Thứ Hai, 12 tháng 11, 2018

Về Thăm Xứ Huế



Xứ Huế ngàn xưa nét diễm kiều
Đổi đời mang giấc ngủ buồn thiu
Đông Ba thao thức hồn ngơ ngác
Thành Nội trở mình bóng quạnh hiu
Thiên Mụ trơ vơ trời phế tích
Sông Hương lờ lng nước tiêu điều
Khuynh thành tuyệt sắc em ca kỹ 
 Bình thủy tương phùng sao vẫn yêu.

Huế 01 tháng 06 năm 2009
Nguyên Trần
***
Các Bài Họa: 
Nhớ Huế

Nhìn cô gái Huế thật yêu kiều
Biến cố đổi đời nguội lạnh thiu
Thượng Tứ hồ sen hồn chết lặng
Hoàng cung thành nội gió hiu hiu
Từ Đàm thắng cảnh năng lui tới
Thiên Mụ chùa thiên nhớ đủ điều
Bến cũ Hương Giang còn tiếng hát
Con đò cô lái trọn niềm yêu...

Mai Xuân Thanh
Ngày 12/11/2018
***
Huế Thương 


Nhìn về xứ Huế nét sầu tiêu
Áo tím buồn vương đẹp mỹ miều
Vỹ Dạ chiều thu mơ lắm cảnh
Sông Hương nắng Hạ mộng bao điều
Trường Tiền gió lộng hoài thương nhớ
Đỉnh Ngự trăng mờ mãi luyến yêu
Sáng tiếng chuông chùa ngân vọng nhẹ
Hoàng Thành lắng đọng vẻ cô liêu 

Minh Thuý
13 _ 11 _2018
***
Giã Biệt Huế

Gởi sóng Hương Giang giọt lệ Kiều
Đêm dài khắc khoải phận đời thiu
Kinh thành thuở ấy chan hồ hởi
Ngự uyển bây giờ trút hắt hiu
Diễm thúy chân trời ươm mấy mộng
Hàn liêu góc biển ngậm bao điều
Nguồn xưa dẫu nước theo dòng chảy
Vẫn nhớ nhung hoài một bến yêu

Lý Đức Quỳnh
***
Nghe Kể Chuyện Huế

Du khách thường khen Huế dáng Kiều
Mênh mang, đôi khắc tựa thiu thiu.
Ngựa xe thân ái thăm nhiều cảnh
Lăng tẩm tâm giao biết lắm điều.
Thiên Mụ trang nghiêm mây lấp lánh
Hương Giang thơ mộng gió hiu hiu.
Ai vui kể chuyện, ai buồn nhớ
Khúc ruột miền Trung mãi đáng yêu .

Trần Như Tùng
***
Tình Thơ Xứ Huế

Xinh xinh mỹ nữ dáng yêu kiều
Huế đẹp muôn đời chẳng vắng thiu
Núi Ngự mây cao niềm ước lệ
Sông Hương gió nhẹ nỗi đìu hiu
Hoàng Thành ướp mộng thời oanh liệt
Vĩ Da sầu vương thuở lắm điều
Huế dệt lời thơ tình bất tận
Ai về xứ Huế sẽ thầm yêu

M.Đ

Mùa Đông Mong Chờ



Xướng:
Mùa Đông Mong Chờ

Nhìn bao lá úa rớt bên song
Mà thấy nao nao cả tấc lòng
Ngày đến nguồn vui sao vắng mất
Đêm về tâm sự lại không cùng
Có còn ghi nhớ dòng lưu niệm
Chưa hết u hoài chuỗi đợi trông
Người đã ra đi trong luyến tiếc
Một mùa Đông rét….mãi chờ mong.

Trịnh Cơ
***
Đông Chờ

Réo rắt mưa buồn thấm ướt song
Trời mây ảm đạm tái tê lòng
Niềm đau chuyện cũ theo chưa hết
Nỗi khổ tình xưa bám tới cùng
Mốt nữa Đông sang còn tiếc nuối?
Mai này tuyết đổ có chờ trông?
Thương người lạnh lẽo mình một bóng
Thổn thức vì ai, mãi nhớ mong...

Thanh Hoà
***
Cảm Hoài

Nắng chiều hiu hắt chiếu qua song

Gợi nỗi buồn thương buốt nhói lòng
Nơi ấy hẳn ai sầu chất ngất
Chốn này có kẻ nhớ khôn cùng
Nhìn mây trôi mãi, hồn ngơ ngẩn
Nghe gió thổi hoài, dạ ngóng trông
Đã hết mùa ngâu mà suối lệ
Chẳng ngừng tuôn chảy ngập trời mong.

Sông Thu
***
Hoài Niệm

Mưa lạnh hoàng hôn ướt cả song,
Đêm nằm thao thức… bỗng nao lòng,
Người đi xa bến không thề hẹn,
Kẻ ở cô phòng mãi đợi trông.
Nỗi nhớ u hoài dài bất tận ,
Niềm thương gậm nhấm đến vô cùng.
Còn chăng lưu luyến bao hoài niệm
Năm tháng qua rồi vẫn ước mong…

Chánh Minh
5/11/2018
***
Tội Thân Già

Lữ khách bơ phờ tựa trước song
Vầng trăng ái ngại xót xa lòng
Do tình trắc trở duyên nào vẹn
Bởi bậu hờn ghen ý chẳng cùng
Xứ lạ đêm nầy gom mảnh nhớ
Tim sầu thủa nọ đếm niềm trông
Mười năm cách biệt hoài vương vấn!
Tẻ nhạt thân già lẩm cẩm mong!

Như Thu
***
Đông Về

Cơn gió xa về lướt chấn song
Đem buồn tê tái thấm vào lòng
Chiều nào ai đến chờ hiên lạnh
Tối đó anh mơ sánh bước cùng
Trải thảm đường xưa thu giã biệt
Thương người ngõ cũ luống hoài mong
Bây giờ đông đến nàng đâu nhỉ ?
Gác vắng chong đèn để đợi trông!

Thiên Hậu
***
Mùa Lá Rụng

Dáng chiều chênh chếch chiếu qua song
Rừng vắng hoang vu lạnh cõi lòng
Soải cánh chim trời về tổ muộn
Ngẩn ngơ ngư phủ nhớ sông cùng
Thân đơn tâm thức mờ hiu quạnh
Ý hội cảnh tình rõ cảm thông
Tri kỷ mới hay sầu lận đận
Hết mùa lá rụng có còn mong.

Uyên Quang
11/6/2018
***
Mong Thầm

Ngây khờ lặng lẽ đứng dòm song

Ước mãi người dưng thấu được lòng
Thu úa lá khô sầu bất tận
Tình côi dạ héo nhớ vô cùng
Trăng tròn trăng khuyết mòn chân đợi
Xuân mãn xuân tàn mỏi mắt trông
Cửa sổ ngày kia lìm khép lại
Vang rền pháo nổ,hết thầm mong !

Lý Đức Quỳnh
***
Chớm Đông

Đông chớm về rồi,bấc lướt song

Lặng nghe tê tái buốt qua lòng
Bao niềm vương vấn càng thương đợi
Mấy nỗi u hoài cứ nhớ mong
Mùa trước kẻ đi không ước hẹn
Tiết nầy người ở vẫn chờ trông
Bên thềm tuyết đổ hồn hoang dại
Chợt thấy cô đơn đến tận cùng

Songquang
11092018
***
Đông Gọi Tình Sầu
Rỉ rả mưa hoài trắng ướt song
Mà nghe giá lạnh thấm trong lòng
Hanh hao nghĩa cũ buồn vô kể
Nuối tiếc tình xưa nhớ trọn cùng
Đất lạ ôm hình trăn trở ngóng
Quê nhà ủ dạ mỏi mòn trông
Bao Đông vẫn thắp đời cô quạnh
Gọi mãi tên người nỗi ước mong 

Minh Thuý
9 tháng 11_2018

L’épouse du Croisé (Maurice Maeterlinck) - Chinh Phụ



L’épouse du Croisé

Et s’il revenait un jour
Que faut-il lui dire ?
– Dites lui qu’on l’attendit
Jusqu’à en mourir !

Et s’il m’interroge encore
Sans me reconnaître ?
- Parlez-lui comme une soeur
Il souffre peut-être

Et s’il demande où vous êtes
Que faut-il lui répondre ?
– Donnez-lui mon anneau d’or
Sans rien lui répondre

Et s’il veut savoir pourquoi
La salle est déserte ?
Montrez-lui la lampe éteinte
Et la porte ouverte…

Et s’il m’interroge alors
Sur la dernière heure ?
- Dites-lui que j’ai souri
De peur qu’il ne pleure…

(Maurice Maeterlinck 1862-1949) 

***
Dịch Thơ:
Chinh Phụ 

Ngày nao chàng trở lại
Biết nói gì chị ơi?
– Chờ mong người hoài mãi
Mòn mỏi suốt cuộc đời

Nhưng nếu chàng bỡ ngỡ
Không nhận diện ra em?
– Vẫn tiếp chàng, em nhỏ
Chàng với nỗi muộn phiền

Nếu chàng hỏi chị đâu
Trả lời sao hở chị?
– Trao chàng chiếc nhẫn vàng
Chỉ thế thôi lặng lẽ

Nếu như chàng thắc mắc
Sao lạnh vắng lầu hoang?
– Kìa ngọn đèn lịm tắt
Và cánh cửa mở toang

Nếu chàng còn muốn biết
Phút từ ly lìa đời?
– Môi cười khi giã biệt
Kẻo chàng lệ đầy vơi…


Yên Nhiên (Anne Nguyễn)

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2018

Ánh Mắt Quê Hương - Hoàng Phương - Hương Lan


Sáng Tác: Hoàng Phương
Ca Sĩ: Hương Lan
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình


Thương Nhớ Thả Trôi



Thả trôi câu lục bát chiều
Qua dòng sông tiếng gió reo nồng nàn
Em về qua chuyến đò ngang
Tóc bay biết có mơ màng về xưa ?

Thả trôi câu lục bát mưa
Vỗ về tóc ướt cho vừa nhớ nhau
Giọt tình ngan ngát hương cau
Câu thơ xanh biếc lá trầu mơ duyên

Thả trôi câu lục bát mềm
Như là sợi tóc buồn em dịu dàng
Quấn quanh ngày tháng đa đoan
Cột tình ta với lỡ làng nhớ nhung

Chiếc dù ngày ấy che chung
Giờ che ai, nỗi trống không miệt mài
Cõi lòng thu lá rụng đầy
Tóc em rẽ lệch chia hai phương chờ

Thả trôi câu lục bát mơ
Đêm chèo trăng nhớ qua bờ chiêm bao
Nụ hôn đắm đuối ngọt ngào
Ngày xưa quấn quít lẽ nào chia xa

Thả trôi câu lục bát nhòa
Cơn mưa rơi lệ thiết tha gọi người
Đêm em giá lạnh buốt trời
Có nghe thương nhớ thơ tôi đắp mền ?

Trầm Vân 

Men Tình - Vĩnh Cữu




Bài Xướng: Men Tình

Sáng ra lượm chiếc lá vàng,
Nét thu đọng chút muộn màng vai ai!
Mùa qua thoáng nhuộm tóc mây,
Tình qua lại để vơi đầy nhớ quên!
Ơi những con đường không tên.
Mang bao lời hẹn câu nguyền bên nhau,
Và gieo cũng lắm niềm đau,
Dệt nên cung bậc ngọt ngào đắm say,
Ngàn xưa cho đến hôm nay,
Men tình nhuộm thắm đong đầy ý thơ!

Hoành Trần
27/10/17
***
Bài Họa: Vĩnh Cữu

Người đem rắc những tơ vàng
Để mùa thương nhớ mơ màng vì ai
Sánh vai vượt cạn lên mây
Đấp xây hạnh phúc mộng đầy khó quên
Dẫu xa thầm nhủ gọi tên
Tạc lòng khắc dạ hương nguyền có nhau
Lúc vui buồn lẫn khổ đau
Như trầu cau bện ngạt ngào men say
Sắt son xưa vẫn như nay
Căn nhà vĩnh cữu ấp đầy tình thơ

Kim Oanh
28/10/2017

Mưa Trên Quê Tôi



Gác trọ quê người, nhìn cảnh chiều mưa
Chợt nghe lòng buồn, nhớ đến quê xưa
Tôi bỏ lại trên bốn mươi năm trước
Mưa nơi nào cũng từ trời trút nước.

Cảnh mưa quê tôi khác với xứ người
Mưa xứ lạ làm ướt đường, ngập phố
Trời đổ mưa, không có người đi bộ
Lái xe ô tô, khắp phố chạy rong.

Mưa trên quê tôi nước ngập ruộng đồng
Người nông phu khoát áo tơi, nón lá
Cày cấy dưới mưa chân tay lạnh giá
Cầu trời mưa cho lúa sớm đơm bông.

Đem sự vui mừng cho những nhà nông
Hứng nước mưa, dân mừng như được bạc
Chứa để giành cho những ngày giỗ chạp.
Dân khỏi phải dùng nước giếng, nước sông.

Trên bốn mươi năm đất khách lưu vong
Tôi mơ mãi một ngày hồi cố quốc
Thăm lại bạn bè, người cũ năm xưa
Để ngắm nhìn quê ngoại những chiều mưa.

Trần Gò Công/Lão Mã Sơn


For The Fallen (Robert Laurence Binyon) - Cho Những Người Nằm Xuống




Bài thơ “Cho những người nằm xuống” là một trong những bài thơ được đọc nhiều nhất trong Thế chiến I tuy tác giả, Robert Laurence Binyon không phải là một chiến binh, chỉ là một quản thủ viện Bảo tàng Anh đã viết ra trong vòng một tháng sau khi cuộc chiến tranh bùng nổ. Khi đó Binyon đã 45 tuổi, quá tuổi nhập ngũ nhưng năm 1915 ông đã tình nguyện làm orderly trong các quân y viện Pháp tại mặt trận Verdun. 

Thời hậu chiến, ông tiếp tục phục vụ tại viện Bảo tàng Anh cho tới khi hồi hưu năm 1933. Ông từng làm giáo sư về Văn chương và Thi ca tại đại học Harvard và Athens. Ông mất năm 1943 sau một cuộc giải phẫu.

For The Fallen

With proud thanksgiving, a mother for her children
England mourns for her dead across the sea
Flesh of her flesh they were, spirit of her spirit,
Fallen in the cause of the free

Solemn the drums thrill; Death august and royal
Sings sorrow up into immortal spheres,
There is music in the midst of desolation
And a glory that shines upon our tears.

They went with songs to the battle, they were young
Straight of limb, true of eye, steady and aglow
They were staunch to the end against odds uncounted
They fell with their faces to the foe.

They shall grow not old, as we that are left grow old:
Age shall not weary them, nor the years condemn.
At the going down of the sun and in the morning
We will remember them.

They mingle not with their laughing comrades again
They sit no more at familiar tables of home
They have no lot in our labor of the day-time;
They sleep beyond England's foam.

But where our desires are and our hopes profound,
Felt as a well-spring that is hidden from sight,
To the innermost heart of their own land they are known
As the stars are known to the Night;

As the stars that shall be bright when we are dust
Moving in marches upon the heavenly plain;
As the stars that are starry in the time of our darkness
To the end, to the end, they remain.

Robert Laurence Binyon



Thơ dịch: 
Cho Những Người Nằm Xuống

Với tấm lòng người Mẹ cao cả
Nước Anh khóc con chết biển xa.
Thần xác chia từ thần xác mẹ
Đã nằm xuống vì chữ Tự Do.

Tiếng trống oai nghiêm, chết oai hùng
Thương ca dâng bổng cõi Cao Xanh
Tiếng đàn văng vẳng trong u tịch
Chói lọi hào quang giữa lệ tràn.

Hát khúc tiến quân, bày tráng sĩ
Long lanh mắt sáng, bước hiên ngang.
Dù trong tuyệt vọng, không sờn dạ
Gục ngã can trường trước địch quân.

 Họ “trưởng bất lão” ta trưởng lão
Họ tồn tại mãi với thời gian
Dù lúc chiều tà hay nắng sớm
Người đời muôn thuở vẫn ghi tâm.

Họ hết cười đùa cùng chiến hữu
Hết ngồi chỗ bàn ghế thân thương
Hết sẻ chia lao lực mỗi buổi
Mà đang an giấc cách trùng dương.

Những ước vọng ta từng ấp ủ
Như tự nguồn thầm kín thâm sâu
Cho tới tận đáy lòng đất tổ
 Như những vì sao trong đêm thâu.

Sao lấp lánh khi ta thành bụi
Sao diễn hành trên đỉnh thiên cung
Sao chiếu sáng giữa thời đen tối
Họ vẫn còn, còn mãi tận cùng.

Hoàng Xuân Thảo
***
Bài thơ của Binyon được in lần đầu tiên trên báo TIMES ngày 21.9.1914. Cái ý chính của bài thơ là “Họ sẽ sống mãi trong lòng chúng ta” qua những vì sao lấp lánh trên thiên cung cả thiên thu đã đem lại niềm an ủi cũng như hi vọng cho những người mà thân bằng, quyến thuộc đã ngã xuống.

Thơ dịch: 
Cho Người Nằm Xuống 

Nhân lễ Tạ ơn người mẹ Anh hãnh diện 
Thương tiếc cho đàn con đắm chìm trên biển. 
Thảy thịt da linh hồn đó tự thân mình, 
Vì tự do anh dũng hy sinh. 

Trống giục trang nghiêm; chết uy, vương giả 
Hát bi thương vào bất diệt tinh cầu, 
Tiếng nhạc vang lên giữa nơi hoang dã 
Vinh quang sáng lòa, ta nước mắt rơi mau! 

Họ, tuổi trẻ hát ca đi vào trận chiến, 
Tràn nhựa sống, mắt nhanh, vững tiến sáng ngời. 
Họ kiên trì trước trở ngại khó chơi; 
Họ ngã xuống ngó thẳng nơi địch thủ. 

Họ lớn lên không già đi, khi chúng ta dần cỗi: 
Tuổi không mệt mỏi, năm chẳng rẻ khinh. 
Lúc trời chiều lặn, lúc mọc bình minh 
Chúng ta sẽ luôn tri ân họ. 

Đồng đội không chung vui đùa giỡn nữa; 
Cũng không ngồi bàn quen thuộc giữa nhà; 
Ban ngày không lao động với chúng ta; 
Họ ngủ ngoài nước Anh cùng bọt biển. 

Nhưng đó là nơi ước vọng sâu thẳm của chúng ta, 
Cảm thấy như suối nguồn khuất mắt xa, 
Họ biết tự thâm tâm quê hương yêu dấu 
Như những ngôi sao hiện rõ giữa đêm tà; 

Họ như sao sáng khi ta là cát bụi, 
Họ diễn hành trên thượng giới bình nguyên; 
Như chùm sao lấp lánh khi chúng ta tăm tối, 
Đến vô cùng, đến vô cùng, họ tồn tại vô biên 

Lộc Bắc 
Oct. 2018

Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2018

Thăm Nhau - La Joie Idyllique - A Sky Full Of Happness



(Thơ Tam Ngữ)

Thăm Nhau

Mai tới thăm anh quyết không báo trước 

Thấy bất ngờ cô bé hẳn reo vui 
Mặt trái soan sẽ rạng rỡ tươi cười 
Như trăng sáng thu xưa ta gập gỡ ...
Em hấp tấp chạy ra mừng hớn hở 
Bàn chân thon quên xỏ vớ mang giầy 
Gót sen hồng làm thảm cỏ ngất ngây
Vì hơi ấm toát ra từ ngọc nữ 
Má nõn hồng khiến mặt trời khó xử 
Muốn hôn lên lại sợ nám da non ...
Môi anh đào vừa hé giọng du hồn 
Đã át tiếng Khánh Ly ca nhạc Trịnh 
Như Bạch Tuyết tự ngàn xưa cổ kính 
Em đón anh bằng khúc nhạc véo von 
Rồi đôi tay trong trắng nuột no tròn 
Từng thu hút Kinh Kha bao thủa trước 
Sẽ hất ngược mái tóc mây tha thướt 
Để dịu dàng choàng cổ quấn vai anh 
Tận thẳm sâu trong đáy mắt long lanh 
Em ấp ủ cả bầu tời hoan lạc 

***
Thơ Pháp Ngữ:
La Joie Idyllique

J'ai voulu te revoir sans proclamation
Exalté de surprise,plein d'animation
ton visage opale serait radiant
comme la lune de nos rendez- vous d' antan .
A` ma rencontre tu franchirait d'un seul bond
Pre'sentant au gazon l'honneur le plus profond
Tes talons de Vénus extasièraient l'herbe ,
leur fraicheur rendrerait la pelose superbe
L'apollon semblerait rougir a` t'embrasser
Car il aurait peur de voir ta peau fanée
Tes lèvres de cerise aux accueils ouvertes
donneraient honte aux sirènes des abimes vertes
Blache Neige reveillée d'harmonie parfaite
Tu jeterais les bras ronds -de couleur bien faite -
Auquels tant de héros se sentent attirés
Autour de mes épaules pour m'offrir un baiser
Au fond de tes yeux si purs et angélques
Je verrais un beau ciel de joie idyllique 

***
Thơ Anh Ngữ:
A Sky Full Of Happness 

I decided to visit you unheralded
My love will be surprised and overjoyed
Your oval face will shine and radiate
Like the full moon under which we met in fate
You will hurry outside in a rush of fresh air
forgetting your socks anh shoes without a care
Your gloden heels will put the lawn in ecstasy
Because of the passion from your pearly body
Your glowing cheeks will send Apollo in a jealous rage
For his caress creates less brilliant tan that pales on stage
The sweet melody pouring from your cherry blossom lips
Will quiet the famed sirens that have sunken so many ships .
Like Snow White awaking in a perfect love story
You will be my princess singing in all your glory
And with your young round arms
Into which heroes have fallen into your charms
You will throw your hair in a sparkling stream
And embrace my neck and shoulders as I enter your dream
Then as I gaze into the depth of your angelic eyes
I WILL CATCH A SKY FULL OF HAPPINESS

Lạc Thủy Ðỗ Quý Bái

Con Đường Tu Phật - Thơ: Tuệ Kiên Nhạc: Nguyễn Tuấn


Thơ: Tuệ Kiên
Nhạc: Nguyễn Tuấn
Hòa âm: Quốc Dũng
Tiếng Hát: Mai Thiên Vân & Tấn Đạt
Thực Hiện: Đặng Hùng

Thưa Em



Thưa em,
Một việc nầy thôi !
Từ lâu, ta đã trót lời cưu mang,
Đâu cần đến chuyện làm sang
Miễn sao để được xóm làng ta thương.!

Áo cơm,
Tuy giữa đời thường,
Mà thơm, mà sạch
Cho hương cuộc đời.
Phải đâu son phấn em ơi !
Sắc màu chi... để rã rời một phen !

Nếp nhà,
Trước đã làm nên,
Nghĩa nhân giữ lấy, kẽo quên mối giềng !
Cái thân khi đã luỵ phiền,
Chắc gì em, buổi kim tiền dễ đâu !

Để lòng lắng với đêm thâu
Nghe dư âm vọng ngàn câu tự tình.
Đời cho nhau một niềm tin
Gương trong một thoáng,
Soi mình trong gương.

Mặc Phương Tử

Em



Bài Xướng:

Em


(Nhất Thủ Thanh )

Em như chiếc bóng chốn hoang lầu
Em sống một mình chẳng khổ đau
Em đứng trên đồi chờ mộng đẹp
Em đi xuống núi đợi trăng sầu
Em nương cánh gió qua sông cạn
Em níu mây ngàn đến suối sâu
Em chỉ là cành Lan mọc dại
Em nào biết cõi tạm về đâu ...

Tuyết Phan
***
Các Bài Họa:

Chị Tôi...

(Nhất Thủ Thanh)

Chị hỡi buồn chi ở miết lầu?
Chị thầm xếp lại những niềm đau!
Chị hoài chôn kín cơn phiền não
Chị gắng buông lơi nỗi thảm sầu
Chị giữ câu thề se chỉ thắm
Chị chờ ai hẹn kết tình sâu
Chị rơi dòng lệ khi người nhắc
Chị hỏi trăng già bóng nhạn đâu?

Như Thu
***
Trăng Cùng Ta


Trăng về chênh chếch mái hiên lầu
Trăng chẳng vô tình với nỗi đau
Trăng sáng lung linh khi tình thắm
Trăng buồn rả rượi lúc em sầu
Trăng tròn góc biển, niềm vui lạ
Trăng gác đầu non, giấc mộng sâu
Trăng vẫn dịu dàng theo vạn lối
Trăng cùng ta mãi, cứ nơi đâu.

Thanh Trương
***
Người chị


Chị tựa bên song, cửa mái lầu
Chị nhìn ánh nguyệt gởi niềm đau
Chị đem kiếp mộng xoa đêm xuống
Chị đợi hình ai hiện núi sầu?
Chị nghĩ tâm tình im lặng lẽ
Chị hoài cánh nhạn ẩn nong sâu!
Chị luôn thờ thẫn mơ xa thẳm
Chị kiếm duyên trần, phúc chốn đâu?

Đặng Xuân Linh
***
Anh

Anh tưởng rằng em đợi dưới lầu
Anh về xoa dịu nỗi thương đau
Anh tìm bút ngọc xanh mầu mắt
Anh vẽ hồn thơ trắng ý sầu
Anh đã quên buồn khi nắng lạnh
Anh thôi tưởng tiếc lúc đêm sâu
Anh trao tâm sự từ phương lạ
Anh tặng em tình đẹp tới đâu

Hawthorne 20 - 10 - 2018
Cao Mỵ Nhân
***
Mưa


Mưa đổ từ trên xuống mái lầu
Mưa đà nặng hạt khiến Thu đau
Mưa say ánh mắt giăng niềm mộng
Mưa buốt con tim ngập nỗi sầu
Mưa gởi quê hương tình nghĩa đậm
Mưa về đất nước biển mơ sâu
Mưa tuôn kỷ niệm thời thơ ấu
Mưa vẫn rơi đều nhớ mãi đâu

Minh Thuý
19_ tháng 10 _2018
***
Ta...

Ta như lá úa rớt trên lầu,
Ta sống thế này ít khổ đau.
Ta ngắm lá vàng bay phất phới,
Ta xem cảnh đẹp bớt cơn sầu.
Ta nương bạn hữu cùng đi dạo,
Ta biết sông dài có chỗ sâu.
Ta giống mùi hương hoa dủ dẻ,
Ta thơm thoang thoảng khó tìm đâu ?(*)

Thanh Khang
Toronto 20-10-2018
(*) Hoa dủ dẻ thường nở về đêm,cây thì mọc trong bụi nên nghe thơm mà khó tìm để hái.
***
Em!!!


Anh đến làm chi chốn tửu lầu,
Anh đành giấu kín nỗi niềm đau!
Anh còn ôm ấp tình đen bạc,
Anh vẫn xót xa nghĩa nặng sầu.
Anh thấy nghẹn ngào lời ai oán,
Anh nghe rạo rực tiếng lòng sâu.
Anh buồn than thở trong im lặng!
Anh nghĩ chúng mình chẳng đặng đâu???

Nguyễn Thành Tài
20-10-2018
***
Trời… !

Trời đổ cơn mưa ngập lụt lầu
Trời gây buồn, thảm thiết thương đau
Trời ơi ! sao cứ gieo nhiều khổ
Trời bắt nhân gian mải miết sầu
Trời có nghe chăng lời oán trách ?
Trời làm lệ chảy mắt quầng sâu
Trời khi nào dứt bao tan tác ?
Trời trải niềm vui khắp tận đâu…

Minh-Hồ-Đào
20.10.2018
***
Em...

Em vốn là hoa rạng ngọc lầu...
Em làm vơi bớt nỗi thương đau!...
Em khoe sắc thắm tươi màu đẹp;
Em rắc hương thơm lấp khổ sầu!...
Em tợ biển đầy khôn tát cạn;
Em thành sông rộng dễ thêm sâu...
Em vương hồn mộng đời hoang dại,
Em trải tơ tình đến tận đâu ...

Sỹ Bình
***
Vâng! Em Đây


Em quanh khắp trệt lại lên lầu
Em sát bên người giúp tránh đau.
Em đỡ hàng rong mòn lối thẳm
Em dìu địa chất nát rừng sâu.
Em ôm gót ngọc du, thêm hãnh
Em quẩn chân son dạo, bớt sầu.
Em thuận tên hài ( giầy dép guốc )
Em không kiếm chỗ để chơi đâu !

Trần Như Tùng

7 Ngày Đêm Lênh Đênh Trên Biển - Kỳ 1


Cuộc vượt thoát khổng lồ của dân Việt Nam được chia ra bằng 3 ngả đường khác nhau. Nhưng con đường nào cũng đầy chông gai và nước mắt...
Người dân bỏ phiếu bằng chân thì vượt biên giới Cam Bốt, rồi băng rừng vượt suối trốn qua Thái Lan.
Sau nầy những người tù cải tạo được chánh phủ Mỹ ưu ái cho đi bằng máy bay để bù đắp phần nào nỗi tủi khổ trong các trại tù.
Tôi chọn con đường thứ 3 vượt biên bằng tàu...

Chuyện tổ chức vượt biên là những trang tiểu thuyết dài lê thê, mỗi một chuyến vượt biên là một câu chuyện bi thương, một tập, một phần trong số hàng nhiều ngàn phần mà có nhiều người đã ghi lại. Nhưng mỗi câu chuyện đều mang một nét đặc thù riêng biệt, không chuyện nào giống chuyện nào cả.
Có người lo lót với công an biên phòng mua bãi đáp rồi chở người ra tàu lớn. 
Có người bị gạt mất tiền, mất của còn bị tù tội, họ xem kinh làng thứ 7 như là khách sạn ngàn sao vô ra liền xì.
Có người trang bị cả súng đại liên đặt trên ca-bin để chống cướp biển nên họ đến đất liền bình yên vô sự.
Có người máy tàu bị hư phải lênh đênh hàng tháng trời trên biển cả, thiếu thức ăn và nước uống để rồi phải chia nhau xác chết của đồng loại mà cầm cự qua ngày.
Có người bị cướp Thái Lan hảm hiếp còn bắt đi nhốt trên các hoang đảo để làm nô lệ tình dục cho chúng...
Có người... Nhiều lắm, nhưng thôi tôi chỉ xin kể hầu các bạn nghe câu chuyện của tôi. Câu chuyện 7 ngày đêm lênh đênh trên biển. Từ đó các bạn có thể suy diễn ra trường hợp của thân nhân bạn bè mình, tại sao mà họ một đi không trở lại...

Bất cứ một chuyến đi chui, hoặc đi đăng ký bán chính nào cũng đều được tổ chức tỉ mỉ, tính toán từng li, từng tí, dự trù mọi trường hợp có thể xảy ra nhưng đến khi thực hiện thì có muôn vàng sự việc bất ngờ ập đến, không thể lường trước hết được, cho nên nó mới đẻ ra những câu chuyện cười chảy nước mắt. 
Một vài em nhỏ ban đêm đang đi bắt ba khía, vô tình gặp phải người ta đang chở khách ra tàu để vượt biên, những em nhỏ đó liền bị lụm theo luôn. Không có ai dám cả gan mà để cho các em nhỏ trở về nhà. Hay là một người đang đi đổ lọp cặp bờ sông cái lớn vô tình gặp phải ghe chở khách vượt biên đang đậu chờ đêm tối để trốn đi, anh ta cũng bị hốt theo luôn...

Còn tôi. Đầu niên học 78-79 tôi lại bị thộp cổ từ Đông Hưng thẩy trở lên Tây Yên để làm cố vấn giúp cho một cô Hiệu Trưởng gốc giáo viên mới, khóa 3 điều hành trường Tây Yên. 
Trường Tây Yên khai giảng chưa được bao lâu thì cô Hiệu Trưởng được đi học khóa đảng viên nên tôi còn phải ở lại phụ trách giúp cô ta đến khi nào cô học xong trở về mới hoàn thành nhiệm vụ được giao. 
Cô Hiệu Trưởng vừa ra Rạch Giá thì hôm sau tôi cũng dông về nhà chơi ít hôm...
Có một việc tôi vẫn còn thắc mắc mãi cho đến bây giờ mà chưa có giải thích nào hợp lý nếu không dùng đến 2 từ "số mạng".

Có lần tôi kể cho các bạn nghe chuyện tôi gặp hên khi xây dựng trường lớp vượt quá chỉ tiêu ở xã Đông Yên nên bị đày xuống Đông Hưng làm tiếp. Người khác thì cho đó là thành tích "kách mệnh". 
Từ cái ngày đầu mà cha chủ tịch huyện dắt tôi về nhậu ở xã Đông Hưng, đi đến đâu tôi cũng đều được các trưởng phòng, trưởng ban ưu đãi vì họ tưởng lầm tôi thuộc dòng giỏi họ hàng ba đời tổ tông gì đó với ông ta. 
Tuy là tôi chơi với các trưởng đầu ngành nhưng không biết tại sao dân "Ngụy" chả có ai ngán mà lại rủ tôi đi vượt biên chung. Không phải 1 hay 2 người mà tới 4 người mới là kỳ. Trong khi đó tôi tiền cũng không mà vàng cũng bọng...

Các bạn có còn nhớ chuyện cô giáo Kim ở Đông Hưng đã rủ tôi đi vào ngày cận tết không? Cô không bị bắt lại, nhưng trên đường vượt đại dương chẳng biết cô có tới được bến bờ hay là đã làm mồi cho cá rồi, đến bây giờ vẫn bặt vô âm tín...
Mấy tháng sau đó gia đình cô thủ quỹ lại rủ nữa, tôi không từ chối mà cũng chưa trả lời vì anh rể cô là trung úy hải quân chưa được thả nên chưa có người lái tàu.
Cái hôm mà tôi trốn theo cô Hiệu Trưởng trường Tây Yên về nhà chơi thì gặp thằng bạn học cũ xuống thăm. Nó xuống nhà tôi 10 lần chẵn mới thấy mặt tôi. Ngạc nhiên quá tôi hỏi:
- Tìm tao làm gì mà mầy đi tới 10 lần dzậy?
Nó cười cười trả lời nửa chơi nửa giỡn:
- Rủ mầy đi vượt biên chớ còn làm cái giống gì nữa mà mầy hỏi. 
Hai thằng tôi gặp nhau không nói về các nàng tiểu thư Rạch Giá thì bàn chuyện thiên hạ vượt biên cho đã cái miệng:
- Chừng nào mầy đi? Chứ tao vài tháng sau thằng anh em cột chèo ra tù thì vọt liền.
Nó ngạc nhiên nhìn tôi hỏi lại:
- Là thằng nào dzị? Sao tao hổng biết?
Tôi cười lớn trả lời nó:
- Là thằng bạn mới quen sau nầy, lúc nó ở căn cứ hải quân Xẻo Rô. Nhưng bây giờ thì nó đang nằm trong kinh làng thứ 7 bắt muỗi.
- Vậy mầy chờ nó làm gì? Đi với tao đi.

Thật ra lúc đó tôi cũng chưa muốn đi cho lắm mà có đi thì đi với Kháng anh rể cô thủ quỷ cũng là bạn khá thân với tôi cho chắc ăn nhưng thằng Lục rủ tôi đi thiệt chứ không phải nó nói chơi như mọi khi. Thấy tôi chưa chịu nó gạt tôi một chưởng:
- Con bồ tao có bầu rồi mà ba nó không chịu gả. Ổng chê gia đình tao "Ngụy". Ghét quá sẵn chú tao mua tàu, tao xin đi ké 2 đứa, nhưng mà chú tao ổng ra điều kiện tao phải mua dùm ít dầu, ít gạo để dự trử rồi còn phải đưa dùm ra tàu lớn ít người nữa.
Thằng bạn tôi hồi chưa mất nước nó hiền khô, thật thà không ai bằng vậy mà sau ngày "đổi đời" nó cũng đổi tánh luôn, nó gạt tôi mà nói tỉnh bơ y như thiệt. Rốt cuộc tôi đồng ý giúp nó cùng người yêu đi vượt biên với gia đình của chú nó. Với điều kiện phải cho tôi đi 2 người.

Tụi tôi bắt đầu lập kế hoạch. 
Chuyện gạo, dầu đối với dân buôn lậu như tôi là chuyện nhỏ như con thỏ, thiệt không đáng kể chút nào. Chỉ có vụ đưa người ra tàu thì hơi khó một chút thôi. 
Tôi đề nghị nó dắt 6 người đi từ bến đò Rạch Sỏi qua Kinh Dài rồi ghé nhà tôi trọ ở, trước đó thì nó đã xuống dọ đường rồi nên nó mới rủ tôi. Còn tôi cũng chở 6 người đi xuống thứ 3 rồi mới xẹt lên Kinh Dài để cho thiên hạ khỏi thấy đông người mà nghi ngờ bậy bạ...
Trước khi thực hành kế hoạch tôi chuẩn bị rất kỹ. Mỗi tuần lễ họp giáo viên tôi cho đi lòng vòng từ điểm trường nầy qua điểm trường khác. Lúc nào cái vỏ máy của tôi cũng chở hơn chục người. Tôi rủ mấy thằng công an ở trạm biên phòng nhậu thường xuyên hơn. Tôi giao hẹn với Lục tôi chỉ đồng ý chứa và đưa ra tàu 12 người thanh niên mà thôi, con nít và người lớn tuổi thì không được vì tôi định biến cho họ thành những người đi dạy bổ túc văn hóa, xóa nạn mù chữ...
Còn cách ngày đi 2 hôm, phòng giáo dục có cuộc họp khẩn nên tôi phải về dự. Hôm đó xảy ra 2 việc trọng đại. Thứ nhất tay trưởng phòng công an huyện ôm một đống vàng lấy luôn chiếc tàu lớn rồi đặt cả súng đại liên trên cabin hiên ngang hùng dũng ra đi, làm cho cả chợ Thứ 3 xôn xao.

Thứ nhì hôm đó thằng An khóa 10 từ Vân Khánh lên trước dọ đường, nó rủ tôi đi vượt biên. Nó cho biết chị bà con của nó là bồ nhí của tay trưởng phòng tổ chức cán bộ tỉnh Rạch Giá, Y đã mua chiếc tàu lớn, hôm nay đem tàu về chợ và tối đó đi luôn. Nó bảo đảm không có cướp nào dám lại gần mà công an biên phòng có gặp cũng phải chạy xịt khói.
Đêm đó tôi ngủ lại phòng giáo dục và tổ chức nhậu, coi như từ giã bạn bè luôn. Hổng biết trời xuôi đất khiến thế nào mà sáng hôm sau trước khi xuống vỏ máy đi Rạch Sỏi rước người tôi lại xì cho thằng Mạnh biết chuyện mình sắp vượt biên...

Theo giờ hẹn tôi đến Rach Sỏi nhận người thì mới tá hỏa, 12 người của nó có một đứa con nít còn bồng trên tay là con của 1 cặp vợ chồng có phần hùn mua tàu còn bà vợ ông chủ tàu thì sồn sồn độ chừng 45 tuổi.
Trời đất quỷ thần ơi! Ai mà có con nhỏ lại hăng hái tham gia công tác dạy bình dân học vụ đến như vậy nè trời. Lại còn thêm một bà sồn sồn nữa, nếu mà gặp công an biên phòng thì chắc ăn như bắp, tới kinh làng Thứ 7 bắt muỗi liền tay. Nhưng làm sao đây, cho họ về thì hổng được mà chở đi thì không ổn chút nào. Thấy tôi làm thinh, ngồi im thinh thít thằng Lục hỏi:
- Sao? Đi chưa mậy? Làm gì chết trân dzậy?
Tôi nổi gió kéo đầu nó xuống nghiến răng nói:
- Tao dặn mầy rồi, nam nữ gì cũng được, tuổi phải từ 18-30 thì người ta mới xung phong đi dạy bình dân học vụ để tránh đi công tác thủy lợi, mầy đưa bà già nầy theo nấu cơm hả? Lại còn một cô có con nhỏ, cô đó đâu có sợ đi làm công tác thủy lợi đâu mà phải đi dạy bổ túc? Cái cảnh nầy công an mà gặp nó hổng nghi mới là lạ.

Tôi tưởng nó lặng yên mà nghe tôi chửi ai dè nói tỉnh bơ:
- Mầy tưởng dễ lắm hả? Muốn người nào là có được người nấy sao? Tao có nói rồi nhưng mà có ai thèm nghe, họ có tin tưởng nhau đâu? Người phe nầy kẻ phe kia, phải cho người đi xen kẻ răng cưa với nhau để không ai bỏ ai được. Con bồ mầy còn phải đi vỏ máy bên kia không thấy sao mà còn cự. Thôi thì có sao lãnh vậy đi cưng, mầy nhiều mưu lắm kế mà, phịa đại ra chuyện gì đó cũng được thôi...

Đêm 1
Chiều ngày 18 tháng 10 năm 1978 âm lịch. 13 người về đến căn nhà tôi trọ. Đó là một căn nhà của một gia đình mấy tháng trước đã đi vượt biên bỏ lại. Chánh quyền xã Tây Yên giao cho tôi ở với Quang một giáo viên mới, nó cũng rộng lắm. Nhưng Quang thì đã bị tôi cho về phép thăm nhà 2 hôm trước rồi, căn nhà chỉ còn mình tôi. 
Đàn bà con nít thì tôi nhốt trong buồng, mấy thanh niên tôi bày tiệc cho nhậu ở nhà trên. Tôi dặn dò từng người cách trả lời khi có người lạ đến. Cô gái có con nhỏ biến thành vợ của Quang ở Sa-Đéc xuống thăm chồng, còn vợ ông chủ tàu thì biến thành má thằng Quang đang dắt con dâu đi thăm con trai yêu quý của mình. 

Gần 4 giờ chiều thì cô giáo Nguyệt cho học trò về sớm nên ghé ngang để phụ lo cơm nước cho mấy người mới tới. Tôi đang giới thiệu từng người cho cô ta làm quen thì cô gái có con nhỏ mau lẹ tự giới thiệu mình:
- Tui là Ánh vợ anh Quang mới xuống thăm ảnh mà ảnh đã về nhà rồi, biết vậy tui ở nhà chờ khỏi tốn tiền xe.
Cô Nguyệt trợn mắt nhìn tôi rồi nắm tay tôi kéo ra sau hè hỏi:
- Cô hồi nảy là ai dzị?
Tôi cười cười trả lời:
- Ai mà biết. Cô ta tới nói là vợ của Quang thì tui hay vậy thôi.
Cô Nguyệt nghiêm nét mặt nhìn chầm chầm vào mắt tôi nói:
- Anh Quang ở gần nhà em, lại học chung với em từ nhỏ, em biết rõ ràng ảnh làm gì có vợ có con. Anh chứa người vượt biên phải hông?
Tôi chết đứng một giây nhưng rồi lấy ngón tay đè lên môi mình:
- Xịt... Nhỏ tiếng một chút...
Cô Nguyệt mừng rân:
- Vậy là đúng hả? Chừng nào đi dzị? Cho em theo với.
- Khoảng chín giờ tối nay. Trăng vừa lú lên là mình vọt.

Cơm chiều xong cả bọn đang ngồi tán dóc chuyện trời trăng mây nước cho bớt căng thẳng thì có một cái vỏ máy nhỏ chạy vô mương đậu kế nhà, tôi bước ra xem thử. Trời ơi! Thằng Mạnh, vai nó đang mang ba lô tay thì dắt cô bồ đang bước lên cây cầu ván, theo sau là Tấn con chủ nhà nó ở trọ trước năm 1975.
Tôi lên tiếng hỏi lớn để cho mấy người trong nhà chú ý mà rút bớt vô buồng:
- Mầy đi đâu giờ nầy vậy?
Nó lớn tiếng trả lời:
- Thì tới giúp mầy phân phối người dạy bổ túc chứ đi chơi sao mà mầy hỏi kỳ dzậy?
Cái thằng mắc dịch, dẫn bồ theo còn thông cảm được, đằng nầy nó còn đèo theo con ông chủ nhà trọ chi nữa hổng biết...
Chưa tới 7 giờ tối trời bổng âm u như sắp có mưa, cô Nguyệt dặn tôi 
- Em về nhà lấy một ít đồ mang theo chừng nào đi nhớ kêu em nghen...
Cô về chưa được bao lâu thì trời mưa như thác đổ, mưa lớn mà không có gió nên tôi đổi ý quyết định đi trong mưa để qua trạm chứ không theo kế hoạch cũ.

Tất cả người và đồ đạc xuống vỏ máy xong tôi bắt thằng Mạnh ngồi ở phía trước, hể công an biên phòng có pha đèn rọi thì nó và tôi cùng lên tiếng một lượt... Nói là đang chở người dạy bổ túc văn hóa mới tới đi tìm nhà gởi cho họ ở trọ, chỗ đó gần bên nhà cha trưởng ban giáo dục xã cách trạm biên phòng chừng 200 mét...
Từ nhà trọ của tôi tới trạm công an chưa được cây số mà tôi xem như là con đường dài vô tận. Cái máy xăng BS 16 thường ngày tôi dóng hết ga nhưng hôm đó tôi chạy chưa đầy 1/4 ga, tiếng máy nổ nhỏ rí hòa trong tiếng mưa rơi nên không nghe được gì. Qua khỏi trạm xa lắc mà tôi cũng chưa dám lên ga chỉ khi ra tới gần biển tôi mới mở hết tốc lực...

Đi gần một giờ thì trời bắt đầu tạnh mưa, trăng 18 đã lên hơn một sào. Một trong những người mua tàu chỉ tôi điểm hẹn và ám hiệu chúng tôi lên tàu sớm hơn giờ hẹn 2 tiếng đồng hồ. Cái vỏ máy được nhận chìm thả trôi ngoài biển...
Chúng tôi còn phải chờ một tốp nữa mới khởi hành. Cái tốp người đó toàn là những nhân vật quan trọng đối với bọn tôi. Bên ông chủ tàu còn 2 người con gái, Một cái la bàn đi biển thằng bạn tôi có cô bồ còn tôi thì người ta giữ cô Hoa bên ấy để làm tin..
Ngồi tán dốc một hồi tôi mới chợt nhớ lúc đi mình quên gọi cô Nguyệt theo. Chắc có lẻ trong bụng tôi chỉ lo cho cô Hoa không biết nàng có đến điểm hẹn đúng giờ hay không mà thôi...

(Xin mời xem tiếp kỳ 2)

Lanh Nguyễn

Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2018

Thơ Tranh: Mừng Sinh Nhật Ngọc Hạnh

Chị Ngọc Hạnh ơi
Út Kim Oanh mượn thơ anh Hai Công thành món quà nhỏ mừng Sinh Nhật chị
Chúc chị luôn tươi đẹp và hạnh phúc bên con chị nhé.
( Kim Oanh)

Thơ: Trần Gò Công/ Lão Mã Sơn
Thơ Tranh: Kim Oanh

Tâm Lắng Dịu



Não phiền thường chẳng riêng ta, đời
Tứ khổ trải dài tận khắp nơi
Lẩn quẩn quê người, buồn ngắm cảnh
Nhìn mây xem cảnh giải chiều mơi

Sống tạm vô thường cõi bể dâu
Kiếp trần duyên phận chẳng buồn đâu
Tại tâm có Phật lòng êm ả
Ân nghĩa dương trần vẫn thấm sâu

Bóng tà dần xuống hướng đoài yên
Mọi sự đều không, hữu tuệ duyên
Tâm giữ thiện lành, tâm rộng lượng
Bụi sương phủi bỏ nhẹ như thiền.

Đặng Xuân Linh