Thứ Ba, 15 tháng 5, 2018

Hẹn Một Mùa Xuân - Thơ Minh Giang - Nhạc Sĩ Nguyễn Văn Thơ


Thơ Minh Giang
Nhạc Sĩ Nguyễn Văn Thơ
Hòa Âm: Phan Thanh Hùng

Ca Sĩ Giáng Hương
Thực Hiện:Tấn Vinh



Ngâm Thơ


Ngày xưa! Nho Gia, nhất là Nho Gia có tâm hồn nghệ sĩ thì phải đủ Cầm, Kỳ, Thi, Họa !
Tôi sinh trong một gia đình Nho Giáo, nhưng lại ít được nghe ngâm thơ(!). Những lúc cha tôi uống trà hay uống rượu một mình thì đâu có ngâm thơ (!), chỉ khi nào mời các chú tới “ thưởng trà “ thì mới có thơ ra !

Khi cao hứng mới ngâm nguyên bài thơ như Tăng Uông Luân của Lí Bạch hay Thu Hứng của Đỗ Phủ ! Đó là thơ Tứ Tuyệt hay Đường Luật , chứ các cụ đâu có chơi nguyên bài dài như Trường Hận Ca hay Tỳ Bà Hành!

Thường thì chỉ có hai câu như:
Lạc Dương thân hữu như tương vấn
Nhất phiến băng tâm tại Ngọc Hồ

Chả hiểu có người nào đó chê là tủn mủn chăng  Nhưng những hai câu đó làm tôi rất ấn tượng và nhớ hoài!
Khi lớn lên thì tôi nghe người ta ngâm đọc Xuân Diêu, Huy Cận, Hàn Mặc Tử , Nguyễn Bính. Người ta ngâm đọc thơ Tây ( có lẽ một mình khi thấy trong người nhiều chất Tây hơn chất Ta ).

Tô rất ấn tượng khi ông thấy Tây hoặc ông thầy Ta ( chất Tây nhiều ) diễn đọc “ Người Biển Lận “ và “ Le Cid “ . Thầy đã diễn tả cái ông Biển Lận này rất sinh động khi la làng … có trộm …

Nó ở đâu?
Nó núp ở đâu? 
Nó núp ở đây?
Nó núp ở kia? ( thầy chỉ trỏ !...)

Trong Le Cid , Rodrigue đối thoại với cha mình , rồi cha của Chimène là những đoạn tuyệt vời:
Cha hỏi:
- Con có can đảm không ?
- Nếu người khác hỏi câu đó thì tôi đấm vào mặt !

Cha hài lòng lắm, nhưng rất ngại nói người đã làm nhục cha ( vì người này là cha của người yêu của Rodrigue )

Rodrigue vặn hỏi mãi , cha mới hạ giọng, thốt:
Le pere de Chimene
Rodrigue cầm kiếm tới nhà Chimene… gặp cha Chimene…
Rodrigue:
Ông hết muốn sống rồi!
Cha Chimene:
Mày muốn chết hả?
Rodrigue:
Bước ra đây bốn bước tôi sẽ cho ông biết!!!
Những đoạn diễn tả tuyệt vời này chỉ có ở thơ Pháp với ông thầy Pháp???
Ở Pháp có Salon Thơ!

Các bà phu nhân giầu có, sang trọng ( trong đó có Nữ Bá Tước , Nữ Hầu Tước ) mời các thi nhân tới nhà bình thơ, ngâm thơ! Phải công nhận là mấy bà này đã giúp đỡ rất nhiều cho các thi sĩ và làm cho không khí thơ thêm hương sắc và phong trào lên cao!

Ở Việt Nam thì Nam Nữ Thọ Thọ Bất Thân! Mai Am Công Chúa xướng họa với các thi nhân qua sự chuyền tay của người anh là Tùng Thiện Vương chứ không có đối mặt với các thi sĩ (nhà khảo cứu nào nói bà đối mặt với thi sĩ là khảo cứu dốt)

Ở Việt Nam cũng có cái tương tự như Salon, nhưng Bình Dân hơn nhiều(?) . Không có ông Hoàng bà Chúa nào tham dự (!) Chỉ có thi sĩ hoặc quan có văn nghệ nghe ngâm thơ! Các quan tại chức hoặc về hưu bầy ra cho … vui!

Các cô Đào Hát thì hầu hết ít học và … nghèo! Đặc biệt là các quan viên đã dạy các cô hát , chứ nào các cô có thể chuyển giọng từ lục bát sang song thất lục bát , qua biến cách , và … đặc biệt là có hai câu chữ Hán!!!

Ngày nay thơ thật là bát nháo! Người ta học làm thơ quá dễ! Thơ lục bát khỏi học , thơ trường thiên, thơ tự do có ai dạy (?). Người ta mở khóa dạy Đường Thi trong một hai tháng. Ở quận Cam (Orange City) người ta nói rằng thi sĩ nhiều hơn cam ở siêu thị!

Nhiều bài thơ đúng luật, đúng niêm, có đối chát hẳn hòi… nhưng ngâm lên không hay… các cụ gọi là Khổ Độc. Khó Đọc , khó Ngâm…! Nói rằng Nhật Tam Ngũ bất luận! Nhưng chính nhửng chữ thứ 1,3,5 này nếu không đúng bằng trắc làm cho ta khó ngâm… ! Ngâm cũng phải có… nghệ thuật và có… Tâm Hồn chứ!

Tôi xin nêu hai trường hợp của Nguyễn Du và Bà Huyện Thanh Quan: Chữ thứ năm câu cuối không đúng bằng trắc:
Đoản địch thanh thanh minh nguyệt trung
Nguyễn Du
Một mảnh tình riêng ta với ta 
Bà Huyện Thanh Quan

Các cụ nói những câu này ngâm không hay!
Nhưng ta nào có thể sửa:

Một mảnh tình riêng tớ với ta

Tôi xin mách nhỏ các ngâm sĩ rằng khi ngâm tới ba chữ cuối thì ngâm … chậm lại (!) mới diễn được cái hồn buồn cửa thi sĩ!
Ngày nay người ta Đọc Thơ chứ không Ngâm Thơ!

Những bài thơ Tân Hình Thức không ngâm được!
Thơ đoạt giải cao … không ngâm được!
Kẻ hèn này không muốn người cười “ Vô Bệnh Thân Ngâm “
Bèn ngồi xó nhà, pha trà uống một mình, lâu lâu “ Chơi “ hai câu:

Ta về tới bến sông xưa
Hút tàn điếu thuốc mà chưa gọi đò
Xuân Sách

Dù ta đi trọn cuộc đời
Cũng không đi hết những lời mẹ ru
Nguyễn Duy

Em ơi em đẹp vô cùng
Vì em có cái lạ lùng bên trong
Bùi Giáng 

Chân Diện Mục
Xin mời nhấp vào xem: Làm Thơ, Nghe Thơ, Ngâm Thơ




Làm Thơ, Nghe Thơ, Ngâm Thơ


Làm thơ, nghe thơ, ngâm thơ … là một bước tất yếu trong quá trình trưởng thành về mắt ngôn ngữ nơi một con người. Thừa nhận điều nầy một cách minh nhiên ư? Thật là khó khăn đó. Trái lại, vài dòng thơ (hoặc chưa hẳn là thơ) nằm giữa hai trang sách luyện thi cấp nào đó từng là mấy con cừu tai hoạ. Một trang thơ, một điềm ác. Chẳng qua, thiếu niên làm thơ vì thiếu niên thiếu sức đề kháng, chống không nổi lực đàn áp của tình tự và nhịp điệu. Mặt khác, thiếu niên vì tò mò, vì ưa phiêu lưu nên hiến mình cho trò chơi nguy hiểm, trò làm thơ. Sau đó, có người mang trọng tội, phải vác gông xiềng làm thi sĩ; có người trầm kha trong chứng tự luyến nác-xô-xít, tỉnh bơ làm thợ thơ. Thi sĩ làm thơ, thợ thơ làm thơ. Ai cũng như ai thôi. Như chuyện Đông Quách tiên sinh chơi nhạc đó. 

Lòng son người làm thơ, giống như lòng thiết thạch của sàn nhảy rên siết dưới gót giày vũ nữ. Nhưng người ngâm ngợi thơ của mình hay của người khác trước sau vẫn chỉ là kẻ cam lòng đong rượu cho đầy vết thương sâu. Bầy sói nào đó, sau trận đánh, cúi đầu liếm máu nhau trên đồi hoang. Người làm thơ, sao bằng được chó, hắn chỉ có thể ngậm ngùi tự liếm máu của mình.

26 thế kỷ đã thiêu chết đề tài. Người làm thơ cũng đã chết, có lưu lại nhiều lắm là một số ý thơ, một số nhịp điệu cằn cỗi, tiếp tục dụ hoặc những tâm tư bướng bỉnh hãy cứ lầm lũi trong căn nhà bếp đen ngòm bồ hóng, cứ dùng thực phổ cũ, nguyên liệu cũ, cá mắm chợ chiều, tuy lửa lò thì vật vờ như hồn tàn, vẫn gắng xào nấu, nấu xào. Người ta đang làm gì đây a, họ đang làm thơ hay là đang chơi cho thơ thật chết? Hay nói ngoa như Mỹ ‘’ Ta giết nàng vì quá yêu nàng”, ta yêu thơ nên ta hành hạ thơ? 

Hồi nẫm, Trụ Vũ có nói:”Tôi không làm thơ, mà tôi bị thơ làm.” Lại hỏi tôi:”Anh có hiểu không?” , rồi cười toe. Tôi trả lời y:”Không hiểu. Vậy, nếu tôi ngâm thơ lai rai thì tôi phải nói là tôi bị thơ ngâm hả?” - “Phải đấy. Nhưng anh bị rượu nó ngâm anh chứ có phải thơ đâu! Còn định cãi cối? Ba ngày làm, hai ngày say. Thằng Lộc bảo tôi…”

Người ngố, chuyện ngố … nhưng phát ngôn nghe ra có chút ý nghĩa. Cho nên năm mươi năm qua, tôi rất phiền lòng. Bứt rứt, canh cánh. Cái chuyện thơ nầy, hỡi ơi, sao mà dài như giây thép gió, rối rắm như bòng bong, nặng nề niềm nỗi như lòng quả phụ. Anh Viên ơi, anh còn có đề tài nào “hại bạn” hơn đề tài nầy không?(*)

Liêm
(*) Đề tài: Ngâm Thơ - Chân Diện Mục

Xin mời nhấp vào xem:Ngâm Thơ


L'Adieu - Guillaume Apollinaire.


L'Adieu

L'Adieu của Guillaume Apollinaire. 
L'adieu J'ai cueilli ce brin de bruyère 
L'automne est morte souviens-t'en 
Nous ne nous verrons plus sur terre 
Odeur du temps brin de bruyère 
Et souviens-toi que je t'attends. 

Guillaume Apollinaire 
***
Dịch nghĩa: 
Anh đã hái một nhánh hoa thạch thảo 
Mùa thu đã chết rồi, em nhớ cho 
Dù chúng ta không còn gặp nhau trên trái đất này 
Nhưng vẫn còn đấy thời gian hương thạch thảo 
Và em hãy nhớ rằng, anh sẽ mãi mãi chờ em 

Dịch Thơ: 
Chia Ly 
1/ 
Ngắt cành thạch thảo ngẩn ngơ 
Mùa thu đã chết em chờ mãi sao 
Đời này dẫu cách xa nhau 
Nhưng thời gian vẫn ngạt ngào hương hoa 
Đợi em giờ đã có ta. 

2/ 
Anh hái lấy cành hoa thạch thảo 
Thu chết rồi em biết hay chăng 
Rồi cõi đời mình chịu cách ngăn 
Nhưng còn đấy mùi hương đọng lại 
Và anh sẽ chờ em mãi mãi. 

Quên Đi

Cúng Không Cúng



Bài Xướng:


Cúng Không Cúng

Cúng Trời mong hưởng phước giàu sang
Cúng Phật chờ trông đất hóa vàng
Cúng miểu Câu Đương mà lắc thẻ
Cúng Bà Chúa Xứ để vay ngân
Cúng Cha Bửu Diệp cầu đa hệ
Cúng mẹ Quan Âm bán đắt hàng
Cúng cả Thần Tài luôn Thổ Địa
Cúng như chẳng cúng ruộng thành hoang.

Cao Linh Tử
2/4/2018
-Miểu Câu Đương: Miểu ông bà chủ chợ Cao Lãnh .
- Bà Chúa Xứ núi Sam An Giang.
- Mộ cha Trương Bửu Diệp Bặc Liêu.
- Tượng mẹ Quan Âm Nam Hải Bặc Liêu .
-Ruộng: tâm điền tức ruộng tâm.
***
Các Bài Họa:

Năng Cầu Tắc Ứng

Giúp đỡ tha nhân được phước sang
Đi chùa, làm phước quý như vàng
Rủi ro thất bại nên cần bạc
May mắn thành công dễ xuất ngân
Bồ Tát Quan Âm, quỳ mấy lớp
Di Đà Phật Tổ lạy bao hàng
Chí Tôn, Thánh địa, quy Tam Giáo
Dưỡng tánh tu thân khẩn ruộng hoang

Mai Xuân Thanh

Ngày 02 tháng 05 năm 2018
***
Cầu
Cầu mãi tung hô giàu lại sang
Cầu mong đất chiếm hóa thành vàng
Cầu người khốn đốn hầu thu lợi
Cầu cảnh cơ hàn được lãi ngân
Cầu vận điêu linh nhanh đoạt của
Cầu thời bất trắc dễ chia hàng
Cầu chi lắm thế một là đủ
Cầu mã mồ yên khỏi cỏ hoang

Kim Phượng
***Muốn!

Muốn đời may mắn phận giàu sang.
Muốn có kim cương hoặc mớ vàng.
Muốn được giúp người đang kiếp nạn.
Muốn chia sớt kẻ rất cần ngân.
Muốn ra mở tiệm thì đông khách.
Muốn đã buôn chi cũng đắt hàng.
Muốn rất là tham nhưng chửa được.
Muốn thì siêng kiệm bớt xài hoang!

Nguyễn Thị Trọng
4/5/2018

Tuổi Thơ Và Cuộc Đời - Kỳ 3

Hình Toàn,em trai và chị 

Cái gì cũng vậy chơi lâu rồi cũng chán nên tui đổi sang chơi trò con gái,chơi nhà chòi chơi bán quán chơi nấu cơm mới đầu buôn bán, nấu nướng giả. 
Tui với NGHIỀL(con dì tôi nhỏ hơn một tuổi) hai đứa đi tới trại cưa Triệu xuân Triều xuống mé sông chổ mấy cây xúc(cây to lớn trại cưa đem ngâm nước khi cần người ta vớt lên rồi đem cưa thành ván mõng)nhiều lắm,để vớt lục bình về bán quán:lá tụi tui xé nhỏ làm bún khúc lục bình nào ốm dài thì làm bánh mì ổ dài bán không có thịt,loại nào xốp xốp khỏang giữa to,mổ bụng làm bánh mì thịt nguội cũng lấy bông lá,rể lục bình làm bì.Trò này cũng vui nhưng xuống sông hoài sợ té chết trôi hay bị”MA DAl” kéo nên dẹp ...

Đổi sang chơi nấu cơm mới đầu nấu giả sau đi mua cà ràng ông táo nồi niêu bằng đất(loại nhỏ) dưới mé sông xóm tui có mấy chiếc ghe chuyên môn bán chén,nồi chậu bông,cà ràng ông táo bằng đất,rồi về nhà hốt gạo muối đem ra nấu vừa ăn vừa chơi có khi sống có khi nhảo nhưng cũng ăn,ăn cơm hoài chán đổi sang nấu chè,tụi tui hùn tiền đi mua mấy khúc ô môi rồi xúm nhau mà cạp ăn hết khúc ô môi thì cũng tới chiều vì ô môi có từng miếng từng miếng mõng thịt thì có một chút phải cạp từ từ,ăn để lấy hột đem ngâm nước một hai ngày cho hột nở ra rồi lột võ bỏ tim

Hột ô môi nấu chè ăn ngon lắm dẻo dẻo,nấu nướng vài lần thì bị người lớn cấm vì nhà nào cũng bằng lá nên sợ bị cháy .....Ở không hỏng biết làm gì chơi búng dây thun(đứa dây màu xanh đứa dây màu đỏ búng sao dây mình đè lên 
dây nó là thắng,thắng được chung bằng dây thun, nhưng chơi trò này nhàm quá sinh chán cũng ”dẹp”

Ngang nhà dì mình có gđ bánh bán chuối chiên,trưa thì luộc khoai lang khoai mì chị sí Liềl đội đi bán vòng vòng ngoài chợ tui với con Nghiềl bỏ ngũ trưa theo đi bán tui thì đội xề khoai Nhiềl thì rao ... một hồi mõi thì đổi nó đội tui rao: Ai ăn khoai lang ....khoai mì hông??? Còn chị chủ nhân thì thu tiền(sướng 
thiệt có hai đứa nhóc khờ đội và rao phụ(khờ gì ... được ăn hỏng tốn tiền chớ bộ) Ăn khoai hoài cũng ngán
- Chế dạy tụi tui chạy xe đạp đi
- Tụi bây có chút tíu làm sao đạp tới tui ngồi dưới xường xe khỏi lên yên 
- Cũng được.
Thế là từ đó sau khi bán hết khoai thì tập chạy xe đạp mỗi đứa một”quận”là một lần đó,mới đầu thì chị dịnh và chạy theo xe rồi khi thấy tụi tui chạy được thì buông tay nhưng vẫn chạy theo xe phòng hờ bị lũi.nhưng ngồi trên xường xe đau đít quá tui về chôm chiếc gối theo lót để ngồi.tập quen rồi chạy được thỉnh thoảng hai đứa tui mượn xe chạy vòng vòng chơi, tui ngồi dưới đạp nghiềl ngồi trên yên bẻ lái,mệt thì thay phiên cuối cùng chúng tôi cũng biết chạy xe đạp mà ở nhà không ai biết..nhưng có một lần xui quá trên đường đạp về gần tới nhà vì tránh xe nhà binh chạy ngược chiều, tui né vô bờ lề gặp ông chạy xích lô ngồi nghĩ mệt trên xích lô ổng không ngồi, ngồi dưới xường xe vấn thuốc hút đưa một cái chân ra ngoài nên tui cán lên bàn chân xịt máu, ổng bắt hai đứa tôi lại 
không cho về hỏi:
- Nhà tụi bây ở đâu? tao dẫn về mét ba má bây
Tụi tui khóc quá chừng,con nghiềl thì hỏng sao vì ba má nó dễ,còn ba tui khó lắm chắc tui ăn đòn mềm xương,người ta bu coi rồi nói :
- Tôi biết mấy đứa này cho nó về đi giờ này ba má nó đi bán chưa về đâu chiều 
hãy lên mét.......về tới nhà tui đắp mềm giả bộ ngũ(trời nóng muốn chết mà đắp mềm)rồi lâu quá tui ngũ quên luôn đến khi ba má về thấy tui ngũ dỡ mềm ra thì ra thấy tui nóng hổi(tại đắp mềm) tưởng tôi bịnh nên bỏ qua,về sau tui biết chân ông đạp xích lô có cái mụt nhọt chớ đâu phải tui cán ổng gãy chân đâu
Thế là chuyện hai đứa tôi biết chạy xe đạp bị bể ... bể thì bể cũng biết chạy rồi 
Đó là chuyện thứ 1:vừa giúp người vừa giúp mình.

Chuyện thứ 2:
Ngang nhà tôi có nhà thiếm ba quết bánh phòng, nhà có máy hát dĩa,loại dĩa đen nặng chìm chịch tui và bà chị kế khoái nghe cải lương nên ưa sang bên đó ngồi nghe, nghe hoài cũng kỳ thôi nhảy lên cán bánh phòng tiếp,thiếm ba bắt sẵn từng cục từng cục bột nếp quết nhuyển lấy một miếng ny long cắt tròn rồi tụi tui chỉ lấy ống lăn cán cho bột nếp đầy tấm ny long là được, thiếm ba lấy dán lên đầy hết chiếc chiếu rồi đem đi phơi nắng.... mở cải lương cho tụi tui nghe là được rồi .... Ôi niềm vui sao đơn giản quá

Chuyện thứ 3:
Se bánh tầm kế bên nhà dì tôi có gia đình hai vợ chồng sồn sồn,chồng cho mướn sách truyện tiểu thuyết,vợ làm bánh tầm se bỏ mối tụi tui chạy qua chạy lại coi se bánh,coi lâu ngày dễ quá nên cũng phá chơi bà năm thấy vậy dạy cho cách se .... trước hết rữa tay cho sạch rồi lấy cục sáp(làm bằng dầu dừa) thoa tay thoa lên chiếc bàn làm bằng miếng ván dài chừng một thước ngang hai ba tấc có chân hơi cao một chút, người se bánh ngồi trên chiếu hay trên gường để chiếc bàn se trước mặt ... lấy cục bột đã hấp chín sơ sơ rồi lớn nhỏ tùybàn tay mình rồi lăn thành như ống nước xong gấp đôi lại,se se cho hai đầu nhỏ lại rồi từ đó mà se cho dài ra thành sợi,se tới đâu quấn vòng tròn như cái bánh bò, hơi cao cao một chút thì ngắt bột ra làm cái khác..... làm xong bà năm bánh tầm thường cho tụi ăn bánh,nay bánh này mai bá khác..... làm xong bà năm bánh tầm thường cho tụi ăn bánh,nay bánh này mai bánh khác nhưng tui thích nhứt là cớm chùi(làm bằng nếp rang nổ xào với chút đường rồi vắt lại thành nắm hơi to to ăn rất ngon... thấy tụi tui nhờ được nên kêu buổi chiều qua xây bột phụ bà, cái cối xay bà gắn thêm thanh cây dài chừng hai ba thước có đóng như cái càng tụi tui cứ đứng cầm cái càng mà đẩy, bà ngồi đổ gạo ngâm nước vô cối ở dưới kê chiếc thau hứng bột chảy xuống,tụi tui giúp người mà được ăn bánh nên cũng khoái(tuyệt đối bà năm không cho tiền) đúng rồi con nít cho tiền làm gì tập nó hư ....nên bà không cho . 

À quên nói ông năm chồng bà có thú nuôi chim cu đất, trong nhà treo năm bảy lồng chim,tụi chim cứ lâu lâu kêu cú cu...cú cu...có hôm có con không kêu tụi tui lấy cây thọt bà năm cản:
- Tụi bây đừng chọc nó,con cu của ổng đau rồi 
- TRỜI (làm sao ổng đi đái).nhưng hỏng dám hỏi chỉ nói sao ông năm hỏng đi bác sĩ 
- Đi bác sĩ chi?
- .......Ổng đau. 
Bà năm: tao nói con chim cu đất treo ở trển kìa, bả chỉ lên cái lồng chim 
TRỜI ĐẤT ... dzậy mà tụi tui tưởng 
- Tưởng cái đầu tụi bây .......!
- Tại bà năm nói ngắn quá ....

Chào các bạn hẹn kỳ sao nói hát xiệc sơn đông và coi phim trên chiếc xe thùng.

Hình Toàn

Thứ Hai, 14 tháng 5, 2018

Thơ Tranh: Tìm Mẹ Trong Mơ


Thơ: Kim Phượng
Thơ Tranh: Kim Oanh

Vùng Kỷ Niệm



Đâu đây lời mẹ ngọt ca dao
Ngỡ tiếng thu xưa mới độ nào.
Nhìn cánh sông trôi chiều lắng xuống
Trông làn mây nổi gió lên cao.
Thời gian chở cả tuồng dâu bể
Năm tháng đòi phen lớp dáng màu.
Tâm sự đời thơ về một sớm
Thương vùng kỷ niệm nắng xôn xao.

Mặc Phương Tử

Biển Chiều Xuân



Biển Chiều Xuân

Một mình ngồi ngắm biển chiều xuân,
Xa tắp chân mây nắng tắt dần.
Ríu rít trời không đàn én liệng,
Âm thầm bờ đá thủy triều dâng.
Ráng vàng hiu hắt in làn tóc,
Sóng trắng rì rầm xóa dấu chân.
Thăm thẳm trùng dương đâu cố lý?
Hồn theo lơ lửng áng mây Tần.

Mailoc
Seal Beach Cali
2-26-18
***Họa: Bên Bờ Biển Thái Bình

Em đứng đợi ai dưới nắng xuân
Mỏi chân lâu quá bóng nghiêng dần
Hải âu sãi cánh trời xanh liệng
Chim én gọi đàn biển biếc dâng
Trắng xóa bọt tung bờ mái tóc
Bạc phơ gió thổi cổ tay chân
Bên này dõi mắt về quê quán
Đất Sở xa xôi cách nước Tần!

Mai Xuân Thanh
Cali ngày 26 tháng 02 năm 2018
***
Ngắm Biển Chiều Xuân

Lặng lẽ bên chiều ngắm biển xuân
Hải âu vỗ cánh vút xa dần
Buồm nâu rẽ gió trùng khơi lộng
Cát trắng ôm bờ sóng nước dâng
Đã ruổi ngàn phương tìm bóng bạn
Nay về một xó lẻ bàn chân
Quê nhà khuất nẻo sầu ly biệt
Mãi nhói vào tim đỉnh núi Tần.

Lý Đức Quỳnh
***
Biển sáng một ngày Xuân

Tia nắng đầu ngày buổi sáng Xuân
Ánh dương đáy nước nhú lên dần
Hải Âu soãi cánh, trời xanh biếc
Đàn cá tung tăng, bọt trắng ngần
Thấp thoáng tàu, thuyền như lặn hụp
Xa xa,người tắm lúc triều dâng
Vui đùa trẻ nhỏ,bên ghềnh đá
Sóng biển cuộn trào xóa dấu chân

Song Quang
2/27/18

Mùi Bùn Mùi Lúa


 

Cụm mây lãng đãng về Tây
Có đôi mắt ướt ngất ngây dõi nhìn
Giọt nắng chiều gượng lung linh
Dịu vơi bớt nỗi sầu tình hoài hương

Nhớ cha… con rạch An Lương
Mùa khô nước kiệt hai sườn bùn non
Tháng nào dòng chảy màu son
Phù sa màu mỡ cho ngon lúa đồng

Con sông nào ở Tân Long*
Hai bờ dừa nước còn không bây giờ?
Nhớ Rạch Mương dưới trăng thơ
Mẹ bên bếp lữa canh chờ chín cơm.

Đất bùn thơm, lúa đồng thơm
Mùi quê hương đó… chén cơm đong đầy.

Anh Tú
May 2018
Mother’s Day, Hoa kỳ
*Làng Tân Long Hội, Cái Nhum, Vĩnh Long.

Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2018

Thơ Tranh: Ngày Lễ Mẹ


Thơ: Minh Hồ
Thơ Tranh: Kim Oanh



Tạ Tình Cùng Mẹ



Kính gởi hương hồn Mẹ nhân ngày lễ Mother's day 2018

Cứ mỗi khi đến ngày lễ Mẹ
Là lòng con cảm thấy ngậm ngùi
Ngày còn có Mẹ thật vui
Mà nay mất Mẹ đời côi cút buồn

Nhớ đến Mẹ lệ tuôn lã chã
Lúc sinh thời người đã dưởng nuôi
Khó khăn gian khổ cũng vui
Miễn sao con trẻ ngọt bùi miếng cơm

Chổ ướt át Mẹ nằm đâu ngại
Dành phần khô trẻ dại ấm thân
Món ngon vật lạ dành phần
Trông con khôn lớn chẳng ngần ngại chi

Nay thành nhân con thì chẳng tưởng
Ơn Mẹ Cha nuôi dưỡng đáp công
Đôi khi làm Mẹ buồn lòng
Ra đi biền biệt người trông đứng ngồi

Rồi đến lúc Mẹ rời cõi thế
Con cũng chưa có thể quay về
Phải vì cách trở sơn khê ?
Hay con thì vẫn mãi mê xứ người

Nay lễ Mẹ bùi ngùi thương tiếc
Mẹ yêu ơi! dẫu biệt ngàn thu
Dù cho ở chốn xa mù
Lòng con mãi nhớ ơn sâu Mẹ hiền

Song Quang

5/7/2018

Ngày Của Mẹ (USA Mother’s Day)


Nhân ngày của Mẹ tháng năm này
Chủ Nhật mười ba Mother’s Day
Mỹ Quốc vinh danh người, nghĩa trọng
Đồng hương ca tụng Mẫu ơn dày
Con dù lớn vẫn nuôi hy vọng
Đời rất dài mơ ước gặp may
Bổn phận làm con nên hiếu thảo
Sớm thăm tối viếng đáng khen thay!

Mai Xuân Thanh
Chủ Nhật 13 Tháng 05 - 2018

Mẹ Sắp Đi Xa



Bài Xướng
Mẹ Sắp Đi Xa

Thơ Yết Hậu

Mõi mệt tay cầm những rụng rời
Trùng phùng bạch hạc vút trăng rồi
Bờ xưa lạnh lẽo qua ngày trọ
Thôi!

Lý Đức Quỳnh
***
Bài Họa
Tĩnh Ngộ


1/

Lơ đãng học hành lệ mẹ rơi,
Lòng con hối hận nát tan rồi!
Từ nay, trước mẹ con xin hứa:
Thôi!

2/
Xoa đầu, lệ mẹ chẳng còn rơi,
Mẹ hãy tin con đã quyết rồi.
Cái thú lang thang không còn nữa:
Thôi!

3/Không làm lệ mẹ tái tuôn rơi,
Lời nói con đây mãi nhớ rồi,
Lêu lổng, ham chơi quên sách vở:
Thôi!

Khôi Nguyên


Nhớ Mẹ

(Ảnh của tác giả gửi)

Mỗi lần nghe các ca sĩ hát bài "Lòng Mẹ". Có khi nào các bạn thật sự suy gẩm xem tại sao ông Y Vân viết " Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình " không vậy?
Hay là cũng như tôi, nghe để mà nghe, nghe lổ tai bên nầy, để nó chạy tọt qua lổ tai bên kia, rồi chìm dần vào giấc ngủ...
Hay là tới mùa lễ Vu Lan, nghe chuyện Mục Liên Thanh Đề dùng phép mầu phá tan 9 tầng địa ngục, bọn ác ôn thừa cơ trốn thoát khỏi vòng cương tỏa, để rồi trở lại trần gian phá rối cho tới ngày nay. Các bạn có thử nêu thắc mắc "Ủa! Sao ổng làm kì vậy" không ta?

Bạn có từng chứng kiến cảnh, một con gà mái đang dắt đàn con đi tìm mồi, bổng nó nhìn thấy một con diều hâu khổng lồ đang bay lượn trên bầu trời, chực chờ lao xuống để sớt bắt gà con, con gà mái kêu lên những tiếng "cục, cục" vô vọng, rồi dang rộng đôi cánh mỏng manh của mình cho đàn con chui vào núp, nó chỉ còn có cái đầu nhỏ xíu với cái mỏ ngắn ngủn, nhưng vẫn chiến đấu anh dũng với con diều hâu quái ác, có cái mỏ dài quặp và những móng vuốt nhọn như gươm...
Hay là cảnh gà mái đang tìm mồi cho đàn con mình, quanh quẩn cạnh đống rơm, tự nhiên có một con rắn hổ xuất hiện, phù mỏ, le lưỡi định mổ các chú gà con, gà mẹ vừa chiến đấu chống lại vừa kêu cứu "oác oác" vang trời, để cho đàn gà con chạy trốn, may mà con rắn hôm ấy không lớn lắm, hơn nữa có người đang ở gần đó, nên kịp thời cứu giúp.

Đó là mẹ gà, con gà mái mà nhiều người ví mặt tái mét như mặt gà mái, mặt chết nhát, không dám động đến ai, nhưng để bảo vệ con mình, gà mái vô cùng anh dũng không hề biết sợ bất cứ một con vật nào, dù là lớn hơn nó, hung dữ, ác độc cở nào nó cũng vẫn hiên ngang chiến đấu không lùi bước...
Tôi có đọc một mẫu chuyện ngắn nói về cuộc hội ngộ ly kỳ của một sĩ quan Mỹ gốc Việt. Bà ta được một người lính Việt Nam Cộng Hòa cứu sống trên đường triệt thoái ở đại lộ kinh hoàng năm 1972. Bà năm ấy, chỉ mới có mấy tháng tuổi, được người mẹ bồng đi chạy giặc, trên đường đi, mẹ bà không may bị đạn thù truy kích, đã gục chết giữa đường, trước khi đến được nơi an toàn. Bà may mắn được một người lính tiếp vận cứu sống và đem giao lại cho Trung Úy TQLC, đang đống chốt chặn địch. Sau đó bà được một gia đình quân nhân Mỹ nhận làm con nuôi và sang Hoa Kỳ sinh sống. Bốn mươi mấy năm sau, bà cố công tìm về nguồn gốc của mình, cuối cùng họ được tái ngộ nhau...

Tác giả viết câu chuyện cảm động nầy để vinh danh tinh thần trách nhiệm trước nhân dân của người sĩ quan VNCH, tấm lòng nhân đạo bác ái của những quân nhân Hoa Kỳ, sự biết ơn của cô sĩ quan Mỹ gốc Việt, nhưng còn hai người đáng được vinh danh nhiều hơn nữa đó là anh lính vô danh đã liều mình mà mang em bé từ trong vùng lửa đạn, về tới nơi an toàn và mẹ của cô ta, người đã dùng thân mình đở đạn thù cho con, để bảo vệ mạng sống bé nhỏ đó. Trước khi sức cùng lực kiệt, bà còn cố gắng dùng những giọt sữa pha máu cuối cùng của mình để kéo dài mạng sống cho con...

Những gia đình giàu, có người ăn kẻ ở trong nhà hay có cuộc sống bình yên phẳng lặng thường không cảm nhận được được sự hy sinh vô bờ bến của người mẹ, nhất là lớp trẻ bây giờ, chúng không bao giờ bận tâm tới việc mẹ mình làm những gì cho mình cả. Từ việc chăm lo giấc ngủ, miếng ăn, thức uống, cho đến quần áo, tiền xài vặt..v..v..Tất cả những gì người mẹ làm cho chúng, chúng đều nghĩ đó là bổn phận. Bổn phận của người làm cha mẹ...

Phải đợi đến khi người ta lập gia đình, có con cái và bắt đầu nuôi con của mình, thì lúc đó mới cảm nhận phần nào công lao cực khổ của cha mẹ mình, rồi thì tre phải tàn, cha mẹ rồi cũng phải ra đi... 
Đến khi mẹ mất đi rồi thì người ta mới thật sự cảm nhận được tấm lòng bao la rộng lớn, sự hy sinh vô bờ bến ở mẹ mình...
Người ta ở bất cứ độ tuổi nào, khi mất mẹ cũng là một sự mất mát to lớn không có gì sánh bằng. Cũng như người mẹ dù con mình đã lớn, đã trưởng thành hoặc đã là những người thành danh có địa vị trong xã hội, nhưng đối với những bà mẹ thì chúng vẫn là những đứa trẻ, lúc nào cũng cần được che chở, chăm sóc...


Mẹ tôi cũng là một trong số những bà mẹ Việt Nam ấy. Cả cuộc đời chỉ biết chăm lo cho 5 đứa con, chưa bao giờ tôi thấy bà lo cho mình cả... 
Lúc còn trẻ thì làm lụng vất vả chân tay, khi về già thì hao mòn tinh thần, hết lo lắng cho đứa nầy, đến đứa khác, rồi sau đó lại tiếp tục lo cho đàn cháu...
Có lần tôi xa nhà hằng mười mấy năm, khi trở về nhà đang tắm sông với đám bạn cùng xóm, mẹ tôi từ trên nhà xâm xâm đi xuống gọi:
- Con ngồi trên cầu cho má mượn chút coi.
Tôi lẹ làng nhảy phóc lên cây cầu ván hỏi:
- Má muốn làm gì? Tắm xong con làm cho.
- Tắm rồi thì ai cần, quay lưng lại, ngồi yên đó cho má...
Tôi từ nhỏ lắm đã biết tự mình tắm gội, dù rằng tắm không được sạch cho mấy, mỗi lần tắm xong thường bị mẹ chê chổ nầy dơ, chổ kia chưa sạch, mẹ lúc nào cũng bận chăm sóc 2 đứa em gái kế, vì vậy chuyện để người khác chà lưng cho mình đối với tôi, không quen mấy, thế nên tôi từ chối, định nhảy trở xuống nước, mấy đứa em đang đứng trên bờ vừa cười vừa la lên:
- Hổng được trốn nghen anh hai, má chờ để chà lưng anh lâu rồi đó. Từ ngày có người ở xóm mình đi vượt biên mà được trở về thăm nhà, chớ không phải mới hôm nay đâu...
- Nhưng mà anh lớn rồi, hơn nữa có đông người thế nầy, mắc cở lắm, đứa nào muốn chà lưng thì xuống thế đi.
Nhưng rồi tôi vẫn phải ngồi yên cho mẹ dùng xà bông thoa lên lưng mình, mẹ tôi vừa làm vừa kể:
- Hồi lúc con còn nhỏ, má lo chạy giặc ít khi tắm rửa cho con đàng hoàng tử tế, khi con hơi lớn hơn một chút thì má lo chăm sóc 2 đứa em, còn con thì má gởi đi hết chổ nầy đến chổ khác, lớn hơn chút nữa thì đi học xa, đi làm xa, còn bây giờ thì ở xa cả nửa vòng trái đất, con về lần nầy rồi biết tới chừng nào má mới gặp lại con? Vậy để má chà lưng bù lại cho con, không thôi tới lúc má chết rồi mà chưa làm được thì má ân hận lắm...
Má tôi vừa chà lưng, vừa kể, vừa khóc Út Ngân cười nói:
- Còn cái áo của anh hai má muốn hun cho đở ghiền thì con lấy xuống cho, hay là có mặt ảnh đây má hun đại đi chứ hun cái áo hoài nó mục hết...
Tôi nghe vậy thì hoảng quá vội tuột xuống nước lặng một hơi qua bên kia sông mà trốn...

Má tôi như vậy đó. Kể từ ngày tôi bỏ nước ra đi, mỗi lần nhớ tôi là bà đem hình cũ, sách vở cũ, áo cũ ra, ngồi xem tới xem lui, hết vuốt đi vuốt lại mấy tấm ảnh, rồi đưa lên mũi mình, ngữi lại mùi mốc của giấy cũ, vải cũ, mà nhiều năm qua nó đã ngã màu vàng úa.
Thằng em Út của tôi, khi thi vào Đại học Cần Thơ má tôi lại sợ nó một đi không trở lại, như thằng anh hai của nó, cho đến ngày nó nhận nhiệm sở ở Rạch Gía má tôi mới thở ra mừng rở.
Út Em có người bạn gái cùng lớp, cô nàng tiểu thư Rạch Giá nầy là con gái một, thường đến nhà tôi chơi, má tôi thích cô ta lắm, nhưng khi hai đứa nó bàn tính chuyện tương lai thì gặp ngay một trở ngại lớn đó là chổ ở sau nầy. Nàng thì muốn chàng về chợ ở, vì cả hai đang làm việc tại thị xã, chàng thì muốn cả hai về quê sống rồi mỗi ngày cùng dùng xe đi làm...

Ba đứa em gái thì lúc nào cũng phân bì, chúng cho rằng má tôi thương 2 thằng con trai nhiều hơn chúng. Chúng không hề biết má tôi vẫn là thương đều 5 đứa như nhau. Chỉ là đứa nào vắng mặt thì bà nhắc nhở nhiều hơn mà thôi. Chúng cũng không hề biết má tôi từ chối, khi thằng Út đề nghị dời nhà ra chợ ở, chúng lại không ngờ má tôi từ chối không chịu qua Mỹ định cư khi tôi muốn bảo lảnh cho bà đi Hoa Kỳ dưỡng già. Bà thương nói:
- Lòng ban tay cũng là thịt, lưng bàn tay cũng là thịt. Con ở Mỹ tim má đau, nhưng mà bịnh đau tim nầy má đã chịu đựng mấy mươi năm rồi, má đã quen. Bây giờ má theo con qua Mỹ sống, má phải chặt bỏ cả tay chân để lại má chịu sao nổi, thôi thì cứ như cũ đi, khi nào vợ chồng con có điều kiện thì về quê thăm má...

Có lần bà xã tôi định bảo lảnh cho bà sang Hoa Kỳ du lịch chơi, cho biết xứ Mỹ, má tôi cũng từ chối:
- Má cám ơn con dâu có lòng, nhưng mà đi chơi làm chi cho phí tiền hở con? Ở đâu cũng vậy, má chỉ cần xem TV hay nhìn hình thì cũng như là đi xem qua rồi. Tiền bạc hai con làm lụng cực khổ mới có được, thì để dành đó, lo đầy đủ cho cháu nội của má là má mãn nguyện rồi.
Bà xã tôi cố thuyết phục:
- Chuyện tương lai, học hành của thằng cháu nội thì má khỏi lo, tụi con chỉ có một đứa con duy nhứt thì tất nhiên là lo cho nó chu đáo rồi. Má cực khổ cả đời cũng nên đi đó đi đây cho biết chứ...
Má tôi vẫn một mực từ chối:
- Đi chơi thôi mà tốn cả mấy trăm triệu má không xài tiền phí như vậy đâu, nếu con có tiền thì cho mấy đứa em, mấy đứa cháu thêm cho nó học đến nơi đến chốn. Cho tiền má đi chơi thì có ích lợi gì?
Nhiều năm sau đám cháu lớn lên học hành xong, đã ra trường và đi làm hết, bà xã tôi nhắc lại chuyện đi du lịch má tôi vẫn từ chối:
- Má già rồi đi chơi có gì vui thú đâu? Đi làm chi cho phí tiền, tiền đó tụi con để giúp cho những gia đình nghèo khổ còn có ích hơn là kêu má đi du lịch...

Bịnh tật không từ chối bất cứ ai, má tôi ăn uống kham khổ, tụi tôi năn nỉ nói thế nào bà cũng không chịu thay đổi, vẫn là ăn những thức ăn có nhiều muối và tinh bột. Những con cá rô mà má tôi kho cho vợ chồng tôi ăn bà nói:
- Má kho lạt lắm đó, hai đứa ăn thử coi.
Nhưng thật tình mà nói nó mặn kinh khủng, tụi tôi gắp ra ít con rồi dùng nước dừa kho lại vậy mà nó vẫn con mặn...
Má tôi bị đứt mạch máu tê liệt nửa người. Những năm cuối đời bà thường nằm ở bệnh viện nhiều hơn ở nhà.Tuy là có mướn người thường xuyên túc trực, nhưng mấy đứa em cùng mấy đứa cháu vẫn thay nhau ở cùng bà. Quà cáp, tiền bạc của bạn bè chúng đem biếu, má tôi thường bắt tụi nhỏ chia lại cho những người nghèo thiếu thốn trong bệnh viện...

Thằng Út lúc mới lập gia đình thì vợ chồng sống chung với má tôi, nhưng năm tháng lâu dài tới khi có con nhỏ thì nó đi về mỗi ngày không nổi nữa, đành cất nhà ngoài thị xã, mỗi cuối tuần mới về thăm một lần, nếu má tôi không khoẻ thì nó về thường hơn. Biết là con trai mình tới cuối tuần mới về nhà, nhưng mỗi ngày má tôi đều ra cửa trước, ngồi dựa lưng trên lan can hàng ba, mà chờ nó về, chờ mòn mỏi cho tới khi trời tối hẳn mới chịu vào nhà...

Thằng Út đi Hà Nội học cả năm, má tôi quay ra ngồi chờ Út Ngân mỗi ngày, con Út dạy buổi sáng bà chờ buổi sáng, nó dạy buổi chiều bà ngồi buổi chiều mà chờ...
Suốt khoảng đời về già bà sống trong sự chờ đợi, hết chờ con trai đến chờ con gái, hết chờ con gái sang qua chờ mấy đứa cháu, mấy đứa chắt đến chơi ...
Má tôi có 5 đứa con, 3 đứa gái thì cất nhà riêng bao quanh nhà bà, con Nhanh thì ở bên phải, Út Ngân bên trái, con Vân nằm phía sau nhà, còn 2 đứa con trai thì ở xa ngút ngàn.
Ngày xưa người ta nói:
"Nhất nam viết hữu, thập nử viết vô". Câu đó không đúng chút nào. Con trai hay con gái đều như nhau, có hiếu thuận với cha mẹ hay không, là tùy ở từng cá nhân chứ không phải tùy thuộc vào giới tính. Con trai, con gái, con dâu hay con rể, con nuôi hay con ruột đều là con, giống nhau. Có hiếu thuận với cha mẹ hay không lại cũng là tùy người, chứ không nhất thiết phải là con ruột thì mới lo cho cha mẹ mình, còn con nuôi, con rể hay con dâu thì không lo...


Má tôi mất đã hơn bốn năm rồi, còn vài ngày nữa là tới lần giỗ thứ năm vậy mà mỗi khi tôi gọi về Việt Nam thăm mấy đứa em và con của chúng, khi nghe tụi nó hỏi:
- Chừng nào cậu mợ về thăm nhà?
Tôi luôn luôn nghe câu nói của má văng vẳng bên tai:
"Hai, ba năm con hãy về nhà một lần, đường xá xa xôi, đi đứng đã cực khổ, lại tốn kém lắm, về hoài nghèo chết nghe con".
Vậy mà chưa tròn năm là bà đã than với mấy đứa cháu rồi"Hổng biết năm nay cậu bây có về nhà hông nữa "...

Lanh Nguyễn