Thứ Ba, 28 tháng 3, 2023

Cố Sự

 

1
Từng lần nhắc đến Huyền Trân
Từng dòng lệ sử rẽ hàng kêu than
Ơi Sài Gòn, ơi Đồ Bàn
Trăm năm nát đá phai vàng như nhau
Ngàn năm chung một điệu sầu...

2
Cho tôi về lại Sài Gòn
Đã thân cổ thụ còn hồn xuân xanh
Bốn mươi năm, một đoạn đành
Chân lê phố lạ lòng quành phố xưa
Hè Lê Lợi, quán chiều mưa
Tách cà phê đậm đong đưa mắt cười
Góc Huyền Trân, thoắt tay rời
Quay lưng, thoáng đã một đời nổi trôi
Người đi. Người ở. Rồi thôi.

Cao Vị Khanh

Lại Một Mùa Thu - Mùa Thương

  
        (Ảnh: Kim Phượng)


Ngọn gió heo may lại trở về
Lòng ta ơi! cứ mãi u mê
Trên từng phiến lá vàng trăn trở
Gửi chút tình riêng bớt não nề

Kim Phượng
***
Cảm Tác:

Mùa Thương


Mùa thương lá rụng đầy tay
Lá thương thì ít lá bay thì nhiều
Mùa thương có một tình yêu
Lá bay theo gió sớm chiều tương tư..!

Thanh Chau

Xuân Nhớ Virginia

 

Virginia nắng vẫn mùa xuân
Vẫn là xứ sở của tình nhân
Dòng Potomac êm đềm chảy
Chân trời cuồn cuộn áng mây bay

Virginia nắng vẫn bâng khuâng
Hoa đào vừa mấy độ xuân phân
Bóng dáng thuyền nan còn phảng phất
Đào nguyên xưa lỗi hẹn bao lần

Phong sương anh mãi đời viễn xứ
Nhớ em năm tháng gửi về đâu
Đã bao năm hồn xưa tĩnh lặng
Chợt dâng lên sóng nước ba đào

Em nét thơ ngây phồn hoa cũ
Đô hội mây trời thoảng suối reo
Mộc lan môi thắm còn ngơ ngác
Duyên đắm làn thơ vẫn ngọt ngào

Trôi mãi nguồn cơn về bến mộng
Hồn xuân nào thuở ấy luyến lưu
Vô thường đáy nước im không động
Bóng mùa xuân ấy lặng qua mau.


Lê Mỹ Hoàn
4/2019

Bóng Gió Đường Trăng



Rong rêu cũng có vui buồn
Cành khô cũng có gió sương bạn bè
Tóc buồn hôn mê lá me
Tay buồn khói thuốc vàng che không cùng

Lối về riêng ngõ đi chung
Chưa chào nhau đã nghìn trùng xót xa
Đông không giữ nổi màu hoa
Thu không kỷ niệm lá già búp non

Gót nai rừng tuyết mỏi mòn
Giọng cười điệu nói Sài gòn lạ quen
Xứ người còn lắm bon chen
Ngựa xe hư ảo sang hèn khói mây

Ăn đêm uống sáng ngủ ngày
Chiêm bao thèm gặp áo bay bướm tình
Trăng buồn gió biết lặn xin
Mình buồn mình biết thân mình sao rơi

Dấu yêu nghìn kiếp mồ côi
Bóng chim tăm cá thôi nôi mơ hồ
Thuyền mây bèo khói nhấp nhô
Chập chờn đom đóm cuối bờ cô liêu

Gió tan xương tủy tiêu điều
Mưa tan nắng sớm bóng chiều cành cong
Tìm chi ảo ảnh ngược dòng
Đến từ cát trắng bụi hồng chiêm bao

Về trong vô tận bóng sao
Đường trăng bóng gió lạnh đào hư không ...

MD.10/09/03
LuânTâm

Tà Áo Năm Xưa


Sau khi tốn biết bao công sức và nhất là những đêm ngủ mà còn mơ thấy những phương trình lượng giác thì tôi biết là mình không đủ sức để tự học đệ nhất ban toán ở nhà. Tôi yêu thích cái phóng khoáng của môn hình học không gian, sự tự do chuyển động của những mặt phẳng và tìm những góc vuông mà chỉ cần móc vuông theo cái nhìn tưởng tượng… vì tự học nên tôi để dành nhiều thì giờ vào môn mình yêu thích, do đó tôi rất khá về môn này, may sao bài toán thi năm đó lại về hình học không gian, tôi đậu tú tài 1 một cách dễ dàng

Tôi xin nghỉ học từ năm đệ ngũ tại trường trung học ở một tỉnh nhỏ trên miền cao nguyên sau khi biết mình đã học trễ hai năm vì theo gia đình di cư vào Nam nên khi bắt đầu đi học thì đã mười tuổi. Nhờ được bố tôi dậy ở nhà nên khi đến trường thì được cho học lớp ba và và khi di chuyển về Ban Mê Thuột thì được vào học lớp nhất . Tôi thi đậu tiểu học và đậu thứ hai trong kỳ thi tuyển vào lớp đệ thất trường trung học công lập duy nhất trong tỉnh, được cả nhà khen và đó cũng là động lực cho tôi học nhảy sau này

Khi đi nộp đơn xin học đệ nhất tại trường cũ, tôi rất hồi hộp, lo sợ vì nếu trường không nhận thì không biết phải làm sao, trường tư tỉnh nhỏ chỉ dậy đến lớp đệ nhị thôi. Một tuần sau khi nộp đơn, tôi đến trường gặp thầy giám thị mà bụng đánh lô tô đầy lo sợ. Có lẽ thấy mặt tôi xanh lét nên thầy giám thị nhẹ giọng

- Lẽ ra thì trường không nhận em vào học lại tại trường nhưng trường đang cần học sinh lớp đệ nhất cho đủ túc số để trường xin mở hai lớp đệ nhất A và B, hơn nữa em xin học ban toán nên đặc cách cho em vào học lại trường cũ. Đây là danh sách những giấy tờ cần bổ túc, em mang lại cho thầy hai tuần trước khi nhập học

Tôi đưa hai tay đón lấy tờ giấy, miệng cười mà lệ đọng trên mi - Con xin cám ơn thày và trường cho con vào học lại. Bước ra khỏi văn phòng, lòng tôi như mở hội… thế là mình lại được đi học trở lại, được gặp lại bạn cũ và được học chung các anh chị lớp trước…vui ơi là vui.

(Nữ Sinh Ban Mê Thuộc - ảnh Internet)

Ngày đầu đến trường, các bạn cũ vây quanh tôi, mừng cho tôi thành công trong việc học nhảy, nói chuyện cười đùa mãi cho đến giờ xếp hàng vào lớp học. Tôi hơi khựng khi thấy chỉ có một mình tôi là nữ sinh trong lớp nhất B, nam sinh thì có khoảng mười người, bên lớp nhất A thì đông hơn nhiều, có khoảng gần hai mươi người và có nhiều nữ sinh mà tôi đã biết… các chị vẫy tay và cười khi thấy mình tôi lạc lõng trong đám nam sinh cao nghều nghệu của lớp nhất B.

Theo truyền thống của trường trai gái học chung, tôi đứng ở đầu hàng và khi vào lớp thì tôi ngồi ngay bàn đầu phía trong. Lớp vắng, người ít bàn nhiều nên các nam sinh ngồi rải rác, có bàn chỉ có một hay hai người. Một nam sinh mà tôi chưa gặp bao giờ ngồi ở bàn dưới ngay sau lưng tôi, chưa kịp chào nhau thì thầy hướng dẫn vào lớp, thày nhắc lại những quy luật của trường và dặn khi thày điểm danh thì đứng lên cho cả lớp biết mặt biết tên.

- Lê thị Thu Dung

Tôi giật mình vội đứng lên vì không ngờ mình lại ở đầu sổ… có tiếng cười nho nhỏ ở cuối lớp làm thầy hướng dẫn nghiêm mặt nhìn xuống rồi mới điểm danh tiếp. Nhờ vậy mà tôi biết tên anh chàng ngồi bàn sau tôi : Nguyễn văn Thanh, một cái tên rất bình thường, có vẻ hơi khác với dáng dấp công tử con nhà giàu mà tôi thấy thoáng qua khi anh bước vào lớp vì đa số học sinh ở đây là con nhà nghèo theo cha mẹ đi lập nghiệp ở vùng cao nguyên

Vì hai lớp đệ nhất ít người và không có nhiều thầy dậy nên chỉ có vài môn chuyên lớp như toán hay vạn vật là học riêng, còn những môn khác thì học chung nên nhiều khi chạy đổi lớp. Lớp toán thì chỉ có mười một người kể cả tôi nên giờ toán rất là yên tĩnh và dễ chăm chú vào việc học

Những ngày đầu, trong giờ ra chơi, tôi hay tụ lại nói chuyện với các bạn lớp cũ vì cảm thấy gần gũi hơn, lúc đi học về vẫn đi cùng với Lan, cô bạn cùng lớp cũ vì nhà ở cùng đường, nhà Lan ở khoảng giữa và nhà tôi ở tận cuối dốc. Nhớ lại hôm đầu, sau khi Lan về đến nhà, chỉ còn mình tôi lang thang trong chiều lộng gió… gió nhiều như ngày đầu đi học lớp đệ thất trong chiếc áo dài mẹ mới may cho và cái cảm giác kỳ kỳ khi mới mặc chiếc áo dài lần đầu

- Mẹ ơi, sao con thấy nó vướng víu quá.
Mẹ tôi cười
- Nó vướng víu như thế để khi con làm gì cũng phải nhẹ nhàng, con gái lớn thì như thế, không được chạy nhảy nô đùa như con nít nữa. Tôi mỉm cười khi nhớ lại lời mẹ, nhưng khi gió thổi mạnh bay tung tà áo thì thấy phiền quá vì tay thì ôm cặp sách, tay thì giữ vạt áo không thì nó bay tốc lên thấy nguyên cả cái quần dài … thật khó coi quá.

Sau vài tuần học, tôi thấy mình quá kém về nhiều môn vì tự học không có ai giảng dạy nên thường ở lại trong lớp trong giờ ra chơi để học thêm. Tôi học ở nhà, nhiều khi ồn ào nên hay chăm chú đọc sách và không để tâm đến chung quanh, đôi khi cũng không biết là anh chàng ngồi bàn sau còn ngồi học hay ra sân trong giờ ra chơi. Đang ngồi coi lại bài toán đại số thầy mới dậy thì cảm thấy như có ai đang nhìn, ngước lên thì thấy Thanh đang đứng trước bàn

- Sao Dung học hoài vậy? , ra ngoài sân cho thoải mái một chút đi Không nói gì, tôi gấp sách lại rồi đi ra sân trường, Thanh lững thững theo sau nhưng đến gốc cây Phượng vĩ thì bước nhanh đến ngang hàng với tôi rồi cười cười làm như đang nói chuyện với tôi, ngạc nhiên, tôi nhìn Thanh thì thấy mấy bạn gái bên nhất A đứng gần đó nhìn tôi chăm chăm, cái anh chàng này lạ quá, mình phải điều tra lý lịch mới được.

Bich Nga, cô bạn học lớp nhất A, ngày trước có quen vì hai gia đình ở gần nhau
- Dung không biết ư ?... Thanh là con trai của ông trưởng ty ngân khố mới về đây năm ngoái, anh chàng có tiếng là học giỏi, lịch sự và khó tính nên thấy Dung đi ra với chàng ta thì họ tò mò nhìn thôi
- Dung chưa nói chuyện với Thanh bao giờ, đang ngồi học thì Thanh làm mất hứng nên ra sân chơi, anh chàng theo sau và làm như đang nói chuyện nên Dung muốn biết tung tích thôi.

Ngày hôm sao, vào giờ học toán, Thanh lên ngồi cùng bàn với tôi, dù không bằng lòng nhưng chưa tìm được cách để anh chàng tự về chỗ cũ nên tôi ngồi lùi vào trong để khỏi nói chuyện và chăm chú theo dõi bài thầy đang viết trên bảng. Thật ra, tôi thấy Thanh cũng được nhưng chưa muốn thân nhiều vì sợ tình cảm làm sao lãng việc học mà tôi đã cố gắng trong mấy năm qua

Ông thầy dậy toán chắc là mới dạy toán nhất B năm đầu nên cứ viết đi viết lại tự giải bài toán trên bảng, học trò thì tụ nhau nói chuyện nho nhỏ. Thanh nhìn tôi
- Khi mới gặp Thu Dung, anh tưởng Dung là học trò ở đâu mới tới, không ngờ Dung lại là người của xứ này
Tôi nhìn Thanh hơi ngạc nhiên, dù anh trông lớn hơn tôi nhưng mà xưng anh ngay thì tự tin quá… hay là mình hủ lậu vì cả hai năm không nói chuyện với bạn trai?
- Dung ở đây lâu rồi
- Anh cũng mới đến đây thôi, Dung đưa anh đi thăm thành phố nhé, có nhiều nơi anh chưa biết.

Tôi mà đi với anh thì ngày hôm sau cả trường sẽ biết, tụi nó sẽ kháo nhau con Thu Dung có bồ vì xưa nay tôi chưa hề đi chơi với bạn trai bao giờ, và rồi gia đình tôi sẽ biết, và sẽ ảnh hưởng đến chuyện xin đi học ở Saigon, tôi nhẹ nhàng
- Dung xin lỗi anh, Dung bận học và phải phụ mẹ việc nhà nên không đưa anh đi thăm thành phố được
Thanh nhìn tôi đầy thất vọng
- Anh chỉ muốn đi với Dung thôi, Dung bận thì anh đành chịu vậy, bất cứ khi nào Dung rãnh và cho phép thì anh sẽ đến đón, anh xin lỗi đã làm phiền Dung.
Tôi cười với Thanh vì thấy anh lịch sự và tội nghiệp nhưng tôi chưa muốn có bồ vì còn đang lo học… may ra vài năm nữa nếu mình có dịp gặp lại nhau

Sau hôm đó, Thanh trở về chỗ ngồi trước nhưng không bao giờ nhắc lại chuyện cũ, anh vẫn hay nói chuyện với tôi nhưng chỉ xoay quanh việc học, dù tôi không nói với ai nhưng các bạn gái bên nhất A đã biết, họ cũng đoán là Thanh sẽ thất bại vì biết tôi chỉ để tâm đến việc học. Tôi cũng rất mến Thanh, đối xử với anh nhẹ nhàng và tế nhị, đôi lúc tôi có thắc mắc về bài học, anh chỉ dẫn tận tình…Tôi còn nhớ một hôm, sau giờ học toán đến giờ ra chơi, Thanh và các bạn ra sân trường, còn mình tôi ngồi lại loay hoay với bài tân toán học mà chưa giải được thì thấy Thanh đi vào lớp sớm, khi anh đi ngang qua bàn tôi, tôi cười cười đưa ra tờ giấy viết bài toán.
-Có bài toán này Dung chưa hiểu, anh chỉ cho Dung được không?

Thanh cầm tờ giấy, đọc rồi để trên bàn và nhẹ nhàng lấy cây bút từ tay tôi, cúi xuống viết tuần tự đến đáp số của bài toán trong khi tôi chăm chú theo dõi.
-Dung hiểu được chưa?
Tôi ngước lên nhìn Thanh, cười thật tươi
-Dung hiểu rồi, cám ơn anh, có thế thôi mà nghĩ mãi không ra Thanh nhìn tôi đầy ngơ ngẩn …tôi chớp mắt rồi cúi xuống xếp lại mấy tờ giấy, cảm thấy e thẹn và thoáng nghe tiếng thở dài rất nhẹ của Thanh trước khi anh bước vào chỗ ngồi sau lưng tôi. Tôi yên lặng để tay lên cuốn sách toán và chợt nhớ ra mình đã 18 tuổi ! Từ hôm đó, Thanh ít nói hơn nhưng luôn luôn nhìn tôi với cái nhìn sâu thẳm, đôi lúc làm tôi bối rối phải nhìn đi nơi khác…tôi tự trấn tỉnh và để hết tâm trí vào việc học…tôi không có điều kiện như anh để vừa học vừa nghĩ đến sự lãng mạn của tình yêu. Anh là con nhà giàu lại học giỏi, còn tôi, chỉ có học vấn mới mang đến cho tôi một cuộc sống mà tôi mong muốn.

Khoảng ba tháng trước mùa thi, trong giờ ra chơi tôi đang đứng một mình dưới gốc cây sim lớn đón cơn gió thổi tung tóc và áo vì tôi rất thích gió. Thanh từ trong lớp đi ra tới đứng cạnh tôi và cũng đưa tay ra như bắt chước để đón gió
- Gió mạnh quá, Dung có sợ không?
Tôi lắc đầu và đưa tay vén những sợi tóc lòa xòa trên mặt nhưng một cơn gió thổi mạnh cuốn cao tà áo dài phủ lướt qua mặt Thanh rồi thả xuống. Cuống quýt tôi vội giữ lấy vạt áo.
- Dung xin lỗi anh, gió quá.
Thanh nhìn tôi, mắt đầy trìu mến
- Mai anh đi rồi, cơn gió ngày hôm nay với tà áo của Dung sẽ ở mãi trong anh, anh biết Dung chỉ chú tâm vào việc học, anh chúc Dung nhiều may mắn.

- Anh đi đâu? Tôi hỏi với giọng đầy ngạc nhiên
- Ba anh đã được thuyên chuyển về Đà Lạt
Nhìn anh, tôi không biết nói sao. Thanh nói thật nhỏ chỉ đủ cho tôi nghe
- Anh sẽ nhớ Dung mãi mãi…anh yêu Dung

Nói xong, Thanh đi vào lớp trước, lấy sách rồi đi về phía văn phòng…tôi vẫn đứng yên trong gió nhìn theo Thanh, cảm thấy thật xúc động và buồn.
Thanh đi rồi, đôi khi tôi thấy nhớ anh, tôi quý mến anh vì cách lịch sự và tính dứt khoát nhưng không ngờ anh lại nói như thế trước khi anh đi. Anh đã nói ra được lòng anh nhưng đã để lại cho tôi những nỗi buồn… tôi mong có dịp gặp lại Thanh.

(Nữ Sinh Ban Mê Thuộc - ảnh Internet)

Càng đến gần ngày thi tôi càng lo lắng hơn vì thấy mình chưa nắm vững được về môn toán, tôi trông cậy vào môn này để lấy điểm bù vào môn sinh ngữ phụ Pháp văn mà tôi quá dở và mất căn bản vì hai năm trước học ở nhà. Toán đệ nhất rất khó, hèn chi mà người ta rớt Tú tài 2 nhiều quá, tỷ lệ học sinh đậu rất thấp, tôi còn nghe nói họ ra đề thi khó để nam sinh rớt nhiều phải nhập ngũ vì chiến tranh đang mở rộng, tôi để hết tâm trí học bài thi.

Mấy hôm trước khi đến ngày thi, tất cả chúng tôi phải đi xe đò ra Nha Trang vì Ban mê Thuột là tỉnh nhỏ nên không mở khóa thi tú tài. Năm nay vì Bích Nga cùng đi thi nên tôi đến ở nhờ nhà họ hàng của bạn vì gia đình họ có căn biệt thự rất đẹp ở ngay trên bờ biển

Sau khi thi xong, tôi ở lại Nha Trang vài ngày để chờ kết quả kỳ thi, Bích Nga đi chơi với người chị họ, một mình tôi đi lang thang trên bãi biển thơ mộng của miền Thuỳ dương cát trắng, bâng khuâng nhớ đến Thanh, nhớ nụ cười buồn anh chào mỗi buổi sáng trước khi vào bàn học. Tôi hy vọng Thanh đậu vì anh học rất khá và biết đâu sẽ có cơ may nào đó mà chúng tôi gặp lại nhau khi đi học ở Saigon?… gió biển thổi mạnh làm cát bay đầy vào tóc và mặt tôi, tự nhiên tôi cảm thấy cô đơn, cái cảm giác mà tôi chưa hề có vì lúc nào cũng chỉ nghĩ đến việc học. Bài thi lần này tôi làm cũng tạm được nên đoán là mình sẽ đậu nhưng bây giờ tôi chỉ muốn có người đi bên tôi, nắm tay tôi cùng chạy đùa trên cát…Thanh ơi, nếu anh ngỏ lời mời Dung đi bát phố Saigon thì Dung sẽ nhận lời ngay đấy để tạ lỗi đã làm anh thất vọng ngày nào… vỉa hè góc phố nơi đô thị biết đâu sẽ thú vị hơn bụi đỏ cao nguyên.

….Đã biết bao năm trôi qua nhưng mỗi lần nhìn thấy những tà áo cuộn bay trong gió, tôi không khỏi chạnh lòng nhớ đến Thanh, nhớ dáng cao cao đưa tay ra trước như bắt chước tôi đón gió và tà áo dài lồng trong gió phủ lướt qua mặt anh…” cơn gió ngày hôm nay với tà áo của Dung sẽ ở mãi trong anh…anh yêu Dung” … Anh là người đầu tiên nói yêu tôi, nhưng tôi không có cơ hội để đền đáp lại tình yêu đó…dành chỉ mỗi lần thấy gió thổi lồng lộng thì xin gửi đến anh một chút nhớ thương của … tà áo năm xưa.

Ý Nhi

Thứ Hai, 27 tháng 3, 2023

Tình Khúc Cho Em - Thơ Ngọc Cường - Nhạc Phan Đình Minh - Tiếng Hát Lâm Dung


Thơ: Ngọc Cường 
Nhạc: Phan Đình Minh
 Tiếng Hát: Lâm Dung

Tin Xuân

  

Có khác gì đâu
Trên những cánh hoa,
Khi giữa ngày thường hoa vẫn nở.
Đâu đợi mùa xuân
Trời hoa hội ngộ!

Mỗi ngày đến cùng hoa
Vụt thoáng con Ong
Vẽ ngàn hương lộ,
Báo tin Xuân về mọi phía trời xa...

Mặc Phương Tử

Cáo Tật Thị Chúng 告疾示眾 - Thích Mãn Giác (1042--1096)

 

告疾示眾

告 疾 示眾
春去百花落
春到百花開
事逐眼前過
老從頭上來
莫謂春殘花落盡
庭前昨夜一枝梅

Cáo Tật Thị Chúng

Xuân khứ bách hoa lạc,
Xuân đáo bách hoa khai.
Sự trục nhãn tiền quá,
Lão tùng đầu thượng lai.
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận,
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.

Thích Mãn Giác (1042--1096)
***
Bản dịch:

Thiền Mai

Xuân qua trăm hoa rụng
Xuân lại bách hoa khai
Trước mắt việc qua mãi
Trên đầu già lão lai
Cứ ngỡ xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một cành mai.

Tôn Thất Hùng

Gọi Mùa Xuân Sang

 
Em yêu dấu,

Nhìn xuyên qua cửa sổ của căn phòng ngủ, ngoài kia nắng đã nhẹ vươn, vườn sau đã phô trương bao muôn hoa sắc thắm. Đôi chim én đang lượn đôi cánh trên nền trời cao cho anh liên tưởng một sự tự do yêu thương không ràng buộc, không bị bao quanh bởi cái guồng máy xã hội này, nó đang xoay vần bao yêu thương thành nỗi đau chán chường...

Em đến với anh như mùa Xuân của cuộc đời, hình bóng em xao xuyến tim anh. Những lúc tinh thần anh chán nản, tâm tư lạc loài, cô đơn trong nếp sống thì em và chính em như thiên thần của mùa Xuân cho anh niềm vui, những hy vọng hân hoan vươn lên bầu trời xanh kia.

Em, em còn nhớ không trong công viên mùa Xuân năm nào chúng ta trao nhau tình yêu? Khi anh cứ ngỡ bờ môi ta thêm nồng nàn, cho sợi tóc em vương ánh mắt anh, cho má em thêm hồng, và cho tình ta thêm lưu luyến... để chúng ta có nhau và mãi yêu nhau... Có những mùa Xuân đến rồi đi, nhưng hồn anh vẫn chắt chiu kỷ niệm mùa Xuân ấy... và còn đọng trong tiềm thức này mà anh vẫn ấp ủ lấy nó. Rồi anh làm thơ, anh muốn gọi mùa Xuân sang trong cuộc đời này với những dấu yêu của ngày mới. Này, em nghe nhé:

"Em về gọi nhớ xuân sang
Lung linh tia nắng nhạt vàng
Mây ngàn nhẹ trôi lãng đãng
Em buông tóc xõa buồn vương"

Trong không gian xưa có mùa Xuân cũ khi em nhẹ bước đi trên cỏ lá hân hoan, gió đưa bờ tóc xõa vương tình trong anh, như áng mây trời trêu tim anh thêm thổn thức... và

"Em về cỏ lá hân hoan
Mong manh trong ánh nhẹ nhàng
Tiếng cười nhẹ vun chúm chím
Theo giòng tóc nhuộm ngày xanh"

Đó, vẫn là em, em vẫn vun nụ cười chúm chím, rạng rỡ màu mắt tin yêu chỉ để hồn anh thêm vấn vương...

"Anh nhớ nhung hình bóng xưa
Em chắt chiu mầu thư cũ
Chim trời tìm nhau lối mộng
Dịu dàng ánh mắt yêu đương
Cho lòng em bao vấn vương
Say hồn anh bao nhớ thương"

Mai vàng trỗ hoa xinh xắn khoe sắc thắm, chen lẫn những búp Mai còn e ấp, như ẩn chứa sự tươi tắn kín đáo của mùa tình yêu.

"Em về gọi nhớ mùa xuân
Bâng khuâng ngắm ánh mai vàng
Tuổi xuân hồng vui xác pháo
Xuân sang xao xuyến hồn dâng"

Mùa Xuân yêu đương có thuở mặn nồng và hồng hồng như xác pháo, mùa Xuân về gọi hồn xao xuyến tim anh và mùa Xuân về lưu luyến tình em khi chúng ta thật sự trao lời yêu thương...

"Em về còn đó xuân lay
Lung linh theo nắng dịu dàng
Tiếng cười nhẹ trôi theo gió
Mắt người mãi gọi mùa xuân
...
Xuân thắm tươi ngày bâng khuâng"

Này em hỡi... anh đang say đắm hồn mộng mơ "Gọi Mùa Xuân Sang" để mãi mãi yêu em, để mùa Xuân yêu đương miên viễn xao xuyến hồn đôi ta, em nhé. Tiếng nhạc đệm vẫn du dương... hình như mùa Xuân đang về ngoài kia. Anh đang gọi mùa Xuân hay Anh yêu em... cả hai đều đồng nghĩa. Yours always, VHla, 07/12.

***
TB: Đoạn kết bài tùy bút "Gọi mùa xuân sang", VH xin cám ơn nhạc sĩ Nguyễn Đăng Tuấn của Washington DC đã phổ thơ thành nhạc và VH cũng cám ơn người bạn Paris, chưa biết tên, đã cho nghe nhạc hòa âm MP3 "phê" con tim để cả ngày "say" hồn nhạc và ... để yêu em suốt mùa Xuân, và rằng Xuân qua và Xuân sẽ lại đến... Again, thanks DC... encore, merci Paris... 

Việt Hải Los Angeles

Chủ Nhật, 26 tháng 3, 2023

Tình Xưa - Sáng Tác: Nguyễn Thanh Cảnh - Ca Sĩ: Diệu Hiền


Sáng Tác: Nguyễn Thanh Cảnh 
 Ca Sĩ: Diệu Hiền

Thuở Ấy

 
( Ảnh: Kim Phượng)

Nhìn em màu áo Hải Quân
Gợi anh nỗi nhớ bâng khuâng thuở nào
Biển xanh sóng trắng một màu
Chỉ còn ký ức đi vào trong mơ..!

Thanh Chau

Thu Ơi

 

(Vùng quê Quảng Nam)

Thoảng nghe gió lạnh thổi về
Mây buồn giăng kín sơn khê!
Mái tranh, vách lá buồn xơ xác!
Súng đạn dọa hồn...mái tranh quê!
Xóm thôn mừng rỡ đón chào thu,
Trăng thanh che lấp áng mây mù!
Chập chờn vài lồng đèn nhỏ...
Bờ hiên kẻo kẹt...tiếng mẹ ru!
Thu ơi, Thu đẹp làm sao!
Lấp ló rào thưa..dải yếm đào
Bốn mắt nhìn nhau rồi lặng lẽ...
Mơ màng mộng mị...gởi trăng sao!
Ngày ngày hai buổi đến trường,
Cơm mo, mắm gói mãi nhớ thương!
Giấy trắng học trò... đầy lo sợ!
Nắng Thu hé nụ... nở quanh tường!
Thế rồi anh lại đi học xa,
Tiếng thu nức nở quê nhà!
Cõi đời vật chất...luôn lôi cuốn
Lá vàng thầm trách tháng ngày qua!

Tô Đình Đài

Tìm Nơi Chốn Cũ

 
Painting by lê tuấn

Sỏi đá cũng quen chân người
Em đi tìm lại nửa đời ngây thơ
Tìm về nơi chốn đợi chờ
Tìm dòng sông vắng đôi bờ vấn vương.

Tìm hòn đá cuội bên đường
Hỏi thăm còn nhớ cổng trường phượng rơi
Tìm lại ngày tháng rong chơi
Tìm xưa ta bé, một thời mộng mơ.

Lê Tuấn

Túc Kiến Đức Giang 宿建德江 - Mạnh Hạo Nhiên


Nguyên tác Dịch âm

宿建德江 Túc Kiến Đức Giang

移舟泊煙渚 Di chu bạc yên chử
日暮客愁新 Nhật mộ khách sầu tân
野曠天低樹 Dã khoáng thiên đê thụ
江清月近人 Giang thanh nguyệt cận nhân

*Huyện Kiến Đức thuộc tỉnh Chiết Giang.

Dịch thơ

Ở Lại Sông Kiến Đức

Dời thuyền đậu bến khói
Chiều tới khách sầu đời
Rừng hoang trời xuống thấp
Sông xanh trăng gần người

Lời bàn: 

Bài thơ tả một người đang có cuộc sống lãng tử. Chiều xuống tự nhiên lòng thấy buồn vu vơ. Hãy dời thuyền tới đậu ở bờ đầy khói sóng của sông Kiến Đức và đêm nay cứ ngủ tại đó (vì mình chưa đi đâu gấp). Mặt Trời đang xuống thấp trên ngọn cây của vùng hoang dã và trăng dường như gần ta hơn trên bến sông xanh. Vậy thì cứ ung dung tự tại.
Đó là sắc thái phổ thông của thơ tứ tuyệt: nói vu vơ mấy câu, mặc cho thiên hạ suy diễn!

Con Cò
***
Lãng tử là một người sống lang thang và hay làm bậy, họ Mạnh là du tử, không phải lãng tử.

Ở Lại Sông Kiến Đức

Dời thuyền, đậu bến mù sương,
Chiều tà, lòng khách sầu vương mấy lần.
Đồng xa, trời xuống thật gần. *
Sông xanh, trăng cũng làm thân với người.

*(trời xuống thật gần là thơ Vũ Hữu Định, ở đây rất hợp)
Bài này tả cảnh bến sông lúc chập tối, vắng vẻ và buồn nhè nhẹ.

Bát Sách.
***
Qua đêm sông Kiến Đức

Dời thuyền neo bến khói
Ngày xuống khách sầu dâng
Đồng thoáng trời cây thấp
Sông trong nguyệt thật gần

Dời thuyền neo bến khói sương
Chiều buông nắng xế khách vương bao sầu
Đồng không trời thấp cây cao
Sông trong gió mát trăng sao cận kề!

Lộc Bắc
Mars23
***
Qua Đêm Trên Sông Kiến Đức.

Chuyển thuyền neo bến khói,
Nắng tắt khách sầu khơi,
Đồng rộng trời gần đất,
Sông trong trăng sát người.

Lục Bát.

Dời thuyền neo bến khói mờ,
Ngày tàn lữ khách thẫn thờ sầu khơi.
Đồng hoang cây cối liền trời,
Dòng sông xanh biếc trăng người gần nhau.

Mỹ Ngọc.
Mar, 18/2023
***
Đậu Nhờ Kiến Đức Giang

Bến sông sương khói mịt mù,
Thuyền nan dời lại, tạm lưu chốn này.
Ráng chiều sắc đỏ hây hây,
Khách qua du tử chuốc vay mối sầu.
Ngoài vùng hoang dã thâm sâu,
Trời sa xuống thấp, đụng đầu hàng cây.
Mặt sông trong vắt dứt ngày,
Bóng trăng mờ ảo đến ngay cận người.


Khánh-Hưng
***
Đêm Trên Sông Kiến Đức 

Thuyền neo bên bến khói
Chiều xuống khách buồn khơi
Đồng xa trời đất nhập
Sông trong trăng cận người

Thuyền đời đậu bến mờ sương
Nắng đang hấp hối khách vương vấn sầu
Đồng hoang trời đất một bầu
Sông ôm bóng nguyệt sóng chao người kề

Kiều Mộng Hà
March22nd2023
***
Nguyên tác:           Phiên âm:

 宿建德江-孟浩然  Túc Kiến Đức Giang - Mạnh Hạo Nhiên

移舟泊烟渚             Di chu bạc yên chử
日暮客愁新             Nhật mộ khách sầu tân
野曠天低樹             Dã khoáng thiên đê thụ
江清月近人             Giang thanh nguyệt cận nhân

Bài thơ được đăng trong sách Đường, Nguyên,Tống, Minh, Thanh:

Mạnh Hạo Nhiên Tập - Đường - Mạnh Hạo Nhiên 孟浩然集-唐-孟浩然
Đường Âm - Nguyên - Dương Sĩ Hoằng 唐音-元-楊士弘
Đường Thi Kỷ Sự - Tống - Kế Hữu Công 唐詩紀事-宋-計有功
Thạch Thương Lịch Đại Thi Tuyển - Minh - Tào Học Thuyên 石倉歷代詩選-明-曹學佺
Ngự Định Toàn Đường Thi - Thanh - Thánh Tổ Huyền Diệp 御定全唐詩-清-聖祖玄燁

Ghi chú:

Kiến Đức: tên khúc sông ở phía tây Kiến Đức, Chiết Giang
di chu: chèo thuyền
bạc: neo đậu thuyền vào bờ
yên chử: bãi nhỏ khói phủ mờ, sương mù bao phủ
nhật mộ: trời tối
khách: chính tác giả
khách sầu: nỗi buồn của khách xa quê hương
dã khoáng: vùng hoang vắng
cận nhân: người có mối quan hệ gần gũi

Dịch Nghĩa:

Ngủ Ðêm Trên Sông Kiến Ðức

Dời thuyền đến đậu bên bãi sông đầy khói
Lúc chiều tối nỗi buồn của khách vừa mới khơi lên
Ðồng ruộng bao la, trời dường như kề sát xuống hàng cây
Sông trong vắt, trăng phản chiếu trong nước gần gũi với con người

Chắc lại đi thi rớt về giống như Trương Kế, nên mới phải đi thuyền thay vì ngựa xe lính hầu.

Dịch Thơ:

Ðêm Trên Sông Kiến Ðức


Thuyền đậu bên bờ ngập khói sương
Ngày tàn dạ khách nổi sầu vương
Bao la đồng ruộng trời gần đất
Sông nước trong veo trăng cận đường.


A Night Mooring on the Jiande River by Meng Haoran

As my little boat moves on its mooring in the mist,
Daylight wanes and old memories begin.
The fields are wide and the sky comes down the old trees.
The river is clear and the moon is closer to man.

A Night-mooring on the Jiande River by Meng Haoran
Translation by Betty Tseng


I steer my boat towards an isle in the misty river to moor,
As daylight draws to a close, there grows a traveller's gloom.
The wilderness is expansive and over trees the nightfall looms,
The river is clear bringing within reach a reflection of the moon.

Phí Minh Tâm
***
Góp ý:

Tôi đọc bài thơ thấy gượng gượng sao đó. Người ta thường thấy "Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ" mà đây lại có trăng thanh, xuống rất gần như để trò chuyện cùng du tử thì cảnh đã đẹp mà du tử đâu còn cảm thấy cô đơn nữa. Thêm nữa, người ta sầu đời vì "gần đất xa trời" mà ở đây thì ngược lại, trời vẫn gần với người thì vui mới phải chứ.

Bài thơ dịch của BS hay quá, thật tuyệt vời, cảm thấy như thơ mình chứ không phải thơ dịch mà vẫn tóm thâu đầy đủ ý tác giả. Đọc xong là không thấy hứng dịch nữa vì BS đã đè đầu rồi...

 Hoàng Xuân Thảo
***
Góp ý:

Người ni không nhớ bài thơ này nhưng nhớ đã có góp ý về chuyện ngủ trong thiên nhiên nên giờ bàn tiếp về bài thơ và về thân phận "du tử" này vậy.

Anh Tâm nghĩ chắc họ Mạnh đi thi rớt nên phải trở về bằng thuyền nhưng từ 渚=chử (bãi cát nhỏ trên sông) trong câu đầu cho ta biết rằng đây là một khúc sông ở vùng Ngô-Việt, một nơi mà Mạnh Hạo Nhiên ngao du sau khi không lấy được lòng Đường Huyền Tông.

Muốn thấy "trời xuống thật gần" như ý Bát Sách (câu nguyên thủy là "trời thấp thật buồn"), hay 天低樹=thiên đê thụ thì chỉ khi trời đầy mây thấp nhưng nếu trời đầy mây và sương mù thì không thể thấy trăng nên bài thơ này không tả cảnh hoang dã trong một thời điểm - như một bức tranh sơn thủy - mà trong một giai đoạn lúc chiều tối, sau khi cập thuyền vào một bãi cát giữa sông, vì chỉ có thế mới có chuyện 江清月近人=giang thanh nguyệt cận nhân sau khi mù sương và mây tan; nguyệt cận nhân là lối viết độc đáo hàm ý bóng trăng soi trên mặt nước. Đây là lý do mà anh Hoàng Xuân Thảo cảm thấy bài thơ "gượng gạo sao đó".

Từ 客=khách trong câu nhì cho ta thấy tâm trạng của họ Mạnh đang sống kiếp tha hương - đây là tâm trạng của người tự nguyên làm du tử chứ không phải người xa quê vì bị lưu đày. Cho dù "được" gần trời không phải vì mây xuống thấp cũng khó mà vui được khi sống kiếp giang hồ! Rất có thể rằng Mạnh Hạo Nhiên vẫn muốn đươc về lại Lạc Dương nhưng thầm hiểu rằng đó chỉ là một giấc mộng không thể thành tựu.

Huỳnh Kim Giám
***
Bài Cảm Tác

Khiêm tốn ôm bọc áo quần
Rời trại tỵ nạn tới tuần thái lai
Trời đông rơi tuyết miệt mài
Lòng cũng băng giá ngày mai thế nào
Người bảo trợ tốt lành sao?
Đành phú mặc số nao nao tâm hồn
Bỏ xứ đi tìm tự do
Ngẩng mặt lên sống chẳng lo nỗi gì

Đồ Cóc

 

Chuyện Vô Thường

 

Không biết từ hồi nào và do đâu-ờ mà thắc mắc làm chi, đã bảo là mọi sự mọi việc theo mấy ông thầy Tàu đều do... tiền định. Hay nói theo kiểu nhà Phật là do có nhơn duyên. Từ lâu rồi bữa nào cũng vậy, trước khi đi ngủ tui cũng tụng đủ Chú Đại Bi, Ma Ha Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh, và Chú Dược Sư, như mấy thầy trong chùa đã dạy!!! Hổng biết giấc ngủ có ngon hơn hông mà điều làm như mình in trí là đã làm đúng... thủ tục để dọn đường cho chuyến đi chỉ độc có vé đi mà chẳng có vé về.

Ờ mà nói chuyện kinh kệ thôi sẵn kể luôn vụ thang máy trục trặc hồi trước Tết cho bà con nghe đỡ buồn. Hú hồn tưởng đâu đã lên tủ ngồi!
Vốn là sau Tết tui bị trợt đốt sống lưng, bác sĩ cho tập vật lý trị liệu nhiều ngày liên tiếp để đốt sống giãn ra và trở về chỗ cũ. Phòng trị liệu mãi trên tầng sáu, nên ngày nào tui cũng phải đi thang máy lên.

Một hôm rút số rồi chờ kêu tên dưới tầng một, tui ngồi kế một sư cô trung niên thấp người, phốp pháp vui tánh. Sư cô ghé mắt coi số thứ tự của tui đang cầm trên tay, nói sư cô kế ngay sau tui. Rồi từ đó sư cô nói suốt. Tui vốn vụng nói và không bặt thiệp, nên toàn dạ dạ miết.

Bữa đó khá đông, còn tới 30 người mới tới tui, ý là tui đã thức sớm từ 5g30 sáng để nấu xôi gà cho cả nhà ăn sáng rồi mới vội vã rời nhà lúc 6g30. Trong khi chờ 30 người đó, tôi nghe sư cô khai bệnh, rồi hỏi tui bệnh sao, và xin địa chỉ chỗ bán đai lưng tui đang đeo, sẵn giảng cho tui nghe chuyện giúp đỡ người tu hành mới là phước báu lớn nhứt, rồi rủ tui góp duyên đi làm từ thiện với sư cô, và cuối cùng dặn tui lát đóng tiền xong thì nhớ chờ sư cô có giang thang máy.

Sư cô làm tui nhớ tới mẹ chồng tui quá trời, vì mẹ chồng tui lúc sanh thời cũng nói nhiều y vậy, đến nỗi khi tui dẫn bà đi làm răng, ông nha sĩ lịch sự đứng chờ hoài không thấy mẹ chồng tui ngưng nói, ổng đành phải cắt ngang: "Bác phải yên lặng há miệng thì con mới làm cho bác được chớ!".

Nhập đề lỡ hơi dài! Giờ mới vô phần thân bài:

Bao nhiêu năm nay tui tới lui bệnh viện này, thang máy lên xuống và dừng êm ru không chút dằn xóc.
Nhưng hôm đó khi thang máy đang đi lên giữa chừng thì nó đột ngột xóc mạnh rồi dừng hẳn, đèn đóm tắt ngúm. Tui loạng choạng nhưng nhờ thói quen hay đứng tựa thanh tay vịn nên không té nhào, nhưng vì sư cô lúc đó đang hăng nói nên ngã chỏng gọng đè lên tui, cả hai té lăn đùn cục. Tui tuy cao lớn bự con nhưng trọng lượng vẫn thua xa sư cô, nên tui nhoi nhoi hoài không ngồi dậy được, phần tui viêm hai khớp cổ tay, còn thắt lưng vốn đang bị trợt đốt sống đau nhói đứng lên không nổi, tối thui, nên tui cứ mắc kẹt xà quần trong mớ áo vàng bùng nhùng của sư cô...

Rồi cuối cùng tui cũng ráng ngoi dậy được, tuy hết hồn nhưng cũng ráng nhớ lại lý thuyết phải làm gì khi thang máy trục trặc, tui lẩy bẩy mở điện thoại soi tìm nút emergency, nhưng không thấy, chỉ có nút interphone, nhấn thử chẳng xi-nhê, nhưng quả thật đâu cần bấm alert vì trời đất ơi lúc đó tiếng la ré thất thanh của sư cô nó vang dội còn hơn tiếng tàu xúp-lê, tiếng kèn xe chữa lửa hay cứu thương! Công nhận phổi sư cô khỏe thiệt, chắc lá phổi nó dài xuống tới bàn chân hay sao á? Giọng kim soprano trong, rền, the thé, vừa la trời vừa Mô Phật, nghe như tiếng chà xát vụn kim loại và thủy tinh với nhau, như tiếng đàn cưa trong phim kinh dị, làm ốc ác tui nổi lên cục cục... Tui ngăn không cho sư cô cung tay dộng đùng đùng vào thang máy. Nghe tôi nói làm vậy thang máy càng dễ rơi xuống hơn, sư cô hết hồn thu tay lại liền, nhưng miệng vẫn la chói lói.

Tui đoán bên ngoài có lẽ cũng thất kinh và hỗn độn lắm khi nghe tiếng thét của sư cô. Thang máy có nhiều khe hở nên chắc chắn không đến nổi hết oxy để thở nếu tình trạng này kéo dài, nhưng sức nóng hầm hập từ người sư cô làm tui thấy dần ngột ngạt.

Trong đầu chợt xẹt qua hình ảnh diễn viên Hyun Bin trong bộ phim Nam Hàn "Secret Garden", nhân vật đẹp trai con nhà giàu tánh hợm hĩnh hay khoe áo hàng hiệu, anh chàng có bệnh sợ không gian hẹp, hễ bị kẹt trong thang máy là lên cơn suyễn như sắp tắt thở!

Tui lùi xa sư cô, ngồi dựa vào góc thang máy im lặng chờ đợi... Tưởng tượng nó đột nhiên trôi tuột xuống phía dưới... Tui không sợ chết nhưng... sợ đau! Ơi chèn rơi tự do trong cái thùng sắt mà khi chạm đất nẩy lửa nó biến thành đống phế liệu méo mó bẹp dúm thì chắc chắn bên trong, tui với sư cô nạc xương lẫn lộn chẳng còn gì ngoài đống bầy nhầy xấu xí, còn gì cho bọn sinh viên nó mổ xẻ học hỏi! (vì tui có làm đơn hiến xác cho Đại Học Y Dược). Thầy bói, thầy tướng số nào từng khen tui tướng mạo đoan chánh, nhứt kiến khả kính, hậu vận an nhàn, thì nên coi lại tay nghề đi nghen, vì giờ đây tui sắp sửa bất đắc kỳ tử, chết mềm ụi xấu hoắc không nguyên vẹn, chết "bất thiện chung" đây nè !!!

Tui vẫn thường cầu nguyện Trời Phật cho tui được ra đi êm đềm như má tui, mệt mệt nằm chút rồi ngủ luôn không dậy... Nói nào ngay, bây giờ cái chết này thật sự cũng không tới quá sớm. Nó tới vừa vặn lúc con trai tui đủ lông đủ cánh rời khỏi tổ, và tui rau răm ở lại nhưng không có đắng cay mà hạnh phúc nhẹ nhàng vì vui niềm vui của con. Trước khi đi nó dặn mẹ giữ gìn sức khỏe ráng chờ con... Nhưng con trai, cái số mẹ không được hưởng thụ tuổi già sung sướng chờ con báo hiếu rồi. Mẹ sắp dúm dó ở lại nơi đây, trong cái thang máy hiện đại này, mà còn quyết tình níu theo hết ráo những bệnh tật hành hạ mẹ lâu nay cho chúng chết hết không còn một mống !!! Thôi thì cầu mong con ở lại khỏe mạnh bình an...

Móc điện thoại ra, mà ngẫm nghĩ hoài thấy cũng chẳng có gì cần dặn lại chồng con. "Mẹ thương con" ư? Sến bolero quá, con trai thừa biết tui thương nó cỡ nào mà, cả cuộc đời hy sinh cho nó, lẽ nào phải nói ra nó mới biết? Tiền bạc để chỗ nào ư? Đời giáo viên thanh bạch, của nả dành dụm có là bao! Có chút éc gởi ngân hàng thì cũng đã ủy quyền, vợ chồng minh bạch không có gì giấu nhau.

Chợt nhớ tới truyện ngắn "̣ĐI QUA KIẾP NGƯỜI" tui viết nhiều năm về trước, tưởng tượng sau khi chết rồi, linh hồn mình bồng bềnh bay lướt qua thân xác, nhìn lại người thân bè bạn đang khóc thương mình... Sẽ có dịp check lại coi những gì mình viết có gần với sự thật không, rằng bên kia thế giới có linh hồn không, và linh hồn tui chơi vơi lờ lững biết buồn thương chăng, hay thong dong tiêu sái mờ xa dần trong bốn chín ngày đầu tiên xa lìa trần thế...

Chỉ trong vòng không đầy mười phút (chính xác là bảy phút ba mươi giây) mà biết bao nhiêu ý nghĩ đã lướt qua trong đầu! Khi cửa thang máy vụt mở, ánh đèn chói chang và không khí máy lạnh ùa vào, trong vắt và mát rợi... Sư cô mặt mày đỏ bừng bừng bóng lưỡng mồ hôi rên lên thảm thiết: "Lên máu rồi, lên máu rồi!" khiến cho mấy cô y tá lẹ lẹ ùa vô kè sư cô ra ngoài cho bác sĩ cấp cứu.

Tui lần tay vịn trong thang máy đứng lên, cà nhắc ra ngồi ngoài hàng ghế đợi. Có tiếng người lao xao: "Cô ơi cô có sao không cô?". Tui lắc đầu, cười nhẹ. Lòng mừng vì không phải chết đau đớn. Mà chẳng biết sao thiệt lâu sau đó tâm tình hơi ngơ ngẩn, không buồn cũng không vui...

Suy gẫm hai chữ "vô thường" luôn ở trên cửa miệng mọi người, sao giống ông lão tiều phu khốn khổ trong truyện ngụ ngôn "La Mort et le Bûcheron" của La Fontaine: Khổ quá chỉ muốn chết nhưng khi nhìn thấy thần chết rồi thì chỉ dám nhờ thần đỡ hộ bó củi lên vai!

Il appelle la Mort ; elle vient sans tarder,
Lui demande ce qu’il faut faire.
«C’est, dit-il, afin de m’aider
A recharger ce bois ; tu ne tarderas guère.»

(Hỡi thần Chết thương tình chăng tá,
Đến lôi đi cho đã một đời.
Chết đâu dẫn lại tức thời,
Hỏi già khi nãy kêu vời lão chi?
Lão tiều thấy cơ nguy cuống sợ:
Nhờ tay ngài nhắc đỡ lên vai)
- Nguyễn Văn Vĩnh dịch –

Chấp nhận "vô thường" quả không dễ, cho dù là tăng lữ hay phàm nhân!

Trần Cẩm Quỳnh-Như

"PLUTÔT SOUFFRIR QUE MOURIR"
(Thà sống khổ còn hơn là chết)
La Fontaine
(Cao Vị Khanh chuyển)