Thứ Tư, 7 tháng 5, 2025

Lãnh Tuyết Sầu 冷 雪 愁 - Trần Văn Lương



Dạo:

Đông qua, Xuân ấm trở về,
Sao con tim vẫn não nề giá băng.

Cóc cuối tuần:

冷 雪 愁


獨 步 帶 愁 到 雪 山,
冷 花 飄 落 滿 巖 磐.
林 中 溪 水 號 蠻 曲,
冰 下 墓 碑 憶 舊 顏.
舉 足 登 壇 遊 遠 地,
回 頭 洒 淚 泣 鄕 關.
縱 然 冬 盡 陽 溫 盛,
亡 國 之 心 永 凍 寒.

陳 文 良

Âm Hán Việt:

Lãnh Tuyết Sầu

Độc bộ đái sầu đáo tuyết san,
Lãnh hoa phiêu lạc mãn nham bàn.
Lâm trung, khê thủy hào man khúc,
Băng hạ, mộ bi ức cựu nhan.
Cử túc đăng đàn du viễn địa,
Hồi đầu sái lệ khấp hương quan.
Túng nhiên đông tận, dương ôn thịnh,
Vong quốc chi tâm vĩnh đống hàn.

Trần Văn Lương

Dịch nghĩa:

Nỗi Sầu Tuyết Lạnh

Một mình mang nỗi buồn đến núi tuyết
Hoa lạnh rơi (phủ) đầy đá núi.
Trong rừng, nước suối gào khúc nhạc man rợ,
Dưới nước lớp đá, mộ bia nhớ đến dung nhan cũ.
Cất bước bắt đầu đi thăm đất xa lạ,
Quay đầu nhỏ lệ thương khóc quê nhà.
Cho dù mùa đông hết, hơi ấm mặt trời hưng vượng,
(Nhưng) con tim (kẻ) mất nước vĩnh viễn lạnh cóng.

Phỏng dịch thơ:

Nỗi Sầu Tuyết Lạnh


Bước lẻ gánh sầu vượt đỉnh cao,
Thạch bàn, hoa tuyết lượn xôn xao.
Nhôn nhao, nước suối trào tung tóe,
Lặng lẽ, mộ bia bể nghẹn ngào.
Chốn lạ, chân nhôn nhao rộn rã,
Quê xưa, hồn vật vã lao đao.
Lưu vong dù có bao Xuân ấm,
Lòng vẫn giá băng tự thuở nào.


Trần Văn Lương
Cali, 5/2025
Lời than của Phi Dã Thiền Sư:

Chân vui đất lạ sao lòng dạ vẫn xốn xang.
Phong cảnh thì đâu đâu cũng chẳng khác biệt
gì nhiều nhưng tâm tình lữ khách thì chắc gì
ai đã giống ai.
Trên quê người mùa Đông rồi sẽ đi qua và
mùa Xuân với nắng ấm lại về, nhưng lòng người
mất nước sao vẫn mãi lạnh căm.
Hỡi ơi!

***
Sầu Tuyết Lạnh

Núi tuyết đơn côi, trĩu nặng lòng
Cánh hoa lạnh giá rớt mông lung
Suối reo cuồng loạn nhạc man rợ
Nước chẩy bâng khuâng bia tưởng dung
Cất bước ngẩn ngơ thăm đất lạ
Quay đầu lệ đẫm nhớ quê hương
Đông tàn, nắng chói trời hưng phấn
Tìm kẻ tha hương mãi giá băng


Mùi Quý Bồng
(05/01/2025)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét