Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2026

Đượm Tình Cha Mẹ -Thơ: Lê Kim Hiệp - Phổ Nhạc & Hát: NPTịnh Hiếu - Hòa Nhạc: NPĐăng Khoa - Thực Hiện: Kim Oanh

 


Thơ: Lê Kim Hiệp (Con trai thứ 7 của Ba Má)
Phổ Nhạc: NP Tịnh Hiếu
Hòa Nhạc: NP Đăng Khoa
Thực Hiện : Kim Oanh (Con gái thứ 9 của Ba Má)
Hình ảnh: Gia đình 
- Từ năm 1945 - 1957 ở Phú Hữu - Xã Trung Ngãi - Vĩnh Long - Việt Nam
- Từ năm 1984 - 2002 ở Melbourne - Australia
- Từ năm 2002 - 2010 Hài cốt đưa về Đường Văn Thánh - Vĩnh Long
- Từ 2010 An táng hài cốt tại mộ phần Giòng Họ Lê - Tại Phú Hữu, Xã Trung Ngãi , Vĩnh Long Việt Nam

Trái Tim Mẹ - Kim Phượng

 

Có những buổi chiều vàng hiu hắt
Thả hồn rong vạt nắng bâng khuâng
Đường quê xa đã giũ bụi trần
Cánh chim trời mẹ đà khuất bóng

Đêm chiêm bao những gì ấp ủ
Mươi mươi năm một giấc mộng hờ
Tình chắt chiu nuôi lớn trẻ thơ
Bằng vô tận hương quê ngan ngát

Trái tim mẹ vô bờ rộng mở
Nơi nồng nàn giây phút bình yên
Nơi ẩn sâu giáo huấn dịu hiền
Soi bóng nước tim ơi... hỡi mẹ

Kim Phượng

Ngày Từ Mẫu 2026


Tình Yêu Má! - Kim Oanh

 

Đêm dần buông nơi hàng hiên vắng
Lòng nghĩ gì dưới ánh trăng thanh
Gió nhớ ai chao đọng lay cành
Hay ta nhớ ngày xanh tuổi nhỏ

Nhớ một đời Má Ba khốn khó
Trọn khối tình vui có bên nhau
Vượt biết bao giông tố ba đào
Chỉ mong ước đời sau hạnh phúc.

Và... sông có khúc người có lúc
Bỡi yêu con chẳng phút nghỉ ngơi
Theo dòng định mệnh xa trôi
Nơi xứ lạ dung bồi công sức

Mong cháu con hưởng đức sống đời
Rèn tài trí thành người hữu dụng
Tâm nhân ái khoang dung độ lượng
Không uổng công nuôi dưỡng sinh thành.

Mother's Day là ngày hiếu hạnh
10 tháng 5 chạnh nhớ Má nhiều
Lời nguyện cầu dâng Má bao nhiêu
Cũng không đủ tình yêu của Má!

Kim Oanh
Mother's Day 10.5.2026

Mẹ Một Trời Hoa - Tô Đình Đài

 

“Lòng Mẹ bao la như biển Thái bình”

Con chào đời…nắng ấm bình minh!

Dòng sông ngọt bùi bao Thời đại!

Thuyền Mơ giữa bến Nhân tình!


Mẹ là gió mát… trưa hè

Vòng tay hiền diệu vuốt ve!

Dòng sữa ngọt ngào…lời âu yếm!

Giấc An bình…mưa nắng chở che!


Mắt Mẹ tươi mát…ánh Trăng Thu!

Long lanh xua đuổi cõi sương mù…

Ca dao, tục ngữ…một trời thương nhớ

Giúp cõi đời …trăng sáng…đèn lu!


Mê là Lò Sưởi đêm Đông…

Hơi trầu cau…môi má ửng hồng

Bức tranh nghèo…cơm dưa mắm

Vui lòng khách Quý…viếng thăm!


Đời Mẹ…nhưa sống ươm mùa Xuân

Vạn vật hò reo…pháo nổ tưng bừng

Bao ong bướm cùng hoa tình tự

Mây mưa…suối mộng mãi chung tình!


Tạ ơn Mẹ…Một Trời Hoa

Long lanh chiếu sáng dải Ngân Hà

Phủ lên chiều rộng…nhiều ngăn cách

Tình thương diệu vợi…gió mưa sa!


Tô Đình Đài


Bao La Tình Mẹ - Duy Anh

 

Bao La Tình Mẹ tự ngàn xưa
Chim mái tảo tần, thấy tội chưa.
Những lúc nhường ăn, thương quá đổi
Nhiều khi nhịn khát, nói sao vừa.
Kiếm mồi nuôi bé... trời hừng sáng
Xòe cánh ấp con... buổi xế trưa.
Ngậm lá làm dù, thân chịu ướt
Che đàn thơ dại dưới trời mưa...


Duy Anh
Mother's Day
05/10/2026

Mẹ Tôi - Hàn Thiên Lương

 

Mẹ tôi khuất bóng bên trời
Tôi nay vẫn nhớ những lời mẹ ru
Trưa hè gió thoảng vi vu
Tiéng mẹ nhè nhẹ như thơ ấm lòng!

Tháng ngày cha trải núi sông
Đêm đêm khắc khoải mẹ mong mẹ chờ!
Vì con vất vả từng giờ
Dạy con thoát khỏi tuổi thơ dại khờ!

Nước non khói lửa mịt mờ
Đưa con vào lính ngẩn ngơ giữa đời
Xót đau đành chịu im lời
Nhớ con mẹ khóc trọn thời chiến chinh.

Nguyện cầu tàn cuộc lửa binh
Chồng con của mẹ yên bình đoàn viên.
Cha tôi nằm lại trận tiền
Lệch vành tang chế triền mên mẹ sầu!

Con mẹ chẳng biết về đâu
Tàn mùa chinh chiến dãi dầu tang thương
Đứa thì chết giữa chiến trường
Đứa thì tù ngục nắng sương bạc đầu!

Mẹ tôi ôm vạn nỗi sầu
Một ngày gục ngả mái đầu trằng hoa
Mồ mẹ lạnh dưới trăng tà
Hồn mẹ chắc vẫn thiết tha nỗi đời!

Nay con lưu lạc xa xôi
Nguyện cho hồn mẹ xa đời phù du
Bình yên nước Phật thiên thu
Đời nầy cõi tạm mịt mù gió bay !!

Hàn Thiên Lương

Nhân ngày Lễ Mẹ 2026

Le Bonheur (Mère Teresa Calcutta) - Hạnh Phúc ( Trần Quốc Bảo)


Mẹ Thánh Têrêsa Calcutta (1910-1997)

Le Bonheur

Le bonheur, c’est tout petit,
Si petit que, parfois, on ne le voit pas.
Alors on le cherche, on le cherche partout.
Il est là dans l’arbre qui chante dans le vent.
Dans le regard de l’enfant.
Le paint que l’on rompt et que l’on partage.
La main que l’on tend

Le bonheur, c’est tout petit,
Si petit, parfois, qu’on ne le voit pas.
Il ne se cache pas, c’est là son secret.
Il est là, tout près de nous, et parfois en nous.

Le bonheur, c’est tout petit,
Petit comme nos yeux pleins de lumière
Et comme nos coeurs pleind d’amour!

Mère Teresa Calcutta
Bản tiếng Pháp (do nữ sĩ Thái Lan sưu tầm)
***
 Dịch Thơ:

Hạnh Phúc

Huyền vi quá!... Hạnh phúc ơi!
Ta tìm Hạnh phúc khắp nơi mơ hồ.
Ô kìa!... Hạnh phúc, ai ngờ!
Đang reo vui, với gió lùa trên cây.
Và trong mắt bé thơ ngây
Nhất là trên những bàn tay nhân từ!
Giúp người nghèo đói vô cư,
Đầy tràn Hạnh phúc khi vừa dang tay.
Hạnh phúc, quá nhỏ bé thay!
Biết sao tìm thấy ở ngay trong đời?
Thế mà… Hạnh phúc khắp nơi
Rất gần mà cũng đồng thời trong ta.
Hạnh phúc như một sát na,
Dịu hiền cặp mắt, chan hòa tâm linh!
Hạnh phúc tràn đầy trái tim,
Khi lòng ta trải rộng Tình Yêu Thương!

Trần Quốc Bảo

Richmond, Virginia


Xuân Về, Xa Quê Hương - Hoàng Thục Uyên



Mỗi độ xuân về, xa quê hương
Còn thấy mẹ lắng, sầu vấn vương
Xa xăm đôi mắt nâu rưng lệ
Con hỏi mẹ buồn, thấy thương..thương

Mẹ ơi, đừng nhớ chuyện ngày xưa
Bao nhiêu thương nhớ biết cho vừa!
Con cháu quây quần chung quanh mẹ
Mẹ là ánh đuốc của tình thương 

Mẹ ơi, sầu não sẽ qua mau
Quay về con cháu hết niềm đau
Nhẹ buông quá khứ, tâm tĩnh lặng
Vô Ưu, Hạnh Phúc sẽ đến mau...


HoàngThục Uyên
Ngày 23/4/2026


Mẹ Một Đời Nói Dối Bởi Thương Con(Đỗ Quyên) - Mom Lied All Her Life Because She Loved Her Child(Thanh Thanh)

 

Mẹ Một Đời Nói Dối Bởi Thương Con

Cả cuộc đời mẹ giản dị thương con

Chỉ cho đi, sống vẹn tròn sớm tối

Mẹ thương con nên mẹ toàn nói dối

Nhận thiệt thua đắp đổi hết tháng ngày

Bữa cơm xưa nghèo mẹ bảo thích ăn khoai

Chút mắm, rau dưa chẳng đoái hoài thịt cá

Áo mới cho con nhưng mẹ toàn áo vá

Mẹ bảo rườm rà, vướng víu mẹ không quen

Cả đông dài mẹ chỉ chiếc áo len

Con nai nịt chặt lèn trong áo ấm

Mẹ lại bảo thích cái chăn cũ mỏng

Nhường cho con chăn dạ độn bông dầy

Con học xa nhà mẹ xuôi ngược mượn vay

Gửi cho con rồi cuốc cày trả nợ

Mẹ bảo cứ lo học hành thi cử

Mẹ ở nhà vẫn ổn vẫn không sao

Con trưởng thành tuổi mẹ đã dần cao

Vết chân chim lệch xô về cuối mắt

Vẫn cặm cụi vẫn lần hồi cóp nhặt

Bảo: bọn trẻ về cho chúng nó mang đi

Đứa mẹ đẻ ngày nào giờ như cánh thiên di

Mê mải bon chen chẳng mấy khi về được

Nước mắt chảy xuôi...có bao giờ chảy ngược

Mẹ âm thầm nơi cuối rặng hoàng hôn

Mẹ già rồi đồng nghĩa với cô đơn

Nhưng vẫn thương con và vẫn còn nói dối

Trái gió, trở trời hoặc ốm đau nhức mỏi

Con lo, gọi về mẹ bảo : mẹ bình an...

Có giọt lệ vừa rơi xuống đất vỡ tan

Con bật khóc giữa trăm ngàn lối rẽ

Nhưng chỉ có lối đi về phía mẹ

Là bao dung thanh thản đến nghẹn ngào

Mẹ nói dối một đời con mới được bay cao

Mới thỏa ước mơ ngày nào từng ấp ủ

Biết tận hiếu, đáp đền nhiêu cho đủ

Tình mẹ thương con...xin tạc dạ muôn đời

Con thương mẹ nhiều, mẹ nói dối của con ơi


Đỗ Quyên
***
Bài Dĩch:

Mom Lied All Her Life 
Because She Loved Her Child

All her life Mom simply loved her child,

Just giving, lived life to the fullest, temper mild.

She loved me so she lied all the time,

Accepting losses, made up for it all in chime.

In old poor meals Mom said potatoes she preferred,

Eating some vegetables, to take meat not spurred.

New shirts for me but Mom were all patches,

She said a new one is cumbersome, not matches.

All winter long Mom only wore a sweater,

While I was tight-fitting in warm coats better.

She said the thin blanket she was accustomed to,

Giving me the quilt full of cotton not to me due.

I studied away from home, Mom hustled to borrow,

Sent me gadgets, then plowed thro the debt to owe.

She told me to take care of my studies, each exam,

Mom at home was still fine, ok, there was no jam…

As I grew up, Mom’s age had gradually increased,

The crow’s feet in her eyes, she worried the least,

Still working hard, still storing things for my sake,

Saying for her child when coming back to take.

The child Mom gave birth to is now an exodus wing,

I’ve been so busy that at return I can’t have a fling.

Tears flow down, but to flow backwards: never.

Mom silently lives at the end of the sunset forever.

An old mother is synonymous with loneliness,

But she still loves me and still lies, her onliness.

On climate change, when Mom got tired, sick,

Worriedly I called, she said she was safe, so slick.

There were tears just fallen broken to the ground,

I cried in-between thousand crossroads bound.

But there is only one way towards Mother,

It is tolerance and choking serenity to smother.

Mom has lied for a lifetime for me to fly high,

To just fulfill the dream I once wished to try.

I must know how to be filial, how much to repay

Mother’s love for me I will sculpt my inmost way.

I love You so much, my dear lying Mom fay!


Translation by Thanh Thanh


Đôi Điều Tâm Sự: Lễ Mẹ Nhớ Má Má - Đỗ Chiêu Đức


Tôi là người Việt gốc Tiều Châu, nên gọi MẸ là MÁ MÁ Trong bài thơ "NHỚ TÙA HIA" làm để điếu tang để nhớ và kỷ niệm lúc Ba tôi mất (2013), tôi có giới thiệu chi tiết : Má Má tôi là cháu gái của bà chủ chành lúa. Đó là Chành Khổng Hưng Phát của thập niên 1940, ở phía bên kia cầu sắt bắt qua sông ngang nhà lồng chợ Cái Răng, là chành lúa lớn nhất Thị Trấn Cái Răng lúc bấy giờ, nên Má Má tôi cũng thuộc dạng Tiểu Thơ, mặc dù ở trên Ba Láng thuộc miệt vườn, nhưng vẫn được ông bà ngoại cho đi học chữ Hoa, nên cũng biết chút đỉnh chữ Nho, và theo nề nếp cổ xưa, nên cũng học đủ các thứ Công Dung Ngôn Hạnh...của một cô gái vùng đồng bằng sông nước của Nam kỳ Lục tỉnh; nên mặc dù là một "Tiểu thơ miệt vườn" Má MÁ tôi vẫn giúp mẹ chăm lo cho em út, quán xuyến việc nhà như gánh nước tưới rau, tưới cải, tưới trầu, giặt giũ quần áo... vì Má Má là Chị Hai ở trong nhà.

1947                             1955            1956                   1960                           1962

Mỗi lần Tết nhứt hay nhà có đám giỗ đám tiệc, thì các "Tiểu thơ miệt vườn" cũng ra sức trang điểm các món ăn cho đẹp mắt, nhất là các loại dưa và cải chua được khắc thành những chữ Nho như : Phước, Lộc, Thọ, Khang, Ninh 福,祿,壽,康,寧... Các Hương Sư, Hương Quản thường để mắt xem xét xà khen con gái xứ Ba Láng biết chữ Nho. Ngoài ra trên các mặt bàn hoặc màn treo còn được các cô thêu đủ loại bông hoa chim cá cảnh và chữ Nho, như Gia Đình Hạnh Phúc 家庭幸福, Diên Niên Ích Thọ 延年益壽, Như Hoa Mỹ Quyến 如花美眷, Hoa Hảo Nguyệt Viên 花好月圓... v.v. và v.v...

Nên...
Má Má tôi cũng là một tay thêu rất đẹp, rất khéo, tất cả các mặt gối ở nhà nằm đều do một tay bà thêu ra cả ! Còn tôi, theo thị hiếu của gia đình, tôi thay "Tùa Hia" (Ba tôi) làm "chuyên gia" tạo mẫu và "can-kê" các mẫu thêu lên vải cho Má Má tôi thêu. Sau nầy, lớn hơn, vẽ khéo tay mà lại viết chữ đẹp, tôi còn vẽ và chế tác các mẫu thêu mới cho Má Má tôi nữa.

1963                  1964                          1968                            1971                       1973


Vì gia đình đông anh em, tôi có tới 8 đứa em, năm gái ba trai; Nên mỗi đứa đều phải có một cái gối thêu theo tuổi của mỗi đứa. Vì vậy mà tôi phải tìm mẫu để thiết kế cả 12 Con Giáp cho gối của đứa nào thì ra đứa nấy mà không lộn xộn giành giựt nhau mỗi tối!
Trong quá trình tìm mẫu thiết kế cho 12 con giáp thật là vất vả: Ví dụ như : Tuổi Dần, tuổi Thìn, tuổi Ngọ thì rất đễ dàng tìm mẫu con Cọp, con Rồng, con Ngựa thật đẹp để làm mẫu thêu. Còn như "Tuổi Tý là con chuột nhà, bắt vịt bắt gà khoét lổ đào hang" hổng lẽ vẽ hình con chuột mỏ nhọn lĩu thì thêu lên coi sao được, nên tôi đã phải mượn hình tượng của con MICKEY MOUSE để làm mẫu thêu cho đẹp. Cũng như Tuổi Thân con khỉ thì mượn hình tượng của Tề Thiên Đại Thánh, tuổi Hợi con Heo thì mượn hình tượng của Trư Bát Giới...

Rồi...
Không lẽ chỉ vẽ có cái hình mà thôi, còn phải có chữ nữa chớ! Cái nầy mới rắc rối đây, phải tìm chữ nào cho phù hợp với cái mặt gối nằm ngủ mà còn phải có ý nghĩa và "ăn với cái hình" thì mới được. Ví dụ như : Mặt gối hình con Ngựa tuổi Ngọ thì viết bốn chữ MÃ ĐÁO THÀNH CÔNG 馬到成功, hình Tề Thiên con Khỉ tuổi Thân thì viết 4 chữ THÔNG MINH DĨNH NGỘ 聪明颖悟, hình Trư Bát Giới con Heo thì hạ 4 chữ CAO CHẨM VÔ ƯU 高枕無憂, có nghĩa : Ăn no ngủ kỷ không lo lắng gì cả !... Có nhiều con liên quan đến Thành Ngữ Điển Tích như con Gà tuổi Dậu, thì tôi viết câu Thành Ngữ VĂN KÊ KHỞI VŨ 聞雞起舞 (là Nghe Gà gáy thức dậy múa may luyện võ ) lấy tích của ông ....
TỔ ĐỊCH 祖逖 (chữ nầy còn được đọc là THÍCH), người đời Tấn, từ nhỏ đã có chí lớn, ngoài việc học văn, mỗi sáng cứ nghe gà gáy là ông thức dậy luyện võ, trở thành người văn võ song toàn. Sau làm đến chức Trấn Tây Tướng Quân. Nên thành ngữ "Văn Kê Khởi Vũ" sử dụng cho hình con gà thì không còn gì thích hợp hơn.

Có nhiều con rất khó tìm câu chữ cho thích hợp, như con Chuột, con Rắn... thì trên mặt gối chỉ thêu thêm 2 chữ "Good-night" hoặc 晚安 (Vãn An nghĩa như Good-night) mà thôi.
Một hôm, tôi đang tạo mẫu cho tuổi Tuất, vẽ xong hình con Chó nằm dưới khóm hoa ngẩn đầu lên nhìn trăng, còn đang băn khoăn chưa biết phải hạ chữ gì, thì thời may có ông Cậu đến chơi. Ông Cậu nầy cũng là Cậu Chủ của Ba tôi ngày xưa, nên giỏi cả cầm kỳ thi họa, ông gợi ý và nhắc cho tôi về điển tích giữa Tô Đông Pha và Tể Tướng Vương An Thạch, rồi sẵn cây viết Nguyên Tử ông khoanh luôn cho tôi 5 chữ : HOÀNG CẨU NGỌA HOA ÂM 黄狗卧花陰 để hoàn tất mẫu gối thêu "Tuổi Tuất là con chó cò, nằm khoanh trong lò lổ mũi lọ lem!".

Về Điển Tích giữa Tô Đông Pha và Vương An Thạch như sau...
Vương An Thạch 王安石 là Tể Tướng đương triều thời Bắc Tống, chẳng những giỏi văn thơ mà còn giỏi về chính trị nữa (Vương An Thạch Tân Pháp, là cải cách chính trị nổi tiếng của ông lúc bấy giờ, ở đây, ta chỉ nói về văn chương). Tô Đông Pha là một quan Hàn Lâm, rất giỏi văn thơ (Trong Đường Tống Bát Đại Gia, ngoài Vương An Thạch ra, thì cha con Tô Đông Pha chiếm hết 3 ghế rồi) và có lẽ vì thế mà ông cũng hơi hợm mình, nên mới cả gan sửa thơ của Tể Tướng, vì ông cho Vương An Thạch đã nhầm lẫn, khi viết 2 câu thơ sau :

Minh nguyệt đương đầu KHIẾU, 明月當頭叫,
Hoàng cẩu ngọa hoa TÂM . 黄狗卧花心.

Có nghĩa:
Trăng sáng Kêu ngay ở trên đầu, và Con chó vàng Nằm giữa lòng hoa.

Ông cho là Tể Tướng đã lẫm cẫm nên nhầm, mới sửa lại là:

Minh nguyệt đương đầu CHIẾU, 明月當頭照,
Hoàng cẩu ngọa hoa ÂM. 黄狗卧花陰.

Có nghĩa:
Trăng sáng Soi ngay trên đĩnh đầu, và Con chó vàng Nằm dưới bóng hoa.

Vương giận, mới đày ông xuống miền Mân Nam (Vùng Phúc Kiến, Quảng Đông ngày nay). Một hôm, Tô Đông Pha đi dạo trong làng để thăm hỏi dân tình thì thấy một con chim lạ rất đẹp, mới hỏi thăm dân làng đó là con chim gì ? Dân làng đáp rằng : Đó là con chim Minh Nguyệt !. Tô nghe nói giật mình. Dân lại nói tiếp là, loài chim nầy chuyên tìm ăn loại sâu bọ màu vàng nằm giữa lòng hoa. Tô hỏi là loại sâu gì ?, thì dân bèn tìm ngắt một đóa hoa thật đẹp, nhưng ở giữa nhụy hoa có một con sâu màu vàng nằm cuốn tròn, mõm dài và mình đầy lông trông như một con chó con bé xíu, dân bảo con sâu đó tên là Hoàng Cẩu !. Tô bèn thở dài và chép miệng : "Thật đáng kiếp !". Ông trách cho sự dốt nát và hợm hĩnh của mình. Từ đó, mới chịu phục Tể Tướng là giỏi....

Thì ra hai câu thơ của Tể Tướng là để nói về 2 loài vật nầy:

Con chim Minh Nguyệt đang hót ở trên đầu, và...
Con sâu Hoàng Cẩu nằm rút mình giữa nhụy hoa.

Trở lại với...

Má Má tôi, bà có đôi mắt rất tinh tường và đôi tay khéo léo, không chút run rẫy khi cầm kim thêu, mặc dù đã trên 60 tuổi rồi. "Bà xã" và các cô em gái của tôi đều là "học trò" về thêu thùa của bà. Nhớ có lần, "bà xã tôi" thêu cái mỏ chim hơi to, các em đùa là "Cái mỏ chim bị xỉ mủ"; Lại có lần, một đứa em gái tôi thêu cái hàng rào màu đỏ và màu hường. Mấy đứa khác xúm nhau cười nhạo, thì cô em lại nói ngang rằng : "Hàng rào thì người ta muốn sơn màu nào thì sơn chớ, cười cái gì !". Mãi cho đến hơn 70 tuổi Má Má tôi mới thôi không còn thêu nữa.

Trong cuộc đời thêu thùa của bà, ngoài việc thêu các mặt gối cho người nhà nằm, bà còn thêu tặng cho các bà con em cháu khác... Nhớ một lần, cô Ba của tôi sanh em bé nhằm năm Tuất, bà bèn thêu cái mặt gối có con chó và câu "Hoàng Cẩu ngọa hoa âm" để tặng. Mấy hôm sau, Bà Nội tôi ghé nhà nhắc nhở Má Má tôi, sao tặng cái mặt gối "KỲ QUÁ VẬY!". Má tôi mới chợt nhớ ra rằng, dượng Ba của tôi là Thầy Thuốc Bắc họ HUỲNH (Hoàng) 姓黄. Câu "Hoàng Cẩu ngọa hoa âm" khác nào gọi con của cô dượng Ba là "Con Chó Vàng nằm dưới bóng hoa"!. Vỡ lẽ ra thì việc đã rồi, nên đành phải nín thinh luôn, may mà cô dượng Ba cũng không có để ý mà bắt lỗi gì hết, thiệt là hết hồn ! Nên... Nhiều khi không phải mình cố ý, hảo ý nữa là đằng khác, nhưng cũng làm ra những chuyện dễ "Giựt Mình"!...

2010                     2018                   2021                2024                2025                2026
Suốt một cuộc đời vất vả với chồng con, Má Má tôi vẫn kiên trì "Tướng phu giáo tử 相夫教子 : Giúp đỡ chồng và nuôi dạy con cái. Vừa làm dâu, vừa làm vợ, vừa làm mẹ trong gia đình bên chồng, lại phải vừa làm chị quan tâm giúp đỡ cho các em còn nhỏ dại khi bà Ngoại mất còn ông Ngoại thì đi về Tàu lúc các dì và cậu hãy còn chưa tới tuổi dậy thì...
Những tưởng Má Má sẽ đi trước "Tùa Hia" là Ba tôi, nào ngờ bà lại sống thọ hơn những 13 năm (2013-2026). Giờ thì "Ông Bà" đã gặp gỡ và đoàn tụ nhau rồi. Chúc cho Pá Pá Má Má sẽ luôn luôn hạnh phúc bên nhau trong cõi vĩnh hằng!

Nay nhân ngày LỄ MẸ, lại nhằm lúc MÁ MÁ mới vừa nhắm mắt ra đi, con xin chân thành ghi lại mấy hàng vội vả nầy. Như một nén hương lòng nguyện cho hương hồn của Má Má sẽ mãi mãi được thanh thản nơi miền cực lạc.

Má Má

 

Má Má là mẹ tuyệt vời,
"Tiểu thơ Ba Láng" thuở đời còn xinh.
Theo chồng vất vả linh đinh.
Cái Chanh buôn bán một mình sớm hôm.
Cái Răng tần tảo nuôi con,
Trở vế Ba Láng gót son rạng ngời.
Nội ngoại đồng loạt đổi đời,
Trưởng thành con cháu khắp nơi đạt thành.
Má Má nét mặt hiền lành,
Thọ niên chín tám mới đành ra đi.
Bao la lòng mẹ nói gì...
Chúng con chỉ biết khắc ghi trong lòng.
Má là biển rộng mênh mông !...
Đỗ Chiêu Đức
Kính tưởng nhớ nhân ngày

LỄ MẸ 2026

Thay mặt cho bà xã và các em, các con, các cháu...
Con trai đầu lòng của Má Má

杜紹德
Đỗ Chiêu Đức


Dâng Mẹ Ngàn Đóa Hoa - Lê Tuấn

 
Có những tình yêu trong đời không cần gọi thành tên, bởi nó đã trở thành hơi thở, thành ký ức và thành nơi để con người tìm về sau mọi bão giông.

Tình mẹ là một tình yêu như thế, cao thượng, âm thầm, bao dung và vô điều kiện.
“Dâng Mẹ Ngàn Đóa Hoa” được viết như một lời tri ân dịu dàng, để vinh danh cho những người mẹ đã đi qua cả cuộc đời trong hy sinh và nhẫn nại.
Từ những lời ru bên nôi thuở ấu thơ, đến mái tóc dần pha bạc theo năm tháng, mẹ vẫn luôn là dòng sông ngọt lành nuôi lớn tâm hồn con bằng yêu thương vô tận.
Ca khúc mang âm hưởng ballad pha chất dân ca Quan họ Bắc Ninh, với những câu luyến nhẹ nhàng và da diết như tiếng gọi từ ký ức quê nhà.

Đó không chỉ là tiếng lòng của riêng một người con, mà còn là nỗi niềm chung của biết bao người khi nghĩ về mẹ trong những chiều xa xứ,trong những mùa lễ Mẹ, hay trong những khoảnh khắc chợt nhận ra rằng:
“Mẹ là nhà… là tất cả đời ta.”

Xin được gửi ca khúc này như một bó hoa tinh thần dâng lên tất cả những người mẹ, những người đã dành trọn đời mình để yêu thương mà không bao giờ đòi hỏi nhận lại. Và cũng xin gửi đến những ai còn mẹ một lời nhắn nhủ dịu dàng: hãy yêu thương mẹ khi còn có thể, bởi thời gian không bao giờ quay trở lại.

Trân trọng.

Lê Tuấn

 

Dâng Mẹ Ngàn Đóa Hoa

Á . . . À ơi… ơi à…
Ngày của mẹ… con về…
Ngày của mẹ, con dâng lên hoa thắm
Gửi tình con theo năm tháng dâng đầy
Từng cánh mỏng như lời con năm ấy
Ơn của mẹ, con giữ suốt đời này.

Mẹ là gió ru con qua giấc ngủ
Là dòng sông bồi đắp những yêu thương
Con lớn lên giữa ngàn lời ấp ủ
Bóng mẹ hiền soi sáng mọi con đường.

Bao năm tháng… tóc mẹ dần pha bạc
Những nhọc nhằn in dấu giữa thời gian
Con cúi đầu… nghe tim mình se thắt
Thương mẹ nhiều… chẳng dám nói than van…

Con gửi mẹ ngàn đóa hoa trong gió
Mang yêu thương trải khắp cả trời xa
Dù đi mãi… lòng con luôn ghi nhớ
Mẹ là nhà… là tất cả đời ta…

Tình yêu mẹ bao la như biển rộng
Sáng như mặt trời… dịu tựa mây bay
Ai còn mẹ… xin đừng làm mẹ khóc
Đừng để buồn… giọt lệ ướt bàn tay…

Ngày của mẹ, xin đừng ai lặng lẽ
Hãy ôm mẹ, dù chỉ một lần thôi
Ai còn mẹ… là niềm vui rất khẽ
Đừng để buồn rơi xuống giữa đơn côi.

Con gửi mẹ ngàn đóa hồng trong gió
Thắm ân tình theo năm tháng dâng đầy
Dẫu cuộc đời muôn trùng xa cách ngõ
Lòng vẫn về… bên mẹ những đêm say…

Ơi người ơi… con thương mẹ biết mấy…
Như trăng rằm soi sáng cả đời con…
Dẫu đi xa… qua bao miền gió cát…
Tiếng mẹ hiền… vẫn ấm mãi trong hồn…

Con gửi mẹ ngàn đóa hoa trong gió
Mang yêu thương trải khắp cả trời xa
Dù đi mãi… lòng con luôn ghi nhớ
Mẹ là nhà… là tất cả đời ta…

Xin gửi đến mẹ ngàn đóa hoa hồng
Thấm sương long lanh… ướt cả nỗi lòng
Lời nghẹn ngào… trong ngày lễ của mẹ
Buộc vào hoa… gửi trọn những chờ mong…

Ơi à… ơi a…
Mẹ ơi…

Tế Luân
Happy Mother's Day


Bàn Tay Mẹ Tuyệt Vời - Trần Quốc Bảo

 

Kể từ Mẹ sinh con ra,

Khi con vừa khóc oa oa chào đời

Hai tay Mẹ đón con rồi,

Vuốt ve, ấp vào người ấm êm!

 

Dòng sữa M, tuổi thần tiên,

Luôn tay bồng bế, hằng đêm ru hời.

Tươi cười, ngoan ngoãn à ơi

Ru con khai trí, bằng lời ca dao.

 

Trên tay M, con lớn mau,

Nâng niu dìu dắt, trước sau chẳng rời.

Dạy con từng bước vào đời,

Biết điều phải trái, biết lời yêu thương!

 

Mỗi lần vấp ngã đau thương,

Vịn tay mẹ, lại can trường đứng lên!

Đời con, sóng gió triền miên,

Nhờ bàn tay M, bình yên trở về!

 

Nuôi con vất vả trăm bề,

Một sương hai nắng, chẳng nề khó khăn!

Việc đồng ruộng, việc nấu ăn

Bàn tay Từ Mẫu, ráp nhăn sần sùi!

 

Ôi!... bàn tay Mẹ tuyệt vời!

Con dâng kính Mẹ, ngàn lời vàng son!

Dù nay, Mẹ đã chẳng còn,

Hai bàn tay Mẹ, dìu con suốt đời!

 

Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia

Má Má (Đỗ Chiêu Đức) - Mẹ( Sông Thu)

 

Má Má

Má Má là mẹ tuyệt vời,
"Tiểu thơ Ba Láng" thuở đời còn xinh.
Theo chồng vất vả linh đinh.
Cái Chanh buôn bán một mình sớm hôm.
Cái Răng tần tảo nuôi con,
Trở vế Ba Láng gót son rạng ngời.
Nội ngoại đồng loạt đổi đời,
Trưởng thành con cháu khắp nơi đạt thành.
Má Má nét mặt hiền lành,
Thọ niên chín tám mới đành ra đi.
Bao la lòng mẹ nói gì...
Chúng con chỉ biết khắc ghi trong lòng.
Má là biển rộng mênh mông !...

Đỗ Chiêu Đức
Kính tưởng nhớ nhân ngày
LỄ MẸ 2026
***
Cảm Tác:

Mẹ

Tình thâm mẫu tử cao vời
Như hoa, như gấm muôn đời đẹp xinh
Tấm lòng nhân ái đinh ninh
Hy sinh chẳng quản thân mình mỗi hôm
Sớm khuya vất vả vì con
Bôn ba tần tảo lòng son sáng ngời
Lo toan suốt cả một đời
Dù nơi đồng ruộng hoặc nơi thị thành
Dạy con điều tốt, việc lành
Nhắc con ghi nhớ trên từng bước đi
Trên đời chẳng có thứ gì
Quý hơn tình mẹ mãi ghi đáy lòng
Dạt dào như nước dòng sông...

Sông Thu
(09/05/2026)

Hoa Lan Và Tôi - Ý Nhi

 
 
Thật ra, tôi cũng không biết mình yêu hoa lan từ khi nào, có thể là vào những ngày tết mà mẹ tôi hay treo một vài miếng vỏ cây lớn có cây hoa lan, rễ bám vào chung quanh miếng vỏ cây thả xuống trông rất đẹp.

Miếng vỏ cây được đóng vào miếng gỗ, giữ bằng giây và treo vào đinh trên tường trong nhà với những giò hoa lan mầu vàng rực rỡ chen với lá xanh làm sáng cả vách tường. Năm dó, tôi đang học lớp đệ thất trường công tỉnh lỵ, tâm hồn dường như đang mở rộng với thiên nhiên, với cảnh núi rừng bát ngát bao la của miền Tây Nguyên còn nhiều hoang dã.

Vì thích vẻ đẹp của hoa lan nên tôi để ý xem cách mẹ trồng hoa lan… Vườn sau nhà khá rộng, mẹ tôi nuôi gà và có một giàn mướp hương trên đầy vàng. ở dưới có nhiều trái xanh treo lủng lẳng, gần hàng rào dưới gốc cây, mẹ treo bốn miếng vỏ cây lớn được đóng vào gỗ, giữ những cây hoa lan có rễ bám chung quanh. Với khí hậu lành lạnh của miền cao nguyên, độ ẩm và thoáng, thỉnh thoảng trong mẹ dùng nước mưa rẩy vào vỏ cây như tưới nhẹ, cứ thế cây hoa lan ra cây mới và độ khoảng gần tết thì những giò hoa vươn ra, đầy những nụ xanh nhỏ. Khi nụ chúm chím hé thì mẹ mang vào nhà. Giản dị chỉ có thế nhưng hoa lan giữ được vẻ đẹp tươi thắm cả tháng trời, khi những cánh hoa héo rũ xuống, mẹ mang ra treo lại trên hàng rào gần gốc cây như trước.

Đến khoảng giữa năm đệ thất, lũ chúng tôi, sáu đứa con gái trong lớp cùng 23 nam sinh đã tương đối thân và nói chuyện thường xuyên với nhau, nên tôi và cô bạn cùng thích cảnh núi rừng hay theo nhóm bạn trai đi chơi trong thung lũng gần trường. Thường thì nhóm con trai đuổi theo những con thỏ, gà rừng hay tìm kiếm nấm mọc gần thân cây mục, còn con gái thì ngắt hoa bắt bướm. Trên những cành cây nơi ẩm thấp, tôi thấy có những chùm hoa lan rừng bám vào cành cây đong đưa theo gió, đôi khi có những giò hoa mầu tím hồng thả xuống trông đẹp vô cùng, tôi rất thích nhưng không biết làm cách nào trèo lên cây lấy xuống được để mang về khoe mẹ nên dành chỉ ngắm nhìn. Khúc thung lũng thấp có những chùm hoa lan, tôi đặt tên là “thung lũng hoa lan rừng Ban Mê” và thường ghé qua thăm mỗi khi vào rừng khi còn học trung học.


Lần cuối tôi được ngắm hoa lan thuỷ tiên vàng của mẹ là ngày cuối năm khi tôi từ Sài Gòn về cùng gia đình chuẩn bị đón Tết Mậu Thân, không ngờ đêm 28 tết, thành phố Ban Mê Thuột bị Việt cộng tấn công, theo lệnh của chính phủ, mọi người phải di tản về vùng an toàn được chỉ định. Đến ngày mùng 2 tết, được trở về nhà vì Việt công đã bị đẩy lui. Tôi không thể quên được cảm giác hoang mang vô định khi đứng trên sàn nhà chỉ còn là tro tàn còn hơi nóng và chút khói toả ra từ tro chiếc giường bằng gỗ Cẩm Lai của mẹ tôi.

Hơn một năm sau, gia đình chúng tôi di chuyển về Sài Gòn và ở nhà thuê của một người quen cho đến khi tôi ra trường và đi làm, vào thời gian đó bố mẹ tôi để dành tiền và mua được một căn nhà, tuy hơi xa phố chính nhưng rộng rãi và có khu vườn nhỏ. Tôi chỉ thấy mẹ trồng hoa hồng và hoa ngâu nhưng không trồng hoa lan, mẹ bảo khí hậu ở Sài Gòn quá nóng cho hoa lan, sân nhà không có bóng mát của cây lớn và không có máy phun nước nhỏ làm sương phả vào cây lan nên cây khô héo và không có hoa. Tôi dự định khi nào có tiền sẽ mua máy phun hơi sương và làm khu vườn có bóng mát cho mẹ trồng hoa lan. Nhưng mẹ tôi đột ngột mất vì bệnh cao huyết áp và chưa đầy một năm sao, miền Nam rơi vào chế độ cộng sản. Chúng tôi sống những năm tháng nghiệt ngã đau thương dưới chế độ cộng sản vì làm việc cho chế độ cũ cho đến khi vượt biển và định cư ở Hoa Kỳ.

Nơi chúng tôi sống, thuộc tiểu bang Virginia, một trong vài nơi có bốn mùa xuân hạ thu đông rõ rệt. Tuy nghĩ là khí hậu ở đây thích hợp cho việc trồng hoa lan, nhưng với người tỵ nạn, bắt đầu một cuộc sống mới trên xứ người rất khó khăn, nhất là phụ nữ vì ngoài việc đi làm, về nhà phải lo việc gia đình, cơm nước và chăm sóc con cái. Tôi vẫn thích hoa lan nên đôi khi mua hoa lan bán ở chợ để chưng trong nhà và thường chỉ có loại hoa lan hồ điệp, giá cũng phải chăng nên cũng chưa muốn và cũng chưa có thì giờ và điều kiện trồng những loại hoa lan mà mình ưa thích.


Sáu năm sau, chúng tôi mua được một căn nhà, có sân sau khá lớn, có hàng rào chung quanh nên rất yên tĩnh, ở góc vườn có cây maple, tàng cây rộng có nhiều bóng mát, anh làm một cái hồ nhỏ với vách đá có nước chảy xuống, không khí trong lành và thơ mộng. Tôi treo những chậu lan dưới bóng mát gần hồ, nhờ bóng mát, có hơi ẩm từ nước trong hồ nên những cây lan hồ điệp có hoa lại dễ dàng. Dù vẫn để ý tìm những loại hoa lan mà mẹ tôi trông ngày trước nhưng không thấy, tôi nghĩ có lẽ những loại hoa lan đó chỉ có ở vùng nhiệt đới.

Thế rồi, một người bạn đồng hương làm cùng chỗ với tôi, tên là Chương, anh Chương rất thích trồng hoa lan và giới thiệu cho tôi một tiệm nhỏ chỉ bán hoa lan ở Vienna vì tiệm có bán rất nhiều loại hoa lan hiếm và quý.

Tôi đến tiệm hoa lan, ngạc nhiên đến sững sờ vì tiệm có hầu như những loại hoa lan tôi biết như thủy tiên, long tu… và còn có rất nhiều hoa lan lạ, đẹp mà tôi chưa thấy bao giờ. Tôi cứ đi quanh trong tiệm hoa, tiệm rất nhỏ, chỉ có vài chục chậu hoa lan bầy quanh cửa sổ bằng kính và hai dãy bàn nhỏ đầy hoa lan đủ loại, hương hoa lan thoang thoảng nhẹ nhàng tỏa ra từ những giò hoa lan dáng thanh thoát rực rỡ đầy quyến rũ. Chủ tiệm là người đàn ông người Việt trung niên nói tiếng anh … như người bản xứ, và chỉ có tôi là người Việt trong số 4 người khách trong tiệm lúc đó.

Khi đến lượt tôi, tôi đã chọn được một chậu hoa thủy tiên và một chậu hoa lan, cánh hoa lan mầu vàng tím đẹp giống như cánh hoa pansy , người chủ nhân cho biết tiệm hoa lan có mối hàng nhập cảng hoa lan từ những xứ nhiệt đới như Indonesia hay Thailand nên có rất nhiều loại hoa lan đặc biệt. Anh chàng giải thích rành rẽ những câu hỏi của tôi về vài loại hoa tôi chưa biết và hướng dẫn tôi về cách trồng hoa lan ở xứ lạnh, cách xử dụng chất bón cho hoa lan tươi tốt và có nhiều hoa.

Tôi đến tiệm hoa lan thường xuyên, nhất là những khi có tiền phụ trội vi làm overtime và anh chàng bán hoa lan trở thành người bạn tri kỷ về hoa lan. Chúng tôi chia sẻ những kỷ niệm thủa thiếu thời ở vùng cao nguyên với những thung lũng “ hoa lan “ của anh chàng chủ tiệm và của tôi.

Từ độ đó, tôi thường có hơn hai chục chậu hoa lan đủ loại treo lủng lẳng dưới gốc gần hồ hay treo đầy bên cửa sổ trong mùa đông. Chăm sóc hoa lan không dễ, cần nhiều kiên nhẫn và lòng … yêu hoa. Vào mùa xuân khi tiết trời đã ấm, tôi chuyển các chậu hoa lan ra sân, xem những chậu hoa nào cần thay vỏ cây trong chậu và trồng lại (repotting). Khi tưới, dùng cách nước nhỏ như phun vào chậu, nước phải có độ mát như nước trong hồ, không nóng và không lạnh. Việc này tương đối dễ vào mùa xuân hay mùa thu, nhưng vào mùa hè thì… khá vất vả vì chỉ được tưới khi độ nóng của chậu hoa đã nguội hẳn, thường vào buổi sáng, nếu không, khi tưới nước vào, sức nóng trong chậu vỏ cây lan trong suốt ngày hè nóng tỏa ra có thể làm cành lá rũ xuống, nhất là mầm non, như bị dội nước sôi!


Điểm chính yếu để hoa lan có hoa mỗi năm, thường thì mỗi tuần nên ngâm chậu hoa lan vào chậu lớn hơn, để nước mát và cho vào khoảng nửa muỗng cà phê loại nước bón cho hoa lan, nước vừa đến chân cây hoa, ngâm khoảng 20 phút rồi treo lên cành. Thuốc bón có hai loại, một là cho cây sắp có hoa, thường là cuối thu vì hoa lan nở rộ vào mùa đông, và một loại khác cho cây mới hết hoa, cần mọc cây mới.

Việc ngâm hoa lan trong nước không quá rắc rối vào mùa xuân, hạ và mùa thu. Tôi thường có năm bảy cái chậu để ngâm hoa cùng một lúc, và làm ngoài vườn chỗ gần hồ, trong khi chờ đủ độ ẩm, tôi có thể làm việc khác, chờ đến khi cây ngâm xong treo lên cành cho ráo nước rồi làm tiếp.

Nhưng vào mùa đông thì là cả một vấn đề, vì phải có chỗ để chậu nước và khi treo cho cây ráo nước, phải có đồ hứng cho đến khô mới treo ra của số được vì sợ ướt thảm. Khi tôi ngâm hoa lan, tất cả các chậu ngâm hoa ở trên counter cạnh faucet , tôi dùng hết khoảng trống trên counter nên dậy sớm vào ngày chủ nhật, thường chỉ mình tôi ở dưới bếp, các con còn ngủ và anh thấy tôi mê hoa lan quá nên cũng không nỡ cằn nhằn hay than phiền.

Vào mùa đông, nhất là vào những ngày Tết, tôi thường có một chậu lan lớn bày trên bàn trong phòng khách, và những giò hoa đầy màu sắc bên cửa sổ, trong nhà thoang thoảng chút hương nhẹ của hoa lan, tôi thấy không uổng công chăm sóc, nhất là khi bên ngoài tuyết rơi đầy trời, chúng tôi vẫn được ngắm hoa lan trong ấm cúng bên cái giá lạnh xứ người.

Trong tôi, hoa lan luôn gợi lại những hình ảnh thân thương của ngày cũ, những ngày thơ ấu bên mẹ trong nội cỏ thiên đường.

Ý Nhi
* Hình Ảnh: Ý Nhi.

Mặt Trăng Nằm Nghiêng - Vĩnh Chánh

 
 
Tôi là trai út, nhỏ nhất trong nhà. Ba tôi mất vài tháng trước khi tôi được sinh ra. Măng tôi buộc phải dấn thân bên ngoài buôn bán kiếm tiền nuôi đàn con dại 6 đứa. Anh đầu tôi vừa qua 11 tuổi, được các cha Đan Viện Thiên An, Huế, nhận vào học nội trú. Chị lớn của tôi, bấy giờ mới 9 tuổi, đang học tiểu học ở trường Đồng Khánh, đã phải gánh vác trọng trách coi trong ngó ngoài. Mỗi xế chiều, trên đường đi học về thường ghé chợ Bến Ngự để mua thức ăn với giá rẻ trước khi chợ vãn, rồi phụ với o người làm nấu nướng. Ngoài chuyện theo dõi học hành của 3 người em kế mình, Chị còn phải lo săn sóc tôi trong những năm đầu tiên. Tôi nghe kể lại, những khi tôi khóc vì đói mà Măng tôi không có nhà, Chị vội bồng tôi sang nhà Cô tôi ở gần đó, xin cho tôi được bú vú chung với con trai của Cô cùng lứa tuổi tôi. Chị bồng ẵm tôi, cho tôi ăn, ru tôi ngủ, tắm rửa cho tôi, may quần áo từ đồ cũ cho tôi mặc theo kiểu may cho búp bê tuy với cỡ lớn hơn.

Khi tôi bắt đầu có trí nhớ và đã biết loanh quanh chạy chơi một mình, Chị vẫn thường dẫn tôi đi tè ngoài sân cỏ bên hông nhà trước khi ngủ đêm, và đôi khi còn cầm đèn manchon dẫn tôi ra tận cầu xí ở vườn sau vì tính sợ rắn và sợ ma kinh niên của tôi. Trên bộ ván kê sát cửa sổ, tôi được nằm giữa Măng và Chị. Vào những đêm trăng, tôi nằm nghiêng hướng về cửa sổ, theo dỏi mặt trăng khi sáng trong, khi lu mờ vì mây. Bóng cây bên ngoài và của các song cửa từ từ xoay chuyển theo hướng ánh trăng, tạo ra những hình ảnh di động nhảy múa, chập chùng trong đêm khuya, mãi cho đến khi trăng rời dần khung cửa sổ để bóng tối từ từ chiếm ngự cả căn phòng. Dưới ánh trăng nằm nghiêng ấy, tôi chơi trò giăng tay đưa chân lên múa trong lúc chờ ngủ.

Trăng luôn là hình ảnh tuyệt đẹp của tuổi thơ tôi ở bất cứ thời điểm nào, nơi nào. Vui trăng với anh chị em trong nhà, nghe kể bao câu chuyện thần tiên về trăng, thêu dệt mộng mơ với trăng. Chạy chơi, trốn núp rượt nhau dưới trăng với bạn bè trong xóm. Cầm lồng đèn rước Ông Trăng mỗi Trung Thu. Tranh giành trăng chạy theo mình. Nhìn trăng khi trăng vừa chớm lên, treo ngang đỉnh cây hoặc khi trăng ngã mình vào sáng. Trong tuổi thơ của tôi, từ tuổi đái dầm cho đến năm 7-8 tuổi, nhìn mặt trăng nằm nghiêng từ trên bộ ván khi tôi được nằm giữa Măng và Chị luôn là kỷ niệm sâu đậm. Tôi đã hỏi Chị không biết bao nhiêu câu về trăng, về Ông Trăng, chú Cuội, chị Hằng Nga, Cây Đa…Hỏi trăng chạy theo mây hay mây chạy theo trăng để được nghe Chị luôn trả lời mây nhẹ nên mây bị gió thổi phải chạy theo trăng.

Xong cuối năm lớp Nhất tiểu học, Măng tôi quyết định gởi Chị lên học trường Couvent des Oiseaux, Đà Lạt. Lý do duy nhất mãi sau này tôi mới rõ là Măng tôi nghĩ Chị sẽ chóng lớn và mập mạnh nhờ được dinh dưỡng tốt với bơ sữa nếu được học và ở nội trú tại trường nổi tiếng này... Mỗi lần về thăm nhà trong những dịp trường tạm đóng cửa nhiều ngày như Giáng Sinh, Tết hoặc hè, Chị luôn để dành tiền mua chút quà , khi thì dâu tây, mận, cà rốt, khi thì bắp su, khoai lang khô… Đó là những khi nhà tôi vang ngập tiếng cười. Chị kể không biết bao câu chuyện của đời nội trú, của mấy người bạn nhà giàu cùng lớp được người nhà đem xe đến rước đi chơi mỗi cuối tuần, hay câu chuyện của các nàng công chúa xứ Lào, xứ Cao Mên. Toàn những câu chuyện xa lạ tuyệt vời khiến thằng bé như tôi luôn há miệng nghe một cách say sưa. Măng tôi thỉnh thoảng chen vào, nhắc nhở các bà chị tôi đều là công chúa hết đấy vì tên họ là Công Huyền Tôn Nữ, được láng giềng trong xóm Đường Đá của Phủ Cam kính cẩn kêu bằng Mụ.

Một trong những câu chuyện thần tiên Chị kể đã để lại ấn tượng mãnh liệt vào trí tôi trong bao năm là mỗi khi Chị ngồi trên máy bay từ Đà Lạt về thăm nhà, Chị đưa tay ra bên ngoài cửa sổ với bốc những cụm mây trắng vào để ăn, thơm ngọt y như kẹo bông gòn nếu nhẹ, hoặc giống như kẹo kéo sợi nếu nặng hơn vì có mưa. Câu chuyện tôi sợ nhất là mấy con đười ươi vừa đưa tay đập thình thịch vào ngực chúng vừa há miệng đỏ như máu cười từng tràng dài khi nhìn chăm bẳm vào mặt trời lặn. Qua trí tưởng tượng của tôi, tôi hỏi Chị có thấy Tôn Ngộ Không đằng vân giá vỏ trong mây không? Chị trả lời không thấy được vì ngồi phía cửa sổ bên này, chứ nếu ngồi ngả bên kia cũng sẽ thấy như con bạn của Chị đã thấy vậy. Mỗi khi trời nổi gió mang theo nhiều sợi tơ bay trong bầu trời, Chị giải thích đấy là những tơ trời do mây trên cao bị gió cuốn xuống đậu trên các cây vườn nhà tôi. Mãi sau này tôi mới biết đó chỉ là những sợi mạng nhện từ rừng thông bên cạnh nhà bay qua.

Chị từng hứa sẽ đem về cho tôi một ít mây trên trời lấy từ phi cơ trong lần tới, nhưng chuyện đó đã không xẩy ra được vì Măng tôi chỉ đủ tiền gởi Chị đi học xa 2 năm thôi, dù Chị học rất giỏi và có thư giới thiệu từ các cha ở Nhà Dòng Thiên An. Thời gian Chị trở lại Huế và vào học trường Lycée Francais cũng là thời gian tôi bắt đầu được cho học lớp Mẫu Giáo của cô Thỏa ở trường Đồng Khánh. Không như Thanh Tịnh viết “mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và đẹp…” của ngày đầu tiên đến trường, Chị là người dẫn tôi đến trường buổi đầu tiên. Tôi nhớ mình không hề khóc, vật vã hay gây khó khăn mà ngược lại tôi tung tăng vui vẻ đi bên cạnh Chị, vì tôi đã được Chị mớm cho nghe bao chuyện vui, bao trò chơi, bạn mới tại trường. Ngoài ra tôi cũng an tâm vì biết Măng tôi bấy giờ đang dạy học ở đó. Và từ đấy, sáng nào tôi cũng lẽo đẽo theo chân các chị, khi gần đến trường ĐK Chị tách đi về hướng trường Lycée của Chị, để 2 chị sinh đôi và tôi tiếp tục đến thẳng trường ĐK.

Một năm sau khi xong phần Rước Lễ Vỡ Lòng tại trường tư của các Sơ gần nhà, tôi trở về học tiếp lớp Tư trong niên khóa mới ở tiểu học Đồng Khánh, cùng lúc Chị được cho vào học lớp Đệ Tứ cũng ở ĐK vì trường Lycée không mở tiếp lớp Troisième. Nên tôi lại có dịp đi cùng về cùng với các chị. Đó cũng là thời gian Chị được Măng tôi giao thêm trọng trách giữ tiền chợ búa và chi tiêu lặt vặt cho gia đình. Song song với sự hãnh diện, Chị lo lắng toan tính để chắc bóp chi tiêu khi biết Măng tôi bắt đầu mang nợ vì nuôi cả bầy con 6 đứa.

Năm 1954, gia đình tôi được bà hiệu trưởng giúp đỡ cho vào ở khu vực dành riêng cho gia đình các giáo sư dạy trong trường Đồng Khánh. Lần tôi bị bệnh thương hàn thoi thóp nằm liệt giường, cứ sau mỗi giờ học từ lớp học ở lầu dưới Chị chạy lên tầng 3 của nhà để chăm sóc tôi, canh chừng người làm không cho tôi ăn đồ đặc vì sợ tôi bị lủng ruột, tôi chỉ được uống nước cháo, sữa…Đến khi tôi ăn trả bửa, Chị mua gà về để người làm hầm cho tôi ăn và mua luôn cả nho, loại trái cây tôi rất thích nhưng hiếm và rất mắc. Rồi tôi chuyển qua trường Providence theo học chương trình Pháp ngay sau hè lớp Nhì ở tiểu học ĐK, Chị là người dạy tôi đọc, học tiếng Pháp từ căn bản, và đố chữ ngay trên hình của đầu trang mỗi alphabet từ cuốn tự điển Larousse.

Khi Chị quyết định vào Saigon theo học trường Dược, Măng tôi lo lắng nhiều nhưng hoàn toàn tin tưởng vào lời giải thích của Chị rằng tuy học 1 năm nhiều hơn so với 4 năm ở ĐH Huế, nhưng khi tốt nghiệp Chị có thể làm nghề tư dễ sống hơn dạy học mà Chị cảm thấy không mấy thích hợp. Anh đầu tôi đang học trường Y Saigon, bây giờ thêm Chị đi học xa nữa, Măng tôi sẽ khó khăn nhiều về tài chánh. Nhưng rồi Chị cũng vào Saigon học, và ra trường đúng 5 năm sau. Chị xin vào ở trong cư xá của các Sơ Regina Pacis tại đường Tú Xương, tằn tiện từng đồng, dành tất cả số tiền nhỏ nhoi cho chuyện học và mua sách vở. Nếu có dư chút tiền nào, Chị cho người anh đầu vì “con trai bao giờ cũng có chuyện cần tiêu nhiều hơn con gái” Chị thường giải thích cho trong nhà như vậy.

Khi con gái đầu của Chị bị đau liên miên, Chị cầu nguyện Mẹ Maria giúp Chị thêm sức mạnh tinh thần. Hai năm sau khi khám phá căn bệnh tim làm cho cháu yếu đuối và chướng kinh niên, Chị kiên trì chầu chực ở Bộ Y Tế xin cho bằng được giấy phép đem con gái mình qua Thụy Sĩ để mổ tim qua chương trình Terre Des Hommes, dù đang bụng mang dạ chửa đứa con thứ ba.

Trong thời gian anh rể tôi bị trưng tập vào Quân Y và làm việc ở Quân Y Viện Nguyễn Huệ, Nha Trang, Chị mở dược phòng ngay trung tâm chợ Cầu Muối. Đó là thời gian Măng tôi vừa sung sướng vừa hãnh diện vì tháng tháng bà ra Bưu Điện Huế lãnh mandat mấy chục ngàn do Chị gởi về. Tôi cũng cảm thấy hãnh diện lây khi được Măng sai đem số tiền lớn đi trả cho từng chủ nợ mà đa số là những người quen biết trong đại gia đình hay trong giới bạn làm chung ở trường ĐK. Chưa đến 3 năm thì Măng tôi trả được hết nợ. Bao người quen thân khen Măng tôi thật có phước khi có con gái đầu không những học hành kiêm toàn, như lời phê của một cô giáo tiểu học của Chị, mà còn biết thương mẹ và gia đình, chịu khó tảo tần cho mẹ và giỏi từ khi còn nhỏ tuổi, hiếu thảo trả hết nợ cho mẹ dù có gia đình riêng.

Sau biến cố Mậu Thân 1968, tôi theo trường YK Huế di chuyển vào Saigon tiếp tục học trong 2 niên khóa. Tôi thật xúc động khi được anh chị mua sẳn một xe Mini Lambretta mới nguyên để tôi có ngay phương tiện đi học dễ dàng. Bấy giờ Chị đã có 4 đứa con gái và chồng Chị được biệt phái về Saigon làm việc ở Nha Tiếp Liệu thuôc Bộ Y Tế. Vài năm sau, với tinh thần luôn học hỏi, anh theo học và đậu Cao Học Quản Trị Kinh Tế, được đưa về làm giám đốc trường Quản Lý Bệnh Viện. Đó cũng là thời điểm anh chị tôi mở hãng bào chế thuốc Alpha, nằm ngay trên lầu 2 và lầu 3 của dược phòng của Chị; anh lo về phần điều hành quản trị, Chị lo về phần chuyên môn nghiên cứu, sản xuất các món thuốc thông dụng và tiếp thị.

Hãng Alpha chuyên sản xuất những gói bột chữa trị những bệnh thông thường ở trẻ con như nóng sốt, ho, ban sưởi, thương hàn, tiêu chảy, ói mữa… Đồng thời hãng sản xuất luôn cả dầu gió xanh, dầu gió nóng. Những dược phẩm này rất được ưa chuộng và bán hầu như trong mọi chợ, các tiệm tạp hóa, các bến xe đò. Thương nghiệp tốt dần, cơ sở kinh doanh đang trên đà phát triển mạnh thì Miền Nam sụp đổ. Anh chị tôi chỉ kịp mang 4 đứa con chạy ra khỏi nước trong ngày 29 tháng 4, 75, bỏ lại tất cả sự nghiệp xây dựng trong hơn chục năm qua.

Tại Mỹ, anh rể tôi làm thợ cắt cỏ, chị tôi làm ở một hãng may kỹ nghệ mà tiền trả lương dựa trên số sản phẩm may được mỗi giờ. Chị siêng năng làm việc ngày đêm, lúc mới vào nghề được trả 50 cents mỗi giờ, năm sau lên đến cả $15.00 mỗi giờ và được chủ tin cậy giao chìa khóa hãng vào may ngày đêm lúc nào cũng được. Sau gần một năm cắt cỏ, anh rể tôi mới xin được vào làm việc ở hãng Allergan tại Irvine. Và chưa đến 2 năm sau khi rời trại Pendleton, anh chị mua căn nhà đầu tiên ở Mission Viejo, bắt đầu thực hiện giấc mơ an cư lạc nghiệp trên xứ người.

Không thoả mãn vì tương lai bấp bênh của chính mình và nhất là các con kề cận tuổi vào đại học, cả anh chị tôi vừa làm việc ban ngày vừa thức đêm kèm nhau học lại chuyên môn. Năm 1978 cả hai đều đậu cùng một lúc chứng chỉ Clinical Lab. Scientist (tức là Medical Technologist sau này) và nhanh chóng xin được việc làm trong phòng thí nghiệm của bệnh viện, cùng là khi hãng may của Chị dời đi nơi xa hơn. Anh làm 2 full time jobs tại 2 bệnh viện khác nhau, Chị làm 2 ½ full time jobs, cũng ở 2 bệnh viện cách xa nhau cả 50 miles. Như một giàn máy hoạt động nhịp nhàng ăn khớp, anh chị tiếp tục làm việc không nghỉ, xây dựng và củng cố tương lai gia đình, chu cấp cho các con vào các đại học công và tư, CSU Fullerton, UC Riverside, rồi UC San Francisco, Loma Linda, UOP... ròng rã trong suốt hơn 18 năm, riêng chị vượt thoát 3 tai nạn giao thông trầm trọng với xe hoàn toàn phá hủy nhưng lại không một chấn thương nặng.

Dù bận rộn bao nhiêu, từ công việc ở sở, cho đến việc nhà, nuôi dạy các con, Chị luôn tìm cách cầu nguyện giữa những khi rãnh rỗi, trong ca trực đêm ở bệnh viện, xin Đức Mẹ giúp Chị vượt qua những lúc đuối sức hay trở ngại căng thẳng trong công việc, cho gia đình bình an và các con nên người – như Măng tôi từng đưa gia đình đi hành hương nhiều lần tại Nhà Thờ La Vang, và mỗi tối cùng nhau đọc kinh Đức Mẹ, cầu xin Mẹ ban ơn cho gia đình qua mọi sự dữ. Như một sắp đặt nhiệm mầu, cứ sau mỗi đứa con tốt nghiệp, anh hoặc chị mất đi một công việc vì các bệnh viện liên doanh và sát nhập với nhau. Vài năm sau, khi con gái út tốt nghiệp Nha Sĩ và thành hôn, chị nghĩ hẳn luôn ở nhà, chỉ anh còn đi làm thêm vài ba năm rồi cũng về hưu luôn.

Vì hoàn cảnh chồng mất sớm, Măng tôi phải đóng vai vừa của một người cha đi ra bên ngoài làm việc nuôi gia đình, nghiêm trang cứng rắn dạy dỗ con cái bên trong nhà, vừa mang trọng trách của một người mẹ luôn lo lắng đến phúc lợi của con mình, cảm thông và nhạy cảm với những nhu cầu của con. Riêng phận tôi là con út, đôi khi tôi cảm thấy thiếu thốn tình thương. Chị là người san sẻ bù đắp bao thiếu thốn cho tôi, đem đến cho tôi bao dịu ngọt trong tình thương qua săn sóc lo lắng, kể cả dạy dỗ khuyên răn. Từ thuở còn bé cho đến bây giờ. Khó kể cho hết tình thương Chị đổ xuống cho tôi, từ chuyện giúp đỡ tiền bạc cho Tôi ăn học trong những năm ĐH, tiền tiêu xài những khi tôi vào chơi Saigon 4-5 lần mỗi năm, tiền in luận án y khoa, gởi tiền nuôi vợ chồng chúng tôi sau 1975 khi tôi tù tội cho đến khi chúng tôi đến được bến bờ tự do… Thời gian gần đây, nhân dịp ghé thăm thân phụ của anh rể ở gần nhà tôi, anh chị thường tạt ngang nhà chúng tôi một hai lần mỗi tuần, lần nào cũng mang theo chút quà, ngồi chơi năm mười phút, nói đôi ba câu chuyện thân tình, như để khích lệ, năng đở tinh thần và sẳn sàng chia xẻ buồn vui. Anh chị nhẹ nhàng nhắc nhở đến việc cầu nguyện, gìn giữ linh hồn, thật sự quan tâm đến hạnh phúc gia đình của thằng em út.

Nơi Chị, tôi học đưọc cách ăn ở tử tế phúc hậu, cách cư xữ ngay thẳng công minh, sự cảm thông và tính rộng lượng. Nơi Chị, tôi biết được sự cao quý của hy sinh cho gia đình cha mẹ anh chị em song song với sự đảm đang chu toàn bổn phận làm vợ làm mẹ, vun xới tương lai cho con cái. Qua Chị tôi thấy được hình ảnh của một người mẹ nhân từ, kiên nhẫn, hiền hòa nhưng cứng rắn nếu cần. Chị đã từng lập lại câu nói của Măng tôi khi dạy con mình “Nghèo không phải là cái tội. Học dốt và nhất là không chịu học để thành người tốt mới là cái tội”.

Và qua Chị, tôi nhìn thấy được sự thiêng liêng của đức tin và sự tin tưởng vào cầu nguyện khi khổ cực cũng như trong sung sướng. Cũng bởi lẽ đó, Chị tôi mới có được người chồng đúng theo nghĩa “đằng sau sự thành công của người vợ là một người chồng vĩ đại”. Và cũng vì vậy, Ơn Trên mới ban phước cho 4 con gái của anh chị, gồm 3 nha sĩ và 1 bác sĩ, đều là những công dân ưu tú trên nước Mỹ.

Chị không ngừng khẳng định nước Mỹ là xứ sở của cơ hội, chỉ cần chịu khó và cầu tiến thì ai cũng sẽ thành công. Đồng thời Chị luôn nhắc nhở các em và con cái mình, những người di dân được nước Mỹ tiếp nhận cho làm lại cuộc đời và ân hưởng sự an sinh xã hội tốt đẹp, nên biết ơn và trả ơn nước Mỹ. Tôi cũng từng được gặp những người bảo trợ anh chị trước tại nhiều buổi tiệc Cám Ơn do anh chị tổ chức trong những năm trước đây.

Trong những lúc nhớ đến Măng tôi, những thoáng nghĩ đến Chị cũng chợt kéo về. Tuyệt diệu, trìu mến và lung linh như ánh sáng mặt trăng nằm nghiêng của tôi một dạo nào. Bù lại cho sự thiếu vắng hình ảnh của người cha, tôi luôn nhận thức Thiên Chúa và Mẹ Maria đã cho tôi may mắn có 2 bà mẹ. Hai bà tiên thay phiên cưu mang tôi từ bé cho đến khi thành người. Để khi Măng tôi mất, chị tôi tiếp tục quan phòng cho tôi.

Ngày Lễ Mẹ 2022.
Vĩnh Chánh