Thứ Tư, 1 tháng 12, 2021

Chiện "Đàn Con Nít" Ở Mỹ

Truyện vui tếu của Ca Nước Đá


Hôm nay đã cuối tháng ba mà tuyết vẫn còn dày đặc, trắng xoá trên vạn vật, phải công nhận đẹp vô ngần, gió thổi làm bay nhè nhẹ những bông tuyết trắng tinh, có cái gì đó an bình, thanh tịnh, nếu bạn không sống ở đây quanh năm, bạn sẽ xuýt xoa trầm trồ, nhưng tui và mọi người dân thì quá chán chường, chỉ thấy những bất lợi mà nàng công chúa Bạch Tuyết mang đến thôi, chỉ cầu mong được những ngày nắng ấm, bỏ chân trần, mặc áo ngắn tay, nhẹ nhàng tung tăng trong nắng, hay chạy xe đạp 1 vòng, nướng BBQ, vừa nằm đong đưa trên võng vừa tám với bạn bè giữa trưa hè, dưới balcon đón nắng, thèm màu xanh biên biếc thay cho màu trắng xoá hay xám xịt... thèm dạo chơi những đêm hè, đi du ngoạn dưới núi đồi thênh thang. Ước mơ nhỏ bé chỉ vỏn vẹn có chừng đó thôi vậy mà...

Tuyết ơi đến nữa thêm buồn
Mong hè, em bắt chuồn chuồn làm vui
Tung tăng xe đạp dạo chơi
Trưa đưa nhịp võng à ơi... ơi à

Tối qua tui nhận được những tấm hình của thằng quý tử đi công tác tận trên miền Bắc Cực xa xôi hẻo lánh, úi mèn đét ơi! sao lạnh lẽo quá, tui phát run nè, xứ gì tứ bề chỉ thấy toàn trời, mây và tuyết...

- Ơi cái thằng khỉ!, chắc nó nghĩ ở thành phố thấy tuyết chưa đủ hay sao á! Ừa mà tui nghỉ cũng lạ ghê chứ, ủa! Mà hỏng muốn thấy hình tuyết thì mình chờ coi gì đây ta, hỏng lẽ muốn xem các nàng tiên Eskimo đang bắt cá Ngừ hay mấy con hải cẩu đi lẹt đẹt như con vịt bầu miệt ruộng quê tôi ...hihihi ... Nhưng nghỉ vậy chứ thấy thương thương con trẻ gì đâu (lại nói chuyện huề vốn nữa nghen), bạn có tin là cái xứ này có hôm trời lạnh xuống trừ 90 độ âm không (-90) ... gruwffff ,... rượu Cognacs rẻ hơn nước lạnh và sữa vv...

- Thôi mà má ơi có hình là vui rồi, an tâm mẹ già chưa hả ... (trong đầu cha mẹ thì con lúc nào cũng trẻ chứ thực ra nó cũng già chát khú đế rồi)...

Sáng ngủ dậy bên tách cà phê thơm nóng, sao thấy ấm lòng gì đâu á. Căn nhà thật yên tịnh, không tiếng trẻ con, chẳng tiếng nhạc ồn ào, vắng bặt tiếng động của đám bạn các con tới nhà ngủ và sáng khi mình còn đang nướng thì tụi nó đã líu lo như bầy chim vở tổ của khoảng chục năm về trước. Giờ vì gia đình, vì công ăn việc làm nên tụi nó tứ xứ, ít còn gặp nhau như trước. 
Tất cả dòng đời đó nó làm mình chợt suy nghĩ: 
Y như lúc anh chị em mình còn sống với cha mẹ. Các con mãi đi tha hương viễn xứ. Chắc cha mẹ cũng canh cánh bên lòng, có nỗi lo nào to lớn bằng? Hỡi ơi! Cha mẹ một đời của con...

Quê hương tôi đau thương chinh chiến
Muốn an bình, nào có được yên
Giặc đỏ về khổ nạn triền miên
Con đi viễn xứ tận miền xa
Cha mẹ lo, đêm cầu nguyện cho ta. 
Rồi trăn trở... trở trăn rồi buồn bã

... thế là tui lại viết... kể tiếp chuyện vui nha bà con, hỏng được ngồi đó than vắn thở dài là con bệnh thừa cơ hội tiến lên đó... chuyện:
Bà quại ăn trầu
Nhớ lúc mới bảo lãnh má tui qua, anh em tụi tui đã dặn dò kỹ càng, vậy mà má tui vẫn khư khư ôm cái giỏ ăn trầu, nhứt định không bỏ lại quê nhà, vừa đón ở phi trường thằng con tui độ khoảng 4 tuổi, cứ nhìn bà ngoại mà không dám lại gần, nắm chặc tay tui nói khe khẻ...
- Má, má chắc bà quại mới đi ông nha sĩ nhổ găng nên cái miệng còn xưng và chảy máu kìa
Quá bất ngờ tui thiệt hỏng biết trả lời sao
Rồi cháu ở nhà với bà những lúc tui đi cày. 
Bữa nọ vừa đi làm về, tui thấy cháu khóc sướt mướt, vừa thấy mặt tui là nó vụt chạy ào tới và nói nhanh:
- Má, má ơi, mau gọi xe cứu thương đi, bà quại bị bệnh máu chảy ở miệng hoài còn nhổ máu vô cái lon thấy ghê con sợ quá, huhuhu ...
Thiệt là tội nghiệp khi cháu thấy bà ăn trầu, nhả bã và nước trầu đỏ vô cái bình nhỏ (cổ trầu) mà cứ tưởng bị bệnh nặng lắm rồi. Vậy là má tui hiểu, thương cháu, muốn gần gũi cháu nên bà chia tay bỏ hẳn không ăn trầu nữa. 
Thiệt là tình tui thương bà, thương cháu quá đi.

Con Papa
Má tui qua đây ban ngày con cái đi làm hết, lại không rành ngôn ngữ nên bà trông cháu cho vui và cháu được cơ hội học tiếng Việt luôn (2 ngày trong tuần) ngày khác cháu đi nhà trẻ. 
Lúc đầu hể muốn gì thì bà cứ nói tiếng Việt. Cháu nói tiếng Tây, tiếng quốc tế, 2 bàn tay hữu dụng vô cùng, rồi cũng ok 2 bà cháu vui vẻ thương yêu lắm lắm thí dụ bà chỉ tay vô miệng rồi nói
- Nè con ăn mì gói hông? Ngoại làm.
- Oui oui bà quại
Cháu coi tivi xong, vừa khua tay múa chân, hay làm bộ khóc rấm rức hỏi:
- Bà quại coi phim võ hiệp hay coi cải lương hông?

Lại bữa nọ tui vừa mở cửa vô đã nghe cháu và bà cải nhau quá chừng, mạnh bà tiếng Việt, mạnh cháu tiếng Tây, tui lắng nghe và cười quá xá. 
Chuyện là vầy nè: 2 bà cháu coi tivi
Họ đang cho coi 1 con rùa sanh con. Bà buộc miệng nói:
- Con ba ba sanh con đó.
Thằng nhóc tức tối nói bằng tiếng Tây:
- Bà quại! Ở trường nói chỉ có con maman mới sanh được thôi.
- Không phải! Nó là con baba mà.
- Hổng phải con papa đâu, mà là con maman mới sinh con được mà quại.
Hihihi ... hahaha .... bà cháu ơi nghe nè ...

Trứng nâu
Tui thì luôn mua bánh mì nâu (whole wheat bread, pain de blé entier) để ăn sáng, vừa bổ vừa ngon, nhưng các con không thích vì nói có mùi hăng hắc nhưng vẫn phải ăn, ngày nọ vừa đi chợ về, tui nhờ tụi nó giúp mình cất đồ vô tủ lạnh, đang đứng trong bếp chuẩn bị buổi cơm trưa thì nghe thằng con la lên:
- Ồ no .... Chết gồi má lại mua trứng nâu (whole wheat egg œuf de blé entier) ... huhuhu .... ăn hổng ngon má ơi, ngán lắm, mua cái trắng đi ...
Khakhakhakha, thì ra bữa đó tui đã mua trứng gà nâu thay đổi.
Thiệt là tình chuyện "đàn con nít" nói hoài hổng hết, xin hẹn các bạn lần sau nha.

Trúc Lan KTP

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét