Thứ Ba, 1 tháng 9, 2026

Mẹ Cha


Thưa các anh chị

Hôm qua, nhân ngày trước Lễ Mẹ, chuyển bài thơ Cha Tôi đến các bạn bè, thì buổi tối tôi nằm mơ thấy Mẹ về.

Hai mẹ con nói nhiều chuyện Mẹ có nhắc lại kỷ niệm năm xưa khi mẹ theo cậu em út lên thăm tôi tại một trại cải tạo trong rừng của tỉnh Tây Ninh. Đây là lần đầu tiên trại cho phép người nhà được thăm nuôi và những người tù nào không bị biệt giam, không có lỗi nặng thì được nghỉ đêm với gia đình tại những căn phòng riêng gọi là nhà “Hạnh Phúc”. Nửa khuya mẹ rên vì đau chân do đi bộ nhiều giờ trong rừng. Tôi dậy bóp chân cho mẹ tới sáng. Trước khi về mẹ nói: “mẹ chỉ có ngần này, con cầm lấy ăn vặt”, mẹ cho tôi hai đồng lấy từ túi áo cánh được gài kỹ bằng kim băng; số tiền đủ để mua một chai bia lớn và một tô phở lèo tèo vài ba miếng thịt, hay một góc của bánh thuốc lào ở một quán cóc nhỏ ven rừng chuyên bán hàng cho tù cải tạo; sau đó mẹ đưa một tay nải chứa một nải chuối, một hộp sữa đặc Ông Thọ, và một món quý nhất là một lon guigoz chứa đầy mắm ruốc xào sả ớt với thịt ba rọi và tôm khô. Thức ăn thì đãi bạn, ăn dần; còn tiền thì tôi giữ lại vừa để phòng thân, vừa làm kỷ niệm tấm lòng của mẹ, chả biết có còn gặp lại lần nữa không? Hai đồng của Mẹ về sau được làm quà sinh nhật cho cô cháu nội đầu tiên của Mẹ khi tôi được tha tù.

Sáng nay tôi biết, tôi phải chia sẻ nốt với bạn bè bài thơ tôi viết về Mẹ năm xưa.

Xin mời các anh chị đọc.
Nhân ngày Lễ Mẹ, chúc các anh chị khỏe mạnh vạn sự tốt lành.

Kính thân.

Lộc Bắc
*Chính chữ : Vu Lan
--o0o--

Mẹ tôi

Ðôi mắt người Sơn Tây
U ẩn chiều lưu lạc
Buồn viễn xứ khôn khuây*

Làng So, Sơn Lộ phủ Quốc Oai
Xứ Đoài, sông Đáy lượn quanh dài
Họ Vương chỉ khác tên chi giữa
Tộc lớn ngày xưa nức cõi ngoài.

Mẹ tôi khăn vấn, răng đen bóng
Áo tứ thân, guốc mộc thong dong
Chăm làm chẳng lúc hở tay không
Lấy chồng về phố làm dâu trưởng

Hầu cha chồng, chăm như cha ruột
Lo miếng ăn thức uống suốt ngày
Cầm mạt chược đôi lúc thiếu tay
Lo cúng giỗ chục mâm không hề thiếu

Thờ chồng rất mực không đàm tiếu
Để cho phóng túng chả eo sèo.
Giữ phận vợ hiền lo gia đạo
Thiếu gạo về quê gánh thóc theo

Em chồng, con nhỏ cũng như nhau
Chăm lo dạy dỗ dẫu canh thâu
Nói năng nhỏ nhẹ không la mắng
Nhớ ơn nhắc nhở mãi về sau

Họ hàng nhường nhịn không tranh chấp
Coi cháu như con chẳng phân bì
Chia sẻ giúp nhau khi túng ngặt
Sống đời thanh thản, tâm từ bi

Chiến tranh nổ, cả bầy con ra trận
Hỏa châu chiếu sáng, niệm hồi kinh
Cầu mong tai ách con qua khỏi
Chinh chiến mau tan hưởng thái bình!

Mắt mẹ càng u uẩn
Con cái đứa chưa về
Tiếng loa đầu ngõ gọi
Trình diện giữa đêm khuya!

Con ở, trầm luân mẹ khổ đau
Con đi, nước mắt rỏ u sầu
Hòa bình những tưởng vui sum họp
Tán tác tha phương lạc mất nhau!

Đất lạnh nhớ về thương xót mẹ
Giầu không được hưởng, khổ mình cam
Ba đời phục vụ không than thở
Chỉ ôm cháu Nội lúc lên đàng!

Lộc Bắc
* Thơ Quang Dũng
***
Mẹ Tôi

Bà Vương thị Đoan
(1912-1980
Sơn Tây –Saigon - Saigon)

Chân quê, má thắm, nhuộm răng huyền
Chỉ biết thờ chồng, dạ chính chuyên
Cha mẹ chồng một tay phụng dưỡng
Nuôi em chồng, giúp đỡ không quên
Tính nhân hậu chả gây hiềm khích
Chuyện kém hơn, cô chú chẳng phiền
Cháu nội đầu vài lần bế ẵm
Bỏ trần gian, dứt mọi truân chuyên!

Lộc Bắc
30/06/2008
***
Cha Tôi

Trưởng tộc danh gia thích rong chơi.
Trung niên đình chiến bỏ cơ ngơi
Vợ dại con thơ cam vất vả
Cắn răng chịu đựng sống qua thời
Quốc biến thân già con lưu lạc
Dạy con khuyên cháu chớ thua người
Vài năm tạm hưởng phong lưu tạm
Về đất thong dong thoảng nụ cười

Lộc Bắc
30/06/2008

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét