Thứ Năm, 4 tháng 6, 2026

Những Bước Chân ...


Hai người bạn cũ tình cờ gặp lại nhau tại nơi làm việc, một chỗ rất nên thơ. Sở làm trông ra con sông nhỏ nước chảy êm đềm. Bên bờ sông là công viên xanh mướt, có liễu rủ, có sóc tung tăng, có trăng vàng và có cả hoa vàng li ti thêu thảm cỏ. Khoảng giữa sông có một cồn đất nổi lên, ở đó thấp thoáng một ngôi nhà mái đỏ, núp bóng cây liễu rủ tóc đong đưa... Toàn bộ như một bức tranh.

Họ thường cùng nhau đi dạo lối mòn của công viên khi vạt nắng chiều còn lưu luyến ngọn cây.
... Nhớ một ngày mùa đông, tuyết dày phủ mặt đường, một người bước trước, dấu giày in sâu trong tuyết, người kia nghịch ngợm đặt chân theo những dấu giày. Và tiếng cười ròn vang lên trong không gian lạnh giá.

Thời gian trôi qua trôi qua...
Hư vô thường của tạo hóa, hai người bạn xa nhau và chưa có dịp gặp lại nhau.
...Một ngày trở lại chốn xưa thì thấy cảnh vật dường như không đổi, kỷ niệm xưa ùa về...

Về Thăm Chốn Xưa

Ta đến nơi này mây vẫn trôi
Xa xa cồn tím trổ hoa rồi
Đong đưa liễu rủ ngôi nhà đỏ
Rợn rợn chân trời mát xanh tươi

Ta đến nơi này sóng lăn tăn
Vàng hoa cánh nhỏ ủ ân cần
Thảm xanh cỏ biếc mưa còn ẩm
Sóc nhỏ trên cành thoăn thoắt nhanh

Ta đến nơi này nhớ dáng xưa
Bước chân ai đó khít khao vừa
Dấu giầy ai bước theo từng bước
Tuyết vẫn rơi nhiều dẫu rất thưa

Ta đến nơi này ngắm mây trôi
Hồng, xanh, tím, đỏ, ráng bên trời
Bên khung cửa sổ xưa cùng ngắm
Bao năm, mới đó, thoáng qua rồi ...

Sao Khuê 
3-2016

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét