Thứ Hai, 22 tháng 8, 2022

Việt Hải & Thân Hữu Thành Kính Phân Ưu Thư Họa Vũ Hối.


Vô cùng thương tiếc nhận Tin Buồn, Thi Hoạ sị Vũ Hôi, loài chim di bay không mỏi cánh, chúng tôi xin gửi lời Thành Kính Phân Ưu đến cùng toàn thể Tang Gia Tang Quyến.

Nguyện Cầu Hương Linh Thi Hoạ sĩ Vũ Hối sớm siêu sinh tịnh độ nơi cõi Vĩnh Hằng.

Ngàn Thu Vĩnh Biệt..

Thơ Điếu

Được tín loài chim di
Uy vũ bất năng khuất
Thi nhân tài hoạ sĩ
Phú quý bất năng di
Nguy cơ bất năng hối
Chim di vẫn nhàn hạ.
Hồng Khôi mãi tà tà
Giã từ cõi người ta
Bình an kiếp vĩnh hằng
Vĩnh biệt loài chim di...
(Việt Hải LA)

Thân hữu văn nghệ sĩ...

- Liên nhóm Nhân Văn Nghệ Thuật và Tiếng Thời Gian.
- Từ Cánh Đồng Mây Media.
- Câu Lạc Bộ Báo Chí - Tạp Chí Nàng Thế Kỷ 21.
- Cơ Sở Văn Thơ Lạc Việt San Jose
- Tuằn Báo Nghệ Thuật Lê Dinh Canada.
- Ái Cầm Thái Tú Hạp Saigon Times Thời Báo.

Dương Ngọc Sum Thành Kính Phân Ưu Cùng Gia Đình Thư Họa Vũ Hối


P H Â N Ư U

Nhận được tin buồn
Thư Họa Sĩ VŨ HỐI
Pháp danh THÁNH TỊNH AN 
 Bút danh HỒNG KHÔI
Sinh ngày 22/11/1932 tại Quảng Nam
Mất ngày 19/8/2022 
Tại LAUREL- VIRGINIA- USA
Hưởng Thượng thọ 91 tuổi

Thành kính phân ưu cùng Bà Quả phụ VŨ HỐI nhủ danh Bùi Thị Kim Cúc và Tang quyến.
Nguyện Hương Linh Thánh Tịnh An VŨ HỐI sớm Siêu Sanh Cực Lạc Quốc  
 Nam Mô A Di Đà Phật

California ngày 21 tháng Tám 2022

Dương Ngọc Sum và Gia Đình
(Bạn của Cố Giáo Sư Nhà văn VŨ KÝ)

Kim Anh&Chúc Anh Vô Cùng Thương Tiếc Thầy Vũ Hối(1932-2022)


Tin buồn thật đau xót
Thầy Vĩnh Biệt cõi trần
Xa gia đình yêu dấu
Xa bằng hữu, thân nhân

Nỗi sầu dâng cao ngất
Cách biệt Thầy muôn trùng
Ôi! Một Ngôi Sao Sáng
Chợt tắt giữa không trung

Thầy ơi! Thầy có biết
Bằng hữu khắp bốn phương
Trái tim buồn se thắt
Ngậm ngùi lòng tiếc thương

Dòng thư họa trác tuyệt
Thầy viết tặng bao người
Lưu truyền vang thế giới
Nhưng bóng Thầy xa vời!

Nay Thầy bên Chư Phật
Vui hưởng Cõi Niết Bàn
Cõi thần tiên diệu vợi
Xin Thầy giúp thế gian
Giúp gia đình, bằng hữu ...
Tất cả sống bình an.

Kính Bái Biệt Thầy,
Học trò của Thầy

Kim Anh, Chúc Anh & Gia đình
Los Angeles August 19, 2022

Vĩnh Biệt Danh Nhân Việt Nam - Danh Họa-Nhà Thơ Vũ Hối(Đỗ Bình - Câu Lạc Bộ Văn Hóa Việt Nam Paris)


VĨNH BIỆT DANH NHÂN VIỆT NAM
DANH HỌA-NHÀ THƠ VŨ HỐI

(Sinh ngày 22/ 11/1932 từ trần vào ngày 19/08/2022)

"Vẫn biết hợp rồi tan, hoa nở rồi tàn, đời người rồi cũng sẽ kết thúc ở chặn đường cuối cùng trên cuộc hành trình thiên lý xa xôi, vậy mà lòng ta vẫn sầu chia ly. Anh về đâu và tôi về đâu? Hình như định mệnh đã dành sẵn cho mỗi người chúng ta một sân ga để dừng chân. Có ai chờ đón chúng ta bên kia thế giới vô hình không? Hay rồi ta cũng sẽ độc hành trên con tàu thênh thang đi vào hư vô?

Cho dù biết cuộc vui trần thế rồi sẽ tàn, nhưng khi hay Tin nhà thơ, danh hoạ Vũ Hối từ trần vào ngày 19/08/2022, làm cho tôi xúc động, buồn, hụt hẫng và như mất đi một người thân. Những âm thanh, hình ảnh của những tháng năm xa xưa như một đoạn phim ngắn hiện về. Tôi như còn thấy vóc dáng, nụ cười hiền lành, chất phát và chan hoà tình cảm của ông dành cho tôi và gia đình.

Hôm nay, tôi tiễn ông đi bằng những dòng thương tiếc và để ghi nhớ lại một người tù cải tạo đã bị cộng sản còng tay chân biệt giam trong sà lim tăm tối và họ đã hành hạ, đánh đập ông mù một mắt. Suốt một đời sống tha hương trên xứ lạ, quê người, ông vẫn giữ tấm lòng yêu quê hương son sắc, ông luôn khao khát, tiếc nuối về một giấc mơ được trở lại sống trên quê hương Việt Nam yêu dấu trong tự do, dân chủ….. "
Nhà văn Phong Thu
Maryland 21/08/2022

Các anh chị em trong Câu lạc Bộ Văn Hóa Việt Nam Paris rất xúc động khi nhận được tin buồn về ra đi vĩnh viễn của danh thi họa Vũ Hối, vì ông là người đã nhiều lần qua Paris sinh hoạt văn học nghệ thuật với chúng tôi. Ngoài tài năng xuất chúng ông còn có một tâm hồn bao dung nhân ái, luôn chan hòa với bằng hữu. Khi chúng bắt đầu thực hiện cuốn Những Khuôn Mặt Văn Hóa VN Hải Ngoại vào đầu năm 2018, trong danh sách hàng trăm Nhân Vật nổi tiếng vang bóng một thời có một số người bị dư luận đàm tiếu khiến chúng tôi phải thảo luận rất lâu để chọn đưa vào sách. Do đó chúng tôi rất cần những ý kiến khách quan ở các địa phương góp ý, trong đó có danh thi họa Vũ Hối. Tôi điện thoại qua Mỹ hỏi ý kiến của ông vì ông là người quen biết rất nhiều nhân vật nổi tiếng trước và sau năm 1975 hiện có trong danh sách tuyển.

Ông nói:"Mặc dù những người bị dư luận đàm tiếu vì những bài viết hoặc những hành động của họ, nhưng đó chỉ là ý kiến cá nhân hay phe nhóm. Nhưng cuốn sách này phải vượt qua những dư luận những thành kiến để cố gắng đạt được mức độ công tâm, vì những người bị đàm tiếu có trong danh sách lại đóng góp quá nhiều cho văn hóa."

Tôi xin gởi một kỷ niệm về ông qua bài viết được ban biên tập tuyển chọn đưa vào sách.

Trân Trọng

Đỗ Bình

Nguyễn Phan Ngọc An Kính Tiễn Danh Họa Vũ Hối

 

Ôi! bậc tài danh đã mãn phần
Bầu trời tắt lịm một vì sao
Lưu danh thiên cổ tài thư pháp
Hội họa thi thơ ngát ánh hào ...

Người đi để lại bao thương tiếc
Triệu trái tim dân Việt bốn phương
Ngưỡng mộ tài năng đầy sáng tạo
Ôn hòa nhân ái rải yêu thương

Vang danh thế giới tuổi tên người
Vũ Hối ngàn thu vĩnh biệt thôi !
Sinh ký tử quy là định luật
Mà sao trời đất ngả nghiêng rồi !!!

Hồng Khôi Vũ Hối vào miên viễn
Nhưng ánh hào quang vẫn rạng ngời
Chứng tích lưu danh cùng lịch sử
Muôn đời vẫn nhớ mãi anh thôi...


nguyễn phan ngọc an - kính bút
19/8/2022

Liên Trường Sĩ Quan Trừ Bị /Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa & Cafe Lính Thành Kính Phân Ưu Thư Họa Vũ Hối


THÀNH KÍNH PHÂN ƯU

Liên Trường Sĩ Quan Trừ Bị /Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa & Cafe Linh chúng tôi thật bất ngờ và vô cùng xúc động khi nhận được tin:

 Thư Họa Sĩ Vũ Hối 

Vừa giả từ gia đình và bè bạn khắp Thế Giới để về Cõi Niết Bàn,
Thành kính Phân Ưu cùng Chị Vũ Hối và các cháu. Xin hương linh Anh Vũ Hối sớm được siêu thoát.
San Jose và riêng gia đình chúng tôi từ nay sẽ không còn được gặp lại Anh nữa.
Vĩnh biệt Anh xin Anh ra đi thật bình an. Bức Thư họa nầy của Anh là một kỷ niệm lưu lại cho anh em Liên Trường Sĩ Quan Trứ Bị & Caphê Lính.
Cảm ơn Anh

Nguyễn Hữu Nhân



Tưởng Nhớ Thư Họa Vũ Hối - Trịnh Bình An

(Tác Phẩm Tiêu Biểu Của Thư Họa Sĩ Vũ Hối)

Thực Hiện:Trịnh Bình An

Anh Vẫn Còn Đây - Đăng Nguyên

 

Anh vẫn còn đây VŨ HỐI Ơi!
Bạn bè thân quyến khắp nơi nơi
CỎ THƠM, VĂN BÚT chờ anh đó
Anh nỡ nào đi với Đất Trời.

Anh vẫn còn đây VŨ HỐI ơi!
Đừng đi! Đừng đến cõi xa xôi
Ở đây thân thuộc hơn đâu cả
Con cháu nhìn anh mỉm miệng cười.

Núi Ngũ Hành Sơn vẫn đợi chờ
Bàn tay Xứ Quảng họa thành thơ
Nghìn năm nhìn lại chưa ai có
Bút Thánh, Tay Thần mộng mộng mơ.

Anh hỡi đừng đi! Chờ đợi nhé!
Cùng tôi rong ruổi khắp Hoa Đô
Tay tôi vững lái anh đừng sợ
Cứ thế chu du khắp cõi bờ.

Anh hỡi đừng đi! chẳng muộn phiền
Tây Thiên Phật Quốc có bình yên?
Ở đây nhân thế thương anh lắm
Anh sẽ muôn đời sống vạn niên

Maryland,tháng Tám 2022
Đăng Nguyên


Tình Quê Hương Trong Thơ Vũ Hối (Ngô Tằng Giao)


Danh họa Vũ Hối là tác giả nhiều tập thơ, truyện ngắn và thư họa. Riêng hai tác phẩm "Chiêm Bao Trở Giấc" (1997) và "Nghìn Thương Đất Mẹ" (1999) đã được giới thiệu trong một buổi ra mắt sách vào năm 2000 tại Virginia với diễn giả là Luật sư Ngô Tằng Giao. Dưới đây là bài nói chuyện của diễn giả.

Danh họa Vũ Hối là tác giả tập "Chiêm Bao Trở Giấc" (Thơ, xuất bản năm 1997) và "Nghìn Thương Đất Mẹ" (Thơ và Thư Họa, xuất bản năm 1999). Trong "Lời Tựa" để giới thiệu tác phẩm của Vũ Hối, giáo sư Nguyễn Thùy viết: "...Vũ Hối là một tài danh biệt lệ và đa diện. Ở người tổng hợp cả Hội Họa, Thư Họa, Văn Thơ và Nhiếp Ảnh...".

Trong buổi ra mắt sách ngày hôm nay tôi chỉ đề cập đến một khía cạnh nhỏ trong cái "đa diện" trên mà thôi, đó là "Tình Quê Hương" trong thơ Vũ Hối. Bàng bạc trong tác phẩm của mình Vũ Hối đã bộc lộ một lòng yêu quê hương, yêu tổ quốc rất thiết tha, rất nồng nàn.

Người dân Việt chúng ta nói chung ai cũng có lòng yêu quê cha, đất tổ. Bởi thế khi phải bắt buộc rời xa đất nước như chim lìa tổ, như lá lìa cành, Vũ Hối đã rơi lệ và thốt lên những lời ai oán ngậm ngùi:

- "Ngày ra đi, cây buồn ủ rũ
Gió heo may, lá úa, ngậm ngùi
Mòn lối cũ, thương từng hàng sỏi
Mưa bay bay! Sao bỗng sụt sùi"
(Ngày xa quê)

- "Rớm nước mắt,
ngày rời quê Mẹ
Chết lặng nửa người
đếm tái tê!
Lững lờ
mây trắng buồn tang chế
Hành trang gói trọn,
mảnh tình quê!"
(Bâng khuâng, cỏ úa)

Cái lý do chính khiến Vũ Hối phải bỏ nước ra đi cũng như biết bao người khác, trong đó lắm thân xác con dân đất Việt đã bị vùi sâu thê thảm nơi lòng biển cả, đó là quyền được sống tự do chân chính đúng với danh nghĩa một con người. Vũ Hối đặt bút viết những lời thơ ca tụng tự do:

- "Nàng Tự Do ơi!
Nàng hãy về nhé!
Cho bao người
Lại thấy nụ cười
Cho ta thấy
Màu xanh trên mái tóc
Và nụ hôn đầu
Còn lại mãi trên môi"
(Gửi nàng Tự Do)

Tuy đã đến được bến bờ tự do nhưng trong cuộc sống tạm dung nơi đất khách lòng người dân Việt ly hương luôn cảm thấy chán chường, xót xa, nhớ nhung về chốn cũ. Người ly hương ở khắp năm châu, bốn biển thấy tình hoài hương dào dạt. Khi thì tuôn trào theo màn mưa nơi xứ lạ:

- "Xót xa thân phận ly hương
Tạm dung đất khách chán chường người ơi!
Sầu nghiêng cuối nét lệ rơi
Năm châu lê bước, chơi vơi nỗi buồn
Nhớ quê, cuối giọt mưa nguồn
Cơn mưa xứ lạ, mưa tuôn vào hồn..."
(Cuối giọt mưa nguồn)

Khi thì tan loãng hội nhập vào vạt nắng chiều, vào bóng đêm thâu nơi xứ người với niềm nhung nhớ suy tư như gội trắng mái đầu:

- "Nhuốm sương mái tóc phù sa
Nắng chiều nghiêng bóng, quê ta ngút ngàn
Đêm buồn lạc xứ, dở dang
Xót thân ly khách, ngỡ ngàng đơn côi
Đâu còn mặn một bờ môi
Nỗi đau, tóc bạc như vôi, đất người!"
(Cuội đá tương tư)

Khi thì dâng tràn theo ánh trăng khuya và dù cảnh vật thiên nhiên có đẹp đẽ thơ mộng biết mấy cũng không sao khỏa lấp nổi nỗi buồn xa xứ:

- "Sông dài, trời rộng, núi cao
Trăng khuya vời vợi dạt dào tình quê
Buồn xa thấp thoáng đi về
Vi vu gió núi nặng thề nghĩa sông!"
(Bức tranh sông núi)

Trong nhung nhớ nhà thơ đôi khi lại để lòng mình trùng xuống và theo gót người xưa mà "dụng tửu phá thành sầu", mượn chút hơi men để tạm thời làm dịu lắng tâm tư trong những lúc chiêm bao trở giấc, chập chờn trong cõi mộng:

- "Chiêm bao trở giấc tỉnh, mê
Đèn khuya hắt gió, tái tê, lay sầu
Nghẹn ngào, vạn nẻo về đâu?
Cứ xem nhẹ tựa qua cầu gió bay
Người yêu dấu hỡi! cùng say
Tình ru cõi mộng, quên ngày tha hương..."
(Chiêm bao trở giấc)

Nhưng trong lúc say tình, say mộng như vậy lòng quê vẫn chập chờn ẩn hiện. Nhà thơ nhớ về cái vị cay cay của chút rượu đế, thường được gọi là "nước mắt quê hương", nhớ về cái cảnh quê đơn sơ nơi quán lá:

- "Quê Mẹ, hết mùa mưa chưa nhỉ
Sao mắt anh, vướng lệ mưa rơi
Nhớ cốc đế, chiều mưa quán lá
Mãi trong anh, nỗi nhớ chơi vơi!"
(Chơi vơi nỗi nhớ)

Thành phố Sài Gòn, thủ đô cũ của miền Nam, của vùng đất tự do thuở trước thường được tất cả những người ly hương nhắc nhở đến dù nay thành phố đã bị đổi tên:

- "Nghe hai tiếng Sài Gòn rưng rưng nước mắt
Ôi! Sài Gòn ơi! Sài Gòn biết mấy thân thương
Sài Gòn ơi! Sài Gòn! Ta ngồi ôm kỷ niệm
Sài Gòn đổi tên, thành phố đổi tên đường!...

"Ta vẫn mơ, Sài Gòn chiêm bao trở giấc
Ngày vui nắng mới, Sài Gòn, một ngày mai
Sài Gòn ơi! Sài Gòn không còn lận đận
Sài Gòn một đời! Sài Gòn e ấp tương lai!"
(Sài Gòn ơi! Thành phố kỷ niệm)

Trong lòng mỗi người dân Việt xa xứ ngoài hình ảnh chung về quê hương đất nước thường bao giờ cũng có ghi lại đậm đà trong tim hình ảnh riêng của một địa danh. Một địa danh mà mình đã ấp ủ biết bao kỷ niệm riêng tư yêu dấu.

Nơi chốn đó có thể là Hà Nội của miền Bắc, có thể là Sài Gòn của miền Nam hay Huế của miền Trung v.v...

Vũ Hối người con dân của xứ "Ngũ Phụng Tề Phi" như nhà thơ viết:

- "Người hỏi: quê quán anh đâu hỉ?
Nhỏ nhẹ thưa: "Tôi đất Quảng Nam"
Miền đất anh: "địa linh nhân kiệt"
Dân xứ Quảng, truyền thống hiên ngang!"
(Ngũ phụng tề phi)

Vũ Hối tất nhiên mang nặng trong tim hình ảnh của xứ Quảng. Những hình ảnh mộc mạc nhưng đầy thân thương:

- "Tô mì Quảng ôi sao nhớ quá!
Đi "mô" cũng lại nhớ quê nhà.
Nhớ tay em bóp dòn bánh tráng
"Cao lầu Bà Cảnh" nhớ trong ta!"
(Tình ta, xứ Quảng)

- "Nhớ về xứ Quảng,
bút trở trăn
Nhớ đêm giã gạo,
hò nhân ngãi
Nhớ chiều hát bội,
buổi đầu Xuân
Nhớ bài chòi,
giọng rao xứ Quảng
Nhớ trường gà,
cáp độ ăn thua
Đất Quảng ơi!
nửa vòng trái đất
Nhớ thương quê,
cay mắt nhạt nhòa..."
("Non nước" xứ Quảng)

Vũ Hối đã chẳng chịu dừng lại trong quằn quại nhung nhớ đến quê hương đất nước mà còn để con tim chung nhịp đập với đa số các kẻ ly hương khác, ước mong và tin tưởng ở một ngày mai đất nước tươi màu. Một đất nước có độc lập, tự do và hạnh phúc thật sự:

- "Thấm thoắt đã bao năm xa nước
Khắp năm châu, mòn mỏi đấu tranh
Mong vá lại, quê nghèo rách nát
Xóa sao vàng, đất trổ mầm xanh!
Bước gian lao, quyết không sờn chí
Mong sao đất nước mãi sống còn
Đuốc nhân quyền rạng soi đất Việt
Khắp ba miền thoát khỏi cùm gông!"...
(Ngàn năm đất Việt)

Nhà thơ tin tưởng sắt đá vào một vận mệnh mới của dân tộc khi suốt cả dải non sông hình chữ S từ Nam chí Bắc rực rỡ cờ vàng, ngọn cờ chính nghĩa tung bay:

- "Khắp ba miền, phất cờ đại nghĩa
Vang quốc ca khắp cả xóm làng
Con sẽ trở về ngày xuân mới
Cùng toàn dân, phất phới cờ vàng!"
(Mẹ vẫn đợi ngày xuân mới)

Ngày đó không những là ngày vui Xuân của đất trời với cỏ cây hoa lá đua sắc thắm giữa thiên nhiên vạn vật mà còn là ngày vui Xuân, ngày hội mới tưng bừng trong lòng muôn triệu con dân đất Việt:

- "Ngày mai, vui Xuân chiến thắng
Mai vàng nở rộ, đón Xuân sang!
Khải hoàn ca, ầm vang khắp phố
Cả non sông rợp bóng cờ vàng!"
(Xuân chiến thắng)

Qua những vần thơ của mình danh họa Vũ Hối đã tỏ ra là một người dân Việt có tình hoài hương lai láng, chất chứa tình tự dân tộc, yêu tổ quốc nồng nàn, khát khao tự do và đề cao quyền sống nhân bản của con người.

Thưa toàn thể quý vị quan khách,

Để chấm dứt bài giới thiệu hai tác phẩm của danh họa Vũ Hối trong buổi ra mắt sách ngày hôm nay tôi thấy có lẽ không gì hơn là xin nhắc lại lời phát biểu của Tiến sĩ Cao Thế Dung ghi trong tác phẩm:

"Đọc Thơ Vũ Hối, xem thư họa Vũ Hối, ta sẽ thấy tiềm tàng Đạo Nước, Đạo Người, Đạo Sống, có đi, có đến, có trước, có sau, thủy chung như nhất. Nếu có ai hỏi tôi, Vũ Hối là người như thế nào? Tôi trả lời không ngần ngại: "Vũ Hối là một nhà thơ yêu nước, vẫn chưa đủ, Vũ Hối là một nghệ sĩ của tâm hồn đam mê nghệ thuật như đam mê Nhân thế"...

LS. NGÔ TẰNG GIAO
(Virginia, USA, ngày 1- 7 năm 2000)

Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2022

Bông Hồng Cài Áo - Tác Giả: Hoàng Khâm - Tiếng Hát Kim Oanh Phùng


Tác Giả:  Hoàng Khâm 
Tiếng Hát:Phùng Kim Oanh  

Tạ Từ Mẹ

 

Đêm vẫn vô tình cơn gió lạnh
Gió mang rét buốt buổi tàn đông
Men theo khe cửa lùa vào Mẹ
Làm buốt tim con xót xa lòng

Đêm vắng mơ hồ về thăm Mẹ
Đôi tay khô hốc cánh tay gầy
Bước đi nghiêng ngã thân tàn tạ
Con sợ Mẹ buổn chẳng dám lay

Con bất hiếu không ngày phụng dưỡng
Bao năm xa Mẹ tuổi còn thơ
Hồn nỗi trôi bên bờ sinh tử
Đời trai chinh chiến chẳng được nhờ

Căn nhà nhỏ từ đây trống vắng
Con mãi rừng sâu khuất tuổi xanh
Đã bao năm mỏi mòn lao khổ
Sống qua ngày hơi thở mong manh

Đêm dần tàn gịó mùa rét mướt
Giấc mơ buồn nhớ Mẹ lệ tuôn
Thăm Mẹ lần cuối con từ tạ
Nếu không còn gặp, Mẹ đừng buồn!

Mặc Khách
 (Đêm trong tù 1981)
 

Ta Ghét

 

Ta ghét mười năm ở xứ nầy
mười năm đủng đỉnh lục bình quay
như con nước nhửng dòng sông Hậu
thương cả lần đi ứa máu đầy

Ta dỗ dành ta trong giấc mộng
suốt đời phó mặc cuộc rủi may
ta cầm số mệnh nhiều phen lắm
nhưng chẳng được gì em có hay.

Ta ghét đời ta sáu mươi năm
se tay hạt bụi nát âm thầm
tan theo cơn gió bay mù mịt
và rớt bên đời bóng biệt tăm.

Trần Phù Thế

Sài Gòn Trăm Nhớ Ngàn Thương

 


Bài Xướng:

Sài Gòn Trăm Nhớ Ngàn Thương 

Hai tiếng Sài Gòn cứ vấn vương
Nhớ thôi trăm nhớ với ngàn thương
Nhớ hàng xóm cũ cùng con hẻm
Nhớ bạn bè xưa một mái trường
Nhớ buổi nắng mưa luôn bất chợt
Nhớ thời hưng phế thật vô thường
Nhớ trưa giả bộ về chung lối
Lẽo đẽo theo em đến cuối đường

Nhất Hùng
***
Bài Họa:

Sài Gòn Mãi Trong Tim Ta

Sài Gòn luôn lắm nỗi sầu vương
Buồn tiếc một thời quá luyến thương
Buồn khóc tình xưa trên góc phố
Buồn đau người cũ cuối sân trường
Buồn hàng sương sớm rơi vô định 
 Buồn ánh nắng trưa chiếu thất thường 
 Buồn mất người yêu lưu luyến mãi 
 Bâng khuâng như chiếc bóng bên đường

Toronto 17/8/2022
Nguyên Trần

 

Dã Vọng 野望 - Đỗ Phủ




Nguyên bản                 Dịch âm

野望(清秋望不极) Dã Vọng (Thanh Thu Vọng Bất Cực)

清秋望不极 Thanh thu vọng bất cực
迢遞起層陰 Thiều đệ khởi tằng âm
遠水兼天淨 Viễn thủy kiêm thiên tĩnh
孤城隱霧深 Cô thành ẩn vụ thâm
葉稀風更落 Diệp hi phong cánh lạc
山迥日初沈 Sơn quýnh nhật sơ trầm
獨鶴歸何晚 Độc hạc qui hà vãn?
昏鴉已滿林 Hôn nha dĩ mãn lâm

Đỗ Phủ

Chú giải: Thiều: xa. Đệ: truyền đi. Thiều đệ: xa xôi. Tằng: tầng. Âm: (khác với dương): trời không mưa, không nắng. Tĩnh: yên lặng. Vụ: sương mù. Cánh: lần lượt. Quýnh: rất xa. Vãn: buổi chiều, muộn. Hôn: hoàng hôn. Nha: con quạ.

Dịch thơ

Ngắm Cảnh Hoang Vu (Thu trong nhìn vô tận)

Hơi thu trong suốt nhìn vô tận
Lớp lớp mây xanh vẽ chân trời
Mênh mông trời nước cùng tĩnh lặng
Khuất dạng cô thành sương đầy vơi
Lá cây rời rạc rơi trước gió*
Vừng ô trầm lặn núi xa xôi
Cánh hạc cô đơn về đâu vậy?
Quạ đậu đầy rừng ánh chiều phai

Lời bàn:

Bài ngũ ngôn bát cú này quá xúc tích. Có một số chữ Hán rất khó dùng một chữ Việt tương đương để dịch cho đủ nghĩa. Bài dịch đành thay thế bằng thể thất ngôn bát cú. Hãy lấy câu thứ 5 làm thí dụ: nếu dịch 5 chữ của của nguyên bản thành 5 chữ Việt như lá rỡn gió rụng hết thì vừa không diễn tả được nét tượng hình của lá rơi, vừa không thành thơ. Con Cò bèn phịa ra 3 chữ (r) đứng liền nhau (rời rạc rơi)* rồi kéo dài câu 5 chữ của nguyên bàn thành một câu 7 chữ của mình: Lá cây rời rạc rơi trước gió. Xin Lỗi Đỗ Phủ nhé, tài năng của Cò chỉ có bấy nhiêu, ông nên tìm người giỏi ngũ ngôn hơn để dịch bài này.
Nghĩa đen rất ngoạn mục và hùng vĩ. Nghĩa bóng còn phong phú hơn nữa. Trước mặt là cảnh thu trời nước mênh mông (ý nói thế sự đa đoan vượt khỏi tầm mắt của mình). Sau lưng là thành quách cô đơn che lấp bởi sương mù (ý nói vua bị bọn tham quan che mắt). Qụa (quan tham ô) thì đậu đầy rừng. Một con hạc cô đơn chả biết bay về đâu? (một mình ta đơn độc thì làm được gì được?)
Rất thâm thúy. Rất cảm khái. Rất thi vị.

Con Cò
***
Ống Cò luôn luôn giữ đúng thể thơ của nguyên tác, kỳ này sao lại đổi ý lấy bẩy thay năm Lạc Thủy trái lại ưa thể thơ cô đọng cứ giữ ngũ ngôn bát cú cổ phong của Đỗ Phủ để độc giả có thể phóng túng theo ý mình có lẽ cũng vui vui :

Hoang Vu

Tiếng thu vang vô tận,
Mây xanh tới chân trời ...
Không gian sao tĩnh lặng?
Thành cũ vẻ chơi vơi ...
Lá cây bay trước gió.
Kim ô lặn xa vời.
Hoàng hạc bay đâu vội?
Quạ đầy rừng chiều phơi

LTĐQB
***
Đồng Vọng

Thu trong nhìn mút mắt
Bao lớp rợp màn râm
Nước thẳm pha trời tạnh
Thành cô sương khuất tầm
Lá thưa theo gió rụng
Núi nổi ngày u trầm
Hạc lẻ về sao trễ?
Quạ chiều núi rộn âm!

Lộc Bắc
***
Phỏng Dịch:

Ngắm cảnh đồng quê.
Thu trong nhìn bát ngát,
Thăm thẳm khí mờ đầy.
Nước khắp nơi trời lặng.
Thành côi ngập sương bay,
Lá rơi theo cánh gió,
Nắng tắt núi chân mây.
Hạc lẻ về đâu muộn?
Quạ đêm rừng đậu đầy.

Mỹ Ngọc 
Aug. 13/2022.
***
Nguyên Tác: Phiên Âm:

野望 - 杜甫   Dã Vọng - Đỗ Phủ

清秋望不極 Thanh thu vọng bất cực
迢遞起曾陰 Điều đệ khởi tằng âm
遠水兼天淨 Viễn thủy kiêm thiên tịnh
孤城隱霧深 Cô thành ẩn vụ thâm
葉稀風更落 Diệp hi phong cánh lạc
山迥日初沈 San huýnh nhật sơ trầm
獨鶴歸何晚 Độc hạc quy hà vãn
昏鴉已滿林 Hôn nha dĩ mãn lâm

Ghi Chú:

Điều đệ: xa xôi (điều: xa, đệ: truyền đi)
Bất cực: vô cùng tận
Tằng âm: tầng mây chồng chất lên nhau
Kiêm…. tịnh: cùng yên lặng, tịch mịch
Vụ thâm: sương mù dày đặc.
Quy hà vãn: đi về đâu lúc chiều muộn
Hôn nha: quạ đen vào đêm.

Bài thơ thơ luật ngũ ngôn rất chỉnh về luật, niêm, vận và đối chiếu nên khó dịch xác nghĩa và đúng niêm vận. Xem câu 3 và 4, và câu 5 và 6 đối nhau về thanh, từ và ý.

Viễn thủy kiêm thiên tịnh đối với:
Cô thành ẩn vụ thâm

Diệp hi phong cánh lạc đối với:
San huýnh nhật sơ trầm

Trong 8 câu thơ, 6 câu: 1, 2, 3, 6 ,7 và 8 nói lên sự xa xôi, rộng lớn, vô tận.

Ngắm Nhìn Khoáng Dã

Thu sáng ngắm khôn cùng
Chân trời mây chập chùng
Nước trời cùng tĩnh mịch
Thành cổ khuất trong sương
Lá rời rạc theo gió
Núi mờ trời lửng lưng
Hạc chiều về xóm vắng
Quạ tối đậu đầy rừng.

Phí Minh Tâm
***
Góp ý:

Qua bài thơ tôi có cảm tưởng nhà thơ nói lên một tâm hồn cô đơn trước một cảnh trời đất hoang vu, còn thật sự vì lời giới thiệu của Bồ Tùng Bảo tôi tìm mãi cũng không thấy yêu tính hay tinh khí ẩn dấu ở chỗ nào cả. Thế mới biết mỗi người cảm thông với tác giả một khác.

Hoàng Xuân Thảo
***
Góp ý :

BS đồng ý với anh Khôi. Đỗ Phủ có thiếu gì bài hay mà ÔC chọn một bài rất khô, BS loay hoay hoài, không dịch nổi, thật ra là không mấy hứng thú. Chỉ có 2 câu chót làm BS thông cảm với nỗi cô đơn, nỗi khổ của Đỗ:

Độc hạc quy hà vãn.
Hôn nha dĩ mãn lâm.

Mấy đứa thấp hèn (hôn nha) sao đầy dẫy, người thanh cao thì cô độc (độc hạc). Mấy ngàn năm trước và bây giờ sao giống nhau!

Bát Sách.
***
Góp ý:

Kẻ đi hoang đã về.

Tại hạ cũng xin tự nhận là kẻ đi hoang đã về - như một lời giải thích cho sự im tiếng những ngày qua, vì mấy tuần nay bận hầu tiếp khách quý từ phương xa nên không muốn phân trí đọc thư và tin tức quanh ba tuần nay.

Theo các ý kiến trên mạng Bách Độ, Đỗ Phủ làm bài thơ này trong thời loạn An Lộc Sơn (năm thứ hai của Đường Túc Tông) và Đỗ Phủ muốn đến Lạc Dương, lúc đó đã bị An Lộc Sơn chiếm; có thể rằng cho dù lúc đó Tràng An đã trở thành kinh đô của nhà Đường, họ Đỗ vẫn nghĩ đến Lạc Dương như là đất thần kinh. Nhìn trong bối cảnh đó, tựa đề 野望= Dã Vọng, và ba câu cuối tả tâm tình nuối tiếc cố đô Lạc Dương giờ chỉ còn vang bóng một thời!

Cũng nhìn trong bối cảnh đó, con hạc cô đơn trong câu 7 không ai khác hơn là nhà thơ họ Đỗ không biết nơi đâu là nhà, không phải vì lạc đàn (cho dù hạc thường thấy nhiều con trong một vùng khi kiếm ăn hay ngủ đêm - và hôm qua là lần đầu tiên tôi thấy hạc (white heron) lội đầm săn mồi trong nước biển phía đông của vịnh San Francisco - chúng không phải là loài chim có đời sống cộng đồng như ngỗng hay quạ), nhưng vì không biết nên đi về đâu trong lúc quân của An Lộc Sơn đang hăm dọa kinh đô Tràng An của nhà Đường. 鸦=nha dĩ nhiên chỉ đoàn quân của ALS và 昏=hôn nói về buổi hoàng hôn của Đường Huyền Tông, được người đời sau biết đến dưới thụy hiệu Đường Minh Hoàng cho dù y chằng minh chút nào! Từ 林=lâm cuối bài thơ có thể là lối họ Đỗ hình dung Lạc Dương, không còn là chốn phồn hoa đô hội mà đã trở thành hoang phế, đang dần bị cây rừng bao phủ.

Huỳnh Kim Giám



Lục Bát Nhớ


Tôi chỉ đọc thơ Nguyên Sa khi mua tập thơ của ông, lúc mới lên lycée .Trước đó tôi không biết ông. Trong tủ-sách-gia-đình nhà tôi chỉ có các tác phẩm của Tự Lực Văn Đoàn (văn/thơ), của: Nguyễn công Hoan, Tô Hoài, tạp chí Bách Khoa … vv ; các quyển thơ của: Nguyễn Bính, Nguyễn văn Cổn, Đông Hồ, Vũ hoàng Chương ..vv  những người cùng thế hệ ba mẹ tôi (chào đời thập niên 1910’s). Đọc Thơ Nguyên Sa là đã thích thơ ông rồi. Vài năm sau, nghe cuốn băng"Tình ca Ngô Thụy Miên" lại càng yêu (thơ) ông hơn!

Những bài thơ tuổi -học- trò ( Tuổi 13, Cần Thiết ) của Nguyên Sa khiến tôi tưởng ông làm thơ sớm, thủa còn là học-trò, như ông đã viết:"thơ học trò anh chép lại thành non" (Áo lụa Hà Đông). Nhưng không. Theo nhà phê bình Thụy Khuê, 3 bài thơ đầu tiên của ông chỉ được viết năm 1953, năm ông 21 tuổi, năm ông đậu tú tài, cũng là năm ông có người yêu."Hôm nay Nga buồn như con chó ốm" là một trong 3 bài này, là quà Noël tặng Nga.

Học-trò (học-sinh) là những người chưa xong trung học. Lên đại học thì « được » gọi là sinh-viên. Như thế, nói về tuổi tác và danh xưng, Nguyên Sa (có thể) là nhà thơ của tuổi học trò, nhưng ông không là nhà-thơ-học-trò. Trước 1975, dù miền Nam có nhiều tài thơ làm thơ rất sớm (Du tử Lê, Trần dạ Từ, Tô thùy Yên, Nguyễn đức Sơn …) nhưng, có lẻ, chỉ Nguyễn Tất Nhiên (1952-1992) mới thật sự là nhà-thơ-học-trò ( có tác phẩm lúc còn là học trò ) với nhiều bài-thơ-học-trò (tập "Thiên Tai"/1970): Nên sầu khổ dịu dàng, Tình một hai năm, Bài thấm mệt đầu tiên ..vv

Nếu hiểu thơ-học-trò khác với thơ-sinh-viên, ở chỗ nó còn .. "vị-thành-niên" thì, theo tôi, những bài-thơ-học-trò của cậu học-trò Nguyễn tất Nhiên là những bài thơ được viết bằng ngôn từ của một .. sinh-viên: ".. tín đồ là người tình / người tình là ác quỷ / ác quỷ là quyền năng / quyền năng là tín đồ …" ( Linh Mục ) / " .. sao thiên thu không là thiên thu ? / nên những người yêu là những ngôi mồ .. " (Thiên Thu), đọc chúng, không thấy đâu những thơ-dại, ngu-ngơ, đáng yêu … của tuổi học trò. Có phải vì thế mà nhà thơ "già trước tuổi" này đã tự hủy mình ở tuổi 40, đúng 30 năm trước ( 03/08/1992 ) !?

Như nhiều người Việt Nam, tôi cũng có những"bài-thơ"-học-trò và những "bài-"thơ"-sinh-viên.  "Thơ"-học-trò của tôi (lớp nhất – tú tài ) thì rất nhiều bài hồn nhiên và vô tư, nếu có tí "yêu" trong đó (từ năm đệ tam) thì chỉ là tưởng tượng, là bắt chước các sư phụ: Xuân Diệu/ Lưu trọng Lư/ Tế Hanh/ Nguyễn Bính/ Đinh Hùng ..vv chứ không có ai làm tôi bâng khuâng hay mất ngủ cả! Chỉ có, với thơ thời-sinh-viên. Lúc đó, vừa đậu tú tài, tự nhiên tôi thấy mình "lạ" đi, thấy mình ... "người lớn"!
Đó cũng là lúc, dù không "nhớ nhà" vẫn cứ tập "châm điếu thuốc", cho " khói huyền bay lên" mấy tách... cà phê! Đó cũng là lúc hay ghếch xe (khi một mình, khi với bạn) đối diện các cổng trường trung học, ngắm .... hoa ! Như một lần, với " Marie Curie ":

Ngang Qua "Marie Curie"

Các em đứng đó thật si, thật nồng
Tôi về: chao ôi, nhớ mong !
Những: đôi mắt sáng, má hồng, tóc xanh
Tôi đi: lòng cũng không đành
Mơ làm chim nhỏ bay quanh quẩn trường
Các em nào biết tôi thương
Chiếc xe em đạp, con đường em đi
........
Ngang qua "Marie Curie"
Quay nhìn lại tuổi xuân-thì: đã xa !
(1974)

Viết " tuổi xuân thì đã xa " là để gợi lòng thương hại của người khác ( phái ) thôi, chứ lúc đó, tôi vẫn còn "khờ khạo lắm, ngu ngơ lắm / chỉ biết .. chơi thôi, chả biết gì"!

Và chuyện gì phải đến, đã đến, nói như Huy Cận : "một hôm trận gió tình yêu lại ".
Cái thứ gió làm cho mất ngủ, cho "Lục-bát-nhớ" ra đời …

Lục-bát-nhớ

· khi biển xanh vào giấc ngủ tôi

Đi

đi dưới bóng trăng nhạt màu
hai hàng cây đứng chụm đầu ngó tôi
đi trong đêm vắng, thơm ngời
"dạ lai, hương " ngát một trời tiểu thư
đi một mình, đường âm u
nghe đâu đây tiếng mẹ ru thiếu thời
đi hoài, không hay sương rơi
hỡi tôi, lòng chợt nhớ người, hay chăng?!

Đứng

đứng lên, buốt hai bàn chân
tôi mang nỗi nhớ đặt gần nỗi mong!
đứng lên, thấy nhói trong lòng

(trên vai áo trắng còn hồng vết môi!)
đứng lên, thân xác rã rời,
tôi: cây nến cháy dở, ngoài nghĩa trang!
đứng lên, khẽ vói lấy đàn
dạo dăm khúc nhạc cho tràn nhớ thương

Nằm

nằm đây, ngửa mặt lên trần
thấy em cười lộ hàm răng hạt đều
nằm đây lắng tiếng chim kêu
len trong tiếng gió, tiếng chiều lướt êm
nằm đây, ngày cũng như đêm
đèn soi lên vách tôi tìm bóng in
nằm đây, ôm gối một mình
ngỡ như ôm trọn thân hình người yêu

Ngồi

tôi ngồi thương tôi cô đơn
dòng sông trước mặt buồn hơn dòng đời
tôi ngồi thương tôi mệt nhoài
mồ hôi nhỏ giọt xuống bài thơ xưa
tôi ngồi, sớm nắng chiều mưa
nắng lười hong tóc, mưa chưa ướt hồn
tôi ngồi, tiếng nỉ, tiếng non
sao người xa cách vẫn còn … cách xa?!
( 12/1977 )

BP
19/08/2022