Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Đình Phước. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Đình Phước. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2026

Trưởng Hướng Đạo Việt Nam Nguyễn Minh Triết - Cựu Đạo Trưởng Đạo Phiên An - Châu Gia Định (Trần Đình Phước)


(Kính tặng Trưởng Nguyễn Minh Triết và các Cựu Hướng Đạo Sinh Đạo Phiên An,) 

Trưởng Nguyễn Minh Triết và tôi biết nhau từ những năm còn rất trẻ. Trưởng Triết lúc đó là Đạo Trưởng Đạo Phiên An, còn tôi là một Trưởng của một đơn vị trực thuộc Đạo Phiên An. 

Đạo là tên gọi một đơn vị trong tổ chức của Hội Hướng Đạo Việt Nam (HĐVN) gồm nhiều Liên Đoàn và Đoàn, một Đạo thường có từ vài trăm đoàn viên trở lên. Thiết tưởng cũng nên biết qua Phong Trào Hướng đạo là một Phong Trào Giáo Dục Thanh Thiếu Niên có phạm vi toàn cầu với mục đích góp phần phát triển thanh thiếu niên có được thân thể cường tráng, đạt được tiềm năng về trí tuệ, về xã hội và về tâm linh cho chính bản thân cũng như trở thành các công dân có trách nhiệm, trở thành các thành viên của cộng đồng địa phương, của quốc gia và của quốc tế". 

Phong trào dùng ‘Phương Pháp Hướng đạo’ là một chương trình giáo dục chú ý đặc biệt vào các hoạt động thực hành ngoài trời, bao gồm cắm trại trong rừng và các trò chơi do Huân Tước Baden Powell sáng lập năm 1906 tại Anh quốc, rồi sau đó lan tỏa ra toàn cầu. 


Đạo Phiên An, thuộc Châu Gia Định thành lập vào năm 1965, được tách ra từ Đạo Bến Nghé do Trưởng Nguyễn Minh Triết có Tên Rừng là Sói Trầm Ngâm được Trưởng Tổng Uỷ Viên Hội Hướng Đạo Việt Nam Nguyễn Hữu Mưu ký quyết định giao trách nhiệm làm Đạo Trưởng.
Lúc ban đầu, Đạo Phiên An có 3 Liên đoàn và 3 đơn vị Đoàn, nhưng sau đó không lâu đã phát triển thành một trong vài Đạo có nhiều đoàn sinh trong vùng Sài Gòn và Gia Định. 
Địa bàn sinh hoạt của Đạo Phiên An gồm ba nơi là: Lăng Tả Quân Lê Văn Duyệt, Vườn Tao Đàn, và Thảo Cầm Viên Sài Gòn. Dưới sự dẫn dắt của Đạo Trưởng Nguyễn Minh Triết.

Đạo Phiên An đã tích cực tham gia mọi sinh hoạt do Hội HĐVN khởi xướng, đặc biệt là sinh hoạt ở Châu Gia Định. Trưởng Nguyễn Minh Triết là một Trưởng có nhiều khả năng trong việc ứng dụng phương pháp giáo dục Hướng Đạo, vì đã trải qua mọi khóa trại huấn luyện ở mọi cấp từ trong nước và ngoại quốc như: các khóa trại huấn luyện Bạch Mã, Bằng Rừng ở đồi Tùng Nguyên, cạnh hồ Than Thở, Đà-lạt và khóa huấn luyện ITTC ở Seoul, Đại Hàn. Nhờ khả năng và thành tích trong việc phát triển sinh hoạt Hướng Đạo trong giới thanh thiếu niên nên Trưởng Nguyễn Minh Triết đã được Hội Hướng Đạo Việt Nam đề cử các công tác sau: 
 - Năm 1967 là. Đại Diện Hướng Đạo Việt Nam tham dự trại Họp Bạn Hướng Đạo Quốc Tế tổ chức tại Jindalee, Brisbane, Queensland (Australia,) từ 28 Tháng 12, 1967 tới 06 Tháng 01, năm 1968. 
 - Năm 1969 tham dự trại Huấn Luyện ITTC (International Training The Team Course) tại Seoul, Đại Hàn và sau đó là thành viên trong phái đoàn Hướng Đạo Việt Nam do Hội Trưởng Phan Thành Hy và Tổng Ủy Viên Huỳnh Văn Diệp hướng dẫn tham dự Hội Nghị Trưởng Hướng Đạo Quốc Tế cũng tổ chức ở Séoul (Đại Hàn). Trên đường về nước phái đoàn ghé thăm hữu nghị Hướng Đạo Đài Loan và Hong Kong.


 - Năm 1970, Trưởng Nguyễn Minh Triết lại được tham gia vào Ban Tổ Chức Trại Họp Bạn Hướng Đạo Việt Nam toàn quốc tổ chức tại Suối Tiên (Thủ Đức) từ ngày 26/12/1970 đến ngày 30/12/1970. 

Trại Trưởng là Trưởng Tổng Uỷ Viên HĐVN Trần Văn Luợc, tên Rừng là Bò Lém. Trại mang tên Giữ Vững để kỷ niệm 40 năm thành lập Phong Trào HĐVN.Trong lễ khai mạc trại, Trưởng Nguyễn Minh Triết đã đại diện Ban Quản Trại hướng dẫn Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu đi thăm toàn trại.

 Ngoài, ra, giữa tháng 06 năm 1969, khi đang thụ huấn tại Trường Bộ Binh Thủ Đức, Trưởng Nguyễn Minh Triết đã được Trưởng Nguyễn Tuyên Thùy, nguyên Thiếu Tá Trưởng Phòng Tâm Lý Chiến, cũng là một Trưởng Hướng Đạo kỷ cựu biết Trưởng Nguyễn Minh Triết có nhiều khả năng về hướng đạo do được đào tạo có bài bản và nhiều kinh nghiệm về tổ chức, nên tin tưởng giao trách nhiệm tổ chức ra mắt Đoàn Thiếu Nhi Quân Đội Trường Bộ Binh Thủ Đức gồm tất cả con em quân nhân thuộc Trường Bộ Binh và Trại Gia Binh. Buổi lễ ra mắt thành công mỹ mãn dưới sự chủ toạ của Chuẩn Tướng Chỉ Huy Trưởng Trường Bộ Binh Thủ Đức Trong lãnh vực sinh hoạt cộng đồng và hoạt động xã hội,


Trưởng Nguyễn Minh Triết được hai phụ tá đắc lực của Đạo Phó Trưởng Huỳnh Văn Nhì và Trưởng Phụ Tá Trang Thế Phương đã dẫn dắt Đạo Phiên An tham gia các công tác như: - Mùa Hè năm 1966, Kha Đoàn Nguyễn Huệ tham gia giúp ban tổ chức cuộc thi Săn Bắn dưới đáy biển do Bộ Thanh Niên tổ chức tại Hòn Yến, Nha Trang. - Sau Tết Mậu Thân năm 1968, Đạo Phiên An gồm Thiếu Đoàn Trương Cộng Định và Kha Đoàn Nguyễn Huệ giúp Ty Xã Hội Gia Định tiếp đón đồng bào chiến nạn tại Trường Chi Lăng 2, Gia Định. Các Trưởng và Đoàn sinh giúp Ty Xã Hội phân phát thực phẩm, quần áo, thuốc men và hướng dẫn sinh hoạt hướng đạo cho các thiếu nhi là con em của đồng bào chiến nạn. - Giúp Tỷ Thanh Niên Thể Thao Gia Định tổ chức cho các em mồ côi du ngoạn và tắm biển Vũng Tàu. - Hợp tác với các đoàn thể bạn xây dựng các Trại Tạm Cư chung quanh khu vực Trường Pétrus Ký, Quận 5, Sài Gòn cho đồng bào chiến nạn Mậu Thân và Việt Kiều bị cáp duồng (Cap Youn) ở Nam Vang (Kampuchea)) chạy lánh nạn về. - Tổ chức lạc quyên vật chất, thuốc men, quần áo khi có Thiên Tai, Bão Lụt xảy ra. Đạo Phiên An đã hoạt động và phát triển rất mạnh với hơn 500 đoàn sinh và Trưởng phụ trách. Lệnh Tổng Động Viên của chính phủ sau Tết mậu Thân 1968 và Mùa Hè Lửa Đỏ 1972, khiến một số Trưởng phải nhập ngũ. Cũng trong năm này, Trưởng Nguyễn Minh Triết đã tốt nghiệp Cao Học tại Học viện Quốc Gia Hành Chánh được trường cấp học bổng đi du học Hoa Kỳ theo chương trình đào tạo Tiến Sĩ để tăng cường cho Ban Giảng Huấn của trường. Do đó, sinh hoạt của Đạo Phiên An bị ảnh hưởng rất nhiều, vì thiếu Trưởng hướng dẫn. 

Đạo Phiên An tham dự Trại Họp Bạn HĐVN Toàn Quốc cuối cùng là Trại Tự Lực từ ngày 21/12/1974 đến ngày 25/12/1974. Trại nằm trên một khu đất rộng, bên cạnh Dòng Đồng Công, thuộc Xã Tam Bình, Huyện Thủ Đức, Tỉnh Gia Định. Sau ngày 30 Tháng 04, năm 1975, chính quyền mới cấm mọi sinh hoạt Hướng Đạo, trụ sở Hội HĐVN tại số 18 Đường Bùi Chu bị tịch thu. Đạo Phiên An, các Đạo khác và Phong Trào Hướng Đạo VN coi như không còn nữa!
Hiện nay, tại một số công viên ở Sài Gòn và tỉnh thành trong nước, vào cuối tuần xuất hiện sinh hoạt giống như hướng đạo ngày trước do các Cựu Trưởng HĐVN hướng dẫn. Chính quyền không ra lệnh cấm vả cũng không chính thức cho phép hoạt động. 


Hy vọng, trong tương lai không xa, Phong Trào Hướng Đạo sẽ được chính quyền xem lại và cho phép tái hoạt động. Cá nhân tôi, may mắn có dịp gặp Trưởng Nguyễn Minh Triết hai lần:
 - Lần thứ nhất tại Virginia vào Tháng 05, năm 2007, khi gia đình tôi tình nguyện giúp Ban Quản Lý Trại Truyền Thống 7 tổ chức tại đây, trùng hợp với Trưởng Nguyễn Minh Triết đi dự họp mặt Cựu Sinh Viên Quốc Gia Hành. Trước đó, gia đình tôi gồm: con trai, vợ tôi và tôi đã tham dự Trại Truyền Thống 4 tổ chức tại Orange County, Nam Cali vào dịp Lễ Giáng Sinh năm 2003 
 - Lần thứ hai, khi gia đình tôi tham dự Trại Họp Bạn Hướng Đạo Việt Nam toàn Thế Giới, Thẳng Tiến 10 tổ chức từ 27 Tháng 06, năm 2014 đến 03 Tháng 07, năm 2014 tại Trại Strake, Thành Phố Houston (Texas). Trưởng Nguyễn Minh Triết đã đến đầt trại thăm. Sau đó, khi trại bế mạc Trưởng Nguyễn Minh Triết đã đến đón gia đình tôi về nhà ở một ngày, chở đi thăm các thắng cảnh ở Thành Phố Houston và dùng cơm tối tại một nhà hàng trong vùng. Hai anh em có dịp cùng ngồi ôn lại những kỷ niệm Hướng Đạo ngày xưa, sau nhiều năm xa cách, tưởng chừng không bao giờ có thể gặp lại. 


Giờ đây! Anh Chị Em Đạo Phiên An tứ tán khắp nơi, kẻ còn, người đã giã từ cuộc chơi. Hầu hết đã ngoài tuổi Thất Thập Cổ Lai Hy, có người sắp sửa 90 tuổi, nhưng một số vẫn còn giữ mối dây liên lạc Hướng Đạo, và hẹn sẽ gặp lại các Trường Hướng Đạo đi trước để cùng nhau đưa hai tay lên hông “ Nhảy Lửa” và hát bài “ Giữ Chặt Mối Dây.” Theo tôi, trong bất cứ hoàn cảnh nào.Tinh Thần và Tinh Huynh Đệ Hướng Đạo vẫn luôn luôn bền vững. Đúng như câu châm ngôn của Hướng Đạo. "Hướng Đạo một ngày là Hướng Đạo Mãi Mãi - Once a Scout, always a Scout." 

 Trần Đình Phước 
 (Voi Chăm Chỉ - Đạo Phiên An)

Thứ Tư, 15 tháng 7, 2026

Về Lại Ngôi Trường Thời Thơ Ấu - Trường Văn Lang


Về Lại Ngôi Trường Thời Thơ Ấu
Trung Học Tư Thục Văn Lang Mến Yêu

Điều này chỉ là câu chuyện Huyền Thoại. Nhưng thực tế, tôi là cựu học sinh được may mắn làm Thầy Giáo nơi trường cũ mà tôi đã từng theo học thời thơ ấu.

vào khoảng năm 1979 và năm 1980. Sở Giáo Dục TP/HCM rất cần giáo viên dạy các môn Toán, Anh Văn và Pháp Văn. Vì ba môn này đang thiếu giáo viên trầm trọng. Do đó, Sở Giáo Dục tổ chức khoá Bồi Dưỡng Trí Thức Chế Độ cũ để trở thành Giáo Viên. Điều kiện theo học phải là cựu giáo chức của Sài Gòn, tốt nghiệp Đại Học. Đa số các học viên là Sĩ Quan học tập cải tạo được cho về làm đơn tham dự khoá học này.

Khoá học được tổ chức tại trường Sư Phạm Bồi Dưỡng (tên cũ là Saint-Exupéry), số 20 Ngô Thời Nhiệm, Quận 3, góc Trương Định. Ngôi trường có màu sơn đỏ rất xinh xắn được xây cất đã hơn nửa thế kỷ.

Khoá học bắt đầu từ ngày 08 tháng 10, năm 1979 và kết thúc ngày 08 tháng 05, năm 1980. Khoá gồm tất cả 3 ban: Toán, Pháp Văn và Anh Văn. Có khoảng gần 400 học viên. Đông nhất là ban Toán.

Trường hợp tôi, hoàn toàn không dính dáng đến việc dạy học.Tôi chưa từng học qua các trường lớp về Sư Phạm, chưa từng đứng trên bục giảng, hay làm bạn với phấn trắng, bảng đen và nhìn những gương mặt thơ ngây, hồn nhiên của học trò đang chăm chú lắng nghe thầy giảng bài. Nếu có chăng là chỉ đi dạy kèm để có tiền đóng học phí phụ với cha mẹ, hay là trong vai trò của một Huynh Trưởng Hướng Đạo huấn luyện các hướng đạo sinh về chuyên môn và dạy cho các em hát những bài ca hướng đạo ngắn.

Trước 30 tháng 04, năm 1975, tôi là Sĩ Quan hiện dịch Không Quân VNCH. Tôi không bao giờ nghĩ mình có lúc sẽ trở thành Thầy Giáo. Thời gian nảy, tôi đang đi đào kinh làm thủy lợi ở Xã Bình Thành, Huyện Đức Huệ, thuộc tỉnh Long An, nằm giáp với biên giới Việt Nam & Kampuchia.

Phương tiện duy nhất vào đây là bằng đò. Mỗi ngày chỉ hai chuyến. Buổi sáng đò đưa khách vào, buổi chiều đò chở khách ra. Tôi từ nhà đi xe Lam ba bánh ra bến xe Chợ Lớn Mới. Từ đây, đón xe đò đi Hậu Nghĩa. Sau đó đi bộ khoảng mười lăm phút tới bến đò. Nếu chẳng may bị trễ đò thì phải đợi đến ngày hôm sau.

Mấy anh bạn cùng nhóm đào kinh với tôi hội đủ điều kiện. Nên họ cùng rủ nhau bỏ đào kinh về Sài Gòn nộp đơn, nên tôi đành phải đi theo. Vì công việc đào kinh là công việc phải làm theo lối dây chuyền, cần phải có nhiều người làm chung, thao tác cùng một lúc như: đào đất, tát nước, chuyển đất, đắp bờ. Một hay hai người không thể nào làm được,

Khi đến Sở Giáo Dục TP/HCM, số 66-68 Lê Thánh Tôn. Tôi đã thấy có nhiều người đang chen chúc nhau nộp đơn vì họ hy vọng sẽ được đi dạy trở lại, có hộ khẩu ở Thành Phố, chờ xuất cảnh, có thời gian để chuẩn bị vượt biên…Riêng tôi, đứng phía ngoài đợi các anh bạn đào kinh nộp đơn xong, sẽ cùng về lại nông trường ngay ngày hôm đó. Vả lại! tôi nghĩ, tôi không hội đủ điều kiện theo yêu cầu của Sở Giáo Dục.

Khoảng 12 giờ trưa, gần hết giờ nhận đơn. Một thanh niên trẻ phụ trách nhận đơn thấy tôi vẫn còn đứng lảng vảng. Có lẽ thấy tôi tội nghiệp. Nên anh đến bên chỗ tôi đứng, hỏi tôi có cần gì không? Nếu giúp được trong khả năng thì anh sẽ sẵn sàng.Tôi nói với anh, tôi muốn nộp đơn xin học khoá Bồi Dưỡng. Nhưng thấy người ta chen lấn, ồn ào làm mất trật tự quá! Nên tôi đành đứng chờ.

Anh nói tôi đưa đơn và các giấy tờ cần thiết cho anh xem để anh có thể giúp được gì không? Tôi đưa cho anh: tờ đơn, chứng chỉ đã học xong một khoá American Language Course ở English Language School, Defense Language Institute tại Lackland AFB (TX), chứng chỉ ngành chuyên môn theo học về Weapons Controller (Manual) Course tại Tyndall AFB (Florida) có đóng dấu tròn màu vàng mà tôi còn giữ được.



Sau khi xem xong. Anh cho biết, tôi có đủ điều kiện nộp đơn để theo học lớp bồi dưỡng này. Thế là! Anh mời tôi vào văn phòng và viết ngay biên nhận tôi được Sở Giáo Dục chấp thuận cho tham dự khoá học để trở thành Giáo Viên. Sau đó, anh trao cho tôi và cầu chúc tôi gặp được mọi thuận lợi. Trước khi chào từ giã anh.Tôi cảm ơn anh đã giúp đỡ tôi. Anh cho biết tên anh là Vương Công Trực. Anh nói khi nào tôi có dịp về Sài Gòn cứ ghé thăm anh. Tôi trả lời. Đó là điều chắc chắn. Làm sao tôi có thể quên được tấm lòng tốt mà anh đã dành cho tôi.

Mừng quá! Thay vì, về nhà thăm Ba Má tôi và các em như đã dự định lúc ban đầu. Tôi tức tốc về ngay Nông Trường để báo cho Ban Chỉ Huy Nông Trường biết là Sở Giáo Dục đã cấp biên nhận đồng ý cho tôi theo học khoá bồi dưỡng thành giáo viên, để họ làm thủ tục trả tôi về lại thành phố.

Tôi được xếp theo học lớp giảng dạy Anh Văn. Lớp học có khoảng 100 học viên: có người tốt nghiệp MA, BS, BA từ Mỹ, Úc, Tân Tây Lan, Đại Học Sư Phạm, Cử nhân Anh văn Đại Học Văn Khoa, Giảng viên Trường Sinh Ngữ Quân Đội, Giảng Viên Anh Ngữ tại Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân, Hải Quân ở Nha Trang, Giảng Viên Trường Võ Bị Đà Lạt, Cao Học Quốc Gia Hành Chánh, Cao Học Luật, Cựu Giáo Sư Anh Văn các trường Công Lập và Tư Thục Sài Gòn và các tình trước kia. Còn tôi, hoàn toàn khác hẳn. Không giống ai vì tôi không hề dính dáng gì đến việc dạy học gì hết!

Chương trình giảng dạy Anh Văn do ba Giáo Sư phụ trách: GS Hồ Liên Biện, GS Đoàn Viết Bửu và GS Đinh Quang Kim. Thật ra, họ dạy cho lấy có, vì trong lớp có người là bạn, là đồng nghiệp dạy chung với ba Giáo Sư, nhưng vì ba Giáo Sư không bị đi học tập, nên bây giờ là giảng viên của lớp học này.

Trong thời gian học. Các học viên được hưởng lương, nhận tiêu chuẩn về lương thực, nhu yếu phẩm và mọi quyền lợi như công nhân viên đang làm việc cho nhà nước. Sau khi mãn khoá, nếu ai đi dạy sẽ được chánh quyền chấp thuận cho nhập hộ khẩu thành phố.

Đây cũng là cơ hội ngàn vàng cho một số học viên có nhiều thời giờ tìm đường vượt biên, kiếm được công ăn, việc làm tốt hơn, hoặc chờ thân nhân ở nước ngoài bảo lãnh, nên họ bỏ ngang khoá học cũng gần phân nửa. Phần tôi, không có bất cứ cơ hội nào khác. Nên, tôi phải tiếp tục theo học cho đến cuối khoá. Tôi mừng vì được Sở Giáo Dục chấp thuận cho theo học là một điều quá may mắn mà tôi không thể tưởng tượng xảy ra trong trường hợp của tôi.

Sau bảy tháng học bồi dưỡng. Lớp Anh Văn mãn khoá còn lại khoảng 50 học viên. Một số được cho dạy Cấp 3 (Trung Học Đệ Nhị Cấp). Đa số dạy Cấp 2 (Trung Học Đệ Nhất Cấp), cũng có một vài trường hợp đặc biệt được cho dạy Đại Học.

Tôi được bổ nhiệm về Phòng Giáo Dục Quận 10 và được cho dạy tại Trường Phổ Thông Cơ Sở Cách mạng Tháng 8 (trước kia là trường Tinh Thần, nằm sát bên Quân Vụ Thị Trấn Sài Gòn và trại gia binh Truyền Tin) trên đường Lê Văn Duyệt (cũ). Địa chỉ số 289 đường CMT8.

Trường cuối cùng là Trường Phổ Thông Cơ Sở Văn Lang, số 51 Trần Quí Khoách, Quận 1. Tôi dạy ở đây hai niên khoá 1990 - 1991 và 1991-1992. Trường Văn Lang, trước 30 tháng 04, năm 1975 của Thầy Ngô Duy Cẩu.Thầy vừa là chủ trường,vừa là Hiệu Trưởng.

Khi chính quyền mới tiếp thu thì trường không bị đổi tên như nhiều trường khác trong thành phố, hoặc biến thành chung cư, nhà hàng, khách sạn, cơ quan làm việc của chính quyền hay nhà riêng dành cho cán bộ cao cấp. May mắn! trường vẫn giữ tên Văn Lang cho đến ngày hôm nay.

Có thể nói. Đây là khoảng thời gian hạnh phúc và sung sướng nhất đời tôi, sau những tháng năm nhọc nhằn, nghiệt ngã của một cuộc đổi đời.

Hôm nào thời khoá biểu có lớp dạy. Tôi thường đến trường thật sớm. Đi dạo quanh các lớp học ngày xưa. Nhiều nhất là hai lớp Đệ Nhị A, niên khoá 1967-1968 và Đệ Nhất A, niên khoá 1968-1969.

Tôi vẫn còn nhớ như in tên của các Giáo Sư giảng dạy hai lớp này. Các Thầy hầu hết đều là Giáo Sư chính thức của các trường Công lập nổi tiếng của Sài Gòn như Chu Văn An, Pétrus Ký, Trưng Vương, Gia Long:

Giáo Sư lớp Đệ Nhị A (Sinh Ngữ 1 Pháp Văn):

Văn: Trần Huy Bích, Pháp: Vũ Đình Mẫn, Anh (Sinh Ngữ 2): Tạ Văn Chắt, Sử và Địa: Vũ Huy Chấn, Công Dân: Nguyễn Thanh Luân, Toán: Hoàng Mai & Phùng Mạnh Hoàng (tên khai sanh là Chữ), Lý: Đinh Công Hoạt, Hoá: Lê Trọng Lập, Vạn Vật: Trần Phụng Đình hay Trần Đình.

Giáo Sư lớp Đệ Nhất A (Sinh Ngữ 1 Pháp Văn)

Triết: Trần Đức An, Sinh Ngữ 1(Pháp Văn): Vũ Đình Mẫn, Sinh Ngữ 2 (Anh Văn) Bùi Đình Mạc, Sử & Địa: Vũ Huy Chấn,Toán: Hoàng Văn Mai và Ngô Tử Vọng, Lý: Vũ Văn Tiên, Hoá: Trương Đình Ngữ, Vạn Vật:Nguyễn Văn Đỉnh.

Các Thầy đã truyền dạy cho tôi những kiến thức về văn hoá, về đạo đức và về cách học làm người tử tế để tôi làm hành trang bước vào đời.

Tôi cũng có dịp tìm lại những kỷ niệm thuở học trò, nhớ lại giờ ra chơi vui đùa cùng các bạn, cũng như ăn quà vặt bán trong sân trường, nhớ lại các gương mặt hồn nhiên của các bạn thân như: Trương Tấn Hưng, Nguyễn Văn Hợp, Bùi Phương Việt, Nguyễn Phú Tuấn…Các bạn tôi đã ra đi, khi tuổi đời vừa mới chớm đôi mươi và mang theo nhiều ước vọng.

Và gần đây nhất, trưởng nam của Thầy Hiệu Trưởng Ngô Duy Cầu là Ngô Quốc Thắng cũng vừa mới mất. NQT đi du học Hoa Kỳ sau khi thi đậu Tú tài 2. Tôi cũng không hiểu sao giữa Thắng và tôi có mối giao tình bạn bè tốt đẹp lúc cùng đi học, ngồi kế bên nhau, và cả hai ở hai hoàn cảnh hoàn toàn khác biệt. Thỉnh thoảng, Thắng mời tôi đến nhà chơi. Ông Bà Hiệu Trưởng rất thương quý tôi. Khi biết hoàn cảnh gia đình tôi khó khăn, nhưng hiếu học. Ngoài ra, ông bà biết tôi đang tham gia Hướng Đạo Việt Nam và đang là một trưởng phụ tá cho Thiếu Đoàn Đống Đa, Đạo Phiên An, sinh hoạt ở Lăng Đức Tả Quân Lê Văn Duyệt, Bà Chiểu, Gia định vào mỗi Chúa Nhật. Ông Bà lại càng quý mến tôi hơn. Ông Bà tin tưởng tôi là người bạn tốt với Ngô Quốc Thắng. Nhờ đó, năm học Đệ Nhất A. Thầy Tập là Tổng Giám Thị và Cô Bích phụ trách thu ngân cho trường Văn Lang nói với tôi “Thầy Hiệu Trưởng Ngô Duy Cầu dặn cô cho tôi được học hoàn toàn miễn phí. Nếu tôi có cần sự giúp đỡ gì thì nói lại cho hai người biết.”

Chỉ một lần trước khi Thắng sắp rời Việt Nam. Thắng muốn biết nhà tôi và tôi đồng ý cho Thắng đến. Hôm đó, Thắng lái chiếc Fiat 1500 của Thầy Hiệu Trưởng đến nhà mời tôi đi ăn tối và chở tôi đi vòng khắp Sài Gòn coi như từ giã. Thắng tâm sự với tôi rất nhìều về cuộc sống gia đình, bạn bè chung quanh và đặc biệt là cảm tình mà Thắng dành cho tôi, xem tôi như một người anh vì tôi lớn hơn Thắng ba tuổi.Tôi vì hoàn cảnh phải đi học trễ. Chưa kể, có năm đến trường, có năm phải ở nhà để phụ giúp gia đình. Năm nay học truờng này, năm sau nhảy sang trường khác. Đôi lúc tưởng chừng bỏ học vĩnh viễn. Cuối cùng, tôi cũng thi đậu Tú Tài 2. Điều này làm ba má tôi rất vui và hãnh diện với bà con lối xóm. Sau đó, tôi tình nguyện vào khoá 7/68 Không Quân VNCH.

Thắng nói với tôi “Biết đến khi nào Thắng mới gặp lại bạn bè thân yêu và Sài Gòn mến thương.”

Trong thời gian du học ở University of Michigan.Thắng và tôi thỉnh thoảng trao đổi thư từ. Lâu lâu, Thắng cũng gửi về tặng tôi một món quà nhỏ, trong đó chất chứa đầy ắp ân tình.


Khi đến được Hoa Kỳ, tôi chỉ gọi thăm Thắng vài lần, chưa một lần gặp mặt. Và tôi bàng hoàng khi nhận được tin Thắng mất ở Florida qua em trai của Thắng báo cho biết.

Tôi xin cầu nguyện cho các Thầy và bạn bè đã mất được bình an nơi cõi vĩnh hằng.

Giờ đây, bạn học ngày xưa đã tan tác đi khắp muôn nơi. Kẻ ở chân mây, người ở cuối trời. Có một số đã đi về miền miền viễn, một số đang đối phó với những lo toan, khó khăn hàng ngày về chuyện cơm, áo, gạo, tiền, con, cháu và bệnh hoạn ở tuổi Thất Thập Cổ Lai Hy nơi quê nhà hay xứ người.

Khi làm đơn xin xuất cảnh đi Mỹ theo diện HO. Tôi xin nghỉ dạy để có thời giờ chuẩn bị cho việc ra đi đến vùng đất mới mà nhiều người hằng mơ ước.

Tôi rất buồn phải giã từ phấn trắng, bảng đen, các học sinh thân yêu. Nhất là các em con nhà lao động có hoàn cảnh khó khăn, nhưng siêng năng và hiếu học ở các xóm lao động gần trường như: Xóm Chùa, Xóm Cầu Mới, Xóm Vạn Chài, Xóm Cầu Sắt. Đối với các em này, tôi thường xuyên nhắc nhở, an ủi, động viên tinh thần và giúp đỡ hết lòng. Mở lớp dạy thêm cho các em học kém hoàn toàn không nhận bất cứ một thù lao từ phụ huynh.

Tôi rất vui khi nghe tin các em ngày xưa đó đã thành công trên đường học vấn và tạo dựng được sự nghiệp tốt đẹp. Ngoài ra, ngôi trường này đã mang đến cho tôi biết bao nhiêu kỷ niệm đẹp của một thời hoa mộng mà tôi khó có thể nào quên.

Ngày 27 tháng 10, năm 1992. Gia đình tôi gồm 3 người: Vợ chồng tôi và con trai bảy tuổi rời Việt Nam theo chương trình HO để bắt đầu làm lại cuộc đời mới nơi phương trời xa lạ.

Có lẽ tôi là một cựu học sinh Văn Lang duy nhất được trở về lại ngôi trường yêu dấu sau ngày 30 tháng 04, năm 1975? Điều này, như là một câu chuyện huyền thoại. Nhưng thực tế, tôi là cựu học sinh được may mắn làm Thầy Giáo nơi trường cũ mà tôi đã từng theo học thời thơ ấu.
Đó là Trường Trung Học Văn Lang thân yêu.

Trần Đình Phước
 San José, California
(Cựu Học Sinh Văn Lang)

Thứ Ba, 23 tháng 6, 2026

Email Của Học Trò Cũ


(Thầy Trò gặp nhau ở Sài Gòn ,Việt Nam và San José, CA)

Email Của Học Trò Cũ
Thầy Thương Kính
Dạ! Con Kính chào Thầy! Con rất mừng vì đọc mail của Thầy, và cảm nhận được Thầy vẫn còn khoẻ, Thầy vẫn nhớ rõ những lần Thầy Trò mình gặp nhau.
Ba Má con hiện đang ở chung với con tại Việt Nam. Năm nay Ba Má con cũng 90 tuổi hết rồi, nên già yếu nhiều.
Hiện con vẫn còn đóng phim, nhưng con vẫn dành thời gian gần gũi và chăm sóc Ba Má nhiều hơn trước.
Dạ! Còn về bài viết của Thầy về con. Con xin cảm ơn Thầy thật nhiều. Con chỉ xin phép được edit lại hai chỗ.
1- Con chưa lấy bằng tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm Kỹ Thuật vì con nợ kỳ Bảo vệ Luận Văn Tốt Nghiệp.
Dù các môn học khác con đã pass 100%.
2- Phim Tình Yêu Ven Sông 2026 là phim gì con không biết luôn ạ!
Vì có khi đây là phim con từng đóng lâu rồi, nhưng đã bị các youtuber họ copy và post lên, nhưng họ lại đặt một cái tựa phim khác. Để khán giả tưởng là phim mới, mà click vào xem.
Các phim của con đóng trước đây đã thường xuyên bị như vậy đó Thầy!
Con cảm ơn Thầy thật nhiều. Mỗi lần đi ngang khu nhà cũ Thầy ở cuối Đường Trần Quang Khải, nằm đối diện Đình Nam Chơn, con vẫn luôn nhớ đến Thầy.
Con Kính chúc và mong Thầy luôn dồi dào sức khoẻ, cuộc sống luôn bình an và hạnh phúc ạ!

Con Kính chào Thầy

Trương Minh Quốc Thái

***

Trên đây là Email của một học sinh cũ của tôi cách đây hơn 40 năm viết cho tôi. Đó là Em Trương Minh Quốc Thái. Hiện nay, em là một Nam Tài Tử Điện Ảnh nổi tiếng của Việt Nam đã đóng nhiều phim, và được nhiều giải thưởng về Điện Ảnh. Ngoài ra, Trương Minh Quốc Thái cũng còn là một Ca Sĩ, một Kịch Sĩ xuất hiện trên các sân khấu Ca, Nhạc Kịch trong nước rất thành công.
Một phim do Trương Minh Quốc Thái đóng vai chính cách đây gần 20 năm, được khán giả sau khi xem rất thích và ngợi khen. Đó là “HƯƠNG PHÙ SA”
Phim có nội dung tình cảm nhẹ nhàng, hình ảnh sông nước, ghe thuyền tấp nập, các rặng dừa, các bè lục bình trôi bềnh bồng rất hữu tình và phong cảnh làng quê Việt Nam thân yêu rất đẹp, khiến những ai yêu quê hương, xa đất nước, khi xem xong trong lòng cũng cảm thấy một thoáng rung động và bồi hồi.
Trương Minh Quốc Thái định cư ở Mỹ đã lâu, đã lập gia đình, nhưng hiện nay dành nhiều thời gian sống ở Sài Gòn để có cơ hội chăm sóc, báo hiếu và phụng dưỡng cha mẹ già đã lớn tuổi và đau yếu thường xuyên.

So với nhiều đồng nghiệp dạy cùng Trường Phổ Thông Cơ Sở Cách Mạng Tháng 8 (tên cũ Trường Trung Học Tinh Thần do Linh Mục Phan Phát Huồn làm Hiệu Trưởng, số 289 Đường Lê Văn Duyệt, nằm giữa Biệt Khu Thủ Đô và Quân Vụ Thị Trần Sải Gòn). Tôi may mắn được nhiều học sinh cũ vẫn còn giữ một lòng tôn sư trọng đạo, nhớ đến công ơn Thây Giáo cũ dạy dỗ minh, dù thời gian trôi qua đã gần nửa Thế Kỷ.

Các học trò cũ được tôi trực tiếp làm Giáo Viên Hướng Dẫn (Chủ Nhiệm) vẫn thường xuyên Email thăm hỏi và chúc sức khoẻ tôi vào dịp Tết đến, Lễ lớn, và vào ngày Nhà Giáo Việt Nam 20 Tháng Mười Một.
 
Mỗi khi tôi có dịp về Sài Gòn thăm gia đình, các em đều tổ chức gặp Thầy Giáo cũ và bạn cùng lớp để hàn huyên tâm sự, nhắc lại những kỷ niệm thuở học trò hồn nhiên, thơ mộng. Nhớ lại giờ sinh hoạt cuối tuần được nghe Thầy kể chuyện, Thầy hát, tham gia các trò chơi, tập hát các bài ca ngắn Hướng Đạo. Thầy có kinh nghiệm nhiều năm là một Trưởng Hướng Đạo, nên không khí sinh hoạt rất sôi động, hấp dẫn, vui và bổ ích. Đặc biệt, Thầy lúc nào cũng vui vẻ, không lớn tiếng, không bao giờ áp dụng biện pháp kỷ luật với học sinh. Em nào phạm lỗi. Thầy kiên nhẫn giải thích, khuyên nhủ, và yêu cầu các em hứa không được tái phạm. Các em cho biết, trong đời học sinh của các em trải qua nhiều Thầy Cô Hướng Dẫn lớp, nhưng lớp các em do tôi là Giáo Viên Hướng dẫn mang lại cho các em nhiều hình ảnh và kỷ niệm đẹp thuở học trò không thể nào quên.
Giờ đây, các em đã ngoài 50 tuổi, may mắn thành công trên đường học vấn, có công ăn việc làm ổn định và một mái ấm gia đình hạnh phúc.
 
Phần tôi, ở tuổi ngoài Thất Thập Cổ Lai Hy định cư ở xứ người hơn ba mươi năm. Nhớ lại những tháng ngày vừa mới đặt chân tới vùng đất mới hoàn toàn xa lạ với bao nhiêu bỡ ngỡ, khó khăn tưởng chừng như bỏ cuộc. May mắn, nhờ gia đình Niên Trưởng bảo trợ, nhờ bạn bè cùng Khoá, cùng đơn vị, nhờ các ân nhân không hề quen biết giúp đỡ lúc ban đầu, cùng với vợ con hết lòng thương yêu, đùm bọc và cố gắng phấn đấu không ngừng nghỉ. Nên cuối cùng vượt qua hết những chặng đường nhiều vất vả, chông gai.
 
Hiện nay, gia đình tôi sống trong một căn nhà nhỏ, có mảnh vườn xinh xắn, được tô điểm một số cây cảnh, nằm ở phía Bắc Thành Phố San José, mệnh danh là Thung Lũng Hoa Vàng. Nơi đây, thời tiết quanh năm hiền hòa, cây cối và hoa lá xanh tươi, đi đến bất cứ đâu cũng gặp bà con người Việt.
Thành phố có nhiều chùa chiền, nhà thờ, chợ búa, lễ lạc, sinh hoạt cộng đồng quanh năm, nên tinh thần cũng phần nào thanh thản, thoải mái, và nhẹ nhàng.
 
Tôi cảm thấy những tháng ngày còn lại của tôi thật bình yên, không phải lo toan đối phó với những phức tạp, phiền toái đời thường.
Tôi cho là một Ơn Phước lớn được Thượng Đế ban tặng, dù tôi có tiền muôn, bạc bể cũng không thể mua được.
 
Ước vọng duy nhất cuối đời của tôi là xin Ơn Trên ban cho có sức khỏe, được sống hạnh phúc, vui vẻ bên vợ con và các cháu. Thỉnh thoảng được gặp lại các học trò cũ, Anh Chị Em Hướng Đạo Việt Nam đã một thời sôi nổi trong việc Xây Dựng Phong Trào, Phát Triển, Bảo Tồn, Duy Trì Truyền Thống Văn Hoá Việt Nam, và bạn bè ngày xưa để hàn huyên là đủ mãn nguyện.
 
Trần Đình Phước
(San José, California -17/06/2026)



Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2026

Bộ Dominoes Kỷ Niệm Ngày Xưa


(Kính tặng Quý Niên Trưởng và Quý Chiến Hữu Kiểm Báo đã từng cầm những con cờ Dominoes này trên hai bàn tay trong giờ nghỉ giải lao.)

Tháng Bảy, năm 1969. Sau khi mãn Khoá Học Weapons Controller tại Tyndall AFB, Florida. Trên đường về nước. Tôi mua một Bộ Dominoes đem về Việt Nam làm kỷ niệm. Thắm thoát, đã hơn nửa thế kỷ. Hôm nay, tình cờ nhìn lại Bộ Dominoes, trong lòng tôi cảm thấy bồi hồi và một chút lắng đọng. Nhớ lại từng khuôn mặt thân quen với các Biệt Danh rất dễ thương như: Hoàng Hynos, Long Basket, Quỳnh Complex, Trực Degaulle, Dũng Mexico, Ngọc Robert, Liêm Ruby, Thanh Gà rù, Nam Mốc, Lợi Khổng Lồ, Tâm Chệt, Hồng Cào Cào, Đính Lác, Toàn Mặt Ngựa, Chánh Chuột, Việt Gấu, Trí Xoắn, Bảo Bì, Minh Mù, Nhâm Cà Lăm….và Cựu Trung Tá Chỉ Huy Trưởng Trung Tâm 2 Kiểm Báo: Mr DuPont.

Giờ đây, một số đã đi xa, một số đang ở tuổi về chiều nơi quê nhà và một số khác đang tha phương cuối đời nơi xứ người.

Bộ Dominoes đã theo chân tôì đi khắp các đơn vị Kiểm Báo: Từ Trung Tâm 2 Kiểm Báo, Sơn Trà, Đà Nẵngtức Panama, đến Đài 11 (Peacock) - Pleiku, Đài 21 (Paddy) - Bình Thủy, Cần Thơ và cuối cùng là Trung Tâm 1 Kiêm Báo (Paris), Tân Sơn Nhất.

Những Quân Nhân Kiểm Báo ở các đơn vị nêu trên, hầu như ai cũng đều quen mặt với Bộ Dominoes màu đỏ của tôi. Đầu tiên, các số trên con cờ có màu trắng. Sau này, tôi sơn đủ màu lên trên các con số để cho dễ nhận.

Bình thường Dominoes chơi bốn người, có đôi khi chơi ba, hoặc hai người. Nếu chơi bài cào, mỗi người bốc ba con thì chơi được chín người. Ăn thua không phải là chính, mà mục đích chỉ để giải trí, nghỉ giải lao cho quên phiên trực kéo dài. Có dôi lúc căng thẳng, nhưng chưa bao giờ xảy ra gây gổ, hay lớn tiếng trong lúc chơi Dominoes.
Sau ngày 30 tháng 04, 1975. Tôi không còn dịp đụng đến các con cờ Dominoes nữa! Tôi đem cất vào xó tủ, chẳng bao giờ ngó ngàng đến.

Khi được đi định cư Hoa Kỳ theo chương trình H.O vào Tháng 10, năm 1992. Ngoài những vật kỷ niệm, sách vở, tài liệu cần thiết, tôi không quên đem theo Bộ Dominoes trong hành trang lên đường.
Đến Mỹ, tôi không còn cơ hội chơi Dominoes với các chiến hữu. Tuy nhiên, nhờ Bộ Dominoes, mà tôi có dịp dạy con trai tôi làm các phép tính cộng và tính trừ rất hiệu quả.

Tôi bày tất cả con cờ Dominoes lên trên bàn học. Tôi hỏi con tôi các con số trên bộ cờ, cháu sẽ tìm cách bốc đúng con số, mà tôi muốn. Nếu tôi muốn tổng số là bao nhiêu thì cháu tìm các con số trên các con cờ Dominoes cộng lại. Nếu làm toán trừ thì cháu sẽ tìm cách loại ra những con cờ không cần thiết. Mỗi ngày tôi đều dành thời giờ để tập cho cháu làm các phép tính. Trong lúc làm những thủ tục cần thiết cho người mới đến, tìm nơi học lái xe, tìm hiểu, hỏi thăm những người đi trước giúp ý kiến, học hỏi kinh nghiệm.

Đây là cơ hội ngàn vàng, mà tôi được gần con tôi lâu nhất khi định cư ở Hoa Kỳ.

Một thời gian sau, Bộ Dominoes không còn được dùng nữa! vì con tôi đã đi học, vợ tôi ghi danh đi học tiếp, còn tôi đã tìm được công việc làm thích hợp. Do đó, Bộ Dominoes đành cất vô trong hộc tủ.

Hôm nay, thời tiết ẩm áp của mùa hè, trong không gian im ắng của Thành Phố San José, còn có tên là Thung Lũng Hoa Vàng. Tôi chậm rãi dọn dẹp, sắp xếp lại vật dụng trong nhà cho trật tự, ngăn nắp. Những gì thấy còn giữ được thì giữ. Còn như nếu thấy không cần thiết thì đem tặng cho Salvation Army.

Đến khi kéo hộc tủ ra. tôi thấy lại Bộ Dominoes, mà tôi đã vô tình quên lãng trên 30 năm. Bỗng dưng, cả một trời kỷ niệm hiện về. Tôi nhớ lại từng khuôn mặt các chiến hữu quay từng quần chơi Dominoes (với tiếng gõ, tiếng đập, tiếng la lớn triệt buộc, tiếng hô đóng có Bọ, tiếng nói nhỏ nhẹ, bạn còn thua con Bọ Trỏng…} vào những ngày mưa to, gió lớn, bão bùng trên Đỉnh Sơn Trà, nơi Pleiku mưa bụi giăng đầy, Cần Thơ êm ái, nhẹ nhàng, và Tân Sơn Nhất yên tĩnh nơi phòng nghỉ của đơn vị.

Tất cả đều đã chìm vào dĩ vãng. Không bao giờ tìm lại được. Nhiều Chiến Hữu ngày xa xưa đó đã đi xa. Nếu còn hiện diện trên cõi đời ô trọc này thì đã ngoài tuổi Thất Thập Cổ Lai Hy, sức khỏe đã yếu dần, đang cầm tấm vé một chiều chờ tài xế ngừng xe lại mời bước lên chuyến xe cuối cùng đi về miền miên viễn.

Cầm Bộ Dominoes kỷ niệm ngày xưa, hai tay tôi run run. Tôi đang nghĩ, rồi sẽ sẽ có lúc tôi không bao giờ còn thấy nữa!

Ôi! Bộ Dominoes thân yêu của tôi. Cả một trời kỷ niệm thời chinh chiến trong tiềm thức đang trở về.

Trần Đình Phước
(San Jose, California - 06/2026)


Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

Tưởng Nhớ Ca Nhạc Sĩ Nhật Trường Trần Thiện Thanh (Anh Đi & Anh Về Với Em)


Trước 30/04/1975, nhiều bài báo, nhiều bài viết xếp: Chế Linh, Duy Khánh, Hùng Cường và Nhật Trường Trần Thiện Thanh là bốn Ca Nhạc Sĩ nổi tiếng nhất của nền Tân Nhạc Việt Nam Cộng Hoà.

Riêng tôi, Ca Nhạc Sĩ Nhật Trường Trần Thiện Thanh là người tôi ái mộ nhất. Khi còn là học sinh, tôi thường nhịn ăn quà để dành tiền mua các nhạc phẩm do Nhạc Sĩ Trần Thiện Thanh sáng tác, cũng như tập hát những bài hát của ông.

Năm 1965.Trong một lần đến Đài Phát Thanh Quân Đội, số 2 Bis Đường Hồng Thập Tự dưới chân cầu Thị Nghè, đối diện với Sở Thú Sài Gòn. Hôm đó, tôi đi với bạn cùng lớp NPT. Bạn là em của Nữ Ca Sĩ Tâm Đan phụ trách chương trình “Quân Nhân Vui Sống”. NPT xin Nữ Ca Sĩ Tâm Đan cho tôi được thử giọng, nếu thấy được thì cho tôi góp vui trong chương trình bài hát “Anh Về Với Em” do Nhạc Sĩ Trần Thiện Thanh sáng tác. Sau khi nghe xong, thấy được, nên Nữ Ca Sĩ Tâm Đan đồng ý cho tôi hát trong chương trình của cô.

Trong lúc đang thu băng thì Nhạc Sĩ Trần Thiện Thanh vào phòng thu đề tìm Nữ Ca Sĩ Thanh Thúy. Tình cờ nghe tôi hát, Nhạc Sĩ Trần Thiện Thanh gật đầu có vẻ hài lòng.

Khi ra về, tôi đi ngang qua phòng chương trình do Nhạc Sĩ Trần Thiện Thanh phụ trách. Gặp ông, tôi cúi đầu chào từ giã. Ông mời tôi vào phòng và nhẹ nhàng nói với tôi,“Sau khi nghe em hát, Anh tin rằng em có thể trở thành ca sĩ, nếu như được sự hướng dẫn và huấn luyện đàng hoàng.”

(Tác Giả)

Tôi trả lời, tôi chỉ hát cho vui. Chuyện chính là phải lo học để Ba Má vui lòng. Tôi sợ theo con đường ca hát sẽ bỏ bê việc học hành, ảnh hưởng đến tương lai. Sau đó, Ông nói tôi chờ một chút, ông lấy trong hộc bàn ra một số bài hát do ông sáng tác, được in trên giấy láng đặc biệt và ký tặng cho tôi. Điều này, làm tôi rất cảm động. Từ đó, tôi không còn cơ hội gặp lại ông, vì phải chuẩn bị sắp đến ngày thi, và tiếp đến bước chân vào đời quân ngũ. Tôi chỉ còn được thưởng thức giọng hát của Ca Sĩ Nhật Trường trên các Đài Phát Thanh, hay Vô Tuyến Truyền Hình mà thôi!

Sau ngày 30/04/1975, sự nghiệp ca hát của Ca Sĩ Nhật Trường coi như chấm dứt. Một thời gian sau thì được phép hát trở lại những bài ca, mà chính quyền đã kiểm duyệt.
Thời gian này, ông lập gia đình với Nữ Ca Sĩ Kim Dung, khi hai người đi hát chung. Trước đó, Kim Dung là Ca Sĩ trong Biệt Đoàn Văn Nghệ Trung Ương. Nữ Ca Sĩ Kim Dung là cựu học sinh Trường Trung Tiểu Học và Nội Trú Huỳnh Thị Ngà, số 10 Đường Trần Nhật Duật,Tân Định, Quận Nhứt cùng chung lớp Đệ Lục với tôi.

Lúc đi học, Kim Dung nổi tiếng với Nhạc Phẩm “Tiếng Hát Đồng Xanh”, Nhạc Hồ Đình Phương và Châu Kỳ. Trong một lần về Sài Gòn, tôi đến thăm Kim Dung tại số nhà 170 Lô A, Chung Cư Phạm Thế Hiển, F4, Quận 8, nhắc lại những kỷ niệm hồi đi học. Trong lúc trò chuyện, tôi hỏi Kim Dung sao không thấy bạn năm Đệ Ngũ? Kim Dung cho tôi biết, vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, nên đành phải thôi học sớm.

Nữ Ca Sĩ Kim Dung, tức Bà Lucia Nguyễn Thị Kim Dung đã được Chúa gọi về ngày 06 Tháng 05, năm 2025. Hưởng thọ 78 tuổi.
Xin Thành Kính Phân Ưu cùng Tang Quyến. Nguyện cầu Linh Hồn Bà Lucia Nguyễn Thị Kim Dung sớm hưởng Nhan Thánh Chúa

Nhật Trường Trần Thiện Thanh và nữ Ca Sĩ Kim Dung có một con trai là Trần Thiện Anh Chinh. Sau đó thì ly dị. Ông làm hồ sơ xuất cảnh đi Mỹ cùng con trai (được sự đồng ý của ca si Kim Dung) theo diện hôn nhân với một nữ ký giả ở Nam Cali.

Vào năm 1993, ông và con trai Anh Chính rời Việt Nam đến Mỹ. Sau 90 ngày, Nhật Trường Trần Thiện Thanh và nữ ký giả đã không tiến hành làm hôn thú chính thức, vì có những khúc mắc không rõ lỗi phải về bên nào. Kể từ đó, tình trạng di trú của Nhật Trường Trần Thiện Thanh coi như không hợp lệ, nên sự nghiệp ca hát tại Hải Ngoại của ông gặp muôn vàn khó khăn, bế tắc. Nhật Trường chi đi trình diễn quanh quẩn trong vòng nước Mỹ. Ngoài ra, việc cộng tác với các Trung Tâm Sản Xuất băng nhạc gặp trở ngại vì hai bên có nhiều điểm bất đồng không thể hợp tác được.

Người vợ thứ ba của Nhật Trường Trần Thiện Thanh tại Hoa Kỳ là nữ Ca Sĩ Mỹ Lan. Hai người có một con trai tên Trần Thiện Anh Chí.
Đến khi con trai trưởng của Ông là Trần Thiện Anh Chương với người vợ đầu tiên là Bà Trần Thị Liên đi vượt biên trước đó đủ điều kiện bảo lãnh cho ông để có thẻ xanh thì ông trở bệnh nặng và mất.

Nhặt Trường Trần Thiện Thanh mất ngày 13 Tháng 05, năm 2005 tại Nam Cali. Hưởng thọ 63 tuổi. Tính đến nay đã hơn 21 năm.

Sự ra đi của Ca Nhạc Sĩ Nhật Trường Trần Thiện Thanh là một mất mát cho nền Tân Nhạc Việt Nam. Dù sao, Ca Nhạc Sĩ Nhật Trường Trần Thiện Thanh cũng đóng góp một gia tài âm nhạc lớn lao với nhiều nhạc phẩm giá trị đã gieo vào lòng khán thính giả mến mộ sự thương tiếc vô vàn, trong số đó có tôi. Lúc nào, tôi cũng xem Nhật Trường Trần Thiện Thanh là Thần Tượng.

Xin được hát Liên Khúc “Ngày Anh Đi và Anh Về Với Em”. đề tưởng nhớ Ca Nhạc Sĩ Tài Hoa Nhật Trường Trần Thiện Thanh. Đây là hai bài hát của Nhạc Sĩ Trần Thiện Thanh viết về LÍNH, mà tôi thích nhất.
Nhạc phẩm “Ngày Anh Đi” sáng tác vào năm 1964, cùng lúc với nhạc phẩm “Anh Về Với Em” được rất nhiều người biết đến và được nhiều ca sĩ hát trong cuối thập niên 60’s và 70’s.

Nhạc phẩm “Anh Về Với Em” cho đến nay vẫn còn được nhiều biết đến. Riêng. Nhạc Phẩm “Ngày Anh Đi” hầu như đang chìm dần vào quên lãng.

Trần Đình Phước
(San Jose, California)

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2026

Ngày Cuối Cùng Làm Crossing Guard(Trần đình Phước) -The Last Day To Be A Crossing Guard ( Translator: Nguyen Thi Bich Nga)


Ngày Cuối Cùng Làm Crossing Guard 
(Nhân Viên Hướng Dẫn Học Sinh và Bộ Hành Qua Đường)

Hi Mon,
Due to my family matters, I would like to inform you that next Friday, September 10, 2021 will be my last day at work. Please find a replacement. Also, please advise me what needs to be done to complete my Exit out of the job.
Thank you very much for your great help and precious support.
Have a nice day.
Best Regards,
Phuoc Tran

Trên đây là Email tôi gửi cho Supervisor báo tin ngày Thứ Sáu 10 tháng 09, năm 2021 là ngày cuối cùng của tôi làm công việc Crossing Guard. Ông Supervisor đã điện thoại đề nghị tôi làm thêm vài tuần nữa để ông có thể kiếm người thay thế. Tuy nhiên, tôi trả lời với ông là tôi không thể nào tiếp tục được! Dù tôi rất yêu thích công việc này và tôi cũng rất buồn khi phải giã từ công việc mà tôi đã làm nhiều năm, với bao nhiêu kỷ niệm đẹp. Hiện nay, tôi đã lớn tuổi, sức khoẻ không còn tốt và không còn nhanh nhẹn như thời gian vừa qua.

Nhớ lại, tôi bắt đầu công việc Crossing Guard từ ngày 01, tháng 02, năm 2004. Tính đến ngày tôi viết đơn xin nghỉ, tôi đã làm công việc hướng dẫn học sinh và bộ hành qua đường hơn 17 năm tại ngã tư Curtner và Booksin. Rất may mắn, trong suốt thời gian tôi đứng ở góc đường này, chưa hề có bất cứ một tai nạn nào đáng tiếc xảy ra cho học sinh và bộ hành.

Nơi đây, ngoài bộ hành qua lại, còn có cả mấy trăm học sinh của bốn trường đi và về mỗi ngày. Đó là St. Christopher School và Presentation School (hai trường tư thục Thiên Chúa), Trường Tiểu Học Booksin và Trung Học Willow Glen (hai trường Công Lập).

Muốn trở thành một Crossing Guard. Đầu tiên, phải liên lạc với The School Safety and Education Unit, SanJosé Police Department để nộp đơn. Điều kiện tối thiểu đòi hỏi như sau: phải nói và hiểu tiếng Anh, có sức khoẻ, bằng lái xe tốt, thông thuộc đường xá trong thành phố San José, qua một cuộc phỏng vấn và thủ tục điều tra an ninh cần thiết. Sau đó được huấn luyện về lý thuyết, thực hành và đi thực tập. Đồng phục được cấp miễn phí.

Mặc dù, thông báo tuyển mộ trên nhiều phương tiện truyền thông. Nhưng số người làm đơn xin việc rất ít. Bây giờ, tuyển được nhân viên làm công việc này không dễ dàng như thời gian trước. Nhu cầu thì rất cấp bách vì một số đã lớn tuổi, sức khoẻ không cho phép, nên làm đơn xin nghỉ. Những người trẻ tuổi chỉ xin vào làm tạm thời. Sau đó, họ sẽ bỏ ngang, khi tìm được công việc khác thích hợp, có nhiều quyền lợi bảo đảm như: bảo hiểm sức khoẻ, thất nghiệp, nghỉ phép thường niên…và ổn định hơn.

Còn nhân viên Crossing Guard, mỗi ngày chỉ làm hai tiếng, không được hưởng bất cứ quyền lợi gì như: thất nghiệp, bảo hiểm y tế và không được hưởng ngày phép nào. Có đi làm thì có lương. Những ngày lễ hay học sinh nghỉ hè thì không được lãnh lương. Mỗi năm vào tháng Giêng được nhận một số tiền để trang bị lại đồng phục bị hư hao. Riêng, đối với những người đang hưởng trợ cấp SSI (Supplemental Security Income – tiền già, tiền bệnh tật…) không dám xin làm vì sẽ bị Sở Xã Hội khấu trừ vào tiền được trợ cấp hàng tháng.

Công việc Crossing Guard tương đối nhẹ nhàng, thoải mái, không bị gò bó, xem như hàng ngày tập thể dục, hít thở ngoài trời, vận động tay chân, đi tới đi lui, nên không cần phải đi đến phòng Gym, nhưng được lãnh lương do San José Police Department chi trả. Công việc chỉ vất vả vào những hôm mưa to, gió lớn, bão tố, thời tiết lạnh lẽo và nắng gay gắt .

Mấy năm trước có nhiều người Việt làm công việc này, tỷ lệ chiếm khoảng 40 % trong tổng số nhân viên Crossing Guard của thành phố. Hầu hết là các cựu Công Nhân Viên Chức và Cựu Sĩ Quan Quân Lực VNCH. Nhân viên gốc Việt có cấp bậc cao nhất là một cựu Đại tá Tỉnh Trưởng. Hiện ông và nhiều khác cũng đã xin nghỉ vì lớn tuổi, vì sức khoẻ giới hạn. Và nay, đến phiên tôi. Có lẽ tôi là cựu SQ/QLVNCH còn lại đếm trên đầu ngón tay xin giã từ công việc Crossing Guard, dù trong lòng vẫn còn nhiều quyến luyến.

Tôi rất buồn phải rời xa công việc này. Làm sao tôi có thể quên những khuôn mặt hồn nhiên với nụ cười vô tư của các em học sinh, mỗi khi các em gặp tôi. Các phụ huynh đưa con em mình đến trường, đôi khi họ dừng chân lại hỏi thăm và cảm ơn tôi đã mang lại sự an toàn cho con em họ.

Những ngày lễ lớn như Thanksgiving và Christmas. Tôi nhận được nhiều món quà do các em và phụ huynh tặng. Dù không giá trị lắm! chỉ là những hộp bánh cookies, kẹo, gift Certificate của Starbucks, các nhà hàng, chợ Safeway, chợ Food 4 Less, Trader Joe’s, Home Depot.. và những chậu bông nhỏ, những bức tranh vẽ nguệch ngoạc, đơn sơ hình ảnh nhân viên Crossing Guard đang cầm bảng Stop, kèm theo những hàng chữ viết mộc mạc, giản dị với lời cảm ơn đầy chân tình thật dễ thương…

Tất cả là nguồn động lực an ủi và làm ấm lòng phần nào trong tôi ở tuổi thất thập cổ lai hy mà vẫn còn cố gắng đóng góp cho đời. Họ đã nghĩ và biết ơn sự đóng góp của nhân viên Crossing Guard hàng ngày. Nếu không có những nhân viên này chịu dầm mưa, dãi nắng, bất kể mọi hoàn cảnh thời tiết, hầu đem lại sự an toàn cho con em của họ, để họ có thể an tâm đến cơ quan làm việc trong ngày.

Ngày cuối công việc Crossing Guard. Tôi rời nhà thật sớm. Tôi lái xe đến các trường có học sinh thường đi ngang góc đường của tôi đứng. Tôi dừng xe chụp vài tấm hình để làm kỷ niệm. Trường cuối cùng là trường St. Christopher. Nơi đây có nhà thờ mang cùng tên.Tôi chậm rãi bước vào nhà thờ mà ngày nào tôi cũng cầu nguyện trước khi bắt đầu một ngày làm việc từ bao nhiêu năm nay. Dù tôi là một Phật Tử thuần thành.

Tôi xin cảm ơn Bề Trên đã phù hộ tôi hơn 17 năm làm công việc hướng dẫn học sinh và bộ hành được bình an. Mọi công chuyện đều thuận tiện, được học sinh, phụ huynh và những bộ hành thương quý. Ngoài ra, các tài xế lái xe buýt, bưu điện, xe chở học sinh, xe giao hàng, cảnh sát giao thông… mỗi khi chạy ngang qua đều vẫy tay chào rất thân thiện.


Hôm nay, cũng công việc quen thuộc hàng ngày. Nhưng tôi thấy có một chút bồn chồn, bồi hồi, lo lắng trong người. Một số học sinh và phụ huynh thân quen đã được tôi báo cho biết là ngày cuối cùng tôi đứng ở góc đường này. Nơi đã cho tôi nhiều kỷ niệm của những tháng ngày tha phương nơi xứ người. Được may mắn đóng góp phần nào công sức cho xã hội.

Các học sinh và phụ huynh đã dừng lại chào và cảm ơn tôi. Họ xin được chụp hình với nhân viên Crossing Guard mà họ thương quý. Một người mà trong lúc làm việc lúc nào cũng vui vẻ, nhiệt tình. Có em còn vẽ hình tôi tay phải đang cầm bảng STOP, tay trái ra dấu cho xe dừng lại và miệng thổi còi tu huýt để lưu ý các tài xế. Trên bức tranh với nét vẽ vội vàng, đơn giản, các em đã bày tỏ cảm tưởng của các em đối với tôi rất là thật thà và dễ thương.

Riêng, học sinh trường St Christopher có nhiều em đã cảm động rơi nước mắt, khi biết hôm nay là ngày cuối tôi đứng ở góc đường này và các em không còn dịp chào hỏi mỗi khi đến trường hay tan giờ học. Một đại diện Ban Giám Hiệu đã gửi tặng tôi một thiệp chúc mừng, một chậu hoa nhỏ với lời cảm ơn trong hơn mười bảy năm tôi đã tận tụy giúp học sinh của nhà trường qua đường hàng ngày được an toàn, kèm theo Gift Certificate.


Giờ đây, xa rời công việc với bao nhiêu kỷ niệm đẹp. Tôi cảm thấy rất vui và hãnh diện vì đã đóng góp phần nào công sức nhỏ bé của mình tại đất nước tạm dung. Tôi đã có những tháng ngày thật nhẹ nhàng, thoải mái và bình an tại một nơi mà nhiều người hằng mong đến được.

Hàng ngày, được nhìn những ánh mắt hồn nhiên, những tâm hồn trong sáng, thơ ngây của các học sinh tung tăng bước đến trường, khiến tôi tìm lại một thoáng tuổi học trò đã đánh mất từ lâu, tưởng chừng không bao giờ trở lại. Ngoài ra, còn các nụ cười chào hỏi thân mật, kèm theo những lời cảm ơn chân tình của phụ huynh và bộ hành khi gặp tôi:

“Một nhân viên hướng dẫn học sinh và bộ hành lúc nào cũng tuân theo các luật lệ quy định của The School Safety and Education Unit, SanJosé Police Department. Hơn mười bảy năm qua luôn luôn đi và về đúng giờ trong mọi hoàn cảnh thời tiết, hoàn thành nhiệm vụ một cách tốt đẹp, an toàn. Lúc nào cũng đề cao cảnh giác, thận trọng để tránh tai nạn đáng tiếc xảy ra cho học sinh và bộ hành. Tôi cũng đã nhiều lần nhận được bằng khen và phần thưởng của Sở Cảnh Sát San José”

Trần đình Phước
(San Jose, California)
***

The Last Day To Be A Crossing Guard - Translator: Nguyen Thi Bich Nga
(A Crossing Guard is a person who stands at a street crossing to assist children and pedestrians to cross the street safely)

Hi Mon,

Due to my family matters, I would like to inform you that next Friday, September 10, 2021, will be my last day at work. Please find a replacement. Also, please advise me what needs to be done to complete my Exit from the job.

Thank you very much for your great help and precious support.

Have a nice day.
Best Regards,
Phuoc Tran

Above is the email I sent to the Supervisor informing him that Friday, September 10, 2021, is my last day at Crossing Guard job. Mr. Supervisor phoned me, asking me to work a few more weeks so he could find a replacement. However, I replied to him that I could not continue, although I love this job very much and I am very sad to leave the job that I have done for many years, with so many good memories. Currently, I am old, my health is not good and I am no longer as agile as I have been in the past.

In retrospect, I started this Crossing Guard job on February 1, 2004. As of the date of my resignation, I have been guiding students and pedestrians for over 17 years at the intersection of Curtner and Booksin. Fortunately, during the time I stood on this street corner, there have not been any unfortunate accidents that happened to students and pedestrians.

Here, in addition to pedestrians passing by, there are also several hundred students from four schools going and returning every day. Those are St. Christopher School and Presentation School (two private Christian schools), Booksin Elementary School and Willow Glen High School (two Public schools).

In order to become a Crossing Guard, first, I had to contact The School Safety and Education Unit, San José Police Department to apply. The minimum requirements are as follows: I must speak and understand English, be in good health, have a valid driver's license, be familiar with the streets of the city of San José, and pass an interview and undergo the necessary security investigation. Then, I received theoretical training, practical lessons and finally an internship. My uniforms were provided free of charge.

Although recruitment announcements are made in many media, the number of people applying for jobs is very small. Now, recruiting employees to do this job is not as easy as it used to be. The need is very urgent because some people are old, health does not allow it, they should apply for leave. Young people only apply for temporary jobs. After that, they will quit after finding other suitable jobs, with many guaranteed benefits such as health insurance, unemployment, annual leave ... and more stability.

For Crossing Guard employees, they only work two hours a day, do not receive any benefits such as unemployment, health insurance and no annual leave. If they work, they get paid. On holidays or students on summer vacation, they do not get paid. Each year in January, they are given some money to retool damaged uniforms. Particularly for people who are receiving SSI (Supplemental Security Income - old age, sick money, etc.), they do not dare to apply for this job because they will be deducted from the monthly allowance by the Department of Social Affairs.

The job of a Crossing Guard is relatively light, comfortable, not constrained, as daily exercise, outdoor breathing, limb movement, walking back and forth, so they do not need to go to the Gym while receiving wages paid by the San José Police Department. This job is hard only on days of heavy rain, high winds, storms, cold weather and intense sunshine.

Years ago, there were many Vietnamese-Americans in the job, making up about 40% of the city's Crossing Guard staff. Most of them are former Civil Service Officers and former Army Officers of the Republic of Vietnam. The highest-ranking Vietnamese-American to be a Cross Guard officer is a former Provincial Governor. Currently, he and many others have resigned because of their age and limited health. And now it's my turn. Perhaps I'm the former Army Officer of the Republic of Vietnam remaining on my fingers to say goodbye to the Crossing Guard job, although I still have many attachments in my heart.

I am very sad to leave this job. How can I forget the innocent faces with carefree smiles of the students, every time they see me? Parents take their children to school, sometimes they stop to ask and thank me for keeping their children safe.

On big holidays like Thanksgiving and Christmas, I received many gifts from children and parents. Not very valuable though! They are just boxes of cookies, candy, gift certificates of Starbucks, restaurants, Safeway market, Food 4 Less market, Trader Joe's, Home Depot... or small flower pots, simple, doodle pictures showing a Crossing Guard employee holding a Stop sign, accompanied by simple words with sincere, loving thanks...

All of this is a source of comfort and warmth for a part of me at the age of 70 but still trying to contribute to life. They thought and were grateful for the daily contribution of Crossing Guard staff. These employees are the ones who endure the rain, the sun, whatever the weather, to keep their children safe, so they can go to work with peace of mind during the day.

On the last day of my Crossing Guard job, I left home early. I drove to schools where students often cross the street corner where I usually stand. I stopped the car to take some pictures as a souvenir. The last school is St. Christopher. There is a church with the same name here. I slowly entered the church where I have prayed every day before starting a working day for many years, even though I am a devout Buddhist.

I would like to thank GOD for supporting me for more than 17 years in guiding students and pedestrians to be safe. Everything is convenient. I am loved by students, parents and pedestrians. In addition, the drivers of buses, post offices, school buses, delivery vans, traffic police officers... always wave their hands in a friendly manner at me when they pass by.

Today I do the same daily routine, but feel a little restless, anxious and worried. Some familiar students and parents have been informed that today is my last day standing at this corner of the street, which has given me many memories of the days and months in foreign lands, where I was fortunate to make some contribution to society.

Students and parents stopped to say hello and thank me. They asked to be photographed with their beloved Crossing Guard staff - a person who is always cheerful and enthusiastic while working. Some children even drew a picture of me holding a STOP sign with my right hand, with my left hand signaling the car to stop and blowing a whistle to warn drivers. In the picture with hasty and simple drawings, the children expressed their feelings towards me in an honest and cute way.

Particularly, many of the students at St Christopher's School were moved to tears, knowing that today is my last day standing at this corner of the street and they no longer have the opportunity to greet me when they come to school or after school. A representative of the Board of Directors sent me a greeting card, a small flower pot with thanks for over 17 years I have been dedicated to helping students cross the street safely every day, along with a gift certificate.

Now, away from work with so many good memories, I feel very happy and proud to have contributed my little effort in this country. I have had very light, comfortable and peaceful days and months in a place that many people wanted to be in.

Every day, looking at the innocent eyes, the pure and innocent souls of the students walking to school, it helps me find a moment of the student age that has been lost for a long time, seemingly never to return. Not only that, but I was also greeted with friendly smiles, along with sincere thanks from parents and pedestrians when they met me.

“I am a student guide and pedestrian always following the rules set forth by The School Safety and Education Unit, San José Police Department. Over the past 17 years, I have always come and left on time in all weather conditions, successfully and safely completing my mission. I always maintain vigilance and caution to avoid unfortunate accidents for students and pedestrians. I have also received numerous commendations and awards from the San José Police Department.”

Translator: Nguyen Thi Bich Nga

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2026

Tưởng Nhớ Ca Nhạc Sĩ Nhật Trường Trần Thiện Thanh (Ngày Anh Đi - 13 Tháng 05, năm 2005)


Ca Nhạc Sĩ Nhật Trường Trần Thiện Thanh sinh ngày 12 Tháng 06, năm 1942 tại Phan Thiết và mất ngày 13 Tháng 05, năm 2005 tại Orange County , Nam Cali. Hôm nay là đúng 21 năm NGÀY ANH ĐI (13/05./2005 - 13/.05/2026)

Ông là một Ca Nhạc Sĩ nổi tiếng trong làng Tân Nhạc Việt Nam trước năm 1975. Ngoài tài năng là một Ca Sĩ có giọng ca truyền cảm được khán thính giả khắp nơi yêu thích. Ông còn là một Nhạc Sĩ sáng tác nhiều nhạc phẩm rất giá trị. Đặc biệt là các bài hát viết LÍNH

Nhắc đến các nhạc phẩm về lính của Nhạc Sĩ Trần Thiện Thanh có thể kể::Biển Mặn, Rừng Lá Thấp, Trên Đỉnh Mùa Đông, Anh Không Chết Đâu Anh, Đồn Vắng Chiều Xuân, Mùa Đông Của Anh, Tuyết Trắng, Hoa Trinh Nữ, Hàn Mặc Tử, Người Yêu Của Lính, Tạ Từ Trong Đêm, Không Bao Giờ Ngăn Cách, Anh Về Với Em, Lâu Đài Tình Ái, Tình Thư Của Lính, Mười Sáu Trăng Tròn,Chìều Trên Phá Tam Giang (phổ từ thơ Tô Thùy Yên)...

Theo tôi, một bài hát về Lính của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh là "NGÀY ANH ĐI", do Diên Hồng phát hành, kiểm duyệt số 3532, xuất bản ngày 04 tháng 12, năm 1964 đã được Quân Nhân VNCH và người yêu của lính rất ái mộ vào thập niên 1960.

Tuy nhiên, sau này nhạc phẩm NGÀY ANH ĐI ít được nhắc đến, ngay cả các trung tâm phát hành các chương trình văn nghệ ở hải ngoại, cũng như ít có ca sĩ nào hát nhạc phẩm này.

Xin mời Quý Anh Chi thưởng thức nhạc phẩm "NGÀY ANH ĐI", qua giọng hát đã từng là lính, để tưởng nhớ đến Ca Nhạc Sĩ Nhật Trường Trần Thiện Thanh và hồi tưởng những tháng ngày chinh chiến điêu linh.

Trần Đình Phước
(San José, California)

 

Ngày Anh Đi

Ngày anh đi, ngày anh đi. Mưa buồn giăng mắt sâu.
Ngày anh đi, ngày anh đi. Chiều trôi mây về đâu.
Phút chia tay muốn nói cho cạn sầu,
Phút chia tay muốn nói cho thật nhiều
Được bao nhiêu,được bao nhiêu, ân tình lúc phân kỳ.
Ngày anh di, ngày anh đi, Ai làm trăng vỡ đôi.
Ngày anh đi, ngày anh đi, phượng rơi, rơi ngàn lối.
Áo chinh nhân, ép cánh thư ngày nào,
Gửi cho nhau lúc mới quen lần đầu.
Ngày anh đi, Ngày anh đi, sông hồ in dáng em

Em có nhớ đêm trăng vàng mơ.
Anh khẽ nói, như trong truyện xưa.
Nếu anh là Quân vương, em sẽ là Hoàng hậu.
Nếu anh là trăng trong, em sẽ là lầu mộng.
Em có nhớ hôm xưa hen nhau.
Trên lối nắng, hai ta cùng mơ,
Nếu anh là chiến sĩ. Đi xây đắp tương lai
Em là người ở lại, phương này đợi chờ anh.

Giờ xa nhau. Giờ xa nhau, Trăng gầy soi bóng em,
Giờ xa nhau, Giờ xa nhau. Đường anh giăng mờ sương.
Tối hôm qua, lúc nhớ thương ngập lòng,
Bỗng nghe như có tiếng em thì thầm,
Ngày anh đi, ngày anh đi. Em về thương nhớ anh.

Nhạc Sĩ Trần Thiện Thanh

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2026

Bông Hồng Cài Áo Mother’s Day 2026 - Trần Đình Phước


(Xin chúc mừng những ai còn Mẹ - Xin được chia sẻ với những ai mồ côi Mẹ)

Tháng Bảy, năm 2008. Tôi về Sài Gòn thăm mẹ tôi đang bệnh nặng. Lần này, tôi cố gắng dành thời giờ đi thăm nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ. Ông là một nhạc sĩ mà tôi ngưỡng mộ qua các bài hát của ông sáng tác như: Bóng Mát, Đan Áo Mùa Xuân, Nắng Lên Xóm Nghèo, Những Ngày Xưa Thân Ái, Tóc mây, Trăng Tàn Bên Hè Phố…

 

Tôi chưa một lần gặp mặt nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ. Tôi chỉ được nghe tên ông thôi! Phải mất hơn hai ngày tôi mới tìm ra nhà của ông, sau khi đã thăm hỏi nhiều nơi. Đó là một căn phòng nhỏ, nằm trên lầu một, phòng P11, thuộc Cư Xá Vĩnh Hội - Quận Tư.
Nhìn ông nằm trên giường bệnh, dáng điệu uể oải, mệt mỏi. Tôi thấy xót xa vô cùng. Tôi hỏi thăm cô giáo Trần Thị Lý, là vợ nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ “nguyên nhân nào đã khiến ông bị như thế.!” Cô cho biết là nhạc sĩ bị stroke tất cả ba lần. Từ đó một phần cơ thể bị liệt. Ông nằm một chỗ từ lâu rồi và việc chữa trị rất tốn kém. Cô hỏi:Tôi có quen nhạc sĩ trước không? Tìm nhà có dễ không?”Tôi nói với cô là tôi rất yêu thích các nhạc phẩm do nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ sáng tác. Đặc biệt, một bài hát về Mẹ rất quen thuộc thường được hát trong dịp lễ Vu Lan và Mother’s Day. Đó là Bông Hồng Cài Áo, phổ từ ý thơ của Thầy Nhất Hạnh được nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ sáng tác khoảng năm 1963-1964. Vì thế bằng mọi cách, tôi phải tìm gặp cho bằng được Nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ để thăm ông.

Hôm nay, may mắn có cơ duyên gặp được nhạc sĩ. Một điều hạnh phúc lớn cho tôi. Tôi ngỏ ý xin phép cô Lý được chụp hình chung với nhạc sĩ, để làm kỷ niệm. Sau vài phút đắn đo suy nghĩ. Cô Lý đã đồng ý. Cô nói với tôi“Từ khi nằm trên giường bệnh đến nay, nhà tôi chưa bao giờ chụp hình với ai lần nào!” Tôi cảm ơn cô đã cho phép. Tôi nghĩ, có lẽ đây là một trường hợp ngoại lệ dành cho tôi, một người từ phương xa, chưa hề có quan hệ thân quen với nhac sĩ?Tôi chỉ là một người hằng ái mộ ông, giống như bao nhiêu người khác.

Ngày 16 tháng 01, năm 2009. Nhạc Sĩ Phạm Thế Mỹ đã ra đi vĩnh viễn ở tuổi 79, sau những năm tháng triền miên bệnh hoạn. Khi nhận được tin ông mất, lòng tôi cảm thấy buồn vô hạn.Thôi! cũng xong một kiếp người.

Ông đã trở về cõi vĩnh hằng, thoát những cơn đau hành hạ về thể xác, để nhìn thấy Nắng Lên Xóm Nghèo, nơi đó có Bóng Mát của Những Ngày Xưa Thân Ái và những Bông Hồng Cài Áo rực rỡ vào mùa Vu Lan dành cho những ai hạnh phúc, còn có MẸ ở trên đời.

Xin nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ nhận nơi đây lòng trân quý của tôi, một người may mắn gặp ông và có được hình chụp chung với ông, trước khi ông đi về miền miên viễn.

Xin vĩnh biệt nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ trong vô vàn thương tiếc. Cầu chúc ông được an nghỉ nơi chốn bình an.Nơi không còn những phiền muộn, khổ đau của thế thái nhân tình.

           

Trần Đình Phước
(Mothers Day 2026)
Bông Hồng Cài Áo
Nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ - Ý thơ Thầy Nhất Hạnh -Tiếng hát Trần Đình Phước

Thứ Năm, 22 tháng 9, 2022

Tân Định & Đa Kao Thân Yêu Những Con Đường Còn Giữ Tên Xưa

 
(Xin được Kính Tặng đến bà con Tân Định & Đa Kao và những ai đã từng đi qua nơi đây.)

Cho đến bây giờ, dù đã xa Tân Định và Đa Kao nhiều năm, nhưng trong tôi “Tân Định và Đa Kao” lúc nào cũng là một nỗi nhớ khôn nguôi! Chúng cứ thôi thúc tôi hoài. Đã bao năm qua, tôi muốn tìm về chốn này, để sống lại với kỷ niệm thuở học trò, mà tình yêu khi đó “chỉ biết đôi mắt nhìn nhau cũng đủ rồi.” Tôi cứ hẹn nhiều lần, nhưng vẫn chưa bao giờ thực hiện được ước mơ của mình. Rồi! một dịp tình cờ đưa đến. Giấc mơ đã trở thành hiện thực. Tôi đã có hai tuần lễ đi qua, đi lại, đi tới, đi lui. đi xuôi, đi ngược trên những con đường kỷ niệm của Tân Định và Đa Kao. Điều làm tôi rất đổi ngạc nhiên và thích thú nhất là nhiều con đường trong khu vực này vẫn không hề bị đổi tên.

Thật vậy! Sau 30 tháng 04, năm 1975. Một số tên đường của thành phố Sài Gòn thân yêu đã bị đổi bằng những cái tên xa lạ. Nay, được thấy lại các tên đường ở khu Tân Định và Đa kao không bị thay đồi nhiều, trong lòng tôi bỗng nhiên dâng lên một sự xúc động mãnh liệt và một niềm sung sướng vô biên.

Xin mời các bạn cùng tôi tìm về những con đường kỷ niệm thân yêu của Tân Định và Đa Kao với những bồi hồi, rung động khó quên của thời niên thiếu không bao giờ phôi pha, dù năm tháng trôi qua như cơn gió thổi.

Trước hết, xin bắt đầu từ Cầu Kiệu với con đường Hai Bà Trưng đi về phía Sài gòn. Khoảng đường này, bên tay phải là hẻm Vựa Gạo số 477 HBT. Nơi các ghe thuyền ngày xưa chọn làm bến tấp nập xuống gạo ở đây, để từ đó gạo được giao lại cho các chợ. Hẻm có nhà của Hoạ Sĩ vẽ áo dài ba miền Nam,Trung, Bắc nổi tiếng Lê Trung. Ông đã từng doạt nhiều giải thưởng lớn về Hội Hoạ. Con hẻm đi ra được hẻm 60 Cù Lao Yên Đổ, phòng khám mắt của Bác Sĩ Kính, tiệm bán bông cườm cho đám tang, tiệm thuốc Bắc của ông Lang Sách. Nay là tiệm bán “Bánh Tầm Bì 370 - Đặc Sản Bạc Liêu” của con trai cua rơ nước rút Nguyễn Văn Châu thuê mở quán ăn. Cua Rơ xe đạp Nguyễn Văn Châu đã làm nên một kỳ tích vô tiền khoáng hậu, mà cho đến nay chưa từng có bất cứ cua rơ xe đạp VN nào tạo được “Trong cùng năm 1961, ông đã đoạt chức Vô Địch nước rút Á Châu ở Đông Kinh và Đông Nam Á Vận Hội ở Ngưỡng Quang.” 

Hẻm cô Hai Kim, số 451 HB. Bên phải đầu hẻm là tiệm điện Ngọc Sơn, trong hẻm có cô Hai Kim chuyên cắt lể, giác hơi, cạo gió và bán thuốc tể. Cạnh bên là nhà của Dịch Giả các truyện kiếp hiệp nổi tiếng Từ Khánh Phụng vớ các truyện: Trảm Lư Bảo Kiếm, Hoả Long Thần Kiếm, Quái Khách Muôn Mặt, Song Nữ Hiệp Hồng Y Kiếm Hiệp,…có lò làm bánh hủ tiếu và bánh cuốn tráng hơi của người Hoa chuyên đem bỏ mối trong vùng, Bà Năm Cà Lì bán vải ở chợ Tân Định. 

Bên trái hẻm là tiệm sửa xe gắn máy Chín Kết sửa xe Mô Tô, nhà thuốc Nhân Phong Đường hay còn gọi là Thuốc cam Hàng Bạc số 447 B - HBT. Trước cửa trên quay kính bên trái có trưng bày một con nai bằng gỗ mun, nhìn tưởng như thật. Gia đình Nhân Phong Đường hầu hết ở nước ngoài. Hiện chỉ còn người con trai út là cựu quân nhân Binh Chủng Thiết Giáp VNCH ở lại trông coi và kế nghiệp. Trước năm 1975, ông chủ thuốc cam Hàng bạc có nhiều bộ sưu tập đồ cổ rất giá trị. Nhất là những binh khí và đồ sành sứ cổ xưa. Đặc biệt, có một con chim sáo nhỏ bằng ngọc thuộc loại quý hiếm. 

Kế bên là tiệm cà phê tên Hải Nàm của người Việt gốc Hoa. Nơi đây bà con thuộc giới bình dân thường đến thưởng thức cà phê pha bằng vợt. Hai chân ngồi trên ghế theo kiểu ngồi nước lụt, miệng nhâm nhi ly cà phê xây chừng, môi bập bẹ điếu thuốc Rê Gò Vấp, Cotab, Bastos xanh đỏ…để bàn chuyện thời sự, bàn những con số đề sẽ xổ vào buổi chiều, giá cả hàng hóa lên xuống hàng ngày, chuyện chính chị, chính em, bàn về đua ngựa cuối tuần ở trường đua Phú Thọ, với các con ngựa được mang tên các nữ nghệ sĩ cải lương danh tiếng như: Út Bạch Lan, Thanh Nga, Ngọc Giàu, Bạch Tuyết.. Ngoài cà phê ra, còn có hủ tíu mì, hoành thánh,bánh bao, xíu mại. Buổi chiều có thêm xe bán tiết canh, lòng heo của bà Thìn, nhà trong hẻm 60 Yên Đổ - Cù Lao.

Phía bên trái, dưới chân Cầu Kiệu là con hẻm nhỏ số 478 HBT chuyên bán chó, kèm theo một đội quân chuyên săn bắt chó. Dụng cụ hành nghề rất đơn giản: một ống nước dài khoảng một thước rưởi, bên trong luồn một sợi dây cáp nhỏ, được thắt nút thòng lọng. Họ lùng sục khắp hang cùng, ngỏ hẹp trong thành phố, ra đến tận ngoại ô để tìm nguyên liệu chó, đem về cung cấp cho các quán Cờ Tây. Em chó nào chạy lang thang là chỉ vài giây, bằng thao tác thuần thục, các tay săn bắt chó đã đưa thòng lòng vào cổ em và ném ngay vào bao bố trong có đựng tro, để cho em bị ngộp, không sủa, không giẫy giụa, hoặc ú ớ được. Nếu em chó nào đẹp, có giá trị thì chờ vài ngày cho chủ nhân đến tìm chuộc lại theo luật giang hồ. Kế tiếp là tiệm trà Phật Tổ, cây xăng nhỏ HBT, tiệm bán đồ điện Thành Mỹ, tiệm sơn Mậu Ký và cửa hiệu bán xe đạp cùng phụ tùng Đoàn Văn Thẩm được các cua rơ xe đạp thích đến mua, hay đặt phụ tùng sản xuất từ Pháp và Ý Đại Lợi. Sau này, có thêm tiệm bán xe đạpTuấn Kiệt với bà chủ đeo kính trắng, gọng nhựa đen, miệng lúc nào cũng cười tươi như hoa nở.

Quẹo trái ở ngã ba là đường Trần Quang Khải. Đầu đường là phòng mạch của Bác Sĩ Hạnh. Trước khi đi ngoại quốc đã làm giấy tờ hợp pháp giao lại căn nhà cho người em tên Lịch. Nay, vợ chồng anh hành nghề bôm và vá ép xe giá rất bình dân. Họ làm ăn rất đàng hoàng, uy tín và có lương tâm, tiệm Bida TQK, về sau đổi thành Salon bán xe TQK. Đi thêm vài bước là con đường nhỏ tên Nguyễn Hữu Cảnh, còn gọi là đường Xóm Chùa vì trong hẻm có nhiều chùa chiền. 

Đầu hẻm, phía bên phải là chỗ mài dao kéo, tông đơ, rồi đến tiệm bánh cuốn Thanh Trì vẫn còn tồn tại, có lẽ đã hơn nữa thế kỷ? Bà chủ đã mất cách đây vài năm, các con gái bà tiếp tục nối nghiệp. Nằm đối diện là Hãng Sáo Công Ty, rồi tới Trường Việt Nam Học Đường, số 38 đường Đặng Tất do Thầy Phan Hiếu Kính làm Hiệu Trưởng và Trường Trung Học Tư Thục Văn Lang, số 51 Trần Quí Khoách do Thầy Ngô Duy Cầu làm Hiệu Trưởng. Trường Văn Lang bắt đầu bằng hai dãy nhà lợp bằng tôn trên nền đất từ các ao rau muống. Sau đó Thầy Cầu cho xây dựng từ từ. Sau này, trường Văn Lang được xem như có bề thế nhất trong vùng. Thành phần giáo sư giảng dạy rất hùng hậu. Đa số đang là Giáo Sư của các Trường Công Lập nổi tiếng như Pétrus Ký, Chu Văn An… Năm nào, tỷ lệ học sinh trường Văn Lang cũng đều đạt thành tích rất cao trong các kỳ thi Tú Tài 1 và Tú Tái 2 do Bộ Giáo Dục tổ chức.. Thầy Cầu mất đúng vào ngày 30 tháng 04, năm 1975. 

Hiện nay Trường Văn Lang là trường duy nhất trong khu vực Đa Kao và Tân Định còn tồn tại và vẫn giữ tên Văn Lang. Đối diện trường Văn Lang là Cư Xá Kiến Ốc Cục Tân Định, dành cho công chức. Đi vào phía trong là chùa Vạn Thọ và một số chùa nhỏ khác nằm rải rác. Ngoài ra có dãy phố mười căn, trong đó có gia đình ban kích động nhạc thần đồng CBC danh tiếng một thời, vì các nghệ sĩ trình diễn đều còn ở lứa tuổi nhi đồng.

Phía tay phải là quán cơm cây Điệp, kế bên là hãng sản xuất Gạch Bông Vân Sơn và tiệm Billards mang cùng tên. Nhìn sang bên đường là tiệm giặt ủi Tần Tiến, cho thuê xe xích lô đạp, làm bản kẽm Dầu, trường Trung Học Tư Thục Tân Thạnh của Thầy Phan Út. Trưóc khi đi vào cổng trường, phải đi ngang Bảo Sanh Viện Ngô Liêng. Hẻm Trường Tân Thạnh đi ra được đường Đặng Dung. Quẹo bên trái có khách sạn Đặng Dung , quẹo bên phải là nhà Thầy Hiệu Trưởng Văn Lang Ngô Duy Cầu, số 48 A Đặng Dung. Nay là phòng chữa răng Ngọc Nha và nhà của gia đình Thuốc Cam Hàng Bạc.

Đi tiếp sẽ gặp chùa Cô Hồn hay Tân Hiệp Nam Nữ Hội, số 186 TQK, cây xăng TQK, Photocopy Hoàng Sơn, xe nước mía chị Hai số 186 Bis. Cô em gái tên D…là nữ sinh Lê Văn Duyệt rất xinh xắn và duyên dáng. Nhờ thế mà xe nước mía chị Hai lúc nào cũng tấp nập khách đến thuởng thức,mà đa số là học sinh. Nhiều anh chơi nổi kêu một lúc hai, ba ly và tình nguyện rửa và dọn ly giùm. Tuy nhiên, một chàng Sĩ Quan tốt nhiệp khoá 19 Võ Bị Đà Lạt thuộc binh chủng quanh năm hành quân với bưng biền và lặn lội ở Rừng Lá Thấp đã được nàng đáp lại tình yêu. 
Đây là một mối tình lãng mạn và trong sáng. Nhưng định mệnh oái ăm đã không đưa đến một kết thúc tốt đẹp vì thân mẫu cô đã quyết liệt từ chối. Lý do là khác biệt về tôn giáo và nhất là không muốn cô sớm trở thành quả phụ thơ ngây ở tuổi vừa mới chớm hai mươi. Cuối cùng hai người đành phải nhắm mắt chia tay. Nghe đâu gia đình nàng đang định cư ở Canada. Còn chàng sau năm 1975 tiếp tục dùi mài kinh sử hơn mười năm ở Đại Học không có ngày tốt nghiệp. Chàng đã cùng gia đình đến Mỹ theo diện H.O và định cư ở Nam Cali. Thỉnh thoảng chàng cũng viết nhiều bài gồm đủ các đề tài và được độc giả các nơi ái mộ. Nghe đâu chàng cũng đã từng đoạt giải “Viết Về Nước Mỹ” nhiều lần.

Đường Bà Lê Chân bên tay phải, ngay góc đường là quán cơm tấm bì, chả, sườn nướng, xí mại và cà phê pha vợt bình dân tên Ngọc Long của vợ chồng con trai nghệ sĩ lão thành Bảy Nhiêu. Kế bên có bà Sáu bán nước trà Huế và hai bàn đá banh tay lôi cuốn các học sinh kéo đến thường gây ồn ào trước khi vào học và lúc tan trường. Đôi khi sinh ra ẩu đả vì cá độ, chọc quê nhau. Cả hai bên thắng hay thua thì quần áo, mặt mày đều dính dầu nhớt lem luốc. Chắc chắn về nhà sẽ bị ăn đòn.

Nằm đối diện là Đình Phú Hoà, số 159 TQK nơi các đoàn hát bộ và cải lương thường đến tập và diễn tuồng. Diện tích Đình Phú Hoà đang dần dần bị thu nhỏ lại vì được dùng chỗ giử xe, cho thuê mặt bằng và xây cất nhà cửa bất hợp pháp. Sát bên Đình Phú Hoà là lớp Anh Ngữ của Giáo Sư Nguyễn Thế Thông.
Nằm trên đường Bà Lê Chân phía bên trái có một hẻm nhỏ với ông Sáu Hộ chuyên bó bột trị trật xương, gãy xương tay chân, tiệm Kim Thạch bán văn phòng phẩm, dụng cụ hoc sinh, nhà in Bùi Văn Tạ, bảo sanh viện Hà Đông Hà. Trước mặt có con đường mang tên Mã Lộ. Hồi xưa có bến xe thổ mộ và xe cá. Con đường này chạy song song phía sau chợ Tân Định. Đi thêm khoảng mười mét là đường Hai Bà Trưng. Nằm ngay góc Bà Lê Chân và HBT là Y Viện Tân Định. Phía bên phải có tiệm thịt bò Thành Thể và ba tiệm vàng Đình Thể, HữuThành và Mỹ Thịnh. Hai ông bà Mỹ Thịnh sản xuất hàng tá con. Tất cả đều là gái. tướng cô nào cũng đều dong dỏng cao. Nghe đâu ông bà đi cầu tự được một đấng con trai? Cũng nói thêm ở gần đó có nhà thuốc Đông Y Đức Nguyên số 350 HBT của Đông Y Sĩ Chánh Kỷ. 
Bên trái là chợ Tân Định hoạt động hầu như suốt ngày. Ban ngày là hoạt động về chợ búa. Còn về chiều và tối thì các hàng quán: Trái cây, hột vịt lộn, ốc gạo, ốc hương, ốc len xào dừa, khô mực, đu đủ bò khô, gan cháy, hủ tíu mì, sâm bổ lượng, cháo lòng, bánh cuốn…
Bà con đi ngang qua thường hay bị chèo kéo lại và lực lượng bán vé số vừa thấy khách ngồi là chạy lại mời mọc. Chưa tính đến các cái bang thường gây phiền phức cho thực khách khi vừa ăn xong, chưa rời khỏi bàn đã bị họ nhào tới thu gọn chiến trường chớp nhoáng.

Từ Đình Phú Hoà nhìn sang bên kia là đường Trần Nhật Duật. Xe chè Huỳnh Thị Ngà nằm ngay góc đường. Bà chủ là người miền Bắc di cư. Xe chè bà nổi tiếng về đậu xanh, đậu đỏ và bánh lọt nước dừa không nơi nào sánh bằng. Bà cũng bán thêm nước chanh muối, sương sáo, sương sa. Vào giờ tan học học sinh các trường kéo đến rất đông , bà bán không kịp. Đường TND chạy dài tới khu nông cơ cũ. Cuối cùng, được chấm dứt bằng một nhánh sông nhỏ chảy ngang qua. Học sinh trốn học thường đến đây tắm sông, trèo hái trứng cá, bần, bình bát, keo và mướn ghe chèo ra đến Long Vân Tự và cầu Phan Thanh Giản - Xa Lộ Sàigòn & Biên Hoà.

Trên đường Trần Nhật Duật có bốn con đường nhỏ mang tên các nhân vật lích sử đi ngang qua. Thứ tự như sau: Đặng Dung, Đặng Tất, Trần Quí Khoách và Trần Khánh Dư. Riêng, hai đường Đặng Dung và Trần Khánh Dư chạy dài đến đường Trần Khắc Chân, còn gọi là xóm Cầu Mới, đi ra được đường Chi Lăng - Gia Định. Trên đường Trần Nhật Duật, hẻm số 21 có tiệm chụp hình Nguyễn Kỳ nổi tiếng. Một thời được các nữ sinh kéo đến rất đông. Họ thường đến đây chụp hình kỷ niệm, chân dung để dán trong lưu bút ngày xanh. Chủ nhân có biệt tài tô điểm, thêm thắt làm cho hình đẹp sắc sảo và giá trị hơn.

Nhà số 10 là Trường Trung Tỉểu Học Tư Thục Huỳnh Thị Ngà do Bà Huỳnh Thị Ngà làm chủ, kiêm Hiệu Trưởng. Trường thành lập từ năm 1947, ban đầu chỉ là những lớp bậc ở Tiểu học ở căn nhà trệt. Dần dần xây lên nhiều tầng và phát triển thêm Trung Học Đệ Nhất Cấp và Đệ Nhị Cấp. Bà là một phụ nữ giỏi, đảm lược. Thời nào Bà cũng giao thiệp rộng trong các giới chức đương quyền và các Phong Trào Phụ Nữ. Bà biết chèo chống, điều hành và giữ vững ngôi trường Huỳnh Thị Ngà, mà chung quanh có nhiều trường trung học tư thục khác như: Văn Lang, Việt Nam Học Đường, Văn Hiến, Huỳnh Khương Ninh, Vương Gia Cần, Tân Thạnh, Les Lauriers, Nguyễn Công Trứ, Đông Tây Học Đường... 

Các Hiệu Trưởng đều là nam giới. Họ đã dùng mọi cách để cạnh tranh với trường bà, nhưng không ảnh hưởng được gì hết! Đặc biệt, Trường HTN còn là trường duy nhất ở Sàigòn có nhận nữ sinh Nội Trú. Phụ huynh rất an tâm khi gửi con vào đây học nội trú. Bà dạy dỗ, chăm sóc, theo dõi thường xuyên và áp dụng kỹ luật thật nghiêm khắc với các em.Trường lúc nào cũng đông học sinh, thi cử luôn luôn đạt thành tích tốt. Bà khuyến khích học sinh tham gia các chương trình văn nghệ, các công tác phục vụ cộng đồng, cứu trợ các nạn nhân bị thiên tai và thăm viếng thương bệnh binh đang được điều trị ở các Quân Y Vện. Những học sinh góp mặt thường được bà nâng đỡ cho miễn hay giảm một phần học phí. Nữ minh tinh điện ảnh nổi tiếng Thẩm Thúy Hằng, Ca sĩ Trang Mỹ Dung, Thảo Ly, Phương Đại,Thần đồng Phương Mai, Vũ Bộ Song Kim…đều từng là học sinh trường HTN. 

Ngoài ra, Bà còn dành một phòng rộng nhất cho Giáo Sư dạy Pháp Văn Trần Văn Chánh thuê mở Cour Particulier ở tầng trệt. Giáo Sư Chánh là thân phụ của Bộ Trưởng Y Tế VNCH là Trần Lữ Y (Louis.) Lúc đầu Thầy mở các lớp luyện thi Tú Tài 1&2 Pháp tại tư gia gần trường Huỳnh Khương Ninh, trước nhà có cây mít ướt đã già, múi nhỏ, nhưng ngọt và thơm. Sau này học sinh các trường theo chương trình Pháp như: Marie Curie, Jean-Jacques Rousseau, Couvent des Oiseaux, Pasteur, Taberd... đến ghi tên học rất đông, nên Thầy phải chuyển sang trường Huỳnh Thị Ngà mới có thể chứa đủ.

Trường hoạt động cho đến ngày 30/04/1975. Tính ra tồn tại gần ba mươi năm. Bà HTN mất cuối năm 1992 tại tiễu bang Virginia (Hoa Kỳ.) Lúc còn sinh thời, Bà có ước mơ lấy lại ngôi trường thân yêu, mà Bà đã bỏ ra bao nhiêu công sức tạo dựng. Nhưng ước mơ của Bà đã không bao giờ trở thành hiện thực .

Đối diện trưòng Huỳnh Thị Ngà, góc đường Đặng Dung là nhà gíáo sư khiêu vũ Nguyễn Trọng ở trên lầu một, phía trưóc có cây me to. Học sinh các trường chung quanh thường leo lên hái, Những trái me được túm gọn lại trong áo sơ mi. Khi vừa trèo xuống, thỉnh thoảng bị các anh hùng du đảng xóm chợ Tân Định tịch thu hết chiến lợi phẩm. Lúc đó chỉ biết mếu máo, năn nỉ xin lại vài trái ăn cho đỡ ghiền. 
Cách đó vài căn là nhà Giáo Sư Huỳnh Văn Mĩ (i ngắn.)Thầy Mĩ nổi tiếng về dạy Pháp Văn, nhất là phương pháp phân tích các mệnh đề rất dễ hiểu. Thầy cũng là một trong những Võ Sư có công sáng lập môn phái Hàn Bái Đường. Không ai nghe nhắc về vợ thầy, sau khi hết giờ dạy học chỉ thấy Thầy đi chợ một mình, tay xách cái gà mên. Thầy có con trai tên H..đẹp trai, giỏi võ và tốt nghiệp Bác Sĩ Quân Y.. Thầy Mĩ mất ở Nam Cali năm 2004, hưởng thọ 93 tuổi. 
Học sinh trường Huỳnh Thị Ngà rất nễ sợ thầy. Trong giờ Thầy dạy, không em nào, cho dù bặm trợn đến đâu cũng không dám hó hé, quậy phá hay lơ là vì thầy rất nghiêm và khó. Em nào vô kỹ luật. Thầy sẵn sàng có biện pháp thích đáng ngay lập tức. Bà Huỳnh Thị Ngà là học trò hồi nhỏ của Thầy. Phải kể thêm ở đây xe kem của một người miền Bắc di cư có cô con gái tên Mai và xe bò viên của ông Tàu có đổ xí ngầu ăn bò viên. Thường thường là ông thắng. Trường hợp ông thua thì bò viên ông múc chung cho người thắng nhỏ hơn là loại bán bình thường cho khách.

Bây giờ trở ngược ra đường Trần Quang Khải đi về phía Đa Kao. Trước khi đến một ngã năm. Phía bên trái là phòng nha khoa trang bị máy móc hiện đại của vợ chồng đều là Nha Sĩ. Vợ là Nha Sĩ tên Hạnh. Dáng người mảnh mai, trang nhã. Bệnh nhân đang đau răng được bà chữa trị, tự nhiên cảm thấy không đau. Bà có nụ cười đẹp, hiền từ, hai hàm răng trắng đều. Gia đình tôi là khách hàng quen thuộc của bà. Chồng là Không Quân Thiếu Tá Nha Sĩ Dương Quảng Định đã từng tu nghiệp ở Hoa Kỳ (phục vụ tại Trung Tâm Giám Định Y Khoa Không Quân.) Hai vợ chồng rất đẹp đôi. Đi thêm khoảng ba mươi thước gặp một Villa cổ, phía trước có Depot rác nhỏ. Các công nhân quét rác sau khi gom rác xong đem đến đây đổ. 

Bên kia đuờng là chỗ cho thuê sách, tiểu thuyết và truyện kiếm hiệp Đức Hưng, kế bên là tiệm hàn gió đá Sáu An, tiệm hớt tóc Hải Vân. Cách đó vài căn là nơi chuyên sản xuất xích lô đạp và xe ba bánh có tên Ngọc Quế.

Khi đến ngã năm, bên tay trái là đường Trần Khắc Chân, nhìn về phia tay phải là đường Nguyễn Phi Khanh và Trần Văn Thạch (nay là Nguyễn Hữu Cầu.) Có nhà may Tụ Bảo, tiệm buôn Thế Giới, vựa trái cây, lò bánh mì, nhà Bác Sĩ Trần Văn Văn, Cinéma Modern, nhà sách Yểm Yểm Thư Quán. 
Đối diện là xóm Cảnh Sát, vì đa số những gia đình ở đây đều phục vụ trong ngành Cảnh Sát và nhà Quái Kiệt Tùng Lâm. Hẻm này đi ra được đường Đinh Công Tráng. Căn nhà nằm ngay góc Nguyễn Phi Khanh và Trần Văn Thạch của ông bà Bùi Ngọc Phương. Ông tự phong cho mình là vua dầu hoả Việt Nam và dự định ứng cử Tổng Thống VNCH. Sau năm 1975 ông mất ở trong tù.

Nếu đi ngược chiều trên đường Nguyễn Phi Khanh, ngã ba đầu tiên là đường Huyền Quang có Sơn Trà Đình - Tín Nghĩa Hội, số 113 A Nguyễn Phi Khanh nằm ngay góc. Mỗi năm vào dịp Lễ Vu Lan có trình diễn Hát Bộ. Khán giả đi xem thường ném các quạt giấy có kẹp tiền lên sân khấu, để tưởng thưởng khi đến đoạn nào gây cấn, hấp dẫn. Lúc đó chiên trống thi nhau gõ, đánh liên hồi. Tiếng la hét cổ vũ ầm ỉ.

Đường Huyền Quang mang tên một vị Sư. Con đường dài khoảng hai mươi thước, đi hết đường Huyền Quang gặp đường Lý Trần Quán, quẹo trái là trường Mẫu Giáo Mạnh Mẫu. Nơi đây có nữ Nghị Viên Thành Phố nổi danh TKT, mà một dạo báo chí Sàigòn hết lời ca tụng bà có biệt tài “vừa đánh răng, vừa huýt sáo.” Kế bên là Chả Cá Lã Vọng. Cuối đường sẽ gặp đường Hiền Vương và bên hông nghĩa Trang Mạc Đỉnh Chi. Quẹo trái là Sở Vệ Sinh Thành Phố.

Ngã ba kế tiếp của đường Nguyễn Phi Khanh là Lý Văn Phức, có một Dépot rác rất lớn. Các công nhân vệ sinh đưa rác về đây tập trung, trước khi các xe lớn đến chở đi tái chế và phế thải. Cuối đường là quán cà phê bà Chi, mà các bài viết về cà phê Sàigòn cũ luôn luôn phải nhắc đến. Bây giờ con cháu bà vẫn tiếp tục, nhưng khách không còn đông. Buổi trưa phải bán thêm cơm phần giao đến các văn phòng. Quẹo trái gặp rạp hát Casino Đa Kao (nay là Rạp Cầu Bông) , tiệm thạch chè Hiển Khánh, nhà may Cao Minh, tiệm bánh Bảo Hiên Rồng Vàng, tiệm kem Mỹ Hương là nhà của nhạc sĩ Tây Ban Cầm Đan Phú. Ông thường chơi cho các Đài Phát Thanh và các chương trình Đại Nhạc Hội hàng tuần do Đài Phát Thanh Sài Gòn tổ chức thi tuyển lựa ca sĩ ở Rạp Quốc Thanh và Hưng Đạo. Khi ông đệm đàn, ông rất khó với ca sĩ hát không đúng nhạc hay không thuộc bài bản. 
Tuy nhiên, khi đệm cho nữ ca sĩ Liêu Trai Thanh Thúy hát. Dù ca sĩ Thanh Thúy hát cách nào, đôi khi chỏi, hay rớt nhịp. Ông cũng vui vẻ đệm theo, mà không một chút bực dọc hay phàn nàn. Kế bên là tiệm Thịt Bò Đức Phú. Đối diện bên đường là nhà hàng Pháp tên Casino, tiệm bán quân trang, huy chương và huy hiệu quân đội Quế Anh. Nếu quẹo phải sẽ gặp tiệm hớt tóc Đơ, chuyên hớt tóc theo lối tài tử ngoại quốc, rồi đến Đền Thờ Đức Trần Hưng Đạo số 36 Hiền Vương (nay là Võ Thị Sáu.)Ngỏ vào trong đền phía bên trái bán nhang đèn cho khách thập phương đến cầu khẩn, có bà thầy bói mù chuyên gieo quẻ bói bằng hai đồng xu. Gieo quẻ cho bất cứ ai, khi hai đồng xu vừa rơi xuống chiếu, bà cũng đều nói với thân chủ là sắp nhận được tin vui ở xa và dặn thân chủ nên cẩn thận về đi đứng, xe cộ, kẻo bị tai nạn, nhưng đã đên đây cầu khấn thì được Đức Thánh Trần che chở, nên đều tai qua, nạn khỏi!

Đoạn đường Trần Quang Khải từ đây ra đến đường Đinh Tiên Hoàng, tuy không dài lắm, nhưng có rất nhiều cửa hiệu buôn bán. Phía bên phải là Pharmacy Duyệt, cũng là tên của Dược Sĩ Duyệt, nghe đồn gia đình ông gặp nạn lúc di tản ngày 30/04/1975? rồi đến bảo sanh viện Chung Nam Quế. Nơi các bà bầu khu Đakao và Gia Định thường đến khai hoa nở nhụy. Nhà kế bên trước sân có một hồ nuôi cá tai tuợng rất lớn và hon non bộ. Một phụ nữ rất mập ngồi trước nhà, lúc nào trên tay cũng cầm cây quạt bằng lông gà phe phẩy. Bà hành nghề coi bói bài Tây, thân chủ cũng đông. Tiếp theo có hai tiệm bán phụ tùng và sửa xe Honda, rồi cà phê Ngọc Dung số 77 Trần Quang Khải, của hai chị em tên Ngọc và tên Dung. 

Đi thêm một chút nữa sẽ gặp Đình Nam Chơn, số 29 TQK. Trước đình có thờ hình ông Cọp rất oai vệ. Bên trái cổng, nằm trong sân đình có cây Đa to, rễ đan với nhau chằng chịt. Có lẽ nó được trồng đã hơn trăm năm? Hiện nay Đình Nam Chơn được xếp là “Di tích Kiến Trúc Nghệ Thuật” cần phải bảo tồn. Thêm vài bước nữa có một Phật Đường nhỏ của người Hoa, phía trước có hai cây Mai Tứ Quý đã già, hoa nở quanh năm. Phật Đường thuộc Giáo Hội Phật Đường Nam Tông có tên là Minh Sư Đạo Quang Nam Phật Đường. Nghe đâu Phật Đường này sẽ được xây dựng lại thành nhiều tầng. Mọi chi phí, tốn kém đều do các Hoa Kiều ở nước ngoài gửi tiền về giúp. Hiện đã lên kế hoạch và đang xin phép chính quyền duyệt.

Kế bên là tiệm vàng Bảo Thành. Ngoài việc bán vàng bạc, nữ trang, cũng còn nổi tiếng về làm bánh Trung Thu, giò lụa, giò thủ và các loại bánh mứt. Trưóc 1975, bà Bảo Thành là chủ thầu các bãi giử xe hai bánh lớn nhất Sàigòn như: Trường Đại học Luât khoa ở đường Duy Tân, Nha Xổ Số Kiến Thiết ở đại lộ Thống Nhất, Rạp Hát Đại Nam trên đường Trần Hưng Đạo, và dọc theo hai bên đường Lê Lợi. Cách một căn là tiệm ăn Tàu có tên Dân Thiên, với các món mì xào dòn, áp chảo, cơm thố và cơm chiên Dương Châu tuyệt vời.

Tiếp tục phía bên trái. Đầu tiên là chi cuộc cảnh sát Tân Định. Kế bên là Đình Nghĩa Hoà được xây dựng vào năm 1917. Bà con thường gọi là Đình Công Thành Ban. Nơi đây chuyên trình diễn hát bộ. Trước đình có thờ một ông Cọp. Hẻm Đình Nghĩa Hoà đi thông ra được đường Trần Khắc Chân. Tiếp theo sẽ đến một dãy phố, có tiệm Ronéo Lửa Hồng quay ronéo, đánh máy và photocopy bài vở, tài liệu cho các học sinh và thầy cô giáo. Tiệm nhộn nhịp nhất vào mùa thi cử. Ngoài ra cũng còn bán những bản nhạc quay ronéo sẵn, giá rất bình dân. Cách đó vài căn là một tiệm bán hòm, tiệm may Của, rồi đến nhà bà con với ông chủ rạp hát Văn Hoa. 

Nổi tiếng ở đoạn đường này là tiệm cầm đồ bình dân Kim Ngân. Bà chủ lúc nào cũng trang điểm lộng lẫy như các cô đào cải lương Thanh Nga, Bạch Tuyết sắp lên sân khấu. Chung quanh cũng có nhiều tiệm cầm đồ, nhưng Kim Ngân thường đông khách hơn vì tiệm cầm mọi mặt hàng giá cao hơn các nơi, cho chuộc với phân lời tương đối thấp và thủ tục đòi hỏi không phức tạp so các nơi khác.

Đi thêm khoảng hai mươi mét nữa là một con hẻm lớn, có thể nói là nổi tiếng nhất vùng Tân Định - Đa Kao. Đó là hẻm Vạn Chài. Đây là địa điểm quy tụ anh hùng hào kiệt tứ xứ về hùng cứ. Mỗi lần chính quyền mở các cuộc hành quân cảnh sát để bắt thanh niên trốn quân dịch hay cư trú bất hợp pháp thì xe cộ, súng ống rầm rộ, ca nô, thuyền nhỏ chạy dài dọc theo sông cầu Bông, đèn pin chiếu pha sáng cả một vùng. Cuối cùng, kết quả chẳng được gì hết! Vì thanh niên trốn quân dịch đã nhảy xuống sông, lặn qua bên phía Gia định, hoặc trốn trong các con hẻm sâu, tối tăm, quanh co khó đi vào. Lực lượng kiểm soát đành bó tay và chào thua.! Đặc biệt, trong hẻm có một trường trung tiểu học tư thục mang tên Văn Hiến do Thầy Phan Ngô làm Hiệu Trưởng. Thầy cũng từng ra ứng cử và đắc cử Nghị Viên thành phố Sài gòn.

Ra khỏi hẻm, quẹo trái là gặp ngay rạp hát Văn Hoa. Rạp này đã từng một thời là nơi hẹn hò của những mối tình học trò thường buồn vu vơ, ăn chưa no lo chưa tới. Nơi của những học sinh cúp cua vào những giờ học, mà các cô cậu cho là nhàm chán. Nhất là học sinh các lớp Đệ Tam thường trốn học nhiều vì là lớp không thi, lớp dưỡng sức để chuẩn bị sang năm chiến đấu với thi cử. Lơ tơ mơ là đơ dèm cùi bắp hay đeo cánh gà chiên bơ lủng lẳng trên vai.

Rạp Văn Hoa là một trong những rạp hát quen thuộc, thanh lịch và sang trọng so với các rạp khác trong vùng, vì có trang bị máy lạnh, màn ảnh rộng và giá vé vào cửa cũng tương đối bình dân. Rạp chiếu đủ các loại phim. Những lúc có phim mới và hấp dẫn, bà con sắp hàng rồng rắn, kéo dài tới tận trước ngỏ xóm Vạn Chài. Khán giả nào không muốn sắp hàng, không muốn chen lấn đổ mồ hôi, dễ bị rách quần, rách áo hoặc bị rạch bóp, thì có thể mua vé chợ đen. Đôi khi phải trả gấp đôi, gấp ba lần. 

Cũng nên nói thêm ở đây. Kế bên rạp hát là một quán cà phê cũng mang tên Văn Hoa, đã đi vào lịch sử của cà phê Saigon. Quán có giàn âm thanh nổi tối tân, nhạc ngoại quốc chọn lọc, hấp dẫn, luôn luôn đổi mới, chỗ ngồi thanh lịch, vị trí thuận lợi và do hai chị em ruột là bà con với vợ của ông chủ rạp Văn Hoa đứng bán.

Cô chị có tên TBD và cô em có tên TBH. Hai chị em đều là nữ sinh trường trung học Huỳnh Thị Ngà. Lúc nào đi học, cả hai cô đều mặc đồ đầm rất xinh xắn. Trông giống búp bê không tình yêu. Nghe đâu cũng có nhiều anh trồng cây si đến uống cà phê thường xuyên mỗi ngày, trong số đó có anh là ca sĩ một ban kích động nhạc nổi tiếng về bài hát Sunday Morning. Ngày nào anh ta cũng đến quán ngồi đồng, vừa thuởng thức cà phê, vừa trồng cây si cô em TBH. Cuối cùng chẳng nên cơm cháo gì! Gia đình Cô TBD hiện ở Montréal, còn gia đình cô TBH từ Montréal chuyển về Pleasanton (California.)vì chồng cô là Kỹ Sư được một hãng điện tử lớn ở Bắc Cali tuyển dụng.

Sau 1975, rạp Hát Văn Hoa vẫn còn hoạt động và coi như đã bị xoá sổ hoàn toàn vào ngày 14 tháng 03, năm 2011. Lúc đầu một công ty mua lại dự định xây một chung cư mười lăm tầng với nhà ở và các cửa hàng ăn uống, cùng các phuơng tiện giải trí khác. Nhưng chính quyền chỉ cho phép xây năm tầng. Do đó công ty tạm ngưng để chờ xin giấy phép xây dựng lại. Trước sau gì cũng sẽ đuợc chấp thuận. Chuyện này chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi! Hiện nay, tạm thời ban ngày nơi đây là chỗ rửa xe và mở quán nhậu. Ban đêm làm chỗ giữ xe hơi.

Đoạn đường còn lại, phải nhắc đến một quán cơm Xã Hội, chuyên phục vụ cho giới lao động, công tư chức với đồng lương thấp và học sinh, sinh viên nghèo. Giá rất bình dân, chỉ năm đồng. Thực đơn gồm ba món thay đổi thường xuyên. Cơm ăn thoải mái, ăn cho đến khi nào no bụng thì thôi! Ngoài ra, còn đưọc tặng thêm một trái chuối tráng miệng và ly trà thơm, nóng bốc khói. 

Sau đó phải kể thêm hai tiệm bán xi măng, gạch, cát và đá rất lâu đời là Tấn Phát và Tâm Long, tên của vợ và chồng được ghép lại. Tiệm bán vật liệu xây dựng Tâm Long số 8 TQK và tiệm vàng Bảo Thành số 9 TQK. Hai tiệm nằm đối diện nhau. Hai bên gia đình coi nhau rất thân tình và đều đông con. Lúc nào cũng có ý muốn làm thông gia với nhau. Nhưng rất tiếc các dâu và rể của cả hai nhà đều là những người ở nơi khác. “Đúng là duyên số do Trời sắp đặt.” Dù có muốn làm mai mối bằng mọi cách, cũng không thể nào được! 

Một chút nữa thì bỏ quên tiệm may áo dài tương đối nổi tiếng là Phương Luân, hiệu ảnh Ngọc Chương, cà phê Cây Trúc nằm ở kế bên. Đi hết đường Trần Quang Khải sẽ gặp đường Đinh Tiên Hoàng. Trước đó gặp một cái đình nhỏ tên là Phú Hoà Vạn số 6 TQK, mà hồi xưa Thầy Vũ Hữu Tiềm thuê để mớ lớp Luyện Thi Đệ Thất vào các trường Công Lập. Nay, Đình Phú Hoà Vạn coi như bị xoá sổ vì một gia đình chiếm cứ từ trước đã cố tình làm mất đi các di tích của đình. Hiện chính quyền địa phương đang tìm mọi cách lấy lại để làm chuyện công ích.

Quẹo trái đi ra cầu Bông, sẽ găp một quán bán thịt gà, vịt và heo quay Thanh Xuân rất đông khách. Cạnh đó là một tiệm chuyên sửa xe Vespa và Lambretta. Nhìn sang bên kia đường là tiệm giầy Đông Hưng và nhà may áo dài Thanh Châu. Tiệm mang tên người con gái lớn nhất. Nhà may Thanh Châu khá nồi tiếng, chuyên may áo dài cho các ca sĩ và áo cưới cô dâu. Hiện nay tiệm may Thanh Châu vẫn tồn tại và có rất nhiều khách đến đặt may mỗi ngày. 

Bên kia đưòng Trần Quang Khải là đường Nguyễn Huy Tự. Phía tay phải có chợ Đa Kao. Trước khi tới chợ Đa Kao, sẽ gặp một gánh chè chỉ duy nhất bán đậu đen. Bà bán chè có tướng trông phúc hậu. Bà chỉ bán vào buổi chiều. Chè đậu đen bà nấu, hạt rất dẻo, hương vị ngọt đậm đà. Thú vị nhất là “ngồi chồm hỗm” ăn chè nóng dưới cơn mưa lất phất của Sài gòn, vì không có ghế cho khách.

Một con đường chạy ngang chợ Đa Kao là đường Trương Hán Siêu. Bên trong có đền thờ nhà cách mạng Tây Hồ Phan Chu Trinh và quán bánh cuốn tráng hơi mang tên Tây Hồ. Bà chủ bánh cuốn tên là bà Cà. Bà khởi nghiệp năm 1960, bằng một cái quán xập xệ, một ít bàn ghế thấp lè tè và mấy tấm bạt cũ để che nắng mưa. Bà mất vào năm 2005. Nay, các con bà phát triển thành ba nơi bán bánh cuốn cùng mang tên Tây Hồ: hai tiệm trên đường Đinh Tiên Hoàng và Huỳnh Khương Ninh và một trên đường Đinh Bộ Lĩnh - Bình Thạnh. Phía trong chợ Đa Kao, nằm bên dãy chợ cá bên tay phải còn có Đình Hoà Mỹ, số 7 THS. 

Đối diện chợ Đa Kao là Tín Nghĩa Ngân Hàng. Khi chiều đến, ngân hàng đóng cửa thì xuất hiện một gánh cháo lòng, mà bà chủ rất khó tánh. Bà luôn luôn ưu tiên bán trước cho nam gìới, còn nữ gìới thì bà thường bắt phải đợi. Nếu thắc mắc, khiếu nại thì bà im lặng, không trả lời. Có nghĩa là bà không muốn bán. Các nữ thực khách đành phải đi nơi khác mà trong bụng rất ấm ức vì bị bà đối xử phân biệt...

Đường Nguyễn Huy Tự rất ngắn, khoảng chừng ba mươi thước. Chấm dứt khi đụng đường Nguyễn Văn Giai. Chạy thẳng là đường Phạm Đăng Hưng (nay là Mai Thị Lựu.) Đi hết đường quẹo trái là Đài Phát Thanh Sàigòn. Thêm vài bước sẽ gặp đuờng Nguyễn Bỉnh Khiêm.Trên đường PĐH có Viện Nhu Đạo Quang Trung của Thượng Toạ Thích Tâm Giác. Nguyên Giám Đốc Nha Tuyên Úy Phật Giáo. Đối diện với Viện Nhu Đạo Quang Trung là một ngôi chùa lâu đời của người Hoa, mang tên Phước Hải Tự hay còn gọi là Chùa Ngọc Hoàng, số 73 PĐH. Đặc biệt, trong chùa có nhiều cây cổ thụ lâu đời, một cái hồ lớn thả rất nhiều rùa, có những con sống đã vài chục năm trở lên. Mỗi khi các bó rau được thả xuống hồ cho chúng ăn thì cả hồ náo động, nước bắn lên tung toé, vì các chú rùa giành ăn tạo nên.

Đường Nguyễn Huy Tự, quẹo trái là đường Bùi Hữu Nghĩa. Có một cây cầu sắt cũ. Đi về phía chợ Bà Chiểu (Gia Định.) Nếu quẹo phải sẽ găp đường Nguyễn Văn Giai. Đi hết đường Nguyễn Văn Giai sẽ gặp đường Đinh Tiên Hoàng. Nhìn sang phía bên kia đường là đường Huỳnh Khương Ninh. Bên trái là rạp hát Asam, nay đã xây thành chung cư và tiệm thuốc tây Lịch Cường. Pharmacy mang tên của Dược Sĩ Tống Lịch Cường. Đầu đường Huỳnh Khương Ninh, có xe bánh mì Bảy Quan với bánh mì thịt, dăm bông và ba tê rất độc đáo. Hiện nay đầu đường HKN là hai tiệm bánh cuốn mang tên Tây Hồ do con gái bà Cà chiếm ngự. Trên con đường này có trường trung học Huỳnh Khương Ninh. Đi hết đường Huỳnh Khương Ninh sẽ gặp đường Phan Liêm. Đường chạy dọc theo bên hông Nghĩa Trang Mạc Đĩnh Chi. 

Trên đường Đinh Tiên Hoàng giữa khoảng đường Phan Đình Phùng và Phan Thanh Giản có đường Tự Đức (nay là Nguyễn Văn Thủ), trường tiểu học Đa Kao, mì Cây Nhãn, thêm hai nhà hàng Pháp nổi tiếng là Chez Albert và La Cigale. Ngoài ra, cũng phải kể thêm hai quán cà phê đã đi vào gia phà Cà Phê Saigon trước năm 1975. Quán thứ nhất là cà phê Hân mà tất cả mọi thứ đếu làm bằng Inox từ phin, muỗng, tách đựng đường, đựng sữa. Quán thứ hai là cà phê Duyên Anh. Quán mang tên nhà văn Duyên Anh, nhưng hoàn toàn không dính dáng đến nhà văn này. Cô bé ngồi tính tiền tên Q. có nụ cười xinh xinh, đôi mắt tròn, đen láy và tóc dài thắt bím rất dễ thương. Cô làm cho bao nhiêu đấng anh hùng mê mệt. Cô cũng còn là đề tài cho các chàng thi sĩ tài tử đến vừa thưởng thức cà phê, vừa làm thơ sầu mộng. Nhưng chẳng anh nào lọt được vào đôi mắt nai tơ của nàng! Bây giờ Cà phê Hân và Duyên Anh là hai nhà hàng bán thức ăn hải sản.

Khu Đa Kao có thể kể thêm những con đường tên không thay đổi: 
- Đường Nguyễn Bĩnh Khiêm có Nha Tổng Giám Đốc Trung Tiểu Học và Bình Dân Giáo Dục, hai trường Trung Học Công Lập Trưng Vương, Võ Trường Toàn, hồ bơi Nguyễn Bĩnh Khiêm, Đình Tân An, các Sở và Nha An Ninh Quân Đội. 
- Đưòng Phan Kế Bính có quán cà phê Văn Nghệ Cây Tre, Hội Văn Hoá Bình Dân do ông Huỳnh Văn Lang Tổng Giám Đốc Viện Hối Đoái làm Chủ Tịch. 
- Đường Mạc Đĩnh Chi với Bi Da và nhà hàng Trường Cang, Hội Việt Mỹ và Ty Cảnh sát Quận Nhất. 
- Các đường Trần Cao Vân, Phan Tôn, Phan Ngữ, Trần Doãn Khanh, Cây Điệp, Nguyễn Thành Ý, Hoà Mỹ.

Gần ngã tư Đinh Tiên Hoàng, Nguyễn Phi Khanh và Hiền Vương vẫn còn cây Đa cổ thụ rất to đứng sừng sững, năm sáu người ôm không xuể. Bên kia đường là tiệm chuyên làm con dấu, bảng tên, thêu cờ, bán các huy hiệu và tài liệu Hướng Đạo Việt Nam tên Phúc, số 180 ĐTH. Ông Phúc được thân nhân bảo lãnh đi Mỹ. Qua ở được một thời gian, ông cảm thấy không hợp, nên quay về VN lại, để ngày ngày tiếp tục công việc từ trước gắn liền với cuộc đời ông.

Phải kể thêm một con đường tương đối đẹp và thơ mộng là đường Phùng Khắc Khoan với tư gia Đại Sứ Hoa Kỳ. Hai bên đường trồng toàn những cây me. Khi có gió nhẹ và nắng vàng. Những chiếc lá me rơi rơi, trông dễ thương và thơ mộng vô cùng!

Cuối cùng trở về khu Tân Định. Xin chỉ ghi ra những con đường không bị đổi tên: - Nguyễn Văn Mai nối hai đầu đường Hai Bà Trưng và đường Huỳnh Tinh Của có trường tiểu học con trai Tân Định, nhà thuốc Đỗ Phong Thuần và xóm Hầm Sỏi danh tiếng về du đảng trong vùng. 
-Đường Đinh Công Tráng, với món bánh xèo vang danh, trường (Tân Thịnh, Les Lauries,Văn Minh) và tiệm chụp hình Duy Hy, số 76 ĐCT, chuyên chụp hình cho học sinh các trường tiểu học công lập để làm kỷ yếu mỗi năm. 

-Ngay góc Hai Bà Trưng và Đinh Công Tráng là tiệm thuốc Kính Tiên, số 274 HBT. Nếu quẹo phải có Luyến Photo và lò dạy nhạc của ba nhạc sĩ Lê Dinh, Minh Kỳ và Anh Bằng. Được ghép lại là Lê Minh Bằng. Nhạc sĩ Lê Dinh hiện ở Canada, nhạc sĩ Anh Bằng đang ở Hoa Kỳ, còn nhạc sĩ Minh Kỳ đã mất tại Suối Máu - Biên Hoà vào Tháng Tám, năm 1975. Nếu quẹo trái thì gặp tiệm giầy Trinh Shoes, hai tiệm bán hòm Vạn Thọ và Tobia, hẻm Bưu Điện đi ra được đường Hiền Vương. Quẹo bên phải gặp trường dạy lái xe hơi Mayer của ông nghị Còi Ô Tô Giáp Văn Thập, nhà của nữ nghệ sĩ Mỹ Trinh số 110. Cô Mỹ Trinh chưa bao giờ mở quán ăn hay là diễn viên hài khi còn ở VN, và cơm tấm Hiền Vương số 114 HV. Quẹo trái gặp trường Mẫu Giáo Michelet và đường Lý Trần Quán. 

Gần đó có tiệm chuyên làm cửa sắt, máng xối… của gia đình hai anh em cua rơ Trần Gia Thu và Trần Gia Châu danh tiếng một thời trong làng đua xe đạp VNCH. Đối diện bên kia đường là cà phê Thu Hương cũng có tiếng tăm ở Sàigòn trong lịch sử cà phê Sài gòn, mà ông chủ không muốn ai đổ nước sôi vào phin cà phê, ngoài ông ra, nhà thờ Tân Định số 289 HBT và trường Thiên Phước số 295 HBT. Bên trong nhà thờ Tân Định có một cổng sắt thường đóng, chỉ để hở đủ cho một người len qua. Khi nào có lễ lớn thì cửa mới mở lớn ra. Đi qua cổng này sẽ gặp trường La San Đức Minh, cũng như đường Hiền Vương, đường Pasteur và đường Huỳnh Tịnh Của. 

Đầu đường Hai Bà Trưng và Hiền Vương là Tín Nghĩa Ngân Hàng và nhà may Paris Mode. Đối diện là quán Bar Châu Thới. Trên đoạn đường Hiền Vương này có ngỏ hẻm Trần Tấn Phát đi ra được đường Duy Tân, Phan Thanh Giản và Hai Bà Trưng, hai cây xăng và rửa xe. Phía tay phải có tiêm giò chả Phú Hương và hai tiệm phở gà nổi tiếng là Hiền Vương, Chí Thành. Nhiều thực khách là các giới chức trong chính quyền Sàigòn thường đến đây thưởng thức. Hai chủ tiệm phở đều là người cùng quê ở miền bắc.

Ngoài ra, cũng xin kể thêm đường Pasteur. Con đường đi ra được Huỳnh Tịnh Của, Hai Bà Trưng, Hiền Vương. Nơi đây có nhiều tiệm phở, quán cà phê Hồng của hai chị em, nhà may áo dài Thiết Lập và Viện Pasteur, chiềm một chu vi rất rộng, có bốn con đường bao quanh, với những cây cổ thụ to đến nỗi năm, sáu người ôm vẫn không xuễ. 

Ngay ngã ba Nguyễn Đinh Chiểu (nay là Trần Quốc Thảo) và Pasteur, có một cái mả đá rất lớn được xây bằng đá ong đã bị giải toả. Nằm cuối bên kia đường là một trong những trường dạy Anh Văn đầu tiên của Sàigòn tên Khải Minh. Quẹo trái ra đường Công Lý, có hảng xe đò tên Cosara của ông Phạm Hoè. Quẹo phải ra chợ Tân Định và Y Viện Tân Định. đi ngang nhà ông Thượng là ông bâu ban kích động nhạc mà các nhạc sĩ đều là các con ông, xóm đạo Pasteur, tiệm hớt tóc Hoàng Lâm và nhà ông chủ Sơn Mài Thành Lễ. 

Đầu đường Huỳnh Tịnh Của có cây Phượng Vỹ rất to mà bố,năm người ôm không thề hết. Cây cho hoa Phượng màu đỏ nở rực vào mùa hè. Dưới tàn cây Phượng,
những người thợ hớt tóc dùng các ấm bạt để che mứa, nắng và dụng cụ hành nghề của họ gồm một cái ghế, một tấm kính, một miếng da giống dây nịt đề mài dao cạo và vài tờ nhật báo phát hành trong ngày d ành cho kh ách chờ đợi đọc . Bà con nói cây Phượng không lồ này có lẽ đã hơn trăm tuổi?

Kế tiếp là Sàigòn Ấn Quán, tiệm Phở Hoà Bình, nhà may Hồng Duyệt. Giữa tiệm phở và nhà may là môt con hẻm nhỏ số 29, có nhà của Hoạ Sĩ Đinh Cường ở đầu ngỏ, đi tiếp thì đến tiệm thuốc Bắc tên Đại Cồ Việt. Gia đình rất đông con. Trong số đó có một cô tên Mẫn, sinh viên Đại Học Văn Khoa. Cô có nước da trắng, dáng cao, nét hơi lai. Một thời cô Mẫn nổi tiếng về xem bói bài, được nhiều người nễ phục. Khách đến xem rất đông, phải lấy số thứ tự để chờ đến phiên mình được xem bói. Nhìn đồi diện là trường Nữ Tiểu Học Đồ Chiểu.

Để kết thúc bài viết. Xin viết ra một điều kỳ diệu, huyền bí không làm sao giải thích được:

“Tân Định và Đa Kao có lẽ là vùng đất an lành nhất của Sàigòn, Chợ Lớn và Gia đình.” Chắc là được Ơn Trên, Trời Đất, Ông Bà khuất mặt che chở và phù hộ. Vì thế bà con nơi đây lúc nào cũng sống trong thanh bình và an lạc. Mọi sinh hoạt gần như hai mươi bốn giờ, dù trong lúc chiến tranh, thiên tai, loạn lạc hay bất cứ biến cố quan trọng gì xảy ra cũng không ảnh hưởng đến địa danh này! 

Đặc biệt, Tân Định và Đa Kao có nhiều đình, chùa, miếu, đền được xây cất trên đó đã từ lâu. Có cái đã tồn tại hơn một thế kỷ. Nay, thì diện tích các nơi thờ phượng, cúng bái đó đang dần dần bị thu nhỏ diện tích lại hoặc biến mất hẳn. Người ta cố tình đem dùng vào các mục đích thuơng mại, cho thuê mặt bằng, hay xây cất nhà cửa bất hợp pháp trên đó. Có vài nơi chỉ treo bảng gọi tên là đình, chùa. Nhưng thực chất bên trong thì hoàn toàn trống trơn, không có vẻ gì gọi là chỗ thờ phượng. Việc đụng chạm và xúc phạm đến những nơi thiêng liêng, tôn nghiêm đã bao đời nay có thể sẽ ảnh hưỏng phần nào đến vùng đất Địa Linh, Nhân Kiệt và an bình này trong tương lai?

Xin phép được dừng ở đây. Hy vọng các bạn đã tìm lại được một chút hương xưa của ngày tháng cũ! Tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Nhưng

“Kỷ niệm ấy hôm nay xa rồi! 
Thời gian cuốn như dòng nước trôi 
Còn đâu những giây phút bên nhau 
Nhìn trăng lên trong những đêm thâu 
Gửi tâm tư cho mây cùng gió.”
(Kỷ Niệm Xa Rồi - Nhạc Sĩ Nguyễn Hữu Thiết)

Một lần nữa Tân Định & Đa Kao mãi mãi trong tiềm thức của chúng ta.

Trần Đình Phuớc 
San José – California (Viết lại Tháng Mười, năm 2015)
Tựa đề cũ “Tân Định - Đakao Dễ Thương - Những Con Đường Vẫn Như Xưa.” viết năm 2010