*mồng một.
SINH NHẬT.
Hơn nửa đời người, anh mới gặp em,
Em mọng đỏ, của một thời trái chín,
Mà anh, kẻ lãng du suốt đời,
Cháy bỏng đôi môi, khát khao.
Chẳng cần đâu, em phải trả lời,
Trong tình yêu, ngôn ngữ thật vô ích,
Đôi khi sự im lặng, lại nói lên nhiều nhất,
Đôi khi sự im lặng, thật tuyệt vời.
Đến với sinh nhật em,
Anh mang theo trái tim rực lửa,
Đốt cháy em, đốt cháy anh,
Ôi cuộc hỏa thiêu, kỳ diệu quá.
Nóng không em, ngọn lửa thật lớn lao,
Hay anh dùng, chính máu của anh dập tắt,
Cứu sống em, cứu sống anh,
Hay chết đi, hóa thân làm một đời mới.
Hay hóa thân, làm một đời khác,
Để không còn phải nghe tiếng đời, nỉ non, phiền muộn,
Để không còn phải chi li từng đồng bạc cắc lời, lỗ mỗi ngày,
Để không còn, để không còn,
Những suy nghĩ, tính toán, đến mụ người,
Những gian dối, phỉnh nịnh, tới phát ghét,
Thật dễ sợ, cho một đời bon chen,
Anh yêu em biết mấy.
Ngày em ra đời, trái đất quay tròn,
Tới hôm nay, anh đang quay quanh em,
Trái đất nói, sẽ có ngày chóng mặt,
Và anh nói, cũng có lúc như thế, biết đâu?
Già rồi, anh không còn lãng mạn nữa đâu,
Được cái, trái tim vẫn còn son trẻ,
Nhịp đập bình thường, hơi thở bình thường,
Nếu có tỏ tình yêu em, cũng không có gì loạng choạng.
Không dưng gặp nhau, rồi mất ngủ,
Không dưng gặp nhau, rồi làm thơ,
Thưa cô nương, anh sợ cô rồi đó,
Quà sinh nhật tặng cô, bài thơ này.
*mồng hai.
ANH HỨA.
Anh hứa,
Sẽ không tiêu của em một đồng xu nào,
Những đồng nhọc nhằn, chắt chiu, góp gom,
Nhưng anh sẽ rộng rãi tiêu đời em,
Như đời anh, anh cho em phóng tay thỏa thích.
Anh hứa,
Sẽ không cầm tay em bao giờ,
Sợ chạm phải điều linh thiêng, kỳ diệu,
Nhưng anh sẽ bóp nát trái tim của em,
Vì anh nghĩ, anh có quyền làm như vậy.
Anh hứa,
Sẽ không chạm vào thịt da của em,
Sợ tan biến, vỡ vụn, khói sương,
Nhưng anh sẽ dẫm nát cõi lòng em,
Vì anh nghĩ, anh không thể làm khác được.
Anh hứa,
Sẽ nổi gió cho diều em lên cao,
Cho tài năng, nhan sắc em lên cao,
Nhưng hãy ở lại mặt đất cùng anh, nghe em,
Trái tim nồng, hởi người yêu dấu.
*mồng ba.
EM CÓ BIẾT?
Em có biết,
Một sáng Xuân hồng, người đưa thư đi qua,
Ném vào anh, một tin vui khủng khiếp,
Mở trái tim ra, nhận lộc trời.
Em có biết,
Một trưa Hạ đỏ, ôm trong lòng,
Anh nhâm nhi, từng chút, anh nhâm nhi,
Từng chút, anh nhâm nhi, trái hạnh phúc.
Em có biết,
Một chiều Thu biếc, anh tham lam,
Cầm lòng không đậu, ăn hết chỗ còn lại,
Hóa khùng điên, anh hóa khùng điên, rồi chết.
Em có biết,
Một tối Đông xám, người ta chôn anh,
Huyệt, là nơi trái tim em ngự tọa,
Và nhờ thế, anh phục sinh, sống lại.
lê mai lĩnh
(thơ làm năm 72 tuổi, 2014)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét