Hiển thị các bài đăng có nhãn Vũ Thị Bạch Hằng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vũ Thị Bạch Hằng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 25 tháng 1, 2024

Tình Yêu Thương


“Có một từ giải thoát chúng ta ra khỏi mọi nỗi đau khổ trong cuộc sống. Đó chính là từ : yêu thương” (Sophocles).

    Rất nhiều khó khăn trong tình bạn, hôn nhân… có thể dễ dàng giải quyết được nhờ sự nhẫn nhịn lẫn nhau. Có thể một số ý tưởng của người này không phù hợp với người khác và sẽ không bao giờ có sự thỏa hiệp giữa những người như vậy nhưng bằng cách chấp nhận thực tế thì bằng cách này hay cách khác mọi thứ cũng sẽ trở nên chấp nhận được. Cuối cùng là, nhờ có sự nhẫn nhịn, các ý kiến xung đột không còn là vấn đề và điều này sẽ tạo ra sự hiểu biết và yêu quý lẫn nhau. Dứt khoát là sẽ có những tình huống đặc biệt không bao giờ có thể hòa giải được. Đối với những trường hợp như này chúng ta vẫn còn tương lai để hướng tới.

“ Giây phút hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi là những lúc tôi được trở về nhà với sự yêu thương của cả gia đình”

Nếu như bạn muốn được yêu, hãy yêu!
Lòng yêu thương sẽ giúp chúng ta cảm thấy tốt hơn.

    Khi nhìn thấu tất cả, bạn sẽ hiểu sức khỏe luôn ở vị trí đầu tiên, rồi mới đến tiền bạc và những thứ khác. Nên chú ý giữ gìn thân thể, vì không ai làm thay ta được. Khi cơ thể có vấn đề, chỉ bản thân là người phải gánh chịu.

Người nhìn thấu tất cả, tấm lòng sẽ rộng mở, tính cách cũng nhẹ nhàng hơn nhiều. Không để chuyện nhỏ nhặt lấn cấn trong lòng, không tính toán chi li, lãng phí thời gian vào người và việc không đáng. Rời xa sự giả tạo, lưu giữ những chân thành, làm một người uy tín mà mình thấy vui thích.

Người nhìn thấu tất cả, khi đối diện thăng trầm dâu bể hay cuộc sống vô thường, sẽ biết cách nắm – buông phù hợp. Đối cảnh không thuận lợi, gặp người không thuận lòng, chỉ mỉm cười bước qua. Vì họ hiểu: Muốn bản thân ấm áp và tươi sáng, phải tránh xa những năng lượng tiêu cực. Cuộc đời luôn cần có tình thương, cuộc sống quý giá ở tấm lòng, chúng ta vui hay khổ cũng xoay quanh chữ “tình”.

Người nhìn thấu tất cả, sẽ không âu sầu vô cớ, gặp việc không xem quá nặng nề. Không ép bản thân đến mỏi mệt, cũng không vì mình mà làm khó người khác. Cuộc sống vốn đã không dễ dàng, nên vừa trải nghiệm vừa trân trọng.

    Khi nhìn thấu tất cả, cảm xúc chân thật nhất chính là: Còn được sống đã là một may mắn, nên biết ơn cuộc đời!

Bạch Hằng Sưu Tầm

Thứ Ba, 23 tháng 3, 2021

Sau Giấc Ngủ Đông

 

Gừi Đến Cô Kim Phượng Hình Ảnh Đầu Mùa Xuân

Sau mấy tháng ngủ đông, hôm nay thức dậy với một màu sắc mới.
Nắng Xuân đến rồi, em đi bộ, thấy đẹp nên chụp gởi cô xem.
Dễ thương ghê hé cô!

(Vũ Thị Bạch Hằng - Học Trò Kỹ Thuật Vĩnh Long)



Ảnh: Vũ Thị Bạch Hằng


Thứ Ba, 21 tháng 3, 2017

Thiền Sư Dạy Bắn Chim



Trong bộ sử thi cổ điển Ấn Độ Mahabharata có câu chuyện về một vị thầy và ba người học trò. Vị thầy dạy các học trò về thiền định, đưa cho họ cung tên làm phương tiện để kiểm tra khả năng trình độ của họ sau thời gian tu học. Vị thầy cầm một con chim, chỉ là con chim giả, và gắn nó đậu trên cành một cây ở tầm cách xa chỗ ba học trò đang đứng. Cần phải có một trình độ cực kỳ thiện xạ mới có thể bắn xuyên con chim ở khoảng cách đó.
Nhưng người thầy còn chỉ thị cho ba học trò một bài thi hầu như bất khả thi: “Ta không muốn các anh bắn trúng vào bất cứ chỗ nào trên thân chim. Muốn vượt qua bài thi này, các anh cần phải bắn đúng ngay mắt trái của con chim. Đó là mục-tiêu”.

Vị thầy đưa cung tên cho học trò và dặn rằng họ nên thiền định trước, làm cho tâm hợp-nhất thành một với mục tiêu, và chỉ khi nào làm được như vậy thì mới bắn. Học trò có quyền thiền và nhắm trong thời gian bao lâu cũng được, nhưng ngay trước khi bắn phải ra hiệu cho người thầy biết.
Ba mươi phút sau, thí sinh đầu tiên ra dấu cho thầy là mình sắp bắn. Vị thầy bảo hãy chờ vài giây, và hỏi học trò: “Anh có thấy con chim trên cây không?”.

Không rời mắt nhắm khỏi mục tiêu, học trò trả lời: “Dạ có”. Ngay lúc đó, người thầy đuổi người học trò đó ra, lấy lại cung tên và bảo: “Anh là đứa học trò ngu!. Về học lại về thiền đi”. Vị thầy đưa cung tên cho học trò tiếp theo. Mất hơn một tiếng đồng hồ thiền định và chú tâm, người thứ hai ra hiệu cho thầy rằng mình chuẩn bị bắn.
Vị thầy hỏi: “Anh có thấy con chim trên cái cây không?. Học trò đáp lại: “Cây nào?”. Người thầy mừng thầm và hỏi tiếp: “Thế anh có thấy con chim không?”.
Người trò trả lời: “Dạ có”. Vậy là người thầy thất vọng và đuổi người thứ hai ra luôn, lấy lại cung tên và bảo rằng: “Anh hãy về học lại cách thiền một cách đúng đắn”.

Cuối cùng, vị thầy giao lại cung tên cho người học trò thứ ba. Người này tập trung thiền suốt hai giờ, hợp-nhất tâm mình thành một với mục-tiêu: con mắt-trái của chim. Rồi anh ta ra dấu cho thầy rằng mình sắp bắn. Vị thầy hỏi: “Anh có thấy con chim trên cây không?”. Học trò đáp: “Cây nào?”. Người thầy hỏi tiếp: “Anh có thấy con chim không?”. Học trò trả lời: “Chim nào?”. Vị thầy mỉm cười và tiếp tục hỏi: “Vậy anh thấy gì?”. Không rời mắt khỏi mục tiêu, học trò đáp ngay: “Thưa thầy, tất cả những gì con thấy là tròng mắt-trái của con chim, chỉ vậy thôi”.
Người thầy hô lên: “Tuyệt lắm!. Bắn!”. Và dĩ nhiên, mũi tên xuyên thẳng vào mục tiêu duy nhất nằm trong sự chú tâm tỉnh giác của người học trò đó.

Từ Chánh Niệm Đến Giác Ngộ

Bạch Hằng Sưu Tầm

Thứ Bảy, 23 tháng 7, 2016

Tiếng Rao Hàng Của Người Việt Thời Pháp Thuộc

Tiếng Rao Hàng Của Người Việt Thời  Pháp thuộc cũng đi vào lịch sử của đất nước ta. 
Những tiếng rao không chỉ chứa đựng giai điệu ngọt ngào, trong nó còn có cả hương thơm, mùi vị, màu sắc, có tính kích thích tất cả các giác quan của chúng ta. 

Tiếng rao của những người bán hàng rong khiến cho phố phường tại các đô thị của Việt Nam trở nên rất sinh động. Điều này khiến cho những người nước ngoài cảm thấy thú vị. Tuy vậy, rào cản ngôn ngữ thường khiến cho họ không hiểu gì cả. 

Để “giải mã” những âm thanh đặc biệt kể trên, vào năm 1929, tác giả Pháp F. Fénis đã xuất bản một cuốn sách mỏng có tiêu đề “Hàng rong và tiếng rao trên đường phố Hà Nội” (Les marchands ambulants et les cris de la rue à Hanoi). Cuốn sách gồm 40 trang đã mô tả khá đầy đủ về các loại hình hàng rong và tiếng rao tương ứng ở Hà Nội thông qua hình ảnh và khuôn nhạc minh hoạ. 
Những hình vẽ minh hoạ trong ấn bản này do các học viên Trường Mỹ thuật Đông Dương, trong đó có Tô Ngọc Vân – người sau này trở thành hoạ sĩ nổi tiếng của Việt Nam – thực hiện.

Dưới đây là bản scan của một cuốn “Hàng rong và tiếng rao trên đường phố Hà Nội” đang được lưu giữ tại một thư viện của Viện Viễn đông Bác cổ Pháp tại Paris. 

Bìa cuốn “Les marchands ambulants et les cris de la rue à Hanoi”.. 
Lời nói đầu của tác giả F. Fénis. 
Phần lớn các tiếng rao ở Hà Nội là dành cho các loại bánh làm từ gạo. Bên cạnh đó cũng có các món ăn dạng sợi như bún, phở, các loại hoa quả, đồ uống v..v. Cũng có một số tiếng rao không liên quan đến việc ăn uống như tiếng rao của các hàng thu mua chậu, bát sứ vỡ, giẻ rách sắt vụn… 
“Ai dâu chín của nhà ra mua”. 

“Bánh giò bánh dày”.

“Se cấu se cấu” (kem vani). 
“Ai bánh chưng bánh cốm ra mua”. 
Gánh hàng tào phớ. 
Gánh hàng tào hủ. 
“Chum chậu bát sứ vỡ hàn không”. 
“Ai giẻ rách sắt vụn bán không nào”. 
Những người bán hàng rong tụ tập ở khu vực bờ hồ Hoàn Kiếm. 

“Ai bánh Tây ra mua”. 
“Nước vối nóng ăn thuốc không”. 
“Ai mua ngô rang hạt dẻ ra mua”. 


“Ai bánh cuốn ra mua”. 
“Ai cháo đậu xanh ra mua”. ‘Ai cháo đậu xanh chè đậu đen ra mua”. 
“Le bánh cuốn”. 
“Ai mua bánh vừng không”. 

“Bánh giò bánh giày”. 
Chè hạt sen. 
“Ai mía ra mua” 
Ai bánh Tây ra mua. 

“Ai có chai cốc vỡ bán không”. 
 “Ai kẹo vừng kẹo lạc kẹo bột trạm ô mai ra mua”. 
 Lời giới thiệu về các món ăn ở trên. 
“Ai lạc rang ra mua”. 
“Ai nem sốt mua”. “Ai nem mua đi”. 
“Trung Bắc, Thực Nghiệp, Khai Hoá” (tên của 3 tờ báo thời thuộc địa). 


(Tổng hợp từ BELLE INDOCHI) 
Vũ Thị Bạch Hằng sưu tầm