Thứ Ba, 31 tháng 7, 2018

Thơ Tranh: Tình Khúc Cho Em


Thơ: Anh Vân
Thơ Tranh: Kim Oanh

Nhớ Mãi Cuộc Tình Xa !



Tôi tìm về mùa Thu
Với con tim trĩu nặng
Gió dịu dàng nhạt nắng
Chớm lạnh mối tình si.

Lụa mềm rải lối đi
Mây mùa Thu trong vắt
Đường về sao xa lắc
Tôi lê bước u sầu.

Bây giờ em ở đâu
Còn lưu luyến buổi đầu
Hai con tim có bạn
Khi trời đổ mưa ngâu.

Lá vàng rơi đầy sân
Giờ đôi ta hai ngả
Trên đường xa xứ lạ
Chúc em đời nở hoa.

Mỗi mùa Thu đi qua
Lòng tôi đầy băng giá
Trong một chiều hoang dại
Nhớ mãi cuộc tình xa !

Dương hồng Thủy

Thu Chia Phôi - Xuân Tái Hồi




Xướng:Thu Chia Phôi

Một làn hương nhẹ thoảng trong đêm
Thu của vấn vương gọi trước thềm
Sau lớp song thưa hồn mở ngỏ
Chỉ làm ray rứt trái tim thêm

Thu mùa vàng lá cảnh chia phôi
Kỷ niệm trong nhau vụn vỡ rồi
Thả mảnh ân tình bay tứ xứ
Mong gì vá víu trái tim côi

Kim Phượng
***
Bài Họa:

Xuân Tái Hồi

(Phỏng hoạ Thu Chia Phôi của Kim Phượng) 

Khắc khoải chờ mong thức suốt đêm
Hương Xuân ngan ngát tỏa bên thềm 
Theo sau bóng dáng người trong mộng
Xao động hồn ta rạo rực thêm

Mùa Thu dĩ vãng sẽ phai phôi
Chôn chặc niềm đau quá khứ rồi
Cánh bướm tình yêu bay phấp phới
Từ nay vĩnh viễn hết đơn côi

ChinhNguyen/H.N.T.,
July.10.2018


Ngắm Hoa - Hái Sen



Xướng:Ngắm Hoa

Màu hoa nét ngọc ánh trăng ngời
Hương tỏa dịu dàng đóa mộng ơi
Vô tự tâm kinh lòng tĩnh lặng
Nửa đời hư huyễn nhẹ nhàng vơi


Kim Oanh
***
Bài Họa: Hái Sen
(Họa theo ý thơ của KimOanh)

Bên làn nước biếc đoá sen ngời
Gợn sóng thuyền con lướt nhẹ bơi
Em gái lơi dầm,tay hái búp
Hương đồng thoang thoảng ...gió chiều vơi


Song Quang
***
Họa Y Đề


Răng em chưa hé nụ trắng ngời
Nhìn sen em thấy thẹn chàng ơi
Hoa nở nhụy vàng trong im lặng
Cho hồn lạc lõng chốn chơi vơi


Biện Công Danh
***
Họa Y Đề


(Xin lỗi lạc một vần cho tròn ý)

Nhận biết màu hoa toả sáng ngời
Tâm hồn thánh thiện hỡi người ơi
Thiên nhiên vốn của tình cao thượng
Của những tình yêu giữa cuộc đời!


Mai Thắng
180726
***
Họa Y Đề:

Tịch tĩnh tâm kia lại sáng ngời
Khó mà hóa nhập hởi ai ơi
Nhìn hoa dậy sóng tình lai láng
Quên bẳng từng ngày hơi thở vơi.


Cao Linh Tử

***
Hồ Sen - Đại Đóa Chân Như

Đẹp quá hồ hoa Sen nở ngời
Nguyên trinh búp đóa cửa thiền ơi
Quan Âm Bồ Tát bình thân tọa
Tĩnh lặng chân tâm thác chẳng vơi ( thác nước )

Mai Xuân Thanh
Ngày 31/07/2018
***
Chẳng Vơi 

Thu thủy xuân sơn đã rạng ngời 
Hoa ghen thua thắm hỡi người ơi 
Tâm hương ngát tỏa còn vương lại
Hồn ngấm men nồng mãi chẳng vơi .

Phan Tự Trí


Năm Năm Gặp Lại

(Tưởng nhớ Anh Vân)
      

      Trường nằm im nghe tiếng mưa rơi lộp độp trên mái nhà. Giọt mưa đều đều như những giọt buồn làm ướt sũng hồn anh. Gian phòng thật yên lặng, yên lặng đến nỗi Trường nghe được tiếng tíc tắc của cái đồng hồ reo trên bàn viết. Không khí lạnh lẽo càng làm cho Trường cảm thấy như chìm sâu hơn trong nỗi cô đơn tịch mịch. Viên thuốc Valium 10 không giúp anh đi vào giấc ngủ dễ dàng mà chỉ làm anh thấy váng vất khó chịu.
Cuộc điện đàm với Ân vẫn còn làm anh đau đớn lẫn giận hờn. Trường thắc mắc tự hỏi:
“Tại sao Hương qua được bên nầy mà không muốn gặp mặt anh mà lại ở trọ nhà Ân? Tại sao lúc đến được trại tị nạn, Hương không thông báo cho anh biết để anh làm giấy bảo lãnh nàng? Hương có biết năm năm qua, tên đoạn đường đời hiu quạnh, anh vẫn âm thầm bước đi với hình ảnh Hương trong lòng? Hương biết được điều đó chăng? Hương đã phụ bạc anh? “Không, trăm lần không? Hương không phải hạng người như vậy. Hương và anh đã thề thốt chờ đợi nhau. Thế thì tại sao Hương không muốn gặp anh khi đã đặt chân tới Mỹ?”
Những lời trong lúc điện đàm với Ân như còn âm vang trong đầu:
“Trường đó hả? Ân đây!”
“Có gì không anh Ân?”
“Có chuyện quan trọng muốn nói với mầy. Hương đã qua được bên nầy và hiện ở nhà tao.”

      Ống liên hợp điện thoại trong tay Trường rơi cuống sàn nhà. Trường nghe nghẹn cứng ở ngực, mặt anh nóng bừng. Anh cúi xuống lượm ống điện thoại lên. Tiếng nói của Trường run rẩy, đức đoạn:
“Cái gì? Anh nói cái gì? Hương đã qua Mỹ và hiện đang ở nhà anh? Hương qua được bao lâu rồi?
Cơn giận dữ từ đâu ùa tới, Trường hét trong điện thoại:
-Một tháng? Hương đã qua được một tháng? Tại sao Hương không cho tôi biết mà lại trọ nhà anh? Tại…”
Trường bị hụt hơi. Tiếng cuối cùng anh phát âm không thành tiếng.
Đầu dây bên kia tiếng Ân vẫn dịu dàng:
-Mầy bình tĩnh lại. Hương không muốn gặp lại mầy, chỉ vì Hương có nỗi đau riêng. Hương khổ tâm lắm! Bao nhiêu lần Hương muốn tự tử nhưng..
-Nhưng gì? Hương đau khổ à? Hương có nỗi đau riêng à? Còn tôi, tôi có đau khổ không? Đ.m, tôi ngu quá! Năm năm rồi, bao nhiêu người đàn bà tìm đến với tôi, tôi đều từ chối để chờ đợi Hương, Hương biết chuyện đó không?
-Hương biết chuyện đó. Tao đã nói cho Hương biết chuyện đó. Và vì biết chuyện đó nên Hương càng không muốn gặp mầy.
Trường nghe cơ thể rời rã. Anh im lặng, nước mắt chảy dài xuống má.
Tiếng Ân vẫn nhỏ nhẹ đều đều:
-Mầy còn đó không Trường? Mầy còn đang nghe tao phải không? Hương yêu mầy lắm và không hề phụ bạc mầy. Tình bạn giữa tao và mầy đã hơn hai mươi năm, tao nghĩ rằng mầy có thể tin những gì tao nói.
-Nhưng tại sao Hương đã qua một tháng nay, tới bây giờ anh mới cho tôi biết?
-Tao đã nói, Hương có nỗi đau riêng nên không muốn gặp lại mầy. Hương bảo, nếu cho mầy biết Hương hiện ở nhà tao, Hương sẽ bỏ đi. Vợ tao đã thuyết phục dữ lắm, có lẽ bây giờ Hương đã xiêu lòng. Tội nghiệp Hương lắm! Hương thay đổi nhiều, gầy ốm và già hơn xưa. Mỗi lần nhắc đến mầy, Hương đều khóc. Việc mầy và Hương có trở lại được với nhau không đều tùy thuộc vào sự rộng lương của mầy cả.
Cơn dông tố trong lòng Trường đã lắng xuống, giọng Trường buồn rầu:
-Nhưng chuyện gì đã xảy ra cho Hương?
-Tao không thể nói gì nhiều hơn cho mầy biết. Tao muốn để chính Hương nói rõ với mầy tiện hơn. Có một điều tao có thể quả quyết với mầy là Hương rất yêu mầy, vẫn còn yêu mầy. Lòng Hương không có gì thay đổi.
- Tôi đến nhà anh ngay bây giờ được không?
- Không được. Từ chỗ mầy đến nhà tao gần trăm dặm, trời lại tối rồi. Ở vùng tao đang mưa gió dữ lắm.

      Dường như cơn bão rớt từ Texas thổi qua. Vả lại, tao muốn cho Hương biết trước để chuẩn bị tinh thần gặp mầy. Thôi “bye” nhé Trường. Tao biết tin nầy sẽ làm mầy khó ngủ. Hãy uống một viên thuốc an thần cho dễ ngủ.
Ân gác máy điện thoại. Trường uống một viên thuốc ngủ rồi lên giường nằm.
Tiếng tíc tắc của cái đồng hồ reo vẫn vang lên đều đặn trong gian phòng hiu quạnh. Trong cái sâu thẳm của đêm dài, mắt Trường vẫn mở thao láo nhìn lên trần nhà. Khúc phim dĩ vãng lần lượt trở về với anh:
“Trường gặp Hương trong buổi lễ tuyên thệ, được tổ chức trong một cái nhà chứa nông cụ giữa cánh đồng rộng mênh mông. Theo thông lệ của tổ chức nếu đoàn viên là một sĩ quan sẽ được nhận vào ban tham mưu và phải tuyên thệ. Vì lý do an ninh, buổi lễ được tổ chức thật đơn giản, gồm có người đứng đầu tổ chức và hai đoàn viên thâm niên, trong đó có Hương. Sau buổi lễ Hương đến bắt tay Trường, mừng anh như môt tân chiến hữu. Mắt Hương trong sáng nhìn anh. Tay Hương ấm áp, mềm mại trong tay anh. Trường ngạc nhiên nghe trái tim anh bất ngờ đập rộn rang trong lồng ngực.

      Rồi Trường và Hương yêu nhau, yêu nhau tha thiết. Hương đã trao thân cho Trường cũng chính trong căn nhà chưá nông cụ, nơi mà định mệnh đạ buộc chặt họ vào nhau trong lần đầu gặp gỡ. Những ánh mắt, nụ cười, những cái hôn trao cho nhau đã giúp cho cả hai vượt qua được những gian nan thử thách và nguy hiểm trong đấu tranh. Cả hai thấy tình yêu của họ chói chang hạnh phúc. Họ vừa là chiến hữu vừa là đôi tình nhân thắm thiết. Vì vậy Trường đã cảm thấy mối tình của anh và Hương thật đẹp, thật lý tưởng và cũng thật lãng mạn. Anh có cảm tưởng như anh và Hương là hai con người cách mạng, là một anh hùng và một anh thư đang trên đường đấu tranh cứu nước.
      Vì đã xem đó là mối tình trân quý nên khi tổ chức bị phá vỡ, kẻ đứng đầu tổ cức bị bắt, Trường phải bỏ chạy ra nước ngoài, anh vẫn cố gắng giữ gìn, nâng niu, ấp ủ mối tình đó, đủ can đảm chờ đợi Hương trong năm năm dài. Anh càng trân quý mối tình, anh càng yêu Hương thì cơn giận của anh càng dữ dội. “Tại sao Hương qua được bên nầy mà không muốn gặp anh? Hương đã thay lòng đổi dạ hay vì hoàn cảnh nào mà Hương không muốn gặp mặt anh?”

      Đêm càng khuya, vạn vật càng yên tĩnh. Trường nghe lạnh ở hai bàn chân dù anh đang đắp mền. Anh nằm dã dượi nghe cái lạnh thấm vào da thịt và nghe được cả cái cô đơn đang lớn dần trong tâm hồn. Anh nhớ Hương, anh giận Hương. Sự giằng co giữa nhớ thương và giận hờn làm tứ chi Trường rũ riệt.
Trời bên ngoài vẫn còn mưa, cơn mưa dai dẳng, giọt mưa thê thiết rơi đều đều trên mái nhà như bản nhạc buồn. Viên thuốc ngủ đã thấm. Hai mí mắt Trường nặng trĩu. Anh nhắm mắt lại, mang theo gương mặt nhoẹt nhoè nước mắt của Hương vào giấc ngủ chập chờn.
* * *
      Ngày hôm sau, nghe tin thời tiết, Trường biết trời đã im gió, nhưng mưa vẫn còn lâm râm không dứt. Bầu trời thấp và xám đục, âm u như nỗi buồn lê thê trong long Trường. Anh quyết định đến nhà Ân để gặp Hương: “Dù thế nào cũng phải gặp lại Hương xem vì lý do gì Hương không muốn gặp anh, xem nỗi đau riêng của Hương là nỗi đau gì?”
      Sau một đêm với giấc ngủ chập chờn, đầu Trường còn cảm thấy váng vất khó chịu. Trường lên ngồi trên chiếc xe Mustang thể thao màu xám nhạt. Chiếc xe rồ máy rồi lao đi trong đi trong buổi sớm mai sương mù dày đặc, lạnh lẽo như lòng của Trường hiện giờ. Hai hàng cây bên đường đã trụi lá, chạy dài thẳng tắp. Hình ảnh Hương lãng đãng hiện về với những kỷ niệm đẹp đẽ ngày xưa, những ngày tháng anh và Hương cùng chiến đấu bên nhau, nhiều hiểm nguy nhưng hạnh phúc. Cái hạnh phúc mà anh phải đánh đổi bằng năm năm đợi chờ trong nhớ thương mòn mỏi và bây giờ Hương đã đến Mỹ nhưng lại chẳng muốn gặp anh. Trường nghe cái đắng cay như dâng lên đầu lưỡi. Anh cho tay vào túi lấy một điếu thuốc ra châm lửa. Điếu thuốc đầu ngày không làm anh dễ chịu. Miệng anh như đắng hơn. Anh lại dụi bò điếu thuốc. Chiếc xe vẫn chạy với tốc độ đều đều trên còn đường vắng tanh của ngày cuối tuần.

     Tự nhiên Trường muốn quay về: “Hương đã không muốn gặp mình, tại sao phải lết đầu đến gặp Hương?” Tuy nghĩ vậy nhưng anh vẫn cho xe chạy với vận tốc 70 dăm giờ. Trường thở dài, cảm thấy hạnh phúc đời người thật mong manh và ngắn ngủi. Trong một thoáng Trường nhìn lại đời mình. Đã ba mươi tám tuổi đời, trong đó hết sáu năm quân ngũ, đánh giặc phờ người, chạm mặt tử thần như ăn cơm bữa. Sau đó là bốn năm tù, sống lê lết kiếp sống của một con vật, nuôi hận thù như kẻ đang nằm gai nếm mật. Rồi năm năm sống vất vơ vất vưởng như ốc mượn hồn trên mảnh đất tạm dung, xác ở bên nầy mà hồn ở bên kia bờ đại dương thăm thẳm mịt mù, trên một đất nước thân yêu nhưng nhiều khổ lụy, trong đó có Hương và bao nhiêu người thân đang ngụp lặn trong bóng tối địa ngục. Hạnh phúc đời anh có được bao ngày?
Vào đến thành phố, Trường cho xe chạy chậm lại. Mưa đã tạnh nhưng bầu trời vận còn âm u, lạnh lẽo.
Chẳng mấy chốc, Trường đã đậu xe trước sân nhà Ân. Anh buớc lên thềm đưa tay bấm chuông. Ân ra mở cửa. Thấy Trường Ân mừng rỡ:
-Trường! Tao biết thế nào mầy cũng tới. Vào gặp Hương đi. Ráng an ủi Hương nhé Trường.
Quỳnh, vợ Ân cũng chạy ra dặn nhỏ:
-Phải khéo an ủi Hương nhé anh Trường. Hương đau khổ lắm đó.
Trường bước vài nhà, gương mặt lầm lì, hỏi trổng:
-Phòng Hương đâu?

      Quỳnh chỉ phòng Hương rồi hai vợ chồng rút lui vào phòng riêng để Trường và Hương được tự do. Trường đến gõ cửa phòng Hương nhưng bên trong vẫn im lặng. Dường như Hương cũng biết Trường đến. Trường đẩy cửa bước vào. Hương ngườc mắt nhìn Trường, giọng tắt nghẹn:
-Anh!
Mặt Trường tái mét. Đồ vật trong phòng bỗng nhiên quay cuồng trước mắt Trường khi anh thấy Hương đang ẵm một đưá bé trong tay. Trường cười lạt, cố gắng giữ bình tĩnh để hỏi Hương một câu đầy khinh bỉ:
-Thế ra nỗi đau riêng của em là đứa nhỏ nầy đây à?
Hương vẫn ngồi im. Trường quay người bước ra ngoài rồi đưa tay đóng sầm cửa lại.
Ân chạy ra nắm tay Trường.
-Mầy làm gì vậy Trường?
Trường gỡ mạnh tay Ân chạy thẳng ra xe. Ân chạy theo la lớn:
-Trường trở lại! Mầy làm gì lạ lùng vậy?
Trường đã leo lên xe bỏ về.

      Quỳnh cũng chạy ra, trong tay đang cầm cái remote của TV, ném mạnh xuống đất. Thái độ giận dữ:
-Để tối nay em gọi điện thoại, mắng ảnh một trận mới được. Con người gì hồ đồ. Gần bốn mươi tuổi mà còn như con nít.
Ân cúi xuống lượm cái remote controle lên, dẫn Quỳnh vào phòng Hương. Hương vẫn còn ngồi im lặng trên giường, gương mặt tái mét.
Quỳnh đến ngồi bên Hương, choàng tay qua ốm vai nàng:
-Anh Trường hiểu lầm em đó!
Ân tiếp lời vợ:
-Phải Trường hiểu lầm em đó. Anh biết tánh nó, nóng nảy nhưng tốt bụng. Năm năm rồi, lúc nào nó cũng thương nhớ em, cương quyết chờ em. Sự nóng nảy của nó chứng tỏ nó là con người dễ xúc cảm. Trường yếu đuối lắm nhứt là phương diện tình cảm. Nhìn đứa nhỏ, nó tưởng em phản bội nó. Nó thương em nhiều nên giận em nhiều. Để anh viết thư nói rõ ràng với nó. Anh cam đoan với em, nó sẽ trở lại ngay để xin lỗi em, sau khi đọc thư anh.
Quỳnh nóng nảy:
-Thơ với từ gì? Để tối nay em mắng một trận cho ảnh biết.
Ân can gián:
-Anh biết tánh thằng đó. Lúc nó nóng giận em gọi điện thoại tới nó sẽ cúp, không chịu nghe em đâu. Vài ngày sau, nguôi giận, nó sẽ đọc thư anh.
Quỳnh chắc lưỡi:
-Phải chi nói phứt cho ảnh biết thảm nạn của Hương cho rồi.
Ân trợn mắt nhìn vợ:
-Chính em dặn anh đừng nói, để Hương nói hay hơn. Bây giờ cũng chính em.
Quỳnh lớn tiếng:
-Ai ngờ con người ảnh hồ đồ như vậy.
Bây giờ Hương mới lên tiếng, giọng cam chịu:
-Anh chị đừng cãi nhau vì chuyện của em. Tại số em như vậy!
Ân an ủi:
-Số gì? Tại thằng Trường chưa hiểu. Nó yêu em quá nên không còn sáng suốt để suy luận bất cứ việc gì. Tính nó vẫn thế, không có gì thay đổi.
Thấy Hương vẫn ngồi im lặng, mặt mày ngơ ngác, Quỳnh quay qua nói với chồng:
-Tối nay em ngủ với Hương anh nhé?
Ân gật đầu:
-Phải, tối nay em ngủ với Hương.
Hương thở mạnh, nói với vợ chồng Ân:
-Anh chị đi nghỉ đi. Em không sao đâu.
*** 
      Sau hai ngày nằm vùi, Trường đã nguôi ngoai cơn sầu. Anh cảm thấy đầu óc trống rỗng, không còn suy nghĩ gì được. Toàn thân anh nhẹ bổng như đang rơi lơ lửng giữa khoảng chân không. Trường có cái cảm giác như vưà trải qua cơn bịnh nặng. Hai đêm rồi trong đầu anh cứ lởn vởn câu hỏi: “Đứa nhỏ sờ sờ ra đó sao Trường bảo Hương không phụ bạc mình và nỗi đau riêng của Hương là nỗi đau gì?
Bỗng có tiếng của thằng Hoàng ở căn gác, phía trên:
-Cậu Trường, cậu có thơ, cháu lấy vô cho cậu nè.
Trường bước ra cửa nhận thơ.
-Cám ơn cháu nhé Hoàng.
      Trường ngồi xuống ghế, tay vân vê cái thư của Ân. Anh tần ngần chưa chịu xé thư ra: “Ân viết gì trong nầy? Vợ chồng Ân xem mình như đứa em ruột. Nếu Hương đã phản bội mình thì vợ chồng Ân đâu có kêu mình phải an ủi Hương. Mình nóng nảy quá! Tại sao không tìm hiểu xem nỗi đau của riêng Hương là gì? Tình yêu giữa mình và Hương cũng đã kéo dài hơn một năm chứ ngắn ngủi gì. Mình cũng đã hiểu nhiều về con người Hương. Hương đâu phải hạng người trắc nết, hư hỏng. Vậy nỗi đau cũa riêng Hương là gì? Vậy nỗi đau của…”
      Tự nhiên mình mẫy Trường nổi đầy gai ốc, và như có tiếng sét vừa nổ ra trong đầu: “Hay là Hương bị thảm nạn Thái Lan? Hay là Hương…” Tay Trường run run xé cái phong bì. Những dòng chữ của Ân đập mạnh vào mắt:

“San Diego, ngày…tháng…năm…
Trường thân,
Tao không ngờ ngày gặp lại Hương, thái độ của mầy phũ phàng như vậy. Mầy bỏ về, Hương ngơ ngác nhìn theo rồi ngơ ngác nhìn vợ chồng tao. Hương im lặng, nhẫn nhục, không than phiền về thái độ của mầy cả. Hương cũng không khóc nhưng từ trong đôi mắt tối sầm lại của Hương, tao thấy cái lâu đài hạnh phúc mà Hương cố xây đắp trong hi vọng, sụp đổ tan tành.
Tao tin rằng mầy hiểu lầm Hương nên tao mới viết lá thư nầy. Bằng không thì tình bạn đã hơn hai mươi năm của chúng mình đã chấm dứt. Mầy đã tàn nhẫn hỏi Hương: “Thế ra nỗi đau riêng của em là đứa nhỏ nầy đây à?” Đúng. Đứa nhỏ là nỗi đau riêng của Hương, nếu không có mầy chia sẻ. Đứa nhỏ đó không phải là chứng tích của sự phản bội mà là nỗi oan khiên Hương phải gánh chịu trên đường vượt biển tìm mầy. Nỗi đau to lớn của cả một dân tộc đã đổ trên đầu Hương, trên những người đàn bà yếu đuối bất hạnh như Hương. Nỗi đau thương đó chúng ta phải kính trọng. Thảm hoạ do bọn thú rừng Thái Lan gây ra cho đồng bào ta là một vết thương nhức nhối cho tất cả mọi người còn chút lương tri, chứ không phải riêng của những nạn nhân của bọn thú rừng đó.

Thảm hoạ trên đường vượt biển của đồng bào ta còn là một vết đem ô nhục trong lương tâm nhân loại. Người dân cuả các quốc gia tự do có thể tảng lờ, mắt ngơ tai lấp nhưng chúng ta thì không thể. Người Việt chúng ta phải chia sẻ nỗi đau đó, phải đau cái đau đó, chớ tao chưa muốn nói Hương là người yêu của riêng mầy. Chỉ vì muốn nối tiếp những tháng ngày hạnh phúc bên mầy mà Hương phải đem cả mạng sống ra đánh đổi và Hương đã phải trả cái giá quá đắt và mầy, chính mầy đã nợ Hương một món nợ ân tình quá lớn mà mầy phải trả đến suốt đời.
Sống chung với Hương được một tháng, thỉnh thoảng trong đêm khuya thanh vắng, tao nghe những tiếng thét hãi hùng của Hương trong gấc ngủ. Những lần như vậy thì vợ chồng tao đều chạy vào phòng Hương. Thường thì lúc đó, Hương đã ngồi dậy, đầu tóc rối bù, đôi mắt ngơ ngác, đầy vẽ kinh hoàng trên nét mặt. Những lần như vậy, tao mong có mầy ở đây chứng kiến, thử xem mầy có cầm được nước mắt hay không? Mấy đêm nay vợ tao phải ở cạnh Hương cả trong giấc ngủ, cứ sợ Hương quẩn trí rồi tự vận.
Trường thân… 


      Nét chữ đã nhoẹt nhòe nhoẹt, nhảy múa chập chờn trước mắt Trường bởi một màn nước mỏng bao phủ đôi mắt. Rồi những giọt nước đau thương từ mắt anh theo nhau chảy dài xuống má., Trường bóp nát lá thư, hai tay ôm đầu khó nức nở. Tiếng khóc càng lúc càng lớn, càng lúc càng thương tâm như xé ruột: “Hương, Hương…tha lỗi cho anh! Hương…tha lỗi cho anh!”
      Trường cố nén tiếng khóc, chạy vào phòng tắm rửa mặt. Anh thay vội bộ quần áo, xỏ chân vào đôi dép, phóng ra xe vọt đi. Cảnh vật chao đảo trước mắt Trường. Anh cố trấn tĩnh cầm vững tay lái, mắt chăm chú nhìn về phiá trước để nhìn cảnh vật rõ hơn.
      Gần hai tiếng đồng hố lái xe, trường củng tới được nhà Ân. Như lần trước, Trường bấm chuông, Ân ra mở cửa. Thấy Trường, mắt Ân sang lên, anh ôm choàng người bạn mà anh thương như đứa em ruột thịt
Ân nói với giọng xúc động:
-Tao biết thế nào mầy cũng trở lạì. Quả tao nhận xét không lầm về con người mầy. Phải xin lỗi và ráng an ủi Hương. Lời nói phải tế nhị nhé Trường, nhất là không khơi lại vết thương của Hương.
Trường gật đầu:
-Hương đâu?
- Trong phòng, vào đi

      Trường gõ cửa rồi đẩy cửa bước vào. Anh im lặng đứng nhìn Hương đang ngồi cuí gầm mặt. Nhìn dáng dấp khổ đau của người yêu, Trường nghe nghẹn cứng ở ngực và đau nhói ở tim. Anh bước tới, cúi xuống ôm Hương vào lòng.
-Hương, Hương!
      Tiếng khóc lớn bỗng vuột ra khỏi cuống họng làm cơn tức nghẹn ở ngực Trường nhẹ đi. Tiếng khóc không kềm lại được, nghe như tiếng kêu uất hận. Trường đưa tay vuốt tóc Hương. Anh hôn trơ trất lên gương mặt người tình, giọng nói anh nghẹn ngào, đứt đoạn:
-Hương…tha lỗi…cho anh!
Tiếng khóc của Trường làm thằng bé đang ngủ trên giường khóc thét lên. Quỳnh từ ngoài bước vào, gương mặt đầm đìa nước mắt, cúi xuống ẵm đứa bé ra ngoải. Ân đang ngồi hút thuốc ở ghể sô-pha, miệng mỉm cười nhưng đôi mắt cũng đỏ hoe.

      Vài phút sau, Ân và Quỳnh mới nghe tiếng khóc của Hương. Tiếng khóc như một nguồn nước thoàt ra từ con đê vỡ, cuốn theo những đau đờn câm nín, nhửng tức tuởi nghẹn ngào, những ên chề phiền muộn. Lệ từ mắt Hương cũng theo nhau chảy xuống như tiếp rửa sạch những khổ đau còn sót lại trên gương mặt hao gầy của nàng.
Khi cơn xúc cảm của cả hai đã lắng xuống. Trường vẫn còn ôm Hương trong lòng.
Anh hỏi nhỏ:
-Tha lỗi cho anh nhé Hương?
Hương gật đầu, Trường nóí tiếp:
-Anh vô tình làm em đau khổ nhiều hơn.
-Em hiểu anh nên không buồn giậc gì anh hết.
-Cám ơn em.
Hương ngập ngừng một lúc rồi hỏi Trường.
-Còn đưá bé anh tính sao?
Trường hôn lên má người yêu.
-Còn tính gì nữa? Chúng ta sẽ đặt cho nó một cái tên Việt Nam. Nó sẽ mang họ của anh. Nó sẽ là con của chúng ta. Chúng ta sẽ không bao giờ nhắc đến nguồn gốc của nó. Nó sẽ là một đưá bé Việt Nam lớn lên trên nước Mỹ như bao nhiêu đứa trẻ khác. Chúng ta sẽ gầy dựng tương lai cho nó và dạy nó biết yêu tổ quốc Việt Nam của chúng ta.
Hương gục đầu lên vai Trường:
-Em cám ơn anh.
-Sao lại cám ơn anh?
-Em cám ơn sự rộng lượng của anh, cám ơn tình yêu của anh dành cho em. Nỗi đau bây giờ không còn của riêng em nữa mà đã có anh chia sẻ.
      Hương kéo đầu Trường xuống, đôi môi họ tìm nhau trong một cái hôn thật nồng nàn cho thoả lòng thương nhớ .
Bỗng có tiếng gõ cửa rồi tiếng Ân vọng vào:
-Ông bà tâm sự lâu quá, chúng tôi vào được chưa?
Trường buông Hương ra:
-Mời anh chị vô:
Quỳnh ẵm đứa bé đang ngủ trên tay cùng chồng bước vào.
Ân cười hề hề:
-Anh chị hạnh phúc quá! Gương vỡ lại lành rồi phải không?
Trường cũng cười:
-Gương có vỡ đâu mà lại lành.
      Hương đứng bên Trường cũng mỉm cười, nụ cười thật đẹp. Đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc tràn đầy của một người vừa tìm thấy lại ánh sáng cuộc đời, tìm lại được mối chân tình yêu tưởng đã mất đi sau năm năm xa cách. 

Anh Vân
(Sinh năm 1938 - Mãn phần 2010)

Thứ Hai, 30 tháng 7, 2018

Thơ Tranh: Nhỏ Ơi Nhỏ À


Thơ: Trầm Vân
Thơ Tranh: Kim Quang

Tháng 7 Em Về



Tháng 7 mưa rơi qua xóm nhỏ
Tôi chờ em ngõ tối đam mê
Chừ chứng tích ngày xưa còn đó
Mơ liêu trai chờ đón em về.

Bóng tối vây quanh hồn dịu vợi
Chắc gì em còn nhớ câu chào
Tôi run rẩy lạnh mưa ướt phổi
Sợ em buồn rảo bước đi mau.

Đường trơn lầy lội hơn ngày trước
Thương em cực khổ bước chân quen
Vai sẳn áo mưa màu em thích
Còn tay phòng bị chiếc dù đen.

Chờ mãi hằng đêm mưa tháng 7
Đường làng lặng ngắt bóng em qua
Gió ơi đừng thổi qua nương rẫy
Cho người xa trở lại quê nhà,

Dương hồng Thủy


Bạc Chu Ứng Phong Đình Ngẫu Đề 泊舟應豐亭偶題 - Nguyễn Ức



Bạc chu Ứng Phong đình ngẫu đề

Hệ lãm giang đình mịch thắng du,
Tiền triều hành điện dĩ hoang khâu,
Oanh hoa bất thức hưng vong sự,
Liêu loạn xuân quang vị khẳng hưu.

Nguyễn Ức

***
Dịch nghĩa

Buộc thuyền cạnh đình bên sông tìm chơi thắng cảnh,
Hành cung triều trước, đã thành gò hoang.
Mùa xuân chẳng biết việc hưng phế,
Làm rối nắng xuân mãi chưa thôi!

Dịch Thơ:

Bên Đình Ứng Phong Ngẫu Hứng
(1)
Buộc con thuyền bên đình dạo cảnh,
Điện xưa đâu để lạnh gò hoang.
Phế hưng thế sự mơ màng,
Oanh-hoa nào biết hót vang xuân về

(2)
Bên đình thuyền buộc ngắm quan san,
Cung điện triều xưa đã phế tàn.
Thế sự hưng vong oanh chẳng đoái,
Trong hoa xuân nắng líu lo vang.


Mailoc
 ***
泊舟應豐亭偶題    Bạc Chu Ứng Phong Đình Ngẫu Đề 


繫纜江亭覓勝遊, Hệ lãm giang đình mịch thắng du
前朝行殿已荒丘。 Tiền triều hành điện dĩ hoang khâu.
鶯花不識興亡事, Oanh hoa bất thức hưng vong sự
撩亂春光未肯休。 Liêu loạn xuân quang vị khẳng hưu.
阮億                         Nguyễn Ức

* Chú Thích:

- Bạc Chu:là Ghé thuyền, đậu thuyền lại.
- Ngẫu Đề: là Ngẫu nhiên đề thơ, là bất chợt viết nên bài thơ.

- Hệ Lãm: Hệ là Buộc, Lãm là Quấn quanh bằng dây luộc( dây chão ), nên Hệ Lãm là Từ Kép chỉ việc trói buộc, cột chặc.
- Thắng Du: Thắng cảnh để du ngoạn, chỉ Cảnh đẹp.
- Hành Điện: Cung điện xây tạm cho vua chúa ở khi đi ra ngoài, thường gọi là Hành Cung 行宮, ở đây vì muốn cho hợp Bằng Trắc nên mới đổi Hành Cung thành Hành Điện 行殿.
- Oanh Hoa: Chim Oanh và Hoa là 2 biểu tượng của mùa Xuân.
- Liêu Loạn: là Rối loạn, là lộn xộn.
- Vị Khẳng: là Không chịu, nên Vị Khẳng Hưu 未肯休 là Không chịu ngừng nghỉ.

Dịch nghĩa:

Ngẫu Nhiên Đề Thơ Ở Đình Ứng Phong Khi Đậu Thuyền

Cột chặc thuyền ở cái đình ven sông để lên bờ tìm thắng cảnh du ngoạn. Chỉ thấy hành cung của triều trước nay đã là những gò đất hoang. Chim oanh và hoa cỏ không biết đến việc hưng vong thạnh suy gì cả, cứ nở tràn lan và hót liú lo làm rối loạn cả ánh nắng xuân vẫn chưa chịu ngừng nghỉ.( vẫn dửng dưng trước cảnh tang thương biến đổi của cuộc đời !)

Đọc bài thơ nầy làm cho ta nhớ đến bài " Sơn Phòng Xuân Sự 山房春事 " của Sầm Tham với hai câu:

庭樹不知人去盡, Đình thọ bất tri nhân khứ tận,
春來還發舊時花。 Xuân lai hoàn phát cựu thời hoa.

Có nghĩa:

Cây cỏ biết đâu người đà vắng,
Xuân về vẫn trổ những hoa xưa !

* DIỄN NÔM:

Thuyền buộc giang đình tìm thắng cảnh,
Hành cung ngày trước đã hoang tàn.
Oanh hoa chẳng biết chi hưng phế,
Ríu rít chào xuân mãi chẳng màng !

Lục bát:

Buộc thuyền tìm cảnh du xuân,
Hành cung triều trước đã thành gò hoang.
Oanh hoa chẳng biết thương tang,
Líu lo hoa nở rộn ràng nắng xuân!

Đỗ Chiêu Đức
***
Bạc Chu Ứng Phong Đình Ngẫu Đề

Thuyền buộc bến neo tìm thắng cảnh
Gò hoang nay đã trước cung đình
Chim hoa nào biết đời hoang phế
Cứ mặc vui xuân để thỏa tình

Kim Phượng
***
Neo Thuyền Đề Thơ Đình Ứng Phong

Buộc chặt neo thuyền tìm thắng cảnh
Hành cung hưng phế chạnh triều xưa
Xuân hoa oanh hót sớm trưa
Thịnh suy nào biết cỏ vừa bãi xanh

Mai Xuân Thanh
Ngày 28 tháng 07 năm 2018
***
Ngẫu Hứng Làm Thơ Bên Đình Ứng Phong

Bên đình, buộc mái chèo, lên dạo
Cung điện ngày xưa nay bỏ hoang
Vô thức, chim hoa cùng rộn rã
Xôn xao khuấy động nắng xuân vàng.

Phương Hà 

Tại Sao Cần Uống Nước? - Bác Sĩ Nguyễn Ý Đức:


1- Nước là thành phần chính yếu cấu tạo cơ thể 

Thực vậy, khoảng 60-70% sức nặng của cơ thể là nước, phân phối ở khắp nơi như máu, cơ bắp, não bộ, phổi, xương khớp…

Con người có thể chịu đựng đói ăn trong vài tháng, nhưng thiếu nước trong dăm ba ngày là đã có nhiều nguy cơ tử vong.

Ngoài ra, mỗi ngày cơ thể mất đi khoảng 1,5 lit nước qua đại tiểu tiện, đổ mồ hôi, hơi thở. Làm việc, vận động cơ thể sẽ mất thêm nước.

Vì vậy, để giữ lượng nước của cơ thể bình thường, cần phải uống nước để thay thế phần mất đi. 

2- Vai trò của nước trong cơ thể 

Nước có nhiều vai trò rất quan trọng trong:
a. Duy trì nhiệt độ trung bình của cơ thể, như nước trong bộ tản nhiệt (radiator) xehơi, tầu bay.

b. Chuyên chở chất dinh dưỡng và oxy nuôi tất cả tế bào.

c. Giúp chuyển hóa thực phẩm ra năng lượng, cần thiết cho các chức năng cơ thể.

d. Giúp cơ thể hấp thụ các chất dinh dưỡng

e. Loại bỏ các chất thải của cơ thể qua hệ tiết niệu, da, ruột, hơi thở.

g. Bao che các cơ quan sinh tử trong cơ thể, tránh tổn thương do sự cọ xát, va chạm

h. Bảo vệ các khớp xương, tránh viêm sưng, đau nhức vì nước là chất nhờn làm cho khớp cử động trơn tru

i. Làm ẩm không khí để sự hô hấp dễ dàng, tránh dị ứng, ho khan

k. Phòng chống sự đóng cục máu ở các động mạch của tim, não, giảm nguy cơ tai biến tim và não.

l. Cần thiết cho sự sản xuất các chất dẫn truyền thần kinh, các hormone cần thiết cho các chức năng và các phản ứng sinh hóa của cơ thể

m. Là thành phần cấu tạo của các bộ phận quan trọng: não chứa 85% nước, xương 22%, cơ bắp 75%, máu 92%, dịch bao tử 95%, răng 10%… 

3- Hậu quả của không uống nước đầy đủ 

Khi thiếu nước, cơ thể sẽ làm một cuộc tái phối trí: đưa nước tới các cơ quan sinh tử như não, tim, phổi, gan và thận và giảm nước tới các cơ quan ít quan trọng hơn như da, tiêu hóa, khớp. Do đó dấu hiệu thiếu nước xuất hiện sớm nhất ở các cơ quan hạng hai này. 

1- Thiếu nước vừa phải đưa tới:

– Mệt mỏi, buồn ngủ, không có nước mắt khi khóc
– Táo bón vì không đủ nước để làm mềm chất phế thải tiêu hóa thực phẩm.
– Ít tiểu tiện
– Khô và ngứa da vì các tế bào da không có nước, tóc rụng
– Nổi mụn trứng cá
– Chẩy máu mũi vì niêm mạc khô, mạch máu dễ hư hao
– Tái phát nhiễm trùng tiết niệu vì không có nước để loại chất hóa học có hại và vi khuẩn ra ngoài cơ thể qua sự tiểu tiện. Sạn thận cũng dễ tái sinh.
– Ho khan, viêm phế quản vì không khí qua mũi không được làm ẩm, kích thích và khiến cho phổi nhậy cảm với bụi bặm, khói thuốc, các hóa chất
– Chẩy nước mũi vì mũi dễ bị dị ứng.
– Nhức đầu, chóng mặt, cơ bắp yếu mềm. 

2- Thiếu trầm trọng đưa tới giảm huyết áp, tim đập nhanh; miệng, da, niêm mạc khô, không đổ mồ hôi; mắt sưng, rất khát nước, tiểu tiện ít, mất định hướng…

Nhiều người dùng tiêu chuẩn “khát” để uống nước. Thực ra, khát không phải là dấu hiệu toàn hảo để báo hiệu nhu cầu uống nước. Ở người cao tuổi hoặc trong vài bệnh, cảm giác khát giảm. Vì thế, cần uống nước đều đều dù ta có khát hay không.

Có thể quan sát mầu của nước tiểu để biết thiếu nước. Nếu nước tiểu trong sáng là có đủ nước; vẩn đục mầu vàng là dấu hiệu của thiếu nước. 

Nhu cầu nước 
Nhu cầu nước của mỗi người thay đổi tùy theo tuổi tác, nhiệt độ cơ thể, cân nặng, mức độ vận động, làm việc, thời tiết…

Nhiều ý kiến cho rằng một người trưởng thành mỗi ngày cần khoảng 2 lít nước. Trong khi đó, một số khoa học gia lại cho là mỗi ngày chỉ cần uống 1 lít là được rồi.

Có thể tính số nước nên uống mỗi ngày bằng cách chia sức nặng cơ thể theo kilogram cho 30. Thí dụ một người nặng 70 kí sẽ cần khoảng 2.3 lít nước mỗi ngày.

Nếu là lbs thì chia đôi. Nặng 120 lbs cần 60 oz nước/ngày.

Nên lưu ý là 80% số chất lỏng này là từ nước và các loại nước uống khác và 20% từ thực phẩm.

Cà phê, nước trà, nước ngọt có hơi thường có caffeine là chất lợi tiểu, làm cho sự thiếu nước trở nên trầm trọng hơn. 

Uống vào lúc nào? 

Nhiều người đợi khi nào cảm thấy khát hoặc miệng khô ran rồi mới uống nước thì sợ rằng hơi trễ đấy. Vì cảm giác khát giảm rất nhiều ở người cao tuổi và vì khô miệng là một trong những dấu hiệu cuối cùng của sự ráo nước (dehydration) của cơ thể.

Do đó, nên có thói quen uống nước vào những thời điểm nhất định để khỏi quên, khỏi thiếu nước.

Thường thường nên uống một ly nước lạnh ngay khi thức dậy để động viên tế bào cơ thể rồi uống trước bữa điểm tâm; lúc 10 giờ sáng; trước khi ăn trưa; lúc 4 giờ chiều; trước khi ăn tối; lúc 9 giờ và trước khi đi ngủ.

Khi rất khát, chẳng nên nốc một hơi hết ly nước. Mà nên từ từ uống từng ngụm một để cho nước có thì giờ thấm qua thành ruột vào mạch máu, tưới mát các mô bào và thỏa mãn nhu cầu khát của một cơ thể bị thiếu nước. 

Những trường hợp cần uống thêm nước 

a. Không khí khô, như ngồi trong máy bay đường trường, cần uống 8oz nước mỗi giờ

b. Với thời tiết lạnh, cơ thể cần thêm nước và năng lượng để duy trì thân nhiệt ở mức độ 98.6.

c. Với thời tiết nóng mà làm việc ngoài trời, cần uống thêm một, hai ly nước.

d. Bị cảm cúm, sưng phổi có thể đưa tới khô nước cơ thể, vì vậy nhớ uống thêm vài ly nước.

đ. Bà mẹ có bầu, cần uống thêm 2-3 ly nước mỗi ngày để đáp ứng nhu cầu nước cho máu, nước bình ối, tế bào. Cho con bú sữa mẹ cũng cần thêm nước để có nhiều sữa.

e. Tiêu chẩy, ói mửa, băng huyết, bệnh tiểu đường… 

Nước máy hay nước vô chai? 

Dù là nước máy hoặc nước đóng chai, nên tìm hiểu nguồn gốc của nước coi xem chúng có bảo đảm an toàn không.

Tại Hoa Kỳ, nước máy do Cơ Quan Bảo Vệ Môi Trường (EPA) kiểm soát, còn nước chai được coi như thực phẩm cho nên đều do Cơ Quan Thực Dược Phẩm kiểm soát.

Các giới chức y tế đều cho là nước máy an toàn và có nhiều ích lợi vì luôn luôn được các cơ quan chính quyền kiểm tra, thử nghiệm mỗi ngày để coi xem có bị ô nhiễm với hóa chất hoặc vi khuẩn.

Nước chai chỉ cần chứng minh tính cách an toàn cho người tiêu thụ là được bán và mỗi năm chỉ cần thử nghiệm một lần. Nhiều loại nước chai dùng nước máy chế biến mà thành, vì họ không cần chứng minh nguồn gốc của nước. 

Mấy mẹo vặt để uống nước đầy đủ 

1- Luôn luôn kè kè bên mình một chai nước để khi uống, có sẵn.

2- Nếu hay quên và nếu có thể, mang một đồng hồ báo hiệu mỗi đầu giờ để nhắc nhở uống nước

3- Nhỏ vài giọt nước chanh vào chai nước để có thêm chút hương vị thơm thơm, dễ uống.

4- Nhiều người thấy uống nước lạnh hấp dẫn hơn. Nếu không thích nước lạnh thì hâm hơi ấm một chút. Nước ấm có hương vị khác và có thể làm dịu cuống họng.

5- Có thể ăn một miếng bánh hơi mặn trước khi uống một ly nước. Vị mặn làm miệng khô khô, tăng cảm giác khát, cần nước.

6- Có thể ăn đá cục để có nước, nhưng đừng nhai, hư răng.

7- Mỗi lần đi qua một vòi nước máy trong sở làm, ghé miệng uống vài ngụm.

8- Nếu không thích hương vị của nước, có thể uống với một ống hút. Nước sẽ ít tiếp xúc với lưỡi và chạy thẳng xuống họng.

9- Cũng chẳng cần mua loại nước chai quá đắt, nhiều công ty sản xuất nước chai khuếch đại là nước máy không tốt. Lọc nước máy với đồ lọc là quá an toàn. Thường thường, chỉ cần nước chai khi tới các quốc gia đang trên đường phát triển.

10- Ăn nhiều rau, trái cây cũng chứa nhiều nước: chuối có 70% nước, táo 80%, cà chua, dưa hấu 90%, rau sà lách 95% nước. 

Vài điều cần lưu ý 

1- Trong khi uống nước là cần thiết, nhưng nếu uống quá nhu cầu hoặc sự chịu đựng của cơ thể lại là điều không tốt, đôi khi ngộ độc nước.

2- Bệnh nhân tim mạch, cao huyết áp, phù nề bàn chân cần tránh uống quá nhiều nước.

3- Nếu có bệnh thận, nên hỏi ý kiến bác sĩ trước khi uống thêm nước.

4- Không nên uống nhiều nước trong khi ăn. Nước sẽ làm loãng dung dịch acithydrochloric, dịch vị và enzym trong dạ dày, gây ra chậm tiêu hóa.

5- Đa số nước có thêm khoáng chất đều có acit acetic và acit này hay làm hư răng.

6- Uống nhiều nước có thể khiến cho ta phải thức giấc nửa đêm để đi tiểu, gây gián đoạn giấc ngủ. Có thể tránh bằng cách cắt giảm tiêu thụ nước mấy giờ trước khi đi ngủ và đi tiểu trước khi lên giường. 

Kết luận 

Con cá nó sống vì nước vì cần nước để tung tăng vẫy vùng bơi lội, kiếm ăn.

Con người không sống trong nước nhưng nước nằm trong người với 70% sức nặng cơ thể. Chỉ vài ngày thiếu nước là đã thấy hậu quả.

Không có nước miếng làm sao nhai, nuốt cơm thịt hàng ngày, phát ngôn hàng giờ.

Không có nước làm sao có máu lưu thông nuôi dưỡng tế bào và loại bỏ độc chất trong cơ thể.

Không có nước lấy gì mà tạo ra hormon nam nữ để có nối dõi tông đường.

Lại cón da nhăn, mắt khô, miệng đắng, nhức đầu chóng mặt, bước đi loạng quang, khớp kêu “cót két” khô dầu, sạn thận, …

Eo ôi, sợ quá…
Tui đi uống nước đây, bà con cô bác trong họ ngoài làng ơi!! 

Bác sĩ Nguyễn Ý-Đức
Texas-Hoa Kỳ.

Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2018

Về Đâu Mái Tóc Người Thương - Thu Hoài Linh - Tiếng Hát Lưu Hồng

Nhạc: Hoài Linh 
Tiếng hát : Lưu Hồng
Thực Hiện: Đặng Hùng


Cát Trắng Và Áo Tím




Cát vẫn nằm
Im đọng với thời gian,
Sóng vẫn vổ
Ngàn đời không ngừng nghỉ,
Cánh chim nào
Bay mút tận không gian,
Cánh buồm nào
Bộc gió vượt trời xanh.

Hởi chim bằng
Cánh mỏi bay lao chao,
Hởi thuyền bườm
Ẩn mình núp sóng gió,
Hởi phận người
Đời có gì vô tận,
Một kiếp nầy
Rồi cũng về hư vô.

Hạt cát trắng,
Trầm mình trong sóng biển,
Vẫn ngang nhiên
Nhìn trời nước bao la,
Vẫn nguyên trinh
Đôi chân người dẫm bước,
Vẫn hồn nhiên
Âu yếm dấu chân ngà.

Nha Trang ơi!
Bờ biển trắng đậm đà,
Ánh chiều vàng
Quấn quyện tà áo tím,
Đêm trăng vàng
Rặng phi lao thủ thỉ,
Bên đồi cát,
Lời thề của đôi ta.


Hải Rừng
4/2011

Hoa Đô Buồn



Hoa Đô buồn quá bạn mình ơi!
Sương mù bao phủ cả khung trời
Rừng Phong im lặng không lay động
Chim, sóc trốn đâu mất hết rồi.

Cảnh vật một màu tang thương quá
Dưới đường vắng ngắt, chẳng bóng người
Tựa cửa thẩn thờ buồn cô lẻ
Nhà già, gác trọ một mình tôi

Tay nâng một cốc cà phê sáng
Mãi nhìn cảnh vật, nguội hết rồi
Đất khách cô đơn, lòng hoang vắng
Tha hương buồn quá, bạn mình ơi!

Hoa Đô, ngày Chúa Nhật, 11-2-2018.
Trần Gò Công/Lão Mã Sơn



Uống Rượu Một Mình



Bài Xướng
Uống Rượu Một Mình

(Thuận nghịch độc)

Thuận:

Thưa nắng sảnh buồn gợn trắng mây
Nóng môi tìm rượu giọt vơi đầy
Thừa hương tối đợi tình không đến
Nhạt phấn hôm chờ mộng vắng đây
Xưa phố bỏ chiều sương khói lạnh
Cũ quê rời buổi gió trăng gầy
Vừa tha thiết hẹn người hôm sớm
Đưa lối dẫn đường nhớ cỏ cây ...

Nghịch:

Cây cỏ nhớ đường dẫn lối đưa
Sớm hôm người hẹn thiết tha vừa
Gầy trăng gió buổi rời quê cũ
Lạnh khói sương chiều bỏ phố xưa
Đây vắng mộng chờ hôm phấn nhạt
Đến không tình đợi tối hương thừa
Đầy vơi giọt rượu tìm môi nóng
Mây trắng gợn buồn sảnh nắng thưa 

LCT (Thạch Hãn)
10/04/2018.
***
Bài Họa
Độc Ẩm

Thuận: 

Thưa song thổi lạnh, gió vờn mây;
Mãi nhắp...say chưa? chén cạn đầy.
Thừa rượu, vắng em, mờ mắt ướt;
Thiếu tình, xa bạn, nặng vai gầy.
Xưa mơ tiếc nhớ buồn nơi ấy;
Héo mộng thương sầu hận chốn đây.
Vừa mới tràn ly... ma tửu nhập;
Đưa men đậm ngát, tỏa hương cây.

Nghịch:

Cây hương tỏa ngát, đậm men đưa;

Nhập tửu ma...tràn ly mới vừa.
Đây chốn hận sầu, thương mộng héo;
Ấy nơi buồn nhớ, tiếc mơ xưa.
Gầy vai nặng, bạn xa, tình thiếu;
Ướt mắt mờ, em vắng, rượu thừa.
Cạn đầy chén... chưa say nhắp mãi...
Mây vờn, gió lạnh thổi song thưa.

Thảo Chương Trần Quốc Việt

Tuổi Thơ Và Cuộc Đời - Kỳ 16

Hình Toàn 

Trước trại cập bờ sông có dãy nhà dài mỗi tháng gia đình thăm nuôi, còn ngày thường thì trưa trưa người dân chèo xuồng cập lại để mua bán thịt cá rau củ quả cho những người cải tạo chúng tôi (trong một tiếng đồng hồ)

Liên đan liếp gần trại nên mua thêm rau cải thịt cá được nhưng thỉnh thoảng thôi vì tụi tui phải ăn uống dè sẻn, ở ngoài gia đình cũng chật vật, tiết kiệm để đi nuôi tụi tui, đời sống còn khó khăn lắm...
Có lúc thèm ngọt quá, ngày chủ nhựt nghĩ không có làm, dân chèo xuồng bán thêm bánh trái trước trại, tôi và Liên mua chè trôi nước ăn ...Trời ơi ..ngon tuyệt vời (viên chè thì hơi to vo thì méo sẹo nhưn thì làm bằng khoai lang, nước đường thì nấu bằng đường thùng có thêm vài lát gừng) thế mà tôi thấy ngon quá chừng húp không còn một giọt nước đường..

Xong tôi dặn chị bán chè tuần sau đem bán cho tôi cặp dừa khô, cột dính lại dùm tôi để tôi tập bơi (nếu mình không dặn không ai đem dừa đi bán đâu, vì họ biết ai ở trong trại làm bánh bao giờ mà cần dừa, thiệt là khổ có tiền chưa chắc là mua được nếu không dặn trước) 
....Ở trong trại có một nhóm đàn bà có con nhỏ không cần phải lao động, nên khi mình đi làm muốn cần gì thì nhờ các bà ấy mua dùm hoặc giặt đồ phơi mà mưa bất ngờ thì đem vô dùm, cùng chung hoàn cảnh nên cũng dễ thông cảm nhau, trong nhóm nhà bếp có bà 5 hột xoàn (không biết tên hay là biệt danh), bà là dân Sài gòn biết bơi nên tình nguyện dạy tôi bơi....

Nên mỗi tuần ngày nghĩ tranh thủ một hai tiếng đồng hồ được ra trại để xuống bờ sông giặt giũ mua rau thịt cá, tôi cùng bà 5 ôm hai trái dừa xuống sông, bà dạy tôi bơi, tôi máng hai trái dừa dưới nách rồi tập, mới đầu thì cũng bị uống nước hoài vì cặp dừa trợt ra, nên tôi máng lần xuống ngực cho khỏi bị vuột, tập riết rồi cũng quen, nhưng bà 5 là dân sg nên bà dạy tôi bơi kiểu tắm hồ” BƠI ẾCH” tay và chân chắp thành một đường thẳng rồi co chân lại búng ra như động tác của con ếch búng mình phóng xa, còn đôi tay thì khoát nước vang xa nhịp nhàng ăn khớp với động tác đôi chân ...những động tác này lập đi lập lại như một chú ếch búng mình phóng tới...

Bơi kiểu này đứng trên nhìn xuống rất đẹp, vì như một chú ếch phóng mình trên dòng nước, tôi tập chừng 2 tuần thì bơi thành thục, bả nói là bơi chớ không phải là lội, ai nói lội nước bao giờ. Đúng là dân quê và dân thành phố cách nói chuyện cũng khác nhau, thí tỷ: 
- Đi một mình (1 người) 
- Hỏng ai nói đi “MÌNH ÊN” (1 người)
Sao cũng được, thế là từ đó tôi biết bơi nên không còn sợ sông nước nữa
Tôi ở đó cũng gần hai tháng thì có đợt thả người phần đông là đàn bà có con 
Và những người ở lâu, trong số đó có Liên...
Liên về rồi mình tôi cô quạnh, khuya sớm một mình ra vào thơ thẩn sau buổi đi cấy về không ai chờ đợi không ai xách nước chờ cơm tôi buồn vô hạn không biết mình phải ở đây đến bao giờ, đợt này thả ra thì có đợt khác vào thay, lúc ấy tội vượt biên đông quá ra vào như đi chợ ...

Đợt vào kỳ này có con nhỏ xóm gần nhà tôi người tàu tên Ten, người to con 
cũng trạc tuổi tôi (22) vào khâu làm ruộng đi cấy cùng tôi, người ta sắp chỗ nó vào chỗ Liên nằm cạnh tôi, nên tôi quen với nó... mấy người trong trại mỗi lần kêu tên nó và tôi thì thường kêu ghép riết rồi thành danh...TÒN TEN...
Xời ơi... cái gì mà tòn ten..tòn ten...hai đứa con gái có gì để TÒN TEN

Rồi sau hai tháng lại có đợt thả, lại không có tôi mà có TEN, tôi lại chán nản mang mùng mềm ra giặt xả xui, và cho đồ rệp đã buồn giờ lại thêm buồn..
Lúc này thì tôi quen chị Ái vừa mới giải vô và cô út xuân Hoa, có nhiều khi buồn quá tôi lại tìm quên trong khói thuốc, tôi mua thuốc vàm cỏ hút thử xem sao, mới hút thì ho sặc sụa, lâu dần rồi cũng biết thở hơi khói ra bằng lỗ mũi 
Rít một hơi vào nuốt xuống và ngậm miệng lại từ từ thở ra bằng mũi ...nhè nhẹ bốc ra hai làn khói trắng...( nhưng phải giấu vì trong trại không cho hút )
Lâu ngày thì đâm ra ghiền và nhơ nhớ, buồn miệng muốn rít vài hơi 
Rồi tập nhả ra từng vòng khói trắng, trước rít một hơi thuốc rồi ngậm miệng lại ngước mặt lên cao, chu miệng lên nhả từng hơi thuốc nhiều vòng tròn bay lên cao, đó cũng là cả một nghệ thuật chớ giỡn chơi sao...

Rồi hai tháng nữa lại có một đợt thả nữa, đa phần là người Sài gòn, và các tỉnh khác không phải vùng biển (tại vì họ nghĩ dân tỉnh nhà thả ra như bắt cóc bỏ dĩa thả ra cũng tìm đường đi tiếp tục, còn không thả bớt thì trại đâu đủ chỗ chứa) nhưng tại sao không có tên tôi ....
Tôi lại mang mùng mềm ra giặt nỗi buồn nầy ai có hay?
Trong trại đợt này có một bà bầu, cái bụng chắc cũng ba bốn tháng, tháng sau gia đình cô ấy thăm nuôi sợ sanh trong trại nên có gởi đồ em bé và rượu thuốc phòng hờ ở lâu sanh trong trại ...

Có nhiều khi buồn quá út Hoa rủ tôi mượn một xị rượu thuốc nhậu tiêu sầu (nhậu với trái cóc hoặc trái bần, nhưng trước khi uống phải giăng mùng ngủ sớm. Rồi hai người một trẻ một sồn sồn vô mùng mà uống, cắn một miếng cóc (hoặc bần) hớp một ngụm rượu có một chút chua của bần một vị cay của rượu mà sao tôi nghe đắng ở bờ môi, cô một miếng tôi một miếng, biết nói gì bây giờ có kẻ say rượu thì lắm lời, cũng có người say thì không nói, nhưng buồn thì ai buồn hơn ai? Chúng tôi ngồi trong mùng mà uống có say thì ngủ luôn, vì ngồi ngoài sợ cán bộ đi tuần thấy thì bị kỷ luật .
Quí vị có biết câu :”Nhất Nhựt tại tù thiên thu tại ngoại”
Tôi muốn mượn rượu để quên nỗi buồn, nhưng khi tỉnh thì buồn lại cứ buồn
Không lẽ tôi mới hai mươi hai tuổi đầu lại bị giam miết nơi rừng sâu nước mặn này sao???... một lần xuống tàu là tương lai mờ mịt thế này sao ?!
Tôi nói xuống tàu chớ chưa phải ra khơi, vì có chạy đến đâu đâu ....mà ra khơi 

Thôi chào tạm biệt hẹn kỳ 17 có được thả ra......?

Hình Toàn