Thứ Tư, 8 tháng 8, 2018

10 Năm Gặp Lại


Em vẫn là em tuổi mộng mơ
Của thương của nhớ của đợi chờ
Mắt nai ngơ ngác ngày đầu gặp
Cho anh nhung nhớ vẽ vần thơ

Em vẫn là em của ngày xưa?
Của đường phố cũ lá me thưa?
Của giờ tan học anh đứng đợi
Che vội mái đầu tránh hạt mưa

Em vẫn là em buổi hẹn đầu ?
Của hờn của dỗi của giận nhau?
Của nhớ của nhung khi không gặp
Để rồi chia cắt dạ sầu đau

Em vẫn là em má hồng đào?
Của làn mắt biếc của chiêm bao?
Của đêm mộng mị anh chợt thấy
Thuở ấy môi mềm em đã trao

Nỗi nhớ niềm đau lúc chia ly
Lòng buồn rười rượi tiển người đi
Mười năm chia cắt giờ tương hội
Em vẫn là em lệ ướt mi?

Rút vội khăn lau giọt lệ trào
Giọt hờn, giọt giận, giọt nhớ nhau
Em vẫn là em ngày xưa đó
Hay bỏ thư tình anh đã trao???


Lanh Nguyễn

Thứ Ba, 7 tháng 8, 2018

Mầu Mắt Em - Nhạc NguyễnTâm Hàn - Giọng Ca Ngọc Quy


Nhạc NguyễnTâm Hàn 
Giọng Ca Ngọc Quy 

Kỹ Nữ



Ðố em đoán tuổi trăng ngà
Ngoài hiên bóng vẫn thướt tha lưng trời
Còn em bỏng cháy mộng đời,
Ðã nghe son phấn rã rời nét hoa!
Khóc cho lệ vỡ ngọc nhòa
Cho trôi mật đắng điêu ngoa duyên hờ.
Tội chi đày đọa giấc mơ?
Hồn em đẹp tựa bài thơ nắng hồng.
Hãy quên thề hẹn bên song
Giã từ góc phố quán đông xóm nghèo.
Cõi nhân gian lắm eo xèo,
Nhỏ to, bóng nguyệt đã theo gió ngàn.
Phù sinh thôi kệ thế gian!
Em ơi tấu nốt cung đàn còn say.
Hơn gì nhau kiếp lưu đày,
Chén vàng thì cũng mượn vay xứ người ?!

Đỗ Bình

Lẻ Đôi - Lời Trần Tình Của Đôi Dép


Bài Xướng:

Lẻ Đôi


Đành lòng dứt dép lìa đôi
Sao nghe nằng nặng bồi hồi tâm tư
Tình chung thôi đã hình như...
Không duyên chẳng nợ chần chừ nữa chi
Ngậm ngùi dõi bước chân đi
Lẻ đôi khập khiễng xuân thì dáng xưa
Ngoài trời nặng hạt đổ mưa!

Kim Phượng
***
Bài Cảm Tác:

Lời Trần Tình Của Đôi Dép
Ai đành để dép lẻ đôi?
Dù nay quai đứt, gót đời suy tư
Chung tình từ thuở...dường như...
Mới sinh một Mẹ, bây chừ còn chi!
Chiếc nầy lê lết bước đi
Chiếc kia mòn đế, còn gì bóng xưa
Bùn sình lầy lội dưới mưa
Dép tôi cam phận...vẫn chưa tách rời
Xin thương đừng để lẻ đôi

Song Quang



Thái Liên Khúc Kỳ 1 採蓮曲其一 - Vương Xương Linh



採蓮曲其一 Thái Liên Khúc Kỳ 1

吳姬越艷楚王妃﹐Ngô cơ, Việt diễm, Sở vương phi,
爭弄蓮舟水濕衣。Tranh lộng liên chu, thuỷ thấp y.
來時浦口花迎入﹐Lai thì phố khẩu, hoa nghinh nhập,
採罷江頭月送歸。Thái bãi giang đầu, nguyệt tống quy.
王昌齡                     Vương Xương Linh

Dịch Thơ:

Mấy cô tố nữ đùa vui nhỉ
Áo ướt giành sen đang độ mùa
Lúc đến hoa cười nhộn nhịp đón
Ra về trăng tiễn áo khô chưa 

Phạm Khắc Trí
08/01/2018
***
Thái Liên Khúc Kỳ 1

Gái xinh Ngô, Việt, Sở vương phi
Giỡn nước thuyền sen áo ướt đià
Cửa bến khi vào hoa đón tiếp
Đầu sông, thôi hái, nguyệt đưa về!!!


Lộc Bắc
Aug2018

Thứ Hai, 6 tháng 8, 2018

Có Bao Giờ Em Hỏi - Thơ Duyên Anh - Nhạc Phạm Duy - Trần Thái Hòa



Thơ: Duyên Anh 
Phổ Nhạc: Phạm Duy 
Tiếng Hát: Trần Thái Hòa 
Thực Hiện: Hoàng Khai Nhan 

Đồng Tháp



Quê Đồng Tháp nhà nghèo nước ngập
Úm bồng con nằm ngũ nơi khô
Ngày lặn hụp đầu mương cuối đập
Bắt từng con hủn hỉnh chiều kho

Trời tháng tám đồng sâu nước lũ
Cấy chưa xong thửa ruộng dần công
Sợ con lạnh dột nhà lá cũ
Mẹ cùng cha đội gió mưa giông

Con khôn lớn nhà cao nệm ấm
Quê chiều nay mưa lũ lại về
Cha lụm cụm chèn nhà ướt đẳm
Mẹ từng thau mưa dột nảo nề

Phủ Hiền

Phong Thổ An-Bang 峰 土 安 邦 - Vua Lê Thánh Tông (1460-1497)



峰 土 安 邦                 Phong Thổ An-Bang (*2)

海 上 萬 峰 群 玉 立   Hải thượng cao phong quần ngọc lập
星 羅 棋 布 翠 崢 嶸   Tinh la kỳ bố thúy tranh vanh
魚 鹽 如 土 民 趨 利   Ngư diêm như thổ dân xu lợì
禾 稻 無 田 稅 薄 征   Hòa đạo vô điền thuế bạc chinh
浪 向 山 屏 低 處 湧   Ba hướng sơn bình đê xứ dũng
舟 穿 石 壁 隙 中 行   Chu xuyên thạch bích khích trung hành
邊 氓 久 樂 承 平 化   Biên manh cửu lục thừa bình hóa
四 十 余 年 不 識 兵   Tứ thập dư niên bất thức binh

黎 聖 宗                       Lê Thánh Tông (*1)
***
Bản dịch:
Cảnh Trí An Bang


Đỉnh ngọc nhấp nhô lộng gió mây
Núi cao tinh tú trập trùng vây
Dày công, ngư phủ thêm nghề muối
Nhẹ thuế, nông dân thỏa cấy cầy
Sóng dưới chân non vờn vỗ mạnh
Thuyền trên suối đá lướt như bay
Dân lành vui sống không binh biến
Bốn chục năm qua hạnh phúc thay


Trần Quốc Bảo

(*1) Vua Lê Thánh Tông (1460-1497) là một vị Minh Quân của nước ta, trị vì 38 năm. Ngài rất thông minh, có hiếu với mẹ, tánh tình ôn hòa nhân hậu. Có công mở mang đất nước thịnh trị về mọi mặt. Đặc biệt về văn học: ấn định phép thi cử, mở mang trường ốc, lập Hội Tao-đàn vả chính Ngài là Tao Đàn Nguyên súy.

(*2)An-Bang lả tên một vùng đất xưa, thuở non nước thanh bình thịnh trị. Nay là Tỉnh Quảng Yên, Bắc Việt (Vùng đất nằm giữa Hải phòng, Uông Bí và Lào Cai, 

Đàn Không Tiếng Hát



Xướng:
Đàn Không Tiếng Hát


(tặng bà xã)
Khúc đàn thuở ấy, tuổi ngây thơ
Dang díu tình yêu, lắm dại khờ
Tiếng hát ngọt ngào, bao quyến rũ
Lời ca đắm đuối, lắm say mơ
Tưởng rằng suốt kiếp chung cung bậc
Đâu ngở về già lạc phím tơ
Mãi miết đời ai trong khói bụi
Để em tắt lịm một trời thơ.

Thanh Trương
***
Âm Ba

Lay lắt ,...ca từ lắng tứ thơ
Yêu đương vờ vĩnh giả khù khờ(!)
Nụ hôn bỏng lưỡi nồng tình ý
Ánh mắt thiêu hồn cháy mộng mơ!
Dan díu cầm rung ngây nét nhạc
Từ ly phím lặng lạc cung tơ!?
Xuân như vừa đấy,..thu vơi vãn...
Lịm tắt âm ba,nghẽn mạch thơ!

18-7-2018

Nguyễn Huy Khôi
***
Tình Đẹp Trăm Năm

( Tặng huynh, tỉ Thanh Trương )

Tình ta lãng mạn tựa bài thơ
Em hát, anh đàn dệt mộng mơ
Gắn bó cả đời luôn sống thật
Yêu thương trọn kiếp mãi say khờ
Gia đình hạnh phúc tròn câu nhạc
Đôi lứa vui vầy vẹn khúc tơ
Nay dẫu giọng run, âm đứt quãng
Tình ta vẫn đẹp tựa bài thơ.

Sông Thu
***
Cung Đàn Yêu

Dấu tận tâm hồn một dáng thơ
Thương sao cái thuở lắm ngu khờ
Đàn ca gởi gió xây giàn mộng
Hát xướng trao người dệt giấc mơ
Những buổi chiều thu mây tím nhạt
Bao mùa bóng hạ nắng vàng tơ
Cung trầm khúc nhạc thầm mong ước
Thiếu nữ bên sông chớ hững hờ

Minh Thuý
19 tháng 7 _2018
***
Chuyện Tình Đẹp

(tặng anh chị hai )
-/-
Anh đàn em hát đẹp như thơ
Từ thuở đôi mình dệt mộng mơ
Trẻ dạ nên đường đi vẫn dại
Ấu tâm để nước bước còn khờ
Du dương khúc hát luôn vào nhịp
Đắm đuối lời ca mãi quyện tơ
Dâu bể dù qua nhiều biến đổi
Cuộc đời là cả chuỗi tình thơ

Thanh Hoà
***
Thương Hoài Ngàn Năm


Nhớ lại ngày nào lúc tuổi thơ
Đàn lên em hát giọng non khờ
Tình yêu chớm nở còn e thẹn
Hai đứa vun trồng lắm mộng mơ
Đã mấy mươi năm trân quí bậu
Bao lần khúc nhạc nắn dây tơ
Xuân tàn đông đến lòng ngơ ngẩn
Hạnh phúc chan hòa thắm ý thơ!

Thiên Hậu
***
Vẫn Hát Không Âm


Nửa này duyên dáng hát tâm thơ
Gặp gỡ nửa kia, một kẻ khờ.
Tiếng dịu dành riêng trao ý ước
Lời thương gửi kín tặng niềm mơ.
Nâng đàn từng phút êm duyên phận
Giữ giọng bao ngày chắc mối tơ
Dù chẳng âm thanh nghe vẫn rõ
Nơi lòng ghi đậm vạn gam thơ.

Trần Như Tùng
***
Dõi Trời Thơ


Xa rồi, ta lại đến cùng thơ
Nhớ tuổi chăn trâu lắm dại khờ
Ngày rạng tay cầm chưa đắm mộng
Đêm tàn tim lắng tưởng mòng mơ
Giá như thuở ấy thành yên phận
Thì khỏi bây giờ đỡ rối tơ
Sáo đã sang sông biền biệt bóng
Thôi đành neo bến dõi trời thơ.

Phan Tự Trí
***
Tiếng Tơ Chùng


So vần mới biết thiếu lời thơ
Quên bẵng nơi đâu một chữ khờ
Chắc hẳn đàn chùng khi lỡ mộng
Hay là tóc rối lúc còn mơ
Giọng như khắc khoải sầu câu hát
Nhạc trổi bâng khuâng lắng tiếng tơ
Thanh tịnh trời thu mây lãng đãng
Một đôi nhạn trắng vẽ nên thơ ...

Hawthorne July - 19 - 2018

Cao Mỵ Nhân
***
Thơ Nhạc


Tình yêu cộng hưởng nhạc và thơ
Trầm bổng ngân vang nốt khạo khờ
Điệu trổi véo von hồ hởi mộng
Âm hòa thanh thoát dịu dàng mơ
Phiêu phong ngọn bút chừ im xó
Lãng thủy cung đàn cũng lặng tơ
Lối ngõ thiên thai nhòa ảo ảnh
Đêm sầu bóng lẻ đứng nhìn thơ

Lý Đức Quỳnh
***
Độc Cầm


Nghe đến nao lòng nghẽn mạch thơ
Độc cầm lay lắt lặng cung "khờ"
Khi thăng khởi hứng tràn hy vọng
Lúc giáng gìm đau hẫng mộng mơ!
Phím lướt dứt day sầu nét nhạc
Ngón rung tê tái lạnh đường tơ!
Xa trông nhạn lạc chân chiều tím
Đăm đắm tấm thương đọng ý thơ!

22-7-2018

Nguyễn Huy Khôi
***
Khúc Nhạc Tình Lỡ


Em hát anh đàn quyện khúc thơ
Nhạc lòng réo rắc bước vào mơ
Đâu ngờ,phím gãy sai cung bậc
Lại tưởng dây chùng lạc tiếng tơ
Chớm nở tình yêu từ tuổi dại
Đeo mang mộng ước lúc tim khờ
Thời gian cứ thế mà trôi chảy
Người đã theo chồng tắt lịm thơ

Song Quang
***
Tình Son Sắt


(Mến tặng anh chị Thanh Trương)

Thấm đượm ân tình gửi lá thơ
Nhịp tim thổn thức bởi si khờ
Thướt tha dáng nhỏ bao ngày đợi
Yểu điệu môi hồng lắm kẻ mơ
Nhớ thủa thương nàng say ánh mắt
Mê người cất giọng mướt đường tơ
Giờ đây tuổi hạc bền giai ngẫu
Soi bóng trăng ngà dệt áng thơ.

Như Thu
***
Xa Vẳng Cung Đàn

Kể chuyện xa vời.... thuở ấu thơ
Còn ham chơi giỡn, vẫn khù khờ
Say mê tiếng nhạc ưa giao hưởng
Mến chuộng thanh cầm thích mộng mơ
Đã biết thương yêu cùng tiết điệu
Nhưng rồi vất vả với duyên tơ
Tình ơi ! giã biệt từ năm ấy
Bỏ mặc cung đàn, cả tuổi thơ.

Trịnh Cơ
Paris 07/2018
***
Ngọt Ngào Lúc Trẻ
Thuở ấy đang yêu mới gởi thơ
Tình ta bừng cháy đến ngu khờ
Làn da trắng mịn nhìn say đắm
Suối tóc đen dài ngắm mộng mơ
Giọng hát thanh ngân, nghe thấm dạ
Tiếng cười khúc khích, thấy vương tơ
Xa nhau khắc khoải, trời mưa gió
Cách biệt cô đơn, tớ bạn thơ...

Mai Xuân Thanh
Ngày 07/08/2018

Đi Chui



Mấy hôm nay trời mưa liên tục từ sáng đến tối, tuy là lượng nước không nhiều, nhưng mưa rỉ rả cả ngày lẫn đêm cũng đỡ khổ cho người dân, vấn đề hạn chế nước chắc hổng còn ai nhắc nhở nữa. Tôi đang ngồi đấu cờ trên mạng với những người rỗi rảnh thường ngày, những Nick xanh, Nick đen quen thuộc với tôi, thì lão Trí gọi tới, cái giọng nhừa nhựa của nó vang lên trong máy:
- Mầy đang làm g..ì đ..ó?
- Đánh cờ tướng chơi, chứ còn làm gì nữa?
- Hai vợ chồng thằng Hiện qua Mỹ mấy tháng rồi, mầy biết chưa?

Hiện và Việt Hà là 2 người bạn học chung thời Trung Học với tôi, một cuộc tình vượt thời gian, không biết bắt đầu từ năm nào? Đệ Lục, Đệ Ngũ hay là Đệ Thất, tụi tôi chỉ biết đến giờ nầy hai đứa nó vẫn còn mùi rịu như ngày xưa. Lúc tụi nó còn ở trong nước, thỉnh thoảng tôi cũng có gọi về hỏi thăm. Cách nay mấy tháng tôi gọi thì đường dây không còn liên lạc được...

- Biết rồi, tuần trước thằng Bình có nói.
- Con nó bảo lãnh, đi bằng máy bay sướng ghê. Hồi trước người ta vượt biên đi chui, hay đi đăng ký, đi cách nào cũng khổ thấy cha. À! Hồi đó mầy cũng đi chui, chuyến đi đó thể nào mà không nghe kể, chỉ nghe nói chuyện ở đảo, mà không nhắc tới vụ tổ chức vượt biên, chuyện đó cũng hấp dẫn lắm chớ bộ. Hay là kể sơ sơ lại cho tụi tao nghe chơi đi. 
- Đi chui, có gì vui mà kể? Ai đi cũng giống nhau, ai cũng lén lén, lúc lúc, trốn chui trốn nhủi hết, có người bị bắt cả chục lần, sạch nhách không còn một cắc ăn xôi, vui sướng gì mà muốn nghe?

Nghe tôi bàn ra trớt quớt nó nói sẵn:
- Hổng muốn kể thì thôi, nói cái gì mầy cũng bàn ra ráo trọi.

Nói xong nó giận cất cánh "bay" liền, rồi cúp máy cái cụp, sợ nó buồn nên bây giờ tôi xin kể lại cho các bạn nghe câu chuyện cũ rích mà nhiều người đã kể rồi, có người còn viết thành sách, còn làm thành phim, nhưng mà mỗi một câu chuyện đi chui, chắc chắn có rất nhiều tình tiết khác nhau...

Huyện An Biên sau ngày "giải phóng" là hai quận Kiên An và Hiếu Lễ trước kia nhập lại. Sau 30 tháng tư ít lâu, đám giáo viên "lưu dụng "phải ra trình diện ở phòng giáo dục rồi đi học khóa chánh trị, trước khi trở lại nhiệm sở. Cái thời khắc tranh tối tranh sáng đó, mạnh ai muốn trình diện ở phòng giáo dục nào mình quen thì tùy ý, không bắt buộc phải chính xác, là nơi mình dạy trước ngày tiếp thu.
Tôi sau Tết Nguyên Đán đã được đổi về trường Mong Thọ 19, nhưng chưa đầy 2 tháng thì xảy ra biến cố khủng khiếp đó, cho nên tôi trình diện ở Huyện Châu Thành. Đang học chánh trị gần xong thì bọn thằng Mạnh và thằng Đáng khóa 10 ghé thăm. Tụi nó òn ỷ, rủ rê, làm tôi với thằng Nghiệp xiêu lòng nên thay vì trở về Mong Thọ 19 hai đứa tôi lại dong tuốt xuống An Biên trình diện. 

Đội ngũ Giáo Viên (GV) ở An Biên lúc đó trình độ thuộc hàng siêu đẳng. Phải nhắc lại trước 1975 thì các bạn mới thấy rõ cái siêu đẳng về chuyên môn cũng như về kiến thức phổ thông. Rạch Giá có 8 quận và Thị Xã, những Quận nằm trên trục lộ giao thông đều có một trường Trung Học năm 1975, bèo lắm cũng được một hoặc hai lớp 12, có xã còn mở được trường Trung Học Tỉnh Hạt, vậy mà Hiếu Lễ thì chỉ có trường Tiểu Học mà thôi, còn Kiên An thì chỉ mới mở tới lớp 9 một lớp Anh Văn duy nhất chưa đầy 20 em học sinh. Toàn Quận Kiên An lúc đó chưa được 30 Giáo học bổ túc, còn lại chỉ là GV công nhật, GV ấp. Trường Trung Học Kiên An thì thảm hơn nhiều, niên khóa 72-73 chỉ có 3 cô giáo dạy giờ mà thôi. Cô Mai ,Cô Nguyệt và cô Phù Hoa. Ngày xưa người ta cũng phân biệt lắm, tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm dù là hệ 4 năm hay cấp tốc thì đều được gọi Giáo Sư còn những người chỉ có bằng Tú Tài 2 đi dạy giờ bên Trung Học thì không được công nhận, dù rằng họ cũng bán cháo phổi để mà sống. Nhưng Giáo Sư thì đâu có ai tới vùng U Minh, ngoài trục lộ giao thông còn không có đủ người, huống hồ là trong hóc bà tó, vì vậy khi tôi về Xẻo Rô thì anh Bình dụ tôi xuống Kiên An dạy giờ. Anh Bình khóa 6 Sư Phạm Vĩnh Long không biết hồi nhỏ bị bịnh thế nào mà tay mang tật nên lính chê. Lúc đầu tôi từ chối:
- Mỗi ngày đi xuống đi lên tiền đò ăn hết rồi, còn được bao nhiêu mà đi dạy thêm cho mệt.

Thấy nói hoài hổng xong nên anh ta bồi cho tôi một chưởng tối hậu:
- Chú em mầy xuống đi 2 lớp 7 anh nhập chung thành một, dạy một giờ làm bảng chiếc tính hai giờ bù tiền đò cho, chịu hông?

Anh kéo tôi về Sở Học Chánh nộp đơn, rồi chờ lấy sự vụ lệnh bổ nhiệm trong ngày. Vậy là tôi trở thành người dạy giờ bất đắc dĩ, lúc đầu anh phân công cho tôi dạy lớp 7, nhưng chờ mải không có bóng ma nào từ thị xã vô xin dạy giờ nữa, anh ta tấn thêm cho tôi 2 lớp 6...
Trước năm 1975 chất lượng của GV đã thảm như vậy, cho nên sau 1975 nó còn thảm hơn nhiều 30 Giáo học bỏ túi, một nửa không trình diện ở An Biên, vì họ có quen biết ở địa phương nên trình diện gần nhà, mấy GV công nhật cũng vậy.

Đội ngũ GV mới được cấp tốc thu nhận có trình độ lớp 9 trở lên, được huấn luyện 3 tháng (chắc là chỉ đủ thì giờ học chánh trị mà thôi). GV mới chưa phải là vấn nạn cần nói, GV kháng chiến mới thực sự là nỗi kinh hoàng, có người chỉ học xong lớp 2 có ông học lớp 5 thì được phân công làm hiệu trưởng...
Hai đứa tôi theo hai đứa nó trở lại An Biên trình diện, anh Tư Thọ lúc đó làm trưởng Phòng Giáo Dục (PGD) mừng rân.
Mà không mừng sao được, người ta, ai cũng muốn dạy trên trục lộ giao thông để dễ di chuyển, khi khổng khi không lại có 2 Giáo Học bỏ túi nửa điên, nửa khùng nên chun vô hóc bà tó mà trình diện.
Sau khi xem lý lịch hai thằng tôi anh Thọ phân công cho thằng Nghiệp làm Hiệu Trưởng trường Đông Yên A, còn tôi thì được giữ lại PGD chung với thằng Mạnh. Bị tách đàn rẻ nghé, thằng Nghiệp không đồng ý nên bàn với tôi:
- Tưởng xuống đây ở chung với mầy chơi cho vui thì tao mới đi, ở riêng như vậy thì tao về Châu Thành với tụi nó.

Tôi đến gặp Tư Thọ nói rõ ý mình, cuối cùng anh ta cho tôi với thằng Nghiệp về Đông Yên. Gọi là trường cho oai chứ thiệt ra trong vùng giải phóng hay nói rõ hơn hai quận Kiên An và Hiếu Lễ trước năm 1975 có lèo tèo mấy cái trường nhỏ xíu đếm trên đầu ngón tay còn không đủ, ở phía ngoài kinh xáng thì còn có học trò, lọt vô sâu một tí thì không có gì hết. Nhưng với chánh sách mới, muốn trả ơn cho người dân vùng giải phóng, hay là muốn mở trường mới cho bà con cán bộ không chừng. Phòng giáo dục được lệnh phải mở mỗi ấp ít nhất một điểm trường.
Tôi với thằng Nghiệp dắt theo 10 anh chị mới ra trường của khóa 1 cấp tốc, xuống trụ sở của xã Đông Yên, nằm ở ấp Cái Nước. Chúng tôi đến trình diện ủy ban xã để nhận nhiệm vụ, cha chủ tịch thì đi nhậu, ủy ban trống trơn chỉ có hai chú em du kích ngồi chơi bài tiến lên, nghe tôi nói xong một đứa chạy đi tìm mấy ông trong ủy ban, không tìm được cha chủ tịch, chú em du kích nói:
- Ông chủ tịch có công tác đột xuất rồi, anh thư ký thường vụ sẽ về liền.

Một lúc sau thì từ ngoài bước vào một thanh niên với cái nón tai bèo trên đầu, nhìn dáng đi quen quen, tôi cố nhớ xem là ai, nhưng chiếc nón quái ác che mất khuôn mặt nên tôi đành đầu hàng.
- Các "đồng chí "mới được phân công xuống à?
Vừa nói anh ta vừa lột nón xuống. Mấy tháng nay nghe hai tiếng "đồng chí" cũng nhiều lần lắm rồi, nhưng cứ mỗi lần nghe ai nói là mình mẩy tôi nổi gai, nổi ốc...
Tôi chưa kịp trả lời thì anh ta lại la lên:
- Ủa! Thầy hả? Thầy đổi về quê rồi mà, sao bây giờ lại xuống đây nữa?

Ạ! Thì ra "ông thư ký thường vụ xã" là một trong những đứa học trò cũ của tôi, tuy là gặp nhau không được mặn mà cho lắm nhưng "ông học trò" nầy đã giúp ích rất nhiều cho tôi trong công việc xây cất trường học mới, chăm sóc đời sống cho các đồng nghiệp nhí mới ra trường. Hai tháng sau 5 ấp của Đông Yên A có 9 điểm trường được khai giảng.Tất cả những đồng nghiệp nhí đó, đều có trẻ để mà gõ đầu, dù là số lượng không nhiều lắm. 
Hôm khai giảng điểm trường sau cùng ở kinh Lý Thông, ngài chủ tịch xã nổi hứng mời ủy ban huyện xuống tham dự để khoe thành tích xã mình. Ông chủ tịch huyện quê ở xã Đông Hưng, lúc đó Đông Hưng chỉ khai giảng được một điểm duy nhất ở tại chợ thứ 11, còn đa số các ấp GV nằm nhà đập muỗi mà thôi. 

Đông Hưng không chỉ là quê của chủ tịch huyện không thôi, mà nó còn là quê của nhiều cán bộ tỉnh ủy Kiên Giang, huyện ủy An Biên nữa, vậy mà phòng giáo dục không chịu quan tâm đúng mức, để Đông Yên qua mặt, thế cho nên thay vì được khen ông trưởng PGD lại bị giũa te tua...
Giận cá chém thớt, ông trưởng phòng kéo đầu tôi thẩy xuống Đông Hưng để tiếp tục việc xây dựng trường cho cái nôi của cách mạng. Thằng Nghiệp, sau khi tôi bị tống đi, nó cũng chán nản rồi bỏ về Trà Vinh mấy tháng sau đó.
Tôi lúc đầu từ chối không muốn rời Đông Yên, nhưng chủ tịch huyện và trưởng PGD vừa ép vừa dụ ngọt, còn đích thân đưa tôi về Đông Hưng. Hôm tôi đến nhận nhiệm sở mới, họ còn mở tiệc nhậu tưng bừng, nào cá lóc nướng, rắn luột xã, rùa rang muối...mấy cha xã ủy, các cán bộ trưởng đầu ngành cứ tưởng tôi bà con, bà kía, thân bằng quyến thuộc, ruột thịt sao đó với tay bí thư huyện ủy, nên thời gian sau nầy tôi nhờ vả chuyện gì cũng trót lọt...

Tôi ngoài việc gặp hên, biết cất nhà chút đỉnh, còn có thêm tài ba xạo và uống rượu đế cũng vào hạng đở đở, cho nên rất là hợp gu với mấy cán bộ địa phương, vì vậy việc xây dựng trường sở cho Đông Hưng rất thuận tiện và dễ dàng. Ba tháng sau trường Đông Hưng có tất cả 14 điểm trường được khai giảng. Chỗ nào mà giáo viên còn ở không, chưa có lớp dạy, tôi đều xin về trường mình, số học sinh tôi báo cáo tăng lên gấp rưởi, nhà nào có con nít tôi đều cho anh em ghi tên vô danh sách học sinh ráo trọi, không cần biết chúng nó có muốn đi học hay là không, dư người tôi phân công 3 người dạy 2 lớp, cứ luân phiên nhau mà về nhà.

Quen phòng lương thực tôi xin cho GV mua gạo, mỗi khi về nhà, đem theo 1 giạ gạo bán lấy tiền lời để đi đò, tôi nhờ ủy ban xã làm giấy xác nhận đó là quà của học sinh biếu cho gia đình cô thầy. Suốt một năm, hơn 40 giáo viên mới không hề có một ai bỏ chạy, còn tôi, trường sở cất xong rồi thì tà tà đi nhậu với mấy cơ quan khác, từ xã cho tới quyện, chơi với Dân Y tôi thấy thuốc tây nhiều quá mà dân miệt ruộng ít có ai biết dùng tới, sợ để lâu quá hạn bỏ uổng, tôi dụ tụi nó để tôi bắt mối bán ra ngoài dùm. Chơi với xăng dầu, sợ dầu xăng bay hơi hao hụt uổng, tôi cũng tìm mối bán bớt dùm, còn bên lương thực tôi lại sợ gạo để lâu bị mốc hư hao, uổng công cày cấy của người nông dân nên cũng tìm mối tiêu thụ dùm, còn bên thương nghiệp cũng vậy...bất cứ thứ gì có thể đem ra chợ đen bán được, tôi đều có mối... 
Trường sở tôi phó mặt cho anh chàng giáo viên mới mà tôi chọn làm hiệu phó chỉ huy, chỉ mỗi tháng lãnh lương trên phòng xong là mang về phát lại, dự cuộc họp nội bộ, ký sẵn một đống giấy nghỉ phép, xong việc là chúng tôi bày tiệc nhậu, mấy cô giáo thì nấu chè, hoặc cháo gà cùng nhau tán dóc vui vẻ...

Tết Nguyên Đán năm đó các GV đã về nhà ăn Tết hết rồi, tôi còn chờ mối để mua mật ong đem về bán nên chưa đi, đang ngồi uống cà phê ăn bún cá trong quán ở chợ thì thấy cô Kim lượn ngang qua, lấy làm lạ tôi bước ra hỏi nhỏ:
- Ủa! Người ta về hết rồi sao cô còn ở đây? Bộ trễ đò hả?
Cô ta làm thinh không trả lời trả vốn gì ráo trọi mà hỏi lại:
- Còn anh? Sao chưa về? Hay là tính ở đây làm rể Đông Hưng 
Tôi cười cười trả lời:
- Rể Rạch Giá thì được, còn rể Đông Hưng hổng dám đâu, muỗi dữ quá nó cắn chết tươi.
- Vậy chứ anh ở lại đây làm gì? Hổng lẽ trễ đò như em? Nhưng mà 2 anh kia đâu?
- Về hết rồi, tôi chờ lấy mật ong xong thì cũng về nhà liền.
Tôi trở về căn nhà tập thể, đang nằm chờ mấy tay thợ gác ong đem mật tới thì cô Kim bước vào, tay cầm một bịch đồ nào cá, nào tôm, nào dưa leo, rau sống...tôi ngạc nhiên hỏi:
- Người ta về hết rồi còn ai nữa đâu mà bày tiệc tất niên?

Chuyện cô giáo, thầy giáo ăn uống, tiệc tùng, nhậu nhẹt chung trong căn nhà tập thể là chuyện bình thường sau ngày "giải phóng".
Không trả lời câu hỏi của tôi mà cô Kim nói:
- Phụ làm cá cho em đi, ăn cơm xong thì em có chuyện cần bàn.

Chuyện gì thì tôi còn dùng dằn, chậm chạp chứ ăn uống, nhậu nhẹt thì tôi rất sốt sắng lẹ làng, cơm nước xong rồi, mấy thợ gác ong đem mật tới. Mua bán xong tôi hỏi cô giáo Kim:
- Hồi nảy cô muốn bàn chuyện gì vậy, bây giờ nói được chưa?

Ngồi sát bên nhau cô ngập ngừng nói:
- Anh dám đi vượt biên với em không?

Tôi giật thót mình, quay sang nhìn kỹ mặt cô, xem thử coi cô ta nói chơi hay nói giỡn, nhưng khuôn mặt khả ái đó, không có dấu hiệu gì của sự cợt đùa cả. 
Thời điểm nầy người ta đi vượt biên chưa nhiều lắm, nhưng không phải là hiếm hoi, có điều trong đội ngũ GV của An Biên thì chưa có ai xung phong ra biển hết. Tôi lúc đó đang chơi vui, cũng chưa hề có ý tưởng vượt biên, nhưng tánh tôi hay cà rởn thích nói chơi cho đời bớt khổ vì vậy tôi trả lời theo kiểu đẩy đưa:
- Mốc ngoặc buôn lậu tôi còn làm tưới hột sen, vượt biên à. Chuyện nhỏ. Chừng nào hết buôn lậu được thì tôi đi, chỉ sợ tới lúc đó cô nghe tôi rủ thì xách dép mà chạy thục mạng.

Cô Kim nghe tôi nói như vậy thì mừng ra mặt, miệng cười tươi như hoa nở:
- Thiệt à? Vậy tối nay chúng ta đi liền nè, anh có dám hông?

Lần nầy thì tôi tin chắc là cô nói chơi nên dễ gì tôi chịu thua:
- Đi ngay lúc nầy cũng còn được, để tối làm chi cho lâu.
- Anh nói thiệt hả?
- Ai giỡn với cô làm gì? Về đem đồ lại đây, tôi đem mật ong xuống giỏ máy là mình vọt liền, trưa nay là về tới chợ Rạch Sỏi rồi. 

Lúc đó mỗi trường chúng tôi đều được PGD cấp cho một cái vỏ vọt và một cái máy xăng hiệu BS 10 để di chuyển từ điểm trường nầy qua điểm trường khác, tôi thường lấy nó đi chở đồ lậu để bán, lần nầy thì tôi chở mật ong, số lượng tuy không nhiều nhưng nhờ có mối, bán giá cao, vì mật ở rừng tràm U Minh là mật nguyên chất.
Cô Kim nghe tôi nói về Rạch Sỏi thì chưng hửng kề sát mặt vô tai tôi hỏi nhỏ:
- Về Rạch Sỏi làm gì? Một giờ trưa tàu trở về tới chợ, ba má và thằng em trai của em vô đây là mình vọt qua Vân Khánh, hợp cùng gia đình cậu em, tối nay cùng ra tàu lớn vượt biên một lượt luôn.
Nghe tới đó thì tôi bị rét, từ trước tới giờ làm bất cứ chuyện gì tôi cũng tự mình suy tính rồi tự mình quyết định, hôm nay bỗng dưng có người tính sẵn cho mình mọi chuyện, khiến tôi chưng hửng không biết nói thêm gì nữa. Sợ tai vách mạch vừng, rủi có người nghe được thì bỏ mạng vì vậy tôi đứng lên bỏ ra ngoài sân rảo một vòng chung quanh căn nhà tập thể để xem thử có ai lảng vảng gần đó hay không.
Trường Đông Hưng được xây cất trước năm 1975 là ngôi trường tại Quận lỵ nên có tới 9 phòng học kiên cố và một văn phòng, hiện tại lúc đó chỉ xử dụng có 5 phòng học, còn bốn phòng trống thì hai phòng làm nhà ở tập thể, một cho nam, một cho nữ, hai căn còn lại chất bàn ghế dư. Sân trường bị đào xới tan nát để trồng đậu theo kế hoạch nhỏ, tăng gia sản xuất . Những cây đậu mang đầy trái non xanh mướt nằm im dưới ánh nắng cuối đông, vài con bướm còn lởn vởn tìm kiếm mấy hoa đậu trổ muộn mà hút nhụy ...

Tất cả yên lặng, một sự lăng yên ngột ngạt khó tả, bên ngoài thì lặng yên nhưng trong lòng tôi thì nổi sóng, bồn chồn, do dự, nhiều câu hỏi cứ luân phiên hiện ra trong đầu nhưng không có câu trả lời nào xuất hiện cả...
Tôi lôi gói thuốc Vàm Cỏ ra đốt một điếu rồi đứng dựa cửa mà nhìn vào khoảng trống trước mặt...
Thật ra tôi không biết phải trả lời sao với cô giáo Kim, trường tôi không chỉ có mình cô ta, mà nó quy tụ hơn 20 chục Tiểu Thư từ Sài Gòn, Se Đéc, Cần Thơ, Rạch Giá mà thân nhất với tôi là Tiểu Thư RG, đương kim Thủ Quỷ mà cũng là người tìm giúp tôi nhiều mối buôn lậu nhất, phải chi cô ta rủ tôi, có lẽ là tôi vọt liền không cần đắn đo suy tính chi cho mệt xác...
Thấy tôi làm thinh đứng đếm lá cây đậu, cô Kim tới kế bên hỏi nữa:
- Anh nghĩ sao? Đi hay không để em còn lo cho mình chứ, nói thì nghe ngon lắm, tới khi người ta rủ thiệt thì y như bị Trời trồng.

Quay sang cô, tôi hỏi lại lần nữa với hy vọng mỏng manh là cô ta chỉ nói giỡn cho vui thôi:
- Cô nói chơi à, vượt biên người ta phải lập kế hoạch ít nhất cũng vài tháng, chứ nào phải đi nhậu đâu mà hú một cái là nhào vô liền?
- Sao anh biết gia đình em không lên kế hoạch? 

Tôi nhìn cô rồi cười cười y như đang cà rởn:
- Kế hoạch khỉ khô gì, nếu cô muốn rủ tôi đi, thì phải nói với tôi trước để tôi phụ giúp, tìm cách, làm sao có thể đi qua trạm kiểm soát trót lọt chứ, đằng nầy cô a thần phù dẫn người nhà qua bên đó, chỉ có nước nộp mạng cho công an biên phòng chứ vượt biên cái gì? Thôi, ra nhà trọ mang đồ lại đây để đi về, trưa rồi, chuyện vượt biên để khi khác nói tiếp.

Tưởng tôi không tin cô Kim nắm tay, lôi tôi trở vô trong rồi ngồi xuống kể nhỏ cho tôi nghe kế hoạch của gia đình cô đã dự trù cả năm nay, bắt đầu từ khi cô xin về An Biên. Mới đầu cô có ý định xin dạy ở Vân Khánh, nhưng nơi đó không thiếu người vì vậy cô chọn Đông Hưng, bởi Đông Hưng có tới mấy điểm trường nằm sát bên Vân Khánh lại gần kế biển, rồi cũng tại tôi, thay vì phân công từng người tôi lại dùng cách rút thăm chọn điểm, ai trúng nơi nào thì về nơi ấy. Đối với người khác thì cô được xem là may mắn bốc trúng điểm chợ, nhưng với cô thì bị xui tận mạng nó trở ngại cho vụ tổ chức vượt biên của cô. Nhiều lần cô muốn đổi với người khác nhưng sợ bị gây sự chú ý, nghi ngờ nên đành thôi. Cả năm nay mỗi lần về nhà thay vì mua gạo đem về chợ bán cô lại nhờ tôi mua dầu cho cậu cô dự trữ, mới đây cô cũng có đề nghị với cậu cô cho tôi đi theo nhưng bị từ chối. Nghe vậy tôi cắt ngang.
- Cậu cô không cho, sao cô còn rủ tôi? Bộ tính cho tôi đeo theo bánh lái tàu hả?
- Không phải vậy. Ý cậu em là chỉ tổ chức cho người trong gia đình thôi, hơn nữa lúc đầu thấy anh chơi toàn là công an với cán bộ nên cả nhà ai cũng sợ.
- Thì bây giờ tôi vẫn vậy mà, có khác gì với lúc cô mới về đây đâu?

Cô Kim nhìn tôi với cặp mình tình tứ nhưng thoáng chút u buồn, rồi chớp chớp mấy cái mới nói được:
- Khác xa chứ! Hồi mới em chưa thích anh, còn bây giờ...bây giờ em bị thích..thích anh rồi...

Tôi như người nốc phải một ly cối rượu ấp xanh, vừa ngọt, vừa thơm, vừa lâng lâng vừa choáng váng, đầu óc rối bời như mớ bòng bong, không còn biết trời đất gì nữa hết. Phải mà cô Kim nói với tôi trong một bối cảnh khác thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra, đằng nầy lại nói ngay giữa 2 lằng ranh của sự sống và cái chết, mà tôi thì chưa có một ý tưởng nào về vấn đề đó hết, thế cho nên cô ta làm cho tôi không biết trả lời thế nào cho phải đây.
Thấy tôi làm thinh cũng hơi lâu cô hỏi:
- Anh tính sao? Có đi theo em không?

Tôi ngần ngại một lúc rồi hỏi sang chuyện khác:
- Cô có nghỉ tới chuyện, nếu tôi không chịu theo cô thì làm sao chưa?
- Có chớ sao không, anh không đi theo em thì em nhờ người ta đưa gia đình em qua bên đó, ăn đám giổ ông ngoại em chiều nay rồi tối đi luôn, em đã hỏi trước hết rồi chứ bộ.

Nghe kế hoạch của cô Kim tôi thấy có nhiều lổ hỏng to tướng quá, không chắc ăn tí nào, mà tánh tôi thì rất thận trọng, chuyện gì không chắc ăn cở 80% thì không làm chứ đừng nói 5 ăn 5 thua. Vì vậy tôi bàn ra:
- Cô ơi! Là cô. Tính như gia đình cô, chưa qua trạm là đã bị thộp cổ mất rồi. Thứ nhất gia đình cô lạ mặt xuống tới chợ nầy là bị mấy tay công an để ý rồi, lại còn mướn người ta đưa qua miệt biển thì có khác gì kêu công an mà nói "lạy ông con ở bụi nầy" đâu ?
- Nhưng cậu em mời đám giỗ thiệt mà. Đám giỗ thì mời khách khứa là chuyện bình thường.
- Nhưng nó không bình thường ở chổ từ trước đến giờ ba cô có về đây dự đám giổ lần nào đâu? Còn cậu cô làm sao mà đưa mọi người từ nhà ra tàu được? Cái trạm gác nó nằm chình ình ngay đầu kinh.
- Cái đó thì anh khỏi lo, cậu em sẽ cho mọi người nằm sát rạt xuống dưới vỏ rồi thả xuôi theo nước ròng ra biển vậy là êm re chứ gì mà lo?

Nghe tới đó, trời không nực mà tôi toát mồ hôi:
- Tụi công an lâu lâu nó rọi đèn pin thì cả nhà cô bỏ mạng.

Nghe tôi, toàn là bàn ra cô Kim vô cùng thất vọng nhưng vẫn nói cứng:
- Bị bắt là cùng chứ gì. Mà lỡ như em bị bắt thiệt, lâu lâu anh vô kinh làng Thứ 7 thăm em cho đở tủi thân nghen.

Nói xong cô làm mặt lạnh như tiền đứng dậy ra về. Tôi tuy ngoài mặt làm như chẳng chút quan tâm, nhưng thật ra lo cho cô ta lắm, vì thế tôi nắm tay cô kéo lại nói:
- Tôi tuy không đi theo cô nhưng tôi có thể giúp cô đoạn đường từ đây qua Vân Khánh, còn gia đình cô có qua lọt trạm hay không thì phải xem coi số trời ra sao thì mới biết được 

Cô Kim nghe vậy thì mừng quýnh quay trở lạ ngồi xuống chỗ cũ:
- Thiệt hả? Anh chịu giúp em sao? 
- Nhưng cô phải tin và nghe lời tôi thì may ra.
- Anh nói đi! Cái gì em cũng chịu hết.

Tôi suy nghỉ một lúc rồi dặn cô ta:
- Bây giờ tôi qua bên công an rủ thằng Thắng, phó ban đi dự đám giổ với mình. Nếu nó bận không đi thì tốt, còn như nó đòi theo thiệt thì cô nghỉ cách đuổi khéo nó. Nói cách nào thì tự cô suy nghĩ. Sở dỉ phải qua rủ nó là để đánh lạc hướng sự tò mò, khi nó thấy gia đình cô thì nó không còn thắc mắc theo dõi nữa.

Nghe có lý cô Kim cười tươi:
- Vậy em nói với nó là em dắt anh "ra mắt bên vợ " rồi biểu nó đừng có đi theo để làm kỳ đà cản mũi được hông?

Tôi liếc xéo cô ta một cái rồi trả lời:
- Nói sao cũng được tùy cô mà, nhưng phải tự nhiên làm y như thiệt thì nó không nghi.

Hai đứa tôi cùng ra chợ, ngang qua trụ sở công an xã, tôi ghé vào, thằng Thắng không ở trong đó, chắc là đang ra chợ rình xem tàu về bến có chở theo người nào lạ không. Vừa đi tới quán cà phê thì thấy nó đang phì phà điếu thuốc trên môi, gặp tôi nó la lên:
- Ủa ! Ông thầy không về nhà ăn tết sao mà giờ nầy còn ở đây?

Không vội trả lời, tôi bước vào quán kéo ghế ngồi cùng bàn với nó rồi mới nói:
- Tính về sáng nay đó chớ, nhưng mà cô giáo Kim nhờ chở gia đình cô ta qua dự đám giổ ông ngoại cổ, nên phải trễ một ngày, mà nè ông có quởn hông, theo tui qua đó nhậu chơi cho có bạn.

Thằng Thắng bổng ôm bụng cười sằn sặc:
- Thôi đi cha nội, ông xạo quá đi, đám giổ người ta cúng sáng nay rồi, bây giờ ông còn ngồi đây chưa đi, bộ tính qua bên đó rửa chén hả? Hay là...

Nói tới đó nó bỗng ngưng ngang làm tôi muốn đứng tim, nhưng với dân buôn lậu, có bị bắt tại trận cũng còn đường binh huống hồ gì chuyện chưa xảy ra. Tôi tỉnh queo nói:
- Hổng tin à? Lát nữa ra cầu tàu coi thử đi.

Vừa nói tới đó thì cô Kim lượn ngang quán, tôi chỉ theo:
- Cổ kìa, kêu vô hỏi thử đi.

Thằng Thắng vẫn chưa hết cười:
--Vụ nầy tui nghi lắm nghen hay là...hay là ...

Tôi nổi nóng la lên :
- Hay là cái con khỉ, có đi không thì nói, để tôi còn rủ thằng khác.

Thắng không kêu cô Kim vô mà nhìn cô giáo cười đểu:
- Tui nghi lắm nghen, điệu nầy chắc cô ta kết ông rồi đó, cho nên mới mượn cớ chở đi đám giổ, hay là nhơn dịp nầy "tới luôn đi bác tài" tui ủng hộ ông hết mình, cần giúp gì nói tui một tiếng "a lê hấp" có ngay .

Tôi nghe nhẹ nhỏm trong bụng nhưng vẫn làm bộ mời nó:
- Thôi cha nội, đừng có xạo quá đi, rủ đi đám giổ cho có bạn nhậu mà không dám, còn bày đặt đòi giúp đỡ nầy nọ, mắc cở quá đi.

Thằng Thắng kề sát vào tôi nói nhỏ:
- Lúc nầy gần Tết người ta hay tổ chức vượt biên lắm, tui phải ở đây xem chừng coi có ai lạ mặt tới xã mình không, đi với ông sao được? Thiếu tay nhậu thì qua bển rủ tụi thằng Cáo của trạm biên phòng, tụi nó cũng nhậu với ông mấy lần rồi mà. Nhà ông Hai ghe cào cũng sát bên đó chứ xa xôi gì. Thôi ra đón ông già vợ tương lai đi, tàu sắp tới rồi, tui nghe hơi máy tự nảy giờ...

Tôi chở gia đình cô Kim qua tới nhà ông Hai ghe cào thì đã hơn hai giờ chiều, trước khi chia tay tôi còn nhắc nhở với cậu Hai và ba của cô ta:
- Hai chú nhớ chiều nay phải phục rượu tụi thằng Cáo nghen, sống chết gì là tùy thuộc độ nhậu sinh tử nầy, bây giờ thì cháu phải đi rồi, cháu mà nhậu trận nầy thế nào cũng bị tình nghi...
Nói xong, tôi từ giã mọi người trở xuống vỏ máy, chưa kịp tháo sợi dây ghe thì cô Kim từ trên nhà chạy bay xuống, bất thình lình ôm chặt lấy cổ tôi rồi tặng một nụ hôn nóng bỏng...
Nước mắt và hương thơm của hơi thở làm tôi như người đang nằm mơ...
Nhưng bổng nhiên hai gò má tôi bị đau nhói làm tôi giựt mình thức giấc, đứa cháu 8 tháng tuổi đang cùng ông nó ngủ trưa, nó thức trước nên bò dậy hai tay cào vào mặt tôi, như muốn đánh thức tôi dậy để cùng nó tiếp tục giỡn.

Ôi! Cháu ơi! Cháu hại ông rồi. Biết tới ngày nào ông mới có lại một giấc mơ đẹp như vậy...

Lanh Nguyễn

Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2018

Thơ Tranh: Thu Chia Phôi


Thơ: Kim Phượng
Thơ Tranh: Kim Oanh

Hoa Tâm



   (Ảnh - Anh Lộ Chị Nguyễn Ngọc Dung)

Từ trong lặng lẽ mịt mùng
Sáng ngời phước huệ muôn trùng tỏa hương
Từ trong vô tận diệu thường
Tâm Sen nở đóa yêu thương dâng đời!


Kim Oanh
Melbourne 2018

Tâm Sự Chiều



Lâu lắm chưa về thăm Vĩnh Long
Em còn tựa cửa đứng chờ mong
Hay là lại nhốt lòng trong nắng
Hoặc vã dỗi hờn ngọn gió đông
Ta lạc bến đời duyên nguyệt khuyết
Tình sầu lá rụng lối thu phong
Xa nhau mới biết chiều hiu quạnh
Ủ mãi thời gian vẫn chạnh lòng

Bùi Bằng Nguyên

Cánh Hoa Phù Vân



Bài Xướng:

Cánh Hoa Phù Vân


Bên song phượng rũ đã bao lần
Trổi khúc ve sầu mấy lượt ngân
Sắc máu ngăn chia dòng định mệnh
Giọng rền lưu luyến khách dương trần
Đời hoa trôi giạt đâu phương hướng
Vạn nẻo ngại ngần giữ bước chân
Cách biệt một lần là mãi mãi
Họp tan tan họp đấy phù vân

Kim Phượng
***
Các Bài Họa:

1) Họa: Huyết Phượng Hè Xưa


Huyết phượng hè xưa trổ mấy lần
Bên nhà trường cũ tiếng ve ngân
Thuở còn đi học vui bè bạn
Nay đã trưởng thành nhuốm bụi trần
Màu đỏ sắc hoa đầy kỷ niệm
Thầy trò mất dấu bước theo chân
Di cư xuất cảnh qua nhiều nước
Cuộc sống đổi đời cân đẩu vân

2) Họa: Điệp Khúc Ve Sầu

Về thăm trường cũ viếng đôi lần
Đà Nẵng chuông chùa vẳng tiếng ngân
Điệp khúc ve sầu, hoa phượng vỹ
Điệu ru trẻ khóc, cõi châu trần
Bạn xưa quá cảnh bay qua Mỹ
Người cũ mất nhà đứng giậm chân
Kẻ ở làm thuê nay bạc tóc
Tu hành xuất thế bước thanh vân

Mai Xuân Thanh
Ngày 28/07/2018
***
Phù Sinh

Mỗi năm thiền viện viếng đôi lần,
Chuông khánh trong hồn cứ mãi ngân.
Xả xả sân si mùi tục lụy,
Buông buông tham ái cõi hồng trần.
Đường mây gió cuốn chao chao cánh,
Sương khói nẻo về lủi thủi chân.
Quán trọ ngày nao rồi cất bước,
Phù sinh một thoáng kiếp phong vân!

Mailoc

***
Mơ Chút Hương Xưa


Tuy đã từng nghe cũng lắm lần
Vẫn buồn mỗi đợt lũ ve ngân
Sân trường im vắng trong cơn hạ
Lớp học u hoài thiếu tiếng chân
Hàng phượng trơ mình theo nắng gió
Học sinh ngày ấy cũng phong trần
Về đây để nhớ thời hoa mộng
Nhưng đã thay rồi tựa áng vân

Quên Đi
***
Lẻ Bóng

Phượng rũ, hè qua biết mấy lần
Nhạc lòng sao chẳng thể vang ngân
Xưa không ngần ngại từng giây phút
Nay lại rụt rè mỗi bước chân
Có lúc ngỡ say lời ước hẹn
Nhưng rồi chợt tỉnh nỗi phân vân
Thời gian thấm thoát, đầu pha bạc
Vẫn mãi cô đơn giữa cõi trần

Phương Hà
***
Duyên Treo Nổi*

Họa Vận:

Lên xuống ngược xuôi tháng mấy lần,
Trên trời dưới nước tựa dòng Ngân.*
Cầu treo dây cáp nương mây khói,
Chợ nổi xuồng ghe lánh bụi trần.
Buôn bán sớm khuya đà biết mặt,
Lại qua ngày tháng chẳng mòn chân.
Cầu treo chợ nổi duyên Ngưu Chức,
Tài xế bạn hàng kết vũ vân !!!

Đỗ Chiêu Đức

* Duyên Treo Nổi: là Duyên giữa Cầu Treo và Chợ Nổi.
* Dòng Ngân: Sông Ngân Hà cách đôi Ngưu Lang và Chức Nữ
***
Thu Về Nhớ Hạ

Hè đến rồi đi đổi mấy lần
Ve sầu hết trổi giọng rền ngân
Tơ lòng nôn nóng từng hơi thở
Nhạc gió lay vờn áng nguyệt vân
Bối rối trăng mờ sai lối mộng
Bâng khuâng phượng rũ lạc hồng trần
Mang mang một nỗi buồn hiu hắt
Hạ đã xa lìa nhớ tiếng chân.

Song Quang
***
Mộng Phù Vân

Cánh phượng trường xưa nở mỗi lần
Ve sầu bật trổi tiếng rền ngân
Trời nung lửa bạo thiêu lòng khát
Đất giũ màu xanh phủ bụi trần
Đã chọn con đường xuôi sóng biển
Cam tìm cảnh sống hợp phù vân
Lê dài bất hạnh thà quăng bỏ
Đuổi mộng thu thì vững bước chân

Mai Thắng
18.07.30
***
Phù Vân Sao?

Họa nương vận

Đã hẹn mà sao cứ khất lần?
Đúng là thời buổi của kim ngân
Người giàu của cải dùng không hết
Kẻ khó tư trang lột bán trần
Chẳng biết ngày mô dân xuống mộ,
Nào hay tháng tới nước theo chân?
Còn chi nữa nhỉ hồn Hồng Lạc,
Tự trị ba khu:Phong,Quốc,Vân(*)?

(*) Bắc Vân Phong, Phú Quốc, Vân Đồn

Thái Huy
30/7/18
***
Cánh Hoa Phù Vân

Có lẽ ba sinh đã mấy lần
Tìm nhau bao kiếp cạn sông Ngân
Trớ trêu thu đến già mai trúc
May mắn hương đưa muộn cõi trần
Oan trái còn vương trăm nỗi khổ
Trăng già lại ghẹo một tình chân
Rừng thu xơ xác quà yêu dấu
Chỉ bấy nhiêu mà gởi áng vân.

Cao Linh Tử
31/7/2018

Nguyễn Ý Đức: Hậu Qủa Của Sự Thiếu Ngủ


“Thiếu ngủ có thể gây ra sự đóng vôi vào lòng động mạch, một trong nhiều rủi ro đưa tới bệnh tim mạch”.

Đó là kết quả nghiên cứu do Tiến sĩ Diane S. Lauderdale và các cộng sự viên tại Đại học Chicago thực hiện và được Tập San của American Medical Asssociation phổ biến vào ngày 24 tháng 12, 2008.

Các tác giả cho hay, họ chưa đọc được kết quả nghiên cứu nào về sự liên quan giữa thiếu ngủ với sự vôi hóa động mạch. Rằng với nghiên cứu vừa thực hiện, họ đã có một khám phá vững chắc và mới lạ về sự liên hệ giữa thời gian ngủ và sự vôi hóa động mạch vành. Rằng cứ một giờ ngủ thêm giảm được khoảng 33% rủi ro hóa vôi và huyết áp tâm thu cũng giảm từ 136 xuống mức bình thường 120.

Nghiên cứu được thực hiện trong 5 năm trên 495 tình nguyện nam nữ khỏe mạnh tuổi từ 35-45. Họ được yêu cầu ghi lại lịch trình ngủ, mang một thiết bị để theo dõi thời gian ngủ, thức. Máy CT scan được xử dụng để ước lượng mức độ vôi hóa động mạch vào hai thời điểm cách nhau 5 năm. Lần thứ nhất, không ai bị vôi hóa. Năm năm sau, 61 ngưởi có dấu hiệu hóa vôi.

Trước đây, đã có nhiều nghiên cứu cho hay sự đóng vôi vào lòng động mạch vành (coronary artery) là dấu hiệu báo trước của bệnh tim trong tương lai. Những rủi ro đưa tới đóng vôi đã được chứng minh gồm có nam giới, tuổi cao, bất dung gluocose, hút thuốc lá, rối loạn lipid máu, cao huyết áp, mập phì, bất dung với đường glucose (glucose intolerance), viêm lòng động mạch và trình độ học vấn thấp. Phẩm chất và số lượng thời gian ngủ cũng đã được chứng minh là có liên quan tới các rủi ro này.

Với sự dè dặt thường lệ, các tác giả giải thích là có một yếu tố nào đó đã vừa giảm thời gian ngủ và gây ra sự hóa vôi. Hoặc huyết áp cao cũng là rủi ro của vôi hóa, mà khi ngủ thì huyết áp xuống thấp. Hoặc hormon cortisol lên cao khi thiếu ngủ và gây ra sự hóa vôi.

Họ hy vọng là sẽ có nghiên cứu khác được thực hiện để xác định điều mà họ tìm ra, nhưng cũng đưa ra đề nghị là mọi người nên ngủ ít nhất 6 giờ mỗi đêm để tránh hậu quả hóa vôi này.

Khi được tin này, nhiều nhà truyền thông cũng như giới chức y khoa đều khích lệ dân chúng là nên thêm vào danh sách các điều cần làm trong năm mới 2009, để duy trì sức khỏe tốt. Đó là ngủ đầy đủ 8 giờ mỗi đêm. Để tránh bệnh tim mạch cũng như nhiều bệnh tình khác.

Nói về hậu quả của thiếu ngủ với sức khỏe thì đã có nhiều kinh nghiệm cá nhân cũng như nghiên cứu khoa học nêu ra.

Các cụ ta vẫn thường nói: “Ăn được ngủ được là tiên”. Với các cụ, đời sống của các vị Tiên trên Trời đều thoải mái, khỏe mạnh, nhờ ăn ngủ bình thường.

Dân gian nhiều nơi cũng vẫn nói, giấc ngủ ngon là liều thuốc bổ tốt, ngủ được giúp xương cốt mạnh mẽ, trí óc minh mẫn, da dẻ mịn màng…

Vì ngủ là thời gian tạm ngưng tự nhiên, theo định kỳ của con người trong đó ý thức ngoại cảnh giảm thiểu và sức mạnh được phục hồi. Trong khoảnh khắc này, có biết bao những diễn tiến sinh hóa âm thẩm xảy ra trong cơ thể để tồn trữ nhiên liệu, bảo trì tế bào hư hao, thay thế mô bào già nua.

Nhu cầu ngủ nhiều hay ít thay đổi tùy theo với tuổi tác

Trẻ sơ sinh ngủ tới 17 giờ một ngày, nếu bé sanh non lại ngủ nhiều hơn. Tới 6 tháng tuổi, ngủ 14 giờ, 16 tháng ngủ 10 giờ. Kể từ khi bước chân vào đại học tới tuổi trưởng thành thì cần từ 7-8 tiếng mỗi ngày.

Như vậy thì nếu thọ tới tuổi 75, con người đã dành cho sự ngủ một khoảng thời gian khá dài: một phần tư thế kỷ, vị chi là 25 năm.

Cho nên thiếu ngủ, rối loạn giấc ngủ, khó đi vào giấc ngủ, nhiều lần thức giấc nửa đêm, ngủ với ác mộng, trằn trọc, suy tư… đều có tác dụng không tốt cho sức khỏe.

Sau đây là kết quả của một số nghiên cứu về sự việc này.

1- Với trẻ em.

Thiếu ngủ khiến cho nhiều em có những rối loạn về hành vi, khả năng nhận thức, học hỏi, tập trung trong lớp học. Đó là kết quả nghiên cứu của bác sĩ Jacques Montplaisir, Trung Tâm Rối Loạn Giấc Ngủ, bệnh viện Sacre-Coeur, Montreal-Canada.

Theo vị bác sĩ này, một sự thiếu ngủ dù chỉ một giờ mỗi đêm nhưng liên tục đều ảnh hưởng lên sự học hỏi của các em. Ông cũng cho biết không có sự bù trừ qua lại, bổ sung cho thiếu ngủ trong tuần với ngủ thêm vào cuối tuần, như nhiều người tin tưởng. Kết quả nghiên cứu này được phổ biến trong tạp san SLEEP, ngày 1-9-2007.

Một nghiên cứu khác phổ biến trên Archives of Pediatric and Adolescent Medicine vào tháng 4 năm 2008 cho hay, trẻ em dễ dàng bị chứng quá năng động, kém tập trung (Attention Deficit Hyperactive Disorder) nếu bị mất ngủ, ngủ ít giờ hoặc gặp khó khăn hô hấp trong khi ngủ, như là quá mập phì.

2- Với sự mập phì

Theo một báo cáo của Institute of Medicine vào năm 2006, những người ngủ dưới 7 giờ mỗi đêm đều có rủi ro trở nên mập phì.

Lý do được nêu ra là, thiếu ngủ kích thích một số hormon liên quan tới sự ăn ngon miệng: hormon giảm khẩu vị leptin bớt đi trong khi đó hormon kích thích khẩu vị ghrelin lại tăng lên. Hậu quả là con người ăn nhiều hơn nhu cầu của cơ thể và đưa tới quá nhiều dự trữ năng lượng, phì mập.

3- Với huyết áp

Báo cáo năm 2006 của Office of Internal Medicine gợi ý rằng, thiếu ngủ vì chứng ngưng-thở-tạm-thời khi- ngủ (sleep apnea) có thể đưa tới tình trạng cao huyết áp mãn tính vào ban ngày cũng như bệnh cao huyết áp.

Bác sĩ Alexandros Vgontzas và các đồng nghiệp tại Đại học Y khoa Penn State, Hershey-Pennsylvania cũng có nhận xét là sự kết hợp giữa mất ngủ, ngủ thiếu giờ đều có liện hệ chặt chẽ với bệnh cao huyết áp. Theo họ, những người chỉ ngủ dưới 5 giờ mỗi đêm đều tăng rủi ro bị cao huyết áp tới 5 lần, trong khi người ngủ đầy đủ, không bị bệnh này. Kết quả nghiên cứu được phổ biến trên tạp san SLEEP ngày 21 tháng 6 năm 2008.

4- Với bệnh tim

Chuyên gia về giấc ngủ, bác sĩ David White, Đại học Y khoa Harvard cho hay, người ngủ dưới 5 giờ mỗi đêm sẽ tăng rủi ro bị cơn suy tim (heart attack) tới 40% so với người ngủ 8 giờ. Theo ông, có hai lý do để giải thích: khi thiếu ngủ, hệ thần kinh giao cảm (sympathetic nervous system) hoạt động nhiều hơn, mạch máu co lại, huyết áp tăng, tạo áp lực thêm cho trái tim. Ngoài ra khi thiếu ngủ, cơ thể cần nhiều insulin hơn để duy trì mức độ đường huyết bình thường do đó có tác động xấu tới mạch máu và tim.

Sau nhiều nghiên cứu, bác sĩ Kazuo Eguchi và đồng nghiệp tại Đại học Jichi, Nhật Bản, kết luận là ngủ ít thời gian có liên hệ mật thiết với rủi ro bệnh tim mạch (Arch Intern Med. 2008;168(20):2225-2231).

Bác sĩ S. Schwatz và đồng nghiệp tại Đại học Y tế Công Cộng Nam Florida cũng nêu ra giả thuyết là thiếu ngủ đưa tới rủi ro bệnh tật cho trái tim.

Một nghiên cứu riêng của Schwartz cho hay thiếu ngủ cũng có thể gây ra nhồi máu cơ tim ở người cao tuổi (Annals of Epidemiology, Volume 8, Issue 6, trang 384-392 S).

5- Với bệnh trầm cảm

Mất ngủ thường là một dấu hiệu của trầm cảm, nhưng trong nhiều trường hợp mất ngủ cũng có thể đưa tới bệnh trầm buồn này. Đó là kết luận của các nhà chuyên môn về giấc ngủ tại National Sleep Foundation (NSF).

Mất ngủ ảnh hưởng tới đời sống, tới sự sản xuất, sự an toàn của con người. Người mất ngủ sẽ vắng mặt nhiều lần tại sở, ít được thăng thưởng, cảm thấy vô dụng rồi trở nên tiêu cực, buông suôi, buồn chán.

Theo tiến sĩ Joyce Walsleben, giáo sư tại Đại học Y khoa New York, giấc ngủ và tâm trạng được hóa chất serotonin trong não bộ điều khiển. Khi hóa chất này mất thăng bằng, trầm cảm và mất ngủ xuất hiện. Serotonin giúp giấc ngủ bình yên. Nếu serotonin thấp, giấc ngủ sẽ bị gián đoạn.

Vì trầm cảm và mất ngủ thường đi đôi, một cơn mất ngủ có thể là chỉ dấu của trầm cảm sẽ xảy ra.

6- Với bệnh tiểu đường

Nghiên cứu công bố trong Archives of Internal Medicine năm 2005 cho hay, người ngủ dưới 5 giờ mỗi đêm tăng rủi ro tiểu đường tới 2,5 lần, so với người ngủ 6 giờ, với rủi ro 1.7 lần.

Kết quả nghiên cứu do Tiến sĩ James Gangwisch, đại học Columbia, Nữu Ước vào năm 2007 có cùng kết luận.

Cũng năm 2007, bác sĩ Esra Tasali, Đại học Chicago, và đồng nghiệp đã thực hiện một thử nghiệm “lạ đời”. Trong 3 đêm liên tiếp, họ không cho 9 thanh niên rơi vào giấc ngủ sâu đậm nhất bằng cách gõ mạnh vào cánh cửa hoặc lay mình các thanh niên. Kết quả là những thanh niên này giảm 25% khả năng đáp ứng với insulin, một dấu hiệu của bệnh tiểu đường loại 2. Có giải thích cho là, mất ngủ kinh niên dễ dàng đưa tới viêm cứng lòng mạch máu vì gia tăng hormon gây stress và tăng glucose huyết.

Theo bác sĩ Ronald Kramer, Giám đốc Trung tâm Rối loạn Giấc ngủ tại Trung tâm Rối Loạn Ngủ, thành phố Englewood, tiểu bang Colorado, mất ngủ cũng gây ra cao huyết áp và mập phì, hai rủi ro đưa tới bệnh tiểu đường.

7- Với sự mất thăng bằng cơ thể

Quý vị cao niên thiếu ngủ, thức dậy giữa khuya hoặc cảm thấy ngất ngây vào ban ngày, có thể tăng rủi ro té ngã từ 2 tới 4,5 lần. Đó là kết quả nghiên cứu do tạp san Gerontology công bố năm 2007.

8- Với tai nạn xe cộ

Hàng năm, tại Hoa kỳ có tới 200,000 tai nạn xe cộ trong đó có 1,500 tử vong gây ra do sự ngái ngủ. Quan sát cho thấy, sự ngây ngất trong khi lái xe cũng nguy hiểm như lái xe mà say rượu.

Nghiên cứu công bố trong New England Journal of Medicine năm 2007 cho hay, 20% các tai nạn xe cộ trầm trọng đều do người lái xe buồn ngủ gây ra.

9- Với nữ giới

Bác sĩ Thần Kinh Tâm Trí Edward Suarez, đại học Duke, North Carolina đã say mê với các nghiên cứu về hậu quả của thiếu ngủ từ nhiều thập niên.

Theo ông, kém ngủ có nhiều hình thức. Có người than phiền khó đi vào giấc ngủ, ngủ không đẫy giấc, thức giấc vào giữa đêm, không ngủ trở lại được hoặc ngây ngất buồn ngủ ban ngày.

Kết quả nghiên cứu của ông cho hay người thiếu ngủ thường có nhiều vấn đề khó khăn về sức khỏe, đặc biệt là ở nữ giới, nhất là khi quý bà quý cô than phiền “nằm mãi mới ngủ được”. Ở các vị này, đường huyết lên cao, chất đạm nhiều, chất fibrinogen gây đóng cục máu liên hệ tới đột quỵ stroke cũng cao. Họ cũng hay rơi vào tình trạng trầm cảm, dễ giận hờn, khó tính. Bác sĩ Suarez nói là các hiện tượng này chỉ thấy ở nữ giới mà thôi. Ông giải thích sự khác biệt giới tính là do một số hóa chất hiện diện tự nhiên trong cơ thể, như là amino acid tryptophan, chất dẫn truyền thần kinh serotonin and và hormon melatonin. Bản thân ông ta cũng cảm thấy ngạc nhiên với kết quả nghiên cứu này. Kết quả được công bố trong tạp san Brain, Behavior and Immunity.

Làm sao biết mình thiếu ngủ

Theo các nhà chuyên môn, sau đây là một số dấu hiệu thường thấy khi thiếu ngủ:

– Cảm thấy ngây ngất, buồn ngủ vào ban ngày;

– Mới ngả lưng dăm ba phút mà đã ngáy như sấm;

– Ngủ gà ngủ vịt ban ngày.

Để ngủ ngon, tự nhiên

Ngày xưa, còn bé, học lớp tư, lớp năm, có môn học Vệ Sinh Thường Thức. Ta phải học thuộc lòng những bài học như đừng để móng tay dài, tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo mỗi ngày. Đây là môn học mà tự điển giải nghiã là những nguyên tắc phải giữ để có sức khoẻ.

Các cụ ta xưa chắc áp dụng điều mình học tới nơi tới chốn lắm, nên bệnh tật cũng ít, ngủ nghê chẳng cần Dalmane, Xanax. Đèn điện chưa có, mà TV, phim bộ cũng không, cho nên tối đến, khi gà lên chuồng là các cụ cũng rủ nhau lên giường. Sáng mới hửng đông, gà gáy giấc đầu, là các cụ đã thức dậy, pha trà uống, làm bát cơm nguội hay củ khoai luộc, rồi ra đồng làm việc, rất đều đặn mỗi ngày.

Nay bài học Vệ Sinh không có, nhưng có những tài liệu về y tế công cộng, y khoa phòng ngừa, ta cũng lấy được những lời chỉ dẫn về giữ gìn sức khoẻ tự nhiên, không thuốc men.

Sau đây, xin cùng quý vị sắp xếp một bài học Vệ Sinh về giấc ngủ.

1- Đi ngủ có giờ giấc.

Ngủ cùng giờ và thức dậy cũng cùng giờ, tạo thành một thói quen để cái đồng hồ sinh học và nhịp sinh học trong người không bị rối loạn.

Nếu cần du di thì thay đổi giờ đi ngủ, nhưng đừng lên giường trễ quá nửa đêm.

Ngủ nướng cuối tuần coi bộ hấp dẫn và nghe được đó, nhưng không lành mạnh vì nhịp sinh học lại phải điều chỉnh lại giờ giấc mỗi tuần.

2- Tập luyện cơ thể quá sức trước khi đi ngủ làm tâm thần bị kích thích và ta khó đi vào giấc ngủ. Có người khuyên nên tập nhẹ 3 giờ trước khi đi ngủ.

3- Tránh ăn quá no trước giờ ngủ.

Ăn no, nặng bụng rồi vào giường ngủ ngay, thức ăn nó cứ nhấp nhỏm trong bao tử hàng giờ, đòi được tiêu hoá, thì làm sao mà ngủ yên cho được. Nhất là lại ăn nhiều gia vị chua, cay.

Một chút trái cây, một ly sữa ấm thì tốt hơn cho giấc ngủ ngon. Sữa có chất giúp ngủ tryptophan.

4- Tránh những chất kích thích thần kinh như cà phê, thuốc lá, rượu mạnh.

Cà phê có tính cách gây phấn khởi khiến khó ngủ.

Rượu uống trước khi đi ngủ có thể làm ta ngủ đấy, nhưng kinh nghiệm cho hay, rượu làm ta hay đái đêm, khó thở lại tạo ra những cơn ác mộng.

5- Phòng ngủ phải yên tĩnh, thoáng khí, nhiệt độ vừa phải, nệm không cứng quá hoặc mềm qúa.
Một điểm quan trọng là: chỉ dùng phòng ngủ để Ngủ và Ngủ với nhau.

Không coi TV nhất là những phim về tội ác, hoặc quá mủi lòng, gây vấn vương tâm trí; không ăn vặt trong phòng ngủ; không thảo luận chuyện làm ăn, chuyện khó khăn trong ngày, để tránh sáo trộn giấc ngủ.

6- Đừng mang suy tư, buồn bực vào giường.

Nếu có những việc phải làm cho ngày hôm sau hoặc có những ưu tư, thì ra bàn làm việc, ngồi viết hết những điều đó ra, đặt ưu tiên giải quyết cho ngày hôm sau rồi đi ngủ.

7- Thức giấc nửa đêm, không ngủ lại được rồi nằm trằn trọc:

Hãy dậy, đi làm bất cứ một việc nhỏ nào đó, tới khi thấy mệt và buồn ngủ thì đi ngủ. Đừng nằm trên giường, ngó đồng đồng hồ và đếm thời gian đi qua.

8- Kết quả cuả nhiều nghiên cứu chứng minh rằng trong lúc ái ân, cơ thể tiết ra một vài kích thích tố khiến nhiều người ngủ ngon hơn.

Cho nên đã có lời khuyên: nếu không ngủ được thì thử kiếm một bạn đồng sàng.

Kết luận

Nói về giấc ngủ, khoa học gia kiêm nhà ngoại giao Hoa Kỳ Benjamin Franklin, (1706-1790), có nhận xét: “Ngủ sớm, dậy sớm làm con người khỏe mạnh, giàu có và khôn ngoan”

Trong khi đó, bác sĩ phân tâm học Georg Groddeck của Đức (1886-1934) lại nói: “Nên nhớ là sự hồi phục không phải do bác sĩ tạo ra mà từ chính bệnh nhân. Bệnh nhân tự chữa lành bằng sức mạnh của họ, chẳng khác chi khi họ đi lại, ăn uống, suy nghĩ, hít thở không khí hoặc ngủ”.

Ngủ có vai trò quan trọng đối với sức khỏe và đứng hàng thứ nhì trong tứ khoái.

Vậy thì cũng nên thêm tiết mục “duy trì giấc ngủ lành mạnh “ vào danh sách các điều Quyết Tâm Đầu Năm (New Year Resolutions) cho năm nay và các năm kế tiếp.

Cho tới khi trái tim giã từ cuộc đời một cách thoải mái, bình an trong “Giấc Ngủ Ngàn Thu”.

Bác sĩ Nguyễn Ý-Đức
Texas-Hoa kỳ