Hiển thị các bài đăng có nhãn Ý Nhi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ý Nhi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2026

Giọt Mưa Tháng Sáu


Mưa phùn tháng sáu thấm áo em
Tay anh ôm nhẹ bờ vai mềm
Lá me theo gió vương trên tóc
Tà áo vờn quanh bước chân êm

Trong tim ấp ủ những yêu thương
Giảng đường cùng chung bước đến trường
Kinh sử miệt mài nào có quản
Mong sao tên được yết bảng vàng

Ngờ đâu khói lửa khắp nơi nơi
Anh khoác chiến y bước vào đời
Lời hứa bên nhau ta vẫn giữ
Nhưng đời nào có đẹp như mơ

Tin anh thấm nát trái tim đau
Ngày anh gục ngã trên tuyến đầu
Giấc mơ còn quanh tròng nước mắt
Tiếng ve nức nở những cung sầu

Giọt rơi gợi lại tiếng yêu xưa
Em đi tháng sáu lẫn trong mưa
Tên anh đã ghi vào trang sử
Ngôi mộ ngày xưa một tấm bia

Ý Nhi

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2026

Hoa Quỳnh Hương


Hoa Quỳnh Hương là một trong những loại hoa có đời sống rất ngắn ngủi, chỉ vài tiếng đồng hồ và nở vào đêm, nhưng có lẽ vì ít phổ thông, không có nhiều người trồng nên ít ai nhắc đến như hoa phù dung, một loại hoa được nhiều người biết đến với sự yểu mệnh, được ví von như “ cánh phù dung sớm nở tối tàn”…

Theo tôi, có lẽ hoa quỳnh hương là loại hoa được người ta nhìn ngắm, chiêm ngưỡng nhiều hơn cả, từ lúc hoa bắt đầu hé nở trong đêm cho đến khi hoa viên mãn hơn nhiều loại hoa khác vì quá trình nở hoa đặc biệt và hương thơm nhẹ nhàng tinh khiết của loại hoa này.

Tôi thường được nghe về vẻ đẹp và hương thơm của hoa quỳnh khi bố tôi và các thân hữu cùng ngồi uống trà bàn luận về thiên hạ sự. Các cụ khen tặng hoa quỳnh, nhưng lại…” chê” là loại hoa nở vào đêm, thuộc loại không “ đứng đắn” như những những người vũ nữ lộng lẫy đầy quyến rũ trong đêm … nhà có con gái không nên trồng vì sợ bị ảnh hưởng.

Vì lớn lên ở miền Nam, trong môi trường xã hội chịu ảnh hưởng sự tân tiến của phương Tây nên sự suy nghĩ của tôi cũng thoải mái, không câu nệ nhiều nên tò mò, muốn trồng hoa quỳnh và xem hoa nở, nhưng mẹ tôi lại không muốn trồng loại hoa này, chắc có lẽ nghĩ là nhà có ba cô con gái nên cũng tránh xa loại hoa nở về đêm này chăng?

Thế rồi, sau khi chúng tôi định cư tại Hoa Kỳ, Quế Hương, cô bạn thân của tôi có người bạn lớn tuổi làm cùng sở, gia đình bà này ngày xưa ở Sài Gòn thuộc lớp người phong lưu trí thức, nhà có trồng hoa quỳnh hương và cho cô bạn tôi mấy cành lá quỳnh già, dặn chỉ cắm xuống đất, nó sẽ mọc lên nhiều nhánh và sẽ có hoa trong khoảng một hai năm. Biết tôi thích trồng hoa nên Quế Hương chia cho tôi hai lá quỳnh già và hẹn xem ai trồng sẽ ra hoa trước.

Tôi thì không có khiếu về nhiều phương diện, nhưng lại rất khá về “nghề “ làm vườn nên chỉ gần hai năm sau, chậu hoa quỳnh của tôi đã có khoảng năm sáu cành lá, cao gần một thước và có nhiều nụ vào cuối tháng 7 khi tiết trời ngoài sân nóng ấm.


Sau khoảng ba tuần lễ, nụ hoa quỳnh thả xuống và đầu hoa cong lên như móc cần câu. Khi đầu hoa mầu hồng nhạt to bằng quả trứng căng ra với tua trắng hồng bao quanh, tôi mang chậu hoa vào nhà…chờ hoa nở.

Cơm chiều xong, cả nhà rộn ràng chuẩn bị bánh ngọt trà sen chờ ngắm hoa nở. Hai đứa con tôi chạy tới chạy lui, sờ vào những tua hoa quỳnh màu tím bung ra quanh quả trứng trắng treo lủng lẳng dưới lá quỳnh xanh dày. Tôi thật là ngạc nhiên khi thấy đầu hoa chúm chím nở ra, hoa nằm ngang, bên trong trắng nõn, nhị cái đưa ra như con thuyền nhỏ… thoang thoảng chút hương nhẹ quanh nhà . Hơn chín giờ, hoa nở rộng, những tua hồng bao quanh hoa xòe ra, nhị lớn như chiếc thuyền nhỏ với nhị con màu vàng nhạt nổi trong vòm đầy cánh hoa quỳnh trắng nõn trông rẩt là đẹp. Chúng tôi chụp rất nhiều hình, hầu hết cho tôi và hai con bên chậu hoa quỳnh hoa thả xuống trắng muốt tinh khiết …

Khoảng hơn mười giờ thì hoa nở mãn khai, tôi cho con đi ngủ, hai chúng tôi vẫn ngắm hoa uống trà cho đến khuya. Khoảng hai giờ sáng thì hoa bắt đầu thu nhỏ lại… hương thơm vẫn tỏa quanh nhà…

Buổi sáng khi tôi thức dậy, hương hoa quỳnh nhẹ nhàng phảng phất quanh nhà nhưng hoa quỳnh đã rũ xuống, trông giống như chiếc ly rượu màu trắng treo ngược, những tua nhỏ mầu hồng rơi xuống bao quanh… một kiếp hoa hương sắc đã tàn phai…trông rất cảm khái…

Cây quỳnh hương thường chỉ có hoa một lần và nở trong tháng 8 khi tiết trời nóng ấm. Nụ được mọc ra từ kẽ cành lá dày cao như thân của cây, khi dài ra thì cong lên như móc câu. Điểm đặc biệt là hầu như tất cả nụ hoa đều nở cùng một lần, tạo lên những bông hoa trắng to treo quanh cành xanh trông rất rực rỡ và thanh khiết.

Quỳnh hương là loại hoa thuộc vùng nhiệt đới, không chịu được giá lạnh nên khi nhiệt độ xuống khoảng 50 độ vào mùa đông thì phải mang vào nhà, nên tôi trồng cây trong chậu vì nơi tôi ở, vào mùa đông trời rất lạnh. Vào những năm chúng tôi còn đi làm và còn nhiều sức khỏe, việc mang những chậu hoa lớn vào nhà dễ dàng và thường thì năm nào chúng tôi cũng mang chậu hoa quỳnh hương vào nhà để xem hoa nở.

Khoảng mười lăm năm sau, tôi phải dùng cành quỳnh già trồng một chậu hoa quỳnh mới vì chậu quỳnh cũ quá cao và nhiều cành nên rất nặng, khó mang vào nhà hay mang ra vườn vì anh không được khỏe như trước. Chậu hoa quỳnh mới này sau vài năm cũng đã nặng, các con thì ở xa nên tôi chỉ kéo chậu hoa vào cạnh sân và chúng tôi ngắm hoa nở ngoài sân. Trong sự tĩnh lặng của khu vườn, những đóa hoa quỳnh trắng nổi bật trong bóng đêm… thoảng mùi thơm nhẹ, chúng tôi uống trà ăn bánh, ôn chuyện ngày xưa chờ xem hoa nở cũng rất là thú vị.


Ý Nhi

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2026

Một Thoáng Hà Nội


(Thân mến tặng: Hồng Thuỷ, chị Tuệ Nga
Lê thị Ý, và Nguyễn thị Ngọc Dung )

Hà Nội xa xôi giờ thức, ngủ
Em đang nhung nhớ một người đây
Cửa Ô ai đóng, chờ ai mở
Không có ai ngoài gió với mây

Anh đứng đợi em, hay thả mộng
Mộng là thơ chắp cánh tung bay
Em thường thả mộng, nên em đứng
Ngóng gió đưa mây tới chốn này

Em không về nữa, không về nữa
Lá “ cây cơm nguội “ đã bay xa
Đầy trời “ hoa sữa “ đang buồn bã
Nước mắt vừa rơi trước cửa ga

Mặc niệm tuổi thơ trong chốc lát
Rời Ô Quan Chưởng đi tha phương
Ngày xưa Hà Nội giờ tan nát
Làm tuổi thơ em nhuốm đoạn trường …

Cao Mỵ Nhân
Chú thích : Hanoi vẫn còn cây cơm nguội và hoa sữa ngày xưa - Mã Số của Mỵ .


Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2026

Hoa Lan Và Tôi - Ý Nhi

 
 
Thật ra, tôi cũng không biết mình yêu hoa lan từ khi nào, có thể là vào những ngày tết mà mẹ tôi hay treo một vài miếng vỏ cây lớn có cây hoa lan, rễ bám vào chung quanh miếng vỏ cây thả xuống trông rất đẹp.

Miếng vỏ cây được đóng vào miếng gỗ, giữ bằng giây và treo vào đinh trên tường trong nhà với những giò hoa lan mầu vàng rực rỡ chen với lá xanh làm sáng cả vách tường. Năm dó, tôi đang học lớp đệ thất trường công tỉnh lỵ, tâm hồn dường như đang mở rộng với thiên nhiên, với cảnh núi rừng bát ngát bao la của miền Tây Nguyên còn nhiều hoang dã.

Vì thích vẻ đẹp của hoa lan nên tôi để ý xem cách mẹ trồng hoa lan… Vườn sau nhà khá rộng, mẹ tôi nuôi gà và có một giàn mướp hương trên đầy vàng. ở dưới có nhiều trái xanh treo lủng lẳng, gần hàng rào dưới gốc cây, mẹ treo bốn miếng vỏ cây lớn được đóng vào gỗ, giữ những cây hoa lan có rễ bám chung quanh. Với khí hậu lành lạnh của miền cao nguyên, độ ẩm và thoáng, thỉnh thoảng trong mẹ dùng nước mưa rẩy vào vỏ cây như tưới nhẹ, cứ thế cây hoa lan ra cây mới và độ khoảng gần tết thì những giò hoa vươn ra, đầy những nụ xanh nhỏ. Khi nụ chúm chím hé thì mẹ mang vào nhà. Giản dị chỉ có thế nhưng hoa lan giữ được vẻ đẹp tươi thắm cả tháng trời, khi những cánh hoa héo rũ xuống, mẹ mang ra treo lại trên hàng rào gần gốc cây như trước.

Đến khoảng giữa năm đệ thất, lũ chúng tôi, sáu đứa con gái trong lớp cùng 23 nam sinh đã tương đối thân và nói chuyện thường xuyên với nhau, nên tôi và cô bạn cùng thích cảnh núi rừng hay theo nhóm bạn trai đi chơi trong thung lũng gần trường. Thường thì nhóm con trai đuổi theo những con thỏ, gà rừng hay tìm kiếm nấm mọc gần thân cây mục, còn con gái thì ngắt hoa bắt bướm. Trên những cành cây nơi ẩm thấp, tôi thấy có những chùm hoa lan rừng bám vào cành cây đong đưa theo gió, đôi khi có những giò hoa mầu tím hồng thả xuống trông đẹp vô cùng, tôi rất thích nhưng không biết làm cách nào trèo lên cây lấy xuống được để mang về khoe mẹ nên dành chỉ ngắm nhìn. Khúc thung lũng thấp có những chùm hoa lan, tôi đặt tên là “thung lũng hoa lan rừng Ban Mê” và thường ghé qua thăm mỗi khi vào rừng khi còn học trung học.


Lần cuối tôi được ngắm hoa lan thuỷ tiên vàng của mẹ là ngày cuối năm khi tôi từ Sài Gòn về cùng gia đình chuẩn bị đón Tết Mậu Thân, không ngờ đêm 28 tết, thành phố Ban Mê Thuột bị Việt cộng tấn công, theo lệnh của chính phủ, mọi người phải di tản về vùng an toàn được chỉ định. Đến ngày mùng 2 tết, được trở về nhà vì Việt công đã bị đẩy lui. Tôi không thể quên được cảm giác hoang mang vô định khi đứng trên sàn nhà chỉ còn là tro tàn còn hơi nóng và chút khói toả ra từ tro chiếc giường bằng gỗ Cẩm Lai của mẹ tôi.

Hơn một năm sau, gia đình chúng tôi di chuyển về Sài Gòn và ở nhà thuê của một người quen cho đến khi tôi ra trường và đi làm, vào thời gian đó bố mẹ tôi để dành tiền và mua được một căn nhà, tuy hơi xa phố chính nhưng rộng rãi và có khu vườn nhỏ. Tôi chỉ thấy mẹ trồng hoa hồng và hoa ngâu nhưng không trồng hoa lan, mẹ bảo khí hậu ở Sài Gòn quá nóng cho hoa lan, sân nhà không có bóng mát của cây lớn và không có máy phun nước nhỏ làm sương phả vào cây lan nên cây khô héo và không có hoa. Tôi dự định khi nào có tiền sẽ mua máy phun hơi sương và làm khu vườn có bóng mát cho mẹ trồng hoa lan. Nhưng mẹ tôi đột ngột mất vì bệnh cao huyết áp và chưa đầy một năm sao, miền Nam rơi vào chế độ cộng sản. Chúng tôi sống những năm tháng nghiệt ngã đau thương dưới chế độ cộng sản vì làm việc cho chế độ cũ cho đến khi vượt biển và định cư ở Hoa Kỳ.

Nơi chúng tôi sống, thuộc tiểu bang Virginia, một trong vài nơi có bốn mùa xuân hạ thu đông rõ rệt. Tuy nghĩ là khí hậu ở đây thích hợp cho việc trồng hoa lan, nhưng với người tỵ nạn, bắt đầu một cuộc sống mới trên xứ người rất khó khăn, nhất là phụ nữ vì ngoài việc đi làm, về nhà phải lo việc gia đình, cơm nước và chăm sóc con cái. Tôi vẫn thích hoa lan nên đôi khi mua hoa lan bán ở chợ để chưng trong nhà và thường chỉ có loại hoa lan hồ điệp, giá cũng phải chăng nên cũng chưa muốn và cũng chưa có thì giờ và điều kiện trồng những loại hoa lan mà mình ưa thích.


Sáu năm sau, chúng tôi mua được một căn nhà, có sân sau khá lớn, có hàng rào chung quanh nên rất yên tĩnh, ở góc vườn có cây maple, tàng cây rộng có nhiều bóng mát, anh làm một cái hồ nhỏ với vách đá có nước chảy xuống, không khí trong lành và thơ mộng. Tôi treo những chậu lan dưới bóng mát gần hồ, nhờ bóng mát, có hơi ẩm từ nước trong hồ nên những cây lan hồ điệp có hoa lại dễ dàng. Dù vẫn để ý tìm những loại hoa lan mà mẹ tôi trông ngày trước nhưng không thấy, tôi nghĩ có lẽ những loại hoa lan đó chỉ có ở vùng nhiệt đới.

Thế rồi, một người bạn đồng hương làm cùng chỗ với tôi, tên là Chương, anh Chương rất thích trồng hoa lan và giới thiệu cho tôi một tiệm nhỏ chỉ bán hoa lan ở Vienna vì tiệm có bán rất nhiều loại hoa lan hiếm và quý.

Tôi đến tiệm hoa lan, ngạc nhiên đến sững sờ vì tiệm có hầu như những loại hoa lan tôi biết như thủy tiên, long tu… và còn có rất nhiều hoa lan lạ, đẹp mà tôi chưa thấy bao giờ. Tôi cứ đi quanh trong tiệm hoa, tiệm rất nhỏ, chỉ có vài chục chậu hoa lan bầy quanh cửa sổ bằng kính và hai dãy bàn nhỏ đầy hoa lan đủ loại, hương hoa lan thoang thoảng nhẹ nhàng tỏa ra từ những giò hoa lan dáng thanh thoát rực rỡ đầy quyến rũ. Chủ tiệm là người đàn ông người Việt trung niên nói tiếng anh … như người bản xứ, và chỉ có tôi là người Việt trong số 4 người khách trong tiệm lúc đó.

Khi đến lượt tôi, tôi đã chọn được một chậu hoa thủy tiên và một chậu hoa lan, cánh hoa lan mầu vàng tím đẹp giống như cánh hoa pansy , người chủ nhân cho biết tiệm hoa lan có mối hàng nhập cảng hoa lan từ những xứ nhiệt đới như Indonesia hay Thailand nên có rất nhiều loại hoa lan đặc biệt. Anh chàng giải thích rành rẽ những câu hỏi của tôi về vài loại hoa tôi chưa biết và hướng dẫn tôi về cách trồng hoa lan ở xứ lạnh, cách xử dụng chất bón cho hoa lan tươi tốt và có nhiều hoa.

Tôi đến tiệm hoa lan thường xuyên, nhất là những khi có tiền phụ trội vi làm overtime và anh chàng bán hoa lan trở thành người bạn tri kỷ về hoa lan. Chúng tôi chia sẻ những kỷ niệm thủa thiếu thời ở vùng cao nguyên với những thung lũng “ hoa lan “ của anh chàng chủ tiệm và của tôi.

Từ độ đó, tôi thường có hơn hai chục chậu hoa lan đủ loại treo lủng lẳng dưới gốc gần hồ hay treo đầy bên cửa sổ trong mùa đông. Chăm sóc hoa lan không dễ, cần nhiều kiên nhẫn và lòng … yêu hoa. Vào mùa xuân khi tiết trời đã ấm, tôi chuyển các chậu hoa lan ra sân, xem những chậu hoa nào cần thay vỏ cây trong chậu và trồng lại (repotting). Khi tưới, dùng cách nước nhỏ như phun vào chậu, nước phải có độ mát như nước trong hồ, không nóng và không lạnh. Việc này tương đối dễ vào mùa xuân hay mùa thu, nhưng vào mùa hè thì… khá vất vả vì chỉ được tưới khi độ nóng của chậu hoa đã nguội hẳn, thường vào buổi sáng, nếu không, khi tưới nước vào, sức nóng trong chậu vỏ cây lan trong suốt ngày hè nóng tỏa ra có thể làm cành lá rũ xuống, nhất là mầm non, như bị dội nước sôi!


Điểm chính yếu để hoa lan có hoa mỗi năm, thường thì mỗi tuần nên ngâm chậu hoa lan vào chậu lớn hơn, để nước mát và cho vào khoảng nửa muỗng cà phê loại nước bón cho hoa lan, nước vừa đến chân cây hoa, ngâm khoảng 20 phút rồi treo lên cành. Thuốc bón có hai loại, một là cho cây sắp có hoa, thường là cuối thu vì hoa lan nở rộ vào mùa đông, và một loại khác cho cây mới hết hoa, cần mọc cây mới.

Việc ngâm hoa lan trong nước không quá rắc rối vào mùa xuân, hạ và mùa thu. Tôi thường có năm bảy cái chậu để ngâm hoa cùng một lúc, và làm ngoài vườn chỗ gần hồ, trong khi chờ đủ độ ẩm, tôi có thể làm việc khác, chờ đến khi cây ngâm xong treo lên cành cho ráo nước rồi làm tiếp.

Nhưng vào mùa đông thì là cả một vấn đề, vì phải có chỗ để chậu nước và khi treo cho cây ráo nước, phải có đồ hứng cho đến khô mới treo ra của số được vì sợ ướt thảm. Khi tôi ngâm hoa lan, tất cả các chậu ngâm hoa ở trên counter cạnh faucet , tôi dùng hết khoảng trống trên counter nên dậy sớm vào ngày chủ nhật, thường chỉ mình tôi ở dưới bếp, các con còn ngủ và anh thấy tôi mê hoa lan quá nên cũng không nỡ cằn nhằn hay than phiền.

Vào mùa đông, nhất là vào những ngày Tết, tôi thường có một chậu lan lớn bày trên bàn trong phòng khách, và những giò hoa đầy màu sắc bên cửa sổ, trong nhà thoang thoảng chút hương nhẹ của hoa lan, tôi thấy không uổng công chăm sóc, nhất là khi bên ngoài tuyết rơi đầy trời, chúng tôi vẫn được ngắm hoa lan trong ấm cúng bên cái giá lạnh xứ người.

Trong tôi, hoa lan luôn gợi lại những hình ảnh thân thương của ngày cũ, những ngày thơ ấu bên mẹ trong nội cỏ thiên đường.

Ý Nhi
* Hình Ảnh: Ý Nhi.

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2026

Những Cơn Mưa


Ở xứ mình, chỉ có hai mùa mưa nắng, mùa mưa thì mưa ơi là mưa, nhất là vào tháng sáu và mùa nắng thì cũng nắng ơi là nắng. Tôi còn nhớ hồi còn học trung học, học về địa lý của châu Âu và châu Mỹ… có câu là ở những xứ đó …mưa chia đều quanh năm… mà ước ao xứ mình cũng có mưa chia đều như vậy.

Mưa rơi trên thành phố cao nguyên … mưa rơi trên phố thị phồn hoa …những cơn mưa xối xả làm tôi phải chạy vội vào hàng hiên gần đó để trú mưa…nhìn những bọt bong bóng trôi theo nước mà lòng ngao ngán vì chẳng biết lúc nào mưa mới tạnh để về nhà. Nhưng cũng có những cơn mưa nhẹ như tơ trời, cùng chàng chung dù sánh bước đến trường, thơ mộng biết là dường nào!

Có lẽ số tôi “hạp thủy “ nên tôi thường có duyên với… nước. Khi gia đình tôi đi chuyển từ Túc Trưng (Long Khánh) về Ban Mê Thuột, bố mẹ tôi mua một căn nhà nhỏ, mái lợp bằng cỏ tranh, vách gỗ, nhà ở gần cuối dốc Suối Đốc Học để gia đình cư ngụ trong khi bố đi làm công chức và cho chúng tôi đi học.

Tuy là căn nhà nhỏ nhưng mẹ tôi dành phía trước khoảng 2m dọc theo căn nhà để mở tiệm bán tạp hóa, cách biệt với bên trong bằng hai tủ lớn có nhiều ngăn để đựng đồ bán, phía sau tủ đóng bằng tấm carton lớn và trở thành tấm bảng cho chúng tôi học, rất thuận tiện cho môn toán. Tấm bảng đó, tôi đã dùng trong suốt thời gian học trung học của tôi, cũng như vào những năm cuối là nơi tôi chỉ giúp cho nhiều bạn trong trường cần giúp thêm về môn học này. Sàn cement phía sau nhà thấp hơn phía trước và sân đất phía sau nhà lại cao hơn, thành thử mỗi khi có mưa lớn, nước mưa chảy qua hơn nửa nhà, và sau cơn mưa, mấy chị em tôi phải còng lưng ra quét dọn đất đã được nước mưa mang vào sàn nhà như …tặng phẩm của thiên nhiên…

Dù tuy nhỏ, nhưng căn nhà đã ấp ủ biết bao mộng mơ thương yêu và những thành tựu ban đầu của chị em chúng tôi. Biến cố Tết Mậu Thân năm 68 đã biến nơi trú ẩn trong “nội cỏ thiên đường “ thành tro bụi và đưa gia đình tôi đến Sài Gòn, nơi tôi đang học đại học và các chị tôi đã xin được việc làm ở đây.

Căn nhà mà người quen giới thiệu cho gia đình tôi thuê ở đường Lê Văn Duyệt, gần khu cư xá Sĩ Quan Hòa Hưng, tương đối khá rộng và thoải mái. Bố tôi đã về hưu, tôi thấy cần phụ với các chị giúp gia đình nên thi vào một trường chuyên nghiệp để năm sau ra trường có việc làm và vẫn giữ việc dạy học tại tư gia sau giờ học tại trường nên rất bận. Với tuổi hai mươi đầy lãng mạn và chập chững bước vào đời, những cơn mưa trong thời gian gần hai năm ở căn nhà thuê mang đến cho tôi biết bao mộng mơ êm đềm.

Sau khi tôi đi làm được hơn một năm, bố mẹ tôi gom góp tiền để dành và bàn với chúng tôi về việc mua nhà vì có người quen giới thiệu một căn nhà hai tầng, sau chùa Khuông Việt ở Ngã Ba Ông Tạ với giá phải chăng, và cho địa chỉ để chúng tôi đi xem nhà.

Đến xem nhà thì tôi mê ngay, bởi vì từ ngày di cư vào Nam, gia đình tôi chưa bao giờ được ở nhà hai tầng, mà nhà này là nhà hai tầng, bê tông cốt sắt, tầng trên có bao lơn rộng và trước nhà có sân nhỏ có tường và cổng thấp có khóa mới thích chứ! Phía sau nhà có khoảng sân khá rộng, và có một cái bể nhỏ để chứa nước mưa được máng xối chuyền xuống từ mái tôn. Nhà mua xong và dọn nhà vào tháng Giêng trước Tết, cả nhà, ai cũng cảm thấy vui vẻ và thoải mái.

Vào tháng 5, có vài trận mưa nhỏ, thấy ngõ vào từ đường Thoại Ngọc Hầu còn nước thì cũng không để ý cho lắm, nhưng đến khi có trận mưa lớn, nước cứ tiếp tục lên cao cho đến bậc sân nhỏ trước nhà thì cả nhà hoảng hốt, mang những đồ vật trên sàn nhà lên chỗ cao…nước tiếp tục tràn vào nhà… dù mưa đã tạnh… ngập cao khoảng hơn 30 cm thì ngưng, mãi đến hai tiếng đồng hồ sau nước mới rút hết ra khỏi sàn nhà, ngoài sân và đường còn mênh mông …sông nước. Cả nhà “xuống sàn” dọn dẹp …xả nước, quét cho nước bùn đen ra khỏi sàn nhà..lau chùi chân bàn, sofa… vừa làm vừa lo, không biết trận “ hắc thủy “ này xảy ra thường xuyên như thế nào.

Sau trận lụt, bố mẹ tôi hỏi thăm hàng xóm mới biết là nước lụt lên cao ngay cả khi hết mưa là do nước từ kênh rạch Nhiêu Lộc gần khu nhà ở tràn vào…thấy chúng tôi có vẻ lo lắng… họ an ủi là chỉ có vài lần trong năm thôi, còn lụt đường trong ngõ thì cứ mưa lớn là ngập cao đến mắt cá chân hay đầu gối là chuyện thường. Bây giờ nhớ lại thấy…thương mấy chàng, sau đêm mưa, sáng đến đến đón “nàng “ đi làm mà ống quần xắn cao vì sợ ướt ! Và khi không có ai đón thì “ nàng “ cũng xắn quần cao hơn mắt cá chân, cột vạt áo dài vào nhau, lội bì bõm ra đường Lê Văn Duyệt đón xe Lam đến sở. Ôi, biết bao kỷ niệm vui buồn về những cơn mưa…và lũ lụt.

Khoảng hai năm sau khi gia đình tôi ở khu sau chùa Khuông Việt, chính phủ có chương trình khai thông kênh rạch cho nước thoát, thì khu Ngã Ba Ông Tạ không còn bị lũ lụt nữa. .. Và tôi có thể ngắm mưa rơi trên những bông hoa giấy trên ban công chờ chàng đến đón đi bát phố.

Thế rồi… mộng đang xây thì biến cố tháng 4 năm 75 làm tan theo mây khói. Trôi theo vận nước, chúng tôi làm tất cả mọi việc cực khổ để sinh tồn dưới chế độ khắt khe đầy đọa người chế độ cũ của cộng sản và tìm đường vượt biên. Không may, sau vài lần vượt biên thất bại, chàng bị bắt và ở tù…và trong gần suốt hai mùa mưa, tôi dầm mình trong những cơn mưa trên sông trong chiếc ghe nhỏ khi đi thăm nuôi chàng, hay ngồi chờ để được gặp chàng dưới những cơn mưa như bão tố mà chỉ có chiếc áo mưa mỏng và chiếc nón trên đầu.

“Sau cơn mưa trời lại sáng”… chúng tôi xuống ghe đi vượt biên ở Gò Công trong trận mưa lớn cuối cùng vào đầu tháng 10, sau khi chàng ở tù ra được ba tháng. Mưa suốt từ khi chúng tôi xuống ghe nhỏ cho đến khi chuyển sang ghe lớn, chen chúc dưới hầm ghe, bị rung chuyển mạnh bởi sóng biển rất lâu, nhưng không có khái niệm về thời gian, xô đẩy ói mửa vào nhau cho đến khi cửa hầm ghe được mở, cho biết là đã ra đến hải phận quốc tế, được cho ít thực phẩm và được lên sàn ghe.

Những ngày đêm lênh đênh trên biển cả dài như vô tận, cuối cùng ghe của chúng tôi được tàu chuyên chở dầu của giàn khoan dầu tại Indonesia cứu vớt và đưa về đảo Kuku. Một tháng tạm trú nơi đây, tôi được ngắm những cơn mưa đầy giông bão trên biển của vùng đảo hoang vu dường như chưa có người lui tới. Cơn mưa cuối trên đảo Kuku đưa chúng tôi qua đảo Galang, một hòn đảo lớn dành cho thuyền nhân tạm trú trong khi xin đi định cư. Gần một năm sau, chúng tôi được chấp thuận cho đi định cư tại Mỹ.

Từ sau cơn mưa lớn tối hôm tôi vượt biển thành công, chuyến tàu đưa chúng tôi từ đảo Galang đến Singapore để đáp máy bay qua Hồng Kông, rồi đi định cư Mỹ, cũng trong những cơn mưa dầm dề…Rồi cũng trong cơn mưa hôm tôi đi phỏng vấn đề xin việc làm và được nhận …Những cơn mưa đến với tôi khi bắt đầu cho việc quan trọng sau đó như mua nhà, dọn nhà thường mang đến những sự may mắn như ân sủng trời ban. Tôi yêu những cơn mưa…những cơn mưa trong đời tôi.

Và cho đến bây giờ, tôi đã về hưu, an hưởng tuổi già… vui với cỏ cây hoa trái trong vườn, thì những cơn mưa là những niềm vui vì hoa cỏ tốt tươi mà không phải tướI và…không phải trả bill tiền nước.

Lạy trời mưa xuống ….

Ý Nhi


Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

Hạnh Phúc Đến Sau

 
 
Sau lần nói chuyện cuối cùng với Kiệt, Ngọc Hương cảm thấy rất buồn và chán nản … những cuộc tình đã qua đem đến cho nàng những nỗi thất vọng…không phải là nàng không được yêu thương, nhưng những lời nói đã đến không đúng lúc, mang đến sự suy tư, bẽ bàng khó chấp nhận. Nàng không muốn làm tổn thương người khác cũng như không muốn gánh lấy những phiến muộn cho chính mình nên dành chọn chia tay dù còn yêu thương Kiệt.

Mối tình đầu đầy thơ mộng và lãng mạn của hai sinh viên mới ra trường được bổ nhiệm về làm việc chung ở nơi xa lạ tưởng như là sẽ bền vững. Nhưng khi Kiệt lên đường nhập ngũ, hoàn cảnh gia đình và những hiểu lầm làm hai người xa nhau. Đến khi gặp lại ở Mỹ, Kiệt nói rõ hoàn cảnh của anh, nhưng Hương không thể chấp nhận, cho dù những điều Kiệt nói là thật đi chăng nữa về việc Kiệt bảo lãnh vợ con anh là nghe theo lời mẹ anh cho cháu nội được qua Mỹ, sau đó sẽ ly dị vì vợ anh đã sống với người khác khi anh đang trong tù cải tạo. Nàng đổ lỗi cho số phận và hoàn cảnh nên không muốn lập gia đình mà chỉ muốn sống một cuộc sống yên tĩnh cho đến cuối đời.

Khoảng một năm sau khi định cư ở Mỹ, Ngọc Hương xin được việc làm ca chiều tại khách sạn Marriott ở DC, tuy vất vả và về nhà đêm khuya nhưng đủ trang trải tiền nhà cho nàng và Thúy , em gái nàng vì Thúy chỉ làm việc bán thời gian để học ở trường đại học cộng đồng. Cuối tuần Hương phải đi làm, nhưng được nghỉ hai ngày trong tuần nên vẫn học thêm về kế toán, mong kiếm được việc về ngành này.

Ca làm việc chiều của Hương xong lúc 11 g đêm, nàng thường đi bộ ra trạm xe bus gần sớ làm đón xe về nhà, nhưng đã khuya và trạm xe bus nơi chung cư khá xa chỗ ở. Hai chị em Hương đang để dành tiền để mua một chiếc xe cũ và đang học lái xe. Duy Tâm, người quen hai chi em Hương ở đảo, đề nghị đến đón nàng đi làm về nhưng Hương từ chối vì tuy mến và thông cảm hoàn cảnh của Tâm nhưng chưa bao giờ Hương có ý định lập gia đình với anh.

Hương gặp Tâm khi nàng làm giúp về giấy tờ hành chánh cho ban đại diện thuyền nhân trên đảo Pulau Bidong và Tâm làm thông dịch viên cho Cao Uỷ Tị Nạn. Tâm đến đảo trước Hương, và vì liên hệ về hồ sơ nên đôi khi nói chuyện với Hương. Tâm ít nói, hơi nghiêm và có vẻ trầm ngâm, nhưng khi hai đứa con gái nhỏ khoảng 10 và 8 tuổi đến thăm anh thì Hương thấy Tâm như khác hẳn, anh nhẹ nhàng vui vẻ và kiên nhẫn với con. Hai đứa nhỏ thật là dễ thương, ngoan ngoãn và lễ phép, tụi nó hay chạy lại bàn làm việc và nói chuyện với Hương vì trong phòng chỉ có nàng là phái nữ… Chắc mẹ chúng đẹp lắm, Hương thầm nghĩ và cũng không ngạc nhiên khi không thấy người mẹ vì cho là bận lo công việc nhà.

Đã hai hôm, không thấy Tâm đến làm việc trong văn phòng ban đại diện, Hương nghĩ là anh theo nhân viên Cao Uỷ đi thông dịch. Đến gần trưa hôm thứ hai, Hương thấy Thu Hà và Thu Hạnh, hai đứa con của Tâm đi đến bàn làm việc của Hương, mặt mày lấm lem. Nàng hỏi
-Có chuyện gì không? Ba con đâu ? Sao hai đứa có vẻ lo lắng vậy?
Thu Hà nắm lấy tay Hương.
-Cô Hương ơi, ba con bệnh mấy hôm nay, hôm qua, con nấu cháo cho ba ăn nhưng ba chỉ húp nước rồi bảo cháo chưa nhừ. Con đang nấu cháo ở nhà, cô đến xem giùm con được không vì cả ngày hôm qua ba không ăn gì cả.
Hương vội vàng xếp lại giấy tờ, nói với người gần chỗ làm là nàng việc có việc cần đi và bảo hai đứa nhỏ.
-Đưa cô về nhà con, cô coi giúp cho.
Hai đứa nhỏ cùng nắm tay Hương đi như chạy về nhà. Hương vào thẳng bếp, thấy có nồi cháo trên bếp còn nóng, nàng khuấy lên, cho thêm nước rồi thổi lửa.
-Hai đứa đi đâu về vậy? Cho ba ly nước.
Tiếng Tâm trong phòng vọng ra, Hương ra dấu cho Hà mang nước vào, nói nhỏ
-Để cô nấu cháo cho, gần chín rồi.
Hạnh ngồi xuống cạnh Hương bên bếp
-Cám ơn cô Hương, ba sắp có cháo ăn rồi.
Hương múc cháo ra tô, để trên bàn, nàng cho chút muối vào và bảo Hà mang vào phòng cho ba. Chút sau nghe tiếng Tâm
-Hôm nay Hà nấu cháo ngon quá, ba ăn hết tô rồi. Ba uống thuốc, thấy đỡ mệt. Hai đứa ở nhà với ba, đừng chạy đi đâu nữa.

Hương nghe cả hai đứa cùng dạ mà lòng thật cảm thương. Nàng không ngờ Tâm mang hai con gái nhỏ đi vượt biển mà không có mẹ của chúng. Bây giờ nàng mới hiểu tại sao mà Tâm luôn có vẻ buồn và trầm ngâm.
Hương hỏi nhỏ
-Mấy hôm nay, hai con ăn gì?
Hà chỉ mấy gói mì và nồi cơm, thì thầm
-Con biết nấu cơm và nướng cá khô. Nhưng ba nói ba không ăn mì và cơm nên con nấu cháo. Ba chưa dạy con nấu cháo nên con mới chạy đến chỗ ba làm tìm cô, hai đứa con biết là cô sẽ giúp.
Hương cũng thì thầm
-Hai đứa ở nhà với ba, cô về chỗ làm. Chiều cô sẽ mang đồ ăn cho con. Hà nhớ vào hỏi ba cần gì không nhé. Nếu con sờ trán ba thấy nóng nhiều thì cho cô biết ngay.
Hương về văn phòng, thu xếp giấy tờ rồi về chỗ nàng ở. Hai chị em Hương và Thúy, em gái Hương nấu một nồi thịt kho trứng. Hương mang nồi thịt kho và ít viên thuốc cảm cho ba cha con.
Đến chỗ Tâm ở, Hương thấy Hạnh đang ngồi trước cửa, nàng hỏi
-Hà đâu? Cô mang thịt kho cho hai đứa ăn với cơm.
Hương nghe bước chân và tiếng Tâm.
-Cô Hương, mời cô vào nhà.
Hương nhìn lên và thấy Tâm đang đứng gần cửa với Hà, Hà chạy ra nắm tay nàng.
-Cô Hương, ba ăn cháo và gần hết bệnh rồi. Cô vào nhà đi.
Hà nói xong thì hai chị em cùng nắm tay Hương, Hương cười
-Hai đứa muốn cô vào thăm ba ?
Cả hai đứa đều nói
-Dạ
Hương bước vào
-Chào anh Tâm, anh thấy đỡ mệt chưa?
Tâm đưa tay
-Mời cô Hương ngồi chơi, cám ơn cô, tôi đỡ nhiều rồi. Xin lỗi cô, tụi nhỏ làm phiền cô quá.
-Không sao đâu anh Tâm, giúp được hai cháu, tôi vui lắm.
Hương nói rồi đưa túi có nồi thịt kho cho Hà.
-Cô kho nồi thịt kho với trứng cho hai đứa ăn với cơm. Con có cần cô giúp con nấu cháo không?
Tâm trả lời thay cho con
-Tôi ăn cơm được rồi cô Hương ạ, không cần nấu cháo. Ngày mai nếu khỏe hẳn, tôi sẽ đi làm.

Dặn dò hai đứa nhỏ vài câu rồi Hương chào về. Hình ảnh ba cha con đứng ở ngưỡng cửa tiễn Hương làm nàng cảm thấy thật buồn.

Mấy tháng sau, Tâm và hai con được đi định cư tại tiểu bang Virginia theo sự bảo lãnh của người cháu của Tâm. Ngày cuối, Hà và Hạnh đến thăm Hương, nhất định bắt Hương hứa là sẽ cho hai đứa đến thăm khi hai chị em Hương được đi Mỹ. Hương rất thương hai đứa con của Tâm nên nhận lời, vì theo lời Hà kể, hai chị em bị mẹ mang trả cho ông bà nội lúc Hà 4 tuổi và Hạnh mới 2 tuổi. Hai chị em sống với ông bà cho đến khi ba Tâm ra tù và đi vượt biển. Nàng thương cảm hoàn cảnh người cha với hai đứa con gái thơ dại không có mẹ chăm sóc nên hết lòng giúp hai đứa bé.

Như một sự tình cờ, hai chị em Hương được người chị họ bảo lãnh đi định cư ở Virginia và rất ngạc nhiên khi Tâm đưa hai con đến thăm nàng. Mới gần một năm mà hai đứa nhỏ đã lớn hẳn ra, Hà đã 11, Hạnh 9 tuổi, cả hai chị em đang học tiểu học.

Rất ân cần lịch sự, Tâm nói anh biết địa chỉ của Hương qua người bạn làm chung ở Cao Uỷ ngày trước và Hà nói Hương hứa cho thăm nên anh mới đưa con đến vì chúng luôn nhắc đến cô Hương từ khi rời đảo. Tâm đã đi làm tại một hãng điện lắp ráp speaker nên tạm đủ sống, anh đang học thêm về ngành điện. Tâm xin phép cho hai con được liên lạc với Hương, mong nàng giúp cho hai đứa con gái anh về những vấn đề anh không biết vì chúng không có mẹ. Hương vui vẻ nhận lời ngay.

Qua lời kể của hai con, Tâm biết Hương mới xin được việc làm ở khách sạn tại Washington DC, ca chiều. Tâm thầm nghĩ, như vậy là sẽ về nhà vào tối khuya và phải đi bộ một khoảng khá xa từ trạm xe bus tới chung cư Hương đang ở. Tâm rất quý mến Hương vì lòng tối của nàng với hai đứa con gái không có mẹ của anh. Từ những ngày biết tin vợ mang hai con trả cho ba mẹ anh, đi theo người khác và không hề có một lần về thăm con trong suốt 5 năm, lòng anh đã lạnh. Anh mang con đi vượt biển và tự hứa sẽ chăm sóc nuôi dưỡng chúng chu đáo. Nhưng thực tế, có những điều mà anh không giúp được, chúng tìm đến và coi Hương như một người mẹ. Anh thực sự chỉ muốn giúp Hương, nhưng nàng không đồng ý.

Tâm vẫn nghĩ Hương là một người con gái xinh đẹp dễ thương, có học và có tấm lòng, còn anh? Anh chỉ là một người có tâm hồn bị tổn thương nặng nề và thân xác hao mòn vì những năm tù khổ sai trong trại tù của cộng sản. Hình ảnh của một người thiếu tá binh chủng Nhảy Dù hào hoa với những chiến công oai hùng chỉ còn là vết son mờ của quá khứ. Nên dù yêu quý Hương, anh biết mình không phải là đối tượng của nàng nên vẫn giữ khoảng cách. Giữ cho anh và cho các con còn có cơ hội gặp nàng.

Chỉ một tuần lễ sau khi Hương đi làm, Tâm đã biết chỗ làm và lịch trình xe bus đến sở làm của Hương. Lúc đi thì không có gì trở ngại vì là buổi chiều, trời còn sáng nhưng lúc về, trạm xe bus gần sở và còn có người qua lại, nhưng trạm xe bus gần nhà khá xa chung cư Hương ở, trời rất tối, vắng người và có vẻ không an toàn.

Tâm gọi cho Hương, nhắc lại đề nghị đón nàng lúc đi làm về vì vấn đề an toàn cho đến khi Hương có xe, giọng anh rất tha thiết và chỉ vì vấn đề an toàn thôi, Hương suy nghĩ rất lâu nhưng cuối cùng nàng từ chối, cám ơn anh và nếu khi nào thấy cần thiết, nàng sẽ nhờ anh. Dù thất vọng nhưng Tâm hiểu và chấp nhận. Anh sẽ tìm cách bảo vệ cho nàng trong quãng đường đi bộ lúc nửa đêm từ trạm xe bus về nhà mà không cho Hương biết. Tâm thật tâm lo cho sự an toàn của Hương và dặn hai con không cho Hương biết.

Thế rồi, mỗi đêm khi Hương đi làm về, Tâm đậu xe gần trạm xe bus, đi theo Hương về nhà nhưng giữ khoảng cách xa, đủ để can thiệp khi có chuyện, anh đội mũ và thường đổi cách mặc đồ mỗi ngày để tránh sự nghi ngờ, trông cho đến khi Hương vào nhà rồi đi về chỗ đậu xe và về nhà. Thường thì Hà học bài chờ ba về rồi mới đi ngủ, nó rất thương cha và cũng tạm hiểu được hoàn cảnh gia đình.

Như Tâm dự đoán, khoảng một tháng sau, vào một đêm trời tối, khi Hương đi đến gần mấy bụi cây, có một bàn tay to mạnh kéo nàng vào trong, Hương la lớn nhưng tiếng la dường như bị nghẹn. Tâm chạy ngay đến, tay cầm đèn pin sáng chói chiếu thẳng vào bụi cây, làm người kéo tay Hương hoảng sợ buông tay, đẩy Hương ra và bỏ chạy. Tâm trờ tới, đỡ ngay lấy Hương khi nàng bị đẩy chúi xuống đất
-Anh Tâm đây, đừng sợ.
Hương nhận ra Tâm và ôm chặt lấy anh. Tám ôm vai nàng
-Hương có sao không? Nó có làm gì Hương không?
Hương lắc đẩu
-Nó bịt miệng Hương, em sợ quá.
Tâm nắm lấy tay Hương và đưa đèn soi qua mặt nàng
-Không có vết thương, đừng lo, để anh đưa Hương về.
Tâm đưa Hương về chỗ đậu xe, mở cửa cho nàng vào rồi đóng của cẩn thận trước khi đi vòng qua bên kia và vào xe. Anh mở máy xe nhưng chưa cho xe chạy
-Hương hết sợ chưa?
Hương gật đầu, nhìn Tâm, mắt nàng ướt sũng
-Cám ơn anh, không có anh đến kịp thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Hương sợ lắm.
Thấy mặt Hương còn vương nét sợ hãi, Tâm nói
-Anh đưa Hương đi uống chút trà nóng cho bình tĩnh hẳn rồi về nhà, đừng để Thuý lo sợ.
Tâm đứa Hương vào tiệm cà phê gần đó, gọi cho nàng ly trà nóng và cà phê cho anh. Uống chút trà nóng, Hương tỉnh táo lại, nàng hỏi Tâm
-Làm sao mà anh lại đến đúng lúc để giúp Hương ngay như thế? Hèn chi mà có lúc Hương thấy như có người đi xa phía sau nhưng không ngờ là anh.
Nói xong, Hương nhìn Tâm, nét mặt đầy cảm động. Tâm thở dài, giọng như vương nỗi buồn.
-Anh không bao giờ quên những việc Hương giúp hai đứa con anh. Anh thực lòng chỉ muốn giúp và lo cho sự an toàn của Hương thôi. Anh biết Hương ngại nên dành đi theo mỗi tối cho đến khi Hương vào nhà. Về nhà, bé Hà nó hỏi, anh mới trả lời nó được. Nó thương và lo lắng cho Hương như người mẹ mà nó không có.
Mắt Hương như ướt lại, hai người đều yên lặng … một lúc sau Tâm nói
-Để anh đưa Hương về, trễ quá sợ cô Thuý chờ.
Đến gần cửa nhà Hương, Tâm ngừng lại, nhẹ nhàng
-Good night Hương, yên tâm nhé.
-Good night anh Tâm, ngày mai anh đón Hương tại trạm xe bus, anh nhé.

Và cứ như thế trong một thời gian khá lâu, tuy hai người chưa nói với nhau điều gì ngoài những chuyện thông thường hàng ngày, nhưng Hương cảm thấy sự hiện diện của Tâm trong lòng nàng cũng như sự trân trọng mà nàng dành cho Tâm…Không rộn ràng say đắm như khi nàng ở bên Kiệt mà là sự bình yên tin tưởng và thân thương.

Một đêm vào đầu mùa đông, Tâm đứng đón ở trạm xe bus nhưng không thấy Hương xuống…chắc có lẽ hôm nay Hương nghỉ làm, Tâm thầm nghĩ nhưng không muốn ghé vào nhà Hương vì đã quá khuya. Anh đứng chờ thêm một chút rồi vào xe vì ban đêm một giờ sau mới có chuyến xe tiếp. Trong khi lái xe về nhà, Tâm cảm thấy lòng không yên, anh lái xe đến trạm xe bus, gần nơi nàng đón xe về thì giật mình khi thấy có dáng người ngồi cúi đầu trong trạm. Anh đậu xe rồi bước vào trong trạm chờ xe bus và hoảng hốt khi thấy Hương ngồi rũ xuống trong chiếc áo coat rộng
-Hương … Hương
Hương ngước lên nhìn Tâm, giọng thều thào yếu ớt.
-Anh Tâm, khó thở quá.
Tâm vội ôm lấy Hương
-Anh đưa Hương vào nhà thương nhé
Hương gật đầu, nàng như lả đi trong tay Tâm. Anh diu nàng vào xe rồi chạy thẳng vào khu cứu cấp của bệnh viện gần đó.

Hương được đưa ngay vào phòng cấp cứu, Tâm ngồi đợi tin bên ngoài, lòng đầy lo lắng và sợ hãi…nếu Hương có mệnh hệ nào thì ba cha con anh sẽ ra sao? Và trong tận đáy tâm hồn, Tâm nhận ra mình đã yêu thương Hương vô cùng, tình yêu mà anh ngỡ như không bao giờ còn có với anh sau sự chấm dứt đắng cay với Thu Cúc, người vợ mà anh tưởng như hoàn hảo và yêu anh say đắm. Ngay bây giờ, Tâm cầu mong nàng được mạnh khỏe bình an trở lại hơn là nàng chấp nhận tình yêu của anh…
Tâm đứng lên ngay khi thấy bác sĩ bước ra.Thấy nét mặt đầy căng thẳng của Tâm, ông nhẹ nhàng

-Tình trạng sức khỏe của Bà Hương đã khá hơn khi chúng tôi cho thở bằng dưỡng khí. Bệnh nhân có bệnh hở van tim di truyền nên khi gặp lạnh bị phản ứng ngay. May là khí lạnh chưa vào sâu nên không đến nỗi nguy kịch. Hiện giờ, để bệnh nhân nghỉ ngơi rồi chuyển sang phòng bệnh để tiện theo dõi. Ông có thể vào thăm.

Tâm cám ơn bác sĩ và bước vào phòng. Hương đã tỉnh, nàng đang thở bằng dưỡng khí, chung quanh đầy dây nhợ …Tâm nhẹ nắm lấy tay Hương
-Hương … em thấy khỏe hơn không?
Hương gặp đầu, nàng nắm nhẹ tay Tâm.Tâm nhẹ nhàng
-Bác sĩ nói Hương bị bệnh tim nên khó thở khi gặp lạnh. Bây giờ anh yên tâm rồi. Anh sẽ gọi cho Thuý và hai con biết rồi sẽ ở đây với em cho đến sáng, khi Thuý đến, anh về nhà cho hai con đi học rồi vào đây với em. Em yên tâm nghỉ ngơi.
Hương khẽ gật đầu, giọng nàng nhẹ như gió thoảng
-Cám ơn anh.

Hai ngày sau, Hương được xuất viện, bác sĩ khuyên nên nghỉ vài ngày trước khi đi làm lại. Tâm đưa hai con đến thăm Hương, anh ngồi yên lặng nghe hai con nói chuyện với Hương, ngọt ngào thân mật đầm ấm như một gia đình. Nàng kể cho hai đứa nghe hôm đó nàng thấy mệt nên làm việc xong, ra đến trạm xe bus thì đã trễ, xe đã đi rồi, mệt quá phải ngồi trong trạm xe và gần như không thở được nữa thì ba con đến. Ánh mắt Hương lướt qua anh đầy cảm kích . Viện cớ Hương còn yếu, Tâm nói sẽ đến đón Hương tại sở nàng, Hương đồng ý ngay làm cả bốn người cười vang trong vui vẻ.

Thấm thoắt mà đã hơn một năm Hương làm việc ở khách sạn, nàng đã học xong những chứng chỉ kế toán căn bản cần thiết và nộp đơn xin việc tại vài công ty nhỏ. Một buổi sáng, Tâm xin nghỉ làm để đưa nàng đi phỏng vấn tại một công ty khai thuế ở Fairfax.

Khi Hương ra khỏi phòng phỏng vấn với nét mặt tươi vui, nàng nhìn Tâm, anh đứng lên và đưa nàng ra xe.
-Có hy vọng lắm phải không? Anh thấy Hương vui đấy
-Có lẽ họ nhận em anh ạ. Cuộc phỏng vấn rất tốt và họ nói sẽ có người gọi cho em đế cho biết kết quả và ngày đi làm. Hương đã nấu phở, mình về nhà Hương ăn phở, rồi anh đưa Hương đi làm nhé.
-Vậy thì tốt quá, mừng cho em.
Vào nhà, Tâm ngồi ở phòng khách trong khi Hương vào phòng thay đồ nhẹ. Lúc ra, nàng đi xuống bếp pha ly cà phê đen đá và đến ngồi cạnh Tâm.
-Cà phê đen đá anh thích đây, em làm cho anh, cảm ơn lúc nào anh cũng lo cho em.
Hương nói rồi đưa ly cà phê cho Tâm, ánh mắt đầy niềm vui và yêu thương. Tâm mỉm cười
-Chưa thấy việc mà thấy em vui quá, anh cũng vui theo em vậy.
Và rồi giọng Tâm chùng xuống
-Hương làm việc ở chỗ mới thì anh không còn được đón em, được gặp em mỗi ngày.
Hương ngước lên nhìn Tâm, thì thầm
-Em vẫn muốn gặp anh mỗi ngày anh ạ.
Tâm hơi nghiêng người, nhìn thẳng vào mắt Hương.
-Em cho phép anh nhé!
Hương gật đầu, nàng dựa nhẹ vào anh.
Tâm ôm lấy vai nàng, giọng anh nồng nàn tha thiết
-Hương, anh yêu em, về nhà với anh và con nhé.
Hương ngước lên nhìn Tâm, đón nụ hôn nhẹ của Tâm trên má, nàng thì thầm
-Cám ơn anh, em sẽ chăm lo cho anh và hai con.
Tâm ôm chặt lấy Hương, cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Hương để đầu dựa vào ngực áo Tâm, những giọt nước mắt rơi xuông tay Tâm, anh nâng mặt nàng lên
-Anh hứa sẽ săn sóc em chu đáo cho đến cuối đời. Cám ơn em đã mang lại hạnh phúc, thương yêu đến cho anh và hai con.

Ở bên Tâm, Hương cảm thấy được che chở và bình yên, nàng chưa hẳn thực sự yêu Tâm nhưng thấu hiểu được tấm chân tình của anh và muốn cùng anh chăm sóc cho con anh. Anh đến với nàng bằng sự trân trọng, biết ơn, bảo bọc và yêu thương… hạnh phúc rồi sẽ đến sau khi hai tâm hồn cùng thấu hiểu sự cảm thông và lòng tri ân…nên nàng nhận lời anh.

Ít lâu sau khi Hương có việc làm về kế toán, Tâm xin được việc làm ở công ty dầu khí với mức lương tương đối khá vì anh có chứng chỉ khi du học ở Mỹ ngày trước, Tâm mua được một căn nhà ba phòng gần chỗ Hương làm việc và tổ chức đám cưới đơn giản với người thân và bạn bè.

Hai đứa con của Tâm là người vui mừng và nồng nhiệt nhất vì chúng đã yêu mến Hương từ những ngày còn sống trên đảo và là nguyên nhân mạnh mẽ để Tâm hết lòng theo đuổi Hương. Hà rất thương cha và biết tấm lòng tốt và sự bao dung của Hương sẽ mang đến hạnh phúc cho gia đình nên luôn khuyến khích cha, an ủi khi ba buồn vì biết cô Hương đã có người yêu và kể cho cha biết lý do hai người chia tay khi đến nhà Hương nhờ chỉ cho cách nấu phở, nghe Hương tâm sự với Thuý mà không ngờ cô bé lắng nghe. Hà kể hết cho cha nghe và sự dứt khoát của Hương làm anh vững tâm trong việc theo đuổi nàng.

Sau đám cưới và về ở chung với ba cha con Tâm, Hương như đắm chìm vào sự yêu thương và săn sóc chu đáo của gia đình mới… dù chỗ làm gần nhà, nhưng vào mùa đông, Tâm đưa đón nàng, viện cớ sợ thời tiết không tốt cho tim. Còn việc nhà thì hai đứa nhỏ chia phiên giúp bà mẹ mới, không để cho nàng làm một mình. Luôn luôn có những tiếng cười vui trong bữa cơm chiều khi chia sẻ cùng nhau những mẩu chuyện trong sở làm hay trong trường học.

Biết Hương thích trồng hoa, Tâm còn nhớ “ giấc mơ trồng hoa tulip” của Hương và cô bạn thân khi còn đi học, hẹn nhau khi đến Mỹ sẽ trồng một vườn hoa tulip đủ màu mà bây giờ mỗi đứa một phương, Hương kể cho anh nghe với giọng nuối tiếc vài lần khi anh đón nàng đi làm về. Anh trồng hai luống hoa tulip hai bên lối đi vào nhà và mỗi góc hiên nhà là những cây hoa trà hoa nữ màu đỏ, loại nở hoa vào mùa đông. Gần hàng rào vườn sau, Tâm làm giàn trồng mướp… không hẳn là anh thích ăn trái mướp mà là để ngắm những bông hoa mướp vàng nở rộ trên giàn…để nhớ lại khu vườn ngày xưa của mẹ anh…Có những buổi chiều hai vợ chồng cùng ngồi ngắm cảnh vườn, những cánh bướm bay là đà trên những bông hoa mướp vàng rồi lượm qua những bụi hoa cosmos mầu trắng tím vương trong ánh nắng chiều… Hương cảm thấy thật bình yên và hạnh phúc, nàng mong có chút con trai cho Tâm vui, đền bù lại những cơ cực đau buồn mà anh đã phải trải qua.

Hơn một năm sau, Hương có thai và Tâm chăm sóc vợ cực kỳ chu đáo, anh thu xếp giờ làm việc trong sở để đưa đón Hương đi làm. Dù biết sẽ là con gái và Hương có đôi chút thất vọng nhưng Tâm thì rất vui, anh nói chỉ muốn cùng nàng có con cho Hương vui lòng. Hà và Hạnh cùng nhau làm việc nhà giúp Hương vì muốn mẹ được nghỉ ngơi nhiều.

Ngày đưa con về nhà là ngày vui và hạnh phúc nhất của Hương. Căn phòng của Hà đã được làm thành phòng cho em bé, có nôi màu hồng nhạt và mọi thứ cần dùng. Hương ngạc nhiên nhìn Hà.
-Hà nhường phòng cho em thì con ở đâu?
Hà nhẹ nhàng
-Mẹ cho em ngủ đi rồi con đưa mẹ đến thăm nhà mới của con.
Hương nhìn chồng thì chỉ thấy anh cười. Nàng cho con ngủ rồi hỏi hỏi Tâm.
-Hà đâu?
-Con đang chờ mẹ đây.
Hương đi theo ba cha con xuống basement và ngạc nhiên khi thấy một căn phòng khá rộng, gần đó có phòng tắm, phòng khách nhỏ và tủ đầy sách học của Hà, cửa đi ra vườn sau được thay bằng cửa kính, trông rất sáng sủa, sạch sẽ và ngăn nắp.
-Giang sơn của con đấy, mẹ thấy không? Rộng hơn phòng của em Tuyền nhiều.
Tâm xen vào
-Ý kiến của Hà đấy. Nó vẽ hoa đồ rồi anh nhờ người bạn trong sở có tay nghề làm giùm. Không cho em biết để làm em ngạc nhiên.
Hương quay sang Hà
-Cám ơn Hà, con làm mẹ vui quá
Hà nhẹ nhàng
-Mẹ vui và có phòng cho em là con vui rồi. Không có mẹ thì gia đình mình đâu có được vui và hạnh phúc như bây giờ đâu.
Hạnh nắm tay Hương
-Chị Hà nói là nhờ nấu cháo và nồi thịt kho đấy mẹ ạ. Con còn nhớ mà.
Tay Hương nắm lấy hai tay của hai đứa con chồng
-Hai đứa nhắc lại làm mẹ muốn khóc quá. Cám ơn hai con.
Rồi Hương nhìn Tâm
-Và cám ơn anh nữa. Em cảm thấy rất là hạnh phúc .

oOo

Thời gian trôi qua, Ngọc Tuyền lớn lên trong sự yêu thương, chăm sóc của ba mẹ và hai chị. Càng ở gần Tâm, Hương càng cảm thấy yêu thương và trân trọng với chồng…hạnh phúc toàn vẹn bên anh mà nàng nghĩ rằng không thể có được nay tuyệt vời viên mãn vô cùng.

Hà học giỏi, nhận được học bổng, ra trường làm bác sĩ chuyên khoa về tim. Hạnh học bình thường, lấy chồng sớm vào năm 20 tuổi khi còn học đại học và theo chồng về tiểu bang Wisconsin. Ngọc Tuyền đang học đại học và Tâm vẫn luôn để tâm đến sức khỏe của Hương. Đã biết bao lần anh đưa Hương đi bệnh viện, khó thở vì bệnh hở van tim với sự lo lắng ân cần săn sóc và yêu thương… hạnh phúc dù đến hơi trễ nhưng ngập tràn suốt cả đời nàng bên người chồng yêu thương và trân quý nàng với tất cả tấm lòng.


Ý Nhi

Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2026

Cảm Ơn Em


Phan mở cửa bước ra vườn sau, cơn gió heo may và cái buốt lạnh của sáng mùa thu ập vào anh, Phan đưa tay như kéo chiếc áo khoác ngoài nhưng tay chạm vào khoảng không và chợt nhận ra là mình không có áo khoác. Anh đứng yên trong gió, nhìn những bông hoa thạch thảo mầu hồng nhạt lả bay theo gió, lòng quặn lên nỗi đau…Như Hồng, anh thì thầm…hôm nay gió nhiều và lạnh quá, sao em không nhắc anh mặc áo ấm khi ra vườn ?

Như Hồng đã ra đi vào đầu mùa thu khi lá thu mới chớm chút hanh vàng. Sáng nào cũng vậy, Phan ra vườn hái hoa cắm vào chiếc bình nhỏ trên bàn thờ nàng rồi mới xuống bếp pha cà phê, một cho nàng và một cho anh như hai vợ chồng cùng uống trong suốt mấy mươi năm qua. Phan cảm thấy như nàng vẫn quanh quẩn bên anh, anh vẫn nói chuyện với vợ như là nàng ở đâu đó trong nhà… Từ ngày con chim nhỏ nhất học xong, rời tổ ấm đi làm việc ở xa, Phan về hưu để săn sóc cho vợ và đưa nàng đi thăm những thắng cảnh của nước Mỹ như lời hứa năm xưa khi gia đình mới định cư ở Maryland.

Gió vẫn thổi mạnh …những chiếc lá rời cành bay theo cơn gió như cuốn anh vào hình ảnh của những ngày qua…
o O o

Lần đầu tiên gặp Như Hồng, vẻ mỏng manh yếu đuối của nàng làm Phan nghĩ rằng chỉ cần một cơn gió thoảng cũng đủ làm nàng tan biến. Và sự yếu đuối mong manh ấy đã làm Phan có cảm giác muốn được che chở bảo vệ cho nàng … và yêu nàng. Trong thời gian đó, Phan đang đóng quân ở Bình Dương và đám cưới đã được tổ chức một cách đơn giản tại quê nàng.

Một năm sau, Phan được chuyển về làm việc tại bộ phận Quân Nhu ở Sài Gòn và đưa vợ về sống chung với mẹ anh, lúc đó em trai Phan mới nhập ngũ và mẹ anh ở nhà một mình. Ba anh mất sớm, mẹ anh ở vậy nuôi con, bà là dược sĩ, làm việc ở phòng thí nghiệm nên gia đình có cuộc sống tương đối thoải mái. Khi Phan mới cưới vợ, mẹ anh muốn vợ anh về ở với bà, bà không có con gái nên muốn có con dâu bên mình, nhưng thấy vợ chồng Phan ở Bình Dương và Như Hồng còn quyến luyến gia đình của nàng nên không ép buộc.

Như Hồng với bản tính nhẹ nhàng và tế nhị nên được lòng mẹ chồng. Nàng đi dạy học, và chỉ ba năm sau đã có hai con, một trai một gái, gia đình tràn đầy hạnh phúc với tiếng bi bô của trẻ thơ. Mẹ Phan nghỉ làm để chăm sóc hai cháu nội, bà đã lớn tuổi và làm việc quá lâu nên Phan và em anh rất vui với quyết định của mẹ, mong mẹ có được những ngày nhàn rỗi với sự yêu thương thơ dại của hai cháu nhỏ.

Thế rồi, biến cố 4/75 xẩy ra làm tan nát hạnh phúc của gia đình…Phan và Thái, em trai anh đều phải đi học tập cải tạo vì là quân nhân phục vụ dưới chính thể VNCH. Như Hồng không còn được đi dạy học nữa vì là vợ của sĩ quan chế độ cũ. Với sự giúp đỡ của bạn mẹ chồng, Như Hồng đi bán thuốc Tây ở chợ trời để có tiền lo cho gia đình.

Khi nhận được giấy phép cho đi thăm Thái lần đầu tiên, Như Hồng cùng đi với mẹ chồng vì Thái chưa có gia đình. Dù chỉ gặp Thái vài lần khi Thái về thăm nhà nhưng Như Hồng đã thấy những nét hiên ngang quả cảm và lòng yêu nước chân thành của chàng trai trẻ tuổi này. Khi gặp lại Thái ở trại cải tạo, nàng chỉ chào hỏi rồi để hai mẹ con có thời gian nói chuyện với nhau. Chỉ mới hơn một năm thôi mà Thái đã gầy đi rất nhiều, chỉ còn đôi mắt vẫn còn vẻ hiên ngang bất khuất làm Như Hồng cảm thấy không yên tâm và lo ngại cho sự an toàn của người em chồng.

Mấy tháng sau khi đi thăm Thái, Như Hồng nhận được giấy phép đi thăm chồng, anh đang học cải tạo tại một trại cải tạo ở miền Trung. Thấy mẹ chồng đã yếu vì bà buồn khổ nhiều sau khi đi thăm con trai út, Như Hồng khuyên bà nên ở nhà, nhưng bà nhất định đòi đi nên nàng phải chiều lòng. Thức ăn khô và thuốc men nàng gói ghém chuẩn bị cẩn thận theo lời chỉ dẫn của người bạn thân đã đi thăm chồng cải tạo ở miền Trung tháng trước. Từ những lúc làm đồ ăn cho chồng, từ những lúc đếm những viên thuốc nhỏ, nàng thì thầm như nói chuyện với anh… như gửi những nhớ nhung, những yêu thương vào từng món đồ gửi mà nàng mong là anh cảm nhận được khi mở ra.

Trải qua hai ngày đêm trong xe lửa, cuối cùng hai mẹ con đến trại giam giữ Phan. Như Hồng không nhận ra chồng cho đến khi anh cười…một nụ cười méo mó trên gương mặt sạm đen khô héo của cây sậy biết đi nhìn nàng đầy thương nhớ … nàng đứng yên, nước mắt rơi đầy trên mặt, chờ chồng chào và nói chuyện với mẹ trước. Khi anh quay qua nàng, cả hai nhìn nhau như đọng cả trời thương nhớ…vài giọt nước ẩn trong khóe mắt khô cằn…anh hỏi thăm hai con…Như Hồng cố nén sự cảm động, cố giữ giọng bình thường để cho anh biết các con đều ngoan và khỏe. Tí Anh gửi cho ba một cái hôn và mong ba về khoe sách tô màu, còn Tí Em nhõng nhẽo muốn ba bế…Cuối cùng, anh dặn nàng giữ gìn sức khỏe, chăm sóc cho mẹ và hai con, chờ anh về…

Phan ngậm ngùi nhìn theo dáng mẹ và vợ xa dần… mới đó mà tóc mẹ đã bạc trắng như sương, lưng đã còng, đi bên người vợ thân thương mỏng manh như lá liễu của anh, mà bây giờ lại là người gánh vác mọi việc của gia đình.

Đúng như sự lo sợ của Như Hồng, không lâu sau đó, phường khóm gửi thư cho mẹ Thái, báo tin cho bà biết con trai của bà, Nguyễn văn Thái, đã bị xử bắn vì tội phản động trong trại cải tạo. Bà đọc thư, không khóc không nói, chỉ lẳng lặng ôm khung hình của Thái vào lòng và nằm trong phòng. Như Hồng phải tạm bỏ việc bán thuốc để ở nhà săn sóc cho mẹ chồng. Dù nàng hết sức khuyên nhủ, nhắc bà còn có Phan, con trai lớn của bà và các cháu cần sự giúp đỡ của bà, nhưng bà nhất định không ăn không uống. Đêm thứ ba, sau khi lo cho hai con đi ngủ, Như Hồng vào phòng bà, để tay trên tay bà thì thấy tay hơi lạnh, trán cũng lạnh và khi nàng để cái gương soi nhỏ dưới mũi thì không còn hơi mờ nữa…nàng quỵ xuống sàn nhà… Mẹ ơi, Thái ơi… anh ơi… Sao mọi chuyện lại xảy ra như thế này… Sao em lại phải chịu đau khổ đến như thế này anh Phan ơi !

Những lần sau, khi đi thăm nuôi Phan, Như Hồng chỉ nói là mẹ yếu nên nàng không muốn mẹ đi thăm anh vì xa xôi quá. Dù thiếu thốn và vất vả nhưng Như Hồng vẫn cố gắng đi thăm nuôi chồng khi có phép, phần thì thương chồng, lo cho sức khỏe của anh, phần thì không muốn anh phải lo nghĩ vì thấy nhiều người vợ bỏ chồng ở trại cải tạo… với rất nhiều lý do khác nhau… nàng lăn lộn bán thuốc ở chợ trời nên biết được chuyện đau lòng của những ông chồng nhờ hỏi sao không thấy vợ đi thăm nuôi? Chỉ có một lần, đâu khoảng 5 năm từ ngày anh đi tù, nàng đã chuẩn bị xong mọi thứ, nhưng đến ngày đi thì con trai bị sốt nặng, phải đưa vào bệnh viện, mấy hôm sau, khi con giảm sốt và được xuất viện thì không còn đủ thời gian để đi xe lửa đến trại tù. Nàng biết anh chờ đợi và lo lắng vì biết vợ yếu đuối nhưng biết làm sao, sức khỏe của con là trọng. Lần sau đi thăm chồng, nàng thấy sự yên tâm trong mắt anh và cảm thấy thương chồng vô cùng.

Thế mà đã bẩy năm trôi qua, thỉnh thoảng trong những người quen hay bạn hàng ở chợ trời, vài người có chồng được cho về… nàng hy vọng một ngày thấy anh về đến nhà nhưng vẫn là đợi chờ và … đợi chờ.

Một buổi xế trưa, Như Hồng đang đi lẩn đến khu phố quanh chỗ nàng bán hàng để tránh công an đang tìm bắt những người bán thuốc Tây lậu thì thấy cô hàng xóm quen từ ngày trước mà nàng thường nhờ đón con, giao chìa khóa nhà để cô cho hai đứa nhỏ vào nhà và trông coi cho đến khi nàng về. Cô thở dồn dập.

-Chị ở đâu mà em tìm mãi không ra… anh đang ở nhà chờ chị đó.
Như Hồng nắm chặt tay cô hàng xóm.
-Em nói thật chứ?
-Thật mà, em thấy có người lấp ló ở cửa nhà chị nên qua xem, thấy giống như tù cải tạo mới được thả ra, cái đầu trọc lóc và giống hình chồng của chị để ở trong nhà nên em đến hỏi. Anh ấy nói là anh là chồng của chị, mới được thả ra ngày hôm qua, đi xe lửa, vừa về đến đây, anh hỏi hai đứa nhỏ đâu? Anh nói đúng tên chị và tên hai đứa nhỏ nên em mở cửa cho anh vào nhà vì không muốn anh đứng lớ ngớ trước cửa, công an nghi ngờ thì mệt lắm. Em nói sẽ đi tìm chị, cho chị biết anh đã về.

Như Hồng như không thở nổi, nàng đón chiếc xe xích lô gần đó và nhờ chở hai người về nhà. Vừa đến nhà, thấy cửa còn khép hờ, nàng bước nhanh xuống xe, đẩy cửa vào nhà và hốt hoảng khi thấy Phan cúi gục đầu quỳ trước bàn thờ.
-Anh!
Như Hồng quỳ xuống, phủ phục bên Phan.
-Em xin lỗi anh! Mẹ và Thái mất đã hơn năm năm rồi!
Phan ngẩng đầu lên và quay người lại, cầm lấy tay vợ, mặt anh còn đầy nước mắt.
-Không, em không có lỗi gì cả, chỉ có anh là đứa con bất hiếu, không lo được cho mẹ và không bảo vệ được cho em.
Như Hồng nức nở
-Khi nhận được tin Thái bị xử bắn, mẹ không nói gì hết, chỉ ôm hình Thái vào lòng cho đến khi chết. Em thật không biết phải làm sao trước hai sự mất mát quá lớn lao!

Phan vỗ vào vai vợ như cảm thông nỗi đau khổ của nàng, anh đỡ nàng đứng dậy và cả hai vái trước bàn thờ rồi đến bàn ngồi.
-Mấy giờ hai con đi học về ?
-Khoảng 5 giờ anh ạ, thường thì cô Sáu, người mở cửa cho anh vào nhà, đón con rồi trông tụi nhỏ cho đến khi em về. Hôm nay em sẽ đi đón con về sớm để cho hai đứa nó mừng, tụi nó nhớ ba lắm. Anh ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe chờ em và con nhé.

Sau khi trình diện với phường khóm, Phan bàn với vợ, anh muốn nàng mua cho anh một chiếc xe xích lô cũ, sau khi đưa con đi học, anh đi đạp xích lô kiếm thêm tiền và đón con về, đỡ đần công việc cho Hồng và dễ liên lạc với bạn cũ. Anh đã có địa chỉ người bạn thân, cùng học trung học La San và ở mấy năm cuối ở tù chung. Nghe nói vợ Hoàng vẫn thăm nuôi chồng đến ngày cuối khi Hoàng được thả năm trước. Hoàng là trung úy Hải quân, Phan hy vọng tìm được bạn, và tìm được cách đi vượt biên nếu Hoàng chưa đi.

Vài tháng sau, Phan đã quen với nghề đạp xích lô, anh đi qua nhà của Hoảng vài lần nhưng chưa dám gõ cửa hỏi thăm. Một buổi chiều, Phan neo xe dưới gốc cây gần nhà Hoàng, thấy có một người đàn ông bước ra khỏi nhà, anh chạy xe tới, không ngờ người đàn ông đưa tay đón xe và muốn ra bến sông gần Cầu Ông Lãnh. Phan nhận ngay ra Hoàng, nhưng Hoàng không nhận ra Phan vì Phan đội mũ rơm rộng vành . Đi đến khúc đường vắng, Phan khẽ gọi
-Hoàng …Hoàng
Người đàn ông trong xích lô kéo vạt che phía sau xe và nhìn lên, Phan bỏ nón ra và cười, Hoàng giật mình
-Phan, phải mày không?
-Hoàng, tao chứ còn ai nữa.
-Trời ơi, sao mà may quá vậy, tao đang nghĩ đến mày. Quay xe lại về nhà tao, nói chuyện cho yên tĩnh.

Đến nhà, Phan đẩy xe xích lô vào sân rồi theo Hoàng vào nhà. Chờ vợ đóng cửa xong, Hoàng nhìn Phan, giới thiệu.
-Phan, đây là Liên, bà xã tao.
-Xin chào chị.
Hoàng quay sang phía Liên.
-Em, anh Phan,” tủ thuốc” trong trại giam, ai hỏi thuốc gì, hầu như cũng có, mà có thì cho. Nếu không có mấy viên thuốc ký ninh anh Phan cho khi anh bị bệnh sốt rét rừng thì chưa chắc anh đã về được nhà.
Liên nhẹ cúi đầu nhìn Phan
-Cám ơn anh.
Phan cười
-Có gì đâu chị, ngày đó tôi cũng không hiểu tại sao bà xã tôi hay gửi nhiều thuốc, về nhà mới biết là bà ấy làm nghề bán thuốc Tây lậu.
-Thế thì may quá.
Liên nói rồi nhìn chồng. Hoàng cười
-Đúng vậy, em cho anh Phan và anh hai chai bia nhé. Chúng ta có chuyện cần bàn.

Khi Liên mang bia lên, Hoàng nói vợ ngồi xuống cùng bàn.
Hoàng kể cho Phan nghe việc anh cùng hai người bạn chung nhau mua ghe đi đánh cá, làm việc được hơn môt năm, đi về nhiều lần để tránh sự nghi ngờ của công an và bây giờ đang chuẩn bị vượt biên. Chỉ có vài gia đình, không lấy khách. Đang chuẩn bị mang lương thực và thuốc men xuống ghe thì không ngờ lại gặp Phan.
Hoàng nhìn Phan, giọng tha thiết và chân thành.
-Phan, tụi tao muốn mời mày và gia đình cùng đi, không cần tiền nong gì cả. Hiện giờ, nhờ mày giúp về việc tải lượng thực xuống ghe và bà xã mày giúp Liên mua thuốc Tây. Tao sẽ nói chuyện với Tiến, nó cũng là dân La San và Khánh tài công, là bạn cùng khóa Hải Quân với tao về việc gia đình mày cùng đi.
Phan nói với nét mặt đầy cảm động
-Tao không biết nói sao cho hết lòng cám ơn mày đã lo cho gia đình tao. Sáng ngày mai, tao sẽ đưa Như Hồng đến gặp chị Liên. Mày cần tao làm giúp được bất cứ việc gì, tao sẽ làm.
-Vậy thì tốt quá, bây giờ tạm thời mày đưa tao đến chợ Cầu Ông Lãnh, tụi nó đang chờ tao.
Hoàng dặn Liên
-Em nói chuyện với chị Phan nhé, chiều mai anh sẽ về.

Phan chở Hoàng đến bờ sông, hai người không nói gì thêm về việc vượt biên, Hoàng xuống xe và đi về phía bờ sông. Phan đạp xe được một khoảng thì có khách đi chợ về, nhà gần trường học của con nên Phan nhận ngay. Hai đứa nhỏ chạy ra khi thấy xe, chào ba rồi lên xe, tíu tít kể chuyện trong trường…lần đầu tiên, Phan cảm thấy yên tâm khi nghĩ đến việc học của con.
Về đến nhà, Như Hồng thấy chồng ngồi bên bàn ăn, đầy vẻ suy tư. Nàng đi thẳng đến bên chồng, giọng lo lắng
-Anh khỏe không, sao không chơi với con?
Phan nhìn vợ, mặt tươi hẳn lên.
-Vào phòng, anh có chuyện vui bàn với em.
Phan kể hết chuyện gặp vợ chồng Hoàng cho Hồng nghe, nàng nắm tay anh, hai vợ chồng cùng yên lặng trong hy vọng, sự may mắn đến quá nhanh. Phan nhìn vợ đầy âu yếm.
-Không ngờ những viên thuốc em gửi cho anh, giúp được bạn bè và đưa đến cơ duyên này.
Phan nói rồi đi ra bàn thờ, anh thắp hương cho mẹ và em rồi cùng Như Hồng cầu xin phù hộ cho cả nhà được may mắn, bình yên đến xứ sở tự do.

Thật là may mắn, như lời cầu xin của hai vợ chồng, sau ba ngày lênh đênh trên biển, ghe của Hoàng và các bạn anh đến đảo Pulau Bidong ở Malaysia an toàn. Và khoảng một năm sau, nhóm bạn bốn gia đình của Hoàng - Khánh- Tiến - Phan, lần lượt được đi định cư ở Hoa Kỳ. Gia đình Phan đi sớm nhất vì Như Hồng có người chị di tản năm 75, ở tiểu bang Maryland, bảo lãnh qua Mỹ và cư ngụ cùng tiểu bang, sau đó là hai gia đình Hoàng và Tiến được bảo lãnh về Virginia, chỉ có gia đình Khánh về Philadelphia. Cả bốn gia đình vẫn liên lạc thường xuyên và hẹn gặp lại vào ngày ghe đến Malaysia, kỷ niệm ngày đặt chân đến miền đất tự do.

Sau nhiều lần nói chuyện và bàn thảo, cuối cùng thì mọi người đồng ý sẽ chọn nhà của gia đình Hoàng ở Manassas, Virginia vì Hoàng thuê được căn nhà nhỏ gần trường học, nơi anh đang làm việc, có chỗ rộng rãi để tụ họp.
Phe nữ, Liên, Hồng, Hoa và Ngọc bàn với nhau nên nấu món gì để đãi các “ chàng “, để cùng chung vui kỷ niệm ngày đến đảo…Liên, chủ nhà sẽ nấu món Cari gà và chè hạt sen, Hồng sẽ làm nhân chả giò và mang đến nhà Hoàng gói chả giò, Hoa làm bánh bông Lan trang trí ngày kỷ niệm. Ngọc vì nhà xa nên hai vợ chồng sẽ đến nhà Hoàng vào chiều thứ bảy, nên muốn mua thịt quay hỏi vào sáng chủ Nhật ở Eden và phụ chiên chả giò cho Như Hồng. Phe nam lo việc di chuyển và sắp bàn ghế. Chưa gặp nhau mà đã rộn ràng vui quá.

Mọi chuyện đúng như chương trình dự định, trong khi các bà nấu nướng chuyện trò vui vẻ dưới bếp, các ông trong phòng khách cũng chẳng kém, ồn ào nhắc lại chuyện xưa…từ những khi còn đi học, tới những ngày chinh chiến rồi đến những năm tháng đi tù cải tạo. Nhắc đến chuyện ở tù, chờ vợ đến thăm nuôi…, ai cũng cảm động khi nghĩ đến những khó khăn gian khổ mà người vợ phải trải qua và giữ được lòng chung thủy với chồng…Hoàng nói nhỏ
-Tôi có ý kiến, hiện giờ các bà đang ở đây và cũng rất khó có dịp gặp nhau như hôm nay, chúng ta còn có gia đình, con cái và hạnh phúc là nhờ sự hy sinh, lòng chung thủy, không quản ngại gian khổ đi thăm nuôi chồng… chúng ta nên nhân dịp này tỏ lòng biết ơn cho các bà vui lòng.
-Ý kiến tuyệt hảo, tôi cũng nghĩ nên làm như thế, nhưng- Phan nói nhỏ hơn- chúng ta mỗi người nói riêng với người của mình- Cám Ơn Em-
-Và, Khánh thêm vào, có lẽ nên tặng một nụ hôn cho thêm lãng mạn dễ thương, ai cũng làm giống nhau cho người mình yêu thương, không để cho bà nào mắc cỡ, từ chối được.
-Đúng như vậy, - Tiến đồng ý- xin anh Hoàng nói trước, giải thích sự kiện và tiến trình cho các chị biết, rồi chúng ta cùng làm thì không ai có thể nhìn và cười người khác được.
Bàn xong, cả bốn ông cùng đi vào bếp làm các bà ngạc nhiên nhìn lên. Hoàng chờ cho mỗi chàng tìm chỗ đứng cạnh nàng của mình, anh đứng cạnh Liên, hắng giọng.
-Xin các chị ngừng tay, tắt bếp, chúng tôi có việc muốn thưa với các chị.
Hoàng chờ mọi người yên lặng rồi lên tiếng
-Xin thưa với các chị Hồng, Hoa, Ngọc và Em Liên, tất cả chúng ta có mặt đông đủ ngày hôm nay để kỷ niệm hai năm ngày đặt chân trên đảo Bidong là nhờ công ơn, lòng chung thủy và sự hy sinh không ngại gian khổ, chăm sóc gia đình và đi thăm nuôi chúng tôi. Chúng tôi xin được nói lời -Cám Ơn Em- với người chúng tôi yêu thương và trân trọng nhất trong đời, và xin được gửi một tặng phẩm vô giá của chúng tôi- một nụ hôn- cho người vợ thân thương yêu quý.

Hoàng nói xong, anh bước lại gần Liên, ôm vai vợ, nhẹ nhàng - Cám ơn em - và hôn lên má nàng.
Phan cúi xuống nhìn vợ, Như Hồng ngước lên, mắt nàng long lanh như ướt, Phan hôn nhẹ lên môi nàng - Cám ơn em - rồi quàng tay qua vai nàng.
Tiến để tay lên tay Hoa, anh là người lớn tuổi nhất, hơi bảo thủ, rất ít khi có những cử chỉ thân mật với vợ chỗ đông người, nên có vẻ ngượng ngùng, anh nói nhỏ - Cám ơn em - rồi chỉ hôn nhẹ lên tóc vợ. Hoa biết tính chồng nên nhìn anh và cười.
Cặp Khánh Ngọc là tự nhiên hơn cả. Ngay sau khi Hoàng nói xong, Khánh ôm vợ và hôn lên môi nàng một cách nồng nàn - Cám ơn em, Anh yêu em.
Một sự im lặng nhẹ nhàng bao phủ quanh căn bếp nhỏ, dường như cả tám người vẫn còn cảm xúc, còn chút dư âm của lời nói, của nụ hôn …cả hai bên, được nói và được nhận, đều cảm thấy lâng lâng niềm hạnh phúc.

Trong bữa tiệc, mọi người đểu vui vẻ với những ánh mắt nhìn nhau đầy nồng nàn trìu mến, các bà thì dịu dàng hơn vì thấy sự hy sinh của mình trong những năm qua được cảm nhận và biết ơn. Còn các ông thì cảm thấy thoải mái khi nói ra được sự biết ơn sâu xa trong lòng trong khung cảnh đồng cảm. Phan yên lặng nhìn Như Hồng mang những đĩa chả giò được bày rất đẹp mắt để trên bàn, dáng nàng vẫn mỏng manh như ngày đầu, anh không thể tưởng tượng rằng nàng đã chăm lo nuôi dưỡng cả gia đình trong suốt hơn bẩy năm anh vắng mặt.

Và trong khi nói chuyện về những cực khổ đói khát bệnh hoạn trong trại tù, Hoàng nhắc lại những viên ký ninh trong “tủ thuốc” của Phan đã cứu mạng anh, Hoàng ngỏ lời cám ơn Như Hồng, Hồng nhìn chồng và Hoàng, giọng đầy cảm động.
-Mẹ anh Phan là dược sĩ, sau lần đi thăm anh Phan ở trại tù trong núi rừng ở miền Trung, bà dặn tôi mang nhiều thuốc Tây cho anh và nhất là thuốc ký ninh vì nơi rừng núi thâm sâu dễ bị bệnh sốt rét rừng. Không ngờ những lời dặn ngày đó giúp anh thoát bệnh hiểm nghèo và chúng tôi được có mặt cùng các anh chị trong ngày hôm nay.

Mọi người vỗ tay, mừng cho những duyên cơ và may mắn…đến khi cắt bánh kỷ niệm hai năm từ ngày đến đảo, ai cũng trầm trồ vì trên mặt chiếc bánh, Ngọc trang trí cảnh bờ biển có hai cây dừa và nhóm người nắm tay nhau từ bờ biển đi vào đảo… xa xa có bóng chiếc tàu. Những cảm giác an toàn, sung sướng khi đặt chân trên đất liền trở lại trong tâm tưởng …mỗi miếng bánh như những ân huệ của cuộc đời.

Tiệc tàn, mọi người ra về trong niềm vui tái ngộ, cùng hẹn gặp lại, nhưng thật buồn vì đó là lần duy nhất cả nhóm được họp mặt. Năm sau, gia đình Khánh Ngọc di chuyển tới Cali vì có người quen giúp Ngọc mở tiệm làm bánh, rồi gia đình Tiến Hoa tới Hawaii ở với chị của Hoa, phụ bán đồ kỷ niệm, khăn quàng… ở những phiên chợ cho khách du lịch. Chỉ còn hai gia đình Phan, Hoàng vẫn ở Maryland và Virginia vì cả hai đều làm việc tại trường công của tiểu bang.

Thời gian qua mau, mọi người đều bận rộn với đời sống trên xứ người, nhưng cả bốn gia đình vẫn liên lạc thường xuyên và đi thăm nhau khi có cơ hội.

Vào khoảng cuối năm 2005, Hoàng bị bệnh ung thư bao tử, ảnh hưởng từ những năm tháng tù đày thiếu ăn và bệnh hoạn. Phan đi thăm bạn thường xuyên nhưng chỉ 4 tháng sau thì Hoàng mất. Khánh từ Cali về cùng với gia đình Phan đến chia buồn với Liên và tiễn bạn lần cuối. Tiến không về được nhưng hứa là đi đón tro cốt của bạn khi Liên mang đến Hawaii để cùng gia đình rải tro trên biển như ước nguyện của Hoàng khi đến thăm gia đình Tiến ở Hawaii mấy năm trước.

Từ ngày con trai lớn vào đại học thì Phan không muốn Như Hồng phải đi làm nữa, dù là công việc làm của nàng nhẹ nhàng, chỉ phụ bán hàng bách hóa và hoa ở tiệm nhỏ bên trong khách sạn Marriott. Tuy không được khỏe và hay bị ho nhưng Như Hồng vẫn muốn đi làm, phụ giúp chồng để cuộc sống gia đình được thoải mái. Mấy năm sau này, Như Hồng cảm thấy yếu hơn và khi Phan muốn nàng nghĩ việc để có giờ nghỉ ngơi vì sau khi đi làm về còn lo cơm nước cho gia đình, nàng nghe lời, và khi rảnh rồi thì trồng thêm hoa trong vườn.
o O o

Thế rồi, Phan chớp mắt, tiếng xào xạc của những chiếc lá trên sân làm anh như tỉnh lại ...Phan không thể nào ngờ được Như Hồng bỏ anh lại một mình, ra đi sau một cơn bệnh viêm phổi. Tưởng rằng anh sẽ ở bên nàng cho đến cuối đời, để được săn sóc cho người vợ mỏng manh yếu đuối, để được cám ơn, được đền bù lại những hy sinh của nàng để cho anh có một cuộc sống gia đình hạnh phúc.

Tám năm trôi qua, từ ngày Như Hồng mất, ngày nào Phan cũng hái hoa để lên bàn thờ cho vợ, pha cà phê cho nàng , kể cho nàng nghe chuyện gia đình… Em à, gia đình Tí Anh mới về thăm nhà, cháu nội Kevin đã đi học, cháu giống hệt như bố nó ngày anh đi “tù cải tạo” về, đến trường đón hai anh em nó, chỉ khác là ba nó đón con bằng xe hơi… còn ông nội đón ba nó bằng xe xích lô với cái mũ rơm rộng vành trên đầu… Tí Em mới lập gia đình, hai vợ chồng đẹp đôi lắm. Con gái khóc khi lễ gia tiên vì nhớ mẹ… Anh cảm thấy đã yếu đi rất nhiều…chỉ mong đến ngày được gặp lại em.

Ý Nhi Nguyễn thị Dung

Thứ Tư, 24 tháng 12, 2025

Đêm Giáng Sinh



Anh đến đón em đêm Giáng Sinh
Tà áo trinh nguyên xinh thật xinh
Cùng em cầu nguyện xin ơn Thánh
Cho được cùng nhau đến trọn đời

Đêm Thánh vô cùng trong tĩnh lặng
Trời sao trăng sáng tựa hai lòng
Khói thuốc cuộn bay trong gió lạnh
Đôi mắt huyền đen đọng yêu thương

Từ đó tình như đã nở hoa
Chung nhau xây giấc mộng chan hòa
Trải qua biết bao là sóng gió
Tình vẫn đẹp như đôi Thiên Nga

Ngôi nhà thờ nhỏ đêm Giáng Sinh
Tiếng chuông đêm Thánh vẫn vang rền
Mãi mãi trong tim lời thề nguyện
Hạnh phúc một đời ơn Chúa ban

Ý Nhi
Dec 2025


Thứ Ba, 7 tháng 10, 2025

Chiếc Khăn San Màu Tím Nhạt


Nghe tiếng chuông cửa, Thụy Khuê bước xuống mấy bậc thang và ngó qua mảnh kiếng nhỏ của cửa gỗ, nàng không biết người bấm chuông là ai vì thường thì bạn bè hay người thân đến thăm đều cho biết trước. Một dáng người rất quen và nét mặt như từ vùng trí nhớ xa xăm nào… Sơn …nàng reo lên và mở cửa…
-Anh Sơn.
Người đàn ông đứng tuổi nhìn nàng đăm đăm với ánh mắt vui và “ biết cười “.
-Thụy Khuê, em chưa quên anh sao…
Khuê cười.
-Cũng tưởng là quên rồi anh Sơn ạ… may sao mà chợt nhớ ra. Mời anh vào nhà.

Sơn theo Thụy Khuê vào phòng khách, thoáng nhìn quanh rồi nhìn Thụy Khuê..
-Nhà Thụy Khuê lớn và phòng khách đẹp quá, anh không ngờ đấy… cứ tưởng là cũng lùm xùm như của anh thôi.
-Anh quá khen chứ nhà Khuê cũng đại khái thôi. Em qua Mỹ trước anh mà, nói cho vui chứ Khuê có được thấy cái lùm xùm của anh đâu. Anh qua thăm mà không báo trước, nếu Khuê không có nhà thì sao?
Sơn cười cười.
-Anh cũng không biết nữa… tự nhiên thấy nhớ em quá và có một tuần được nghỉ dậy nên mua vé bay qua thăm em…gần nửa thế kỷ… Thụy Khuê vẫn đẹp và duyên dáng như xưa…Anh vui lắm.
-Anh qua thăm Khuê, đó là một món quà vô giá cho em, anh Sơn ạ.
Thụy Khuê nói rồi nhìn Sơn mắt nàng long lanh như ướt .
Sau khi pha cà phê cho Sơn, Thụy Khuê đưa anh ra thăm vườn sau của nàng…đã cuối tháng mười… những cành hoa thạch thảo mầu hồng nhạt và vàng thau chen nhau nở rộ…Sơn đưa tay làm như muốn ngắt một cành hoa, ngâm nga

- Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo
Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi *…

Thụy Khuê cười nhẹ nhàng.
-Hai câu đủ rồi anh ạ… mấy câu sau buồn lắm… mà cũng thật chứ… mùa thu nơi đây sắp chết rồi …
Nói xong, Thụy Khuê cảm thấy dường như có một nỗi buồn phảng phất đâu đây, Sơn mơ màng
-Thụy Khuê vẫn luôn lãng mạn và nhiều cảm xúc như xưa
Đi quanh một vòng, Sơn ngừng lại ngắm bông cúc trắng có nhị vàng
- Marguerite, phải không Khuê ? Anh nhớ có thấy hoa này ở vườn hoa của mẹ anh ngày trước.
- Đúng là dạng hoa Marguerite anh ạ, ở đây gọi là Daisy và loại này nở vào mùa thu.
Sơn vẫn ngắm bông hoa cúc trắng, Khuê biết anh đang nhớ lại hình ảnh xưa … Sơn nói nhẹ như lời thì thầm.
-Phải chi ngày đó anh đưa Thụy Khuê đến gặp mẹ anh thì có lẽ cuộc đời anh sẽ hạnh phúc biết bao…

Thụy Khuê yên lặng, nàng biết anh buồn vì sự lựa chọn người vợ không chung thủy, đã bỏ anh khi anh đang ở tù cải tạo để đi vượt biên với người bạn và mang theo đứa con trai duy nhất mới 2 tuổi của anh. Sau những năm tù cải tạo, tù vượt biên… anh đến được nước Mỹ thì con trai đã 17 tuổi, học trung học năm cuối. Gặp lại, thấy con ngoan ngoãn, học giỏi, đẹp trai thì lòng cũng nguôi ngoai …đành chấp nhận thực tế… vùi đầu vào việc học và việc làm ở xứ người…
Khi vào nhà, Thụy Khuê hỏi Sơn.
-Anh ăn cơm với Khuê nhé, trưa rồi.
Sơn nhìn lại Thụy Khuê với mắt cười.
-Anh đến thăm Khuê để đưa Khuê đi chơi chứ đâu phải để em lo cơm nước cho anh. Việc đó sẽ tính sau, anh ở đây có ba ngày thôi. Mình sẽ đi ăn và thăm cảnh đẹp. Hôm nay cho anh được mời em đi ăn tối ở một tiệm ăn Pháp mà bạn anh đã giới thiệu cho anh, Khuê nhé.
-Thế thì nhất anh rồi,- Khuê cười- anh đến chỗ em mà còn biết tiệm ăn ngon để đưa em đi thì tuyệt quá
- Ngoan lắm, em vẫn dễ thương như độ nào. Cho anh về khách sạn nghỉ một chút… khoảng bốn giờ chiều anh đón Khuê đi ăn tối.

Sơn về rồi, Thụy Khuê vào phòng nghỉ, nàng suy nghĩ nên mặc đồ như thể nào cho thích hợp và cho Sơn vui lòng. Khuê nhớ lại khoảng gần Giáng Sinh khi nàng học năm thứ nhất và Sơn học năm thứ ba ở Luật Khoa…trời hơi lành lạnh, Khuê mặc áo dài trắng và quàng chiếc khăn san màu tím nhạt đến trường. Vừa thấy nàng, Sơn bỏ đám bạn đang nói chuyện về việc sinh hoạt của ban đại diện sinh viên, đi ra đón nàng… đôi mắt cười cười… Thụy Khuê đẹp thanh thoát dễ thương quá… và từ đó cả trường Luật biết Lê Vân Sơn yêu Trần Thị Thụy Khuê.

Và rồi đã gần 50 năm, Thụy Khuê ra mở cửa cho Sơn và thấy đôi mắt cười nhìn nàng đầy chiêm ngưỡng bàng hoàng như ngày xưa…Sơn không nói gì, nhưng trong đôi mắt dường như chứa đựng cả trời u uẩn đầy nuối tiếc, dù là chiếc áo dài trắng ngày xưa được thay bằng chiếc váy mầu tím đậm và chiếc áo dài tay mầu trắng… chỉ có chiếc khăn san mầu tím nhạt quàng qua vai là vẫn như xưa… như một chút gì còn vương lại của cuộc tình không trọn vẹn.

Sơn đưa Thụy Khuê đến ăn ở nhà hàng L’Auberge Chez Francois tại Great Falls. Nhà hàng rất rộng, chung quanh trồng nhiều hoa, khung cảnh rất đẹp và nên thơ với lá cây maple mầu vàng đỏ qua khung kính rộng. Khuê cầm menu đọc qua rồi nói với Sơn.
-Lâu lắm rồi Khuê không đi ăn nhà hàng Pháp nên không biết món gì ngon. Anh chọn cho Khuê nhé.
-Anh sẽ chọn giùm Thụy Khuê, món khai vị thì dễ vì anh sẽ gọi cho em giống như anh. Trong các thứ như cá gà tôm heo bò thì Khuê thích thứ nào.
-Thịt bò cho Khuê anh nhé.

Bữa ăn rất vui và cũng rất buồn. Sơn giải thích cho Thụy Khuê biết lý do anh không trở lại trường Luật sau khi có lệnh Tổng Động Viên. Anh và mẹ về quê ở Nha Trang ngay để cùng cha và anh của anh bàn về việc nhập ngũ, anh có nhờ người bạn thân chuyển thư anh viết cho Khuê, nhưng mãi về sau mới biết là anh ta cũng tá hỏa vì lệnh Tổng Động Viên, cũng đã ghé qua trường vài lần nhưng không gặp Khuê. Anh rất tiếc không có dịp bày tỏ được tình yêu anh dành cho Thụy Khuê. Thời gian qua…anh cảm thấy yên tâm vì nghĩ rằng một người như em, sẽ được nhiều người ngưỡng mộ và em sẽ mang lại hạnh phúc cho người yêu em, nhưng rất buồn vì anh không có được cái diễm phúc đó.

Thụy Khuê cho Sơn biết nàng cũng có một đời sống tình cảm truân chuyên, nhưng rất hạnh phúc khi định cư ở Mỹ cho đến khi Hưng, chồng của nàng mất vì bệnh ung thư phổi gần hai năm trước. Nàng ở một mình nhưng các con về thăm nhà thường xuyên nên cũng vui.

Khi ra khỏi nhà hàng thì trời đã tối, Sơn lái xe đưa Thụy Khuê đi vòng quanh thành phố vì nàng nói lâu lắm rồi không ra đường ban đêm. Khuê hỏi.
-Anh có chương trình đưa Khuê đi chơi ở đâu không?
Sơn cười.
- Sao Khuê lại hỏi anh? Anh đến thăm em thì chỉ biết chỗ em ở thôi chứ đâu biết chỗ nào có cảnh đẹp đâu. Anh làm tài xế, em chỉ đâu thì anh đi đó.
Thụy Khuê suy nghĩ rồi cười.
-Mùa thu ở đây rất đẹp, nhất là vào giữa tháng mười, mà bây giờ đã cuối tháng, mình sẽ đi Skyline ngắm lá thu …rơi. Em sẽ đưa anh đi …dạo trên sông Potomac… Được không anh?
- Thưa vâng… Lệnh Bà.
Thụy Khuê cười ngất.
-Nhớ nhé, qua đây là phải nghe lời em đấy.
Về đến nhà, Sơn mở cửa xe rồi đưa Khuê đến cửa, anh giữ cửa kính cho nàng mở cửa lớn rồi theo nàng vào nhà. Hai người cùng đứng ở hành lang, Sơn nhìn vào đôi mắt có vẻ e dè của Khuê, anh cảm được những nỗi e ngại của nàng.
-Khuê ở một mình, ban đêm anh muốn vào nhà với em để biết mọi việc an toàn trước khi anh về. Anh yêu thương và quý trọng em như những ngày mình còn đi học, không bao giờ anh làm điều gì để có thể thương tổn đến em. Em yên tâm.
-Cám ơn anh.
Thụy Khuê trả lời với nụ cười bẽn lẽn. Sơn cảm thấy thương nàng vô cùng. Anh nhìn nàng với cái cười thật tươi.
-Bây giờ thì anh có thể hug em một cái để say good night không?
Thụy Khuê đưa hai tay ôm Sơn trước.
-Được chứ.
Sơn ôm nàng chặt trong vòng tay, thì thầm rất nhỏ, Sơn cao hơn Khuê nhiều, nàng không nghe được anh nói gì nhưng có cảm tưởng anh hôn lên tóc nàng.
-Chúc em ngủ ngon.
-Cám ơn anh, về đến khách sạn text cho Khuê yên tâm nhé.
Sơn lại cười bằng mắt.
-Chắc chắn là như thế …mong em thấy anh trong giấc mộng vàng…

Sơn mở cửa kính bước ra ngoài, anh chờ Khuê khóa cửa kính xong rồi mới đi vào xe và vẫy tay chào nàng.
Khuê khóa cửa lớn rồi đi lên lầu, nàng ngồi yên trên giường chờ text của Sơn trước khi đi tắm. Mới có một ngày thôi mà Sơn đã làm nàng lao chao…còn hai ngày nữa… hãy vui với anh cho trọn vẹn … Khuê tự nhủ.

Sáng ngày thứ hai, Khuê dặn Sơn không cần đến sớm vì Alexandria Waterfront gần nhà nàng và khoảng trưa mới có water taxi chở khách đi trên sông Potomac. Nàng muốn anh ghé vào nhà uống cà phê trước khi đi. Thụy Khuê không cho Sơn biết là nàng sẽ nấu phở đãi anh.
Trên đường về khách sạn, Sơn cảm thấy vui vì gặp lại Thụy Khuê và sự đón tiếp nồng ấm của nàng. Dù anh không nói rõ gia cảnh nhưng anh biết Khuê đoán anh có người cùng chung sống sau cuộc hôn nhân đầu chấm dứt trong cay đắng. Anh không chính thức kết hôn với ai nhưng vẫn có những cuộc tình mà anh gọi là “ chắp nối “ và không muốn có con nữa. Qua người bạn cũ trong hội Cựu Sinh Viên Luật, anh biết được Thụy Khuê đã có một gia đình hạnh phúc với chồng và ba con. Khi anh liên lạc lại với Thụy Khuê, cả hai người vẫn xưng hô anh em với nhau như ngày cũ. Anh mừng cho nàng có gia đình hạnh phúc và cảm thấy tiếc nuối… dáng hình tha thướt của nàng trong chiếc áo dài màu trắng với chiếc khăn san màu tím nhạt quàng lơi trên vai đi dưới hàng me xanh trên đường đến trường Luật mãi mãi là hình ảnh đẹp nhất trong khoảng thời gian đẹp nhất của đời anh.

Sơn ghé qua tiệm bán hoa, anh mua một chậu hoa lan Hồ Điệp mầu tím nhạt để tặng cho Thụy Khuê như để cám ơn sự tế nhị của nàng khi chọn trang phục cho buổi ăn tối ngày hôm qua. Mầu tím nhạt của hoa lan trông thật mát mắt… một chút hạnh phút thoáng qua khi anh biết anh vẫn có một chút góc, dù nhỏ trong tâm tưởng của nàng…

Sơn bấm chuông, vài giây sau cửa mở, Thụy Khuê đi ra với nụ cười thật tươi và đôi mắt mở to đầy ngạc nhiên khi thấy chậu hoa lan.
-Anh Sơn…
Sơn cười và đưa ngay chậu hoa lan cho Thụy Khuê.
-Hoa Lan đẹp tặng người quàng khăn tím
Cám chút tình xưa còn giữ trong lòng.
Khuê cười như mơ.
-Sáng nay vui quá, được tặng hoa và được nghe thơ của anh nữa. Mời anh xuống nhà, Khuê sẽ đãi anh một món thật đặc biệt.
Sơn vừa bước xuống vừa hít hà…
-Thơm quá, Khuê đãi anh món gì vậy?

oOo

Chiếc water taxi lướt nhanh trên sóng của dòng sông Potomac, gió thổi mạnh làm nước bắn tung quanh chiếc cano, Khuê cảm thấy lạnh, nàng dựa nhẹ vào cánh tay Sơn và cảm thấy dường như có chút hạnh phúc len vào lòng… xa xa những cánh rừng còn vương sắc lá úa vàng của mùa thu…sông nước hữu tình… nàng thấy lòng rộng mở như muốn đón nhận hương tình của người xưa, cảm thấy tay Sơn ôm nhẹ lưng nàng…cả hai đều yên lặng thưởng thức cảnh đẹp của sông nước … qua những cánh rừng là những tòa nhà cao lớn, những dinh thự nguy nga của Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn và Georgetown…Vì chỉ muốn đi cano trên sông nên Khuê không muốn ghé xuống xem cảnh ở những địa danh nổi tiếng ở phía bên kia nên theo cano vòng về bến ở Alexandria.

Sơn đưa tay giúp Thụy Khuê lên bờ… gió vẫn thổi mạnh làm tóc nàng vương trên mặt và tóc Sơn, lên đến bến tóc ngả tung bay theo chiều gió lộ khuôn mặt trái xoan thanh tú thủa nào làm lòng anh xao xuyến.
-Mình đi dạo quanh đây em nhé.
Khuê nhẹ gật đầu, nàng chỉ vào khu nhà nổi ở phía xa.
-Hôm nay trời mát và gió, mình đi bộ vòng quanh bờ sông, khi nào mỏi chân và đói bụng thì ăn tối ở nhà hàng nổi Barca Pier & Wine Bar đó nhé anh… ngắm hoàng hôn trên sông rất là thú vị…
Sơn nhìn Khuê tha thiết.
-Chỗ nào, nơi nào… có Thụy Khuê đối với anh đều đẹp và thú vị cả…
Ăn xong, trời đã tối, Sơn lấy xe và đưa Khuê đến Alexandria downtown… thành phố ban đêm đầy ánh sáng và thật là nhộn nhịp, chằng khác gì ở khu thương xá Tax và bùng binh Nguyễn Huệ Sài Gòn ngày trước. Đi loanh quanh vài vòng mới tìm được chỗ đậu xe. Sơn đi qua bên chỗ Khuê ngồi, mở cửa xe cho nàng rồi đưa tay …
-Xin mời…
Khuê đưa tay cho Sơn giúp nàng ra xe, làm bộ hơi nhún mình.
-Cám ơn anh.
Cả hai cùng cười rồi sóng vai bước trên hè phố đầy người. Sơn nắm lấy tay Thụy Khuê.
-Giống như mình đi dạo phố Tự Do - Nguyễn Huệ ngày xưa Khuê nhỉ, anh mà ở đây thì mình đi phố thường xuyên, em nhé.
Khuê chỉ cười rồi lắc lắc đầu, nàng không muốn làm hỏng những phút giây tìm lại kỷ niệm ngày xưa của Sơn. Đi qua mấy góc phố…cảm thấy lạnh Khuê đưa tay sửa lại chiếc khăn san bay theo gió …Giọng Sơn đầy âu yếm.
-Em có lạnh không? Mình về nhé

Khuê nhẹ gật đầu, hai người đi qua đường đi về phía xe đậu. Trời về khuya, những cơn gió thổi vào thành phố mang theo hơi lạnh của dòng sông Potomac làm nàng rùng mình. Sơn đi thật gần, vòng tay qua lưng nàng như muốn truyền hơi ấm…
-Mai anh đến sớm nhé, -Khuê dặn Sơn khi về đến nhà- đường đi lên Skyline xa lắm, từ nhà Khuê đi hơn ba tiếng mới đến đỉnh là Skyland, nhưng mình không cần đi đến tận nơi đó, trên đường có nhiều chỗ ngừng lại đến ngắm cảnh và có nhà hàng nhỏ, có lối vào rừng phong. Khi nào mệt thì về anh ạ.
Sơn cười.
-Anh chỉ làm theo … lệnh của em, hôm nay em cho anh ngắm cảnh mùa thu trên sông Potomac thật là tuyệt vời. Cám ơn Khuê.
Khuê cười.
-Cám ơn anh cho Khuê một ngày vui. Good night anh.
- Ngủ ngon em nhé.

Sáng hôm thứ ba, và cũng là ngày cuối của Sơn, Khuê pha sẵn hai bình cà phê và đem theo mấy chai nước suối. Khi thấy xe của Sơn, nàng khóa cửa rồi đi ra, tự mình mở cửa vào xe. Sơn cười.
-Sao hôm nay Thụy Khuê giỏi quá vậy, không để cho anh có dịp lịch sự với người đẹp à?

Khi đến cổng để trả tiền đi lên Skyline, Sơn đi vào Skyline Drive thì gần 9 giờ sáng… đường đi lên bắt đầu cao dần, cả hai bên đường núi trải dài với những rừng cây pha mầu vàng tím, trông thật đẹp và hùng vĩ. Sơn bỗng reo lên và chỉ về bên phía Khuê ngồi.
-Khuê trông kìa… hàng cây phong mầu đỏ đẹp quá.
- Đẹp quá anh ạ, chắc là sắp đến chỗ đậu xe để cho mình ngắm cảnh.

Chỉ một khoảng ngắn thì đến chỗ Lookout, Sơn rẽ vào, anh thấy nhiều người đang đi vòng quanh hay ngồi trên tường đá thấp ngắm cảnh…Những dãy núi chập chùng cao thấp nối nhau như đến cuối chân trời xanh thẳm, bao phủ bởi rừng cây đầy màu sắc như một bức tranh tuyệt mỹ. Sơn trầm trồ.
-Phong cảnh hùng vĩ và đẹp quá …anh rất thích ngắm cảnh núi rừng.
Khuê ngồi lên tường đá thấp nhìn về phía bên kia đường, nàng chợt reo lên.
-Anh Sơn, xem kìa!
Sơn quay đầu nhìn về phía Khuê chỉ, anh thấy mấy cây phong lá đỏ rực bên góc rừng nhỏ, làm anh cũng ngẩn ngơ.
-Đẹp quá.
Khuê bước xuống, nàng nắm tay Sơn.
-Đi anh, Khuê muốn chụp hình.
Sơn nắm tay Khuê đưa nàng qua đường, đến nơi thì thấy hai người trẻ tuổi giống như một cặp vợ chồng đang chụp hình cho nhau. Thấy hai người đang đi đến có vẻ đứng đắn, cô gái nhờ Sơn chụp hình cho hai người… Sơn vui vẻ nhận lời ngay.

Hai người trẻ tuổi âu yếm quàng tay nhau… chọn phông có cây phong lá đỏ dựa vào vách đá xanh rêu của sườn núi có vương những dây leo lá xanh vàng. Anh chụp vài cảnh rồi đưa phone lại cho cô gái… họ chúi vào nhau xem hình rồi ồ lên.
-How beautiful!… và ôm lấy nhau.
Sơn vui lây với cái trẻ trung dễ thương của hai người, anh định chụp hình cho Khuê thì cô gái nói.
-Cám ơn ông, ông chụp hình đẹp quá, và đó sẽ là kỷ niệm tuyệt vời của chúng tôi.
Cô gái nhìn Khuê rồi nhìn Sơn- Tôi có thể chụp hình cho ông bà không?
Sơn gật đầu, anh đưa phone cho cô gái rồi nắm tay Thụy Khuê đến gần góc rừng. Cô gái ngắm nghía cẩn thận, thay đổi vị trí và chụp vài tấm hình cho hai người, cô cười cười.
-Mong sẽ là kỷ niệm đẹp cho ông bà.
Khuê cúi xuống xem hình trong phone với Sơn … hai người trông thật đẹp đôi bên góc rừng trước hàng phong đỏ với vẻ hạnh phúc bình yên của cặp vợ chồng già đi thăm cảnh thiên nhiên…
Đi thêm khoảng nửa tiếng thì đến nơi có nhà hàng cho du khách nghỉ chân. Chỗ này mới gần nửa đường đến Skyland, nơi có độ cao nhất, nhưng nơi đây có rừng phong lớn nổi tiếng là đẹp nên có nhiều du khách ghé lại. Sơn mua nước uống và đồ ăn nhẹ rồi cùng Thụy Khuê ra ngồi ở bàn ngoài trời ngắm cảnh. Khuê hỏi.
-Mình vào xem rừng phong anh nhé… hôm nay gió nhiều, lá sẽ rụng , Khuê thích ngắm lá bay lắm.
Hai người theo lối mòn nhỏ vào rừng cây…thấp thoáng trong rừng có người tìm cảnh đẹp để chụp hình, giữa những rừng cây, có khoảng trống khá rộng với vài tảng đá lớn. Khuê chỉ gốc cây gần có lá phủ đầy.
- Em mỏi chân rồi, mình ngồi nghỉ ở đây đi anh.
Sơn ngồi xuống bên cạnh Thụy Khuê, những chiếc lá lơ lửng rơi quanh, bỗng chợt có cơn gió thổi mạnh. Khuê reo lên.
-Anh … coi kìa!
Cơn gió mạnh thổi qua rừng cây cuốn theo những chiếc lá làm thành vòng xoáy lớn đầy lá bay từ trên cao thả xuống gần chỗ ngổi… rơi trên người trông thật lạ và đẹp như tranh vẽ. Sơn tấm tắc.
-Đẹp quá, em ngồi dưới xoáy lá rơi trông như bức tranh…tuyệt vời.
Sơn nói rồi nhặt những chiếc lá còn vướng trên tóc Khuê.
-Cám ơn anh…
Khuê ngước lên nhìn Sơn, giọng nàng nhẹ như gió thoảng…Sơn không cầm được lòng…Anh cúi xuống, nhìn sâu vào mắt Thụy Khuê.
-Anh yêu em,Thụy Khuê , anh muốn được ở mãi bên em, chăm sóc bảo vệ cho em…
Sơn nói rồi vòng tay ôm lấy nàng nhưng Khuê quay người sang bên rồi nhẹ để tay lên tay Sơn.
-Anh Sơn.
Sơn nắm chặt tay Khuê, giọng Khuê nhỏ và thoáng đọng nỗi buồn.
-Em cám ơn anh Em đã suy nghĩ rất nhiều và cảm thấy không nên anh ạ. Em sống một mình cũng đã quen…mình không nên làm tổn thương người khác …Anh đến thăm em, đưa em đi chơi mấy ngày, em cảm thấy rất hạnh phúc… Em xin lỗi anh.
Sơn ngồi yên lặng một lúc lâu..rồi nhẹ buông tay nàng.
-Anh hiểu …thật ra, khi anh đi thăm Khuê, anh cảm thấy có thể em không nhận lời, nhưng khi nghĩ đến em, đến sự cô đơn của em và với tình yêu ngày trước của chúng mình, anh hy vọng có thể thuyết phục được em…Cũng đành, anh không có được cái diễm phúc được ở bên em, ngay cả đến những ngày cuối đời…

Trên đường về, Sơn có vẻ trầm ngâm, biết Sơn buồn nên Khuê cũng không nói gì, hơn nữa lái xe đi xuống khó hơn đi lên vì phải giữ vận tốc và cẩn thận nên nàng không muốn anh bị phân tâm. Khuê cũng rất buồn khi từ chối lời anh, Sơn là mẫu người lý tưởng của nàng khi còn đi học. Nàng chờ Sơn ngỏ lời, nhưng khi lệnh Tổng Động Viên ban hành, gây sự chấn động rất mạnh với nam sinh viên nên có rất nhiều cuộc chia tay không lời. Qua người bạn của Sơn, nàng biết Sơn về quê với mẹ anh ngay sau khi có lệnh, nhưng rồi không có tin tức… chiến tranh … biết nói sao…đang lan man nhớ về ngày cũ thì câu hỏi của Sơn làm nàng ngạc nhiên.
-Phở hôm qua Khuê nấu còn không?
-Hãy còn anh ạ.
-Vậy thì tốt quá. Anh đưa Khuê về nhà, em cho anh ăn phở nhé.
-Dạ.

Sơn cảm thấy vui khi nghe lại tiếng“dạ” thật dễ thương của Khuê, anh nhớ ngày trước nàng hay trả lời nhẹ nhàng như thế khi anh hỏi. Thụy Khuê là người Bắc di cư và dù lớn lên ở miền Nam, nàng vẫn còn giữ được nhiều đặc tính của “ cô Bắc Kỳ nho nhỏ” nhưng lại có được tiếng“dạ“ thật dễ thương của người miền Nam… Khuê nhìn Sơn, nàng không biết anh nhớ lại những gì mà vui lại…

Về đến nhà, Khuê cảm thấy buồn vì không biết đến bao giờ mới gặp lại Sơn…nàng dịu dàng.
-Anh ngồi nghỉ cho đỡ mệt nhé, không được đi loanh quanh giúp em việc ở bếp. Khi nào làm phở xong em sẽ mời anh. Anh uống gì không?
- Thưa vâng, anh còn ở đây thì sẽ tuân theo… lệnh của em. -Sơn nói rồi nheo mắt cười nhìn Khuê vì thấy nàng có vẻ buồn - Em cho anh một ly cà phê đen đá.

Sơn ngả đầu lên sofa, anh cảm thấy mệt, đường đi lên Skyline và nhất là khi đi xuống làm anh phải chú tâm nhiều vào việc lái xe… Sơn không ngạc nhiên về sự từ chối của Khuê nhưng cảm thấy buồn và thất vọng. Anh không giận Khuê và cảm thương sự chấp nhận đời sống cô đơn của nàng…chút thời gian còn lại, anh muốn được yên tĩnh bên nàng nên rủ nàng về nhà ăn phở.
Tiếng lách cách của đá chạm vào ly thủy tinh làm Sơn ngồi thẳng lại. Khuê vừa đi vừa khuấy ly cà phê.
-Cà phê đen đá của anh đây…ngửi mùi thơm thấy nhớ ngày mình đi uống cà phê gần hồ Con Rùa quá anh ạ.
Sơn đón lấy ly cà phê từ tay Khuê.
-Cám ơn em.

Ăn phở xong, Sơn để Khuê dọn dẹp một mình như ý muốn của nàng, anh đi ra vườn… chiều đã xuống…vài cơn gió nhẹ thổi qua làm rơi những chiếc lá còn lại của cây hồng còn mấy trái mầu đỏ vàng treo lủng lẳng trên cành. Sơn ngạc nhiên khi thấy những chiếc lá mầu tím đỏ của cây hồng của nàng, mới đó mà đã rụng gần hết, phủ đầy trên sân lót đá sỏi nhỏ, anh ngồi xuống băng ghế đá… thơ mộng êm đềm quá …Thụy Khuê ra sân, đến ngồi cạnh Sơn.
-Cõi riêng của em đấy… rất yên bình anh ạ.
Những chiếc lá còn lại lao chao trong cơn gió… cảm thấy lạnh, Khuê nắm tay Sơn.
-Mình vào nhà đi anh.
-Tay em lạnh quá, vào nhà cho ấm.
Hai người vào nhà, Thụy Khuê rót hai chén trà nóng cho anh và nàng.
-Mấy giờ mai anh đi? Cho Khuê tiễn anh ra phi trường nhé.
Sơn nhìn Thụy Khuê, mắt thoáng buồn.
-Anh không muốn em đi tiễn anh đâu, tiễn đưa chỉ thêm buồn …nghĩ đến lúc em thui thủi về nhà một mình, anh đau lòng lắm. Thôi, để anh đi trả xe rồi ra phi trường… anh sẽ text cho em biết khi lên máy bay và khi xuống phi trường… chịu hông?
Mắt Khuê đã đẫm ướt… nàng nhẹ gật đầu.
Sơn vòng tay ôm vai nàng.
-Thụy Khuê đừng khóc nữa, anh không còn được dỗ dành và đưa em đi ăn kem như ngày xưa nữa đâu… Vui lên cho anh yên lòng.
-Dạ
Nói xong, Khuê dựa đầu vào vai Sơn và nắm tay anh, cả hai ngồi yên lặng bên nhau rất lâu, như thể không bao giờ còn được cùng nhau nữa… Sơn chợt hỏi.
-Khuê còn nhớ bài mùa thu chết của Phạm Duy không?
-Nhớ chứ, đêm hôm văn nghệ mừng ban đại diện sinh viên mới của trường, anh hát hay lắm, mấy đứa bạn của Khuê cứ khen anh và trêu ghẹo em hoài.

Sơn không nói gì, anh khe khẽ hát.

Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo
Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi
Ôi ngát hương thời gian mùi thạch thảo
Em nhớ cho rằng ta vẫn chờ em
Vẫn chờ em, vẫn chờ em
Vẫn chờ…
Vẫn chờ…đợi em!*


Giọng Sơn vẫn trầm ấm thiết tha như xưa, Khuê cảm thấy thật buồn và mấy câu cuối như thấm tận vào hồn nàng. Thấy mắt nàng lại ướt…Sơn nhẹ nhàng.
-Khuê cho anh về …khuya rồi.
Sơn ra xe, anh nổ máy và bật đèn trong xe cho Khuê thấy anh vẫy tay chào nàng rồi cho xe chạy…Khuê đứng yên bên cửa kính, nhìn theo xe của Sơn chìm khuất dần trên đường… lòng nàng rưng rưng muốn khóc …

Ý Nhi Nguyễn thị Dung
*Mùa Thu Chết- Phạm Duy.