Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoàng Yến. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoàng Yến. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2026

Nhạc Xuân (Nguyễn Bính)


Trước thêm năm mới xin giới thiệu cùng bạn đọc bài thơ “Nhạc xuân” Nguyễn Bính sáng tác năm Canh Thìn (1940) cách nay hơn nửa thế kỷ:

Bài thơ Nhạc Xuân (Nguyễn Bính)

Mùa xuân năm Canh Thìn (1940) ở xóm Trạm, Nguyễn Bính đã viết một bài thơ dài, treo lên tường như một bức tranh trang trí Tết. Bài thơ Nhạc xuân như những lời tâm sự của các cô gái quen của ông đã lấy chồng hoặc tha phương cầu thực. Tuy nhiên, nhà thơ nhớ thì cứ nhớ, cố nhân đi thì cứ đi, không thể ngăn cản được bước chân của Huyền Trân về với chồng. Người đi rồi chỉ còn cánh hoa đào rơi như đệm thêm vào nỗi buồn của thi sĩ::

Hôm nay là xuân, mai còn xuân
Xuân đã sang đò nhớ cố nhân
Người ở bên kia sông cách trở
Có về Chiêm Quốc như Huyền Trân?

Hôm nay là xuân, mai còn xuân
Phơi phới mưa sa nhớ cố nhân
Phận gái ví theo lề ép uổng
Đã về Chiêm Quốc như Huyền Trân?

Hôm nay là xuân, mai còn xuân
Lăng lắc đường xa nhớ cố nhân
Nay đã vội quên tình nghĩa cũ
Mà về Chiêm Quốc như Huyền Trân?

Hôm nay là xuân, mai còn xuân
Pháo đỏ đầy thềm nhớ cố nhân
Cung nữ như hoa vườn thượng uyển
Ai về Chiêm Quốc hộ Huyền Trân?

Hôm nay là xuân, mai còn xuân
Rượu uống say rồi nhớ cố nhân
Đã có yêu nhau là đến thế
Đừng về Chiêm Quốc nhé Huyền Trân?

Đừng về Chiêm Quốc nhé Huyền Trân
Ta viết thơ này gửi cố nhân
Năm mới tháng giêng mồng một tết
Còn nguyên vẹn cả một mùa xuân.

Huyền Trân ơi!
Mùa xuân, mùa xuân, mùa xuân rồi
Giờ đây chín vạn bông trời nở
Riêng có tình ta khép lại thôi

Mở đầu bài thơ “Hôm nay là xuân, mai còn xuân. Xuân đã sang đò nhớ cố nhân” Mùa Xuân với thi nhân là vĩnh cửu là bất tận. Chẳng những hôm nay, ngày mai mà có lẽ là mãi mãi.:

Điệp khúc: “Hôm nay là xuân, mai còn xuân” được lập đi lập lại nhiều lần và đặt ở đầu mỗi khổ thơ như khẳng định xuân còn mãi với nhà thơ. Thật đúng là: “Xuân khứ, xuân lai, xuân bất tận. Xuân đi xuân lại mãi còn xuân (Du xuân – Lữ Liên)

Thật là tuyệt vời

Hôm nay là xuân, mai còn xuân
Một cánh đào rơi nhớ cố nhân

Qua lý thú và cũng rất bất ngờ ở đây có sự hội ngộ kỳ diệu của nhà thơ Nguyễn Bính và Thôi Hộ, hai nhà thơ hai thế hệ cùng một ý tưởng với cố nhân:

“Nhân diện bất tri hà xứ khứ.
Đào hoa y cựu tiếu Đông phong”

(Năm nay hoa nở người đâu thấy
Chỉ còn hoa đào cợt gió đông)

Hơn nửa thế kỷ đi qua đọc lại bài thơ “Nhạc xuân” chúng ta không khỏi bồi hồi xúc động :
“Năm mới tháng giêng mồng một tết Còn nguyên vẹn cả một mùa xuân.”

Nguyễn Bính sinh vào cuối xuân Mậu Ngọ (1918) và từ giả cõi đời trong một chiều 29 Tết Bính Ngọ (1966), năm ấy không có ngày 30, còn phơi phới sức xuân ở tuôi 49, “cái tuổi tứ thập nhi bất hoặc” thi nhấn đã để lại cho đời nguyên vẹn cả một mùa xuân…

Có lẻ đây cũng là sự trùng hợp ngầu nhiên mà thú vị của cuộc đời nhà thơ với thời gian định mệnh cái duyên kỳ ngộ, ta càng có quyền để cho sự liên tưởng được đẩy đi xa hơn nữa… Giai thoại Nguyễn Bính kể: một người bạn của Nguyễn Bính là Trần Lê Văn cho rằng tác giả “Lỡ bước sang ngang” đã tiên liệu trước sự ra đi của mình ngay từ thời viết mấy câu thơ trong bài Nhạc xuân:

Năm mới tháng giêng mùng một tết
Còn nguyên vẹn cả một mùa xuân.

Chúng ta có thể không hoàn toàn nghĩ như Trần Lê Văn song phải công nhận là giữa Nguyễn Bính với cái thời khắc trời đất giao hoà này, đúng là có mối duyên nợ thầm kín nào đó…

Quý Tử Sưu Tầm
***
Góp Ý:

Bài thơ " Nhạc Xuân" của Nguyễn Bính tiêu biểu cho thân phận hay định mệnh của người tha hương nhớ về quê cũ. Nỗi nhớ cố nhân lặp đi lặp lại: Phơi phới mưa sa nhớ cố nhân, Một cánh đào rơi nhớ cố nhân, Rượu uống say rồi nhớ cố nhân...
"Huyền Trân" là biểu tượng của số phận bị đẩy đi xa, vì vậy "Nhạc Xuân" là khúc ngâm của một đời lưu lạc.

Theo Thụy Khuê khoảng 1941–1942 Nguyễn Bính rời Hà Nội, lang bạt Thanh Hóa – Huế – Rạch Giá – Hà Tiên – Sài Gòn; ngủ đình, ngủ chợ, sống đời phiêu bạt của một thi sĩ nghèo.

Hoàng Yến
***

Ai về Chiêm Quốc hộ Huyền Trân? - Thơ Nguyễn Bính - Ảnh CPA - Thực Hiện Bùi Minh Cương

Kim Oanh xin cập nhật sáng tác Thơ Phổ Nhạc của Nhạc Sĩ Bùi Minh Cương do một độc giả ẩn danh đã gửi vào trang Blog Long Hồ Vĩnh Long. Xin cảm ơn toàn Ban.

Trân trọng.

Kim Oanh

 


Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2025

Lễ Tạ Ơn, Lần Thứ 99 Tại New York 27.11.2025


Buổi sáng hôm nay 27/11/2025, cứ mỗi năm Macy lại tổ chức cuộc diễn hành Lễ Tạ Ơn, lần này là thứ 99 tại New York, đặc biệt có con gà tây từng cứu khổ những người di dân đầu tiên đã tạo dựng nên Hợp Chủng Quốc.

Đa tạ các email từ quý anh chị và Kim Oanh

Hoàng Yến

Thứ Tư, 22 tháng 10, 2025

Brigitte Bardot "La Rose De France"


Sau hai Thế Chiến, nước Pháp Cộng Hoà mới có Cô Đào Brigitte Bardot từ thiếu nữ 15 tuổi gợi cảm, "mắt xanh là bóng dừa hoang dại" tới nay đã 90 vẫn được cả thế giới quan tâm.

Báo chí và giới phê bình nghệ thuật Pháp còn mệnh danh Brigitte Bardot là "La Rose de France", so sánh Brigitte Bardot với hình ảnh hoa hồng của nước Pháp, vừa rực rỡ vừa có gai. Như tờ Le Figaro 1956, khi phim "Et Dieu… créa la femme" chiếu, gọi Bardot là bông hồng biểu tượng cho sự tái sinh văn hóa Pháp thời hậu chiến: "Brigitte Bardot, la rose effrontée de Saint-Tropez, incarne une France nouvelle, libre et sensuelle."
Còn Paris Match 1960, trong một số báo đặc biệt về Bardot ca ngợi Nàng như một bông hoa vừa kiêu sa vừa thân thiết: "BB est la rose de France que le monde entier désire cueillir."

"Hiện tượng Bardot" là sắc đẹp và quyến rũ, đồng thời là cả làn sóng mới nổi loạn, giải phóng thân xác, và về sau là "Nữ thánh bảo hộ loài vật" khi Bà dấn thân cho phong trào bảo vệ động vật.

Trong ký ức của nhiều thế hệ khán giả thần tượng Brigitte Bardot, Nàng vẫn trẻ mãi, không bao giờ già!

Ôi Tiên nương! Nàng lại ngự nơi này?
Nàng ở mô? Xiêm áo bỏ đâu đây?
Đến triển lãm cả tấm thân kiều diễm.
Nàng là tuyết hay da nàng tuyết điểm?
Nàng là hương hay nhan sắc lên hương?
Mắt ngời châu rung ánh sóng nghê thường;
Lệ tích lại sắp tuôn hàng đũa ngọc.
Đêm u huyền ngủ mơ trên mái tóc
Vài chút trăng say đọng ở làn môi.
(Thơ Bích Khê)

Xin cảm ơn Brigitte Bardot, Merci à Brigitte Bardot "La Rose de France".

H Yến

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2025

Thân Hữu Thành Kính Phân Ưu Cùng Gia Đình Bác Sĩ Đinh Đại Kha


Rất đau buồn khi nhận tin Niên Trưởng Đinh Đại Kha đã ra đi.
Anh Kha là Tiểu Đoàn Phó TĐ SVHDQY khi tôi còn là Sinh Viên năm thứ ba.
Xin cầu cho Niên Trưởng được thanh thản nơi chốn vĩnh hằng
Đa tạ anh Nguyễn Thượng Vũ đã gửi tin

Nguyễn Ngọc Khôi 
SVHDQY 16
***
Tôi biết tin anh Kha qua đời ngày 15/ 09, do bs Soma Ganesan ở Vancouver thông báo. Tôi chờ chi tiết của Soma mà không thấy, không có cáo phó, không có email để chia buồn.
Tôi rất áy náy và buồn, vì anh Kha và tôi có rất nhiều kỷ niệm mà tôi đã kể một số trên Tập San Y Sĩ của Canada.

Thân phụ anh Kha là cụ Đinh Bá Hoàn, bút hiệu Tú Hát, là bạn của cha tôi.
Người vợ lớn của cụ sinh ra anh Kha, chị Tố Nhàn và anh Đinh Hải Tùng, cùng lớp với anh Vũ, chắc anh Vũ phải biết.

Người vợ sau sinh ra Đinh Ngọc Mô, làm đố vui để học trên TV ở Việt Nam, Đinh Thị Kiến Hoà, bác sĩ, Đinh Ngọc Bôi….Kiến Hoà ở Montreal. Hình như còn một cô bs nữa là Đinh Thị Ninh Hưởng mà tôi không quen.
Năm 1975, mới định cư ở Montreal từ mùa hè, tới mùa đông thì tôi và vợ chồng bác sĩ Lê Thiện Nhân RIP, con bác sĩ Lê Lữ RIP lớp tôi, đi Québec city để coi Carnaval des neiges.

Xứ lạ, không quen ai, biết anh Kha đang làm Resident về giải phẫu ở Québec nên coi phone book, tìm số điện thoại, gọi anh Kha, tự giới thiệu, và nhờ cậy. Anh Kha sai Bôi ra bến xe, đón về nhà ăn cơm, rồi đưa đi coi Carnaval, uống rượu Caribou…
Từ đó tôi quen anh Kha, dù anh đã dọn qua Vancouver. Chúng tôi gặp nhau nhiều lần, khi ở Montreal, khi ở Vancouver. Anh Kha coi tôi như em.

Anh ra đi, tôi rất buồn, nhưng anh đã hưởng đại thọ… Kính chúc anh yên nghỉ nơi cõi vĩnh hằng.

Nguyễn Thanh Bình.
***
Tôi hân hạnh được Bác Sĩ Đinh Đại Kha chuyển tặng sách Y Học do ông soạn thảo. Ông đã bỏ ra nhiều công sức viết quyển Y Học này. Để giúp đời, giúp người.

Vô cùng tiếc thương khi hay tin Bác Sĩ Đinh Đại Kha đã ra đi. 
Thành kính chia buồn đến gia quyến của ông trước sự mất mát to lớn này.
Xin cầu nguyện Hương Hồn Ông sớm về miền cực lạc.

Thanh Vân
***

Xin thành kính phân ưu cùng gia đình Bác sĩ Đinh Đại Kha, đã tận tụy chữa bệnh cho cộng đồng người Việt ở Vancouver và những bài viết về Y Học Thường Thức trên TMG group.

Nhờ đọc được những lời chia sẻ tưởng nhớ của các anh chị đồng nghiệp với Bác sĩ Đinh Đại Kha, được biết Bác sĩ Đinh Đại Kha đã khép lại hành trình gần một thế kỷ sống và cống hiến, để lại trong lòng đồng nghiệp, học trò và bạn hữu hình ảnh một thầy thuốc tận tâm, uyên bác, và hiền hòa.

Thành kính.
Hoàng Yến
***
Rất xúc động biết tin huynh trường Đinh Đại Kha đã ra đi.
Chân thành phân ưu cùng tang quyến, anh chị Hoàng Cầm và Đinh Thị Tố Nhàn.
Nguyện cầu hương linh huynh trưởng sớm về cõi An Bình.

Vợ chồng Mùi Quý Bồng
***

Kính gửi BS Nguyễn Thường Vũ,
Mỹ Ngọc cám ơn BS Nguyễn Thượng Vũ đã báo hung tin BS Đinh Đại Kha đã qua đời ở tuổi 94, tại Canada.
Thành kính phân ưu cùng tang quyến, BS HoàngCầm, Giáo Sư Nha Sĩ Đinh Thị Tố Nhàn. 
Cầu nguyện Đấng Tối Cao đón Hương Linh BS Đinh Đại Kha về an nghỉ cõi vĩnh hằng.

Thành kính phân ưu,

Nguyễn thi Mỹ Ngọc
***
Những bài viết về Bác sĩ Đinh Đại Kha, anh Vũ và anh Bình .....đã
cho biết thêm nhiều điều dễ thương của người đàn anh tử tế, ưa giúp đỡ mọi người...vừa mới giã từ anh chị em.
Nguyện cầu Hương Linh đan anh Đinh Đại Kha sóm được về cõi vĩnh hằng.
Thành kính phân ưu.

Nguyễn Tích Lai
***
Thành kính phân ưu cùng gia đình Bác Sĩ Đinh Đại Kha.
Nguyện cầu Hương Linh Bác Sĩ sớm về Miền Vĩnh Cửu

Phan Văn Thàng & Tiểu Thu Kính Bái

***
Cung kính tiễn đưa bác sĩ Đinh Đại Kha về cõi vĩnh hằng yên giấc ngàn thu.

Tố Kim

***

Kim Oanh rất buồn và tiếc thương khi hay tin Bác Sĩ Đinh Đại Kha đã ra đi.
Thành kính chia buồn, đồng hành cùng tang gia trong nỗi đau mất mát này.
Nguyện cầu cho Hương Linh của Bác Sĩ Đinh Đại Kha sớm được yên nghỉ nơi miền Vĩnh Cửu.

Trong những năm qua Bác Sĩ Đinh Đại Kha đã gửi cho Kim Oanh 2 quyển Sách Y Học Thường Thức  để lên Trang Long Hồ Vĩnh Long.
Kim Oanh rất quý và đã dành riêng một trang dành cho sách của Bác Sĩ, đọc giả cần dễ tìm hơn. Kim Oanh còn đang đăng danh dỡ.
Kính gửi:


Kính nguyện.

Kim Oanh

Thứ Tư, 16 tháng 4, 2025

Hãy Trở Về (Kim Oanh) - Tác Giả: Hoàng Yến

Bài thơ Hãy Trở Về, Kim Oanh viết mở đề cho "Tuần Chay Thánh mở lòng lời xưng tội" là thời gian người tín đồ suy ngẫm và chuẩn bị cho lễ Phục sinh. 

Chủ thể luôn cảm giác cô đơn "Có những lúc hồn đi hoang lạc lối", không thể tìm thấy sự bình an "run rẩy sợ bảng hoàng tâm lo lắng", cho tới khi con chiên của Chúa tìm kiếm được sự hướng dẫn của Thiên Chúa "Quỳ bên Ngài con bừng tỉnh cơn mê", thể hiện hành trình trở về với đức tin và được trao ban tình yêu và tha thứ của Ngài, "Tạ ân phúc ngọn nến hồng bừng sáng".

Đang Mùa Chay, các bài viết nơi đây, Blog Long Hồ Vĩnh Long, lấy chủ đề mối tương quan giữa con người và Thiên Chúa, Hoàng Yến liên tưởng tới tư tưởng Thánh Augustine đã được ghi lại trong triết học Tây Phương, con người được Thiên Chúa tạo dựng để luôn thao thức khao khát hướng về cội nguồn, và chỉ có thể tìm kiếm được sự cùng đích khi con người kết hợp với Ngài: 
"Chúa đã dựng nên chúng con cho Chúa, và lòng chúng con khắc khoải cho đến khi nghỉ yên trong Chúa."


Hoàng Yến

***
Chị Hoàng Yến kính mến.

Em rất vui chị đã cùng em trở về bên Chúa với tất cả tâm tình. Những lời nhận xét của chị qua bài thơ, em cảm nhận sự ấm áp, an bình trong Mùa Chay Thánh này.
Kính chúc chị và gia đình được an bình, thánh thiện, tràn đầy Hồng ân của Chúa Phục Sinh.

Để đáp lại tình chị, em mời chị nghe ca khúc này, sáng tác của Ngọc Kôn, thay lời em cám ơn chị nha.

Kính mến
Em Kim Oanh

Hãy Trở Về - Ngọc Kôn - Piano Thánh Ca Công Giáo Mùa Chay - Trí Nhật Piano



Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2025

Saigon Trùng Trùng Nỗi Nhớ Và Thơ Xuân Đất Khách

Kính thưa quí bạn

Hôm nay xin đến với các bạn đề tài thơ nhạc qua góp ý của chư bằng hữu, nhận xét về khuyên hướng nhạc “mới” trong nước hiện giờ, cũng như sự góp mặt của AI “đánh bóng” hình ảnh và âm thanh.

1. Bằng hữu giới thiệu Saigon Trùng Trùng Nỗi Nhớ (thơ nhạc) Gởi các bạn video Thơ Xuân Đất Khách (Thanh Nam_Hoàng Oanh)
 
Huỳnh Chiêu Đẳng
6-Apr-2025
-----===o0o===-----

Saigon Trùng Trùng Nỗi Nhớ và Thơ Xuân Đát Khách
From: 'yen hoang' via Toronto medical group  

On Wed, Apr 2, 2025 at 2:52 PM:

Xin gửi lại quý anh chị MP4 từ năm ngoái "Sài Gòn trùng trùng nỗi nhớ"!!! do Giáo Sư Huỳnh Chiêu Đẳng thực hiện.

Link:
< == click để xem hay right click để download

Cám ơn Giáo Sư Huỳnh Chiêu Đẳng đã thu thập các hình ảnh thân quen và các văn nghệ sĩ diễn tả nỗi nhớ Saigon thật tuyệt vời! 

Thân kính

Hoàng Yến
-----===o0o===-----
From: Kim Oanh Le Thi  
On Friday, April 4, 2025 at 06:32:00 AM PDT

Anh Chiêu Đẳng và chị Hoàng Yến kính mến.
Tháng Tư nghe những bài hát này lòng buồn quá anh chị.
Em cám ơn anh Đẳng đã thực hiện MP4 này.
Em cám ơn chị Hoàng Yến gửi lại nhắc nhớ Sàigòn xưa.

Kính chúc tất cả anh chị luôn an bình.

Kim Oanh
-----===o0o===-----

From: yen hoang 
On Sat, Apr 5, 2025 at 5:38 AM

Kim Oanh, cuối dòng là khúc nhạc, Mùa Xuân Nào Ta về của nhạc sĩ Lam Phương sáng tác ngày đầu xuân khi ông xa xứ, sống trong tình đồng hương mà dường như quê hương-mùa xuân đã mất nhau tự bao giờ.

Mùa xuân nào là ta về
Mùa xuân nào là ta về
Về quê hương yêu dấu sống bên mẹ cha
Về sống cạnh dòng sông hiền
Về nghe giọng hò ba miền
Về thăm riêng đôi má lún sâu đồng tiền

Ngày đầu xuân trên xứ xa
Tình đồng hương thêm thiết tha
Sao vẫn nghe trong lòng mình như cay đắng
Trời mùa Xuân đây lắm hoa
Đường ngựa xe như sóng xa
Sao thế gian như còn mình ta với ta

Cũng cảm nhận như Kim Oanh,

Hoàng Yến
-----===o0o===-----

From: huy017  
On Sun, Apr 6, 2025 at 4:48 AM

Cảm ơn cô Út Oanh
Cảm ơn cô Hoàng Yến

Ơi hỡi quê hương, bè bạn cũ
Những ai còn mất giữa sa mù.(Thơ Thanh Nam)

Huỳnh Chiêu Đẳng
-----===o0o===-----

From: Kim Oanh Le Thi
Sent: Sunday, April 6, 2025 6:42 SA
Subject: Re: HC Đẳng  Sài Gòn, trùng trùng nỗi nhớ

Anh Chiêu Đẳng kính mến.

Cám ơn anh nhắc 2 câu thơ của tác giả Thanh Nam buồn cho kẻ ly xứ, nhất là thời gian đầu mới định cư.

"Một năm người có mười hai tháng
Ta trọn năm dài Một Tháng Tư!" (Thanh Nam)

Em nhớ bài thơ sưu tầm xin gửi tất cả anh chị nha.

Thơ Xuân Đất Khách

Tờ lịch đầu năm rớt hững hờ
Mới hay năm tháng đã thay mùa
Ra đi từ thuở làm ly khách
Sầu xứ hai xuân chẳng đợi chờ
Trôi giạt từ đông sang cõi bắc
Hành trình trơ một gánh ưu tư
Quê người nghĩ xót thân lưu lạc
Đất lạ đâu ngờ buổi viễn du
Thức ngủ một mình trong tủi nhục
Dặm dài chân mỏi bước bơ vơ
Giống như người lính vừa thua trận
Nằm giữ sa trường nát gió mưa
Khép mắt cố quên đời chiến sĩ
Làm thân cây cỏ gục ven bờ
Chợt nghe từ đáy hồn thương tích
Vẳng tiếng kèn truy điệu mộng xưa .
Ơi hỡi quê hương, bè bạn cũ
Những ai còn mất giữa sa mù
Mất nhau từ buổi tàn xuân đó
Không một tin nhà, một cánh thư
Biền biệt thời gian mòn mỏi đợi
Rối bời tâm sự tuyết đan tơ
Một năm người có mười hai tháng
Ta trọn năm dài Một Tháng Tư !
Chấp nhận hai đời trong một kiếp
Đành cho giông bão phũ phàng đưa
Đầu thai lần nữa trên trần thế
Kéo nốt trăm năm kiếp sống nhờ
Đổi ngược họ tên cha mẹ đặt
Học làm con trẻ nói ngu ngơ
Vùi sâu dĩ vãng vào tro bụi
Thân phận không bằng đứa mãng phu
Canh bạc chưa chơi mà hết vốn
Cờ còn nước đánh phải đành thua
Muốn rơi nước mắt khi tàn mộng
Nghĩ đắt vô cùng giá Tự Do !
Bằng hữu qua đây dăm bẩy kẻ
Đứa nuôi cừu hận, đứa phong ba
Đứa nằm yên phận vui êm ấm
Đứa nhục nhằn lê kiếp sống thừa .
Mây nước có phen còn hội ngộ
Thâm tình viễn xứ lại như xa
Xuân này đón tuổi gần năm chục
Đối bóng mình ta say với ta.

(Thanh Nam,Seattle, mùa xuân 1977)

Kim Oanh
-----===o0o===-----

Huỳnh Chiêu Đẳng

Cám ơn cô Út Oanh và các bạn.
Xin giới thiệu các bạn slide show (video)

Link;
(6-Apr-2025) < == click để xem hay right click để download
 
-----===o0o===-----

From:yen hoang
On Wed, Apr 9, 2025 at 12:04 AM
 
Cảm ơn anh Đẳng đã làm những MP4 thật Tân tiến cho mọi người nghe nhạc!

Hoàng Yến


Huỳnh Chiêu Đẳng Biên Soạn

Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2025

St-Joseph Du Mont-Royal (1904)

 

Ở Montréal - Canada, Hoàng Yến đã viếng thăm nhà nguyện Oratoire St-Joseph du Mont-Royal (1904) tọa lạc trên cao cả ngọn đồi.

Hoàng Yến

Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2025

Lượm Lặt Vài Đoạn Triết Lý Vụn & Cuộc Đời ( Huỳnh Chiên Đẳng Sưu Tầm)


Bạn có biết khoảnh khắc đẹp nhất đời mình là gì không? Đó chính là lúc nầy ngay bây giờ. Có bao giờ bạn dừng lại một chút và tự hỏi điều gì là mãi mãi: tình yêu, hạnh phúc hay chính những người thân yêu bên cạnh bạn.

Sự thật là chẳng có gì tồn tại mãi mãi, nhưng chính điều đó lại làm cho từng giây phút trong đời nầy trở nên đáng quý hơn bao giờ hết.

Người xưa đã nói vạn vật trên đời đều đổi thay, giống như dòng sông không bao giờ giữ nguyên dòng chảy của nó. Đôi khi ta mải miết chạy theo những điều xa xôi mà quên mất rằng hạnh phúc đang ở ngay đây, trong những điều tưởng như nhỏ bé: một bữa cơm gia đình, một cái ôm đầy yêu thương hay chỉ là giây phút bạn được tự do thở sâu giữa cuộc sống.

Đúng là những khoảnh khắc và cách bạn tận hưởng hiện tại chính là chìa khóa để bạn cảm nhận được vẻ đẹp của nó. Biết ơn không phải là điều gì to tát mà đơn giản chỉ là dành một chút thời gian để cảm nhận từng điều bạn đang có. Không có gì là tồn tại mãi mãi. thời gian sẽ trôi mọi thứ sẽ đổi thay, nhưng chính bạn có quyền quyết định hôm nay mình sẽ sống ra sao. Hãy yêu thương Hãy trân trọng và hãy sống thật trọn vẹn, bởi khi bạn biết quý giá những gì đang có, bạn sẽ thấy cuộc sống này thật đáng sống.

***
Thưa quý anh chị,

Giáo Sư HCD: Bạn có biết khoảnh khắc đẹp nhất đời mình là gì không? 
Đó chính là lúc nầy ngay bây giờ, lượm trong TikTok.

Hoàng Yến:
Dạ, như vậy khoảnh khắc đẹp cũng là đang đọc đề tài được Giáo sư Huỳnh Chiêu Đẳngđưa ra.

Và HY xin góp triết lý "vụn" cho vui. Người trẻ sống "lúc này ngay bây giờ" là sống hiện sinh còn người già sống "lúc này ngay bây giờ" là sống thiền.

Thân kính,
H Yến

HCD: Cám ơn cô H Yến. Hay quá người trẻ “an trú trong hiện tại” thì bi coi là sống hiện sinh còn người già sống "lúc này ngay bây giờ" là sống thiền.
Cùng một hành động, người ta phê bình bạn theo vị trí bạn là ai, không phải theo bạn làm đúng hay sai.

***

Tình cờ gặp đoạn nầy trong nhiếu FaceBook nhiều YouTube và TikTok tôi trích ra gởi các bạn cùng đọc.

Bố là người ký giấy vào giấy khai sinh của bạn
Còn bạn là người ký vào giấy khai tử của Bố
Bố là người dựng cho bạn một ngôi nhà để ở
Còn bạn sẽ xây cho Bố một phần mộ,

Cuộc đời thật nghiệt ngã, hãy quan tâm Bố khi còn có thể vì thời gian sẽ không bao giờ quay trở lại , thời gian giống như một dòng sông luôn chảy về phía trước và không bao giờ ngừng lại.

Khi ta còn nhỏ bố là người nâng niu ta trong vòng tay, là người dắt ta những bước đi đầu tiên, là người âm thầm che chở ta khỏi những sóng gió của cuộc đời. Nhưng khi ta trường thành ta mải mê với những lo toan những ước mơ riêng và có thể cũng quên mất rằng Bố cũng đã già đi từng ngày.

Nếu mẹ là người luôn thể hiện tình yêu một cách dịu dàng và dễ thấy thì bố thì tình yêu của bố lại lặng lẽ âm thầm và đôi khi thật khó để nhận ra, Bố không hay nói lời ngọt ngào nhưng lặng lẽ dõi theo ta từng bước, Bố không dễ dàng rơi nước mắt nhưng có thể lặng lẽ thở dài khi thấy ta đau khổ.

Bố là người sẵn sàng làm việc đến kiệt sức để bạn có một tương lai.
Nhưng đến khi bạn thành công đôi khi bố chỉ đứng nhìn từ xa không cần một lời cảm ơn, chỉ cần nhìn thấy bạn hạnh phúc là đủ. Đó là vòng quay nghiệt ngã của tạo hóa, nhưng cũng là quy luật của tự nhiên mà chẳng ai có thể tránh khỏi . Cuộc đời là chuyến di hành một chiều , thời gian không bao giờ quay lại.

Sinh lão bệnh tử là tất yếu của cuộc sống, nhưng điều quan trọng là cách chúng ta trân trọng và yêu thương những người thân yêu khi họ còn bên cạnh.

Bố là điểm tựa của ta khi ta bé nhỏ, và khi ta trưởng thành hãy để ta là điểm tựa của Bố lúc người già yếu , hãy quan tâm Bố khi còn có thể, Vì một ngày nào đó khi ta ngoảnh lại có thể Bố chỉ còn trong ký ức xa xăm.

Hãy trân trọng Bố Mẹ khi còn!!

Huỳnh Chiêu Đẳng Sưu Tầm 
(Trích TikTok)

Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2024

Bức Tranh "Lễ Tạ Ơn Đầu Tiên", 1621, Của Jean Ferris năm 1912


Jean Leon Gerome Ferris được mệnh danh là "nhà sử học họa sĩ", thường phát họa những khoảnh khắc lịch sử của Hoa Kỳ. Như bức tranh "The first Thanksgiving (Lễ Tạ Ơn đầu tiên)" cho Hoa Kỳ từ năm 1621, họa lại hình ảnh những người định cư gốc Anh (chủ yếu là người Thanh giáo) và người bản xứ Bắc Mỹ tại Plymouth tổ chức bữa tiệc mừng mùa thu hoạch đầu tiên trong tinh thần tạ ơn.

Khoảng 400 năm trước, khi một nhóm hành hương (Pilgrim) 102 người can đảm rời nước Anh đã chèo thuyền qua Đại Tây Dương trên con tàu Mayflower và dạt đến Plymouth (Massachusetts) để bắt đầu một cuộc sống mới. Vào tháng 11 năm 1621, sau khi sống sót qua năm đầu tiên khó khăn, những người hành hương và người thổ dân Wampanoag đã tụ họp để tổ chức lễ thu hoạch nhằm cảm tạ Thượng Đế.


Theo truyền thống hằng năm của Canada vào tháng 10 và Hoa Kỳ tháng 11, Lễ Tạ ơn là thời điểm để mọi người cảm ơn những ơn phước mà mình nhận được, và ăn mừng sau vụ mùa màng.


Thân mến
H Yến

Thứ Bảy, 2 tháng 12, 2023

Nhà Văn, Nhạc Sĩ Nguyễn Đình Toàn: Trọn Đời Mang Theo "Quê Hương Thu Nhỏ" - Kalynh Ngô/Người Việt (Hoàng Yến Sưu Tầm)



 Nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn. (Hình: Tài liệu Người Việt)

FOUNTAIN VALLEY, California (NV) – Nhà văn, nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn, tác giả bài hát nổi tiếng “Sài Gòn Niềm Nhớ Không Tên” và từng một thời phụ trách chương trình Nhạc Chủ Đề trên đài phát thanh Sài Gòn trước năm 1975, vừa qua đời lúc 7 giờ 15 phút tối Thứ Ba, 28 Tháng Mười Một, tại bệnh viện Fountain Valley, California, hưởng thọ 87 tuổi.

Nửa đêm về sáng Thứ Tư, 29 Tháng Mười Một, tin nhắn từ chị Nguyễn Đình Phượng Uyển, con gái của nhà văn, nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn, cho hay: “Ông đã đi rất thanh thản.”Vậy là, sau 87 năm “bước lạc sa xuống trần,” “người tình không chân dung” (theo cách gọi của cố thi sĩ Du Tử Lê) của hàng triệu thính giả miền Nam Việt Nam trước 1975 đã trở về với “Quê Hương Thu Nhỏ” của ông.

Chương trình “Nhạc Chủ Đề”

“Tình ca, những tiếng nói thiết tha và tuyệt vời nhất của một đời người, bao giờ cũng được bắt đầu từ một nơi chốn nào đó, một quê hương, một thành phố, nơi người ta đã yêu nhau. Tất cả mùa màng, thời tiết, hoa lá, cỏ cây của cái vùng đất thần tiên đó, kết hợp lại làm nên hạnh phúc, làm nên nỗi tiếc thương của chúng ta. Em đâu ngờ, anh còn nghe vang tiếng em, trong tất cả tiếng động ngù ngờ nhất, của cái ngày sung sướng đó, tiếng gió mây thổi trên những cành liễu nhỏ, tiếng giọt sương rơi trên mặt hồ, tiếng guốc khua trên hè phố…”

Lời giới thiệu trên rất quen thuộc với những ai đã lớn lên ở Sài Gòn, sống và thở với khói lửa chiến tranh, tâm hồn được sưởi ấm bằng nền văn học nghệ thuật miền Nam. Tiếng nói trầm ấm ấy là của nhạc sĩ, nhà văn Nguyễn Đình Toàn, một thời phụ trách chương trình Nhạc Chủ Đề trên đài phát thanh Sài Gòn trước năm 1975.

“Mỗi tuần, tôi và nhóm bạn nữ của trường Gia Long lại tụ họp nhau ở nhà của một người, háo hức chờ đón nghe chương trình Nhạc Chủ Đề trên đài phát thanh Sài Gòn. Đó là một trời hoa mộng của chúng tôi,” bà Thảo Hà Nguyễn, từ Maryland, nói về ký ức thời áo trắng của bà dưới sân trường miền Nam ngày cũ.

Những ngày tháng đó, cứ mỗi tối Thứ Năm, trên đài phát thanh Sài Gòn, tiếng nói của ông lại vang lên, ru thính giác người nghe vào những ca khúc trữ tình bằng lời nói ngọt ngào, tình tứ về những cuộc tình được ươm mầm, sinh ra, lớn lên, rồi… chết, chết trong bất tử, trên chính mảnh đất quê hương. Ông chuyển đến thính giả các ca khúc với lời giới thiệu truyền cảm, tình tứ và nhẹ như tơ.

Thơ và văn

Nhà văn Nguyễn Đình Toàn sinh ngày 6 Tháng Chín, 1936, tại huyện Gia Lâm, tỉnh Bắc Ninh. Năm 1954, ông di cư vào Nam.

Ông đóng góp nhiều sáng tác văn học nghệ thuật dưới nhiều dạng như tiểu thuyết, truyện ngắn, kịch nói, và bút ký. Tác phẩm “Áo Mơ Phai” của ông đoạt Giải Văn Học Nghệ Thuật Việt Nam Cộng Hòa năm 1973.

Ông cũng viết nhiều truyện dài đăng thành nhiều kỳ trên các báo miền Nam Việt Nam như tạp chí Văn, Văn Học và các nhật báo như Tự Do, Chính Luận, Xây Dựng, và Tiền Tuyến.

Nhà văn Nguyễn Đình Toàn có bút hiệu ban đầu là Tô Hà Vân nhưng thành danh với tên thật và cũng là bút hiệu của ông sau này. Lời giới thiệu của ông trong chương trình Nhạc Chủ Đề luôn cuốn hút thính giả, truyền tải đến người nghe bằng những ngôn từ trau chuốt, êm như thơ, như nhạc. Đó là vì ông vốn là một nhà thơ, nhà văn.

Giới yêu thơ của những năm 1960 say mê nhân vật Phạm Thái và Trương Quỳnh Như trong bài thơ “Khúc ca Phạm Thái,” một bài thơ phổ thành kịch thơ, nằm trong tập thơ “Mật Đắng” mà sau này, vì một lý do riêng, ông đã đốt hết.

Ngày gặp lại ông ở Little Saigon, trong căn nhà nhỏ chứa đầy sách vở, ông kể lại, năm vừa ngoài 20 tuổi, ông bị lao phổi nặng. Khi ấy, ông và người vợ tào khang, “Tú Xương” Nguyễn Thị Thu Hồng vừa có người con đầu lòng. Ông bị ho ra máu, sức khoẻ suy yếu và thường bị ám ảnh bởi cái chết.

“Lúc đó, tôi sợ lắm rồi, tôi thật sự không muốn theo công việc (viết) ấy nữa. Tôi đốt hết những gì tôi viết. Cuối cùng có một người bạn mang đi được đoạn cuối cùng của vở kịch. Phạm Thái và Trương Quỳnh Như là mối tình không thành. Họ yêu nhau nhưng không lấy nhau.”

Thời ấy, giới yêu văn học miền Nam biết đến ông với tác phẩm nổi tiếng “Áo Mơ Phai” đoạt Giải Văn Học Nghệ Thuật Việt Nam Cộng Hòa năm 1973, còn gọi là giải thưởng Tổng Thống Thiệu.

Nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn di cư vào Nam năm 1954. Hơn 300 trang của “Áo Mơ Phai” là dự cảm của một người yêu Hà Nội nồng nàn về một thành phố sắp không còn nữa.

Nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn và phu nhân (hàng đầu, thứ nhất và thứ nhì, từ phải sang trái) trong Đêm Nhạc Nguyễn Đình Toàn “Môt ngày sau chiến tranh” tổ chức tại phòng sinh hoạt báo Người Việt, Tháng Tư, 2019. (Hình: Văn Lan/ Người Việt)

Chính tác giả đã nói về tác phẩm của mình trên một Tạp Chí Văn Học năm 1974: “Nhân vật chính trong tác phẩm không phải là những nhân vật được nhắc tới trong sách mà chính là thành phố Hà Nội. Ai sống ở nơi này thường có cái cảm tưởng đang sống trong một giấc mơ, có lẽ là giấc mơ không bao giờ phai nhạt với sương mù cơn mưa sướt mướt hơi lạnh của mùa thu… Áo Mơ Phai thoát ra từ cơn mơ đó từ khi tôi xa Hà Nội mới 17 tuổi.”

Sau năm 1975, ông bị bắt và “tù cải tạo” 10 năm mới được thả. Năm 1998, ông cùng gia đình xuất cảnh sang Mỹ, định cư ở Nam California, và tiếp tục hoạt động trong lĩnh vực văn học nghệ thuật.
Hơn 30 năm sau khi Áo Mơ Phai ra đời, tại Đài Á Châu Tự Do (RFA) ở Washington DC, nhà văn Nguyễn Đình Toàn chia sẻ: “Tôi viết cuốn sách đó chỉ dựa trên những dự cảm đối với hoàn cảnh lịch sử cho một người chịu đựng hoàn cảnh lịch sử như chịu đựng sự đổi thay của thời tiết.”
Chính ông cũng không ngờ, khoảng 30 năm sau, Áo Mơ Phai lại mang đến cho ông “giải thưởng thứ hai” trên quê hương thứ hai. Có lẽ giải thưởng này, ý nghĩa hơn rất nhiều với ông, người đã chịu 10 năm “tù cải tạo,” nhiều lần “bước chân xuống thuyền bỏ lại quê hương,” theo lời ông nói.

Một buổi sáng Tháng Tư của năm 2019, ngay tại Little Saigon, nơi ông định cư từ năm 1988 theo diện đoàn tụ gia đình, người nghệ sĩ kể lại.
“Năm 1975 vào, họ bắt hết những nhà văn, tịch thu hết sách vở. Tôi cũng bị như thế. Huy chương này, khi họ làm biên bản thì họ mang theo. Tôi nghĩ là họ sẽ cất làm tài liệu về hoàn cảnh đất nước lúc đó. Tôi không ngờ sau đó, hơn 10 năm sau, có một người, không biết ở đâu, chỉ biết là ở Mỹ, gọi điện thoại cho tôi, nói là ‘cháu có mua được một huy chương từ một chỗ bán đồng nát. Cháu thấy tên của Tổng Thống Việt Nam Cộng Hoà nên cầm lên xem, khi lật ra mặt sau thì thấy tên của bác.’ Anh ấy xin tôi địa chỉ và đến vào đúng ngày lễ của Cha (Father’s Day). Anh ấy đến tận đây, đưa tôi cái này và nói ‘coi như cháu trao giải này lần thứ hai cho bác’.”

Nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn và phu nhân, bà Nguyễn Thị Thu Hồng. (Hình: Nhiếp ảnh gia Mai Dung)


‘Quê Hương Thu Nhỏ’

Những lần mà người nghệ sĩ Nguyễn Đình Toàn phải đau đớn tìm cách bước chân xuống tàu, tách lìa ra khỏi quê hương mình, ông thú nhận mình đã mang theo nỗi sợ hãi khôn cùng vì đối diện với sương đêm. Ông sợ cái chết và sợ cả phải dứt bỏ cái gì rất thiêng liêng.

“Khi sống với cảm giác ấy, tôi có cảm tưởng như mình đứng không vững nữa, tức là mình chênh vênh trên một cái gì đó. Từ đó trở đi chắc là mình đứng không vững nữa, mà quả thật là như vậy,” ông nói.

“Cho đến bây giờ tôi vẫn nghĩ như vậy. Như cái cây mà bị bứng ra khỏi đất của nó đó, thì mang sang trồng sang chỗ nào khác thì nó cũng có thể sống được, nhưng hoa trái của nó sẽ không còn mang cái vị của nó nữa. Thành ra, khi người ta ước mơ người ta đi thì có nghĩa là cái đất nó đã chua rồi. Chỉ có đi thì may ra còn nuôi được, chứ tình cảm trong đó thì đã chết hết.”

Và từ đó, ông không viết văn nữa. Không viết nữa vì: “Tôi gọi là đất đã chua cành đã chết rồi, không có cây nào mọc được nữa rồi. chỉ có một giống nào đó cấy với nhau thì nó mới mọc được.”

“Nó giống như người không có chỗ trú thân. Tách rời ra khỏi quê hương, từ bỏ quê hương thật của mình thì chỗ khác không thể nào thay thế được đâu.”

Trong nhạc phẩm, và cả thơ ca của nghệ sĩ Nguyễn Đình Toàn, ông chưa bao giờ tách lìa tình yêu trai gái ra khỏi tình đất nước. Hai lần, ở hai thời điểm, hai địa điểm khác nhau, ông đều nói: “Tình yêu quê hương và tình yêu trai gái gần như là một. Khi thu nhỏ lại thì là tình của hai người, nhưng cũng cái tình ấy khi phóng lớn lên thì nó là tình hoài hương.”

“Quê Hương Thu Nhỏ là ca khúc ông viết sau năm 1975. Lúc đó, “không còn cách nào khác,” theo cách diễn đạt của ông về Sài Gòn không còn nữa. Ông muốn tìm một hình ảnh nào đó mà có thể trọn vẹn ôm gọn ý nghĩa một “quê hương thu nhỏ.”

“Tôi nhớ hình ảnh một người phụ nữ, kiếm sống bằng cách hằng đêm, bà thắp đèn hột vịt, bày ra chiếc bàn nhỏ, bán thuốc lá. Cho dù lúc đó tiền ăn không có, ai hút thuốc lá làm gì,” ông kể.

“Hình ảnh đó tôi cho là quê hương thu nhỏ của mình, để người viễn xứ mang cho vừa đó mà.”

Không cần lớn lao, không cần vĩ đại. Tình yêu quê hương của người nghệ sĩ chỉ cần là một ánh đèn dầu heo hắt bên xa lộ, với cuộc sống mưu sinh cơ hàn trên chính mảnh đất quê hương, nay đã không còn.

Huy chương Giải Văn Học Nghệ Thuật Việt Nam Cộng Hòa mà nhà văn Nguyễn Đình Toàn nhận được cho tác phẩm “Áo Mơ Phai.” (Hình: Kalynh Ngô)

Người nghệ sĩ hơn 80 tuổi, mắt ông đã nhoà hơn xưa rất nhiều, tay đã run, nhưng những gì thuộc về quê hương của ông thì bất tử trong tâm trí.
Ông nói: “Người nghệ sĩ là cuống rốn của quê hương. Nếu tách lìa nhau thì người nghệ sĩ không còn là nghệ sĩ nữa.”

35 năm trước, ông đã đi để giữ quê hương trong sâu thẳm một góc cuộc đời mình. Ông đi để nhớ mãi những đêm hè, quán nhạc. Ông đi để còn có thể gọi tên “người tình” của mình, “người tình” mà ông gọi là Sài Gòn.
35 năm sau, ngày 28 Tháng Mười Một, ông lại ra đi một lần nữa.

Chị Nguyễn Đình Phượng Uyển, người kịp từ nước Úc bay về bên cạnh ông những ngày cuối cùng, nói rằng: “Ông đã chiến đấu cho cuộc đời mình. Ông rất dũng cảm. Đã ba, bốn lần thập tử nhất sinh, nhưng ông đều vượt qua. Hôm nay, ông đã nhẹ nhàng, thanh thản đi gặp mẹ của tôi.”

Hành trang của ông lần này, chắc chắn ông vẫn mang theo “Quê Hương Thu Nhỏ” của mình. [kn]

Kalynh Ngô/Người Việt
(Hoàng Yến sưu tầm)

Thứ Hai, 27 tháng 11, 2023

Hoàng Yến Tiễn Biệt Nhà Văn - Nhạc Sĩ Nguyễn Đình Toàn


Ngày 28-11-2023, chúng ta với nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn đã xa nhau 'như hai thành phố'! Tiếng nói thiết tha ngần ấy của Nguyễn Đình Toàn cho những bản tình ca, một thuở thanh bình nào trên vùng đất cư ngụ quen thuộc cũ..., tất cả "kết hợp lại làm nên hạnh phúc, làm nên nỗi tiếc thương của chúng ta".

Thơ trong nhạc của Nguyễn Đình Toàn được cảm nhận từ chính nơi tự tánh của thi ca, như chính Nguyễn Đình Toàn đã viết trong ca khúc "Hãy Thắp Cho Nhau Một Ngọn Đèn" để phá tan tất cả tù ngục của trần thế, nguyện là một ngọn đèn cho đêm quê hương.
Ôi! một đêm đen trở về, đốm lửa sắp tàn trong tim người khêu từng cơn nhớ, "anh bỗng nhận ra, anh vẫn còn yêu em":

Cố thắp cho em một ngọn đèn
Rồi thả hồn bay lên
Nơi hẹn hò không tên gặp em

Cố thắp cho em một ngọn đèn
Để dù trong xa vắng
Em còn được cháy trong lòng Anh



Trong đêm nguyệt rằm, xin cầu nguyện, xin thắp một ngọn đèn thiên thu cho hương linh nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn trở về chốn thần tiên đó:

Hãy thắp cho Anh một ngọn đèn
Dù mịt mùng xa xăm
Một ngọn đèn trong đêm mờ ám

Hãy thắp cho Anh một ngọn đèn
Dù chẳng còn hơi ấm
Cho lạnh lùng thấm qua lòng Anh.
***

Những bản Tình Ca của nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn như chính ông đã diễn tả là: "những tiếng nói thiết tha và tuyệt vời nhất của một đời người". Với thời gian, nhạc và lời của Nguyễn Đình Toàn càng thấm vào lòng những người ngưỡng mộ ông như đã đi vào một ký ức sâu hơn.

Từ bài thơ Tình Khúc Thứ Nhất của Nguyễn Đình Toàn như đã thốt lên từ cõi trầm hương, từ kiếp nào cho phận người, "Trầm mình trong hương đốt hơi bay / Mong tìm ra phút sum vầy", nên không thể tránh khỏi nỗi buồn lệ nhớ cứ quanh quẩn khi chúng ta và Nguyễn Đình Toàn đã xa nhau như hai thành phố:

Ta mất người như người đã mất tên
như mộ bia đá lạnh hương nguyền
Như trời sâu đã bỏ đất sầu
Còn gì đâu...

Xin trân thành gửi tặng Bông Hồng Tạ Ơn cho người nhạc sĩ tài hoa Nguyễn Đình Toàn.

Thành kính

Hoàng  Yến

Thứ Ba, 4 tháng 7, 2023

Chúc Mừng Lễ Độc Lập Của Hoa Kỳ


Cùng quý anh chị Quán Nhạc Xưa, TorontoMedicalGroups chúc một ngày lễ Độc Lập của Hoa Kỳ tươi vui.

Dạ, ngày 4 tháng 7 năm xưa 1776, tại Philadelphia thuộc Pennysylvania, bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Hoa Kỳ đã được tuyên bố trong việc bảo vệ nền độc lập của Hoa Kỳ ly khai khỏi Vương Quốc Anh và việc thành lập chính phủ của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ.

Trong ngày lễ quan trọng này, bài quốc ca của HK "The Star-Spangled Banner" thường được biểu diễn. Nhà thơ Francis Scott Key đã viết lời bài quốc ca, đã chứng kiến cuộc bắn phá suốt đêm của quân đội hải quân Anh vào pháo đài Fort McHenry của Mỹ tại Baltimore, Maryland năm 1814, hôm sau khi mặt trời mọc, Francis Key nhìn thấy lá cờ vẫn tung bay, lòng tràn ngập tình yêu tổ quốc nên đã viết nên một bài thơ kỷ niệm sự kiện này, còn giai điệu là theo bài hát tiếng Anh có tên "To Anacreon in Heaven" vào khoảng 1770s hoặc đầu 1780s.

"The Star-Spangled Banner" thường được trình diễn tại các Ngày lễ chính và các chương trình thể thao, mời các anh chị thưởng thức Whitney Houston hát ngày 27-1-1991, mười ngày sau Chiến tranh vùng Vịnh Ba Tư.

Whitney Houston - National Anthem (Star Spangled Banner)

O say can you see, by the dawn's early light
What so proudly we hailed at the twilight's last gleaming
Whose broad stripes and bright stars through the perilous fight
O'er the ramparts we watched, were so gallantly streaming?
And the rocket's red glare, the bombs bursting in air
Gave proof through the night that our flag was still there
O say does that star-spangled banner yet wave
O'er the land of the free and the home of the brave


Thân kính

Hoàng Yến