Thứ Tư, 23 tháng 5, 2018

Tuổi Thơ Và Cuộc Đời - Kỳ 5

TÔI ĐI HỌC

Tôi gần 7 tuổi chế hai tôi dắt lại lớp học cô giáo Kim ở xóm gần nhà để học trước vài ba tháng cho biết mặt chữ, khoảng sân trước nhà cô che mái làm vách có năm ba cái bàn loại bàn dài ghế và bàn dính liền nhau (giống như loại bàn chúng ta học tại trường) cô khai giảng cả tuần rồi chế hai mới dắt tôi tới 

Hình Toàn đang dựa bàn thờ Ông Thiên

Nên tôi ngồi bàn chót phía ngoài cùng (sở dĩ tôi nói rành rọt vậy vì nó ảnh hưởng đến tôi sau này luôn luôn thích ngồi bàn chót) 
Thứ nhứt: hỏng cần dành giựt với ai
Thứ hai: hỏng ai để tới mình 
Thứ ba: dễ quan sát cả lớp 
Thứ tư: mình làm gì hỏng ai biết nên dễ trốn 
Thế là câu chuyện bắt đầu từ đây, đi học chỉ có quyển vở 50 trang cây viết chì có cục gom ở cuối, ngày đầu tiên tôi có biết gì đâu cô viết lên bảng:
- A. E .U. O. I. ( cô nói đó là 5 chữ cái )
Rồi cô đọc kêu đọc theo, đọc xong một hồi góp vở lên cô viết vô vở chiều học xong về nhà đồ theo đó, trong khi cô cặm cụi viết từng trang vở thì cho học trò ra chơi nhân cơ hội đó tôi đi về luôn cuốn vở ở lại cây viết đem về, chế tôi không có ở nhà nên không ai biết, bữa sau chế tôi dắt tới lớp vừa về tới nhà thì tôi cũng về tới, thế là bị ăn đòn chế tôi lượm cọng dây trên cuống dừa đánh vô cặp chân tôi cho mày bỏ cái tật trốn học:
- Trời ơi tui có biết chữ nào đâu mà học 
- Không biết mới phải đi học 
- Biết nói được rồi học chi 

Bị xáng thêm hai bộp tay, khóc la um sùm, chị em kéo nhau đi về trả im lặng cho lớp, hôm sau cũng bị dắt lên hôm nay cô khoá cổng rào nên trốn hỏng được 
Cô viết trên bảng ....M. Á (mà dạy đọc a ma, ma ‘ sắc MÁ) trời ơi viết có hai chữ mà đọc ra bốn ch.....
Rồi sau đó còn: sắc huyền nặng hỏi ngã, a á ớ (tùm lum quá trời) tui muốn phân biệt nên đặc biệt danh cho nó:
a=a . á = thêm vành trăng khuyết lật ngữa trên đầu chữ a
a=ớ= là chữ a thêm cái nón lá đội lên chữ a 
Học mấy tháng mặt chữ 24 mẫu tự tôi nhớ còn hỏng xong, đi học đối với tôi như là một cực hình “sao tôi khổ thế này“, tại sao lại phải đi học....

Rồi đến ngày tựu trường học vỡ lòng lớp năm (lớp 1) tôi học bên đình Vĩnh Huề với thầy Phến chung với một hai thằng bạn của tôi, nhưng trai gái ngồi riêng nhau dãy bên trai dãy bên gái, rồi học từ từ cũng biết nhìn mặt chữ cũng đếm số, cũng làm toán cộng trừ, ngày xưa đi học viết phải chấm mực viết bằng ngòi viết lá tre hay viết rông, tay chân tôi lấm lem vì mực, mực nước nên phải xài giấy chậm sợ mực chưa khô sẽ bị lem.
Học trò con nít nên chỉ học một buổi hoặc sáng hoặc chiều còn một buổi vẫn đi chơi được, ở trừờng hay ở đình sân xi măng nên tụi tui vẽ ô chơi nhảy Cò .. cò (lấy phấn vẽ một ô vuông hình chữ nhật hơi lớn, rồi hàng kế hai ô rồi chồng lên ba ô rồi bốn ô trên cùng vẽ vòng cong như mái nhà, chia hai phe rồi bên thua nhảy trước, nắm chân phải lên nhảy cò cò vô ô đầu tiên, qua từng có hai ô thì thả chân xuống bẹp (nghĩa là hai chân đứng bên hai ô) xong tới hàng trên có ba ô lại rút chân lên cò cò, cứ cò rồi bẹp ....

Khi 6,7 tuổi mấy cây răng cửa phía trước bắt lung lay mấy đứa tụi tui có cách nhổ răng thật tài tình, cây nào lung lay nhiều, lấy sợi chỉ gấp đôi gấp ba cột vào răng rồi cột vào thành ghế hay song cửa sổ, mình thì lên võng ngồi đưa một cái là xong tuy có đau nhưng rất nhanh (răng này hỏng có chân mấy bà già gọi là răng sữa) còn răng cấm thì má dẫn ra chợ xạp nhổ răng Ngọc Ẩn ở trước cửa tiệm Mạng Lý (giữa Mạng Lý và Nguyên Lý là dãy cầu tiêu công cộng đi thông qua đường phía bên chợ cạnh tiệm Nguyễn văn tâm)
Tôi gọi là xạp vì nó có một thùng đồ nghề hơi cao một chút trên có tấm bảng hiệu và hai chiếc ghế ngồi một cao một thấp, bịnh nhân ngồi ghế thấp nha sĩ miệt vườn ngồi ghế cao, lấy miếng bông gòn chấm trong chai nước gì màu xanh dương đậm (thuốc tê) thoa xung quanh chiếc răng đau,chờ năm mười phút thì cây kềm con nắm cây răng mà kéo, đau quá có khi tôi phải đứng theo đà kéo của ông nha sĩ miệt vườn.
Lúc sau này có đi học có trình độ chút xíu, hỏng chịu đi nhổ răng bờ lề nữa mà vô phòng mạch của nhà thương Rạch giá gần cầu đúc nhổ đàng hoàng không tốn tiền (chính phủ lo) nhưng phải ghi tên bắt số ngồi chờ.

Một năm rồi cũng đi qua, được lên lớp tư (lớp 2) học lớp này được nghỉ hoài vì cô giáo bận đi khám thai cứ vài ba tháng là được nghĩ về sớm, lúc cô mang bầu tôi thích nhìn cô trong tà áo dài đủ màu bên ngoài khoát chiếc áo bầu màu trắng sát nát có viền ren rất xinh... ôi một đứa con gái lại thích chiêm ngưỡng vẽ đẹp của một phụ nữ, tôi thương cô nên thích luôn bài dạy của cô, cũng nhờ dzậy mà tôi thích đi học 
Trước sân trường học Vĩnh Huề có cột cờ, mỗi sáng thứ hai trước khi vào lớp học thì tất cả học sinh sắp hàng trước sân để chào cờ, tôi thấy trong lúc chào cờ người đi đường hay xích lô đang chạy cũng xuống xe đứng nghiêm để chào cờ, dân trí rất cao dẫu là dân ít học, xin trân trọng thời gian thanh bình của đất nước...

GIỜ RA CHƠI TRƯỜNG TIỂU HỌC VĨNH HUỀ

Hoạt cảnh giờ ra chơi trường tiểu học Vĩnh Huề

Tôi học tiểu học trường làng đã được hai năm vốn liếng đánh vần cũng khá chút đỉnh (vì lúc này đánh vần xuôi nên tôi hiểu, còn lúc trước vần ngược tôi lộn xộn quá) bây giờ thì dễ hiểu hơn:TÍ .. chỉ đánh T. I và thêm dấu sắc =Tí 
Đọc kiểu này dễ hiểu nên ráp vần dễ hơn cứ thuộc hai mươi mấy mẫu tự và sắc, huyền, nặng, hỏi ngã là ráp được vần, ráp được vần nên chị ta đọc được chữ nhanh hơn, vì lúc trước mê nghe hát dĩa nên mua mấy cuốn sách nhỏ cải lương về tập đọc và hát (thật ra cái gì mình thích và có đam mê mới chịu tìm tòi)
Nên chị ta đâm mê ca cải lương, mót tiền ăn sáng đi chợ mua bài ca
Bài ca người ta in thành cuốn sách nho nhỏ nên tụi tui tập ca nhờ thế nên biết mặt chữ nhiều hơn, nhưng ngồi một chỗ mà ca thì cũng chán nên dàn trận đóng tuồng lấy khăn chàng tắm cột cổ làm áo choàng hoặc ngang bụng làm 
Cũn, lấy giấy hồng đơn ở trên bó nhang liếm nước miếng thoa son, lấy hai nắp nồi làm chập chả, lấy nồi úp ngược xuống làm trống đánh phèn la, trèo lên bàn phóng xuống giống phi thân, có một lần áo chòang dài quá vất chân té xuống đất chảy máu mũi, hát hay hay không hỏng biết mà cứ để dành tiền mua sách cải lương, Võ đông Sơ Bạch thu Hà, Hai chiều ly biệt... tình anh bán chiếu .

Rồi sau có điện có máy truyền hình cả xóm trên xóm dưới mỗi đêm thường tập họp tại sân trường Vĩnh Huề để xem phim, ngay góc sân trường ông hiệu trưởng cho xây một trụ cột cao hơn đầu người, xây có hộc giống như cái tủ để máy truyền hình trong đó ngoài có cánh cửa khoá lại nên dân trong xóm cũng có niềm vui sau ngày làm việc mệt nhọc 

.....Rồi nhà trại hòm tám cảnh có máy truyền hình nên má và chị em tôi kéo nhau đến đó xem ké (má tôi là bạn bà 5 vợ thứ nhì của ông tám cảnh) cải lương 
Lúc đó truyền hình trắng đen, có hôm tui và tụi bạn lục lăng của tui mê chơi đến trể, nên người ta đóng cửa lên lầu coi hát hết kêu cửa hỏng được tụi tui đi ngã bên hông tức là bên trại đóng và chưng hòm leo lên từng cái hòm mà bước lên sân thượng kêu cửa 
Người ngoài nghe nói thì sợ dẫu ban ngày đi ngang trại hòm cũng thấy mà ghê chớ nói gì đến ban đêm, còn tụi tui sống ở xóm này từ nhỏ tới lớn có khi chơi cút bắt còn trốn ở đó nên quen có gì mà... sợ cây thôi mà .

Kế tiếp nhà bà 7 ngang nhà cũng sắm một cái, nên không cần phải đi xa
chạy qua bên ấy mà coi cải lương, người lớn thì vô nhà ngồi con nít thì đứng ngoài sân coi mê mẫn, tui khoái tuồng Phụng nghi Đình cô 7 Phùng Há đóng giả con trai làm An lộc Sơn còn vai Điêu Thuyền thay tới 4,5 cô đào:Thanh Nga, Thanh Thanh Hoa... mấy cô kia không nhớ tên, tui khoái nhứt là khúc hẹn nhau tại nhà thủy tạ có cái cầu nhỏ cong cong, ALS đứng bên kia cầu ngoắc ĐT biểu qua, cô ta hỏng chịu hai bên giằng co hát hò làm điệu bộ hay quá trời.
Sao tôi một thằng con gái thấy cái gì cũng mê cũng ghiền, có khoảng thời gian tui ghiền chơi ”tứ sắc” số là vì bởi có thời gian Dì tôi chứa bài lấy xâu (Dì tôi cũng nghiền bài) nên tui thường qua giúp Nghiềl (vừa là bạn vừa là chị em bạn dì nên thân nhau lắm) chà bài nghĩa là bài mới mở ra rắc bột (bột gì tui quên tên) chà cho bài trơn không bị dính, ngày nào cũng chà bốn màu bắt mắt nên hai đứa tui tập đánh, mới đầu chỉ đánh bài đôi, lúc sau đánh siệp (3 người không cần đủ tay) sau đánh chến nghĩa là phải cần bốn người .Học chữ thì lâu học cờ bạc thì quá lẹ mới hơn tuần lễ thì rành hết mấy quân bài: tướng sĩ tượng xe pháo ngựa tới quan tới trơn, mới đầu thì chơi ăn chơi sau ăn búng (ăn búng là đứa thua cung nắm tay lại, đứa thắng dùng ngón giữa trong bàn tay búng chóc... chóc lên bàn tay cung của đứa thua có khi nó búng trên đốt xương tay đau thấu trời... nhưng thua phải chịu chơi tứ sắc phải cần bốn đứa, mà mấy thằng con trai hỏng thích nên đổi qua chơi bài cào, bài cào chỉ chia đều cho mỗi đứa ba lá rồi đếm nút thôi ai lớn điểm thì thắng ngoài trừ đứa có ba thằng tây (trước khi chia bài phải xào bài cho đều... Đếm nút hoài ai đếm hỏng được, nên tập chơi cách tê, già dách.
Phải biết phân biệt đầm chuồn tây cơ già bích, mỗi chia (mấy lá bài quên rồi vì bỏ lâu quá rồi) nếu chưa đủ điểm thì xin kéo thêm bài, kéo thêm tới kia nào thấy điểm cao thì ngưng có kia xui kéo thêm một lá bị quắc (trên 21 điểm là úp bài chịu thua)... ÔI THÔI cờ bạc nói sao cho hết chuyện, tui bị ba đánh hoài cũng tại mấy cái môn này, tôi đánh bài ba đánh tôi... thôi ôm tập đi học làm quen với sách vở ...

(chào hẹn kỳ 6 trở lại mái trường xưa tiếp tục mài mòn con chữ)

Thứ Ba, 22 tháng 5, 2018

Tự Quân Chi Xuất Hỹ - Từ Chàng Ra Đi


Thơ: Cao Bá Quát
Thơ Dịch & Thơ Tranh: Kim Oanh

Em Vẫn Chờ


Ngang trái duyên tình đứng vọng phu
Chỉ hồng đứt mối cách xa nhau
Vỡ tan mơ ước lời thề nguyện
Để chịu riêng em phận má đào.

Quê mình khói lửa thời ly loạn
Anh bỏ xóm làng chạy biệt tăm
Mòn mỏi tóc thề thôi hết xõa
Nhớ nhung ngày tháng lệ rơi thầm.

Hậu Giang con nước mỗi khi ròng
Đẩy cánh lục bình vướng cạnh sông
Chạnh lòng nghĩ đến thân cô quạnh
Bến nước đục trong tủi phận hồng.

Tình yêu thuở ấy tưởng dâng đầy
Chinh chiến loạn ly bỗng vụt bay
Biền biệt anh đi vào gió bụi
Lòng em tan nát có ai hay.

Giồng Ké em thành kẻ vọng phu
Nắng mưa thay nón để che đầu
Cội dừa năm cũ em chờ đợi
Biết đến bao giờ ta gặp nhau.

Nguyễn Thành Tài
02-12-2005

Vĩnh Long Một Đời Để Nhớ


Qua chuyến đò tiếc cả dòng sông...

Vĩnh Long ơi đi xa để nhớ
Cầu Lộ giờ tan học buồn không?
Em có về cho anh tà áo lụa
Anh mỗi chiều dõi mắt mòn trông

Vĩnh Long ơi đi xa để nhớ
Mái đình xưa còn nét mi cong
Mơ ngày sau tròn câu duyên nợ
Sông hai mùa, nước vẫn chờ mong

Vĩnh Long ơi đi xa để nhớ
Hàng sao xanh con lộ thẳng hàng
Anh xa em trong điệu buồn nức nở
Còn đâu đây tiếng khóc buổi sang ngang

Vĩnh Long ơi đi xa để nhớ
Bến đò xưa tiếng nước khua sông
Ta tìm nhau suốt cuộc đời lỡ vỡ
Có khi nào ta trở lại Vĩnh Long?

Biện Công Danh
21/9/2016

Cõi Mơ



(Thuận nghịch độc)

Mơ chuỗi dệt cùng ước thệ duyên
Lạc vườn thơ thẩn ngắm con thuyền
Hờ thương ảnh rạng chiều soi bóng
Luyến tưởng âm dào giọng hót khuyên
Ngơ ngẩn khoé môi cài nụ thắm
Xuyến xao vành mắt ẩn nhung huyền
Chờ ai dáng cảm lay hồn lắng
Tơ mảnh ráp hoà tiếng đỗ quyên

Đọc Nghịch:


Quyên đỗ tiếng hoà ráp mảnh tơ
Lắng hồn lay cảm dáng ai chờ
Huyền nhung ẩn mắt vành xao xuyến
Thắm nụ cài môi khoé ngẩn ngơ
Khuyên hót giọng dào âm luyến tưởng
Bóng soi chiều rạng ảnh thương hờ
Thuyền con ngắm thẩn thơ vườn lạc
Duyên thệ ước cùng dệt chuỗi mơ

Mai Thắng
180516

Hòn Vọng Phu



Bài Xướng: Hòn Vọng Phu

Đêm đến âm u bóng nguyệt mờ
Đôi tay bồng ẳm đứa con thơ
Mắt buồn thăm thẳm xuyên mây khói
Ruột xót đau thương ngóng đợi chờ
Sáng đến chiều qua lòng quặn thắt
Đêm sang khuya lai cóng thân đơ
Trông chừng thiếu phụ trơ thành đá
Nhưng trái tim in chẳng xóa mờ

Hồ Nguyễn 
(27/03/18)
***
Bài Họa: Hòn Vọng Phu

Mưa sa lác đác dưới trăng mờ
Bồng bế trên tay đứa trẻ thơ
Thăm thẳm đầu non cơn gió hú
Âm u rừng núi đám mây chờ
Ngày qua tháng lại thân đơn lẻ
Xuân đến thu đi bóng chiếc đơ
Đợi mãi Nàng Tô nay hóa đá (*)
Tấm gương tiết hạnh chẳng phai mờ

Mai Xuân Thanh
Ngày 04 tháng 04 năm 2018
(*) Tô Thị (núi mẹ bồng con)

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2018

Thơ Tranh: Nhớ Xưa


Thơ: Nguyễn Cao Khải
Thơ Tranh: Kim Oanh

Hoa Phượng, Tinh Hè



Phượng về báo Hạ đến đây rồi,
Thầy bạn chia tay tản khắp nơi.
Ba tháng nghỉ hè, buồn thắm thía,
Năm năm cấp sách, nhớ xa vời!
Nhà trường đóng cửa, không thầy giảng,
Hồ tắm khóa rào, chẳng trẻ bơi.
Sinh hoạt tạm ngưng, lòng khắc khoải,
Vô tư phượng đỏ giỡn mây trời!

Khôi Nguyên
(Đặc biệt tặng cô tên hoa Phượng)

Nôn Nao Hạ Về



Hè về cho phượng trổ bông
Cho nồng nàn nắng thoa hồng má ai?
Cho mái tóc thề thêm dài
Cho anh ngây ngất mảnh mai dáng người.

Hè về thơm tuổi đôi mươi
Mơ tương lai đẹp vui tươi suốt đời
Mơ tình yêu không đổi dời
Như màu hồng phượng rực trời hè thương!

Tạm biệt ba tháng vấn vương
Cho trang lưu bút đo lường tình nhau
Gởi trao lời ý ngọt ngào
Tựu trường chờ đợi lao xao ngõ hồn.
....
Bao năm kỷ niệm vùi chôn
Trong miền ký ức còn nôn nao về!

Anh Tú
May 12, 2018

Crocus ( Phần 1)



Bài Xướng:
Crocus

Xíu xíu hoa xuân mọc cạnh tường
Màu pha sắc tím đỏ vàng hường
Đành cam đất lấp chờ thời vượt
Chịu đựng đông qua đợi lúc chường
“Cô Quýt”mộc danh không mấy lạ
“ Tuyết xuyên “biệt hiệu có đâu thường
Ban mai nắng chiếu hàng ngàn đóa
Tản mạn đầy vườn thấy rất thương.

Thanh Hoà
***
Các Bài Họa:
"Mười Giờ"

Mượt nhung một dải dọc chân tường
Trăm đóa đua chen , sắc đỏ hường
Dưới ánh dương hồng, mình bé nhỏ
Trên nền lá thắm vẻ thân thương
Dù không lộng lẫy,xinh tươi lạ
Dẫu chẳng kiêu sa, đẹp khác thường
Phận yểu không qua chừng nhất nhật
Mười giờ chúm chím hẹn người chường…

Cao Bồi Già
07-05-2018
***
Hoa Ti Gôn

Dàn Ti gôn nở kế bên tường.
Như trái tim non phớt sắc hường.
E lệ dấu bông mây vẫy hiện.
Dịu dàng ẩn lá nắng kêu chường.
chủ nhà chăm sóc yêu khôn tả.
Khách lạ ngắm xem quý lạ thường.
Lồng lộng trăng treo hoa đối nguyệt.
Sinh tình trước cảnh chắp vần thương.

Trúc Lệ Trần Lệ Khánh.
***
Hồng Môn


Hồng Môn e ấp mọc ven tường
Nhỏ bé khiêm nhường thật dễ thương
Dáng lá hài hòa phơi sắc lục
Cánh hoa mềm mại nhuộm màu hường
Mặc thây chậu cúc kiêu căng vẫy
Kệ xác hàng mai hãnh diện chường
Mỗi vẻ, mỗi loài, sao phải tỵ
Trời ban như vậy, lẽ thông thường.

070518

Đoàn Đình Sáng.
***
Tầm Xuân


Tầm xuân bẽn lẽn nép bên tường
Với lá ngời xanh điểm phấn hường
Mãi giữa đông thầm sương gió ủ
Giờ trong nắng rực nụ hoa chường
Mà hay hạnh phúc luôn tiềm tại
Để biết sầu đau cũng chẳng thường
Cùng sắc,cùng hương,cùng hiện hữu
Vui đời rộ nở đóa yêu thương

Lý Đức Quỳnh
***
Tường Vy


Tường Vy thanh mảnh mọc bên tường
Trước gió, rung rinh thật dễ thương
Chẳng sánh mẫu đơn, đài các lộ
Không so thược dược, diễm trang chường
Nhụy chùm óng ả màu tơ mượt
Cánh mỏng hây hây sắc má hường
Ngắt một chồi hoa vừa hé nở
Ta âu yếm gọi đóa vô thường

Sông Thu
***
Nghệ Tây

Nghệ Tây mỏng mảnh dựa quanh tường
Rực rỡ màu xinh quyện sắc hường
Tím gợi tươi cành luôn mải nhớ
Gió mơn vàng nhụy vẫn hay chường
Chồi non yểu điệu trông gần gũi
Dáng đẹp kiêu sa thích lạ thường
Tuyết phủ em hiền đêm lạnh giá
Tim nồng khắc khoải... dạ hoài thương!

Như Thu
***
Hoa Xuyên Tuyết

Đám hoa tuyệt đẹp nhú bên tường
Trắng tím vàng mơ lẫn đỏ hường
Trốn tuyết đông hàn vùi lấp kẽ
Sang xuân nắng ấm lại phô chường
Mỹ danh mộc mạc sao là lạ
Nhan sắc trang đài thật dễ thương
Từng cụm chen nhau trong khoảnh đất
Người qua ngơ ngẩn đóa nghê thường!

Thiên Hâu
***
Tường Vy


Đóa hoa xinh xắn nép bên tường
Từ thuở hàn vi, má thắm hường
Hương sắc ngọt ngào, luôn tỏa ngát
Tánh tình e lệ, chẳng mong chường
Chiếc hôn năm nọ, nào phai nhạt
Tiếng hát ngày xưa, chẳng lạ thường
Khoảnh khắc dù cho, đà tóc bạc
Tình yêu đôi lứa mãi hoài thương.

Thanh Trương
***
Cát Tường

Quý phái người yêu gọi cát tường
Như em mắt biếc nước da hường
Dịu dàng khoe sắc vun vui vẻ
Đằm thắm dâng hương diệt chán chường
May mắn đem cho thêm quý trọng
Xẻo xui chia sớt chẳng xem thường
Giọt sương còn đọng mắt ai đó
E ấp trao chàng những mến thương.

Phan Tự Trí

Xem tiếp :Crocus (Phần 2)


Crocus ( Phần 2)



Bài Xướng:
Crocus

Xíu xíu hoa xuân mọc cạnh tường
Màu pha sắc tím đỏ vàng hường
Đành cam đất lấp chờ thời vượt
Chịu đựng đông qua đợi lúc chường
“Cô Quýt”mộc danh không mấy lạ
“ Tuyết xuyên “biệt hiệu có đâu thường
Ban mai nắng chiếu hàng ngàn đóa
Tản mạn đầy vườn thấy rất thương.

Thanh Hoà
***
Các Bài Họa:
***
Yêu Hoa


Thương mấy chùm hoa đặt kế tường 
Thi đua đủ sắc đỏ , cam , hường 
Khi mùa đông đến chừng e ấp
Lúc nắng xuân sang lại rực chường 
Quý kẻ vun trồng chăm giấc sớm 
Thương ai tỉa bón khéo ngày thường 
Mây trời dịu vợi hoà cây cỏ 
Chiều hạ say nhìn quá đỗi thương 

Minh Thuý
***
Chào Cô Quýt Tuyết Xuyên


Hoa xíu thơ nàng thật dễ thương
Tươi màu tím đỏ thoáng cam hường.
Vùi mình dưới đất rèn thân trưởng
Khoe dáng chào xuân mở sắc chường.
“Cô Quýt” tên hay ngon ngọt lạ
“Tuyết Xuyên” ý đẹp ngẩn ngơ thường.
Ánh dương âu yếm , ngàn tia ngọc
Rực rỡ mê li dệt thắm tường 

Trần Như Tùng
***
Hoa Dâm Bụt

Cành hoa dâm bụt nở cạnh tường 
Lá biếc ngờì hoa tỏa ánh hường 
Chất phát êm đềm an tại hiện 
Hiền hòa mộc mạc tự nhiên chường 
Đơn sơ vui với vuông sân nhỏ 
Giản dị chan cùng mái lá thương 
Dưới nguyệt sương gieo tình thắm thiết 
Vui lòng trọn phận giữa đời thường. 

Hương Thềm Mây
GM.Nguyễn Đình Diệm 
 10.5.2018 
***
Chuyện Nàng Trinh Nữ... 

Sắc tím đơn sơ lẫn chút hường 
Em quê nào dám đứng chung tường 
So cùng chị Huệ :ôi thôi tệ ! 
Sánh với nàng Lan :qúa đổi thường! 
Dốc đá cheo leo...đời bạc phận 
Ven rừng cô độc...mộng tình thương 
Làm sao gặp được trang hào kiệt? 
Mắc cở...đành che mặt chán chường! 

Thy Lệ Trang
***
Hoa " Dễ Thương"


Nhớ lại ngày xưa đợi góc tường, 
Run run ước thấy “Đóa Hoa Hường”. 
Phòng cao, cửa khép, không nhìn rõ, 
Màn rủ, rèm che chẳng hé chường. 
Cố ý thờ ơ hình dấu kín, 
Vô tình thấp thoáng bóng qua thường. 
Khuôn trăng chợt nở, môi đào thắm, 
Rạng rỡ cười tươi… rất dễ thương 

Bảo Trâm 
***
Hoa " Biết Nói"


Em xinh đôi lúc nép bên tường 
Đôi má hây hây ứng sắc hường 
Thỏ thẻ lời yêu như gió thoảng 
Phất phơ làn tóc tựa mây chường 
Bờ môi, ánh mắt, luôn hồ hởi 
Dáng vẽ, lời ca, thật khác thường 
Là chúa muôn hoa trong cõi thế 
Một lần gặp gở, mãi còn thương 

Thanh Trương

Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2018

Thơ Tranh: Đông Hồ Tặng Nhà Văn Hồ Biểu Chánh


Thơ: Đông Hồ
Thơ Tranh: Kim Oanh

Một Lần Xa



Con ve sầu nhớ ai..Ve ve.
Cánh phượng đỏ gọi ai..Lập lòe
Vẫy tay chào e rưng con mắt
Mượn đường về ngã nón nghiêng che

Nắng hè đọng buồn lên băng đá
Em trả lại tôi một chỗ ngồi
Vệt nắng thiếu người chia hai ngả
Ngả mong chờ nhớ ngả chia xa.

Hạ trả tôi về qua nỗi nhớ
Khi về ký ức gọi trong mơ
Nghe tim đỏ lửa trong lòng nắng
Hồn vịn gió vời áo tiểu thơ

Như con ve giấu tình trong đất
Ta giấu tình trong nỗi nhớ em
Ve lột xác tìm tình đã mất
Ta mất tình lột xác cũng bâng khuâng...

Bằng Bùi Nguyên

Tựa Bóng Mây



Đếm buổi đông qua những tháng ngày
Nghe chiều lặng lẽ thấm lòng ngây
Gió lùa bấc lạnh qua khe lá
Ngõ mộng mưa về buốt dạ mây

Mái rạ mưa trùm phủ mái hiên
Lòng nghiêng thấm thía nhớ bao miền
Chim sầu trốn gió co thân ngẫm
Vạn mối ưu tư dạ thẩn thờ

Mùa cũ qua rồi đêm gió trở
Một thời huyễn mộng chỉ là mơ
Thời gian gác bóng dòng tâm sự
Chảy mãi nguồn thơ giữa tối mờ

Chạnh dạ ngày qua ngày đối bóng
Chênh chao mấy lớp sóng chao dòng
Trên nền tháp ố đời phiêu lãng
Tựa khói mây tan thoàng giữa trời.

Hương Thềm Mây
(GM.Nguyễn Đình Diệm)

29.10.2017

Tuổi Thơ Và Cuộc Đời - Kỳ 4

HÁT XIỆC SƠN ĐÔNG


Thời xưa lâu lâu có gánh hát xiệc sơn đông về hát ở đầu cầu sông kiên gần nhà thờ tạm, mấy bà đi chợ về nói với nhau tụi tui nghe được thì mừng quá đứa này rũ đứa kia 5,6 đứa xúm nhau mà chạy đi coi, mới quẹo cua góc đường có tiệm nước mắm lý thanh hưng thì nghe tiếng phèn la tiếng trống ỏm tỏi,thấy người ta vây quanh vòng tròn để coi con nít người lớn có hết, tụi tui mạnh ai nấy chen.
Thấy múa đao múa thương kêu vùn vụt, rồi có cô gái nhỏ mặc áo xẩm dắt con khỉ chạy vòng vòng hát xiệc cho thiên hạ cười, cuối cùng cầm cái mâm thiếc chìa trước mặt mọi người,thấy có người cho có người không.

Người ta bu quanh một góc nhỏ có chú bán thuốc dán, dán mụt nhọt loại này tui có dán qua rồi (miếng giấy màu đỏ sậm hình vuông chính giữa có vòng tròn đen sệt sệt là thuốc). khi nổi mụn nhọt thì má tui dán lên đó một miếng, vài ngày sau mụn nhọt mùi bể ra .... ÔI... máu mủ chảy thấy mà ghê xong má tui còn đè bóp cho ra cái còi, nói làm vậy nó mới tiệt .....

Tui 5,6 tuổi có biết làm gì đâu, chỉ ăn no rồi đi chơi ba má đi bán đâu có ở nhà, cơm nước giặt đồ thì có chế hai chế ba lo, vã lại hai chế còn phải đi học nữa(2 chế lớn hơn tui 6,7 tuổi)giờ nghĩ lại thấy thương hai chế, con nhà nghèo mười mấy tuổi phải phụ cha phụ mẹ,sáng giặt thau đồ xong cho heo ăn rồi tắm heo, tắm rửa sơ sài rồi thay đồ đi học ..... ôi hai người chị thân thương của tôi.
Lúc đó nhà chụm củi, củi người ta bán bằng thước(nghĩa là cây củi cưa dài khoảng hai ba tấc, khi bán thì lấy hai thanh cây dài đóng xuống đất cách nhau một thước, xong chất các cây củi vào cho cao lên cũng đo đúng một thước).

Nhà tui gần trại cưa nên tui có phận sự đi hốt mạt cưa về cho chế hai nhồi vô lò để đốt thay củi tiết kiệm được chút tiền mua củi.... tui nói là lò vì nó khác cà ràng, lò để đốt bằng than có cái vĩ ở trên, chế tui lấy cái vĩ ra để chai lade không hiệu con cọp vào chính giữa lò, phía dưới miệng lò cũng thêm một chai nằm ngang rồi từ từ đổ mạt cưa vào ém cho thật chật đến gần đầy lò thì lấy 
hai cái chai ra có hai cái lỗ tròn, cái phía dưới miệng lò để đốt củi đưa vào lửa sẽ cháy lên trên xung quanh có mạc cưa bao bọc, kiểu này ít hao củi mạc cưa giử hơi nóng rất lâu... tội nghiệp nhà nghèo nên nghĩ cách tiết kiệm đồng nào hay đồng nấy ....ÔI người chị tội nghiệp của tôi !!!

Hồi nhỏ áo quần của tui thường là được thừa hưởng từ chị,con nít may đồ mới làm gì! Mau lớn lẹ chật,nên tui được may đồ mới vào dịp tết mà thôi,mà cũng trừ hao vì sợ lớn lẹ bỏ uổng vì hỏng có em gái thừa kế,tuy là đồ mới nhưng mặc cũng hỏng được đẹp lắm vì rộng và dài,ống quần phải lận lên vài tua.
Thế mà tui mong tết lắm vì được ăn ngon được tiền lì xì, có tiền tụi tui thường đi xe lam vô rạch sỏi đi vòng vòng rồi lên xe về rạch giá(tại sao hỏng đi vòng vòng rạch giá na vô rạch sỏi chi cho tốn tiền xe)chắc muốn được ngồi xe
lam, rồi táp vô quán Đào ký ăn mì có bửa người ta đắt quá hết thịt phải chờ,tụi tui nói mì không cũng được(TRỜI.. sao dễ dzậy con).

Ăn xong táp qua chiếc xe chiếu phim hình diểu(loại này người ta có cái thùng hình chữ nhựt xung quanh ba mặt phía trên khoét mấy cái lỗ tròn ở trên có che tấm vải dầy màu đen, khi coi tụi tui chui đầu vô tấm vải,nhắm một con mắt mở một con mắt dòm vô cái lỗ thì thấy phim hình ảnh trong đó nghe tiếng máy chạy ..rè..rè..( người chiếu phim bằng cách quay như lên dây thiều,ông thợ quay nhanh thì phim đi lẹ,quay chậm thì nó chiếu..từ ..từ. Coi phim kiểu này mặt mấy đứa đâu hỏng thấy chỉ thấy xung quanh cái thùng mấy cái đít đưa ra ....

CÁI .. ÁO ĐẦM

(Ảnh của Tác giả chuyển)

Nhớ một năm gần tết má tui mua số đề trúng được xấp vải màu cam bông tròn xôi nước mướn thợ may, may cho tui và bà chị kế “áo đầm” thợ nói áo đầm không trừ hao nhiều nếu không mặc hỏng đẹp, muốn trừ hao thì bả may bên trong hai lằn chỉ chừng nào chật thì nới ra tháo bỏ một lằn, còn bây giờ may rộng một chút,bên hông áo thêm hai cọng dây bằng vải áo khi mặc thì cột siết lại cho vừa nhìn áo đầm mới đẹp, còn chiều dài áo cũng trừ hao nhưng lên lai lớn chừng nào nó cao thì thả lai xuống bàn tới bàn lui mấy bửa, rồi cuối cùng hai đứa cũng được mặc áo đầm đó là chiếc áo đầm đầu tiên và duy nhất của tui.

Tới chừng qua mùng(còn tết)cả nhà sửa soạn đi tiệm Tân Tiến chụp hình(gần rạp hát Đồng Thinh)sữa soạn xong tui hỏng chịu đi vì mặc áo đầm mà hỏng có”sì líp”nên má nói mượn đở quần sà lỏn của thằng em trai, sao hỏng may cho hai cái quần đùi(vì thời đó con nít người ta hỏng có bán sì líp
Ý(dì) nhà kế bên có hai đứa con trai hỏng có con gái nên thấy tui dễ thương con mắt tròn xoe miệng thì móm xọm, thích lắm nên đi chợ đi uốn tóc cũng qua xin dẫn tui theo(chắc để khoe).Đi chợ thì tui khoái dì có mua bánh cho ăn còn đi uốn tóc chờ mấy tiếng đồng hồ, trong tiệm thì hôi mùi nước đái ngựa quá
(Vì nước thuốc uốn tóc thời xưa khai quá)

Chào các bạn hẹn kỳ tới kể chuyện đi coi chớp bóng (phim chiếu rạp).
Lúc sau này tụi tui sang hơn một chút không chổng mông chui đầu vô coi phim chiếu thùng nữa, mà đi coi rạp gần nhà thì có rạp Hoà Lạc xa xa một chút rạp Châu Văn.Dì tôi mà ở xóm mấy đứa nhỏ thường gọi là Ý sáu bả dể lắm nhà thì nghèo thiệt nhưng tánh tình rộng rải đứa nào đói chạy qua nhà thấy đang ăn cơm thì lấy chén nói ý sáu cho con ăn được không?..ăn đi ..ăn đi 
Nên tụi tui thường tụ tập chơi ở trước nhà dì nhiều hơn không sợ bị là rầy vì la um sùm, có hôm dì đi coi chớp bóng ở rạp Châu Văn(không hiểu tại sao chiếu phim mà thời ấy kêu là chớp bóng) tụi tui 5,6 đứa chạy qua xin:
- Ý sáu,Ý sáu cho con đi với
- Ờ đi chiều qua đi luôn 

(Rạp Hát Châu Văn - Rạch Giá)

Thế là chiều ăn cơm xong tụi tui tụ họp trước nhà dì mặt mày hớn hở, rồi dì cháu kéo nhau đi, tới rạp xếp hàng vô cửa tụi tui vô trước dì đi sau người soát vé chặn lại hỏi vé, dì đưa vé TRỜI ĐẤT:
- Bà có một vé mà dẫn tới 6 đứa 
- Dì nói thôi cho tụi nó vô đi tui đưa thêm tiền vã lại tụi nó đâu có ngồi ghế (nghĩa là tụi tui đứng hoặc ngồi dưới đất)có lần người ta chịu cho vô có lần không, những lần không tụi tui ra ngoài đứng xin mấy người lớn có vé xin dắt vô, thấy ai đi mình không có dắt con cháu thì hỏi:
- Dì dì dắt con vô. Chú chú dắt con vô. Gặp ai khó tánh nạt thì tránh ra tìm người khác, có khi hỏi mà thấy người ta không trả lời cũng hỏng nạt thì đi theo sau gần tới nơi soát thì niú chéo áo để đi theo vào (hỏng dám níu tay vì sợ người ta hỏng chịu) lần đầu không biết đi tới phía trước gần sát màn bạc tới chừng chiếu phim trời ơi chóng mặt quá trời, nên đi ra sau đứng dựa tường bên hông rạp, mạnh ai nấy đứng riêng vì nếu bị đuổi không bị đuổi cả đám. 
Thời ấy trước khi chiếu phim chưa tắt đèn nổi hình ông TỔNG THỐNG lên tất cả không ai bảo ai đều đứng lên chào cờ, hết quốc ca rồi mới ngồi xuống kế chiếu quảng cáo xong tắt đèn bắt đầu chiếu phim chính 

Tui thích nhứt là phim Ấn độ: phim có ông già lấy ống sáo ra thổi rồi có con rắn trong thùng từ từ lú đầu lên uốn éo phùn mang lè lưỡi, chút lại có màn mấy cô gái mặc áo để hở một khúc bụng vận đầm( tui không biết gọi là gì, đó là đồ truyền thống của ấn độ) trên đầu choàng cái khăn the mõng và dài,trên trái có chấm chấm đỏ, đeo vòng vàng đỏ tay đeo luôn tới lỗ mũi múa ẹo qua ẹo lại rất đẹp, có một phim ấn độ nói về chuyện tình yêu của đôi nam nữ, hai người chạy giởn giữa rừng hoa chơi trò trốn tìm cô nữ diễn viên trốn dưới ngàn hoa nằm lấy hoa phủ khắp người chỉ chừa đôi mắt ...ÔI .. đôi mắt của cô nàng ấn độ đẹp làm sao, to và đen lai láy với hàng mi cong vút tụi tui chỉ coi hình và nghe tiếng nhạc thôi cớ có hiểu gì đâu, lâu lâu cũng có chiếu phim tàu .

Phim Đường minh Hoàng du nguyệt điện gặp Dương Thái Chân vũ khúc nghê thường cô nàng nhảy múa nhảy lên từng nấc thang có tiếng chuông ngân thánh thoát (lúc nhỏ tôi không biết là Dương quí Phi đâu, chỉ biết ông đó là vua thôi) sau này lớn lên đi học biết được chút chữ lại mê truyện tàu rồi bước qua mê tiểu thuyết, cái gì cũng mê những sở thích này sẽ kể sau 

Giờ trở lại vụ đi coi hát bóng, không tiền mà cứ thích đi coi có lần người cô cùng họ ở rạch sỏi ra rủ đi coi xuất sau (kêu bằng cô vì theo vai vế chớ thật ra chỉ bằng tuổi chế hai tôi)
- Ê hai đứa bây muốn đi coi hát không? 
(tui và chị kế tôi) ra tới rạp chờ cho phim hát rồi, bả mới mua cho mỗi đứa một vắt đá bào rồi nói tao làm sao tụi bây làm dzậy vừa đi vừa húp nước đá rồi đi từ đứa vô không có đi một lượt, nếu có ai chặn hỏi thì nói mình ở trong rạp ra mua nước đá, vậy mà cũng vô lọt tuốt 
(Tui nghĩ chắc là xuất sau vã lại phim cũng hát một khúc rồi người ta làm ngơ cho vô giống như xã dàn vậy mà .... thiệt là tình sao ghiền phim quá vậy.

Có một lần tụi tui hùn tiền mua một tấm vé hát ở rạp Hoà Lạc, rồi hai đứa cầm vé vô trước xong chờ tắt đèn một thằng vạch màn ngay cửa trước bên trái
(Rạp có 2 cửa trước trái và phải, vô chỉ mở một cửa để soát vé giản hát mới mở hai cửa) tụi nó chuyền vé ra được hai lần còn một lần cuối có người kiểm soát đứng ngay màn nên không chuyển được nữa, thằng còn lại ở ngoài tức quá đi mét. Người soát vé dẫn nó vô hỏi:
- Mày biết mặt tụi nó không ?
- Biết chớ .. bọn tui mà 
Rồi ổng dắt nó theo bấm đèn pin đi kiếm từng đứa biểu ra ngoài (vì thằng bạn mình biết chổ tụi này thường đứng) chỉ có hai thằng có vé ngồi ghế là không bị đuổi .... Đồ thằng bạn mắc dịch, nếu nó vô không được thì có mình ên nó thôi giờ bị lôi đầu thêm hai đứa nữa ... thiệt là đồ qủi sứ mà .....

Thôi chào tạm biệt hẹn lần sau TÔI ĐI HỌC

Hình Toàn