Thứ Hai, 5 tháng 4, 2021

Thơ Tranh: Đêm Phục Sinh - Người Ngoại Giáo - Đón Mừng Phục Sinh





Thơ: Kim Phượng, Cao Linh Tử, Hoành Trần, Phương Hoa
Thơ Tranh: Kim Oanh

Mùa Chay Không Tiếng Hát


(Vì dịch Wuhanvirus)

Tôi nhớ gác đàn những mùa Chay trước
Với tâm tình dâng Chúa hoà lời ca
“Giê-Su, Giê-Su sao Ngài chịu chết?”
Bởi vì Người yêu thương ta thiết tha

“Hỡi nguời hãy nhớ mình là bụi tro”
Thân phận mỏng giòn con nào dám chối
Nguyện “hãy xé lòng chớ đừng xé áo”
Chúa vẫn bao dung, dẫu ai có hững hờ

Nữ tử Sion nhảy múa reo hò
Chúa tiến vào thành, giơ cao cành lá
“Vạn tuế vạn tuế con vua David”
Chúc tụng Ngài, Thiên Chúa chính là Vua

“Nay con trở về cùng Chúa, Chúa ơi”
Sám hối tội đời vơi đầy dòng lệ
“Muốn khóc cho một niềm tin”, lặng lẽ
Con quỳ đây đợi chờ ơn tái sinh

“Trên đường trở về, hồn thấy băn khoăn”
Biết bao nhiêu lần ăn năn lỗi tội
Sẽ qua hết những lẻ loi, mòn mỏi
Chúa rửa sạch rồi, nhẹ gánh đường dài

Và “Xin cho con bước đi với Ngài”
Vác thập tự như chiều xưa loang máu
Pháp trường, mão gai, lưỡi đòng đâm thấu
Chén đắng nào Ngài phải uống, hiến thân?

Thánh ý Chúa Cha, Ngài cúi đầu xin vâng
Bởi vì “máu chiên bò, Cha chẳng thích”
Mây tím Can-Vê bơ vơ chất ngất
“Lễ toàn thiêu Cha không nhận”- Ngài hy sinh

“Mẹ đứng đó” nhìn con mang nhục hình
“Ôi thập giá Đức Ki-Tô” kiêu hãnh
“Đây suối thiêng chảy dạt dào” sâu thẳm
Đồi Golgotha ghi dấu diệu kỳ

Xin cho mùa dịch nhân loại qua đi
Tan chảy hết những trái tim băng giá
Đổi mới tâm hồn (Mùa Chay hoang vu quá!)
“Hãy chỗi dậy đi hỡi ai ngủ mê”

Để ngày khải hoàn, từ Ga-li-lê
“Trên đường Em-mau” bà Maria khấp khởi
Ngài sống lại rồi, kìa muôn dân hỡi
“Vang lên muôn lời ca” … Alleluia


Edmonton, 20.3.2020
Chúa Nhật IV Mùa Chay 2020

Kim Loan

Vịnh Cây Bút


Khen ai đã chế tạo ra mi
Đa dạng, đa năng, mực lẫn chì
Trau chuốt câu văn thêm bóng bẩy
Vẽ vời cốt truyện rất lâm ly
Bôi tro trát trấu nào ai sánh
Đánh phấn thoa son mấy kẻ bì
Một tấc lên trời, mi dẫu múa
Cũng loài vô giác, có hơn chi?


Trạng Phét

Em Đi - Thơ Quách Như Nguyệt - Nhạc : Lê Hữu Nghĩa - Hòa Âm Vũ Thế Dũng


Thơ: Quách Như Nguyệt 
 Nhạc: Lê Hữu Nghĩa
Hòa Âm: Vũ Thế Dũng 
Ca Sĩ: Quang Châu



Nối Mùa Say!


Bài xướng:

Nối Mùa Say!

Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay.

(Tung Hoành trục khoán&Giao cổ đối)

THUYỀN cập bờ đưa khách mỗi ngày
AI người kết cỏ nối mùa say ?
ĐẬU cung lộ vắng,sương mờ mịt
BẾN rạt rào,neo giấc mộng gầy
SÔNG hững hờ trôi cùng góc bể
TRĂNG vàng võ dọi cuối chân mây
ĐÓ còn giữ vẹn câu nguyền ước
CÓ CHỞ TRĂNG VỀ KỊP TỐI NAY?!

Thích Thiện Thông
***
Thuyền Trăng

(Giao cổ đối)

THUYỀN nhỏ đón đưa khách suốt ngày

AI chiều bờ bãi đến mê say
ĐẬU ghềnh̀ đêm vắng, trời sương phủ
BẾN sóng chao, xua ánh nguyệt gầy
SÔNG ngậm gương nga lồng lộng bóng
TRĂNG chìm đáy nước lặng lờ mây
ĐÓ đang mời mọc Hằng Nga tới
CỐ CHỞ TRĂNG VỀ KỊP TỐI NAY

Mỹ Ngọc

***
Nối Mùa Say

(Tung Hoành trục khoán&Giao cổ đối)

THUYỀN cặm sào trông chẳng quản ngày
AI đành hờ hững lỡ đường say
ĐẬU dòng thanh tục ngàn lau phủ
BẾN đợi mùa trôi bóng nguyệt gầy
SÔNG gửi tâm tình về biển cả
TRĂNG hoài thả mộng với ngàn mây
ĐÓ hay nhắc chuyện câu thề ước
CÓ CHỞ TRĂNG VỀ KỊP TỐI NAY ?!

Chu Hà
***
Thuyền Và Trăng


THUYỀN đợi bờ đông nắng cuối ngày
AI người ôm trọn giấc mơ say
ĐẬU chờ nguyệt khuyết, cung hò hẹn
BẾN dạt dào, ươm dệt tóc gầy
SÔNG lững lờ trôi, dòng nước biếc
TRĂNG sao khuya, lấp lánh giăng mây
ĐÓ đây vẳng tiếng câu đò lỡ
CÓ CHỞ TRĂNG VỀ KỊP TỐI NAY?

Nguyễn Cang

Mỹ Tho Địa Linh Nhân Kiệt

1* Mở bài

Địa linh Nhân kiệt là đất linh thiêng sinh người hào kiệt.

Mỹ Tho có hai trường trung học, Nguyễn Đình Chiểu và Lê Ngọc Hân, đã đào tạo ra nhiều nhân tài phục vụ trong các guồng máy của Việt Nam Cộng Hòa. Sau năm 1975, các cựu học sinh Nguyễn Đình Chiểu-Lê Ngọc Hân ra khỏi nước bằng nhiều phương tiện và hiện định cư ở nhiều quốc gia như: Mỹ, Úc Châu, Canada, Pháp…

Nhiều Hội Cựu Học Sinh NĐC-LNH được thành lập, để các cựu học sinh liên lạc với nhau trên tình nghĩa đồng môn và với phương châm Tôn Sư Trọng Đạo. Đồng thời Hội Đồng Hương Mỹ Tho cũng được ra đời, và anh Đặng Kim Thu, cựu Trung tá, cựu tùy viên của Đại tướng Cao Văn Viên, đã được bầu làm hội trưởng.

Mỹ Tho. Địa linh Nhân kiệt. Nhiều nhân vật nổi tiếng xuất thân từ Mỹ Tho.

Ca sĩ Trần Văn Trạch có danh hiệu là Quái Kiệt Trần Văn Trạch trước 1975. Trần Văn Trạch người làng Vĩnh Kim, quận Châu Thành tỉnh Mỹ Tho.

Người anh là Trần Văn Khê cũng xuất thân từ Mỹ Tho. Tiến sĩ Trần Văn Khê là nhà nghiên cứu âm nhạc cổ truyền nổi tiếng của Việt Nam. Ông là giáo sư Đại học Sorbonne (Pháp) và thành viên danh dự của Hội Đồng Âm Nhạc Quốc Tế, UNESCO. Ông là thành viên của hơn 10 hội văn hóa của Pháp, Mỹ và Trung Quốc.

Riêng về mặt nghệ sĩ cổ nhạc và cải lương xuất thân từ Mỹ Tho thì nổi danh nhất là nghệ sĩ Phùng Há và soạn giả Nguyễn Phương.


2*. Nghệ sĩ Phùng Há


1). Vài nét về tiểu sử của bà Phùng Há



Phùng Há tên thật là Trương Phụng Hảo (30-4-1911 - 5-7-2009), người làng Điều Hoà, quận Châu Thành, tỉnh Mỹ Tho.
Thân phụ là người Hoa tên là Trương Nhân Trưởng, gốc ở Sơn Đông, Trung Quốc. Thân mẫu là Lê Thị Mai, người Mỹ Tho.
Phùng Há là phát âm theo tiếng Quảng Đông của Phụng Hảo.
Thân phụ qua đời năm bà 9 tuổi. Gia đình lâm vào cảnh nghèo khó. Năm 13 tuổi bà phải đi làm công trong một lò gạch để kiếm tiền.

Giọng ca thiên phú của bà được ông bầu Hai Cu để ý nâng đỡ, mời bà vào gánh Tái Đồng Ban, đóng cặp với Năm Châu. Năm Châu và nhạc sĩ Tư Chơi (Huỳnh Thủ Trung) là 2 người thầy đầu tiên của bà và cũng là 2 người đàn ông có mặt trong cuộc đời tình cảm của bà.

Năm 1926, bà kết hôn với nghệ sĩ Tư Chơi. Năm Châu thua buồn, rời gánh hát ra đi.

Năm 1929, bà li dị với Tư Chơi.
Sau đó, bà kết hôn với Bạch Công Tử, Phước George. Ông Phước George lập gánh hát Huỳnh Kỳ cho bà làm bầu gánh năm 18 tuổi.

Gánh Huỳnh Kỳ rất nổi tiếng trong thời đó.
Bà có 2 con với Phước George, cả hai đều chết sớm.
Do khủng hoảng kinh tế thế giới năm 1933 và do Bạch Công Tử vung tiền qua cửa sổ cho nên gánh Huỳnh Kỳ bị sập tiệm.


2). Phùng Há kết hôn với thầy đờn Tư Chơi


Mối tình giữa Phùng Há và Năm Châu vừa chớm nở thì bất ngờ Tư Chơi tuyên bố kết hôn với Phùng Há năm bà 15 tuổi. Năm Châu thất tình rời gánh ra đi. Nghe đâu ra Hà Nội.

Sống với Tư Chơi có một con gái tên Bửu Chánh, rồi chia tay năm 1929, vì bà chịu không nổi ông chồng suốt ngày ngồi nhậu trong quán rượu, ghen tương và đánh đập bà.


Nhất là Tư Chơi bắt đầu theo đuổi cô đào Kim Thoa, vừa hát hây vừa đẹp, nên bỏ mặc người vợ trẻ Phùng Há. Bửu Chánh được gởi về bà ngoại ở Mỹ Tho nuôi dưỡng.

Được tin Phùng Há thôi chồng và chuyển sang đoàn Trần Đắc, Năm Châu trở về hy vọng nối lại tình xưa nhưng một lần nữa thuyền tình lỡ chuyến vì Phùng Há đã trở thành vợ của Bạch Công Tử, và làm bầu gánh Huỳnh Kỳ năm 18 tuổi.


3). Cuộc hôn nhân bi thảm của Phùng Há và Bạch Công Tử


a). Vài nét về Bạch Công Tử


 

Bà Phùng Há và Bạch Công Tử Lê Công Phước

Bạch Công Tử là tay ăn chơi nổi tiếng ở Nam Kỳ thời đó. Bạch Công Tử tên thật là Lê Công Phước, thường gọi là Phước George. Là con trai thứ tư của Đốc Phủ sứ Lê Công Sủng, người làng Điều Hoà, quận Châu thành tỉnh Mỹ Tho (Định Tường, Tiền Giang). Phước George được gọi là Bạch Công Tử ở Mỹ Tho, đối với Hắc Công Tử hay Công Tử Bạc Liêu, tên Trần Trinh Huy ở Bạc Liêu.


Năm 1909, Bạch Công Tử sang Pháp du học. Ông rất mê cải lương nên học về sân khấu. Về nước, cùng với Nguyễn Ngọc Cương lập ra gánh hát lấy tên 2 người là gánh Phước Cương. Một năm sau, Phước George tách ra lập gánh Huỳnh Kỳ để cho Phùng Há quản lý và cưới Phùng Há sau đó. Gánh Huỳnh Kỳ là một đại bang, bề thế rất lớn không thua gì gánh hát của Thầy Năm Tú đang nổi tiếng ở Nam Kỳ Lục Tỉnh thời đó.


Huỳnh Kỳ gồm những đào kép trứ danh như Phùng Há, Năm Phỉ, Ba Vân, Tám Du, Năm Thiện, Ba Thâu, Ba Đồng, Chín Móm, Hai Nữ, Tư Bé, Tư Hélène…

Phước George xây một rạp hát bên cạnh nhà để trình diễn thường xuyên, đó là rạp Huỳnh Kỳ nằm trên đường Đinh Bộ Lĩnh, con đường chạy xuống Chợ Gạo, Gò Công. Sau đổi tên thành rạp Viễn Trường.


b). Niềm đau của bà Phùng Há


Cuộc tình hạnh phúc kéo dài 7 năm. Hai đứa con ra đời. Con trai tên Paul Lộc, con gái Suzane.

Do khủng hoảng kinh tế thế giới năm 1933 và do Bạch Công Tử vung tiền qua cửa sổ, cho nên gánh Huỳnh Kỳ suy sụp, đào kép lần lượt bỏ gánh ra đi. Cô Bảy Phùng Há đau khổ ôm hai đứa con bịnh nặng đi tìm chồng và bắt gặp Phước George đang sống với một phụ nữ xinh đẹp nổi tiếng là Marie Anne Nhị (Tư Nhị) tại khách sạn Minh Tân, Mỹ Tho.

Bạch Công Tử trách mắng vợ và xua đuổi ba mẹ con Phùng Há. Trở về, không tiền chạy thuốc men cho con, nên hai đứa con lần lượt chết trên tay của bà.


c). Kết cuộc thê thảm của Bạch Công tử


Do ăn chơi phung phí, cờ bạc, phụ nữ, hút xách cho nên bị tán gia bại sản. Con bị bịnh không có tiền chạy thuốc, con chết. Vợ bỏ. Ông lại mang bịnh ghiền á phiện mà không có tiền hút.
Ông sống lang thang trong khu vực Vườn Ông Thượng (Vườn Tao Đàn, Sài Gòn). Nhờ có một địa chủ ở Chợ Gạo (Mỹ Tho) là ông Nguyễn Hoàng Phi đem về nhà nuôi và ông chết một thời gian ngắn sau đó. Cho đến nay, mồ của ông cũng còn là một nắm đất, không có mộ bia.

Năm bà “Nghệ Sĩ Nhân Dân” Phùng Há 99 tuổi, bà có tìm đến mộ và muốn hoả táng hài cốt ông, đem tro cốt vào thờ ở Chùa Nghệ Sĩ Gò Vấp, do bà là Chủ tịch Hội đồng Quản trị, nhưng bị người giữ mộ là con của ông Nguyễn Hoàng Phi từ chối. Lý do là mỗi năm người con gái của ông Phước ở bên Pháp về thăm mộ cha. Ông đã hứa giữ mộ. Nếu đem hỏa táng thì ông thất hứa, không biết phải ăn làm sao, nói làm sao với người con gái của ông Phước. Sau đó, bà Phùng Há xây mộ cho ông Phước.


3*. Phùng Há vẫn còn yêu Năm Châu


Năm Châu và Phùng Há

Phùng Há vẫn còn yêu Năm Châu. Cô Bảy Phùng Há tâm sự: "Ngày đó khi tôi lấy chồng, ảnh (Năm Châu) đột ngột rời gánh hát, nghe đâu đi Hà Nội một thời gian. Tôi quyết định lấy chồng để cả hai chúng tôi có thể dứt khoát. Người ta đưa cho tôi lá thư ảnh gởi trước khi đi không một lời từ biệt. Lá thư đó là 12 câu vọng cổ, là tất cả tâm tình của ảnh... Trong từng câu, từng lời, tôi hiểu ảnh rất buồn bực, thất vọng và trách móc tôi rất nhiều. Nhưng cho dù có hiểu nhau, thương nhau đến mấy thì cũng bằng thừa thôi. Số phần đã như vậy rồi”


Soạn giả Nguyễn Phương thuật lại. “Ngày anh Năm Châu mất (5/1977), cô Bảy hay tin, chạy vào nhà thương, vấp té liên hồi. Chúng tôi phải chạy ra đỡ, dìu cô vô. Cô khóc, nắm vai anh Năm Châu lay gọi, như muốn vực anh Năm dậy: "Khoan, anh khoan đi. Anh có nghe không? Anh phải nghe tôi nói rồi mới yên lòng ra đi được. Tôi biết anh vẫn còn uất hận trong lòng. Sở dĩ tôi làm vậy... là vì anh, vì thương anh, thương vợ con anh. Giờ này... tới giờ phút này, tôi vẫn yêu anh".
Cô Bảy khóc ngất, nói như mê sảng với người tình xưa mà không nhớ là xung quanh cô lúc đó có rất nhiều người, có cả chị Kim Cúc là người vợ đương thời của anh Năm Châu.


4*. Những giai thoại về Hắc Bạch Công Tử đấu nhau

 

Công Tử Bạc Liêu với ngôi nhà trứ danh


Giai thoại là những câu chuyện có liên quan đến con người thật, được lan truyền trong quần chúng, nên không bảo đảm đúng 100%, vì những vụ tường thuật, kể chuyện, được thêm mắm dặm muối cho được hấp dẫn.


Tác giả Nguyễn Thiện viết:"Đang lúc cô Ba Trà, một phụ nữ có sắc đẹp làm xao xuyến tâm hồn Bạch Công Tử, cô nầy thua bài sạch túi, thì Bạch Công Tử lái xe đến nhà rủ xuống Cần Thơ ăn cá cháy và đánh bài gỡ vốn. Hai người vừa đến khách sạn Bungalows thì Hắc công tử vừa tới, thắng xe cái két. Cả hai lâm vào cảnh khó xử trước người đẹp, việc chiếm mỹ nhân chỉ còn nhờ vào tài nghệ chinh phục của mỗi người.

Cả ba cùng vào khách sạn. Bạch Công Tử lột chiếc cà rá nhận hột xoàn trị giá 3,000$ để trên bàn, trước khi vào phòng tắm. Lúc trở ra, thấy cô Ba Trà đang đeo thử chiếc cà rá vào ngón tay, thì Bạch Công Tử lên tiếng tặng luôn cho cô. Sau đó, Hắc Công Tử mua tặng cho cô một chiếc giá gấp đôi.


Một lần, gánh Huỳnh Kỳ xuống hát ở Bạc Liêu cùng cô Bảy Phùng Há. Hắc Công Tử được mời đi xem. Đang xem hát, Bạch Công Tử rút thuốc ra hút làm rớt tờ giấy bạc Con Công (5$), và cúi xuống tìm. Hắc công tử bèn đốt tờ giấy "Bộ Lư" (100$) soi sáng cho Bạch Công Tử.
Bị chơi một vố khá đau về mặt mũi, Bạch Công Tử thách thức, mỗi người mua một kí lô đậu xanh nấu chè. Dùng tiền giấy thay củi để đốt, nồi chè nào sôi trước thì người đó thắng.

Tối hôm đó, Hắc Công Tử cho trải thảm đỏ từ ngoài cổng vào tận thềm nhà, cứ mỗi một thước thì có gia nhân cầm đuốc soi đường chào đón phái đoàn của Bạch Công Tử.
Nhiều người chứng kiến cuộc thi, vì thấy số tiền giấy bị đốt khá nhiều, ai nấy đều toát mồ hôi. Cuối cùng thì Bạch Công Tử thắng."

5*. Soạn giả Nguyễn Phương


Ngày 12-7-2015, trên trang mạng Cải Lương Việt Nam.Com, nữ nghệ sĩ Tịnh Đế Liên Hoa giới thiệu Chương Trình Gìn Vàng Giữ Ngọc do soạn giả Nguyễn Phương biên soạn. Tịnh Đế Liên Hoa cũng trình bày sơ lược về tiểu sử soạn giả Nguyễn Phương như sau.


1). Sơ lược về tiểu sử soạn giả Nguyễn Phương.



Nguyễn Phương tên thật là Nguyễn Văn Hòa, sanh ngày 1-7-1922 tại Mỹ Tho. Tốt nghiệp trường Bách nghệ Sài Gòn năm 1940, sau đó ông đi học tiếp ở Hà Nội, trường Kỹ Thuật Chuyên Nghiệp 2 năm. Năm 1943, ông được bổ nhiệm vào Phòng Kỹ thuật của sở Bưu Điện Sài Gòn. Ông chuyển sang hoạt động cải lương từ năm 1948 tới 1989, trước khi cùng gia đình tới định cư ở Canada cho đến giờ.


Nguyễn Phương là soạn giả nổi tiếng. Ông cộng tác với các đoàn như: Đoàn Tiếng Chuông, bầu Căn, Đoàn Ánh Sáng, bầu Tập. Đoàn Diễn Kịch, Năm Châu, Đoàn Kim Thoa, Đoàn Thanh Minh của bầu Nghĩa, Đoàn Thanh Minh Thanh Nga của bầu Thơ, Đoàn Dạ Lý Hương của bầu Xuân. Lúc đó ông cũng là Trưởng ban cải lương Ban Phương Nam Đài Phát Thanh Sài Gòn, Trưởng ban Kịch Phương Nam Đài Truyền hình ở Miền Nam Việt Nam hồi trước năm 1975.


2). Những sáng tác của soạn giả Nguyễn Phương

a). Về kịch bản cải lương


Ông soạn hơn 100 kịch bản Cải Lương và kịch nói, mà bây giờ thì ông có thể nhớ những tác phẩm tiêu biểu như: Đôi Mắt Người Xưa, Ngã Rẽ Tâm Tình, Bọt Biển, Tình Xuân Muôn Tuổi, Hoa Đồng Cỏ Nội, Tình Của Biển, Chuyện Tình 17, Tiền Rừng Bạc Biển, Chén Trà Của Quỷ… 
Năm 1989 ông định cư ở Canada cho đến nay. 
Về phim thì ông là tác giả của các truyện phim: Triệu Phú Bất Đắc Dĩ, của Mỹ Vân phim. Sống Đời Tôi và Lệnh Bà Xã của Mỹ Ảnh phim, Chàng Ngốc Gặp Hên của Trùng Dương phim, Con Ma Nhà Họ Hứa của Dạ Lý Hương phim.


b). Về biên soạn và xuất bản


Ngũ Đại Gia của Sân Khấu Cải Lương.( 2004 )
Xuất bản Hồi ký: Buồn Vui Đời Nghệ Sĩ ( 2005 )
Cuốn Buồn Vui Đời Nghệ Sĩ gồm có 24 chuyện ngắn

Nhà văn Hồ Trường An (Pháp) nêu nhận xét: “Buồn Vui Đời Nghệ Sĩ’ là một tác phẩm thuần thấm tình người, tình nước, tình yêu nghệ thuật, ngoài những giai thoại lý thú lấp lánh ánh sáng lạc quan luôn cả những vận sự cười ra nước mắt”.


Thanh Quang, phóng viên đài RFA nêu nhận xét về soạn giả Nguyễn Phương: “Cái đẹp của văn chương, cái quyến rũ của làn điệu cổ nhạc dân tộc, các câu chuyện tình vẹn thủy chung của các vở tuồng đã nâng cao tâm hồn người nghệ sĩ để họ chấp nhận những lao khổ nhọc nhằn về phần mình mà được đi khắp các miền đất nước để gieo rắc những bông hoa tư tưởng đẹp, những điệu hát, câu hò đượm tình dân tộc”.


5* Nghệ sĩ Tịnh Đế Liên Hoa


Nghệ sĩ Tịnh Đế Liên Hoa Lý Mỹ Hạnh là cựu học sinh Nguyễn Đình Chiểu-Lê Ngọc Hân Mỹ Tho, hiện định cư ở Toulouse, Pháp.

Tài năng tự biên tự diễn, sáng tác, phổ nhạc qua những bài tân cổ giao duyên.

Lý Mỹ Hạnh tích cực sinh hoạt trên diễn đàn của nhóm nhỏ cựu học sinh NĐC-LNH được gọi là “Nhóm Dễ Thương”. Theo thứ tự tuổi tác thì Trúc Giang già nhất, được gọi là Trưởng ca. Đặng Kim Thu ở vị trí Nhị ca. Kế đến, theo thứ tự thì có Tam ca, Tứ ca…và người nhỏ nhất trong gia đình Dễ Thương là em gái duy nhất Lý Mỹ Hạnh, Út 9. Út 9 thường hay nhõng nhẽo làm các huynh bực mình. Nhưng mọi sự rồi cũng qua. Cả làng cười xòa. Chấm dứt. Nhóm Dễ Thương thì ra, ai ai cũng dễ thương cả.


Tịnh Đế Liên Hoa LMH là con nuôi và cũng là đệ tử của soạn giả Nguyễn Phương.


Tịnh Đế Liên là hai đóa hoa sen nở trên cùng một cuống, đứng đầu về sự thanh tao thuần khiết. Hoa sen quý hiếm được dâng lên nhà vua nên gọi là hoa tịnh đế.

Sau đây xin ghi lại nhận xét của tác giả Khangianhandan về Tịnh Đế Liên Hoa LMH.


Giọng Ca Tịnh Đế Liên Hoa LMH

Tác giả Khangianhandan


“Một nickname nghe lạ, một giọng ca nhạc lạ đủ sức quyến rũ dù không biết chị là ai, chỉ biết nghe chị hát " Thu Sầu" của Lam Phương rất đặc, rất đầy, giọng ca nhiều mộng mị, âm ấm…chất giọng gần như vàng, chị mà đi làm ca sĩ thì chắc chắn có một số lượng fans khá lớn. Rồi nghe thêm hai ca khúc Khung Trời Tưởng Nhớ của nhạc sĩ Huỳnh Anh, Tiếng Xưa của Dương Thiệu Tước, trong các video clip của chị luôn có hình ảnh và thông tin về nhạc sĩ của bài hát đó, một việc làm vô cùng khiêm cung

Được biết chị là cựu học sinh trường Nguyễn Đình Chiểu Mỹ Tho, niên khóa 1955-1962, cũng không còn trẻ trung gì, nhiều thành viên đoán già đoán non chắc xưa kia chị cũng có đi ca vì có ảnh chụp chung với nhiều tài danh nổi tiếng như Bạch Tuyết, Nguyễn Phương…Đến khi chị tung ra video clip cổ nhạc Cây Đa Viễn Xứ, vinh danh soạn giả Nguyễn Phương của Thiện Giả thì mới biết là chị rất yêu cổ nhạc dân tộc, quý mến soạn giả lão thành Nguyễn Phương.

Nếu ai con nhà Phật hay thường đi chùa thì biết tịnh đế liên hoa là gì?

Thêm vào “Tịnh Đế Liên Hoa” ba chữ LMH là tên riêng của chị, chắc là Lý Mỹ Hạnh thì phải...”

Vào ngày mừng thượng thọ 95 tuổi ngoài của soạn giả Nguyễn Phương, Tịnh Đế Liên Hoa LMH đã có những vầng thơ thật ý nghĩa, thực tế về cách làm nghề và yêu nghề của soạn giả ở cái tuổi xưa nay rất hiếm.

Bài thơ:

Mừng ngày thượng thọ bác Nguyễn Phương


Sức khỏe an khang đặng cát tường

Chín bốn “xuân xanh” sao đẹp quá

Da mồi tóc bạc ánh hồng dương

Ngày đêm viết chuyện bằng vi tính

Gõ nhịp đều đều gởi bốn phương

Soạn giả tài hoa tiền bối đó

Vang danh nghệ sĩ mãi lưu hương.


Theo một khán giả qua mạng cho biết bài "Cây đa viễn xứ" - tính văn học quá chuẩn, gợi nhiều hơn tả. “Cây đa viễn xứ” là vừa vinh danh soạn giả Nguyễn Phương, vừa chạm đến "quê nhà" của bao thân phận tha hương. Có Tài và Tâm mới viết được.


6*. Kết luận


Mỹ Tho. Địa linh Nhân kiệt, là do cái lò NĐC-LNH đào tạo ra. Những cựu học sinh Nguyễn Đình Chiểu-Lê Ngọc Hân đã mang danh dự cho trường mẹ mến yêu, cho những thầy cô đã đem tâm huyết ra dạy dỗ nhiều thế hệ môn đồ, thông qua những chức vị phục vụ Việt Nam Cộng Hòa, nhất là trong chiến đấu bảo vệ tự do, dân chủ, nhân quyền cho đồng bào miền Nam Việt Nam của chúng ta. Rất nhiều môn đồ NĐC-LNH đã hy sinh xương máu để bảo vệ đất nước Việt Nam Cộng Hòa.


Trúc Giang MN

Minnesota ngày 26-9-2018


 Bản lưu *Phụ chú 

Đệ nhất tuyệt sắc giai nhân Lý Mỹ Hạnh và âm nhạc cổ


a). Sinh hoạt văn nghệ:


Ngược dòng thời gian, đây là một đệ nhất tuyệt sắc giai nhân. Lý Mỹ Hạnh. Chị là công chức thời VNCH từ 1965 đến 1975.

Sinh hoạt văn nghệ tại Việt Nam.

-Tham gia văn nghệ của trường.

-Thành viên của ban nhạc Hoa Phượng với những show cho Đài Truyền Hình Sài Gòn.

-Thành viên của ban nhạc Băng Sơn, chương trình đặc biệt đem lại niềm vui và hạnh phúc, lưu diễn từ Bến Hải đến Cà Mau.


Hoạt động văn nghệ tại Pháp. Chị Lý Mỹ Hạnh có những biệt danh là Tịnh Đế Liên Hoa, Ngân Hà, LMH.

-1980-1995. Tham gia phần văn nghệ cho các hội đoàn và chùa tại Pháp.

-1995-2010. Thành lập Hội Thiếu Nhi Việt Nam tại Toulouse, mục đích phát triển và bảo tồn văn hóa, nghệ thuật cổ truyền Việt Nam và giúp trẻ em mồ côi, người già neo đơn ở quê nhà. Những chương trình văn nghệ từ thiện tổ chức vào dịp Tết và Trung Thu tại tỉnh nhà và các tỉnh phụ cận theo lời mời tham dự.

-Năm 2000, ra album “Giọt nước từ tâm”.

-Từ năm 2011 đến nay, mở clip video trên Youtube trình bày những nhạc phẩm xưa, thi ca và nhạc cổ truyền dân tộc với hy vọng là thế hệ trẻ còn giữ được văn hóa cổ truyền Việt Nam.


b). Tự biên tự diễn của chị Lý Mỹ Hạnh:


Tịnh Đế Liên Hoa là Lý Mỹ Hạnh (LMH). Lý Mỹ Hạnh là Tịnh Đế Liên Hoa. Do đó, trên Youtube, tác giả là LMH, do Tịnh Đế Liên Hoa ca, tuy hai mà là một. Đó là tự biên tự diễn của chị Mỹ Hạnh.

Tiêu biểu nhất là những bài như sau:

-Tân cổ Mùa Sao Sáng (Nguyễn Văn Đông & LMH) do Tịnh Đế Liên Hoa ca.

-Liên Khúc Tết. Tác giả LMH. Tiếng hát Tịnh Đế Liên Hoa.

Đặc biệt nhất là bài “Mỹ Tho Thương Nhớ”. Thơ Nguyên Trần & Lý Mỹ Hạnh, do Tịnh Đế Liên Hoa ca. Trang Youtube nầy là sự kết hợp của hai “Đệ Nhất NĐC-LNH Dễ Thương” là Nguyên Trần Nguyễn Tấn Phát và Lý Mỹ Hạnh. Vọng cổ mùi và đặc biệt nhất là những hình ảnh gợi nhớ về hai mái trường Nguyễn Đình Chiểu, Lê Ngọc Hân và những cảnh nổi bật của Mỹ Tho như: cảnh những cây dừa uốn mình ra bờ sông ở cầu tàu, soi bóng dưới nước Tiền Giang. Công viên Dân Chủ, vườn hoa Lạc Hồng, lá me đường Lê Lợi, vườn mận hồng đào Trung Lương với những quả hồng đào thèm nhễu nước miếng. Nhất là những tà áo trắng của nữ sinh Lê Ngọc Hân gợi nhớ lại một thời rạo rực, thơ mộng của tuổi trẻ.

Chùa Vĩnh Tràng, chợ Vòng Nhỏ, đình Điều Hòa, hủ tiếu Mỹ Tho…Ấn tượng nhất đối với tôi là rạp hát Viễn Trường, đối diện nhà tôi, tiệm chụp hình Lâm Tuấn. Có một thời, các bạn của tôi bỗng nhiên thường đến chơi rồi rủ đi uống nước trái cây…Thật ra, đó chỉ là cái cớ mà nguyên nhân chính là hai đứa em gái của tôi, Kim Nhàn, Kim Loan. Trở lại tài ba âm nhạc, chị Lý Mỹ Hạnh có hơn 50 bài ca trên Youtube, trong đó có mấy album mỗi dĩa có 10 bài ca của chị.


c). Nói về biệt danh “Tịnh Đế Liên Hoa”


Cái tên nghe hơi lạ. Tịnh Đế Liên Hoa là hai đóa hoa sen cùng nở trên một cuống. Hoa quý hiếm. Tượng trưng cho sự thanh khiết, “Nhụy vàng bông trắng lá xanh. Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”. Hoa quý hiếm thường được dâng cho nhà vua nên mới gọi là “Tịnh Đế”.


Chuyện kể rằng, tại thôn Đường Liên có một đôi nam nữ yêu nhau tha thiết nhưng gia đình cấm cản nên không được kết nghĩa vợ chồng. Quá tuyệt vọng, họ thề nguyền “Đôi ta không sanh cùng tháng cùng năm nhưng chết cùng ngày cùng giờ”. Hẹn nhau ở kiếp sau. Cả hai ôm nhau trầm mình dưới hồ sen. Thân nhân vớt lên, hai cái xác không thể tách rời ra được nên chôn chung trong một nấm mồ bên cạnh hồ sen.

Đêm đó, trên trời sấm sét vang rền. Mưa gió sụt sùi, khung cảnh rất thê lương. Sáng hôm sau, người ta thấy hàng loạt hoa sen cùng nở rộ, hướng về ngôi mộ bên hồ. Đặc biệt, trên một cuống sen lại nở ra hai đóa hoa, một đỏ một trắng, khắng khít tựa vào nhau, mọi người gọi là “phu thê liên hoa”. Bông sen quý hiếm thường được dâng lên cho nhà vua nên thường gọi là “Tịnh Đế”.


Chị Mỹ Hạnh là một cây vọng cổ, gắn liền với thị xã Điều Hòa nơi phát sinh nhiều nghệ sĩ cải lương như bà Phùng Há (Trương Phụng Hảo) và soạn giả Nguyễn Phương. Mỹ Tho cũng là nơi được nhắc đến qua vụ việc Bạch Công Tử Nam Kỳ, Lê Công Phước, Phước George, lập gánh hát Huỳnh Kỳ và xây rạp hát cũng tên Huỳnh Kỳ để thường xuyên trình diễn những tuồng cải lương ăn khách thời đó. Rạp hát sau đổi tên là Viễn Trường.


Tóm lại, Lý Mỹ Hạnh là một đệ nhất tuyệt sắc giai nhân và đệ nhất vọng cổ trong nhóm “NĐC-LNH Dễ Thương” thật là xứng đáng.

Trong nhóm “Những NĐC-LNH Dễ Thương” nầy chỉ có một giai nhân nên xem như “Hoa lạc giữa rừng gươm” vậy. Ngoài ra, chị còn là con nuôi của soạn giả tài danh lão thành Nguyễn Phương. Cái nầy Việt Nam mình kêu là hổ phụ sinh hổ tử.

Tưởng cũng nên nói thêm, chị Lý Mỹ Hạnh là cháu ruột Cô Lý Hoa, cựu giáo viên trường Tiểu Học Cầu Bắc Mỹ Tho, sau đó Cô Lý Hoa thi vào Học Viện Quốc Gia Hành Chánh và trở thành người phụ nữ giữ chức vụ lớn nhất VNCH:Tổng Giám Đốc Ngân Khố.


Trúc Giang MN

Chủ Nhật, 4 tháng 4, 2021

Thơ Tranh: Ánh Sáng Phục Sinh

 

Thơ & Thơ Tranh: Kim Oanh


Tình Chúa



Dọn mình sống đạo mùa chay
Gặp bao cám dỗ không thay đổi lòng
Nguyện theo ơn Chúa gánh gồng
Vác cây Thánh Giá vun trồng đức tin
Để mừng ngày Chúa Phục Sinh
Con ăn năn tội tôn vinh ơn Ngài
Chúa xưa cầu nguyện đêm dài
Chết trên Thập Tự Hình Hài đớn đau

Tháng ngày vội vã qua mau
Chúa thương xin hãy trước sau giữ gìn
Mối tình Chúa đã thương tình
Chở che con lúc một mình cô đơn
Cuộc đời chân mỏi tay trơn
Chúa ơi nghe tiếng van lơn con khờ
Đưa con qua chốn bụi mờ
Tịnh tâm sốt sắng cậy nhờ Chúa thương

Mùa chay phảng phất trầm hương
Từ trong tình Chúa con nương thân vào
Tình Cha êm ái ngọt ngào
Con sung sướng nhận dạt dào Tình Cha
Mùa chay con trẻ thiết tha
Mong ơn Cứu Rỗi tránh xa tội trần
Mùa chay con sống ân cần
Một mùa thương khó vạn lần tạ ơn

Thế Thôi( Đỗ Hữu Tài)
Sun Apr 02, 2006 

Cái Ngã

 
Tưởng là chỉ có vết thương
Trong tâm tư, hoá vô thường châu thân
Bỗng đâu cái ngã sáp gần
Cả thân xác sấp trên sàn tử sinh

Chỉ là cái ngã thình lình
Mà đau tới tận tâm linh hãi hùng
Đầu gối quỳ xuống, mông lung
Tay ma kéo giật bão bùng niềm riêng

Cái ngã lật ngược dịu êm
Cây nhân sinh bỗng đảo điên nộ cuồng
Giờ nằm ôm gối buồn thương
Cơn đau trời giáng tai ương dồn về

Cầu xin Thượng Đế chở che
Cho qua hoạn nạn yên bề đớn đau
Ba hôm chưa tỉnh giấc sầu
Chúa ơi, Thánh giá lần đầu con mang. ..

Cao Mỵ Nhân 
(HNPD)

Trường Cũ Tình Xưa



Bây giờ trường vẫn còn đây
Mà cô áo trắng đã thay áo rồi
Nữa đời phiêu bạt nổi trôi
Nhớ về trường cũ bồi hồi xót xa
Ngôi trường giờ giống như TA
Phong ba đen đủi cánh hoa nhạt rồi
Trường nay không phết tường vôi
Phượng xưa đổ nát mồ côi nằm buồn
Ve sầu nức nở lệ tuông
Trường xưa tình cũ tha hương chốn nào
Anh về chỉ thấy nghẹn ngào
Tìm em chi nữa xiết bao thẹn thùng
Tạ tình anh đã nhớ nhung
Con sáo sang bến mịt mùng cố hương
Lắm khi nhìn lại mái trường
Kỷ niệm sống dậy luyến thương lệ nhoà

Trúc Lan KTP
03/21


Đành Xuôi? - Vẫn Mãi Xa!

 

 Bài Xướng:

Đành Xuôi?

Cách trở người thương mãi hẹn lòng
Đêm buồn khắc khoải dạ hoài mong
Tình vương mắt ngẩn thoi còn dệt
Lệ ướt mi sầu bể đã đong
Gió nhẹ thôi mà, đưa hở vách!
Trăng gầy vậy đó, phủ mờ song!
Vì yêu mải miết nên còn khổ
Rã rượi đành xuôi nước chảy dòng?

dovaden2010
***
Bài Họa:

Vẫn Mãi Xa!


Niềm riêng canh cánh giữ bên lòng
Biết đến bao giờ thỏa ước mong
Hẹn biển mà chi duyên lỡ dở
Thề non cho lắm kiếp long đong
Bóng ai ẩn hiện luôn ngời nét
Thao thức hồn thơ len lén song
Cảnh cũ người đâu hoài ngóng đợi
Thuyền tình trôi mãi bởi xuôi dòng

Kim Phượng

***

Vẫn Đợi

Tựa cửa nhìn mây tự nhủ lòng
Hoài trông người đã lỡ hằng mong
Tình yêu vơi chén sầu luôn rót
Nỗi nhớ tràn ly rượu vẫn đong
Bóng dáng lung linh vờn dưới mái
Thân hình lả lướt lượn qua song
Tâm hồn vương vấn bao giờ dứt
Môi mắt nào khô ngấn lệ dòng

ChinhNguyên/H.N.T. 
Apr.4.21
 

Nhớ Mãi

 
(Nhà Thờ Phú Nhai)

Nhớ mãi những ấn tượng thời thơ ấu.
Hình như có người nào nói: Ai không có thời thơ ấu thì là một cuộc sống không đáng sống(?) Tôi đã sống một thời thơ ấu thật vui vẻ, thật thơ mộng, thật đáng sống!!! Bây giờ hồi tưởng lại thấy nó thật là mê ly, thật là thoải mái, cứ như mình đã được lên Thiên Đường. Ô Mê ly!!! 
Không như ông Tế Hanh: Ôi tất cả mùa xuân trong mùa hạ! Đâu phải chỉ có mùa Hè tôi mới được nhẩy nhót!

Ôi những ngày nặn đất làm pháo, lấy lá mit làm con trâu nghé ọ, những ngày lấy cọng rơm cọng rạ làm kèn thổi! Những ngày trốn nắng vào ngồi trong miếu! Những khi đuổi bắt con muông muỗng nướng ăn chơi (!) Ai mà không vô vườn người khác hái trái cây ăn chơi (?) Lớn lên tôi có cái diễm phúc là được trọ học rất nhiều nơi. Tôi không thể nào quên cảnh trí Giao Thủy, Xuân Trường! Giao Thủy có nhà thờ Phú Nhai cao 49 mét xây bằng đá rất đẹp! Xuân Trường có làng Hành Thiện (Đông Cổ Am, Nam Hành Thiện, nơi đó có rất nhiều nhân tài! Nơi đó có rất nhiều ông thầy mà tôi bái phục. Chính nơi đây có ông Thầy Đặng Vũ Tiến dậy toán rất giỏi. Chính nơi đây có ông Đặng xuân Bảng viết sử nổi tiếng ( hình như là bác của ông Đặng Xuân Khu)Cái điều làm tôi mê nhất là đường làng! Đường lát gạch , nhưng không lát gạch nằm mà dựng từng viên gạch lên khó mà bể nát, khó mà mòn nổi (!)

(Nhà Thờ Phát Diệm)

Rồi tôi lại được học ở Phát Diệm! Phát Diệm có nhà thờ đá, ông sáu Trần Lục xây(không biết là ông thiết kế hay kỹ sư Tây gà cho??? Nhà thờ đá rất đẹp, đẹp tuyệt vời!!! Từ Lầu Chuông Gác Trống, Từ cái hồ rất đẹp phia trước xây bằng đá, đường viền quanh hồ bằng đá rất đẹp! Phía sau có đắp non bộ, thiết kế đường lên trời, đường xuống địa ngục. Hồi đó tôi hay ra phía vườn sau lần mò ... đường lên Thiên Đường, Đường xuống Địa Ngục. Nhà thờ có những khu vườn rất rộng rất đẹp trồng cúc thơm ngọt ngào . Tôi rất bái phục cái ông Linh Mục tên là Khấn. Mong đến giờ cha Khấn dạy để được nghe những câu chuyện lý thu! Ớ! Ai tới Việt Nam mà không ghé nhà thờ Phát Diệm thì quả là điều thiếu sót (?)

Chân Diện Mục
 

Nỗi Đau Muộn Màng - Ngô Thụy Miên - Khánh Hà


Sáng Tác: Ngô Thụy Miên
Ca Sĩ: Khánh Hà
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình

Ăn Để Mà Sống


Khi mùa dịch Covid ập đến, với một số người Việt tại Canada (tôi đoán chừng) là không có hiện tượng chạy vào Costco hay các chợ khác mua nhiều gạo mắm hay thức ăn tích trữ, ngoại trừ những người nhẹ dạ, lo xa …
Bởi vì khí hậu Canada tuy có đầy đủ bốn mùa, nhưng trong đó có hai mùa …giá băng, mấy tháng lạnh lẽo kéo dài, nên gia đình tôi, cũng giống như nhiều gia đình Việt khác, đều có tủ đông lạnh (freezer) loại nhỏ để dưới basement, dành cho việc chứa thêm các loại thịt thà, cá mắm, phòng hờ cho mùa đông lỡ có bão tuyết hoặc đường trơn trợt không thể đi chợ thường xuyên…Do vậy, dịch đến hay dịch đi, tủ thức ăn dự trữ lúc nào cũng đầy ắp!
Và rồi chúng ta đã bắt đầu chung sống với dịch. Kể từ lúc dịch ở đỉnh cao cho đến nay, khi lệnh cách ly đã được nới lỏng, chuyện chợ búa của nhà tôi cũng vẫn duy trì phương châm “đơn sơ, nhanh, gọn”:  mua vịt quay heo quay ăn với dưa leo bánh mì, xen kẽ mỗi tuần đi chợ Việt hoặc chợ Canada gần nhà. Vào đó, tôi quơ thiệt lẹ vài loại thịt bò gà heo, lấy vài mớ rau và các thứ trái cây (cam quít, chuối, táo …), thế là đủ sống!

Hôm nọ chồng tôi muốn ăn Phở Bò. “Chuyện nhỏ!” Tôi lục tủ đông lạnh có đủ xương bò, đuôi bò, nạm bò, bò viên. Tôi cũng kịp mua đủ bánh phở tươi, rau quế, ngò gai, giá, chanh, củ hành, gừng …nói chung là đầy đủ cho một nồi phở. Ui cha, nồi nước lèo thơm ngất ngây, lan toả khắp căn nhà từ trên lầu xuống dưới phòng khách, bay ra cả vườn sau nơi chồng tôi đang cắt cỏ. Xong việc vườn tược, chồng tôi đi tắm, tôi hoàn tất những giai đoạn cuối cùng của nồi phở và chuẩn bị dọn ra cho cả nhà thưởng thức. Mọi thứ đã bày biện sẵn sàng ngoài bàn, tôi mới tá hoả tam tinh khi lục mãi trong tủ lạnh chẳng thấy mấy chai tương đen tương đỏ ở đâu. Vậy là nhà đã hết tương ăn phở mà tôi không biết. Mà cái món phở chúng tôi đã ăn theo thói quen bao nhiêu năm nay là phải có tương, giờ biết làm sao?
Tôi bỗng nhớ lại lần ra Hà Nội chơi năm 1986 (trước khi đi vượt biên), buổi sáng ra chợ Đồng Xuân, ngay Cửa Nam, vào quán phở, gọi hai bát phở chung với cô bạn. Họ đem ra đúng …hai bát phở. Tôi nhìn bát phở “solo” mà quá đỗi ngạc nhiên, bèn …đổi giọng Bắc Kỳ hỏi chủ quán:
-    Chị ơi, em bảo này, cho em tí rau giá, được không ạ?
Chị chủ quán khựng lại, nhận ra tôi là gái Sài Gòn giả giọng Hà Nội, bèn lên giọng chanh chua chát:
-    Đây là Phở Bắc nhé, chẳng rau giá gì sất!!
Có chút ngơ ngác cộng với bất ngờ, nhưng tôi vẫn vớt vát:
-    Thế quán nhà mình không có tương đen tương đỏ hở bác?
Chị chủ lại nhìn tôi, lần này thì trợn mắt, sẵng giọng the thé:
-    Đây là Phở Bắc nhá! Đây là Phở “Hà Lội” nhá! Muốn tương thì về Lam (Nam) mà ăn! Rách việc!!!
Chả nhớ bát phở hôm ấy có ngon không, chỉ nhớ cảm giác thiếu thiếu sao đó! Nhưng nhớ nhất vẫn là nỗi lòng bực mình, khó chịu vì bị đối xử như gáo nước lạnh nơi thủ đô nghìn năm văn hiến.
Về Sài Gòn, và sau này qua Canada, hay những khi qua Mỹ chơi, tôi vẫn tiếp tục được ăn phở phải có tương. Riêng bà chị Cả của tôi ở Arlington, Texas thì xưa nay vẫn ăn theo kiểu Bắc (không tương). Chị ấy bảo, nồi phở đang thơm, bát phở đang nồng nàn, mày cho tương vào là hỏng hết! Nhưng biết nói sao với một thói quen đã bao nhiêu năm, nên tôi vẫn …ngoan cố ăn phở có tương, và gân cổ…cãi chầy cãi cối:
-    Ối, phở không tương thì còn gì là …phở?
Thế đấy, mới biết khẩu vị ăn uống của mỗi người là “chín người mười một ý”. Kẻ thích tương người thì bảo làm hư phở, người thích giá sống giòn rụm kẻ lại ưng giá chụm, người thích chín nạm gầu kẻ lại mê tái sống bò viên, chưa hẳn đã giống nhau, và cũng không bao giờ có một “chân lý” bất di bất dịch cho bất cứ một món ăn nào!

Trở lại nồi phở mùa dịch của nhà tôi, dù biết thiếu tương là mất ngon nhưng dĩ nhiên, tôi không muốn chạy xe gần nửa tiếng ra chợ phố Việt, rồi có khi phải xếp hàng thêm nửa tiếng nữa (vì mùa dịch nên số người vào chợ bị giới hạn) để chỉ mua hai chai tương! Tôi nghĩ, bà chị Cả tôi và nhiều người khác vẫn ăn theo kiểu Bắc không tương thì đã sao. Tôi cũng nhớ lại lần ăn phở Bắc bất đắc dĩ năm xưa tại chợ Đồng Xuân, tôi vẫn ăn hết sạch… cả bát phở, có chết “thằng Tây” nào đâu nà!? Do vậy, tôi quyết định sẽ thử ăn phở kiểu Bắc lần này nữa xem sao, cái khó là thuyết phục chồng, con kìa!
Tôi liền mở đầu, dịu dàng:
-    Hôm nay nhà mình hết tương, nên chúng ta chịu khó ăn phở không tương theo đúng kiểu …Bắc Kỳ nhé (chồng tôi người Nam, gốc Mỹ Tho).
Chồng tôi nhăn mặt, lập lại y chang câu nói tôi từng nói với bà chị:
      -    Trời đất, phở không tương thì còn gì là …phở?
Đứa con gái cũng hùa theo ba nó:
-    Không có tương làm sao con chấm ăn bò viên?
Tôi phải dịu giọng, ngọt ngào:
-    Mẹ xin lỗi vì quên mua tương. Nhưng bây giờ mà chạy ra chợ thì chắc đến… khuya mới được ăn phở! Thôi cả nhà mình chịu khó ăn bữa nay thôi, rồi ngày mai ăn tiếp sẽ có đầy đủ tương đen tương đỏ …
Thế là cả nhà ngồi ăn phở không tương. Quả thật, tôi đã nếm được một mùi vị rất tuyệt vời của nước lèo, thơm béo mùi thịt và xương bò, thanh thanh vị của chanh, dẻo dai miếng bánh phở. Thậm chí tôi còn thấy tô phở nhìn hấp dẫn hơn, đẹp hơn như một bức tranh đa màu sắc: màu vàng nâu trong veo lấp lánh mỡ của nước lèo, màu trắng ngần của bánh phở tươi, điểm xuyết xanh rờn của hành ngò xắc nhuyễn, xen lẫn với màu tiêu đen và những lát củ hành bào, cùng những lát ướt tươi đỏ rực, bên cạnh dĩa rau giá mát rượi. Chồng tôi cũng gật gù, thú nhận rằng, không có tương cũng …chả sao cả, không đến nỗi …tận thế, dù dịch Tàu đang hoành hành! Tuy vậy, ngày hôm sau ăn phở “tập hai” thì chồng, con tôi vẫn lại hớn hở nêm tương như thói quen cũ, còn tôi thì đã thực sự thích kiểu phở Bắc (gái Bắc có khác!) nhưng có chút …lai Nam Kỳ khi ăn kèm thêm rau giá, (có ai cấm đâu!)

Chẳng ai mong chờ đại dịch, nhưng cũng “nhờ” nó, mà chúng ta ngộ ra nhiều điều đơn giản và thấm thía trong cuộc sống mà xưa nay không chú ý. Mọi người đã nói đến chuyện đời phù du, hãy yêu thương và tha thứ cho nhau, hãy tận hưởng những niềm vui nho nhỏ thường ngày dù vẫn còn bóng tối Covid bủa vây, hãy trân trọng hạnh phúc hiện tại với những người thân yêu xung quanh …
Còn tôi, thì nói chuyện …ăn uống! Vâng, hãy bớt đòi hỏi khắt khe, trông chờ món ăn phải đúng chuẩn, gia vị này gia vị kia cho vừa khẩu vị hoặc thói quen lâu năm (cuộc đời này vốn dĩ đã không hoàn hảo, có phải?).
Cho nên, nhân dịp “sự cố Phở Bắc” này, tôi cũng đã cảnh báo chồng con chuẩn bị tinh thần “có sao ăn dzậy người ơi” và đón nhận những món ăn “không hoàn hảo” trong tương lai (dù còn dịch hay hết dịch) do tôi …đảm trách: Canh chua không ngò ôm, cà ry thiếu nước dừa, cơm tấm gạo dài không mỡ hành, bún bò Huế không mắm ruốc, bún riêu thiếu…gạch cua ….và còn nhiều nữa ☺
Hãy đợi đấy!!!

Edmonton, Canada
KIM LOAN