Thứ Năm, 8 tháng 12, 2022

Suy Niệm Nhân Mùa Giáng Sinh


Hơn nửa tháng nữa là đến Noel. Các trang mạng sẽ tràn ngập những lời Chúc Giáng Sinh vui và Năm
Mới hạnh phúc cùng những ca nhạc Noel. Người viết cũng chúc mừng Noel nhưng bằng hình thức
khác sau đây:

1/- ÐAU – KHÔNG ÐAU

Quanh qua một khúc đường, người viết bắt gặp một Cây Thánh Giá giống hệt như ở nhà Thờ. Người
viết nhìn Chúa nơi Cây Thánh Giá, thỏ thẻ:
- Thưa Chúa, Chúa bị đóng đinh có đau không?
- Ðau lắm!
- Bẫm Chúa, Chúa cho phép con được nhổ bớt từng chiếc đinh nơi thân Chúa nhé!
- Ấy, không nên, đau lắm.
- Sao vậy, thưa Chúa?
- Lâu ngày rồi, đinh quấn chặt máu thịt ta. Con nhổ đinh là con rứt luôn máu thịt ta đấy, ta chịu
không nổi đâu.
- Thưa Chúa, thế từ ngày đó đến nay, bọn giả hình có đóng thêm đinh vào thân Chúa không ?
- Ồ nhiều lắm, ngày nào chúng cũng đóng cả.
- Chao ôi! Thương quá, Chúa của con! Chắc Chúa đau ghê lắm!
- Không chúa nào.
- Sao vậy, thưa Chúa?
- Lâu ngày máu thịt ta biến thành đinh cả. Chúng đóng như đóng vào sắt. Ðã không đóng được mà tay chúng càng lúc càng đau thêm.

2/- CỨU RỖI – GIẢI THOÁT

Một hôm, Ðức Phật gặp Chúa Jesus trên cây Thập Tự. Phật bảo:
- Ngài quả là Chúa!
- Ngài quả là Phật.
- Phật, Chúa giống, khác nhau?
- Có giống, có khác.
- Ngài vui lòng cho biết tôn ý.
- Phật thì đau, Chúa thì khổ.
- Ðúng vậy. Nhưng đau và khổ dị đồng?
- Phật đau từ trong ra, Chúa khổ từ ngoài vào. Ðau từ trong ra thành khổ; khổ từ ngoài vào thành đau. Chúa cứu rỗi cái đau của Phật, Phật giải thoát cái khổ của Thánh.
-Tuyệt diệu. Ðau từ trong ra là Biệt nghiệp; khổ từ ngoài vào là Cộng nghiệp. Công nghiệp đi vào Biệt
nghiệp, chuyển Biệt nghiệp ra Cộng nghiệp. Con đường tiến hóa của nhân sinh là như thế.

- Chính thế. Và cuối đường, Cứu Rỗi và Giải Thoát đồng nhiên như nhiên thị hiện.

Nguyễn Thùy

Biết Nương Nhờ Ai

  

Sau năm bảy lăm
Cha tôi vào tù
Cha đã vượt ngục
Mẹ tôi đi tìm
Không tìm được cha
Mẹ quá sầu đau
Ngày đêm than khóc
Hai mắt mè mù
Anh tôi bỏ học
Đi kiếm việc làm
Nuôi mẹ nuôi em
Làm việc ngày đêm
Không hề than thở
Và vài tháng sau
Mẹ tôi cũng mất
Anh làm cật lực
Cho bớt ưu phiền
Cũng để kiếm tiền
Nuôi em ăn học
Mười năm khổ nhọc
Em anh lớn khôn
Phải đi học xa
Anh mua cho em
Chiếc xe đạp mới
Những lúc rãnh rổi
Anh em dạo chơi
Một hôm anh nói
Anh sắp xa em
Tôi cứ nghĩ rằng
Anh nói đùa thôi
Cuối năm tối trời
Trên xe đạp mới
Tôi vào nhà thương
Bác sĩ cho biết
Vô phương cứu chửa
Vì bệnh ung thư
Ở giai đoạn cuối
Đã quá trể rồi!
Tôi biết làm sao??!!
Bán chiếc xe đạp
Lo mai táng anh
Trong căn nhà rách
Nhìn bàn thờ anh
Lòng tôi quặn thắt
Anh ơi anh ơi!
Anh đã đi rồi
Em là con gái
Tuổi đời khờ dại
Đi giữa chợ đời
Lòng người gian trá
BIẾT NƯƠNG NHỜ AI??!!
Hoàng Long

Ngàn Năm Mây Bay

 

Mây cuộn về đâu tận cuối trời
Mây nhìn tản mạn khoảng sầu rơi
Mây ơi lãng đãng hoài muôn kiếp
Mây hỡi phiêu du mãi suốt đời
Mây lặng chào thu màu tím ửng
Mây thầm tiễn hạ sắc hồng vơi
Mây lùa mắt lịm hồn xa vắng
Mây gợi buồn tênh khó diễn lời


Minh Thuý Thành Nội
Tháng 9/3/2020


Mài dao mài kéo


Nói đến “mài dao mài kéo”, ở Việt Nam hồi xưa, hồi thời Pháp thuộc, người ta nghĩ ngay đến giới “anh chị”- hạng xâm mình... trên rồng dưới rùa – sửa soạn khí giới để làm “một trận thư hùng” thanh toán nhau hay trả thù nhau. Hồi thời đó, khi đã “nộ khí xung thiên” thì họ đòi “để thẹo” đối thủ hay ít lắm cũng “xin tí huyết”. Cho nên dao/kéo – ngoài lãnh vực bếp núc vá may – còn được sử dụng một cách rất... linh động phiêu hốt trong giới giang hồ. Thời bây giờ, văn minh rồi, dao/kéo đã được trả về vị trí nội trợ. Cho nên, khi muốn “xin tí huyết” của kẻ thù, các băng đảng ngày nay chỉ dùng khí giới “hiện đại” để mà... bùm! Có nhanh, có gọn, nhưng thiếu nét “anh hùng mã thượng”.
“Mài dao mài kéo” mà tôi nói ở đây là cái nghề của một ông bạn tôi mới quen, trong thời gian tôi bị kẹt lại ở Việt Nam sau 1975.

...Tôi để ý tới anh ta trong lúc tôi đang nhăm nhi ly cà phê ngon của cái quán cóc nằm dưới mái hiên một căn phố nhỏ. Quán này chỉ có hai cái bàn thấp và bảy tám cái ghế thấp, thấp thấp nhỏ nhỏ giống như đồ chơi trẻ con. Cho tới cái ly cà phê cũng nhỏ xíu, hớp chừng hai hớp là cạn! Có lẽ vì vậy mà thấy ai tới đây cũng để thì giờ ngồi nhăm nhi từng ngụm nhỏ cà phê chớ không thấy... uống!
Tôi thường xách cái ghế nhỏ ra ngồi cạnh công-tơ nước cách quán chừng hơn bốn thước. Ở đó có cái thùng xi-măng che công-tơ, thùng vuông vức nắp bằng, chỉ cao hơn cái ghế chừng hai tấc và nằm cạnh một bức tường dài. Tôi thích ngồi ở đó vì được cách biệt với cái xô bồ trong quán và nhứt là có bức tường sau lưng để dựa! Mấy đứa nhỏ trong quán viết nguệch ngoạc bằng than trên tường “Chỗ này của ông Hai nón nỉ” và vẽ một đầu người đội nón, râu lún phún, nét vẽ ngây ngô buồn cười kèm theo một mũi tên chỉ về chữ “ông Hai”! Tôi rất thích thú với trò trẻ con ngộ nghĩnh đó và nhứt là sự được người trong quán dành riêng cho một chỗ ngồi – một chỗ ngồi không nằm trong phạm vi của quán!

Hôm đó, tôi nghe tiếng rao “mài dao mài kéo” từ đằng xa. Một lúc, thấy anh thợ mài dao ngừng xe đạp trước quán. Anh đem xe lên dựng trên vỉa hè, treo cái nón rơm lên ghi-đong rồi bước vào trong. Xe đạp của anh rất đặc biệt. Đầu tiên là hai cái chống gắn ở đùm bánh sau: khi đạp xuống hai bên, nó giữ xe đạp đứng thẳng một cách vững chắc. Kế đó là thùng đồ nghề phía sau có hai hàng hộc tủ và một ngăn để can nhựa đựng nước. Gắn trên mặt thùng là hai bàn đá mài tròn một lớn một nhỏ có ma-ni- ven, một viên đá bùn và một cái ê-tô. Trên vè bánh xe trước có gắn đứng theo chiều dọc một tấm bảng cỡ ba trang giấy học trò, nền vàng với ba hàng chữ đỏ trên mỗi mặt.
Lúc đó, quán đã đông người. Chắc không còn bàn trống nên thấy anh ta một tay cầm ly cà phê một tay xách cái ghế nhỏ, bước ra khỏi quán ngó quanh tìm chỗ. Tôi vẫy tay gọi:
- Ngồi đây nè.
Hắn mỉm cười gật gật đầu rồi bước lại đặt ly cà phê lên thùng công-tơ:
- Cám ơn! Cám ơn!

Trước khi ngồi xuống, anh ta liếc nhanh hàng chữ trên tường rồi nhìn cái nón nỉ tôi đang đội, cười tủm tỉm.
Sau khi làm một ngụm cà phê, anh ta rút bao thuốc hướng về phía tôi tỏ ý mời. Tôi lắc đầu. Hắn đốt thuốc hút. Xong để bao thuốc và cái hộp quẹt lên thùng công-tơ, ngã người dựa vào tường, dũi thẳng hai chân, thở khói một cách sảng khoái. Và như vậy, trong im lặng, hắn và tôi nhăm nhi cà phê...
Một lúc sau, thằng nhỏ trong quán mang ra một bình trà:
- Nãy giờ con quên đem trà ra. Đừng phiền nghe ông Hai!
Tôi khoát tay lắc đầu trả lời. Bấy giờ, anh ta mới mở miệng hỏi:
- Chắc anh đến đây thường?
- Ngày nào cỡ giờ này là có tôi ngồi đây. Mặt trời nằm phía sau lưng, nên chỗ này còn mát. Chừng đứng bóng trở đi là không ngồi được.
- Nhà anh gần đây không?
- Cũng gần. Đi bộ chừng năm phút.
- Hổm rày trời không mưa, cũng không nóng lắm. Thấy dễ chịu há?
- Ờ... Mùa này như vậy cũng hiếm. Ngừng một chút rồi tôi lại hỏi... đẩy đưa:
- Mài dao mài kéo... Anh kiếm ăn được không?
- Tàm tạm. Nhờ bây giờ ai cũng xài đồ cũ hết nên có đồ mài hoài.
- Thấy anh có nhiều đồ nghề quá há!
- Phải như vậy chớ! Thời bây giờ, cái gì cũng đòi... cao cấp hết. Mình cũng phải phô trương cho thiên hạ tin. Mà đồ của tôi thì bảo đảm là... cao cấp thứ thiệt!
- Ờ... Mà sao chi nhiều dữ vậy? Anh ta vừa nói, hai tay vừa ra dấu:
- Nè nghen. Bàn mài lớn để “tề” mấy con dao quá sét. Bàn mài nhỏ, mịn hơn để “đi” hai mép của lưỡi dao. Mình quây ma-ni-ven, bàn mài chạy o o, tốc độ gấp năm gấp sáu lần hơn. Dao để tới đâu là nó “ăn” tới đó, lẹ lắm! Còn viên đá bùn là để làm láng và để chỉnh lại mấy chỗ chưa đều. Còn cái ê-tô là để kẹp mấy con dao mà mình muốn sửa lại cho nó ngay, nó thẳng. Như vậy mới là... cao cấp, anh thấy không?
Tôi gật đầu thán phục. Rót trà vào ly, tôi mời:
- Uống miếng trà đi, anh.
Hắn cầm ly ực một cái rồi lấy mu bàn tay quẹt miệng. Xong, hắn đứng lên cất gói thuốc và hộp quẹt vào túi:
- Thôi. Chào nghen...


Anh ta đội nón, dẫn xe xuống đường, vừa đạp chậm chậm vừa rao kéo dài: “Mài dao mài kéo...”.
Hôm sau, anh ta lại ghé quán, cũng vào giờ như hôm qua. Tôi đã ngồi ở công-tơ nước với ly cà phê, và thật ra cũng có ý đợi. Lần này anh ta dựng xe cạnh đó, vừa dựng vừa nói:
- Anh cho phép tôi ngồi ở đây, mình nói chuyện chơi.
Rồi không đợi tôi trả lời, anh đi thẳng vào quán. Một lúc trở ra với ly cà phê, cái ghế và điếu thuốc trên môi phì phà... Anh ngồi xuống, giống tư thế hôm qua. Sau ngụm cà phê, anh hỏi:
- Anh không hút thuốc à?
- Tôi bỏ hút lâu rồi.
- Vậy là anh số một! Tôi bỏ hoài không được. Hồi xưa tôi còn hút bạo hơn nữa chớ không phải như bây giờ đâu!
Tôi đưa mắt đọc thầm ba hàng chữ đỏ trên bảng nền vàng gắn trên bánh trước của xe đạp: “Mài kéo mài dao – Mài sao cho bén – Đừng kén tay mài”. Thấy hay hay, tôi rung đùi đọc lại, đọc thành tiếng.
Rồi vỗ tay lên mặt thùng công-tơ, khen:
- Hay! Hay quá! Sâu sắc quá! Anh viết đó hả?
- Dạ. Thì... viết bậy vậy mà.
- Đâu bậy? Bộ anh tưởng ai cũng viết bậy nỗi như vậy sao? Phải có trình độ chớ...
Anh ta làm thinh, nhấp cà phê, hút thuốc một lúc mới nói:
- Thời buổi này, “có trình độ” không để làm... khỉ gì hết. Bọn “không trình độ” nó ngồi đầy trên đầu trên cổ thiên hạ, thì người “có trình độ” chỉ còn có... “đi chỗ khác chơi” thôi!
Bây giờ thì tôi đã đoán ra anh ta thuộc về “phe” nào rồi. Tôi hạ giọng:
- Nè! Sao tôi thấy tấm bảng của anh giống lá cờ của mình quá. Phải không?
Anh ta nhìn tôi, mắt sáng rực. Anh đưa tay bắt tay tôi, giọng sung sướng:
- Anh tinh ý lắm. Bao nhiêu năm nay chưa ai thấy được điều đó hết!
Vậy rồi giữa anh ta và tôi bỗng thấy như thật gần. Anh hỏi tôi:
- Hồi đó anh làm gì?
- Làm “Chef de réseau” của một hãng ngoại quốc (tôi nói chen tiếng Pháp).
- Còn bây giờ?
- Ở không, vợ con ở ngoại quốc gởi tiền về nuôi.
- Ủa? Sao vậy?
- Hồi di tản, tôi bị rớt lại. Còn anh? Hồi trước làm gì?<
- Làm báo. Làm hai ba tờ. Chuyên về phiếm, xã luận, truyện ngắn.
- Sao bây giờ đi... mài dao vậy?
- Chớ anh biểu bây giờ tôi viết cái gì? Suốt đời sống trong nghề viết, tự do vung vít quen rồi, đã thành một lập trường, một đường lối. Biểu tôi bẻ cong ngòi bút để... “bợ” chế độ, tôi làm không được! Vả lại, làm báo theo kiểu “phô-tô- cọp-pi” như họ, thiệt tình, không phải là nghề của tôi. Cho nên tôi đã “rửa tay gác bút”.

Nói xong câu đó anh ta cười khà khà có vẻ thích thú với hình ảnh ‘’ rửa tay gác kiếm ‘’ của mấy võ lâm cao thủ trong truyện chưởng Hồng kông! Ngừng một chút, hít vài hơi thuốc, uống ngụm cà phê cuối cùng rồi tiếp:
- Bây giờ đi mài dao... cũng thú! Mình cứ tưởng tượng là mình mài “gươm thiêng” để đợi thời cơ phục hận!
Lần này, anh ta cười lên ha hả, sảng khoái. Rồi lại tiếp:
- Coi vậy chớ lâu lâu tôi thèm viết vô cùng. Nhứt là bây giờ, nó lố lăng bỉ ổi, nó chụp giựt bao che gấp mấy chục lần hồi trước... làm mình “ngứa nghề” muốn chết! Cách đây mấy năm, vào dịp Tết, tôi nhận được thơ của một thằng bạn đã đi chui kể lại cuộc hành trình và đời sống trên đảo tỵ nạn Pulau Bidong ở Mã Lai... làm tôi nổi hứng. Tôi lén viết một “lá sớ Táo Quân” cho mùa xuân năm đó, để nhớ hồi xưa mỗi Tết tôi đều có viết sớ để “móc lò móc chảo” chuyện Nhà Nước chuyện thiên hạ. Sáng mai tôi sao cho anh một bản, đọc cười chơi. Thôi! Bây giờ đi “kiếm cơm” cái đã!
Anh ta đứng lên bắt tay tôi rồi dẫn xe xuống đường đạp đi.

Hôm sau, anh ta đến. Vừa ngồi xuống, anh trao ngay cho tôi “lá sớ”. Tôi định mở ra xem thì anh đưa tay ngăn. Vừa đảo mắt nhìn quanh, anh vừa thấp giọng:
- Đừng! Đừng coi ở đây! Cất đi. Về nhà hãy đọc. Đọc rồi nhớ đốt nó đi, kẻo mang họa rồi nói tại tôi.
Uống hớp lớn cà phê, đốt điếu thuốc, xong anh cười cười:
- Đốt cho lá sớ... lên trời, cho Ngọc Hoàng đọc với chớ!
Tôi phì cười:
- Anh tiếu thật! Không chừa ai hết!
- Đó là... nghề của tôi hồi xưa mà. Thấy trái tai gay mắt, thấy “đi trật đường rầy” là tôi múa bút đâm ngay. Tự do ngôn luận là như vậy đó. Chớ không phải như bây giờ. Nhìn một lũ hề độc quyền sân khấu, giễu dở lại giễu dai, giễu rồi tự vỗ tay khen lấy, còn bắt... nhân dân khán giả vỗ tay theo... vv... mà chẳng thấy một “nhân dân” nào dám... thò tay viết trên báo một lời phê bình chỉ trích! Cho nên tôi thấy “ngứa mắt ngứa tay” lắm.
Uống hết ly cà phê, anh ta đứng lên gật đầu chào:
- Bữa nay tôi phải mài lố dao của nhà hàng T.T., không cò cưa ở đây lâu với anh được. Tôi đi nghen!
Bước được mấy bước, anh dừng chân một chút, đầu hơi cúi xuống dường như để suy nghĩ rồi mới quay lại nhìn tôi, nét mặt thật nghiêm trang, đưa ngón tay trỏ lên gõ gõ vào đầu:
- Mỗi ngày tôi mài dao là mỗi ngày tôi mài cái chí khí cho nó luôn luôn sắc bén, khỏi bị cùn lụt. Anh biết không?

Nói xong, anh để bàn tay mặt xéo xéo một bên trán gặc nhẹ một cái trông giống như chào theo kiểu nhà binh, rồi phóng lên đạp xe đi, giọng rao kéo dài: “Mài dao mài kéo”...
Hôm sau, tôi đến quán hơi sớm, định vừa gặp anh là nói ngay rằng tôi khoái lá sớ của ảnh lắm, móc họng chế độ rất đau mà vẫn giữ được nét trào phúng nhẹ nhàng.Và cũng để nói cho ảnh yên tâm rằng tôi đã đốt lá sớ như ảnh đã dặn. Nhưng rồi, anh ta không đến, mặc dù tôi đã cố tình ngồi đợi tới trưa….
Những ngày sau, rồi những ngày sau nữa, tôi không gặp lại anh ta. Tôi vẫn đều đặn ngồi uống cà phê chỗ công-tơ, ngồi một mình. Cà phê quán này làm như không còn ngon như trước...

Tiểu Tử

Nhìn Xuống Và Ngẩng Cao Lên Với Đời


Đây là bài số sáu trăm bốn mươi (640) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo, Portland, Oregon.

Trong cuộc sống bình thường, nếu chúng ta cầm mãi một vật gì trong tay hay giữ mãi một ý nghĩ gì quá lâu trong đầu, chúng ta sẽ cảm thấy mỏi mệt lắm. Tốt nhất là chúng ta nên buông nó ra thì sẽ cảm thấy thoải mái hơn như trong câu chuyện dưới đây:

Hãy Đặt Cốc Nước Xuống  

Một giáo sư bắt đầu giờ giảng của mình với một cốc nước. Ông giơ nó lên và hỏi các sinh viên, “Các bạn nghĩ cốc nước này nặng bao nhiêu?
‘50 gam!’…‘100 gam!’… ‘125 gam!’… các sinh viên trả lời.
‘Tôi không thể biết chính xác nếu không cân,’ giáo sư nói, ‘nhưng câu hỏi của tôi là: Điều gì sẽ xảy ra khi tôi cứ giơ cái cốc thế này trong vài phút?’
‘Chẳng có gì cả’ các sinh viên nói.
‘OK, vậy điều gì xảy ra nếu tôi giơ trong một giờ?’ giáo sư hỏi.
‘Tay thầy sẽ bắt đầu đau ạ’, một sinh viên trả lời.
‘Đúng vậy, và nếu trong một ngày thì sao?’
‘Tay thầy có thể tê cứng, và thầy có thể bị đau cơ, tê liệt, chắc chắn phải đến bệnh viện,’ một sinh viên khác cả gan nói. Và tất cả lớp cười ồ.
‘Rất tốt. Nhưng trong tất cả các trường hợp đó, cân nặng của cái cốc có thay đổi không?’, giáo sư lại hỏi.
‘Không ạ,’ các sinh viên trả lời.
‘Vậy, cái gì khiến cho tay bị đau, cơ bị tê liệt? Và thay vì việc cứ cầm mãi, tôi nên làm gì?’
Các sinh viên lúng túng. Rồi một người trả lời, ‘Đặt cốc xuống!’
’Chính xác!’ giáo sư nói, ‘Các vấn đề trong cuộc sống cũng giống như thế này. Khi bạn giữ nó trong đầu vài phút thì không sao. Nghĩ nhiều hơn, chúng làm bạn đau. Và nếu cố giữ thêm nữa, chúng bắt đầu làm bạn tê liệt. Và bạn sẽ không thể làm gì được nữa.’

Lời bình:

Nghĩ đến những vấn đề trong cuộc sống là điều quan trọng, nhưng điều quan trọng hơn là hãy nhớ ‘đặt chúng xuống’ vào cuối mỗi ngày khi bạn đi ngủ. Nhờ vậy, bạn tránh được stress để khởi đầu một ngày mới thật tỉnh táo, khỏe mạnh. Và đó là thứ giúp bạn có thể giải quyết mọi vấn đề.
(Nguồn: Email bạn gửi- Cảm ơn anh TH)


Xin đọc thêm mẫu chuyện Thiền dưới đây, bạn nhé.

Bỏ Xuống

Khi Phật còn tại thế, có một vị Bà la môn tên Hắc Chỉ hai tay mang hai chiếc bình hoa đến ra mắt.
Phật thấy vậy nói : “ Bỏ xuống !”
Hắc Chỉ đặt chiếc bình bên tay trái xuống.
Phật lại nói : “ Bỏ xuống !”
Hắc Chỉ đặt chiếc bình bên tay phải xuống, nhưng Phật vẫn nói : "Bỏ xuống!"
Hắc Chỉ ngạc nhiên nói : “ Có hai chiếc bình hoa, tôi đã bỏ hết, chỉ còn hai tay không, đâu còn gì để bỏ xuống nữa. Xin hỏi đức Thế tôn bảo tôi bỏ cái gì ?”
Phật nói : “ Ta hoàn toànn không bảo ngươi bỏ hai chiếc bình hoa kia xuống. Cái ta bảo ngươi bỏ xuống là bỏ cái lòng tự đắc, cái tâm kiêu ngạo, là lục trần lục thức của ngươi kia. Khi ngươi buông bỏ tất cả những thứ ấy xuống, lúc ấy ngươi mới giải thóat khỏi xiềng xích sinh tử”.
(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Quá khứ đã qua rồi, tương lai thì chưa tới, chỉ có hiện tại mà thôi.
Xin hãy vui sống với những gì đang có trong tầm tay của mình như lời khuyên của Thầy Thích Tánh Tuệ dưới đây. Kính tri ân Thầy Thích Tánh Tuệ.

Namo Sakya Muni Buddhaya
Trọn Vẹn Từng Phút Giây Đời Sống

Mỗi ngày chúng ta nên dành riêng một khoảng thời gian chừng 30 phút để suy gẫm tới lui chuyện trong ngày và chuyện ngày mai.
Xong rồi thôi.

Hãy sống trong hiện tại, lo chuyện của mình, không lo chuyện bao đồng của người khác. Hiện tại hôm nay là tương lai của ngày hôm qua và sẽ là quá khứ của ngày mai. Nếu chỉ sống trong quá khứ và tương lai mà quên mất hiện tại thì thật ra bạn không thật sự đang sống. Nếu bạn sống mà phần hồn không nằm trong thân thể, chu du đây đó, suy nghĩ lung tung, thì có khác gì một người đã quá vãng? Bắt đầu bằng những thói quen rất đơn giản như ăn, uống, đi đứng, nằm ngồi, và thở… nên chú tâm để ý và trọn vẹn những gì đang làm, đang sống, và đang có.

- Hãy nên biết thay đổi tần số, đổi “kênh” channel.
Đổi “kênh” bằng cách dành thì giờ cho các hoạt động tích cực như thể dục, thể thao, từ thiện, thiền tập, âm nhạc …

Một trong những bí quyết sống thọ đến 95 tuổi của ông nội các cháu là, không nên lo chuyện con bò trắng răng! Nên bớt thu nhập những chuyện không dính dáng liên quan đến mình từ tin tức lẫm cẫm “xe cán chó, chó cắn xe”, chuyện trên mạng, chuyện của minh tinh điện ảnh, chuyện của hàng xóm hay bạn của hàng xóm… Nên nhớ, không có bạn thế giới vẫn tồn tại, nhưng nếu không có bạn thì gia đình và người thân yêu mới thật sự mất mát.
- Sự an bình trong nội tâm sẽ đưa đến sự an bình của thế giới bên ngoài. Bằng cách tạo ra sự an bình trong thế giới nội tâm, chúng ta mang nó ra thế giới bên ngoài và điều đó chắc chắn có thể ảnh hưởng đến nhiều người khác chung quanh. Giá trị và lợi ích thiết thực của sự thực hành Phật giáo là ở điểm này. Tu không phải để ngày mai, ngày kia sẽ hạnh phúc mà tu lúc nào là hạnh phúc ngay lúc đó.

Tu là hạnh phúc bây giờ
Không ăn bánh vẽ, không chờ kiếp sau!
Như Nhiên Thích Tánh Tuệ

Cuộc đời này vẫn có nhiều người bất hạnh hơn chúng ta: nghèo khổ, bệnh tật, gia đình ly cách, nạn nhân của thiên tai, bão lụt, động đất, hoả hoạn, cô nhi quả phụ, người già neo đơn v..v...

Cảm ơn những nhà từ thiện, nhà chùa, nhà thờ đã ra tay giúp đỡ những kẻ bất hạnh này. Xin bạn hãy mở rộng trái tim tình cảm" "thương người như thể thương thân" thực hành hạnh từ bi bác ái mà Chúa, Phật đã dạy, tiếp tay giúp đỡ để xoa dịu một phần nào sự bất hạnh của họ, bạn nhé vì nhìn xuống chúng ta vẫn còn có phúc hơn họ.


Hy vọng Bạn sẽ đồng cảm với người viết qua tâm tình dưới đây của tôi:

Nhìn Xuống Và Ngẩng Cao Lên Với Đời

Hãy nhìn xuống để thấy mình sung sướng
Khi bao người cửa nát với nhà tan
Bởi thiên tai địa hoạ sống cơ hàn
Không lương thực, kẻ thơ kia đói lạnh

Hãy nhìn xuống đừng để tâm so sánh
Người sang giàu, ta chỉ đủ miếng ăn
Hãy an vui và hãy tự nhủ rằng:
“Chưa chắc hẵn giàu sang là hạnh phúc”

Hãy nhìn xuống để thấy mình có phúc
Người ốm đau, ta khỏe mạnh thân tâm
Hạt Từ Bi ráng ướm nụ gieo mầm
Thân khỏe mạnh thì tinh thần an tĩnh!

Hãy nhìn xuống, đừng mưu sâu toan tính
Đừng lọc lừa hại bạn, hại thân nhân
Đời chẳng cần điên đảo với thù sân
Đời cần nhất tình thương yêu quí mến

Ngẩng đầu cao khi tha nhân cần đến
Gieo tin yêu thương mến đến người thân
Hoa từ tâm, Bạn khai mở dần dần
Bạn sẽ thấy đời này còn đẹp lắm

Xin hãy nở một nụ cười tươi thắm
Trao tặng người không phân biệt lạ quen
Như trăng kia vẫn sáng đẹp hơn đèn
Tỏa ánh sáng đến khắp cùng trần thế

Đừng ngần ngại và cũng đừng chậm trể
Hãy thương người thì sẽ được người thương
Cuộc đời này tất cả chỉ vô thường
Lòng Nhân Ái Thương Yêu là vĩnh cửu
(Sương Lam)

Xin mời Bạn xem youtube Người Biết Thương Người do người viết thực hiện thay cho lời kết luận bài tâm tình hôm nay, bạn nhé.

Youtube Người Biết Thương Người

 

Riêng thiển ý, nếu chúng ta vẫn giữ được nụ cười và tình thương yêu đối với mọi người, mọi vật thì chúng ta sẽ thấy cuộc đời này vẫn còn đẹp sao! Bạn đồng ý chứ?

Bạn có thể liên lạc với Thầy Thích Tánh Tuệ - Thich Tanh Tue thichtanhtue@gmail.com
và anh Nguyễn Huy Điền - Dien H. Nguyen dien.nguyen44@yahoo.com

Để biết thêm chi tiết về các công tác thiện sự giúp đỡ người bất hạnh, nếu muốn.

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam
(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi MCTN 640-ORTB 1069-1130-2022)

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2022

Mất Dấu Chân Quen - Thơ Từ Hoa Nhất Tuệ Tâm - Phổ Nhạc&Hòa Âm Hưng Việt - Ca Sĩ Lâm Minh Ngọc


Thơ: Từ Hoa Nhất Tuệ Tâm
Phổ Nhạc&Hòa Âm: Hưng Việt
Ca Sĩ: Lâm Minh Ngọc

Hồn Thơ Tỉnh Thức

 

Cõi thơ chưa hết một đời
Vần thơ chưa cạn hết lời yêu thương
Thương đời nhiều nỗi nhiễu nhương
Thương người từng bước đoạn trường lưu vong!

Cố hương bao kẻ chờ mong
Tháng năm vò võ, cõi lòng bơ vơ!
Quê hương sương khói mịt mờ
Người đi đau xót, kẻ chờ long đong!

Thương ai giữ trọn tấc lòng
Dù cơn bão tố muôn trùng khổ đau
Tháng năm mưa gió dãi dầu
Trung trinh mãi mãi không mờ lòng son!

Quê tôi bao nỗi đau buồn
Bên ngoài cười nụ, tủi hờn trong tim!
Thương sao đời cảnh nổi chìm
Thương sao người chịu kiếp chim trong lồng!

Vần thơ ướm mộng bao dung
Trái tim nhân ái , tấm lòng vị tha!
Trần gian một cõi bao la
Thơ lòng hương ngát nẻo xa nẻo gần!

Ánh thơ tỏa sáng chữ nhân
Soi về bến giác ân cần thiện tâm
Hồn thơ dù đến trăm năm
Mãi còn tỉnh thức không lầm bến mê!

Hàn Thiên Lương


Kiếp Thu



Ta ví ta như ngọn gió thu
Ðêm se se lạnh thổi sương mù
Nửa khuya trở giấc cơn mê tỉnh
Mơ dáng sông hồ trong mộng du

Lòng thu xao xuyến buồn chi lạ
Lơ lửng cành hồng giữa bão giông
Gom nhặt tro tàn vùng kỷ niệm
Bao nhiêu niên kỷ lạnh trong lòng

Nàng thu ve vuốt những đài hoa
Tô thắm môi em sắc mặn mà
Bởi nắng hạ vàng oi bức quá
Thiêu mòn thân xác tháng ngày qua

Thu trải niềm riêng với thế gian
Trăng thu vằng vặc giữa mây ngàn
Cho thu hò hẹn cùng trăng gió
Mai mối đem thu đến gặp chàng

Thu đang hạnh ngộ với chàng đây
Mái tóc bồng bềnh tựa khói bay
Dáng dấp phong trần đời nghệ sĩ
Ưu tư trăn trở … dáng hao gầy

Thu ôm ấp mãi bóng hình ai
Sầu lắng từng canh, giọt vắn dài
Cho sắc thu buồn theo nỗi nhớ
Bởi thu nào phải liễu trang đài

Hồn bướm mơ tiên, ôi ảo vọng
Ước mơ, mơ ước chỉ hoài công
Vì thu như kiếp sương rơi rụng
Là ánh chiều tàn giữa nắng đông …

Nguyễn Phan Ngọc An 
Buồn đầu thu


Giả Sử ...

 

Giả sử mình đừng tự ái lâu
Anh EM hai đứa chẳng âu sầu
Đường chia hai ngã chừ xa vắng
Nỗi nhớ không tên đến nghẹn ngào

Giả sử mỗi ngày cứ họa thơ
Niềm tin trong sáng đẹp vô bờ
Nụ cười theo đó vui đời sống
Xóa những muộn phiền bên dốc mơ

Giả sử chúng mình đừng lặng thinh
Biết đâu hai đứa thắm duyên tình
Nắng hồng buổi sáng cùng chào đón
Hạnh phúc dễ chừng đến đẹp xinh

Giả sử EM đừng dọa bỏ đi
Trách anh hờ hững đã nhiều khi
Làm anh bối rối rồi lầm lẫn
Từng bước một xa chẳng hiểu gì

Giả sử chúng mình đừng có thân
Thì đâu có nhớ đến trăm lần

Hoàng Dũng

Khi Tàn Mưa Gió



(Nghĩ về bão lụt Miền Trung.)

Mưa gió đòi phen
Dòng người hối hả.
Thương những cánh cò vội vã bay mau
Đời hôm sớm đi về không kịp sức,
Sắc áo thời gian chốc đã phai màu.
Tất bật đời em quên bao khổ cực
Mơ buổi cơm ngon nhìn khói lam chiều.
Ánh mắt đè lên nỗi niềm ray rứt
Điếu thuốc canh tàn xua bến cô liêu.
Nhưng em vẫn định hướng về phía trước
Thẳng lưng đi qua sức nén dòng đời.
Ai tìm lại lớp tro tàn mộng ước ?
Tâm hồn em thắp sáng một niềm vui.
Thời gian chảy dồn lên mái tóc
Em quẳng đi bao lớp bụi mơ hồ.
Đời MỘNG THỰC
Xá chi trò dâu bể
Mưa gió tàn rồi,
Ánh sáng lại tung hô.!

Mặc Phương Tử


Vô Thường - Khổ - Vô Ngã


Trong Phật học ta thường dùng chữ "pháp".
Vậy "pháp" là cái gì?
Câu trả lời là: Cái gì cũng là "pháp".Bất kỳ cái gì thực sự hiện hữu đều được gọi là "pháp" ( dhamma)
" Pháp" viết chữ hoa là lời Phật giảng về pháp: Phật Pháp.

Qua sự quan sát bản thân và thế giới bên ngoài, Phật đã thấy được 3 Chân Tánh chung cho tất cả các pháp trong thế gian. Đó là:

- Vô Thường.
- Khổ
- Vô Ngã.
3 tánh này có liên hệ không thể tách rời.

I. VÔ THƯỜNG

Vô Thường là một điểm căn bản quan trọng trong Phật học.

1.Vô Thường là sự sinh diệt biến đổi không ngừng.

TẤT CẢ các pháp thế gian đều Vô Thường.
Có những sự biến đổi dễ thấy.

Thí dụ:
 
Biến đổi của gương.mặt theo cảm xúc. Ta có thể thấy rõ ràng vẻ.mặt.thay đổi liên tục.
Nhìn dòng sông đang chảy, ta có thể thấy dễ dàng, rõ ràng sự biến đổi không ngừng của mặt.nước.
Quan sát hơi.thở ra vào: từ khi bắt đầu thở vào cho tới khi chấm dứt hơi thở vào, vị thế của lồng ngực, hay thành bụng đã qua hàng tỷ, tỷ vị trí trung gian. Vị thế của thành bụng hay lồng ngực đã biến đổi từng khoảnh khắc
Có những sự biến đổi khó thấy ngay.

Thí dụ:

Ngắm một bông hoa đã nở trong.một phút thì khó thấy sự biến đổi. Nhìn lại bông hoa đó 3 ngày sau thì thấy hoa tàn
Từ hoa nở tới hoa tàn đã có hàng tỉ, tỉ lần biến đổi nhỏ. Như vậy, thực ra hoa đã biến đổi không ngừng trong từng khoảnh khắc.
Nhìn ngọn núi, trong một ngày thì không thấy có biến đổi gì, nhưng chắc chắn 1 triệu năm nữa sẽ thấy rõ sự biến đổi. Trong 1 triệu năm đó Núi đã không ngừng thay đổi hàng tỉ, tỉ lần : Núi đã biến đổi từng khoảnh khắc
Từ một Sự Thật về Vô Thường của một số pháp, có thể suy đoán từ Sự Thật đó cho tất cả các pháp khác.Đó gọi là Inference, Sự Thật được biết nhờ suy đoán từ một Sự Thật khác.

2.Tất cả các pháp đều không tự nhiên mà có, sự sinh khởi của nó tùy thuộc vào những điều kiện, yếu tố khác, mà ta gọi là duyên. Đủ duyên thì một pháp sinh, không còn đủ duyên thì pháp đó diệt.
Như vậy:
Vô Thường là sinh diệt, biến đổi Tùy Duyên.

Vô Thường thường được hiểu là sinh.diệt. Diệt ở đây không có nghĩa là hoàn toàn diệt mà là sự biến đổi từ.một trạng thái đang có thành.một trạng thái mới. Do sự biến đổi đó trạng thái cũ mất đi (diệt)và thay vào đó là một trạng thái mới xuất hiện (sinh)

Thí dụ:

Hạt lúa nhờ nước, phân bón hay các dưỡng chất trong đất, thời tiết thuận lợi....mới biến thành cây lúa
Hạt lúa là Nhân Duyên.
Nước, phân bón, dưỡng chất trong đất, đất, thời tiết. v v là các Trợ Duyên
Cây lúa là Quả Duyên hay Quả.
Có Nhân Duyên và Trợ Duyên thì mới có Quả. Tất cả các điều kiện cần để có Quả ( Nhân Duyên + Trợ Duyên) gọi chung là các Nhân để có Quả. Như vậy ta thấy muốn có Quả thì cần phải có nhiều Nhân.
Một sự việc xảy ra đều có nhiều nguyên nhân
Như vậy:
Tất cả các pháp thế gian đều Vô Thường sinh diệt biến đổi TÙY DUYÊN.

II.KHỔ.

Tất cả các pháp thế gian đều vô thường sinh diệt, diệt sinh, biến đổi tùy duyên, chứ không tùy theo ý muốn của mình. Không theo ý muốn tức là Bất Như Ý, bất như ý tức Bất Toại Nguyện, Bất như ý, bất toại nguyện thì không thể là Sướng, là Hạnh Phúc được, mà là Khổ, Khổ Tâm
Thực Tại ( pháp ) sinh diệt diệt sinh tùy duyên chứ không như ý muốn của mình. Nó có thể xấu hay tốt, nhưng xấu hay tốt cũng tùy duyên chứ không phải theo ý muốn của mình. Chỉ vì mình luôn luôn muốn thực tại như ý mình muốn nên mới khổ khi thực tại không như ý. Khi có mong cầu thực tại sẽ theo ý mình thì mình luôn luôn trong trạng thái lo lắng : không biết có như ý mình muốn không.

1.Phật nói "Cái gì Vô Thường thì cái đó là Khổ":

Lạc thì vô thường sinh diệt biến đổi tùy duyên chứ không như ý mình muốn : mình muốn lúc nào cũng có thọ Lạc, nhưng Lạc chỉ sinh khi có đủ duyên, Lạc không sinh như ý mình muốn: Khổ.
Khi có Lạc thì mình muốn Lạc tồn tại mãi với mình, mình muốn nắm và giữ nó lại, nhưng Lạc thì vô thường sẽ mất đi khi không còn đủ duyên : không như ý muốn : Khổ. Chúng sinh lúc nào cũng muốn được hưởng Lạc. Pali có chữ rất hay Kamachanda, Kama là Lạc, chanda là muốn, khao khát. Kamachanda : muốn được hưởng lạc.

Thọ Khổ cũng vậy, sinh diệt biến đổi tùy duyên chứ không sinh diệt biến đổi như ý mình muốn; Đủ duyên thì thọ Khổ sinh, dù mình không muốn, không muốn nó tới nó vẫn tới. Nó tới rồi thì mình muốn nó đi ngay, nhưng nó cũng không chịu đi ngay, nó chỉ mất đi khi các duyên tạo ra nó từ từ biến mất.
Như vậy thì Thọ nào cũng mang tính Khổ vì tính Vô Thường Tùy Duyên của nó.
Tất cả chúng sinh đều sống với bản năng mù quáng "muốn được hưởng Lạc " " Kamachanda" nên khi Quán thì phải thấy tất cả đều Vô Thường và Khổ.
Thấy như vậy để không còn muốn nắm và giữ bất kỳ cái gì trong thế gian này.

Không nắm thì không cần buông.
Đừng nắm! Khi đã nắm thì buông rất khó, vì buông thì sẽ khổ

2.Khổ vì không thấy và chấp nhận 

Thực Tại như nó là, mà cứ muốn thức.tại như ý mình muốn.
Khi đã thấy rõ và chấp nhận Thực Tại như nó là thì sẽ không còn thấy khổ.
Phật chỉ thấy Thực Tại như nó là: Vô Thường, Vô Ngã ( không còn thấy Khổ)

Tóm lại (đây là lời tôi khuyên tôi):Tất cả pháp thế gian đều vô thường sinh diệt diệt sinh tùy duyên, hãy chấp nhận thực tại như nó là , vô thường tùy duyên, và hãy tùy duyên mà hành động cho đúng. "Đúng" nghĩa là không tạo khổ cho mình cho người, mà để bớt khổ cho mình cho người, giúp mình thoát khổ và người khác thoát khổ.
Mơ: Vạn Sự Như Ý
Thực: Vạn Sự Bất Như Ý
Muốn Khổ: thì cứ mơ Vạn Sự Như Ý.
Muốn không khổ thì: Ý phải Như Vạn Sự. Như vậy sẽ không có sự mâu thuẫn giữa ước muốn và hiện thực: không Khổ.

III. VÔ NGÃ.

Tất cả các pháp đều sinh khởi tùy duyên.
Không pháp nào tự nhiên.mà có.
Tất cả các pháp đều vô thường, biến đổi liên tục, không có một bản thể bất biến, cố định với những đặc tính cố định để có thể có một tên gọi cố định là Ngã, là Tôi
Tất các các pháp đều Vô Ngã.
Vậy Ngã chỉ là một ảo tưởng do không biết tới tính Vô Thường Tùy Duyên.
Thật sự thì không có một "Tịnh Thanh" cố định nào để có thể gọi là " Tịnh Thanh", là cái " Tôi" của Tịnh Thanh cả. Tịnh Thanh chỉ là.một tên gọi cố định áp đặt cho một thể biến đổi không ngừng, do đó không đúng Sự Thật. Tên.gọi là một phương tiện cần để giao tiếp, nhưng cũng vì thế củng cố thêm ảo tưởng rằng có.một cái Ngã, cái Tôi bất biến thường hằng.

KẾT LUẬN:

Tất cả các pháp đều
1.Vô Thường sinh diệt biến đổi Tùy Duyên, chứ không sinh diệt biến đổi như ý mình muốn, nên luôn luôn
2.Bất Như Ý. Bất Toại Nguyện. Khổ và
3. Vô Ngã.

An Vui

Có Một Người


Câu chuyện tưởng chừng như một đoạn phim hay, hoặc một đoạn văn hư cấu hấp dẫn của một nhà viết tiểu thuyết. Nhưng không. Đây là một chuyện thật I00%. Cả nước Pháp, từ trí thức đến bình dân, đều biết. Trong nước, ngoài nước - đều biết.

Có Một Người,

Bị tình phụ, vợ bỏ theo trai - theo một thằng nhóc tì 15 tuổi, học trò của mình và tuổi đáng con mình - bỏ lại mái ấm gia đình hạnh phúc với ba con và một ông chồng có địa vị, hiền lành đứng đắn, rất mực yêu vợ, thương con. Trước cảnh ngộ đau lòng vợ bỏ ông ra đi theo tình nhân mới mà ông không một lời oán trách, cũng không lên tiếng phàn nàn ồn ào, nói xấu vợ minh như thường tình thiên hạ mà âm thầm, lặng lẽ chịu đựng, nhẫn nhục hy sinh cho vợ được hạnh phúc trọn vẹn trong tình yêu mới. Sự nhẫn nhục phi thường nầy đã làm nên tên tuổi ông. Thói thường, người ta hay có cái nhìn hướng ngoại, nhìn người khác mà phê phán, nhưng ít ai quay lại nhìn chính mình để tìm hiểu khuyết điểm của minh. “Người nầy” khác hẳn người khác, quay lại nhìn mình trước tiên, tìm xem minh có những khuyết điểm gì? Có phải vì mãi lo sự nghiệp mà lơ là, thiếu sự âu yếm thương yêu, thiếu sự chăm sóc chiều chuộng vợ để vợ mình phải đi tìm tình yêu mới. Nghĩ là lỗi tại minh nên ông tự sửa làm một người chồng thật tốt, khắc phục mọi khuyết điểm, để mong vợ trở về sống hạnh phúc với ba con. Nhưng vô vọng.

Alfred de Musset & George Sand

Những cuộc tình éo le, ngang trái nầy không phải chỉ “CÓ MỘT NGƯỜI” mà dẫy đầy trong văn học Pháp cũng như Việt Nam. Lấy một thí dụ điển hình: * Alfred de Musset: Đêm tháng năm( Nuit de Mai) - đêm đau đớn nhứt đời ông vì nữ sĩ Amantine Aurore Lucile Dupin (tức George Sand) đã từ giả ông sau những ngày tận hưởng hạnh phúc lãng mạn, yêu đương nồng cháy, tắm nắng thi ca, lặn hụp trong biển tình ân ái. Trên đời có gì đau khổ hơn bị người yêu cắm sừng trên đầu, rồi ôm cầm sang thuyền khác. Nhà thơ Alfred de Musset thể chất vốn yếu đuối,“tiên thiên bất túc”, đau khổ rên rỉ khóc than như điên dại, loạng choạng bước đi trong bóng đêm tháng năm (Nuit de Mai) - đêm của sự đau khổ chia ly pha lẫn với nỗi buồn cô độc, của nước mắt khổ đau rơi xuống cõi lòng tan nát và những ngày hạnh phúc yêu đương đã xa rồi và bị thay thế bằng sự trống vắng cô đơn đang dày xéo tâm hồn.

Đang đau khổ cùng tột, bỗng có tiếng gọi từ cõi xa xăm vọng lại như tiếng gọi thiêng liêng của người chị an ủi vỗ về, tiếng thì thầm tình tự của người yêu chia sẻ: Hãy đứng dậy, gào thét lên tiếng kêu tuyệt vọng! Đừng làm con đà điểu gục đầu rên rỉ khóc than. Không gì làm chúng ta vĩ đại bằng sự đau khổ. “Rien ne nous si grands qu’une douleur” Đó là tiếng gọi của nàng Muse ( Nàng thơ) đã giúp chàng thi sĩ đang ở trạng thái cùng cực của sự đau khổ mà đứng dậy dựa vào đau khổ để biến nó thành những câu thơ bất hủ: 
Les plus désespérés sont les chants les plus beaux 
J’en sais d’immortels qui sont de purs sanglots 
(Alfred de Musset)

Và ngày nay thơ không chỉ giúp cho nhà thơ vượt qua nỗi khổ đau khi bị tình phụ như Alfred de Musset hay dằng dặc buồn thương tiếc nuối như T.T Kh, yêu thầm trộm nhớ như Félix Arvers – mà thơ ngày nay từ 45-54 trở về sau): "Thơ là chiếc nạng vững chắc cho người già, là chỗ dựa cho người thất thế, từ đó đứng lên làm lại cuộc đời"(Nguyễn mộng Giác giới thiệu Tạp chí Khoa Hữu). Phùng Quán cũng lên tiếng “ Có những phút ngã lòng, ta hãy vịn câu thơ mà đứng dậy”. Và từ đó, những nhà thi sĩ, trong những giây phút ngã lòng, hoặc khi bị thất thế, bị tù ngục, đều lấy câu thơ làm chiếc nạng hay dựa vào câu thơ mà đứng dậy như Trần Dần, Hoàng Cầm, Nguyễn chí Thiện, Phùng Cung, Phùng Quán v.v…

Hãy trở về “Có một Người” - dù trên đầu đã mọc lên cái sừng to tướng, dù trái tim còn ri rỉ máu nhưng vẫn âm thầm. im lặng chịu đựng với sự nhẫn nhục phi thường. Vết thương lòng hằn sâu tận xương tủy nhưng ông lấy sự nhẫn nhục làm phương châm, nên sau khi ly dị bà Brigitte, ông rời Amiens và chọn cách sống ẩn dật tại một vùng ngoại ô Paris và ít xuất hiện dù là những buổi tiệc gia đình với các con (Web Hoa xương rồng).

(Tổng Thống Emmanuel Macron và vợ: Bà Brigitte Trogneux)

Ngày lễ đăng quang vị Tổng Thống đẹp trai, tài năng, trẻ tuổi nhất nước Pháp với 21 phát súng thần công, với trên 500 quan khách tham dự gồm những nhân vật tâm tiếng như cựu Tổng Thống Francois Hollande, Tổng Thống Nicolas Sarkozy và các nhà tai mắt đại diện cho tầng lớp dân chúng Pháp. Tổng Thống E. Macron không muốn làm ồn ào tốn hao công quỷ mà chỉ thực hiện các thủ tục thật giản dị tại điện Élysée. Dù vậy, cũng không thể thiếu những cuộc duyệt binh trong khuôn viên điện Elysée, đội quân nhạc cử hành bản “ La Marseillaise” hùng hồn vang dội một góc trời. Đây là ngày toàn dân Pháp reo hò ăn mừng có vị Tổng Thống mới tài năng trẻ tuổi nhứt nước Pháp. Tổng Thống E. Macron đọc một bài diễn văn ngắn gọn, đầy ấn tượng, chào mừng các quan khách và dân chúng với chương trình ông sẽ làm cho dân nước Pháp.

Trong khi nhiều thành phố dân chúng tổ chức reo mừng, lễ đăng quang rộn ràng lời chúc tụng, nhạc quốc ca hùng hồn vang dội một góc trời thì “ CÓ MỘT NGƯỜI” buồn ủ rũ, viết một lá thơ “Thơ cuối ngày gửi em Brigitte”. Bài thơ hay, lời lẽ cảm động, gây một ấn tượng sâu sắc, một rung động cảm thương cho số phần người chồng cũ của bà Brigitte: 

(Ông André-Louis-Auzière – một banquier tại Amiens Pháp 
 chồng cũ của bà Brigitte Trogneux)

Đây là lá thơ cuối ngày gửi em Brigitte:

“Cả thế giới hồi hộp theo dõi những gì đang diễn ra tại điện Elysée. Anh phải đóng cửa ngồi một mình trong ngôi nhà ngoại vi thành phố. Vậy mà tiếng tivi vẫn cứ vang lên trong từng căn phòng nhỏ. Người Pháp đang đón chào Macron - vị Tổng Thống trẻ trung nhất lịch sử nước mình.

Chắc là em không còn tâm trí nào để nghĩ đến anh 
Cái tên André – Louis đã bị xóa rất lâu rồi trong bộ nhớ 
Nhưng anh không thể quên Trogneux tóc vàng một thuở 
Những thanh chocolate vùng «Rua » đâu dịu ngọt bằng nàng
Anh nhớ lại những buổi chiều anh phải lang thang 
Chạy khắp mọi nẻo đường Paris để tìm cho con hộp thuốc 
Chỉ mười năm với ba đứa con có được
Ba đứa con - minh chứng cho tình yêu chúng ta - đẹp hơn cả thiên thần
Anh không ngờ chuyện bắt đầu từ một ngày em đòi ly thân 
Rồi em nhất quyết kêu anh ra tòa bằng cái đơn ly dị
“Không thực sự hạnh phúc”- em tự nhiên nói thế
Cuối cùng anh phải chiều em thôi
Vì anh biết em đã tìm thấy một phương trời
Cứ như Newton bất ngờ tìm ra định luật quả táo rơi
Em ngỡ ngàng tìm ra một chàng trai kém minh hai con giáp
Cũng chẳng có gì bất thường (nhất là nước Pháp )

Song gia đình của chúng ta thì lại giống bao gia đình kia tất thảy ở trên đời
Em đã có một mái nhà, một mái ấm đó thôi
Dù ai đó cao siêu Là hoàng tử, là nhà vua, hay Chúa Trời đi nữa
Em nên nhớ chữ Thủy Chung là muôn đời muôn thuở 
“Công chúa lấy thằng bán than”, cũng theo nó lên rừng
Có thể em đang mơ một sự nghiệp lẫy lừng
Tổng Thống với Đệ Nhất Phu Nhân tâm đầu ý hợp

Hai mốt phát đại bác vang trời, em choáng ngợp
Tiếng khóc trẻ thơ năm xưa mới đúng nghĩa gia đình
Thật buồn trong giây phút nầy chỉ anh nghĩ đến anh
Nhưng bỗng thấy ấm lòng 
Khi Sébastien, Laurence, Tiphani vừa nhắn tin cho bố
“ Chúng con yêu bố ngàn lần,
Bố hãy tin điều này bố nhớ 
Lát nữa, tan cuộc tại điện Elysée, chúng con sẽ về nhà
Cuộc sống sẽ thực sự bắt đầu với bốn bố con ta”
(André- Louis- Auzière)

Nhân vật chính trong khúc phim nầy là cặp Emmanuel Macron và Brigitte Trogneux. Họ đã sánh bước vinh quang vào điện Elysée, trước sự reo hò nồng nhiệt của dân chúng ủng hộ vị tân Tổng Thống trẻ tuổi, tài năng của nền Cộng Hòa nước Pháp. Có một người đứng sau cuộc tình nầy đang đau khổ cực kỳ nhưng lặng lẽ âm thầm chịu đựng, hy sinh với một sự nhẫn nhục phi thường. "Có Một Người", Người ấy là ai?


Một gia đình hạnh phúc:

Tại Amiens - một thị trấn ở phía Bắc nước Pháp - có một gia đình trí thức: Cha trước làm nghề kiểm toán nhà nước, người con theo học ngành Ngân Hàng. Sau khi tốt nghiệp Đại Học, người con làm việc rất giỏi trong ngành Ngân Hàng .Về sau trở thành một banquier: Chủ nhà băng tại Amiens. Có địa vị xã hội, có tiền bạc, đời sống sung túc. Tháng sáu 1974 ( Juin 1074) Người nầy thành hôn với Brigitte - một cô giáo dạy văn và Latinh tại một trường Trung học cơ sở. Brigitte con nhà khá giả, sản xuất bánh kẹo và chocolate nổi tiếng. “Người ấy” hết sức thương yêu chiều chuộng vợ khiến cho người xung quanh ngưỡng mộ. Brigitte rất hạnh phúc dưới một mái ấm gia đình, với chồng có địa vị, giàu có, hiền lành, thương yêu vợ rất mực và ba đứa con ra đời là một mối dây ràng buộc cặp vợ chồng thêm gắn bó. Lúc đó, Brigitte chỉ biết có mái ấm gia đình sung túc, chồng thương yêu, con ngoan ngoãn . Niềm hạnh phúc mà biết bao người khát khao thèm muốn.`

Người ấy là ai ? Xin xem tấm hình đám cưới dưới đây:

 Hình đám cưới “ NGƯỜI ẤY” với cô giáo Brigitte Trogneux.( Người có mang vòng tròn đỏ trên đầu)

Nhưng,
Đời có lắm sự bất ngờ…

Brigitte là người thích văn chương và kịch nghệ. Kéo dài lê thê nhịp sống đơn điệu, buồn chán, Brigitte bèn gợi ý với chồng lập một câu lạc bộ nghiên cứu văn chương và kịch nghệ. Người chồng bao giờ cũng tôn trọng ý của vợ và ủng hộ việc làm nầy. Bây giờ Brigitte thấy cuộc đời có ý nghĩa hơn, việc làm đáp lại sở thích của mình.

Bất ngờ xuất hiện một chàng trai 15 tuổi tại lớp học của cô giáo Brigitte. Chàng trai mà Laurence, con gái của Brigitte, khen là một chàng trai tuyệt vời am hiểu tường tận mọi việc. Còn cô giáo Brigitte choáng ngợp trước sự thông minh của Macron. Bà nói : Macron có lồi tư duy mà tôi chưa từng thấy trước đây. Mọi ngày thứ sáu, chúng tôi dành nhiều thì giờ để xây dựng các vở kịch. Nhưng chỉ là cái cớ để chúng tôi gần gũi nhau. Một người bạn của Macron tiết lộ: “ Cô giáo bị quyến rũ bởi tài viết lách của cậu ấy”.

Con người kỳ lạ hành xử cũng rất lạ kỳ. Con gái tuổi xuân hơ hớ không lấy mà lại lấy bà già đáng tuổi mẹ minh, lại là người có chồng ba con. Cuộc tình đôi đũa lệch, được đánh giá là “vượt mọi định kiến của gia đình và xã hội”.Cuộc tình trái cựa gà, tréo cẳng ngổng nầy lại là cuộc tình của một con người phi thường, xuất chúng, thông minh tuyệt đỉnh. Cặp Emmanuel Macron và Brigitte Trogneux sánh vai cùng nhau vinh quang bước vào điện E1ysée trước sự reo hò nồng nhiệt của dân chúng chào mừng vị tân Tổng Thống tài năng, trẻ tuổi nhứt của nền Cọng Hòa Pháp.

Trong khi 21 phát súng thần công nổ rền trời, tiếng hoan hô dậy đất, đội quân nhạc cử hành bản quốc ca “ La Marseillaise” hùng hồn, cuộc diễn hành trong khuôn viên điện Élyseé, đoàn vệ binh hiên ngang rầm rập nhịp bước theo điệu kèn trống quân hành uy nghi hùng dũng, thì “CÓ MỘT NGƯỜI” đứng đàng sau cuộc hôn nhân Emmanuell-Brigitte, ôm một nỗi đau khổ nhìn cảnh vợ phản bộ, bỏ minh theo tình nhân mà nước mắt tuông rơi, trái tim tan nát…Nhưng “Người ấy” không bao giờ tức tối, mắng chửi, làm ồn ào mất mặt hay nói xấu vợ minh trước mặt người khác. Ông tập trung vào sự nuôi dưỡng và giáo dục ba con. Sau đó, “Người ấy” là một người đàn ông đích thực. Ông không bao giờ làm phiền cuộc sống của Brigitte. Sau khi ly hôn, ông lo cho con cái ăn học và chuyển hết tài sản cho con, ông đến vùng ngoại ô Paris sống ẩn dật và tránh gặp Brigitte, kể cả những buổi tiệc gia đình với các con.

Cuộc tình huyền thoại Macron Brigitte được loan truyền khắp thế giới nhưng không nghe ai nhắc đến “ MỘT NGƯỜI” - mặc dầu người ấy về tư cách, sự hy sinh, đức nhẫn nhục ít người sánh được, Thói đời là thế. Phù thịnh chớ ai phù suy! Thiên hạ Đông Tây, Tư bản, Cộng Sản đều thế cả.

Con người đáng kính ấy qua đời tháng 12 năm 2019. Tang lễ ông được tổ chức trong vòng bí mật.Mãi đến ngày 7 tháng 10 2020, con gái ông Tipun Ozier mới thông báo tin cha minh đã qua đời. Trong một tweet, cô viết: “ Cha tôi đã qua đời. vào ngày 24/12/2019. Ông ấy đã được chôn cất trong sự bảo vệ quyền riêng tư nghiêm ngặt nhất.Tôi rất ngưỡng mộ cha tôi. Ông nói rằng ông không muốn làm phiền quá nhiều sau khi mình qua đời. Vì vậy, chúng tôi phải tôn trọng ý muốn của ông.Theo tạp chí Tatler của Anh Quốc, trò chuyện với Paris Match, một những đứa con gái của “Người ấy” và Brigitte nói: “ Tôi rất ngưỡng mộ cha tôi là người không thích lề thói, luôn coi trọng sự ẩn danh hơn bất cứ thứ gì. Ông phải được tôn trọng”. Ý tưởng nầy rất phù hợp với sự xa rời mọi người và chuyển sang Paris vùng ngoại ô sống ẩn dật cho đến khi qua đời.

Người nầy không bao giờ khuấy động chuyên phản bội của vợ. Ông chọn cách xa rời thế giới theo cách riêng tư của minh là sống ẩn dật với lòng vị tha và sự nhẫn nhục phi thường.

Đánh giá một con người, không phải chỉ sự thành công nổi tiếng mà còn tư cách, sự nhẫn nhục, lòng hy sinh cao cả, âm thầm chịu đựng, lấy sự nhẫn nhục làm phương châm, lòng vị tha làm tình thương, suốt đời không thay đổi. Con người đó không đáng cho đời ngưỡng mộ hay sao? Cũng như người chiến sĩ cả hai miền Nam Bắc ngoài mặt trận bắn giết nhau thành công thì ai hưởng? Người lính được hưởng gi? Người lính chỉ biết hy sinh ngoài mặt trận, ở hậu phương vợ con đói rách, cơm chan nước mắt hay bị bắt làm con tin, để chồng minh đi xẻ dọc Trường Sơn, đánh cho đến người Việt Nam cuối cùng.

Tuy nhiên còn có một người đời sau nhắc đến và vinh danh họ là thi sĩ Đằng Phương ( tức Giáo sư Nguyễn ngọc Huy): Họ là những chiến sĩ xông pha dưới làn tên mũi đạn: Tuy công nghiệp không ghi trong sử sách Tuy bảng vàng bia đá chẳng đề tên Tuy mồ hoang xiêu lạc dưới trời quên Không ai đến khấn nguyền dân lễ vật Nhưng máu của họ đã len vào mạch đất Thịt cùng xương trộn lẫn với non sông Và anh hồn chung với tấm tinh trung Đã hòa hợp làm linh hồn giống Việt. Đằng Phương

“ NGƯỜI ẤY” suy nghĩ cho sâu xa, quả là con người đáng cho đời tôn vinh và ngưỡng mộ như một người chiến sĩ ngoài mặt trận, như cái Dũng của một người anh hùng trước nghịch cảnh.

“ NGƯỜI ẤY” là người có vòng tròn đỏ trên đầu ngày cưới vợ là cô giáo Brigitte Trogneux. Và người ấy chính là André- Louis- Auzière.

“ NGƯỜI ẤY” chính là người bị vợ phản bội mà không một lời oán trách, không làm phiền vợ , luôn luôn một lòng vị tha, bao dung để vợ được sống trọn với tình yêu mới. Trên đời rất ít người vượt qua cảnh ngộ đau lòng nầy, để hành xử được như ông André.

Câu chuyện tình ly kỳ nầy được kết thúc nơi đây. Cặp Macron-Brigitte vinh quang sánh bước vào điện E1ysée - còn ông André chôn chặt nỗi hận lòng dưới ba tấc đất và hành xử với lòng vi tha hiếm có, chọn cách sống ẩn dật ở ngoại thành Paris cho đến khi qua đời. Còn Brigitte khi trở thành Đệ Nhất Phu Nhân thì không còn nhớ gì đến chuyện quá khứ.

Người đời mặc tình phê phán và chọn lựa. Nhưng đừng quên, khi đứng bên ngoài để phê phán thì dễ dàng hơn khi chính bản thân mình đối diện với nghịch cảnh./.

Những ngày bệnh tật cuối thu năm 2022. 
Lê Quốc

Ghi chú: 
Tạm thời xin hiểu bức thơ cuối ngày gửi em Brigitte là của ông André -Louis- Auzière trước khi có nhận xét của nhà biên khảo nổi tiếng và uy tín là Ông Trần Việt Long (Cao học 8, Học Viện QGHC). Sự nhận xét của nhà biên khảo xuất sắc nầy, người viết rất đồng ý nhứt là không có bản tiếng Pháp mà chính người viết đã khổ công đi tìm bản tiếng Pháp nhưng không hề có trên các diễn đàn tiếng Pháp và Việt. Như vậy, ông André không viết được tiếng Việt và cũng không thể nhờ người dịch ra tiếng Việt nếu không có bảng tiếng Pháp.

Hình đám cưới của ông André-Louis-Auzière (vòng tròn đỏ) và bà Brigitte Trogneux (tháng Juin 1974)

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2022

Nguyện Xin - Nhạc, Lời & Thực Hiện: Cao Ngọc Bích - Tiếng Hát: Thu Hường


Nhạc, Lời & Thực Hiện: Cao Ngọc Bích
Tiếng Hát: Thu Hường


Ngõ Đêm

 

Ngõ đêm dìu nhau bước
Đèn hiu hắt đêm khuya
Ánh sáng vàng èo ọt
Đổ dài bước chân về.

Anh dìu em song đôi
Những bước chân lẻ loi
Dào dạt tình yêu mới
Vòng tay ôm tuyệt vời.

Có phải mưa không em
Những giọt nước ngọt mềm
Ướt làn mi bé nhỏ
Thêm mọng bờ môi em.

Những giọt mưa đồng lõa
Làm run rẩy thân ngà
Cho anh ghì thật chặt
Vòng tay ôm thiết tha.

Đèn đường vàng lưa thưa
Những bước chân khẽ đưa
Như một bài luân vũ
Ta dìu nhau trong mưa.

Bao năm rồi em nhỉ
Mưa vẫn rơi mỗi mùa
Đèn đêm vẫn hiu hắt
Môi hôn vẫn say sưa.

Vẫn môi hồng ngày ấy
Vẫn run rẩy ngất ngây.
Vẫn mắt đầy trong mắt
Dịu dàng tay trong tay.

Em giật mình thức dậy
Mắt ngái ngủ cay cay
Chuyện tình ngày xưa ấy
Đâu còn phút giây này.

Nguyễn thị Thêm

Mùa Thu Tâm Sự

 

Bốn mốt Thu sang ở xứ này
Từ thời trai trẻ đến hôm nay 
Lưng còn , mắt kém không ngờ tới 
Tóc bạc, da mồi đâu có hay
Bệnh tật chưa làm thân mệt mỏi 
Gian truân không nản chí mê say 
Bao giờ nước thái, dân an hưởng 
Mới thỏa niềm mơ những tháng ngày 

Lâm Hoài Vũ
Sept 26,2022