Hiển thị các bài đăng có nhãn J. Leiba. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn J. Leiba. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2019

Tản Mạn Về Mùa Xuân Qua Thi Ca



Bây giờ tháng 12, cận cuối năm 2018, giới báo chí chuẩn bị bài vở cho Giai phẩm Mùa Xuân. Xuân cũng là dịp Tết. Hình như không gian đang rộn rã và hình như lòng tôi cũng đang hân hoan lắm. Nói đến Tết thì Tết lại vào mùa Xuân, là Năm Mới, là Lễ Hội. Tôi lại vung bút ca "bài ò e con ma đánh đu" tiễn đưa Năm Cũ Mậu Tuất 2018 ra đi và để đón mừng Năm Mới 2019, theo âm lịch là năm Kỷ Hợi. 

Thật vậy, Tết mang tính linh thiêng đối với mọi người, mọi nhà, mọi giới và mọi tôn giáo. Tết Nguyên đán là thời điểm giao mùa đón Xuân sang. Mùa Xuân vốn là mùa các thi sĩ có nhiều cảm hứng với thi ca. Từ Đông sang Tây, như từ Nguyễn Bính, Huy Cận, Vũ Đình Liên, J. Leiba, Đinh Hùng, Hồ Dzếnh, Hàn Mặc Tử, Phạm Anh Dũng, Hồng Vũ Lan Nhi, Cao Mỵ Nhân, Yên Sơn, Trần Dạ Từ, Lê Hân, Khiếu Long, Kim Oanh Australia, Annie Trần, Nguyễn Hiền, Kim Tuấn, Hồ Dzếnh, Hà Huyền Chi, Quyên Di, Hải Vân Sagittaires, Marie Christine TV, Thái Tú Hạp - Ái Cầm, Trần Việt Hải, Trần Mạnh Chi,... đến Victor Hugo, Paul Verlaine, Emily Dickinson, William Blake, William Shakespeare, Théophile Gautier, và Charles Baudelaire.

Khi nào là Tết? Khi nào hết Tết? 

Thuở nhỏ khi ta nhắc đến Tết như là cái gì còn lâu lắm, là cái gì phải trông chờ. Do vậy trong dân gian có những từ ngữ vui vui như: Tết Mán mọi, Tết Ma-rốc, Tết Công-gô,... như cái gì “còn khuya”, “còn lâu”! 

“Cu kêu ba tiếng cu kêu, 
Trông mau tới Tết dựng nêu ăn chè”. 

Với dân miệt Lục Tỉnh, hễ qua ngày Mồng 10 tháng Chạp là coi như Tết rồi. Mãi hết ngày Mồng 10 tháng Giêng năm sau thì cái không khí Tết mới hết dần đến cuối tháng Giêng là hết Tết. 
Mùa xuân là một trong bốn mùa thường được công nhận ở những vùng ôn đới và vùng cận cực nam bắc, tiếp nối mùa đông và diễn ra trước mùa hạ. Về mùa xuân có rất nhiều định nghĩa, nhưng cách sử dụng khác nhau tùy vào khí hậu, văn hóa và tập quán của mỗi khu vực. Khi ở Bắc bán cầu đang là mùa xuân thì ngược lại ở Nam bán cầu sẽ là mùa thu. Vào ngày xuân phân, ngày dài xấp xỉ 12 giờ và kể từ đó trở đi quảng thời gian ban ngày bắt đầu tăng lên. Ngoài đề cập đến một mùa trong năm, mùa xuân hay "thời kỳ mùa xuân" còn thường được liên tưởng đến sự tái sinh, trẻ hóa, đổi mới, sự sống lại và tái phát triển.


Trong phạm vi văn chương thì năm tháng hay bốn mùa (có mùa Xuân, danh từ chung) dùng để tính thời gian đã trôi qua, ví dụ như: 

"Xuân này đến nữa đã ba xuân, 
Đóm lửa tình duyên tắt nguội dần." 
(Nguyễn Bính) 

hay 

"Anh cho em mùa xuân 
nụ hoa vàng mới nở, 
chiều đông nào nhung nhớ... 
Anh cho em mùa xuân 
mùa xuân này tất cả 
lộc non vừa trẩy lá" 
(nhạc Nguyễn Hiền, thơ Kim Tuấn). 

hay 

"Bầy chim hót líu lo chào mừng 
Nụ xuân ngát hương dịu ngọt ngào 
Làn gió mát đưa tình lên cao... 
Mầu môi thắm sao mà nồng nàn 
Dòng tóc vắng bay trong chiều vàng 
Em có biết xuân về hay chăng?" 
(nhạc Phạm Anh Dũng) 

Về ý nghĩa "Xuân" như một tĩnh từ thì trong văn chương như "xuân sắc", "xuân xưa", "xuân xanh", "thanh xuân",... thuộc về tuổi trẻ, hay thuộc về thời xưa cũ, đã qua, 
hoặc hàm ý là tươi đẹp, tràn đầy sức sống như tuổi xuân, ví dụ như trong câu thơ sau: 

"Gió đưa cây trúc ngã quỳ, 
Ba năm chực tiết còn gì là xuân!" 
(Ca dao) 

hay 

"Đi bên nhau hồn chậm với vai gần 
Tiếng ca buồn ôi tiếng hát thanh xuân 
Ta dừng lại và nghe chiều rét mướt 
Em mười sáu, tuổi kiều thơm dịu ngọt" 
(bài "Ngự Trị", Trần Dạ Từ). 

hoặc 

"Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời. 
Bao cô thôn nữ hát trên đồi. 
Ngày mai trong đám xuân xanh ấy, 
Có kẻ theo chồng, bỏ cuộc chơi". 
("Mùa Xuân Chín", Hàn Mạc Tử).

Trong thiên văn học người ta định nghĩa mùa xuân bắt đầu từ thời điểm diễn ra tiết xuân phân (khoảng ngày 21 tháng 3 ở Bắc bán cầu và ngày 23 tháng 9 ở Nam bán cầu) và kết thúc vào thời điểm diễn ra tiết hạ chí (khoảng ngày 21 tháng 6 ở Bắc bán cầu và 21 tháng 12 ở Nam bán cầu). Trong khí tượng học, để thuận tiện thì người ta tính mùa xuân bao gồm toàn bộ các tháng Ba, Tư và Năm ở Bắc bán cầu còn tại Nam bán cầu là toàn bộ các tháng Chín, Mười và Mười Một. 

Tuy nhiên, theo truyền thống thì lịch của một số nền văn hóa như lịch Ireland chẳng hạn, người ta tính toàn bộ các tháng Hai, Ba và Tư. Tại Việt Nam cũng như các nước khác chịu ảnh hưởng của nền văn minh Trung Hoa thì người ta tính mùa xuân bắt đầu từ thời điểm diễn ra tiết lập xuân (khoảng ngày 5 tháng 2) và kết thúc tại thời điểm diễn ra tiết lập hạ (khoảng ngày 5 tháng 5). 
Tết là mùa xuân của vạn vật. Mỗi năm xuân về một lần. Thế thì con gái tuổi nào là tuổi xuân? Xưa các cụ nói con gái tuổi trăng tròn là xuân. Tuổi đời của mỗi người đẹp nhất là thuở thanh xuân và nó lại càng đẹp hơn khi tuổi thanh xuân ấy bỗng xuất hiện một bóng hình để ta nhung nhớ và yêu thương, hãy xem thơ Đinh Hùng. Để rồi ta nghĩ ngợi về hồn thơ thi nhân Đinh Hùng nhìn xuân sang mà nhớ hương xuân người xưa: 

"Xuân nào như xuân mới? 
Hương nào như hương xưa? 
Lòng chàng không có tuổi 
Duyên chàng se tình cờ". 

Trong bài "Năm qua", nhà thơ J. Leiba (tức Lê Văn Bái đồng thuở với những Thái Can, Đông Hồ, Thế Lữ,...) 
cho thơ tỏa nét âu yếm yêu kiều của nỗi lòng vui buồn của người xuân nữ ở lứa tuổi trăng tròn: 

"Em nhớ năm em lên mười lăm 
Cũng ngày đông cuối sắp sang xuân 
Mừng xuân, em thấy tim hồi hộp 
Nhìn cái xuân sang khác mọi lần". 

Khi mùa xuân mới về mọi người chúc tụng những điều tốt đẹp an lành, hãy nghe thơ Cao Mỵ Nhân: 

"Hãy chúc nhau Xuân vàng bất tận 
Trên quê hương đại mộng viên thành 
Những cành lê tuyết từ muôn dặm 
Trao tặng non sông vạn ý lành". 

hay 

Xuân Muôn Ý 

Mở cửa xem Xuân đến cách nào 
Xuân từ tám hướng gọi xôn xao 
Trầm hương nhã nhạc lan trên sóng 
Cánh én bay cùng tiếng hát cao 

Xuân đến khi ta mải đợi chờ 
Xin cùng ta sánh bước vào thơ 
Ở đây không kể thời gian nữa 
Ta với Xuân chung một cõi mơ 

Ta hỏi Xuân tươi trọn cuộc đời 
Xuân cười: năm tháng có đầy vơi 
Nhưng, bao giờ cũng vui như Tết 
Bạn hỡi, mau về dự hội chơi 

Xuân ở bên ta mãi nhé Xuân 
Bốn bề bát ngát bóng giai nhân 
Nguồn thơ bất tận dâng muôn ý 
Xuân bỗng thăng hoa đẹp bội phần ... 
(thơ Cao Mỵ Nhân) 

Đón mừng, cung nghinh mùa xuân mới, thơ chào mùa xuân sang: 

Nhịp Xuân 

"nghe trong cành lá chờn vờn 
tiếng gió tâm sự van lơn nhánh cành 
màu xanh mướt rượt màu xanh 
nắng xuân vừa lót long lanh nét tình 

tôi nghe gót bước bình minh 
đi vào thành phố cung nghinh em về 
dáng mai huệ sánh đề huề 
bên lan bên cúc tỉ tê bước cùng 

áo hoa vạt lụa tà nhung 
lâng lâng chở mộng vào chung với người 
góp nhau từng mắt môi cười 
cho đời thắm thiết xuân tươi trổ màu 

nghe thăm thẳm lời nguyện cầu 
trời cao đất rộng lòng người bao la". 
(thơ Lê Hân). 

Trong bài "Khi Em Về Mùa Xuân" như lời bình minh khi xuân về, như khi em về đất trời tưng bừng rực rỡ, vì em là mùa xuân và vì mùa xuân là em, 
trông đàn bướm vàng bay lượn giữa mùa xuân, ta nhìn em lòng sao nhiều bỡ ngỡ, những mùa xuân xưa khi xa vắng nhau lòng nhớ nhung vô ngần, và nay... 

Khi Em Về Mùa Xuân 

"Khi em về đất trời bừng rực rỡ 
Đàn bứom vàng bay lựon giữa mùa xuân 
Ta nhìn em lòng sao nhiều bỡ ngỡ 
Xưa xa nhau lòng rạn vỡ vô ngần 

Khi em về mùa hoa đăng nở rộ 
Cúc, Mai, Đào thơm ngát những mùi hưong 
Hồn ta như lạc vào cơn mê lộ 
Trong gió xuân ai hát khúc mê thừong 

Khi em về ta giật mình ngoảnh lại 
Đã một thời mình đánh mất đời nhau 
Kỷ niệm buồn mắt nhìn nhau ngần ngại 
Dấu yêu xưa như chợt sớm phai màu". 
(thơ Khiếu Long). 

Với người lính năm xưa, xuân về trong tháng ngày xông pha chinh chiến, chinh nhân trôi nổi theo vận nước, nay trong kiếp sống lưu vong biệt xứ, 
ta đón mùa xuân nghe sao cằn cỗi trong lòng... 

"Anh tiếp tục cuộc đời làm lính 
Sinh tử, phiêu bồng đến 1975 
29 tháng Tư trời đất hờn căm 
Anh thảng thốt theo dòng người 
Lìa xa Tổ Quốc 
Gần ba mươi bảy năm qua 
Vẫn không thể nào quên được 
Một thuở ngang trời 
Một khúc chia ly 
Sáng hôm nay đầu mùa Xuân 
Anh ngồi ở nơi đây 
Ngồi với cốc cà phê nhỏ giọt 
Tai nghe nhạc phong linh cùng tiếng chim ca hót 
Đón Xuân về 
Sao nghe cằn cỗi trong tim!" 
(thơ Yên Sơn) 

Nhà thơ Vũ Đình Liên là một trong những thi nhân xuất sắc của phong trào Thơ mới. Thuở 1936 ông sáng tác bài thơ "Ông đồ" đăng trên báo Tinh hoa. 
Bài thơ đi vào văn học sử, ý thơ cho thấy sự thay đổi xã hội, chuyển mình từ nền nho học sang tây học. 
Bài thơ này được đánh giá như một thi phẩm tuyệt tác và được nhìn từ nhiều góc độ loại nhịp thơ ngũ ngôn, chất bi kịch xã hội tính, nét triết lý về thời gian, 
tinh thần dân tộc tính, nỗi buồn hoài cổ, nỗi u hoài trước sự xâm lăng của người Pháp,… Điểm chính trong bài viết này là áng thơ nói về mùa xuân... 

"Mỗi năm hoa đào nở 
Lại thấy ông đồ già 
Bày mực Tàu, giấy đỏ 
Bên phố đông người qua 
... 
Năm nay đào lại nở 
Không thấy ông đồ xưa 
Những người muôn năm cũ 
Hồn ở đâu bây giờ?" 

Vũ Đình Liên vốn chịu ảnh hưởng Baudelaire. Vũ Đình Liên là nhà thơ kiêm nhà giáo tận tụy với công việc sư phạm, ông dạy học (môn Pháp văn) và dịch thơ, mà hầu như chỉ dịch thơ đại thi hào Pháp Charles Beaudelaire. Do vậy, sự kiện ông thích thơ Beaudelaire, ít nhiều chất thơ tự do tây phương (vers libre occidental) đã là nét đột phá cho ông thành công trong phong trào thơ mới thuở ban sơ, nên bạn bè gọi ông là "Baud Liên", vắn tắt như là một "Baudelaire Vietnamien". 

Thơ Pháp Charles Baudelaire. 
Charles Baudelaire là chủ soái của phong trào thi ca lãng mạn Pháp. Sự lãng mạn vô song trong thi ca yêu đương đầy nét xuân tình của Baudelaire qua trích đoạn phân đoạn I trong bài thi ca như sau... 

" Que m’importe que tu sois sage ? 
Sois belle ! et sois triste ! Les pleurs 
Ajoutent un charme au visage 
Comme le fleuve au paysage 
L’orage rajeunit les fleurs. 
Je t’aime surtout quand la joie 
S’enfuit de ton front terrassé 
Quand ton cœur dans l’horreur se noie 
Quand sur ton présent se déploie 
Le nuage affreux du passé. 
Je t’aime quand ton grand œil verse 
Une eau chaude comme le sang 
Quand, malgré ma main qui te berce 
Ton angoisse, trop lourde, perce 
Comme un râle d’agonisant. 
J’aspire, volupté divine ! 
Hymne profond, délicieux ! 
Tous les sanglots de ta poitrine, 
Et crois que ton cœur s’illumine 
Des perles que versent tes yeux !" 

(bài Tình khúc buồn, Madrigal triste). 

Phần chuyển ngữ 

“Anh không cần em phải hiền ngoan. 
Em hãy đẹp! Và hãy buồn! Đầy nước mắt. 
Làm tăng thêm vẻ quyến rũ cho khuôn mặt. 
Như dòng sông làm cho phong cảnh đẹp hơn 
Như dông bão càng làm cho hoa trẻ lại. 
Tôi yêu em hơn hết - khi niềm vui 
Lẩn tránh vầng trán em nặng trĩu. 
Khi trái tim em chết đuối trong kinh dị. 
Khi sự hiện diện của em phơi bày. 
Đám mây xấu khủng khiếp của thời quá khứ. 
Tôi yêu em, khi đôi mắt to của em tuôn chảy 
Một dòng nước mắt nóng như máu. 
Mặc dù tay anh xoa dịu. 
Nỗi thống khổ của em quá đỗi nặng nề, làm khoét thủng. 
Như để tiếng rên của người hấp hối. 
Anh hút vào sự khoái lạc thần tiên. 
Bài ngợi ca thâm trầm tuyệt diệu. 
Với tất cả tiếng thổn thức trong lồng ngực của em. 
Và anh tin rằng trái tim em rực sáng. 
Qua những hạt ngọc trai long lanh từ mắt em tuôn chảy". 
(thơ Charles Baudelaire) 

Theo cung cách thi ca lãng mạn như của Baudelaire, xin đan cử ví dụ bài thơ sau: 

Kìa Xuân 

Nắng thức dậy tô son con gái 
Thắm má đào bỏng cháy hồn si 
Đôi mắt biếc thầm nói những gì 
Lời hò hẹn xuân thì mở ngõ 

Trang vở ước dòng thơ tình tỏ 
Pha mực hiền gắn bó xuyến xao 
Xếp từ Y-Ê-U con chữ kề nhau 
Trang giấy mới xôn xao thương nhớ 

Ý nguyên trinh đắm say bỡ ngỡ 
Đoá mộng đầu e ấp bờ môi 
Đời trổ hoa thơm ngát tinh khôi 
Chim ríu rít trên đồi Xuân mới 

Nắng Xuân nay, gió mùa chướng tới 
Ký ức hồi tung bới tình xưa 
Hồn ai vướng víu ngoài khung cửa 
Kìa Xuân! Mùi trầm thoảng hương đưa. 
(Kim Oanh, Australia) 

Sự lãng mạn trong thi ca của thi nhân Hồ Dzếnh trước chúa xuân như sau: 

Ý Xuân 

Trời đẹp như trời mới tráng gương, 
Chim ca, tiếng hát rộn ven tường. 
Có ai bên cửa, ngồi hong tóc 
Cho chảy lan thành một suối hương… 

Sắc biếc giao nhau, cành bắt cành, 
Nước trong, hồ ngợp thủy tinh xanh. 
Chim bay, cánh trĩu trong xuân ý, 
Em đợi chờ ai, khuất bức mành? 

Giữa một giờ thiêng, tình rất đẹp, 
Mắt buồn và rất… rất thanh thanh. 
Mày ai bán nguyệt, người ai nhỏ, 
Em ạ, yêu nhau…chết cũng đành! 
(Hồ Dzếnh, hay Hà Triệu Anh, 1916–1991). 

Kế đến, xét qua thơ của nhà thơ lãng mạn Pháp khác là Théophile Gautier. Xem rằng ý thơ khá táo bạo về tình cảm yêu đương... 

Nụ cười đầu tiên của mùa xuân(Premier sourire du printemps) 

Premier sourire du printemps 
Tandis qu’à leurs œuvres perverses 
Les hommes courent haletants, 
Mars qui rit, malgré les averses, 
Prépare en secret le printemps. 
Pour les petites pâquerettes, 
Sournoisement, lorsque tout dort, 
Il repasse des collerettes 
Et cisèle des boutons d’or. 
Dans le verger et dans la vigne, 
Il s’en va, furtif perruquier, 
Avec une houppe de cygne, 
Poudrer à frimas l’amandier. 
La nature au lit se repose ; 
Lui, descend au jardin désert 
Et lace les boutons de rose 
Dans leur corset de velours vert. 
Tout en composant des solfèges, 
Qu’aux merles il siffle à mi-voix, 
Il sème aux prés les perce-neiges 
Et les violettes aux bois. 
Sur le cresson de la fontaine 
Où le cerf boit, l’oreille au guet, 
De sa main cachée il égrène 
Les grelots d’argent du muguet. 
Sous l’herbe, pour que tu la cueilles, 
Il met la fraise au teint vermeil 
Et te tresse un chapeau de feuilles 
Pour te garantir du soleil. 
Puis, lorsque sa besogne est faite, 
Et que son règne va finir, 
Au seuil d’avril tournant la tête, 
Il dit : "Printemps, tu peux venir !"." 

Phần chuyển ngữ 

Đương khi con người chạy hết hơi 
Đến với những công trình tai quái của họ 
Tháng Ba cười, dẫu những cơn mưa rào ào ạt 
Vẫn ngấm ngầm soạn sửa mùa xuân 
Với những bông hoa cúc nhỏ xinh 
Nó thầm lén khi mọi vật còn đang thiếp ngủ 
Là đi là lại những cổ áo xếp nếp 
Rồi tỉa tót những nụ vàng tươi 
Trong ruộng nho trong vườn cây quả 
Nó đến rồi, gã thợ cạo lẻn qua 
Với một nhúm tua mào chim thiên nga 
Rắc sương giá lên vườn cây hạnh 
Trên giường thiên nhiên đang ngơi nghỉ 
Còn nó, đi xuống vườn hoang 
Và thắt giùm hoa hồng những nụ 
Trong chiếc yếm nịt nhung xanh kia 
Vừa sáng tạo những hoà âm 
Nó huýt khẽ với đàn chim sáo 
Vừa gieo những bông hoa tuyết trên đồng 
Còn trong rừng gieo hoa tím rung rinh 
Trên đám cải xoong bên dòng suối 
Tai nghe ngóng, hươu cúi đầu uống nước 
Bằng bàn tay kín đáo nó lẩy từng bông 
Hoa chuông bạc long lanh của cây linh lan 
Dưới cỏ, để cho anh hái được 
Nó đặt trái dâu, da mọng hồng tươi 
Và dệt cho anh chiếc mũ lá cây 
Để tránh ánh nắng trời 
Thế rồi, khi công việc đã xong xuôi 
Sự trị vì sắp đến hồi kết thúc 
Bên ngưỡng cửa tháng Tư quay đầu lại 
Tháng Ba ta bảo rằng: "Mùa xuân ơi, xuân đến rồi đó!". 
(Bản dịch của Đào Duy Hiệp). 

Nói về mùa xuân trong thi ca Pháp có lẽ không thể không nhắc đến bài thơ Printemps của thi sĩ Victor Hugo, 

Mùa  Xuân (Printemps) 

“Voici donc les longs jours, lumière, amour, délire ! 
Voici le printemps ! mars, avril au doux sourire, 
Mai fleuri, juin brûlant, tous les beaux mois amis ! 
Les peupliers, au bord des fleuves endormis, 
Se courbent mollement comme de grandes palmes ; 
L’oiseau palpite au fond des bois tièdes et calmes ; 
Il semble que tout rit, et que les arbres verts 
Sont joyeux d’être ensemble et se disent des vers. 
Le jour naît couronné d’une aube fraîche et tendre ; 
Le soir est plein d’amour ; la nuit, on croit entendre, 
A travers l’ombre immense et sous le ciel béni, 
Quelque chose d’heureux chanter dans l’infini.” 
(Victor Hugo). 

Phần chuyển ngữ 

“Đây rồi những ngày dài, ánh sáng, tình yêu, điên quá! 
Mùa xuân tới rồi! tháng ba, tháng tư với nụ cười dịu ngọt, 
Tháng năm đầy hoa, tháng sáu cháy da, những tháng đẹp bạn của ta! 
Rặng dương bên bờ những con sông đang ngủ, 
Uốn thân mềm như cành cọ thật to; 
Chim phập phồng trong đáy rừng yên ấm; 
Mọi vật như cất tiếng cười, và cây xanh 
Vui vì được bên nhau, trao nhau những lời thơ. 
Ngày mới chào đời quấn trên đầu bình minh hiền tươi mát; 
Buồi tối đầy tình yêu; đêm đến tưởng như nghe, 
Qua bóng tối mênh mông và dưới bầu trời đầy ơn phước, 
Một niềm vui đâu đây hát trong vô tận bốn bề.” 
(Hồ Văn Hiền dịch). 


Sau đây là trích đoạn của bài thơ Impression de printemps của thi sĩ Paul Verlaine. 

Impression de printemps 

Il est des jours - avez-vous remarqué? - 
Où l'on se sent plus léger qu'un oiseau, 
Plus jeune qu'un enfant, et, vrai! plus gai 
Que la même gaieté d'un damoiseau (*). 

(poème de Paul Verlaine). 
Ấn tượng khi mùa xuân về 
Ấy là những ngày hỡi bạn còn nhớ chăng ? 
Thuở mà bạn cảm thấy mình quởn hơn loài chim, 
Vô tư hơn một đứa trẻ, và thật vậy! vui tươi hơn 
Đó cũng là nỗi hân hoan của loài chim hải đảo. (*)
(thơ Paul Verlaine, VHLA chuyển ngữ.) 

*chim trogon damoiseau > loài chim hoang dã có nhiều ở hải đảo Haiti suốt ngày ca hót hồn nhiên, vô tư. 
Kế tiếp là trích đoạn thơ xuân của ba thi sĩ Mỹ Emily Dickinson; William Blake và William Shakespeare, người Anh. 

Trời xuân. 

Nắng xuân phơi phới đã về 
Quanh năm chẳng thấy đông hè thu sang 
Khung trời tươi mát không gian 
Tháng ba xuân đáo mai vàng hiếm khi. 
(VHLA phóng tác thơ Emily Dickinson) 

A Light Exists In Spring 
(Poet Emily Dickinson). 
A light exists in spring 
Not present on the year 
At any other period. 
When March is scarcely here 
(Poem by Emily Dickinson). 

Thơ trích đoạn của William Shakespeare, bài Spring. 

Vườn Xuân 

Vườn xuân mùa hoa cúc trổ bông 
Khung trời hiển hiện màu trắng bạc 
Cúc vàng chào đón mùa xuân sang 
Tô màu đồng hoa màu thỏa thích. 
(VHLA phóng tác) 

Spring 

When daisies pied, and violets blue, 
And lady-smocks all silver-white, 
And cuckoo-buds of yellow hue 
Do paint the meadows with delight. 
(William Shakespeare, derived from Love’s Labors Lost, by William Shakespeare (1564-1616). 

Thơ trích đoạn của William Blake, bài Spring. 

Sound the flute! 
Now it’s mute. 
Birds delight 
Day and night. 
Nightingale 
In the dale, 
Lark in the sky, 
Merrily, 
Merrily, merrily to welcome in the year. 
(poem William Blake) 

Mùa xuân 

Chim muông thay tiếng thanh tiêu 
Dạ oanh cất tiếng sáo chiều xuân sang 
Sơn ca tíu tít nắng vàng 
Đêm ngày tiếng hót âm vang năm dài. 
(VHLA phóng tác từ thơ xuân William Blake) 

Mùa xuân buồn ly hương, cảm tác thơ sầu viễn xứ, 
xem thi ca Hà Huyền Chi. 

Dạo Phố Mùa Xuân 

Chi Dậu người hoa bắt giây leo 
Vàng phai lá nhớ tay chiều ngùi thương 
Hôm mai sầu rụng bên đường 
Còn trên lưng gió chút hương hải tần 

Dặm dài cho biết phù vân 
Về đâu thì cũng cát lầm bèo trôi 
Lội mòn vỉa phố quê người 
Họa may tìm gặp cái tôi ngang tàng 

Giao thừa lửa đốt buồng gan 
Mỗi xuân lữ thứ có ngàn dao đâm. 
(thơ Hà Huyền Chi) 

Thi sĩ Hồng Vũ Lan Nhi cảm tác bài 

Xuân Đợi Chờ. 

Mai nở vàng cành khoe sắc tươi 
Mang màu hoa thắm đến tô đời 
Nắng hồng trải mông xuân như ý 
Đem thái hòa gieo khắp cõi trời. 

Xuân không hẹn, xuân về rồi đó 
Xuân của xum vầy của tình vui 
Riêng chỉ một người hiu hắt nhớ 
Cánh chim còn bay lạc phương trời. 

Đep quá tháng ngày quấn quít nhau 
Tiếng cười như suối chảy dòng sâu 
Thời gian không đủ hong tình nhớ 

Một phút xa nhau, một phút sầu. 
Bao mùa xuân đến, bao mùa đợi 
Chỉ thấy lòng quay quắt ngóng trông 
Tình ơi sao cứ xa vời vợi 
Để kẻ đầu sông kẻ cuối dòng. 
(thơ Hồng Vũ Lan Nhi). 

Nhớ mùa xuân xưa với nhà thơ Quyên Di. 

Trăng 14

Nhớ buổi xuân thì ngày xưa ấy 
Rạo rực lòng trai buổi trăng về 
Ngây ngất hương trời người con gái 
Bờ môi trót nếm rượu đam mê. 

Trăng lên vời vợi ngang đầu núi 
Trăng tàn bờ lạnh dải ngân hà 
Một bóng chim trời bay rất vội 
Về nơi viễn phố nẻo sương pha. 

Là lúc qua rồi thời xuân sắc 
Chén đời đã cạn rượu đam mê 
Những lúc đêm về ngồi trầm mặc 
Quên cả trăng xanh phủ bốn bề. 
(thơ Quyên Di, Nhân Văn Nghệ Thuật). 

Xuân Vui Say 

Rót chén mừng xuân rượu vui đầy 
Nâng lên cùng uống chúc lộc may 
Tân niên hạnh phúc bình an tiến 
Dốc hết bầu thơ tửu ngất ngây 

Xuân nhật vinh quang phú quý lai 
Say mèm cạn chén ôi men cay 
Tấn tài tấn phát tết an khang 
Hồn chếch choáng vui trong giấc say! 
(Trần Việt Hải). 

Nắng Xuân 

Gió nhẹ ru làn nước 
Liễu rủ ven bờ hồ 
Đong đưa cành lá vàng 
Mơn man chút tâm tư 

Man mác thoáng nỗi lòng 
Hôm nay xuân lại về 
Không gian trời vắng lặng 
Sao ta chợt thấy buồn? 
(Hải Vân Sagittaires, aka Marie Christine TV, Espagne) 

Xuân Sang 

Nắng đẹp bình minh tỏa ánh vàng 
Khung trời cảnh sắc lúc xuân sang 
Không gian gió thoảng lâng lâng nhẹ 
Phố xá tươi màu phố thênh thang 

Lữ khách thập phương mừng trẩy hội 
Cành mai khóm trúc tranh xóm làng 
Giao thừa hái lộc vui pháo tết 
Chúc phúc an bình nẽo quan san. 
(thơ xuân Trần Mạnh Chi). 

Mừng Chúa Xuân 

Xuân về tươi thắm cành đào 
Hoa Mai vàng rực đón chào tết sang. 
Chim muông ríu rít rộn ràng, 
Trời xuân tỏa ngát mênh mang an lành 

Xuân về thắm đượm trời xanh, 
Mai đào trúc cúc họp thành tứ hoa 
Tiết xuân trải lộc mọi nhà 
Khung trời nắng đẹp bao la mây ngàn 

Mùa xuân thay áo không gian 
Chan hòa cảnh vật bình an đất trời.
(thơ Annie Trần, Texas) 

Mùa xuân là mùa để bắt đầu một chu kỳ của thiên nhiên mới, dù thơ của nhà thơ Annie Trần cho là tiết xuân trải lộc mọi nhà, khung trời nắng đẹp bao la mây ngàn, và mùa xuân thay áo không gian, chan hòa cảnh vật bình an đất trời. Mọi cảnh quan có thể thay đổi, nhưng đối vì tình yêu cần sự trung trinh, sự thủy chung như thơ của nhà thơ Thái Tú Hạp. Mời xem áng thơ sau. 

Mùa Xuân Yêu Em 
(Thái Tú Hạp dành tặng Ái Cầm). 

mùa xuân từ thuở yêu em 
núi non xứ Quảng cũng mềm bước đi 
hàng cây nẩy lộc thầm thì 
nghe như giòng suối từ bi cội nguồn 

mùa xuân từ độ bao dung 
tiếng chung thuỷ ở, tiếng đường mật vui 
tiếng hờn ghen, tiếng ngậm ngùi 
tiếng đau dao cắt, tiếng mùi mẫm yêu 

lúc khuya sớm thuở quê nghèo 
lúc chinh chiến lửa phận treo tuổi mình 
lúc ngã ngựa, khi tàn binh 
lúc non cao vẫn trọn tình thăm nuôi 

trùng dương u thảm phận người 
quẩn quanh hải đảo tiếng cười đắng cay 
xa rồi thác lũ trời tây 
đời hư ảo thoáng chim bay cuối ngàn 

đất trời thơm ngát lộc non 
cho ta xuân thắm vô vàn yêu em.

Lời kết bài, thi ca bốn mùa luôn luôn là đề tài gây cảm tác dễ dàng cho giới thi nhân hay giới nghệ sĩ; xuyên suốt bài viết này là nhiều áng thi ca ca tụng mùa xuân cùng tình yêu lãng mạn được trích dẫn, bởi vì hai chủ đề này không bao giờ xưa cũ cả. Phàm là con người chúng ta vẫn phải đối diện với Mùa Xuân và Tình Yêu, mãi mãi vã mãi mãi. 

Để chấm dứt bài viết, người viết bài xin chúc mọi người, mọi gia đình một mùa xuân mới nhiều an lành và hạnh phúc, đặc biệt trong tình yêu thương vợ chồng, tình yêu của gia đình.
Trần Vit Hải
Los Angeles, tháng 12 năm 2018.


Thứ Năm, 9 tháng 2, 2017

Cái Xuân Trong Đóa Hoa Tàn - J. Leibe

Giới Thiệu: Jean Leiba tên thật là Lê Văn Bái, ông thuộc lớp nhà văn, nhà thơ tiền chiến. Bút danh của ông tuy mang tên Tây nhưng phong vị thơ, văn của ông lại rất Việt nam. Thực ra chữ Leiba là biến âm của chữ Lê Bái - một kiểu chơi chữ khá phổ biến trong làng văn, làng báo thời trước. Ngoài viết truyện, ông còn có những bài thơ với những câu thơ khá hay: 


Em nhớ năm em lên mười hai 
Một mình em trộm lấy gương soi 
Ðường ngôi đương kẻ thì anh đến 
Anh đến bên em mỉm miệng cười 
Em thẹn, quăng gương chạy xuống nhà 
Nín hơi, anh gọi cũng không thưa 
Sau mành lấp ló em nhìn trộm 
Em đợi anh về mới dám ra... 

Ngọ mở mắt dậy thì trời đã sáng lắm. Nắng xuân lùa vào trong căn phòng nhỏ, ấm áp, tưng bừng. Ngọ duỗi chân tay, còn nằm lười chưa muốn dậy. Vì chăn bông ấm quá đệm lò xo êm quá, Ngọ thấy một cảm giác khoái cảm nó lướt trên da thịt. 

Hôm nay đã là mồng bảy tháng giêng, cái Tết thế là qua rồi. Tết năm nay sao chóng thế, hay là bởi đối với Ngọ, nó vui vẻ quá chăng? Ngọ lẩm nhẩm mấy câu trong bài " valse" mà Ngọ rất quen và rất thích: 

Les beaux jours 
Sont si courts... 

Những ngày vui rất ngắn, Ngọ buồn rầu nhận thấy như thế. Ngọ nhớ lại mới hôm ba mươi Tết, chủ nhật trước Ngọ còn đi lang thang suốt buổi sáng ở chợ Ðông-xuân. Cũng như mọi năm, buổi chợ hoa tất niên này vui vẻ, tấp nập. Các thiếu nữ rộn ràng đi lại, tươi như bông cẩm chướng, cặp má hây hây như cánh hoa đào. Trời lất phất mấy hạt mưa nhưng quang đãng và ấm áp. Mấy công tử và mấy ông thợ săn hình, tay luôn luôn xoay ống ảnh, lăng xăng chạy theo những đóa hoa ngon... 

Nhưng Ngọ đến đây có phải để mua hoa đâu. Ngọ đâu có được cái diễm phúc của các cô thiếu nữ kia, có một gia đình êm đềm để Tết đến mua hoa về trang điểm căn nhà thân mật. Từ khi bỏ nhà đi làm nghề vũ nữ, Ngọ đã coi như đoạn tuyệt với gia đình rồi. Không bao giờ Ngọ có cái ý tưởng trở lại cái nhà hàng nhỏ ở một phố hẻo lánh tỉnh Ðông, nơi mà cha mẹ Ngọ đang ở. Khi nàng tự mình không ngần ngại bước chân vào con đường phóng đãng mà nàng mơ tưởng, nàng thừa biết hai cụ già lương thiện kia không còn nhìn nhận có nàng. Ngọ không thấy buồn và hối hận chút nào: nàng tưởng mình sắp bước chân vào một quãng đời sáng lạng tưng bừng mà những phút vui hiện hình thành những màu đèn đỏ xanh mơ mộng... 

Mấy tháng đầu, Ngọ tưởng mình đã tìm được nguồn hạnh phúc. Nhũng đêm vui đùa cười cợt, những bài "tango" khiêu động hay những điệu "valse" quay cuồng trong cánh tay những thiếu niên công tử Hà thành lịch sự, những phút thần tiên này, nếu Ngọ chỉ yên phận ở nhà với cha mẹ thì có đâu nàng được hưởng ? Ngọ muốn khuyên nhủ tất cả những thiếu nữ nào không may sinh vào những cảnh gia đình nghèo khó, không được ăn học, hay liệu không thể lấy được một người chồng tử tế để gây lên hạnh phúc gia đình, thì nên theo nàng đi rẽ vào con đường này, để tìm những thú vui điên dại. 

Ðời Ngọ chọn nhân tình với một công tử đẹp trai và trong mấy năm, nàng thay nhân tình mấy lượt. Ðối với một người vũ nữ, Ngọ coi như thế là một sự rất bình thường. 

Ngọ nhớ khi đang nhân tình với một công tử kia, cái tối hôm ấy, sau buổi nhảy, nàng theo một người đội Tây đánh xe hơi mời nàng đi ăn và đi ... ngủ. Rồi sau đêm hôm ấy, ngoài số tiền nàng nhận được, nàng còn được lợi cả một ... đứa con. Ðứa con mắt biếc tóc mây này, khi cất tiếng eo eo ở nhà thương Bảo-hộ, đã có chàng nhân tình bất hạnh(hay có cái hân hạnh đặc biệt kia) đứng khai sanh và nhận làm con chính thức. Lẽ tất nhiên, Ngọ lại coi là một sự tự nhiên lắm, không hối hận chút nào. 

Nhưng ba bốn năm rồi, Ngọ bắt đầu thấy mình theo cuộc đời mà tàn tạ. Phải, một bông hoa dù đẹp đến đâu, sống cuộc đời mưa gió chỉ trong vòng ba bốn năm, là tới thời kỳ héo úa rã rời. Khi Ngọ nhìn gương thấy má hóp, vẻ mặt già đi nhiều, vẻ mặt già đi nhiều, nàng mới có thì giờ nghĩ tới sự nhục nhằn bên cái vinh quang phù du của đời vũ nữ. Dạo ấy, nàng làm cho một tiệm nhảy phố Hàng Buồm. Những đêm hè oi ả, các vũ nữ nhọc mệt đều cởi áo, chỉ mặc chiếc quần đùi mỏng, ả nào còn e thẹn thì giữ thêm chiếc coóc-xê. Nhưng vũ nữ đã lão luyện trong nghề có người chỉ mặc bộ quần áo... bằng thịt bằng da để ngủ. Buổi sáng chín mười giờ còn nằm lăn như đàn lợn trên gác hẹp, những xác thịt bộn bừa như thế chỉ khiến người ta ghê tởm mà không đủ gợt tình. Thế rồi từ dưới thang gác, tiếng giày tây cồm cộp đi lên, với những tiếng xì xồ cao hứng của một người lính Tây đi tìm gái. Ðó chỉ là một viên đội cảnh sát đi "giữ trật tự" ngoài phố, nhưng ưa làm cái bổn phận khám trật tự trên gác tiệm nhảy này hơn. Rồi trước cái cảnh toàn ngực và đùi, cái bàn tay "chức trách" đưa đi khắp lượt. Có người thức dậy kêu tru tréo, nhưng phần đông nhọc mệt cứ ngủ li bì... 

Ðấy là những cảnh ở Hà-thành mà Ngọ đã trải qua. Nàng còn đi các tỉnh nhỏ, mà sự giữ gìn trật tự ở đây thuộc quyền tối cao của viên Cẩm. ở đây, nàng đã thấy, mới chập tối viên Cẩm đã vào tiệm nhảy kéo một vũ nữ lên gác, và đã giằng co nàng vũ nữ đến rách quần, rách áo. Ngọ tủi thân muốn khóc. Nhũng phút được các bạn trai chiều chuộng, không đủ bù lại những phút nhục nhã kia. Ngọ biết mình đã đi lầm đường, nhưng mà muộn quá! 

Ðến hôm ba mươi tết vừa qua, Ngọ vừa thôi không làm cho một tiệm nhảy được mấy ngày, chơ vơ không biết tạm gửi cái đời mưa gió ở đâu trong ngày xuân mới. Nếu phải những ngày thường, thì khi chưa tìm được việc, Ngọ có thể đến ở cùng với một người bạn nhảy ít lâu. Nhưng, năm cùng tháng hết, ai cũng phải lo thân phận mình. Ngọ biết là không thể đến ở cùng bạn được. Hay năm nay nàng sẽ phải ăn Tết trong xăm, như một năm trước kia, làm mồi cho một tụi bồi, chung cảnh với những gái giang hồ xấu số ? 

Ngọ thơ thẩn ngắm cảnh chợ hoa quạnh quẽ về chiều. Các thiếu nữ con nhà tử tế, giờ này đã quây quần trong cuộc hội họp của gia đình, vui vẻ mong đợi cái hạnh phúc sẽ đến với màu xuân rực rỡ. Còn Ngọ, một bông hoa lìa cành tàn tạ, thấy mình bị hắt hủi với sự cô độc trên một vỉa hè. 

Chợt nàng nhìn thấy trước mặt một bóng người quen đi lại. Ðó là Huy, một trong những chàng trẻ tuổi phóng đãng mà nàng quen biết trong "bar". Như kẻ sắp chết đuối cố bám lấy một mảnh ván trôi, Ngọ dồn cả hy vọng vào tiếng gọi: 
- Anh Huy!... 
Chàng trẻ tuổi dừng bước, đưa mắt nhìn nàng vũ nữ, cách nhìn đĩ thõa của những chàng phóng đãng, nó như muốn lột trần người đàn bà đang đứng nói chuyện với mình. Nhận ra là ai, Huy hất hàm, hỏi: 
-Ngọ đấy à ! Ðẹp nhỉ ! Ăn Tết ở đâu thế ? 
Ngọ sấn lại gần, nói bằng một giọng như đùa và cố làm ra vẻ vô tư lự: 
-Em cũng chưa biết ăn Tết ở đâu. Có lẽ gầm cầu, nhà Tế bần, hay Chợ Gạo...! 
Nàng cười như không quan tâm tới cảnh ngộ mình. Huy đưa mắt nhìn rồi ngoắc một ngón tay. 
-Thế thì về với anh. 
Rồi Huy nắm lấy tay Ngọ, cùng đi. Trước khi trở về nhà, Huy còn kéo Ngọ đến chỗ một cô hàng hoa mua một bó hồng tươi và mấy bông cẩm chướng. 

Sau khi biết Huy chỉ có ở nhà một mình cùng với thằng nhỏ, Ngọ mới yên lòng. Nàng vũ nữ lúc ấy mới làm ra vẻ một bà chủ gia đình lương thiện khiến cô gái giang hồ kia cảm động và sung sướng. Nàng trân trọng thay nước trong chiếc lọ Nhật -bảnb và dịu dàng cắm bó hoa mới mua vào. Nhìn những cánh hồng hớn hở khoe tươi, ngọ cho đó là tượng hình của cuộc đời êm đẹp. 
- Tết Anh không mua gì cả ư ? 
Huy nằm dài trên đi văng hút thuốc lá: 
-Một chai rượu mùi và một cân kẹo sô-cô-la: đủ giết thời giờ trong ba ngày Tết, Ngọ ạ! 
Nàng vũ nữ hơi ngạc nhiên: 
-Thế gia đình anh ... không còn ai để thăm hỏi nữa? 

Huy cười buồn: 
Ngọ ơi, có lẽ ở một tỉnh nhỏ kia, Ngọ còn có một gia đình, còn cha mẹ, chị em ngày Tết này, nhắc nhở đến người con gái hay người em, giang hồ lưu lạc. Nhưng anh thì đến cái an ủi ấy cũng không có nữa. Anh chỉ có một mình ... một mình ... và một mình ... không thân thuộc, mà không cả đến tình yêu ... 

Ngọ cảm động: 
-Anh mà không đến cả tình yêu ? 
-Nghĩa là, trước kia ... ngày nay ... Nhưng nói ra làm gì, hở Ngọ? Chúng mình, trong cái giờ này mà mọi người, cha mẹ, anh chị em quây quần cười vui vùng ngày Tết, chúng mình riêng là những kẻ chẳng có gia đình. Tết thì Ngọ ở đây tạm với anh, trong mấy ngày Tết thôi, để một trái tim hiu quạnh sưởi ấm cho một trái tim hiu quạnh ! Như thế, anh với Ngọ lại chẳng có một ảo tưởng là sống cuộc đời đầy đủ, đủ cả gia đình và ái tình hạnh phúc hay sao? 

Ngọ thấy trong tim thổn thức vì xúc cảm. Ôi! nếu nàng còn là một thiếu nữ con nhà tử tế, thì biết đâu - phải, biết đâu? - cái ảo tưởng gia đình và ái tình hạnh phúc kia sẽ chẳng là sự thực giữa Huy và nàng ? Tại sao trước kia Ngọ lại có thể lỡ lầm như thế được! Ðịnh mệnh ư?... Mấy ngày Tết trôi qua trong sự êm đềm, vui vẻ. Họ ăn ở với nhau như cặp vợ chồng, suốt ngày chỉ cắn hạt dưa, uống rượu mùi, ăn kẹo và đánh tam cúc. Ngọ sung sướng quá, tuy nàng vẫn có cái linh cảm rằng cái sung sướng kia sẽ chẳng được lâu bền... 

Hôm nay đã là ngày mồng bảy rồi, những ngày vui sao chóng thế. Ngọ thức dậy trong chăn, nhìn trên chỗ mắc treo quần áo, biết ngay Huy đã đi chơi từ sáng. Không còn đâu những ngày "vui như Tết" nữa. Ngày mai, ngày nay, cuộc đời lại buồn tẻ bắt đầu. Ngọ cũng biết hôm nay có lẽ là hôm cuối cùng Ngọ ở bên Huy, vì Huy còn phải đi làm, và cả nàng nữa cũng phải tìm mưu lo sống. Ngọ không muốn mà cũng không ở với Huy lâu nữa, vì nàng tự biết đời mình và không muốn bận đời Huy. đưa mắt nhìn cái tổ êm ấm trong đó nàng đã sống những giây phút thần tiên, Ngọ khẽ thở dài đẩy chăn, chống tay vào má: 

Les beaux jours 
Sont si courts 
Amoureusement... 

Những ngày vui tình rất ngắn, đẹp như mộng và rồi cũng tan như mộng một đêm. Nhưng biết làm thế nào? Một thiên tiểu thuyết tình, dù hay tới đâu, một ngày kia người ta cũng phải giở đến trang cuối. Cái trang cuối mà số mệnh đã ghi ấy, giữ Ngọ và Huy, hôm nay nàng đã giở đến rồi. 


Ngọ trở dậy điểm trang, mặc áo. Nàng ngồi trên ghế lấy thuốc lá ra hút. Mắt Ngọ trợt nhìn xuống lọ hoa, xuống bó hồng mà nàng đã cùng Huy đi mua chiều hôm ba mươi Tết ở chợ Ðồng-xuân. Bó hồng bị bỏ quên, lá đã héo rã rời, mà khi Ngọ chạm tay đến đài hoa, thì các cánh tàn trút rụng xuống cả một lượt. Ngọ chợt rùng mình nghĩ đến cái ngày tận số của một đời hoa. Nàng toan toan đứng dậy ném bó hoa đi thì Huy đã vừa hát vừa vui vẻ đẩy cửa bước vào, đem theo cả một vừng nắng xuân rực rỡ. Ngọ chưa kịp hỏi, Huy đã rối rít nói huyên thuyên: 

-Ngọ ơi! đời đẹp lắm! Bó hoa tàn này còn để làm gì? Anh đã mua một bó hồng mới đây, vừa tươi, vừa đẹp. Ngọ ạ! anh là một người sung sướng nhất đời. Từ nay, anh không chịu nỗi lẻ loi hưu quạnh nữa, anh đã tìm thấy nghĩa lý củ sự sống, cái nghĩa lý ấy anh vừa nhận ra trong hai chữ "Yêu đương"! Thì ra, Ngọ ơi! nàng cũng yêu anh, trước kia anh tưởng phải mang một mối tình vô vọng. Tình yêu ấy, anh đã được bằng chứng buổi sáng hôm nay, chính tự miệng nàng... Anh sung sướng quá. Ðáng phàn nàn và thương hại thay cho những kẻ chẳng được yêu. Ngọ ơi ! anh khuyên Ngọ nhé ! Ngọ cũng tìm một người mà yêu đi. Yêu đi, vì Ngọ đã lãng mạn nhiều rồi. Yêu đi, vì không có tình yêu, thì sau những phút vui dù điên dại mê người, người ta cũng cảm thấy ngay lại sự lẻ loi chán nản... 

Huy còn nói, nói rất nhiều, vì chàng vui vẻ quá. Huy không nhận thấy nét u buồn trên mặt Ngọ : chàng có ngờ đâu rằng Ngọ bây giờ không còn có thể yêu ai được nữa, vì mấy năm dạn dày đã giết chết mất cái tính thuần khiết của sự yêu đương. 

Ngọ rút ở lọ hoa ra bó hồng tàn mà nàng vứt bỏ trên cửa sổ, trong khi Huy cắm bó hồng mới thay vào. Nàng vũ nữ thấy hai giọt lệ nóng rơi trên má. Nàng cứ để hai giọt lệ ấy rơi xuống bó hoa khô héo, trong đó, màu xuân đã úa phai trên những cánh hồng tàn. 

J. Leiba
(Ban Biên Tập sưu tầm)

Thứ Hai, 25 tháng 4, 2016

Mai Rụng - J. Leiba


Nụ hồng rải lối, liễu tơ phai,
Vườn cũ rêu lan, cỏ mọc dài,
Bên gốc mai già, xuân vắng vẻ.
Âu sầu thiếu nữ khóc hoa mai...
Hoa mai đã tạ, lá mai vàng,
Vàng úa đầu cành, ủ bóng dương.
Lác đác mai già rơi mặt đất:
Hoa xưa thành quả, quả nay tàn!
Quả tàn héo rụng gốc cây khô;
Thiếu nữ âu sầu tưởng mộng xưa.
Vạch cỏ, ngậm ngùi nghiêng giỏ hốt;
Rạt rào hoa rụng cánh như mưa.
Giỏ chưa đầy quả, lệ chan sầu,
Vứt giỏ bên mình, kéo áo lau.
Gió đuổi hoa tàn bay xớn xác,
Má hồng sầu ủ, ủ làn thâu...


..."Năm xưa em ở chốn phòng khuê.
Yêu, nhớ, ngây thơ đã biết gì".
Mai nở, mai tàn, mai lại rụng,
Tường đông xuân sắc mặc đi về.
Tường đông, xuân ấy gặp tình lang.
Chàng nhủ cùng em nỗi nhớ thương,
Ngơ ngẩn em về, sầu chẳng mối:
Ngây thơ, em mới biết yêu chàng.
Yêu chàng, em cố chuốt hình dung
Tô cặp môi son, điểm má hồng,
Em thấy xuân nay hoa nở đẹp,
Cảm tình Thanh đế, tạ đông phong,
Vườn tình hoa ánh cánh song sa
Rẽ liễu cùng chàng dựa bóng hoa.
Hoa tặng vừa tàn bông thược dược,
Tìm chàng bỗng vắng, bóng chàng xa...
Xuân tàn, hạ cỗi, cảnh thu sầu,
Mờ mịt hơi đông ám ngọn lau.
Xuân tới cành đào hoa lại nở,
Mong chàng mỏi mắt, thấy chàng đâu?
Gió xuân lại thổi chốn vườn xưa,
Lệ đẫm khăn là, dạ ngẩn ngơ.
Hoa cỏ thương người, xuân ủ bóng.
Đâu ngày xuân thắm buổi ngây thơ?
Sầu đối gương loan, bóng lạ người,
Chàng không lại nữa, đẹp cùng ai?
Bơ phờ tóc rối, vành khăn lệch,
Ủ rũ hoa gầy, má đỏ phai.
Phấn mốc, hương bay, chiếu lệch giường
Song thưa, gió ném cánh hoa tàn.
Ba xuân những biếng thăm vườn cũ,
Trước cửa rêu dầy, lớp cỏ lan.

Phòng không chi tưởng cảnh xuân tình,
Nhánh liễu phai tơ rụng trước mành.
Chợt nghĩ vườn xuân, xuân sắp hết.
Gượng vui, khoác áo dạo hoa đình.
Xuân hết, đào phai, lý rụng rồi,
Hoa đình tịch mịch vẻ xuân phai.
Tơi bời ong bướm bay qua ngõ.
Những tưởng màu xuân ở xóm ngoài.
Xuân buồn như nhắc cảnh xuân vui
Gió thổi lay cành, rụng quả mai,
Thương dấu xuân tàn, nghiêng giỏ hốt
Thương xuân, xuân hỡi, có thương người?
Lệ chan má phấn, ủ mày ngài.
Thấm thoát màu xuân có thế thôi
Cảnh cũng như người, chung mối hận:
Chàng không lại nữa, đẹp cùng ai?
..............................
Nụ hồng rải lối, liễu tơ phai,
Vườn cũ rêu lan, cỏ mọc dài,
Bên gốc mai già, xuân vắng vẻ.
Âu sầu thiếu nữ khóc hoa mai.


J. Leiba 

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2016

Hoa Bạc Mệnh - J. Leiba



Người đẹp vẫn thường hay chết yểu
Thi nhân đầu bạc sớm hơn ai
Ba xuân muôn thắm thêu cành biếc
Bạc mệnh hoa kia đã rụng rồi!

Héo trước trăm hoa: hoa Bạc Mệnh
Đang xuân, để khỏi thấy xuân tàn.
Chúa xuân vì biết tình hoa thế
Xin kiếp sau đừng nở thế gian.

Hồn kết gió hương trời Nhược Thủy
Cánh viền mây thắm động Thiên Thai
Hóa thành những giọt mưa thơm ấy
Tưới nở trăm hoa đã héo rồi!

J. Leiba

Thứ Ba, 12 tháng 4, 2016

Năm Qua - J. Leiba (Lê Văn Bái)

         


Em nhớ năm em mới lên mười,
Tóc em buông xõa chấm ngang vai.
Ngây thơ nào biết em xinh đẹp,
Cùng trẻ bên đường đánh "chắt" chơi.
Anh đi qua đó đứng nhìn em,
Em vứt sành đi vội đứng lên,
Dắt tay cười nói thi nhau chạy,
Em vấp vào anh ngã xuống thềm.
Me em chạy lại bế em hôn,
Êm ái đe em sẽ đánh đòn.
Em phải nhịn đau không dám khóc,
Vì em trông thấy vẻ anh buồn ...

Em nhớ năm em lên mười hai,
Một mình em lấy trộm gương soi\,
Đường ngôi đương kẻ thì anh đến,
Anh đến bên em mỉm miệng cười.
Em thẹn, quăng gương chạy xuống nhà,
Nín hơi anh gọi cũng không thưa.
Sau mành lấp ló em nhìn trộm,
Em đợi anh về mới dám ra ...

Em nhớ năm em lên mười lăm,
Cũng ngày đông cuối sắp sang xuân.
Mừng xuân em thấy tim hồi hô.p.
Nhìn cái xuân sang khác mỗi lần.
Ba mươi, em đứng ngắt hoa đào;
Nghỉ học anh về qua trước ao,
Ngẩng mặt vừa khi anh ngó thấy,
Ném hoa em vội chạy ngay vào.
Mồng hai anh lễ Tết nhà em,
Em đứng nhìn anh, nấp bóng rèm,
Mười sáu xuân rồi anh đã lớn;
Tìm em rầu rĩ vẻ anh nhìn.
Em thấy tim em đập rộn ràng,
Muốn ra lại ngại cháy tâm can.
Me em rót nước mời anh uống,
Anh tủi, em rầu, ai khổ hơn?
Năm ấy xuân em có một mình,
Ai vui em những ngẩn ngơ tình.
Này quân tam cúc năm xưa đó,
Nào lúc vui đùa, em với anh?
Mồng một, vui xuân hai chúng ta,
Em mười ba tuổi, tính còn thơ,
Em anh còn cãi nhau như trẻ,
Em dỗi, anh nhìn, dạ ngẩn ngơ ...
Xuân nay xuân trước cách bao rồi!
Nhớ buổi xuân nào, tiếc phút vui.
Em ước đôi ta cùng bé lại:
Vui xuân lại được đánh bài chơi!
Ngày nay nhớ lại buổi vô tình,
Anh lặng yêu em, em nhớ anh.
Rồi nữa xuân qua, xuân lại lại
Biết rằng sau có vẹn ba sinh?

Hôm qua em đến mái đông lân,
Cô gái khâu thêu vẻ ngại ngần.
Tơ lụa bộn bề quần áo cưới,
Vội vàng cho khách kịp ngày xuân.
Duyên mình hờ hững hộ duyên ai,
Cô gái đông lân đáng ngậm ngùi
Ngán nỗi năm năm đưa chỉ thắm,
Phòng không may áo cưới cho người! ...
Anh ơi! Anh mãi đứng công danh,
Để phụ cho nhau một mối tình
Nhánh liễu vườn xuân, ai nấy chủ?
Chờ ai biết có khỏi trao cành?
Má đỏ, xuân em chỉ có thì,
Xuân qua, phó lẽ đợi anh về,
Tương tư lệ nhỏ phai màu phấn,
Anh hỡi! yêu nhau há đợi gì?

Danh lợi như mây nổi giữa trời;
Hồng nhan phải giống mãi trên đời?
Đợi anh áo gấm xuân sau lại,
Chỉ sợ nghiêng giành hốt quả mai!

J. Leiba
(trích báo Loa)

Bút hiệu J. Leiba: viết tắt chữ Jean Leiba. Thi sĩ tên thật Lê Văn Bái. Leiba có vẻ Tây nhưng do hai chữ Lê Bái nói lái. Lúc đầu ông ký bút hiệu Thanh Tùng Tử, sau đổi J. Leiba. Ông sinh năm 1912 ở Yên-bái, nhưng chính quán là làng Nam-trực (Namđịnh) Bắc phần. Năm 1935, ông thi đỗ bằng Thành-chung, rồi vào ngạch thư ký tòa sứ Bắc-kỳ. Bước chân vào làng thơ từ năm 1934, J. Leiba đăng thơ trên các báo: Loa,Tin văn, Ngọ báo ,Ích hữu, Việt báo, Nam Cường, L'Annam nouveau,Tiểu thuyết thứ bảy.