Thứ Ba, 8 tháng 9, 2020

Vu Lan Nhớ Má


    Người ta hay nói thắng về nội, thối về ngoại. Tôi không biết thiên hạ như thế nào. Riêng tôi, khi khốn cùng nhất, khi buồn bã nhất tôi lại về ôm lấy má. Không phải để kể lể những đau khổ của mình. Mà là chỉ để ôm má, hít cái mùi mồ hôi nồng nàn quen thuộc và nghe mình nhẹ nhàng nhiều lắm. 

    Chuyện không vui của tôi, nhất là về chồng, con tôi hoàn toàn không nói gì với má. Tôi không muốn má tôi buồn. Má đã quá cực khổ vì chồng, vì con, vì cuộc sống. Hãy để má vui trong niềm hạnh phúc của con cái. 

    Tôi "Xuất giá tòng phu" theo chồng. Má tôi không can ngăn, nhưng khóc nhiều vì má chỉ có tôi là con gái. Má sợ tôi làm dâu khổ cực, lo tôi không chịu đựng được thời tiết miền Trung. Nhất là má không hề đi đâu xa làm sao thăm con gái. 

    Rồi Sài Gòn mất, em tôi bặt tin, tôi cũng vậy. Tội nghiệp cha mẹ già khóc ráo nước mắt vì con. Chờ em tôi hoài không thấy, má cầm bằng thằng 10 đã chết. Con Chín không tin tức, chết sống không hay. Má ăn không ngon, ngủ không yên. Má mòn mỏi, gầy rạc cả người, đầu óc mông lung lúc quên lúc nhớ.

    Vậy mà sau mấy năm, tôi lủi thủi bồng con về nhà.Tôi bước qua cổng nhà sân trước, chưa gặp được ai mà nước mắt tôi đã ràn rụa. Tôi tưởng chừng như mình sống lại. Cực khổ chi không biết, về nhà, được sống bên má là tôi đã tìm lại cuộc đời mình. 

    Nghe tiếng chó sủa, ba tôi bước ra trước hiên nhà, má tôi đứng ở thềm che mắt nhìn ra. Chừng nghe ba tôi kêu lên"Con Chín" Má tôi bỏ cả dép chạy tuôn về phía mẹ con tôi. Tôi quăng giỏ đồ, quên luôn cả con, tôi ôm lấy má. Tôi khóc như trút hết ruột gan. Như trút hết bi ai, khổ sở ra ngoài. Mùi mồ hôi quen thuộc của má sao làm tôi yên bình đến thế. 

    Cảm giác đó sống mãi trong lòng tôi. Cảm giác tìm lại cội nguồn. Về nơi mình yêu thương gắn bó. Và tôi đã thật sự " Thối về ngoại" để về bên cha mẹ ruột, những lúc cuộc sống tôi bấp bênh và buồn bã nhất.

    Buổi sáng đầu tiên của ngày đoàn tụ. Tôi thức dậy bước ra nhà sau. Một buổi sớm mai đẹp nhất trong đời. Nắng lung linh trên cành cây vú sữa sau nhà. Không khí quê nhà sao mà trong lành quá đỗi. Ở nhà bếp má đang nấu cho tôi một nồi cháo nấm mối thơm lừng, cái mùi nấm mối ai ăn một lần rồi phải nhớ hoài. 

    Tôi bước tới ôm lấy má. Sao mà vòng tay tôi lỏng le vậy nè! Thì ra má tôi ốm hơn trước quá nhiều. Tôi hít thật sâu như hưởng cả hương hoa tốt đẹp của đất trời. Mà không! Chỉ là mùi của má tôi. Cái mùi thịt da quen thuộc từ thuở tôi còn bé bỏng. 

    "Quê nhà và má". Tôi có cảm giác như mình còn nằm mơ. Cuộc đời quá đẹp. Ơn trên vẫn luôn giúp tôi mọi điều. Tôi đã được sống còn, tôi đã thoát qua một giai đoạn kinh khủng nhất cuộc đời. Giờ đây tôi được về với má, tôi sẽ vì má, vì con mà không còn sợ bất cứ điều gì. Má ơi! con gái má đã trưởng thành, sẽ đứng lên chịu đựng tất cả bão giông cuộc đời để được sống bên má, để được ôm lấy má mỗi ngày. 

    Tôi thật sự biết đời khi đã bước qua một đoạn đường gian truân định mệnh. Tôi nhìn ra cái quý báo trong tình mẫu tử. Tôi có cảm giác tôi yêu thương má tôi trăm vạn lần hơn xưa. Vườn nhà tôi đẹp hơn, tình yêu thương gia đình nồng nàn hơn bao giờ hết. 

    Tô cháo má nấu bằng tất cả tình yêu của một người mẹ. Gia vị nêm trong đó là rau cỏ từ vườn nhà mà mỗi sáng má chăm chút tưới nước, bắt sâu. Tôi ăn mà chảy cả nước mắt. Có thể vì thương má, vì mừng mà cũng vì vị cay của những hạt tiêu má hái từ vườn nhà.

    Sau khi mẹ con tôi đã ăn xong. Ba bước xuống đưa tiền cho má đi chợ. Tôi ngạc nhiên quá đỗi. Bây giờ đất nước xoay chiều, xã hôi thay đổi, nhà tôi cũng thay đổi rồi sao? Tại sao ba phải đưa tiền đong gạo phát cho từng bữa chợ? tại sao vậy? Má tôi đi ra cổng tôi còn đứng đó tần ngần, hai mắt cay xè. Tự dưng tôi thấy mình hụt hẫng. 

    Ba dường như hiểu được những suy nghĩ trong đầu tôi. Ba bước lại cười cười. 
Con đừng ngạc nhiên! Ba không phải không tin má con. Nhưng từ sau ngày 30 tháng tư. Mấy đợt đổi tiền, má con không còn tính ra được đồng tiền sử dụng. Bả lộn tiền trước 75, sau 75, tiền cũ, tiền mới tùm lum. Trong đầu bả tiền bạc sao mà lung tung lộn xộn, tính mãi không ra. Má con không chịu nỗi với những mất mát và thay đổi hiện nay. Cuối cùng má con giao quyền giữ ngân quỹ gia đình lại cho ba. Khi nào cần xài cái gì thì ba đưa và mua từng đó là xong. Bả không còn muốn giữ tiền, không muốn đi hội họp hay giao thiệp bên ngoài. Bả bây giờ như tu tại gia để cầu nguyện cho con và thằng 10. Thường thì gửi chị Sáu con đi chợ mua thức ăn dùm. Hôm nay con về, má con quá vui nên mới đi chợ đó thôi.

    Thì ra tôi đã hiểu. Những biến cố thời cuộc và mất tin tức con cái đã đã ảnh hưởng không nhỏ tới tâm trí má tôi. Trong tâm hồn đơn giản của bà. Chính phủ nào cũng là chính phủ. Công Sản hay Quốc Gia người dân cũng đầu tắt mặt tối kiếm miếng cơm ăn. Mấy đứa con bà đi lính. Mấy đứa cháu trong xóm hay bà con xa đi theo phía bên kia. Hòa bình rồi, hết chiến tranh cùng nhau về làm ăn sum họp gia đình. Có cái gì mà phải bị tù đày không biết ngày về. Có cái gì phải bị tịch thu nhà cửa, lấy đất lấy nhà. Có cái gì phải lên loa chửi rủa ra rả cả ngày. Má tôi và má chồng tôi, những người mẹ chơn chất tội nghiệp, là nạn nhân của chiến tranh chịu nhiều gian truân và mất mát quá lớn.

    Tôi có điều ân hận, là tôi chưa cùng má tôi chụp một tấm hình chung nào. Ngày đó muốn chụp hình phải đi tới tiệm Má tôi thì nhà quê, rất sợ phải chụp hình. Còn tôi lại không muốn ép má.Thật tình tôi cũng ỷ y vì mình không hề nghĩ đến phải có ngày bỏ má để đi xa. 

    Bây giờ với thời đại tiên tiến, máy móc dư thừa. Cầm Iphone, ipad trên tay, nếu còn mẹ, bạn hãy bấm cho mẹ những bức hình mỗi khi có dịp. Bạn hãy nghiêm túc chụp hình cho mẹ mỗi năm, để thấy sự thay đổi nơi mẹ. Hãy yêu quý thời gian được có mẹ bên cạnh. Đó là những ngày đẹp và thiêng liêng nhất trong đời. Đừng như tôi mà tiếc nuối thì đã quá muộn màng. 


    Má ơi! Vu Lan lại về nữa rồi. Bao nhiêu năm má mất. Nhưng sao cứ mỗi mùa Vu Lan con lại vẫn thấy má luôn hiện hữu bên con. Khi cầm những sợi tóc của mình rụng. con lại nhớ má và thấy mình có lỗi. Con nhớ bàn tay má vuốt ve trên mái tóc dài đen nhánh thuở con mới lớn. Con đua đòi bạn bè cắt ngắn hay uốn quăn. Lần nào má cũng không cho. Má vuốt tóc con yêu thương như nhớ lại mình thuở nào trẻ trung xinh đẹp. Mái tóc dài mượt mà khỏe mạnh ngày xưa đó con không biết quý, không biết nâng niu. Tuổi trẻ dại khờ chỉ mơ mộng hão huyền, chỉ muốn thay đổi mới. 

    Con gái duy nhất của má chạy theo chữ nghĩa học hành quên đi mình có một người mẹ tảo tần vất vả. Quên đi má cần có người để tâm sự an ủi những lúc cơm canh không ngọt. Những lúc má thật cô đơn. 

    Rồi con đi làm xa nhà, lấy chồng xa xứ. Những lần về thăm lại được má chìều chuộng thương yêu lo lắng mọi điều. Con chỉ biết hưởng thụ mà không biết đáp đền. Đến khi vận nước xoay chiều, con sa cơ thất thế trở về bên gối má thì má đã già. Người ta mai mỉa: “Cóc chết ba năm mới quay đầu về núi” hay: “Ăn học cho cố rồi cũng về cầm cái cuốc lao động”. Con nhịn nhục, quăng bỏ tự ái làm người qua một bên, con dang nắng giữa trời để kiếm miếng cơm ăn, để ba má khỏi phải gánh vác thêm hai miệng ăn trong nhà. Má ơi! Dù con cố gắng thế nào, sự thật một lần nữa má cũng phải đem thân già bảo bọc cho con, chăm lo cho cháu. 
…….
    Má ơi! Khi con đưa tay mân mê mái tóc bạc xác xơ của má là lúc con phải nghe lời má cắt cụt nó đi để cạo trọc đầu cho má. Má nói:" Đầu má nặng nề nhức nhối quá. Những nghiệp chướng mang vào thân đã quá lâu. Bây giờ con hãy cạo sạch nó đi cho nhẹ thân của má." Con cầm cái kéo, cắt những sợi tóc bạc rơi lả tả xuống nền sân sau mà thương mà tủi. Cảm giác đó xé nát trái tim con vì con biết đoạn đường đời má còn sống bên con là rất ngắn. 

Con khẽ đưa lưỡi dao
Tóc má rơi nhè nhẹ
Những sợi tóc trắng xóa
Rớt xuống đời hư không.

Tóc má con cạo sạch
Xóa những điều đảo điên
Má mỉm cười khẽ nói
"Phủi sạch mọi ưu phiền "

Ôi! Một đời vất vả
Tóc xanh rồi bạc phơ
Bây giờ cạo trọc lóc
Đời như một giấc mơ.

Má xoa đầu hoan hỉ
Hết nhức đầu con ơi.
Những nặng nề vướng bận
Má phủi sạch hết rồi.

Đầu má giờ trắng xóa
Tâm nhẹ nhàng thảnh thơi
Mây bay không trở lại.
Con sợ ngày chia phôi.

    Con tắm rửa cho má lần cuối cùng và cũng là lần đầu tiên con thực sự nhìn toàn thân của má. Má như một bộ xương khô gầy tóp tội nghiệp. Má nhắm mắt bình yên, gương mặt bình thản như yên lòng trả lại mọi sự cho thế gian. Hơi thở má yếu đuối thoi thóp như ngọn đèn trong cơn gió bão. Con lau từng ngón tay, ngón chân và khắp người má với rượu pha nước ấm. Con mặc cho má bộ đồ trắng má cất kỹ dưới đáy rương. Bộ đồ rộng thùng thình trong cơ thể hao gầy của người mẹ thương yêu. Con niệm Phật bên tai má và má hắt hơi thở sau cùng trong bàn tay nắm chặt của con. 

    Vĩnh biệt má yêu kính nhân từ của con. Con không khóc được dù con thương và yêu kính má vô cùng. Trong thâm tâm con, má sẽ được siêu thoát hay đầu thai, tái sinh làm một người nào đó xinh đẹp, hạnh phúc. Bởi vì cả cuộc đời má đã gieo nhiều duyên lành, làm nhiều điều tốt. Trái tim nhân từ của má mở ra không chỉ cho riêng con cái của mình mà cho biết bao người xung quanh. 

Nguyễn thị Thêm

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2020

Lá Thư Gởi Mẹ - Nguyễn Hiền - Thái Hiền


Sáng Tác: Nguyễn Hiền
Ca Sĩ: Thái Hiền
Thực Hiện: Nguyễn Thế Bình


Nhân Ngày Giỗ Mẹ


Chiều nay đứng ngắm mưa qua phố
Chợt thấy mẹ hiền trong mắt con
Giọt mưa? ướt mắt lăn trên má
Con tưởng như xưa mẹ vẫn còn...
***
Con về thăm lại xóm xưa
Vẫn con đường nhỏ nắng mưa hai mùa
Nhà ai chiếc võng đong đưa
Con sông còn đó người xưa đâu rồi
Qua sân chỗ mẹ thường ngồi
Nhìn băng đá cũ bồi hồi xót xa
Bao mùa mưa nắng trôi qua
Bao mùa nước nổi con xa xứ mình
Con như bóng, Mẹ như hình
Còn đây chiếc bóng nhưng hình mẹ đâu
Cho con về lại ban đầu
Nhặt từng kỷ niệm ép vào lòng con
Mẹ ơi tình mẹ vẫn còn
Dù bao năm tháng trăng tròn vẫn quay

Biện Công Danh
Tháng 6 / 2011

Thơ Tranh: Vu Lan Nhớ Mẹ


Vu Lan Nhớ Mẹ



Mẹ là ánh sáng của trăng sao
Dìu bước con đi tự thuở nào
Như giọt mưa thu ngày nắng hạ
Như làn gió mát tận trời cao...

Mẹ là ngọn đuốc thắp trong đêm
Lời mẹ cho con lắm ngọt mềm
Tất cả vì con quên khó nhọc
Nhẹ nhàng lời mẹ giọng ru êm...

Mẹ là tia nắng của ngày đông
Sưởi ấm cho con ngọn lửa hồng
Con dẩu đi qua thời tuổi dại
Đường đời mỗi bước mẹ hoài trông...

Mẹ là dòng suối chảy triền miên
Dõi bước con đi khắp mọi miền
Quên cả tuổi xuân vì gánh nặng
Cho đàn con dại sống bình yên...

Mẹ đã cho con cả một đời
Bao la tình mẹ giữa trùng khơi
Dịu êm những lúc con lầm lỗi
Lòng me bao la tựa biển trời...!!!

Bạc Liêu /9/3/2020
Hồng Vân

Đóa Hoa Báo Hiếu - Vu Lan Mùa Báo Hiếu


(Ảnh: Kim Phượng)

Bài Xướng:

Đóa Hoa Báo Hiếu

Ơn sâu nghĩa nặng đấng cao vời
Phụ mẫu ôi tình tợ biển khơi
Dìu dắt vượt qua bao sóng gió
Cưu mang dưỡng dục bước vào đời

Vườn sau sớm trổ cánh đào hồng
Phơn phớt sắc màu nọ ý mong
Thảo kính Vu Lan mùa báo hiếu
Vĩnh hằng dâng trọn đóa hoa lòng.


Kim Phượng
***
Bài họa:

Vu Lan Mùa Bắo Hiếu


Tình thương của mẹ vọng trong vời
Rào rạt không ngừng sóng bể khơi
Vất vả tháng ngày trong nắng gió
Dầm mưa gánh gạo khổ quên đời

Mưa thu tháng bảy nở bông hồng
Dâng tặng mẹ hiền thỏa ước mong
Kính mẹ Vu Lan tròn chữ hiếu
Bình yên cõi Phật đẹp trong lòng.


Kim Dung 
Sept. 2, 2020

Chân Dung Người Mẹ



“… Con thuyền chật cứng lúc bắt đầu ra Bãi Giá. Bây giờ chắc không ai chợt thấy lòng thuyền bỗng rộng hơn. Mọi người đã đói lả, không còn nghĩ gì ngoài cái ăn. Sau 39 ngày lênh đênh trên biển, hơn một nửa đã vắng mặt vì bịnh và vì đói khát. Xác họ đã làm mồi cho cá mập. Cơn đói khát và mất người thân khiến nhiều người phát điên. Chị Út V. ôm cứng con vào lòng bằng tất cả sức lực còn lại của mình. Con bé mới tuổi rưỡi cũng đang thoi thóp. Từ hai hôm nay những người trên thuyền chỉ muốn ăn thịt con bé. Họ nói dầu gì thì con bé không thể sống được. Chị Út V. biết chị không thể nào chống trả hay kêu gọi nhân tính của họ, những người tìm mọi cách để sống còn. Nửa đêm chị Út V. lần mò ra trước mũi thuyền, nhẹ nhàng thả con trên lượn sóng biển Đông.
Chị thấy từng đoạn ruột của mình đang rỉ máu trên những ngọn sóng vô tình”. (Cắt Ruột Thả Xuống Biển Đông – Trần Bang Thạch)
Tôi cố gắng giữ giọng đọc của mình đến dòng chữ cuối cùng. Không dám quay qua, nhưng biết bà xã đang xúc động và mắt tôi cũng lưng tròng. Còn bao nhiêu câu chuyện nữa về người mẹ. Hoàn cảnh chỉ là một điển hình, con thuyền trên biển chỉ là một nơi chốn. Còn biết bao hằng triệu triệu hoàn cảnh và nơi chốn khác trên cùng khắp đời này để hiển vinh trái tim người mẹ. 

Hằng năm mùa lễ Vu Lan chúng ta nhắc đến, nhớ ơn và thương tưởng đến mẹ mình – như một biểu tượng về Mẹ. Lần này xin làm một chút khác hơn, tôi viết về một “người mẹ” đang có mặt bên cạnh mình, người mẹ của các con tôi... Câu chuyện bắt đầu từ một đêm tháng 5, 1981:

Đêm của biển thật sâu thẳm, thật hãi hùng trong cơn bão nổi. Sóng bủa vây, nối tiếp và không ngừng đẩy chiếc thuyền bé nhỏ, mong manh nghiêng xuôi về hướng gió. Mưa biển đêm như giận dữ, trút những ngọn giáo thép bằng nước đâm thẳng vào ba mươi sáu sinh mạng con người trên mảnh gỗ (gọi là thuyền) giữa biển trời vô tận. Chừng như tôi nghe từng hơi thở vô vọng của mọi người trên con thuyền, trong sự chờ đợi một đợt sóng dậy cuối cùng. Không hiểu sao tôi cảm thấy thật bình thản và tỉnh táo đến như vậy. Tôi thật sự không nhìn thấy mỗi một con người trên thuyền đang làm gì, hay đã say sóng nằm ngất lịm không ý thức chung quanh. Nhưng lờ mờ trong biển đêm bão nổi, tôi nhìn thấy một người mẹ trẻ đang cố hết sức nối chiếc khăn rằn với vài chiếc áo và dùng nó buộc chặt đứa con trai vào sát lồng ngực của mình (đứa bé trai chừng 6 tháng tuổi). Cả hai mẹ con trở thành một khối, chờ đợi…

Ba mươi chín năm trôi qua, tôi chưa lần nhắc lại và cũng không dám hỏi bà xã về hành động đêm năm đó. Người mẹ trẻ buộc chặt đứa con trai vào sát lồng ngực của mình chờ đợi cơn sóng dữ, chính là bà xã của tôi. Đứa bé ngày xưa nay đã trở thành người đàn ông 40 tuổi, đã là một tiến sĩ dược khoa. “Nó già đầu rồi, em không thể cứ theo cưu mang nó hoài được”, tôi thường nói với bà xã. Nhưng hình như lần nào bà ấy cũng cười, “biết rồi, khổ quá nói mãi”, mà chẳng bao giờ nghe theo. Người đàn ông 40 tuổi, một tiến sĩ dược khoa vẫn mãi là đứa trẻ trong lòng người mẹ... Cuộc hôn nhân đầu của đứa con trai đổ vỡ sau chưa đầy ba năm chung sống. Cũng may là cả hai chưa có con, nên mọi chuyện ly dị không thêm nông nổi. Điều đáng nói là, người đau khổ nhất, mất ăn mất ngủ nhiều nhất chính là bà xã, là người mẹ… Đứa con trai cố gắng cắt nghĩa sự đổ vỡ cho mẹ thế nào đi nữa, bà ấy vẫn “nhất định” không chịu hiểu. Đến nổi hai mẹ con không nói chuyện với nhau cả mấy tuần lễ! 


Rồi mọi chuyện cũng qua đi, hòa bình tái lập, người mẹ tiếp tục nấu phở gọi con về ăn và nhắn đem quần áo dơ của nó về mỗi cuối tuần để giặt. Những năm tháng đứa con trai làm ở nước ngoài, Thái Lan và Myanmar, bà ấy đóng góp rất nhiều cho các công ty điện thoại viễn liên. Và “life goes on”, như lời bài hát:

“… Life goes on while you're miles away
I need you
Time rolls on as night steals the day
There's nothing I can do

You heal up my wounds
I tasted your tears
You spilled out your heart
So I let out my fears

But one fear I kept to myself
How I prayed that you'd love no one else
Like you're saying you love me…” (*)

Năm ngoái, thằng con trai về báo với mẹ, “con đang chung sống với người bạn gái mới”. Cũng là một y tá, người Mễ gốc Tây Ban Nha, sinh ra và lớn lên ở Mỹ. Bà xã nghe cười vui rồi chợt thoáng buồn. Tôi hiểu tại sao. Ước mơ của bà ấy là, vợ hay chồng của các con mình phải là người Việt hay ít nhất là người châu Á. “Gần gũi tập quán, chia sẻ món ăn là nhịp cầu gần nhất nối liền với tình cảm”, ngày trước ao ước và bây giờ bà ấy thở dài… Mọi việc cũng trôi qua, sau khi gặp mặt con dâu mới, “con yêu ai thì mẹ cũng thương người đó!”, bà xã nói với đứa con trai. Vai trò người mẹ ngày nay không phải dễ dàng gì, so với thời kỳ chinh chiến, gian khổ những năm tháng ngày qua. Nếu không muốn nói là khó khăn hơn. Vượt qua cái chết và sống trên xứ lạ quê người, ngôn ngữ là "rào cản" thứ nhất; phong tục tập quán, láng giềng hàng xóm, chưa kể người thân quyến thuộc… lại là những vấn đề trong trái tim của người mẹ. “Nhập gia tùy tục”, người mẹ phải lần mò: vừa học, vừa sống, vừa “nhập gia” để phải vừa nuôi dưỡng và dạy dỗ con mình! 

Đã hơn một năm sống chung, “chừng nào hai đứa làm đám cưới?”, người mẹ hỏi con trai. “Lần này không cần gấp đâu mẹ”, nó thường trả lời cho qua “trạm”. Bà ấy lại thở dài và thỉnh thoảng hối thúc. Cô con gái út của tôi cũng không khá gì hơn. Năm nay đã 36 tuổi đời vẫn sống qua lại với bạn trai người Mỹ mấy năm rồi, mà chưa chịu mặc “áo cưới”. Mẹ gặng hỏi, con nhỏ cười trừ, lần khân “Vội chi mẹ. Rồi lại ly dị như anh hai, rắc rối, đau buồn và tổn thương vật chất lẫn tình cảm”. Bà mẹ nhìn con gái lắc đầu, không hiểu. Tất cả thời đại đang từng phút từng giây trôi qua với những đổi thay, nhưng trái tim người mẹ vẫn đập theo từng nhịp riêng của mình. Những nhịp đập riêng hay chung với cuộc sống, trái tim người mẹ vẫn chỉ có một nhiệm vụ, đẩy mọi dòng máu của mình luân lưu cho mỗi bước chân đi và hơi thở của con, trong bất cứ không gian và thời gian nào có thể…

Đây chỉ là phác họa chân dung một người mẹ tầm thường đơn giản, mà các bạn có thể bắt gặp hằng ngày, ở bất cứ nơi nào trong mọi hướng mắt nhìn. Hằng triệu, hằng tỷ người phụ nữ trên cùng khắp toàn cầu đã, đang và sẽ trở thành người mẹ. Hoàn cảnh địa lý, sắc màu dân tộc, phong tục tập quán hay trong mọi thời đại khoa học kỹ thuật hiện đại mai này, chân dung và trái tim của người Mẹ sẽ mãi mãi là điều kỳ bí, không thể thiếu trong sự sống còn và phát triển của nhân loại: 

" Vũ trụ không có nhiều kỳ quan, nhưng kỳ quan tuyệt phẩm nhất là trái tim người mẹ" (Bernard Shaw - kịch tác gia người Anh).

Durham, North Carolina
Người Chợ Vãng
(*) "Life Goes On", sáng tác và trình bày bởi ban nhạc Poison, Hoa kỳ.

Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2020

Thơ Tranh - Nặng Gánh Đời Ba



Thơ: Quên Đi
Thơ Tranh: Hùnh Hữu Đức



Giờ Này Ba Ở Đâu!? ( Ngày Nhớ Ơn Cha 6.9.2020)

(Bông Giấy của Ba - Nhà  Kim Oanh)

    Mỗi lần đến nhà em gái, nhìn giàn Bông Giấy, trên cành đầy hoa, tôi chạnh lòng, ngậm ngùi, se thắt nhớ. Nhớ ai không nhớ, lại nhớ Ba của mình!

    Ba là con trai út của ông Bang Biện, một đại điền chủ ở ấp Phú Hữu, Xã Trung Ngãi, tỉnh Vĩnh Long. Sống trong một gia đình giàu có, của ăn của để, kẻ hầu người hạ, học trường Tây. Nhưng, ba vẫn giữ được tính chân quê của người miệt vườn, không học đua đòi ăn chơi của cậu ấm. Bấy giờ, nền kinh tế trên đà suy thoái, khi đang chuẩn bị sang Pháp du học, ba phải sớm rời trường trở về giúp đỡ ông nội cai quản sự nghiệp. Từ trong nhà đến ngoài đồng áng, việc nào Ba cũng làm và bắt tay vào, thì đều xong.

    Sau khi lập gia đình, có con đến tuổi đi học, ba chuẩn bị dọn đường trước đưa các con lên tỉnh theo đuổi việc học hành. Từ năm 1949-1950 ba cất căn nhà gần Kho Dầu Cũ ở Vinh Long, việc đốn cây Sao làm cột, chầm lá dừa để lợp mái do chính ba tự tay làm. Theo thời gian, con càng đông, ngày một lớn. Căn nhà gỗ được thay thế căn nhà lá. Rồi Ba kéo dây kẽm gai làm rào, đúc xi măng làm đan lót đường đi, hết lòng chăm lo cho các con, sống xa gia đình được an toàn, sạch sẽ và tiện lợi.

     Sau 1975, vật đổi sao dời! Ba Má bỏ xứ ra đi. Đến Úc định cư năm 1984, Căn nhà của Ba Má  tuy nhỏ, đất không rộng. Nhưng đôi tay ba nào có yên, trồng cây bông này, chăm chậu kiểng nọ, giâm thùng rau kia. Ngày ngày, tưới nước, bắt sâu, tỉa cành. Cành cắt bỏ khỏi cây, nhưng ba nào bỏ, lấy lại, giâm thêm cây con. Mỗi cây con, ba xem như một đứa trẻ, cần chăm sóc để lớn lên. Ba còn để mắt đến ngõ trước, vườn sau, nhà các con. 

(Khu vườn của Ba Má - Nhà Kim Diệp. Tháng 3/1989)

Ba chiết cây Bông Giấy, cho đứa con này, đến cho đứa khác. Đặc biệt hơn, chính tay ba trồng một cây Bông Giấy, trước hiên nhà tôi. Tôi chúa ghét loài hoa này, cứ viện cớ... Bông thiệt mà bảo là Bông Giấy! Ghét hoa, nhưng chuộng màu, màu nào tôi cũng thích, nhưng cây Bông Giấy Ba trồng có màu tim tím mà tôi không ưa.

                                  Vội tìm thanh sắt cao cao
                                   Thay làm cọc đỡ tựa vào gốc kia 

(Ảnh:Bông Giấy của Ba- Nhà Kim Phượng)

    Cây Bông Giấy của các chị, em tôi, hoa trổ đẹp, xum xuê bao nhiêu thì cây hoa nhà tôi đèo đẹt bấy nhiêu. Không đèo sao được, cây Ba trồng đã không được tưới nước, chăm bón mà còn bị lắc gốc. Chưa chết cũng là điều lạ!

                                    Xong rồi Ba phải đi dìa
                                    Con ơi đừng để "ra rìa" cây ba


    Có lần Ba bảo, “tức mình” vì không hiểu sao… “cây bông nhà con không lớn nổi”. Rồi Ba ra nhà sau, chọn ngay cây sắt làm cọc và cột vào thân cây Bông Giấy, cho vững chắc, đồng thời không quên dặn dò… “nhớ tưới nước nghe con”!
    Dạ!
    Tiếng “dạ” của tôi theo...nước chảy qua cầu…

           Ba đã vào cõi thiên thu. Dù cây Bông Giấy không được chăm sóc, nhưng bỗng lớn hẳn, lộc biếc thi nhau vươn, hoa đua nhau trổ, đỏ rực một góc nhà. Đặc biệt có một nhánh dài hơn cả mét, mọc đâm ngang, chắn cả lối đi trước sân nhà. Đùa với Oanh, cô em tôi, rằng..."có lẽ Ba muốn khiêu chiến với chị". Đó là chuyện vui, thường hay nhắc khi nhớ về Ba. Ba giờ này ở đâu? Căn nhà có cây Bông giấy do Ba trồng đó, đã đổi chủ.

(Ảnh:Bông Giấy của Ba- Nhà Kim Phượng)

     Đã nhiều lần, tôi đến nhà chị, sang nhà em, cắt nhánh Bông Giấy về giâm, nhưng đã mấy năm qua, căn nhà tôi đang ở, chưa có đuợc cấy Bông Giấy nào. Phải chăng, còn thiếu bàn tay Ba và cây cọc sắt!?

      Ba đã xa, Ngày Nhớ Ơn Cha hàng năm lại trở về, những tấm ảnh với cây cọc sắt, là bài học đích thực, ba đã dạy cho tôi,“của cho không bằng tấm lòng người cho”. Tôi ngồi ngơ ngẩn, nhìn ra vườn sau, mênh mông, mà khóc như trẻ con.

Kim Phượng 

Ngày Nhớ Ơn Cha 6.9.2020

Mừng Ngày Nhớ Ơn Ba!


Xuân đến Melbourne rực rỡ hoa
Mừng Ngày kỷ niệm Nhớ Ơn Ba
Cánh Đòa khoe sắc như lòng nhủ
Gói trọn tình con rất đậm đà


Ba Má bình yên nơi Nước Trời
Vẹn tình an hưởng mãi không vơi
Gió đưa hương ngát thơm ngày mới
Hạnh phúc thật nhiều Ba Má ơi!

Happy Father's Day 6.9.2020
Kim Oanh




Thơ & Hình Ảnh: Kim Oanh
Xuân Úc Châu 2020


Mẹ Tôi



Ðôi mắt người Sơn Tây
U ẩn chiều lưu lạc
Buồn viễn xứ khôn khuây*

Làng So, Sơn Lộ phủ Quốc Oai
Xứ Đoài, sông Đáy lượn quanh dài
Họ Vương chỉ khác tên chi giữa
Tộc lớn ngày xưa nức cõi ngoài.

Mẹ tôi khăn vấn, răng đen bóng
Áo tứ thân, guốc mộc thong dong
Chăm làm chẳng lúc hở tay không
Lấy chồng về phố làm dâu trưởng

Hầu cha chồng, chăm như cha ruột
Lo miếng ăn thức uống suốt ngày
Cầm mạt chược đôi lúc thiếu tay
Lo cúng giỗ chục mâm không hề thiếu

Thờ chồng rất mực không đàm tiếu
Để cho phóng túng chả eo sèo.
Giữ phận vợ hiền lo gia đạo
Thiếu gạo về quê gánh thóc theo

Em chồng, con nhỏ cũng như nhau
Chăm lo dạy dỗ dẫu canh thâu
Nói năng nhỏ nhẹ không la mắng
Nhớ ơn nhắc nhở mãi về sau

Họ hàng nhường nhịn không tranh chấp
Coi cháu như con chẳng phân bì
Chia sẻ giúp nhau khi túng ngặt
Sống đời thanh thản, tâm từ bi

Chiến tranh nổ, cả bầy con ra trận
Hỏa châu chiếu sáng, niệm hồi kinh
Cầu mong tai ách con qua khỏi
Chinh chiến mau tan hưởng thái bình!

Mắt mẹ càng u uẩn
Con cái vẫn chưa về
Tiếng loa đầu ngõ gọi
Trình diện giữa đêm khuya!

Con ở, trầm luân mẹ khổ đau
Con đi, nước mắt rỏ u sầu
Hòa bình những tưởng vui sum họp
Tán tác tha phương lạc mất nhau.

Đất lạnh nhớ về thương xót mẹ
Giầu không được hưởng, khổ mình cam
Ba đời phục vụ không than thở
Chỉ ôm cháu Nội lúc lên đàng!

Lộc Bắc
* Thơ Quang Dũng

Nhớ Quá


(Để nhớ Maria Nguyễn Thị Thương R.I.P)

Bài thơ con viết từ lâu lắm
Đã đọc Má nghe với cả nhà
Bỏ quên đâu đó trong chồng sách
Bây giờ thấy lại tưởng... hôm qua!

Là mấy vần thơ mừng Thượng Thọ
thay lời hiếu đạo vốn chưa tròn
Đã có một thời ngay trước ngõ
Má đứng mỗi ngày trông ngóng con.

Thuở xưa chinh chiến con nhập cuộc
Má khóc từng đêm lúc cầu kinh
Đến lúc đổi đời khi mất nước
Má càng thêm khổ với gia đình.

Khi cả nhà qua cơn bỉ cực
Ly hương làm lại cả cuộc đời
Má cũng như xưa, là cổ thụ
Lo con, giữ cháu..."Mệt ghê nơi!"

Mỗi tháng Má trông nguồn "viện trợ"
Vài đồng, vài chục, đếm đã tay!
Gia tài cắt củm từ bao thuở
Đếm tới, đếm lui chẳng dám xài.

Niềm vui của Má là khi rảnh
Một mình soi bóng trước TiVi
Coi tới, coi lui không biết chán
Hài kịch, cải lương! "Đã kể gì!".

Nhìn trang thơ cũ con nhớ quá!
Ước gì Má vẫn ở quanh đây
Nhớ sao những tiếng cười rôm rả
của mọi người vui lúc sum vầy!

Huy Văn

Mẹ Thương Con



Khi con lên năm
Con quậy phá
Con ơi bể hết chén dĩa của mẹ rồi...
Mẹ thương con Mẹ thương con
Khi con lên mười

Con ơi hàng xóm mắng vốn nhiều quá nghe con
Mẹ thương con Mẹ thương con
Năm con mười lăm
Me ơi may cho con vài bộ đồ mới
Từ từ mẹ sẽ may. Khổ Mẹ quá con ơi
Mẹ thương con Mẹ thương con
Năm con mười tám đôi mươi
Mẹ ơi mua cho con chiếc xe mới
Ừ, Mẹ sẽ mua cho con
Mẹ thương con Mẹ thương con
Năm con ba mươi

Con đi làm xa
Ít khi về thăm mẹ
Con ơi
May cho mẹ chiếc áo đi con
Mẹ già rồi
Cần chi quần áo mới
Năm con ba mươi lăm
Mẹ ơi

Mẹ sang ở với con
Trông dùm con hai cháu
Con ơi
Mẹ hết nuôi con bây giờ phải nuôi cháu
Mẹ thương con Mẹ thương con
Năm con năm mươi
Mẹ ơi
Con thương mẹ Con thương mẹ
Mẹ con đã không còn!!
Chao ôi!Có tình nào cao hơn tình mẹ??

Hoàng Long

Nhớ Mẹ

Hôm nay ngày lễ Vu Lan, cũng là ngày giỗ lần thứ 12 của Mẹ. Con xin dâng nén hương lòng lên linh sàng mẹ kính yêu! Rằng con yêu và NHỚ MẸ lắm.

Bài Xướng:
Nhớ Mẹ

Nửa đời sương nhuốm tóc xanh
Rưng rưng gọi Mẹ! bỗng thành ngây thơ
Lần tìm bóng mẹ trong mơ
Liêu xiêu thân hạc, dật dờ vóc mai
Nỗi nhà xưa nặng oằn vai
Chợ xa, đồng vắng giêng hai nhọc nhằn
Ấm nồng liếp rạ thay chăn
Cho con giấc mộng thiên thần say sưa
Thân cò lặn lội sớm trưa
Giọt mồ hôi mẹ thấm chua vại cà
Lòng riêng, riêng những xót xa
Dành con tiếng hát, bài ca làm người
Con đi bao chốn bao nơi
Vẫn mơ được thấy nụ cười nhăn nheo
Chiều nghe tiếng hát quê nghèo
Buồn tênh như tiếng vạc gieo giữa trời
“...Mồ côi tội lắm ai ơi!
Đói cơm lỡ bước, biết người nào lo…”
Bến xưa đã vắng con đò
Xót xa gọi Mẹ...! xát vò tâm can
Chợt trông thỏ lặn non ngàn
Gối nghiêng lắng giọt lệ tràn bâng khuâng
Mẹ ơi! Người mãi là trăng
Trong con không tắt một vầng tinh khôi!

Nguyễn Gia Khanh
***
Mẹ Là Một Nửa Vầng Trăng

Ngước nhìn lên đám mây xanh
Lững lờ nghiêng bóng một vành trăng thơ
Con ngồi tựa cửa ôm mơ
Mẹ hiền nỗi nhớ đôi bờ tóc mai
Gánh chiều nặng cả đôi vai
Bờ xưa tuột dốc chân sai bước nhằn
Đông về khổ cảnh không chăn
Một mình thui thủi muộn mằn bóng sưa
Cảnh nghèo đi sớm về trưa
Chén cơm khô muối thèm dưa mắm cà
Sầu đời mắt mãi trông xa
Lòng thăm thẳm giữa canh ba bóng người
Gập ghềnh mỏi gánh muôn nơi
Bước chân khập khiễng mắt đời nhăn nheo
Lưa thưa bóng nắng tre nghèo
Gối đầu lên đá say theo gió trời
Đêm về ru tiếng ầu ơi
Nuôi con chóng lớn để đời sau lo
Bến khuya vắng vẻ con đò
Nỗi sầu chen lấn dày vò tâm can
Biển xa sóng vỗ bạt ngàn
Dòng sông xuôi đẩy gió làn bâng khuâng
Bên thềm bóng nửa vầng trăng
Mẹ là một nửa đêm rằm tinh khôi!

Thạch Hãn
LCT 02/09/2020
***
Kính cẩn dâng lên hương hồn cụ thay nén tâm nhang để cầu cho linh hồn cụ thanh nhàn trong cõi Phật

Cảm Động

Lược vàng chải mướt ngày xanh
Cánh cò của mẹ bồng bềnh với thơ
Lệ đời khói quyện thành mơ
Sương tràn sóng nước mịt mờ bến mai
Gánh gồng mòn mỏi bờ vai
Quê nhà đá sỏi đất chai khó nhằn
Khéo co cũng đủ ấm chăn
Đầu mom cuối bãi muộn mằn rổ sưa
Thương Người đi sớm về trưa
Mót bòn đắp đổi mớ dưa mớ cà
Mua gần bán ở chợ xa
Nuôi con ăn học tài hoa sánh người
Ngắm cành lộc trổ đôi nơi
Mẹ vui khóe mắt rạng ngời da nheo
Kho thiên tuổi hạc cũng nghèo
Huyên đường đang rực bỗng kêu về trời
"... Mồ côi tội lắm ai ơi!
Đói cơm khát nước biết người nào lo..."
Thương ơi! Thủy nhược qua đò
Mái chèo cũ kĩ tối mò ai can?
Con đau một, mẹ đau ngàn
Mùa thu sen lạnh rã tàn bâng khuâng
Vu Lan muốn mượn ánh trăng
Để soi chiếu rõ tầng tầng nguyên khôi.

Nguyễn Thế An
***
Mẹ Ơi!

Lặng ngồi dõi bóng dừa xanh
Sông quê ứa lệ dỗ dành trẻ thơ
Hạc sầu nửa tỉnh nửa mơ
Tưởng bầu sữa mẹ đâu ngờ sương mai
Một đời oằn nặng gầy vai
Chợ chiều xa ruổi chân chai nhọc nhằn
Đông vầy thân mẹ là chăn
Ủ cho con vốn cọc cằn giấc sưa
Thương con chẳng quản tối trưa
Tảo tần góp nhặt mớ dưa rổ cà
Mỏi mòn vắng bóng chồng xa
Thân cô mẹ chẳng kêu ca trách Người
Tha phương ngụp lặn nhiều nơi
Xót ngày nũng mẹ một thời mè nheo
Mẫu ơi! Con nhớ cảnh nghèo
Khoai sùng sắn hẩm nhà neo hận trời
Mẹ cười vọng tiếng à ơi
Hòa trong tiếng nấc nghẹn lời sầu lo
Phận đời như những chuyến đò
Chòng chành may rủi chiêu trò thiên can
Ngước nhìn theo dải sao ngàn
Tìm về dĩ vãng muôn vàn bâng khuâng
Thiên hà sao sánh vầng trăng
Muôn đời mẹ sáng vặc vằng tinh khôi!

0519 H,02/9/2020
Thái Chung