Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2026

Hoa Xuân - Nhạc: Phạm Duy - Trình Bày: Kim Oanh (Canada) - Thực Hiện: Kim Trúc

Nhạc: Phạm Duy
Trình Bày: Kim Oanh (Canada)
Thực Hiện: Kim Trúc

Nhớ Tết Xưa

 


Nhớ mãi Ba Mươi buổi chợ xưa
Áo dài rộn rã guốc vang khua
Trai thanh hò hẹn lời tình tỏ
Nữ tú mong chờ ánh mắt đưa
Mùng Một xin xăm cầu lộc phước
Mùng Hai gieo quẽ đoán hên thua
Nhớ hoài Xuân cũ vui hương lửa
Đất khách lạnh lùng Tết vẫn chưa


Kim Oanh


Mừng Xuân Bính Ngọ - Happy Year of the Horse! - Nguyễn Thịnh


Cùng các anh chị và các bạn,

Năm 2018, trong chuyến du hành băng qua những thảo nguyên bao la của Mông Cổ, tôi đã ghi lại khoảnh khắc những đàn ngựa tung vó dưới bầu trời xanh thẳm. Nhân dịp đầu năm Bính Ngọ, xin chia sẻ vài tấm hình kỷ niệm như một lời chúc sức khỏe, bình an và hanh thông gửi đến mọi người.

Thân mến,
Nguyễn Thịnh
------------------
Dear friends,

In 2018, as I journeyed across the boundless steppes of Mongolia, I captured fleeting moments of wild horses thundering beneath an endless, sapphire sky. As the Year of the Horse begins, I share a few of these images once more—small keepsakes of a distant horizon—along with heartfelt wishes for health, peace, and a path that opens gently before you.

Warmest regards,
Thinh Nguyen



Tết Đã Ra Mùng

 

Mùng Hai tôi là Mùng Ba em
làn hương khói tỏa đọng bên thềm
trong thiêng liêng có bao hình bóng
theo gió hiên ngoài lạnh suốt đêm

Mùng Bốn sẽ qua ngày vẫn vậy
vẫn nắng mong manh thiếu cảnh nhà
bên mâm cúng đủ gà, xôi, rượu
chỉ thiếu mặt người vẳng phương xa

Chưa tới Mùng Năm mà xa lắc
mùa Tết em tôi mắt ngại ngùng
như thể bốn ngày chưa đếm đủ
những lần pháo nổ nhớ người ta!

Thôi đã qua Mùng như thể chẳng
có mùa Tết thuở cúc vàng hoa
ngõ nhà ai đó màu sân nắng
như trải áo tà hương phấn xa..!

Durham, North Carolina
Nguyễn Vĩnh Long

Khai Bút Đầu Năm

 

Giao Thừa Bính Ngọ chúc quê xa
Cố thổ hương quan được thái hòa
Cúc Thọ vườn Xuân đơm kín nụ
Đào Mai ngày Tết trĩu đầy hoa
Trang nghiêm bày lễ mời tiên tổ
Lặng lẽ dâng hương vọng nước nhà
Khói quyện bàn thờ mâm ngũ quả
Nhòa khung ảnh Mẹ cạnh kề Cha


ThanhSong ntkp (Tết Âm Lịch)
CA. 17/02/2026

Nghe Ai Nhắc Tết

 

Nghe xôn xao lời chúc xuân sắp đến
Mà cứ như nghe gió thoảng qua thềm
Ở nơi nầy, ngày hết nối tiếp đêm
Tóc càng lúc càng bạc màu sương khói
Chỉ là lúc đêm nằm nghe tiếng gọi
Tiếng núi sông, hồn tiên tổ bên trời
Cũng chỉ buồn, cố dỗ giấc cầm hơi
Mong sẽ có một ngày… không xa nữa

Xuân đã về, nhà tôi không mở cửa
Chẳng vui gì, mai, pháo cũng vẫn không
Quê hương mù xa, thương nhớ ngập lòng
Còn bè bạn thì đứa còn đứa mất
Nhìn quanh tôi… ôi nỗi buồn chất ngất
Như chiếc lá vàng trước gió chờ đông
Xuân đã về dẫu không đợi không mong
Nhưng cũng chẳng có điều gì mới lạ

Xuân bây giờ! Sao lòng mình buồn quá
Cuối con đường, cuộc ly biệt không xa
Cuộc phù sinh ai không phải đi qua
Dẫu biết thế nhưng lòng đầy khắc khoải
Đêm khó ngủ, chợt nhớ về… tê tái
Không lẽ đời mình chôn chặt nơi đây!

Yên Sơn

Bạn Ở Nơi Đâu

 

Bạn đến thăm ta chiều ba mươi Tết
rồi bạn đi biền biệt
để thương để nhớ để sầu cho ta
Ngày qua ngày
Tháng qua tháng
Năm qua năm
Một năm
Năm năm
Mười năm
Ta mong chờ mãi
Đến nay
đã bốn mươi năm rồi
không thấy bạn quay về!!
Ta cũng quen với nỗi nhớ niềm thương
tưởng đã quên đi hình bóng bạn
Ngờ đâu
nay ta đã già
nhớ bạn hiền xưa
nhớ những ngày Tết năm trước
bạn cùng ta chén thù chén tạc
Nay
chỉ một mình ta
Bạn ơi
tuổi đời càng ngày càng già
con cháu càng ngày càng xa
bạn bè càng ngày càng vắng
Mai nầy đây
khi ta nhắm mắt lìa đời
còn ai đưa tiễn?
Bạn ơi
bây giờ
BẠN Ở NƠI ĐÂU??

Hoàng Long
mùng 2 Tết Bính Ngọ(2026

Hoa, Thiên Nhiên Và Thơ


1. HOA DẠI VÀ HOANG VU

Những ngày tháng hè của thời tôi còn là sinh viên tại Úc Ðại Lợi, không những tôi đã phải xa nhà, xa gia đình, xa bạn bè mà tôi còn phải bắt buộc đi thực tập ngành kỹ sư Công Chánh tại những công trường xa xôi trong nội điạ của đất Úc. Hè năm thứ ba, nơi tôi làm, tôi được có xe riêng để chạy từ nơi này sang nơi khác trong công trường của cái đập nước đang được xây cất . Mùa hè nội địa Úc nóng như sa mạc và ban đêm lại rất lạnh. Trong giờ ăn trưa, tôi thường lái xe vào những khu hoang vu của công trường mà xem các hoa dại đang nở đỏ rực. Nỗi nhớ nhà và là một sinh viên đang tuổi lớn phải đương đầu với những khác biệt của hai nền văn minh Âu và Á đã làm tôi cảm thấy đôi lúc rất lạc lõng và hoang mang . Nhìn hoa nở và nhìn mây trắng trôi về miền vô định, tôi bỗng “ngộ ra” một điều : tôi đã tìm thấy bạn đồng hành của tôi mà người này lại là chính tôi đang “gửi gió cho mây ngàn bay”.


HOA DẠI VEN ĐƯỜNG

Rồi tuổi đôi mươi qua đi lúc nào không hay. Nhưng tôi còn nhớ rất rõ các hoa Christmas Bells, những đám mây trắng, những cảm giác “một mình mình biết, một mình mình hay”. Ðến tuổi 50, tôi chợt thấy “connected” được với Dĩ Vãng và những hình ảnh, những kỷ niệm này đã được tôi ghi chép lại trong bài “Hoang Vu” dưới đây:

HOANG VU

Tôi đã qua nhiều bãi biển hoang vu
Tuổi trẻ đã trôi theo tiếng sóng gầm
Và chìm sâu trong giòng Dĩ Vãng.

Thập niên sáu mươi
Những ngày đi xây đập nước
Trong sa mạc đại lục Úc Châu.
Trời nóng như thiêu
Ruồi đen rất nhiều
Uống nước hồ, bụng sôi như giòng suối.
Tôi đi làm trong công trường
Mùa hè Giáng Sinh
Sỏi nóng như nung.
Tôi đã qua các trưa hè
Trong khu rừng hoang dã
Đầy hoa Christmas Bells và nhiều rắn độc,
Nằm thả hồn, nhìn mây trắng bay.
Vời vợi, chợt nhớ người yêu!

Đêm sa mạc nóng bức,
Những buổi chiều tà oi ả
Ngồi uống bia cùng đồng nghiệp.
Các week end lạc lối
Vì đường xa không về thăm bè bạn,
Em giờ này, Em ở nơi nao?

Hàng Gum Trees đứng im
Trong trưa hè không gió,
Một đàn bò thong thả nhai ăn.
Trong bóng mát
Bầy thỏ dại chạy nhẩy đâu đây.

Quê hương tôi giờ này xa lắc,
Tôi, một kẻ lạc lối giữa Á và Âu.
Sa mạc này, tôi đã tìm thấy tôi!

Nguyễn Đàm Duy Trung
50 tuổi đời
May 1992

2. GUM TREES (CÂY KHUYNH DIỆP)


Nhiều ngày hè tại xứ Úc, tôi đã từng lái xe trên các con đường miền quê (rural roads) của vùng New South Wales và tôi đã thấy rất nhiều cây Khuynh Diệp (Eucalyptus, Gum Trees) đứng sừng sững uy nghi trong cái oi bức dưới bầu trời xanh biếc của mùa hè như đang chờ đợi một làn gió mát nuôi thân .

Tôi những tưởng đã quên hết những hình ảnh nàỵ. Mùa Hè năm 1999, khi sang thăm viếng California, tôi đã thấy rất vui thú kiếm lại được những hình ảnh đó và nhất là những cảm xúc của “cái thuở ban đầu lưu luyến ấy” qua hình ảnh của các cây Gum Trees cao chót vót tại New Port và San Diego. Vẫn cùng một hình ảnh và cảm giác nhưng chỉ khác biệt nhau về thời gian tính: hơn 30 năm sau . Ngày xưa tôi còn là một sinh viên rất đơn lẻ nhưng 30 năm sau, tôi đã trở thành một nhà giáo và tự cảm thấy không những không còn đơn độc mà tôi còn được đền bù nữa. Tuy nhiên cũng trong cái khoảng thời gian 30 năm đó, đời tôi đã từng trôi giạt, lạnh lẽo, ngả nghiêng nhưng tôi vẫn còn được may mắn mà sống sót trơ trơ như các hàng Gum Trees đơn độc và khô cằn này. Tôi ghi vội những diễn biến nội tâm trong bài Gum Trees dưới đây:

GUM TREES

Có những buổi chiều
Đìu hiu trong Đại Lục Úc Châu.
Có những lời nguyện cầu
Trong Thánh Đường tĩnh mịch đêm khuya.
Có những lần ta về
Với chính ta
Tại miền Canada lạnh giá.

Trên Cõi Ta Bà
Ta đã bỏ đi tất cả.
Có ai biết
Ta đã lặng lẽ ra đi
Mặc xác những dị nghị!
Để cuối cùng
Ta đã tìm thấy chính ta.

Hỡi hàng Gum Trees
Ta và Mi
Là hai kẻ đồng hành
… Dị biệt!

Vô Không
December 2000

3. PHƯỢNG VỸ

Lần đầu tiên tôi thấy Hoa Phượng khi tôi theo thân phụ đi học xa nhà tại Phúc Yên. Lúc đó, tôi mới tám tuổi . Cây Phượng thật là to và cao vút che cả một phần sân trường . Mùa hè, nhìn Phượng nở và nghe ve kêu, thật là ngoạn mục. Tôi cảm nhận thấy hoa Phượng rất là đẹp nhưng trong cái đẹp lại chứa đựng một nỗi buồn man mác báo hiệu cho một sự chia ly nào đó.

Rồi Hoa Phượng tại Saigon, sau khi gia đình tôi di cư vào Nam, đã để lại cho tôi biết bao những hình ảnh khác nhau. Tôi nhớ lại những kỳ thi Viết và Thi Vấn Ðáp của Trung Học Ðệ Nhất Cấp, Tú Tài 1 và Tú Tài 2. Tôi hồi hộp nhớ lại các trường thi và nhất là những kỳ đi nghe kết quả thi của tôi, của bạn bè và của những người thân thương trong mùa Hoa Phượng nở. Ðang tuổi lớn, Hoa Phượng đã đánh dấu một cái mốc thời gian của tôi và từ đó, tôi mê luôn cả những “bông hoa biết nói” , biết mặc áo dài mang tên các loài hoa như Phượng, Lan, Hồng, Ðào … Nhưng lúc đó chỉ biết mê để mà … mê mà thôi vì tôi còn đang mải học chối chết cho xong hai cái bằng Tú Tài!

Từ ngày xuất ngoại, tôi vẫn thường đi kiếm Phượng Vĩ, nhất là khi tôi thăm viếng các nước miền Nhiệt Ðới – như để cho tôi tìm lại lại những kỷ niệm của ngày còn trẻ tại quê nhà . Năm 1991, tôi chợt thấy Phượng Vĩ nở đỏ chói hai bên vệ đường tại một thị chấn nhỏ của Dominican Republic khi gia đình tôi đi nghỉ hè. Tôi tiếc hùi hụi là vì tôi không chụp được một tấm hình nào cả vì rằng xe Bus đi hơi nhanh và tôi không kịp lấy máy hình ra kịp. Còn chăng trong trí óc tôi chỉ là hình ảnh của một con đường nhỏ với hàng Phượng Vĩ hai bên đường, mờ mờ ảo ảo sau lớp bụi khi xe Bus đã đi qua.


Bỗng đâu, tháng Bẩy năm 2002, khi chúng tôi cùng một số bạn bè đi nghỉ hè tại Punta Cana, Dominican Republic, không hẹn lại lên, tôi may mắn chụp được một số hình ảnh hoa Phượng qua ống kính Digital. Tôi cảm thấy như đã “connect” được với khoảng thời gian của 40, 50 năm về trước. Tôi thấy vui mừng như “gặp mẹ về chợ” vậy nhưng vẫn thấy ngậm ngùi làm sao ấy. Xin mời Quý Netters đọc thơ và xem các hình ảnh Hoa Phượng dưới đây:

VÔ THƯỜNG

Nhìn hoa Phượng nở
Lòng thấy sững sờ
Nhớ hồi còn thơ
Ðời nhiều mộng mơ
Rồi đời tan vỡ
Còn gì để nhớ
Còn gì mà chờ
Ðời như giấc mơ
Kiếp người tạm bợ.

Vô Không
Tháng Sáu, 1994

PHƯỢNG ƠI

Phượng ơi, Phượng nở trong lòng,
Bây giờ Phượng đã vào lòng đất sâu.
Cớ sao trời lại mưa ngâu,
Nhìn hoa Phượng nở, thêm sầu, thêm thương.
Thân trai ta vẫn dặm trường,
Đường đời rong ruổi, lòng vương nơi nào!

Văn Khoa
Tháng Sáu, 2000

4. PHONG LAN

Năm tôi 17 tuổi, tôi thấy Phong Lan tại Việt Nam và tôi bắt đầu thích Phong Lan từ hồi đó. Qua tuổi 40, khi tôi bắt đầu đi vào một khúc quanh của cuộc đời, tôi mới thực sự “có duyên” với Phong Lan và Ðịa Lan.

Có những niềm vui rất khó diễn tả được khi tôi trồng lan, ngắm hoa lan, đi vào green house xem lan, đi mua lan, thay chậu cho lan, mang lan ra vườn vào những tháng hè tại Canada … Trong cái Thú Chơi Lan, tôi có cảm tưởng như là tôi đang sống trong một thế giới khác với cái “Tĩnh” của Nội Tâm, xa vời với những thứ ràng buộc, với những stress của đời sống hàng ngày và để cho tôi tránh được nhiều cái phiền toái trần gian.


PHONG LAN

Mỗi lần Phong Lan nở
Đứng nhìn ngắm lặng im
Thả hồn về Cõi Mộng
Đi tìm kiếm nàng Tiên.

Giữa núi ngàn thác đổ
Tiếng chim hót, vượn kêu
Ngạt ngào mùi nhiệt đới
Hoa lá mọc hoang đường.

Chót vót đỉnh ngọn cây
Phong Lan lay theo gió:
Hoàng Hậu Cattleya.
Nàng khoe mầu yếm thắm
Kiêu kỳ nơi gió sương,
Ban ngày, chàng ong lượn
Đu đưa nhịp vấn vương.
Chàng vào cung nàng hưởng
Nàng trao chàng nhụy hương.

Rồi văn minh tràn đến
Nhiều rừng rậm thưa đi.
Nàng Phong Lan khuất dạng
Còn đâu Ong, Phấn, Hương!

Nguyễn Đàm Duy Trung
December 1994

Có những nỗi buồn dai dẳng theo tôi từ ngày này qua tháng nọ, khi ẩn , khi hiện mờ mờ ảo ảo, nhưng tôi tin chắc là thế nào cũng có ngày tôi “chụp” được cái bóng hình này. Không những vậy, tôi hy vọng rằng cái bóng hình này còn sẽ hiện nguyên hình “bằng da bằng thịt” nữa. Xin mời Quý vị đọc:

PHONG LAN VÀ GIAI NHÂN

Một sáng mùa xuân
Chim hót xa gần
Mây trắng phù vân
Bay về vô tận.
Hoa đào, hoa mận
Nở rộ ngoài vườn
Bên hàng hướng dương
Có con bướm trắng
Bay lượn chập chờn.
Lòng tôi gợn buồn
Ngắm hoa lan tìm
Tôi vẫn đi tìm
Sao Em ẩn hiện?
Trông Em diện tiền
Hiền như Phật Mẫu.
Nếu đã thương nhau
Sao không xuất hiện?
Hay Em là Tiên?
Tôi người trần tục
Năm tháng nhiều lúc
Đi trong sương mù.
Đông, Hạ, Xuân, Thu
Đi tìm chân lý.
Công danh, ý trí
Có nghĩa lý gì!
Tôi kẻ Tình Si
Say men thi vị
Với hình bóng em.
Xin hãy hiện lên
Với bông Lan này
Tôi đang chờ đây
Thẹn thò chi nữa!

Nguyễn Đàm Duy Trung
Mother’s Day
May 1997

Bây giờ, khi tôi viết những giòng chữ này vào tháng Bẩy năm 2004, thì cái hình ảnh mờ mờ ảo ảo đã hiện nguyên hình “bằng da bằng thịt” luôn luôn đi bên cạnh và chia sẻ cuộc đời với tôi.


DUYÊN TÌNH

Em đi cát mịn bám chân,
Đôi ta chung bước: em gần, hết xa .
Quãng đời giam hãm đã qua,
Gió hiu hiu thổi, đôi ta chung đường.
Trời xanh, cát trắng, trùng dương,
Hàng dừa theo gió, đón đường ta đi.
Bên nhau, hai đứa thầm thì:
“Trăm năm duyên kiếp, ta đi, luân hồi!“

Nguyễn Đàm Duy Trung
Tháng 6, 2002
Punta Cana, Dominican Republic

Tôi quan niệm Trồng Lan là một loại “thiền” của riêng tôi mà tôi xin tạm gọi là “Thiền Lan”. Nhờ “Thiền Lan” mà tôi đã vượt qua được rất nhiều bão táp của cuộc đời. Tôi cảm thấy như “thuyền tôi đã tới bến“. Tôi ghi vội những cảm nghĩ này qua bài “Ðóa Lan Rừng” dưới đây:

ĐÓA LAN RỪNG

Em là kết tinh
Của Sương
Của Gió
Của Mặt Trời
Và của Thiên Nhiên.

Em sống trong
Rừng hoang
Núi thẳm
Chẳng ưu phiền.
Em là nàng Tiên
Của Thiên Nhiên hoang dã.

Với riêng ta
Em là tất cả
Vì Em đã
Mang lại cho đời
Chất Nhẹ trong Tâm.

Em đã giúp ta sống
Âm thầm, lặng lẽ
Vượt qua khỏi
Chặng đường
Gặm nhấm trần gian!

Cám ơn Em:
Phong Lan!
Ta trân quý Em muôn vàn!

Nguyễn Đàm Duy Trung
Happy New Year
2001

5. HOA QUỲNH


Phong Lan mang lại cho tôi sự êm đềm và lâu bền, Hoa Quỳnh mầu trắng luôn luôn mang lại cho tôi cái cảm giác vừa đam mê vừa quyến rũ và sự tiếc thương vời vợi. Quỳnh Hoa mầu trắng nở rất là ngắn hạn trong khi cái Ðam Mê vẫn còn dai dẳng, khó quên sau khi hoa đã tàn lụi. Quỳnh Hoa (mầu trắng) cho tôi một cảm giác rất là đối nghịch (constrast): đẹp thanh khiết và quyến rũ tuyệt trần đời với hương thơm ngạt ngào khi hoa còn đang nở nhưng hoa trông ủ rũ buồn chi lạ sau khi đã bắt đầu tàn úa. Hoa chỉ nở khi chớm đêm và hoa héo tàn vào giữa đêm gợi cho tôi hình bóng của một nàng Liêu Trai lãng mạn và “hồng nhan bạc mệnh” ,

QUỲNH HOA

Em đến giữa đêm khuya
Tự cõi nào, Em về?
Em hiện thân Lan-Huệ
Đưa ta vào Đam Mê.

Cớ sao tình nở muộn
Vài tiếng chẳng là bao
Thịt da Em ngọt ngào
Vội chào, Em vĩnh biệt!

Ta ngồi đây thương tiếc
Thật, Giả, hay Chiêm Bao?

Nguyễn Đàm Duy Trung
Tháng Chín, 2000
Toronto, Canada

6. HOA VÀ TÔI

Tôi vẫn còn yêu hoa và tôi sẽ tiếp tục cái Thú Chơi Lan cho tới khi không thể “Thiền Lan” được nữa. Nhờ “Thiền Lan” mà tôi đã tìm ra chính tôi và cũng nhờ vậy mà bây giờ tôi thấy an bình, vui vẻ – mà cũng có lẽ phần lớn là do “bông hoa biết nói“ của tôi đã giúp tôi rất nhiều trong đời sống nội tâm?

Ðàm Trung Phán
July 6, 2004
Mississauga, Canada

Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2026

Sắc Màu Tết



Tết về tô vẽ màu xanh tím đỏ
Trên chiếc đèn lồng một giấc mơ xuân
Nụ cười long lanh chúa Xuân vừa nở
Trên môi trẻ thơ chơi trước cửa thềm

Tết về tô vẽ màu xanh tím đỏ
Áo gấm ông bà bái lễ Tổ Tiên
Trên hai câu đối lời như vô tận
Theo tiếp nao nao tiếng pháo nổ rền

Câu chúc hồng tươi thắm đầu năm mới
Chén rượu hân hoan say những niềm vui
Cúc thọ tỏa nồng hương xuân ngày Tết
Chút bâng khuâng trên đôi má hồng đào

Hoàng mai đầy rực rỡ bông chen chúc
Mùa xuân sang thiếu nữ hẹn cùng nhau
Những chiếc khăn quàng nâu vàng cam đỏ
Gió xuân như ngày Tết đẹp muôn màu

Dưới thềm hoa dịu dàng xuân hớn hở
Đón người về bụi bậm nét thời gian
Tết ửng hồng trong trái tim mong đợi
Chiếc lá xanh màu ấp ủ thanh xuân

Tết đủ màu rơi rớt bức tranh xưa
Còn thơm mùi xác pháo thoảng như mơ
Hôm qua chợ xuân áo em hồng thắm
Tết tha hương Tết còn mãi sắc màu.

Lê Mỹ Hoàn
2/6/2026


Mùa Xuân Anh Yêu Em - Sáng Tác: Phạm Anh Dũng - Trình Bày: Hoàng Quân

Sáng Tác: Phạm Anh Dũng
Trình Bày: Hoàng Quân

Vườn Xuân


Bầy chim nô nức yến anh
Cành cao e thẹn búp xanh chuyển mình
Ngàn hoa phong nhụy hương trinh
Bướm ong lai vãng say tình ngẩn ngơ
Mộng đầu khép nép ngây thơ
Đợi trầu bén rể ngóng chờ cau non
Phải duyên mai trúc sắc son
Vườn xuân mở ngõ véo von giọng tình

Kim Phượng


Khai Bút Đầu Năm

 
 
Khai bút đầu năm ý nở hoa 
Chúc mừng năm mới thoát phong ba 
Vạn điều may mắn nhiều tài lộc 
Thịnh vượng an bình rộn tiếng ca 
Phước lộc vun đầy thêm tuổi thọ 
Tử tôn thành đạt rạng phong gia 
Bước sang năm mới vui như hội 
Hạnh phúc tràn dâng đến cả nhà 

Lâm Hoài Vũ
 

Mùng Một Bính Ngọ

 

Mùng Một giữa trùng dương
Gió tuyết trắng mênh mang
Biển Âu còn băng giá
Lòng hướng về quê hương

Nhớ cành mai trước ngõ
Nhớ khói bếp quê nhà
Thịt đông cùng dưa hành
Bánh tét thơm đậm đà

Sáng nay khoác áo đỏ
Chúc Tết giữa đại dương
Chúc người thương bên cạnh
Một năm mới cát tường

Nguyện nắng vàng trên sóng
Soi ấm cả tâm hồn
Cầu quê hương sớm sáng
Bình an khắp muôn phương

Xin gửi lời thương nhớ
Đến gia đình, bạn hiền
Chúc an vui, thịnh vượng
Phúc lộc mãi triền miên...

phamphanlang
Bắc Âu, Mùng Một Tết
Bính Ngọ 2026

Nguyễn Vĩnh Long Chúc Mừng Năm Mới Bính Ngọ 2026

 

Nguyễn Vĩnh Long

Chiều Xuân



trời vào Xuân hay lòng đang chờ Xuân
nắng xôn xao nhẹ vương gót chân trần
gió ngại ngần tiễn đưa ngày Đông cũ
mây lững lờ trôi khuất bóng ngày xanh

người có về như mùa đang về quanh
ủ hộ hồn tôi giá buốt - mong manh
sớm mai quên mình - là thân cỏ lá
đã úa tàn từ đêm thức chờ mong

người có về theo ngọn nước triều sông
sóng tôi - theo nước chảy trăm dòng
mỗi lúc chiều dâng tràn bờ xa biển
mê mãi trôi tìm tình đã mù khơi

người chưa về đâu nên còn xa xôi
buồn tôi - quanh quẩn chỗ xưa ngồi
chợt thấy lòng sầu như ghế đá
trơ cùng năm tháng vắng người qua!

người chắc không về nên lòng dửng dưng
nên nghe Xuân đến chẳng bâng khuâng
mùa đến - người đi còn đi mãi
đò xưa - bến cũ ngóng chờ ai?

Tưởng Dung
(Tháng Giêng, 2014)


Chào Đón Xuân Bính Ngọ Năm 2026


Bình mình lấp lánh sáng long lanh
Gió Xuân lướt nhẹ thoáng qua mành
Nụ hồng lung linh vừa chớm nở
Có đôi bướm nhỏ đậu trên cành

Thu Đông lá rụng trụi cây xanh
Chồi non sắp trổ lộc vào Xuân
Thế gian đang vui mừng đón Tết
Chuẩn bị một năm mới an lành

Ất Tỵ năm cũ vừa đi qua
Bính Ngọ sắp sửa đến từng nhà
Mong cho quanh năm vui thịnh vượng
An lành, hạnh phúc khắp gần xa

Trong nhà ấm cúng đón ngày Xuân
Hoa cúc, hoa mai nụ đầy cành
Hoa lan, hoa hồng tươi trong nắng
Mẫu đơn, vạn Thọ sắc hương thanh

Trái cây ngũ quả xếp trên bàn
Trà bánh, hương hoa chuẩn bị xong
Bánh chưng, bánh tét đôi ba cặp
Tất cả dâng cúng những ngày Xuân 

Quê hương xa lắm nửa Địa Cầu 
Những ngày tết cũ đã về đâu ?
Một thoáng nhớ thương trong tiềm thức 
Hình bóng ngày xưa cũng phai mau 

Tiếng pháo giao thừa nổ xa xa
Giờ phút linh thiêng đến từng nhà
Dâng nén tâm hương lên Trời Đất 
Trầm hương trà quả cúng Ông Bà

Thành tâm cầu nguyện cho thế gian
Nhân loại năm châu sống bình an 
Không có chiến tranh không thù oán 
Tất cả hận thù đều tiêu tan. 

Cầu cho thế giới sống an lành 
Trần thế bình yên không chiến tranh
Không chút thiên tai, không dịch bệnh
Nhân gian hòa ái sống thanh bình.

Cầu cho gia quyến được an khang
Con cháu khỏe mạnh sống bình an
Gia đình an vui đầy hạnh phúc
Duyên tạo phúc lành cho thế gian

Đêm 30 Tết đến thật nhanh
Gió Xuân se lạnh thật yên bình
Không gian bao la trong thanh tịnh
Xuân về, hạnh phúc khởi  đầu năm.

CHÚC MỪNG NĂM MỚI
KHỎE MẠNH AN KHANG
HẠNH PHÚC THỊNH VƯỢNG

 Hoàng Thục Uyên 
Xuân BÍNH NGỌ, 2026

Tết Xưa

 

Gửi tặng gần xa chớ nghĩ thừa
Mai đào hớn hở nhụy vờn đưa
Mời thêm bạn hữu đâu còn thiếu
Đợi đón người thân tính nhẩm vừa
Khách viễn ba mùa say đắm mộng
Xuân thời một sáng vỗ về mưa
Niềm vui bỗng chốc nghe hồn nặng
Khắc dạ ghi lòng tết thủa xưa…

Như Thu
02/17/2026

Nắng Xuân

  
( Ảnh: Tác Giả)

Mỗi buổi sáng thức dậy
Nắng sớm ùa qua khung cửa sổ

Chim chóc ríu rít khúc hoan ca
Mở tung lồng ngực ra
Cho không khí trong lành
Tràn đầy buồng phổi
Đi khắp châu thân

Chào bình minh!
Ta còn đây để chứng kiến thời sự xoay vần
Chứng kiến những tiến bộ của khoa học
Hưởng thụ nếp sống văn minh

Còn thưởng thức những sáng tác của thế nhân
Còn dệt lên những vần thơ diễm tuyệt
Còn chuyện trò với những người bạn thân thiết
Liên lạc với những người còn lại ở quê nhà
Vui với bầy cháu con hiếu thảo gần xa

Hỡi những con Corona quái ác
Dù biến sang thể này hay thể khác
Chớ có lại gần ta
Hãy mau mau biến mất đi nha
Cho nhân loại thái hoà

Ta vẫn còn đây!
Trân quý từng phút từng giây ta đang có
Với tâm thanh thản
Nhìn tha nhân qua lăng kính lạc quan

Yêu vũ trụ, yêu thiên nhiên,
Vui với gió, đùa với mây
Ta thật yêu đời
Xin cảm tạ Ơn Trời!!

Feb 1, 2021.
Đỗ Dung

Góc Cổ Thi: Tống Cựu Nghinh Tân (2)


Nhắc đến "Tống Cựu Nghinh Tân 送舊迎新" trong đêm Giao thừa, thì không thể không nhắc đến câu ngạn ngữ cổ xưa đã truyền tụng trong dân gian là :

一夜連雙歲, Nhất dạ liên song tuế,
五更分二年. Ngũ canh phân nhị niên.

Có nghĩa:
Một đêm nối liền hai tuổi,
Năm canh chia đều hai năm.

Qủa là:
Một đêm hai tuổi liền nhau,
Năm canh sau trước chia đều hai năm.

Không phải chỉ trong dân gian mà cả trong cung của vua Đường; nhà vua tài hoa văn võ song toàn Đường Thái Tôn Lý Thế Dân 唐太宗李世民 cũng có bài thơ "Thủ Tuế" trong đó có các câu rất hay như sau:

寒辭去冬雪, Hàn từ khứ đông tuyết,
暖帶入春風。 Noãn đới nhập xuân phong.
Có nghĩa :
- Cái lạnh giả từ ra đi mang theo cả tuyết của mùa đông, và...
- Cái ấm về lại mang cả gió xuân ấm áp theo về.

Lạnh đi mang cả tuyết đông,
Ấm về mang cả xuân phong theo về!
Và...

共歡新故歲, Cộng hoan tân cố tuế,
迎送一宵中。 Nghinh tống nhất tiêu trung !

Có nghĩa:
- Cùng vui vẻ với tuổi cũ và tuổi mới, vì...
- Đón năm mới và đưa năm cũ chỉ trong một đêm mà thôi !

Cùng vui tuổi mới cũ vong,
Nghinh tân tống cựu trong vòng một đêm!


Rõ nét nhất, cụ thể nhất và cũng thi vị nhất là bài thơ Ngũ ngôn tuyệt cú《Trừ Dạ 除夜》là "Đêm Trừ tịch" của Tào Tung 曹鬆 đời Đường:

殘臘即又盡, Tàn lạp tức hựu tận,
東風應漸聞. Đông phong ưng tiệm văn.
一宵猶幾許, Nhất tiêu do kỷ hử,
兩歲欲平分. Lưỡng tuế dục bình phân?

Có nghĩa:
- Tháng Chạp sẽ tàn lụi ngay trước mắt đây thôi (Tức hựu tận).
- Đã dần dần nghe có tiếng gió xuân (Đông phong) thổi đến rồi.
- Một đêm là thời gian còn có bao lâu (kỷ hử) đâu, mà...
- Hai tuổi, hai năm lại muốn chia đều (bình phân) với nhau ?!...

Qủa là:
Tháng Chạp đã sắp tàn rồi,
Đã nghe tiếng gió xuân bồi hồi sang.
Một đêm ngắn chẳng đầy gang,
Chia đều hai tuổi chia làm sao đây ?!

"Tống cựu nghinh tân" cũng có nhiều điều rất thi vị và lý thú, nên thơ đến... ngẩn ngơ!

Trong đêm trừ tịch, khi nghe tiếng pháo tre đì đà đì đẹt nổ để đón giao thừa, thì tất cả mọi người trong gia đình đều cùng nhau nâng ly rượu "Đồ Tô" trừ tà, trừ dịch bệnh lên để cùng nhau "Chúc Mừng Năm Mới". Tiêu biểu nhất là bài thơ "Nguyên Nhật 元日" là "Ngày đầu một năm" của một trong "Đường Tống Bát Đại Gia" là Tể Tướng Vương An Thạch 王安石 đời Tống như sau :

爆竹聲中一歲除, Bộc trúc thanh trung nhất tuế trừ,
春風送暖入屠蘇. Xuân phong tống noãn nhập Đồ tô.
千門萬戶曈曈日, Thiên môn vạn hộ đồng đồng nhật,
總把新桃換舊符. Tổng bả tân đào hoán cựu phù.

Có nghĩa:
- Trong tiếng pháo tre nổ thì một tuổi (một năm) đã được trừ đi,
- Gió xuân đưa làn hơi ấm áp vào trong ly rượu Đồ tô.
- Muôn nhà ngàn hộ đang đón ánh nắng ban mai theo mặt trời mọc...
- Đều cùng "Gỡ tờ liễn cũ xuống để thay tờ liễn mới lên".
* Đào Phù 桃符 : là "Lá bùa được viết để dán lên cành đào". Ta gọi là "Lá bùa nêu". Thường được viết trên giấy đỏ và đều là những lời viết tốt đẹp. Sau phát triển thành những câu "Liễn Tết" mà ta gọi là "Câu Đối Đỏ". Nên "Tổng bả tân đào hoán cựu phù 總把新桃換舊符 là "Đều cùng gỡ tờ liễn cũ xuống để thay tờ liễn mới lên".

Một tuổi qua đi trong tiếng pháo,
Gió xuân đưa ấm rượu Đồ tô.
Muôn nhà chờ nắng ngày xuân mới,
Thay liễn đều cùng đón ước mơ!

Trên đây là những gia đình được đoàn tụ, sum họp trong đêm Ba mươi Tết để cùng đón giao thừa, cùng vui hưởng cái thiên luân của một gia đình đoàn viên hạnh phúc; Còn những người tha phương cầu thực, gởi thân nơi đất khách, phiêu bạc nơi xứ lạ quê người thì đón Giao thừa trong đêm Trừ tịch như thế nào đây ? Ta hãy cùng đọc bài thơ 《TRỪ DẠ 除夜》của thi nhân TỪ BÍ 徐賁 đời Nguyên như sau đây :

客舍無人更寂寥, Khách xá vô nhân cánh tịch liêu,
聲傳爆竹隔林遙。 Thanh truyền bộc trúc cách lâm diêu.
幾多時節何堪恨, Kỷ đa thời tiết hà kham hận,
送卻流年是此宵。 Tống khước lưu niên thị thử tiêu!

Có nghĩa:
- Nhà khách không người nên càng (cánh) cảm thấy cô đơn vắng vẻ,
- Tiếng pháo tre văng vẳng đưa lại từ mé rừng xa xa...
- Biết bao lễ tiết đi qua làm sao nói cho hết được cái hận ở trong lòng?
- Lại phải đưa quách đi cái lễ tiết cuối cùng của năm nay trong đêm nay!

Đưa tiễn năm cũ qua đi một cách dỗi hờn trong đêm trừ tịch. Quả là một cách đưa tiễn hờn mát của một kẻ xa nhà khi năm tàn Tết đến mà chẳng được cùng gia đình đoàn tụ .

Nhà khách không người càng vắng lặng,
Pháo tre đì đẹt cách rừng xa...
Bao nhiêu lễ Tết còn chi hận...
Đưa quách năm tàn đêm đã qua!


Sau đây là tâm sự buồn thương day dứt của Thi Bá Bạch Cư Dị 詩霸 白居易 phải đón giao thừa nơi đất khách khi công chưa thành danh chưa toại qua bài thơ KHÁCH TRUNG THỦ TUẾ 客中守歲 (Đón Giao thừa nơi đất khách) của ông :

守歲樽無酒, Thủ tuế tôn vô tửu,
思鄉淚滿巾。 Tư hương lệ mãn cân.
始知爲客苦, Thủy tri vi khách khổ,
不及在家貧。 Bất cập tại gia bần.
畏老偏驚節, Úy lão thiên kinh tiết,
防愁預惡春。 Phòng sầu dự ố xuân.
故園今夜裏, Cố viên kim dạ lý,
應念未歸人。 Ưng niệm vị quy nhân.
白居易             Bạch Cư Dị

Có nghĩa:
- Khách Trung 客中 : là Trong lòng đất khách, có nghĩa là Đang ở nơi đất khách.
- Thủy Tri 始知 : Mới biết được rằng ...
- Bất Cập 不及 : Không bằng được ....
- Úy 畏 : là Sợ, mà Kinh 驚 : cũng là Sợ, ta có từ kép Kinh Úy 驚畏 là Sợ Hãi.
- Ố 惡 : là Ghét. ta có từ KHẢ Ố 可惡 : là Đáng ghét.
- Cố Viên 故園 : là Vườn Xưa, từ dùng để chỉ Quê Nhà, Quê Xưa, Quê hương.
- Ưng Niệm 應念 : là Chắc là đang nhớ đến, nhắc đến...

* Nghĩa Bài Thơ:

Đón Giao Thừa Nơi Đất Khách

Đón giao thừa mà trong chai đã hết rượu rồi.
Nước mắt nhớ quê hương ướt đẫm cả khăn tay.
Mới biết rằng làm người khách xa quê hương là rất khổ,
Không bằng nghèo khó mà được ở quê nhà. Vì...
Sợ gìa nên cũng sợ luôn cả các lễ Tết...
Dự phòng sầu muộn nên cũng ghét luôn cả mùa xuân.
Ở nơi quê nhà trong đêm nay, chắc mọi người cũng...
Đang nhắc đến cái người đi chưa về là mình đây!

Lễ Tết đến mà lại phải tha phương cầu thực. Đón giao thừa nơi đất khách mà chai thì hết rượu, túi lại không tiền, Mới biết rằng thà nghèo khổ mà Tết được ở nhà còn hơn đi tìm chữ công danh mà lang thang chân trời góc bễ. Trong khi tuổi già cứ sồng sộc ập xuống đầu nên càng sợ xuân về Tết đến hơn bao giờ hết, như lời thơ của nhà thơ Chế Lan Viên thời Tiền Chiến :

Tôi có chờ đâu có đợi đâu,
Mang chi xuân đến gợi thêm sầu!

* Diễn Nôm:

Khách Trung Thủ Tuế

Giao thừa chai hết rượu,
Nhớ quê lệ ướt khăn.
Mới hay tha hương khổ,
Không bằng nghèo yên thân.
Ngại gìa lại e Tết,
Sợ buồn cũng ghét xuân.
Quê nhà đêm nay chắc...
Nhớ người đi bâng khuâng.

Lục bát:
Giao thừa chai rượu lại không,
Nhớ quê lệ ướt đầm khăn đêm này.
Mới hay lưu lạc khổ thay,
Không bằng nghèo khó ngày ngày yên thân.
Sợ gìa sợ cả nàng xuân,
Sợ ngày tháng lụn năm cùng ngổn ngang.
Đêm nay chắc cả thôn làng,
Ngóng trông những kẻ lang thang chưa về!

Buồn cho thân phận tha phương đón Tết của mình, Bạch Cư Dị cũng buồn luôn cho những thân nhân đang đón giao thừa nơi quê nhà : Chắc mọi người cũng đang khoắc khoải trông ngóng lo lắng cho mình, là kẻ còn lưu lạc phương trời, không biết sẽ đón giao thừa và ăn Tết ra sao ?!

Hẹn bài dịch tới!

杜紹德
Đỗ Chiêu Đức

Lễ Thượng Kỳ Đầu Năm Âm Lịch và Mừng Tết Bính Ngọ Phương Hoa


KHAI BÚT ĐẦU NĂM BÍNH NGỌ

TÂN NIÊN Bính Ngọ bút khai lời
Đất khách vui Xuân vẫn gọi mời
Mồng Một chào cờ nơi xứ Mỹ
Thứ Ba mừng Tết chốn quê người
Nhớ ơn Quốc Tổ hương đăng tế
Kính quý Vua Hùng trống nhạc khơi
Gốc Việt nhà Nam Văn hóa giữ
Nghìn năm Hồng Lạc sáng danh ngời.
(Phương Hoa- Mồng Một Tết - Bính Ngọ -2026)
***
Sáng Mồng Một Tết Bính Ngọ, 2026. Năm này gia đình chúng tôi mừng Tết hơi…lớn, vì gia đình đứa con thứ nhì đã sang đoàn tụ đầy đủ, sau hai năm tụi nó còn bay qua bay về để giải quyết chuyện nhà. Cho nên tôi quyết định “gác lại hết mọi thứ” thủ tục thường làm trong ngày Mồng Một đầu năm, và đưa thằng con “hai lúa” đi San Jose xem Tết cộng đồng Việt Nam nơi hải ngoại.

Nơi chúng tôi đến trước nhất là buổi Lễ Thượng Kỳ Đầu Năm Âm Lịch và Mừng Tết Bính Ngọ trong không khí thiêng liêng và rộn ràng của những ngày đầu năm Âm Lịch, cộng đồng người Việt đã long trọng tổ chức Lễ Thượng Kỳ Đầu Năm Âm Lịch và Mừng Tết Bính Ngọ tại Santa Clara County Government Center.

Buổi lễ diễn ra trong khung cảnh trang nghiêm, uy nghi và đầy ý nghĩa, với sự hiện diện và bảo trợ của nhiều vị dân cử địa phương, đại diện chính quyền cùng đông đảo đồng hương tham dự, thể hiện sự gắn bó và vị thế ngày càng vững mạnh của cộng đồng người Việt tại địa phương.
Ngay khi bước vào trong cửa hội trường chúng tôi và tất cả đồng hương đã được niềm nở chào đón và trao tặng những bao lì xì đỏ thắm, trong đó là vé xổ số SuperLotto mang theo lời chúc may mắn, bình an và thịnh vượng cho năm mới.

Mặc dù thời tiết không thuận lợi với mưa lớn kéo dài, nhưng tinh thần đón Xuân của bà con Việt vẫn vô cùng hào hứng. Đông đảo đồng hương đã đến tham dự, ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề, trang nhã, phụ nữ với áo dài, góp phần tạo nên một không khí Tết ấm áp, rộn ràng nơi xứ người.

Buổi lễ càng thêm trang trọng với sự hiện diện của các cựu quân nhân thuộc nhiều binh chủng Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, trong quân phục chỉnh tề, hàng ngũ nghiêm trang lúc cầm cờ Việt Mỹ, chứng tỏ tinh thần kỷ luật oai phong của quân đội Việt Nam Cộng Hòa xưa, và lòng tri ân đối với lịch sử cũng như với cộng đồng, khiến quan khách cảm động, cho nên những tràng pháo tay nồng nhiệt vang lên rộn rã hội trường. Nghi thức Chào Cờ Việt Nam và Hoa Kỳ được cử hành long trọng trong bầu không khí nghiêm trang, thể hiện lòng kính trọng đối với quê hương nguồn cội và đất nước Hoa Kỳ đã cưu mang cộng đồng người Việt.

Nghi thức dâng hương Quốc Tổ Hùng Vương

Nổi bật và thiêng liêng nhất trong chương trình là bàn thờ Quốc Tổ Hùng Vương, được thiết trí trang trọng ngay trung tâm lễ đài. Bàn thờ phủ khăn vàng, an vị linh vị Quốc Tổ, hai câu đối chữ thư pháp hai bên, ghi “Vui Xuân Nơi Đất Khách/ Thương Xót Chốn Quê Nhà”, dù lọng che hai bên, chung quanh là hoa tươi rực rỡ, mâm ngũ quả, lễ vật đầu Xuân cùng đèn nến… thể hiện lòng thành kính và tri ân của con cháu Lạc Hồng đối với tổ tiên dân tộc Việt Nam trong ngày đầu năm mới.

Trên lễ đài, còn có hai cựu quân nhân trong sắc phục Quân Cảnh, bên dưới là các cựu quân nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đứng làm nhiệm vụ danh dự trong tư thế nghiêm chỉnh, góp phần làm tăng thêm sự long trọng cho nghi lễ.

Trong bầu không khí trầm lắng và thành kính, ba vị trong Ban Tế Lễ đã thực hiện nghi thức dâng sớ tế Quốc Tổ và chư vị tiền nhân - cầu nguyện cho quốc thái dân an, cộng đồng được bình an, thịnh vượng, con cháu Việt Nam luôn ghi nhớ nguồn cội. Bài sớ do Tiến sĩ Nguyễn Hồng Dũng soạn thảo và xướng đọc, với lời văn trang trọng và giọng đọc truyền cảm làm xúc động lòng người tham dự.

Hình trên: Tiến Sĩ Nguyễn Hồng Dũng và Chánh Phó Tế đang dâng sớ

Khoảnh khắc ấy đã ghi lại dấu ấn sâu đậm trong lòng đồng hương, như một lời nhắc nhở thiêng liêng rằng dù sinh sống nơi đâu, con cháu Việt Nam vẫn luôn hướng về Quốc Tổ, về nguồn gốc dân tộc, nhất là trong giờ phút linh thiêng của ngày Mồng Một Tết Nguyên Đán.

Tiếp theo chương trình, các vị dân cử địa phương lần lượt lên phát biểu, gửi lời chúc Tết đến cộng đồng người Việt, đồng thời ghi nhận và trân trọng những đóng góp tích cực của đồng hương Việt trong đời sống xã hội và sinh hoạt cộng đồng tại địa phương. Giám sát Viên Betty Dương và Quận Hạt Santa Clara được cộng đồng cảm ơn vì đã bảo trợ địa điểm, sân khấu, và bàn ghế cho buổi lễ này.

Sau khi phần nghi lễ và các tiết mục giới thiệu hoàn thành, ngoài phần bao lì xì đỏ tặng lúc khách mới vào, còn có phần ẩm thực ngày Tết, do các vị dân cử và lãnh đạo cộng đồng như, ông Peter Ortiz “Nghị Viên Khu Vực 5”, ông Hải Huỳnh “Tiếng Nói Cho Người Mỹ Gốc Việt”, ông Lê Văn Hải, “Văn Thơ Lạc Việt & Hội Truyến Thông Người Việt Bắc Cali” yểm trợ, gồm có bánh mì thịt, và bánh chưng truyền thống… mang đậm hương vị quê nhà, được trao mời cho tất cả quan khách, góp phần làm ấm lòng đồng hương trong tiết trời mưa lạnh đầu Xuân.

Đặc biệt nhất, không khí buổi lễ thêm phần rộn ràng sôi nổi với màn múa lân khai Xuân do cô Vân Lê, ứng cử Nghị Viên khu vực 7 bảo trợ, cùng các tiết mục văn nghệ mừng Tết, cũng đã nhận được những tràng vỗ tay nồng nhiệt, tiếng cười và niềm vui lan tỏa khắp hội trường cùng với những ánh sáng nhấp nháy lóa lên vun vút khắp nơi của những chiếc máy ảnh, điện thoại, và máy quay phim...

Buổi Lễ Thượng Kỳ Đầu Năm Âm Lịch và Mừng Tết Bính Ngọ của cộng đồng Việt San Jose hoàn tất trong bầu không khí đoàn kết và chan hòa niềm vui, để lại nhiều cảm xúc trong lòng đồng hương, mở đầu cho một năm mới an lành, thịnh vượng, và tràn đầy hy vọng, đồng thời khẳng định tinh thần gìn giữ văn hóa, truyền thống, ngôn ngữ cha ông của đồng hương và lòng hướng về cội nguồn của cộng đồng người Việt nơi hải ngoại.

Video Lễ Tế Dâng Hương Quốc Tổ và chư vị tiền nhân - Mồng Một Tết Bính Ngọ:
https://www.youtube.com/watch?v=yItn8NSyzIE

Phương Hoa  
Mồng Một Tết Bính Ngọ, 2026

Thứ Năm, 19 tháng 2, 2026

Đáp Ca Thánh Vịnh 103, Thánh Hóa Công Việc - Sáng Tác: Vũ Lương Thiên Phúc - Trình Bày: Uyên Di


Để thắp sáng thêm niềm tin, cho sự linh thiêng vào những ngày đầu năm mới theo tập tục của tổ tiên

Sáng Tác: Vũ Lương Thiên Phúc 
Trình Bày: Uyên Di

Trần Bang Thạch Chúc Mừng Xuân Bính Ngọ 2026

  


Tết Sinh Viên (2006)



( Tặng Tết Sinh viên, ĐH Iowa)

Các con là những mầm non,
Nhờ bầu sữa Mẹ, khôn ngoan trưởng thành.
Xuân về, đất mới long-lanh,
Hướng về quê cũ, lòng thành nhớ ơn!

Ban bè, cha-me, bà con,
Hội trường nô-nức, muôn lòng nở hoa.
Bàn thờ Tổ-quốc… ngọc ngà
Áo dài, khăn đóng, thướt tha liễu mềm!

Câu hò Vọng-cổ… miền Nam,
Dân-ca, chèo cổ, Thăng-long ngậm ngùi!
Miền Trung cát trắng, biển khơi,
Trường-sơn mưa nắng bao đời chở che!

Múa lân, ca nhạc lì-xì..
Đoàn-kết học tập, tạo nhiều danh thơm.
Chúc Thọ Trưởng lão, tạ ơn!
Chúc mừng trẻ nhỏ, mầm non đất lành!

Bữa ăn hương vị quê mình,
Bánh chưng, bánh tét, dưa hành, thịt quay..
Cả năm dồn lại một ngày,
Ôi , tiếng Mẹ-đẻ, dễ nghe quá chừng!

Chia tay ngập các nẻo đường..
Hình dáng thân mến… Sài-gòn, Cần Thơ..
Thị-trấn Iowa dưới sương mờ,
Hẹn năm sau gặp lại, tiếng thơ ngân dài!!

Tô Đình Đài
 

Xuân Tha Hương



Ngỡ ngàng xứ lạ, Tết mồ côi
Mái ấm ngày xuân giã biệt rồi
Đã ngập mai vàng trên đất mẹ
Sao đầy tuyết trắng giữa hồn tôi
Hương không khói tỏa mà cay mắt
Rượu chẳng men nồng lại nát môi
Một thoáng trời xuân ngày tháng cũ
Tìm hoài chỉ thấy giá băng thôi!


Nguyễn Vô Cùng
Silver Spring, MD 1994

Tâm Cảnh


Thôi rồi, anh hiểu ý em yêu
Chỉ mấy dòng thơ, nói thật nhiều
Ai cũng mong qua bờ hạnh phúc
Em còn ở lại bến cô liêu
Và khi em nén sầu bao nỗi
Là lúc anh lo sợ những điều
Sợi chỉ mỏng manh còn buộc chặt
Năm tàn tháng lụn, tuổi dần xiêu...


Nguyễn Kinh Bắc
Philadelphia, 2000


Xuân Lại Trở Về

 

Xuân đi, Xuân đến lại mừng Xuân
Bính Ngọ năm nay đã tới rồi
Vui đón Tết Ta trong xứ lạ
Mỹ quốc rền vang tiếng pháo Xuân

Của người dân Việt đang chơi Tết
Hoa tươi, bánh mức với dưa hành
Lúc lắc theo Lân cùng nhảy múa
Hội Xuân xiêm áo nhạc tưng bừng

Hồn Xuân trôi nổi theo hồn nước
Đóa tầm Xuân nở, nhạc Xuân bay
Mai vàng khoe sắc bên đào thắm
Ta chúc cho nhau vạn sự lành.

Hồng Vân

Xuân Hoa

 

Đêm nay giá lạnh đã đi qua
Giấc ngủ tìm về mộng với hoa
Sáng dậy nhìn quanh Ồ! Chợt thấy
Nhành mai đã nở nụ xuân à.

Thế là mai nhú mộng khai hoa
Bỏ lại thời gian quá khứ già
Đón lấy ngàn hoa về trẩy hội
Cổng trời đua nở giấc mơ hoa

Xuân về phố xá kết đèn hoa
Nguyễn Huệ người qua dáng ngọc ngà
Một góc trời xuân hồng vẫy gọi
Sài gòn vẫn thế nét kiêu sa

(Nguyễn Huệ đường đi bộ)
Bằng Bùi Nguyên

Giao Thừa Suy Tư

 
( Ảnh: Tác Giả)

Năm cùng tháng tận,
Lận đận quê người.
Ngoài kia, lặng lẽ… sương rơi.
Trong này, lặng lẽ… tôi ngồi suy tư.
Men say sưởi ấm từ từ,
Lòng nghe lắng đọng, tâm như nhập thiền!
Bao năm chĩu nặng ưu phiền,
Phủi tay buông bỏ, bỗng nhiên thư nhàn.

Giữa đêm trừ tịch,
Nghe bước thời gian.
Đâu đây… tiếng pháo nổ ran?
Ôi! muôn thế sự, cũng tan bụi đời!
Hít vào buồng phổi đầy hơi,
Nhẹ nhàng không khí lại rời thân ta!
Nhân sinh ở cõi ta bà,
Lợi-danh mây khói, vào ra vô thường.

Chợt nhớ bạn xưa,
Một thuở chiến trường!
Đã cùng gối đất, nằm sương,
Đêm nay lưu lạc, về phương trời nào?
Đang ngồi, nâng chén rượu đào,
Hay hồn đã lặng lẽ vào hư vô?
Sương sa trên chiếc lá khô,
Có-không, còn-mất, mơ hồ cả thôi!
Mịt mù, mây phủ đầy trời,
Suốt đêm trừ tịch, tôi ngồi trầm tư…

Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia

Xuân Bính Ngọ, Nhớ Những Tác Phẩm Về Xuân Bất Hủ


Từ những năm 1954, sau Hiệp Định Geneve, cứ mỗi độ Xuân về, những người từ miền Bắc vào miền Nam lại nhắc đến bài thơ Ông Đồ Già của Cụ Vũ Đình Liên, viết từ năm 1936. Bài thơ không nhắc một chữ nào đến Tết, nhưng độc giả biết ngay là Nhà Thơ đã diễn tả về những ngày Xuân với “hoa đào nở”. Bài thơ khá ngắn nhưng ngụ ý nói về cả môt kiếp người. Những câu mở đầu bài thơ được viết rất nhẹ nhàng: “Mỗi năm hoa đào nở. Lại nhớ ông đồ già. Bầy mực tầu giấy đỏ. Bên phố đông người qua. Bao nhiêu người thuê viết. Tấm tắc ngợi khen tài. Hoa tay thảo những nét. Như phượng múa, rồng bay” 

Rồi thời gian qua đi, đời sống văn minh hơn, những người dân thành thị với nếp sống xô bồ, đã không còn chuộng những nét bút “phượng múa, rồng bay” nữa, để ông Đồ, người của thế hệ cổ, cô đơn bên phố: “Nhưng mỗi năm mỗi vắng. Người thuê viết nay đâu? Giấy đỏ buồn không thắm. Mực đọng trong nghiên sầu...” Bốn giòng thơ tiếp theo, mỗi giòng chỉ có 5 chữ, nhưng độc giả có thể hình dung thấy cả một triết lý cao siêu về cuộc đời của một con người, không khác gì những chiếc lá rơi trong cơn mưa bụi: “Ông đồ vẫn ngồi đấy. Qua đường không ai hay. Lá vàng rơi trên giấy. Ngoài trời mưa bụi bay”. Và bốn câu kết thúc nói lên sự lạnh lùng của thời gian và lòng người: “Năm nay đào lại nở. Không thấy ông đồ xưa. Những người muôn năm cũ. Hồn ở đâu bây giờ?”

Điều khá buồn là ngay cả bài thơ Xuân tuyệt tác này, rồi cũng bị bụi phủ theo thời gian. Bây giờ, còn mấy ai nhớ đến Ông Đồ Già? Thế hệ biết và hiểu về Ông Đồ Già cũng đã đi xa gần hết, còn thế hệ sau, chắc chắn khi được hỏi: “Ông Đồ là ai?” cũng không trả lời được.

Nói về Thơ Xuân mà không nhắc đến Nhạc Xuân thì thật sự thiếu sót. Trong số các bản nhạc Xuân, có một tác phẩm, phải nói là hiếm có vì đã được tất cả các cộng đồng Việt ở khắp nơi trên thế giới cùng hát mỗi khi Tết đến. Bất cứ bữa tiệc Tân Niên nào, do bất cứ hội đoàn nào, ở Mỹ hay ở Châu Âu, Châu Úc, Việt Nam, đều thấy vang lên lời ca của bài “Ly Rượu Mừng” , sáng tác của Nhạc Sĩ Phạm Đình Chương, tức Ca Sĩ Hoài Bắc. Nhạc Sĩ Phạm Đình Chương gốc người Hà Nội, trong một dòng họ mà đa số là những tài danh về Văn Hóa và Văn Nghệ. Thân phụ ông, Cụ Phạm Đình Phụng có hai người vợ. Người vợ đầu có hai người con trai: Phạm Đình Sỹ là chồng của Nghệ Sĩ Kiều Hạnh, và hạ sinh được ái nữ là Danh Ca Mai Hương; Phạm Đình Viêm tức Ca Sĩ Hoài Trung trong ban Thăng Long. Thân Mẫu của nhạc sĩ Phạm Đình Chương là người vợ thứ hai của Cụ Phạm Đình Phụng, sinh được 3 người con: Phạm Thị Quang Thái tức Ca Sĩ Thái Hằng, vợ của Nhạc Sĩ Phạm Duy, tiếp đến là Phạm Đình Chương và cô út là Phạm Thị Băng Thanh tức Danh Ca Thái Thanh.


Về dòng họ, Phạm Đình Chương có ông chú là nhà báo nổi danh Trúc Khê, người từng làm Cách Mạng và bị tù. Bà cô là Nghệ sĩ Song Kim, lấy nhà thơ Thế Lữ, tác giả bài thơ nổi tiếng: “Nhớ Rừng.” Được thừa hưởng máu nghệ sĩ như vậy, nhạc sĩ Phạm Đình Chương đã cho ra đời nhiều bài nhạc nổi tiếng, nhưng trong đó, bài được truyền tụng nhiều nhất là “Ly Rượu Mừng”: “Ngày xuân nâng chén ta chúc nơi nơi. Mừng anh nông phu vui lúa thơm hơi. Người thương gia lợi tức. Người công nhân ấm no. Thoát ly đời gian lao nghèo khó.” Những câu hát trên đã làm sống động tinh thần của Mùa Xuân, nhưng chưa thấm bằng phần điệp khúc thật là vui, nếu được nguyên một nhóm hợp ca cùng khoác tay nhau mà nghiêng vai qua lại hợp với toàn thể cử tọa cùng cất tiếng hát vang lừng: “Ah-ah-ah-ah. Nhấp chén đầy vơi, chúc người người vui. Ah-ah-ah-ah. Muôn lòng xao xuyến duyên đời…” Điểm đặc biệt của bài ca này là lời chúc đến tất cả mọi thành phần trong xã hội. Sau khi chúc người nông dân, người thương gia, tác giả không quên những ai hy sinh tuổi Xuân cho đất nước: “Rót thêm tràn đầy chén quan san. Chúc người binh sĩ lên đàng. Chiến đấu công thành. Sáng cuộc đời lành. Mừng người vì Nước quên thân mình.” Để cuối cùng là đoạn thấm thía nhất, chan hòa tinh thần của người Việt: “Kìa nơi xa xa có bà mẹ già. Từ lâu mong con mắt vương lệ nhòa. Chúc bà một sớm quê hương. Bước con về hòa nỗi yêu thương!”

Bên cạnh bản Ly Rượu Mừng, một bản nhạc được thịnh hành trong thời chiến và được trình diễn trong hầu hết mọi mùa Xuân, không những trên các sân khấu lớn mà còn tại các đồn lính xa nhà: Bài “Phiên Gác Đêm Xuân” sáng tác bởi Nhạc Sĩ Nguyễn Văn Đông, biệt hiệu là Vì Dân, Phượng Linh, và cũng là Soạn giả Đông Phương Tử, người đã viết nhạc cho hơn 50 vở kịch vọng cổ nổi tiếng. Nhạc Sĩ cũng là tác giả của các vở Thoại Kịch lấy rất nhiều nước mắt của khán giả: “Dưới Hai Mầu Áo, Sắc hoa Mầu Nhớ..” Với Bài “Phiên Gác Đêm Xuân”, nhạc sĩ đã cho mở đầu bằng những câu hát nhẹ nhàng nhưng thấm thía: “Đón giao thừa một phiên gác đêm. Chào Xuân đến súng xa vang rền. Xác hoa tàn rơi trên báng súпɡ, ngỡ rằng pháo tung bay, ngờ đâu hoa lá rơi…Bấy nhiêu tình là bao nước sông. Trời thương nhớ cũng vương mây hồng. Trách chi người đem thân giúp nước. Đôi lần nhớ bâng khuâng, gượng cười hái hoa xuân…”


Theo lời tâm sự của ông được phổ biến trên mạng, Nhạc Sĩ cho biết: “Vào năm 1956, đơn vị tôi đóng quân ở Chiến khu Đồng Tháp Mười (Gò Bắc Chiêng, Mộc Hoá, nằm sát biên giới Việt Nam-Campuchia, sau này là Tỉnh lỵ Kiến Tường.) Trước ba ngày Tết, tôi được lệnh lên chốt tiền tiêu, tăng cường cho cứ điểm, mang theo chiếc ba-lô với chút hành trang lương khô, cùng tấm ảnh của người em gái hậu phương. Tiền đồn cuối năm, đêm 30 Tết, trời tối đen như mực, phút giao thừa lạnh lẽo hắt hiu, không bánh chưng xanh, không hương khói gia đình. Tôi ngồi trên tháp canh quan sát qua đêm tối, chỉ thấy những bóng tháp canh mờ nhạt bao quanh khu yếu điểm như những mái nhà tranh, chập chờn dưới đóm sáng hỏa châu mà mơ màng về mái ấm gia đình đoàn tụ lúc xuân sang. Thay cho lời chúc Tết là tiếng kẻng đánh cầm canh và tiếng hô mật khẩu lên phiên gác.. Vào đúng thời điểm giao thừa, ngọn đèn bão dưới chiến hào thắp sáng lên như đón chào năm mới thì cũng là lúc những tràng súng liên thanh nổ rền từ chốt tiền tiêu. Khi ấy vào buổi tinh mơ của trời đất giao hòa, vạn vật như hòa quyện vào trong tôi, có hồn thiêng của sông núi, có khí phách của tiền nhân. Tôi nghe tâm hồn nghệ sĩ của mình rộn lên những xúc cảm lạ thường, làm nảy lên những cung bậc đầu tiên của bài Phiên Gác Đêm Xuân.”

Bài thứ hai của Nhạc Sĩ Nguyễn Văn Đông được giới yêu nhạc mê thích là bản: “Nhớ Một Chiều Xuân”. Bài này là tâm sự lãng mạn của một chàng lãng tử xa quê, một chuyện tình không đoạn kết: “Chiều nay thấy hoa cười chợt nhớ một người. Chạnh lòng tôi khơi bao niềm nhớ. Người nơi xa xăm phương trời ấy. Người còn buồn, còn thương, còn nhớ? Nắng phai rồi em ơi”… để rồi: “Người về còn nhớ khúc hát. Người yêu dấu bên bờ thành Viên. Lòng này còn quyến luyến mãi. Đêm xuân dài mà đâu có hay”.
 

Đó là hai bản nhạc buồn mênh mang. Khi nói về những bản nhạc vui, có hai bản nhạc của Nhạc Sĩ Phạm Duy, tác giả của cả ngàn bài hát nổi tiếng về đủ mọi thể loại: Từ Classic đến Modern, từ những bài ngắn như đồng dao như “Giọt mưa trên lá” đến những Trường Ca vĩ đại như “Con Đường Cái Quan”, từ tình tự quê hương, “Tình Ca”, đến tình yêu nam nữ như “Ngày đó chúng Mình, Kiếp nào có Yêu Nhau”, từ “Đố Ai” đến “Quê Nghèo”…” Có thể nói tất cả các bài Phạm Duy sáng tác cũng là những tuyệt tác phẩm. Hai bài về Xuân của ông viết những năm 1952, 1953, ngay sau khi ông bỏ miền Bắc vào Saigon, là bằng chứng về tâm hồn nghệ sĩ của ông đã đến tuyệt đỉnh. 

Bài “Hoa Xuân” thật ngọt ngào, đằm thắm: “Xuân vừa về trên bãi cỏ non. Gió Xuân đưa lá vàng xuôi nguồn. Hoa cười cùng tia nắng vàng son. Lũ ong lên đường cánh tung tròn. Hoa chẳng yêu lũ bướm lả lơi. Muốn yêu anh vác cầy trên đồi. Hay là yêu chiến sĩ ngàn nơi. Thấy hoa tươi cuời bỗng thương đời”. Trong khi đó, bài “Xuân Ca” lại nồng nhiệt: “Xuân trong tôi đã khơi trong một đêm vui. Một đêm, một đêm gối chăn phòng the đón cha mẹ về. Xuân âm u lắt leo trong nguồn suối mơ. Bừng reo rồi theo nắng lên từ cha chói chan lòng mẹ. Xuân Xuân ơi, Xuân ới, Xuân ơi.”


Nói đến nhạc Xuân, không thể không nhắc đến bài “Xuân và Tuổi Trẻ”, nguyên bản viết bằng tiếng Pháp: “Le printemps et la jeunesse", Nhạc sĩ La Hối viết cho ban nhạc hòa tấu của Hội Hiếu Nhạc Faifo năm 1944. Đến năm 1946, Nhà Thơ Thế Lữ vào miền Nam, khi nghe bản này, đã rất thích, ông đã chuyển sang Lời Việt thành “Xuân và Tuổi Trẻ.”nhưng mãi đến năm 1954, mới được một nhà xuất bản cho phổ biến, và các ca sĩ nổi tiếng của miền Nam như Mai Hương, Thái Thanh, và sau đó là Bùi Thiện và Sơn Ca trong ban nhạc Hoàng Thi Thơ, đã mang những câu nhạc Valse này lên sân khấu, được khán giả yêu thích, vỗ tay nồng nhiệt. Từ đó, bản “Xuân và Tuổi Trẻ” được coi như là bản Quốc Hồn, Quốc Túy cho mọi chương trình Xuân vui tươi.

Trong giai đoạn chiến tranh khốc liệt tại miền Nam, tiếng tăm của nhạc sĩ “Trịnh Lâm Ngân” -Trần Trịnh, Nhật Ngân, đã nổi cộm với nhiều bản nhạc bất hủ, trong đó có bài “Xuân Này, Con Không Về” nói lên nỗi day dứt của người lính chiến xa nhà. Bản nhạc này được phát thường lệ trên các đài truyền thanh và truyền hình của miền Nam, như để chia sẻ tâm sự của người lính chiến, gửi về bà Mẹ Viêt Nam, ngày đêm mong con trở về: “Con biết bây giờ mẹ chờ tin con. Khi thấy mai đào nở vàng bên nương. Năm trước con hẹn đầu xuân sẽ về. Nay én bay đầy trước ngõ. Mà tin con vẫn xa ngàn xa. Ôi nhớ xuân nào thuở trời yên vui. Nghe pháo giao thừa rộn ràng nơi nơi. Bên mái tranh nghèo ngồi quanh bếp hồng. Trông bánh chưng chờ trời sáng. Đỏ hây hây những đôi má đào”


Đoạn giữa của bản nhạc, cũng là lời trần tình đau khổ của một số người tha hương ở hải ngoại, khi không thể về thăm quê vì còn nhiều cản trở: “Nếu con không về chắc mẹ buồn lắm. Mái tranh nghèo không người sửa sang. Khu vườn thiếu hoa vàng mừng xuân. Đàn trẻ thơ ngây chờ mong anh trai. Sẽ đem về cho tà áo mới. Ba ngày xuân đi khoe xóm giềng”

Thôi, đành thế, xin gửi lời kết này thay cho người xa nhà, chưa có dịp về thăm quê, mong ngày về thăm lại sông Hương, núi Ngự, ngồi xuồng ba lá chèo trên giòng Cửu Long, và đón giao thừa ở Hà Nội yêu dấu.

Người Xa Quê, 
Chu Tất Tiến.
Xuân 2026.

 

Thứ Tư, 18 tháng 2, 2026

Vui Đón Mùa Xuân - Sáng Tác Sr.Trầm Hương - Trình Bày: Nhóm Hoa Giấy

Sáng Tác Sr.Trầm Hương
Trình Bày: Nhóm Hoa Giấy

Chúc Xuân

 

Trước ngõ Bính Ngọ hý đã vang
Trong nhà từng bừng đón xuân sang
Bình an xin Chúc cho gia quyến
May mắn - phúc lộc - sức khỏe vàng

Chúc Trang Long Hồ luôn tiến mãi
Thi - Văn - nhân ca sĩ gởi bài đều
Chủ bút hân hoan đăng bài suốt
Độc giả thưởng thức tấm tắc hoài

Kim Trúc 
2026

Đông Tàn Xuân Đến


Đông tàn chim hót đón chào Xuân
Tuyết nhẹ thôi rơi lạnh bớt dần...
E ấp cành xuân vừa chớm nụ
Muộn màng nắng tỏa chảy tan băng
Đợi chờ vạt nắng bên thềm vắng
Phảng phất tình xuân đợi góp phần
Xuân đến muôn loài chào chúc tụng
Bình minh le lói tiết Xuân phân….

Ngư Sĩ


Xuân Đến Làm Chi

 

Têt đến rồi đây xuân đến đây
Mà sao chẳng có cuộc sum vầy
Mưa giăng tuyết phủ đường trơn trợt
Tận cõi lòng ta thương nhớ đầy!

Nhớ lắm mẹ già giờ khuất bóng
Mồ mẹ quạnh vắng sát chân đồi
Giữa khuya tiếng dế sầu hiu hắt
Đêm buồn hoang lạnh bóng trăng soi!

Nhớ lắm người em bên xóm nhỏ
Xuân về gặp gỡ nụ cười tươi
Mồng một cùng nàng đi hái lộc
Vào chùa cầu nguyện sớm đẹp đôi!

Thôn xóm một chiều binh lửa dậy
Người đi người ở cảnh chia phôi
Mất biệt một mùa xuân hội ngộ
Thương nhớ về xa cũng nghẹn lời!

Xuân đến làm chi xuân hởi xuân
Mắt ta đẵm lệ biết bao lần
Đâu còn tương ngộ ai tri kỷ
Chỉ thấy đào mai rụng phủ sân!


Hàn Thiên Lương

Chiều 30 Gói Bánh Chưng Cúng Ông Bà Cha Mẹ


Chiều 30 chuẩn bị gói bánh chưng để cúng Ông Bà Cha Mẹ ...

Chiều 30 Tết cuối năm rồi
Sao nghe im vắng bồi hồi cõi tâm...

Con ngồi gói bánh chưng xanh
Nhớ ơi là nhớ quê nhà Mẹ ơi ...

Đã qua một nửa trăm năm
Lòng con trĩu nặng thăng trầm Me ơi...

Chiều nay tuyết trắng rơi đầy
Con ngồi gói bánh hồn bay về nguồn ...

Belgique Chiều 30 Tết cuối năm 2025
Tuyết Phan


Tuổi Ngọ



Mẹ sinh em vào năm tuổi Ngọ
một đời luôn rong ruổi nhọc nhằn
một đời luôn cúi mặt làm thinh
tìm cuộc sống quanh đồng cỏ rộng

Em tuổi Ngọ một đời lận đận
chuyện tình duyên cất vó chạy rong
trên lưng nặng nghĩa tình bỏ lại
phía bên nào cũng bến trăm năm

Mẹ sinh em vào năm tuổi Ngọ
chạy loanh quanh khép một vòng đời
thời gian vết chân mòn tiếng vọng
giữa mênh mông đâu những ngày vui?

Năm tháng cạn xin mừng tuổi Ngọ
để một lần vó ngựa về xuôi
để một lần dưới hiên chùa cũ
có chút tình dâng tặng em tôi..!

Durham, North Carolina
Nguyễn Vĩnh Long