Diễn Ngâm: Thi Thảo
tiêu đề Nhãn
- BIÊN KHẢO
- CÂU ĐỐI
- CỔ THI
- GIA CHÁNH
- GIẢI TRÍ
- HÌNH ẢNH HỘI NGỘ
- HÌNH ẢNH NAY
- HÌNH ẢNH XƯA
- HỘI HỌA
- KHOA HỌC
- LƯU NIỆM
- LỊCH SỬ
- LỜI HAY Ý ĐẸP
- NHẠC
- SƯU TẦM
- SỨC KHOẺ
- THƠ
- THƠ CẢM TÁC
- THƠ DIỄN NGÂM
- THƠ DỊCH
- THƠ NHẠC
- THƠ PHỔ NHẠC
- THƠ SƯU TẦM
- THƠ TRANH
- THƠ TRANH NGHỆ SĨ
- TIN BUỒN
- TIN VUI
- VĂN
- VŨ HỐI THƯ HỌA
- VƯỜN THƠ VIÊN NGOẠI
- XƯỚNG HỌA
- YOUTUBE
Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2025
Mẹ Đưa Con Vào Lớp Vở Lòng - Thơ: Dư Thị Diễm Buồn - Diễn Ngâm: Thi Thảo
Diễn Ngâm: Thi Thảo
Tôi Đi Học
Mùa Tựu Trường, Tôi không thể nào quên bài văn xuôi, mà ngày xưa Thầy đã bắt chúng tôi học thuộc lòng. Chắc rằng những ai tuổi 70 - 80 hẳn còn nhớ:
“ Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm bâng khuâng của buổi tựu trường.
…..Buổỉ mai hôm ấy , một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp . Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi , vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: hôm nay tôi đi học “ ….
(Thanh Tịnh)
Có hình ảnh nào đẹp hơn cảnh người mẹ dắt tay con trong buổi học đầu tiên.
Má muốn theo con suốt cả đời
Cho dù mưa bão nặng giọt rơi
Dịu dàng tay nắm bàn tay trẻ
Tràn ngập yêu thương chẳng muốn rời.
Quên Đi
Tràn ngập yêu thương chẳng muốn rời.
Quên Đi
Tâm Hương Thành
Tấm lòng con trao gửi chẳng quên
Giữ cội nguồn ơn đáp nghĩa đền
Hiếu hạnh gương sáng ngần công đức
Công giáo dưỡng thành tâm khấn nguyện
Cầu hòa bình đến khắp muôn nơi
Mãi thăng hoa cuộc sống đời đời
Đẹp vô ngần tiếng lời son sắt
Kim Phượng
Vu Lan 2025
Vu Lan Nguyện Cầu
Dạy con chập chững vào đời ấm êm
Cho con giấc ngủ hồn nhiên
Dạy con nuôi dưỡng tâm hiền thành nhân
Dạy con bước đi vững vàng
Cho con hạnh phúc thanh nhàn bình yên
Dạy con buông bỏ lụy phiền
Cho con công đức thiêng liêng cao vời!
Vu Lan kính gửi đôi lời
Nguyện cầu Ba Má trên Trời thảnh thơi!
Kim Oanh
Vu Lan 2025
Thơ: Đàm Trung Phán, Nguyễn Đàm Duy Trung - Diễn Ngâm: Hồng Vân - Phần 2
Diễn Ngâm: Hồng Vân
Ân Đức Cha Mẹ
(Ảnh: Nguyễn Thành Tài)
Vu Lan cúng Mẹ bông hồng
Công Cha Nghĩa Mẹ hết lòng vì con
Nắng mưa thân Mẹ gầy mòn,
Tảo tần hôm sớm mong con nên người.
Gian lao Mẹ vẫn vui cười,
Áo cơm no đủ một đời Mẹ nuôi
Nhớ ơn Cha Mẹ nào nguôi
Phận làm con… thấy bùi ngùi Mẹ ơi
Bây giờ xa Mẹ mất rồi
Tìm đâu ra nụ cười tươi với mình.
Ngày nay con đã trưởng thành,
Nhờ ơn cha mẹ luôn dành cho con.
Dựng xây chồng vợ vuông tròn,
Mẹ còn lụm cụm lo toan trăm bề
Bốn mươi năm, sống xa quê!
Đóa hồng con kính dâng về Mẹ Cha.
Nguyễn Thành Tài
Mùa Đông Nhớ Mẹ
Nhớ thương ôm từng giọt mưa rơi!
Xóm nghèo…mái tranh vách lá
Bên bếp lửa hồng…nước mắt tuôn rơi!
Cây sầu đông trước ngõ còn không?
Thuở ấy…Mẹ ôm con vào lòng
Nhìn cây sầu đông trò chuyện…
Hãy đợi Xuân về… hoa lá, trổ bông!
Nhớ quá…đường làng năm xưa
Bùn lầy trơn trợt…gió mưa
Áo tơi ,nón lá…đưa con đi học
Hơi trầu cau…lấn áp gío mùa!
Giờ đây…biền biệt cách xa!
Bên song…nhìn mây gió la đà…
Hồn con bình bồng về phương ấy
Hương tình Mẫu tử…tựa gấm hoa!
Ngày đêm con mãi nguyện cầu
Kiếp người qúy hóa trân châu!
Đừng làm đau lòng đấng Tạo hóa
Tạ ơn… ân phước nhiệm mầu!
Tô Đình Đài
Nhớ Về Cha Mẹ
Biết chăng con đã âu sầu khóc than
Hôm nay mùa lễ vu Lan
Con nhớ cha mẹ tháng 5 ngày nào
Nhớ thương từng tiếng ngọt ngào
Bao lời êm ái đi vào lòng con
Ru con từng giấc ngủ trưa
Cho con có những nụ hôn nồng nàn
Nhớ khi ngã té bên đường
Người con xây sát bên giường mẹ lo
Thức đêm khiến mẹ gầy gò
Thân già bệnh tật ốm nhom chẳng màng
Còn đâu những buổi chiều tàn
Bên bờ sông vắng nắng vàng héo hon
Mà ngồi than thở nỉ non
Cha đền nợ nước chẳng còn ngóng trong
Nửa chừng xuân nát cõi lòng
Một lòng một dạ thời chồng nuôi con
Sau này con được lớn khôn
Tương lai rạng rỡ ước mong sớm thành
Sáng chiều buôn bán tảo tần
Mua từng lon gạo từng cân muối đường
Nhớ khi xưa quê nghèo yêu dấu
Mẹ dầm mưa lội ruộng bùn sâu
Quản chi đói lạnh dãi dầu
Bắt từng con cá mẹ câu đem về
Cuộc sống đạm bạc đồng quê
Nuôi con vất vả chẳng hề than van
Rồi một ngày mưa to gió lớn
Gánh cháo lòng mẹ bán hãy còn
Làm sao kiếm gạo kiếm cơm
Cho con no bụng qua cơn mưa dài
Dầm mưa mẹ bán đêm ngày
Thế rồi nhiễm bệnh nặng tai đến gần
Mưa tuôn sấm chớp ầm ầm
Đôi mắt của mẹ thâm quầng bao đêm
Làm sao chịu được thiên nhiên
Sớm mai mẹ đã quy tiên đi rồi
Lòng con tan nát tơi bời
Mẹ ơi mẹ hỡi!.. con ngồi bên đây
Xin mẹ đừng có ngủ say
Sao nỡ lặng lẽ sớm ngày ra đi
Lạy Phật! xin Đức từ bi
Mẹ con người đã quy y lâu rồi
Con này ruột cắt từng hồi
Mồ côi cha mẹ hơn 10 tuổi xanh
Cô đơn hiu quạnh bao năm
Nay đã khôn lớn một thân một mình
Làm sao quên được bóng hình
Cha thì mất sớm mẹ hiền gian nan
Nhân mùa Đại lễ Vu Lan
Thành tâm con thắp nén nhang nhớ về
Cha mẹ dù đã yên bề
Con trăm ngàn lạy không hề quên ơn
“ Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”
Hoàng Phú
Nhân mùa lễ vu lan báo hiếu
Tháng 8 năm 2025 Virginia
Vu Lan Nhớ Mẹ
Nhớ những năm xưa ngày rằm tháng bảy
Mẹ đưa con đi trẩy hội Vu Lan
Mẹ chỉ cho con đốt những nén nhang
Bảo con quỳ xuống...nghiêm trang nguyện cầu
Lâm râm con trẻ cúi đầu
Nhờ ơn Trời Phật nhiệm mầu xót thương
Bể dâu trong cõi vô thường
Chua cay đừng nếm...đoạn trường đừng mang!
Lời xin chẳng thấu Thiên Đàng
Đau thương ai hiểu ... bẽ bàng ai hay?
Đêm nay giữa chốn trời Tây
Có hồn thơ nhỏ đong đầy niềm riêng
Bốn mươi năm mất mẹ hiền
Bơ vơ giữa chốn đảo điên cuộc đời
Ngoài kia gió lộng biển khơi
Trong con bão tố ngập trời thương đau
Hoa trắng hỡi ...tại vì đâu?
Gắn lên ngực áo... để sầu thiên thu ...
nguyễn phan ngọc an
Mùa vu lan 2025
Cha Mẹ Và Con Cái Nhân Mùa Vu Lan Báo Hiếu
Đây là bài số bảy trăm bảy mươi bảy(777) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ ORTB
Hằng năm vào tháng bảy âm lịch, các chùa tổ chức đại lễ Vu Lan để tưởng nhớ công ơn của cha mẹ đã qua đời hay còn tại thế.
Nhiều chùa như tu viện Bửu Hưng ở Vancouver, WA cũng làm lễ chúc thọ cho quý Phật tử niên kỷ từ 70 tuổi trở lên rất trang trọng. Đây là một lễ nghi tốt đẹp và thiết thực nhất vì là một dịp để cho quý vị cao niên có một ngày vui đạo hạnh với con cháu và các đạo hữu. Một món quà nho nhỏ do chùa gửi tặng nhưng lại có ý nghĩa chúc phúc lành tuổi thọ đến cho quý vị cao niên này, đồng thời nhắc nhở con cháu của họ rằng: họ còn có phúc vì cha mẹ họ còn sống hiện tại như nhà thơ Đỗ Trung Quân đã tâm tình như sau:
Mẹ
Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ
- Đỗ Trung Quân -
Con sẽ không đợi một ngày kia,
Khi Mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi Mẹ già nua
Mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
Ai níu nổi thời gian? ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên,Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn…
.... Hôm nay... anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
Ngả nón đứng chào xe tang qua phố, ai mất Mẹ? sao lòng anh hoảng sợ
Tiếng khóc kia bao lâu nữa …của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh,trên đời Mẹ bao năm rồi tăm tối
Bài thơ như một nụ hồng. Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới ....
Đã bao lần tôi nghe bài hát Bông Hồng Cài Áo mỗi độ Vu Lan về là đã bao lần tôi lại thấy rưng rưng xúc động với lời nhạc êm ả, trữ tình đầy tình thương yêu trìu mến của Thầy Nhất Hạnh và nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ:
“Một bông hồng cho em
Một bông hồng cho anh
Và một bông hồng cho những ai
Cho những ai đang còn Mẹ
Đang còn Mẹ để lòng vui sướng hơn
Rủi mai này Mẹ hiền có mất đi
Như đóa hoa không mặt trời
Như trẻ thơ không nụ cười
Ngỡ đời mình không lớn khôn thêm
Như bầu trời thiếu ánh sao đêm….
Mẹ, Mẹ là giòng suối dịu hiền
Mẹ, Mẹ là bài hát thần tiên
Là bóng mát trên cao
Là mắt sáng trăng sao
Là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối
Mẹ, Mẹ là lọn mía ngọt ngào
Mẹ, Mẹ là nải chuối buồng cau
Là tiếng dế đêm thâu
Là nắng ấm nương dâu
Là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời ”
Khi nhận được đoá hoa hồng màu đỏ hay màu hồng cài trên ve áo bạn hãy vui sướng đi:
“Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó anh
Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó em
Thì xin anh, thì xin em
Hãy cùng tôi vui sướng đi.”
Hình như khi còn trẻ, chúng ta không biết hay chưa biết thương yêu cha mẹ vì chúng ta còn bận lo những chuyện khác mà ta cho rằng đó là quan trọng đối với chúng ta hơn như học hành, yêu đương, rong chơi với bè bạn, theo đuổi lý tưởng hay sự nghiệp v…v…
Bởi thế có đôi lúc ta đã:
“Có đôi lúc ta quên nhìn trán Mẹ
Còn bao nhớ thương dù ta lớn khôn rồi
Có đôi lúc ta quên thời gian qua
Đường ta càng xa, vòng tay Mẹ ngắn lại”
Chúng ta vẫn nghĩ là tình yêu của cha mẹ đối với con cái là một điều tự nhiên và đó là bổn phận và trách nhiệm của mẹ cha. Cha mẹ nếu thương con thì phải thỏa mãn những đòi hỏi, mong muốn của con cái. Nếu không làm đúng theo ý muốn của con cái thì sẽ bị con cái phiền trách và đổ tội là chẳng có thương con. Chúng ta chỉ nghĩ đến cái lợi cho mình mà không quan tâm đến sự khó khăn hay nỗi khổ tâm của cha mẹ nếu họ không đáp ứng nhu cầu của con cái. Phải đợi đến khi chúng ta làm cha làm mẹ rồi chúng ta mới biết thương cha mẹ hơn một chút như người xưa thường nói: “Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ.”
Tôi đã nhiều lần sám hối vì:
Tôi lại nhớ quãng đời thời non trẻ
Những ngày xưa khi còn mẹ còn cha
Đã bao lần phạm lỗi với mẹ già
Khi không được những gì mình ước muốn
Tôi nào biết đã gây bao phiền muộn
Làm mẹ tôi nước mắt phải tuôn rơi
Phải bao đêm mất ngủ nghẹn ngào lời
Khi con trẻ không nghe lời dạy bảo
(Thơ Sương Lam)
Và lại càng đau đớn hơn nữa khi:
“Nay mất mẹ, bây giờ tôi mới hiểu
Thế nào là tình mẫu tử thiêng liêng
Ngôn từ nào định nghĩa chữ Mẹ hiền:
Là Đức Mẹ, là Quan Âm, thị hiện”
(Thơ Sương Lam)
Người viết thỉnh thoảng vào nghe pháp thoại của Thầy Thích Pháp Hòa ở Canada và Thầy Thích Tánh Tuệ ở Mỹ.
Nhân mùa Vu Lan mời Bạn cùng tôi nghe pháp thoại Thầy Pháp Hòa ở Canada qua Youtube dưới đây:
Làm gì cho cha mẹ mùa Vu Lan Báo Hiếu Thầy Pháp Hòa
Và
Pháp Thoại Vu Lan , Như Nhiên Thích Tánh Tuệ 08/25
Mời đọc
Màu Hoa Hồng Cài Áo
Viết tặng những người con trong Ngày Lễ Vu Lan
SL
Trên áo anh cài hoa hồng màu đỏ
Mừng cho anh còn có Mẹ trên đời
Để nụ cười còn nở ở trên môi
Để được thấy đời anh còn có phúc
Mẹ già như cành khô, cây gỗ mục.
Những khi trời gió bão hoặc mưa to
Là lúc anh sợ hãi lẫn âu lo
Cây đổ gãy! Thế là con mất Mẹ
Anh sẽ thấy nếu đời anh mất Mẹ
Là anh buồn đau khổ biết dường nào
Như đêm đen thiếu vắng ánh trăng sao!
Như buổi sáng thiếu mây hồng giọt nắng
Anh sẽ nhận cánh hoa hồng màu trắng
Cài áo anh vào buổi Lễ Vu Lan
Nghe lời kinh mà nước mắt chực tràn
Anh thương mẹ, công ơn người cao rộng
Mẹ chín tháng cưu mang mầm nụ sống
Mẹ đớn đau khi nở nhụy khai hoa
Mẹ nhọc nhằn, dù mẹ trẻ hay già
Con khôn lớn cũng nhờ giòng sữa Mẹ
Mẹ lo lắng chăm nuôi đàn con trẻ
Lúc ấu thơ cho đến tuổi trưởng thành
Lúc khổ nghèo hay thành đạt công danh
Thương con cháu, không tính toan vụ lợi
Rằm Tháng Bảy, mùa Vu Lan đã tới
Chúc mẹ già vẫn nở nụ cười tươi
Chúc người con, lòng sung sướng vui cười
Cài ve áo, chiếc hoa hồng màu đỏ
Ôi! Buồn lắm! Hoa hồng màu trắng đó!
Trên áo tôi! Tôi mất Mẹ lẫn Cha
Mùa Vu Lan khi nghe đến lời ca
Bông hồng cài áo! Lệ nhòa đôi mắt!
(Sương Lam)
(Trích trong Tuyển Tập Góp Nhặt Hương Sen)
Mời xem
Youtube Màu Hoa Hồng Cài Áo- Thơ Sương Lam -Ảnh Thơ Trinh Huỳnh- Ca sĩ Tâm Hảo trình bày
Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.
Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn
Sương Lam
(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-MCTN 777-ORTB 1208-9-2-2025)
Bà Ngoại Và Má
(Kính dâng hương hồn Bà Ngoại và Má của con. Th.H)
Khi nghĩ về má, tôi liên tưởng đến bà ngoại tôi.
Khi nghĩ về bà ngoại, tôi liên tưởng đến má tôi.
Hai gương mặt hai hình ảnh này gắn bó kết hợp nhau không thể tách rời.
Tôi đã từng viết nhiều câu chuyện, nhiều bài thơ nhưng hầu như rất ít khi nhắc đến bà ngoại tôi, má tôi hay ông ngoại tôi, ba tôi. Không phải vì tôi không yêu thương các Người, mà trái lại. Đó mới chính là những người tôi yêu thương nhất tôn thờ nhất trong cuộc đời.
Sở dĩ tôi không viết về đề tài nầy vì tôi biết mình không đủ ngôn ngữ, khả năng để diễn tả cho đầy đủ cho hết những gì chứa đựng trong trái tim và trong suy nghĩ của mình. Tôi bất tài bất lực để nói trọn vẹn tình cảm của tôi dành cho ông bà ngoại cho ba má, sống hết cuộc đời nầy cũng chưa chắc tôi đã thực hiện được.
Đứng trước tình thương vô hạn, sự hy sinh vô bờ bến, sự cực khổ vô cùng của Người thì tôi chỉ là một hạt cát trong sa mạc, một chiếc lá trong tàng cây cổ thụ, một giọt nước trong dòng sông ...quá nhỏ nhoi hèn mọn. Làm sao tôi dám viết về một điều thiêng liêng như thế ?!
Nhớ lại lúc sinh thời của ngoại của má, chúng tôi mặc nhiên đón nhận tình yêu thương lo lắng săn sóc của người, vô tư nghĩ rằng đó là điều tất yếu trong mọi gia đình có ông bà ba mẹ anh chị em đoàn kết gắn bó chứ không thể nào khác. Nhưng sau khi nhìn ngó chung quanh, mới nhận ra không phải ai cũng có diễm phúc tối thượng là được đùm bọc trong cái nôi êm ấm hiền hoà như gia đình tôi. Một gia đình mà bốn thế hệ chung sống dưới một mái nhà đề huề như vậy.
Rồi khi ông bà ba má lần lượt vĩnh viễn rời xa – chúng tôi tuy trưởng thành vẫn mang tâm trạng mồ côi hụt hẫng – tôi càng ý thức rõ hơn chị em chúng tôi đã vô cùng may mắn như thế nào được sinh ra là con của ba má tôi, là cháu ngoại của ông bà tôi.
Về vật chất, chúng tôi nghèo. Nhưng về tình yêu thương, chúng tôi giàu sang tột bậc.
Chính cách sống của ngoại của ba má là tấm gương chói ngời dẫn dắt chúng tôi trên đường đời chông gai bão tố, nâng vực mỗi khi chúng tôi vấp ngã đứng lên đi tiếp.
Lòng bùi ngùi ứa lệ mỗi khi nghĩ đến ông bà ngoại ba má. Những câu chuyện những lời nói mà ngày xưa tưởng như nhỏ nhặt bỗng quay về trong tâm trí, khiến tôi bồi hồi dằn vặt khó ngăn cảm xúc.
Tôi viết mấy dòng nầy như nén tâm nhang thắp lên thành kính tạ ơn ông bà ngoại, ba má tôi–nhất là má–đã bằng thịt xương máu và nước mắt của chính mình để không chỉ ban cho chị em tôi gấm vóc hình hài tròn vẹn mà còn giáo dục để chúng tôi thành nhân nữa.
Thanh Hà
Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2025
Người Bỏ Tôi Đi (1) - Nhạc: Nguyễn Văn Thành - Trình Bày: An Minh
Trình Bày: An Minh
Thứ Năm, 4 tháng 9, 2025
Đọc Trường Hận Ca

xui hồng nhan rụng, xúi hoa lệ tàn.
Tách chung đôi, tẻ hai hàng
để đêm sớm tối lạnh vàng tuổi tôi.
Nhớ người, mắt lệ một đời
tụng bài Trường Hận. Chữ vùi dập đau.
Ngàn năm... vẫn một điệu sầu!
Cao Vị Khanh
Chiều Hôm Cuối Đông

Mặt trời bỏ trốn bước sang đông
Ai lau ngấn lệ buồn hiu hắt
Còn mất trong nhau đấy khoảng không
Nắng vẫn ngủ yên vẫn đợi chờ
Thèm tia nắng ấm đẫm cơn mơ
Để quên nhung nhớ thèm quên nhớ
Vằng vặt một đời tội ý thơ
Đường phố mùa đông đã cuối ngày
Những chiều hò hẹn ấm bờ vai
Thèm tia nắng ấm vòng tay ấm
Xô đẩy dòng đời hương sắc phai
Kim Phượng
Mãi Còn Thương - Khôn Nhòa
Bài Xướng:
Mãi Còn ThươngBên song héo hắt lạnh hơi sương
Quạnh vắng mênh mông lặng lẽ buồn
Tiễn biệt người đi hồn mộng tưởng
Vấn vương kẻ ở dạ hoài vương
Từng đêm ôm bóng hương mùi nhớ
Mỗi khắc mơ hình… ảo ảnh suông
Dẫu biết gặp nhau lòng rất ngượng
Nhưng tim in mãi dáng người thương.
Kim Oanh***
Bài Họa:
Khôn Nhòa
Trước cửa lạnh lùng những giọt sương
Trong đêm rớt nhẹ …thấy phiêu buồn
Mùi hương gợi lắm niềm mơ tưởng
Cảnh vật gây nhiều nỗi vấn vương
Em có sầu đau tuôn lệ thảm?
Anh hoài nhung nhớ ngó trăng suông
Vẫn mong gặp lại người năm cũ
Ký ức khôn nhoà bóng mến thương
songquang
20250831
Chị Kim
Tia nắng mai chiếu từ cửa sổ khiến Mỹ An tỉnh giấc. Thì ra tối hôm qua thức khuya quá, lúc đi ngủ nàng đã kéo vội 2 tấm màn cửa không được khít khao. Mùa hè mặt trời mọc sớm, mới sáu giờ đã sáng bét. Kim nhè nhẹ bước xuống giường đến bên cửa sổ. Nàng mở hé một góc màn nhìn ra vườn. Những khóm hoa đủ loại nở tưng bừng, lộng lẫy sắc màu khiến lòng Mỹ An cảm thấy vui vui. Một chú chim Cardinal toàn thân một màu đỏ rất đẹp từ đâu sà xuống đậu trên cành đào ngay trước mặt nàng. Chú ta nghiêng cái đầu nho nhỏ có cái bờm thẳng đứng xinh xinh nhìn Mỹ An. Nàng cười với chú ta và thuận tay gửi một chiếc hôn gió. Bỗng con chim mái, không biết từ đâu bay đến, đậu ngay bên cạnh chim trống và hai con sải cánh bay đi. Sở dĩ Mỹ An phân biệt được con chim mái là nhờ Thuận, chồng nàng, giải thích. Khác với loài người, trong giới động vật bao giờ con mái cũng xấu hơn con trống. Bằng chứng là con công trống có cái đuôi dài lộng lẫy. Trong khi đó, đuôi con công mái thì cụt ngủn xấu xí! Con Cardinal trống lông màu đỏ tươi tắn, trong khi bộ lông con vợ thì màu xỉn òm!
Đang dõi mắt nhìn theo cặp chim Cardinal rượt đuổi nhau quanh vườn hoa, tiếng Thuận cất lên sau lưng làm Mỹ An giật mình:
-Sao thức sớm vậy cưng? Dìa hiu rồi thì ngủ cho đã đi chớ.
Mỹ An trả lời mà cặp mắt vẫn nhìn ra vườn:
-Anh dậy mà ngắm cặp chim Cardinal đang rượt đuổi nhau vui lắm nè. Vợ chồng chúng nó có vẻ hạnh phúc ra phết!
Thuận đã đến bên Mỹ An, vòng tay ôm eo vợ, thì thầm:
-Thì cũng giống hai đứa mình nè. Bạn bè vẫn gọi hai đứa mình là cặp "chim cu" đó thôi. hihihi
Mỹ An cũng đùa:
-Vậy con cu trống ra pha cà phê sẵn chờ con cu mái làm giường xong là ra ăn sáng liền.
Thuận ra khỏi phòng sau khi đã đặt chiếc hôn lên gáy vợ. Chàng vẫn khen Mỹ An có chiếc cổ thiên nga. Mà thật, dù đã xấp xỉ sáu mươi, Mỹ An vẫn giữ được thân hình thon thả. Làn da trắng không một nếp nhăn khiến khối người ao ước.
Mùi cà phê tỏa ra từ nhà bếp làm Mỹ An thấy thèm một tách cà phê bốc khói. Buổi sáng có thể không ăn, nhưng thiếu cà phê là không được. Thuận đã pha 2 ly cà phê phin và đang chiên trứng ốp la. Mùa hè hai vợ chồng có thói quen ăn sáng ngoài vườn, dưới giàn hoa tử đằng, bên cạnh cái fontaine nước có hình Đức Phật đang nhắm mắt tọa thiền và giòng nước róc rách chảy từ đóa hoa sen trước mặt Ngài. Buổi sáng nắng dịu dàng trong suốt. Không khí mát mẻ, thơm tho. Cái im ắng khiến lòng người khoan khoái, dễ chịu. Mỹ An bưng tách cà phê uống từ từ, cặp mắt dõi vào một cõi xa xăm nào đó. Sự im lặng của vợ khiến Thuận hơi ngạc nhiên:
-Ủa, bộ bữa nay con cu mái của anh có "tâm sự" gì hay sao mà ngồi im re vậy cà?
Mỹ An im lặng vài giây rồi thở một hơi dài, như muốn trút bỏ một khối buồn phiền đang đeo nặng:
-Hôm qua đi chùa cúng thất tuần chị Hai, em tình cờ gặp anh Khánh.
Thuận không giấu được sự ngạc nhiên:
-Mối tình đầu của chị Kim đó phải không? Hình như ổng ở tuốt bên Úc Châu thì phải. Ổng lên chùa cúng ai hay sao?
Mỹ An gật đầu:
-Em cũng nghe mang máng mà không để ý. Đến trưa hôm qua gặp lại anh ấy, em kinh ngạc quá chừng. Mái tóc ảnh bạc trắng, nhưng vẫn còn rất phong độ. Anh biết không, sau khóa lễ bao giờ em cũng đến trước hủ tro của chị Kim để "thăm" chị ấy. Hôm qua khi em đến nơi thì thấy một người đàn ông đang đứng đó, mắt đăm đăm nhìn tấm ảnh của chị Kim dán trên hủ tro. Em không dám quấy rầy, chỉ đứng chờ. Đến chừng ổng quay lại, em suýt chút nữa là la lên. Vì người đó chính là anh Khánh. Mấy chục năm mới gặp lại, em nhận ra anh ấy ngay. Nhưng phải mấy giây sau anh ấy mới nhận ra em. Em thấy cặp mắt ảnh đỏ hoe nên cũng cảm động chảy nước mắt. Anh ấy rất ngạc nhiên khi gặp lại em. Lúc hỏi ra mới biết anh Khánh có họ gần với gia đình chị Mỹ bạn của tụi mình. Anh qua dự giỗ đầu bố chị Mỹ và họ tổ chức lễ giỗ ở chùa. Không ngờ khi đi thăm hủ tro của bố chị Mỹ, anh Khánh thấy hủ tro của chị Kim đặt ngay bên cạnh. Anh không biết chị Kim đã qua đời nên bị sốc không cầm được nước mắt. Gặp lại em anh ấy mừng lắm, dù gì em cũng là em họ gần nhất của chị Kim. Anh ấy nói thấy em cũng như thấy chị ấy. Nhưng sao trong lòng em vẫn lấn cấn, không thể nào quên được những đau thương mà định mệnh đã giáng xuống đầu hai người này. Họ làm gì nên tội chứ?
Thuận ngắt lời vợ:
-Anh từng nghe kể về mối tình bất thành của chị Kim. Nhưng anh không rõ chi tiết lắm nên rất mơ hồ. Em kể lại rành mạch cho anh nghe được không?
Mỹ An hớp môt ngụm cà phê, đặt tách xuống rồi bắt đầu kể...
... Lúc đó vào thập niên 60. Chị Kim 16 tuổi và Mỹ An mới 13. Cả hai học trường Thánh Têrêsa của các Sơ dòng St Paul. Chị Kim học đệ tứ và Mỹ An mới bước chân vào đệ thất. Ba mẹ Mỹ An có tiệm gạo trên con phố chính, còn mẹ chị Kim có sạp bán gạo lẻ ngoài nhà lồng chợ. Ba chị mất sớm nên một mình dì Hai của Mỹ An phải bươn chải làm lụng nuôi 3 đứa con, mà chị Kim lớn nhất. Ngoài giờ đi học, chị phải ở nhà giúp mẹ nấu nướng, dọn dẹp và chăm sóc hai đứa em trai. Ba mẹ Mỹ An cũng giúp đỡ gia đình dì Hai rất nhiều. Chị Kim không có em gái nên thương yêu Mỹ An như em ruột. Con bé cũng thương quý chị, có món gì ngon cũng để dành cho chị Kim. Bất cứ chuyện vui buồn gì cũng kể cho nhau nghe. Vì nhà gần nên ngày nào hai chị em đi học cũng cùng đi, cùng về. Vì thế mà Mỹ An đã chứng kiến trọn vẹn cuộc tình của chị Kim và anh Khánh.
Cuối năm đệ ngũ, với sức học và hạnh kiểm toàn bích, chị Kim được bầu chọn lãnh giải Danh dự toàn trường (dĩ nhiên trong sự tức tối cực điểm của người học giỏi nhất lớp đệ tứ!). Buổi trao giải được tổ chức tại trường Kim Phước La San. Anh Khánh đang học đệ tứ ở đó. Lúc Ban Tổ Chức xướng tên Lê Thiên Kim, người được lãnh giải danh dự của Đức Tổng Giám Mục trao tặng, chị Kim bước lên khán đài mà trống ngực đánh ầm ầm, hai tay mướt mồ hôi. Hàng mấy trăm cặp mắt của đám nam sinh trường La San đang dán lên người chị. Nhìn chị thướt tha trong bộ đồng phục áo dài trắng tinh khôi, mái tóc đen óng ả phủ xuống nửa lưng được giữ gọn trong chiếc băng đô tím bằng lăng, trái tim anh đã lỗi nhịp. Suốt mấy tháng trời hình bóng chị vẫn ám ảnh anh khôn nguôi. Anh biết rằng mình sẽ không bao giờ quên được người con gái đó. Người con gái đầu tiên đã làm trái tim anh thổn thức. Anh đã viết biết bao lá thư, đi qua nhà chị biết bao lần, nhưng không bao giờ dám trao. Chị Kim thì vẫn vô tư và hoàn toàn không biết có người si tình mình rất nặng!
Đến năm chị và Mỹ An còn học trường Têrêsa thì anh Khánh chuyển qua đệ tam trường công lập Ngô Quyền, vì trường Lasan chỉ dạy tới đệ tứ. Một chuyện tình cờ thú vị là Mai Khanh, em gái anh Khánh, lại học cùng lớp với Mỹ An. Anh Khánh mua chuộc nó làm thân với Mỹ An để có thể tiến gần tới chị Kim. Nhà anh Khánh ở Phương Hòa. Vườn rộng nên trồng rất nhiều trái cây. Mít, ổi, nhãn, mãng cầu...dĩ nhiên là Mỹ An được rất nhiều "lộc" từ anh em anh Khánh. Anh cố ý tặng rất nhiều trái cây để Mỹ An chia bớt cho chị Kim. Thế là chị Kim vô tình "thọ lộc" của anh Khánh mà không biết. Cho đến một ngày đẹp trời, anh Khánh ấp a ấp úng nhờ Mỹ An chuyển cho chị Kim một bức thư. Con bé há miệng mắc quai. Ăn của người ta nhiều quá cũng phải trả ơn chớ bộ. Thế là Mỹ An trở thành chim xanh của anh Khánh và chị Kim. Bức thư đầu, bức thứ hai, thứ ba...mặc kệ chị Kim không trả lời, anh Khánh bền chí viết hoài, viết mãi. Đến bức thứ năm thì anh mới nhận được hồi âm. Mấy tháng sau, anh Khánh nhờ Mỹ An thuyết phục chị Kim cuối tuần tháp tùng cô bé sang nhà anh chơi. Chị mắc cở, nhưng Mai Khanh và Mỹ An năn nỉ mãi chị mới miễn cưỡng nhận lời. Chắc nhỏ Mai Khanh được ông anh "gà" trước, nên bốn người vừa ngồi nói chuyện được chút xíu thì nó kéo tay Mỹ An, rủ ra sau vườn hái nhãn. Còn lại hai anh chị, họ nói gì với nhau thì Mỹ An hoàn toàn mù tịt.
Rồi tiến đến giai đoạn anh Khánh đến chơi nhà chị Kim. Mới đầu thấy anh là người Huế, dì Hai không thích. Dì nói:
-Tao nghe người ta nói con trai Huế thâm hiểm lắm. Coi chừng bị nó gạt nghe con. Con gái bao giờ cũng lỗ!
Chị Kim bào chữa:
-Xứ nào cũng có người tốt người xấu mà mẹ. Mình quơ đủa cả nắm không đúng đâu. Con thấy anh Khánh thiệt tình lắm.
-Thì tao nói dè chừng. Con gái phải ráng giữ mình kẻo hối không kịp.
Chị Kim dạ dạ cho qua. Rồi cuối cùng, cung cách lễ phép cũng như tính mau mắn giúp đỡ những chuyện cần có bàn tay của người đàn ông, anh Khánh dần dần lấy được cảm tình của dì Hai. Dì không còn thành kiến đối với anh như trước, mà trái lại xem anh ấy như con cái trong nhà. Tuy nhiên ngoài con bé Mai Khanh, ba me anh Khánh thì không mặn mà với chị Kim. Hai người yêu nhau gần 2 năm rồi mà ba me anh Khánh vẫn chưa qua thăm dì Hai lần nào. Lúc đó Mỹ An còn nhỏ nên đâu để ý chuyện người lớn. Chỉ thấy anh Khánh và chị Kim yêu nhau thắm thiết là ...vui. Anh Khánh học giỏi lắm. Năm đang học đệ tam, anh mua sách đệ nhị về tự học để thi Tú tài một. Vậy mà anh đậu mới hay. Năm sau anh đậu tú tài hai hạng bình và thi vào trường Kỹ thuật Phú Thọ cũng trúng tuyển vẻ vang.
Lên đại học, Khánh phải về Sài gòn ở cư xá Đắc Lộ. Tuy ba me chàng có một người bạn thân cùng quê tên Tự hiện ở Thủ Đức, ông ấy muốn chàng về ở nhà họ nhưng Khánh từ chối, viện cớ ở cư xá đi học tiện hơn. Thỉnh thoảng cuối tuần ông Tự cho xe nhà xuống rước Khánh về Thủ Đức dùng cơm. Ông này là nhà thầu, làm ăn với Mỹ nên giàu sụ. Hai ông bà có mỗi một cô con gái nên cưng như trứng nước, muốn gì được nấy. Con bé dân trường tây. Sau tú tài mới ghi tên học văn khoa ban Anh văn. Mỗi ngày đi học có tài xế đưa đón. Yvonne đẹp, cha mẹ giàu nên có nhiều chàng theo đuổi. Trong số này có Huy, con trai một ngài Bộ Trưởng. Huy đẹp trai, ăn nói khéo, nhảy nhót giỏi, nhưng học thì bết bát. Yvonne quen Huy trong một bal de famille. Vẻ sành đời của Huy đã chinh phục dễ dàng trái tim non nớt của Yvonne. Cô bé yêu Huy thắm thiết. Nhưng anh chàng Don Juan này xem cô cũng như bao cô gái nhẹ dạ đã từng đi qua đời hắn. Mục đích cuối cùng của hắn là chiếm hữu. Châm ngôn của hắn: Ai dại thì ráng chịu. Hắn muốn hưởng thụ nhiều nhất có thể, vì cuộc đời vốn ngắn ngủi!
Những lần đầu mới gặp Khánh vào dịp cuối tuần, Yvonne đặt ngay cho Khánh cái tên "anh chàng nhà quê cù lần". So với tay Huy sành đời, ăn chơi lão luyện của cô, thì Khánh đúng là một anh chàng cù lần, chân chỉ hạt bột! Nhưng ông bà Tự lại nhìn Khánh với cái nhìn khác hẳn. Ông bà thấy chàng hiền lành lại học giỏi nên rất quý trọng và muốn Khánh trở thành rể của ông bà. Khi ông bà nói nửa đùa nửa thật chuyện này với Yvonne thì cô ta phản đối kịch liệt, tuyên bố không bao giờ lấy anh chàng nhà quê cù lần này làm chồng! Ông bà Tự cũng không lo lắm. Họ cho rằng Yvonne còn nhỏ chưa ý thức. Đợi một hai năm nữa, khi Khánh ra trường với mảnh bằng kỹ sư, chắc chắn con bé sẽ nhìn Khánh với cái nhìn khác hẳn!
Lúc Khánh đang học năm thứ tư thì một biến cố động trời xảy ra. Trong một party sinh nhật Gisèle, em họ của Huy, ngay từ lúc mới bắt đầu buổi tiệc hắn đã bỏ thuốc ngủ vào ly nước cam của Yvonne. Đang cười nói vui vẻ với các bạn, cô nàng tự nhiên cảm thấy đầu óc mơ hồ, cặp mắt nặng trĩu nên Gisèle đề nghị lên phòng cô ta nằm nghỉ một lát. Sau đó Yvonne như mê đi, không biết rằng tên Huy đã lẻn vào phòng ít phút sau đó. Khoảng 2 giờ sau thuốc bớt công hiệu và Yvonne dần dần tỉnh lại để cay đắng nhận ra mình đã bị cướp mất cái quý giá nhất của đời con gái. Cô xuống nhà thì thấy người yêu đã rời khỏi party. Gisèle nói anh Huy phải về sớm để chuẩn bị ngày mai đi Pháp! Thì ra khi nghe phong phanh con trai sắp bị gọi nhập ngũ, bố của Huy đã chạy chọt cho con đi ngoại quốc. Yvonne khóc không thành tiếng. Ân hận muộn màng cho sự ngu ngốc của mình. Đành ôm hận một mình không dám tỏ cùng ai. Nhưng khổ thay, một tháng sau Yvonne cảm thấy trong người khang khác, kinh nguyệt đợi mãi cũng chẳng thấy đâu. Lo lắng đến mất ăn mất ngủ, con người cô suy sụp thấy rõ. Bà Tự lo quá, bắt con gái đi khám bác sĩ. Trời có sập cũng không làm bà kinh hoảng như khi nghe bác sĩ kết luận con gái bà đã có mang 4 tuần! Phản ứng của ông Tự còn kinh khủng hơn. Ông la lối, đập bàn rầm rầm làm bà Tự và Yvonne run như cầy sấy. Nhưng hùm dữ còn không nỡ ăn thịt con. Khi cơn bão lắng dịu, ông bà vắt óc bàn bạc tìm cách nào để cứu vãn tình thế. Giải pháp phá thai không thể được vì gia đình theo đạo Công giáo. Cuối cùng họ quyết định tổ chức mừng sinh nhật 50 tuổi cho ông Tự. Chỉ có người trong gia đình và vài cặp bạn thân của ông bà. Trong bữa tiệc, ông Tự cố ý ép Khánh uống rượu thật nhiều. Trước những người khách lạ, Khánh không tiện từ chối, sợ mất mặt ông Tự. Đến lúc tiệc sắp tàn thì Khánh đã say túy lúy.
Rồi chuyện gì tới sẽ tới. Sáng hôm sau mở mắt ra, Khánh thấy mình đang nằm trên giường của Yvonne. Cô nàng còn đang ngủ say sưa và cả hai đều không mảnh vải che thân. Khánh hoảng kinh, cố nhớ lại chuyện ngày hôm qua, nhưng cái đầu đang nhức như búa bổ không cho phép chàng suy nghĩ được điều gì ra hồn. Tất cả như một mớ bòng bong, lộn xộn, mơ hồ! Chàng quay nhìn Yvonne. Thân thể cô nàng đẹp như một bức tượng. Đầy đặn, nõn nà. Khuôn mặt xinh đẹp không một tì vết. Nhưng sao lòng chàng vẫn dững dưng, không chút rung động. Trái tim Khánh đã thuộc về Thiên Kim. Mãi mãi.
Nhưng chuyện đã và đang xảy ra tại nơi đây thật ngoài sức tưởng tượng của chàng. Khánh mong đó chỉ là một giấc mộng dữ. Chỉ cần tỉnh dậy là mọi chuyện sẽ biến mất. Nhưng kìa, Yvonne đang mở mắt nhìn chàng. Cô nàng ngượng ngùng kéo tấm drap giường che kín thân thể ngọc ngà rồi nói:
-Tối hôm qua anh say quá. Anh nhất định không buông em ra khi em dìu anh lên nằm tạm ở đây. Rồi sau đó anh vừa hôn vừa nói yêu em nhiều lắm. Chỉ là không dám thố lộ với em. Anh còn nói khi ra trường nhất định xin ba má cưới em. Rồi sau đó... sau đó...
Yvonne e thẹn nhìn Khánh. Chàng hiểu ý Yvonne muốn nói gì nhưng chỉ im lặng. Nói gì cũng bằng thừa. Chàng đã ngủ với Yvonne trong chính căn phòng của nàng. Trong chính ngôi nhà của ba má nàng. Vậy còn gì để nói?!
Đúng lúc đó có tiếng gõ cửa và tiếng cô người làm vọng vào:
-Cô cậu đã thức chưa ạ? Ông bà đang đợi cô cậu xuống ăn sáng.
Yvonne nói vọng ra:
- Được rồi chị Hai. Tụi tôi sẽ xuống ngay. Dậy đi anh. Chúng mình đừng để ba má chờ lâu. Vừa nói Yvonne vừa bước xuống giường, quơ cái robe satin trắng mặc trong nhà choàng lên người rồi bước vào phòng tắm. Khánh uể oải ngồi dậy tìm bộ quần áo mặc hôm qua. Khánh chết điếng khi thấy một vết loang màu đỏ trên nền drap trắng tinh chỗ Yvonne vừa nằm ban nãy. Như vậy không còn chối cãi gì nữa. Chàng đã phá hoại trinh tiết của cô ta.
Yvonne đánh răng rửa mặt và chải đầu gọn gàng xong bước ra giục Khánh vào làm vệ sinh. Phòng tắm cũng đẹp đẻ, thơm tho như chủ nhân. Nhìn vào gương, Khánh suýt nữa không nhận ra bộ mặt bèo nhèo trong đó là của mình! Vốc nước thật lạnh rửa mặt, chàng thấy dễ chịu hơn một chút. Lấy hết can đảm Khánh cùng Yvonne bước vào phòng ăn. Ông Tự đang xem báo. Bà Tự đang xấp xếp các đĩa thức ăn. Trái với sự lo lắng của Khánh. Hai ông bà tươi cười khi thấy họ bước vào. Bà Tự đon đã:
- Hai đứa ngồi xuống ăn sáng đi tụi con. Hôm qua Khánh uống rượu chẳng ăn chi cả. Chắc là đói lắm rồi. Ăn chén súp bào ngư cho khỏe người. Bào ngư rất tốt cho sức khỏe. Kìa, ông ăn đi chứ. Hôm qua ông cũng uống nhiều lắm đó.
Ông Tự pha trò:
-Thì bà cũng phải để tôi uống mừng sinh nhật của tôi chứ. Phải không Khánh?
Khánh chỉ còn biết lí nhí vâng dạ mà trong lòng rối bời, không biết phải xử sao cho phải. Còn đang lúng túng thì ông Tự lên tiếng, tỉnh khô như không có chuyện gì xảy ra:
-Khánh ăn sáng xong, bác sẽ cho tài xế lái xe đưa về cư xá. Còn vài tháng nữa thi ra trường rồi, phải chuẩn bị cho thật tốt hỉ. Ông vừa nói vừa thân ái đặt tay lên vai Khánh.
Trước khi lên xe, bà Tự đã chuẩn bị rất nhiều thức ăn cho Khánh mang về cư xá. Yvonne cũng kiểng chân đặt một chiếc hôn thật âu yếm lên má chàng, thì thầm:
-Đừng quên em nhé. Em sẽ nhớ anh thật nhiều.
Riêng Khánh chỉ muốn rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt. Những ngày sau đó chàng vùi đầu vào sách vở hầu quên đi cơn ác mộng vừa qua. Mỗi lần nhớ đến Thiên Kim đang vò võ chờ chàng là lòng Khánh lại đau như cắt. Những lời thề non hẹn biển, những kỷ niệm êm đềm từ thuở còn là học trò trung học ngây thơ, lời hứa sẽ làm đám cưới khi Khánh ra trường khiến tâm trí chàng rối bời. Làm sao? Làm sao?...
Độ gần tháng sau, Khánh vô cùng ngạc nhiên khi nhận được điện tính ba chàng báo tin ông bà sẽ vào Sài Gòn trong 2 ngày nữa và dĩ nhiên sẽ ở nhà ông bà Tự như thường lệ. Khi bước chân vào nhà ông bà Tự, nhìn nét mặt ba me là Khánh có linh tính một chuyện gì đó rất quan trọng sẽ xảy ra, vì bỗng dưng lòng chàng cảm thấy hồi hộp bất an. Ông bà Tự vẫn vui vẻ bình thường, nhưng ba me chàng trái lại có thái độ nghiêm nghị hơn thường lệ. Yvonne đang ngồi cạnh mẹ, thấy Khánh bước vào thì vội vàng đứng lên, chạy lại nắm tay chàng, miệng cười âu yếm khẻ gọi "anh", nhưng Khánh không trả lời, chỉ cúi đầu chào ông bà Tự và ba me. Yvonne kéo tay Khánh đến chiếc ghế trống bên cạnh ghế cô ta rồi bảo Khánh ngồi xuống. Chàng thi hành như cái máy vì trong lòng đang lo lắng quá mức. Sau mấy phút im lặng, ba Khánh tằng hắng lấy giọng, mắt nhìn thẳng vào con trai rồi nói:
-Ba nghe hai bác Tự nói con và cháu Yvonne thương nhau
Khánh mở miệng toan đính chính, nhưng ba chàng khoát tay ra dấu im lặng- nhưng ba không ngờ con đã vượt ra ngoài vòng lễ giáo, để bây giờ hậu quả cháu Yvonne phải gánh chịu. Quả thật ba không hiểu nỗi tại sao con có thể hành động như vậy!
Khánh há hốc miệng. Như vầy là sao? Ba chàng muốn nói gì? Khánh cảm thấy hai lỗ tai lùng bùng. Thêm một quả bom nổ tung trên đầu chàng khi bà Tự mở miệng:
-Xin anh đừng rầy cháu Khánh. Tuổi trẻ bồng bột, đôi khi khó kềm chế. Mà lỗi cũng tại ông Tự nhà tôi. Hôm đó vui quá nên ép cháu Khánh uống rượu hơi nhiều. Thêm nữa con Yvonne nhà tôi vì quá yêu cháu Khánh nên cũng xiêu lòng. Thôi thì hai bên gia đình chúng ta nên vui vẻ tác thành cho đôi trẻ, để khi cháu chúng ta chào đời nó sẽ có ba mẹ đàng hoàng như những đứa trẻ khác.
Đứa trẻ? Mà đứa trẻ nào? Khánh ngơ ngác như người từ cung trăng rớt xuống! Thấy vậy, bà Tự nói tiếp:
- Cách đây mấy hôm, thấy em Yvonne cứ nôn oẹ, lại dã dượi biếng ăn. Bác đưa em nó đi khám bác sĩ mới biết là nó đã có thai.
Khánh như người mất hồn, đưa mắt nhìn Yvonne như dò hỏi. Cô ta gật đầu xác nhận. Khánh phải vận hết mười thành công lực ra chống đỡ, nếu không chắc đã ngã lăn quay xuống sàn khi nghe cái tin sét đánh này! Chỉ một lần đó mà Yvonne đã mang thai? Nhưng chứng cớ rành rành làm sao chối cãi? Bắt đầu từ đó, chàng chỉ còn biết ngồi im nghe hai bên cha mẹ bàn bạc mà đầu óc như mụ đi. Thiên Kim ơi, anh đành phụ em rồi. Trong đầu Khánh không ngừng gào lên những lời lẽ thống thiết. Chàng tự biết không còn mặt mũi nào gặp lại Thiên Kim để cầu xin nàng tha thứ. Thôi thì đành mang tiếng bạc nghĩa phụ tình.
Sẵn có mặt của ba me Khánh, ông bà Tự liền tức tốc gọi nhà hàng đặt một bữa tiệc cưới trong vòng thân mật. Chỉ có một số ít bạn bè của hai ông bà và vài cô bạn thân của Yvonne. Lấy cớ là ông nội Khánh đang hấp hối, phải làm đám cưới chạy tang. Vì trong năm học nên Mai Khanh cũng không thể về Sàigòn dự đám cưới của anh.
Chị Kim và Mỹ An biết tin này qua Mai Khanh, tuy rằng cô ta cũng mù tịt, không hiểu tại sao anh mình lại đột ngột cưới vợ. Đất trời như sụp đổ dưới chân chị Kim. Chị khóc sưng cả mắt. Bỏ ăn mất ngủ, người tiều tụy võ vàng. Được dịp, dì Hai càng nhiếc móc chị ngu dại và nguyền rủa đám con trai Huế không tiếc lời. Mỹ An cũng giận anh Khánh tê tái. Trời ơi, cuộc tình đang đẹp như mơ bỗng chốc tan tành như mây khói, như gió thổi mây bay! Chị Kim mất đi nụ cười và cặp mắt lúc nào cũng buồn rười rượi. Ba me anh Khánh thì sung sướng lắm. Họ hân hoan loan truyền cái tin anh Khánh lấy vợ giàu sụ ở Sài Gòn, lại là con một. Sau này gia tài to tát đó sẽ thuộc về vợ chồng anh. Giờ đây Mỹ An đã hiểu vì sao ba me Khánh tỏ ra lạnh nhạt với chị Kim. Cũng tại nhà dì hai nghèo. Mẹ góa con côi!
Sau đám cưới, anh Khánh vẫn tiếp tục ở Sàigòn đi học. Riêng Yvonne thì nghỉ học, ở nhà với ba mẹ. Hai tháng sau anh Khánh tốt nghiệp Kỹ sư. Ông bà Tự tặng hai vợ chồng anh 1 căn biệt thự ở đường Nguyễn đình Chiểu. Ban đầu anh không nhận, nhưng Yvonne khóc lóc, năn nỉ quá nên anh đành phải nhận mà không vui. Nhờ ba vợ quen lớn nhiều người tai mắt nên anh Khánh được nhận vào làm ở Bộ Công Chánh dễ dàng. Trong khi chờ nhận việc, anh Khánh về quê thăm ba me. Anh lấy cớ Yvonne có bầu, nhà ba me anh ở vùng quê không tiện nghi, để Yvonne ở lại Sài Gòn. Anh nhờ Mai Khanh liên lạc với chị Kim, xin chị cho anh gặp mặt lần cuối. Nhưng chị từ chối quyết liệt. Cả Mỹ An cũng không muốn gặp lại con người phụ bạc chị mình. Anh Khánh đành trở về Sàigòn sau khi đã trút hết nỗi niềm tâm sự với em gái. Anh nhờ Mai Khanh nếu có dịp, hãy kể lại cho chị Kim và Mỹ An nghe nỗi khổ tâm của anh. Tuy nhiên anh không dám cầu xin chị Kim tha thứ lỗi lầm của anh đã gây ra.
... Trong số những người từng theo đuổi chị Kim có anh Nguyên là vẫn yêu chị thắm thiết, dù đã bị chị từ chối ngay từ đầu. Nay nghe tin anh Khánh lấy vợ Sàigòn thì anh Nguyên mừng húm. Cứ cách một hai ngày là anh đến thăm chị Kim. Anh chàng tâm lý không bao giờ đến tay không. Lúc nào cũng có món gì đó cho dì Hai, hoặc cho hai đứa em trai của chị Kim. Chỉ một điểm thôi cũng đủ khiến dì hai hài lòng: gia đình anh Nguyên người miền Nam. Họ lên đây làm ăn từ thập niên 50. Dì cứ đốc vô. Toàn nói tốt cho anh Nguyên. Mưa lâu thấm đất. Nửa năm sau chị Kim làm đám cưới với anh Nguyên. Chị lấy anh Nguyên nhưng trong lòng vẫn nhớ đến anh Khánh. Có lẽ họ cũng sẽ hạnh phúc tràn đầy với hai đứa con xinh xắn, nếu như anh Nguyên không tỏ ra quá ghen tuông với bóng ma của anh Khánh. Khi có chuyện bực bội, anh cứ đem chuyện xưa ra đay nghiến, mắng nhiếc chị Kim không tiếc lời. Lúc đầu chị còn phản ứng. Lâu dần chị chán nản đâm ra chai lỳ. Anh nói mặc anh, chị dửng dưng không thèm trả lời trả vốn. Thái độ này khiến anh càng điên tiết, cho rằng chị xem thường anh. Chị Kim buồn lắm nên thường kiếm Mỹ An để tâm sự. Chị cắn răng chịu đựng anh Nguyên vì thương hai đứa con nhỏ dại. Mỹ An thương chị đứt ruột nhưng cũng bó tay. Không lẽ nàng khuyên chị bỏ chồng?
Rồi Mỹ An cũng lập gia đình với Thuận. Anh chàng trưởng ty thuế vụ từ Sàigòn đổi lên vùng cao nguyên xa thẳm. Thấy tình hình chiến sự ngày một leo thang, gia đình Thuận vận động cho chàng về miền Nam. Kết quả, cuối năm 71 vợ chồng Mỹ An đổi về Sađéc. Từ đó nàng ít khi gặp lại chị Kim. Đến khi xảy ra biến cố Mùa Hè Đỏ Lửa năm 72, vợ chồng chị Kim cùng với dì Hai và 2 đứa em trai theo đoàn người di tản chạy về Sàigòn. Nhưng chẳng may lúc đến Phú Bổn, anh Nguyên bị lạc đạn chết. Gia đình dì Hai và chị Kim cùng 2 đứa bé may mắn lặn lội về tới Sàigòn an toàn. Gia đình sáu người về tá túc với ba mẹ Mỹ An. Số là khi nàng đổi về Sa Đéc thì hai ông bà cũng bán nhà trên cao nguyên, dọn về Sàigòn ở luôn. Ông bà đã mua 1 căn nhà hai tầng rộng rãi ở gần cầu Bình Triệu từ năm 71.
Trong một lần lên SàiGòn thăm ba mẹ, Mỹ An đang lang thang chọn vải may áo dài ở đường Tạ Thu Thâu thì gặp Mai Khanh. Hai đứa ôm nhau mừng mừng tủi tủi. Rồi cùng kéo nhau vào quán ăn gần đó vừa ăn vừa nói chuyện. Mai Khanh báo cho nàng biết là anh Khánh đã li dị Yvonne. Anh hiện đang sống một mình với ba me và vẫn đi làm ở Bộ Công Chánh. Mỹ An kinh ngạc hỏi lý do. Mai Khanh buồn buồn Nói:
-Bồ không tưởng tượng được đâu. Anh Khánh đã bị gia đình bà Yvonne gài bẫy. Đứa con đó không phải của anh Khánh, mà của thằng anh người bạn của bả. Thằng này đã lừa hiếp dâm bà Yvonne. Thằng khốn nạn đó đang sống nhỡn nhơ bên Paris.
Mỹ An trợn tròn mắt:
-Thật vậy sao? mà tại sao anh Khánh biết?
-Bồ biết không? Lúc thằng Cu Bi chào đời tính ra mới hơn 7 tháng. Nhưng mẹ con bà ấy nói tại bà Yvonne trợt chân trong nhà tắm bị bể nước ối nên mới sinh sớm. Khi anh Khánh thắc mắc sao thằng bé sinh non mà nặng tới hơn 3 kg thì bà Tự nói tại bà ấy tẩm bổ con gái bả nhiều quá. Rồi thiên bất dung gian. Một hôm anh Khánh có cuộc họp khá gần nhà. Họp xong tuy còn sớm nhưng anh ấy không trở lại văn phòng mà đi thẳng về nhà. Anh vào bếp rót ly nước, chưa kịp uống thì chị người làm nói "Có cô Gisèle tới thăm cô Hai. Hai người ở trên lầu". Anh Khánh uống nước xong xách cặp lên lầu, định vô phòng đọc sách. Đi ngang phòng ngủ đang mở hé cửa, có tiếng đàn bà từ trong vọng ra. Khánh định ló đầu vào chào Gisèle một tiếng, nhưng chàng chợt khựng lại, chăm chú nghe:
-Yvonne, mày giấu ai chứ giấu tao sao được. Mày xem, mặt cu Bi giống hệt anh Huy của tao. Từ cặp mắt, cái miệng...Khi nó cười thì còn giống như in. Đi ra đường với nhau, đố ai không bảo là hai cha con. Mà tính thử xem, từ ngày anh ấy sang Pháp đến khi mày sinh cu Bi có phải là chín tháng mười ngày hay không? Tao chắc chắn...
Tiếng Yvonne cất lên đầy vẻ hốt hoảng:
-Mày nói nho nhỏ chứ. Lỡ có ai nghe thì chết tao!
-Ông Khánh đang ở trong sở, mày lo gì. Tao thề không tiết lộ chuyện này với ai. Mày yên chí đi. Chỉ buồn là hai bác của tao không hề biết mình có đứa cháu nội đáng yêu như thế này! Hai ông bà chỉ có anh Huy là con trai duy nhất.
Đúng lúc đó thằng cu Bi chạy ra mở cửa định đi xuống lầu. Thấy anh Khánh, nó mừng rỡ kêu ba một tiếng thật to. Hai người đàn bà giật mình, đồng loạt nhìn ra cửa và cả hai gương mặt bỗng biến thành màu xám tro! Gisèle lấy lại bình tĩnh đầu tiên. Cô ta vội vàng đứng dậy từ giã Khánh và Yvonne rồi biến nhanh như gió. Khánh gọi chị người làm lên dẫn cu Bi xuống nhà dưới. Sau đó khép chặt cửa, đến trước mặt Yvonne, đang ngồi như trời trồng mặt cắt không còn hột máu. Anh từ tốn nói:
-Anh muốn nghe em giải thích rõ ràng hơn những gì Gisèle nói lúc nãy.
Biết là không thể giấu được nữa, bằng giọng nghẹn ngào Yvonne đem hết sự thật, từ chuyện bị hiếp dâm có bầu đến chuyện ông bà Tự lên kế hoạch dụ cho Khánh vào tròng... kể cho anh Khánh nghe. Sau cùng cô ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn anh ấy, buồn rầu nói:
-Tất cả đều là lỗi của em. Bây giờ anh định thế nào em cũng nghe theo, chỉ xin anh đừng oán trách ba me em. Cũng tại họ thương em nên mới hành động như vậy...
Nghe xong toàn bộ câu chuyện, Khánh bỗng dưng thấy thân thể rã rời, đầu óc trống rỗng. Anh nhắm mắt, ước gì mình biến mất khỏi cõi đời này, như chưa từng hiện hữu! Trời ơi, chỉ vì muốn bảo vệ thanh danh mà họ đành đoạn dẫm nát mối tình đẹp như mơ của anh và Thiên Kim. Anh muốn hét lên "Tại sao? Chúng tôi đã làm gì nên tội?"
Anh quay lưng bước ra ngoài. Từ hôm đó ngủ luôn ở phòng sách. Một tuần sau anh dọn ra khỏi căn nhà do ông bà Tự tặng cho hai vợ chồng. Anh nhờ bà Yvonne nhắn lại với ông bà rằng anh cám ơn những gì họ đã làm cho anh trong thời gian đi học. Nhưng anh không thể nào quên được cái bẫy họ đã giăng ra. Họ đóng kịch hay lắm. Nhưng vỡ kịch đã hạ màn và họ cũng đã biến cuộc đời anh thành một bi kịch!
Mỹ Anh thở dài rồi thêm vào:
- Còn kéo thêm chị Kim của tao vào theo. Nếu chị lấy anh Khánh thì đời chị đâu có buồn thê thảm như bây giờ! À mà sao tụi mình không giúp cho anh nối lại cuộc tình xưa? Bây giờ cả hai đều độc thân. Đâu có ai cấm họ lấy nhau?
Ý kiến này được anh Khánh hưởng ứng nhiệt liệt, nhưng chị Kim thì lắc đầu. Chị muốn ở vậy phụng dưỡng dì hai và nuôi hai đứa con. Chị sợ giông bão của cuộc đời lắm rồi. Ở vậy cho yên thân. Anh Khánh đành chịu thua và nghe Mai Khanh nói anh cũng không lập gia đình thêm lần nào nữa, cho đến khi sang định cư ở Úc sau ngày mất nước. Năm 75, nhờ anh chồng của Mỹ An là Trung tá Hải quân nên toàn bộ gia đình nàng, kể cả dì Hai và các con cháu, đều may mắn lên được tàu hải quân chạy ra khơi. Được Hạm Đội 7 vớt đưa sang Guam. Sau đó mọi người đồng ý xin tị nạn xứ Québec và đã sống an cư cho tới ngày hôm nay.
Thuận nãy giờ ngồi nghe vợ kể lại cuộc tình oan trái của cặp Khánh-Thiên Kim, bây giờ mới lên tiếng:
-Theo anh thấy, anh Khánh không đáng trách trong chuyện này. Anh ấy là nạn nhân của gia đình bà Yvonne. Người đáng trách là ông bà Tự!
Mỹ An phản đối:
-Anh ấy có thể từ chối không lấy bà Yvonne nếu như anh ấy thật lòng yêu chị Kim kia mà.
-Nhưng một người đàn ông đúng nghĩa sẽ không trốn tránh trách nhiệm em à. Anh ấy tưởng mình là tác giả cái bào thai trong bụng bà Yvonne nên mới sẵn sàng kết hôn với bà ta. Khi biết sự thật, anh ấy đã chẳng mau mau rời khỏi bà ta là gì? Nếu là người khác, có thể họ sẽ ham cái gia tài đồ sộ của ông bà Tự mà tiếp tục sống với bà Yvonne. Nhiêu đó cũng chứng tỏ anh Khánh là người tốt và yêu chị Kim thắm thiết. Bằng chứng là khi chị Kim từ chối nối lại tình xưa, anh vẫn ở vậy không lấy ai cả.
Mỹ An cười cười:
-Nói vậy em nên phone mời anh ấy đến nhà mình dùng cơm để nhắc lại chuyện xưa tích cũ phải không nào?
-Chớ còn gì nữa. Anh rất muốn gặp vai chánh trong câu chuyện tình éo le, bi thảm không thua Roméo-Juliette thuở xa xưa.
Mỹ An bồi thêm:
-Và em sẽ kể cho anh ấy nghe cuộc sống buồn thảm, đau đớn của chị Kim như thế nào sau ngày bị anh ấy phụ bạc. May mà qua đây, các con chị ấy đều thành tài và rất hiếu thảo với mẹ. Em cũng cám ơn trời phật đã ban cho chị một cái chết êm ái vì chứng đau tim. À, mà em nghi trái tim chị ấy bị bịnh là do bởi anh Khánh phụ tình...
Thuận chận ngang:
-Nữa... nữa... Em sao hay đa nghi quá. Đã nói trong chuyện này anh Khánh bị oan rồi mà!
Mỹ An cười dòn:
-Thì đàn bà mà anh! hihihi
Tiểu Thu
Thứ Tư, 3 tháng 9, 2025
Giọt Mưa Theo Bước Em Về - Thơ: Lê Nguyễn Nga - Nhạc: Hạnh Cư - Ca Sĩ: Hùng Phú
Nhạc: Hạnh Cư
Ca Sĩ: Hùng Phú
Cà Phê Pha Đường
Giọt đậm mùi hương giọt nhớ mong manh
Thơm lên khói thuốc một mình
Đợi chờ em lặng cuộc tình khói sương
Cà phê giọt đắng pha đường
Quậy tan sao được nỗi buồn vây quanh
Giọt rơi đắng cả môi hôn
Nghe trong thơ có mảnh hồn tương tư
Giọt nào vừa rớt trong mưa
Ướt hương mái tóc quyện lùa bờ vai
Cà phê nỗi nhớ lao xao
Chiều lên nến thắp hàng sao quán buồn.
Lê Mỹ Hoàn
29/12/2021
(thơ họa)
Điệp Khúc Sông Buồn

Sông có còn con sít lội sông
Ta đang nghe tình đầu xáo động
Vỗ phiêu bồng vào sóng mênh mông
Mưa khóc bên trời lạnh buốt tim tôi
Nghe xa xưađưa sầu xưa chín rụng
Đâu đây âm vang mối tình vở vụn
Sợi tóc nào phai theo tháng năm chờ
Dòng sông nào đưa em xa ta
Ta như bão dông vào mùa báo động
Em trăm năm sau vẫn còn trong mộng
Ta vớt vầng trăng trải lối em về
Tay vuốt mặt mình soi gương hư không
Trong cơn mê say nghe lòng trống giục
Xin trong tương lai em còn trở lại
Để thấy trăm năm còn chút tình hồng.
Bằng Bùi Nguyên
Nếu Như Ngày Ấy…
Tấm hình trẻ trung và khắng khít của cặp Tân và Yến rơi ra khỏi quyển album khi tôi đang sắp lại ngăn tủ; ký ức chợt quay về 25 năm trước, ngày chúng tôi họp nhóm bạn học cũ lần đầu tiên tại Orange County, Mỹ, ở nhà của cặp Hà-Tuấn sau 15 năm chia cách kể từ ngày miền Nam thay áo đỏ, mỗi người chúng tôi bị phân tán, như bầy nai lạc.
Tôi nhớ lúc đó chúng tôi đứa nào cũng mới lập gia đình được vài ba năm, bọn con gái ở lứa tuổi 27, 28, tứ tán khắp nơi trên thế giới, ngày đó ai cũng dắt chồng đi cùng trong những buổi họp lớp cũ.
Từ ngoài cửa bước vào, Yến với dáng người mảnh khảnh, tầm thước, khuôn mặt sáng, cặp mắt to thông minh, tôi đã nghe tiếng cô ta nói với chồng khá to:
-Anh cất cặp mắt kiếng này vào ví dùm em nghe, trời hết nắng rồi.
Nhìn ra phía sau, Tân chồng Yến đang xách ví dùm vợ, lật đật đón cặp mắt kiếng của vợ đưa ra sau, ngoan ngoãn mở ví cất vào trong.
Vừa đến cửa nhà Hà, Yến đã cười tươi rộn rã:
-Hello! Các bạn đông vui quá, để mình xem có nhận ra tất cả các bạn không nghe, đã 15 năm rồi mình không gặp nhau!… Có phải Hạnh, Tâm, Thảo, Vi… Thật là cái duyên gặp gỡ hôm nay, phải nói là tìm nhau như thể tìm … chim.
Rồi Yến tiếp theo cảm hứng vừa đặt vài câu thơ vừa ngâm:
–Tìm nhau như thể tìm chim
Em đi mãi vẫn là người lạ
Cứ ngỡ gần, hóa ra muôn ngả
Tìm nhau hoài-giọng hát cũng bay xa…
Hà chạy đến, giang hai tay ôm Yến:
-Nhỏ Yến này vẫn như xưa, lúc nào cũng vui vẻ hát hò hết, mi vẫn vậy không thay đổi sau 15 năm đó nhe, chỉ có khác mái tóc cắt ngắn thôi; tìm nhà có khó không? Sao không thấy mi giới thiệu chàng mà đứng đó ngâm nga gì đó!
-Chàng của ta hả? mọi người sẽ biết thôi… Người nào ít nói nhất, ưa làm và yêu vợ nhất… là chàng đấy!
Tân đứng sau lưng Yến, nhoẻn cười như câu chào mở đầu với mọi người, ngại ngần lùi lại phía sau, tìm cái ghế trong góc ngồi xuống, bọn con gái chúng tôi lại ùa vang:
-Anh Tân ơi, chắc ở nhà con Yến nó nói hết rồi, không cho anh chút thì giờ nào nói nên cứ phải yên lặng phải không? …Nhỏ Yến này lanh quá đi thôi, tụi mi đã có baby chưa?
-Dĩ nhiên là xong xuôi rồi, tụi này làm sớm nghỉ sớm mà!
-Một đứa thôi hả? trai hay gái?
-…Hai chứ! Đều là con gái hết. Tụi này fermer boutique (ngưng) rồi!
-Hai con gái! Sao nhanh thế? Trông tụi mi như cặp vợ chồng son, tung tăng hạnh phúc bên nhau, vậy ai trông cháu cho hai anh chị đi chơi đây?
-Thật ra mà nói tụi này làm liền tù tì hai đứa, tụi nó cách nhau một tuổi rưỡi thôi, làm luôn một lúc để nghỉ sớm; ông bà nội canh cháu thành ra tụi này chỉ lo kiếm tiền thôi… Ở nhà có ông bà nên đỡ lắm, chiều đi làm về là có cơm nước hết, các cháu cũng được tắm rửa thơm tho, mình chỉ chơi với cháu một lúc là cho tụi nó lên giường ngủ rồi…. Còn Hà và Tuấn thì sao?
-Tụi này chỉ có một cậu con trai bốn tuổi, cháu đang ở với ông bà ngoại hôm nay vì biết tụi mình bận rộn với bạn bè nên anh Tuấn đã gởi cháu đến ông bà từ ban sáng rồi, chúng mình mặc sức đùa giỡn cả đêm… Một đứa thôi thấy cũng đủ lắm luôn vì nuôi con bên này bao nhiêu là trách nhiệm.
Bọn con gái chúng tôi quấn lấy nhau nói chuyện, hỏi han tâm sự cho bõ công đi máy bay thật xa để gặp; lúc ngồi vào bàn ăn, Tân gắp đồ ăn vào bát cho vợ, Yến không muốn ăn, nên gắp trở lại bỏ vào bát của Tân, tôi thấy Tân ngồi cặm cụi bóc vỏ tôm cho Yến, cắt nhỏ miếng thịt gà, cẩn thận lấy canh cho Yến, còn cô nàng cứ tỉnh bơ nói cười, còn ai có phước hơn Yến trên đời này nữa; những mẩu chuyện nàng kể rất có duyên, chọc cho cả bọn cười ròn rã, no cả bụng!
Các bạn trong buổi tiệc hôm ấy, ai cũng công nhận Tân-Yến là cặp vợ chồng hạnh phúc gương mẫu, các ông chồng phải noi theo, ít nói, làm nhiều, biết săn sóc và yêu thương vợ như thế; cứ vợ ở đâu là chồng theo đấy!
Sáng hôm sau, đúng 8:30 chúng tôi đã lên xe đò Hoàng mà Hà -Tuấn đã đặt, đi chơi chung với nhau ba ngày ở Las Vegas, Hà-Tuấn đã đặt sẵn một căn nhà rộng gồm ba phòng nhỏ, có bếp, phòng khách và hai buồng tắm. Mười lăm năm, nhóm nhỏ Couvent Des Oiseaux, chỉ những nữ sinh mới họp lại nên đứa nào cũng muốn ở bên nhau lâu nhất có thể, chắc gì sau này có dịp gặp nhau nữa; nhắc lại bao chuyện xưa kia vẫn chưa hết, nhất là bây giờ đứa nào cũng có chồng con, chúng tôi trải bầy tâm sự suốt đêm vẫn chưa thấy đủ, sáng lên xe ai nấy cũng cầm trên tay một ly café đen mà miệng ngáp muốn trẹo quai hàm.
Gần đến giờ xe chạy, ông tài xế đi kiểm một lượt, nói vọng lên:
-Hình như mình thiếu một cặp phải không?… tôi đếm đi đếm lại sao thấy có 14 người vậy cô Hà?
-Vậy hả, đâu để tôi điểm danh xem ai vắng mặt thì biết liền chứ gì!
Khi gọi đến tên:
-Yến-Tân!
-…
-Yến -Tân có mặt không?
-…
-Ủa sao giờ này gần 9:00 rồi mà cô nàng cũng chưa ra vậy ta! Chả lẽ còn ngủ sao chứ? Hôm qua Yến ngủ cùng giường với Thảo mà?
Thảo giải thích:
-Sáng khi Thảo dậy thì đã không thấy Yến rồi, tối qua tụi này nói chuyện mà không biết bao giờ ngủ luôn nữa vì miệng cứ nói mà mắt thì nhắm tịt!
Cả xe cười ầm với lời giải thích của Thảo. Bỗng từ đàng xa thấy Tân tay xách nách mang túi, giỏ treo từ trên cổ đến hai vai, còn hai tay thì cầm nào là mấy khay nước mía và cả bịch những đĩa bột chiên chồng lên nhau, hớt hơ hớt hãi chạy vội đến:
-Xin lỗi quý vị đã chờ nhen, tại…cô hàng nước mía chỉ mở cửa lúc 9:00 mà thôi đó!
-Ủa còn Yến đâu?
Nàng Yến lững thững hiện ra sau bụi cây hoa giấy màu tím đỏ, nàng đang tự selfie, nhoẻn cười chữa thẹn, như lời xin lỗi:
- Quý vị biết không, mình phải hy sinh dậy sớm đi mua cho mỗi cặp một ly nước mía Viễn Tây để mình nhớ lại mùi vị nước mía hồi xưa mình uống ở trước cổng trường đó, còn bắt anh Tân chạy qua quán đối diện gần đó mua bánh bột chiên với trứng gà để cho những bạn từ bên Tây và Canada thưởng thức, thấy tụi này dễ thương chưa, vậy đừng trách tại sao trễ giờ nhe.
Tiếng Vi vừa cười vừa trêu Yến:
-Đã trễ rồi mà ai còn đứng làm điệu bên khóm hoa giấy đấy?
-…Euh… hoa giấy đẹp thế này, bên Thụy Sĩ không tìm ra đâu nhé, mình phải thừa cơ hội làm vài « bô » chứ!
Cả bọn con gái nhao nhao lên như cái chợ :
-Từ ngày hôm qua đến giờ chúng mình chưa chụp hình người đẹp Yến với chàng hoàng tử Tân để cám ơn lòng tốt của hai vị, tụi mình sẽ không bao giờ quên buổi họp mặt vui và dễ thương của ngày hôm nay suốt đời này!… Hai bạn ra đứng đây cho tụi này chụp một cái đi!
Rất tự nhiên, Yến và Tân đứng sát rạt, hai má kề vào, hai cánh tay choàng vào vai nhau, đứng giữa lòng xe ngay lối đi của chiếc xe đò, làm dáng cho chúng tôi chụp họ một cái.
***
Hai mươi lăm năm vụt qua kể từ ngày họp bạn, chúng tôi không hề gặp lại, mỗi người một con đường, bận rộn công việc, cuộc sống, gia đình, nhưng trong mỗi đứa đều nghĩ rằng các bạn của mình đều vui vẻ, hạnh phúc, hanh thông như những tiếng cười ròn rã của ngày đáng nhớ ấy.
Con cái đã lớn, ra riêng, chúng tôi xấp xỉ tuổi hưu 60, kẻ còn đi làm, người lấy hưu non để hưởng cuộc đời sau bao nhiêu năm cống hiến cho xã hội nơi mình cư ngụ.
Hôm nay ngồi xếp lại sách vở, tấm hình Yến-Tân chợt rơi ra, vẫn nụ cười rạng rỡ ấy, hai mái đầu tựa vào nhau, tôi chợt nhoẻn cười với tấm hình, nghĩ đến kỷ niệm xa xưa, mong cho bạn mình vẫn mãi bình an, hạnh phúc như ngày nào.
Tại sao tấm hình ấy lại rơi ra khỏi tập album mà không phải là tấm nào khác? Như một điềm báo trước; một người bạn học cũ, Như Hạnh bỗng tìm lại tôi trên facebook, sau những lời thăm hỏi, nhắc lại buổi họp mặt cách đây 25 năm tại nhà Hà-Tuấn, Như Hạnh nói với tôi:
- Ngọc có tin của ai trong mấy đứa tụi nó kể từ ngày đó không?
- Không Hạnh, mình đi làm rồi lo cho gia đình, cuộc sống bộn bề nên không có thì giờ nói chuyện với ai cả, nhưng theo mình thì chắc mọi người đều khỏe mạnh và bận việc như tụi mình thôi.
- Bây giờ về hưu rồi nên mình mới có chút thì giờ nói chuyện với Hà tuần vừa qua, Hà sắp về hưu rồi, nàng kể về cặp Yến-Tân, mình nghe mà không ngờ đó là sự thật luôn đó!
Tôi tò mò:
- Ủa chuyện gì mà có vẻ bí mật vậy?…
- Sau chuyến đi chơi họp mặt hồi đó, Yến có bầu một đứa bé trai, ba mẹ chồng mừng vui lắm, nhưng cậu bé này rất khó nuôi, bệnh hoạn hoài, mẹ chồng mới khuyên Yến nghỉ làm, ở nhà trông con, để mình Tân và ba chồng đi làm nuôi cả nhà cũng được.
- Vậy rồi có đủ tài chánh cho cả nhà 7 người không? Bác trai đã lớn tuổi, chỉ làm lương minimum thôi, cái gì cũng dựa vào mình Tân, sao gánh hết nổi?
- Cho nên từ đó bắt đầu sinh ra cãi nhau, thiếu thốn làm con người ta mất nụ cười, mặt mày ủ sầu, quạu cọ, bữa cơm gia đình không còn vui nữa; Tân buồn chán, ra ngoài uống rượu, gặp bạn xấu, từ đó gia đình bất hòa. Tân trong một lần say, đã tâm sự với cô chủ quán rượu, cô này trẻ hơn Yến, xinh đẹp và rất có bản lãnh, hai người đồng cảm rồi tiến đến yêu nhau.
Sáu tháng sau, Tân về nói chuyện ly dị với Yến, nàng khóc hết nước mắt, đau đớn như những vết dao cứa vào tim, Yến không ngờ người chồng mình hết mực yêu thương, tin tưởng lại có thể bỏ nàng khi các con còn nhỏ, cần sự chở che của người cha; Tân còn phũ phàng nói Yến vừa già, xấu, không biết sửa soạn như ai đó để làm cho người đàn ông hãnh diện khi ra ngoài…
Yến cố nài nỉ chồng ở lại chờ các con lớn một chút rồi cô sẽ ra đi, nhưng Tân không chịu, ba mẹ Tân cũng buồn lắm, khuyên Tân rất nhiều, nhưng cũng không lay chuyển được ý Tân, Yến đau khổ, chán ngán ôm ba đứa con ra khỏi nhà ba mẹ chồng!
Tôi bực tức dùm hoàn cảnh bạn, cắt ngang lời của Như Hạnh:
- Gì kỳ vậy! Rồi bây giờ Yến sống một mình tần ấy năm với ba đứa con hả? Thật thương cho số phận của Yến quá, nhìn cô ta mình không thể nào nghĩ hậu vận của cô sẽ khổ như vậy, một người con gái lúc nào cũng tươi vui, cặp mắt sáng, thông minh, đem đến cho mọi người xung quanh sự ngọt ngào ấm áp, làm sao có thể khổ được, mình không thể nào tin được đó!… Nếu là người phụ nữ không nhan sắc, không biết cư xử, ăn nói vô duyên… thì còn có thể nói là hậu vận xám ngoét, đàng này Yến rất biết cách cư xử, chìu bạn bè, chắc chắn phải là người vợ tốt, người mẹ tuyệt vời, chỉ trách Tân có mới nới cũ, phụ tình người con gái mà hắn đã từng theo đuổi cả mấy năm trời khi còn học ở phổ thông; vả lại cuộc đời còn dài, chắc gì Tân mãi hạnh phúc bên cô chủ tiệm rượu!
- Đừng vội tội nghiệp cho Yến nhé, ông Trời nhìn thấy tất cả nên đã run rủi cho cuộc đời của Yến rất sáng sủa, nghe tiếp nè:
- Yến đau khổ sau khi đem ba con nhỏ ra ngoài sống, ba mẹ chồng cũng tìm cách giúp đỡ Yến và các cháu buổi ban đầu nên cũng không đến nỗi cơ cực lắm. Dĩ nhiên là rất bận rộn vì chỉ có một mình Yến đi làm, nuôi con, dắt thằng cu bé đi nhà trẻ, đứa lớn đi học, bếp núc… Cuộc sống trôi qua tối mắt tối mũi như thế làm nàng mạnh mẽ trưởng thành hơn, không còn thì giờ nhớ chuyện xưa mà buồn nữa, Tân cũng đến thăm con mỗi hai tuần, chàng tỏ vẻ hối hận muốn trở lại với vợ con vài năm sau đó, nhưng Yến nhất định không mở lòng.
Cho đến khi hai cô bé lớn 16,17 tuổi, tức là 10 năm sau, trong lúc Yến ngồi chờ hai con gái bên ngoài nhà của người bạn làm tiệc sinh nhật, để đón về thì tình cờ nàng thấy một người đàn ông khoảng 70 tuổi, đang ngồi ở ghế đối diện trong một công viên gần đó bỗng nhiên lăn đùng xỉu ngay trước mặt, sợ hãi và lo lắng, nàng hốt hoảng chạy tới gọi và lay mãi, không thấy ông cử động, nàng đã bấm gọi ambulance đến cấp cứu… Ông bị bệnh tiểu đường, bữa hôm đó vì chỉ số đường xuống quá thấp nên ông đã ngất xỉu, may là nhờ Yến gọi cấp cứu kịp thời, chứ không thì cái mạng ông không còn nữa.
Theo lời Hà kể thì vợ ông Dzũng mất đã khá lâu, ông vẫn ở vậy vì trong lòng hình bóng người vợ vẫn ngự trị. Khi gặp Yến, ông rất mến Yến qua cách cư xử chân tình, từ từ tình cảm của ông đối với nàng càng thêm sâu đậm; mỗi lần đến nhà Yến ăn cơm chung gia đình với các cháu nhỏ, ông cảm thấy rất vui như sống lại tình gia đình nồng ấm hồi xưa khi vợ ông còn sinh tiền, rồi ông đã bất ngờ ngỏ lời cầu hôn Yến!
Việc này xảy ra quá nhanh làm Yến ngỡ ngàng, nhưng suy đi nghĩ lại cảnh một mình nuôi con thật cực nhọc, nàng thực sự cần một bờ vai, người chia sẻ những ngọt bùi của cuộc sống, nàng nói chuyện với các con, và đã chấp thuận lời cầu hôn của ông Dzũng.
-Vậy tốt quá rồi, đúng là happy ending; chắc Yến có cuộc sống hạnh phúc đủ đầy hả Như Hạnh, xin chia vui cùng hạnh phúc của nàng!
-Tuy có lớn tuổi hơn Yến đến một con giáp nhưng bề ngoài ông không già lắm, ông là một thương gia nên khá chải chuốt, lại là chủ của một dẫy nhà hàng ở Florida, người ta nói ông là nhà triệu phú… Nàng Yến nhà mình đã hết cơ cực, từ con bé lọ lem, một nách ba con, bước lên thành bà chủ của dẫy nhà hàng nổi tiếng!
-Wow, chuyện như chỉ có trong tiểu thuyết ấy, chúng mình gặp lại nhau cách đây 25 năm, đứa nào cũng vui vẻ, hạnh phúc, không ngờ bẵng đi một thời gian, tất cả thay đổi một cách chóng mặt, kẻ lên voi, đứa xuống chó… Cũng mừng cho Yến có cuộc sống yên phận bên người chồng đại gia!
-Chưa hết đâu…
-Ủa còn chuyện gì nữa? Mình tưởng Yến sống an phận bên chồng giàu có là xong rồi chứ!
-Còn Tân bây giờ mới thấy rõ bộ mặt thật nè!
-Vậy sao, đã ly dị rồi đâu còn mắc mớ gì nữa đến nàng Yến?
-Nói như mi thì trên đời này đâu có cần luật sư hay tòa án làm gì. Mi biết không, Tân sau khi lấy cô chủ tiệm rượu, mới thấy mình không hợp chút nào, vì Tân là người ít nói, mà ra tiệm làm giúp người yêu thì phải « nói » chứ mang khuôn mặt lầm lì thì làm sao có khách! Bị khách chê mấy lần với cô chủ tiệm, cô này thấy tiệm không khá vào những ngày Tân đứng quầy, tình cảm không còn đậm đà nữa vì chẳng lợi dụng gì được nơi Tân, hai người mau chán nhau, tan rã; Yến không chấp nhận sự hối lỗi quay về của Tân, thất vọng, chàng bỏ xứ, đi làm ăn xa ở Mexico, nghe nói cùng với người ta trồng …cỏ gì đó cho mau giàu, rồi bị cảnh sát bắt cả đường dây, bây giờ ngồi bóc lịch!
-Trời ơi, đang có một gia đình thật đẹp mà ai cũng ngưỡng mộ, bỗng nhiên lại thành kẻ tù tội, trắng tay! Chắc chàng ta hối hận lắm há!… Có ai học được chữ ngờ há, ông Trời làm khó con người quá!
-Ông Trời cho mình trăm năm để sống, Ông muốn xem mình cư xử ra sao, làm những gì, có ích, hay có hại cho xã hội và những người chung quanh, Ông thấy hết đó, Ông sẽ trừng phạt mình nếu thấy mình làm những điều xấu, ban đầu cho mình vài bài học tiêu cực, nếu mình không biết quay lại con đường chính nghĩa thì Ông sẽ thẳng tay ra đòn, chứ chả cần chờ đến kiếp sau cho lâu nữa!
- Hahaha mi nói cứ như là… cố vấn của ông Trời sai xuống vậy đó!
- Ta nói thật, mi xem cuộc đời của Yến-Tân đấy thôi, nếu có gì trắc trở khó khăn trong cuộc sống thì phải cùng nhau vượt qua chứ, tại sao thấy khó là bỏ nhau, là đạp đổ để một mình đi trên thảm đỏ, hưởng sung sướng mà bỏ bạn? Nếu Tân đối xử tốt với Yến, vẫn cùng nhau vượt qua cái vận mệnh gập ghềnh lúc ấy thì bây giờ cả hai có thể có một gia đình đẹp với ba con đã lớn, vào đại học làm rạng danh cha mẹ rồi.
- Cuộc đời bao giờ cũng có chữ Nếu là vậy mà… Hôm nay hai đứa mình sao tám chuyện thiên hạ ghê nơi. Hổng biết nhỏ Yến có hắt xì không há!… Còn mi thì sao nè, không thấy nói?
- Ôi, ta … ngày nào cũng như ngày nấy, mỗi ngày tìm một niềm vui …
Sáng ra thở nhẹ một hơi,
Biết ta còn sống giữa đời là may.
Không mong thắng, chẳng cần hay,
Lặng nghe từng khúc mây bay giữa trời.
Chuyện gì đến, cứ để trôi,
Giữ tâm như nước, chẳng vơi chẳng đầy.
Tùy duyên – hạt nắng trên tay,
Cũng là đủ ấm tháng ngày thong dong.
(Montreal, June’25)
Sỏi Ngọc
Thứ Ba, 2 tháng 9, 2025
Có Khi Nào -Thơ: Đinh Tuấn - Nhạc: Phạm Anh Dũng- Hoà Âm: Duy Cường - Ca Sĩ: Anh Ngọc
Nhạc: Phạm Anh Dũng
Hoà Âm: Duy Cường
Ca Sĩ: Anh Ngọc
Mãi Còn Thương
Quạnh vắng mênh mông lặng lẽ buồn
Tiễn biệt người đi hồn mộng tưởng
Vấn vương kẻ ở dạ hoài vương
Từng đêm ôm bóng hương mùi nhớ
Mỗi khắc mơ hình… ảo ảnh suông
Dẫu biết gặp nhau lòng rất ngượng
Nhưng tim in mãi dáng người thương.
Kim Oanh
Tôi Từ Đâu Tới
Tôi từ đâu tới mà bào mòn mặt đất
Trồng cây rau thơm để nhớ mẹ già
Thời gian qua hao mòn bao ký ức
Thân phận lưu đầy thấm đậm xương da.
Tôi từ đâu tới mà chập chờn xa lạ
Đi mãi suốt đời không về tới quê cha
Im lặng quá! một đời qua im lặng
Để hoang vu sông núi bóng dương tà.
Tôi từ đâu tới mà sông cùng biển tận
Gánh nước tưới rau để nhớ quê nhà
Cọng rau héo rồi tình tôi cũng héo
Cuối cùng còn lại buồn bao la.
Luôn lỗi hẹn nên đời không dám hẹn
Xin thứ tha cho mấy nỗi thật thà
Xin suốt đời làm người gánh nước
Rồi rau thơm cũng có dịp đơm hoa.
Xin tha thứ vì thơ không niêm luật
Viết vội vàng để nhớ mẹ thương cha
Tháng Tám trời mưa bão bùng chất ngất
Nghe não nề dương thế lắm can qua.
Đăng Nguyên
Đông Ơi! - Thu Ơi!

Đông Ơi!
Ngọn gió đông uốn vòng đời phiêu lãng
Những tàng trơ tuyết lệ mắt rưng rưng
Trên thinh không vắng nhạn tiếng vang lừng
Nơi chốn cũ bao điêu tàn chứng tích
Kim Phượng
***
Cảm Tác:
Thu Ơi!
Gió Thu ơi! Heo may về man mác
Lá vàng rơi xao xác tựa lệ rưng
Trên không trung mây trắng quyện khôn ngừng
Người năm cũ nhớ từng yêu một thuở
Giờ Thu lại trở về em có nhớ?
Kỷ niệm nào đậm thuở mới vừa yêu!
Nụ hôn môi trao đến một buổi chiều
Lần đầu ấy đã thấy nhiều ngây ngất
Ta đến với nhau mối tình chân thật
Định mệnh nào làm chia cắt đôi ta?
Chiến tranh ư!? Tình vẫn chẳng phai nhòa
Mà tại bởi dòng đời đà thay đổi
Tháng Tư đen một chuỗi ngày tăm tối
Anh và em nào có lỗi gì đâu
Để tình ta mang nặng một khối sầu
Rồi chia cách không bao giờ gặp nữa!
songquang
2025.08.30
Ngọn gió đông uốn vòng đời phiêu lãng
Những tàng trơ tuyết lệ mắt rưng rưng
Trên thinh không vắng nhạn tiếng vang lừng
Nơi chốn cũ bao điêu tàn chứng tích
Kim Phượng
***
Cảm Tác:
Thu Ơi!
Gió Thu ơi! Heo may về man mác
Lá vàng rơi xao xác tựa lệ rưng
Trên không trung mây trắng quyện khôn ngừng
Người năm cũ nhớ từng yêu một thuở
Giờ Thu lại trở về em có nhớ?
Kỷ niệm nào đậm thuở mới vừa yêu!
Nụ hôn môi trao đến một buổi chiều
Lần đầu ấy đã thấy nhiều ngây ngất
Ta đến với nhau mối tình chân thật
Định mệnh nào làm chia cắt đôi ta?
Chiến tranh ư!? Tình vẫn chẳng phai nhòa
Mà tại bởi dòng đời đà thay đổi
Tháng Tư đen một chuỗi ngày tăm tối
Anh và em nào có lỗi gì đâu
Để tình ta mang nặng một khối sầu
Rồi chia cách không bao giờ gặp nữa!
songquang
2025.08.30
Happy Labor Day-Lễ Lao Động (USA)
Cùng các anh chị và các bạn,
Labor Day năm kia, tôi mang máy ảnh ra biển như một thói quen. Ánh sáng lúc chiều tà đổ xuống mặt nước, phản chiếu trên những con sóng như những dải lụa bạc đang chuyển động. Tôi không chỉ chụp người lướt sóng—tôi đi săn khoảnh khắc.
Tôi tìm kiếm cái đẹp trong sự chuyển động, trong ánh mắt háo hức, trong những giây phút không ai để ý mình đang được ghi lại.
Như vậy, Labor Day không chỉ là ngày nghỉ. Đó là dịp để ta ghi lại những câu chuyện nhỏ bé nhưng đầy cảm xúc, nơi ánh sáng, con người và biển cả cùng hòa vào nhau như một bản giao hưởng cuối Hè.
Xin chia sẻ "Lướt sóng"
Have a Happy Labor Day!
Nguyễn Thịnh
USA 2025
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)









