Thứ Ba, 5 tháng 8, 2025

Đêm Gành Hào Nghe Điệu Hoài Lang - Tân Nhạc: Vũ Đức Sao Biển Cổ Nhạc: Quốc Khánh Trình Bày: Kim Trúc


Tân Nhạc: Vũ Đức Sao Biển
Cổ Nhạc: Quốc Khánh
Trình Bày: Kim Trúc


Nhớ Về Gành Hào



Đêm trăn trở nằm nghe gió biển
đèn lẻ loi soi phía tay người
tấm lưới vá bên bờ tóc xõa
ánh mắt chừng khêu chút tình tôi

Ly rượu cất men chưa đủ tuổi
Gành Hào ơi xin giữ lại dùm
nụ cười hiền in những tình thân
trên yêu dấu bờ môi mười sáu

Gió đêm nay về đâu nương náu
lòng mênh mông bóng nước Gành Hào
có chút gì trong mắt tìm nhau
hay chỉ ánh đèn khuya ở lại...

Mười năm những mười năm trôi mãi
chợt hôm nào nhớ mắt môi xưa
đêm Gành Hào trăng đã về chưa
soi thương nhớ kiếp nào gặp lại..?

Durham, North Carolina
Nguyễn Vĩnh Long
 

Đũa Tình

 

Xưa tình đôi đũa thẳng ngay
Nhẹ bàn tay gắp tháng ngày vàng son
Nồng nàn gắp những nụ hôn
Bỏ vào lối hẹn môi thơm nụ tình
Gắp vầng trăng sáng lung linh
Bỏ vào đêm nhớ bóng hình lứa đôi
Dòng sông dìu dặt đò trôi
Mái chèo khua sóng bồi hồi nhịp tim
Tóc em dài sợi nõn mềm
Mùi hương ngan ngát ru đêm mộng dài
Mắt nhìn âu yếm ngất ngây
Đêm mơ huyền ảo trăng gầy ngủ quên
Vườn khuya dạo bước thần tiên
Guốc khua ngàn tiếng ước nguyền vọng âm
Đũa tình gắp tiếng thì thầm
Bỏ vào xa nhớ, thương gần kề vai
Lòng như ngàn kiếp đầu thai
Vào trong dáng ngọc gót hài em qua
Giờ đôi đũa lệch tình xa
Mây cao trời thấp bông hoa lệch mùa
Thôi đành gắp cuộc tình thua
Về thương những buổi đón đưa sớm chiều
Bão giông dài tiếng mưa xiêu
Đò em đã lỡ tay chèo sang ngang
Phương xa ngồi ngắm thu vàng
Còn không em mắt mơ màng về xưa?

Trầm Vân





Tháng Hai Trời Vẫn Lạnh

 

Cho Ngọc Nga

 

Thư tôi viết bằng tơ trời rất mỏng.

Trên giấy vàng của một cánh hoa tiên.

Vạn loài hoa gom đủ phấn hương yêu.

Quyện bằng mực của trái tim say đắm.

 

Cô bưu điện hãy nhẹ dùm tay nhé.

Dấu ấn ngày chỉ khẽ chạm vào thư.

Đừng mạnh tay hương phấn sẽ bay đi.

Tôi muốn giữ thư còn nguyên phong nhụy.

 

Bác phu trạm hãy nhớ dùm tôi nhé,

Beaverton là nơi đến của thư.

Đừng nằm mơ đừng quăng ẩu nó đi.

Thư sẽ lạc đến một nơi xa lạ!

 

Địa chỉ đó tôi đã in vào óc.

Đọc lại rồi sao cứ ngỡ mình sai?

Khi đã yêu ta sợ nắng tàn phai,

Sợ tất cả, sợ những ngày dông bão.

 

Bác phu trạm số nhà ghi rất rõ.

Xin làm ơn đừng bỏ lộn nhà ai.

Tôi ở xa làm sao biết đúng sai?

Đau khổ lắm nếu thư đề “hoàn trả”! (*)

 

Chiếc thùng nhỏ hãy giúp dùm tôi nhé.

Thư đến rồi nằm đó đợi chờ thôi.

Đừng để mưa hoen ố bức thư tôi.

Vì yêu quá tôi vun từng nét chữ.

 

Rồi chiều nay nắng vàng rơi rất nhẹ.

Đấy nàng về từ sở rất là vui.

Mở thùng ra nàng sẽ thấy thư tôi,

Nàng sẽ đọc và tình tôi chắp cánh.

 

Đào Văn Bình 
2001

 (*) returned to sender


"Misty Morning Sail" "Thuyền mơ" - Nhiếp Ảnh Gia Thịnh Nguyễn



"Misty morning sail"
"Thuyền mơ"
Buồm ai chơi giữa sương mù
Thuyền mơ Xích Bích hay chờ Cô Tô?

Cùng các anh chị và các bạn (ACCB),

Hôm nay, soạn hard drive tình cờ đọc mấy trang báo cũ và thấy: “Buồm ai chơi giữa sương mù/Thuyền mơ Xích Bích hay chờ Cô Tô ?”

Đó là vần thơ cảm xúc của "bụt sĩ" Lưu Văn Vịnh (*) khi coi tấm hình “Misty morning sail” (**) của tôi chụp tại China năm 2017. Cả tấm hình và vần thơ này đã được đăng trong mục “Mỗi tuần một ảnh đẹp” của tuần báo Viet Tribune xuất bản ngày 1 tháng 6 năm 2018.

Thú thật, mặc dầu biết qua sách vở trận chiến Xích Bích trong lịch sử Trung Hoa và bến Cô Tô trong bài thơ “Phong Kiều Dạ Bạc” của Trương Kế, tôi vẫn chưa hiểu cái thâm ý của tác giả L.V. Vịnh. (Có định hỏi, nhưng rồi bận quá nên quên luôn). Lạ một điều là năm ấy, trong lúc anh đang ngao du sơn thủy đâu đó, tôi email anh tấm hình mà không nói chụp ở đâu, bụt sĩ lập tức gửi lại tôi hai câu thơ này với những địa danh cổ bên Trung Hoa.

Xin chia sẻ cùng các ACCB.

Nguyễn Thịnh

(*) Anh Lưu Văn Vịnh là một đồng môn Chu Văn An, học trên tôi nhiều lớp. Anh là dược sĩ làm trong nhà thương tại San Jose, đã nghỉ hưu nhiều năm rồi. Anh đi du lịch nước ngoài nhiều hơn là ở nhà.
(**) “Misty morning sail” đã đoạt Salon Gold medal (trong thể loại open monochrome) trong cuộc thi quốc tế “2018 California Pacific International Exhibition of Photography” với sự bảo trợ của Photographic Society of America (PSA). Cũng trong cuộc thi này, tấm hình “Golden Gate Bridge” của tôi đã được giải thưởng “Best of Show" PSA Gold Medal (trong thể loại open color).

Hoa Tường Vi


Mặt trời sắp trốn chạy vào hang, lên núi hay xuống biển nào ai biết. Lang thang dạo một vòng quanh xóm. Nhà nhà cửa đóng then cài, ánh sáng hắt qua vòm cửa sổ hai bên đường vắng lặng, không bóng người. Chợt tiếng chó sủa từ một nhà nào đó vẳng ra, lái bước chân tôi băng ngang qua mé bên kia có bóng mát. Sân trước nhiều nhà trồng loại cây hoa màu tím nhạt, đỏ tươi, trắng đục. Thân cây một màu nâu đậm cao hơn đầu người. Mùa hè, mùa hoa bừng nở, loại hoa này tôi đã thấy từ lúc nhỏ trong trại Cẩm Giàng của bà tôi tên gọi Tường Vi, cánh hoa mỏng từng chùm dính vào nhau, nhụy màu vàng nhạt. Quanh vùng tôi ở rộ nở. Những năm trước không có nhiều, vì vậy không để ý. Năm vừa qua, 2019, gần như tất cả các con đường lớn nhỏ đâu đâu cũng thấy hoa và hoa, sắc màu rực rỡ đã gợi nhớ một thời về trại Cẩm Giàng “Đi Tìm Bằng Lăng”.

Nghe kể lại, Bằng Lăng, loài hoa có màu tím nhạt, hay đậm. Loại hoa này trồng nhiều ở thành phố Hà Nội. Thân cây có thể cao hơn nóc nhà. Hoa thì có cả ngàn vạn loài khác nhau, nhưng không biết vì sao hai chữ Bằng Lăng gieo vào trong đầu tôi, và nó cứ ở lỳ trong đó. Chẳng là thế này, các bạn ơi! Đến thăm xưởng vẽ của ông anh họ; bức họa ông đang vẽ dở một cái cây vài cành lèo khèo, cao nghều. Thấy ông chấm chấm màu sơn đỏ, ông nói hoa Bằng Lăng. Cậu em tôi, BS Giang, nói Bằng-Lăng màu tím.

Từ bao lâu nay sát bờ tường nhà con gái có một cây Tường Vi màu tím hồng tôi rất thích, vì nó là kỷ niệm gắn liền với tôi trong trại Cẩm Giàng. Rồi không nhớ từ đâu mà Bằng Lăng được đem ra bàn cãi (mổ xẻ). Một vài anh chị em họ, cộng thêm vài người bạn nữa, Hoa Tường Vi của tôi bây giờ lại trở thành tên gọi Bằng Lăng. Thế rồi hình ảnh Bằng Lăng đủ màu đủ dạng khác nhau tới tấp hiện trên iPhone (xịn) của tôi, làm tôi tối tăm mặt mũi. Vì người nào đưa ảnh mình chụp cũng nói đây mới là Bằng Lăng chính hiệu (con Nai Vàng). Một cô em nói, từ khi cô còn nhỏ đã thấy Bằng Lăng cả một rừng cây cao to. Một bà bạn cũng chịu khó hỏi ông [già gù]) - GOOGLE - nhưng chắc ổng già rồi cũng không đáp ứng được sự thắc mắc về Bằng Lăng. Rồi vài đứa cháu ở Hà Nội cũng xúm lại tìm Bằng Lăng chụp hình, chụp ảnh gửi qua, Bằng Lăng đỏ, Bằng Lăng hồng, Bằng Lăng trắng, Bằng Lăng tím. Nhưng ảnh thì mờ mà hoa ở tít trên cao. 

Rút cuộc các bạn gom lại hết một mớ các loại nhìn hơi giống nhau, cả Tường Vi của tôi, tất cả đều chung huyết thống của Bằng Lăng. Ôi! thế là Bằng Lăng họ hàng lớn quá. Hai chữ Bằng Lăng nghe hay hay và lạ; mà lại là lần đầu nghe và biết hoa màu tím, một màu dễ yêu mà các cô gái thường mơ mộng. Và lạ cho tôi, vì mang tiếng là gái Hà Nội (chính thống bà Lang Trọc), được sinh ra ở ngõ Cổng Đục, mà không biết hoa Bằng Lăng màu tím, vì đã nhìn thấy hoa đâu (buồn nhỉ)! Chuyện Bằng Lăng đã một năm qua, mới vài tuần trước tình cờ trên một video Hà Nội có một bụi hoa Bằng Lăng trên cao, nên nhìn cũng không rõ mấy. Bằng Lăng với tôi vẫn xa vời vợi. Nhưng thôi! Thà cứ để trong trí tưởng, vì lỡ mình nhìn thấy Bằng Lăng chính hiệu chẳng may không đẹp như mình tưởng hoặc bay mùi hăng hắc lại bị dị ứng thì mất vui. Tôi vẫn yêu màu tím nhạt của hoa Mua, màu tím đậm hoa Sim, chúng là loại cây đồi nhưng cho chúng ta những quả sim ngọt lịm, có mùi thơm. Trên đường từ chợ trở về đúng mùa sim chín ăn vào ôi thôi thơm ngọt biết bao, chất ngọt của đường giúp thêm năng lượng, giảm cơn đói phần nào. Nếu muốn thưởng thức màu tím mộng mơ thì tìm về những đồi sim kia, một loại cây có ích và đã để lại trong tôi bao kỷ niệm.

Tôi đã sống qua ba mùa sim chín. Còn Bằng Lăng với tôi chỉ là một cái tên nghe hay hay. Tường Vi của Trại Cẩm Giàng vẫn là Tường Vi muôn thủa.

Đồi sim hai buổi sớm chiều,
Bước chân rám nắng trên sỏi đá.
Đôi gánh quằn vai nặng trĩu buồn,
Chim Cu hú nhau bay về tổ,
Trời mây xám bạc biết về đâu.

Nguyễn Tường Nhung
Mùa Hoa Nở - 2019


Thứ Hai, 4 tháng 8, 2025

Thuyền Giấy - Thơ: Lê Văn Trung - Sáng Tác: Phú Hồng Nhi


Thơ: Lê Văn Trung
Sáng Tác: Phú Hồng Nhi

Yêu Khổ

 

Hai bờ vai em nhỏ
cho tay nối mênh mông.
Hai bờ môi em đỏ
cho nụ nở tình hồng.
Hoa vàng đã mấy độ
rụng cánh mấy lần sông.
Em nửa đời trắc trở.
Tôi cạn kiếp lưu vong.
Sao ngày xưa gặp gỡ
không hẹn để thủy chung
để bây giờ yêu khổ
thương nhớ đến chạnh lòng.
Ôi cuộc tình trễ hẹn
để đời ta hư không.


Cao Vị Khanh


Sống Theo Mục Đích

 

Có ai thường tự hỏi…Ta là ai?
Đấng Tạo Hóa tạo ra…để Cha sai
Theo mục đích…Ngài định sẵn…
Phước lành ban tặng…tựa nắng mai!

Vậy thời… sống phải làm gì?
Tạ ơn sanh dưỡng…ơn cứu nguy…
Một lòng thờ phượng và tôn kính!
Cha con…luôn to nhỏ thầm thì !!

Cha đang ngự ở trong tim!
Không như ngoài đời…phải kiếm tìm
Dìu dắt con… tai qua nạn khỏi!
Dòng đời sung mãn, bình yên!

Ngài luôn luôn dạy dỗ con…
Ân tứ, khả năng…in dấu trong lòng…
Mọi việc lành…Cha dọn sẵn…
Vâng lời Cha…được hưởng vàng son!!

Đời con là để tạ ơn Ngài!
Cho con Thánh sống giữa trần ai!
Chia xẻ Tin Lành cho bè bạn…
Dạy cháu con…theo gót Hiền tài!

Hội Thánh là thân thể của Cha
Anh em…như thể ruột rà…
Học hỏi hoàn thành mục đích
Cõi Đời Đời…Cha dọn sẵn cho ta!

Cha nào không thương con 
Muốn con hạnh phúc trường tồn…
Gương DAVID ngàn xưa…còn sáng chói!
Ngày vui sum họp…rạng đồi non!!

Austin 21/10/2013
BS TÔ ĐÌNH ĐÀI

Người Đi Qua Đời Tôi - Thơ: Trần Dạ Từ - Phổ Nhạc: Phạm Đình Chương

                                   Thơ: Trần Dạ Từ - Nhạc Sĩ: Phạm Đình Chương

Người đi qua đời tôi trong những chiều đông sầu.
Mưa mù lên mấy vai gió mù lê mấy trời
Người đi qua đời tôi, hồn lưng miền rét mướt,
Vàng xưa đầy dấu chân, đen tối vùng lãng quên.

Bàn tay mềm khói sương, tiếng hát nào hơ nóng.
Và ai qua đời tôi, chiều âm vang ngàn sóng.
Trên lối về nghĩa trang ...
Nghe những lời linh hồn, nghe những lời linh hồn,
Trong mộ phần đen tối đen.

Người đi qua đời tôi, không nhớ gì sao nguời,
mưa nào lên mấy vai, gió nào lên mấy trời.
Người đi qua đời tôi, đường xưa đầy lá úa,
Vàng xưa đầy dấu chân, đen tối vùng lãng quên.
Em đi qua đời anh không nhớ gì sao em?

Trần Dạ Từ
***
Thơ Cảm Tác:

Vùng Lãng Quên


Người đã đi qua những chiều đông
Mưa gió đùn lên mấy nhánh sông
Người đi qua đó hồn lưng rét
Vàng xưa đầy dấu tháng năm hồng

Có nhớ bàn tay ai khói sương
tiếng hát nào nào hơ nóng trùng dương
âm vang ngàn sóng chiều qua vội
Qua khỏi đời tôi lối nghĩa trang
nghe những lời linh hồn than khóc
trong mộ phần đen thê lương

Người đi khỏi rồi không nhớ sao?
Mưa nào lên hạnh phúc chiêm bao
Đường xưa lá úa về hoang dại
Xác lá vàng xưa ngập chiến hào

Người đã qua ngày lá úa rơi
đường xưa đầy đọa dấu mù khơi
Vùng quên lãng ấy đầy đen tối
sao Em không nhớ đã qua rồi

Ngày ấy dường như lá úa rơi

Lạnh lùng người vẫn phải đi thôi
Mịt mùng về nghĩa trang quên lãng
Bởi thế em đi khỏi cuộc đời

Đèo Văn Trấn

Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2025

Tiếng Thơ Hoa Vàng - Nguyễn Đình Thư: Tình Còn Trong Nỗi Nhớ - Thực Hiện: Lê Diễm Chi Huệ


Thơ: Nguyễn Đình Thư
Thực Hiện: Lê Diễm Chi Huệ

Điểm Nghiêng

 

Hai ba lần lỗi hẹn
Chưa về tới điểm nghiêng
Con tàu nào rời bến
Nhổ neo bờ nhân duyên

Hai ba lần lỗi hẹn
Bóng chiều về điểm nghiêng
Tiếng chim nào nghèn nghẹn
Bay đôi cánh tật nguyền

Hai ba lần lỗi hẹn
Con dã tràng đi nghiêng
Nơi nào còn nguyên vẹn
Sóng tràn chưa xóa tên

Xin lần nầy đi tới
Vo tròn lại điểm nghiêng
Đem từ tâm duyên khởi
Hóa thân những lời nguyền

Xin lần nầy cùng đến
Mắt nhìn thẳng điểm nghiêng
Như sao trời thắp nến
Từ một cõi vô biên

Xin lần nầy tao ngộ
Xâu thành chuỗi điểm nghiêng
Nguyện xoay thành điểm đứng
Giữa thanh âm diệu huyền

Phan Khâm 

Ngập Ngừng Ước Mơ

 

Loanh quanh lẩn quẩn thêm buồn
Trăm năm chưa biết ngọn nguồn đục trong
Gục đầu trên những mùa đông
Xác thân tàn tạ mênh mông tuyết sầu
Qua bao rừng thẳm biển sâu
Áo nào cát bụi không màu không tên
Xin cho một chút lãng quên
Nếu còn duyên nợ xin đền kiếp sau
Mịt mù nào biết thấp cao
Còn chăng một chút thương đau để dành
Hay là em chẳng yêu anh
Để cho tóc bạc xây thành mây trôi
Em đi áo gió bồi hồi
Hơi tàn sức kiệt nghìn đời nhớ em
Bến nào lạ bờ nào quen
Chỉ còn một chút ánh đèn hắt hiu
Yêu bao nhiêu khổ bấy nhiêu
Kể làm sao hết những chiều đón đưa
Bao lần chờ đợi trong mưa
Mà em không đến tưởng chưa hẹn hò
Bao lần chung một chuyến đò
Em không riêng để dành cho nụ cười
Bây giờ thân thế mồ côi
Như trời xa đất mây trôi lỡ làng
Thuyền tình không bến lang thang
Sóng to gió lớn kinh hoàng đứt neo
Hẹn hò còn lại bao nhiêu
Tương tư còn lại đường chiều bơ vơ
Lòng hoang vu thân xác xơ
Nắng tàn trên những ước mơ ngập ngừng
Còn đâu áo nở hoa xuân
Còn đâu tóc gió bâng khuâng thẹn thùng
Chưa một lần được khóc chung
Làm sao mới được về cùng chuyến xe
Kể chi mộng ngắn đêm hè
Kể chi ngơ ngẩn nón che tóc buồn
Chân vườn ruộng chân sân trường
Anh như bị cắt hai đường song song
Quê mùa áo vải nâu sòng
Làm sao xứng với má hồng gót son
Bơ vơ gác trọ Sài gòn
Bao nhiêu khói thuốc hao mòn tủi thân
Tìm đâu một chút hương xuân
Đêm nghe sấm chớp ngày gần khói xe
Em như áo lụa mới khoe
Anh như giọt nắng sau hè mong manh
Nhờ mây trắng nhắn mây xanh
Bay vào đầy áo xây thành tương tư
Đò xưa bến cũ thực hư
Lang thang mòn mỏi sao như vẫn còn…

MD 02/28/03
LuânTâm


Chuyện Tình Không Đoạn Kết


Nhìn các con tôi được sanh ra và lớn lên ở đất nước thứ hai đã xong đại học, cả ngày bôn ba, ban ngày đi làm, chiều về làm cơm nước lo gia đình con cái, tối lại lấy thêm course để kiến thức được luôn cập nhật, làm tôi chạnh nghĩ đến cuộc đời mình đã từng như thế trong suốt mấy chục năm qua.

Mới đó, một chớp mắt đã 40 năm ở xứ người mà tôi cảm thấy thân quen hơn quê hương thứ nhất nơi chôn nhau cắt rốn; 40 năm chưa một lần tôi quay trở về thăm nơi ấy, vì ba tôi, chú tôi, những người anh và các bạn tôi một thời sống ở chính nơi mình được sanh ra, đã bị bắt bớ, tù đầy mà không biết vì tội tình gì! Nay kẻ chết, người thành phế nhân…

Tuy nhiên, nền văn hóa Việt và truyền thống đạo đức đẹp đẽ Á Đông vẫn mãi chảy trong huyết quản của tôi.
Một cuộc tình không đoạn kết mãi mãi ghi dấu ấn trong trái tim tôi, đã chôn vùi tận sâu trong lòng, hôm nay bỗng hiện về:

Tôi bắt đầu làm ngân hàng Montreal ở tuổi 26 khi vừa ra trường 1990.
Tôi nhớ ngày đầu tiên, họ dắt tôi vòng quanh xuống basement của một tòa nhà hai tầng thật to và bề thế, lối vào là một sảnh rộng, sàn làm bằng ceramic trắng bóng loáng, soi thấy cả bóng dáng người. Bên trái sảnh là một giàn sáu cô tellers tiếp khách, rút và bỏ tiền vào công, cuối gian phòng cô thư ký ngồi cho bất kỳ câu hỏi nào của khách.

Công việc của tôi là xếp những tấm séc của khách hàng theo thứ tự của số tài khoản, thuở ấy, chưa có máy móc nên tất cả phải xếp bằng tay, chỉ ngồi xếp chi phiếu theo thứ tự thôi, cần đến ba người vì cả ngàn tấm, kế đến phải dò trên hồ sơ nhận từ head office mỗi sáng, chi phiếu nào bắt buộc hai chữ ký vì tài khoản hai người đứng tên, hoặc account nào bị vấn đề, phải đem tấm séc đó so sánh với chữ ký trên hồ sơ chính lần đầu mở tài khoản…

Những công việc này kéo dài hết hơn nửa ngày; sau đó chúng tôi mới ngồi vào máy bấm những tài khoản để rút tiền từ những tờ chi phiếu đó. Việc này tuy là thấp nhất, nhưng đòi hỏi rất nhiều sự tập trung chú ý, vì nếu bấm vào máy lộn một con số thì Nợ và Có sẽ không cân bằng, phải mất rất nhiều thì giờ để coi lại từng cái check với từng con số đã bấm vào máy.

Nhóm chúng tôi gồm 6 người, ba người xếp chi phiếu, hai người bấm máy, một người chạy việc phụ bên ngoài như coi hồ sơ, dò chữ ký… và xoay tua vào mỗi hai ngày.
Tôi học việc rất nhanh, hòa đồng với mọi người; làm được hai năm thì tôi nghỉ một năm sanh con, rồi trở lại làm việc. Vì công việc đã quá quen đến thuộc lòng, tôi định bụng sẽ thi lên một chức vụ mới.

Giờ cơm trưa được một tiếng, cả đám ngồi quây lại với nhau ăn uống, đứa nào cũng đem bánh mì sandwiches với trứng hay jam, chỉ mỗi mình tôi thường đem bún với thịt và rau để ăn cho nhẹ bụng, khi hâm lên mùi thịt xào hành tỏi bay khắp bếp. Từ đó ai cũng để ý đến tôi, và cũng chỉ có mỗi mình tôi là người Á Châu làm việc trong ngân hàng giữa những người tóc vàng và nâu. Chúng tôi nói chuyện với nhau thật rôm rả, ai cũng kể hoàn cảnh gia đình mình ra sao, rồi chia ăn thử đồ ăn của nhau, nhất là món ăn của tôi ai cũng muốn thử!

Thói quen của những người Tây phương là chỉ rửa bát vào cuối ngày, khi bồn đầy chén dĩa, chứ không như người Á Đông, rửa ngay và úp chén cho sạch sẽ. Bữa trưa hôm đó, chén bát bày bừa, tôi thấy khó chịu nên tự ý đi rửa để có cái sạch cho tốp sau vào ăn, từ một giờ đến hai giờ trưa thường là những cấp bậc cao như cố vấn, chuyên viên, giám đốc… Phần lớn hôm nào cũng chỉ một mình tôi đứng rửa bát và xếp vào tủ thật ngăn nắp vì như đã nói ở trên tôi làm việc rất nhanh vì thạo việc nên không cần nhiều thì giờ lắm.

Hôm nay vì chén bát hơi nhiều, tôi rửa mãi vẫn chưa hết, cho đến hơn một giờ, tôi nghe tiếng nói trầm ấm của người đàn ông vang lên sau lưng:
- Cô LiLy siêng năng quá!
Tôi quay lại bắt gặp Martin, giám đốc phân khoa cố vấn, tôi niềm nở chào:
- Chào anh, anh khỏe chứ?
Martin đứng bên cạnh tôi, tay cầm hộp cơm đem từ nhà, định hâm lại:
- Mình làm cùng một nhà băng, mà chẳng bao giờ có thì giờ nói chuyện với nhau, lâu lâu gặp nhau ngoài cửa hoặc vào những buổi họp, tôi chỉ biết nhóm các cô làm việc rất tốt, cho chúng tôi một hậu thuẫn rất đắc lực, nhờ nhóm làm việc cẩn thận nên khách tôi rất hài lòng, gởi lời khen đến các cô đấy.

- Anh đã quá khen thôi; chúng tôi chỉ làm việc theo yêu cầu của khách hàng, khi làm việc phải rất thận trọng, kỹ lưỡng, cũng muốn ngân hàng mãi giữ vị trí số một của Montreal chứ…. Vả lại công việc này tôi đã làm được ba năm nay rồi, nên rất rành, đến thuộc luôn những tên của khách “xộp”.
- Hôm nay tôi mới có cơ hội gặp cô để nói tiếng cám ơn… và đến cả nhóm cô luôn.
- Chúng tôi thường xuyên làm việc dưới basement nên chỉ biết các vị giám đốc, cố vấn … trên list tên của sở, chưa bao giờ được gặp trực tiếp và nói chuyện như vậy…. Hôm nay vì phải rửa đống chén này nên mới có dịp gặp anh!
- Oh mà sao không có ai giúp… em rửa hết vậy? họ ăn xong là bỏ đi hết như vậy sao?…thật bậy quá!

Anh ta lục lọi xung quanh chỗ tôi đứng, lôi ra một cặp găng khác, đeo vào tay và cùng giúp rửa với tôi. Tôi vội vàng xô nhẹ anh ta ra, nói:
-Anh hãy đi ăn cơm trưa đi, không đói hay sao mà đứng rửa chén chứ?… Coi chừng xỉu vì cái bụng rỗng đấy!
Chàng cười vui, để lộ hàm răng trắng đều:
-Tôi cũng muốn được hàn huyên với em một chút đó mà, chén không còn nhiều nữa, hai người rửa sẽ mau hết thôi.

Lần đó tôi mới biết người ta thường nói đàn ông tây phương ga-lăng quả là không sai. Martin vừa rửa chén, rồi lau và xếp vào tủ rất nhanh và thành thạo, còn khoe thành tích :
- Hồi tôi học trung học, đã từng đi làm ở những restaurant rồi nhé, từng khiêng đồ ăn, lấy menu, và rửa bát rất rành, đừng chê tôi đấy!
- Tôi đâu có dám chê, mà ngược lại, phục anh quá, thấy anh rửa là biết người có kinh nghiệm rồi, không có anh giúp thì chắc tôi phải đứng đây thêm nửa tiếng nữa đấy…Lại trễ giờ làm việc!
-Hôm nay nhóm em có nhiều công việc không?
- Cũng không nhiều lắm, chúng tôi rất quen và thạo việc nên cũng không bận lắm.
-…Ah mà em đã làm công việc này bao lâu rồi nhỉ? Nếu hơn hai năm rồi thì nên đổi việc đi!…Có thích công việc đầu tư không? …Nói chuyện với khách, cố vấn họ đầu tư vào loại nào…Em hãy gởi resume cho tôi, phân khoa chúng tôi đang cần người đó!

Chàng như đọc được ý định của tôi.
- Chắc chắn là tôi thích đổi việc rồi, mà …có nhiều người thi vào công việc này không?
- Khoảng vài người thôi, em cũng rất có cơ hội mà, đừng sợ nhé, hãy tự tin chứ!
Tôi nhìn thẳng vào cặp mắt Martin, giữa bóng tối của gian bếp, cặp mắt trong xanh lơ của anh ta thật sáng và đầy cảm tình, cho tôi thêm sự tự tin, chàng lập lại :
- Đừng lo, làm việc với tôi em sẽ tràn đầy năng lượng mỗi ngày…

***

Martin đã hỏi về cách làm việc của tôi rất nhiều qua giám đốc trực tiếp, nghiên cứu resume, nói chuyện với bà giám đốc nhân sự, ai cũng nói tôi rất chăm chỉ, có trách nhiệm và vui vẻ hòa đồng với mọi người.

Chức vụ đó có 4 người thi vào, tôi thật sự rất lo vì ngoài trình độ học vấn không kể đến, họ cùng là người bản xứ, cùng suy nghĩ và tiếng nói với nhau, lẽ nào lại chọn tôi? một người gốc Á, tỵ nạn ở nước họ chưa được bao lâu!… Thôi kệ cứ thi đại cho có kinh nghiệm.

Niềm vui vỡ òa khi một tuần sau đó tôi nhận được email người trúng tuyển vào chỗ trống đó là tôi! Các bạn dưới basement ôm hôn tôi và chúc con đường sự nghiệp của tôi được thăng tiến, nhiều may mắn. Tôi biết mình sẽ xa nhóm bạn cũ, nên trưa nào ăn cơm xong, tôi cũng đứng rửa bát cho mọi người, đến nỗi anh bạn Mario khuôn mặt rầu rĩ nói:
- Sau này cô sẽ bận làm việc lắm, sẽ không có thì giờ xuống dưới đây ăn cơm với tụi này đâu, cô sẽ phải ăn cơm với khách, với các giám đốc …nên bây giờ cứ rửa bát để nhớ đến chúng tôi đi!
Suzy cũng buồn buồn nói lời chia tay dí dỏm với tôi:
- Không biết sau này nhà bank có tìm được ai dễ thương giống Lily không nữa, vừa giỏi việc làm lại siêng năng rửa bát giúp tụi mình…
- Sẽ không còn người nào giống vậy nữa đâu!

Tôi ôm hôn từng người, từ giã họ để rời lên lầu hai làm việc, hứa sẽ xuống thăm mọi người khi có dịp.

***

Martin là giám đốc trực tiếp của tôi, chàng dành cho tôi một phòng làm việc ngay đối diện với phòng chàng, phòng tuy không rộng lắm, nhưng hai bên tường toàn bằng kiếng nên buổi sáng ánh nắng ấm áp chan hòa tràn vào cả phòng, tôi có thể thấy được những người khách đến từ sảnh chính dưới nhà.

Ngay khi bước vào phòng làm việc mới của tôi, đập vào mắt là một bức tranh vẽ bằng mực tàu núi non, có đồng cỏ và ruộng bậc thang, những đường nét đậm lạt cho thấy được không gian đa chiều và có cảm giác nhẹ nhàng thư thái. Tôi được biết bức tranh này do chính tay Martin đã chọn và nhờ người treo lên, tôi trang trí thêm cây trầu bà leo trên đầu tủ sách, hy vọng nó mang đến sự bình an và may mắn trong công việc.

Mỗi sáng, tôi phải xem trên list những khách hàng bỏ tiền vào trương mục của họ, một số tiền trên 10 ngàn đô, xuất xứ từ đâu, với mục đích gì; bấm vào tài khoản của người ấy, xem tất cả mọi dịch vụ của họ có đầy đủ chưa, nếu thiếu dịch vụ nào thì phải phone đến lấy hẹn với khách để mời chào họ, ngoài ra phải có đầu óc nhạy bén nhận biết người này nghề nghiệp gì, hoàn cảnh gia đình ra sao để giúp đỡ họ sâu sát hơn, tạo cho họ một niềm tin vào đội ngũ chúng tôi, lôi cuốn thêm gia đình, bạn bè…

Dưới sự chỉ huy đầy kinh nghiệm của Martin, nhóm chúng tôi gồm bốn người, giám đốc, cố vấn đầu tư, cố vấn cho vay tiền, và một người cho dữ liệu vào máy, chúng tôi làm việc phối hợp nhịp nhàng, lấy hẹn với khách, trình bày đầy đủ mọi chi tiết dịch vụ…nhóm chúng tôi là nhóm đầu tiên của ngân hàng nhận thêm một lượng khách lớn với khối tài sản khá cao.

Sau ba tháng cùng làm việc, sáng nào vào phòng dù sớm hay trễ, tôi cũng thấy ly cafe nóng hổi được pha sẵn với hai gói đường và sữa nhỏ bên cạnh. Lúc đầu tôi tưởng cả nhóm ai cũng được ông giám đốc để mắt lo cho, nhưng khi nói chuyện với họ thì mới biết chỉ có mình tôi được chàng « tốt bụng » thôi.

Có lúc đang bận rộn dán mắt vào màn hình xem từng trương mục của mỗi người khách trên một list dài, chợt khi ngước mặt lên, tôi thấy từ bên kia phòng đối diện, Martin đang ngồi nhìn tôi chăm chăm với một nụ cười đầy ẩn ý, mắc cỡ, cúi xuống, gục đầu vào máy mà trong lòng tự hỏi « tại sao ông ấy lại nhìn mình hoài thế kia! »

Buổi trưa mọi người đi ăn, tôi ngồi nán lại cho xong một hồ sơ, tôi nghe tiếng chân nhẹ của ai đó bước vào phòng, thì thầm:
- Tôi … mua đĩa bún với thịt này ở nhà hàng Việt gần đây, em ăn thử xem gu của họ có ngon như của em làm không nhé…Hãy ngừng tay nghỉ ngơi đi, đừng làm quá sức, còn nhiều ngày ở phía trước mà!

Khi tôi quay đầu nhìn ra, Martin đã để đĩa cơm ở góc bàn, khép cánh cửa phòng nhẹ lại để cho tôi biết ngừng công việc và ăn cơm.

Trong một tuần lễ, mỗi nhân viên phải ở lại một ngày trễ vào buổi chiều đến 8 giờ tối, Martin luôn tìm cách ở lại với tôi để cho tôi quá giang về nhà, nhất là khi trời mùa đông lạnh tuyết và trời tối nhanh.

Chàng rất hiểu hoàn cảnh tôi có hai con nhỏ, nhà trẻ đóng cửa vào giữa mùa hè, tuần gần cuối tháng bảy đến nửa đầu tháng tám, những nhân viên làm thâm niên thường hay lấy hè vào lúc này để được nghỉ hè cùng gia đình. Theo quy định ngân hàng chỉ cho phép hai người nghỉ cùng một thời gian thôi, nhưng chàng dùng « uy quyền » giám đốc cho phép tôi lấy ba tuần liên tiếp nghỉ ở nhà trông con vào thời gian nhà trẻ đóng cửa này; có lúc chàng còn nói với tôi :
- Có tôi ở đây, em hãy hưởng mọi đặc ân mà tôi có thể cho phép được… Đừng ngại!
Tôi chớp mắt tỏ lòng cảm ơn:
- Tôi thật may mắn gặp anh, anh đã nhận tôi vào chức vụ này, tạo điều kiện cho tôi học hỏi thêm, quen biết với nhiều người trong giới ngân hàng, những vị chức cao, cấp liên bang, tôi rất biết ơn!

- Đừng nói thế, nếu không có tôi, em cũng sẽ biết họ thôi, làm ở nhà bank em phải đi họp với họ mà… Làm việc với em, tôi rất thích, tôi cũng được học ở em rất nhiều thứ, mà điều quan trọng nhất là tính cẩn thận và sự khiêm tốn; đừng nói là em mang ơn tôi nhé, mà ngược lại đấy thôi.

Mỗi lần nói chuyện với tôi, chàng nhìn thẳng với đôi mắt trong xanh lơ, tôi có thể nhìn thấy tận đáy tình cảm của chàng dành cho tôi, như một thứ duyên lành câm nín không có dụng ý nào khác, giúp tôi bằng mọi cách, đem lại cho tôi nhiều lợi lộc là niềm hạnh phúc của chàng.

Những buổi tối cho tôi quá giang về, chàng kể về vợ và con trai, trạc bằng con tôi, vợ chàng là người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập, ít hiểu nhau vì hai người lập gia đình hơi vội. Trước đó chàng có yêu một cô gái người Nhật, nhưng gia đình cô gái ấy không chấp nhận, cô phải vâng lời cha mẹ, lập gia đình với một người cùng xứ; mối tình đầu tan vỡ đã làm chàng suy sụp và hạnh phúc không trọn vẹn khi lấy người sau này do tình cờ gặp nhau trong một quán bar.

Tôi rất thương cảm những lời tâm sự chân tình của giám đốc, dốc lòng làm việc và trả ơn bằng những kết quả thât khả quan.
Luôn nhủ thầm là người phụ nữ Á Đông, dù xã hội có thay đổi nhưng thấm nhuần sự giáo dục của gia đình, tôi vẫn giữ gìn phẩm hạnh, tôn trọng giá trị gia đình như một cốt lõi đạo đức.

Tôi nhớ nhất vào ngày Giáng Sinh năm 2000, ngân hàng chỉ mời nhân viên thôi, không mời người phối ngẫu tham dự như những năm trước, để tất cả được nhảy nhót, vui chơi hết mình với nhau. Tổ chức ở một nhà hàng lớn sang trọng vùng Laurentide cách Montreal một tiếng rưỡi, khi xe chúng tôi chỉ còn cách nhà hàng chừng một cây số, hai bên đường được trang trí bằng những dây đèn vàng đỏ lấp lánh, hòa với những hạt tuyết trắng lấp lánh trên những hàng thông, có tiếng nhạc réo rắt, tạo thành một cảnh quang vô cùng ngoạn mục như đường vào thiên thai.

Bữa đó là ngày thứ sáu, chúng tôi làm xong lúc 4 :00 chiều, phụ nữ thay quần áo dạ hội, đàn ông mặc tuxedo, đi xe cùng nhau thẳng đến đó; tôi nhớ như in, chàng đã uống khá nhiều như muốn bỏ hết mọi chuyện buồn gia đình sau lưng, muốn vui chơi với các bạn trong công sở hết mình.
Khi tiếng nhạc valse nổi lên, chàng đã nghiêm trang ra trước mặt tôi, hạ người xuống thấp với một tay để sau lưng và một tay đưa ra phía tôi một cách rất lịch sự, mời tôi nhảy bản valse đầu tiên.
Tôi rụt rè và hơi chùn bước, ánh mắt chàng lấp lánh, trong xanh như vì sao đêm, chàng thì thầm bên tai:
- Hãy nhảy với anh… sẽ chẳng còn cơ hội nào khác nữa đâu!

Trái tim tôi thôi thúc, tôi nhận lời, để bàn tay mình vào bàn tay ấm áp của chàng, chàng siết nhẹ lấy tay tôi, kéo ra sàn, chúng tôi không nói với nhau một lời nào, chỉ say sưa đắm đuối nhảy với tất cả trái tim, phút giây ấy như chỉ có hai chúng tôi, gia đình và con cái không còn tồn tại trong đầu óc nữa; qua đó tôi hiểu chàng đã giành cho tôi một thứ tình cảm rất sâu đậm mà không thổ lộ được!

***

Những ngày tháng tiếp nối theo, năm này sang năm khác, thoáng một chốc bốn năm, chúng tôi vẫn tiếp tục làm việc chăm chỉ và đầy nhiệt huyết, chỉ tiêu của nhóm bao giờ cũng đạt hàng đầu, làm chàng thật vui và hãnh diện là đội tiên phong, lập nhiều công trạng nhất cho ngân hàng, cả nhóm tôi đều được hưởng những « bổng lộc » đặc biệt của nhà bank, dưới sự lèo lái tích cực của chàng; mỗi lần được thưởng bonus, chúng tôi lại kéo nhau đi ăn ở một nhà hàng khác nhau, nổi tiếng, để cả nhóm có thể nếm được những món ngon vật lạ của các nước trên thế giới.

Có những lúc làm việc căng thẳng, tôi nhìn sang phòng thấy chàng gục đầu xuống bàn, hai tay ôm lấy thái dương, mặt nhăn nhó, tôi text cho chàng :
- Anh hãy đi khám bệnh xem có bị gì không nhé, độ này thấy anh có vẻ mệt mỏi lắm!
- Chắc làm việc nhiều quá thôi, anh bị migraine từ nhiều năm nay rồi, khó ngủ nữa.

Tôi tiếp tục làm việc trên máy đến giữa trưa, bỗng nghe một tiếng « rầm » như ai bị té xuống đất! Hốt hoảng, vội đứng lên nhìn qua phòng đối diện, giám đốc mặt nhăn nhó, hai tay ôm lấy đầu, mồ hôi vã ra như tắm, chàng gục xuống bàn quằn quại, sắp té xuống đất, xô đẩy lọ đựng viết, bình hoa rớt xuống sàn nhà vỡ toang, rên rỉ :
- Nhức đầu quá! … tôi…tôi…
Tôi vội chạy bay qua phòng chàng, lo lắng gọi khẽ :
- Martin! Martin… anh có sao không? Có cần gọi ambulance không?
- Ôi nhức quá!… nhức…

***

Ba ngày sau, khi bước vào nhà thương, mùi ether nồng nặc, chúng tôi được chỉ lên lầu ba, phòng 304B, tầng này dành riêng cho những người bị bệnh thần kinh, óc não…Tôi thấy những người bệnh mặc những chiếc áo màu xanh lơ dài xuống dưới tận chân, đầu tóc rối bù, những cặp mắt vô thần, đôi môi xám ngoét, tay bị chích bởi những dây nhợ chằng chịt, kéo lê theo những bình nước biển, yên lặng di chuyển qua lại ở hành lang, họ có vẻ từ trong giường mới ra cho đỡ mỏi vì đã nằm lâu quá.

Vừa bước vào phòng giám đốc Martin, đầu chàng quấn băng trắng muốt, đôi mắt khép chặt, bàn tay phải bị chích một chai nước thuốc, vợ chàng ngồi ở ghế bên cạnh, trên bàn bình hoa glaïeul tươi đẹp làm át đi mùi khó chịu của nhà thương, nàng đang cắt cam để sẵn trên bàn, nàng ra dấu cho chúng tôi đi ra ngoài để cho chồng nàng tiếp tục được ngủ yên lặng.

Ra đến ngoài, Clara, vợ của Martin òa khóc nức nở, giọng run run kể cho chúng tôi nghe:
- Bác sĩ báo… báo… Martin bị cancer não, khối u đã lấn chiếm rất to, khó có thể cắt đi được, đôi mắt đã …mù 70% vì bị khối u chắn ngang tầm nhìn, mạng sống của anh ấy có thể tính theo ngày thôi! Hôm nay các bác sĩ đã mổ, chàng đang trong trạng thái bị say thuốc mê… Tôi không biết sẽ sống như thế nào đây… nếu…

Chúng tôi bàng hoàng ôm lấy Clara, đau xót, tôi không giữ được nước mắt, thấy cả người run lên bần bật, muốn té xuống đất, một con dao vô hình đâm thẳng vào tâm hồn, tôi đau cùng một nỗi đau với nàng, chàng còn quá trẻ để …giã từ cuộc sống này! Tại sao chuyện lại xảy ra nhanh như thế? Chàng đã hại ai? Đã làm gì sai để bị trừng phạt như thế chứ? Tại sao những chuyện không may lại xảy đến với người tốt vậy chứ! Trái tim tôi như nổ vỡ, tung ra khỏi lồng ngực!

Tin dữ này được Clara báo cho giám đốc phòng nhân sự, cả ngân hàng ai cũng chết lặng vì Martin là một giám đốc rất nhiệt tình, sôi nổi và làm việc rất hăng hái, đem nhiều tiền và lợi ích cho nhà bank.

Từ ngày không thấy bóng dáng chàng ở phòng đối diện, tôi như người mộng du, đôi mắt luôn hướng về nơi ấy; căn phòng thật trống trải, chiếc ghế da cao đầu được xếp quay vào bên trong, lưng quay về phía phòng tôi, có cảm giác như chàng vẫn ngồi ở đó, nhưng bóng lưng ấy sẽ không còn bao giờ quay lại nhìn tôi mỉm cười, đưa ngón tay cái lên động viên tôi nữa, sẽ chẳng còn ai như anh, chẳng còn cái cười nửa miệng, ánh mắt như nói với tôi vạn điều…

Tôi đem trả lại tượng Phật Bà Quan Âm nhỏ mà chàng đã mua tặng tôi khi chúng tôi cùng nhau đi gặp một người khách hàng người Hoa, ông ta có một tiệm tạp hóa bán những đồ lưu niệm dưới phố Tàu, đặt trên đầu tủ sách của chàng, để ngài phù hộ cho chàng sớm tai qua nạn khỏi, về làm việc lại với đội tôi.

Tôi nhớ khi chàng trao tặng tôi chiếc tượng Phật, chàng nói:
- Tôi mong sao em có thật nhiều may mắn trong cuộc sống, mong em đạt được mọi ước muốn, hạnh phúc! Phụ nữ cần nhất là hạnh phúc; làm gì được để đem lại hạnh phúc cho em, tôi cũng muốn làm, cho dù có khó khăn bao nhiêu…

Tôi đã rất xúc động, biết mình đã có gia đình, con cái, tôi không muốn đi quá giới hạn cho phép, cũng không muốn gây thêm sự hy vọng viển vông cho chàng, tôi chỉ biết nhìn chàng với cặp mắt đầy vẻ biết ơn và quay đi thật nhanh.

Tượng Phật Quan Âm mãi nằm ở ngăn đầu tiên trong tủ sách của tôi, tôi đều tâm sự với Ngài mỗi khi không tìm ra cách giải quyết với một khách hàng khó tính, hôm nay tôi đem trả lại phòng của Martin, mong Ngài sẽ giúp đem lại cho chúng tôi một Martin khỏe mạnh vui tươi hăng hái như xưa!

Điều ước này chắc có lẽ đã quá phù phiếm! Tôi không có phép màu để có thể níu giữ được sinh mệnh chàng!

Cho dù hình hài chàng không còn tồn tại nữa, nhưng trong tâm hồn và trái tim tôi mãi vẫn âm thầm để một ngăn trống cho hình bóng người!

Chờ đợi người về một kiếp mai!
Mơ màng tới câu " tình đừng phai "
Trần gian phũ phàng, buồn theo năm tháng
Tình duyên đành lỡ làng!
(chờ một kiếp mai- Xuân Tiên- Ngọc Bích)

(Montreal, Juil’25)
Sỏi Ngọc

Những Số Báo Tự Do Xuân


Thưa quí vị,

Những số báo Xuân này đúng là một trời kỷ niệm. Ngày xưa bố tôi mua báo Tự Do nhưng tôi chỉ giữ lại các số báo Xuân, đọc đi đọc lại không chán. Nay nhìn những hình vẽ và giọng văn quen thuộc của "những người muôn năm cũ" (có lẽ những tên đó nay không còn ai) thì lòng dạ thật bồi hồi.

Những tạp chí và nhật báo mà nhà giáo Huỳnh Chiếu Đẳng và anh Võ Phi Hùng đã dày công sao chụp rồi đưa lên Quán Ven Đường thật là công đức vô lượng. Bên cạnh một khung trời chữ nghĩa cao siêu và thượng lưu lại có một nền văn chương, âm nhạc, hội hoạ của giới bình dân đóng góp không nhỏ vào sự đa dạng và nhân bản của miền nam qua những tờ báo hàng ngày để những trẻ em con nhà nghèo được hưởng.

Một lần nữa cám ơn GS Huỳnh Chiếu Đẳng, anh Võ Phi Hùng và GS Trần Huy Bích đã phổ biến những tài liệu quí giá này.

Kính

ndc
-----===<o0o>===-----

Những số báo Tự Do Xuân Ất Mùi 1955 và của những năm 1957, 1959-1962, 1965, 1968

Tu Do Xuan Ky Hoi 1959.pdf 22393
Tu Do Xuan Mau Than 1968.pdf 17365
Tu Do Xuan Nham Dan 1962.pdf 19950
Tu do Xuan Tan Suu 1961.pdf 22150
Nguoi Viet Tu Do Xuan Dinh Dau 1957.pdf 13622
Tu do Xuan At Ty 1965.pdf 16081

Tu Do Xuan At Mui 1955.pdf 20553
Tu do Xuan Canh Ty 1960.pdf 24540

Giới thiệu cùng các bạn vài chục ngàn nhật báo và tạp chí xưa nơi đây

Trở về Kho Sách Xưa Trở về Nhà Kho Quán Ven Đường

HCD: Xin quí bằng hữu có thì giờ đọc

Huỳnh Chiêu Đẳng