Hiển thị các bài đăng có nhãn BP. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn BP. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2026

Tâm Sự (Gửi Anh Bình)


Cám ơn anh!

Bài anh viết thật cảm động, em đọc đi, rồi đọc lại! Và cứ thấy lãng vãng bóng mình trong đó.

Cậu Mợ anh và Thầy Mẹ em có nhiều điểm tương đồng . Mẹ em là con út trong gia đình 4 anh chị em. Thầy em là bạn học với cậu Ba em. Ông hay đến nhà bạn chơi , rồi thương em gái bạn ! Ông bà cưới nhau năm 1934. Năm sau thì anh Hai (anh Cả) tụi em ra đời . Năm 1966, em trai út em mất vì bị sốt xuất huyết, sau đó thì đến em bị, nếu không chở kịp lên nhà thương Grall, chắc em cũng ''đi'' rồi ! Em trở thành con út , được cả nhà thương yêu, chìu chuộng (bây giờ vẫn được vậy !)

Khác với anh, cho đến ngày ra trường, rồi vượt biên, em vẫn còn ở với Bố Mẹ. Mỗi cuối tuần đều được ông già cho ''tiền túi''! Cũng khác với anh, khi Ba Mẹ em sang Pháp (1985) thì ở tận vùng Normandie với bà chị em, nên em ít khi gặp các người, chỉ mỗi tuần gọi điện thoại thăm hỏi.

Năm 76, một đêm thức khuya học thi, uống cà phê nhiều quá không ngủ được, ngồi nghĩ vẩn vơ, em chợt thấy mình ''có phước'' quá !. Sau cuộc đổi đời, trong khi nhiều đứa bạn phải bỏ học đi làm, để nuôi gia đình ( bố đi tù cải tạo hay công chức bị CS sa thải ) thì em vẫn còn sống trong vòng tay Ba Mẹ, dù không được như xưa nhưng vẫn còn được đi học, còn được ''cà phê, thuốc lá (hút lén)''. Rồi nhớ lại, em thấy mình bất hiếu quá, chưa làm được điều gì để Thầy Mẹ vui, nếu không muốn nói là ... ngược lại !

Và em viết bài thơ dưới đây, xin gởi anh đọc.

Con viết rất nhiều thơ gởi tặng
Tặng người yêu, nít nhỏ, bạn bè
Nhưng chửa bao giờ con nắn nót
Một đôi hàng kính tặng Ba Me

Con ngó lên đầu Ba: tóc bạc
Sợi ngắn, sợi dài, quất mạnh vào con!
Hai bàn tay Ba một đời cầm phấn
(Phấn trắng tay thôi, đâu trắng tâm hồn!)

Con nhớ những ngày thơ sốt nặng
Giấc Mẹ không tròn suốt mấy đêm!
Sáng, Mẹ đến trường ‘’làm’’ Hiệu Trưởng
Chiều về thay đồ, làm y tá, vú-em!

Anh chị con lớn lên : mỗi người, mỗi ngã
Đứa sống thật gần, đứa biệt mù khơi
Khi Ba Me ngồi bên nhau nhắc nhở
Lệ nhỏ lên trên những nụ cười!

Con muốn … Mà không sao viết tiếp!
Mắc cỡ lấy đi bút mực rồi!
Đứa con bất hiếu đành an ủi:
‘’Nước mắt bao giờ cũng chảy xuôi!’’

BP
1976


Thứ Hai, 17 tháng 8, 2026

Hát, Đêm Dài Air Raya - Nhạc & Lời: Bình Phương


“Hát, Đêm Dài Air Raya” là ca-khúc - hải-ngoại đầu tiên của tôi.
Tôi viết ca khúc này hôm 6/9/1979, 4 tháng sau khi đặt chân lên đảo Air Raya ( quần đảo Anambas, Nam Dương)! Khởi từ những cơn mưa đầu mùa. Mùa mưa xứ lạ!

Ca khúc được viết từ những dồn nén: nỗi hoang mang, lo âu, mệt mỏi vv sau hơn 1 tuần lênh đênh trên biển, với một đôi lần đối diện với cái chết ; những đau xót khi nghe kể lại về chuyến lẫn trốn gian nan, về cuộc vượt biển hãi hùng (đói khát, tàu chìm, hải tặc vv..) . Địa ngục là có thật. Ác quỷ là có thật.
Và nhất là sau một thời gian bận rộn với cuộc sống “mới”, tôi hoảng hốt nhận ra: mình tìm được Tự Do nhưng đã mất tất cả. Mất người thân và mất quê hương!
Bao nhiêu thuyền nhân là bấy nhiêu tâm trạng! Không tâm trạng nào giống tâm trạng nào.

Nên tôi rất bực khi hay tin một người “làm nhạc”, ở cùng đảo và biết tôi, trong một buổi nói chuyện với Jimmy Nhật Hà (2018), đã đắp vôi lên mặt, trơ trẽn nói rằng anh ta là tác giả ca khúc của… BP!!!

Văn là người. Những "fans" của ông “nhạc sĩ” này, khi nghe ông “Hát, Đêm Dài Air Raya”, chắc sẽ không biết là ông …. “Viết”, nếu ông không tự … nhận là tác giả! Bởi ca khúc tuy buồn nhưng đâu có “ vương màu áo” nào trong đó đâu!

Mời các anh chị, các bạn chia nỗi buồn “lưu vong” của “Hát, Đêm Dài Air Raya”

Bao giờ , “quay về” cố hương?
Câu hỏi 47 năm về trước(1979) , đến nay, vẫn chưa có câu trả lời!

BP
15/08/2026

Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2026

Bài Thực Tập SPCN



*Cô ''SPCN'', bây giờ cô ở đâu?

Cô sinh viên Khoa Học
Đang hái lá trong vườn (*)
Tôi qua, nghe mùi tóc
Mùi nắng khét … dễ thương!

Cô sinh viên hái lá!
Có hái mộng không nào?
Mộng tôi treo đầy cả
Trong vườn, trong chiêm bao

Cô sinh viên! Cầm lấy
Đóa hoa hồng hoang sơ
Đừng rụt rè sợ hãi
‘’Tôi hiền hơn …ma sœur ‘’

Cô sinh viên! Ngày đấy
Ngày chủ nhật ngoan hiền
Cô nên cười một cái
Cho đời thêm chút duyên

Cô sinh viên! Nắng tắt
Mình giã từ nhau thôi
Mốt mai, trời khiến gặp
Nhớ cho tôi nụ cười!

Cô sinh viên Khoa Học
Vừa hái lá trong vườn
Tôi về, qua mấy dốc
Lòng vẫn còn vấn vương...

BP
(dự bị MPC)
12/1976
(*): Trước 75, chứng chỉ dự bị SPCN (Đại học Khoa Học Sài Gòn)
 có các buổi ‘’TP’’ Thực vật học, sinh viên ‘hái lá’ ép khô, ghi tên, họ thực vật ….


Thứ Tư, 22 tháng 7, 2026

Merci Messi!

(nguồn: internet)

Giải ‘’Mondial’’ 2026, kết thúc hôm qua 19/07/2026, là một giải ‘’logique’’ !

Vòng bán kết là một cuộc tranh tài ‘’logique’’ giữa ‘’Tứ Đại Pháp Vương’’ ( Cô Gái Đồ Long ), theo bảng xếp hạng FIFa 2026, Tía Sam Long Vương ‘’Á Căn Đình’’, Bạch Mi Ưng Vương ‘’Tây Ban Nha’’, Kim Mao Sư Vương ‘’Pháp’’, Thanh Dực Bức Vương’’ Anh’’. Đệ Nhị Bạch Mi đấu với Đệ Tam Kim Mao ‘’Pháp’’ .Đệ Nhất Tía Sam đụng Đệ Tứ Thanh Dực.

Vòng chung kết là một kết quả ‘’logique’’ : Đệ Nhị Vương hạ Đệ Tam Vương; Đệ Tứ Vương thua Đệ Nhất Vương .Một sắp xếp lại thứ hạng : Pháp xuống hạng tư sau khi thua Anh 4-6 ( !) hôm thứ bảy 18/7. Và Tây Ban Nha (TBN) đoạt chức vô địch sau khi hạ Á Căn Đình (ACĐ) 1-0 hôm qua 19/7. Một kết quả ‘’logique’’!

Thú thật là mãi đến khi xem trận Pháp – Tây Ban Nha, tôi mới thấy Tây Ban Nha khởi sắc. Có thể họ ‘’khởi sắc’’ vì đối phương đá ….’’dở’’ quá (?)! Nhưng chính ở trận chung kết hôm qua, tôi mới chứng kiến tài nghệ của hội tuyển Tây Ban Nha trước đương kim vô địch Á Căn Đình. Từ giữ banh, đưa banh, tấn công, phòng ngự vv ‘’Món’’ nào họ cũng hơn hẳn Á Căn Đình!

Trái với hiệp nhất trận đấu chỉ thu hẹp ở sân cỏ Á Căn Đình, hay thì có hay nhưng không hấp dẫn. Hiệp nhì bắt đầu với những tấn công dồn dập của Tây Ban Nha, không cho đối thủ nghĩ ngơi, bắt buộc phải chơi xấu (nghề của chàng) lia chia nhưng không biết sao (?), trọng tài ‘’Slovanie’’ Vincic cứ nhắm mắt làm ngơ! Mãi đến phút 90+3 mới chịu đuổi tiền vệ ACĐ Fernandez ra khỏi sân ở phút 90+3, sau khi chơi xấu trung vệ Curbarsi của TBN

Phút 106, tấn công từ cánh phải, Perro bắn banh cho Nico đang ở góc trái khung thành Martinez, Nico dùng đầu hất banh ra, Torres nhào tới sút một cú tuyệt vời thủng lưới Martinez. (Dù không thích Martinez từ giải Mondial 2022, sau màn đá luân lưu thắng Pháp, đã cầm chiếc cúp để trước hạ bộ mình, miệng nở một nụ cười khoái trá : một cử chỉ thiếu văn hóa, diễu dỡ trước mặt công chúng, nhưng phải công nhận đó một trong những thủ môn xuất sắc nhất thế giới (nếu không muốn nói là hay nhất), đã cứu cho đội nhà rất nhiều quả banh sút đẹp của TBN!) .
1-0 là tỷ số kết thúc trận đấu.

(nguồn: internet)

Trận đấu chung kết hôm qua là một trận đấu gần như là ‘’độc diễn’’ của đội TBN . Nhưng nó cũng đưa ra hai hình ảnh tương phản. Giữa một ông Thiện TBN tài cao và một ông ‘’Ác’’ ACĐ (cố tình) chơi bẩn để chọc giận đối phương ! ACĐ hôm qua là một lập lại của Paraguay khi đấu với Pháp ! Điển hình nhất là tiền vệ Paredes, một tay đá hung bạo, đã bị thẻ vàng nhưng vẫn tiếp tục phạm lỗi mà không bị cảnh cáo tiếp (?!!), đã thế, sau khi trận đấu chấm dứt lại còn hành hung một cầu thủ Tây Ban Nha. Con sâu Paredes làm rầu nồi canh túc cầu Nam Mỹ!

Có thể nói giải Mondial 2026 hầu như là ‘’giải-Mondial-TBN’’ ! Bởi, ngoài chức vô địch, 3 trong 4 giải thưởng cao quý khác đều vào tay 3 tuyển thủ TBN : Hậu vệ Curbasi Cầu thủ trẻ ( 19 tuổi ) xuất sắc nhất; Tiền Vệ Rodri cầu thủ xuất sắc nhất và thủ môn Simon thủ môn xuất sắc nhất. Chỉ có giải ‘’vua phá lưới’’ là lọt vào Mbappe (10 trái)!

Nếu có hai hình ảnh phải giữ lại trong trận chung kết hôm qua, thì tôi sẽ không chọn cái thẻ đỏ của Hernandez ( chơi bẩn không phải là túc cầu ) hay cú sút ‘’đoạt cúp’’ của Torres . Mà là 2 hình ảnh của ‘’thánh’’ Messi : vòng ôm an ủi của Yamal và những giọt nước mắt buồn bại trận!

(nguồn: internet)

19 năm trước, mùa thu 2007, nhật báo Diario Sport phối hợp tổ chức UNICEF thực hiện một quyển lịch chụp ảnh các cầu thủ ‘’Barca’’ (Barcelona) với các bébé, để gây quỹ từ thiện. Cuộc ‘’bốc thăm chụp ảnh’’ với cầu thủ, diễn ra ở thành phố Marato, nơi gia đình Yamal cư ngụ. Và bebe Yamal ‘’bốc thăm trúng’’, được nhiếp ảnh gia Monfort chụp tấm ảnh cầu thủ trẻ Messi ôm bebe Yamal tắm!

19 năm sau, mùa hè 2026, đến phiên cầu thủ trẻ Yamal ôm vỗ về đàn anh Messi!
‘’Thiên duyên banh định’’ ! Nếu không được Messi bế tắm, liệu Yamal có trở thành một tuyển thủ túc cầu xuất sắc để có màn ‘’thằng nhỏ hại thằng lớn’’ hôm nay ?! 

Nhưng cảm động nhất, vẫn là những giọt lệ của Messi!
Trên màn ảnh, hai giọt nước mắt lăn dài của Messi là những giọt lệ ‘’đẹp’’ nhất, chân tình nhất mà lần đầu tôi thấy giữa cầu trường . Tôi gọi đó là ‘’giọt nước mắt ngà’’ .(Ngô Thụy Miên) 

(nguồn: internet)

Messi, huyền thoại của túc cầu thế giới , cũng là một tuyển thủ rất ''người'', một người đầy nam tính nhưng không hề che dấu những xúc động của mình .

Không biết đó là những ‘’giọt nước mắt lăn nỗi buồn ‘’ hay ‘’giọt nước mắt xa cách vời vợi trông'' giải túc cầu thế giới, từ đây?

Bravo hội tuyển Tây Ban Nha!
Bravo tất cả các tuyển thủ trong giải Mondial 2026!


Merci MESSI!

BP
20/07/2026

Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2026

Bon Vent, DD (Didier Deschamps)

 
Không biết vì lý do gì mà con số 3 lại được nhiều người, Đông lẫn Tây, chọn làm ‘’nền tảng’’ trong nhiều địa hạt: văn chương, triết học , giáo dục, tôn giáo, chính trị, quân sự vv. Và thể thao ?
Văn chương: 3 chàng ngự lâm pháo thủ (Alexandre Dumas) / Tam quốc chí ( La quán Trung ) vv
Tôn giáo: Công giáo ( Chúa Cha, Đức Chúa , Chúa Thánh Thần ) / Phật Giáo : ngôi Tam Bảo ( Phật, Pháp, Tăng) / Minh Lý Giáo ( Tam Tông Miếu ) / Tam nguyên vv
Giáo dục: Hình Tam Giác (Pythagore)/ Tam tự kinh / Trạng Nguyên, Bảng Nhãn, Thám Hoa vv
Quân sự, Chính trị: Hải, Lục, Không quân . Thiên thời, Địa lợi, Nhân hòa , Tụ Do-Bình Đẳng Bác Ái, Tam Dân/Tôn Dât Tiên (Độc Lập -Tự Do- Hạnh Phúc )
‘’Văn hóa’’ : Đức dục – Trí đục – Thể dục, bậc Tam Cấp, Nhất hóa Tam, Jamais deux sans trois, Tam cương, Phúc-Lộc-Thọ, Ba – Tầu, Ba .. xạo vv
Ẩm thực: thịt Ba chỉ, cơm ‘’Tam Bảo’’
Nhiếp ảnh: chân 3 càng vv
Thể thao: Huy chương: Vàng, Bạc, Đồng


Giải túc cầu thế giới, ở vòng Bán Kết, còn 4 đội. Nhưng cuối cùng chỉ có 3 huy chương cho 3 đội về đầu. Đội thứ tư ‘’khóc lẻ loi một mình’’!

Hôm qua, đội thứ 4 là Hội tuyển …Pháp, một hội tuyển mà khi bắt đầu giải, được xem là có nhiều triển vọng trở thành Vô địch lần này! Cuối cùng, Vô thì cũng Vô vậy. Nhưng là Vô … huy chương !

Xem trận ‘’chung kết nhỏ’’ (petite finale) hôm qua,18/7, giữa Pháp và Anh, có lẽ không chỉ mình tôi là ‘’như trên trời rớt xuống’’. Khi hiệp nhất kết thúc với 4 ‘’hột vịt lộn’’ mà Anh ( hạng 4 FIFA ) đã cho Pháp (hạng 3 FIFA) …ăn ! Bắt đầu (vỏn vẹn) từ phút thứ 3 trận đấu ! Trong 4 trái tung lưới Pháp, với tôi, chỉ có trái đầu của tuyển thủ Rice là đẹp. 3 trái còn lại thì ‘’vô duyên (cớ)’’ quá!

Mấy lúc sau này, tôi và hai ông bạn cùng xem ‘’đá banh’’ trên mấy múi giờ khác nhau: Pháp (0), Việt Nam (+5), Úc (+8)! Như trận ‘’tối’’ qua (18/7/26), khi tôi ngồi trên … giường nhấp bia lạnh 23H ở Pháp, thì 4H sáng, ở Sài Gòn, bạn tôi đang nhâm nhi tách cà phê, ông ‘’Sydney’’ thì đang điểm tâm 7H. ‘’3 chàng Ngự Lâm’’ vừa xem, vừa …’’pháo’’ trên Viber, khen, chê loạn cào cào ! Tôi ‘’nói’’ với bạn tôi, sau khi Pháp lãnh 4 trái : ‘’Lần này, thì chính danh thủ phạm là Deschamps chứ không ai khác ! ‘’. Tại sao : ‘’Upamecano Kounde, Tchouameni, Kone, Dembele’’, không được tham gia ngay phút đầu ? Nhất là Thiếu Tá ...Tiểu Đoàn Phó ‘’Ngự Lâm’’ Upamecano ? Đã mất ''Tiểu đoàn trưởng'' Saliba, lại lấy ra Upamecano thì chỉ có nước chờ …. lãnh đạn thôi!
4 -0 ở hiệp đầu. Có nằm mơ cũng không tưởng nổi!

Cũng may là ở hiệp nhì 4 chiến sĩ xuất sắc ‘’ Barcola, Upamecano, Kounde, Dembele’’ đã được Xếp triệu hồi cấp tốc. Và Pháp đã chuyển bại thành .. gỡ ! 4-3 trong 18 phút, với 2 trái của Mbappe (10 trái , có thể đứng nhất giải, nếu hôm nay, 19/07, Messi (8 trái) không ghi bàn thắng nào) !

Trận đấu ngày càng sôi động, hấp dẫn. Xác suất Pháp gỡ huề ngày càng tăng. Tiếc là ở phút 82, tuyển thủ Pháp Olise, đưa thì giỏi nhưng đá thì cứ .. ra ngoài lưới đối phương ! Và 3 phút sau , do lỗi của cầu thủ Gusto , Pháp bị đá phạt đền . 5-3 (phút 87). Phút 90+6 , Dembele, dứt một cú đẹp ngay trong vùng cấm địa Anh . 5-4. Từ trên giường, tôi …vùng lên, nhảy xuống …giường đứng ! Tuy chỉ còn 1 phút , nhưng phải tính thêm mấy phút của trọng tài nữa . Mà Anh thì đang loay hoay , lúng túng chống đỡ các cuộc phản công của Pháp . Nhưng , định mệnh đã an bài, 2 phút sau, nhận được banh, tuyển thủ trẻ xuất sắc Bellingham của Anh, một mình, hai …chân, đi banh thần tốc , lướt qua, lướt qua hàng rào phòng thủ của Pháp, nâng tỷ số lên 4-6! Trái không đẹp nhưng hay . Bellingham rồi sẽ ghi nhiều bàn thắng cho hội tuyển Anh trong tương lai!

 
Cuối cùng, cái hy vọng Hội Tuyển Pháp trở thành Thám Hoa của tôi đã ‘’tan theo mây khói’’ ! Buồn thì ai lại chả buồn. Nhưng phải chấp nhận thôi ! Hội tuyển Anh xứng đáng với huy chương đồng. Sự cố gắng của các tuyển thủ Pháp đã cho thấy, trên cầu trường, chuyện gì cũng có thể xảy ra được.

Đại bàng Deschamps rồi sẽ cụng champagne chia tay với mấy đứa con, sau 14 năm công vụ! Cụng thì sẽ cụng vậy, cười thì sẽ cười vậy, uống thì sẽ uống vậy. Biết rằng chuyện thắng, bại trên cầu trường là chuyện thường tình . Nhưng chia tay nhau mà chả ‘’ăn được cái giải nào’’ thì cái vui kia chỉ là ‘’ vui là vui gượng kẻo mà’’ thôi . Tiếc thật !

Hoan hô cầu thủ 2 đội đã cho giới yêu bóng tròn (nhất là Pháp) những giây phút gây cấn, nghẹt thở .
Bonnes Vacances!
Bon vent, DD ( Didier Deschamps)

BP
19/07/2026

Thứ Năm, 16 tháng 7, 2026

Bại Không Nản


Lâu lắm rồi, tôi mới có được cái tâm trạng như 2 ngày hôm kia (13) và hôm qua (14/7). Như những ngày cận Tết năm xưa (lúc nhỏ) hay những hôm có hẹn với ‘’người’’ (lúc lớn). Nghĩa là nó rộn rã, nó …lâng lâng. Nói một cách ‘’văn chương’’ là tôi nhìn đời qua lăng kính màu hồng ! Khi tưởng tượng đến trận đấu vào chung kết giữa Pháp và Tây Ban Nha (TBN)

Trước khi vào giải túc cầu thế giới 2026 , hội tuyển mà tôi ‘’sợ’’ nhất không phải là đương kim vô địch Á Căn Đình (ACĐ), mà là Tây Ban Nha . Mặc dù ACĐ là thủ khoa trong bảng xếp hạng FIFA ! Bởi vì tôi đã xem TBN đá. Họ đá đều hơn ACĐ, ‘’công’’, ‘’thủ’’ đều giỏi ! Hơn nữa, trong giải 2026 này, Pháp và TBN ở chung một ‘’rừng’’. Rừng bên kia là ACĐ, Anh vv Một rừng thì không thể có hai ‘’chúa tể’’. Muốn vào chung kết Pháp phải hạ TBN.

Nhưng khi xem các trận đấu đầu giải, tôi hết sợ TBN. Tường vậy mà không phải vậy. Đá với Cap-Vert :0-0, với Uruguay :0-1, với Arabie Saoudite :4-0. Kết quả khiêm nhường ( 2 thắng , 1 hòa) , không có gì xuất sắc lắm, đủ để đứng đầu bảng H. Vào vòng 16 , thắng chật vật đội Bồ ( 0-1), vào tứ kết , cũng mém chết với Bỉ (1-2) . Trong khi đó, Pháp đứng đầu bảng I ( 3 thắng ). Tuy hạ chật vật đội Paraguay (chơi xấu quá cỡ !), nhưng thắng Maroc, hạng thứ 6 FIFA, 0-2 ! Với hàng ‘’công’’ mạnh nhất thế giới, cầu thủ đá hay nhất thế giới 2025 (Ballon d'Or) , hàng ‘’thủ’’ cứng cựa, ‘’tiếp ứng’’ nhanh nhẹn, Pháp có lợi thế hơn TBN ( ‘’công’’ thua Pháp)

Nên, khi nghĩ đến trận Pháp – TBN, tôi thấy cái xác suất Pháp vào chung kết không phải nhỏ ! Mà vào chung kết rồi, nếu đụng ACĐ thì cũng ‘’tốt thôi’’. Là dịp để Pháp ‘’phục hận’’ ! Trận Pháp-TBN lại trùng với ngày quốc khánh 14/7 Pháp. Đó cũng là một yếu tố tác động mạnh đến các cầu thủ Pháp, quyết định lập ‘’chiến công’’ mừng ngày Quốc Khánh. Và cũng làm món quà đưa tiễn Xếp Deschamps ‘’đi hưu’’

Cho nên lòng tôi cứ rộn rã ‘’yêu đời và yêu người’’ mấy hôm nay, tin là mình có thêm mấy ngày rộn rã nữa , cho đến chủ nhật chung kết!

Nhưng sự thật phũ phàng!

Ai cũng biết, trong cuộc đời này, không có gì là chắc chắn, là 100%. Cả mấy chuyện ‘’ vạn lý trường chinh’’, ‘’trường kỳ kháng chiến’’ vv. Toán học thuộc cuộc đời . Nhưng cuộc đời không phải là toán học. Số 1+ số 1 = 2. Một trăm năm cũng là 2. Một ngàn năm cũng là 2. Nhưng 1 người + 1 người chưa chắc mãi là 2, hoặc sớm, hoặc muộn. Trừ chuyện ‘’sống đồng tịch đồng sàng ….’’ .

Trận Pháp-TBN hôm qua cũng thế!

Chỉ trong 15 phút đầu, tôi đã thấy TBN đá trên chân Pháp (tấn công liên tục). Và cái gì đến, phải đến 7, 8 phút sau đó, TBN mở tỷ số với quả đá phạt đền ! 0-1 ! Vào hiệp nhì, chỉ sau 13 phút lại lãnh thêm 0-2!

Phân tích sau kết quả thì ai cũng làm được. Người ta (có tôi trong đó) có thể trách Huấn Luyện Viên đã không thay đổi chiến thuật, bớt ‘’công’’ (4) để ‘’tiếp ứng ‘’ ( 2! ), trách các cầu thủ Pháp hay làm mất banh, giao banh không đúng ( ngay cả tuyển thủ Olise ) vv Nhưng theo tôi, cái chánh là cầu thủ TBN đá có ‘’kỹ thuật’’ hơn, có ‘’sức’’ hơn , đá ‘’ăn ý’’ nhau, cùng công , cùng thủ. Và , nhất là, sau mở đầu tỷ số, ở phút thứ 22 , TBN lên tinh thần rất nhiều. Ngược lại với Pháp! Nhất hóa tam, sau khi thua 0-1, tiền vệ (xuất sắc) Rabiot lại bị thẻ vàng, rồi hậu vệ (xuất sắc) Saliba bị chấn thương phải ra sân ! Đánh trận cần tướng giỏi, quân hay. Mà, hôm qua, quân , tướng Pháp cứ từ từ (bị) ra khỏi sân !

Từ đầu giải đến giờ, trận Pháp-TBN tối qua là trận mà tôi xem vừa tức, vừa buồn, vừa …không hiểu. Tại sao con cọp … giấy TBN lại trở lại nguyên hình Mãnh Hổ?! Trong khi cọp dữ Pháp thì ngược lại. Tệ hơn nữa lại biến thành con .. gà ! Tệ tệ hơn nữa, là một con gà …nuốt dây thun !!!

Đang giận nên tôi phóng bút hơi nặng. Nhưng tôi không rút lại ''lời nói''. Phải ''nói'' cho đã giận. Thay vì khóc sướt mướt như cô gái được phỏng vấn ‘’trong’’ truyền hình đêm qua!

Dù sao thì tôi cũng xin cám ơn các tuyển thủ Pháp, đã cho giới yêu ‘’bóng tròn’’ Pháp , những trận đấu đẹp, hay , những cú ghi bàn ngoạn mục, những màn chụp banh tuyệt vời vv Cám ơn nhất là Huấn Luyện Viên Deschamps, một cựu tuyển thủ ‘’tiếp ứng’’ của Hội tuyển Pháp (vô địch 1998) mà tôi rất yêu, đã dìu dắt Hội tuyển Pháp trong 14 năm (2012-2026), với những thành tích : Vô địch thế giới (2018 ), Á khoa cúp thế giới (202) Á khoa EURO (2016), Vô địch UEFA ‘’liên đoàn các quốc gia’’ / Nations League ( 2020-2021) .
Đó là chưa nói, thứ bảy tới, sẽ là ‘’Thám Hoa’’ giải túc cầu thế giới năm 2026 () .
Thua có hai, mà trên cả mấy trăm hội tuyển.
Chằng phải giỏi thì gọi là gì ?

Allez Les Bleus! Tắt đèn làm lại!

BP
15/7/2026

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2026

Hôm Nay Người Về


Nhập học chứng chỉ ''dự bị'' (Đại Học Khoa Học Sài Gòn) tháng 10/1974, chúng tôi là những Tân-Sinh-Viên cuối cùng của Việt Nam Cộng Hòa!

Mới hôm qua, còn mang tiếng ''học sinh'', hôm nay đã là ''sinh viên'', không biết người khác thì sao, nhưng tôi : thì tôi thấy tôi ''thế nào ấy'' ! 1 người bạn tôi , hớn hở khoe ''tao đậu Đà-Lạt rồi ''. Đà Lạt ở đây không phải là Đà Lạt mù sương, của những giọt cà phê Tùng, của những cô đầm Việt Nam ''Couvent'', của những chậu Lan Nhất Linh vv Mà là Đà Lạt của Phạm văn Phú, Trần văn Nhựt , của Nguyễn đình Bảo, Nguyễn chí Hiếu, của Bùi Quyền, Nguyễn Xuân Phúc, của Võ Ý, Lê văn Mễ vv Người bạn khác khoe đậu vào ''Phú Thọ'', vào Hàng Hải, vào Kiến Trúc vv Nghe thì mừng cho bạn nhưng '' nghĩ mình mình lại thêm ...lo nỗi mình''!

Lúc đó, tôi ham ''chơi'' (mơ mộng) hơn ham học! Sống xa bố mẹ, lên Đệ Nhất tôi đã ''bung'', đã thả ''mộng ngoài cửa lớp'', nói chi đến lúc là ''Sinh Viên''? ''Cậu'' muốn vào lớp hay vào cine là quyền của ''cậu'' vv

Tôi để ... râu mép (cho bớt ''nhí'') , để tóc dài (vừa phải thôi), tập uống cà phê, tập phì phèo điếu thuốc (!) Tôi học ... nhảy đầm với ông anh kế, theo các đàn anh , đi ''bùm'' ở Y, Dược, Luật, Marie Curie vv Sau này, đọc các bài viết về cái thời điểm ''Mỹ rút'' ấy, tôi thấy mình ''vô tư'' quá, ''nông nổi'' quá (Em hậu phương xin lỗi anh tiền tuyến!)
Và, để thay đổi không khí, tôi bắt đầu ''sáng tác'' nhạc (1/75)

Ca khúc đầu tay ''Hôm nay , người về'' ( mang nhiều âm hưởng ''nhạc trẻ'' đầu thập niên 70s) nói về tâm tư một cô bé lớp 12 (đệ nhất) tỉnh nhỏ, khi sắp gặp lại ''người'', một ''tân sinh viên'' (!) , về ''quê ăn Tết''. cái Tết cuối cùng của VNCH!

Xin gởi các anh chị, các bạn nghe, ''để nhớ một thời ta ... mới yêu'' !

BP

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2026

Chiếc Ghế Của Thầy Tôi!

(Nhà Văn Nguyễn Xuân Hoàng -1970)

Sáng nay, qua email bạn chuyển, tôi đọc được một bài viết cũ của thầy tôi, nhà văn Nguyễn xuân Hoàng, trên web-site VOA (https://www.voatiengviet.com/a/nhung-chiec-ghe-bo-trong-tran-kieu-bac-03-18-11-118263639/916785.html) . Tôi học Triết với thầy Hoàng năm cuối trung học.

Thầy Hoàng viết về những cảm nghĩ của Thầy sau khi đọc tuyệt tác ( theo tôi ) “ Những chiếc ghế còn bỏ trống “ của Trần Kiêu Bạc. Thầy viết bài này hôm 18/3/2011.

Ngày 18/3/2011 là ngày thứ sáu : một ngày như mọi ngày . Nhưng , những ngày-tháng-ba trước đó , với thầy tôi , lại là “ những ngày không như mọi ngày “ . Bắt đầu từ ngày người bạn của Thầy , nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang , vào " coma ." Sau đó , lại là một người bạn khác , triết gia Phạm công Thiện , qua đời ! 4 hôm sau , Thầy nhận được tin , thầy Phạm ngọc Đảnh , người bạn đồng nghiệp ở Petrus , cũng vừa “ ra đi “ ! 3 hung tin , trong vòng mấy ngày , đã làm thầy tôi “ choáng váng , mất hồn “ ! Cùng thời gian đó , Thầy đọc được một bài thơ của Trần phiêu Bạc : “ Những chiếc ghế bỏ trống “ . Bài thơ mà , tôi rất đồng ý với thầy tôi , khi Thầy mang hai câu thơ thay cho đoạn kết bài viết của mình : “ Chỉ thương chiếc ghế còn bỏ trống / Bạn không về nữa biết ai ngồi ? “ . Đó cũng là nội dung bài thơ .

” Trong đời người bất ngờ một hôm thấy mình đang ngồi bên Những chiếc ghế bỏ trống… “ . Vâng , thưa Thầy , cái cảm giác hụt hẩng đó , cũng đã bất ngờ đến với em , không phải trong những hoàng -hôn- tuổi này , mà đã từ lâu , từ những ngày “ sân trường học … đại “ sau 75 . Những ngày mà , có lần em thấy Thầy chở Cô , trên chiếc lambretta thời Petrus, phóng vội dưới cơn mưa , đoạn Nguyễn Trãi , qua khỏi cổng vào ( trường ) Bác Ái một tí , trước pharmacie “ Nguyễn Trãi “ (? ) . Em muốn vẫy tay , cúi đầu chào Thầy nhưng nhìn lớp mưa dầy đặc , nên thôi !

Những năm 77 , 78 đó là những năm “ phong trần đến cả sơn khê / tang thương đến cả hoa kia cỏ này “ ! Bạn bè em theo nhau, từ từ …. “ mất tích “ : đứa vượt biên , đứa về quê không trở lại , đứa " kinh tế mới " , đứa nông trường xa … Cho đến một buổi tối , một mình ngồi trong cái quán bên đường quen thuôc ( quán “ cô Vân “ ) , trước ly cà phê nhỏ giọt và khói thuốc “ Tam Đảo “ , em thảng thốt nhận ra : chỉ còn mình em ngồi ở cái bàn “ này “ , chờ cà phê một mình , thả khói một mình : những chiếc ghế đẩu quanh bàn bị bỏ trống ! Lòng em chợt bùi ngùi , mắt em chợt cay cay , những con chữ , vần điệu từ đâu bật ra ( ? ) và , dưới ánh đèn mờ , em ghi vội vàng trên bao thuốc lá:

Bây giờ , ở quán cô Vân

Những lúc tôi ngồi uống cà phê
Là những lần tôi nhớ bạn bè
Tôi ngồi một mình trong bóng tối
Tôi ngồi một mình đau sắt se

Bạn bè có lúc sống xa nhau
Có lúc gần như những toa tàu
Tàu chạy bằng thương yêu thắm thiết
Còi kéo dài “ mày -tao -mày -tao “

Tôi cháy trong đêm rất .. lập lòe
Khói không nhiều nhưng mắt cay se !
Chợt ước mình như là điếu thuốc
Đỏ rực đầu tay giữa bạn bè

Hôm qua ồn đến động trời xanh
Bây giờ là vắng lặng vây quanh
Tôi ngồi lẩm nhẩm tên từng đứa
( Cô quán cười chi có một mình ? )

1978

Mỗi một người rời nước ra đi đều mang theo một góc quê hương , trong đó , chiếm nhiều chỗ nhất là gia đình , rồi bè bạn … . Riêng « miền Nam « sau 75 , trừ những người « chắp cánh bay cao « đi « chính thức « ( « hồi hương » / quốc tịch Pháp , Đức .. ; đoàn tụ , HO.) , trước khi lên đường , còn có thể « cạn chén ly bôi « , còn được thân nhân ra tận phi trường đưa tiễn ( người sang bên ấy sao mà lạnh / nhjp trúc ta về lạnh mấy mươi / Nguyễn Bính ) … . Khác với những chuyến vượt biển , băng rừng lén lút , đều phải được « bảo mật « tối đa. Có người chồng ra đi mà chưa kịp hôn vợ , ôm con , có đứa con ra đi mà không dịp chào bố mẹ ..vv

Những năm Sài Gòn khốn khổ , bạn bè chúng tôi « phê , pháo « hầu như mỗi ngày . « Giải « được mớ « nhu yếu phẩm « thì một thằng 1 ly đen , chật vật thì 1 ly đen 3 thằng ( nước trà cho không , biếu không ) , rỗng túi thì gãy gãy đầu , cười cười xin « dì Ba « ghi sổ . Cứ như thế nên , nếu một tuần không thấy mặt , đến nhà hỏi thăm thì bà Cụ bảo « nó về quê thăm bà Ngoại … « thì biết ngay là thằng con « chui « rồi . Bên chiếc bàn con , bắt đầu , một ghế đẩu bỏ trống ! Rồi thêm một ghế , một ghế nữa …. , trong đó , có một chiếc , hơi hướm còn vương mà người ngồi đã ngồi sâu đáy …. biển : « Nh .- răng- vàng « !

Sang xứ lạ , như hầu hết mọi người , tôi « đi lại từ đầu « , « đi » cả phần bè bạn , bạn Tây lẫn bạn Ta . Lúc đầu chỉ có bạn Tây : người bảo trợ , bạn sinh viên , bạn đồng nghiệp … Bạn Việt thân nhất chỉ có ông đồ « 6.1 « chữ-nghĩa -bề- bề ở tận miền tây , thời tôi từ tỉnh tôi qua tỉnh ông học , sáng đi chiều về ( ! ) . Tình cờ gặp ở « R.U « ( căng - tin sinh viên ) , thấy một chàng mặt mày trí thức khôi ngô , lại chịu nối tếu , hai đài phát thanh , chung một làn sóng bèn thân ngay « một cái rụp « ( như thế mà đã 39 năm ) . Cùng một lứa bên trời lận đận , đi ghe qua đây , thương thằng bạn mới quen « ốm yếu ho hen « mà phải ngồi mấy tiếng xe lửa mỗi ngày , thầy -đồ kêu tôi ngủ lại phòng thầy ; một căn phòng dành cho học sinh nội trú nhưng các « sư huynh « ( frères ) trường dạy nghề ( ? ) thuận cho vài người Việt tị nạn độc thân vào ở ; sáng hai thằng đi học chung .

“ Bán anh em xe mua láng giềng gần “ . Những thằng bạn Tây giúp tôi nhiều lắm : dọn nhà , đóng kệ , sửa xe ,… vv Lao động Tây không là « vinh quang « , không cần « quang vinh « , chỉ … phở , chả giò , thịt nướng … , sau đó , là đủ . Người nhờ ( là vợ chồng tôi ) lại được người giúp cám ơn ra rít ! Nhưng , theo thời gian , những chiếc ghế quanh bàn tiệc , ngày càng bị bỏ trống , do chuyện việc ( đổi hãng , đổi nghề ) , chuyện nhà (ly dị) …

Sau này, càng lúc tôi càng quen nhiều bạn Việt Nam : bạn cũ thời sinh viên liên lạc lại được , bạn mới kiểu « bạn của bạn ta là bạn-ta « , bạn văn nghệ , bạn dancing …vv Tiệc tùng mời nhau qua lại . Ghế bàn tiệc bắt đầu chêm vào . Một bàn không đủ tranh thủ .. nối thêm . Quanh bàn đầy ghế . Trên ghế là những chuỗi cười liên tục . Từ sáng đến khuya . Đàn khoan thai ôm tiếng bỗng trầm . Và những bước madison , rock , chachacha … Khách tới phải nhờ mang thêm ghế . Giao thừa 2007, 5 bàn dài, hơn 60 cái ghế có chủ, trong căn phòng khách nhà tôi ! Cho đến những ngày -phải- tới ….

Cái ngày- phải -tới trong mỗi một đời người , bằng cách này hay cách khác: những « đôi ngã chia ly «, những giã từ rất sớm: vài chiếc ghế quanh bàn bị bỏ trống . Bắt đầu là Kha , người bạn văn nghệ thời KH , mới bắt liên lạc lại , hát nhau nghe chưa đầy 2 năm, thì bạn ta đã « cho ( nghe ) lần cuối « , cuối thập niên 80s . 20 năm sau,  giữa thập niên 2000 , đã lấp lánh khăn tang trên đầu những người bạn gái chúng tôi , khi người-yêu- dấu của các bạn ấy , những bạn- ta của tôi , ra đi .

Tôi thích câu này của ông Lô Răng Phan lạc Phúc nên xin nhắc lại ( nữa ) « : Càng già thì càng cần có bạn . Mà bạn thì càng ngày càng rơi dần như lá mùa thu « . Quanh bàn tiệc nhà tôi bây giờ , nhiều chiếc ghế bỏ trống đã được kéo ra vì không có người ( mới ) ngồi vào !

Như thầy Hoàng . Bài của ông được viết ngày 18/3/2011 , trong đó , ông đã dự đoán về chiếc ghế bỏ trống của chính ông : « .. … Và tôi chợt nghĩ ra các bạn tôi rồi một hôm cũng sẽ chợt khám phá ra chiếc ghế dành cho tôi trong buổi hẹn bên ly rượu ở một nơi nào đó sẽ không có tôi… Những chiếc ghế bỏ trống của bạn bè và một chiếc ghế bỏ trống cho chính mình! .. » . 3 năm rưởi sau đó , ngày 13/9/2014 , đến phiên ông bỏ hẹn " lên đường "!

Từ đó đến nay , trong bếp nhà thầy cô Hoàng , bên chiếc ghế cô Vy ngồi là một chiếc ghế bỏ trống : chiếc ghế của thầy tôi !

Đến một tuổi nào , sợ nhất là những : chiếc ghế bỏ trống , chỗ nằm bỏ trống , cái bát bỏ trống , cái tách bỏ trống , đôi dép bỏ trống , ngăn tủ bỏ trống, .. vv Những cái " bỏ trống " khủng khiếp đó tuy trống không mà rộng lớn vô cùng !!!

BP
===========

Nhân đọc bài thơ Những Chiếc Ghế Bỏ Trống của Trần Kiêu Bạc
18/03/2011

Nguyễn Xuân Hoàng

Tôi đã đọc Những Chiếc Ghế Còn Bỏ Trống của Trần Kiêu Bạc vào những ngày tháng Ba 2011, những ngày “không như mọi ngày”. Bạn tôi, nhạc sĩ du ca Nguyễn Đức Quang, vừa hôm trước còn gọi điện thoại hẹn tôi sẽ lên San Jose, nhưng hôm sau đã vào bệnh viện ở Quận Cam, hoàn toàn hôn mê không nhận ra người quen, không nói được lời nào. Tuần sau, ngày 8 tháng Ba, Giáo sư - thi sĩ Phạm Công Thiện vừa qua đời ở Houston, Texas. Ông ra đi nhẹ nhàng, nhưng đầy bất ngờ. Tôi chưa kịp hoàn hồn trước hai tin trong màu trời “mùa động xám” của tháng Ba thì ngay liền bốn hôm sau, 12 tháng Ba, một tin khác đến với tôi từ Úc châu, bạn tôi giáo sư môn Triết và Đức văn ở trường Petrus Ký, Phạm Ngọc Đảnh cũng vừa ra đi… Đó là những người bạn mà chúng tôi mới vừa hẹn nhau qua điện thoại sẽ gặp nhau trong một quán cà phê ở San Jose [NĐQ], ở Houston [PCT], ở Bolsa hay ở Đức [PNĐ]… Trước sau gì tôi sẽ đến nơi đã hẹn, nhưng những chiếc ghế bên tôi giờ đã bỏ trống…Phạm Công Thiện, Phạm Ngọc Đãnh đã ra đi, Nguyễn Đức Quang còn trên giường bệnh…

Những chiếc ghế con còn bỏ trống
Xích lại gần nhau cũng lạnh thôi

Trong đời người bất ngờ một hôm thấy mình đang ngồi bên Những chiếc ghế bỏ trống… Và tôi chợt nghĩ ra các bạn tôi rồi một hôm cũng sẽ chợt khám phá ra chiếc ghế dành cho tôi trong buổi hẹn bên ly rượu ở một nơi nào đó sẽ không có tôi… Những chiếc ghế bỏ trống của bạn bè và một chiếc ghế bỏ trống cho chính mình!

Bài thơ của Trần Kiêu Bạc đến với tôi không chỉ là cái tựa, nó là những dòng chữ của một thi sĩ, khi anh nhìn ra cái khoảng trống của một người mà mình biết rõ và đang chờ đợi, một người mà không có họ, mình vẫn có thể hình dung ra đôi mắt và nụ cười, có thể thấy màu tóc và giọng nói, có thể…

Đối với tôi, Trần Kiêu Bạc còn quá trẻ, nhưng thơ anh đã bước vào thế giới của thi ca bằng những bước đi vững chải của người đồng điệu. Thơ không có tuổi và người làm thơ Trần Kiêu Bạc đã cho thấy tiếng nói của một thi sĩ nhìn ra được kiếp người.

Tuổi cũng chưa cao, chân chưa mỏi
Tình bạn còn nguyên chẳng bốc hơi
Sương sớm chưa tan trời buổi sáng
Đã chiều ớn lạnh tái vành môi

Đọc thơ Trần Kiêu Bạc trong một buổi chiều lạnh ở bắc California, giữa những tin bạn bè đứa vừa nằm bệnh viện, đứa vừa ra đi, giữa những breaking news về trận động đất và tsunami ở Nhật, về lửa và nước, về tan hoang, đổ nát và chết chóc, tôi thấy Những chiếc ghế còn bỏ trống không chỉ là một tiếng nói, mà còn là một thông điệp cho những người sống. Bài thơ không chỉ viết cho một người mà cho nhiều người…

Trong khi Trần Kiêu Bạc viết:
Đưa tay vớt tuổi non xanh biếc
Còn tôi thì
Thấy lá vàng khô sắp rụng rồi

Cám ơn Trần Kiêu Bạc. Cám ơn những dòng chữ trong bài thơ của anh.
Tôi muốn chép lại hai câu thơ này gửi đến các bạn tôi: Phạm Công Thiện, Phạm Ngọc Đãnh đã ra đi. Và làm sao đọc cho Nguyễn Đức Quang nghe được những câu thơ này khi anh còn nằm trên giường bệnh?

Chỉ thương chiếc ghế còn bỏ trống
Bạn không về nữa biết ai ngồi?



=========================

NHỮNG CHIẾC GHẾ CÒN BỎ TRỐNG

Gặp nhau, đêm gió đẩy ngược xuôi
Ngồi xa một chút cũng thấy vui
Nhìn nét thân quen từng khuôn mặt
Đã thấy đổi thay giữa cuộc đời

Bạn của năm xưa không về được
Bạn của ngày nay cũng vắng rồi
Những chiếc ghế con còn bỏ trống
Xích lại gần nhau cũng lạnh thôi

Ly rượu mừng nhau vơi phân nửa
Chìm tận đáy ly những khóc cười
Thủy tinh trong suốt qua tầm mắt
Rượu một dòng lại chảy nhiều nơi

Tuổi cũng chưa cao, chân chưa mỏi
Tình bạn còn nguyên chẳng bốc hơi
Sương sớm chưa tan trời buổi sáng
Đã chiều ớn lạnh tái vành môi

Rót rượu cho nhau lòng đau buốt
Bưng ly rượu nhớ mắt ai cười
Gởi đến bạn xa tình chưa gởi
Chỉ còn hương rượu đã phai phôi

Có tiếc có thương dù ngắn ngủi
Cũng đành cho gió cuốn mây trôi
Đưa tay vớt tuổi non xanh biếc
Thấy lá vàng khô sắp rụng rồi

Ngợp trời muà Hạ hoa rung nắng
Lại chớm mây Thu xám đất trời
Biết đâu sẽ ập muà Đông đến
Để lá bay theo những ngậm ngùi

Dẫu biết ngàn năm sông vẫn chảy
Một bờ sông lở, một bên bồi
Vẫn nghe trong đám phù sa ấy
Một dây thân ái đã đâm chồi

Gặp nhau siết mạnh tay một chút
Thiêng liêng tình bạn đã lên ngôi
Giá như chưa hết bao nuớc mắt
Chắc ngàn giọt lệ vội tuôn rơi

Chỉ thương chiếc ghế còn bỏ trống
Bạn không về nữa biết ai ngồi
Biết đến khi nao mà hò hẹn
Hay là tay trắng sẽ buông xuôi?

Tôi viết bài thơ buồn độc vận
Như một mình giữa bóng trăng soi
Tôi nhặt miếng trăng rơi xuống cỏ
Kết nên tình bạn sáng muôn đời.

TRẦN KIÊU BẠC

Thứ Năm, 18 tháng 6, 2026

Xin Trao Cầu Thủ Vòng Hoa Tặng !

(nguồn : internet) 2 phút sau, 90+8, trọng tài thổi còi kết thúc trận đấu).

‘’Xin trao thi sĩ vòng hoa tặng / Chúng ta đã thắng giữa cuộc đời’’ là hai câu thơ cuối trong bài ‘’Gởi Quách Thoại’’, của một người bạn gởi một người bạn vừa qua đời (11/1957), của một nhà thơ vinh danh người thơ.

Hôm nay, xin mượn hai câu thơ của thi sĩ Thanh tâm Tuyền tôi ‘’xin trao cầu thủ vòng hoa tặng / các anh đã thắng giữa cầu trường ‘’. Ở đây, ‘’các anh’’ là các cầu thủ của hội tuyển Cap-Vert và cầu trường là cầu trường Atlanta hôm kia (15/6). Mặc dầu không có bàn thắng nào được ghi nhưng chuyện một hội tuyển hạng 67, lần đầu tham gia giải túc cầu thế giới, thủ hòa hội tuyển nhất, nhì thế giới ‘’La Roja’’(Tây Ban Nha), trong suốt 95 phút, với tôi, là một chiến thắng!

Các tuyển thủ ‘’Cap-Vert’’ đều xứng đáng được tưởng thưởng‘’Anh dũng Bội tinh’’ nhưng người có thêm ‘’Nhành dương liễu’’ phải là thủ môn Vozinha! Không chỉ là bức ‘’Vạn Lý Trường Thành’’ trước những cú sút mạnh bạo, bất ngờ, ngoạn mục vv của đối phương, Vozinha còn là một hậu phương vững chắc để đồng đội giữ vững niềm tin, tiếp tục chiến đấu, tiếp tục ‘’tử thủ’’, chống trả các cuộc tấn công vũ bảo vv để cuối cùng, mang về ‘’chiến thắng’’! Như các chiến sĩ QLVNCH trong trận chiến An Lộc năm xưa ! Khác cái là cầu trường Atlanta không như chiến trường An Lộc. Ở Atlanta chỉ có 2 đội chơi ‘’tay (?) đôi’’, 11 tuyển thủ đối mặt 11 tuyển thủ, trong tinh thần thượng võ. Không như ở An Lộc, mà pháo Tàu, ''tăng'' Nga, súng Tiệp Khắc, và ‘’biển người’’ Bắc Việt, đánh hội đồng chiến sĩ miền Nam, quyết ''giải phóng'' thành phố này !

Sau trận 18h (giờ Pháp) ''Espagne- Cap_Vert'' là trận 21h ''Bỉ - Ai Cập'' cũng gay cấn không kém. Hạng 9 trong top ten ( bảng xếp hạng FIFA), hội tuyển Bỉ đã một thời làm mưa, làm gió trong các giải túc cầu (thế giới,Châu Âu) ra quân đụng hội tuyển Ai Cập, tuy hạng 29 (FIFA) nhưng đã 7 lần vô địch giải túc cầu Châu Phi, 3 lần á khoa, 3 lần huy chương đồng . Không ‘’kỳ phùng địch thủ’’ nhưng hội tuyển Ai Cập cũng không phải là tô cháo lòng dễ nuốt cho hội tuyển Bỉ ! Tuy chịu nhiều sức ép từ ‘’Bỉ’’, phút 19, tiền vệ Ashour của Ai Cập, bằng một cú sút vũ bảo , đã tung lưới thủ thành Courtois, mở màn tỷ số! Mãi đến phút 66, vừa mới vào sân, tiền đạo Lukaku ( tôi không dám ‘’việt-hóa’’ tên này ! ) đã xung phong quyết liệt khiến hậu vệ Hany của Ai Cập ‘’quíu’’ chân, đã ‘’quân ta giết quân mình’’, đưa banh vào lưới nhà, gỡ huề cho Bỉ . 1-1

00h, trận ''Uruguay- Arabie_Saoudite''. Hàng 16e đụng hàng 61e. Ngay phút đầu, hai bên đã lên xuống đều đều, tuy các cầu thủ Uruguay lên nhiều hơn ! Vậy đó, mà đến lúc hẹn lại không .. lên, để bên tấn công dồn dập lại là bên bị tung lưới, vài phút trước khi kết thúc hiệp nhì, mà tác giả là trung vệ Al-Amri (A. S) vòng ! Cầu trường hiệp nhì hầu như chỉ thu gọn ở sân cỏ Arabie-Saoudite với người hùng thủ môn Al-Owais. Không có đôi bàn tay vàng Owais, hội tuyển A.S đã ăn ‘’hột gà 7 món’’ ! Nhưng ‘’có công tấn …tới, có ngày banh vô’’. Ở phút 80, khi thủ môn Owais, đã đỡ được cú đội đầu của Vinas, nhưng banh lại rớt, cho trung vệ Araujo của Uruguay lập tức nhảy vào đá bồi, gỡ hòa 1-1, rửa mặt cho đội nhà !

Ngày 15/6/2026 trong giải Fifa 2026 là ‘’một ngày không như mọi ngày’’: ngày tôi ngồi xem 3 trận đấu , từ 18h đến 2h, 3 trận ‘’huề cả làng’’ ( tuy có ‘’ 600 ngàn Cap-Verdiens vui và 48 triệu Espagnols buồn’’!) Dù đó là trận ra quân đầu tiên của sư tử ‘’Espagne’’, beo gấm ‘’Belgique’’, cọp ''Uruguay''! Ngày 15/6/2026, tôi ‘’xin trao 2 thủ môn: Al-Owais, Vozinha. vòng hoa tặng’’!

Hôm qua 16/6/2026, 20h45 là tôi đã có mặt trước màn ảnh truyền hình, nôn nóng chờ xem trận ra mắt giữa đàn gà Gaulois (France) và bầy sư tử Teranga (Senegal), thứ 16 trong bảng xếp hạng Fifa! Với tôi, đây là trận đấu sôi nổi nhất, hồi hộp nhất (lo cho gà …nhà), từ hôm bắt đầu giải. Qua những màn tấn công, phòng thủ, liên tục, lên xuống nhịp nhàng giữa hai đội, bắt khán giả phải luôn dán mắt lên màn ảnh.

Ngay sau tiếng còi mở màn, chính cái tốc độ đưa banh, dẫn banh, sút banh của các tuyển thủ ‘’Senegal’’ bắt buộc đối phương phải ăn miếng, trả miếng, đã làm cho trận đấu hấp dẫn người xem. Nhất là hiệp đầu, khung thành Pháp bị đe dọa liên tục. Mãi đến phút thứ 66 mới thấy hơi yên, sau khi Mbappe, trong vùng cấm địa Senegal, mở đầu tỷ số .

‘’Hơi yên’’ vì tuyển thủ Pháp đã lấy lại niềm tin, đá ‘’đẹp’’ hơn, hay hơn. Ngược lại với phía Senegal! Và chỉ 16 phút sau, đuổi theo đường chọc banh của tiền vệ Rabiot, tiền đạo Barcola, ‘’ở quê mới lên’’ (thay Dembélé, phút 80) nên sung lắm, phóng Porsche ào xuống, hất banh qua đầu thủ môn Senegal đang lao ra chận lại, nâng tỷ số 2-0 cho Pháp!

Phút 90+5, tuyển thủ Senegal, I.Mbaye (đồng đội với Barcola, Mbappe, trong hội tuyển PSG), với cú sút chéo góc trước khung thành Pháp, rút tỷ số xuống 1-2. Nhưng chỉ 1 phút sau, từ 28m trước lưới Senegal, Mbappe, bằng 12 thành công lực, bắn thẳng vào lưới Mondy. Cú sút đẹp nhất từ ngày bắt đầu giải cũng là cú sút đưa Mbappe vào lịch sử hội tuyển Pháp, đứng đầu với 58 bàn ghi (vượt qua Giroud : 57 bàn)

2 phút sau, 90+8, trọng tài thổi còi kết thúc trận đấu.).

Xin trao tiền đạo vòng hoa tặng
‘’Chúng ta’’ đã thắng giữa cầu trường.

Tới luôn, Gà ơi !

BP
17/06/2026

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

Quần Vợt - Túc Cầu


Hôm nay là thứ sáu, 5/6/2026. Tôi chào thứ sáu đầu tiên của tháng sáu năm (20)26 này!
Ngày xưa, sau lúc ‘’đổi đời’’, không biết tại sao bạn bè thân thiết chúng tôi lại gọi tên nhau với ‘’Sáu’’ bắt đầu? 6 Hậu, 6 Phương, 6 Liêm, 6 Dũng. vv mặc dầu tôi thứ 11, Liêm thứ tư, Dũng anh cả.
Trước 75, thời ông Kỳ ( lúc chưa kỳ … cục như ‘’sau này’’ ) , báo chí Sài Gòn gọi Chuẩn/ Thiếu tướng Không Quân Nguyễn Ngọc Loan là Tướng Sáu Lèo.

Trong một bài viết năm xưa, ông Lô-Răng Phan lạc Phúc đặt câu hỏi: ‘’… Không biết từ này xuất xứ từ đâu, nhưng khi nó đi vào ngôn ngữ dân gian thì nó mang một ý niệm bỉ thử, dèm pha, tiêu cực. Tiền “lèo” là tiền vô giá trị, hay là tiền chỉ có trong tưởng tượng. Hứa “lèo” là hứa suông, hứa hão, hứa mà không thực hiện bao giờ. Vậy “Sáu Lèo” có nghĩa là một ông quan sáu vô giá trị hay là một ông tướng hữu danh vô thực hay sao? …’’. Ông Phúc hỏi, rồi ông tự trả lời: ‘’… Sở dĩ cái danh xưng này đứng vững một phần là vì cái bề ngoài luộm thuộm của ông Loan. Ông rất ít khi mặc quân phục, mũ mãng cân đai, nghênh ngang giàn giá. Ông thường mặc quần áo “trây di” xộc xệch, không đeo lon lá gì, chân đi dép cao su lẹp xẹp. Ra ngoài thì ông ngồi xe Jeep bình thường, không có mang cờ quạt mà cũng không có xe mở đường, mô tô bảo vệ. Ông nhiều khi còn đi xe “mobilet” lạch xạch đi làm. Có khi ông còn một tay cầm chai lade, một tay cầm súng M16 vừa đi vừa ực lade, vừa chửi thề loạn xạ. Bề ngoài của ông tướng Loan đúng là xập xệ, là “lèo”, nhưng việc làm của ông thì lại không “lèo” một chút nào …’’ .

Theo giải thích của ông Phúc, tôi không gọi ông là Tướng Sáu Lèo. Mà là ông tướng ‘’Bình Dân’’, dù ông không là một người dân ‘’bình thường’’. Mà là một ông Tướng ‘’ngon lành’’, đển đổi, viết về ông, không chỉ các thuộc cấp (Đại tá Trần minh Công , Thiếu tá Liên Thành ) ca tụng, mà môt ‘’văn nô’’ CS cũng phải công nhận:
(danviet.vn: TH Thứ ba, ngày 03/01/2023 20:47 GMT+7)

Chị của ông Loan là Bác Sĩ Nguyễn Bích Tuyết, nguyên Giáo Sư Đại Học Y Khoa Sài Gòn ! Anh (?) rể ông là Đại Tá Văn văn Của, nguyên Y Sĩ Trưởng Sư Đoàn Nhảy Dù (1957-1964), nguyên Đô Trưởng Sài Gòn (65-68), cũng là một người rất ‘’sympa.’’ mà tôi có dịp tiếp xúc hai lần. Ghi lại để thấy, một người xuất thân từ một gia đình nề nếp, khoa bảng, một cấp chỉ huy tài giỏi, ‘’có lòng’’, thì khó mà ‘’lèo’’, mà ‘’hữu danh vô thực’’ được.

Từ hai, ba ngày nay, hàn thử biểu nơi tôi ở ghi 15°C ! Trước đó, trong hơn một tuần liền, là 33, 35°C ! Không chỉ ở Pháp, là cả một vùng Tây Âu, cũng lao đao vì nóng bức ! Ngay cả dân ‘’a cup of tea’’ cũng bắt đầu lôi than ra bán, hết còn ‘’phớt tỉnh ăng-lê’’ ! Từ cuối tháng 2, sợ … ‘’nhảy đầm’’ không đẹp, tôi đã bớt phân nửa ‘’bia-ôm’’ ( ie. bỏ bia ) . Cho đến khi ‘’cái nóng nung người nóng nóng ghê’’ (Dương bá Trạc) thì chịu hết nổi, tôi đành phải vi phạm hiệp định Paris, ký ‘’mình ên’’ ! Nhà chỉ có hai người, ‘’máy lạnh mobile’’ để trong phòng ngủ, nên trong ngày, nóng quá, tôi ra vườn, ngồi trong bóng mát cây cerisier, vừa hóng gió (nếu có), vừa chiêu mấy ngụm bia mát lạnh ! ‘’Cuộc đời vẫn đẹp sao’’. Chuyện … ‘’bụng bự’’ tính sau!
Thế mà chỉ một sớm, một chiều, 35 xuống 15. Cách nhau 20°C !!! Cứ như lòng … người. Đổi thay xoành xoạch!
Trưởng giả học làm sang. Không phải ‘’trưởng giả’’ nhưng nghĩ đến lúc còn ở Việt Nam, thì tôi cũng …’’sang’’ lắm 

Ỏ bên nhà tứ thời, như mọi người, mỗi ngày, tôi chỉ hai bộ quần áo: một để ra ngoài (đi học, đi chơi …) và một ở nhà, kể cả đi ngủ . Có nghĩa là một phát quần đùi, một mảnh chemise. Hôm nào nóng quá thì cậu ‘’sexy’’ 50%, chỉ giữ lại Trường Sơn nam! Lại nhớ căn phòng tôi, ở Sài Gòn, từ lầu 2 nhìn ra phía sông cầu chữ Y, mà lúc xây, ông Cụ tôi đã cho lắp nhiều cửa sổ nhỏ (đẩy lên, như ‘’velux’’), để cậu Út có gió sông thổi mát vào, cả ngày, lẫn đêm, năm này sang năm khác. Cứ như mấy câu thơ Nguyễn Bính ‘’ Một nghìn cái cửa sổ . Đều khép vào đêm qua. Một nghìn bàn tay ngà. Đã thò ra cửa sổ …’’. Khác chăng là, ở đây, không có bàn tay ngà, mà chỉ có hai ngón tay vàng khói thuốc (!)’’.

Khi qua Tây, thì ‘’em bé quê’’ mỗi ngày thay 3 bộ quần áo: ra ngoài, trong nhà, đi ngủ. Lúc có nhà riêng thì tăng thêm 1 bộ: làm vườn, sửa đồ vv. Mấy năm sau này, lại thêm 1 bộ làm-sport. Nghĩa là mỗi ngày 5 bộ quần áo!!!! Nhưng với cái nhiệt độ thay đổi (hầu như) mỗi tuần, mấy hôm nay, mới 5 bộ tuần trước, mặc chưa kịp bẩn (trừ bộ ‘’thể thao’’), thì hôm qua, đã thay 5 bộ cho cái nhiệt độ mới này!!! Chưa một tuần đã 10 bộ quần áo! Thay với tốc độ đó thì tôi chưa thấy có ai, dẫu với mấy ông ‘’thay tình như thay áo’’ !!!

Tháng 6 năm nay là một tháng nhiều sôi động thể thao, ở Pháp. Giải quần vợt Roland Garros mỗi năm, thêm giải ‘’túc cầu thế giới’’. Khiến cho dân hâm mộ hai bộ môn này không kiếm đâu ra ngày giờ để vui chơi với bạn bè hay để viết thư … internet!

‘’Roland Garros’’ ( lần thứ 125) bắt đầu từ 24/5 đến 7/6. Năm nay, có một tay vợt người Mỹ gốc Việt Learner Tiên (Tiến?) bị loại ở vòng 3 (30/5) . Hôm nay, là vòng bán kết Nam:


Ngày mai Finale nữ, giữa hai tay vợt Ba Lan (Maja Ewa Chwalińska) và ‘’Nga’’ ( Mirra Andreeva).

Giải túc cầu thế giới năm nay, diễn ra từ 11/6 đến 19/7/2026, ở 3 quốc gia : Hoa Kỳ, Gia Nã Đại, Mễ Tây Cơ, với 48 hội tuyển tham dự ( thay vì 32 như trước đây ). Với 12 ‘’nhóm’’, mỗi nhóm 4 đội, sẽ có 104 trận đấu ( thay vì 64).

Theo ‘’siêu máy tính’’ (super ordinateur) Opta, xác suất 5 hội tuyển sẽ đoạt giải ‘’túc cầu 2026’’: Tây Ban Nha (17%), Pháp (14,1%), Anh (11, 8%), Á Căn Đình (8,7%), Đức (7,10%). Tôi đồng ý với ‘’top 5’’ này nhưng đứng 3 sẽ là Á Căn Đình, rồi Đức, Anh!

Lần ‘’World cup 2026’’ này, tôi không hứng thú gì mấy, lần đầu tiên từ trên 4 thập niên nay. Khi đã ‘’rửa tay gác kiếm ‘’ rồi thì cũng là gác luôn các bữa ăn trưa vui vẻ, các màn cá độ sôi nổi vv với mấy đồng nghiệp!!! Đã thế tối qua,4/5, xem Pháp đá giao hữu với Cote d'Ivoire, tôi lại càng rầu thêm! Sân nhà, khán giả nhà, mà lại thua 2-1. Nhưng đã trót ‘’yêu’’ rồi thì gà Gaulois có nuốt bao nhiêu dây thun, thì vẫn cứ ‘’yêu’’ như thường

Tình yêu mà, làm sao cắt nghĩa được?!!!

05/6/2026
BP

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2026

Phong Ơi, Vĩnh Biệt!


Trong 26 năm biết nhau, thân nhau, tôi chỉ thấy bạn tôi (T. Rose-Marie) cười, nhất là cười mỉm. Không phải để khoe cái đồng tiền lúm má trong các buổi tiệc tùng, họp mặt bạn bè hay trong những lúc quay cuồng, lả lướt trên sàn nhảy vv Mà vì ‘’như thế vừa thân thiện, vừa để da mặt làm việc’’. Nhưng sáng thứ bảy qua, 16/5/2026, lần đầu tôi thấy bạn tôi khóc, hầu như trong suốt buổi lễ, lễ tiễn đưa Paul Viraphong NORINDR, vĩnh viễn ‘’ra đi’’ hôm khuya thứ năm 7/5 vừa qua. Paul, người cha của 3 đứa con cô bạn chúng tôi, người bạn thân của vợ chồng tôi, người bạn ‘’rất-thân’’ của tôi!

Paul là người Lào, lập gia đình với T. (Việt-Lào) năm 1978. Tôi gặp T. & Paul lần đầu trong một ‘’nhà-hàng-khiêu-vũ’’ (restaurant dansant) VN ở khu 13-Paris, đêm thứ bảy 8/9/2001.Tôi nhớ rõ ngày vì chiều đó chúng tôi làm ‘’surprise’’ con gái chúng tôi, bằng cách mời mấy người bạn của con đến nhà (ăn) mừng sinh nhật cháu. Để bọn trẻ tự nhiên, chúng tôi đi ăn ngoài, do nhà tôi và T. (mới quen không lâu) hẹn trước.

Trước 75, tôi có một vài người bạn ‘’Việt-kiều-hồi-hương’’ (Nam Vang hồi cư) nhưng đều là dân Marie-Curie, nên tôi không thấy khác biệt gì với mấy người bạn VN trường Tây. Sang Pháp, thời gian đầu ở một trung tâm tạm cư (centre d'hébergement provisoire /Limoges) người tị nạn, lần đầu, tôi quen được một số người Lào (6,7 gia đình), trong đó có một ‘’prince’’, dòng Souvanna Phouma(?), lớn hơn tôi 1 tuổi, cả hai vợ chồng học Y khoa Vạn Tượng, vượt biên sang Thái, rồi Pháp! Không biết có phải vì là ‘’prince’’ hay vì cá tánh, ‘’prince’’ rất ít nói. Hôm hai đứa đứng hút thuốc nói chuyện ngoài sân, ‘’prince’’ nghe tôi nói nhiều hơn. Về chuyến vượt biển khá ‘’êm xuôi’’ của tôi! Người tị nạn Lào, ở trung tâm tạm cư, có một số là Việt-Lào nhưng chỉ có một anh (bố Việt, mẹ Lào), tên Sinh, nói (kha khá) tiếng Việt. Anh Sinh bảo tôi : người Lào hiền lắm, .. ‘’bọn nó’’ không hại ai, thích chơi hơn làm. Làm đủ sống thì ngưng, đi chơi ‘’. Hiền như anh Đức, ‘’anh’’-bạn-Việt-Lào của tôi!

Quen với T.& Paul, tôi quen được nhiều người bạn Lào, Việt Lào (đa số). Họ rất thích nhảy đầm nên chúng tôi dễ thân nhau ! Nhờ họ mà tôi múa ‘’lamvong’’ y như người Lào! Người Việt Lào ‘’ngộ’’ lắm ! Người nào cũng nói giọng Bắc, mặc dầu nhiều người là Nam kỳ rặt ! Có lần tôi mang thắc mắc này hỏi một Bác người gốc miền tây, sống ở Lào nhưng bác và bác gái nói giọng ‘’Nam’’ thì Bác trả lời : ‘’Mấy cô giáo, thầy giáo tụi nó đều nói ‘’tiếng’’ Bắc Kỳ, nên tụi nó cũng vậy’’! Riêng Paul, tuy là người Lào nhưng hiểu tiếng Việt vì: bà vú anh là người Việt, bên vợ anh cũng nói tiếng Việt!

Paul và tôi có nhiều điểm giống nhau: tên Việt của Paul là Phong, hơi giống tên tôi, mỗi đứa có ‘’4 mắt’’, râu (mép), ‘’tạng’’ người xấp xỉ nhau (lúc đó Paul chưa ‘’phát tướng’’) và, nhất là, đều cùng tần số ‘’quậy’’! Sau khi đậu tú tài ở Lào (1972), Paul sang Pháp, trúng tuyển vào trường võ bị Saint-Cyr nhưng sau khi ra trường thì xin phục vụ trong ngành ‘’logistique’’ (tiếp vận?), vài năm sau đệ đơn ‘’xuất ..quân’’.

Tánh Paul, vốn dĩ đã ‘’carré’’, lại được quân đội ‘’huấn luyện’’, nên ‘’kỹ càng’’ hơn! Một số người cho là Paul ‘’khó tánh’’. Với tôi thì không, Paul rất dễ ‘’chơi’’. Một người ‘’đâu ra đó, đâu vào đó’’, thẳng tánh, muốn người đối xử với mình như mình đã đối xử với người, không phải là một người khó tánh. Mấy chục năm giao du, chúng tôi chưa một lần xích mích, dù không cùng quan điểm trên một vài vấn đề. Với Paul, lời nói phải đi đôi với việc làm ! Paul rất quý bạn và luôn hết lòng khi bạn cần đến. Nhưng cũng rất dễ ‘’sensible’’ (nhạy cảm ?) khi thấy bạn có vài cử chỉ, lời nói không quý trọng mình!

Paul có nhiều tài nhưng 3 ‘’nghề của chàng’’ là : vườn tược (‘’thiết kế’’), montage ‘’video’’ và …làm bếp!
Bà xã bận cửa tiệm nên Paul lo hết mọi chuyện trong nhà. Paul kể tôi nghe cái thời khóa biểu cuối tuần của hắn: đi chợ Tàu (quận 13), làm bếp, dọn dẹp, săn sóc vườn, ‘’ăn chơi’’. Hầu như không có cái week end nào hai vợ chồng ở nhà, trừ khi họ… mời bạn.

Trong phần phát biểu hôm tang lễ, con gái út của Paul nói: ‘’rất khó mà làm régime với papa vì ‘’ổng’’ làm đồ ăn ngon quá’’! Tôi xác nhận điều này! Tuy không phải là một người hảo ăn nhưng mỗi lần chàng mời, nhìn cái bàn ăn, lủ khủ các món ăn Lào ‘’technicolor’’ (lạp, sai-oua, tầm sụn, xôi trắng vv) là tôi đã thấy đói (dù sau đó chỉ nhơi nhơi )!

Tạo cảnh vật, cây cỏ trong vườn, vừa là cái tài vừa là đam mê của Paul. T. kể, nhiều đêm trong tuần, Paul lo uốn cây, tỉa lá vv cho đến 11, 12h khuya dù sáng phải dậy sớm đi làm. Khu vườn nhà Paul là một khu vườn-thành-phố có một không hai. Vườn nhỏ thôi nhưng nhiều ‘’hoa thơm, cỏ lạ’’ (tôi đếm gần cả trăm loại!!!), lại được Paul uốn cành, tỉa lá, tạo những hình thù theo ý hắn. Tôi chưa gặp được một khu vườn nào như thế : đông tây hài hòa! Có lần chúng tôi nhờ Paul cho ý kiến ‘’trang điểm’’ phía mặt vườn đối diện với phòng ăn, nhà-bếp nhà tôi, để ‘’ông chủ’’ được nhấp rượu, thưởng hoa. Thế là một sáng thứ bảy, đầu hè 2013, Paul điện thoại hỏi tôi có nhà không. Khi biết tôi có khách buổi trưa, hắn bảo ‘’không sao, mày cứ nói chuyện với khách, tao làm chuyện của tao’’. Khoảng vài tiếng sau (14h), hắn bấm chuông, mang vào vườn sau nhà tôi nào cây, nào hoa, nào cuốc, nào xẻng, rồi một mình lúi húi đào đất, trồng cây trong mấy tiếng đồng hồ: một cây ‘’dừa’’, một cây yucca, xung quanh là các cụm xanh xanh, hồng hồng mà hắn bảo là ‘’mua rẻ’’ ở Truffaut vv Trong mấy năm liền, mỗi lần sang tôi, chiều nào, ông bạn Bruxellois cũng đều ‘’khiếu nại’’ vài ly đỏ, để ‘’trời chiều bảng lảng bóng hoàng hôn / ly rượu trong tay ngắm cảnh vườn‘’ ! Cách đây mấy năm, một cơn gió lốc thổi gãy cây yucca ! Bây giờ chỉ còn cây dừa ‘’trơ gan cùng tuế nguyệt’’. ‘’Uống rượu nhớ kẻ trồng cây’’, mấy hôm nay, mỗi lần nhìn cây dừa, tôi nhớ bạn tôi da diết!

Tuyệt chiêu sau cùng của Paul là ‘’làm video’’. Với cặp mắt của một ‘’phó nhòm tài tử’’, lại thích ghi lại những kỷ niệm bè bạn, những thước video Paul làm, lúc nào cũng vui, cũng mang đến nụ cười, nên được bạn bè ưa thích. Nhớ, có lần, ghé nhà Paul bất ngờ, nhà-tôi nhờ hắn chụp vài ‘’bô’’ hình trong vườn. Xong xuôi, vừa nói chuyện với chúng tôi, vừa tay bấm lia lịa ‘’iphone’’, thỉnh thoảng ghé mắt xem, chỉ 20 phút sau, là Paul đã làm xong một cái ‘’video’’ độc đáo. Vì thế Paul rất được bạn bè ‘’chiếu cố’’. Phần vì hai vợ chồng vui tính, hòa đồng, phần vì chàng thích chụp hình, ‘’quay’’ film, nên lễ lộc nơi nào, cặp T. Paul cũng đứng đầu liste mời! Nhà – tôi và tôi thì khác, chúng tôi rất ngại các màn ‘’xuất hiện trước …công chúng’’. Chúng tôi không chơi ‘’phây-bút’’, không vào youtube. Khi chúng tôi mời T. Paul, bởi vì đó là bạn thân, lại chịu khó ‘’quậy’’: đùa giỡn, ca hát (T. hát rất hay), nhảy đầm, chịu ‘’cụng’’ vv . Thế thôi. Lễ hội ‘’đặc biệt’’ nào của chúng tôi, thế nào cũng phải có T. & Paul. Sinh nhật 5 bó, Ngân khánh, Ngọc-trai khánh, Giao thừa Tây, Tết ta, ‘’Tình hè rực rỡ’’, ‘’Salut les copains’’, Dạ vũ hóa trang vv Những ‘’chủ đề ăn chơi’’ chúng tôi đưa ra, lúc nào cũng có T. & Paul tham dự. Vui mà không có bạn thân thì làm sao vui trọn vẹn?

Lần đầu gặp (2001), nghe nói Paul mới qua một cơn ‘’thập tử nhất sinh’’, nên bây giờ chịu ‘’tận hưởng cuộc đời’’, chứ lúc trước ít chịu ra ngoài ! Đi đâu, chàng cũng ẳm theo máy chụp-hình-quay-phim. Ít lâu sau chiếc máy chụp hình cồng kềnh được thay bằng cái điện-thoại-chụp-hình-quay-phim, vật bất ly thân của chàng khi ra ngoài ! Nhất là từ khi ‘’thảy’’ được các ‘’phóng sự’’ của mình trên youtube (2009?). Sau đó, có một khoảng thời gian mấy năm chúng tôi không gặp nhau, khi Paul phải điều trị … ung thư! Khi hay tin dữ, tôi hằng cầu nguyện cho bạn tôi. Và bạn tôi đã qua khỏi. Để tiếp tục ‘’quậy’’ với bạn bè!

Lo cho vợ, cho con chưa đủ, gần một năm nay, chàng lại còn lo cho cháu nội, khi hai thằng bé, theo bố, về ở với ông bà. Paul bảo tôi ‘’lúc này, tao chỉ ở nhà lo cho cháu thôi, hết xí- quách rồi!’’. Nói vậy, chứ khi vào ‘’youtube’’ của chàng, tôi cũng thấy phim, ảnh mới đều đều !

Tháng 7 năm rồi, đến nhà tôi chơi cả ngày, khi mọi người về hết, chỉ còn T.- Paul và cô bạn C.V. Trong khi các bà hỏi thăm C.V. về ông xã V., một người bạn (rất ) thân của tôi, bị ‘’Alzheimer’’ mấy năm nay, ngày càng nặng, gia đình mới đưa vào ‘’dưỡng đường’’ ( Ehpad médicalisée ) vì không còn chăm sóc nổi, tôi và Paul ra sân sau, vừa nhâm nhi cognac, vừa nói chuyện đời! Lúc đó khuya lắm rồi (hơn1H sáng), khi nhắc đến V., xúc động quá, tôi cầm tay Paul, rơm rớm nói ‘’lúc mày bị ung thư, tao cũng buồn lắm!’’. Bạn tôi gật gù, không nói gì, chỉ vỗ nhẹ nhẹ lên bàn tay tôi, nói khẽ ‘’Tao biết. Tao biết. Thôi, chuyện đó qua rồi, đừng nhắc đến nữa! ‘’.

Tôi có rất nhiều bạn. Bạn Việt, bạn Tây, bạn Lào. Như các đẳng cấp trong nhu đạo, mức độ thân thuộc giữa bè bạn tôi và tôi cũng vậy. Từ bạn-biết ‘’đai trắng’’ (gặp nhau bắt tay, hỏi thăm vài câu), bạn-quen ‘’đai vàng’’, khá-quen ‘’đai cam’’ vv cho đến bạn-thân ‘’đai xanh’’, bạn-rất-thân ‘’đai nâu’’, tri kỷ ‘’đai đen’’ ! Nói về bạn (phương) Đông, bạn ‘’đai-đen’’ của tôi chỉ có hai ông : một ở Việt Nam (học chung từ tiểu học đến đại học vv) và một ở Bruxelles. Bạn ‘’đai nâu’’ có 3 : V.A., ở miền Tây (Pháp), ‘’lặn’’ từ 4 năm nay, do bị chứng nhức đầu trầm trọng, xin cho ‘’riêng một góc trời’’, V. bị ‘’Alzheimer’’, lần chót gặp nhau, là tháng 3/2024 (trong tang lễ một cô bạn), đi đâu cũng có người dìu, nghe tôi nói gì, hỏi gì, chỉ … cười, không biết có nhận ra tôi không ! Chỉ còn lại Paul.

Trong bài viết ‘’khóc Phạm đình Chương’’, ông Lô-Răng Phan Lạc Phúc có viết mấy câu mà tôi rất tâm đắc‘’ Ở cái tuổi mình, trên 60, cái ranh giới tử sinh thật là mờ ảo, ở đấy rồi đi đấy, còn đấy mà mất đấy. Thành ra ít lâu nay, tôi cứ phải làm một con tính trừ thê thảm. Mấy năm trước mất Thanh Nam, rồi Vũ Khắc Khoan, bây giờ Phạm Đình Chương – Hoài Bắc. Già thì càng cần có bạn, mà bạn già thì càng ngày càng thưa thớt ‘’. ‘’Mấy năm trước’’, ông Phúc chỉ mất có Thanh Nam, Vũ Khắc Khoan mà đã thấy ‘thê thảm’’ ! Trong khi tôi, ‘’mấy năm trước’’, mất Tiến, mất anh Phúc, anh Tân, rồi Long, rồi anh Đức …. Thu 2024, mất anh-‘’Tây’’-đai-nâu hàng xóm. Bây giờ là Paul, cũng người bạn ‘’đai nâu’’!

Ở tuổi này, mất một người bạn. Là xem như mất luôn! Làm sao tìm được một người mới để ‘’thay’’ vào, nói chi đến một người-bạn-mới-đai-nâu. Ở tuổi này?!!!!

Trong đám tang Paul, giữa hai trăm (?) người, tôi gặp lại Cường,Thảo, hai người bạn (Việt-Lào) dễ thương, quen qua T. - Paul. Lúc đầu tôi nhận không ra. Phần vì đã gần 10 năm không gặp nhưng cái chánh là vì cả hai anh chị đều ...’’bạc phơ’’. Nhất là anh Cường! Không phải là một Cường cao ráo, đẹp trai tôi biết, mà trước mặt là một .. tiên ông , râu tóc bạc phơ, tay lại chống nạng (!). Như một nhân vật võ lâm ! Hỏi thăm, mới biết là cách đây hai năm, anh bị tai biến mạch máu não, liệt nửa người, khi đang ở Việt Nam! Phải đi ‘’kiné’’, tập dữ lắm nên ‘’mới đươc như thế này’’ ! Hai đứa nói với nhau về Paul! Anh Cường cho biết, anh vừa đăng trên youtube ca khúc ‘’khóc Paul’’ anh mới viết. Bài hát hay lắm, cảm động lắm, anh Cường! Cám ơn những lời hát, nốt nhạc của anh đã nói thay chúng tôi trước sự ra đi của người bạn thân chúng ta:

16/5/2026, ngày tang lễ Paul cũng là ngày sinh nhật Paul! Một số bạn của T.– Paul, đã quyết định tiếp tục ‘’feter’’ ngày sinh nhật Paul (dự trù trước đó?) ở tư gia T. – Paul. Cứ như là Paul vẫn còn đây, giữa bạn bè thân thuộc! Từ cái không gian ‘’ồn ào’’, tôi lặng lẽ bước ra vườn, một mình đi thăm từng gốc cây, khóm hoa. Sau cơn mưa, những giọt nước còn đọng trên hoa, trên lá, cứ như là những giọt nước mắt của ‘’cây nhà, lá vườn’’ khóc người đã tạo ra chúng, chăm sóc chúng, nuôi nấng chúng trong mấy chục năm nay. Và tôi lo dùm cho tương lai của chúng!

Buổi chiều ngày 16/5/2026, sau tang lễ Paul, trong ngày sinh nhật Paul, trong khu vườn Paul, có tôi và cỏ cây, hoa lá, nhớ vô cùng một người đã không còn với chúng tôi!

Can đảm nhé T.! Tụi này luôn bên cạnh bạn!

Và Phong ơi, vĩnh biệt!

20/05/2026
BP

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2026

Bờ Sông, Bờ Môi



Bên đây, tôi cúi hôn chiều
Bên kia, nắng thấp, rụng nhiều mây bay
Có đôi chim bạt cuối ngày
Cánh song song cánh , chia hai bầu trời

Bên đây, tôi cúi hôn đời
Bên kia, gió thổi những lời ca xưa
Ạ ời, theo võng đong đưa
Lẫn trong tiếng hát, tiếng mưa hiên ngoài

Bên đây, tôi ngất ngư dài
Bờ môi kẹo bánh: “ hôn .. hoài ngàn năm“!

18/4/2014
BP

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2026

Bắt Chước Cụ Tú Xương,‘’Cảm Tết’’ - Tết Viễn Phương


Xướng:

Bắt Chước Cụ Tú Xương,‘’Cảm Tết’’

‘’Anh em đừng nghĩ tết tôi‘’.. giàu!
Hưu bỗng bây giờ có được bao!
Rượu đỏ mua, khi đang bớt giá
Champagne, con gái mới mang vào
Chợ trời, ngũ quả: dăm đồng bạc
Vườn xóm, xin chia: mấy nhánh đào
Tết ở quê người, lòng chẳng ''Tết''!
''Ăn'' thì ''ăn'' vậy, có vui đâu! 

Chỉ là dịp để ''chúc mừng'' (*) nhau!

BP
12-2-2026
(*) Năm mới
***
Hoạ:

Tết Viễn Phương

Bằng hữu lâu nay chẳng dám giàu
Đời hưu cơm áo đáng là bao
Mừng xuân, rượu nhắp vơi bình cũ
Đón Tết, trà pha đượm chén vào
Cánh hữu dăm tờ mua nải chuối
Vườn nhà một gốc ngắm cành đào
Tương tri thấu hiểu lòng lữ thứ
Gượng nở môi cười, chẳng sướng đâu!

VQH
 

Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2026

Lễ Tình, Ngày Tết!


Không biết hôm nay , những người phụ nữ Việt Nam sẽ nhận được gì , từ tay người yêu dấu?
– Một cành hồng? - Hay một cành mai ?
Bởi vì hôm nay, 14/2 vừa là ngày lễ Tình, vừa là 29 Tết.

Trước 75, miền Nam chúng ta không có lễ Tình – Saint-Valentin, miền Bắc lại càng … không có (chỉ có Saint ''Cha''- Lênin ). Tôi nghĩ Saint Valentin được ''du nhập'' vào Việt Nam chắc chắn là phải sau cái-gọi -là thời kỳ ''đổi ... bình'' xanh ( mà rượu thì vẫn …. ''đỏ'' !) . Có thể là bắt đầu từ giữa thập niên 90s? Hay đầu thế kỷ 21? .
Ngày lễ Tình , dĩ nhiên, là ngày lễ của những người-tình (tình nhân). Lễ này là lễ của tây – đầm . Mà Tây thì nổi tiếng là nịnh … đầm số một! Nên hôm qua đã có thằng đồng nghiệp hỏi tôi:
- Mày mua quà cho ngày mai chưa?
- Quà gì?
- Thì ngày mai là Saint Valentin.
- Rồi sao ? Việt Nam tao không có lễ Tình Tây. Tụi tao chịu ảnh hưởng Tàu (1000 năm đô hộ)!. Mà Tàu thì ''nhất nam viết ''hữu'' / thập nữ viết ''vô'' , không có mấy cái vụ ''mất uy tín'' này!

Nói thì nói vậy chứ, hầu như năm nào (trước đây cơ, lúc ''tôi còn khờ khạo, ngu ngơ lắm / chỉ biết yêu thôi chả biết gì''), tôi cũng có ''tí gì'' để làm ''bà xã hài lòng'', tránh sự nhàm chán : hoăc đi ăn tiệm ( để khỏi rửa chén ) , hoặc một món quà nhỏ : cái bóp đựng tiền lẻ chẳng hạn ( tiền chẵn để ''người khác'' giữ) hay cái chuông lắc (để khỏi ''gọi thầm tên .. tôi ( khi nắng chiều nhạt ngoài sân )'': Xuống Ăn Cơm!)vv. Nhưng thường nhất, là những câu thơ cóc nhảy ( vừa ''chữ viết không mất tiền mua'', vừa khỏi mất công ''quà cũ soạn lại'' )vv. Không có cái chuyện mua hoa tặng vợ!

Nghe qua thì bạn cho tôi là tên nhà quê, ''ma-sô''  viết theo bên nhà) nhưng tôi bảo đảm: 10 anh ''Việt kiều'' bên ni là 10 anh như tôi (Tôi nói về thế hệ chúng ta nhé, chứ đám trẻ trưởng thành bên nay thì chúng là Tây rồi) . Dường như đàn ông Việt Nam , tặng gì thì tặng , nhưng không có màn tặng hoa cho vợ ( vợ nhé ) . Bởi vì trông nó ''cải lương'' nó ''cinéma'' nó ''tây, tây '' thế nào ấy. Lúc còn ở Việt Nam tôi chưa thấy ai tặng hoa cho vợ (ngay cả mấy ông đi học ở Tây về) . Không có ông thầy nào , ông Bố nào dạy chúng ta ''mua hoa tặng vợ'' cả ( bởi bản thân các ông ấy có làm đâu ) . Thứ nhất là hoa chỉ bán ở ngoài " chợ" ( mà các ông thì bao nhiêu ông đi chợ ?)! Thứ nhì, đàn ông VN chỉ biết có mỗi một loài hoa- biết- nói thôi , chả nhẽ đi tặng … nàng hầu cho ''áo lụa Hà Đông''?

Tây (Đầm) thì … ''lạ '' lắm! Khi yêu nhau  họ ra rít, hôn hít, họ tíu – tít , quấn quýt, họ khúc  khích, nhúc  nhích (? ) vv không ai bằng. Hôn chỗ vắng chưa đủ, xếp hàng lựa trái cây, đứng chờ lên phi cơ, ngồi ăn trong tiệm, đi khám bác sĩ vv Cứ lâu lâu lại quay sang, ''mi'' một cái đắm đuối, coi thiên hạ như ''ne pas'' , tự nhiên còn hơn người ''Hà Lội'' ấy (ớn nhất là đang ngồi ăn mà chồm tới tặng nhau một nụ nồng … nàn! )! Thế rồi, thoáng cái, một hôm, đi dưới trời gầm, bị ''sét'' đánh (với người khác). Là ''thôi'' (em đừng khóc nữa/ làm gì)!

Quà phổ thông nhất của Tây cà lồ là ''hoa''. Sinh nhật ''đương sự'' : hoa ! Lễ Tình: hoa! Một năm tình cũ: hoa! Hai năm tình lận đận : hoa vv Năm nào cũng ''ta mang cho em vài đóa hồng'', cũng ''hoa nào heo héo / thì hái bỏ đi'' ! Chẳng sáng tạo gì cả! Tặng hoa thì chỉ một tuần sau là hoa tàn . Nhưng tặng bóp , tặng chuông ( không có dây nhé ) , tặng thơ , tặng.. bún bò Huế, côte de bœuf vv dưới ánh bạch lạp lung linh , huyền ảo . Thì có ''nghìn năm'' cũng vẫn ''chưa quên'' , ''vẫn nhớ y nguyên'' (nói theo Phạm Du)!

Tây tặng Đầm là thế . Thế Đầm tặng Tây thì sao? – Tôi không biết. Có bao giờ được tặng đâu mà biết? ( Mà có biết thì cũng chả ngu gì mà khai ra! ) . Tôi hỏi thằng đàn em 5 bó 4 que ''thế má bầy trẻ tặng mày cái gì''? – Ơ , thì hoặc chai dầu thơm! Hoặc cái chemise ! Hoặc mời tao đi coi hát? – Với ai? – Thì với bả chứ với ai? – Thế bả không có .. em gái à? – He he he . Mày nói đúng , để tao về nói với bả . – Mày mà học lại với S. thì đừng mong được tăng lương nhé, con!

Sáng nay, qua radio, tôi được biết một ông chủ hãng, ở Nhật , kêu gọi các phụ nữ hãy ngưng tặng «Chocolat « cho đàn ông trong ngày lễ Tình Saint Valentin này (du nhập vào Nhật sau 1945) . Bởi vì nó biểu lộ sự « phục tùng « của phái Nữ trước phái Nam . Khác với các quốc gia tây phương , ngày lễ Tình ở Nhật , đàn ông chỉ là người nhận quà . Nhật là một trong những quốc gia tiến bộ , văn minh nhất thế giới , nhưng không ngờ , phe « thủ cựu « vẫn còn nhiều . Trong ngày 14/2 người phụ nữ Nhật không chỉ tặng quà cho chồng , mà còn cho các đồng nghiệp , bạn bè và mấy Xếp của mình ! Để bày tỏ sự biết ơn ( ? ) với cấp trên , tình đồng nghiệp , lòng mến thương bằng hữu . Như ''hoa'' của Tây , Chocolat là món quà thông dụng nhất của người phụ nữ Nhật . Có nhiều loại chocolat . Loại thể hiện cho Tình Yêu , loại cho Tình Bằng Hữu , cho tình Đồng Nghiệp , lạng quạng đưa lộn chocolat là bị kết án ''xách nhiễu tình dục'' như chơi !

Tôi không biết mấy ông bên nhà tặng người yêu món quà gì trong ngày 14/2 năm nay ? Hôm trước , một bản tin trên ''mạng'' cho biết , có nơi , mấy ông phải chờ đến 3h ( sáng ) để cắt tóc ăn Tết ! Hôm nay là 29 , ngày mai là 30 . Thời khắc này , có lòng Việt Nam nào mà không rạo rực , nôn nao , dù ở tận đâu ? Giờ này , những bộ quần áo mới đã được treo trong tủ , đa số những bộ lư đã được chùi bóng loáng , những bàn thờ đã đèn hoa trang trọng , những mâm lớn , nhỏ đã sẵn sàng cho Ngũ Quả : (mãng) Cầu - Dừa –(đu) Đủ - Xoài - Sung ( mà có đứa mắc dịch thay bằng ''Bơm'' ( pomme ) , Vú ( sữa ) , Dừa , Đủ , Xoài ! hay '''Cầu– Sung – Dừa - Đủ - Quất'' ; Cầu - Quất – Dừa - Đủ -Bầu .. !!! ) . Tết đứng trước sân rồi, bao nhiêu chuyện phải phụ Bố , tiếp Mẹ , thời giờ đâu mà đón rước lễ Tình , hú hí riêng một góc trời ? Vài ngày nữa tha hồ đưa nhau du Xuân .
Mà bắt chước thiên hạ làm chi cho mệt ? Các cụ ta ngày xưa chỉ cần ra sân''trèo lên cây bưởi hái hoa'' , ''bước xuống vườn cà ngắt nụ tầm xuân''. Hay tặng nhau một cái áo mỏng mỏng nhẹ hều, một chiếc nhẫn rộng rộng, cho dễ ''về nhà dối mẹ'' ? Thế mà cũng gắn bó mấy chục năm, đến tuổi gần đất , xa trời , con đàn , cháu đống .
Tại sao không ''ta về ta tắm ao ta'', viết một vài câu cho người yêu dấu , như Cụ Ngô Bá Bàn ( Bắc Ninh / VN ) với bài thơ ''80 tuổi sợ vợ chết''( 2009 ) ?


Mất gì thì mất bà ơi/ Xin trời để lại còn tôi còn bà/ Nếu mà có phải đi xa/ Để tôi đi trước còn bà đi sau/ Mong bà đừng ốm đừng đau/ Để tôi có bát cơm rau sớm chiều/ Càng già càng quý càng yêu/ Bâng khuâng lại nhớ ít nhiều ngày xưa/ Mất gì thì mất bà ơi/ Xin trời để lại còn tôi còn bà/ Tôi bà nay tuổi đã già/ Mà tôi vẫn sợ còn tôi mất bà”. ( tôi nghĩ là ông Cụ ( hoặc một người khác ) chép sai . Phải " Mà tôi vẫn sợ mất bà còn tôi " thì mới đúng vần điệu )

Mà đâu phải tặng quà trong ngày lễ Tình thì mới gọi là yêu ?
Chả nhẽ một năm, chỉ yêu "người" có một ngày thôi à ? Còn 364 ngày kia thì tặng cho ... con nào ?
Bonne Saint Valentin / Chúc Mừng Năm Mới !

BP