Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2026

Thời Mộng Du - Thơ: BH - Nhạc: Phạm Anh Dũng - Hòa âm: Quang Đạt - Ca Sĩ: Ngọc Quy

Thơ: BH
Nhạc: Phạm Anh Dũng
Hòa âm: Quang Đạt 
Ca Sĩ: Ngọc Quy
Thực Hiện: Hoàng Khai Nhan

Mùa Đông Về Đây

  

Mùa đông ơi làm ơn qua vội
Đừng mù sương ướt đẫm tóc mây
Nơi phương này run rẫy lạnh giăng
Mơ sưởi ấm nhưng ngăn cách hạ

Mưa rưng rưng sầu vương lệ đá
Đong mạch dòng buốt giá con tim
Khung cửa kín giọt khẻ im lìm
Căm căm rét nghẹn từng nhịp thở

Mùa đông ơi bão bùng nhung nhớ
Lần hạ xa bước vội xuống đò
Là chấp nhận gánh lấy rủi ro
Vò võ giữa muôn màu muôn v

Đông phương này biết ai san sẻ
Hạ phương kia hấp hối hoàng hôn
Ngõ quạnh hiu chiếc bóng vô hồn
Trong dâu bể phong ba mù mịt...

Kim Oanh


Anh Sẽ Bên Em



Trong không gian anh sẽ là mây khói
Bay bổng phương trời chốn có em
Anh sẽ là chim hót líu lo
Hòa nhạc em nghe giữa rừng bát ngát

Anh sẽ là cánh bướm mong manh
Đậu trên khóm hoa vàng em ngắm
Anh sẽ là chàng nai ngơ ngác
Bên cánh đồng cỏ xanh thơ mộng

Anh sẽ là dòng nước chảy êm
Quanh núi chập chùng ngàn cây rợp mát
Anh sẽ là tuyết trắng đồi thông
Dưới ánh trăng ngà khi mùa đông đến

Anh sẽ là sao sáng lung linh
Chiếu xuống môi mềm ánh mắt trong
Anh sẽ là hơi ấm thái dương
Sưởi kín lòng em hết giá băng

Anh sẽ bên em trong giấc ngủ
Khi em thì thầm gọi tên anh
Anh sẽ bên em trong ước mơ
Khi em nguyện cầu được ơn ban

Anh sẽ bên em trong hạnh phúc
Khi em vui đùa má hây hây
Anh sẽ bên em mãi bên em
Con đường em đi gió nhẹ bay

Diệm Trân


Thì Đã Nhủ Rằng

 

Thì đã nhủ rằng đừng ráng yêu
Mà tin to nhỏ những mỹ miều
Mà nhìn đăm đắm mùi hàng hiệu
Mà tín ai kia bởi dáng kiều

Thì đã nhủ rằng đừng ráng yêu
Mà than gió lạnh ngả ngớn chiều
Mà vin nắng nhạt chao ôi điệu
Mà vịn mây buồn lững lững phiêu.

Thì đã nhủ rằng đừng ráng yêu
Mà sao khóe mắt lệ cứ nhiều
Mà sao thổn thức từng ngữ điệu
Mà dáng đổ dài bóng xiêu xiêu.

Làng Đá, 03 giờ 35 - 09/04/2023
Đặng Xuân Xuyến

Ai là Người Bạn Đích Thực


An Vui Hỏi:

A friend of mine said:
The friend in need is the friend indeed.

Think about it then you can understand why movies stars and famous singers usually end up with unhappy marriages.
My dear friends,
What do you think? Why is that?

Google địch: Một người bạn của tôi từng nói:
Bạn bè lúc hoạn nạn mới là bạn bè thực sự.
Hãy suy nghĩ về điều đó, rồi bạn sẽ hiểu tại sao các ngôi sao điện ảnh và ca sĩ nổi tiếng thường có những cuộc hôn nhân không hạnh phúc.
Các bạn thân mến,
Các bạn nghĩ sao? Tại sao lại như vậy?)

Quý Linh trả lời:

Lại một câu hỏi "casse-tête", "hóc búa", của anh nữa rồi!
Tài thật. Làm sao anh có thể nghĩ ra những câu hỏi như vậy nhỉ?
Linh nghĩ giản dị lắm:
Tại vì có những người có hoàn cảnh và phương tiện để sống nhiều kiếp trong một đời, thay vì chờ tái sinh..

An Vui Tiếp:

Đúng vậy. Quả thực con người trải qua nhiều kiếp sống nhỏ trong kiếp sống trăm năm này.
Từ lúc mới sinh ra, tới khi đi học mẫu giáo là một kiếp.
Từ mẫu giáo tới khi vào Tiểu Học.lại là một kiếp mới.
Từ khi tốt nghiệp Tiểu Học tới khi tốt nghiệp Trung Hoc.lại là một kiếp mới.
Từ khi tốt nghiệp Trung Học tới khi tốt nghiệp Đại Học là.một kiếp mới.
Rồi đi làm, là bắt đầu một kiếp mới.
Thành lập gia đình là bắt đầu một kiếp mới
Rồi....tới khi Thân này ngưng.hoạt động.thỉ Chấm Dứt một kiếp "trăm.năm".
Rồi lại Tái Sinh....

Xét tới cùng thì con người đã chết đi và sống lại.qua mỗi satna.
Sau 17 satna thì một Thấn mới sinh khởi và kết hợp với một Tâm Hữu Phần mới.
Hàng tỉ tỉ chu kỳ 17 sat na nối tiếp nhau thành kiếp "trăm năm"
Do duyên mà mỗi quãng đời, mỗi kiếp, ngưởi ta có một số bạn trong quãng đời đó.

Tùy duyên mà người ta gặp được bạn tốt hay xấu.
Bạn tốt là bạn có Metta, Từ Tâm, Tử Tế, Tốt bụng.
Metta gốc Pali có nghĩa là Bạn. Từ thì luôn luôn đi với Bi.
Từ Bi: cảm nhận được cái khỗ của bạn và sinh thiện ý muốn giúp bạn mỉnh tránh khổ và được 

Thế nên:

The friend in need is the friend indeed
Ngưởi bạn tới với mình khi mình gặp khó khăn, đau khổ, cần sự giúp đỡ thì đó mới thực sự là bạn, "friend indeed, true friend", ngưởi bạn thực sự.
Chứ không phải người bạn kiểu: khi vui thì vỗ tay vào, đến khi hoạn nạn thì nào thấy ai.

Tại sao những minh tinh màn bạc, hay những ca sĩ nổi tiếng như Doris Day, Connie Ftancis lại có.những hôn nhân đau khổ, đổ vỡ?

Là vì:

Họ có sắc đẹp, tiền bạc, danh vọng, là những cái thu hút, lôi cuốn những kẻ Tham Ái, Ngã Chấp.
Họ "yêu" tiền bạc, sắc đẹp, danh vọng của Doris Day. Chứ họ không thật sự yêu thương Doris Day. Tất cả những gì họ quan tâm.tới là Sắc Đẹp, Tiển Bạc, Danh Vông của Doris Day, những cái thỏa mãn khao khát ích kỷ của họ. Họ.không còn tâm trí nào quan tâm tới những nỗi khỗ của Doris Day.
Quan tâm tới nỗi khổ của người khác chính là như lý tác ý, yoniso manasikara. Quan tâm tới Khổ, Nguyên Nhân của Khổ, Làm sao để giúp người thoát Khổ.

Câu "a friend in need is the friend indeed" là câu giúp mình nhận ra người nào là người bạn tốt.
Rất nhiều người đau khổ vì không phân biệt được người nào là người bạn tốt và.người nào là người bạn xấu.
Quý Tỉ và Quý Bạn nghĩ sao?

Thân Kính,

An Vui

Và... Một Chút Xuân Thì

 
 
Nơi tôi ở, vẫn được gọi là thành phố có trăm nóc chuông nhà thờ, mùa xuân đang lấp ló trở lại.
Nói là lấp ló vì từ trăm cái nóc chuông đang im ỉm đó bỗng dưng trở nên chộn rộn khác thường. Có một cái gì lít chít lao chao đang làm xao động cả những mái đá đã trăm năm.

À bầy chim thành phố!
Những con chim đã bỏ đi lâu lắm bỗng dưng rồi trở lại từ lúc nào, đang ríu rít gọi nhau như gởi gắm từng lời thăm hỏi. Rồi là cả một chuyển động không ngừng. Từ sớm mai đến chiều hôm, từng bầy chim cứ bay đi bay về, líu ríu lích rích, chao qua đảo lại giữa mấy ô cửa, kè đá, bệ tường, vòm tượng vắt vẻo trên ngàn tấm nóc rêu xanh. Líu lo, dáo dác, rỉa lông, gỏ mỏ rồi chíu chít gọi nhau, rồi bay ra bay vào, lăng xăng lít xít như để nhìn ngó lại cái góc nhỏ quen thuộc đã bỏ đi từ lúc những cơn gió đổi chiều bắt đầu thổi về từng hơi gió bấc. Khu phố cũ với những dãy nhà xám xịt và hàng cửa kín mít cũng làm như giựt mình thức giấc. Có một cái gì đang rục rịch sống dậy ngay giữa mớ gạch đá im lìm. Một cái gì đang trở mình thấp thỏm dưới mấy lớp tuyết kín bưng. Trời đâu đã thôi lạnh hẵn. Vậy mà coi bộ lũ chim đã rất vừa lòng, cứ lấp la lấp ló, ríu ra ríu rít cả ngày làm khách qua đường cũng thấy dạ vui lây. Ờ thì ra từ những nóc chuông cao vút đó, có một chút dáng xuân đang chờn vờn quẩy đập theo mấy cánh chim mà tụ hình, mà khều nhẹ vào từng nỗi ủ ê trong những tấm lòng còn khóa chặt.

À thì ra cái mùa xuân theo bầy chim trốn biệt đâu đâu rồi cũng đương theo bầy chim mà trở lại. Từ trên cao, tin vui phút chốc đổ ào xuống, lan ra thiệt nhanh như một thứ bệnh truyền nhiểm. Đường lộ, cây cối, phố xá, mới mấy hôm trước còn dàu dàu bộ mặt đưa ma, co ro cúc rúc ngại ngùng ngay cả một tiếng hỏi câu chào bây giờ coi bộ cũng muốn thở phào, vung vai nhỏm dậy mà dang tay đưa đón. Thêm một chút xíu mặt trời ló ra, một chút xíu nồng nàn thôi là ai nấy như sống lại, rạo rực đến nỗi muốn ôm hôn bất cứ ai, mặc kệ người quen kẻ lạ.
Coi vậy mà tin xuân quan trọng dữ.
Tôi cũng có khác gì đâu.
Hồn tôi không dưng mà thức dậy sau một mùa đông thiếp ngủ.

Vậy đó, mùa xuân đang lấp ló trở lại, e dè nhưng quyết chắc nơi thành phố tôi đang ở. Hôm qua trên con đường về vắt ngang núi, tôi thấy mấy đóa hoa xuyên tuyết đã nhoi lên, loi choi điểm chút vàng chút tím giữa bãi tuyết trắng phau. Và cái mùi nhựa thông chổi dậy cứ hăng hắc theo gió mà bay xa, xa cùng khắp. Trời đất chộn rộn giao mùa làm lòng người ngây ngất cũng muốn say theo.

Rồi bỗng dưng mà tôi nhớ lại cái truyện ngắn mới đọc đâu đó. Ông nhà văn gốc lính, sau khi đã ba chìm bảy nổi với nước non trở thành người sinh viên già , ôm sách vở đến trường làm lại đời mình. Ông đi học mà lòng cứ lấn cấn không nguôi với chuyện nhà chuyện nước. Bởi vậy mà ông ta buồn nhiều hơn vui. Thiệt ra có ai mà vui được với cái lịch sử quá sức bầm dập của dân tộc, nhất là có mình ở trỏng. Không viết lách thì thôi, hể viết là thế nào rồi cái buồn đó cũng vận vào thơ văn nên cứ nghe ra cay đắng. Mãi rồi đến khi ông ta gặp một cô sinh viên từ nước ngoài sang du học. Cô ta trẻ, đẹp và xinh tươi như một nụ tầm xuân. Hai người kết bạn trong một đêm cuối năm rồi đưa nhau đi đón giao thừa giữa lòng Nữu Ước. Đêm đó, đêm hết một năm, đêm bắt đầu một năm mới. Trời đất và con người hẵn cũng có niềm giao cảm. Không biết tại người bạn gái đó trẻ đẹp và mong manh như hình sương bóng khói hay tại ông lính già cảm thấy sự lung linh thay đổi của trời đất cũng làm lòng mình rưng rưng thay đổi theo mà tự dưng ông ta chợt băn khoăn khi sắp sửa thổ lộ nỗi buồn rầu của mình với cô gái. Ông ta băn khoăn rồi ngưng lại. Tuổi em không phải là tuổi tôi. Không thể mang nỗi buồn rầu của thế hệ tôi về thế hệ em.(*)

Câu văn đó đã là đề tài nói chuyện một bữa tình cờ tôi gặp lại người học trò cũ. Gọi là học trò cũ cho oai chớ thật ra cô ta cũng đã trên dưới 40, đã chồng con đề huề, đã lao đao vì vận nước và lận đận vì đời sống xứ người. Nghĩa là đã có đủ điều kiện để nói chuyện ngang hàng với ông thầy cũ. Tuy nhiên vì truyền thống, cô ta vẫn một mực thầy trò khuôn phép lắm. Vậy mà lần đó, khi nghe tôi kêu ca về nỗi sầu lữ thứ kéo theo một mớ dây mơ rễ má sầu vong quốc sầu vong thân sầu vong tình ... hầm bà lằn xắn cấu sầu của thế-hệ-bất-hạnh-tôi đến nỗi cô ta phải duyên dáng mà nhẹ nhàng cản lại. Còn đang bất ngờ, cô ta đã đột nhiên hỏi vặn lại tôi vậy chớ sầu hoài không thấy khổ thân sao. Rồi lịch sự đề nghị hay là lần này người lớn thử nghe lại người nhỏ coi.

Thay vì cứ đi lo truyền lại cái buồn rầu dẫu chính đáng của mình cho em út sao không bắt chước tuổi trẻ mà sống cho vui. Lớp trẻ đó có tội tình gì mà kéo vô gánh tiếp cái sầu bất tận của cha anh. Lớp lớn cũng có tội tình gì mà đeo đẳng mãi cái sầu vô cùng vô hạn. Mọi người phải sống chớ. Ai cũng còn một đời dài lắm chớ có ngắn ngủi gì đâu ... Hai con mắt lao đao đã thoáng chút gì phiền muộn, giọng nói nhẹ tênh mà không giấu được nỗi ân cần, giữa buổi chiều cuối năm nơi một vùng đất lạ chợt làm tôi giựt mình ...

Câu khuyên lơn của cô học trò cũ cùng với tâm sự của ông nhà văn, trong cơn say đúng lúc của mùa xuân dậy thì bỗng như một luồng gió ấm thổi suốt cõi lòng tôi đã quá chừng ảm đạm. Bỗng chốc tôi thấy sương khói. Bỗng chốc như có tiếng vỗ về từ một bãi bờ nào xa tắp. Ờ quá khứ. Ờ hiện tại. Tại sao nhớ. Tại sao quên. Ờ mùa đông sắp hết. Mùa xuân đang lật bật trở về. Rồi hè. Rồi thu. Tôi nhỏ nhoi trong cái vòng quay bất tận của trời đất. Tôi bọt bèo trong cơn cuồng nộ của lịch sử. Tôi giữ gì cho tôi. Tôi để lại gì cho em. Bỗng chốc mọi sự rõ ràng như đã an bày từ một định mạng. Những hẹn thề. Những bội phản. Những được thua còn mất. Tự giam mình trong nhà giam của quá khứ có phải là một chọn lựa thích hợp khi cuộc đời vẫn thản nhiên quay trọn cái vòng quay của nó. Bỗng chốc tôi thấy mình như con chim trốn tuyết, mỗi mùa đông bỏ đi để rồi quày quả trở về, đều đặn như người tình chung thủy. Đường bay xa có dịu vợi nhưng làm sao thất lạc được cái gác chuông nhà thờ, nơi chốn đã sanh ra. Tôi bỗng thấy lòng mình mở ra, thênh thang. Cái thế giới trước mắt, trăm hướng. Và con người, con người cũng chỉ là sản phẩm của thời đại nó sống. Ai đã tạo ra cuộc đổ vỡ. Và tôi, tại sao tôi phải gánh hết nguồn cơn.

Có đơn giản vậy mà sao tôi không biết.

Phải rồi. Thiệt tình đơn giản như hết đông thì xuân tới. Những mùa lạnh thì buồn. Trời ấm sao mình lại không vui. Tuổi già hay tiếc nuối những mất mát. Tuổi trẻ có mất mát gì đâu sao bắt lại tiếc nuối với mình.
Mùa xuân của trời đất còn đi đi lại lại. Mùa xuân của con người chỉ tới có một lần. Tuổi trẻ, yêu đương, hạnh phúc có những bước chân rất vội. Lỡ để vuột mất thì không còn lần thứ hai nào nữa.

Nghĩ tới sự vội vã của xuân thì lại làm liên tưởng đến bức tranh đen trắng của Robert Doisneau chụp đâu từ những năm 50 một cặp tình nhân trẻ tuổi đang hôn nhau bất chợt ngay khi mùa xuân vừa lật bật trổi dậy ở Paris.
Trích lại một đoạn viết đã lâu

“... Bức ảnh có tên là Nụ hôn trước tòa thị sảnh, được bày bán trong một quán sách dọc bờ sông Seine. Nụ hôn của tuổi trẻ đúng độ ngay giữa một thời tiết đúng mùa
Cả người cho và người nhận cùng có mặt đúng lúc. Cuộc hạnh ngộ với định mạng chỉ có một lần trong đời.

Người ta đến kịp hay không. Rồi thôi, không có lần thứ hai nữa. Ôi nụ hôn tuổi trẻ say đắm không gợn một vết buồn phiền, hồn nhiên như mây thì bay và chim chóc thì ca hát khi xuân thì vừa chín tới. Cái hạnh phúc tuyệt vời đó lẫn lẫn đâu trong nhân gian mà bỗng bị sớt ngang và cắn ghịt giữa hai cặp môi ngon, thành ra như giữ cả thiên thu ở lại. Tóc người trai bay lồng theo gió sớm, mặt người gái ngửa lên, hiến dâng và tay buông thỏng, chấp nhận. Cả hai như đã bỏ thế giới này, lánh mặt vào thế giới của riêng họ, bất kể thiên hạ chung quanh mặc tình dòm ngó. Vũ trụ chắc không có ai, không còn ai nữa. Trong một thoáng hai người đã nhập làm một và nụ hôn của họ có vẻ kiêu kỳ của một cơn gió lạ, bất thường. Ôi có phải hạnh phúc là cái khoảnh-khắc-đã-qua-đi-ngay-khi-đang-nói-tới đó không mà người chụp ảnh tài hoa may mắn bắt kịp vào âm bản. Và thanh xuân nữa, có phải là cái thời khắc hiếm hoi chỉ được nhận-ra-khi-đã-mất đi, bây giờ được đóng khung lại để treo trên bức tường kỷ niệm ...

Em, tôi, bạn bè chúng ta, những người tuổi trẻ của những năm 70, đã có mấy người chụp bắt kịp cái khoảnh khắc tuyệt vời đó đâu em, cái khoảnh khắc hiếm hoi đến gần như không có thật. Hằng hà số còn lại, trong ̣̣đó có tôi và em, đã để lỡ. Không phải tôi muốn đổ lỗi cho mớ giáo điều đã vây khốn chúng ta nhưng mà nghĩ lại coi, cái thời buổi kỳ cục đó. Chúng ta có quá nhiều trách nhiệm phải chu toàn ngoại trừ cái trách nhiệm với chính mình. Chúng ta lớn lên và sống cho đủ thứ đòi hỏi chỉ trừ cái đòi hỏi được sống cho riêng ta ...
Rồi còn giặc giã, rồi cơn ly tán. Ai trong chúng ta đã tới kịp giờ hẹn của đời mình ...!”

Hình ảnh của một khoảnh khắc hạnh phúc được đông đặc để còn lại mãi mãi có phải là cái ước mơ vĩnh cữu của con người, của tôi, của bạn về một hạnh phúc trần thế rất đỗi mong manh mà thế hệ chúng ta đã để cho vuột mất.

Thế hệ chúng ta đã hy sinh hay đã bị hy sinh, điều đó ai cũng biết. Cũng đã đành. Thì hãy để cho thế hệ sau được sống đời của họ, yên lành và sung sướng như chúng ta đã mơ ước cho mình.

Nỗi sầu của ta đã vậy. Thêm một người nữa cũng chẳng bớt sầu hơn. Mà thiếu đi một người không chừng cuộc đời này có đáng yêu thêm chăng

Vâng, thiếu đi một người sầu không chừng mùa xuân sẽ dài thêm một chút. Thêm nhiều người thôi sầu nữa cho mùa xuân cứ dài mãi thêm ra. Cho đến lúc cả mặt đất này là một mùa xuân bất tận.

Vâng, xuân chính là ở lòng ta đó.

Cao Vị Khanh