Hiển thị các bài đăng có nhãn Thịnh Nguyễn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thịnh Nguyễn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2026

Mừng Xuân Bính Ngọ - Happy Year of the Horse! - Nguyễn Thịnh


Cùng các anh chị và các bạn,

Năm 2018, trong chuyến du hành băng qua những thảo nguyên bao la của Mông Cổ, tôi đã ghi lại khoảnh khắc những đàn ngựa tung vó dưới bầu trời xanh thẳm. Nhân dịp đầu năm Bính Ngọ, xin chia sẻ vài tấm hình kỷ niệm như một lời chúc sức khỏe, bình an và hanh thông gửi đến mọi người.

Thân mến,
Nguyễn Thịnh
------------------
Dear friends,

In 2018, as I journeyed across the boundless steppes of Mongolia, I captured fleeting moments of wild horses thundering beneath an endless, sapphire sky. As the Year of the Horse begins, I share a few of these images once more—small keepsakes of a distant horizon—along with heartfelt wishes for health, peace, and a path that opens gently before you.

Warmest regards,
Thinh Nguyen



Thứ Hai, 27 tháng 10, 2025

Lặng Lẽ...


Cùng các anh chị và các bạn,
Xin chia sẻ tấm hình mới chụp trong sân đền Zuisen tại Toyama, Japan vào cuối tháng 9 vừa qua.
Thân mến,

Nguyễn Thịnh
T.B.  Có phần dịch qua tiếng Anh cho các bạn trẻ sinh ra và lớn lên tại Mỹ.

---0O0---
Lặng lẽ tàn phai, nhưng vẫn đẹp.

Tấm ảnh ghi lại khoảnh khắc cuối mùa — khi lá sen không còn xanh, đài sen khô đứng trơ vơ giữa mặt hồ tĩnh lặng. Không rực rỡ, không hoàn hảo, nhưng chính sự giản dị và tàn phai ấy lại mang vẻ đẹp sâu sắc nhất, không thể gọi tên, chỉ có thể cảm nhận: đó là vẻ đẹp của cái không trọn vẹn, của vô thường, và buông xả.

Fading quietly, yet still beautiful.

This photograph captures a late-season moment — when lotus leaves begin to wither, and dry seed pods lie exposed on slender stems. Not radiant, not perfect, yet in their quiet decay, they hold a profound beauty: the beauty of incompleteness, of impermanence, of letting go.
"Impermanence"
(This photo was taken in the courtyard of the Zuisen-Ji temple in Toyama, Japan, on 9/22/2025. Shot at f4.0)

Lặng Lẽ...

Lá sen úa giữa hồ xanh
Chút mầu lặng lẽ mong manh cuối mùa
Đài khô nằm giữa gió lùa
Trơ vơ vài nhánh chẳng đùa với ai
Không cần rực rỡ khoe tài
Vẫn mang vẻ đẹp miệt mài thời gian
Tàn phai cũng có ngọc ngàn
Trong từng khe nứt, trong làn gió bay

Thịnh Nguyễn

Thứ Ba, 2 tháng 9, 2025

Happy Labor Day-Lễ Lao Động (USA)


Cùng các anh chị và các bạn,

Labor Day năm kia, tôi mang máy ảnh ra biển như một thói quen. Ánh sáng lúc chiều tà đổ xuống mặt nước, phản chiếu trên những con sóng như những dải lụa bạc đang chuyển động. Tôi không chỉ chụp người lướt sóng—tôi đi săn khoảnh khắc.

Tôi tìm kiếm cái đẹp trong sự chuyển động, trong ánh mắt háo hức, trong những giây phút không ai để ý mình đang được ghi lại.

Như vậy, Labor Day không chỉ là ngày nghỉ. Đó là dịp để ta ghi lại những câu chuyện nhỏ bé nhưng đầy cảm xúc, nơi ánh sáng, con người và biển cả cùng hòa vào nhau như một bản giao hưởng cuối Hè.

Xin chia sẻ "Lướt sóng"

Have a Happy Labor Day!

Nguyễn Thịnh
USA 2025

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2025

"Misty Morning Sail" "Thuyền mơ" - Nhiếp Ảnh Gia Thịnh Nguyễn



"Misty morning sail"
"Thuyền mơ"
Buồm ai chơi giữa sương mù
Thuyền mơ Xích Bích hay chờ Cô Tô?

Cùng các anh chị và các bạn (ACCB),

Hôm nay, soạn hard drive tình cờ đọc mấy trang báo cũ và thấy: “Buồm ai chơi giữa sương mù/Thuyền mơ Xích Bích hay chờ Cô Tô ?”

Đó là vần thơ cảm xúc của "bụt sĩ" Lưu Văn Vịnh (*) khi coi tấm hình “Misty morning sail” (**) của tôi chụp tại China năm 2017. Cả tấm hình và vần thơ này đã được đăng trong mục “Mỗi tuần một ảnh đẹp” của tuần báo Viet Tribune xuất bản ngày 1 tháng 6 năm 2018.

Thú thật, mặc dầu biết qua sách vở trận chiến Xích Bích trong lịch sử Trung Hoa và bến Cô Tô trong bài thơ “Phong Kiều Dạ Bạc” của Trương Kế, tôi vẫn chưa hiểu cái thâm ý của tác giả L.V. Vịnh. (Có định hỏi, nhưng rồi bận quá nên quên luôn). Lạ một điều là năm ấy, trong lúc anh đang ngao du sơn thủy đâu đó, tôi email anh tấm hình mà không nói chụp ở đâu, bụt sĩ lập tức gửi lại tôi hai câu thơ này với những địa danh cổ bên Trung Hoa.

Xin chia sẻ cùng các ACCB.

Nguyễn Thịnh

(*) Anh Lưu Văn Vịnh là một đồng môn Chu Văn An, học trên tôi nhiều lớp. Anh là dược sĩ làm trong nhà thương tại San Jose, đã nghỉ hưu nhiều năm rồi. Anh đi du lịch nước ngoài nhiều hơn là ở nhà.
(**) “Misty morning sail” đã đoạt Salon Gold medal (trong thể loại open monochrome) trong cuộc thi quốc tế “2018 California Pacific International Exhibition of Photography” với sự bảo trợ của Photographic Society of America (PSA). Cũng trong cuộc thi này, tấm hình “Golden Gate Bridge” của tôi đã được giải thưởng “Best of Show" PSA Gold Medal (trong thể loại open color).

Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2025

Lễ Độc Lập Hoa Kỳ, July 4th.

 

(Pháo hoa tại Disneyland, Anaheim, California July 4th 2024

("LA by night" chụp từ cửa sổ máy bay trên đường về lại San Jose.)

Have a Happy 4th of July weekend!

Nguyễn Thịnh
 

Chủ Nhật, 15 tháng 6, 2025

Happy Father's Day!



Nhân ngày Father's Day, xin chia sẻ cùng các anh chị và các bạn tấm hình "Father and child" tôi chụp năm 2008 trong chuyến du lịch Alaska. Chuyến du thuyền (cruise) đuọc tổ chức ngay sau Đại Hội Y Nha Dược Sĩ thế giới tự do lần thứ 6 tại San Jose, CA.
Trong hình là hai cha con nào đó, khồng hề biết mình đã được hay bị chup.

Have a Happy Father's Day!
Thịnh Nguyễn

Thứ Tư, 29 tháng 1, 2025

Cung Chúc Tân Xuân - Thịnh Nguyễn

 
Thân chúc các anh chị và gia đình năm mới dồi dào súc khỏe, vạn sự như ý.
Nguyễn V. Thịnh và gia đình

Thịnh Nguyễn

Thứ Ba, 17 tháng 12, 2024

Đợi Chờ & Season's Greetings! - Nguyễn Thịnh

"Kokanee salmon"(tung tăng nhẩy khỏi mặt nước)

Cùng các anh chị và các bạn,

Có người nói: chờ đợi/đợi chờ là một hạnh phúc Người khác lại cho rằng cái đó cũng còn tùy chờ cái gì hoặc đợi ai.

Riêng đối với những người đi săn ảnh thì chờ đợi (tuy có làm cho cổ “hơi bị” dài ra) không nhất thiết là một khoảng thời gian nhàm chán, mà còn là cơ hội để họ khám phá những điều mới lạ, để tận hưởng thiên nhiên, và đôi lúc còn được phần thưởng bất ngờ.

Dưới bóng mát của một tàng cây lớn, lá xanh um tùm che phủ cả một khoảng trời, chúng tôi ngồi bên bờ hồ. Làn nước trong veo phản chiếu những đám mây trắng hững hờ trôi. Thỉnh thoảng có mấy chú cá mầu đỏ thẫm tung tăng nhẩy khỏi mặt nước. Những làn gió nhẹ mang theo hương thơm của núi rừng, khiến tâm hồn chúng tôi trở nên thư thái.

Trong khi chờ ó biển (osprey) xuống bắt mồi, chúng tôi đã tình cờ phát hiện một câu chuyện tình yêu đầy sóng gió của hai cô và một cậu chuồn chuồn(dragonflies). Cô chuồn chuồn kim xinh xắn, với đôi cánh đẹp trong suốt như pha lê, dường như đã bị cuốn vào một cuộc tình tay ba đầy kịch tính. Sau một hồi tranh cãi nẩy lửa, cô ta đã quyết định bay đi, để lại mớ tâm sự ngổn ngang cho người ở lại. Đôi bạn trẻ còn lại, với thân hình thon thả, đã cùng nhau cuộn thành hình trái tim, như muốn giữ chặt lấy một tình yêu thật quí giá…
...và cũng rất mong manh (vì trước khi đi cô kia có hẹn ngày trở lại?!)

Xin chia sẻ câu “chuyện ba người” (*) đằng sau tấm hình “In love”, là một phần thưởng bất ngờ, có được trong lúc chờ đợi “Fresh catch”. Riêng tặng các bạn cùng chuyến đi săn này. Cám ơn Minh đã chụp tấm hình “người thợ săn”

Wishing you a wonderful holiday season and a happy, healthy New Year.

Nguyễn Thịnh

(*) Chuyện được phóng tác dựa trên một quan sát. Lúc đầu, ba con chuồn chuồn mầu xanh biếc, với đôi cánh lấp lánh dưới ánh chiều vàng, đậu sát vào nhau trên một nhánh cây. Rồi bất ngờ, một con vụt bay đi, để lại hai con còn lại đắm chìm trong khoảnh khắc ngọt ngào.
 
"In love"
"Fresh catch"
"Fresh catch 2"
"The hunter"

Thứ Hai, 2 tháng 9, 2024

A Love Story On Labor Day

"I am back."

Cùng các anh chị và các bạn (ACCB)

Dưới đây là một câu chuyện bằng hình, với phụ đề Việt ngữ.
Khi vạt nắng mai vừa phủ đầy tổ ấm, Chàng ân cần dặn dò: "Em ở đây chăm sóc lũ nhóc, anh đi săn nhé."

Vừa dứt lời, Chàng bay vút lên, lượn trên không như cái máy bay trinh sát phía trên những hàng cây cao. Trời ban cho Chàng một đôi mắt rất tinh tường, có khả năng nhìn rất xa và rõ. Không bao lâu, Chàng thấy một con mồi đang chạy trong lùm cây dưới đất. Như một mũi tên bắn, Chàng lao xuống chụp lấy con mồi rồi bay ngược lên bầu trời xanh thẫm.

Mang mồi trở về, tới nơi Chàng dừng lại, vỗ cánh trên không, và huýt gió bài "anh đã về". Nghe tiếng, Nàng bay lên để đón nhận món quà, và không quên hát bài ” cảm ơn anh.” (*).Tình yêu hòa quyện trong từng nhịp đập cánh.

Điểm tâm xong, đôi uyên ương trao nhau tình yêu say đắm, mặn nồng trên một ngọn cây.
Hương rừng hoang thoảng. Rừng xanh rì rào hòa lên bản tình ca muôn thuở.

Xin chia sẻ chuyện tình yêu của đôi chim diều hâu đuôi trắng (white-tailed kite). Riêng tặng mấy người bạn đã cùng tôi chứng kiến câu chuyện lãng mạng này vào đầu Xuân năm ấy (2023).

Cám ơn anh Trí đã dùng iphone chụp tấm hình " Người kể chuyện tình và cây súng.”

Happy Labor Day!

Nguyễn Thịnh

(*) Diễn tả thì lâu nhưng màn trao mồi trên không đã xãy ra trong tích tắc, nên rất dễ "chụp hụt" hoặc không lấy focus kịp. Được gọi là "kite" vì loại chim này có khả năng dừng lại một chỗ trên không như con diều. Các loại chim khác như đại bàng (bald eagle) hay ó biển (osprey) bắt mồi xong ăn trên cây, hay mang về tổ cho con, nhưng chim diều hâu kite có thề trao mồi trên midair.

Một trong 4 tấm hinh chim dưới đây đã đươc gửi đi dự thi và đoạt gold medal trong thể loại Nature. Ba tấm hình còn lại chưa dự thi. ACCB thích tấm hình nào nhất?



"Thank you"

"Food for you"

"Thank you again."

“The storyteller with a gun”





Thứ Ba, 28 tháng 5, 2024

Memonial Day

 
( From the catalog of the Fine Art International Photo Exhibition 2022)

Cùng các anh chị và các bạn (ACCB),

Nhân ngày lễ Memonial Day, xin chia sẻ lại tấm hình tôi chụp vào Memorial Day 3 năm trước.
ACCB đoán đúng, tấm hình "Missing you" đã đoạt huy chương vàng dưới chủ đề "Life" của Fine Art International Photography Contest bên Âu Châu.
Thân tình,
Nguyễn Thịnh
***


Thứ Năm, 11 tháng 1, 2024

Em Là Hoa Khôi


Cùng các anh chị và các bạn,

Bà cụ thuộc sắc tộc thiểu số, sống trong một buôn hẻo lánh trên cao nguyên Gia Lai. Bà chỉ nói lơ lớ được dăm ba từ tiếng Việt. Trước khi bấm máy ảnh, tôi hỏi cụ tên gì? Cụ trả lời: "Em".

Không biết cụ hiểu sai, nói sai hay tôi nghe lầm?

Dạo ấy, tôi đoán cụ khoảng tám mươi mấy, chín mươi tuổi. Nhìn khuôn mặt và vóc dáng, sau khi tẩy xóa đi 70 năm tàn phá của thời gian, của nắng mưa khắc nghiệt vùng đồi núi, tôi thấy hiện ra một thiếu nữ xinh đẹp, e ấp dưới ánh chiều vàng giữa núi rừng hoang sơ. Có một lữ khách người Kinh đi ngang, buông lời chọc gẹo và gọi cô là em. Kể từ đó, nàng cứ ngỡ tên tiếng Việt của mình là Em ???

Bẩy mươi năm trước, Em chắc hẳn là một hoa khôi trong bản. Bẩy mươi năm sau, chân dung của Em đã đem đến cho tác giả nhiều huy chuơng và giải thưởng nhiếp ảnh quốc tế. Gần đây nhất là vào tháng 9 vừa qua, trong một cuộc thi nhiếp ảnh quốc tế với 18 giám khảo từ nhiều quốc gia, tấm hình của Em đã lấy được 3 huy chương vàng trong đó có PSA Gold Medal(*), JPS gold medal, Chairman Choice medal và 1 merit award.


Kết quả có từ tháng mười, nhưng hôm qua tôi mới nhận được thơ bảo đảm từ ban tổ chức trong đó có 3 huy chương cho một tấm hình.

Xin chia sẻ tấm hình "Old woman 3" của cụ Em chụp năm 2019.

Nguyễn Thịnh

(*) PSA=Photographic Society of America. PSA is an international art photography organization with members in over 80 countries. The PSA gold medal is the highest honor one can get in a PSA-sponsored art photography contest.

Thứ Tư, 27 tháng 12, 2023

Season's Greetings


Cùng các anh chị các bạn,

Nếu ở Á Châu và Việt Nam có ruộng bậc thang (terraced rice fields) là nguồn cảm hứng cho các nghệ sĩ nhiếp ảnh, thì ở Mỹ có cánh đồng lúa mì, lúa mạch bao la phì nhiêu, tên Palouse tại tiểu bang Washington.

Nhìn từ trên cao, những đồng ruộng này như được hình thành bởi nhiều bức tranh ghép lại. Mỗi mùa, mỗi thời khắc có một mầu sắc riêng. Ngay cả phân bón fertilizer cũng có thể lên mầu rất đẹp. Vì có những đường nét mỹ thuật, mên mỗi năm nó lôi cuốn rất nhiều nhiếp ảnh gia từ khắp nơi trên thế giới. Có người đã trở lại đây hơn một lần để săn ảnh với hy vọng may mắn bắt được cái khoảnh khắc và góc độ lý tưởng. (Nghề chơi nào cũng lắm công phu ).

Tháng năm vừa qua, tôi có dịp trở lại Palouse farm lần thứ hai. Xin chia sẻ một hai tấm hình kỷ niệm.

Warmest wishes to you and yours this holiday season!





Nguyễn Thịnh

Thứ Sáu, 16 tháng 6, 2023

Đến Với Hội Họa


(Hồi ký của một người tên Ông)

Mùa hè năm đó. Con gái Ông đang du học xa nhà. "Hành trình trăm năm" của Bà và Ông còn cả vạn dặm. Bà khuyên Ông dừng chân một thời gian cho đường đi thêm dài, cho cuộc sống chậm lại.
Để bà ở lại Wallaceburg, Ông làm một chuyến độc hành đến một nơi không định đến.

Thị trấn bên đàng Fort Erie với những căn nhà cổ kính loang lổ, nhạt mầu, vắt ngang con sông thơ mộng chảy vào Niagara Falls. Bên này là xứ lá phong, bên kia là xứ cờ hoa, cách nhau cây cầu biên giới.
Nơi đây Ông gặp một tay lãng tử như duyên tiền định. Một người không giống như mọi người. Rách rưới nhưng sạch sẽ, tóc tai râu ria bù xù nhưng khuôn mặt hiền lành, dễ lấy cảm tình người đối diện.
Sau vài ba câu chuyện vô thưởng vô phạt, anh bạn mới, tên Belciu, nói liên miên về hội họa của xứ mình, xứ Romania thân yêu. Như được gãi ngứa, đúng với sở thích tiềm ẩn từ thuở nhỏ, Ông nghe chăm chú tựa học trò tiểu học. Họ thân với nhau dễ dàng và rủ về share phòng khách sạn.
Mưa lâu ướt đất. Ngày ngày người bạn thuyết giảng đủ chuyện về hội họa, đã làm sống lại trong Ông niềm đam mê tưởng rằng đã chết. Ông bắt đầu xây ước mơ họa sĩ từ đó.

Belciu có cách kể chuyện duyên dáng. Kể về hội họa khởi đầu từ thời cổ đại qua thời phục hưng rồi đến cận đại. Từ hình vẽ ngựa trong hang động Lascaux xưa hàng chục ngàn năm, các kiệt tác Bysantine...qua các danh họa của các trường phái tượng trưng, ấn tượng...đến các sáng tác độc đáo của các trường phái lập thể, dada, siêu hiện thực...
Belciu quả thực thông thái. Được biết anh ta là một tiến sĩ văn chương, và cũng gốc tị nạn như Ông.
Belciu đang phụ giúp các nhà thờ tu sửa những bức tranh cẩn trên kính. Công việc nhàn hạ, thu nhập thấp, không đủ trang trải các nhu cầu tối thiểu nhưng tự ái không xin trợ cấp xã hội. Ông thông cảm nên phải đi làm kiếm tiền, bảo bọc cho cả hai có điều kiện dung dăng tiếu ngạo giang hồ.

Cho đến một ngày..., Belciu vui mừng báo tin cô fiancée ở trại tị nạn Austria đã được đi định cư. Anh phải qua Mỹ xum họp. Người bạn tri kỷ và là người thầy thông thái ấy vội vàng từ giã Ông, để lại trong Ông bao nhiêu điều dang dở.
Tuy nhiên Belciu đã kịp viết một lá thư giới thiệu Ông với bà giáo sư Mỹ Thuật của hệ thống đại học Suny NY tại thành phố Buffalo lân cận.
Trở lại với môi trường học tập, lão sinh viên thỏa chí. Say mê màu sắc, sống bụi với một nhóm nghệ sĩ đủ mọi quốc tịch. Tất cả thuê chung một studio để vẽ và vẽ.
Bao nhiêu tháng đã trôi qua. Rồi đến một lúc, không gian đối với Ông trở thành vấn đề, giữa "nhà tôi" và nhà trường. Nghệ thuật đã níu kéo Ông quá lâu trong khung trời đại học. Và còn nữa, hình như có tiếng nói vô hình bảo Ông rằng những mơ ước của Ông sẽ không hiện thực. Ông muốn bỏ học.
Buổi lên lớp cuối cùng, Ông tranh cãi với bà giáo sư về một chuyện không đáng. Ông giận mình vì ngôn ngữ giới hạn, không đủ để trút sự bực tức.
Người đồng nghiệp già, nơi Ông kiếm tiền, họ Liu, gốc Trung Hoa, lo ngại Ông sẽ bỏ job sau khi bỏ trường và gây trở ngại cho việc kinh doanh.
Để giữ chân, lão Liu bèn đưa Ông đến thăm một đồng hương nổi tiếng trong giới hội họa, đã tốt nghiệp ở Nga.
Chính họa sĩ này đã gây cho Ông thật nhiều ấn tượng và bẻ ngoặt con đường hoa mộng của Ông.
Xem tranh họa sĩ một giờ bằng mắt trần thì phải bỏ một ngày thưởng ngoạn bằng mắt mù (?). Lão Liu nói với Ông như thế. Tranh đẹp không phải vì nét vẽ đẹp mà tranh đẹp vì thấp thoáng hồn tranh đẹp.

Biết Ông có thiện chí nhưng chưa thấu đáo ngôn ngữ của hội họa, họa sĩ nói, hãy giữ tâm thật tĩnh. Chỉ nên cầm cọ pha mầu khi không còn bị chia trí bởi nội tâm và ngoại cảnh.
Không câu nệ với những định luật học trong trường, tỉ như luật phối cảnh hay luật vẽ bóng..vv... Cái đẹp nằm trong sự buông thả, không bị gò bó trói buộc qua kỹ năng của loại hội họa trang trí. Một kỹ năng khác hơn thế phải được sử dụng để diễn tả sự sáng tạo của họa sĩ.
Làm thế nào để đưa cảm quan thẩm mỹ của người thưởng lãm và họa sĩ gần nhau? Đó chính là nghệ thuật.

Giữa cơn giông bão thấy một cánh chim cô đơn kêu thảm thiết hay qua màn sương mờ đục của kính xe thấy một kẻ vô gia cư lết chân dưới trời mưa tuyết. Ngửi mùi hương lá trong công viên, nghe tiếng thác nước mơ hồ trong hoàng hôn hay tiếng hót của chim sơn ca trong vườn buổi bình minh. Đấy là thơ và là họa. Thơ và họa phải gắn bó. Thi sĩ là họa sĩ và họa sĩ cũng là thi sĩ.

Họa sĩ hỏi Ông, thích thơ không? Ông hỏi tại sao? Họa sĩ nói đối với quan niệm cá nhân, thơ và họa liên quan mật thiết. Họa chỉ là phần nổi của thơ. Thơ là hồn của họa. Thơ phải quyện với họa như TÂM phải ở trong THÂN. Tâm thất lạc thì thân chỉ là xác sinh học. Diễn tả ý thơ bằng họa là cách vẽ chân chính mà họa sĩ tâm đắc.

Dĩ nhiên tất cả đối thoại không bằng tiếng Việt nhưng hình như Ông và họa sĩ vẫn hiểu được nhau, không cần nhiều lời diễn giảng chính xác.
Ông nghiền ngẫm lời họa sĩ nhưng chưa tìm được lời giải đáp thỏa đáng cho chính mình.
Nghi vấn về kiến thức nông cạn cùng với mặc cảm nghèo nàn năng khiếu khiến cho khung vải từ đó không còn lung linh mầu sắc nữa.
Ông mang nỗi đau khổ không sử dụng được mầu sắc nhờ họa sĩ hoá giải.
Họa sĩ dẫn Ông ra đứng trên ban công nhìn xuống công viên nhỏ bên bờ sông.
Xa có bóng dáng thiếu nữ thả tóc xõa, lơ đãng nhìn trời mây. Áo trắng mỏng bay bay trong gió, ẩn hiện toà thiên nhiên tuyệt mỹ.
Họa sĩ hỏi, có kích thích tư duy, gợi được ý tưởng gì cho bản vẽ nháp không?
Trong khoảnh khắc ngẫu nhiên, hành bất định sở, cảm xúc khó diễn tả. Ông buột miệng độc thoại.

Này! hãy bắt lấy ý thơ ngay! "Gió lay, tâm động". Ông gài ý vào cảnh vật rồi nhẩm trong đầu câu lục bát chưa thành vần:

Gió lay cuốn áo em bay
Tâm ai không động ấy là chân tu.

Ông gọi họa sĩ bằng Thầy. Thưa thầy, tôi sẽ vẽ bức tranh này, một bức thiền họa.
Họa sĩ cười mỉm trả lời. Thiền thể hiện cảm hứng nghệ thuật bằng mực và bút lông trên giấy mỏng, đòi hỏi đường nét phải vẽ nhanh, tiết giảm tối đa và chỉ thể hiện những gì thật cần thiết mà thôi. Nét bút của họa sĩ phải dứt khoát như tia chớp, không tô sửa. Vẽ với tâm nhất quán. Bức họa thiền sẽ mang lại bình yên cho cả người vẽ lẫn người xem. Cố gắng lên!
Ông không hiểu nghệ thuật thiền qua hội họa.
Ông đã lộng ngôn. Thiền vẫn là cái gì rất xa lạ. Vì thế Ông loay hoay mãi không khởi động được bàn tay cầm cọ.

Thật ra Ông đã không vẽ. Nhưng bức tranh vẫn còn đó trong ký ức với mầu sắc sống động, không phải màu thiền. Ông không bị thúc đẩy. Dần dà lời hứa với thầy đi vào quên lãng.
Qua cảm quan mới về sự vật và con người, Ông vẽ bức tranh trong tâm tưởng. Nhớ lại, cái hồn của bức tranh thiên tạo như ẩn như hiện, vẫn còn mê hoặc ông.

Gần đây có dịp hướng dẫn cặp vợ chồng bạn cũ ở Cali du ngoạn Niagara, Ông ghé thăm thầy họa sĩ thì thầy đã không còn nữa. Người ta bảo thầy đã gác bút tiếp tục tu thiền trước khi về miền miên viễn.
Nhiều năm sau, không hiểu làm sao Belciu tìm được Ông. Bây giờ anh đã là đại gia nhờ nghe lời vợ dứt khoát với nghệ thuật, chen vào thị trường chứng khoán.
Anh mời Ông và gia đình một chuyến du lịch Caribbean trên du thuyền của vợ chồng anh. Ông từ chối.
Ông mất một tri kỷ, chỉ còn một bạn tốt. Belciu đã thay áo mới thành một người như mọi người. Nên chúc mừng hay chia buồn? Tuỳ!

Buổi sớm chớm thu năm ngoái, dẫn cháu từ Việt Nam mới qua, dạo chơi High Park. Cô bé tròn xoe đôi mắt ngây thơ, chỉ vào đám rừng phong đang thay mầu chuyển sắc, nói ông ơi mầu sắc kỳ diệu quá, về nhà ông dậy con pha mầu vẽ bức tranh đó nghe. Ông bảo, không! con ạ, con hãy ghi nhận hình ảnh bằng sự cảm xúc thì nó sẽ tồn tại trong tâm trí con vĩnh cửu. Chỉ khi nào thật sự là họa sĩ con sẽ biết pha mầu tiệp với mầu thiên nhiên.

Đến với hội họa, đường đi không tới. Như chuẩn linh mục chưa nhận đủ ơn gọi, Ông không bao giờ trở thành họa sĩ. Bởi vì:

Ông đã chôn sâu bao ước mơ
Hạnh phúc bình yên lắng đáy mồ
Cần ai thương tiếc? Cần ai khóc?
Lâu sẽ quên dần nấm cỏ khô.

Nguyễn Cát Thịnh
2014

Thứ Hai, 31 tháng 1, 2022

Hoa Anh Đào Nở Về Đêm

Nhân dịp xuân về, xin chia sẻ hình ảnh “hoa anh đào nở… về đêm” ("Sakura at night")


Hình Ảnh : Nguyễn Thịnh

Thứ Ba, 21 tháng 9, 2021

Chờ Chú Cuội

 


Cùng các anh chị và các bạn(ACCB),

Tuần này, xin chia sẻ tấm ảnh thuộc thể loại giả tưởng. Trăng rằm tôi chụp tại Monte Sereno, California, còn người và ngựa thì chụp bên Mông Cổ năm 2018. Mời các ACCB ngắm “Chị Hằng Nga” tân thời của thế kỷ 21 trong ngày Rằm Tháng Tám năm nay. 

Thân tình

Thịnh Nguyễn

Thứ Tư, 8 tháng 9, 2021

Nhớ Bạn


Cùng các anh chị và các bạn,

Memorial Day năm nay (31 tháng 5, 2021 ), nhiếp ảnh gia Lê Đức Tế đã rủ tôi đi chụp hình lễ tưởng niệm các chiến sĩ trận vong. Sau đó, chúng tôi có hẹn gặp nhau ngoài cổng để cùng đi ăn "phở Sàigòn".

Rất ít khi bắt ai phải chờ, nhưng lần này tôi đã trể hẹn. Lý do: trên đường ra cổng, bỗng thấy xa xa thấp thoáng một bóng người, tôi vội tấp xe vào lề để ghi lại hình ảnh qua ống kính Tele. Tuy bất ngờ, nhưng đây là một trong những tấm ảnh thuộc thể loại báo chí (photojournalism) mà tôi ưng ý nhất trong ngày hôm ấy. Cám ơn anh Tế đã không phiền hà vì sự chậm trễ, mà còn tặng cho tôi một nụ cười thông cảm.

Xin chia sẻ một “câu chuyện” (không cần lời kể) dưới đây.
Thân tình

Hình Ảnh: Thịnh Nguyễn

Thứ Năm, 24 tháng 6, 2021

Vancouver By Night Kỷ Niệm Một Chuyến Đi


Cùng các anh chị cà các bạn,

Chúng tôi trên 50 người từ các nước Úc, Canada và một số tiểu bang ở Mỹ đã hẹn gặp nhau tại Vancouver, Canada một ngày trước cuộc hành trình Rocky Mountains bằng xe lửa vào tháng Năm 2014. Trong dịp này, chúng tôi cũng đã tổ chức một đêm văn nghệ hội ngộ tại đây.

Qua sự giới thiệu của chú em bên Sydney-Auatralia, chúng tôi quen được vợ chồng một bác sĩ người Việt hành nghề tại Vancouver. Trẻ, nhiệt tình lại có tinh thần văn nghệ, BS này đã giới thiệu chúng tôi với một ban nhạc người Việt và một nhà hàng có sẵn hệ thống âm thanh tốt tại địa phương. Buổi văn nghệ đã thành công trên sự mong đợi.

Hôm sau, nhóm chúng tôi, chiếm nguyên một toa xe lửa, cùng nhau đi “thám hiểm” Rocky Mountains. Một trải nghiệm thật khó quên.

Riêng hai đứa tụi này đến Vancouver trước ngày hẹn, mướn xe đi tham quan Vancouver và Victoria.

Một hôm ăn tối xong, tụi này thả bộ dọc theo bờ sông hóng mát. Trời bắt đầu nhá nhem tối và phố đã lên đèn. Ánh hoàng hôn rực rỡ còn rơi rớt lại cuối chân trời. Không bỏ lỡ cơ hội, tôi vội ra xe lấy “đồ nghề” để ghi lại kỷ niệm một chuyến đi du lịch ngắn.

Xin chia sẻ cái khoảnh khắc “vàng” của Vancouver về đêm.

“Vancouver by night” đã được huy chương Gold medal trong cuộc thi nhiếp ảnh quốc tế bên Âu Châu, dưới sự bảo trợ của Photographic Society of America tháng 2 năm 2019.



Happy Father's Day!

Thịnh Nguyễn

Thứ Bảy, 12 tháng 6, 2021

Một Kỳ Quan Của Thế Giới

(From India - Ảnh Thịnh Nguyễn)

Cùng các anh chị và các bạn,

Tháng 12 vừa qua (2020), Sigma Academy of Photography (SAP) đã phối hợp với viện bảo tàng quốc gia Salar Jung/ bộ văn hóa của chính phủ Ấn Độ (Ministry of Culture, Govt. of India) để tổ chức một cuộc thi nhiếp ảnh quốc tế. Đây là 1 salon có 5 sections với một hội đồng giám khảo uy tín quốc tế gồm 15 người từ USA, Canada, Hong Kong, Cyprus và India. Ngoài ra, các giải Gold, Silver và Bronze medals còn được tiền thưởng (cash prizes).

Trong thể loại Du Lịch (Travel Photography section), tác phẩm mang tựa đề “Machu Picchu” đã đoạt được Gold medal(*).

Machu Picchu ở Peru là một biểu tượng của nền văn minh Inca. Nó còn được gọi là “the lost city of the Incas” và được bình chọn là “one of the seven wonders of the modern world”. Machu Picchu được xây dựng vào thế kỷ thứ 15(năm 1450) để làm thành quách và hoàng cung  cho các vị vua Incas.  Tuy nhiên, 80 năm sau đó nơi đây bị bỏ hoang vì dịch bệnh đậu mùa (theo Wikipedia) và trở nên hoang tàn đổ nát. Mãi đến năm 1911, thế giới mới biết đến nơi này, nhờ sự khám phá của nhà thám hiểm kiêm sử gia người Mỹ tên Hiram Bingham.

UNESCO đã thừa nhận đây là một trong những di sản văn hóa thế giới vào năm 1983.

Năm 2012, chúng tôi có theo một đoàn du lịch người Việt đến đây, do anh Trần Nguyên Thắng của ATNT tour hướng dẫn (**). Tấm hình “Machu Picchu” đã được chụp trong dịp này.

Xin giới thiệu một khoảnh khắc của Machu Picchu đã làm rung động lòng người (lữ khách 😊), và một tấm hình, giữa hàng ngàn tác phẩm dự thi, đã may mắn lọt vào mắt xanh của các ban giám khảo.  

 “Macchu Picchu” cũng đã được một số huy chương và giải thưởng ở những cuộc thi nhiếp ảnh quốc tế khác. Mới nhất là một Gold medal từ Sri Lanka trong cuộc thi nhiếp ảnh quốc tế tại đây vào tháng trước . 

Thân tình,

Thịnh Nguyễn

T.B.

(*)Tiền thưởng tặng cho quĩ từ thiện, tác giả chỉ giữ Gold Medal làm kỷ niệm.      

(**)Tấm hình “Tango Café” cũng đã được chụp trong chuyến đi này. Tour Nam-Mỹ này có khoảng 50 người Việt, mà đa số là các anh chị trong nhóm YKSG (67-74). Tuy không trong nhóm, chúng tôi có đi chung vài tours với các anh chị. Rất vui.

(From Sri Lanka)

Hình kỷ niệm của tác giả tại Machu Picchu năm 2012 (lúc không còn trẻ lắm😊😉😉):


Thịnh Nguyễn