ThơTranh: Kim Oanh
tiêu đề Nhãn
- BIÊN KHẢO
- CÂU ĐỐI
- CỔ THI
- GIA CHÁNH
- GIẢI TRÍ
- HÌNH ẢNH HỘI NGỘ
- HÌNH ẢNH NAY
- HÌNH ẢNH XƯA
- HỘI HỌA
- KHOA HỌC
- LƯU NIỆM
- LỊCH SỬ
- LỜI HAY Ý ĐẸP
- NHẠC
- SƯU TẦM
- SỨC KHOẺ
- THƠ
- THƠ CẢM TÁC
- THƠ DIỄN NGÂM
- THƠ DỊCH
- THƠ NHẠC
- THƠ PHỔ NHẠC
- THƠ SƯU TẦM
- THƠ TRANH
- THƠ TRANH NGHỆ SĨ
- TIN BUỒN
- TIN VUI
- VĂN
- VŨ HỐI THƯ HỌA
- VƯỜN THƠ VIÊN NGOẠI
- XƯỚNG HỌA
- YOUTUBE
Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2026
Về Cõi Hư Không
"Xin biển và rừng hãy lặng tiếng
Cho môi tôi chạm khẽ hư không"
(Chạm Vào Hư Không / DP-hn)
Rồi ta phiêu dạt cõi hư không
Luyến tiếc làm chi chốn bụi hồng
Bỏ lại trần gian kho của cải
Mang lên thiên giới mảnh linh hồn
Xác thân tan nát như tro bụi
Trí tuệ tơi bời tựa pháo bông
Hy vọng nơi về sau cái chết
Thiên-đàng, Cực-lạc với Non Bồng.
CN-HNT,
Mùa Vu-Lan 2020(423)
Cho môi tôi chạm khẽ hư không"
(Chạm Vào Hư Không / DP-hn)
Rồi ta phiêu dạt cõi hư không
Luyến tiếc làm chi chốn bụi hồng
Bỏ lại trần gian kho của cải
Mang lên thiên giới mảnh linh hồn
Xác thân tan nát như tro bụi
Trí tuệ tơi bời tựa pháo bông
Hy vọng nơi về sau cái chết
Thiên-đàng, Cực-lạc với Non Bồng.
CN-HNT,
Mùa Vu-Lan 2020(423)
Chiều Tháng Tư Trên Sông Sài Gòn
Tiếng sóng vỗ nghe như lời chưa kịp nói
Anh đứng lặng giữa hai bờ ký ức
Một bờ em… một bờ chiến tranh.
Ngày đó
Cư xá còn đẹp như giấc mơ
chúng mình còn hẹn nhau đầu ngõ
chỉ một buổi chiều thôi
mà tưởng như đời chưa hề rạn vỡ.
Giờ này
gió vẫn thổi
nhưng không còn ai đứng đợi
bóng tối phủ xuống
che mất nửa đời người.
Cây tre vẫn nghiêng mình trong gió
như chuyện xưa chưa chịu rời đi
còn giọng em
đã tan vào khoảng lặng
chỉ còn vang
trong một chiều không có lối quay về.
Tế Luân
Túy bút viết cho thàng Tư
04-23-26
Tôi Lại Thở Dài, Ngó Xa Xăm...
Tôi xa làng Đá đã nhiều năm
Từ độ người ta tuổi chớm Rằm
Cái tuổi xúi người say má thắm
Thả hồn mơ mộng mãi xa xăm
Tôi nhớ, người ta một cuối năm
Giữa chiều mưa ấy rét căm căm
Mặc tôi thảng thốt chặt tay nắm
Vẫn nhẹ lắc đầu ngó xa xăm.
Tôi biết người ta với làng Chằm
Ân tình riêng nặng đã nhiều năm
Người ta lại giỏi cam chịu lắm
Mặc kẻ làng Chằm biệt biệt tăm.
Tôi về làng Đá mỗi cuối năm
Nhìn người hóa đá giữa đêm Rằm
Tuổi xuân tự lấp sâu vạn dặm
Tôi lại thở dài, ngó xa xăm...
Hà Nội, 26 tháng 01 năm 2026
Đặng Xuân Xuyến
Tranh Dệt Bằng Len Của Tuyết Phan Được Chọn Triển Lãm
Tuyết Phan thân mến chào quý ACE/ VB ...
Sáng bay bỗng nhớ về chút niềm vui thân thương trong cuộc sống xa xứ, xin chia sẻ cùng ACE và rất mong được ACE cùng vui vớiTuyết Phan nha.
Hôm qua 19-04 là ngày khai mạc tranh dệt bằng len (tapisserie ) của Thành phố nơi Tuyết Phan sinh hoạt ...Tuyết Phan tham dự và được chọn 3 tranh để triển lãm.
Tranh 1 :AFFRES DE LA VIE
(NHỮNG NỖI ĐAU CỦA CUỘC ĐỜI)
Cuộc sống có nhiều thăng trầm nhưng hãy:
* Vươn vai mà sống cho dù mưa lũ có kéo qua dưới chân nhưng mặt trời vẫn tỏa sáng ở trên đầu ...
Tranh 2: NOSTAGIE...
(NỖI NHỚ...)
Dù xa quê hương ...nhưng lúc nào hình ảnh quê nhà luôn rõ mồn một trong tâm trí của Tôi ...
Nỗi nhớ thương chất đầy cõi tâm ...
Tôi đã chất đầy những hương thơm gói ghém trong những bông hoa vào chiếc thuyền thúng và đẩy thuyền ra khơi nhờ thuyền chuyên chở tâm tình của Tôi ... mang về tặng quê hương Yêu Dấu của mình
Tranh 3: RÊVERIE...
(MƠ ƯỚC...)
Khi mùa Xuân trở về trên xứ người,
lòng người xa xứ luôn khắc khoải nhớ về quê Mẹ ...
Và rồi qua khung cửa nhỏ,
khi mùa Hoa Đào rộ nở
Gió Xuân nhẹ bước hát khúc tình ca
đánh thức tiếng chuông gió leng keng làm thức tỉnh...
hối thúc những ước mơ của tôi thêm chao đảo ...
Ước mơ thật nhiều
Reo ca thật tuyệt ...
Nhưng đời người có mấy ai tròn nguyện ước ...
ƯỚC MƠ VẪN LÀ MƠ ƯỚC ...
Tuyết Phan
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)





