến Kim Oanh.

Giữa không gian văn học Việt Nam Hải Ngoại, mang đậm tính nhân bản và đầy nghĩa tình, nữ sĩ Lê Thị Kim Oanh,một moderator của trang Blogspot Long Hồ Vĩnh Long, đã lặng lẽ góp phần giữ lửa cho văn chương Việt Nam nơi xứ người bằng tinh thần tận tụy và đáng quý.
Cô luôn cập nhật nhiều bài văn, bài thơ của nhiều tác giả, góp phần làm phong phú thêm đời sống văn học của cộng đồng yêu văn chương.

Trang blog Long Hồ Vĩnh Long được trình bày trang nhã, ấm áp và giàu cảm xúc, như một góc sinh hoạt văn học thân tình dành cho những người yêu thơ văn bốn phương.
Điều đáng trân trọng hơn cả là sự cần mẫn của cô trong việc sưu tầm, lưu giữ và chia sẻ những bài thơ,
bài văn của nhiều tác giả, giúp tiếng Việt và tình quê hương được lan tỏa rộng hơn trong cộng đồng.

Công sức âm thầm ấy thể hiện một tấm lòng yêu văn học chân thành và rất đáng được biểu dương, của Nữ Sĩ Kim Oanh.

Gửi Kim Oanh Long Hồ Vĩnh Long

Long Hồ một bóng trăng quê
Kim Oanh lặng lẽ tìm về văn chương
Gom thơ kết nhịp yêu thương
Chắt chiu từng ý, thêm hương ngọt ngào.

Bao người xa xứ nghẹn ngào
Đọc trang blog nhỏ, xôn xao lòng mình
Quê hương còn giữ nghĩa tình
Nhờ người thắp lửa lung linh chữ đời.

Âm thầm chẳng ngại đầy vơi
Sưu tầm, chia sẻ cho người gần xa
Một trang Long Hồ đậm đà
Như dòng sông cũ thiết tha nghĩa tình.

Xin gửi một đóa hoa xinh
Tặng cô em gái dáng hình dễ thương
Văn thơ đậm chất quê hương
Việt Nam Văn Bút còn vương vấn tình.

Lê Tuấn
Viết tặng Nữ Sĩ Lê Thị Kim Oanh
Moderator Long Hồ Vĩnh Long

Tôi Yêu Hoa Cúc Mùa Thu


Đây là bài số bảy trăm tám mươi bảy (787) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ ORTB.

Người viết ra đời vào tháng Mười Một mùa Thu và có chút máu nghệ sĩ chảy trong người nên sống rất nhiều về tình cảm, ưa thích văn chương nghệ thuật, hoa lá cỏ cây. Các người thân trong gia đình thường hay tặng hoa hồng, hoa lan cho người viết nhân ngày sinh nhật của tôi và Ngày Của Mẹ. Như thế là hợp ý người viết lắm rồi và tôi cảm thật hạnh phúc khi được tặng hoa trong những ngày đặc biệt này.

Tôi yêu hoa cúc vì hoa cúc được chọn là hoa của tháng Mười Một, là tháng sinh của tôi.
Tôi thường trồng hoa cúc ở sân vườn nhà tôi để được ngắm hoa mùa Thu trong khi các loài hoa khác trong vườn nhà tôi tàn úa hết

Mùa Thu tôi có hai thú vui là được ngắm màu vàng cam của những trái hồng trĩu nặng lòa xòa trên sàn gỗ và màu vàng tươi sáng của những hoa cúc trong vườn nhà tôi. Hai màu sắc sáng đẹp này đã làm khu vườn nhà tôi đẹp hẳn lên trong khi lá trên cành hoa đào, hoa lê rụng đầy sân khiến thân cây trơ trọi lá buồn tênh.

Tháng Mười Một trời Portland đã khá lạnh. Thỉnh thoảng có những cơn mưa làm trời càng thêm rét lạnh.

Tôi hát khe khẽ:

“….Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc
Áo nàng xanh anh mến lá sân trường
Sợ thơ tình không đủ nghĩa yêu đương
Anh thay mực cho vừa màu áo tím….”

Xin mời quý bạn đọc một tài liệu về hoa cúc được tôi sưu tầm trên internet đem về đây chia sẻ với bạn bè đọc cho vui nhé,

Hoa cúc vàng trong nắng

Nói tới hoa cúc là ta nghĩ ngay đến màu vàng, song thực ra cúc gần như có đủ các màu: Cúc trắng, cúc đỏ, cúc tím, cúc nâu, cúc hoa cà. Theo thống kê trên toàn thế giới có đến hàng ngàn bông hoa thuộc họ cúc.
Sắc vàng và sắc cam rực rỡ của những bông hoa cúc tiền. Cúc bách nhật màu tím hàng trăm ngày vẫn không rụng cánh, đổi màu. Cúc vạn thọ cánh vàng đậm có viền đỏ. Có giống cúc dây, trồng trên ban công rủ xuống như một dòng suối màu vàng gọi là kim tuyền, hay màu trắng gọi là ngân tuyền. Lại có loài cúc mốc, cành lá hình dáng đẹp, sống rất lâu năm, người ta thường trồng trong chậu để tạo dáng hoặc trồng ghép vào các hòn non bộ.

Hoa cúc là loại hoa không chỉ được ưa chuộng tại Việt Nam mà rất nhiều nước trên thế giới cũng xem hoa cúc như một giá trị tinh thần rất sâu sắc. Trong quốc huy của người Nhật có hình hoa cúc, và tấm huy chương cao quý nhất của người Nhật là Huân chương Hoa Cúc, vì người Nhật coi
hoa cúc tượng trưng cho mặt trời. Người Nhật, Trung Quốc, Đại Hàn thường tổ chức những lễ hoa cúc rất tưng bừng.

Các nhà nghiên cứu về hoa cho biết, hoa cúc đã xuất hiện trên trái đất từ rất lâu. Người ta đã tìm thấy hoa cúc trong những di vật cổ đại từ rất lâu đời. .

Theo phong thổ xưa, khi thu đến, đông sang, các loài hoa khác đều tàn lụi, chỉ có cúc vàng đua nở, "khi cúc trổ hoa, các hoa khác không còn", nên cúc được tán tụng là "cúc ngạo ngàn sương", "cúc là hoa tài tuyệt hảo của mùa thu"...

Những năm trở lại đây, không cần phải đến mùa thu mà người ta có thể nhìn thấy hoa cúc vào bất kỳ mùa nào trong năm nhờ vào những kỹ thuật tiên tiến .

Thân cúc vàng chia nhiều nhánh. Hoa vươn nở ở đầu cành. Những cánh hoa xúm xít kết hợp hài hòa quanh đám nhụy li ti màu xanh non. Hàng ngàn cánh hoa vàng rực bao bọc xung quanh những nhuỵ hoa li ti. Nhiều cánh hoa tiếp theo từ nhỏ tới lớn dần, lần lượt vây quanh ở những vòng ngoài sắc vàng tươi thắm hơn. Đài hoa xanh có nhiều lớp cánh bao bọc giữ cho những cánh hoa khắng khít mãi bên nhau.

Mỗi cây hoa cúc có rất nhiều cành và ở mỗi đầu cành luôn luôn là những nụ hoa đang chờ ngày vươn mình hé nở. Thường rất nhiều hoa và nụ trên một cây nhưng hoa cúc vẫn không mất đi màu xanh, những chiếc lá cũng vươn mình theo những cánh hoa lunh linh. Lá hoa tạo cho hoa có
một vẻ đẹp rực rỡ hơn, những chiếc là với thiết kế đường cong uốn lượn rất mỹ thuật

Ngoài vẻ đẹp quyến rũ, điều đặc biệt làm cho người ta thích hoa cúc hơn nữa là chính là vẻ đẹp bền lâu của những bông hoa và mùi hương quyến rũ khi hoa nở. Hơn nữa, dù khi hoa không còn tươi tốt, dù lá đã úa vàng thì những cánh hoa, lá khô héo ấy vẫn "son sắt" không lìa bỏ cành. Đố ai nhặt được hoa lá cúc tàn nằm trên mặt đất. Đôi khi ta thấy quanh gốc cúc có hoa lá rơi rụng thì chỉ là do cúc bị sâu bọ cắn phá.

Vì đặc điểm này mà từ ngàn xưa hoa cúc vàng đã được biểu trưng cho người quân tử “mai, lan, cúc, trúc “muốn ám chỉ sự trung thành và cương quyết , trước sau không thay đổi. Hoa cúc vàng được đặc biệt yêu thích ở những nước phương Đông, người ta thường có thói quen thưởng thức ngắm hoa cúc nở hay chưng những chậu cúc trong nhà.

Hoa cúc vàng sau khi được phơi hoặc hãm khô dùng để ướp với trà rất tốt cho sức khỏe. Dùng trà hoa cúc vàng sáng sớm mỗi ngày và trong một thời gian dài để kéo dài vẻ trẻ đẹp và thanh nhiệt cơ thể. Trà hoa cúc thích hợp với những người đã có tuổi, muốn tìm về chốn bình yên, trà hoa cúc tạo cảm giác thư thái an nhàn cho người thưởng thức .
Ngoài ra hoa cúc còn được dùng như một vị thuốc điều trị nhiều bệnh khác rất công hiệu ...
Hoa cúc vàng là biểu tượng và truyền thống của ngày Tết Việt Nam, hãy cảm nhận vẻ đẹp của những bông hoa cúc vàng khoe sắc rực rỡ.
(Nguồn: Trích trong viettruyen.vn/tanghoa)

Hoa cúc còn nói lên lòng hiếu thảo của con cái đối với cha mẹ qua câu chuyện cổ tích dưới đây:

SỰ TÍCH HOA CÚC


Chuyện kể rằng, hồi đó có một gia đình nghèo có 2 mẹ con sống rất yên bình trong một ngôi nhà nhỏ. Người mẹ tần tảo làm lụng nuôi con. Người con còn nhỏ nhưng rất hiếu thảo, biết vâng lời và chăm chỉ. Nhưng rồi một ngày kia, người mẹ bỗng lâm bệnh nặng. Người con thương mẹ lắm, nên dù nhà nghèo em vẫn cố gắng chạy chữa những thầy lang giỏi nhất vùng. Nhưng sức khỏe người mẹ càng ngày càng yếu đi. Người con lo lắm, quyết tâm đi tìm thầy chữa bệnh cho mẹ.

Em đi mãi, đi mãi, qua bao nhiêu làng mạc, núi sông, ăn đói mặc rách vẫn không nản lòng. Một hôm đi qua một ngôi chùa, em xin phép nhà sư trụ trì được cầu phúc cho mẹ, tấm lòng hiếu thảo của em động đến cả trời xanh. Trời nghe phải nhỏ lệ, đất nghe phải cúi mình. Ông Bụt từ bi cảm thương tấm lòng hiếu thảo của người con, động lòng trắc ẩn Người đã hóa thân thành một nhà sư, đi ngang qua chùa và tặng em một bông hoa vàng rực. Ông Bụt nói: “ta cho con bông hoa này, nó là biểu tượng của sự sống, là bông hoa chứa đựng niềm hi vọng, là ước mơ của loài người, là thần dược để chữa bệnh cho mẹ con. Nhưng con phải nhớ, cứ một năm thì hoa sẽ rụng đi một cánh hoa, bông hoa này có bao nhiêu cánh thì mẹ con chỉ sống được bấy nhiêu năm. Nhưng mỗi một cánh hoa rụng đi, cuộc sống của con cũng mất đi một năm”. Người con cảm tạ Ông Bụt và đếm cánh hoa. Rất đau buồn khi biết bông hoa chỉ có năm cánh, nghĩa là người mẹ chỉ sống với em được năm năm nữa.

Thương mẹ quá, em đã xé nhỏ từng cánh hoa cho đến khi không còn đếm được bông hoa có bao nhiêu cánh nữa. Bà mẹ nhờ có bông hoa thần dược đó mà sống rất lâu nhưng người con hiếu thảo thì không sống được bao nhiêu năm. Thương con, bà mẹ đã chôn người con ngay tại trong vườn nhà. Và lạ thay, trên ngôi mộ của em, hoa cúc mọc khắp mộ và lan rộng ra cả vùng. Bông hoa vàng rực vô số cánh là biểu tượng của sự sống, là ước mơ trường tồn, là khát vọng chữa lành mọi bệnh tật của con người. Sau này, người đời gọi là Hoa Cúc.

Hoa Cúc trong đời sống tâm linh của người Việt thể hiện rõ qua những bộ tranh tứ quý: ”Tùng Trúc Cúc Mai”. Hoa Cúc là biểu tượng cao qúy của sự sống, của sự thịnh vượng và tình cảm thương yêu, hiếu thảo của con người.

Ngày nay, ngoài màu vàng họ nhà cúc còn có nhiều loại mang những màu sắc khác nhau vô cùng rực rỡ, hương thơm mát, mang lại sức khỏe và sự sảng khoái cho con người.
(Cổ tích Việt Nam)
(Nguồn trích trong http://www.songtinmungtinhyeu.org)

Thật tuyệt vời cho loài hoa mang tên hoa cúc, bạn nhỉ?
Mời quý bạn thưởng thức Youtube Portland Hoa Cúc Mùa Thu của Minh Suong Lam thay cho lời kết luận bài tâm tình hôm nay nhé.

Mời xem

 

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam
(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi MCTN 787-ORTB 1228-11-19-25)

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2026

Tình Khúc Mùa Thu - Nhạc Và Lời: Phạm Anh Dũng - Hòa Âm: Ðồng Sơn - Ca Sĩ: Ý Lan


Nhạc Và Lời: Phạm Anh Dũng
Hòa Âm: Ðồng Sơn
Ca Sĩ: Ý Lan

Bóng Thu!

Mang theo nỗi nhớ xuyến xao
Bao mùa lá đỗ nắng vàng chiều rơi
Bóng thu lặng lẽ bên đời
Chờ người diệu vợi suốt thời biết chăng


Bao chiều men theo ngõ vắng
Lá thay màu bóng lẵng lặng thềm hoang
Mong người diệu vợi về ngang
Đúng mùa hẹn ước lá vàng chín rơi

  

Đêm bóng mỏi mòn tàn hơi
Sầu dâng chồng chất trăng lơi cuối ngàn
Người diệu vợi quên cả thời gian
Quên câu ước hẹn chẳng màng bóng đau!
 
Hình Ảnh & Thơ: Kim Oanh
 

Gánh Gạo Tìm Chồng

Nào ai gánh gạo tìm chồng
Rừng sâu hóc núi tấm lòng phu thê
Gian nan vẹn nghĩa trăng thề
Vai đàn con dại... trọn bề tầm phu
Núi non trùng điệp xa mù
Sơn khê nào quản thiên thu đợi chờ
Cha già mẹ yếu con thơ
Hai vai gánh nặng bơ vơ dòng đời
Trót sinh vào buỗi loạn thời
Tấm thân bồ liễu nắng phơi gầy mòn
Sớm khuya lặn lội nuôi con
Chợ đời chẳng quản lòng son tìm chồng
Tìm anh giữa chốn non bồng
Ngăn sông cách núi một lòng sắc son
Tình mình một dạ keo sơn
Ngày đi chẳng hẹn tủi hờn lẻ loi....!
Để ai lạc giữa chợ đời...?
Hai vai gánh nặng đời trôi giữa dòng....!

Ngư Sĩ

Nắng Mới - Luu Trọng Lư

 

Mỗi lần nắng mới hắt bên song,
Xao xác, gà trưa gáy não nùng,
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,
Chập chờn sống lại những ngày không.

Tôi nhớ mẹ tôi, thuở thiếu thời
Lúc người còn sống, tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.

Hình dáng mẹ tôi chửa xoá mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra:
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước giậu thưa.


Luu Trọng Lư


Tiếng Khóc Trẻ Thơ

Khám phá khảo cổ ngà voi ma-mút ở Đức cho thấy nghệ thuật điêu khắc đã xuất hiện trên trái đất ít nhất hơn ba, bốn chục ngàn năm, và từ đó nghệ thuật luôn hiện diện xung quanh chúng ta như bầu không khí, làm đẹp mọi vật dụng sinh hoạt hàng ngày; đồng thời thăng hoa hoạt động tâm hồn và trí tuệ con người…Thế mà cho đến nay chưa có một định nghĩa nào xác định nghệ thuật một cách hoàn toàn thỏa đáng cả .

Là một phạm trù triết học cho nên nghệ thuật cuối cùng cũng mơ hồ như cuộc đời!
Tuy nhiên, không ai có thể chối cãi : nghệ thuật đã phản ánh cuộc sống hết sức diệu kỳ, và luôn diễn tả tâm hồn vô cùng phong phú, phức tạp của con người, cho nên nghệ thuật có vô số chủ đề: từ chuyện bàng quan thiên hạ, cho đến tình cảm thầm kín của tác giả.

Qua văn, thơ, người nghệ sĩ đôi khi mô tả những cảm giác nhẹ nhàng, mong manh như hơi thở của một cơn gió heo may, có khi ở nhiều đoạn khác, diễn giải sâu xa những suy tư về thân phận và hệ lụy của con người. Cho dù không có chủ đích nào khác hơn là mua vui, để giải trí ( Lời quê chắp nhặt dông dài, mua vui cũng được một vài trống canh, Truyện Kiều ) , song nghệ thuật vô tình đã khai mở cho diễn trình tạo ra văn minh loài người . Trong khi đó, có nhiều triết gia, nhà truyền giáo và chính trị gia đã sử dụng, hay đúng hơn là lợi dụng nghệ thuật để truyền đạt tư tưởng , ngụ ý thuyết phục hay giáo dục kẻ thưởng ngoạn.

Người nghệ sĩ, may mắn được Trời cho có một tâm hồn đa sầu đa cảm, lại thêm năng khiếu sáng tạo, nên đã từng diễn tả tình yêu riêng tư của mình một cách lâm ly, bi đát, không những đã mua vui, mà còn làm xao xuyến, rung động bao con tim, đưa câu chuyện thầm kín của tác giả như thể là tâm sự của chính kẻ thưởng ngoạn. Vì không một ai có thể sống được hai kiếp nhân sinh, nhưng nghệ thuật đã tạo cho kẻ thưởng thức có cơ hội vượt thời gian và không gian, nhập tâm hồn vào trong thế giới hư cấu của tác phẩm , lôi cuốn như sống bên cạnh nhân vật trong một cuốn tiểu thuyết, hay đưa khán giả đi vào trong không gian của cuốn phim, và đó là sự kỳ diệu của nghệ thuật !

Người nghệ sĩ có thể đứng ở nhiều vị thế để quan sát thế gian: Có khi là một kẻ bàng quan sáng tác như một chứng nhân, để mô tả tha nhân và kể chuyện thiên hạ … Có khi với tư cách một người thân của gia đình,ở vai trò người anh, chị, em và hay cha, mẹ, để mô tả những hệ lụy thành những áng văn, bản nhạc ca tụng tình mẫu tử , sự hy sinh của người cha…,và đôi khi những xung đột giữa anh, chị em nữa...

Riêng trong tòa lâu đài của thi ca nhạc kịch, đề tài về tình yêu đã, đang, và sẽ mãi mãi ngự trị như một nàng công chúa muôn thuở, nhưng… rất hiếm có tác giả ở cương vị của một ông ( hay bà) diễn tả tâm tư tình cảm dành cho đàn cháu nội hay ngoại?

Như trong văn học sử của nước ta chỉ có một cụ Nguyễn Trãi (1380- 1442) trong tác phẩm Gia Huấn Ca?

Tại sao thế nhỉ? Phải chăng, dù cho quan hệ giữa ông bà, và các cháu tuy có phần sâu sắc và đậm đà, nhưng không thể sôi nổi như tình yêu trai gái…Hay có thể vì người nghệ sĩ sáng tác hăng say lúc còn sung sức, con tim sôi nổi còn dễ rung động; và một khi đã có tuổi, tâm hồn trở nên nguội lạnh, chai đá và cạn đi nguồn cảm hứng?

Cũng có thể, vốn tính lãng mạn, sống bạt mạng bất cần đời nên quý nghệ sĩ thường mệnh yểu, chết trước khi có đàn cháu, và ( đặc biệt ở Thế Kỷ trước ) việc trông nom con cháu trong nhà thường được giao cho các nội tướng ( hoặc gia nhân ) nên quý ông văn thi sĩ không có cơ hội gần gũi các con, hay đàn cháu để nẩy sinh cảm hứng ?

Đặc biệt trong văn học của nước Pháp, vào năm 1877, văn hào Victor Hugo có sáng tác 18 bài thơ, gom lại thành một tuyển tập có tên là “ Nghệ Thuật Làm Ông Nội “ (1) , khi đó nhà văn đã có tuổi mà vẫn có cảm hứng và diễn tả tình cảm sâu đậm đối với đàn cháu nội,mà bất ngờ ông phải trông nom sau khi người con trai và con dâu đột ngột qua đời sớm. Có lẽ đây là trường hợp hiếm có trong văn đàn thế giới, và may mắn cho hậu thế, có một tác phẩm riêng về tương quan giữa hai thế hệ ông bà và cháu…Tiếc thay đó cũng là tác phẩm cuối cùng của Hugo!
(1) L'Art d'être grand-père , Victor Hugo, 1877.

Không đủ khả năng trả lời những câu hỏi nêu trên, tác giả chỉ xin có đôi lời tâm sự, vài suy tư vụn vặt, và một ít kinh nghiệm nhỏ nhoi khi trải qua quá trình làm ông ngoại, để cùng chia sẻ, mua vui cho độc giả, và nhân đây xin có lời cảm tạ cụ Nguyễn Trãi và nhà văn Victor Hugo đã cho kẻ hèn này nguồn cảm hứng!


Cách đây vào khoảng hai thập niên,các cô con gái của tôi, một cách đều đặn, theo thứ tự từ cô chị cả tới đứa em út trong gia đình, cứ hai năm một, lần lượt rời khỏi mái ấm gia đình, lên đường đi học xa nhà. Rồi sau khi tốt nghiệp, và lại may mắn có việc làm ngon lành, cô lớn chập chững đi trước, mấy cô em bé nhỏ lẽo đẽo theo sau: Như một đàn vịt con cùng nhau lớn lên, chúng kéo nhau lần lượt lập gia đình, túa ra tứ phương, hòa nhập vào các nhánh của dòng đời mới .

May mắn, chúng tôi có hai cô lấy chồng gần nhà, lập cư cùng thành phố với cha mẹ…Rồi sau ba năm chờ đợi im hơi lặng tiếng, vào một ngày đẹp trời, một cô báo tin vui có bầu: Hân hoan sắp được làm ông ngoại, và như đã chuẩn bị sẵn sàng từ trước, tôi xin nghỉ việc, lấy hưu non để ở nhà phụ con gái trông nom cháu…

Vào một buổi sáng vừa sang Đông, ở thành phố Dayton nơi chúng tôi ở, bầu trời âm u giăng đầy mây và như dự đoán thời tiết sẽ có cơn mưa tuyết đầu mùa… có tiếng điện thoại reo, tôi bất ngờ được chàng rể báo tin con gái đã chuyển bụng, và vừa cấp tốc đưa vào nhà thương, sau khi mang bầu được có 29 tuần lễ ( như vậy sớm 10 tuần so thông thường là 39 đến 40 tuần thai nghén) !

Vợ chồng chúng tôi vội chạy vào thăm: Trong căn phòng nhỏ hẹp ở khu sản khoa của nhà thương, gia đình nội - ngoại quây quần tụ họp, lo lắng hồi hộp chờ đợi tin …
Khi vị bác sĩ sản khoa bước vào, dáng điệu long trọng và quyền uy như một thiên thần, với giọng ôn tồn tự tin của kẻ có tài, ông chậm rãi lên tiếng trấn an: Mặc dầu sanh ra thiếu tháng, cháu bé nặng chỉ gần 3 cân Anh rưỡi, nhưng cả hai mẹ con đều khỏe, và tình trạng của cháu ngoại gái an toàn, không có vấn đề gì đáng lo ngại, tuy vậy , nhà thương rất cẩn trọng săn sóc em bé…Mọi người nhẹ nhõm thở phào, yên tâm nhìn nhau tươi cười và tranh nhau ngỏ lời cảm tạ vị thầy thuốc .

Tất nhiên bắt đầu là tiếng khóc, tiếng khóc chào đời, nhưng cháu sanh ra mang lại niềm hân hoan bất ngờ cho mọi người có mặt, nhất là cha và mẹ của nó…Lần đầu nhìn thấy, cô bé nhỏ như chú mèo con, đỏ hỏn như con chuột nhắt. Cô đang nằm ngủ vùi trong cái lồng kính: đôi mắt còn bị che, mũi có ống thở, trông nó mong manh như hơi thở phập phồng trên cái ngực nhỏ xíu, khiến chúng tôi triền miên bàng hoàng … Quả thiên nhiên và khoa học thật là kỳ diệu: dù sanh non nhưng nhờ tiến bộ của Y-Khoa, cộng với sự tận tụy của nhân viên nhà thương mà cháu nó chóng lớn và dần dần phục hồi như bình thường.

Chúng tôi vội vã báo tin cho gia đình thân thuộc và thân hữu được biết, một người bạn bên kia đầu điện thoại chia vui ngay :” Xin chúc mừng anh, chị nhé…Mà coi chừng nhé: trông cháu còn thú vị hơn nuôi con đấy ! Hai ông bà sẽ đặc biệt mê mẩn lắm đó”…và sau khi nghe tôi khoe với hai vợ chồng hàng xóm, anh bạn vong niên này đã ngập ngừng một lát… rồi chân thật chia sẻ quan niệm riêng:” Chúng tôi không chủ trương babysit các cháu , vì vợ chồng tôi cho rằng mình đã trên hai chục năm nuôi con khôn lớn, bây giờ cả vợ lẫn chồng đều đã bước vào tuổi già, phải thì đến lượt con cháu nên tự làm tròn trách nhiệm của chúng nó…Tụi tôi đến thăm chơi, mua quà cho các cháu, là xong !”.

Chuyện đời luôn luôn không hề thiếu những phức tạp.Mỗi người chúng ta đều có triết lý sống riêng biệt. Giữa hai quan điểm đại loại nêu trên, không hề có thể kết luận ai đúng ai sai, và xin nhường quyền phán xét cho độc giả…Tuy nhiên, thực tế đã chứng minh : trong gia đình có được các ông bà nội ngoại trông nom mấy cháu miễn phí, để cho vợ chồng các con còn trẻ bận rộn đi làm,là một cơ hội lý tưởng, rất hợp tình, hợp lý. Chẳng vậy sao nhiều anh bạn HO của chúng tôi ở bên Cali, khi có tuổi, họ đã tự nguyện trở thành một babysitter chuyên nghiệp cho con và tài xế thường trực cho vợ.


Là chiến hữu lâu năm của một thời chinh chiến, cùng bị nhốt tù trên bốn,năm năm, nên mỗi khi có dịp qua chơi Bolsa, tôi luôn háo hức gọi phôn rủ rê anh em cà-phê cà pháo buổi sáng mỗi ngày…Và hết sức ngạc nhiên là tôi thường bị mấy ông bạn tù từ chối phăng !

Mấy anh HO đưa lý do như thế này:” Xin lỗi bạn nhá, lúc …giờ sáng, tôi phải lái xe đưa vợ đi làm neo. Sau đó về lại nhà thì phải trông nom cháu cho con gái mình cũng đi làm neo nữa…Còn trưa hả? Cũng kẹt. Phải quay lại tiệm neo đón vợ về nhà ,xong ghé qua chợ rồi về phụ vợ nấu cơm…Làm sao rảnh được! ” Làm như thể là mấy anh bạn tôi hiện đang cố gắng tận hưởng hai thứ quan trọng nhất trên đời: thời gian (gần gũi vợ con) và tiền của ( bảo đảm cho cuộc sống luôn bấp bênh). Hai thứ đó trong quá khứ của một thời chinh chiến thì chúng tôi, những tên lính nghèo của VNCH, đã không có được, nên ngày nay có cơ hội thì ta phải tận dụng ngay. Kiếm thật nhiều tiền để bù đắp cho vợ con thủa hàn vi cơ cực; và cố gắng níu kéo lấy lại thời gian lâu dài đã bị đánh mất khi ở tù cải tạo, phải xa vợ con…Và, hôm nay, chuyện cà-phê cà-pháo la cà hãy tạm gác lại …Nghĩ vậy, tôi cũng đành phải thông cảm với chiến hữu thôi!

Nếu ví cuộc đời như một vở kịch, bất chợt tôi được trao thêm một vai mới, vai trò của một ông ngoại… Và thêm vào đó, một nhân vật tí hon mới xuất hiện: đó là một em bé ngây thơ vô tội ( ở đây là vai cháu ngoại của tôi )… và hứa hẹn một màn kịch mới của vở tuồng hấp dẫn… chứa nhiều tình tiết éo le …

Tất nhiên thay đổi mang đến nhiều thử thách mới và thử thách nào thì cũng gây ra nhiều rối rắm, cần phải được điều chỉnh lại cho cuộc sống, và đồng thời cũng đem lại mầm hy vọng và tiến bộ. Hoàn cảnh của tôi chỉ có toàn là con gái nên không có may mắn được làm ông nội. Than thở như vậy với một người bạn có toàn con trai thì anh lại đã an ủi tôi :” Ông ơi, người ta thường nói cháu nội là cháu người ta, chỉ có cháu ngoại mới ra cháu mình…”. Hiển nhiên cháu ngoại do con gái mình đẻ ra, thì chắc chắn sẽ mang một phần genes của huyết thống, còn cháu nội do con dâu sanh, có thể không có genes của con trai mình??!

Tuy thật sự được cái “thú vị được làm ông ngoại”, nhưng tác giả bài viết này cũng xin thổ lộ : tương quan ông-cháu không đơn giản là lúc nào cũng “thú vị” như đã nêu ở phần trên, mà đôi khi cũng nhức đầu với nhiều cảm xúc lo âu, xao xuyến (đến lạ lùng) khi trông nom đàn cháu. Chẳng hạn gần gũi các em bé ngây ngô nhiều khi cũng đưa đến cho mình nhiều khám phá kỳ lạ, như mở ra được một cánh cửa bí mật, đưa mình vào một căn phòng mới của tâm hồn, để từ đó dẫn đến nhiều bài học, nhiều suy tư thú vị cho chính mình, và làm thay đổi cái nhìn của ông ngoại về cuộc sống đang diễn ra.

Vì vậy, tôi tự hỏi: Ai đã dạy dỗ cho ai nhỉ? Ông dạy cháu, hay ngược lại cháu đã dậy cho ông?

Ngắm nhìn bé gái nằm ngủ trong cái lồng kính một cách êm đềm, an toàn, tôi cảm thấy may mắn được định cư ở đây:Tuy tha hương nhưng lại có điều kiện sống trong một xã hội đầy đủ sung túc...mà thoáng nghĩ ngay đến bao nhiêu em bé xấu số, cho dù sanh ra đủ ngày tháng như ở bên Phi-Châu, hay ở quê hương Việt-Nam bây giờ, nhưng ra đời trong cảnh đói khát, thiếu cả sữa mẹ, vì chính người mẹ đã không có gì để ăn, để có đủ sữa cho con bú, nên các em nhỏ bé ốm yếu đến độ không còn sức để khóc nữa, chúng khô héo chết lịm dần trên tay người mẹ đau khổ! Có đoạn trường nào đau đớn bằng cảnh đó chứ ? Phải chăng cùng một lúc mà địa ngục ở đó và ngược lại, niềm vui đang ở chốn này? Nếu có một Ông Trời, quả ông bất công và tàn nhẫn!

Sự kiện chưa có ai nghe được tiếng cười của em bé lúc lọt lòng mẹ, khiến nhiều người đã coi “tiếng khóc chào đời ” như thể hiện cái khổ trong Tứ Diệu Đế của Đạo Pháp, “Đời là bể khổ ”: Chúng ta luôn luôn bắt đầu bằng tiếng khóc lúc sinh ra, và sẽ kéo dài suốt đời cho đến khi từ trần, không một ai có thể tránh khỏi cuộc sống đầy đau khổ ( trừ các bậc đắc đạo sống giữa đời này mà lại thấy mình trong cõi niết bàn ?) !

Tiếng khóc chào đời, nếu giải thích theo Khoa Học , theo các nhà nghiên cứu cho rằng tiếng khóc báo hiệu phổi của trẻ sơ sinh bắt đầu hoạt động và máu bắt đầu lưu thông trong huyết quả của trẻ, đồng thời nhắc nhở cho người mẹ biết về đứa con mình mới sanh ra, nó đang hiện diện bên cạnh, xin bà mẹ đừng bỏ bê quên con. Và thường sau tiếng khóc chào đời ấy trẻ đã mệt nhoài sau khi được sanh ra, nó chuyển mình từ trong lòng mẹ êm ấm an toàn ra đến bên ngoài lạnh lẽo , mong manh và đầy bất trắc. đứa bé sẽ lăn ra ngủ một giấc dài.

Là một phật tử nhưng tôi không thông hiểu Đạo Pháp (dường như nằm ngoài vòng của lý luận, không thể giải nghĩa được) nên khó chấp nhận lời giảng “ đời là bể khổ”…Tôi nghĩ, chả lẽ cứ toàn khổ đau như vậy thì còn gì là thích thú mà sống làm gì nữa ? Hay khổ hoặc sướng, là hai mặt của cuộc đời, như hình với bóng…;và trong cuộc tranh chấp giữa hai thái cực đó, cuối cùng phe đau khổ sẽ thắng mà không một ai thoát ra được như Đạo Pháp đã dậy. Như vậy, tựu chung, đời lắm khổ đau và có đôi chút vui sướng, như một kẻ đi thử thời vận ở casino , thắng được ít ván…nhưng cuối cùng cũng sẽ thua hết vốn, vậy mà tại sao ta cứ phải chạy đến sòng bạc như con thiêu thân, như chúng sinh mãi mãi phải sống trong vòng bể khổ?

Trong một bài giảng, một vị “Phật Sống”, đã dạy chúng ta về tiếng khóc của trẻ thơ ở một khía cạnh khác:

“Sức mạnh của trẻ thơ là tiếng khóc. Sức mạnh của đàn bà là phẫn nộ. Sức mạnh của người ăn trộm là vũ khí. Sức mạnh của vua chúa là quyền uy. Sức mạnh của kẻ ngu là áp đảo. Sức mạnh của bậc hiền trí là cảm hóa. Sức mạnh của người đa văn hóa là thẩm sát. Sức mạnh của sa môn là nhẫn nhịn…”
( Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ Mười Bốn)

Tiếng khóc của trẻ thơ là một thứ vũ khí độc đáo, vô hình nhưng còn sắc nhọn hơn lưỡi dao thật, nó xuyên sâu hơn viên đạn :Khó một người mẹ nào, kể cả kẻ xa lạ, có thể dửng dưng, không siêu lòng khi trông thấy và nghe tiếng khóc của đứa bé đang đói! Chưa biết nói, tiếng khóc là lời báo động người mẹ về cơn đói đang thúc dục được cho bú; và cần được thay tã. Đôi lúc cháu bé khóc đơn giản là muốn được ôm ấp, bế ru ngủ…mà cũng có khi vì cháu không được khỏe, hay vì buồn ngủ mà cháu ré lên... rồi đôi khi tự nhiên cháu lăn ra ngủ say sưa như một con mèo, trông thật ngây thơ và êm đềm yên lành như người ta đang mơ một kinh nghiệm vui.
Mới sanh, bé ngủ cả ngày, tha hồ cho chúng tôi chiêm ngưỡng, êm ấm trong nôi, em say sưa trong giấc ngủ yên lành như một thiên thần…

Thế mà đột nhiên, nó nhếch mép như cười, khiến bà xã vội vui rộn và reo lên :” Anh lại đây xem này, nó vừa cười xong!”. Nhưng tôi không tin là nó cười thật sự,giống như chúng ta gặp chuyện vui vậy, mà tôi cho đó chỉ là một phản xạ của đôi môi mấp máy một cách vô cảm ? Nhưng biết đâu cũng có thể nó cười thật ở trong một giấc mơ vui nào đó ? Không biết các nhà nghiên cứu Tâm Lý trẻ em đưa ra lý thuyết gì để giải thích hiện tượng này chưa? Nhưng dù thế nào đi nữa thì bà xã tôi vẫn cứ tranh cãi để giành lấy phần thắng về mình hơn các khoa học gia, vì vợ tôi đứng ở phe triết lý theo bản năng của thiên nhiên, cũng như người Mỹ thường nói là “ mother nature “ vậy, Mặc dù cách giải thích ấy có thể sai, nhưng tôi vẫn tin ở “nội tướng của tôi hơn hẳn mấy ông bác sĩ, tiến sĩ ( vì chính mấy ông này thường tranh cãi nhau và thay đổi lập trường luôn luôn)!

Riêng về giấc ngủ của trẻ em thì ở nước ta, từ ngàn xưa, các bà mẹ ( hoặc bà ) thường vẫn ôm ấp và ru bé ngủ, họ còn nằm chung với con cháu một cách hết sức tự nhiên và giản dị như mọi con vật trong thiên nhiên vẫn nằm la liệt cùng nhau trong tổ ấm. Đấy là hiện tượng được hướng dẫn bởi bản năng sinh tồn. Ngày nay việc cho con nít ngủ chung với cha mẹ là điều cần tránh, vì sự kiện này có ảnh hưởng đến giấc ngủ của cả đứa con lẫn cha mẹ, có thể gây chết ngạt bất ngờ cho cháu bé. Tuy vậy, trẻ em ngủ riêng trong nôi thì cũng vẫn có thể bị đột tử (SID, sudden infant death ). Để tránh tai nạn, hay căn bệnh này, các bác sĩ nhi khoa khuyến cáo là nên để các em nằm ngửa khi ngủ, đừng để bất cứ vật gì trong nôi ( với một vài điều cẩn trọng khác như giữ căn phòng thoáng mát v.v..).

Cách đây hai, ba thập niên, các chuyên gia về nhi khoa khuyên rằng nên để em bé nằm ngủ sấp…mà nay thì họ lại nói nên cho nằm ngửa ! Tất nhiên lý thuyết Khoa Học luôn luôn thay đổi, ngày càng tiến bộ và cho dù không hoàn hảo thì vẫn có sức thuyết phục. Trong khi đó, phe theo luật tự nhiên thì vẫn ngàn năm không thay đổi!

Sau ba tháng ở nhà, con gái chúng tôi hết phép nghỉ, bắt đầu đi làm trở lại. Và như đã thỏa thuận trước, tôi sẽ lại được giao phó việc trông nom cháu cả ngày, từ sáng đến chiều.

Buổi sáng, đúng giờ và long trọng như người đi làm, tôi đến sớm để bàn giao ca sáng. Con gái tôi dặn dò đủ thứ cần thiết: mấy chỗ để sữa, bình , thuốc bổ, tã v.v...rồi thức ăn cho ông ngoại. Xong xuôi đâu đấy, cô chìa cho tôi cái remote tivi,rồi vội vã như sợ trễ, cô ra xe phóng đi làm.

Một mình trong nhà, tôi nghe ngóng: Trên gác vẫn yên tĩnh, có nghĩa là còn sớm, cháu bé còn ngủ…Thế là ông ngoại, tay trái cầm tách cà-phê, tay phải bấm lia lịa, mở truyền hình ra… Tin tức ngày nào cũng từng đó chuyện, không lụt lội ở tiểu bang này thì lại chiến tranh ở xứ kia… Xem mãi cũng chán, tôi chợt có ý định viết thử một truyện ngắn, với hy vọng một ngày đẹp trời sau này có thể trở thành một nhà văn!
Cám ơn đứa cháu gái đầu tiên đã cho ông ngoại thêm cơ hội thực hiện một thú tiêu khiển thanh cao.

Đang mơ màng thì chợt nghe có tiếng ọ ọe, tôi vội phóng ngay lên gác như con lật đật để sẵn sàng thực hành việc thay tã…Hé cửa bước nhẹ nhàng vô căn phòng còn tối, tôi rón rén đến gần cái nôi, cúi nhìn thấy cháu bé đang ngọ nguậy rồi mở đôi mắt thật to.Tôi đưa hai tay nhấc nó lên, ..nhưng chợt có cảm giác như sáng nay nó nặng hơn trước- hay là vì chính tôi mơ tưởng như thế-Cho chắc, tôi đặt bé qua giường bên cạnh, nơi dùng để thay tã. Nó vùng vằng không chịu nằm yên; và như phởn chí hay sao , nó uốn éo thân hình, nhất định không cho cởi áo ngoài…Thành ra hai ông cháu cùng vui đùa với nhau trên giường: Cháu đã bắt đầu biết lẫy và nhất là đôi chân rất khỏe, nó vùng vằng lật, xuýt nữa thì nó lọt xuống sàn…Ông cũng hú hồn, bắt đầu chỉ muốn thay tã sao cho nhanh, nhưng em bé khó chịu khóc ré lên. Mất kiên nhẫn, tôi đè nó ra mà cởi đồ ngủ, thay vì phải tháo tã đã ướt sũng…

Sáng nào thì cũng từng đó chuyện, thế mà tôi vẫn luôn phải vật lộn với cháu. Nó vẫn khóc mỗi lần được thay tã…Cho đến một hôm, bà nội tướng của tôi xin nghỉ làm ở nhà để sẵn dịp cùng tôi trông nom cháu.

Hai vợ chồng già đang ngồi xem truyền hình thì có tiếng khóc trên lầu. Như mọi sáng, tôi vội đứng bật dậy…Bỗng một bàn tay nắm kéo tôi xuống, bà xã cản:”Anh để yên, còn hơi sớm. Để cho nó ngủ thêm được một chút nữa đã…Đừng chạy lên ngay! Anh lúc nào cũng lật đật như gà mắc đẻ ”…Đã quen nghe lời vợ, tôi ép mình ngồi xuống …Quả nhiên, sau một phút tiếng khóc không còn nữa …Trên gác yên lặng,…nghĩa là cháu ó đã ngủ lại...Sự thể này đối với tôi như là một phép lạ!

Độ chừng nửa tiếng sau, có tiếng khóc lại vọng xuống; lần này thì cả hai vợ chồng tôi đều bước lên gác. Tôi đi sau nhường cho vợ mở cửa vào trước…Rón rén bước đến gần nôi, bà ngoại tươi cười reo khẽ lên :” Em à, em à… Bà ơi đây này...” Em bé đang lật qua lật lại ,quay đầu về hướng tiếng động và trông thấy bà , cả hai chân đạp và hai tay lắc lia lịa, mừng rỡ…Bà ngoại vội bồng cháu lên ôm vào ngực.Hai bà cháu đùa giỡn với nhau một chập rồi mới đặt bé lên giường. Nằm ngửa, đứa bé nắm ngón tay của vợ tôi một cách thích thú khi bà vừa lắc lư ngón tay vừa âu yếm reo “Ái cha…ái cha…Em à, em à…” Trong khi tôi đứng yên, ngạc nhiên trước sự vui đùa của hai bà cháu. không thấy bà xã thay tã, tôi nóng lòng giục : “Thay tã chứ? Đầy nhóc đây này…” Không trả lời và cứ tiếp tục đùa chơi với cháu…, đến vài phút sau, vợ tôi chậm rãi lên tiếng :”Từ từ thôi, đi đâu mà vội. Để nó tiểu thêm rồi thay, như vậy đỡ tốn thêm cái tã. Tã đắt lắm, anh biết không!”

Hai bà cháu cứ thế mà quần thảo vui đùa với nhau độ năm mười phút, bà mới nhẹ nhàng cởi áo và thay tã cho cháu bé…tự nhiên như chơi, không hề có sự phản kháng gì của em bé. Ngạc nhiên và trong bụng thầm phục vợ, nhưng vì tự ái, tôi không thốt ra lời khen. Tất nhiên từ đó về sau, theo bài học này của vợ, tôi nhận ra rằng cần phải kiên nhẫn với cháu bé.

Phải chăng tình yêu chính là kiên nhẫn?

Kinh nghiệm trên đúng là một bài học cho tôi, và đàn ông chúng tôi thiếu kiên nhẫn hơn các bà ? Bỗng, quang cảnh khu chợ nổi Ngã Bảy Phụng Hiệp ở Cần Thơ hiện ra trong tâm tư của tôi: Trên cửa sông rộng mênh mông, nơi bảy nhánh nhập lại, với hằng hà sa số ghe thuyền bập bềnh trôi nổi vui nhộn, tô điểm bởi đủ mọi màu sắc của nông sản, trái cây, tiếng ồn ào y như cảnh chợ Tết trên cạn...Nhưng quan sát kỹ lại , thấy mấy ông lái ghe, còn toàn mấy bà đang bận rộn trả giá, mặc cả buôn bán với nhau? Bây giờ tôi mới hiểu vì sao mấy bà chủ động, vì chỉ có các bà mới đủ kiên nhẫn kỳ kèo từng đồng, từng bó. Nếu giao việc buôn bán cho mấy đấng mày râu thì chắc khỏi ai cần mặc cả gì cả, trả lời một tiếng là xong ngay, Đối với các ông, hơn thua gì mấy đồng cắc, mua bán gì lè lẹ cho xong đi để còn về nhà nhậu lai rai chứ!

Được vợ dạy dỗ và thêm mấy cô con gái huấn luyện, tôi bắt đầu quen công việc hàng ngày : Thay tã, pha bình sữa và cho cháu bú …Riêng vụ tắm rửa thì ít đến phiên tôi phụ trách; có lẽ mấy người cho rằng ông ngoại già cả, không đủ sức giữ an toàn khi cháu vẫy vùng tung hoành trong bồn tắm, lý do em ăn nhanh chóng lớn và trở nên nặng ký?

Trong sinh hoạt hàng ngày, thú vị nhất là sau khi ăn uống no nê rồi, em bé được bế cao đầu lên, chờ cho nó ợ thành tiếng xong để nằm ngửa ra, ông ngoại ôm ru em ngủ: Nó nằm gọn trong vòng tay, ấm áp, ru nhè nhẹ trong mỗi bước đi nhẹ nhàng, quay căn phòng nhỏ có kê cái nôi thơm tho sạch sẽ trắng toát..Đôi khi nó khóc thét lên vì quá giấc..Nhưng thường thì chỉ sau chốc lát là lờ đờ rồi nhíu mắt lại, em bé từ từ chìm dần vào giấc ngủ, dễ dàng như cánh cửa hé mở để rồi cứ thế mà bị cuốn trôi vào thế giới thần tiên của mộng mơ.

Nhìn thoáng qua, việc trông nom một em bé như thế xem ra có vẻ đều đặn và bình thường. Nhưng sống lâu gần với cháu, chúng tôi mới nhận ra rằng ai cũng luôn thay đổi như một dòng sông: có khúc chảy êm ả, mà cũng có đoạn nổi sóng …Như khi cháu lên cơn sốt thì cũng khiến bà ngoại bấn loạn như kẻ mất hồn, quên khuấy đi hết cả bao nhiêu kinh nghiệm nuôi con mà vội đưa đi khám bác sĩ…Hóa ra nó chỉ là sắp mọc hai cái răng cửa!

Khi được hơn một tuổi, cháu vẫn ngủ nhiều vào ban ngày và thêm cái nạn thức giấc ban đêm để đòi bú, làm cho mẹ nó thường mất ngủ... Vấn đề điều chỉnh giấc ngủ cho bé lại được đặt ra, nhất là khi con gái tôi bắt đầu đi làm trở lại và cần ngủ đủ giấc vào ban đêm. Thế là con gái và con rể tôi phải nghiên cứu sách vở, dò hỏi bác sĩ nhi khoa, xem làm cách nào để cho bé ngủ thẳng giấc ban đêm…

Thay đổi đầu tiên xảy ra khi cậu con rể chúng tôi ỷ thế là một thầy thuốc mà quyết định rằng cứ đúng giờ vào buổi tối là phải cho cháu vô giường ( cái nôi thì đúng hơn ), mặc kệ cho cháu khóc…Và quả nhiên mấy đêm đầu, cháu cứ nức nở trên lầu khiến ông bà già ở dưới nhà cũng khóc thầm trong bụng. Nghe tiếng khóc được một chập, cảm thấy nóng lòng, bà rón rén bước lên cầu thang…Nhưng liền bị cậu con rể chặn lại ngay. Bà lên tiếng như năn nỉ : “Em nó khóc lâu rồi, để bà lên bồng cho nó ngủ?” Lắc đầu, con rể đáp nhẹ nhàng : “ Bà làm thế thì không tài nào điều chỉnh được giấc ngủ của nó…Bà cứ yên tâm, vài đêm nữa là nó sẽ quen .”

Thế là bà bấm bụng lẽo đẽo đi xuống...Nhưng về phòng nằm mà lại cứ nghe tiếng khóc trẻ thơ rả rích vang xuống, nghe thảm thiết não nề, ông bà ngoại thì thầm với nhau: “Sao cha mẹ nó nhẫn tâm quá vậy, để cho nó khóc vậy mãi được sao!” Rồi đâm giận lên, bà dọa : “ Tụi nó muốn nuôi con theo kiểu văn minh khoa học thì mình khỏi đến phụ cho tụi nó nữa!” Nhưng tôi biết bà xã đang sốt ruột mà dọa vậy, chứ ngày mai đâu lại vào đấy... Không biết làm gì hơn, ông bà chỉ biết đau đớn trong lòng, lắng tai nghe ngóng, mong sao cho cháu mệt quá rồi sẽ lả người đi mà chìm vào giấc ngủ…Nhưng nó cứ dai dẳng khóc, có lẽ phải đến hơn nửa tiếng, rồi sau đó mới yên lặng, có lẽ mệt mà đã lịm vào giấc ngủ…

Sáng hôm sau, bà ( cố ý tránh đứa con rể) chỉ than riêng với con gái, thì nó tỉnh bơ trả lời mẹ : ”Mẹ yên tâm , con nít khóc là chuyện thường, tụi con phải huấn luyện cho nó , chỉ vài đêm nữa là nó sẽ lại ngủ đúng giấc tối mà sẽ không thức dậy ban đêm nữa. Sách vở nói như vậy đó.”.

Mang tâm lý an phận của người già, ông bà ngoại không muốn thay đổi, và ngại mọi sự thử thách ở đời, như đã mệt mỏi với cuộc bể dâu. Còn đối với hai vợ chồng con gái còn trẻ nên chúng coi thử thách là hấp dẫn, mang đến tiến bộ và hy vọng. Nếu như ở vào thế kỷ trước, còn ở bên nhà, có lẽ chúng tôi dùng uy quyền làm cha mẹ để quyết liệt phản đối. Nhưng ở thời đại đảo lộn của thế kỷ 21 này, khi mà ông bà thường phải xin phép con cái để được gặp cháu, chúng tôi chỉ còn cách cùng nhìn nhau than thở …

Theo truyền thống Nho Giáo, cha mẹ có quyền trực tiếp trong sinh hoạt với con cái, và ràng buộc kéo dài cho đến các cháu chắt, đúng lời dạy của “vị thầy của muôn thủa” ( vạn thế sư biểu, Khổng Tử ) từ hai ngàn năm qua. Cho đến gần đây, khi còn ở trong nước, bố mẹ có trừng phạt con cháu là chuyện thường tình, thậm chí còn dùng cả roi vọt trong phương thức dạy dỗ, nhưng khi đã qua đến bên trời Tây Mỹ tái định cư thì cứ như thế là vi phạm luật lệ, cha mẹ sẽ phải bị trừng phạt ( thay vì đứa con hư ) ! Ngoài ra, dưới con mắt của Pháp Luật của xã hội phương tây này, việc nuôi nấng và dạy dỗ là đặc quyền dành cho cha mẹ, ông bà không được đụng đến. Như ta đã nghe đến những lệnh Tòa Án bênh con cái mà cấm cha mẹ đến thăm cháu, tạo nên những trường hợp thương tâm....

Thấm thoát thời gian qua mau, nhất là khi hân hoan vui vẻ như câu “ngày vui qua mau”, mấy cô em tiếp tục theo chị mà đua nhau mang bầu, sanh thêm…Chúng tôi lại có thêm cháu trai, rồi lại cháu gái nữa…Cho đến khi tôi viết ra những dòng chữ này thì vợ chồng tôi đã có tất cả 9 đứa cháu ngoại: 5 gái và 4 trai !

Hôm nay cháu ngoại gái đầu đã 8 tuổi, đứa nhỏ nhất đã lên một. Dù không có con trai nhưng chúng tôi vốn thương cháu đồng đều gái cũng như trai, cháu nào cũng khiến chúng tôi vui thú như nhau. Tuy nhiên, có một cháu trai đặc biệt luôn nhắc tôi đến một ông anh của tôi mất đã lâu, trong thời chinh chiến 53 năm trước. Cậu cháu trai này cũng có đôi mắt to đen đó, cái môi hơi dầy mà linh động…Nhưng chắc chắn tính tình nó khác hẳn anh tôi; nó phá như giặc và còn dữ nữa; ngược lại anh tôi thì vốn đã hiền quá! Linh hồn anh tôi đã hiện về và đã đầu thai vào nó chăng?

Người ta thường cho rằng người hiền lành dễ mệnh yểu, tôi tin như vậy. Có thể một cách vô thức nào đó khiến tôi rất chiều các cháu, chúng đòi gì được nấy, nhất là mục cho ăn kẹo cả ngày…đến độ cha mẹ chúng đếu than là tôi đã làm hư răng của chúng!

Dù phải trả giá bằng nhiều lo âu, tốn hao công sức nhưng thời gian được ở cạnh con cháu đối với tôi rất xứng đáng, đã và đang chiếm vị trí ưu tiên trong đời, và làm giàu cuộc sống nội tâm, khiến hiểu biết được mình hơn, đúng như từ ngàn năm trước nhà hiền triết Hy Lạp đã phán :”Hãy tự biết mình rồi sẽ thông hiểu vũ trụ và các thần linh !” ( Connais-toi toi-même, Socrate )

Xin cho phép tôi được chia sẻ ở đây một khám phá mới lạ: Một ông ngoại già đầu, sống gần hết cuộc đời nhưng chẳng hề dạy dỗ được các cháu điều gì, mà trái lại, chính chúng ( gián tiếp) dậy cho ông ngoại điều quan trọng nhất trên đời, đó là ý nghĩa của tình yêu ; và trong cuộc sống, quan trọng nhất là gì vậy?

Tình thương các cháu đã thay đổi ông ngoại ( cá nhân tôi) , xác tín lời của linh mục Dominico, phục vụ ở trại tị nạn Galang vào năm 1980, khi người nói với tác giả “ Chỉ có tình yêu mới làm thay đổi được con người”. Tuy chỉ mong manh, mơ hồ như bầu không khí chung quanh nhưng tình yêu cần thiết cho sự sống, bao trùm lấy mọi người, và một cách yên lặng nó xâm chiếm tâm hồn chúng ta và đã thay đổi chúng ta một cách bất ngờ, không hề được báo trước.

Nhờ các cháu ngoại, tôi hiểu mình hơn, biết cả tính xấu lẫn yếu điểm, và giúp tăng thêm chút kiên nhẫn cho một kẻ lật đật như gà sắp đẻ.

Để chấm dứt tâm sự dài dòng của một ông ngoại, xin chào tạm biệt độc giả bằng lời của nhà văn Victor Hugo :
“ Người cha có thể bỏ bê con cái, nhưng một ông nội (hay ngoại) không bao giờ lơ là các cháu được.”./.

Ngọc Cường

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2026

Tàn Một Kiếp Hoa - Nhạc & Lời: Ngân Hà - Hòa Âm: Mộng Thường - Ca Sĩ: Ngọc Quy

Nhạc & Lời: Ngân Hà
Hòa Âm: Mộng Thường
Ca Sĩ: Ngọc Quy

Tình Thu

 

Lời xa xôi ấy cõi lòng em
Vàng lá thu rơi nhuộm trước thềm
Ngơ ngẩn hồn xưa quen dáng cũ
Đợi hài trở bước nhẹ từng đêm

Vườn tình ái ý thơ lưu khách
Theo bóng mây ray rứt thẩn thờ
Thu chợt đến khơi sầu tiếc nuối
Người mơ ơi thỏa ước mong chờ

Ôi thương nhớ nỗi buồn vương mãi
Định mệnh nào ly cách biệt nhau
Ôm kỷ niệm vai gầy trĩu nặng
Người đi rồi biết ở nơi đâu

Kim Phượng


Không Bao Giờ Tìm Được Dấu Yêu Xưa

 

(Tiếp theo Có Bao Giờ Tìm Lại Dấu Yêu Xưa)

Không bao giờ tìm được dấu yêu xưa
Tà áo trắng đã bay đi vùng trời xa thẳm
Cánh chim ấy khuất sau vầng mây đặc
Chỉ thiên thần nhìn thấy bóng chim di

Không bao giờ quên được mối tình si
Từng gẳn bó hai tâm hồn trong trắng
Căn gác trọ đón hạc vàng khoảnh khắc
Rồi quạnh hiu phong tỏa gót chân trần

Không bao giờ phai nhạt mối tình thân
Dù biển lớn vạch đôi bờ ngăn cách
Dù đêm đến ôm vòng tay trống trải
Dù để trang nhật ký dở dang giòng

Không bao giờ ngồi lại ghế bên sông
Mắt theo dõi những con tầu rời bến
Lệ chỉ muốn hoà chung bàu nhiệt huyết
Xót thương tình Ngưu Chức phải chia xa

Không bao giờ thực hiện mộng thời qua
Một tổ ấm với đàn con xinh xắn
Luôn ầm ĩ tiếng cười vui rộn rã
Mẹ ru hời vỗ giấc tuổi ngây thơ

Không bao giờ sống lại chuỗi ngày xưa
Tuổi thơ mộng tuổi hồng sao đẹp thế
Rồi tiếp đến tuổi hoàng hôn quạnh quẽ
Cõi thiên thu chờ đợi trước hiên nhà

Chinh/Hồng Nguyên_H.N.T , 
Mar.15.26 (718)
(Cho: Mùa Đông Trên Đỉnh Tuyết Kilimanjaro)


Tách Trà Có Thể Chứa Hàng Tỷ Mảnh Nhựa Li Ti Từ Bình Đun Nước - Huỳnh Chiêu Đẳng


Nguồn tin và chi tiết: 

HCD: Máy tóm tắt nội dung bài báo (có thể còn sót những “tiếng mới” khó hiểu khó nghe)

Tách trà của quý vị có thể chứa hàng tỷ mảnh nhựa li ti từ bình đun nước

Một nghiên cứu mới đây từ Đại học Queensland (Úc Đại Lợi) vừa đưa ra lời cảnh báo: các loại bình đun nước bằng nhựa (loại nhựa polypropylene) có thể là nguồn cơn đưa một lượng lớn bụi nhựa vào cơ thể chúng ta hằng ngày.

Các điểm chính trong bản tin:Lượng bụi nhựa cực lớn: Qua phân tích, các nhà khoa học nhận thấy trong lần đun nước đầu tiên, một chiếc bình điện bằng nhựa mới có thể thải ra tới 12 triệu hạt nhựa siêu nhỏ (nanoplastics) trên mỗi phân khối nước. Tính ra, một tách trà trung bình có thể chứa đến 3 tỷ hạt nhựa này.

Bình nấu nước bằng nhựa


Nguy cơ cho sức khỏe: Dù giới khoa học chưa khẳng định chắc chắn toàn bộ tác hại, nhưng các nghiên cứu trước đây cho thấy việc ăn phải bụi nhựa có liên quan đến các chứng bệnh về đường ruột, phổi và cả các bệnh suy nhược thần kinh như bệnh Parkinson.
Cách giảm bớt bụi nhựa: Các nhà nghiên cứu chỉ ra hai cách để hạn chế tình trạng này:Đun nước nhiều lần rồi đổ đi: Lượng nhựa thải ra sẽ giảm mạnh sau khoảng 10 lần đun và giảm xuống mức rất thấp sau 50 lần. Tuy nhiên, ngay cả ở lần đun thứ 150, người ta vẫn còn tìm thấy mạt nhựa. Vì vậy, khi mua bình mới, quý vị nên đun và đổ nước đi nhiều lần trước khi dùng để pha thức uống.

Dùng nước máy có chất khoáng (nước cứng): Các chất khoáng trong nước khi đun nóng sẽ tạo thành một lớp đóng vôi mỏng bên trong bình, lớp này vô tình giúp bao phủ và ngăn không cho bụi nhựa thoát ra.
Lời khuyên: Các chuyên gia đề nghị các nhà sản xuất nên có nhãn cảnh báo và hướng dẫn kỹ lưỡng hơn trên sản phẩm. Việc chỉ tráng sơ bình bằng nước lạnh trước khi dùng là không đủ để loại bỏ các hạt nhựa độc hại này.

Hiện nay, các nhà khoa học vẫn đang tiếp tục nghiên cứu thêm trên nhiều loại đồ gia dụng khác để hiểu rõ hơn về ảnh hưởng của nhựa đối với đời sống con người.

HCD: Thấy tì trình các bạn may ra có ích được chút nào chăng. Bạn nào chưa xài loại bình nấu nước nhựa nầy thì nên tránh, bạn nào có trong nhà thì chắc là nên bỏ đi.

Huỳnh Chiêu Đẳng

Ngày Cuối Cùng Làm Crossing Guard(Trần đình Phước) -The Last Day To Be A Crossing Guard ( Translator: Nguyen Thi Bich Nga)


Ngày Cuối Cùng Làm Crossing Guard 
(Nhân Viên Hướng Dẫn Học Sinh và Bộ Hành Qua Đường)

Hi Mon,
Due to my family matters, I would like to inform you that next Friday, September 10, 2021 will be my last day at work. Please find a replacement. Also, please advise me what needs to be done to complete my Exit out of the job.
Thank you very much for your great help and precious support.
Have a nice day.
Best Regards,
Phuoc Tran

Trên đây là Email tôi gửi cho Supervisor báo tin ngày Thứ Sáu 10 tháng 09, năm 2021 là ngày cuối cùng của tôi làm công việc Crossing Guard. Ông Supervisor đã điện thoại đề nghị tôi làm thêm vài tuần nữa để ông có thể kiếm người thay thế. Tuy nhiên, tôi trả lời với ông là tôi không thể nào tiếp tục được! Dù tôi rất yêu thích công việc này và tôi cũng rất buồn khi phải giã từ công việc mà tôi đã làm nhiều năm, với bao nhiêu kỷ niệm đẹp. Hiện nay, tôi đã lớn tuổi, sức khoẻ không còn tốt và không còn nhanh nhẹn như thời gian vừa qua.

Nhớ lại, tôi bắt đầu công việc Crossing Guard từ ngày 01, tháng 02, năm 2004. Tính đến ngày tôi viết đơn xin nghỉ, tôi đã làm công việc hướng dẫn học sinh và bộ hành qua đường hơn 17 năm tại ngã tư Curtner và Booksin. Rất may mắn, trong suốt thời gian tôi đứng ở góc đường này, chưa hề có bất cứ một tai nạn nào đáng tiếc xảy ra cho học sinh và bộ hành.

Nơi đây, ngoài bộ hành qua lại, còn có cả mấy trăm học sinh của bốn trường đi và về mỗi ngày. Đó là St. Christopher School và Presentation School (hai trường tư thục Thiên Chúa), Trường Tiểu Học Booksin và Trung Học Willow Glen (hai trường Công Lập).

Muốn trở thành một Crossing Guard. Đầu tiên, phải liên lạc với The School Safety and Education Unit, SanJosé Police Department để nộp đơn. Điều kiện tối thiểu đòi hỏi như sau: phải nói và hiểu tiếng Anh, có sức khoẻ, bằng lái xe tốt, thông thuộc đường xá trong thành phố San José, qua một cuộc phỏng vấn và thủ tục điều tra an ninh cần thiết. Sau đó được huấn luyện về lý thuyết, thực hành và đi thực tập. Đồng phục được cấp miễn phí.

Mặc dù, thông báo tuyển mộ trên nhiều phương tiện truyền thông. Nhưng số người làm đơn xin việc rất ít. Bây giờ, tuyển được nhân viên làm công việc này không dễ dàng như thời gian trước. Nhu cầu thì rất cấp bách vì một số đã lớn tuổi, sức khoẻ không cho phép, nên làm đơn xin nghỉ. Những người trẻ tuổi chỉ xin vào làm tạm thời. Sau đó, họ sẽ bỏ ngang, khi tìm được công việc khác thích hợp, có nhiều quyền lợi bảo đảm như: bảo hiểm sức khoẻ, thất nghiệp, nghỉ phép thường niên…và ổn định hơn.

Còn nhân viên Crossing Guard, mỗi ngày chỉ làm hai tiếng, không được hưởng bất cứ quyền lợi gì như: thất nghiệp, bảo hiểm y tế và không được hưởng ngày phép nào. Có đi làm thì có lương. Những ngày lễ hay học sinh nghỉ hè thì không được lãnh lương. Mỗi năm vào tháng Giêng được nhận một số tiền để trang bị lại đồng phục bị hư hao. Riêng, đối với những người đang hưởng trợ cấp SSI (Supplemental Security Income – tiền già, tiền bệnh tật…) không dám xin làm vì sẽ bị Sở Xã Hội khấu trừ vào tiền được trợ cấp hàng tháng.

Công việc Crossing Guard tương đối nhẹ nhàng, thoải mái, không bị gò bó, xem như hàng ngày tập thể dục, hít thở ngoài trời, vận động tay chân, đi tới đi lui, nên không cần phải đi đến phòng Gym, nhưng được lãnh lương do San José Police Department chi trả. Công việc chỉ vất vả vào những hôm mưa to, gió lớn, bão tố, thời tiết lạnh lẽo và nắng gay gắt .

Mấy năm trước có nhiều người Việt làm công việc này, tỷ lệ chiếm khoảng 40 % trong tổng số nhân viên Crossing Guard của thành phố. Hầu hết là các cựu Công Nhân Viên Chức và Cựu Sĩ Quan Quân Lực VNCH. Nhân viên gốc Việt có cấp bậc cao nhất là một cựu Đại tá Tỉnh Trưởng. Hiện ông và nhiều khác cũng đã xin nghỉ vì lớn tuổi, vì sức khoẻ giới hạn. Và nay, đến phiên tôi. Có lẽ tôi là cựu SQ/QLVNCH còn lại đếm trên đầu ngón tay xin giã từ công việc Crossing Guard, dù trong lòng vẫn còn nhiều quyến luyến.

Tôi rất buồn phải rời xa công việc này. Làm sao tôi có thể quên những khuôn mặt hồn nhiên với nụ cười vô tư của các em học sinh, mỗi khi các em gặp tôi. Các phụ huynh đưa con em mình đến trường, đôi khi họ dừng chân lại hỏi thăm và cảm ơn tôi đã mang lại sự an toàn cho con em họ.

Những ngày lễ lớn như Thanksgiving và Christmas. Tôi nhận được nhiều món quà do các em và phụ huynh tặng. Dù không giá trị lắm! chỉ là những hộp bánh cookies, kẹo, gift Certificate của Starbucks, các nhà hàng, chợ Safeway, chợ Food 4 Less, Trader Joe’s, Home Depot.. và những chậu bông nhỏ, những bức tranh vẽ nguệch ngoạc, đơn sơ hình ảnh nhân viên Crossing Guard đang cầm bảng Stop, kèm theo những hàng chữ viết mộc mạc, giản dị với lời cảm ơn đầy chân tình thật dễ thương…

Tất cả là nguồn động lực an ủi và làm ấm lòng phần nào trong tôi ở tuổi thất thập cổ lai hy mà vẫn còn cố gắng đóng góp cho đời. Họ đã nghĩ và biết ơn sự đóng góp của nhân viên Crossing Guard hàng ngày. Nếu không có những nhân viên này chịu dầm mưa, dãi nắng, bất kể mọi hoàn cảnh thời tiết, hầu đem lại sự an toàn cho con em của họ, để họ có thể an tâm đến cơ quan làm việc trong ngày.

Ngày cuối công việc Crossing Guard. Tôi rời nhà thật sớm. Tôi lái xe đến các trường có học sinh thường đi ngang góc đường của tôi đứng. Tôi dừng xe chụp vài tấm hình để làm kỷ niệm. Trường cuối cùng là trường St. Christopher. Nơi đây có nhà thờ mang cùng tên.Tôi chậm rãi bước vào nhà thờ mà ngày nào tôi cũng cầu nguyện trước khi bắt đầu một ngày làm việc từ bao nhiêu năm nay. Dù tôi là một Phật Tử thuần thành.

Tôi xin cảm ơn Bề Trên đã phù hộ tôi hơn 17 năm làm công việc hướng dẫn học sinh và bộ hành được bình an. Mọi công chuyện đều thuận tiện, được học sinh, phụ huynh và những bộ hành thương quý. Ngoài ra, các tài xế lái xe buýt, bưu điện, xe chở học sinh, xe giao hàng, cảnh sát giao thông… mỗi khi chạy ngang qua đều vẫy tay chào rất thân thiện.


Hôm nay, cũng công việc quen thuộc hàng ngày. Nhưng tôi thấy có một chút bồn chồn, bồi hồi, lo lắng trong người. Một số học sinh và phụ huynh thân quen đã được tôi báo cho biết là ngày cuối cùng tôi đứng ở góc đường này. Nơi đã cho tôi nhiều kỷ niệm của những tháng ngày tha phương nơi xứ người. Được may mắn đóng góp phần nào công sức cho xã hội.

Các học sinh và phụ huynh đã dừng lại chào và cảm ơn tôi. Họ xin được chụp hình với nhân viên Crossing Guard mà họ thương quý. Một người mà trong lúc làm việc lúc nào cũng vui vẻ, nhiệt tình. Có em còn vẽ hình tôi tay phải đang cầm bảng STOP, tay trái ra dấu cho xe dừng lại và miệng thổi còi tu huýt để lưu ý các tài xế. Trên bức tranh với nét vẽ vội vàng, đơn giản, các em đã bày tỏ cảm tưởng của các em đối với tôi rất là thật thà và dễ thương.

Riêng, học sinh trường St Christopher có nhiều em đã cảm động rơi nước mắt, khi biết hôm nay là ngày cuối tôi đứng ở góc đường này và các em không còn dịp chào hỏi mỗi khi đến trường hay tan giờ học. Một đại diện Ban Giám Hiệu đã gửi tặng tôi một thiệp chúc mừng, một chậu hoa nhỏ với lời cảm ơn trong hơn mười bảy năm tôi đã tận tụy giúp học sinh của nhà trường qua đường hàng ngày được an toàn, kèm theo Gift Certificate.


Giờ đây, xa rời công việc với bao nhiêu kỷ niệm đẹp. Tôi cảm thấy rất vui và hãnh diện vì đã đóng góp phần nào công sức nhỏ bé của mình tại đất nước tạm dung. Tôi đã có những tháng ngày thật nhẹ nhàng, thoải mái và bình an tại một nơi mà nhiều người hằng mong đến được.

Hàng ngày, được nhìn những ánh mắt hồn nhiên, những tâm hồn trong sáng, thơ ngây của các học sinh tung tăng bước đến trường, khiến tôi tìm lại một thoáng tuổi học trò đã đánh mất từ lâu, tưởng chừng không bao giờ trở lại. Ngoài ra, còn các nụ cười chào hỏi thân mật, kèm theo những lời cảm ơn chân tình của phụ huynh và bộ hành khi gặp tôi:

“Một nhân viên hướng dẫn học sinh và bộ hành lúc nào cũng tuân theo các luật lệ quy định của The School Safety and Education Unit, SanJosé Police Department. Hơn mười bảy năm qua luôn luôn đi và về đúng giờ trong mọi hoàn cảnh thời tiết, hoàn thành nhiệm vụ một cách tốt đẹp, an toàn. Lúc nào cũng đề cao cảnh giác, thận trọng để tránh tai nạn đáng tiếc xảy ra cho học sinh và bộ hành. Tôi cũng đã nhiều lần nhận được bằng khen và phần thưởng của Sở Cảnh Sát San José”

Trần đình Phước
(San Jose, California)
***

The Last Day To Be A Crossing Guard - Translator: Nguyen Thi Bich Nga
(A Crossing Guard is a person who stands at a street crossing to assist children and pedestrians to cross the street safely)

Hi Mon,

Due to my family matters, I would like to inform you that next Friday, September 10, 2021, will be my last day at work. Please find a replacement. Also, please advise me what needs to be done to complete my Exit from the job.

Thank you very much for your great help and precious support.

Have a nice day.
Best Regards,
Phuoc Tran

Above is the email I sent to the Supervisor informing him that Friday, September 10, 2021, is my last day at Crossing Guard job. Mr. Supervisor phoned me, asking me to work a few more weeks so he could find a replacement. However, I replied to him that I could not continue, although I love this job very much and I am very sad to leave the job that I have done for many years, with so many good memories. Currently, I am old, my health is not good and I am no longer as agile as I have been in the past.

In retrospect, I started this Crossing Guard job on February 1, 2004. As of the date of my resignation, I have been guiding students and pedestrians for over 17 years at the intersection of Curtner and Booksin. Fortunately, during the time I stood on this street corner, there have not been any unfortunate accidents that happened to students and pedestrians.

Here, in addition to pedestrians passing by, there are also several hundred students from four schools going and returning every day. Those are St. Christopher School and Presentation School (two private Christian schools), Booksin Elementary School and Willow Glen High School (two Public schools).

In order to become a Crossing Guard, first, I had to contact The School Safety and Education Unit, San José Police Department to apply. The minimum requirements are as follows: I must speak and understand English, be in good health, have a valid driver's license, be familiar with the streets of the city of San José, and pass an interview and undergo the necessary security investigation. Then, I received theoretical training, practical lessons and finally an internship. My uniforms were provided free of charge.

Although recruitment announcements are made in many media, the number of people applying for jobs is very small. Now, recruiting employees to do this job is not as easy as it used to be. The need is very urgent because some people are old, health does not allow it, they should apply for leave. Young people only apply for temporary jobs. After that, they will quit after finding other suitable jobs, with many guaranteed benefits such as health insurance, unemployment, annual leave ... and more stability.

For Crossing Guard employees, they only work two hours a day, do not receive any benefits such as unemployment, health insurance and no annual leave. If they work, they get paid. On holidays or students on summer vacation, they do not get paid. Each year in January, they are given some money to retool damaged uniforms. Particularly for people who are receiving SSI (Supplemental Security Income - old age, sick money, etc.), they do not dare to apply for this job because they will be deducted from the monthly allowance by the Department of Social Affairs.

The job of a Crossing Guard is relatively light, comfortable, not constrained, as daily exercise, outdoor breathing, limb movement, walking back and forth, so they do not need to go to the Gym while receiving wages paid by the San José Police Department. This job is hard only on days of heavy rain, high winds, storms, cold weather and intense sunshine.

Years ago, there were many Vietnamese-Americans in the job, making up about 40% of the city's Crossing Guard staff. Most of them are former Civil Service Officers and former Army Officers of the Republic of Vietnam. The highest-ranking Vietnamese-American to be a Cross Guard officer is a former Provincial Governor. Currently, he and many others have resigned because of their age and limited health. And now it's my turn. Perhaps I'm the former Army Officer of the Republic of Vietnam remaining on my fingers to say goodbye to the Crossing Guard job, although I still have many attachments in my heart.

I am very sad to leave this job. How can I forget the innocent faces with carefree smiles of the students, every time they see me? Parents take their children to school, sometimes they stop to ask and thank me for keeping their children safe.

On big holidays like Thanksgiving and Christmas, I received many gifts from children and parents. Not very valuable though! They are just boxes of cookies, candy, gift certificates of Starbucks, restaurants, Safeway market, Food 4 Less market, Trader Joe's, Home Depot... or small flower pots, simple, doodle pictures showing a Crossing Guard employee holding a Stop sign, accompanied by simple words with sincere, loving thanks...

All of this is a source of comfort and warmth for a part of me at the age of 70 but still trying to contribute to life. They thought and were grateful for the daily contribution of Crossing Guard staff. These employees are the ones who endure the rain, the sun, whatever the weather, to keep their children safe, so they can go to work with peace of mind during the day.

On the last day of my Crossing Guard job, I left home early. I drove to schools where students often cross the street corner where I usually stand. I stopped the car to take some pictures as a souvenir. The last school is St. Christopher. There is a church with the same name here. I slowly entered the church where I have prayed every day before starting a working day for many years, even though I am a devout Buddhist.

I would like to thank GOD for supporting me for more than 17 years in guiding students and pedestrians to be safe. Everything is convenient. I am loved by students, parents and pedestrians. In addition, the drivers of buses, post offices, school buses, delivery vans, traffic police officers... always wave their hands in a friendly manner at me when they pass by.

Today I do the same daily routine, but feel a little restless, anxious and worried. Some familiar students and parents have been informed that today is my last day standing at this corner of the street, which has given me many memories of the days and months in foreign lands, where I was fortunate to make some contribution to society.

Students and parents stopped to say hello and thank me. They asked to be photographed with their beloved Crossing Guard staff - a person who is always cheerful and enthusiastic while working. Some children even drew a picture of me holding a STOP sign with my right hand, with my left hand signaling the car to stop and blowing a whistle to warn drivers. In the picture with hasty and simple drawings, the children expressed their feelings towards me in an honest and cute way.

Particularly, many of the students at St Christopher's School were moved to tears, knowing that today is my last day standing at this corner of the street and they no longer have the opportunity to greet me when they come to school or after school. A representative of the Board of Directors sent me a greeting card, a small flower pot with thanks for over 17 years I have been dedicated to helping students cross the street safely every day, along with a gift certificate.

Now, away from work with so many good memories, I feel very happy and proud to have contributed my little effort in this country. I have had very light, comfortable and peaceful days and months in a place that many people wanted to be in.

Every day, looking at the innocent eyes, the pure and innocent souls of the students walking to school, it helps me find a moment of the student age that has been lost for a long time, seemingly never to return. Not only that, but I was also greeted with friendly smiles, along with sincere thanks from parents and pedestrians when they met me.

“I am a student guide and pedestrian always following the rules set forth by The School Safety and Education Unit, San José Police Department. Over the past 17 years, I have always come and left on time in all weather conditions, successfully and safely completing my mission. I always maintain vigilance and caution to avoid unfortunate accidents for students and pedestrians. I have also received numerous commendations and awards from the San José Police Department.”

Translator: Nguyen Thi Bich Nga