Hiển thị các bài đăng có nhãn Phương Hoa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phương Hoa. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 20 tháng 8, 2026

Đọc Một Bài Thơ - Nhớ Bào Huynh Nơi Miền Ký Ức


Trong cuộc đời, tình cảm con cái dành cho cha mẹ là vô đối, giống như núi cao biển rộng sông dài, không gì so sánh nổi. Nhưng có trải qua những năm tháng tuổi thơ chung một mái nhà, cùng chia nhau từng giọt sữa mẹ, mới hiểu tình anh em ruột thịt cũng sâu nặng đến nhường nào. Mất đi một người anh, người chị ruột thịt cũng như đứt đi từng đoạn ruột, xót xa, và đớn đau khôn tả.

Ba mất sớm khi tôi mới lên năm, còn anh tôi khi ấy cũng chỉ là một cậu bé bước vào tuổi 13. Là người anh duy nhất và tôi là cô em gái nhỏ, anh dành trọn cho tôi sự chở che của một người anh trai tài hoa, nhân hậu. Tôi làm sao quên được những ngày thơ ấu theo chân anh khắp vườn nhà.

Anh đẽo cho tôi từng chiếc con quay, nhặt nắp chai bia đập dẹp làm những trái cầu kiện để tôi đá cùng bạn bè. Anh dạy tôi tạt lon, đá banh, dắt tôi ra tắm sông, trèo lên cây xoài nhà ngoại hái trái như một đứa con trai. Anh bế nâng tôi lên cao hái từng chùm chùm ruột mọng nước, và nhẹ nhàng vỗ về an ủi mỗi khi tôi khóc nhè. Tôi nhỏ bé lẫm đẫm chạy theo xem anh chặt cây, đóng cọc, làm những chiếc cũi bẫy chồn cáo để bảo vệ đàn gà của mẹ.

Những tưởng bình yên ấy sẽ kéo dài, nhưng chiến tranh nghiệt ngã đã cướp mất người anh đẹp trai, giỏi giang của tôi, khi tuổi đời anh còn quá trẻ. Tôi lớn lên trong bơ vơ, mất cha rồi lại mất anh. Rồi biến cố chập chùng tiếp nối, đến nỗi chồng phải lìa nhà vượt biển tới nơi xa. Tôi ở lại gom góp chút sức tàn lo cho mẹ già đau yếu và đàn con thơ dại giữa muôn vàn gập ghềnh của thời cuộc trong xã hội mới.

Ngày mẹ tạ thế, một mình tôi ôm nỗi đau đứng quay mặt ra trước cửa nhà, là ngôi chợ sầm uất lớn nhất thành phố, cúi đầu bái lễ đáp từ từng người đến thắp hương. Bạn hàng, người qua kẻ lại, nhìn người phụ nữ gầy rộc đầu chít khăn tang một mình lo thủ tục tống táng, một mình lặng lẽ đưa linh cữu mẹ, mà không ai cầm được nước mắt. Anh ruột đã mất sớm, giờ mẹ cũng ra đi, tôi thức trắng từng đêm khóc cạn dòng lệ suốt một năm trời vì thương nhớ ngút ngàn. Chưa bước vào tuổi bốn mươi mà đôi mắt tinh anh ngày nào nay phải đeo kính có độ. Thân cô độc, mỗi khi nhìn thiên hạ có anh có chị quây quần, lòng tôi lại trào dâng một niềm thèm khát đến xót xa.

Nhờ trời Phật rủ lòng thương, sau bao gian truân, gia đình nhỏ của tôi cũng được đoàn tụ nơi xứ sở Hoa Kỳ đầy lòng nhân đạo. Cuộc sống nhẫn nại qua những ngày vất vả ban đầu rồi cũng đến hồi bình yên, nhàn nhã khi đến tuổi về hưu.

Thế nhưng, giữa những đêm thâu thanh vắng, hình bóng người anh tài hoa ngày ấy vẫn vẹn nguyên trong ký ức, khiến tôi nhiều lúc nhớ anh đến quắt quay. Và đêm nay, đọc những vần thơ của Kim Oanh viết cho ngày giỗ anh trai, lòng tôi lại trào dâng một niềm xuyến xao vô hạn. Xin mượn một bài thơ để gửi chút hương lòng về phương trời xa thẫm, nơi người anh yêu quý của tôi đang yên nghỉ:

Nhớ Bào Huynh 

(Cảm tác khi đọc thơ Kim Oanh viết trong ngày giỗ anh trai)

Kim Oanh lời trải xuyến xao lòng
Thao thức đêm về ánh nến chong
Thơ ấu mất Cha - huynh chốn đợi
Thiếu thời chỉ Mẹ - muội niềm mong

Em mơ quyết chí theo hoài bảo
Anh hứa toàn tâm dắt trọn dòng
Trời khiến phân ly nên tử biệt
Anh giờ Cực Lạc đã thong dong.

Thong dong cõi Phật bỏ em khờ
Để Mẹ một đời sống lửng lơ
Nhớ tưởng lòng đau chiều vắng lặng
Thương buồn dạ não tối bơ vơ

Má về miên viễn thân đơn độc
Em ở dương trần cảnh trọi trơ
Ngơ ngác một mình lo tống táng
May còn đàn trẻ với… tim thơ.

Tim thơ chống chọi giữ gia đình
Chồng vượt đại dương thoát một mình
Mất Mẹ ngày qua luôn ngắm ảnh
Thương Anh tháng lại mãi trông hình

Bơ phờ vóc liễu khi thời chiến
Xơ xác thân mai lúc “thái bình”
Bỉ cực qua rồi, nơi đất Mỹ
Đọc lời “Bền Đỗ” nhớ Bào huynh.

Phương Hoa
AUG 16, 2026

 

Link: Xin Ơn Bền Đỗ... - Kim Oanh


Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2026

Thành Kính Tiễn Đưa Nhà Thơ Lãm Thúy - Phương Hoa


LÃM THUÝ lìa trần để tiếc thương
VIỆT NAM VĂN BÚT đã chia đường
Người đi tâm thoát điều đau khổ
Kẻ ở lòng dâng mối đoạn trường
Những tưởng chim quy về cố quận
Đâu ngờ nhạn lạc chốn tha phương
Từ nay thi phú còn đâu nữa
Kính tiễn linh hồn, thắp nén hương.

Phương Hoa 
 AUG 10, 2026

Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2026

Lễ Độc Lập 250 Năm Dựng Nước Hoa Kỳ - Phương Hoa


Lễ Độc Lập 250 Năm Dựng Nước Hoa Kỳ
Và Bản Hùng Ca Hai Nửa Bán Cầu: George Washington Và Vua Quang Trung Cùng “Vượt Sông” Xoay Chuyển Vận Mệnh Quốc Gia!

250 Năm rực lửa Tự Do. Tháng Bảy về mang theo cái nóng cháy da của mùa hè nước Mỹ, nhưng có một ngọn lửa còn cháy bỏng hơn thế, đang bùng lên mạnh mẽ trong hàng triệu trái tim khắp mọi miền 50 Tiểu Bang. Đó là ngọn lửa của Ngày Lễ Độc Lập 4 Tháng 7. Và năm nay, ngọn lửa ấy mang một tầm vóc lịch sử vô tiền khoáng hậu,“Lễ Kỷ Niệm 250 Năm Lập Quốc Hoa Kỳ!

Một phần tư thiên niên kỷ đã trôi qua kể từ khi tiếng Chuông Tự Do vang lên tại Philadelphia, lay chuyển toàn cầu và khai sinh ra một quốc gia của những điều kỳ diệu. Hai trăm năm mươi năm, một hành trình hiển hách được dệt bằng máu, nước mắt, ý chí sắt đá, và khát vọng tự do cháy bỏng của bao thế hệ. Hôm nay, bầu trời nước Mỹ sẽ được thắp sáng bởi hàng triệu đóa hoa lửa rực rỡ, được đốt lên bởi tinh thần quả cảm kiêu hùng của một biểu tượng tự do trường tồn, từ sau những cuộc hành trình đầy kiêu hãnh của cha ông.

Nhìn lại lịch sử của quốc gia 250 tuổi Hoa Kỳ từ những nền móng đầu tiên. Năm 1776. Tất cả bắt đầu từ 13 thuộc địa sơ khai, nơi những con người quả cảm không chịu cúi đầu trước ách thống trị của Vương Quốc Anh. Ngày 4 tháng 7 năm 1776, Bản Tuyên Ngôn Độc Lập bất hủ vang lên, chính thức khai sinh ra Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ dựa trên nền tảng thiêng liêng. Đó là Quyền sống, Quyền tự do, và Quyền mưu cầu hạnh phúc. Nhưng ở Thế kỷ XVIII đó, con thuyền nước Mỹ vừa nhổ neo ra khơi đã phải vượt qua những thác ghềnh khốc liệt. May mắn thay, những bậc tiền khai lập quốc của Hoa Kỳ chính là những “kiến trúc sư” tài năng tột bực của tự do. Cuộc Nội chiến 1861 - 1865 tuy đau thương nhưng đã xóa bỏ xiềng xích nô lệ, hàn gắn vết thương chia rẽ và khẳng định một khối thống nhất quốc gia vững bền. Đi cùng với đó là cuộc mở rộng bờ cõi về miền Tây hoang dã, định hình nên một lãnh thổ bao la từ bờ Đại Tây Dương sang bờ Thái Bình Dương.

Hoa Kỳ đã vươn mình thành siêu cường thế giới từ Thế kỷ XX. Bước qua hai cuộc Thế chiến khốc liệt, Hoa Kỳ trở nên thành trì bảo vệ nền dân chủ toàn cầu và đã bứt phá ngoạn mục về kinh tế, khoa học, và công nghệ. Từ bước chân đầu tiên của con người trên Mặt Trăng đến cuộc cách mạng kỹ thuật số (Digital), Mỹ khẳng định vị thế siêu cường không thể lay chuyển. Đằng sau thiên anh hùng ca uy dũng đó là tầm vóc của trí tuệ kiệt xuất. Những “khai quốc công thần” của nước Mỹ đã dám đặt cược cả mạng sống vào một ý tưởng điên rồ lúc bấy giờ. Đó là, tạo nên một đất nước của người dân, do người dân, và vì người dân.

George Washington, vị “Cha già dân tộc” là Tổng tư lệnh quân đội toàn Lục địa, người đã lãnh đạo trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất để giành lấy độc lập. Ông là biểu tượng của sự hy sinh và lòng chính trực, người đầu tiên từ bỏ quyền lực để đặt nền móng cho nền dân chủ bền vững.

Nhưng lịch sử không phải là một con đường trải đầy hoa hồng. Để hiểu vì sao ngọn đuốc tự do

lại có thể rực cháy suốt 250 năm, chúng ta phải nhìn vào khúc quanh sinh tử khốc liệt nhất của nước Mỹ. Đó là đêm Giáng sinh năm 1776. Lúc bấy giờ, cuộc Cách Mạng Mỹ đang đứng bên bờ vực phá sản. Đội quân Lục Địa của Tướng George Washington rách rưới, đói khát, thiếu hụt từ manh áo đến đôi giày. Giữa cái lạnh thấu xương của mùa đông Valley Forge, máu từ những bàn chân trần của người lính Mỹ đã nhuộm đỏ cả tuyết trắng. Ai cũng nghĩ rằng quốc gia non trẻ này sẽ nhanh chóng bị chôn vùi. Nhưng lịch sử luôn dành chỗ cho những kẻ quả cảm nhất. Vào đêm định mệnh ngày 25 tháng 12 năm 1776, khi đối phương đang say sưa tiệc tùng Giáng Sinh, Washington đã đưa ra một quyết định táo bạo bậc nhất lịch sử quân sự: Vượt sông Delaware.

Trên một dòng sông ngập ngụa những tảng băng trôi, gió tuyết gầm rú quật thẳng vào mặt. Trên những chiếc thuyền gỗ chông chênh, đoàn quân của Washington lầm lũi tiến vào màn đêm vì khát vọng tự do cháy bỏng trong lồng ngực. Cuộc tập kích bất ngờ vào thị trấn Trenton ngay sau đó đã thành công vang dội, thổi bùng lên ngọn lửa hy vọng đã nguội lạnh, chứng minh cho cả thế giới thấy sức mạnh của một dân tộc chiến đấu vì tự do!

Đọc lại chiến công hiển hách này của nước Mỹ, tâm tư tôi bỗng dưng rúng động bàng hoàng. Chợt nhiên tôi nhớ ra, trong lịch sử nước nhà của quê hương tôi cũng từng có một chiến thắng đầy cuồng phong và sấm sét như thế. Và quả thật, khi lật lại những trang sử vàng của dân tộc Việt, tôi đã tìm ra, cách mà nước Mỹ non trẻ nửa vòng Trái Đất làm, cũng có một dân tộc kiên cường đã từng viết nên một phép màu y hệt. Một sự trùng hợp đến thần kỳ. Hành động vượt sông băng của George Washington năm 1776 chính là “tấm gương phản chiếu” của cuộc vượt sông Đáy thần tốc do Hoàng Đế Quang Trung Nguyễn Huệ lãnh đạo năm 1789 tại nước Việt!

Cả hai vị thiên tài quân sự đã gặp nhau ở cùng một tư tưởng lớn. Đó là, Tốc độ, Bất ngờ, và Chọn thời điểm kẻ thù sơ hở nhất! Ý tưởng và hoàn cảnh giống hệt, đêm vượt sông Delaware của Washington là một bức tranh sơn dầu lấp lánh đầy băng giá trong đêm Giáng Sinh, và đêm vượt sông Đáy của vua Quang Trung là một bức họa cuồng phong rực lửa. Đêm 30 Tết Kỷ Dậu, khi quân xâm lược Mãn Thanh dưới sự chỉ huy của Tôn Sĩ Nghị còn đang mải mê ca hát, tiệc tùng ăn Tết cổ truyền và đinh ninh rằng quân ta ra Giêng mới dám đánh, thì trên dòng sông Đáy (đồn Gián Khẩu), hàng vạn chiến binh Tây Sơn đã lặng lẽ vượt sông.

Im lìm không tiếng động, trong đêm đen không một ánh lửa, quân Tây Sơn thần tốc vây chặt và bắt gọn toàn bộ toán quân do thám tiền tiêu của địch, khiến hệ thống phòng thủ của quân Thanh hoàn toàn bị “mù mịt thông tin” ngay từ phát súng đầu tiên. Sự phong tỏa tình báo tài tình này đã mở đường cho cuộc hành quân chớp nhoáng vô tiền khoáng hậu để làm nên trận đại thắng Ngọc Hồi - Đống Đa kinh thiên động địa. Đến Mùng 5 Tết, cả thành Thăng Long rung chuyển trong khói lửa ngút trời, Tôn Sĩ Nghị khiếp sợ đến vỡ mật, không kịp đóng yên ngựa, vứt bỏ ấn tín mà tháo chạy qua sông Hồng. Thây giặc Tàu tầng tầng lớp lớp làm nghẽn cả dòng nước.

Tìm được những thông tin này, tôi xúc động gần như nghẹt thở. Phải kiếm thêm bằng chứng thuyết phục hơn để tôi còn có thể “khoe” với những người bạn Mỹ của tôi trong Hội Cựu Chiến Binh Không Quân Hoa Kỳ “Tan Son Nhut Association (TSNA)” mà mấy chục năm nay chúng tôi vẫn thường chia sẻ cho nhau những thông tin, bài viết tiếng Anh, về quê hương Việt Nam. Trận Đống Đa oai hùng ấy tôi vốn đã nghe kể và đã được học từ thuở ấu thơ, cũng từng đọc qua nhiều sử sách. Để tìm kiếm những nguồn tài liệu độc lập, những bằng chứng đanh thép nhất bằng tiếng Anh, tôi đã trải qua nhiều giờ tìm kiếm và “mò” vào hệ thống lưu trữ cổ thư trực tuyến HOLLIS (Harvard Online Library Information System) của Đại học Harvard danh tiếng.

Thư Viện Harvard thông tin dày đặc như rừng rậm. Cái khoảnh khắc copy cụm từ chữ Hán theo “anh Gút” bày, “欽定安南紀事” (Khâm Định An Nam Kỷ Sự - cũng nhờ anh Gút dịch, xin nói rõ kẻo những nhà Hán Học uyên thâm lại mắng cho rằng tôi sao dám múa rìu qua mắt thợ.) và thảy vào tìm kiếm, thì nó hiện lên nguyên bản ngập tràn những dòng chữ Hán tượng hình từ thế kỷ XVIII, tim tôi bỗng đập liên hồi như một kẻ vừa tìm ra kho báu bị chôn giấu. Tôi lập tức dùng công cụ Google dịch trên iPhone rọi vào, hồi hộp xem từng ký tự vuông vức, cổ kính ấy được chuyển sang tiếng Việt. Và rồi, một cảm giác nổi da gà, dựng chân lông, vừa ngạc nhiên tột độ, lẫn thích thú vô bờ, choáng ngợp lấy tâm trí tôi! Tôi ngồi sững sờ, xúc động đến phát khóc cho sự khám phá này. Hiện ra trước mắt tôi là những dòng sớ tấu ngày xưa rõ mồn một như những hàng chữ Hán tôi thường thấy trong phim Tàu. Dịch ra tiếng Việt là những lời thú nhận nghe như run rẩy, nghe như kinh hoàng của chính Sử Quan triều đình nhà Thanh ghi chép lại. Vì là Chiếu Chỉ triều đình phong kiến nên sách cho đọc theo lối từ phải sang trái và từ trên xuống dưới. Những Bản Văn này ghi đầy đủ các Sắc Dụ của Hoàng Đế Càn Long ban xuống cho Tôn Sĩ Nghị, Phúc Khang An, cùng các tấu sớ của các tướng lĩnh báo cáo tình hình chiến sự kinh hoàng khi bị quân Tây Sơn quét sạch.

Lưới trời lồng lộng, sử giặc rành rành, những kẻ xâm lượt đã tình cờ để lại những bằng chứng nhục nhã cho thế giới đọc! Qua lăng kính dịch thuật từ những bản văn lưu giữ tại Harvard, sự thật ngày xưa đã hiện ra mồn một. Sử sách quân Thanh thừa nhận đã bị quân dân Việt đánh cho tan tác, chết sạch ở các đồn tiền tiêu ven sông Đáy, không một tên nào kịp chạy về báo tin, và đại quân Thanh ở Thăng Long vào thế bất lực hoàn toàn trước trận bão lửa của đoàn quân vua Quang Trung.

Ngồi trước màn hình máy tính, nhìn con dấu đỏ hoàng gia của Hoàng Đế Càn Long trên trang sách cổ của Harvard, thứ mà trước nay tôi chỉ thấy qua phim ảnh, lòng tôi dâng lên một niềm xúc động và tự hào dân tộc mãnh liệt. Thì ra, chân lý và niềm kiêu hãnh của người Việt chưa bao giờ phai nhạt, nó vẫn nằm trang trọng ở đó, giữa trung tâm tri thức của thế giới, chờ chúng ta mở ra xem! Quả là hồn thiêng sông núi nước Nam đã dành cho con cháu đời sau một bất ngờ quá lớn.

Năm tháng sẽ trôi qua, lớp bụi thời gian có thể làm mờ đi nhiều thứ, nhưng ký ức về những đêm vượt sông định mệnh của Tướng George Washington và Hoàng Đế Quang Trung sẽ mãi là những mốc son chói lọi trong lịch sử nhân loại. Hai trăm năm mươi năm nước Mỹ kiêu hùng nhìn lại chặng đường lập quốc đầy huyền thoại, cũng là lúc chúng ta, những người con mang trong mình dòng máu Việt, nghiêng mình trân kính trước hào khí sấm sét của cha ông.

Cho nên, tự do không bao giờ là một món quà sẵn có. Dù ở bờ bên kia của đại dương hay trên mảnh đất hình chữ S thân thương, sự khát vọng về tự do và độc lập vẫn luôn luôn là một.

Khi tiếng pháo hoa rực rỡ thắp sáng bầu trời đêm Lễ Độc Lập 4 tháng 7 ở Hoa Kỳ năm nay, người Việt chúng ta hãy để những tâm hồn đồng điệu cùng hòa chung một nhịp đập. Hãy kiêu hãnh mang theo ngọn lửa rực cháy từ quá khứ để sưởi ấm cho hiện tại và soi đường cho tương lai. Miễn là thế giới này còn những con người trân trọng giá trị của độc lập, thì bản hùng ca vượt sông của những thiên tài kiệt xuất ngày xưa ấy sẽ còn vang vọng mãi đến muôn đời sau…

Phương Hoa
----------
Nguồn tài liệu tham khảo:

*Trang web chính thức của Di tích Lịch sử Mount Vernon (George Washington's Mount Vernon):⁠mountvernon.org⁠
*Viện Lưu Trữ Quốc Gia Hoa Kỳ (The U.S. National Archives): ⁠archives.gov⁠
*Sách “Việt Nam Sử Lược” - Tác giả Trần Trọng Kim (Bản in của Nhà xuất bản Tân Việt, Sài Gòn) Trong Chương XI (Nhà Tây Sơn), học giả Trần Trọng Kim mô tả rất kỹ trận đại phá quân Thanh, việc vua Quang Trung ước hẹn với quân sĩ ăn Tết trước, rồi đúng đêm giao thừa (30 Tết) hạ đồn Gián Khẩu (sông Đáy) khiến quân Thanh không kịp trở tay.
*Bộ sử liệu “Khâm Định An Nam Kỷ Sự” (欽定安南紀事), Quyển 1–30, bản in cổ thế kỷ XVIII, hiện đang được lưu trữ trang trọng tại Thư viện Yên Kinh Harvard (Harvard-Yenching Library) thuộc Đại học Harvard, Hoa Kỳ: https://library.harvard.edu/ - ⁠hollis.harvard.edu⁠ zh.wikisource.org 欽定安南紀事

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2026

Thành Kính Tiễn Đưa Ca Sĩ Đèo Văn Sách - Phương Hoa, Minh Thúy

 

Thành Kính Tiễn Đưa Ca Sĩ Đèo Văn Sách

Kính tiễn Danh ca biệt thế trần
Đời người sinh tử tựa phù vân
Mới đây chốn chốn yêu tài nghệ
Giờ đã nơi nơi khóc mãn phần
Con cháu lòng đau, đau phụ tử
Bạn bè dạ xót, xót hiền nhân
Vô thường khó tránh mong dừng thảm
Cực Lạc người về hưởng phước ân.

Phương Hoa
 JUN 25, 2026
***
Kính chia buồn đến tang gia . Xin góp lời nguyện cầu đến hương hồn ca sĩ Đèo Văn Sách sớm về miền Tịnh Độ 

Tiễn Đưa  Nhạc Sĩ Đèo Văn Sách

Người đi bỏ lại cõi hồng trần
Cánh Nhạn xa lìa ẩn bóng vân
Thủa ấy cung đàn vui số phận
Mùa đây tiếng hát bặt yên phần
Chiều buông quạnh quẽ đưa từ phụ
Gió buộc im lìm tiễn quý nhân
Tử biệt phân ly đời nhạc sĩ
Âu sầu bạn hữu nặng tình ân
 
Minh Thúy TN
Tháng 6/26/2026

Thứ Ba, 23 tháng 6, 2026

Khi Đá Nở Hoa - Cõi Mực Thong Dong

 
(Cung Lan)

Khi Đá Nở Hoa 

Lời mừng Thi Văn Sĩ Phương Hoa
Đạt giải Vă Bút VNHK 2026

Từ trong vách đá vươn ra
Thiên thu chồi mộng nở hoa thiên tài
Từ trong nguồn cội thiên tai
Muôn năm quý trọng trang đài văn chương

Từ trong ngôn ngữ vô thường
Tâm châu ý ngọc lời thương yêu người
Từ trong vạn sự ở đời
Có riêng một vẻ tuyệt vời an nhiên

Đôi vai nhật nguyệt bình yên
Gánh thân qua nghiệp tới miền thong dong
Từ Văn tới Bút trập trùng
Sáng trong một cõi mênh mông thái hòa …

Rancho Palos Verdes. 15 - 6 - 2026
Cao Mỵ Nhân
***
Cảm Tác:

Cõi Mực Thong Dong


Hồn thơ rạch lối bước ra,
Trải bao dâu bể kết hoa thi tài.
Vượt qua giông bão họa tai,
Trọn đời dâng hiến xây đài cung chương.

Tình thơ thắp sáng tâm thường,
Gieo mầm nhân nghĩa chuyền thương bao người.
Dù cho vật đổi sao dời,
Giữ nguồn minh bạch ngời ngời như nhiên.

Thuyền thơ cập bến đà yên,
Xả buông đa sự thoát miền long đong.
Đường Văn lối Bút trùng trùng,
Lòng trong dạ sáng khai thông yên hòa.

Phương Hoa 
JUN 18, 2026

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2026

Tiễn Biệt Hoa Văn - Trần Quốc Bảo

Nguyễn Phú Long, Hoa Văn-Ngô Văn Hòa, Trần Quốc Bảo,

Thôi rồi!... lão hữu Hoa Văn! (*)
Gặp nhau mới đó, đã thành cố nhân!
Thế là trọn cuộc phù vân.
Tình thơ để lại, tuyệt luân cho đời!

Hoa Văn tri kỷ, bạn ơi…
Làm sao quên được, những lời tâm tư,
Nhắc về chiến cuộc xa xưa,
Vùng Hai Chiến Thuật, tình cờ gặp nhau,

Túi thơ, bầu rượu… thật ngầu!
Cũng M-16 địa đầu Pleiku!
Rồi ta hội hữu qua thơ,
Tri âm tri kỷ, tới giờ quý thay!

Giang sơn gặp hội chẳng may,
Hoa Văn hứng chịu, tù đày bao năm!
Vẫn hồn trung liệt sao băng!
Trái tim cho Nước, tấm lòng cho Thơ.

Rời Quê Mẹ, diện HO,
Thuyền thơ lưu lạc, tới bờ Richmond.
Phú Long, Quốc Bảo, Hoa Văn,
Bút thơ gốc lính, kết thành Tam Đa.

Phú Long khuất bỏ đã xa,
Hoa Văn nay, tách thuyền qua bến rồi!
Richmond còn lại mình tôi.
Trang thư nhòa lệ, bồi hồi tiếc thương!

Rượu bầu, kể đã mất hương,
Túi thơ, kể cũng văn chương vô tình!
Bên khay trà, chỉ riêng mình,
Tôi ngồi độc ẩm, một bình… ba ly…

Hoa Văn ôi!... bạn cố tri,
Ly này tiễn bạn, an quy non bồng!
Ly này… nhớ Nguyễn Phú Long,
Ngàn thu an giấc, ngoài vòng trần ai!

Thôi thì… số mệnh an bài…
Ly này thành kính… dâng hai bạn hiền!
Tôi lau nước mắt ưu phiền,
Hẹn nhau tái ngộ nơi miền thiên thai!

Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia
---o0o--
Thưa anh Trần Quốc Bảo.

Sau khi Phương Hoa em đọc bài Thơ tiễn biệt của “anh tiền bối” Trần Quốc Bảo viết cho cố thi si Hoa Văn, em xúc động vô cùng. Có thể thấy tình bạn và tình huynh đệ chi binh của các anh thật đáng quí và đáng ngưỡng mộ.

Các anh đã có một tình bạn rất cao cả và thiêng liêng , nên khi anh Hoa Văn mất đi , anh Trần Quốc Bảo rất đau lòng, nhỏ lệ làm một bài thơ thật hay và thật cảm động.

Bài thơ của anh Trần Quốc Bảo là lời tiễn biệt nghẹn ngào của người lính già trước sự mất mát người bạn thân và cũng là người tri kỷ. Từng câu thơ thấm đẫm tình bằng hữu, tình chiến hữu và tình cùng yêu văn thơ "tâm đầu ý hợp" khiến người đọc cảm nhận được nỗi cô đơn quặn thắt của người ở lại. Đặc biệt hình ảnh “một bình… ba ly…” thật cảm động.

Do đó, Phương Hoa mạo muội làm nhạc bài thơ này, để góp phần vinh danh nhà thơ kỳ cựu Hoa Văn, mà chưa kịp xin phép anh TQ Bảo, mong anh lượng thứ .

Kính gửi anh T Quốc Bảo.


Em xin cảm ơn
Phương Hoa

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2026

Mẹ Việt Con Mỹ: Giọt Lệ Trên Cánh Hoa - Phương Hoa


(Viết theo lời kể của một người – Tên nhân vật và địa danh đã được thay đổi)

Cái tên Lũ như một lời nguyền định mệnh vận vào đời cô ngay từ lúc chào đời. Vào một đêm tối trời năm ấy, Cao Bằng chìm trong thác lũ, mưa to, gió lớn, bão bùng, nước từ thác núi đổ xuống cuốn trôi tất cả sản nghiệp của cái bản làng vốn đã nghèo xơ xác. Vì hoảng sợ, người mẹ trẻ bỗng trở dạ sinh non. Xóm làng ngập trong biển nước, nhà nhà kêu cứu, người người khóc than. Bà mẹ miền núi một mình sinh con, tự dùng miếng lạt tre cắt rốn cho bé gái. Và cái tên “bé Lũ” được đặt cho cô như để ghi dấu ngày cả xã bị thiên tai.

Lũ lớn lên giữa đại ngàn, mang vẻ đẹp thoát tục của đóa hoa lê rừng, nhưng tâm hồn lại chứa đựng cả một đại dương u uẩn và mầm mống nổi loạn. Hàng ngày sau giờ học chữ, Lũ mang gùi lên rẫy cuốc đất trồng khoai cùng cha mẹ, nhưng trong thâm tâm cô gái vùng cao luôn ước mơ về một chân trời xa lạ. Do đó về sau, cuộc đời cô là một chuỗi những chuyến thiên di đẫm máu và nước mắt. Cô nào biết, sẽ có ngày mình phải hát khúc biệt ly trong khoảng cách giữa đại ngàn trùng điệp núi non và vực thẳm từ xứ sở văn minh.

Năm ấy, theo tiếng gọi của tình yêu và giấc mơ về một vùng trời tự do, Lũ cùng người yêu, Mịch, chàng thanh niên đẹp trai học thức, ngoan cường trong bản con của Già Làng khả kính, dấn thân vào cuộc vượt biên đầy bão táp để đi tìm tự do nơi đất nước Thái Lan. Họ theo một nhóm người đi bộ xuyên qua những cánh rừng già thâm u, nơi mà lân tinh của cái chết luôn rập rình trong từng lùm cây, ngọn cỏ. Đêm ở rừng biên giới lạnh thấu xương, tiếng thú dữ gầm vang hòa cùng tiếng bước chân đạp trên lá khô xào xạc, khiến kẻ lữ hành phải lạnh cả sống lưng. Đôi bàn chân Lũ rướm máu, đôi vai gầy run rẩy dưới những cơn mưa rừng xối xả, cô nắm chặt tay Mịch và bước theo anh, để mặc cho đám vắt đói bám vào người hút máu.

Qua bao gian truân, trải nhiều khiếp hãi, cuối cùng nhóm người từ Bắc Việt Nam cũng đến được đất tự do. Nhưng định mệnh nghiệt ngã đã giáng một đòn chí mạng khi họ vừa chạm chân đến Thái Lan. Một tai nạn kinh hoàng trên cung đường tị nạn đã cướp đi sinh mạng của Mịch. Giữa lòng đất lạ, Lũ khuỵu xuống bên nấm mồ đất đỏ vừa đắp, tiếng gào khóc của cô tan loãng vào hư không. Người thanh niên duy nhất cô tin cậy đã vĩnh viễn nằm lại dưới tán rừng già, để lại một mình cô bơ vơ, tâm hồn vụn vỡ như mảnh gương tan.

Qua bao mùa xuân hạ vất vả khó khăn, bấy nhiêu lần nhìn trăng tròn rồi khuyết hồi họp đợi chờ, cuối cùng Lũ cũng đặt chân được đến Mỹ, định cư ở miền Bắc California. Với vốn tiếng Anh bằng không, Lũ như người mù đi trong ánh sáng. Cô chấp nhận làm công việc dọn dẹp lau chùi, do người nhà thờ giới thiệu, cho một gia đình giàu có gần bờ biển Berkeley.

Henry, người đàn ông Mỹ vừa ly dị vợ, mang vẻ ngoài lịch lãm nhưng ẩn chứa sự độc đoán. Sắc đẹp của bông hoa rừng núi đã lọt vào mắt xanh của người đàn ông này. Ông ta ép cô vào một mối quan hệ không hôn thú. Trong căn biệt thự lộng lẫy nhưng lạnh lẽo ấy, Lũ sống như một cái bóng, nhẫn nhục và câm lặng vì sự ngăn cách ngôn ngữ.

Hằng đêm, Lũ phải cắn răng chịu tủi nhục, bị hành hạ dục tình. Vì tuổi lớn ông ta luôn cần thuốc trợ lực nên việc ấy rất dẻo dai. Và Lũ bị bắt buộc đáp ứng, tuân theo những trò làm tình đầy quái đản không phải của con người, nếu không sẽ bị đánh đập. Cô luôn đuối sức gần như ngất đi sau mỗi cuộc truy hoan, nên thân thể cô ngày càng héo úa. Cộng với sự nhớ thương về Mịch, nhiều lần Lũ nghĩ quẩn, muốn bỏ cuộc đời.

Nhưng sau đó bé Kathy chào đời. Đứa trẻ là ánh sáng duy nhất, là sợi dây mỏng manh níu giữ cô với cuộc đời đầy ảm đạm. Một lần, nhân dịp đưa con đi dạo ngoài shopping mall, Lũ ghé vào một tiệm vàng người Việt. Với số tiền chắt chiu từ những giờ làm lụng vất vả, cô đặt làm hai sợi dây chuyền vàng 14 cara, mặt hình trái tim giống hệt nhau. Trên mặt mỗi trái tim ấy là dòng chữ khắc rất đẹp: “Kathy - Lũ”.
“Mẹ đeo một sợi, con đeo một sợi. Sau này dù có lạc mất nhau, nhìn thấy trái tim này, con sẽ biết mẹ vẫn luôn ở bên con”. Lũ thì thầm vào tai bé, dù nó chẳng hiểu một chữ tiếng Việt.

Hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, vì bi kịch xảy ra. Khi Kathy lên sáu, Henry chán chường vì sự im lặng chịu đựng và ngày càng tàn tạ của Lũ. Ông ta đưa một người đàn bà Mỹ về nhà và nhẫn tâm đuổi cô ra khỏi cửa. Cay đắng hơn, ông dùng quyền lực và tiền bạc để tước đoạt quyền nuôi con, dứt bé Kathy ra khỏi vòng tay mẹ.
Vì không biết tiếng Anh, Lũ không thể kêu cứu, không thể ra tòa. Cô chỉ biết hằng ngày sau khi đi làm về lại đến rình rập bên hàng rào sắt, với đôi mắt đỏ hoe nhìn qua khe lá để được thấy bóng dáng con thơ đang chạy nhảy hoặc ngồi xích đu trong sân.

Một chiều hoàng hôn tím ngắt, khi Lũ đang cố với tay gọi tên con qua kẽ hở, Henry bất ngờ lao ra. Trên tay ông ta là khẩu súng đen ngòm, họng súng lạnh lùng dí thẳng vào trán cô.
“Cút đi, hoặc tôi sẽ bắn nát đầu cô!” Tiếng thét của ông ta vang lên như sấm sét. “Từ bây giờ, nếu gặp cô ở đây lần nữa là tôi sẽ bắn!”
Lũ hoảng loạn bỏ chạy rớt cả dép, đôi chân trần đạp trên sỏi đá bên đường chảy máu, trái tim cô như bị xé toạc khi tiếng khóc xé lòng của Kathy vọng lại phía sau:
“Mommy! Mommy! Don’t go! I want mommy!” Mẹ ơi! Mẹ ơi! Đừng đi! Con muốn mẹ!
Dù trong sự sợ hãi tột cùng và nỗi nhớ thương con đến cháy cả tâm can, Lũ cũng quyết định rời bỏ California, trốn chạy sang Arizona theo lời khuyên của một người bạn mới quen vừa từ Cali dọn qua đó, để bảo toàn mạng sống, ôm theo lời thề sẽ có ngày trở lại tìm con.

Tại Arizona, Lũ tìm việc làm rồi lao vào học như một kẻ điên. Đêm về, cô thức trắng với những cuốn từ điển dày cộm, nước mắt rơi nhòe cả những trang sách y khoa. Cô hiểu rằng, chỉ có tri thức và việc làm ổn định trong xã hội mới giúp cô cơ hội tìm lại con gái.

Mười bảy năm ròng rã, Lũ từ người đàn bà không biết một chữ tiếng Anh bẻ đôi đã trở thành một LVN (Y Tá Điều Dưỡng) làm việc tận tụy trong bệnh viện. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, hình bóng bé Kathy với sợi dây chuyền hình trái tim vẫn là một vết thương chưa bao giờ khép miệng. Mỗi khi thấy những người mẹ bế con trong bệnh viện, lòng cô lại quặn thắt.
Cuối cùng, Lũ xin được việc làm tại bệnh viện Summit Medical Center Bắc Cali, và dọn về thành phố cũ, chấp nhận đối mặt với quá khứ đau thương để tìm lại máu mủ của mình. Lần mò đến nhà xưa, Lũ theo dõi nhiều ngày không thấy bóng dáng người chồng cũ độc ác ra vào, mà chủ nhân là những người lạ mặt. Thì ra ông ta đã đổi chỗ dời nhà, lòng cô đau như cắt, không biết tìm con nơi nào. Từ đó Lũ làm việc và sống vất vưởng như kẻ không hồn.

Ba năm sau, trong một đêm trực khuya tại bệnh viện, sau nhiều ngày làm việc quá sức và nỗi nhớ con bào mòn sức lực, khi ra về Lũ ngất xỉu ngay tại hành lang. Khi tỉnh lại, ánh đèn trắng của phòng cấp cứu làm Lũ chói mắt nên vội nhắm lại ngay. Một bàn tay ấm áp đang nắm chặt lấy tay cô, và một giọng Mỹ run run cất lên:
“Bà ơi... bà tỉnh rồi sao?”
Lũ lờ mờ hé mắt và thấy một cô gái Mỹ trẻ tuổi, tóc vàng xinh đẹp trong chiếc áo blouse trắng tinh khôi đang ngồi nhìn cô với ánh mắt kinh ngạc đến khó tả, đôi môi thì run rẩy. Một người nam y tá trẻ bước vào hỏi: “Bác sĩ, nhịp tim bệnh nhân đã…”
Chưa nói hết câu, anh ta bỗng khựng lại, nhìn vào mặt người bác sĩ và kêu lên: “Chuyện gì đang xảy ra vậy, bác sĩ?
Lũ lật đật ngồi hẳn dậy, đôi mắt mờ đục bỗng sáng lên, nhìn chăm chăm vào người bác sĩ ngồi bên cạnh giường, tay còn đang nắm chặt tay cô. Trên khuôn mặt vô cùng xinh đẹp ấy có những giọt nước mắt đang lăn xuống, lấp lánh dưới ánh đèn. Lũ vội nhìn lên bảng tên trên áo vị bác sĩ: “Kathy Williams M.D. - Attending Physician”
Lũ há hốc miệng, mắt trợn tròn, người run lẩy bẩy vội chỉ tay vào cái bảng tên, lắp bắp: “Ka…thy! Cô… là…Kathy?”
“Yes! Mẹ… ơi! Con là Kathy đây!” Kathy nói trong nghẹn ngào, xong thò tay vào trong cổ áo, lôi ra sợi dây chuyền mặt trái tim có khắc chữ, “Kathy - Lũ” và nói tiếp. “Con nhận ra nó trên cổ mẹ khi kích tim làm cấp cứu cho mẹ. Con rất nhớ mẹ nên giữ kỹ sợi dây chuyền này đến tận bây giờ, vì con tin mẹ sẽ quay về tìm con… Con vẫn còn nhớ như in ngày bố chỉa súng đuổi mẹ đi.”

Lũ sững sờ không thốt nên lời. Cô ôm chầm lấy con gái, tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa giữa phòng cấp cứu yên tĩnh. Hai mảnh ghép của trái tim sau gần hai thập niên xa cách đã khớp lại hoàn hảo. Bác sĩ Kathy cũng bật khóc lớn trước sự ngỡ ngàng của người y tá, những giọt nước mắt nóng hổi rơi lên bàn tay gầy guộc của Lũ. Cô hít một hơi dài. Mùi hương tóc con, hơi ấm của con, những thứ Lũ đã hằng đêm mơ thấy suốt hai chục năm qua, giờ đây đà hiện hữu. Nỗi đau của rừng thiêng bão tố, họng súng lạnh lùng của Henry, sự thương nhớ Kathy, và những đêm trắng học hành vất vả... tất cả đều tan biến trong khoảnh khắc này.

Dưới ánh đèn neon sáng rực, hai trái tim yêu thương - mẹ hiền và con gái - đã chạm vào nhau, lấp lánh một tình yêu bất diệt. Lũ hiểu rằng, sau bao “trận lũ” của cuộc đời, cuối cùng cô cũng đã tìm thấy bến đỗ bình yên nhất: Đó chính là vòng tay của con gái Kathy...

Phương Hoa

Thứ Hai, 27 tháng 4, 2026

Tháng Tư Sầu Nghẹn Đong Đầy


Việt Nam từ thuở lìa xa
Cháu con Hồng Lạc bôn ba xứ người
Năm mốt năm, lắm đổi dời
Lòng người tị nạn bời bời nhớ thương

Làm thân tằm gửi ly hương
Từng đêm khắc khoải hồn vương khổ sầu
Ai làm bể cả ruộng dâu
Hải âu phi xứ còn đâu lối về

Tháng Tư trời đất ủ ê
Thương về quê Mẹ muôn bề xót xa
Đàn nâng phím trải cung ngà
Tơ ươm nốt ngọc hương xa tìm về

Quắt quay tìm ánh trăng thề
Nhớ xưa bóng phượng đam mê tình nồng
Trưa nào bước dạo đồi thông
Đò ngang tách bến ánh hồng lung linh

Vườn xưa chung bóng đôi mình
Giờ đây lạc bước đăng trình lãng du
Vật vờ ai oán Tháng Tư
Hồn ai như thể sa mù phủ vây

Tháng Tư sầu nghẹn đong đầy
Nhìn mưa giăng lối buồn vây ngập hồn
Thơ gào lời trải vô ngôn
Bình minh rồi đến hoàng hôn não nùng

Đêm sang nghe tiếng côn trùng
Nỉ non từ chốn mịt mùng nơi nao
Rèm hoa vương vất ánh sao
Lòng đau tâm nhói phận nào tha phương

Chờ ngày trở lại quê hương
Cùng nhau xây dựng bốn phương thanh bình
Nhà Nam đất Việt dân mình
Châu về hiệp phố thỏa tình hoan ca.

Phương Hoa
Tháng Tư, 2026




Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2026

Nỗi Nhớ Niềm Thương


 
(Kính tặng chị Hồng Thủy - 
Ngày giỗ anh Cửu Viên – APR 11, 2026)

Ba năm nhà cửa vắng anh buồn
Ngày giỗ trông hình giọt lệ tuôn
Hoa lá vườn sau vờn gió lộng
Cỏ cây cửa trước đọng sương luồng
Đông Tây lui tới hầu quên lãng
Nam Bắc đi về để xả buông
Nhưng dạ vẫn oằn đau bóng lẻ
Đêm sang niềm nhớ tợ mưa nguồn

Mưa nguồn song ngoại bóng người đâu
Những tưởng răng long đến bạc đầu
Tai bởi duyên tàn xui nát ngọc
Hay vì số tận khiến tan châu
Tơ đan chỉ rối Trời gom hết
Mối đứt dây chùng Chúa đã thâu
Nỗi nhớ niềm thương lòng chất nghẹn
Từng đêm vò võ tựa bên lầu...

Phương Hoa


Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2026

Lễ Thượng Kỳ Đầu Năm Âm Lịch và Mừng Tết Bính Ngọ Phương Hoa


KHAI BÚT ĐẦU NĂM BÍNH NGỌ

TÂN NIÊN Bính Ngọ bút khai lời
Đất khách vui Xuân vẫn gọi mời
Mồng Một chào cờ nơi xứ Mỹ
Thứ Ba mừng Tết chốn quê người
Nhớ ơn Quốc Tổ hương đăng tế
Kính quý Vua Hùng trống nhạc khơi
Gốc Việt nhà Nam Văn hóa giữ
Nghìn năm Hồng Lạc sáng danh ngời.
(Phương Hoa- Mồng Một Tết - Bính Ngọ -2026)
***
Sáng Mồng Một Tết Bính Ngọ, 2026. Năm này gia đình chúng tôi mừng Tết hơi…lớn, vì gia đình đứa con thứ nhì đã sang đoàn tụ đầy đủ, sau hai năm tụi nó còn bay qua bay về để giải quyết chuyện nhà. Cho nên tôi quyết định “gác lại hết mọi thứ” thủ tục thường làm trong ngày Mồng Một đầu năm, và đưa thằng con “hai lúa” đi San Jose xem Tết cộng đồng Việt Nam nơi hải ngoại.

Nơi chúng tôi đến trước nhất là buổi Lễ Thượng Kỳ Đầu Năm Âm Lịch và Mừng Tết Bính Ngọ trong không khí thiêng liêng và rộn ràng của những ngày đầu năm Âm Lịch, cộng đồng người Việt đã long trọng tổ chức Lễ Thượng Kỳ Đầu Năm Âm Lịch và Mừng Tết Bính Ngọ tại Santa Clara County Government Center.

Buổi lễ diễn ra trong khung cảnh trang nghiêm, uy nghi và đầy ý nghĩa, với sự hiện diện và bảo trợ của nhiều vị dân cử địa phương, đại diện chính quyền cùng đông đảo đồng hương tham dự, thể hiện sự gắn bó và vị thế ngày càng vững mạnh của cộng đồng người Việt tại địa phương.
Ngay khi bước vào trong cửa hội trường chúng tôi và tất cả đồng hương đã được niềm nở chào đón và trao tặng những bao lì xì đỏ thắm, trong đó là vé xổ số SuperLotto mang theo lời chúc may mắn, bình an và thịnh vượng cho năm mới.

Mặc dù thời tiết không thuận lợi với mưa lớn kéo dài, nhưng tinh thần đón Xuân của bà con Việt vẫn vô cùng hào hứng. Đông đảo đồng hương đã đến tham dự, ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề, trang nhã, phụ nữ với áo dài, góp phần tạo nên một không khí Tết ấm áp, rộn ràng nơi xứ người.

Buổi lễ càng thêm trang trọng với sự hiện diện của các cựu quân nhân thuộc nhiều binh chủng Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, trong quân phục chỉnh tề, hàng ngũ nghiêm trang lúc cầm cờ Việt Mỹ, chứng tỏ tinh thần kỷ luật oai phong của quân đội Việt Nam Cộng Hòa xưa, và lòng tri ân đối với lịch sử cũng như với cộng đồng, khiến quan khách cảm động, cho nên những tràng pháo tay nồng nhiệt vang lên rộn rã hội trường. Nghi thức Chào Cờ Việt Nam và Hoa Kỳ được cử hành long trọng trong bầu không khí nghiêm trang, thể hiện lòng kính trọng đối với quê hương nguồn cội và đất nước Hoa Kỳ đã cưu mang cộng đồng người Việt.

Nghi thức dâng hương Quốc Tổ Hùng Vương

Nổi bật và thiêng liêng nhất trong chương trình là bàn thờ Quốc Tổ Hùng Vương, được thiết trí trang trọng ngay trung tâm lễ đài. Bàn thờ phủ khăn vàng, an vị linh vị Quốc Tổ, hai câu đối chữ thư pháp hai bên, ghi “Vui Xuân Nơi Đất Khách/ Thương Xót Chốn Quê Nhà”, dù lọng che hai bên, chung quanh là hoa tươi rực rỡ, mâm ngũ quả, lễ vật đầu Xuân cùng đèn nến… thể hiện lòng thành kính và tri ân của con cháu Lạc Hồng đối với tổ tiên dân tộc Việt Nam trong ngày đầu năm mới.

Trên lễ đài, còn có hai cựu quân nhân trong sắc phục Quân Cảnh, bên dưới là các cựu quân nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đứng làm nhiệm vụ danh dự trong tư thế nghiêm chỉnh, góp phần làm tăng thêm sự long trọng cho nghi lễ.

Trong bầu không khí trầm lắng và thành kính, ba vị trong Ban Tế Lễ đã thực hiện nghi thức dâng sớ tế Quốc Tổ và chư vị tiền nhân - cầu nguyện cho quốc thái dân an, cộng đồng được bình an, thịnh vượng, con cháu Việt Nam luôn ghi nhớ nguồn cội. Bài sớ do Tiến sĩ Nguyễn Hồng Dũng soạn thảo và xướng đọc, với lời văn trang trọng và giọng đọc truyền cảm làm xúc động lòng người tham dự.

Hình trên: Tiến Sĩ Nguyễn Hồng Dũng và Chánh Phó Tế đang dâng sớ

Khoảnh khắc ấy đã ghi lại dấu ấn sâu đậm trong lòng đồng hương, như một lời nhắc nhở thiêng liêng rằng dù sinh sống nơi đâu, con cháu Việt Nam vẫn luôn hướng về Quốc Tổ, về nguồn gốc dân tộc, nhất là trong giờ phút linh thiêng của ngày Mồng Một Tết Nguyên Đán.

Tiếp theo chương trình, các vị dân cử địa phương lần lượt lên phát biểu, gửi lời chúc Tết đến cộng đồng người Việt, đồng thời ghi nhận và trân trọng những đóng góp tích cực của đồng hương Việt trong đời sống xã hội và sinh hoạt cộng đồng tại địa phương. Giám sát Viên Betty Dương và Quận Hạt Santa Clara được cộng đồng cảm ơn vì đã bảo trợ địa điểm, sân khấu, và bàn ghế cho buổi lễ này.

Sau khi phần nghi lễ và các tiết mục giới thiệu hoàn thành, ngoài phần bao lì xì đỏ tặng lúc khách mới vào, còn có phần ẩm thực ngày Tết, do các vị dân cử và lãnh đạo cộng đồng như, ông Peter Ortiz “Nghị Viên Khu Vực 5”, ông Hải Huỳnh “Tiếng Nói Cho Người Mỹ Gốc Việt”, ông Lê Văn Hải, “Văn Thơ Lạc Việt & Hội Truyến Thông Người Việt Bắc Cali” yểm trợ, gồm có bánh mì thịt, và bánh chưng truyền thống… mang đậm hương vị quê nhà, được trao mời cho tất cả quan khách, góp phần làm ấm lòng đồng hương trong tiết trời mưa lạnh đầu Xuân.

Đặc biệt nhất, không khí buổi lễ thêm phần rộn ràng sôi nổi với màn múa lân khai Xuân do cô Vân Lê, ứng cử Nghị Viên khu vực 7 bảo trợ, cùng các tiết mục văn nghệ mừng Tết, cũng đã nhận được những tràng vỗ tay nồng nhiệt, tiếng cười và niềm vui lan tỏa khắp hội trường cùng với những ánh sáng nhấp nháy lóa lên vun vút khắp nơi của những chiếc máy ảnh, điện thoại, và máy quay phim...

Buổi Lễ Thượng Kỳ Đầu Năm Âm Lịch và Mừng Tết Bính Ngọ của cộng đồng Việt San Jose hoàn tất trong bầu không khí đoàn kết và chan hòa niềm vui, để lại nhiều cảm xúc trong lòng đồng hương, mở đầu cho một năm mới an lành, thịnh vượng, và tràn đầy hy vọng, đồng thời khẳng định tinh thần gìn giữ văn hóa, truyền thống, ngôn ngữ cha ông của đồng hương và lòng hướng về cội nguồn của cộng đồng người Việt nơi hải ngoại.

Video Lễ Tế Dâng Hương Quốc Tổ và chư vị tiền nhân - Mồng Một Tết Bính Ngọ:
https://www.youtube.com/watch?v=yItn8NSyzIE

Phương Hoa  
Mồng Một Tết Bính Ngọ, 2026

Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2026

Đóa Hồng Không Cánh


Sống ở Mỹ nhiều năm, Tom đã học được thói quen ga lăng với… “cái nhà dưới”, Loan, của chàng như người Mỹ: Đến sinh nhật thì phải có quà, Valentine thì có hoa, kỷ niệm ngày cưới thì ngoài những lần đặc biệt như kỷ niệm năm năm, mười năm ra, dù bận dù rảnh chàng cũng phải cố mà đưa nàng đi ăn nhà hàng cho… đúng điệu. Bạn bè chàng, những ông “Mỹ gốc Mít” mới qua sau này thường chế giễu, nếu tập cho các bà “thói quen hư” (spoil) như thế, rủi có lần nào bị quên là coi như…tiêu đời, các bà sẽ “giá họa” nào là chắc…thèm phở nên quên cơm, hay là đã thấy trăng đâu đó mà ra… quên đèn.

Tom cười, nhưng vẫn không thay đổi vì chàng thấy những món quà dù nho nhỏ cũng làm cho Loan vui và hạnh phúc biết bao. Và đúng như các bạn chàng đã nói, mỗi lần lễ lạc Loan có vẻ rất mong chờ một sự lãng mạn nào đó, nên chàng nào đâu dám quên.
Dạo này công việc ở hãng Tom bận tối mặt tắt mũi. Chàng vùi đầu trong phòng làm việc riêng từ sáng đến tối. Valentine năm nay lại rơi đúng vào ngày Tom bận nhất, nên chàng đã quên mất cái thói quen này.
Buổi tối Tom làm việc đến khuya nên ngủ nướng. Sáng dậy trễ chàng vội ôm cái laptop chạy xuống lầu như ma đuổi, không kịp ăn sáng. Trước khi ra cửa Tom còn ngoái lại miệng hô to với Loan:
“Tối nay anh về trễ nha em!”
Loan đang đứng trong bếp, mắt liếc nhẹ chàng một cái gửi gắm đầy thương yêu.

Suốt cả ngày, Tom quay cuồng việc trả lời email, gọi điện thoại cho các chi nhánh, yêu cầu điều chỉnh những lỗi kỹ thuật của sản phẩm được báo cáo. Đến chiều tối, khi lái xe về nhà, đầu óc chàng chỉ nghĩ tới… cơm nóng và cái ghế sofa.

Đèn đỏ. Tom thắng xe lại. Bỗng đâu một anh chàng người Mễ cầm mấy đóa hoa hồng được cuốn riêng rẽ trong giấy bóng kiếng đỏ lóe chạy tới gõ cửa kính, hét to bằng tiếng Anh ngọng nghịu như tiếng…Mễ:
“Hey sir! Happy Valentine! Buy flower for your love! Only five dollar!” (Chào ông! Chúc mừng Ngày Tình Yêu! Mua hoa cho người yêu của ông đi! Chỉ năm đồng một cái!)
Tom giật mình. Chết rồi. Valentine! Trời đất ơi, sao mình lại quên mất tiêu!
Hèn chi. Trong đầu chàng hiện lên hình ảnh và cái liếc mắt đầy yêu thương của Loan ban sáng.
Không kịp suy nghĩ thêm, Tom vội vã nới lỏng dây bell an toàn, chồm qua bên phải mở cửa xe, chụp đại một cành hồng từ tay anh chàng Mễ thảy lên ghế, rồi móc túi nhét tờ 10 đô cho anh ta. Đèn chuyển xanh trước khi kịp lấy tiền thối, Tom đóng cửa xe rầm một cái, rồi phóng đi để tránh xe sau túc còi.

Đường kẹt xe nên Tom về tới nhà trời đã tối hẳn. Đậu xe vào garage xong chàng vói tay cầm lấy cành hoa hồng, hôn nhẹ vào lớp giấy bóng kiến đỏ, hít sâu một hơi trong niềm vui và thầm cảm ơn anh chàng Mễ.

Tom mở cửa bước vào nhà. Quang cảnh trước mắt thật là thơ mộng. Dưới ánh đèn phòng khách mờ mờ dịu nhẹ, đĩa tôm chiên bơ thơm nức mũi, món ruột của chàng, dọn sẵn trên chiếc bàn nhỏ kèm theo đĩa dưa chua. To súp nấm còn bốc khói nghi ngút. Dưới ánh cây nến lung linh, hai ly rượu vang đỏ sóng sánh. Loan mặc chiếc váy màu hồng mát rượi, tóc nàng xõa nhẹ hai bên bờ vai.

Tom cảm động đứng im. Loan chuẩn bị cho ngày Lễ Tình Yêu thật kỹ càng, lãng mạn như thế này mà chàng xém chút thì quên mất tiêu. Chàng nuốt nước miếng, tiến lại ôm vợ từ phía sau, và hôn nhẹ lên má Loan:
“Happy Valentine, vợ yêu!”
Rồi Tom long trọng dùng cả hai tay đưa cành hoa hồng cho nàng.
Loan mỉm cười e lệ, ánh mắt nàng hiện lên niềm hạnh phúc vô biên. Nàng nhận lấy đóa hoa, vạch giấy bóng đỏ ra nhìn.
Im lặng.
Ba giây.
Bốn giây.
Năm giây.

Rồi Loan há hốc mồm, lắp bắp hỏi:
“Anh… tặng em… cái gì đây?”
Tom nhìn theo tay Loan, và chàng… toát mồ hôi hột.
Trên tay nàng, bên trong giấy bóng kiếng… chỉ là một cây gai trơ trụi với mấy chiếc lá xanh bơ vơ, không có bông hoa hồng nào.

Thì ra, Tom không hề biết, khi anh vội vàng dập cửa xe lại và chạy đi, cánh cửa đã vô tình “chém đẹp” đóa hồng. Bông hoa trong giấy bóng kiếng bị kẹt ngoài cửa, rụng xuống đường.

Tom bị…đứng hình hết chừng một phút. Nhưng anh vốn là người nổi tiếng nhanh trí. Anh hít sâu một hơi, và bật… chế độ “cứu nguy” ngay. Với nụ cười “cầu tài” Tom nắm tay vợ, nói giọng trầm ấm:
“Em à… là anh cố tình đó!”
Loan tròn mắt:
“Cố tình?”
Tom gật đầu:
“Hoa thì đẹp thật đó… nhưng chỉ vài ngày thôi là hoa sẽ tàn. Anh cố ý muốn tặng em… phần còn lại, sau khi hoa rụng hết, đó là cái lõi, cái gốc, cái phần bền bỉ nhất, của... trái tim anh.”
Loan chớp mắt, vẻ cảm động rưng rưng.
Tom …được trớn, tiếp luôn:

“Giống như tình yêu của anh dành cho em vậy. Không cần phô trương… các cánh hoa bên ngoài, mà sâu tận bên trong. Hứa với vợ yêu, dù cho sau này mình về già, ‘cây’ của anh có… rụng hết lãng mạn, thì cái ‘cây’ nguyên thủy này vẫn còn… đứng mãi, không bao giờ…xụi lơ đâu, ha ha ha…”
Anh ngừng một lúc, nhìn vào mặt Loan dò xem kết quả, rồi bồi thêm… cú chót:
“Với lại… em là bông hoa xinh rồi. Đâu cần thêm hoa nữa làm gì?”
Loan cố giữ mặt nghiêm… nhưng khóe môi nàng bắt đầu nhúc nhích.
“Vậy anh tặng em mấy cái gai này là nghĩa làm sao?”
Tom đáp ngay không do dự:
“Để anh nhớ… yêu vợ là phải cẩn thận, không là sẽ …bị đâm!”
Loan bỗng bật cười khan. Cười một hồi, nàng lấy tay cốc nhẹ lên đầu chồng:
“Anh quá quắt lắm! Không biết là vì lý do gì mà anh vơ đại nhánh hồng đã rụng bông này đem về tặng em. Lần sau mà như thế nữa là em sẽ, em sẽ … cắt bỏ luôn, anh không còn cả… cái cây nào đâu nghe chưa!”
Tom cười ha hả. Hai người cụng ly.
Đêm đó, không ai biết tới bông hoa hồng đã hy sinh giữa ngã tư đèn đỏ.
Chỉ có anh chồng Tom thở phào nhẹ nhõm, trong lòng tự nhủ:
“Valentine năm sau nhớ… mua hoa hồng sớm.
Và nhớ mỗi lần đóng mở cửa xe phải thật nhẹ nhàng…”

Phương Hoa
Valentine 2026

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2026

Cánh Nhạn Về Đâu



(Viết tặng bạn hiền, nữ dịch giả T. Lan)

Trăng khuya Tháng Bẩy bơ phờ
Nhớ người phương ấy lòng ngơ ngẩn sầu
Ngân Hà Ô Thước giờ đâu
Gió hiu hắt rải hư hao vào rèm
Vườn thanh vò võ mình em
Sao anh đành để nỗi niềm riêng ai
Những mong năm tháng còn dài
Hẹn ngày tái ngộ trúc mai tỏ tường
Chừ răng chia cách đôi đường
Cả câu vĩnh biệt đoạn trường khôn trao
Biết khi mô thấy lại nhau
Em không đành hẹn kiếp sau hỡi người!
Lòng đau biếng nói thôi cười
Gửi bao tâm sự vời vời theo trăng
Kìa kia cánh nhạn băn khoăn
Quẩn quanh thơ thẩn cung Hằng đợi ai?
Gió mơn hôn tiếng thở dài
Giật mình ngỡ gót chân ngoài song thưa
Nghìn trùng phương hướng nắng mưa
Lật bài thơ cũ hương thừa còn vương.

Phương Hoa
July 22, 2024
 

Thứ Hai, 5 tháng 1, 2026

Tờ Lịch Đầu Năm



Xướng:

Tờ Lịch Đầu Năm 


Tờ lịch đầu năm cảm khái nhiều,
Có thêm năm nữa để thương yêu.
Cám ơn trời đất thương bao biện,
Tạ hết người đời giúp bấy nhiêu.
Nhân ái tương thân đôi lúc khó,
Khoan dung tương trợ biết bao điều.
Cầu mong Bính Ngọ thêm đoàn kết,
Mã đáo... thương yêu, cảm khái nhiều!

Đỗ Chiêu Đức
01-02-2026
***
Họa:
 Lịch Đầu Năm

Đầu năm xé lịch xuyến xao nhiều
Liệu thế giới này vẫn đáng yêu?
Mây trải gấm hòa xinh biết mấy
Núi chào hoa dệt đẹp bao nhiêu
Tân Niên nhân loại thêm hoàn hảo
Tết Mới trần gian tốt mọi điều
Cầu nguyện nhà nhà luôn hạnh phúc
Tình thương gắn kết tỏa lan nhiều…

PhươngHoa
JAN 2, 2026
          

Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2026

Khai Bút Tết Tây 2026

  

Xướng:
Khai Bút Tết Tây 2026

Hai Không Hai Sáu Ngựa ra đồng

BÍNH NGỌ đất trời vạn sắc trong
CHÀO ĐÓN TẾT TÂY tràn ước mộng
CHÚC MỪNG NĂM MỚI vẹn hoài mong
Bốn mùa tám tiết luôn vừa dạ
Xuân Hạ Thu Đông mãi đẹp lòng
Thế giới hòa bình ngưng chiến sự
Xưa giờ MÃ ĐÁO ắt THÀNH CÔNG!

Phương Hoa
***
Họa:

Mừng Năm Mới 2026 

Vó giục rền vang giữa cánh đồng
Tưng bừng cảnh vật đắm màu trong
Xuân về bấy nẻo hoài hy vọng
Tết lại bao nhà thỏa ước mong
Dĩ vãng buồn thiu đà vượt sóng
Tương lai sáng rực hẳn ưng lòng
Cười vui nhộn nhịp xe ngoài cổng
Bính Ngọ trêu rằng chả phí công!


Như Thu
01/01/2026 

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2025

Chiếc Lá Thu Trong Mùa Lễ


(Chuyện thật, tên nhân vật đã đổi. Viết theo lời kể của một người mẹ có con gái bị hại)

Tôi quẹo xe vào tận cùng góc phải khu Almaden Safeway Center San Jose, CA, tìm được một chỗ đậu, và mở cửa bước ra ngoài. Ngọn gió cuối thu dịu dàng thổi qua những hàng cây trụi lá, mang theo chút hơi lạnh đầu đông, len vào từng góc khu shopping lớn của miền Bắc California. Bãi đậu xe của siêu thị Safeway chiều nay đông kín vì gần ngày Lễ Tạ Ơn, một trong những ngày lễ lớn của Hoa Kỳ. Dù chỉ mới đến Mỹ hơn ba năm, tôi cũng đã có khá nhiều kinh nghiệm về việc kiếm chỗ đậu xe ở cái shopping mall này khi đi mua sắm. Chọn đi xa một chút nơi cuối bãi thì dễ có chỗ trống và khỏi sợ ai đụng quẹt mình.

Thấy trời còn chút nắng chiều, tôi bước trở lại xe lấy cái mũ rộng vành chụp lên đầu và đeo vào cặp kính râm. Đi ngang qua chỗ cái thùng rác dưới gốc một cây xanh, tôi xém vấp vào một người quần áo nhem nhuốc đầu trùm mũ áo lạnh sùm sụp với cái bao nylon lớn đen thùi lùi đựng đầy chai lon nhôm nhựa nằm cạnh bên.

Tôi giật mình khựng lại, nói “Sorry” và bước tránh qua một bên rồi đi thẳng vô chợ Safeway.

Bên trong chợ, người ta hối hả chọn hàng, chen lấn gần đụng nhau vì là giờ chiều vừa tan sở, ai cũng vội vã mua sắm để về nhà còn nấu nướng.

Dãy tủ đông dài chất đầy những con gà tây mập ú, con to nhất vào cỡ ba chục cân Anh, và con nhỏ nhất cũng phải mười mấy cân. Đây là chỗ rộn ràng tấp nập nhất trong chợ, người thì hì hục cố lôi lên từ dưới để chọn con gà lớn nhất, kẻ lại xô dạt qua một bên con gà lớn để rinh về con nho nhỏ nấu cho vừa với gia đình. Tôi xách lên một con trung bình mười tám lbs và đẩy xe qua hàng khác.

Sau chỗ gà Tây, hàng thịt heo, sườn heo, ướp sẵn với lá rosemary xanh kìn kìn cũng được nhiều người chiếu cố. Trên xe đẩy ai nấy đều có bánh bí ngô, và mấy chai rượu vang đỏ ngời ngời, sóng sánh dưới ánh đèn điện sáng choang của shop.

Tôi đẩy xe đi chậm rãi luồn lách giữa những lối hàng hóa rực rỡ ánh đèn, bỗng nhiên thấy lòng mình chùng xuống. Vào mùa này trong ba năm qua, năm nào cũng thế, tôi lại nhớ quê nhà, nhớ những con đường đất đầy vũng nước mưa loang loáng mỗi lần chạy xe qua nước bắn lên tung toé. Tôi nhớ cả mùi khói bếp trong những buổi chiều mưa lụt, mẹ tôi làm món cá kho quẹt với ớt đỏ cay xè ăn cho ấm bụng.

Năm nay còn buồn nhiều hơn, vì quê nhà đang bị cơn lũ lụt lớn khủng khiếp tàn phá, giết hại đồng bào, phá hủy tài sản bà con khắp nơi. Đã hai ngày qua nước dâng lên gần đụng trần tầng một nhà tôi, mẹ và em tôi quay gửi những clip ngắn cho thấy nước tràn vô ào ạt, trước khi nhà mất điện. Nước đến nay vẫn chưa rút. Lũ lụt tàn phá từ Bình Định, Phú Yên, đến Nha Trang, Bình Thuận… và các tỉnh miền núi như Gia Rai, Đắk Lắk vẫn không tránh khỏi.

Và rồi, giữa dòng người tấp nập, khuôn mặt ai cũng rạng rỡ vui tươi, tim tôi bỗng khựng lại một nhịp, vì thấy mình như có lỗi, vì nhớ tới bà con quê nhà đang chịu thảm cảnh trong khi mình nhởn nhơ đi mua sắm.

Không còn hứng thú chọn hàng, tôi vơ vội thêm vài món linh tinh nữa rồi đẩy xe ra quầy tính tiền. Trong khi sắp hàng, tôi nhìn mấy cái tủ đồ uống xung quanh bỗng cảm thấy khát nước. Mở tủ lấy một lon nước 7up, trả tiền xong tôi khui ra vừa uống vừa đẩy xe đi. Ra tới cửa chợ, tôi tiện tay thảy cái lon không vào thùng rác bên cạnh cái trụ lớn. Tâm trạng không vui, tôi ném trật và cái lon văng ra ngoài. Tôi dừng xe vừa định cúi xuống nhặt bỏ vào thùng, thì một bàn tay nhem nhuốc từ đâu đã nhanh nhẹn chộp lấy.

Tôi vừa quay đi, đẩy xe quẹo ra phía parking, thì nghe tiếng va chạm mạnh và tiếng người hét lên.
“Á…”
Quay đầu lại nhìn, tôi thấy một chiếc xe lăn dừng lại bên thùng rác, và một người nằm dưới đất đang rên la oai oái.
Đó chính là cái người trùm mũ áo gió lem luốc màu cháo lòng mà tôi xém vấp phải ở ngoài bãi đậu xe khi nãy. Tò mò, tôi dừng lại nhìn. Anh ta vẫn nằm ườn ra đó và đang cãi nhau với ông Mỹ già ngồi trên xe lăn có cắm cây cờ Mỹ nhỏ. Thì ra anh ta đã bị chiếc xe lăn của ông già đụng phải khi cúi xuống lượm cái lon tôi vất.

Tôi cảm thấy có lỗi vì do tôi mà anh ta bị đụng, nên quay chiếc xe đẩy lại, định mở bóp cho chút tiền để anh ta khỏi “ăn vạ” ông già Mỹ tật nguyền.
Bước lại gần tôi nhìn vào anh ta, lúc này cái mũ trùm đã rớt ra, phơi bày nguyên mặt mũi dưới ánh trời chiều từ hướng Tây rọi vào hiên chợ. Đột nhiên một luồng khí lạnh sắc bén như dao đâm thẳng vào trái tim tôi buốt nhói.

Tôi đứng sững như bị trời trồng, hai tay rụng rời, bải hoải buông lơi, mặc cho chiếc xe đẩy từ từ chạy ra ngoài bãi đậu xe. Mắt mở to, tôi gỡ cặp kính ra, dụi mắt nhiều lần, và nhìn chằm chằm vào cái con người đang nằm lăn dưới đất, miệng cãi nhau ra rả bằng tiếng Anh với ông già Mỹ. Trên cổ anh ta gần bên vành tai trái, lộ rõ mồn một cái hình xăm hai trái tim đỏ như màu máu ghim vào nhau, cuối mũi tên là một bông hồng nhung đỏ thắm.

“Mũi tên em đã bắn trúng trái tim anh, từ nay đôi tim chúng ta sẽ cùng chung nhịp đập cho đến cuối đời”.
Câu nói như từ cõi địa ngục âm u nào bỗng vang lên trong tai tôi, kèm theo hình ảnh tôi âu yếm tựa đầu vào cái hình xăm ấy.
Trái tim tôi quặn thắt, và trong khi khuỵu xuống tôi còn nghe tiếng kêu thét của ai đó, “Nga! Nga ơi!” Và tôi không còn biết gì nữa…

***
Tôi mở mắt ra giữa bốn bức tường trắng phảng phất mùi thuốc sát trùng của bệnh viện, trên người đầy dây nhợ chằng chịt, và những hình ảnh xuất hiện chớp tắt trong đầu. Cái lon rỗng, chiếc xe lăn có ông già Mỹ, và người nằm lăn dưới đất với hình xăm hai trái tim màu đỏ trên cổ. Tất cả như một cuốn phim cuồn cuộn trước mắt, làm cho tôi chóng mặt và đầu óc quay vèo vèo về quá khứ. Thời gian sáu năm tưởng đã xóa nhòa mọi ký ức, vậy mà chỉ một khoảnh khắc, tất cả lại ùa về - như cơn gió thổi tung cánh cửa đã khép lâu trong lòng, mọi thứ lần lượt tuôn ra...

Tôi đã từng có thời gian sóng đôi với Andy Tuấn, một Việt Kiều về nước làm ăn trong bộ cánh trí thức, do người bà con phía mẹ tôi giới thiệu. Nhiều cảnh đẹp Sài Gòn về đêm như Phố Đi Bộ Nguyễn Huệ, Công Viên Cầu Ánh Sao, Chợ Đêm Bến Thành, Hồ Con Rùa, và nóc hầm Thủ Thiêm...là nơi chúng tôi từng ngồi tâm sự cùng nhau. Một tình yêu chớp nhoáng, nhưng là mối tình đầu trong sáng đầy thơ mộng của tôi, một sinh viên đại học Quốc Gia TPHCM. Nhà thờ Đức Bà là nơi chúng tôi thề nguyện bên nhau suốt đời trước ngày đám cưới. Anh đã hứa làm thủ tục bảo lãnh tôi qua Mỹ chung sống. Nhưng rồi đến khi tôi có thai và sinh ra bé Tâm, tôi vẫn chưa hề thấy một giấy tờ gì chứng tỏ là anh làm bảo lãnh. Như để trả lời cho sự hối thúc của mẹ tôi, một ngày kia Tuấn đưa đến nhà tôi một cô ca ve “mắt xanh mỏ đỏ”, ăn mặc rất hở hang. Họ bước xuống từ chiếc siêu xe “Koenigsegg Regeras” trị giá vài tỷ, giới thiệu đó là người yêu của anh ta, và rằng anh quen cô ta trước khi gặp tôi, nhưng vì áp lực của gia đình nên anh mới đồng ý quen và kết hôn với tôi. Anh xin tôi và gia đình hãy tha thứ cho anh ta, vì cái cô này nhất quyết không buông và còn hăm dọa sẽ phá nát việc làm ăn của anh ta tại Việt Nam. Và rồi anh ta biến mất luôn từ đó.

Tôi đã trải qua những tháng ngày đầy ác mộng, vì sự nhục nhã của gia đình và của chính mình. Có lần tôi đã tính chuyện quyên sinh, nhưng vì thương bé Tâm và thương người mẹ đau khổ nên tôi đành nuốt lệ sống tiếp. Khi bé Tâm được ba tuổi, cũng là lúc tôi tốt nghiệp đại học và xin được việc làm, tôi gặp và quen Pall một người Mỹ gốc Việt từng li dị. Anh là người đưa mẹ con tôi đến đất nước này. Biết ơn anh và nước Mỹ đã cho chúng tôi cuộc sống tự do, tôi cố gắng chăm chỉ học hành, và vô cùng hạnh phúc chờ đợi ngày tốt nghiệp đại học tại San Jose State University trong mùa hè năm 2026 tới.

Tôi đang miên man nhớ về chuyện cũ, thì cô y tá người Mỹ da màu bước vào. Cô bước nhanh lại gần tôi và reo lên với nụ cười đầy thân thiện:
“Ah, chị đã tỉnh!”
“Làm ơn cho tôi biết, ai đã đưa tôi vào đây ạ?” Tôi hỏi.
“Chị bị ngất xỉu khi đi mua sắm, và có người gọi xe cấp cứu đưa vào đây”.
“Người đó đâu rồi? Tôi cần nói lời cảm ơn”. Tôi nói với cô y tá.
“Hình như anh ta là một người ‘homeless’, nhưng nói tiếng Anh rất sỏi.” Giọng cô trả lời rất xởi lởi như thể đã từng quen biết tôi. “Anh ta có nhờ tôi chỉ nơi tắm rửa công cộng gần đây, và tỏ vẻ rất lo lắng cho chị. Anh ta còn nhờ tôi chăm sóc kỹ cho chị, và nói sẽ trở lại gặp chị, rồi đưa số điện thoại nhờ tôi gọi cho anh ta khi nào chị tỉnh lại ”. Và cô hỏi, “Chị có muốn tôi gọi cho anh ta bây giờ không?”
Tôi hoảng hốt xua tay:
“Oh No! No! Xin đừng! Tôi không muốn gặp anh ta! Làm ơn đừng gọi!”
Và tôi lật đật ngồi lên, nhờ cô y tá rút hết dây nhợ trên người, “Tôi cần xuất viện ngay bây giờ! Chồng con tôi đang chờ tôi ở nhà!”
“Vâng! Sức khỏe chị okay, không vấn đề gì, bác sĩ đã kiểm tra kỹ rồi, chị chỉ bị chấn động tâm lý về việc gì đó nhưng giờ đã không sao, chị có thể ra viện.”

Tôi cảm ơn cô y tá rồi chụp lấy chiếc xách tay cô để trên đầu giường bệnh và theo cô ra làm thủ tục. Đang chuẩn bị ký trang giấy cuối cùng để xuất viện, tôi nhìn ra phía trước chợt thấy một người đang hối hả vượt qua những người mặc áo đồng phục trắng đi về phía phòng bệnh tôi nằm. Lúc này anh ta trông khá sạch sẽ, dù bộ đồ trên người cũ mốc cũ meo. Anh ta làm sao mà lại ra nông nỗi nhỉ. Tôi thầm nghĩ, vừa vội cúi đầu nhìn về hướng khác cho anh ta khỏi nhận ra mình. Người y tá chưa kịp dặn dò, tôi đã vội chụp lấy tờ giấy và đi như chạy về phía các bậc thang, tránh đi thang máy sợ anh ta quay ra sẽ gặp.

Xuống tới bãi đậu xe, tôi gọi về cho Pall, tóm tắt sơ qua mọi chuyện cho chàng an tâm, rồi chọn chiếc Uber-X cho nhanh, vì tôi thấy xuất hiện trên app điện thoại chỉ cách đó 3 phút. Hiện tại trong lòng tôi bão tố đang dâng trào, tôi rất cần sự an ủi của Pall.
Khi chiếc Uber dừng lại trước mặt, tôi vừa mở cửa thì nghe tiếng gọi to và gấp gáp phía sau:
“Nga! Nga! Nga ơi! Chờ anh với! Tuấn đây nè!”
Tôi quay lại, bắt gặp ánh mắt van lơn đầy đau khổ trên khuôn mặt co rúm như chiếc lá thu khô, loang lổ đầy những dòng nước mắt của Tuấn.
“Xin lỗi! Ông nhầm người rồi! Tôi chưa từng quen biết ông!”
Tôi hét to, rồi bước nhanh vào ghế sau, dập mạnh cửa xe, và hối anh tài xế Uber chạy lẹ. Trên đường về nhà, nước mắt tôi rơi cùng lúc với những chiếc lá thu vàng rơi rơi trong gió, bay lượn chao đảo trước đầu xe…
“Em đã xử sự đúng lắm!” Pall nói và ôm tôi an ủi sau khi tôi kể thật anh nghe mọi chuyện. “Kể cũng tội nghiệp anh ta”, Pall chép miệng, “chắc là đã bị cô ca ve đó gạt sạch hết rồi nên mới ra nông nỗi như bây giờ”.

Phương Hoa
Thanksgiving 2025


Thứ Tư, 26 tháng 11, 2025

Tạ Ơn Nước Mỹ

 

(Tam khúc liên châu)

Tuần lễ Thanksgiving chúc cả nhà
Bên ngoài thu lạnh ấm lòng ta,
TẠ ƠN trời đất gìn mưa thuận
Kính nguyện Thiêng Liêng giữ gió hoà.
Sum họp gia đình cùng bạn hữu
Tựu tề con cháu với Me Ba
Gà Tây tiệc lớn nâng ly cụng
Mùa điểm hương ngào giọt nến hoa.

Nến hoa lung luyến mắt môi cười
Quanh giải nhung rèm lá đỏ tươi
Bếp bốc thơm lừng khoai nướng tỏa
Bàn xông ngát mũi rượu nho ngời.
TẠ ƠN nước Mỹ từng thêm sức
Cảm kích Hoa Kỳ đã tiếp hơi
Dân Việt đi lên từ đổ nát
Thành công lòng mãi khắc ghi đời.

Ghi đời phi xứ Hải Âu vươn
Cánh mỏng vượt qua bão tố cuồng
XUÂN đến tâm hòa tình hội nhập
HÈ sang trí mở nghĩa am tường.
THU vàng rướn cổ qua College
ĐÔNG tuyết còng lưng vượt cổng trường
Nửa thế kỷ qua chừ ngoảnh lại
TẠ ƠN NƯỚC MỸ xứ Thiên Đường.

Phương Hoa
THANKSGIVING 2025