Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2021

Chúc Mừng Năm Mới 2021


Thơ: Dương hồng Thủy
Thơ Tranh: Kim Oanh

Ly Rượu Đầu Năm



Mời em ly rượu đầu năm
Có gì mà phải bận lòng thở ra
Ừ thì Tết của người ta
Lâu rồi cứ tưởng như là Tết chung

Uống đi em chút mặn nồng
Để quên chuyện cũ năm cùng đáy ly
Chút hương xưa chút xuân thì
Hơi men sẽ thắm môi ghì dấu môi

Thôi thì em uống cùng tôi
Mà nghe hơi thở tìm nơi chốn về
Còn đây tuổi đếm buồn ghê
Làm sao nhớ hết câu thề năm xưa?

Mời em ly nữa cho vừa
Lỡ trăm năm cạn còn chưa biết rằng
Thương nhau đâu chỉ dấu răng
Da non chưa đắp đã nghìn trùng xa...

Ở đây cũng một quê nhà
Mà sao nghe lạ tiếng khà rất quen
Cạn đi em chút rượu mừng
Cho môi thắm lại nụ hồng năm xưa..!

Chúc Mừng Năm 2021 May Mắn, An Lành
Durham, North Carolina

Người Chợ Vãng

Món Ngon Năm Mới


Mười hai tháng trong năm bạn hãy
Đem rửa sạch hết thẩy đắng cay,
Ghen tị và thù oán đi ngay
Rồi đem phơi, cho bay ráo nước.
Và sau đó nhẹ nhàng bạn cắt
Thành 28,...,31 phần đều
Đem trộn vào một chút tình yêu,
Chút can đảm, ít nhiều kiên nhẫn,
Thêm vào đó đôi phần cố gắng,
Dăm ba lát hy vọng, trung thành.
Rồi để cho hương vị gia tăng
Thêm tự tin, lạc quan, hài hước.
Tất cả đem ngâm vào tô nước
"Những tâm niệm, ao ước riêng mình".
Xong vớt ra, nhóm lửa vui mừng
Bắc lên nồi yêu thương bằng sứ
Để cho lửa cháy lớn vừa đủ
Lâu lâu thêm vài nụ nhún nhường,
Chút khiêm tốn và hai muỗng đường.
Bỏ tất cả vào chưng cách thủy.
Hai giờ sau, với niềm trân quý
Đem ra mời toàn thể thân quen
Cùng thưởng thức trong chén bao dung
Với nụ cười và lòng thanh thản!

Chẩm Tá Nhân
(phóng tác)
01/16/2012
***
Món Ăn Năm Mới

* Lấy toàn thể 12 tháng trong năm đem rửa sạch mùi cay đắng, ghen tị, thù oán… rồi để cho ráo nước .
* Tuần tự cắt mỗi tháng ra 28, 30, hay 31 phần.
* Trộn đều với :
- Một chút tình yêu 
- Một chút kiên nhẫn 
– Một chút can đảm 
– Một chút cố gắng 
– Một chút hy vọng 
– Một chút trung thành.
* Ướp thêm gia vị: lạc quan, tự tin và hài hước.
* Rồi đem ngâm một lát trong dung dịch “những điều tâm niệm của riêng mình”.
* Vớt ra, xay nhỏ, đổ tất cả vào “nồi yêu thương” và nấu với "lửa vui mừng”.
* Đem ra ăn với “nụ cười” trong chén “bao dung”

Chiều Cuối Năm



Thoi thóp chiều tà, nắng cuối năm
Làm ta xao xuyến biết bao lần.
Thì thầm tiếng gió vương cành lá
Hiu hắt con đường quạnh bước chân.
Đồi núi mịt mờ sương trắng xoá
Chân mây lãng đãng nguyệt trong ngần.
Buồn tênh thành phố tràn Co-vid
Đất khách xa vời bóng dáng Xuân.

Mailoc
12-31-2020
 

Ngày Cuối Năm


Bài Xướng:

Ngày Cuối Năm


Chỉ một tờ thôi sẽ hết ngày
Năm tàn tháng lụn nỗi đời cay
Chiều nay đón tuổi buồn không mẹ
Bữa tối mừng xuân giận chẳng thầy
Bỏ cội nhân tình bên cánh võng
Buông dòng thế sự giữa rừng mây
Vần thơ ý tặng người tri kỷ
Viết mỗi hằng đêm tửu cạn đầy 

Thạch Hãn
31/12/2017
***
Bài Họa:

Chiều Cuối Năm

Ngùi trông lốc lịch đã trôi ngày
Buổi tất niên về bỗng lệ cay
Chửa hết bao lời dâng nghĩa mẹ
Nào xong mấy chữ trả ơn thầy
Chôn vùi giữa phố màu danh lợi
Rũ bỏ bên đường chuyện nước mây
Ngẫm bả nhân tình men thế sự
Chiều nâng chén tủi mãi vơi đầy.

Nguyễn Gia Khanh
***
Đành Nương Chén Tửu 

Trời thương cũng được sống bao ngày
Đói khổ qua rồi vẫn đắng cay
Tủi đón mùa xuân nào gặp mẹ
Buồn trông buổi tết chẳng thăm thầy
Quê người lỡ bước rời danh lợi
Xứ bạn sai đường phủ khói mây
Nghĩ đến càng tăng phần tự kỷ
Đành nương chén rượu rót thêm đầy. 

31/12/2020

Văn Long

Buồn Cuối Năm

Hôm nay là ngày cuối cùng của năm 
Hình như gió lạnh nhiều hơn hôm trước?
Tháng mười hai cây trơ cành xơ xác
Biết tìm đâu những chiếc lá cuối mùa.

Tìm trong tàn phai, tìm giữa hư vô 
Những gì mong manh, những gì sắp mất 
Một năm dài chuyến tàu đi trăm hướng 
Ngày cuối cùng chợt nhớ những sân ga 

Không ai có thể tìm lại hôm qua 
Thời gian đi như bước chân của gío 
Tìm đâu xuân hồng, tìm đâu hạ đỏ 
Tìm đâu anh những xao xuyến ban đầu 

Ngày cuối của năm xin đừng qua mau 
Ai chẳng có một chút gì tiếc nuối 
Trang sách cũ sẽ vô tình khép lại 
Trang sách mới buồn vui có ai ngờ 

Không ai có thể tìm lại ngày xưa 
Những ngày tháng đã lùi vào qúa khứ 
Tìm đâu ngày buồn bâng khuâng chuông gió 
Mà dư âm tan vỡ tận tâm hồn.

Khi dòng sông vẫn chảy về hạ nguồn 
Khi thời gian không bao giờ ngừng bước 
Khi cuộc sống vẫn đi về phía trước 
Tìm đâu anh kỷ niệm cũ ngược dòng.

Tìm đâu vàng thu, sương tuyết mùa đông 
Của năm trước đã đi về đâu đó 
Tìm đâu mộng mơ trời xanh hoa cỏ 
Tìm đâu anh mùi hương thuở ân tình.

Những con số trên tờ lịch chạnh lòng 
Trong cuộc sống mỗi ngày là biến cố 
Tâm tình buồn vui kiếp người riêng lẻ 
Đến những vui buồn thế giới ngoài kia 

Ngày sẽ cạn dần. Đêm nay giao thừa 
Người ta rộn ràng đón chờ năm mới 
Đếm từng thời gian những giây phút cuối 
Happy New Year. Năm cũ đâu rồi?

Nguyễn Thị Thanh Dương


Niagara



Niagara bắt nguồn từ thổ ngữ Iroquoian, “Onguiaahra”, xuất hiện chính thức trên bản đồ từ 1641.Thông thường người ta chấp nhận nghĩa chính là thẳng “The Strait”, dòng nước thẳng chảy từ Lakes Erie qua Lake Ontario. Cũng có nghĩa khác là Thundering Waters” vì dòng thác đổ mạnh như sấm chớp… 

Có những khu vực mang tên Niagara là: 
Với dân số 15.400 vào năm 2011, Nigara On The Lake là một thành phố nắm về phía nam của tỉnh bang Ontario trên giao điểm của hai con sông Niagara River và hồ Ontario. Đây là thành phố duy nhất của Canada mà thị trưởng được mang chức Lord Mayor (là chức thị trưởng chỉ dành cho các thành phố của United Kingdom). Thành phố mang tên là Butlersburg vào khoảng 1781, tên của tướng John Butlersburg, sau đó đổi thành West Niagara rồi Newark (có nghĩa là cái cổ), đến 1798 thì thành Niagara on The Lake. 

Niagara On The Lake là thành phố rất đẹp, cả thành phố ví như một công viên to mà muà xuân và mùa hè rực rỡ hoa các loại trước cửa các ngôi nhà. Thành phố có nhiều thắng cảnh như Fort George, Navy Hall, Butler,s Barracks, St Mark’s Church, công viên, sân golf... 

Từ tháng 4 đến tháng 11thành phố thường tổ chức nhiều lễ hội, quan trọng là hội của các hãng làm rượu nho đông đá, một đặc sản nổi tiếng của Canada, Ice wine. Ice wine làm từ những trái nho chín và được giữ lại cho đông lạnh trong mùa đông. Chỉ những trái nho ngon lành mới không rụng và vì nước (water) trong trái nho bị đông trước khi ép nên nước ép nho đông lạnh không chứa nước thường (water) nên đậm đặc hơn, ngon hơn, ngọt hơn, dĩ nhiên cũng đắt hơn, thường bán dưới dạng những chai cao, ốm và dùng như rượu tráng miệng mà người sành điệu không thể không nếm qua hoặc mua về làm quà sau khi du lịch Niagara. 
Muốn đến đây, du khách từ Queen Elizabeth way ( xa lộ 98) nhớ bắt sang đường 87 thay vì tiếp tục đường 98 đi tới thác Niagara. 

Niagara falls city 

Nằm phía tây của Niagara Rivers, Niagara Falls city là một thành phố thuộc tỉnh bang Ontario, Canada, dân số khỏang 82.997 vào năm 2011. Niagara River chảy qua hai thành phố Niagara Falls của Canada và Niagara Falls thuộc hạt Niagara của tiểu bang New York của Mỹ. Cả hai thành phố cùng mang tên Niagara Falls, tên của thác Niagara, một thắng cảnh của thế giới. 

Niagara Falls city của bang New York có khoảng 50. 000 dân, lúc đầu mang tên là village of La Salle là tên nhà thám hiểm người Pháp đã dựng nên làng, sau đó trở thành Town of Niagara từ 1927, cách Buffalo 27km (15 miles), diện tích 44 km vuông( 16.8 square miles), dọc theo Niagara falls và Niagara Gorge, chủ yếu phát triển về du lịch, có 19 triệu du khách mỗi năm. 

Từ con đường rộng lớn cho bộ hành, một đoạn trên Niagara Parkway, dọc theo dòng sông cho người ngắm cảnh từ phía Canada, du khách chỉ cần vài bước chân qua cầu Rainbow Bridge là đã qua tới Mỹ, tiểu bang New York. Niagara Parkway được coi là Ontario scenic Highway, bắt đầu từ Fort Erie 

và tận cùng ở Fort Gorge, còn gọi là Niagara Boulevard hay Niagara Road. Theo con đường này quẹo trái du khách sẽ đến chùa Cham Shan Temple (Ten Thousands Buddas) có 7 tầng tháp nằm trên 3 hectas đất, có cung cách Korea ( 905-371-2679 , địa chỉ 303 River road Niagara falls Ont L2E 3E8) khá đồ sộ và trang nghiêm thường bị du khách bỏ qua vì ít được nhắc tới trong quảng cáo du lịch. Du khách muốn mua sắm thì đừng quên Fashion Outlet of Niagara ở số 2098 Military Road. 

Năm 1856 thành phố Niagara City mang tên Town of Clifton. Năm 1881 đổi thành Niagara Falls; năm 1882 hội đồng quản hạt Drummondville đặt tên là The village of Niagara Falls và từ 1904 cà làng và thành phố họp nhất thành City of Niagara Falls. Thành phố, như vậy chạy dài theo thác Niagara và Niagara Gorge thuộc Niagara Rivers cách thủ phủ Toronto của tỉnh bang Ontario 130km (81mi), có diện tích là1800km vuông. Niagara Falls như vậy thuộc Niagara Falls City. 

Niagara River là con sông chảy từ hồ Erie tới hồ Ontario, hình thành một phần biên giới Mỹ-Canada, dài 58 km (36mi) 

Niagara falls 

Trên con sông chảy từ Lake Enrie vào Lake Ontario, sông Niagara Rivers có ba thác nước vĩ đại từ lớn đến nhỏ là Horseshoe Falls, the American Falls and the Bridal Veil Falls. American Falls hoàn toàn nằm bên nước Mỹ cách Horseshoe bởi Goat Island. Thác nhỏ nhất Bridal Veil Falls cũng nằm bên nước Mỹ cách American falls bởi Luna Island. 

Canada chỉ chiếm có một thác nhưng là thác lớn nhất Horseshoes Falls. Niagara Falls có lưu lượng nước lớn nhất thế giới từ độ cao 50m(=165 feet). Horseshoe Falls cao tới 57m(=188 feet), rộng 790m (2600 feet) lại là thác nước mạnh nhất Bắc Mỹ, cách Buffalo, New York 27km =17 miles và cách Toronto 121 km (=75 miles) giữa hai thành phố cùng tên Niagara Falls thuộc Ontario, and Niagara Falls thuộc New York mà vào năm 1941, Niagara Falls Bridge Commission hoàn tất cây cầu Rainbow Bridge, cho khách bộ hành và cả xe cộ qua lại giữa hai nước Canada và Mỹ. 

Muốn xem Panoramas, quí vị Google tới “Niagara Falls 360 aerial Panorama”, quí vị có thể xem Panorama hay video 360 độ cảnh nhiều nơi trên thế giới (cho Sao Khuê nói nhỏ một câu là hồi nào tới giờ Sao Khuê đâu có biết vụ này, nay nhờ Google tìm tài liệu hầu quí vị, tình cờ khám phá ra, hoá ra ở hiển gặp lành thật đấy). Còn tại sao lại Rainbow Brigde ư, quí vị nhìn hình thì thấy ngay cầu vồng! 
www.airpano.com/360Degree-VirtualTour.php?3D=Niagara-Falls-USA... 

Niagara Falls thành lập từ khi băng hà tan rã thời cuối cùng Wisconsin, thành Đại hồ Great lake , không những rất cao mà còn rất rộng, rất mạnh, lưu lượng mỗi phút 6 triệu feet khối (=110.000 mét khối ) mà riêng Horseshoe, trong mùa nước lớn lưu lượng đôi khi lên tới 6400 mét khốt (225.000 feet khối) mỗi dây đồng hồ! Vì sức nước rất mạnh, nước bắn tung toé nên du khách cần mang áo mưa khi đến gần thác nước. 

Ngoài vẻ đẹp hùng vĩ mang đến hàng triệu du khách mỗi năm, Niagara Falls còn là nguồn thuỷ điện rất lớn, từ thế kỷ 19 đưa đến sự phát triển mọi ngành của Canada và Mỹ. 

Nơi ngắm thác nước có hành lang rộng cho du khách đi dạo , nằm trong Niagara Parkways. Nhũng con đường hướng về đây có nhiều hotels, casinos, nhà hát, cửa hàng, quán ăn ngày đêm chớp đèn sáng và ồn ào đông đúc vui vẻ như ngày hội nên được quảng cáo là nơi dành cho tuần trăng mật hay còn hơn thế là thủ đô trăng mật của thế giới “honeymoon capital of the word”. Muốn hiểu tại sao có danh hiệu này, xin mời quí khách quá bộ lên tháp quay Skylon 

(Skylon observationtower). 

Tháp được xây từ tháng Năm, năm 1964 và mở cửa ngày 6 tháng Mười, năm 1965, cao trên mặt nước Niagara River 236 m, còn từ mặt đất kên thì cao 160m (520f), sơ sơ nặng 21,772,800kg nhưng chỉ mất có 52 giây là một trong ba thang máy mang quí khách lên tới đỉnh, và đây honey moon: 

Rất nhiều du khách chưa có dịp lên đây vì còn mải ngắm kỳ quan của thế giới: thác nước Niagara nhất là thác Horseshoe 

Muốn thấy sức nước như thế nào, xin mời du khách xuống tầu. 
Nếu không sợ rơi thì du khách có thể xem thác nước với trực thăng 
Về đêm, hệ thống ánh sáng hoà cùng tiếng nhạc tạo nên một khung cảnh như mờ như ảo.


Ban đêm, dưới dàn đèn mầu, sắc của nước thay đổi, khi xanh khi tím, khi lại hoà lẫn nhiều mầu khiến người ngoạn cảnh không biết đâu là mầu thực của nước, ngay cả đâu là nước ...thỉnh thoảng lại có pháo bông đủ mầu đủ sắc khiến người ta quên hết thực tại ta bà, đắm chìm trong mầu sắc huy hoàng ngoạn mục ... 

Mùa Giáng Sinh, dù tiết trời rất lạnh, quãng đường dẫn ra thác cũng được trang trí rất đẹp với đủ các hình thù ... 

Tối giao thừa, 31 tháng 12, nhiều người đổ về đây chờ “count down” , đón mừng năm mới trong hân hoan với pháo bông rợp trời... 

Sao Khuê 
Viết theo tài liệu trên mạng

Thứ Năm, 31 tháng 12, 2020

Long Hồ Vĩnh Long- Chúc Mừng Năm Mới 2021

 

Thơ&Thơ Tranh: Kim Oanh


Lời Đầu Năm



Những đóa hoa xinh thật xinh
Trang nhà tỏa sắc lung linh
Vào xuân mở bút vui ngày mới
Kết bạn gieo vần thả ý tinh
Họa xướng long vân mùa lễ hội
Đón chào thi hữu buổi bình minh
Tao nhân và Blog nhiều duyên nợ
Năm mới mừng nhau thắm nghĩa tình.

Quên Đi

Hạnh Phúc Đầu Năm

Tợ ánh sao đêm sáng rực trời
Muôn hình đa dạng cánh hoa rơi
Pháo bông từng đợt tuôn màu sắc
Nhộn nhịp nơi nơi tiếng gọi mời

Hạnh phúc theo nhau đến mọi nhà
Niềm tin hy vọng mãi thăng hoa
Người người rạng rỡ niềm vui mới
Ý đẹp lời trao vọng vọng xa

Năm cũ qua mơ ước thỏa lòng
Vạn điều muôn sự khởi hanh thông
Chén chú chén anh nghe rôm rả
Nhấc chén hân hoan cạn rượu nồng

Thơ & Ảnh: Kim Phượng
Đầu Năm Mới 2021

Mừng Lễ Giáng Sinh - Chúc Mừng Năm Mới



MỪNG vui khắp chốn xa gần
LỄ dâng kính đón Thánh Thần Ngôi Trên
GIÁNG trần nơi hang Belem
SINH linh vạn loại xây nền yêu thương
CHÚC cho hết cảnh nhiễu nhương
MỪNG năm Tâm Sửu bốn phương an hoà
NĂM Tý vận hạn đã qua
MỚI đến may mắn trải ra khắp vùng

Văn Ngọc

Giáng Sinh 2020
Năm mới 2021

Tách Cà Phê Cuối Năm


Chợt hôm bên tách cà phê
Có hình bóng cũ thoáng về quanh đây
Nửa môi đắng vị những ngày
Nửa môi mật ngọt đong đầy nhớ thương

Hương xưa tỏa những con đường
Bên lề phố cạn phủ hàng me bay
Gió nghiêng hôn sợi tóc dài
Tay nghiêng trĩu nặng bờ vai nghìn trùng

Chạnh lòng mắt bỗng rưng rưng
Thương cây lá trụi thương rừng bơ vơ
Thương con chim nhỏ tình cờ
Về đây hát khúc "ầu ơ..." rất buồn!

Ngụm cà phê chút dư hương
Có người chắc cũng môi thường nhắc tên?
Hay là năm tháng đã quên
Có gì để nhớ những phiền muộn qua?

Như mùa rồi cũng trôi xa...

Durham, North Carolina
Nguyễn Hoài Nam

Tính Sổ Đời



Cuối năm thầm ôn lại sổ đời
Tuổi thì cứ chồng chất chẳng vơi
Theo dòng Ta lùi trẻ tấn tới
Nào ai thoát khỏi luật đất trời

Một năm nhân loại chẳng an ngơi
Cơn dịch hoành hành khắp nơi nơi
Kẻ ở oán than lo trăm mối
Người đi bức tử nào muốn rời

Thằng ác đa mưu nhỡn nhơ cười
Người hiền quanh quẫn tức kêu Trời
Bó rọ vào ra miệng bịt kín
Nhớ họ hàng, giao tiếp (chỉ) đứng nhìn

Ước vọng bình thường được mưu sinh
Du lịch đó đây thoả mắt nhìn
Lâu lâu trà rượu cười thoải mái
Toàn gia họp mặt tay bắt tay

Một chút khát vọng về tương lai
Chan chứa niềm tin đến muôn loài
Rừng xanh chim hót đầy sức sống
Như ngày chưa có ... Quỷ COVID 

Trúc Lan KTP 
30-12-2020

Beau Poème Sur Le Temps



Français:

Beau Poème Sur Le Temps

À peine la journée commencée et ... il est déjà six heures du soir.
A peine arrivé le lundi et c'est déjà vendredi. ... et le mois est déjà fini.
et l'année est presque écoulée.
et déjà 40, 50 ou 60 ans de nos vies sont passés.
et on se rend compte qu'on a perdu nos parents, des amis.
et on se rend compte qu'il est trop tard pour revenir en arrière ...

Alors... Essayons malgré tout, de profiter à fond du temps qui nous reste...
N'arrêtons pas de chercher à avoir des activités qui nous plaisent...
Mettons de la couleur dans notre grisaille...
Sourions aux petites choses de la vie qui mettent du baume dans nos cœurs.
Et malgré tout, il nous faut continuer de profiter avec sérénité de ce temps qui nous reste. Essayons d'éliminer les "après"...
Je le fais après..
Je dirai après...
J'y penserai après...

On laisse tout pour plus tard comme si "après" était à nous.
Car ce qu'on ne comprend pas, c'est que:
après, le café se refroidit...
après, les priorités changent...
après, le charme est rompu...
après, la santé passe...
après, les enfants grandissent...
après, les parents vieillissent...
après, les promesses sont oubliées...
après, le jour devient la nuit...
après, la vie se termine...

Et après c'est souvent trop tard.... Alors... Ne laissons rien pour plus tard... Car en attendant toujours à plus tard, nous pouvons perdre les meilleurs moments,
les meilleures expériences,
les meilleurs amis,
la meilleure famille...
Le jour est aujourd'hui...L'instant est maintenant...

Jacques Prévert

***
Việt:

Bài Thơ Đẹp Về Thời Gian …  

Ngày mới bắt đầu, thế mà đã sáu giờ chiều
Mới thứ hai mà nay đã thứ sáu, và tháng sắp hết – năm cũng vậy
Bốn mươi, năm mươi, sáu mươi tuổi đời qua nhanh
Chợt nhận ra cha mẹ, bạn bè đã đi xa
Và quá trễ để quay trở lại
Thôi thì cố tận hưởng những gì còn sót
Hãy tìm những sinh hoạt khiến ta vui
Hãy thêm màu vào bức tranh u ám
Hãy mỉm cười với những nhỏ nhặt nhưng thêm hương cho đời
Hãy tìm vui trong thanh thản dù gì đi nữa
Hãy bỏ đi những chữ ‘sẽ làm sau’…
Ta sẽ làm sau…
Ta sẽ nói sau…
Ta sẽ nghĩ sau…
Đừng ‘sẽ làm sau’ vì ngày sau không phải của ta
Và bởi vì ta không hiểu là:
Ngày sau, cà phê sẽ nguội
Ngày sau, ưu tiên sẽ khác
Ngày sau, duyên dáng sẽ mất đi
Ngày sau, sức khỏe sẽ không còn
Ngày sau, các con sẽ khôn lớn
Ngày sau, cha mẹ sẽ già đi
Ngày sau, lời hứa sẽ quên mất
Ngày sau, ngày sẽ thành đêm
Ngày sau, cuộc sống sẽ chấm dứt…
Và ngày sau, thường thì quá trễ
Bởi thế đừng để đến ngày sau
Vì có thể ngày sau, chúng ta sẽ mất những giây phút đẹp nhất, những kinh nghiệm quý nhất, những bạn bè thân nhất, và gia đình thương yêu nhất…
Ngày hôm nay là giây phút này…

Thy An
***

English : (trên Internet)

Barely the day started and... it's already six o'clock at night.
Barely arrived on Mondays and it's already Friday.
...and the month is already over.
...and the year is almost over.
...and already 40, 50 or 60 years of our lives have passed.
...and we realize we lost our parents, friends.
and we realize it's too late to go back...
So... Let's try to make the most of the time we have left...
Let's keep looking to have activities we like...
Let's put color in our gray...
Let's smile at the little things in life that put balm in our hearts.
And in spite of everything, we must continue to enjoy this time we have left. Let's try to eliminate the ′′ after ′′...
I do it after...
I'll say afterwards...
I'll think about it afterwards...
We leave everything for later as if ′′ after ′′ were ours.
Because what we do not understand is that:
Afterwards, the coffee gets cold...
afterwards, priorities change...
Afterwards, the charm is broken...
afterwards, health passes...
Afterwards, the kids grow up...
after, parents get old...
afterwards promises are forgotten...
after, day becomes night...
after, life ends...
And then it's often too late....
So... Let's not leave anything for later...
Because while always waiting for later, we can lose the best moments,
the best experiences,
the best friends,
the best family...
The day is today... The moment is now...

***
Thơ Dịch:

Ngày vừa chửa cười trời đã tối
Mới Thứ hai đã Thứ sáu rồi
Và cứ thế tháng cùng, năm tận
Bốn...năm... sáu chục năm thoáng trôi

Ngộ ra cha mẹ và bè bạn
Đã theo nhau rũ áo bụi đời
Ngộ ra ta cũng đà qúa muộn
Sống lại thời quá khứ xa xôi.

Hãy tận dụng thời gian còn lại
Tìm kiếm mỗi ngày một niềm vui
Hãy tô mầu bức tranh ảm đạm
Chuyện tầm phào tim ngát, môi cười.

Bất chấp hết... Những ngày còn lại
Giữ cho lòng tự tại an nhiên
Những chuyện “ rồi sau “ quẳng đi hết
Rồi sau...tôi làm liền
Rồi sau...tôi khắc kể
Rồi sau...tôi sẽ nghĩ
Người thường để rồi sau mới tính
Lầm tưởng rồi sau thuộc về ta
Mà bởi vì không hiểu ra là:

Rồi sau... cà-phê sẽ nguội
Rồi sau... ưu thế đổi thay
Rồi sau... duyên dáng tàn phai
Rồi sau... sức khoẻ suy yếu

Rồi sau... con cái khôn lớn
Rồi sau... song thân già nua
Rồi sau... hứa hẹn quên hết
Rồi sau... đêm cũng như ngày
Rồi sau... cuộc đời chấm dứt.

Và rồi sau thường là quá muộn
Vậy đừng đợi rồi sau cái chi
Bởi luôn luôn nay lần mai lữa
Có thể ta sẽ bỏ mất đi
Những phút giây, trải nghiệm diệu kỳ
Những bằng hữu, gia đình tuyệt diệu

Ngày chính là hôm nay
Thời khắc: lúc này đây.

 Hoàng Xuân Thảo

***

Thời Gian

Vừa tảng sáng, đã 6 giờ chiều.

Mới thư hai, đã qua thứ sáu.

Một tháng vút đi mau, nhanh quá.

Rồi một năm cũng đã gần tàn.

Và 40, 50, 60 năm 

Đời chúng ta cũng dần tan biến.

Người thân, bạn bè thôi hiện diện.

Và chúng ta chợt nhận ra rằng 

Đã quá trễ để mà quay lưng 

Vậy thì bạn ơi, đừng chờ đợi, 

Hãy tận hưởng thời gian còn lại.

Và không ngừng tìm tới việc gì 

Làm ta vui. Những mảng xám xì 

Trong cuộc đời, ta tô mầu chúng.

Với những chuyện nhỏ nhoi cuộc sống 

Nhưng đủ làm hưng phấn tim ta 

Hãy nở nụ cười thân ái, bạn nha

Trên tất cả, chúng ta tiếp tục

Tận hưởng trọn vẹn mọi giây phút 

Trong niềm thanh thản, cuộc đời này,

Thời gian còn lại kể từ đây. 

Hãy quên đi hai từ “sau đó”. 

Tôi sẽ làm việc này sau đó 

Tôi sẽ nói sau đó, và tôi 

Sau đó sẽ nghĩ. Thì bạn ơi 

Bạn đang để cuộc đời của bạn 

Rơi vào trong tình huống triển hạn 

Như thể là với bạn hai từ 

“Sau đó” rất hiển nhiên đã là 

Một phần tử tâm tư của bạn. 

Cái mà mọi người không cảm nhận 

Là sau đó, nguội lạnh cà phê.

Ưu tiên sẽ trở thành chần chờ.

Lời nguyền bị người ta phá vỡ.

 (hay: Sẽ chẳng còn có gì quyến rũ) (*)

Sức khỏe theo thời gian tàn tạ

Trẻ con bỗng chốc đã thành nhân

Cha mẹ thành những bậc lão niên.

Lời hẹn ước bay nhanh theo gió.

Và ngày thành đêm, thế đó 

Rồi cuộc đời cứ thế lụi tàn.

Và kết thúc vụt đến rất nhanh.

Tất cả bỗng trở nên quá trễ.

Vậy đừng nên chần chờ, bạn ạ.

Nếu bạn cứ mãi để về sau 

Thời điểm tuyệt diệu sẽ qua mau 

Những trải nghiệm tốt đẹp hàng đầu

Những người bạn tâm đầu, ý hiệp 

Những bà con, họ hàng thân thiết.

Tất cả sẽ biến mất, không còn.  

Vậy, ngày, là hôm nay, hẳn nhiên 

Thời điểm, có gì hơn hiện tại!


Mùi Quý Bồng

(phóng tác)

12/22/ 2020

(*) câu này thực tình tôi không hiểu J.P. muốn diễn tả ý nào, nên để cả hai. Hiểu sao tuỳ ý.


Ước Nguyện Đêm Giáng Sinh

(Nhà Thờ Xóm Thuốc)

Tôi sửa soạn và mặc áo dài xong mới thông báo với mẹ: 
- Con đi lễ nhà thờ với Cẩm Vân và dự tiệc nhà nó nha mẹ.. 

Mẹ tôi mắng: 
- Con sắp đi rồi mới xin phép mẹ thế hả ! 

Nhưng mẹ không cấm cản vì biết tôi và Cẩm Vân chơi thân nhau như thế nào. Những dịp lễ lớn như Phật Đản, lễ Vu Lan, Cẩm Vân cũng theo gia đình tôi đi chùa và ăn oản ăn xôi. 
Tôi không đi nhà thờ trong xóm mình với Cẩm Vân mà…lén đi nhà thờ xóm khác, cách xóm tôi chừng nửa cây số. Đó là nhà thờ Xóm Thuốc của anh. 

Tôi và anh Phượng yêu nhau hai năm nay, Giáng Sinh năm trước tôi cùng anh đi lễ, cùng ước nguyện hai đứa sẽ thành đôi và nhất là tôi muốn tập tành thành người công giáo đi lễ nhà thờ cho quen. 
Nhà thờ Xóm Thuốc đêm Giáng Sinh thật lộng lẫy đèn, những lồng đèn sao trên cao lấp lánh, cái hang đá xây bằng đá thật bên ngoài nhà thờ cũng được trang hoàng giăng mắc những bông tuyết trắng, những ngọn đèn xanh đỏ, hình chúa hài nhi nằm trong máng lừa phủ lớp rơm khô có những vị thiên thần xung quanh. 

Nhà thờ Xóm Thuốc rộng lớn hơn nhà thờ xóm tôi, đông giáo dân hơn nhưng tôi là người lạ, họ đạo Xóm Thuốc sẽ nhận ra ngay khi tôi đi bên anh sẽ làm tôi ngại ngùng mắc cỡ. 

Anh Phượng và tôi đứng tham dự lễ bên ngoài nhà thờ gần khu hang đá ngoài trời cho thoải mái. Tôi chẳng thuộc một câu kinh chỉ biết lắng nghe và anh Phượng làm gì tôi cũng làm theo là đủ. 

Chúng tôi dự tính sau lễ Giáng Sinh, dịp gần tết không khí gia đình vui vẻ hai đứa sẽ thông báo cha mẹ mình về tình yêu của mình để cha mẹ lo liệu chuyện hôn nhân đôi trẻ. 

Anh Phượng dặn dò: 

- Đêm Giáng Sinh này chúng ta sẽ cầu khấn và ước nguyện nhiều em nhé , cầu mong sao hai bà mẹ chúng mình đều biết điều để Giáng Sinh sau chúng ta đã thành chồng vợ đi lễ nửa đêm tại nhà thờ xóm anh hay nhà thờ xóm em mà không phải dấu diếm mẹ cha, tránh mặt hàng xóm nữa. 

- Vâng, em cũng nghĩ thế. Nhưng em vẫn run lắm, lo lắm, hai đứa mình khác tôn giáo liệu gia đình hai bên có đồng ý không ? 

Mẹ anh đã “ra giá” với anh muốn lấy ai thì lấy miễn là đúng chỉ tiêu con nhà tử tế và có đạo, nếu cô gái là người ngoại đạo thì cô phải học đạo, theo đạo nhà anh. Còn mẹ tôi thì cũng quá quắt không vừa, khó tính lắm cơ, chắc gì mẹ chịu gả tôi cho người ngoại đạo? 

 *** 
Lựa lúc chỉ có hai mẹ con ở nhà tôi lân la đến bên mẹ, mẹ đang vui vẻ chuẩn bị cho những ngày tết đến thế mà tôi vẫn lo ngại khi lên tiếng đề cập đến chuyện tình yêu mà tôi biết trước là sẽ gặp phản ứng gay gắt của mẹ. Tôi e dè ngập ngừng: 
- Mẹ ơi, con có…. 

Nhìn vẻ mặt lấm lét của tôi xong mẹ…nhìn xuống bụng tôi, mặt mẹ đang vui bỗng biến sắc như người bị trúng gió: 
- Cái gì? Con có… 
- Vâng ạ…con có … chuyện muốn thưa cùng mẹ.. 

Mẹ tôi càng tái mét: 
- Chuyện gì? Mấy tháng rồi hả con ? 

Tôi hiểu ra vội thanh minh: 
- Con không có mang bầu. Con chỉ muốn thông báo với mẹ con có …người yêu rồi và anh ấy muốn hỏi cưới con. 

Mẹ thở phào và đanh đá như thường ngày: 
- Nó là thằng nào? Con cái nhà ai? Cha mẹ nó làm gì? 
- Anh tên Phượng… 
Mẹ tôi ngắt lời lẩm bẩm: 
- Con trai gì mà tên như con gái… 
- Mẹ khó tính thế, đến cái tên mẹ cũng bắt bẻ. 
- Thôi được, con nói tiếp đi nhà nó ở đâu? 

Tôi lựa lời và vẽ vời thêm để mẹ khỏi chê: 
- Nhà anh Phượng ở Xóm Thuốc, cha anh làm trong sở hỏa xa thâm niên được nhiều đồng nghiệp …vô cùng quý mến, mẹ anh ở nhà đảm đang kiếm thêm tiền bằng…gánh xôi bán ngoài chợ Xóm Thuốc. Xôi bác ấy ngon nổi tiếng và …vô cùng đắt hàng. 

Không ngờ tôi nói trôi chảy thế mặc dù đã từng nghe anh Phượng kể thỉnh thoảng mẹ bán ế cả nhà phải ăn xôi trừ cơm ngán muốn chết. 

Mẹ tôi trề môi thất vọng: 
- Tưởng gì! gánh xôi ngoài chợ…. 

Tôi bênh vực cho mẹ anh Phượng: 
- Gánh xôi ấy phụ với chồng nuôi đàn con đông, anh Phượng và các em học hành ngoan ngoãn lắm mẹ. Anh Phượng sắp ra trường là thày giáo. 

Xong phần nghề nghiệp đến phần…tôn giáo. Mẹ tôi hỏi tiếp: 
- Thế nhà này đạo gì? 

Tôi lại càng lựa lời rào trước đón sau để trình bày: 
- Tôn giáo nào cũng đều tốt cả mẹ nhỉ, con yêu đạo Phật cả bên nội bên ngoại nhà mình lắm nhưng con sẽ……theo đạo công giáo nhà anh ấy. 

Mẹ tôi nhẩy dựng lên: 
- Không, không đời nào mẹ gả con cho người khác tôn giáo, lại còn phải …lép vế theo đạo nhà họ nữa.. 

Lập trường của mẹ anh Phượng con dâu phải theo đạo chồng, người công giáo nào cũng chỉ muốn thêm người theo đạo họ, chứ hầu như không ai bỏ đạo công giáo theo đạo bên vợ bên chồng cả. Lập trường của mẹ tôi không gả con cho người ngoại đạo. Thế thì cả kiếp này tôi và anh mong gì xum họp. Tôi yêu anh nên muốn theo đạo anh chứ không phải tôi “lép vế” như mẹ đã nghĩ: 
- Con tự nguyện mà mẹ. Bác Chu nhà mình lấy vợ đạo công giáo cũng theo đạo vợ, giỗ tết bên vợ bên chồng đề huề đầy đủ mẹ thấy rồi đó. 

Mẹ tôi vẫn khăng khăng: 
- Thứ nhất là bất đồng tôn giáo, thứ hai là mẹ nó…bán xôi. Mẹ không chấp thuận gả con cho họ đâu. 

Phải chi mẹ anh …bán vàng bạc kim cương thì hay biết mấy, chắc chắn mẹ tôi sẽ bỏ qua cho cái vụ khác tôn giáo này rồi.. 

Tôi rơi vào buồn lo thất vọng. Chẳng lẽ khuyên anh bảo mẹ anh…nghỉ bán xôi? Chẳng lẽ bắt anh phải theo đạo Phật của gia đình tôi? Chuyện nào cũng khó cả. 

Tôi chỉ biết nói với Phượng chờ đợi tôi thuyết phục mẹ vì lý do tôn giáo chứ không dám động chạm gì đến gánh xôi “nổi tiếng” của mẹ anh sợ anh tự ái. 

Để cho tôi quên chuyện tình “ngang trái” mẹ tôi bôn ba lo tìm chồng cho tôi qua mấy người quen. Bác Mai bạn mẹ liền giới thiệu cháu của bác là kỹ sư cầu đường đang đi công tác ở miền trung, anh này đạt đúng tiêu chuẩn của mẹ tôi . Hai bà hớn hở hẹn nhau ngày anh trở về Sài Gòn cho đôi trẻ gặp gỡ xem mắt nhau. Tôi chưa biết tính sao thì đùng một cái nghe tin anh bị đụng xe chết khi trên đường trở về Sài Gòn.. 
Gia đình anh kỹ sư đau buồn, bác Mai đau buồn và…đổ vạ tại tôi cao số làm cháu bác chết yểu. Bác giận mẹ tôi cả năm trời. 
Vụ này mẹ tôi bị “sốc” nặng, một mặt bị bạn giận oan một mặt mẹ sợ tin này càng đồn thổi ra ngoài tôi càng ế chồng, tôi cao số sẽ không ai dám rước về làm vợ. 

Mẹ không biết là tôi và anh Phượng vẫn yêu thương nhau và chờ mong thời cơ nào đó sẽ lấy nhau cho bằng được. Chúng tôi đã đi lễ đêm Giáng Sinh nhà thờ Xóm Thuốc thêm một năm nữa, đã ước nguyện trong đêm thánh vô cùng ấy những điều bình thường nhỏ nhoi. Chẳng lẽ ba năm yêu nhau, ba mùa nguyện cầu đêm Giáng Sinh mà chúa không thương, quá tam ba bận mộng vẫn không thành? 
Một hôm mẹ xuống giọng nhỏ nhẹ hỏi tôi: 
- Anh Phượng lúc này ra sao nhỉ? 

Trời, mẹ tôi không gọi bằng “nó” như lần đầu mà lịch sự gọi bằng “anh Phượng” . Tôi làm bộ lạnh lùng: 
- Người ta đã ra trường đi dạy học rồi mẹ à. Mẹ anh ấy đang giục anh lấy vợ, có mấy đám để anh xem mắt kìa.. 

Thấy mẹ thẫn thờ tôi bồi thêm cú nữa: 
- Con gái thì chóng già, mẹ tiếp tục tìm chồng cho con nữa đi kẻo người ta lấy được vợ còn con thì vẫn ế ẩm đợi cho bằng được anh nào môn đăng hộ đối và cùng tôn giáo cho vừa lòng mẹ . 

Rồi tôi ủ ê mặt mày hù dọa tiếp: 
- Có khi con cao số thật đấy, một là con sẽ ở nhà làm …bạn già với mẹ hai là con sẽ vào chùa đi tu. 

Mẹ xót xa: 
- Giá mà mẹ đồng ý thì chúng con đã cưới nhau được một năm rồi ấy nhỉ…mẹ cũng sắp có cháu ngoại rồi ấy nhỉ… 

Tôi lượn lờ thử lòng mẹ: 
- Thí dụ chúng con vẫn quen nhau thì bây giờ mẹ có chịu gả con cho anh Phượng không? 

Nét mặt mẹ thoáng niềm vui: 
- Anh Phượng đàng hoàng có học hành. Được đấy chứ.. 
- Thí dụ …mẹ anh ấy vẫn bán xôi ngoài chợ có được không? 
- Không sao, bà ấy thế mà giỏi giang..như mẹ cho dù ở nhà ăn cơm rau muối cũng chẳng dám gồng gánh ra chợ bán buôn. 
- Thí dụ con… theo đạo công giáo nhà anh ấy có được không? 

Mẹ tôi gắt: 
- Con hỏi thí dụ gì mà lắm thế. Đạo nào cũng là đạo. Tình yêu mới là quan trọng. 

Tôi ôm chầm lấy mẹ sung sướng: 
- Con hỏi thật không thí dụ đâu vì anh Phượng vẫn chờ đợi con, chờ đợi mẹ thay đổi ý định.. 

Mẹ mừng húm mắng yêu: 
- Lỡ mẹ không thay đổi thì các con đợi đến bao giờ hả.. 

- Nhanh thôi, con sẽ tính đến phương án cuối cùng là…mang bầu như năm ngoái mẹ đã tưởng lầm hoảng hốt lo sợ đấy, nhưng lần này sẽ mang bầu thật thế là bảo đảm mẹ sẽ giục anh Phượng cưới gấp, cưới gấp. 

***

Tôi ngắm cây giáng sinh đã được trang hoàng đẹp đẽ bên cạnh lò sưởi ấm cúng. Ngoài kia khung trời mùa đông mây xám giăng giăng qua những cành cây khô se mình trong gió lạnh. 
Những mùa Giáng Sinh qua đi trên đất Mỹ, vùng tuyết rơi, vùng mây mờ gió lạnh, nơi nào tôi ở cũng có vẻ đẹp mùa đông làm tôi yêu thích, nhưng những mùa Giáng Sinh ngày xưa nơi quê nhà của một thời son trẻ với tôi vẫn là đẹp nhất, đáng nhớ nhất. 

Tôi rộn rã kêu lên: 
- Anh Phượng ơi.. 

Chàng của tôi từ trong phòng đi ra ngạc nhiên: 
- Bỗng dưng nghe em gọi tên anh như từ quá khứ gọi về làm anh cảm động quá .. 
- Anh linh thật, em vừa nghĩ đến quá khứ đây, nhớ những mùa Giáng Sinh xưa ở nhà thờ Xóm Thuốc của anh, nơi em đã mấy mùa tha thiết khấn nguyện, cầu mong lấy được anh. 

Chàng khen: 
- “Lấy được anh” rồi em vẫn không bỏ đạo, không bỏ nhà thờ suốt mấy chục năm qua. Cám ơn em nhé. 
- Em vẫn yêu anh, yêu đạo của anh, vẫn yêu mỗi mùa Giáng Sinh và nguyện cầu bao nhiêu thứ đẹp đẽ trong cuộc sống này mà. Đêm Giáng Sinh luôn huyền diệu lung linh… 
- Thế năm nay em định ước nguyện gì trong đêm Giáng Sinh sắp đến? Đã tìm ra thuốc ngừa Covid 19 rồi, bầu cử tổng thống Mỹ xong rồi, em còn mơ gì nữa? 

Tôi vui vẻ: 
- Nhân duyên đó anh. Dĩ nhiên không phải cho hai ta nữa mà cho thằng con của hai ta vừa mới ra trường đi làm.. Em sẽ cầu mong mai này con mang về nhà giới thiệu cô người yêu hiền lành tử tế, dù cô gái ấy con nhà ai, dù cô tôn giáo nào, giàu nghèo ra sao…em cũng chào đón cô vào nhà minh không như mẹ anh mẹ em ngày xưa đòi hỏi điều kiện này nọ làm khổ con mình. 
- Hoan hô em, lại phải khen em lần nữa người mẹ thông minh và rộng lượng. 

Và chàng ngân nga cất tiếng hát “ Bài thánh ca đó còn nhớ không em? Nô En năm nào chúng mình có nhau..” 
Tôi chưa kịp phản ứng thì chàng ngừng hát và giải thích: 
- Khoan…em đừng vội la anh. Anh chỉ hát hai câu này thôi, là kỷ niệm chúng mình, là hình ảnh chúng mình ngày đó tại nhà thờ Xóm Thuốc. Còn khúc cuối bài hát là tình dang dở, là của người khác. 

Nguyễn Thị Thanh Dương. 
( Nov. 30 -2020)