Thứ Ba, 5 tháng 1, 2021

Lẻ Loi



Một năm được mấy ngày vui
Một đời được mấy nụ cười nhỏ nhoi
Mai kia vắng bước chân rồi
Chỗ ngồi chỗ đứng trăng soi bóng nào

Ngày đêm hò hẹn chiêm bao
Không không sau trước hồn đau mất hồn
Chết tươi chết điếng ai chôn
Chết thèm chết khát sóng cồn biển ngoan

Nằm im cũng quá muộn màng
Vẫy vùng cựa quậy lỡ làng đục trong
Hắt hiu giọt nắng chiều đông
Con đò biệt xứ mà lòng cố hương

Về thăm góc phố sân trường
Về thăm đám mạ khu vườn tuổi thơ
Đường đời nửa thực nửa mơ
Đường tình mấy nẻo mấy bờ trống không

Vòng vo lận đận long đong
Thương thân bèo bọt giữa dòng phù sinh
Vòng tay nhóm lửa ân tình
Chỉ còn tro bụi vẽ hình khói mây

Lỡ quan lỡ thợ lỡ thầy
Mưa hay lệ tiếc hình hài sắc không
Lệ khô mưa tạnh trời trong
Bên kia cuộc sống còn mong được gì

Còn thân xác còn bước đi
Còn nơi bóng tựa còn khi bóng về
Hết đường ngã ngựa gãy xe
Màn trời chiếu đất rêu che xương tàn

Bàng hoàng trăng rụng tiếng than
Bóng tan theo dấu dã tràng lẻ loi...

MD 09/06/05
LuânTâm
(Trích trong TT HƯƠNG ÁO, Minh Thư xb, MD/USA 2007,tr.106)


Lời Ru Mùa Xuân


(Để thương tặng con gái Ngọc Trân)

Trọn kiếp lưu vong sống thẳng ngay,
Bỏ quê Cha thổn thức u hoài.
Ngoài sân phủ: tuyết, trời, mây, nắng,
Nội thất khoe: đào, trúc, cúc, mai.
Điệu nhạc mừng Xuân lòng đắm đuối,
Vần thơ chúc Tết trí mê say.
Con ơi, giữ lại tâm hồn Việt,
Đậm nét trinh nguyên đừng phá khai.

Nguyễn Hoàng Linh
Tết Đinh Dậu 2017

Dạ Quỳnh Hương -Thơ Hoàng Ngọc Quỳnh Giao-Nhạc Phạm Anh Dũng-Hòa Âm Đồng Sơn-Tiếng Hát Ý Lan

 


Về Bài Dạ Quỳnh Hương

Dạ Quỳnh Hương là một bài thơ của Hoàng Ngọc Quỳnh Giao, bút hiệu của Hoàng Ngọc Quỳnh
Quỳnh là một cô gái cũng cùng nghề Y Khoa mà tôi biết và quen qua những tác phẩm của cô trên các báo chí Y Khoa Việt Nam trên thế giới. Quỳnh ở Bỉ và tôi ở Hoa Kỳ.
Chúng tôi hay viết thơ qua lại chia xẻ các vấn đề thơ văn nhạc. Quỳnh cũng có gọi điện thoại cho tôi vài lần, nhưng chúng tôi chưa có gặp nhau bao giờ.
Tôi xem lại trong bài nhạc Dạ Quỳnh Hương thấy thời gian viết bản nhạc này là 1998.

Một ngày, năm 1998, tôi nhận được bài thơ Dạ Quỳnh Hương của Quỳnh gửi qua bưu điện.
Vài tuần sau, khi Quỳnh có gọi điện thoại hỏi, tôi chợt nhớ ra vì bận quá chưa kịp xem và xin lỗi
Đêm hôm đó, đem thơ ra đọc, tôi thấy bài thơ như có tiếng nhạc trong đó. Tôi đem đàn guitar ra gẩy theo tiếng nhạc của bài thơ.Hình ảnh người con gái và đóa hoa Quỳnh như lẫn lộn trong tâm tưởng.
Đêm đó thức trắng đêm viết xong bài nhạc. Vài ngày sau tôi gửi bài nhạc cho Quỳnh
Hai năm sau nghe nói Quỳnh ốm nặng. Tôi vội đem bài Dạ Quỳnh Hương ra đàn hát, thu vào tape cassette và gửi cho Quỳnh.
Quỳnh có viết lại và hứa sẽ đàn dương cầm gửi cho tôi nghe sau khi sức khỏe hồi phục.
Chỉ ít lâu sau, năm 2001, tôi được tin Quỳnh qua đời vừa khi 48 tuổi
Tôi chưa được nghe tiếng đàn của Quỳnh. Tôi cũng chưa gặp Quỳnh bao giờ cả.

Phạm Anh Dũng
(2009)
***
Thơ Hoàng Ngọc Quỳnh Giao,
Nhạc Phạm Anh Dũng 
Hòa Âm Đồng Sơn
Tiếng Hát Ý Lan
Thực Hiện: Hoàng Khai Nhan


Bài Cảm Tác:
 
Hoa Đêm

Nửa đêm hoa Quỳnh nở 
Thoảng hương thơm bay xa
Bên trong phòng kín gió 
Ấm êm tình vỡ oà

Bùi Quang Dũng 
***
Dạ Quỳnh Tiên Nữ

Đêm nay tiên nữ giáng trần 
Quỳnh hoa một đóa trắng ngần như mây 
Mặc cho thế sự đổi thay 
Bình minh Chưa tới, chia tay nghẹn ngào

Trương Minh Cường 
***
Hoa Quỳnh Nở Ban Đêm

Hoa Quỳnh nở ngát đêm nay
Yêu kiều trắng muốt cho say lòng người
Sáng ra hoa héo mất rồi
Hương còn vương vấn suốt đời không phai

Thiên Tâm
***
Hoa Mệnh Bạc

Thương Quỳnh lặng lẽ úa phai rồi
Ánh nguyệt cợt đùa héo hắt thôi
Cố giữ hương lòng tha thiết mộng
Mãi gìn dáng ngọc luyến lưu người
Bao mùa hương thắm trao ngời dạ
Mấy bận sắc nhòa mím chặt môi
Thôi tiếc mà chi hoa mệnh bạc
Lìa mau phó thác ý do trời.

Kim Oanh
***
Quỳnh Hoa 

Em trót Quỳnh hoa chuyện phải rồi 
Nửa đêm bừng nở sáng lìa thôi 
Sắc màu như tuyết hương đưa thoảng 
Phẩm cách tựa mây luyến tiếc người 
Thi nhạc toàn tài thiên đố kỵ 
Y khoa thâm cứu đất bầm môi 
Mỹ nhân tự cổ như danh tướng* 
Luôn gợi nhân gian oán trách trời! 

Lộc Bắc 
Dec20
***
Bản nhạc của Bác Sĩ Dũng gây bao nhiêu cảm hứng cho thính giả. 
BS xin gửi các bạn bài viết ngắn trên Tập San Y Sĩ năm 2001,khi Ngọc Quỳnh tạ thế.

Hồi năm 1991,trên Tập San Y Sĩ có một cây bút mới:đó là Hoàng Ngọc Quỳnh, hoặc Hoàng Ngọc Quỳnh Giao, hoặc Tiểu Quỳnh.Thơ của cô bay bươm, tình tứ, lãng mạn,văn thì gọn gàng, xúc tích ,đôi khi khôi hài, châm biếm nhẹ nhàng. Đọc văn xong,ai cũng tưởng tượng ra một cô tiểu sư muội xinh đẹp, học vấn uyên thâm, lúc nào cũng vui cười ríu rít như chim vành khuyên....đúng là một đoá hoa quỳnh vừa nở ra để gửi hương cho gió.Khi đó, Bát Sách chưa biết mặt Tiểu Quỳnh nên tặng nàng bài thơ: 

Xem văn nào đã biết người, 
Mơ hồ tưởng tiếng ai cười đâu đây, 
Hoa nào vừa nở đêm nay, 
Mà nghe gió thoảng hương bay ngạt ngào. 

Trong bao nhiêu năm,Tiểu Quỳnh liên tục góp mặt với Tập San:văn,thơ,nhạc, dịch thơ Đường,thơ Tống, bút đàm,bút chiến.Sự đóng góp của Tiểu Quỳnh đã làm Tập San Y Sĩ  thêm phong phú,sống động và hấp dẫn.Quỳnh có qua Montreal nhiều lần,ngồi uống rượu với ban báo chí như Trần Mộng Lâm,Thân Trọng An,Trần Văn Dũng,Nguyễn Thanh Bình ở nhà anh Phạm Hữu Trác. Trong khi nói chuyện, Quỳnh rất hoạt bát,ý tứ thâm trầm, tuy cười nhưng mặt lúc nào cũng phảng phất nét buồn.. Qua văn chương,thí dụ như bài viết về cỏ bồng,dịch Hữu Sở Tư của Lư Đồng...mọi người cảm thấy trong lòng Quỳnh có những nỗi u hoài.Anh em chỉ đoán chừng,và không ai biết sự thật.Đây là một bài 
thơ nữa tôi tặng Quỳnh: 

Vẩn vơ thơ Tống,thơ Đường, 
Bút đàm,bút chiến há nhường ai đâu, 
Vốn người đa cảm đa sầu, 
Thương mây,khóc gió giọt châu vắn dài, 
Hỏi lòng nào biết nhớ ai, 
Gối du tiên,mộng dao đài vấn vương, 
Nửa đời hoa,tóc điểm sương, 
Nam Kha tỉnh giấc,sầu thương chất đầy. 

Đầu năm 2001,ngày 13/01,Tiểu Quỳnh đột ngột qua đời,mọi người bàng hoàng xúc động.Nhớ lại những buổi anh em ngồi chuyện trò bên ly rượu cứ tưởng như ngày hôm qua.Rượu vẫn còn đây mà người đà vắng bóng.Đây là bài khóc Tiểu Quỳnh: 

Hạc vàng vỗ cánh xa bay, 
Còn đây rượu đắng,men cay hững hờ, 
Hữu Sở Tư,dạ ngẩn ngơ, 
Đốt hương linh,nhớ hương xưa nghẹn ngào. 

Bát Sách
***
Trăng Quỳnh

Thấy trăng thiền tọa trong quỳnh
Thấy anh là mộng thấy tình là mây
Thấy mình chiếc lá lắt lay
Gió ơi xin hãy nương tay một lần

Kiều Mộng Hà
***
Nguyệt Quỳnh


Nửa đêm vằng vặc ánh ngà
Nàng tiên áo trắng mượt mà ghé qua
Cánh bung trắng muốt kiêu sa
Thoáng làn hương nhẹ lan ra tặng người
Nguyệt Quỳnh ơi!Nguyệt Quỳnh ơi
Băng trinh giữ kín, tặng người tri âm

Sao Khuê
***
Quỳnh Hoa


Em đến giữa đêm khuya
Tự cõi nào, Em về?
Em hiện thân Lan-Huệ
Đưa ta vào đam mê.

Cớ sao tình nở muộn
Vài tiếng chẳng là bao.
Thịt da Em ngọt ngào
Vội chào, Em vĩnh biệt!

Ta ngồi đây thương tiếc
Thật, giả, hay chiêm bao?

Nguyễn Đàm Duy Trung
Tháng Chín, 2000
Toronto, Canada.
Đàm Trung Phán
***
Hoa Quỳnh


Mảnh mai hoa trắng nở đêm khuya
Thanh thoát dịu Hương quyện tứ bề
Không gian yên lắng chân nàng đến
Khoảng khắc sinh Tồn chẳng kéo lê
Người đời thương tiếc thân đoạn số
Thi nhạc muôn đời vẫn mãi ghi.

Hãn Nguyễn
***
***
Dạ Quỳnh Hương

Mỗi đêm hoa quỳnh nở 
Một người nghệ sĩ già
Đem lời thơ, tiếng nhạc
Hát cho người qua nghe:
Dạ Quỳnh Hương hỡi?
Dạ Quỳnh Hương ơi!
Đêm về, em thiên thanh trắng
Sáng ra, khoác áo hồng đào
Bao giờ em mặc áo vàng?
Cho anh buông tiếng chào nàng đêm mơ
Dạ quỳnh hương hỡi?
Dạ Quỳnh Hương ơi!
Đêm khuya, trong giấc mộng vàng
Mây đen gió loạn, cỏ hoang bơ phờ
Thèm thuồng một mảnh trăng tơ
Thương em trần trụi, bơ vơ anh quỳ
Say sưa một mớ tình si
Cành hoa ủ rũ, nhị hoa héo tàn
Ô hô! tỉnh giấc mơ màng
Mưa như thác đổ, thân nàng nát tan
Đêm nay ta lỡ cung đàn
So dây lỗi bực cung thang ngỡ ngàng
Thương em sớm nở tối tàn
Thương em vắn số, bên hàng mưa rơi
Dạ Quỳnh Hương hỡi!
Dạ Quỳnh Hương ơi!

Lê Minh Đức
***
Hương Quỳnh 

Lìa chuỗi ngọc còn vương sợi kén
Hương Quỳnh ngát rụng cánh tương tư
(Đông Hồ)

Nhớ tri kỷ vì ai thổn thức
Chợt canh thâu nghe rộn mùi hương.
Biết đời là chốn vô thường,
Vì duyên nên phải vấn vương chút tình.
Lặng lẽ chớm riêng mình một góc,
Chuyện phồn hoa phó mặc cho đời;
Biết thân như hạt mưa rơi
Sắc hương chỉ gửi cho người tình chung.
Lánh ong bướm, chẳng dung tục lụy,
Chọn canh khuya hé nhuỵ khoe đài.
Thương hoa tiếc ngọc mấy ai
Vì hoa thổn thức năm dài đợi mong?
Phút giao cảm cõi lòng rộng trải
Vã châu thân run rẩy hình hài,
Tinh anh trả lại cho đời
Dung nhan hiển tặng, tạ từ thế nhân.

Phan Bảo Thư
***
Trường Dạ Nữ Vương

Năm tháng đường xa dãi tuyết sương
Ngỡ lòng ai đã hết vấn vương.
Rộn rã đêm Xuân mùi hương cũ,
Ngát tỏa thư phòng soi bóng gương
Nhuỵ cong mường tượng cành trâm vắt,
Sắc khiết dài thon, cành mỏng vờn.
Nhạc thơ, duyên cũ dường chưa trọn
Ngân khúc ly tao khách đoạn trường

Phan Bảo Thư

***
Tại Mưa


Sáng hôm nay, mặt trời khuất sau mây dày, không khí bổng dịu hẳn và lành lạnh. Trên mặt hồ là đà những cụm sương chưa kịp tan. Xa xa những đồi núi cũng mờ trong mây xám. Phải chăng trời cũng buồn và âm u vì gần đến cuối tháng 4. Đây là lần đầu tiên hai chúng tôi rủ nhau đi bộ quanh hồ khi trở về lại nhà sau một chuyến đi chơi xa vừa qua đã lưu lại những ám ảnh kinh hoàng khó quên của cuộc giải phẩu cấp cứu với cái sẹo xấu xí chưa lành hẳn trên bụng tôi. 

Đi dạo được gần hai phần ba con đường quen thuộc, gió chuyển lạnh dần, mây đen kéo dày rồi trời bổng đổ mưa. Lúc đầu chỉ vài giọt lắc rắc đây đó, dần dần nhiều hơn một chút, rồi hai chút. Sau đó mưa xòa đổ mạnh. Mạnh đây là đối với vùng Nam Cali thiếu mưa quanh năm, chứ có thấm thấp gì đối với những cơn mưa kéo dài cả giờ với mây đen nghịt trời kèm theo sấm sét rầm trời của Saigon dạo nào, hay những cơn mưa dài vộ tận, lê thê từ tuần này qua tuần nọ của Huế tôi. Và cũng chẳng thấm vào đâu nếu so với những ngày mưa rừng dầm dề thê lương của thời còn lội hành quân với tiểu đoàn Dù. Vì ngoài chuyện mưa trời, còn có thêm một loại mưa nhân tạo dữ dằn, chết người. Một loại mưa mà người trong cuộc chỉ biết run sợ, bịt tai nhắm mắt cầu nguyện, đôi khi núp kỷ dưới hầm vẫn chết, nằm trong hố cá nhân vẫn tan xác, có khi đến hai lần. Là mưa pháo. Loại mưa gây chết người như vậy nhưng riết rồi người lính trận vẫn coi thường vì “ăn pháo” như cơm bữa và phải “đội pháo” trên đấu hằng ngày.

Hơi và khói nóng bốc lên từ đường nhựa mang theo mùi đất quyện thẳng vào mủi …thơm chi lạ! Thơm đây vì là mùi hương xưa quen thuộc, khó diễn tả và khó quên, gắn liền với thời con nít, khi tôi cùng các bạn trong xóm chạy chơi, chờ đợi cơn mưa đến để nghe mùi đất bốc lên từ mặt đường còn nóng, rồi trần truồng rượt đuổi nhau dưới những trộ mưa tầm tả, múa máy tay chân hoặc xếp giấy thành những chiếc thuyền con thả trôi theo dòng nước. 

Người đang có bàn tay trốn lạnh trong tay tôi bổng thốt lên lo ngại “Chà mưa này, coi chừng đau nghe. Mà anh cũng đâu chạy nhanh được vì vết thương chưa lành hẳn!? Hay là chúng mình tạm thời tránh mưa dưới cổng nhà này”. 

“Chạy thì không được rồi, đi nhanh cũng bị ướt, đi chậm cũng bị ướt. Thôi, cứ tà tà mà đi. Đau cũng chẳng sao. Mấy khi mà cùng nhau nắm tay tản bộ dưới mưa, nhất là ở xứ thiếu mưa thiếu nước này. Về Cali trên cả mươi năm nay, có phải đây là lần đầu tiên mới xẩy ra chuyện chúng mình cầm tay nhau đi dạo dưới cơn mưa? Còn gì vui thú và đặc biệt hơn!”

“Ờ. Đúng rồi! Nếu được mưa nhiều hơn chút thì vui hơn nữa há!”.

Anh mới nghĩ lại. Hình như chưa có một lần nào chúng mình có dịp cầm tay nhau đi dưới mưa, trước đây khi ở Huế, Saigon hoặc Đà Lạt. Ngay cả lúc ở tù cải tạo trong rừng. Và ngay cả sau này, tại Louisiana, mưa có lúc phủ đầu như ở VN, nhưng với con còn nhỏ, công ăn việc quá bề bộn thì làm gì có chuyện sánh bước bên nhau dưới mưa. Khi về Cali, nếu có mưa thì ở trong nhà, nằm trên giường hay ngồi trong xe có sẳn dù nếu phải rời xe …Chứ làm gì mà có dịp lang thang dưới mưa như thế này! Đây quả thật là lần đầu tiên chúng mình cầm tay nhau lội bộ dưới mưa, không dù, không áo mưa. Không e sợ. Ngược lại cảm thấy thật thú vị, đôi chút lãng mạn nữa chứ! Nhớ nhắc nhau kỷ niệm này nghe”.

Người ấy chẳng trả lời, nhưng xiết chặc tay tôi mạnh hơn, chuyền cho tôi hơi ấm và sự bình yên. Dưới cơn mưa. 

Mưa nhiều hơn. Kệ mưa. Cám ơn mưa. Mưa nữa đi nghe. Ướt cả mặt. Ướt cả áo. Thấm vào tóc, vào người. Chẳng sao! Vẫn những bước đi nhịp nhàng, không vội vã, bên nhau, tay trong tay, vai kề vai Lòng cảm thấy hân hoan, thanh thản. Bước chân nhẹ nhàng hơn. Quấn quýt hơn. 

Đang đi chợt nghĩ đến mấy câu hát dễ thương về Mưa: 

“Mưa rơi trên vai chàng
Mưa rơi ướt vai nàng
Mưa rơi khắp thôn làng…” * 

Không có sấm sét trên trời dù mây vẫn còn đen. Càng mừng. Càng thích. Vì ở tuổi không còn trẻ này, sau bao nhiêu tranh đấu với đời, còn mấy ai muốn có thêm sấm nổ trên đầu hay sét đánh ngang tai mình nữa!

Về đến nhà, vẫn còn mưa, tuy nhẹ hơn. Mây đen loãng dần. Hơi nước vẫn còn bốc đây đó trên mặt đường tráng nhựa, mùi đất vẫn còn nặng trong trí nhớ. Loay hoay mở cửa không được. 

Bị hỏi “hôm nay sao vậy?!”. 
Bèn trả lời “Tại mưa”

Xế chiều, trời ngưng hẳn mưa. Trời mát lạnh. Đến tối, như một giao ước, chậu Hoa Quỳnh ngay patio sau nhà bổng trổ một loạt bông, trắng, thơm nhẹ nhàng, tinh khiết. Khiến cả vợ chồng nổi hứng bắt ghể ngồi bên cạnh, nhâm nhi ly trà nóng với vài lát mứt gừng còn sót từ Tết, vừa thưởng thức bản nhạc Dạ Quỳnh Hương. 

“Em ơi, đêm thơm một đóa quỳnh
Cùng em hương vương không gian
Cho ta mơ say mộng ngát tình
Quyện màu sắc thắm môi em…” ** 

Đúng là một ngày say mộng ngát tình trong cảnh mưa hiếm quý của Cali, khiến cả hai cùng nhớ đến “nụ hôn đầu rụng xuống ơ thờ”. Mong đêm dài hơn cho vòng tay trong nhau thêm hoan lạc.

Sáng hôm sau, ngồi ghi lại chút tình của ngày hôm trước. An lành với hạnh phúc bên nhau. Đơn giản nhưng trân quý. Ngọt ngào đầy hương thơm. Với mong ước mỗi ngày qua là một niềm vui trọn vẹn. Vì một ngày qua là một ngày không thể có lại, và ngày mai lại không thuộc về ta.

Tháng 4, 2015 – Bổ túc tháng 1, 2021
Vĩnh Chánh

*Bản nhạc “Mưa” của nhạc sĩ Văn Phụng
**Bản nhạc “Dạ Quỳnh Hương” của nhạc sĩ Phạm Anh Dũng


Trăng Lạnh

t

Chiều nào cũng vậy, sau khi dùng cơm tại phòng Romeo and Juliet, Kiều-Lam thích đợi ánh hoàng hôn về để lên phòng Windjammer Café nơi tầng 9 của du thuyền Legend of the Seas nghe anh chàng người Gia-Nã-Đại độc tấu Tây-Ban-Cầm; dù du thuyền có đến ba khu vực khác nữa để các nghệ sĩ luân phiên trình diễn mỗi đêm.

Tối nay trong phòng Windjammer Café này chỉ còn lác đác vài người và Kiều-Lam; vì đa số du khách đã đi bờ – danh từ của Hải-Quân, có nghĩa là rời tàu, rời đơn vị để đi phố – từ sau khi du thuyền cặp bến. Vậy mà anh chàng Canadian cũng vẫn không để ý, chỉ say sưa đàn, thỉnh thoảng lại tự tạo những biến âm rất lạ, dễ cuốn hút người hiểu nhạc. 
Vì ít người, thừa bàn, Kiều-Lam chọn chiếc bàn nơi góc, gần chỗ người nhạc công tài hoa đang ngồi, để nhìn mái tóc dài màu cát vàng của anh lóng lánh dưới ánh đèn spotlights. Anh vẫn ngồi trên bục gỗ cao. Đầu anh nghiêng nghiêng, mắt nhìn vào phím đàn nơi bàn tay trái và mái tóc anh lay động nhẹ theo từng chuỗi âm thanh. Thỉnh thoảng đôi kính mắt của anh lóe lên vì ánh đèn phản chiếu lúc anh ngẩng lên để hất nhẹ mái tóc ra phía sau. Đôi khi vai anh cũng lắc nhè nhẹ theo những cung đàn vui. Khi dạo những đoản khúc buồn, đầu anh hơi cúi xuống để ánh đèn nhạt nhòa từ trên trần cao tạo nên những nét khắc khổ, rã rời trên khuôn mặt hơi dài của anh. Nếu màu tóc của anh đậm hơn một tý, Kiều-Lam nghĩ, nàng sẽ nhầm anh với John Lennon, một thiên tài về âm nhạc của The Beatles. 

Nhân lúc anh bồi bàn đến mời dùng thức uống, Kiều-Lam nhờ anh yêu cầu anh chàng Canadian độc tấu nhạc khúc La Cumparsita(1). Kiều-Lam lắng nghe, tưởng như tiếng đàn quyện với hồn nàng. Và trong thoáng chốc, nàng cảm thấy hồn nàng vượt cao, cao hơn hẳn mọi phũ phàng và tệ bạc mà đời đã vùi dập nàng bấy lâu nay. Kiều-Lam vui và lòng thanh thản như ngày bé thơ, thường lắng nghe người anh họ – Phạm Đình Phê – đệm đàn tập cho nàng hát. Bây giờ nàng không hát được cho nên nàng chỉ gật gật nhè nhẹ theo điệu Tango rộn rã. 
Khi bản Tango sắp dứt, Kiều-Lam nhìn anh chàng Canadian. Lúc anh ngẩng lên, vô tình hướng về phía nàng, nàng khẽ cúi đầu, mỉm cười và đưa bàn tay hơi cao hơn bình hoa Pansy trên bàn một tí, rồi vẫy nhẹ để tỏ dấu cảm ơn. Anh cũng mỉm cười, nhấp nháy mắt tỏ dấu nhận hiểu. 

Sau đó anh chuyển sang điệu Moderato với tình khúc Second Piano Concerto (2). Từ bản nhạc này anh tiếp luôn bản khác một cách liên tục và tài tình cho đến nổi phải đến vài phân đoạn Kiều-Lam mới nhận ra được đó là đoản khúc Melody In F (3). Anh cứ tiếp tục đàn những tình khúc quen cho nên Kiều-Lam vừa ngân nga theo rất nhỏ, chỉ đủ một mình nàng nghe, vừa lơ đễnh nhìn ngọn núi Mt. Juneau sừng sững ngang tầm mắt. 
Trong thoáng chốc, dáng vẻ hùng vĩ của Mt. Juneau và những ngọn núi xa xa chìm vào màn đêm; chỉ còn những vùng tuyết ẩn hiện lờ mờ trên đỉnh núi cao, từ xa trông như những áng mây không di động. Dưới xa, sát chân núi Mt. Juneau là nhà hàng và cửa hàng bán quà kỷ niệm. 

Du khách nhàn tản bước dọc theo những cửa hàng bán quà kỷ niệm. Kiều-Lam nghĩ, nếu không có ánh đèn từ các cửa hàng và của những trụ đèn đường soi rõ con đường nhựa duy nhất và bãi đậu xe nhỏ nhắn chia cách khu phố và du thuyền thì nàng khó có thể phân biệt được bên nào là biển và bên nào là núi Mt. Juneau.
Từ sau khi rời tảng băng Hubbard Glacier cho đến bây giờ, Kiều-Lam không thể nhớ được du thuyền đã len lõi qua bao nhiêu chân núi. Nhưng không hiểu tại sao nơi chân núi này, với khu phố hẹp mang tên Juneau, nàng lại cảm thấy bồi hồi như nàng vừa đánh mất hoặc là vừa tìm lại được cái gì rất thân thương, rất gần gũi. 

Trong khi Kiều-Lam chưa phân tích được tâm trạng của mình thì nàng chợt nhận ra tiếng Tây-Ban-Cầm của anh chàng Canadian lại chuyển sang một điệu Tango. Nghe quen lắm, nhưng nàng không nhớ được tựa đề của bản nhạc. Mãi đến lúc anh ngẩng lên, mái tóc vàng lay động hơi dồn dập và nét mặt của anh phảng phất niềm vui như nét mặt của một người vừa trở về sau một chuyến viễn du, Kiều-Lam mới nhớ ra đó là nhạc khúc La Paloma (4).

Nhạc khúc này, khu phố hẹp và mặt nước lóng lánh ánh đèn dưới xa như gợi lại trong hồn Kiều-Lam một vùng biển xưa; nơi đó nàng đã để lại những ngày thơ ấu êm đềm, những mối tình một chiều, một mối tình câm – mà sau này vô tình nàng mới hiểu được – và chỉ mang theo được một cuộc tình nhiều đắng cay!
Những ngày thơ ấu nơi vùng biển xưa đó, cuối tuần, nhóm bạn cùng lứa thường rủ Kiều-Lam đạp xe đạp xuống một khu phố hẹp sát chân núi, bên kia con dốc nhỏ, cuối con đường sát bờ biển để ngắm những chú cá âm thầm bơi lội trong tủ kính của Hải Học Viện. Nhiều khi các bạn và nàng đạp xe xuống khu phố đó không phải để ngắm cá trong Hải Học Viện mà chỉ để đi “cà-rơ” dưới mấy cây bàng cằn cỗi dọc theo con đường nhựa duy nhất chia cách dãy phố buồn hiu và những ghềnh đá chơ vơ của một vùng biển nghèo, tên là Cầu-Đá.

Một chiều nọ, tại Cầu-Đá, trong lúc cùng nhóm bạn lựa mua cái kẹp tóc bằng đồi mồi nơi cửa hàng bán quà kỷ niệm, Kiều-Lam nghe một giọng nam rất êm ái: 
- Cô ơi, cô! Xin lỗi, cô làm ơn cho tôi hỏi thăm. 

Cả nhóm vội ngẩng lên, vì không biết ông ấy hỏi đứa nào. Kiều-Lam nhận ra đây là một thanh niên cao, đeo kính cận, dáng vẻ rất chững chạc. Thanh niên nhìn Kiều-Lam, tiếp: 
- Có phải cô là người có tấm ảnh chưng trong tủ kính nơi hiệu ảnh Mai-Ngôn hay không?

Kiều-Lam thoáng bối rối, chưa biết nên nhận hay nên chối; nếu nhận thì hơi mắc cỡ mà chối thì khó quá; vì không quen nói dối. Các bạn đều biết tính Kiều-Lam nhút nhát, bây giờ thấy rõ nàng đang lúng túng cho nên vài đứa đáp hộ: 
- Dạ, nó đó. Nó đó. Nó là... “thủ phạm” đó!

Nói xong nhóm bạn tựa vai nhau, cười một cách thích thú. Thanh niên cũng cười. Kiều-Lam chưa kịp làm mặt giận với các bạn thì bà chủ cửa hàng bán quà kỷ niệm từ ngoài bước vào. Thấy thanh niên đang cười vui với mấy cô học sinh, bà vồn vả: 
- Trời, Vũ! Sao con không mời các cô ấy vào trong nhà mà chuyện trò? Ở ngoài khách khứa ồn ào lắm, con.

Các cô nhìn nhau, không biết thối thoát bằng cách nào. Thanh niên cũng nhìn các cô rồi cười chứ chưa biết phải đáp lời Mẹ như thế nào. Xoay sang các cô, bà tiếp, giọng rất hãnh diện: 
- Con thứ hai của tôi đấy. Anh ấy học ở Saigon, thỉnh thoảng về thăm Mẹ vài hôm rồi lại trở vào Saigon học. Anh ấy hiền, ít nói mà lại chăm học lắm nên chẳng quen biết nhiều; quen được với các cô là quý lắm đó.

Bà quay sang Vũ, tiếp: 
- Con mời các cô ấy vào trong xơi nước đi, con!

Vũ mời nhóm bạn của Kiều-Lam và nàng vào phòng khách, ngay sau bức rèm cửa được làm bằng giấy của những tấm vé số kiến thiết vo tròn và xâu thành chuỗi. Kiều-Lam không hiểu vô tình hay cố ý, Vũ ngồi cạnh nàng. 
Sau khi mọi người tự giới thiệu, Kiều-Lam mới biết Vũ đang theo học Y Khoa, năm thứ tư. Các bạn “láu cá” của nàng hỏi Vũ về sự khác biệt giữa đại học Saigon, Huế và Dalat; về những phân khoa nào thích hợp cho con gái; về một Saigon mà các cô luôn luôn ước mơ sẽ có ngày được đặt chân tới. Vũ giải đáp rất tường tận và từ tốn. Thấy Kiều-Lam không nói gì, Vũ hỏi: 

- Còn Kiều-Lam? Sao không nói gì hết vậy? 

Vũ hỏi hơi bất ngờ khiến nàng mất bình tĩnh. Để che giấu sự mất bình tĩnh và sự nhút nhát của mình, Kiều-Lam chỉ guitar trong bọc vải, treo trên tường và hỏi một câu rất lạc đề: 
- Ai chơi guitar vậy, anh? 

Vũ cười rất hiền hòa: 
-Tôi, nhưng còn non lắm!

Chỉ vậy, rồi Kiều-Lam lại ngồi im để các bạn trổ tài ngoại giao. Một lúc sau Vũ lại nói với Kiều-Lam: 
- Từ khi gặp Kiều-Lam tôi mới biết tôi không phải là người ít nói như bà cụ của tôi thường bảo. 

Trong khi Kiều-Lam chỉ cười một cách e thẹn thì nhóm bạn nhao nhao lên phá: 
- Nó để dành hơi để hát đó. 

Vũ cười, nhìn Kiều-Lam. Nàng nhìn xuống đôi guốc Dakao màu trắng, tay vân vê quai nón màu hồng nhạt. 
Khi tiễn các cô ra chỗ dựng xe đạp, Vũ nói nhỏ với Kiều-Lam trong khi nàng đang loay hoay mở khóa xe: 
- Ước gì tôi được nghe Kiều-Lam hát, dù chỉ một câu thôi.
Kiều-Lam chỉ biết cười và lý nhí cảm ơn.

Trên đường về, nhóm bạn gái chia tay nhau trước Grand Hotel. Kiều-Lam đạp xe chầm chậm dọc con đường sát bờ biển để nhìn những cụm thông im lìm/để thấy lá bàng bay bay/để nghe tiếng sóng thì thầm hoà với tiếng guitar độc tấu phát ra từ những máy khuếch đại âm thanh do đài phát thanh gắn trên mỗi cây bàng. Máy khuếch đại âm thanh này thường bị rè nên đã làm giảm đi rất nhiều giá trị nghệ thuật; nhưng không hề gì. Đối với Kiều-Lam, lúc đó, giá trị nghệ thuật không cần thiết; nàng chỉ muốn, cùng một lúc, được nhìn lá bàng bay, được nghe tiếng sóng rì rào để tiếng Tây-Ban-Cầm-không-đối-thủ của Phạm Đình Phê trong những nhạc khúc ngoại quốc, dẫn dắt hồn nàng đến những bến bờ xa xăm mà khối óc đầy mơ mộng của nàng cứ nghĩ trong đời có lẽ không bao giờ nàng có thể đến được. Không ngờ, sau khi đến được những bến bờ mà ngày xưa nàng từng mơ ước thì Kiều-Lam mới ý thức được rằng chỉ có một nơi không thể nào nàng tìm lại được, đó là bến xưa!

Vì muốn tìm lại bến xưa, Kiều-Lam đã trở về chốn cũ, nhưng không còn gì; có còn chăng là một eo biển vắng với những gốc cây bàng sần sùi cố bám rễ vào con đường nhựa lỡ lói trước một dãy phố lụp xụp, tiêu điều! 
Juneau ơi! Kiều-Lam tự nhủ, nếu Juneau có được vài cây bàng, nếu ngọn núi mà Juneau tựa lưng vào hơi nhỏ hơn một tý và nét kiến trúc của Juneau bớt diêm dúa đi thì nàng sẽ quyến luyến Juneau biết dường nào; vì Jeneau mang được nhiều nét thân thương của một bến xưa mà hồn nàng luôn luôn trân quý!

Dòng ý tưởng của nàng vừa đến đây, Kiều-Lam chợt nghe một giai điệu rất thiết tha/rất dạt dào và rồi tiếng hát hơi khàn và đục của anh chàng Canadian: 

Feelings, 
Nothing more than feelings, 
Trying to forget my feelings of love..
.” (5) 

Đây là tình khúc Kiều-Lam đã yêu cầu anh chàng Canadian độc tấu ngay đêm đầu tiên khi du thuyền vừa rời hải cảng Seward. 

Đêm đó chàng Canadian chỉ đàn. Đêm nay anh vừa đàn vừa hát. Lời ca quyện với tiếng đàn khiến hồn Kiều-Lam chơi vơi trong dòng kỷ niệm ngập ngụa ưu phiền.
Tự dưng Kiều-Lam thảng thốt nhận ra trạng thái tình cảm này dường như cũng đã đến với nàng, nhưng không nhớ vào thời điểm nào. Phải một lúc khá lâu Kiều-Lam mới nhớ được, đó là một buổi chiều chủ nhật, khi nàng đang treo máy sưởi trong nhà ươm lan. Lúc treo xong cái máy sưởi cuối cùng, trong khi nàng đang nhìn khoảng cách từ máy sưởi đến giò Dendrobium gần nhất để lượng định ảnh hưởng của hơi nóng từ máy sưởi đến giò lan thì chợt nghe tiếng hát trong suốt, ngọt ngào văng vẳng trong không gian im vắng: 

“...Đêm nghe tiếng thở dài. 
Đêm nghe những ngậm ngùi...” 

Kiều-Lam đứng lặng, nhìn ra khoảng sân rộng với cõi lòng rưng rức như cõi lòng của người vợ trẻ, ngày xưa, thường lên sân thượng, nhìn về phương trời xa mong chờ bóng dáng một người...Tiếng hát của cô gái vẫn êm ái mượt mà nhưng hồn Kiều-Lam lại giao động từng hồi. Sau này vô tình Kiều-Lam mới biết người hát tình khúc đó là ca sĩ Diễm-Liên, nhưng Kiều-Lam không nhớ tựa đề của bản nhạc. 

Kiều-Lam không nhớ chiều hôm đó nàng có đủ can đảm nghe Diễm-Liên hát hết ca khúc ấy hay là nàng phải đóng cửa vườn lan để khỏi bị tiếng hát khơi lại nỗi đau xưa. Nhưng bây giờ, trong trạng thái tình cảm này, nàng muốn nghe lại tiếng hát ấy để tìm lại chút dư vị đắng cay mà nàng không hiểu nghị lực nào đã giúp nàng chịu đựng được suốt mấy mươi năm dài! 

Trở về phòng, trong khi tìm cassette, earphones và những cuộn băng có Diễm-Liên hát, Kiều-Lam thầm nghĩ đến các con, dâu và rể của nàng – những người đã, không những tặng nàng vé du lịch mỗi năm mà còn sắp sẵn vào va-li những gì nàng cần và những gì nàng thích.

Vừa rời thang máy Kiều-Lam vừa nghĩ, trời lành lạnh, đi lang thang trên vùng đất mang nhiều nét thân thương của một vùng biển xưa và lắng nghe giọng ca tha thiết của Diễm-Liên sẽ là niềm thú vị vô biên. Bằng lòng với niềm vui nhỏ nhoi đó, nàng gắn earphones vào tai, mở nút “on” nơi cassette rồi cho cassette và hai tay vào túi áo lạnh. 

Chưa kịp đặt chân lên tấm thảm đỏ dẫn ra cầu thang, Kiều-Lam nghe ai nói gì đó rồi một cánh tay lực lưỡng, màu nâu sậm, chận nàng lại. Kiều-Lam vội lấy earphones ra, nhìn người đã chận nàng: 
- Xin lỗi, ông nói gì?

Anh chàng Mỹ đen cười vui, chỉ vào cái máy kiểm soát, pha trò: 
- Có lẽ bà đang thưởng thức một đoạn nhạc tuyệt vời cho nên bà quên cho thẻ an ninh của bà vào máy trước khi bà rời du thuyền.

Không bận tâm về tính đãng trí của mình, Kiều-Lam lý nhí lời xin lỗi rồi làm theo lời nhân viên kiểm soát an ninh. 
Xoay người ra cầu thang, bước ngược chiều với những du khách trở về, Kiều-Lam nghe loáng thoáng lời chúc của anh chàng kiểm soát an ninh: “Hãy có một buổi tối tuyệt đẹp” mà không biết anh chúc nàng và những người rời du thuyền hay anh chúc những người vừa đi bờ về.

Trong khi du khách đi dần về hướng phố thì Kiều-Lam đi dọc theo cầu tàu, nơi du thuyền đang cặp, để được thảnh thơi một mình, lắng hồn vào tiếng hát, lời ca. 

Kiều-Lam đến bên chiếc cầu gỗ dẫn xuống bến tàu; nơi đó vài chiếc du thuyền nhỏ và mấy chiếc canoes đang nhấp nhô như đợi thủy triều dâng. Kiều-Lam nhìn lại hướng chiếc Legend of the Seas và thấy cả vùng ánh sáng rực rỡ trên du thuyền phản chiếu trên mặt nước xanh thẫm. Tự dưng nàng cảm thấy nặng nơi lồng ngực và như có điều gì rưng rức trong hồn nàng! Phải một lúc sau Kiều-Lam mới nhận biết được rằng chính vùng ánh sáng trên du thuyền phản chiếu lung linh trên mặt nước đã gợi nơi hồn nàng nỗi cô đơn vô tận của những đêm lang thang một mình trên bến Bạch-Đằng. 

Những đêm đó, ánh đèn từ câu-lạc-bộ-nổi của Hải-Quân, từ những chiến hạm đang cập trước Bộ Tư Lệnh Hải-Quân và từ nhà hàng Mỹ-Cảnh, cũng phản chiếu lung linh trong dòng nước lặng lờ. Trong khi từng cặp, từng cặp sánh bước bên nhau trên bến Bạch-Đằng thì Kiều-Lam lang thang một mình để gặm nhấm nỗi đau riêng! 


Bây giờ, nỗi đau đã rơi vào trạng thái bảo hòa, nhưng tiếng hát thiết tha và giọng ngân êm ái của Diễm-Liên vẫn gợi lại trong lòng Kiều-Lam nhiều nỗi xót xa: 

“...Đêm từng đêm thức trắng 
Nhớ thương cuộc tình 
Chìm trong hoang vắng. 
Ôi! Tình yêu bay xa 
Vẫn chưa phai nhòa ...” (6) 

Kiều-Lam không còn gì để nuối tiếc về một cuộc tình đầy giông bão ấy nữa; nhưng không hiểu tại sao khi nghe đoạn nhạc này nàng cũng vẫn không nén được tiếng thở dài!

Kiều-Lam ngồi lên phiến đá nhỏ cạnh chiếc cầu gỗ. Trong trạng thái vô thức, nàng đưa tay mơn man khóm fireweed màu hồng nhạt mọc quanh phiến đá. Kiều-Lam hơi ngạc nhiên, tại sao nàng có thể nhận ra màu hồng nhạt của fireweed khi mà nàng đã đi xa du thuyền, xa khu phố và mấy ngọn đèn đường. Nhìn quanh, nàng cũng ngạc nhiên khi thấy được, xa xa, vùng nước xanh mà lúc sáng chiếc du thuyền nhỏ đưa du khách đi tìm xem cá voi/hải cẩu và gấu. Khi nhìn lên bầu trời trong vắt Kiều-Lam mới nhận ra là trăng đã lên.

Nhìn ánh trăng tự dưng Kiều-Lam nhớ đến ánh trăng của đêm họp mặt tại nhà Vũ. Tối hôm đó, ánh trăng soi rõ khoảng sân rộng có cây ngọc lan và mấy cây mai tứ quý trong chậu kiểng. Vũ hái mấy đóa ngọc lan và trao tận tay nhóm bạn của Kiều-Lam. Khi Vũ đến cạnh, Kiều-Lam cũng xòe bàn tay sẵn sàng đón nhận đóa ngọc lan, nhưng Vũ không để đóa hoa vào lòng bàn tay của nàng mà Vũ lại gắn lên cái kẹp trên mái tóc của nàng. Nhóm bạn hay phá phách của kiều-Lam “ồ” lên cùng một lúc. Vũ chỉ tủm tỉm cười. Kiều-Lam mắc cỡ quá, chỉ biết ngồi im, cúi mặt, cười. 

Đến phần văn nghệ, nhóm bạn của Vũ đàn và hát rất sôi nổi khiến nhóm bạn của Kiều-Lam buộc nàng phải “đối phó” để khỏi bị...quê! Sau khi Kiều-Lam miễn cưỡng nhận lời, mọi người bảo Vũ thiên vị khi tặng hoa, bây giờ “phạt” Vũ, buộc Vũ phải đàn cho Kiều-Lam hát. Vũ ôm đàn, nhìn nàng, cười cười, chờ đợi. Kiều-Lam nói nhỏ: 
-Dạ, anh dạo cho Do Majeur, slow.

Kiều-Lam hát tình khúc Trăng-Lạnh của Điệp-Linh: 

“Trăng lả lướt, 
Biết bao thu mùa ru lá rụng. 
Chiếc lá vàng 
Rơi trong tối mênh mang. 
Cùng thời gian 
Lắng trong tiếng thu tàn. 
Nhớ lại chăng đêm nào chiếc lá rơi. 
Người ơi! Nhẹ bước. 
Lạnh lùng thân chiếc lá 
Vàng khô rơi không tiếng vang...” 

Khi nghe Vũ đệm cho nàng hát Kiều-Lam mới biết Vũ là người rất thành thật khi xác nhận chàng không có ngón đàn Tây-Ban-Cầm điêu luyện. Và sau đó Kiều-Lam cũng hiểu Vũ rất thành thật khi chàng đột ngột và vụng về tỏ tình với nàng. Kiều-Lam chỉ cúi đầu, câm lặng. 

Mấy mươi năm qua Kiều-Lam vẫn không hiểu nguyên nhân nào nàng câm lặng. Mấy mươi năm qua Kiều-Lam cũng vẫn không thể hiểu được tại sao nàng không yêu Vũ! Và cũng mấy mươi năm qua, không biết bao nhiêu lần Kiều-Lam đã niệm và đã nghe niệm “Gate Gate Paragate, Parasamgate. Bodhi Svaha...” (Hãy qua, hãy qua bên bờ bên kia...) nhưng nàng cũng không hiểu tại sao nàng vẫn mãi hoài ngụp lặn trong vũng sầu! Dù chìm ngập trong vũng sầu, Kiều-Lam cũng không hiểu tại sao chưa bao giờ nàng hối tiếc là nàng đã câm lặng và đã không yêu Vũ – mà nàng chỉ hối tiếc là nàng đã gửi thiệp thành hôn của nàng đến cho Vũ! 

Bây giờ, cả vùng không gian miền Bắc bán cầu này nhuốm lạnh trong ánh trăng mơ thì trong hồn Kiều-Lam niềm hối tiếc về hành động ngây ngô, thiếu suy nghĩ của nàng ngày xưa cũng ngập tràn! Kiều-Lam thở dài ngẩng nhìn những phiến băng trên đỉnh Mt. Juneau lấp lánh ánh trăng. 
Ánh trăng soi rõ những phiến đá dị hình chia cách những khe núi thâm u. Ánh trăng soi rõ những vạt sương mong manh ẩn hiện trong rừng thông bạt ngàn. Ánh trăng soi rõ những tòa buildings nơi vùng thị tứ của Juneau, ở phía xa. Ánh trăng soi rõ mặt nước xanh thẫm của Gastineau Channel. Ánh trăng soi rõ từng lượn sóng nhấp nhô quanh mấy chiếc Canoes và du thuyền nhỏ. Ánh trăng soi rõ bóng Kiều-Lam trải nghiêng trên khóm cỏ fireweed đẫm sương. Ánh trăng cũng soi rõ niềm cô đơn trong hồn Kiều-Lam.

Kiều-Lam thoáng rùng mình, không hiểu vì lạnh hay là vì sợ hãi niềm cô đơn. Khi nàng đứng lên, muốn trở lại du thuyền để bớt lẻ loi thì giọng ca sướt mướt của Diễm-Liên đang nức nở ở đoạn: 

“...Lặng lẽ đi tìm dấu em đêm dài, 
Nhịp nào gõ hồn tôi, 
Cơn mưa dạt dào, vỗ về. 
Nhiều khi, tôi tìm trong ký ức muộn phiền 
Bóng hình ai đã tan vào cõi huyền không...” (7) 

Kiều-Lam lại thở dài, nhìn bóng nàng soải dài trên nền xi-măng lạnh lẻo như nhìn vào quá khứ xa xăm để tìm xem tim nàng đã lỗi nhịp ở phân đoạn nào! 
Kiều-Lam bước đi, chiếc bóng câm lặng của nàng cũng bước theo; từ đó Kiều-Lam hiểu rằng dù tim nàng phải chịu thương tổn đến ngần nào đi nữa thì nàng cũng không thể tách rời cuộc đời còn lại của nàng ra khỏi một dĩ vãng nặng trĩu ưu phiền! 

Kiều-Lam nhìn lên triền núi Mt. Juneau. Trong vùng không gian tĩnh mịch, nàng tưởng như tiếng hát mượt mà, óng chuốt của Diễm-Liên vang xa và trở nên long lanh như những hạt sương bịn rịn trên cành thông dịu dàng…


Điệp Mỹ Linh
http://www.diepmylinh.com

*.- Mượn tựa nhạc phẩm Trăng-Lạnh của Ba tôi – Cụ Điệp-Linh.
1.- Của G.H. Matos Rodriguez.
2.- Của S. Rachmaninoff
3.- Của A. Rubinstein.
4.- Của Sebastian Yradier.
5.- Feelings của Morris Albert
6.- Kỷ Niệm Buồn, cassette không ghi tên tác giả.7.- Vần Tóc Rối của Mai-Anh-Việt.

Thứ Hai, 4 tháng 1, 2021

Em Cũng Là Hoa: HoaTrúc Đào


Chầm chậm chiều về với quạnh hiu
Những chiều nhạt nắng những chiều chiều
Trời xa lữ khách từ đâu lại
Rồi biệt thu này khiến tịch liêu

Đã mấy mùa hoa trổ Trúc Đào
Hỡi người phiêu bạt tận phương nao
Có nghe thu tới lời tình tự
Đã mấy thu qua trổ Trúc Đào

Thơ & Ảnh: Kim Phượng



Sáng Tác: Thơ Nguyễn Tất Nhiên
Nhạc Anh Bằng
Ca Sĩ: Thanh Thúy - Vũ Khanh
Thực Hiện: Tuấn Phạm


Lá Xanh Thay Màu


Mười lăm, mười tám yêu nhau
Trời xanh xanh ngát một mầu mộng mơ
Sáng mong, chiều đợi, đêm chờ
Aó dài hoa tím gió lùa tóc mây
Xuân ,thu nắng phủ vai gầy
Say men tình ái, tháng ngày thênh thang
Em là điểm tụ hào quang
Dấu chân em nở hoa vàng chiều xưa
Những ngày phố nhỏ giăng mưa
Đôi môi đọng nụ hôn vừa chớm yêu
Người đi mắc biếc trông theo
Quãng đời thơ mộng đã vèo bay qua
Cuộc tình thôi cũng phôi pha
Một đời thôi cũng đã là hư không
Môi son, má phấn còn nồng
Nay em để lại căn phòng lạnh tanh
Trăng Thu mây trắng lung linh
Em đi, tháng chín lá xanh thay mầu

Lê Thị Ý

Hạnh Phúc Ở Đâu


Thật không thể bảo đấy là Hạnh Phúc
Khi con người sống lừa dối lẫn nhau,
Lúc ghét nhau, vẫn phải ...cố cười chào
Dẫu yêu lắm, vẫn chối rằng ... chưa có

Con người mãi vẫn có điều chưa rõ
Những nhiệm mầu của xúc cảm con tim
Nên con người vẫn cứ mãi kiếm tìm
Định nghĩa của Tình Yêu và Hạnh Phúc

Rất giản dị, rất tầm thường ...Hạnh Phúc
Là tiếng cười, là lời nói trẻ thơ
Được gặp nhau, sau bao phút đợi chờ
Được ôm ấp trong vòng tay cha mẹ

Hạnh phúc đến trong an vui, mạnh khỏe
Từ tinh thần, thể chất, đến tâm linh,
Khi trái tim xúc động thật chân tình
Những tình cảm của vui, buồn, yêu, giận

Khi buồn khổ, cứ để dòng lệ ngấn
Lúc mừng vui, hãy nở nụ cười tươi
Đối với tôi: Hạnh Phúc của con người
" Là giây phút sống thật cùng cảm xúc !"

Đừng tìm mãi nơi đâu là Hạnh Phúc
Có thể gần, cũng có thể thật xa
Xa hay gần là ở tại Tâm ta
Ta cảm nhận thế nào là thế đó!

Sương Lam


Hai Chuyến Sang Ngang - Đò Chiều Tách Bến


Dẫn:

Ở một nơi nào đó phía bên kia thành phố, người đàn bà tươi cười lên xe hoa lần thứ hai. 
Phía bên này thành phố, trong một công viên bé nhỏ, người đàn ông lặng thinh tìm về quá khứ. 
Xa nhau chỉ có mấy con đường, nhưng đã ngàn đời cách biệt quan san. 

Dạo: 

Hai phen áo cưới rượu nồng, 
Bao phen tủi nhục nhuộm hồng mắt trai 

Cóc cuối tuần:

Hai Chuyến Sang Ngang

Nơi nào đó, bên kia thành phố nhỏ,
Em yêu ơi, người cũ của anh ơi,
Hôm nay em lại hớn hở tươi cười,
Mặc áo cưới, theo người sang bến khác.
Mây không đủ che bớt màu nắng gắt,
Công viên vàng, anh tròng mắt đỏ au,
Ngồi nhớ về những ngày tháng bên nhau,
Hồn chới với trong gông sầu siết chặt. 

Hai năm trời thấm thoắt,
Từ khi em trở mặt thay lòng,
Quên đi duyên nợ vợ chồng,

Biến tình nghĩa mặn nồng thành men đắng.
Anh lần nữa lại hai bàn tay trắng,
Vật vờ lê kiếp trống vắng đơn côi .
Tháng năm dài, chân lê lết nơi nơi,
Không tìm được mảnh trời xưa đã mất.
Ngày buông súng, anh buồn đau khóc ngất,
Thầm nghĩ rằng lần cuối mắt mình cay .
Nào ngờ đâu còn có buổi hôm nay,
Anh bắt gặp mình đưa tay gạt lệ .
Đứa con gái làm phù dâu cho mẹ,
Sẽ từ đây gọi kẻ khác là cha .
Người vợ hiền của ngày tháng đã xa,
Từ đây sẽ chăm lo nhà chồng mới .
Anh sớm biết chuyện này rồi sẽ tới,
Khi sững sờ, lòng bối rối xót xa,
Tay run run cầm án lệnh của toà,
Chân thất thểu ra khỏi nhà lần cuối 
Từ đó đêm sầu vạn lối,
Lạnh lùng bóng tối đường xưa,

Bước chân khuya không ai đợi ai chờ,
Hạnh phúc cũ nhạt mờ theo hơi khói .
Tuy đau đớn, anh vẫn hằng mong mỏi,
Sẽ có khi em hối lỗi quay về 
Nhưng giờ đây, trước sự thật tái tê,
Anh chợt biết, chim kia đà quên cội.
....
Anh vẫn nhớ , sau tám năm tù tội,
Anh trở về quê, lặn lội kiếm ăn,
Gặp lại nhau, tuy đói rách nhọc nhằn,
Mình đã quyết trăm năm câu ước hẹn.
Ngày đám cưới, ít người thân hiện diện,
Mình bồi hồi, quỳ khấn nguyện bên nhau,
Em, bà ba thay áo mới cô dâu,
Anh quần vá, vải bạc màu mưa nắng.
Mình đã sống những phút giây nồng thắm,
Đã cùng nhau chia từng nắm cơm thiu,
Đã nhịn ăn, nhịn mặc, cố chắt chiu,
Cho con nhỏ được sớm chiều no dạ .

Rồi chập chững bước đầu trên đất lạ,
Phận qua sau, anh vất vả đêm ngày,
Mong sao mình sớm thoát cảnh đắng cay,
Cho bõ lúc đọa đày nơi quê mẹ .
Nhưng em hỡi, mình bắt đầu quá trễ,
Trắng bàn tay, khi tuổi trẻ không còn,
Đất khách quê người, lạ nước lạ non,
Chân vấp váp trăm lối mòn trơn trượt.
Anh sao đọ được với người qua trước,
Đã từ lâu xuôi ngược ở nơi đây .
Riêng anh sau những năm tháng tù đày,
Óc cằn cỗi, xác thân ngày chậm lụt.
Anh cố nén nỗi buồn thương xé ruột,
Khi nhìn em chịu thua sút đồng song,
Khi con mình, mắt lộ vẻ chờ mong,
Tay chỉ trỏ món quà không thể sắm.
Anh đau đớn, mảnh hồn như chết lặng,
Mỗi lần nghe em cay đắng thở than.
Và những câu trách móc dẫu nhẹ nhàng,
Vẫn nhức nhối tim gan người lỡ vận.

Tình mình thêm nứt rạn,
Từ khi em theo chúng bạn đi làm,
Phấn son cùng quần áo đẹp xênh xang,
Tai nghe ngọt lời bàn ngang xúi dọc.
Tổ ấm cũ nay đã thành địa ngục,
Anh âm thầm chôn tủi nhục xót xa .
Đứa con thơ, theo mẹ, cũng lờn cha,
Anh bất lực nhìn gia đình tan vỡ.
Em yêu dấu, mình không còn trẻ nữa,
Sao chẳng đi cho nốt nửa cuộc đời,
Mà vội thay lòng đổi dạ, em ơi,
Để hai đứa hai khung trời dang dở .
Nắng vẫn đẹp, vẫn hồng như muôn thuở,
Như ngày đầu mình rạng rỡ nhìn nhau,
Thề cùng chung sống mãi đến bạc đầu,
Dù trôi giạt khắp sông sầu, bể hận.

Đời bắt anh thua trận,
Trời đày anh lận đận,
Nên đò em phải hai bận sang sông,
Cho anh khóc câu vợ chồng nghĩa nặng.
...
Lửa nắng gắt sấy khô hàng lệ đắng,
Người đàn ông đứng lặng ngó trời không.
Thoáng mơ hồ trong ánh mắt mông lung,
Màu áo mới, hương rượu hồng năm cũ.

Trần Văn Lương 
California, 7/2004
***
Chuyển sang thơ Đường Luật dựa theo Lời và Ý bài "thơ cóc" tuyệt tác của nhà thơ Trần Văn Lương.

Đò Chiều Tách Bến

1- 
Pháo nổ vu quy, xác đỏ đường
Em vui tình mới, mộng yêu đương
Xe hoa, áo cưới, người tươi tắn
Ghế đá, vườn chơi, kẻ chán chường
Nhẹ bước sang ngang, lòng hớn hở
Lặng ngồi nhớ lại, dạ đau thương
Mây che nhưng nắng còn gay gắt
Anh quá cô đơn, khóc đoạn trường

2-
Đoạn trường chi xiết cảnh long đong
Từ buổi em thay dạ đổi lòng
Tình nghĩa mặn nồng ra mật đắng
Duyên tơ khắng khít hóa dây tròng
Hai bàn tay trắng ôi quờ quạng
Một tấm thân tàn hết ước mong
Thấm thoắt hai năm trời lận đận
Vật vờ chân bước, bóng song song

3-
Song song bóng đổ, mắt mi cay
Nào có ngờ đâu vận hội này
Buông súng nghẹn ngào sầu thuở trước
Rơi châu sùi sụt hận trưa nay
Con phù dâu mẹ, cha xa lạ
Vợ phụ tình chồng, họ đổi thay
Anh biết chuyện gì rồi cũng đến
Khi cầm án lệnh phải đi ngay

4-
Đi ngay, chân thất thểu rời nhà
Choáng váng quay đầu, ánh mắt hoa
Lê bước tương lai nghe lạnh tối
Gọi tên hạnh phúc thấy phai nhòa
Đêm mơ bên gối em về lại
Sầu dậy trong lòng bóng thoáng qua
Trước mắt bây giờ, anh chợt biết
Con chim quên cội, mãi lìa xa

5-
Lìa xa, chẳng nhớ thuở bên nhau
Sau tám năm tù, chịu khổ đau
Anh trở về quê, tìm ước hẹn
Em mừng gặp bạn, nhận trầu cau
Tiệc sơ lễ cưới nhà thưa khách
Quần vá, bà ba, vải bạc màu
Làm lụng sớm hôm, mình nhịn đói
Cho con no dạ, lớn lên mau

6-
Lớn lên mau, dựng cuộc đời con
Khi cả gia đình bỏ nước non
Chập chững bước đầu qua đất lạ
Ngẩn ngơ tay trắng lết thân mòn
Bên nhà, tuổi trẻ lòng nao nức
Tại Mỹ, phận già mộng héo hon
Sớm tối đi về, anh vất vả
Càng lo, càng vấp, dạ thon von

7-
Thon von xuôi ngược ở nơi đây
Kém chị thua anh khắp chốn này
Thân cỗi, tay chân càng chậm lụt
Óc cằn, chữ nghĩa cứ loay hoay
Vợ con nghèo khổ, rầu ê mặt
Bè bạn cao sang, ngượng ủ mày
Nào biết âm thầm đang đứt ruột
Nén đau ngậm tủi chẳng ai hay

8-
Chẳng ai thấu hiểu nỗi can tràng
Anh chết lặng hồn bởi trái ngang
Nghe tiếng trách hờn tim nhức nhối
Nhìn em chưng diện dáng xênh xang
Đua đòi bè bạn càng đay nghiến
Nứt rạn tình yêu lắm bẽ bàng
Con gái lờn cha, theo gót mẹ
Gia đình như địa ngục, tan hoang

9-
Tan hoang mộng đẹp thuở ban đầu
Chẳng trẻ, sao đành tạo bể dâu
Thề thốt yêu đương từng ngỏ đó
Hẹn hò chung thủy lại về đâu
Nắng hồng vẫn rạng màu son thắm
Trời biếc còn in bóng mắt sâu
Còn nửa cuộc đời đi chửa trọ
Nỡ nào chia cách, dở dang sầu!

10-
Đời bắt anh thua trận não nề
Trời đày anh lận đận phu thê
Đò chiều em trẫy không nhìn lại
Duyên muộn người đi chẳng hẹn về
Nắng lửa chói chang khô lệ đắng
Xe hoa lộng lẫy xót lòng tê
Trơ trơ đứng ngó trời xa thẳm
Áo mới, thơm hương chén rượu thề...

Thiên Tâm
1-8-2004

Sa Đéc

 

Đường về Miền Tây hồi xưa phải qua Sa Đéc, thậm chí đi Miên cũng phải qua Sa Đéc!
Bản đồ ngưởi Pháp xưa vẻ Sa Đéc, Long Xuyên, Châu Đốc vắt ngang qua hai con sông Tiền và Hậu! Bản Đồ này sau đem về Pháp nên sau này chẳng ai được xem , tham khảo bản đồ này! Thưa quý vị cái địa điểm Phong Nhiêu ở tuốt phía Bắc sông Tiền đấy!!! 

Thưa quý vị Trước khi đặt tỉnh thì cái thủ phủ của Sa Đéc nó ở tận bên Cái Bè đấy. Tổng Đốc Trần Bá Lộc ở trên đó và cậu con cưng Trần Bá Thọ cũng ở trên đó , và ông thầy dạy cậu hai Thọ là Phan văn Thạnh cũng ở trên đó . Ông thầy Thạnh (hay Trị) chán cái anh học trò này và chán luôn cả cái vùng này:

Nực cười Hòa Khánh quá nên bư
Cha mẹ chằng nuôi, nuôi Đạo Tư

Chỉ có cô em của Thọ là bà Đốc Phủ Mầu kinh doanh cái Cù Lao Năm Thôn ở giữa sông Tiền ! Nhưng cuối cùng bà Mầu cũng bỏ của chạy lấy người. Đất thì quá mầu mỡ đi chứ (!) nhưng những kẻ tối rượu sâm banh sáng sữa bò nào biết gọi hồn đất theo kiểu Việt Nam!!!
Thưa quý vị, đây là giữa đường , trạm dừng chân của người Pháp và người Việt khi đi qua Miền Tây và Cao Miên! Họ đi qua Mỹ Tho tới Cái Bè rồi Sa Đéc, Lấp Vò để qua Miên. Tại sao lại đi vòng vèo như thế! Chắc là nơi đó đang sinh tụ đông dân và trình độ cao (?) (dĩ nhiên đi đường Tây Ninh và các đường khác không được, vì người Pháp cai trị Miền Nam bằng Ca Nô mà!
Tôi đồ chừng là những người buôn cây , gỗ quý đã tiếp chuyển hay là sơ chế những gỗ quý từ Miên về ...

Chợ Lấp Vò, Chợ Lấp Vò, chốn chốn người no
Chả biết từ đây lên Tân Châu dân trí thế nào, nhưng người Pháp đặt Tân Châu làm một quận khá lớn , rồi đông dân .Người Việt cũng ăn ké theo, mặc cho đi ghe nhỏ khá nguy hiểm vì con sông Vàm Nao (nước chảy đứ đuôi xà).

Tôi cũng nhắc lại một điểm là vùng này còn nhiều người Miên và người Chà. Tôi đồ chừng Sa Đéc là nơi ở của một ông " Vua " Miên SamDek , Lai Vung là nơi ở của một ông Lãnh Tụ Chà: Lai chính là Lái ( Lái Vung ) . Lái là một Lãnh Tụ Chà cũng như ông Lái Gấm bị xử tử dưới thời vua Thiệu Trị !
Lấp Vò sau này suy tàn , nhưng Sa Đéc cứ nhẩn nha đi lên!

Cũng nên nói qua về cái thăng trầm củ tỉnh lỵ hay thị xã ... Cái danh hiệu tỉnh lỵ hay thị xã cũng làm cho tôi bận tâm nữa! Sau 1975 người ta thành lập tỉnh Đồng Tháp, tỉnh lỵ đặt ở thị xã Sa Đéc ! nhưng ở bên kia sông đất rộng mênh mông, dễ xây cất, dễ xây cất, kinh doanh nên người ta dời tỉnh lỵ qua đó, ngày nay phát triển quá mau nên ... Sa Đéc có vẻ lép vế (?) nhưng tôi vẫn thích cái vẻ cổ kính của Sa Đéc. Điều làm tôi ngạc nhiên không ngờ là nó đẹp, đep cổ kính! Dọc sông Tiền rất đẹp và nên thơ. Trước đây đi xe đò qua tôi tưởng nó bé! Ai ngờ nó đẹp cổ kính! Mặc dù bên kia hoành tráng hơn, nhưng tôi vẫn thích vẻ đẹp cổ kính bên này!

Truyền Thuyết nói rằng con gái Nha Mân rất đẹp. Truyền thuyết này có từ thời Gia Long lận(?). Vua Gia Long chạy loạn tới đây gặp một người con gái đẹp mê hồn , ngài định lập làm Phi . Nhưng chạy loạn Tây Sơn thất điên bát đảo , bá thiên bá di nên ... thất lạc ... Đây là một xã không giầu , nhưng khi tôi đến 2020 thì xã này đường xá nhà cửa rất khang trang, mến khách , thức ăn ngon mà rẻ (!) ... thật không hổ là con cháu của một bà Phi ... hụt(?)
Một chuyện để đời hơn của Sa Đéc là Bữa Tiệc "Thịt Bò Lồi", Người ta đốt một đống củi lớn, gác một con bò lên trên , khi bò ta nở căng lên, người ta lấy một con dao nhỏ sắc bén lụi dô một phát vào đùi, thịt bên trong lồi ra, người ta bèn xẻo, nhậu tươi ... quá đã!
Cụ Vương Hồng Sển còn nói những màn Văn nghệ đẹp mắt... vui tai!!! Thật đúng là một bữa tiệc dành cho các chức sắc cao cấp... nhà giầu mà có máu văn nghệ ngút ngàn! Tôi nghĩ vượt xa bữa tiệc của Từ Hi Thái Hậu đãi các sứ thần liền tù tì 5 ngày đêm ... bẩy chục món!!!

Chân Diện Mục

Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2021

Đầu Năm


Thơ: Nguyễn Cao Khải
Thơ Tranh: Kim Oanh


Như Chưa Từng Có Giọt Buồn Rơi



Buổi sáng dậy lờ mờ chợt nhớ
Cảm ơn từng hơi thở nhịp tim
Cảm ơn đêm qua giấc ngủ hiền
Ngày lại đến ơn đời ban tặng!

Tay chạm mặt giữa miền im lặng
Nghe thời gian đổ những dốc triền
Theo đuôi mắt chắc nhiều trắc trở
Đã bao lần dấu nỗi buồn riêng…

Em có lẽ một dòng ký ức
Nước đầu sông thương nhớ cuội nguồn
Tôi có lẽ một đời như thể
Cơn mưa nào theo gió chiều nghiêng

Mới bữa nọ đôi bàn tay đón
Những yêu thương gần gũi ân cần
Nay chợt đã mấy lần chân bước
Tay vẫy người thoáng những phù vân?

Em yêu dấu, những ngày trú ẩn
Ở ngoài kia chắc phấn hương đời
Vẫn óng ả trong màu sợi nắng
Như chưa từng có giọt buồn rơi…

Durham, North Carolina
Người Chợ Vãng

Em Tiểu Thơ


Tiểu Thơ hong tóc bên rèm 
Làm tôi ngơ ngẩn rình xem dáng kiều 
Tưởng chừng lạc phách hồn xiêu 
Tương tư ngày ấy càng nhiều mộng mơ 
Tiểu Thơ khép cánh mi hờ 
Lòng tôi thờ thẫn làm thơ si tình 
Vào ra một cõi u minh 
Yêu người chỉ để nghiêng đình đổ am 
Tiểu Thơ mặc áo cánh lam 
Tôi xin choàng chiếc khăn san mượt mà 
Điểm tô hương sắc dáng hoa 
Một thời khuê các lượt là nét Xuân 
Tiểu Thơ yểu điệu thanh tân 
Tôi thương thầm đứng tần ngần ngu ngơ 
Cả đời mãi uống rượu chờ 
Hoa tàn bướm rã câu thơ sa đà.

Toronto 1/1/2021 
 Nguyên Trần

Alphabet Reflection - Bảng Chữ Cái Cuối Năm

Alphabet Reflection

Although things are not perfect
Because of trial or pain
Continue in thanksgiving
Do not begin to blame
Even when the times are hard
Fierce winds are bound to blow
God is forever able
Hold on to what you know
Imagine life without His love
Joy would cease to be
Keep thanking Him for all the things
Love imparts to thee
Move out of "Camp Complaining"
No weapon that is known
On earth can yield the power
Praise can do alone
Quit looking at the future
Redeem the time at hand
Start every day with worship
To "thank" is a command
Until we see Him coming
Victorious in the sky
We'll run the race with gratitude
Xalting God most high
Yes, there'll be good times and yes some will be bad, but...
Zion waits in glory...where none are ever sad!

(Sưu tầm từ Net)

***
Bài Dịch:


Bảng Chữ Cái Cuối Năm

Ai cũng biết cuộc đời không hoàn hảo,
Bởi nơi đâu cũng thấy lắm buồn phiền,
Cho dù thế bạn vẫn mãi ngợi khen,
Dù đang sống qua những ngày khốn khổ.
Đừng hờn căm hoặc mở lời than thở
E ngại gì khi Chúa ở cùng ta?
Gió có to, cùng bão táp phong ba...
Hãy trông cậy Đấng Toàn Năng Bất Diệt.
Im lặng tin vào những điều mình biết
Không Tình Người cuộc sống sẽ ra sao?
Lấy đâu ra niềm vui lẫn tự hào?
Mãi cảm tạ vì những ơn quí giá
Người luôn ban, với tình yêu cao cả
Ôi! hãy ra cho khỏi “chốn thương đau”
Phải biết rằng khi tha thiết nguyện cầu
Quyền năng Người sẽ đem về chiến thắng,
Rạng ngời lên trong bóng đêm cay đắng.
Sao cứ chờ cứ đợi ở tương lai,
Thay vì nhìn hiện tại mỗi ban mai?
Ước mong bạn sống tâm tình cảm tạ
Vào những ngày sung túc hoặc tả tơi.
Xưng danh Người ở mọi lúc mọi nơi
Yêu mến Chúa... Bạn không còn buồn bã.


Trần Duy Nhiên

(Điệp Mỹ Linh Chuyển)

Tôm Chua Ngọt Huế


Tôm chua ngọt – Là đặc sản nổi tiếng của xứ Huế, được rất nhiều người yêu thích tìm hiểu. Nếu bạn từng thưởng thức qua, chắc chắn sẽ khó lòng quên được hương vị đặc trưng của món ăn này. Những con tôm tươi sau khi chế biến có màu sắc bắt mắt, thịt dai ngon thấm vị chua, ngọt đậm đà vô cùng hấp dẫn:

1 - Nguyên liệu:

1kg tôm đất.
1 củ riềng.
2 củ tỏi.
2 trái ớt.
1 nắm lá ổi .
Gia vị: Nước mắm nguyên chất, rượu trắng 40 độ, đường.

2 - Cách làm:

- Sơ chế nguyên liệu
Tôm tươi mua về bạn cắt đầu, rút chỉ đen ở sống lưng, nặn hết phân, rửa sạch rồi để ráo nước. Cho tôm vào ngâm với rượu trắng trong khoảng 2 – 3 tiếng rồi vớt ra để ráo, không cần rửa lại.
Gọt vỏ củ riềng, rửa sạch, cắt thành sợi nhỏ. Bóc vỏ tỏi, cắt thành lát mỏng.
Loại bỏ hạt ớt, rửa sạch, cắt thành lát mỏng. Rửa sạch lá ổi, để trên rổ cho ráo nước.
Cho nước mắm nguyên chất và đường vào nồi với tỉ lệ 1:1 (lưu ý, bạn có thể tự điều chỉnh lượng nước mắm và đường sao cho vừa đủ ngâm tôm).

Bắc nồi lên bếp, nấu với lửa nhỏ để đường tan hoàn toàn rồi tắt bếp, đợi nguội. Đây là thao tác quan trọng trong cách muối tôm chua Huế vì nó ảnh hưởng lớn đến hương vị thành phẩm.
Trộn chung tôm, riềng, ớt, tỏi với nhau rồi xếp vào hộp nhựa (hoặc lọ thủy tinh), đổ hỗn hợp nước mắm ngâm sao cho ngập tôm.

Xếp lá ổi lên trên, dùng vỉ nén chặt để tôm ngập nước rồi đậy kín lại.
Đem hộp tôm đi phơi nắng 5 – 7 ngày thì sẽ thấy tôm chuyển sang màu đỏ là tôm chín. Cách làm tôm chua kiểu Huế trong những ngày không có nắng là để hộp tôm gần bếp khoảng 10 – 15 ngày.
Khi tôm chín, bạn có thể cho thêm đu đủ bào sợi vào trộn đều và thêm ít đường để tạo vị ngọt. Ngâm thêm khoảng 2 ngày để đu đủ thấm gia vị là có thể thưởng thức đặc sản tôm chua Huế ngay tại nhà.

Đặng Quang Thái

Tâm Sự Của Cây Chổi

   

     Tôi sinh ra trong thời đại tân tiến; cho nên,  hình dáng, thể lực và khả năng của tôi vượt trội cha mẹ, cô bác, và  ông bà của tôi rất nhiều. Từ lâu lắm, tổ tiên của tôi được hình thành bởi tàu cau, lá dừa, xơ dừa, lau-sậy, rơm-rạ, bông-cỏ, hay đót  nên có nhiều dáng vẻ khác nhau, tuỳ thuộc tài đan kết, bện chặt các sợi mây của người thợ thủ công. Còn tôi, tôi hoàn toàn tân kỳ với thân hình cao ráo và vẻ đẹp  thanh thoát bởi loại nhựa dẻo có màu sắc hài hòa đầy tính nghệ thuật. Tôi rất tự hào về ngoại dạng xinh đẹp và sức làm việc bền bỉ của mình. Hơn thế nữa, tôi luôn luôn tự hào về truyền thống  làm sạch tất cả những nơi mà mọi người chê là dơ dáy, bẩn thỉu, mất vệ sinh. Bởi khả năng làm sạch của tôi hết sức thần kỳ, nên tôi cảm thấy mình giá trị hơn mọi thứ. Dưới mắt tôi,  mọi chỗ, mọi nơi đều  tầm thường và không giá trị. Chúng không thể nào bằng tôi, hay ngang hàng với tôi; nếu không muốn nói rằng chỉ có tôi mới làm cho mọi thứ sáng giá lên thôi! Công bình mà nói, chính mọi người cũng thừa nhận rằng “Quét nhà ra rác!” Rác rưởi, bụi bặm luôn luôn hiện diện mọi nơi mọi lúc; cho nên, càng dọn càng lại thấy thêm nhiều,  dọn hoài mà không hết. Vì thế, càng quét dọn, tôi càng coi thường mọi vật xung quanh tôi. Chúng lúc nào cũng dơ dáy, cũng bẩn thỉu. Chỉ có tôi mới là kẻ sạch nhất và có ích nhất. 

     Một thời gian sau, nhiều lời phàn nàn trong nhà thường vang lên: “Lạ nhỉ! Sao cứ quét là nhà lại bẩn thế này!” Rồi sau đó,  thay vì tôi được đặt trong một góc phòng yên tĩnh và riêng tư, tôi bị ném ra ngoài sân ngay một góc vườn.  Tôi đã nằm trên gờ của khu trồng rau trong  rất nhiều ngày. Ban ngày, tôi đã phải chịu đựng những  tia nắng chói chang nóng rực của mặt trời.  Ban đêm, tôi phải co rúm vì sương lạnh ngấm thấm vào thân. Chẳng một ai đoái hoài đem tôi vào nhà. Mọi người hầu như quên hẳn tôi, quên cái công việc mà tôi đã tận tâm phụng sự cho họ bao nhiêu tháng ngày. Tôi chợt nhớ đến góc phòng, sàn nhà, sàn bếp, hành lang và cầu thang quen thuộc. Đó là những nơi tôi thường xuyên mắng nhiếc là dơ dáy, là bẩn thỉu  và là mất vệ sinh. Tôi tự hỏi không hiểu bây giờ ai đang làm sạch cho chúng, họ làm sạch bằng phương tiện gì và họ có mắng nhiếc chúng như tôi đã từng không? 

    Tối hôm đó, một buổi tối yên tĩnh như mọi đêm, nhưng tôi cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Tôi lo lắng tủi thân cho rằng mình bị ngược đãi và bỏ rơi. Nước mắt của tôi bất giác trào ra rồi tuôn rơi từng giọt, từng giọt. Chúng ngậm ngùi lăn xuống, lan ra và ngấm vào thân thể của tôi khiến tôi lạnh run. Một lúc lâu sau, bầu trời đêm bỗng lóe lên những tia chớp ngoằn nghèo cùng tiếng sấm vang dội gầm lên khiến tôi giật mình, sực tỉnh. Lúc ấy, tôi mới ý thức những giọt nước trên thân thể tôi không phải là nước mắt mà là nước mưa. Cơn mưa lớn đang trút nước ào ào xuống và  thân thể của tôi  hoàn toàn đẫm ướt trong nước.

  Sáng hôm sau, khi mặt trời gần lên tới đỉnh, tôi cảm thấy thân thể mình nhẹ nhõm  và khô ráo. Lúc này, tôi mới ý thức được rằng thân thể tôi vừa được gột rửa và làm sạch bởi một cơn mưa lớn. Thì ra, bấy lâu nay tôi chì chiết mọi thứ xung quanh dơ dáy nhưng tôi không biết bản thân mình cũng dơ dáy không kém gì. Tôi chưa từng có cơ hội làm sạch cho bản thân mình, chưa từng có cơ hội soi rọi chính mình. Tệ hại hơn, mỗi lần tôi xảnh xẹ, làm gái làm mụ chê bai kẻ khác khi làm sạch cho họ là mỗi lần tôi đã tự làm mình dơ dáy thêm nhiều. Bởi vậy, sau này, khi tôi gom được vài cọng rác thì tôi đã lưu lại những vệt bụi rất dơ và rất bẩn. Thế mà tôi có biết gì đâu! 

   Buồn phiền với những ý nghĩ mông lung, tôi chợt giật mình bởi giọng nói của cô gái trong nhà oang oang vang lên: “Mẹ ơi! Cái chổi hôm trước mình bỏ ở ngoài vườn, nay nó  sạch bóng à mẹ!” Lòng tôi mở cờ, chứa chan hy vọng được trở lại làm việc bình thường. Chợt có tiếng nói trong nhà vang ra:"Nhờ mưa nó mới được thế đấy con! Mà nó sạch mấy mẹ cũng không dùng nữa! Con đem nó ra thùng rác phía trước nhà hộ mẹ đi! Hôm nay là ngày người ta lấy rác đó!”

  Nước mắt của tôi ứa ra. Tôi biết rõ mình không còn là kẻ có ích trong ý nghĩ của mọi người nên số phận của tôi lâm vào đường cùng là tất yếu. Tôi chỉ hối hận  là mình đã khinh khi mọi thứ dơ bẩn để rồi tôi sẽ kết thúc cuộc đời mình tại một nghĩa trang rác nào đó. Thật đáng nực cười rằng tôi thường luôn miệng chê bai mọi thứ dơ dáy để rồi tôi vùi thân mình trong một nơi không sạch sẽ gì.

 Cung Thị Lan