Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Thị Đức. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Thị Đức. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2015

Một Buổi Sinh Hoạt Hướng Đạo


Hồn quê đặt ở trên môi
Tưởng nghìn cây số xa xôi vọng về
(Lê Minh Quốc)

Một góc hội trường. Một chiếc bàn hình chữ nhật bày khay, nĩa, bột làm bánh, các loại nhân mặn & ngọt rồi trái thơm, cà chua, hành tây, ớt Đà lạt, tương ớt…Bầy Sói con đứng quanh bàn. Đó là một trong rất nhiều buổi sinh hoạt hướng đạo của người Việt ở Úc châu.

Trước mặt mỗi sói lúc này là một chiếc khay, một cái nĩa. Trưởng bầy sói- bạn Thu Hương năm xưa của chúng tôi- đưa hai chiếc bánh mẫu lên hỏi: “ Các em có biết đây là loại bánh gì không?” Các sói im lặng tròn xoe mắt. Bạn  dùng song ngữ Việt- Anh giảng giải: “ Đây là loại bánh có vỏ ngoài như vỏ bánh Pate’chaud, nhân có thể mặn hay ngọt. Hôm nay chị sẽ bày các em làm bánh nhân ngọt nhé!”. Các sói háo hức nhìn theo tay bạn. Vỏ bánh được tách ra từng miếng phát đến tay mỗi em. Sau đó bạn cho nhân confiture vào giữa một vỏ bánh và tươi cười yêu cầu các em tự làm nhân cho chiếc bánh của mình. Sói con nô nức làm theo. Rồi  bạn lại khéo léo gấp đôi  thành hình chiếc gối chữ nhật xinh xắn và ân cần hướng dẫn các em dùng những chiếc nĩa làm viền cho bốn cạnh của bánh. Cuối cùng là công đoạn nướng. Từng em, từng em nâng niu đặt chiếc bánh vừa làm lên giấy lót, tự tay bỏ vào lò rồi thích thú dõi tìm quan sát...

Trong khi chờ bánh chín, bạn khéo léo dạy Tiếng Việt cho bầy sói qua bài hát. Thật không ngờ mấy chục năm rồi mà  giọng người hát solo trong bản hợp ca: “ Đợi anh về” dưới mái trường TH Pleime vẫn thật hay. Bạn bắt giọng “ Ngon là ngon quá. Ngon là ngon ghê. Ngon không chê chỗ nào. Ngon không chỗ nào chê”. Rồi: “ Vui là vui quá. Vui là vui ghê. Vui không chỗ nào chê…”Những câu hát bắt đầu vang lên với các tone thật thấp rồi cao hơn, cao hơn và cao vút theo nhịp tay của bạn. Những khuôn mặt ngây thơ. Những ánh mắt trong veo. Những đôi môi xinh xắn say mê hát.
Mùi thơm phưng phức của bánh lan tỏa khắp phòng. Từng em, từng em háo hức nhận chiếc bánh mình làm và thích thú thưởng thức. Tiếng reo, tiếng cười nói vui vẻ  không ngớt vang lên. Mỗi bé cảm nhận bánh một vẻ. Có bé ăn hết vèo, tưởng như nếu có cái thứ hai cũng xơi sạch; có bé ăn từ tốn; có bé lại vui sướng đưa bánh lên khoe với các huynh trưởng trước khi nhâm nhi; có bé chỉ ăn một phần, phần còn lại  gói mang về nhà( hẳn là để khoe với mẹ về món bánh handmade đầu tiên của mình).

Thời gian còn lại bạn giới thiệu cách làm bánh Pizza. Bạn đưa từng mẫu vật lên để dạy các sói trái thơm, cà chua, hành tây, ớt Đà Lạt…Khi dạy từ trái thơm, ngoài việc mở rộng các từ đồng nghĩa: thơm/ dứa/ khóm; lúc  gọt thơm bạn còn nêu lên một câu hỏi: “ Đây là mắt thơm. Vì sao thơm có mắt, hôm sau chị Hương sẽ kể nhé!”. Chà! Bạn nêu vấn đề hấp dẫn qúa. Sao thơm lại có mắt? Hẳn là chưa bé nào cắt nghĩa được. Buổi sinh hoạt sắp tới sẽ thu hút được nhiều sói hơn đây…
 Xong việc cho các sói luyện phát âm từ ngữ mới và tập nhận dạng mặt chữ- bạn đã cất công viết sẵn những từ này trên giấy- thì đến khâu  chuẩn bị làm bánh. Bạn vùa lột hành tây vừa giảng giải cho các sói biết hành tây có vị cay, lột & cắt không khéo mắt sẽ cay xè và nước mắt sẽ chảy giàn giụa. Ít phút sau, thơm, hành tây, ớt, cà chua đã được bạn thoăn thoắt thái hạt lựu. Xong đâu vào đấy, bạn bắt đầu bày các sói làm bánh Pizza. Công đoạn nào bạn cũng làm mẫu xíu xiu rồi để các sói lần lượt tự làm. Từ việc rưới đều tương cà chua, tương ớt lên mặt bánh đến việc rải đều hành tây, thơm, cà chua, ớt Đà Lạt và cuối cùng là đặt những sợi phô mai thành hình thoi lên mặt bánh. Phô mai gặp nhiệt sẽ chảy ra kết dính các loại nhân với nhau, làm bánh thơm ngon hơn,  hấp dẫn hơn, bắt mắt hơn.
Vậy là buổi sinh hoạt hôm nay các sói được thưởng thức, được tự tay mình làm  hai loại bánh. Lại được hát những bài hát Việt ngữ rất vui rất dễ nhớ và làm quen với các từ trái thơm, hành tây, cà chua, ớt Đà Lạt…


Không bảng đen phấn trắng, không bàn ghế, không sách vở bút thước, không phải chép bài, không làm bài tập, không trả bài. Học mà chơi- Chơi mà học! Từng buổi, từng buổi nhóm hướng đạo Úc châu đã tiến hành sinh hoạt thật nhẹ nhàng nhưng giúp bầy sói gốc Việt có thể nói viết được tiếng Việt, bắc được một nhịp cầu để các em phần nào hiểu được văn hóa truyền thống của ông cha. Ngoài ra với phương châm: Học vui- Vui học, hướng đạo Úc châu còn rèn luyện cho các sói những kỹ năng cần có trong cuộc sống như biết quan tâm đến cha mẹ và người xung quanh, biết chia sẻ việc nhà với mẹ, biết tự phục vụ mình: tự làm bánh, tự thu dọn khay nĩa sau khi ăn, có ý thức về làm việc theo nhóm…
Bao niềm vui, bao điều bổ ích từ những buổi sinh hoạt hướng đạo  thời Sói- Thiếu- Kha-Tráng. Làm sao mà quên được…

Nguyễn Thị Đức

Thứ Hai, 5 tháng 1, 2015

Khoảng Lặng…

1.
      Mùa Giáng sinh vừa rồi hai người bạn phương xa bất ngờ gửi quà về cho chúng tôi.

      Đứa nào cũng hai thứ tóc trên đầu; vậy mà lạ chưa cả ba vẫn háo hức, vẫn hồi hộp mở quà. A! Toàn chocolate! Năm loại chocolate! Có ba loại gọn nhẹ dễ chia. Còn hai loại do Thế và Sen quá bận rộn nên chúng tôi chưa khui.

      Mỗi chúng tôi tạm nhận một phần quà. Đó là những chai rượu xinh xắn quấn giấy bạc xanh, đỏ, vàng, tím… Những chai rượu được làm bằng chocolate đen, nhân là một chút rượu tạo cảm giác say nhẹ. Đó còn là những miếng chocolate đen, chocolate trắng nhân lạc, nhân hạt điều hay một loại hạt nào đó. Chịu! Tôi không nhận biết được. Chỉ thấy chúng giống kẹo lạc Việt Nam nhưng không phải là đường với lạc mà chocolate đen- trắng và lạc. “Thực bất tri kì vị”, đừng buồn tôi, nhé các bạn!
      Hai loại chocolate còn lại một loại được đựng trong lọ màu tím rất đẹp, bạn nói chocolate này nhân là hạt nho khô, ăn khá ngon. Loại nữa trong bì. Không đoán được chocolate gì. Tiếp tục đợi vậy…
      Từng món quà được bạn tỉ mẩn xếp vào thùng với những dòng chữ viết tay dặn dò thân thương. Từng món quà bạn gửi như ngầm muốn chúng tôi được thưởng thức những loại kẹo chocolate đặc sản của nước Úc. Nào là chocolate đắng, chocolate ngọt; nào là chocolate nhân rượu, nhân nho khô, nhân là các loại hạt…Riêng chocolate hình chai rượu xinh xắn để chúng tôi mở uống mừng Giáng sinh và năm mới, phải thế không?

      Các bạn của chúng tôi vẫn luôn ân cần và chu đáo. Bạn không biết hạt dẻ Úc, lập tức gửi về và không quên chỉ vẻ cách nướng, cách luộc hạt dẻ! Thấy dưa leo Nam Úc trái thuôn dài khác ở bên nhà bèn lục tung trí nhớ tìm mọi mối thân quen để xin bằng được hạt giống gửi về cho bạn trồng. Nghĩ xà lách Úc tốt cho người bị bệnh ung thư (vì ngọn lá có màu phơn phớt tím) là mơ mộng bạn mình sẽ nhân giống và trồng bạt ngàn rồi bán. Tiền vô như nước. Những mộng mơ dễ thương sao…

2.
      Một lần Kim Oanh hỏi tôi địa chỉ Nhung. Dễ quá. Nhưng tôi vẫn có một chút băn khoăn liệu có thể im lặng cho mà không hỏi ý Nhung chăng. Khi biết mỹ ý của Kim Oanh, tôi đã vui vẻ bí mật “bật mí”. Và rồi một món quà từ Kim Oanh, Kim Phượng đã đến với Nhung-món quà như từ trên trời rơi xuống.
      Không thể diễn tả hết sự ngạc nhiên và xúc động của Nhung khi được mời ra nhận quà. Bưu tá viên đã đi khuất, Nhung vẫn nâng niu hộp quà trên tay. Khẽ khàng mở quà mà Nhung cứ mãi băn khoăn sao Kim Oanh và Kim Phượng lại biết địa chỉ. Mãi đến khi đọc thư, Nhung mới biết có sự tiếp tay của nội gián. Nhung đưa thư cho tôi, tôi lắc đầu. Nhưng nói: “ Đọc đi! Gửi cả cho mày đó”. Ồ, hai chị em Kim Oanh quả là đắc nhân tâm! Cả tôi cũng có quà! Vui ghê!

      Quà là hai phong chocolate đen- loại chocolate đắng mà Nhung rất thích và ba cái khăn quàng cổ: một màu nâu nhạt, hai cái màu tím nhưng chất liệu vải và hoa văn khác nhau. Nhung chia mỗi đứa một phong chocolate, còn khăn quàng cổ thì Nhung ưu tiên cho tôi chọn. Tôi chọn khăn màu nâu, hai cái tím phần Nhung- tím là màu ruột của Nhung mà. Hai chị em Kim Oanh gửi quà cho Nhung, tôi hưởng ké. Một phong chocolate, một khăn quàng cổ là được rồi. Vả lại sau này tôi muốn ăn vèn phần chocolate hay lấy chiếc khăn quàng nào khác của Nhung thể nào Nhung chẳng nhường …

3.

      Mới đây là món quà của một người bạn trong nhóm G7 của Nhung- những cô bạn học đại học không phân biệt tuổi tác- những người bạn vong niên!
      Nhóm G7 trước kia đều ở Pleiku. Giờ con cái có vợ có chồng lập nghiệp nơi xa, một số đã lên chức bà ngoại. Vậy là tạm xa Pleiku để giúp con cháu. Cô bạn vừa gửi quà về cho nhóm ở tận Sài Gòn nhưng luôn nhớ sinh nhật của từng người. Đặc biệt là bao giờ cũng tặng quà cho cả nhóm.

      Lần trước là một lẵng hoa cho người có ngày sinh nhật và nước hoa cho cả nhóm. Các bạn tập trung chúc mừng rồi ăn bánh với yaourt trái cây. Những hộp nước hoa được đánh số và từng người hí hửng rút số nhận quà. Những tiếng reo, tiếng cười rộn rã. Bao muộn phiền, bao mệt mỏi như tan biến.
Lần này là confiture. Một thùng chín lọ mứt từ mứt dâu đỏ, mứt dâu đen, mứt chanh dây, mứt nho, mứt cam, mứt thơm, mứt phúc bồn tử, mứt việt quất…Quà gửi về nhà và cô bạn nhỏ đã không quên tôi.

      Nói sao cho hết sự tinh tế, ân cần, chu đáo của những người bạn. Sự tinh tế đã tạo bao khoảng lặng cho người nhận…

Tháng1.2015

Nguyễn Thị Đức 
                                                                                         

Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

Cơn Lốc



Buổi trưa. Cơm nước xong, đang ngồi chấm bài học sinh, một chiếc mô tô khủng ào vào sân. Trên xe là hai người đàn ông khoảng trên dưới 60, mắt kính đen, quần bò, giày thể thao, túi xách, máy ảnh lỉnh kỉnh…
Nghĩ  bạn của Nhung, tôi vừa gấp vội chồng vở  vừa quay vào nhà gọi to:
- Nhung ơi, có khách!
          Người lái xe mô tô bước xuống mở mũ bảo hiểm. Ui trời! Bùi Hoàng Sơn. Người thứ hai cũng vừa xuống xe, gỡ mắt kính ra. Một khuôn mặt khá quen. Sơn hỏi:
- Biết ai đây không?
- Vũ Bình Quảng.
          Giọng Quảng vang lên:
- Chưa gặp lần nào sao biết?
- Mới xem hình cuộc họp mặt ngày 24/11 ở Thanh Đa. Quảng chụp với Vượng Minh- Vượng Tư…Mời hai bạn vào chơi. Nhung ơi, Bùi Hoàng Sơn với Quảng nè.

Sơn và Quảng ngồi ở bàn học- loại bàn bốn chỗ ngồi. Nhung lấy mứt gừng mời khách rồi chu đáo vào trong pha trà.
-Mứt gừng phải có trà nóng- Nhung nói.
Từng lát gừng vàng phủ nhẹ lớp đường áo. Quảng trầm trồ:
- Mứt gừng này ngon thật. Ăn đi Sơn
- Ừ, đây là mứt mà bà xã Vũ Quốc Từ mới làm. Từ  học lớp Hoàng Đào đó. Ngon đặc biệt luôn.
Trà đã ngấm. Mứt gừng cay thơm và những chén trà Bầu Cạn nóng…
- Đây là Đức. Mình và Đức chưa hề gặp nhau phải không?- Quảng hỏi.
-Ừ, chỉ nghe tên Quảng, giờ mới gặp.
- Sơn học 12B với Đức?
- Đúng đó. Mấy bà này gan dàn trời, dám lên học nhờ ở TH Pleiku đó.
- Chắc hồi đó dữ lắm.
- Trừ hai cặp đôi mà các bạn biết. Còn tụi này hiền khô à.
Sơn tiếp lời:
-Học một năm mà có hai cặp đó.  
Quảng cười:
- Còn lại là không nói gì nhưng về nhà hết thở ra lại thở vô. Đúng không?
- Cái đó trúng ai nấy biết…
- Hên thật. Hồi đó mình không học chung lớp với 8 cô này. Nhưng Đức có còn nhớ một mùa hè, mình là nam sinh duy nhất trong  lớp dạy thêm của cô Oanh đó…
-Tiếc quá, Đức không nhớ.

Giọng chị Nhung:
- Vậy hè năm đó Quảng là “ gươm lạc giữa rừng hoa” hả?
Quảng bật cười:
- Chưa chắc. Biết đâu ngày đó em là “ hoa lạc giữa rừng gươm” chị Nhung ơi.
-Ừ, mấy cô Pleime mà. Nghịch phải biết!
- Quảng về Pleiku khi nào?- Chị Nhung hỏi tiếp.
-Em mới về hôm qua. Tối nay lại bay rồi..
-Sao vội thế?
-Kì này em về Việt Nam vẻn vẹn có một tuần
- Sao về chỉ một tuần?
- Là vì em quyết tâm dự họp mặt liên trường Pleiku tại Thanh Đa ngày 24/11 vừa rồi đó. Họp mặt xong em vội bay lên đây gặp bạn bè, tối nay về lại Sài Gòn, mai lại đi Nha Trang…


- Đi dữ quá
-Dạ, chân em còn khỏe mà
-Như vậy là Đức và chị Nhung đã nghỉ hưu. Bên này nghỉ sớm, bên đó phải 66-67 tuổi
-Đúng đó. Nghỉ hưu lâu rồi
-Bên đó thời gian làm việc kéo dài như thế liệu có còn dưỡng già được không?- Chị Nhung xen vào
-Được chứ! Em vừa làm việc vừa nghỉ ngơi đây
Quảng nhìn quanh  rồi nói:
-Dạy thêm là công việc của Đức sau khi nghỉ hưu?
-Ừ
-A, học trò viết đầy bàn. Để Quảng đọc xem có viết thư gửi cho mây gió như mình ngày xưa không?
-Đừng đọc! Tụi nó viết vớ vẩn lắm!

Quảng nheo mắt nghiêng người đọc rồi nhăn mặt:
-Ui, đúng rồi. Lũ nhóc này viết quá bậy. Chắc ít nhiều giống cha mẹ chúng. Nhưng lúc nãy xem chồng vở Đức đang chấm thì thấy chữ của tụi nhỏ lại  đẹp và sạch sẽ ghê. Chắc là nhờ thầy chăng? Hay là Đức chụp và cho lên mạng đi!
-Đã nói rồi mà. Ai bảo đọc.
-Đức có Facebook không?
-Có chứ. Để biết tin và buồn vui với bạn bè…
-Quảng nghĩ là thầy cô thì không nên chơi Facebook.
-Sao vậy? Bạn Đức ở Úc lại nói nhà trường yêu cầu giáo viên phải lập Facebook để hiểu thêm về học trò và khéo léo định hướng, giáo dục chúng.
-Quảng vẫn cho là không nên
Một người khá bảo thủ- Tôi thầm nghĩ.     
-Dạy học có khi nào Đức đánh học trò không?
-Không
Sơn cười:
-Làm gì có sức mà đánh. Tay lại đau nữa, đánh gì nổi. Chỉ nói vài câu học trò đã đau đầu rồi..
-Đức có dạy mấy đứa nhà Quảng không? Mình có nghe Khang và Mạnh nhắc tên cô Sen…
Sơn cắt ngang:
-Sao không? Hồi đó Sen+ Đức bóp mũi mấy đứa em ông đó. Hai bà này dạy trường Trung Học Pleiku những năm 1976-1977-1978 mà
-Sen hẳn là có dạy, Đức chỉ biết hai cậu em của Quảng vì đường Trần Khánh Dư nhà Quảng liền kề  đường Trần Quang Khải. À, qua đó Quảng có thường gặp Đào- Hoa- Vân không?
-Hồi trước ở Cali thì hay gặp; giờ Quảng qua Texas nên ít gặp hơn. Các bạn đó giỏi lắm.
-Ừ, nghe Sen nói gặp lại sau mấy chục năm Sen thấy Hoa- Đào- Vân thay đổi rất nhiều. Ai cũng có những suy nghĩ, những quan niệm về cuộc sống, về bạn bè, về công việc làm ăn, về tiền bạc, về chuyện được mất…  thật là sâu sắc. Nghe cứ nhẹ tênh.
-Về Pleiku Quảng đi những đâu rồi?
-Nhiều. Đã gặp được những người cần gặp. Bất ngờ là được gặp cả một bạn ở tận Quảng Ngãi. Mà gặp tại Pleiku đó.
-Hay thật!
-Quảng còn đi Nha Trang. Có việc ở đó. Quảng định gì là phải làm cho được.
-Rồi. Vậy bạn tiếp tục thực hiện dự định của mình nhé.
-Ừ. Chào chị Nhung. Chào Đức.

Không hẹn. Không báo trước. Hai người bạn cũ ào đến thăm bất ngờ như một cơn lốc. Nghe đâu cơn lốc ấy còn tiếp tục đại náo nhà Huyền ở Ninh Thượng- Ninh Hòa rồi đâu đó nữa theo một lộ trình đã vạch sẵn cho chuyến trở về này.
Như “cơn lốc”! “ Vouloir, c’est pouvoir!”- Ở đời  mấy ai làm được ... 



Nguyễn Thị Đức

(Cựu Học Sinh Trung Học Pleime - Pleiku)