Hiển thị các bài đăng có nhãn Xuân Diệu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xuân Diệu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2025

Đây Mùa Thu Tới - Xuân Diệu



Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,
Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng:
Đây mùa thu tới - mùa thu tới
Với áo mơ phai dệt lá vàng.

Hơn một loài hoa đã rụng cành
Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh;
Những luồng run rẩy rung rinh lá...
Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh.

Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ
Non xa khởi sự nhạt sương mờ...
Đã nghe rét mướt luồn trong gió...
Đã vắng người sang những chuyến đò...

Mây vẫn từng không chim bay đi.
Khí trời u uất hận chia ly.
Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói
Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì.

Xuân Diệu



 

Thứ Bảy, 6 tháng 5, 2023

Trăng - Thơ Xuân Diệu - Thuý Đạt Diễn Ngâm


Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá
Ánh sáng tuôn đầy các lối đi 
Tôi với người yêu qua nhẹ nhẹ...
Im lìm, không dám nói năng chi

Bâng khuâng chân tiếc dậm lên vàng
Tôi sợ đường trăng tiếng dậy vang
Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá
Và làm sai lỡ nhịp trăng đang

Dịu dàng đàn những ánh tơ xanh
Cho gió du dương điệu múa cành
Cho gió đượm buồn , thôi náo động
Linh hồn yểu điệu của đêm thanh

Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ
Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ
Trăng sáng, trăng xa , trăng rộng quá!
Hai người, nhưng chẳng bớt bơ vơ


Xuân Diệu
1936

Thứ Tư, 15 tháng 3, 2023

Tình Trai (Xuân Diệu) - Boys' Love (Thomas D. Le)

( Sáng Tác: Trầm Tử Thiêng - Ca Sĩ Thùy Dương)

Tình Trai

Tôi nhớ Rimbaud với Verlaine
Hai chàng thi sĩ choáng hơi men
Say thơ xa lạ, mê tình bạn
Khinh rẻ khuôn mòn, bỏ lối quên
Những bước song song xéo dặm trường
Đôi hồn tươi đậm ngát hoa hương
Họ đi, tay yếu trong tay mạnh
Nghe hát ân tình giữa gió sương
Kể chi chuyện trước với ngày sau
Quên gió môi son với áo màu
Thây kệ thiên đường và địa ngục
Không hề mặc cả, họ yêu nhau ....


Xuân Diệu
***
Boys' Love

I still remember Rimbaud and Verlaine,
The two besotted men of poetry
Drunk with exotic verse and with passion,
Defying worn paths and old ways.
They walked in lock step on their way,
Their souls steeped in the fragrant air;
Weak in strong their arms enlaced fore'er;
In all weather, singing their love song gay.
Nothing matters, future or past,
Who wears makeup or colored dress.
Who cares about heaven or hell?
They are simply in love; that's swell. 

Translated by Thomas D. Le
22 February 2009

Thứ Ba, 28 tháng 2, 2023

Nguyệt Cầm (Xuân Diệu) - The Moon Lute(Thomas D. Le)

 

Nguyệt Cầm

Trăng nhập vào dây cung nguyệt lạnh
Trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần!
Đàn buồn, đàn lặng, ôi đàn chậm!
Mỗi giọt rơi tàn như lệ ngân.

Mây vắng trời trong đêm thủy tinh
Lung linh bóng sáng bỗng rung mình
Vì nghe nương tử trong câu hát
Đã chết đêm rằm theo nước xanh.

Thu lạnh càng thêm nguyệt tỏ ngời,
Đàn ghê như nước, lạnh trời ơi ...
Long lanh tiếng sỏi vang vang hận
Trăng nhớ Tầm Dương, nhạc nhớ người ...

Bốn bề ánh nhạc: biển pha lê
Chiếc đảo hồn tôi rộn bốn bề ...
Sương bạc làm thinh, khuya nín thở
Nghe sầu âm nhạc đến sao Khuê. 

Xuân Diệu
***
Dịch Thơ:

The Moon Lute


The moon entered the lute's tune cold
The moon of love. Oh, moon of old!
The lute's sad voice ends in a plaintive note
As each teardrop is like a bell that tolls.

The cloudless sky makes a crystal clear night.
I shudder at such a shimmering light,
And hear the belle in her song die
While full moon shines on the blue stream.

Cold autumn grows colder in the clear moonlight
The lute is like the frightful water; oh so cold;
Glittering, a vengeful cry lifts its voice.
As moon misses Tam Duong, music misses the belle.

From four corners the music's light shines on the crystal sea
In midst of which my island soul struggles about.
As silver dew holds its tongue, the night holds its breath,
While a melancholy tune reaches up to the Khue star. 

Translated by Thomas D. Le
22 February 2009

Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2023

Đây Mùa Thu Tới (Xuân Diệu) - Here Comes Autumn(Thomas D.Le)

  

Đây Mùa Thu Tới

Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang
Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng
Đây mùa thu tới mùa thu tới
Với áo mơ phai dệt lá vàng
Hơn một loài hoa đã rụng cành
Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh
Những luồng run rẩy rung rinh lá
Đôi nhánh khô gầy sương mỏng manh
Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ
Non xa khởi sự nhạt sương mờ
Đã nghe rét mướt luồn trong gió
Đã vắng người sang những chuyến đò
Mây vẩn từng không, chim bay đi
Khí trời u uất hận chia ly
Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói
Tựa cửa nhìn xa nghĩ ngợi gì. 


(Tập Thơ Thơ, 1938)
Xuân Diệu
***
Bài Dịch:
Here Comes Autumn

The grieving willows droop in deep mourning,
Their sad hair streaming like teardrops falling.
Here comes autumn, here comes the autumn cold
In its faded mantle woven with leaves of gold.
Various blossoms have fallen off their branch
Amid a garden where the red mingles with green.
The trembling breath of breeze shakes the leaves and
A few shriveled limbs like fragile bones in dead gloom...
At times the moon appears with all her puzzled look.
And on the far side mountains start to veil with fog.
I hear the bitter cold stirring the wind,
But see no boats making their cross-stream run.
High in the cloudy sky the birds flee on
While the leaden air broods o'er the parting.
A few sad girls against the door lean in silence
Looking pensively into the distance. 

(From Poetry Poetry, 1938)
Translated by Thomas D. Le
16 February 2009

Thứ Năm, 29 tháng 12, 2022

Lời Kỹ Nữ (Xuân Diệu)- The Courtesan's Words (Translated by Thomas D. Le)

  

Lời Kỹ Nữ

Khách ngồi lại cùng em trong chốc nữa;
Vội vàng chi, trăng lạnh quá, khách ơi.
Đêm nay rằm: yến tiệc sáng trên trời;
Khách không ở, lòng em cô độc quá.
Khách ngồi lại cùng em! Đây gối lả,
Tay em đây mời khách ngả đầu say;
Đây rượu nồng. Và hồn của em đây,
Em cung kính đặt dười chân hoàng tử.
Chớ đạp hồn em!
Trăng về viễn xứ
Đi khoan thai lên ngự đỉnh trời tròn.
Gió theo trăng từ biển thổi qua non;

Buồn theo gió lan xa từng thoáng rợn.
Lòng kĩ nữ cũng sầu như biển lớn,
Chớ để riêng em phải gặp lòng em;
Tay ái ân du khách hãy làm rèm,
Tóc xanh tốt em xin nguyền dệt võng.
Đẩy hộ hồn em triền miên trên sóng,
Trôi phiêu lưu không vọng bến hay gành;
Vì mình em không được quấn chân anh,
Tóc không phải những dây tình vướng víu.
Em sợ lắm. Giá băng tràn mọi nẻo;
Trời đầy trăng lạnh lẽo suốt xương da.
Người giai nhân: bến đợi dưới cây già,
Tình du khách: thuyền qua không buộc chặt.
Lời kĩ nữ đã vỡ vì nước mắt.
Cuộc yêu đương gay gắt vị làng chơi.
Người viễn du lòng bận nhớ xa khơi,
Gỡ tay vướng để theo lời gió nước.
Xao xác tiếng gà. Trăng ngà lạnh buốt.
Mắt run mờ, kĩ nữ thấy sông trôi.
Du khách đi. Du khách đã đi rồi.

Xuân Diệu
Hà Nội 1939
***
The Courtesan's Words

Stay with me longer then, ye my fond guest.
Why hurry ye? The moon is cold, my gentleman.
It's full tonight to light up heaven's feast;
Walk not away to leave my heart dead wan.
Come sit by me! This here my welcome knee,
My arm a haven for your tipsy head,
And here the strong wine, and this here my soul.
With due respect, my prince, I place them at your feet.
Tread not on them nor on my soul!
The moon has taken leave for its far clime
With nonchalance in the round firmament.

And in its wake sea wind blew to the heights
Spreading sadness in waves to far-off land.
This paramour's blues vies with the vast sea.
Let me not face up to my own sore heart.
This arm of love, use it as your own drape.
These young tresses, I weave them into bed.
Please push my painful soul onto the waves
To drift aimless without harbor or cove
Because I would not hinder your free steps.
My hair is not the tangling web of love.
I am frightened. Cold has spread everywhere;
The moonlit sky with its bone-chilling cold.
For the maiden: it's haven under the old trees;
For her man guest: the unmoored boat is free to roam around.
The tear-filled words the courtesan uttered
Amid the intense love that raged during the act.
The joy seeker that left his heart back way yonder
Shrugged off the snarling hand after the fact.
The rooster crowed under the moon's cold glow,
The maid behind blurred eyes beheld the river flow.
The guest is gone. The guest is gone forever so.

Translated by Thomas D. Le
26 October 2004

Thứ Hai, 21 tháng 11, 2022

Vì Sao?(Xuân Diệu) - Why?(Thomas D. Le)

 

Vì Sao?

(Tặng Ðoàn Phú Tứ)

Bữa trước, riêng hai dưới nắng đào,
Nhìn tôi cô muốn hỏi "vì sao ?"
Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp
Một thoáng cười yêu thỏa khát khao.

-Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên,
Tôi đã đày thân giữa xứ phiền,
Không thể vô tình qua trước cửa,
Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên?

Ai đem phân chất một mùi hương
Hay bản cầm ca! Tôi chỉ thương,
Chỉ lặng chuồi theo dòng cảm xúc,
Như thuyền ngư phủ lạc trong sương.

Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!
Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,
Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiụ..

Cô hãy là nơi mấy khóm dừa
Dầm chân trong nước, đứng say sưa;
Cho tôi là kẻ qua sa mạc
Tạm lánh hè gay; - thế cũng vừa.

Rồi một ngày mai, tôi sẽ đi.
Vì sao, ai nỡ hỏi làm chi!
Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ quá,
Chỉ biết yêu thôi, chẳng hiểu gì. 


Xuân Diệu
***
Dịch Thơ:

Why?

(To Ðoàn Phú Tứ)

The other day, we met in bright sunshine
Looking at me, you wanted to ask "Why?"
When I came there to see on your lips fine
A hint of smile that so much pleased my eye.

Why was it that even on the first day
I was so soon banished to great sadness.
Hardly had I stepped in across the way
Than I knew right then that we'd be loveless.

Who would want to take a fragrance apart
Or a piece of music! I only love
And just follow the pulses of my heart
Like a fisher's boat lost in misty cove.

How can one explain the meaning of love!
And a day at dusk the meaning thereof.
It fills my soul with pale sunlight
With flimsy clouds and breezes slight.

You who come from the groves of coconut
Standing deep in the water euphoric,
Allow this man the desert passing through
To take shelter from the torrid summer too.

I will then leave this place on the morrow.
Why? Why would anyone much care to know?
I am but a slow-witted simpleton
Who knows only to love, understands none. 

Translated by Thomas D. Le
9 May 2004

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2022

Biển(Xuân Diệu) - The Sea(Thomas D. Le)

 

Biển

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê...
Bờ đẹp đẽ cát vàng
-- Thoai thoải hàng thông đứng --
Như lặng lẽ mơ màng
Suốt ngàn năm bên sóng...
Anh xin làm sóng biếc
Hôn mãi cát vàng em
Hôn thật khẽ, thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi
Đã hôn rồi, hôn lại
Cho đến mãi muôn đời
Đến tan cả đất trời
Anh mới thôi dào dạt...
Cũng có khi ào ạt
Như nghiến nát bờ em
Là lúc triều yêu mến
Ngập bến của ngày đêm
Anh không xứng là biển xanh
Nhưng cũng xin làm bể biếc
Để hát mãi bên gành
Một tình chung không hết,
Để những khi bọt tung trắng xóa
Và gió về bay tỏa nơi nơi
Như hôn mãi ngàn năm không thỏa,
Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi! 


Xuân Diệu
***
Dịch Thơ:
The Sea


I don't deserve to be the ocean blue
But I want thee to be the white beach sand
The sandy beach stretching calmly its hue
Under the crystal sun.
The comely beach of yellow sand
Extending to the rows of pine
So dreamily and quietly
For eons by the roaring brine.
Let me be the clear turquoise swells
That kiss ceaseless thy yellow sand
The gentle kiss that softly dwells

The quiet kiss that has no end.
I will kiss thee again, again
From here clear to eternity
Till none of this wide world remains
Before my heart can beat calmly.
There're times when I would fain surge in
As if to crush thy edges dear
It's when my billows roar passion
To drown thee in ceaseless love sheer.
I don't deserve to be the ocean blue
But want to be the turquoise sea
To sing eternal songs by thee
In endless love for dear thee true.
So when the foam comes boiling white
And wind gusts in from everywhere,
Insatiably I'll kiss with might.
For I love so thy sand edge bare. 

Translated by Thomas D. Le
28 October 2004

Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2022

Phải Nói( Xuân Diệu) - Say It (Thomas D. Le)

 

Phải Nói

"Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ ?
"Anh tham lam, anh đòi hỏi quá nhiều
"Anh biết rồi, em đã nói em yêu;
"Sao vẫn muốn nhắc một lời đã cũ ?"

Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ,

Nếu em yêu mà chỉ để trong lòng;
Không tỏ hay, yêu mến cũng là không.
Và sắc đẹp chỉ làm bằng cẩm thạch.
Anh thèm muốn vô biên và tuyệt đích,
Em biết không? Anh tìm kiếm em hoài.
Sự thật ngày nay không thật đến ngày mai...
Thì ân ái có bao giờ lại cũ?
Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ,
Phải nói yêu, trăm bận đến nghìn lần;
Phải mặn nồng cho mãi mãi đêm xuân,
Ðem chim bướm thả trong vườn tình ái.
Em phải nói, phải nói, và phải nói
Bằng lời riêng nơi cuối mắt, đầu mày,
Bằng nét vui, bằng vẻ thẹn, chiều say,
Bằng đầu ngả, bằng miệng cười, tay riết
Bằng im lặng, bằng chi anh có biết!
Cốt nhất là em chớ lạnh như đông,
Chớ thản nhiên bên một kẻ cháy lòng,
Chớ yên ổn như mặt hồ nước ngủ.
Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ.

Xuân Diệu
***
Dịch Thơ:

Say It


"I am deeply in love, dear, is that not enough?
"How greedy you are, and demanding too!
"You already know, for I've told you I love you.
"Why insist on me repeating old stuff so oft?

You love me deeply, but is that enough?
If you are in love, but you just keep it inside
And not show it, then words are empty,
And beauty is as cold as marble.
I have an immense desire, did you know?
And absolute, too. I'm in constant search of you.
If today's truth is truth no longer tomorrow,
How can, my dear, love ever be old too?
Be deeply in love, but that is still not enough.
You've got to say love, hundreds, no, thousands of times.
Be so loving that every night is one of spring,
And birds and butterflies freed in the love garden.
Say it, you must say it, you must.
With words that dwell privy in your eyes and your brows
With joy, bashfulness, and ecstasy at dusk,
With head cuddling, smile on your lips, and grasping arms,
With wordless intensity, what else do I know!
Just make sure you don't stay frigid as ice
Or be unmoved beside one burning with desire,
Nor be as placid as still water in the pond.
Be deeply in love, but that is still not enough. 

Translated by Thomas D. Le

5 April 2004

Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2022

Tương Tư Chiều(Xuân Diệu) - Lovesick Even(Thomas D. Le)

 

Tương Tư Chiều

Bữa nay lạnh mặt trời đi ngủ sớm,
Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em.
Không gì buồn bằng những buổi chiều êm,
Mà ánh sáng đều hòa cùng bóng tối.

Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối;
Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành;
Mây theo chim về dãy núi xa xanh
Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ.

Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ.
Thôi hết rồi! còn chi nữa đâu em!
Thôi hết rồi! gió gác với trăng thềm,
Với sương lá rụng trên đầu gần gũi.

Thôi đã hết hờn ghen và giận dỗi.
(Được giận hờn nhau! Sung sướng bao nhiêu!)
Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều
Vào chầm chậm ở trong hồn hiu quạnh.

Anh nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh nhớ ảnh.
Anh nhớ em, anh nhớ lắm! Em ơi!
Anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi,
Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời,

Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm.
Em! xích lại! và đưa tay anh nắm!
Gió bao lần, từng trận nhớ thương đi,
Mà kỷ niệm ôi, còn gọi ta chi...


Xuân Diệu
***
Lovesick Even

This cold day the sun goes to bed early.
I miss you, dear, I miss you so.
Nothing sadder than a still eve
When gloam mixes with the last rays.

The dragging wind glides o'er the tangled grass
Amid snippets of night darkly hiding among the limbs.
The clouds follow their birds to green mountains
In flocks and rows silent in unison

While gray skies nigh dissolve into moist tears.
It's over now! What's left, my dear?
It's over now! no wind through loft nor moon on porch
With dewy leaves falling on our heads bound.

No more jealousy or anger or spite
(What a bliss to be mad at each other!)
Now 'lone, I hear the whole even
Seeping slowly into my lonely soul.

I miss your voice, your figure, your image.
I miss you, dear, oh how I miss you, dear!
And I recall those days so far away.
I miss your lips that smiled in country far

And eyes on me that filled with passion deep.
My dear, come close! Give me your hand!
O wind, thy gusts that brought me memories!
O memories, what good thou call'st me for?

Translated by Thomas D. Le
28 October 2004

Thứ Năm, 25 tháng 8, 2022

Ta Muốn Ôm(Xuân Diệu) - I Want to Grasp Thee(Thomas D. Le)

 

Xướng:

Ta Muốn Ôm


Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
Và non nước, và cây và cỏ rạng,
Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,
Cho no nê thanh sắc của thời tươi;
Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!


Xuân Diệu
***
Bài Họa:

I Want to Grasp Thee


Life has just begun to burst forth.
I want to seize the clouds and wind,
Drunk with love on butterfly wings.
I want to embrace in an ardent kiss
The mountains, streams, trees, and bright grass
To delight in this world of perfume and light,
To satiate my soul with the prime of life.
O, vermeil spring! I want to bite into thee!

Translated by Thomas D. Le
22 February 2009

Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2022

Xa Cách( Xuân Diệu) - Still Too Far Away (Thomas D. Le)



Xa Cách

(Tặng Ðỗ Ðức Thu)

Có một bận, em ngồi xa anh quá,
Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn.
Em xích gần thêm một chút: anh hờn.
Em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa.

Anh sắp giận, em mỉm cười, vội vã
Ðến kề anh, và mơn trớn: "Em đây !"
Anh vui liền; nhưng bỗng lại buồn ngay
Vì anh nghĩ: thế vẫn còn xa lắm.

Ðôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm!

Ôi trời xa, vừng trán của người yêu!
Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều
Mà ta riết giữa đôi tay thất vọng.

Dầu tin tưởng: chung một đời, một mộng,

Em là em; anh vẫn cứ là anh.
Có thể nào qua Vạn lý trường thành
Của hai vũ trụ chứa đầy bí mật.

Thương nhớ cứ trôi theo ngày tháng mất,

Quá khứ anh; anh không nhắc cùng em.
- Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm,
Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rố.

Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió,

Anh muốn vào dò xét giấc em mơ.
Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ,
Cũng như em giấu những điều quá thực...

Hãy sát đôi đầu! Hãy kề đôi ngực!
Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài!
Những cánh tay! Hãy quấn riết đôi vai!
Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt!

Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt

Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng;
Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng:
"Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm !" 

Xuân Diệu
***
Bài Dịch:

Still Too Far Away

To Ðỗ Ðức Thu

The other day you sat too far away from me
So I asked you to move over a bit closer.
You inched over closer, but I demurred.
To be a good girl you inched still closer.

As I was boiling over, in haste with a smile
You scooted closer soothing, "Here I am!"
I brightened up then scowled at once
For I thought, you were still too far away.

A lover's eyes, how abyss-like they really are!
O high heaven, the forehead of a lover!
What do I see deep behind beauty's face
That I grasped in my frustrated hands?

Even with faith in one life, one dream,
You are you, and I am still me.
Is it possible to cross over the Great Wall
Of our two universes filled with mystery?

Though longing flows down the river of time
My past, I did not share with you.
My soul's dark recesses darker than night
Inscrutable to me, inscrutable to all.

Always searching, suspicious, baselessly jealous
I want to inspect your mind in its dreams.
But I keep my unexpected dreams from you
Just as you keep the naked truth from me.

Let's bring our heads together, press our breasts!
Let our hair short and long mingle!
Our arms! Let them squeeze our shoulders!
Let our love well up in our eyes!

Let's close our lips with a tight seal
So I can hear the pearls of your teeth.
Enraptured I fain say to you,
"Come closer! You are still too far away!" 

Translated by Thomas D. Le

10 April 2004



Thứ Năm, 11 tháng 11, 2021

Chiều (Xuân Diệu)- Evening

 

Chiều 

(Tặng Nguyễn Khắc Hiếu)

Hôm nay, trời nhẹ lên cao,
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn...
Lá hồng rơi lặng ngõ thuôn,
Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương.
Phất phơ hồn của bông hường,
Trong hơi phiêu bạt còn vương máu hồng.
Nghe chừng gió nhớ qua sông,
E bên lau lách thuyền không vắng bờ.
- Không gian như có dây tơ,
Bước đi sẽ đứt, động hờ sẽ tiêu.
Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều,
Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn...

Xuân Diệu 
(Thơ Thơ, 1938) 
***
Bài Dịch:

Evening

(To Nguyễn Khắc Hiếu)

Today the weightless clouds ascend aloft.
 Joyless I am, yet know not why.
The roses' leaves fall quiet on rustic paths
While virgin dew covers the founts of love.
Floating about, the soul of rose wanders,
Spreading under its breath sweet love's beauty.
It seems the wind hungers to cross the stream,
Yet fears the reeds reveal the empty boat.
It seems the air is in a tangled web
That each step tears and each move rips.
Serene the eve lingers in dusky haze.
Though safe my heart wallows in mild soft gloom.

Xuân Diệu (Poetry Poetry, 1938)
Translated by Thomas D. Le
16 February 2008 

Chủ Nhật, 31 tháng 10, 2021

Đây Mùa Thu Tới - Here Comes Autumn

Đây Mùa Thu Tới

Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,
Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng;
Đây mùa thu tới - mùa thu tới
Với áo mơ phai dệt lá vàng.

Hơn một loài hoa đã rụng cành
Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh;
Những luồng run rẩy rung rinh lá...
Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh.

Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ...
Non xa khởi sự nhạt sương mờ...
Đã nghe rét mướt luồn trong gió...
Đã vắng người sang những chuyến đò...

Mây vẩn từng không, chim bay đi,
Khí trời u uất hận chia ly.
Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói
Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì.

Xuân Diệu (Thơ Thơ, 1938) 

Xuân Diệu
***
Bài Dịch:

Here Comes Autumn

The grieving willows droop in deep mourning,
Their sad hair streaming like teardrops falling.
Here comes autumn, here comes the autumn cold
In its faded mantle woven with leaves of gold.
Countless blossoms have fallen off their branch
Amidst a garden where the red mingles with blue.
The trembling breath of breeze shakes the leaves and
 A few shriveled limbs like fragile bones in somber hue.
At times the moon appears with all her puzzled look.
And on the far side mountains start to veil with fog.
I hear the bitter cold stirring the wind,
But see no boats making their cross-stream run.
High in the cloudy sky the birds flee on
While the leaden air broods o'er the parting.
A few sad girls against the door lean in silence
 Looking pensively into the distance.

Xuân Diệu (Poetry Poetry, 1938)
Translated by Thomas D. Le
16 February 2008 

Thứ Năm, 25 tháng 8, 2016

Nhớ Mông Lung - Xuân Diệu




Muôn nghìn thương nhớ tới bên tôi,
Tôi tới bên cây lẳng lặng ngồi.

Ánh sáng vấn vương chiều uể oải,
Sắt hè bông phượng rớt từng đôi.

Sắt hạ rung rinh bốn phía hè...
Hồn ai hiu hắt lá xanh tre?
Dịu dàng như có, như không có,
Biển ở xa xăm gởi gió về.

Hương ngây tội lỗi rải mơ màng
Da thịt du dương của những nàng
Tên tuổi mờ bay, thân chẳng định,
Mắt buồn đâu đã khép trong sương.

Có ai nhớ đến giữa lòng tôi
Phong cảnh trăm năm, buồn vạn đời.
Trong gió? Trong mây? Trong nắng ngả?
Từ đâu đưa lại tiếng chơi vơi!

Mà nhớ điều chi, hay nhớ ai?
Cũng không biết nữa. - Nhớ nhung hoài!
Những thời xa lắm, xưa, xưa quá,
Đến nỗi trong lòng sắc đã phai. 


Xuân Diệu
(Ân Nguyễn sưu tầm)

Thứ Tư, 4 tháng 2, 2015

Nụ Cười Xuân - Xuân Diệu


Giữa vườn ánh ỏi tiếng chim vui
Thiếu nữ nhìn sương chói mặt trời.
Sao buổi đầu xuân êm ái thế!
Cánh hồng kết những nụ cười tươi.

Ánh sáng ôm trùm những ngọn cao
Cây vàng rung nắng, lá xôn xao;
Gió thơm phơ phất bay vô ý
Đem đụng cành mai sát nhánh đào.

Tóc liễu buông xanh quá mỹ miều
Bên màu hoa mới thắm như kêu;
Nỗi gì âu yếm qua không khí,
Như thoảng đưa mùi hương mến yêu.

Này lượt đầu tiên thiếu nữ nghe
Nhạc thầm lên tiếng hát say mê;
Mùa xuân chín ửng trên đôi má
Xui khiến lòng ai thấy nặng nề...

Thiếu nữ bâng khuâng đợi một người
Chưa từng hẹn đến, - giữa xuân tươi
Cùng chàng trai trẻ xa xôi ấy
Thiếu nữ làm duyên đứng mỉm cười.


Xuân Diệu
Suối Dâu sưu tầm

Thứ Sáu, 19 tháng 9, 2014

Yêu Mến


Bao nhiêu sầu, ôi sầu biết bao nhiêu,
Khi yêu tình, khi theo mãi tình yêu !
Một phút gặp thôi là muôn buổi nhớ,
Vài giây trông khơi mối vạn ngày theọ 
Mộng bay chơi nhằm một buổi trời chiều,
Gặp tóc biếc : tưởng sắc ngày xưa nở!
Nửa câu nói, một chút cười, đôi tiếng thở 
Tình cờ qua trên miệng nở quá xinh:
Ta ngây thơ vội tưởng họ yêu mình
Về dâng vội cả ân tình thứ nhất.
Đương vương chủ ta bỗng thành hành khất,
Chỉ vì nghe một lời hứa như chim.
Ôi đôi chân! sao mà chúng hay tìm!
Ôi cái ngực! sao mi thường đập mạnh.
Tỏa thương nhớ để ôm choàng bóng ảnh,
Những chiều thu góp lạnh giữa mù sương;
Những đêm đông giạt bước ở trên đường,
Gió khuya khoắt dậy cơn buồn lá úa;
Sao rải rác như lệ vàng đêm nhỏ,
Mưa lơ phơ như dạ khóc âm thầm!
Những mai mong, tối đợi, những trưa cầm,
Đến phong cảnh cũng mượn làm nỗi thảm ...
Bao nhiêu sầu! Ôi sầu biết bao nhiêu,
Khi yêu tình, khi theo mãi tình yêu?

Xuân Diệu


Suối Dâu sưu tầm

Thứ Tư, 10 tháng 9, 2014

Với Bàn Tay Ấy


Với bàn tay ấy ở trong tay,
Tôi đã nguôi quên hận tháng ngày,
Một tối trăng cao gieo mộng tưởng
Vào lòng gió nhẹ thẩn thơ baỵ

Một tối bầu trời đắm sắc mây,
Cây tìm nghiêng xuống cánh hoa gầỵ
Hoa nghiêng xuống cỏ, trong khi cỏ
Nghiêng xuống làn rêu, một tối đầỵ

Những lời huyền bí toả lên trăng,
Những ý bao la rủ xuống trần,
Những tiếng ân tình hoa bảo gió,
Gió đào thỏ thẻ bảo hoa xuân.

Bóng chiều đi vụt: bỗng đêm nay
Tôi lại đa mang hận tháng ngày
Dưới ánh trăng cười, tôi kiếm mãi
Dấu bàn tay ấy ở trên tay
 Xuân Diệu
(Suối Dâu sưu tầm)

Thứ Hai, 4 tháng 8, 2014

Thơ Duyên - Xuân Diệu


Chiều mộng hòa thơ trên nhánh duyên
cây me ríu rít cặp chim chuyền
đổ trời xanh ngọc qua muôn lá
thu đến - nơi nơi động tiếng huyền

con đường nho nhỏ gíó xiêu xiêu

lả lả cành hoang nắng trở chiều
buổi ấy lòng ta nghe ý bạn
lần đầu rung động nỗi thương yêu

em bước điềm nhiên không vướng chân

anh đi lững đững chẳng theo gần
vô tâm - nhưng giữa bài thơ dịu
anh với em như một cặp vần

mây biếc về đâu bay gấp gấp

con cò trên ruộng cánh phân vân
chim nghe trời rộng giang thêm cánh
hoa lạnh chiều thưa sương xuống dần

ai hay tuy lặng bước thu êm

tuy chẳng bằng nhân gạ tỏ niềm
trông thấy chiều hôm ngơ ngẩn vậy
lòng anh thôi đã cưới lòng em

1940

Xuân Diệu
Suối Dâu sưu tầm