Thứ Năm, 21 tháng 1, 2021

Niềm Vui An Nhiên Bình Dị

(Ảnh: Sương Lam)

Đây là bài số năm trăm bốn mươi bảy (547) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo, Portland, Oregon. 

Mùa Đông trời lạnh, ngồi trong nhà nhìn cảnh vật bên ngoài một màu xám lạnh. Tiếng mưa rơi đêm nay tí tách trên mái nhà làm cho Bạn và tôi cảm thấy nhớ nhung, buồn da diết. Bạn và tôi sẽ nhớ quê hương, nhớ cha nhớ mẹ, nhớ bạn bè thân hữu, nhớ người thân khuất bóng. 

“…Rồi chinh chiến, nào ai nào biết trước
Những chia ly xa cách, biệt trùng xa
Mưa xứ người càng gợi nhớ quê nhà
Nhớ cha mẹ, nhớ bạn bè, kỷ niệm”
(Thơ Sương Lam) 

Bạn sẽ nhớ đến mẹ cha đã khuất bóng như người viết: 

“….Cha và mẹ bây giờ đà an nghỉ
Gửi xương tàn nơi đất tổ quê hương,
Con bây giờ vẫn còn ở dặm ngàn,
Nhớ cha mẹ, viết vần thơ nơi xứ lạ..” 
( Trích Bài thơ Đêm nằm nghe mưa rơi- Thơ Sương Lam) 

(Ảnh: Sương Lam)

Trời Đông lạnh, bên cạnh việc thương nhớ cha mẹ, kỷ niệm xa xưa, theo thiển ý của người viết, không có gì thích thú cho bằng được cuộn mình trong chiếc mền ấm, trong một không gian yên tĩnh, đọc một quyển sách hay hay nghe một bản nhạc êm dịu. Lúc đó bạn sẽ không dữ tợn như là ác quỷ, mà trái lại, bạn sẽ hiền từ, nhân ái như một vị thiên thần qua hai mẫu chuyện dưới đây. Xin mời Bạn thưởng lãm: 

Ác quỷ 

He, who fights with monsters should be careful lest he become a monster. And if thou gaze long into an abyss, the abyss will also gaze into thee.”
“Ngươi, kẻ chiến đấu với ác quỷ, hãy cẩn thận kẻo ngươi trở thành ác quỷ. Và nếu ngươi trừng mắt nhìn sâu vào vực thẳm, vực thẳm cũng sẽ trừng mắt nhìn ngươi.”
(Friedrich Nietzsche – Beyond Good and Evil) 

Giai thoại thiền có kể chuyện một chàng dũng sĩ rời chùa xuống núi. Ngoài thanh gươm báu, sư phụ trao cho chàng một chiếc kính chiếu yêu. Kính này khi rọi vào người khác, nếu người là ác quỷ, thì sẽ hiện nguyên hình trong kính. Trên đường hành hiệp, đi đến đâu kính cũng soi rọi cho thấy toàn loài quỷ dữ. Và lưỡi gươm trong tay chàng đã lấy máu của biết bao kẻ hung ác. Qua bao nhiêu năm tháng ruổi rong, một chiều dừng chân về núi cũ chùa xưa, chàng dũng sĩ lấy kính ra định dâng lại cho thầy. Chợt thoáng thấy kính phản chiếu bóng mình, dũng sĩ hét lên kinh hoàng; thì ra bóng chàng trong gương hiện nguyên hình một con ác quỷ. 
(Nguồn: internet)

Người viết cũng đọc được một câu chuyện khác rất hay trong quyển Góp Nhặt Cát Đá mà tôi đã đọc từ hồi tôi còn là một đoàn viên của Đoàn Thiếu Nữ của Gia Đình Phật Tử Chánh Minh sinh hoạt ở chùa Giác Tâm gần ngã tư Phú Nhuận ngày xưa. 

Câu chuyện rất ngắn gọn với hai tiếng "Thế À" của Thiền Sư Hakuin dưới đây là một bài học về lòng từ bi và sự an nhiên tự tại trong mọi tình huống của đời sống mà chúng ta cần phải học và hành để có được một cuộc sống an vui. Thật tình, người viết học mãi mà vẫn chưa thuộc bài học này. Còn bạn thì sao? 
Mời bạn cùng đọc với người viết nhé.

Thế À 

Thiền sư Hakuin được người chung quanh ca tụng là người sống trong sạch. Một gia đình người Nhật có một tiệm bán thực phẩm gần nơi Hakuin ở. Họ có một cô con gái xinh đẹp. Bất ngờ, một hôm cha mẹ cô gái khám phá ra cô có thai.
Việc này làm cho cha mẹ cô gái nổi giận. Cô gái không chịu thú nhận người đàn ông cô chung đụng là ai, nhưng sau bao nhiêu là phiền phức, cuối cùng lại là tên Hakuin. 
Phẫn nộ vô cùng , cha mẹ cô gái đến ngay vị thầy này. Hakuin chỉ thốt lên vỏn vẹn hai tiếng:
- “ Thế à” rồi thôi 

Sau khi đứa bé sinh ra, nó được mang tới trao cho Hakuin. Lúc đó Hakuin đã mất hết danh dự, nhưng việc này không làm cho Hakuin buồn. Hakuin săn sóc đứa bé rất tử tế. Hakuin xin sữa của những bà mẹ hàng xóm và những đồ dùng cần thiết cho đứa bé.
Một năm sau cô gái không còn chịu đựng được nữa. Nàng nói sự thật với cha mẹ nàng rằng người cha thật sự của đứa bé không phảI là Hakuin mà là một thanh niên bán cá ngoài chợ.
Lập tức cha mẹ cô gái đến ngay Hakuin xin Hakuin tha lỗi và xin đem đứa bé về. 
Hakuin ưng thuận. Khi trao lại đứa bé, Hakuin cũng chỉ thốt hai tiếng: “Thế à!”
( Nguồn: Trích trong Góp Nhặt Cát Đá – Thiền Sư Muju- Đỗ Đình Đồng dịch)

Chỉ hai tiếng Thế À mà thôi nhưng với chúng ta thật khó nói lắm khi chúng ta bị oan ức như thiền sư Hakuin, Bạn nhỉ? 
Trở về đời sống thực tế, đã mấy tháng qua, vợ chồng người viết tuân thủ lịnh "Stay Home" của chính quyền Oregon nên cũng giới hạn việc đi ra ngoài giao tiếp với người ngoài. Niềm vui hiện tại của người viết là nấu ăn những món ăn hợp khẩu vị của ông xã và người viết rồi hai người “không còn trẻ nữa” chúng tôi cùng nhau thưởng thức. Thế là tự nhiên tôi trở thành “Chef Cook” ngon lành sau khi học lóm tài nấu ăn của các đầu bếp nổi danh trên youtube như Vành Khuyên, KT Stories v..v.. 

Bây giờ “Thời thế, thế thời phải thế” vì cô Vy đã chặn ngay ngoài cửa nên người viết đành phải ở nhà nấu ăn cho an toàn hơn. Tôi bắt đầu tập nấu các món ăn mới mà ngày xưa tôi chưa từng nấu vì thật tình trước đây vợ chồng chúng tôi thường đi ăn bên ngoài nhiều hơn là nấu ăn ở nhà, mệt quá! Bây giờ tôi cũng biết đổ bánh xèo, bánh khọt, biết tự làm giá ăn ở nhà, biết nấu xôi, nấu chè, biết kho thịt, nấu canh… 


 
( Ảnh: Sương Lam)

Thứ Bảy chiều qua đổ bánh xèo
Con, dâu, chồng vợ vỗ tay reo
Thịt, tôm, bột, giá, nhanh tay đổ
Chảo nóng vang lên, một tiếng x…x “Xèo”
Vị béo nước dừa! Ôi! Ngọt béo
Mùi thơm hành hẹ! Tiếng khen theo
Bột vàng, giá trắng, màu xanh cải
Gói trọn tình quê, chiếc bánh xèo 

Gói trọn tình quê, chiếc bánh xèo
Lìa xa Đất Mẹ, chỉ mang theo
Màu xanh quê Nội, tô canh cải
Tình Ngoại vàng tươi, chiếc bánh xèo
Họp mặt dâu, con, vui nấu bếp
Xum vầy chồng vợ, tiếng cười reo
Gia đình hạnh phúc! Ôi! Đơn giản
Xúm xít bên nhau, ăn bánh xèo 

Xúm xít bên nhau, ăn bánh xèo
Rủ rê bè bạn đến ăn theo
Cuối tuần, phiền muộn! Xin quên hết
Đầu tháng vui cười! Hãy đến theo
Trần thế cuộc đời! Bao năm sống
Đa mang chi lắm! Não phiền treo
Hôm nay vui được thì vui nhé
Giận ghét đời chi! Chuyện chán phèo! 

Sương Lam

Niềm vui an nhiên và hạnh phúc hiện tại của người viết bây giờ đã đến từ những điều bình dị này ví dụ như làm giá thành công sau khi học từ youtube, đổ bánh xèo từ giá mình tự làm ra cho chồng, cho con ăn, ví dụ như đôi lúc làm thơ viết văn cho vui với đời một tí. Còn bạn thì sao?

Sương Lam Làm Giá Đậu Xanh Tại Nhà


Bạn có thấy sống bình dị an nhiên tự tại như thế là vui rồi, phải không bạn? Bon chen ngoài đời mệt lắm!
Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.
Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

 

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 547-ORTB 970-1122021)

Thứ Tư, 20 tháng 1, 2021

Cảm Ơn Mùa Đông - Nhạc Hoàng Xuân Thảo - Hòa Âm Nguyễn Thế An - Tiếng Hát Mỹ Trang


Nhạc :Hoàng Xuân Thảo 
Hòa Âm&Phối Âm: Nguyễn Thế An 
Tiếng Hát: Mỹ Trang 

Cõi Sầu



Đêm đơn vỗ giấc mộng vùi
Cõi sầu vô hạn ngậm ngùi bể dâu
Buồn kia che mãi được đâu
Ước nguyền kết tóc mộng đầu dở dang
Đò tình trắc trở chuyến ngang
Lênh đênh trôi dọc lỡ làng tuổi xuân
Đắm chìm bể ái trầm luân
Hồn say bóng lẫn nhớ tuần trăng xưa


Kim Phượng

Tuyết Rơi



Tuyết rơi thì mặc tuyết rơi
Ngồi bên cửa sổ, ngắm thôi, ấm lòng
Mênh mông tuyết trắng mênh mông
Cành khô trĩu tuyết chùm bông trắng oà
Thương cho những kẻ không nhà
Đói ăn, thiếu mặc thật là trầm luân
Cầu cho người bớt phong trần
Có ăn có mặc bớt phần gian nan

Sao Khuê

Tiếng Chuông Nữ Giới

 

Tiếng Chuông Nữ Giới

.Người đã trăm năm tự thủa nào
” Tiếng Chuông Nữ Giới ” vọng thanh cao
Tuần san Nam Việt vui làng báo
Nữ sĩ Nguyệt Anh đẹp cựu trào
Xã luận đấu tranh tôn đạo lý
Thời đàm hướng dẫn trọng cần lao
Noi gương thân phụ: cụ Đồ Chiểu
Hiếu , hạnh, công, dung quý biết bao…

Hawthorne 28 – 2 – 2021
Cao Mỵ Nhân
***
100 Năm Ngày Giỗ Bà Sương Nguyệt Anh

Kỳ nữ Ngọc Khuê Sương Nguyệt Anh
Người người mến mộ “Tiếng Chuông” thanh
Nữ quyền, luôn quyết khơi bừng dậy
Bình đẳng mãi lo giục đấu tranh
“Tiết hạnh khả phong” lưu lại mãi
Văn chương thơ phú đối hoàn nhanh
Thông minh xuất chúng, đời khâm phục
Lễ mọn: “vài câu với dạ thành”


Hồng Thuỷ
***
Tưởng Niệm Nữ Sĩ Sương Nguyệt Anh
(Nhân ngày giỗ thứ 100)

Trăm năm tưởng niệm bậc văn chương
Vị quốc nề chi phận má hường
Thiên cổ anh thư thiên cổ rạng
Tứ thời hoa quả tứ thời hương
Sinh làng An Đức nơi nguyên quán
Thác quận Ba Tri chốn tổ đường
Ái nữ thầy đồ trung hiếu vẹn
Danh truyền hậu thế đức lưu phương


Thanh Song Kim Phú

CA Mar/1st/2021
***
Xin gửi đôi giòng ngưỡng mộ _

Anh thư Sương Nguyệt bậc kỳ tài
Đối đáp Văn Thơ chẳng kém ai
Tỉnh giấc Vô thường lòng khép lại
Danh còn lưu mãi đến muôn đời …

Kính
Mặc Khách
***
Thiên Hương Thương Nhớ

Nữ giới thơ văn học sử xanh
Vẫy bút nghiêng thành tài hoa chanh
Yêu nước giữ nhà hồn quốc ngữ
Thiên hương thương nhớ Sương Nguyệt Anh…


MD.01/20/21
LuânTâm
***
Gái Ba Tri Sương Nguyệt Anh
(Kính họa bài Tiếng Chuông Nữ Giới của chị Cao Mỵ Nhân)

Một trăm năm chẵn nhớ khi nào
“Nữ Giới Chung” lòng trải vút cao
Thi sĩ thờ chồng gìn tiết nghĩa
Nhà thơ yêu nước giúp phong trào
Khuyến người trọng đạo công không nhỏ
Khuyên thế biết đời đức lớn lao
Danh gái Ba Tri hừng sử sách
Cụ Đồ vui dạ biết dường bao

Phương Hoa 
 FEB 28th 2921
***
100 Năm Ngày Giỗ Bà Sương Nguyệt Anh

Ba Tri kỷ niệm khách quần hồng
Ngày giỗ trăm năm vẫn dõi trông
SƯƠNG NGUYỆT ANH thư tài nguyệt tỏ
NGUYỄN XUÂN KHUÊ các đức xuân nồng
“Đông Du*” cùng dạ trao toàn ý
“Nữ Giới Chung**” tâm dốc hết lòng
Hậu thế lưu danh người vạn thuở
Ngời ngời trinh liệt rạng môn tông


*Phong trào Đông Du của cụ Phan Bội Châu
**Tờ báo nữ đầu tiên bà làm chủ bút

Phương Hoa
– FEB 28th 2021
***

Tưởng Niệm Nữ Sĩ Sương Nguyệt Anh 100 năm Giỗ Bà.

Phụ nữ thiên hương Sương Nguyệt Anh
Thi nhân tuyệt sắc đẹp như tranh
Mày công lá liễu sang cương nghị
Mắt phụng nghiêm trang ngắm nể danh
Bút họa tài tình khen chẳng xiết
Văn phong ngọc sáng tỏa long lanh
Vàng ròng ắt kém thua Thi sĩ
Tiếc nuối trăm năm nhớ cũng đành .


Đình Duy Phương.
Tháng 2/28/ 2021
***
Nữ Sĩ Sương Nguyệt Anh

Sương Nguyệt Anh đời để tiếng vang
Tài năng kẻ sĩ chốn thi đàn
Dòng thơ ủ bóng tuôn đầy chữ
Điệu phú ôm hình vẫy lắm trang
Mặc khách tình trao nồng hạ rực
Giai nhân mộng khép lạnh thu tàn
“ Tiếng Chuông Nữ Giới “lưu văn học
Hãnh diện trăm năm đẹp mộ vàng

Minh Thuý Thành Nội
Tháng 1/21/2021
Thân cảm tặng”Kỷ Niệm 100 Năm Ngày Giỗ Của Nữ Sĩ Sương Nguyệt Anh”


Chu Quá Bắc Giang Tiên Du Tác 舟過北江仙遊作 - Nguyễn Ức

 

Chu Quá Bắc Giang Tiên Du Tác

Khách phàm lịch lịch quá Tiên Du,
Tu kiến thanh sơn đối bạch đầu.
Bán tháp tịch dương cô sát quýnh,
Nhất giang minh nguyệt tứ kiều thu.
Sương dư hồng đạo liên vân thục,
Vũ hậu đan phong cách ngạn vu.
Quy tứ bất kham phùng nghịch thuỷ,
Chỉ trình hà nhật đáo Thần Châu.

Nguyễn Ức
***
Dịch nghĩa:


Buồm khách chặng chặng qua Tiên Du,
Thẹn thấy non xanh đối cùng đầu bạc.
Bóng chiều rớt lại trên nửa ngọn tháp, xa tít một ngôi chùa cô đơn,
Một giòng sông trăng sáng, bốn nhịp cầu thu.
Sau khi sương sa, lúa chín vàng liền với chân mây,
Sau lúc mưa tạnh, chòm phong đỏ bên kia sông xa lắc.
Chịu sao nổi, khi lòng muốn về, lại gặp giòng nước ngược.
Đường đi tuy gang tấc, biết ngày nào tới Thần Châu.

Dịch Thơ:

CảmTác Thuyền Qua Núi Tiên Du


Buồm lớp lớp qua Tiên Du chặng,
Trước non xanh đầu trắng thẹn thùa.
Tà dương hiu hắt tháp chùa,
Cầu thu trăng sáng bóng đùa dòng sông.
Sương vừa tan lúa đồng vàng ối,
Bên sông thu lá đỏ sau mưa.
Muốn về nước ngược khổ chưa?
Thần Châu gang tấc như rùa thuyền đi.


Mailoc phỏng dịch
***
舟過北江仙遊作 Chu Quá Bắc Giang Tiên Du Tác

t
客帆歷歷過仙遊, Khách phàm lịch lịch qúa Tiên Du,
羞見青山對白頭。 Tu kiến thanh sơn đối bạch đầu
半塔夕陽孤剎迥, Bán tháp tịch dương cô sát quýnh,
一江明月四橋秋。 Nhất giang minh nguyệt tứ kiều thu.
霜餘紅稻連雲熟, Sương dư hồng đạo liên vân thục,
雨後丹楓隔岸迂。 Vũ hậu đan phong cách ngạn vu,
歸思不堪逢逆水, Quy tứ bất kham phùng nghịch thủy,
咫程何日到神州 ? Chỉ trình hà nhật đáo thần châu?
阮億                        Nguyễn Ức
***
Chú Thích:

- Bắc Giang Tiên Du: là huyện Tiên Du thuộc phủ Bắc Giang, nơi xuất hiện một nhân vật huyền thoại đời nhà Trần qua truyện cổ " Tuyền Kỳ Mạn Lục " của Nguyễn Dữ, đó chính là anh chàng Từ Thức gặp tiên ở hang động Từ Thức còn lưu dấu đến hiện nay.
- Khách Phàm : Không phải là Khách phàm tục, mà là Thuyền buồm của khách.
- Cô Sát: là Ngôi chùa đơn độc.
- Quýnh 迥: là Xa xôi vắng vẻ, nhưng ở đây dùng để tả Ngọn Tháp của chùa, nên Quýnh có nghĩa là vượt lên cao chót vót theo như thành ngữ "Tháp Thế Cô Quýnh 塔勢孤迥" có nghĩa: Thế tháp đứng một mình cao lên chót vót.
- Vu 迂: là Xa xôi lòng vòng.
- Quy Tứ: Ý muốn về lại quê nhà.
- Nghịch Thuỷ: là Nước ngược.
- Chỉ Trình: là hành trình chỉ gần trong gang tấc. Hà Nhật : là Ngày nào ? là Bao giờ?
- Thần Châu: Tên ngọn núi tiên ở, tức non Thần.

Đoạn trường tân thanh có câu:

Bâng khuâng đỉnh Giáp non Thần. 
Còn ngờ giấc mộng đêm xuân mơ màng. 

Thần Châu còn được dùng để chỉ vùng đất kinh đô, đất của vua. 

Dịch Nghĩa:

Cảm Tác Khi Thuyền Đi Qua Tiên Du Bắc Giang

Những cánh buồm của thuyền khách lần lượt đi qua núi Tiên Du. Ta thẹn vì núi xanh vẫn còn đó mà đầu ta thì đã bạc trắng cả rồi. Ngôi chùa đơn độc trong ánh nắng chiều với nửa ngọn tháp vượt lên trên trời cao chót vót, và một dòng sông đầy ánh trăng sáng với bốn nhịp cầu thu. Sau tiết Sương Giáng đồng lúa chín đỏ rực như liền tận chân mây, và sau cơn mưa lá phong đỏ rực lên xa xa ở bên kia bờ sông uốn khúc. Ta có ý trở về quê nhưng không được vì gặp phải con nước ngược, hành trình từ đây đến Thần Châu rất ngắn, nhưng bao giờ mới tới được Thần Châu đây?

Rõ khéo ngớ ngẩn, ngang qua núi Tiên Du, nhớ chuyện Từ Thức gặp Tiên, rồi thác cớ là muốn về quê nhưng gặp phải nước ngược, nên muốn đến Thần Châu để gặp tiên một chuyến, vì nơi tiên ở nếu nói xa thì ở ngoài ngàn dặm, còn bảo gần thì chỉ trong gang tấc mà thôi! 

Diễn Nôm:

Thuyền khách Tiên Du lũ lượt qua,
Núi xanh trông thẹn trắng đầu ta.
Nắng chiều nửa tháp chùa cao vút,
Trăng sáng một dòng cầu bắt qua.
Sương giáng liền mây đồng lúa chín,
Mưa thu đỏ lá bến bờ xa.
Muốn về chẳng được vì con nước,
Gang tất Thần Châu mấy thuở qua?

Lục bát: 

 Tiên Du lớp lớp buồm qua,
Thẹn cùng núi biếc đầu đà trắng tinh.
Nắng chiều chùa tháp vươn mình,
Cầu thu sông nước nguyệt minh một dòng.
Sương pha lúa chín đầy đồng,
Sau mưa lá đỏ bên sông bàng hoàng.
Muốn về nước ngược khó sang,
Non Thần ngắn ngủi mơ màng đến chơi!

Đỗ Chiêu Đức
***
Cảm Tác Khi Thuyền Qua Tiên Du 

Tiên Du từng chặng, chiếc thuyền qua 
Thấy cảnh non xanh thẹn tuổi già 
Ánh nắng lụi tàn trên tháp quạnh 
Sông trăng lấp lóa dưới cầu xa 
Sương vừa tan giọt, đồng vàng trải 
Mưa mới ngừng cơn, lá đỏ pha 
Bất lực khôn về khi nước ngược 
Thần Chầu sát cận vẫn mờ nhòa 

Phương Hà 

Chương Trình Văn Thơ Nhạc Đại Học Kiến Trúc: Tản Mạn Về Bùi Giáng


Chúng ta hãy nghe Bùi Giáng phát biểu về thi ca : “Thơ là cái gì không thể bàn tới, không thể dịch, diễn được. Người ta có thể diễn tả một trận mưa bằng lời thơ, thì có lẽ muốn diễn tả một bài thơ, người ta chỉ có thể phát động một trận mưa rào hoặc một cơn gió thu, mà muốn thực hiện điều đó, thì ngoài việc làm thơ ra, con người không còn phép gì khác. Thế có nghĩa là muốn bàn tới thơ, diễn dịch thơ, người ta chỉ có thể phải làm một bài thơ khác. 

Người xưa am hiểu sự đó, nên họ chỉ vịnh thơ, chớ không bao giờ điên rồ gì mà luận bàn về thơ. Người đời nay trái lại, họ buộc phải luận thơ có mạch lạc, luận lý, không được bốc đồng vịnh lăng nhăng. Cái chỗ ngu si đó là điều bất khả tư nghì vậy.” Cho nên, ở đây người viết không dám luận bàn về thơ Bùi Giáng mà giản dị chỉ là cảm nhận một phần nào hương vị suối nguồn thi ca lai láng dạt dào, quá sức dữ dội của thi nhân mà thôi.

Hỏi rằng: Người ở quê đâu 
Thưa rằng: Tôi ở rất lâu quê nhà 
Hỏi rằng: Từ bước chân ra 
Vì sao thấy gió dàn xa dặm dài 
Thưa rằng: Nói nữa là sai 
Mùa xuân đang đợi bước ai đi vào 
Hỏi rằng: Đất trích chiêm bao 
Sá gì ngẫu nhĩ mà chào đón nhau 
Thưa rằng: Ly biệt mai sau 
Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân

Tại sao Nguyễn Du thường sử dụng chữ biết trong thơ và ít khi dùng chữ hiểu ? Đây là một sự việc quảng mật cần nên biết trong tương lai của văn hóa Việt Nam. Thơ là cái gì mà chỉ nên biết chứ không thể hiểu, may ra thì chúng ta có thể biết được cái thâm mật, cái quảng mật và cái thâm quảng mật, có thể biết được sơ sơ qua loa, chứ không thể nào hiểu được. 
Vào miền cõi thơ Bùi Giáng là tha hồ tự do lang thang tang bồng, rong rêu phiêu lãng ngàn phương mọi chốn, trên rừng dưới biển đầy kỳ hoa dị thảo, dạo chơi giữa ngả ba, ngả bốn những con đường sương mù, mây trắng rồi bất ngờ mở ra một phương trời xanh biếc Nguyên Xuân, đồngthanh tương ứng, tương giao theo điệu chào sơ ngộ xưa sau:


Nằm mơ gặp Cụ Nguyễn Du.
Gặp luôn Kim Trọng, Thúy Vân, Thúy Kiều.

Cụ Du cụ ở chốn nào?
Đoạn trường sao chẳng bao giờ gặp nhau?
Thúy Kiều áo lụa hoa đào.
Hoa xinh vẫn thắm, sắc màu không phai.
Thúy Vân da trắng tuyết pha.

Chị em mỗi vẻ mười phân vẹn mười"
Thư sinh Kim Trọng mỉm cười.
Chẳng hay huynh đã có người trăm năm?
Cùng ta kết bạn vong niên.
Thuyền chèo ta trước huynh sau vững chèo.
Thúy Vân e thẹn cuối đầu....
Chấp tay ta vái Tiên Điền xin thưa,
Cùng Vân gá nghĩa tào khang.
Cùng nàng kết mối tơ duyên đá vàng.
.................
Tỉnh ra khi mộng đã tàn...
Đêm qua đọc sách Đoạn trường Tân Thanh
Nên mơ gặp cụ Tiên Điền...
Chia tay cụ bảo thơ mi...dở òm!
Tức mình ta lại làm thơ.....

Làm Thơ

Làm thơ tóc trắng thành đen
Làm thằng thi sĩ ngất ngây men tình.
Làm thơ thấy bóng của mình.
Vẫn đi lặng lẻ một mình với ta.
Làm thơ ca ngợi tình già.
Làm thơ đi khắp ta bà thế gian.
Làm thơ yêu cái ngàn vàng.
Cùng nàng hai đứa hoang đàng yêu nhau.
Làm thơ đời đẹp muôn màu.
Làm thơ ta lại ngọt ngào yêu em.
Làm thơ đôi lúc lem nhem.
Yêu em quá độ làm em mệt nhoài!
Làm thơ yêu mãi yêu hoài.
Làm thơ ca ngợi muôn loài chúng sinh.
Làm thơ độc ẩm một mình.
Cô đơn rảo bước đường tình thiên thu.
Làm thơ lẩm cẩm lù đù.
Làm thơ giải thoát ngục tù CôVi.
Làm thơ thiền tịnh ta đi.
Làm thơ tìm lại bờ mi, mắt tình.
Ngộ ra chẳng phải tại mình.
Tại đời điên đảo nên tình đảo điên.
Thôi thì ta chẳng làm thơ!
An nhiên tự tại mộng mơ yêu người!

Nguyên Xuân là mùa xuân rực rỡ sơ nguyên trong lòng người, là Diệu Tâm trầm ẩn nhiệm mầu của chúng ta. Từ cõi quê lòng thanh tịnh đó, thi sĩ bước ra hòa điệu cùng cát bụi phù hoa phố thị, ngao du ngày tháng ta bà qua biết bao heo hút dặm dài, giáp mặt với sơn cùng thủy tận của mộng đời hư huyễn phù du. Nhà thơ chứng kiến cõi người ta cứ lo tranh đấu, tranh cãi đúng sai, phải trái, hơn thua giành giật nhau mãi, ai ai cũng phát huy cái bản ngã to bự của mình bằng cách chạy theo danh lợi, địa vị, dấy khởi hoài tham lam, sân hận, si mê... để vô tình quên đi mất cái bản tâm thực tánh, cái mặt mũi xưa nay, cái cõi miền Tâm Xuân thuần nhiên huyền diệu giữa lòng mình, cho nên thi nhân chạnh lòng trắc ẩn, thương xót cho những cảnh đời quá nhiều thống khổ điêu linh, bởi con người cứ mãi đắm chìm trong vọng tưởng, vô minh, hiểu lầm ngộ nhận:

Trần gian thơ mộng xiết bao
Mà buồn vô tận ai nào biết ai
Chưa yêu dấu đã lạc loài
Chát chua ngộ nhận tự ngoài vào trong

Một Cõi Đi Về

Tôi từ dỉ vãng bước ra.
Từ nghìn muôn thuở nụ cười trăng sao.
Lao đao nỗi nhớ quê nhà.
Vẫn mong tao ngộ thật thà gái quê.
Bên khung cửa trăng rơi hoài kỷ niệm.
Một vầng trăng đã chết giữa tịch liêu.
Lạnh hồn đi trong mù sương gió lốc.
Tìm nắng vàng sáng thế buổi bình minh.
Đi...để nhớ hương yêu màu ủ rũ.
Đi...để quên lối cũ đẫm trăng vàng.
Chiều châu thổ bềnh bồng con nước lớn.
Đêm quê hương đom đóm lập lòe bay.
Chiều hoàng hôn dáng ai qua ngõ vắng.
Lá xanh trời lam khói đượm tình quê
Niềm nhung nhớ ráng chiều sao cô quạnh.
Nhớ vườn sau rau đắng mọc bên mương.
Đi...đi mãi tìm quê trong bảo nhớ.
Hạt cát nào xoáy động nỗi niềm đau.
Chiều Đông Hải sóng dâng tràn biển nhớ.
Quê hương xa trắng xóa mộng phù du.

Cái đam mê nghiệp nghề KT trải dài từ thưở tóc xanh cho đến lúc đầu bạc phơi sương. Mượn cái hồn của Trung niên Thi sĩ Bàng Dúi mà vẻ lại căn nhà của thương yêu….
Bùi Giáng nói cười khề khà theo kiểu tự chế giễu, bỡn cợt khôi hài nhưng trái tim thi sĩ luôn luôn rực hồng ngọn lửa tình yêu thương vô lượng vô biên đối với cuộc đời đang sống trong túy sinh mộng tử
này. Nhà thơ đau nỗi đau của con người, sầu nỗi sầu thiên cổ của kiếp nhân sinh tàn úa phai nhàu:

Nỗi buồn khôn tả từ đâu
Đi về phảng phất nỗi sầu thiên thu
Giữa đêm chén tạc chén thù
Một mình độc ẩm sương mù dưới trăng
Nỗi thương nỗi nhớ hằng hằng
Nhớ thương vô cớ cầm bằng như không

Cái tài hoa trác việt, độc đáo của mình, đáng lẽ nên tự hào, hãnh diện nhưng thi sĩ tự mình làm cho chìm khuất, tiềm ẩn đi, chứ không huênh hoang phách lối, khoe khoang, kiêu ngạo phô bày ra như kẻ phàm phu tục tử thường tình. Đó là nhân cách cao thượng của bậc đại trượng phu. Tự mình vượt
lên trên vòng đối đãi thị phi phải trái, thoát ra ngoài mọi sinh hoạt quy ước của xã hội, để sống tự do theo ý mình, thi nhân thực hiện một bước nhảy trọng đại, ngoạn mục phi thường lả tự nguyện làm người điên khủng, khờ dại, lãng trí, tự mình trách móc, mắng nhiếc mình theo cách điệu thể thái tùy nghi:

Lão già say rượu nói nhăng
Làm thơ lẩm cẩm gia tăng tâm tình
Máu tim chia sẻ tâm tình
Nửa dâng Thần Rượu nửa trình Nàng Thơ

Tình yêu của Bùi Giáng lai láng như trường giang đại hải mênh mông, cứ tự nhiên trôi chảy, thường
hướng đến những tầng lớp nghèo khổ trong xã hội như anh đạp xích lô, cô quét rác hay cô mua bán ve chai. Niềm thương cảm của thi sĩ có cái gì đó thật khác thường kỳ lạ:

Kính thưa đồng chí đại ca
Xích lô vô lượng kể đà bao phen
Từng phen lay lất ưu phiền
Niềm vui vô tận thường hằng đeo đai
Các em quét rác mỗi ngày
Mỗi năm mỗi tháng kéo dài muôn năm
Ve chai giày dép cũ càng
Em mua giúp hết dịu dàng em mua
Tơ trời thêu dệt bốn mùa
Đổi thay thời tiết nắng mưa luống từng
Dạn dày cho rõ phong sương
Âm thầm ý nghĩa muôn phương mây vàng

Không được như Bùi Giáng nên tôi phải đi tìm em trong cái cõi ta bà lồng lộng khói mây… để cuối cùng với tay bắt được vì sao của em trên cõi vũ trụ hư không.
..tìm em, gặp em … và để yêu em.

Bùi Giáng yêu từ cô thôn nữ ở đồng quê chân lấm tay bùn đến cô em mọi nhỏ ở trên rừng truông rú thẳm hoang lương, thi nhân cũng chia sẻ tỏ bày rất đỗi ân cần trìu mến:

Cày sâu cuốc bẫm cấy bền
Tháng ngày thanh thản êm đềm buồn vui
Thương em ngày tháng ngậm ngùi
Nhớ em ngày tháng sụt sùi giữa đêm
Thương em như thương một nường
Thiên thu là gái bình thường nhà quê
Em từ thôn nữ năm kia
Về đây phút chốc sẻ chia tấm long
Kể từ vô tận tiêu tao
Yêu em mọi nhỏ chốn nào đầu non
Thấy em như thấy vuông tròn
Thành thân thiên hạ biển non dịu dàng
Yêu em như nước lan tràn
Nhớ em như nhớ những tràng giang xa

Nguồn thơ xanh ngát lại mênh mang chảy tràn qua cổng chùa tu viện, vào thăm viếng thùy mị ni cô.
Trước những tâm hồn thanh thản đoan trang, chàng thi sĩ lóng cóng theo cách điệu bông đùa cà rỡn quý ni cô thuần hậu, thuần phác thảnh thơi :

Đi tu em nhớ một lời
Đừng bao giờ trở lại đời làm giai nhân
Đừng đẹp đẽ đến vô ngần
Chỉ cần chút đỉnh đẹp tần ngần tu ( đi )

Còn gì đẹp hơn là buông bỏ hết những phiền não, vọng mê để lên đường xuất gia, đi tu một trận ly kỳ, hy hữu giữa ảo mộng tồn sinh ? ‘‘Tu là cội phúc tình là dây oan’’ Nguyễn Du đã nói như thế, còn Bùi Giáng thì:

Tu là cội phúc phôi pha
Tình là oan nghiệt chiết ma đoạn trường

Đó là thứ tình dính mắc ràng buộc, chiếm hữu nên luôn luôn giận hờn ghen ghét, gây nên bao tan nát đoạn trường. Vượt qua thứ tình yêu nô lệ đó là tự do cất bước thong dong với chiếc áo nâu sồng mộc mạc, thoát khỏi mọi nỗi khổ niềm đau:

Nâu sồng đã bén muối dưa
Còn tình đâu nữa dây dưa tâm tình?
Sự đời tắt lửa tồn sinh

Hồng quần quên mất rằng mình đã quên

Chép tờ địa lý đầy vai
Hùng tâm thánh nữ thiên tài ni cô
Định thần mừng rỡ bước vô
Song trùng chúc phúc hai cô một lần
Ni cô ? Thánh mẫu nhu mì
Thành thân vô tận thuận tùy đầu tiên
Ni cô ? Thục nữ thuyền quyên
Tìm đâu thấy được Nguyên Tuyền Ni Cô?

Nâu Sòng

Em làm Phật tử thuần thành.
Ghé chùa thăm Phật tâm lành đốt hương.
Theo hương bỏ cõi vô thường,
Phật thương, Phật bảo quay về thế gian.
Trần gian cõi tạm thôi mà,
Trả xong nghiệp chướng ta bà hãy đi.
Đi cho đến hết xuân thì.
Thì em trở lại nhu mì nguyên sơ.
Nguyên sơ thân thể ngọc ngà.
Lá xanh che phủ cung vàng nở hoa.
Mặc đời cặp mắt gian tà,
Thiên tiên dáng ngọc mượt mà thơm hoa.
Bây giờ Phật trọ trong tâm.
Cõi trời vô lượng lung linh nắng vàng.
Em tu niệm Phật vô vàn,
Mây vàng cánh hạc hồn vàng Tây Phương.

Cái đặc biệt trong thơ của Bùi Giáng là tính cách dí dỏm trong những ý nghỉ chân thành. Tôi học được ở ông qua những bài dưới đây…

Tắm Trăng

Thấy em tắm dưới trăng vàng!
Cỏ cây hoa lá hai hàng song đôi.
Nước trôi ẩm ướt bờ môi,
Động lòng ta muốn hôn đôi môi mềm.
Nước trôi ve vuốt thân mềm.
Hình hài diểm tuyệt êm đềm suối reo
Đồi hoang đá núi cheo leo.
Suối ngàn róc rách lá treo hoa cồn.
Trời ơi hồn chợt bồn chồn.
Vì yêu em quá nên hồn đi hoang.
Nhạc tình ngân khúc tình tang.
Đê mê, choáng váng , tình ngang....rã rời!

Phở Hồng Mai

Ghé qua quán phở Hồng Mai.
Thịt bò tái, chín, nạm, gầu lai rai.
Thương cô chủ quán Hồng Mai,
Order phở tái hai mồng của cô.
Mồng hai mỗi tháng một lần.
Phở mồng đặc biệt ăn không tính tiền.
Ăn rồi để lại "của ông"
Để cô ướp lạnh thong dong cô dùng.
Phở ngon lài gốn nước trong.
Bốn lành cô tặng khách quen đem về.
Ăn xong giữ lại cái mề,
Để khi thèm phở cồn lề ...nhớ hương.

Câu Đôi Chữ Hán

Nhất nhật tồn lo tu phải đạo!
Tam niên khu động bất niên sầu.

12 Câu Thơ Chữ Hán

Cồn la ca ngợi cổng trời
Cồn lên nối lại hai miền bướm hoa.
Cồn lạp chết đứng em la.
Cồn lo lạnh buốt co ro em ngồi .
Cồn lần những lúc cô đơn.
Cồn lu hai đứa đôi mình có nhau.
Cồn lề gió lộng mưa sa.
Cồn lâm không nói vì em đang thiền
Cồn liền khóa chặt động đào.
Cồn lau em giận mặt cau em sầu.
Cồn lâu cá chẳng mắc câu.
Cồn là em lại nở hoa vô thường ....

Em Vẫn Đẹp Dù Đời Kông Trang Điễm....

Thưa em, em vẫn tuyệt vời!
Nở hoa, phơi lá đón mời trăng lên
Thuyền tình con nước lênh đênh.
Để ta say đắm chông chênh cõi lòng!
Thưa em, ta vẫn một lòng...
Cùng em rượu uống mở lòng cho nhau.
Mặc thiên thu có qua mau.
Một giây say đắm ngàn sau vẫn còn.
Dù em nhan sắc có mòn.
Ngộ hen ta vẫn, vẫn còn yêu em.
Thưa em đời có lem nhem,
Nhưng ta vẫn cứ yêu em...mặc đời!
Em là giấc mộng ban đầu.
Chiêm bao đoạn cuối luân hồi lại mơ.
Mơ em giấc mộng trăm năm.
Ngàn năm vẫn mộng cõi âm lại về!
Em về tuổi ngọc vẫn xanh.
Nhành khô bỏ lại hoa xuân em chào.
Tình xưa hé nở nhụy đào.
Để ta say đắm ngọt ngào hơn xưa.
Em về mặc nắng mặc mưa.
Da thơm hoa nở lưa thưa cỏ hồng.
Tình nồng ta lại viễn mơ,
Đôi bờ sương ngậm vương tơ chỉ hồng.
Yêu em gió lộng mây chào.
Dắt vào vườn mộng la đà sương yêu.
Yêu em đời có biển dâu.
Vẫn yêu tha thiết...lâu lâu một lần!
Nghỉ yêu người lại bần thần!!!

Cà Phê

Cà phê đen đá một mầu.
Uống dô một lát cái đầu tưng tưng.
Nhìn em chỉ thấy cái lưng.
Nguồn thơ bất tuyệt muốn ngưng chẳng đừng.
Cà phê đen đắng nữa chừng...
Em thêm chút sữa, ngọt mừng em lên.
Cùng em phố thị lênh đênh.
Cùng em nhịp bước xang xênh phố phường.
Em ơi em đẹp vô thường.
Vì em có cái nõn nường bên trong.
Nõn nường em dấu dưới mông.
Lâu lâu em lại chổng mông show hàng.
Chổng mông show cái lạ lùng.
Tim ta trống đập tùng tùng tình lên.
Cùng em ta lại lênh đênh,
Thuyền tình lướt sóng mông mênh biển tình.
Cà phê giờ chẳng...ép phê!!!

Của...Em 

ngày xưa nàng thích ăn quà,
me, xoài, cóc ổi ăn hoài vẫn ngon.
lưởi nàng nếm riết cũng mòn.
nhờ ta cọ quẹt lưởi còn như xưa.
rình em mơ mộng sau vườn.
ôm hôn, đệ tử cúng dường trái tim.
lim dim môi hé mộng mềm.
giao thoa đôi lưởi quấn tròn mộng mơ.
ngực em đồi núi đôi bờ,
tay ta phiêu lãng xuống đồi lên non.
rồi khi đến đỉnh non hồng.
hé môi cắn nhẹ ...em gồng chết trân!
Rún em sâu thẳm tình ta.
nở hoa dâm bụt nhụy hoa điểm vàng.
ta làm du thủ hoang đàng,
cuống hoa ta hái, hoa vàng ta yêu....

Dê!

Hôm qua thữ nghiệm máu...me!
Lab ghi trong giấy máu D...chua lòm!
Đàn ông thì phải máu...D.
Không D đem hoạn... cho xong cuộc đời!
D là bản tính trời cho.
Không D đâu phải là thằng đàn ông.
Đàn ông D chuyện bình thường,
Không D là chuyện bất thường bác ơi!
Máu D từ óc xuống...tim.
Thấy em xinh đẹp máu D rần rần.
Thấy em áo mỏng bầy hàng.
Máu D tự động lên đàng rong chơi.
Nghiệp nghề D phải...khéo D.
Để cho em biết là D...dở òm!
D sao em chẳng đề phòng
Lòng vòng D chạy ...vào lòng của em!
Cái D đâu tại đàn ông
Tại em mông ngực em phơi em bày.
Khen em bưởi ngọt mông tròn.
Em cười em khoái...lối mòn D vô!
Hoan hô D cụ, D ông.
Đời D trẻ mãi , không D chóng già!
D xong lẹ lẹ...về nhà.
Không bà nó biết,chổi chà ...đập D!!!
Dê Cụ

Tâm Nhiên (KTS Lê Văn Tâm)

Thứ Ba, 19 tháng 1, 2021

Dạ Khúc - Lời Việt Phạm Duy, Tiếng Hát Lê Thu ( Thương Tiếc Nữ Ca Sĩ Lệ Thu 15/1/2021)

 


Thơ Cảm Tác: Kim Phượng
Thơ Tranh & Youtube: Kim Oanh

Dạ Khúc - Lời Việt Phạm Duy, Tiếng Hát Lệ Thu 


Thương Tiếc Lệ Thu


Lại thêm một tin buồn vào ngày cuối tuần.Hình như đối với thế hệ của tôi, mỗi ngày chỉ đón nhận những tin buồn đại loại như thế mà thôi.
Không một ai trong coi đời ảo vô thường này tránh khỏi chu kỳ Sinh, Lão, Bệnh, Tử của Tạo Hóa.Ý thức được như vậy nên vào lúc gần tuổi
Bát thập nhi lạc kỷ dĩ ư thiên liễu lúc nào tôi cũng sẵn sàng ra đi vì cuộc đời tôi đã trải qua đầy đủ những thăng trầm vinh nhục.

Xin bày tỏ lòng tiếc thương sự ra đi của Lệ Thu, nữ ca sĩ tài danh đức hạnh. Nguyện cầu hương linh Lệ Thu được an bình nơi cõi Vĩnh Hằng.
Ngàn Thu Vĩnh Biệt Lệ Thu 
Trời còn nhỏ Lệ sương mù hồn Thu
Vô thường một cõi phù du
Ánh Sao Roi khiến thiên Thu u buồn.

***
Thương Tiếc Lệ Thu 

Lệ Thu Nước Mắt Mùa Thu 
 Con Thuyền Viễn Xứ mịt mù trùng khơi 
 Hương Xưa phủ kín dòng đời 
 Mười Năm Tình Cũ đầy vơi phận mình 
 Mùa Thu Chết trong lặng thinh 
 Bản Tình Cuối nét lung linh phong trần 
 Tuổi Xa Người thoáng bâng khuâng 
 Tương tư Giáng Ngọc một lần hư hao 
 Mãi Xin Còn Gọi Tên Nhau 
 Đành ôm Nửa Hồn Thương Đau nghen lời 
 Dư âm Thu Hát Cho Người 
 Xuân hồng Hạ Trắng một đời yêu nhau. 

Nguyên Trần
Toronto.
Viết trong niềm thương tếic.nữ ca si tài danh đức hạnh Lệ Thu 
Những bản nhạc in đậm đã đưa Lệ Thu lên đài danh vọng.

Tiễn Biệt Danh Ca Lệ Thu



Huyền thoại Lệ  Thu vĩnh biệt rồi
“Hương Xưa” tan biến giọt sầu rơi
“Oanh vàng” tắt giọng chao đồi núi
“Hạ Trắng” tàn mây đảo đất trời
Kiều mị lời ca lưu cõi thế
Kiêu sa tiếng hát quyện trần đời
“Bản Tình Cuối” tiền xin cầu chúc
Cực Lạc đường về đặng thảnh thơi


Phương Hoa 
JAN 16th 2021

Tưởng Nhớ Danh Ca Lệ Thu


Tưởng Nhớ Danh Ca Lệ Thu

THÀNH kính đôi lời tiễn biệt ai,
TÂM tư xao xuyến ngẩn ngơ dài.
TƯỞNG hoài khúc hát nương mây quyện,
NHỚ mãi lời ca theo gió bay.
DANH nổi một thời đêm rực sáng,
CA ngâm muôn kiếp nét trang đài.
LỆ rơi, Cô-vít không thương xót...
THU hết đông về tiễn biệt ai !!!...

Đỗ Chiêu Đức
01-17-2021
***
Giọng Vàng Lệ Thu
Họa Vận

"Chiếc Lá cuối Cùng" lưu luyến ai
"Thu Sầu " than thở suốt đêm dài
"Mùa Thu Chết" đọng theo ngày tháng
"Thu Hát Cho Người" cánh hạc bay
Vang vọng đôi bờ "Thuyền Viễn Xứ"
"Ngậm Ngùi" chiếc bóng hận chương đài
"Hương Xưa" gợi nhớ người năm cũ
"Nước Mắt Mùa Thu" khóc tiễn ai.

Quên Đi
***
Giọng Ca Vàng Lệ Thu

“Gọi Nguời Yêu Dấu”(*1) hỏi kia ai?
“Còn Gọi Tên Nhau” (2) đợt sóng dài
“Về Mái Nhà Xưa”(3) vang trống thúc
“Bên Cầu Biên Giới”(4)lạc chim bay
Đêm Đông(5) hiu hắt thương quê mẹ
Mắt Biếc(6) mộng mơ dựa tượng đài
“Lệ Đá”(7) rưng rưng nơi phố nhỏ
“Đêm Thu”(8)quạnh quẽ nhớ đây ai?


1Ns Vũ Đức Nghiêm,2Ns Trường Sa
3-Lời Việt Ns Phạm Duy,4:Ns P.Duy
5:Ns Nguyễn Văn Thương,6 Ns Ngô Thụy Miên
7 Ns Trần Trịnh,8 Ns ĐặngThế Phong

Thái Huy
***
Thương Tiếc Danh Ca Lệ Thu

"Lệ Đá" oanh vàng, tưởng nhớ ai!
"Bên Cầu Biên Giới" thở than dài
"Gọi Người Yêu Dấu" nhân duyên lạc
"Về Mái Nhà Xưa" cánh vạc bay...
"Còn Gọi Tên Nhau" mơ Lãm Thúy
"Đêm Đông", "Mắt Biếc" mộng Chương Đài
Thôi rồi Covid danh ca nhiễm
Cận Tết "Người" đi quạnh quẽ ai !...

Mai Xuân Thanh
Ngày 17/01/2021

Lệ Thu, Chim Oanh Về Cõi Thiên Thu

Trong thời gian qua, ca nhạc sĩ đã một thời nổi tiếng ở miền Nam Việt Nam đã vĩnh viễn ra đi: nhạc sĩ Lê Dinh (9/11/2020 tại Canada), nhạc sĩ Lam Phương (22/11), ca sĩ Mai Hương (29/11)... và lần nầy đến ca sĩ Lệ Thu, sau thời gian bị nhiễm Covid-19, vừa qua đời vào 7 giớ tối Thứ Sáu, 15/1/2021 tại Orange County (Quận Cam).

Là người đam mê âm nhạc, thưởng thức những tiếng hát đã một thời, một đời và đã viết về hình ảnh ca sĩ làm thăng hoa nền âm nhạc Việt Nam trong gần 3 thập niên qua. Để tưởng nhớ Mai Hương, tôi viết bài “Mai Hương, Một Ánh Sao Rơi!” như lời tạ từ. “Muôn kiếp cô liêu, ngàn năm vang” (Tô Vũ). Đầu mùa dịch
Covid-19, ca sĩ Thái Thanh qua đời vào trưa ngày 17/3/2020 tại Orange County, đêm đó tôi viết: Danh ca Thái Thanh ra đi, gởi lại “Tiếng Hát Vượt Thời Gian & Không Gian”, vì nghĩ đến tang lễ ca sĩ được mọi người ái mộ, tiếc thương do lệnh khắt khe của tiểu bang nhằm tránh sự lây lan của đại dịch nên không đễn tiễn biệt làn cuối. Và, loạt bài “Viết trong mùa đại dịch” của tôi liên quan đến bệnh dịch trong quá khứ và tác phẩm văn học...

Lệ Thu là một trong những ca sĩ nổi tiếng nhất giữa thập niên 60 & 70. Trong 6 thập niên, từ trong nước, ở hải ngoại, Lệ Thu đã đi trình diễn khắp nơi, theo thời gian có trên 20 băng nhạc, CD, DVD... đã được thực hiện từ cá nhân đến Sóng Nhạc, Asia, Thúy Nga... Năm 2017, trong tai nạn xe cộ suýt chết, ngưng hát.
Trong mùa dịch quái ác Covid-19, bị nhiễm virus, vào bệnh viện Orange Coast Medical Center (Fountain Valley, California, Mỹ). Sau thời gian chữa trị không thoát khỏi cơn dịch quái ác nầy nên đã vĩnh viễn ra đi!
 

Lệ Thu tên thật là Bùi Thị Oanh, sinh ngày 16 tháng 7 năm 1943 tại Hải Phòng, nhưng trải qua thời thơ ấu ở Hà Đông. Về bản thân, Lệ Thu chia sẻ: “Trước năm 1945, bố làm một chức quan nhỏ ở Hải Phòng. Mẹ là vợ lẽ, sống dưới quyền của bà vợ cả, phải chịu đựng đủ điều. Bà bắt mẹ cô làm đủ thứ việc.
Một sân thóc rộng mênh mông, giữa trưa nắng như đổ lửa, phải phơi, trở thóc, rồi thu dọn, quét sân từ trưa cho đến khi trời xế bóng. Rồi đủ thứ việc, chả bao giờ được nghỉ tay.
Mẹ cô sinh tám người con, cứ đến 3 tuổi thì mất, duy nhất có cô còn sống. Năm 1953, khi mẹ cô vào Sài Gòn, bố cô không đi vì tiếc của cải.
Năm 1954, một ngày nọ tôi đi học về, mẹ cô gọi vào và chỉ nói một câu ngắn gọn: “Thầy con mất rồi!”. Từ đó mẹ sống lặng lẽ, không đi bước nữa. Và cũng từ đó cô không hay tin tức gì ngoài đó nữa. Hai mẹ con tôi sống ở chợ Vườn Chuối, đường Phan Đình Phùng”. Vì là đứa con gái duy nhất nên được nuông chiều, cũng thích chơi các trò chơi của nam sinh, đánh đáo, u mọi... Theo Lệ Thu “Tôi nhớ lúc 14 tuổi, đã có ngực, mà tôi hồn nhiên đi tắm mưa không mặc áo, cũng không mặc áo ngực...” như con trai.

Lệ Thu học đàn piano từ nhỏ, khi vào Sài Gòn học đàn guitar và hát với vị thầy cận nhà và được nhạc sĩ Đức Quỳnh chỉ dẫn thêm về ca nhạc. Theo học bậc trung học Pháp tại trường Les Lauriers. Vào đầu thập niên 50, trường Les Lauriers ở Tân Định, giảng dạy chương trình Pháp Việt song song với nhau. Năm 1959, trường dời về đường Đinh Công Tráng, đổi tên là trường Tân Thịnh. Nhạc sĩ Lam Phương đã học ngôi trường nầy. Sau năm 1975 đổi tên trường Đuốc Sống.
Lệ Thu đến với nghề ca hát hết sức tình cờ rồi trở thành ca sĩ. Theo lời kể Lệ Thu: “Lần sắp thi tú tài, nhân dịp sinh nhật một người bạn tổ chức trên sân thượng phòng trà Bồng Lai, mấy cô bạn trong nhóm của tôi thúc: “Ê Oanh, mày lên hát tặng con Liên một bài sinh nhật đi!”. Tôi liền đứng lên hát bài “Tà Áo Xanh” (Dang Dở) của nhạc sĩ Đoàn Chuẩn – Từ Linh. 

Tự dưng giọng hát tôi lọt tai ông chủ phòng trà. Ông bèn ngỏ lời mời tôi đi hát. Ông thuyết phục tôi: “Em có giọng hát rất hay và lạ. Không cần thức khuya đâu. Em cứ đến đây lúc 8 giờ, hát vài bài rồi 9 giờ về. Cứ nói với mẹ là đến nhà bạn học bài”. Kèm theo đó, ông trả cho tôi một số tiền khá lớn so với hình dung của tôi thời ấy. Thế là tối tối, tôi giấu mẹ đi hát. Nhiều khi tôi mặc cả đồng phục ở trường đi hát luôn. Khi ông chủ phòng trà hỏi tôi muốn được gọi như thế nào thì cái tên Lệ Thu lập tức bật ra như được định sẵn trong đầu mình. Kỳ thực, tôi cũng biết chữ “lệ” mang nghĩa buồn lắm, là nước mắt và mùa thu cũng sầu không kém. Thế nhưng “lệ” ở đây còn có nghĩa là mỹ lệ, là một mùa thu rất đẹp. Đến giờ tôi vẫn không hiểu tại sao cái tên này lại bật lên một cách tự nhiên như thế...”. (Lúc đó Ngọc Phu & Hoàng Cầm điều khiển chương trình).Khởi nghiệp từ phòng trà Bồng Lai, Lệ Thu cộng tác với Trúc Lâm Trà Thất của nhạc sĩ Mạnh Phát và kế đó là phòng trà Tự Do vào năm 1962. (Trước tháng 11 năm 1963, cấm nhảy đầm, chỉ nghe ca nhạc nên gọi là phòng trà. Sau thời điểm đó, báo chí, giải trí, nhảy nhót... như nắng hạn gặp mưa, sau đó gọi là vũ trường (nơi có khiêu vũ) và sau nầy thường gọi là phòng trà theo thói quen, Trong loạt bài Phòng Trà Ca Nhạc Sài Gòn Xưa của Lê Văn Nghĩa viết tương đối chính xác).

Kể từ đó, Lệ Thu được nổi tiếng cùng với những ca sĩ tên tuổi ở Sài Gòn. Tiếng hát Lệ Thu hút khách đến với các phòng trà như Queen Bee (năm 1969 của Jo Marcel), Ritz... Tháng 4/1970, Lệ Thu đã về với phòng trà Tự Do. Ông Ngô Văn Cường chủ Tự Do đã dùng giá cao để “giựt” Lệ Thu ra khỏi Ritz của Jo Marcel.
Trước đó Jo ký với Lệ Thu là 700.000 đồng hát một năm, cộng tiền cát-sê khá cao, còn ông Cường kêu Lệ Thu trả hợp đồng 1 triệu và tiền hát hằng đêm gấp đôi. Lệ Thu thường ký độc quyền với các phòng trà, hát nhạc Việt và ngoại quốc rất hay nên ăn khách. Ngay cả phòng trà Khánh Ly đã có một thời cộng tác với nhau vẫn sòng phẳng. Và, “một trong những giọng hát tình khúc hay nhất của nền tân nhạc Việt Nam”, nhất là các ca khúc dòng nhạc bán cổ điển (semi-classic), ca khúc thời tiền chiến.
Giọng ca Lễ Thu được mệnh danh “Giọng Ca Vàng Ròng”, “Tiếng Hát Vàng Mười” nghe không được “bay bổng, sang trọng, lãng mạn” như Thanh Thúy, Thái Thanh... Nếu gọi “Giọng Oanh Vàng Tình Khúc”, vừa mang tên người vừa mang tên loài chim oanh.Trong thi phẩm Chinh Phụ Ngâm Chinh Phụ Ngâm của tác giả Đặng Trần Côn (1705-1745) qua bản dịch nhà thơ Đoàn Thị Điểm (1705-1749) có câu

“Thuở lâm hành oanh chưa bén liễu
Hỏi ngày về ước nẻo quyên ca”


Chim oanh biểu trưng cho mùa xuân, trong thơ ca cổ hình ảnh này xuất hiện khá phổ biến nhất là trong Đường thi. Lệ Thu tham gia các chương trình ca nhạc trên Đài Phát Thanh Sài Gòn, Đài Phát Thanh Quân Đội, Mẹ Việt Nam, Đài Truyền Hình Việt Nam... và được trung tâm sản xuất băng nhạc mời cộng tác thu âm. Hầu hết ca khúc do Lệ Thu hát, được chọn lọc, ngay cả nhạc sĩ sáng tác. Lệ Thu thường chọn những tình khúc buồn, với tà áo dài, vừa hợp với phong cách trình diễn, âm điệu linh động với giọng alto-contralto và mezzo-alto dễ ru vào lòng người. Từ trong nước đến hải ngoại, trong 6 thập niên qua, Lệ Thu vẫn giữ được sự chọn lọc nầy.
 
Năm 2010. Nhạc sĩ Cung Tiến ấn hành tuyển tập ca khúc Hoàng Hạc Lâu, gồm 15 ca khúc trước năm 1975 và hải ngoại. Tôi email cho Việt Hải, viết bài về Cung Tiến. Bài viết Cung Tiến: Những Tình Khúc Lãng Mạn Về Cố Nhân của Việt Hải đăng tải trên nhật báo Saigon Nhỏ, số ra ngày Thứ Bảy, 12 tháng 6/2010. Văn Học Nghệ Thuật với chủ đề về Cung Tiến. Ca khúc Hương Xưa (1955) trang 18, ghi tặng Khuất Duy Trác, ca khúc Kẻ Ở (1977-1999) phổ thơ Quang Dũng, trang 44, ghi tặng Lệ Thu.
Tháng 10/2020, trong loạt bài “Viết trong mùa đại dịch”, tôi viết bài Một Thoáng “Hương Xưa” về dòng nhạc đến ý nghĩa của lời ca mang nhiều điển tích. Tình khúc Hương Xưa của nhạc sĩ Cung Tiến hay và đẹp từ giai điệu đến lời ca ẩn chứa điển tích nói lên cái hồn của cung bậc.
Duy Trác là ca sĩ đầu tiên hát tình khúc Hương Xưa, và Lệ Thu khi hát Hương Xưa theo lời kể:
“Tôi còn nhớ mãi mỗi đêm ở phòng trà Queen Bee, khi tôi hát Hương Xưa xong, khán giả lặng đi một hồi lâu, như là vẫn còn chìm đắm miên man ở trong dòng cảm xúc của bài hát, chưa biết là bài hát đã kết thúc. Tôi hát câu cuối là “Đời êm như tiếng hát của lứa đôi...” rất tình cảm và ngân rất dài. Sau khi dứt tiếng đàn, tiếng hát, mọi người im lặng một lúc, sau đó mới ồ lên vỗ tay...”.

Nghe ca khúc Hương Xưa rồi nghe ca khúc Nửa Hồn Thương Đau của nhạc sĩ Phạm Đình Chương:“Nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa... Cho lòng tiếc nuối xót thương suốt đời”... thế hệ chúng tôi sống đời lưu vong cảm nhận như tựa đề tác phẩm “Một Thởi Để Yêu & Một Thời Để Chết” (A Time to Love and a Time to Die) của nhà văn Đức Erich Maria Remarque. Với tác phẩm nầy tôi đã viết Trong Mùa Dịch Covid-19 đọc lại Trăm Năm Cô Đơn (4/2020).
Với tôi, Hương Xưa là một trong những tình khúc hay nhất của nền tân nhạc Việt Nam và cũng “giới hạn” ca sĩ trình bày. Có thể cho rằng giọng ca nào thành công với Thiên Thai của Văn Cao, Giấc Mơ Hồi Hương của Vũ Thành, Kiếp Nào Có Yêu Nhau của Phạm Duy, Dòng Sông Xanh (lời Phạm Duy) và Hương Xưa... thì dễ dàng thành công với nhiều tình khúc khác. Trong thanh nhạc, kỹ thuật ngân rung (vibrato) xuất phát rất quan trọng đánh giá giọng ca. Hầu hết, ca sĩ đều luyện tập ngân rung cổ họng, Lệ Thu áp dụng từ bụng nên làn hơi được điêu luyện, khỏe hơn.
Trong cuộc sống ít khi được toàn vẹn, nhất là giới ca sĩ. Trong ca khúc Eternally của Charles Chaplin (Ánh Đèn Màu qua lời Việt của Nguyễn Xuân Mỹ năm 1965) với thân phận:

“Đời ca hát ngày tháng cho người mua vui
Đời son phấn làm mất bao ngày thơ ngây
... Đời cam sống một bóng lặng lẽ cô đơn
Đời xa tiếng ca nào ai tiếc thương bẽ bàng”


Hay trong ca khúc Kiếp Cầm Ca của Huỳnh Anh:

“Đời ta là bến ai qua ghé thăm đôi lần
Nhớ chăng tiếng ca cung đàn ngày xưa
... Mưa đêm vẫn rơi mãi không ngừng
Có người ca sĩ khóc đời quạnh hiu”


Trong quyển Thân Phận & Hào Quang của nhà báo Hoàng Nguyên Vũ ấn hành ở Việt Nam năm 2016. Tác giả phỏng vấn các ca sĩ trong nước và các ca sĩ ở Mỹ (Bạch Yến & Họa Mi ở Pháp) về VN trình diễn. Trong đó có bài: “Ca sĩ Lệ Thu: 3 lần đò và những nỗi đau chưa kể”.
Trích phần Lệ Thu đề cập đến các cuộc tình:

“... Mẹ tôi sợ có con gái trong nhà như một trái bom nổ chậm, lại theo ca hát nên mẹ sợ ế, và đặc biệt là sợ sa ngã. Tôi đi hát, có gặp một anh chàng không quân thích tôi, gia đình họ đến đặt vấn đề hỏi cưới, thế là mẹ “tống” tôi đi ngay.
Tôi lấy chồng khi chưa một lần nắm tay người khác giới, chưa bao giờ biết hôn, nên đời sống chăn gối tôi cứ như một... khúc gỗ. Người chồng thất vọng não nề về sự ngây thơ, thậm chí... đần độn như thế. Chỉ được 2 tháng, anh ấy không thể chịu đựng được nên anh quyết định bỏ.
... Tôi bị chồng bỏ mà vui, hí hửng về với mẹ. Mẹ tôi cũng không buồn vì mỗi lần lên thăm con cũng cảm nhận được cái cảnh cơm nguội canh nhạt ấy. Lạ lùng là bị chồng bỏ mà tôi không thấy đau khổ. Có lẽ vì tôi không yêu. Bởi nếu có một tình yêu đúng nghĩa thì bằng mọi cách tôi sẽ giữ lấy hạnh phúc của mình.
... Chia tay chừng 5-7 năm, tôi gặp lại anh ấy một cách tình cờ khi tên tuổi tôi cũng đã nổi lắm rồi. Anh ấy cũng là một người hát rất hay, và cũng có đi hát như một đam mê.
Năm 1963 tôi đi bước nữa. Tôi gặp một người từ bên Pháp về đây chơi. Anh ấy ở Pháp từ nhỏ, đã có vợ có con bên đó nhưng về đây thấy tôi thì mê, và bỏ luôn vợ bên đó.
Mãi sau này tôi mới biết chuyện này chứ trước đó, nếu tôi biết anh ấy có vợ con rồi thì chẳng bao giờ tôi đến với anh ấy. Sau một năm tìm hiểu chúng tôi tổ chức đám cưới.
... Tôi từng tính bỏ hát để yên phận cơ mà. Anh ấy không phải là một người đàn ông của gia đình, đúng hơn không phải là người chung thủy. Anh đi chơi rất nhiều mà tôi thì không chịu nổi điều đó và cuối cùng tôi phải bỏ cảnh sống đó dù không cãi vã to tiếng. 7 năm một cuộc hôn nhân như thế, chúng tôi có hai đứa con gái.

Với cuộc tình thứ ba:
“Năm 1969, chúng tôi gặp nhau nhưng đến năm 1974 mới chính thức tổ chức đám cưới tại nhà thờ. Cuộc hôn nhân kéo dài 10 năm, chúng tôi có với nhau một đứa con gái, anh ấy cũng rất yêu thương, lo lắng cho tôi.
Hạnh phúc được thử thách qua những tháng ngày gian khổ, thế nên tôi hoàn toàn yên tâm đó là những gì ngọt ngào có được sau những cay đắng riêng tư. Chúng tôi mất nhau cũng vì lỗi của đàn ông. Và khốn khổ cho tôi, tôi đi Mỹ thì ngay lập tức đã có một người phụ nữ khác vào nhà tôi sống với chồng tôi. Và lần nữa, tôi vẫn là người khờ khạo.
... Tôi cũng có một cuộc tình rất thắm thiết. Năm 1988 tôi gặp người đó, tôi mới biết rung động thật sự là gì, tình yêu đúng nghĩa là gì, nhưng tôi vẫn khờ khạo không giữ được tình yêu của mình. Và từ đó tôi cũng chẳng yêu ai được nữa. Tính tôi vốn nhát và không bao giờ đi tán tỉnh hay giành giật đàn ông dù tôi có thích họ hoặc ước gì họ là người yêu của mình.
Cả ba người đàn ông đó giờ còn sống, kể cả anh hàng xóm si tình năm ấy, có người ở Mỹ, có người còn ở Việt Nam. Chúng tôi vẫn là bạn và vẫn thăm nhau nếu có dịp.
... Những người nào đi qua đời mình hay những gì mình trải qua đều là duyên, đều là ngộ. Những gì mình khổ, hay nó vướng bận vào đời mình và cuộc sống của mình, đều là nợ nhau cả và mình phải trả. Trả hết thì thôi”.

Ở Việt Nam, các cây bút viết về ca sĩ, thường khai thác về tình yêu, tình cảm lăng nhăng hầu đáp ứng tính hiếu kỳ, tò mò của độc giả. Không dẫn chứng ca khúc nào làm nên tên tuổi. Có khi khai thác bí ẩn theo tin đồn để tung ra...
Ở hải ngoại có nhạc sĩ Trường Kỳ đã ấn hành các Tuyển Tập Nghệ Sĩ. Trong TTNS tập 5 năm 2001, dày 374 trang, bài viết Lệ Thu, Sau 40 Năm Thăng Trầm Trong Âm Nhạc (trang 283-288) vì cùng sinh hoạt trong giới ca nhạc với nhau nên ghi lại chính xác.

Với tôi, thích nhà văn Hồ Trường An, trong tác phẩm Chân Dung Những Tiếng Hát, quyển I ấn hành năm 2001, dày 446 trang với 52 ca sĩ. Cách viết ví von và nhận xét tinh tế qua từng lời ca, giai điệu, âm sắc... Lệ Thu, Tiếng Ca Khởi Phụng Đằng Giao (trang 127-135) “Năm 1971, tôi có cộng tác với tờ tuần san Minh Tinh, có đến tư thất của Lệ Thu ở đường Trần Quang Khải (Tân Định) để phỏng vấn cô. Thuở đó cô đang chung sống với nhà văn Hồng Dương”... “Người chồng
trước của cô (Người ta gọi anh là Tony Sơn). Khi gặp Lệ Thu, nhà văn Hồng Dương ly dị vợ là nữ sĩ Linh Linh Ngọc” (Người chồng thứ ba theo lời kể của Lệ Thu ở trên)...
Hồ Trường An nêu tên những ca khúc do Lệ Thu hát đã được mọi người ngưỡng mộ. “Tiếng hát Lệ thu làm cho chúng ta nghĩ đến một trái hỏa châu bắn vọt lên không trung để tỏa ngời ánh sáng... Tiếng hát Lệ Thu là tiếng hát hay bay về trời, gợi hình ảnh khởi phụng đằng giao trong tuyện cổ tích, trong huyền thoại”.

Đạo diễn Nguyễn Long, thuyền nhân định cư tại Quận Cam năm 1992. Trước năm 1975 quen biết nhiều trong giới nghệ sĩ ở Sài Gòn. Làm thân tị nạn, sống lang bạt, làm báo, viết lách. Với chiếc xe truck cà rịch cà tàng, đóng thùng chứa sách báo. Làm chỗ ngủ qua đêm đi vòng quanh nước Mỹ. Anh viết 88 Nữ Ca Sĩ, dày 512 trang. Và tiếp theo với 32 Nữ Ca Sĩ, ấn hành năm 1997. Cuộc
phỏng vấn Lệ Thu ngày 15/1/1996 đăng trên trang sách Trang 621-626). Lời chia sẻ của Lệ Thu về cuộc đời, tình trường cũng giống như những gì kể trên.
Trong các mối tình kể trên cho thấy danh vọng cuộc đời và tình yêu lận đận trong cõi vô thường nầy của Lệ Thu cũng như nhiều nữ ca sĩ khác trên thế gian! Hồng Dương gia nhập làng báo rất sớm ở nhật báo Chính Luận thời Đệ Nhất Cộng Hòa. Cuộc tình của Hồng Dương & Lệ Thu có với nhau con gái út là Thu Uyển. Năm 1978, Lệ Thu có mở một hàng cà phê Thu Uyển ở Tân Định. Đến tháng 11 năm 1979, Lệ Thu cùng Thu Uyển vượt biển đến Pulau Bidong và sang Mỹ vào giữa năm 1980. Đến năm 1982, hai cô con gái lớn của Lệ Thu với người chồng thứ hai (Tony Sơn) cũng vượt biên và đoàn tụ với mẹ tại Nam California.
Sau tháng 4/1974, Hồng Dương bị tù một năm. Không vượt biên cùng Lệ Thu. Khi mới đến Quận Cam trên đất Mỹ, vả 3 gặp nhau (có Linh Linh Ngọc) rồi “riêng một góc trời” mỗi người có cuộc sống riêng. Để giúp bạn ta có niềm vui trên đất Mỹ, Bùi Xuân Hiến, Long Ân và Ngọc Hoài Phương ra tuần báo Chính Luận, Hồng Dương làm Chủ Bút nhưng được thời gian tờ Chính Luận bỏ cuộc chơi.
Sau nầy nơi cà phê Mưa Rừng (người thân của Hồng Dương) ở góc đường Brookhurst & Edinger. Thỉnh thoảng anh ra quán gặp bằng hữu. Hồng Dương qua đời ngày 18/1/2018 tại Quận Cam, nên lúc Lệ Thu trả lời phỏng vấn năm 2016, anh vẫn còn sống. Cùng là báo giới với nhau, gọi là “tình bạn” giữa “người đó” nhà báo ở Seatlle và ca sĩ mang tính lãng mạn cho đời thêm vui trong cõi tạm. Tôi đã từng được những lời chia sẻ, người đàn bà với ngày tháng còn lại sợ nhất là nỗi cô đơn! Ở Mỹ, con cháu có cuộc sống riêng, hình như “hồn nhiên” trong nỗi buồn đang “gặm nhấm tâm hồn” hoàng hôn của cuộc đời! Cháu nội, ngoại ghé thăm cũng dán mắt vào iPhone... rồi vào chúc sức khỏe trước khi về.

Trước đây, bạn văn Lâm Tường Dũ (tác giả Tình Sử Nhạc Khúc) cũng vào thời điểm nầy, nhờ tôi viết bài: Lệ Thu, Tình Khúc Với Thu. Tôi thấy đề tài ngồ ngộ vì tên tuổi ca sĩ với những tình khúc liên quan đến Thu đã từng đi vào tâm hồn ngưới ái mộ âm nhạc từ nhạc phẩm của Đoàn Chuẩn, Phạm Duy đến Vũ Đức Sao Biển, Ngô Thụy Miên, Trường Sa... Ở trong nước “Nhạc Vàng” bị cấm, bị đả kích thậm tệ rồi “Nhạc Vàng ngự trị nền âm nhạc cả nước, nhưng tôi tế nhị từ chối, tuy chẳng quan tâm ca sĩ về VN hát hò với cái nghiệp “xướng ca” mà truyền thông Việt ngữ nơi đây đã nêu lên vài trường hợp không mấy hay ho gì. Hát hò là chuyện thường tình nhưng tuyên bố lung tung, chấp nhận bài hát theo “đơn đặt hàng” dễ gây dị ứng trong cộng đồng người Việt tị nạn là chuyện khó chấp nhận. Đã có những lời bình phẩm khi viết về hình ảnh vài tiếng hát đã hy sinh mạng sống, bỏ nước ra đi... rồi quay về ca khúc “Hậu Đình Hoa” mà nhà thơ Đỗ Mục than thở trước vận nước trong bài thơ Bạc Tần Hoài. Chuyện cũ đã qua!
Với tâm hồn nhân bản của truyền thống Việt Nam từ thời cha ông, nghĩa tử, nghĩa tận. Nhận được tin buồn Lệ Thu vĩnh viễn ra đi trong cơn đại dịch, Orange County trong tình trạng ban bố “stay at home”, tình trạng bi đát đến lúc bệnh viện không có chỗ nhận người già bị nhiễm Covid-19, xác người trở thành “hư vô & cát bụi” quá đau thương cho thân nhân!
Trước nỗi đau nầy, mượn câu thơ trong Chinh Phụ Ngâm để tiễn biệt Lệ Thu Bùi Thị Oanh:
“Oanh bay đi biền biệt chẳng quay về”. Và, tiếng hát đầu tiên của cuộc đời với câu kết trong nhạc phẩm Dang Dở như định mệnh “Hoa tàn nhạc bay theo không gian” tiễn người: Lệ Thu về cõi thiên thu! “Đời xa tiếng ca nào ai tiếc thương bẽ bàng” (Ánh Đèn Màu).

Little Saigon. January 16, 2021
Vương Trùng Dương

Thương Tiếc Một Danh Ca


Thương tiếc danh ca bỏ cõi đời
Bệnh do Covid lụy châu rơi
Cung đàn lắng đọng vang câu hát
Khúc nhạc du dương vọng mấy lời
Đất khách ra đi về chốn cũ
Quê nhà giã biệt cũng yên nơi
Bảy mươi tám tuổi đây trường thọ
Thắp nén tâm nhang vĩnh biệt Người

Mai Xuân Thanh 


Giã Biệt Ca Sĩ Lệ Thu


“Nước mắt mùa thu “ đọng ngập sầu
Cung buồn nhạc vọng những đêm thâu
Trần gian biết rõ điều Không Sắc
Thế tục hay rằng chuyện bể dâu
Nẻo nghiệp lời ca lên bậc nhất
Đường duyên tiếng hát tới ngôi đầu
Vì sao đã rụng mùa đông giá
Một nén hương lòng tưởng niệm sâu 

Minh Thuý Thành Nội
Tháng 1/16/2021

Thương Tiếc Lệ Thu

 

Nước mắt mùa Thu rơi trên bản nhạc
Ca sĩ Lệ Thu từ giã trần gian
Mang xuống tuyền đài giọng hát oanh vàng
Sẽ mãi mãi chôn vào mồ dĩ vãng.

"Thuyền Viễn Xứ", và bài "Mùa Thu Chết"
Giọng ca Lệ Thu như oán, như than
Thương Tiếc Lệ Thu, tôi thắp nén nhang
Chúc người đi an vui miền cưc lạc.

Ngày 16-01-2021
Lão Mã Sơn
***

Kính tiễn Hương Linh ca sĩ Lệ Thu
Được đời đời an nghỉ nơi Nhà Chúa và trong tim khán thính giả hết lòng yêu quý Cô.
(Kim Phú Nguyễn)

Bé Phú cũng có chút kỷ niệm để nhớ về người ca sĩ tài hoa nầy…
xin kính nhắc về Cô với lòng thương mến…

Trước 1965,( bé Phú nhớ mang máng khoảng 1963 hay 1964), bé Phú rất mê giọng hát của Cô, nên khi dò hỏi được biết Cô cùng cư ngụ ở vùng ĐaKao với bé Phú, nên bé Phú cứ theo “rình mò” cho tới ngày được gặp tận mặt Cô ngoài đời…
Cô ngụ trong 1 căn phòng chung với bạn, là ký giả H.D, trên lầu  của Rạp Hát ASAM, nằm ngay góc Đinh Tiên Hoàng / Phan Thanh Giản, đối diện tiệm giày DADA của Cúc, bạn học ĐaKao bé Phú…
Sau mấy ngày, rốt cuộc cũng rình được Cô vào 1 buổi sáng...
Cô ngạc nhiên thấy bé Phú đứng ở hành lang hẹp trước cửa nhà,
Cô hỏi…
- Em làm gì đứng đây, em tìm ai???
Bé Phú lúng túng ấp úng …
- Dạ, em tìm ca sĩ Lệ Thu…em tới mấy lần nhưng chưa gặp…
- Sao biết Lệ Thu ở đây, ai chỉ em ???
- Em biết chắc chắn, vì em ở gần đây…
Cô phì cười… 
- Chị là Lệ Thu…”
Bé Phú trố mắt ngạc nhiên…
- Hông giống, trong hình bìa bản nhạc, Cô Lệ Thu đẹp lắm…
- Chị không trang điểm vì đi ra ngoài có chút xíu…
Bé Phú liếng thoắng…
- Em mê giọng hát của chị lắm…hôm nay được gặp mặt, em mừng
quá xá…
Cô Lệ Thu cười, vổ vổ vai bé Phú vài cái, và bé Phú lật đật te te đi khi thấy ký giả H.D mở cửa thò đầu ra…
Có vậy thôi, mấy ngày rình mò, mấy phút trao đổi ngắn ngũi, nhưng 1 kỷ niệm khó quên…
Chút kỷ niệm ngày còn thơ sao mà dễ thương…
Bé Phú viết ra, xin kính tiễn đưa người Ca sĩ mà bé Phú từng ái mộ.
Mong Cô sẽ không quên ngày còn ở đó và đã gặp 1 con bé khù khờ...
Trân trọng,
bé Phú